NGỘ PHẬT

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Ngộ phật - Chương 106 - Chương 110

Chương 106: Đến thăm

THĂM XONG VỀ NGAY À? KHÔNG, KHÔNG VỀ.

“Tục tưng dễ thương quá nè ~ gọi tỷ tỷ đi ~ để chị cho bé ăn nha ~” Bạch Nhiễm Đông gạt mạnh đám đệ tử và sư huynh nhà mình ra chen vào, cười tít vê đôi má mềm mại của bé con, ước chi có thể nhào sang hôn cho một phát.

Bạch Linh đứng sau sầm mặt kéo nàng lại, Bạch Nhiễm Đông dỗ hắn: “Ấy chờ đã nào Linh Linh, cho ta ngắm bé thêm tý nữa, chưa đủ đô mà!”

Tạ nhị sư bá đứng cạnh chau mày, “Nhiễm Đông, muội bế sai cách, con bé khó chịu đó, với cả cháu nó nên gọi muội là sư tổ chứ không phải tỷ tỷ, nhầm vai rồi.” Vừa nói vừa giành lấy bé con từ tay sư muội dưới sự trợ giúp của Bạch Linh.

Không hổ danh bảo mẫu giàu khí chất gà mái mơ nhất của dãy Bạch Linh thuộc Dung Trần sơn phái, Tạ nhị sư bá bế trẻ nít vô cùng chuyên nghiệp, vừa thấy đã biết dầy công tập luyện, ngay cả bé con vốn đang bực mình cũng từ từ giãn hàng mày nhỏ tý nhạt màu ra.

Tạ nhị sư bá ngồi bên giường vỗ lưng bé con, nghe bé bi bô thật nhẹ, không khỏi cười dịu dàng hơn, “Dãy Bạch Linh lâu rồi vắng bóng trẻ con.” Chẳng biết do đâu mà nhóm đệ tử thân truyền bao năm nay không ai nên duyên đôi lứa.

Nhị sư bá là người yêu trẻ con và biết chăm trẻ con nhất, khi ông bế bé chả ai dám tranh, chỉ đành đứng kế trân mắt mà nhìn.

Sau khi nhận thư ông gửi, người đầu tiên về thế mà lại là Trịnh Dao, nàng vẫn chưa lành thương song vẫn xinh đẹp phong lưu như thuở nào, thậm chí nét xanh xao lại càng thêm động lòng người, thu hút cả nam lẫn nữ. Bấy giờ nàng đứng kế Tạ nhị sư bá, cười trìu mến ngắm bé con.

“Cháu nó xinh quá, sau ắt đẹp tuyệt trần.”

“Hơn thế nữa kia.” Bạch Nhiễm Đông bị Bạch Linh kéo ra một góc, tay chân không rục rịch nổi nhưng vẫn thò đầu vào hóng, bảo: “Nãy bế cháu ta có kiểm tra rồi, đứa trẻ này tư chất kinh người, ta chưa từng thấy ai mới lọt lòng mà khá đến thế. Tư chất tím thẫm – thập nhị phẩm tối ưu, linh căn đơn hoả, song ngọn lửa này khác hẳn loại thường thấy, ắt mang mệnh hơn người.”

“Thế nên trò ngày càng tò mò về cha nó, trẻ sơ sinh có tư chất tốt như vậy thì cha nó không kém được.” Yến Phù Tô buông lời.

Ai nấy đổ dồn ánh mắt về chân giường, bà mẹ ruột mới đẻ con xong bị sư phụ sư bá sư huynh sư tỷ yêu trẻ con chèn vào góc, đáng thương quá lắm.

Giang Trừng: “Mấy người rốt cũng nhớ tới tôi rồi hả, ha ha.”

Trịnh Dao thấy sư muội bị xô đến nỗi tóc tai bù xù, bèn hỏi sang chuyện khác: “Sư muội định đặt tên gì cho cháu?”

Giang Trừng ngơ ra, cô chưa nghĩ tới. Rồi chính chủ đề này khiến mấy vị đây bùng nổ. Bạch Nhiễm Đông đúng lý hợp tình bảo: “Ta là sư phụ của mẹ con bé, để ta!” Đoạn xoa tay cười mấy tiếng: “Hay cứ đặt là Thiên Kiều đi, con trời mà ~”

“Tục quá.” Đại sư bá im lìm đứng kế nói thẳng chẳng nể nang ai.

Tạ nhị sư bá cũng gật đầu, “Nên chọn cái tên dễ nghe hơn, lúc cháu ra đời trời đổ mưa phùn, hay gọi là Trạch đi, tưới tắm muôn loài.”

“Cháu nó thơm mềm nhường này mà đặt cho cái tên cứng ngắc của con trai, hay ho gì.” Bạch Nhiễm Đông không chịu.

Ba sư huynh muội lời qua tiếng lại đến tận khi đứa bé trong lòng Tạ nhị sư bá bị ồn tức nỗi trợn mắt, quát ê a thật to.

Đôi mắt trừng trừng của bé con trong veo, lòng trắng sắc đen to tròn lộ vẻ phiền quá chẳng ngủ nổi, rõ là không vui. Cô nhóc mới tý mà đã thần thái lắm rồi, chỉ tiếc cặp má hây hây căng mẩy và cánh môi chúm chím thiếu răng chỉ khiến điệu bộ bực dọc kia đáng yêu non nớt hơn thêm.

Sau khi ép mọi ánh mắt đổ dồ về mình, bé con rên hừ, cựa quậy trong lòng Tạ nhị sư bá, lại còn khẽ xoay đầu như đang tìm gì đấy, đạp chân thật mạnh.

Khác với người phàm, trẻ sơ sinh cõi tu chân chẳng bao lâu sau khi chào đời đã tràn trề sức sống, tay chân cũng khoẻ khoắn hơn nhiều, bé con này khôn ranh lắm thay. Bé không tìm thấy mùi quen bèn ngoạc mồm khóc rống, tiếng hù hụ oa oa quanh quẩn bên tai, mấy kẻ vốn đang xoắn xuýt chuyện đặt tên đành phải bó tay, giao nó lại cho Giang Trừng.Bé vừa lọt vào vòng ôm của Giang Trừng là ngừng lu loa ngay, nhìn đôi mắt to sáng rỡ kia mà xem, nào đâu nước mắt, nó chỉ gào khan thế thôi.

Cả bọn im lìm, Phong Hữu Chỉ cười bảo: “Nhóc này thông minh đấy.”

Giang Trừng chưa quen bế trẻ con, cười đến là vừa lòng đẹp dạ, “Chuyện, chưa ra đời đã biết thương mẹ rồi, coi nè, con bé bám ta nhất, vừa bế đã nín khóc rồi ha ha ha ha ~”

Vừa dứt lời đã bị cục cưng trong lòng thụi một đấm vào ngực, bé con quát hừ, thoả thuê chờ chung quanh im ắng hẳn rồi xoay đầu rúc vào dưới cánh tay mẹ.

Cả bọn giờ mới rõ đứa trẻ này đang chê họ ồn.

“Cháu nó cần nghỉ ngơi đẫy giấc, chúng ta không nên quấy rầy mãi, về thôi.” Tạ nhị sư bá thì thầm.

Bạch Nhiễm Đông cũng nói khẽ hơn, vẫn chưa chịu buông, “Muội vẫn chưa đặt xong tên cho cháu mà!”

“Để Giang Trừng sư điệt tự đặt đi.” Bác cả nghiêm túc dứt khoát tóm gọn, Bạch Nhiễm Đông chỉ đành thất vọng so vai, ngắm bé con đáng yêu trong lòng Giang Trừng, vẫn còn thèm thuồng.

Bấy giờ Bạch Linh im lìm từ nãy chợt buông câu thảng thốt lòng người, “Sư phụ thích trẻ con đến thế, chúng ta sinh một đứa vậy.”

Bạch Nhiễm Đông giật thót mình, nàng cười gượng trước ánh mắt trợn trừng đầy ngờ vực cùng lờ mờ vỡ lẽ của hai sư huynh, kéo đại đồ đệ đang quàng xiên nhà mình chạy thẳng ra ngoài, “Ha ha ha, Linh Linh lại vớ vẩn rồi, ta đã làm gì đâu cơ chứ, sinh đẻ thế nào được.”

Nói xong đã thấy ngay cả ánh mắt của ba đứa học trò còn lại cũng lạ lùng hẳn, Giang Trừng còn cố tình tăm tia đại sư huynh vẫn luôn trong lốt thiếu niên kia, lắc đầu nhủ thầm sư phụ nhà mình sao mà thú tính quá, ra tay với cả người còn nhỏ tuổi như anh cả đây.

Cái ý của cô rõ đến mức Bạch Nhiễm Đông muốn ném ngữ học trò bất hiếu này ra cửa sổ. May mà rốt lại chẳng xảy ra sự vụ đẫm máu nào, mọi người bị Tạ nhị sư bá đuổi về, chỉ để lại thật nhiều quà và đồ bổ.
Giang Trừng cuối cùng cũng được nghỉ ngơi, song cô vui mừng đến độ chẳng tài nào ngủ nổi, ngay cả cơn mệt mỏi quẩn quanh cũng không khiến cô thiếp đi được. Ngơ ngẩn ngắm bé con say sưa trong lòng hồi lâu, cô dè dặt chỉnh thế nằm cho cục cưng đang yên giấc, đoạn nhấc tay gọi bút mực đến viết thư cho em trai, rằng cháu ngoại nó ra đời rồi.

À cả đại sư nữa, cô cũng phải báo cho chàng, chẳng rõ chàng có sang thăm con không nữa, nghe đâu tăng sư chùa Thượng Vân lại vừa xuống núi phổ độ chúng sinh, chắc chàng đã đi rồi, không biết nay đang ở đâu. May có bùa truyền tin để gửi đến đúng địa chỉ.

Cô vừa chú tâm viết vừa liếc trộm con, vui vẻ ngừng bút, ngay khi định dán bùa truyền tin thì trào dâng cảm xúc, lấy hộp chu sa ra ấn dấu tay bé vào cả hai bức thư.

“Cục cưng chào chú với cha nha ~”

Giang Trừng phi thư ra cửa sổ, bò lên giường ngắm con rồi cười khờ tiếp, cục cưng nhà cô đáng yêu thật ý, bà mẹ ngốc nghếch lại hôn chùn chụt lên mặt khiến bé con choàng tỉnh lần nữa, trẻ con đang ngủ bị quấy hờn dỗi lắm thay, bé khó chịu ê a, song mẹ nó chẳng màng, vẫn cứ trây trét con bằng nước dãi.

Bé con giẫy giụa đưa tay bịt mồm mẹ nhưng rồi bị kéo ra ngay, thấy không ngăn được nguồn cơn gây rối với cả hơi thở đang làm phiền mình đây lại thân quen với mình nhất, bé xụ mặt để yên cho cưng nựng, lăn ra ngủ tiếp.

Giang Trừng giày vò con đủ rồi bèn chống cằm nghĩ vẩn vơ, nên đặt tên gì cho bé đây? Họ thì đương nhiên phải theo cô, không thì khó mà giải thích. Cơ mà tên gì giờ? Giang Trừng chợt nhớ lại thuở xưa, cô từng được biết tên tục của Thanh Đăng đại sư trong mơ là Thanh Thiền.

“Hay cứ gọi con là Giang Thiền nha? Được không nè?” Giang Trừng dụi đầu bé vào bụng mình, bé con bị quấy đến nỗi không yên giấc nổi phải hừ thành tiếng.

“Ấy con chịu rồi kìa, vậy cứ lấy tên này đi, giờ tới phiên tên mụ, ừm, nên đặt là gì đây, phải nghĩ kỹ mới được.”

Cô cong lưng khum tay trước người, tạo thế bảo vệ. Đứa trẻ vừa ra đời đang ngủ say trong lòng, bé con được đắp cho chiếc chăn mỏng giữ ấm, thỉnh thoảng lại máy môi, cánh tay mũm mĩm nắm lấy cổ áo mềm mại trước ngực cô, quyến luyến dựa dẫm.

Căn phòng lắng lại, tăng nhân áo trắng cầm thư lặng lẽ hiện thân đã trông thấy khung cảnh yên ả mà dịu dàng thế đấy.

Trên chiếc giường to êm ái, Giang Trừng buông mái tóc dài, khoác áo trắng rộng tà nằm cuộn tròn, gương mặt trông nghiêng mỉm cười, hiền hoà hơn thường nhiều lắm. Trong vòng tay bảo vệ của cô là một đứa bé tý xíu, đáng yêu vô cùng. Bé con quấn quýt lấy mẹ, an tâm say giấc.

Người nọ đứng bên giường ngắm thật chăm chú, đoạn phủi bụi vương dưới vạt tăng bào trắng, phất tay một cái, áo quần lại tinh tươm. Rồi chàng ngồi xuống, không quấy rầy hai mẹ con đang ngủ, bóc lá thư nhận được lúc vừa đến cổng Dung Trần sơn phái.

Chẳng được bao dòng, vẫn mang phong cách Giang Trừng – “Đại sư, bé con ra đời rồi, con bé đáng yêu nhất cõi tu chân đấy, giống em cực!”

Đọc đến đấy, người nọ, cũng chính là Thanh Đăng đại sư xoay sang bé con, đau đáu nhìn gương mặt kia, lắc đầu, không giống tý nào. Chàng đọc tiếp, “Đại sư đang ở đâu, có đến thăm con được không, bận quá thì để em dắt con sang chỗ chàng, bé đáng yêu lắm lắm, không gặp tiếc đó nha! Cho chàng xem dấu tay con nè, dễ thương ghê chưa!”

Câu này nức tiếng khoe khoang, cứ như cô vừa chiếm được bảo bối xịn nhất thế gian, không kìm nổi phải rêu rao với tất cả mọi người.

Thư của Giang Trừng tuỳ tiện vô lối, khác hẳn cung cách đạo mạo của tu sĩ bình thường, đọc mà cứ như thấy cô đang nói trước mặt mình đây. Thanh Đăng nhìn vết đo đỏ trên thư, chợt đặt tay mình lên so thử.

Bé con đúng là nhỏ quá, mới lọt lòng đấy thôi, cuộc đời vừa chớm bắt đầu.

Dòng cuối lọt vào mắt chàng, “Em sẽ chăm sóc thật tốt cho con, chàng đừng lo nhé.” Kết lại bằng cái tên “Giang Trừng” rồng bay phượng múa, có thể thấy lúc viết cô đã rất vui.

Cất thư, Thanh Đăng đại sư đặt chiếc túi con vừa lấy từ tay áo ra lên bàn nhỏ cạnh giường, lại thoáng nhìn một khổng lồ một tý hon, lặng lẽ đi ra như khi vừa đến.

Chương 107: Lộ tẩy

ĐÃ BẢO LÀ CHƯA CÓ VỀ ĐÂU MÀ.

Sau khi đẫy giấc trên chiếc giường mềm mại, Giang Trừng chỉ thấy chưa bao giờ được ngủ khoan khoái đến thế, cơ thể nhẹ nhàng hơn hẳn, còn đâu cảm giác đá đè dạo trước. Cô biếng nhác duỗi lưng, song vừa được nửa chặng đã dừng phắt lại, tỉnh cả người.

Cô không nhúc nhích, chỉ trợn to mắt, dè dặt mà nhanh chóng nhìn xuống dưới. Bé con vẫn đang nằm đấy ngủ, hơi thở nhẹ nhàng phả vào ngực cô, cặp má phúng phính trơn mướt.

Không đè phải con bé. Giang Trừng thở phào, duỗi eo cái nữa rồi nằm xuống, chống trán cười ngắm đứa trẻ trong lòng. Ngón tay ngọc ngà lướt khẽ trên mặt bé con, đáy mắt cô ngoài dịu dàng thì còn cả vẻ lạ lẫm.

Bé con ra đời rồi mà cô vẫn như chưa kịp chuẩn bị, cứ lâng lâng trên trời, trống trải làm sao. Con cô nhanh thế đã lọt lòng thật ư? Cô thực sự có con cơ á? Cô lên chức mẹ rồi à?

Lỡ mất biết bao thời gian, tựa như đến nay cô mới bắt đầu nhìn thẳng vào vấn đề hẳn nên ý thức được từ sớm kia. Chẳng thật chút nào, như nằm mơ vậy.

Giang Trừng vẫn chưa thạo cách bế trẻ con, cảm giác nằng nặng trên tay dần thêm phần chân thực. Cục thịt trong bụng bò ra, song lại như giáng vào tim cô vậy.

Thơm bé con đang ngủ một chốc, Giang Trừng bật cười, chợt chú ý đến món đồ đặt trên bàn nhỏ cạnh giường.

Một chiếc túi nhỏ màu đỏ trông rất lạ nằm yên nơi ấy, song Giang Trừng dám khẳng định trước khi mình ngủ, trên bàn trống trơn. Buổi này chỉ có nhóm sư phụ sư bá mới đến thăm, chỉ không rõ là ai để đấy.

Giang Trừng trườn sang nhón lấy túi. Đặt vào tay rồi lại ngây ngẩn. Cô ngửi thấy mùi hương quen thuộc, là cánh rừng thông mênh mông bến bờ, là mùi đàn hương sớm ngày cháy mãi, còn là vị thanh tao tinh tế rất riêng, thuộc về Thượng Vân nơi nào.

Thanh Đăng đại sư là người đã đặt nó ở đây, Giang Trừng kết luận ngay. Mỗi người đều có một mùi hương đặc trưng, song hiếm ai nhận ra nổi. Chẳng biết do đâu nhưng cô luôn có thể bắt được hương thầm cực nhạt trên người Thanh Đăng, như trong ngàn vạn thứ mùi khác nhau, chỉ có chàng là duy nhất.

Chiếc túi giản dị này được khâu bằng vải đỏ thông thường, không có hoa văn, tay nghề cũng chẳng cao sang gì, hệt phong cách chân chất của đại sư.

Giang Trừng mở túi dốc ra một hạt hạch đào nhỏ xâu chỉ đỏ. Hạch đào tản mác sắc tím tử đàn sâm sẫm, trông kỹ mới thấy vỏ hạt gồ ghề tựa ẩn giấu quy luật diệu kỳ, tay chạm vào rất êm, Giang Trừng tưởng là vật trang trí, cầm lên lắc thử mới nghe tiếng lạo xạo đẩu đâu, như thể thứ gì li ti bên trong hạch đào va vào nhau mà nên. Chứa gì trong đấy vậy kìa?

Cầm hạt hạch đào, Giang Trừng lâm vào nỗi ngờ vực khổng lồ, đại sư thế mà cũng sang thăm con, lại còn chuẩn bị cả quà! Không thể nào, chàng thường ngày đâu như vậy, nhẽ ra phải lạnh nhạt thờ ơ, dẫu cô có dắt con đến gặp cũng chỉ ban cho vài ánh mắt bình thản mới đúng chớ?!

Hay là… đại sư xem mình như con gái, xem con của cả hai là cháu gái, suy ra cũng là máu mủ cách một đời? Nghĩ đến đây Giang Trừng không khỏi trào dâng cảm giác lạ lùng, đầu óc bay khỏi ngân hà, cuối cùng còn rùng mình bởi ý nghĩ của bản thân.

Khụ, có khi đại sư sôi sục trong lòng, người đàn ông này khó hiểu lắm, cô trước giờ không tài nào đoán nổi chàng sẽ làm gì hay chàng đang nghĩ gì, cơ mà dù sao mọi chuyện đều có cái lý của nó.

Thôi để tính sau, bé con vừa ra đời đã được đại sư tặng quà cho rồi! Tự dưng thấy hơi hơi ngưỡng mộ.

Giang Trừng cầm hạt hạch đào, khe khẽ dụi đầu vào chiếc bụng mềm của con gái, đoạn bảo: “Cục cưng ơi, cha con chuẩn bị quà cho con luôn nè, cha con thương con lắm, chỉ chả màng gì tới mẹ thôi ~ hu hu hu hu ~”

Bé con bị dụi đến choàng tỉnh, lạnh lùng liếc mái đầu to tướng đang cọ đến cọ lui trên bụng mình rồi khóc oà lên, đưa chân đạp mớ tóc bù xù của mẹ. Chiêu nhẹ hều ấy chẳng suy suyển gì bà mẹ da dày thịt béo, song đủ để tỏ rõ rằng bé đang không vui.

“Úi chà chà, sao lại khó tính thế này ~” Giang Trừng đứng dậy bế bé đu đưa, nhóc con ngừng khóc ngay, đôi mắt to gườm cô, chép miệng, thần thái lạnh lùng đừng hỏi.

Giang Trừng hứng lên, vỗ mông con: “Nghe đồn cháu gái giống cậu, đừng bảo sau này mầy lại giống cậu mầy thật nhé? Coi cái mặt cau có kia kìa, nhăn gì mà nhăn? Đây, đeo quà cha tặng đây, cười xem nào ~”

Buộc hạt hạch đào cho con xong, Giang Trừng táy máy nghịch, chợt loé lên ý nghĩ, “Hay gọi con là Hạch Đào Nhỏ ha? Xem như cha con đặt tên mụ cho con nha?”

“Con không nói gì nghĩa là đồng ý rồi đấy nhé ~”

“Oa ~” Bé con oà khóc chẳng nể nang chi.

Giang Trừng vẫn cười tít mắt, “Ồ, phản ứng ghê chưa kìa, ắt con cũng rất thích cái tên này, tốt lắm, tên mụ là Hạch Đào Nhỏ.”
Bé con tên chữ Giang Thiền tên mụ Hạch Đào Nhỏ được mẹ mình bọc kỹ rồi bế ra ngoài, “Đi thôi, mình sang hỏi bác hai xem phải chăm sóc Hạch Đào Nhỏ như nào nha, tiện thể tham quan giang sơn mẹ dành cho con luôn nè ~”

Vừa bế bé con đương đảo mắt vòng quanh rời phòng, Giang Trừng đã trông thấy dáng hình quen thuộc bên cánh cửa sổ mở rộng ở gian ngoài, người cô mới nhắc ban nãy ngồi đấy, bình thản đạm nhiên, nắng hắt vào từ cửa sổ như phủ ánh vàng lên mái đầu trọc rất đẹp của chàng.

Chân bỗng đánh vấp, Giang Trừng suýt đã ngã nhào, cô kinh ngạc nhìn người nọ, không dám tin: “Đại sư, sao chàng lại ở đây?” Đến một chuyến cốt để tặng quà thì thôi còn hiểu, cơ mà xong việc chẳng phải nên về đấy ư? Cố ý nán lại chờ kiểu này chẳng giống đại sư chút nào.

Mới cả gian ngoài chỉ cách phòng ngủ một bức tường này đây, mấy câu cô nói ban nãy chàng nghe cả rồiiiiiiii!

Dưng phải thừa nhận là cô vui lắm, vừa bước ra cửa đã gặp đại sư cơ mà.

Người nọ chưa nói lời nào, Giang Trừng âm thầm dài dòng văn tự rồi mau chóng bình tĩnh lại. Cô cười chào Thanh Đăng, “Đại sư sang đây đi, chàng có muốn bế con không? Em đặt tên cho con là Giang Thiền, tên mụ là Hạch Đào Nhỏ.”

Thanh Đăng đại sư gật đầu bước đến, Giang Trừng nghịch ngợm tiện tay nhét thẳng bé vào lòng chàng. Hai cha con bỗng bị gom thành một đội lặng lẽ nhìn nhau, chẳng ai lên tiếng. Đại sư bình thản từ bi bế bé, trông giống Quan Âm Tống Tử cực kỳ… Hạch Đào Nhỏ thì bài bản trưng cái vẻ lạnh lùng khó chịu ra, nhướng mày ứng đối, y như Ultraman đụng độ quái vật khó xơi.

Mẹ bé đứng bên nhòm vào, sao không khí cứ là lạ khó hiểu thế nào.

Giang Trừng: Ấy? Ấy kìa kìa kìa? Chuyện gì đang xảy vậy?

Thanh Đăng đại sư bất động, Hạch Đào Nhỏ cũng im lìm, miệng nhỏ mím chặt. Giang Trừng thấy mình buộc phải đục đi cái thế giằng co kỳ cục này, cô bèn bế con lên, cho bé thơm cha mình.

Hạch Đào Nhỏ: “Ây da!” Chả biết là đang khó chịu hay đang ra vẻ nữa.

Mẹ bé chẳng thèm để ý, lại nhét bé vào lòng Thanh Đăng, “Đại sư bế con đi, em đi lục đồ nhị sư bá để lại đây, trong đó hẳn có món cho bé ăn.”

Dứt lời đi ngay, vứt hai người lại.

Hạch Đào Nhỏ trong lòng đại sư chẳng chịu yên chút nào, nhận ra hơi thở quen thuộc đã đi xa, tức thời lăn lộn chả nể nang ai, đưa chân đạp người đang bế mình, nắm tay mũm mĩm khua thật lực. Song Thanh Đăng giơ tay ấn một cái, Hạch Đào Nhỏ không giãy được nữa, cọ quậy một hồi như rùa con bị lật mai.

Cơ mà bé biết khóc, ngoạc mồm chuẩn bị buông tuồng mà chẳng cần lấy hơi, định dùng chiêu này gọi mẹ về.Có điều Thanh Đăng đại sư lại như nhìn thấu ý đồ nọ, chả biết tìm đâu ra hạt bạch quả, khéo thay đút vào miệng bé.

Hạch Đào Nhỏ: “…” Không khóc được.

Bé con nhỏ tý nảy cơn giận dỗi, hàng mày nhạt màu dựng thẳng lên. Thanh Đăng đại sư đáng tuổi ông tổ ông cọp, đã gặp không biết bao nhiêu là trẻ nít đương nhiên chẳng mảy may sợ hãi, chàng ung dung tụng kinh cho con nghe.

Đến khi Giang Trừng bê linh dịch về, Hạch Đào Nhỏ đã ngoan ngoãn yên giấc rồi.

“Ấy, sao lại ngủ nữa kia?” Giang Trừng thấy lạ.

“Tụng kinh.” Thanh Đăng đại sư mỉm cười.

Giang Trừng chớp mắt, bỗng vui mừng lắm, “Chuẩn rồi, sau này nhỡ con quấy không ngừng, cứ tụng kinh cho nó buồn ngủ là được! Đại sư thông minh quá đi! Chàng tụng kinh gì thế, dạy em đi, mau lên!”

Thanh Đăng đại sư rút quyển kinh Phật từ ngực áo ra, “Bộ kinh này em cứ tự nghiên cứu, tụng càng nhiều cho con nghe càng tốt.”

“Ủa? Kinh này không tên ạ? Em chưa thấy qua bao giờ.” Giang Trừng lật xem, chợt nghe Thanh Đăng đáp: “Kinh ta viết.”

Giang Trừng khựng lại, cô lấy làm lạ. Đến thăm, tặng quà, dặn cô tụng kinh cho con nghe càng nhiều càng tốt, ai khác làm cha thì như này là thường, nhưng rành rành đại sư cơ mà, chuyện này hơi sai. Giang Trừng không phải hạng khờ, cô từng suy nghĩ rất nhiều, sau khi im lìm bèn bình tĩnh hỏi.

“Lẽ nào ma chủng trong cơ thể em đã dời sang con rồi?”

“Ừ.” Thanh Đăng đại sư cũng không định giấu cô.

Giang Trừng trông thì thản nhiên nhưng đáy lòng rét lạnh, suýt nữa đã làm rơi đồ mình đang cầm. Cô hít sâu, gắng bình tĩnh: “Em có tìm hiểu rồi, cũng hỏi nhiều người lắm, ma chủng trong cơ thể em không ảnh hưởng gì đến con, với cả lần trước ở chùa, đại sư đã vẽ linh phù cho em mà, theo lẽ ma chủng không thể nhập vào con được, không thể nào đâu! Con bé còn nhỏ nhường này!”

Càng về sau cô càng cao giọng, nhận ra mình thất lễ, bèn xoay đi đỡ trán. Lúc ma chủng còn trong người mình, cô chẳng quan tâm lắm, dẫu có là tật ẩn thì đã sao, chờ khi phát bệnh rồi giải quyết sau, nhưng khi nó truyền sang con mình, cô không tài nào chịu được. Bé con mới lọt lòng, nào đâu biết tự vệ.

Thanh Đăng đại sư nhìn cô, bảo: “Ban nãy ta mới phát hiện con có cốt vạn linh, bẩm sinh thu hút mấy thứ này, không màng tốt xấu.” Ngừng một chút mới tiếp: “Ma chủng trong người con, chỉ cần áp chế cẩn thận, có lẽ cả đời bình an.”

“Em không muốn con phải chịu bất cứ thương tổn nào, kể cả những điều có lẽ sẽ chẳng bao giờ xảy ra.” Giang Trừng mệt mỏi đáp.

“Người sống trên đời, có vui vẻ cũng có buồn đau, chuyện không may thì khó tránh, nhưng nào ai dám chắc điều xui rủi hôm nay sẽ không hoá thành việc đáng mừng sau này.”

Giang Trừng: “Em không muốn nghe, dông dài chi bằng ôm em vỗ về. Hay để em ôm chàng cũng được.”

Vừa dứt lời, cô không chờ đại sư lên tiếng đã bước đến ôm chàng cùng Hạch Đào Nhỏ trong lòng chàng.

“Phiền ghê ấy, đời người sao khó khăn vậy, vừa xong chuyện này đã có chuyện khác ập tới ngay, rắc rối quá.” Giang Trừng rầu rĩ nói.

Khéo thay ngay lúc ấy, nhóm sư phụ sư bá sư huynh sư tỷ nhà Bạch Nhiễm Đông kéo sang thăm cháu, cả đoàn vừa kịp chứng kiến cảnh này.

Đồng chí hoà thượng bế con, đồng chí Giang Trừng ôm hoà thượng đồng thời quay đầu lại, chạm mắt với họ.


Kéo: Thanh Đăng chưa về nhưng tui về rồi đây. ( ̄▽ ̄)ゞ

Spoil chương sau: Em vợ và anh rể vui vẻ thuận hoà. =)))))))

Chương 108: Rối ren

HAI GÃ BỘC TRỰC.

Tuy Bạch Nhiễm Đông đã ngờ rằng Giang Trừng và Thượng Vân Phật Tử có gì đó với nhau từ lần đầu tiên gặp cô, nàng hay lấy đó mà trêu, song cứ nhủ ấy chỉ là chuyện chẳng đặng đừng. Dẫu sao nàng cũng khá hiểu Thanh Đăng, ‘Phật Tử’ hẳn hoi như tên gọi. Bác ái chúng sanh, không đem lòng yêu riêng ai cả.

Giang Trừng chắc bất đắc dĩ mới phải dây dưa, không thể nào đơm hoa kết quả được. Sau biết Giang Trừng có mang, Bạch Nhiễm Đông loáng thoáng ý nghĩ “Hay đấy là con của lão hoà thượng Thanh Đăng” rồi lại cười trừ cho qua, đem ra ghẹo đồ đệ thì được chứ nàng không tin là thật.

Nàng cứ đinh ninh đấy là con của Hạc Kinh Hàn ở đạo quán Vô Cực cơ, chị em gì chứ, toàn tung hoả mù, tin vào mắt ấy. Có chị em nhà nào mà tuổi tác cách nhau xa vậy, chả chút máu mủ mà lại thân thiết nhường kia, lạ lùng quá thể.

Nàng thậm chí còn định chờ Hạc Kinh Hàn đến rồi tra khảo kỹ càng, xem hắn và đồ đệ út nhà mình do đâu mà chuyện thành như thế, có con cả rồi sao không yên phận nên duyên đạo lữ, lại còn kết nghĩa chị em.

Song giờ đây Bạch Nhiễm Đông mới biết mình lầm, lầm hẳn rồi! Đúng là trong cuộc thì mù mờ mà!

Đứa bé là của Thanh Đăng đại sư chắc rồi. Bạch Nhiễm Đông nhìn đồ đệ cứng người đứng đấy, ngó sư huynh đệ tử đực ra bên cạnh, ai nấy hoang mang lạ lùng.

Lão hoà thượng Thanh Đăng thế mà lại có con, chính đồ đệ mình sinh con cho chàng ta, nghe cứ như mình có con rồi một hôm nào đấy, con mình chạy tới báo rằng nó đang yêu sư tổ của phái Dung Trần sơn vậy… Nàng chẳng biết nên tỏ thái độ ra sao. Bảo vui thì chả vui tý nào, chỉ muốn tĩnh tâm cơ, dưng bảo không vui cũng trật nốt, vì nàng cứ thấy tự hào kiểu gì ý. Túm lại tâm trạng phức tạp tới nỗi không thốt nên lời.

Hơn hai trăm năm tồn tại trên cõi đời này, Bạch Nhiễm Đông thực rất hiếm khi rơi vào tình huống kinh hoàng bậc này.

Trừ Trịnh Dao ra thì nhóm còn lại đã mơ màng hết lượt, đến cả Tạ nhị sư bá cũng sững sờ. Họ không biết quan hệ giữa Giang Trừng và Thanh Đăng của Thượng Vân tự, chỉ cho rằng hai người biết nhau sau lần chùa gửi một số món sang, nay thấy cảnh một nhà ba người đằm thắm ấm êm (?) thì đáy lòng như tan vỡ, thoắt cái đã sáng tỏ điều gì đáng sợ lắm.

Thanh Đăng đại sư suýt soát Bạch Nhiễm Đông, thậm chí còn trẻ hơn đại sư bá vài tuổi, song khoảng cách tu vi và địa vị lại cực kỳ xa xôi. Thanh Đăng là thiên tài vạn năm có một của cõi tu chân, tốc độ tu hành bỏ xa mọi tu sĩ khác, công tích của chàng xây đắp thật vững cái ngai Phật Tử xuất chúng xứ này.

Dung Trần sơn phái xứng danh bề thế, nhưng Thượng Vân tự lại càng hơn kia, tổ sư hành tung bí ẩn và một lòng hướng Phật bên đấy nên duyên cùng đệ tử nhí của Dung Trần nhà họ, nghe cứ như cổ tích dưới trần gian.

Nếu Giang Trừng đẹp như tiên thì thôi chả nói, đằng này họ biết đệ tử mình như nào, tiểu sư muội/sư điệt chẳng xinh đến thế, thậm chí còn không bằng giai nhân nhị sư huynh Yến Phù Tô cơ! Sao Thanh Đăng lại vừa ý cho được?!

Sau hồi ngẩn ngơ, đám sư phụ sư bá sư huynh sư tỷ có thể xem là “ruột” này vô thức nảy số rằng – Thanh Đăng đại sư có gu lạ quá.

Tâm trạng Giang Trừng cũng chả khá hơn các đồng môn đương sửng sốt là mấy. Ở tông môn cô thoải mái quen rồi, lại thêm ban nãy tình cảm trào dâng, đâu nào nhận ra họ đến, bấy mới chạm mặt, số gì nhọ ghê!

Rành rành chả làm gì nên tội mà cứ như mình bị bắt gian tại giường, chột dạ, chột dạ lắm luôn.

Chỉ có Thanh Đăng đại sư và đứa bé trong lòng chàng là chẳng hề gì, dẫu đang hứng chịu ánh mắt của tất cả mọi người.

Giang Trừng giành phần hành động, bóp mạnh vai đại sư, “Chăm con cẩn thận.” đoạn hùng hục đẩy đám đồng môn ngay đơ ra căn phòng sát vách, khép cửa. Đối diện với mấy cặp mắt hừng hực muốn nói lại thôi kia, cô hít sâu rồi chìa một tay ra.

“Sư phụ sư bá sư huynh sư tỷ nghe trò nói đã, thứ nhất, Thanh Đăng đại sư không yêu trò, chàng chưa từng bức bách, hai đứa có con là do chàng phải cứu trò, trò tự nguyện, chẳng can gì đến chàng.”

“Thứ hai, chính trò quyết định mình sẽ sinh con, ban đầu chàng không hề hay biết, trò không buộc đại sư phải chịu trách nhiệm, dẫu sao rốt lại cũng tại trò mà ra, trò khiến chàng phải phá giới, không thể liên luỵ thêm.”

“Thứ ba, hiếm ai biết chuyện này, mong mọi người giữ bí mật hộ trò, không thì chẳng những đại sư mất sạch thanh danh, mà trò cũng sẽ bị người đời trùm bao đập chết.”

Bị Giang Trừng lên lớp một tràng, cả đám nhìn nhau, không khỏi cau mày đăm chiêu. Sau rốt, sư phụ Bạch Nhiễm Đông vẫn lên tiếng trước nhất: “Trừng Trừng, trò đã quyết thì bọn ta sẽ không xen vào, yên tâm đi nhé, trò sáng suốt như vậy thì tốt.”

“Cơ mà, sư phụ muốn hỏi một câu.”

Giang Trừng thở phào, “Sư phụ hỏi đi ạ.”

Bạch Nhiễm Đông hiếm khi cẩn trọng như này, “Trò, có tình cảm với Thanh Đăng đại sư phải không?”

Giang Trừng thoáng khựng lại song vẫn điềm nhiên gật đầu, “Vâng, trò thích chàng.”

Bạch Nhiễm Đông thở dài, nhíu hàng mày đẹp, “Thế trò chẳng khổ quá ư? Sư phụ là người từng trải, biết rõ chữ tình rất chi dằn vặt, cũng hiểu thương mến thì khó mà chối bỏ, nhưng trò nghe ta này, Thanh Đăng đại sư ấy à, chàng ta sẽ chẳng bao giờ đem lòng yêu riêng ai cả, nếu trò khăng khăng trao tấm chân tâm thì cũng chỉ vô vọng thôi, trò phải chuẩn bị sẵn tinh thần, đừng lún quá sâu. Dẫu sao ta cũng là sư phụ, tuy chưa dạy bảo trò được gì, song cũng không muốn thấy trò đau đớn.”

Giang Trừng cười thoải mái, “Sư phụ đừng lo, trò hiểu mà, với cả đâu nào ghê gớm như sư phụ bảo, từ đầu đến cuối trò chưa từng đòi Thanh Đăng đại sư đáp lại mình, điều trò muốn chẳng qua cũng chỉ là cuộc sống như hiện tại, làm người ấy à, phải biết thế nào là đủ mới hạnh phúc được.”

“Mà trò cũng hời rồi. Sư phụ xem, trò ‘chiếm được cơ thể’ người thương, bám được vào Phật Tử Thượng Vân lợi hại nhường kia, có được kỷ niệm đẹp và một đứa con đáng yêu như vậy, còn Thanh Đăng đại sư thì chẳng được gì, chỉ rước thêm phiền phức vào người.” Giang Trừng điềm nhiên.
Bạch Nhiễm Đông đăm chiêu giây lát, thế mà bị cô vuốt xuôi thật. Thực ra nếu nhìn từ một góc độ khác thì chuyện này chẳng to tát là bao, Giang Trừng sớm nay thoải mái độ lượng ắt không hề gì, họ khỏi phải lo.

Tu sĩ nổi danh khoáng đạt, đệ tử dãy Bạch Linh càng cởi mở tâm hồn hơn thế, đã nghe Giang Trừng bảo vậy, mọi người không khuyên can thêm. Với cả đầu óc họ cũng đang mơ màng, chưa biết nên ứng đối thế nào đã bị hai ba câu của Giang Trừng xua đi.

Giang Trừng: Má ơi nó mệt, giải quyết chuyện nhà bên đây rồi phải cân cả đại sư đàng đó nữa.

Cô bình thản đi sang, thấy bé con đương ngủ đã dậy, đại sư đang đút bé linh dịch cô cầm về, không quen tay nên dây cả vào áo con và tăng bào của chàng. Hạch Đào Nhỏ phụt một phát, mặt đại sư dính đầy linh dịch ngọt lành và nước bọt.

Giang Trừng vịn cửa ha hả mà cười, tâm trạng nặng nề ban nãy bay biến sạch. Cô bước vội đến: “Đại sư, chàng không biết đút đâu, để em.”

Thanh Đăng đại sư nhích sang chừa chỗ cho cô, Giang Trừng ngồi xuống, tay bế tay đút, lại thêm tiếng phụt, Giang Trừng cũng được Hạch Đào Nhỏ tặng cho một mẻ linh dịch và dãi nhớt vào mặt.

Giang Trừng: Hạch Đào Nhỏ, con vả mẹ mình như vậy đấy à?

May mà bé con chỉ ra chiêu đấy rồi ngoan ngoãn uống tiếp, Giang Trừng lau mặt cho con, tiện tay lau mặt mình rồi xoay sang nhìn đại sư ngồi kế, cũng khá tiện tay lau luôn cho chàng.

Cô vừa bôi mặt người ta vừa hỏi: “Đại sư, chừng nào chàng đi?”

“Đi ngay thôi.”

“Nhóm sư phụ biết chuyện rồi, có ảnh hưởng gì chàng không?”

“Không.”

Thật ra Giang Trừng đã lường trước được câu trả lời, dẫu có ngày cả cõi tu chân đều hay tin, Thanh Đăng đại sư cũng sẽ chẳng đáp bồi gì khác. Chàng không bận lòng những việc này, sự nổi tiếng hay địa vị mà cái danh Thượng Vân Phật Tử mang lại chưa từng suy suyển chàng mảy may, chàng thực sự chỉ nghe theo tiếng lòng mình thôi.

Dù chẳng phải Phật Tử Thượng Vân mà chỉ là tăng nhân không tiếng tăm gì ở chùa hoang rừng thẳm, chàng vẫn sẽ như vậy. Người lạnh nhạt vô tình là thế, lại quyến rũ biết bao.

Chỉ có Giang Trừng lo nghĩ nhiều, dẫu sao cô cũng không thể chẳng màng thế tục như đại sư, chàng không để mắt, chàng chỉ độc hành đường riêng, không ngó nghiêng không lùi bước, nhìn thẳng về phía trước, hướng đến mục tiêu đã định, dấn thân mà đi.

Còn Giang Trừng thì vô vàn điều để phải bận tâm, trông thì thoải mái, rốt vẫn có quá nhiều thứ không thể quẳng gánh mặc ai. Song thế cũng chẳng phải chuyện xấu, mỗi người khắc hiểu đời mình, ngoài nửa kia thì còn hằng hà sa số việc quan trọng hơn.

Giang Trừng: “Đại sư, em vẫn luôn thắc mắc, chàng có mục tiêu gì cần đạt được không? Ví như phổ độ chúng sanh, giữ hoà bình thế giới, phi thăng thành Phật?”
Thanh Đăng: “Không có.”

Giang Trừng bất ngờ, hễ hỏi mười phật tu thì cả mười đều xem những điều vừa kể là mục tiêu đời mình, sao đại sư lại lạ vậy? Cơ mà đấy là Thanh Đăng, chả đáng ngạc nhiên.

“Thế đại sư nè, chàng muốn sống như nào?” Giang Trừng hỏi tiếp.

“Sao cũng được, không khác gì nhau.” Thanh Đăng đáp.

Giang Trừng: “Thôi thôi em thua, chàng vạn lần khoáng đạt hơn em, chàng đi được rồi.” Cô chẳng còn lời nào để nói với cái ngữ cao tăng đắc đạo này.

“Vậy ta xin cáo từ.”

Thanh Đăng đại sư – người đàn ông bộc trực nhất cõi tu chân dứt lời đi ngay, đến cửa lại gặp Hạc Kinh Hàn, một chàng trai cũng bộc trực không kém. Cậu chàng yêu chị nhận thư đã vội vàng bứt khỏi tràng chém giết, phăm phăm sang gặp chị và cháu gái mới ra đời, đụng độ anh rể có vẻ vừa thăm con xong.

“Đùng!” Ầm vang một tiếng, thanh kiếm đen đương trên tay Hạc Kinh Hàn đã lướt qua má đại sư găm vào cánh cửa sau lưng, cửa gỗ khắc hoa cứ thế nát tươm.

“Trượt tay, thất lễ rồi.” Hạc Kinh Hàn lạnh lùng cất lời.

Thanh Đăng đại sư bất động, ung dung ngước mắt, nhàn nhạt đáp ừ, như chưa từng trông thấy thanh kiếm vừa bay ngang mặt mình.

Hạc Kinh Hàn vung tay gọi, thanh kiếm đen được hắn tung ra tự động bay về, lần này nhắm vào lưng đại sư. Chừng khi mũi kiếm sắp xuyên qua lớp áo tăng trắng mỏng kia, Hạc Kinh Hàn chợt thấy người trước mặt cứ thế biến mất, ngay cả hắn cũng không bắt kịp bóng chàng.

Quay phắt đầu lại, người nọ chẳng rõ đã vòng ra sau hắn tự lúc nào, thong dong xuống núi. Tấm áo trắng phau như mây vờn, chớp mắt ai đã xa ngoài núi xanh, chỉ thấp thoáng buông câu.

“Mùi máu tanh sẽ ảnh hưởng đến Giang Thiền, nhớ chú ý.”

Hạc Kinh Hàn lạnh nhạt cất kiếm, thoáng nhìn máu me tanh tưởi khắp người, làm phép xua mùi, vứt áo dính máu, thay đồ tinh tươm rồi bước vào phòng.

Giang Trừng nghe ầm ĩ ngoài kia song vẫn ngồi đấy đọ mắt với Hạch Đào Nhỏ, thấy em trai giá băng đi đến, vội vẫy gọi, “Tiểu Tầm sang đây, bế cháu em đi!”

Sau đó là màn Hạc Kinh Hàn chăm chăm bế cháu gái non mềm nhà mình, còn Hạch Đào Nhỏ thì vẫn chẳng vui vẻ gì cho cam, điệu bộ liếc cậu mình chả kém ánh mắt dành tặng cha nó là bao.

Giang Trừng đứng nhìn: Thì ra nào phải con không ưa cha, mà là mặt mũi vốn đã chíu khọ thế rồi. Chả biết ai mới sửa được cái điệu cau có này của nó, mới tý đã thế, sau lớn rồi hẳn sẽ gớm đòn hơn, chậc chậc.

Chọi mắt hồi lâu, Hạc Kinh Hàn vẫn vẻ lạnh lùng, xoay sang chị mình, hơi lúng túng, “Chị ơi, cháu không thích em ạ?”

Thì ra em trai trông thì điềm nhiên nhưng dạ lại thấp thỏm lắm, Giang Trừng cười hì hì nói điêu, “Ai bảo thế, con bé gặp ai cũng vậy, với Thanh Đăng đại sư ban nãy còn khó chịu hơn cơ!”

Hạc Kinh Hàn nghe vậy tức thời vừa bụng.

Giang Trừng: Em à mầy dễ thoả mãn với cuộc đời quá đấy.

Nhìn cái dáng bế cháu cứng đơ của Hạc Kinh Hàn, Giang Trừng buồn cười lắc đầu, đón lại Hạch Đào Nhỏ. Cô bế con ngồi cạnh Hạc Kinh Hàn, nhìn em rồi trông sang bé con, dịu dàng vô cùng, “Tiểu Tầm, lúc chị mới đến đây, cứ tưởng sẽ chẳng bao giờ gặp lại người thân duy nhất nữa, nay không những tìm được em mà còn đón chào thành viên mới. Em và Hạch Đào Nhỏ là nỗi niềm vấn vương lòng chị nhất, chị mong hai đứa sẽ bình yên hạnh phúc.”

Hạc Kinh Hàn lặng im thoáng chốc, chợt tựa đầu vào vai Giang Trừng. Đã lâu không được em mình làm nũng, Giang Trừng thoắt cái đã cảm động lắm, đưa tay xoa đầu Hạc Kinh Hàn.

Khéo thay lúc ấy, Bạch Nhiễm Đông hay tin Thanh Đăng đại sư đã về, chuẩn bị sang thăm đồ đệ rồi hỏi cho ra đầu ra đũa mọi chuyện, lại thu trọn vào mắt cảnh này.

Giang Trừng bế con, ôm Hạc Kinh Hàn mỉm cười thoả thuê, trông sao cũng giống gia đình hoà thuận.

Bạch Nhiễm Đông: … Nhanh rứa đã đổi người, mình hết đoán nổi cha bé là ai rồi, Giang Trừng à, trò được lắm.

(Giang-Trừng-lạnh-lùng.jpg: … Lần này thiệt sự hổng phải như bà nghĩ đâu…)

Chương 109: Sở thích của Hạch Đào Nhỏ

YÊU TỪ THUỞ ẤU THƠ.

Ở thế giới cũ, Giang Trừng bắt đầu sống cùng em trai khi cậu đã đủ hiểu chuyện, không cần cô dạy bảo tận tay, cậu ngoan ngoãn vâng lời, tự lo việc mình, thậm chí thi thoảng lại còn đỡ đần cho chị, nên Giang Trừng chả biết phải chăm sóc một đứa trẻ sơ sinh như nào hết.

Thế là nhân vật vừa lên chức mẹ kia cuống tay cóng chân cả một thời gian. Vấn đề cần phải lao tâm mỗi ngày hoá thành “Sao Hạch Đào Nhỏ bỏ ăn rồi?” “Sao Hạch Đào Nhỏ khóc vậy?” “Hạch Đào Nhỏ lại dỗi à?” “Hạch Đào Nhỏ bệnh hả?” “Sao Hạch Đào Nhỏ cứ chăm chăm nhìn một hướng vậy?” “Hạch Đào Nhỏ có hiểu mẹ nói gì không?” các loại.

Hạch Đào Nhỏ xứng danh sinh vật khó hiểu nhất đời, gần bằng Thanh Đăng đại sư trong lòng Giang Trừng rồi.

May còn nhị sư huynh Yến Phù Tô làm chỗ dựa, bảo mẫu Tạ nhị sư bá giúp cho, Hạch Đào Nhỏ lại khá ngoan (?), sau cơn đầu tắt mặt tối, Giang Trừng dần nắm bắt được cách dạy trẻ, tròn vai làm mẹ, bé con cũng trải qua giai đoạn trẻ sơ sinh yếu ớt nhất một cách an toàn.

Giữa lúc bộn bề, Giang Trừng ngày ngày dốc lòng chăm con, chẳng màng đến bản thân, ăn mặc qua loa, nào đâu vẻ chải chuốt làm đỏm hồi còn độc thân.

Đến một hôm nọ, Yến Phù Tô sang đưa linh dịch mới pha cho Hạch Đào Nhỏ, chợt nhìn Giang Trừng, bảo: “Dạo này cứ thấy muội thay đổi thế nào ấy.”

Giang Trừng: “?”

Ba tháng sau ngày Hạch Đào Nhỏ chào đời, lần đầu tiên Giang Trừng đứng trước kính nước xem thử dáng điệu của mình. Cô gầy hơn thuở có mang, thậm chí gầy hơn cả lúc độc thân, nếu không nhầm thì eo nhỏ lại, ngực to ra.

Ngực ấy à, lúc vừa nhập vào thì cơ thể này đồi núi phẳng phiu tầm A là hết mức, thua xa cúp C vốn có, song cô cũng chẳng lấy đó làm điều, dẫu sao gương mặt này mà phối với bộ nhũ cỡ đại thì hơi kỳ. Giờ chắc do đã có con nên nảy nở hẳn, không quá lố dưng cũng trập trùng hơn trước.

Tuy cõi này ít mẹ trẻ cho con bú, cơ mà sinh xong ngực vẫn to ra.

Có điều thứ khác nhất trong gương không phải ngực mà là gương mặt của cô. Cô vốn đẹp kiểu trung tính thiên nam tính, cơ mà nay chẳng ai dám nghĩ đây là gương mặt của đàn ông cả, dẫu không đổi thay quá mức, song chỉ khang khác thôi đã đủ khiến cô trông dịu dàng nữ tính hơn, khó mà phân nổi là trai hay gái.

Mỉm cười thật khẽ, người trong gương không rạng ngời tuấn tú mà lại quyến rũ lạ kỳ, đuôi mắt xếch nhẹ, mày mỏng môi đào, thần thái giữa mi đâu chỉ hơn một chút. Chẳng rõ do sinh con hay tự dưng biến tướng nữa.

Như hoa đã nở, kiều diễm động lòng.

Giang Trừng đăm chiêu vuốt mặt, trước kia cô đã cho rằng cơ thể này có vấn đề, vẻ ngoài nào phải chào đời đã vậy, hẳn đã bị ai đấy nhúng tay vào. Buổi đầu đến đây, cô từng gặp một tu sĩ già ẩn cư nơi thành trấn trần gian, ông tinh thông y thuật, phán rằng cơ thể này vốn thuần âm, theo lẽ phải đẹp xinh mềm mại, thẳng thừng mà nói thì phải trông như hồ ly tinh kia, song cô chẳng những không thế mà còn y hệt đàn ông, lạ lùng quá lắm.

Tu sĩ già bảo, hẳn cơ thể này đã bị đổi thay thứ gì. Do ai? Mục đích? Giang Trừng khi ấy không đắn đo nhiều, dẫu sao mù mờ mọi thứ, có tra cũng chẳng ra, cần chi tự chuốc lấy phiền. Nhưng giờ đây, sau khi biết thêm đôi điều về thân thế của Giang Nguyệt, Giang Trừng lại càng cảm thấy có ẩn tình.

Hôm gã cha giả gửi Giang Nguyệt cho cô, đã từng viết rằng gã tỏ tường vài chuyện, song bấy vẫn chưa phải lúc tiết lộ. Do đó Giang Trừng mới nhận Giang Nguyệt làm đệ tử ngay khi ấy.

Việc cô sinh con như đã phá đi cái thế cân bằng của thân xác này, vẻ ngoài bắt đầu thay đổi từng chút một, mới ba tháng đã vậy, sau đấy thì sao? Cứ thấy chả tốt lành gì.

“Ú oà! Bạch bạch bạch!”

Nghe tiếng Hạch Đào Nhỏ nghịch nước bì bõm kế bên, Giang Trừng bừng tỉnh, phất tay hoà tan kính nước, ngồi xuống bên con.

Cô vừa ghé vào, Hạch Đào Nhỏ ngồi trong bể tắm đã tí tởn đập tay, hắt ướt cả vạt áo cô. Giang Trừng không ngại, nghịch nước cùng bé.

Hạch Đào Nhỏ đã ba tháng tuổi, khoẻ mạnh lắm thay, thông minh hơn con trẻ bình thường, đến nỗi thi thoảng Giang Trừng lại ngờ con mình xuyên không, bên trong thân xác ấy là một linh hồn ngoại lai như cô. Song qua vài lần thử thì cô vỡ lẽ mình hơi đa nghi, Hạch Đào Nhỏ chỉ đơn giản là quá lanh lợi thôi, hẳn là do ăn khá nhiều đồ bổ. Mà cũng có thể là vì căn cốt tốt sẵn, hưởng gen di truyền.

Chả hiểu sao con bé này ưa nước cực kỳ, mỗi bận được thả xuống nước thì nó thôi không cau có, lại còn vui mừng hiếm thấy, thích thú nghịch nước như mấy đứa trẻ đồng trang lứa. Rành rành linh căn đơn hoả mà lại khoái nước nhường này, không lầm đấy chứ?Với cả em trai gần đây ngày càng cưng cháu, nghe bảo bé thích nghịch nước là sai người đến tặng một cái… bể tắm bằng ngọc mài nhẵn bóng ngay. Bể to chừng năm sáu mét vuông, cá chép khắc như ẩn như hiện bên thành có chức năng xả nước, độ ấm của nước thay đổi tuỳ vào môi trường xung quanh, ngâm mãi sẽ hấp thụ được linh khí.

Nước này cũng lạ, đắm mình vào không ngạt thở, càng không tồn tại chứng vặt như nhăn da do tắm quá lâu. Bởi thế Giang Trừng mới an tâm cho Hạch Đào Nhỏ xuống đấy nghịch một mình. Cô cũng thi thoảng vào bể chơi cùng con, đây đúng là món quà giết thời gian tuyệt vời.

Hạch Đào Nhỏ vỗ nước bì bõm, gọi mẹ đến vui chung, thấy mẹ không xuống bèn đưa mông ủn quả trứng dưới đáy bể lên chơi.

Quả trứng rồng màu trắng to cỡ nắm tay này là linh thú đại sư ngứa đòn nhận chủ hộ cô, vẫn chưa rời vỏ, cũng chả biết khi nào mới ra đời. Chỉ chừng Giang Trừng nhỏ máu vào thì nó mới hơi rục rịch chứ thường thì chả mấy khi, nào đâu hành động như hồi còn ở tử giới dưới đáy biển, yên lặng đến nỗi thỉnh thoảng lại bị Giang Trừng bỏ quên.

Vài hôm trước, Giang Trừng lục tìm đồ trong túi trữ vật, tiện tay đặt trứng sang bên, đến lúc cô tìm được thứ mình cần, ngoảnh lại mới thấy Hạch Đào Nhỏ đã chộp lấy nó mà gặm tự khi nào.

Trứng rồng cứng cực kỳ, Hạch Đào Nhỏ chưa mọc răng hẳn chẳng vỡ nổi, bé chỉ bôi đầy dãi nhớt lên vỏ, đoạn hai tay ôm trứng, trợn đôi mắt to lúng liếng nhìn mẹ mình.

Giang Trừng muốn cất trứng đi nhưng Hạch Đào Nhỏ không cho, cứ giữ rịt lấy, ê ê a a chả rõ nói gì. Song điệu bộ ôm trứng không rời đáng yêu quá lắm, Giang Trừng không chống cự nổi. Thế là từ đó, quả trứng rồng này trở thành đồ chơi của Hạch Đào Nhỏ, hằng ngày ăn ngủ đều quấn lấy nó, nghịch nước phải cùng nghịch cơ.

May thay vỏ trứng cứng vô cùng, hôm nào cũng bị bé lăn tới lộn lui, gặm này cắn nọ, đè trái ấn phải mà chả thấy nát ra rồi rỉ lòng trắng lòng vàng như Giang Trừng tưởng.

Xoay trứng dưới nước, Hạch Đào Nhỏ chơi vui lắm, cười đến là ngây ngô, Giang Trừng nghe mà yên lòng, con gái chẳng mấy khi cười. Rồi cô bèn lấy đá thu hình ghi âm cái điệu nghịch trứng khờ khạo của con lại, chờ sau này bé lớn có cái mà nhớ (giễu thì đúng hơn).

Nghịch nước hồi lâu, Giang Trừng vớt cả Hạch Đào Nhỏ và trứng rồng lên, thay cho áo mềm, chải gọn tóc tơ mượt dày của bé, thơm mặt, bế ra ngoài.

Bởi Hạch Đào Nhỏ khoẻ mạnh lắm nên cô không giữ rịt trong phòng, trái lại đưa con ra ngoài hằng ngày. Bế bé sang thăm sư phụ sư bá sư huynh sư tỷ, cho bé tận mắt tham quan tông môn, cảnh quen cảnh lạ, đệ tử quen đệ tử lạ nhà mình.

Tuy là đệ tử thân truyền nhỏ nhất của sơn chủ Bạch Linh, hiếm khi nán lại trong phái nhưng cô vẫn được khá nhiều người thầm mến, chính tại tốc độ tu luyện cực nhanh mà ai nấy ngưỡng mộ, cũng vì nổi danh trên bảng tu sĩ giết yêu trừ ma ngoài kia, lại bởi vẻ ngoài và thần thái thong dong cố hữu của thanh niên chính phái, ừ đấy, do quá thần bí mà một số người thậm chí còn không rõ giới tính thực của Giang Trừng, thành ra số nam đệ tử và nữ đệ tử yêu thích cô mới nửa này nửa nọ.

Chuyến này cô lại tạo nét dữ dội, tậm tịt phịch ra con.Qua đấy Giang Trừng mất khá nhiều fan, song Hạch Đào Nhỏ lại có thêm vô số người hâm mộ. Ai bảo bé xinh xắn nhường này, lại còn cau có mặt mày như kia. Điệu bộ như đang bảo “Tới đây ghẹo con đi”, ngay cả bác hai Tạ cũng xem chuyện đùa sao cho Hạch Đào Nhỏ biến sắc làm vui thì nói chi những người khác, mỗi bận Giang Trừng đưa con đến thăm sư phụ, Hạch Đào Nhỏ luôn bị bà cô chuyên đổ hoạ cho trò ấy chọc thành bão tố.

Nhóc con nóng tính cực kỳ, cũng chỉ hiền và chịu đựng mẹ mình hơn chút, còn lại thì luôn bày vẻ người lạ chớ gần.

Giang Trừng không khỏi tò mò, con bé gặp ai cũng chán, chả biết sau này ai mới trị được cái vẻ trông đến là ê răng của nó.

Rồi lại nhanh chóng có câu trả lời.

Cô bế Hạch Đào Nhỏ thong dong dạo bước tông môn, giới thiệu nào là ‘cỏ ăn được’, ‘hoa ăn được’, ‘cá ăn được’, ‘chú bác anh chị không ăn được’ cho bé, chưa hết một vòng đỉnh núi đã được báo tin có khách đến thăm.

Trông thấy người nọ, Giang Trừng sáng bừng ánh mắt, vui vẻ vô cùng, bế Hạch Đào Nhỏ hứng khởi lao sang.

“Tiểu Thù Vọng! Em đang lịch luyện ở phương bắc cơ mà? Sao lại đến đây thế này!”

Người nọ đúng là Thù Vọng, thanh niên gió bụi dặm trường có khí chất khác hẳn sư phụ mình, ngọt lành tựa suối mát. Cậu đáp: “Vừa rời mật cảnh đã nhận được thư của Giang Trừng tỷ tỷ, cứ mãi nhớ nhung bèn quấy quả sang viếng… Đây là Hạch Đào Nhỏ ạ?”

Thù Vọng nghe tiếng con trẻ bi bô thì dịu dàng sắc mặt, đưa tay sờ thử, lại được Giang Trừng nhét bé vào lòng.

“Nè, đừng khách sáo, em bồng đi.”

Thường Hạch Đào Nhỏ đổi vòng tay bế sẽ dựng mày lên cơn, song lần này bé không giận dỗi. Trong lòng Thù Vọng, bé to tròn đôi mắt nhìn thẳng vào cặp mắt vô thần kia, bỗng chầm chậm níu vạt áo ai, lảo đảo định đứng lên.

Thù Vọng vội lần theo siết chặt cái ôm, ngạc nhiên hỏi: “Hạch Đào Nhỏ sao thế ạ? Không ưng đệ bế ư? Đệ thực chẳng thạo việc này, Giang Trừng tỷ tỷ mau dỗ bé đi thôi…”

Giang Trừng cũng bất ngờ lắm, Hạch Đào Nhỏ hiếm khi “đón nhận” ai khác đến mức này, điều càng khiến cô không tin nổi đã xảy ra ngay sau đó, nhóc con thế mà bi bô chủ động thơm má Thù Vọng.

Giang Trừng: “…” Rành rành con gái vừa ra đời, lạ lùng thay lại đau lòng như thể sắp bị ai cuỗm đi mất. Ngay cả cô đây cũng chỉ được bé bực dọc chủ động hôn hai cái cả thảy, ôi thôi cái ngai mẹ đẻ đang bị đe doạ một cách nghiêm trọng!

Thù Vọng tuy không trông thấy nhưng cảm giác mềm mại nơi gò má cũng đủ khiến cậu hiểu điều vừa xảy ra, cậu ngẩn ngơ một chốc, sau lại chầm chậm mỉm cười. Bế đứa trẻ liên tục ngọ nguậy, cậu cười bảo, “Hạch Đào Nhỏ ngoan ngoãn đáng yêu thật.”

Giang Trừng: “…” Đến cả mẹ ruột như chị đây cũng chẳng thể dối lòng đồng ý với em đâu Thù Vọng à!

Thù Vọng chỉnh tay bế để Hạch Đào Nhỏ được thoải mái hơn, rồi cậu tỉ mẩn vuốt ve gương mặt của bé. Hàng mi dài lướt qua ngón tay, nhồn nhột. Sau cùng Hạch Đào Nhỏ còn khéo tay cậu vào mồm mà nhai.

Thù Vọng dịu dàng rút tay ra, lau thật sạch mới đặt trước mặt Hạch Đào Nhỏ, quả nhiên lại bị bé bỏ vào miệng gặm ngay.

Thù Vọng xoa đầu Hạch Đào Nhỏ bằng tay kia, nhẹ nhàng bảo: “Hạch Đào Nhỏ ngoan lắm.”

Giang Trừng dòm con gái mình hiền huệ nằm trong lòng Thù Vọng, trông vui như thể đang nghịch nước, chỉ thấy lạ lùng.


Kéo: Bắt rể đi mấy đứa (っ˘ω˘ς)

Chương 110: Rời vỏ

TUI MUỐN BÁO CÔNG AN!

Thù Vọng không nán lại Dung Trần quá lâu, cậu chỉ ở chơi nửa ngày, Hạch Đào Nhỏ cũng ngoan ngoãn nằm trong lòng cậu chừng ấy thời gian. Thường Hạch Đào Nhỏ không thơm thảo thế đâu, Giang Trừng mà bế thì luôn phải ứng phó với các kiểu chíu khọ chả biết do đâu của bé, loi nhoi không yên khắc nào.

Nhưng khi được Thù Vọng bế, con nhóc này lại chẳng quấy đến vậy, mà dẫu có rục rịch mảy may, người ta chỉ cần xoa đầu vỗ lưng là nó xuôi ngay. Giang Trừng chồm hổm ngồi kế đăm chiêu mãi vẫn không hiểu, sau rốt đành phải lý giải cái sự thân thiết lạ kỳ này là do khí chất của Thù Vọng quá sạch sẽ, vô thức khiến người ta muốn tiếp cận. Hạch Đào Nhỏ ưa nước, Thù Vọng chẳng chính là dòng suối mát lành giữa non cao đấy thôi.

Thuở ấy Thù Vọng mới mấy tuổi đầu cũng đã dỗ ngọt được Giang Trừng tỷ tỷ nhà này kia mà.

Giang Trừng thở than, bế Hạch Đào Nhỏ đang giãy giụa đòi Thù Vọng, chào tạm biệt cậu. Hạch Đào Nhỏ đang níu chặt một tay Thù Vọng, cậu không dám giằng ra, dây dưa không dứt. Giang Trừng mỉm cười hiền hậu, nhanh tay thọc lét bé con.

Nhóc này cực kỳ sợ nhột, Giang Trừng thường xài chiêu này ghẹo nó, lần này vẫn thế, Giang Trừng vừa sờ vào, Hạch Đào Nhỏ nãy không chịu buông đã giật phắt tay lại, cuộn thành sâu róm trong lòng cô.

Hạch Đào Nhỏ bị nhột, phá lên cười vài tiếng rồi lại sực tỉnh, bắt đầu ê a giận dỗi, thấy nó sắp ra chiêu khóc to tất sát, Giang Trừng tức thời ném bổng con lên, khiến nó hoảng hồn kêu réo. Giày vò nhau một lúc, Hạch Đào Nhỏ đáng thương không chống nổi bà mẹ quỷ quái nhà mình, im ắng hẳn.

Tuy không nhìn thấy nhưng Thù Vọng cảm nhận được, nghe tiếng thét của Hạch Đào Nhỏ, cậu không khỏi ngờ vực: “Giang Trừng tỷ tỷ, làm thế… không sao ạ?”

Giang Trừng bình thản vê cánh môi đang bĩu ra của bé con, “Đương nhiên là không, Hạch Đào Nhỏ thích được tung lên cao lắm.”

Thù Vọng: “Sắp tới đệ phải đến vùng tử giới xuất hiện rối ma ở miệt tây, chốc lát không thể sang thăm, Giang Trừng tỷ tỷ bảo trọng.”

Giang Trừng: “Đi đi, chị cũng phải ở lại Dung Trần chăm Hạch Đào Nhỏ một thời gian, lần tới gặp có khi Hạch Đào Nhỏ đã biết gọi em là anh rồi cũng nên. Em ngoài kia nhớ cẩn thận, có gì cứ gửi thư báo chị.”

“Vâng.” Thù Vọng lần lữa hồi lâu, lấy một chuỗi vòng đen thẫm có tua đỏ từ tay áo ra, “Đây là vòng đệ đeo lúc nhỏ, tặng Hạch Đào Nhỏ ạ.”

Tuy hù Vọng chỉ nói sơ qua về chiếc vòng, song Giang Trừng vừa nhận lấy đã thấy khoan khoái hẳn ra, biết ngay đây không phải vật tầm thường. Bởi ma chủng dị hoá có thể sẽ ảnh hưởng đến Hạch Đào Nhỏ, chuỗi vòng này rất hợp với bé.

Thù Vọng hẳn không biết rằng Hạch Đào Nhỏ bị ma chủng bám vào, chắc thấy bé thích mới tặng cho thôi.

Dõi theo bóng lưng xa dần của Thù Vọng, lại trông sang cặp mắt đỏ hoe ầng ậng nước của con, sao Giang Trừng cứ thấy mình như Vương Mẫu Nương Nương vậy chèn? Sai quá sai hà!

Ngoài hạt hạch đào đeo cổ và quả trứng rồng thì chuỗi vòng tay ấy là món mà Hạch Đào Nhỏ thích nhất, vòng phải quấn đôi mới vừa tay, thường “được” bé bỏ vào mồm gặm.

Quãng thời gian chăm con ở phái Dung Trần sơn yên bình những chuyện lông gà vỏ tỏi, như đá sỏi dưới đáy sông trong veo, đưa tay xuống vớt mới thấy lấp lánh muôn màu. Đương nhiên không thiếu mấy bận khổ cực mệt mỏi dỗi hờn, song cũng nhiều lắm những khi mừng vui cảm động. Giang Trừng ngày ngày dõi theo Hạch Đào Nhỏ biết bò, đứng vững, rồi gọi mẹ.

Nơi đây gọi mẹ là “nương”, “a mẫu”, vân vân… song Giang Trừng lại dạy Hạch Đào Nhỏ hai chữ cha và mẹ*, bé gọi cô bằng cả cha lẫn mẹ, hẳn đã đinh ninh hai danh xưng ấy chỉ mỗi cô thôi. Hạch Đào Nhỏ cũng biết gọi cậu, Giang Trừng dạy riêng bé đấy, đến khi bé tròn vành rõ chữ, cô đã vui vẻ ghi âm lại gửi cho Hạc Kinh Hàn.

*Baba mama đó, gọi theo kiểu hiện đại

Thành thử sau đấy một hôm, Hạc Kinh Hàn tắm máu sang thăm chị và cháu gái. Ngoài kia lắm rối ren, hắn đôn đáo khắp nơi, bận tới mức không kịp thay đồ, đến nơi bị Giang Trừng ép ăn thật nhiều đồ bổ, thoả thuê bồng bế cô cháu gái hiếu động, rồi lại vội vã rời đi.Từ lúc Hạch Đào Nhỏ biết nói, đỉnh Bạch Tín của Giang Trừng đón càng nhiều khách hơn. Trò lớn Phong Hữu Chỉ vốn ngụ nơi đây không muốn chung đụng với Hạch Đào Nhỏ, nghe đâu là do chẳng trị nổi bọn trẻ con, bà cô Giang Trừng ưa chơi học trò bèn thẳng thừng đem bé con ra ghẹo hắn, sau rốt khiến Phong Hữu Chỉ phất áo chạy đi nương náu đám “bạn đánh bạc” cùng dãy Bạch Linh.

Trò út Giang Nguyệt thì khác hẳn Phong Hữu Chỉ, nó thương Hạch Đào Nhỏ hơn cả Giang Trừng, là kiểu yêu đến hư người ý. Một người nhu nhược như nó đã thay da đổi thịt sau phen “dạy dỗ” của sư huynh, song vẫn cam lòng nuông chìu Hạch Đào Nhỏ, chả bao giờ phật ý, là tấm gương bà chị nhị thập tứ hiếu điển hình. Thế nên ngoài “cha”, “mẹ” và “cậu”, danh xưng thứ tư mà Hạch Đào Nhỏ biết gọi là “chị”.

Sư phụ Bạch Nhiễm Đông và đại sư huynh Bạch Linh cũng thường tới thăm Hạch Đào Nhỏ, dạy bé gọi mình mãi, Trịnh Dao thích trẻ con, thỉnh thoảng Giang Trừng bận sẽ nhờ Trịnh Dao dắt bé đi chơi. Yến Phù Tô càng năng đến hơn, mười lần hết chín đem quà cho bé con.

Đệ tử của đại nhị sư bá tu luyện xong cũng hay sang với bé. Trong số này thì chị em sinh bà nhà họ Chân tới lui nhiều nhất, mấy bộ váy xinh xắn của Hạch Đào Nhỏ đều là thành phẩm họ tặng.

Tạ nhị sư bá chơi trội hơn cả, ông vừa hay tin Hạch Đào Nhỏ biết nói đã cố công chạy đến dạy bé đọc thơ, đứa trẻ mới biết gọi cha mẹ cậu thì thơ thẩn nỗi gì. Bác hai Tạ dào dạt gió xuân hướng dẫn hồi lâu, bé con nghêu ngao lung tung một thoáng mà ông lại còn cảm thấy êm tai, nghe rồi xoa đầu bé khen lấy khen để, ngày ngày giảng đủ loại thi từ ca phú.

Cặp thầy giáo học sinh này chả ai hiểu người nọ đang huyên thuyên điều chi thế mà lên lớp đến là vui vẻ, Giang Trừng hết biết nói gì luôn.

Hạch Đào Nhỏ một tuổi được mọi người yêu thương chăm sóc đã biết đi, bảo để mẹ bế thì bé con lại thích đi lạch bạch như vịt hơn. Đụng ngang chạm dọc sôi nổi hoạt bát, Giang Trừng và tất cả những đồng môn từng gặp Hạch Đào Nhỏ đều cảm thấy con nhóc này y như dây pháo vậy.

Mới đầu Giang Trừng còn thon thót kẹp sát đỡ con, sau quen rồi dứt khoát lấy dây vải chắc buộc Hạch Đào Nhỏ lại, mặc bé chạy nhảy khắp chốn, cô đi theo sau, chờ bé ngã thì khéo léo kéo nhẹ sợi dây. Thi thoảng mệt rồi lại nghỉ, Giang Trừng cầm dây ngồi vắt vẻo trên đôn đá, Hạch Đào Nhỏ lăn lộn giữa bụi cỏ bên cạnh.

Ngày nào đệ tử dãy Bạch Linh và nhóm hàng xóm cũng thấy Giang Trừng dắt con đi chơi, trông vui cực, không khỏi phì cười.

Đi phía trước là đứa trẻ mũm mĩm chớp cặp mắt to thám hiểm thế giới mênh mông bến bờ, bước đàng sau là mẹ ruột biếng nhác cầm dây mỉm cười dõi theo, thi thoảng còn ghẹo bé một phen. Ví như phất tay ra chiêu hoá linh khí núi rừng thành bướm, khiến bướm ta vỗ cánh chập chờn trước mặt Hạch Đào Nhỏ, tới lúc bé thích thú muốn tóm thì bướm tan biến mất rồi.

Cái trò ghẹo trẻ con này bách phát bách trúng, thậm chí Giang Trừng còn không bột gột nên hồ, biến tấu thành các chiêu khác nhau.
Chưa thấy ai làm mẹ kiểu này bao giờ, kha khá tu sĩ bắt gặp cặp mẹ con kỳ lạ này đều vô thức nhủ thầm thế đấy. Cơ mà thực ra Giang Trừng chăm Hạch Đào Nhỏ rất ổn, bé con khoẻ mạnh, lòng đầy tò mò, đi được chạy tốt, ngày ngày bị mẹ chọc cười hỉ hả, hiếu động không thôi. Ngoài bản mặt hơi chíu khọ ra thì vẫn là một đứa trẻ lễ phép, trời sinh có tính bao che người nhà nữa chứ.

Hôm nọ Giang Trừng đưa Hạch Đào Nhỏ ra ngoài chơi, khéo thay gặp phải một đệ tử ngoại môn cấp thấp của dãy Bạch Linh đang bị một đệ tử hệ khác làm khó, Giang Trừng chưa kịp làm gì, bé đã xông thẳng sang nhả đụn lửa tý teo, đốt thủng cả áo tên đệ tử khi dễ người ta kia.

Bởi có lần Giang Trừng dắt bé đi dạo, chõ các đệ tử mặc đồng phục trắng bảo đấy là người nhà mình, không xơi được. Các đệ tử nọ cũng thương Hạch Đào Nhỏ lắm, thường ngày bé chẳng ừ hử gì, Giang Trừng tưởng bé không hiểu, sau mới biết bé vẫn luôn nhớ rõ trong lòng.

Cô chưa dạy mà Hạch Đào Nhỏ đã tự dùng được linh lực hệ hoả, tư chất cao đến nỗi sư phụ sư bá phải tấm tắc thấy lạ cả một thời gian, Bạch Nhiễm Đông yêu thích vô cùng, bồng bé dự hội cùng các sơn chủ khác của Dung Trần, huênh hoang rằng đồ tôn ta đấy, cái điệu đắc ý gợi đòn lắm thay.

Song được ra mắt các sơn chủ khác như thế thì Hạch Đào Nhỏ càng an toàn hơn. Bạch Nhiễm Đông giới thiệu bé với mọi người không chỉ vì khoe khoang mà còn muốn thông báo với họ rằng đây là đệ tử trực hệ mà dãy Bạch Linh vô cùng xem trọng.

Dẫu sao cũng cùng tông tôn, tuy có ngầm đấu đá thì vẫn phải chừng mực trong một vài chuyện.

Sau hôm ấy, những nơi Hạch Đào Nhỏ có thể đặt chân đến càng nhiều thêm, Giang Trừng đưa bé sang thăm các dãy núi khác.

Bởi dành gần hết thời gian cho Hạch Đào Nhỏ, tu vi Giang Trừng không tăng tiến là bao, chỉ rì rì tích luỹ. Có điều cả Giang Trừng và bọn Bạch Nhiễm Đông đều cho rằng thế mới tốt, chính tại muôn trùng lý do mà tốc độ tu luyện trước kia của cô quá nhanh, để lại vài bệnh ẩn, nay cứ thong dong chậm rãi thì hơn.

Dẫu không có con thì cô cũng nên thư thư đôi chút, hiện thời khéo sao vừa dịp.

Tu vi không đổi song vẻ ngoài thì khác nhiều lắm, y như suy đoán, cô ngày càng kiều diễm như hoa. May mà đẹp kiểu tuyệt trần thanh thoát chứ không yêu quái hồ ly. Nói thật thì Giang Trừng không nỡ xa lìa cái mã tuấn tú rạng ngời trước đấy, dẫu sao bản mặt tốt lành ấy mới dễ vờ vô tội, lừa gạt, hãm hại người ta, chứ mang dáng điệu người xấu thì họ đề phòng ngay từ đầu, sao mà thừa nước đục thả câu được nữa.

Có điều với vẻ ngoài dịu dàng yếu ớt hiện thời, cũng hợp trò giả heo ăn thịt hổ lắm. Thỉnh thoảng hơi phiền vì không ít nữ đệ tử sang hỏi cách dưỡng da thôi, mỗi dịp như thế cô đành dời sự chú ý của họ bằng cách dốc sức quảng cáo thuốc của nhị sư huynh, bởi vậy dạo ấy ngay cả đỉnh Bạch Luyện hiếm ai dám đến quấy rầy cũng rộn rã hơn nhiều.

Vào buổi chiều nào đó lúc Hạch Đào Nhỏ vừa hơn một tuổi, Giang Trừng và con đang ngủ trưa. Cô chỉ vừa dậy đi lấy buổi xế cho bé ăn, về đến nơi đã thấy Hạch Đào Nhỏ ngồi trên giường gặm một con gì đấy.

Thứ nọ nước da bạc trắng, dầy tầm ngón tay, dài cỡ cánh tay, đầu nó đang nằm trong mồm Hạch Đào Nhỏ, người vắt vẻo như chết rồi bên mép bé, bé thì đang nắm đuôi nó bằng cả cặp vuốt của mình, Giang Trừng nhìn mà giật nảy.

“Ấy trời Hạch Đào Nhỏ đang nhai gì đó?! Không được ăn bậy chứ con, nhả ra mau lên!” Giang Trừng vội bước tới kéo ra, kiểm tra xem bé có bị thương không, bấy mới an tâm xem chừng con thú lạ.

Vừa nhìn đã rõ con vật xui xẻo bị Hạch Đào Nhỏ bỏ mồm này chính là linh thú mãi mới rời vỏ kia.

Trên giường, chỗ Hạch Đào Nhỏ đặt quả trứng rồng nay chỉ còn vài mảnh vỏ, chất dịch lóng lánh sót lại bên trong minh chứng rằng sinh vật này vừa chào đời chưa lâu.

Giang Trừng nhặt con linh thú đáng thương hẳn đang chất ngất lên nhìn kỹ, xét ra chắc là rồng trắng đấy. Một chú rồng trắng tý hon, vảy trên thân cũng bé tẻo teo, trắng xoá như tuyết, râu rồng mà không quắn cả vào nhau thì chắc uy nghi hơn chút.

Rồng ta vừa rời vỏ đã bị chủ nhân nhí đang đói bụng xếp vào hàng ‘râu mực ăn được’ rồi nhét vào mồm nhúng nước miếng, quả thực trông rất tội.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau