NGỘ PHẬT

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Ngộ phật - Chương 101 - Chương 105

Chương 101: Tình địch cũ

NGHE TÌNH ĐỊCH KỂ CHUYỆN ĐẠI SƯ NĂM NÀO

Giang Trừng hai tháng nay ăn no ngủ kỹ ở Vô Cực đạo quán thành thử béo tốt hẳn, tuy vẫn ngon “giai” nhưng bụng đã thậm thụt to lên chừng một nắm tay.

Đương lúc rỗi rãi, cô thấy mình cũng nên bắt đầu thai giáo rồi, thế là lôi một cây đàn ra. Thời còn ở trong phòng tối, cô bị ép học song chả thông nổi ngón này, chỉ biết mỗi bài “ngôi sao nhỏ”, ờ cái bài “từng ngôi sao nhỏ sáng lấp lánh” ấy đấy. Cũng chẳng trách nổi Giang Trừng, cô dành phần lớn thời gian cho việc tu luyện, còn đâu sự rảnh để tập dợt mấy món hun đúc cảm tình này, nắm được đại khái đã khá lắm rồi.

Thế rồi cô đánh tới đờn lui “ngôi sao nhỏ” mấy chục lần, sắp tròn hàng trăm thì Hạc Kinh Hàn giá đáo.

“Thai giáo?” Hạc Kinh Hàn nghe chị giải bày, ngẫm một chốc rồi đáp: “Em hiểu rồi.”

Hả? Nó hiểu cái gì vậy? Ngay chiều hôm ấy Giang Trừng được em trai đột ngột tới thăm đưa đến một toà tháp nào đấy ở đạo quán.

“Tiểu sư thúc Chân Hạnh Dao của em sống ở đây, thúc ấy là người thạo âm luật nhất trong Vô Cực đạo quán, em có hỏi rồi, thúc ấy cho phép chị tới đây nghe đàn hàng ngày.” Hạc Kinh Hàn đưa Giang Trừng đến tận cửa, “Chiều tan học em tới đón.”

Giang Trừng xua tay, “Chả sao, chị tự về được, em cứ luyện kiếm đi.”

Hạc Kinh Hàn đưa một chiếc túi trữ vật cho Giang Trừng rồi rời đi. Khỏi nhìn cũng biết trong đấy chứa gì, chắn chắn là đồ ăn, cái sự tích mỡ của cô phần nhiều là do thằng đệ không ngừng vỗ béo, chả hiểu mỗi hôm nó lấy đâu ra nhiều món ngon như vậy nữa.

Giang Trừng cho “tình yêu” ngút ngàn của em trai vào tay áo, nhìn toà tháp cao trước mặt. Quá nửa xanh biếc dây leo không rõ họ, quả xứng danh tháp Đằng Hạnh.

Cô tò mò sờ mấy chiếc lá lay không cần gió kia rồi bước vào tháp, nơi đây trang nhã nhẹ nhàng, nội thất đều bằng gỗ, thoang thoảng hương trà. Cô lên tận tầng cao nhất mới gặp chủ nhà, mỹ nhân tuyệt trần khoác áo rộng tay dài, thanh cao lắm lắm. Nàng ngồi trước giàn cầm cổ, tay trắng như ngọc, tóc buộc gọn, thần thái bao dung.

“Cô đến rồi, mời ngồi.” Nàng nói, giọng tựa ngọc được đá mài, nghe là lạ. Song khi trông sang Giang Trừng lại vương nét ngạc nhiên không nên có, sau khi quan sát cô bằng ánh mắt không khiến người ta thấy phản cảm, nàng bảo: “Cô quả là một người đặc biệt.”

Giang Trừng: “Tiền bối biết tôi?”

Chân Hạnh Dao mỉm cười, “Vài hôm trước nhận được thư bạn cũ, lời rằng cô đến Vô Cực đạo quán ngơi chân, nhờ ta chăm sóc nhỡ khi phải chuyện.”

Giang Trừng đinh ninh sư phụ hoặc sư bá nhà mình gửi nhờ, không thì ai vào đây. Mà chắc là Tạ sư bá thôi, với cái tật hay “chơi” đồ đệ của sư phụ, cổ không cho mình một vố đã là tốt tính rồi.

Đại mỹ nhân thấy Giang Trừng tỏ vẻ “ồ ra thế”, đưa tay khẽ lướt dây đàn, gảy vài điệu, “Xem ra cô cũng biết là ai rồi. Thật chứ lúc ta nhận thư cũng hết hồn, đạo lữ của ta dỗi tại trận, bỏ nhà ra đi luôn.”

Giang Trừng: “… Hả?” Đạo lữ dỗi rồi bỏ nhà ra đi là như nào?

“Dẫu sao cũng là người thuở ấy ta từng nhớ thương, mấy năm nay đạo lữ mải miết tính sổ ta, cứ nhắc đến tên y là hờn, giờ lại tới hẳn lá thư, dỗi càng thêm dỗi, chẳng nói tiếng nào đã chạy mất.” Chẳng biết Chân Hạnh Dao nghĩ đến điều gì mà cười khẽ, “Cái điệu hễ chút là ghen của hắn đáng yêu cực.”

Giang Trừng: “Ha ha ha, tiền bối vui là được.” Đệ tử Vô Cực đạo quán luyện môn kịch sến hằng ngày à? Sao bò tới đâu cũng thấy sến rện vậy, ngược bà bầu kiểu này sẽ bị sét đánh đó!

“Thôi không bàn chuyện đạo lữ nhà ta nữa.” Chân Hạnh Dao nhìn Giang Trừng đầy tò mò, “Kể thử ta nghe, cô và y là thế nào vậy? Ta thực rất tò mò, dầu gì y cũng chưa từng bận lòng ai đến thế, càng không có chuyện vì ai mà nhờ người nọ người kia chăm sóc, chẳng nhẽ bấy lâu ta không màng đến, y rốt đã thay đổi rồi?”

Giang Trừng nghe chừng là lạ, song vẫn trả lời: “E hèm, ông ấy quan tâm như thế là vì tôi là sư điệt của ông, hơn nữa ông luôn săn sóc đệ tử mà.”

Chân Hạnh Dao ngờ vực: “Cô là sư điệt y? Thượng Vân tự thu nhận nữ đệ tử từ khi nào thế?”

Giang Trừng ngơ ngác hơn cả nàng, “Chùa Thượng Vân? Can gì đến chùa Thượng Vân? ‘Y’ mà tiền bối nhắc đến không phải Tạ sư bá nhà tôi ư?”

Chân Hạnh Dao bấy mới nhận ra cả hai nhầm người, buồn cười đáp: “Ta đang bảo Thanh Đăng đại sư của Thượng Vân tự.”

Chẳng lường nổi đấy là đáp án, một người văn hay chữ tốt như Giang Trừng cũng phải nín thinh thoáng chốc, cô không ngờ đại sư sẽ viết thư nhờ người khác chăm sóc mình, rõ lúc đi thăm cũng có thấy chàng tỏ vẻ gì đâu. Hay tin khi chưa chuẩn bị tâm lý, Giang Trừng không biết mình nên mừng hay sợ, cô quen với vẻ thản nhiên bình đạm của đại sư rồi, rốt cục lại nảy ra màn này, tim cô cứ phải gọi là tiếng có tiếng không.

“Cô mà trả lời thì ta sẽ kể chuyện mình theo đuổi Thanh Đăng đại sư năm ấy cho nghe, thấy sao?” Chân Hạnh Dao bỗng bảo.
Giang Trừng: Phải giải thích quan hệ giữa cha và mẹ đứa bé như nào đây…

Trên thực tế Giang Trừng đã đáp: “Được!” ngay mà chẳng chần chừ.

Chẳng thế thì sao, cô thật rất tò mò chuyện của Chân đại mỹ nhân! Cô không ngờ trước mình còn có dũng sĩ dám buông mồm gặm thử viên kim cương Thanh Đăng đại sư ấy. Nhưng có vẻ chị đẹp Chân đã thất bại, rốt cục đã xảy ra chuyện gì nhỉ, được dịp tham khảo (?) kinh nghiệm của người đi trước cũng tốt!

Chân Hạnh Dao: “Rồi, kể đi cô bé ~”

Giang Trừng đi với Phật mặc áo cà sa, đi với ma mặc áo giấy bắt đầu thuật lại cuộc sống khổ đau của mình, bởi từ nhỏ trông giống con trai mà bị dè bĩu khinh khi, bị lão khốn Hoàng Thiên đạo nhân bắt đi thử độc, rồi được Thanh Đăng đại sư mang về chùa chữa cho, sau đó cô và các đệ tử khác trong chùa hợp tính thân nhau, Thanh Đăng còn gửi gắm cô vào chốn tốt, cô không quên ân tình, thường đưa quà vặt sang, cứ thế lại được Thanh Đăng săn sóc như con gái…

Giang Trừng nửa thật nửa giả kể xong thì thở dài, tóm lại thành câu, “Thanh Đăng đại sư quả là người tốt!”

Chân Hạnh Dao: “Thế thôi á?”

Giang Trừng cáo đội lốt cừu đáp: “Vâng.”

Chân Hạnh Dao gảy đàn, nỗi thất vọng nhuốm đầy câu chữ, nàng thở than: “Ta còn tưởng có tình tiết gì thú vị lắm cơ.”

Giang Trừng tỏ vẻ điềm nhiên, “Thanh Đăng đại sư phẩm hạnh cao quý lòng như ngọc tạc, một dạ tu hành, thật không thể xem là thú vị.”

Chân Hạnh Dao nghĩ đoạn gật gù, “Kể cũng đúng.”

“Đã đồng ý với cô rồi, giờ ta kể chuyện năm ấy đây.” Chân Hạnh Dao cười cười, “Hồi đấy ta mới xuất sư, có chút tiếng tăm ở cõi này, thành ra tự mãn. Quá kiêu ngạo sẽ hoá vận đen, suýt bị đám ma tu giả dạng tán tu bắt mất, khéo thay chúng bị Thanh Đăng đại sư đang lịch luyện bắt gặp, y bèn cứu ta.”

“Các tiểu cô nương thường không chống cự nổi người cưu mang mình giữa lúc nguy nan, thế là ta thích y.” Chân Hạnh Dao bảo, Giang Trừng cũng sờ mũi, như trúng tim đen vậy.

“Ban đầu ta không biết y là Phật tử Thượng Vân tiếng tăm lẫy lừng, tưởng đâu chỉ là phật tu bình thường, lúc biết cũng đã luỵ tình. Nữ tử yêu ai say đắm sẽ khờ hẳn đi, khi ấy ta nghĩ nếu mình không bỏ cuộc, ắt sẽ có ngày y cảm động, thậm chí còn cảm thấy y đối xử với mình khác hẳn mọi người.”

“Song sau này mới phát hiện, tất cả chỉ là trí tưởng tượng của ta, Thanh Đăng đại sư là cao tăng chân chính, y bác ái chúng sanh, ta không tài nào hiểu được tâm tư của y, thế giới trong mắt y khác hẳn với chúng ta, và ta không lý giải nổi thế giới ấy. Với y, ta và tất thảy không khác gì nhau, ta cam nguyện lạc lối giữa bể tình, thế mà chẳng nhận ra Thanh Đăng đại sư trước nay chưa từng nhớ mình là ai.”
Chân Hạnh Dao nhướng mày, “Cô tưởng tượng nổi không, ta rời đi nửa năm rồi về tìm y, y thế mà hỏi ta là ai, sau cùng phải nhờ ta nhắc mới vỡ lẽ.”

Giang Trừng: Đại sư chỉ không giỏi nhớ mặt người thôi mà, nhóc Thù Vọng từng bảo cô rồi.

Chân Hạnh Dao lắc đầu, nghĩ đến mình năm xưa, không khỏi buồn cười, “Hôm ấy ta tổn thương vô cùng, nóng lên bèn uống thuốc độc cực mạnh, cho rằng một người thiện lương như Thanh Đăng đại sư sẽ cam nguyện giải độc hộ mình, không được lòng y cũng chiếm được thân xác ấy, tóm lại không thiệt vào đâu.”

Giang Trừng: “!!!” Các cô các bà cõi này mạnh mẽ ghê! Mà sao nghe giống deja vu vậy, nghĩ đến mình, Giang Trừng lại muốn cười khan vì chột dạ.

“Thế, sau đó thì sao?” Giang Trừng hỏi.

Chị đẹp Chân nhớ lại chuyện không vui, vẻ khinh khỉnh nơi đáy mắt chẳng hợp thần thái tý nào, “Sau đó Thanh Đăng đại sư nhốt ta trong trận pháp, ngồi ngoài niệm kinh hai tháng cho ta nghe, y không tụng một mình mà còn bắt ta đọc theo, ba ngày đầu chỉ mỗi bài Thanh Tĩnh Kinh, tới lui đến độ kinh Thanh Tĩnh cứ bay đầy đầu, ta không thốt nổi lời nào khác nữa. Hai tháng ấy ta trân trân học làu hơn vạn quyển kinh, sai một chữ sẽ bị Thanh Đăng đại sư ném đá, y còn ngồi thảo luận Phật pháp với ta, sau đấy suýt thì ta cạo đầu đi tu luôn.”

Giang Trừng: Đáng thương ghê, cơ mà nghe sao mắc cười quá.

“Thực ra nếu dùng dâm độc ‘không giải sẽ chết’ thay cho xuân dược, biết đâu lại tu thành chính quả.” Giang Trừng nói.

Chân Hạnh Dao thờ ơ xua tay: “Thanh Đăng đại sư ắt sẽ có cách khác thôi, y không cam nguyện thì làm sao có chuyện dâng tận miệng.”

Giang Trừng: “Hờ hờ.” Ở đây có người thành công nè, tuy cũng là bức bách mới nên.

Chân Hạnh Dao, “Dẫu bị kinh thư hành hạ hai tháng, song ta thời trẻ cứ mãi cố chấp, không chịu bỏ cuộc, hằng ngày đứng chờ ngoài cửa Thượng Vân, chỉ cần thấy Thanh Đăng đại sư đi ra là sẽ bám theo, muốn diễn tuồng “Liệt nam sợ triền nữ”, dẫu Thanh Đăng đại sư có là đá tảng ta cũng quyết mài cho phẳng thì thôi.”

Giang Trừng: Thế rồi mà chưa chịu dừng, nữ hiệp giống người trời ghê.

“Thế sau đấy lại xảy ra chuyện gì nữa?” Giang Trừng càng tò mò hơn.

Chân Hạnh Dao sờ trán, “Sau đó Thanh Đăng đại sư bảo ta có kiếp số, phải đến đất hiểm độ kiếp. Cô biết Tứ đại hung địa lẫy lừng cõi tu chân không? Đầm Quỷ, rừng Mê Vụ, thung lũng U U và đất Táng.”

Giang Trừng cảm thông: “Chẳng nhẽ Thanh Đăng đại sư đưa cô đến một trong Tứ đại hung địa?”

Chân Hạnh Dao tái mặt một lúc mới bình tĩnh lại, “Không, y ném một mình ta vào đấy, đầu tiên là đầm Quỷ, sau khi trăm cay nghìn đắng thoát ra, y đợi ngay ngoài cửa, nở nụ cười hiền rồi ném ta vào rừng Mê Vụ, cứ thế ta lần lượt dạo quanh Tứ đại hung địa. Ta cẩn thận không dám đi sâu vào trong, song chỉ rìa ngoài cũng đủ quật ta tơi tả, cửu tử nhất sinh bò khỏi bốn vùng đất hiểm đấy xong lại gặp Thanh Đăng đại sư, ta nhận ra mình không bao giờ muốn trông thấy bản mặt ấy nữa.”

“Chỉ cần bắt gặp Thanh Đăng đại sư, ta không khỏi lại nhớ về lũ quỷ ăn thịt người bay rợp đầm Quỷ, màn sương rút cạn linh lực mãi chẳng thấy đường ra bao trùm rừng Mê Vụ, đám yêu ma theo đuôi như bóng với hình ở thung lũng U U, và mớ xác chết nát bấy trong đất Táng…” Chân Hạnh Dao âm trầm bảo.

Giang Trừng nghe cũng xám xanh mặt mày, nhớ lại cảnh mình tay nhớt mồm thối ghẹo đại sư rồi bị treo lên cây năm nào. Nếu chẳng nhờ khi ấy mình chỉ là người phàm tay trói gà không chặt và trong cơ thể còn độc buộc phải nán lại chùa Thượng Vân ngâm suối, ắt cũng sẽ có kết cục tương tự. Đáng sợ quá, ngàn ân vạn tạ cái phận yếu như bún của mình lúc đó.

“Có điều ta phải cảm tạ Thanh Đăng đại sư, y không lừa ta, quả thực bản mệnh có kiếp số nơi đất hiểm.” Chân Hạnh Dao đã lại nở nụ cười, “Đạo lữ hiện thời của ta, nam nhân ta yêu thương nhất, được ta nhặt từ đất Táng về đấy.”

Giang Trừng: “Tiền bối, cô vui là được.”

Cô vẫn đang sợ, phải may mắn đến nhường nào cô mới còn nhảy nhót được trước mặt đại sư đến tận bây giờ, từ nay về sau không dám như thế lúc gặp chàng nữa.

Giang Trừng lòng mang cảm kích ngồi nghe Chân Hạnh Dao đàn trọn buổi chiều, đến tận lúc về vẫn chưa thôi hàm ơn. Cô quyết định viết thư cảm tạ Thanh Đăng đại sư, ừ thì tạ cái ơn không giết năm ấy đấy.

Chờ Giang Trừng đi rồi Chân Hạnh Dao mới mở cửa sổ, dịu dàng nói với đám dây leo bò đầy tháp kia: “Đằng, chàng nguôi ngoai chưa? Về đây được không? Thanh Đăng đại sư có tiểu cô nương trong lòng rồi, chàng còn hờn ghen chi nữa, về đây mau.”

Vạt dây leo vùng vằng đôi chốc rồi biết mất, hoá thành một nam tử tóc đen thẫm, hừ một tiếng, bình bịch bước lên lầu.

Chương 102: Chuyển cảnh

CHIẾN TIẾP NÀO.

Thanh Đăng đại sư nhận thư Giang Trừng gửi.

Ba trang tổng cộng, trang đầu viết “Đa tạ ơn tha mạng năm ấy của đại sư”, trang thứ hai là “Đến sớm không bằng đúng lúc”, trang cuối thì “Ha ha ha ha” kín giấy.

Thanh Đăng cất thư, tiếp tục bình thản niệm kinh, lờ đi hành động bột phát của Giang Trừng. Đương nhiên Giang Trừng cũng chẳng trông mong chàng tỏ thái độ, cô mang thai hoá khờ thôi.

***

“Tập trung!” Hạc Kinh Hàn chắp tay sau lưng đứng trên đài Thí Kiếm, lạnh lùng bảo đám đệ tử đang lũ lượt liếc sang bên.

Mọi người nghe thế, vô thức thu ánh mắt lại, tay khua kiếm nom nghiêm túc vô chừng, song lòng họ nghĩ gì chỉ họ biết thôi.

Thì là mà rằng – “Á Hạc sư huynh/thúc rốt cũng đưa đạo lữ đến đây rồi bây ơi coi kìa!”, “Ôi chao chàng trai dịu dàng tuấn tú, phong thái động lòng, chẳng dơ cái tiếng bạn đời của Hạc sư huynh/thúc, tuy không đẹp bằng huynh/thúc ấy, song xét khí chất thì cũng khá rồi!”, “Cơ mà bụng hơi bự xíu.”

Chính bởi Giang Trừng ăn quá nhiều, đến lúc tái khám Ngũ Minh đã phán ‘Dưỡng thương hơi quá, vận động không đủ nên phì ra’, Hạc Kinh Hàn bèn không vỗ béo cô thêm, cũng chẳng để cô lang thang tán chuyện ngắm cảnh ngủ nghê nữa mà kiên quyết tuân theo lời đề nghị của Ngũ Minh, hắn bắt đầu đôn đốc bà chị lười biếng của mình tập thể dục.

Sớm tinh mơ, Giang Trừng còn đang ngon giấc đã bị em trai thẳng thừng lôi dậy, cô cũng chẳng cáu nổi với thằng đệ khó khăn lắm mới tìm được về, đành ngáp dài theo nó đến đài Thí Kiếm – nơi luyện kiếm hằng ngày.

Ngoài hôm đầu tiên cùng Ngũ Minh ngắm từ xa, Giang Trừng chưa từng đến đây. Y như nàng, phần lớn các Vô Cực Tử đang có mặt cũng mới diện kiến người nghe đồn là đạo lữ của Hạc Kinh Hàn lần đầu.

“Thảo nào ngay cả Lam Ngọc Nhân sư điệt/tỷ nóng tính thế mà cũng phải bất lực bỏ đi sau khi gặp y.” Chúng Vô Cực Tử tự động đổ chuyện Lam Ngọc Nhân vội đến vội đi lên đầu Giang Trừng. Tuy bàn từ một khía cạnh nào đó khác thì đúng là thế thật.

“Tự luyện đi.” Hạc Kinh Hàn theo lệ làm mẫu một lần cho nhóm Vô Cực Tử, dặn dò xong bèn xách kiếm đến chỗ Giang Trừng.

“Tập cùng chị một bài?” Giang Trừng cười.

Hạc Kinh Hàn gật đầu, “Đi.” Sau đó hắn đưa Giang Trừng đến một đài con còn trống. Đài Thí Kiếm khá to, gồm hơn trăm đài thi đấu có diện tích và hiệu ứng khác nhau, bên thêm cơ quan, bên gây ảo giác, cái thì cài hiện tượng thiên nhiên như bão cát tuyết rơi.

Nhưng Hạc Kinh Hàn chỉ đưa Giang Trừng đến một cái đài tỷ thí bình thường có nền đặc biệt, ngã cũng không đau. Hạc Kinh Hàn trai thẳng không cong đã hao hết lòng dạ vì chị mình, tự động giác ngộ kỹ năng quan tâm người khác trước kia chưa từng dùng đến.

Chị em đứng đối diện nhau, chỉ trong chớp mắt, cả hai đã mặc sức phô ra cái khí thế mình kìm nén ngày thường, Hạc Kinh Hàn đương nhiên lạnh lùng bá đạo, song Giang Trừng trông dịu dàng nhã nhặn cũng không kém cạnh, khi bước vào trạng thái chiến đấu thì cô như trở thành một con người khác, ánh vàng sắc bén lập loè nguy hiểm.

“Ấy hoá ra là hệ Kim, tôi còn tưởng linh căn thuộc Mộc hay Thuỷ cơ.”

“Dễ hiểu thôi, người Hạc sư thúc xem trọng mà, không chút nhuệ khí mới lạ ấy.”

Các Vô Cực Tử bên kia luyện kiếm chậm lại, vừa theo dõi sít sao hai người chuẩn bị vào cuộc vừa ngầm trao đổi ánh mắt với nhau.

“Em lợi hại hơn chị nhiều, nhớ nương tay tý nha ~” Giang Trừng khua khoắng kiếm gỗ, tức thì lấp lánh sáng. Kiếm vốn màu vàng, song sau khi cô đột phá thêm một bậc nhỏ, ánh vàng trước ấy đã hoá bạc, lưỡi kiếm cũng ngày càng sắc bén.

Hạc Kinh Hàn đứng tại chỗ, tay cầm chuôi kiếm trắng, mũi nhọn hướng xuống, đối diện với Giang Trừng đang lao sang, hắn không mảy may cử động, chẳng hề có ý trả đòn. Đến khi kiếm của cô sắp tới nơi, hắn mới khẽ nhích người, cứ thế biến mất trước mắt Giang Trừng.

Giang Trừng đã lường trước rồi, dẫu sao tu vi kém nhau nhiều thế, chạm được vào Hạc Kinh Hàn trong chỉ một chiêu mới lạ. Song cô vững vàng xoay ngang giữa trời, ánh bạc lượn vòng chém sang phải, nhưng trước đấy một chút, bóng người đeo kiếm trắng đen đã vọt lên trên mũi kiếm của cô.

Kiếm của Giang Trừng không nhanh, có điều phản ứng phải xưng là thần tốc, chưa dứt chiêu đã đổi thế, lưu loát xuất liên tục hai ba chiêu như đã tập ngàn vạn lần, nào giống ứng biến tạm thời khi đối thủ chuyển hướng.

Không chỉ Hạc Kinh Hàn mà các Vô Cực Tử đứng xem cũng đã nhận ra, giác quan của Giang Trừng cực kỳ nhạy, cô như chẳng cần suy nghĩ đã biết đối thủ sẽ xuất hiện ở đâu, đồng thời kiếm vốn chậm lại ngày càng nhanh, đến nỗi ép người ta không lui nổi nữa.Để đảm bảo Giang Trừng không bị thương, Hạc Kinh Hàn đã định chỉ thủ không công, song cô cười tít bức bách, chính vì muốn buộc hắn ra đòn. Muốn tránh tiếp… thì vẫn được thôi, cơ mà chị mình tỏ rõ ý đồ vậy rồi, trốn nữa chỉ sợ chị không vui. Thế nên Hạc Kinh Hàn cũng trả đòn.

Kiếm đen của Hạc Kinh Hàn là sấm dậy sét gầm, còn kiếm trắng thì ánh trăng lả lướt, chỉ đón một chiêu của hắn mà Giang Trừng đã thấy lòng dạ nôn nao, nhưng cô vui mừng hơn thế, em trai mình giỏi, cớ sao không tự hào? Bị vượt qua bởi kẻ khác thì không hay ho gì, song nếu người ấy là đứa em chính tay mình chăm sóc lớn khôn, người làm chị như cô chỉ thấy an tâm thôi.

Sau vài kiếm đỡ thèm, Giang Trừng không tiếp tục dốc hết sức nữa, chỉ châm chước thăm dò so chiêu với Hạc Kinh Hàn, tiện thể phô triển hết các loại số má trước đây chưa trôi chảy lắm, hiếm khi có cực phẩm luyện cùng, không rèn hẳn hoi lại phí.

Hạc Kinh Hàn ắt kinh nghiệm phong phú hơn Giang Trừng, cuộc đọ sức nhanh chóng trở thành hắn dẫn dắt cô, cũng cố ý chỉ ra lỗ hổng trong chiêu thức của Giang Trừng. Những ngón đòn Giang Trừng chưa lĩnh ngộ được, Hạc Kinh Hàn chỉ cần nhìn một lần đã hiểu, đồng thời gia giảm nó lên một tầm cao mới, Giang Trừng không khỏi thở than, em mình đúng là trời sinh mang phận kiếm tu.

Hai người này đây hiền hoà luyện tập, Vô Cực Tử bên kia đã bắt đầu bàn tán.

“Chẳng hổ danh là so chiêu với đạo lữ, kiếm của Hạc sư huynh chưa bao giờ dịu dàng đến vậy.”

“Chuẩn, cẩn thận từng li từng tí thế kia, nếu là con thì Hạc sư thúc đã cho đòn trời giáng, bay màu từ chiêu ban nãy rồi, nào đâu chỉ lùi một bước như Giang đạo hữu.”

“Chiêu thức ban nãy Hạc sư thúc xuất tận ba lần, sau tỉ mỉ hơn trước, kèm cặp kiểu thế tuyệt thật. Sư huynh, lần sau so chiêu với ta, hay huynh cũng làm thế đi?”

“Được, đêm nay thử luôn nhé.”

“Nhị vị sư huynh, mấy chuyện ấy tối về đóng cửa bảo nhau, các sư đệ còn đang ở đây cả!”

“Ha ha.”

Hạc Kinh Hàn hoá giải thế công của Giang Trừng, theo đó thu kiếm lại, Giang Trừng thấy vậy cũng ngừng động tác.

“Mệt chưa ạ? Có khó chịu đâu không?” Hạc Kinh Hàn đưa cô tới khu nghỉ cạnh đấy, tiện tay rót chén trà sang. Khéo thay Vô Cực Tử cũng đến giờ giải lao, tôi nhìn anh anh đía tôi, đồng loạt bạo gan đến gần. Thấy Hạc Kinh Hàn không tỏ thái độ, họ nhanh chóng xúm lại bên Giang Trừng, định bắt chuyện với cô.

“Chư vị hữu lễ.” Giang Trừng cười hiền. Hạc Kinh Hàn ngồi cạnh cô chẳng nói năng chi, chờ đám đệ tử lần lượt giới thiệu xong, có hai người ngỏ ý mời cô so kiếm thì hắn mới chỉ Giang Trừng, bảo: “Đây là chị ta, chị đang có mang, giờ nên nghỉ, không tỷ thí được.”Các đệ tử: Hả? Mới nghe thấy cái gì ấy nhỉ… Hình như quả tin này hơi bự… phải tĩnh tâm một chút.

Nhóm người biết chuyện như Mục sư tỷ, kẻ uống trà người thử kiếm, điềm đạm vô cùng.

Cả đám im lìm hồi lâu, bấy mới có một Vô Cực Tử tuổi đời rất trẻ kinh hoàng buột thốt: “Thế Giang đạo hữu không phải là đạo lữ của Hạc sư thúc á?!”

Mọi người nhìn cậu ta, giờ mới tỉnh ngộ à?

Cậu chàng mặt búng ra sữa nọ bỗng đỏ bừng hai má, liếc Giang Trừng, “Thế Giang đạo hữu có đạo lữ chưa?”

Chẳng nhẽ cậu tính tán người ta? Nhóm Vô Cực Tử còn lại khiếp sợ hành vi lớn mật của mặt sữa, bộ nó không nghe Hạc sư thúc bảo đó là chị mình hả? Thằng này tính làm anh rể của Hạc sư thúc?! Gan mầy to quá rồi đấy!

Hạc Kinh Hàn đứng lên, vô tình gọi mặt sữa: “Sang đây, đọ chiêu với ta.”

Mặt sữa: “…”

Vô Cực Tử: “…”

Giang Trừng: “…”

Cuối cùng mặt sữa bị Hạc Kinh Hàn phang từ trên đài Thí Kiếm xuống, trước khi rơi còn được Hạc Kinh Hàn “vô ý” ném tặng một tảng băng to, thoắt cái tiếng thét thảm thiết của cậu ta đã vọng khắp đỉnh núi.

Sau hôm ấy, Giang Trừng ngày ngày ra sân luyện kiếm với em trai, tiến bộ thần tốc trong khoảng thời gian ngắn. Tuy không thiên bẩm được như Hạc Kinh Hàn nhưng kiếm của cô cũng khá, thỉnh thoảng lại có ngón đòn khá diệu, đến cả Hạc Kinh Hàn cũng gật đầu công nhận. Nhóm Vô Cực Tử mắt mờ đòi so chiêu với cô đều bị hắn ném khỏi đài Thí Kiếm cả.

Với mẫu em trai thương chị thì mình còn biết nương tay cẩn thận lúc tỷ võ, kẻ khác làm gì biết nặng nhẹ ra sao, nào đâu có chuyện cho chúng so kè với người đang mang thai, rặt lũ mơ hão.

Sáng luyện kiếm, chiều sang chỗ Chân Hạnh Dao nghe đàn ngủ trưa, cuộc sống của Giang Trừng cứ bình lặng an yên qua ngày, tới mức cô như quên cả thị phi thiên tai ngoài kia.

Đến tận hôm Vô Cực Tử hạng sáu họ Chủng về đến đạo quán với chi chít vết thương cùng một tin xấu.

Phía tây nam cõi Tu Chân đột nhiên xuất hiện rất nhiều rối ma, tử giới vùng ấy cũng lan cực nhanh, các môn phái nhỏ đã chuyển đi, có vài thành trì của người phàm chưa di dời kịp. Chẳng ai ngờ lại nảy ra nhiều rối ma đến thế, thôn xóm gần đấy không người sống sót.

Rối ma thường là tay sai do ma tu dùng cơ thể người luyện thành, ưa ăn thịt người. Luyện rối ma cần một lượng lớn người sống, quan trọng nhất là phải nhốt những kẻ chưa chết ấy ở đất chí âm, để họ dần ngấm âm khí rồi mới độ ma khí vào.

Đất chí âm rất khó tìm bởi các khu vực này đều được phật tu canh giữ, căn bản chẳng đâu chấp chứa ma tu chế rối ma, nhưng giờ đây rối ma đông đảo, chúng được luyện bằng cách nào và bởi ai?

Gộp chuyện này và việc chưa tìm được cách khắc chế tử giới với nhau, những người sáng tỏ đều thầm lo lắng.

“Chị, mấy hôm nữa em phải dẫn người sang vùng tây nam, chị ở lại nhớ chăm sóc mình cho kỹ.” Mỗi khi trời giáng tai ương, Hạc Kinh Hàn ắt phải đi dẹp loạn, trước kia chẳng bận lòng chi, nay dẫu có chị cũng vẫn chẳng đắn đo gì.

Giang Trừng lắc đầu, vỗ vai em mình: “Chị đến đây cũng vì muốn sống cùng em, giờ em bận thì chị cũng nên về rồi. Em là đệ tử Vô Cực đạo quán, chị cũng là đệ tử của phái Dung Trần sơn, chuyện này ắt không chỉ xảy ra ở duy nhất một nơi, chị phải về tông môn xem tình hình.”

Ngày Hạc Kinh Hàn đưa Vô Cực Tử đến tây nam giải quyết rối ma cũng là lúc Giang Trừng hành trang khẩn khoản về Dung Trần.


Kéo: Thực ra Phù Hoa dùng từ hiện đại nhiều lắm, nên nếu mấy cô thấy câu cú nửa nạc nửa mỡ thì… tui cũng chịu thôi.

Chương 103: Về tông môn

TRÒ LỚN VÀ TRÒ NHỎ.

Trên đường về tông môn, Giang Trừng đúng dịp lại gặp nhị sư huynh, anh hai lúc này đang bị một đám rối ma vây đánh. Chẳng hổ danh người đàn ông có vận may hạng E quanh năm phải ở lỳ trong nhà bế quan luyện thuốc, vừa rời cửa chuyện lớn chuyện nhỏ đã ùn ùn kéo tới.

Có điều vừa nghe tin rối ma ở chỗ đạo quán Vô Cực giờ lại gặp ngay, quả là khéo thật. Cơ mà chúng chẳng chỉ xuất hiện ở đất tây nam ư? Sao ở đây cũng có?

Giang Trừng thầm cân nhắc, tay thì không chút lơi là, ánh bạc chảy trôi, đám rối ma đang quây nhị sư huynh Yến Phù Tô ngã ra như rạ.

Lần đầu tiên Giang Trừng đụng độ rối ma, chẳng biết phải diệt trừ như nào, chỉ đành chẻ chúng thành khúc. Cô tưởng thế là xong, song nhanh chóng nhận ra mình đã lầm, từng bộ phận rơi rớt kia đã rục rịch rồi từ từ liền lại, hợp thành hình người rơi nọ rớt kia.

Rối ma tuy nát tươm nhưng cũng ra dáng cái xác bình thường, song thái lát rồi tự hàn lại thì trông gớm ghiếc vô cùng, rõ là xốn mắt. May Giang Trừng gặp nhiều thứ tởm lợm rồi nên không lấy đó làm điều, trái lại theo dõi kỹ quá trình hợp thể của mớ thịt rách kia. Có sợi tơ tím nom như sinh mạng nối từng khúc cơ thể vào nhau, chính nó gom các chi rách vào thành đống.

“Chặt chém không ổn đâu, dù tả tơi cũng sẽ liền lại ngay, phải dùng lửa, ta hết bùa gọi lửa rồi.” Yến Phù Tô giữa trăm ngàn bề bộn vẫn liếc từ đầu tới chân tiểu sư muội một lượt, săm soi vùng bụng hơi nhô của cô, bấy mới cất lời.

Giang Trừng gật gù, thảo nào nhị sư huynh giằng co với lũ này, thuốc của huynh ấy đa số chỉ có tác dụng với sinh vật sống, còn đương đầu với rối ma thì người không thạo mấy ngón đánh nhau như anh hai khá là chật vật.

Yến Phù Tô cau mày phất tay, đám rối ma xung quanh ào ào ngã xuống, đoạn hắn giăng thêm trận vây đơn giản. “Đốt lũ bên trái chừa bọn bên phải lại, ta đem về nghiên cứu một phen. Nhanh lên, chúng sắp thoát được rồi.” Yến Phù Tô thoải mái ra lệnh, Giang Trừng gật đầu, cẩn thận nhóm lửa theo lời dặn, thui sạch nhóm rối ma bên trái.

Nếu không đốt trụi, mớ thịt nát còn sót lại sẽ tự động gộp vào các phần xác khác để thành một con rối ma mới, rất phiền.

Giang Trừng đứng đấy nhìn mấy chục xác rối ma ra tro, sau đó bẻ cây bươi đống hoang tàn, phòng khi lỡ đâu bỏ sót. Thế là phát hiện một viên đá đen to tầm ngón tay cái nằm lẫn giữa tro bụi. Giang Trừng ngồi xổm xuống xem thử, đeo găng mới lôi từ túi trữ vật ra, lại lấy đâu chiếc túi con, nhặt tinh thể đá đen vào.

Yến Phù Tô bên kia theo dõi đám rối ma một hồi, bảo Giang Trừng: “Sang đây, buộc cả đám này lại hộ ta.”

Nhị sư huynh mặc sức sai bảo sư muội đang mang thai, chẳng tẹo nào khách sáo. Giang Trừng chặc lưỡi, cất viên đá rồi bước tới, dùng kim vàng lần lượt ghim rối ma xuống đất.

Những chiếc kim tầm thường sau khi được cô truyền linh lực hệ Kim vào thì trở thành những món linh khí đơn giản, rẻ mà tiện vô cùng, linh lực mảnh dẻ đến gần bằng không rất hợp dùng để chiêu trò tập kích, hoặc đan thành lưới tấn công diện rộng, là món ám khí cực kỳ hữu hiệu.

Thi thoảng có thể xem như nĩa ghim thức ăn, công dụng đủ đường, cô gom vài bao cất trong túi trữ vật, xài mà không tiếc. Dùng kim rây rối ma thành sàng, thạo tay lôi thừng ra khéo léo buộc cả lũ lại, cuối cùng thắt nơ bướm đẩy tới trước mặt nhị sư huynh.

“Xong rồi.” Giang Trừng cười mỉm.

Yến Phù Tô nhìn cô đầy lạ lùng, “Sao động tác của muội thành thục vậy, đồ nghề cũng đủ cả.”

Giang Trừng: “Ha ha ha, hành tẩu ngoài kia va chạm nhiều, quen tay quen chân là thường ~”

Yến Phù Tô: “Lúc lịch luyện muội hay hà hiếp các tu sĩ khác lắm à?”

Giang Trừng: “Đâu có, muội thường bị người ta cướp bóc thì có, đây chỉ để trả đòn thôi, muội hiếm khi chủ động ra tay lắm.”

Yến Phù Tô cảm thấy dường như tiểu sư muội tự sinh tự diệt này của mình nhiễm thói hư tật xấu mất rồi, đệ tử danh môn chính phái gì mà kỳ vậy?

Giang Trừng: “Ha ha ha thôi nhị sư huynh ơi, đừng để ý mấy chuyện cỏn con này nữa, mình mau lên đường thôi, đám đồ đệ còn đang chờ muội về dạy dỗ kia kìa.”

Yến Phù Tô: “… Trước mặt đại sư huynh, nhớ gọi ta là nhị sư tỷ.”

Giang Trừng: “… Vâng thưa nhị sư huynh.”

Yến Phù Tô chỏ đám rối ma dưới đất: “Vác chúng theo, mình đi.”

Giang Trừng kéo tay áo anh hai nhà mình, “Gượm đã nhị sư huynh, sư muội huynh đang có mang đó, sai muội làm chuyện này không ổn đâu?”

Yến Phù Tô lạnh lùng đáp: “Ta biết muội có mang, biết cả chuyện muội dạo này thoải mái thảnh thơi cần vận động nhiều hơn, xem xem béo có khác gì lợn không.”“Thôi được.” Giang Trừng sờ hai má phúng phính của mình, tuân lệnh đeo găng cuộn đám rối ma lại, vác về tông môn. Đáng thương thay phận em út nhà người, không chỉ kém xinh hơn sư huynh, lại còn phải gánh gồng việc nặng. May mà cô cũng lên chức sư phụ rồi, đi về “quan tâm” đám đệ tử một chút cho quen cảm giác.

Nghĩ thì nghĩ thế, song lúc Giang Trừng đặt chân lên đỉnh Bạch Tín nhà mình, gặp học trò rồi, cô không khỏi sững sờ.

Cô chỉ đến đạo quán Vô Cực làm khách ba tháng thôi mà, tại sao về đây nhị đồ đệ bé bỏng ngượng ngùng lành tính ngây ngô Giang Nguyệt của cô lại thành ra thế này!

“Bốp!”

“Ối! Đau quá! Tha cho tôi đi!”

“Bốp bốp!”

“Hu hu! Úi – tha cho tôi đi mà!”

Bé con mặc áo gấm trắng cầm roi vụt liên tục vào người bị treo trên cây, không ngừng xuống tay dẫu kẻ nọ đau đớn xin tha.

Giang Trừng: Hẳn là do mình về sai cách.

Nhị đồ đệ Giang Nguyệt nhà cô rõ tính thà chịu thiệt chứ không muốn hại ai khác, đến gián chuột còn tha cơ mà, mấy tháng nay rốt đã xảy ra chuyện gì, sao nó lại hoá thành nữ vương máu S ưa dùng roi thế này! Thay đổi gì mà nhanh vậy! Giang Trừng chống trán, gắng giữ bình tĩnh.

Lại thêm vài tiếng bôm bốp, Giang Nguyệt cuối cùng cũng ngừng tay. Vừa lia mắt đã thấy người quen đứng sau lưng, mắt nó sáng rỡ, xoay người chạy đến chỗ Giang Trừng, tới trước mặt nghiêm chỉnh lễ chào, “Sư phụ, người về rồi ạ.”

“Ừ, sư phụ về rồi.” Giang Trừng cười hiền, ngồi xổm xuống ngang tầm nhìn của cô bé, “Nguyệt Nguyệt có ngoan ngoãn nghe lời đại sư huynh không?”

Giang Nguyệt ra chiều xoắn xuýt, song vẫn thơm thảo đáp lời: “Có ạ.”

“Thế ban nãy trò đang… làm gì?” Giang Trừng chõ gã đàn ông thoi thóp trên cây.

Giang Nguyệt ngượng ngịu cúi đầu vặn tay, lí nhí thưa: “Hôm qua con với Phong sư huynh đến sòng bạc, thua những mười ván nên bị phạt, hôm nay phải giúp Chấp trưởng lão xử phạt các đệ tử vi phạm môn quy.”Giang Trừng cũng quen Chấp trưởng lão, dãy Bạch Linh có rất nhiều đệ tử, ngoài nhóm thân truyền bọn họ ra thì còn không ít trưởng lão với các vai trò khác nhau, ông là một trong các vị chưởng quản hình phạt của nhánh này.

Thôi chuyện này để sau, có việc nghiêm trọng hơn.

“Nguyệt Nguyệt, trò đánh bạc cùng Phong sư huynh?” Giang Trừng giữ vai nhị đồ đệ, miệng mồm như bị rút gân.

Giang Nguyệt gật đầu, đôi mắt to trong veo sượng sùng, “Sư phụ dặn con theo học Phong sư huynh, thế là huynh ấy bèn dạy con ngón đánh bạc sở trường. Sư huynh bảo lĩnh hội rồi thì sau này ra đường không sợ thiếu linh thạch, huynh ấy còn bảo muốn giúp đỡ người khác hẳn phải có tiền, đánh bạc là cách kiếm chác rất tuyệt, con có thiên phú, cố học ắt thành tài.”

Giang Trừng: Mình… mình thế mà không cãi nổi.

“Sư phụ ơi.” Giang Nguyệt bỗng gọi khẽ, chờ cô đưa mắt hỏi thì nó bảo: “Sư phụ bảo Phong sư huynh đổi cách phạt khác được không, con… con không quen dùng roi đánh người ta.”

Giang Trừng cười hiền nhìn đồ đệ đáng yêu với ánh mắt đong đầy khẩn cầu, sau đó xoa đầu nó, nghiêm giọng: “Không thích thì cố mà thắng Phong sư huynh của trò, thắng rồi thì không bị phạt, đồng nghĩa với việc khỏi phải làm việc mình ghét nữa.”

“Sư phụ nói đúng đấy, sư muội à, không thạo thì trốn – huynh chưa từng dạy muội như thế.” Giọng Phong Hữu Chỉ vang lên sau lưng hai người, chàng trai quấn băng kín người thong dong buông lời, chẳng có tý trách nhiệm nào, thế mà Giang Nguyệt nghe xong lại run. Con bé đáng thương này hẳn đã bị sư huynh nó dày vò thật lực suốt ba tháng nay, ánh mắt dành cho hắn cũng đầy tràn kính sợ.

Bên cạnh Phong Hữu Chỉ có một ông cụ râu bạc mặt đầy nếp nhăn, là Chấp trưởng lão. Ông chắp tay chào Giang Trừng, “Giang phong chủ về rồi, ta không quấy rầy Giang phong chủ dạy dỗ học trò nữa, cáo từ trước.” Dứt lời bèn cởi trói cho gã đàn ông trên cây, xách đi.

“Sư phụ về rồi đấy à, chuyến này nán lại bao lâu?” Phong Hữu Chỉ tới cạnh hai cô trò, xoa đầu Giang Nguyệt.

“Kỳ này không nghịch lung tung được rồi, đẻ xong tính sau. Ngoài kia chẳng đâu an toàn, nhỡ xảy ra chuyện gì thì hỏng.” Giang Trừng qua loa đáp lời, đại đồ đệ Phong Hữu Chỉ của cô tuổi cũng cả bó, xưng là học trò chứ thực ra cô xem hắn như bạn khác lứa của mình.

Phong Hữu Chỉ: “Thế cũng ổn, hiếm khi người không ngược xuôi ngang dọc, đến uống vài chén với đồ đệ nhé?”

Giang Trừng: “Đang có mang, rượu chè cái gì.”

Phong Hữu Chỉ: “Đại sư bá vừa cất linh tửu bằng quả vạn linh mới hái năm nay, còn thả thêm nụ mai xanh, uống vào dưỡng da.”

Giang Trừng: “Thế còn chờ gì nữa, sư đồ chúng ta hôm nay không say không về.”

Cô trò hai người nghênh ngang đi trước, nhị đồ đệ Giang Nguyệt như nàng dâu nhỏ theo hầu đằng sau, nhìn trái lại ngó phải, cười khờ.

Phong Hữu Chỉ như mọc mắt sau lưng, ngoái lại bảo Giang Nguyệt: “Tiểu sư muội, xuống nấu vài món nhắm đi.”

Giang Nguyệt: “Vâng, sư huynh!”

So với việc bắt nó cầm roi quất người ta thì nấu vài món ăn là chuyện vặt! Mấy tháng nay không gặp sư phụ, giờ có thể làm gì đấy giúp cô, Giang Nguyệt cực kỳ vui sướng. Phận làm trò thì phải hiếu thuận với sư phụ – Giang Nguyệt khờ khạo nghĩ thế đấy.

Giang Trừng nhìn nó hớn hở chạy đi, liếc trò cả thảnh thơi khoanh tay đi kế mình, “Ta bảo này, sao đại đồ đệ như trò lại giở ngón chèn ép sư muội dữ vậy?”

Phong Hữu Chỉ: “Khà khà, trẻ nhỏ cần được rèn giũa mà. Con bé này ban đầu trông tệ hết sức, uốn nắn ba tháng mới tàm tạm, song cho ra ngoài thì còn sớm, cứ điệu này ba năm đã hẵng. Sao, sư phụ hài lòng chứ?”

Giang Trừng ha hả cười, “Không tồi không tồi, ta tưởng muốn dạy nó thì cần nhiều thời gian hơn kia, trò cứ cố tiếp đi, chí ít cũng phải đạt mức thả ra không sợ người ta bắt nạt.”

Phong Hữu Chỉ: “Lâu rồi ta chẳng kèm cặp ai, giờ hơi sượng tay, có điều chuyện này không vội nổi, cứ từ từ.”

Hai cô trò đổi điệu cười sâu xa.

Chương 104: Cuộc sống của thai phụ

ẤY CHÍNH LÀ ĂN ĐÓ.

Phái Dung Trần sơn là tông môn lớn có thanh thế ở cõi tu chân, toạ lạc tại trăm dãy núi thiêng to nhỏ muôn trùng, hằng năm đắm mình giữa linh khí, cảnh đẹp như tiên dàn trải khắp nơi.

Dãy Bạch Linh khá là đắc địa, chẳng riêng gì nơi ở của Bạch Nhiễm Đông, đỉnh Bạch Nhẫn của Trịnh Dao, đỉnh Bạch Luyện của Yến Phù Tô mà ngay cả ngọn Bạch Tín của Giang Trừng cũng tưng bừng hoa quý cỏ lạ. Cơ mà để đụt nắng hè, hội họp nghỉ ngơi thì chỉ có sang núi Thanh Uyển của nhị sư bá Tạ Xuân Hoài mới là chuẩn nhất.

Ghềnh đá xanh nơi thềm suối ngọc tắt nắng rồi lại mát mẻ hẳn, có loài linh trùng phát sáng ghé lại nhành lan cạnh bờ, ánh lam thăm thẳm lập loè, đôi cánh xanh gần như trong suốt, đẹp đẽ xiết bao.

Làn nước trong veo lành lạnh, trên chiếc xích đu buông thõng gốc cổ thụ bên bờ là một đôi chân thiếu nữ nõn nà thi thoảng vẩy gợn lăn tăn.

Thiếu nữ váy hồng tung tẩy nước, trên gương mặt thanh tú là một đôi mắt to khéo léo khép hờ, trông như sắp thiếp đi. Bấy giờ, một thiếu nữ khác có dung mạo và cách ăn mặc giống hệt nàng thong dong bước đến, cánh tay trắng nõn vốc nước tưới thẳng lên người ngồi đằng xa.

Cô nàng xích đu như chẳng hề hay biết, mái đầu gục gặc, song trước khi bọt nước bắn đến đã có màn chắn vô hình hiện ra, che kín nàng.

Thiếu nữ áo hồng vừa ra chiêu giận dữ đạp nước, quát cô gái đang ngồi ở một góc khác bên thềm đá: “Đại tỷ, tỷ cản ta làm chi!”

Nàng này cũng có vẻ ngoài và phong cách y hệt hai người nọ, nghe đoạn tươi cười như hoa: “Tam muội, đừng bắt nạt nhị tỷ của muội nữa.”

Lúc này đây thiếu nữ xích đu mở choàng mắt ra, mơ màng nhìn chị em mình trò chuyện, chẳng hay biết gì.

Cô nàng đứng dưới suối lầu bầu đôi câu, kéo thiếu nữ còn đang mông lung dậy, “Đủ rồi nhị tỷ, sao tỷ cứ mịt mờ như buồn ngủ mãi vậy, nào phải có mang như Trừng Trừng sư muội đâu, đi thôi, nghịch nước với ta!”

Ba cô thiếu nữ váy hồng Chân Hảo, Chân Mỹ, Chân Lệ tính tình khác nhau này là đồ đệ của đại sư bá Liên Vị Hành, học trò chung nhà trẻ Tạ nhị sư bá với Giang Trừng năm xưa. Có điều thuở ấy là ba cô bé nhỏ tý, nay đã thành thiếu nữ đẹp xinh.

Bên dòng suối ngọc không chỉ có bọn nàng, chàng trai trông đoan chính thật thà, chững chạc hiểu chuyện đang trở thịt nướng trên tảng đá thơm nức mũi dưới tán cây gần bờ là đại đồ đệ Chu Uyển của đại sư bá Liên Vị Hành.

Ngoài ra còn có hai đồ đệ Hứa Thanh Sương, Hứa Tố Tề của Tạ nhị sư bá, dường như Hứa Thanh Sương trưởng thành hẳn sau chuyện của Trịnh Dao và ca ca Hứa Lam Kiều, nàng và sư đệ Hứa Tố Tề thường bầu bạn chơi cùng, bấy giờ cả hai đang ngồi xổm nghịch sỏi cạnh ghềnh đá, chăm chú so bì màu sắc và hoa văn của chúng.

Đệ tử của đại và nhị sư bá ở cả đây, song học trò của Bạch Nhiễm Đông thì không đủ mặt, sau lần sư phụ mất tích thì đại sư huynh Bạch Linh chưa từng rời nàng nửa bước, nay sư phụ không đến ắt hắn cũng vậy.

Tam sư tỷ Trịnh Dao cũng chẳng tới góp vui, mấy tháng trước sư phụ về chị đã sang thăm, song lúc Giang Trừng đến đạo quán Vô Cực thì chị cũng về nhà họ Hứa ở Thương Nguyên dưỡng thương, giờ chưa quay lại.

Bốn sư huynh muội chỉ có nhị sư huynh Yến Phù Tô và Giang Trừng tham gia, nhưng nơi đây vẫn đông đúc rộn ràng vì hai đồ đệ Phong Hữu Chỉ, Giang Nguyệt của cô cũng đến cùng.

Nhóm đệ tử thân truyền cùng nhánh này thỉnh thoảng sẽ tề tụ chung vui, có điều lần nào cũng thiếu người này mất kẻ nọ, hiếm khi đủ cả. Song mọi người vẫn cực kỳ thân nhau, chơi cùng khá hợp.

Đệ tử thân truyền hội họp hâm nóng tình cảm là truyền thống của dãy Bạch Linh, sau buổi tiệc đầu lúc vừa gia nhập môn phái, Giang Trừng đã bị ném vào phòng tối vài năm, ra rồi lại đôn đáo khắp nơi, bởi thế không góp mặt được bao lần.

Mấy tháng nay về Dung Trần dưỡng thai, bấy mới chung đụng cùng sư huynh sư tỷ nhiều hơn.

Bậc trưởng bối bộn bề công việc, nhóm đệ tử đành theo lệ đến vườn linh của đại sư bá vặt đồ ngon thức tốt rồi mang sang chỗ nhị sư bá mở tiệc.Khác với đệ tử Vô Cực đạo quán hằng ngày dốc lòng tu luyện, hiếm khi tụ tập chơi bời, không tẹo nào lơi lỏng, cũng chẳng tu hành quán triệt như đệ tử Thượng Vân tự, đệ tử Dung Trần sơn phái, chí ít đệ tử dãy Bạch Linh này, có sự đời khá “chất”.

Họ không dành trọn thời gian cho việc tu luyện, hưởng thụ cũng là một phần không thể thiếu trong cuộc sống. Ví như sư phụ Bạch Nhiễm Đông của cô thường dắt đại sư huynh la cà mọi nơi, chẳng hay đi đâu làm gì, Giang Trừng ngờ rằng nàng cướp bóc nhà ai, chứ không thì lấy đâu ra nhiều quà tặng họ mỗi dịp về nhà như thế.

Còn đại sư bá thì thích lùng sục hoa cỏ xinh tươi hữu dụng khắp chốn đem về trồng, người trông rõ nghiêm khắc ngang tàng lại yêu thực vật đến vậy, rõ là ngược đời. Thú vui của Tạ nhị sư bá khá nên thơ, cũng hợp với hình tượng, rỗi rãi thường đánh đàn vẽ tranh, hệt như ẩn sĩ.

Lứa Giang Trừng mỗi người hứng một món, nhị sư huynh nhà cô khoái nghiên cứu các loại thuốc lạ lùng, thường phát cho sư huynh muội phòng thân chơi.

Ba chị em sinh đôi Chân Hảo Mỹ Lệ* thì khéo tay may vá, làm đồ trang sức sau giờ tu luyện, lành nghề thủ công mỹ nghệ, Giang Nguyệt được cả ba tặng cho không ít món.

*Tên mấy bé này vui lắm, đọc trại cả ba là thành “đúng đẹp tuyệt trần”

Chu Uyển sư huynh hảo nấu ăn, bởi thế ôm luôn nghiệp đầu bếp cho mấy buổi chè chén kiểu này.

Hứa Thanh Sương ưa sưu tập sỏi, nghe đồn cung điện của nàng có một gian phòng trưng toàn đá, cũng đầy tràn rồi. Giang Trừng không rõ sở thích của Hứa Tố Tề, cậu chàng hơi mờ nhạt, lúc nào cũng núp dưới bóng sư tỷ kiêm chị họ Hứa Thanh Sương.

Còn thú vui của Giang Trừng thì đi đâu cũng hợp, ấy chính là ăn đó. Hai học trò của cô, đứa lớn thì không rời khoản đánh bạc ăn tiền, đứa nhỏ lại ham đút thức ăn cho chó mèo hoang ven đường, thỏ gà trong rừng, thậm chí cả sư phụ sư huynh lười chảy thây cũng thành đối tượng. Từ ngày Giang Trừng về, Giang Nguyệt trong lốt trẻ em đã tự giác đảm nhận nhiệm vụ chăm bà bầu.

Hiếm nhóm đệ tử với tính cách và sở thích hoàn toàn khác nhau nào hoà thuận được như thế.

“Xong rồi, mọi người sang đây, chuẩn bị ăn thôi.” Bảo mẫu Chu Uyển sư huynh thật thà gọi cả đám, trải chiếu trúc linh vừa mát vừa mềm rồi kê bàn thấp bày đầy đồ ăn, sau đó dọn nào là bát tô chén dĩa đang trôi nổi bên người ra.
Giang Nguyệt thơm thảo vội sang đỡ đần, nhóm còn lại thong dong vào chỗ. Kẻ thì om sòm quấy quả, người thì khẽ giọng hàn huyên, chỉ có đôi cô trò Giang Trừng Phong Hữu Chỉ là ra cốt con lười, ngáp dài ngồi xuống.

Giang Trừng trước đấy tự mang giường tre ra chỗ tán cây gà gật, mơ màng nhón thức vặt được Giang Nguyệt tách sẵn vỏ đặt gần đấy mà xơi, Phong Hữu Chỉ cũng chống cằm nhâm nhi hạt khô sư muội bóc, rỗi rãi nghịch mười mấy con xúc xắc. Hai sư đồ này người thì to bụng đến nỗi ai nấy đến gần đều tự giác nương tay nhẹ chân, kẻ lại tu vi bằng không toàn thân chằng chịt băng trắng, trông rõ yếu đuối thảm thương.

“Sư phụ, giờ còn uống rượu thì không ổn lắm đâu?” Giang Nguyệt lo lắng nhìn sư phụ vừa nhập tiệc đã bay biến cơn ngủ mê, dốc cạn chén rượu xanh biếc.

“Hề gì.” Giang Trừng vuốt má trò nhỏ bằng chén rỗng, cô phát phì thì Giang Nguyệt cũng thế, nay trông bầu bĩnh hẳn, đáng yêu biết nhường nào.

“Giang sư muội, muội dùng canh này cho bổ người.” Chu Uyển sư huynh múc canh rồi buông tay, bát canh cứ thế vững vàng bay đến bên Giang Trừng.

Nhị sư huynh Yến Phù Tô ngồi kế cô nhàn nhạt chêm lời: “Đừng vỗ béo nó nữa, lắm quá hoá tật.” Hắn săm soi chiếc bụng đùng đoàng của sư muội nhà mình, thẳng thừng: “Núc ních mỡ kia kìa.”

Hứa Thanh Sương ngồi đối diện đang gặm thịt sư đệ đưa cho, lúng búng: “Đâu có mập, ta có vị biểu tẩu lúc mang thai béo lắm kia, không bồi bổ linh khí mệt lắm.” Vừa nói vừa đẩy đĩa thịt nướng béo ngậy thơm lừng đến trước mặt Giang Trừng.

Giang Trừng mang thai rồi thì miệng mồm tốt hẳn, xơi toàn món ngon, đầy tràn linh khí, sau khi thoả thuê cái thói tham ăn thì linh khí đều dồn cho con mình cả, bụng to là do linh khí thôi, đẻ xong tiêu tán sẽ gầy ngay đấy, thế cô mới thả cửa nhồm nhoàm.

Yến Phù Tô hễ thấy cái vẻ chẳng màng điều chi của tiểu sư muội Giang Trừng là lại muốn trợn mắt phỉ phui, con nhóc này không biết kiêng kem gì cả. Trên có hai sư bá một sư phụ, dưới được sư đệ sư muội sư điệt dạo này chiều mãi thành thói, cứ có món ngon lại đút nó ăn, thật quá lắm rồi.

Yến Phù Tô hiểu cái cảm giác lần đầu tận mắt trông thấy nữ tu thân thiết có mang, khó tránh kích động của họ, nhưng đám này sao lờ cả cái đạo lý chín quá hoá nẫu cơ chứ, mà Giang Trừng cũng chẳng tự giác, ngày càng tham ăn, khiến kẻ làm y sư lần đầu đảm nhiệm trọng trách chăm sóc sức khoẻ cho thai phụ như hắn hao tâm tổn sức cực kỳ.

“Nó nạp đủ linh lực rồi, có ních nữa cũng chẳng bổ thêm được đâu.”

Hắn lạnh lùng buông vài câu thế thôi mà ngoái sang đã thấy Giang Trừng khoắng sạch ba đĩa thức ăn, cô lại còn dám ôm bụng trưng bản mặt vô tội ra nhìn hắn, Yến Phù Tô chợt thấy ngứa tay vô cùng. Nhưng vừa giơ lên đã bị ba chị em họ Chân cản, một đứa ôm tay hắn, hai đứa còn lại kéo hắn sang chỗ khác, thuần thục lắm thay.

“Yến sư tỷ đừng giận, hung lên trông xấu cực ~”

“Đúng đó đúng đó, sư muội đang mang thai tiểu sư điệt mà, không đánh được đâu!”

“Yến sư tỷ đừng nóng mà.”

Yến Phù Tô: “…” Chậc, hắn cũng có định ra đòn thật đâu.

Giang Trừng quá quen với thói lạnh lùng của sư huynh tốt mã dễ dỗi, chỉ mỉm cười ứng đối, cô nằm lòng cái kiểu quan tâm vặn vẹo này rồi. Thực ra cô cũng đâu muốn ăn nhiều vậy, cơ mà ngứa miệng… À không, là tại đứa bé trong bụng chả biết làm bằng gì mà cần nhiều linh khí đến thế, cô buộc phải không ngừng nhồi nhét, trân trân nâng thói tham ăn của mình lên một tầm cao mới.

Tu sĩ bình thường mà gặp phải nhóc con hao linh lực như này có khi tán gia bại sản, cô hãy còn may, phía chùa Thượng Vân gửi sang không ít đồ tốt, tuy không ngon nhưng là tuyệt phẩm bổ sung linh lực, bên Hạc Kinh Hàn thì dẫu đang đi diệt rối ma khắp nơi cũng thường phái người tới tặng quà, chẳng hổ danh em trai cưng chị, món nào món nấy vừa bổ vừa ngon, ngoài ra được cả mọi người trong tông môn quan tâm chăm sóc.

Giang Trừng sờ chiếc bụng ngày càng núc ních của mình, an tâm vô cùng. Ngoài kia tuy lắm rối ren, nhưng đứa bé này từ lúc lọt lòng sẽ hạnh phúc bình yên, ừ thì được biết bao người chờ mong đón nhận kia mà.

Chương 105: Bé con ra đời

GIANG TRỪNG: CON GÁI TUI ĐÁNG YÊU NHẤT QUẢ ĐẤT!

Nhóm sư huynh muội ăn chơi chuyện phiếm, đêm buông lại thêm hai người nhập tiệc.

Giang Trừng vơ nốt miếng thức ăn còn trong bát, ngờ ngợ có ai vừa vào ngồi cạnh, thong dong xoay sang mới biết sư phụ Bạch Nhiễm Đông nhà mình chẳng hay đến tự bao giờ, khẳng khái cạn sạch chén rượu cô vừa hớp mất nửa. Đại sư huynh cũng ở cả đây, anh ngồi kế sư phụ, đang được nhị sư huynh rót rượu cho.

“Ấy, sư phụ xong chuyện rồi hả?” Giang Trừng chùi mép hỏi.

Bạch Nhiễm Đông đặt chén xuống, “Nhị sư bá của con kiểm tra hộ ta rồi, vẫn không sao hết.”

Kể từ sau lần lành lặn quay về song lại mất trí nhớ về quãng thời gian bị bắt trước đó, Tạ nhị sư bá thỉnh thoảng sẽ khám sức khoẻ cho nàng, đến nay vẫn chưa thấy gì lạ. Chẳng vì Bạch Nhiễm Đông cứ luôn cảm thấy không ổn thì mọi chuyện đã êm xuôi cả rồi.

“Chuyện sau này để xảy ra hẵng tính, ta cũng đã thu vén hết những điều mình có thể làm rồi, chẳng gì phải sợ.” Bạch Nhiễm Đông không ngại mối nguy tiềm tàng trong cơ thể, thấy đồ đệ Giang Trừng cau mày thì hỉ hả cười, thò tay sờ chiếc bụng to của cô, “Bà bầu như trò thì có gì phải lo, sư phụ đáng tin hơn trò nhiều, ý mà chừng nào bé con mới ra đời?”

Bạch Nhiễm Đông tò mò ve vuốt, chưa mấy chốc đã bị trò cả Bạch Linh ngồi kế bên kéo tay về.

“Được rồi được rồi, ta nhìn thôi không chạm vào nữa.” Vỗ về đại đồ đệ mặt lạnh, nhưng thoắt cái đã lời nói gió bay, thừa lúc Bạch Linh cúi đầu uống rượu, nàng lại ngứa tay rờ thêm đôi lượt.

Giang Trừng hết chịu nổi bèn móc một bầu rượu từ túi trữ vật ra đặt trước mặt sư phụ, hòng dời sự chú ý của nàng, “Rượu ngon em trai trò đưa sang, uống không nè?”

“Có!” Bạch Nhiễm Đông rốt cũng buông tha cho cô, khui rượu rót đầy chén, “Lạ vậy, rượu của trò sao chả thơm gì cả… Ủa? Cái gì đây? Rượu thuốc hả? Ngâm cả con nhện đây này?”

“Nhện? Nhện gì cơ?” Giang Trừng đăm chiêu một lúc, đến khi trông thấy con nhện trắng im lìm như đã chết dập dềnh trong chén của Bạch Nhiễm Đông mới sực nhớ ra.

Thương Di – yêu tu nhện vẫn luôn tu dưỡng trong Phật Hương Lộ cơ mà, cô quên bắng mất! Đúng là có bầu một chốc ngu mất ba năm mà!

“Gượm đã sư phụ, đừng có uống!” Giang Trừng giật bầu Phật Hương Lộ cầm nhầm lại, dốc ngược rượu và con nhện trắng trôi nổi trong chén nàng vào đấy dán kín nắp.

Bạch Nhiễm Đông trông cái điệu kia, cười trêu: “Sao vậy ta, gã yêu tu mất yêu đan đang ngủ say kia thân cả trò lắm à?”

Giang Trừng bị sư phụ nhìn thấu cũng chẳng lấy làm lạ, cô đang rầu vì chẳng biết nên giải quyết chú nhện này như nào đây, say sưa mãi chỗ cô cũng dở, cứ cái đà này chẳng mấy chốc lại quên nữa cho xem, bữa nào kèm nhèm nuốt luôn cũng nên.

Khéo thay vừa lúc Giang Nguyệt bưng đồ sư huynh Chu Uyển mới nướng xong sang, Giang Trừng thấy nó tức thì sáng mắt. Chú nhện này là bạn trai của cha ruột con bé mà, giờ giao nó chăm cũng đúng lý hợp tình. Giang Trừng tự dưng lĩnh ngộ được kỹ năng “sư phụ quẳng gánh” của Dung Trần sơn phái, nghiêm túc đưa bầu Phật Hương Lộ cho Giang Nguyệt.

“Trong đấy có một tiền bối yêu tu đang tu dưỡng, ông ấy và trò có đôi phần duyên cớ, sau này giao trò chăm sóc, giữ cho kỹ, lát đem về phòng cất cẩn thận.”  Giang Trừng phỉnh phờ tiểu đồ đệ. Giang Nguyệt ngoan ngoãn ắt chẳng chối từ, dè dặt ôm bầu rượu, mờ mịt về chỗ ngồi.

Bạch Nhiễm Đông xem từ đầu chí cuối, chăm chăm nhìn Giang Trừng, như cười như không, “Kể ra trong đám thì ta nhận trò muộn nhất, thế mà mỗi trò là lĩnh hội được căn cơ của ta.”

Giang Trừng: Sư phụ à, căn cơ của người là bẫy đồ đệ với quẳng gánh mặc ai đó hả?

Tận khi trăng treo giữa trời, cả đám mới dừng bù khú, ai nấy phất áo ra về, hôm sau, Giang Trừng choàng tỉnh khỏi cơn bí tỉ thì sư huynh sư tỷ đã rời nhà đi làm nhiệm vụ đã, trừ Yến Phù Tô. Tông môn đã ban lệnh diệt trừ rối ma.

Mấy tháng trước rối ma chỉ mới manh nha, vậy mà giờ đã dấy sóng to gió lớn ở cõi tu chân này.

Số lượng rối ma cực khổng lồ, ban đầu chỉ nhen nhóm ở vùng tây nam, sau xuất hiện khắp mọi nơi. Nhiều rồi mới thấy rối ma luôn có mặt gần tử giới, còn đám ma tu tạo nên chúng thì bặt vô âm tín. Mọi người truy tra nhưng chẳng tài nào biết rối ma là tác phẩm của ai.

Trước đó các môn phái cẩn trọng đề phòng, đồ rằng bọn ma tu ở Ma Vực lại định giở quẻ, song lâu rồi vẫn chưa thấy động thái nào. Chẳng biết do đâu mà Ma chủ lại tăng phòng ngự của Ma Vực, cực ít ma tu lộ mặt ở cõi tu chân. Thứ duy nhất thó ra là rối ma với số lượng ngày càng đông đảo.

Trái lại, người phàm và tu sĩ gặp nạn tựa nấm sau mưa, tán tu và tiểu tu sĩ không dưng mất tích như cơm bữa, về sau hoá thành rối ma mất trí. Nay cứ hễ đến gần tử giới sẽ gặp rối ma vất vưởng, biến nơi ngày càng ít người lại thêm sự vụ mất tích thành cõi chết hoang vu.

Tử giới và rối ma xuất hiện ở vùng sâu vùng xa cũng đỡ, chứ chúng giáng trần gần địa bàn của các môn phái tu chân thì hỏng, ví như nơi xuất hiện tử giới đầu tiên Giang Trừng tận mắt chứng kiến năm ấy – Xuất Trần sơn phái đen đủi thuở nào nay đã sụp đổ biết bao nhiêu thứ, phải núp dưới bóng tử giới qua ngày mà vẫn không dọn nhà.Dẫu sao cũng là phái to vạn năm tích luỹ, ắt chẳng thể cứ vậy bỏ đi, họ cố cầm cự, có lẽ cũng vì có Xuất Trần toạ trấn mà xung quanh vắng bóng rối ma.

Dạo này rối ma gây hoạ muôn phương, Vô Cực Tử của Vô Cực đạo quán là mực thước của cõi tu chân nên phải sát phạt khắp nơi, nhóm các môn phái lớn như Dung Trần nào muốn tụt hậu, tất cũng phái đệ tử luân lưu chi viện, chuyến này đến phiên dãy Bạch Linh.

Ngay cả chị em sinh ba họ Chân hãy còn tuổi hoa cũng phải góp sức, các đệ tử thân truyền dắt đệ tử nội môn và ngoại môn cùng dãy cuồn cuộn lên đường, chỉ mỗi Giang Trừng sắp sinh phải ngoan ngoãn ở nhà.

“Ở lì trong môn phái, mỗi hôm chỉ biết ăn rồi lại ngủ, tu luyện cũng chỉ thi thoảng mới được phép, chán biết mấy.” Thêm một ngày nữa trôi qua, Giang Trừng nằm trên ghế mềm, tứ bề thoảng gió, than thở thế đấy. Chắc cô là người rảnh nhất cõi tu chân hiện thời, ngoài kia ai nấy bộn bề muốn chết.

Cơ mà Giang Trừng đâu phải người ưa nhàn rỗi, một hai tháng vẫn ổn chứ cứ ở không vác thêm quả bóng to tròn nặng trịch thế này, cô sắp chịu hết nổi rồi. Bữa giờ tố khổ với đứa bé trong bụng mãi. Nào là “Con ngoan ra mau, mẹ dẫn con đi chơi.” rồi thì “Không được dạo đây dạo đó chắc mẹ điên mất, chừng nào con mới chịu ra?” hay “Con ơi bàn tý, mai mình đẻ được không?” các kiểu.

Hôm nay cô theo lệ ôm bụng dỗ con, bảo: “Con ngoan, chừng nào con ra? Giờ trời đẹp nè, chọn ngày chi bằng gặp ngày, hay cứ đẻ hôm nay luôn được không?”

Phong Hữu Chỉ ngồi kế khẽ cười, “Sư phụ, chưa đến lúc thì người có gọi cháu cũng chẳng ra đâu.”

Giang Trừng hồi lâu chẳng nói gì, Phong Hữu Chỉ ngờ vực nhìn sang, thấy sư phụ nhà mình tái mặt cười khan đôi tiếng, sau lại buông câu: “Chưa chắc, ta đây gọi được rồi này.”

Cô ôm bụng đi thẳng vào gian phòng chuẩn bị từ trước, ngoái lại bảo đại đồ đệ còn đang ngơ ngẩn: “Gọi nhị sư bá của trò qua đây, sư phụ sắp sinh rồi.”

Phong Hữu Chỉ: “…”

Bé con trong bụng hoặc thấy bà già mình phiền quá, hoặc thương lắm không nỡ để mẹ chết chán, bèn đương lúc nghe Giang Trừng dỗ mà máy mình, quyết định giáng trần sớm.

Đỉnh Bạch Tín một phen hoảng loạn, nghe báo tiểu sư muội sắp sinh, Yến Phù Tô vốn đang luyện đan bỗng căng cả da đầu, mẻ thuốc cứ thế mà đi toong. Song hắn cũng chẳng hơi đâu màng đến, đứt phắt dậy chạy sang. Chốc sau lại vòng về, lạnh lùng trút hết thuốc dư vào túi mới đi.

Tạ nhị sư bá hay chuyện cũng phớt hỏng bức tranh đang hoạ, cuống cuồng mà đến, không quên báo tin cho các đệ tử khác.

Tu sĩ sinh con tiện hơn người phàm nhiều, cơ mà lúc mang thai phải nạp đủ linh khí, bằng không đau nhiều đớn lắm. Giang Trừng chẳng lo lắng gì, cô đầy tràn linh khí, chúng bảo vệ cô và đứa trẻ trong bụng, thậm chí chẳng mấy chốc bé con đã ra đời, thuận buồm xuôi gió.

Sinh con còn chả đau bằng lúc bị vạn kiếm xẻo người hồi còn ở trong phòng tối, đơn giản hơn tưởng tượng của cô nhiều. Soạt một tiếng, bé con giáng trần, lúc nó rời bụng, cô tức thì thấy cơ thể nhẹ như bay.Linh khí trong người tự động tản đi, da dẻ cô mịn màng trở lại. Sinh nở nhanh gọn không di chứng như này, Giang Trừng hài lòng vô cùng.

Giang Nguyệt hãy còn trân trân lo rằng sư phụ sẽ đau vô cùng, Giang Trừng đã tràn trề sức sống bật dậy khỏi giường ôm bé con, cười nhe răng tít mắt.

Nữ tu cõi này sinh xong khoẻ lại rất nhanh, không cần ở cữ, ngay cả bé con cũng trắng nõn mượt mà chứ chẳng đỏ hỏn nhăn nheo như người phàm.

Bé ngoạc miệng oa oa đôi tiếng, bực bội cuộn tròn lại, tóc máu ít mà mềm, cánh tay như ngó sen, mông nhỏ tròn trịa, bàn tay núng nính, đáng yêu cực kỳ, khiến người làm mẹ như Giang Trừng thật chẳng tài nào kiềm chế nổi, bừa bãi ôm vội ôm vàng rồi ngất ngây.

Sau cùng Yến Phù Tô thấy sao cứ im lìm, sợ xảy ra bất trắc bèn đến xem, bấy mới biết Giang Trừng ôm con cười khờ, đang đếm xem con mình có bao nhiêu sợi lông mi.

Yến Phù Tô trán bật gân xanh, nghiếng răng trèo trẹo. Quát: “Giang Trừng!”

Giang Trừng bấy mới nhìn sư huynh, cười ngơ vô cùng, dứ dứ bé sang, “Nhị sư huynh trông này, con gái muội đáng yêu chưa ~”

Yến Phù Tô vừa giễu cái vẻ ngờ nghệch của Giang Trừng vừa… vô thức đến cạnh giường ngắm bé. “Ý đáng yêu thật này, trẻ con mới lọt lòng đều thế cả ư? Uống thuốc được chăng? Ta mang nhiều thuốc tới lắm, con bé có đói không? Muốn uống chứ?”

Tức thời chung quanh Giang Trừng đặc kín những người. Cuối cùng bà mẹ cô đây bị chèn ra ngoài.

Giang Trừng: “…”

Lúc bé con ra đời, tại thành trấn trần gian xa xôi vạn dặm, tăng nhân áo trắng luôn thoáng ý cười, từ bi bình thản đứng trước cổng nhà ai như cảm nhận được, chàng ngẩng phắt đầu lên nhìn về hướng của một tông môn nào đấy.

Bấy giờ, cửa gỗ trước mặt chàng kẽo kẹt mà vang, một bà lão mở cửa, soi xét người bên ngoài. Thấy đấy là một tăng nhân áo trắng, bà vơi bớt đề phòng, chắp tay vái, “Đại sư có việc gì chăng?”

Tăng nhân áo trắng dời ánh nhìn phương nao, rũ mắt chắp tay vái, chuỗi hạt bồ đề reo lên khe khẽ, chàng đáp: “Ta kính niệm một đoạn kinh, mong cụ ban cho một hạt gạo.”

Bà lão không hiểu lắm: “Một hạt gạo?”

Tăng nhân cười cười: “Vâng, một hạt gạo thôi.”

Sau một tuần trà, chàng rời nơi ấy, cho hạt gạo bà lão tặng vào chiếc túi đỏ cỡ bàn tay, đi sang nhà kế tiếp.


Phù Hoa: Giang Trừng: Đại sư, chàng đang làm gì á?

Thanh Đăng: …

Giang Trừng: Em biết ngay chàng quan tâm con bé hơn cả em!

Thanh Đăng: …

Giang Trừng: Em không phải công trúa nhỏ đáng yêu nhứt của chàng à, sao im lặng vậy!

Thanh Đăng: Ừ.

Kéo: Chắc mọi người cũng biết tích “Gạo trăm nhà” rồi. Tương truyền phụ huynh bế con trẻ đến từng nhà xin từng hạt gạo một rồi đem về nấu cháo, đứa bé ăn xong như đã nhận phước lộc trăm nhà, bình an khoẻ mạnh, hạnh phúc lớn khôn. Trong truyện thì hình như bé hổng có ăn, nhưng mà ý nghĩa vẫn từa tựa vậy đó.

Đại sư lạnh nhạt thản nhiên là thế, song lúc nào cũng chăm lo cho Giang Trừng và con mình theo cách riêng của chàng. Dịu dàng và ấm áp lắm lắm.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau