NGHỊCH THẾ VŨ THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Nghịch thế vũ thần - Chương 96 - Chương 100

Chương 95: Đau thương

Trương Liêu hai mắt tràn đầy đau khổ cùng giận dữ, không kìm được tâm tình trực tiếp xông vào trong phòng.

Đập vào mắt hắn là một khung cảnh khiến kẻ khác thú huyết sôi trào, Liễu Ngọc thân không mảnh vãi đang nằm dưới thân Đồng Phi mặc hắn dày vò.

Trương Liêu con mắt lập tức đỏ bừng, lửa giận công tâm, một ngụm nghịch huyết không nhịn được từ trong miệng phun ra.

Mà Đồng Phi cùng Liễu Ngọc đang mây mưa trên giường, cũng bị Trương Liêu xông vào khiến cho chấn động, Liễu Ngọc càng là sắc mặt xoạt một cái biến thành tái nhợt, vội vàng đẩy Đồng Phi qua một bên, đem quần áo mặc vào, nhìn Trương Liêu lắp bắp nói:

- Lão... lão công!

Đồng Phi thì lại ngoài ý muốn nhìn xem Trương Liêu, trong ấn tượng của hắn, dường như tên này không nên xuất hiện ở đây vào thời điểm này mới đúng.

Trương Liêu lần đầu cảm thấy hai tiếng “ lão công “ từ trong miệng thê tử của mình phát ra lại khó nghe như vậy, suýt chút nữa lại phun ra một ngụm máu tươi, ngón tay run run chỉ vào Liễu Ngọc nói:

- Liễu Ngọc! Ta tự nhận đối đãi với nàng không tệ, vì cái gì nàng lại phản bội ta?

- Ta...

Liễu Ngọc không lý do để phản bác, vẻ mặt trắng xanh lẫn lộn đứng ở đó không biết trả lời thế nào.

Trương Liêu thấy nàng không trả lời, trong lòng càng thêm tức giận, cả người giống như mất hết lý trí chạy tới nắm lấy hai vai Liễu Ngọc, lớn tiếng gào thét:

- Nàng có biết, ta vì nàng bỏ ra bao nhiêu không? Nàng rõ ràng đã nói sẽ chung thuỷ với ta tới đầu bạc răng long, thế nhưng bây giờ thì thế nào? Vì sao lại phản bội ta? Rốt cuộc ta đã làm gì sai? Vì cái gì a?

Nói đến sau cùng, Trương Liêu cơ hồ là dùng toàn lực hét lên, như muốn diễn tả tất cả thống khổ uất ức trong lòng.

Liễu Ngọc càng nghe càng khó chịu, rốt cuộc quyết định không im lặng nữa, cũng lập tức nổi giận quát lên:

- Vì cái gì? Bởi vì ngươi quá nghèo a! Ngay cả một món trang sức ra dáng đều không thể mua cho ta! Liễu Ngọc ta sao có thể suốt đời chung sống với một kẻ thấp hèn như ngươi? Nếu như ngươi có thể làm được giống Đồng Phi ca, ta sao có thể phản bội ngươi? Đồng Phi ca có thể cho ta những thứ ngươi không bao giờ có thể cho ta, vậy ta theo hắn có gì là sai Nếu như ngươi có thể làm được giống Đồng Phi ca, ta sao có thể phản bội ngươi?

- Ngươi...

Trương Liêu giận đến mức không thể nói gì thêm được nữa, bao nhiêu năm hắn cực khổ làm việc, thế nhưng sau cùng lại nhận được kết cục đau đớn như vậy, thực sự là đắng cay đến cực điểm.

- Vù!

Một đạo quyền ảnh từ phía sau Liễu Ngọc đột nhiên xuất hiện, mạnh mẽ đánh lên mặt Trương Liêu, đem hắn đấm bay ra ngoài, chấn động đến thổ huyết.

Đồng Phi thân ảnh xuất hiện tại Liễu Ngọc bên người, lúc này hắn cũng đã mặc vào y phục, đưa tay ôm lấy Liễu Ngọc eo thon, ánh mắt khinh bỉ nhìn Trương Liêu nói:

- Đồ phế vật! Gần 30 tuổi chỉ mới là Tam Tinh Vũ Đồ, ngay cả một quyền của ta cũng không tiếp nổi! Loại người như ngươi, sao đủ tư cách làm chồng Tiểu Ngọc? Bản thiếu gia mới là nàng trong đời tình yêu đích thực! Nếu như ngươi biết khôn, lập tức rời bỏ nàng, để nàng được tự do! Nếu không, bản thiếu gia nhất định sẽ không bỏ qua cho ngươi!

Liễu Ngọc nghe tình nhân nói vậy, trong lòng vừa ngọt ngào vừa đắc ý, một chút tự trách cũng biến mất không còn gì nữa, thần sắc tràn đầy si mê nhìn Đồng Phi.

Không sai! Trương Liêu chỉ là một cái “ nông dân “ tầm thường mà thôi, căn bản không cách nào so sánh với Đồng Phi, chỉ có loại nam nhân vừa có địa vị vừa có thực lực như Đồng Phi mới xứng với giai nhân là nàng! Trương Liêu chẳng qua chỉ là dựa vào vận khí cứt chó mới may mắn lấy được nàng trước đó, thế nhưng con cóc không thể giữ được phượng hoàng, nàng ở với hắn nhiều năm như vậy, xem như cũng đã rất có tâm rồi.

Quả đúng như Đồng Phi nói, hắn mới là tình yêu đích thực của nàng! Anh hùng phối giai nhân, là chuyện kinh thiên nghĩa địa!

Trương Liêu lồm cồm từ dưới đất bò dậy, nhìn thấy đôi nam nữ đang liếc mắt đưa tình mà trong lòng càng thêm đau đớn. Đã cướp vợ người khác lại còn nói được chính khí như vậy, có loại người vô sỉ hơn tên Đồng Phi này sao?

Cũng bởi vì Đồng Phi, Liễu Ngọc mới phản bội hắn! Nếu như không có Đồng Phi xuất hiện, Liễu Ngọc như cũ là người vợ hiền của hắn, vĩnh viễn cũng không thay đổi!

Tất cả là tại tên khốn Đồng Phi!

- Ta phải giết ngươi!

Trương Liêu nộ hoả bốc cao, lập tức hướng về Đồng Phi xuất thủ, lúc này hắn cũng đã bất kể địa vị của đối phương cao như thế nào, hắn chỉ biết, bản thân nhất định phải xé xác kẻ đã phá hoại gia đình của mình!

- Chỉ bằng cũng xứng?

Đồng Phi xuỳ cười một tiếng, trong mắt có nồng đậm trào phúng cùng khinh thường.

Hắn thân là Vũ Đồ Thất Tinh, tự nhiên không cần sợ Trương Liêu tu vi chỉ có ba sao Vũ Đồ.

Đồng Phi tuỳ ý oanh ra một quyền, cũng chẳng cần dùng toàn lực, thế nhưng một quyền này lại đem Trương Liêu đánh bay, cả người đụng vỡ bức tường, bay thẳng ra ngoài đại môn.

Trương Liêu chỉ thấy lục phủ ngũ tạng đau đớn khó chịu, vùng vẫy một hồi muốn đứng lên, thì nhưng lại vô tình khiến thương thể càng thêm nặng, máu tươi từ trong miệng không ngừng phun ra.

Tu vi chênh lệch quá lớn, Trương Liêu lại chẳng phải thiên tài có năng lực vượt cấp chiến đấu, vì thế liền bị Đồng Phi đánh tới thừa sống thiếu chết.

- Phế vật quả nhiên là phế vật!

Đồng Phi ôm Liễu Ngọc từ trong nhà đi ra, vẻ mặt trêu tức nhìn xem Trương Liêu.

- Đôi cẩu nam nữ!Trương Liêu đè nén thương thế trong người, phẫn hận phun ra một câu.

- Ngươi muốn chết!

Đồng Phi ánh mắt loé lên sát khí, thân hình lao về phía Trương Liêu, quyền cước lập tức tung loạn xạ lên người đối phương, Trương Liêu lại không có chút sức phản kháng nào, bị đánh tới máu me đầy mình, khuôn mặt biến dạng.

Bởi vì hai người đánh nhau động tĩnh có chút lớn, vì thế dẫn đến không ít người đi đến xúm lại quan sát, trong đó có không ít người biết Trương Liêu, thậm chí còn có giao tình với hắn, thấy Trương Liêu bị đánh thê thảm như vậy, trong lòng khỏi bất bình, mặc dù e ngại Đồng Phi không dám xông vào tiếp ứng, thế nhưng có mấy người ở bên ngoài la hét, ý bảo Đồng Phi dừng tay.

Đồng Phi nghe mọi người xung quanh bàn tán, lông mày khẽ nhíu lại, cũng chẳng muốn dây dưa nữa, trực tiếp một chưởng đánh nát Trương Liêu đan điền.

Trương Liêu một thân công lực bị phế, đau tới há miệng kêu thảm một tiếng, hầu như ngất đi, thế nhưng Đồng Phi lại chẳng có chút nào thương xót, một bàn tay khác hạ xuống, chuẩn bị đem Trương Liêu triệt để giết chết.

- Đủ rồi!

Đúng lúc đó, một đạo thanh âm lạnh như băng từ trong đám người đứng xem vang lên, một đạo thân ảnh như quỷ mị trong nháy mắt liền xuất hiện ở bên cạnh Trương Liêu, một tay đem Đồng Phi thủ chưởng bắt lấy.

Người đến là một nam tử trẻ tuổi, áo trắng như trích tiên, khuôn mặt tuấn tú hoàn mỹ tới cực điểm, không phải ai khác chính là Vương Hạo Thần.

Vương Hạo Thần vốn dĩ muốn tìm đến Đồng gia cùng đám bằng hữu cũ gặp mặt, ai biết giữa đường lại gặp Trương Liêu đang bị người đánh đập tàn nhẫn. Theo Vương Hạo Thần nhận biết, Trương Liêu chính là một cái lòng dạ đơn giản lại thiện lương người, vì thế khi hắn nhìn thấy cảnh tượng như vậy liền vội ra tay ngăn cản, ít nhất, cũng muốn làm rõ mọi chuyện rồi mới nói.

May mắn cho Trương Liêu, nếu như không phải Vương Hạo Thần trùng hợp ở gần đây, vậy hắn cái mạng này e rằng khó giữ được.

…..

Đồng Phi không ngờ lại nửa đường lại có người dám xuất thủ ngăn cản hắn hành sự, ánh mắt liền lạnh lại, âm trầm nhìn Vương Hạo Thần nói:

- Ngươi biết ngươi đang làm cái gì?

Vương Hạo Thần mí mắt cụp xuống, cũng chẳng đáp lời, bàn tay truyền đến một cỗ kình lực, trực tiếp chấn bay Đồng Phi.

Đồng Phi thân hình bạo lui hơn mấy chục bước mới miễn cưỡng dừng lại, cảm thấy hổ khẩu một trận đau rát, cánh tay hầu như không nhấc lên nổi, trong lòng lập tức kinh hãi gần chết.

Người trẻ tuổi kia đến cùng có thân phận gì? Thực lực làm sao lại đáng sợ như vậy?

Vương Hạo Thần chấn lui Đồng Phi về sau, liền đi tới bên cạnh Trương Liêu, nhìn thấy thảm trạng của đối phương thì không khỏi thở dài một hơi.

Hắn đến chậm một bước, Trương Liêu đan điền đã bị phá, lúc này đã không khác gì một cái phàm nhân.

- Trước bảo vệ tính mạng của hắn lại nói!

Vương Hạo Thần lấy ra một viên đan dược trị thương cho Trương Liêu ăn vào, sau đó một tay đặt lên vai đối phương, vận chuyển nguyên khí hỗ trợ Trương Liêu chữa trị thương thể.

Đan dược rất có hiệu quả, không bao lâu sau Trương Liêu liền tỉnh lại.

Chương 96: Cảnh tỉnh

- Vương công tử làm sao lại là ngươi?

Trương Liêu vừa mở mắt liền thấy được Vương Hạo Thần thân ảnh, không khỏi sửng sờ.

- Ta thiếu nợ ngươi một cái ân tình, lúc này đương nhiên phải trả a!

Vương Hạo Thần cười nói.

- Thiếu nợ ta ân tình?

Trương Liêu một mặt mờ mịt.

- Ta trước đó đã từng nói, nếu là ta ở trong khối đá kia tìm được bảo vật, vậy ta xem như nợ ngươi một món ân tình!

Vương Hạo Thần đạm thanh nói.

Trương Liêu lúc này mới tỉnh ngộ, bất quá sau đó liền khẽ lắc đầu nói:

- Vương công tử, ta biết ngươi có ý tốt, bất quá chuyện này ngươi cũng đừng nên quản a!

- Tại sao?

Vương Hạo Thần nhíu mày, hỏi.

Trương Liêu thở dài, bắt đầu giải thích nói:

- Đồng Phi là Đồng gia hậu nhân, Đồng gia lại là bá chủ tại Bắc Hải Thành, ngươi vì ta mà gây sự với Đồng gia quả thực là không sáng suốt, bọn họ nhất định sẽ không bỏ qua cho ngươi! Hơn nữa...

Trương Liêu nói đến đây liền dừng lại không nói tiếp.

- Hơn nữa cái gì?

Vương Hạo Thần hỏi.

Trương Liêu im lặng một lát, sau đó liền đau thương nói:

- Ta Trương Liêu đã là một cái phế nhân, ngay cả thê tử cũng mất, vậy ta còn sống trên đời này để làm gì nữa?

Nói đến đây, Trương Liêu thanh âm đã tràn ngập tử ý.

Vương Hạo Thần lông mày nhíu lại càng sâu, hắn đại khái đã hiểu được, Trương Liêu lúc này căn bản đã tuyệt vọng đến không muốn sống nữa, cái này để cho Vương Hạo Thần nhất thời lâm vào tình cảnh tiến thoái lưỡng nan, không biết làm sao cho phải.

- Cần gì phải như vậy a?

Vương Hạo Thần thở dài một tiếng nói.

Trương Liêu căn bản không nghe lọt tai bất cứ lời khuyên nào vào lúc này, bỗng nhiên, hắn lấy ra từ trong người một thanh đoản kiếm, không nói lời nào trực tiếp hướng về phía cổ họng của mình đâm tới.

Hắn muốn tự sát!

Một màn này, để cho tất cả mọi người đều sửng sờ, có chút không kịp phản ứng.

- Ngươi điên rồi!

Vương Hạo Thần cũng thất thần một giây, sau đó liền vội vàng xuất thủ, một hơi đem đoản kiếm trong tay Trương Liêu đoạt lấy, sau đó để đề phòng đối phương lại nổi điên, hắn bất đắc dĩ chỉ có thể ra tay đánh ngất Trương Liêu, lúc này mới tạm thời ngăn được đối phương tự sát ý định.

Đánh ngất Trương Liêu về sau, Vương Hạo Thần ánh mắt lạnh lùng liền khẽ lướt qua Đồng Phi, Liễu Ngọc hai người, khiến cho cả hai không nhịn được khẽ rùng mình một cái.

Đồng Phi tự biết bản thân không phải đối thủ của Vương Hạo Thần, thế nhưng ngại mặt mũi không muốn hạ thấp bản thân, vì thế bạo gan nói cứng:

- Các hạ! Ta là Đồng gia một vị trưởng lão nhi tử, ngươi cũng nên cho ta một phần mặt mũi! Không nên vì một cái phế nhân mà đắc tội với Đồng gia chúng ta!

- Ngươi tính là cái gì? Cũng dám uy hiếp ta?
Vương Hạo Thần hừ lạnh một tiếng, một chưởng vỗ ra, hướng Đồng Phi đánh thẳng tới.

Nếu như lúc trước Trương Liêu bởi vì tu vi chênh lệch mà không có sức hoàn thủ trong tay Đồng Phi thì lúc này Đồng Phi đối mặt Vương Hạo Thần cũng chẳng khá khẩm gì hơn, hoàn toàn không kịp phản ứng trước thế công của đối phương, mà cho dù có phản ứng kịp cũng chẳng có cách nào, hắn chỉ có tu vi Thất Tinh Vũ Đồ, còn Vương Hạo Thần lại Ngũ Tinh Vũ Sĩ, thực lực chênh lệch như trời với đất.

- Ầm!

Vương Hạo Thần một chưởng nhẹ nhàng phá vợ Đồng Phi hộ thể nguyên khí, đánh thẳng lên người hắn, để cho lồng ngực của đối phương cơ hồ sụp xuống, cả người như diều đứt dây bay thẳng ra ngoài, một ngụm máu tươi từ trong miệng phun ra.

Liễu Ngọc ở một bên sợ đến hoa dung thất sắc, Đồng Phi trước đó trong mắt nàng hầu như là một cái võ công cái thế chưa bao giờ bại chi nhân, thế nhưng lúc đối đầu với Vương Hạo Thần lại không có sức hoàn thủ, bị đánh đến liên tục hộc máu trọng thương.

- Ngươi trước đó nói Trương Liêu là phế vật, cái này có thể đúng! Bất quá trong mắt ta, ngươi so với hắn càng thêm phế vật! Ít nhất, hắn dám ra tay đối với người mạnh hơn mình, còn ngươi thì không! Loại người như ngươi, Vương Hạo Thần căn bản lười giết làm bẩn tay ta!

Vương Hạo Thần lạnh nhạt nói, không thèm để ý đến Đồng Phi và Liễu Ngọc nữa, một tay đem Trương Liêu nắm lên, trực tiếp rời đi nơi này.

Đồng Phi gắt gao nhìn theo bóng lưng Vương Hạo Thần rời khỏi, ánh mắt cực kỳ dữ tợn, tuy rằng hắn tại Đồng gia không phải là thiên tài gì, thế nhưng từ nhỏ đến lớn cũng chưa từng có ai dám gọi hắn là phế vật, Vương Hạo Thần là người đầu tiên!

- Cho ngươi đắc ý một hồi, đợi ta về Đồng gia nhờ phụ thân ra tay, nhất định sẽ cho ngươi chết không toàn thây!

Đồng Phi trong lòng hung ác nghĩ thầm, nam tử kia thực lực quá mạnh, hắn một mình chác chắn không làm gì được đối phương, bất quá nếu là có phụ thân hắn xuất thủ, vậy đối phương chắc chắn sẽ không có sống sót.

Trận chiến kết thúc, mọi người đứng xem bên ngoài cũng dần tản đi, bất quá mỗi người ít nhất đều sẽ khinh bỉ nhìn Liễu Ngọc một chút, loại đàn bà vì ham hư vinh mà phản bội trượng phu này, đi đến đâu cũng sẽ bị người người khinh ghét.

……….

Tối hôm đó,

Trương Liêu bị đánh ngất đã lâu, lúc này bắt đầu lấy lại ý thức, chỉ thấy trước mặt là một đám lửa đang cháy bập bùng, Vương Hạo Thần đang ngồi bên cạnh, chắp hai tay trước mặt, ánh mặt lộ ra vẻ trầm tư.

- Vì sao ngăn cản ta?

Trương Liêu mở miệng phá vỡ bầu không khí yên lặng.

Vương Hạo Thần chỉ liếc nhìn y một cái, cũng chưa có trả lời.

- Ngươi ngăn được ta hôm nay, lại không ngăn được ta cả đời!

Trương Liêu lại nói. Vương Hạo Thần nghe vậy, sắc mặt rốt cuộc biến thành băng lãnh, thân hình đột nhiên đứng bật dậy, từng bước đi tới trước mặt Trương Liêu, trầm giọng nói:

- Thật muốn chết?

Trương Liêu không chút sợ hãi gật đầu, trong mắt tràn ngập thê lương, nói:

- Ta đã mất hết tất cả, thật sự không tìm ra được lý do để sống!

Vương Hạo Thần nghe hắn nói vậy liền trầm ngâm một lát, sau đó gật đầu nói:

- Tốt! Ta thanh toàn ngươi!

Nói rồi, hắn một tay bỗng nhiên nắm lại thành quyền, một quyền nhanh như chớp đánh đi ra, không chút lưu tình đập vào Trương Liêu.

- Bành!

Lực đạo một quyền này rất mạnh, đem Trương Liêu đánh bay ra xa cả chục mét có thừa, khoé miệng trào ra máu tươi.

Trương Liêu còn ngơ ngẩn chưa hiểu ra sao, Vương Hạo Thần đã bước tới, một tay bắt lấy Trương Liêu cổ áo, đem hắn xách lên, lạnh lùng nói:

- Vì một cái phản bội mình nữ nhân liền uể oải đến như vậy, tự biến mình thành phế nhân? Loại phế vật tự cam tâm đoạ lạc như ngươi, đúng là không nên tiếp sống tiếp để làm gì! Ta thật đúng là ngu ngốc, cứu về một cái phế vật không có ý chí!

Trương Liêu vẻ mặt trở nên có chút giận dữ, thanh âm trầm thấp nói:

- Ta không có tự đoạ lạc bản thân!

- Không có! Ha ha!

Vương Hạo Thần cười lớn, sau đó lại nói:

- Nếu như ngươi không tự đoạ lạc bản thân, vậy vì cái gì lại một lòng muốn tự sát? Ngay cả việc bị Liễu Ngọc nữ nhân kia phản bội ngươi cũng không định trả thù? Còn tên Đồng Phi kia cướp vợ của ngươi, lại phế tu vi của ngươi, ngươi cũng định để yên cho hắn? Loại bất tài vô dụng như ngươi, còn không bằng một cái phế vật!

Trương Liêu thân thể chấn động, hai mắt vốn dĩ ảm đạm vô quang nay lại xuất hiện một tia hào quang.

Vương Hạo Thần nhìn thấy biến hoá này của đối phương, trong lòng vui mừng, thế nhưng lại không thể hiện ra bên ngoài, bàn tay khẽ dùng lực, lần nữa đem Trương Liêu ném ra ngoài như một cái bao cát, nói:

- Không có đan điền liền không thể tu luyện? Cổ nhân có câu: “ Trên đời không có việc gì khó chỉ sợ lòng không bền “! Ta nói cho ngươi biết, trên đời không trời sinh phế vật, thế nhưng nếu như ngươi cả đời vẫn giữ nguyên lối suy nghĩ ngu ngốc như vậy, vậy thì ngươi đúng là một cái phế vật, hơn nữa còn là dạng tệ hại nhất phế vật!

Trương Liêu bị hắn ném ra ngoài không thương tiếc, thế nhưng lại chưa từng để ý, ngược lại hai mắt ngày càng sáng rực lên.

Không sai! Ta vì cái gì chấp nhận buông xuôi như vậy? Làm sao có thể để cho đôi gian phu dâm phụ kia thoải mái sống hết cuộc đời còn lại? Nam nhi đại trượng phu, có thù nhất định phải báo, sao có thể vì hèn nhát liền tự vận? Sao có thể ôm hận vô cớ đi xuống hoàng tuyền?

Ta không cam tâm! Tuyệt đối không cam tâm!

Trương Liêu trong lòng không ngừng gào thét, hai mắt bốc lên chưa từng có ngọn lửa quyết tâm.

Trương Liêu cũng không biết, vào thời điểm này, hắn một khoả võ đạo chi tâm vốn đã nguội tắt nay lại bừng cháy trở lại.

- Nói xong rồi, nếu như ngươi vẫn còn muốn tự sát, vậy liền đi đi a, ta tuyệt đối sẽ không ngăn cản!

Vương Hạo Thần hai tay khoanh trước ngực, thản nhiên nói.

Trương Liêu nghe hắn nói vậy, cũng không rời đi, mà lại hướng Vương Hạo Thần bên này chạy tới, hai đầu gối đột nhiên quỳ trên mặt đất, cặp mắt mang theo một chút nhiệt lệ, lớn tiếng hô:

- Vương công tử! Tại hạ Trương Liêu tuy rằng ngu dốt, thế nhưng tuyệt đối không phải một cái phế vật vô dụng! Đa tạ Vương công tử đã cảnh tỉnh ta!

Vương Hạo Thần khoé miệng rốt cuộc hiện ra một vòng tươi cười, hắn vừa rồi chính là muốn dùng biện pháp cực đoan nhất, hi vọng có thể đem Trương Liêu từ trong bóng tối kéo ra, kỳ thực bản thân hắn cũng không dám chắc cách này có thể được hay không, bất quá may mắn, Trương Liêu sau cùng đã thức tỉnh, không còn bộ dáng có kẻ muốn chết nữa.

Chương 97: Thái Cực Thần Công

Vương Hạo Thần đem Trương Liêu đỡ lên, đặt tay lên vai hắn mà nói:

- Muốn báo thù không?

- Muốn! 

Trương Liêu không chút do dự gật đầu đáp. 

- Tốt! Ta cũng là nhìn ngươi làm người không tệ, vì thế mới nguyện ý giúp ngươi, xem ra là không uổng công! Bất quá ngươi đan điền đã phá toái, việc tu luyện sau này e rằng sẽ gặp rất nhiều khó khăn!

Vương Hạo Thần khẽ nói.

Trương Liêu ánh mắt hơi tối lại, thế nhưng vẫn kiên định nói:

- Như Vương công tử đã từng nói, đan điền bị phế, cũng không phải là không có cách khôi phục! Ta nhất định sẽ không bỏ cuộc! Trên thế gian chắc chắn tồn tại linh dược có năng lực giúp ta khôi phục đan điền, ngay từ hôm sau, ta sẽ lập tức lên đường tìm kiếm linh dược!

Trải qua nhiều chuyện như vậy, Trương Liêu đã không còn là một con người hiền lành mà nhu nhược như trước, mà trở thành một người tràn đầy quyết tâm và quyết đoán, mặc dù biết muốn tìm ra linh dược khôi phục đan điền là rất khó khăn, thế nhưng hắn tuyệt đối sẽ không bỏ cuộc.

Vương Hạo Thần suy nghĩ một lát, nói:

- Kỳ thực không cần phải rắc rối như vậy! Ở chỗ ta có một bộ pháp có chút kỳ lạ, lại vô cùng khó luyện, ngươi lúc này đan điền đã phá, lại vừa đúng yêu cầu của bộ công pháp này! Nếu như ngươi có đầy đủ nghị lực, nói không chừng có thể tu luyện đến đỉnh phong bộ công pháp này!

Trương Liêu vốn dĩ đã quyết tâm ra ngoài mạo hiểm, nay nghe Vương Hạo Thần nói vậy, hai mắt không khỏi lộ ra lửa nóng tinh quang, hỏi: 

- Nếu như ta thành công thì sao?

Vương Hạo Thần mỉm cười, đáp:

- Thành tựu không thể đo lường!

Trương Liêu quỳ một chân trên mặt đất, nói:

- Vương công tử, đại ân đại đức của người tại hạ không cách nào báo đáp! Nếu Vương công tử không chê, xin cho tại hạ đi theo làm nô bộc cho người, tại hạ nhất định sẽ phục tùng người cả đời để báo đáp!

Vương Hạo Thần không ngờ Trương Liêu lại có ý như vậy, hắn ban đầu kỳ thực là có ý muốn kết giao với một con người hiền lành như Trương Liêu mà thôi, lại không nghĩ tới, đối phương lại muốn trở thành nô bộc của mình.

Vương Hạo Thần trầm tư rất lâu mới đáp:

- Trương Liêu, ta có thể nhận ngươi thành ý, thế nhưng ngươi phải nhớ, ngươi không phải ta nô bộc, mà là bằng hữu huynh đệ của ta! 

- Đa tạ công tử... không, đa tạ chủ nhân! 

Trương Liêu mừng rỡ, lập tức đối với Vương Hạo Thần không ngừng dập đầu, mặc dù Vương Hạo Thần nói muốn xem hắn là huynh đệ, thế nhưng Trương Liêu căn bản không chấp nhận chuyện này, hắn xem bản thân nào có tư cách cùng Vương Hạo Thần làm huynh đệ, có thể làm người hầu hay thậm chí là nô bộc cho đối phương đã là một chuyện rất may mắn.
Vương Hạo Thần trong lòng bất đắc dĩ, tên này căn bản không đem lời nói của hắn để trong lòng, hoàn toàn xem bản thân là hắn nô bộc, vậy hắn có thể có cách gì?

Vương Hạo Thần muốn truyền cho Trương Liêu một bộ công pháp, tên gọi là Thái Cực Thần Công!

Thái Cực Thần Công, là bộ công pháp rất kỳ lạ, cũng chẳng có cấp bậc, mà người sáng tạo ra bộ công pháp này, lại là một kẻ cũng bị phế đan điền giống như Trương Liêu, người này tên là Tử Hà thượng nhân. 

Tử Hà thượng nhân khi còn trẻ bị cừu nhân đánh nát đan điền, kinh mạch không thể vận chuyển theo lộ tuyến bình thường, vì thế Tử Hà thượng nhân dựa vào bản thân kinh người ngộ tính sau đó tổng hợp cùng với vô số công pháp vũ kỹ tinh hoa mà hắn từng tham khảo mà sáng tạo ra Thái Cực Thần Công.

Thái Cực Thần Công xây dựng một lối vận hành nguyên khí hoàn toàn mới tối đơn giản cho chủ nhân, có thể nói, Thái Cực Thần Công là một con đường tu luyện khác với lối tu luyện thông thường. 

Vì sao nói là tối đơn giản? Bởi vì Thái Cực Thần Công vận hành lộ tuyến cho dù luyện tại đến đại thành, lộ tuyến vận hành nguyên khí cũng chỉ thông qua chín huyệt đạo trên cơ thể thay vì hàng trăm huyệt đạo giống như những bộ công pháp khác. 

Thái Cực Thần Công chia làm ba tầng, tầng đầu tiên chia làm chín đại cảnh giới, hay còn được gọi là Thái Cực Thần Công Cửu Trọng Thiên! 

Đột phá một trọng thiên, tương ứng với việc mở ra một đại huyệt, đột phá cửu trọng thiên, cửu huyệt đều mở, hình thành thiên địa đại thế, hầu như có thể cùng thiên địa câu thông.

Vì sao người không có đan điền chứa nguyên khí vẫn có thể tu luyện, bởi vì Thái Cực Thần Công không dùng thể nội nguyên khí, mà trực tiếp sử dụng thiên địa linh khí!

Đây có thể xem lại điểm đặc biệt nhất của Thái Cực Thần Công, bởi vì từ trước đến nay, tất cả vũ giả hầu như đều có quan niệm rằng muốn tu luyện liền phải đem thiên địa linh khí tinh luyện thành bản thân nguyên khí, thế nhưng Thái Cực Thần Công lại phá vỡ quan niệm này, khiến cho người tu luyện có thể sử dụng thiên địa linh khí mà không cần trải qua việc tinh lọc, còn việc có thể dùng bao nhiêu liền phụ thuộc vào người tu luyện. 

Không có nguyên khí, làm sao có thể đột phá tu vi? 

Kỳ thực, tu vi của người tu luyện chính là hoàn toàn phụ thuộc vào cảnh giới của Thái Cực Thần Công! 

Cửu Trọng Thiên, tương ứng với - Vũ Đồ, Vũ Sĩ, Vũ Sư, Vũ Linh, Vũ Quân, Vũ Vương, Vũ Hoàng, Vũ Tông, Vũ Tôn cửu đại cảnh giới. Nói một cách khác, mỗi lần khai thông một đại huyệt, tu vi của người tu luyện sẽ trực tiếp đột phá một đại cảnh giới.Vì vậy mới nói, Thái Cực Thần Công kỳ thực chính là một hệ thống tu luyện khác đối với vũ giả! 

Không chỉ như vậy, Thái Cực Thần Công còn có năng lực đào móc người tu luyện ẩn dấu tiềm năng, tăng cường người tu luyện thiên phú, đem tiềm lực toàn bộ phát huy!

Cụ thể, sau khi đột phá Đệ Ngũ Trọng Thiên, thân thể và thiên phú của người tu luyện sẽ nhận được tăng phúc cực lớn, khiến cho tiềm lực của người tu luyện bạo tăng, hoàn toàn có thể vượt qua phần lớn thiên tài bình thường. 

Tổng hợp mà nói, Thái Cực Thần Công không chỉ sáng tạo ra hệ thống tu luyện mới, mà còn có năng lực cải biến tư chất của một người! Bộ công pháp này quả thực vô cùng thần kỳ!

Đương nhiên, Thái Cực Thần Công cũng có điểm hạn chế, đó là khi mới bắt đầu, tốc độ tu luyện của chủ nhân rất nhanh, thế nhưng chiến lực trong cùng cảnh giới lại tương đối yếu, càng về sau, chiến lực mới từ từ trở nên cường đại, thế nhưng tốc độ luyện lại giảm xuống rất nhiều. 

Nếu là người có thiên phú không tốt, trước khi đột phá Đệ Ngũ Trọng Thiên, tại cùng cảnh giới chiến lực hoàn toàn chính là lót đáy tồn tại. 

Thế nhưng, đối với Trương Liêu mà nói, chút hạn chế này hoàn toàn không tính là gì, hắn vốn là một cái phế nhân, chỉ cần có thể tu luyện trở lại, những thứ khác cần để tâm nhiều như vậy sao? 

Vương Hạo Thần đem khẩu quyết Thái Cực Thần Công truyền cho Trương Liêu về sau, liền tìm chỗ ở cho đối phương tu luyện, sớm ngày hồi phục tu vi. 

Hai người rời khỏi nơi này, đi tới khách sạn thuê một căn phòng nằm ngay bên cạnh Vương Hạo Thần gian phòng.

Vương Hạo Thần bản tâm thực lòng muốn bồi dưỡng Trương Liêu thành cường giả, vì thế không có chút nào keo kiệt, lấy ra ba bình linh dịch đưa cho Trương Liêu nói:

- Lão Trương! Đây là Thiên Nguyên Chân Dịch, có năng lực phần nào cải tạo tư chất, tăng cường thiên phú, đối với ngươi có lẽ có trợ giúp rất lớn!

Thiên Nguyên Chân Dịch, chính là Vương Hạo Thần từ trong Xích Diệm Thiên Hổ bảo khố lấy được, giá trị có thể so sánh với tứ phẩm, thậm chí ngũ phẩm đan dược, vì thế cũng chỉ có ba bình như vậy, lúc này toàn bộ đưa cho Trương Liêu.

Trương Liêu hai tay run run tiếp nhận Thiên Nguyên Chân Dịch, hắn không ngờ, đời này của mình lại có thể tiếp xúc với thứ đồ quý giá như vậy, tất cả đều là chủ nhân ban cho hắn. 

Trương Liêu biết rõ thiên phú của mình không được tốt, nếu như có thể phục dụng ba bình Thiên Nguyên Chân Dịch này, thiên phú của mình chắc chắn sẽ được tăng cường đáng kể.

Vương Hạo Thần ngẫm nghĩ một chút, lại lấy ra giấy bút, chép xuống phương pháp tu luyện của mấy bộ vũ kỹ, giao cho Trương Liêu, nói:

- Một người tu luyện, không thể chỉ cần công pháp, còn cần tu luyện vũ kỹ mới có thể trở nên cường đại! Đây là pháp môn tu luyện của Thái Cực Quyền, Thái Cực Quyển, Thái Cực Chân Võ Quyết, những môn vũ kỹ này đều do Tử Hà thượng nhân sáng tạo để phối hợp với Thái Cực Thần Công, nhằm khắc phục điểm yếu về mặt chiến lực của người tu luyện! Ngươi cố gắng tu luyện cho tốt, nếu như cần tài nguyên tu luyện liền nói cho ta!

Trương Liêu cung kính tiếp nhận pháp môn tu luyện mấy bộ vũ kỹ, sau đó lại chắp tay cảm kích nói: 

- Đa tạ chủ nhân ban thưởng, Lão Trương nhất định sẽ dốc hết sức tu luyện, tuyệt đối sẽ không phụ lòng chủ nhân!

Hắn trong lòng đã âm thầm phát thệ, Vương Hạo Thần đối với hắn có ân tái tạo, cả đời này, hắn nhất định phải phụng sự Vương Hạo Thần cả đời, cho dù trở thành đao kiếm trong tay đối phương cũng không hối tiếc. 

Vương Hạo Thần cười cười vỗ vai Trương Liêu, người sau coi bản thân là người hầu của hắn, quan hệ của hai người trên danh nghĩa kỳ thực cũng là như vậy, thế nhưng hắn căn bản không xem đối phương là nô bộc, mà là huynh đệ bằng hữu của mình, nếu không, hắn sao có thể tuỳ tiện truyền cho đối phương nhiều công pháp, vũ kỹ quý giá như vậy?

Chương 98: Gặp lại đại cương

Vương Hạo Thần dành ra một ngày thời gian ở bên cạnh trợ giúp Trương Liêu tu luyện sau đó mới rời khỏi. 

Thành thực mà nói, Trương Liêu thiên phú quả thật rất bình thường, Thái Cực Thần Công lại là một bộ công pháp vô cùng thâm áo, dựa vào một mình Trương Liêu e rằng sẽ phải tốn rất nhiều thời gian mới có thể luyện thành.

Vương Hạo Thần biết rõ điểm này, vì thế mới ở bên cạnh Trương Liêu, giúp hắn hiểu thông những chỗ khó, mới có thể khiến cho tiến độ tu luyện của đối phương nhanh hơn. 

Khá tốt Trương Liêu được phục dụng ba bình Thiên Nguyên Chân Dịch, tư chất đã tăng lên một mảng lớn, nếu không chỉ dựa vào một mình Vương Hạo Thần, cho dù thành công cũng sẽ tốn rất nhiều công sức và thời gian.

Hai người dành cả ngày để kiên cứu Thái Cực Thần Công Đệ Nhất Trọng Thiên, tất nhiên không thể hoàn toàn hiểu được tất cả nguyên lý bên trong, cái này căn bản không thực tế! Phải biết cho dù là Đệ Nhất Trọng Thiên cũng có phân cao thấp. Bất quá những gì bọn họ lý giải ra cũng để cho Trương Liêu sớm ngày đột phá Đệ Nhất Trọng Thiên cảnh giới.

Trước khi rời đi, Vương Hạo Thần còn để lại cho Trương Liêu không ít tài nguyên tu luyện, hỗ trợ hắn nhanh chóng tăng cao tu vi. 

- Thái Cực Thần Công đúng là một môn đáng sợ công pháp! Nếu như Trương Liêu có thể luyện thành, tương lai chắc chắn trở thành cường giả tuyệt thế!

Rời khỏi khách sạn, Vương Hạo Thần vẫn không nhịn được mà cảm khái một câu.

Thái Cực Thần Công luận độ huyền diệu hoàn toàn vượt xa hầu hết các công pháp, vũ kỹ mà Vương Hạo Thần từng tu luyện, chỉ có Bất Hủ Thiên Kinh và Vạn Đạo Thông Thiên Quyết là có thể so sánh với Thái Cực Thần Công, chừng đó đủ biết bộ công pháp này thâm áo ra sao.

Đừng nói là Trương Liêu, coi như là một tuyệt thế thiên tài, khi tu luyện Thái Cực Thần Công cũng sẽ gặp vô vàn khó khăn.

Bất quá Thái Cực Thần Công xác thực có cải biến tư chất năng lực, chỉ cần Trương Liêu khắc khổ tu luyện, cho dù tiền kỳ tiến cảnh rất chậm, về sau hậu tích bạc phát, một bước lên trời. 

- Trương Liêu! Cơ hội ta đã cho ngươi, chỉ mong ngươi có thể nắm bắt cơ hội, nếu như ngươi thành công, vậy ta liền có thêm một cái tâm phúc chi nhân!

…………

Trong căn phòng, Trương Liêu ngồi xếp bằng trên mặt đất, hai tay nắm chặt, thần sắc lộ ra vẻ quyết tâm, lẩm bẩm nói:

- Chủ nhân vì ta bỏ ra nhiều công sức như vậy, ta nhất định phải luyện thành Thái Cực Thần Công, sau này mới có cơ hội bảo thù rủa hận, lại vì chủ nhân ra sức, nếu không làm được, ta sao có thể xứng làm hắn người hầu?

Trương Liêu hai mắt tràn đầy ý chí, bắt đầu tiến vào quá trình bế quan khổ tu. 

Vào lúc này cho dù là Vương Hạo Thần đều không nghĩ tới, nhiều năm về sau, Trương Liêu sau khi trải qua muôn vàn khó khăn gian khổ, rốt cuộc trở thành một vị cường giả luôn đi theo Vương Hạo Thần bên người, cùng hắn trải qua biết bao phong ba bão táp, đến cuối cùng liền là quân lâm thiên hạ!

………

Vương Hạo Thần sau khi rời khỏi chỗ Trương Liêu liền đi tới chỗ cứ điểm dong binh đoàn trước kia hắn từng gặp Đại Cương, hi vọng có thể tìm thấy mấy người bằng hữu cũ. 

Kế hoạch liên tiếp bị trì hoãn, để cho Vương Hạo Thần đã có chút phát phiền. 

Bỗng nhiên, một cái đầu rồng nhỏ từ trong áo của hắn chui ra, chính là Tiểu Long. 

Bởi vì Vương Hạo Thần bận lo chuyện Trương Liêu, vì thế tiểu tử này cả ngày nằm trong ngực hắn sớm đã phát chán, lúc này không nhịn chui ra ngoài, dùng đầu cọ cọ vào má hắn. 

Vương Hạo Thần làm sao không biết tiểu tử này đang giận dỗi, cười cười đem một cây linh thảo lấy ra đưa cho Tiểu Long, chỉ thấy tiểu tử này hai mắt lập tức sáng lên, trực tiếp đem cây linh thảo nuốt vào bụng, ăn xong còn khẽ ợ một cái ra vẻ thoả mãn, lại dụi đầu vào ngực Vương Hạo Thần làm nũng, giống như một đứa trẻ con. 
- Tiểu tử tham ăn!

Vương Hạo Thần lắc đầu cười, nếu để người ngoài biết được hắn dùng linh thảo làm đồ ăn vặt cho một đầu ấu thú mỗi ngày, e rằng sẽ trợn mắt há hốc mồm kinh ngạc. 

Bất quá, Vương Hạo Thần chính là muốn bồi dưỡng căn cơ cho Tiểu Long ngay từ khi còn nhỏ, vì thế cũng không tiếc hao tốn tài nguyên trong tay.

Mặc kệ Tiểu Long là có hoàn mỹ chân long huyết mạch hay gì, Vương Hạo Thần vẫn muốn để cho nó không ngừng cường đại, cho đến khi không còn không gian phát triển mới thôi. 

Tiểu đệ của ta, nhất định phải được hưởng tài nguyên tốt nhất mà ta có, tuyệt đối không thể chịu thua thiệt!

Chính vì được Vương Hạo Thần dùng linh thảo tẩm bổ hằng ngày như vậy, Tiểu Long bất kể là thân thể hay huyết mạch vốn dĩ đã cực kỳ biến thái này lại càng cường đại, nếu hắn cứ tiếp tục dùng cách như vậy bồi dưỡng Tiểu Long căn cơ, e rằng đến khi nó trưởng thành, thế gian sẽ có thêm một cái yêu nghiệt vô địch cùng cảnh giới!

Không có cách, Tiểu Long vốn có được chân long chi thể, là huyền thú bên trong vương giả, chiến lực sớm đã được định hình là rất cường đại, này lại được Vương Hạo Thần không tiếc tài nguyên bồi dưỡng, cho dù nó không muốn trở nên cường đại vô địch cũng khó. 

Đi tới cứ điểm dong binh đoán, nhìn cảnh vật nơi đây vẫn chẳng qua lần đầu Vương Hạo Thần tới đây là mấy, vẫn như cũ tấp nập, có nhiều tiểu đội đang chỉnh đốn đội ngũ, chuẩn bị tiến vào Nhai Đình sơn mạch thám hiểm.

Vương Hạo Thần ánh mắt có chút hoài niệm, cách đây mấy tháng, hắn cũng từng gia nhập một cái chiến đội tiến vào Nhai Đình sơn mạch, lúc đó tu vi của hắn chỉ có Ngũ Tinh Vũ Đồ, thế nhưng không được bao lâu, tu vi của hắn liền vượt qua một đại cảnh giới, tiến bộ có thể nói là thần tốc. 

Lại không biết, mấy người kia bây giờ thế nào?

Vuơng Hạo Thần đi vào trong cứ điểm, bởi vì dung mạo lẫn khí chất của hắn đều vô cùng được biệt, vì thế dễ dàng thu hút vô số ánh mắt chú ý, cũng có không ít tán tu đi tới, ý muốn mời hắn gia nhập tổ đội. 

Vương Hạo Thần tự nhiên không có khả năng nhận lời, bất quá bởi vì để tiết kiệm thời gian, hắn liền nói ra Đại Cương mấy người thông tin, nhờ một người trong số bọn họ hỗ trợ tìm kiếm. 

Quả nhiên, một người trong đó lập tức giơ tay phấn khởi nói:

- Huynh đệ, ta biết chỗ bọn họ ở đâu, mời đi theo ta!Vương Hạo Thần nhìn lại, chỉ thấy đây là một cái nam tử tuổi chừng 25, tu vi Lục Tinh Vũ Đồ, khuôn mặt hào sảng đúng chất tán tu, liền khẽ gật đầu, lấy ra một ít kim tệ đưa cho tán tu kia, nói:

- Cảm ơn! Đây xem như là tiền công của ngươi!

Tán tu kia, tên gọi Lục Kình, nhìn thấy túi kim tệ hai mắt liền sáng lên, vội vàng nhận lấy, thái độ càng thêm cung kính nói: 

- Đa tạ!

Ở đâu cũng vậy, cường giả, kẻ có tiền, luôn được người khác tôn trọng. 

Lục Kình cùng Đại Cương có chút giao tình, mặc dù không tính là thân thiết, thế nhưng miễn cưỡng cũng thể xưng hai tiếng “ bằng hữu “. 

Cứ như thế, Lục Kình dẫn theo Vương Hạo Thần đi tới chỗ một gian nhà gỗ rộng lớn tại cứ điểm dong binh đoàn, theo lời Lục Kình nói thì đây chính là nơi Đại Cương mấy người cư ngụ thường xuyên.

Đến trước cửa nhà, Lục Kình liền đưa tay gõ cửa, rất nhanh, cánh cửa liền được người đẩy ra, một nam tử thân hình lực lưỡng liền xuất hiện trước mặt hai người. 

Là Đại Cương!

- Lục Kình! Ngươi tới tìm ta có việc...

Đại Cương đầu tiên rất tuỳ ý mà nói, bất quá hắn rất nhanh liền nhìn thấy Vương Hạo Thần đang đứng phía sau Lục Kình, thanh âm đang nói bỗng nhiên im bặt, hai mắt mở to hết cỡ, ngón tay run run chỉ vào đối phương, miệng lắp bắp nói:

- Vương... Vương Hạo Thần? Tiểu tử vậy mà còn sống?

Vương Hạo Thần tiến lên, vỗ vai Đại Cương cười nói:

- Thế nào, không gặp mấy tháng liền không nhận ra ta sao?

Đại Cương nghe hắn nói vậy liền có thể xác định được người đứng trước mặt mình đúng là Vương Hạo Thần.

Thật không nghĩ tới, người này tiến vào Nhai Đình sơn mạch hơn ba tháng không trở ra, mọi người thậm chí ngay cả Đại Cương đều cho rằng Vương Hạo Thần đã chết ở trong sơn mạch, nào ngờ hôm nay đối phương lại một lần nữa xuất hiện trước mặt mình. 

Không phải nói, không có Vũ Sĩ tu vi, tiến vào Nhai Đình sơn mạch chỉ có một con đường chết sao? 

Đại Cương hít sâu một hơi, vẻ mặt cổ quái nhìn Vương Hạo Thần nói:

- Ở trong Nhai Đình sơn mạch lâu như vậy còn không chết! Tiểu tử ngươi mạng cũng quá cứng đi a? 

Vương Hạo Thần khuôn mặt đen lại, lời này hắn làm sao lại có cảm giác không đúng đây?

LTG: Chương viết vội!

Chương 99: Đồng Thanh Chi

Đại Cương và Vương Hạo Thần tương đối hợp tính, lâu ngày gặp lại khiến cả hai đều rất vui mừng, Đại Cương tính tình hảo sảng, cũng không quên dẫn Vương Hạo Thần đi gặp những người khác.

Rất nhanh, Vương Hạo Thần liền gặp được Vân Lan, Trần Thắng, thế nhưng cũng không thấy Đồng Tĩnh Vân. 

Ngẫm lại cũng đúng, Đồng Tĩnh Vân thân là Đồng gia chi nhân, làm sao có thể ở chỗ dành cho tán tu này?

Mọi người thấy Vương Hạo Thần xuất hiện, ai ai cũng kinh ngạc, đặc biệt là Vân Lan, hầu như vui mừng đến phát khóc. 

Nàng rất muốn chạy tới ôm chầm lấy Vương Hạo Thần, chỉ là khi nghĩ tới Đồng Tĩnh Vân, nàng lại chùn bước không dám tiến tới. 

- Tốt! Hôm nay ta đãi khách, chúng ta đến tửu lâu nhất định không say không về!

Đại Cương lại không nhận ra Vân Lan khác thường, thập phần hào sảng nói, lối kéo mấy người đi tới một quán tửu lâu trong trấn.

Tửu lâu khá lớn, tại Bắc Hải Trấn có thể xem là số một số hai, bình thường Đại Cương cũng không tuỳ tiện đi đến nơi này, bất quá hôm nay có chuyện vui, hắn tự nhiên sẽ không tiết kiệm.

Tửu lâu bên trong có rất nhiều người đang ngồi ăn uống, tiếng ồn ào khắp nơi, Vương Hạo Thần mấy người tuỳ ý chọn một nơi chưa có người ngồi xuống, Đại Cương kêu tiểu nhị mang đến mấy món ăn ngon và vài bình rượu, nhìn qua liền biết, hắn là một người yêu tửu.

Vương Hạo Thần không quá yêu thích việc uống rượu, hoặc nói thẳng ra là hắn cực kỳ ghét, rượu là thứ hắn còn chưa bao giờ đụng tới từ khi sinh ra.

Theo hắn, khi uống rượu, căn bản không thể kiểm soát được những tính toán của mình được nữa, vì thế, Vương Hạo Thần không bao giờ đụng đến rượu. 

Bất quá, hôm nay Vương Hạo Thần có lẽ phải phá lệ một lần. 

Đại Cương tay cầm bầu rượu tự mình rót đầy chén cho mọi người, nhìn Vương Hạo Thần nói:

- Vương huynh đệ! Ly rượu này, là mừng ngươi bình an trở về, xin mời!

Vương Hạo Thần tay cầm chén rượu, mùi rượu nồng làm hắn khẽ nhíu mày, mùi vị của rượu, hắn chưa từng thử, thế nhưng ngay từ đầu đã rất không thích. 

Bất quá, Vương Hạo Thần cũng không muốn vì một chén rượu mà từ chối mọi người hảo ý, làm không khí mất vui, vì thế chỉ có thể nhận lời:

- Đa tạ! Vậy ta cung kính không bằng nhận mệnh!

Nói xong, liền đem chén rượu một hơi uống cạn.

Mùi rượu cay nồng xông vào cổ họng, khiến Vương Hạo Thần kẻ lần đầu uống rượu có chút không chịu nổi bị sặc, không nhịn được phải ho khan mấy tiếng. 

Đại Cương, Vân Lan, Trần Thắng ba người cùng kinh ngạc, tên này làm sao nhìn như lại không biết uống rượu a?

Đại Cương trố mắt nhìn Vương Hạo Thần đang khổ sở ho khan, quái lạ nói:

- Vương huynh đệ! Ngươi chưa từng uống rượu bao giờ sao?

Vương Hạo Thần khó khăn lắm mới dừng được cơn ho, nghe được lời nói của Đại Cương cũng chỉ có thể cười khổ, gật đầu xác nhận.

Vẻ mặt của mấy người kia liền càng thêm cổ quái, Đại Cương còn cố ý trêu chọc Vương Hạo Thần mấy câu, chỉ là về khoản uống rượu, Vương Hạo Thần thực sự không có thiên phú, vì thế chỉ có thể im lặng cười khổ không thôi.

Bốn người vừa ăn vừa uống rượu, trò chuyện trên trời dưới đất, đương nhiên, đã có kinh nghiệm một lần, Vương Hạo Thần tự nhiên sẽ không tiếp tục uống rượu, ngoài mặt hắn vẫn thỉnh thoảng đem chén rượu uống cạn để giữ lễ với mấy vị bằng hữu, bất quá kỳ thực rượu chỉ vừa mới đi vào liền bị hắn dùng hoả linh đốt sạch.

Dựa vào tu vi của Vương Hạo Thần lúc này, tự nhiên có thể che dấu ánh mắt của ba người kia một cách hoàn mỹ. 

Chỉ là, bữa ăn mới diễn cho chưa được bao lâu, rắc rối liền xuất hiện. 

Rất nhanh, một trận tiếng bước chân từ cầu thang truyền đến. 

Hai người từ tầng dưới đi lên, một nam một nữ. 

Nam là một người khoảng chừng 20 tuổi, nam tử này thân diện một bộ y phục tinh tế đắt tiền, làm nổi bật quý khí trên người hắn, dung mạo không phải xuất chúng, thế nhưng miễn cưỡng có thể coi là dễ nhìn, nổi bật nhất, chính là một cặp mắt tràn đầy kiêu ngạo, coi thường tất cả.

Hấp dẫn nhất chính là nữ tử đi bên cạnh nam tử kia, tuổi chừng 18, dung nhan xinh đẹp không kém gì Vân Lan, mặc dù thiếu đi vài phần thuỳ mị của Vân Lan, thế nhưng lại nhiều hơn một phần anh khí, toàn thân diện một bộ lam y mỹ lệ thanh lịch, khiến cho người khác phải chăm chú nhìn. Nữ tử này, không ngờ lại là Đồng Tĩnh Vân!

Về phần nam tử, thì lại là Đồng gia một vị tuổi trẻ vũ giả, tên gọi Đồng Thanh Chi. 

Đồng Thanh Chi là một trong những thiên tài mạnh nhất của Đồng gia, tu vi lúc này đã đạt đến Tam Tinh Vũ Sư.

20 tuổi Tam Tinh Vũ Sư, tại địa phương như Bắc Hải Trấn đã có thể xưng là thiên tài hạng nhất.

Mà Đồng Thanh Chi, vừa vặn lại một người theo đuổi Đồng Tĩnh Vân.

Hai người sóng bước mà đi, thế nhưng Đồng Tĩnh Vân trong lúc mơ hồ lại có chút giữ khoảng cách với Đồng Thanh Chi, không để đối phương tiến lại bên cạnh mình quá gần.

Đồng Thanh Chi trong mắt thì hiện ra một tia không thích, bất quá cũng không biểu hiện ra ngoài.

Hai người lên tầng, Đồng Thanh Chi tuỳ ý nhìn bốn phía chung quanh, tựa hồ đang tìm vị trí, bỗng nhiên hướng bên phía Vương Hạo Thần mấy người nhìn lại, khẽ miệng hiện ra một tia cười nghiền ngẫm, sau đó chỉ vào vị trí ở chỗ Vương Hạo Thần, đối với tiểu nhị nói ra:

- Bổn thiếu muốn chỗ kia, lập tức bảo mấy tên kia rời khỏi!

Tiểu nhị biết thân phận của Đồng Thanh Chi, vì thế lập tức cung kính khom người nói:

- Vâng thưa Đồng thiếu, ta lập tức bảo bọn họ đi ngay!

Đồng Tĩnh Vân khẽ nhíu mày, hành động ỷ thế hiếp người này của Đồng Thanh Chi để cho nàng rất không. 

Đồng Tĩnh Vân đưa mắt nhìn qua, phát hiện Đại Cương, Vân Lan, Trần Thắng mấy người thân ảnh, trong lòng lập tức hiểu rõ, tên Đồng Thanh Chi bên cạnh chính là đang muốn nhân cơ hội này thị uy trước mặt mình, khuôn mặt nàng liền lạnh lại, nói:

- Đồng Thanh Chi! Ngươi có ý tứ gì? 

Đồng Thanh Chi khẽ nở nụ cười, có thâm ý mà nói:

- Làm sao? Chỉ là để mấy cái tán tu rời đi mà thôi, nàng làm gì phải để ý nhiều như vậy?

Đồng Tĩnh Vân nén giận nói:
- Họ là bằng hữu của ta!

Đồng Thanh Chi liếc nàng một cái, sau đó kiêu ngạo nói ra: 

- Nàng là vị hôn thê của ta, bằng hữu của nàng cũng phải do ta xét duyệt mới được, mà mấy tên kia, ta không cho phép làm bằng hữu của nàng!

Đồng Thanh Chi tính cách kiêu căng bá đạo đã quen, bình thường mà nói, đừng nói Đồng Tĩnh Vân chỉ là vị hôn thê của hắn, coi như là nàng đã chính thức gả cho hắn, hắn cũng không có quyền kiểm soát nàng gắt gao như vậy! Huống hồ, mặc dù Đồng Thanh Chi mở miệng ra liền nói Đồng Tĩnh Vân là vị hôn thê của hắn, bất quá sự thật là cũng chỉ có một mình hắn cho là như vậy mà thôi. 

Thái độ ngang tàng của Đồng Thanh Chi càng khiến Đồng Tĩnh Vân nổi giận, nàng ghét nhất là bị người trước mắt nhắc đến ba chữ “ vị hôn thê “ trước mặt nàng, nếu không phải nàng có chuyện ràng buộc, nàng nhất định sẽ không thèm gặp mặt người này một lần nào.

- Đồng Thanh Chi! Ta còn không phải là vị hôn thê của ngươi! 

Đồng Tĩnh Vân cắn răng nói.

- Cái này không phải do nàng nói không phải liền không phải, nói thẳng ra, nàng kỳ thực đã là vợ của ta rồi, “ vị hôn thê “ ba chữ này, chỉ là hình thức mà thôi!

Đồng Thanh Chi không thèm để ý nói, trong thanh âm lộ ra một cỗ ngạo khí bức nhân khí thế.

- Ngươi...

Đồng Tĩnh Vân phẫn độ đến cực điểm, thế nhưng nàng lại không có cách nào, về mặt thực lực nàng không bằng Đồng Thanh Chi, về mặt thế lực phía sau nàng lại càng không bằng hắn, căn bản vô pháp uy hiếp đối phương. 

- Ai! 

Đồng Tĩnh Vân buồn bực thở dài một hơi, chỉ có thể thầm mong Đại Cương mấy người có thể hiểu chuyện tránh đi, đừng trêu chọc đến tên trước mặt. 

Lại nói, nàng ánh mắt vô tình đảo qua một nam tử đang ngồi quay lưng, không hiểu vì sao, trong lòng nàng lại xuất hiện một loại cảm giác thân thuộc, bất quá bởi vì không nhìn thấy dung mạo của đối phương, vì thế nàng chẳng thể nhớ ra người này là ai. 

…….

Lúc này, tiểu nhị dã đi tới trước mặt Vương Hạo Thần đám người nói:

- Các vị! Thật xin lỗi, các ngươi có thể hay không chuyển sang một bàn khác, vị trí của các ngươi đã bị Đồng thiếu đặt rồi!

Cuộc vui bị cắt ngang, mọi người đều lộ ra vẻ không vui, bất quá khi nghe đến hai chữ “ Đồng thiếu “ thì lại lộ ra vẻ kiêng dè, tựa hồ hết sức kiêng kị người này.

Đại Cương ở trong đám người tính tình nóng nảy nhất, khó chịu nói:

- Nào có lý này! Chúng ta rõ ràng đang dùng bữa, tại sao phải rời đi? Chẳng lẽ đây là cách tửu lâu các người đối đãi khách nhân hay sao? 

- Khách quan! Ngươi cũng thấy rồi đó, đối phương là Đồng gia thiêu kiêu, các ngươi khiến hắn khó chịu liền không tốt! Ta cũng là muốn tốt cho các ngươi a!

Ở Bắc Hải Trấn, Đồng gia là bá chủ, không ai dám không cho Đồng gia mặt mũi, mà Đồng Thanh Chi, là Đồng gia một vị thiên kiêu hạng nhất, tính tình lại bá đạo không nói lý, đã từng có người không có mắt lỡ chọc vào hắn, nhẹ là bị hắn đánh cho thừa sống thiếu chết, nặng thì trực tiếp bị phế tu vi, thủ đoạn có thể nói là hung tàn vô cùng.

Không phải không có người tức giận bất bình, mà là Đồng gia thế lực quá lớn, căn bản không người dám chọc, càng chẳng có người dám động tới Đồng Thanh Chi. 

Không sai khi nói, ở Bắc Hải Trấn, Đồng gia hoàn toàn có thể một tay che trời!

- Ai! Đại Cương bỏ đi, chúng ta chuyển sang bàn khác là được!

- Không sai, chỉ là chuyển bàn mà thôi, cũng không có chuyện gì lớn!

Trần Thắng và Vân Lan không muốn gây sự, trái phải khuyên Đại Cương, tránh để cho Đồng Thanh Chi khó chịu. 

Không phải bọn hắn nhu nhược, chỉ là thế giới này vốn là thực lực vi tôn, người nào có nắm đấm lớn người đó thắng, bọn họ không phải là đối thủ của Đồng Thanh Chi, càng chẳng là gì trước Đồng gia, vì thế chỉ có thể nhịn

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau