NGHỊCH THẾ VŨ THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Nghịch thế vũ thần - Chương 91 - Chương 95

Chương 90: Xuất quan

Lần đầu nhìn thấy Nhạc Thi Dao, Lữ Thuần Quân thực sự bị thiên phú của nàng doạ sợ, chỉ hơn 20 tuổi liền đột phá đến Vũ Vương, thiên tư này, hầu như đã có thể sánh với hắn sư huynh Trương Thanh Khuê ngày trước.

Lữ Thuần Quân vào lúc đó trong lòng cuồng hỉ, hắn rốt cuộc tìm được một người có thể thay hắn làm Thiên Sinh Môn thủ hộ thần!

Không có chút nào do dự, Lữ Thuần Quân liền xuất hiện, sau đó tự mình chỉ điểm Nhạc Thi Dao tu luyện một khoảng thời gian, thậm chí từng có ý định thu nàng làm đệ tử, bất quá đối phương khéo léo từ chối, hắn cũng không ép buộc.

Sau đó không lâu, Lữ Thuần Quân phải quay về Thanh Thiên Điện tiếp tục trị thương, nếu không phải như vậy, hắn nhất định sẽ tiếp tục lưu lại, giúp Nhạc Thi Dao nhanh chóng tăng lên thực lực.

Kỳ thực, chính Lữ Thuần Quân lúc đó cũng không dám chắc, bản thân hắn có thể đợi được tới ngày Nhạc Thi Dao trở thành Vũ Tông hay không, bất quá để hắn không ngờ chính là, Nhạc Thi Dao thiên phú so với hắn tưởng tượng càng thêm xuất chúng, chỉ mất hơn hai năm liền bước vào Vũ Hoàng cảnh, để cho hắn kinh hỉ đến chết đi sống lại.

Nếu như Nhạc Thi Dao có thể giữ vững tốc độ tu luyện như vậy, vậy không bao lâu nữa, Thiên Sinh Môn thực sự có thể đi ra một cái tân tấn Vũ Tông!

Chỉ cần Nhạc Thi Dao bước vào Vũ Tông cảnh, vậy coi như Lữ Thuần Quân hắn chết đi, Thiên Sinh Môn vẫn có năng lực đối kháng, mấy đại tông môn khác, ít nhất, cũng sẽ khiến bọn họ có chỗ cố kỵ mà không dám không làm tuyệt.

Lữ Thuần Quân nhẹ nhàng thở ra một hơi, đối với Manh lão mỉm cười nói:

- Lão Manh, nhờ ngươi lập tức đi tới Minh Thiên Phong, nói với nha đầu đến đây gặp ta, lão già này có một phần đại lễ muốn tặng cho nàng!

Manh lão nào dám chần chờ, vội vàng cung kính nói:

- Vâng thưa chủ nhân! Thuộc hạ lập tức đi ngay!

Nói rồi, Manh lão liền hành lễ với Lữ Thuần Quân lần nữa, sau đó thân hình liền biến mất tại chỗ, nhanh chóng khởi hành đi tới Minh Thiên Phong.

Đừng nhìn Trương, Manh nhị bộc chỉ là Lữ Thuần Quân bên người hai cái nô bộc, bọn hắn thực lực vốn dĩ sâu không lường được, đều là Vũ Hoàng cảnh cường giả, ở trong Thiên Sinh Môn, cũng chỉ có một mình Lữ Thuần Quân là có tư cách để bọn họ theo hầu.

Lữ Thuần Quân ánh mắt chăm chú nhìn về phía Minh Thiên Phong phương hướng, trong mắt lộ ra vài phần mỏi mệt, thầm nói:

- Nha đầu, ngươi nhất định phải nhanh chóng trưởng thành a! Những năm này, ta chống đỡ thực sự rất vất vả!

………..

Không mất bao nhiêu thời gian, cả Thiên Sinh Môn khắp nơi đều biết được chuyện Nhạc Thi Dao đột phá thành Hoàng, đồng thời còn được lão tổ tông chú ý, đặc biệt tặng nàng một bộ trấn tông tuyệt học cùng với một thanh Ngũ Phẩm huyền khí bảo kiếm Băng Sương Kiếm, để cho người khác vừa hâm mộ vừa đỏ mắt.

Qua chuyện này, địa vị của Nhạc Thi Dao tại Thiên Sinh Môn càng thêm tăng tiến vượt bậc, nàng không chỉ có một thân tu vi Vũ Hoàng, còn ẩn ẩn được lão tổ Lữ Thuần Quân chống lưng, tại Thiên Sinh Môn, có thể xem là không người dám trêu chọc.

Dù sao, tại Thiên Sinh Môn, còn chưa có người dám chọc giận Lữ Thuần Quân a!

Hơn nữa Nhạc Thi Dao đồng thời cũng thể hiện ra thiên phú đáng sợ của mình, rõ ràng chỉ vừa đột phá Vũ Hoàng, liền khiêu chiến một cái trưởng lão đời trước tu vi Tam Tinh Vũ Hoàng, để cho mọi người được mở rộng tầm mắt chính là, nàng vậy mà chiếm được thượng phong tuyệt đối, thậm chí nếu không phải nàng tu vi vừa đột phá còn chưa vững chắc, muốn thắng được đối phương là chuyện nằm trong tầm tay.

Nhất thời, Nhạc Thi Dao liền trở thành nhân vật phong vân hàng đầu của tông môn, thậm chí nhiều người còn cho rằng, nàng chính là Thiên Sinh Môn đệ nhất thiên tài sau thời đại của Trương Thanh Khuê, Lữ Thuần Quân, để cho nàng danh tiếng trong nháy mắt vượt qua cả lục đại phong chủ, được vô số người bái phỏng, không chỉ có cường giả trong tông môn, mà còn có cả người của các đại phái khác, thậm chí ngay cả hoàng thất đều phái sứ giả tới chúc mừng. Nhạc Thi Dao điệu thấp rất lâu, 8 năm trước, nàng là Thiên Sinh Môn đệ nhất thiên kiêu chi nữ phong hoa tuyệt đại, cũng ngôi sao sáng duy nhất trong các lứa đệ tử nhiều năm qua, sau khi cưới Tiêu Hàn Dư liền không để lộ ra danh tiếng, không có bao nhiêu người nghĩ tới, nàng lần này xuất hiện, tu vi đã đạt tới Vũ Hoàng cảnh.

Bất kể như thế nào, việc này đối với Thiên Sinh Môn cao tầng lực lượng là một tin tức tốt, đã khá lâu tông môn không có Vũ Hoàng mới xuất hiện, nay Nhạc Thi Dạo bước vào cảnh giới này, không khỏi để cho mấy lão gia hoả kia mừng đến trong bụng không ngừng nở hoa.

Chỉ là, Thiên Sinh Môn chúng nhân lại không biết rằng, đây chỉ là bình yên trước cơn bão một khoảng thời gian, giông tố cuồng phong, còn đang ở ngay phía trước.

………..

Thời gian trôi qua nhanh như gió, chớp mắt, đã hơn ba tháng kể từ ngày Vương Hạo Thần bế quan tu luyện.

Ba tháng này, tại Đông Hoa hoàng triều xảy ra không ít đại sự, thế nhưng Vương Hạo Thần đối với những việc này không biết chút nào, chỉ một lòng bế quan tiềm tu.

Hắn thực sự có rất nhiều việc để làm, sau khi tu luyện các loại vũ kỹ, kiếm pháp, còn phải lập tức bắt tay vào việc rèn luyện nhục thân theo chỉ dẫn của Bất Hủ Thiên Kinh, quá trình này, rất hao tốn thời gian, không phải một sớm một chiều là có thể hoàn thành.

Vào một ngày nọ, cửa động nơi Vương Hạo Thần bế quan vốn dĩ đã lâu không có động tĩnh vào lúc này đột nhiên run lên, sau đó liền bị đẩy qua một bên, từ trong hang động, một nam tử thân vận bạch y tuấn mỹ như trích tiên bước ra.

Nếu như người quen của Vương Hạo Thần ở nơi này, chắc chắn sẽ không nhịn được mà kinh hô một tiếng, bởi vì Vương Hạo Thần diện mạo lúc này, thực sự rất khác biệt so với ba tháng trước.

Làn da của Vương Hạo Thần trước đây vốn dĩ còn có chút sẫm màu, nay lại trở nên sáng bóng như ngọc, thế nhưng thân thể lại không có chút nào mất đi vẻ nam tính, ngược lại càng thêm rắn chắc dị thường, khuôn mặt bớt đi một tia non nớt, lại nhiều thêm một tia cao quý và ổn trọng của bậc đế vương, vô cùng hoàn mỹ.

Vì sao lại có thể thay đổi nhiều như vậy? Bởi vì đó là tác dụng của việc tu luyện Bất Hủ Thiên Kinh!

Tu luyện Bất Hủ Thiên Kinh, thực sự khó hơn Vương Hạo Thần tưởng tượng rất nhiều. Muốn luyện Bất Hủ Thiên Kinh, điều kiện trước hết đó là phải ngưng tụ ra một giọt Bất Hủ Chân Dịch, mà muốn ngưng tụ ra Bất Hủ Chân Dịch, cần phải có đại lượng tài nguyên, sau đó chậm rãi tinh lọc ra trong đó tinh hoa nhất bộ phận, cưỡng ép nén lại thành từng chút một, sau đó mới theo phương pháp được ghi trong Bất Hủ Thiên Kinh đem tất cả dung hợp lại cùng một chỗ, tạo ra Bất Hủ Chân Dịch.

Quá trình này có thể nói là cực kỳ lâu dài, chỉ riêng giai đoạn đầu thôi đã khiến người ta nóng ruột không chịu nổi, nếu không phải Vương Hạo Thần có Phệ Huyết Thánh Hoả trợ giúp việc tinh lọc, khiến cho thời gian rút ngắn đi rất nhiều, e rằng đến bây giờ hắn cũng chưa thể hoàn thành được một nửa công việc.

Sau khi ngưng luyện ra Bất Hủ Chân Dịch, tiếp theo phải đem nó luyện hoá để cho thân thể trải qua một lần tẩy lễ, khi đó mới được xem là chính thức nhập môn.

Quá trình tẫy lễ lần đầu này cực kỳ đau đớn, bởi vì thân thể đối với ngoại vật như Bất Hủ Chân Dịch cực kỳ bài xích, vì thế rất khó dung hợp, coi như đã dung hợp, quá trình để Bất Hủ Chân Dịch bắt đầu rèn luyện và tinh lọc thân thể cũng rất dài, hơn nữa còn cực kỳ đau đớn, khiến cho Vương Hạo Thần cơ hồ chết đi sống lại.

Vương Hạo Thần là dựa vào ý chí võ đạo kiên cường vượt qua một cửa này, thế nhưng hắn trong lòng cũng phải âm thầm cảm thấy may mắn bởi vì chuyện tẩy lễ này chỉ trải qua một lần, để cho thân thể thích ứng với Bất Hủ Chân Dịch, những lần sau luyện hoá Bất Hủ Chân Dịch sẽ không đau đớn như vậy, nếu không hắn nhất định sẽ bị hành hạ đến thừa sống thiếu chết không biết bao nhiêu lần nữa.

Bất quá “ tiền nào thì của nấy “, Vương Hạo Thần tiêu tốn nhiều tài nguyên và chịu thống khổ lâu như vậy, thu hoạch quả nhiên không khiến hắn phải thất vọng.

Trải qua Bất Hủ Chân Dịch tẩy lễ, Vương Hạo Thần nhục thân lúc này so với trước đó phải mạnh hơn gấp trăm lần, vượt qua cả phần lớn nhị giai huyền thú, làn da trở nên rắn chắc như thép nguội, coi như là bị nhất phẩm huyền khí bổ vào hắn nhục thân cũng chẳng hề hấn gì, nhị giai huyền khí miễn cưỡng có thể rạch phá làn da của hắn, chỉ có tam giai huyền khí, mới có thể thực sự xuyên phá lớp phòng ngự của hắn.

Nhục thân của hắn không chỉ cứng rắn, mà còn có năng lực tự động khôi phục cực kỳ biến thái, coi như bị trường kiếm cắt một đường trên tay, cũng có thể dựa vào tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy khôi phục lại.

Nhục thân trở nên cường đại, đồng nghĩa với việc Vương Hạo Thần mỗi khi thi triển ra quyền pháp, chưởng pháp sẽ được tăng phúc rất lớn, bởi vì hắn quyền, chưởng lúc này không chỉ có nguyên khí duy trì, mà còn được nhục thân lực lượng yểm trợ, uy lực tăng lên không chỉ gấp đôi.

Dựa theo cảnh giới được ghi trên Bất Hủ Thiên Kinh, Vương Hạo Thần lúc này hẳn là Luyện Bì tiểu thành, vừa mới chính thức nhập môn.

Nhục thân tăng tiến mạnh mẽ, Vương Hạo Thần trên mặt kiếm pháp, quyền pháp, chưởng pháp, thân pháp đồng dạng có thành tựu rất lớn.

Vũ kỹ từ Linh cấp trở lên, thông thường được chia làm bốn đại cảnh giới, đó là nhập môn, tiểu thành, đại thành và đại viên mãn.

Vương Hạo Thần ngộ tính vô cùng đáng sợ, chỉ riêng Thiên Long Kiếm Quyết, Hàn Băng Thần Quyền, Ngự Phong Lưu Ảnh Bộ ba môn vũ kỹ đều đã gần chạm tới cảnh giới tiểu thành, chỉ cần có cơ hội liền có thể đột phá.

Cửu Dương Phần Thiên Chưởng và Tuyệt Ảnh kiếm pháp bởi vì cấp bậc rất cao, vì thế tiến độ tu luyện chậm hơn những môn vũ kỹ trên một chút, thế nhưng cũng đã đạt tới nhập môn cảnh giới, có thể phát huy ra một phần uy lực.

Sau ba tháng khổ tu, Vương Hạo Thần không chú trọng việc tăng cao tu vi, ngược lại còn toàn lực áp chế và ủng cố cảnh giới hiện tại, đánh thật vững chắc căn cơ, loại bỏ một chút mầm hoạ từ việc tu vi tăng lên thần tốc trước đó, còn lại thời gian đều tập trung vào việc tu luyện vũ kỹ, thích ứng với cảnh giới mới, để cho chiến lực của mình đuổi kịp tu vi.

Ba tháng thời gian củng cố, đã đủ khiến tu vi cảnh giới của hắn vững chắc như bàn thạch, ngay cả căn cơ đều trở nên kiên cố đến mức tận cùng.

Ba tháng trước, Vương Hạo Thần tu vi tuy là Ngũ Tinh Vũ Sĩ, thế nhưng chiến lực của hắn ngay cả một vị Tam Tinh Vũ Sĩ đều không bằng.

Ba tháng sau, Vương Hạo Thần tu vi như cũ là Ngũ Tinh Vũ Sĩ, thế nhưng chiến lực của hắn đã bạo tăng một mảng cực lớn, có thể sánh ngang với bình thường Cửu Tinh Vũ Sĩ, thậm chí dựa vào chiến lực của hắn, coi như là ở trong cảnh giới này đều không phải kẻ yếu.

Lúc này, Vương Hạo Thần chiến lực tổng thể tại trong cùng cảnh giới gần như là không có điểm yếu, muốn đánh bại hắn, chỉ còn cách dùng tu vi hoặc thực lực tuyệt đối đến áp chế hắn, còn tại Ngũ Tinh Vũ Đồ, người có thể đánh bại được hắn... hầu như là không tồn tại.

Chương 91: Khối đá kỳ lạ

Vương Hạo Thần xuất quan về sau, liền có chút do dự, không biết nên lập tức trở về Thiên Sinh Môn, hay là tiếp tục ở bên ngoài lịch lãm thêm một đoạn thời gian.

Đã lấy được phần cơ duyên được ghi trên tấm địa đồ là hoả linh, hắn mục tiêu lớn nhất trong lần hạ sơn này xem như đã hoàn thành, lại nói, cho dù lúc này hắn quay về để cho Nhạc Thi Dao phát hiện ra tu vi cũng sẽ không khiến nàng quá mức chấn động.

Tính ra, từ lúc hắn hạ sơn đến nay đã được gần 4 tháng thời gian, dựa vào 4 tháng để tu vi tăng lên một đại cảnh giới tuy rằng vẫn như cũ có chút khó tin, thế nhưng có lẽ còn ở trong phạm vi có thể tiếp nhận.

Bất quá, Vương Hạo Thần lại không muốn nhanh như vậy liền quay về, dù sao hắn là một cái nam tử mới lớn, trong tâm quả thực muốn dành nhiều thời gian hơn để chu du thiên hạ, hơn nữa dựa theo ý định ban đầu của hắn, chính là muốn ở bên ngoài tu luyện ít nhất nửa năm mới quay về, lúc này chẳng qua chỉ mới trôi qua hơn phân nửa kỳ hạn mà thôi.

- Tốt a! Trước hết đến Đồng gia thăm mấy vị bằng hữu kia một chút!

Vương Hạo Thần cuối cùng vẫn quyết định sẽ ở bên ngoài lịch lãm thêm một đoạn thời gian nữa, mà điểm đến đầu tiên của hắn sẽ là Đồng gia, dù sao hắn đã hứa với Đồng Tĩnh Vân, Đại Cương mấy người, nếu như còn sống từ trong Nhai Đình sơn mạch đi ra, nhất định phải đến thăm bọn họ, lúc này hắn xem như thực hiện lời hứa của mình.

………..

Đồng gia, là đại gia tộc lớn nhất trong Nhai Đình sơn mạch phạm vi bên ngoài, là bá chủ tại Bắc Hải Trấn, trấn này so với Hoàng Thạch Trấn Vương Hạo Thần nhìn thấy trước đây còn lớn hơn nhiều, mặc dù không bằng một thành trì phồn hoa, thế nhưng trong mắt Vương Hạo Thần mà nói đã rất tốt rồi.

Dù sao hắn còn chưa đến thành trì lớn bao giờ, càng không biết nơi đó cảnh sắc ra sao, vì thế Bắc Hải Trấn, chính là nơi phồn hoa nhất mà hắn từng đi qua.

Vương Hạo Thần nhàn nhã tản bộ trên đường, hắn lại không biết, bởi vì dung mạo của hắn quá xuất chúng, vì thế nhận được không ít ánh mắt tò mò lẫn say mê của vô số tiểu cô nương.

Thỉnh thoảng, Vương Hạo Thần cũng ghé vào những cửa tiệm ven đường, bất quá những cửa tiệm này căn bản không có thứ gì có thể khiến Vương Hạo Thần hứng thú, đặc biệt là khi hắn đã có trong tay một lượng lớn tài nguyên cùng bảo vật.

Vương Hạo Thần đang muốn rời đi, bỗng nhiên, ánh mắt của hắn đột nhiên sáng lên, cất bước đi về phía một cửa tiệm nhỏ nằm cuối con đường.

Cửa tiệm này rất sơ xài, chỉ có một cái bàn lớn ở trước tiệm, trên bàn bày biện rải rác đồ vật, phần lớn là binh khí, nhìn qua không có gì nổi bật.

Chủ tiệm là một nam tử hơn 30 tuổi, khuôn mặt chữ điền chất phác đôn hậu, thân hình có chút cao to, người này nhìn thấy Vương Hạo Thần đi tới cửa tiệm của mình, trên mặt không khỏi hiện ra vẻ bất ngờ.

Theo hắn nghĩ, Vương Hạo Thần loại này khí độ bất phàm nhân vật, vốn dĩ không nên nhìn đến cửa tiệm nho nhỏ của hắn mới đúng, chẳng lẽ hắn đoán sai rồi sao?

Bất kể thế nào, khách nhân đi tới, phận sự của hắn là phải tiếp đãi chu đáo, vì thế nam tử trung niên lập tức tiến lên phía trước, ôm quyền nói:

- Kẻ hèn này họ Trương tên một chữ Liêu, không biết có thể giúp gì cho khách quan?

Vương Hạo Thần ánh mắt nhìn chằm chằm về phía một khối đá cuối bàn, dựa vào năng lực của hắn, kỳ thực cũng không có phát hiện ra khối đá này có gì đặc biệt, thế nhưng Vạn Đạo Thông Thiên Quyết thì lại có phản ứng, chứng tỏ khối đá này không phải vật tầm thường.

- Lão bản, không biết ngươi là từ nơi nào tìm đến khối đá này?

Vương Hạo Thần quay đầu lại nhìn Trương Liêu, mở miệng hỏi.

Trương Liêu ngẩn người, sau đó liền gãi đầu cười ôn hậu đáp:

- Không dấu gì khách quan, khối đá này là vật do một vị bằng hữu khi xưa của tổ phụ ta trao tặng, bất quá bất kể là tổ phụ hay phụ thân của ta đều không biết được nó đến cùng là thứ gì! Nó có thể là bảo vật, nhưng cũng có thể chỉ là một khối đá bình thường! Ta cũng là bởi vì không biết nó là thứ gì nên mới đem nó ra bán!

Vương Hạo Thần nghe xong liền khẽ gật đầu, lại nói:

- Ta có thể nhìn kỹ một chút không?

- Đương nhiên có thể!

Trương Liêu không chút do dự đáp.Vương Hạo Thần hai tay đem khối đá kia nâng lên, đồng tử của hắn, vào lúc này liền chuyển sang màu vàng kim, tựa như một vầng thái dương rực rỡ.

Thái Dương Chi Mâu!

Lúc này Vương Hạo Thần đối với khối đá trước mặt đã nổi lên lòng hiếu kỳ, hết cách đành phải dùng đến Thái Dương Chi Mâu, hi vọng có thể nhìn ra khối đá đến cùng có gì đặc biệt.

Thái Dương Chi Mâu, có năng lực nhìn xuyên thấu vật thể, thế nhưng để cho Vương Hạo Thần không ngờ chính là, ngay cả khi hắn đã vận lên Thái Dương Chi Mâu, trong thời gian ngắn cũng không thể nhìn thấu khối đá.

- Ta cũng không tin!

Vương Hạo Thần cắn răng, đem nguyên khí tập trung ở hai mắt, toàn lực vận dụng Thái Dương Chi Mâu nhìn xoáy vào bên trong khối đá.

Thái Dương Chi Mâu không hổ là thần nhãn, mặc dù khối đá kia lai lịch rất không tầm thường, thế nhưng sau cùng cũng khôn ngăn được cặp mắt của Vương Hạo Thần khám phá.

Dựa vào Thái Dương Chi Mâu, Vương Hạo Thần chậm rãi nhìn xuyên qua lớp đá, rốt cuộc, hắn cũng đã phần nào hiểu được vì sao khối đá này không bình thường.

Bên trong khối đá, có hai kiện đồ vật, nhìn qua cực kỳ cổ lão, dường như đã trải qua vô số tuế nguyệt ngủ say bên trong khối đá, bởi vì có khối đá ngăn cách, Vương Hạo Thần cũng không thể hoàn toàn nhìn rõ thứ ở bên trong đến cùng là thứ gì, bất quá, hắn đủ thông minh để biết được, những vật được một khối đá có thể ngăn cản Thái Dương Chi Mâu của hắn nhìn vào chắc chắn không phải là vật tầm thường, không loại trừ khả năng, là bảo vật được truyền xuống từ thời viễn cổ.

Thu hồi Thái Dương Chi Mâu, Vương Hạo Thần lại nhìn Trương Liêu đứng ở bên cạnh, nói:

- Lão bản! Ta muốn mua khối đá này, giá bao nhiêu?

Trương Liêu sửng sốt, hảo tâm nói:

- Khách quan! Khối phá thách này tuy rằng nhìn có vẻ không tầm thường, thế nhưng thực chất lại chẳng có công dụng gì cả, ngươi thật muốn mua nó sao?

- Tất nhiên!

Vương Hạo Thần khẳng định. Trương Liêu im lặng, hắn thật không hiểu, một khối phá thạch như vậy, lại còn có người muốn mua, chẳng lẽ đối phương đầu óc có vấn đề hay sao?

Trương Liêu xưa này làm người lương thiện, thật thà lại chưa từng hại người khác, theo hắn thấy mặc dù khối đá này kỳ lạ, thế nhưng nếu bản thân mình không có khả năng hiểu được huyền cơ bên trong, vậy nếu như người khác có thể tìm được đồ tốt bên trong khối đá cũng là việc tốt, vì thế do dự một hồi liền nói:

- Khách quan! Nếu như ngươi ưa thích mua khối đá này, vậy Lão Trương ta liền tặng cho ngươi, dù sao ta cũng không biết giá trị của vật này, giữ lại cũng vô dụng mà thôi!

Vương Hạo Thần nao nao, cảm giác Trương Liêu người này có chút thật thà đến kỳ lạ, người bán hàng thông thường đều tận lực nâng giá lên tối đa có thể, còn người trước mắt lại muốn tặng không, đúng là một cái kỳ hoa.

Theo hắn thấy, lấy Trương Liêu tính cách, đáng ra không nên làm nghề buôn bán mới đúng.

Bất quá, chính bởi vì Trương Liêu thật thà như vậy, lại để cho Vương Hạo Thần đối với nam tử có chút thưởng thức, bởi vì hắn khi mua hàng, mặc dù không trách những người bán hàng không ngừng tăng giá, vì họ làm vậy cũng là để mưu sinh, thế nhưng hắn cũng không có thể có hảo cảm với những người cố ý làm thịt túi tiền của bản thân.

Loại người như Trương Liêu, thật sự là có chút hiếm gặp!

- Lão bản! Mặc dù ta cũng không dám chắc trong khối đá này có bảo vật hay không, thế nhưng một phần vạn nếu như bên trong thực sự là đồ tốt, vậy Vương Hạo Thần ta chẳng phải đã chiếm tiện nghi rồi sao?

Vương Hạo Thần cười nói.

Trương Liêu lắc đầu, thành thật nói:

- Lão Trương ta trước đây cũng đã từng thử cắt khối đá này, thế nhưng bất kể ta dùng cách gì cũng không thành công! Vì thế cho dù bên trong khối đá thực sự là bảo vật, đó cũng là vận khí và năng lực của khách quan, không liên quan gì đến Lão Trương này!

Vương Hạo Thần nghe hắn nói vậy, trong lòng âm thầm cảm khái, nếu như mọi người trên đời đều có suy nghĩ lương thiện như vậy thì tốt biết bao...

Suy nghĩ một lát, Vương Hạo Thần liền lấy ra một chiếc hộp ngọc đưa cho Trương Liêu, sau đó vỗ vai đối phương mà nói:

- Vương Hạo Thần xưa nay không thích chiếm tiện nghi của người khác! Vật trong chiếc hộp xem như ta dùng để mua khối đá này, nếu như trong khối đá thực sự có bảo vật vượt xa giá trị của vật ta đưa cho ngươi, vậy ta liền nợ ngươi một món ân tình! Nếu như không có gì, vậy liền quên đi, xem như là chúng ta kết một cái thiện duyên!

Lời nói vừa dứt, Vương Hạo Thần thân ảnh liền hoá thành một đạo tàn ảnh biến mất khỏi tầm mất của Trương Liêu.

Vương Hạo Thần tu vi lúc này là Vũ Sĩ, muốn rời khỏi Trương Liêu một cái Vũ Đồ cảnh vũ giả là chuyện quá mức đơn giản.

Trương Liêu từ đầu đến cuối không kịp phản ứng chút nào, đến khi hắn định thần lại, Vương Hạo Thần đã sớm rời đi, Trương Liêu lúc này mới để ý đến chiếc hộp trong tay, hắn cũng không nghĩ ngợi nhiều, trực tiếp đem nắp hộp mở ra.

Một cỗ đan hương nhè nhẹ bay vào mũi khiến cho Trương Liêu khẽ giật mình, ánh mắt vội vàng nhìn vào trong hộp, chỉ thấy ba viên đan dược màu xanh nằm gọn bên trong hộp.

Nhị phẩm đan dược – Liệu Thương Đan!

Liệu Thương Đan là đan dược trị thương, được dùng cho vũ giả có tu vi thấp hơn Vũ Sư, tức là thích hợp với Vũ Sĩ và Vũ Đồ sử dụng, đặc biệt là đối với Vũ Đồ, chỉ cần ăn vào một viên Liệu Thương Đan, coi như thương tích đầy mình cũng có thể nhanh chóng khôi phục.

Trương Liêu nhìn ba viên Liệu Thương Đan trước mặt mà không khỏi sửng sốt.

Liệu Thương Đan đối với Vũ Đồ bình thường như hắn có thể nói là thánh dược trị thương, coi như bán hết cửa hàng thậm chí cả bản thân hắn cũng khó lòng mua được một viên, vậy mà người trẻ tuổi kia lại tiện tay đưa cho hắn nhiều như vậy?

Coi như là Đồng gia mấy vị thiếu gia kia cũng không dám xa hoa như vậy đi?

Chương 92: Bảo vật nghịch thiên

Chia tay Trương Liêu về sau, Vương Hạo Thần liền tìm đến một quán trọ, không tốn bao nhiêu thời gian liền đặt lấy một phòng, sau đó liền nhanh chóng mở cửa bước vào phòng.

Vừa đóng cửa phòng, Vương Hạo Thần liền lấy ra khối đá kỳ lạ mới có được từ chỗ Trương Liêu, hắn đã có chút gấp đến không kịp chờ đợi muốn biết bên trong khối đá này đến tột cùng là thứ gì.

Tay cầm Tử Lam Kiếm, Vương Hạo Thần lần nữa vận lên Thái Dương Chi Mâu, hắn cũng không muốn khi cắt khối đá này liền vô tình làm hỏng vật bên trong, nếu như không có Thái Dương Chi Mâu, vậy khả năng hắn thất bại là rất lớn.

Vương Hạo Thần dựa vào Thái Dương Chi Mâu, thấy rõ kết cấu bên trong của khối đá, Tử Lam Kiếm trong tay liền hạ xuống.

- Keng!

Tử Lam Kiếm bổ vào khối bá bề mặt, thế nhưng khối đá ngay cả một vết xước cũng không có, ngược lại Tử Lam Kiếm trong tay Vương Hạo Thần lại khẽ run lên, bị đẩy văng ngược ra phía sau.

Vương Hạo Thần sửng sờ, có chút không tin tà lại vận sức bổ xuống một kiếm thật mạnh, lần này Tử Lam Kiếm thậm chí không kịp run lên liền trực tiếp gãy làm đôi.

- Cái gì?

Vương Hạo Thần nhìn trong tay kiếm gãy mà không khỏi thất thần, khối đá này làm sao lại cứng rắn như vậy?

Tử Lam Kiếm không phá nổi khối đá, Vương Hạo Thần chỉ có thể tìm một thanh kiếm khác có phẩm chất tốt hơn để thay thế.

Vương Hạo Thần xưa nay yêu thích sử dụng trường kiếm gọn nhẹ mà sắc bén, vì thế hắn lựa chọn tam phẩm huyền khí Diệu Nhật Kiếm, chính là một trong ba thanh kiếm hắn tìm được trong động phủ Lăng Dật Phàm trước kia.

Diệu Nhật Kiếm phẩm chất cao hơn Tử Lam Kiếm rất nhiều, lại có Vương Hạo Thần sử dụng kiếm ý hỗ trợ, vì thế mặc dù vẫn gặp đôi chút khó khăn, thế nhưng đã có thể cắt ra khối đá.

Vương Hạo Thần rất cẩn thận, một kiếm lại một kiếm hạ xuống, từng lớp đá chậm rãi bị tháo xuống, dần dần để lộ ra vật bên trong.

Nếu là người bình thường, e rằng đã sớm lỡ tay huỷ đi vật bên trong khối đá, cũng chỉ có Vương Hạo Thần sở hữu Thái Dương Chi Mâu, mới có thể đảm bảo vạn vạn vô nhất.

Hao tốn ròng rã một canh giờ thời gian, Vương Hạo Thần mới đem khối đá toàn bộ phân giải, lấy ra vật ở bên trong.

Cảm giác đôi mắt lúc này có chút đau nhức, Vương Hạo Thần vội vàng thu hồi Thái Dương Chi Mâu, dù sao tu vi của hắn quá thấp, trong thời gian dài duy trì Thái Dương Chi Mâu đúng là một gánh nặng không nhỏ.

Vật ở bên trong khối đá, là một chiếc hộp cũ kỹ không biết đã tồn tại bao nhiêu năm tháng, thế nhưng lại không hề có dấu hiệu bị mục nát chút nào.

Vương Hạo Thần đem nắp hộp cạy mở, một đạo hào quang bỗng nhiên từ trong hộp lan toả mà ra, khiến người đang cầm chiếc hộp phải loá cả mắt.

- Rống!

Một tiếng long ngâm nhàn nhạt từ trong hộp vọng ra, mặc dù thanh âm tương đối nhỏ, thế nhưng vẫn chứa đầy sự uy nghiêm cao quý của long tộc.
Đôi mắt dần thích ứng với hào quang trong hộp, Vương Hạo Thần liền nhìn thấy một khoả cầu năng lượng màu vàng kim nằm gọn trong chiếc hộp, hắn thậm chí còn có thể thấy được bên trong khoả cầu năng lượng có một đầu tiểu long đang bay lượn.

- Đây là... long châu?

Long tộc, chính là huyền thú bên trong chí cao vô thượng tộc đàn, thậm chí có người còn cho rằng, Long, chính là huyền thú bên trong vương giả!

Long tộc thân là viễn cổ thần thú hậu đại, chúng không sở hữu nội đan giống như phần lớn các huyền thú khác, thế nhưng lại sở hữu long châu, thứ còn cường đại hơn nội đan bình thường vô số lần.

Long châu, chính là thần long bản nguyên, hội tụ tất cả tinh hoa và lực lượng của thần long, thần long đẳng cấp càng cao, long châu lại càng quý giá, thậm chí có thể nói, long châu còn quý hơn nửa cái mạng của một đầu thần long.

Thần long sau khi chết, long châu vẫn như cũ có thể tồn tại, bên trong ẩn chứa vô số tinh hoa năng lượng, nhân loại nếu có thể hấp thụ long châu chắc chắn sẽ có vô tận chỗ tốt, bất quá nếu như muốn đạt hiệu quả tốt nhất, vậy nên để huyền thú hấp thụ, nếu là huyền thú huyết mạch thần long, vậy thì càng tốt.

Vương Hạo Thần chú ý ở bên cạnh long châu còn có một khối thạch phù màu đỏ, khối thạch phù này nhìn qua không có gì đặc biệt, thế nhưng Vương Hạo Thần lại cảm nhận được một cỗ tuế nguyệt khí tức từ trong khối thạch phù này lan toả mà ra.

- Thời Huyết Thạch Phù?

Vương Hạo Thần trợn trừng hai mắt nhìn xem khối thạch phù trước mặt, lần đầu cảm thấy cỗ họng có chút khô khốc.

Thời Huyết Thạch Phù, chính là một loại thời gian bảo vật, có khả năng làm chậm thời gian, thậm chí là đem thời không triệt để ngưng trệ trong một số trường hợp nhất định.

Thời Huyết Thạch Phù điểm quý giá nhất, chính là có khả năng kéo dài tuổi thọ của vũ giả, ví dụ một vũ giả thọ nguyên sắp cạn, biết mình không còn sống được bao lâu liền sử dụng Thời Huyết Thạch Phù, đem bản thân mình dấu xuống trong lòng đất nơi có lực lượng thời gian yếu hơn bên ngoài, để tự phong bản thân, đem số thọ nguyên còn sót lại triệt để “ đóng băng “, hoặc ít nhất cũng có thể giảm thiếu tối đa việc thọ nguyên bị xói mòn.

Khi dùng biện pháp này, vũ giả sẽ lâm vào một trạng thái chết giả, hoặc có thể xem là đang “ ngủ say “, trừ phi có ngoại nhân tác động, nếu không hầu như rất khó có thể thoát khỏi trạng thái này. Thế nhưng đối với những cái lão bất tử kia mà nói, chỉ cần có thể kéo dài thọ nguyên, những thứ khác đều không quan trọng!

Thời Huyết Thạch Phù quý giá là vậy, vì thế số lượng cũng rất khan hiếm, nguyên nhân chính là bởi vì muốn vận dụng lực lượng thời gian, tu vi ít nhất cũng phải đạt đến Vũ Tôn!

Chính vì vậy, muốn chế tạo ra Thời Huyết Thạch Phù bậc này nghịch thiên bảo vật, ít nhất phải có Vũ Tôn cường giả xuất thủ mới có thể làm được.

Cả Đông Hoa hoàng triều từ khi thành lập đến giờ đều không có đi ra một vị Vũ Tôn, căn bản vô pháp đụng chạm đến lực lượng thời gian, vì thế loại bảo vật như Thời Huyết Thạch Phù đáng ra không nên xuất hiện ở nơi này, thế nhưng Vương Hạo Thần vận khí nghịch thiên lại vô tình có được một khối trong tay.

- Khó trách! Thảo nào long châu có thể tồn tại lâu như vậy mà năng lượng không bị xói mòn, thì ra là bởi vì có Thời Huyết Thạch Phù trợ giúp!

Vương Hạo Thần khẽ hít sâu một hơi, đến bây giờ, hắn đã hiểu vì sao long châu trải qua vô số năm nằm trong khối đá mà năng lượng vẫn dồi dào như vậy, tất cả đều quy công cho Thời Huyết Thạch Phù.

Theo lý mà nói, long châu tuy rằng rất quý, thế nhưng không có khả năng tồn tại được lâu như vậy, cho dù là bị người cưỡng ép phong ấn vào trong khối đá cũng không ngăn được việc nó năng lượng bị thời gian xói mòn, bất quá nếu như có Thời Huyết Thạch Phù trợ giúp, vậy thì không vấn đề gì.

Thời Huyết Thạch Phù ngay cả sinh mệnh của vũ giả đều có thể kéo dài thậm chí đóng băng, vậy thì việc giữ cho long châu không bị mất đi năng lượng có gì là khó?

Thậm chí, ngay cả khối đá giam giữ hai kiện đồ vật, đều bị Thời Huyết Thạch Phù ảnh hưởng, trở nên cứng rắn hơn gấp nhiều lần, nếu không, làm sao có thể khiến Tử Lam Kiếm gãy làm đôi?

Mới vừa đi vào Bắc Hải Trấn liền gặp được hai món bảo vật nghịch thiên, khiến cho Vương Hạo Thần cũng không khỏi cảm khái mình vận khí thực sự quá tốt, tốt đến mức khiến cho kẻ khác phải phát điên.

- Xem ra lần này đúng là phải nợ Trương Liêu tên kia một món ân tình rồi!

Vương Hạo Thần khẽ mỉm cười, lời hắn đã nói, tự nhiên sẽ không nuốt trở lại, dù sao giá trị của long châu và Thời Huyết Thạch Phù không phải ba viên Liệu Thương Đan có thể so sánh, thậm chí Vương Hạo Thần còn đang có chút đắn đo, một món ân tình liền đổi lấy hai món bảo vật như vậy, có phải là quá mức chiến tiện nghi của người ta rồi không?

Phải biết, nếu như Trương Liêu đem Thời Huyết Thạch Phù đi tới đưa cho một vị Vũ Tông lão bất tử, đối phương chắc chắn cũng sẽ thay hắn bán mạng làm việc một lần a...

- Hả?

Vương Hạo Thần còn đang nghĩ ngợi vu vơ, đột nhiên phát hiện túi càn khôn của mình có động tĩnh, vội vàng ngưng thần kiểm tra, để cho hắn không ngờ chính là, cỗ ba động kia, vậy mà bắt nguồn từ khoả trứng Huyền Linh Mãng.

Mỗi lần nhắc đến khoả trứng rắn này, lại để cho Vương Hạo Thần cười khổ không thôi, bởi vì khoả trứng rắn này từ khi bị hắn thu vào tay vẫn không có dấu hiệu muốn nở, ngày ngày nằm im một chỗ, nếu không Vương Hạo Thần thỉnh thoảng vẫn cảm nhận được trên khoả trứng này còn có một chút yếu ớt sinh mệnh khí tức, e rằng hắn đã cho rằng đây là một khoả trứng chết rồi.

Thế nhưng, khoả trứng rắn đã lâu không có động tĩnh này, bây giờ bỗng nhiên lại phát ra một cỗ ba động mạnh mẽ, ngay cả trên thân trứng đều hiện ra từng đường gân máu đỏ rực, nhìn qua cực kỳ đáng sợ.

LTG: Chương viết vội, có gì sai sót mong mọi người đừng trách!

Chương 93: Huyết mạch phản tổ

Vương Hạo Thần vội vàng đem Huyền Linh Mãng trứng từ trong túi càn khôn lấy ra, chỉ thấy quả trứng càng lúc càng rung động dữ dội, giống như là đang kích động vô cùng.

- Đây là có chuyện gì?

Vương Hạo Thần thông minh là vậy, thế nhưng vào lúc này cũng chẳng khác gì hoà thượng sờ không tới tóc, không hiểu nổi chuyện đang xảy ra.

- Vù!

Đúng lúc này, quả trứng đột nhiên phát ra một cỗ lực hút mạnh mẽ, đem long châu bên trong chiếc hộp trong tay Vương Hạo Thần hút đi, đem nó dung nhập vào trong thể nội.

Tĩnh! Tĩnh như chết!

Vương Hạo Thần thần sắc trên khuôn mặt gần như đọng lại, ánh mắt không dám tin hết nhìn chiếc hộp trong tay lại nhìn quả trứng trước mặt, khoé miệng không tự chủ được mà khẽ giật một cái, lại giật một cái...

Long châu, ẩn chứa vô số tinh hoa năng lượng của một đầu long tộc huyền thú sau khi chết lưu lại, nếu như hắn có thể luyện hoá nó, tu vi của hắn nói không chừng sẽ trực tiếp nhảy lên đến Vũ Sư, thậm chí là Vũ Linh, bảo vật như vậy... thế mà lại để một quả trứng hấp thụ mất rồi?

Nghĩ đến đây, ngay cả với định lực của Vương Hạo Thần mà cả người cũng phải run lên vì giận, nếu là kẻ khác, e rằng đã sớm một chưởng đập nát quả trứng thối tha trước mặt.

- Thôi! Xem như lần này tiện nghi ngươi, ta cũng muốn xem, sau khi ngươi nở ra đến tột cùng là thứ gì!

Vương Hạo Thần cười khổ nói, nghĩ thứ đã mất đi cũng không thể lấy lại, cũng lười đi gây sự.

Nghĩ vậy, hắn liền ngồi xếp bằng trên mặt đất, bắt đầu tu luyện Bất Hủ Thiên Kinh, tiện thể quan sát quả trứng động tĩnh.

Kỳ thực, trong lòng Vương Hạo Thần cũng có chỗ khó hiểu, long châu đúng là bảo vật quý giá, thế nhưng không phải bất cứ ai cũng có thể hấp thụ, một quả trứng, thực sự có thể luyện hoá năng lượng của long châu mà không bạo thể sao?

Long châu ẩn chứa năng lượng vô cùng dồi dào, cho dù Huyền Linh Mãng trứng rắn có chút không tầm thường, thế nhưng cũng phải hao tốn rất nhiều thời gian mới có thể luyện hoá.

Thời gian qua đi, năng lượng trong long châu bị quả trứng hấp thu càng nhiều, sinh mệnh khí tức càng thêm hùng hậu, thậm chí, Vương Hạo Thần còn có thể mơ hồ nghe được tiếng tim đập.

- Rắc!

Một lúc sau, trên thân trứng bỗng nhiên xuất hiện một vết nứt nhỏ.

Vương Hạo Thần mắt tinh tai thính nghe được âm thanh này, liền ngưng lại việc tu luyện, ánh mắt chăm chú nhìn vào quả trứng trước mặt, lẩm bẩm nói thầm:

- Muốn nở rồi sao?

- Rắc! Rắc! Rắc!

Vết nứt trên trứng ngày càng lan rộng, tựa như màng nhện lan toả mà ra.

- Ầm!

Một cỗ khí thế đáng sợ từ trong khoả trứng bạo phát đi ra, chấn động cả thiên địa. Toàn bộ thiên địa nguyên khí trong phạm vi Bắc Hải Trấn đều phun trào, hướng về khoả trứng tập trung mà đến, sau đó hình thành một cái cột sáng màu vàng kim, phóng thẳng lên tận trời xanh cao trăm trượng.

Ở trong cột sáng đó, hiện ra một đầu hoàng kim cự long hư ảnh khổng lồ vô cùng thần thánh, toàn thân toả ra vô địch mà oai nghiêm khí thế, khiến cho vô số vũ giả tại Bắc Hải Trấn không nhịn được phải quỳ lạy.

Chân long, chính là huyền thú chi vương, khí thế của nó, tuyệt đối có thể so sánh với cường giả đỉnh cấp trên đại lục.

Nhai Đình sơn mạch bên trong, tất cả huyền thú đều cung kính quỳ trên mặt đất, cúng bái hoàng kim cự long hư ảnh, ngay cả Xích Diệm Thiên Hổ đều không phải là ngoại lệ.

Thần long hiện, vạn thú triều bái!

Tại nơi này, chỉ có một người không bị chân long khí thế doạ sợ, đó chính là Vương Hạo Thần!

Vương Hạo Thần thân có Thái Dương Vương huyết mạch, luận cao quý mà nói, so với chân long huyết mạch chỉ có hơn chứ không kém, nếu là một đầu chân long tự mình giá lâm, có lẽ có thể dựa vào thực lực vượt trội mà đè ép khí thế của hắn, thế nhưng lúc này trước mặt hắn chẳng qua chỉ là một cái chân long hư ảnh mà thôi, chỉ được cái vẻ mà không có bao nhiêu lực lượng, căn bản không thể dựa vào huyết mạch áp chế Vương Hạo Thần, dựa vào cái gì có thể khiến hắn quỳ bái?

Trong lúc mơ hồ, Vương Hạo Thần cũng không nhận ra, sau lưng hắn, vậy mà hiện ra một tồn chí cao vô thượng kim sắc đế hoàng hư ảnh, cùng hoàng kim cự long hư ảnh đối kháng.

Chân long hư ảnh không tồn tại quá lâu, chậm rãi hoá thành một hạt quang điểm, bay đến dung nhập vào trong khoả trứng.

Chân long hư ảnh biến mất, cỗ khí thế đáng sợ kia cũng hoàn toàn thu lại, mọi người tại Bắc Hải Trấn cũng như huyền thú trong Nhai Đình sơn mạch thoát khỏi áp chế, thế nhưng vẫn bị tràng diện lúc trước thật sâu trấn trụ, thậm chí có nhiều người còn hoài nghi có phải hay không là có bảo vật xuất thế, lập tức toả ra tìm kiếm, cũng có người cho rằng có hai vị cường giả siêu cấp đi tới nơi này, vì thế nơm nớp lo sợ.

Nhất thời, Bắc Hải Trấn trở nên có chút rối loạn.

…….

Đối với những chuyện bên ngoài, Vương Hạo Thần không biết chút nào, hắn lúc này chỉ tập trung quan sát quả trứng trước mặt, chờ đợi khoảnh khắc thứ bên trong phá trứng mà ra. - Rắc!

Vỏ trứng hoàn toàn vỡ ra, một con rắn nhỏ màu vàng liền từ trong đó tập tễnh bước ra.

Kỳ thực, cũng không thể gọi nó là rắn, chính xác mà nói, phải gọi nó là rồng, bởi vì con rắn nhỏ này thế nhưng là có bốn chân, toàn thân được long lân màu vàng bao phủ, trên đỉnh đầu còn có một cái sừng rồng cực kỳ oai phong.

Đây là một đầu tiểu long!

Vương Hạo Thần khẽ nhíu mày, hắn không ngờ, Huyền Linh Mãng một cái cấp thấp huyền thú vậy mà có thể sinh ra một đầu sinh vật đáng sợ như vậy.

Hắn biết, trên thế gian có một số trường hợp được gọi là huyết mạch dị biến, đó là mẫu thú sinh ra thú con có huyết mạch lực lượng mạnh mẽ hơn phụ mẫu vô số lần, thế nhưng chung quy lại không thể thay đổi hình dáng hay tố chất căn bản của bản thân, ví dụ như Huyền Linh Mãng nếu là sinh ra một đầu Thiên Linh Mãng cấp bậc cao hơn, vậy thì đó chính là huyết mạch dị biến.

Thế nhưng là, Thiên Linh Mãng cho dù thực lực mạnh hơn Huyền Linh Mãng, nhưng chung quy cũng chỉ là rắn mà thôi, căn bản không cách nào so sánh với chân long, vì thế đầu tiểu long mặt Vương Hạo Thần không thể là một đầu Thiên Linh Mãng.

- Chẳng lẽ nói... đây là một đầu huyết mạch phản tổ huyền thú?

Vương Hạo Thần sau cùng lại liên tưởng đến loại khả năng đáng sợ kia.

Huyết mạch phản tổ so với huyết mạch dị biến phải đáng sợ hơn vô số lần, hơn nữa cùng càng thêm hiếm gặp.

Nếu như một huyền thú có tổ tiên cường đại, dẫn đến trong người nó có một tia huyết mạch của tổ tiên truyền xuống, vậy bản thân nó liền có một phần rất nhỏ cơ hội kích phát tia huyết mạch này trở nên cường đại giống như tổ tiên của mình. Ngoài ra, hậu nhân của nó, cũng có cơ hội thức tỉnh huyết mạch tiên tổ của mình, bất quá khả năng này thực sự rất nhỏ, nhỏ tới mức không thể hình dung.

Hơn nữa, huyết mạch lưu truyền càng lâu, cường độ của huyết mạch sẽ càng thấp, dẫn đến việc muốn thức tỉnh huyết mạch của tổ tiên đã khó càng thêm khó, trên đại lục phần lớn huyền thú đều đã đánh mất khả năng thức tỉnh huyết mạch tiên tổ, thậm chí theo thời gian qua đi, huyết mạch tiên tổ trong người bọn chúng đã thấp đến mức tận cùng, có thể nói là hoàn toàn biến mất.

Đương nhiên, cũng có một bộ phận rất nhỏ huyền thú có thể kích phát huyết mạch tiên tổ, thậm chí một số trường hợp hi hữu ngay từ khi sinh ra đã có được huyết mạch lực lượng gần bằng thậm chí sánh ngang tiên tổ, trường hợp này cực kỳ hiếm hoi, được gọi là huyết mạch phản tổ.

Vương Hạo Thần hiện tại cũng có thể nghĩ tới huyết mạch phản tổ mới có thể lý giải tình trạng của đầu tiểu long kia.

Có lẽ, tổ tiên của Huyền Linh Mãng là một chủng loại chân long, hoặc ít nhất cũng có quan hệ họ hàng với chân long, chỉ là trải qua vô số năm tháng đã bị pha tạp, xói mòn quá nhiều, dẫn đến Huyền Linh Mãng trong người huyết mạch long tộc hầu như đã không tồn tại, thế nhưng Huyền Linh Mãng vậy mà lại có thể sinh ra một đầu chân long, có thể nói là kỳ tích trong kỳ tích.

Vương Hạo Thần từng tham khảo qua không ít tài liệu quý hiếm về long tộc từ trong “ thư viện “ được lưu giữ trong đầu, biết được Long tộc huyết mạch di truyền rất nhiều, vì thế long cũng có nhiều loại, trên đại lục phần lớn chỉ có giao long, á long, long khâu, dực long,... các loại tạp huyết long tộc, nếu như bọn hắn huyết mạch một ngày còn chưa tiến hoá, thành căn bản không thể tính là long tộc chân chính.

Chân chính long tộc, trên đại lục số lượng rất ít, được gọi là chân long.

Mà đầu tiểu long trước mặt Vương Hạo Thần, vậy mà lại là một đầu chân chính chân long!

Dựa vào Huyền Linh Mãng mỏng manh đến thảm thương long tộc huyết mạch, cơ hội có thể sinh ra một đầu chân long hâu như là con số không tròn trĩnh, thế nhưng trên thế gian không có cái gì gọi là tuyệt đối, chuyện tưởng như không thể xảy ra kia, lúc này vậy mà lại xảy ra rồi.

Đầu tiểu long kia, có được tuyệt đối tinh khiết chân long huyết mạch, hoàn toàn không có một tia tạp chất, coi như trên khắp đại lục, huyền thú có thể có được huyết mạch phản tổ hoàn mỹ giống như nó, chỉ sợ đều không có mấy đầu.

Chương 94: Tiểu Long

Bắc Hải Trấn mấy ngày nay không lúc nào được yên tĩnh, khắp nơi đều có vũ giả đi qua, trong tửu lâu, lại có vô số người xúm lại bàn tán, thậm chí có kẻ còn thêm mắm thêm muối, nói quá sự thật, đổi trắng thay đen.

Vương Hạo Thần đi trên đường, nghe được không ít lời bàn tán sôi nổi, vẻ mặt không nhịn được trở nên có chút cổ quái.

Hắn không nghĩ tới, sự tình mấy hôm trước đã trở thành đề tài để cho mọi người bàn tán không ngừng nghỉ như vậy. Không ai biết được, kẻ gây ra động tĩnh mấy ngày trước lại đang thoải mái nằm trong ngực hắn.

Kẻ hắn đang nói tới tự nhiên là đầu ấu long vừa mới sinh ra không lâu, Vương Hạo Thần đặt tên cho nó là Tiểu Long.

Bởi vì người đầu tiên Tiểu Long nhìn thấy sau khi mở mắt chính là Vương Hạo Thần, khiến cho trong tiềm thức của nó hắn chính là người thân của mình, hơn nữa trải qua mấy ngày tiếp xúc, Vương Hạo Thần quả thực đối đãi với nó rất tốt, vì thế nó đối với hắn càng thêm thân thiết.

Huyền thú bản tính hoang dã, thế nhưng nếu như được huấn luyện thích hợp, vì thì chính là người bạn trung thành nhất của chủ nhân.

Lại nói, Tiểu Long thân có hoàn mỹ thượng cổ chân long huyết mạch, vừa mới sinh ra đã có chiến lực ngang ngửa với nhân loại Vũ Linh cảnh vũ giả, cái này lúc ban đầu còn doạ cho Vương Hạo Thần một trận kinh hoàng thất sắc.

Vừa mới sinh ra đã có thể so sánh với Vũ Linh,... cái này quả nhiên là được thượng thiên ưu ái, hơn nữa đây chỉ là bước đầu mà thôi, Tiểu Long là huyền thú bên trong vương giả, không gian phát triển là vô hạn, chỉ cần nó có đầy đủ cố gắng, muốn đạt tới cảnh giới của tổ tiên năm xưa cũng không phải không có khả năng.

Mà tốc độ tu luyện của tiểu tử này quả thực càng khiến người khác phải ghen ghét, trưởng thành nhanh đến mức khó tin, ngoại trừ chính bản thân Vương Hạo Thần ra, hắn còn chưa thấy được kẻ nào có tốc độ tu luyện nhanh hơn Tiểu Long.

Cứ như vậy, Vương Hạo Thần liền có được một cái bảo tiêu có thể so sánh với Vũ Linh cảnh, hơn nữa còn là loại bảo tiêu phi thường có tiềm lực, lại cực kỳ trung thành, tại Bắc Hải Trấn hầu như có thể hoành hành vô kỵ.

Bất quá, Vương Hạo Thần cũng không đem Tiểu Long coi là thuộc hạ hay bảo tiêu, ngược lại xem nó như người thân của mình.

Từ nhỏ hắn luôn là một người cô đơn, ngoại trừ sư nương thì hắn có rất ít bằng hữu, huynh đệ càng là không có ai, Tiểu Long xuất hiện, khiến cho hắn cảm giác như mình có thêm một cái đệ đệ, đối với nó chăm sóc cực kỳ chu đáo.

Một người một thú, không mất bao nhiêu thời gian liền trở thành tri kỷ, không hề bởi vì chủng tộc khác biệt mà có chút ngăn cách.

Tiểu Long lúc này giống như con rắn nhỏ cuộn mình nằm trong ngực Vương Hạo Thần, hai mắt lim dim giống như đã ngủ, thỉnh thoảng lại dùng đầu thân mật cọ vào người hắn, hoàn toàn không có một chút chân long oai nghiêm phong phạm, ngược lại giống như một đầu tiểu thú thông thường đang làm nũng với chủ nhân.

Đối với việc này, Vương Hạo Thần chỉ khẽ lắc đầu cười, Tiểu Long lúc này chẳng khác gì một đứa trẻ sơ sinh, hắn sao có thể trách nó?

……….

Trương Liêu gần đây tâm trạng có thể nói là rất tốt, bởi vì không lâu trước đó Vương Hạo Thần tặng hắn ba viên Liệu Thương Đan, giá trị tại nơi này có thể nói là liên thành,Trương Liêu cũng không dùng, sau khi đóng cửa tiệm sớm liền nhanh chóng tìm tới một quầy hàng bán đồ trang sức, dùng một viên Liệu Thương Đan đổi lấy một sợi dây chuyền đắt tiền thật đẹp mắt, sau đó hớn hở quay về nhà, ý định tặng cho vợ mình một món quà bất ngờ.

Vợ của Trương Liêu, tên là Liễu Ngọc, dung mạo khá xinh đẹp, rất thích vòi vĩnh chồng mình, bất quá Trương Liêu yêu vợ, vì thế chưa từng oán than một lời, ngược lại càng lấy đó làm động lực không ngừng cố gắng làm việc, có thể nói là chiều vợ hết mực.

Sợi dây chuyền kia, lúc bình thường coi như Trương Liêu dốc toàn bộ tài lực cũng không có khả năng cầm xuống, thế nhưng hắn trong tay lại có Liệu Thương Đan, một viên nhị phẩm đan dược đổi lại một món đồ trang sức, nếu như để Vương Hạo Thần biết được chắc chắn sẽ không nhịn được mà cười khổ một tiếng, nếu nói về độ phá của, tên Trương Liêu thực sự có thể được xem là bậc tông sư a!

Trương Liêu lại không quan tâm đến những chuyện này, hắn chỉ một lòng muốn làm vợ mình vui, tay cầm sợi dây chuyền chạy thật nhanh về nhà.

Trương Liêu không biết, thứ chờ đợi hắn ở nhà... lại chính là một trận phong ba bão táp thực sự!

……..
Trong lúc Trương Liêu đang trên đường quay về, liền có một người cái nam tử y phục hoa lệ đi tới nhà hắn phía trước đại môn, nam tử này tựa hồ rất quen thuộc với nơi này, trực tiếp đẩy cửa đi vào.

- Tiểu Ngọc! Ta tới rồi!

Nam tử cất giọng gọi lớn.

- Đồng Phi ca! Ngươi hôm nay làm sao lại đến sớm như vậy?

Từ trong nhà lập tức có một cái mặt đầy trang điểm phụ nhân bước ra, mị nhãn hướng nam tử tên Đồng Phi ném tới.

Loại ánh mắt này, giống như là đang nhìn mình trượng phu hoặc tình nhân đồng dạng.

Mà nữ tử này, chính là Trương Liêu thê tử - Liễu Ngọc.

- Ha ha! Không phải là nhớ muội không chịu nổi sao?

Đồng Phi cười ha hả mà nói, ánh mắt nóng bỏng không chút kiêng kị nhìn qua Liễu Ngọc trước ngực tuyết trắng da thịt, dục vọng không có chút nào che dấu từ trong mắt phun trào mà ra.

Liễu Ngọc không phải là thiếu nữ chưa hiểu sự đời, vả lại Đồng Phi cũng không phải là chưa từng dùng loại ánh mắt này nhìn nàng, sao nàng có thể không biết hắn đang nghĩ gì?

- Đồ quỷ! Mấy hôm trước không phải nhân gia đã chiều ngươi cả ngày trời hay sao?

Liễu Ngọc miệng nói như vậy, thế nhưng thần sắc lại không chút nào kháng cự, ngược lại còn có ý câu dẫn Đồng Phi.

Nhìn thấy Liễu Ngọc như vậy, Đồng Phi trong lòng dục hoả càng thịnh, lập tức vươn tay đem Liễu Ngọc eo thon ôm lấy, đi thẳng vào trong nhà. - Hôm nay, ta nhất định để cho nàng không xuống giường được!

Đồng Phi cười tiện tiện nói, hai tay nhanh chóng giải khai Liễu Ngọc trên thân quần áo, mà Liễu Ngọc cũng rất biết cách phối hợp, không chút nào phản kháng để cho Đồng Phi tuỳ tiện lột đi quần áo của mình, mị nhãn như tơ nhìn y không chớp mắt.

Đồng Phi đem Liễu Ngọc đặt dưới thân về sau, trong phòng liền nhanh chóng truyền ra từng đạo nặng nề tiếng thở gấp.

Trương Liêu làm sao cũng không ngờ được, người vợ mình yêu thương hết mực lại lợi dụng lúc mình ra ngoài làm việc mà dan díu với người khác, hơn nữa còn trực tiếp làm chuyện đó trong phòng ngủ của hai vợ chồng.

Nguyên lại, Liễu Ngọc bản tính vốn ham vinh hoa phú quý, lại ỷ mình có nhan sắc bèn không chịu suốt đời ở với một người chồng tầm thường như Trương Liêu.

Đồng Phi thì là Đồng gia hậu nhân, một lần vô tình nhìn thấy Liễu Ngọc liền say mê nhan sắc của nàng, không bao lâu sau liền tự mình tìm đến cửa, Liễu Ngọc thấy Đồng Phi có thân phận là Đồng gia hậu nhân, vì thế cũng chẳng để tâm việc mình là nữ nhân đã có trượng phu, rất vui lòng cùng Đồng Phi ở cùng một chỗ, hai người tư tình cũng từ đó mà kết.

Đồng Phi một lần liền dễ dàng chiếm được Liễu Ngọc, càng thêm say mê nàng, bởi vì Trương Liêu ở bên ngoài làm việc nhiều khi cả tuần lễ đều không có thời gian trở về, vì thế hắn hầu như mỗi ngày đều tìm tới đây cùng Liễu Ngọc mây mưa, dần dần, cả hai hầu như đều quên mất Trương Liêu tồn tại.

………..

Mà lúc này, Trương Liêu đã cách nhà không xa.

Không hiểu sao, Trương Liêu trong lòng lại dâng lên từng trận bất an không thể lý giải.

Cước bộ của Trương Liêu càng lúc càng nhanh, thế nhưng nỗi lo sợ trong lòng lại không chút nào giảm bớt.

Khi cách đại môn chỉ còn 50 mét trái tim của Trương Liêu bắt đầu phanh phanh nhảy lên.

Nhìn thấy đại môn về sau, Trương Liêu sắc mặt soạt một cái liền trở nên trắng bệch.

Đại môn mở toang!

- Không phải đâu! Nhất định không phải giống như ta nghĩ!

Trương Liêu cố gắng tự trấn an mình, hít sâu một hơi bèn tiến vào trong nhà.

Thế nhưng chỉ vừa bước vào nhà, Trương Liêu liền nghe được từng đợt kiều mị rên rỉ thanh âm.

Mà chủ nhân của đạo thanh âm kia, không phải ai khác chính là thê tử của hắn, Liễu Ngọc!

Trương Liêu trong lòng hi vọng đều tại một giây phút này mà tan biến, chỉ còn lại vô tận thất vọng cùng đau thương.

Hắn làm sao cũng không ngờ tới, mình trước giờ một mực đối với Liễu Ngọc một tấm chân tình, thế nhưng kết quả lại khiến cho trái tim của hắn cơ hồ vỡ vụn! Thê tử của hắn, vậy mà lại nhân lúc hắn vắng nhà lăng nhăng với người khác, hơn nữa còn là ở trong gian phòng của hắn và nàng!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau