NGHỊCH THẾ VŨ THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Nghịch thế vũ thần - Chương 71 - Chương 75

Chương 70: Như một giấc mộng

Tính đến ngày hôm nay cũng đã tròn một tuần mà Vương Hạo Thần cùng với Lý Mộ Tinh ở lại trong Xích Phong Cốc, mặc dù bọn hắn ở lại đây đã được một khoảng thời gian, Xích Diệm Thiên Hổ cũng có một lần ra ngoài truy tìm Lý Mộ Tinh tung tích, thế nhưng hiển nhiên là không tìm được nàng, sau cùng chỉ có thể hậm hực mà về.

Những ngày qua, Vương Hạo Thần nếu không phải trò chuyện với Lý Mộ Tinh thì là dành thời gian luyện võ dưới sự chỉ dẫn của nàng, dù sao Lý Mộ Tinh tuy rằng trọng thương, thế nhưng một thân võ học vẫn không mất đi chút nào, tuỳ tiện chỉ điểm một chút, cũng có thể để cho Vương Hạo Thần nhận được lợi ích cực lớn, đặc biệt là tại trên kiếm đạo.

Được một vị Vũ Vương tự mình chỉ điểm, lại thêm Vương Hạo Thần tuyệt thế thiên tư, nếu như thực lực hắn không tăng tiến, đó mới là việc lạ.

Tiến bộ lớn nhất không gì khác ngoài kiếm đạo, Vương Hạo Thần trải qua mấy ngày được Lý Mộ Tinh chỉ dạy, hắn đối với kiếm đạo cảm ngộ đã tăng lên một tầng cao mới, gần như đã lĩnh hội được cái hư hư thực thực của ý cảnh, cảnh giới kiếm đạo của hắn lúc này đã chạm tới nửa bước kiếm ý cực hạn, gần như đã đạp một chân vào cảnh giới kiếm ý, cái hắn còn thiếu, chỉ là đăng lâm một bước cuối cùng mà thôi.

Đối với Vương Hạo Thần tiến bộ, Lý Mộ Tinh chính là người rõ ràng hơn ai hết, nàng cũng là người bị hắn thiên phú khiến cho kinh ngạc tột cùng.

Vương Hạo Thần thiên tư trong mắt nàng, đúng là kinh hãi thế tục, có những đạo lý võ học phức tạp nàng chỉ cần giảng qua một lần, hắn nghe xong liền nhớ được không sót một chữ nào, hơn nữa còn có thể từ đó suy luận ra không ít thứ, chính xác là học một biết mười.

Hơn nữa, cái khiến nàng cảm thấy sợ hãi nhất chính là khả năng lĩnh ngộ của thiếu niên này, cái này không thể dùng hai từ “ thiên tài “ để hình dung được nữa, hai chữ “ yêu nghiệt “ có lẽ hợp với hắn hơn cả.

Chỉ mấy ngày trước khi nàng mới bắt đầu chỉ điểm cho Vương Hạo Thần, hắn đối với kiếm đạo lý giải trong mắt nàng còn rất nông cạn, cảnh giới cũng chỉ miễn cưỡng đạt tới nửa bước kiếm ý mà thôi. Đương nhiên, cái này đối với nàng mà nói cũng đã khó có được rồi, đặc biệt là khi tu vi của chỉ mới là Vũ Đồ mà thôi.

Dựa vào độ tuổi của Vương Hạo Thần, đạt tới tu vi hiện tại kỳ thực rất bình thường, thậm chí ở trong ngũ đại tông môn chỉ có thể coi là hạ đẳng đệ tử, thế nhưng nếu là ở độ tuổi này lĩnh ngộ ra kiếm ý, vậy thì đó là một chuyện không thể xem thường.

Phải biết, “ ý cảnh “ vốn không phải là thứ mà Vũ Đồ có thể đụng chạm, ít nhất cũng phải có Vũ Sĩ tu vi mới có thể tìm hiểu một chút da lông bên ngoài, Lý Mộ Tinh nàng lúc trước thân là Vân Hà Tông một cái hiếm có được kiếm đạo kỳ tài, nàng chính là tại Tam Tinh Vũ Sĩ chi cảnh mới chạm tới nửa bước kiếm ý cảnh giới.

Chính vì vậy, Lý Mộ Tinh mới cảm thấy Vương Hạo Thần ngộ tính đáng sợ đến mức phi lý.

Vân Hà Tông lịch sử đã có hơn 600 năm, chính là tông môn có bề dày lịch sử lớn nhất trong ngũ đại tông môn, chỉ kém mỗi hoàng thất mà thôi, thế nhưng trong khoảng thời gian dài đằng đẵng như vậy, cũng không có một vị kiếm tu nào có thể tại trước khi bước vào Vũ Sĩ mà có thể đụng chạm tới kiếm ý, đủ biết độ khó trong việc lĩnh hội ra kiếm ý khó tới mức nào, vũ giả tu vi càng thấp, vậy thì tỷ lệ thành công cũng thấp đi, dưới Vũ Sĩ mà muốn lĩnh hội ra kiếm ý, gần như là chuyện không thể nào.

Kiếm, chính là loại vũ khí được nhiều vũ giả sử dụng nhất trên đại lục, thế nhưng đồng thời cũng là loại vũ khí khó tu luyện nhất trên đại lục.

Khi tu vi còn thấp, nếu như là luyện đao, luyện thương, hay luyện quyền, độ khó trong việc lĩnh hội “ ý cảnh “ chắc chắn sẽ dễ hơn nhiều so với luyện kiếm.

Ít nhất, Lý Mộ Tinh biết trong suốt 700 năm lịch sử của Đông Hoa hoàng triều, chỉ có hai người có thể tại Vũ Đồ cảnh giới chạm tới cảnh giới kiếm ý, một người là Đông Hoa hoàng triều đệ nhất khai quốc công thần Đông Xuyên Kiếm Hoàng, một người khác thì lại là Cổ Kiếm Trai trong lịch sử đệ nhất thiên tài Táng Nguyệt Kiếm Hoàng!

Hai người này chân chính là siêu cấp cường giả trong thời đại của bọn họ, ngay cả Lý Mộ Tinh khi nghĩ tới họ đều không tránh khỏi có chút kính ý.

Bất kể là Đông Xuyên Kiếm Hoàng hay Táng Nguyệt Kiếm Hoàng tu vi đều đã chạm tới một chữ “ Tông “, tức là bọn họ thời đỉnh phong thực lực đã siêu thoát Vũ Hoàng, trở thành một đời Vũ Tông vô thượng cường giả!

Tại trong Đông Hoa hoàng triều lịch sự, Vũ Hoàng kỳ thực cũng không phải là cực hạn, phía trên còn có Vũ Tông cảnh vô thượng cường giả, chỉ là số lượng thực sự quá mức ít ỏi, không phải thế hệ nào cũng có thể sản sinh ra loại cường giả như vậy, Đông Hoàng hoàng triều khai quốc hoàng đế, ngũ đại tông môn đời thứ nhất tổ sư, chính là cường giả tiêu biểu cấp bậc đó.

Vũ Tông cảnh vô thượng cường giả, từ trước đến nay chỉ xuất hiện trong hoàng thất hoặc ngũ đại tông môn, nếu Vũ Vương được tính là tông môn cao tầng, Vũ Hoàng là tông môn đỉnh phong chiến lực, vậy thì Vũ Tông chính là tông môn định hải thần châm, coi như không phải tông chủ, vẫn như cũ địa vị cao vời, thậm chí tông chủ ở trước mặt bọn hắn còn phải cung kính không ít, dù sao ở bất cứ nơi nào, thực lực vi tôn đạo lý này luôn luôn tồn tại, không có thực lực, coi như ngươi là tông chủ, ai có thể phục ngươi?

Đông Xuyên Kiếm Hoàng và Táng Nguyệt Kiếm Hoàng thực lực mạnh mẽ là chuyện ai cũng biết, bọn họ coi như là so sánh với mấy vị khai tông tổ sư kia đều không kém chút nào, thế nhưng Đông Xuyên Kiếm Hoàng cũng phải là tại Cửu Tinh Vũ Đồ mới chạm tới cảnh giới nửa bước kiếm ý, Táng Nguyệt Kiếm Hoàng thiên tư xem như tốt hơn một chút, tại Bát Tinh Vũ Đồ cũng đạt cảnh giới này, bất quá đem thành tựu của hai vị tiền bối cao nhân này so sánh với Vương Hạo Thần thì lại... có chút tầm thường.

Lý Mộ Tinh thân là Vũ Vương, nàng tự nhiên có thể nhìn ra được Vương Hạo Thần tu vi chỉ là Lục Tinh Vũ Đồ, thế nhưng hắn cũng đã chạm đến cảnh giới nửa bước kiếm ý, nếu chỉ tính riêng về khoản kiếm đạo thiên phú, hắn hoàn toàn có thể ngạo thị tất cả kiếm đạo thiên tài trong 700 năm lịch sử của Đông Hoa hoàng triều. Những thiên tài kia ở độ tuổi của Vương Hạo Thần tuyệt nhiên mạnh hơn hắn vô số lần, thế nhưng tại Lục Tinh Vũ Đồ lĩnh ngộ kiếm ý, bọn hắn tuyệt đối không cách nào làm được.

Lý Mộ Tinh khi phát hiện ra chuyện này đã rất kích động, thậm chí muốn nhận hắn vào làm Vân Hà Tông đệ tử, đáng tiếc sau khi biết được đối phương đã là đệ tử của Thiên Sinh Môn thì nàng cũng chỉ có thể từ bỏ, trong lòng lại không ngừng cảm thán Thiên Sinh Môn vận khí quá tốt.

Lý Mộ Tinh mấy ngày nay không ngừng chỉ dạy Vương Hạo Thần tu luyện, đồng thời cũng cho hắn không ít thử thách, muốn xem hắn ngộ tính cùng thiên phú cực hạn là ở đâu, để cho nàng kinh hãi chính là, mặc dù trải qua mấy ngày như vậy, nàng cũng vô pháp xem thấu hắn cực hạn, chuyện này đúng là nàng chưa gặp phải bao giờ.

Nhìn thấy thiên phú kinh khủng của Vương Hạo Thần, Lý Mộ Tinh trong lòng cũng không tránh khỏi có chút khó hiểu, dựa vào hắn thiên phú tốt như vậy, tu vi đáng lẽ không thể thấp như thế, kém nhất cũng phải sớm đột phá Vũ Sĩ rồi mới đúng, làm sao còn kẹt tại Vũ Đồ cảnh đâu này?

- ------

Lúc này là vào buổi sáng sớm, Vương Hạo Thần giống như mọi ngày ngồi ở trước cửa động làm điểm tâm cho hắn và Lý Mộ Tinh, món ăn cũng không phải thứ gì lạ lẫm, chính là món thịt nướng trứ danh của hắn, chỉ thấy từng khối thịt đỏ tươi đang dần dần chuyển màu, mỡ thịt nhỏ nhọt bị ngọn lửa đốt cháy phát ra âm thanh xèo xèo, hương thơm bốc lên khiến cho bất cứ một người nào hít phải đều sẽ có cảm giác thèm ăn.

Những ngày này, Vương Hạo Thần giống như được trở về khoảng thời gian lúc trước tại Thiên Sinh Môn, ngày ngày nấu ăn sau đó lại luyện võ dưới sự chỉ điểm của sư nương, lúc này kỳ thực không khác gì so với khoảng thời gian đó, chỉ khác một điểm, đó là người chỉ dạy hắn không phải là Nhạc Thi Dao mà lại là Lý Mộ Tinh.

- Bộp!

Từ trong động vang lên từng tiếng bước chân, khiến cho Vương Hạo Thần đang nướng thịt khi phát hiện liền quay đầu lại nhìn về sau.

Bên trong sơn động đi ra một vị nữ tử xinh đẹp tuyệt trần, toàn thân diện một bộ váy trắng như tuyết, mái tóc đen dài như thác nước búi cao, khuôn mặt xinh đẹp thêm vào một phần cao quý cùng lãnh ngạo, khiến cho Vương Hạo Thần kém chút không thể nhận ra được, đây chính là nữ tử có chút yếu đuối nhu nhược mấy ngày trước.

Vương Hạo Thần nhìn Lý Mộ Tinh mỹ lệ mà thánh khiết đang đi tới gần, đột nhiên cảm giác có chút xa lạ với nàng, nếu nàng lúc trước giống như một vị tỷ tỷ xinh đẹp nhà bên, thì lúc này nàng lại cho hắn một loại cảm giác cao cao tại thượng giống như nữ thần, khiến cho hắn không cách nào kịp thích ứng, nụ cười trên môi không ngờ vậy mà chậm rãi tiêu tán.

Lý Mộ Tinh mắt đẹp nhìn Vương Hạo Thần, thản nhiên nói: - Đang nấu ăn sao?

Thanh âm của nàng lúc này cũng không còn gần gũi hay ôn hoà như ngày hôm qua, chỉ còn lại lãnh ngạo và cao quý.

- Ân! Cô đợi một chút đi, thịt đã gần chín rồi!

Vương Hạo Thần khẽ gật đầu, sau đó liền quay đi, không để cho nàng nhìn thấy vẻ buồn bả trên khuôn mặt của mình, bàn tay lật trở từng khối thịt nướng trên đám lửa, trong lòng hắn chỉ có thể tự nói với mình rằng, vị tỷ tỷ thân thiết với hắn trong mấy ngày qua đã đi rồi, trở lại làm một đầu phượng hoàng cao quý ở trên bầu trời, người ở phía sau hắn lúc này, là Phi Vũ Kiếm Vương đại danh đỉnh đỉnh trên thiên hạ, hoàn toàn không phải là Lý Mộ Tinh mà hắn từng quen biết nữa.

Hắn ở trước mặt của nàng lúc này, không còn có cảm giác gần gũi và thân thiết như trước nữa, ngược lại còn thấy xa lạ và tự ti khi đứng trước mặt nàng.

Lúc này, hắn tựa như một con cóc hèn mọn đang ngưỡng vọng đầu phượng hoàng cao quý đang bay trên trời vậy, cảm giác này... để cho hắn rất chán ghét, thế nhưng hắn cũng biết, đây chính là sự thật.

- Quả nhiên chỉ là một giấc mộng mà thôi, xem ra đã đến lúc phải tỉnh lại rồi!

Đắng chát cười một tiếng, Vương Hạo Thần chậm rãi đem từng khối thịt nướng cắt ra thành từng miếng mỏng, đặt trên một tàu lá chuối tươi, đưa về phía Lý Mộ Tinh, thanh âm có chút khô khan nói:

- Cô ăn đi!

Lý Mộ Tinh ánh mắt nhàn nhạt nhìn xem Vương Hạo Thần một chút, sau đó lại nói:

- Ta không đói! Ngươi tự lo cho bản thân mình là được!

Lời nói của nàng không lớn, thế nhưng lại giống như tạo ra một bức tường vô hình ngăn cách giữa hai người, bất kể Vương Hạo Thần cố gắng đến đâu, đều không thể vượt qua bước tường đó tiến lại gần nàng.

Nghe lời này của Lý Mộ Tinh, Vương Hạo Thần chỉ cảm thấy trong lòng nhói đau, cánh tay gần như cứng đờ ở trên không trung, đôi mắt sáng rực như sao nhìn Lý Mộ Tinh không chớp, tựa hồ như đang muốn tìm ra một đường nét quen thuộc nào đó còn sót trên khuôn mặt của nàng trong những ngày qua.

Đáng tiếc, hắn không tìm được... ngoại trừ dung mạo vẫn như trước, thì nàng đã không có bất kỳ một nét tương đồng nào với nữ tử mà hắn đó sống chung gần một tuần qua.

Là nữ vương quay về hoàng cung quên hết chuyện nơi phàm tục, hay là lòng dạ nữ nhân vốn là như vậy, trở mặt thực sự còn nhanh hơn lật sách?

- Tốt!

Vương Hạo Thần khó khăn nói ra hai chữ, trong lòng đau đớn thế nhưng trên mặt hắn lại giả bộ như không sao cả, khoé miệng thuỷ chung mang theo một tia cười gượng ép.

Vào lúc này, hắn cũng chẳng quan tâm trạng để ăn uống, thế nhưng lại cứ phải ăn, cố gắng che dấu cảm xúc của chính mình, chỉ là hắn không tài nào hiểu nổi, miếng thịt nướng vốn dĩ thơm ngon như vậy, vào miệng bây giờ lại chẳng có mùi vị gì cả.

Vương Hạo Thần không biết rằng, nữ tử đứng sau lưng mình lúc này cũng cật lực đang che dấu cảm xúc của mình giống như hắn, chỉ là nàng dường như không giỏi việc này cho lắm, trên khuôn mặt xinh đẹp vốn dĩ chứa đầy nét cao quý nay lại xuất hiện một tia khổ sở cùng bất đắc dĩ, ngọc thể khẽ run lên, đáng tiếc Vương Hạo Thần lại không nhìn thấy bộ dạng của nàng bây giờ.

Chương 71: Phát tài

Ăn uống qua loa một chút về sau, Vương Hạo Thần chậm rãi đem tâm tình của mình bình phục lại một lần, ánh mắt, cũng dần dần trở nên đạm mạc.

Nếu những ngày qua thực sự chỉ là một giấc mộng, vậy hắn sẽ chấp nhận đem nó xem là một đoạn ký ức đẹp trong nhân sinh mà ghi tạc vào trong lòng, còn trước mắt, hắn cũng sẽ không níu kéo một thứ căn bản không thuộc về mình.

- Cô bây giờ thực lực đã khôi phục, vậy bước tiếp theo hẳn là sẽ đi tìm Xích Diệm Thiên Hổ phải không?

Vương Hạo Thần quay đầu lại nhìn Lý Mộ Tinh nói, hắn đại khái cũng đoán được nữ nhân này chuẩn bị muốn làm gì.

Lý Mộ Tinh thần sắc bình thản khẽ đật đầu, nói:

- Đây là đương nhiên, ta chiến lực lúc này đã khôi phục không sai biệt lắm, hơn nữa có kinh nghiệm từ lần trước, Xích Diệm Thiên Hổ chắc chắn không thể giống như nghiền áp ta! Bất quá muốn lấy được Xích Diệm Đan hay không, còn phải nhìn ngươi bản lĩnh!

- Cô yên tâm! Ta đã nói sẽ giúp cô, vậy nhất định sẽ tận lực làm đến cùng, bằng mọi giá sẽ lấy được Xích Diệm Đan!

Vương Hạo Thần ánh mắt kiên định mà nói, thế nhưng trong lòng hắn, không nhịn được một lần nữa nhói đau, bởi vì theo hắn thấy, Lý Mộ Tinh sau khi bình phục thương thể còn ở lại nơi này, chính là bởi vì mình đối với nàng còn có chỗ sử dụng, nếu không phải vậy, có phải nàng nhìn đều sẽ không nhìn hắn thêm một cái, trực tiếp rời đi rồi không?

Lý Mộ Tinh đạm thanh nói:

- Chỉ cần ngươi có thể giúp ta đoạt lấy Xích Diệm Đan, Lý Mộ Tinh ta tự nhiên sẽ có hậu lễ!

Vương Hạo Thần nghe nàng nói vậy, con ngươi càng thêm ảm đạm, cười gượng một tiếng, cũng không có hứng thú đáp lại, hắn thật sự không hiểu, vì cái gì, thực lực có thể làm con người thay đổi nhiều đến thế, nếu không phải trước đó đã nói sẽ giúp nàng, hắn quả thực có xúc động muốn quay người rời khỏi nơi này ngay lập tức, nữ tử trước mặt, chỉ có dung mạo quen thuộc, còn tất cả.. . đều quá xa lạ.

Lý Mộ Tinh chăm chú nhìn thiếu niên trước mặt, con ngươi vậy mà hiện ra một tia đau lòng, nhưng lại bị nàng che dấu quá kỹ, đến cả Vương Hạo Thần đều không nhận ra, cuối cùng nàng khẽ hít sâu một hơi, nói:

- Khởi hành thôi?

Vương Hạo Thần không nói gì, chỉ là khẽ gật đầu biểu hiện mình đồng ý.

Lý Mộ Tinh tiến lên đứng ở bên cạnh hắn, một tay đặt lên hắn bờ vai, sau đó Vương Hạo Thẩn chỉ thấy một trận trời đất quay cuồng, bởi vì tốc độ của Lý Mộ Tinh rất nhanh, khiến cho hắn có chút không thể thích ứng, dù sao với tu vi của hắn mà muốn tiếp xúc với Vũ Vương cấp bậc tốc độ, vậy thì đúng là quá sức.

Cũng may tình trạng này diễn ra quá lâu, bởi vì hai người bọn họ đã đến được phía trước ngọn núi mà Xích Diệm Thiên Hổ đang cư ngụ.

Trước đây bởi vì không có thời gian, Vương Hạo Thần chưa có dịp nhìn kỹ ngọn núi màu đỏ của Xích Diệm Thiên Hổ, lúc này quan sát kỹ lưỡng, mới phát hiện trên đỉnh núi, có một cái sơn động khổng lồ màu đỏ được vô số hàng cây che đậy, nếu như không nhìn kỹ, rất khó có thể nhận ra bên trong có ẩn dấu sơn động.

- Đó là Xích Diệm Thiên Hổ hang động?

Vương Hạo Thần ánh mắt hơi ngưng tụ, lại hướng Lý Mộ Tinh hỏi.

- Không sai! Đợi lát nữa ta cuốn lấy đầu súc sinh kia, ngươi liền nhân cơ hội đó mà lẻn vào động phủ của nó!

Lý Mộ Tinh thanh âm bình thản lại có một tia ngưng trọng nói, đôi chân thon dài bước ra, trực tiếp đạp không mà đến, đi về phía hang động của Xích Diệm Thiên Hổ.

- Cẩn thận!
Thời khắc mấu chốt, Vương Hạo Thần vẫn không nhịn được đối với nàng nói một câu.

Lý Mộ Tinh thân thể thoáng khựng lại, thế nhưng rất nhanh sau đó lại bước đi, chỉ là thanh âm của nàng vẫn truyền tới tai Vương Hạo Thần.

- Ngươi cũng vậy!

Nàng lời nói vừa dứt, thân ảnh liền giống như một cơn gió biến mất tại chỗ, sau đó liền xuất hiện ở ngay bên trên đỉnh núi, bạch y phiêu động trong gió, kết hợp với nàng khí chất, quả thực giống như cửu thiên tiên nữ đồng dạng.

Lý Mộ Tinh từ đầu đã không có ý định che dấu bản thân khí tức, vì thế ngay khi nàng tiến vào ngọn núi phạm vi, ở sâu trong động phủ Xích Diệm Thiên Hổ liền lập tức cảm nhận được, thú đồng đang nhắm chặt đột nhiên mở ra, trong mắt hiện lên nồng đậm sát khí.

- Nữ nhân to gan! Ngươi vậy mà còn dám quay lại đây, lần này ta nhất định phải khiến ngươi chết không có chỗ chôn!

Một tiếng gầm thét chấn động hư không vang lên, Xích Diệm Thiên Hổ thân thể khổng lồ ẩn trong một đạo xích quang đỏ rực lao thẳng lên bầu trời, uy thế cực kỳ kinh người.

Xích Diệm Thiên Hổ, đối với Lý Mộ Tinh có thể nói là hận đến thấu xương, nữ nhân không chỉ quấy rầy nó nghỉ ngơi, lại càng ra tay đả thương nặng nó, nếu không phải bản thân có huyền thú nhục thân cực kỳ cường đại, chỉ sợ vết thương lúc này còn chưa có khỏi đâu, thậm chí có khả năng không thể ra ứng chiến.

Tất cả những điều cộng thêm việc huyền thú với nhân loại từ muôn thủa đến đây đều là túc địch nguyên nhân, Xích Diệm Thiên Hổ vừa mới ra khỏi hang động liền không chút chần chờ hướng Lý Mộ Tinh phát động thế công, tựa hồ rất muốn đem nàng ngay lập tức xé thành trăm mảnh.

Lý Mộ Tinh đối mặt Xích Diệm Thiên Hổ thế công không có chút nào hoảng loạn, chỉ thấy nàng ngọc thủ kết ấn, hùng hậu thể nội nguyên khí hoá thành một đạo vô cùng ngưng thực bạch sắc đại thủ ấn, hào quang màu trắng tựa như một vòng bạch nhật cùng Xích Diệm Thiên Hổ tại trên cao gần nghìn thước hung hăng va chạm cùng một chỗ.

Về khoảng phòng thủ, Lý Mộ Tinh có thể không phải đối thủ của Xích Diệm Thiên Hổ, thế nhưng nếu là đối công, vậy nàng tự tin có thể một mạch nghiền áp đối phương.

Vương Hạo Thần ánh mắt chăm chú nhìn xem trên không trung tràng chiến, xác định Lý Mộ Tinh tạm thời không có việc gì về sau, hắn liền bắt đầu hành động, đầu tiên dùng nguyên khí che đậy bản thân khí tức, sau đó liền hoá thành một đạo tàn ảnh lướt đi trên mặt đất, lẩn trong rừng rậm, bí mật chạy về phía hang động trên đỉnh núi.

Một đường chạy lên đỉnh núi, Vương Hạo Thần mồ hôi đều không nhịn được rơi như mưa, không phải gì khác, thực sự là bởi vì nhiệt độ trên ngọn núi này quá kinh khủng.Nhiệt độ ở nơi này theo Vương Hạo Thần dưới Thất Tinh Vũ Đồ chắc chắn không có người có thể chịu được, nếu liều lĩnh đi lên nhất định sẽ chết khô ở nơi này.

Vương Hạo Thần là một ngoại lệ, tuy tu vi của hắn chỉ là Lục Tinh Vũ Đồ, thế nhưng thể nội nguyên khí nếu xét về chất lượng lẫn độ hùng hậu so với Bát Tinh Vũ Đồ đều không kém bao nhiêu, vì thế mới miễn cưỡng có thể chịu đựng được nhiệt độ nơi này, bất quá cái này cũng chỉ có thể kéo dài tối đa một ngày mà thôi, sau đó hắn cũng nhất định phải rời khỏi, muốn trường kỳ ở lại nơi này, ít nhất cũng phải có tu vi Vũ Sĩ.

Băng qua khu rừng rậm, Vương Hạo Thần rất nhanh liền thấy được một cái cửa động khổng lồ nằm phủ phục trên đỉnh núi.

Cửa động rất lớn, so với cửa động lúc trước hắn và Lý Mộ Tinh ở thì phải lớn hơn ít nhất gấp mười lần, đi vào bên trong, hắn liền cảm nhận được nhiệt độ ở trong này so với ngoại giới còn nóng hơn một phần, để cho hắn kém một chút hít thở không thông.

Xích Diệm Thiên Hổ hang động cũng không có giống như Vương Hạo Thần tưởng tượng đen tối như vậy, ngược lại có từng đốm lửa đang cháy tường đá vì hắn chiếu sáng không gian trước mặt, để ý nghĩ, Vương Hạo Thần mới phát hiện có một thông đạo to lớn xuyên thẳng vào bên trong lòng núi, tựa hồ hang động nơi hắn đứng là nơi nghỉ ngơi của Xích DIệm Thiên Hổ, phía sau đó còn có một cái hang động khác.

Vương Hạo Thần lưỡng lự một chút, sau đó liền cất bước đi vào thông đạo, đường đi có chút khúc chiết, thế nhưng nhờ có ánh lửa chiếu rọi, hắn cũng không gặp bao nhiêu khó khăn.

Thông đạo tương đối dài, Vương Hạo Thần đi bộ một hồi mới thấy lối ra, quả nhiên phía sau còn có một cái hang động khác, hắn chỉ vừa mới bước vào, liền thấy được một khung cảnh xa hoa đến mức khiến hắn phải sửng sờ trong giây lát.

Động phủ này so với cái bên ngoài thì nhỏ hơn rất nhiều, thế nhưng nếu nói về độ xa hoa thì hai cái căn bản không cùng một cái cấp bậc, thậm chí Vương Hạo Thần có thể tin chắc rằng, động phủ này chính là nơi Xích Diệm Thiên Hổ cất giữ cả đời tài phú.

Không nói tới những thứ khác, vàng bạc ngân lượng ở trước mặt hắn cũng đã chất cao thành một toà núi nhỏ, Vương Hạo Thần có chút hoài nghi, số của cải này Xích Diệm Thiên Hổ hẳn là vô tình từ trong tay nhân loại vũ giả đánh cướp tới, nếu không nó thân là huyền thú, cần gì phải lấy nhiều vàng bạc như vậy? Cho dù lấy được cũng không có chỗ dùng a!

Thế nhưng cái để Vương Hạo Thần chú ý nhất, không phải là chỗ vàng bạc châu báu kia, mà là số dược thảo nhiều đếm không hết đang nằm rải rác trên mặt đất, tựa như rau cải trên đường vậy.

Nhìn chất lượng của số dược thảo này, cho dù Vương Hạo Thần còn chưa thể đánh giá toàn bộ, thế nhưng chỉ cần nhìn sơ qua hắn liền có thể đoán được đại khái, chất lượng của chúng so với đám dược thảo mà hắn nhận được từ chỗ động phủ của Lăng Dật Phàm phải cao hơn nhiều.

Hắn thậm chí có thể thấy được trong số những cây dược thảo kia còn có một chút tứ giai, thậm chí ngũ giai linh dược!

- Xích Diệm Thiên Hổ này... đúng là một cái phá gia chi tử a!

Bình thường mà nói, dược thảo đều được cất kỹ lưỡng ở trong hộp để bảo quản chất lượng, thế nhưng tên Xích Diệm Thiên Hổ này lại chơi ngược, vậy mà đem dược thảo vứt lung tung trên mặt đất, lúc này coi như dược liệu có tốt đến đâu cũng đã trôi mất không ít...

Nghĩ tới việc này, cho dù là Vương Hạo Thần khoé miệng đều không nhịn được mà giật giật mấy cái.

- Thứ kia là... Xích Diệm Đan?

Vương Hạo Thần nhìn ngắm xung quanh một hồi, liền phát hiện có mấy khoả nhìn qua giống như đan dược hình tròn nằm ở một góc, bất quá vật này so với nắm đấm còn lớn hơn một chút, toàn thân đỏ rực như lửa, trên thân không có dược hương, nhìn qua cực kỳ bình thường, thế nhưng bên trong lại ẩn chứa kinh người cuồng bạo năng lượng.

Vương Hạo Thần từng được nghe Lý Mộ Tinh mô tả qua Xích Diệm Đan hình dạng, lúc này hắn hoàn toàn không hoài nghi, trước mặt mình lúc này đúng là thứ mà nàng cần, hơn nữa còn là bốn khoả.

Công việc tiếp theo cũng rất dễ dàng, Vương Hạo Thần đơn giản đem bốn khoả Xích Diệm Đan thu vào trong nạp giới, sau đó ánh mắt lại lướt qua chỗ tài phú khổng lồ của Xích Diệm Thiên Hổ đang ở ngay trước mặt, trên mặt lộ ra một nụ cười nhàn nhạt:

- Lần này đúng là phát tài a!

Chương 72: Mầm mống hoả tinh?

Vương Hạo Thần từ trước đến nay chưa bao giờ tự nhận mình là người tốt hay chính nhân quân tử gì, đã xác định mình cùng với Xích Diệm Thiên Hổ chắc chắn là kẻ địch, vậy hắn tuyệt đối sẽ không khách khí với đối phương.

Lại nói, hắn đối với một bút tài phú khổng lồ này cũng cực kỳ khát vọng!

Vương Hạo Thần bằng tốc độ nhanh nhất đem vàng bạc, dược thảo, binh khí, bảo vật có trong động phủ toàn bộ thu vào túi càn khôn của mình, ngay cả một thứ đều không chừa lại.

Lượng tài nguyên ở nơi này nhiều tới mức, hắn túi càn khôn căn bản không đủ chỗ chứa, khá tốt trước đó hắn nhận được một ít túi càn khôn vị Vũ Quân chết dưới tay Lăng Dật Phàm lưu lại, nếu không e rằng hắn có tâm cũng vô lực thu lấy những thứ này.

Đem mọi thứ có trong hang động thu vào túi càn không về sau, Vương Hạo Thần liền muốn rời khỏi nơi này, thế nhưng hắn rất nhanh liền dừng lại, ánh mắt có chút tò mò nhìn vào một góc trong hang động.

Ở nơi đó, có một lỗ hỗng thông xuống dưới mặt đất, thế nhưng so với thông đạo ban nãy thì lại nhỏ hơn một chút, theo hắn ước tính chỉ vừa đủ cho Xích Diệm Thiên Hổ chui lọt, đương nhiên, đối với nhân loại như hắn thì vẫn có thể tính là vô cùng rộng rãi.

- Chẳng lẽ bên dưới còn có động thiên hay sao?

Vương Hạo Thần khẽ nhíu mày, do dự một chút, vẫn là quyết định đi vào, dù sao đã tới tận đây rồi, nếu như không đi tới điểm cuối cùng e rằng trong lòng sẽ có nuối tiếc.

Thông đạo này cũng không tính dài, một đường càng không khó đi, Vương Hạo Thần chỉ cần theo đường đi khoảng năm phút liền đặt chân lên một cái hang động khác.

Chỉ là ngay khi đi tới hang động này, Vương Hạo Thần liền phát giác ra nhiệt độ ở nơi này vậy mà so với bên trên còn phải cao hơn nhiều, dựa vào thực lực của hắn mà cũng có cảm giác giống như đang ở trong một cái lò nung, ngay cả hô hấp đều có chút khó khăn, nhiệt độ ở nơi này thực sự quá kinh khủng.

Đảo mắt nhìn quanh hang động, Vương Hạo Thần nhanh chóng phát hiện ra ở chính giữa nơi này vậy mà tồn tại lấy một ngọn lửa màu đỏ như máu, đang cháy bập bùng, xung quanh kinh khủng nhiệt độ, chính là từ nó mà ra.

Khí tức từ ngọn lửa này, hoàn toàn khác biệt mới những ngọn lửa bình thường mà Vương Hạo Thần từng thấy, nếu như ngọn lửa bình thường tràn đầy tạp chất, thì ngọn lửa này lại giống như được tạo ra từ những vật chất tinh tuý nhất, nhiệt độ vượt xa hoả diễm bình thường, dường như có thể đem linh hồn của một người thiêu đốt thành hư vô.

- Đây chẳng lẽ là... trong truyền thuyết hoả linh?

Vương Hạo Thần trong đầu xuất hiện một cái suy đoán khiến cho hắn cũng phải lạnh người.Bình thường hoả diễm, chỉ có thể là do vũ giả tu vi cao thâm vận dùng thuộc tính nguyên khí của mình ngưng luyện mà ra, lại được vũ giả dùng bản mạng nguyên khí và huyết mạch để nuôi dưỡng, thế nhưng trên thế gian còn có một loại hoả diễm đặc biệt khác, đó chính là hoả diễm được thiên địa nguyên khí ngưng tụ nuôi dưỡng mà thành, được gọi là thiên địa hoả linh hay gọi ngắn gọn là hoả linh, bất kể là uy lực hay phẩm chất so với hoả diễm được vũ giả ngưng tụ ra phải cao hơn không biết bao nhiêu lần, trong mắt vũ giả chính là vô giá bảo vật, đáng tiếc những thứ đồ vật do thiên địa tạo ra thường rất khan hiếm, không có vận khí nghịch thiên căn bản không thể tìm tới.

Không chỉ hoả linh, bất kể là thuỷ linh, thổ linh hay kim linh đều có giá trị không thể đo lường như vậy, nếu như xuất hiện trên thế gian, nhất định sẽ dẫn đến một hồi phong ba huyết vũ tranh đoạt.

Vương Hạo Thần đã từng có dịp được nhìn thấy một vị trưởng bối tại Thiên Sinh Môn biểu diễn do hắn ngưng tụ ra hoả diễm, thế nhưng Vương Hạo Thần cảm thấy, tạm thời không nói tới uy lực, chỉ riêng độ tinh thuần của hoả diễm, đoá hoả linh trước mặt hắn lúc này hoàn toàn có thể đem vị trưởng bối kia ngưng tụ ra hoả diễm bỏ xa mười tám con phố.

Hắn thật sự không ngờ, mình vậy mà có thể ở nơi này tìm ra trân quý như vậy đồ vật!

Chỉ là Vương Hạo Thần đồng dạng có chút khó hiểu, bởi vì nếu đây thực sự là một đoá hoả linh, vậy coi như nó là phẩm chất thấp nhất hoả linh, chính mình cũng không có cách nào tới gần nó như vậy, e rằng ngay vào lúc hắn đi tới hang động này liền đã bị nó đốt thành tro bụi.

Trừ phi... đây là một đoá hoả linh chưa có trưởng thành!

Cũng chỉ có như vậy, mới có thể giải thích cho việc hắn vẫn còn sống đến tận bây giờ.

Cho tới bây giờ, Vương Hạo Thần cuối cùng đã có thể lý giải vì sao ngọn núi này khắp nơi chỉ có một màu đỏ hơn nữa nhiệt độ lại cao tới doạ người như vậy, đồng thời hắn cũng có thể hiểu được tại sao Xích Diệm Thiên Hổ lại chọn nơi này làm nơi cư ngụ. Đối với huyền thú hay nhân loại vũ giả có nguyên khí thuộc tính hoả thì nơi này thực sự đúng là tu luyện thánh địa, chỉ cần hằng ngày lại gần hoả linh hấp thụ một chút tinh thuần hoả diễm năng lượng của nó cũng đủ khiến cho tu vi một người tăng trưởng nhanh gấp mấy lần so với bình thường rồi.

Cứ việc đây chỉ là một cái hoả linh chưa thành thục, vậy cũng không thể phủ nhận công hiệu kinh người của nó.

Vương Hạo Thần suy đoán hoàn toàn chính xác, Xích Diệm Thiên Hổ trước đây tuy là một đầu lục giai huyền thú, thế nhưng ở trong cảnh giới này chỉ là kẻ yếu nhất mà thôi, càng đừng nói tới việc có thể cùng Vương Giả Bảng tồn tại như Lý Mộ Tinh chống lại, thế nhưng nó tại dưới cơ duyên xảo hợp lại tìm thấy hoả linh chưa trưởng thành ở trong ngọn núi, từ đó liền một mực ở lại đây tu luyện, mấy chục năm trôi qua thực lực của nó tiến triển cực nhanh, từ lục giai sơ kỳ huyền thú tiến thẳng đến lục giai đỉnh phong cấp bậc, chiến lực càng là có thể so sánh với Vương Giả Bảng mười vị trí đầu.

Xích Diệm Thiên Hổ mục tiêu kỳ thực không chỉ có như vậy, nó thật ra là đang muốn chờ đợi hoả linh trưởng thành, sau đó liền trực tiếp thôn phệ đối phương, lợi dụng hoả diễm năng lượng tinh thuần nhất của thiên địa mà trùng kích cảnh giới thất giai trong truyền thuyết, đó chính là cấp bậc tương đương với nhân loại Vũ Hoàng siêu cấp cường giả.

Nó chờ đợi đã có một thời gian rất dài, mà hoả linh kỳ thực cũng không phụ lòng nó, đã sắp tới giai đoạn trưởng thành, bất quá Xích Diệm Thiên Hổ có nằm mơ cũng không nghĩ tới, vào thời khắc quan trọng này lại đi ra một cái nhân loại có khả năng đảo lộn kế hoạch của nó.

…….

Vương Hạo Thần lúc này nói không động tâm với hoả linh là giả, phải biết bất kỳ một người nào có hoả thuộc tính nguyên khí đứng trước mặt hoả linh đều sẽ động tâm, hắn cũng không phải ngoại lệ, thực sự rất muốn đem nó chiếm làm của mình.

Đương nhiên, hắn còn chưa có bị điên tới mức trực tiếp đi tới đem hoả linh thôn phệ, phải biết đó chính là thiên địa kỳ vật a! Coi như còn không có trưởng thành cũng không phải là thứ mà một Vũ Đồ như hắn có thể chạm tới chứ đừng nói là thôn phệ, ngược lại bảo nó thôn phệ hắn còn không sai biệt lắm.

Đừng nhìn hắn lúc này còn chưa có việc gì, bất quá chỉ cần hắn tiến lại gần thêm một chút liền sẽ lập tức không chịu nổi, thậm chí có khả năng bị đốt thành tro cũng không biết chừng.

Nghĩ là như vậy, thế nhưng Vương Hạo Thần trong lòng lại không cam tâm cứ như vậy từ bỏ, phải biết hắn đồng dạng có hoả thuộc tính nguyên khí, hơn nữa độ tinh khiết lại rất cao, nếu như có thể luyện hoá hoả linh trước mặt, không chỉ có tu vi của hắn sẽ bạo tăng một mảng lớn, ngay cả chiến lực của hắn cùng cảnh giới cũng sẽ càng thêm mạnh mẽ, đây chính chỗ tốt lớn nhấtt của thiên địa kỳ vật!

Nếu như Xích Diệm Thiên Hổ thôn phệ một cái hoả linh chưa trưởng thành, trong đó năng lượng có lẽ không đủ để cho nó đột phá một cái đại cảnh giới, vì thế nó mới phải chờ đợi đến lúc hoả linh trưởng thành, thế nhưng Vương Hạo Thần thì khác, dựa vào tu vi Vũ Đồ của hắn mà thôn phệ hoả linh không biết chừng sẽ một đường tăng lên đến Vũ Sĩ, ngược lại nếu như bắt hắn hấp thụ một cái hoả linh đã thành thục, vậy hắn sẽ lập tức bạo thể mà chết!

Chính vì vậy, cho dù biết trong chuyện này có rất lớn phong hiểm, thế nhưng hắn lại thực sự có ý muốn liều mạng một lần!

Chương 73: Chấp niệm

Đúng lúc Vương Hạo Thần còn đang do dự không quyết, trong cơ thể hắn lâu nay vẫn luôn yên lặng màu vàng tiểu kiếm bỗng nhiên rung động, trên thân phát ra kim quang rực rỡ, dường như muốn thoát ly Vương Hạo Thần thể nội lao tới chỗ hoả linh.

Đồng thời, Vương Hạo Thần thể nội huyết mạch, vậy mà có chút sôi trào, hắn tu luyện công pháp là Vạn Đạo Thông Thiên Quyết, vào lúc này cũng phát ra khát vọng thanh âm, có thể thấy được, ba thứ đồ vật này đối với hoả linh thực sự có rất lớn hứng thú.

Vương Hạo Thần từ khi tu võ đến nay, có ba thứ đã cải biến hắn võ đạo chi lộ, đầu tiến là màu vàng tiểu kiếm, giúp hắn đả thông kinh mạch bị tắc nghẽn, từ một phế nhân trở thành một vũ giả chân chính, thứ hai chính là huyết mạch Thái Dương Vương, để cho hắn có được thể chất vượt trội so với ngừoi thường, hơn nữa huyết mạch của hắn còn chưa có thức tỉnh hoàn toàn, nếu không hắn cũng không biết mình thực lực có thể mạnh tới mức nào nữa.

Cuối cùng chính là Vạn Đạo Thông Thiên Quyết, thứ này hiện tại tuy rằng chưa thể giúp được hắn quá nhiều, thế nhưng tương lai, đây chính là thứ quyết định hắn có thể đi bao xa trên võ đạo chi lộ của mình.

Cả ba thứ đều không phải phàm vật, thế nhưng Vương Hạo Thần chưa bao giờ nhìn thấy việc cả ba đối với một vật nào đó sinh ra khát vọng lớn như vậy.

Chẳng lẽ nói, chỉ cần có thể thôn phệ hoả linh trước mặt, hắn trong cơ thể huyết mạch, màu vàng tiểu kiếm lẫn Vạn Đạo Thông Thiên Quyết sẽ có một lần thuế biến hay sao?

Vương Hạo Thần ánh mắt hơi loé lên, trong lòng rốt cuộc làm ra quyết định, cứ việc hắn biết chuyện này rất điên cuồng, thế nhưng hắn vẫn sẽ liều mạng đem hoả linh chiếm làm của mình.

Đương nhiên, Vương Hạo Thần sẽ không hành động một mình, để làm được việc này, chắc chắn cần có sự trợ giúp của màu vàng tiểu kiếm và Vạn Đạo Thông Thiên Quyết, nếu không có cho hắn mười lá gan hắn cũng không dám thử.

Nghĩ như vậy, Vương Hạo Thần liền lần đầu tiên nếm thử cùng màu vàng tiểu kiếm tiến hành câu thông:

- Ngươi muốn thôn phệ thứ kia, vậy thì nhất định phải cho ta mượn lực lượng của ngươi, nếu không ta cũng hết cách rồi!

Vương Hạo Thần biết màu vàng tiểu kiếm lai lịch không tầm thường, rất có khả năng có thể nghe hiểu tiếng người, vì thế mới cùng nó tiến hành câu thông.

Quả nhiên, màu vàng tiểu kiếm nghe được lời hắn nói liền khẽ run lên, ở trong cơ thể hắn im lặng hồi lâu, tựa hồ là đang do dự, Vương Hạo Thần bên ngoài lại đang hồi hộp đến ngừng thở, nếu như màu vàng tiểu kiếm không giúp hắn, vậy hắn cũng chỉ có thể từ bỏ hoả linh, dù sao cũng không muốn vô duyên vô cớ đi tìm chết a!

Ông!

Đúng lúc này, màu vàng tiểu kiếm tựa hồ làm ra quyết định, ngay sau đó, một cỗ kinh thiên dày đặc kiếm ý từ nó lan tràn mà ra, trong nháy mắt liền bao phủ Vương Hạo Thần thân thể, tạo thành một lớp màn bảo vệ vững chắc, đặc biệt nhất, còn có bốn thanh trường kiếm màu vàng hư ảnh được ngưng tụ từ vô cùng vô tận kiếm khí ngưng tụ mà ra, hiên ngang chiếm cứ bốn phương vị bay lơ lửng xung quanh Vương Hạo Thần, một thanh kiếm nhìn như hư ảo, thế nhưng lại ẩn chứa khủng bố lực lượng, dường như không thể bị phá huỷ.

Ít nhất, Vương Hạo Thần biết được, đừng nói là bốn thanh kiếm kia cùng lên, chỉ cần một đạo trong đó cũng đủ khiến cho hắn chết mấy chục lần.

Vương Hạo Thần mừng như điên, đồng thời cũng có chút đối với màu vàng tiểu kiếm lực lượng lau mắt mà nhìn, vẻn vẹn chỉ là cỗ kiếm ý kia, nếu chỉ xét về chất lượng, cũng đã không thua kém Lý Mộ Tinh kiếm ý bao nhiêu.

Tất nhiên cái này cũng không phải nói cỗ kiếm ý này có thể cùng Lý Mộ Tinh kiếm ý tranh phong, dù sao cỗ kiếm ý này quá nhỏ bé, cho dù phẩm chất rất cao, thế nhưng chắc chắn không địch lại Lý Mộ Tinh rộng lớn như hải dương kiếm ý.

Đáng tiếc màu vàng tiểu kiếm trước giờ chưa từng trợ giúp hắn trong lúc chiến đấu, nếu không cho dù hắn chỉ là Nhất Tinh Vũ Đồ, trong tay có thần vật bậc này coi như là Vũ Sĩ hắn cũng dám chém.

- Đi!

Được màu vàng tiểu kiếm tương trợ, Vương Hạo Thần lòng tin lập tức tăng nhiều, hắn không chậm trễ nữa, cất bước tiến về phía hoả linh.

Nhờ có kiếm khí hộ thể, Vương Hạo Thần mặc dù như cũ cảm thấy có chút nóng bức, thế nhưng còn xa mới tới mức khiến cho hắn không chịu nổi như vừa rồi.

Đương nhiên đây chỉ là bắt đầu mà thôi, càng tiến lại gần hoả linh, hắn liền nhanh chóng cảm nhận được nhiệt độ quanh người đang cấp tốc tăng lên, trong lòng không khỏi kinh hãi, nếu không phải có kiếm khí của màu vàng tiểu kiếm hộ thể, hắn căn bản không có cách nào có thể đi tới một bước này.
Chỉ là càng tiến tới gần hoả linh, nhiệt độ xung quanh không ngừng điên cuồng tăng lên, ngay cả kiếm khí hộ thể quanh người Vương Hạo Thần đều có chút không chịu nổi, bắt đầu có dấu hiệu bị phá vỡ.

Không có cách, hoả linh loại kỳ vật này thực sự quá kinh khủng, cho dù nó còn chưa có triệt để trưởng thành, cũng không phải là thứ mà Vũ Đồ, thậm chí Vũ Sĩ có thể nhúng chàm, muốn có tư cách để tiếp xúc với nó, ít nhất cũng cần Vũ Sư đỉnh phong tu vi, hoặc nói muốn vạn vạn vô nhất, vậy nhất định cần có Vũ Linh cảnh vũ giả xuất thủ.

Màu vàng tiểu kiếm xuất ra cỗ kiếm khí kia, uy lực chắc chắn vô cùng mạnh mẽ, hoàn toàn có khả năng trong khoảng thời gian ngắn ngăn chặn Vũ Quân cường giả công kích, thế nhưng đáng tiếc nó lại không thể duy trì trong thời gian dài, rất nhanh sẽ biến mất, nay lại bị kinh khủng như vậy nhiệt độ không ngừng bào mòn, tốc độ tan rã sẽ càng thêm nhanh chóng.

Vương Hạo Thần trên trán từng giọt mồ hôi từng giọt chảy xuống ướt đẫm cả khuôn mặt, lúc này, hắn khoảng cách với hoả linh đã không tính quá xa, chỉ khoảng 20 bước tả hữu, thế nhưng lúc này nhiệt độ ở nơi này đã có chút vượt quá hắn sức chịu đựng, mỗi một bước đi đều khó khăn vô cùng.

Bất quá, hắn lại không có ý từ bỏ, dần dần, thân trong hiểm cảnh lại kích phát huyết tính của Vương Hạo Thần, hắn con ngươi hiện lên từng đường tơ máu, cũng mặc kệ cả người huyết dịch bởi vì nhiệt độ ở này đang không ngừng sôi trào, cắn răng liều mạng tiếp tục tiến về phía trước.

Lúc này thứ trước mặt hắn, cũng không phải chỉ có nhiệt độ đơn giản như vậy, mà là chân chính hoả diễm!

- Choang!

Đúng lúc này, hộ thể kiếm khí quanh người Vương Hạo Thần đột nhiên chấn động, ngay sau đó, một trong bốn đạo kiếm ảnh vốn dĩ đang thay hắn gánh chịu toàn bộ áp lực rốt cuộc tán hết lực lượng rồi sụp đổ, một đạo kiếm ảnh khác lập tức lao tới thế chỗ, tiếp tục duy trì vòng hộ thể kiếm khí.

Vương Hạo Thần đồng tử khẽ thít chặt, đạo kiếm ảnh kia trong mắt hắn mạnh mẽ vô cùng như vậy, lại bị hoả diễm đốt tới mức hao hết năng lượng mà tan rã, mặc dù nói hắn vẫn còn có ba đạo kiếm ảnh khác, thế nhưng đứng hoả linh đáng sợ như vậy hoả diễm, ba đạo kiếm ảnh này sớm muộn đều sẽ tiêu tán.

Hộ thể kiếm khí vốn dĩ là do bốn đạo kiếm ảnh duy trì, một khi cả bốn đạo kiếm ảnh sụp đổ, lúc đó hộ thể kiếm khí cũng sẽ tuyên cáo hỏng mất.

Lúc đó, đồng dạng chính là tử kỳ của Vương Hạo Thần!

- Choang!

5 phút sau, đạo bóng kiếm thứ hai tan vỡ. - Choang!

Không đến 3 phút tiếp theo, đạo bóng kiếm thứ ba cũng sụp đổ.

Lúc này đoàn hộ thể kiếm khí chỉ còn lại một đạo kiếm ảnh duy nhất vẫn còn đang chống đỡ, thế nhưng thân kiếm đã không ngừng run rẩy, hào quang cũng ảm đạm đi rất nhiều, e rằng cũng không chống đỡ được bao lâu nữa.

Bất quá, Vương Hạo Thần khoảng cách với hoả linh cũng chỉ còn lại vẻn vẹn năm bước.

Vương Hạo Thần miệng đắng lưỡi khô, trên trán mồ hôi đã sớm bị nhiệt đột kinh khủng ở nơi này làm cho bốc hơi, thần trí đều có chút mơ hồ.

Ánh mắt ảm đạm nhìn xem kiếm ảnh đang lung lay sắp đổ, Vương Hạo Thần tâm cảnh lúc này vậy mà sinh ra một tia lung lay, chẳng lẽ thực sự phải chết ở chỗ này sao?

- Không! Ta không thể chết, ta đã hứa với sư nương nhất định sẽ trở thành cường giả bảo hộ nàng! Ta sao có thể chết ở đây? Tuyệt đối không thể!

Vương Hạo Thần trong lòng nổi lên một cỗ cường đại chấp niệm, chuyển hoá thành vô tận ý chí.

Hắn tu võ một đường, chẳng phải vì mục tiêu cao thượng gì, không phải muốn trở thành cường giả đệ nhất thiên hạ, cũng không phải để trường sinh bất tử, hắn tu võ nguyên nhân lớn nhất, chính là bởi vì muốn có tư cách ở bên cạnh Nhạc Thi Dao.

Nàng từ lâu đã là cả thế giới của hắn, là người thân duy nhất của hắn, là người bạn tri kỷ, cũng là người hắn yêu nhất trong cuộc đời này.

Kỳ thực trong lòng mỗi người thiếu niên đều có cường giả giấc mộng, thế nhưng Vương Hạo Thần trải qua tám năm thời gian không thể tu luyện, chịu đủ tủi nhục, giấc mơ đó đã sớm tan biến rồi, tuổi còn trẻ nhưng đấu chí càng lúc càng nhạt, Nhạc Thi Dao, chính là người giúp hắn giữ lại cơn lửa còn chưa tắt đó, để rồi một ngày hắn phát hiện bản thân mình có thể trở thành vũ giả, nàng lại trở thành động lực lớn nhất để cho hắn dốc lòng tu luyện.

Có lẽ Vương Hạo Thần chưa hiểu được bao nhiêu về tình cảm nam nữ, hắn chỉ biết là, hắn không muốn để nàng xem hắn như một đứa con nít cần phải bảo vệ nữa, hắn muốn bản thân mạnh lên, có thể cùng nàng sánh vai, có năng lực chiêu cố nàng, xa hơn nữa, là có thể cùng nàng đi tới điểm cuối của nhân sinh.

Ở độ tuổi của Vương Hạo Thần, bị nữ tử xinh đẹp đả động là chuyện không thể tránh khỏi, Lý Mộ Tinh là một ví dụ, thế nhưng hắn có thể chắc chắn một điều rằng, trên đời này không có một nữ tử nào có thể thay thế vị trí của Nhạc Thi Dao trong lòng hắn.

Đó không phải trách nhiệm, mà là mục tiêu cùng chấp niệm lớn nhất trong đời Vương Hạo Thần!

Hắn tuyệt đối không cho phép bản thân ngã xuống, ít nhất là khi hắn còn chưa thực hiện được tâm nguyện kia.

Theo cỗ ý chí kia bùng phát, Vương Hạo Thần liều mạng vận chuyển Vạn Đạo Thông Thiên Quyết, sau đó liền bắt đầu tiếp tục tiến về phía trước, một mặt khác lại điên cuồng hấp thu hoả linh toả ra hoả diễm năng lượng.

Không sai! Chính là hấp thu!

Vương Hạo Thần thân mang vô số loại thuộc tính nguyên khí, hoả diễm năng lượng kỳ thực là một loại cao cấp thiên địa linh khí, hấp thụ chúng lợi ích so với việc hấp thụ thiên địa linh khí càng thêm hiệu quả, vì thế nơi này trong mắt hắn tuy là hiểm địa, thế nhưng đồng thời cũng là một chỗ tu luyện thánh địa, vào lúc này hắn đã ở rất gần hoả linh, hoả diễm năng lượng xung quanh tất nhiên có thể coi là cực kỳ nồng đậm, vì thế hắn liền lập tức toàn lực hấp thu cỗ năng lượng này, ý muốn tăng lên tu vi.

Hoả diễm năng lượng tự nhiên không thiếu, chỉ là Vương Hạo Thần có bản sự hấp thụ chúng hay không mà thôi! Nếu là người bình thường, cho dù muốn, cũng chỉ dám ở bên ngoài rìa chậm rãi luyện hoá từng chút một, Vương Hạo Thần lại chơi ngược, thân ở ngay trong trung tâm, tuy nói ở nơi này năng lượng dày đặc và tinh thuần nhất, thế nhưng độ nguy hiểm cũng rất là cao nhất.

Bình thường mà nói, Vương Hạo Thần thực sự sẽ không tuỳ tiện làm như vậy, bởi vì hoả diễm năng lượng kia căn bản quá mức cuồng bạo, hắn không có chút gì nắm chắc có thể luyện hoá chúng, thế nhưng hắn lúc này thực sự đã là rơi vào đường cùng rồi, chỉ là thể đánh cược một lần, nếu như hắn thành công, vậy liền có thể tiếp tục kiên trì thêm một đoạn thời gian, nếu như thất bại, vậy hắn cũng chỉ có thể nhận mệnh.

Chương 74: Hoả chủng

Trong hang động, Vương Hạo Thần thân ảnh ngồi xếp bằng trên mặt đất, điên cuồng hấp thu lấy xung quanh hoả diễm lực lượng, trên người khí tức, cũng theo đó bắt đầu tăng trưởng nhanh như gió, tuy rằng có chút không ổn định, thế nhưng đúng là có tăng lên.

Vương Hạo Thần hai mắt tuy nhắm, thế nhưng hai đầu lông mày cứ cách một đoạn thời gian liền nhíu lại, chứng tỏ việc luyện hoả diễm lực lượng rất không dễ dàng, cho dù là hắn cũng mất rất nhiều công sức mới có thể làm đến.

Trước mặt hắn hộ thể kiếm khí một đạo cuối cùng kiếm ảnh, lúc này đã suy yếu tới cực điểm, gần như bất cứ lúc nào đều có thể sụp đổ.

Màu vàng tiểu kiếm ở trong Vương Hạo Thần thể nội rung động mấy lần, ý muốn ra tay trợ giúp hắn, thế nhưng dường như xuất ra một cỗ kiếm khí vừa rồi đã tiêu hao nó không ít lực lượng, thân kiếm quang huy ảm đạm đi rất nhiều, căn bản là hữu tâm mà vô lực.

- Đáng chết! Nếu không phải bản toạ bị thương quá nặng, làm sao đến mức ngay cả một cái tiểu chút chít hoả linh đều có thể khi dễ ta tới mức như vậy!

Màu vàng tiểu kiếm bên trong vào lúc này vậy mà vang lên một đạo giận dữ cùng biệt khuất thanh âm, đáng tiếc đạo thanh âm này chủ nhân tựa hồ không có ý muốn cho Vương Hạo Thần biết được mình tồn tại, vì thế đã phong bế không gian bên ngoài tiểu kiếm, khiến người bên ngoài cái gì cũng không nghe thấy.

- Tiểu tử này thật đúng là liều mạng, mới chỉ là một Vũ Đồ con sâu cái kiến cũng dám tiếp cận hoả linh, bất quá phần tâm tính này coi như không tệ, võ đạo một đường, không trải qua hiểm cảnh sao thành cường giả?

Đạo thanh âm kia chủ nhân có chút thưởng thức mà nói, một giây sau, màu vàng tiểu kiếm thể nội lại truyền ra một cỗ kiếm ý dung nhập vào đạo kiếm ảnh đang bảo vệ trước mặt Vương Hạo Thần, đem nó một lần nữa gia cố vững chắc.

- Tiểu tử, bản toạ có thể làm đều đã làm cho ngươi rồi! Tiếp theo, chỉ có thể dựa vào ngươi thôi! Nhất định phải thành công a, nếu không bản toạ không biết tới năm tháng nào mới có thể khôi phục... ha ha, mà thôi, dù sao bản toạ cũng không tin, trong truyền thuyết đế hoàng thể chất Thái Dương Vương chi thể lại có thể đơn giản vẫn lạc như vậy! Nếu như ngươi thất bại, vậy chứng tỏ là bản toạ mắt mù rồi!

Làm xong việc này, màu vàng tiểu kiếm trên thân quang huy rốt cuộc tiêu tán hết, ảm đạm vô quang, mà thanh âm kia, cũng trở nên cực kỳ suy yếu, dường như bởi vì tiêu hao quá độ mà thành ra như vậy.

Như hắn đã nói, hắn đã làm hết khả năng của mình trợ giúp Vương Hạo Thần, ít ra lúc này hộ thể kiếm khí sẽ có thể kiên trì thêm một lúc, giúp Vương Hạo Thần có thời gian đột phá tu vi.

5 phút trôi qua... 10 phút trôi qua, ngay vào lúc đạo kiếm ảnh kia một lần nữa phai nhạt, Vương Hạo Thần hai mắt đột nhiên mở ra, mà hắn trên người khí tức, cũng theo đó bạo tăng lên một cái cấp độ mới, so với lúc trước ít nhất phải cường đại hơn gấp ba lần.

Thất Tinh Vũ Đồ!

Trải qua điên cuồng hấp thụ hoả diễm năng lượng của hoả linh về sau, Vương Hạo Thần tụ vi rốt cuộc có đột phá, từ Lục Tinh Vũ Đồ đỉnh phong trở thành Thất Tinh Vũ Đồ.

Đương nhiên, cách đột phá này kỳ thực không phải thượng sách, bởi vì Vương Hạo Thần vừa rồi căn bản không có thời gian tinh lọc hoả diễm năng lượng, chỉ có thể đem tinh hoa cùng tạp chấp một lần hấp thu, lấy số lượng bù cho chất lượng, đốt cháy giai đoạn cưỡng ép đột phá cảnh giới, vì thế tu vi của hắn lúc này thực sự không lấy gì làm vững chắc, nếu không phải căn cơ của hắn rất tốt, e rằng coi như hắn đột phá tới Thất Tinh Vũ Đồ, chiến lực thực sự cũng không mạnh hơn Lục Tinh Vũ Đồ bao nhiêu.

Vương Hạo Thần không có tâm tư để ý những việc này, tu vi đột phá về sau, hắn trong lòng liền nhiều hơn một phần lực lượng, hít sâu một hơi, Vương Hạo Thần vận lên Viêm Lôi Quyết, từng dòng xích hồng nguyên khí mang theo tiếng kinh lôi gào thét quấn quanh hắn thân thể, nỗ lực tiến về phía trước.

Hắn từng bước vô cùng chậm chạp, có thể nói là nửa bước khó đi, thế nhưng khoảng cách với hoả linh lại không ngừng thu nhỏ, đến cuối cùng, hắn vị trí cách hoả linh chỉ còn lại một bước cuối cùng.

Trước mặt là kỳ vật trong thiên hạ, Vương Hạo Thần trong lòng càng thêm ngưng trọng, bởi vì hành động tiếp theo, mới quyết định hắn có thể hay không sở hữu hoả linh. Hoả linh bản nguyên là một đoá hoả chủng, chỉ cần có thể lấy ra hoả chủng sau đó đem nó luyện hoá, vậy đồng nghĩa với việc đã có được hoả linh trong tay.

Đương nhiên, nói là một chuyện, thế nhưng làm được hay không lại là một chuyện khác.

Hoả chủng chính là nơi nóng nhất của hoả linh, tập trung toàn bộ tinh hoa của hoả linh, Vương Hạo Thần chỉ là đối phó với hoả diễm bên ngoài đã vô cùng miễn cưỡng, bây giờ lại muốn hắn đưa tay vào trong hoả linh? Đây không phải là muốn chết sao?

Bất quá, muốn thôn phệ hoả linh, quả thực chỉ có cách đó là cách duy nhất!

- Liều a!

Vương Hạo Thần hai mắt đỏ bừng tràn ngập điên cuồng chi ý, khẽ cắn răng, cánh tay có chút run rẩy chậm rãi đi vào bên trong hoả linh.

Kiếm khí hộ thể toàn lực bảo vệ cánh tay của hắn, thế nhưng theo cánh tay Vương Hạo Thần đưa bên trong hoả linh, kiếm khí cho dù cường đại vô cùng cũng dần dần bị hoà tan, từng lớp mỏng dần.

Nói Vương Hạo Thần trong lòng không có bất an là không thể nào, bởi vì chỉ cần kiếm khí hộ thể bị hoà tan hết, hắn cả người sẽ lập tức biến thành tro bụi.

Vương Hạo Thần ngay cả chớp mắt một cái cũng không dám, bàn tay khẩn trương ở trong hoả linh tìm kiếm hoả chủng.

Hắn không thể không sợ hãi trước sức nóng đáng sợ của hoả linh, cho dù có kiếm khí cùng Viêm Lôi Khí bảo hộ, thế nhưng cánh tay của hắn vẫn có cảm giác nóng như bị lửa thiêu.Đúng lúc này, hoả diễm xung quanh hoả linh đột nhiên bùng lên, hoả diễm nóng bỏng giống như một cơn sóng ý muốn đem Vương Hạo Thần đánh bay ra ngoài.

Hoả linh là thiên địa kỳ vật, mặc dù chưa trưởng thành, thế nhưng cũng đã có đôi chút linh trí, lúc này nhận ra Vương Hạo Thần suy nghĩ liền lập tức phản kháng.

Bất quá, Vương Hạo Thần khuôn mặt lúc này, lại xuất hiện một nụ cười vui mừng, từ trong miệng phun ra một câu:

- Tìm được rồi!

Lời nói vừa dứt, hắn bàn tay gắt gao nắm lấy hoả chủng, trực tiếp không nhìn đau đớn do hoả diễm thiêu đốt mà thành, toàn lực đem cánh tay từ trong hoả linh rút ra.

Trong tay Vương Hạo Thần này, là một khoả tinh khách nhỏ sáng bóng như ngọc màu đỏ, mang theo khủng bố nhiệt độ đang không ngừng ăn mòn kiếm khí hộ thể của hắn.

Nhìn tinh phách nhỏ nằm gọn trong lòng bàn tay, Vương Hạo Thần khoé miệng khẽ giật giật một cái.

Bước tiếp theo, chính là hung hiểm nhất, hắn phải đem thứ này nuốt hoá sau đó mới có thể luyện hoá.

Phải! Chính là nuốt vào!

Nghĩ đến điểm này, Vương Hạo Thần không thể không có chút do dự, dù sao đem hoả linh hoả chủng nuốt vào, đồng nghĩa với việc để cho nó tiếp xúc với hắn lục phủ ngũ tạng, mà địa phương này chính là tử huyệt của mỗi võ giả, căn bản không có cách phòng vệ giống như ở bên ngoài.

Chỉ cần sai lầm một chút, vậy hắn cái mạng nhỏ liền triệt để đi tong.

Thôn phệ hoả linh, vận khí tốt, liền có thêm một phần nắm chắc trở thành cường giả ngao du thiên hạ, vận khí kém, liền hoá thành một nắm tro tàn.

Thời gian không cho phép Vương Hạo Thần chần chờ thêm nữa, khuôn mặt anh tuấn hiện lên vẻ kiên định, ngẫm nghĩ một chút, hắn liền lấy ra ba gốc linh thảo từ trong nạp giới, ba gốc linh thảo này đều có chung một đặc điểm, đó là lá cây màu xanh da trời, toàn thân toả ra một cỗ lạnh như băng khí tức.

Đây là ngũ phẩm linh dược, Hàn Băng Thảo, bên trong ẩn chứa một lượng lớn hàn khí, trên thế gian tương đối hiếm thấy, Vương Hạo Thần trong nạp giới cũng chỉ có vẻn vẹn ba gốc như vậy, thông thường được sử dụng cho người có dương khí quá thịnh, bất quá đối tượng sử dụng ít nhất cũng phải có Vũ Sư tu vi, nếu không căn bản không chịu được hàn khí đáng sợ của linh dược.

Bất quá lúc này Vương Hạo Thần lại chính là muốn lợi dụng tác dụng của Hàn Băng Thảo chống lợi sức nóng của hoả linh, nếu không chỉ dựa vào hắn, xác suất có thể đem hoả linh luyện hoá gần như là con số không tròn trỉnh.

LTG: Hôm nay tác bận công việc, chương viết vội nên khá ngắn! Xin lỗi mọi người!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau