NGHỊCH THẾ VŨ THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Nghịch thế vũ thần - Chương 61 - Chương 65

Chương 61: Vũ Vương Chi Chiến!

Trên không trung, hai đạo thân ảnh một lớn một nhỏ đứng đối diện nhau, Xích Diệm Thiên Hổ khuôn mặt dữ tợn, thú đồng lộ ra từng tia sát khí, còn nữ nhân thần bí kia thần sắc vẫn đạm mạc, cũng không vì phải đối mặt với một huyền thú cường đại uy danh hiển hách mà bối rối.

- Nhân loại, tại sao lại tới đây quấy rầy bản toạ?

Đúng lúc này, Xích Diệm Thiên Hổ bỗng nhiên mở miệng, dùng tiếng người lạnh như băng quát to.

Huyền thú đạt tới ngũ giai, đã có thể dùng ngôn ngữ của nhân loại, Xích Diệm Thiên Hổ thân là lục giai huyền thú, việc nó có thể nói tiếng người cũng không có gì lạ.

- Chỉ là muốn mượn Xích Diệm Đan của ngươi dùng một chút!

Nữ tử thần bí ánh mắt lạnh nhạt nhìn Xích Diệm Thiên Hổ, thanh âm thanh thuý dễ nghe khe khẽ vang lên.

- Xích Diệm Đan?

Vương Hạo Thần nấp ở bên dưới nghe được lời này của nàng liền biến sắc, hắn thế nhưng là biét, Xích Diệm Đan mặc dù nghe giống như là tên của một loại đan dược, thế nhưng kỳ thực cũng không phải, mà là một loại năng lượng kết tinh do Xích Diệm Thiên Hổ dùng bản thân lực lượng trải qua thời gian thật dài ngưng tụ mà ra, trong đó ẩn chứa Xích Diệm Thiên Hổ bản thân cực kỳ nồng đậm hoả thuộc tính nguyên khí, nếu như nó muốn bồi dưỡng hậu đại, vậy Xích Diệm Đan không thể nghi ngờ là lựa chọn tốt nhất.

- Nữ nhân này cũng thật là thẳng thắn! Bất quá trực tiếp đến tận cửa đòi mượn Xích Diệm Đan, Xích Diệm Thiên Hổ nếu như có thể đồng ý, đó mới là việc lạ!

Vương Hạo Thần nghĩ thầm.

Vương Hạo Thần đoán không hề sai, Xích Diệm Thiên Hổ nghe thấy nữ nhân thần bí nhắc đến Xích Diệm Đan, thần sắc trong nháy mắt liền âm lãnh xuống, lạnh giọng nói:

- Xích Diệm Đan? Bổn toạ hao phí cực lớn thời gian cùng tinh lực mới tạo ra được một khoả, sao có thể chắp hai tay dâng lên cho ngươi?

Xích Diệm Thiên Hổ tuy rằng thực lực cường hoành, bình thường Vũ Vương cảnh nhân loại nó cũng không e ngại, thế nhưng cũng không muốn tuỳ tiện gây sự với đối phương, vì thế vẫn chưa ra tay đối với nữ tử thần bí, nếu là cái khác nhân loại Vũ Quân hoặc là Vũ Linh dám đi tới quấy rầy nó, dựa vào bản chất hung ác của huyền thú, nó đã sớm một cái tát đập chết đối phương.

Mà nữ tử thần bí kia cũng vậy, mặc dù nàng là một vị Vũ Vương cường giả, thế nhưng đồng dạng không muốn triệt để đắc tội Xích Diệm Thiên Hổ, nếu không nàng cần gì phải cùng nó nói nhảm? Trực tiếp ra tay giết người đoạt bảo là được!

- Ta có thể dùng vật có giá trị cùng ngươi trao đổi!

Nữ tử thần bí trầm giọng nói.

- Muốn trao đổi? Tốt tốt, vậy ngươi liền cầm ra ba cây Địa Tâm Viêm Dương Thảo a! Lúc đó bản toạ sẽ tự động đem Xích Diệm Đan giao cho ngươi!

Xích Diệm Thiên Hổ cười sằng sặc nói, thanh âm dị thường chói tai.

- Địa Tâm Viêm Dương Thảo? Hơn nữa còn là ba cây? Tên này thật đúng là có công phu sư tử ngoạm a!Ở nơi xa, Vương Hạo Thần nghe được lời này của Xích Diệm Thiên Hổ không nhịn được âm thầm tặc lưỡi.

Địa Tâm Viêm Dương Thảo, thế nhưng là lục giai linh dược, không chỉ có giá trị cực kỳ to lớn, mà còn vô cùng quý hiếm, bởi vì nó chỉ sinh trưởng dưới lòng đất, hơn nữa là ở nhưng nơi có hoả thuộc tính năng lượng dồi dào, cho dù chỉ là một cây, bên trong ẩn chứa hoả thuộc tính năng lượng cũng đã nhiều hơn Xích Diệm Đan chí ít năm lần, thậm chí có thể nói, hai thứ này căn bản không cùng một cấp bậc.

Dùng ba cây Địa Tâm Viêm Dương Thảo chỉ để đổi lấy một khoả Xích Diệm Đan, Vương Hạo Thần xem ra là chuyện thiên phương dạ đàm, trừ phi nữ nhân đầu bị lừa đá, nếu không căn bản không thể chấp nhận điều kiện này.

Xích Diệm Thiên Hổ ý tứ cũng đã rõ ràng, chính là không muốn cùng nữ nhân thần bí trao đổi, vì thế mới “ hét giá “ cao như vậy.

Không ngoài dự liệu của Vương Hạo Thần, nghe được yêu cầu của Xích Diệm Thiên Hổ, nữ nhân thần bí kia sắc mặt khẽ trầm xuống, nhíu mày nói:

- Xích Diệm Thiên Hổ ngươi không phải là đang nói đùa đi? Địa Tâm Viêm Dương Thảo giá trị ngươi không phải không biết, căn bản không phải là thứ Xích Diệm Đan có thể so sánh, coi như là trong Đông Hoa hoàng triều đều không có được mấy cây, ngươi há miệng liền đòi một lúc ba cây, nếu như ta có thể có được một cây Địa Tâm Viêm Dương Thảo, ngươi cho rằng ta còn có thể đến đây tìm ngươi trao đổi Xích Diệm Đan?

- Nếu đã không có vật ta muốn, vậy nhanh chóng cút đi a, đừng quấy rầy ta nghỉ ngơi!

Xích Diệm Thiên Hổ ngáp dài một tiếng, hiển nhiên không còn hứng thú cùng nữ tử thần bí giao dịch.

Huyền thú thái độ đối với nhân loại từ xưa đến nay có thể nói là không lấy gì làm hữu hảo cho làm, mà nhân loại cũng như vậy, hoàn toàn không có mấy người xem huyền thú là bằng hữu, phần lớn đều xem chúng là kẻ địch.

Kỳ thực nếu là một đầu huyền thú muốn giao dịch với Xích Diệm Thiên Hổ, nó chưa hẳn đã có thái độ như vậy, nhưng nữ tử thần bí hết lần này tới lần khác lại là nhân loại, vì thế ngay từ đầu, Xích Diệm Thiên Hổ đã không có ý định cùng nào giao dịch bất cứ thứ gì.

Bất quá, Xích Diệm Thiên Hổ thái độ như vậy, cũng không khiến cho nữ nhân thần bí kia từ bỏ ý định!- Vốn dĩ không muốn gây chuyện! Nhưng nếu ngươi đã cố chấp như thế, vậy ta liền chỉ có thể dùng vũ lực bức ngươi giao ra đồ vật rồi!

Khẽ hít sâu một hơi, nữ nhân thần bí có chút bất đắc dĩ nói, cùng lúc đó, trong tay nàng liền xuất hiện một thanh trường kiếm màu xanh nhạt, lưỡi kiếm mỏng manh bóng loáng như mặt nước, ở chính giữa có đính một viên ngọc thạch, thỉnh thoảng lại có thanh quang loé lên, nhìn qua cực kỳ đẹp mắt.

Bình thường mà nói, nàng cũng không muốn tới đây giao dịch cùng Xích Diệm Thiên Hổ, thế nhưng lần này nàng thực sự là cần khoả Xích Diệm Đan kia, vì thế bất cứ giá nào nàng cũng phải có được nó, cho dù là... phải đắc tội với một đầu có thể so sánh với nhân loại Vũ Vương cường giả đi chăng nữa!

- Ha hả! Nhân loại các ngươi quả nhiên là như vậy, ngoài mặt giả nhân giả nghĩa, mềm không được liền muốn ngạnh cướp sao? Ngươi cho rằng ngươi Vũ Vương liền có thể ở trước mặt bản toạ làm càng? Nói cho ngươi biết, bản toạ đã lâu chưa có nếm qua thịt nhân loại, ngươi thân là Vũ Vương, hơn nữa còn là nữ tử, xem ra hương vị nhất định sẽ không tệ!

Nhìn thấy động tác của nữ tử thần bí, Xích Diệm Thiên Hổ thú đồng vốn đã lạnh lẽo này càng băng hàn, sau đó liền cười to một tiếng, tiếng của hắn cực kỳ hùng hồn, khiến cho đại địa cũng hơi chút run rẩy.

Nó không muốn gây sự với một vị Vũ Vương là thật, thế nhưng cái này không nghĩa là nó sợ nhân loại Vũ Vương, trái lại trong lòng còn có chút mong đợi, nếu như nó có thể thôn phệ nữ tử thần bí huyết nhục, thực lực nói không chừng sẽ còn tăng lên một đoạn, lợi ích rất lớn.

Phải biết, cùng cảnh giới chiến đấu, huyền thú chưa bao giờ e ngại nhân loại, thậm chí tu vi càng cao, huyền thú kỳ thực càng có ưu thế.

Cái này đương nhiên không phải nói nhân loại yếu kém, chỉ là huyền thú xác thực so với nhân loại có ưu thế hơn, đó là bọn hắn từ khi sinh ra đã có nhục thân mạnh mẽ hơn nhân loại vô số lần, vì thế trong trận chiến sinh tử kéo dài lâu, thông thường đều là nhân loại ngã xuống trước, huyền thú trụ lại đến sau cùng.

- Phải không? Vậy cũng cần xem ngươi có thực lực để làm được việc đó hay không!

Nữ tử thần bí thản nhiên nói, trường kiếm trong tay nàng khẽ phiêu động, ở trên không trung bỗng nhiên vạch một cái, một cái vòi rồng liền theo đó hiện ra, nhìn qua cực kỳ nhỏ bé không đáng kể, thế nhưng chỉ sau một cái nháy mắt, liền biến lớn thành một đạo cuồng bá cơn lốc lớn đến vài chục trượng.

Cự đại vòi rồng gào thét xoay vòng, cuồng phong mạnh đến nổi cuốn bật vô số rễ cây, dẫn đến mảnh gỗ cùng lá cây bay đầy trời.

Vũ Vương không xuất thủ thì thôi, một khi xuất thủ, nhất định khuấy động cả thiên địa phong vân!

Đối mặt với nữ nhân thần bí thế công, Xích Diệm Thiên Hổ không có một chút sợ hãi, dựa vào thực lực của nó, căn bản không cần kiêng kị đối phương.

- Rống!

Trong miệng vang lên một tiếng rít gào chấn động thiên địa, trên người Xích Diệm Thiên Hổ bỗng nhiên xuất hiện những đốm lửa cháy hừng hực, cuối cùng hội tụ thành một đám lửa khổng lồ như muốn đốt cả trời xanh, nhiệt độ khủng khiếp từ nơi đó truyền ra, khiến cho đám cây cối gần bên dưới đều trở nên khô héo, ngay cả Vương Hạo Thần cách đó rất xa đều cảm giác nóng hừng hực, mồ hôi toát ra như tắm.

- Thật đáng sợ!

Vương Hạo Thần có chút miệng đắng lưỡi khô thì thầm, Vũ Vương chiến lực thực sự vượt xa hắn hiểu biết, thậm chí những gì đang thể hiện ra, chỉ là màn dạo đầu mà thôi, cuộc chiến thực sự còn ở phía sau.

Chương 62: Phi Vũ Kiếm Vương

Trên bầu trời, cuồng bá cơn lốc đang không ngừng phát ra âm thanh phong nhận rít gào, thanh thế càng lúc càng lớn, tựa như muốn cuốn bay mọi thứ cản nó đường đi.

Mà Xích Diệm Thiên Hổ ngưng kết ra đám lửa kia, cũng không chịu thua kém, mang theo một cỗ khủng bố nhiệt lự hướng cuồng bá cơn lốc lao thẳng mà đến.

Vũ Vương chi chiến, cho dù chỉ là sơ lộ thực lực, cũng đủ khiến cho Vương Hạo Thần được mở rộng tầm mắt.

- Oanh!

Hai cỗ năng lượng khổng lồ va chạm vào nhau, sau đó liền tạo ra một vụ nổ kinh hoàng, giống như sấm rền đột ngột nổ tung trên bầu trời.

Cơn lốc cùng đám lửa khổng lồ kia va chạm, tạo thành một đợt sóng dư ba điên cuồng càn quét xung quanh, khiến cho cây cối còn sót lại xung quanh đồng loạt ngã rạp xuống, ngay cả Vương Hạo Thần ở nơi xa, nếu không phải có vách núi cản bớt lực lượng, hắn e rằng cũng đã bị thổi bay.

- Vù! Vù!

Cuồng phong rít gào chói tai, hai cỗ năng lượng kia giằng co trong vòng mấy phút, sau đó liền bởi vì cạn kiệt năng lượng mà tiêu tán.

Ngay vào thời khắc cơn lốc kia tiêu tán, nữ tử thần bí thân ảnh thân ảnh khẽ run lên, hoá thành một đạo tàn ảnh, tốc độ nhanh như thiểm điện, trường kiếm trong tay nhất trảm một kiếm, kinh khủng kiếm khí nhất thời hoá thành trăm đạo kiếm ảnh hướng Xích Diệm Thiên Hổ chém xả mà đến.

- Kiếm ý thật đáng sợ! Nữ nhân này tại kiếm đạo tạo nghệ ít cũng đã đạt tới cảnh giới kiếm thế, thậm chí cao hơn!

Vương Hạo Thần thân là kiếm tu, hơn nữa cảnh giới kiếm đạo cũng đã đạt tới nửa bước kiếm ý, thế nhưng khi nhìn thấy nữ tử thần bí kiếm ý, hắn lại biết được cái gì gọi là đom đóm so với mặt trăng, thậm chí hắn ở trước mặt nàng, còn không dậy nổi một tia chiến ý.

Bình thường mà nói, coi như là đạt tới kiếm ý kiếm tu, cũng không có khả năng đối với hắn sinh ra áp chế như vậy, thế nhưng nếu là đạt tới tầng thứ hai kiếm thế, vậy thì áp chế hắn thực sự rất đơn giản.

- Thật không biết, nàng so với sư nương đến cùng là người nào mạnh hơn a?

Vương Hạo Thần không biết vì sao lại nảy ra một cái ý nghĩ như vậy.

Nhạc Thi Dao tu vi hắn cũng biết, đồng dạng là Vũ Vương cảnh giới, chính nàng càng là người dạy hắn kiếm đạo, vì thế trong lúc vô tình mới đem nàng ra so sánh với nữ tử thần bí kia.

Dĩ nhiên, đi cũng chỉ là hắn nhất thời so sánh một chút mà thôi, trong lòng hắn, không có bất cứ nữ nhân nào có thể cùng Nhạc Thi Dao sánh vai, nàng trong lòng hắn vị trí, căn bản không có một nữ tử nào khác có thể lay động.

Trên bầu trời, Xích Diệm Thiên Hổ ánh mắt nhìn xem từng đạo kiếm ảnh dày đặc đang lao tới, thần sắc không chút kiêng kị, đột nhiên há mồm, một đạo hoả diễm nóng bỏng từ trong người nó phun ra, vậy mà đem hơn trăm đạo kiếm ảnh kia toàn bộ đốt cháy thành hư vô. Nữ tử thần bí nhìn thấy công kích của mình bị chặn lại, trong mắt cũng không có kinh ngạc, Xích Diệm Thiên Hổ dù sao cũng là lục giai huyền thú, tương đương với nhân loại Vũ Vương cảnh, thậm chí có thể nói, tại trong Vũ Vương cảnh nó cũng có thể xem là cường giả đứng đầu, nếu như dễ dàng như vậy bị nàng trọng thương, vậy nó liền có chút hữu danh vô thực rồi.

- Phong Thiên Sát!

Kiếm ý mênh mông từ trên người nữ tử thần bí lan toả mà ra, hoá thành từng trận cuồng phong mang theo kiếm khí sắc lẹm mà vô hình vô ảnh, nhanh như cắt hướng Xích Diệm Thiên Hổ bạo giết đi qua.

Xích Diệm Thiên Hổ thú đồng ngưng tụ, theo bản năng muốn tránh né, bất quá nó tốc độ lại hơi chậm, căn bản không bì được với nữ tử thần bí kia, vì thế không cách nào kịp tránh đi.

Huyền thú đúng là có lợi thế nhục thân cường đại hơn so với nhân loại, bất quá tốc độ lại là nhược điểm trí mạng của phần lớn huyền thú, Xích Diệm Thiên Hổ lúc này cũng không phải là ngoại lệ.

- Xoạt! Xoạt! Xoạt!

Bởi vì không kịp né tránh, Xích Diệm Thiên Hổ chỉ có thể cắn răng nhục thân cường đại của mình hứng trọn nữ tử thần bí công kích, chỉ là kiếm khí của nữ tử thần bí kia sắc bén tới mức nào? Coi như Xích Diệm Thiên Hổ đích thật là da béo thịt dày, thế nhưng cũng có chút ăn không tiêu, trên thân lập tức bị chém ra vô số đạo kiếm thương, mặc dù không sâu, thế nhưng như cũ có máu tươi chảy ra ướt đẫm cả thân thể của nó.

Tất nhiên, thương thế như vậy đối với Xích Diệm Thiên Hổ nhiều nhất chỉ là khiến nó đau đớn một chút mà thôi, căn bản chưa đủ sức trọng thương nó.

Xích Diệm Thiên Hổ thấy bản thân phòng ngự thân thể vậy mà bị phá vỡ, thú đồng rốt cuộc hiện ra một tia kinh ngạc, nhìn về phía nữ tử thần bí lạnh lùng nói:- Không nghĩ tới ngươi kiếm đạo cảnh giới vậy mà đã đạt tới kiếm mạch chi cảnh, khó trách có thể phá vỡ ta phòng ngự! Ta đã từng cùng với không ít nhân loại Vũ Vương chiến đấu qua, ngươi thực lực trong số đó hẳn là có thể xếp vào ba vị trí đầu! Nữ Vũ Vương kiếm tu, lại thêm phong thuộc tính nguyên khí... nếu bản toạ đoán không sai, ngươi hẳn là trên Vương Giả Bảng xếp hạng thứ mười, Phi Vũ Kiếm Vương?

Xích Diệm Thiên Hổ phần lớn thời gian đều trong Xích Phong Cốc, cái này không có nghĩa là nó đối với sự tình bên ngoài không biết chút nào, thậm chí trong lúc mơ hồ, còn có thể đại khái đoán ra được nữ tử thần bí thân phận.

Vương Giả Bảng, là do Đông Hoa hoàng triều tình báo bộ phận khởi xướng, khái quát Đông Hoa hoàng triều sở hữu Vũ Vương cường giả, tuyển ra trong đó thực lực mạnh nhất 30 vị, danh liệt Vương Giả Bảng.

Phàm là có thể được xếp vào Vương Giả Bảng tồn tại, đều là trong Vũ Vương cảnh giới đứng đầu nhất cường giả, tu vi ít nhất cũng là Thất Tinh Vũ Vương trở lên, hơn nữa chiến lực có thể quét ngang cùng cảnh giới vũ giả, nghe nói Vương Giả Bảng top 3 ba vị cường giả đứng đầu kia, thực lực của bọn hắn thậm chí có thể chống lại Vũ Hoàng siêu cấp cường giả, Vương Giả Bảng đệ nhất, càng là đã từng chém giết qua một vị Vũ Hoàng.

Đương nhiên, cũng không phải tất cả Vũ Vương cường giả đều muốn được xếp vào Vương Giả Bảng, có một số ít Vũ Vương sở hữu trùng kích Vương Giả Bảng chiến lực, thế nhưng lại không ý định muốn lên bảng, so với được vạn người chú mục, bọn hắn càng ưu thích ẩn thế không màng đến thế sự.

Xích Diệm Thiên Hổ kỳ thực cũng đã có Vương Giả Bảng chiến lực, thế nhưng tại Đông Hoa hoàng triều, Vương Giả Bảng được lập ra chỉ dành cho nhân loại vũ giả, Xích Diệm Thiên Hổ thân là huyền thú, tự nhiên không được xếp vào.

Xích Diệm Thiên Hổ thực lực có thể so sánh với Vương Giả Bảng cường giả, tự nhiên cũng biết được không ít thông tin về những nhân vật trên bảng tồn tại, vì thế lúc này mới nhận ra nữ tử thần bí thân phận.

Không sai, nàng đúng là Vương Giả Bảng thứ mười, Phi Vũ Kiếm Vương, Lý Mộ Tinh !

Đừng nhìn nàng chỉ đứng thứ mười mà xem thường, phải biết trong Đông Hoa hoàng triều Vũ Vương cường giả tuy rằng không nhiều, thế nhưng cũng không phải là ít, nàng có thể trong số đó lọt vào top 10 người mạnh nhất, thực lực tuyệt đối là rất mạnh, tuy không có Vương Giả Bảng ba vị trí đầu cường giả biến thái như vậy chiến lực, bất quá coi như đối mặt với Vũ Hoàng, nàng cũng có lòng tin có thể bảo đảm tính mạng chạy thoát.

Vương Hạo Thần nghe được Xích Diệm Thiên Hổ lời nói cũng là chấn động, hắn không nghĩ tới, mình ở nơi này lại gặp được một vị cường giả đáng sợ tên Vương Giả Bảng, bởi vì Phi Vũ Kiếm Vương dạng này đỉnh phong Vũ Vương, coi như là tại Thiên Sinh Môn hắn đều không có mấy người.

Nữ tử thần bí, không... lúc này hẳn nên gọi nàng là Lý Mộ Tinh, nàng thấy Xích Diệm Thiên Hổ nhận ra mình thân phận, thế nhưng nàng cũng không quá bất ngờ, dù sao nàng thân là Vương Giả Bảng đệ thập, tư liệu chắc chắn được không ít người xem qua, nếu như Xích Diệm Thiên Hổ không biết nàng, vậy nó đúng là kiến thức nông cạn rồi.

- Hừ! Coi như người là Vương Giả Bảng thứ mười thì đã sao? Chỉ cần không phải là Vương Giả Bảng năm vị trí đầu tồn tại, bản toạ đều có tự tin chiến một trận! Ngươi thực lực tuy mạnh, nhưng muốn đánh bại bản toạ căn bản là nói si nói mộng!

Xích Diệm Thiên Hổ hừ lạnh nói, thanh âm không có chút nào bởi vì Lý Mộ Tinh là Vương Giả Bảng đệ thập mà mất đi khí thế, Lý Mộ Tinh trong mắt nó tuy mạnh, thế nhưng thực lực nhiều nhất chỉ có thể cùng nó không sai biệt lắm mà thôi, không có khả năng uy hiếp nó tính mạng.

Đúng hơn là, nó cũng không tin, Lý Mộ Tinh lại có thể vì một khoả Xích Diệm Đan mà thực sự muốn cùng nó liều mạng!

Đáng tiếc, nó lại đánh giá thấp nữ tử trước mặt quyết tâm, bình thường mà nói, Lý Mộ Tinh chắc chắn không có khả năng vì Xích Diệm Đan mà liều mạng với Xích Diệm Thiên Hổ, thế nhưng lần này, đừng nói chỉ là Xích Diệm Thiên Hổ, coi như là Vũ Hoàng tồn tại, nàng cũng phải nghĩ cách đem Xích Diệm Đan thu vào tay.

Chương 63: Phong thiên chi kiếm

- Vậy sao? Có thể hay không để ta thử mới biết được!

Lý Mộ Tinh khuôn mặt vẫn bảo trình thần sắc bình thản, bất quá ánh mắt của nàng lại không thể hoàn toàn che dấu vẻ ngưng trọng.

Thực lực của Xích Diệm Thiên Hổ có chút vượt quá nàng dự tính, trước đó nàng vốn dĩ cho rằng, đối phương tuy rằng có Vương Giả Bảng chiến lực, thế nhưng cũng chỉ là kế đáy tồn tại mà thôi, chỉ là không nghĩ tới, nó thực lực vậy mà lại mạnh tới mức này, ẩn ẩn có thể so sánh với Vương Giả Bảng mười vị trí đầu cường giả, theo nàng dự tính, trừ phi là Vương Giả Bảng năm vị trí đầu cấp bậc cường giả xuất thủ, nếu không tại Vũ Hoàng trở xuống không có người có thể nhẹ nhõm chế phục được nó.

Đương nhiên, cái này cũng không có nghĩa là Lý Mộ Tinh nàng không làm gì được Xích Diệm Thiên Hổ, chỉ là nếu muốn đả thương được nó, cái giá nàng phải bỏ ra chắc chắn sẽ không nhỏ.

Nếu là lúc bình thường, nàng tự nhiên không có khả năng vì một khoả Xích Diệm Đan mà chấp nhận bỏ ra cái giá như vậy, thế nhưng lúc này cái như trả giá lớn hơn, nàng cũng nhất định phải đem nó thu vào tay.

Lý Mộ Tinh ánh mặt khẽ ngưng tụ, hai tay nàng vào lúc này bỗng nhiên hợp lại, hùng hậu thể nội nguyên khí theo từng động tác của bàn tay chậm rãi ngưng tụ thành một đạo ấn quyết hình kiếm màu xanh lam tuyệt đẹp, trên thân ẩn hiện vô số đạo cổ lão văn tự nhỏ bé.

Ấn quyết hình kiếm vừa hiện ra, Lý Mộ Tinh sắc mặt liền trở nên có chút tái nhợt, rõ ràng thi triển ra một chiêu này, đối với nàng là có không nhỏ gánh nặng.

- Phong Thiên Chi Kiếm!

Quát khẽ một tiếng, ấn quyết hình kiếm trong tay Lý Mộ Tinh đột nhiên biến lớn, từ một đạo nho nhỏ có thể nắm gọn trong lòng tay hoá thành một đạo bóng kiếm cực lớn trên bầu trời, thân kiếm sáng như bạch ngọc, toàn thân có phong nhận gào thét cuốn quanh, tản mát ra một cỗ cao quý mà sắc bén chi khí.

Đây là một trong những sát chiêu mạnh nhất của Lý Mộ Tinh, tập hợp một cỗ khổng lồ kiếm ý cùng với phong thuộc tính nguyên khí, lực sát thương có thể nói là cực kỳ đáng sợ, đây cũng là một chiêu kiếm làm nên tên tuổi Phi Vũ Kiếm Vương của nàng.

Một kiếm này một khi bổ ra, coi như là Vương Giả Bảng năm vị trí đầu đều không dám tuỳ tiện đón đỡ!

- Phi Vũ Kiếm Vương! Ngươi điên rồi hay sao? Ngươi thật sự muốn vì một khoả Xích Diệm Đan mà liều mạng với ta?

Xích Diệm Thiên Hổ nhìn thấy Lý Mộ Thiên thi triển ra Phong Thiên Chi Kiếm, thú đồng lập tức co rụt lại, không thể tin hướng nữ tử trước mặt quát lớn.

- Chỉ cần ngươi chịu đem Xích Diệm Đan ra trao đổi, ta tự nhiên sẽ không tiếp tục quấy rầy ngươi!

Lý Mộ Tinh thản nhiên nói, trên đầu nàng lơ lửng khổng lồ bạch ngọc bóng kiếm, mũi kiếm chỉ thẳng về phía Xích Diệm Thiên Hổ, không hề che dấu uy hiếp chi ý.

Xích Diệm Thiên Hổ từ xưa tới nay hoành hành vô kỵ, nơi nào chịu được nàng uy hiếp, nó hai mắt trợn trừng, phẫn nộ gầm thét:

- Không biết tốt xấu, ngươi cho rằng chỉ có một mình ngươi có át chủ bài hay sao?

Lời nói vừa dứt, trên người nó xích quang đại thịnh, cặp thú trảo trước người trong nháy mắt liền bị hai đám lửa cháy hừng hực bao trùm, xích quang chói mắt tựa hồ lấn át cả ánh mặt trời vào lúc xế chiều.
Hiển nhiên, Xích Diệm Thiên Hổ cũng đã bị bức đến mức phải dùng sát chiêu của mình!

- Muốn phân thắng bại rồi sao?

Vương Hạo Thần nhìn thấy hai người đều đã xuất ra bản thân át chủ bài, không nhịn được liền khẽ nuốt một ngụm nước miếng, trong lòng lại thoáng có chút chờ mong, hắn cũng muốn biết trong hai người ai mới là kẻ trụ được đến cuối cùng.

Trên bầu trời, Lý Mộ Tinh ánh mắt ngưng trọng nhìn chằm chằm vào Xích Diệm Thiên Hổ cặp thú trảo đang bốc cháy hừng hực, nàng từ nơi đó cảm nhận được một cỗ năng lượng cuồng bạo đến cực điểm, nhiệt độ từ đó lan toả ra thậm chí khiến cho nàng có chút khó chịu, đủ biết ngọn lửa đó nóng tới mức nào.

Phải biết Lý Mộ Tinh nàng thực lực là Vũ Vương đỉnh phong, chính nàng đứng trước một chiêu này của Xích Diệm Thiên Hổ còn cảm thấy không dễ chịu, nếu là người tu vi chưa đạt tới Vũ Vương mà đứng ở nơi này, nói không chừng đã bị loại nhiệt độ ở nơi này nung chảy.

Xích Diệm Thiên Hổ thực lực có thể so sánh với Vương Giả Bảng mười vị trí đầu, sát chiêu của nó làm sao có thể không đáng sợ?

Chỉ là đứng từ nơi xa mà đã cảm giác khó chịu như vậy, Lý Mộ Tinh thực sự không dám tưởng tượng chuyện gì sẽ xảy ra nếu thú trảo kia đánh lên người mình...

Câu trả lời chắc chắn là nàng coi như không chết cũng mất nửa cái mạng, Lý Mộ Tinh nàng tuy mạnh, thế nhưng nàng lợi thế là vũ kỹ cao thâm, còn nhục thân lại không tính quá mạnh, có thể nói khả năng phòng thủ của nàng căn bản không bằng một phần mười năng lực công kích.

Nhục thân là tầng phòng ngự cuối cùng của vũ giả, bất quá đây thông thường cũng là điểm yếu chí mạng của nhân loại vũ giả.

Có rất nhiều người tu vi cường đại, thế nhưng nhục thân lại yếu ớt đến đáng thương, có thể là bởi vì họ quá mức chú tâm đến việc tu luyện nguyên khí mà bỏ quên nhục thân, cũng có thể là họ không quan tâm đến việc tu luyện nhục thân cho lắm.

Tại Đông Hoa hoàng triều, hơn chín phần mười vũ giả đều lựa chọn con đường luyện võ giống như nàng, rất người chịu đi theo con đường luyện thể, bởi vì tôi luyện nhục thân độ khó quá lớn, hơn nữa lại cực kỳ thống khổ, căn bản không có mấy người đi được xa trên con đường luyện thể.Không phải luyện thể vũ giả yếu, thậm chí theo một cách nói nào đó thì luyện thể vũ giả còn mạnh hơn của vũ giả thông thường, bởi vì một người luyện thể không nói lực công kích của hắn mạnh bao nhiêu, thế nhưng phòng ngự thì chắc chắn là cực kỳ kiên cố, coi như hắn đứng im cho người ta đánh, chỉ cần không có ai phá được phòng ngự của hắn, vậy thì còn đánh gì nữa? Cho dù hắn lực công kích không bằng đối thủ, vẫn có thể chậm rãi mài chết đối phương, lui một vạn bước, coi như hắn không đánh bại được đối thủ, như cũ có thể dựa vào nhục thân phòng ngự mạnh mẽ giữ cho mình ở thế bất bại.

Về điểm này, huyền thú đúng là xa xa vượt qua nhân loại, chúng từ khi sinh ra đã có nhục thân cường hoành làm tiên thiên ưa thế, hơn nữa tu vi càng cao, lợi thế này sẽ càng rộ rõ, nếu là Lý Mộ Tinh có Vũ Vương cấp bậc huyền thú nhục thân, coi như nàng bị Xích Diệm Thiên Hổ một trảo đánh trúng, nhiều nhất cũng chỉ là bị thương mà thôi, muốn giết nàng nhất định không có khả năng.

Đáng tiếc, nhân loại tại Vũ Vương cảnh có thể dùng nhục nhân ngạnh kháng với huyền thú thực sự quá thiếu.

Ít nhất, theo Lý Mộ Tinh biết chỉ có một vị Vũ Vương tại Đông Hoa hoàng triều có khả năng dùng nhục thân của mình gánh chịu Xích Diệm Thiên Hổ một trảo kia, người kia là Thiết Quyền Môn, Sơn Hà Vương – Trương Khôi, đồng thời là Vương Giả Bảng đệ tứ.

Ngoại trừ Sơn Hà Vương ra, đúng là không có ai dám dùng thân thể chịu một trảo của Xích Diệm Thiên Hổ, trừ phi người đó là Vũ Hoàng.

Lý Mộ Tinh biết rõ bản thân không gánh được Xích Diệm Thiên Hổ công kích, cũng biết mình không có khả năng lấy thương đổi thương với Xích Diệm Thiên Hổ, vì vậy nàng nhất định phải xuất thủ trước, ít nhất... cũng phải chiếm được một chút tiên cơ.

- Sát!

Lý Mộ Tinh lạnh lùng niệm một câu, chỉ thấy trên đỉnh đầu nàng Phong Thiên Chi Kiếm khẽ run lên, sau đó liền giống như một tia chớp xé bắn thẳng về phía Xích Diệm Thiên Hổ.

Quá nhanh! Một kiếm này tốc độ tại trong Vũ Vương cảnh gần như đã có thể xem là đăng phong tạo cực, coi như là Vương Giả Bảng mười vị trí đầu, cũng không có mấy người có thể thi triển một loại vũ kỹ nhanh hơn Lý Mộ Tinh Phong Thiên Chi Kiếm.

Đối mặt với Phong Thiên Chi Kiếm, Xích Diệm Thiên Hổ căn bản không kịp phản ứng, tất cả những gì nó có thể làm là nghiêng thân hình đồ sộ của mình sang một bên, ngay trước khi bóng kiếm kia kịp đâm vào.

Đương nhiên, cái này cũng chỉ là tránh đi chỗ yếu hại nhất mà thôi, Phong Thiên Chi Kiếm tốc độ không phải Xích Diệm Thiên Hổ có thể so sánh, trong chớp mắt đã xé rách da thịt của nó, tạo thành một vết kiếm thương sâu đến tận xương kéo dài trên thân thể của nó.

- Rống!

Xích Diệm Thiên Hổ thống khổ kêu lên một tiếng, máu tươi từ trong người nó bắn ra như mưa.

Phong Thiên Chi Kiếm uy lực cực đáng sợ, mặc dù Xích Diệm Thiên Hổ nhục thân rất mạnh, thế nhưng cũng không chịu nổi kiếm này.

Xác thực mà nói, nếu không phải Xích Diệm Thiên Hổ nhục thân cường đại, nếu không phải nó vào thời khắc mấu chốt tránh đi chỗ yếu hại, e rằng lúc này nó đã bị một kiếm chém làm đôi.

Nếu là một vị nhân loại Vũ Vương cường giả bình thường, chỉ cần dám tiếp một kiếm này của Lý Mộ Tinh, cả người chắc chắn sẽ bị xé nát thành từng mảnh.

Chương 64: Lưỡng bại cầu thương

Xích Diệm Thiên Hổ bị Phong Thiên Chi Kiếm của Lý Mộ Tinh đả thương nặng, thế nhưng không thể không thừa nhận rằng nó nhục thân thực sự rất cường đại, cho dù bị trọng thương cũng chưa tới mức mất đi toàn bộ sức chiến đấu, ngược lại còn kích phát hung tính của nó bạo phát ra ngoài.

- Nhân loại! Chết đi cho ta!

Cặp thú trảo được hoả diễm bao phủ trước người vung lên, Xích Diệm Thiên Hổ cuồng nộ gầm rống một tiếng, thân hình lao về phía trước, thú trảo không chút lưu tình hướng Lý Mộ Tinh chém tới.

Nếu xét về uy lực, Xích Diệm Thiên Hổ “ Xích Viêm Ma Trảo “ nhất định thua kém Lý Mộ Tinh “ Phong Thiên Chi Kiếm “ về mọi mặt, thế nhưng cái này không đại biểu là một chiêu này uy lực kém cỏi, hoàn toàn có thể sánh ngang nhân loại Vũ Vương cảnh đỉnh phong cường giả một kích toàn lực.

Hơn nữa cũng đừng quên, huyền thú trước giờ mạnh nhất là phòng ngự chứ không phải là lực công kích, Xích Diệm Thiên Hổ có thể dựa vào nhục thân của mình chịu một kiếm của Lý Mộ Tinh, cái này không đại biểu Lý Mộ Tinh đồng dạng có thể làm như vậy.

Lý Mộ Tinh nàng không có nhục thân mạnh mẽ của huyền thú, nếu như bị Xích Viêm Ma Trảo đánh trúng thân thể, kết cục của nàng chắc chắn là chết đến không thể chết lại.

Đương nhiên, cái này không có nghĩa là nàng bó tay chịu chết.

Lý Mộ Tinh hai tay ngưng kết một đạo kỳ lạ thủ ấn ẩn chứa tất cả thể nội nguyên khí còn lại của nàng, thanh âm thanh thuý nhẹ nhàng vang lên:

- Phong Vân Thuẫn!

Cuồng phong từ bốn phương tám hướng cuồn cuộn nổi lên, hoá thành từng đạo phong quyển to lớn bảo vệ trước người nàng, vô số đạo phong quyển tựa như hoá thành một bức tướng gió vô hình ngăn chặn Xích Diệm Thiên Hổ đường đi.

Nàng không có nhục thân cường đại như Xích Diệm Thiên Hổ, thế nhưng vũ kỹ phòng ngự lại không thiếu, hoàn toàn có thể phòng ngự từ xa.

Tất nhiên, điều kiện tiên quyết là lớp phòng ngự này đủ mạnh để bảo vệ nàng, nếu không chỉ cần kẻ địch công kích xuyên thủng lớp phòng ngự kia, như vậy nàng quả thật liền hết đường xoay sở.

Nhục thân Lý Mộ Tinh không mạnh, thậm chí có thể nói là rất yếu đối với một Vũ Vương cường giả, một khi bị đánh trúng tốc độ hồi phục chậm hơn rất nhiều so với cường giả sở hữuu nhục thân mạnh mẽ hơn nàng, vì thế trong giao tranh nàng rất ít khi lựa chọn cùng kẻ địch đánh cận chiến.

Nhìn thấy Lý Mộ Tinh toàn lực phòng thủ, Xích Diệm Thiên Hổ cũng không hề dừng lại, trong mắt hung quang đại thịnh, thủ trảo mang theo hoả diễm cháy hừng hực bổ xuống, nhiệt độ nóng tới mức dễ dàng đem không khí xung quanh đốt cháy, hung hăng va chạm với phong quyển trước mặt.

- Ầm!

Cự trảo oanh kích lên lớp “ phong thuẫn “ bề mặt, sau đó tại dưới ánh mắt kinh hãi của Lý Mộ Tinh, cự trảo chậm rãi xé rách từng đạo phong quyển, đem lớp “ phong thuẫn “ trước mặt đập thành từng mãnh nhỏ.

Lý Mộ Tinh thực sự không ngờ, Xích Diệm Thiên Hổ thế công lại đáng sợ như vậy, phòng ngự của mình vậy mà không cách nào ngăn cản nổi.

Công bằng mà nói, phòng ngự thực sự không phải thế mạnh của Lý Mộ Tinh nàng, trước giờ chiến đấu Vũ Vương cấp bậc cường giả nàng đều chưa từng phải quay kiếm về thế thủ một lần, bởi vì kẻ địch đối mặt với thế công của nàng chỉ có thể một mực cố thủ, vậy thì nàng việc gì phải đầu tư khâu phòng thủ nữa?

Thế nhưng lúc này gặp phải Xích Diệm Thiên Hổ nàng lại hiểu ra sai lầm lớn nhất của mình, đó là dùng nàng thực lực gặp bình thường Vũ Vương đương nhiên không cần phải phòng ngự, thế nhưng đối mặt với kẻ sở hữu Vương Giả Bảng top mười thực lực thì lại là một chuyện khác! Nàng căn bản không thể chỉ biết mỗi tấn công, còn cần phải có năng lực phòng thủ đủ mạnh.

Đáng tiếc Lý Mộ Tinh nhận ra điều này tương đối muộn, nếu như trước đó nàng chịu đầu tư một chút thời gian vào khâu phòng ngự võ học, Xích Diệm Thiên Hổ chưa hẳn đã phá vỡ nàng phòng ngự như vậy, thế nhưng sự thật là phòng ngự của nàng lúc này trước mặt nó không khác gì một lớp đậu hũ, rất dễ dàng liền có thể xuyên phá.
Lý Mộ Tinh biết bây giờ không phải lúc tự trách, mắt thấy cự trảo của Xích Diệm Thiên Hổ đã đến ngay trước mặt, uy lực mặc dù bởi vì có phong quyển ngăn chặn mà thoáng chút dám bớt, thế nhưng nàng như cũ tuyệt đối không dám để nó đánh lên người mình, khẽ cắn môi toàn lực vận chuyển còn sót lại không nhiều lắm nguyên khí hình thành tầng phòng hộ cuối cùng trước thân thể, đồng thời tay cầm trường kiếm hướng Xích Diệm Thiên Hổ liều mạng bổ ra một kiếm.

Nàng tự biết bản thân đã không kịp né tránh một kích này của Xích Diệm Thiên Hổ, cũng biết mình sau khi nhận một kích này của đối phương nhất định sẽ trọng thương, vì thế những gì nàng có thể làm lúc này là dùng phép lấy thương đổi thương, hi vọng Xích Diệm Thiên Hổ sau khi trọng thương nàng đồng dạng mất đi sức chiến đấu, cuối cùng vô pháp truy sát nàng.

Xích Diệm Thiên Hổ nhận ra nàng ý định, đang muốn tránh khỏi một chiêu này, thế nhưng Lý Mộ Tinh đã là bất chấp tất cả rồi, căn bản không cho hắn cơ hội, một kiếm trong nháy mắt đã giết tới.

- Xoạt!

- Ầm!

Hai đạo công kích đồng loạt đánh lên người Lý Mộ Tinh cùng Xích Diệm Thiên Hổ, kiếm của Lý Mộ Tinh nhanh hơn một chút, bổ vào Xích Diệm Thiên Hổ bả vai, lưu lại một đạo vết kiếm đến tận xương, thế nhưng đúng vào lúc đó, Xích Diệm Thiên Hổ cự trảo cũng đánh lên người nàng, dễ dàng phá tan nguyên khí phòng vệ, đem Lý Mộ Tinh chấn cho bay ngược ra ngoài, khoé miệng liên tục phun ra máu tươi.

Chính bởi vì bị một kiếm của Lý Mộ Tinh đả thương, Xích Diệm Thiên Hổ lực công kích trong khoảnh khắc liền yếu bớt, nên mới không thể một kích giết chết nàng, nếu là nó đỉnh phong một kích, nàng nhục thân e rằng đã bị đánh cho tan vỡ.

Lý Mộ Tinh mặc dù không chết, thế nhưng nàng trọng thương rất nặng, hứng chịu một trảo của Xích Diệm Thiên Hổ khiến cho nàng thần trí đều trở nên có chút mơ hồ, bất quá nàng biết mình không thể mất đi ý thức, nếu không một khi nàng ngất đi, thứ chờ đón nàng ở phía trước chắc chắn là tử vong.

- Phong Vân Bộ!

Sắc mặt tái nhợt, Lý Mộ Tinh cắn răng xoay chuyển thân hình, hai chân giống như đạp lên một loại bộ pháp huyền diệu nào đó, thân ảnh loé lên một cách quỷ dị, tựa như một cơn gió bay đi, trong chớp mắt đã không còn thấy bóng dáng.

Xích Diệm Thiên Hổ nhìn thấy Lý Mộ Tinh bỏ đi, trong mắt thiêu đốt hừng hực lửa giận, không phải nó không muốn đuổi theo, chỉ là thương thể của nó so với nàng kỳ thực cũng không nhẹ đi bao nhiêu, đặc biệt là một chiêu “ Phong Thiên Chi Kiếm “ đầu tiên, suýt chút nữa đã đem cả người nó chém làm hai đoạn, tuy nói huyền thú thể chất không tầm thường, thế nhưng nếu như cứ để yên như vậy không chữa trị, nó cũng không chịu nổi, sớm muộn cũng chết vì mất máu.

- Nữ nhân đáng chết! Ngươi tốt nhất đừng chết dễ dàng như vậy, đợi bản toạ khôi phục một chút thương thể, nhất định sẽ tìm bắt ngươi về, đến lúc đó sẽ ngươi biết thế nào là sống không bằng chết!Xích Diệm Thiên Hổ hai mắt chứa đầy hung quang nhìn về phía Lý Mộ Tinh phương hướng rời đi, thân ảnh lấp loé một cái, liền quay lại ngọn núi của mình, khẩn cấp tiến hành chữa thương.

…………..

Nấp sau vách núi từ đầu đến cuối quan sát trận chiến, Vương Hạo Thần tâm thần vẫn chưa thể bình tĩnh lại cho dù Lý Mộ Tinh và Xích Diệm Thiên Hổ đều đã rời đi.

Vũ Vương cấp bậc chiến đấu quả thực đáng sợ, tuyệt đối không phải Vương Hạo Thần hắn lúc này có thể chạm tới.

Lý Mộ Tinh thân là Vương Giả Bảng đệ thập, bất kể là tu vi hay kiếm đạo cảnh giới của nàng so với Vương Hạo Thần đều cao hơn gấp trăm lần, coi như là trong Vũ Vương đều có thể xem là tuyệt đỉnh cường giả, một chiêu “ Phong Thiên Chi Kiếm “ kia, khiến cho Vương Hạo Thần cảm giác được kiếm đạo của hắn so với kiếm đạo của nàng tựa như đom đóm với mặt trăng, trong cỗ kiếm ý vô cùng vô tận kia, e rằng chỉ cần bị một đạo yếu nhất trong đó đánh trúng, cũng đủ khiến cho hắn thịt nát xương tan.

So với Lý Mộ Tinh, Vương Hạo Thần càng thán phục Xích Diệm Thiên Hổ chiến lực, đặc biệt là nó biến thái tới cực điểm nhục thân.

Vương Hạo Thần thế nhưng là tận mắt nhìn thấy, Xích Diệm Thiên Hổ lại dùng thân thể huyết nhục của mình cứng rắn ngăn Lý Mộ Tinh “ Phong Thiên Chi Kiếm “, phải biết, một kiếm kia uy lực coi như muốn san bằng một cánh rừng nhỏ cũng chẳng phải việc gì khó, thế nhưng khi chém vào Xích Diệm Thiên Hổ cũng chỉ có thể miễn cưỡng trọng thương nó mà thôi, thậm chí còn không thể khiến nó mất đi tuyệt đại bộ phận chiến lực.

Vương Hạo Thần tin chắc, nếu không phải Lý Mộ Tinh phút cuối bỏ đi, nếu như nàng ở lại cùng Xích Diệm Thiên Hổ tử chiến đến cùng, vậy người chết chắc chắn là nàng chứ không phải là Xích Diệm Thiên Hổ.

Không phải Lý Mộ Tinh yếu hơn Xích Diệm Thiên Hổ bao nhiêu, chỉ là nàng quá chú trọng vào năng lực tấn công mà bỏ quên mất khâu phòng thủ của mình, vì thế đối mặt với Xích Diệm Thiên Hổ có nhục thân phòng ngự kiên cố, nàng liền vô pháp đánh bại đối phương, ngược lại bị đối phương phản kích suýt nữa mất mạng.

Trong trận chiến vừa rồi, Lý Mộ Tinh chín thành thời gian đều dùng để tấn công, Xích Diệm Thiên Hổ cả trận hầu như không thể theo kịp tốc độ của nàng, chỉ có thể co mình lại phòng thủ, thế nhưng hiệu quả của những đòn đánh của Lý Mộ Tinh đối với Xích Diệm Thiên Hổ căn bản không có bao nhiêu, cuối cùng để đối phương lật ngược tình thế vào phút cuối.

Nếu như phải so sánh, vậy Lý Mộ Tinh là một người bình thường trong tay có một thanh bảo kiếm, còn Xích Diệm Thiên Hổ thì trong tay có một thanh kiếm thường cùng một tấm khiên tốt, trong một trận chiến mà hai người chiến lực không chênh lệch nhiều lắm, lại đánh đến cuối cùng, người có công thủ toàn diện hơn tất nhiên chiếm đến bảy thành phần thắng.

Một trận chiến này, nhìn thì có vẻ hai bên ngang tài ngang sức, thế nhưng kỳ thực Lý Mộ Tinh nàng gần như đã thua rồi, thua bởi vì nàng quá tin tưởng vào “ thanh bảo kiếm “ của mình, năng lực tấn công cho dù có mạnh đến đâu mà không có một hậu phương là khả năng phòng ngự vững chắc thì “ thanh bảo kiếm “ kia có sắc bén vô cùng cũng không có đất để dụng võ.

Vương Hạo Thần hắn kỳ thực từ trước tới cũng có khuynh hướng công nhiều hơn thủ, kiếm đạo của hắn cũng không giống như Lý Mộ Tinh, yêu thích chiếm lấy tiên cơ của đối phương, trong khi giao phong không cho kẻ địch có cơ hội tấn công, vì thế hắn năng lực tuy rằng không tới mức so với năng lực tấn công cách biệt một trời một vực như Lý Mộ Tinh, thế nhưng cũng chẳng mạnh mẽ đến đâu.

Chỉ là sau khi quan sát một trận chiến này, Vương Hạo Thần cảm thấy mình nhất định phải sớm một chút tăng lên khả năng phòng thủ của mình, khiến cho bản thân có được công thủ toàn diện năng lực.

Vương Hạo Thần biết trên thế gian cũng có những cường nhân lấy công làm thủ, ví dụ như Vương Giả Bảng ba vị trí đầu đỉnh phong Vũ Vương, bọn hắn trong cùng cảnh giới có lẽ đúng là không cần phải phòng thủ, bởi vì thực lực của bọn hắn đã quá mạnh so với những Vũ Vương khác rồi, nếu là Vương Giả Bảng đệ nhất, Vũ Vương bình thường e rằng ngay cả tư cách khiến hắn phải nghiêm túc đối phó cũng không có, chứ đừng nói là khiến hắn phải chuyển về thế thủ một lần, vậy thì hắn cần gì phải phòng thủ cho phí công?

Bất quá người ta là người ta, Vương Hạo Thần cũng chưa có cuồng ngạo tới mức cho rằng hắn có thực lực mạnh tới mức có thể chỉ công mà không cần thủ, cho dù là hắn có thực lực như vậy, hắn cũng sẽ không bỏ qua việc phòng thủ, bởi vì trong chiến đấu có thể hắn không cần phải phòng thủ, thế nhưng nếu như là đối phương bất quá đánh lén hoặc quần chiến thì sao? Lúc đó hắn biết phải lấy gì để chống đỡ hoặc lấy gì để quần chiến với người ta? Phải biết cho dù hắn thế công có cường hãn bao nhiêu, cũng rất khó trong một hơi có thể giết hết toàn bộ kẻ địch, mà một khi không thể tiêu diệt tất cả, vậy thì nguy cơ hắn bị thương sẽ rất cao!

Mà trong quần chiến loạn đấu, một khi bị thương, vậy khả năng ngã xuống trong giao tranh sẽ càng lớn!

Hắn thừa nhận rằng tấn công gần như là biện pháp phòng thủ tốt nhất, thế nhưng cũng không thể phủ nhận, nếu như Vương Hạo Thần hắn có khả năng phòng ngự tốt nhất năng lực tấn công của mình, vậy hắn nhất định không cần phải lo trước lo sau, có thể hoàn toàn yên tâm đối địch, bất kể là đơn chiến hay quần chiến hắn đều không sợ, thoải mái phát huy ra mình chiến lực mạnh nhất.

Chương 65: Cứu người

Vương Hạo Thần ở lại vách núi đó một lúc lâu, sau khi chắc chắn rằng Xích Diệm Thiên Hổ đã quay về núi mời cẩn thận rời khỏi, hắn lúc này cũng đã không có tâm tư để ý đến chỗ cơ duyên kia nữa rồi. Nói đùa, đã biết ở trong ngọn núi kia có một đầu lục giai đỉnh phong huyền thú, nếu như hắn còn có tâm muốn tiến vào tìm chỗ cơ duyên kia thì đó không phải là gan dạ nữa mà là ngu ngốc rồi.

Hắn còn chưa có bị điên a!

Vương Hạo Thần bây giờ chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi địa phương nguy hiểm này, căn bản một giây đều không muốn nán lại thêm.

Chỉ là, có chuyện đôi khi không muốn cứ muốn liền có thể làm được, cũng có những chuyện tưởng như chẳng thể nào liên quan tới bản thân thế nhưng sau cùng lại trở thành chuyện của chính mình...

Vương Hạo Thần vốn dĩ chỉ muốn rời khỏi nơi này càng nhanh càng tốt, thế nhưng còn chưa đi được bao xa thì hắn đã phải ngừng lại, bởi vì trước mặt hắn là một bạch y nữ tử xinh đẹp tuyệt trần, mi mục như hoạ, sắc mặt của nàng bởi vì bị thương mà có chút trắng bệch, bất quá vẫn không cách nào che dấu được vẻ tú lệ của nàng.

Vương Hạo Thần không thể không thừa nhận, nữ nhân này thực sự rất đẹp, hoàn toàn có tư cách để so sánh với sư nương Nhạc Thi Dao của hắn.

Nữ nhân này so với Nhạc Thi Dao nhiều hơn một phần lạnh lùng, nhưng cũng thiếu đi một phần vũ mị cùng ấm áp, nếu phải so sánh, Vương Hạo Thần tự nhiên vẫn là đánh giá sư nương của hắn cao hơn nữ tử trước mặt, tất nhiên đây chỉ là quan điểm của hắn mà thôi.

Nữ tử này không phải ai xa lạ, chính là người vừa mới cùng Xích Diệm Thiên Hổ đại chiến, Vương Giả Bảng đệ thập, Phi Vũ Kiếm Vương - Lý Mộ Tinh.

Xem bộ dáng của Lý Mộ Tinh lúc này, hẳn là thương thế quá nặng nên mới lâm vào hôn mệ, khắp người đều là máu, ngay cả bạch y đều bị nhuộm đỏ quá nửa.

Trong nháy mắt, Vương Hạo Thần liền lâm vào một tình thế khó xử.

Cứu hay là không cứu?

Thật lòng mà nói, Vương Hạo Thần thực sự không muốn nhúng tay vào chuyện này cho lắm, hắn không muốn bởi vì cứu một cái nhân vật mà mình không hề quen biết mà đắc tội với Xích Diệm Thiên Hổ.

Cho dù là Lý Mộ Tinh tình cảnh lúc này có chút đáng thương, nhưng cái này cũng là nàng tự tìm mà thôi, nếu không phải nàng cố chấp muốn trao đổi Xích Diệm Đan với Xích Diệm Thiên Hổ, làm sao có thể bị đánh tới mức này? Vương Hạo Thần không phải thánh nhân tới mức thấy ai bị thương cũng cứu, càng không phải là loại người háo sắc, thấy nữ tử xinh đẹp liền muốn làm anh hùng cứu mỹ nhân sau đó tự đặt mình vào chỗ nguy hiểm, hắn là người rất thực tế, chuyện không có lợi ích cho mình hắn sao có thể làm?

Vương Hạo Thần do dự là bởi vì lời nói lúc trước của sư nương hắn, đó là “ thấy người gặp khó khăn nếu có thể nhất định phải tương trợ “, tuy hắn rất nghe lời dạy bảo của sư nương, nhưng hắn thực sự không đồng ý với quan điểm này của Nhạc Thi Dao cho lắm, bất quá hắn cũng hiểu được một điều, đó là có thể khiến cho một vị Vũ Vương cường giả nợ hắn một khoản ân tình là một cái thiên đại hảo sự.

Vương Hạo Thần không biết mình đến bao giờ mới có thể đạt tới Vũ Vương cảnh, chỉ là hắn biết trên con đường phát triển của mình sẽ gặp không ít khó khăn, vì thế chỉ cần có cơ hội nhận được sự trợ giúp, hắn chắc chắn sẽ không bỏ qua. Lý Mộ Tinh thân là Vũ Vương, hơn nữa còn là Vương Giả Bảng đệ thập, không nói nàng tương lai có cơ hội thành hoàng hay không, coi như nàng suốt đời chỉ là một vị Vũ Vương, đối với Vương Hạo Thần lúc này như cũ là cao không thể chạm, nếu như nàng sau này có dịp xuất thủ trợ giúp mình, không thể nói trước có thể khiến con đường của hắn bớt chông gai đi không ít.

Vương Hạo Thần suy nghĩ là như vậy, bất quá hắn cũng đang do dự, dù sao cứu Lý Mộ Tinh đồng nghĩa với việc đắc tội với một tồn tại còn kinh khủng hơn nàng là Xích Diệm Thiên Hổ, điều này rất có thể sẽ đặt hắn vào tình thế nguy hiểm, đồng thời ai biết nữ nhân kia có phải là người vong ân phụ nghĩa hay không, nếu như sau khi nàng khỏi hẳn không những không mang ơn mình mà còn đem mình xử lý thì phải làm sao? Hắn lấy cái để đấu lại một vị danh liệt Vương Giả Bảng tồn tại?

Do dự thật lâu về sau, Vương Hạo Thần cuối cùng cũng làm ra quyết định, giúp Lý Mộ Tinh một lần, cất bước đi về phía trước.

Giữa việc có thể bị Xích Diệm Thiên Hổ truy sát cùng việc có thể khiến một vị Vũ Vương cường giả nợ mình một khoản ân tình thì hắn đã chọn cái sau.

Hắn không biết hành động của mình đến cùng là đúng hay sao, bất quá nếu phải nói về lương tâm thì ít nhất hắn sẽ không cảm thấy có chút áy náy đi...

- Chỉ mong ngươi là một người biết đạo nghĩa a!

Vương Hạo Thần trong lòng thầm nghĩ, cả người cúi xuống ý muốn bế Lý Mộ Tinh lên tay, bất quá đúng lúc này dị biến lại phát sinh.

Lý Mộ Tinh vừa rồi đại chiến với Xích Diệm Thiên Hổ, lĩnh trọn một trảo của đối phương, chính vì như vậy mà y phục màu trắng của nàng bị hoả diễm trên thú trảo đốt cháy nhiều chỗ, không thể che giấu được da thịt trắng mềm như mỡ đông ở bên trong.
Vương Hạo Thần vừa rồi đứng ở chỗ xa không thấy được chuyện này, thế nhưng bây giờ đến gần như vậy, cảnh tượng hương diễm tràn đầy dụ hoặc kia lập tức đập vào mắt hắn.

Vương Hạo Thần ánh mắt vừa đụng vào thân thể đầy mị thái của Lý Mộ Tinh liền đông cứng ở đó, không cách nào thoát ra được, thậm chí ngay cả động tác trên tay cũng dừng lại.

Hắn không hiểu nhiều lắm về chuyện nam nữ, đây là sự thật, nếu không thì lúc ở trên Thiên Sinh Môn trước đó hắn cùng sư nương triền miên như vậy, sớm đã đè nàng xuống mà “ động thủ “ rồi.

Thế nhưng cái này không thể phủ nhận hắn là một cái nam nhân, hơn nữa còn là nam nhân ở tuổi mới lớn, hắn tự nhiên sẽ có nam nhân đặc tính, Lý Mộ Tinh thân thể nửa kín nửa hở lúc này đúng là có lực sát thương chí mạng với hắn, khiến cho đôi mắt của hắn bốc lên hai luồng hoả diễm, cả người nóng rực lên.

Cảm giác này giống hệt lúc mà hắn cùng với sư nương triền miên một đoạn thời gian kia.

Cười khổ một tiếng, Vương Hạo Thần cưỡng ép xoá đi dục niệm trong đầu, hắn mặc dù đối với sắc đẹp của Lý Mộ Tinh cảm thấy kinh diễm, thế nhưng hắn cũng chưa bị điên tới mức muốn cùng một cái Vũ Vương cảnh cường giả phát sinh quan hệ nam nữ, nếu không đến lúc nàng tỉnh lại không một chưởng đánh chết mình mới là chuyện lạ.

Vương Hạo Thần vòng tay đem Lý Mộ Tinh bế lên, mấy ngón tay của hắn vừa đụng vào da thịt mềm mại của nàng, một cỗ cảm giác thư thái tuyệt vời liền truyền tới, khiến cho hắn trong lòng có chút mê luyến.

Cắn môi một cái thật mạnh, một lần nữa xua đi cỗ ý niệm kia, Vương Hạo Thần hai tay ôm lấy thân thể mềm mại của Lý Mộ Tinh hướng Xích Phong Cốc miệng cốc chạy đến.

Chỉ là rất nhanh, hắn cước bộ lại lần nữa dừng lại, bởi vì hắn chợt nhớ tới một chuyện, nếu bây giờ hắn cùng Lý Mộ Tinh ra khỏi Xích Phong Cốc vậy có tính là an toàn hay không?

Trước đây không lâu Vương Hạo Thần từng hoài nghi vì cái gì mà Nhai Đình sơn mạch khắp nơi đều có nguy hiểm trùng trùng thế nhưng Xích Phong Cốc lại yên bình đến như vậy? Bất quá hắn lúc này đã hiểu ra nguyên nhân, không gì khác bởi vì Xích Phong Cốc có một đầu lục giai Xích Diệm Thiên Hổ sinh sống, vì thế không có một loài huyền thú nào dám bén mảng tới nơi này, sợ bị Xích Diệm Thiên Hổ nuốt sống.

Chỉ là, Vương Hạo Thần lúc này đi lại trong Xích Phong Cốc tự nhiên sẽ không có nguy hiểm, thế nhưng nếu là hắn rời khỏi Xích Phong Cốc phạm vi, nhất định sẽ có vô số nguy hiểm trên đường đi, những nguy cơ này có thể không đáng sợ bằng Xích Diệm Thiên Hổ, nhưng cũng không phải hắn hiện tại có thể đối phó.

Nếu là Vương Hạo Thần một thân một mình, hắn còn có vài phần nắm chắc có thể toàn thân trở ra, nhưng thêm một cái Lý Mộ Tinh, vậy thì hắn hoàn toàn không có một chút nắm chắc nào.

Suy nghĩ một lát, Vương Hạo Thần quyết định tốt nhất là vẫn nên ở lại trong Xích Phong Cốc, mặc dù như cũ có chút mạo hiểm bởi vì nơi này là Xích Diệm Thiên Hổ địa bàn, thế nhưng Vương Hạo Thần cho rằng Xích Diệm Thiên Hổ cho dù mạnh nhưng chỉ có một mình, nếu bọn hắn cẩn thận ẩn nấp không thêm vận khí không quá kém hẳn là sẽ không bị phát hiện, ngược lại nếu như ra ngoài kia e rằng khắp nơi đều có nguy hiểm, không giây phút nào được an toàn.

Hơn nữa, Vương Hạo Thần cũng biết Xích Diệm Thiên Hổ tự thân có thương tích, chưa hẳn đã có thể ra ngoài truy tìm Lý Mộ Tinh tung tích.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau