NGHỊCH THẾ VŨ THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Nghịch thế vũ thần - Chương 56 - Chương 60

Chương 56: Vô ảnh thức – kiếm ra tất sát

Cách Vương Hạo Thần và Tân Lập tràng chiến không xa, có hai đạo thân ảnh đang đứng đối diện quan sát trận chiến, hai người này, không phải ai khác chính là Lý Nguyên và Đồng Tĩnh Vân.

Chỉ là lúc này Lý Nguyên sắc mặt có thể nói là khó coi tới cực điểm, còn Đồng Tĩnh Vân thì lại vui mừng khôn xiết.

-Vì cái gì? Vì cái gì hắn có thể đúng lúc như vậy đột phá a?

Lý Nguyên trong lòng không ngừng gào thét, hắn thật không hiểu nổi, bọn hắn vì cái gì lại xui xẻo tới vậy, ở địa phương chim không thèm ỉa này đụng phải một tên biến thái như vậy, thậm chí còn “ trợ giúp “ đối phương đột phá tu vi.

Đồng Tĩnh Vân thì hai mắt sáng rực như sao nhìn Vương Hạo Thần, nàng đồng dạng không nghĩ tới, mình trước đó để Vương Hạo Thần gia nhập chiến đội quyết định tưởng như vô nghĩa, lại mang lại hiệu quả kinh người như vậy, có thể nói, là hắn một tay đảo ngược cục diện tất bại của bọn họ.

-Người này tuổi còn trẻ mà lại có thiên phú đáng sợ như vậy, thật sự để cho bổn tiểu thư cũng có chút động tâm nha!

Không thể không nói, tuy rằng Huyền Vũ đại lục lấy thực vi tôn, ngoại hình dung mạo chỉ là thứ yếu, thế nhưng không thể phủ nhận, bất cứ nam nhân nào vừa có thực lực cùng thiên phú tuyệt hảo, hơn nữa còn sở hữu dung mạo tuấn mỹ như Vương Hạo Thần, chính là vô số nữ nhân trong lòng nam thần, đồng thời cũng là bọn họ hình mẫu đạo lữ lý tưởng.

Đồng Tĩnh Vân trước giờ ở trong Đồng gia là một nữ tử hiếm hoi có thiên phú cùng dung mạo thượng đẳng, người truy cầu nàng tự nhiên không ít, thế nhưng đều không lọt vào nàng pháp nhãn.

Cho đến hôm nay, Vương Hạo Thần chính là người đầu tiên khiến cho Đồng Tĩnh Vân động tâm!

Trong lúc Đồng Tĩnh Vân, Lý Nguyên mỗi người một ý nghĩ, chỗ Vương Hạo Thần cùng Tân Lập nơi này, không khí lại lộ ra có chút an tĩnh lạ thường.

Tân Lập hết nhìn Vương Hạo Thần, lại nhìn xem cánh tay của mình, trong lòng chiến ý nhanh chóng giống như ngọn lửa bị dội một gáo nước lạnh dập tắt, chỉ còn lại sợ hãi cùng thối ý.

Một quyền của tên kia đã khiến hắn cơ hồ mất một cánh tay, nếu lại thêm vài lần nữa, chẳng phải hắn cả người liền hoá thành bùn nhão dưới tay đối phương hay sao?

Nghĩ như vậy, Tân Lập trong lòng lập tức quyết định bỏ chạy, còn về phần Lý Nguyên tên kia sống chết, tựu đã bị hắn sớm quẳng ra sau đầu.

Nói đùa! Sinh tử trước mắt, coi như là huynh đệ ruột thịt cũng sẽ bỏ mặc nhau, huống hồ hắn cùng Lý Nguyên quan hệ ngay cả bằng hữu đều rất miễn cưỡng, cần gì phải vì đối phương mà liều mạng?

Tân Lập là người cẩn thận, thế nhưng cũng cực kỳ sợ chết, nếu như không có trăm phần trăm nắm chắc, hắn nhất định sẽ bỏ của chạy lấy người.

Trong lòng Tân Lập kỳ thật còn đem Lý Nguyên âm thầm ghi hận, bởi vì nếu không phải đối phương rảnh rỗi không có việc gì làm lại muốn phục kích Đồng Tĩnh Vân chiến đội, vậy liền không có chuyện bọn hắn một bên này phải tổn thất mấy người, thậm chí ngay cả hắn đều bị phế một cánh tay.

-Đi!

Tân Lập tâm niệm vừa động, bàn chân đạp mạnh lên nền đất, lấy đà hướng về phía bìa rừng chạy như điên, trong nháy mắt đã chạy được một đoạn dài.

Hắn ý định chỉ có một, đó là toàn lực chạy trốn, coi như phải lấy hết sức bú sữa mẹ cũng phải rời khỏi nơi này, bởi vì nếu đánh tiếp hắn căn bản không phải Vương Hạo Thần đối thủ, chắc chắn sẽ bị đối phương chém giết.

-A, muốn chạy?

Vương Hạo Thần giật mình, hắn không nghĩ tới đối phương lại bỏ chiến mà chạy như vậy, bất quá ngẫm lại cũng đúng, không nói gì Tân Lập, chính bản thân hắn cũng có nắm chắc, nếu tiếp tục chiến đấu, trong vòng ba chiêu ắt có thể lấy mạng đối phương.Nhưng coi như là Tân Lập một lòng muốn chạy trốn, hắn cũng không có ý định dễ dàng như vậy liền buông tha đối phương!

-Dùng ngươi thử nghiệm ta mới nhất một kiếm a!

Vương Hạo Thần khẽ liếm môi, Tử Lam Kiếm thình lình xuất hiện trong tay, bàn chân dẫm một cái, thân hình giống như một cơn gió biến mất tại chỗ.

Ngay vào lúc đó, đang điên cuồng chạy trốn Tân Lập đột nhiên cảm nhận được một cỗ nguy hiểm cực lớn đang nhanh chóng tiến lại gần, cỗ nguy cơ này hắn chưa từng gặp qua trước đây, sau lưng truyền tới từng đợt hàn khí khiến cho hắn thân thể không tự chủ được run rẩy, da đầu tê dại.

Cảm giác đó, giống như là bị một đầu thú săn mồi đáng sợ nhìn chằm chằm vào vậy!

Trong lúc Tân Lập còn đang sững sờ, một đạo thân ảnh như quỷ mị đã xuất hiện tại hắn phía sau, ngay sau đó, một đạo kiếm quang nhanh như chớp đã đâm đi ra, đích đến, chính là Tân Lập phần cổ phía sau.

-Vù! Vù!

Một kiếm này thực sự quá nhanh, nhanh tới mức tất cả mọi người ở đây chỉ kịp nhìn thấy đạo kiếm quang loé lên giữa hư không và kiếm phong rít gào, còn thân kiếm và người cầm kiếm hoàn toàn không nhìn thấy, đủ biết tốc độ của người xuất kiếm nhanh tới mức nào.

Kiếm chưa tới, sát ý lạnh như băng đã khoá chặt Tân Lập, luồng sát khí không nhiều, nhưng lại lạnh buốt đến tận xương tuỷ, mũi kiếm thì nhanh như điện, chỉ trong tích tắc đã đâm vào Tân Lập sau gáy.

-Vô Ảnh Thức!

-Xoạt!
Một giọng nói lạnh nhạt như có như không vang lên, tiếp đó là một đạo da thịt bị xé rách âm thanh, Tân Lập thân hình đứng sững lại một giây, sau đó liền đổ ập xuống đất, máu tươi từ sau gáy cuồng phun mà ra, sinh cơ lập tức đoạn tuyệt.

Mà phía hắn đạo thân ảnh kia, thì lại nhanh chóng hiện rõ trước mắt mọi người, không phải ai khác chính là Vương Hạo Thần, lúc này trong tay hắn cầm lấy Tử Lam Kiếm, nơi mũi kiếm dính một chút máu tươi, dĩ nhiên là vào lúc hạ sát Tân Lập nên mới lưu lại.

Tất cả mọi người, bao gồm cả Vân Lan, Trần Thắng, thậm chí cả Đại Cương đang trị thương cũng không nhịn được mà khẽ giật giật mí mặt, trong lòng vẫn chưa hết hoảng sợ vì một kiếm vừa rồi của Vương Hạo Thần.

Một kiếm kia, mặc dù không có hoa mỹ tiểu xảo, nói trắng ra chính là đâm thẳng, thế nhưng tốc độ lại quá nhanh, coi như là biết được quỹ đạo di chuyển của nó đều vô pháp tránh né.

Vương Hạo Thần đồng dạng có chút hài lòng, vừa rồi hắn thi triển ra một kiếm, chính là Toàn Phong kiếm pháp trong đó đệ tam thức – Vô Ảnh Thức!

Vô Ảnh Thức, kiếm ra cũng như tên gọi, đối thủ căn bản không thể nhìn thấy người và kiếm bóng dáng, nhiều nhất chỉ có thể nhìn thấy kiếm quang ẩn hiện, ngay sau đó liền bị chém giết.

Trước đó Vương Hạo Thần không có hoàn toàn thành thục một kiếm này, cũng là bởi vì nó yêu cầu tốc độ xuất kiếm quá nhanh, cho dù là hắn muốn thi triển đều có chút miễn cưỡng, vì thế mới không dám thi triển ra, nếu không sợ rằng chưa đả thương được địch thủ, đã bị kiếm của mình hại chết.

Thế nhưng sau khi hắn đột phá tu vi, tốc độ, lực lượng và khả năng quan sát mục tiêu đều được nâng cao không chỉ một tầng, vừa vặn có đủ khả năng để thi triển Vô Ảnh Thức, quả nhiên một khi thi triển ra, hiệu quả đích xác không ngoài mong đợi.

Dù sao, Tân Lập nói thế nào cũng là một vị Bát Tinh Vũ Đồ, tuy rằng tại dưới tình huống không có chiến ý một lòng chạy trốn mới bị giết chết dễ dàng như vậy, thế nhưng điều này cũng không thể phủ nhận Vô Ảnh Thức một kiếm này độ đáng sợ, trong Bát Tinh Vũ Đồ cảnh giới, e rằng có rất ít người có thể tiếp được.

Vương Hạo Thần sở hữu Vô Ảnh Thức một kiếm này, dưới Cửu Tinh Vũ Đồ hoàn toàn có thể xưng là “ kiếm ra tất sát “!

Đem Tân Lập túi càn khôn thu vào tay, Vương Hạo Thần lúc này mới khẽ thở ra một hơi, cất bước đi về phía Vân Lan ở gần nhất, nhìn nàng cười nói:

-Vân Lan tỷ! Thương thể có nặng lắm không?

Vân Lan từ nãy tới giờ vẫn đang nhìn hắn không chớp mắt, lúc này nghe Vương Hạo Thần thanh âm mới bừng tỉnh, khuôn mặt thanh tú có chút đỏ ửng, lắc đầu nói:

-Không đáng ngại!

Đến khi đứng dậy, nàng ánh mắt vẫn không nhịn được thỉnh thoảng liếc trộm Vương Hạo Thần vài lần, nàng như cũ khó có thể tin tưởng, người mà nàng trước đó không lâu còn muốn bảo vệ, lại có thiên phú cùng thực lực đáng sợ như vậy, nhất là một kiếm sau cùng kia, để cho nàng cảm thấy có một loại sợ hãi cùng kính phục xuất phát từ trong nội tâm mà ra.

Thân là kiếm tu, Vân Lan hiểu rõ rất rõ mình và Vương Hạo Thần chênh lệch, nàng tuy rằng tu vi mạnh hơn Vương Hạo Thần một điểm, thế nhưng ngoại trừ điều đó ra, mọi phương diện khác của hắn đều bỏ xa nàng, về mặt kiếm đạo, càng là đem nàng vung xa mười tám con phố.

Phải biết, Vương Hạo Thần niên kỷ, chắc chắn so với nàng phải nhỏ hơn nhiều a!

-Hắn thật sự quá ưu tú!

Vân Lan từ đáy lòng thì thầm một câu, lại nghĩ tới bản thân được Vương Hạo Thần đón đỡ trước đó tình huống, mặc dù chỉ là da thịt tiếp xúc một lần rất ngắn ngủi, nhưng lại để cho nàng có chút lưu luyến cảm giác đó.

Chương 57: Kết thúc

Vương Hạo Thần cùng Vân Lan nhanh chóng cùng Trần Thắng, Đại Cương hội hợp cùng một chỗ, hai người này thương thể so với Vân Lan còn năng hơn không ít, bất cứ vẫn chỉ cần không chiến đấu, bình thường hoạt động vẫn là có thể.

Chỉ duy có Đồng Tĩnh Vân là không thấy đâu.

-Đồng Tĩnh Vân đâu rồi?

Vương Hạo Thần đưa mắt nhìn xung quanh vẫn không phát hiện thứ hai bóng dáng, liền hỏi.

-Vừa rồi Lý Nguyên nhìn thấy Tân Lập bị ngươi chém liền bỏ chạy, Tĩnh Vân tỷ hẳn là đuổi theo hắn rồi!

Vân Lan khẽ nói.

Ngẫm lại cũng đúng, Tân Lập bị chém giết đồng nghĩa với việc Lý Nguyên có khả năng rất lớn phải cùng lúc đối mặt với Vương Hạo Thần và Đồng Tĩnh Vân vây công, lúc đó coi như hắn mạnh e rằng cũng khó thoát khỏi cái chết

Vì thế Lý Nguyên nhân lúc Vương Hạo Thần còn chưa chú ý đến liền nhanh chóng bỏ chạy, mà Đồng Tĩnh Vân tự nhiên không có ý để hắn dễ dàng như vậy trốn mất, lập tức đuổi theo.

Đúng lúc này, một đạo thân ảnh nhẹ nhàng hạ xuống bên cạnh mọi người, không ai khác chính là Đồng Tĩnh Vân, lúc này nàng vẻ mặt có chút tức giận, không cam lòng nói:

-Tên Lý Nguyên kia thật đúng là thỏ tử, ta tuy rằng thực lực không kém hắn, nhưng tốc độ lại hơi chút không bằng, rốt cuộc vẫn để hắn chạy thoát!

Nguyên lai, nàng cùng Lý Nguyên thực lực đúng là sàn sàn nhau tầm đó, bất quá cái này chỉ là nói về chiến lực tổng hợp mà thôi, cũng không đại biểu bọn họ ở mọi phương diện đều ngang nhau.

Công bằng mà nói, Lý Nguyên tốc độ phải nhanh hơn Đồng Tĩnh Vân một chút, ngược lại, Đồng Tĩnh Vân khả năng phòng thủ lại càng hơn đối phương một bậc, vì thế tạo thành cục diện ai cũng không làm gì được người kia, coi như đánh tiếp, kết quả chắc chắn sẽ là lưỡng bại cầu thương, cả hai ôm nhau cùng chết.

Thế nhưng là, nếu như một trong hai người một lòng muốn chạy, vậy người kia muốn ngăn cản cũng không có biện pháp.

-Không sao, dù sao chúng ta cũng không có tổn thất cái gì!

Vương Hạo Thần mỉm cười, dù sao lúc trước bọn hắn tình thế có thể nói là ngàn cân treo sợi tóc, bất cứ lúc nào cũng có thể bại, bây giờ đành được chiến thắng mà không mất đi một ai, kỳ thực đã là thành quả tốt nhất rồi, còn về phần Lý Nguyên sống chết hắn cũng không quá để ý, một cái Bát Tinh Vũ Đồ mà thôi, đối với hắn đã không còn sức uy hiếp.

Đồng Tĩnh Vân gật đầu, khoé miệng cũng hiện lên một vòng ý cười, trận chiến này kết quả hoàn toàn vượt quá nàng dự liệu, vốn dĩ nàng cho rằng, có thể không thể tổn thất quá nhiều rút lui đã là vạn hạnh rồi, thế nhưng Vương Hạo Thần xuất hiện, liền phá huỷ toàn bộ Lý Nguyên kế hoạch, thậm chí có thể nói, hắn chính là đã một tay “ nghịch chuyển càn khôn “.

Tiếp đó, bọn họ một nhóm người liền chọn một nơi cách đó không xa để tiến hành trị thương, nghỉ ngơi hồi phục thể lực, dù sao trải qua một trận đại chiến như vậy, bất cứ ai cũng cảm thấy mệt mỏi đến rã rời, cho dù là Vương Hạo Thần đều không ngoại lệ.

Thậm chí, Vương Hạo Thần thương thể trong đám người có thể coi là rất nặng, nếu không phải hắn giữ đường tìm được cơ hội đột phá tu vi, vậy hắn e rằng ngay cả đứng dậy tiếp tục chiến đấu đều là thiên phương dạ đàm, chứ đừng nói là chém giết Tân Lập.

Cho dù tu vi đột phá, thế nhưng điều đó không nghĩ là trong người hắn thương thể cũng theo đó khỏi hẳn, chỉ là trước đó bị hắn mạnh mẽ áp chế mà thôi, nếu không sớm trị liệu, e rằng sẽ lưu lại tai hoạ ngầm, sau này dẫn đến tu vi khó tiến.

Đem từng cây dược thảo ăn vào, Vương Hạo Thần bắt đầu sử dụng dược lực từ dược thảo tiến hành trị liệu thân thể, dược thảo chữa thương công năng tuy rằng không bằng đan dược, thế nhưng so với tự mình chữa trị vẫn nhanh hơn nhiều.

Vương Hạo Thần thương thể tương đối nặng, khá tốt hắn thể chất so với võ giả bình thường cường đại hơn quá nhiều, cộng thêm có dược thảo hỗ trợ trị thương, thương thể bao lâu liền ổn định, thậm chí bắt đầu có chuyển biến tốt.

Vương Hạo Thần cũng không rõ hắn Thái Dương Vương thể chất đến cùng mạnh đến mức nào, bởi vì hắn tìm qua nhiều điển tịch, cũng không phát hiện ra trong lịch sử Huyền Vũ đại lục từng xuất hiện qua lại này thể chất, tất nhiên, cái này chỉ là trên sử sách, thật sự có hay không thì hắn cũng không rõ.

Hắn chỉ biết là, mỗi khi bị thương, hắn tốc độ hồi phục đều so với người bình thường nhanh gấp mấy lần.

Hơn nữa, bởi vì có Thái Dương Vương thể chất, hắn chỉ cần có đủ tài nguyên, tu vi liền sẽ giống như ngồi trên hoả tiễn tăng lên, hoàn toàn không có một chút trở ngại.

Đương nhiên, Vương Hạo Thần sẽ không làm như vậy, bởi vì làm vậy là tự huỷ mình căn cơ, về lâu dài được căn bản bù không nổi mất.-Lần này tại trong chiến đấu đột phá Lục Tinh Vũ Đồ, tuy rằng cũng là một điều tốt, bất quá vừa rồi ta lại không có thời gian củng cố cảnh giới, lúc này này nhất định phải làm tốt chuyện này!

Vương Hạo Thần nghĩ thầm.

Sau khi hắn đột phá Lục Tinh Vũ Đồ, việc đầu tiên chính là lập tức đối mặt với Tân Lập, làm gì có thời gian đi quản chuyện khác.

Chính vì vậy mà tu vi của hắn tuy rằng có đột phá, thế nhưng lại không lấy gì làm vững chắc giống như trước đây, lấy tính cách của Vương Hạo Thần, đương nhiên phải cẩn thận tu bổ thật tốt.

Vương Hạo Thần căn cơ, có thể dùng hai từ “ khủng bố “ để hình dung, hắn không chỉ có cường hãn thế chất, có màu vàng tiểu kiếm ban cho hai lần tẩy lễ, mà chính bản thân hắn mỗi lần đột phá đều chú trọng tôi luyện căn cơ tốt nhất có thể, đây cũng là một lý do khiến cho hắn không chỉ có tu vi tăng nhanh, mà ngay cả chiến lực đến kinh khủng đến doạ người.

Lần này xảy ra chuyện ngoài muốn, bất quá cũng không quan trọng, chẳng qua là tốn thêm một ít thời gian mà thôi.

Đại khái hao tốn ba canh giờ thời gian, Vương Hạo Thần rốt cuộc đem tu vi củng cố vững chắc đến cực hạn, thương thể đều hồi phục thêm một phần, trạng thái mặc dù chưa thể đạt tới toàn thịnh, thế nhưng so với trước cũng đã tốt hơn nhiều.

Lục Tinh Vũ Đồ tự nhiên so với Ngũ Tinh Vũ Đồ tu vi phải cường đại hơn nhiều, lúc này Vương Hạo Thần dưới Cửu Tinh Vũ Đồ, đã rất khó tìm được đối thủ.

-Hả?

Vương Hạo Thần quay đầu lại, chỉ thấy sau hàng cây thưa gần đó, có một đạo thân ảnh nữ tử xinh đẹp đang đứng nhìn hắn, chính là Vân Lan.

-Vân Lan tỷ, tìm ta có chuyện gì không?

Vương Hạo Thần đối với nữ nhân tốt bụng vẫn là rất có hảo cảm, nhìn thấy nàng bèn cười cười, hỏi.

Vân Lan lại không có giống như Vương Hạo Thần tự nhiên, không hiểu sao, nàng mỗi lần đối mặt với hắn đều có một cảm giác tim đập nhanh, khuôn mặt tự động đỏ ửng, lúc này mở miệng đều có chút lúng túng, hồi lâu mới ấp úng nói ra:

-Ta... ta chỉ muốn đi qua xem một chút ngươi thương thể thế nào! Bất quá xem ra là ta lo hão rồi!Vương Hạo Thần trong lòng hơi ấm áp, hắn biết Vân Lan trước đó cũng bị thương không nhẹ, thế nhưng dù vậy nàng vẫn dành thời gian đến thăm hắn, chứng tỏ đối phương là thật lòng quan tâm chính mình.

-Chút thương thể đó không đáng ngại, Vân Lan tỷ không cần lo lắng!

Vương Hạo Thần nói, thanh âm có chút nhu hoà.

Vân Lan tiến lại gần hắn, khuôn mặt ửng đỏ, thế nhưng thanh âm lại mười phần nghiêm túc nói:

-Vương Hạo Thần, ta lần này đến đây kỳ thực là muốn đa tạ ngươi, nếu như trước đó không có ngươi ra mặt, e rằng chúng ta chiến đội kết quả thật là toàn quân bị diệt!

-Vân Lan tỷ, ta lúc này nói thế nào cũng là chiến đội một thành viên, cả đội gặp khó khăn ta đương nhiên phải ra tay góp một phần sức lực!

Vương Hạo Thần khoác tay, tuỳ ý cười nói.

Vân Lan nghe hắn nói vậy, khoé miệng cũng cong lên, Vương Hạo Thần mặc dù đã thể hiện chiến lực cường đại của mình, thế nhưng đứng trước nàng lại không có một chút kiêu ngạo, cái này để cho nàng thoải mái vô cùng.

Cứ như vậy, hai người trò chuyện ngày càng hợp ý, ban đầu quan hệ của họ vốn dĩ không đến mức thân mật như vậy, thế nhưng bây giờ lại tạo thành một bầu không khí hoà hợp vô cùng.

-Ngươi thật sự phải tiến vào Nhai Đình sơn mạch chỗ sâu sao?

Vân Lan lưỡng lự một chút rồi bỗng nói.

-Không sai!

Vương Hạo Thần không có dấu diếm, trực tiếp gật đầu xác nhận.

-Nhai Đình sơn mạch chỗ sâu so với ở bên ngoài phải nguy hiểm hơn rất nhiều, không có Vũ Sĩ tu vi muốn đi vào đó căn bản là cửu tử nhất sinh! Ngươi tu vi tuy rằng có chỗ đột phá, thế nhưng muốn đi vào đó thực sự vẫn quá mạo hiểm!

Vân Lan cố gắng khuyên nhủ.

Nàng mặc dù chưa từng vượt qua ải Nhai Đình tiến vào sơn mạch chỗ sâu, thế nhưng nàng ở nơi này lịch lãm đã lâu như vậy, cũng biết được rất nhiều thông tin, vì thế rất lo lắng cho Vương Hạo Thần, nên mới mở miệng ngăn cản.

-Xin lỗi!

Vương Hạo Thần tự nhiên biết Vân Lan chỉ có ý tốt, thế nhưng hắn lại không thể không đi.

Hắn lần này mục đích đi vào Nhai Đình sơn mạch, chính là muốn tìm đến chỗ cơ duyên trên tấm địa đồ mà sư nương đã cho hắn, theo như lời nàng nói, chỉ cần hắn từ trong đó chiếm được một phần cơ duyên, hắn chiến lực sẽ đại tiến, không nói có thể đột phá đến Vũ Sĩ, thế nhưng nếu là Vũ Đồ đỉnh phong hẳn là không có vấn đề.

Lục Phong đại hội không đến hai năm nữa sẽ diễn ra, đến lúc đó, hắn ít nhất cần có tu vi Vũ Sư mới có tư cách tham dự, đây không thể không nói là một nhiệm vụ hết sức khó khăn, vì thế Vương Hạo Thần nhất định phải bắt lấy mọi cơ hội dù là nhỏ nhất ở trên đường gặp phải để không ngừng tiến bộ, chỉ có như vậy, hắn mới có hi vọng sánh ngang với các đệ tử thiên tài của những ngọn núi khác.

Dù sao, hắn khởi đầu so với những người kia phải muộn hơn rất nhiều, bắt buộc phải so với bọn họ càng thêm cố gắng mới có thể đuổi theo bước chân của bọn họ, nếu không, vĩnh viễn chỉ có thể bị những người kia bỏ xa ở phía sau.

Chính vì thế, dẫu biết tiến vào Nhai Đình sơn mạch chỗ sâu ẩn chứa rất nhiều nguy hiểm, thế nhưng hắn lại không thể không mạo hiểm một lần.

Chương 58: Hiểu Lầm

Nghe Vương Hạo Thần nói, Vân Lan hai mắt thoáng tối lại, nàng biết nói thêm cũng chẳng ích gì, căn bản sẽ khuyên nổi hắn, vì thế chỉ có thể khẽ thở dài nói:

-Vậy ngươi cẩn thận một chút, chú ý đừng đi về phía bắc chỗ sâu, ở đó nghe đồn có càng cao cấp huyền thú tồn tại, lấy thực lực của ngươi đi vào đó gần như không có cơ hội sống sót chỗ ra!

-Minh bạch!

Vương Hạo Thần gật đầu, hắn cũng đã nghe qua một ít kể về Nhai Đình sơn mạch câu chuyện, người ta nói rằng bên trong Nhai Đình sơn mạch chỗ sâu nhất, rất có thể có tương đương với Vũ Quân thậm chí Vũ Vương cấp bậc man thú.

Đem một số thông tin nói cho Vương Hạo Thần về sau, Vân Lan liền đứng dậy rời đi, trước lúc rời khỏi, nàng ánh mắt có chút u oán liếc qua Vương Hạo Thần, đáng tiếc hắn lại không phát hiện ra nàng dị trạng.

Có một số chuyện, không thể chỉ dự vào tình cảm của một người mà đi tới kết quả, dù sao nhân sinh có rất nhiều việc vĩnh viễn không thể được như ý muốn!

-Tiểu huynh đệ! Nhai Đình sơn mạch chỗ sâu đúng là rất nguy hiểm, bất quá ta tin tưởng ngươi không phải kẻ tầm thường, chắc chắn có thể an toàn trở ra, lúc đó nhất định phải đến tìm ta uống rượu a!

Hai ngày sau, đoàn người rốt cục đi đến Ải Nhai Đình, đó cũng là lúc mà bọn họ phải tách ra.

Vương Hạo Thần có ý định tiến vào Ải Nhai Đình, thế nhưng không phải ai cũng giống như hắn có lá gan lớn như vậy, cho dù đối với hắn có cảm tình Vân Lan hay tu vi cao nhất Đồng Tĩnh Vân cũng không dám cùng hắn mạo hiểm.

Tất nhiên, Vương Hạo Thần sẽ không trách bọn họ, dù sao hai bên nói trắng ra chỉ là bèo nước gặp nhau, quen biết không được mấy ngày, cho dù hắn có thể nói là từng cứu bọn họ một mạng, thế nhưng cái này cũng không đại biểu bọn họ cần phải vì hắn bán mạng.

Nhân sinh mỗi người một con đường, căn bản không có bao nhiêu người có thể cùng bản thân đồng hành đi tới cuối cùng.

-Yên tâm! Chỉ cần ta còn sống trở ra, nhất định sẽ đến tìm mọi người hàn huyên!

Vương Hạo Thần đối với chiến đội tất cả mọi người ôm quyền nói, trong thanh âm ẩn chứa vô cùng tự tin.

Mọi người từng cái đi lên tạm biệt Vương Hạo Thần, sau cùng chỉ còn lại một mình Đồng Tĩnh Vân, nàng lưỡng lự một chút rồi đi đến trước mặt hắn, lấy ra một cây màu trắng xinh đẹp ngọc trâm, thần sắc có ngượng ngùng, đem ngọc trâm đưa cho hắn, nói:

-Ngọc trâm này không phải món đồ gì trân quý, nhưng nó theo ta đã lâu, hi vọng ngươi có thể nhận lấy, sau này nếu có dịp, hãy tới Đồng gia tìm ta!

Nói xong, nàng tựa hồ còn sợ Vương Hạo Thần sẽ cự tuyệt, đem ngọc trâm đặt vào tay hắn, sau đó liền đỏ mặt xoay người đi, tựa hồ không muốn để cho hắn nhìn thấy mình lúc này bộ dạng.

Mọi người đồng loạt sửng sờ hồi lâu, sau đó liền vị ý thâm tường nhìn xem Vương Hạo Thần, Đại Cương càng là nở nụ cười cổ quái, nụ cười mà theo hắn là “ nam nhân đều hiểu “ ý tứ.
Bọn họ thế nhưng là biết, Đồng Tĩnh Vân tại Đồng gia thế nhưng là có vô số người theo đuổi, bất quá lại không có ai bắt được nàng phương tâm, Vương Hạo Thần cùng nàng tiếp xúc không có mấy ngày, nay lại Đồng Tĩnh Vân lại mang mình tuỳ thân ngọc trâm đưa cho hắn, cái này tâm ý ngầm bên trong, mọi người trừ phi đầu bị lừa đá mới không nhìn ra.

Một nữ tử đưa cho một người nam tử ngọc trâm, có ý nghĩa không giống bình thường, nói thẳng ra, chính là đã đối với nam tử đó động tâm!

Nhất thời, Đại Cương và Trần Thắng liền không nhịn được trong lòng hâm mộ Vương Hạo Thần vận khí tốt, nếu để cho đám nam nhân ngoài kia biết được, e rằng sẽ ghen tị đến phát điên.

Đáng tiếc, Vương Hạo Thần nơi nào có thể hiểu được nữ nhân tâm ý, hắn nhiều nhất chỉ cảm thấy kỳ quái, mình thân là một cái nam nhân, Đồng Tĩnh Vân lại đem ngọc trâm đưa cho hắn là có ý gì?

Bất quá, Vương Hạo Thần vẫn lịch sự nhận lấy ngọc trâm, hướng Đồng Tĩnh Vân nói:

-Đa tạ, sau này nếu chúng ta có duyên, nhất định sẽ gặp lại!

Lời nói của hắn đơn thuần chỉ là muốn hẹn gặp bằng hữu trong tương lại, thế nhưng vào tai mọi người lại biến thành đối với Đồng Tĩnh Vân làm ra một cái “ hẹn ước “, cộng thêm trước đó hắn tiếp nhận ngọc trâm, càng khiến cho mọi người tin tưởng Vương Hạo Thần cũng có ý với Đồng Tĩnh Vân.

Quả nhiên, Đồng Tĩnh Vân sau khi nghe được lời nói của Vương Hạo Thần, khuôn mặt trong nháy mắt liền đỏ bừng, tràn đầy ngượng ngùng cùng vui sướng, nàng không nghĩ tới, đối phương lại “ đáp ứng “ mình tâm ý một cách dễ dàng tới như vậy.

Trong đám người, chỉ có Vân Lan là hai mắt ảm đạm vô quang, trong lòng lại đắng chát nghĩ thầm: “ Thì ra hắn trong lòng đã có Tĩnh Vân tỷ... cũng đúng, ta thân chỉ là một cái tán tu, nơi nào có thể so với Tĩnh Vân tỷ, hắn làm sao có thể thích ta! “.

Nàng cảm thấy may mắn vì trước đó không có can đảm thổ lộ tình cảm của mình với Vương Hạo Thần, nếu không lúc này thực sự là không có mặt mũi nhìn hắn, càng không có mặt mũi nhìn Đồng Tĩnh Vân.
Có đánh chết Vương Hạo Thần cũng không biết mình thế mà ngớ ngẩn cùng với Đồng Tĩnh Vân kết xuống một cái to lớn hiểu lầm, phải đến mấy năm sau, hắn mới bởi vì hành động của ngày hôm nay mà hối hận không thôi.

Hắn lúc này vẫn còn quá trẻ, thực sự không hiểu chút gì về chuyện tình cảm nam nữ, nếu như là hắn có một chút kinh nghiệm, chắc chắn sẽ không tuỳ tiện “ đáp ứng “ Đồng Tĩnh Vân như vậy.

Chỉ là, Vương Hạo Thần lúc này không thể biết được những chuyện trong tương lai, bây giờ trong đầu hắn chỉ có một mục tiêu đó là tiến vào Nhai Đình sơn mạch chỗ sâu tìm kiếm cơ duyên nâng cao thực lực, những chuyện hắn căn bản không để ý tới.

Nhìn Vương Hạo Thần thân ảnh đang chậm rãi thu nhỏ sau hàng cây, Đại Cương mới quay sang nhìn Đồng Tĩnh Vân, cười hắc hắc nói:

-Đội trưởng, chúc mừng ngươi tìm được trượng phu a! Tiểu huynh đệ kia tuy rằng hơi nhỏ tuổi một chút, nhưng thiên phú lại tuyệt hảo, ngươi cùng hắn ở một chỗ tuyệt đối không lỗ a!

Trần Thắng ở một bên nghe lời này của Đại Cương cho dù tính vốn ít nói cũng không nhịn được mà bật cười, ánh mắt nhìn về phía Đại Cương có chút bội phục, con hàng này bình thường có vẻ khờ khạo, thế nhưng hôm nay làm sao lại mồm năm miệng mười như vậy a?

Đồng Tĩnh Vân khuôn mặt lập tức đỏ bừng như táo chín, chỉ có thể hung hăng trừng mắt nhìn Đại Cương một cái, quát nhẹ nói:

-Ngươi đang nói vớ vẩn cái gì, còn không mau thu dọn đồ đạc trở về!

Đại Cương đối với lời nói của nàng chỉ biết cười trừ, nữ nhân này thật đúng là khó hiểu, rõ ràng trong lòng đã thích người ta, ngoài mặt lại không dám thừa nhận.

Mọi người vừa đi vừa trò chuyện vui vẻ, lại không để ý tới Vân Lan ánh mắt một mực nhìn về phía Vương Hạo Thần thân ảnh, sau cùng trong mắt nàng hiện lên một tia dứt khoát, nếu Vương Hạo Thần cùng Đồng Tĩnh Vân đối với nhau đã có tình cảm, vậy nàng không thể đối với hắn lại có ý nghĩ, nàng không muốn phá hoại hai người sự tình, càng không muốn đánh mất Đồng Tĩnh Vân người bằng hữu này.

Cứ như vậy, tổ đội bốn người hướng về phía Nhai Đình sơn mạch lối ra đi tới, không nhanh không chậm rời khỏi vùng sơn mạch này.

Chia tay chiến đội, Vương Hạo Thần một mình tiến vào Nhai Đình sơn mạch nội sơn, cũng tức là, hắn đã vượt qua Ải Nhai Đình.

Từ lúc này, hắn liền không có đồng đội ở bên cạnh chiếu ứng, hoàn toàn chỉ có một thân một mình, hơn nữa Nhai Đình sơn mạch chỗ sâu so với vùng bên ngoài nguy hiểm hơn rất nhiều, vì thế mỗi bước đi của Vương Hạo Thần đều hết sức cẩn thận, bàn tay luôn nắm lấy Tử Lam Kiếm, bất cứ lúc nào đều có thể chuyển sang trạng thái chiến đấu.

Nhai Đình sơn mạch chỗ sâu số lượng man thú kỳ thực so ra kém hơn vùng ngoại sơn, thế nhưng có thể ở nơi này tồn tại man thú, thực lực chắc chắn vượt xa man thú bên ngoài.

Trước đó Vân Lan có nói rằng không có Vũ Sĩ tu vi đi vào Nhai Đình sơn mạch chỗ sâu là cực kỳ nguy hiểm hoàn toàn đích xác có đạo lý.

Lấy Vương Hạo Thần thực lực lúc này, ở ngoại sơn tuy rằng không thể nói là quét ngang, thế nhưng cũng có thể coi là kẻ có thực lực, bất quá đi vào nội sơn, hắn liền không tính là cái gì, vì thế không thể không cẩn thận.

Chương 59: Xích Phong Cốc

Trên bầu trời đêm đen nhánh, một vầng trăng sáng nằm cô độc trên không trung, ánh trăng không quá sáng mà lại nhàn nhạt trong trẻo pha chút lạnh lùng chiếu sáng mặt đất.

Bên trong khu rừng rậm, một đống lửa đang bốc cháy, mang đến những tia sáng ấm áp trong đêm tối yên tĩnh.

Ngồi bên cạnh đống lửa, Vương Hạo Thần thân hình dựa vào thân cây, trên khuôn mặt tuấn tú hiện ra một tia phong trần mệt mỏi.

Trên người hắn y phục, có nhiều chỗ bị rách tung toé, có vài chỗ để lộ ra vết thương được băng bó ở bên trong.

Tính đến hôm nay, Vương Hạo Thần đi vào Nhai Đình sơn mạch đã được năm ngày thời gian, năm ngày qua hắn di chuyển rất chậm, vì thế hạn chế được phần lớn nguy hiểm, thế nhưng cũng khiến tốc độ đi đường giảm đi nhiều.

Bất quá, trên đời không có cái gì là vẹn toàn, mặc dù hắn đã hết sức cẩn thận, thế nhưng cũng có mấy lần gặp phải nguy hiểm.

Lần thứ nhất là vào hai ngày trước, hắn vô tình gặp phải một đầu Nhị giai Cự Giác Tê, thực lực của nó tương đương với nhân loại Vũ Sĩ, Vương Hạo Thần tự nhiên không hề nghĩ ngợi lập tức bỏ chạy, bị đối phương truy đuổi nửa ngày trời, rất may Cự Giác Tê thực lực tuy mạnh, thế nhưng tốc độ lại quá kém, nếu không Vương Hạo Thần căn bản không có cách từ trong tay nó trốn thoát.

Lần thứ hai là vào bốn ngày trước, hắn bị hai đầu Nhất giai đỉnh phong Hoả Mãng Hổ truy sát, tốc độ của Hoả Mãng Hổ so với Vương Hạo Thần đều muốn nhanh hơn một đường, hắn phải tương kế tựu kế dẫn chúng vào đường núi, sau đó lợi dụng địa hình cắt đuôi đối phương mới thoát được.

Lần thứ ba chính là vào ngày hôm nay, lần này hắn lại gặp phải Thực Nhân Hoa, bị nó nuốt chửng, buộc lòng phải thi triển Viêm Lôi Quyết bên trong sát chiêu “ Xích Lôi Thiểm Thiên “ phá vỡ lớp vỏ bên ngoài, nếu như lần đó hắn chậm mất vài giây, e rằng thực sự đã biến thành Thực Nhân Hoa chất dinh dưỡng.

-Thực lực đúng là quá yếu một điểm a!

Vương Hạo Thần đưa tay xoa vết thương do Thực Nhân Hoa gây ra trên vai, không nhịn được mà cười khổ một tiếng.

Hắn tu vi chỉ có Lục Tinh Vũ Đồ, chiến lực nhiều nhất chỉ có thể cùng Cửu Tinh Vũ Đồ chống lại một hai, thế nhưng ở nơi này ít nhất phải có Vũ Sĩ tu vi mới có thể miễn cưỡng xem là có năng lực tự vệ.

Năm ngày vừa qua, hắn gặp phải không ít nguy cơ to lớn, mỗi cái đều có uy hiếp hắn tính mạng năng lực, hơn nữa nếu không phải hắn cẩn thận từng li từng tí, nguy cơ gặp phải nhất định còn nhiều hơn vô số lần.

Lúc mới đến đây, Vương Hạo Thần trong lòng còn có chút tự tin, thế nhưng trải qua năm ngày ở nơi này, chút tự tin đó cũng đó nhanh chóng tan biến.

Hắn bây giờ thậm chí cũng có chút hoài nghi, bản thân mình rốt cuộc còn có thể trụ lại ở nơi này bao lâu?

Không phải hắn nhát gan sợ chết, chỉ là nơi này thực sự có chút vượt quá hắn hiện tại năng lực, nếu không phải bởi vì muốn đi tìm chỗ kia cơ duyên, Vương Hạo Thần nhất định đã sớm rời khỏi địa phương đáng sợ này.

Không ít lần Vương Hạo Thần thật đã muốn rời khỏi, thế nhưng nghĩ tới việc phần cơ duyên có thể khiến thực lực của hắn tăng lên nhanh chóng, hắn liền quyết tâm ở lại, ít nhất là tới khi tìm được phần cơ duyên đó.

Những ngày qua hắn mặc dù không đi được quá xa, thế nhưng cũng không phải một điểm thu hoạch cũng không có.

Hắn theo tấm địa đồ hướng dẫn liền chậm rãi tiếp cận chỗ kia cơ duyên vị trí, thậm chí cũng đã đại khái xác định được nó vị trí cụ thể, nhưng đến ngày hôm nay, hắn lại không thể không dừng lại.Bởi vì một khi tiến sâu hơn, là sẽ đi vào Xích Phong Cốc phạm vi – một trong những chỗ hiểm địa của Nhai Đình sơn mạch.

Xích Phong Cốc so với sơn cốc bình thường có chút khác biệt, bốn bề đều là núi, trong đó có một ngọn núi cây cối quanh năm chỉ mang màu đỏ, hoàn toàn không tìm được màu sắc khác, vì thế mới có cái tên Xích Phong Cốc.

Vốn dĩ cái này cũng không có gì khiến người ta phải sợ hãi, đáng nói là chuyện xảy ra ở nơi này vào khoảng hơn 20 năm trước.

Năm xưa, Đông Hoa hoàng triều một vị Vũ Vương cường giả nghe danh Xích Phong Cốc cái này kỳ cảnh liền muốn tiến vào du lịch, từ đó không ngờ không có tin tức gì nữa, không lâu sau tính mạng ngọc bài của hắn ở trong hoàng cung cũng vỡ nát.

Tính mạng ngọc bài đại biểu cho sinh mạng của một người, bên trong có ẩn chứa một sợi linh hồn của chủ nhân, nếu như chủ nhân không có việc gì, ngọc bài sẽ như cũ vĩnh viễn trường tồn, thế nhưng nếu như chủ nhân vẫn lạc, ngọc bài cũng sẽ tự động vỡ nát.

Không chỉ như vậy, sau vụ việc đó xảy, Đông Hoa hoàng triều đồng dạng gửi một nhóm võ giả đến nơi này kiểm tra, thế nhưng kết quả lại là toàn quân bị diệt.

Tin tức một vị Vũ Vương cường giả vẫn lạc nhanh chóng lan truyền, khiến cho lòng người bàng hoàng, từ đó đối với Xích Phong Cốc sinh lòng e ngại đến cực điểm.

Nói đùa, Vũ Vương tại Đông Hoa hoàng triều tuy không tính là tuyệt đỉnh cường giả đứng đầu, thế nhưng tuyệt đối vẫn được xem là cao thủ, thực lực đủ để quát tháo một phương.

Vũ Hoàng tại Đông Hoa hoàng triều số lượng quá ít, ngay cả Thiên Sinh Môn, Cổ Kiếm Trai những loại này đỉnh phong tông môn, cũng không có mấy nhân vật như vậy, vì vậy có thể nói, chỉ cần Vũ Hoàng không ra, thiên hạ này chính là lấy Vũ Vương vi tôn.

Thế nhưng đường đường là một vị Vũ Vương, lại vô thanh vô tức chết tại một cái nho nhỏ Xích Phong Cốc bên trong, cái này làm sao có thể không khiến người khác vừa kinh vừa sợ?
Xích Phong Cốc từ đó trở thành trong mắt một cái hiểm địa tại Nhai Đình sơn mạch, coi như là cái khác Vũ Vương đều không dám tuỳ tiện tiến vào trong cốc.

Lúc này Vương Hạo Thần đã đến Xích Phong Cốc ngoại vi, chỉ cần đi thêm một lúc, liền sẽ chính thức tiến nhập vào trong cốc, thế nhưng nghĩ tới nơi này đã từng có một vị Vũ Vương vẫn lạc, hắn không khỏi có chút do dự.

-Có nên đi vào hay không?

Vương Hạo Thần trong lòng cực kỳ xoắn xuýt, nửa muốn đi vào, nửa lại muốn trở lại.

Hắn biết chỗ cơ duyên được ghi lại trên địa đồ ở bên trong Xích Phong Cốc, thế nhưng nơi này đã từng khiến cho không ít vũ giả, thậm chí là Vũ Vương cấp bậc vũ giả táng mệnh, hắn còn không có tự tin tới mức một khi đi vào có thể toàn mạng trở ra.

Nhưng mà... bảo hắn cứ như vậy quay đầu trở về, hắn cũng rất không cam tâm.

Mất bao công sức mới đến được nơi này, Vương Hạo Thần hắn sao có thể không thu hoạch được gì liền quay trở lại?

-Ai... bỏ đi! Cứ như vậy quay về thật sự không cam tâm, còn không bằng liều mạng một lần!

Đắn đo hồi lâu, Vương Hạo Thần sau cùng thở ra một hơi thật dài, trên khuôn mặt tuấn tú hiện lên vẻ cương nghị cùng quyết tâm, hắn không do dự nữa, đôi chân cất bước tiến vào trong cốc.

Vương Hạo Thần đặc trưng nhất tính cách, chính là cố chấp, một khi hắn đã quyết tâm phải làm một việc gì đó, thì nhất định sẽ cố gắng hoàn thành cho bằng được, nửa đường bỏ cuộc, tuyệt đối không phải hắn tính cách.

Vì thế, chỉ cần hắn cảm thấy bản thân có một tia cơ hội, vậy coi như phải đi vào chỗ hiểm địa như Xích Phong Cốc hắn cũng nguyện ý.

Tiến vào Xích Phong Cốc về sau, Vương Hạo Thần mới có cơ hội nhìn ngắm cảnh vật tại nơi này.

Không thể không nói, Xích Phong Cốc mặc dù hung danh hiển khách, thế nhưng quang cảnh không thể phủ nhận là rất đẹp.

Ngoại trừ ngọn núi phía đông, ba ngọn núi còn lại có cây cối tươi tốt, xanh ngắt một màu, mang đến một cỗ hương vị trong lành mà tươi mát đến từ thiên nhiên, khiến cho người ta tâm hồn thư thoái.

Những ngọn núi theo Vương Hạo Thần tất nhiên không thể sánh được với Thiên Sinh Môn sáu ngọn núi lớn nhộn nhịp sầm uất, thế nhưng nếu nói về vẻ đẹp thiên nhiên, vậy sáu ngọn núi kia căn bản không có tư cách cùng ba ngọn núi ở Xích Phong Cốc so sánh.

Ngọn núi ở phía đông, lại không có ba ngọn núi kia tươi đẹp như vậy, không chỉ có cây cối, mà ngay cả đất đai đều có một màu đỏ rực, nhìn qua lại một phong vị khác, tuy rằng lời đồn về nơi này đáng sợ, thế nhưng cảnh vật trong cốc quả thực rất bắt mắt.

Nếu không phải biết rõ nơi này nguy hiểm như thế nào, Vương Hạo Thần thật sự sẽ nghĩ đây làm một chốn danh lam thắng cảnh trong thiên hạ.

Chương 60: Xích diệm thiên hổ

Vương Hạo Thần lấy ra địa đồ, đem vị trí hiện tại của mình đối chiếu với địa đồ, sau đó lại xác định vị trí của chỗ cơ duyên được ghi lại trên đó.

Một lúc lâu sau, Vương Hạo Thần mới đem địa đồ cất đi, bởi vì hắn đã biết được, chỗ cơ duyên kia vị trí ở trên ngọn núi màu đỏ duy nhất tại Xích Phong Cốc.

Trong bốn ngọn núi tại Xích Phong Cốc, kỳ dị và có khả năng ẩn chứa nhiều nguy hiểm nhất, chắc chắn là ngọn núi kỳ lạ này, thế nhưng bao nhiêu đó cũng không đủ để khiến Vương Hạo Thần phải rút lui, hắn chỉ là khẽ hít sâu một hơi, sau đó liền hướng về phía ngọn núi đó đi tới.

Hành động lần này của hắn, không thể không nói là cực kỳ nguy hiểm, thậm chí rất lâu về sau, Vương Hạo Thần vẫn còn bởi vì chuyện này mà thầm mắng bản thân ngu xuẩn, không có đủ thực lực liền dại dột đi vào chỗ hiểm địa.

Không sai, Xích Phong Cốc thực sự ẩn chứa nguy hiểm rất lớn, một khi Vương Hạo Thần đi vào, trừ phi hắn vận khí nghịch thiên đến mức làm người ta tức lộn ruột, nếu không kết quả chắc chắn là thập tử vô sinh.

Rất may cho Vương Hạo Thần, lần này khí số của hắn xem ra vẫn chưa tận, ngược lại còn có tổ tiên phù hộ, khiến cho hắn sau cùng vẫn giữ lại được cái mạng nhỏ của mình.

Từ Xích Phong Cốc bên ngoài đi tới ngọn núi kia cũng mất một ít thời gian, dù sao sơn cốc đường đi không phải quá dễ dàng, quanh co khúc khuỷu, cho dù Vương Hạo Thần có địa đồ dẫn đường, cũng không thể trong nháy mắt liền đến được đó.

Càng tiến lại gần, Vương Hạo Thần càng cảm giác được nhiệt độ xung quanh đang chậm rãi tăng lên, đến khi hắn tiếp cận chân núi, thì nhiệt độ đã nóng tới mức khiến cho hắn cảm giác có chút khó chịu, cả người đầy mồ hôi.

-Đây là có chuyện gì?

Vương Hạo Thần khẽ nhíu mày, trong lòng kỳ lạ vô cùng, những ngọn núi này đều có sát nhau, thế nhưng vì sao không chỉ có quang cảnh, ngay cả khí hậu cũng khác biệt tới như vậy?

Đến lúc này, Vương Hạo Thần cũng đã đại khái đoán ra được, bên trong ngọn núi trước mặt có gì đó không bình thường, nếu không, lại làm sao có thể khiến cho cả hệ sinh thái của một ngọn núi bị đảo lộn như vậy?

-Uỳnh!

Hắn còn đang suy nghĩ vẫn vơ, đúng lúc này, một cỗ năng lượng ba động đột nhiên giống như sấm động vang lên tại trên bầu trời.

Cỗ ba động này cách Vương Hạo Thần rất xa, thế nhưng không ngừng lại có thể chấn cho hắn đầu váng mắt hoa, kém một chút liền đứng không vững.

-Rống!

Không để cho hắn có thời gian hồi phục lại, một đạo thú ngâm lại từ trong ngọn núi trước mặt hắn truyền ra, thanh âm tựa như kinh lôi, không chút nào kém cạnh cỗ ba động trên không.

Đạo thú ngâm này đối với Vương Hạo Thần tai có rất lớn lực trùng kích, khiến cho hắn đầu óc hắn lùng bùng không thôi.

-Thật đáng sợ, đây đến cùng là dạng gì huyền thú?

Vương Hạo Thần trong lòng kinh hãi chí cực, hắn thực lực lúc này là đủ để địch nổi Cửu Tinh Vũ Đồ, thế nhưng đối phương lại có thể từ khoảng cách xa như vậy dùng một tiếng gầm chấn hắn thất điên bát đảo, như vậy thực lực của nó, phải đáng sợ đến mức nào?

Tứ giai... ngũ giai... hay thậm chí là lục giai huyền thú?Lục giai huyền thú, đã là tồn tại có thực lực ngang với Vũ Vương cấp bậc nhân loại cường giả, trong giới yêu thú tại Đông Hoa hoàng triều đồng dạng có thể coi là vương giả.

Bất kể là thứ gì trong số này, đều không phải là thứ hắn hiện tại có thể đối phó, thậm chí nói trắng ra, cho dù đối phương chỉ là một đầu tứ giai huyền thú, thì vẫn như cũ có thể dùng một hơi thở thổi chết hắn.

Ẩn mình sau một vách đá, Vương Hạo Thần vận dụng nguyên khí che đậy toàn bộ mình trên người khí tức, lúc này hắn mới an tâm được đôi chút.

Đồng thời, Vương Hạo Thần trong lòng cũng âm thầm cảm thấy may mắn, nếu như vừa rồi không có cỗ ba động xuất hiện vừa rồi hấp dẫn đầu huyền thú kia chú ý, hắn liền sẽ đi vào bên trong ngọn núi, đến lúc đó một khi dẫn ra động tĩnh, hắn chắc chắn sẽ bị đối phương một cái tát đập chết.

-Vù!

Đúng lúc này, trên không trung bỗng nhiên nổi lên từng trận cuồng phong rít gào, từ trong ngọn núi bay ra một đạo hào quang màu đỏ, bên trong đạo hào quang rực rỡ kia, lại là một bộ thú thân khổng lồ, lớn đến mức Vương Hạo Thần cho dù là ở rất xa đều có thể nhìn được rõ ràng, khiến cho hắn không khỏi há hốc mồm kinh ngạc, hắn thực sự dám thề rằng, đây là đầu tiên trong đời hắn nhìn thấy một đầu huyền thú to lớn đến như vậy.

Đạo hào quang màu đỏ kia lao thẳng lên trời xanh, đến rất cao mới dừng lại, sau đó hào quang chậm rãi tán đi, khiến cho thân hình của đầu huyền thú kia hoàn toàn hiện ra trước mắt Vương Hạo Thần.

-Đây là... Xích Diệm Thiên Hổ? Hơn nữa còn là lục giai Xích Diệm Thiên Hổ?

Thân thể bồ đại của đầu huyền thú hiển hiện trên không trung, bộ lông đỏ rực như lửa cực kỳ bắt mắt, đôi cánh khổng lồ che phủ cả một khoảng đất bên dưới, trên cái đầu to lớn là một cặp thú đồng lạnh lẽo không chứa một tia tình cảm, dưới một chút lại là một cái miệng lớn đỏ lòm như chậu máu, thỉnh thoảng hơi mở ra để lộ từng chiếc răng sắc nhọn vô cùng dữ tợn, bốn cái thú trảo tráng kiện thì lại được bao phủ bởi những đám lửa cháy hừng hực, mang theo vô cùng vô tận cuồng bạo lực lượng.

Không chỉ có thân thể to lớn, ngoại hình đồng dạng cũng đáng sợ như vậy, nếu là người bình thường nhìn thấy nó, e rằng đã bị doạ tới ngất xỉu đương trường.

Vương Hạo Thần mấy năm trước tại Thiên Sinh Môn không thể tu luyện, vì thế hắn dành rất nhiều thời gian để đọc sách, nghiên cứu cổ tịch, lúc này nhìn thấy bộ dáng của đầu huyền thú kia, trong nháy mắt liền đoán được nó thân phận.
Xích Diệm Thiên Hổ, là loại huyền thú cao giai, tu vi ngang ngửa với nhân loại Vũ Vương cảnh cường giả, thân mang cực kỳ nồng đậm hoả thuộc tính nguyên khí vì thế sức chiến đấu cùng giai rất mạnh, cho dù là Vũ Vương, cũng không dám tuỳ tiện đối đầu với nó.

-Đến tột cùng là đại nhân vật giá lâm, lại còn có thể khiến cho Xích Diệm Thiên Hổ loại này lục giai huyền thú phải hiện thân ứng phó?

Vương Hạo Thần đưa mắt nhìn sang trung tâm cỗ ba động kia, ở nơi đó, hắn cảm nhận được một tia nhân loại hơi thể, khí thế không giống như Xích Diệm Thiên Hổ cuồng bạo như vậy, ngược lại thập phần trầm ổn, nhưng lại không có chút nào rơi xuống hạ phong.

-Vậy mà lại là nữ tử?

Bởi vì khoảng cách quá xa, lấy Vương Hạo Thần tu vi lúc này, dùng toàn lực quan sát cũng chỉ có thể mơ hồ nhìn thấy một đạo bóng dáng yểu điểu đạp không mà đứng, toàn thân nàng vận bạch y trắng như tuyết, mái tóc đen dài búi cao, phong thái bình tĩnh đạm nhiên, mặc dù hắn không nhìn rõ nàng dung mạo, thế nhưng hắn lại như cũ có một loại cảm giác, nữ tử này tất nhiên là rất xinh đẹp.

-Đạp không mà đứng... nàng tu vi ít nhất cũng phải là Vũ Vương cảnh!

Bước vào Vũ Vương cảnh, nhân loại vũ giả liền có khả năng phi hành trên không, đây chính là đặc điểm dễ dàng nhận ra nhất của Vũ Vương cường giả.

-Đây chính là cường giả chân chính sao?

Vương Hạo Thần thật không nghĩ tới, mình ở nơi này vậy mà được nhìn thấy hai cái tồn tại có thể so sánh với Vũ Vương cảnh cường giả.

Coi như là tại Thiên Sinh Môn, Vũ Vương đều được xem là cường giả hạng nhất, phần lớn có thể giữ chức trưởng lão, ngoại trừ lục đại phong chủ, bọn họ chính là những người có quyền hành lo lớn nhất.

Tu vi đạt tới Vũ Vương cảnh, có thể xem là một lần thoát thai hoán cốt, chiến lực khẳng định vượt xa Vũ Quân, vì thế từ Vũ Quân cảnh trở xuống rất dễ dàng vượt cấp khiêu chiến, thế nhưng cùng là Vũ Vương, chênh lệch một tinh đều có khoảng cách rất lớn, số lượng người có khả năng vượt cấp khiêu chiến cũng ít đi rất nhiều.

Theo lý thuyết mà nói, một vị Vũ Vương tồn tại, coi như bị ba bốn vị Vũ Quân vây công, đều có thể ung dung ứng phó.

Đứng trước mặt cường giả như vậy, Vương Hạo Thần mới cảm giác được mình thực lực đến cùng có bao nhiêu nhỏ bé.

Vũ Vương cường giả... e rằng đối phương hắt xì một cái, đều có thể khiến hắn chết đến không thể chết lại.

Đương nhiên, Vương Hạo Thần cũng không vì thế mà suy sụp, hắn thừa biết, bản thân mình thua kém những người kia không phải bởi vì thiên phú hắn không đủ, mà là bởi vì thời gian tu luyện quá ngắn.

Những người kia tu luyện đã bao lâu? Vương Hạo Thần hắn tu luyện thời gian vẻn vẹn không bằng một phần một ngàn của họ!

Vương Hạo Thần chưa bao giờ cho rằng mình không bằng người khác, hắn tin tưởng chỉ cần bản thân có đủ thời gian, đừng nói là Vũ Vương, coi như Vũ Hoàng, thậm chí Vũ Tông hắn đều có niềm tin có thể siêu việt bọn họ.

Lúc này Vũ Vương đối với hắn tất nhiên là cao không thể chạm, thế nhưng chuyện tương lai... ai có thể nói trước?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau