NGHỊCH THẾ VŨ THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Nghịch thế vũ thần - Chương 51 - Chương 55

Chương 51: Thay đổi cục diện

Mọi người nhìn chăm chú vào hai đạo thân ảnh đang dần hiện ra trong đám bụi mù, từng cái vẻ mặt ngưng trọng, bọn họ biết, cục diện chiến trường, nhất định sẽ bởi vì kết quả trận chiến này mà dẫn đến kết cục sau cùng.

-Phụt!

Trong không gian tĩnh lặng, một đạo nặng nề thanh âm vang lên, chỉ thấy Dương Hùng sắc mặt hôi bại, trong miệng không ngừng phun ra từng ngụm máu tươi, thân thể đổ gục xuống đất.

Trên người hắn, có nhiều chỗ da thịt bị cháy đen, rách tung toé, rõ ràng là bị đạo màu đỏ thần lôi vừa rồi đánh thương, lúc này đã hoàn toàn mất đi sức chiến đấu.

Dương Hùng ngã xuống hai mắt vẫn tràn ngập vẻ không cam lòng, hắn không thể nào tin được mình thân là Bát Tinh Vũ Đồ, tại dưới tình huống liều mạng toàn lực chiến đấu vẫn không thể đánh bại Vương Hạo Thần một kẻ chỉ có Ngũ Tinh Vũ Đồ tu vi.

Một chiêu “ Xích Lôi Thiểm Thiên “ của đối phương vừa rồi, uy lực thực sự quá mức cường đại, tựa như thượng thiên giáng xuống lôi phạt đồng dạng, hắn mạnh nhất một kích cũng không cách nào chống lại, để cho hắn bại cũng không oan.

Dương Hùng thiết nghĩ, đừng nói là hắn, coi như trong Bát Tinh Vũ Đồ cảnh giới này có thể tiếp được Vương Hạo Thần “ Xích Lôi Thiểm Thiên “ chỉ sợ đều không có mấy người.

Một nơi khác, Vương Hạo Thần thân ảnh cũng từ từ hiện ra trước mắt mọi người, chỉ thấy lúc này hắn sắc mặt tái nhợt không chút huyết sắc, khí tức trên người yếu ớt đến cực điểm, căn bản không thể so với lúc toàn thịnh một phần mười, ngay cả Viêm Lôi Khí màu đỏ vốn dĩ quấn quanh người hắn đều tan rã gần hết, rõ ràng, hắn trạng thái sau một trận chiến này đã tiêu hao rất lớn, mặc dù không hoàn toàn là đèn khô dầu kiệt, thế nhưng cũng không sai biệt lắm.

Bất quá chung quy, Vương Hạo Thần vẫn là kẻ cười đến sau cùng!

Cả không gian tĩnh lặng một cách lạ thường, từng đạo ánh mắt kinh khủng nhìn xem thân ảnh nam tử trẻ tuổi kia, tựa như là đang nhìn một cái yêu nghiệt.

-Hắn thật lợi hại!

Vân Lan ở nơi xa mỉm cười, ánh mắt nhìn xem đạo thân ảnh kia lúc này đã tràn đầy khâm phục, thậm chí còn có từng tia dị quang lấp lánh.

Không chỉ có nàng, ngay cả Đồng Tĩnh Vân đều không nhịn được nhìn kỹ Vương Hạo Thần mấy lần, trong lòng nhẹ nhàng cảm khái, lúc trước nàng chỉ để ý đến hắn dung mạo anh tuấn, lại không nghĩ tới, đối phương thực lực lại cường hãn như vậy, so với nàng e rằng đều muốn mạnh hơn một tia.

Mà Đại Cương cùng với Trần Thắng hai người vẻ mặt cũng vô cùng kinh hỉ, bọn hắn biết, Vương Hạo Thần dành chiến thắng, tuy rằng vẫn chưa thể đem nguy cơ của bọn hắn hoàn toàn giải trừ, thế nhưng không thể nghi ngờ là đã cho bọn hắn rất nhiều hi vọng có thể biến nguy thành an.

Trái ngược với bọn họ, Lý Nguyên, Tân Lập lúc này sắc mặt muốn bao nhiêu khó coi liền có bấy nhiêu khó coi, bọn hắn trước đó đánh chết cũng không tin, kế hoạch vốn không có gì sơ hở của mình lại bị một cái Ngũ Tinh Vũ Đồ vũ giả phá huỷ.

-Đáng chết, tiểu tử đến cùng là ai?

Lý Nguyên trong lòng không ngừng gầm thét, hắn nghĩ nát óc cũng không rõ, chính mình có tài đức gì, lại có thể ở nơi này gặp được một cái yêu nghiệt có thể vượt qua ba cái tiểu cảnh giới đánh bại kẻ địch.
Loại tư chất này, e rằng chỉ có Đông Hoa hoàng triều đứng đầu nhất mấy vị thiên tài mới có thể có được, thế nhưng bọn hắn coi như là muốn lịch luyện, cũng sẽ không chọn nơi khỉ ho cò gáy như Nhai Đình sơn mạch đi?

Hắn căn bản không tin Vương Hạo Thần chỉ là một cái tán tu, bởi vì tán tu coi như thiên phú mạnh hơn, cũng không có khả năng tại dưới tình huống một mình tu luyện lại có sức chiến đấu đáng sợ như vậy, trừ phi là người đó có được một cái siêu cấp nghịch thiên tạo hoá.

Đối mặt với mọi người ánh nhìn, Vương Hạo Thần cũng không để ý, hắn từ nãy tới giờ vẫn đang toàn lực vận chuyển Vạn Đạo Thông Thiên Quyết hôi phục thương thể, cũng không có bởi vì đã đánh bại Dương Hùng mà đắc ý.

Vương Hạo Thần biết, đánh bại Dương Hùng, chẳng qua chỉ là miễn cưỡng đem cục diện đẩy sang chiều hướng có lợi cho bọn hắn mà thôi, thế nhưng cũng không phải là đã đem nguy cơ toàn bộ hoá giải, ít nhất, đối phương lúc này còn Lý Nguyên, Tân Lập hai vị hàng thật giá thật Bát Tinh Vũ Đồ, thực lực vẫn còn rất mạnh.

Mà bọn hắn chiến lực mạnh nhất, thì như cũ chỉ có Đồng Tĩnh Vân một người, Trần Thắng cùng với Vân Lan lại hơi yếu một chút, hai người liên thủ nhiều nhất chỉ có thể cùng Tân Lập dây dưa chứ tuyệt đối không có thực lực để chiến thắng đối phương.

So với người khác, Vương Hạo Thần càng hiểu rõ trạng thái của mình sau khi khổ chiến với Dương Hùng, tuy rằng sau cùng hắn là người dành được thắng lợi, thế nhưng liên tiếp kịch chiến cũng đã khiến hắn tiêu hao rất lớn, cộng thêm thương thể trong lúc chiến đấu tạo thành, lúc này hắn chiến lực căn bản không đủ lúc toàn thịnh ba thành, đừng nói là lần nữa đánh bại Bát Tinh Vũ Đồ, xem như là trước đây bị hắn chém giết Tề Uyên vào lúc này sống lại, hắn cũng không nắm chắc có thể đối phó.

-Ha ha! Lý Nguyên, xem ra các ngươi lần này đúng là trộm gà không được còn mất nắm gạo a!

Đồng Tĩnh Vân trên khuôn mặt thanh tú hiện lên một vòng tươi cười, nhìn Lý Nguyên nói.

Lý Nguyên khuôn mặt băng lãnh đến cực điểm, trong mắt tràn ngập một mảnh sát ý âm trầm, không nói nửa lời, thân hình bỗng nhiên khẽ run lên.

Vương Hạo Thần đang toàn lực chữa thương, đột nhiên cảm nhận được một cỗ khí tức nguy hiểm đang nhanh chóng tiếp cận, đồng tử liền co rụt lại, bàn tay lập tức nắm lấy Tử Lam Kiếm chuôi, cả người tiến vào trạng thái phòng bị.
Đồng Tĩnh Vân lông mày nhíu lại, hừ lạnh một tiếng, cả người hoá thành một đạo tàn ảnh, ngăn cản trước Lý Nguyên đường đi, cười nhạt nói:

-Lý Nguyên, đối thủ của ngươi là ta!

Nàng vừa rồi phát giác được, Lý Nguyên đã không nhịn được muốn hướng Vương Hạo Thần ra tay, khá tốt nàng phản ứng kịp thời, nếu không dựa vào Vương Hạo Thần trạng thái lúc này căn bản không phải đối thủ của Lý Nguyên.

-Đồng Tĩnh Vân! Tránh ra một bên, chớ có ép ta!

Lý Nguyên chỗ giữa hai hàng lông mày có đầm đặc sát khí ngưng tụ, rõ ràng, hắn đối với Vương Hạo Thần đã sinh lòng phải giết, bởi vì nếu không có Vương Hạo Thần xuất hiện, kết hoạch của bọn hắn căn bản không có khả năng thất bại, trong lòng hắn, tự nhiên hận đối phương thấu xương.

Đồng Tĩnh Vân đối với Lý Nguyên lời nói căn bản không để vào lòng, nàng cùng với Lý Nguyên thực lực cơ hồ là tương đương, mặc dù nàng đúng là không làm gì được đối phương, thế nhưng Lý Nguyên cũng không có khả năng từ nàng chiếm được chỗ tốt.

Lý Nguyên ánh mắt lấp loé, hắn không phải người ngu, làm sao không biết dựa vào một mình hắn căn bản không thể bỏ qua Đồng Tĩnh Vân, càng đừng nói là đánh bại đối phương, đánh tới sau cùng, nhiều nhất là hai bên ôm nhau cùng chết, bất quá hắn cũng không vì vậy mà từ bỏ ý đồ, ánh mắt nhìn sang một chỗ khác chiến trường, thanh âm lạnh lùng nói:

-Ngươi không cần đắc ý, chỉ cần Tân Lập chiến thắng, đến lúc đó chính là lúc ngươi mệnh tang hoàng tuyền!

Hắn kém chút lại quên mất, cái kia bị thịt Dương Hùng mặc dù vô dụng, thế nhưng bên hắn còn có một cái thực lực không kém hắn Bát Tinh Vũ Đồ Tân Lập.

Đem hai người ra so sánh, Lý Nguyên càng coi trọng Tân Lập, người này không giống Dương Hùng loại kia đầu óc ngắn chi nhân, ngược lại làm việc rất cẩn trọng, khi giao chiến cũng không xem thường địch thủ, vì thế khả năng chiến thắng luôn cao hơn so với Dương Hùng.

Mà đối thủ của Tân Lập, chỉ là hai cái Thất Tinh Vũ Đồ bình thường, dù sao không có khả năng ai cũng giống như tên biến thái Vương Hạo Thần có thể vượt cấp khiêu chiến, hai người liên thủ tuy rằng có thể tạm thời ngăn chặn Tân Lập, thế nhưng về lâu dài, như cũ vẫn là Tân Lập phần thắng chiếm hết 8 thành.

Đồng Tĩnh Vân sắc mặt nghe tới đây cũng hơi trầm xuống, thế nhưng nàng cũng không có cách nào đi trợ giúp Vân Lan và Trần Thắng, tất cả những gì nàng có thể làm là ngăn chặn Lý Nguyên, những chuyện khác thực sự chỉ có thể giao cho bọn họ tự mình ứng phó.

Vương Hạo Thần một bên chữa thương, thế nhưng hắn cũng nhìn thấy rõ cục diện chiến trường hiện tại, tuy rằng mình đã đánh bại Dương Hùng, thế nhưng thế cục như cũ là bọn họ ở hạ phong, chẳng qua là, mình chiến thắng đã có mọi người nhiều thêm một phần cơ hội chuyển bại thành thắng.

Bất quá, nếu nhưng bọn hắn muốn chính thức lật ngược tình thế, vậy điều kiện bắt buộc chính là phải đánh bại Tân Lập!

-Keng!

Vương Hạo Thần thật sâu nhổ ra một ngụm bạch khí, bàn tay của hắn đã lần nữa cầm lên Tử Lam Kiếm, lúc này này hắn thương thể còn chưa có hồi phục, thế nhưng hắn đã không thể quản nhiều được như vậy, phải nhanh chóng trợ giúp Vân Lan cùng Trần Thắng đánh bại Tân Lập, nếu không một khi hai người kia bại, vậy mọi chuyện hắn làm ra từ nãy tới giờ đều là vô nghĩa!

Chương 52: Lại chiến tân lập

- Oanh!

Ở một chỗ chiến trường khác, có ba đạo thân ảnh đang chiến đấu, trong đó hai người liên thủ đối phó một vị khác, mặc dù là lấy hai đánh một, thế nhưng cũng không chiếm được chỗ tốt, chỉ có thể miễn cưỡng đánh ngang tay với đối phương.

-Hai người các ngươi có thể giữ chân ta được một lúc, thế nhưng không thể kéo ta cả đời! Ta không có giống như cái Dương Hùng vô dụng như vậy, mà các ngươi... cũng không có tên tiểu tử kia vượt cấp chiến đấu năng lực!

Tân Lập từ trong đám bụi mù hiện ra, hai mắt lạnh lùng nhìn xem hai đạo thân ảnh trước mặt, lạnh giọng nói.

Trần Thắng, Vân Lan hai người thân ảnh cũng chậm rãi xuất hiện, bất quá bọn hắn sắc mặt lúc này cũng không phải rất tốt, đều hơi chút tái nhợt, rõ ràng, hai người mặc dù liên thủ, thế nhưng đúng như Tân Lập đã nói, hoàn toàn không chiếm được chỗ tốt, thậm chí trên thực tế còn ăn một chút thiệt thòi.

-Hai người bọn họ đúng là không thể thắng được ngươi, thế nhưng nếu thêm ta thì sao?

Đúng lúc này, một đạo lạnh nhạt thanh âm từ phía sau vọng tới, thanh âm đó không phải rất lớn, thậm chí còn ẩn chứa một tia mệt mỏi, nhưng lại để cho Tân Lập không khỏi giật mình.

Hắn quay đầu nhìn lại, chỉ thấy cách hắn không xa không biết từ bao giờ đã đứng đó một cái tay cầm trường kiếm bạch y nam tử, người này không phải ai khác, chính là Vương Hạo Thần.

Vương Hạo Thần lúc này sắc mặt so với lúc trước đã thoáng chuyển biến tốt một ít, thế nhưng vẫn như cũ tái nhợt vô cùng, dù sao một trận chiến với Dương Hùng lúc trước đã khiến hắn tiêu hao quá nhiều, muốn khôi phục cũng không có dễ dàng như vậy.

Tân Lập lông mày khẽ nhíu lại, trong mắt hiện lên một vòng kiêng kị, thế nhưng nhớ tới Vương Hạo Thần vừa mới trải qua mấy lần đại chiến, hắn rất nhanh lấy lại bình tĩnh, nhìn đối phương cười lạnh nói:

-Tiểu tử! Đạo lý làm người phải biết đủ ngươi chẳng lẽ không biết? Dựa vào ngươi tình trạng bây giờ còn muốn giết ta, chẳng lẽ không sợ ăn no bể bụng hay sao?

Vương Hạo Thần không nói gì, ánh mắt từ đầu tới cuối như cũ rất lạnh nhạt, chỉ là ở nơi đáy mắt, lại ấn chứa hàn ý lạnh như băng.

Trần Thắng và Vân Lan lúc này cũng chạy tới Vương Hạo Thần bên người, người sau nhìn thấy sắc mặt Vương Hạo Thần tái nhợt thì có chút lo lắng hỏi:

-Ngươi không sao chứ? Nếu thực sự không được cũng đừng miễn cưỡng, ta và Trần Thắng mặc dù không thể đánh bại Tân Lập, thế nhưng vẫn có thể đem hắn cuốn lấy!

Vương Hạo Thần khẽ lắc đầu, hắn trình trạng quả thực không phải rất tốt, thế nhưng chưa tới mức đèn khô dầu kiệt, coi như liên thủ với Vân Lan, Trần Thắng hai người, cũng sẽ không làm vướng chân bọn hắn.

Trên hết, hắn hiểu rõ hai người kia liên thủ tuy rằng có thể giữ chân Tân Lập một lúc, thế nhưng không phải kế lâu dài, hơn nữa để lâu có thể sinh biến, một khi hai người bại, vậy kết cục của bọn hắn nhất định sẽ tồi tệ tới cực điểm.
Vì vậy Vương Hạo Thần không thể mạo hiểm chờ tới lúc mình khôi phục thể lực mới tham chiến, mà phải dùng tốc độ nhanh nhất đánh bại Tân Lập, mới là lựa chọn tốt nhất lúc này.

-Muốn liên thủ đối phó ta? Cũng tốt, vậy để cho ta xem, hai cái Thất Tinh Vũ Đồ cùng một cái Ngũ Tinh Vũ Đồ gộp lại cùng một chỗ, đến tột cùng có bao nhiêu lực lượng!

Tân Lập nhìn thấy ba người muốn liên thủ, cũng không có ý sợ hãi, nếu là Vương Hạo Thần còn ở thời kỳ toàn thịnh, hắn chắc chắn sẽ lập tức quay đầu bỏ chạy, thế nhưng là hắn tận mắt nhìn thấy người kia cùng Dương Hùng đại chiến thảm thiết một trận, mặc dù dành chiến thắng, thế nhưng cũng hao tổn rất nhiều, lúc này chiến lực còn lại chưa đủ ba thành đã xem như không tệ rồi, thực lực như vậy so với Trần Thắng, Vân Lan còn muốn yếu hơn một bậc, như vậy hắn có gì phải sợ hãi đối phương?

Một cái ngay cả Thất Tinh Vũ Đồ chiến lực còn không chạm đến, lại mộng tưởng muốn giết hắn? Đúng là nằm mơ giữa ban ngày!

Vương Hạo Thần mí mắt hơi cụp xuống, nhàn nhạt nói:

-Phải vậy không? Ta lúc này thực lực tuy rằng suy giảm không ít, thế nhưng muốn chém ngươi mà nói... đã phi thường đủ!

Chữ cuối cùng còn chưa dứt, hắn cả người đó hoá thành một đạo tàn ảnh, tựa như một cơn gió biến mất tại chỗ, tốc độ nhanh đến mức làm kẻ khác phải hoa mắt váng đầu.

Một sát na sau, Vương Hạo Thần thân ảnh liền giống như quỷ mị xuất hiện tại Tân Lập sau lưng, Tử Lam Kiếm trong tay nhanh như chớp nhắm thẳng Tân Lập phần gáy đâm tới.

Vương Hạo Thần biết, lấy trạng thái của mình lúc này, thực sự không thích hợp đánh cùng Tân Lập liều mạng, vì thế mới quyết định tại dưới đối phương ít đề phòng nhất khoảnh khắc, liền bất ngờ tấn công, ý muốn trực tiếp đem đối phương tại chỗ diệt sát.
Không có chút nào hoa mỹ, chỉ có nhanh đến cực hạn!

-Xuyên Vân Thức!

Toàn Phong kiếm pháp là bộ kiếm pháp duy nhất mà Vương Hạo Thần tu luyện từ trước đến nay, hắn kiếm đạo toàn bộ tinh lực đều dồn vào bộ pháp kiếm pháp này, một khi thi triển ra, trong chớp mắt có thể lấy mạng kẻ địch.

Tốc độ của một kiếm này thực sự rất nhanh, thế nhưng Tân Lập cũng không phải kẻ tầm thường, lập tức nhận ra nguy cơ từ phía sau, cả người nhanh chóng xoay lại, một quyền hung hãn trực tiếp đánh đi ra.

-Keng!

Thanh âm kim loại va chạm lạnh lẽo vang lên, Vương Hạo Thần chỉ thấy mũi kiếm của mình tựa hồ vừa mới đâm vào một tảng đá, lực lượng phản chấn khiến cho tay hắn đều có chút tê dại, thân hình hướng về phía sau lui nhanh hơn chục bước, trong ngực huyết dịch xộn xạo, kém một chút liền phun ra một ngụm máu tươi.

Đây cũng không có cách, nếu là Vương Hạo Thần còn ở thời kỳ đỉnh phong, Tân Lập mặc dù có thể ngăn chặn một kiếm này của hắn, thế nhưng chắc chắn sẽ không giống như lúc này thoải mái như vậy, đáng tiếc Vương Hạo Thần chiến lực chỉ có thể phát huy không đến 4 thành lúc toàn thịnh, tốc độ lẫn lực công kích của một chiêu “ Xuyên Vân Thức “ vừa rồi đều bị giảm đi quá nhiều, vì thế mới khiến cho Tân Lập có thể như vậy ung dung ứng phó.

Vương Hạo Thần lông mày hơi nhíu lại, ánh mắt nhìn về phía Tân Lập cánh tay, chỉ thấy nơi đầu quyền của đối phương vậy mà đeo lấy một đôi găng tay màu đen, trên đó có đính một lớp kim loại mỏng, ban đầu hắn cũng không quá để ý, lại không nghĩ tới, chỉ bởi vì có đôi thủ sáo này tồn tại, Tân Lập mới có gan dùng huyết nhục chi thủ chính diện đánh lui Vương Hạo Thần Tử Lam Kiếm.

Từ đó có thể khẳng định, đôi thủ sáo này, đồng dạng là huyền khí, hơn nữa cấp bậc tuyệt đối không kém hơn Tử Lam Kiếm.

-Ngay cả một quyền của ta đều không tiếp nổi, xem ra ngươi so với trong tưởng tượng của ta còn muốn suy yếu!

Tân Lập nhếch miệng cười một tiếng, sau lần giao phong ngắn ngủi vừa rồi, hắn đại khái đã biết được Vương Hạo Thần tình trạng, đối phương căn bản không cách nào cũng hắn so đấu man lực, rõ ràng, người kia sau khi trải qua đại chiến đã suy yếu quá nhiều, coi như bây giờ lấy một đấu ba, hắn đều có tự tin chậm rãi đem ba người mài chết.

Đương nhiên, lấy Tân Lập cẩn thận tính cách, tuy rằng trong lòng tự tin, thế nhưng cũng không có xem thường Vương Hạo Thần, người sau thân là một cái thiên tài, cho dù lúc này đã không có chiến lực lúc toàn thịnh, thế nhưng đối với hắn vẫn có không nhỏ uy hiếp.

Điển hình là Vương Hạo Thần một kiếm vừa rồi tốc độ có thể nói là đáng sợ tới cực điểm, nếu không phải đối phương lực lượng không đủ, hắn đúng là không có gì nắm chắc có thể kịp thời ngăn cản một kiếm kia.

Vì vậy có thể nói, Vương Hạo Thần cứ việc đã không có thực lực lúc toàn thịnh đáng sợ như vậy, thế nhưng trong mắt Tân Lập, như cũ đáng sợ hơn Vân Lan cùng với Trần Thắng vô số lần.

Vương Hạo Thần nghe Tân Lập lời nói, cũng không có phản bác, chỉ có hai bàn tay khẽ xiết chặt, mặc kệ trong lòng hắn không muốn thừa nhận, thế nhưng sự thật quả thực đúng như đối phương vừa nói, hắn lúc này chiến lực suy yếu quá nhiều, cho dù là tại bất ngờ xuất kích tình huống, cũng không thể đả thương được đối phương.

Chương 53: Lâm Trận Đột Phá

- Tiểu tử! Nếu như ngươi đã không có thực lực cùng ta chiến một trận, vậy thì ngươi nên chết đi thôi!

Tân Lập gằn giọng nói, chỉ thấy hắn tiến lên phía trước, trên người tràn ra một cỗ bàng bạc trầm ổn như thái sơn khí thế, so với Dương Hùng lúc trước, hoàn toàn không có chút nào thua kém.

-Toái Thạch Chưởng!

Một chưởng thuận thế đánh đi ra, chưởng pháp rất bình thường, thế nhưng Tân Lập rõ ràng đã đem bộ chưởng pháp này tu luyện vô cùng thuần thục, một đánh ra nhanh như thiểm điện, lại ẩn chứa man lực kinh người.

Vương Hạo Thần tự biết bản thân không có khả năng cùng Tân Lập đôi công, đang muốn dùng bộ pháp tránh bộ, đúng lúc này, Trần Thắng cùng Vân Lan ở phía sau cũng xuất thủ, người dùng đao kẻ dùng kiếm đồng loạt đánh tới, cùng Tân Lập một chưởng đụng vào cùng một chỗ.

Chỉ nghe ầm một tiếng, ba người binh khí ở nơi đụng vào nhau bắn ra tia lửa, Vân Lan, Trần Thắng hai người thân hình run lên, hướng về phía cuồng lui, lảo đảo hồi lâu mới đứng vững.

Tân Lập đồng dạng thối lui, thế nhưng chỉ là lui lại năm bước, cử trọng nhược khinh.

-Hai cái bại tướng, cũng muốn ngăn cản ta?

Tân Lập hừ lạnh, thân hình lại loé lên, hai chân giống như mưa rền gió dữ công về phía Vương Hạo Thần.

Đây là một môn Phàm cấp hạ phẩm vũ kỹ, tên gọi Bài Vân Cước, chính là một trong những vũ kỹ thành danh của Tân Lập.

Tân Lập thi triển Bài Vân Cước tốc độ cực nhanh, để cho Vương Hạo Thần đều có chút hoa mắt váng đầu.

Vương Hạo Thần không dám cùng đối phương liều mạng, đành phải không ngừng né tránh, thế nhưng làm vậy chỉ khiến hắn thể lực tiêu hao càng nhanh, trên trán đã từ từ bị mồ hôi ướt đẫm.

-Phi Hồng Nhất Kiếm!

Một màu hồng kiếm quang rực rỡ xé không mà đến, chỉ thấy Vân Lan tay cầm Thanh Hồng Kiếm lao tới, một kiếm hướng về phía Tân Lập sau lưng đâm tới.

-Cút!

Tân Lập chiến ý cuồn cuộn, trực tiếp đưa ra một bàn tay, vậy mà trực tiếp đem Thanh Hồng Kiếm bắt lấy, đem lực đạo một kiếm kia hoá giải gần như không còn, nửa tấc đều không tiến thêm được.

-Vù!

Chính lúc đó, một đạo cương mãnh đao quang lại từ trên trời giáng xuống, không chút kiêng kị bổ xuống Tân Lập đỉnh đầu.

Lần này, người xuất thủ lại là Trần Thắng.

Tân Lập đành phải tạm thời buông ra Thanh Hồng Kiếm, một tay đem thế công Trần Thắng cản lại, một tay khác lại dùng chưởng pháp đẩy lùi Vương Hạo Thần, rõ ràng lấy một địch ba, thế nhưng lại không có chút nào rơi xuống hạ phong.

Vương Hạo Thần, Vân Lan, Trần Thắng đều mang hết toàn lực cùng Tân Lập chiến đấu, từng đạo công kích hung mãnh không ngừng xuất động, đại chiến cực kỳ căng thẳng, khiến cho xung quanh khói bụi không ngừng bốc lên.

Chỉ là, Vương Hạo Thần trong chiến đấu đóng góp thực sự không nhiều lắm, bởi vì hắn không có cách nào cùng Tân Lập chính diện đối kháng, chỉ có thể dùng kiếm pháp quấy nhiễu bên ngoài, làm giảm áp lực cho Vân Lan và Trần Thắng đối địch.

-Bùng!

Linh lực hùng hậu từ trong người Tân Lập điên cuồng bạo phát, chưởng pháp càng đánh càng nhanh, hoá thành từng đạo công kích liên tiếp hùng hổ đánh về phía ba người Vương Hạo Thần.
Trần Thắng mặt không sợ hãi, từ đầu tới cuối chỉ dùng thế đao mãnh liệt đánh tan từng đạo công kích của đối phương, trong ba người, hắn chịu áp lực có thể nói là lớn nhất.

Vương Hạo Thần mặc dù không cùng Tân Lập chính diện đối kháng, thế nhưng kiếm pháp của hắn lại cực kỳ tinh diệu, thường xuyên hướng Tân Lập những nơi yếu hại đâm tới, lấy công làm thủ, mặc dù không đả thương được đối phương, thế nhưng cũng khiến cho Tân Lập cảm giác tương đương phiền toái.

-Đi chết!

Tân Lập không có kiên nhẫn kêu lên một tiếng, thể nội nguyên khí điên cuồng lưu động, năm ngón tay đột nhiên nắm lại thành quyền, hung hăng hướng Vương Hạo Thần oanh kích mà ra.

-Man Long Quyền!

Tân Lập lúc này cũng đã không có giữ lại, đồng dạng thi triển riêng mình mạnh nhất vũ kỹ, thế công cực kỳ ác liệt, tựa như một đầu địa long hùng vĩ lao tới, quyền chưa đến, khí thế đã để cho người ta cảm giác nặng nề khó chịu.

Vương Hạo Thần đồng tử co rụt lại, một quyền này của đối phương đánh ra quá bất ngờ, hắn cũng không kịp né tránh, đành phải vận chuyển còn sót lại trong người không nhiều lắm nguyên khí, hội tụ vào nơi cánh tay, thi triển ra Phục Hổ Quyền đối địch.

-Ầm!

Chỉ đáng tiếc, hai người lực lượng lúc này chênh lệch quá lớn, Tân Lập một quyền dễ dàng đánh tan Vương Hạo Thần công kích, đem thứ hai đánh bay ra ngoài, máu tươi từ miệng không ngừng phun ra.

-Lĩnh trọn một chiêu Man Long Quyền của ta, ngươi coi như không chết, phân nửa cũng thành phế nhân!

Tân Lập khoé miệng lộ ra một tia lạnh lẽo ý cười, hắn đối với Man Long Quyền của mình có tuyệt đối tự tin, đừng nói là Vương Hạo Thần lúc này thực lực không đủ, coi như là đối phương ở thời kỳ đỉnh phong, cũng ít có khả năng chống nổi, trừ phi là thi triển ra một chiêu kia “ Xích Lôi Thiểm Thiên “.

Đáng tiếc, dựa vào Vương Hạo Thần tu vi Ngũ Tinh Vũ Đồ, ở trạng thái toàn thịnh cũng chỉ có thể thi triển “ Xích Lôi Thiểm Thiên “ một lần duy nhất, bởi vì một chiêu này quá tiêu hao nguyên khí, một lần thi triển, liền trọn vẹn rút đi của hắn gần 6 thành nguyên khí.

Vương Hạo Thần tay cầm Tử Lam Kiếm chỉ xuống đất chống đỡ thân thể, sắc mặt tái nhợt như giấy trắng, khoé miệng vẫn đang trào ra máu tươi, hắn trong người vốn dĩ đã bị thương, chỉ là cố gắng đè xuống, thế nhưng vừa rồi bị Tân Lập một chiêu Man Long Quyền đánh trúng, thương thể rốt cuộc không thể đè xuống được nữa, thậm chí càng nặng thêm.

Không chỉ có thương thế chồng chất, thể nội nguyên khí của Vương Hạo Thần lúc này cũng đã giảm xuống mức báo động, toàn bộ cộng lại, thậm chí còn không đủ lúc toàn thịnh một thành!
Lúc này đừng nói chiến đấu, ngay cả đứng thôi cũng là cả vấn đề!

-Đáng chết!

Trong đầu tràn đến từng cơn mê mang, Vương Hạo Thần chỉ có thể hung hăng cắn mạnh mình đầu lưỡi, cưỡng ép giữ vững thần trí.

Tân Lập chưa bị đánh bại, nếu hắn ngã xuống, vậy kết cục xem như đã an bài!

Thế nhưng hắn cũng không thể lại lao lên chiến đấu, hắn lúc này thực lực căn bản không giúp được Vân Lan, Trần Thắng cái gì, có đi lên cũng chỉ thêm gánh nặng cho bọn họ.

Đồng Tĩnh Vân đang bị Lý Nguyên cuốn lấy, Đại Cương thì đang trọng thương, lúc này người có thể xuất lực, cũng chỉ có hắn một người.

Nhưng ngay cả cầm kiếm đối với hắn lúc này đều có chút khó khăn, còn nói gì tới chuyện chiến đấu?

Vương Hạo Thần trong mắt thần sắc không ngừng biến đổi, cuối cùng tựa hồ đã có ý định, trên mặt hiện ra một tia điên cuồng, một giây sau, hắn trên người khí tức, vậy mà bỗng nhiên trở nên hỗn loạn.

-Liều mạng!

Vương Hạo Thần cảm nhận thể nội nguyên khí bắt đầu sôi trào, trong lòng cũng biết ý nghĩ của mình có chút điên rồ, thế nhưng bây giờ hắn đã không có lựa chọn khác, chỉ có thể liều đánh một canh bạc tất tay.

-Ầm!

Ở nơi khác, chiến đấu vẫn đang tiếp tục diễn ra, không có Vương Hạo Thần, áp lực dồn lên Vân Lan, Trần Thắng hai người càng nặng, thế nhưng bọn hắn như cũ không có từ bỏ, kiên trì phối hợp dây dưa với Tân Lập không ngừng nghỉ.

-Hai cái ngu xuẩn chi nhân, ta xem các ngươi có thể kiên trì đến bao giờ!

Tân Lập bị hai người cuốn lấy thật phiền, rõ ràng bọn họ căn bản không có cách nào làm tổn thương hắn, thế nhưng lại giống như dòi trong xương, để cho hắn vô pháp thoát đi, chỉ có thể dùng biện triền đấu tiêu hao thể lực của bọn họ, sau đó mới từ từ thủ thắng.

Đúng lúc này, Tân Lập ánh mắt vô tình lại phát hiện Vương Hạo Thần ở phía xa, chỉ thấy đối phương đang ngồi xếp bằng trên mặt đất, hai mắt nhắm nghiền, trên ngừoi có từng đợt nguyên khí dao động bất chợt.

-Tên này đang làm cái gì?

Tân Lập khẽ nhíu mày, hắn là người cẩn thận, đối với Vương Hạo Thần lại có rất lớn tâm đề phòng, vì thế đối phương bất cứ một cái hành động gì, đều khiến cho hắn phải chú tâm.

Vương Hạo Thần lúc này, quanh thân tràn ngập linh khí thiên địa, lấy thân thể hắn làm trung tâm, tạo thành từng đợt sóng nguyên khí tinh thuần.

-Chẳng lẽ... hắn muốn đột phá?

Tân Lập trong lòng xuất hiện một cái đáng sợ suy nghĩ, sắc mặt lập tức biến thành xanh mét, trong mắt lại lộ ra vẻ khiếp sợ cùng không thể tin.

Hắn ngàn vạn lần cũng không thể nghĩ tới, Vương Hạo Thần sau khi trọng thương vậy mà còn lựa chọn muốn đột phá cảnh giới, hơn nữa còn là ở ngay trước mặt hắn thực hiện.

Vương Hạo Thần tu vi Ngũ Tinh Vũ Đồ, đã có thể đánh bại thực lực không kém gì hắn Dương Hùng, nếu lại đột phá tới Lục Tinh Vũ Đồ, vậy ở đây còn ai có thể ngăn nổi hắn?

Chương 54: Bạo Nguyên Đan

Tân Lập biết, muốn tại ngay sau khi chiến đấu thời điểm liền tiến hành đột phá tuy rằng rất khó, thế nhưng lại không phải không có khả năng, hơn nữa một khi thành công, đó chính là thiên đại hảo sự.

Dù sao, một người sau khi trải qua sinh tử đại chiến, nguyên khí mặc dù tiêu hao không còn, thế nhưng thân thể cũng vô tình bị ép tới cực hạn, đối với một số người mà nói, đó chính là cơ hội để bọn hắn trong chiến đấu tìm kiếm cơ hội đột phá tu vi.

Phương pháp này vạn phần nguy hiểm, có thể nói là được ăn cả, ngã về không, thậm chí là có thể đem cả mạng mình góp vào!

Nếu là người khác mà nói, có lẽ Tân Lập sẽ không lo lắng như vậy, thế nhưng hắn đã biết Vương Hạo Thần là một cái thiên tài, hơn nữa còn là một cái cực kỳ biến thái thiên tài, tỷ lệ đột phá thành công, nhất định sẽ không ít.

Không! Tuyệt đối không thể để Vương Hạo Thần có cơ hội đột phá!

-Mơ tưởng!

Tân Lập gầm lên một tiếng, hắn tuyệt đối không thể để cho Vương Hạo Thần thành công đột phá, bởi vì một khi đối phương đạt tới Lục Tinh Vũ Đồ, hắn chắc chắn không phải Vương Hạo Thần đối thủ.

-Ầm!

Trên người Tân Lập bùng phát đáng sợ nguyên khí ba động, một chưởng đánh bay Trần Thắng, khiến cho đối phương hộc máu bay ra ngoài, thân hình giống như mũi tên lao nhanh về phía Vương Hạo Thần, tả thủ chút do dự đánh ra một chiêu Man Long Quyền, mang theo một cỗ đáng sợ lực đạo, hướng Vương Hạo Thần đỉnh đầu đập xuống.

-Tân Lập, ngươi dám!

Một đạo màu hồng rực rỡ kiếm quang từ phía sau bắn ra, kiếm quang cực kỳ sắc bén, khiến cho Tân Lập không dám không để ý tới, đành phải thu hồi thế công, vung lên cánh tay đem đạo kiếm quang kia chặn lại.

Kiếm quang tán đi, Vân Lan thân thể từ nơi đó hiện ra, lúc này nàng lui về đứng trước mặt Vương Hạo Thần, chỉ là trong tay nàng trường kiếm vậy mà có chút run rẩy.

Một kiếm vừa rồi mặc dù ngăn được Tân Lập, thế nhưng nàng cũng không chịu, trường kiếm giống như vừa mới đâm vào một tảng đá, cánh tay đều bị chấn đến tê dại.

Tân Lập ánh mắt băng lãnh nhìn xem nữ tử trước mắt, gằn từng chữ nói ra:

-Tránh ra!

Hắn trong lòng đã quyết tâm phải giết Vương Hạo Thần, bất cứ kẻ nào ở đây cũng không thể ngăn, nếu có kẻ không biết sống chết đứng ra, vậy hắn liền giết kẻ đó.

Vân Lan đối với Tân Lập lời nói xem như không khí, hiển nhiên, nàng cũng có mình quyết tâm, đó là phải bảo vệ Vương Hạo Thần, ít nhất là tới khi hắn đột phá thành công.

-Không tránh? Vậy cũng đừng trách ta xuất thủ ngoan độc!

Nhìn thấy Vân Lan không có ý định rút lui, Tân Lập hai mắt càng thêm lạnh lẽo, cũng không nhiều lời nữa, chỉ thấy hắn nâng lên cánh tay, năm ngón tay nắm lại thành quyền, hùng hậu nguyên khí ầm ầm bùng nổ, một quyền đánh thẳng về phía Vân Lan.

Vân Lan nét mặt hiện lên vẻ cực kỳ ngưng trọng, nàng tự biết bản thân không phải đối thủ của Tân Lập, thế nhưng lúc nàng không thể lui, bởi vì phía sau nàng, là Vương Hạo Thần đang toàn lực đột phá cảnh giới.

-Xoạt!

Vân Lân trong tay không biết từ lúc nào liền xuất hiện một khoả đan dược màu đỏ, khoảnh khắc đó, nàng ánh mắt thoáng hiện lên một tia do dự, thế nhưng một giây sau đó liền hoàn toàn bị kiên định chi ý thay thế, dứt khoát đem đan dược bỏ vào miệng nuốt xuống.

Đan dược nhanh chóng hoà tan nơi cổ họng, hoá thành một dòng tinh thuần mà cuồng bạo nguyên khí chảy khắp Vân Lan thể nội kinh mạch, để cho nàng cảm nhận được một cỗ lực lượng mà trước nàng chưa từng có được trong nháy mắt xuất hiện trong người nàng, thậm chí để cho nàng không chút không thể thích ứng.Nguyên lai, viên đan dược mà nàng ăn vào, chính là một viên Bạo Nguyên Đan, có thể trong nháy mắt đề thăng thực lực của một võ giả lên nửa cái cảnh giới, viên Bạo Nguyên Đan này, chính là Vân Lan hao tốn không ít tài sản mới mua được, cũng là nàng cuối cùng lá bài bảo mệnh.

Ăn vào Bạo Nguyên Đan, Vân Lan tu vi tăng mạnh, khí tức trên người mặc dù vẫn chưa bằng Tân Lập, thế nhưng cũng không kém quá nhiều, nàng tu vi lúc này, hẳn là bán bộ Bát Tinh Vũ Đồ.

Đương nhiên cái này chỉ là tạm thời, dược lực của Bạo Nguyên Đan chỉ kéo dài trong một phần tư giờ đồng hồ, sau khi dược lược tiêu tán, nàng tu vi sẽ lập tức rút lui về như cũ, hơn nữa sau đó còn phải gánh chịu đan dược tác dụng phụ, thân thể tất suy yếu nhiều, trong một khoảng thời gian hoàn toàn mất đi sức chiến đấu.

Biết rõ tác dụng phụ của Bạo Nguyên Đan đáng sợ như thế nào, thế nhưng Vân Lan lại không thể không làm như vậy, nàng tự biết bản thân một thân tu vi Thất Tinh Vũ Đồ căn bản vô pháp ngăn cản Tân Lập, chỉ có phục dụng đan dược, nàng mới có tia hi vọng cùng đối phương quần nhau, tận lực giúp Vương Hạo Thần kéo dài thời gian.

-Thiên Hồng Quán Nhật!

Lực lượng tăng vọt để cho Vân Lan trong lòng tự tin hơn đôi chút, tay cầm trường kiếm hướng Tân Lập bổ ra một kiếm, màu hồng kiếm khí tựa như một tia thái dương chi quang tản mát mà đến, khiến cho người ta có chút không dám nhìn thẳng.

-Keng!

Nếu là trước đây, chính diện đôi công Vân Lan tuyệt đối không phải là Tân Lập đối thủ, thế nhưng sau khi phục dụng Bạo Nguyên Đan, nàng tu vi tăng lên nửa cảnh giới, tương đương với nửa bước Bát Tinh Vũ Đồ, tuy rằng vẫn còn kém xa Bát Tinh Vũ Đồ chân chính, thế nhưng thực lực cũng đã siêu việt Thất Tinh Vũ Đồ phạm trù, vì thế lúc này cùng Tân Lập so đấu man lực, tuy rằng như cũ rơi vào tuyệt đối hạ phong, thế nhưng cũng miễn cưỡng ngăn lại đối phương thế công, đồng thời đem Tân Lập bức lui về phía sau.

Tân Lập không nghĩ tới mình lại bị Vân Lan đẩy lui, trước đó, hắn chính là không để đối phương vào mắt, lại không nghĩ tới, nàng thực lực đột nhiên lại bạo tăng một mảng lớn như vậy.

-Ngươi phục dụng Bạo Nguyên Đan?

Bất quá Tân Lập cũng là kẻ có điểm nhãn lực, nhanh chóng nhận ra nguyên nhân, vẻ mặt cỗ quái pha chút khinh thường nhìn Vân Lan nói:

-Coi như ngươi phục dụng Bạo Nguyên Đan liền như thế nào? Chỉ là nửa bước Bát Tinh Vũ Đồ cũng muốn cùng ta chống lại?

Hắn nói lại này ngược lại không phải giả, dù sao hắn bản thân liền là chân chính Bát Tinh Vũ Đồ tu vi, còn Vân Lan thực lực chân thật chỉ là Thất Tinh Vũ Đồ, coi như dùng Bạo Nguyên Đan cưỡng ép đề thăng lên nửa bước Bát Tinh Vũ Đồ thì cũng như cũ không có lực uy hiếp đối với hắn.-Man Long Xuất Tù!

Tân Lập một quyền đẩy về phía trước, thể nội lực lượng bùng phát không dứt, tạo thành một chuỗi liên hoàn công kích đánh về phía Vân Lan.

Vân Lan không cam lòng yếu thế, tay cầm trường kiếm huy vũ, thi triển kiếm pháp cùng Tân Lập chống lại, hai người nhanh chóng chiến thành một đoàn.

Đáng tiếc càng đấu, Vân Lan càng rơi xuống hạ phong, bởi vì nói cho cùng, coi như là phục dụng Bạo Nguyên Đan, nàng thực lực vẫn so với Tân Lập kém không ít, dù sao căn cơ của đối phương so với nàng kiên cố hơn nhiều, hơn nữa dược lực lại đang theo thời gian không ngừng trôi mất, khiến cho nàng càng đánh càng kiệt lực.

-Bang!

Tiếng binh khí va chạm một lần nữa vang lên, Vân Lan dưới thế công điên cuồng của Tân Lập đã không chịu nổi mà rên lên một tiếng, đồng thời bị chấn lui về phía sau hơn mười bước, cánh tay cầm kiếm có chút tê dại.

Tiếp đó giao chiến, Vân Lan dần dần bị chấn lùi về phía sau, lực lượng do Bạo Nguyên Đan mang lại cũng không giúp được nàng, còn chậm rãi biến mất, rất nhanh, nàng đã bị chấn lui đến trước người Vương Hạo Thần, chỉ cần lui thêm vài bước nữa thì đụng phải đối phương rồi.

-Vương Hạo Thần! Nếu ngươi còn không nhanh tỉnh lại, ta đúng là không kiên trì được nữa rồi!

Khoé miệng dính lấy máu tươi, Vân Lan trên mặt lộ ra một tia đắng chát mà thê lương nét cười, lúc này Bạo Nguyên Đan dược lực hầu như đã biến mất không còn, nàng tu vi, thì theo đó bắt đầu cấp tốc hạ xuống.

Chẳng lẽ, thực sự hết hi vọng rồi sao?

Vân Lan ánh mắt đảo qua Vương Hạo Thần, phát hiện đối phương khí tức trên người đang cuồng bạo, tựa hồ là đang ở đột phá cửa khẩu, không lâu nữa, liền sẽ xuất hiện kết quả.

-Yên tâm, coi như là ta còn một hơi thở, cũng sẽ tận lực giúp ngươi kéo dài thời gian!

Vân Lan răng ngà cắn chặt, thân hình như cũ chắn ở Vương Hạo Thần trước mặt.

-Man Long Xuất Tù!

Tân Lập tựa hồ cũng phát hiện ra Vương Hạo Thần dị trạng, vì thế đồng dạng xuất ra của mình đỉnh phong vũ kỹ, cả hai tay hoá thành quyền đồng thời oanh kích lên người Vân Lan.

Vân Lan tự nhiên sẽ không ngồi yên chờ chết, đem hết còn lại không nhiều lắm lực lượng dồn lên tay cầm kiếm, một kiếm chém đi ra, trường kiếm liền cùng Tân Lập song quyền cùng một chỗ đụng vào nhau.

-Phốc!

Lần này vẫn không có gì khác biệt, Vân Lan tiếp tục bị đánh bay, không nhịn được phun ra một ngụm máu tươi, thân hình bay ngược về phía sau, thần trí bởi vì thương thế quá nặng mà trở nên có chút mơ hồ.

Đúng lúc này, một cánh tay trường kiện đưa ra đón đỡ lấy Vân Lan thân thể, sau đó nhẹ nhàng đặt nàng trên mặt đất.

-Vân Lan tỷ, đa tạ rồi!

Chương 55: Đột phá! chiến lực khủng bố!

Thanh âm nam tử quen thuộc truyền vào trong đầu để cho Vân Lan khẽ giật mình, cưỡng ép để cho thần trí khôi phục một chút, mở mắt nhìn rõ nam tử bên cạnh.

Nam tử kia, không phải ai khác chính là Vương Hạo Thần!

Chỉ là lúc này hắn khí tức so với lúc trước phải cường đại hơn nhiều, khuôn mặt anh tuấn tuy rằng vẫn có chút trắng bệch, thế nhưng so với lúc trước thực sự đã tốt hơn không ít, đặc biệt là ánh mắt của hắn, chứa đầy tự tin và chiến ý.

-Vương Hạo Thần, ngươi đột phá?

Vân Lan một điểm nhãn lực vẫn phải có, nàng đương nhiên nhìn ra Vương Hạo Thần khác biệt, khuôn mặt hiện ra vẻ mừng rỡ.

Vương Hạo Thần mỉm cười gật đầu, vừa rồi hắn liều lĩnh lấy trạng thái trọng thương ép thân thể tới cực hạn, trong lúc vô tình chạm tới điểm đột phá, không dễ dàng tìm được cơ hội, Vương Hạo Thần liền không chút do dự toàn lực phá quan, tu vi liền một đường hát vang tiến mạnh, trực tiếp đạt tới Lục Tinh Vũ Đồ cảnh giới.

Trong quá trình đột phá không thể bị quấy rầy, nếu không một khi thất bại vào lúc đó, nhẹ thấy tẩu hoả nhập ma, trở nên điên khùng, nặng thì đứt hết kinh mạch mà chết.

Vừa rồi may mắn có Vân Lan liều mạng giúp hắn kéo dài thời gian, bởi vì Tân Lập chắc chắn sẽ không để hắn có cơ hội đột phá, lấy trạng thái của hắn lúc đó, chỉ cần đối phương đá nhẹ một cái, cũng đủ để hắn đi đời nhà ma.

Trong lòng Vương Hạo Thần, đối với Vân Lan cực kỳ cảm kích.

-Vân Lan tỷ, mọi chuyện còn lại giao cho ta a!

Vương Hạo Thần tự tin nói.

Thanh âm của hắn không lớn, nhưng lại ẩn chứa kiên định đáng tin, khiến cho người khác cho dù đang tuyệt vọng cũng sẽ an tâm đem hi vọng đặt lên vai hắn.

Vân Lan mặc dù trong lòng còn có chút lo lắng, thế nhưng vẫn lựa chọn tin tưởng đối phương, thân hình rút lui về phía sau Vương Hạo Thần.

Vương Hạo Thần ánh mắt lúc này chuyển sang đặt tại Tân Lập trên người, trong con ngươi dần dần lộ ra hàn ý lạnh như băng.

Tân Lập sắc mặt lúc này lại có chút khó coi, hắn không ngờ được, Vương Hạo Thần vậy mà có thể trong thời gian ngắn như vậy thành công đột phá cảnh giới, để cho mọi việc một lần nữa thoát khỏi dự tính của hắn.

-Không nghĩ tới, ngươi vậy mà nhất cử nhất động đạt tới Lục Tinh Vũ Đồ, bất quá cho dù ngươi đột phá tu vi thì đã sao? Lúc trước thương thể, cũng không phải đột phá tu vi liền có thể chữa khỏi, ngươi lúc này, có thể có được bao nhiêu lực lượng?

Hít một hơi thật sâu, Tân Lập cố gắng để cho mình bình tĩnh lại, nhìn Vương Hạo Thần lạnh giọng nói, cũng như đang dùng những lý lẽ này để trấn an chính mình.

Vương Hạo Thần đạm mạc nhìn hắn, bình tĩnh nói:

-Xử lý ngươi vẫn là không có vấn đề!

Hắn lúc này thương thể đúng là không có khỏi hẳn, thế nhưng bởi vì tu vi đột phá nguyên nhân, lúc này thể nội nguyên khí của hắn cực kỳ sung túc, tuy không phải ở trạng thái toàn thịnh, nhưng cũng không kém quá xa.

Nên biết, hắn tu vi lúc này đã không phải là Ngũ Tinh Vũ Đồ mà là Lục Tinh Vũ Đồ, cho dù chiến lực lúc này chỉ có thể phát huy ra sáu bảy thành lúc toàn thịnh, hắn vẫn như cũ so với trước đó thời kỳ đỉnh phong mạnh hơn mấy phần.

-Nói khoác mà không biết ngượng!Tân Lập hừ lạnh một tiếng, trên người khí thế bùng phát, mặc dù trải qua liên tiếp chiến đấu, thế nhưng đối với Tân Lập mà nói cũng không có gì khó khăn, chiến lực như cũ vẫn được bảo toàn xuống.

-Man Long Xuất Tù!

Một quyền hung mãnh đánh đi, tựa như một đầu man long trong đầy uy lực, oanh kích về phía Vương Hạo Thần.

Nếu là trước khi đột phá, Vương Hạo Thần trừ phi thi triển ra “ Xích Lôi Thiểm Thiên “, nếu không quả quyết không dám chính diện nghênh đón một quyền này của Tân Lập, thế nhưng bây giờ thì khó mà nói rồi.

-Xẹt! Xẹt!

Trên người Vương Hạo Thần có màu đỏ lôi quang loé lên, sau đó, liền xuất hiện từng dòn máu đỏ xích hồng nguyên khí ngưng thực cuốn quanh người, thứ này không phải thứ gì xa lạ, chính là Viêm Lôi Khí do Vương Hạo Thần sau khi tu thành huyền công mà có được.

Viêm Lôi Khí lúc này so với dĩ vãng càng thêm ngưng thực cuồng bạo, rõ ràng, theo Vương Hạo Thần tu vi tăng lên, Viêm Lôi Quyết mà hắn tu luyện uy lực cũng theo đó đề thăng.

Năm ngón tay nắm lại thành quyền, thể nội tinh thuần hồn hậu nguyên khí theo kinh mạch chảy xuôi hội tụ nơi đầu quyền, hoá thành một cỗ đáng sợ lực lượng.

Vào lúc đó, quanh người hắn Viêm Lôi Khí cũng chuyển động, nhanh chóng tạo thành một lớp nguyên khí phòng thủ bao phủ bảo vệ quanh người hắn, không có một kẽ hở.

-Phục Hổ Quyền!

Vương Hạo Thần hét lớn một tiếng, thân hình tung lên, một quyền đỏ rực mang theo vang dội tiếng hổ gầm toàn lực đánh ra, không chút lưu tình đánh thẳng về phía Tân Lập.

Phục Hổ Quyền phối hợp với Viêm Lôi Quyết, có thể vừa công vừa thủ, chính là một trong những chiêu thức mà Vương Hạo Thần ưa thích sử dụng nhất, uy lực cực kỳ đáng sợ.
Hơn nữa, sau khi Vương Hạo Thần đột phá, Phục Hổ Quyền cũng nhân cơ hội đó tăng lên một tầng, vì thế lúc này Vương Hạo Thần thi triển Phục Hổ Quyền, không phải lục hổ chi lực, mà là thất hổ chi lực!

Thất hổ chi lực Phục Hổ Quyền, chính là đã bước vào bộ quyền pháp này đại thành cảnh giới!

Lục hổ và thất hổ, nhìn như chỉ kém nhau một tầng, thế nhưng một tầng này lại không dễ gì vượt qua, uy lực ở đó chênh lệch đồng dạng rất lớn, trước khi đạt tới cảnh giới đại thành, người sử dụng Phục Hổ Quyền chỉ có thể coi có chút thành tựu, nhưng một khi quyền pháp đại thành, vậy liền được xem chân chính thành thạo bộ quyền pháp này, có thể bộc phát ra gấp đôi lực lượng so với trước đó.

Cũng bởi vì lý do đó, mà thất hổ chi lực Phục Hổ Quyền, uy lực hoàn toàn vượt xa trước đó lục hổ chi lực!

Cứ việc Vương Hạo Thần lúc này thân mang trọng thương, thế nhưng một quyền này lực lượng so với trước đó thời kỳ đỉnh phong còn muốn mạnh hơn không ít.

-Ầm!

Hai người song quyền cùng một chỗ đụng vào nhau, tựa như long hổ tranh đấu, dư ba lập tức giống như cuồng phong nổi lên, điên cuồng thổi quét xung quanh.

Cái này hoàn toàn là lấy lực đấu lực, ai mạnh người ấy thắng, không có một chút hoa mỹ nào.

-Răng rắc!

-A...

Tiếng xương gãy cùng tiếng hét thảm của Tân Lập đồng thời vang lên, một giây sau, hắn thân ảnh liền giống diều đứt dây bay thẳng ra ngoài, há miệng phun ra từng ngụm máu tươi.

Trái lại, Vương Hạo Thần chỉ lui về phía sau hai bước, lập tức ổn định được thân hình, khí tức như cũ trầm ổn, càng đừng nói tới việc bị thương.

Bên kia, Tân Lập ôm lấy một cánh tay quỳ trên mặt đất, khuôn mặt bởi vì đau đớn mà trở nên vặn vẹo dị thường.

Nếu có người để ý, hắn cánh tay lúc này đã quẹo hẳn sang một bên, xương tựa hồ đã bị đánh gãy nhiều chỗ, để cho cánh tay càng thêm biến dạng không còn chút hình dáng ban đầu, nhìn vào thập phần doạ người.

Cái này cũng không có cách, Vương Hạo Thần một quyền kia uy lực quá mạnh mẽ, Man Long Quyền của Tân Lập căn bản không chống đỡ nổi, tuy rằng hắn có thủ sáo, thế nhưng thứ này chỉ có thể bảo vệ hắn da thịt không bị đao kiếm chém đứt, chứ vô pháp ngăn cản toàn bộ kình lực xuyên thấu, một quyền của Vương Hạo Thần ẩn chứa lực đạo khủng bố như vậy, nếu không phải thủ sáo cản bớt một phần lực lượng, e rằng Tân Lập cánh tay đã triệt để bị phế đi rồi.

Tân Lập gian nan đưa mắt nhìn xem đạo thân ảnh đứng cách hắn không xa, trong mắt chứa đầy hoảng sợ chi ý, hắn làm sao cũng không ngờ tới, đối phương vẻn vẹn là tăng lên một cái tiểu cảnh giới, chiến lực lại trở nên đáng sợ như vậy, hơn nữa còn là tại trong tình huống đang bị trọng thương.

Không phải nói, vũ giả mới đột phá cảnh giới chính là lúc bọn hắn cần thời gian để củng cố, chiến lực vì vậy không mạnh hơn trước đó quá nhiều hay sao?

Chẳng lẽ đối với thiên tài yêu nghiệt như Vương Hạo Thần, những điều đó hoàn toàn không có ý nghĩa?

Kỳ thực Tân Lập suy nghĩ không hoàn toàn chính xác, thế nhưng cũng không hẳn là sai, Vương Hạo Thần tu vi cảnh giới xác thực chưa ổn định, thế nhưng bởi vì căn cơ của hắn so với người khác cường đại, kiên cố hơn quá nhiều, dẫn tới chiến lực có thể nói là cùng cảnh giới vô địch, hơn nữa mỗi lần tăng lên tu vi, chiến lực cũng sẽ theo đó đề thăng gấp bội, mặc dù bởi vì tu vi chưa được củng cố mà bị ảnh hưởng đôi chút, thế nhưng vẫn mạnh hơn võ giả bình thường đã củng cố cảnh giới sau khi đột phá rất nhiều.

Đúng là, đối với thiên tài mà nói, không thể đem lý lẽ của người thường áp dụng cho bọn hắn!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau