NGHỊCH THẾ VŨ THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Nghịch thế vũ thần - Chương 36 - Chương 40

Chương 36: Âm độc

Vương Hạo Thần một kiếm nối tiếp một kiếm, liên tục sử dụng Xuyên Vân Thức kiếm chiêu, tốc độ nhanh tới mức mắt thường không thể theo kịp, bất cứ một đầu Phong Nha Lang nào ở trong phạm vi xuất kiếm của hắn đều bị hắn chém giết, hoặc là bị xuyên thủng đầu lâu, hoặc là bị chém thành hai nữa.

Vương Hạo Thần lúc này tựa hồ quên hết thiên địa vạn vật, trong đầu chỉ còn một ý niệm, đó là dùng kiếm trong tay giết sạch xung quanh Phong Nha Lang.

Thi triển Xuyên Vân Thức, hắn nhất kiếm tốc độ thậm chí ngay cả Lục Tinh Vũ Đồ đều không theo kịp, coi như là Nhất giai trung đẳng Phong Nha Lang bị một kiếm của hắn nhắm vào cũng chỉ có một con đường chết.

Trong số những Phong Nha Lang tử vong, còn có một hai đầu có thực lực tương đương với nhân loại Ngũ Tinh thậm chí Lục Tinh Vũ Đồ.

Trong nháy mắt, hắn phạm vi xung quanh Phong Nha Lang lần lượt ngã xuống, chết đến không thể chết lại, một đòn mất mạng, bọn chúng trước khi chết thậm chí còn không biết tại sao mình chết, bởi vì Vương Hạo Thần xuất kiếm thực sự quá nhanh, bọn chúng chỉ kịp nhìn thấy một đạo kiếm ảnh, sau đó liền chết rồi.

Vương HạoThần lúc này dùng kiếm chỉ công không thủ, thế nhưng bởi vì hắn kiếm pháp quá nhanh, tuy rằng cũng có mấy đầu Phong Nha Lang nắm được hắn sở hở mà công kích, thế nhưng tốc độ lại kém Vương Hạo Thần quá xa, chưa tới nơi đã bị hắn một kiếm chém giết.

Hơn nữa, đối với những đầu Nhất giai hạ đẳng Phong Nha Lang, Vương Hạo Thần cũng lười xuất kiếm, mà vận dụng Viêm Lôi Khí từ xa đánh chết đối phương, giống như cắt dưa thái rau đồng dạng.

Lấy công làm thủ, cũng chính là biện pháp phòng thủ tốt nhất!

Cứ như vậy, gần mười đầu Phong Nha Lang, đều bị Vương Hạo Thần một mình giết sạch, trên mặt đất chất đầy Phong Nha Lang thi thể không nguyên vẹn, máu tươi chảy ra nhuộm đỏ cả đất.

Vương Hạo Thần rốt cuộc giết ra được một con đường máu, nhân cơ hội những đầu Phong Nha Lang khác còn chưa kịp chạy tới, liền thi triển Toàn Phong bộ pháp, dốc hết sức chạy ra ngoài.

Hắn bây giờ nguyên khí đã tiêu hao rất lớn, nếu lại tiếp tục chiến đấu, vậy không đến mấy kiếm liền sẽ kiệt lực, kết quả chắc chắn là chết không có chỗ chôn.

-Rống!

Vương Hạo Thần tốc độ mặc dù rất nhanh, thế nhưng vẫn bị không ít Phong Nha Lang nhìn thấy, trong nháy mắt, liền có mấy con đang vây công La Thiên Hành cùng Trương Diệm tách ra đuổi theo hắn.

-A...

Đúng lúc nào, một tiếng kêu thảm thiết từ một chỗ gần đó truyền ra, mà kẻ phát ra tiếng kêu đó, không phải ai khác chính là cái kia La Thiên Hành.

La Thiên Hành thực lực so với Trương Diệm còn kém hơn một chút, hơn nữa nguyên khí trải qua một trận chiến với Vương Hạo Thần đã tiêu hao rất nhiều, lúc này tại dưới một đám Phong Nha Lang vây công áp lực, rốt cuộc đã không trụ nổi.

Chỉ thấy hắn vừa đau khổ đánh lùi một đầu Nhất giai trung đẳng Phong Nha Lang, nhất thời xuất hiện sơ hở, bị một đầu Phong Nha Lang khác nắm lấy cơ hội toàn lực vung trảo chém vào sau lưng.Phong Nha Lang móng vuốt cực kỳ sắc bén, La Thiên Hành lại không có mặc huyền khí phòng ngự, tự nhiên không cách chịu nổi, sau lưng bị da thịt bị xé rách như tương, máu tươi tuôn như suối.

La Thiên Hành cả đời cơ hồi đều ở trong tông môn tu luyện, còn chưa từng trải qua lớn như vậy thống khổ, một giây sau liền cảm giác toàn thân thoát lực, hai mắt hoa lên, chưa kịp phản ứng lại bị mấy đầu Phong Nha Lang khác vây lại, một cắn một xé, trong nháy mắt liền đem hắn cả người xé làm mấy đoạn, huyết nhục cùng nội tạng mảnh vụn bay tứ tung, lộ ra một khung cảnh cực kỳ huyết tinh.

Đáng thương La Thiên Hành, chẳng qua bởi vì muốn nịnh bợ Lục Phong mới đi theo hắn, muốn một lần lập công đối phương, lại không nghĩ tới, mình bản thân sau cùng lại phơi thây nơi chốn hoang dã, hơn nữa còn chết một cách rất tàn khốc, bị man thú xé xác ăn thịt.

Lục Phong cùng với Trương Diệm xa xa nhìn thấy một màn này, khuôn mặt tái nhợt, trong lòng càng thêm kinh hoảng, vốn dĩ La Thiên Hành còn sống, bọn hắn áp lực đã đủ lớn, nay đồng bọn chết rồi, bọn hắn áp lực sẽ càng tăng mạnh, còn chống đỡ như thế nào?

-Lục sư huynh! Chúng ta trước hết chạy đi a!

Trương Diệm nhìn Lục Phong gấp giọng nói, hắn thực sự cũng chèo chống hết nổi rồi, nếu lúc này còn không chạy, e rằng hắn kết cục cũng không tốt hơn Lục Phong là mấy.

Lục Phong chần chờ, hai mắt nhìn theo phương hướng Vương Hạo Thần chạy đi, trong mắt hiện lên một vẻ không cam lòng, hắn thật không ngờ, lần này hạ sơn mang theo hai người La Thiên Hành, Trương Diệm, thiết nghĩ có thể dễ dàng chém giết đối phương, thế nhưng hết lần này đến lần này lại để đối phương chạy thoát, hơn nữa còn tổn thất một cái La Thiên Hành, cái này để cho hắn thập phần phẫn nộ.

Mặc dù nói Vương Hạo Thần dưới sự truy đuổi của mấy đầu Phong Nha Lang chưa hẳn có thể sống sót, thế nhưng mà vạn nhất đâu?

Nhưng mặc kệ hắn đối với Vương Hạo Thần có bao nhiêu sát tâm, lúc này cũng chỉ có thể tạm thời bỏ qua, xung quanh Phong Nha Lang quá nhiều, hắn cho dù mạnh gấp đôi cũng không chống nổi, thậm chí ngay vào lúc này, hắn cũng không biết mình có thể từ chỗ này thoát ra hay không.-Trương sư đệ, ngươi đi trước! Ta ở lại đoạn hậu!

Lục Phong đành phải đem Vương Hạo Thần chuyện vứt qua một bên, đề khí hét lớn một tiếng, thân ảnh lại phá vòng vây chạy tới chỗ Trương Diệm.

Trương Diệm như được đại xá, vội vàng chạy ra ngoài, trong lòng lại đối với Lục Phong cảm kích không ngớt, người kia trong lúc nguy cấp còn có thể suy nghĩ tới mình, lại còn giúp hắn đoạn hậu, quả không uổng là người mà ta Trương Diệm lựa chọn đi theo.

-Bộp!

Đúng lúc vào lúc Trương Diệm đang mừng rỡ vì sắp được thoát thân, đột nhiên hắn sau lưng bị người ta mạnh mẽ đạp một cước, Trương Diệm bởi vì không đề phòng, hơn nữa lực đạo của người kia quá mạnh, một cước liền đem hắn đạp xuống, rơi vào chỗ đám Phong Nha Lang đang lao tới.

Mà đạo thân ảnh kia, thì lại từ việc đạp lên Trương Diệm mượn lấy lực lượng, thân ảnh như một con sóc lao thẳng ra khỏi đám Phong Nha Lang vòng vây, vừa chạy vừa cười to nói:

-Ha ha! Trương sư đệ, ngươi tưởng ta ngu tới mức ở lại làm khiên cho ngươi sao? Ngoan ngoãn thay ta chịu chết đi a!

Đạo thân ảnh đó, không phải ai khác chính là Lục Phong!

Lục Phong là kẻ cực kỳ sợ chết, mà bất luận là La Thiên Hành hay Trương Diệm, trong mắt hắn chỉ là con tốt thí, hắn sao có thể vì một con tốt thí mà mạo hiểm tính mạng? Vừa rồi nói với Trương Diệm là giúp hắn đoạn hậu, cũng chỉ là nói cho hắn nghe mà, kỳ thực Lục Phong chỉ là đẩy lùi vài đầu Phong Nha Lang đuổi theo mình, sau đó liền nhanh chóng đuổi theo Trương Diệm, đem hắn đạp xuống thu hút sự chú ý của bầy Phong Nha Lang, còn mình thì nhân cơ hội đó chạy thoát.

Không thể không nói, Lục Phong một chiêu này thật sự đủ độc, Trương Diệm hoàn toàn không có đề phòng, vì thế dễ dàng mắc bẫy của hắn.

Trương Diệm không quản thân thể đang rơi xuống, khuôn mặt tràn đầy vẻ không thể tưởng tượng, còn có một tia không thể tin, hắn vừa rồi vừa mới đối với Lục Phong cảm kích vạn phần, lúc này không nghĩ tới lại bị đối phương một cước đạp xuống địa ngục, cảm giác này, để cho hắn lồng ngực lập tức nặng trĩu, phun ra một ngụm tươi, hai con ngươi đỏ rực nhìn Lục Phong phương hướng rời đi gào thét:

-Lục Phong! Ngươi cái tên súc sinh lang tâm cẩu phế, ngươi chết không yên lành...

Lời nói còn chưa dứt, hắn thân thể đã rơi xuống, trong chớp mắt liền bị hơn chục đầu Phong Nha Lang lao tới cắn xé, một giây sau liền bị xé ra làm vô số mảnh nhỏ, hoàn cảnh so với La Thiên Hành lúc trước còn thảm hơn nhiều lần.

La Thiên Hành chết mặc dù oan ức, thế nhưng cũng không có cảm giác chết không mà không nhắm mắt giống như Trương Diệm lúc này, bị Lục Phong phản bội, Trương Diệm thực sự là không cam lòng mà chết đi, trước khi chết chỉ có một ý niệm, đó là nguyền rủa cái kia Lục Phong chết vạn lần.

Đám Phong Nha Lang xử lý xong Trương Diệm thi thể, lúc này, Lục Phong thân ảnh đã sớm biến mất không thấy, để cho bọn chúng chỉ có thể không có thoả mãn kêu lên mấy tiếng, sau đó liền lần nữa quay lại quan sát hai đầu kia Nhị giai Phong Nha Lang chiến đấu.

Chương 37: Sơn cốc thần bí

Vương Hạo Thần đối với chuyện Lục Phong cũng không biết chút nào, lúc này hắn chỉ có một ý niệm, đó là coi như phải dốc hết hơi tàn cũng phải thoát khỏi đám Phong Nha Lang đang truy đuổi phía sau.

Thi triển Xuyên Vân Thức cùng Viêm Lôi Quyết liều mạng giết ra một con đường máu, đã để cho hắn nguyên khí không sai biệt lắm tiêu hao chín thành, lúc này nếu như lại bị bầy Phong Nha Lang kia đuổi kịp bao vây, vậy hắn thực sự chỉ có một con đường chết rồi.

Vương Hạo Thần dốc toàn lực chạy trốn, thế nhưng sau lưng hắn đám Phong Nha Lang kia lại như dòi trong xương, đuổi theo không bỏ.

Chạy hơn một khắc đồng hồ, Vương Hạo Thần thể nội nguyên khí còn lại cũng tiêu hao sạch sẽ, cả người cơ hồ đều thoát lực, mấy lần suýt nữa liền ngã xuống, thế nhưng sau cùng vẫn bị hắn dùng cường đại ý chí chèo chống mà đứng vững.

Mấy đầu Phong Nha Lang phía sau, lại nhân cơ hội này rút ngắn khoảng cách, càng lúc càng gần.

-Chẳng lẽ phải chết ở chỗ này sao?

Vuoưng Hạo Thần trong mắt hiện ra nồng đậm không cam lòng, hắn mục tiêu rất lớn, thật sự không cam lòng vừa mới rời khỏi tông môn liền chết trong miệng thú ở nơi này.

Đúng lúc Vương Hạo Thần sắp tuyệt vọng, hắn đột nhiên phát hiện ở phía trước còn một toà sơn cốc, khoảng cách đối với không gần, thế nhưng cũng không phải rất xa.

Vương Hạo Thần lúc này đã là sơn cùng thuỷ tận hoàn cảnh, căn bản không có thời gian nghỉ nhiều, chỉ có thể níu lấy một tia hi vọng chạy vào bên trong sơn cốc.

Sơn cốc không quá to lớn, cửa vào tương đối rộng, quan sát cũng không phát hiện bất cứ đầu man thú nào.

Càng tiến sâu vào trong sơn cốc, Vương Hạo Thần lại cảm giác được một cỗ không hiểu sắc bén vô cùng khí tức, thậm chí cỗ khí tức này còn để cho hắn cảm nhận được to lớn uy hiếp, thế nhưng hắn lại không thể dừng lại, chỉ có thể không ngừng tiến sâu vào bên trong.

Vương Hạo Thần một đường chạy trốn, cũng không biết mình đã chạy bao xa, đúng lúc này, đồng tử của hắn đột nhiên co rụt lại, trong mắt lộ ra một tia kinh hãi.

Bởi vì cách hắn không đến mười bước lúc này là mấy bộ xương khô!

Những bộ xương khô này tồn tại rất lâu rồi, hơn nữa tư thế vẫn lạc của những bộ xương này rất khác nhau, có bộ còn không được nguyên vẹn, từng mảnh xương vụn nằm rải rác trên mặt đất, giống như là đã trải qua một trận đại chiến sau đó liền bị giết chết.

Bên cạnh những bộ xương khô còn có mấy món huyền khí, có thương, có kiếm, có đao, có trường kích,..., hẳn huyền khí cầm tay của mấy vị võ giả đã vẫn lạc kia lưu lại.

-Ầm!

Đúng lúc này, mặt đất đột nhiên rung chuyển, từng đợt cuồng phòng rít gào nổi lên, Vương Hạo Thần trong nháy mắt liền cảm nhận được, cỗ sắc bén khí thế để trong một khắc này liền mạnh mẽ hơn vô số lần, để cho hắn cảm nhận được một cỗ vô tận khủng bố áp lực.

Đến một lúc này, Vương Hạo Thần rốt cuộc hiểu ra được bản nguyên của cỗ khí thế này, mặc dù không có trực tiếp hiện hữu, thế nhưng hắn vẫn có thể cảm nhận ra được một chút, cũng không phải cái gì xa lạ, chính là kiếm khí!

Vương Hạo Thần thân là kiếm tu, bản thân cũng sở hữu kiếm khí, thế nhưng hắn có thể khẳng định, kiếm khí của hắn so với kiếm khí trong cốc này căn bản là không cách nào so sánh.
Hơn nữa, kiếm khí trong cốc hắn mặc dù có thể cảm nhận, thế nhưng không cách nào nhìn thấy, có thể khẳng định, kiếm khí trong cốc đã đạt đến một cảnh giới cao hơn hắn vô số lần.

-Vù!

Một trận cuồng phong lại nổi lên, cũng không có kiếm khí xuất hiện, thế nhưng mấy đầu Phong Nha Lang đuổi theo phía sau Vương Hạo Thần lại giống như bị trúng tà, thân thể đứng sững lại, sau đó lần lượt ngã xuống, một đầu Phong Nha Lang sau khi ngã xuống đều có máu tươi từ trong đỉnh đầu phụt ra, tựa hồ là bị một kiếm đâm xuyên đầu lâu mà chết.

Vương Hạo Thần lúc này lại không có thời để ý tới chuyện này, bởi vì hắn cũng đang phải toàn lực ứng phó với cỗ áp lực kia, không biết có phải bởi vì hắn cũng là kiếm tu hay không, mà không bị cỗ khí thế kia trực tiếp đè chết tại chỗ, thế nhưng hắn thân thể lúc này cũng giống như phải chịu vạn kiếm công kích đồng dạng, thống khổ vô cùng.

Kiếm khí vô hình, thế nhưng lại cực kỳ sắc bén, mỗi cái đều giống như từng thanh kiếm muốn đem da thịt của hắn toàn bộ cắt xuống, để cho hắn chống đỡ vô cùng chật vật.

Kỳ thật, không phải là Vưng Hạo Thần thực lực so với đám Phong Nha Lang kia mạnh mới trụ lâu được như vậy, mà là bởi vì hắn khi gặp được cỗ khí thế kia công kích liền lập tức phòng ngự, mà đám Phong Nha Lang kia linh trí mặc dù không tệ, thế nhưng vẫn kém quá xa nhân loại, vì thế không hề làm ra bất cứ động tác phòng hộ nào, đương nhiên rất dễ dàng liền vẫn lạc.

-Ông!

Trong lúc Vương Hạo Thần kịch liệt đối kháng cỗ khí thế kia, lại không để ý đến, hắn trong mi tâm màu vàng tiểu kiếm vào lúc này lại thoáng động đậy, sau đó liền toả ra một cỗ thôn phệ chi lực, đem cỗ khí thế kia nhanh chóng cắn nuốt.

Vương Hạo Thần cảm giác được áp lực dần dần giảm đi, trên mặt lại hiện ra vẻ kinh dị, sau đó lại há hốc mồm quan sát trong mi tâm màu vàng tiểu kiếm, trong lòng không khỏi hít vào một hơi khí lạnh.

-Màu vàng tiểu kiếm này, không phải là cái gì cũng có thể hấp thu chứ?

Từ khi Vương Hạo Thần có được màu vàng tiểu kiếm, nó đã thay đổi hắn vận mệnh, hơn nữa còn không ngừng trợ giúp hắn, để cho hắn tu vi một đường tiến mạnh, hơn nữa còn có thể lập ra một thành tích vô tiền khoáng hậu là tại Tam Tinh Vũ Đồ luyện thành huyền công.
Mặc dù Vương Hạo Thần không biết màu vàng tiểu kiếm chân chính uy năng là gì, thế nhưng hắn lại biết nó có năng lực hấp thu ngoại lực chuyển cho bản thân hưởng dụng, lại không nghĩ tới, ngay cả cỗ khí thế khủng bố kia, đều bị màu vàng tiểu kiếm trắng trợn mà thôn phệ.

Có màu vàng tiểu kiếm tương trợ, Vương Hạo Thần áp lực đã nhẹ đi rất nhiều, hắn ngoảnh mặt lại nhìn xem đã chết đi nằm dưới đất mấy đầu Phong Nha Lang, sắc mặt có chút cổ quái, cỗ khí thế kia mặc dù kém một chút đem hắn đè chết, thế nhưng cũng đã thay hắn loại bỏ sau lưng kẻ địch, cũng coi như là đã cứu hắn một mạng.

Vương Hạo Thần tâm tình căng cứng rốt cuộc thả lỏng, một cỗ không gì sánh được mệt mỏi cảm giác nhất thời truyền tới, để cho hắn thần trí có chút mơ hồ, trực tiếp ngã xuống ngất đi.

Liên tiếp trải qua mấy cuộc chiến, sau cùng thời điểm càng cơ hồ là ở quỷ môn quan đi qua một vòng, để cho Vương Hạo Thần tinh thần cùng thể lực đều tiêu hao sạch sẽ, thậm chí một đường chạy tới đây đều là dựa vào ý chí chèo chống đến, lúc này cơ thể cuối cùng cũng đã không gắng gượng nổi rồi.

Vương Hạo Thần ngất đi suốt mấy tiếng đồng hồ, lúc tỉnh dậy, ngay cả mở ra mí mắt đều cảm giác vô cùng nặng nề, thân thể tựa hồ không có một chút sức lực.

Cái này cũng rất bình thường, Vương Hạo Thần vẫn là lần đầu tiên trải qua như vậy sinh tử khảo nghiệm, nếu như là không rơi vào tình trạng kiệt sức, đó mới là quái sự.

Vương Hạo Thần cũng không gấp, chậm rãi ngồi điều tức một lúc lâu, sau đó đem lương khô cùng nước uống ra dùng bữa, lúc này mới hồi phục lại phần nào thể lực.

Hắn lúc này mới đứng dậy, cảm nhận cỗ khí thế kia trong lúc hắn hôn mê đã bị màu vàng tiểu kiếm thôn phệ không sai biệt lắm, thế nhưng như cũ vẫn có một chút còn sót lại nơi này.

Cỗ khí thế này sắc bén vô cùng, tựa như một thanh chiến kiếm, thế nhưng lại không có một chút kiếm khí hiện hữu, vô thanh vô hình.

-Đây là... kiếm ý?

Vương Hạo Thần cảm nhận cỗ khí thế kia hồi lâu, vẻ mặt từ từ liền biến thành kinh hãi.

Trước đó bởi vì hai mắt thụ địch, hắn không có thời gian lẫn tâm trí tỉ mỉ quan sát cỗ khí thế này, lúc này mới nhận ra được lai lịch của nó, thì ra là một cỗ vô cùng cường đại kiếm ý.

Kiếm ý, cũng là cảnh giới kiếm đạo đầu tiên của một cái kiếm tu, chỉ có người diễn luyện ra “ kiếm chi ý cảnh “, mới có thể sở hữu kiếm ý, đồng thời mới có thể được xưng là một cái chân chính kiếm tu.

Chưa ngộ ra kiếm ý, vậy tuyệt đối không được tính là kiếm tu chân chính!

Kiếm ý vô hình, thế nhưng lực công kích lại vượt xa kiếm khí phổ thông, có thể cách không giết địch, chính là cảnh giới mà mọi kiếm tu đều mơ ước đạt đến.

Hơn nữa, kiếm ý còn là một trong những loại ý cảnh khó đạt được nhất, uy lực so với những cái khác ý cảnh phải cường đại hơn nhiều, vì thế trên đại lục kiếm tu số lượng nhiều không đếm xuể, thế nhưng trong số đó có thể ngộ ra kiếm ý chi nhân lại rất có rất ít.

Kiếm ý uy lực vô cùng đáng sợ, nếu Vương Hạo Thần không có màu vàng tiểu kiếm hỗ trợ, vậy hắn lúc này e rằng đã sớm đi đời nhà ma rồi.

Chương 38: Nửa Bước Kiếm Ý

Đúng lúc này, màu vàng tiểu kiếm ở trong Vương Hạo Thần mi tâm lại khẽ động đậy, từng cỗ tin tức trong nháy mắt liền đi vào trong đầu hắn.

Màu vàng tiểu kiếm luyện hoá trong sơn cốc kiếm ý, đồng thời cũng thu được chủ nhân của cỗ kiếm ý kia cảm ngộ, lúc này nó liền không chút giữ lại toàn bộ truyền cho Vương Hạo Thần, giúp hắn lĩnh ngộ kiếm ý.

Vương Hạo Thần tiến nhập một loại trạng thái kỳ dị, trong lòng chỉ có một việc để làm, đó là tiêu hao chỗ kia kiếm ý cảm ngộ.

Kiếm ý thân là một loại ý cảnh, hư vô mờ mịt, chỉ có thể ngộ không thể cầu, Vương Hạo Thần tu vi chỉ có Tam Tinh Vũ Đồ lại có cơ hội cảm ngộ kiếm ý, thật sự là rất may mắn.

Đương nhiên, Vương Hạo Thần muốn dùng những cái này lưu lại cảm ngộ mà tu thành kiếm ý là không có khả năng, bởi vì cái này dù sao cùng là đồ vật của người ta, cũng không phải do hắn bản thân ngộ ra, vì thế căn bản không thể dựa vào những thứ cảm ngộ này tu thành kiếm ý.

Vương Hạo Thần lẳng lặng cảm ngộ gần nửa ngày, mới đem cảm ngộ về kiếm ý của vị cường giả kia lưu lại tiêu hoá hoàn toàn, chỉ thấy hắn đột nhiên rút ra Tử Lam Kiếm, một kiếm nhanh như chớp bổ đi ra.

Động tác nhanh gọn, so với lúc trước càng thêm tinh diệu, không có một chút trì hoãn!

Một kiếm này bổ đi ra, kiếm khí như ẩn như hiện, chém mạnh vào một thân cây gần đó, nhẹ nhõm đem nó đốn hạ!

-Rầm! Rầm!

Thân cây không có chút nào sức phản kháng, trong nháy mắt liền ầm ầm đổ xuống.

-Ta hiện giờ kiếm đạo cảnh giới, có thể tính là nửa bước kiếm ý, thế nhưng muốn đạt tới chân thức kiếm ý một bước kia, lại không biết là khi nào!

Vương Hạo Thần tra kiếm vào vỏ, có chút tiếc nuối nghĩ thầm.

Vương Hạo Thần thiên phú rất cao, vừa rồi ở trong trạng thái kia cảm nhận được kiếm ý tồn tại, cũng hiểu được một chút bản nguyên của kiếm ý, thế nhưng vẫn chưa chính thức ngộ ra được kiếm ý nguyên lý vô hình vô ảnh, đối với cảnh giới kiếm ý cũng còn cách nửa bước cuối cùng.

Nhưng nửa bước cuối cùng kia, cũng là gian nan nhất một cửa ải.

Bất quá Vương Hạo Thần bây giờ kiếm ý, cũng đã đạt tới cảnh giới hư hư thực thực, trong kiếm đạo cảnh giới có thể tính là nửa bước kiếm ý, so với kiếm tu chưa ngộ ra kiếm ý thì phải mạnh hơn nhiều.

-Mặc dù chỉ là nửa bước kiếm ý, thế nhưng đã có thể khiến cho ta thi triển ra kiếm chiêu mạnh hơn lúc trước không chỉ hai lần, nếu là hoàn mỹ kiếm ý, vậy uy lực còn đạt đến mức nào?

Vương Hạo Thần không có bởi vì không thể chính thức sở hữu kiếm ý mà phiền muộn, ngược lại còn hoan hỉ vô cùng, hắn cũng biết cơm chỉ có thể ăn từ từ, hắn vừa trải qua đại nạn không chết, chiến lực lại còn được đề thăng, chạm một tay vào cảnh giới kiếm đạo mà kiếm tu bình thường luôn mơ ước là kiếm ý, cái này đã đủ khiến cho hắn vô cùng thoả mãn.

Huống hồ, hắn tu vi chỉ mới là Tam Tinh Vũ Đồ, lại có thể đạt tới cảnh giới nửa bước kiếm ý, đây chính là chuyện vô tiền khoáng hậu trong lịch sử Thiên Sinh Môn, phải biết, coi như là thiên tài mạnh nhất trong lịch sử tông môn, cũng là tại Vũ Sĩ mới ngộ ra kiếm ý.

Đối với kiếm tu mà nói, tuy rằng chuyện ngươi lĩnh ngộ kiếm ý so với người khác sớm hơn cũng không nhất định trình độ sẽ vĩnh viễn siêu việt người ta, thế nhưng cũng dựa trên điều này đánh giá thiên phú của hai người, người lĩnh ngộ kiếm ý ở cảnh giới càng thấp, vậy càng được trưởng bối coi trọng.

Vương Hạo Thần tại Tam Tinh Vũ Đồ có được nửa bước kiếm ý, đồng thời có rất lớn hi vọng có thể tại trước Vũ Sĩ có được hoàn chỉnh kiếm ý, cái này đã để cho vô số yêu nghiệt thiên tài phải ngước nhìn.

Vương Hạo Thần bình ổn lại tâm tình, lúc này mới chú ý tới mấy bộ xương khô nằm gần đó, hay nói đúng hơn là nhìn vào những bộ xương khô đó bên cạnh huyền khí.

Lúc trước không có thời gian để ý kỹ càng, lúc này Vương Hạo Thần mới phát hiện, những kiện huyền khí này bất cứ một kiện nào đều có hình dạng được chế tạo vô cùng tinh vi, phẩm chất so với hắn Tử Lam Kiếm vượt xa vô số lần.
Cao cấp huyền khí!

Vương Hạo Thần ánh mắt hơi loé lên, do dự một chút, sau đó liền cẩn thận đem từng kiện huyền khí gom lại cùng một chỗ.

Tổng cộng có chín kiện huyền khí, trong đó có ba kiện là kiếm, hai kiện là đao, còn lại là thương, kích, trường tiên và chiến phủ.

Vương Hạo Thần thân là kiếm tu, trong mắt hắn cũng chỉ có kiếm, vì thế hắn quan tâm chỉ có ba thanh trường kiếm kia, còn lại huyền khí khác cũng không lọt vào mắt hắn.

Trong ba thanh kiếm, toàn bộ đều là Tam Phẩm huyền khí, lần lượt gọi là Thanh Vân Kiếm, Diệu Nhật Kiếm cùng Cự Long Kiếm cái này đã đủ khiến cho Vương Hạo Thần tim không ngừng nhảy lên, sắc mặt trở nên cuồng hỉ.

Tam Phẩm huyền khí, trong đám đệ tử Thiên Sinh Môn cũng không có nhiều người đạt được, mà coi như là sở hữu một kiện, ít nhất cũng cần có Vũ Sư, thậm chí Vũ Linh tu vi làm tiền vốn, nếu không căn bản không có khả năng.

Thế nhưng bây giờ hắn một kẻ chỉ có tu vi Tam Tinh Vũ Đồ lại sở hữu đến ba kiện!

Cái này nếu là để cho kẻ khác biết được, nhất định sẽ ghen ghét đến đỏ mắt, thậm chí có tâm muốn giết người đoạt bảo rồi.

Đáng tiếc Vương Hạo Thần bây giờ thực lực còn thấp điểm, thực sự là còn chưa dùng được mấy cái cao cấp huyền khí bảo kiếm này.

Bất quá bây giờ không dùng được, cũng không có nghĩa là sau này không thể a?

Vương Hạo Thần hưng phấn đem từng kiện huyền khí thu vào trong túi càn khôn, những huyền khí không phải là kiếm đồng dạng cũng thu vào, tuy hắn không dùng huyền khí gì khác ngoài kiếm, thế nhưng cũng có thể đem chúng để trao đổi vật phẩm đi.

-Hả?

Vương Hạo Thần vốn dĩ đang muốn rời đi, thế nhưng đúng lúc đó, hắn tựa hồ lại phát hiện ra cái gì, bước chân liền hướng một phía đi tới, nhanh chóng tiếp cận vách núi đá.Hắn chú ý, cũng không phải là vách núi, mà là trên đó lưu lại vết tích, còn có một chỗ chìm sâu vào bên trong, nhìn qua giống như là dấu vết của một cánh cửa đá.

Vương Hạo Thần chần chừ một chút, liền đặt tay lên chỗ chìm trên vách đá, dùng sức đẩy một cái, vách đá liền ầm ầm chạy sang một bên, để lộ ra không gian bên trong, là một cái sơn động thật lớn.

Sơn động bên trong bày bố rất sơ xài, hơn nữa hoàn toàn không có nhân khí, chứng tỏ trước đây rất lâu đã có người ở tại nơi này một thời gian ngắn.

Vương Hạo Thần chậm rãi đi khắp sơn động, ánh mắt sau cùng dừng lại trên một cái túi càn khôn, trong mắt hiện ra một tia kinh ngạc.

Trong sơn động ngoại trừ túi càn khôn này không còn gì khác, mà cái này, cũng không phải là vị cường giả từng ở tại nơi này vô ý lưu lại.

Đem túi càn khôn nhặt lên, Vương Hạo Thần quan sát bên trong một chút, khuôn mặt liền biến thành đại hỉ.

Trong túi càn khôn không có huyền khí cao cấp, thế nhưng lại có đủ loại linh thảo, đan dược, còn có lượng lớn bạc, đủ để một võ giả bình thường tiêu xài nửa đời người.

Linh thảo, đan dược trong túi càn khôn thấp nhất là Nhấp phẩm, cao nhất lại là Tam phẩm cấp bậc, chỗ tài nguyên này đầy đủ để cho hắn tu luyện trong một thời gian dài.

-Chỗ này tài nguyên, coi như là Vũ Linh, thậm chí Vũ Quân cũng chưa chắc có được, coi như chèo chống ta tu luyện tới Vũ Sĩ, Vũ Sư cũng không có vấn đề!

Vương Hạo Thần trong lòng hoan hỉ, hắn không nghĩ tới, tuỳ tiện đi vào một cái sơn cốc, lại có được lớn như thu hoạch.

Hắn tu luyện cần tài nguyên so với người bình thường phải nhiều hơn không ít, thế nhưng chỉ cần có được đầy đủ tài nguyên, vậy hắn tốc độ tu luyện sẽ nhanh hơn người bình thường vô số lần.

Vương Hạo Thần vui mừng đem túi càn khôn nhận lấy, bỗng nhiên phát hiện vách tường đối diện có khắc chữ - Cổ Kiếm Trai Lăng Dật Phàm, ở nơi này ngộ đạo!

-Cổ Kiếm Trai?

Vương Hạo Thần khẽ giật mình, Cổ Kiếm Trai tông môn này hắn cũng từng nghe nói qua, chính là một cái siêu cấp thế lực tại Đông Hoa Hoàng Triều, thực lực tổng hợp còn mạnh hơn Thiên Sinh Môn không ít, địa vị cơ hồ chỉ dưới hoàng thất, chính là một cái chân chính quái vật khổng lồ.

Mặc kệ như thế nào, Vương Hạo Thần nhận được Lăng Dật Phàm lưu lại đồ vật, đối phương là có ơn với mình, ân tình này hắn nhất định nhớ kỹ.

-Ta bây giờ thực lực vẫn còn quá thấp, không bằng ở nơi này bế quan một đoạn thời gian, tăng cao tu vi rồi lại nói!

Vương Hạo Thần nhanh chóng làm ra quyết định.

Vừa rời khỏi Thiên Sinh Môn liền liên tiếp gặp được vô số hung hiểm, thậm chí suýt chút nữa mất mạng, đã để cho Vương Hạo Thần cảm giác được thực lực của mình hoàn toàn không đủ mạnh, nguyên do cũng là tu vi hắn quá thấp, nếu như tu vi hắn là Tứ Tinh, hoặc Ngũ Tinh Vũ Đồ, vậy hắn sao có thể bị Lục Phong đám người đuổi giết?

Vì thế, hắn hiện tại việc cần làm không phải là lập tức đi tới chỗ kia cơ duyên bảo địa, mà là ở lại trong sơn động bế quan, một đường tăng lên tu vi.

Kỳ thực Vương Hạo Thần tu vi sớm đã đạt tới Tam Tinh Vũ Đồ đỉnh phong, thế nhưng hắn lại một mực áp chế chính mình cảnh giới, củng cố căn cơ, lúc này một khi đột phá, thực lực chắc chắn sẽ tăng lên rất nhiều.

Chương 39: Liên tiếp đột phá

Vương Hạo Thần ngồi xếp bằng ở trong sơn động, ngay trước mặt hắn là từng viên đan dược cùng linh thảo.

Lúc này, hắn là đang phục dụng đan dược cùng linh thảo, muốn toàn lực trùng kích cảnh giới cao hơn.

Có đan dược cùng linh thảo hỗ trợ, từng dòng tinh thuần linh khí không ngừng rót vào hắn thân thể, để cho hắn đan điền nhanh chóng bị nguyên khí lấp đầy, mạnh mẽ đánh vào bích chướng ngăn cách giữa hai cảnh giới.

Thế nhưng, Vương Hạo Thần lại không muốn cứ như vậy liền đột phá, chẳng những không phối hợp đột phá bích chướng, ngược lại toàn lực áp chế cảnh giới, không để cho mình nhanh chóng đột phá.

Vương Hạo Thần lần này đột phá, không chỉ là muốn tăng lên thực lực, mà còn muốn mượn nhờ dược lực tôi luyện căn cơ của hắn vững chắc nhất có thể.

Vì thế hắn mới cố ý áp chế cảnh giới, phương pháp này mặc dù rất khó khăn, trong quá trình cũng sẽ gặp đôi chút đau đớn, thế nhưng một khi không thể áp chế được nữa đột phá cảnh giới, sẽ là nhất phi trùng thiên, không chỉ có chiến lực cùng căn cơ vượt xa người bình thường, mà tu vi cũng sẽ tăng đến cảnh giới cao nhất.

Vương Hạo Thần biết, chính mình chiến lực rất biến thái, thế nhưng hắn không muốn cứ như vậy liền tự mãn, bởi vì ngoại vật thuỷ chung là ngoại vật, không thể lúc nào đều muốn dựa vào màu vàng tiểu kiếm, như vậy trong tâm hắn sẽ sinh ra lòng ỷ lại, để lâu sẽ trở thành hắn tâm ma.

Hơn nữa trên thế gian thiên tài yêu nghiệt rất nhiều, người mạnh hơn hắn càng là có cả một khối, hắn lại khởi đầu so với người khác muộn hơn nhiều, muốn siêu việt kẻ khác, không chỉ cần tốc độ tu luyện nhanh, mà còn cần chiến lực phải yêu nghiệt hơn đối phương gấp bội.

Vương Hạo Thần không biết tương lai mình sẽ đi được đến đâu, hắn chỉ biết rằng, muốn ở tương lai đi được càng xa, vậy hắn chỉ có thể tại mỗi cảnh giới làm ra tốt nhất căn cơ, như vậy mới có hi vọng trong tương lai có thể trở thành cường giả.

-Ầm! Ầm!

Vương Hạo Thần điên cuồng áp chế tu vi, nguyên khí đan điền nhất thời không thể phá vỡ bình chướng, chỉ có thể không ngừng rèn giũa hắn căn cơ, để cho hắn kinh mạch cốt cách càng lúc càng thêm vững chắc, bởi vì được nguyên khí tôi luyện mà phát ra từng tiếng kêu nho nhỏ.

Thế nhưng là, Vương Hạo Thần áp chế một giờ nửa khắc, thế nhưng tại dưới từ trong đan dược, linh thảo linh khí không ngừng chảy vào người, căn bản không có cách nào áp chế nổi, không lâu sau đó, hắn trong đan điền nguyên khí rốt cuộc thoát khỏi hắn áp chế, lập tức giống như hồng thuỷ tràn lên khỏi bờ, đập tan bích chướng ngăn trở giữa hai cảnh giới.

Vương Hạo Thần tu vi, vào lúc này cũng không đã không còn là Tam Tinh, mà là Tứ Tinh Vũ Đồ cảnh giới.

Thế nhưng là, hắn thể nội nguyên khí, lại không chút nào chịu dừng lại, đan điền vừa mới được mở rộng gấp bội, nay lại nhanh chóng được lấp đầy, sau đó lại lần nữa mở rộng, tốc độ để cho người ta phải trợn mắt há hốc mồm kinh ngạc.

Tứ Tinh Vũ Đồ sơ kỳ... Tứ Tinh Vũ Đồ trung kỳ... Tứ Tinh Vũ Đồ hậu kỳ đỉnh phong... Ngũ Tinh Vũ Đồ...

Vương Hạo Thần tu vi một đường hát vang tiến mạnh, tựa như không có điểm dừng, thẳng đạt đến Ngũ Tinh Vũ Đồ đỉnh phong mới dừng lại, thế nhưng hắn thu được tài nguyên lại có rất nhiều, trải qua một lần tiêu xài này chẳng qua chỉ là mất một sợi lông trên lưng chín con trâu, hơn nữa cái này là bởi vì Vương Hạo Thần muốn áp chế cảnh giới, nếu không hắn một đường đạt tới Lục Tinh Vũ Đồ cũng là chuyện dễ như trở bàn tay.

Mặc dù liên tiếp đột phá hai cái tiểu cảnh giới, thế nhưng Vương Hạo Thần lại không có chút nào lo lắng căn cơ bất ổn vấn đề, không nói thân thể của hắn phi thường đặc thù, hơn nữa còn có Vạn Đạo Thông Thiên Quyết dạng này không đáy hắc động công pháp, chỉ cần cho hắn đầy đủ tài nguyên, coi như muốn hắn cùng lúc đột phá hơn mười cảnh giới đều có thể.
Bất quá, Vương Hạo Thần đương nhiên sẽ không làm như vậy, bởi vì làm như vậy tuy rằng thân thể của hắn sẽ không có di chứng gì, thế nhưng căn cơ nếu so với những đám yêu nghiệt thiên tài kia cũng sẽ không tính quá xuất sắc, mà hắn chính là muốn tại mỗi cảnh giới làm ra tốt nhất, vững chắc nhất căn cơ.

Suy cho cùng, thượng thiên cũng không cho ai tất cả, Vương Hạo Thần tuy rằng thân thể rất đặc biệt, thế nhưng nếu hắn không tự mình cố gắng, vậy hắn chiến lực cùng căn cơ nhiều nhất chỉ có thể mạnh hơn võ giả bình thường một chút, về sau càng không cách nào so sánh với những thiên tài yêu nghiệt trên đại lục.

Liên tiếp đột phá hai cảnh giới, để cho Vương Hạo Thần rất hài lòng, hắn cảm nhận được, bản thân lực lượng so với lúc trước mạnh hơn không chỉ gấp 5, 6 lần, nguyên khí càng thêm dồi dào, đây chính là chỗ tốt từ việc đột phá tu vi mang lại.

-Phục Hổ Quyền!

Vương Hạo Thần thử nghiệm một chút mình lực lượng, tiện tay đánh ra một thức Phục Hổ Quyền, chỉ thấy một đạo hổ khiếu âm thanh vang vọng mà ra, một quyền thế không thể cản phá đánh lên một tảng đá gần đó.

-Ầm!

Tảng đá đó không phải là, nhưng sau khi hứng chịu Vương Hạo Thần một quyền, liền trực tiếp vỡ vụn, mảnh đá không khắp nơi.

-Thật mạnh!

Vương Hạo Thần hai mắt có chút phát sáng, Phục Hổ Quyền mặc dù vẫn như trước chỉ làtứ hổ chi lực, thế nhưng so với khi hắn có tu vi Tam Tinh Vũ Đồ phải mạnh hơn vô số lần, có thể nói là không cách nào so sánh.

Hơn nữa, Vương Hạo Thần lúc này thi triển ra Phục Hổ Quyền tứ hổ chi lực đều hết sức dễ dàng, hắn còn có một loại cảm giác, chỉ cần hắn tìm hiểu vài ngày, liền có thể để cho quyền pháp lại có đột phá.
Tu vi có đột phá, vậy hắn cũng cần dành ra thời gian tu luyện, kiếm pháp, quyền pháp huyền công, nếu không chiến lực của hắn nhất định sẽ không tiến mà lùi.

Hắn tu vi chỉ vừa mới đột phá, còn rất nhiều khoảng trống để tăng lên thực lực, lúc này không thể nghi ngờ là thời cơ tốt nhất.

Ba ngày thời gian trôi qua, Vương Hạo Thần rốt cuộc đem Phục Hổ Quyền tu luyện tới lục hổ chi lực, tốc độ nhanh đến kinh hãi thế tục, uy lực thẳng đuổi tới quyền pháp đại thành cảnh giới.

Lúc này Vương Hạo Thần nếu là toàn lực thi triển ra Phục Hổ Quyền, dựa vào thuần tuý man lực đã vượt qua không ít Thất Tinh Vũ Đồ bên trong cường giả.

Vương Hạo Thần đương nhiên sẽ không cứ như vậy liền dừng lại, tiếp tục bỏ ra năm ngày luyện tập Toàn Phong kiếm pháp cùng với Viêm Lôi Quyết, mà hắn tại trên cả hai phương diện này đều có không nhỏ thu hoạch.

Cũng không biết có phải bởi vì hắn kiếm đạo cảnh giới đã đạt tới nửa bước kiếm ý nguyên do, mà hắn những ngày qua tu luyện Toàn Phong kiếm pháp một mực rất thuận lợi, tốc độ lĩnh ngộ so với trước đây càng thêm mau chóng, lúc này đã thi triển ra Vũ Phong Thức cùng với Xuyên Vân Thức đã không có chút khó khăn, vô cùng thuần thục.

Ngay cả thức thứ ba Vô Ảnh Thức, hắn cũng đã có một chút cảm ngộ, tuy rằng muốn thi triển ra vẫn có chút miễn cưỡng, thế nhưng khoảng cách đại thành đã không có bao xa.

Viêm Lôi Quyết cũng có không ít thu hoạch, ít nhất, hắn đã có thể nắm giữ một ít chiêu thức trong bộ huyền công này, cũng không chỉ đơn giản là Viêm Lôi Khí như trước.

Có thể nói, Vương Hạo Thần lúc này thực lực, đã hoàn toàn không phải là lúc vừa mới rời khỏi Thiên Sinh Môn có thể so sánh, căn bản chính là một trời một vực.

Nghĩ đến đây, Vương Hạo Thần trong lòng không khỏi cảm khái, nếu hắn không ra ngoài lịch lãm, tiếp tục ở trong tông môn tĩnh tu, e rằng tu vi có thể sẽ có tiến triển, thế nhưng vô pháp tăng nhanh như vậy, hơn nữa còn thu được vô số tài nguyên, để cho hắn có thể trong thời gian dài không cần lo lắng.

Kỳ thực, hắn cần tài nguyên, Nhạc Thi Dao không hẳn không thể cho hắn, thế nhưng Vương Hạo Thần lòng tự trọng rất cao, hắn không muốn cái gì đều dựa vào nàng, nếu không, sau này hắn còn nói gì tới chuyện muốn vượt qua nàng, hay thậm chí là sư phụ hắn Tiêu Hàn Dư.

Ra ngoài lịch lãm, tuy rằng ẩn chứa rất nhiêu nguy hiểm, thế nhưng đồng dạng ẩn chứa vô số cơ duyên, mà những người ở trong quá trình tôi luyện này sống sót mà phát triển, hơn phân nửa sau này đều có khả năng trở thành cường giả.

-Dựa vào thực lực của ta bây giờ, Thất Tinh Vũ Đồ trở xuống đã ít gặp đối thủ, coi như là Bát Tinh Vũ Đồ, ta cũng có thể đánh một trận!

Vương Hạo Thần tự tin nghĩ thầm, hắn bây giờ, so với lúc trước đã có thêm một chút tự vệ năng lực.

-Lục Phong! Ngươi năm lần bảy lượt hại ta thê thảm, hi vọng ngươi tốt nhất liền chết trong miệng sói, nếu không ta nhất định phải đem ngươi băm thây vạn đoạn!

Vương Hạo Thần trong mắt loé lên một đạo lạnh như băng sát ý, hắn lòng dạ trước giờ không mấy rộng rãi, bình thường vẫn là lấy ân báo ân, lấy oán báo oán mà hành sự, Lục Phong đã mấy liền chạm tới ranh giới của hắn, để cho hắn đối với kẻ này sinh ra lòng phải giết, trước đây hắn không có thực lực này, thế nhưng bây giờ, hắn tự tin Lục Phong đã không phải là đối thủ của hắn.

Chương 40: Nhai đình sơn mạch

Vương Hạo Thần kết thúc bế quan, rời khỏi sơn động kia, trước khi đi liền cung kính hướng về nơi đó một bái, xem như là đối với vị cường giả gọi là Lăng Dật Phàm kia cảm tạ.

Hắn lần này thu hoạch được rất lớn, những cái này đều là do Lăng Dật Phàm lưu lại tài nguyên ban tặng, hắn không thể không đối với người ta cảm kích a.

Vương Hạo Thần trở lại chỗ hắn bị bầy Phong Nha Lang vây công lúc trước, ý định muốn nhìn một chút.

Lúc này trận chiến đã sớm kết thúc từ rất lâu, đám Phong Nha Lang kia cũng đã tản đi hết, Vương Hạo Thần chỉ đi xung quanh một lát, liền phát hiện được hai bộ xương khô không nguyên vẹn nằm trên mặt đất.

Hai bộ xương này rõ ràng chết được không có bao lâu, trên khung xương còn có lưu lại dấu răng, đương nhiên là đã bị mấy đầu Phong Lang Lang ăn thịt đến chết.

-Lục Phong! Xem ra mạng ngươi vẫn là đợi ta đến lấy rồi!

Vương Hạo Thần ánh mắt hơi loé lên, trong lòng nghĩ thầm.

Hắn mặc dù không cách nào nhận ra hai bộ xương trắng trước mặt là ai trong ba người trước kia đuổi giết hắn, thế nhưng hắn lại biết Lục Phong thực lực trong ba người là cao nhất, nếu như có một người chạy thoát, vậy khả năng hơn phân nửa chính là Lục Phong.

Chỉ là đối phương lúc này e rằng đã sớm về tới Thiên Sinh Môn, Vương Hạo Thần tạm thời còn không có khả năng quay lại đem Lục Phong chém giết.

Vương Hạo Thần không để ý tới Trương Diệm, La Thiên Hành hai người hài cốt nữa, trực tiếp rời đi, cũng không có ý định đem bọn hắn chôn cất tử tế.

Nói đùa, hai người này nguyên bản đều là muốn tìm hắn gây bất lợi, lúc này chết trong miệng sói, phơi thây nơi hoang dã cũng là đáng đời, Vương Hạo Thần còn không có cao thượng tới mức giúp bọn hắn chôn cất.

Vương Hạo Thần biết mình đã chậm trễ không ít thời gian, lúc này vừa ra khỏi vùng rừng núi kia liền đi thuê một đầu hắc mã, trực tiếp chạy tới Nhai Đình sơn mạch.

Nhai Đình sơn mạch cách đây gần một trăm dặm, Vương Hạo Thần tuy là vũ giả, thế nhưng cũng không cách nào tự mình chạy tới đó, chỉ có cưỡi ngựa đi đến đó là cách nhanh nhất, cũng là tiết kiệm thời gian nhất có thể.

Vương Hạo Thần ròng rã đi gần một ngày trời, mới đến được Nhai Đình sơn mạch phạm vi bên ngoài.

Vương Hạo Thần cũng không có vội vã tiến vào Nhai Đình sơn mạch, mà trước hết ở xung quanh thu thập một ít tin tức.

Nhai Đình sơn mạch bên ngoài, cũng có không ít thế lực bản địa trú đóng, trong đó lấy Đồng gia thực lực vi tôn, là bá chủ ở nơi này.

Đồng gia là một cái gia tộc điển hình trên đại lục, trong tộc Vũ Đồ, Vũ Sĩ đều nhiều vô số kể, Vũ Sư đồng dạng có không ít, cường giả đỉnh cao nhất là mấy vị Vũ Linh trấn tộc, thực lực như vậy, tuy rằng không cách nào cùng với Thiên Sinh Môn loại này siêu cấp đại quái vật so sánh, thế nhưng muốn làm chủ một khu vực như Nhai Đình sơn mạch cũng đã đầy đủ.

Mà Đồng gia ngoại trừ việc làm ăn ra, còn trên quy mô lớn kiến tạo ra nhiều tổ dong binh đoàn, để cho võ giả tiến vào trong Nhai Đình sơn mạch lịch lãm.

Nói là cho dễ nghe như vậy thôi, kỳ thực đây cùng một cách để cho Đồng gia kiếm lợi lớn không có khác biệt gì.Bởi vì mỗi một tổ dong binh đoàn chiến đội, đều có một người được Đồng gia phái ra làm đội trưởng, mỗi lần tiến vào Nhai Đình sơn mạch trở ra, ba thành bảo vật đều phải giao cho hắn, nói trắng ra là đưa của cải cho Đồng gia.

Mặc dù chuyện này chỉ cần không phải là đồ heo thì ai cũng hiểu rõ, thế nhưng tuyệt đại bộ phận chi nhân muốn tiến vào Nhai Đình sơn mạch đều lựa chọn tạm thời gia nhập một cái dong binh đoàn chiến đội, bởi vì bên trong sơn mạch ẩn chứa rất nhiều nguy hiểm, một mình tiến vào thực sự là cửu tử nhất sinh, gia nhập chiến đội, ít nhất có thể có thêm một phần đảm bảo.

Dù sao, hi sinh một chút thu hoạch, thế nhưng lại có thể giúp bản thân an toàn hơn, như vậy cũng không có gì không ổn.

Đương nhiên, đây chỉ là đối với tuyệt đối đại bộ phận mà nói, ngoài ra cũng có một ít kẻ tài cao gan lớn, một mình xâm nhập Nhai Đình sơn mạch, bất quá số người có thể trở ra cũng không nhiều.

Những người dám một mình tiến nhập Nhai Đình sơn mạch không nhiều, tu vi ít nhất cũng phải là Vũ Đồ đỉnh phong, thậm chí phải là Vũ Sĩ mới có khả năng này.

Vương Hạo Thần đi vào Đồng gia cứ điểm dong bình đoàn, chỉ thấy nơi này võ giả nhiều vô kể, hơn nữa nhìn qua đa phần đều là tán tu, từng cái khí chất hoàn toàn khác biệt với tông môn đệ tử, lộ ra vẻ dã tính cùng thiết huyết.

Tán tu rất khác biệt với tông môn đệ tử, bọn hắn không có thiên phú tốt nên không được đại tông môn coi trọng, chỉ có thể ở bên ngoài lăn lộn tìm kiếm cơ duyên, vì thế thực lực có thể không bằng tông môn đệ tử, thế nhưng kinh nghiệm cùng ý chí đều vượt qua bình thường chúng đệ tử.

Vương Hạo Thần tự biết dựa vào bản thân thực lực rất khó có thể ở trong Nhai Đình sơn mạch lịch lãm, dù sao nơi này cũng không phải là Thiên Sinh Môn đệ thất phong có thể so sánh, một khi gặp nguy hiểm, cũng sẽ không có trưởng lão đứng ra bảo vệ tính mạng của hắn.

Hắn không phải là người nhát gan thỏ đế, thế nhưng càng không phải kẻ cuồng vọng ngu xuẩn.

Dù sao cũng là lịch lãm, vậy liền gia nhập một cái chiến đội mà đi a!

Dong binh đoàn có rất nhiều chiến đội, để cho Vương Hạo Thần nhất thời cũng không biết nên chọn cái nào.-Tiểu huynh đệ, ngươi là tới Nhai Đình sơn mạch lịch lãm sao?

Đúng lúc này, một cái thân hình thô cuồng nam tử hướng Vương Hạo Thần đi tới, vẻ mặt mang nụ cười niềm nở hỏi thăm.

Lời nói của hắn không thể không nói là rất thừa, bởi vì Đồng gia thành lập ra dong binh đoàn chỉ có một nhiệm vụ đó là tiến vào Nhai Đình sơn mạch, một vũ giả tới đây không phải vì chuyện này thì còn vì cái gì nữa?

Vương Hạo Thần trong lòng cổ quái, thế nhưng ngoài mặt vẫn cười đáp:

-Huynh đài đoán không sai! Tại hạ đúng là đến Nhai Đình sơn mạch lịch lãm, hơn nữa còn là lần đầu!

Thô cuồng nam tử trên mặt tươi cười không giảm, tiếp tục nói:

-Ha ha! Nếu như là lần đầu đi tới Nhai Đình sơn mạch, vậy nhất định cần gia nhập một cái chiến đội mới được! Tiểu huynh đệ, không bằng gia nhập chúng ta chiến đội thì thế nào?

Thô cuồng đại hán mặc dù tứ chi phát triển, thế nhưng đầu óc cũng có chút thông tuệ, hắn nhìn ra Vương Hạo Thần một thân y phục cùng khí chất không phải là những tán tu kia có thể có được, ngược lại càng giống đại tông môn đệ tử, vì thế mới nổi lên lòng hứng thú, muốn cùng đối phương kéo một chút quan hệ.

Tông môn đệ tử, từ trước đến đây vẫn luôn được lập định sẽ có thành tựu cao hơn tán tu võ giả, nếu có thể kết giao với đối phương, chính là một việc rất đáng mừng.

Vương Hạo Thần nhìn thấy đối phương mở lời, do dự một chút, sau đó liền gật đầu đồng ý.

Hắn vừa mới tới nơi này, đối với địa thế hoàn toàn không quen thuộc, hơn nữa thực lực còn rất yếu, gia nhập một cái chiến đội cùng lịch lãm, thuận tiện làm quen chỗ này một chút, đối với hắn chỉ có lợi không có hại.

Gặp Vương Hạo Thần gật đầu, thô cuông nam tử trong lòng lập tức đại hỉ, trong suy nghĩ của hắn, chiến đội của mình có thêm một cái đại tông môn đệ tử chính là một chuyện tốt, có thể tăng thêm không ít chiến lực.

-Tiểu huynh đệ, ta gọi là Đại Cương! Nếu ngươi đã chấp nhận gia nhập chúng ta, như vậy chiến đội liền có tổng cộng sáu người, vừa đủ tiêu chuẩn một cái chiến đội!

Đại Cương vừa dẫn Vương Hạo Thần đi về phía chiến đội của hắn, vừa tự giới thiệu nói.

-Vương Hạo Thần!

Vương Hạo Thần gặp đối phương nhiệt tình như vậy, cũng đối với hán tử hào sảng này sinh ra chút hảo cảm, đồng dạng nói ra mình danh tự.

Người khác đối xử với hắn như thế nào, hắn liền đáp lại như thế đó, nếu là đối phương đã có thiện ý, vậy Vương Hạo Thần cũng rất dễ nói chuyện, mặc dù tình cách hắn lãnh đạm, thế nhưng cũng không phải loại người kiêu ngạo cự người bên ngoài ngàn dặm.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau