NGHỊCH THẾ VŨ THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Nghịch thế vũ thần - Chương 31 - Chương 35

Chương 31: Bạch Linh

Vương Hạo Thần chữa trị cho phụ nhân về sau, liền quay sang nhìn tiểu nữ hài mỉm cười nói:

-Mẫu thân ngươi không có chuyện gì, nhiều nhất ba ngày nàng liền có thể khôi phục lại!

Tiểu nữ hài vẻ mặt vui mừng, hai mắt tràn đầy cảm kích quỳ xuống nói:

-Đa tạ ân công ra tay cứu giúp, tiểu nữ Bạch Linh nguyện làm nô tỳ phục thị báo đáp người!

Vương Hạo Thần không nghĩ tới tiểu nữ hài có ý định như vậy, hắn vừa giúp nàng chẳng qua là nhìn Hùng thị ba huynh đệ không vừa mắt mà thôi, kỳ thực cũng không có ý gì với nàng.

Không thể phủ nhận, Bạch Linh dung mạo rất đẹp, dáng người cũng nở nang khiến cho người thèm thuồng, thế nhưng Vương Hạo Thần trong lòng đã in sâu bóng dáng của sư nương Nhạc Thi Dao, nữ tử khác cho dù có đẹp đến mấy, vào mắt hắn nhiều nhất cũng là thưởng thức một chút mà thôi.

Vương Hạo Thần đem Bạch Linh đỡ lên, xoa đầu nàng nói:

-Nha đầu ngươi nói gì vậy? Ta chẳng qua là tiện tay giúp ngươi mà thôi, không cần để trong lòng, chuyện ngươi vừa nói quên đi a!

Nào ngờ, Bạch Linh lần này rất kiên định, lần nữa quỳ xuống khổ sở nói:

-Bạch Linh đã từng nói, chỉ cần có người ra tay cứu ta và mẫu thân, ta nhất định sẽ lấy thân báo đáp người đó! Mong ân công cho ta cơ hội đã trả ơn người, nếu không ta cả đời này đều sống không yên lành!

Vương Hạo Thần gặp phải nàng bộ dạng lợn chết không sợ nước sôi, không khỏi cười khổ một tiếng, ngón tay xoa xoa mi tâm một chút, trong lòng lại không có chủ ý.

Hắn còn phải đi xa lịch luyện, làm sao có thể dẫn theo một cái không có tu vi nha hoàn, đây là hại người hại mình a!

Thế nhưng là, tiểu cô nương kia bộ dạng nhìn rất cương quyết, hắn cũng không thể cứ như vậy gạt nàng qua một bên.

Hắn đành phải đem mình lý do nói cho Bạch Linh, tưởng nàng sẽ vì như vậy liền lui bước, không ngờ tiểu cô nương này lại nói:

-Vậy ta liền ở nơi này chờ ân công, nếu thật sự không thấy ân công quay lại, ta liền đến Thiên Sinh Môn tìm người a!

Vương Hạo Thần triệt để thúc thủ vô sách.

Bất đắc dĩ, Vương Hạo Thần liền chỉ có thể nói:

-Tốt, tốt! Sau khi ta quay về nhất định sẽ quay lại nhận ngươi, bất quá không phải nô tỳ, mà là em gái nuôi của ta, vậy được không?

-Đa tạ ân công!

Bạch Linh vui sướng cảm tạ, chuyện này thực sự là vượt quá nàng mong đợi, mặc dù Vương Hạo Thần còn chưa chính thức thu nhận nàng, thế nhưng bản thân nàng đem mình xem là nha hoàn của hắn.

Vương Hạo Thần cười cười, lại nói:

-Bạch Linh, ngươi sau này đừng gọi ta là ân công, gọi ta một tiếng đại ca ca là được rồi!

Bạch Linh e thẹn mà gật đầu, nói:

-Đại ca ca! Ngươi hẳn là đói bụng rồi, để ta đi làm đồ ăn cho ngươi!

Nàng tự biết được đi theo Vương Hạo Thần là một điều may mắn của mình, vì thế tận lực cũng muốn làm tròn trách nhiệm của một cái nha hoàn.

Vương Hạo Thần mỉm cười, nói:

-Không cần đâu! Ngươi trải qua một ngày như vậy cũng mệt rồi, cứ nghỉ ngơi đi! Những việc đó giao cho ta là được!

Bạch Linh đem nàng xem là Vương Hạo Thần nha hoàn, thế nhưng Vương Hạo Thần cũng không có ý nghĩ như vậy, dù sao hắn ở đây không được mấy ngày, vì thế cũng không có đặt nặng quan hệ chủ tớ làm gì.

-Như vậy sao được? Chuyện này vốn là việc của nô tỳ...

Bạch Linh tức khắc gấp.

Vương Hạo Thần đau đầu, đành phải diễn ra bộ mặt nghiêm nghị nói:

-Bạch Linh! Ngươi đã xem ta là đại ca, chẳng lẽ lời của ta cũng không thèm nghe sao?

-Bạch Linh không dám!

Bạch Linh vội vàng nói.

-Vậy thì tốt! Ngươi đi tắm rửa nghỉ ngơi một chút đi a! Nếu không ca ca sẽ tức giận!Vương Hạo Thần rất có đại ca ca phong phạm, nghiêm giọng nói.

Bạch Linh lần này không dám không nghe, hơn nữa nàng cũng phát giác ra mình bộ dáng thực sự bẩn thỉu, đứng trước Vương Hạo Thần liền xấu hổ, vì thế vội vàng bước vào phòng tắm gội sạch sẽ.

Không hiểu vì cái gì, Bạch Linh lại muốn mình ở trước mặt ca ca chính là nàng đẹp nhất, vì thế tắm gội rất lâu, thậm chí nàng cũng nghĩ tới, đây hẳn là nàng một lần lâu nhất tắm gội từ trước đến giờ.

Nàng chọn cho mình một bộ y phục tử tế nhất có thể, định ra ngoài giúp Vương Hạo Thần làm cơm, thế nhưng khi ra đến nơi, lại không còn nhìn thấy hắn bóng dáng.

-Đại ca ca?

Bạch Linh hai mắt nhìn ngó xung quanh, trong lòng dâng lên một cỗ bất an, hắn không phải là bảo mình tắm rửa, sau đó lặng lẽ bỏ đi rồi chứ?

Có lẽ thật có khả năng này, nàng chỉ là một tiểu cô nương nghèo khó, làm sao có tư cách làm hắn nha hoàn đây?

Càng nghĩ, Bạch Linh hai mắt liền dâng lên hơi nước, lại không ngừng khóc đến thương tâm.

-Bạch Linh, làm sao lại khóc rồi?

Đúng lúc này, một đạo nam tử thanh âm từ phía sau vang lên, Bạch Linh giật mình, vội vàng quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Vương Hạo Thần đang từ cửa nhà đi vào, liền mừng rỡ, không nhịn được chạy tới ôm chặt lấy hắn, giống như lại sợ hắn đi mất.

Vương Hạo Thần hơi chút nghi hoặc, cô nàng này lại xảy ra chuyện gì rồi? Làm sao lại kích động như vậy?

Bạch Linh đem mặt vùi vào Vương Hạo Thần lồng ngực, khẽ nấc nói:

-Đại ca ca! Ta tưởng ngươi đi rồi, nghĩ ngươi không cần ta!

Vương Hạo Thần xoa đầu nàng, nói:

-Ta đã nói sẽ thu ngươi, sao có thể bỏ đi được, ta chỉ là ra ngoài mua cho các ngươi ít quần áo mới mà thôi!

Bạch Linh sửng sốt, hoá ra từ nãy tới giờ là nàng nghĩ nhiều rồi sao?

Vương Hạo Thần lấy ra từ trong túi càn khôn một bộ y phục mới tinh đưa cho Bạch Linh, cười nói:

-Đem mặc vào đi! Hi vọng nó hợp với ngươi!

Bạch Linh hai tay có chút run rẩy nhận lấy, trong lòng lại cảm động vạn phần, nàng không ngờ Vương Hạo Thần lại đối tốt với nàng như vậy, đây thực sự là chủ nhân đối với nô tỳ sao?

Bạch Linh thân là nữ tử, tự nhiên đối với bản thân có y phục mới rất thích thú, vào phòng chậm rãi đem y phục mặc vào, chỉnh sửa mái tóc một chút, sau đó mới đi ra ngoài.Không thể không nói, Bạch Linh tiểu cô nương này thật sự rất đẹp, khuôn mặt không chút trang điểm nhưng vẫn đẹp hơn vô số tiểu thư khuê các, làn da trắng mịn màng, phối hợp với hồng y càng thêm xinh đẹp, mặc dù nàng còn nhỏ, chưa quá 13 tuổi, thế nhưng đã lộ ra vẻ đẹp tràn đầy sức sống của thiếu nữ mới lớn.

Vương Hạo Thần nếu không phải từ nhỏ sống với sư nương, e rằng cũng đã bị nàng sắc đẹp làm cho điên đảo rồi.

Lúc này hắn đang ở trong nhà bếp, chăm chú làm đồ ăn, Bạch Linh mấy lần muốn giúp hắn một tay, thế nhưng đều bị hắn cự tuyệt, nói nàng chỉ cần ở ngoài chờ đợi là được.

Bạch Linh đứng bên ngoài có chút phức tạp nhìn vào nhà bếp, nàng không nghĩ tới, mình thân là nha hoàn của người ta, thế nhưng công việc đều bị đối phương chiếm hết.

Rất nhanh, Vương Hạo Thần đem mấy món ăn dọn ra trên bàn, hương thơm bốc lên khiến người khác nhìn vào đều chảy nước miếng.

Bạch Linh đứng hầu ở bên cạnh Vương Hạo Thần, cũng không có ngồi xuống cùng hắn dùng cơm.

-Bạch Linh, ngươi làm cái gì vậy? Còn không mau ngồi xuống dùng bữa?

-Đại ca ca chính là ân nhân của Bạch Linh, hôm nayđại ca ca thu ta làm em gái nuôi, nhưng ở trong lòng Bạch Linh, ta chính là đại ca ca nha hoàn! Bạch Linh thân là nô tỳ, làm sao dám ngồi cùng bàn ăn với đại ca ca!

Bạch Linh cố chấp nói.

Vương Hạo Thần cau mày, đành phải diễn ra bộ mặt nghiêm nghị, nói:

-Ngươi có phải hay không là muốn làm trái với mệnh lệnh của ta?

Bạch Linh lập tức hoảng sợ:

-Nô tỳ không dám!

-Vậy cứ theo lệnh ta mà làm!

Vương Hạo Thần trầm giọng nói.

-Vâng, đại ca ca!

Bạch Linh không dám trái lời hắn, ngồi xuống chiếc ghế đối diện hắn, Vương Hạo Thần lúc này mới hài lòng gật đầu, nói:

-Mau ăn đi a!

Bạch Linh bây giờ mới chú ý tới mấy món ăn trên bàn, gồm có một đĩa rau xào, một thịt kho, cùng một bát canh cá thơm lừng ăn với cơm trắng.

Bạch Linh cùng mẫu thân của nàng nghèo khổ, mỗi bữa trước đây chỉ có cơm trắng ăn no là rất quý rồi, đồ ăn kèm chỉ có mấy món đồ chay linh tinh, càng đừng đề cập tới thịt cá.

Nàng vừa trải qua một ngày dài, sớm đã rất đói bụng, nay lại nhìn thấy từng món ăn hấp dẫn như vậy, lúc này không nhịn được nữa, dùng đũa gắp một miếng thịt mà ăn.

Thịt vừa vào miệng, một cỗ hương vị thơm ngon đậm đà ở trong miệng tan chảy mà ra, để cho nàng vô cùng yêu thích.

-Đại ca ca! Ngươi làm thức ăn thật ngon a!

Bạch Linh không nhịn được nói, nàng thật sự khó mà tin được, một cái tu đạo vũ giả, lại có khả năng nấu nướng tuyệt vời như vậy, trong suy nghĩ của nàng, những người kia phải là cao cao tại thượng, không bao giờ đụng tới bếp núc cơ.

Vương Hạo Thần mỉm cười, gắp một miếng rau bỏ vào bát cho nàng, nói:

-Vậy thì ăn nhiều một chút!

Bạch Linh gật gật đầu, bỗng nhiên giống như nhớ ra cái gì, vội vàng nói:

-Đại ca ca! Còn ta mẫu thân...

Nàng còn chưa nói hết, Vương Hạo Thần đã biết ý, liền nói ngay:

-Mẹ ngươi thân thể còn yếu, chưa ăn được cơm, ta đã nấu cháo cho nàng rồi! Ngươi lát nữa cho nàng ăn là được!

Bạch Linh cảm động nhìn Vương Hạo Thần, hắn không chỉ mua y phục, nấu ăn cho nàng, không có chút nào giá đỡ, lại còn nghĩ tới nàng mẫu thân, cũng không biết trên thế giới này, có được mấy cái nam nhân đối với mình mới thu một cái thị nữ liền tốt như vậy.

Chương 32: Cường địch đánh tới

Vương Hạo Thần ở lại nhà Bạch Linh hơn hai ngày, trong những ngày này, hắn hoặc là trợ giúp Bạch Nhược Trần, cũng là Bạch Linh mẫu thân trị thương, hoặc cùng nàng dạo chơi, hắn tiền tài không có nhiều lắm, thế nhưng cũng dư xài, lại từ Hùng thị ba huynh đệ lấy được một số lượng không nhỏ bạc, vì thế tiêu xài có chút thả tay.

Bạch Linh từ nhỏ tới lớn chưa được sống qua những ngày thoải mái như vậy bao giờ, vì thế trên khuôn mặt xinh đẹp luôn mang nụ cười vui vẻ động lòng người.

Chỉ là, trong những ngày này, Vương Hạo Thần cũng gặp một chuyện làm hắn tương đối khó hiểu.

Đó là khi vận công trị thương cho Bạch Nhược Trần, hắn mơ hồ phát hiện trong cơ thể nàng có chút quái lạ, nguyên khí của hắn đi vào cơ thể của nàng, thế nhưng lại gặp nhiều chỗ tắc nghẽn, khiến cho nguyên khí của hắn truyền vào có chút khó khăn, đồng thời cơ thể Bạch Nhược Trần lại mơ hồ của một cỗ lực lượng kháng cự hắn nguyên khí.

Mặc dù loại lực lượng này rất yếu, vô pháp cùng Vương Hạo Thần nguyên khí so sánh, thế nhưng một phàm nhân bình thường làm sao có thể có năng lượng chống lại hắn nguyên khí?

Bất quá Vương Hạo Thần cũng không nghĩ nhiều, cỗ lực lượng kia tuy là có chút chống đối hắn nguyên khí, thế nhưng cũng chẳng thể gây bao nhiêu khó dễ cho hắn, nhiều nhất là để hắn tốn thêm chút công phu mà thôi.

Đến ngày thứ ba, Vương Hạo Thần lại cùng Bạch Linh đi mua một ít đồ dùng cần thiết cho hai mẹ con nàng, bởi vì Vương Hạo Thần đánh giết Hùng thị ba huynh đệ một màn được mọi người nhìn thấy, vì thế khi gặp đều là vẻ mặt cung kính, ngay cả khi hắn mua hàng đều được giảm giá không ít.

Mà Bạch Linh, thì lại đi ngay bên cạnh hắn, vì thế nhận được không ít ánh mắt hâm mộ của mọi người.

-Đại ca ca! Chúng ta bị rất nhiều người nhìn a!

Bạch Linh có chút không quen với việc này, ngại ngùng nhìn Vương Hạo Thần khẽ nói.

Bất quá nàng trong lòng cũng không phải hoàn toàn ghét việc này, bởi vì bất cứ một nữ tử nào đều muốn đi bên cạnh một cái vừa có thực lực vừa anh tuấn giống như Vương Hạo Thần, cho dù chỉ là làm nô tỳ cho hắn cũng rất tốt.

Vương Hạo Thần cũng không quen cảm giác này, thế nhưng hắn rất nhanh liền thích ứng, cười đáp:

-Hẳn là ngươi quá xinh đẹp! Người ta mới không nhịn được nhìn nhiều vài cái!

-Đại ca ca!

Bạch Linh khuôn mặt hơi hồng lên, hờn dỗi nhìn hắn một cái.

Kỳ thực cũng đúng như thế, Bạch Linh sau khi ăn mặc đàng hoàng một chút, thì cho dù không trang điểm, cũng là một tiểu mỹ nhân, trên đường đi dẫn tới không ít ánh mắt rực cháy, nếu không phải bên cạnh nàng có Vương Hạo Thần đi cùng, đã sớm có nam nhân đi tới cùng nàng bắt chuyện.

Vương Hạo Thần đang muốn tiếp tục trêu nàng vài câu, đúng lúc này, hắn lông mày đột nhiên hơi nhíu lại, phát hiện mấy đạo thân ảnh nơi xa, thần sắc trong mắt biến ảo một cái, nói:

-Bạch Linh, ngươi đi về nhà trước đi! Ta có chút chuyện phải làm!

Bạch Linh sửng sốt một chút, không hiểu chuyện gì, thế nhưng sau khi nàng chú ý tới Vương Hạo Thần sắc mặt có chút lạnh lẽo thì biết ngay là có chuyện không ổn, hắn đã bảo nàng đi về trước, chính là để mình rảnh tay hành động, vì thế nàng cũng không muốn làm hắn vướng bận, không nói hai lời đối với Vương Hạo Thần thi lễ một cái, sau đó nhanh chóng rời đi.

Vương Hạo Thần để cho Bạch Linh rời đi, đúng là không muốn nàng dính vào rắc rối, bởi vì hắn đã phát hiện ba cái Thiên Sinh Môn đệ tử, mà một người trong đó cũng không phải khác chính là một kẻ có ân oán với hắn, Lục Phong.Lục Phong đối với hắn có ác tâm Vương Hạo Thần sớm đã biết rõ, trước đây hắn đã không biết bao nhiêu đau khổ từ tay y, thậm chí có một lần suýt nữa bị Lục Phong đánh chết, Vương Hạo Thần sau khi có thể tu luyện, liên tiếp đánh mặt Hồng Thạch Phong hai lần, lần này chạm mặt Lục Phong thân là Hồng Thạch Phong đệ tử, tất nhiên cũng sẽ không có chuyện tốt.

Quả nhiên, đúng vào lúc Vương Hạo Thần nhìn thấy Lục Phong ba người thì bọn họ cũng phát hiện hắn, Lục Phong đi đầu càng là nở nụ cười âm trầm, bước nhanh tới trước mặt hắn.

Lục Phong đứng trước mặt Vương Hạo Thần, vẻ mặt nghiền ngẫm nhìn hắn, cười lạnh nói:

-Vương Hạo Thần! Tìm ngươi thật đúng là khó khăn, bất quá chúng ta một chuyến này cũng xem như không có uổng công!

-Các ngươi đang tìm ta?

Vương Hạo Thần trong lòng cảm giác có chuyện gì đó không ổn, hắn cùng Lục Phong có ân oán, đối phương sao có thể tìm hắn mà có chuyện tốt được?

-Vương Hạo Thần! Nếu như ngươi ở Minh Thiên Phong làm rùa đen rút đầu, chúng ta quả thật cầm ngươi không có biện pháp, thế nhưng ngươi hết lần này tới lần khác lại chọn đi ra ngoài! Hắc hắc... cái này coi như là ngươi ở bên ngoài không may tử vong, mấy lão gia hoả kia cũng không thể nói cái gì!

Lục Phong nụ cười càng lúc càng thêm âm trầm, trong mắt lại lộ ra sát ý nồng nặc.

Vương Hạo Thần phát hiện Lục Phong nơi khoé mắt sát ý, rốt cuộc hiểu rõ mục đích của đám người này tới đây, thì ra là muốn âm thầm diệt trừ hắn, chỉ là hắn thật không nghĩ tới, cái kia Hồng Thạch Phong phong chủ Lý Thiên Dương lại điên tới mức này, vậy mà thực sự dám phái người đi giết đồng môn đệ tử.

Vương Hạo Thần nghĩ đến chuyện này, trong lòng không khỏi cảm thấy lạnh lẽo, Thiên Sinh Môn rốt cuộc là loại tông môn kiểu gì đây? Ngay cả chuyện trắng trợn phái người chém giết đồng môn như vậy cũng không có ai hỏi tới?

Hay là, hắn thực lực trong mắt những đại nhân vật kia chỉ là con kiến hôi, bọn họ cho rằng hắn chết cũng liền chết đi, vì thế mới không có ai hỏi tới?
-Thật tốt Lý Thiên Dương! Vương Hạo Thần ta một ngày không chết, sau này nhất định phải tìm ngươi đòi một cái công đạo!

Vương Hạo Thần xiết chặt hai nắm đấm, trong mắt thần sắc bắt đầu biến hoá, vừa mới rời khỏi tông môn đã gặp truy binh, cái này hoàn toàn nằm ngoài hắn dự tính, hơn nữa Lục Phong tu vi đã là Thất Tinh Vũ Đồ, hai cái đệ tử khác cũng là Lục Tinh Vũ Đồ cấp bậc, dựa vào hắn thực lực hiện tại, đừng nói ba người, coi như tuỳ tiện một người đi lên hắn cũng chưa chắc đã đối phó được.

Thế nhưng, cái này không có nghĩa là hắn sẽ thúc thủ chịu trói, đánh không lại, chẳng lẽ không thể chạy sao?

Lục Phong nhìn Vương Hạo Thần bộ dáng, tựa hồ đoán được đối phương suy nghĩ, khoé miệng khẽ nhếch lên thành vòng mỉa mai ý cười, quay mặt sang nhìn đứng bên cạnh hắn một vị Lục Tinh Vũ Đồ đệ tử, nói:

-La sư đệ! Tiểu tử này để cho ngươi đến thu thập a, ta cũng không muốn đối với mặt hạng rác rưởi này ra tay!

La sư đệ trong miệng, là chỉ một vị Hồng Thạch Phong đệ tử, tên gọi là La Thiên Hành, năm này 19 tuổi, tu vi vừa vặn đạt tới Lục Tinh Vũ Đồ, thiên phú của hắn xem ra cũng chỉ đến thế mà thôi.

Bất quá Lục Phong cho rằng, La Thiên Hành so với Vương Hạo Thần cao hơn ba tiểu cảnh giới, đối phó hắn đã là giết gà dùng dao mổ trâu rồi.

La Thiên Hành gật đầu, vẻ mặt kiêu ngạo tiến lên mấy bước, hướng về Vương Hạo Thần quát lớn một tiếng:

-Vương Hạo Thần! Mau khoanh tay chịu trói đi!

Nói rồi, hắn đã trước một bước xuất thủ, tay cầm một thanh trường kiếm, một kiếm đâm đi ra, hướng Vương Hạo Thần bạo dâm mà đến.

La Thiên Hành thiên phú lót đáy là sự thật, thế nhưng hắn dù sao cũng có Lục Tinh Vũ Đồ tu vi, thực lực phải so với Chúc Ly mạnh hơn rất nhiều.

Vương Hạo Thần ánh mắt hơi loé lên, cánh tay đem Tử Lam Kiếm đeo sau lưng rút ra, cũng không có ý thoái lui, hắn sau khi tu thành Viêm Lôi Quyết, đang rất cần một cái đối thủ nghiệm chứng bản thân thực lực đây.

Nếu là Lục Phong tự mình xuất thủ, hắn có lẽ chỉ thể lập tức bỏ chạy, thế nhưng La Thiên Hành thực lực tuy mạnh, nhưng còn không đến mức để cho hắn không đánh mà lui.

Vương Hạo Thần thân ảnh như quỷ mị, trong phút chốc liền xuất hiện bên cạnh La Thiên Hành, để cho đối phương kiếm kia chém vào khoảng không, cùng lúc đó, một đạo kiếm phong gào thét mà ra, Tử Lam Kiếm bằng một loại kinh thiên tốc độ hướng La Thiên Hành chém tới.

Một kiếm này vừa ra, xung quanh cuồng phong lập tức nổi lên cuồn cuộn.

Toàn Phong kiếm pháp... Vũ Phong Thức!

La Thiên Hành sắc mặt khẽ biến, Vương Hạo Thần luyện thành Toàn Phong kiếm pháp hắn đã có nghe nói qua, thế nhưng cũng không để trong lòng, hắn cho rằng Vũ Phong Thức của Vương Hạo Thần tuy có thể đánh bại Chúc Ly, thế nhưng vô pháp làm gì được hắn, bất quá lúc này hắn liền biết là mình sai rồi.

Một kiếm này, coi như là Lục Tinh Vũ Đồ cũng không dám không nhìn tới!

Chương 33: Phải giết

La Thiên Hành thu hồi lòng khinh thị lúc trước, trường kiếm trong tay khẽ lật một cái, trên thân kiếm hiện ra lấp lánh kim quang, sau đó liền hướng Vương Hạo Thần bổ tới.

Một đạo màu vàng kiếm quang nhanh như lưu tinh bạo chém mà đến.

Phàm cấp trung phẩm vũ kỹ, Kim Vân kiếm pháp.

La Thiên Hành thuộc tính nguyên khí là kim, hắn tu luyện Kim Vân kiếm pháp đúng là rất hợp cách, kiếm kỹ thi triển đi ra cực kỳ cứng rắn, dưới Lục Tinh Vũ Đồ rất ít có người có thể phá vỡ.

Vương Hạo Thần lông mày hơi nhíu lại, La Thiên Hành một kiếm này, uy lực tại trong Lục Tinh Vũ Đồ cũng có thể tính là mạnh mẽ, chỉ dựa vào hắn đơn thuần lực lượng bất luận kết hợp với Toàn Phong kiếm pháp hay Phục Hổ Quyền đều ngăn cản không nổi.

-Ai... không nghĩ tới sớm như vậy phải dùng tới ngươi rồi!

Vương Hạo Thần thở dài một hơi, hắn không muốn sớm như vậy liền bại lộ Viêm Lôi Quyết trước mặt người khác, bởi vì đây chính là hắn chân chính át chủ bài, thế nhưng nếu bây giờ không sử dụng nó, vậy hắn nhất định phải bại trong tay La Thiên Hành rồi.

-Bất quá, cũng để cho các ngươi xem một chút ta Viêm Lôi Quyết uy lực đi!

Vương Hạo Thần gạt bỏ tạp niệm, hai mắt rực cháy chiến ý, song thủ kết ấn, trên đỉnh đầu có từng đạo hùng hậu nguyên khí xông thẳng lên tận trời.

Mà quanh người hắn lúc này, lại xuất hiện từng dòng xích hồng nguyên khí, trong lúc mơ hồ mang theo như có như không tiếng sấm rền, khí thế cuồng bạo như một đầu viễn cỗ cự thú đang thức tỉnh sau giấc ngủ dài.

-Hửm?

Lục Phong bị một màn này của Vương Hạo Thần khiến cho ngẩn ra, vẻ mặt khó hiểu nhìn Vương Hạo Thần quanh người xích hồng nguyên khí hồi lâu, khuôn mặt đột nhiên đại nhiên.

Hắn không phải kẻ ngốc, biết được muốn đem nguyên khí trong người cô động và kích phát ra ngoài cơ thể đến tình trạng như vậy, chỉ có một khả năng, đó là người đó phải tu luyện huyền công!

Thế nhưng mà, Vương Hạo Thần chỉ mới có Tam Tinh Vũ Đồ, làm sao có thể tu thành huyền công?

-Không... không có khả năng! Hắn tuyệt đối không có khả năng sớm như vậy đã tu thành huyền công!

Lục Phong trong lòng không ngừng gào thét, đánh chết cũng không muốn tin tưởng Vương Hạo Thần lại có khả năng như vậy, phải biết, huyền công chính là cực kỳ quý giá đồ vật, đồng thời đối với ngộ tính yêu cầu cực cao, tu vi càng thấp, muốn lĩnh ngộ huyền công càng cần thiên phú tuyệt hảo, không ai khác, ngay cả Lục Phong hắn thân là Thất Tinh Vũ Đồ, thế nhưng trước Vũ Sĩ cũng vô vọng tìm hiểu ra huyền công áo nghĩa.

Theo Lục Phong biết, trong Thiên Sinh người có thể tại Vũ Đồ cảnh tu thành huyền chỉ có lác đác mấy người, mà những người, không ai không phải là thiên tài hiếm có của tông môn.

Thế nhưng tại Tam Tinh Vũ Đồ cảnh giới luyện thành huyền công, thì toàn bộ Thiên Sinh Môn cũng không có lấy một người.

Đừng nói Tam Tinh Vũ Đồ, coi như là Lục Tinh Vũ Đồ trở xuống cũng không có.

Chính vì thế, Lục Phong mới sống chết không chịu tin tưởng Vương Hạo Thần tại Tam Tinh Vũ Đồ đã luyện thành huyền công, cái này cơ bản là không thể nào, hắn cũng không chịu tin tưởng một kẻ luôn bị hắn xem thường lại có thiên phú kinh khủng như vậy, vì thế coi như cho là bản thân nhìn nhầm, cũng quyết không chịu tin tưởng Vương Hạo Thần đã tu thành huyền công.

La Thiên Hành đương nhiên cũng vô pháp tin tưởng Vương Hạo Thần đây là đang thi triển một loại huyền công, thế nhưng hắn cũng không dám khinh thường, bởi vì Vương Hạo Thần lúc này, cho hắn một loại cảm giác vô cùng nguy hiểm.
Vương Hạo Thần lần đầu thi triển Viêm Lôi Quyết đối địch, tự nhiên có vài chỗ hơi không ăn khớp, thế nhưng cái này cũng không ảnh hưởng tới uy lực của môn huyền công này bao nhiêu.

-Hôm nay, liền lấy ngươi thử xem uynh lực của Viêm Lôi Quyết đi...

Vương Hạo Thần trong mắt lướt qua một tia tàn khốc, toàn thân bốc lên một bá vương khí thế, thanh âm bình tĩnh, vang vọng mà lên:

-Viêm Lôi Khí!

-Oanh!

Quanh người hắn xích hồng nguyên khí vào một khắc đi đột nhiên bạo khởi, hoá thành một đạo màu đỏ viêm lôi khí trụ từ đỉnh đầu của hắn phóng lên tận trời, sau đó dũng mãnh hướng La Thiên Hành đánh xuống.

-Lại có thể vận dụng nguyên khí ly thể cách không đối địch, trời ạ... hắn thật sự đã tu thành huyền công rồi hay sao?

Lục Phong trợn mắt há hốc mồm nhìn chằm chằm đạo kia viêm lôi khí trụ, trong lòng cuồng loạn gào thét.

Vũ giả ai cũng có riêng mình nguyên khí, thế nhưng muốn đem nguyên khí ly thể, hoặc xa hơn là cách không đối địch, vậy trừ phi hắn là Vũ Vương, nếu không muốn làm được chuyện đó, chỉ có một biện pháp đó là thành tựu huyền công.

Đến một bước này rồi, coi như là Lục Phong có không cam lòng đến mức nào đi nữa, thì hắn cũng không thể không thừa nhận, Vương Hạo Thần hết 99% là đã tu luyện huyền công, hơn nữa còn là đại công cáo thành.

-Kẻ này tuyệt đối không thể lưu, nếu không sau này một khi hắn trưởng thành, ta tuyệt đối sẽ không có đất dung thân!

Lục Phong nhìn Vương Hạo Thần, trong mắt sát ý không cách nào ngăn chặn bạo dũng, hắn bây giờ đã có chút thực sự sợ hãi đối phương thiên phú.

Tam Tinh Vũ Đồ tu thành huyền công, cái này nghe thôi cũng đã đủ rợn người.Lục Phong không biết trên Huyền Vũ đại lục có hay không yêu nghiệt làm được điều tương tự, thế nhưng hắn lại biết, toàn bộ Thiên Sinh Môn, hay thậm chí là cả Đông Hoa hoàng triều, trong dòng thời gian dài vô tận, cũng đã có vô số thiên tài sinh ra, thế nhưng không có một ai có thể làm được điều này.

Vì thế, hắn trong lòng đã có quyết định, hôm nay cho dù là phải bỏ ra đại giới gì, cũng muốn đem Vương Hạo Thần giết chết tại chỗ này.

Quay trở lại trận đấu, La Thiên Hành lúc này khuôn mặt đã tràn đầy ngưng trọng nhìn viêm lôi khí trụ đang đánh tới, một kích này, để cho hắn cảm nhận được to lớn uy hiếp, nếu không cẩn thận đối phó, hắn nhất định sẽ phải ăn quả đắng.

-Kim Vân kiếm pháp, Kim Vân Nhất Kiếm Trảm!

La Thiên Hành nắm lấy chuôi kiếm, toàn lực mạnh mẽ chém xuống. Một đạo thô to kiếm mang, đột nhiên đánh xuống, phóng thẳng lên hư không, sau đó tại dưới vô số ánh mắt kinh hãi của nhiều, cùng viêm lôi khí trụ đâm vào cùng một chỗ.

Kim Vân Nhất Kiếm Trảm, là một tuyệt kỹ trong Kim Vân kiếm pháp, uy lực vô cùng cường đại, ít nhất gấp đôi các chiêu thức bình thường khác trong bộ kiếm phápn ày, La Thiên Hành thi triển ra Kim Vân Nhất Kiếm Trảm, đã khiến cho hắn trong người nguyên khí tiêu hao không ít, thế nhưng uy lực cũng mạnh tới kinh người.

Ầm! Ầm!

Hai cỗ lực lượng mạnh mẽ kinh người va chạm vào nhau, tạo ra từng đợt sóng dư ba mãnh liệt càn quét xung quanh, mà tại trung tâm vụ va chạm, lại tràn ra một cỗ lực lượng khủng bố, đến mức ngay cả một vị Lục Tinh Vũ Đồ cũng không dám tuỳ tiện xông vào.

Khá tốt, thường nhân xung quanh đã sớm trốn đi, chỉ dám ở phía xa xa nhìn xem chiến đấu, nếu không một khi bị dư ba của hai đạo công kích này đánh trúng, e rằng sẽ lành ít dữ nhiều.

Xích quang cùng với kim quang tại cùng một chỗ tranh đấu lẫn nhau, toả ra chói mắt hào quang.

Lục Phong và một vị Hồng Thạch Phong đệ tử khác tên là Trương Diệm, đồng loại nhíu mày, bọn hắn thế nhưng mà nhìn ra, Vương Hạo Thần “ Viêm Lôi Khí “, cùng với La Thiên Hành “ Kim Vân Nhất Kiếm Trảm “, uy lực sàn sàn nhau tầm đó, có chăng là cái sau nhỉnh hơn một chút, thế nhưng cũng không có cách nào phân ra thắng bại.

Hai người cũng không nghĩ tới, dựa vào La Thiên Hành tu vi Lục Tinh Vũ Đồ, cũng chỉ có thể cùng Vương Hạo Thần Tam Tinh Vũ Đồ đánh ngang tay.

-Xem ra, chúng ta chỉ có thể tự mình xuất thủ, đánh chết tiểu tử kia rồi!

Lục Phong xoa bóp nắm đấm, lạnh nhạt đạo.

Hắn cũng không muốn thuyền lật trong mương, trong đầu chỉ có một ý niệm, đó là bằng mọi giá phải chém giết Vương Hạo Thần ở chỗ này, không cho đối phương cơ hội lật bàn, bởi vì một khi để đối phương đào thoát, vậy mọi việc coi như biến thành công cốc.

Hơn nữa, điều khiến người ta sợ hãi nhất ở một vị thiên tài là gì? Đó là khả năng phát triển của hắn không giống người thường, thực lực sau khi trải qua sinh tử nhất định sẽ càng thêm nhanh chóng tăng lên.

Vương Hạo Thần bây giờ đã có thể cùng La Thiên Hành đánh tới bất phân thắng bại, nếu lại cho hắn một ít thời gian, để Vương Hạo Thần đột phá tới Tứ Tinh Vũ Đồ, e rằng chính bản thân Lục Phong cũng không cầm hắn không có biện pháp.

Vì thế, cho dù việc này liên quan đến mặt mũi, thế nhưng Lục Phong cũng đã không quản nhiều được như vậy!

Mà Trương Diệm ở một bên bờ môi hơi giật giật, bất quá trong lòng cũng có chút hiểu rõ tại sao Lục Phong lại có ý định như vậy, vì thế cũng quả quyết không mở miệng ngăn cản.

Chương 34: Đuổi giết

Xích quang cùng với kim quang va chạm một hồi, sau đó một cái lại một cái chậm rãi tiêu tán.

Mà Lục Phong cùng Trương Diệm thì lại tập trung tinh thần, một khi phát hiện được Vương Hạo Thần thân ảnh, bọn hắn nhất định sẽ lập tức ra tay, cho đối phương một kích mất mạng.

Thế nhưng là, sau khi hào quang hoàn toàn biến mất, hai người lại chỉ nhìn thấy La Thiên Hành, còn Vương Hạo Thần thì đã không còn bóng dáng.

Lục Phong, Trương Diệm hai người đều sửng sốt, chẳng lẽ Vương Hạo Thần bị La Thiên Hành một kiếm vừa rồi chém thành cặn bã rồi sao?

Bất quá bọn hắn rất nhanh liền phủ nhận ý nghĩ này, bởi vì bọn hắn nhãn lực đủ để nhìn ra được, vừa rồi Vương Hạo Thần cùng La Thiên Hành đối kháng một kích, căn bản không có rơi vào hạ phong, càng không cần nói đến chuyện bị đối phương một kiếm giết chết.

-Hắn ở đằng kia!

Lục Phong đưa mắt nhìn xung quanh, lúc này lại phát hiện một đạo thân ảnh được hướng nơi xa điên cuồng chạy đi, chính là Vương Haọ Thần.

-Khốn kiếp! Bị hắn lừa rồi!

Lục Phong khuôn mặt lập tức tái xanh, hắn biết mình bị đối phương chơi xỏ.

Thì ra vừa rồi, Vương Hạo Thần kỳ thực cũng không có ý định cùng La Thiên Hành liều mạng, hắn mặc dù cũng muốn toàn lực đánh một trận, thử nghiệm bản thân thực lực, thế nhưng hắn lại nặng nhẹ, cho dù hắn có thật sự thắng được La Thiên Hành thì Lục Phong cũng sẽ không bỏ qua cho hắn, vì thế trong lúc chiến đấu vẫn không ngừng nghĩ biện pháp trốn thoát.

Vừa rồi, cơ hội của hắn rốt cuộc đến, Lục Phong cùng Trương Diệm đều cho là Vương Hạo Thần muốn cùng La Thiên Hành đánh một trận sống mái, trong lòng không có đề phòng hắn chạy trốn, hơn nữa lại bị hào quang che mắt một lúc, để cho Vương Hạo Thần nắm được thời cơ, lập tức mở đường chạy thoát.

Vương Hạo Thần đối với chuyện lâm trận bỏ chạy này cũng không xấu hổ, biết đối phương mạnh hơn mình vô số lần, đánh tiếp không có phần thắng mà còn không chạy, muốn ở lại đánh tới hơi thở cuối cùng thì đó không phải là can đảm, mà ngu xuẩn a!

-Đuổi theo cho ta!

Lục Phong nổi giận lôi đình quát, cùng với Trương Diệm lập tức đuổi theo Vương Hạo Thần.

Mà La Thiên Hành, vừa rồi mặc dù tiêu hao không nhỏ, thế nhưng cũng tức giận không kém, bởi vì để cho Vương Hạo Thần một cái tu vi thua kém hắn ba cái tiểu cảnh giới, chính là một chuyện vô cùng mất mặt, vì thế hắn cũng không quản nhiều thêm được, không chút chần chờ đồng dạng đuổi theo.

Vương Hạo Thần lúc này không dám có chút nào giữ lại, toàn lực thi triển Toàn Phong bộ pháp, hướng về phía một toà tiểu sơn gần đó chạy tới.

Hắn tu vi không bằng ba người kia, nguyên khí tiêu hao cũng sẽ nhanh hơn, chạy trên đường chính đó là muốn chết, chỉ có chạy vào sơn mạch, mượn địa thế núi rừng may ra mới thoát khỏi một kiếp.

Lục Phong thân là Thất Tinh Vũ Đồ, tu vi so với Vương Hạo Thần cao hơn bốn tiểu cảnh giới, tốc độ tự nhiên xa xa vượt qua Trương Diệm cùng La Thiên Hành, mỗi một bước bước ra đều cực nhanh, so với Vương Hạo Thần tốc độ còn nhanh hơn mấy phần.

Vương Hạo Thần vừa chạy không được bao xa, phía sau đã truyền đến một đạo kiếm phong rít gào, tự như một tia chớp hướng hắn sau lưng rơi xuống.

Một cỗ nguy hiểm chưa từng có cảm giác ập đến, để cho Vương Hạo Thần không khỏi rùng mình.

-Viêm Lôi Khí!Vương Hạo Thần không xoay người lại, thế nhưng trên thân lại bốc lên cuồn cuộn xích hồng nguyên khí, mạnh mẽ lan toả, tạo thành vô số đạo nguyên khí phòng khí cản trước mặt đạo kia Lục Phong chém ra kiếm khí.

-Xẹt! Xẹt!

Đối mặt đạo kiếm khí, Vương Hạo Thần dựng lên lớp tường phòng hộ từ Viêm Lôi Khí căn bản không chống đỡ nổi, giống như đậu hủ bị đâm xuyên qua, mà đạo kiếm khí kia, thì vẫn như cũ tiếp cận Vương Hạo Thần phía sau.

Vương Hạo Thần phản ứng cực nhanh, Tử Lam Kiếm trong tay xoay ngược về sau lưng, chắn ở trước vị trí đạo kiếm khí kia đánh vào.

-Đang!

Kiếm khí đánh lên Tử Lam Kiếm trên thân, cũng không có chạm vào Vương Hạo Thần thân thể.

Rõ ràng, Lục Phong thực lực tuy rất mạnh, thế nhưng hắn vừa rồi đánh ra chỉ làm một đạo kiếm khí, uy lực không có vượt quá Lục Tinh Vũ Đồ cấp bậc công kích, lại trải qua lớp phòng hộ của Viêm Lôi Khí làm cho suy yếu, vì thế vô pháp đả thương Vương Hạo Thần.

Trái lại, lực lượng một đạo kiếm khí này của hắn còn để cho Vương Hạo Thần nhanh trí tận dụng, thân thể hướng về phía trước bắn mạnh mà đi, tốc độ trong khoảnh khắc tăng lên mấy lần, cùng Lục Phong đám người kéo dài khoảng cách.

-Hả?

Lục Phong sắc mặt hơi biến đổi, hắn một đạo kiếm khí vừa rồi mặc dù không thể so với hắn một kích toàn lực, thế nhưng cũng không ít, coi như là Lục Tinh Vũ Đồ bình thường đều sẽ gặp phiền toái, thế nhưng hắn không ngờ Vương Hạo Thần tu vi chỉ có Tam Tinh Vũ Đồ ngay cả quay người lại đều không cần, đã có thể ngăn cản hắn công kích, hơn nữa còn lợi dụng lực đạo chưa hao hết tăng tốc độ cho mình.

Thực lực cùng ý thức chiến đấu như vậy, quả nhiên là yêu nghiệt trong thiên tài!
-Kẻ này tuyệt đối không thể lưu!

Vương Hạo Thần biểu hiện càng kinh diễm, vậy Lục Phong sát tâm đối với hắn lại càng mạnh, chỉ thấy y âm thầm nghiến răng, một cặp mắt tràn ngập sát ý toàn lực đuổi theo không bỏ.

Vương Hạo Thần nhìn toà tiểu sơn đã ở ngay trước mắt, toà tiểu sơn này man thú không nhiều, thế nhưng đi vào chỗ sâu vẫn có khả năng gặp được Nhất cấp thượng đẳng man thú, dựa vào thực lực của hắn bây giờ, gặp được loại man thú này hoàn toàn chính là không có sức hoàn thủ, thế nhưng lúc này hắn đã ở vào tình thế ngàn cao treo sợi tóc, phía sau có cường địa truy đuổi, quay lại chỉ có một con đường chết, chạy vào trong núi chỗ sâu, may ra còn có cơ hội lật bàn.

Bốn người một đuổi ba truy, một đường chạy như điên tiến sâu vào trong ngọn núi, trên đường cũng gặp không ít man thú, thế nhưng một phần bởi vì bọn họ tốc độ quá nhanh, làm cho phần lớn man thú không kịp ứng, đồng thời lại bị khí thế trên người Lục Phong ba người doạ sợ, cũng không dám tiến lên tìm chết.

Bởi vì không có ngoại vật cản trở, Lục Phong, Trương Diệm, La Thiên Hành ba người càng lúc càng rút ngắn khoảng cách với Vương Hạo Thần, theo tiến độ này, không bao lâu liền có thể hoàn toàn đuổi kịp.

Vương Hạo Thần một đường tiến vào bên trong một cái hạp cốc, trong đầu lại đang sầu mi khổ kiếm suy nghĩ đối sách, đúng lúc này, hắn tâm thần đột nhiên khẽ nhảy một cái, phát hiện bên cạnh truyền tới cỗ nguy hiểm khí tức, cũng không kịp suy nghĩ, vội mạnh mẽ đạp mạnh nện đất một cái, toàn lực nhảy lên cao.

-Vèo! Vèo!

Cùng lúc đó, hai đạo màu xám thân ảnh, từ trong rừng cây lao ra, vị trí hướng tới, đúng là Vương Hạo Thần vừa rồi chỗ đứng.

Đây là hai đầu màu xám cự sói, thế nhưng so với sói xám thông thường phải lớn hơn nhiều.

-Đây là... Phong Nha Lang!

Vương Hạo Thần khẽ nhíu mày một cái, hai đầu Phong Nha Lang này là Nhất giai trung đẳng man thú, thực lực chẳng qua tương đương với Tứ Tinh Vũ Đồ, hắn không để vào mắt, đang muốn ra tay diệt sát hai đầu súc sinh này, đồng tử đột nhiên lại co rụt, khuôn mặt anh tuấn trở nên có chút tái nhợt.

-Vương Hạo Thần! Lần này ta xem ngươi còn chạy đi đâu!

Lúc này, Lục Phong cùng với Trương Diệm, La Thiên Hành cũng đã đuổi tới, thế nhưng bọn hắn sắc mặt trong nháy mắt cũng lập tức cứng ngắc lại, cơ hồ không dám tin vào những gì mình đang thấy.

Trước mặt bọn hắn bây giờ, là một khung cảnh cực kỳ khủng bố, trong hạp cốc, đứng đó hơn mấy chục đầu Phong Nha Lang, từng cái đều là toả ra hung lệ bạo ngược khí thế, lang đồng lạnh lẽo nhìn chằm chằm bốn người.

Mà ở trên hạp cốc chỗ cao nhất, có hai đầu Phong Nha Lang đang điên cuồng chiến đấu.

Hai đầu Phong Nha Lang này, hình thể so với bất kỳ một đầu Phong Nha Lang nào khác ở bên dưới đều to lớn hơn nhiều, hai khoả răng nanh cũng mọc dài trồi ra bên ngoài, hình dạng thập phần hung tợn, rõ ràng là hai đầu Nhị cấp Phong Nha Lang.

Tại ngọn núi này, có được hai đầu Nhị cấp Phong Nha Lang đã là cực kỳ đáng quý, có thể xem là vương giả tồn tại.

Phong Nha Lang sống thành bầy đàn, bình thường hiếm khi xảy ra xung đột, chỉ có khi tranh đoạt vương vị, mới có thể khiến hai đầu Phong Nha Lang đánh nhau, con chiến thắng, sẽ trở thành Phong Nha Lang Vương, thống liễm tộc đàn của nó tại địa phương này.

Mà khi hai đầu Phong Nha Lang cực mạnh đó chiến đấu, tộc đàn sẽ ở bên ngoài canh giữ, không cho phép bất cứ kẻ nào tiến lại gần phạm vi quyết chiến, Vương Hạo Thần bởi vì bị đuổi giết, không cẩn thận mới chạy vào chỗ này, vì thế mới dẫn tới Phong Nha Lang tộc quần cảnh giác.

Chương 35: Bài tẩy ra hết

Vương Hạo Thần ánh mắt nhìn về phía hai đầu Nhị cấp Phong Nha Lang đang chiến đấu, lại nhìn sang một đám Nhất cấp Phong Nha Lang trước mặt, trong lòng có chút lạnh lẽo.

Chỉ là một hai đầu Phong Nha Lang, hắn không có kiêng kị, hoàn toàn có thể dễ dàng chém giết, thế nhưng tại đây có tới gần 50 đầu Phong Nha Lang, trong đó còn có mấy đầu là Nhất giai thượng đẳng Phong Nha Lang, nếu bị bọn nó vậy công, coi như là Võ Sĩ cũng chỉ có thể tạm lãnh mũi nhọn.

Mà bây giờ, những đầu Phong Nha Lang này, lại đem hắn cùng Lục Phong ba người xem là kẻ địch, liền đem bọn hắn bao vây rồi.

Phong Nha Lang hung tính cực mạnh, nhìn thấy bốn người, giống như thấy được mồi ngon, từng cái hai mắt đều lộ ra hung quang bức người.

-Rống!

Chỉ thấy, một đầu Nhất giai thượng đẳng Phong Nha Lang gầm thét một tiếng, dẫn đầu lao lên, mục tiêu của nó, chính là Lục Phong.

Lục Phong vận khí thực sự là không tốt lắm, bởi vì đầu Phong Nha Lang này khoảng cách cùng hắn là gần nhất, hơn nữa bởi vì hắn tu vi cao hơn những người khác, vì thế bị xem là miếng mồi ngon nhất, vì thế mới bị đầu Phong Nha Lang kia chọn làm mục tiêu.

Có kẻ dẫn đầu xuất thủ, mấy chục đầu Phong Nha Lang khác cũng không chần chờ nữa, trực tiếp lao lên, từng cái nhe nanh trợn mắt hướng bốn người hung hăng lao tới.

Vương Hạo Thần tu vi yếu nhất, thế nhưng xung quanh cũng có đến 6, 7 đầu Phong Nha Lang chọn hắn làm mục tiêu, trong đó có 4 đầu là Nhất giai hạ đẳng, còn lại 3 đầu khác là Nhất giai trung đẳng man thú.

Còn ba người Lục Phong, Trương Diệm cùng với La Thiên Hành thì lại bị hơn 30 đầu Phong Nha Lang vây công, trong đó còn có hai đầu là Nhất cấp thượng đẳng man thú.

Cái này thực sự là người không giống nhau, đãi ngộ cũng không thể so sánh, bất quá trong trường hợp này, Vương Hạo Thần thực sự cảm giác câu nói này câu nói này cũng không khó nghe như vậy, còn Lục Phong ba người thì cơ hồ là khóc không ra nước mắt.

Đặc biệt là La Thiên Hành cùng với Trương Diệm hai người, bọn hắn biết Vương Hạo Thần tu vi chỉ có Tam Tinh Vũ Đồ, thế nhưng thực lực chân chính lại không thua gì bọn hắn, thế nhưng hắn đối thủ ít hắn hai người gấp mấy lần, trong lòng có thể nói là không gì sánh được biệt khuất.

Vương Hạo Thần nhìn xung quanh Phong Nha Lang đang hướng mình lao tới, bàn tay nắm lấy Tử Lam Kiếm chuôi kiếm, Viêm Lôi Quyết đồng dạng được thi triển đi ra, đối mặt với nhiều như vậy Phong Nha Lang vây công, hắn cũng không dám có giữ lại.

-Giết!

Vương Hạo Thần ánh mắt lăng lệ, một kiếm thật nhanh đâm ra, nhắm vào một đầu Phong Nha Lang gần nhất đâm tới.

-Xoạt!

Máu tươi lập tức bắn ra!

Chỉ thấy Tử Lam Kiếm chuẩn xác đâm vào Phong Nha Lang mi tâm, đem đầu lâu của nó xuyên thấu, Phong Nha Lang trong mắt sinh cơ lập tức biến mất, ngã xuống đất chết đi.

Man thú hung tính rất mạnh, mặc dù thấy đồng bạn bị giết, thế nhưng cũng không có chút sợ hãi lao lên, hai đầu Phong Nha Lang khác vung lên móng vuốt, hướng Vương Hạo Thần sau lưng vỗ tới.-Vũ Phong Thức!

Vương Hạo Thần phản ứng cực nhanh, trường kiếm tay xoay ngược về phía sau, tựa như một cơn gió lướt qua, đem hai đầu Phong Nha Lang móng vuốt chặt đứt.

Hai đầu Phong Nha Lang bị Vương Hạo Thần dùng Tử Lam Kiếm chém đứt một chân, hung tính cho dù có mạnh hơn nữa cũng không chịu nổi, không ngừng ngửa mắt lên trời tru lên thảm thiết, quằn quại ở trên mặt đất.

Vương Hạo Thần không có thời gian để ý tới hai con Phong Nha Lang kia, bởi vì hắn bên cạnh đã bị một đầu Nhất giai trung đẳng Phong Nha Lang khác lao tới công kích.

Ba đầu Phong Nha Lang vừa rồi bị Vương Hạo Thần trảm sát đều là Nhất giai hạ đẳng Phong Nha Lang, thực lực căn bản không thể so sánh với Nhất giai trung đẳng Phong Nha Lang.

Nhất giai trung đẳng Phong Nha Lang, bình thường đều có thực lực ngang ngửa vũ giả tu vi Tứ Tinh Vũ Đồ, trong đó còn có một số con có thực lực cực mạnh, có thể so sánh với Ngũ Tinh, thậm chí Lục Tinh Vũ Đồ vũ giả.

Vương Hạo Thần có thể tuỳ ý chém giết Nhất giai hạ đẳng Phong Nha Lang, thế nhưng đối mặt Nhất giai trung đẳng Phong nha Lang, hắn lại không thể không nghiêm túc đối phó.

-Phục Hổ Quyền!

Trên người Viêm Lôi Khí cuồn cuộn lưu chuyển, tựa như từng đạo màu đỏ lôi quang, ngay sau đó, một tiếng hổ khiếu vang lên, Vương Hạo Thần trong nháy mắt liền đánh ra một quyền, quyền ảnh mang theo xích lôi chi ảnh, tựa như một đầu xích hồng cự hổ đánh về phía Nhất cấp trung đẳng Phong Nha Lang.

Phục Hổ Quyền tứ hổ chi lực, bình thường có thể trọng thương Ngũ Tinh Vũ Đồ vũ giả, lúc này phối hợp với Viêm Lôi Khí, lực lượng càng thêm mạnh mẽ, đánh chết Ngũ Tinh Vũ Đồ cũng rất dễ dàng, coi như là Lục Tinh Vũ Đồ đều có không nhỏ lực uy hiếp.

-Oanh!Nhất cấp trung đẳng Phong Nha Lang thực lực có thể so sánh với nhân loại vũ giả Tứ Tinh Vũ Đồ, thực lực không kém, thế nhưng cũng không chịu nổi Vương Hạo Thần Phục Hổ Quyền lực lượng, thân hình bị đánh cho bay ra ngoài, kình lực khủng bố đem nó xương cốt đánh vỡ hơn phân nửa, thất khiếu đổ máu, tử vong ngay tại chỗ.

Vương Hạo Thần liên tiếp chém giết mấy đầu Phong Nha Lang, thế nhưng Phong Nha Lang bên ngoài vẫn còn rất nhiều, trong đó còn có không ít đầu còn chưa kịp tham chiến, lúc này đang thời lao vào, khiến cho hắn chỉ có thể không kịp suy nghĩ chiến đấu theo bản năng, Tử Lam Kiếm trong tay không ngừng vung lên, trường kiếm vung tới đâu, liền có máu tươi bắn ra ở đó, những đầu Phong Nha Lang lao tới gần đều bị hắn trọng thương thậm chí bị chém giết tại chỗ.

Mà Lục Phong, Trương Diệm, La Thiên Hành thì không có may mắn như vậy, trái lại tình cảnh đều thập phần không ổn.

Bọn hắn đối mặt Phong Nha Lang số lượng so với Vương Hạo Thần lớn hơn nhiều, trong đó Lục Phong thực lực mạnh nhất đã bị hai đầu Nhất giai thượng đẳng Phong Nha Lang cùng 8, 9 đầu Phong Nha Lang cấp bậc thấp hơn vây khốn, do đó cho dù Lục Phong mặc dù rất mạnh, thế nhưng ứng phó cũng vô cùng cùng chật vật, thế nhưng vẫn có thể miễn cưỡng chèo chống.

Còn Trương Diệm, La Thiên Hành thì tình huống càng thêm không xong, mỗi người đối mặt 10 đầu Phong Nha Lang, trong đó có Nhất giai hạ đẳng, cũng có không ít Nhất giai trung đẳng Phong Nha Lang.

Trương Diệm còn tốt một chút, thực lực của hắn vốn mạnh hơn La Thiên Hành một đoạn, có thể kéo dài chút thời gian, thế nhưng La Thiên Hành tình huống lại thập phần không ổn, hắn lúc trước cùng Vương Hạo Thần đánh một trận, nguyên khí tiêu hao không ít, lúc này bị đám Phong Nha Lang vây công căn bản không phải đối thủ, mấy lần muốn chạy trốn đều bị bức trở về, thậm chí kém một chút bị một Phong Nha Lang xé làm hai đoạn.

Vương Hạo Thần ở bên kia cũng đang bị gần mười đầu Phong Nha Lang vây công, thế nhưng hắn ý thức chiến đấu rất mạnh, kiếm pháp lại vô cùng hiệu quả, mặc dù áp lực rất lớn nhưng hắn vẫn đứng vững, thậm chí còn tạo thành thương vong không nhỏ đối với đám Phong Nha Lang kia.

Chỉ là, Phong Nha Lang thật sự quá nhiều, tuy rằng không có tồn tại có thể sánh ngang với Vương Hạo Thần chiến lực, thế nhưng lại có thể dùng số lượng bù đắp chất lượng, khiến cho hắn mỗi lần có cơ hội giết chết một đầu Phong Nha Lang thì lại bị một đầu khác công kích đến, để hắn chỉ có thể xoay kiếm về phòng thủ.

-Cứ như vậy không phải là cách!

Vương Hạo Thần càng đánh càng cảm thấy không ổn, trên trán đã từ từ toát ra từng giọt mồ hôi.

Liên tục chiến đấu, để cho hắn nguyên khí dự trữ trong người đã tiêu hao quá nửa, hiện tại mặc dù hắn còn có thể chèo chống, thế nhưng tiếp tục như vậy, hắn sớm muộn cũng bị tiêu hao đến chết.

Vương Hạo Thần tập trung tâm thần, hắn lúc này không còn để ý tới nguyên khí tiêu hao nữa, chỉ có thể toàn lực đánh cược một lần, bởi vì chỉ có đánh giết những đầu Phong Nha Lang trước mặt này, hắn mới có cơ hội sống sót.

-Xuyên Vân Thức!

Vương Hạo Thần gầm nhẹ, Tử Lam Kiếm trong tay động, một kiếm đâm đi ra, trong phút chốc, thiên địa vạn vật tựa hồ cũng biến mất rồi, trong thiên địa chỉ còn lại có nhanh đến cực hạn ánh kiếm.

Toàn Phong kiếm pháp thức thứ hai, Xuyên Vân Thức, là kiếm chiêu hắn lĩnh ngộ ngay trước khi rời khỏi Thiên Sinh Môn, vẫn chưa được thử nghiệm trong thức chiến, thế nhưng Vương Hạo Thần lúc này át chủ bài chỉ còn lại nó, nếu như ngay cả một chiêu này đều không thể phá vòng vây, vậy hắn liền chỉ có thể nhận mệnh.

Thi triển ra Xuyên Vân Thức, Vương Hạo Thần tốc độ xuất kiếm ít nhất nhanh hơn khi sử dụng Vũ Phong Thức năm lần, một kiếm đâm ra, đã không thể nhìn thấy thân kiếm, chỉ có thể nhìn thấy một đạo kiếm quang lướt qua.

Một kiếm của hắn nhanh như một tia chớp, trong chớp mắt đã xuyên thủng mi tâm của một đầu Nhất giai trung đẳng Phong Nha Lang, máu tươi bắn ra như suối, một kiếm đã qua, thế nhưng kiếm phong vẫn còn gào thét ở đó.’

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau