NGHỊCH THẾ VŨ THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Nghịch thế vũ thần - Chương 26 - Chương 30

Chương 26: Chuyện xưa

Sư nương nghe hắn nói như vậy, khoé miệng liền hiện ra một tia cười châm chọc, nói:

-Tiêu Hàn Dư! Ngươi dường như quên mất một chuyện, ta cùng ngươi hôn nhân, căn bản là hữu danh vô thực, chẳng lẽ ngươi lâu nay vẫn cho là, ta Nhạc Thi Dao bởi vì yêu thích mới lấy ngươi hay sao?

-Oanh!

Lời nói của nàng vừa dứt, trên người Tiêu Hàn Dư liền bạo phát ra một cỗ khủng bố khí thế, chỉ thấy hắn hai mắt lúc đó đỏ lên, vẻ mặt cuồng nộ nhìn giai nhân trước mặt.

Tiêu Hàn Dư biết, hắn cùng Nhạc Thi Dao hôn nhân, vốn chỉ có hắn một người nguyện ý, còn cái sau thì hoàn toàn không đem hắn để vào trong lòng.

Nhạc Thi Dao năm đó, chính là Thiên Sinh Môn đệ nhất mỹ nữ, đồng thời cũng là tông môn đệ nhất thiên tài, lại còn là Vũ Vương trẻ tuổi nhất, tại trong tông môn cùng Đông Hoa Hoàng Triều nam nhân theo đuổi nàng nhiều đếm không hết, Tiêu Hàn Dư mặc dù năm đó đã là phong chủ, trong lòng cũng rất thèm khát Nhạc Thi Dao nhan sắc, vốn dĩ hắn cũng không có bao nhiêu ưu thế trong chuyện này, thế nhưng không nghĩ tới sau này xảy ra một ít cố sự, Nhạc Thi Dao mới dưới tình huống không tình nguyện chấp nhận gả cho hắn.

Thế nhưng, hai người quan hệ vợ chồng chỉ là trên danh nghĩa, kỳ thực Tiêu Hàn Dư cả trái tim lẫn thân thể của Nhạc Thi Dao đều không chiếm được, bất quá hắn không có bởi vì như vậy mà từ bỏ hi vọng, bởi vì hắn dù sao cũng có danh phận là nàng phu quân, hắn tin tưởng, sẽ có một ngày hắn có thể đem phương tâm của nàng bắt vào tay.

Nhưng sau chuyện này, hắn mới biết những suy nghĩ kia chẳng qua chỉ là chuyện cười mà thôi.

Đè nén trong lòng lửa giận, Tiêu Hàn Dư nhìn Nhạc Thi Dao không chớp mắt, gằn giọng mà nói:

-Nhạc Thi Dao, nàng bây giờ đã là ta thê tử, mặc kệ nàng có muốn hay không, chuyện này nàng không có khả năng thay đổi!

Sư nương Nhạc Thi Dạo mí mắt khẽ cụp xuống, nhàn nhạt nói:

-Ngươi không có tư cách làm ta phu quân!

-Nói láo!

Tiêu Hàn Dư không nhịn được nữa, trực tiếp gào thét mà nói:

-Ta Tiêu Hàn Dư thân là Minh Thiên Phong phong chủ, tu vi là càng đạt đến Thất Tinh Vũ Hoàng, tại Thiên Sinh Môn địa vị chỉ dưới chưởng môn! Nếu ta không xứng với nàng, vậy thì còn có ai? Lý Thiên Dương? Hay là cái kia Vương Hạo Thần tiểu phế vật?

Đối mặt với một Tiêu Hàn Dư đang cuồng nộ, Nhạc Thi Dao khuôn mặt lại không chút nào đổi sắc, nhẹ nhàng nói:

-Ngươi ngay cả bản thân vị trí cũng không hiểu được, vậy còn nói gì tới chuyện có tư cách hay không làm ta trượng phu!

Nói rồi, nàng cũng không để ý tơi Tiêu Hàn Dư nữa, trực tiếp xoay người rời đi.

Tiêu Hàn Dư nhìn “ thê tử “ của mình rời đi, trong lòng càng thêm cuồng nộ phẫn hận, sát ý phun trào khắp nơi, tựa như một đầu dã thú không có chỗ phát tiết cơn giận của mình.

-Rầm!

Tiêu Hàn Dư một quyền đánh vào tường đá bên cạnh, khiến cho đất đá vỡ tung toé, giọng khàn khàn lẩm bẩm:

-Từ trước giờ không có thứ gì có thể từ trong tay rời khỏi, Nhạc Thi Dao, nàng là nữ nhân mà Tiêu Hàn Dư ta coi trọng, nàng cho rằng nàng có thể thoát khỏi tay ta? Ngây thơ đến cực điểm!Vương Hạo Thần luyện thành Toàn Phong kiếm pháp thức thứ hai, bầu trời đã tối đen như mực, hắn liền muốn quay về phòng nghỉ ngơi.

Chỉ là, hắn trên đường đi về, lúc đi ngang qua con suối gần đó, lại phát hiện có một bóng người thon dài đang ngồi trên bờ sông.

Vương Hạo Thần định thần nhìn kỹ, mới nhận ra đó là sư nương Nhạc Thi Dao, trong lúc hắn còn đang chần chờ không biết có nên tới gặp nàng hay không, thì sư nương thanh âm đã truyền vào tai hắn:

-Tiểu Thần Thần! Đến đây với ta một chút a!

Vương Hạo Thần không chần chừ nữa, chậm rãi đi tới ngồi bên cạnh Nhạc Thi Dao.

Đêm hôm nay trăng rất sáng, Vương Hạo Thần có thể nhìn thấy rõ Nhạc Thi Dao tuyệt mỹ dung nhan, đẹp không tỳ vết, dưới ánh trăng, nàng giống như một vị lăng ba tiên tử ngồi bên cạnh hắn.

Thế nhưng, Vương Hạo Thần lại nhìn ra được, trong đôi mắt của nàng, lại ẩn chứa một tia buồn rầu khó nói.

Nhạc Thi Dao trong mắt nổi lên một tia hoài niệm, lúc này khẽ nói:

-Tiểu Thần Thần! Không biết ngươi có hứng thú nghe ta giảng một cái cố sự hay không?

-Sư nương xin cứ nói!

Vương Hạo Thần biết nàng đang có tâm sự, lúc này đạm thanh đáp.

Nhạc Thi Dao hai cánh tay trắng như ngọc nắm lại cùng một chỗ, chậm rãi nói:
-22 năm trước, Ngọc Tiêu Phong tiền nhiệm phong chủ sau một chuyến ra ngoài dạo chơi, mang về tông môn một tiểu nữ hài! Tiểu nữ hài đó sau khi tiến vào tông môn liền biểu lộ ra mình đáng sợ thiên phú, trở thành tông môn trọng điểm bồi dưỡng, mà nàng tu vi, cũng vì thế mang tăng trưởng nhanh như gió! Thời gian qua đi, tiểu nữ hài đó đã trở thành một người thiếu nữ xinh đẹp như tiên nữ hạ phạm, được xem là Thiên Sinh Môn đệ nhất mỹ nữ, đồng thời còn là một đời tuổi trẻ đệ nhất thiên tài, được vô số thiếu niên anh kiệt thậm chí còn có hai vị phong chủ trong tông môn điên cuồng theo đuổi!

-Người thiếu nữ đó vốn chưa có ý định lập gia thất, thế nhưng người tính không bằng trời tính, sư phụ của thiếu nữ đó bị kẻ địch đánh lén, gặp phải trí mạng thương tích, người trước khi lâm chung, đã nói với người thiếu nữ đó rằng sau khi người mât, nàng nhất định phải gả cho Minh Thiên Phong phong chủ Tiêu Hàn Dư! Mới đầu, thiếu nữ đó kịch liệt phản đối, thế nhưng sư phụ nàng lại cương ngạnh dùng tính mạng để ép nàng, lại có trưởng bối bên trên tạo áp lực, rơi vào đường cùng, nàng chỉ có thể chấp nhận thỉnh cầu của sư phụ, để người yên lòng ra đi!

-Thiên Sinh Môn đệ nhất mỹ nhân cùng với Minh Thiên Phong phong chủ khi đó đã trải qua một đời vợ kết làm phu thê, người ngoài đều cảm giác hai người không hợp, thế nhưng cũng ngại cả hai thực lực, cuối cùng không dám ngăn cản! Hai người mặc dù kết làm phu thê, thế nhưng hữu danh vô thực, chỉ có cái vỏ bên ngoài, bên trong lại giống như người dưng nước lã!

Nói đến đây, Nhạc Thi Dao quay mặt sang nhìn Vương Hạo Thần, hỏi:

-Ngươi hẳn là đoán được, thiếu nữ trong câu chuyện này là ai phải không?

Vương Hạo Thần mím môi, gật đầu đáp:

-Đệ tử đoán ra được, người này, tất nhiên là sư nương!

Hắn không nghĩ tới sư nương cùng sư phụ hai người lại có một đoạn cố sự như vậy, đồng thời hắn cũng biết được, hai người kỳ thực không có tình cảm vợ chồng, chỉ có danh nghĩa mà thôi.

Nhất thời, hắn cảm thấy trong lòng chua xót, đối với sư nương chuyện tình có chút thương cảm.

Nàng năm đó chỉ là một cái thiếu nữ 18 tuổi, là cái tuổi đẹp nhất của người con gái, lại phải gả cho một người nam nhân mà mình không hề yêu thương, hơn nữa còn là bị cưỡng ép, đó là một điều đau khổ đến mức nào?

Đúng lúc này, Vương Hạo Thần đột nhiên cảm giác được một cỗ mềm mại không xương thân thể đang tiến vào hắn lồng ngực, vội quay đầu nhìn lại, chỉ thấy sư nương Nhạc Thi Dao không biết từ lâu nào đã dựa sát vào người hắn, đầu gối lên hắn bờ vai, khuôn mặt lộ ra vẻ mệt mỏi cùng khổ tâm.

-Tiểu Thần Thần! Ta mượn bờ vai của ngươi một chút!

Nhạc Thi Dao thanh âm nhẹ nhàng vang lên tại Vương Hạo Thần bên tai.

Vương Hạo Thần cảm nhận nhiệt độ thân thể của người con gái trong ngực, mũi lại ngửi được hương thơm trên người nàng, mặc dù có hơi bối rối một chút, thế nhưng lại không đành lòng đẩy nàng ra, chỉ có thể giữ nguyên tư thế để cho nàng dựa vào vai hắn.

Vương Hạo Thần đang muốn nói chuyện, lại cảm thấy mình vai áo tựa hồ hơi ẩm ướt, sau đó lại nghe được từng tiếng nức nở nhẹ nhè trên vai, trong lòng đột nhiên mềm nhũn.

Hắn chưa bao giờ ngờ được, sư nương sẽ có một ngày cứ như vậy dựa vào hắn mà khóc.

Vương Hạo Thần lúc này mới hiểu được, nữ nhân luôn có những lúc yếu đuối, bình thường không thể hiện ra, là bởi vì họ muốn che dấu đi nổi khổ tâm của mình, lại không muốn biểu lộ ra trước mặt người khác bộ dạng cần che chở của mình, thế nhưng cho dù có khéo léo cho dấu tới đâu, cũng sẽ có một ngày họ sẽ phải thể hiện ra sự mềm yếu của mình.

Sư nương luôn ở bên cạnh chăm sóc hắn, thế nhưng hắn lại không hiểu được nàng trong lòng kỳ thực luôn mang một nổi buồn sâu đậm không muốn cho hắn biết.

Lúc này, nàng đang phát tiết nổi ấm ức những năm gần đây qua những giọt nước mắt trong suốt đang không ngừng trào ra.

Vương Hạo Thần trong lòng xúc động, hai cánh tay không nhịn được theo bản năng đem thân thể mềm mại quyến rũ của Nhạc Thi Dao ôm chặt lấy, để cho hai người thân thể ép sát vào nhau, ý muốn dùng cái ôm của mình an ủi nàng.

Chương 27: Ra ngoài lịch lãm

Nhạc Thi Dao ở ngực hắn càng khóc càng thương tâm, nàng gần mười năm nay phải làm vợ người nàng không hề có tình cảm, hơn nữa còn phải đối mặt với tiếng nói của ngoại nhân, để cho nàng vô cùng khổ tâm, lúc này gặp Vương Hạo Thần không hiểu sao lại muốn dựa vào hắn, thống khoái khóc một hồi.

Lồng ngực rắn chắc của hắn ấm áp, lại mang theo nam tính hơi thở, khiến cho nàng có một loại cảm giác muốn cả đời đều dựa vừa hắn như vậy, đầu nhỏ gắt gao vùi vào Vương Hạo Thần trong lòng, có chút tham lam hưởng thụ hắn hơi ấm.

Mặc kệ những năm qua nàng cố gắng gây dựng hình ảnh, vào lúc này, nàng chỉ muốn thoải mái khóc một lần, đem tâm sự của mình chia sẻ với hắn, lại tận hưởng cảm giác được hắn quan tâm, ôm ấp.

Nàng vào lúc này cũng đã nhận ra, tiểu đồ đệ của nàng đã không biết từ lúc nào chiếm lấy một vị trí không thể thay thế trong lòng của nàng, một vị trí mà từ trước tới giờ chưa có một nam nhân nào tiếp cận được, mà tình cảm của nàng đối với hắn, cũng đã có chút thay đổi, không còn giống như trước hoàn toàn là thầy trò, tỷ đệ nữa.

Nàng không muốn biểu lộ quá mức, thế nhưng lại không cách nào từ trong lồng ngực Vương Hạo Thần rời đi, bởi vì nàng thực sự quá yêu thích cảm giác ấm áp mà hắn mang lại.

Vương Hạo Thần trong lòng ôm ôn hương nhuyễn ngọc, lại say mê hương thơm của nữ tử gần ngay trước mắt, để cho hắn đầu óc đều có chút mộng mị.

Nhạc Thi Dao thân là Thiên Sinh Môn đệ nhất mỹ nhân trong suốt nhiều năm qua, ngay cả khi nàng đã thành thân, trong đám nữ đệ tử hiện nay cũng không có một cái có dung nhan đuổi kịp nàng, Vương Hạo Thần chính là nam nhân đầu tiên cùng nàng thân mật như vậy, nếu để kẻ khác biết được nhất định ghen ghét tới phát điên.

Nhạc Thi Dao khuôn mặt tuyệt mỹ khiến cho hoa nhường nguyệt thẹn, mái tóc đen dài mượt như nhung, làn da trắng ngần như mỡ đông, lúc này ôm chặt Vương Hạo Thần, hai toà ngọc nữ phong vô tình ép sát vào người hắn, lúc mới đầu, Vương Hạo Thần cũng không chú ý lắm, thế nhưng dần dần hắn lại cảm nhận được trước ngực truyền đến từng đợt mềm mại co dãn, trong lòng không hiểu sao lại bốc lên một trận lửa nóng rạo rực.

Vương Hạo Thần ở bên Nhạc Thi Dao lâu như vậy, mặc dù biết sư nương của mình rất đẹp, thế nhưng lại chưa bao giờ có tà niệm với nàng, hôm nay, hai người chung đụng quá gần, nếu như hắn còn không có cảm giác, vậy hắn liền là một cái thái giám rồi.

Chỉ là, đối với chuyện nam nữ Vương Hạo Thần hoàn toàn không có kinh nghiệm, hay có thể nói là dốt đặc cán mai, tất cả hành động đều dựa theo cảm xúc và bản năng mà thực hiện.

Vương Hạo Thần hai cánh tay không tự chủ được từ trên người Nhạc Thi Dao di chuyển lên, một tay ôm lấy nàng thắt lưng, một tay khác nâng lên nàng khuôn mặt, đầu hơi cúi xuống, sau đó liền dưới ánh mắt sững sờ của giai nhân trước mặt, đem môi của mình đặt lên môi thơm đỏ mọng của nàng.

Thời gian tựa hồ bởi vì khung cảnh này mà dừng lại!

Nhạc Thi Dao cả người như hoá đá hồi lâu, mắt phượng mở to nhìn khuôn mặt tuấn mỹ ngay trước mắt, đây là nụ hôn đầu của nàng, lại không có một dấu hiệu báo trước bị cướp mất, nếu là nam nhân dám làm thế với nàng, nàng coi như liều mạng cũng phải đem nó chém giết, thế nhưng đối với Vương Hạo Thần, nàng mặc dù có một chút tức giận, nhưng càng nhiều là thẹn thùng và nhu tình, lại không nhớ tới mình thực lực mạnh hơn hắn không biết bao nhiêu lần, không có dùng lực đẩy hắn ra.

-Thôi, hôm nay liền để tiểu tử này chiếm chút tiện nghi a!

Nhạc Thi Dao nghĩ thầm, lòng nàng rất phức tạp, nửa muốn Vương Hạo Thần tiếp tục, nửa khác lại bởi vì đạo lý thông thường mà trắc trở, thế nhưng nàng trong mắt lại tràn đầy lửa nóng tình ý, cuối cùng không quản nhiều như vậy được nữa, một đôi ngọc thủ vòng qua Vương Hạo Thần cổ, kéo đầu của hắn lại gần mình hơn, môi thơm hơi mở ra, mặc cho nam nhân trước mặt khinh bạc.

Vương Hạo Thần theo bản năng dùng đầu lưỡi tách ra Nhạc Thi Dao hàm răng trắng ngọc, cùng đầu lưỡi của nàng quấn quít cùng một chỗ, nước dịch của nàng ngọt như mật, khiến hắn càng thêm say mê, không ngừng tham lam mút lấy chất lỏng ngọt ngào trong miệng nàng.

Nhạc Thi Dao bị hắn hôn đến đầu óc mơ hồ, chỉ biết nhiệt tình đáp lại, tận hưởng giây phút khó quên này.

Hai người rơi vào trong lửa tình, chiếc hôn kéo dài rất lâu, đến khi cả hai hoàn toàn không còn dưỡng khí mới buông nhau ra, ngồi trên mặt đất nặng nề hít thở không khí.

Vương Hạo Thần con ngươi hiện lên vài tia đỏ tươi, hô hấp dồn dập, hai tay ôm lấy thân thể mềm mại của Nhạc Thi Dao, cơ thể nóng bừng như bị lửa thiêu, đôi môi từ trên môi thơm của nàng trượt xuống nàng cái cổ trắng ngần.

Nhạc Thi Dao vẫn còn lại một chút lý trí, cố nén thân thể cũng động tình, cố gắng đem đầu của Vương Hạo Thần từ trong ngực mình đẩy ra, thở gấp nói:

-Tiểu Thần Thần! Bây giờ còn chưa phải lúc... Vương Hạo Thần nghe nàng nói như vậy, chỉ có thể tạm thời đè nén lại trong lòng hoả diễm, đôi tay không an phận kia cũng dừng lại, chẳng qua là vẫn như cũ ôm lấy Nhạc Thi Dao ngọc thể, cằm đặt lên vai nàng, nặng nề hỏi:

-Sư nương, vì sao dừng lại?

Hơi thở của hắn nóng bỏng phả vào Nhạc Thi Dao cổ ngọc, tựa hồ hận không thể nói cho giai nhân bên cạnh biết, hắn đang rất muốn nàng a!

Nhạc Thi Dao bị hắn lớn mật hành động khiến cho hai má đỏ bừng, trong lòng cũng có xuân ý nhộn nhạo, thế nhưng nàng cũng phải đè xuống, kiên nhẫn giải thích nói:

-Ngươi bây giờ còn quá yếu, nếu ngươi cùng ta... phát sinh chuyện như vậy, để sư phụ biết được, tông môn nhất định không còn chỗ cho ngươi dung thân, đến lúc đó, ta cũng không bảo vệ được ngươi!

Nàng tuy rằng không yêu Tiêu Hàn Dư, coi như yêu nam nhân khác, cũng không tính là phản bội y, thế nhưng hai người vẫn là vợ chồng trên danh nghĩa, hơn nữa nàng biết Tiêu Hàn Dư luôn có ý với mình, nếu để y biết được mình cùng Vương Hạo Thần phát sinh quan hệ tình cảm, hắn nhất định sẽ tiếc hết thảy mà tìm cách giết Vương Hạo Thần, mà nàng tu vi còn kém Tiêu Hàn Dư rất nhiều, khẳng định sẽ không ngăn được hắn.

Vì thế, nàng mặc dù biết mình có tình cảm với Vương Hạo Thần, thế nhưng cũng không muốn cùng hắn phát sinh quá lớn quan hệ, bởi vì nàng là muốn bảo vệ hắn cho tới khi hắn hoặc nàng có đủ thực lực để tự xử lý chuyện của mình.

Hơn nữa, nàng cùng Vương Hạo Thần tiến triển quá mức đột ngột, tình cảm còn chưa rõ ràng đã muốn tiến thêm một bước, như vậy cũng quá vội vàng.

Vương Hạo Thần nghe nàng nói như vậy thì trầm mặc, trong mắt dần dấy lên vẻ kiên định, nắm lấy Nhạc Thi Dao bàn tay mềm mại, nói:

-Sư nương, cho ta thời gian, ta nhất định sẽ trở thành cường giả như sư phụ... không, ta nhất định sẽ vượt qua sư phụ, đủ để khiến tông môn kiêng kị, đến lúc đó, không ai có thể hạn chế tự do của ngươi!

Nhạc Thi Dao cùng Tiêu Hàn Dư kết làm phu thê là bởi vì sư phụ nàng, thế nhưng còn có một nguyên nhân khác, đó là Thiên Sinh Môn cao tầng cường giả tạo áp lực, vì thế nếu Vương Hạo Thần muốn giúp nàng, hắn thực lực ít nhất phải vượt qua Tiêu Hàn Dư, thậm chí là đuổi kịp tông chủ.
Mục tiêu này, không thể không nói là rất khó khăn, thế nhưng vì sư nương, hắn nhất định phải cố gắng hết sức.

Hắn suy nghĩ rất đơn giản, cũng chưa nhận ra tình cảm của mình dành cho Nhạc Thi Dao là gì, trong lời nói chỉ biểu hiện ra hắn ý tứ sẽ giúp nàng bỏ đi cuộc hôn nhân nhạt nhẽo kia, nhưng cũng tỏ ý sẽ cùng nàng ở chung một chỗ.

Nhạc Thi Dao biết hắn suy nghĩ, trong lòng mặc dù có hơi thất vọng, cũng không chấp nhặt với hắn, dù sao Vương Hạo Thần còn quá trẻ, căn bản không hiểu được tình cảm nam nữ như thế nào, vừa rồi chỉ là hành động theo cảm xúc nhất thời.

Lại nói, nàng chẳng phải cũng cần thời gian để xác định tình cảm với hắn sao?

Nhạc Thi Dao nghĩ vậy, liền mỉm cười nhìn Vương Hạo Thần nói:

-Thời gian ngươi khẳng định sẽ có, bất quá không nên ép bản thân quá mức, sẽ không tốt cho việc tu luyện của ngươi!

Vương Hạo Thần gật đầu, ánh mắt hơi loé lên, nói:

-Sư nương, sau ngày hôm nay, ta muốn hạ sơn ra ngoài lịch lãm!

-Ngươi muốn hạ sơn?

Sư nương khẽ cau mày, trầm giọng nói:

-Ngươi tu vi còn thấp, ra ngoài lịch lãm lúc này rất nguy hiểm!

Ra ngoài tông môn rồi, lúc đó chính là phải dựa vào chính mình, thế nhưng Vương Hạo Thần thực lực còn rất nhỏ yếu, thiên hạ người tốt thì ít mà ác nhân thì nhiều, nàng sợ hắn đi ra không được mấy ngày liền gặp nguy hiểm rồi.

Vương Hạo Thần vẫn kiên trì nói:

-Sư nương, ta muốn trở nên cường đại nhanh chóng, không thể chỉ ở trong nhà ru rú tu luyện, như vậy cho dù ta tu vi có tăng lên, tâm cảnh cùng chiến lực cũng sẽ thiếu hụt! Chỉ có ra ngoài lịch lãm, mới có cơ hội tìm được cơ duyên giúp ta nhanh chóng trưởng thành, như vậy hai năm sau Lục Phong đại hội ta mới có khả năng lấy được thứ hạng cao! Sư nương, chuyện này ý ta đã quyết, xin người đừng ngăn cản!

Trước đây hắn còn có chút do dự không biết có nên làm như vậy hay không, thế nhưng bây giờ hắn lại quyết tâm hai năm trước phải có thực lực tham dự Lục Phong đại hội, cũng là đang đặt mục tiêu cho mình, nếu ngay cả Lục Phong đại hội hai năm sau hắn cũng không có tư cách tham gia, vậy cái gì cũng đừng nói rồi.

Sư nương cười khổ, biết cái tính cứng đầu của hắn lại hiện ra, một khi thằng này ý đã quyết thì chín con trâu cũng đừng hòng kéo lại hắn, vì thế nàng chỉ có thể chấp nhận, nói:

-Thôi được rồi! Ý ngươi đã như vậy, ta cũng không tiện nói thêm! Bất quá ngươi ra ngoài tu luyện nhất định phải cẩn thận, nhớ kỹ, thiên hạ lắm người hiểm ác, nếu ngươi gặp chuyện bên ngoài, tông môn cũng sẽ không kịp cứu viện ngươi!

Vương Hạo Thần thấy nàng đồng ý liền mừng rỡ, lại cùng nàng nói chuyện một hồi lâu, mới có chút không bỏ buông Nhạc Thi Dao, quay về chuẩn bị cho chuyến hạ sơn lần đầu tiên của mình.

Chuyến đi sắp tới, hắn muốn đem tu vi của mình tăng mạnh, sau đó mới quay trở về.

Chương 28: Hạ sơn

Vương Hạo Thần mất một chút thời gian để chuẩn bị hành lý cho mình, lại nhờ sư nương Nhạc Thi Dao chuẩn bị giúp mình một ít tông môn nhiệm vụ, bởi vì hắn một chuyến đi này nhất định sẽ tiêu tốn không ít thời gian, nhân tiện có thể đi làm một ít nhiệm vụ để lấy điểm công hiến, đồng thời nhân cơ hội đó tu luyện khả năng thực chiến của bản thân.

Sau buổi tối hôm đó, Vương Hạo Thần cùng Nhạc Thi Dao quan hệ trở nên có chút thay đổi, không còn đơn giản là sư nương cùng đệ tử như trước, lại thêm vào một chút tình cảm mập mờ.

Vương Hạo Thần mặc dù đối với tình cảm nam nữ không rõ ràng lắm, thế nhưng hắn đủ đầu óc để hiểu ra mình tình cảm đối với sư nương không chỉ đơn giản là tôn kính cùng dựa vào như trước, biến hoá này để cho hắn cảm giác có chút không kịp thích ứng.

Còn Nhạc Thi Dao thì lại đang rất hoang mang, bởi vì nàng mặc dù có tình cảm với Vương Hạo Thần, thế nhưng hai người quan hệ sư đồ còn đó, nàng thực sự khó có thể chối bỏ được sự thật này, mà nàng cũng biết, mối quan hệ này sẽ trở thành rào cản lớn nhất giữa mình và Vương Hạo Thần.

Thế nhưng hoang mang thì hoang mang, nàng vẫn tỉ mỉ giúp Vương Hạo Thần chọn lấy nhiệm vụ phù hợp với hắn, đồng thời cũng chọn một ít những vụ có độ khó cao, để cho Vương Hạo Thần sau khi tăng lên tu vi có việc để làm.

Vương Hạo Thần nhìn hơn chục bản thông tin nhiệm vụ trước mà cười khổ không thôi, sư nương đúng là không muốn mình lười biếng đây mà.

Hành lý cùng nhiệm vụ đều đã chọn xong, Nhạc Thi Dao đem một tấm bản đồ được cho Vương Hạo Thần, dặn dò nói:

-Đây là ta trước đây ngẫu nhiên thu được một tấm bảo tàng bản đồ, cái này bảo tàng có lẽ đối với ta không có giá trị gì, nhưng đối với ngươi thì lại là bảo vật vô giá! Nếu ngươi có thể đem cơ duyên ở chỗ đó đạt được, tốc độ tu luyện sẽ tăng lên rất nhiều!

Vương Hạo Thần cẩn thận đem bản đồ cất kỹ, cười nói:

-Đa tạ sư nương!

Sư nương khẽ gật đầu, phất tay nói:

-Tốt rồi, những gì có thể giúp ta đều đã làm, ngươi lần này ra ngoài lịch luyện phải nhớ kỹ, tính mạng là quan trọng, vì thế những lúc quan trọng không cần cậy mạnh, chỉ cần bảo toàn tính mạng là được!

Vương Hạo Thần cười lĩnh hội, đột nhiên hắn tiến lên hai bước, vòng tay ôm chặt lấy Nhạc Thi Dao mềm mại ngọc thể, miệng khẽ nói bên tai nàng:

-Sư nương, người cũng phải bảo trọng!

Nhạc Thi Dao ngọc thể khẽ run lên, khuôn mặt đỏ hồng, trong mắt hiện lên một tia ôn nhu tình cảm, thấp giọng nói:

-Tiểu tử ngốc! Ngươi đã chiếm ta tiện nghi như vậy, nhất định phải bình an trở về a!

Vương Hạo Thần buông ra nàng, mỉm cười nhìn nàng lần cuối, sau đó liền xoay người cất bước đi về phía Thiên Sinh Môn sơn môn.

Nhạc Thi Dao nhìn theo hắn thân ảnh đang mờ dần, trong mắt có không bỏ cùng lo lắng, thế nhưng cũng có một phần chờ mong, muốn được nhìn hắn bộ dạng sau khi trở về sẽ như thế nào.

Nhạc Thi Dao đưa cho Vương Hạo Thần tấm bản đồ kia, vị trí là chỉ Nhai Đình sơn mạch, cách Thiên gần 100 dặm về hướng phía bắc, là một vùng sơn mạch nhỏ tương đối hẻo lánh, cách tông môn khá xa, bình thường cũng ít có tông môn đệ tử đến đó lịch lãm. Bởi vì bọn hắn đã quen việc có tông môn che chở, cho dù ra ngoài tu luyện cũng sẽ không đi quá xa, gặp chuyện phiền phức tông môn cường giả có thể nhanh chóng chạy tới cứu viện.

Thế nhưng Vương Hạo Thần biết cứ ở dưới tông môn cánh chim, vậy hắn sẽ không bao giờ trưởng thành được, chỉ có ra ngoài tìm kiếm thuộc về cơ duyên, đồng thời trải qua sinh tử lịch luyện, mới có thể trở thành chân chính cường giả.

Vương Hạo Thần cũng không biết, ngay ở lúc hắn vừa rời khỏi Thiên Sinh Môn không lâu, ba đạo thân ảnh khác cũng nhanh chóng đuổi theo, một người trong số đó, chính là cùng Vương Hạo Thần có một đoạn ân oán, Lục Phong.

Từ sau khi Chúc Ly bại trận, Hồng Thạch Phong người cũng đã không có xem thường Vương Hạo Thần như trước, vẫn một mực chú ý hắn hành tung, đến hôm nay phát hiện hắn đã ra ngoài lịch lãm, liền lập tức phái người đuổi theo, mà Lục Phong thì xung phong lĩnh đội.

Lục Phong nhìn thấy Vương Hạo Thần từ một tên không thể tu luyện đột nhiên tăng mạnh tu vi, dùng một loại tốc độ như vũ bão đuổi theo hắn, lại liên tiếp mấy lần hành hạ hắn tay chân, trong lòng có thể nói là tức giận vô cùng.

Mục đích của bọn hắn lần này, cũng không phải giáo huấn Vương Hạo Thần đơn giản như vậy, mà là muốn trực tiếp giết chết hắn.

Ở trong tông môn cấm chém giết lẫn nhau, thế nhưng ra bên ngoài rồi, coi như Vương Hạo Thần bị bọn hắn giết chết, cũng không có ai nghi ngờ lên đầu bọn hắn.

Từ điểm đó cũng nhìn ra được, Thiên Sinh Môn nhìn vào thì có vẻ đoàn kết, thế nhưng kỳ thực lại âm thầm nội đấu bên trong, hơn nữa còn là vô cùng kịch liệt, cái này cũng nói lên Lý Thiên Dương con người chỉ ăn ngọt không ăn đắng, vô cùng tàn nhẫn, Vương Hạo Thần bởi vì khiến bọn hắn Hồng Thạch Phong mất mặt vài lần, Lý Thiên Dương liền trực tiếp hạ lệnh ám sát đối phương.

Mặc dù chuyện nhỏ này không phải ý chính của Lý Thiên Dương, thế nhưng Lục Phong bọn người ý định hắn làm sao có thể không biết? Thế nhưng hắn cũng không ra tay ngăn cản, chứng tỏ là ngầm đồng ý.

Vương Hạo Thần cũng không biết sau lưng có người đuổi theo hắn, chỉ dựa theo lộ tuyến đi về hướng bắc.

Thiên Sinh Môn thân là đại tông môn xung quanh phạm vi có vô số thành trì, tiểu trấn đóng giữ, theo lộ tuyến, Vương Hạo Thần vừa rời khỏi tông môn, đi một buổi liền có thể gặp được một cái tiểu trấn, gọi là Hoàng Thạch Trấn.Hoàng Thạch Trấn không lớn lắm, thế nhưng người sống cũng tương đối nhiều, thỉnh thoảng còn có thể gặp được võ giả tán tu.

Vương Hạo Thần lần đầu tiên rời núi đến những nơi như vậy, trong lòng khỏi nói phải có bao nhiêu bỡ ngỡ, đi đâu cũng nhìn cảnh vật xung quanh bằng đôi mắt hiếu kỳ.

Bởi vì hắn dung mạo rất tuấn tú, khí chất lại không dám phàm nhân, vì thế trên đường đồng dạng nhận được không ít ánh mắt quan sát.

Vương Hạo Thần đã đi đường nửa ngày, liền ghé vào một quán ăn nhỏ, kêu một ít món ăn ngồi dùng bữa.

Hắn trước đây đã từng được sư nương giảng qua một ít chuyện ngoài tông môn, vì thế cũng trước khi đi đã nhờ sư nương đem toàn bộ điểm cống hiến còn lại của hắn đổi thành bạc, mặc dù có không nhiều lắm, thế nhưng muốn ăn mấy bữa cơm là không có vấn đề.

Cơm ăn được quá nữa, Vương Hạo Thần đột nhiên phát hiện trước đường phố lại có một đống người đang chen chúc nhau, tính tò mò khiến hắn ngưng thần nhìn kỹ, sau đó liền thấy được một màn để cho hắn phải ngây ngẩn cả người.

Chỉ thấy trên đường chính giữa có một tiểu nữ hài mặc quần áo thô rách rưới đang quỳ gối trước mặt mọi người, trong tay nàng ôm lấy một cái trung niên nữ tử, quần áo đồng dạng rách rưới vô cùng, dung mạo mặc dù xinh đẹp như lại tái nhợt không chút huyết sắc.

Tiểu nữ hài mặc dù bẩn thỉu rách rưới, thế nhưng khuôn mặt lại xinh đẹp vô cùng tự nhiên, hai hàng lông mi dài quyến rũ, mỹ mâu tràn ngập hơi nước, khiến cho người ta thương tiếc trong lòng, mũi cao môi mỏng, nói chung là cực kỳ mỹ lệ, tương lai tất nhiên là một cái mỹ nhân nghiêng nước nghiêng thành.

Người qua đường nhìn thấy dung mạo của nàng, đều thầm khen một tiếng nữ hài thật đẹp.

Lúc này, ở trước mặt tiểu nữ hài cùng người phụ nữ kia là ba cái nam tử thân thể hùng tráng, sau lưng đeo lấy từng kiện vũ khí, rõ ràng là vũ giả.

Ba người khuôn mặt tràn đầy ý dâm nhìn chằm chằm tiểu nữ tử, ánh mắt thô lỗ ở trên người nàng đảo loạn, tựa hồ chỉ hận không thể ngay lập tức lôi nàng lên cùng mình đại chiến một trận.

Một tên trong ba người tham lam nhìn tiểu nữ hài, nói:

-Tiểu cô nương, mẹ của ngươi giữa thanh bạch nhật lấy trộm tiền của chúng ta, chuyện này ba huynh đệ chúng ta không thể tính sổ, ngươi tốt nhất là đi theo chúng ta đi thôi, dùng thân thể của ngươi trả nợ cho mẹ của ngươi a!

-Nói bậy! Ta cùng mẫu thân tuy là nghèo đói, thế nhưng chưa từng cướp bóc của ai! Hơn nữa mẫu thân của ta chỉ là một người bình thường, làm sao có khả năng ở dưới mắt các ngươi cướp đồ, các ngươi rõ ràng là ngậm máu phun người!

Tiểu nữ hài căm hận nhìn hắn, không gì sánh được phẫn nộ hét.

Mọi người xung quanh ánh mắt đồng tình nhìn nàng một cái, bọn họ từng nhiều lần gặp qua mẹ con bọn họ, biết rằng hai người đều là người trung thực, rất được mọi người quý mến, đồng thời cũng biết là ba người kia là đang vu khống hãm hại hai mẹ con bọn họ.

Thế nhưng bọn họ cho dù biết như vậy, cũng không dám ra mặt nói giúp, bởi vì ba người kia có vũ giả tu vi, phàm nhân trong mắt bọn hắn giống như con kiến hôi, người bước ra khẳng định sẽ bị ba người đánh chết.

Chương 29: Hùng thị ba huynh đệ

A? Vậy ý của ngươi là ba huynh đệ chúng ta đang nói dối vu khống ngươi? Thật đúng là to gan, trước mặt mọi người lại dám bịa chuyện hoang đường!

Một cái nam tử khác nghe nàng nói như vậy không chỉ không giận mà còn cười lạnh, nghiền ngẫm nhìn nàng mà nói.

-Đại ca! Nữ hài này không được trưởng bối dạy dỗ như vậy, lại dám vu khống chúng ta, tội không thể tha thứ! Nhất định phải bắt nàng về hảo hảo dạy dỗ một phen a!

Nam tử kia quay sang nói với nam tử đứng chính giữa ba người, cũng là bọn họ đại ca.

-Nhị đệ nói rất đúng!

Tên đại ca kia gật đầu cười nói, ánh mắt nhìn tiểu nữ hài tràn ngập dục vọng.

Ba huynh đệ hắn làm chuyện ác đã lâu, hôm nay trên đường vô tình gặp được tiểu nữ hài mẫu thân, thấy nàng dung mạo xinh đẹp liền nổi tà niệm, giả vờ cùng nàng nói chuyện một hồi, sau đó liền diễn một tuồng kịch, vừa ăn cắp vừa la làng, vu khống cho nàng là trộm tiền của bọn hắn, muốn đem nàng mang đi.

Phụ nhân hiển nhiên là chống trả quyết liệt, cuối cùng bị bọn hắn lỡ tay đả thương, mặc dù ba người không phải cố ý, thế nhưng một phàm nhân nào có thể chịu được vũ giả lực lượng, vì thế phụ nhân lập tức trọng thương hấp hối.

Ba người bọn hắn còn đang tiếc rẻ, lại nhìn thấy tiểu nữ hài chạy tới tìm mẫu thân của mình, phát hiện nàng dung mạo so với phụ nhân còn xinh đẹp hơn, trong lòng tà hoả lại nổi dậy.

Rất hiếm khi gặp được nữ hài cực phẩm như vậy, bọn hắn ý muốn sau khi đem nàng chộp vào tay nhất định phải thoả thích hưởng thụ một phen, giúp bọn hắn thoả mãn dục tính.

Hai người kia hiểu ý nhìn hắn một cái một, cất bước đi đến gần tiểu nữ hài cùng phụ nhân kia.

Tiểu nữ hài trong nháy mắt kinh hoảng, vội vàng hướng mọi người xung quanh cầu cứu nói lớn:

-Xin các vị ra tay cứu giúp chúng ta mẹ con, sau này tiểu nữ nhất định sẽ dùng thân báo đáp!

Nàng cũng là rơi vào đường cùng rồi, nếu như thân thể của nàng rơi vào trong tay ba người kia, kết cục nhất định sẽ bi thảm vô cùng, như vậy còn chẳng thà đem nó giao cho người khác, ít nhất cũng sẽ không trở thành đồ chơi trong tay bọn họ.

Thế nhưng tiểu nữ hài thực sự phải thất vọng rồi, bởi vì những người xung quanh tất cả đều là phàm nhân, thực sự không có ai muốn chết mà đi ra giúp mẹ con bọn họ.

Hai nam tử kia đắc ý nhìn xung quanh một chút, cười ha hả đi tới tại nữ hài trước mặt, một người một tay bắt lấy nàng bả vai, đem nàng khống chế.

Tiểu nữ hài kịch liệt dãy dụa, thế nhưng làm thế nào cũng không thoát được cánh tay giống như kìm sắt của người kia.

Lúc này, thanh âm của tên đại ca lại truyền tới:

-Bắt luôn cái kia phụ nhân, mặc dù hơi lớn tuổi một chút, bất quá hương vị khẳng định không tệ!

Thực ra cũng chẳng cần hắn phải nói, tên còn lại sớm đã đi tới phụ nhân bên người, một cánh tay nhấc lên nàng thân thể, phụ nhân lúc này đã trọng thương gần chết, căn bản không còn sức lực hay ý thức để phản kháng, thân thể sụi lơ nằm vật trên vai tên nhị ca.

Tiểu nữ hài nhìn thấy mẫu thân bị khinh bạc, hơn nữa khoé miệng còn chảy ra từng dòng máu tươi, hai mắt liền đỏ lên, không ngừng gào khóc van xin mà nói:-Không... không, cầu xin các người buông tha mẹ của ta! Ta nhất định sẽ làm trâu làm ngựa cho các người, cầu các người buông tha nàng a!

Nàng nhìn ra được, mẫu thân đã cận kề cái chết, sức lực không còn tí nào, nếu còn bị mấy cái nam nhân kia chà đạp, nàng khẳng định sẽ không tránh khỏi cái chết.

Thế nhưng nàng gào thét, chỉ đổi lấy mấy tên nam tử khoái trá tiếng cười.

Đúng vào lúc tiểu nữ hài đã tuyệt vọng, từ phía sau đám người bỗng truyền đến một đạo lạnh như băng thanh âm:

-Đường đường là vũ giả, lại đi khi dễ phàm nhân, các ngươi tâm đúng là bị chó ăn rồi hay sao?

Mọi người nghe được đạo thanh âm này, khuôn mặt nhất thời sửng sốt, vội quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một thanh niên dung mạo tuấn mỹ vô song đang từ trong quán ăn bước ra, vẻ mặt lạnh lùng nhìn cái kia ba huynh đệ.

Người này không phải ai khác chính là Vương Hạo Thần, chuyện vừa rồi hắn đã chứng kiến toàn bộ, coi như là người ngu cũng có thể nhìn ra là ai đúng ai sai, mà Vương Hạo Thần mặc dù không quá ưu thích xen vào chuyện người khác, thế nhưng hắn lại nhìn không được ba người kia đồi bại hành động, lại đối với tiểu nữ hài kia tình cảnh có chút cảm động, đồng thời thưởng thức nàng trung nghĩa tính cách, vì thế mới quyết định đi ra ngăn cản ba người kia.

Ba huynh đệ kia không ngờ lại bị người cản đường, trong lòng căm tức, đang muốn ra tay giáo huấn đối phương, lại nhìn thấy Vương Hạo Thần trên áo có biểu tượng của Thiên Sinh Môn, lập tức hoảng sợ.

Thiên Sinh Môn ở khu vực này chính là vô thượng tồn tại, không người dám chọc, mà Thiên Sinh Môn đệ tử ra ngoài tu luyện cũng rất ít khi bị người ngoài nhắm vào, bởi vì ai cũng không muốn đắc tội quái vật lớn như Thiên Sinh Môn.

Ba huynh đệ bọn hắn, trên giang hồ được gọi là Hùng thị tam đạc ác thiếu, trước giờ việc ác vô số, thế nhưng khi nhìn thấy Vương Hạo Thần là Thiên Sinh Môn đệ tử, trong lòng cũng lập tức sinh ra thối ý.

Mặc dù đối với tiểu nữ hài cùng phụ nhân kia bọn hắn có rất lớn dục vọng, thế nhưng suy nghĩ kỹ càng, vì hai cái nữ nhân mà đắc tội Thiên Sinh Môn đệ tử thì thực sự không đáng.

Vả lại, Thiên Sinh Môn đệ tử khả năng không có tại nơi này dừng lại lâu, đợi hắn đi khỏi, hai nữ nhân kia chẳng phải lại là bọn hắn thịt cá trên thớt rồi hay sao?-Được rồi, xem như các ngươi gặp may!

Hùng Đại đối với hai tên đệ đệ phất tay, ý bảo bọn hắn thả người.

Hùng Nhị, Hùng Tam mặc dù không cam tâm, thế nhưng cũng biết được nặng nhẹ, đành phải đem tiểu nữ hài cùng phụ nhân thả xuống, bất quá ánh mắt lại âm độc nhìn qua hai nàng một chút, tựa như muốn nói: đợi Thiên Sinh Môn đệ tử kia đi mất, các ngươi nhất định sẽ trở thành bọn lão tử trên giường đồ chơi!

Tiểu nữ hài tuổi còn nhỏ, thế nhưng lại rất sáng dạ, nhìn ra được ba người ý tứ, trong lòng sợ hãi, các nàng mặc dù tạm thời thoát được lúc này, thế nhưng khi Thiên Sinh Môn đệ tử kia đi rồi, chờ đón các nàng vẫn sẽ là địa ngục trần gian.

Hùng thị ba huynh đệ đang muốn rời đi, Vương Hạo Thần thanh âm đột nhiên từ phía sau truyền đến:

-Ta cho các ngươi đi rồi sao?

Hùng Đại chau mày, con ngươi dần biến lạnh, xoay người lại nhìn Vương Hạo Thần nói:

-Tiểu tử! Ba huynh đệ chúng ta cho Thiên Sinh Môn một bộ mặt, không muốn động tới ngươi, ngươi đừng có không biết tốt xấu!

Hắn nhìn ra được, Vương Hạo Thần tu vi chỉ có Tam Tinh Vũ Đồ, bọn hắn ba người thì có Hùng Nhị, Hùng Tam là Tứ Tinh Vũ Đồ, bản thân hắn càng là một vị Ngũ Tinh Vũ Đồ thực lực mạnh mẽ, nếu không phải cố kỵ Thiên Sinh Môn, bọn hắn đã sớm muốn ra tay diệt sát Vương Hạo Thần.

Vương Hạo Thần cười nhạt, đạm thanh nói:

-Các ngươi cho Thiên Sinh Môn mặt mũi có quan hệ gì đến ta? Các ngươi muốn thả ta đi, thế nhưng ta lại muốn mượn đầu của các ngươi dùng một lát a!

Hắn làm sao có thể không nhìn ra ba người này ý tứ, chính là muốn đợt hắn rời đi, sau đó trút giận lên tiểu nữ hài kia cùng mẫu thân của nàng, vì thế hắn cũng không phải là muốn đuổi ba người đi, mà là muốn tại nơi này chém giết bọn họ.

Hùng thị ba huynh đệ nghe hắn nói như vậy, sắc mặt liền triệt để âm trầm, biết được ngày hôm nay khó tránh khỏi một trận chiến, bọn hắn tuy là e ngại Thiên Sinh Môn, thế nhưng nếu như thật không có cách, cũng chỉ có thể trước tiên giết chết tiểu tử trước mắt, sau đó nhanh chóng đào tẩu, Thiên Sinh Môn hẳn cũng không rảnh tới mức bởi vì một tên nho nhỏ đệ tử mà truy sát bọn hắn đến chân trời góc biển đi?

Dù sao, tiểu tử trước mắt này đã không muốn buông tha bọn hắn, tiếp tục chạy không có ý nghĩa, vậy chẳng bằng đem y giết đi rồi nói!

Thế nhưng, bọn hắn cũng phải ra tay nhanh gọn, bởi vì nếu kéo dài lâu, sẽ dẫn đến Thiên Sinh Môn những cái khác đệ tử, vậy thì không xong rồi.

Hùng Đại đưa mắt ra dấu với Hùng Nhị, Hùng Tam, ba người ở chung lâu năm, nhìn thấy ám hiệu liền hiểu ngay ý tứ của đối phương, mỗii cái liền âm thầm gật đầu.

-Đã như vậy... chúng ta chỉ có thể lấy mạng của ngươi rồi nói sau!

Hùng Đại sắc mặt nhìn về phía Vương Hạo Thần lập tức biến thành dữ tợn, một tay gỡ xuống vẫn đeo sau lưng trường đao, sau đó một đao vung lên, hoá thành kinh khủng đao mang hướng Vương Hạo Thần trảm đến.

Hùng Đại thân là Ngũ Tinh Vũ Đồ, đối với thực lực của mình rất tự tin, cho rằng một đao này của mình đã thừa sức lấy mạng Vương Hạo Thần tu vi chỉ có Tam Tinh Vũ Đồ.

Chương 30: Trảm Sát

Vương Hạo Thần tự nhiên sớm đã ngờ tới chuyện này, ánh mắt nhìn thế đao Hùng Đại giết tới hoàn toàn không có chút sợ hãi, một tay đem Tử Lam Kiếm đeo trên lưng rút ra, một kiếm tuỳ ý bổ đi ra, kiếm quang rực rỡ loé lên, không chút kiêng kị cùng Hùng Đại trường đao chính diện đối kháng.

-Keng!

Một đạo kim thiết va chạm thanh âm vang lên, Hùng Đại thân ảnh bị Vương Hạo Thần chấn cho liên tiếp lùi về phía sau, trường đao trong tay kém một chút liền rơi xuống đây.

Hùng Đại khuôn mặt biến thành kinh hãi, hắn thế nào cũng không nghĩ tới, nam tử tuấn mỹ như tiểu bạch kiểm trước mắt lại có lực lượng kinh khủng như vậy, tuy chỉ có Tam Tinh Vũ Đồ tu vi, thế nhưng lại vượt xa hắn Ngũ Tinh Vũ Đồ lực lượng.

Kỳ thật cái này cũng không có gì quái lạ, Vương Hạo Thần sau khi tu thành Viêm Lôi Quyết, lực lượng cơ bản của hắn cũng đã vượt qua bình thường Ngũ Tinh Vũ Đồ, Hùng Đại mặc dù là Ngũ Tinh Vũ Đồ tu vi, thế nhưng hắn chỉ là một cái tán tu, không có được cao cấp vũ kỹ, chỉ dựa vào một thân man lực thuần tuý, vì thế tự nhiên không phải là Vương Hạo Thần chi địch.

-Cùng tiến lên giết hắn!

Hùng Đại biết rõ lần này chính mình gặp phải đại tông môn thiên tài yêu nghiệt loại kia đệ tử, trong lòng không còn dám xem thường Vương Hạo Thần, trước mắt, chỉ có thể liên thủ với Hùng Nhị, Hùng Tam mới có cơ hội chém giết địch thủ.

-Muốn lấy nhiều khi ít?

Vương Hạo Thần cười lạnh một tiếng, năm ngón tay nắm lại thành quyền, thi triển ra Phục Hổ Quyền, một quyền đánh về phía Hùng Đại.

Vương Hạo Thần đơn thuần lực lượng đã vượt qua bình thường Ngũ Tinh Vũ Đồ, lúc này lại thi triển ra Phục Hổ Quyền, coi như là Ngũ Tinh Vũ Đồ bên trong cường giả, cùng không dám cùng hắn ngạnh kháng.

Hùng Đại không kịp né tránh, đành phải vung đao trảm ngang một cái, lần nữa cùng Vương Hạo Thần so đấu lực lượng.

-Ầm!

-Phốc!

Hai người tu vi chênh lệch hai tiểu cảnh giới, thế nhưng Vương Hạo Thần nguyên khí so với Hùng Đại thì hùng hậu hơn nhiều, một lần va chạm này, Hùng Đại thân hình lại hướng về phía sau bạo lui mấy chục bước, sắc mặt tái nhợt phun ra một ngụm máu tươi, trên người xuất hiện thương thể.

-Vũ Phong Thức!

Vương Hạo Thần không muốn dây dưa với bọn hắn, trực tiếp thi triển ra Toàn Phong kiếm pháp thức thứ nhất Vũ Phong Thức, chân đạp bộ pháp, thân ảnh như quỷ mị hiện ra, một kiếm đâm về phía Hùng Tam yết hầu.

Toàn Phong kiếm pháp chí nhanh chí giản, Vương Hạo Thần lúc này thi triển ra Vũ Phong Thức một kiếm, coi như Ngũ Tinh Vũ Đồ đều sẽ hoa mắt váng đầu, Hùng Tam chẳng qua chỉ mới vừa bước vào Tứ Tinh Vũ Đồ, căn bản chỉ kịp nhìn thấy nhìn một đạo kiếm quang rực rỡ, sau đó ngay cả vũ khí cũng không kịp tháo xuống, liền bị Vương Hạo Thần trong tay Tử Lam Kiếm một kiếm đâm xuyên yết hầu.

Máu tươi lập tức bắn ra như mưa!

-A...

Hùng Tam chỉ kịp phát ra một tiếng hét thảm, máu tươi từ yếu hầu cuồng phun đi ra, sinh cơ trong mắt nhanh chóng tiêu thất, dần trở thành một cỗ thi thể lạnh băng.

Một kiếm diệt sát Tứ Tinh Vũ Đồ!Giờ khắc này, Hùng Đại cùng Hùng Nhị hai mắt con mắt đều mở to hết cỡ, trong lòng không cách nào tin được tam đệ nhiều năm cùng mình làm chuyện ác đầy rẫy, nay lại đột nhiên chết đi như vậy, hơn nữa còn là chết ở trong tay một cái tu vi chỉ có Tam Tinh Vũ Đồ thiếu niên.

Kinh ngạc qua đi, hai người trong lòng lập tức nổi lên kinh thiên lửa giận, hai mắt đều đỏ quát lớn:

-Dám giết tam đệ ta, ngươi muốn chết!

Hùng Nhị dẫn đầu xuất thủ, hắn vũ khí là một thanh trường côn, tu vi so với Hùng Tam mạnh hơn mấy phần, là đạt tới Tứ Tinh Vũ Đồ đỉnh phong, lúc này một gậy toàn lực đập đi ra, đỉnh đầu hướng Vương Hạo Thần cuồng đánh đi tới.

Mà Hùng Đại cũng không cố kỵ nữa, một tay dẫn theo trường đao hướng Vương Hạo Thần bên còn lại giết tới, thế đao cực kỳ hung hãn, lực lượng so với Hùng Nhị còn phải mạnh hơn nhiều.

Bất quá, mấy cái tán tu như bọn hắn một thân lực lượng tuy có, thế nhưng lại không biết vận dụng như thế nào để phát huy ra hiệu quả tốt nhất, cũng không có tu luyện vũ kỹ, vì thế trong mắt Vương Hạo Thần bọn họ chẳng khác nào hai cái tiểu hài tử lực lưỡng đang nhảy nhót vậy.

Đối mặt hai cái mãng phu như vậy, Vương Hạo Thần coi như không đem Viêm Lôi Quyết thi triển, cũng có thể nhẹ nhõm chém giết bọn hắn.

Khoé miệng hơi nhếch lên, hắn thân ảnh lập tức giống một đầu linh xà tránh sang một bên, để cho hai người công kích thất bại, đồng thời, Vương Hạo Thần một kiếm cũng thuận thế trảm qua, hướng Hùng Nhị thắt lưng chặt tới.

Hùng Nhị cảm thấy đôi mắt có chút hoa lên, hắn thật không hiểu nổi, Vương Hạo Thần tu vi so với hắn thấp một cái tiểu cảnh giới, thế nhưng tốc độ vì sao lại nhanh tới không hợp thói thường như vậy, dựa vào hắn năng lực cũng chỉ kịp nhìn thấy một đạo tàn ảnh, sau đó phát hiện ra nơi thắt lưng có kiếm phong ùa tới, lúc này mới hoảng hốt quay đầu lại, trường côn trong tay toàn lực vung lên, hoá thành côn ảnh đánh loạn bốn phía.

Thế nhưng Vương Hạo Thần trong tay Tử Lam Kiếm lại giống như một đầu cá trạch trơn trượt, mặc cho trường côn cuồng công như thế nào, đều không thể đánh trúng thân kiếm dù chỉ một lần.

-Phốc!

Tử Lam Kiếm mang theo kinh người lực lượng, một kiếm trảm vào Hùng Nhị nơi thắt lưng, đem hắn cả chém làm hai khúc, máu tươi như suối bắn ra, nhuộm đỏ cả nền đất.Hùng Nhị bị giết về sau, Hùng Đại cũng thấy được kết quả, biết mình nếu không trốn e rằng cũng không thoát khỏi cái chết, vì thế lập tức quay đầu bỏ chạy thục mạng, ngay cả quay đầu lại nhìn xem hai vị đệ đệ của mình một lần cũng không có.

Thế nhưng Vương Hạo Thần sớm đã chú ý đến hắn, làm sao lại để Hùng Đại chạy thoát, chỉ thấy hắn cánh tay vung lên, Tử Lam Kiếm trong tay hoá thành một luồng kiếm quang đuổi theo Hùng Đại, trực tiếp xuyên thủng hắn lồng ngực, đem hắn đóng đinh trên mặt đất.

Trước khi chết, Hùng Đại trong lòng khắp nơi đều là hối hận, bất quá đã không có chỗ dùng.

Ác nhân làm việc ác tất có quả báo, lý lẽ này hoàn toàn chính xác, ít nhất là trong hôm nay.

Vương Hạo Thần đối với việc đánh chết Hùng thị ba huynh đệ không có bao nhiêu đắc ý, bởi vì ba người này thực lực coi như cộng lại chung một chỗ cũng vẫn kém xa không lâu trước đây bại trong tay hắn Chúc Ly, hắn nếu là không thắng được bọn họ, vậy còn không bằng tìm đậu hủ đập đầu chết cho rồi.

Mọi người xung quanh vẻ mặt không thể tin chứng kiến tất cả, bọn họ thật không nghĩ tới, Hùng thị ba huynh đệ vậy mà lại chết trong tay một cái thanh niên trẻ tuổi như vậy, hơn nữa là hoàn toàn không có lực phản kháng mà bị chém giết.

Bất quá cái này cũng khiến bọn họ vui mừng, bởi vì từ bây giờ ít nhất sẽ không bị mấy tên ác bá kia ức hiếp nữa.

Vương Hạo Thần đem túi càn khôn của Hùng thị ba huynh đệ thu vào tay, sau đó quay sang nhìn tiểu nữ hài đang quỳ dưới đất, nghĩ ngợi một chút, đem một cái bao chứa đầy bạc đưa cho nàng, nói:

-Cầm đi đi! Chút bạc này tuy không thể trong nháy mắt để cho ngươi giàu có, thế nhưng cũng có thể cho ngươi cùng mẫu thân sau này có một chút vốn làm ăn!

Nói rồi, hắn cũng không định nán lại, chuẩn bị xoay người rời đi, thế nhưng vạt áo vào lúc này đột nhiên bị một bàn tay nhỏ bé níu lại, khiến cho hắn khẽ cau mày nhìn lại, chỉ thấy tiểu nữ hài kia đang nắm lấy vạt áo của hắn, thanh âm có chút run rẩy đáng thương mà nói:

-Cầu... cầu vị đại nhân này cứu mẫu thân của ta a!

Vương Hạo Thần nhìn tiểu nữ hài bộ dáng này, trong lòng không hiểu sao lại không có cách từ chối nàng, bởi vì hắn trước đây, cũng giống như nàng, không có thực lực, chỉ có thể nhận người ức hiếp, bất quá hắn so với nàng phải may mắn rất nhiều, bởi vì hắn còn có sư nương bảo vệ, còn tiểu nữ hài này cùng mẫu thân của nàng lại chỉ có thể dựa vào nhau mà sống.

Vương Hạo Thần đi tới phụ nhân bên người, kiểm tra nàng thương thể một chút, lông mày hơi giãn ra, người phụ nữ này thương thể tuy nặng, trong mắt thường nhân là khó có thể sống tiếp, thế nhưng đối với hắn cũng không có gì đáng ngại.

-Yên tâm, mẫu thân của ngươi không có chuyện gì!

Vương Hạo Thần mỉm cười xoa đầu tiểu nữ hài, giọng chấn an nói.

Nụ cười của hắn, tựa như gió xuân ấm áp, để cho tiểu nữ hài trong lòng không hiểu sao lại an bình, tin tưởng hắn.

Vương Hạo Thần đem phụ nhân đỡ dậy, nhìn tiểu nữ hài hỏi:

-Nhà ngươi ở đâu?

Tiểu nữ hài vội vàng dẫn đường, đem Vương Hạo Thần dẫn tới một ngôi nhà tồi tàn cuối Hoàng Thạch Trấn, trong nhà chỉ có mấy thứ đồ vật đơn giản cùng một cái giường gỗ, Vương Hạo Thần đem phụ nhân đặt trên giường, sau đó lấy ra mấy viên đan dược trị thương chiếm được từ trong túi càn khôn của Hùng thị ba huynh đệ để cho nàng ăn vào, sau đó lại truyền vào nàng cơ thể một ít nguyên khí, trợ giúp nàng khôi phục thương thể.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau