NGHỊCH THẾ VŨ THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Nghịch thế vũ thần - Chương 221 - Chương 225

Chương 221: Thiên thanh đạo quyết

Lục Như Âm nhìn thấy Sở Thanh Tiêu dễ dàng ngăn lại thế công của mình, nhưng trên mặt lại không có một tia không vui, ngược lại còn cười lớn một tiếng, nói:

- Ha ha! Giấu đầu lộ đuôi, ngươi đến cả tu vi cũng không bằng ta, cũng muốn khiến ta nhượng bộ?

Sở Thanh Tiêu không động thủ, Lục Như Âm nhìn không ra tu vi của hắn, thế nhưng hắn vừa động, liền để lộ ra tu vi chỉ có Thất Tinh Vũ Sư, mặc dù nhìn qua thâm hậu hơn Tiêu Ngọc Huyên hay Chu Thông rất nhiều, thế nhưng lại không đủ khiến Lục Như Âm kiêng kị.

Xem ra, lời nói của mấy vị sư huynh kia đúng là không thể tin hoàn toàn.

Chu Thông nghe nàng nói vậy, liền vội vàng đưa mắt nhìn Sở Thanh Tiêu, phát hiện khí tức trên thân của hắn xác thực chỉ có Thất Tinh Vũ Sư cảnh giới, trong lòng không khỏi nao nao, trước đây khá lâu hắn đã gặp qua Sở Thanh Tiêu một lần, lúc đó người sau cũng là tu vi này, chỉ là đã qua lâu như vậy, lấy thiên phú của đối phương làm sao một chút tiến bộ cũng không có?

Tiêu Ngọc Huyên khẽ thở dài, nàng tự nhiên là có thể đoán được Sở Thanh Tiêu tu vi trì trệ không tiến, chỉ sợ chín phần là bởi vì trong lòng có khúc mắc đi...

- Ta đến ngăn lại nàng, những người khác, các ngươi tự giải quyết!

Sở Thanh Tiêu khẽ nói, sau đó liền tiến về phía trước, cùng Lục Như Âm đối mặt.

- Chỉ là Thất Tinh Vũ Sư cũng đánh với ta một trận! Không thể không nói, ngươi rất có gan!

Lục Như Âm trong lòng đối với Sở Thanh Tiêu không còn kiêng kị, lúc này khẽ cười gằn một tiếng, cũng tiến lên mấy bước, trên thân có một cỗ cường đại kiếm khí điên cuồng bùng nổ, khiến nàng nhìn qua tựa như một vị thiếu nữ kiếm tiên.

Lục Như Âm chủ tu kiếm đạo, nay kiếm đạo cảnh giới đã bước vào Lưỡng Trọng Kiếm Ý cảnh giới, kiếm đạo thiên phú tương đương không tầm thường.

- Kiếm Xuất Bồng Lai!

Lục Như Âm chân đạp bộ pháp, chớp mắt đã đi tới trước mặt Sở Thanh Tiêu, một kiếm nhanh như chớp đâm ra, vô số đạo kiếm hiển hóa mà đến, tựa như mãn thiên hoa vũ.

Sở Thanh Tiêu ung dung không vội, chỉ thấy hắn duỗi ra cánh tay, một chưởng nhẹ nhàng vỗ ra.

- Muốn chết!

Lục Như Âm thấy được động tác của hắn, trong lòng không khỏi cười lạnh.

Kiếm của nàng, là nhị phẩm huyền khí bảo kiếm, Sở Thanh Tiêu lại dám dùng tay không đón đỡ, đây không phải muốn chết thì là gì?

Thế nhưng ngoài dự đoán của nàng, Sở Thanh Tiêu không có ý định cùng nàng đấu cứng, ngay vào lúc chưởng kiếm sắp đụng nhau, hắn liền lập tức biến chiêu, cỗ tay hơi vặn, một chưởng đánh lên thân kiếm.

- Thái Cực Quyển!

Sở Thanh Tiêu tâm niệm vừa động, chưởng kình nơi tay lập tức phát động, nhẹ nhàng đẩy đi một kiếm của Lục Như Âm.

Không chỉ có kiếm, ngay cả kiếm khí của đối phương đều bị hắn đẩy đi, trực tiếp tán loạn.

- Tá kình võ kỹ?Lục Như Âm sắc mặt không thay đổi, thua một chiêu không có nghĩa là thua cả trận.

- Truy Phong Tuyệt Ảnh!

Lục Như Âm biến chiêu, một kiếm nối tiếp một kiếm liên tục đâm ra, kiếm sau nhanh hơn kiếm trước, kiếm khí bàng bạc tỏa ra tứ phương, đem Sở Thanh Tiêu vây vào giữa.

- Sơn Như Cự Lãng!

Sở Thanh Tiêu song chưởng đẩy ra, chưởng kình liên miên bất tuyệt, thủ như tường đồng vách sắt.

Lượng lớn nguyên khí tựa như hóa thành từng đợt sóng lớn, liên kết cùng một chỗ tạo thành lớp phòng thủ vững chắc.

Chưởng pháp hắn tu luyện, tên gọi là Thái Thanh Bát Quái Thủ, cương nhu tịnh tế, chưởng pháp chế nhân, uy lực kinh người.

Kiếm chiêu của Lục Như Âm vô cùng đáng sợ, bình thường Thất Tinh Vũ Sư sớm đã không chịu nổi, không ngờ Sở Thanh Tiêu lại có thể ung dung ứng phó, nhìn qua còn có vẻ dư lực.

- Bộc Phá Cửu U!

Lục Như m biết rõ công kích bình thường không làm gì được đối phương, trực tiếp dùng một chiêu mạnh nhất trong Bạo Sát Kiếm Pháp, một kiếm tựa như kinh hồng đâm ra, vô số kiếm khí hội tụ nơi mũi kiếm, trong lúc mơ hồ tựa như hóa thành một đạo khổng lồ kiếm ảnh, khí thế không gì cản nổi, rốt cuộc thành công xuyên phá phòng ngự của Sở Thanh Tiêu.

- Lãng Thao Thiên!

Sở Thanh Tiêu song chưởng đánh ra, chưởng lực tựa như sóng thần, hùng hậu mà ổn định, trực tiếp phá tan kiếm khí của Lục Như Âm, đem nàng đánh lui.
Lục Như Âm sắc mặt cuối cùng lộ ra một tia ngưng trọng, đối phương thực lực mạnh hơn nàng tưởng rất nhiều, đặc biệt là một chưởng cuối cùng kia, chấn đến tay cầm kiếm của nàng tê dại.

Sở Thanh Tiêu võ kỹ cương nhu tịnh tế, lúc phòng thủ thì nhu nhuyễn như bông đẩy đi toàn bộ công kích của nàng, lúc tấn công thì trong nhu có cương, hùng hồn bá đạo, ép nàng xuống hạ phong.

Xem ra, Sở Thanh Tiêu người này không phải chỉ có hư danh, khó trách mấy vị sư huynh của nàng lại nhắc nhở nàng không nên chọc đến hắn.

Lục Như Âm không muốn dây dưa tiếp, vì thế quay đầu lại nhìn Hồng Thạch Phong chúng đệ tử, đối với bọn hắn trừng mắt nói:

- Các ngươi đến đây là để xem kịch sao? Còn không mau xuất thủ?

Ý định của nàng rất rõ ràng, Sở Thanh Tiêu nàng không dễ giải quyết, bất quá Minh Thiên Phong và Hồng Thạch Phong quân số chênh lệch quá nhiều, nếu như toàn diện khai chiến, phần thắng chắc chắn thuộc về bọn hắn.

Chỉ cần Hồng Thạch Phong chúng đệ tử giải quyết xong Minh Thiên Phong chúng đệ tử sau đó liên thủ với nàng giải quyết Sở Thanh Tiêu, vậy liền không còn gì phải lo lắng.

Hồng Thạch Phong chúng đệ tử nghe nàng nói mới sực tỉnh, rối rít gật đầu, tế ra binh khí hướng Minh Thiên Phong đoàn đội giết tới.

- Đánh!

Chu Thông biết rõ một trận chiến này là không thể tránh khỏi, tuy rằng thực lực hai bên cách xa, bất quá đã không thể không đánh.

Lại nói, trận chiến này thắng bại, chủ yếu là phụ thuộc vào đám người có chiến lực mạnh nhất như bọn hắn, chỉ còn một trong số bọn hắn có thể nhanh chóng giải quyết đối thủ của mình, liền có thể lập tức thay đổi cục diện.

- Lăng Tu! Ta tới gặp ngươi một lần!

Chu Thông gọi ra một thanh màu đen cự phủ, khí thế khóa chặt một tên nam tử có tu vi Thất Tinh Vũ Sư của Hồng Thạch Phong đội ngũ, hai người trong nháy mắt liền chiến thành một đoàn.

Tiêu Ngọc Huyên cũng lập tức cùng với một gã đệ tử tu vi Thất Tinh Vũ Sư khác của đối phương giao thủ, thực lực nàng so với Chu Thông còn mạnh hơn, càng có hi vọng có thể trong thời gian ngắn giải quyết kẻ địch.

Sở Thanh Tiêu khẽ liếc tràng chiến xung quanh mình một chút, không khỏi thở dài, Minh Thiên Phong thực lực quả thực quá yếu, đối đầu với Hồng Thạch Phong căn bản là lực bất tòng tâm.

Đã như vậy, hắn chỉ có thể tốc chiến tốc thắng.

Sở Thanh Tiêu lấy tay bắt quyết, ngưng kết từng đạo cỗ lão thủ ấn, tiếp sau đó, có một đạo thanh sắc nguyên khí chi trụ từ trên đỉnh đầu của hắn bay thẳng lên không trung, ở trong đạo thanh sắc khí trụ đó, có vô số đạo đạo ấn cổ xưa đem Sở Thanh Tiêu bao phủ ở bên trong, khiến hắn lúc này không khác gì nhất tôn đạo chủ.

Huyền công, Thiên Thanh Đạo Quyết!

Sở Thanh Tiêu cơ duyên xảo hợp đạt được thượng cổ huyền công Thiên Thanh Đạo Quyết, hắn khổ tu bộ huyền công này đến mức một đầu đầu tóc toàn bộ hóa thành thanh sắc, uy lực kinh thiên động địa, hoàn toàn không kém gì mấy môn tuyệt thế huyền công của Thiên Sinh Môn.

Sở Thanh Tiêu lúc bình thường muốn thắng Lục Như Âm cũng cần một ít thời gian, bất quá lúc này hắn thật là không thể đợi, vì thế chỉ có thể dùng đến át chủ bài của mình.

Chương 222: Hồng Thượng Võ

Vương Hạo Thần sau khi chia tay Lâm Vũ Hinh, lại bắt đầu cùng Tiểu Long điên cuồng tìm kiếm linh tuyền, hơn nữa chỉ tìm tứ phẩm trở lên hạ đẳng linh tuyền, bởi vì cấp bậc thấp hơn linh tuyền đối với hắn thật sự đã không có tác dụng.

Có Tiểu Long trợ giúp, Vương Hạo Thần rất dễ dàng liền tìm tới mấy đầu cao cấp linh tuyền, bất quá phần lớn đều gặp kẻ địch, phải động thủ sau đó mới dành được.

Tính đến thời điểm hiện tại, Vương Hạo Thần đã tìm được tổng cộng ba đầu ngũ phẩm hạ đẳng linh tuyền.

Lúc này, Vương Hạo Thần đang dưới đầu linh tuyền, điên cuồng hấp thu trong đó thiên địa linh khí.

Liên tục hấp thu ba đầu ngũ phẩm hạ đẳng linh tuyền, Vương Hạo Thần tu vi đã đột phá đến Nhị Tinh Vũ Sư hậu kỳ.

Kỳ thực, cho dù Tiểu Long độc chiếm 6 thành thiên địa linh khí, chỉ với 4 thành thiên địa linh khí còn lại trong ba đầu ngũ phẩm hạ đẳng linh tuyền cũng đã thừa đủ để Vương Hạo Thần đột phá đến Tam Tinh Vũ Sư.

Đáng tiếc, hắn tu luyện công pháp là Vạn Đạo Thông Thiên Quyết, bản thân bộ công pháp này cũng cần có rất nhiều tài nguyên để có thể tiến giai, chính vì vậy, số thiên địa linh khí còn lại của Vương Hạo Thần cũng phải chia cho nó một nửa.

Bất quá, hấp thu nhiều năng lượng từ linh tuyền như vậy, Vạn Đạo Thông Thiên Quyết rốt cuộc cũng đã có dấu hiệu đột phá, mặc dù không có khả năng một lần tăng lên một đại phẩm giai như trước kia, bất quá muốn tăng lên tới Linh cấp trung phẩm công pháp vẫn là không có vấn đế.

Theo như Vương Hạo Thần dự tính, muốn để cho Vạn Đạo Thông Thiên Quyết đột phá, ít nhất cần phải hấp thu thêm ba đến bốn đầu ngũ phẩm hạ đẳng linh tuyền.

Dựa theo tốc độ hiện tại, muốn làm xong những việc này chỉ sợ phải tốn một hai ngày.

Vương Hạo Thần đương nhiên không muốn tốn nhiều thời gian như vậy, phải biết thời gian Đệ Thất Phong mở ra đã trôi qua gần phân nửa, hắn nhất định phải nhanh chóng tăng lên thực lực, mới hi vọng có tư cách tranh đoạt mấy đầu linh tuyền cao cấp nhất ở nơi này.

Vì thế, lúc này chỉ có thể đi đường tắt.

Muốn để Vạn Đạo Thông Thiên Quyết trong thời gian ngắn nhất đột phá đến Linh cấp trung phẩm, nhất định phải tìm tới một đầu lục phẩm hạ đẳng linh tuyền.

Linh tuyền cấp bậc càng cao, chênh lệch ở giữa càng lớn, một đầu lục phẩm hạ đẳng linh tuyền, đoán chừng có thể sánh bằng bốn thậm chí năm đầu ngũ phẩm hạ đẳng linh tuyền cộng lại.

Đương nhiên, lục phẩm hạ đẳng linh tuyền chắc chắn không phải là thứ dễ kiếm, phải biết tại Đệ Thất Phong nhiều năm linh tuyền cao cấp nhất cũng chỉ là bát phẩm hạ đẳng linh tuyền mà thôi.

- Tiểu Long, dựa vào ngươi!

Vương Hạo Thần sau khi hấp thu hết linh khí trong đầu ngũ phẩm hạ đẳng linh tuyền kia liền rời khỏi mặt nước, đem ý nghĩ của mình nói với Tiểu Long.

Tiểu Long đối với Vương Hạo Thần lời nói tự nhiên là nhất nhất tuân theo, lập tức tập trung tìm kiếm lục phẩm hạ đẳng linh tuyền.

Chỉ là lục phẩm hạ đẳng linh tuyền quả thực quá mức hiếm thấy, Tiểu Long trong thời gian ngắn cũng không thể tìm thấy, chỉ có thể chậm rãi làm.

Đại khái hơn một canh giờ về sau, Tiểu Long mới xác định được vị trí của một đầu lục phẩm hạ đẳng linh tuyền, chỉ là khoảng cách lại có chút xa.

- Đi!

Vương Hạo Thần biết mình không thể kén cá chọn canh, vì thế lập tức để cho Tiểu Long dẫn đường.

…………….

Trì Lăng Tiêu sau khi giao đấu với Vương Hạo Thần, tự biết chính mình thực lực còn không đủ, thế là lập tức tìm kiếm linh tuyền, toàn lực trùng kích Lục Tinh Vũ Sư cảnh giới.

Hắn vận khí cũng không tệ, tìm được hai đầu tứ phẩm hạ đẳng linh tuyền, dựa vào đó trong thời gian mấy ngày rốt cuộc thành công để cho tu vi đột phá đến cảnh giới mới. Trì Lăng Tiêu thực lực cùng cảnh giới vốn là cực mạnh, tu vi đột phá đến Lục Tinh Vũ Sư về sau, chiến lực ở trong cảnh giới này cũng có thể xem là không yếu.

Lại qua mấy ngày thời gian, Trì Lăng Tiêu và đoàn đội lần nữa lại gặp may.

Vốn dĩ bọn hắn là nhận được truyền tin của Hồng Thạch Phong một cái khác đoàn đội, đối phương tìm được một đầu thất phẩm hạ đẳng linh tuyền, nhưng lại gặp phải kẻ địch khó đối phó, vì thế mới đem tin tức báo cho họ, đến Trì Lăng Tiêu nhanh chóng dẫn theo đội ngũ chạy tới tiếp ứng.

Thế nhưng là, Trì Lăng Tiêu trên đường lại phát hiện một đầu lục phẩm hạ đẳng linh tuyền.

Tuy nói lục phẩm không sánh được với thất phẩm, bất quá coi như Hồng Thạch Phong chiếm được một đầu thất phẩm hạ đẳng linh tuyền, lấy năng lực của bọn hắn căn bản không có khả năng được chia cho bao nhiêu, còn không bằng tự mình đoạt lấy một đầu lục phẩm hạ đẳng linh tuyền.

Bất quá, trên đời đương nhiên không có chuyện dễ ăn như vậy, đầu linh tuyền này sớm đã có người tìm đến trước.

Trì Lăng Tiêu sao để người ngoài đến chia một chén canh, lập tức động thủ ý muốn đem đối phương đuổi đi.

Thế nhưng ngoài dự liệu của hắn, đối phương tuy chỉ có một người, hơn nữa tu vi cũng không cao, bất quá chiến lực lại mạnh mẽ kinh người, ngay cả Trì Lăng Tiêu cũng chỉ có thể cùng y đánh đến ngang tay.

Ban đầu vốn dĩ là quần đấu, đến lúc này cũng chỉ còn có một mình Trì Lăng Tiêu ứng chiến, những người khác trong đoàn đội sớm đã lui về phía sau, chiến đấu cấp bậc này, bọn hắn không có tư cách nhúng tay.

Trì Lăng Tiêu áo bào trên người đã hủy, để lộ ra Kim Nguyên Nội Giáp bên trong, tay cầm Hắc Kim Chiến Kích, trên thân chiến ý không ngừng kéo lên, tựa như tôn tiểu chiến hoàng.

Đối thủ hắn, là một cái thân mặc màu trắng võ bào nam tử trẻ tuổi, dung mạo khôi ngô anh vĩ, ngũ quan cân đối toát lên vẻ cương nghị chính trực hiếm thấy,.

Chỉ cần là người có hiểu biết, một khi nhìn thấy võ bào nam tử, liền có thể cảm nhận được trên thân của người này, có một cỗ chính khí vô cùng tinh thuần.

Không chỉ là do trời sinh, mà còn là do tính cách lâu năm tạo thành khí chất như vậy.

Trời sinh chính khí, chính nhân quân tử!
Hắn gọi, Hồng Thượng Võ!

Hồng Thượng Võ thuộc chủ phong Thanh Nguyên Phong, bình thường không có chút danh tiếng gì, kỳ thực thiên phú luyện võ cực cao, tu vi chỉ có Tứ Tinh Vũ Sư, thế nhưng lại có thể vượt qua hai cái tiểu cảnh giới cùng Trì Lăng Tiêu đánh đến bất phân cao thấp, thậm chí còn hơi chiếm thượng phong về mặt khí thế.

Đương nhiên, thắng về khí thế, không có nghĩa là thắng cả trận.

Trì Lăng Tiêu không chịu thua kém, đem nguyên khí rót vào trong Kim Nguyên Nội Giáp, kích hoạt 18 đạo pháp văn ẩn bên trong, trên thân khí thế lại tăng thêm mấy phần.

Sau khi tu vi có đột phá, Trì Lăng Tiêu lúc này kích phát ra Kim Nguyên Nội Giáp bên trong lực lượng, chiến lực so với trước kia mạnh hơn không chỉ gấp đôi.

- Liệt Vân Tứ Kích - Phiên Thiên!

Trì Lăng Tiêu một kích bổ đi ra, uy thế vô cùng đáng sợ, trực tiếp hướng Hồng Thượng Võ đánh tới.

Đối mặt với Trì Lăng Tiêu điên cuồng công kích, Hồng Thượng Võ không chỉ không e ngại, ngược lại chiến ý tăng cao, hai tay bỗng nhiên bộc phát ra kim quang chói mắt.

Hồng Thượng Võ không có huyền khí chiến giáp, bất quá hai tay của hắn lại được trang bị một đôi cổ lão huyền khí chi thủ, tên gọi Long Phượng Thủ, trong lúc chiến đấu có thể trên diện rộng tăng lên uy lực của chưởng pháp.

Hồng Thượng Võ đương nhiên không có năng lực kích phát toàn bộ pháp văn ẩn trong Long Phượng Thủ, bất quá chỉ cần kích phát trong đó 12 đạo cũng đã có thể bạo phát ra uy lực cực lớn.

- Kim Long Thổ Châu!

Hồng Thượng Võ một chưởng oanh đi ra, kim quang nơi tay càng đậm, trong lúc mơ hồ có thể nhìn thấy một đạo hư ảo cự long hư ảnh bay lên, truyền ra từng đạo tiếng long ngâm kinh tai nhức óc.

Chưởng pháp mà Hồng Thượng Võ tu luyện là Kim Long Bàn Thiên Chưởng, phối hợp với Long Phượng Thủ, có thể đánh ra uy lực mạnh hơn bình thường vô số lần.

- Oanh!

Hồng Thượng Võ chưởng pháp bá đạo cương mãnh, ngay cả Trì Lăng Tiêu kích pháp cũng không ép được hắn, thậm chí Hắc Kim Chiến Kích còn bị Hồng Thượng Võ đánh cho bay ngược ra trở lại, suýt nữa rời tay.

- Thiên Địa Long Đằng!

Hồng Thượng Võ phản khách vi chủ, thể nội nguyên khí rót vào hai tay, song chưởng cùng lúc đẩy ra.

Kim long hư ảnh tràn ngập khắp thiên địa lao về phía Trì Lăng Tiêu, hạo nhiên chính khí cuồn cuộn, chưởng lực che thiên cương mãnh hùng hồn, chí dương chí cương, không gì không phá.

- Liệt Vân Tứ Kích - Phong Quyển!

Trì Lăng Tiêu cũng dốc toàn lực, chỉ thấy hắn nắm chặt Hắc Kim Chiến Kích, cang khí tỏa khắp toàn thân, múa kích thủ không lọt giọt nước.

- Bành! Bành! Bành!

Trì Lăng Tiêu đến kiệt lực, tay cầm kích gần như mất hết cảm giác mới miễn cưỡng đẩy lui được công kích của Hồng Thượng Võ, người sau cũng không hơn gì, một chiêu Thiên Địa Long Đằng vừa rồi tuy uy lực kinh người, thế nhưng cũng cực kỳ tiêu hao nguyên khí, căn bản không có khả năng liên tục thi triển.

Cho dù như vậy, lần này Hồng Thượng Võ cũng đã thắng Trì Lăng Tiêu nửa chiêu, đồng thời lại thắng về khí thế.

Chương 223: Tái chiến trì lăng tiêu

Tông môn gần đây làm sao liên tục đi ra nhiều cái quái thai như vậy?

Trì Lăng Tiêu trong lòng phiền muộn.

Trước đó gặp phải một tên yêu nghiệt có thể vượt qua ba cái tiểu cảnh giới chiến đấu với mình thì cũng thôi đi, bây giờ lại gặp phải một tên cũng có thể hai cái tiểu cảnh giới khiêu chiến, hơn nữa cả hai người này đều hoàn toàn không có chút danh khí nào, chẳng lẽ gần đây thiên tài trở nên không đáng tiền như vậy sao?

Không lẽ chỉ có thể nhượng bộ?

Trì Lăng Tiêu đương nhiên không cam lòng, bất quá hắn không làm gì được đối phương, trước mặt xem ra đành phải cùng đối phương chia sẻ đầu linh tuyền trước mắt.

Bỗng nhiên, Trì Lăng Tiêu thần sắc trên mặt biến đổi, xoay người hướng về phía sau vỗ ra một chưởng.

- Bành!

Một chưởng của Trì Lăng Tiêu đập vào vật đang bay tới là một hòn đá to bằng nắm tay người, đem nó đánh cho vỡ vụn.

- Ai? Ra đây cho ta!

Trì Lăng Tiêu quát lớn một tiếng.

Hòn đá vừa rồi tự nhiên không có khả năng uy hiếp hắn, bất quá tốc độ của nó lại khiến hắn kinh ngạc, từ đó không khỏi dè chừng đối với người ném.

Trì Lăng Tiêu ánh mắt chăm chú nhìn về một phía trong rừng, từ nơi đó, hắn cảm nhận được một đạo khí tức cường đại.

- Mấy ngày không gặp, xem ra ngươi tiến bộ không ít!

Vương Hạo Thần một thân bạch y từ trong rừng đi ra ngoài, nhìn Trì Lăng Tiêu khẽ cười nói, chỉ là nụ cười có chút lạnh.

Vương Hạo Thần đúng là đang muốn tìm Trì Lăng Tiêu tính món nợ lần trước, bất quá hắn cũng không ngờ, chính mình nhanh như vậy liền gặp lại đối phương.

Vậy cũng tốt, thuận tiện có thể dạy cho tên kia một bài học, không phải ai cũng có tư cách tìm Vương Hạo Thần hắn gây sự!

- Là ngươi?

Trì Lăng Tiêu vẻ mặt nao nao, trước đó hắn cùng Vương Hạo Thần đánh một trận lại không chiếm được chỗ tốt gì, bây giờ tu vi có chỗ đột phá, vốn cũng đang muốn tìm đối phương lại so một trận, không ngờ người sau tu vi cũng đã không còn như trước.

Tu vi chỉ chênh lệch ba cái tiểu cảnh giới, hắn căn bản không thắng được Vương Hạo Thần.

Chẳng lẽ lại muốn chia cho đối phương một chén canh?

Trì Lăng Tiêu sắc mặt tương đương khó coi, làm sao mỗi lần hắn gặp được cơ duyên lớn một chút, đều bị Vương Hạo Thần đi ra cản đường?

Trì Lăng Tiêu trong đầu bỗng nãy ra một ý, đưa mắt nhìn Hồng Thượng Võ nói:

- Sư đệ, linh tuyền có hạn, chúng ta liên thủ giải quyết người này trước, sau đó lại phân chia thì thế nào?

Hồng Thượng Võ nghe vậy thì hơi trầm ngâm, tựa như có điều suy nghĩ.

Vương Hạo Thần hướng Hồng Thượng Võ nhìn qua, lông mày hơi nhíu lại, người sau tu vi không bằng Trì Lăng Tiêu, thế nhưng lại cho hắn một loại cảm giác sâu không lường được.

Đồng thời, khí chất của đối phương cũng khiến Vương Hạo Thần phải chú ý một hai, bởi vì người sau toàn thân đều là chính khí, không hề có một tia tạp chất, giống như chính khí chi tử đồng dạng.

Trực giác nói với Vương Hạo Thần, uy hiếp của người này, có lẽ còn hơn cả Trì Lăng Tiêu.

- Sư đệ, chẳng lẽ ngươi muốn một kẻ tu vi thấp kém như vậy chia sẻ thành quả của mình sao?

Trì Lăng Tiêu tiếp tục dụ dỗ nói.
Hồng Thượng Võ khẽ giật mình, đưa mắt nhìn Vương Hạo Thần một cái, phát hiện đối phương tu vi chỉ có Nhị Tinh Vũ Sư, trong mắt không khỏi lộ ra một tia dị sắc.

- Chuyện này, ta không theo!

Hồng Thượng Võ cười lắc đầu.

Hắn chính trực là thật, nhưng hắn nào phải kẻ ngốc, hắn không ngại cùng người khác liên thủ, dù sao bọn hắn là cạnh tranh công bằng, bất quá hắn không tin Vương Hạo Thần là kẻ dễ đối phó như vẻ bề ngoài, nếu không Trì Lăng Tiêu cần gì cùng hắn liên thủ, tiện tay xử lý đối phương không phải rất dễ dàng hay sao?

Hồng Thượng Võ đủ tinh minh để nhìn ra Vương Hạo Thần và Trì Lăng Tiêu ở giữa có ân oán, hắn mới không ngu đến mức để cho Trì Lăng Tiêu lợi dụng, đối phương nhất định là muốn kéo hắn vào vũng nước đục này, mượn tay hắn đẩy đi Vương Hạo Thần, để mình bớt đi một tôn kình địch.

Hơn nữa, Hồng Thượng Võ căn bản cũng không tin tưởng Trì Lăng Tiêu, lỡ như hắn và Vương Hạo Thần đấu đến lưỡng bại cầu thương, Trì Lăng Tiêu ở một bên lại đâm hắn một đao, vậy không phải là bồi phu nhân lại gãy binh hay sao?

Bây giờ cục diện đối với Hồng Thượng Võ hắn là có lợi, hắn căn bản không cần nhúng tay.

- Ngươi...!

Trì Lăng Tiêu vốn dĩ cho là Hồng Thượng Võ sẽ không từ chối, ai biết đối phương đầu óc cũng không cạn, trong lòng không khỏi phiền muộn, nói thật, hắn đối mặt với Vương Hạo Thần căn bản không có chút lòng tin nào.

- Ha ha! Người ta không có ý định giúp ngươi, ngươi cũng đừng để Vương Hạo Thần ta coi thường, mau tới đây cùng ta đánh một trận!

Vương Hạo Thần cười lớn một tiếng, lại có thâm ý liếc Hồng Thượng Võ một cái, trong lòng đối với người này lại nhiều thêm một phần thận trọng.

- Hừ! Ngươi thật cho rằng ta sợ ngươi?

Trì Lăng Tiêu động nộ, hắn tuy rằng không thắng được Vương Hạo Thần, thế nhưng hắn cũng không cho rằng mình sẽ thua, trước đó hai người chẳng qua chỉ là bất phân thắng bại, lần nữa tái đấu hắn có gì phải sợ.

- Liệt Vân Tứ Kích - Lôi Đình!

Có kinh nghiệm từ lần trước, Trì Lăng Tiêu vừa xung trận liền dùng toàn lực, trực tiếp kích phát ra Kim Nguyên Nội Giáp lực lượng, một kích cường đại hướng Vương Hạo Thần đỉnh đầu bổ xuống.

Lần trước ngươi là dựa vào chiến giáp mới miễn cưỡng đánh ngang với ta, lần này nó cũng không được ngươi gì nữa!

Vương Hạo Thần lạnh lùng nói, sau lưng lập tức xuất hiện năm khỏa mặt trời kết thành hỏa luân, hỏa kình rực lửa bùng lên trong chớp mắt, một chưởng như đạn pháo vỗ đi ra, trực tiếp đem Hắc Kim Chiến Kích đánh bay.
Nhìn thấy cảnh này, Trì Lăng Tiêu đồng tử không khỏi co rụt lại, chỉ mấy ngày trước, hai người lực lượng vẫn còn ngang nhau, sao bây giờ lại chênh lệch nhiều như vậy?

Nguyên nhân thật ra rất đơn giản, trận chiến trước đó Vương Hạo Thần tu vi còn không có đạt tới Nhất Tinh Vũ Sư đỉnh phong, còn Trì Lăng Tiêu thì sớm đã bước một chân vào Lục Tinh Vũ Sư cảnh giới, lại có Kim Nguyên Nội Giáp tương trợ, Vương Hạo Thần tại trên man lực tự nhiên không chiếm được thượng phong.

Thế nhưng lúc này Vương Hạo Thần tu vi đã là Nhị Tinh Vũ Sư hậu kỳ, còn Trì Lăng Tiêu chỉ mới sơ nhập Lục Tinh Vũ Sư cảnh giới, người trước tiến bộ cực lớn trong khi người sau chỉ là có chút đột phá, Trì Lăng Tiêu không bị nghiền ép mới là chuyện lạ.

- Thiên Quân Vạn Mã Kinh Thiên Hạ!

Vương Hạo Thần nhanh chóng lao tới, bộc phát ra tốc độ nhanh đến không nhìn rõ, từng cước tựa như lưu tinh điên cuồng Trì Lăng Tiêu phóng tới, uy thế khiến người ta nghẹt thở.

Trì Lăng Tiêu vạn bất đắc dĩ chỉ có thể múa kích phòng ngự, toàn lực đem thế công của Vương Hạo Thần ngăn lại.

Tuy nói Vương Hạo Thần chiến lực có lẽ đã mạnh hơn hắn một chút, thế nhưng chênh lệch cũng không quá lớn, bản thân Trì Lăng Tiêu cũng không tin tên kia chỉ công mà không cần hồi khí, phải biết, nếu chỉ xét về tu vi thì hắn vẫn chiếm thượng phong.

Theo Trì Lăng Tiêu, Vương Hạo Thần tu vi chỉ có Nhị Tinh Vũ Sư, thể nội nguyên khí bất luận là về số lượng hay chất lượng đều không bì được với hắn, chỉ cần hắn có thể thủ vững đến lúc người sau kiệt sức, vậy hắn liền có thể nắm lấy cơ hội chuyển bại thành thắng.

Đáng tiếc Trì Lăng Tiêu căn bản không biết, Vương Hạo Thần tu luyện là Vạn Đạo Thông Thiên Quyết, công thủ cân bằng, cương nhu tịnh tế, Vương Hạo Thần bởi vì tu luyện bộ công pháp này khiến cho hắn mỗi lần muốn đột phá cảnh giới đều khó khăn hơn người bình thường rất nhiều, thế nhưng chỗ tốt cũng có không ít, không chỉ giúp hắn sau này đột phá đến cảnh giới cao hơn sẽ dễ dàng hơn người bình thường mà còn để hắn có được thể nội nguyên khí nhiều hơn gấp mười lần võ giả cùng cảnh giới, hơn nữa trong lúc chiến đấu còn có ưu điểm là hồi khí cực nhanh, có thể vừa chiến vừa hồi phục, căn bản không sợ đánh lâu.

Trì Lăng Tiêu muốn dùng chiến thuật tiêu hao, nhìn qua là có lợi cho hắn, thế nhưng trên thực tế lại là tự tìm diệt vong mà thôi.

Hồng Thượng Võ đứng từ xa quan chiến, càng nhìn càng thấy kinh ngạc, hắn vốn dĩ cho là, chính mình có thể vượt qua hai cái tiểu cảnh giới khiêu chiến địch nhân đã là tương đương hiếm có, không ngờ ở nơi này lại thấy được một kẻ còn yêu nghiệt hơn hắn, vậy mà có thể vượt qua bốn cái tiểu cảnh giới chiến đấu, thật là không thể tưởng tượng.

Vương Hạo Thần và Trì Lăng Tiêu giao thủ hơn ba mươi chiêu, Trì Lăng Tiêu cảm thấy hai tay mình đã tê dại không còn cảm giác, còn Vương Hạo Thần vẫn long tinh hổ mãnh, trong lòng cảm thấy không ổn, rốt cuộc là hắn đang tiêu hao Vương Hạo Thần, hay là người sau đang tiêu hao hắn?

- Không thể tiếp tục như vậy!

Trì Lăng Tiêu bí quá hóa liều, lập tức đem còn sót lại thể nội nguyên khí toàn bộ rót vào trong Hắc Kim Chiến Kích, bạo phát ra uy lực mạnh nhất, khí thế thảo phạt sơn hà.

Liệt Vân Tứ Kích chung cực nhất kích - Hoành Tảo Thiên Quân!

- Tới hay lắm! Dùng một chiêu cũ phá ngươi!

Vương Hạo Thần cười lớn, thể nội nguyên khí vận chuyển một vòng thật nhanh, một chân đạp lên mặt đất làm trụ, chân khác đạp ra một cước khiến cho gió nổi mây phun, cước lực bá đạo tuyệt luân, thạch phá thiên kinh.

Kinh Thần Thối đệ thất thức - Thạch Thiên Kinh Khí Cái Thế!

Một cước vừa ra, tựa hồ có thể làm trời đất rung chuyển, cuồng phong rít gào, lấy thế không thể cản đạp nát thế công của Trì Lăng Tiêu, sau đó lại dễ dàng xuyên thủng hộ thể nguyên khí của hắn, đá hắn bay ngược ra ngoài.

- Bang!

Trì Lăng Tiêu hổ khẩu rách toạc, không giữ nổi trong tay binh khí, Hắc Kim Chiến Kích bị đá văng đi xa mấy chục bước, bản thân hắn thì trực tiếp gánh chịu một cước khủng bố của Vương Hạo Thần, cả lồng ngực gần như sụp xuống, há mồm phun ra đại lượng máu tươi.

- Mang theo người của ngươi, cút!

Vương Hạo Thần lạnh lùng nhìn Trì Lăng Tiêu nói.

Trì Lăng Tiêu không nói lời nào, cắn răng chống lên thân thể, sau đó đi tới chỗ Hồng Thạch Phong chúng đệ tử, dẫn bọn hắn rời đi.

Hắn đã bại, căn bản không có gì để nói, cũng không có mặt mũi để nói.

Hôm nay bại một lần, nhưng cũng rất có thể sẽ là bại vĩnh viễn, bởi vì hắn căn bản không có cách nào đuổi kịp tốc độ tu luyện của Vương Hạo Thần.

Có lẽ, Trì Lăng Tiêu hắn ngay từ đầu đã không có năng lực làm đối thủ thực sự của người kia.

Chương 224: Cường địch

Trì Lăng Tiêu đám người rời đi về sau, tại nơi này chỉ còn lại Vương Hạo Thần và Hồng Thượng Võ hai người.

Vương Hạo Thần đưa mắt nhìn Hồng Thượng Võ, trực giác cho hắn biết, người này cực kỳ không đơn giản, so với Trì Lăng Tiêu phải khó đối phó hơn nhiều.

Trên người Hồng Thượng Võ, có một cỗ hạo nhiên chính khí, nếu là võ giả bình thường gặp phải hắn, chỉ sợ chưa đánh đã thua về khí thế, may mắn Vương Hạo Thần không phải là người bình thường.

Hồng Thượng Võ cũng đang nhìn Vương Hạo Thần, người sau khí chất rất kỳ lạ, hắn bình sinh mới thấy lần đầu, nói chính thì tuyệt đối không chính, nhưng nói tà cũng không hẳn là tà, hoàn toàn không bị hắn chèn ép.

Không khí trở nên trầm mặc, bởi vì không có người mở lời trước.

Cuối cùng, vẫn là Hồng Thượng Võ trước hết lên tiếng, đối với Vương Hạo Thần ôm quyền cười hảo hữu nói:

- Tại hạ gọi Hồng Thượng Võ, xuất thân Thanh Nguyên Phong! Không biết vị sư huynh này tên gọi là gì?

Đến từ Thanh Nguyên Phong? Ngẫm lại cũng vậy, Thanh Nguyên Phong không hổ là lục phong bên trong mạnh nhất một phong, quả nhiên nhân tài lớp lớp.

Hồng Thượng Võ nhìn qua chỉ trạc tuổi Vương Hạo Thần, hắn gọi người sau một tiếng sư huynh cũng có thể xem là khách khí.

- Minh Thiên Phong, Vương Hạo Thần!

Vương Hạo Thần lạnh nhạt đáp.

Hồng Thượng Võ hơi kinh ngạc, hắn không nghĩ tới, vị thiên tài này lại xuất thân từ lục phong hạng chót Minh Thiên Phong.

Hồng Thượng Võ đang muốn nói tiếp, nhưng Vương Hạo Thần đã đưa tay ngăn lại.

Vương Hạo Thần nhìn thẳng đối phương, trầm giọng nói:

- Hồng Thượng Võ, chúng ta mỗi người thời gian đều rất trân quý, vì thế không cần ở đây nói nhảm! Ta không muốn vòng vo, đầu linh tuyền này đối với ta là tình thế bắt buộc, không có ý định chia sẻ với ai!

Mặc dù Vương Hạo Thần trên thực tế là không muốn đối địch với Hồng Thượng Võ, thế nhưng ở nơi này bọn hắn là quan hệ cạnh tranh, vì thế hắn cũng không e ngại một trận chiến.

Tất cả đều dựa vào thực lực mà nói chuyện.

Hồng Thượng Võ nghe Vương Hạo Thần nói vậy, trên mặt nụ cười hòa khí vẫn không tiêu tán, cười nói:

- Ha ha! Vương huynh nói như thế chẳng khác nào muốn cùng tại hạ đánh một trận? Vậy Hồng Thượng Võ ta sao có thể từ chối!

Nói thật, Hồng Thượng Võ không có nắm chắc thắng được Vương Hạo Thần, thế nhưng bảo hắn cứ như vậy nhường ra đầu linh tuyền kia là chuyện không thể nào, dù sao người không vì mình trời tru đất diệt.

Lại nói, Hồng Thượng Võ cũng là võ si, hắn nào sợ chiến đấu.

Hai người thẳng thắn như vậy, ngược lại là một chuyện tốt.

- Vậy thì đánh đi!

Vương Hạo Thần lập tức vận chuyển Vạn Đạo Thông Thiên Quyết, khí thế trên người tựa như thần long xuất hải, hùng hậu không gì sánh kịp.

- Vương huynh vừa mới trải qua một trận chiến! Không cần nghỉ ngơi một chút sao?

Hồng Thượng Võ nói, trên thân khí thế cũng không ngừng kéo lên, cùng Vương Hạo Thần chính diện đối kháng.

Hắn tu luyện là một bộ thượng cổ công pháp tên gọi Cửu Tiêu Kinh Thần Quyết, vô cùng thâm áo, để cho hắn thể nội nguyên khí đồng dạng vượt xa võ giả cùng cấp.

Hồng Thượng Võ từ nhỏ đã hào hiệp trượng nghĩa, vừa rồi nói ra lời này, chính là không muốn chiếm lợi của đối phương, tâm chính khí có thể thấy được lốm đốm.

- Không cần!

Vương Hạo Thần vừa nói, vừa tung mình nhảy lên không trung, khí tức ổn trọng không hề có nửa điểm suy nhược.

Vạn Đạo Thông Thiên Quyết hồi khí cực nhanh, Vương Hạo Thần chiến lực sớm đã khôi phục thập túc, căn bản không cần nghỉ ngơi.

Vương Hạo Thần khi chiến đấu luôn thích lấy công làm thủ, lúc này cũng là như vậy.

Công trước, có thể đoạt tiên cơ! - Phần Viêm Cái Đỉnh!

Song chưởng của Vương Hạo Thần từ trên cao áp xuống, hỏa luân sau lưng xoay chuyển liên tục, hỏa kình Đệ Ngũ Dương cuồn cuộn tuôn ra, hướng Hồng Thượng Võ áp tới.

- Long Du Cửu Tiêu!

Hồng Thượng Võ thần sắc bình tĩnh, song chưởng đồng dạng đánh ra, nguyên khí hóa thành long ảnh bao phủ quanh người, đem hỏa kình toàn bộ ngăn cách ở bên ngoài.

Cửu Dương Phần Thiên Chưởng bá đạo tuyệt luân, chưởng lực che trời.

Kim Long Bàn Thiên Chưởng hùng hậu ổn trọng, thủ kín như môn hộ.

- Bách Hỏa Liễu Loạn!

Vương Hạo Thần trong mắt chiến ý hừng hực như lửa, ở trên không lại biến chiêu, tăng thêm một thành lực, kình mới thay kình cũ, song chưởng nối tiếp nhau đánh ra, tạo thành thế liên hoàn.

Từng luồng hỏa kình nóng bỏng từ lòng bàn tay hắn điên cuồng tràn ra, tựa như hải dương đồng dạng.

- Thiên Địa Long Đằng!

Long ảnh tràn ngập bốn phương tám hướng, phát ra từng đạo to lớn tiếng long ngâm, Hồng Thượng Võ không hề e ngại cùng Vương Hạo Thần đôi công.

Hai người đánh hơn hai mươi chiêu, cả hai đều cạn lực, phải lui về phía sau hồi khí.

Vương Hạo Thần lắc lắc cổ tay, xua đi hơi chút tê dại cảm giác, chỉ hơn hắn có hai tiểu cảnh giới lại có thể đối chưởng với hắn mà không bại, Hồng Thượng Võ là người đầu tiên.

Hồng Thượng Võ bên kia cũng vận lên Cửu Tiêu Kinh Thần Quyết, bức ra hỏa kình nhập thể, trong lòng cực kỳ ngưng trọng, Vương Hạo Thần thực lực sâu không thấy đáy, vừa rồi giao thủ hắn chẳng chiếm được chút thượng phong nào.

Chỉ thủ không công cũng không phải là cách chiến đấu của Hồng Thượng Võ, hắn chỉ dùng mấy hơi thở thời gian liền đem hỏa kình của Cửu Dương Phần Thiên Chưởng toàn bộ bức ra ngoài, chiến lực khôi phục thập túc.

- Vương huynh, nhìn ta Lôi Vương Thối Pháp!

Hồng Thượng Võ cười nói, hai chân dẫm lên bộ pháp, cả người hóa thành một đạo tàn ảnh biến mất tại chỗ.

- Nhanh thật!
Vương Hạo Thần xưa nay luôn cho rằng chính mình tốc độ không chậm, thế nhưng lúc này cũng phải kinh ngạc trước tốc độ của Hồng Thượng Võ.

- Lôi Quang Sơ Hiện!

Hồng Thượng Võ thân ảnh tựa như quỷ mị xuất hiện bên trái Vương Hạo Thần, một cước nhanh như chớp đá đi ra.

Vương Hạo Thần một phần bởi vì bất ngờ mà không theo kịp đối phương tốc độ, chỉ có thể bị động phòng thủ, hai tay cản lại một cước của Hồng Thượng Võ.

- Lôi Diệu Cửu Châu!

Hồng Thượng Võ đắc thế không tha người, một cước nối tiếp một cước đạp ra, lôi quang chớp động, truyền từng tiếng sấm rền.

Hắn có được cực kỳ thuần khiết lôi thuộc tính nguyên khí, phối hợp với Lôi Vương Thối Pháp thực sự là tuyệt phối.

Chỉ trong chớp mắt, Vương Hạo Thần liền chịu hơn mười cước.

Tuy rằng phần lớn đường cước đều bị hai tay của hắn ngăn lại, cộng thêm việc hắn đã vận công phòng ngự, thế nhưng thối lực của Hồng Thượng Võ rất mạnh, dựa vào cường độ nhục thân của Vương Hạo Thần hiện tại vậy mà cũng có cảm giác đau đớn.

Không chỉ như vậy, thối pháp của Hồng Thượng Võ còn mang theo lôi điện chi lực, một khi lôi điện nhập thể khiến cơ bắp tê dại tương đương khó chịu.

- Lợi hại, tuy rằng môn thối pháp uy lực không bằng Kinh Thần Thối Pháp của ta, nhưng tốc độ lại nhanh hơn nhiều!

Vương Hạo Thần hiếm có khi nào lại rơi vào cảnh chịu đòn khi đấu với những thiên tài bằng tuổi mình, trong lòng cũng có chút hưng phấn, hắn lần này xem ra là thật sự gặp phải đối thủ.

- Hoa!

Vương Hạo Thần chân đạp Ngự Phong Lưu Ảnh Bộ, thi triển trong đó mười hai loại biến hóa, thân ảnh tựa như quỷ mị, tốc độ không hề thua kém Hồng Thượng Võ khi vận dụng Lôi Vương Thối Pháp, đối phương căn bản chạm không đến hắn.

Công lâu không được tất lộ sơ hở, Hồng Thượng Võ cũng không ngoại lệ, mà Vương Hạo Thần là bậc nào tinh mắt, rất nhanh đã nắm được thời cơ phản công.

- Thiên Quân Vạn Mã Kinh Thiên Hạ!

Chỉ trong vòng một hơi thở, Vương Hạo Thần liền tung ra liên hoàn cước, thối lực thao thiên, uy thế như có trăm vạn binh mã công thành.

Vương Hạo Thần khéo léo vận dụng Ngự Phong Lưu Ảnh Bộ phối hợp với Kinh Thần Thối Pháp, bù trừ đi khuyết điểm của thối pháp là tốc độ không nhanh.

Thối pháp của hắn không biến hóa khôn lường như Hồng Thượng Võ, nhưng lại nhanh, mạnh và hiểm, một thối có uy lực tựa như đạn pháo.

- Lôi Đình Vạn Quân!

Hồng Thượng Võ cũng dốc toàn lực, thi triển ra một thức cực mạnh trong Lôi Vương Thối Pháp, thí với Vương Hạo Thần Kinh Thần Thối Pháp.

Sấm vang chớp động, liên hoàn cước vừa ra, tựa như vạn tên cùng bắn, lôi quang màu xanh hiện ra chói mắt.

- Oanh! Oanh! Oanh!

Hai người lần nữa ác đấu hơn chục chiêu, thế nhưng lần này là Vương Hạo Thần chiếm thượng phong.

Chỉ thấy lôi quang tan rã, Hồng Thượng Võ cũng bị bức lui về phía sau gần chục bước.

- Thối pháp thật bá đạo!

Hồng Thượng Võ hai chân kinh mạch tê dại không chút cảm giác, trong lòng không khỏi kinh hãi.

Một thức Lôi Đình Vạn Quân vừa rồi, gần như chính là Lôi Vương Thối Pháp một thức có lực công kích mạnh nhất, thế nhưng khi đối đầu với Vương Hạo Thần thối pháp lại hoàn toàn bị áp chế.

Kinh Thần Thối Pháp bất luận là về độ biến hóa hay tốc độ đều không bằng Lôi Vương Thối Pháp, thế nhưng nếu luận uy lực, nó là đương thời vô địch.

Đương nhiên, nếu như không có Vương Hạo Thần phối hợp vận dụng Ngự Phong Lưu Ảnh Bộ bù đắp điểm yếu tốc độ, Kinh Thần Thối Pháp coi như được thi triển ra cũng không có cách nào theo kịp Lôi Vương Thối Pháp tốc độ.

Chương 225: Lôi Đình Diệt Thế Thần Thể

Liên tục vận dụng Kinh Thần Thối Pháp đối địch, ngay cả Vương Hạo Thần cũng cảm thấy có chút quá tải.

Vạn Đạo Thông Thiên Quyết điên cuồng vận chuyển, để hắn nhanh chóng hồi khí.

- Cô Tinh Vấn Thế Diệt Thương Sinh!

Vương Hạo Thần lần nữa biến chiêu, tụ kình vào hai chân, đá ra một thối nhanh nhất trong Kinh Thần Thối Pháp.

Kinh Thần Thối đệ lục thức, nếu là phối hợp với Ngự Phong Lưu Ảnh Bộ, tốc độ còn nhanh hơn cả Lôi Vương Thối Pháp của Hồng Thượng Võ.

Hồng Thượng Võ đồng tử co rụt lại, loại tốc độ này, hắn căn bản không theo kịp.

Đừng nói lúc này hai chân của hắn kém linh hoạt, coi như lúc toàn thịnh chỉ sợ cũng không có mấy thành nắm chắc có thể tránh được một cước này.

Hồng Thượng Võ biết rõ chính mình không tránh được, lập tức vận lên Cửu Tiêu Kinh Thần Quyết hộ thân nguyên khí, mà thân thể hắn lúc này, cũng tràn ra vô số đạo lôi điện màu xanh, tựa như chiến giáp đem hắn bảo hộ ở bên trong.

- Bang!

Vương Hạo Thần một cước đạp lên Hồng Thượng Võ phần ngực, đem lôi điện hình thành trên người hắn đạp nát, xuyên thủng cả hộ thể nguyên khí, lực lượng còn lại thậm chí còn đem Hồng Thượng Võ đá bay đi.

Một kích đắc thủ, thế nhưng Vương Hạo Thần cũng không quá cao hứng, bởi vì cái kia do lôi điện tạo nên lớp phòng ngự đã cản lại một nửa thối lực của hắn, sau đó hộ thể nguyên khí lại đẩy đi hai thành, cuối cùng đến lúc đánh lên người Hồng Thượng Võ, cũng chỉ còn lại ba thành uy lực.

Có lẽ, Hồng Thượng Võ cũng là một cái võ thể song tu!

Ở bên kia, Hồng Thượng Võ có chút chật vật đứng lên, khóe miệng có một tia máu, bất quá hắn khí tức vẫn cường hoành, chứng tỏ thương thế không nặng.

Vương Hạo Thần đoán không sai, Hồng Thượng Võ đích thực cũng có tu luyện nhục thân, bất quá tình huống của hắn có hơi đặc thù.

Hồng Thượng Võ là cực kỳ hiếm thấy Lôi Đình Diệt Thế Thần Thể, từ khi sinh ra đã có được Thiên Lôi Cốt, từng chỗ xương cốt đều ẩn chứa tiên thiên lôi điện chi lực, nhục thân so với người bình thường phải mạnh mẽ hơn rất nhiều.

Lôi Đình Diệt Thế Thần Thể, là từ thời đại hoang cổ truyền thừa xuống một loại tiên thiên thần lôi chi thể, là một trong những loại lôi điện thể chất mạnh nhất thiên hạ, trong trăm vạn người e rằng chỉ có một cái may mắn sở hữu loại thể chất này.

Có được Lôi Đình Diệt Thế Thần Thể làm căn bản, Hồng Thượng Võ theo đó tu luyện một loại trung cổ bí thuật tên gọi Thiên Phạt Lôi Thần.

Thiên Phạt Lôi Thần không giống với Vương Hạo Thần tu luyện Bất Hủ Thiên Kinh, nó không chỉ là một môn luyện thể công pháp, trong đó còn ẩn chứa rất nhiều loại thủ đoạn bí mật, tuy nói công năng luyện thể có chút không bằng những loại luyện thể công pháp đơn thuần khác, thế nhưng lại toàn diện hơn nhiều, nếu như Hồng Thượng Võ có thể đem môn bí thuật này luyện đến đại thành, e rằng chỉ cần dựa vào nó và Cửu Tiêu Kinh Thần Quyết là có thể tung hoành thiên hạ.

Lôi Đình Diệt Thế Thần Thể làm căn bản, Thiên Phạt Lôi Thần là một bản công pháp tựa như sinh ra để dành riêng cho loại thể chất này, có thể trên diện rộng tăng lên nhục thân lực lượng.

Hồng Thượng Võ một mực tu luyện Thiên Phạt Lôi Thần không ngừng cường hóa Lôi Đình Diệt Thế Thần Thể, bây giờ nhục thân lực lượng so với tu vi chỉ hơn chứ không kém, tuy rằng không có giống như Vương Hạo Thần nhục thân mạnh đến phi lý như vậy, thế nhưng cũng đã rất không kém.

Hồng Thượng Võ vận chuyển thể nội nguyên khí, cảm giác tê dại nơi chân rốt cuộc biến mất.

Mà lúc này, Vương Hạo Thần cũng động.

- Cạch!

Chỉ thấy Vương Hạo Thần trong tay không biết từ lúc nào đó xuất hiện một thanh kim sắc chiến kiếm, kiếm vừa rời vỏ, khí chất trên người hắn liền trở nên không gì sánh được sắc bén lăng lệ, tựa như một tôn thiếu niên kiếm thần.

- Hắn là kiếm tu?

Hồng Thượng Võ kinh ngạc.

Trước đó Vương Hạo Thần hết dùng chưởng lại đổi sang dùng thối pháp, cả hai tạo nghệ đều cực cao, cùng hắn chiến đến ngang tay ngang sức, thậm chí còn có phần nhỉnh hơn.

Hồng Thượng Võ vốn dĩ cho rằng Vương Hạo Thần sở trưởng chính là chưởng đạo và thối đạo, ai biết đối phương còn là một tên kiếm tu.

- Thiên Long Hàng Thế!

Vương Hạo Thần vận dụng Thiên Long Kiếm Quyết, vô tận kiếm khí tựa như núi lửa phun trào, hóa thành kim sắc thần long hư ảnh, hướng Hồng Thượng Võ đánh tới.

Vương Hạo Thần biết rõ đối phương lợi hại, vì thế không có ý bảo lưu, trực tiếp vận dụng Tam Trọng Kiếm Ý đến gia trì, tăng mạnh kiếm chiêu uy lực.

Vương Hạo Thần tinh thông kiếm đạo, quyền đạo, chưởng đạo, và thối đạo, thế nhưng nếu luận uy lực, vẫn là kiếm đạo vi tôn.
- Cái gì? Kiếm đạo của hắn vậy mà đạt tới Tam Trọng ý cảnh?

Hồng Thượng Võ trừng lớn hai mắt, cảm giác có chút không dám tin vào hai mắt của mình.

Vũ Sư phần lớn đều không thể chạm tới ý cảnh một bước này, có thể ngộ ra cơ bản nhất trọng ý cảnh đã có thể xem là thiên tài, ngộ ra lưỡng trọng ý cảnh thì là siêu cấp thiên tài, về phần ngộ ra tam trọng... số lượng thực sự quá ít, e rằng coi như là trong ngũ đại tông môn cũng có thể đếm trên đầu ngón tay.

Hồng Thượng Võ cười khổ, xem ra lần này hắn thật là phải lấy ra một ít lá bài tẩy, nếu không chỉ sợ sẽ thật sự bị đối phương đánh cho tơi bời hoa lá.

- Oanh!

Chỉ thấy trên thân Hồng Thượng Võ, có một cỗ hùng hậu đến cực điểm ý cảnh như hồng thủy bùng lên, hùng hậu không gì sánh kịp.

Chưởng đạo ý cảnh, Tam Trọng cảnh giới!

Trước đó hắn một mực chỉ vận dụng Nhất Trọng Chưởng Ý cảnh giới, bây giờ, đã bị phải dùng toàn lực.

Hồng Thượng Võ cũng là võ đạo kỳ tài, tại Vũ Sư đồng dạng ngộ ra ý cảnh đạt tới Tam Trọng, bất quá hắn chỉ là vừa mới đột phá tới cảnh giới này không lâu, chỉ là sơ nhập Tam Trọng cảnh giới, còn kém hơn Vương Hạo Thần Tam Trọng Kiếm Ý đỉnh phong không ít.

Đương nhiên, Hồng Thượng Võ cũng có lợi thế của mình, đó là tu vi.

Hồng Thượng Võ hai mắt như lửa, đem nguyên khí rót vào Long Phượng Thủ, toàn lực kích phát trong đó pháp văn lực lượng.

Lôi điện từ nơi tay phun trào, ầm ầm gào thét!

Hồng Thượng Võ tụ kình vừa xong, liền lập tức xuất chưởng.

- Phượng Sí Tường Không!

Hồng Thượng Võ bản thân chuyên tu chưởng đạo, hắn có hai bộ chưởng pháp, một bộ là Kim Long Bàn Thiên Chưởng, một bộ khác thì là Phượng Hoàng Kinh Thiên Chưởng.

Lôi điện dày đặc như lưới nhện, chưởng ý phối hợp với nguyên khí ngưng kết thành một đầu phượng hoàng hư ảnh.

Phượng hoàng hư ảnh trên thân tràn ngập lôi điện chi lực, giương cánh bay lên.

Long phượng đấu!

- Oanh! Hai cỗ lực lượng khủng bố va vào nhau sau đó trực tiếp bạo tạc, tạo thành một cỗ xung lực quét sạch tứ phương.

Vương Hạo Thần bị luồng xung lực đẩy lui về phía sau hai bước, mày kiếm hơi nhíu lại, trong tay Diệu Nhật Kiếm rung động không dứt.

Hắn vậy mà lại bị bức lui.

- Kim Phượng Triều Dương!

Hồng Thượng Võ chiến ý tăng cao, một chưởng hướng Vương Hạo Thần đánh tới.

Phượng hoàng hư ảnh tê khiếu cửu thiên, uy thế chấn nhiếp kẻ địch.

- Thiên Long Kim Kiều!

Vương Hạo Thần bị ép về thế thủ, bất quá gặp nguy không loạn, trường kiếm trong tay dẫn theo đại lượng kiếm khí ngưng kết thành một đạo tường thành do thần long hư ảnh lấy thân tạo thành, ngăn lại công kích của Hồng Thượng Võ.

- Bang!

Chưởng lực tuy mạnh, nhưng còn không đủ để phá được lớp phòng ngự của Vương Hạo Thần, bị dội ngược lại.

Ở bên kia, Hồng Thượng Võ không hề dừng lại, vẫn tiếp tục xuất chưởng đánh tới.

- Bách Phượng Triều Hoàng!

- Hữu Phượng Lai Nghi!

- Phượng Vũ Cửu Thiên!

Hồng Thượng Võ càng đánh càng dũng, chưởng lực cuồn cuộn không dứt, đầy trời phượng ảnh nhìn qua cực kỳ bắt mắt.

Hắn đã đánh hơn ba mươi chưởng, ép cho Vương Hạo Thần không thể hoàn thủ, chỉ có thể tận lực phòng ngự.

Trong vòng ba mươi chiêu vẫn không thể phản kích, là chuyện Vương Hạo Thần chưa từng gặp phải.

Hồng Thượng Võ chưởng đạo ý cảnh cũng đạt tới cảnh giới Tam Trọng là chuyện Vương Hạo Thần không thể ngờ tới.

Không thể không nói, Hồng Thượng Võ chính là người có năng lực vượt cấp chiến đấu mạnh nhất mà Vương Hạo Thần đã từng gặp.

Nếu phải làm ra một phép so sánh, thì ngay cả Tư Mộ Liêm cũng không bằng Hồng Thượng Võ.

Hồng Thượng Võ có lẽ chưa đạt tới Tam Tuyệt thiên tài cấp bậc, thế nhưng cũng đã không kém bao xa, miễn cưỡng có thể tính là bán bộ Tam Tuyệt.

Mạnh hơn Nhị Tuyệt thiên tài rất nhiều, nhưng chưa phải chân chính Tam Tuyệt.

Tuy nói Vương Hạo Thần kiếm đạo ý cảnh đã đạt tới Tam Trọng đỉnh phong, thế nhưng tu vi của hắn lại kém hơn Hồng Thượng Võ hai cảnh giới nhỏ, hơn nữa bất kể là nhục thân lực lượng hay ý cảnh của người sau đều cực mạnh, so với hắn chỉ kém một ít, vì thế mới có thể cùng hắn đánh đến ngang tay.

May mắn Hồng Thượng Võ dường như cũng chỉ mới sơ nhập Tứ Tinh Vũ Sư cảnh giới, nếu như đối phương là Tứ Tinh Vũ Sư hậu kỳ hoặc đỉnh phong, e rằng chiến lực sẽ áp đảo cả Vương Hạo Thần.

Không chỉ như vậy, Hồng Thượng Võ trên thân còn có một cỗ chiến ý vô cùng đặc biệt, càng đánh càng mạnh, đè ép chiến ý của đối phương, đây là một trong những nguyên nhân chính khiến Vương Hạo Thần một mực không thể trả đòn.

Thực lực Hồng Thượng Võ có thể không hơn Vương Hạo Thần, thế nhưng khí thế hắn tạm thời đã thắng một đoạn.

- Phượng Dực Thiên Hạ!

Hồng Thượng Võ lại đánh ra một chưởng kinh nhân, phượng hoàng hư ảnh tựa hồ càng thêm ngưng thực, lực lượng khủng bố nơi tay bạo phát đem Vương Hạo Thần chấn bay về phía sau.

Hắn đánh hơn ba mươi chưởng, đồng thời đã khiến Vương Hạo Thần lui gần hai chục bước, ngay cả lớp phòng ngự do long thân tạo thành bên ngoài dù được người sau liên tục gia cố đều đã có dấu hiệu không chịu nổi, trên thân lan đầy vết rạn.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau