NGHỊCH THẾ VŨ THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Nghịch thế vũ thần - Chương 216 - Chương 220

Chương 216: Tinh thần lực võ giả

Vu Kỳ không biết đã có người chú ý đến chuyện của hắn, mà cho dù có biết hắn cũng không quan tâm, bởi vì trong mắt hắn bây giờ chỉ có dục vọng, cùng càng nhiều hơn là oán hận và bạo ngược.

Hắn đau khổ truy cầu Lâm Vũ Hinh nhiều năm, kết cục lại bị nàng từ chối, từ yêu sinh hận mà trả thù nàng, đáng tiếc kết quả lại chỉ là tự tìm nhục nhã, bị nàng biến thành trò cười trong mắt người khác.

Ông trời có mắt, hôm nay để nàng rơi vào tay hắn, hắn tuyệt đối không cần cái gì linh tuyền hay cơ duyên, toàn bộ thời gian còn lại hắn nhất định phải để cho nàng sống không bằng chết, phát tiết tất cả lửa hận bấy lâu nay.

- Tiện nhân, ngươi rốt cuộc cũng có ngày nay!

Vu Kỳ nhe răng cười, bắt đầu tiến lại gần Lâm Vũ Hinh, bạo ngược chi ý trong mắt ngày càng đậm.

- Vu Kỳ! Ta cảnh cáo ngươi, chỉ cần ngươi dám đụng vào ta, sau này ta tự có cách khiến ngươi không có đất chôn thây!

Ép hổ nhảy tường, Lâm Vũ Hinh không năng lực phản kháng, chỉ có thể hướng Vu Kỳ hung hăng nói.

- Ba!

Nàng vừa mới dứt lời, liền bị Vu Kỳ giáng cho cái tát thật mạng, lúc này Lâm Vũ Hinh không có hộ thể nguyên khí, vì thế trực tiếp bị đối phương đánh cho choáng váng, khóe miệng tràn ra máu tươi, kém chút ngất đi.

- Đã rơi vào tay ta còn dám mạnh miệng! Ngươi tốt nhất là hi vọng chính mình không bị ta chơi chết mới tốt!

Vu Kỳ cười lạnh một tiếng, hắn lúc này sao có thể lui bước, nhìn vào thân thể chỗ lồi chỗ lõm của Lâm Vũ Hinh, trong lòng tà hỏa lập tức đại thịnh, hai tay nhanh chóng dán lên người nàng, hung hăng đem y phục trên người nàng xé nát, để lộ ra da thịt trắng hồng ở bên trong.

Bởi vì động tác của hắn quá mạnh, khiến cho mỗi lần y phục bị xé rách đều khiến cho da thịt trên người Lâm Vũ Hinh đau rát khó nhịn.

- Tên súc sinh nhà ngươi... ta làm quỷ cũng sẽ không tha cho ngươi...

Lâm Vũ Hinh hai mắt đỏ rực, không gì sánh được căm hận nhìn Vu Kỳ nói, nếu như là ánh mắt có thể giết người mà nói, người sau sớm đã chết cả trăm lần.

Bất kỳ nữ nhân nào bị xâm phạm sự trong sạch của mình, đều sẽ không gì sánh được điên cuồng.

Đáng tiếc Lâm Vũ Hinh căn bản không có chút sức lực nào vùng vẫy, trong lòng nàng sớm đã tuyệt vọng, thậm chí có chút ý định buông xuôi.

Nàng là một cái nữ nhân mạnh mẽ, tâm cơ rất sâu, thế nhưng khi lâm vào hoàn cảnh này cũng hoàn toàn không có biện pháp, ngoại trừ buông tay cam chịu tựa hồ đã không có lựa chọn khác.

Lấy đạo tâm của Lâm Vũ Hinh, khóe mắt vào lúc này cũng không nhịn được mà tuôn ra hai dòng nước mắt.

Thấy nàng rơi lệ, Vu Kỳ tựa hồ càng thêm kích thích, động tác nơi tay càng thêm điên cuồng, y phục trên người nàng đều nhanh bị hắn xé rách hết.

- Thả nàng!

Đúng lúc Vu Kỳ đang muốn được đà tiến tới, từ sau lưng hắn bỗng nhiên có một đạo thanh âm lành lạnh vang lên, khiến cho hắn giật nảy mình.

Giật mình qua đi, Vu Kỳ trong mắt lập tức có sát ý phun trào, đám khốn kiếp kia, lại muốn xen vào chuyện cả hắn?

Chán sống sao?

- Con mẹ nó! Chuyện của lão tử ngươi cũng dám xen vào?

Vu Kỳ đằng đằng sát khí quay đầu lại, thế nhưng lại phát hiện một gương mặt lạ lẫm, không khỏi ngẩn người.

Lâm Vũ Hinh vốn dĩ đã tuyệt vọng, không nghĩ tới vào lúc này lại có người xuất hiện, trong lòng không khỏi sinh ra một tia hi vọng, trong lúc cuồng hỉ, lại không nhận ra thanh âm kia có chút quen tai.

Phải đến khi Vu Kỳ dừng lại, nàng mới có cơ hội nhìn thấy dung mạo của người đến, cả người theo đó lập tức cứng đờ, có chút không dám tin vào mắt mình.

Như thế nào lại là hắn?

Nàng cũng không có quên, chính mình rơi vào hoàn cảnh này là do ai ban tặng, vì thế nàng làm sao cũng không có nghĩ tới, lúc này người đến cứu mình lại là Vương Hạo Thần.

Lâm Vũ Hinh từng giao thủ với Vương Hạo Thần, biết rõ hắn không phải là cái gì thiện nam tín nữ, càng không phải là kẻ biết thương hoa tiếc ngọc, vì thế nàng mới càng không hiểu hắn vì cái gì lại đến cứu nàng.
- Ta nói, thả nàng!

Vương Hạo Thần lạnh lùng nhìn Vu Kỳ nói.

Nói thật, hắn tuy rằng không phải người hảo tâm hay bụng dạ rộng rãi, thế nhưng hắn đối với loại người như Vu Kỳ vẫn là có chút nhìn không thuận mắt.

Không đến mức chán ghét, chỉ đơn giản là không muốn tiếp xúc với y.

- Tiểu tử, muốn làm anh hùng cũng phải thực lực mới được! Ngươi có bản lĩnh cứu nàng sao?

Vu Kỳ âm trầm cười, hắn đã nhìn ra, đối phương tu vi võ đạo chỉ có Nhị Tinh Vũ Sư, căn bản không bằng hắn, sao có thể khiến hắn kiêng kị?

- Đối phó ngươi... đúng là không có vấn đề!

Vương Hạo Thần nhàn nhạt nói, một chưởng bỗng nhiên đánh ra, lấy tốc độ Vu Kỳ không thể theo kịp đánh mạnh lên ngực hắn.

- Ngươi...

Vu Kỳ không nghĩ tới đối phương hỉ nộ vô thường, nhanh như vậy liền động thủ, căn bản không nhìn rõ Vương Hạo Thần là như thế nào xuất thủ, cả người gặp trọng kích bị đập bay ra ngoài.

- Tên khốn kiếp vô liêm sỉ nhà ngươi... ngươi... vậy mà đánh lén ta!

Vu Kỳ trong miệng phun ra một ngụm máu tươi, lửa giận công tâm, không nhịn được gào thét nói.

Vương Hạo Thần không để ý đến hắn, nói đùa, trên chiến trường kết quả thắng bại mới là quan trọng, đánh lén hay không có quan hệ gì?

Cái gì tinh thần thượng võ đều vứt cho chó ăn đi, hắn không cần!

Lại nói, cho dù chính diện đối đầu, Vu Kỳ cũng không phải đối thủ của hắn, cần gì phải lãng phí thời gian.

Vương Hạo Thần đi đến trước mặt Lâm Vũ Hinh, lấy ra một chiếc khăn lớn trùm lên người nàng, từ đầu đến cuối không có nhìn nàng chút nào.

Lâm Vũ Hinh im lặng dùng khăn che đi cảnh xuân trên người, trong lòng tương đương phức tạp.

Nàng cũng không biết lúc này chính mình đang nghĩ gì.- Đi thôi!

Vương Hạo Thần không để ý đến suy nghĩ của nàng, nhanh chóng cúi người đem nàng ôm lấy, sau đó cất bước rời khỏi nơi này.

Lâm Vũ Hinh lần đầu tiên bị nam tử xa lạ ôm, thân thể theo bản năng có chút cứng ngắc, thế nhưng nàng cũng không có phản kháng, ngược lại im lặng để hắn tùy tiện.

Dù sao lúc này nàng muốn tự đi cũng không được, cũng đành để hắn chiếm chút tiện nghi.

- Muốn đi! Ngươi có hỏi qua ta sao?

Vu Kỳ bị người khác ngó lơ, trong lòng nổi giận đùng đùng, trong khoảnh khắc liền đè xuống thương thế, cưỡng ép xuất chiêu muốn ngăn lại Vương Hạo Thần rời đi.

- Lôi Điện Chi Mâu!

Vu Kỳ gầm nhẹ một tiếng, hắn là tinh thần lực võ giả, võ kỹ mà hắn sử dụng cũng là tinh thần lực võ kỹ, uy lực bộc phát ra tuyệt đối không tầm thường.

Chính xác mà nói, tinh thần lực võ kỹ, đã không thể gọi là võ kỹ, mà nên gọi là pháp thuật.

Chỉ thấy thiên địa linh khí xung quanh Vu Kỳ nhanh chóng hướng về phía hắn tập trung đi qua, mà trên đỉnh đầu hắn lúc này, bắt đầu xuất hiện từng sợi màu tím lôi điện, mà Vu Kỳ hai tay lại không ngừng kết ấn, đem vô số đạo lôi điện ngưng kết thành một đầu hung tợn lôi điện trường mâu, lập tức hướng Vương Hạo Thần công kích mà đến.

- Đây là vũ kỹ gì?

Vương Hạo Thần chưa từng buông lỏng cảnh giác đối với Vu Kỳ, chỉ là khi thấy đối phương thi triển ra loại pháp thuật thuộc về tinh thần lực võ giả này, liền cảm thấy tương đương lạ lẫm.

Võ đạo võ giả và tinh thần lực võ giả khác biệt quá lớn, Vương Hạo Thần lại chưa từng cùng tinh thần lực võ giả giao thủ, vì thế căn bản đối với bọn họ không hiểu rõ chút nào.

Đương nhiên, không hiểu rõ là không hiểu rõ, Vương Hạo Thần thực lực y nguyên vẫn còn ở đó, Vu Kỳ công kích không để cho hắn cảm giác được uy hiếp.

- Phá!

Vương Hạo Thần một tay dẫn theo Diệu Nhật Kiếm, bổ ra một đạo lăng lệ bá đạo kiếm khí, đem lôi điện trường mâu chém nát.

Vu Kỳ sớm đã thu hồi lòng khinh thị, ngược lại biết rõ chính mình gặp phải cường địch hiếm có, vì thế không còn tiếp tục bảo lưu, đem tinh thần lực toàn bộ thả ra ngoài, điều động đến càng nhiều thiên địa linh khí.

- Lôi Điện Tôn Giả!

Bàng bạc thiên địa linh khí cuồn cuộn tập trung lại cùng một chỗ, ngưng tụ ra một đầu to lớn lôi điện cự nhân hư ảnh.

Lôi điện cự nhân trên thân mặc chiến giáp, trên tay cầm lấy một thanh chiến phủ trầm trọng, khí thế không gì sánh được cường đại, hai tay nâng lên chiến phủ hướng Vương Hạo Thần đỉnh đầu đập xuống.

Vương Hạo Thần hơi nhíu mày, lập tức vung kiếm lên chặn lại.

Bởi vì trong tay còn có Lâm Vũ Hinh, Vương Hạo Thần khi chiến đấu đúng là gặp vướng víu không nhỏ, chiến lực căn bản không có cách nào toàn lực phát huy, ngoài việc chỉ có thể dùng một tay cầm kiếm chiến đấu, ngay cả thân pháp đều bị ảnh hưởng không nhỏ, tốc độ giảm mạnh trên diện rộng.

- Đang! Đang! Đang!

Lôi điện cự nhân điên cuồng vung xuống cự phủ, mà Vương Hạo Thần thì tương đương bị động, bị đánh cho phải không ngừng lui về phía sau.

Xảy ra chuyện như vậy, ngoài nguyên nhân chính là vì Vương Hạo Thần không thể dùng toàn lực còn là bởi vì Vu Kỳ thực lực có chút mạnh ngoài dự đoán.

Luận thực lực mà nói, nếu như là cận chiến, võ đạo võ giả có thể dễ dàng một đường đánh bẹp tinh thần lực võ giả, thế nhưng nếu như là chiến đấu tầm xa, vậy tinh thần lực võ giả thường sẽ chiếm ưu thế cực lớn, thậm chí có thể hoàn toàn nghiền ép võ đạo võ giả.

Vu Kỳ tinh thần lực tại trong cấp 6 vốn có thể tính là đỉnh tiêm tồn tại, lúc này thi triển ra pháp thuật mạnh nhất của mình là Lôi Điện Tôn Giả, hơn nữa còn dùng phương pháp chiến đấu tầm xa, hắn về cơ bản là có lòng tin có thể trong thời gian ngắn miễn cưỡng cùng một tên Ngũ Tinh Vũ Sư đánh một trận.

Chương 217: Bị thương

- Đang!

Lôi điện cự nhân lại giáng xuống một phủ nặng nề như thái sơn đè xuống, ngay cả Vương Hạo Thần cũng bị chấn cho phải lui về phía sau hai bước, cánh tay bị lôi điện chi lực truyền vào, hơi chút tê dại.

- Ngươi đánh đủ rồi đó!

Liên tục bị một tên thực lực không bằng mình ép cho không thể trả đòn như vậy, Vương Hạo Thần sớm đã động nộ, chỉ thủ không công xưa nay vốn không phải là tác phong của hắn.

- Cút cho ta!

Vương Hạo Thần điều động mười thành Luyện Bì đại viên mãn nhục thân lực lượng, Diệu Nhật Kiếm trong tay bổ ra một kiếm mạnh mẽ tuyệt luân, đem lôi điện cự nhân bức lui, tranh thủ cho hắn chút thời gian thở dốc.

Nói thật, ôm một người trong tay chiến đấu, Vương Hạo Thần là lần đầu tiên thực hiện, đúng là có chút không quen.

Không quen không chỉ có Vương Hạo Thần, ngay cả Lâm Vũ Hinh cũng không khác gì hắn, dù sao hai người trước đó không có giao tình ngược lại còn có chút ân oán, lúc này tiếp xúc thân mật như vậy nàng quả thật có chút không tiếp thu.

- Rống!

Một tiếng long ngâm kinh thiên bay lên, chỉ thấy đầy trời kiếm khí hóa thành hoàng kim cự long hư ảnh, hung hăng đem lôi điện cự nhân đụng bay ra ngoài, trên thân lôi điện màu tím lập tức tán loạn, thân thể kém chút sụp đổ.

Vương Hạo Thần thi triển ra Thiên Long Kiếm Quyết phối hợp với tam trọng kiếm khí gia trì, uy lực có thể nói là kinh thiên động địa, dư sức đẩy lui toàn bộ thế công của Vu Kỳ.

- Vậy cũng không ép được hắn?

Vu Kỳ sắc mặt hoàn toàn trầm xuống.

Lôi Điện Tôn Giả đã là một chiêu mạnh nhất của hắn, thế nhưng vẫn không chiếm được thượng phong, ngược lại còn bị đánh bật trở lại, cái này sao có thể không khiến hắn kinh hãi?

Người trước mắt, chỉ sợ không phải Vu Kỳ hắn có thể đối phó.

- Ta cũng không tin!

Vu Kỳ đè xuống tạp niệm trong lòng, cắn răng điều động đến càng nhiều thiên địa linh khí, tăng cường sức mạnh cho lôi điện cự nhân.

Tinh thần lực võ giả cũng có lợi thế của riêng mình, bọn họ có thể điều động thiên địa linh khí để cho mình sử dụng, nếu như chỉ đánh tầm xa mà nói, bọn hắn bền bỉ hơn xa võ đạo võ giả.

Mà lại, Vu Kỳ cũng không tính chỉ dựa vào một chiêu Lôi Điện Tôn Giả để đánh bại Vương Hạo Thần.

- Lôi Điện Chi Mâu!

Vu Kỳ tinh thần lực trải rộng khắp bán kính gần năm mươi mét xung quanh, âm thầm ngưng tụ ra năm đạo lôi điện trường mâu, làm xong chuyện này, khuôn mặt của hắn lập tức trở nên tái nhợt, rõ ràng là tiêu hao không nhỏ, đây cũng là cực hạn hắn có thể làm được.

- Sát!

Vu Kỳ gầm thét một tiếng, lập tức điều khiển năm đạo lôi điện trường mâu chia làm năm hướng đánh về phía Vương Hạo Thần.

Năm đạo lôi điện trường mâu tại dưới sự điều khiển của hắn nhanh đến mức mắt thường khó có thể nhìn rõ.

- Cẩn thận!

Lâm Vũ Hinh nằm trong ngực Vương Hạo Thần, phát hiện Vu Kỳ ám chiêu liền vội vàng kêu lên, nàng hiểu rất rõ tính cách của người sau, nàng từ đầu đã không tin đối phương sẽ liều mạng với Vương Hạo Thần, lúc này quả nhiên đúng như nàng dự đoán, Vu Kỳ đánh ra một chiêu Lôi Điện Tôn Giả, chỉ là để thu hút sự chú ý của Vương Hạo Thần, năm đạo Lôi Điện Chi Mâu kia mới là sát chiêu thật sự.

Vương Hạo Thần đang cùng lôi điện cự nhân chiến đấu, còn đem đối phương ép xuống hạ phong, lại ngàn vạn lần không nghĩ tới, Vu Kỳ còn có một chiêu như vậy, trong lúc nhất thời không kịp phản ứng. Bất ngờ là bất ngờ, thế nhưng Vương Hạo Thần năng lực phản ứng vẫn còn đó, chỉ thấy hắn cắn răng một cái, vung kiếm bức lui lôi điện cự nhân, sau đó nhanh như chớp xoay kiếm về chặn lại hai đạo lôi điện trường mâu công kích.

Bất quá Vương Hạo Thần là lúc cấp bách vội vàng ứng phó, kình lực căn bản không kịp phát huy được bao nhiêu, có thể chặn lại hai đạo công kích đã là cực hạn, thậm chí ngay cả cánh tay đều bị chấn động đến mức suýt nữa đánh rơi chiến kiếm.

- Hoa!

Vương Hạo Thần chân đạp Ngự Phong Lưu Ảnh Bộ, thân pháp biến hóa cực nhanh, thi triển ra một chiêu trong Kinh Thần Thối Pháp, đạp nát một đạo lôi điện trường mâu khác.

Nhưng bất kể hắn năng lực ứng biến nhanh thế nào, cũng không có khả năng ở trong tư thế không có phòng bị lại có đủ sức ngăn lại toàn bộ công kích của Vu Kỳ.

Năm đạo lôi điện trường mâu, hắn chỉ kịp phá được ba đạo, còn lại hai đạo, thì hữu tâm vô lực.

Vương Hạo Thần có thể làm, chính là liều mạng vận lên Vạn Đạo Thông Thiên Quyết hộ thân nguyên khí, đồng thời theo bản năng quay lưng về phía hai đạo lôi điện trường mâu, tránh để chúng đụng đến Lâm Vũ Hinh.

Lâm Vũ Hinh lúc này đã không có năng lực tự vệ, nếu như bị một đạo lôi điện trường mâu đánh trúng, cho dù không chết cũng tàn phế.

- Phốc! Phốc!

Hai đạo lôi điện trường mâu uy lực sao mà kinh người, dễ dàng phá vỡ Vương Hạo Thần hộ thân nguyên khí, trực tiếp đâm vào trên lưng hắn, máu tươi lập tức bắn ra như mưa.

Ngay cả Vương Hạo Thần thân thể, đều bị xung lực đẩy bắn đi.

- A!

Da thịt bị xé rách, đau đớn bao nhiêu không cần nói cũng biết, ngay cả Vương Hạo Thần đều không nhịn được khẽ rên lên một tiếng, hai đầu lông mày gắt gao nhíu lại cùng một chỗ.

- Thành công?

Vu Kỳ kinh ngạc nhìn xem một màn này, tuy là hắn đối với mấy đạo ám chiêu của mình rất có tự tin, thế nhưng vốn dĩ ban đầu cũng không dự tính có thể trọng thương Vương Hạo Thần đến mức này, thậm chí chỉ cần có thể quấy nhiễu đối phương một thoáng, để cho lôi điện cự nhân chớp thời cơ ra tay, đã có thể xem là thành công.

Nào ngờ đối phương tính cảnh giác lại kém như vậy, trực tiếp bị hai đạo lôi điện trường mâu đánh trúng.Đương nhiên, như vậy có thể tiết kiệm rất nhiều sức lực, Vu Kỳ không chịu bỏ qua cơ hội này, lập tức điều khiển lôi điện cự nhân hướng Vương Hạo Thần giết tới.

- Ngươi...

Lâm Vũ Hinh ngây ngốc nhìn Vương Hạo Thần, trên y phục có máu tươi nhiễm lên, bất quá không phải máu của nàng, mà là của hắn.

Mặc dù Vu Kỳ mục tiêu là Vương Hạo Thần, thế nhưng trong chiến đấu sao có thể nói trước được cái gì, nguyên bản Lâm Vũ Hinh cũng bị một đầu lôi điện trường mâu nhắm đến, hơn nữa còn là ở vào phương vị khó phá giải nhất.

Lâm Vũ Hinh vốn đã cảm nhận được tử vong uy hiếp, thế nhưng nàng lại không thể làm gì, chỉ có thể nhắm mắt từ bỏ.

Chỉ là nàng nằm mơ cũng sẽ không ngờ, Vương Hạo Thần trong lúc cấp bách lại mạo hiểm lấy thân đỡ một đòn chí mạng cho nàng.

- Hắn vì cái gì phải làm như vậy?

Lâm Vũ Hinh nghĩ nát óc cũng không nghĩ ra đối phương vì sao phải mạo hiểm bảo vệ nàng, trên thực tế, chính nàng lúc nàng lúc này cũng không muốn nghĩ hắn vì sao phải làm như vậy, bởi vì nếu như lúc trước, khi Vương Hạo Thần cứu nàng khỏi tay Vu Kỳ, nàng tâm tình đối với hắn vẫn còn rất phức tạp, tuy nói có cảm kích, nhưng vẫn không tránh khỏi có chút vướng mắc, dù sao trước kia cũng là hắn đả thương nàng, nàng mới rơi vào tay Vu Kỳ.

Thế nhưng sau lần này, nàng tựa hồ đã không nhớ đến chuyện hai người từng là đối thủ, trong tâm ngoài cảm kích ngược lại còn sinh ra một tia rung động không hiểu đối với nam nhân này.

Vương Hạo Thần chỗ nào có thời gian chú ý đến Lâm Vũ Hinh biến hóa, hắn lúc này còn đang phải tập trung kiềm chế lấy miệng vết thương.

Vừa rồi cứu nàng, chỉ đơn thuần là theo bản năng, giống như câu nói “ đã giúp thì giúp cho trót “.

Lại nói, Vương Hạo Thần dám làm như vậy, cũng là vì hắn biết tuy hai đạo công kích kia có thể gây thương tích cho mình, thế nhưng cũng không có nguy hiểm tính mạng.

Nếu như là độ phong hiểm quá lớn, Vương Hạo Thần sao có thể vì một cái không thân không quen người mạo hiểm như vậy? Hắn còn không có bị điên.

May mắn hắn có tu luyện Bất Hủ Thiên Kinh, nhục thân vốn dĩ vô cùng cường đại, thậm chí phần lớn uy lực của lôi điện trường mâu còn bị nhục thân của hắn chặn lại, vì thế chỉ là bị thương ngoài da thịt, thương thế cũng không tính quá nặng, ngoại trừ một điểm đau đớn thì không có ảnh hưởng nhiều đến chiến lực.

Vương Hạo Thần đơn giản chỉ cần vận chuyển Vạn Đạo Thông Thiên Quyết bức một chút lôi điện chi lực lẩn trong thể nội ra ngoài, sau đó Bất Hủ Thiên Kinh sẽ lập tức phát huy công dụng tự chữa trị vết thương của mình, nhục thân cảnh giới đạt tới Luyện Bì đại viên mãn về sau, tốc độ hồi phục liền nhanh hơn trước rất nhiều, vết thương nhanh chóng ngừng chảy máu, đau nhức giảm nhiều.

- Lần này là ta sơ xuất, sau này tuyệt đối không thể lại để cho tái diễn!

Tuy rằng bị thương không tính rất nặng, thế nhưng Vương Hạo Thần cũng không coi thường, ngược lại xem đây là một bài học cho mình, tuyệt đối không thể mất cảnh giác trong chiến đấu dù là ở bất kỳ trường hợp nào.

Khá tốt Vu Kỳ năng lực công kích có hạn, nếu như đối phương là một vị Ngũ Tinh hay Lục Tinh Vũ Sư, vậy kết quả nhất định sẽ càng thêm tồi tệ.

Vương Hạo Thần trên thực tế cũng không phải là không có đề phòng, chỉ có thể nói, hắn không hiểu rõ tinh thần lực võ giả.

Võ đạo võ giả, tại Vũ Sư cảnh giới không có khả năng điều động thiên địa linh khí tại khoảng cách cực xa thi triển võ kỹ, chỉ có tinh thần lực võ giả mới có thể làm được, người người đều biết chuyện này.

Nhưng Vương Hạo Thần lại chưa bao giờ cùng tinh thần lực võ giả giao thủ, vì thế mới ngoài ý muốn trúng chiêu.

Có kinh nghiệm lần này, ngày sau không có khả năng lại tái diễn.

- Bất cẩn để ngươi chiếm tiện nghi, tiếp đó phải để ngươi trả lại cả vốn lẫn lãi!

Vương Hạo Thần ngẩng đầu nhìn lôi điện cự nhân đang nhanh chóng tiếp cận, lại đảo mắt liếc Vu Kỳ một cái, trong mắt bắn ra từng tia hàn ý lạnh lẽo.

Chương 218: Chỉ là thuận tâm mà làm

- Ôm chặt ta!

Vương Hạo Thần hướng Lâm Vũ Hinh nói.

Ngoài dự đoán của hắn, lần này Lâm Vũ Hinh ngược lại không có bao nhiêu do dự, chỉ im lặng vòng tay ôm lấy cổ hắn, một bên lại khẽ cúi đầu, không để hắn nhìn thấy khuôn mặt lúc này của nàng.

Vương Hạo Thần hơi nhíu mày, nguyên bản hắn là muốn để nàng ôm lấy thắt lưng của mình, nào có ý để hai người gần gũi như vậy, bất quá lúc này lại không có thời gian đổi ý.

Không thể không nói, không còn phải dùng tay đỡ lấy Lâm Vũ Hinh, Vương Hạo Thần động tác liền thanh thoát hơn rất nhiều, không còn giống như trước đó vướng víu như vậy.

- Vù! Vù!

Sau lưng Vương Hạo Thần, bay lên năm khỏa màu trời nhỏ màu đỏ như máu, tản mát ra bá đạo không gì sánh kịp hỏa kình.

- Phong Hỏa Liên Thiên!

Vương Hạo Thần song chưởng đánh ra, cuồn cuộn hỏa kình theo đó tuôn ra như hải dương, hướng lôi điện cự nhân đánh tới.

Trước đó lôi điện cự nhân có thể gây khó khăn cho Vương Hạo Thần, hoàn toàn là bởi vì Vương Hạo Thần có chỗ hạn chế không thể dùng toàn lực, thế nhưng bây giờ người sau đã không có chỗ vướng bận, song chưởng đồng thời xuất kích, dễ dàng đem đối phương ép xuống hạ phong.

Chỉ thấy lôi điện cự nhân tại dưới áp lực khủng bố do Vương Hạo Thần tạo ra, tuy rằng vẫn điên cuồng chống trả, thế nhưng lại lộ ra vẻ tương đương bất lực, khắp nơi đều là sơ hở.

- Phá!

Vương Hạo Thần là võ đạo kỳ tài, cho dù không vận dụng Thái Dương Chi Mâu, cũng có thể dễ dàng nhìn ra chỗ sơ hở của lôi điện cự nhân, ngay lập tức biến chiêu, kình cũ chưa hết kình mới đã đến, một chưởng nhanh như chớp mang theo uy lực so với trước đó càng mạnh trực tiếp vỗ lên trên ngực lôi điện cự nhân.

Một chiêu Phong Hỏa Liên Thiên trong Cửu Dương Phần Thiên Chưởng này đặc điểm chính là khi xuất chiêu còn có chỗ giữ lại, sau đó nhân lúc đối phương không đề phòng liền toàn lực xuất kích, chính là là một thức chuyên dùng để đánh vào chỗ sơ hở của kẻ địch, có công năng chuyển bại thành thắng.

- Bang!

Một chưởng của Vương Hạo Thần uy lực mạnh thế nào không cần nói cũng biết, lôi điện cự nhân cho dù lại mạnh cũng không chống nổi, lập tức bị đánh cho chia năm xẻ bảy.

- Cái gì?

Vu Kỳ trợn to hai mắt, hắn vốn dĩ cho là, Vương Hạo Thần trúng phải hai đạo Lôi Điện Chi Mâu của mình, thương thể đã rất nặng, ai biết đối phương vẫn như cũ sinh long hoạt hổ, trong nháy mắt liền giải quyết Lôi Điện Tôn Giả của mình.

Càng để cho hắn sợ hãi chính là, Vương Hạo Thần lạnh lùng ánh mắt đã hướng về phía hắn.

- Ngươi quấy rối đến đây là kết thúc!

Vương Hạo Thần chân đạp Ngự Phong Lưu Ảnh Bộ tựa như quỷ mị xuất hiện trước mặt Vu Kỳ, một chưởng oanh đi ra.

Vu Kỳ trong lòng hoảng sợ, vội vàng vung chưởng lên đỡ, thế nhưng là, song chưởng chỉ vừa đụng nhau, hắn liền kêu thảm một tiếng, cánh tay xương cốt đều bị chấn gãy.

Vu Kỳ tu vi võ đạo chỉ có Nhị Tinh Vũ Sư, lúc này ở cận thân giao thủ, đương nhiên sẽ bị Vương Hạo Thần hoàn ngược.

Chiến bại, là kết quả duy nhất.

Hơn nữa, đây là bởi vì Vương Hạo Thần không có toàn lực, trên thân lại mang theo một người, nếu không chỉ dựa vào Vu Kỳ sao có thể theo kịp tốc độ của hắn?

- Bang! Bang! Bang!

Vương Hạo Thần liên tiếp đánh ra ba chiêu Hàn Băng Thần Quyền, lần lượt đánh vào ngực, bụng, khuôn mặt ba vị trí trên người Vu Kỳ, quyền kình mạnh mẽ đánh tới, dễ dàng khiến cho xương cốt của đối phương rạn nứt.

Hàn kình lạnh thấu xương nhập thể, khiến Vu Kỳ khổ sở đến chết đi sống lại.

Vu Kỳ lãnh trọn ba quyền của Vương Hạo Thần về sau cũng không cách nào kiên trì được nữa, miệng mũi đều xuất huyết, ngã vào trong vũng máu.

Làm xong chuyện này về sau, Vương Hạo Thần cũng lười nhác tiếp tục hao tốn thời gian, nhanh chóng rời đi.
…………..

Vương Hạo Thần đem Lâm Vũ Hinh rời xa khỏi chỗ cũ, Đệ Thất Phong mặc dù không lớn bằng những ngọn núi khác của Thiên Sinh Môn, thế nhưng diện tích như cũ rất rộng, không khó để tìm được một chỗ không người.

- Ngươi an toàn!

Vương Hạo Thần đem Lâm Vũ Hinh đặt xuống, một bên lại nhàn nhạt nói.

- Vì sao lại cứu ta?

Lâm Vũ Hinh sắc mặt phức tạp nhìn hắn, rốt cuộc không nhịn được mà nói ra chỗ khó hiểu trong lòng của mình.

Vương Hạo Thần không đáp, chỉ là cách xa nàng tìm một chỗ ngồi xuống, chuẩn bị vì mình băng bó vết thương.

Thân thể của hắn mặc dù có thể tự chữa trị, thế nhưng lần này bị thương đúng là không nhẹ, tạm thời có thể không ác hóa đã là rất tốt, muốn nhanh chóng khôi phục vẫn cần phải sơ cứu băng bó một phen.

- Ngươi cho rằng ngươi làm như vậy thì ta sẽ cảm kích ngươi?

Lâm Vũ Hinh gặp Vương Hạo Thần không có ý đáp lại, không thể không một bước ép tới.

- Ta nói cứu ngươi là vì thuận tâm mà làm? Ngươi tin sao?

Vương Hạo Thần đáp lại một câu, sau đó liền không có tiếp tục để ý đến nàng.

- Thuận tâm mà làm?

Lâm Vũ Hinh sửng sờ, nói như vậy, Vương hạo Thần cứu nàng hoàn toàn không phải là nghĩ muốn cùng nàng hóa giải mâu thuẫn, mà chỉ đơn giản là bởi vì hắn muốn làm như vậy?

Nàng từng nghĩ tới nghĩ lui, cố gắng phán đoán nguyên nhân khiến hắn ra tay cứu nàng, lại không nghĩ tới, nguyên do lại đơn giản như vậy.

Nếu như nghĩ kỹ một chút, kỳ thực hai người ở giữa không có quá lớn thù hận, tuy nói Vương Hạo Thần trọng thương Lâm Vũ Hinh, thế nhưng thời điểm đó hai người là ở hai chiến tuyến khác nhau, Vương Hạo Thần sở dĩ ra tay nặng như vậy, cũng là để phòng ngừa vạn nhất, hắn không có làm sai cái gì.

Nếu là người thông hiểu đạo lý, liền có thể nhìn ra, bọn hắn quan hệ căn bản không đến mức thù địch, nhiều nhất chỉ là quan hệ cạnh tranh.

Vốn dĩ Lâm Vũ Hinh còn muốn tiếp tục hỏi, thế nhưng lại cảm thấy nếu như mình lại nói tiếp liền có chút quá mức, vì thế chỉ có thể thôi.Hai người vốn dĩ quan hệ cũng không thân thiết, tuy nói qua chuyện vừa rồi đã tốt hơn không ít, thế nhưng ở giữa chung quy có một tầng ngăn cách, cả hai riêng phần mình trị thương, không có tiếp tục nói chuyện.

Lâm Vũ Hinh lại vào mấy viên đan dược trị thương, chậm rãi điều tức hồi lâu, rốt cuộc đem thương thể ổn định, mặc dù còn không có hồi phục thực lực, thế nhưng đã có thể miễn cưỡng đứng lên.

Muốn khôi phục hoàn toàn, chỉ sợ phải tốn không ít thời gian.

Nàng đưa mắt nhìn Vương Hạo Thần, chỉ thấy hắn vẫn như cũ còn đang vận công điều tức, vẫn chưa băng bó vết thương.

Nàng hơi suy nghĩ một chút liền hiểu được, vị trí sau lưng muốn băng bó cũng không dễ, vì thế liền đi đến trước mặt hắn, khẽ nói:

- Để ta giúp ngươi!

Vương Hạo Thần tạm ngưng điều tức, hơi kinh ngạc nhìn nàng, thế nhưng vẫn lắc đầu nói:

- Ta tự lo được! Đa tạ hảo ý!

Lâm Vũ Hinh cắn môi, nói:

- Ngươi đề phòng ta?

Vương Hạo Thần cười đáp:

- Chúng ta quan hệ cũng không thân mật như vậy!

Câu nói này rất uyển chuyển, tựa như là khách khí, thế nhưng cũng là đang ngầm thừa nhận, Vương Hạo Thần trong lòng đối với nàng vẫn có tâm đề phòng.

Mặc dù Vương Hạo Thần không nghĩ nàng sẽ ngu xuẩn như vậy ra tay hại hắn, bất quá hắn là người cẩn thận, đề phòng vẫn hơn.

- Ta không phải giống như ngươi suy nghĩ độc ác như vậy! Ta thừa nhận, bản thân ta trước đó là có hận qua ngươi, bất quá ta sau đó sớm đã nghĩ rõ ràng, ngươi và ta là cạnh tranh quan hệ, chuyện ngươi đả thương ta không gì sai, chúng ta không ai nợ ai! Mà ngươi sau đó lại cứu ta, ta trong lòng rất cảm kích, càng không có lý do để hại ngươi! Hi vọng ngươi để cho ta giúp ngươi, xem như là cho ta cơ hội thể hiện lòng biết ơn!

Lâm Vũ Hinh chân thành nói.

Vương Hạo Thần chăm chú nhìn nàng, chỉ thấy nàng thần sắc không có gì là giả dối, hơi suy nghĩ một chút, cuối cùng đành phải gật đầu nói:

- Được! Vậy làm phiền ngươi!

Lâm Vũ Hinh trên mặt hiện lên vẻ vui mừng, nàng biết Vương Hạo Thần có lẽ không phải chán ghét nhân cách của nàng, thế nhưng tâm đề phòng chắc chắc là có rất lớn, nàng cũng không nghĩ tới, hắn thực sự sẽ đồng ý để cho nàng giúp hắn.

Vương Hạo Thần đem áo bào nửa thân trên giải khai, để lộ ra cơ thể cường tráng.

Lâm Vũ Hinh không phải chưa từng nhìn thấy mỹ nam tử, thế nhưng nàng vẫn không thể không thừa nhận, nếu chỉ xét về thẩm mỹ, Vương Hạo Thần trong mắt nàng hoàn toàn có thể xếp vào mấy thứ hạng đầu.

Chỉ thấy trên thân hắn từng khối cơ bắp không gì sánh được hoàn mỹ, để nàng không nhịn được phải nhìn chằm chằm đi qua.

- Làm phiền!

Vương Hạo Thần không có chú ý đến thần sắc của Lâm Vũ Hinh, chỉ khẽ nói một câu, sau đó liền quay lưng về phía nàng.

Đương nhiên, hắn không có khả năng hoàn toàn tin tưởng nàng, vẫn một mực đề cao cảnh giác, chỉ cần nàng có dị động, hắn sẽ lập tức ra tay phản chủ vi khách.

Đây chính là tính cách của Vương Hạo Thần, phòng người không bao giờ là thừa.

Lâm Vũ Hinh cầm lấy băng vải và kim sang dược Vương Hạo Thần đã để sẵn trên mặt đất, trong lòng âm thầm cảm thấy may mắn vì Vương Hạo Thần đã quay đầu lại, nếu không rất có thể sẽ nhìn thấy trên mặt nàng vài vệt đỏ.

Chương 219: Sở Thanh Tiêu

Lâm Vũ Hinh chú ý Vương Hạo Thần trên lưng hai đạo vết thương, chỉ thấy miệng vết thương tuy rằng khá rộng, thế nhưng cũng không sâu, căn bản không thương đến xương cốt, da thịt xung quanh cũng chỉ có chút khô cứng mà không phải cháy đen, ngay cả máu cũng đã sớm ngừng chảy.

Nhìn thấy một màn này, trong lòng nàng không khỏi kinh ngạc.

Nàng thế nhưng là tận mắt nhìn thấy, Vương Hạo Thần lúc đó hoàn toàn không kịp thi triển ra cái gì phòng ngự võ kỹ, trực tiếp lấy thân thể ngăn chặn hai đạo Lôi Điện Chi Mâu của Vu Kỳ.

Công kích của Vu Kỳ cực kỳ đáng sợ, theo lý mà nói, cho dù là Ngũ Tinh thậm chí Lục Tinh Vũ Sư nếu là không kịp phòng thủ lấy thân chịu đựng công kích của hắn coi như không chết cũng trọng thương, thế nhưng Vương Hạo Thần tu vi Nhị Tinh Vũ Sư lại chỉ chịu vết thương nhẹ.

- Ngươi là luyện thể võ giả sao?

Lâm Vũ Hinh một bên vì Vương Hạo Thần băng bó vết thương, một bên lại không nhịn được hỏi.

Cũng chỉ có luyện thể võ giả, mới có được nhục thân cường đại như vậy.

- Xem như là thế đi!

Vương Hạo Thần thuận miệng đáp.

Kỳ thực, Vương Hạo Thần có thể xem là một cái dị loại, thông thường luyện thể võ giả, nhục thân căn bản không thể so với tu vi mạnh hơn bao nhiêu, thế nhưng Vương Hạo Thần nhục thân lại sớm đã mạnh hơn tu vi của hắn khá nhiều.

Lúc này coi như là chỉ vận dụng nhục thân lực lượng, Vương Hạo Thần cũng có năng lực cùng Tứ Tinh Vũ Sư đánh một trận.

Đáng tiếc Vương Hạo Thần chưa hoàn toàn luyện hóa xong Hắc Long Chiến Giáp, nếu không một khi mặc vào bộ giáp này lại phối hợp với nhục thân của hắn, Vu Kỳ công kích lại mạnh hơn cũng không có tư cách đả thương hắn.

Rất nhanh, Lâm Vũ Hinh liền băng bó xong vết thương cho Vương Hạo Thần.

- Đa tạ!

Vương Hạo Thần đem áo bào mặc vào trở lại, hơi suy nghĩ một chút, lại lấy ra một cái bình ngọc đưa cho Lâm Vũ Hinh.

- Đây là gì?

Lâm Vũ Hinh tò mò hỏi.

- Phục Nguyên Đan! Dùng nó về sau, ngươi hẳn có thể trong vòng một canh giờ hoàn toàn khôi phục!

Vương Hạo Thần cười nói.

Tài nguyên tu luyện còn lại trong tay Vương Hạo Thần không nhiều, bất quá trị thương đan dược thì đúng là có không ít, Phục Nguyên Đan mặc dù không sánh được với Khô Mộc Đan mà Nhạc Thi Dao cho hắn, bất quá đối với Vũ Sư mà nói, vẫn là đan dược trị thương cực tốt.

Tại Thiên Sinh Môn, một viên Phục Nguyên Đan cũng có giá không hề rẻ, ngay cả Lâm Vũ Hinh cũng không có loại đan dược này.

- Đa tạ!

Lâm Vũ Hinh không quen dài dòng, trực tiếp nhận lấy, hơn nữa lấy bản tính của Vương Hạo Thần, vật hắn đã đưa ra tuyệt đối sẽ không vô cớ lấy lại.

Có đôi khi, không nên nhiều lời khách sáo, chỉ cần đem ân tình kia ghi nhớ vào trong lòng là đã đủ.

Nàng đem đan dược nuốt xuống, sau đó nhanh chóng ngồi xuống điều tức trị thương.

Vương Hạo Thần không có rời đi, mà ở lại hộ pháp cho nàng, có câu tiễn phật tiễn tới tây thiên, đã giúp thì giúp cho trót.

Đại khái một canh giờ về sau, Lâm Vũ Hinh thương thể rốt cuộc khỏi hẳn, khôi phục trạng thái thập túc.

- Thương thể của ngươi đã khôi phục! Vậy chúng ta cáo từ ở đây!

Vương Hạo Thần mở miệng nói, sau đó liền quay đầu rời đi.

Hắn còn muốn đi tìm linh tuyền tăng lên tu vi, thực sự không muốn lại lãng phí thời gian.

- Đợi một chút! Ngươi có thể hay không để cho ta cùng ngươi đi?

Lâm Vũ Hinh vội vàng đuổi theo nói. - Xin lỗi! Tính ta độc lai độc vãng đã quen!

Vương Hạo Thần cười một tiếng, không có tiếp tục dây dưa, lập tức thi triển thân pháp, hóa thành một đạo tàn ảnh biến mất.

Hắn làm người không chỉ cẩn trọng, còn vô cùng dứt khoát.

Vương Hạo Thần cũng đã nhìn ra Lâm Vũ Hinh thái độ đối với mình có chuyển biến lớn, thế nhưng hắn vẫn không thể hoàn toàn tin tưởng nàng, lại nói, chính hắn cũng không thích đi cùng đoàn đội.

Hơn nữa, Vương Hạo Thần trong lòng đã có Nhạc Thi Dao, hắn sau này tuyệt đối sẽ không dây dưa với nữ nhân khác, dứt khoát không cho đối phương cơ hội, chính là muốn tốt cho đối phương.

…………..

Đệ Thất Phong phía tây.

Đệ Thất Phong mở ra về sau, gần như ở mọi nơi đều có Thiên Sinh Môn đi lại tìm kiếm thuộc về mình cơ duyên, khắp ngọn núi cơ hồ không còn nơi bình tĩnh.

Thế nhưng có một nơi là ngoại lệ.

Chỉ thấy nơi này phong cảnh tuyệt đẹp, tại giữa rừng cây xanh, có một con sông nhỏ chảy xuôi, dòng nước nhẹ nhàng, giống như tĩnh hồ.

Giờ phút này, có một nam tử lẳng lặng ngồi bên bờ sông.

Nam tử này trên mặt đeo một cái mặt nạ màu nạ màu bạc, mái tóc màu xanh dương nổi bật để xõa ngang lưng, trên thân có một cỗ khí tức tang thương mà cô độc, khiến cho người ngoài nhìn vào sẽ cảm thấy, hắn là một cái tuổi xế chiều tứ cố vô thân lão giả.

Trong tay của hắn cầm một cây sáo ngọc, ngồi bên hồ một mình thổi sáo.

Tiếng sáo cỗ lão mà bi thương, lại mang theo một cỗ không bỏ ý chí, tựa như là đang chìm đắm trong hồi ức, lại không nỡ buông tay.

Hồi lâu, tiếng sáo mới ngừng lại, nam tử kia đôi môi có chút khô khốc khẽ run lên, hai mắt si ngốc nhìn về dòng sông trước mặt.

- Tam sư huynh!

Phía sau nam tử tóc xanh, không biết từ lúc nào đã xuất hiện một hồng y thiếu nữ.

Thiếu nữ dung mạo xinh đẹp linh lung, dáng người cao gầy, da thịt tuyết trắng tựa như linh ngọc, trên thân vận hồng y đỏ như lửa, tuy rằng tuổi còn trẻ, nhưng đã là một mỹ nhân bại hoại.
Thiên Sinh Môn lục phong, trong đám đệ tử thế hệ này xuất hiện sáu cái nữ tử xuất chúng, không chỉ có tu vi kiệt xuất mà còn có dung mạo xinh đẹp như thiên tiên.

Hồng y thiếu nữ chính là một trong sáu vị nữ đệ tử kiệt xuất đó, đồng thời cũng là Minh Thiên Phong phong chủ Tiêu Hàn Dư nữ nhi độc nhất, Tiêu Ngọc Huyên.

Tại Minh Thiên Phong, Tiêu Ngọc Huyên chính là tiểu sư muội, tuổi tác chỉ lớn hơn Vương Hạo Thần một chút, từ nhỏ đã có thiên phú tu luyện phi phàm, đi sau mà đến trước, bây giờ thực lực đã vượt qua cả nhị sư huynh Chu Thông, chính là Minh Thiên Phong chúng đệ tử người dẫn đội trong chuyến đi đến Đệ Thất Phong lần này.

Nam tử tóc xanh được Tiêu Ngọc Huyên gọi tam sư huynh, là Minh Thiên Phong thần bí nhất một tên đệ tử - Sở Thanh Tiêu.

Sở Thanh Tiêu sớm đã biết nàng đến, cũng không quay đầu lại, im lặng hồi lâu mới lên tiếng:

- Tiểu sư muội! Có chuyện gì?

Thanh âm của hắn, rõ ràng khá trẻ tuổi, thế nhưng lại khàn khàn trầm đục giống như lão nhân.

Tiêu Ngọc Huyên một đôi mắt đẹp nhìn hắn, lộ ra một tia không đành lòng, nói:

- Tam sư huynh! Ngươi còn muốn ngồi đó bao lâu? Chẳng lẽ ngươi không muốn đi tìm cơ duyên thuộc về mình sao?

Đã qua nhiều năm như vậy, nam nhân này một chút cũng không thay đổi, sống vật vờ như một cái xác không hồn.

Nàng rõ ràng còn nhớ, năm xưa hắn là một cái vô cùng nhiệt huyết nam nhân, không có chuyện hắn không dám làm, thế nhưng bây giờ... thật chẳng khác nào một người đã buông xuôi mọi thứ.

Sở Thanh Tiêu lần nữa lâm vào trầm mặc, hắn ngồi im như pho tượng ở đó, rõ ràng không có ý muốn trả lời câu hỏi của nàng, sau cùng chỉ khẽ nói:

- Nói đi! Lần này muội đến tìm ta, là có chuyện gì?

Tiêu Ngọc Huyên nhẹ nhàng thở dài, biết mình không có khả năng đả động tâm ý của đối phương, tiếp tục khuyên nữa, chỉ sợ đối phương sẽ không tiếp tục để ý đến nàng.

Nói thật, nếu như không phải vạn bất đắc dĩ, nàng cũng không tìm đến nhờ vả nam tử trước mắt, bởi vì trong nội tâm của nàng đối với hắn như cũ mang theo một tia áy náy, là cảm thấy mình không có mặt mũi nhờ hắn giúp cái gì.

Thế nhưng mà, lần này nàng lại không thể không tìm đến hắn.

- Minh Thiên Phong chúng ta và Hồng Thạch Phong đệ tử đồng thời tìm đến một đầu thất phẩm hạ đẳng linh tuyền! Chúng ta một phe này lực lượng không đủ, cùng bọn hắn đấu rất gian nan! Vì thế ta mong Tam sư huynh có thể giúp chúng ta một tay!

Tiêu Ngọc Huyên đem mọi chuyện nói rất ngắn gọn, tuy rằng nàng gần như không bao giờ nhờ vả Sở Thanh Tiêu, thế nhưng nàng cũng biết chỉ cần nàng thực sự cần hắn, hắn nhất định sẽ ra tay giúp đỡ.

Lấy tính cách của hắn, nói dài dòng chi tiết chỉ là phí thời gian.

Người khác có thể không hiểu, thế nhưng Tiêu Ngọc Huyên lại biết rõ thực lực của Sở Thanh Tiêu là mạnh đến mức nào, nói một câu công bằng, Sở Thanh Tiêu còn hơn xa nàng, nếu không có chuyện năm đó, chỉ sợ ngay cả Tống Nhất Phàm đều sẽ bị hắn bỏ xa, thậm chí Võ Bảng Thập Tú nhất định sẽ có một chỗ của hắn.

- Được!

Sở Thanh Tiêu trầm giọng đáp, sau đó lại nâng lên sáo ngọc, tiếp tục thổi sáo.

Hắn không có từ chối, thế nhưng lại khiến Tiêu Ngọc Huyên trong lòng càng thêm nặng trĩu, ánh mắt nhìn về phía Sở Thanh Tiêu lại nhiều thêm một phần áy náy.

Nàng há miệng muốn nói gì đó, thế nhưng sau cùng lại đem lời nói của mình nuốt trở về, bất đắc dĩ cười khổ một tiếng, nàng biết, chính mình có khuyên cũng vô dụng.

- Tam sư huynh! Chúng ta lát nữa gặp lại!

Tiêu Ngọc Huyên khẽ nói một tiếng, sau đó liền quay đầu rời đi.

Nàng không có ý ép đối phương đi cùng mình, bởi vì nàng biết chỉ cần hắn đã đồng ý, vậy lúc nàng cần hắn nhất định sẽ xuất hiện, lúc này có đi cùng mình hay không căn bản không có bao nhiêu ý nghĩa.

Sở Thanh Tiêu không có đáp lại nàng, chỉ chú tâm thổi sáo, bóng lưng càng lộ ra vẻ cô đơn tiêu điều.

Tình, nhiều lúc có thể khiến người ta sống không bằng chết, mà Sở Thanh Tiêu chính là một minh chứng rõ ràng.

Chương 220: Dựa vào thực lực nói chuyện

Từ khi Đệ Thất Phong mở ra cho đến nay, mặc dù số lượng linh tuyền cao cấp xuất thế càng lúc càng nhiều, bất quá phần lớn đều là từ ngũ phẩm hạ đẳng linh tuyền trở xuống, lục phẩm số lượng cực ít, về phần thất phẩm trở lên thì hầu như có thể đếm trên đầu ngón tay.

Bất quá, cũng không phải là hoàn toàn không có.

Tỷ như nửa ngày trước đó, Hồng Thạch Phong một đám đệ tử quả thật đã phát hiện ra một đầu thất phẩm hạ đẳng linh tuyền, chỉ là bọn hắn còn chưa kịp vui mừng thì đã bị Minh Thiên Phong đệ tử phát hiện.

Chuyện tiếp theo đó không cần nói cũng biết, hai phong đệ tử tất nhiên là cùng nhau cò kè mặc cả, ý muốn phân chia đầu linh tuyền này.

Ban đầu Minh Thiên Phong có Chu Thông và Tiêu Ngọc Huyên hai Thất Tinh Vũ Sư cường giả tọa trấn, Hồng Thạch Phong đoàn đội đích thật không địch lại, chỉ có thể một mực dây dưa kéo dài thời gian.

Thế nhưng không bao lâu sau, Hồng Thạch Phong chúng cường giả lần lượt chạy tới tiếp viện, trong đó có hai vị Thất Tinh Vũ Sư, lập thành tạo thành thế giằng co.

Thậm chí ngay cả Hồng Thạch Phong người lĩnh đối là Lục Như m, nghe nói cũng đang trên đường chạy đến nơi này.

Tiêu Ngọc Huyên tự biết phe mình khó địch lại, vì thế vạn bất đắc dĩ mới phải đi tìm Sở Thanh Tiêu xin giúp đỡ.

Sở Thanh Tiêu đồng ý về sau, nàng cũng không dám đợi ở đó, chỉ đưa tọa độ vị trí cho hắn sau đó nhanh chóng trở lại hồi họp với đoàn đội.

Minh Thiên Phong nhị đệ tử Chu Thông là một cái thân thể to lớn nam tử, tuổi tác của hắn trong đám đệ tử là lớn nhất, bất quá thiên phú tu luyện lại không tính cao, vì thế đến tận bây giờ tu vi chỉ mới miễn cưỡng bước vào Thất Tinh Vũ Sư cảnh giới.

Minh Thiên Phong nhân tài xưa nay khan hiếm, đại đệ tử Tống Nhất Phàm không đến, tam đệ tử Sở Thanh Tiêu hành tung vô định, may mắn có Tiêu Ngọc Huyên hoành không xuất thế, nếu không chỉ dựa vào một mình Chu Thông rất khó ở Đệ Thất Phong làm nên chuyện gì.

- Tiểu sư muội! Có gặp được tam sư đệ không?

Chu Thông thấy Tiêu Ngọc Huyên trở về liền vội vàng hỏi.

Trong đám đệ tử Minh Thiên Phong, chỉ có Tống Nhất Phàm, Chu Thông, Tiêu Ngọc Huyên và phần nào đó là Vương Hạo Thần biết Sở Thanh Tiêu người này không tầm thường, vì thế khi Tiêu Ngọc Huyên đề xuất muốn nhờ người sau giúp đỡ, Chu Thông chính là vỗ tay tán thành.

- Gặp được!

Tiêu Ngọc Huyên khẽ gật đầu.

Chu Thông nghe vậy liền thở phào một hơi, hắn không lo Tiêu Ngọc Huyên không mời được Sở Thanh Tiêu, ngược lại chỉ có chút lo lắng nàng không tìm được người sau.

Mà nói đi cũng phải nói lại, nếu như Sở Thanh Tiêu đến Đệ Thất Phong, hắn không ở chỗ đó thì còn ở chỗ nào được chứ?

Lúc này, Minh Thiên Phong chúng đệ tử ngoại trừ Vương Hạo Thần và Sở Thanh Tiêu đều đã có mặt ở chỗ này, ngoại trừ Chu Thông và Tiêu Ngọc Huyên, còn có tứ đệ tử Nghiêm Vân, ngũ đệ tử Trương Hinh, lục đệ tử Lã Thiết.

Tiêu Hàn Dư từ lâu đã không còn thu đệ tử, ngay cả nhập môn muộn nhất đều đã là đệ tử của Tiêu Hàn Dư từ 16 năm trước.

Ba người này thiên phú đồng dạng không được, tu vi cao nhất Nghiêm Vân cũng chỉ là Ngũ Tinh Vũ Sư, mà yếu nhất Trương Hình, thì chỉ có Tam Tinh Vũ Sư tu vi.

May mắn Hồng Thạch Phong đội ngũ lần này đến cũng chỉ có 6, 7 người, nếu không bọn hắn căn bản không dám dây dưa lâu như vậy.

- Tiêu Ngọc Huyên! Xem ra ngươi gần đây tu vi tiến mạnh dẫn đến lòng tự tin bạo rạp, ngay cả đồ vật của Hồng Thạch Phong cũng dám nhòm ngó!

Đúng lúc đám người hai bên đang giằng co, liền có một đạo nữ tử thanh âm từ bên ngoài truyền tới.

- Là Lục Như Âm sư tỷ! Hồng Thạch Phong đội ngũ nghe được đạo thanh âm này, trên mặt đều hiện lên vẻ vui mừng.

Lục Như Âm là Hồng Thạch Phong lần này đi tới Đệ Thất Phong đệ nhất cường giả, là bọn hắn trong lòng định hải thần trâm.

Trái lại, Minh Thiên PHong đội ngũ bên này nghe được Lục Như Âm thanh âm, sắc mặt từng cái lập tức trở nên khó coi, ngay cả Chu Thông và Tiêu Ngọc Huyên cũng không ngoại lệ.

Chỉ thấy một tên thân vận hắc y mỹ lệ nữ tử dẫn theo mấy cái Hồng Thạch Phong đệ tử đi đến nơi này, ánh mắt lạnh lùng như băng tuyết, có một cỗ không giận tự uy uy thế.

- Lục Như Âm, một mình Hồng Thạch Phong các ngươi mà muốn nuốt hết một đầu thất phẩm hạ đẳng linh tuyền, ngươi không sợ ăn no bể bụng hay sao?

Chu Thông cắn răng nói, bất quá trong lòng thật ra đã có chút thoái ý.

Hắn không quá rõ ràng Sở Thanh Tiêu thực lực hiện tại, bất quá hắn biết rõ Lục Như Âm mạnh đến nào, cho dù là hắn và Tiêu Ngọc Huyên liên thủ chỉ sợ cũng chỉ có thể miễn cưỡng cùng nàng đánh ngang tay, hơn nữa quân số hai bên lại chênh lệch quá lớn, thế này còn đánh thế nào?

- Chúng ta coi như không thể độc chiếm, cũng có phần của Minh Thiên Phong các ngươi? Các ngươi chỉ sợ không có tư cách đó!

Lục Như Âm cười lạnh nói.

Nàng là một cái vô cùng tôn sùng võ đạo nữ tử, hiểu rất rõ đạo lý cường giả vi tôn, nàng không để đám người Tiêu Ngọc Huyên vào mắt, là vì bọn họ thực lực không đủ khiến nàng coi trọng.

- Lục Như Âm! Ngươi cho rằng chúng ta một chút chuẩn bị cũng không có?

Tiêu Ngọc Huyên bỗng nhiên mở miệng nói, sắc mặt cũng trở nên hòa hoãn rất nhiều, bởi vì nàng đã cảm nhận được khí tức của Sở Thanh Tiêu.

Lục Như Âm cũng vậy, chậm rãi thu lại vẻ khinh miệt trên mặt, ánh mắt chăm chú nhìn về một phía, ở nơi đó, có một đạo thân ảnh đang đi tới.

Sở Thanh Tiêu mang theo mặt nạ che đi dung mạo, tóc dài màu xanh tung bay, khí tức đạm mạc cô độc, lại có vẻ tang thương tiêu điều.
- Sở Thanh Tiêu?

Lục Như Âm lông mày hơi nhíu lại.

Lục Như Âm không biết Sở Thanh Tiêu, thế nhưng nàng đã được mấy vị sư huynh sư tỷ bên trên dặn dò rất kỹ, lần này đi tới Đệ Thất Phong, Minh Thiên Phong người không có đáng ngại, chỉ có một người cần phải lưu ý, đó chính là Sở Thanh Tiêu!

Thậm chí, bọn họ còn nhắc đi nhắc lại, trừ phi là vạn bất đắc dĩ, nếu không tuyệt đối không nên chọc tới người này.

Lục Như Âm biết Minh Thiên Phong còn có hai vị đệ tử chưa đến, bất quá nàng không cho rằng tên tiểu đồ đệ của Minh Thiên Phong có thể khiến nàng cảm nhận được uy hiếp, vì thế người trước mắt, chỉ có thể là tam đệ tử Sở Thanh Tiêu.

Sở Thanh Tiêu sau khi đến, chỉ đi đến đứng ở bên cạnh Tiêu Ngọc Huyên, nửa câu cũng không nói, chỉ dùng hành động chứng minh hắn đứng về phe nào.

Có Sở Thanh Tiêu ở đây, Chu Thông và Tiêu Ngọc Huyên nhất thời cảm thấy áp lực giảm bớt nhiều, lòng tin tăng thêm không ít.

Tiêu Ngọc Huyên cảm kích nhìn Sở Thanh Tiêu một cái, biết đối phương không thích mở miệng, vì thế liền tự mình đứng ra đối mặt với Lục Như Âm, nói:

- Lục Như Âm! Nói nhảm chúng ta không muốn nói! Đầu linh tuyền này bên trong thiên địa linh khí, Minh Thiên Phong chúng ta muốn năm thành!

Nghe nàng nói như vậy, Lục Như Âm không khỏi hừ một tiếng, lạnh giọng nói:

- Há miệng liền muốn một nửa? Ta thật không biết ngươi là ở đâu tìm tới tự tin!

Dừng lại một chút, Lục Như Âm liền đưa mắt liếc Sở Thanh Tiêu, nói tiếp:

- Ngươi sẽ không cho là, ta sẽ e ngại hắn đi a?

Sở Thanh Tiêu đứng im không nói, tựa hồ trên thế gian này đã không có việc gì có thể khiến hắn rung động.

Tiêu Ngọc Huyên khẽ cười đáp:

- Ta cho rằng, chúng ta có tư cách này!

Lục Như Âm mí mắt khẽ cụp xuống, đạm mạc nói:

- Vậy sao? Cái này nói miệng thì không đủ, nhất định phải dùng thực lực chứng minh mới được!

Vừa nói, nàng vừa rút ra bảo kiếm màu tím trong tay, đột nhiên đối với Sở Thanh Tiêu huy kiếm chém xuống, bổ ra một đạo kiếm khí sắc bén không gì sánh kịp.

Tuy rằng bên trên đã cảnh báo không nên trêu chọc đến Sở Thanh Tiêu, thế nhưng Lục Như Âm cũng là nữ tử kiêu ngạo, không có khả năng không tận mắt nhìn thấy thực lực của đối phương liền cam chịu nhượng bộ.

Muốn nàng lui một bước, cũng có thể, nhưng phải lấy thực lực ra đây!

Lục Như Âm nói đánh là đánh, căn bản không cho đối phương cơ hội phản ứng, hơn nữa thực lực của nàng ở tại nơi này lại có thể xem là cực mạnh, ngay cả Chu Thông và Tiêu Ngọc Huyên đều có chút không theo kịp, chỉ trong chớp mắt, đạo kiếm khí kia đã bắn tới trước mặt Sở Thanh Tiêu.

Sở Thanh Tiêu như cũ không động, thế nhưng là, trên người hắn, bỗng nhiên lại có một luồng thanh sắc nguyên khí bay lên, đem cả người hắn bao phủ ở bên trong, dễ dàng đem đạo kiếm khí kia ngăn cản xuống.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau