NGHỊCH THẾ VŨ THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Nghịch thế vũ thần - Chương 211 - Chương 215

Chương 211: Thiên Long Cấm Ngục

Lâm Vũ Hinh và Dương Vân sắc mặt tái nhợt nhìn đến một màn này, trong lòng ngoài trừ cười khổ cũng chỉ có cười khổ, bọn hắn biết rõ cho dù cả đám bọn hắn gom lại một chút vẫn như cũ không có cách nào đối phó với người trước mắt.

Hai người liếc mắt nhìn nhau, liền thấy được ý định từ bỏ trong mắt đối phương.

Đánh đến một bước này, bọn hắn căn bản là không có phần thắng, nếu không chạy thì chỉ có nước ở lại chịu ngược.

- Muốn đi? Muộn!

Vương Hạo Thần từ đầu đã không có ý định để cho bọn hắn rời đi, cho dù mấy người ngay từ đầu liền làm theo lời hắn nói, hắn cũng sẽ nửa đường xuất thủ trọng thương đối phương sau đó đem bọn họ bắt tới, dù sao hắn không có lý do gì để tin đối phương sau khi ra khỏi đây sẽ biết giữ mồm giữ miệng.

Kẻ cẩn thận như Vương Hạo Thần tự nhiên không có khả năng để cho kẻ khác có cơ hội quấy nhiễu chính mình.

Vừa nói, hắn vừa hướng về phía Ngọc Tiêu Phong hai vị nữ đệ tử đánh ra hai chưởng, đem các nàng đánh cho mất đi chiến lực, sau đó lại hướng Lâm Vũ Hinh và Dương Vân.

- Ngươi có ý gì? Chẳng nhẽ còn muốn đem chúng ta lưu lại?

Dương Vân sắc mặt trầm như nước, người trước mắt từ khi xuất hiện từng hành động nhìn qua đều vô cùng cuồng vọng khiến người khác nhìn không vừa mắt, thế nhưng thực lực của đối phương lại khiến bọn hắn cầm hắn không có cách nào.

Thực sự quá biệt khuất!

Vương Hạo Thần không nói, chỉ lạnh lùng nhìn hắn, ý nghĩ không cần nói cũng biết.

- Sư đệ! Chúng ta xác thực không phải là đối thủ của ngươi, bất quá chỉ dựa vào một mình ngươi mà muốn lưu lại cả hai người chúng ta chỉ sợ có chút miễn cưỡng! Lại nói, chúng ta nói thế nào cũng là đồng môn, không cần phải làm đến mức như vậy đi?

Lâm Vũ Hinh bôi đi vết máu nơi khóe miệng, miễn cưỡng cười nói.

- Ngươi cho rằng như vậy?

Vương Hạo Thần mí mắt khẽ cụp xuống, chỉ thấy hắn hai tay cầm kiếm, trên thân bốc lên một cỗ thông thiên kiếm ý, ngàn vạn đạo kiếm khí tản mát đầy trời, hướng bốn phương tám hướng lao tới, ở trên không trung hóa thành một đạo thần long hư ảnh dài to lớn đến khó tin, trên thân long lân phát ra từng đạo kim quang chói mắt.

Long thân như hóa thành một tòa ngục giam, đem không gian đều phong tỏa, hết thảy đều bao phủ ở bên trong.

Thiên Long Kiếm Quyết đệ lục thức - Thiên Long Cấm Ngục!

Thiên Long Cấm Ngục là chiêu kiếm đặc biệt nhất trong chín thức Thiên Long Kiếm Quyết, nó không có năng lực tấn công hay phòng ngự, nhưng lại có được khả năng vây khốn kẻ địch, đồng thời áp chế thực lực của đối phương.

Đương nhiên, một chiêu này cũng khiến cho thể nội nguyên khí của Vương Hạo Thần tiêu hao rất lớn, gần như không kém hơn lúc hắn thi triển ra Kinh Thần Thối đệ thất thức - Thạch Phá Thiên Kinh Khí Cái Thế là bao nhiêu, vì thế không thể tùy tiện sử dụng, càng không thể trong thời gian dài vận dụng.

Thế nhưng Vương Hạo Thần cũng không có lo lắng, bởi vì hắn không cho rằng chính mình sẽ mất nhiều thời gian giải quyết hai người kia.

Dương Vân và Lâm Vũ Hinh sắc mặt lập tức đại biến, bởi vì bọn hắn cảm nhận được, thực lực của chính mình ở trong đạo lồng giam này vậy mà bị áp chế trọn vẹn hai thành.

- Ta đã nói, hôm nay các ngươi trốn không thoát!

Vương hạo Thần vừa nói vừa nâng lên Diệu Nhật Kiếm, chém ra một đạo thật dài kiếm khí.

- Hôm nay không đấu không được, chúng ta liên thủ mới có hi vọng! Hắn chỉ có một người, chúng ta hai người liên thủ không phải là một chút ưu thế cũng không có!

Lâm Vũ Hinh nhìn Dương Vân nghiêm túc nói.

- Bành!

Dương Vân trọng trọng gật đầu, một côn cứng rắn đánh tan đạo kiếm khí kia.

Nói thật, nếu là có thể, hắn sẽ lập tức chạy đi, đáng tiếc đối phương hiển nhiên không có lòng tốt như vậy, vì thế ngoài đầu hàng ra cũng chỉ có nước cùng đối phương đánh một trận, mà hai người đều là dạng người kiêu ngạo, sao lại chịu cúi đầu trước một kẻ tu vi nhìn qua còn thấp hơn chính mình?

Hai người tuy rằng biết rõ chính mình đánh không lại Vương Hạo Thần, thế nhưng cả hai đều không tin cho dù là mình muốn cùng đối phương cá chết lưới rách cũng không được.

- Các ngươi có ưu thế gì hử?

Vương Hạo Thần cười lạnh một tiếng, thân ảnh như một cơn gió lao đến phía trước hai người, một quyền không chút lưu tình hướng Lâm Vũ Hinh đánh tới. Lâm Vũ Hinh hơi cắn môi, vội vàng vung kiếm lên chặn lại, thế nhưng là, coi như nàng ở vào thời kỳ đỉnh phong cũng không phải là đối thủ của Vương Hạo Thần, lúc này lại còn bị áp chế hai thành chiến lực, muốn cùng hắn chiến đấu càng lộ ra miễn cưỡng, quyền kiếm chỉ vừa đụng nhau, nàng đã bị chấn lui về phía sau, cả người khí huyết sôi trào không thôi, sắc mặt lại trắng bệch thêm một phần.

- Chút thực lực ấy cũng muốn phản kháng, các ngươi tự tìm cực khổ mới đúng!

Vương Hạo Thần lại đánh ra một chưởng, đem Dương vân một kích vỗ bay, trên ngực lưu lại một đạo đỏ rực chưởng ấn.

- Dương Vân, không muốn lưu thủ, nếu không hôm nay chúng ta không ai thoát được!

Lâm Vũ Hinh hét lớn một tiếng, sau đó nàng hai tay nhanh chóng kết ấn, khí thế trên người lập tức điên cuồng kéo lên, tuy rằng mỗi lần như vậy, sắc mặt của nàng sẽ lại càng trắng bệch thêm một phần.

Dương Vân cũng không dám lưu thủ, một lần nữa sử dụng loại kia hắn trước đó đã dùng qua bí pháp, lần này là toàn lực thôi động, cũng không quản chính mình sau đó sẽ phải trả bao nhiêu đại giới, khiến cho thực lực bạo tăng một mảng lớn.

Đương nhiên, đây đã là lần thứ hai hắn vận dụng bí pháp trong thời gian ngắn, chắc chắn không có khả năng chiến lâu, toàn lực bạo phát, nhiều nhất cũng chỉ có thể xuất ra một, hai kích mạnh nhất.

Ta toàn lực thu hút sự chú ý của hắn, ngươi tìm cơ hội cho hắn một kích chí mạng!

Dương Vân hướng Lâm Vũ Hinh truyền âm nói.

- Có thể!

Lâm Vũ Hinh gật đầu đáp ứng.

Dương Vân không do dự nữa, điều động toàn bộ lực lượng dồn vào hai tay, trên thân nổi đầy gân xanh, khí thế bá đạo hơn trước đó gấp mấy lần, đây là bởi vì vận dụng sức mạnh quá lớn dẫn đến thân thể quá tải.

- Giết!

Dương Vân hai mắt đỏ rực, đánh ra một côn mạnh nhất từ trước đến nay, khí thế như muốn phá toái sơn hà.

Cơ thể của hắn vào lúc này cũng có dấu hiệu nứt vỡ, rõ ràng là không chịu được gánh nặng lớn như vậy.

Ép hổ nhảy tường, ai cũng không được lợi.

- Thú vị!
Vương Hạo Thần cảm nhận được một chút uy hiếp, bất quá trong mắt hắn lại hiện lên vẻ hưng phấn, trước đó giao chiến thật không có bao nhiêu thú vị, lúc này mới có một điểm khiêu chiến.

Dương Vân người này cái khác không nói, nhưng một thân man lực đúng không tệ.

var _avlVar=_avlVar||[];_avlVar.push(["6f8adab64618480bb109e5dcefadecf7","[yo_page_url]","[width]","[height]"]);

Bất quá, cũng chỉ thế thôi.

- Thạch Phá Thiên Kinh Khí Cái Thế!

Vương Hạo Thần đá ra một cước bá đạo tuyệt luân, tựa như một tia thanh trường thương đâm thẳng về phía trước, uy lực không gì cản nổi, khiến cho gió nổi mây phun.

- Oanh!

Một đạo âm thanh đinh tai nhức óc vang lên, tiếp sau đó, chỉ thấy Dương Vân thân ảnh chật vật đến cực điểm bay ngược ra ngoài.

Dương Vân lúc này bộ dáng mười phần thê thảm, chỉ thấy hắn hổ khẩu rách toạc, hai cánh tay bị chấn đến chết lặng, cũng không biết gãy mấy bao nhiêu đốt xương, ngay cả thiết côn đều đánh rơi, trong miệng không ngừng phun ra máu tươi.

Dương Vân trong lòng tuyệt vọng đến cực điểm, hắn không nghĩ tới chính mình thí mạng đánh ra một kích mạnh nhất vẫn không làm khó được đối phương, ngược lại còn bị đánh thành trọng thương, cái này còn như thế nào đánh?

Cả hai căn bản không cùng một cấp bậc.

Lại nói, lấy tình trạng của hắn lúc này, căn bản là vô lực tái chiến.

- Lâm Vũ Hinh! Ngươi còn không xuất thủ?

Dương Vân không gì sánh được tức giận, vốn dĩ hắn cho là, Lâm Vũ Hinh sẽ nhân lúc hắn cùng Vương Hạo Thần liều mạng mà xuất thủ ám toán người sau, ai biết đối phương vậy mà không có động tĩnh, hại hắn thí mạng một lần vô dụng.

Thế nhưng là, Dương Vân chỉ vừa mới đưa mắt nhìn qua bên kia, liền thấy được một màn khiến hắn suýt nữa tức chết.

Chỉ thấy cái kia Lâm Vũ Hinh vận dụng bí pháp đề thăng thực lực về sau, không có đối với Vương Hạo Thần xuất thủ, mà hướng bên ngoài toàn lực chạy đi, tốc độ nhanh đến kinh người.

- Tiện nhân! Ngươi vô sỉ!

Dương Vân không nhịn được gào thét một tiếng, hắn một lần nữa bị nàng đùa bỡn.

Thì ra Lâm Vũ Hinh nào có ý định cùng Dương Vân liên thủ liều một trận chiến, nàng chẳng qua chỉ là muốn lợi dụng hắn kiềm chế lại Vương Hạo Thần, còn bản thân nàng thì chớp lấy thời cơ muốn phá vỡ lồng giam chạy ra ngoài.

Nàng không ngốc, cũng không cho rằng mình và Dương Vân liên thủ sẽ có năng lực cùng Vương Hạo Thần liều mạng, dựa vào nàng thực lực đối với Vương Hạo Thần không có một chút uy hiếp nào, chỉ có chạy ra ngoài mới còn có cơ hội gây phiền toái cho hắn.

Vương Hạo Thần nao nao, hắn cũng không nghĩ tới, Lâm Vũ Hinh nữ nhân này tâm cơ lại thâm trầm đến như vậy, ngay cả hắn đều bị nàng qua mặt.

Trước đó nàng lớn tiếng đòi cùng với Dương Vân liên thủ, mục đích hẳn là muốn nói cho hắn nghe a.

- Đồng đội của ngươi ngược lại rất thông minh!

Vương Hạo Thần nhìn Dương Vân cười nhạo nói.

Hắn đối với Lâm Vũ Hinh biểu hiện thực ra không có gì phản cảm, bởi vì nếu đổi lại là hắn, hắn cũng sẽ làm như vậy.

Dù sao Lâm Vũ Hinh và Dương Vân quan hệ chỉ là lợi dụng lẫn nhau mà thôi, còn nói cái gì nghĩa khí?

Cũng chỉ có Dương Vân tên ngu ngốc này mới giữ nguyên ý định muốn chiến đấu đến cùng với người mà mình không thể thắng.

Lâm Vũ Hinh hành động nhìn qua không đẹp mắt, bất quá Vương Hạo Thần lại thấy nàng rất thực dụng, cũng rất khôn ngoan, đây là điểm khiến hắn đối với nàng vừa thưởng thức vừa thận trọng.

Chương 212: Tàn phá chiến giáp

Lâm Vũ Hinh dùng tốc độ nhanh nhất chạy đi, trong lòng lại hi vọng tên thiểu năng Dương Vân kia có thể dây dưa kéo lại Vương Hạo Thần, cho nàng một chút thời gian để phá tan lồng giam.

Dựa vào tốc độ của nàng, rất nhanh đã chạy đến phía trước lồng giam, nàng cũng không dám chậm trễ vội vàng dùng toàn lực oanh kích lên trên bề mặt lồng giam do thần long hư ảnh tạo ra.

Bất qua, lồng giam này là do Vương Hạo Thần dùng lượng lớn nguyên khí và kiếm khí ngưng tụ mà thành, không gì sánh được vững chắc, nào có dễ dàng bị phá vỡ như vậy.

Lâm Vũ Hinh công kích lên nó chỉ khiến nó rung động một chút, nhưng vẫn vững vàng như cũ, không có dấu hiệu bị đánh vỡ.

Mà lúc này, Vương Hạo Thần thân ảnh, cũng đã không một tiếng động xuất hiện ở vị trí cách nào nàng không xa.

- Ngươi tâm cơ thật đúng là không tệ, bất quá chung quy vẫn không đủ!

Vương Hạo Thần khẽ cười nói.

Lâm Vũ Hinh giật mình quay đầu nhìn hắn, trên trán toát ra mồ hôi lạnh, thần sắc trở nên có chút bất đắc đĩ, ngay cả động tác nơi tay cũng dừng lại.

Chung quy là chạy không thoát a.

Ở bên kia, Dương Vân sớm đã bị Vương Hạo Thần đánh đến bất tỉnh nhân sự.

Lâm Vũ Hinh trong lòng đắng chát, thực lực của đối phương đã mạnh đến mức hơn cả nàng tượng tưởng, nàng còn lấy cái gì để đấu với người ta đây?

Có lẽ, tại thực lực tuyệt đối trước mặt, tính toán bao nhiêu cũng không có chỗ dùng.

Đã như vậy, liền không tiếp tục phản kháng, tránh ăn thêm đau khổ vô ích.

- Ngươi thật sự chỉ có Nhị Tinh Vũ Sư tu vi?

Lâm Vũ Hinh từ bỏ phản kháng, chăm chú nhìn Vương Hạo Thần nói.

Nàng nhìn đi nhìn lại, nhìn trái nhìn phải, đối phương cảnh giới như cũ xác thực chỉ là Nhị Tinh Vũ Sư, có chăng là khí thế trên người so với cùng cảnh giới võ giả phải mạnh hơn rất nhiều mà thôi.

Lâm Vũ Hinh chưa bao giờ nghĩ tới, chính mình sẽ bị một cái tu vi thấp hơn nhiều như vậy ép đến mức không có sức hoàn thủ.

- Không phải chuyện của ngươi!

Vương Hạo Thần không rảnh cùng nàng nói nhảm, một chưởng trực tiếp ấn xuống, đem nàng đánh thành trọng thương, đồng thời cũng tạm thời khóa lại tu vi của nàng, để cho nàng trong thời gian ngắn không cách nào cùng người động thủ.

Hắn cũng không có giải trừ lồng giam, tuy rằng hơi tốn nguyên khí một chút, thế nhưng cẩn thận vẫn hơn, dù sao có thể đảm bảo vạn vạn vô nhất.

Làm xong hết thảy, Vương Hạo Thần mới hướng về đầu ngũ phẩm hạ đẳng linh tuyền kia đi tới, sau đó trực tiếp nhảy vào bên trong.

Bảy người bị hắn trọng thương, chỉ có một mình Lâm Vũ Hinh vẫn còn thanh tỉnh, chỉ là nàng lúc này căn bản không có năng lực làm cái gì, nhiều nhất chỉ có thể gượng chống để bản thân không ngất đi mà chuyên tâm trị thương.

Thỉnh thoảng, nàng lại đưa mắt nhìn về phương hướng Vương Hạo Thần rời đi, trong mắt hiện lên vẻ oán hận xen lẫn một chút tò mò, nam nhân đối với nàng hạ thủ nặng như vậy, thật sự còn là lần đầu tiên, cũng không tên kia là không biết thương hoa tiếc ngọc hay là hắn căn bản không thích nữ nhân?

Nàng vốn là một nữ nhân tâm cơ thâm trầm, đừng nói là Dương Vân, ngay cả người có tu vi cao hơn nàng đều đã từng bị nàng cho ăn không quả đắng, thế nhưng lần này nàng xác thực bại triệt để dưới tay Vương Hạo Thần, chủ yếu là bởi vì hắn không cho nàng cơ hội dở trò, xuất thủ tàn nhẫn không lưu tình, dùng thực lực đáng sợ ép nàng không trở nổi mình.

………….Vương Hạo Thần vừa mới đi vào bên trong linh tuyền, liền cùng với Tiểu Long bắt đầu điên cuồng hấp thu trong đó thiên địa linh khí.

Đầu này linh tuyền cấp bậc đạt tới ngũ phẩm hạ đẳng, thiên địa linh khí vô cùng dồi dào, đủ để cho hai người tu luyện một khoản thời gian.

Vương Hạo Thần ở bên trong linh tuyền tu luyện một lúc, liền có thể cảm nhận được chính mình thể nội nguyên khí số lượng đang nhanh chóng tăng lên.

Thậm chí ngay cả nhục thân xương cốt và huyết nhục đều nhận được không ít chỗ tốt, trở nên càng thêm tráng kiện.

Vương Hạo Thần trong lòng vui mừng, đang muốn tiếp tục tu luyện, thế nhưng hắn lại giữa đường bị đánh gãy.

Hắn mở ra hai mắt, chỉ thấy Tiểu Long đang dùng đầu cọ cọ vào má hắn, không khỏi khó hiểu:

- Tiểu Long, có chuyện gì vậy?

Hắn biết, nếu như không có chuyện gì, Tiểu Long sẽ không tùy tiện làm phiền hắn tu luyện.

Tiểu Long thì cắn cắn Vương Hạo Thần gấu quần, bộ dáng là muốn dẫn hắn đi xuống phía dưới linh tuyền chỗ sâu.

Vương Hạo Thần trên mắt càng lộ ra vẻ nghi hoặc, bất quá hắn cũng không có do dự, trực tiếp đi theo Tiểu Long xuống dưới.

Một người một thú cứ như vậy đi sâu xuống dưới, rốt cuộc cũng đi đến đáy.

Vương Hạo Thần nhìn đông ngó tây một hồi, thế nhưng vẫn không có phát hiện chỗ này có gì khác thường.

Bất quá hắn cho rằng Tiểu Long cảm nhận hẳn là sẽ không sai, vì thế lại cẩn thận nhìn một hồi.

- Hả?Bỗng nhiên, Vương Hạo Thần tựa hồ phát giác được cái gì, thân hình khẽ động một cái, đi xuống nơi đáy hồ lòng đất.

Hắn vừa rồi từ nơi đó, nhìn thấy một tia ảm đạm quang huy.

Mặc dù rất nhỏ yếu, thế nhưng hắn vẫn phát hiện ra. var _avlVar=_avlVar||[];_avlVar.push(["6f8adab64618480bb109e5dcefadecf7","[yo_page_url]","[width]","[height]"]);

Đạo quang huy kia, là từ nơi đáy nước lòng đất truyền ra.

Vương Hạo Thần đi đến, dùng tay đào đi lớp đất bên ngoài, bụi đất theo dòng nước trôi đi, để lộ ra vật bị ẩn giấu ở bên trong.

Vật kia, là một kiện phủi bụi chiến giáp.

Bộ chiến giáp này toàn thân đều là màu ám kim, trên thân có khắc họa từng đạo ảm đạo pháp văn, ở chính giữa còn điêu khắc lấy hình ảnh của một đầu hắc long, mặc dù trên thân giáp đều là bùn đất, nhìn qua rất cũ kỹ, thế nhưng nếu là nhìn kỹ vẫn có thể cảm nhận được trên đó có một cỗ bá khí kinh nhân âm thầm phát ra.

Kiện chiến giáp này, nhìn qua cũng rất hoàn chỉnh, chỉ là tại phần ngực có một vết nứt khá lớn, tựa hồ là bị một loại nào đó cường đại huyền khí đâm thủng.

Chính vì vậy, đây có thể chỉ xem là một kiện không hoàn chính tàn phá chiến giáp.

- Chiến giáp sao?

Vương Hạo Thần không nghĩ tới ở nơi này lại có được một cái thu hoạch ngoài ý muốn.

Trước kia, Nhạc Thi Dao đã từng nói với hắn, trên Đệ Thất Phong cơ duyên, không chỉ có những đầu linh tuyền kia, mà còn có các loại bảo vật, thậm chí là truyền thừa do tông môn cường giả lưu lại chuẩn bị cho người hữu duyên.

Đương nhiên số lượng những loại này bảo vật cũng không nhiều, có ẩn giấu ở nơi bí mật trên núi, cũng có ẩn nấp bên dưới linh tuyền, nếu không phải là người có vận khí tốt căn bản rất khó tìm được.

Chiến giáp, cũng giống như kiếm, đao, thương, là thuộc về huyền khí một loại, bất quá nó so với các loại huyền khí kia khác biệt, thậm chí có thể nói, nó là một loại huyền khí đặc thù nhất, cũng là trân quý nhất một loại.

Không vì cái gì khác, chỉ là vì nó chính là loại huyền khí có năng lực bảo mệnh tốt nhất.

Rất đơn giản, một bộ chiến giáp coi như không thể giúp chủ nhân của nó ở trên phương diện công kích, chỉ cần có thể tăng lên cơ hội sống sót cho hắn, như vậy đã đủ quý giá.

Cùng giai võ giả, khi thực lực hai bên đều ngang nhau, vậy ai có được càng tốt chiến giáp, người đó sẽ có nhiều hơn một chút cơ may chiến thắng.

- Đúng là một kiện không tệ bảo vật, đáng tiếc xem ra hư hại không nhẹ!

Vương Hạo Thần cảm thán một tiếng, trong lòng có chút tiếc nuối.

Bộ chiến giáp này nhìn qua cấp bậc rõ ràng không thấp, chỉ hư hại cũng tương đối nặng, có một bộ phận không nhỏ chiến giáp pháp văn ở vào trạng thái không thể kích hoạt, như vậy cho dù hắn hiện tại có đem toàn bộ công năng của chiến pháp bộc phát ra ngoài, đoán chừng nhiều nhất cũng chỉ có thể phát huy ra 6, 7 thành uy lực của nó lúc đỉnh phong.

Bất quá lạc đà gầy còn hơn ngựa béo, Vương Hạo Thần cũng không có được voi đòi tiên, dù sao sau khi đấu với Trì Lăng Tiêu một trận, hắn xác thực luôn muốn có được một kiện chiến giáp phụ trợ chính mình chiến lực, lúc này may mắn tìm tới một kiện đã có thể xem là đưa than sưởi ấm ngày tuyết rơi, khẳng định sẽ giúp hắn thực lực lại tăng lên một mảng lớn.

LTG: Chương ngắn nên hôm nay không tính là 1 ngày 2 chương, cứ xem như 1 chương khuyến mãi đi a! ^^

Chương 213: Trước gặp hổ sau lại gặp sói

Vương Hạo Thần đem tàn phá chiến giáp tẩy rửa sạch sẽ, chỉ thấy chiến pháp bên trên phát ra từng đạo hào quang nhàn nhạt.

- Cũng không tệ lắm, chỉ ít có thể trên phạm vi lớn tăng lên ta lực phòng ngự!

Vương Hạo Thần mỉm cười nghĩ thầm.

Theo hắn dự đoán, lấy nhục thân của hắn hiện tại phối hợp với bộ chiến giáp này, lực phòng ngự sẽ mạnh hơn trước rất nhiều, không nói có thể chống lại Thất Tinh Vũ Sư công kích, chí ít có lẽ cũng có thể miễn cưỡng kháng trụ một hai.

Chiến giáp cấp bậc có lẽ rất không thấp, cho dù tàn phá vẫn có được nhất định uy lực.

Vương Hạo Thần không có lãng phí thời gian, nhanh chóng trở lại tu luyện, sau đó lại nếm thử luyện hóa Hắc Long Chiến Giáp.

Đây là cái tên mà hắn dùng để gọi bộ chiến giáp mình vừa tìm được.

Hắc Long Chiến Giáp chưa được hắn luyện hóa uy lực phát huy ra rất có hạn, chỉ có đem nó luyện hóa mới có thể đem toàn bộ lực lượng ẩn tàng bên trong phóng thích ra.

………….

Trong lúc Vương Hạo Thần đang chuyên tâm luyện hóa Hắc Long chiến giáp, những người bị hắn đánh ngất ở bên ngoài vẫn còn chưa có tỉnh lại, Lâm Vũ Hinh là người duy nhất còn thanh tỉnh, thế nhưng lại bị thương cực nặng, ngay cả cử động mạnh một chút đều không làm được, càng không có cách nào vận dụng nguyên khí.

Nàng không có ngất đi, thế nhưng cũng chỉ có thể ngồi một chút vận công trị thương, trạng thái so với những người kia tốt hơn một chút.

Vương Hạo Thần hạ thủ rất nặng, nàng muốn trong thời gian ngắn khôi phục căn bản không có khả năng.

Lần này, thật là đã bồi phu nhân lại còn gãy binh a!

Lâm Vũ Hinh mệt mỏi thở dài một hơi, đối với Vương Hạo Thần có thể nói là không gì sánh được oán hận.

Nàng trong lòng mắng hắn không có một trăm cũng có tám mươi lần.

Nàng là một cái thù rất dai nữ nhân, sau chuyện này, nàng nhất định sẽ tìm biện pháp trả thù Vương Hạo Thần, nếu không nàng thế nào có thể nuốt trôi được cục tức này?

- Oanh!

Lâm Vũ Hinh còn đang suy nghĩ sau này như thế nào báo thù, lồng giam do Vương Hạo Thần tạo ra bỗng nhiên chấn động một cái.

- Có người tìm đến nơi này?

Lâm Vũ Hinh kinh ngạc nghĩ thầm.

Bất quá ngẫm lại cũng không kỳ quái, lần này đến Đệ Thất Phong đệ tử số lượng nhiều như vậy, mà Vương Hạo Thần tạo ra lồng giam lại quá mức lộ liễu, không có người tò mò tìm đến mới là quái sự.

……….

Ở bên ngoài đúng là có một đám Thiên Sinh Môn đệ tử đang ra sức công kích lồng giam.

Bọn hắn đều là Hồng Thạch Phong đệ tử, chỉ là tình cờ đi qua nơi này mới phát hiện ra lồng giam tồn tại.

Nếu là ở bên ngoài, bọn hắn cũng không rảnh rỗi đi tìm phiền toái, thế nhưng nơi này là Đệ Thất Phong, một cái lồng giam như vậy nhìn qua quá mức không bình thường, trong đám người còn có một số kẻ tự cho là thông minh suy đoán rất có thể bên trong có ai đó phát hiện ra một đầu cao cấp linh tuyền vì thế mới bố trí lồng giam nhằm ngăn cản người khác tiến vào, ý định một mình độc chiếm đầu linh tuyền kia. Suy đoán này vừa nói ra, liền khiến rất nhiều người gấp đến không nhịn được, vội vàng lao vào công kích lồng giam.

Đương nhiên, không phải ai cũng có suy nghĩ như vậy, dù sao đổi lại là bọn hắn, nếu thật sự là phát hiện ra một đầu cao cấp linh tuyền, có lẽ sẽ bố trí xung quanh một chút để cảnh giới, thế nhưng cho dù là thằng ngu cũng sẽ không tạo ra một cái lồng giam lớn đến như vậy chỉ để ngăn cản người khác đi vào.

Một cái lồng giam lớn như vậy, đứng từ nơi xa lắc đều có thể nhìn thấy rõ ràng, vậy còn mẹ nó tính là cái gì ngụy trang? Đây là vạch lá cho người xem lưng mới đúng!

Bất quá bọn hắn cũng có chút tò mò chuyện bên trong, vì thế đồng dạng xuất thủ.

- Oanh! Oanh!

Những người tới thực lực đều không kém, toàn bộ đều là Vũ Sư, trong đó còn có một vị Ngũ Tinh Vũ Sư đỉnh phong thực lực không kém gì Dương Vân và Lâm Vũ Hinh, tại dưới bọn hắn toàn lực oanh kích hồi lâu, lồng giam rốt cuộc cũng có dấu hiệu không chịu nổi, cuối cùng vỡ tan.

Hồng Thạch Phong đám đệ tử lần lượt đi vào, Lý Hoàng dẫn đầu, hắn lúc này đang cẩn thận nhìn xung quanh, vừa rồi để phá đạo lồng giam kia bọn hắn cũng tốn không ít sức lực, vì thế hắn cũng sinh tâm đề phòng đối với thực lực của kẻ đã tạo ra thứ kia.

Chỉ nhìn một chút, Lý Hoàng liền phát hiện trên mặt đất có không ít người đang hôn mê, hơn nữa nhìn dấu vết còn lại dường như ở nơi này vừa mới xảy ra chiến đấu.

- Là Dương Vân! Hắn là bị ai đánh thành bộ dạng này?

Lý Hoàng phát hiện một người trong số đó có chút quen thuộc, lại nhìn kỹ một chút, liền xác định được thân phận của đối phương, trong lòng không khỏi giật mình.

Dương Vân thực lực không kém hắn bao nhiêu, lại bị đánh thành đến mức này, vậy thực lực của người đã xuất thủ đả thương y phải mạnh đến mức nào?

Nếu không phải Lý Hoàng biết rõ phe mình người đông thế mạnh thì sớm đã đè xuống lòng hiếu kỳ mà quay đầu bỏ đi.

- Cái đó là... một đầu ngũ phẩm hạ đẳng linh tuyền!

Lý Hoàng lại đảo mắt nhìn xung quanh, rất nhanh liền nhìn thấy đầu linh tuyền mà Vương Hạo Thần đang ở bên trong tu luyện, hai mắt lập tức phát ra quang huy nóng rực. Không chỉ có hắn, mà toàn bộ chi đội ngũ sau lưng hắn trên mặt đều toát ra vẻ tham lam, nhiều người thậm chí có dấu hiệu rục rịch, bộ dáng gấp không chịu nổi.

Lý Hoàng không phải đồ đần, rất nhanh liền bình tĩnh lại, hắn chỉ hơi động não một chút, liền có thể đoán được, đã có người tới trước bọn hắn một bước đi vào trong đầu linh tuyền kia, Dương Vân đám người hẳn là cũng bị đối phương đả thương.

- Các ngươi trước hết bình tĩnh một chút, nếu ta đoán không nhầm, ở nơi này còn có người khác, chúng ta muốn chiếm lấy đầu linh tuyền kia cũng không có dễ dàng như vậy!

Lý Hoàng nhìn đám người sau lưng hắn bình tĩnh nói, người đều có tư tâm, lúc này hắn nhất định phải lên tiếng, nếu không đội ngũ rất có thể sẽ rối loạn.

Lấy Lý Hoàng thực lực, ở trong tổ đội vẫn có lực chấn nhiếp không nhỏ, để cho đám người tạm thời ổn định lại.

Lý Hoàng cũng không có dấu diếm suy nghĩ của mình, đem toàn bộ nói với bọn họ, cùng thương lượng đối sách.

Lâm Vũ Hinh ở một bên nhìn thấy đám người này xuất hiện, trong lòng lập tức thất vọng, vì nàng thấy rõ ràng trong đám người này người mạnh nhất của chỉ là Lý Hoàng, đối phương thực lực cùng nàng sàn sàn với nhau tầm đó, cho dù lại nhiều người cũng không có cách nào đối phó nổi Vương Hạo Thần.

- Ha ha! Không nghĩ tới, ngươi Lâm Vũ Hinh cũng ngày thê thảm như vậy a!

Lâm Vũ Hinh đang muốn lờ đi bọn hắn, bỗng nhiên liền nghe được một đạo có chút âm lệ mà quen thuộc thanh âm, thần sắc lập tức biến đổi, vội vàng quay đầu nhìn sang hướng phát ra âm thanh.

Chỉ thấy ở nơi đó, không biết từ lúc nào đã có một tên nam tử trẻ tuổi đứng đó.

Người này dung mạo có chút tuấn lãng, khí chất có chút âm nhu, hắn đứng cách Lâm Vũ Hinh không xa, đang dùng ánh mắt kỳ lạ nhìn nàng.

- Vu Kỳ!

Lâm Vũ Hinh mặt không đổi sắc nói, thế nhưng trong lòng thì lại có chút run rẩy.

Nàng đối với người này, đương nhiên là có không nhỏ ấn tượng.

Lâm Vũ Hinh nàng dung mạo không tính khuynh quốc khuynh thành, thế nhưng vẫn có thể tính là xinh đẹp hiếm thấy, vì thế tự nhiên cũng có không ít người theo đổi.

Mà Vu Kỳ, trước đó không lâu chính là người theo đuổi nàng cuồng nhiệt nhất.

Đương nhiên, nữ nhân đẹp thường rất kén chọn nam nhân cho mình, Vu Kỳ từ đầu đến cuối không có một điểm nào khiến Lâm Vũ Hinh nhìn thuận mắt, vì thế bị nàng từ chối thẳng thừng.

Vu Kỳ nhiều lần bị nàng lạnh lùng từ chối, trong lòng từ yêu biến thành hận, từ đó khắp nơi tìm nàng gây khó dễ, thậm chí còn dùng một ít âm tàn thủ đoạn đối phó nàng, đáng tiếc hết thảy đều không thành công, còn bị nàng phản kích cho tổn thất nặng nề.

Hai người quan hệ có thể nói là xấu đến cực điểm.

Lâm Vũ Hinh làm sao cũng không nghĩ tới, nàng vậy mà ở trong hoàn cảnh này gặp phải Vu Kỳ.

Nàng vận khí như thế nào lại kém đến như vậy?

Thật sự là trước gặp hổ sau lại gặp sói.

Chương 214: Từ yêu sinh hận

- Vu Kỳ! Ngươi muốn gì?

Lâm Vũ Hinh cố gắng để cho mình bình tĩnh lại, lạnh lùng nhìn Vu Kỳ nói.

Nàng một bên cật lực đứng dậy, thế nhưng thương thế quá nặng, chỉ cần cử động một chút liền đau đớn khó nhịn, càng không nói đến chuyện đứng lên.

Vu Kỳ thực lực thật ra trong mắt nàng không tính là gì, hắn chỉ là một cái cấp 4 tinh thần lực võ giả, nhiều nhất là có thể sánh với Tứ Tinh Vũ Sư võ đạo võ giả, thực lực như vậy, bình thường đúng là không đáng để nàng coi trọng.

Thế nhưng lúc này nàng thân mang trọng thương, thực lực không phát huy nổi một thành, Vu Kỳ muốn đối phó nàng thực sự quá mức dễ dàng.

Bây giờ điều nàng có thể làm, chính là tận lực không để cho mình nhìn yếu đuối, thua người không thua trận, hi vọng có thể dọa lui được đối phương.

Vu Kỳ chăm chú nhìn Lâm Vũ Hinh, trong lòng cũng có chút không nắm chắc, bởi vì hắn biết rõ đối phương là một cái lòng dạ cực sâu nữ nhân, trước kia chính mình đã từng ăn không ít đau khổ dưới tay nữ nhân này, vì thế bây giờ không khỏi nghi kỵ.

Bất quá Vu Kỳ cũng không phải người ngu, hắn có thể nhìn ra đối phương là thật bị thương rất nặng, lúc này chín phần mười chỉ là đang gượng chống, trên thực tế có lẽ không có bao nhiêu năng lực phản kháng.

Chỉ là Lâm Vũ Hinh từng để lại cho hắn không ít kỷ niệm “ khó quên “, vì thế lúc này hắn mới có chút do dự không quyết.

- Trước thử nàng một chút!

Vu Kỳ nghĩ thầm, bỗng nhiên đánh ra một chưởng về phía Lâm Vũ Hinh.

Một chưởng này hắn không dùng toàn lực, cộng thêm việc hắn tu vi võ đạo căn bản không cao, nếu như Lâm Vũ Hinh còn có chiến lực, nhất định có thể dễ dàng tiếp được.

Thế nhưng Lâm Vũ Hinh lúc này vốn đã là đèn khô dầu kiệt, sức chiến đấu giảm xuống gần bằng không, nàng nhìn thấy Vu Kỳ xuất thủ liền theo bản năng gượng đưa tay chống đỡ, lại không nào vận dụng được một tia lực lượng.

- Bành!

Song chưởng vừa đụng nhau, Lâm Vũ Hinh liền trực tiếp bị đánh bay ra ngoài, thương thế trên người lại nặng thêm.

- Oa!

Lâm Vũ Hinh cảm thấy cánh tay như muốn nứt vỡ, trong miệng phun ra một ngụm máu tươi, sắc mặt thảm bạch.

Vu Kỳ không nghĩ tới đối phương lại so với mình tưởng tượng càng thêm suy yếu, hầu như không có chút chiến lực nàng, không khỏi sửng sờ một chút, sau đó lại điên cuồng cười to một tiếng, vừa cười vừa nói:

- Ha ha! Ngươi quả nhiên chỉ là nỏ mạnh hết đà! Hại ta lo lắng một hồi!

Vu Kỳ hướng Lâm Vũ Hinh đi tới, trong mắt đều ngược âm độc và bạo ngược.

Yêu, có thể khiến một người trở nên điên cuồng.

Nhưng từ yêu sinh hận càng thêm đáng sợ, có thể khiến người điên đó mất hết lý trí.

Một người từ yêu thành hận, sẽ rất khủng bố.

- Vu Kỳ! Ngươi dám đụng đến ta, đợi sau khi ta trở về đem chuyện này bẩm báo với tông môn, đến lúc đó ngươi nhất định sẽ hối hận! Lâm Vũ Hinh đem hết chút sức lực còn lại hét lớn, cho dù là nàng bình thường tâm cơ thâm trầm lúc này có chút hoảng loạn.

Nàng biết Vu Kỳ nhiều lần trả thù không thành, còn bị nàng theo đó nhục nhã, sớm đã đối với nàng hận thấu xương, vì thế chỉ cần nàng rơi vào tay hắn, kết cục nhất định sẽ rất thảm, thảm đến mức nàng không cách nào tưởng tượng.

- Hối hận? Hắc! Hôm nay bỏ qua ngươi, mới khiến ta hối hận suốt đời!

Vu Kỳ âm lệ nói, hắn hiểu một khi mình hạ thủ với nữ nhân trước mặt, tương lai chính mình có khả năng sẽ gặp phải tai ương không nhỏ.

Bất quá hắn lúc này không có khả năng quản nhiều như vậy, Lâm Vũ Hinh đã trở thành tâm ma của hắn, không thể không giải quyết.

Lâm Vũ Hinh thiên phú cao hơn hắn, tương lai hắn chỉ có nước bị nàng bỏ xa, căn bản không có khả năng đuổi kịp nàng, càng không nói đến chuyện báo thù, đây rất có thể chính là cơ hội duy nhất của hắn, nếu như không quyết đoán điên một lần, sau này chỉ còn nước hối hận.

Hắn không có khả năng giết nàng, cũng tuyệt đối không dám làm như vậy, bởi vì ở nơi này còn có người khác chứng kiến chuyện này, một khi lộ ra hắn chắc chắn khó thoát cái chết, Thiên Sinh Môn tuyệt đối không có khả năng tha thứ cho kẻ dám phá luật tàn sát đồng môn.

Nếu chỉ là làm gian dâm nữ đệ tử, nhiều nhất sẽ chịu chút đau khổ, ít ra sẽ không phải chết.

Không thể giết nàng, thế nhưng Vu Kỳ đương nhiên có thể làm nhục nàng, trực tiếp hủy đi đạo tâm của nàng.

Người khác có thể chứng kiến hoặc đoán ra một chút gì đó, thế nhưng coi như bị đối phương khai ra, chỉ cần hắn cắn chết không chịu nhận, ai có thể làm gì hắn?

Vu Kỳ cũng đang đánh cược, Lâm Vũ Hinh sau khi trở về sẽ không dám nói ra chuyện xấu hổ này, bởi vì đối với một nữ nhân mà nói, chuyện này không khác gì một vết dơ mà nàng muốn giấu kín suốt đời, cho dù trong nội tâm hận Vu Kỳ hắn thấu xương cũng chỉ có thể ở trong bóng tối tự mình trả thù, gần như không có khả năng sẽ cho người ngoài biết.

Mà sau chuyện này, đạo tâm của Lâm Vũ Hinh sẽ bị ảnh hưởng cực lớn, tương lai tu vi muốn đột phá sẽ gặp rất nhiều trở ngại, đó cũng là lý do mà Vu Kỳ không sợ nàng tự mình tìm hắn báo thù.

Lâm Vũ Hinh nhìn Vu Kỳ một bộ không quan tâm đến mình lời nói, trong lòng càng thêm hoảng sợ, chỉ có thể không ngừng đối với hắn phát ra lời cảnh cáo.
Vu Kỳ mặc kệ nàng, chỉ là âm lệ nhìn Lâm Vũ Hinh một cái, sau đó dùng tay nắm lấy tóc của nàng, trực tiếp kéo lê nàng trên mặt đất, hắn cực hận nàng, từng động tác hoàn toàn không có chút nào thương hoa tiếc ngọc.

Ở bên kia, có một tên Hồng Thạch Phong đệ tử vô tình nhìn thấy cảnh này, mà người này trùng hợp cũng biết được chuyện giữa Vu Kỳ và Lâm Vũ Hinh, chỉ hơi suy nghĩ một chút, liền đoán được Vu Kỳ muốn làm cái gì, thần sắc không khỏi biến đổi, vội vàng đuổi tới bắt lấy bả vai của đối phương, nói gấp:

- Vu Kỳ ngươi không thể làm bậy! Nếu không không ai có thể cứu được ngươi!

Người này bình thường cùng Vu Kỳ quan hệ không tệ, vì thế lúc này mới mở miệng khuyên can.

Thế nhưng Vu Kỳ lúc này căn bản không thèm nghe lời khuyên của hắn, chỉ thấy đối phương ánh mắt hung lệ như quỷ dữ trừng hắn một cái, lạnh như băng gầm gừ:

- Đừng xía vào chuyện của lão tử, nếu không hậu quả tự chịu!

Bộ dạng của Vu Kỳ lúc này quả thực vô cùng đáng sợ, khiến cho Hồng Thạch Phong tên đệ tử kia không khỏi tê cả da đầu, cả người hướng về phía sau lui lại, căn bản không dám tiếp tục ngăn cản hắn.

Hắn là thật sợ nếu như mình tiếp tục nhiều chuyện sẽ bị đối phương cho ăn đủ đau khổ.

Nói đi cũng phải nói lại, thực lực của Vu Kỳ có thể sánh với Tứ Tinh Vũ Sư cường giả, tại trong tổ đội này đúng là không có nhiều người dám chắc vào hắn, đặc biệt là lúc hắn đang nổi điên.

Kẻ điên cũng không đáng sợ, nhưng kẻ điên có thực lực mạnh mẽ thì lại rất đáng sợ.

Lúc này cũng có nhiều người bắt đầu chú ý tên bên này, thế nhưng tất cả mọi người khi nhìn thấy Vu Kỳ bộ dạng kia thì đều không dám hó hé, càng không dám đi lên trêu chọc hắn.

Chỉ cần nhìn vào Vu Kỳ bộ dáng lúc này liền có thể tưởng tượng ra hắn sẽ đối với Lâm Vũ Hinh làm ra những chuyện gì, e rằng sẽ không đơn giản chỉ là làm nhục, nói không chừng sẽ còn nghĩ ra đủ loại biện pháp tra tấn hành hạ nàng đến chết đi sống lại.

Chỉ nghĩ đến đó, mấy tên đệ tử kia liền không nhịn được phải hít vào một hơi lãnh khí.

Lý Hoàng nhíu mày, bờ môi hơi giật giật một chút, lúc này đừng nói là người khác, ngay cả hắn cũng có chút sợ Vu Kỳ tên điên kia, chỉ có thể mặc hắn muốn làm gì thì làm.

- Đi thôi!

Lý Hoàng không muốn tiếp tục lãng phí thời gian, tự mình dẫn theo mấy người hướng đầu linh tuyền kia đi tới.

Theo kế hoạch, Lý Hoàng sẽ dẫn theo mấy vị đệ tử có tu vi cao nhất đi xuống dưới linh tuyền dò xét, nếu như phát hiện kẻ địch sẽ lập tức thông báo với mọi người bên trên, để tất cả hợp lực đối phó.

- A, không...!

Từ phương xa truyền đến từng đạo nữ tử tiếng gào khóc, còn có tiếng y phục bị xé rách có thể nghe thấy rõ ràng.

Những người đứng ngoài dễ dàng nghe thấy những đạo âm thanh kia, một số thì khẽ lắc đầu không muốn nghe tiếp, một số thì lạnh cả người, cũng có một số người trên mắt toát ra ý cười, dường như đối với những chuyện Vu Kỳ và Lâm Vũ Hinh sắp làm rất có hứng thú.

- Ầm!

Đúng lúc này, từ chỗ đầu linh tuyền kia bỗng nhiên phát ra một đạo âm thanh thật lớn, thu hút sự chú ý của tất cả mọi người.

Chương 215: Thuận tâm mà làm

- Chuyện gì xảy ra?

Đám người vội vàng đưa mắt nhìn lại, chỉ thấy từ dưới linh tuyền có một đạo thân ảnh bay ngược ra ngoài, cả người bộ dáng như gặp phải trọng kích.

Bọn hắn định thần nhìn kỹ, liền phát hiện, người đó không phải ai xa lạ, là Hồng Thạch Phong một vị Tứ Tinh Vũ Sư đệ tử tên gọi Trần Phóng.

Trong đoàn đội, nếu như không tính Vu Kỳ dạng này tinh thần lực võ giả, thì tổng cộng cũng chỉ có ba vị Tứ Tinh Vũ Sư, Trần Phóng chính là một trong số đó, không nghĩ đến, hắn chỉ vừa mới theo Lý Hoàng xuống nước liền bị đánh bay ngược trở lên.

Cùng lúc đó, có mấy đạo thân ảnh từ trong nước bắn ra, chính Lý Hoàng đám người.

Ngoại trừ bọn hắn, còn có một đạo thân ảnh xa lạ, chính là Vương Hạo Thần.

Vương Hạo Thần luyện hóa 4 thành linh khí trong đầu kia ngũ phẩm hạ đẳng linh tuyền về sau, tu vi càng thêm ổn định cường đại, có dấu hiệu bước vào trung kỳ cảnh giới.

Hắn vốn dĩ đang muốn rời khỏi, lại phát hiện bên ngoài có người vào, hơn nữa một người trong số đó còn ra tay tập kích mình, vì thế trực tiếp xuất thủ đánh bay đối phương.

- Sư đệ, vừa rồi là chúng ta không đúng! Xin ngươi đừng trách!

Lý Hoàng ba người đứng cùng một chỗ, người trước đi đầu đối với Vương Hạo Thần ôm quyền nói.

Vương Hạo Thần không đáp, đối phương bộ dạng tuy khiêm tốn, thế nhưng hắn cũng không có khả năng dễ dàng buông lỏng cảnh giác.

Lý Hoàng ánh mắt hơi lập lòe, hắn trong lòng đúng là định đơn giản bỏ qua như vậy, đối phương tu vi hắn thấy rất rõ, chỉ có Nhị Tinh Vũ Sư cảnh giới, so với hắn còn phải kém hơn ba cái tiểu cảnh giới.

Khó khăn lắm mới tìm được một đầu ngũ phẩm hạ đẳng linh tuyền, lại bị đối phương trước một bước chiếm lấy, Lý Hoàng sao có thể không giận?

Thế nhưng Lý Hoàng lại vừa mới tận mắt nhìn thấy Vương Hạo Thần đánh bay Trần Phóng, thực lực tuyệt đối không có giống như bề ngoài đơn giản như vậy.

Phải biết, xem như là Lý Hoàng hắn, cũng không có khả năng dễ dàng như vậy liền đánh bại Trần Phóng.

Chỉ là cứ như vậy bỏ qua, Lý Hoàng hắn thật không cam tâm, những người đi theo hắn càng không cam tâm.

- Ngươi muốn chiến?

Vương Hạo Thần nhìn thấu ý định của Lý Hoàng, lạnh giọng nói.

- Quả thật là muốn lĩnh giáo một hai!

Nước đã đến chân không thể không nhảy, Lý Hoàng nhất định không thể lui bước, bèn hít sâu một hơi, nói.

Nếu như hắn không đứng ra, chỉ sợ sau đó trong đội ngũ nhiều người sẽ có tâm không phục.

Lại nói, Lý Hoàng cho rằng chính mình coi như không đánh lại Vương Hạo Thần, cũng có thể kiên trì cố thủ không bại, dù sao hắn tu vi so với đối phương phải cao hơn nhiều, bản thân lại là võ giả mạnh về phương diện phòng thủ.

- Vậy thì tiếp một kiếm ta trước!

Vương Hạo Thần không thích nhiều lời, lập tức lấy ra Diệu Nhật Kiếm, một kiếm nhanh như chớp đâm đi ra.

Vương Hạo Thần kiếm đạo tạo nghệ đã đạt cảnh giới không thấp, có thể thu phóng tùy ý, chỉ trong thời gian cực ngắn có thể vừa xuất kiếm vừa điều động hùng hậu kiếm khí đến gia trì, nhanh đến mức mắt thường khó theo kịp.

- Rống!

Một kiếm tựa như sao băng lao đi, bàng bạc kiếm khí hóa thành một đầu hoàng kim cự long hư ảnh đánh về phía Lý Hoàng.

Thiên Long Kiếm Quyết đệ nhị thức - Thiên Long Vấn Tâm!

Vương Hạo Thần hành động quá nhanh, Lý Hoàng cũng có chút không theo kịp, kiếm khí còn chưa đến, một cỗ nguy hiểm cảm giác đã từ trong lòng hắn đản sinh.

- Một kiếm cũng không tiếp được? Ta không tin!

Lý Hoàng trong lòng gầm nhẹ một tiếng, lập tức điều động toàn thân thể nội nguyên khí, hai tay bắt quyết, đánh ra một đạo chưởng ấn.

Đạo chưởng ấn do nguyên khí kết thành kia nhanh chóng hóa thành một tấm lá chắn ngăn ở phía người Lý Hoàng.

Lý Hoàng thuộc tính nguyên khí là thổ, rất thích hợp làm một cái chuyên về phòng ngự võ giả, trong cùng cấp kẻ thực lực mạnh hơn hắn có lẽ có không ít, thế nhưng lại không có bao nhiêu người có thể dễ dàng phá được phòng ngự của hắn.

- Bành!

Phòng ngự của Lý Hoàng vừa hình thành, công kích của Vương Hạo Thần đã đến ngay trước mặt, mạnh mẽ đâm vào lá chắn.

Lý Hoàng toàn lực chống cự thế công của đối phương, một kiếm uy lực vượt qua hắn dự đoán, chấn cho hắn khí huyết sôi trào, ngay cả lá chắn đều bị đánh cho rạn nứt.- Ầm!

Rất nhanh, tại dưới bàng bạc kiếm khí khổng lồ áp lực, phòng ngự của Lý Hoàng rất nhanh liền không chịu nổi, trực tiếp bị đánh nát.

Thế nhưng là, một kiếm kia vẫn không có dừng lại, tiếp tục đâm về phía Lý Hoàng.

- Dừng cho ta!

Lý Hoàng vận đủ mười thành công lực đánh ra một chưởng, đem một kiếm kia ngăn trở xuống, thế nhưng kiếm khí vẫn cắn chết không tha hắn, lưu lại trên cánh tay vài đạo kiếm thương, đủ thấy kiếm khí sắc bén ra sao.

Tuy là cuối cùng đã ngăn được công kích của đối phương, thế nhưng Lý Hoàng lại không có chút nào vui mừng, ngược lại tâm lại mãnh liệt trầm xuống.

Chỉ là một kiếm tùy ý của người kia, hắn đã phải phí hết công sức mới cản được, thậm chí còn bị thương, vậy nếu như đánh nhau chính diện, hắn phần thắng chỉ sợ cực ít.

Hoặc là nói, bại chỉ là chuyện sớm muộn.

Vương Hạo Thần tra kiếm vào vỏ, khẽ lắc đầu nói:

- Đừng trách ta nói thẳng, ngươi không phải đối thủ của ta! Đánh tiếp không có ý nghĩa gì!

Nói xong câu này, Vương Hạo Thần liền quay người rời đi.

Một kiếm vừa rồi, xem như là cho đối phương một chút cảnh cáo, cũng trả đũa việc bọn họ ra tay với hắn trước tiên.

Như hắn đã nói, đánh tiếp không có bao nhiêu ý nghĩa, dù sao đối phương không có ai đủ sức đánh với hắn một trận, chẳng qua hơi nhiều người một chút, muốn đánh bại tất cả cũng tốn chút thời gian, hắn không có nhiều thời gian để lãng phí như vậy.

Lý Hoàng vẻ mặt rất khó coi, thế nhưng cũng không ra tay ngăn cản.

Đánh thì đánh không lại, ngăn lại thì được gì? Tự tìm nhục nhã sao?

- Lý Hoàng! Người kia lợi hại vậy sao? Ngay cả ngươi cũng không làm gì được hắn?

Một vị Tứ Tinh Vũ Sư Hồng Thạch Phong đệ tử đi đến bên cạnh Lý Hoàng, dò hỏi nói.

- Đâu chỉ là rất mạnh!

Lý Hoàng cười khổ, khóe miệng lúc này tràn ra một tia máu tươi, vừa rồi giao chiến tuy ngắn ngủi, thế nhưng hắn đã bị nội thương.

Vừa rồi Lý Hoàng là cố tình đè xuống thương thế, một phần là vì mặt mũi, một phần là vì không muốn tỏ ra yếu trước mặt Vương Hạo Thần, nếu không lỡ như đối phương được nước lấn tới, bọn hắn nhất định sẽ gặp tai ương.

Mặc dù bị thương không nặng, bất quá đã đủ chứng minh thực lực của người kia mạnh hơn hắn rất nhiều. - Tông môn chúng ta từ khi nào xuất hiện một tên đáng sợ như vậy? Chẳng lẽ hắn có bí pháp che giấu tu vi?

Một tên đệ tử khác không dám tin tưởng nói.

Lý Hoàng không đáp, hắn vừa rồi giao thủ với Vương Hạo Thần, cảm nhận được đối phương tu vi chân thực chỉ có Nhị Tinh Vũ Sư, thế nhưng chuyện này thật quá mức khó tin, hắn cũng không dám tùy tiện nói bừa.

…………..

Vương Hạo Thần không có để ý đến Lý Hoàng đám người, thực lực của hắn đi đến một bước này, có lẽ có Lục Tinh Vũ Sư mới đủ sức đánh với hắn một trận, những người kia đối với hắn không có chút uy hiếp nào.

- Thời gian không còn nhiều, nhất định phải nhanh chóng tìm tới mấy đầu cao cấp linh tuyền mới có thể tăng lên tu vi!

Vương Hạo Thần nghĩ thầm, Đệ Thất Phong không dễ dàng gì mới mở ra một lần, đây là cơ hội tuyệt hảo để hắn nhanh chóng tăng lên thực lực, nếu phung phí thời gian sau này chỉ sợ sẽ hối hận.

- Hả?

Hắn đang muốn rời đi, bỗng nhiên lại phát hiện Lâm Vũ Hinh và Vu Kỳ thân ảnh, lông mày khẽ nhíu lại.

Hắn đương nhiên có thể nhìn ra, Vu Kỳ là đang muốn làm cái gì, hơn nữa nhìn Lâm Vũ Hinh bộ dáng, rõ ràng là bị ép buộc.

Không nên hiểu lầm, Vương Hạo Thần không phải là có sở thích biến thái hay gì, càng không phải là người có tâm địa thiên lương gặp chuyện bất bình liền ra tay cứu giúp, nếu như hắn thật là người tốt, vậy đã không đối với kẻ địch của mình nặng tay như vậy.

- Không liên quan đến ta, không cần nhúng tay làm gì!

Vương Hạo Thần lắc đầu, như cũ cất bước rời đi.

Thế nhưng là, chỉ mới đi được mấy bước hắn đã dừng lại, nội tâm xác thực có chút mâu thuẫn.

Cứ như vậy bỏ đi có được hay không?

Ta từ lúc nào, liền trở nên máu lạnh như vậy?

Nếu là lúc trước, Vương Hạo Thần khẳng định sẽ ra tay giúp đỡ bất kể lý do, bởi vì lúc đó, hắn có một trái tim đỏ, có lòng nghĩa hiệp ngây thơ của một thiếu niên chưa trải sự đời.

Hơn nửa năm thời gian không tính dài, thế nhưng Vương Hạo Thần đã trải qua không ít chuyện, cũng nhìn rõ được một chút lòng người hiểm ác, vì thế sẽ không dễ dàng tin tưởng hay giúp đỡ người khác, đây là cách hắn tự bảo vệ mình.

Đáng tiếc, hắn vẫn là hắn, tuy nói đã trầm ổn hơn trước, thế nhưng cái này không có nghĩa là hắn là một kẻ chỉ biết đến bản thân mình, đối với chuyện của người khác hoàn toàn dửng dưng.

Hắn có lẽ không phải người tốt, nhưng không phải kẻ vô tình, cũng không phải kẻ máu lạnh.

- Bỏ đi, ta lại nhiều chuyện một lần!

Vương Hạo Thần thở dài một tiếng, quay đầu hướng về phía Vu Kỳ và Lâm Vũ Hinh đi tới.

Hắn rõ ràng, chuyện mình sắp làm nhìn qua là xen vào việc của người khác, cũng rất thừa thải, thế nhưng hắn lại không đành lòng.

Hắn thủy chung là người, không phải cỏ cây, không thể vô tình.

Nhân từ với kẻ địch chính là tàn nhẫn với chính mình, đạo lý này hắn cũng biết.

Lâm Vũ Hinh và hắn hiện tại là địch không phải bạn, hắn biết rõ một khi cứu nàng, tương lai nói không chắc chính mình rất có thể sẽ phải trả giá, thế nhưng hắn hiện tại vẫn sẽ cứu nàng.

Nếu là bình thường, có lẽ hắn sẽ không tùy tiện nhúng tay, thế nhưng Lâm Vũ Hinh rơi vào hoàn cảnh như vậy, nguyên nhân lớn nhất chính là do hắn, nếu cứ như thế bỏ đi, hắn thật không làm được.

Thuận tâm mà làm!

Chuyện hắn làm có thể là ngu ngốc hoặc thừa thãi trong mắt kẻ khác, nhưng thế thì tính sao? Hắn làm những việc mà con tim của hắn cho là đúng là đủ, cần gì người ngoài đánh giá?

Hắn chỉ cần rõ ràng cái gì là đúng, cái gì là sai, sau đó cứ việc đi làm là được!

Nhân sinh của hắn, có thể đúng, có thể sai, nhưng ít nhất hãy để cho hắn không hối hận!

Tương lai nếu như có một ngày hắn vì chuyện hôm này mình làm mà trả giá, vậy hãy để hắn tự mình đối mặt với nó, còn hiện tại... ít nhất hãy để cho hắn không thất vọng vì chính mình!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau