NGHỊCH THẾ VŨ THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Nghịch thế vũ thần - Chương 206 - Chương 210

Chương 206: Ôn Linh Mật

Vương Hạo Thần đưa mắt đánh giá thiếu nữ mới đến, có chút kinh ngạc, bởi vì hắn không nhìn ra được thực lực sâu cạn của nàng.

Nói đúng hơn là, hắn cảm giác nàng hoàn toàn không có tu vi.

Nếu như là người có tu vi cao hơn Vương Hạo Thần nhiều, hắn không nhìn rõ tu vi của đối phương cũng là chuyện bình thường, bất quá ít nhiều cũng sẽ cho hắn một loại cảm giác sâu không lường được, thế nhưng thiếu nữ này lại không cho hắn cảm giác này, tu vi của nàng giống như là con số không.

Thế nhưng một người không có tu vi, làm sao có thể đi đến Đệ Thất Phong?

Chính vì thế, Vương Hạo Thần mới không có buông lỏng cảnh giác, thậm chí trong lòng còn có một tia áp lực vô hình, một người có thể để cho người khác hoàn toàn không nhìn thấu, luôn luôn không đơn giản.

Thiếu nữ váy xanh tựa như không có chú ý đến Vương Hạo Thần cảnh giác, nàng chỉ nhìn hắn một chút, sau đó lại chuyển sự chú ý sang khối thịt nướng còn đang bốc khói nghi ngút, trong mắt lộ ra một tia khát vọng, lại đối với Vương Hạo Thần nói:

- Ta có thể nếm thử một chút không?

Thanh âm của nàng, vô cùng dễ nghe êm tai.

- Có thể!

Vương Hạo Thần cũng không nghĩ nhiều, chỉ là chút thịt nướng mà thôi, vả lại hắn cũng chẳng muốn gây sự với thiếu nữ này.

Lại dùng thủy thủ cắt ra một miếng thịt đặt lên đĩa thủy tinh, đưa đến trước mặt thiếu nữ.

- Cảm ơn!

Thiếu nữ nở nụ cười xinh đẹp, nhẹ nhàng đón lấy đĩa thủy tinh, lại dùng dao cắt thịt ra thành từng miếng nhỏ, sau đó mới chậm rãi thưởng thức.

Động tác khi ăn của nàng, cũng tương đương ưu nhã.

Nàng cảm nhận hương vị món thịt nướng mềm mại thơm tho trong miệng, hai mắt không sáng lên, không khỏi thốt lên:

- Ngon quá! Thật không nghĩ tới, một món thịt nướng đơn giản do ngươi chế biến lại trở nên không khác gì cao lương mỹ vị!

Nàng không phải chưa từng ăn qua thịt nướng, thế nhưng đây đúng là lần đầu tiên nàng được ăn món thịt nướng ngon như vậy, hơn nữa cách chế biến nhìn qua cũng vô cùng đơn giản, không có chút nào cầu kỳ, không hiểu sao lại có thể khiến nàng mê mẩn đến vậy, chỉ ngửi một chút hương thơm liền khiến nàng thèm ăn.

- Chỉ là chút tài mọn, để ngươi chê cười!

Vương Hạo Thần cười nhạt một tiếng, vì mình cắt một miếng thịt nhỏ, ở một bên chậm rãi ăn.

Thiếu nữ rất nhanh liền ăn hết chỗ thịt trên đĩa, thế nhưng nàng vẫn còn chưa thỏa mãn, vì thế lại đưa mắt nhìn Vương Hạo Thần, có chút ngượng ngùng nói:

- Có thể... cho ta xin thêm chút thịt không?

Không nghĩ tới, nàng cũng có một ngày ngửa tay xin đồ ăn từ người khác, hơn nữa còn là một nam nhân chỉ vừa mới gặp, thật sự có chút xấu hổ.

- Rống!

Tiểu Long ở một bên lập tức gầm gừ một tiếng, ánh mắt bất thiện nhìn chằm chằm thiếu nữ áo xanh, tựa hồ nhìn nàng rất không hợp mắt.

Nữ nhân này, vừa đến đã muốn tranh đồ ăn với tiểu gia nó, đã vậy còn muốn ăn nhiều như vậy, thực sự là quá đáng ghét.

- Không cần lo lắng, ta có thể làm thêm!

Vương Hạo Thần cười cười xoa đầu Tiểu Long nói.

Tiểu Long thân mật cọ cọ vào lòng bàn tay của hắn, vẫn là ca ca tốt nhất.

Thế nhưng là, nó ánh mắt nhìn thiếu nữ kia vẫn không tốt hơn chút nào, đơn giản là nhìn nàng khó chịu.

- Thật đáng yêu tiểu gia hỏa!

Thiếu nữ váy xanh nhìn thấy Tiểu Long một bộ nhân tính hóa như vậy hai mắt lại sáng lên, lộ ra vẻ yêu thích.

Nữ nhân thích sủng vật, đây cũng không phải chuyện gì mới lạ.

Tiểu Long không thèm để ý nàng, một bộ tiểu gia rất kiêu ngạo tiếp tục ăn thịt, ngoại trừ ca ca nó Vương Hạo Thần, ai ai cũng đừng mong làm thân với nó.

Thiếu nữ váy xanh càng nhìn càng thích Tiểu Long, không khỏi đối với Vương Hạo Thần cười nói:

- Sư đệ! Sủng vật của ngươi rất dễ thương, có thể cho ta ôm nó một chút không?

Vương Hạo Thần dung mạo nhìn qua rất trẻ tuổi, vì thế thiếu nữ váy xanh đoán hắn niên kỷ so với nàng có lẽ nhỏ hơn một chút, vì thế mới đem hắn gọi là sư đệ.

Còn chưa đợi Vương Hạo Thần kịp trả lời, Tiểu Long đã lại rống lên một tiếng, đối với thiếu nữ kia hung hăng trừng mắt, sau đó đối với Vương Hạo Thần vung vẫy móng vuốt, làm ra một cái động tác. Vương Hạo Thần cùng Tiểu Long ở chung đã khá lâu, tự nhiên là hiểu nó muốn nói gì.

Nó là đang hỏi hắn, ca ca, ta có thể đánh nàng sao?

- Tiểu gia hỏa này tựa hồ là thật rất chán ghét thiếu nữ kia a!

Vương Hạo Thần cười khổ, đối với nó khẽ lắc đầu, Tiểu Long lập tức chán nản ủ rủ đi xuống, ca ca đã nói không được, vậy nó cho dù không cam lòng cũng chỉ có thể nhịn xuống.

Thiếu nữ tựa hồ cũng nhận ra Tiểu Long không thích nàng, trên mặt liền hiện lên vẻ xấu hổ cùng thất vọng.

Thế nhưng là, nàng vẻ ngoài cũng không xấu a, tiểu gia hỏa kia làm sao lại không thích nàng đâu?

- Vật nhỏ không hiểu chuyện, xin sư tỷ đừng trách!

Vương Hạo Thần khẽ cười nói.

Tiểu Long bất mãn cắn cắn miếng thịt, nó mới không phải kẻ không hiểu chuyện, chẳng qua là nó không thích nữ nhân kia mà thôi.

- Không sao!

Thiếu nữa kia cũng không để ý, mà Vương Hạo Thần lại cắt ra một khối thịt lớn đưa nàng, sau đó lại lấy ra mấy khối thịt tươi sống khác, lại bắt đầu nấu nướng.

Thiếu nữ một bên thưởng thức món thịt nướng, một bên lại quan sát Vương Hạo Thần nướng thịt, chỉ thấy mỗi động tác của hắn đều phi thường thuần thục, tựa hồ rất quen thuộc với công việc này, bèn hiếu kỳ hỏi:

- Sư đệ, ngươi là thường xuyên nấu ăn sao?

Vương Hạo Thần khẽ gật đầu, đáp:

- Sở thích lúc rảnh rỗi!

Thiếu nữ ăn hết hai miếng thịt lớn, rốt cuộc đã thấy nó, lại nhìn Vương Hạo Thần hoạt bát cười nói:

- Đa tạ sư đệ! Ta thật lâu không có ăn một bữa ngon như vậy!

Vương Hạo Thần liếc nàng một chút, hắn không cần hỏi cũng biết, hẳn là tay nghề nấu nướng của nữ nhân này cực tệ, đồ ăn nàng làm ra hẳn là không cách nào nuốt được, nếu không cũng không đến mức để cho chính mình đói như vậy.

- Một bữa cơm mà thôi, không cần khách khí!

Vương Hạo Thần không tiếp tục nhìn nàng, lại lấy xuống một miếng thịt nướng đưa cho Tiểu Long.

Thiếu nữ váy xanh cảm nhận được trên thân Vương Hạo Thần có một cỗ lãnh đạm khí chất, tựa hồ không quá quen thuộc cũng như yêu thích cùng người lạ nói chuyện.- Một người kỳ lạ!

Thiếu nữ trong lòng nghĩ vậy.

Mỹ nhân luôn biết mình có mị lực, thiếu nữ này cũng không ngoại lệ.

Nam tử bình thường, lần đầu gặp nàng cho dù không trực tiếp đi tới bắt chuyện, ít nhất cũng muốn nhìn nàng nhiều một chút, thế nhưng nam tử trước mặt lại không như vậy, có vẻ không giỏi giao tiếp, thái độ đối với nàng không mặn không nhạt, rất giữ khoảng cách, cái này khơi dậy tính tò mò của nàng.

Nàng đi lại gần Vương hạo Thần, nói:

- Ta gọi Ôn Linh Mật, còn ngươi?

Nàng lại là cái kia gần đây tại Đệ Thất Phong có được không nhỏ uy danh Ôn Linh Mật.

Ôn Linh Mật không tu võ đạo, chỉ tu luyện tinh thần lực, là một vị tinh thần lực vũ giả, nàng tinh thần lực đã tới Hư cảnh cấp 8 đỉnh phong, tương ứng với Bát Tinh Vũ Sư đỉnh phong võ đạo vũ giả.

Tinh thần lực vũ giả chiến lực ở cùng cảnh giới tuyệt đối không kém gì võ đạo vũ giả, thậm chí ở trên một số phương diện còn chiếm không nhỏ ưu thế, bất quá số lượng so với võ đạo vũ giả lại ít hơn nhiều.

Nàng từng cùng Lục Như Âm đánh một trận ngang tài ngang sức, thực lực tại Đệ Thất Phong khẳng định đủ để xếp vào mười vị trí đầu.

Vương Hạo Thần đối với tin tức bên ngoài mười phần không hiểu rõ, vì thế cũng không biết nữ tử ở trước mặt mình nhân vật đáng sợ đến mức nào.

Lại nói, Vương Hạo Thần trước giờ không tu luyện tinh thần lực, cũng không có gặp qua tinh thần lực vũ giả, vì thế ở trên phương diện này rất mờ mịt, nên không cách nào nhìn ra được Ôn Linh Mật thực lực.

- Vương Hạo Thần!

Vương Hạo Thần nhàn nhạt đáp lại.

Hắn trong lòng kỳ thực từ lúc Ôn Linh Mật tiến lại gần đã đề cao cảnh giác, chỉ cần nàng có dị động, hắn sẽ ngay lập tức động thủ.

Ôn Linh Mật kinh ngạc, vốn dĩ nàng cho là, khi hắn nghe đến tên nàng nhất định sẽ chấn kinh một hồi, thế nhưng người sau thần sắc chung quy vẫn bình tĩnh như cũ, tựa hồ nàng danh tự cũng không khiến hắn có chút nào bất ngờ.

Bất quá nàng nghĩ lại, lấy tính cách cô độc của người này, chỉ sợ ngoài tu luyện cũng chỉ biết tu luyện, đối với ngoại giới tin tức dốt đặc cán mai cũng không phải chuyện gì lạ.

Ôn Linh Mật có chút không cam lòng, đầu bỗng nhiên hơi cúi xuống, trước ngực để lộ ra một đạo mỹ lệ mà tuyết trắng khe rãnh, nhẹ nhàng nói:

- Ta nhìn sư đệ hẳn là chưa có bạn đồng hành! Tiếp sau đó, muốn hay không cùng đi với ta?

Vương Hạo Thần không nhìn nàng bộ dáng kia, chỉ lắc đầu nói:

- Ta ưa thích độc lại độc vãng, hơn nữa, bạn đồng hành của ta chính là nó!

Vừa nói, hắn vừa chỉ vào Tiểu Long vẫn còn đang đánh chén số thịt nướng còn lại.

Ôn Linh Mật không còn lời nào để nói, người này căn bản không hiểu phong tình.

Tiểu Long đem miệng thịt cuối cùng nuốt vào bụng, đưa mắt khinh thường nhìn Ôn Linh Mật, tựa hồ là đang nói, chỉ bằng ngươi, cũng xứng so với ta?

Ôn Linh Mật chú ý đến Tiểu Long thần sắc, trong mắt lộ ra vẻ yêu thích vô cùng, tiểu gia hỏa nhân tính hóa như vậy, nàng vẫn là lần đầu nhìn thấy.

- Sư đệ! Ngươi có thể hay không đem ngươi sủng vật nhường cho ta? Cái giá tùy ngươi mở!

Ôn Linh Mật không nhịn được nói.

Tiểu Long ánh mắt lập tức phát lạnh, rất muốn xông lên cắn chết cái này đáng ghét nữ nhân.

- Sư tỷ thứ lỗi, chuyện này không có khả năng!

Vương Hạo Thần lạnh nhạt nói.

Muốn mua bán người nhà của hắn, đúng là buồn cười.

Nói rồi, hắn cũng không đợi Ôn Linh Mật có cơ hội nói tiếp, trực tiếp đem Tiểu Long đặt lên vai mình, đừng dậy ôm quyền nói:

- Sư đệ có việc đi trước, tạm biệt!

Chương 207: Ta sợ nàng không vui

Ôn Linh Mật sửng sờ nhìn theo Vương Hạo Thần bóng lưng.

Cứ như vậy liền đi?

Nàng biết Vương Hạo Thần có lẽ là thuộc về dạng người không thích giao tiếp với người lạ, thế nhưng nàng cũng không phải cái gì người xấu, hắn làm gì phải tránh nàng như tránh tà như vậy?

Chẳng lẽ nàng bộ dáng thật rất khó coi sao? Hay là tên kia căn bản không thích nữ nhân?

Ôn Linh Mật tương đương không cam lòng, vội vàng hướng Vương Hạo Thần đuổi theo, vừa chạy vừa nói:

- Uy? Ngươi làm sao không muốn cùng ta đi đâu? Ta có thể bảo vệ ngươi a!

Vương Hạo Thần nhàn nhạt nhìn nàng một cái, hỏi:

- Ngươi rất mạnh?

Ôn Linh Mật gật gật đầu, có chút kiêu ngạo nói:

- Tại Đệ Thất Phong, ta khẳng định có thể bảo vệ ngươi an toàn!

Lời này của nàng ngược lại không giả, dù sao tại Đệ Thất Phong người khiến nàng kiêng kị căn bản không có bao nhiêu, muốn bảo vệ một cái Nhị Tinh Vũ Sư thật ra là dư xài.

- Không cần đâu!

Vương Hạo Thần thủy chung vẫn lắc đầu.

- Ngươi cứ như vậy chán ghét ta?

Ôn Linh Mật thực sự không hiểu được người trước mắt đang nghĩ cái gì, tên này cũng quá cứng đầu đi a?

Chẳng lẽ là vì không tín nhiệm nàng?

- Không có!

Vương Hạo Thần đối với nàng mang lòng cảnh giác, nhưng nói đến ghét thì cũng không đúng.

- Vậy đến cùng vì cái gì?

Ôn Linh Mật rất là tò mò hỏi.

Không nói đến thực lực của nàng, chỉ là cùng mỹ nữ như nàng đồng hành không phải đã là một chuyện tốt sao? Vì sao tên trước mắt lại năm lần bảy lượt từ chối?

- Ta có người trong lòng!

Vương Hạo Thần liếc nàng một cái, trầm giọng nói.

- Vậy thì sao?

Ôn Linh Mật vẫn mơ mơ hồ hồ, không hiểu rõ ý tứ của hắn.

- Ta sợ nàng không vui!

Vương Hạo Thần bỏ lại một câu như vậy, sau đó nhanh chóng rời đi.

Ôn Linh Mật nghe được lời nói của Vương Hạo Thần, cả người tựa như hóa đá đứng nguyên tại chỗ hồi lâu, đối với câu trả lời của hắn mười phần kinh ngạc.

Đây chính là lý do mà hắn không muốn đi cùng nàng?

Là vì không muốn làm người trong lòng ghen?

Đây là cái lý do quái quỷ gì?
Ôn Linh Mật nàng theo Tam trưởng lão tu luyện nhiều năm, bởi vì tính chất công việc của sư phụ mà nàng cũng có cơ hội nhìn thấy rất nhiều loại người, trong đó, gần như tất cả số nam nhân mà nàng thấy đều người có năm thê bảy thiếp, bất quá sắc đẹp của nữ tử đối với họ vẫn luôn có sức hút rất lớn.

Thực ra Ôn Linh Mật không có thành kiến gì về chuyện nam nhân có nhiều phụ nữ vây quanh, dù sao thế giới này thực lực vi tôn, mỹ nhân yêu anh hùng là chuyện bình thường, thậm chí có thể xem là chân lý, nàng sống đến từng tuổi này còn chưa bao giờ tận mắt nhìn thấy một người nam nhân chỉ yêu duy nhất một nữ nhân trong đời.

Thật ra nàng biết, không phải nữ nhân không muốn nam nhân của mình chỉ thuộc về một mình mình, chỉ là phần lớn bọn họ đều hiểu nam nhân của mình không phải là thứ họ có thể một mình độc chiếm, vì thế mới chấp nhận chia sẻ hắn với người khác.

Nói đến cuối cùng, có ai muốn chia sẻ người mình yêu nhất trong đời với một người khác?

Ôn Linh Mật tự hỏi chính mình đồng dạng không muốn như vậy.

Thế gian chung tình nam tử chung quy quá ít, nàng thật hoài nghi chính mình suốt đời cũng khó gặp gặp được loại nam nhân vạn dặm khó tìm kia.

Thế nhưng là, hôm nay nàng dường như đã gặp được một nam nhân như vậy.

Đương nhiên, Ôn Linh Mật không có hoàn toàn tin tưởng Vương Hạo Thần lời nói, bất quá bất kể như thế nào, nếu như hắn thực sự nói thật, vậy thì nữ nhân trong lòng hắn quả thật rất may mắn.

- Hi vọng ngươi lời nói là thật, lần sau gặp lại, ta nhất định phải kiểm chứng một chút!

Ôn Linh Mật trên mặt, hiện lên đạo giảo hoạt dáng tươi cười.

……………..

Vương Hạo Thần cắt đuôi Ôn Linh Mật về sau, liền để Tiểu Long dẫn đường, bắt đầu tìm kiếm cao cấp hơn linh tuyền.

Lời vừa rồi hắn nói với Ôn Linh Mật là không giả, hắn bây giờ đã có Nhạc Thi Dao, nàng cũng là người hắn yêu nhất trong đời, không thể lại tùy tiện như trước, nhất định phải cùng nữ giới giữ khoảng cách, hắn không muốn chia sẻ Nhạc Thi Dao với bất kỳ ai, vậy hắn cũng không cho rằng nàng sẽ muốn chia sẻ hắn với nữ nhân khác.

Nàng là nhân sinh của hắn, hắn còn cần gì đi tìm nữ nhân khác đâu?

Lấy Tiểu Long năng lực, muốn tìm một đầu linh tuyền là rất dễ dàng, thế nhưng cao cấp linh tuyền lại không đơn giản như vậy, dù sao cũng không phải rau cải trắng bên đường, còn cần tốn một chút thời gian.

Đại khái một lúc sau, Tiểu Long cũng dẫn được Vương Hạo Thần tìm đến một đầu linh tuyền.

Đầu linh tuyền này lớn hơn nhiều so với bất kỳ một đầu linh tuyền nào mà Vương Hạo Thần từng thấy trước này, hơn nữa thiên địa linh khí cũng vô cùng nồng đậm, thậm chí còn vượt qua bốn, năm đầu tam phẩm hạ đẳng linh tuyền cộng lại.

Đây là một đầu ngũ phẩm hạ đẳng linh tuyền.

Ngũ phẩm hạ đẳng linh tuyền, cấp độ này tại trong số linh tuyền tại Đệ Thất Phong đã không tính thấp, rất không dễ dàng tìm được, đối với những đệ tử có tu vi dưới Vũ Sư cao giai càng có sức hấp dẫn chí mạng.Đáng tiếc, chỗ này sớm đã có người tìm đến trước hắn.

Lúc này, tại linh tuyền phía trước đứng đó tổng cộng bảy đạo thân ảnh, tu vi của những người này đều rất không kém, toàn bộ đạt tới Vũ Sư cảnh, yếu nhất đều có được Nhị Tinh Vũ Sư tu vi, mà mạnh nhất, thậm chí đạt tới Ngũ Tinh Vũ Sư đỉnh phong cấp bậc.

Theo y phục phân loại tới, những người ở nơi này hẳn là chia làm hai phe đội ngũ, một là Tử Dương Phong đội ngũ, một cái khác là Ngọc Tiêu Phong đội ngũ.

- Hai cái Ngũ Tinh Vũ Sư, xem ra cần tốn chút công phu!

Vương Hạo Thần nheo mắt nhìn xem hai đạo thân ảnh khí tức mạnh mẽ nhất trong bảy người.

Sau khi tu vi hắn đột phá đến Nhị Tinh Vũ Sư, hắn đối với Ngũ Tinh Vũ Sư đã không có nhiều như vậy kiêng kị, cho dù là hai cái, cũng không đủ khiến hắn lo lắng.

Tử Dương Phong người dẫn đội là một cái gọi Dương Vân đệ tử, hắn thân mặc võ bào, lưng đeo một cây thiết côn, trên người huyết khí hùng hậu, thực lực phi thường cường đại.

- Lâm Vũ Hinh! Ta lặp lại một lần nữa, đầu này linh tuyền linh khí, chúng ta muốn 7 thành!

Dương Vân thanh âm trầm trọng mà bá đạo nói.

- Linh tuyền là do chúng ta phát hiện trước, vì cái gì phải phân cho ngươi đến 7 thành?

Ngọc Tiêu Phong đội ngũ người dẫn đội Lâm Vũ Hinh là một cái dung mạo thanh lệ nữ đệ tử, niên kỷ không đến 20, tay cầm một thanh màu xanh bảo kiếm, nàng ánh mắt nhuệ khí nhìn chằm chằm Dương Vân, không có chút nào nhượng bộ ý tứ.

Các nàng không dễ dàng gì mới kiếm được một đầu ngũ phẩm hạ đẳng linh tuyền, làm sao cam tâm chịu nhường cho người khác?

- Lý do rất đơn giản, bởi vì các ngươi không phải đối thủ của chúng ta!

Dương Vân thản nhiên nói.

Muốn tranh bảo vật, liền nhiền nắm đấm của người nào cứng, chuyện đến sớm hay muộn cũng đừng nói, bởi vì cái đó quá mức ấu trĩ.

Dương Vân là tự tin vào thực lực đoàn đội của hắn, vì thế mới dám nói như vậy, nếu là từ đầu liền biết không phải đối thủ của người ta, chỉ sợ hắn ngay cả lá gan đi đến đây cũng không có.

Thực ra Dương Vân lời nói không phải không có đạo lý, Tử Dương Phong chi đội ngũ này có bốn người, trong đó Dương Vân thực lực mạnh nhất, có được Ngũ Tinh Vũ Sư đỉnh phong tu vi, phía sau hắn còn có một vị Tứ Tinh Vũ Sư và hai vị Nhị Tinh Vũ Sư đệ tử, trong khi đó Ngọc Tiêu Phong đội ngũ ngoại trừ Lâm Vũ Hinh thực lực không kém gì Dương Vân ra, cũng chỉ có một vị Tam Tinh Vũ Sư và một vị Nhị Tinh Vũ Sư đệ tử, bất kể là tại trên số lượng hay chất lượng so sánh, Tử Dương Phong bên này đều chiếm được lợi thế lớn.

Nếu không phải còn kiêng kị Lâm Vũ Hinh người này, Dương Vân rất có thể đã suất lĩnh đột ngũ của mình độc chiếm tòa này linh tuyền.

Lâm Vũ Hinh lông mày hơi nhíu lại, nàng không sợ Dương Vân, thậm chí nếu như phải đánh, thực lực của nàng có lẽ còn so với Dương Vân còn phải hơi mạnh hơn một chút, thế nhưng là Tử Dương Phong những người khác cũng không phải để bài trí, chỉ dựa vào hai vị sư muội phía sau nàng chỉ sợ không thủ được đầu linh tuyền kia.

Chẳng lẽ thật sự phải nhượng bộ sao?

Thế nhưng là, ngũ phẩm hạ đẳng linh tuyền không dễ gì mới tìm được, lần này từ bỏ, sau này không biết có còn cơ hội lại tìm đến một đầu hay không phải, muốn nàng cứ như vậy đem phần lớn lợi ích đưa ra ngoài, nàng thực sự không cam tâm.

Phải biết, chỉ cần có thể hấp thụ bên trong cái này ngũ phẩm hạ đẳng linh tuyền nồng đậm thiên địa linh khí, Lâm Vũ Hinh có lòng tin rất lớn có thể nếm thử đi trùng kích Lục Tinh Vũ Sư cảnh giới.

- Lâm Vũ Hinh! Lập tức nói ra các ngươi lựa chọn, bằng không chúng ta chỉ có thể động thủ!

Trong lúc Lâm Vũ Hinh còn đang suy tính thiệt hơn, Dương Vân ở một bên đã không có kiên nhẫn quát lớn, hắn không muốn để nàng kéo dài thời gian, sợ rằng sẽ có cường giả từ bên ngoài tìm đến nơi này, đến lúc đó không chừng lại phải chia cho đối phương một chén canh.

Mấy vị Tử Dương Phong đệ tử sau lưng hắn cũng hiểu ý nắm lên vũ khí, trừng mắt nhìn Lâm Vũ Hinh ba người, bộ dáng muốn động thủ tạo thêm áp lực cho bọn họ.

Lâm Vũ Hinh cười khổ, đánh thì đánh không lại, lúc này, nàng xem ra chỉ còn cách thỏa hiệp, dù sao chiếm được 3 thành linh khí xem như cũng có thể miễn cưỡng chấp nhận.

- Đầu linh tuyền này, ta muốn!

Đúng lúc Lâm Vũ Hinh đang muốn đáp lại, liền có một đạo thanh âm đạm mạc từ bên ngoài truyền vào.

Chương 208: Nữ nhân tâm cơ

Vương Hạo Thần tay cầm Diệu Nhật Kiếm, một thân một mình xuất hiện trước mắt mọi người.

Bất kể là Tử Dương Phong hay Ngọc Tiêu Phong đội ngũ nghe được đạo thanh âm của hắn liền đã quay đầu nhìn lại, bọn hắn không nghĩ tới, ở chỗ này còn có người khác.

Dương Vân càng là hơi nhíu lại hai hàng lông mày, cục diện trước mắt, chính là bọn hắn chiếm được thượng phong tuyệt đối, hắn cũng không muốn có kẻ khác đi vào tranh một chén canh.

Hắn đã cố gắng hành động thật nhanh, đáng tiếc vẫn là không kịp.

Thế nhưng, Dương Vân khi phát hiện người đến vậy mà chỉ có Nhị Tinh Vũ Sư tu vi, không khỏi sửng sốt một chút, sau đó liền không còn đem đối phương để vào mắt.

Một cái Nhị Tinh Vũ Sư cũng muốn cùng bọn hắn tranh? Đơn giản là một chuyện cười!

Lâm Vũ Hinh cũng có chút im lặng, nàng còn tưởng đối phương tu vi rất cao mới dám mạnh miệng như vậy, ai biết chỉ là một cái tự cho là đúng gia hỏa đâu.

- Tiểu tử! Thực lực kém cỏi nhưng khẩu khí thật đúng là không nhỏ!

Một vị Tử Dương Phong đệ tử ánh mắt tựa như đang nhìn một cái ngu ngốc, nói.

Vương Hạo Thần không để đến hắn, đưa mắt nhìn Dương Vân và Lâm Vũ Hinh, hắn biết hai người này chính là hai người có quyền nói chuyện nhất ở nơi này.

- Các ngươi muốn tự mình đi, hay là muốn ta tự mình tiễn các ngươi đi?

Vương Hạo Thần lạnh lùng nói.

Nghe hắn nói như vậy, tất cả mọi người ánh mắt đều trầm xuống.

Quá phách lối! Căn bản là không coi ai ra gì!

- Tiểu tử! Ta thật không hiểu ngươi đến cùng là từ đâu tìm đến lòng tin, bất quá ta có thể nói cho ngươi biết, hôm nay ngươi không có cách nào lành lặn ra khỏi nơi này!

Dương Vân nhe răng cười nói, trong mắt ẩn chứa từng tia lửa giận.

- Sư đệ! Ngươi quá kiêu ngạo rồi!

Lâm Vũ Hinh cũng thản nhiên nói.

- Không muốn đi? Vậy liền để ta tự mình đến!

Vương Hạo Thần không muốn nhiều lời, hắn cũng không giỏi đấu võ mồm, vì thế trực tiếp lấy ra Diệu Nhật Kiếm, chậm rãi hướng bảy người đi tới.

Đằng nào cũng phải đánh, vậy còn muốn nói nhiều làm gì?

- Ta còn chưa bao giờ thấy qua một cái cuồng vọng như vậy Nhị Tinh Vũ Sư!

Dương Vân sau lưng vị kia Tứ Tinh Vũ Sư cười cười nói, thần sắc cổ quái vô cùng.

- Dương sư huynh! Các ngươi không cần nhúng tay, để hai người chúng ta dạy cho tiểu tử kia một bài học là được!

Dương Vân đội ngũ hai vị Nhị tinh Vũ Sư cười nói, thân hình trong nháy mắt liền hướng Vương Hạo Thần lao đến.

Lâm Vũ Hinh nhìn hai người rời đi, ánh mắt hơi lấp lóe, trong lòng nảy ra một cái điên cuồng ý định, âm thầm hướng sau lưng nàng hai vị Ngọc Tiêu Phong nữ đệ tử truyền âm.

Vương Hạo Thần là đến quấy rối, thế nhưng nàng ngược lại có thể lợi dụng hắn, mượn hắn chế tạo cho nàng đội ngũ một cái cơ hội. Hai vị nữ đệ tử sau Lâm Vũ Hinh nghe đến nàng truyền âm, trong lòng hơi động một chút, không để lại dấu vết khẽ gật đầu.

Dương Vân lúc này đang đưa mắt nhìn hai vị Tử Dương Phong đệ tử đuổi đến Vương Hạo Thần trước mặt, hắn muốn xem, người sau bị bọn hắn đến đến cha mẹ cũng không nhận ra.

Chính vì vậy, hắn lúc này không thể nghi ngờ là có chút mất cảnh giác với người bên cạnh.

Mà biểu hiện của hắn, vừa vặn rơi vào Lâm Vũ Hinh trong mắt, khiến cho nàng không khỏi mừng thầm trong lòng.

Lại ngay sau đó, Lâm Vũ Hinh trên người nguyên khí bỗng nhiên bạo phát, nàng một chưởng nhanh như chớp vỗ đi ra, vận đủ mười thành công lực, hướng Dương Vân đánh tới.

Dương Vân chỗ nào nghĩ tới mình lại bị đánh lén, lúc nhận ra đã có chút muộn.

- Ầm!

Một chưởng của Lâm Vũ Hinh dùng tốc độ cực nhanh đánh lên người Dương Vân, mà Dương Vân thì căn bản không thể tránh kịp.

Dương Vân bị Lâm Vũ Hinh đánh trúng, cả nười lập tức như gặp trọng kích bay ngược về phía sau, trong miệng phun ra đại lượng máu tươi.

- Oanh!

Cuối cùng, thân thể của hắn bắn vào một tảng đá gần đó, đem nó đúng cho vỡ nát.

Tử Dương Phong đội ngũ bất kể là ai cũng không nghĩ tới Lâm Vũ Hinh lại ở vào thời khắc này ra tay đánh lén, toàn bộ đều đứng hình mất một giây.

- Lâm Vũ Hinh, ngươi làm cái gì!

Dương Vân bên người vị kia Tứ Tinh Vũ Sư lúc này mới tỉnh hồn, lập tức rống giận một tiếng, vội vàng hướng Lâm Vũ Hinh đánh ra một chưởng, để nàng không được đà lấn tới.

Lâm Vũ Hinh đang muốn truy kích, lại bị chặn lại.- Khụ khụ!

Dương Vân lung la lung lay từ trong đá vụn đứng lên, ho khan không ngừng, từng giọt máu đỏ tươi chảy xuống ướt đẫm cả ngực áo, ánh mắt tựa như dã thú cuồng nộ gắt gao nhìn Lâm Vũ Hinh chằm chằm.

- Lâm Vũ Hinh, ta làm sao cũng không có nghĩ tới, ngươi cái tiểu bì nương này lại vô sỉ đến như vậy!

Dương Vân gằn giọng nói, trong lòng lại không gì sánh được hối hận, trách làm sao lại mất cảnh giác như vậy, để đối phương chiếm tiện nghi lớn.

Lâm Vũ Hinh im lặng không nói gì, đã làm thì cũng đừng hối hận, dù sao nàng thực sự không bỏ được đầu linh tuyền kia.

Thủ đoạn của Lâm Vũ Hinh tuy rằng không đẹp mắt, thế nhưng hiệu quả lại rất lớn, bởi vì thực lực của hai đoàn đội vốn dĩ khác biệt, nay lại bởi vì Dương Vân trọng thương mà trở nên cân bằng hơn không ít.

Lâm Vũ Hinh thực lực vốn dĩ ẩn ẩn là mạnh nhất ở nơi này, cũng chỉ có Dương Vân có thể cùng nàng chống lại, lúc này người sau chiến lực ít nhất giảm xuống ba thành, về cơ bản đã không còn là đối thủ của nàng nữa.

Lâm Vũ Hinh cùng với vị kia Tử Dương Phong Tứ Tinh Vũ Sư giao thủ mấy chiêu, người sau đã rơi xuống tuyệt đối hạ phong, chỉ có thể gian nan chống đỡ.

Dương Vân tức tốc đem một viên đan dược nuốt xuống, cưỡng ép đè xuống thương thể, bất quá như đã nói, hắn lúc này nhiều nhất chỉ có thể sử ra 7 thành chiến lực.

Thế nhưng là, Dương Vân hắn lúc này không quản được nhiều như vậy, bất kể thế nào, hắn cũng phải xuất thủ, nếu không một mình Lâm Vũ Hinh có thể trực tiếp quét ngang đội ngũ của hắn.

Bọn hắn vẫn còn có ưu thế nhân số, chỉ cần Dương Vân cuốn lấy Lâm Vũ Hinh, đợi đến khi hai vị Nhị Tinh Vũ Sư đệ tử giải quyết xong Vương Hạo thần quay về trợ chiến, nói không chừng còn có thể chuyển bại thành thắng.

- Lâm Vũ Hinh! Tiếp một côn của ta!

Dương Vân trên thân bạo phát ra nồng đậm chiến ý, hai tay xách lên thiết côn, một côn nặng nề không gì sánh kịp hướng Lâm Vũ Hinh đập tới.

Dương Vân thực lực tuy rằng đại giảm, thế nhưng hắn dù sao cũng là một vị Ngũ Tinh Vũ Sư đỉnh phong, thời kỳ toàn thịnh thực lực có lẽ cũng chỉ kém hơn Trì Lăng Tiêu một chút, tuy rằng lúc này mất đi ba thành chiến lực thì vẫn có thể so sánh với Ngũ Tinh Vũ Sư sơ kỳ, công kích của hắn, Lâm Vũ Hinh còn không dám xem thường.

Lâm Vũ Hinh rút ra bảo kiếm trong tay, cùng Dương Vân đấu cứng.

Tử Dương Phong đội ngũ vị kia Tứ Tinh Vũ Sư vốn dĩ muốn liên thủ với Dương Vân, thế nhưng lại bị Ngọc Tiêu Phong hai vị nữ đệ tử phối hợp cản lại, nhất thời thoát thân không ra.

Lâm Vũ Hinh là người thông minh, biết rõ chính mình đánh lén tuy rằng giúp đội ngũ của nàng dành lại chút lợi thế, bất quá bao nhiêu đó vẫn chưa đủ, một khi hai vị Tử Dương Phong đệ tử chạy tới hội quân, các nàng vẫn sẽ rơi xuống hạ phong, vì thế nàng nhất định phải mau chóng đánh bại Dương Vân, đó là cách duy nhất để chiến thắng tuyệt đối lúc này.

Chính vì vậy, nàng vừa giao chiến đã dùng toàn lực, ý định muốn đánh nhanh thắng nhanh.

Phần còn lại, nàng chỉ mong Vương Hạo Thần có thể kiên trì lâu một chút, giúp nàng tranh thủ chút thời gian.

Dương Vân làm sao lại không nhìn ra ý định của nàng, cũng biết chính mình bây giờ không phải đối thủ của Lâm Vũ Hinh, vì thế chỉ tận lực phòng ngự kéo dài thời gian, đồng thời cầu nguyện cho hai tên đồng đội của hắn nhanh chóng giải quyết đối thủ sau đó chạy tới giúp hắn một tay.

Ở bên kia, Vương Hạo Thần cũng không nghĩ tới sẽ xảy ra biến cố như vậy, đồng thời không khỏi đối với Lâm Vũ Hinh nữ nhân lau mắt mà nhìn, thật đúng là ngoan độc thủ đoạn.

Tận mắt nhìn thấy chuyện này, Vương Hạo Thần trong lòng càng thêm nghiêm nghị, âm thầm nhắc nhở chính mình sau này đối với bất kỳ nữ nhân nào cũng phải càng thêm cẩn thận.

Có nhiều lúc, nữ nhân tâm kế so với nam nhân càng thêm đáng sợ, không cẩn thận một chút, rất có thể sẽ bị đối phương ăn đến xương cũng không sót lại chút nào.

Vương Hạo Thần chuyển dời tầm mắt, nhìn hai tên Tử Dương Phong đệ tử đang hùng hổ xông tới, khóe miệng hơi nhếch lên, đây là đang xem thường hắn sao?

Chương 209: Đến chiến

Tử Dương Phong đội ngũ hai vị Nhị Tinh Vũ Sư đệ tử trong lòng tự nhiên là không gì sánh được gấp gáp, muốn nhanh chóng giải quyết Vương Hạo Thần rồi quay lại trợ giúp Dương Vân.

Trong mắt bọn hắn, Vương Hạo Thần chẳng qua chỉ là một kẻ vừa mới đột phá đến Nhị Tinh vũ Sư, căn bản không có cách nào cùng bọn hắn chống lại.

Thế nhưng là, chỉ đến khi giao thủ, bọn hắn mới biết mình sai!

Chỉ thấy Vương Hạo Thần cười lạnh một tiếng, sau lưng hiện ra một vòng hỏa luân do ba khỏa mặt trời kết thành, từ đó bốc lên vô tận hỏa kình, một chưởng tựa như hỏa thần chi thủ vỗ đi ra.

- Ầm! Ầm!

Tốc độ của Vương Hạo Thần qua nhanh, hai vị Nhị Tinh Vũ Sư chưa kịp phản ứng thì đã trúng đòn, cả người giống như con ruồi bị đập bay ra ngoài, trong miệng phát ra tiếng hét thảm.

Một chưởng của Vương Hạo Thần, coi như không dùng toàn lực, cũng không phải là dạng này chiến lực tạp nham Nhị Tinh Vũ Sư có thể chịu nổi.

- Làm sao lại mạnh như vậy?

Một vị Nhị Tinh Vũ Sư sắc mặt trắng bệch, khóe miệng không ngừng tuôn ra máu tươi, người kia chỉ là tùy tiện một chưởng, thế nhưng đã đem hắn trọng thương, lồng ngực kém một chút liền sụp xuống.

Đây là mẹ nó nào phải là cái gì Nhị Tinh Vũ Sư chiến lực, coi như là Tam Tinh thậm chí Tứ Tinh Vũ Sư cũng chưa hẳn đã mạnh đến mức độ này a!

Vương Hạo Thần không muốn lãng phí thời gian, trực tiếp vận dụng Kinh Thần Thối đem hai người đá ngã trên mặt đất, rút kinh nghiệm từ lần trước, lần này hắn xuất thủ càng nặng, cơ hồ khiến hai người kia hoàn toàn mất đi chiến lực, không có nửa ngày điều trị cũng đừng hòng cử động được.

Dương Vân và Lâm Vũ Hinh còn chưa đánh được mấy chiêu, bên kia đã truyền đến tiếng hét thảm khiến bọn hắn không khỏi quay đầu nhìn lại, vừa nhìn thấy một màn kia, Dương Vân sắc mặt lập tức trở nên đen như đáy nồi, muốn bao nhiêu khó coi liền có bấy nhiêu khó coi.

Hai tên phế vật kia làm sao lại vô dụng đến mức này? Vừa bắt đầu liền bị một kẻ tu vi ngang ngửa đánh bại cả hai?

Mà Lâm Vũ Hinh thì lại kinh dị nhìn Vương Hạo Thần một chút, trong lòng có chút mừng thầm, cục diện như vậy, có lẽ lại có lợi với nàng hơn.

Vương Hạo Thần trong chớp mắt đã xử lý kẻ ngáng đường, cũng không nhìn bọn hắn một chút, dù sao đối với loại vũ giả thực lực cỡ này, không đáng để hắn chú ý.

- Tu vi ta vừa đột phá, muốn tìm người thử nghiệm một chút thực lực, hai người kia... miễn cưỡng đủ!

Vương Hạo Thần trong lòng nghĩ thầm, lập tức thi triển Ngự Phong Lưu Ảnh Bộ, hóa thành một đạo tàn ảnh phóng tới trước mặt Dương Vân và Lâm Vũ Hinh, cưỡng ép xông vào tràng chiến của hai người.

Dương Vân và Lâm Vũ Hinh đồng thời biến sắc, ánh mắt lập tức trở nên lạnh lùng, người này chỉ là đánh bại hai tên Nhị Tinh Vũ Sư mà thôi, thật cho là bản thân đã vô địch thiên hạ, lại dám nhùng tay vào trận chiến của hai người bọn hắn?

Chẳng lẽ hắn cho là, bản thân có thực lực để đánh với hai người bọn họ một trận?

Vọng tưởng!

- Tiểu tử! Ngươi quá đề cao chính mình!

Dương Vân gằn giọng quát, thiết côn trong tay lập tức hướng Vương Hạo Thần hung hăng đánh tới.

Nếu Vương Hạo Thần tu vi vẫn là Nhất Tinh Vũ Sư, một côn này có lẽ có thể gây đôi chút khó khăn cho hắn, đáng tiếc lúc này... căn bản không đủ nhìn!

Vương Hạo Thần một quyền đánh tới, cùng Dương Vân đấu cứng, một cỗ bá lực kinh người từ nơi đầu quyền bạo phát mà ra, đem người sau đánh lui.

- Cái gì?

Dương Vân khó tin trừng mắt, hắn tuy là trọng thương, chiến lực chỉ có thể phát huy ra 7 thành, thế nhưng dù sao cũng đủ sánh với một vị Ngũ Tinh Vũ Sư thông thường, như thế nào có thể bị một tên Nhị Tinh Vũ Sư chính diện đánh lui?

- Thực lực rất mạnh, khó trách ngông cuồng như vậy!

Lâm Vũ Hinh trong mắt lộ ra một tia ngưng trọng, âm thầm thu hồi lòng khinh thị đối với Vương Hạo Thần, nàng biết, cục diện lúc này lại có biến số, bởi vì Vương Hạo Thần rất có thể là cường giả cùng cấp bậc với bọn hắn.

Vương Hạo Thần đem tầm mắt chuyển đến Lâm Vũ Hinh trên người, hắn đương nhiên cảm nhận được, người sau thực lực so với Dương Vân phải càng mạnh. - Xoạt!

Diệu Nhật Kiếm rời vỏ, Vương Hạo Thần thi triển ra Thiên Long Kiếm Quyết đệ nhị thức Thiêm Long Vấn Tâm, đầy trời kiếm khí hóa thành một đầu chân long hư ảnh, nhanh như chớp hướng Lâm Vũ Hinh giết tới.

Lâm Vũ Hinh tự nhiên sẽ không e ngại hắn, trên thân bốc lên một cỗ hùng hậu mà nóng rực nguyên khí, trong tay trường kiếm thân kiếm vậy mà xuất hiện một đạo hỏa diễm chân thực,

Lâm Vũ Hinh tu luyện kiếm pháp, là một loại Linh cấp hạ phẩm kiếm pháp Hỏa Xà Kiếm Pháp, phối hợp với nàng hỏa thuộc tính nguyên khí và nửa bước kiếm ý cảnh giới, có thể bộc phát ra uy lực khá cường đại.

- Hỏa Xà Kiếm Pháp - Xích Hỏa Linh Xà!

Một kiếm đâm ra, kiếm khí bắn tung tóe hóa thành một đầu hỏa xà hư ảnh, đâm vào chân long hư ảnh.

Lâm Vũ Hinh đối với kiếm pháp mình vốn dĩ rất tự tin, thế nhưng chỉ một giây sau đó, chút tự tin đó của nàng liền bị đánh nát không còn lại chút nào.

Chỉ thấy chân long và hỏa xà hư ảnh chỉ vừa mới đụng vào nhau, cái sau liền trực tiếp bị đánh nát không còn lại chút gì.

Một kiếm của Vương Hạo Thần, bất kể là trên khí thế hay uy lực đều vững vàng ép Lâm Vũ Hinh kiếm pháp một đầu.

Xưa nay xà không bao giờ có thể đấu với long, lần này cũng không phải là ngoại lệ.

Đương nhiên, một kiếm của Vương Hạo Thần sau khi va chạm cũng đã yếu đi nhiều, bị Lâm Vũ Hinh dễ dàng phá được, bất quá người sau rõ ràng đã thua trong hiệp đầu.

- Tiếp tục!

Vương Hạo Thần tung mình nhảy lên không trung, một cước mang theo bá lực kinh thiên động địa tựa như một đạo sao băng hướng Lâm Vũ Hinh dẫm xuống.

Kinh Thần Thối đệ lục thức - Lôi Đình Tích Lịch Chấn Thập Phương!

Thối còn chưa đến, khí thế như lôi đình vạn quân đã khiến kẻ địch ngộp thở.

Một cước Kinh Thần Thối này được sáng tạo như là để phá tận thiên hạ hộ thể nguyên khí!

Lâm Vũ Hinh trong lòng nghiêm nghị, vội vàng dốc toàn lực ứng phó, đem nguyên khí rót vào bên trong bảo kiếm, kích phát ra toàn bộ lực lượng bên trong nhất phẩm huyền khí chiến kiếm. - Hỏa Xà Thổ Tín!

Lâm Vũ Hinh một thân lực lượng toàn bộ đều dồn vào một kiếm này, mũi kiếm tựa như một ngọn lửa đỏ rực đâm thẳng lên thương khung.

- Bang! var _avlVar=_avlVar||[];_avlVar.push(["6f8adab64618480bb109e5dcefadecf7","[yo_page_url]","[width]","[height]"]);

Hai cỗ lực lượng mạnh mẽ va chạm, tạo ra một đạo chói tai tiếng vang.

Một cỗ xung lực cực mạnh truyền qua thân kiếm chấn động đến Lâm Vũ Hinh cánh tay, khiến cho nàng phải lui về phía sau hơn mười bước, hổ khẩu kém một chút liền rách toạc.

Hai người đấu cứng, Vương Hạo Thần lần nữa chiếm thượng phong.

Vương Hạo Thần trong mắt lộ ra một tia khinh thường, khoan hãy nói Lâm Vũ Hinh thực lực mạnh yếu thế nào, có lẽ có thể miễn cưỡng sánh với Trì Lăng Tiêu trước kia, thế nhưng tư duy võ đạo của nàng thực sự quá kém, trong mắt hắn có thể nói là tệ hại đến cực điểm.

Hắn công kích là từ trên cao đánh xuống, uy lực chỉ tăng không giảm, Lâm Vũ Hinh lại giảm từ bên dưới đánh lên, rõ ràng là lấy yếu đánh mạnh, cái này không phải ngu ngốc thì là gì?

Quả nhiên, tâm cơ thâm trầm, không có nghĩ là thiên phú võ đạo cũng cao siêu.

Mạnh! Quá mạnh! Lực lượng của hắn đã mạnh đến mức này, căn bản không có cách nào đấu cứng với hắn!

Lâm Vũ Hinh vận chuyển thể nội nguyên khí hóa giải cảm giác tê dại nơi cánh tay, trong lòng kinh hãi không gì sánh kịp, nàng rốt cuộc có chút hiểu rõ người trước mắt so với nàng tưởng tượng càng thêm đáng sợ.

Chỉ là một cước vừa rồi, liền khiến cho nàng tay cầm kiếm như bị sét đánh, suýt nữa bị đánh gãy.

Hắn thật sự chỉ có Nhị Tinh Vũ Sư tu vi?

- Lâm Vũ Hinh! Người kia quá mạnh, ta và ngươi trước hết liên thủ đối phó hắn, nếu không đầu linh tuyền kia căn bản không đến lượt chúng ta sử dụng!

Trong lúc Lâm Vũ Hinh còn đang kinh hoàng, bên tai liền truyền đến một đạo truyền âm của Dương Vân.

Lâm Vũ Hinh sắc mặt hơi biến đổi một chút, khẽ cắn môi gật đầu tỏ vẻ đồng ý.

Địch nhân của địch nhân chính là bằng hữu, ở trong loạn đấu, kẻ mạnh sẽ bị kẻ yếu liên thủ đối phó, đây cũng không phải chuyện mới lạ gì.

Dương Vân và Lâm Vũ Hinh căn bản không ưa gì nhau, chỉ là vì Vương Hạo Thần quá mạnh, mới khiến cho bọn hắn không thể không liên thủ.

Dương Vân hiểu giờ không phải tính toán món nợ trước kia, mà phải lấy đại cục làm trọng, bởi vì hắn không muốn cứ như vậy từ bỏ đầu linh tuyền kia.

Nếu như Vương Hạo Thần ban đầu chỉ muốn một phần, bọn hắn có lẽ nhượng bộ, thế nhưng cái khó ở đây chính là hắn lại muốn toàn bộ a.

Cái này bảo bọn hắn làm sao cam tâm?

Dương Vân truyền âm xong liền lập tức xuất thủ, tỏ ra thiện ý.

Chỉ thấy hắn lách mình đến sau lưng Vương Hạo Thần, thiết côn trên thân xuất hiện từng đạo hoa văn nhàn nhạt, toàn lực hướng Vương Hạo Thần đỉnh đầu đánh tới.

Dương Vân chiêu thức tuy đơn giản nhưng lực lượng lại vô cùng bá đạo, thuộc về loại võ giả đi theo con đường lấy lực phá vạn pháp.

Cùng cảnh giới, một thân man lực của hắn coi như không tính là hàng đầu cũng có thể xem là không tầm thường.

Đáng tiếc, hôm nay hắn tìm sai người.

Chương 210: Bá đạo cường hoành

- Ngươi đến chỉ mang nhục! Cút!

Vương Hạo Thần không còn đem Dương Vân xem là uy hiếp, quát lớn một tiếng, một chưởng nhanh như chớp đẩy về phía sau.

Cửu Dương Phần Thiên Chưởng hỏa kình thập túc, lòng bàn tay Vương Hạo Thần tựa như có hỏa diễm thực chất tuôn ra, một lần nữa đem Dương Vân đập bay ra ngoài.

Lần này, Vương Hạo Thần vận dụng Đệ Tứ Dương chưởng lực, uy lực một chưởng bạo phát đi ra vô cùng đáng sợ, ngay cả Dương Vân đều bị chấn thương.

Lâm Vũ Hinh cũng không dám chậm trễ, hai tay nhanh chóng kết ấn, đánh ra một đạo hỏa diễm đại thủ ấn, hướng Vương Hạo Thần đập tới.

Ngay cả Tử Dương Phong đội ngũ một vị Tứ Tinh Vũ Sư và Ngọc Tiêu Phong đội ngũ hai vị nữ đệ tử đều không tiếp tục giao chiến, đồng thời nhận được truyền âm của Dương Vân và Lâm Vũ Hinh, toàn bộ chuyển sang công kích Vương Hạo Thần.

Có lẽ bất kỳ một người nào trong số bọn họ đều không phải là đối thủ của Vương Hạo Thần, bất quá xưa nay kiến đông có thể cắn chết voi, số lượng nhiều cũng là một cái ưu thế.

Đương nhiên, cái này còn phải xem bọn hắn đối mặt với người nào.

Vương Hạo Thần không xem trọng bọn hắn, vẫn ung dung ứng phó.

- Bách Hỏa Liễu Loạn!

Vương Hạo Thần song chưởng liên tiếp đánh ra, lòng bàn tay tuôn ra vô tận cuồn cuộn hỏa kình tựa như hải dương rộng lớn, lấy thế dễ như trở bàn tay đem công kích của ba người kia đánh lui.

Tiếp đó, hắn lại nâng lên Diệu Nhật Kiếm, một kiếm phách trảm đi ra, trên thân bộc phát ra thuộc về Lưỡng Trọng Kiếm Ý cảnh giới cấp bậc kiếm ý, đầy trời kiếm khí lập tức gia trì trên thân kiếm, không gì không phá, trực tiếp đem công kích của Lâm Vũ Hinh chém thành hai nửa.

- Băng Phách Toàn Phong!

Vương Hạo Thần vận dụng Hàn Băng Thần Quyền, một quyền đánh ra, kình phong mang theo hàn khí lạnh thấu xương đem Lâm Vũ Hinh bao phủ.

Lâm Vũ Hinh ánh mắt ngưng tụ, cũng không dám tiếp tục đôi công với Vương Hạo Thần mà lập tức thi triển chiêu số phòng ngự.

Hùng hậu thể nội nguyên khí rót vào bảo kiếm nơi tay, Lâm Vũ Hinh xoay người một vòng, giơ kiếm chặn lại thế công của đối phương.

- Hỏa Xà Kiếm Chung!

Một luồng khí kình màu đỏ cao hơn ba mét bao quanh người Lâm Vũ Hinh, nhìn qua giống như một kiện cổ chung, trên thân có khắc họa hỏa xà hình ảnh.

- Bang!

Vương Hạo Thần một quyền đánh vào luồng khí màu đỏ kia, không ngờ lại không những không phá được mà còn bị dội ngược ra ngoài.

- Mai rùa cũng không tệ!

Vương Hạo Thần khóe miệng hơi nhếch lên.

Dù sao cũng là Ngũ Tinh Vũ Sư cường giả, không có dễ dàng bị đánh bại như vậy cũng bình thường.

Lâm Vũ Hinh ở bên kia khẽ thở phào một hơi, một chiêu kiếm vừa rồi vô cùng tiêu hao nguyên khí, may mắn chung quy là chặn được.

- Sư đệ! Chúng ta không muốn đối địch với ngươi! Đánh tiếp cả hai bên đều không có lợi, như vậy đi, đầu ngũ phẩm hạ đẳng linh tuyền kia năm thành thiên địa linh khí liền thuộc về ngươi! Chúng ta chỉ muốn năm thành còn lại, như vậy có được không?

Lâm Vũ Hinh chung quy đối với Vương Hạo Thần duy trì một phần cảnh giác, cẩn trọng đối với hắn nói.

Dương Vân đám người nghe nàng nói vậy thì biến sắc, Vương Hạo Thần chỉ có một người lại có thể độc tới năm thành linh khí, vậy bọn hắn một đám người làm sao phân phối số còn lại? Cho dù có thể chỉ sợ cũng không đủ nhét kẻ răng.

Lâm Vũ Hinh cũng không có cách nào, nàng đương nhiên không muốn giao cho Vương Hạo Thần nhiều lợi ích như vậy, thế nhưng thực lực đối phương thực sự quá mạnh, nàng đoán chừng coi như tất cả mọi người liên thủ cùng một chỗ đối kháng cũng không có bao nhiêu phần thắng, tình huống lạc quan nhất cũng chỉ có thể cùng đối phương cá chết lưới rách, vì thế bất đắc dĩ mới ra hạ sách này.

Suy nghĩ của Lâm Vũ Hinh cũng bị Dương Vân sau đó đoán được, vì thế tuy rằng không cam lòng, thế nhưng chung quy không có lên tiếng phản bác. Vương Hạo Thần hài hước nhìn Lâm Vũ Hinh, nữ nhân này nghĩ cũng rất hay đây.

Kẻ yếu có cũng có tư cách cùng kẻ mạnh bàn điều kiện? Ngớ ngẩn!

- Các ngươi không có tư cách cùng ta cò kè mặc cả!

Vương Hạo Thần cười lạnh nói.

- Sư đệ, chuyện gì cũng không nên làm quá tuyệt, chúng ta liên thủ, ngươi muốn giải quyết chúng ta không có dễ dàng như vậy!

Lâm Vũ Hinh sắc mặt vô cùng khó coi, cắn răng nói.

Nàng đã hạ tư thái xuống thấp như vậy, đối phương lại như cũ không cho nàng mặt mũi.

- Nhảm nhí! Đánh tàn các ngươi không tốn chút sức!

Vương Hạo Thần ánh mắt lạnh lẽo, bỗng nhiên hóa thành một đạo tàn ảnh nhanh như chớp hiện ra trước mặt Lâm Vũ Hinh.

Lâm Vũ Hinh nhìn cũng không nhìn rõ hắn là như thế nào đi đến trước mặt mình, đến khi phát hiện ra liền giật bắn mình điên cuồng lui về phía sau, tựa như gặp đại địch.

Vương Hạo Thần lạnh lùng nhìn luồng khí màu đỏ xung quanh Lâm Vũ Hinh, nhàn nhạt nói:

- Chỉ là một cái mai rùa, ngươi cho là ta phá không được nó?

Sau lưng hắn, hiện ra năm khỏa mặt trời nhỏ, một chưởng đồng thời đánh ra, tựa như đạn pháo bắn tới.

Cửu Dương Phần Thiên Chưởng - Liệt Hỏa Phách Không!

Tốc độ của hắn vượt xa Lâm Vũ Hinh, người sau căn bản vô pháp tránh né, chỉ có thể trơ mắt nhìn một chưởng của hắn rơi lên người mình.

Một chưởng này bá đạo tuyệt luân, hỏa kình nóng bỏng không gì sánh kịp, uy lực so với một quyền trước đó chỉ hơn chứ không kém.
Không cản được!

- Oanh!

Suy nghĩ này vừa mới lướt qua trong đầu Lâm Vũ Hinh, lớp phòng ngự vững chắc nhất của nàng đã bị đối phương đánh nát, tiếp sau đó, trước ngực nàng liền khẽ nhói lên, một cỗ xung lực đem nàng đẩy văng ra ngoài. var _avlVar=_avlVar||[];_avlVar.push(["6f8adab64618480bb109e5dcefadecf7","[yo_page_url]","[width]","[height]"]);

Lâm Vũ Hinh có cảm giác xương ngực mình tựa hồ đã gãy mất, ngũ nội bị hỏa kình xâm nhập như bị hỏa thiêu, nội tức nghịch loạn, không nhịn được mà phun ra một ngụm máu tươi.

Vương Hạo Thần đang muốn đuổi cùng giết tận, thế nhưng hai bên trái phải, lại đồng thời truyền đến từng đạo xé gió thanh âm.

Bên phải công tới là Dương Vân, chỉ thấy hắn khí tức sôi trào, trên da thịt hai cánh tay hiện lên từng đạo cỗ lão văn tự, một côn mang theo dời sông lấp bể uy lực hước Vương Hạo Thần đánh tới.

Bên trái công tới lại là Tử Dương Phong vị kia Tứ Tinh Vũ Sư đệ tử, hắn đồng dạng sử dụng bí pháp cưỡng ép tăng lên chiến lực, hai tay kết ấn, đánh ra một đạo màu tím to lớn đại thủ ấn.

Hai người họ biết rõ Vương Hạo Thần thực lực cường đại, vì thế đều dứt khoát vận dụng bí pháp, chỉ có như vậy mới có hi vọng cùng người sau đánh một trận.

- Các ngươi muốn chết!

Vương Hạo Thần không còn lưu thủ, chân đạp Ngự Phong Lưu Ảnh Bộ bộ pháp, tốc độ toàn diện phát huy, tựa như một phần làm hai đồng thời nghênh địch.

Sau lưng hỏa luân xoay tròn, bốc lên cuồn cuộn hỏa kình.

- Viêm Dương Ảnh Sát!

Một thức nhanh nhất trong Cửu Dương Phần Thiên Chưởng, phản khách vi chủ, hóa thành nguy thành an.

Uy lực có thể không bá đạo như những thức khác, thế nhưng lại thắng ở tốc độ.

Vương Hạo Thần đem bộ pháp và chưởng pháp phối hợp đến hoàn mỹ, một bên dùng Ngự Phong Lưu Ảnh Bộ tránh đi thế công của đối phương, một bên lại vung chưởng tung đòn hồi mã thương.

Dương Vân hai người thực lực không tệ, thế nhưng vẫn không có cách nào theo kịp Vương Hạo Thần tốc độ, vì thế không có cách hoàn thủ, nói là chiến đấu không bằng nói là tự tìm ngược.

Cả hai một lần nữa bị đánh bay, Dương Vân còn tốt một chút, nhưng vị Tứ Tinh Vũ Sư kia thực lực hơi yếu, chịu một chưởng này của Vương Hạo Thần về sau rất có thể liền mất đi 3, 4 chiến lực.

Chỉ thấy hắn sắc mặt trắng bệch, ngũ nội bị hỏa kình xâm nhập vô cùng khó chịu, muốn khu trục lại rất khó khăn.

- Thiên Long Chi Hống!

Hắn đang muốn vận công đẩy ra hỏa kình, lại phát hiện Vương Hạo Thần đã thi triển ra Thiên Long Kiếm Quyết đánh tới, một đầu thần long hư ảnh đằng không mà đến, trong miệng phát ra từng tiếng long ngâm xuyên thủng trời xanh.

Đêm dài lắm mộng, Vương Hạo Thần sẽ không để bọn hắn kéo dài thời gian, vì thế nhất định phải nhanh chóng kết thúc trận đấu.

Môi hở răng lạnh, hai vị Ngọc Tiêu Phong nữ đệ tử nhất định phải xuất thủ cứu viện, thế nhưng bọn hắn thực lực quá yếu, chỉ vừa mới đụng vào liền bị chấn bay đi, trên người còn bị kiếm khí đả thương, có thể nói là rước họa vào thân.

Tử Dương Phong vị kia Tứ Tinh Vũ Sư chỉ có thể tự cứu chính mình, miễn cưỡng tập hợp còn lại không nhiều lắm thể nội nguyên khí, hóa thành một lớp phòng ngự quanh người.

Đáng tiếc, những việc hắn làm chỉ là vô dụng, thần long hư ảnh đem lớp phòng ngự của hắn đánh nát như tương, lại chấn thương hắn toàn thân xương cốt, mà hắn chỉ kịp hét thảm một tiếng, sau đó liền ở trong đau đớn ngất đi, hoàn toàn mất đi sức chiến đấu.

Thực lực sai biệt quá lớn, cho dù liều mạng cũng vô ích.

Vương Hạo Thần lấy một địch năm, thế nhưng lại hoàn ngược toàn độ đối thủ, tựa như chiến thần bất bại.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau