NGHỊCH THẾ VŨ THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Nghịch thế vũ thần - Chương 201 - Chương 205

Chương 201: Đầy bồn đầy bát

- Tiểu gia hỏa, lần này ngươi lập công lớn a!

Vương Hạo Thần đối với Tiểu Long cười nói.

Tiểu Long lập tức kiêu ngạo vểnh đầu, bộ dáng tựa như là đang nói, đương nhiên, ta vốn dĩ rất lợi hại đấy.

- Linh tuyền là do ngươi tìm ra, chúng ta chia nhau hấp thu trong đó thiên địa linh khí, ngươi tám, ta hai!

Vương Hạo Thần nói.

Hắn làm người điểm mấu chốt, chính là phải đối với người bên cạnh mình công bằng, bởi vì chỉ có làm như vậy, hắn mới không cảm thấy thẹn với họ, càng không thẹn với chính mình.

Đối với người ngoài, Vương Hạo Thần có thể sẽ không cần phải cẩn thận như vậy, bởi vì bọn hắn là người dưng, hắn sẽ đặt lợi ích bản thân lên trước tiên, thế nhưng Tiểu Long thì khác, nó vừa là bằng hữu, vừa là đệ đệ của hắn.

Nếu như đã là bằng hữu huynh đệ với nhau, thì đừng tính toán thiệt hơn, nếu không mối quan hệ này liền trở nên giả dối, cũng là không tôn trọng người kia.

Tiểu Long là huynh đệ thân thiết nhất của hắn, hắn tin tưởng nó còn hơn cả Trương Liêu và Tống Nhất Phàm, vì vậy hắn sẽ không vì bản thân tư lợi mà chiếm tiện nghi của nó.

Bất cứ mối quan hệ nào cũng vậy, chỉ có công bình, mới có thể giữ gìn mối quan hệ đó tốt đẹp.

Tiểu Long phi thường thông minh, tự nhiên hiểu Vương Hạo Thần đang nói gì, nó lập tức lắc đầu, ý bảo nó không cần.

Vương Hạo Thần khẽ nhíu mày, nói:

- Nhưng ta cái gì cũng không có làm!

Tiểu Long suy nghĩ một chút, lại duỗi ra móng vuốt, khoa tay một cái là ta ba, ngươi bảy.

Vương Hạo Thần vẫn lắc đầu, ý nói phần của hắn quá nhiều.

Một người một thú tranh luận hồi lâu, Vương Hạo Thần cho là, hắn không có ra sức, vì thế không có tư cách nhận quá nhiều, Tiểu Long thì cho là, linh tuyền cấp bậc này đối với nó căn bản không có bao nhiêu tác dụng, còn không bằng để cho Vương Hạo Thần hấp thu.

Vương Hạo Thần nhất định không chịu để Tiểu Long chiếm lợi ít hơn mình, hắn không quan tâm việc linh tuyền đối với Tiểu Long tác dụng không lớn, cho dù linh tuyền đối với Tiểu Long chỉ có một chút tác dụng, hắn cũng phải làm như vậy, đây là đạo lý làm người của hắn.

Cuối cùng, cả hai chỉ có thể đều lui một bước, linh tuyền bên trong thiên địa linh khí Tiểu Long chiếm sáu thành, Vương Hạo Thần chiếm bốn thành.

Đây đã là giới hạn thấp nhất của Tiểu Long, nó sống chết cũng không muốn nhiều hơn.

Vương Hạo Thần coi nó là đệ đệ đối đãi, muốn công bằng với nó, nó làm sao không phải như vậy? Vương Hạo Thần là người đầu tiên nó nhìn thấy sau khi mở mắt, hắn là người thân duy nhất của nó trên đời, nó suy nghĩ rất đơn giản, muốn Vương Hạo Thần nhanh chóng mạnh lên, còn nó thì không quan trọng, dù sao nó ngoài việc ăn cũng chỉ biết ngủ, cần thực lực mạnh để làm gì?

Lại nói, nếu Vương Hạo Thần không đem nó tới Đệ Thất Phong, nó làm sao có thể tìm được linh tuyền?

Vương Hạo Thần do dự một lúc rồi cũng miễn cưỡng gật đầu, tuy nói hắn vẫn như cũ lời to, thế nhưng cũng có thể chấp nhận được.

Thống nhất xong mọi chuyện, hai người bọn hắn cũng không muốn tiếp tục lãng phí thời gian, nhanh chóng đi xuống ngâm mình trong linh tuyền.

Vương Hạo Thần cũng là lần đầu sử dụng linh tuyền, chỉ thấy nơi này linh khí không chỉ cực nhiều, mà còn vô cùng tinh thuần, trong quá trình luyện hóa không ngừng tẩm bổ hắn nhục thần, xương cốt, thậm chí là kinh mạch.

Khó trách, Thiên Sinh Môn đệ tử lại đối với linh tuyền khát vọng như vậy.

Vương Hạo Thần toàn lực hấp thu thiên địa linh khí bên trong linh trì, có Vạn Đạo Thông Thiên Quyết, hắn tốc độ hấp thu có thể nói là cực nhanh bất quá, lợi ích hắn cũng không có khả năng độc chiếm, bởi vì Vạn Đạo Thông Thiên Quyết cũng cần tấn cấp.

Hơn nữa, Vương Hạo Thần muốn đột phá cảnh giới, cần có lượng nguyên khí nhiều hơn võ giả bình thường rất rất nhiều, vì thế số thiên địa linh khí ở trong đầu linh tuyền này căn bản không đủ giúp hắn có cái gì đột phá, nhiều nhất chỉ có thể củng cố tu vi và nhục thân của hắn.

Đương nhiên, cái này vẫn cho Vương Hạo Thần chỗ tốt rất lớn, bởi vì như vậy có thể giúp hắn rút ngắn rất nhiều thời gian tu luyện.Mà Tiểu Long bên kia, thì tương đối tùy tiện, nó đơn giản là ở bên trong linh tuyền bơi qua bơi lại, chơi chán mới hấp thu linh tuyền linh khí, tốc độ so với Vương Hạo Thần càng nhanh.

Tuy nói những cái này linh khí đối với nó hiệu quả không lớn, nhưng thịt muỗi cũng là thịt.

Tại dưới hai tên ăn hàng này điên cuồng hấp thu, thiên địa linh khí bên trong linh tuyền rất nhanh liền khô cạn, không có mấy năm thời gian cũng đừng hòng khôi phục.

Tiếp đó cũng rất dễ đoán, Tiểu Long lại dẫn Vương Hạo Thần tìm đến mặt khác linh tuyền, có Tiểu Long, Vương Hạo Thần rất dễ dàng trong khoảng thời gian ngắn tìm đến thật nhiều đầu linh tuyền, mà bọn hắn cũng bất kể linh tuyền cấp bậc, chỉ cần nhìn thấy là sẽ lập tức chạy tới, dù sao tốc độ hấp thu thiên địa linh khí của bọn hắn quá nhanh, so với người khác cơ hồ nhanh hơn gấp mười lần, chỉ trong chốc lát là có thể đem linh khí trong linh tuyền hút sạch.

Chưa đến nửa ngày thời gian, Vương Hạo Thần và Tiểu Long đã tìm đến hơn bảy đầu linh tuyền, trong đó thậm chí có một đầu tam phẩm hạ đẳng linh tuyền.

Chuyến đi này, bọn hắn có thể nói là đầy bồn đầy bát.

Lại đi một hồi, bọn họ lại tìm được một đầu tam phẩm hạ đẳng linh tuyền khác.

Vương Hạo Thần trong lòng vui mừng, hấp thu nhiều thiên địa linh khí như vậy, hắn tu vi đã từ Nhất Tinh Vũ Sư sơ kỳ bước vào trung kỳ cảnh giới, nếu như lại có được một đầu tam phẩm hạ đẳng linh tuyền, nói không chắc có thể nếm thử trùng kích đến Nhất Tinh Vũ Sư hậu kỳ cảnh giới.

Nếu như không có Tiểu Long, hắn căn bản không có cách nào tìm được nhiều linh tuyền như vậy, càng không có khả năng trong thời gian ngắn tăng nhanh tu vi.

Chỉ là, đúng lúc Vương Hạo Thần đang muốn tiến vào trong linh tuyền, hắn lại phát giác có người đi đến nơi này, lông mày không khỏi nhíu lại.

Quả nhiên, từ phía sau rất nhanh liền xuất hiện ba đạo thân ảnh, tất cả đều là nam tử trẻ tuổi.

Ba người đầu tiên là nhìn Vương Hạo Thần, bất quá khi thấy tu vi của hắn chỉ là Nhất Tinh Vũ Sư thì mất đi hứng thú, trực tiếp đảo mắt nhìn qua chỗ khác, dễ dàng phát hiện đầu linh tuyền kia.

- Vận khí của chúng ta không tệ, vậy mà có thể tìm tới một đầu tam phẩm hạ đẳng linh tuyền!

Nam tử trẻ tuổi nhất trong ba người tên gọi là Trì Lôi, lúc này trên mặt đều là kích động thần sắc, xoa tay cười nói.

- Phân chia thế nào?

Nam tử bên cạnh Trì Lôi là Hứa Văn, hắn so với Trì Lôi thì bình tĩnh hơn nhiều, trầm giọng hỏi.Bọn hắn cũng không tính là tổ đội, chỉ là trên đường gặp gỡ, hơn nữa đều là Hồng Thạch Phong đệ tử, vì thế mới tạm thời kết bạn mà đi.

Lúc này vô tình tìm tới linh tuyền, nhất định phải cẩn thận phân chia một chút, bọn hắn không có giao tình gì sâu sắc, sẽ không nhường chỗ tốt của mình cho người khác trong chuyện này.

- Ta chiếm bốn phần, các ngươi mỗi người ba phần!

Nam tử lớn tuổi nhất, thực lực cũng là mạnh nhất trong ba người tên gọi Hà Doanh nói.

Hà Doanh tu vi đạt đến Tam Tinh Vũ Sư đỉnh phong, trong khi đó Trì Lôi và Hứa Văn chỉ là Nhị Tinh Vũ Sư, hắn tựa nhiên có quyền chiếm được càng nhiều.

Hai người kia nghe hắn nói vậy, lông mày hơi nhíu lại, bất quá cũng không phản đối, dù sao thực lực yếu hơn người ta, bọn hắn không tiện kháng cự.

Hà Doanh cho bọn hắn mỗi người ba phần đã là rất tốt, có lẽ là vì người trước cũng e ngại nếu như phân cho bọn hắn quá ít sẽ khiến hai người liên thủ đối phó hắn.

Trì Lôi đưa mắt nhìn Vương Hạo Thần đang đứng gần đó, không kiên nhẫn xua tay nói:

- Tiểu tử! Ngươi mau đi đi a, chỗ này không có chuyện của ngươi...

Hà Doanh ngăn lại Trì Lôi, lạnh giọng nói:

- Hắn không thể đi! Nếu như hắn đem linh tuyền sự tình nói cho người khác thì chúng ta làm sao bây giờ?

Bọn hắn thực lực tại trong chúng đệ tử không tính là nổi bật, có thể tìm đến một đầu tam phẩm hạ đẳng linh tuyền là một chuyện vô cùng may mắn, nếu như chuyện này truyền ra ngoài, chắc chắn sẽ có rất nhiều người đến đây tranh đoạt, đến lúc đó bọn hắn không chút tự tin nào có thể giữ được chỗ linh tuyền này.

Hà Doanh đưa mắt nhìn Vương Hạo Thần một chút, sau đó liền nói:

- Theo ta thấy, tốt nhất là đem hắn bắt lại, sau đó khóa lại tu vi của hắn, đợi đến chúng ta hấp thu hết linh khí trong linh tuyền rồi thả hắn đi cũng không muộn!

Hà Doanh hành sự rất lão luyện, cũng rất cẩn thận, có thể thiên phú tu luyện của hắn không cao, thế nhưng ra đời đã nhiều năm như vậy, cho dù không thông minh cũng có thể tích lũy được một chút kinh nghiệm.

Đây là điểm mà Trì Lôi và Hứa Văn không thể sánh bằng hắn.

Quả nhiên, hai người kia nghe hắn nói vậy bèn rối rít gật đầu, chuyện này làm theo của Hà Doanh đúng là hợp lý nhất, có thể đảm bảo vạn vạn vô nhất.

Vương Hạo Thần từ đầu đến cuối không nói một lời, hắn trong lúc ba người kia nói chuyện đã âm thầm đem Tiểu Long giấu đi, đồng thời tập trung kiếm tra xung quanh, xác định không có người khác mới yên tâm.

Đã như vậy, hắn liền không có chỗ cố kỵ.

- Tiểu tử! Ngoan ngoãn theo chúng ta làm việc, đừng tự tìm đau khổ!

Lúc này Trì Lôi đã đi đến trước mặt Vương Hạo Thần, uy hiếp nhìn hắn nói.

Hắn không chưa bao giờ thấy qua Vương Hạo Thần, cộng thêm việc đối phương tu vi so với hắn còn thấp hơn, vì thế hắn tự nhiên là không đem người sau để vào mắt.

Đáng tiếc, hôm nay hắn gây nhầm người!

Vương Hạo Thần ánh mắt dần dần trở nên lạnh lẽo, đối với địch nhân, hắn rất lười nhác lãng phí nước bọt, chỉ lạnh như băng phun ra một chữ:

- Cút!

Chương 202: Che dấu tu vi?

Trì Lôi làm sao cũng không nghĩ tới một cái tu vi thấp kém gia hỏa lại cuồng vọng như vậy, không chỉ không sợ hãi bọn hắn, ngược lại ở trước mặt hắn quát mắng một trận, cái này thật là để cho hắn sửng sờ mất một lúc.

- Ngươi mẹ nó muốn chết!

Trì Lôi sa sầm nét mặt, giận không kiềm được hướng Vương Hạo Thần đánh ra một quyền, ý định cho đối phương ăn chút cực khổ.

Vương Hạo Thần xuất thủ còn trước cả hắn, đồng dạng oanh ra một quyền, cũng chẳng cần dùng đến vũ kỹ, đối với loại võ giả tạp nham chiến lực bình thường này, chỉ dựa vào một quyền đơn giản phối hợp nhục thân lực lượng của hắn liền có thể đánh cho đối phương không còn mảnh giáp.

Mà sự thật cũng đúng như vậy, Trì Lôi chỉ là cùng Vương Hạo Thần đối quyền một chút, liền bị một cỗ bá lực chấn bay ra ngoài, xương cánh tay trực tiếp trật khớp, kém một chút liền gãy mất, trong miệng lập tức phát ra tiếng kêu thảm thiết.

Chuyện như vậy, hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của Hứa Văn và Hà Doanh, bọn hắn làm sao có thể ngờ tới, một cái tu vi chỉ là Nhất Tinh Vũ Sư có thể dùng một quyền liền phế đi Trì Lôi một cánh tay.

Đợi đến lúc bọn hắn hoàn hồn lại, Vương Hạo Thần thân ảnh đã hướng bọn hắn lao đến, tốc độ nhanh đến kinh người.

- Cẩn thận, tiểu tử này chiến lực không phải bình thường!

Hà Doanh quát lớn một tiếng, nói rồi, hắn lập tức lấy ra một thanh trọng đao, đem nguyên khí rót vào thân đao, hướng Vương Hạo Thần bổ tới.

Hà Doanh lúc này đã không dám khinh thường nam tử trẻ tuổi trước mặt, vì thế một đao này của hắn đã vận đủ mười thành lực.

Vương Hạo Thần vận dụng Hàn Băng Thần Quyền, đấm ra một quyền, lưu trong thể nội cực hàn chi khí lập tức lan tràn ra ngoài, khiến cho nhiệt độ xung quanh hắn cấp tốc hạ phong.

Nhục thân của Vương Hạo Thần đã đạt tới Luyện Bì đại viên mãn cấp bậc, nhị phẩm huyền khí căn bản không cách nào tổn thương được hắn, cho dù là tam phẩm huyền khí hắn cũng có thể miễn cưỡng kháng trụ.

Hà Doanh chiến lực tại trong cùng cảnh giới rất bình thường, thậm chí có thể coi là kế cuối tồn tại, đao của hắn lại chỉ là nhất phẩm huyền khí cấp bậc, đối với Vương Hạo Thần một chút sức uy hiếp cũng không có.

Chỉ nghe “ oanh “ một tiếng, trọng đạo trong tay Hà Doanh bị Vương Hạo Thần một quyền đánh bay, mà Hà Doanh thân ảnh cũng hướng về phía sau điên cuồng lui lại, hai tay hổ khẩu đau rát, gần như mất hết cảm giác.

- Làm sao lại cường đại như vậy?

Hà Doanh da đầu có chút tê dại, trong lòng sinh ra từng tia sợ hãi.

Một cái Nhất Tinh Vũ Sư, vậy mà có thể dùng một quyền áp chế hắn toàn lực một đao?

Chẳng lẽ nói, người trước mắt hắn là một vị nhị tuyệt thiên tài?

Thế nhưng là, suy nghĩ này vừa lóe lên, liền bị Hà Doanh nhanh chóng dập tắt.

- Không có khả năng, hắn nhất định là có được đặc thù pháp môn che dấu tu vi! Tu vi thực sự của hắn, rất có thể đã đạt tới Ngũ Tinh, thậm chí Lục Tinh Vũ Sư!

Hà Doanh vô cùng tin tưởng suy đoán của mình.

Nhị tuyệt thiên tài nào có dễ dàng xuất hiện như vậy?

Nhìn khắp Thiên Sinh Môn, ngoại trừ những nhân vật trên Võ Bảng kia, có thể đạt tới nhị tuyệt thiên tài cấp bậc cũng chỉ có mấy người như vậy, mà những người kia bất luận là dung mạo hay khí chất Hà Doanh đều nhớ rất rõ, trong số đó căn bản không có Vương Hạo Thần.

Như vậy chỉ còn có một khả năng đó là đối phương dùng bí pháp ẩn đi tu vi thực sự, Nhất Tinh Vũ Sư cảnh giới chỉ là cái đối phương muốn thể hiện ra ngoài.

Khó trách Hà Doanh có suy nghĩ như vậy, dù sao nhị tuyệt thiên tài quá mức hiếm thấy, căn bản không có khả năng không có chút tin tức nào đi ra một vị, phải biết thiên tài đạt tới cấp bậc này, tương lai hoàn toàn có năng lực trở thành một phong chi chủ, hoặc là trở thành trưởng lão đoàn một thành viên.Đừng nói là nhị tuyệt thiên tài, cho dù là nhất tuyệt thiên tài cũng đã tương đối hiếm thấy, cho dù là Võ Bảng Thập Tú cũng không có khả năng đều là nhị tuyệt thiên tài.

So với những thiên tài như vậy, chuyện những đệ tử tu vi cao có được pháp môn che giấu tu vi chân thật có vẻ dễ tin hơn nhiều, dù rằng số lượng những đệ tử có được loại pháp môn này cũng rất ít.

- Đáng chết! Vận khí của ta làm sao kém như vậy, khó khăn lắm mới kiếm được một đầu linh tuyền, hết lần này đến lần khác lại gặp phải một tên không gì sánh được khó chơi!

Hà Doanh trong lòng cuồng mắng, thế hắn cũng không có cách nào, hắn tuyệt đối đánh không lại người trước mắt, dự đoán đối phương chỉ cần dùng không tới năm chiêu liền có thể đánh bại hắn.

Trận này, không thể đánh!

Hà Doanh cũng là người quyết đoán, tự biết đánh không lại người ta, liền dứt khoát từ bỏ, cả người hóa thành một đạo tàn ảnh, dùng tốc độ nhanh nhất chạy ra ngoài.

Hắn nhất định phải chạy ra ngoài, đem đầu linh tuyền kia tin tức nói cho người khác, để bọn hắn chạy tới nơi này đối phó với Vương Hạo Thần.

Thứ hắn không có được, người khác cũng đừng mong có được!

- Ngươi chạy không thoát!

Vương Hạo Thần đá ra một cước, đem Hứa Văn giẫm đạp trên mặt đất, vận dụng Ngự Phong Lưu Ảnh Bộ, như cơn gió hướng Hà Doanh đuổi tới.

Muốn làm hỏng chuyện của hắn? Chỉ tiếc đối phương không có bản lãnh này!

Trên đường đi, hắn tiện tay đánh ra một chưởng, đem Trì Lôi đánh ngất, cước bộ không hề chậm lại, trong nháy mắt đã đuổi kịp Hà Doanh.

Bất kể thế nào, ba người này không ai được phép chạy thoát, vì thế Vương Hạo Thần nhất định phải xuất thủ nặng tay một chút.

Hà Doanh cảm thấy sau lưng có một luồng hàn khí ngập đến, trong lòng lập tức kinh hãi, nhanh như vậy đã đuổi kịp hắn?- Trở về!

Vương Hạo Thần thân ảnh chắn ở phía trước Hà Doanh đường đi, chỉ thấy hắn một cước đạp lên Hà Doanh bộ ngực, người sau căn bản không kịp phản ứng đã trúng đòn.

Hà Doanh cả người như gặp trọng kích, lập tức phun ra một ngụm máu tưới, thân thể như diều đứt dây bắn ngược về phía sau, rơi nện trên mặt đất.

Ở cùng một chỗ với hắn, còn có Trì Lôi và Hứa Văn, toàn bộ đã mất đi chiến lực.

Vương Hạo Thân thân ảnh, lần nữa xuất hiện trước mặt ba người.

Hà Doanh phát hiện Vương Hạo Thần ánh mắt vẫn lạnh lẽo như trước, không quản được trên người thương thể, vội vàng nói:

- Sư đệ! Đây là một cái hiểu lầm, chúng ta có gì từ từ nói... a...

Vương Hạo Thần căn bản không muốn cũng hắn nói nhảm, càng không muốn lãng phí thời gian, vì thế lại đánh lên ngực Hà Doanh một chưởng, để hắn lại phun ra một ngụm máu tươi, thương càng thêm thương, cả người xụi lơ trên mặt đất, hầu như ngất đi.

Tiếp sau đó, hắn cũng không để cho Trì Lôi và Hứa Văn kịp nói gì, đồng dạng đánh lên người bọn hắn mỗi người một chưởng, khiến cho cả hai toàn bộ ngất đi.

Đã đánh đến như vậy, còn có cái gì để nói? Chẳng lẽ còn dừng lại cùng bọn hắn nói chuyện phiếm sao?

Vương Hạo Thần lúc này mới dừng tay, lại từ trong nạp giới lấy ra một cuộn dây thừng, đem ba người trói lại.

Hắn sở dĩ ra tay nặng như vậy, là vì muốn đảm bảo vạn vạn vô nhất, dù sao tu vi của hắn thấp hơn ba người này, lại không tinh thông phong ấn kẻ địch nguyên khí pháp môn, nếu chỉ bình thường khóa lại tu vi của ba người này, dựa vào năng lực của bọn hắn rất có thể sẽ dễ dàng phá vỡ phong ấn mà chạy ra ngoài, đến lúc đó hắn sẽ có phiền phức không nhỏ.

Vì vậy, Vương Hạo Thần cũng chỉ có thể nặng tay một chút, đánh bọn họ trọng thương không dậy nổi, đặc biệt là một chưởng cuối cùng kia, đủ để khiến cho ba người trong vòng một canh giờ không cách nào đứng lên, thậm chí không thể tỉnh lại được, trói bọn hắn lại cũng chỉ là để phòng ngừa cẩn thận mà thôi.

Lại nói, lấy Vương Hạo Thần và Tiểu Long tốc độ hấp thu thiên địa linh khí, e rằng chưa đến nửa canh giờ linh tuyền đã bị bọn hắn hút khô, đợi đến khi ba người kia tỉnh lại, có lẽ bọn hắn cũng đã sớm rời đi rồi.

Làm xong mọi chuyện, Vương Hạo Thần mới an tâm tiến vào bên trong linh tuyền tu luyện.

Vương Hạo Thần tính toán rất kỹ, đáng tiếc trên đời không có chuyện vẹn toàn, hoặc là nói, hắn vẫn còn thiếu chút kinh nghiệm.

Sở dĩ nói như vậy, là bởi vì Vương Hạo Thần trước đó không có để ý tới, Trì Lôi đã vận dụng một khối truyền tin ngọc phù, đem tin tức truyền ra ngoài.

Trì Lôi người này cũng tương đương giảo hoạt, hắn nhìn thấy Hà Doanh một đường bị Vương Hạo Thần đánh bẹp, biết rõ không ổn, vì thế quả quyết dùng truyền tin ngọc phù báo choHồng Thạch Phong một vị sư huynh ở cách đó không xa, để đối phương nhanh chóng chạy tới nơi này.

Trì Lôi suy nghĩ cũng giống như Hà Doanh, đã là vật bọn hắn không chiếm được, vậy Vương Hạo Thần cũng đừng mong chiếm được.

Bởi vì Trì Lôi động tác rất kín đáo, hơn nữa Vương Hạo Thần lúc đó vừa đúng lúc đang giao thủ với Hà Doanh, lại cho rằng Trì Lôi đối với hắn không chút uy hiếp nào, vì thế mới buông lõng chú ý, từ đó không phát hiện ra người sau đã đem tin tức truyền ra ngoài.

Trì Lôi có thể không có nhiều kinh nghiệm như Hà Doanh, bất quá hắn lòng dạ cũng rất sâu, đổi lại là võ giả bình thường, cánh tay bị đánh cho trọng thương như vậy có lẽ chỉ có thể ôm lấy cánh tay nằm dưới đất kêu rên một hồi, thế nhưng hắn lại có thể nhịn xuống đau đớn mà quyết đoán hành động như vậy, quả nhiên, có năng lực trở thành Thiên Sinh Môn đệ tử, cho dù chỉ là loại bình thường nhất cũng không phải là nhân vật có thể tùy ý khinh thường.

Chuyện này không thể hoàn toàn trách Vương Hạo Thần, dù sao hắn cũng không có kinh nghiệm trong những chuyện này, hắn có trí tuệ, cũng cho rằng bản thân đã đầy đủ cẩn thận, đáng tiếc vẫn là chưa đủ.

Chương 203: Chiến Trì Lăng Tiêu

Người mà Trì Lôi đưa tin, chính là hắn đường ca, tên gọi Trì Lăng Tiêu.

Trì Lăng Tiêu tuổi tác so với Trì Lôi chênh lệch không nhiều, thế nhưng tu vi so với Trì Lôi phải mạnh hơn không ít, đã đạt tới Ngũ Tinh Vũ Sĩ cảnh giới.

Trì Lăng Tiêu tại Hồng Thạch Phong có được địa vị không thấp, bởi vì hắn thân mang Bách Chiến Chi Thể, tuy nói đây chỉ là một loại tương đối bình thường đặc thù thể chất, bất quá cũng đầy đủ để cho hắn được cao tầng coi trọng hơn những đệ tử bình thường.

Trì Lăng Tiêu chiến lực trong cùng cảnh giới cũng rất mạnh, tuy rằng còn chưa vượt cấp khiêu chiến, thế nhưng hắn tại cùng cảnh giới cũng là khó gặp địch thủ, coi như đối mặt với Lục Tinh Vũ Sư cũng có tư cách trao đổi mấy chiêu.

Trì Lăng Tiêu vị trí cách Trì Lôi cũng không xa, mà bên cạnh hắn, còn có hai vị Hồng Thạch Phong đệ tử.

Trì Lăng Tiêu vận khí trước đó không tệ, tìm được một đầu nhị phẩm hạ đẳng linh tuyền, tu vi tăng mạnh, đã bước vào Ngũ Tinh Vũ Sư đỉnh phong, chỉ Lục Tinh Vũ Sư cảnh giới một bước.

- Ha ha! Ta cái kia bất tranh khí đường đệ vậy mà cho ta một cái kinh hỉ!

Trì Lăng Tiêu nhận được tin tức từ Trì Lôi về sau, chính là không nhịn được cười to một tiếng, hắn còn đang muốn đi tìm một đầu cao cấp linh tuyền trợ giúp bản thân đột phá tu vi, không ngờ lại được người đưa đến tận cửa.

- Trì sư huynh, chuyện gì khiến ngươi vui mừng như vậy?

Hai vị khác Hồng Thạch Phong đệ tử, danh tự lần lượt gọi là Ninh Mặc, Lữ Dương, tu vi toàn bộ đạt tới Tứ Tinh Vũ Sư, thực lực tương đương không kém.

Trì Lăng Tiêu cười cười, đem mọi chuyện nói cho hai người, tâm tình rất không tệ.

- Trì Lôi tiểu tử kia thật có lòng tốt như vậy? Tìm được một đầu tam phẩm hạ đẳng linh tuyền, không tự mình bảo thủ thì cũng thôi đi, lại còn muốn báo cho Trì sư huynh ngươi?

Ninh Mặc lông mày hơi nhíu lại, cảm thấy có chút không thích hợp.

Người đều có lòng tham, Ninh Mặc tự nhận nếu như là chính mình phát ra hiện ra một đầu tam phẩm hạ đẳng linh tuyền, nhất định sẽ không chia sẻ cho bất cứ người nào, mà lặng lẽ một mình hấp thu.

- Ta tin tưởng hắn đương nhiên không có lòng tốt như vậy, nếu như ta đoán không nhầm, tiểu tử kia liên lạc ta cũng là vì bất đắc dĩ!

Trì Lăng Tiêu cười một tiếng, lại nói:

- Hắn mèo mù vớ được cá rán phát hiện ra một đầu cao cấp linh tuyền, nhưng ở đó đồng thời còn có mấy nhân vật lợi hại, hắn hẳn là không có đủ thực lực cùng người ta chống lại, vì thế mới đem chuyện này báo cho ta, để ta chạy tới thay hắn làm chủ, một khi xong việc có thể chia cho hắn một chén canh!

Trì Lăng Tiêu rất hiểu vị đường đệ kia của mình, cộng thêm việc bản thân cũng không phải người không có não, chỉ cần hơi suy nghĩ một chút, liền có thể đoán được đầu đuôi sự tình.

Ninh Mặc cùng Lữ Dương ở một bên đều gật gù, cảm thấy Trì Lăng Tiêu phân tích rất hợp lý.

- Đi thôi! Chúng ta đến xem một chút, có thể hay không chiếm lấy đầu linh tuyền kia!

Trì Lăng Tiêu bẻ bẻ cỗ tay, dẫn hai người nhanh chóng theo phương hướng mà Trì Lôi thông báo chạy đi.

Trì Lăng Tiêu đối với thực lực của mình có lòng tin, tuy nói hắn tại Đệ Thất Phong còn không tính là nhất lưu cường giả, thế nhưng cũng không phải là kẻ có thể tùy tiện bị đánh bại, hơn nữa Trì Lôi đã chọn thông báo cho hắn, vậy tức là người sau cho rằng thực lực cửa hắn đủ để thu thập kẻ địch.

Cho dù không có nắm chắc, Trì Lăng Tiêu cũng nhất định phải đến đó một chuyến, dù sao chỉ cần có tam phẩm hạ đẳng linh tuyền phụ trợ, hắn chắc chắn có thể đột phá đến Lục Tinh Vũ Sư, chiến lực từ đó liền tăng lên một mảng lớn.

Ai cũng biết, càng về sau, sẽ có cấp bậc càng cao linh tuyền xuất thế, đến khi đó, cũng chỉ có những cường giả có thực lực mạnh mẽ nhất mới có tư cách đi tranh một chuyến.

Không phải ai ngay từ đầu đã có chiến lực cường đại, vì thế nhất định phải tìm mọi cách tăng lên thực lực của mình, nếu không sau này chỗ tốt sẽ không có phần của bọn hắn.

…………..

Vương Hạo Thần ở trong linh tuyền điên cuồng hấp thu thiên địa linh khí, một đầu tam phẩm hạ đẳng linh tuyền có được lượng linh khí nhiều hơn nhị phẩm hạ đẳng linh tuyền rất nhiều, có lẽ xa xa không đủ để cho Vạn Đạo Thông Thiên Quyết tiến giai, bất quá cũng đủ giúp hắn chạm đến Nhất Tinh Vũ Sư trung kỳ đỉnh phong.

Bước vào Vũ Sư, muốn đột phá một tiểu cảnh giới cũng không còn dễ dàng như trước, đồng thời việc vượt cấp khiêu chiến cũng khó khăn hơn rất nhiều.

- Hả?

Vương Hạo Thần đã hấp thu được ba phần tư số trong bốn thành linh khí của linh tuyền, đồng thời bước vào Nhất Tinh Vũ Sư trung kỳ đỉnh phong, hắn muốn củng cố một chút tu vi, bất quá đúng lúc này hắn lại phát hiện ở bên ngoài có người đi tới.

- Phiền phức!

Vương Hạo Thần lông mày hơi nhíu lại, bởi vì hắn chú ý tới, tu vi của ba người vừa đến vô cùng cường đại, so với đám người Hà Doanh, Trì Lôi trước đó hoàn toàn không cùng một cấp bậc.

Hắn hơi do dự một chút, lúc này căn bản không thể tiếp tục hành sự, vì thế liền để cho Tiểu Long nhanh chóng hút sạch chỗ linh khí còn sót lại, sau đó nó dấu vào trong ngực áo, nhảy ra khỏi dòng nước.

Vừa ra khỏi linh tuyền, Vương Hạo Thần cũng không nhìn ba người vừa đến một cái, trực tiếp dẫm lên Ngự Phong Lưu Ảnh Bộ, tức tốc chạy đi.

Đối phương có một vị Ngũ Tinh Vũ Sư đỉnh phong, ngoài ra còn có hai vị Tứ Tinh Vũ Sư, nếu như phát sinh xung đột, đánh nhau chính diện hắn không có nắm chắc, cho dù có thắng cũng là thắng thảm, vì thế không muốn lãng phí thời gian với đối phương.

Trì Lăng Tiêu bọn người chỉ vừa mới đi vào, liền phát hiện Hà Doanh, Hứa Văn, Trì Lôi ba người bị trói trên mặt đất, bộ dạng vô cùng thê thảm.

Trì Lăng Tiêu đảo mắt nhìn xung quanh, quả nhiên phát hiện một đầu linh tuyền, trong lòng lập tức vui mừng, thế nhưng còn chưa đợi hắn kịp có hành động gì, đã thấy một đạo thân ảnh từ trong linh tuyền lao ra ngoài, chẳng nói chẳng rằng hướng một phía bỏ chạy.

Trì Lăng Tiêu đầu tiên là ngẩn người, sau đó vội vàng đưa mắt nhìn lại đầu linh tuyền kia, quả nhiên phát hiện thiên địa linh khí nơi đó sớm đã khô cạn, lập tức giận không kiềm được, cũng chẳng thèm quản Trì Lôi sống chết, lập tức hướng Vương Hạo Thần toàn lực nổi theo.

Hắn đến chậm một bước, linh tuyền linh khí đều đã người kia hút sạch, cái này đã trực tiếp hủy đi cơ hội đột phá tu vi của hắn.

Như vậy hắn sao có thể không giận?

Hắn không quan tâm Trì Lôi bị ai đánh đến dạng này, hắn chỉ quan tâm chỗ tốt của mình bị lấy đi.

Có đôi khi, lòng dạ con người chính là hẹp hòi như vậy, nhìn thấy người khác trước một bước chiếm được cơ duyên mà bản thân nhắm đến liền sinh lòng đố kỵ, thậm chí là thù hận.

Ninh Mặc, Lữ Dương đưa mắt nhìn nhau một chút, sau đó cũng vội vàng đổi theo, đáng tiếc tốc độ của bọn hắn vậy mà không theo kịp hai người kia, rất nhanh liền mất dấu, đánh phải quay về chỗ cũ, tiện tay giải thoát cho Hà Doanh đám người.

Vương Hạo Thần đem Ngự Phong Lưu Ảnh Bộ vận chuyển đến cực hạn, tốc độ nhanh đến mức ngay cả bình thường Ngũ Tinh Vũ Sư cũng không đuổi kịp, thế nhưng như cũ không thể cắt đuôi người phía sau.

Đương nhiên, Trì Lăng Tiêu cũng phải dùng hết toàn lực, mới có thể theo kịp hắn tốc độ.

- Đứng lại cho ta!

Trì Lăng Tiêu giận dữ hét lớn một tiếng, gọi ra một thanh màu đen chiến kích, hướng về Vương Hạo Thần hung hăng đánh tới.

Vương Hạo Thần lại vận dụng Ngự P hong Lưu Ảnh Bộ trong đó biến hóa, hữu kinh vô hiểm tránh đi một kích này.

Vương Hạo Thần cảm nhận được một cỗ lực lượng đáng sợ từ trên chiến kích, vì thế mới không dám tùy tiện đón đỡ.

Trì Lăng Tiêu quyết không chịu buông tha, liên tục đâm ra hơn chục kích, đến kích thứ mười một, Vương Hạo Thần rốt cuộc không cách nào tiếp tục tránh né, đành phải gọi ra Diệu Nhật Kiếm, huy kiếm chắn trước ngực, chịu đựng một kích này.

Bành!

Chiến kích và trường kiếm va chạm, Vương Hạo Thần bị động phòng ngự quả nhiên rơi xuống hạ phong tuyệt đối, cả người lập tức bị đánh bay xuống mặt đất.

- Ngươi làm gì?

Vương Hạo Thần hai mắt phát lạnh nhìn Trì Lăng Tiêu, trầm giọng nói, lại âm thầm vận chuyển Vạn Đạo Thông Thiên Quyết, hóa giải cảm giác tê dại nơi tay.

Vô duyên vô cớ bị người khác đuổi đánh, cho dù là ai cũng sẽ cảm thấy tức giận.

Chẳng lẽ là vì đối phương phát hiện hắn đem linh tuyền linh khí hút sạch, không có chừa lại chút nào cho người khác nên mới phát điên như vậy hay sao?

Nếu là như vậy, người này lòng dạ cũng quá hẹp hòi đi a?

- Ngươi đả thương đường đệ của ta! Ta đến thay hắn đòi lại công đạo!

Trì Lăng Tiêu đương nhiên sẽ không thừa nhận nguyên nhân thực sự, lập tức đem Trì Lôi ra làm bia đỡ đạn.

Dù sao thì hắn vẫn muốn mặt mũi.

- Làm sao ngươi biết là ta đả thương hắn?

Vương Hạo Thần cười mà không phải cười nói, hắn không biết ai là đường đệ của Trì Lăng Tiêu, bất quá hắn có thể xác định, đối phương rõ ràng là sau khi hắn tiến vào linh tuyền mới tìm đến, đã như vậy, đối phương nhiều nhất chỉ có thể hoài nghi, làm sao có chắc chắn là hắn đánh trọng thương đường đệ của y?

Rõ ràng là dấu đầu lộ đuôi.

- Ta chính là biết! Tới chiến!

Trì Lăng Tiêu không muốn nói nhiều, dù sao càng nói hắn càng không chiếm lý, vì thế trực tiếp cầm lên chiến kích, hướng Vương Hạo Thần bổ ra một kích, trước đoạt tiên cơ.

- Ngươi cho là ta thật sợ ngươi?

Vương Hạo Thần cười gằn một tiếng, hắn không muốn phiền phức, không có nghĩa là hắn e sợ một trận chiến.

Ngũ Tinh Vũ Sư thì sao? Không có đánh qua, còn chưa ai chết về tay ai đâu!

Chương 204: Kim Nguyên Nội Giáp

Vương Hạo Thần ứng biến cực nhanh, tránh đi công kích của Trì Lăng Tiêu, hóa thành một đạo tàn ảnh lao tới trước mặt đối phương, mạnh mẽ đá ra một cước.

Kinh Thần Thối - Nhất Tướng Công Thành Vạn Cốt Khô!

Đơn giản mà bá đạo đến cực điểm một cước, lập tức để cho Trì Lăng Tiêu biến sắc, không thể không cẩn thận phòng ngự.

Trì Lăng Tiêu đánh ra một chưởng, cả bàn tay như hóa thành kim loại, cực kỳ cứng rắn, cùng Vương Hạo Thần Diệu đấu cứng.

Trì Lăng Tiêu có được độ thuần khiết cực cao kim thuộc tính nguyên khí, bản thân tu luyện Hồng Thạch Phong Linh cấp vũ kỹ Thiên Kim Thiết Thủ đến cảnh giới đại thành, hơn nữa hắn thân mang Bách Chiến Chi Thể, cũng có tu luyện qua cường hóa nhục thân pháp môn, đủ để sơ bộ chống lại nhị phẩm huyền khí công kích.

- Bá!

Hai người giao thủ về sau, đều bị xung lực đẩy lui mấy bước, Vương Hạo Thần trong mắt lộ ra một đạo thần sắc khác thường, đây là lần đầu tiên hắn vận dụng Kinh Thần Thối cùng kẻ địch đấu cứng lại không chiếm được thượng phong.

Trì Lăng Tiêu cánh tay hơi chút tê dại, trong lòng cũng là chấn kinh, luận bá lực, trong cùng cảnh giới hắn khó tìm địch thủ, thế nhưng hôm nay lại bị đối phương bức lui.

- Vù! Vù!

Vương Hạo Thần trên thân phóng xuất ra một cỗ sắc bén đến cực điểm khổng lồ kiếm khí, tựa như núi lửa phun trào, quét sạch tứ phương.

Hắn biết kẻ địch hôm nay rất mạnh, hắn căn bản không có khả năng giấu dốt, nếu không chính là tự tìm nhục nhã.

Thiên Long Kiếm Quyết - Thiên Long Hàng Thế!

Vương Hạo Thần bổ ra một kiếm, vô tận kiếm khí hóa thành hoàng kim cự long hư ảnh, phát ra từng đạo kinh thiên tiếng long ngâm.

- Liệt Vân Tứ Kích - Tung Hoành!

Trì Lăng Tiêu một kích càn quét đi ra, mang theo uy thế bài sơn đảo hải đem chân long hư ảnh đánh tan.

Kiếm đạo của hắn...

Trì Lăng Tiêu tuy rằng phá được Vương Hạo Thần thế công, thế nhưng ánh mắt của hắn, lại nhiều thêm một tia ngưng trọng.

Vừa rồi hắn rõ ràng cảm nhận được, Vương Hạo Thần kiếm đạo tạo nghệ vậy mà cao thâm đến đáng sợ, xa xa so với hắn kích đạo cao hơn, hắn cũng là man lực, mới có thể cùng người sau liều cái tương xứng.

Vương Hạo Thần trên người chiến ý liên tục tăng lên, kiếm khí cuồn cuộn như sóng biển, Thiên Long Kiếm Quyết từng thức được hắn thi triển ra như nước chảy mây trôi, khí thế không gì sánh được bá đạo.

Đệ nhị thức - Thiên Long Vấn Tâm!

Đệ tứ thức - Thiên Long Chi Hống!

Vương Hạo Thần một bên huy kiếm, một bên lại vận dụng Ngự Phong Lưu Ảnh Bộ, phối hợp nhuẫn nhuyễn, loại bỏ động tác thừa, lại dựa vào tốc độ kinh người liên tục xuất kiếm, khiến cho người ngoài có một loại ảo giác là hắn đang cùng lúc thi triển ra hai thức trong Thiên Long Kiếm Quyết.

- Rống!

Không dừng ở đó, lại có một đạo tiếng long ngâm vang lên, nương theo Vương Hạo Thần trong tay Diệu Nhật Kiếm đâm ra, lại có một đầu hoàng kim cự long hư ảnh xuất thủ, trên thân phủ đầy thần thánh kim sắc long lân, bay lượn trên trời xanh, ngạo thị chúng sinh.

Thiên Long Kiếm Quyết đệ ngũ thức - Thiên Long Đằng Không!

Gần như cùng lúc sử ra ba kiếm liên hoàn, đây chính là Vương Hạo Thần lúc này cực hạn.

Ba kiếm này, hắn không chỉ vận dụng tam trọng kiếm ý gia trì, mà còn phối hợp với nhục thân cảnh giới Luyện Bì đại viên mãn lực lượng, uy lực vô cùng đáng sợ.

Bất kỳ một kiếm nào, đều đủ để khiến cho bình thường Tứ Tinh Vũ Sư phải cẩn thận ứng phó.

Càng chớ nói chi là, ba kiếm đồng thời xuất động. Chỉ trong chớp mắt, liền có ba đạo hoàng kim cự long hư ảnh hiển hiện trên không trung, đem Trì Lăng Tiêu vây vào chính giữa.

- Đến hay lắm!

Trì Lăng Tiêu trong mắt cũng lộ ra chiến ý hừng hực.

Hắn có Bách Chiến Chi Thể, căn bản không phải người ngại chiến đấu, ngược lại sợ kẻ địch không đủ mạnh để đánh với hắn một trận.

Trên thân Trì Lăng Tiêu lúc này, vậy mà có từng đạo hào quang màu vàng bốc lên, cực kỳ chói mắt.

Trì Lăng Tiêu mặc một kiện nhị phẩm huyền khí bảo giáp, là Kim Nguyên Nội Giáp, một khi phối hợp với hắn kim thuộc tính nguyên khí, đối với sức chiến đấu có tăng phúc rất lớn.

Kim Nguyên Nội Giáp có tổng cộng 20 đạo pháp văn, chỉ có đem pháp văn toàn bộ kích hoạt, mới có thể khiến cho Kim Nguyên Nội Giáp bộc phát ra uy lực mạnh nhất.

Lấy Trì Lăng Tiêu thực lực hiện tại, chỉ có thể miễn cưỡng kích hoạt 16 đạo nội giáp pháp văn, thế nhưng cho dù là như vậy cũng đã đủ để cho chiến lực của hắn tăng lên một mảng lớn.

- Liệt Vân Tứ Kích chung cực nhất kích - Hoành Tảo Thiên Quân!

Trì Lăng Tiêu thét dài một tiếng, khí thế toàn thân điên cuồng kéo lên, tựa như một tôn tiểu chiến thần, trong tay Hắc Kim Chiến Kích vung ra, man lực hùng hậu vô biên, lấy lực phá vạn pháp tư thế cùng ba đầu kim long hư ảnh cùng một chỗ đụng vào nhau.

Có Kim Nguyên Nội Giáp yểm trở, Trì Lăng Tiêu mỗi một kích đều có đáng sợ bá lực, vậy mà ngạnh sinh đem ba kiếm của Vương Hạo Thần toàn bộ phá giải, kim long hư ảnh bị hắn đánh tan thành từng mảnh.

Huyền khí cũng là bản thân một bộ phận thực lực, trước đó Trì Lăng Tiêu cũng là hao tốn cực nhiều điểm cống hiến mới mua được Kim Nguyên Nội Giáp bộ này nhị phẩm huyền khí bảo giáp.

Vương Hạo Thần cũng nhận ra Kim Nguyên Nội Giáp chỗ đặc biệt, trong lòng không khỏi thầm than, hắn tích lũy quả nhiên còn quá ít, bản thân đến cả một kiện bình thường nhất bảo giáp cũng không có.

Đây một phần cũng vì hắn xưa không có chú ý nhiều đến huyền khí phương diện, đến cả khía cạnh phòng ngự phần lớn cũng là dựa vào nhục thân chính diện gánh chịu.

Trì Lăng Tiêu phản khách vi chủ, đánh một chưởng mạnh nhất trong Thiên Kim Thiết Thủ - Thiết Chưởng Toái Sơn, chưởng pháp trầm trọng mà uy nghi, tựa như thái sơn áp đỉnh.

Chưởng chưa đến nơi, áp lực đã khiến người đối diện hô hấp khó khăn.
- Thạch Phá Thiên Kinh Khí Cái Thế!

Vương Hạo Thần gặp nguy không loạn, một chân dẫm lên mặt đất, khiến nền đất dưới chân hắn rạn rứt, một cước tựa như đạn pháo bắn ra, khí thế tựa như có thể khiến cho trời đất rung chuyển.

Kinh Thần Thối đệ thất thức vô cùng tiêu hao nguyên khí, bất quá uy lực xác mạnh hơn tiền lục thực rất nhiều, cái tên thạch phá thiên kinh tuyệt đối không có chút phóng đại nào.

- Ầm!

Một cước mạnh nhất của Vương Hạo Thần, ngay cả Trì Lăng Tiêu có Kim Nguyên Nội Giáp yểm trợ cũng không cách nào chống lại, cả người bị chấn bay về phía sau, rõ ràng rơi xuống một chút hạ phong.

Trì Lăng Tiêu kinh hãi không để đâu cho hết, phải biết hắn trạng thái có Kim Nguyên Nội Giáp gia trì, thực lực coi như không thể vượt cấp khiêu chiến, hẳn là cũng đủ để xưng bá bên trong Ngũ Tinh Vũ Sư, vậy mà còn không áp được người trước mắt?

Đợi một chút, tên kia tu vi... dường như chỉ có Nhất Tinh Vũ Sư a?

Trì Lăng Tiêu vội vàng dùng tay xoa nắn một chút chính mình hai mắt, định thần nhìn kỹ lại lần nữa, trên mặt thần thái càng lúc càng đặc sắc.

Vừa rồi bởi vì quá gấp rút, hắn còn không có để ý tới Vương Hạo Thần, trong lòng ngầm cho rằng đối phương tu vi ít nhất cũng phải ngang ngửa với mình, thế nhưng lúc này tập trung quan sát, hắn lại có thể nhìn Vương Hạo Thần nguyên khí nội tình so với hắn yếu hơn rất nhiều, tu vi cảnh giới càng là không sánh kịp hắn.

Một cái Nhất Tinh Vũ Sư, liền có thể cùng hắn đánh thành dạng này?

Cái này sao có thể?

Coi như là Võ Bảng đệ nhất Trương Lăng cũng không có cách nào vượt qua bốn cái tiểu cảnh giới cùng địch nhân giao thủ đi a?

- Ngươi có pháp môn che dấu tu vi?

Trì Lăng Tiêu kinh nghi bất định nhìn Vương Hạo Thần hỏi.

Đây cũng là cách lý giải duy nhất của hắn hiện tại.

Bởi vì hắn tuyệt đối không tin đối phương có được chiến lực khủng bố như vậy.

Vương Hạo Thần lười nhác cùng hắn nói nhảm, tung mình nhảy lên không trung, sau lưng nhất thời xuất hiện năm khỏa mặt trời đỏ rực như lửa, hỏa kình nóng bỏng khiến cho hơi nước xung quanh trực tiếp bốc hơi.

Cửu Dương Phần Thiên Chưởng luyện tới cảnh giới đệ ngũ dương, hỏa kình tích lũy đã vô cùng khủng bố, sơ xảy một chú liền có thể dẫn lửa thiêu thân.

Bất quá phong hiểm tuy lớn, nhưng chưởng pháp uy lực đồng dạng bá đạo tuyệt luân.

Vương Hạo Thần đánh ra đệ tam thức Phần Viêm Cái Đỉnh, một chưởng mang theo hỏa kình nóng hừng hực hướng Trì Lăng Tiêu đỉnh đầu đánh tới.

- Hồng Thiên Đại Thủ Ấn!

Trì Lăng Tiêu vận dụng một đạo khác Hồng Thạch Phong Linh cấp vũ kỹ, đánh ra một đạo trầm trọng như thái sơn khổng lồ chưởng ấn, đem Vương Hạo Thần thế công ngăn lại.

Vương Hạo Thần dựa vào thân pháp tinh diệu biến chiêu, cả người vẫn không chạm đất, hai chân ở trên không trung trong nháy mắt tung ra liên hoàn cước, tựa như mãn thiên hoa vũ.

Kinh Thần Thối đệ tứ thức - Thiên Quân Vạn Mã Kinh Thiên Hạ!

Trì Lăng Tiêu áp lực tăng nhiều, vội vàng vung lên chiến kích, hóa thành vô số đạo tàn ảnh, thủ không lọt giọt nước.

Đánh đến giờ phút này, bọn hắn ngoại trừ một số lá bài tẩy sau cùng ra, cũng đã không còn gì giữ lại, bởi vì cả hai đều không dám xem nhẹ đối thủ của mình.

Chương 205: Nhị Tinh Vũ Sư

Trì Lăng Tiêu càng đánh càng thấy không ổn, lại càng bởi vì quyết định trước đó của mình mà hối hận.

Hắn vốn cho là, Vương Hạo Thần thực lực không bằng chính mình vì thế mới không dám cùng hắn chiến một trận liền chạy trốn, ai biết đến khi giao thủ, hắn mới phát hiện đối phương thực lực sâu không thấy đáy, ngay cả hắn cũng là dựa vào Kim Nguyên Nội Giáp mới có thể cùng đối phương vật cổ tay.

Đương nhiên, Trì Lăng Tiêu cũng không sợ Vương Hạo Thần, bởi vì hắn cũng còn có con bài chưa lật, thế nhưng đánh cuối cùng, coi như hắn thắng cũng là thắng thảm, thậm chí rất có khả năng là lưỡng bại cầu thương.

Kết quả như vậy, tuyệt đối không phải là Trì Lăng Tiêu muốn thấy, phải biết hắn còn muốn đi tranh tiếp mấy đầu linh tuyền cao cấp, sao có thể hao tốn thời gian ở nơi này?

Vốn dĩ chỉ là muốn trút giận một chút, không nghĩ tới lại rước họa vào thân.

Kỳ thực Vương Hạo Thần cũng không muốn đánh lâu, bất quá bởi vì Trì Lăng Tiêu trêu chọc hắn trước, vì thế hắn nhất định muốn để người sau trả giá một chút mới được, dù sao hắn có Vạn Đạo Thông Thiên Quyết và Bất Hủ Thiên Kinh, việc khôi phục không tốn bao nhiêu thời gian.

Vương Hạo Thần cũng còn có Thái Thượng Viêm Lôi Quyết chưa dùng đến, bất quá hắn tin tưởng Trì Lăng Tiêu là giống như hắn, dù sao đã đạt đến Vũ Sư, có ai lại không có một chút thủ đoạn áp hòm đâu?

Không thể tiếp tục như vậy!

Trì Lăng Tiêu là người quả quyết, biết tiếp tục như vậy không phải là cách, cũng không quản được việc mất chút mặt mũi, dùng toàn lực đâm ra một kích, đem Vương Hạo Thần đánh lui, sau đó tức tốc hướng phía sau chạy đi.

- Tiểu tử ngươi nhớ kỹ cho ta, đợi ta đột phá đến Lục Tinh Vũ Sư, nhất định sẽ tìm ngươi tính sổ!

Trì Lăng Tiêu đã chạy xa, vẫn không quên lưu lại một câu ngoan thoại.

Vẫn là nuốt không trôi cục tức này.

Vương Hạo Thần không có đuổi theo, dù sao chưa chắc đã đuổi kịp, cho dù đuổi kịp, cũng không có khả năng làm gì được đối phương.

Hắn biết dựa vào thực lực của hắn hiện tại, muốn thắng Trì Lăng Tiêu rất khó, chỉ có đem tu vi đột phá đến Nhị Tinh Vũ Sư, có lẽ mới có thể áp chế đối phương.

Một khi đột phá tu vi, không cần Trì Lăng Tiêu đi tìm hắn, Vương Hạo Thần cũng sẽ tự mình hiện thân gặp hắn một lần.

Ngươi cho rằng ta dễ bắt nạt? Nhìn ta khó chịu liền đến đánh với ta một trận, đánh chán liền vỗ mông rời đi?

Vương Hạo Thần chưa bao giờ là người rộng lượng.

Chính vì vậy, bây giờ thay vì đuổi theo cắn chết đối phương không tha, còn không bằng dựa vào Tiểu Long tiếp tục tìm đến linh tuyền tăng lên tu vi, sau đó lại tìm Trì Lăng Tiêu tính sổ cũng không muộn.

……….

Từ khi Đệ Thất Phong mở ra đến nay đã được hơn gần hai ngày thời gian, thời gian trôi qua, có càng cao cấp linh tuyền xuất thế, từ đó dẫn đến tranh đoạt càng thêm khắc nghiệt.

Đương nhiên, linh tuyền cao cấp, phần lớn đều thuộc về những đệ tử có tu vi Vũ Sư cao giai trở lên, những người khác nếu như không có vận khí nghịch thiên căn bản không có cách nào nhúng chàm.

Tranh đoạt không ngừng nghỉ, cũng dẫn đến việc các cường giả hàng đầu có cơ hội đối mặt.

Tỷ như, trong một lần tranh đoạt một đầu tứ phẩm hạ đẳng linh tuyền, Lôi Ngục Phong Lâm Hải chạm trán Trần Lãng, hai người quyết đấu hơn trăm chiêu, cuối cùng vẫn là Lâm Hải dựa vào ưu thế tu vi dành được thắng lợi.
Tam trưởng lão Ôn Linh Mật cùng Hồng Thạch Phong Lục Như Âm đánh một trận kinh thiên động địa, nửa ngày vẫn không phân ra thắng bại, kết quả hòa.

Còn có Ngọc Tiêu Phong Tần Liêm Sương và Minh Thiên Phong Tiêu Ngọc Huyên, cả hai đồng dạng đánh ngang tay, hai phong đệ tử chia đều hấp thu một đầu khác tứ phẩm hạ đẳng linh tuyền.

Những ngày gần đây, trên Đệ Thất Phong lại xuất hiện một cái hắc mã, lên gọi Hình Nhân, trước giờ không có chút danh tiếng nào, chỉ biết hắn là vừa mới gia nhập Lôi Ngục Phong không lâu, thế nhưng có được tu vi Cửu Tinh Vũ Sư, cùng với Tử Dương Phong Đồ Nguyên đại chiến một trận, không ngờ vậy mà còn hơi thắng đối phương một chiêu, chấn kinh toàn trường.

Đồ Nguyên thành danh đã lâu, luôn được xem là Thiên Sinh Môn dưới Vũ Linh cường giả hàng đầu một trong.

Hình Nhân có thể đánh với Đồ Nguyên một trận lại chiếm thượng phong, tuy rằng chỉ là một chút như vậy, cũng đã đầy đủ để cho hắn nhất chiến thành danh.

Lúc này chúng đệ tử đều cho rằng, Hình Nhân mới là người có thực lực tiếp cận Thanh Nguyên Phong Thường Tiễn nhất, nhỉnh hơn cả Đồ Nguyên và Lâm Hải, có thể nói hắn chính là đệ nhị cường giả tại Đệ Thất Phong lúc này.

………

Đệ Thất Phong phía nam, Vương Hạo Thần ngừng lại việc tu luyện, bắt đầu tìm kiếm linh tuyền cao cấp hơn.

Tu vi của hắn, đã đột phá đến Nhị Tinh Vũ Sư cảnh giới.

Vũ Sư kỳ thực so với Vũ Sĩ phải khó đột phá hơn rất nhiều, chỉ là Vương Hạo Thần có linh tuyền trợ giúp, vì thế tốc độ tu luyện mới nhanh như vậy.

Đương nhiên, để đột phá đến Nhị Tinh Vũ Sư, Vương Hạo Thần cũng cần phải hấp thu đến ba đầu tam phẩm hạ đẳng linh tuyền và lượng lớn nhất phẩm, nhị phẩm hạ đẳng linh tuyền mới có thể làm được.

Nguyên nhân chính là, mỗi đầu linh tuyền linh khí sáu phần đều do Tiểu Long hấp thu.

Tiểu Long nếu so sánh với nhân loại cảnh giới chính là tương đương với Vũ Linh cảnh tồn tại, cộng thệm việc nó là chân long chi thể, chút thiên địa linh khí từ mấy đầu linh tuyền này còn không đủ giúp nó đột phá.

Tu vi đột phá, Vương Hạo Thần lòng tin tăng nhiều, nếu như có thể tiến thêm một bước, vậy hắn liền đưa chân vào hàng ngũ những cường giả hàng đầu tại Đệ Thất Phong. Chỉ là muốn trong thời gian ngắn đột phá đến Tam Tinh Vũ Sư, chỉ sợ cần có hơn năm đầu tam phẩm hạ đẳng linh tuyền, Vương Hạo Thần tự nhiên không có nhiều thời gian như vậy, vì thế hắn nhất định phải mạo hiểm tìm kiếm càng cao cấp linh tuyền.

Vương Hạo Thần lần này đến Đệ Thất Phong chính là muốn toàn lực tăng lên tu vi của mình, chỉ cần tu vi tăng lên, bất kể là kiếm đạo, chưởng đạo, quyền đạo hay thối đạo đều có thể dễ dàng tăng lên nhanh chóng.

Mục tiêu của hắn, ít nhất cũng muốn đem tu vi tăng lên đến Tứ Tinh thậm chí là Ngũ Tinh Vũ Sư.

Có Vạn Đạo Thông Thiên Quyết trong tay, chỉ cần có đầy đủ thiên địa tài nguyên, Vương Hạo Thần tự tin có thể vừa đánh vững căn cơ, vừa trong thời gian ngắn tăng lên tu vi.

Linh tuyền khác với đan dược, so với đan dược càng thêm hiếm có, có thể trợ giúp võ giả tăng lên tu vi mà không để lại bao nhiêu tai họa ngầm.

- Tiểu gia hỏa! Tiếp theo liền nhờ ngươi!

Vương Hạo Thần đối với Tiểu Long truyền đạt ý tứ của mình một chút, người sau không chút do dự gật đầu, mấy đầu tam phẩm hạ đẳng linh tuyền nó sớm đã chơi chán, muốn tìm một chút cao cấp hơn linh tuyền chơi đùa đây.

Thế nhưng là, ngay tại lúc bọn hắn chuẩn bị xuất phát, Tiểu Long lại đột nhiên duỗi ra vuốt rồng xoa xoa cái bụng nhỏ, rất nhân tính hóa tội nghiệp nhìn Vương Hạo Thần.

Vương Hạo Thần cười cười, biết nó lại muốn ăn đồ ăn do hắn làm, trong lòng lại có chút im lặng, tiểu gia hỏa ngươi nói thể nào cũng là cao quý chân long nhất tộc, làm sao lại có bộ dáng ăn hàng như vậy đâu?

Vương Hạo Thần cũng không tiếc chút thời gian ấy, nhanh chóng lấy ra một khối lớn, đưa lên giá lửa, bắt đầu nướng thịt.

Lửa hồng bốc lên, trên thịt liền bắt đầu có nồng đậm mùi thơm thoát ra, đủ để khơi dậy tính thèm ăn của mọi người.

Tiểu Long ở một bên, sớm đã thèm đến nhỏ dãi, trên không bay qua bay lại, chỉ thầm hận ngọn lửa kia nướng thịt quá tốn thời gian, bắt nó đợi khổ.

Cũng không lâu lắm, món thịt liền được nướng chín, Vương Hạo Thần lấy ra thủy thủ, nhẹ nhàng cắt ra một khối lớn đưa cho Tiểu Long, tiểu tử kia lập tức đem miếng thịt tóm lấy, một bộ lang thôn hổ yết điên cuồng đánh chén.

Vương Hạo Thần đang muốn hưởng dụng, bỗng nhiên đưa mắt nhìn về một phía, từ nơi đó, hắn cảm nhận được một chút ba động.

- Thịt nướng thơm quá!

Từ nơi đó, truyền ra một đạo thanh âm cực kỳ êm tai.

- Cộc cộc!

Trong rừng, truyền ra tiếng bước chân.

Một thiếu nữ thân vận màu xanh váy dài chậm rãi xuất hiện trước mắt Vương Hạo Thần.

Nàng dung mạo vô cùng mỹ lệ, da thịt trắng bóc như mỡ đông, ngũ quan cân đối hài hòa, nổi bật nhất, chính là một đôi mắt màu bích lục xinh đẹp tựa như ngọc bích.

Nàng không có Nhạc Thi Dao hay Lâm Nhược Lan vẻ đẹp phong tình qua năm tháng như vậy, ngược lại có một loại thanh xuân khí chất mà chỉ có thiếu nữ mới có được.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau