NGHỊCH THẾ VŨ THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Nghịch thế vũ thần - Chương 186 - Chương 190

Chương 186: Tuyệt thế cấp thiên tài

- Tốt! Hôm nay ta cũng muốn xem, cực hạn của mình là ở nơi nào!

Vương Hạo Thần không do dự nữa, trên thân của hắn cỗ kiếm vốn dĩ đang bị Tư Mộ Liêm kiếm ý toàn diện áp chế, bỗng nhiên lại giống như núi lửa phun trào không ngừng lớn mạnh.

Lưỡng Trọng Kiếm Ý!

Tam Trọng Kiếm Ý!

Kiếm ý của Vương Hạo Thần trong nháy mắt tăng lên lưỡng trọng, giống như một thanh bảo kiếm vừa ra khỏi vỏ, trở nên sắc bén không gì sánh được, khí thế hoàn toàn không kém gì Tư Mộ Liêm cỗ kiếm ý kia.

Tất cả mọi người có mặt ở trong Thanh Thiên Điện nhìn thấy một màn này đều kinh ngạc đến ngây người, thậm chí ngay cả Lữ Thuần Quân cũng không ngoại lệ.

Lữ Thuần Quân chăm chú nhìn Vương Hạo Thần hồi lâu, xác định cỗ kiếm ý kia không phải là giả, mới hít sâu một hơi rồi nói:

- Thất Tinh Vũ Sĩ lại có được Tam Trọng Kiếm Ý! Không nghĩ tới, ta đời này có thể nhìn thấy một vị kiếm đạo kỳ tài có thể sánh với Kiếm Quân Mạc Thanh Hư năm đó! Thi Dao, ngươi thật sự đã thu được một đệ tử tốt!

Nhạc Thi Dao cười khổ, nói:

- Nói ra có lẽ thái trưởng lão cũng không tin, Vương Hạo Thần hắn là từ nửa năm trước mới bắt đầu luyện kiếm!

Lữ Thuần Quân hoài nghi chính mình vừa mới nghe nhầm, có chút không dám tin tưởng hỏi lại:

- Ngươi là đang muốn nói với ta, tiểu tử kia trong vòng nửa năm, từ một kẻ không biết luyện kiếm đạt đến Tam Trọng Kiếm Ý?

- Ta cũng muốn biết hắn làm sao làm được!

Nhạc Thi Dao bất đắc dĩ nói.

Lữ Thuần Quân lúc này mới xác định chính mình không có nghe nhầm, thần sắc có khó tin, cũng có hoan hỉ, nói:

- Lão phu rút lại lời nói vừa rồi, ở cùng cảnh giới, Vương Hạo Thần xác thực đã không có địch thủ ở trong Thiên Sinh Môn, cho dù là Trương Lăng cũng tuyệt đối không đánh lại hắn! Kiếm đạo thiên phú của hắn, tuyệt đối là cao nhất trong số tất cả những người mà lão phu từng gặp ngoài Mạc Thanh Hư!

Lời này của Lữ Thuần Quân, không thể không nói là nặng.

Mạc Thanh Hư tuy rằng tu vi cả đời chỉ là Vũ Quân, thế nhưng kiếm đạo thiên phú của hắn thực sự có thể nói là che đậy một thế hệ, không ai có thể sánh ngang với hắn.

Lữ Thuần Quân luôn tự tin với kiếm đạo thiên phú của mình, thế nhưng hắn cũng tự thẹn không bằng người này, bởi vì hắn tại Vũ Sĩ cũng chỉ là lĩnh ngộ Lưỡng Trọng Kiếm, thế nhưng hắn phải hao tốn đến hơn hai năm thời gian mới làm được điểm này.

Đông Hoa hoàng triều hiện nay đệ nhất kiếm đạo cường giả là Vân Hà Tông Thạch Kiếm Đạo Nhân, tại Vũ Sĩ đồng dạng ngộ ra Lưỡng Trọng Kiếm Ý, bất quá hắn chỉ hao tốn thời gian gần hai năm.

Thiên Sinh Môn tiền nhiệm tông chủ Trương Thanh Khuê là xuất sắc nhất, tại Vũ Sĩ chỉ dùng hơn một năm thời gian liền ngộ ra Bán Bộ Tam Trọng Kiếm Ý, chỉ thiếu chút nữa là có thể bước vào cảnh giới Tam Trọng.

Thế nhưng tất cả đều không thể sánh với Mạc Thanh Hư, phải biết, Mạc Thanh Hư ở Vũ Sĩ cảnh, là lĩnh ngộ đến Ngũ Trọng Kiếm Ý.

Vũ Sĩ cảnh liền có được Ngũ Trọng Kiếm Ý, cái này thực sự quá kinh khủng, cho dù là năm xưa Đông Xuyên Kiếm Hoàng và Táng Nguyệt Kiếm Hoàng cũng không làm được điểm này.

Tất nhiên, Mạc Thanh Hư tại Vũ Sĩ cảnh ngộ ra Ngũ Trọng Kiếm Ý, là có hai nguyên nhân chính.

Thứ nhất, Mạc Thanh Hư tu vi võ đạo tiến bộ rất chậm, vì hắn tuyệt đại bộ phận thời gian đều dùng cho việc luyện kiếm, chính vì thế, hắn tại Vũ Sĩ cảnh dừng lại lâu hơn những thiên tài kia khá nhiều, đây là nguyên nhân lớn nhất.

Thứ hai là kiếm đạo thiên phú của Mạc Thanh Hư thực sự rất cao, cao đến kinh hãi thế tục.

Lữ Thuần Quân vốn dĩ cho là, đời này bản thân mình không có khả năng có cơ hội nhìn thấy một vị kiếm đạo thiên tài có thể so sánh với Mạc Thanh Hư, không ngờ lúc này lại gặp được rồi.

Vương Hạo Thần trong vòng nửa năm thời gian từ một kẻ mới bắt đầu luyện kiếm lĩnh ngộ ra Tam Trọng Kiếm Ý, cái này chỉ nghe thôi đã thấy rợn người, cho dù Mạc Thanh Hư trước kia cũng không hơn gì cái này a?

Nếu như Vương Hạo Thần chỉ có kiếm đạo thiên phú, Lữ Thuần Quân ngược lại sẽ không quá mức xem trọng hắn, thế nhưng ngoài kiếm đạo, Vương Hạo Thần tại trên chưởng đạo, quyền đạo, thối đạo đều có được thành tựu không nhỏ, ngay cả căn cơ đều vô cùng vững chắc, nhục thân càng là so với tu vi mạnh hơn, có thể nói, Vương Hạo Thần chiến lực quá hoàn mỹ, vô cùng toàn diện.

- Vương Hạo Thần bây giờ, nói không chừng đã có được Tuyệt Thế cấp thiên tài chiến lực! Nếu hắn thực sự đạt đến mức này, lão phu nhất định sẽ dốc sức bồi dưỡng hắn, để hắn nhanh chóng trưởng thành!
Lữ Thuần Quân hai mắt chăm chú nhìn Vương Hạo Thần, hi vọng hắn lại cho mình một cái kinh hỉ.

Tam Tuyệt cũng không phải là cực hạn của các thiên tài, phía trên vẫn còn có một số cấp bậc cao hơn.

Tuyệt Thế cấp thiên tài, chính là loại thiên tài cao cấp hơn cả Tam Tuyệt thiên tài, bọn hắn sở hữu chiến lực có thể vượt qua bốn cái tiểu cảnh giới khiêu chiến địch nhân.

Tuyệt Thế cấp thiên tài, chỉ cần có đầy đủ tài nguyên, trở thành Vũ Tông gần như đã là chuyện ván đóng thành thuyền, muốn đạp vào Tôn Giả chi vị cũng có cơ hội rất lớn, thậm chí còn có được một khả năng nhỏ nhoi có thể thành thánh.

Loại thiên tài này cực kỳ hiếm thấy, coi như nhìn lại Đông Hoa hoàng triều lịch sử, cũng chỉ có khai quốc hoàng đế, Táng Nguyệt Kiếm Hoàng, Trương Thanh Khuê được xem là Tuyệt Thế cấp thiên tài, cho dù là Lữ Thuần Quân năm xưa cũng không đạt tới cấp bậc này, hắn nhiều nhất chỉ có thể xem làm Tam Tuyệt nửa, so với Tuyệt Thế cấp thiên tài còn kém hơn nửa trù.

Bất kỳ một tông môn nào, có được một vị Tuyệt Thế cấp thiên tài, đều sẽ xem như báu vật, dùng tài nguyên tốt nhất đến bồi dưỡng hắn, thậm chí người này gần như đã được xác định là tông chủ đời tiếp theo của tông môn.

………..

Lúc này, Tư Mộ Liêm quả thực bị đả kích không nhỏ.

Hắn thân là Lữ Thuần Quân trăm năm qua duy nhất một cái đệ tử, tuy rằng chỉ là ký danh đệ tử, thế nhưng cũng không phải người thường có thể so sánh.

Hắn có được Kiếm Linh Thể, trời sinh có năng lực lĩnh ngộ kiếm ý dễ dàng hơn kiếm tu khác rất nhiều, thế nhưng hắn tại Vũ Sĩ cũng chỉ là ngộ Lưỡng Trọng Kiếm Ý mà thôi, còn kém rất xa Vương Hạo Thần.

- Sư đệ kiếm đạo thiên phú, thật là khiến cho người làm sư huynh như ta phải hổ thẹn!

Tư Mộ Liêm nhìn Vương Hạo Thần cười khổ nói.

- Sư huynh, chúng ta một chiêu phân thắng bại?

Vương Hạo Thần cười nói.

- Được!

Tư Mộ Liêm dứt khoát trực tiếp đồng ý.

Hai người đấu với nhau đã khá lâu, lúc này cũng nên kết thúc.

Vương Hạo Thần trên người cuồn cuộn kiếm khí dâng lên, so ra không hề kém cạnh Tư Mộ Liêm kiếm ý, cả người như hoá thành một thanh tuyệt thế thần kiếm.Diệu Nhật Kiếm trong tay hắn, chậm rãi nâng lên, toát ra từng đợt chói mắt kiếm quang.

- Toàn Phong Kiếm Pháp chung cực nhất kiếm – Phong Quyển Lăng Thiên!

Vương Hạo Thần một kiếm này, không chỉ có toàn thân nguyên khí cùng với 10 thành nhục thân lực lượng kết hợp, mà còn có Tam Trọng Kiếm Ý gia trì, uy lực hoàn toàn chính xác là kinh thiên động địa, ngay cả Nhị Tinh Vũ Sư bình thường nhìn thấy một kiếm này cũng chỉ có thể nhượng bộ lui binh.

Một kiếm vừa đâm ra, ngập trời kiếm khí liền hoá thành một trận cuồng phong hư ảnh, lấy phong quyển làm trung tâm đánh về phía Tư Mộ Liêm.

Tư Mộ Liêm ánh mắt ngưng trọng, hắn cũng thi triển ra át chủ bài của mình.

Chỉ thấy hắn một tay kết ấn, trên thân kiếm trong tay hắn nhất thời xuất hiện từng đạo cỗ lão văn tự, bộc phát ra cường đại khí thế.

- Nhật Nguyệt Kiếm Điển – Nhật Nguyệt Tề Minh!

Nhật nguyệt hư ảnh đồng thời xuất hiện, kiếm khí như hồng, thế kiếm như muốn xé rách thiên địa, cùng với cuồng phong hư ảnh cùng một chỗ đụng vào nhau.

Oanh!

Một tiếng nổ lớn vang lên, từng đợt nguyên khí dư ba lan tràn khắp Thanh Thiên Điện, may mắn có Lữ Thuần Quân tại, nếu không cho dù Thanh Thiên Điện kết cấu có lại tốt hơn cũng không thể không có chút tổn thương nào.

Vù! Vù!

Kình lực hao hết, Vương Hạo Thần và Tư Mộ Liêm liền đồng thời tách ra.

Hai người đồng thời nhận lấy một chút tổn thương.

Vương Hạo Thần trên người có hơn chục đạo kiếm thương do kiếm khí gây ra, bất quá chỉ là thương tích ngoài da, khí tức trên người vẫn hùng hậu như cũ.

Tư Mộ Liêm không có được nhục thân cường đại như Vương Hạo Thần, thương thể cũng nặng hơn, máu tươi nhuộm đỏ mấy chỗ y phục, may mắn bọn họ chỉ là luận bàn, vì thế Vương Hạo Thần ra tay đến điểm là dùng, vết thương của Tư Mộ Liêm cũng không quá nặng.

Bất quá, cao thấp đã rõ.

Tư Mộ Liêm cũng là người có phong độ, hắn biết mình đã bại, liền hướng Vương Hạo Thần ôm quyền, nói:

- Sư đệ chiến lực kinh người, sư huynh ta bái tạ cam phong!

Vương Hạo Thần tra kiếm vào vỏ, khẽ cười nói:

- Ta may mắn thắng được, đa tạ sư huynh đã nhường!

Tư Mộ Liêm nhân phẩm rất không tệ, Vương Hạo Thần cũng muốn cho hắn chút mặt mũi.

Chiến đấu kết thúc, Lữ Thuần Quân thấy đệ tử của mình bại, nhưng không chỉ không tức giận, ngược lại còn hết sức vui mừng, nói:

- Tiểu tử kia quả nhiên là Tuyệt Thế cấp thiên tài!

Vương Hạo Thần chiến thắng, Nhạc Thi Dao tự nhiên là thay hắn cao hứng, trên khuôn mặt xinh đẹp cũng có ý cười, nói:

- Thật không biết nửa năm qua hắn đã trải qua những gì, chiến lực lại tăng tiến đến mức ta cũng có chút không dám tin tưởng!

Lữ Thuần Quân cười nói:

- Người, luôn có cơ duyên của mình!

Chương 187: Ta và nàng, ai đẹp hơn?

- Thái trưởng lão! Ngươi có nhìn ra hắn đến cùng là thể chất gì không?

Nhạc Thi Dao nhìn Lữ Thuần Quân hỏi.

Trên thực tế, lần này Nhạc Thi Dao để cho Vương Hạo Thần đến là muốn nhờ Lữ Thuần Quân nhìn một chút hắn thể chất đến cùng là thứ gì.

Nhạc Thi Dao từng thấy qua, Vương Hạo Thần nguyên khí phù hợp với tất cả các loại thuộc tính trên thế gian, thế nhưng nàng không nhìn ra được hắn đến cùng là loại thể chất gì.

Lữ Thuần Quân ở Thiên Sinh Môn nhất định là người có hiểu biết rộng nhất, vì thế nàng mới tìm đến hắn.

- Nói ra thật xấu hổ, lão phu cũng không nhìn ra tiểu tử này đến cùng là loại thể chất gì!

Lữ Thuần Quần cười khổ lắc đầu, từ nãy đến giờ hắn đã chú ý quan sát Vương Hạo Thần rất kỹ, thế nhưng thể chất của đối phương thực sự rất kỳ lạ, không giống bất cứ loại thể chất gì mà hắn biết.

Nhạc Thi Dao hơi thất vọng, ngay cả Lữ Thuần Quân cũng không nhìn được, vậy nàng phải tìm ai để hỏi?

- Ngươi cũng không cần lo lắng, thế gian không thiếu cái lạ, thể chất của tiểu tử kia tuy kỳ lạ, nhưng chắc sẽ không có bất lợi gì việc tu hành của hắn!

Lữ Thuần Quân nói.

Nhạc Thi Dao không thể làm gì khác, chỉ có thể gật đầu xem như tán thành.

…………..

Lữ Thuần Quân đợi Vương Hạo Thần và Tư Mộ Liêm hồi khí xong liền triệu kiện bọn hắn.

- Tiểu tử! Tự giới thiệu với ngươi một chút, lão phu tên gọi Lữ Thuần Quân, là thái thượng trưởng lão của Thiên Sinh Môn! Ngươi có muốn trở thành đệ tử của ta hay không?

Lữ Thuần Quân không nói quanh nói co, mà trực tiếp nói thẳng ý định của mình.

Tư Mộ Liêm hơi giật mình, bất quá rất nhanh liền cảm thấy bình thường, lấy thiên phú Vương Hạo Thần, nếu như Lữ Thuần Quân còn không động tâm, vậy hắn hết cách rồi.

Lại nói, Tư Mộ Liêm đối với Vương Hạo Thần có ấn tượng khá tốt, người này là người hắn có thể kết giao.

- Đa tạ thái trưởng lão hảo ý, nhưng đệ tử xin từ chối!

Tất cả mọi người đều cho rằng Vương Hạo Thần sẽ lập tức đồng ý, ai biết hắn lại từ chối không chần chờ.

Lữ Thuần Quân cũng không nghĩ tới Vương Hạo Thần sẽ từ chối hắn, lông mày hơi nhíu lại, nói:

- Tiểu tử, ta biết ngươi có thiên phú rất cao, thế nhưng ta phải nói thẳng, ở độ tuổi của ngươi mà chỉ có tu vi Thất Tinh Vũ Sĩ là quá thấp! Nếu như ngươi bái ta làm thầy, ta sẽ dốc toàn lực hỗ trợ ngươi tu luyện, trong thời gian ngắn nhất định có thể giúp ngươi có đủ thực lực đi tranh một chuyến Võ Bảng Thập Tú!

Lữ Thuần Quân cũng không nói suông, nếu Vương Hạo Thần trở thành đệ tử của hắn, nhất định sẽ được hưởng thụ điều kiện tu luyện tốt nhất, thực lực coi như không muốn tiến nhanh cũng không được.

- Hảo ý của thái trưởng lão đệ tử xin tâm lĩnh, nhưng đệ tử vẫn xin từ chối!

Vương Hạo Thần tâm ý không hề giao động nói.

Lữ Thuần Quân lông mày nhíu lại càng sâu.

Nhạc Thi Dao ở một bên khoé miệng khẽ giật giật, nhưng cuối cùng vẫn không lên tiếng.

- Sư đệ! Ngươi sao có thể hồ đồ như vậy? Chỉ cần ngươi bái sư phụ ta làm vi sư, dựa vào thiên phú của ngươi lại được sư phụ ta chỉ dạy, tương lai coi như ngươi muốn làm một phong chi chủ cũng không phải không thể!

Tư Mộ Liêm nhìn Vương Hạo Thần nói.

- Ta có nỗi khổ riêng!

Vương Hạo Thần nói.

Tư Mộ Liêm biết hắn không muốn nói ra lý do thực sự, chỉ có thể chán nản lắc đầu bỏ cuộc.

Lữ Thuần Quân chăm chú nhìn Vương Hạo Thần, đoán ra được chút gì đó.

- Tốt! Nếu ngươi đã không muốn, lão phu cũng không ép buộc ngươi! Bây giờ ngươi có thể ra về!

Lữ Thuần Quân thanh âm đạm mạc nói, xem như trục khách.

Nhạc Thi Dao biết Lữ Thuần Quân trong lòng không vui, vì thế lập tức cùng Vương Hạo Thần hành lễ với hắn, sau đó nhanh chóng rời đi Thanh Thiên Điện.

Trong điện, chỉ còn lại Lữ Thuần Quân và Tư Mộ Liêm.

- Sư phụ! Ta thật không hiểu, vì sao Vương sư đệ lại không muốn trở thành đệ tử của ngươi!

Lữ Thuần Quân cũng đang trầm tư, không hiểu sao, hắn lại có một loại cảm giác, Vương Hạo Thần cùng Trương Thanh Vũ năm xưa lại có vài nét tương đồng.

Năm xưa, chuyện của Trương Thanh Vũ là một trong những khiến Lữ Thuần Quân ân hận nhất, hắn tuyệt đối sẽ không để chuyện như vậy xảy ra một lần nữa, lại nói, Thiên Sinh Môn lúc này thực sự không thể lại mất đi một thiên tài như Vương Hạo Thần.

…………..Trời đã về đêm, Vương Hạo Thần cũng không có lập tức trở về gian phòng của mình, mà ở bên ngoài nhìn bầu trời đêm, trong lòng đang suy tư.

Nhạc Thi Dao không biết từ khi nào đã đi đến bên cạnh hắn.

Nàng mặc một bộ bạch y màu trắng, tóc đen dài chấm lưng nhu thuận như thác nước, da thịt trắng muốt như được thần ngọc điêu khắc mà thành, khí chất tựa như lăng ba tiên tử không nhiễm bụi trần, xinh đẹp tuyệt trần.

Nàng quá đẹp, bất cứ nữ nhân xinh đẹp nào đứng cạnh nàng cũng sẽ ảm đạm phai mờ, bất cứ nam nhân nào ở bên nàng đều sẽ tự ti mặc cảm, cảm thấy chính mình không xứng với nàng.

- Nửa năm không thấy, ngươi tiến bộ rất nhiều!

Nhạc Thi Dao nói.

- Còn không đủ!

Vương Hạo Thần lắc đầu nói.

Lục Phong đại hội càng lúc càng đến gần, dựa vào chút thực lực bây giờ của hắn, đi lên võ đài không bị người ta đánh chết đã là phúc lớn mạng lớn.

- Ngươi đã làm rất tốt, không cần phải cứ ép mình như vậy!

Nhạc Thi Dao nhìn Vương Hạo Thần, thấy khuôn mặt trẻ tuổi của hắn lâu ngày không gặp đã nhiều thêm một tia phong trần từng trải, trong lòng không khỏi đau lòng.

Người khác chỉ biết Vương Hạo Thần rất có thể là một vị Tuyệt Thế cấp thiên tài, thế nhưng đâu ai biết được, hắn để có được thực lực như ngày hôm nay đã phải bỏ ra bao nhiêu cố gắng?

Nhạc Thi Dao đi về phía trước một bước, nắm lấy tay Vương Hạo Thần, đôi môi đỏ óng ánh nở một nụ cười xinh đẹp, nhìn hắn nói:

- Kể cho ta nửa năm ngươi đã trải qua như thế nào, được không?

Vương Hạo Thần trong lòng trước đó vốn dĩ có rất nhiều chuyện muốn nói với Nhạc Thi Dao, thế nhưng khi gặp lại, hắn lại giống như một con gà mắc tóc, cái gì cũng không thốt ra được, lúc này nghe nàng nói vậy, liền khẽ gật đầu đáp:

- Được!

Hai người đi đến ngồi bên cạnh con suối mà bọn họ hay đến trước kia, Vương Hạo Thần chậm rãi kể lại những chuyện mà hắn đã gặp trong nửa năm qua.

Vương Hạo Thần kể rất chi tiết, đến khi hết chuyện cũng đã hao tốn hơn một canh giờ thời gian.

- Không ngờ ngươi đã gặp qua Lý Mộ Tinh!

Nhạc Thi Dao hơi kinh ngạc nói.

- Sư nương có quen biết với Phi Vũ Kiếm Vương sao?

Vương Hạo Thần hỏi.

- Xem như là thế đi! Nhạc Thi Dao nói.

Nàng cùng Lý Mộ Tinh đúng là có chút quen biết, hai người đều được xếp vào Thập Đại Vương Giả Bảng.

- Ngươi lá gan cũng quá lớn, vậy mà dám cướp đồ vật trong tay Xích Diệm Thiên Hổ!

Nhạc Thi Dao buồn bực nhìn Vương Hạo Thần nói.

Nàng có thể tưởng tượng ra, Vương Hạo Thần tu vi lúc đó chẳng chỉ là Vũ Đồ, lại dám lẫn vào tràng chiến của hai vị Vũ Vương, cái này không biết phải dùng cách nói gì để mô tả độ hung hiểm trong đó, bởi vì hai người kia chỉ cần thổi một hơi khẩu khí cũng đủ cho hắn chết một vạn lần.

- Nếu không mạo hiểm như vậy, ta cũng không có khả năng lấy được Kiếm Quân truyền thừa!

Vương Hạo Thần nói.

- Trước đây ta cũng không nghĩ ở nơi đó có Kiếm Quân truyền thừa, chẳng qua là để ngươi đi thử thời vận một lần mà thôi! Không nghĩ tới, ở chỗ đó lại có một đầu có thể so sánh với Vũ Vương Xích Diệm Thiên Hổ, càng không nghĩ tới, tiểu tử ngươi đã biết lại còn dám không muốn sống xông vào!

Nhạc Thi Dao vừa nói khẽ lườm Vương Hạo Thần.

- Mạng ta rất cứng, không chết được!

Vương Hạo Thần cười nói.

Nhạc Thi Dao đối với tính cách cứng đầu của mình xem như hiểu rõ, không tiếp tục cùng hắn tranh luận.

Thế nhưng là, muốn nàng bỏ qua cho tiểu tử này dễ dàng như vậy, không có cửa đâu!

- Ngươi đã gặp qua Lý Mộ Tinh, hơn nữa còn giúp nàng trị thương! Xem ra quan hệ giữa các ngươi rất không tệ a?

Nhạc Thi Dao giọng điệu trở nên có chút âm dương quái khí.

Vương Hạo Thần hồn nhiên không phát giác lời nói của nàng có gai, khẽ gật đầu nói:

- Chúng ta là hảo bằng hữu!

Hắn và Lý Mộ Tinh quan hệ tuy có hơi đặc thù, nhưng chung quy đúng là còn không có bước ra một bước kia.

Nhạc Thi Dao gặp hắn không phủ nhận, nội tâm lập tức sinh ra một tia khó chịu, thanh âm chua chua nói tiếp:

- Ta nghe nói Lý Mộ Tinh là Vân Hà Tông một thế hệ đệ nhất mỹ nữ, ngươi nói nàng có đẹp như lời đồn hay không?

Vốn dĩ chỉ là muốn trêu chọc hắn một chút, thế nhưng không hiểu sao nàng lại tức giận vì chuyện này.

Vương Hạo Thần đã cảm thấy trong lời nói của nàng có gì đó không đúng, thế nhưng bản thân hắn lại giống như hoà thượng sờ không thấy tóc, do dự một chút rồi mới lại gật đầu đáp:

- Lời đồn hẳn là không sai!

Lời này vừa ra khỏi miệng, Vương Hạo Thần liền cảm thấy nhiệt độ xung quanh mình giảm xuống mấy độ.

Nhạc Thi Dao khuôn mặt tuyệt mỹ phủ kín một tầng băng sương, ngay cả thanh âm đều trở nên lạnh lùng tê tái lòng người, nói:

- Vậy ngươi nói xem, ta với nàng, ai đẹp hơn?

Đến lúc này cho dù là tên đầu đất như Vương Hạo Thần cũng đã hiểu ra một ít chuyện, trong lòng không khỏi im lặng, hắn thực sự không thể hiểu nổi nữ nhân đôi lúc rốt cuộc nghĩ gì trong đầu.

Hắn có cảm giác, nếu như mình trả lời câu hỏi này không hợp ý Nhạc Thi Dao, hậu quả hắn phải gánh chịu tuyệt đối không thể tưởng tượng.

Có lẽ, không có nữ nhân nào muốn nghe nam nhân mà mình thích khen hoặc kể nhiều về một nữ nhân khác.

Vương Hạo Thần lần này xem như học được một bài học, tuyệt đối không đến nói quá nhiều về một nữ nhân khác trước mặt Nhạc Thi Dao.

Đương nhiên, câu hỏi này kỳ thực chẳng có gì là khó trả lời với Vương Hạo Thần, hắn không chút do dự đáp:

- Trong lòng ta, không có bất cứ nữ tử nào đẹp hơn sư nương!

Đây là lời nói thật lòng của hắn, bởi lẽ hiện tại chẳng có nữ tử nào có thể thay thế được địa vị của Nhạc Thi Dao trong lòng hắn.

Nhạc Thi Dao vốn dĩ là sắp nổi giận, lại thấy hắn trả lời lưu loát như vậy, trong lòng giống như được ăn mật ngọt, không tiếp tục so đo với hắn, vẻ mặt như là đang muốn nói “ xem như ngươi biết điều “.

Vương Hạo Thần cười khổ lắc đầu, sư nương tựa như tiên tử của hắn, đôi khi cũng rất trẻ con a.

Có lẽ rất nhiều đệ tử trong Thiên Sinh Môn cũng không nghĩ tới, nữ thần trong mộng của họ còn có một mặt đáng yêu như vậy với nam nhân khác.

Chương 188: Mê tình

- Tiểu Thần Thần! Ngươi nói cho ta biết, vì sao vừa rồi thái trưởng lão muốn thu ngươi làm đồ đệ ngươi lại không đồng ý?

Nhạc Thi Dao nghiêm mặt nhìn Vương Hạo Thần hỏi.

Vương Hạo Thần thần sắc hơi cứng đờ, hắn do dự một chút rồi nói:

- Bởi vì ta đã có sư phụ! A...

Hắn vừa nói xong, đầu đã bị Nhạc Thi Dao dùng tay gõ một cái đau điếng.

- Nói thật!

Nhạc Thi Dao trầm giọng nói.

Thực sự thì có quỷ mới tin câu trả lời của Vương Hạo Thần, ai cũng biết Tiêu Hàn Dư từ lâu đã không còn xem hắn là đệ tử, cũng đã ngầm tuyên bố Vương Hạo Thần không phải là đệ tử hắn.

Lúc này Vương Hạo Thần còn có thể ở lại Minh Thiên Phong, kỳ thực là bởi vì Nhạc Thi Dao quan hệ, chính xác mà nói, nàng là nửa cái sư phụ của hắn, chỉ là không có chứng thực mà thôi.

Vương Hạo Thần đành phải nghiêm túc, giọng điệu lần này vô cùng trang trọng, nói:

- Bởi vì nếu ta trở thành đệ tử của thái trưởng lão, ta nhất định phải đến Lôi Ngục Phong tu luyện! Nếu như vậy, ta liền không thể gặp sư nương mỗi ngày được nữa, không thể nói chuyện, cũng không thể nấu ăn cho ngươi... ai nha

- Ngươi nghiêm túc một chút cho ta!

Nhạc Thi Dao khuôn mặt đỏ ửng, lại lấy tay gõ lên đầu hắn ba cái, bực bội nói.

- Sư nương, đệ tử đây là đang nói thật!

Vương Hạo Thần vẻ mặt đáng thương nói.

Nhạc Thi Dao nhìn hắn một chút, sau đó lấy tay xoa xoa mi tâm, nàng biết đây không phải lý do thực sự, thế nhưng hắn đã không muốn nói thật, nàng cũng không tiện ép hắn.

Lại nói, lấy tính cách cứng đầu của tiểu tử này, chỉ cần là chuyện hắn không muốn, người khác căn bản không thể ép buộc hắn, đây chính là lý do Nhạc Thi Dao không có khuyên hắn ở trước mặt Lữ Thuần Quân.

Nàng quá hiểu tính cách của hắn.

- Tiểu Thần Thần! Ngươi ra ngoài lâu như vậy mới trở về, sắp tới ngươi liền ở cùng ta, ta dẫn ngươi đi đến một chỗ bảo địa để tu luyện!

Nhạc Thi Dao nhìn Vương Hạo Thần dịu dàng nói.

Nàng biết, Vương Hạo Thần khởi điểm chậm hơn người rất nhiều, vì thế hắn phải cố gắng gấp bội, con đường của hắn khó khăn hơn người khác rất nhiều, vì thế nàng muốn tận lực giúp hắn một tay, nàng muốn hắn biết nàng có thể làm chỗ dựa của hắn, giúp hắn chia sẻ áp lực.

- Sư nương! Ta thật sự có thể cùng ngươi luyện võ sao?

Vương Hạo Thần hai mắt sáng lên, đây là điều tuyệt vời nhất hắn từng nghe trong một khoảng thời gian dài.

- Ừm!

Nhạc Thi Dao mỉm cười gật đầu.

Nụ cười của nàng, tựa như bách hoa đua nở, đẹp đến kinh tâm động phách, khó trách trên đời có những hoàng đế cam nguyện đánh đổi cả giang sơn chỉ để đổi lấy nụ cười của mỹ nhân.

Vương Hạo Thần bị nụ cười của nàng thu hút đến mức không thể dời mắt, si ngốc nhìn Nhạc Thi Dao không chớp mắt.

Không thể trách hắn, đây là vì nàng quá đẹp.

Nhạc Thi Dao bị hắn nhìn chằm chằm như vậy cũng có chút ngượng ngùng, nàng nhìn ra được, trong mắt của hắn, có lửa nóng tình ý đang thiêu đốt.

- Ngươi... ngươi nghỉ sớm đi, ta quay về trước!

Nhạc Thi Dao vội đứng lên rời đi, thế nhưng còn chưa đợi nàng cất bước, đã có một bàn tay giữ chặt lấy cánh tay trắng như ngọc của nàng, chủ nhân của cánh tay đó hơi dùng sức, kéo nàng về phía mình.

Nhạc Thi Dao không kịp đề phòng, mất thăng bằng ngã xuống, lại bị một vòng tay cường tráng đỡ lấy.

Vương Hạo Thần tuy là mới 17 tuổi, nhưng cơ thể đã phát triển vô cùng tốt, cao lớn mà cân đối duy mỹ, hắn thâm tình nhìn Nhạc Thi Dao, hai cánh tay trường kiện trực tiếp đem nàng ôm vào lòng.

Nhạc Thi Dao ngồi trong lòng hắn, thần sắc trở nên có chút bối rối, ấp úng nói:

- Ngươi muốn làm gì?

Vương Hạo Thần nhìn người ngọc ở trong lòng, dung nhan của nàng cho dù là dùng bốn chữ khuynh quốc khuynh thành cũng không đủ để miêu tả, nàng đẹp thánh khiết nhưng cũng quyến rũ động lòng người.

Vương Hạo Thần không đáp lại câu hỏi của Nhạc Thi Dao, chỉ im lặng ngắm nàng.

Dần dần, Nhạc Thi Dao phát hiện ánh mắt của Vương Hạo Thần vậy mà nóng rực lên, hơi thở trở nên dồn dập, hai tay của hắn trong vô thức vậy mà khẽ xiết chặt nàng.

Vương Hạo Thần định lực luôn luôn rất tốt, thế nhưng ở trước mặt Nhạc Thi Dao thì khác, định lực của hắn không ngờ trở nên yếu ớt không chịu nổi.

Hai người cứ giữ nguyên tư thế như vậy, hai mắt nhìn nhau, ở trong mắt nơi đó có một loại tình cảm không cần ai phải nói cũng biết rõ.

Vương Hạo Thần cảm giác chính mình đã bắt đầu mất kiểm soát, đầu óc của hắn không suy nghĩ được gì vào lúc đó, hắn chỉ biết là, bờ môi hắn không biết từ lúc nào đã tìm đến bờ môi đỏ mọng của Nhạc Thi Dao, chậm rãi hôn nàng.

Nhạc Thi Dao thần trí cũng trở nên có chút mơ hồ, ở trước mặt nam nhân khác, nàng luôn giữ khoảng cách, thế nhưng đối với Vương Hạo Thần thì không như vậy, nàng ngồi im nhìn ngắm dung mạo tuấn tú của hắn, để mặc cho môi hắn in lên môi nàng.

Vương Hạo Thần hôn không giỏi, thế nhưng mỗi khi hắn và Nhạc Thi Dao hôn đều kéo dài rất lâu, nụ hôn của bọn họ rất nhẹ nhàng, bởi vì họ đều yêu quý và tôn trọng đối phương, hôn chưa bao giờ là nhàm chán với họ.

Vương Hạo Thần thưởng thức hương vị ngọt lịm nơi miệng của Nhạc Thi Dao, đây là thứ hiếm hoi trên đời khiến hắn mê mẩn không bao giờ chán.Cũng chẳng biết hai người đã hôn nhau bao lâu, chỉ biết là cả hai người bọn họ đều bị cuốn vào nụ hôn đó đến mức không thể tự thoát ra.

Phải đến khi cả hai thực sự không còn không khí để thở, bọn họ mới miễn cưỡng buông nhau, khó khăn hít thở từng ngụm.

Nụ hôn vừa rồi dường như đã giải phóng tình cảm chất chứa trong lòng Vương Hạo Thần, hắn ôm chặt lấy thân thể mềm mại của Nhạc Thi Dao, khuôn mặt tuấn tú vùi vào ngực nàng, thanh âm khàn khàn đứt quãng nói:

- Sư nương, nửa năm qua... ta không có lúc nào là không nhớ ngươi! Ta thực sự nhớ ngươi... rất nhớ ngươi...

Giọng nói của hắn chứa đầy tình cảm, khiến cho người trong lòng hắn không thể không cảm động.

Thì ra, nàng đối với hắn quan trọng như vậy!

Nhạc Thi Dao bạo dạng dang tay ôm lấy Vương Hạo Thần, một tay khẽ xoa tóc hắn, ôn nhu nói nhỏ:

- Tiểu Thần Thần! Ta cũng rất nhớ ngươi!

Vương Hạo Thần hít hà hương thơm trên người Nhạc Thi Dao không biết chán, nàng đối với hắn tựa như là chất gây nghiện, một khi bước vào liền không cách nào tự thoát ra.

Vương Hạo Thần cả người bị dục hoả thiêu đốt, hắn ở bên tai nàng thì thầm nói:

- Sư nương, chúng ta... làm tiếp chuyện đêm hôm đó đi!

Nhạc Thi Dao nghe xong thì sửng sờ, tiếp sau đó, khuôn mặt nàng lập tức biến thành thành đỏ bừng như máu.

Vương Hạo Thần hoàn toàn không còn kiềm chế được chính mình, hắn chỉ làm theo bản năng, trong đầu chỉ còn lại một suy nghĩ duy nhất, đó là hắn muốn nàng.

Hắn vùi mặt vào ngực nàng, một tay luồn vào trong y phục, chạm vào làn da mát lạnh của nàng.

- Ưm...

Bộ vị nhạy cảm bị tập kích, Nhạc Thi Dao thân thể truyền đến từng trận tê dại, không nhịn được phải rên lên một tiếng như mèo kêu.

Nàng không biết, thanh âm này của nàng đối với Vương Hạo Thần có bao nhiêu lực sát thương, trong tình cảnh này càng là giống như đổ thêm dầu vào lửa.

- Chết tiệt!

Vương Hạo Thần chửi nhỏ một tiếng, động tác càng thêm gấp gáp.

Nhạc Thi Dao lần đầu tiên thấy hắn nói năng thô lỗ như vậy trước mặt mình, không khỏi từ trong men tình hơi hồi tỉnh lại, vừa rồi nàng bị Vương Hạo Thần cuốn theo, gần như là chỉ hoạt động theo bản năng, bây giờ mới phát hiện tư thế của hai người đã tương đương thân mật, trong lòng càng thêm ngượng ngùng.

Nàng so với Vương Hạo Thần là lớn hơn mấy tuổi, nhưng đối với chuyện nam nữ thật sự là một chút cũng không tinh thông.

- Tiểu Thần Thần! Ngươi... chậm một chút...

Nhạc Thi Dao mặt đỏ tai hồng nhìn nam nhân đang hành sự trên cơ thể nàng, thanh âm kiều mỵ đứt quãng của nàng chẳng những không khiến cho Vương Hạo Thần dừng lại, ngược lại còn khiến hắn cuồng nhiệt hơn.

- Không được!

Vương Hạo Thần khàn giọng nói.
Nhạc Thi Dao tưởng mình vừa mới nghe nhầm, từ xưa đến nay, có lẽ đây cũng là lần đầu tiên Vương Hạo Thần dám nói hai chữ không được với nàng.

Vương Hạo Thần lưu luyến rời khỏi cặp tuyết lê đầy đặn mê người kia, dời môi lên cổ ngọc của nàng, nhẹ nhàng hôn lấy, thanh âm trầm đục chậm rãi nói:

- Sư nương, trên đời này có rất chuyện ta có thể nhịn được! Thế nhưng, riêng chuyện này ta không cách nhịn nổi!

Thanh âm của hắn khàn khàn lộ ra vẻ nam tính quyến rũ, nhưng lại vô cùng nóng bỏng, cả người không khác gì lò lửa.

Nhạc Thi Dao hai mắt nổi lên một tầng sương mù, đưa tay vuốt ve khuôn mặt tuấn tú của hắn, trong lòng tràn ngập nhu tình.

Nàng nhìn hai mắt đầy lửa nóng của Vương Hạo Thần, khẽ cắn môi, tựa hồ đã làm ra quyết định, lập tức duỗi ra hai cánh tay, tại dưới ánh mắt sửng sờ của Vương Hạo Thần chậm rãi cởi từng chiến cúc áo trên người hắn.

Vương Hạo Thần ngơ ngẩn cả người, hắn chưa bao giờ dám nghĩ sư nương sẽ bạo dạng như vậy.

Trên thực tế nếu như vừa rồi nàng thực sự không muốn để quan hệ của họ tiến thêm một bước, Vương Hạo Thần cho dù có khó chịu đến đâu cũng sẽ cắn răng nhịn xuống, thế nhưng nàng lại để cho hắn bất ngờ.

Nhạc Thi Dao cảm giác được Vương Hạo Thần đang dùng ánh mắt kỳ lạ nhìn mình, má ngọc càng thêm đỏ rực, không nhịn được khẽ gắt lên:

- Ngươi đừng nhìn nữa!

Vương Hạo Thần thực sự rất thích ngắm Nhạc Thi Dao lúc nàng đang ngượng, bởi vì nàng bộ dạng lúc đó không chỉ quyến rũ mà còn rất đáng yêu.

- Tốt! Ta không nhìn!

Vương Hạo Thần cười khẽ, một tay bắt lấy cái cằm thon gọn của giai nhân trong lòng, ôn nhu hôn nàng.

Nụ hôn giữa hai người luôn nhẹ nhàng, nhưng cũng luôn vô cùng nồng cháy, cả hai đều chỉ hận không thể đem người trước mắt hoà tan vào mình.

Vương Hạo Thần dùng lưỡi cạy mở hàm răng trắng như tuyết, một bên đùa giỡn với chiếc đinh hương của nàng, một bên lại thưởng thức hương vị ngọt lịm mà hắn say mê.

Nhạc Thi Dao bị hắn hôn đến mơ hồ, trong lúc ý loạn tình mê vậy mà không sao cởi được toàn bộ cúc áo trên người hắn.

Giống như bao lần khác, chiếc hôn này giữa hai người kéo dài rất lâu, thậm chí ngay cả Vương Hạo Thần bờ môi đều có chút run lên, hai người mới ngừng lại được, không ngừng thở dốc.

Vương Hạo Thần chú ý Nhạc Thi Dao lóng ngóng mãi vẫn không cởi được áo của hắn, không nhịn lại cười một tiếng.

- Sư nương, ngươi để ta tự cởi!

Nhạc Thi Dao vừa giận vừa ngượng, tên đáng ghét trước mắt lại dám coi thường nàng.

- Không cần đâu!

Bỗng nhiên, nàng nhìn Vương Hạo Thần cười giảo hoạt, nhân lúc hắn còn chưa hiểu chuyện gì, hai cánh tay hơi dùng lực, trực tiếp đem áo ngoài của hắn xé rách làm đôi.

- ...!

Vương Hạo Thần im lặng tới cực điểm, sư nương băng thanh ngọc khiết không nhiễm bụi trần thường ngày của hắn đâu rồi?

Áo ngoài bị xé rách, để lộ ra thân thể cường tráng tuyệt đẹp của Vương Hạo Thần, làn da trắng khiến cho rất nhiều nữ nhân phải ghen tị, trên thân có từng đầu cơ bắp hình dáng tinh chuẩn, đủ để khiến bất cứ nữ tử nào nhìn thấy cũng sẽ bị hấp dẫn.

Nhạc Thi Dao không muốn nhìn nhiều để tránh bị hắn trêu chọc, thế nhưng lại không ngăn được chính mình, ánh mắt có chút si mê chăm chú nhìn hắn.

- Sư nương! Ngươi còn tiếp tục nhìn nữa là ta không nhịn nổi đâu!

Vương Hạo Thần khàn giọng nói, hắn cũng đâu khác gì nàng, thậm chí dục vọng của hắn so với nàng còn lớn hơn nhiều.

Nhạc Thi Dao giống như không nghe thấy hắn nói chuyện, lấy tay vẽ vòng lên trên bộ ngực cường tráng của hắn, bộ dạng rất thích thú pha chút trẻ con.

Vương Hạo Thần thở hắt một hơi, nữ nhân này, rõ ràng là đang cố tình chọc tức hắn.

Vương Hạo Thần không tiếp tục nhẫn nhịn nữa, hắn bắt lấy hai tay của nàng, sau đó mạnh mẽ đè nàng nằm xuống trên nền cỏ mềm mại.

- Đừng... không phải ở đây!

Nhạc Thi Dao khẽ nói, toàn thân nàng lúc này đã đỏ bừng như táo chín, kiều mị không thể tả.

- Đến gian phòng của ta!

Vương Hạo Thần im lặng, lúc này hắn thực sự không muốn nói thừa nửa câu, trực tiếp ôm lấy Nhạc Thi Dao, hướng gian phòng của nàng đi tới.

Nhạc Thi Dao hai tay ôm cổ Vương Hạo Thần, đôi mắt đẹp nhu tình nhìn hắn, nàng biết rõ chuyện gì sẽ xảy ra một khi hai người tiến vào trong phòng, nàng cũng không ngờ nó sẽ đến nhanh chóng như vậy, bất quá như vậy thì đã sao, dù sao nàng sớm cũng đã yêu nam nhân trước mắt, đem tất cả trao cho hắn sớm một chút hay muộn một chút thì có gì khác nhau?

Rất liền đến nơi, Vương Hạo Thần một tay ôm Nhạc Thi Dao, một tay khác đẩy cửa đi vào.

Cánh cửa chỉ vừa mới đóng kín, là hắn lại lao vào nàng, hai thân hình lập tức quấn chặt lấy nhau trong màn đêm.

Trong căn phòng, xuân quang tràn ngập, thỉnh thoảng lại có từng đạo rên rỉ khiến người ta mặt đỏ tai hồng vang lên, không gì sánh được ngọt ngào.

Một đêm nay, có lẽ một đêm đẹp nhất từ trước đến nay của cả hai người.

Chương 189: Không xuống giường được?

Sáng hôm sau,

Vương Hạo Thần từ trong mơ màng tỉnh lại, phát giác lúc này đã gần trưa, đã rất lâu rồi hắn mới ngủ dậy muộn như vậy.

Cánh tay truyền đến cảm giác nặng nề, Vương Hạo Thần đưa mắt nhìn sang, chỉ thấy Nhạc Thi Dao đang gối đầu lên tay hắn, tựa như mèo nhỏ cuộn mình nằm trong lòng hắn ngủ say, thỉnh thoảng lại phát ra tiếng hít thở khe khẽ, trên môi còn ẩn hiện nụ cười ngọt ngào thư thái.

Bộ dáng nàng khi ngủ rất yên bình, tựa như thiên thần.

Tư thế của hai người vô cùng thân mật, giống như vĩnh viễn không thể tách rời.

Vương Hạo Thần dùng tay nhẹ nhàng vuốt ve vài sợi tóc mượt mà của nàng, trong lòng dâng lên một cảm giác hạnh phúc an nhàn.

Lúc này, Nhạc Thi Dao bỗng nhiên khẽ ngâm một tiếng, đôi mắt đẹp mang theo một tia ngái ngủ mà lười biếng từ từ mở ra.

- Chào buổi sáng, nữ hoàng của ta!

Dưới ánh nắng dịu nhẹ, dung mạo tuấn tú như trích tiên của Vương Hạo Thần tựa hồ trở nên ấm áp dịu dàng hơn mấy phần, khẽ mỉm cười nhìn người ngọc trong lòng nói.

Nhạc Thi Dao nhìn nam tử tuấn tú đang nằm bên cạnh mình, lại phát giác nàng vậy mà không có một mảnh vải che thân, cả người rúc vào trong ngực hắn, thậm chí dễ dàng có thể ngửi được hương thơm nam tính trên người hắn, ký ức của đêm hôm qua lại ùa về, khiến cho nàng ngượng ngùng đến đỏ bừng hai má, vội vàng trốn vào trong chăn, cố gắng che đi thân thể tuyệt mỹ dụ hoặc của mình.

- Chào buổi sáng!

Thanh âm của nàng nhỏ bé như muỗi kêu.

- Chúng ta cái gì cũng đều đã làm rồi, nàng còn ngượng gì chứ?

Vương Hạo Thần bật cười, đem chăn mỏng kéo xuống, cũng không để ý đến ánh mắt giận dỗi của ai đó, đầu hơi cúi xuống, nhẹ nhàng đặt môi mình lên môi nàng.

Nhạc Thi Dao tuy rằng đang rất bối rối, thế nhưng lại không cưỡng lại được nụ hôn quyến rũ của Vương Hạo Thần, rất nhanh liền bị hắn lôi cuốn theo, hai tay ôm lấy cổ hắn, mãnh liệt đáp trả.

Nụ hôn của hai người, luôn ngọt ngào mà kéo dài, bởi vì không có người nào muốn chấm dứt nó trước.

Vương Hạo Thần rời khỏi môi Nhạc Thi Dao, mỉm cười nói:

- Nàng nghỉ ngơi đi, ta đi làm bữa sáng!

Nói rồi, Vương Hạo Thần đứng dậy ra khỏi giường, trước khi đi còn lấy chăn đắp lên người Nhạc Thi Dao, lại lưu luyến hôn nhẹ lên trán nàng một cái, sau đó mới đi vào phòng tắm.

Không có cách, muốn làm gì cũng phải cần thân thể sạch sẽ một chút được.

Nhạc Thi Dao đợi hắn tắm rửa xong ra khỏi phòng mới khẽ thở phào một hơi, nàng khi đối mặt với Vương Hạo Thần, trái tim nhỏ không hiểu sao cứ nhảy loạn không ngừng, thật sự rất khó kiềm chế.

Nàng định đi tắm rửa một chút, nào ngờ thân thể hoàn toàn không có chút sức lực nào, không có cách nào ngồi dậy.

Nhạc Thi Dao trong lòng cười khổ, xem ra đây là hậu quả của đêm qua “ đại chiến “ quá sức.

Nói đi cũng phải nói lại, dù sao nàng cũng là Vũ Hoàng, Vương Hạo Thần chẳng qua chỉ là Vũ Sĩ, thế nhưng trong chuyện ấy nàng lại là người chịu thiệt, sức chịu đựng kém hơn cũng liền thôi hắn, vì cái gì sau khi làm hắn thì tinh thần phấn chấn vô cùng thư sướng còn nàng thì mệt mỏi đến không nhấc nổi một ngón tay?

Lúc này Nhạc Thi Dao mới chú ý, ngọc thể của mình vậy mà tràn đầy chứng cớ hoan lạc, kết quả sau một đêm điên cuồng là trên người nàng ở đâu cũng có dấu vết của Vương Hạo Thần để lại, tựa như là đánh dấu chủ quyền.

Nhạc Thi Dao cảm nhận ngay cả nơi tư mật nhất của nàng đều có chút đau nhức, hai má càng thêm đỏ rực, thật không biết đêm qua Vương Hạo Thần đã muốn nàng bao nhiêu lần.

Lại nói, Vương Hạo Thần dường như cũng là lần đầu tiên làm chuyện xấu hổ này, hắn làm sao lại có thể xung sức đến vậy?

Rất nhanh, Vương Hạo Thần quay lại, trên tay mang theo một mâm thức ăn.Bữa sáng cũng khá đơn giản, chỉ có cháo thịt băm nấu với rau củ và Tố Nữ Trà mà Nhạc Thi Dao thích nhất.

Vương Hạo Thần thấy nàng vẫn còn nằm trên giường thì hơi nghi hoặc, nhưng cũng không để ý nhiều, nhẹ nhàng nói:

- Thi Dao! Dậy đi, chúng ta cùng ăn sáng!

Đáng tiếc, hắn cũng không biết người nào đó đã bị hắn hại tới mức không nhấc chân ra khỏi giường được.

- Ngươi ra ngoài trước, lát nữa ta mình ăn!

Nhạc Thi Dao làm sao nói chính mình căn bản không thể đứng lên được, cái này quá xấu hổ, chỉ có thể tìm cách đem hắn đuổi đi.

Vương Hạo Thần nghe được trong thanh âm nàng có một tia hờn dỗi rõ ràng, lại nghĩ đến việc nàng từ nãy đến giờ luôn nằm trên giường không nhúc nhích, đoán ra phân nửa sự tình, thần sắc lập tức trở nên cổ quái, nhìn Nhạc Thi Dao nói:

- Nàng không phải là... không thể ra khỏi giường đi a?

- Là tại ai chứ?

Nhạc Thi Dao giận dỗi trừng mắt nhìn hắn, tựa như một con mèo nhỏ đang xù lông.

Nếu hắn đã nhận ra, vậy nàng cũng không cần tiếp tục che dấu, nhất định phải bắt đền hắn một chút.

- Cái này không thể trách ta a! Dù sao đêm qua nàng dường như cũng rất thích...

Vương Hạo Thần nói còn chưa hết câu, đã bị Nhạc Thi Dao xấu hổ trừng mắt đến mức phải im miệng.

Được rồi, trước mặt nữ nhân, cho dù đã có quan hệ đạo lữ, cũng không tiện nhắc đến những chuyện đó.

- Tốt! Tốt! Là lỗi của ta, vậy để ta giúp nàng ăn cháo, xem như tạ lỗi!

Vương Hạo Thần đành phải nghĩ biện pháp dỗ ngọt nàng, nếu không lấy tính cách của nàng, nhất định sẽ giận hắn một hồi.- Không cần, ngươi ra ngoài đi!

Nhạc Thi Dao làm sao có thể để hắn giúp nàng ăn, quá xấu hổ, quan trọng là, trên người nàng không có mặc quần áo a.

- Nàng ngay cả sức đứng dậy cũng không có, làm sao tự mình ăn?

Vương Hạo Thần hơi nhíu mày, hắn biết Nhạc Thi Dao không phải đang giả vờ mà thực sự là kiệt sức, vì thế nhất định phải bồi bổ mới được, hắn sao có thể để nàng tuỳ tiện làm theo ý mình.

- Ta tự có cách, ngươi còn không mau ra ngoài?

Nhạc Thi Dao đem chăn trùm kín mặt, chỉ để lộ ra hai mắt trừng trừng nhìn hắn.

Vương Hạo Thần biết nữ nhân này lại giở chứng cứng đầu, nói nhẹ bình thường là không xong, chỉ có thể dùng biện pháp mạnh.

Vương Hạo Thần đem mâm thức ăn đặt xuống bên cạnh giường, sau đó đứng dậy, Nhạc Thi Dao tưởng hắn muốn rời đi, trong lòng lập tức hơi đắc ý, nàng xem ra vẫn rất có uy quyền a.

Thế nhưng là, cảnh tượng tiếp theo liền để cho nàng sợ đến suýt nữa lăn xuống giường, chỉ thấy tên kia vậy mà khai giải áo bào, để lộ ra từng đường cơ bắp hoàn mỹ.

- A... ngươi làm cái gì?

Nhạc Thi Dao vội vàng nhắm lại hai mắt, không dám xem cảnh hương diễm trước mắt.

- Nàng không ăn tức là nàng còn có sức, ta đêm qua làm còn chưa đủ, vậy bây giờ chúng ta làm tiếp đi!

Vương Hạo Thần vừa nói vừa nắm lấy tấm chăn mỏng kéo lên, bộ dạng là muốn chui vào bên trong.

- Ngươi không được vào, ta ăn còn không được sao?

Nhạc Thi Dao quả thực bị doạ sợ, nàng lúc này đã rất thảm rồi, nếu như lại bị hắn muốn thêm lần nữa, vậy chẳng phải nàng sẽ trực tiếp hỏng mất hay sao?

Nghĩ đến một màn nóng bỏng của đêm qua, khuôn mặt nhỏ của nàng không khỏi đỏ rực như táo chín, sống lưng có chút lạnh toát.

- Vậy còn không tệ lắm!

Vương Hạo Thần đạt được kết quả mình mong muốn, lập tức đem áo bào khoác trở lại, trên mặt lộ ra dáng cười đắc ý.

Nhạc Thi Dao biết mình trúng kế của kẻ trước mặt, giận đến không ngừngVương mài răng, nhìn khuôn mặt tuấn tú đầy vẻ tiểu nhân đắc ý của hắn, nàng chỉ hận không thể xông lên cắn hắn mấy cái.

Vương Hạo Thần một tay cầm bát cháo còn đang bốc khói, một tay cầm muỗng múc một muỗng cháo nhỏ, xác định không quá nóng, mới đưa đến gần miệng Nhạc Thi Dao, nhẹ nhàng nói:

- Nàng thử một chút xem trù nghệ của ta có suy giảm chút nào không?

Nhạc Thi Dao từ trên muỗng cháo ngửi đến hương vị đồ ăn quen thuộc do hắn làm, trong lòng không khỏi dâng lên một chút thèm thuồng, không nhịn mở ra cái miệng anh đào, ôn thuận ăn cháo.

Đồ ăn của hắn làm, nàng luôn luôn thích.

Bát cháo do Vương Hạo Thần nấu không phải là phàm vật, nguyên liệu đều là linh thực và thịt huyền thú, có tác dụng bồi bổ thân thể và hồi phục thể lực rất tốt.

Bình thường những linh thực và thịt huyền thú này rất khó chế biến, nếu như không có được trù nghệ cao món ăn làm ra sẽ rất khó ăn, Vương Hạo Thần bản lĩnh nấu ăn quả thực không tệ, món ăn do hắn làm không chỉ không khó ăn mà còn rất thơm ngon, ngay cả Nhạc Thi Dao không cùng không nhịn được đẩy nhanh tốc độ ăn.

Chương 190: Tương lai

Rất nhanh, bát cháo trong tay Vương Hạo Thần liền bị người nào đó ăn sạch.

Nhạc Thi Dao ăn no mới phát hiện bản thân động tác có chút thất thố, không khỏi thầm oán hận chính mình, làm sao một chút định lực đối với đồ ăn do Vương Hạo Thần làm cũng không có.

Vương Hạo Thần ngược lại không có để ý, dù sao nàng cũng không không béo được.

Nhạc Thi Dao đang muốn lại ngủ một chút, ai biết Vương Hạo Thần lại kéo lên chăn mỏng, đem nàng ôm vào trong ngực.

Nhạc Thi Dao nào biết hắn sẽ có hành động như vậy, khuôn mặt lập tức đỏ bừng như máu, ở trong lòng hắn xấu hổ vùng vẫy.

Phải biết lúc này nàng không có mặc quần áo a, tuy rằng đêm qua hắn cái gì cũng đã nhìn thấy, thế nhưng nàng làm sao có thể hoàn toàn không có chút ngượng ngùng nào?

- Ngươi cần tắm rửa!

Vương Hạo Thần để lại một câu như vậy, sau đó liền ôm Nhạc Thi Dao đi vào phòng tắm.

Sau khi ăn cháo, Nhạc Thi Dao đã hồi phục được chút khí lực, thế nhưng Vương Hạo Thần lại nhất quyết muốn giúp nàng tắm, nàng chung quy là cãi không lại hắn, chỉ đành để hắn tự tung tự tác.

Bất quá, chỉ tắm được một lúc, Nhạc Thi Dao liền phát hiện không khí trở nên có chút kỳ lạ, sau đó chỉ thấy Vương Hạo Thần dừng lại động tác, vội vàng quay đầu đi ra ngoài, gần như chạy trốn, một đường còn lưu lại chút hơi thở nặng nề mà nóng bỏng.

Nhạc Thi Dao ngơ ngác nhìn hắn đi ra ngoài, lại nhìn lại ngọc thể của nàng đã có chút đỏ lên vì động tác hắn, dưới làn nước càng lộ ra vẻ ướt ámê người mới lạ, không khỏi thẹn thùng nở nụ cười.

Vương Hạo Thần sau khi đi ra khỏi phòng tắm liền hung hăng thở ra từng ngụm trọc khí, nếu như có người ở đây, sẽ lập tức phát hiện đôi mắt của hắn hầu như đều đã xích hồng một mảnh.

Vương Hạo Thần đưa tay xoa xoa mi tâm, trên mặt lộ ra một nụ cười khổ, vừa rồi hắn quả thực suýt nữa liền không kiềm được dục vọng mà đè Nhạc Thi Dao hung hăng muốn nàng thêm lần nữa, may mắn hắn kịp thời rời khỏi mới không mất kiểm soát, ở trước mặt nàng, hắn định lực luôn luôn yếu kém như vậy.

Mất khá nhiều thời gian mới đè xuống dục vọng trong lòng, Vương Hạo Thần không có việc gì làm tiện tay thay mới ra trải giường và chăn.

Lúc này Nhạc Thi Dao cũng đã tắm xong, chỉ thấy nàng mặc một bộ váy ngủ màu trắng đi ra khỏi phòng tắm, mái tóc dài xinh đẹp hơi ướt chưa hoàn toàn khô ráo, bởi vì chiếc váy ngủ cũng khá mỏng, dẫn đến thân thể tuyệt mỹ chỗ lồi chỗ lõm của nàng vẫn ẩn hiện trước mắt Vương Hạo Thần.

Vương Hạo Thần chỉ nhìn một chút liền nhận ra, nàng rõ ràng không có mặc nội y.

Cái này không khỏi để cho hắn có chút im lặng, nàng cứ như vậy tin tưởng định lực của hắn?

Nhạc Thi Dao khuôn mặt vẫn có vài tia hồng thuận, thế nhưng nàng vẫn nhẹ nhàng đi đến trước mặt Vương Hạo Thần, nhìn hắn khẽ nói:

- Giúp ta lau khô tóc, được không?

Đã đến tu vi của Nhạc Thi Dao, chẳng cần tốn chút sức lực nào liền có thể khiến cho nước trên tóc toàn bộ bốc hơi, thế nhưng nàng lại muốn Vương Hạo Thần giúp nàng làm chuyện này.

Vương Hạo Thần hơi thất thần một chút, sau đó liền không do dự gật đầu đáp:

- Được!

Vương Hạo Thần để Nhạc Thi Dao ngồi trên giường, còn mình lấy ra một cái khăn trắng sạch sẽ, ôn nhu giúp nàng lau khô những sợi tóc còn ướt.

Mái tóc của nàng rất đẹp, để hắn nhìn đều có chút si mê.

Lau khô tóc xong, Vương Hạo Thần liền rót một chén Tố Nữ Trà để cho nàng uống, sau đó liền nói:

- Nàng còn chưa khoẻ, nghỉ ngơi nhiều một chút!

Nhạc Thi Dao khẽ gật đầu, không có làm trái lời hắn nằm xuống giường, nàng xác thực vẫn rất mệt, còn không có nghỉ ngơi đủ.

Vương Hạo Thần đầu tiên là dọn dẹp một chút căn phòng, lại đem rèm cửa sổ kéo xuống, cuối cùng lại đi tới nằm xuống bên cạnh Nhạc Thi Dao.

Nhạc Thi Dao tưởng hắn lại không nhịn được mà muốn nàng, trong lòng không khỏi hồi hộp, không biết nên chuẩn bị phản kháng hay thuận theo hắn.

- Ta cũng muốn nghỉ ngơi!

Vương Hạo Thần nói làm Nhạc Thi Dao biết mình hiểu lầm hắn, xấu hổ đến mức không dám nhìn người đối diện.- Ngủ đi!

Vương Hạo Thần ôn nhu đem Nhạc Thi Dao ôm vào lòng, khẽ nói một câu, sau đó nhắm lại hai mắt.

Nhạc Thi Dao ngửi được hương thơm nam tính quen thuộc, thân thể có chút cứng đờ dần thả lỏng, nhẹ nhàng vòng tay ôm lấy Vương Hạo Thần, ngọc thể đầy đặn ép sát vào trên người hắn, vùi đầu vào trong lồng ngực cường tráng mà ấm áp, trên miệng khẽ hiện lên một nụ cười ngọt ngào, sau đó chậm rãi cùng hắn chìm vào giấc ngủ.

…………….

Lúc Vương Hạo Thần lần nữa tỉnh lại, trời đã về đêm, Nhạc Thi Dao cũng đã sớm tỉnh lại, đang nhìn hắn mỉm cười.

Cảnh tượng này, dường như luôn xuất hiện trong giấc mộng của hắn trước đây.

Được ở bên cạnh nữ hắn yêu, vậy liền đủ.

- Đang nghĩ cái gì?

Nhạc Thi Dao nắm lấy tay hắn, nhẹ giọng hỏi.

- Nghĩ tương lai!

Vương Hạo Thần đáp.

- Ngươi không cần nghĩ quá nhiều, hết thảy có ta!

Nhạc Thi Dao cười khẽ nói.

- Ta biết hiện tại ta không có năng lực giúp ngươi cái gì! Thế nhưng ta vẫn phải mặt dày xin ngươi có thể chờ ta, cho ta chút thời gian để trưởng thành! Tin tưởng ta, cái này sẽ không quá lâu!

Vương Hạo Thần nghiêm túc nói.

Nhạc Thi Dao nhìn vào đôi mắt đầy quyết tâm của hắn, nói:

- Ngươi thật ra không cần như vậy! Người ta yêu không cần phải có được thực lực mạnh mẽ! Cả đời này chỉ có một nam nhân có thê đi vào trong tim ta, vì thế cho dù ngươi chỉ là một phàm nhân, ta cũng sẽ chỉ yêu một mình ngươi!

Nàng dừng lại một chút, sau đó lại nói:- Đương nhiên, nếu như ngươi muốn trở nên cường đại, ta cũng sẽ dốc hết sức giúp đỡ ngươi! Ta muốn ngươi biết, ngươi vĩnh viễn không cô độc, ta sẽ luôn ở bên cạnh ngươi! Cho dù cả thế giới quay lưng lại với ngươi, ta cũng sẽ không do dự đứng ở ngươi một bên, bởi vì ta là nữ nhân của ngươi!

Vì ta là nữ nhân của ngươi!

Chỉ cần một câu nói này của nàng là đủ.

Vương Hạo Thần trên mặt hiện ra nụ cười sáng lạn, trong lòng vô cùng ấm áp.

- Cho ta chút thời gian, ta nhất định trở nên cường đại đến mức có thể từ trong tay sư... Tiêu Hàn Dư đoạt lấy ngươi! Ta biết tình địch của ta rất nhiều, nhưng ta sẽ không chia sẻ ngươi với bất kỳ ai đâu!

Vương Hạo Thần nói, thanh âm của hắn tuy trầm ổn nhưng Nhạc Thi Dao lại có thể nghe được ở bên trong có nồng đậm ý chiếm hữu.

Nàng chỉ có thể thuộc về một mình hắn, cho dù là trên danh nghĩa hay trên thực tế.

Vương Hạo Thần biết Tiêu Hàn Dư trên danh nghĩa vẫn là trượng phu của Nhạc Thi Dao, tuy rằng giữa bọn hắn không có phu thê chi tình, thế nhưng dù sao cũng có một cái danh, nếu như Vương Hạo Thần muốn Nhạc Thi Dao danh chính ngôn thuận trở thành nữ nhân của hắn, trở ngại lớn nhất chắc chắn là Tiêu Hàn Dư.

Vương Hạo Thần biết bản thân mình lúc này ở trước mặt Tiêu Hàn Dư ngay cả con kiến hôi cũng không tính là, thế nhưng hắn sẽ không xem nhẹ chính mình, ngược lại phải càng thêm cố gắng, nhất định sẽ có một ngày hắn có đủ thực lực để đem Nhạc Thi Dao về bên cạnh hắn.

Vương Hạo Thần biết hắn và Tiêu Hàn Dư có một cái quan hệ trên danh nghĩa là sư đồ, tuy cả hai bên đều biết rõ cái này chỉ là hữu danh vô thực, bọn hắn quan hệ trên thực tế sớm đã tồi tệ đến cực điểm, thế nhưng một khi hắn triệt để trở mặt với Tiêu Hàn Dư nhất định sẽ bị thế nhân phỉ nhổ là khi sư diệt tổ chi đồ, bất quá hắn cũng sẽ để ý, chỉ cần hắn thu hút tất cả mọi chỉ trích về phía mình, liền sẽ không có người nhắm vào Nhạc Thi Dao.

- Ta tin ngươi sẽ làm được, cũng sẽ không để ta đợi quá lâu!

Nhạc Thi Dao mỉm cười, bỗng nhiên nàng dùng giọng chua chua nói tiếp:

- Bất quá ta như thế nào lại cảm thấy, tình địch của ta so với ngươi sẽ càng nhiều?

Vương Hạo Thần đầu lớn như cái đấu, cười khổ nói:

- Ta không có hoa tâm như vậy!

Nhạc Thi Dao liếc mắt, bộ dạng rõ ràng là không tin, âm dương quái khí nói:

- Vậy sao? Thế nhưng là ta cảm thấy sẽ có rất nhiều cô nương thích ngươi a!

Vương Hạo Thần trên trán toát ra mồ hôi lạnh, người ta thường nói trực giác của nữ nhân rất nhạy, trước đây hắn không quá tin tưởng, thế nhưng bây giờ lại không thể không tin.

Vương Hạo Thần trong cái khó ló cái khôn, bỗng nhiên cười tà một tiếng, đem Nhạc Thi Dao đặt xuống dưới thân, nhìn nàng nói:

- Ngươi muốn biết vì sao ta sẽ không hoa tâm hay không?

Nhạc Thi Dao bị hắn làm cho không kịp trở tay, ngơ ngác lắc đầu.

- Bởi vì trong mắt ta, không ai có thể đẹp hơn ngươi!

Vương Hạo Thần nhìn dung nhan đẹp kinh tâm động phách của người ngọc trong lòng, thoáng thất thần nói.

Nhạc Thi Dao trái tim khẽ chậm nửa nhịp, lại bất đắc dĩ nói:

- Ngươi từ đâu học được những lời đường mật này?

- Là tự học thành tài!

Vương Hạo Thần đắc ý nói, lại không để cho nàng nói tiếp, trực tiếp đặt môi mình lên môi nàng.

Nụ hôn của hai người, dưới ánh sáng mập mờ của ánh trắng trở nên nhìn qua rất đẹp, cũng rất ấm áp.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau