NGHỊCH THẾ VŨ THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Nghịch thế vũ thần - Chương 181 - Chương 185

Chương 181: Gặp thái thượng trưởng lão

Vương Hạo Thần ở chỗ Tống Nhất Phàm khá lâu, nửa năm không gặp, hai người có rất nhiều chuyện để nói.

Vương Hạo Thần ngỏ ý muốn nhờ Tống Nhất Phàm sắp xếp chỗ ở cho Hình Giới, Bạch Linh và Trương Liêu, cả Thiên Sinh Môn, cũng chỉ có Tống Nhất Phàm là người hắn có thể nhờ cậy chuyện này.

Đối với Tống Nhất Phàm thì những chuyện này căn bản không đáng kể, Minh Thiên Phong không thiếu phong ốc dư thừa, nếu như không phải trước đây Tiêu Hàn Dư ghét cay ghét đắng Vương Hạo Thần, người sau cũng không đến nổi đến chỗ ở tử tế cũng không có.

Làm xong mọi chuyện, Tống Nhất Phàm liền nhận được tin tức từ Nhạc Thi Dao gửi tới, thần sắc lập tức biến thành kinh ngạc, nhìn Vương Hạo Thần nói:

- Tiểu sư đệ! Ngươi cùng ta đi Lôi Ngục Phong một chuyến!

Vương Hạo Thần mặc dù không hiểu chuyện gì, bất quá vẫn là đáp ứng.

Hắn đối với Hình Giới, Bạch Linh, Trương Liêu nói mấy câu, sau đó liền cùng Tống Nhất Phàm hướng Lôi Ngục Phong chạy tới.

Lôi Ngục Phong thực lực tại trong lục phong chỉ có thể tính là trung hạ, dường cũng chỉ mạnh hơn Minh Thiên Phong, đối mặt với tứ phong còn lại không có bao nhiêu ưu thế.

Bất quá Lôi Ngục Phong là nơi mà thái thượng trưởng lão Lữ Thuần Quân tu luyện khi còn là một đệ tử.

Không nhiều người biết Lữ Thuần Quân bế quan ở đâu, thế nhưng phần lớn đều có thể đoán được vị trí hẳn là ở Lôi Ngục Phong.

Lôi Ngục Phong cảnh vật rất đơn sơ, so với Minh Thiên Phong quả thực là một trời một vực, Tống Nhất Phàm dẫn Vương Hạo Thần đi tới chỗ mà Nhạc Thi Dao đã nói với hắn, trên đường cũng không gặp phải Lôi Ngục Phong đệ tử.

Khi hai người đi đến nơi, Nhạc Thi Dao cũng không có ở đó, ngược lại có một nam tử trẻ tuổi đang đứng đó, bộ dạng dường như là đang chờ họ.

Nam tử kia niên kỷ còn rất trẻ, đoán chừng so với Vương Hạo Thần tương tự hoặc là lớn hơn 1, 2 tuổi, toàn thân vận một bộ y phục màu xanh lục, dung mạo tuấn tú ôn nhã, lưng đeo một thanh bảo kiếm, tựa như một vị thiếu niên kiếm tông.

Thanh y nam tử thấy hai người xuất hiện, liền tiến tới đối với hai người lịch thiệp chắp tay nói:

- Tại hạ Tư Mộ Liêm, đợi hai vị đã lâu!

Vương Hạo Thần và Tống Nhất Phàm hoàn lễ, Tống Nhất Phàm tiến lên nói với Tư Mộ Liêm mấy câu, trước tiên làm rõ tình hình.

Vương Hạo Thần ở một bên đánh giá nam tử mới gặp, trong lòng không khỏi kinh ngạc.

Tư Mộ Liêm niên kỷ còn rất trẻ, nhưng Vương Hạo Thần lại nhìn không thấu tu vi của hắn, người này tựa như tiềm long tại uyên, thâm tàng bất lộ, theo cảm nhận của Vương Hạo Thần, Tư Mộ Liêm tu vi có lẽ chưa bằng Tống Nhất Phàm, nhưng cũng không thua kém quá nhiều, ở độ tuổi này của hắn mà đã có thể có được thực lực như vậy, tại Thiên Sinh Môn chắc chắn là thiên tài hàng đầu.

Thiên Sinh Môn không hổ là Đông Hoa hoàng triều ngũ đại tông môn một trong, thiên tài yêu nghiệt tầng tầng lớp lớp, lão hổ tuy bệnh vẫn còn năng lực không giống bình thường.

Tống Nhất Phàm trò chuyện với Tư Mộ Liêm một lúc, sau đó quay lại nói với Vương Hạo Thần:

- Tiểu sư đệ, sư nương chỉ để cho một mình đệ đến gặp nàng, Tư Mộ huynh sẽ dẫn đệ đến chỗ nàng! Ta quay về trước!

Vương Hạo Thần gật đầu, nói:

- Đa ta đại sư huynh! Sau khi ta về chúng ta lại tiếp tục nói chuyện!

- Ha ha! Được rồi, đệ mau đi đi, đừng để sư nương đợi lâu!

Tống Nhất Phàm cười nói một tiếng, sau đó liền rời đi, để lại Vương Hạo Thần với Tư Mộ Liêm.

- Sư đệ! Mời đi theo ta!

Tư Mộ Liêm tuy rằng tu vi cao hơn Vương Hạo Thần nhiều, thế nhưng thái đội thì rất khiêm tốn, một mặt mỉm cười ôn hoà nhìn người sau nói.

- Làm phiền Tư Mộ sư huynh!

Vương Hạo Thần chắp tay nói.

Tư Mộ Liêm dẫn Vương Hạo Thần đi đến phía sau núi, hai người hao tốn một ít thời gian, cuối cùng, một toà cung điện cỗ lão chậm rãi hiện ra trước mắt hai người.

Vương Hạo Thần trong mắt lộ ra vẻ nghi hoặc, hắn chưa bao giờ nghe nói Thiên Sinh Môn có một địa phương như vậy.

- Đây là một trong những chỗ trọng địa của Thiên Sinh Môn, Thanh Thiên Điện! Sư đệ ngươi rất may mắn, tại Thiên Sinh Môn không có bao nhiêu người biết Thanh Thiên Điện tồn tại, càng có rất ít người được đặt chân đến nơi này!

Tư Mộ Liêm ở một bên lên tiếng nói.
Vương Hạo Thần chú ý phía trước Thanh Thiên Điện, có hai lão nhân già nua đang quét sân.

Để cho hắn kinh ngạc chính là, hai lão nhân nhìn qua tựa như sắp bước chân vào quan tài này, không ngờ lại có tu vi sâu không lường được, loại cảm giác này, vậy mà giống như cảm giác lúc hắn đối mặt với Tiêu Hàn Dư sư phụ hắn.

Chẳng lẽ nói, hai lão nhân kia đều là Vũ Hoàng cường giả?

- Bái kiến nhị lão!

Tư Mộ Liêm trước tiên cung kính hành lễ, Vương Hạo Thần cũng làm theo.

- Tiểu Liêm về rồi sao? Mau vào đi, chủ nhân đang đợi các ngươi ở bên trong!

Trương lão cười nói.

Tư Mộ Liêm gật đầu, lại dẫn Vương Hạo Thần đẩy cửa đi vào bên trong.

Đợi hai người bọn hắn đi rồi, Manh lão mới dừng lại động tác trong tay, cất giọng khàn khàn nói:

- Ngươi thấy thế nào?

Trương lão nói:

- Không bằng ngươi nói trước?

Manh lão trầm ngâm một chút, lại nói:

- Tiểu tử kia là võ thể song tu, xem như rất hiếm gặp, bất quá tu vi thì quá thấp!

Trương lão khẽ cười, nói:

- Vậy chứng tỏ là ngươi chưa nhìn kỹ!

Manh lão hừ một tiếng, nói:

- Ngươi còn nhìn thấy gì ở hắn?

Trương lão trừng mắt nhìn hắn, rất là khiêu khích nói:

- Ngươi đoán! Manh lão chán nản, tên này lúc nào cũng như vậy, căn bản không hỏi được gì từ miệng hắn.

……….

Vương Hạo Thần cùng Tư Mộ Liêm đi vào bên trong Thanh Thiên Điện, ở bên trong, đã có hai người đang ngồi chờ bọn họ.

Một người trong đó là một nam tử trẻ tuổi tuấn dật như trích tiên, tiên phong đạo cốt, nhưng đôi mắt lại nhuốm màu tang thương của năm tháng.

Một người khác thì là một nữ tử xinh đẹp tuyệt trần, tựa như lăng ba tiên tử, nàng đẹp đến kinh tâm động phách, cả không gian của căn phòng đẹp rực rỡ hẳn lên vì nàng.

Vương Hạo Thần nhìn giai nhân tuyệt sắc kia, cánh tay không nhịn được mà khẽ run rẩy một chút, nếu như không phải có người khác ở nơi này hắn quả thực muốn đi tới ôm nàng vào lòng.

- Đệ tử Tư Mộ Liêm bái kiến sư tôn và Nhạc trưởng lão!

Tư Mộ Liêm cung kính nói.

Lữ Thuần Quân khẽ gật đầu, đưa mắt nhìn Vương Hạo Thần.

Đối mặt với ánh mắt của Lữ Thuần Quân, Vương Hạo Thần cảm giác như mình không có gì có thể che dấu, loại cảm giác này, hắn mới là lần đầu tiên gặp phải, trong lòng không khỏi kinh hãi vì thực lực của nam tử trẻ tuổi kia.

Ngay cả Tiêu Hàn Dư cũng không cho hắn loại cảm giác này, người kia đến cùng phải cường đại đến mức nào?

Nếu như trước đó gặp được Trương Manh nhị lão, hai người họ cho Vương Hạo Thần một loại cảm giác như đang đối mặt với đại dương, thì nam tử trẻ tuổi kia lại cho hắn cảm giác như đang đối mặt với cả bầu trời.

Vương Hạo Thần trong lòng đối thân phận của người này có một chút suy đoán, nhưng lại không dám khẳng định.

- Thi Dao! Đây là tiểu đồ đệ của ngươi sao?

Lữ Thuần Quân dời đi ánh mắt của mình, nhìn Nhạc Thi Dao nói.

- Chính là hắn!

Nhạc Thi Dao gật đầu, đôi mắt đẹp hơi nhìn Vương Hạo Thần một chút, sau đó lại nói:

- Người thấy hắn thế nào?

Lữ Thuần Quân hơi trầm ngâm, ánh mắt thâm thuý như biển cả, khiến người khác không nhìn ra được hắn đang nghĩ gì, nói:

- Tiểu Liêm, ngươi áp chế cảnh giới, cùng tiểu tử kia đánh một trận!

Vương Hạo Thần và Tư Mộ Liêm đồng thời ngẩn người, đây là có chuyện gì, sao hai vị đại nhân này bỗng nhiên lại muốn xem hai cái tiểu bối như bọn họ giao đấu?

- Vâng thưa sư tôn!

Tư Mộ Liêm dù bất ngờ, nhưng không làm trái lời Lữ Thuần Quân, ngay lập tức đem tu vi áp chế đến Thất Tinh Vũ Sĩ cảnh giới, sau đó nhìn Vương Hạo Thần ôm quyền nói:

- Sư đệ, mời ra tay trước!

Vương Hạo Thần cười khổ, đưa mắt nhìn Nhạc Thi Dao thăm hỏi ý kiến, thấy nàng gật đầu mới nói:

- Chúng ta ở ngay trong này luận bàn?

- Không cần lo lắng, các ngươi chiến đấu còn không đủ tổn thương được toà Thanh Thiên Điện này!

Lữ Thuần Quân cười nói.

Vương Hạo Thần nghe vậy liền không còn lo nghĩ, biết rõ không chiến không được, trên thân cũng bộc phát ra khí thế kinh người, đối mặt với Tư Mộ Liêm, nói:

- Sư huynh, mạo phạm rồi!

Chương 182: Vương hạo thần đấu tư mộ liêm

Vương Hạo Thần xuất thủ trước, Tư Mộ Liêm tu vi nguyên bản mạnh hơn Vương Hạo Thần rất nhiều, lúc này tuy rằng đã áp chế tu vi nhưng vẫn có được lợi thế lớn, hắn ra tay trước cũng không thất lễ.

Vương Hạo Thần vận dụng Cửu Dương Phần Thiên Chưởng, hai tay bốc lên từng luồng hoả kình nóng bỏng, song chưởng đẩy ra, một lần vận dụng Đệ Nhị Dương lực lượng.

Liệt Hoả Phách Không!

Tư Mộ Liêm thần sắc như thường, lấy chỉ thay kiếm, ngay lập tức, có vô số đạo kiếm khí sắc nhọn từ trên đầu ngón tay của hắn bắn ra, hướng Vương Hạo Thần lao tới.

Vương Hạo Thần không nhìn kiếm khí đang lao tới, vận sáu thành công lực, hoả kình hùng hậu tạo thành một lớp phòng vệ bên ngoài, đem kiếm khí của Tư Mộ Liêm toàn bộ đốt cháy.

- Khá lắm!

Tư Mộ Liêm vung lên hai ngón tay cái, tựa như hai thanh bảo kiếm cùng Vương Hạo Thần song chưởng cùng một chỗ đụng vào nhau.

Vương Hạo Thần cảm thấy chưởng lực như bị kiếm khí xuyên thủng, lông mày hơi cau lại, tung người nhảy lên cao, thi triển ra một thức mạnh hơn trong Cửu Dương Phần Thiên Chưởng, Phần Viêm Cái Đỉnh.

Chưởng lực mạnh mẽ như thái sơn áp đỉnh, hoả kình nóng bỏng bức nhân.

Tư Mộ Liêm vẫn như cũ vung lên hai ngón tay cái, chỉ là lần này kiếm khí càng thêm ác liệt, đẩy lùi Vương Hạo Thần thế công.

- Tiểu tử, nếu như không lấy chân tài thực học ra, cũng đừng mong thắng được Tiểu Liêm!

Ở bên kia, Lữ Thuần Quân trầm giọng nói.

Thực ra không cần hắn phải nói, Vương Hạo Thần cũng biết Tư Mộ Liêm thực lực sâu không thấy đáy, chính mình nếu là không xuất ra một chút bản lãnh, muốn thắng đối phương cũng không dễ.

Vương Hạo Thần lật tay một cái, Diệu Nhật Kiếm xuất hiện trong tay, đồng thời, có một cỗ sắc bén đến cực điểm kiếm ý từ trong thể nội của hắn phun trào mà ra.

- Kiếm ý! Tiểu Thần Thần vậy mà đã bước Kiếm Ý cảnh giới!

Nhạc Thi Dao vô cùng kinh ngạc, nàng nhớ rõ, Vương Hạo Thần mới là từ hơn nửa năm trước mới bắt đầu luyện kiếm, vậy mà lại có thể đạt tới cảnh giới Kiếm Ý mà rất nhiều kiếm tu cả đời đều không thể chạm tới.

Kỳ tài! Kiếm đạo kỳ tài!

Lữ Thuần Quân chăm chú nhìn Vương Hạo Thần một chút, khẽ lắc đầu cười cười nói:

- Tiểu tử này, vẫn còn giấu nghề a!

Tư Mộ Liêm cũng là kiếm tu, đương nhiên có thể nhận ra kiếm ý trên người Vương Hạo Thần, ánh mắt rốt cuộc hiện ra một tia ngưng trọng cùng kinh ngạc, bởi vì hắn có chút không nghĩ tới, ở Thiên Sinh Môn vậy mà còn có một người có thể tại Vũ Sĩ cảnh ngộ ra kiếm ý.

- Không ngờ sư đệ cũng là một vị kiếm tu!

Tư Mộ Liêm khẽ cười, trên thân cũng có một cỗ kiếm ý bạo phát đi ra, không chút nào thua kém Vương Hạo Thần.

Vương Hạo Thần không có kinh ngạc, Tư Mộ Liêm trước đó chỉ dùng ngón tay liền có thể cản được Cửu Dương Phần Thiên Chưởng của hắn, nếu như đối phương kiếm đạo tạo nghệ không đạt tới Kiếm Ý cảnh giới đó mới là quái sự.

Chỉ là không biết, Tư Mộ Liêm kiếm đạo cảnh giới đã cao đến mức nào.

- Sư đệ! Cẩn thận!

Tư Mộ Liêm khẽ nói một tiếng, ngay sau đó, hắn rút ra trường kiếm đang đeo sau lưng, cả người khí chất lập tức thay đổi, trở nên bén nhọn như một thanh bảo kiếm.

- Nhật Nguyệt Kiếm Điển – Càn Dương Diệu Thế!

Tư Mộ Liêm tay cầm trường kiếm bổ ra một kiếm, kiếm khí như hoá thành một vầng thái dương chói mắt, đánh về phía Vương Hạo Thần.

- Thiên Long Kiếm Quyết – Thiên Long Hàng Thế!
Vương Hạo Thần lập tức dùng kiếm đáp trả, kiếm khí ngưng tụ ra một đạo thần long hư ảnh, cùng Tư Mộ Liêm chính diện đối kháng.

Kiếm khí tan rã, hai người đồng thời hướng về phía sau lui lại mấy bước.

- Nhật Nguyệt Kiếm Điển – Nguyệt Thiên Vẫn!

Tư Mộ Liêm thi triển ra một kiếm mạnh hơn trong Nhật Nguyệt Kiếm Điển, kiếm khí như hải dương như muốn đem Vương Hạo Thần nhấn chìm.

Kiếm chưa đến nơi, da thịt đã đau rát.

- Thiên Long Kiếm Quyết – Thiên Long Kim Kiều!

Vương Hạo Thần trong tay Diệu Nhật Kiếm toả ra chói mắt kim quang, kiếm khí hoá thành kim long hư ảnh khổng lồ, long thân chồng điệp uốn lượng, tạo thành một bức tường chắn trước mặt Vương Hạo Thần.

Hai người chiêu kiếm lần nữa đối đầu, kết quả vẫn là hoà, không bên nào chiếm được tiện nghi.

Vương Hạo Thần trên người có trên dưới mười đạo vết kiếm, tuy rằng không thể xé rách da thịt nhưng lại hằn sâu ở bên trên.

Bất quá cường độ nhục thân của hắn đạt đến mức độ tương đối kinh người, năng lực chữa trị rất cao, những vết kiếm trên da thịt rất nhanh liền tự động biến mất.

Vương Hạo Thần lập tức phản công, muốn chiếm lại tiên cơ, dù sao bị động chịu đòn không phải phong cách của hắn.

Vương Hạo Thần vận dụng Ngự Phong Lưu Ảnh Bộ, thân pháp cực nhanh, thoắt cái đã lao tới trước mặt Tư Mộ Liêm.

- Kinh Thần Thối – Nhất Tướng Công Thành Vạn Cốt Khô!

Vương Hạo Thần một thối như đạn pháo bắn ra, không có bất cứ hoa mỹ nào, chỉ lấy uy lực kinh hãi thế tục đánh tới.

Một thối vừa ra, vạn nhân đồ!

Tư Mộ Liêm sắc mặt thoáng thay đổi, vội vàng đưa kiếm lên đỡ.

Chỉ nghe “ bành “ một tiếng, một cước của Vương Hạo Thần bị Tư Mộ Liêm dùng kiếm cản lại, thế nhưng người sau cũng bị cước lực chấn cho lui về phía sau không ngừng, khí huyết quay cuồng.
Tư Mộ Liêm trong lòng kinh ngạc, hắn trước nay ở trong cùng cảnh giới hầu như chưa từng gặp đối thủ, lúc này áp chế tu vi, vốn tưởng rằng Vương Hạo Thần không thể ở trong tay mình chịu được mấy chiêu, không ngờ bản thân ngược lại lại bị ép xuống hạ phong.

Vương Hạo Thần trong lòng kỳ thực cũng rất kinh ngạc, hắn chiến lực có thể nói là cùng cảnh vô địch, trước đây Đồng Thanh Cương cũng là dựa vào tu vi cao hơn hắn ba cái tiểu cảnh giới và nhục thân mạnh hơn hắn mới miễn cưỡng đánh ngang tay với hắn, lúc này Tư Mộ Liêm lại có thể lấy tu vi ngang ngửa đấu với hắn chỉ hơi rơi xuống hạ phong, chứng tỏ đối phương cùng là cường giả trong cùng cảnh giới khó có địch thủ.

Mặc dù nói, hắn còn không có xuất thủ toàn lực, nhưng hắn cũng không cho rằng Tư Mộ Liêm đã tận lực mà chiến.

- Hiếm có gặp được đối thủ, hôm nay phải chiến cho thống khoái!

Vương Hạo Thần hai mắt bốc lên chiến ý, hai chân lần nữa dẫm lên Ngự Phong Lưu Ảnh Bộ, tốc độ so với trước đó còn nhanh hơn, tựa như một cơn gió.

Tư Mộ Liêm đồng tử hơi co lại, loại tốc độ này, hắn... không theo kịp.

- Tuyệt Ảnh kiếm pháp – Xuyên Hầu Thức!

Vương Hạo Thần một kiếm nhanh như chớp đâm ra, đích đến là Tư Mộ Liêm yết hầu.

Tư Mộ Liêm vội vàng lui về phía sau, vung kiếm gạt đi.

Vương Hạo Thần công kích không thành, liền đổi sang phương vị khác, dùng Tuyệt Ảnh kiếm pháp đánh cho đối phương không kịp trở thành, kiếm sau nhanh hơn kiếm trước, liên miên bất tuyệt.

Tư Mộ Liêm không cách nào theo kịp tốc độ của Vương Hạo Thần, chỉ có thể bị động phòng ngự, mỗi lần trường kiếm của hai bên va chạm, cánh tay của hắn bị chấn đến tê dại, lại qua hơn chục kiếm, tay phải hoàn toàn mất hết cảm giác, Tư Mộ Liêm đành phải dùng tay trái xử kiếm, chật vật chống đỡ.

Vương Hạo Thần kiếm không chỉ nhanh, mà còn mạnh, bởi vì hắn ngoài tự thân nguyên khí, còn có nhục thân lực lượng gia trì, cái này đã đủ để hắn đứng vào thế bất bại.

Tư Mộ Liêm càng đánh càng thấy không ổn, tiếp tục như vậy, hắn bại là chắc, vì thế không thể tiếp giấu nghề nữa.

Bỗng nhiên, trên người Tư Mộ Liêm cỗ kiếm ý kia, trở nên cường đại hơn gấp bội, Tư Mộ Liêm xuất kiếm, đem Vương Hạo Thần bức lui.

Lưỡng Trọng Kiếm Ý cảnh giới!

Vương Hạo Thần lắc lư cổ tay hơi tê dại của mình, đúng như dự đoán của hắn, Tư Mộ Liêm trước đó còn chưa có dốc toàn lực.

- Thái trưởng lão, Tư Mộ Liêm hắn là bước vào Vũ Sư mới đem kiếm đạo cảnh giới tăng đến Lưỡng Trọng Kiếm Ý sao?

Nhạc Thi Dao tò mò nhìn Lữ Thuần Quân hỏi.

- Hắn ở Bát Tinh Vũ Sĩ đã sớm đạt tới rồi!

Lữ Thuần Quân lắc đầu nói.

- Thiên phú của hắn, xem ra không kém gì Cổ Kiếm Trai vị kia Thiên Hồng Kiếm Vương!

Nhạc Thi Dao khẽ cười nói.

- Xác thực mà nói, là Tiết Cảnh Hoằng không bằng hắn!

Lữ Thuần Quân dừng lại một chút, nói tiếp:

- Đương nhiên, hắn vẫn không thể so với ngươi!

Nhạc Thi Dao im lặng, nhất định phải lấy nàng so sánh sao?

Tiết Cảnh Hoằng là tại Cửu Tinh Vũ Sĩ đỉnh phong mới miễn cưỡng đạt tới Lưỡng Trọng Kiếm Ý cảnh giới, hơn nữa còn là dựa vào ngoại lực, đồng thời có Cổ Kiếm Trai kiếm đạo tiền bối ở bên cạnh liên tục chỉ điểm tu luyện, không giống Tư Mộ Liêm tuyệt đại bộ phận thời gian đều là tự mình khắc khổ tu luyện.

Chương 183: Dốc toàn lực

- Thanh Dương Kiếm Pháp – Thanh Quang Vạn Trượng!

Tư Mộ Liêm hai tay cầm kiếm, cuồn cuộn kiếm khí như thuỷ triều dâng lên, chém về phía Vương Hạo Thần.

Một kiếm vừa ra, thanh quang chói mắt liền bao trùm một mảnh không gian, thanh thế một kiếm càng thêm mạnh mẽ.

Xuất ra Lưỡng Trọng Kiếm Ý cảnh giới, Tư Mộ Liêm một kiếm này quả thật mạnh hơn trước đó không chỉ gấp đôi.

Vương Hạo Thần trong mắt không có kinh hoảng, không ai biết rằng, vừa rồi chiến đấu, hắn chỉ mới sử dụng 5, 6 thành chiến lực mà thôi, chủ yếu là vì nhục thân lực lượng hắn vận dụng chưa đến ba thành.

- Hàn Băng Thần Quyền – Băng Phách Toàn Phong!

Vương Hạo Thần vận dụng sáu thành nhục thân lực lượng kết hợp với thể nội nguyên khí đánh ra Hàn Băng Thần Quyền.

Một quyền toát ra hàn khí lạnh thấu xương, va chạm với trường kiếm của Tư Mộ Liêm.

Tư Mộ Liêm ánh mắt lập tức hoảng sợ, tên kia đang làm cái gì, hắn vậy mà dám lấy tay đỡ kiếm sao?

Tư Mộ Liêm muốn thu kiếm lại, thế nhưng đã không còn kịp nữa.

Nhạc Thi Dao ở bên nhìn thấy cảnh này cũng kinh hãi, nàng đang muốn ra tay ngăn cản thì Lữ Thuần Quân đã lên tiếng:

- Tiểu tử kia là võ thể song tu! Nhị phẩm huyền khí còn không đủ đả thương hắn!

Võ thể song tu? Mới chỉ nửa năm không gặp mà thôi, không hiểu sao Nhạc Thi Dao có cảm giác tiểu đồ đệ mà nàng luôn yêu quý đã khác trước quá nhiều.

Quả nhiên, khi trường kiếm chém vào đầu quyền của Vương Hạo Thần, Tư Mộ Liêm liền cảm nhận được có một cỗ lực lượng cường đại chấn vào tay cầm kiếm, khiến tay của hắn lập tức tê dại, cả người bị đẩy lui về phía sau mấy bước, trường kiếm suýt chút nữa rơi xuống đất.

- Ngươi không cần lo lắng cho tiểu tử kia như vậy, hắn còn không có dùng hết sức!

Lữ Thuần Quân nhìn Nhạc Thi Dao bộ dạng giống như đang ngồi trên đống lửa, cười ẩn ý nói.

Nhạc Thi Dao khẽ gật đầu, sau đó nàng lại cảm thấy ngữ khí của Lữ Thuần Quân có chút gì đó kỳ lạ, sắc mặt hơi đỏ lên, nhưng không phản bác.

Có điều, đối mặt với Tư Mộ Liêm người có Lưỡng Trọng Kiếm Ý cảnh giới, Vương Hạo Thần thực sự còn có chỗ giữ lại? Chiến lực hắn làm sao lại mạnh đến mức như vậy?

- Sư đệ trước đó còn không có dùng toàn lực?

Tư Mộ Liêm đè xuống cảm giác tê dại nơi cánh tay, có chút khó có thể tin nhìn Vương Hạo Thần.

Tư Mộ Liêm hắn tu vi Vũ Sư áp chế cảnh giới đến Thất Tinh Vũ Sĩ vậy mà đánh với đối phương vẫn ở thế hạ phong, trước đó hắn không có nghiêm túc chiến đấu thì không nói, lúc này ngay cả Lưỡng Trọng Kiếm Ý cảnh giới cũng đã dùng đến rồi, thế nhưng đối phương vẫn có thể ép hắn một đầu, vậy chứng tỏ Vương Hạo Thần trước đó cũng không có dùng toàn lực.

Vương Hạo Thần chỉ cười không đáp, xem như không phủ nhận.

Tư Mộ Liêm cười khổ, hắn đã từng nghe nói, Minh Thiên Phong xưa nay không có đệ tử nào nổi bật, thế nhưng lúc này hắn không thể không hoài nghi tính xác thực của chuyện này.

- Tư Mộ sư huynh, chúng ta lại tới!

Vương Hạo Thần chân dẫm Ngự Phong Lưu Ảnh Bộ, hoá thành vô số đạo tàn ảnh.

- Kinh Thần Thối – Thiên Quân Vạn Mã Kinh Thiên Hạ!Chỉ trong chớp mắt, Vương Hạo Thần đã đá ra vô số đường cước, thế cước bá đạo kinh người, liên miên bất tuyệt, đem Tư Mộ Liêm đường lui đều phong toả, không chỗ tránh né.

Tư Mộ Liêm đương nhiên không ngồi im chịu trận, hắn đối với thực lực của mình cũng có lòng tin rất lớn, cho dù đối phương có mạnh đến mức nào, hắn vẫn có năng lực phản kháng.

- Thiểm Điện Kiếm Quyết – Tiệp Nhược Tật Lôi!

Tư Mộ Liêm chân đạp một loại bộ pháp huyền diệu, thân hình như một tia chớp nhanh đến không nhìn rõ, vậy mà miễn cưỡng theo kịp tốc độ của Vương Hạo Thần, huy động trường kiếm cùng lúc ngăn cản thế công của người sau.

Vương Hạo Thần lập tức biến chiêu, vận chuyển Vạn Đạo Thông Thiên Quyết, kình cũ chưa hết kình mới lại đến, lại đá ra một thối như sấm sét.

- Kinh Thần Thối – Cô Tinh Vấn Thế Diệt Thương Sinh!

Một thối nhanh nhất trong cửu thức Kinh Thần Thối, uy thế trong phút chốc còn hơn cả Thiên Quân Vạn Mã Kinh Thiên Hạ, tốc độ nhanh đến nỗi Tư Mộ Liêm không cách nào bắt kịp, nhanh chóng phá an tầng phòng thủ của hắn.

Tư Mộ Liêm căn bản không kịp phản ứng, chỉ thấy trước ngực nhói lên, bị cước của Vương Hạo Thần đá bay ra ngoài.

May mắn hai người chỉ là luận bàn, Vương Hạo Thần sớm đã thu lại phần lớn cước lực, nếu không Tư Mộ Liêm chắc chắn đã trọng thương không nhẹ.

- Thối pháp không chỉ nhanh lại còn cực mạnh, cùng cảnh giới, Tiểu Liêm muốn ứng phó thối chiêu của tiểu tử này thực sự rất khó khăn!

Lữ Thuần Quân cười nói.

Nhạc Thi Dao trong lòng lại đang rất nghi hoặc, nàng biết rõ trước khi Vương Hạo Thần hạ sơn võ học còn rất thô thiển, thế nhưng chỉ qua nửa năm, hắn không chỉ có một thân đầy tuyệt kỹ mà bất kể là quyền đạo, chưởng đạo, kiếm đạo hay thối đạo đều có được thành tựu nhất định, hơn nữa tất cả võ kỹ mà hắn sử dụng đều không phải là của Thiên Sinh Môn.

Xem ra nửa năm qua tiểu đồ đệ nàng đã gặp được không ít kỳ ngộ.

- Thái trưởng lão, người đừng nói với ta, đây là toàn bộ thực lực của Tư Mộ Liêm đi a?

Nhạc Thi Dao chăm chú nhìn Lữ Thuần Quân nói. Nàng tự nhiên không tin, Tư Mộ Liêm thực lực chỉ có như vậy.

Phải biết, Tư Mộ Liêm là đệ tử duy nhất của Lữ Thuần Quân trong trăm năm qua, tuy rằng chỉ là ký danh đệ tử, thế nhưng ở cùng cảnh giới hắn tuyệt đối không kém bất cứ ai trên Thiên Sinh Môn Võ Bảng Thập Tú.

Nếu như không phải Tư Mộ Liêm chỉ mới được Lữ Thuần Quân thu nhận trong vòng mấy tháng gần đầu, thời gian tu luyện còn rất ngắn, Tư Mộ Liêm nói không chừng đã có thể đi tranh một chuyến Võ Bảng xếp hạng.

- Tiểu Liêm đúng là còn một ít lá bài tẩy, bất quá đối mặt với tiểu tử kia ta e là không có bao nhiêu chỗ dùng!

Lữ Thuần Quân lắc đầu nói.

Nhạc Thi Dao hơi sửng sờ, đến nàng cũng không đánh giá Vương Hạo Thần cao đến mức như vậy, chẳng lẽ hắn chiến lực thực sự đã đạt tới trình độ vô địch cùng cảnh giới?

Tư Mộ Liêm đúng là vẫn chưa bị đánh bại, tuy lúc này hắn bộ dáng có chút chật vật, thế nhưng chiến lực thì không bị ảnh hưởng nhiều.

- Trước đây ta cứ nghĩ ngoài mấy kẻ trên Võ Bảng kia ra thì cùng cảnh giới không ai có thể thắng được ta! Bất quá xem ra ta trước kia đúng là ếch ngồi đáy giếng!

Tư Mộ Liêm sắc mặt có chút phức tạp, hít sâu một hơi, tiếp đó, hắn muốn dùng toàn lực mà chiến, bởi vì nếu không như vậy, trận chiến này hắn căn bản không cách nào thắng được.

Trên người hắn cỗ kiếm ý, lần nữa trở nên cường đại gấp bội.

Đến lúc này, Vương Hạo Thần trong mắt cũng hiện lên một tia ngưng trọng, bởi vì hắn phát hiện Tư Mộ Liêm kiếm đạo cảnh giới vậy mà cũng đạt tới Tam Trọng Kiếm Ý, hơn nữa so với hắn còn mạnh hơn, dường như là Tam Trọng Kiếm Ý đỉnh phong cảnh giới, chỉ kém một chút liền có thể bước vào cảnh giới Tứ Trọng.

Nguyên lai, đây mới là toàn bộ chiến lực của Tư Mộ Liêm, xác thực mà nói, chỉ dựa vào kiếm đạo tạo nghệ, tại cùng cảnh giới hắn căn bản không cần sợ bất cứ người nào.

- Sư đệ! Chúng ta lại đến chiến một trận thống khoái!

Tư Mộ Liêm trong mắt bốc lên chiến ý, tay dẫn theo trường kiếm hướng Vương Hạo Thần lao tới, một kiếm nối tiếp một kiếm bổ đi ra.

Mỗi kiếm đều rất đơn giản, thế nhưng bởi vì có Tam Trọng Kiếm Ý gia trì, uy lực so với trước chỉ mạnh không yếu, vô cùng sắc bén.

Vương Hạo Thần cảm nhận làn da của mình bị kiếm khí của Tư Mộ Liêm cắt vào có chút đau rát, Tam Trọng Kiếm Ý quả nhiên lợi hại.

Thế nhưng hắn cũng muốn biết, lấy cường độ nhục thân của hắn hiện tại có thể chịu được công kích của Tam Trọng Kiếm Ý hay không.

Lại nói, hắn vẫn cảm thấy, cho dù Tư Mộ Liêm đã dốc toàn lực cũng không đủ để khiến hắn phải đem kiếm đạo cảnh giới tăng lên Lưỡng Trọng hay Tam Trọng Kiếm Ý để đối phó.

- Hàn Băng Thần Quyền – Vũ Khúc Băng Tinh!

Vương Hạo Thần trên tay lại bốc lên một trận hàn khí lạnh như băng, tay trái dùng quyền không ngừng đánh ra, cùng Tư Mộ Liêm đối cứng.

Hàn khí dày đặc như muốn đông cứng thiên địa.

Lúc này cho dù là Lữ Thuần Quân ở bên ngoài quan chiến đều có chút kinh ngạc, hắn không nghĩ tới, Vương Hạo Thần vậy mà to gan đến mức lại dám lấy nhục thân đôi công với Tư Mộ Liêm đã xuất ra Tam Trọng Kiếm Ý.

Phải biết, với Tam Trọng Kiếm Ý, đừng nói trong tay Tư Mộ Liêm là một thanh bảo kiếm, cho dù chỉ là một thanh kiếm gỗ, hắn đều có thể đem một cái Thất Tinh Vũ Sĩ chém làm hai nửa.

Chương 184: Vượt cảnh giới khiêu chiến

Vương Hạo Thần và Tư Mộ Liêm tái chiến, quyền cùng kiếm không ngừng va chạm, trong nháy măt đã giao thủ hơn chục chiêu.

Hai người đánh đến khi kiệt lực, không thể không lui lại để hồi khí.

Vương Hạo Thần trên cánh tay đã có hơn chục đạo kiếm thương, da thịt đều bị cắt phá, máu tươi chảy ra ướt dẫm tay áo, may mắn thương thế không tính rất nặng, dựa vào năng lực trị thương của hắn chỉ cần một chút thời gian liền có thể để cho miệng vết thương khép lại.

Rõ ràng, Tư Mộ Liêm vận dụng Tam Trọng Kiếm Ý, kiếm chiêu liền sắc bén nguy hiểm hơn gấp bội, cho dù là lấy cường độ nhục thân của Vương Hạo Thần hiện tại cũng không thể hoàn toàn ngăn cản.

- Thú vị!

Vương Hạo Thần không để ý trên vết thương trên tay, lần nữa xông lên, lại thương tích này căn bản không đủ để khiến hắn phân tâm.

- Thiên Long Kiếm Quyết – Thiên Long Vấn Tâm!

Vương Hạo Thần đâm ra một kiếm, kiếm khí như hồng hoá thành một đầu kim sắc thần long hư ảnh vô cùng hùng vĩ, giương nanh múa vuốt hướng Tư Mộ Liêm lao tới.

- Thanh Quang Kiếm Quyết – Thanh Quang Giáng Ma!

Tư Mộ Liêm đương nhiên sẽ không e ngại, trường kiếm trong tay có thanh quang loé lên, một đạo thanh sắc thần quang nương theo thế kiếm bổ đi ra.

Kiếm chiêu va chạm, thế nhưng để cho Tư Mộ Liêm kinh ngạc là, chính mình cũng không chiếm được thượng phong, chẳng qua chỉ là thế hoà.

Phải biết, hắn đã vận dụng đến Tam Trọng Kiếm Ý gia trì, theo lý mà nói phải mạnh hơn nhiều so với Vương Hạo Thần chỉ có Nhất Trọng Kiếm Ý mới đúng.

Tư Mộ Liêm không biết, Vương Hạo Thần vừa rồi đã dùng đến 7 thành nhục thân lực lượng để bù đắp cho kiếm đạo cảnh giới không kịp đối phương.

Vương Hạo Thần khẽ mỉm cười, đúng như hắn nghĩ, khoảng cách kiếm đạo cảnh giới không phải là không thể bù đắp.

Vương Hạo Thần không có trì hoãn, chân dẫm Ngự Phong Lưu Ảnh Bộ lao về phía Tư Mộ Liêm, sau lưng xuất hiện ba khoả mặt trời nhỏ đỏ rực thiêu đốt, đem thể nội nguyên khí rót vào cánh tay, một chưởng nối tiếp một chưởng đánh ra, tựa như mãn thiên hoa vũ.

- Cửu Dương Phần Thiên Chưởng – Bách Hoả Liễu Loạn!

Cửu Dương Phần Thiên Chưởng cảnh giới đệ tam dương phối hợp với Nhất Trọng Chưởng Ý, hoả kình hùng hậu như biển lửa, so ra còn mạnh hơn rất nhiều so với Thiên Long Kiếm Quyết phối hợp với Nhất Trọng Kiếm Ý gia trì.

Chưởng còn chưa đến, Tư Mộ Liêm đã cảm thấy từng luồng nhiệt khí phả vào người.

- Thiểm Điện Kiếm Quyết – Lôi Điện Giao Gia!

Tư Mộ Liêm thi triển ra có ưu thế về tốc độ Thiểm Điện Kiếm Quyết, cả người như hoá thành những tia chớp trên không trung, trường kiếm trong tay liên tục đâm ra ngạnh kháng Vương Hạo Thần chưởng pháp.

- Chưởng pháp chí dương chí cương thật lợi hại! Bất quá tiểu tử này lá gan cũng không nhỏ a, vậy mà dám để cho thể nội dương cương chi khí cao hơn người thường gấp mấy chục lần, hắn không sợ dẫn lửa thiêu thân hay sao?

Lữ Thuần Quân ánh mắt hơn người, chỉ nhìn qua một chút liền nhìn rõ ràng vấn đề của Vương Hạo Thần.

- Hắn không phải là kẻ ngốc, sẽ luôn chuẩn bị đường lui cho mình! Ta thấy hắn còn tu luyện một loại chí âm chí hàn quyền pháp, có lẽ mục đích chính là muốn cân bằng thể nội âm dương nhị khí, để chúng tự kiềm chế lẫn nhau!

Nhạc Thi Dao nói, nàng rất tự tin vào tiểu đồ đệ của mình, hắn tuy rằng khởi điểm muộn hơn người thường rất nhiều, thế nhưng dựa vào thiên phú và nghị lực của hắn, nàng tin tưởng hắn có thể làm được những việc mà người thường không thể làm, cũng không dám làm.

Vương Hạo Thần càng chiến càng hăng, hoả kình cuồn cuộn không dứt, càng lúc càng mạnh, khiến cho nhiệt độ xung quanh không ngừng tăng lên.

Tư Mộ Liêm kiếm chiêu vừa tinh diệu vừa cường đại, thanh thế không hề kém cạnh Vương Hạo Thần, vững vàng đem thế công của đối phương ngăn trở xuống.

Tư Mộ Liêm biết thủ lâu tất bại đạo lý, vì thế không có ý định một mực chống đỡ ứng phó, nhanh chóng biến chiêu chuyển sang thế công.

- Nhật Nguyệt Kiếm Điển – Nhật Chiếu Thương Minh!

Đạt nhật hư ảnh được kiếm khí hiển hoá đi ra, một kiếm hạ xuống, uy lực hơn cả những chiêu kiếm trước đó của Tư Mộ Liêm.
- Kinh Thần Thối – Thạch Phá Thiên Kinh Khí Cái Thế!

Vương Hạo Thần điều động thể nội nguyên khí, đá ra một cước bá đạo tuyệt luân, uy thế như vạn tên cùng bắn, tựa hồ có thể phá toái thiên địa.

Thạch Phá Thiên Kinh Khí Cái Thế vô cùng tiêu hao nguyên khí, bất quá uy lực đúng là mạnh hơn sáu thức đầu rất nhiều, cái tên Thạch Phá Thiên Kinh tuyệt đối không phải chỉ là nói suông.

Thối lực vô cùng kinh khủng, lúc va chạm, ngay cả nhị phẩm huyền khí trường kiếm của Tư Mộ Liêm đều bị một cước của Vương Hạo Thần ép cong, sau đó trực tiếp bị chấn bay khỏi tay của hắn.

Bản thân Tư Mộ Liêm chấn lui về phía sau mấy chục bước, cả người huyết khí quay cuồng.

Tư Mộ Liêm khó khăn ổn định lại toàn thân huyết khí, dùng cánh tay tê dại mất hết cảm giác đem nhặt lên trường kiếm.

- Thối chiêu đáng sợ như vậy, nguyên khí tiêu hao chắc chắn cũng rất lớn! Hắn căn bản không thể thi triển liên tục!

Vương Hạo Thần tất nhiên không có khả năng liên tục sử dụng Thạch Phá Thiên Kinh Khí Cái Thế, căn bản quá tiêu hao nguyên khí.

- Xem ra, chỉ có vận dụng 8 thành nhục thân lực lượng mới có thể đánh bại hắn!

Vương Hạo Thần nghĩ thầm, cũng đã hồi khí xong, lại chủ động công đến.

Hai người chiến đấu luôn vô cùng kịch liệt, thế nhưng lần này Tư Mộ Liêm dần dần lâm vào thế, chỉ có thể miễn cưỡng chống đỡ.

Tư Mộ Liêm vô cùng phiền muộn, đối phương kiếm đạo cảnh giới rõ ràng so với hắn phải kém hơn lưỡng trọng, thế nhưng bản thân làm sao vẫn đem không lại người ta?

- Nhục thân của tiểu tử kia đúng là rất khó có được, đoán chừng cho dù là Cửu Tinh Vũ Sĩ công kích hắn cũng có thể ngạnh kháng!

Lữ Thuần Quân đối với Vương Hạo Thần rất có hứng thú, bởi vì có rất ít người tại trong cùng cảnh giới có thể nghiền ép đệ tử của hắn như vậy.

Hơn nữa, Lữ Thuần Quân biết Vương Hạo Thần còn chưa có dùng toàn lực.

- Tiểu Liêm! Ngươi đem tu vi tăng lên Bát Tinh Vũ Sĩ a!

Lữ Thuần Quân hơi suy nghĩ một chút, lại nói.
- Thái trưởng lão, cái này dường như không công bằng a?

Nhạc Thi Dao ở một bên lạnh nhạt nói.

- Ngươi không phải không nhìn ra đi? Cùng cảnh giới Tiểu Liêm căn bản không phải đối thủ của tiểu tử kia! Nếu như không đề thăng tu vi, vậy thì còn đánh thế nào?

Lữ Thuần Quân chán nản nhìn nàng nói.

Nhạc Thi Dao không nói gì, chỉ lạnh nhạt nhìn hắn.

Lữ Thuần Quân khoé miệng hơi co giật, thở dài nói:

- Thôi được, thôi được! Cùng lắm là lão phu cho hắn một cây Kiếm Linh Thảo xem như bồi thường là được chứ gì?

- Thái trưởng lão quả nhiên thông tình đạt lý.

Nhạc Thi Dao cười nói, muốn chiếm tiện nghi của đồ đệ nàng? Không có cửa đâu! Cho dù là thái trưởng lão ngươi cũng phải tốn chút huyết để bồi thường mới được.

Tư Mộ Liêm nghe sư phụ nói, trong lòng cũng bất đắc dĩ, hắn thừa nhận, ở cùng cảnh giới, hắn đúng là không phải đối thủ của Vương Hạo Thần, chỉ có tăng lên tu vi, hắn mới có thể cùng người sau đánh một trận.

- Sư đệ! Lần này ta chiếm tiện nghi rồi!

Tư Mộ Liêm nhìn Vương Hạo Thần có chút xấu hổ nói, đem tu vi tăng lên Bát Tinh Vũ Sĩ.

- Không sao!

Vương Hạo Thần cũng không để ý, từ lâu hắn đã không để ý đến chuyện đối phương có tu vi cao hơn mình 1, 2 cái tiểu cảnh giới.

Tiếp đó chiến đấu, không ngờ vẫn là tình cảnh nghiêng về một phía.

Để cho Lữ Thuần Quân có chút im lặng chính là, Tư Mộ Liêm rõ ràng đã đem tu vi tăng lên Bát Tinh Vũ Sĩ, thế nhưng như cũ bị Vương Hạo Thần một đường đánh bẹp, không có năng lực hoàn thủ.

Vương Hạo Thần lần này đã dùng đủ 10 thành nhục thân lực lượng, mỗi kiếm mỗi chưởng đều mang theo lực lượng vô cùng khủng bố, dễ dàng ép cho Tư Mộ Liêm chỉ có thể bị động phòng thủ.

- Lý nào lại vậy? Tiểu tử kia nhục thân cũng quá mạnh đi a?

Lữ Thuần Quân kinh ngạc nói.

Bất đắc dĩ, Lữ Thuần Quân chỉ có thể lại để cho Tư Mộ Liêm tăng tu vi lên Cửu Tinh Vũ Sĩ cảnh giới.

- Thái trưởng lão! Lần này là ba cây Kiếm Linh Thảo!

Nhạc Thi Dao thanh âm nhẹ nhàng mà lãnh đạm truyền đến.

Lữ Thuần Quân khuôn mặt anh tuấn lập tức đen thui, cười khổ nói:

- Ngươi đây là xem Kiếm Linh Thảo là rau cải trắng a!

- Ngươi nghĩ cũng có thể nghĩ như vậy!

Nhạc Thi Dao đạm mạc nói.

Lữ Thuần Quân đối với tính cách của nàng xem như có chỗ hiểu rõ, chỉ có thể miễn cưỡng đồng ý.

Chương 185: Thiên tài cấp bậc

- Thái trưởng lão! Ngươi cảm thấy Vương Hạo Thần thế nào?

Nhạc Thi Dao bỗng nhiên nói.

- Nếu chỉ xét về thiên tư, tất nhiên là không thể bàn cãi! Tiểu tử này gần như đã là vô địch cùng cảnh giới, nhìn khắp Thiên Sinh Môn, có lẽ cũng chỉ có Trương Lăng mới có thể ở cùng cảnh giới đánh với hắn một trận!

Lữ Thuần Quân nói.

Lữ Thuần Quân đối với Vương Hạo Thần đánh giá không thể không nói là rất cao.

Trương Lăng chính là Thiên Sinh Môn Võ Bảng Thập Tú đứng đầu, có thể nói là tông môn thế hệ này đệ nhất cường giả, tại Đông Hoa hoàng triều cũng có được danh khí không nhỏ, Vương Hạo Thần chiến lực có thể ở cùng cảnh giới sánh được với hắn, nếu như nói chỉ sợ không có người tin tưởng.

- Trương Lăng chiến lực hẳn là đã bước vào Tam Tuyệt cánh cửa!

Nhạc Thi Dao khẽ nói.

- Lão phu trước đây không lâu đã gặp qua hắn, người này mạnh hơn Tiểu Liêm nhiều, đã có được vượt qua ba cái tiểu cảnh giới! Tống Mặc Tuyên dạy ra một cái đệ tử tốt!

Lữ Thuần Quân bình thản nói.

- Trương Lăng nếu là không có thực lực như vậy, cũng không có khả năng trở thành Võ Bảng đệ nhất!

Nhạc Thi Dao nói.

- Trương Lăng chỉ là miễn cưỡng bước vào Tam Tuyệt cấp bậc, thế nhưng Vương Hạo Thần thì khác! Theo ta quan sát, chiến lực của hắn đạt tới Tam Tuyệt đỉnh phong rồi! Hơn nữa... hắn tựa hồ vẫn còn lá bài tẫy chưa thi triển ra!

Lữ Thuần Quân nói, thanh âm có một tia vui mừng.

Lấy Lữ Thuần Quân thân phận, đã có rất ít chuyện có thể khiến hắn vui vẻ.

Thiên Vũ đại lục, thiên tài như mây, thế nhưng cho dù là thiên tài, cũng có phân cấp bậc, chủ yếu là dựa vào chiến lực để xác định.

Vượt qua một tiểu cảnh giới khiêu chiến, liền được xem là Nhất Tuyệt thiên tài, đây là loại thiên tài bình thường nhất, cũng là nhiều nhất, thế nhưng bọn họ đã tốt hơn võ giả bình thường rất nhiều, phải biết Đồng gia đệ nhất thiên tài Đồng Thanh Cương trước kia cũng chỉ miễn cưỡng bước vào Nhất Tuyệt thiên tài cấp bậc mà thôi.

Vượt qua hai tiểu cảnh giới khiêu chiến, liền là Nhị Tuyệt thiên tài, loại thiên tài này đều được tông môn coi trọng bồi dưỡng, là nhân vật cao tầng của tông môn trong tương lai, Tư Mộ Liêm chính là một vị Nhị Tuyệt thiên tài.

Vượt qua ba tiểu cảnh giới khiêu chiến, được xem là Tam Tuyệt thiên tài, loại thiên tài này tìm khắp Đông Hoa hoàng triều cũng lác đác không có mấy, coi như là nhìn ra Thiên Vũ đại lục, là thiên tài khó gặp, ngũ đại tông môn người thừa kế, toàn bộ đều là dạng này thiên tài, tương lai chỉ cần không chết sớm, bọn hắn nhất định sẽ trở thành nhân vật phong vân một cõi.

Tam Tuyệt thiên tài, về cơ bản chỉ cần có được điều kiện tu luyện đầy đủ, có cơ hội rất lớn trở thành Vũ Tông, thậm chí còn có khả năng nhòm ngó một chút cái kia trong truyền thuyết Tôn Giả chi vị.

Đương nhiên, trên đời thế sự vô thường, không có chuyện gì là vĩnh viễn, người đều có khả năng tiến bộ, cũng có khả năng dần lạc hậu.

Ví dụ, Nhị Tuyệt thiên tài tương lai đều có nghị lực hoặc gặp được cơ duyên, vẫn có khả năng trở thành Tam Tuyệt thiên tài, mà Tam Tuyệt thiên tài nếu là không duy trì được năng lực vượt cấp khiêu chiến của mình, vậy liền không còn được xem là thiên tài cấp bậc này nữa.

Không biết những đại tông môn khác ra sao, nhưng Thiên Sinh Môn trước đây dường như chỉ có một mình Võ Bảng đệ nhất Trương Lăng là đạt tới Tam Tuyệt cấp bậc, ngoài ra cũng chỉ còn Tư Mộ Liêm người mang Kiếm Linh Thể là tương lai có hi vọng trở thành Tam Tuyệt thiên tài, từ đó có thể thấy loại thiên tài này hiếm thấy đến mức nào.
Khó trách Lữ Thuần Quân khi thấy Vương Hạo Thần có được Tam Tuyệt thiên tài chiến lực lại vui mừng như vậy, bởi vì có một vị Tam Tuyệt thiên tài sinh ra, đối với tông môn chính là thiên đại hỉ sự, một khi đối phương đột phá Vũ Tông cảnh, Thiên Sinh Môn sẽ có thêm một tấm bùa hộ mệnh.

- Thái trưởng lão! Nếu như Vương Hạo Thần thiên phú tốt như vậy, ngươi có phải hay không nên thu hắn làm đệ tử?

Nhạc Thi Dao nói ra mục đích của mình.

Nàng biết, Vương Hạo Thần trên danh nghĩa là có một người sư phụ là Tiêu Hàn Dư, thế nhưng trên thực tế người sau căn bản không dạy hắn thứ gì, mà Vương Hạo Thần khởi điểm lại chậm hơn người bình thường rất nhiều, hai thứ này cộng lại, khiến cho Vương Hạo Thần con đường so với người khác phải gian nan hơn không biết bao nhiêu lần.

Đệ tử khác có thể tìm sư phụ của mình giúp đỡ, nhưng Vương Hạo Thần chỉ có thể tự mình mày mò, hắn muốn trong thời gian ngắn có được thực lực như ngày hôm nay, chắc chắn đã phải bỏ ra rất nhiều cố gắng nỗ lực, khó khăn trong đó không phải người thường có thể hiểu được.

Nhạc Thi Dao hiểu tính cách của Vương Hạo Thần, vì thế nàng luôn muốn giúp đỡ hắn, để con đường của hắn dễ dàng hơn một chút.

Lữ Thuần Quân chính là Thiên Sinh Môn đệ nhất cường giả, hắn so với nàng càng có thể dạy cho Vương Hạo Thần nhiều thứ, đây là chuyện không thể bàn cãi, chính vì Nhạc Thi Dao mới muốn vì Vương Hạo Thần tranh thủ một cái cơ hội.

- Chuyện của tiểu tử này, ta cũng biết một chút! Tiêu Hàn Dư tên kia đứng là càng ngày càng kém cỏi, nếu như tiểu tử kia đồng ý, ta cũng không ngại đi gõ Tiêu Hàn Dư một chút, ta không tin hắn không chịu nhả người!

Lữ Thuần Quân trầm giọng nói.

Lữ Thuần Quân nói như vậy, chính là ngầm đồng ý, Nhạc Thi Dao trong lòng lập tức vui mừng.

Quay trở lại tràng chiến, Tư Mộ Liêm tu vi cao hơn đối thủ hai tiểu cảnh giới xác thực có được lợi thế không nhỏ, đã từ hạ phong chiếm lấy thế thượng phong.

Tư Mộ Liêm nói thế nào cũng là một vị thiên tài, hắn bản thân nắm giữ chiến lực có thể vượt qua hai cái tiểu cảnh giới chiến thắng địch thủ, vì thế lúc này đối mặt với Tư Mộ Liêm, Vương Hạo Thần không khác gì đang đối mặt với một vị Nhị Tinh Vũ Sư.

Ngay cả tốc độ vốn là lợi thế của Vương Hạo Thần, bởi vì tu vi chênh lệch, chút lợi thế này cũng đã biến mất, đương nhiên, nguyên nhân lớn nhất vẫn là vì Tư Mộ Liêm thân pháp cũng nhất lưu.

Tư Mộ Liêm hoá thành vô số đạo tàn ảnh, kiếm quang đầy trời xuất hiện, đem Vương Hạo Thần vây vào chính giữa. Vương Hạo Thần khai mở Thái Dương Chi Mâu, theo kịp Tư Mộ Liêm thân pháp, chân đạp Ngự Phong Lưu Ảnh Bộ, sử dụng Tuyệt Ảnh kiếm pháp, chiêu thức nhìn qua giống như là muốn đồng quy vu tận, thế nhưng kỳ thực chính là lấy công làm thủ, cực kỳ linh hoạt.

Vương Hạo Thần biết lực lượng của mình đã không bằng Tư Mộ Liêm, vì thế tận lực không đấu cứng với đối phương, đấu qua mấy chục chiêu, kiếm của hai người vẫn chưa từng va chạm.

Dùng lối đánh tiêu hao, Vương Hạo Thần căn bản không sợ Tư Mộ Liêm, hắn tu vi tuy chỉ là Thất Tinh Vũ Sĩ, thế nhưng cường độ nguyên khí hùng hậu hơn võ giả cùng cấp rất nhiều, không kém gì Cửu Tinh Vũ Sĩ, thật muốn so, ai gục ngã trước còn chưa biết

- Kinh Thần Thối – Bất Bại Chiến Thần Nghịch Thương Thiên!

Vương Hạo Thần trong lúc cấp bách đá ra mãnh cước, cước lực bá đạo kinh người, đem Tư Mộ Liêm bức lui.

Vương Hạo Thần chớp lấy thời cơ, bộc phát ra tốc độ nhanh nhất của hắn hiện tại, lao nhanh về phía trước.

- Kinh Thần Thối – Thạch Phá Thiên Kinh Khí Cái Thế!

Vương Hạo Thần năng lực ứng biến trong chiến đấu cực tốt, chỉ thấy hắn còn chưa tiếp đất đã nhanh chóng biến chiêu, cùng là một chiêu Thạch Phá Thiên Kinh Khí Cái Thế, thế nhưng lần này là dùng cả hai chân, uy lực so với trước đó còn mạnh hơn, hơn nữa theo cách này còn loại bỏ được một ít động tác thừa, tiết kiếm rất nhiều thời gian, mục đích là để đối thủ không kịp phản ứng.

Song cước hợp lại, lực lượng có thể nói là kinh thiên động địa, tựa như một mũi khoan đâm về phía Tư Mộ Liêm.

Tư Mộ Liêm trong lòng không thể không bội phục Vương Hạo Thần, từ nãy đến giờ người sau rõ ràng vẫn luôn bị ép ở thế hạ phong, nhưng vẫn còn có thể bất ngờ tung ra đòn phản công mạnh mẽ lại nhanh gọn như vậy, đây chính là phương pháp lấy yếu thắng mạnh mà chỉ có những người có tư duy võ học tốt mới có thể làm được.

Tư Mộ Liêm toàn thân nguyên khí bạo phát, phối hợp với kiếm khí dày đặc đem hắn bao phủ ở bên trong.

- Nhật Nguyệt Kiếm Điển – Địa Nguyệt Xung Phong!

Nương theo thế kiếm vẽ vòng, một vòng nguyệt lượng tuyệt đẹp từ kiếm khí hiển hoá đi ra chắn trước mặt Tư Mộ Liêm, thủ không lọt giọt nước.

Oanh!

Thế công của Vương Hạo Thần đánh lên lớp phòng thủ của Tư Mộ Liêm, tạo ra một thanh âm va chạm vang dội.

Kinh Thần Thối uy lực bá đạo tuyệt luân, song cước của Vương Hạo Thần trực tiếp phá vỡ nguyệt lượng hư ảnh, thế nhưng cước lực đến đây cũng bị tiêu hao không còn, Vương Hạo Thần công kích xem như cũng bị hoá giải.

- Quả nhiên vẫn không đủ mạnh!

Vương Hạo Thần thầm than, cũng không bất ngờ.

Không vận dụng Tam Trọng Kiếm Ý, chiến lực của hắn chỉ là Tam Tuyệt đỉnh phong cấp bậc, tuy rằng có thể dựa vào khả năng ứng biến và một ít thủ đoạn miễn cưỡng đối kháng với kẻ địch tu vi cao hơn bốn cái tiểu cảnh giới, thế nhưng lực lượng chung quy là không đủ, muốn thắng rất không có khả năng.

Chỉ có vận dụng Tam Trọng Kiếm Ý, chiến lực của hắn mới có thể tăng lên một cấp bậc nữa, từ đó chuyển bại thành thắng.

Đương nhiên, Vương Hạo Thần còn có một lá bài tẩy là Táng Thiên kiếm thuật, bất quá một khi thi triển ra loại kiếm thuật này, đó chính là lúc hắn cần phải tuyệt sát kẻ địch, hắn và Tư Mộ Liêm không có thù hận gì, tự nhiên không thể làm như vậy.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau