NGHỊCH THẾ VŨ THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Nghịch thế vũ thần - Chương 176 - Chương 180

Chương 176: Yêu một người

Vương Hạo Thần ở lại lều gỗ đã được một tuần, trong những ngày này hắn không phải giúp Bạch Nhược Trần xé rách Phong Nguyên Chú thì thời gian còn lại đều dành cho việc tu luyện.

Bạch Nhược Trần ở một bên trợ giúp chỉ điểm cho hắn, nàng tu vi bị phong ấn, nhưng kiến thức võ đạo vẫn còn, muốn để cho Vương Hạo Thần tiến bộ là chuyện quá đơn giản.

Chỉ trong khoảng thời gian này, Vương Hạo Thần đã đem quyền đạo và chưởng đạo tu luyện đến cảnh giới Quyền Ý và Chưởng Ý nhất trọng, để cho uy lực của một chưởng hoặc một quyền lúc này so với trước đó không chỉ mạnh hơn gấp đôi, thực lực tiếp tục tăng lên một mảng lớn.

Đương nhiên, cái này là bởi vì hắn tại trên quyền đạo và chưởng đạo đã sớm đã có tạo nghệ rất cao, vô hạn tiếp cận Ý cảnh giới, Bạch Nhược Trần trợ giúp chỉ là để cho hắn sớm một chút đột phá mà thôi.

Lúc này, Vương Hạo Thần ngồi xếp bằng ở trong lều gỗ, hấp thu bát phương thiên địa linh khí, toàn lực trùng kích Thất Tinh Vũ Sĩ cảnh giới.

Hắn tu vi sớm đã là Lục Tinh Vũ Sĩ đỉnh phong, trải qua nhiều ngày như vậy, rốt cuộc đã tìm đến cơ hội phá quan.

Lần này đột phá, hoàn mỹ vô khuyết, tựa như nước chảy mây trôi.

Đạt tới Thất Tinh Vũ Sĩ, xem như đạp vào Vũ Sĩ hậu kỳ tam cảnh, Vương Hạo Thần thể nội nguyên khí tăng lên gấp bội, chiến lực cũng bạo tăng một mảng lớn.

Ít nhất, nếu là lần nữa tái chiến Đồng Thập Tứ dạng này Nhất Tinh Vũ Sư cường giả, hắn nắm chắc trong vòng mấy chục chiêu liền có thể đem đối phương cầm xuống.

Vương Hạo Thần đứng dậy, phát hiện lúc này đã là ban đêm, tâm tình của hắn bởi vì tu vi đột phá mà có chút tốt đẹp, liền cất bước đi ra ngoài hít thở một chút.

Đêm xuống, không khí trong lành mang theo một chút lạnh giá, đây là thứ mà Vương Hạo Thần rất thích.

Bỗng nhiên, hắn lại phát hiện, ở bên bờ sông có một nữ tử đang ngồi đó, bộ dáng tựa hồ là đang gội đầu.

Dưới ánh trắng sáng, làm nổi bật lên làn da trắng đẹp không tỳ vết của nàng, tựa như lăng ba tiên tử.

Ngay cả Vương Hạo Thần nhìn qua đều thất thần mất một giây.

Đơn giản là bởi vì nàng quá đẹp, coi như hắn không có dục vọng với nàng, thì vẫn phải có tâm thưởng thức cái đẹp.

Bạch Nhược Trần một bên dùng khăn lau tóc, một bên lại đưa mắt nhìn Vương Hạo Thần, cười nói:

- Nhìn ta lâu như vậy vẫn không chán sao?

Vương Hạo Thần đảo cặp mắt trắng dã, nói:

- Nếu ta là nam nhân, vậy thì sẽ không chán!

Bạch Nhược Trần cười khúc khích, nói:

- Vậy sao? Thế nhưng ta lại có chút hoài nghi ngươi không phải nam nhân đâu!

Vương Hạo Thần xạm mặt, là một người nam nhân lại bị nữ tử khác hoài nghi giới tính, cái này coi như người có hàm dưỡng tốt cũng khó nhịn.

- Ngươi biết rõ Bạch Linh thích ngươi, lấy dung mạo của nó tuyệt là thượng đẳng mỹ nữ, nhưng ngươi lại chỉ coi nó như em gái, đây là thứ nhất! Thứ hai, ngươi cùng ta ở chung một chỗ lâu như vậy, lại không có chút cảm xúc nào, cái này làm sao lại không khiến cho ta hoài nghi?

Bạch Nhược Trần nghiền ngẫm nhìn Vương Hạo Thần nói, bộ dạng không ngờ lại có một chút tinh nghịch đắc ý.

Không có cảm xúc? Cái này làm sao có thể? Trừ phi Vương Hạo Thần hắn không phải nam nhân, chẳng qua là hắn không thể để lộ ra ngoài mà thôi.

Cái này không phải tình cảm nam nữ, chỉ là nam nhân nguyên thuỷ nhất dục vọng.

Hắn không phải Liễu Hạ Huệ, hắn có thể làm chỉ là kiểm soát cảm xúc của mình.

Vương Hạo Thần không muốn nói về vấn đề này, chỉ có thể đổi đề tài nói:

- Bạch di! Tu vi của ta đã đột phá đến Thất Tinh Vũ Sĩ, lần này nhất định có thể xé rách một lỗ hổng trên Phong Nguyên Chú!

Bạch Nhược Trần không có lập tức lên tiếng, mà chậm rãi đi tới trước mặt Vương Hạo Thần, một cặp mắt trong veo xinh đẹp nhìn hắn chằm chằm. Ánh mắt của nàng, chứa vô số suy nghĩ, rất phức tạp.

Vương Hạo Thần không hiểu loại ánh mắt này của Bạch Nhược Trần, hắn chỉ có thể quay đầu nhìn ra chỗ khác, cười khan nói:

- Bạch di, ngươi nhìn ta như vậy làm gì?

Bạch Nhược Trần lại bật cười, khẽ lắc đầu nói:

- Ngươi đúng là không có thiên phú ở phương diện này!

Nếu như đối phương có kinh nghiệm hoặc ít nhất là đủ tinh tế ở trong phương diện tình cảm, chắc chắn sẽ nhận ra chút gì đó từ ánh mắt của nàng, bất quá Vương Hạo Thần thực sự là một cái gà mờ, hắn căn bản không cảm giác được.

- Chẳng lẽ giữa chúng ta ngoại trừ chuyện này ra, đã không còn chuyện gì khác để nói sao?

Bạch Nhược Trần nhẹ nhàng nói.

Vương Hạo Thần đồng tử hơi co lại, lúc này cho dù hắn có ngốc đến mức nào đi chăng nữa thì cũng có thể phát hiện trong lời nói của Bạch Nhược Trần có gì đó khác lạ.

Hắn nhớ tới Bạch Linh, trong lòng hơi run rẩy một chút, hai tay lập tức nắm chặt đem tạp niệm gạt bỏ, quay mặt đi chỗ khác không cùng với Bạch Nhược Trần đối mặt.

Hắn không muốn quan hệ giữa mình và Bạch Linh vì chút chuyện này mà đổ vỡ.

Bạch Nhược Trần thấy hắn như vậy, ánh mắt liền ảm đạm xuống, nàng cũng không muốn miễn cưỡng hắn nữa, trong lòng lại khẽ cười khổ, nàng cũng có chút không hiểu chính mình, vậy mà lại đối với một nam tử trẻ hơn nàng nhiều như vậy có cảm giác.

Tiếp đó, Bạch Nhược Trần và Vương Hạo Thần quay trở lại trong nhà, người sau lại dùng Phệ Huyết Thánh Hoả trùng kích Phong Nguyên Chú.

Phong Nguyên Chú trên bề mặt vết nứt, trải qua nhiều ngày như vậy đã không ngừng lan rộng, lúc này chỉ cần toàn lực công vào, nhất định có thể phá vỡ thành một cái lỗ hổng.

Vương Hạo Thần tu vi đột phá đến Thất Tinh Vũ Sĩ, có thể điều động càng nhiều hoả diễm, đồng thời thời gian chống đỡ cũng lâu hơn trước đó.

Để cho Vương Hạo Thần bực mình chính là, hắn thể nội nguyên khí đã tiêu hao chỉ còn lại ba thành, thế nhưng Phong Nguyên Chú vẫn chưa có dấu hiệu sụp đổ.

- Ta không tin ngay cả một lỗ hổng cũng không phá được! Vương Hạo Thần dốc hết toàn lực đưa một luồng hoả diễm mạnh mẽ va chạm vào vùng vết nứt trên Phong Nguyên Chú.

Bành!

Cuối cùng, tại dưới tình trạng bị Phệ Huyết Thánh Hoả trùng kích mãnh liệt như vậy, Phong Nguyên Chú đạo vết nứt kia không ngừng lan rộng, cuối cùng vỡ ra thành một cái lỗ nhỏ.

Bạch Nhược Trần cả người chấn động, bởi vì nàng cảm nhận được, có từng luồng nguyên khí tinh thuần quen thuộc đang từ trong lỗ hổng đó phung trào mà ra.

- Rốt cuộc thành công!

Vương Hạo Thần thu tay lại, trên mặt có chút mệt mỏi, nhưng khoé miệng vẫn hiện lên một nụ cười nhàn nhạt.

Mất nhiều công sức như vậy, hôm nay xem như thực sự có được thành quả.

Hắn đưa mắt nhìn Bạch Nhược Trần, chỉ thấy nàng đang ngồi xếp bằng vận công, có lẽ là bởi vì cơ thể nàng đã quá lâu không có nguyên khí, lúc này cần một chút thời gian để thích ứng.

Vương Hạo Thần không muốn làm phiền nàng, đẩy cửa đi ra ngoài.

Bây giờ chỉ mới là canh ba, sắc trời vẫn còn tối, ở chỗ này không có người khác, không khí lộ ra có chút tịch mịch.

Vương Hạo Thần đi tới bên cạnh dòng sông, hai mắt chăm chú nhìn vào dòng nước đang trôi, trong lòng lại đang suy nghĩ nhiều chuyện.

Bạch Nhược Trần trước đó lời nói thực sự khiến cho hắn phải để tâm.

Trước đây hắn không hiểu gì và cũng không muốn tìm hiểu về chuyện tình cảm nam nữ, thế nhưng là, có những chuyện trước sau gì cũng phải muốn nghiêm túc đối mặt.

Ít nhất, hắn muốn biết được yêu đối với bản thân hắn là gì, đồng thời ai mới là người mà hắn yêu.

Hắn gặp qua nữ tử xinh đẹp nói nhiều không nhiều nói ít thì cũng không ít, trong đó, nữ tử có quan hệ đặc biệt với hắn cũng có đến mấy người.

Sư nương Nhạc Thi Dao là người quan trọng với hắn nhất trong cuộc đời này, tự nhiên là không cần bàn cãi, nàng cũng là nữ tử đầu tiên mà Vương Hạo Thần có tình cảm đặc biệt.

Lý Mộ Tinh là nữ tử đầu tiên ngoài Nhạc Thi Dao để cho Vương Hạo Thần có cảm xúc dị dạng, thế nhưng chính hắn cũng không biết, bản thân mình đối với nữ tử này đến cùng là yêu, hay chỉ là dục vọng chinh phục của nam nhân.

Bạch Nhược Trần thì khác với hai người trước, nàng chủ động hơn nhiều, nhưng Vương Hạo Thần đối với nàng lại không có quá nhiều tình cảm, nói trắng ra chỉ đơn giản là một chút dục vọng đối với nữ nhân xinh đẹp, còn không tới mức động tâm.

Có lẽ, trong ba người, chỉ có duy nhất Nhạc Thi Dao, là nữ tử mà Vương Hạo Thần dám khẳng định là mình yêu nàng.

Yêu một người, theo hắn, chính là sẵn sàng làm tất cả vì nàng, có thể đánh đổi mọi thứ chỉ để có thể ở bên nàng.

Yêu một người, là có thể vì người đó mà nỗ lực, hi vọng có một ngày có thể chân chính đứng bên cạnh chia sẻ gánh nặng cho nàng, cho dù nàng có yêu hắn hay không.

Yêu một người, là một chuyện đau khổ, cho dù biết người đó trên danh nghĩa đã là vợ của người khác, biết rõ đời này rất khó để hai người có thể ở cùng nhau, thậm chí chính hắn cũng không biết nàng có yêu hắn hay không, thế nhưng lại không thể ngừng nghĩ tới nàng, có lẽ đối với hắn, chỉ cần được yêu nàng, thì đó đã là một loại hạnh phúc.

Tình yêu như vậy có lẽ hơi ngu ngốc, thế nhưng Vương Hạo Thần hắn chỉ có thể nghĩ như vậy.

Lý Mộ Tinh, có thể khiến hắn động tâm, nhưng nếu là nói hắn đối với nàng yêu khắc cốt ghi tâm, vậy thì không đúng.

Bạch Nhược Trần, vẻ đẹp của nàng đủ để thu hút hắn, thế nhưng cũng xa xa không đủ để khiến hắn yêu nàng.

Chỉ có Nhạc Thi Dao, là nữ nhân mà hắn yêu sâu nặng nhất, cũng là người mà hắn không bao giờ muốn đánh mất trong cuộc đời.

Từ trước đến đây, hắn có thể đã gặp qua nhiều nữ tử, có người có thể khiến hắn động tâm, thế nhưng nữ tử mà hắn yêu thì chỉ có duy nhất một người.

Chương 177: Mị lực

Vương Hạo Thần nghĩ thông suốt về sau, trên mặt xuất hiện một nụ cười nhàn nhạt.

Hắn rốt cuộc nghĩ thông, không còn như trước đến mức người mình thực sự yêu là ai cũng không biết rõ.

Bỗng nhiên, đúng vào lúc ngay cả Vương Hạo Thần cũng không nghĩ tới, một cỗ bén nhọn cường đại đến cực điểm kiếm ý chợt từ trong thể nội của hắn bùng phát mà ra.

Ở trong cỗ kiếm ý kia, có dày đặc kiếm khí tựa như núi lửa phun trào, điên cuồng trảm phá bốn phương tám hướng, đến mức mặt đất xung quanh Vương Hạo Thần trong phạm vi mười trượng trong nháy mắt đã tràn đầy vết kiếm, tựa như màng nhện đồng dạng.

Tam Trọng Kiếm Ý!

Không sai, lúc này Vương Hạo Thần kiếm đạo cảnh giới không còn là Lưỡng Trọng, mà là Tam Trọng Kiếm Ý!

Vương Hạo Thần ngơ ngác một chút, dở khóc dở cười, hắn làm sao cũng không nghĩ tới, chính mình chẳng qua là nghĩ thông suốt một chuyện, liền để cho kiếm đạo trực tiếp tăng lên một cảnh giới.

Chính hắn cũng không hiểu, có lẽ là bởi vì hắn đã mở ra khúc mắc trong lòng, khiến cho kiếm đạo của hắn càng thêm tinh khiết, từ đó mới đột phá đến Tam Trọng Kiếm Ý cảnh giới.

- Thất Tinh Vũ Sĩ lại có Tam Trọng Kiếm Ý cảnh giới! Hạo Thần ngươi thật là biết cách để cho ta phải kinh ngạc!

Sau lưng Vương Hạo Thần, có một đạo thanh âm mềm mại truyền tới.

Phong Nguyên Chú xuất hiện lỗ thủng, nguyên khí bị phong ấn ở bên trong không ngừng tràn ra ngoài, đủ để cho Bạch Nhược Trần khôi phục lại một ít tu vi, nàng lúc này, đã là Ngũ Tinh Vũ Đồ cảnh giới.

Hơn nữa, trong những ngày tới, nàng tu vi sẽ lấy tốc độ như ngồi trên hoả tiễn nhanh chóng tăng lên.

Tu vi có chút khôi phục, để cho nàng nhiều hơn một chút sinh cơ, dung mạo cũng trẻ ra không ít, nhìn qua càng thêm diễm lệ xinh đẹp.

- Bạch di không phải chưa từng thấy qua thiên tài yêu nghiệt, lời nói có lẽ có chút quá!

Vương Hạo Thần khẽ cười nói.

- Thiên tài ta xác thực biết qua rất nhiều, thế nhưng nếu như chỉ nói về kiếm đạo thiên phú, cũng không có mấy người có thể sánh với ngươi!

Bạch Nhược Trần lắc đầu, lại nói:

- Người có thiên phú kiếm đạo cao nhất mà ta từng gặp qua ngoài ngươi ra là Tiết Cảnh Hoằng của Cổ Kiếm Trai, thế nhưng cho dù là hắn, tại Vũ Sĩ cảnh giới cũng chỉ có Lưỡng Trọng Kiếm Ý mà thôi!

Cổ Kiếm Trai Tiết Cảnh Hoằng, một đời kiếm đạo thiên tài, vừa bước vào Vũ Sĩ đã lĩnh ngộ Kiếm Ý, bây giờ đã thành vương, danh liệt Vương Giả Bảng, là thập đại vương giả một trong Thiên Hồng Kiếm Vương, thực lực còn mạnh hơn cả Phi Vũ Kiếm Vương Lý Mộ Tinh.

- Bạch di! Ngươi không phải là chỉ đến để khen ta đi a?

Vương Hạo Thần cười nói.

- Đương nhiên không phải! Ta đến là để cảm tạ ngươi, nếu không có ngươi giúp đỡ, ta e rằng đừng nói là khôi phục tu vi, coi như muốn sống nhiều mấy năm đều rất khó! Sau này, việc của ngươi chính là việc của ta, chỉ cần ngươi cần giúp đỡ, ta nhất định sẽ nghĩa vô phản cố chạy đến!

Bạch Nhược Trần nói.

- Có câu này của Bạch di, ta cố gắng xem như không uổng!

Vương Hạo Thần nói.

- Tiếp sau đó, ngươi có ý định gì?

Bạch Nhược Trần chần chờ một chút, lại nói.

- Về tông môn!

Vương Hạo Thần đáp.

- Không thể ở lại lâu hơn sao?

Bạch Nhược Trần khẽ cắn môi nói.

- Ta ra ngoài đã rất lâu, lần này không thể lại chậm trễ!

Vương Hạo Thần đương nhiên biết nàng nghĩ gì, thế nhưng là, có một số chuyện, không nên vạch trần, cũng có một số người, chỉ có thể làm tri kỷ, lại không thể tiến thêm một bước phát triển quan hệ.

- Nếu không, ngươi cùng chúng ta về Thiên Sinh Môn?

Vương Hạo Thần nói.

Bạch Nhược Trần lắc đầu, nói:

- Ta thân phận mẫn cảm, đến Thiên Sinh Môn chính là kéo tai hoạ cho ngươi! Ta không nên đi!

Vương Hạo Thần im lặng, hắn không ngại chuyện này, nhưng đối phương đã nói như vậy, hắn cũng không muốn khuyên nữa, lại nói, dẫn Bạch Nhược Trần về Thiên Sinh Môn, nói không chừng sẽ dẫn đến vài chuyện khó xử.
- Đã như vậy, chúng ta liền trở lại đi, tránh cho mọi người lo lắng!

Vương Hạo Thần nói.

Nói rồi, hắn xoay người, bộ dáng là muốn đi trước một bước.

- Hạo Thần!

Bạch Nhược Trần dỗi ra một cánh tay trắng muốt như ngọc, nắm lấy Vương Hạo Thần tay.

Vương Hạo Thần dừng bước, im lặng không nói gì.

- Ở lại với ta một đêm, được không?

Bạch Nhược Trần lấy hết can đảm, rốt cuộc nói ra một câu như vậy.

Vương Hạo Thần đương nhiên biết, một nữ tử nói với một nam nhân câu này là có ý nghĩa gì, trong lòng không khỏi cười khổ một tiếng.

Thật sự là chạy trời không khỏi nắng.

Đã đến nước đây, lại trốn tránh cũng không được.

- Bạch di! Giữa chúng ta... không thể phát sinh chuyện như vậy!

Vương Hạo Thần nhắm lại hai mắt, nhàn nhạt nói.

- Ngươi ghét bỏ ta sao?

Bạch Nhược Trần khổ sở nói.

- Không phải ghét bỏ, chỉ là ta không muốn, cũng không thể làm chuyện có lỗi với Tiểu Linh! Lại nói, giữa ta cũng không có bao nhiêu tình cảm!

Vương Hạo Thần cảm giác có chút đau đầu, nói.

- Ngươi làm sao biết, ta đối với ngươi không có tình cảm?

Bạch Nhược Trần nói một câu, lại để cho Vương Hạo Thần trên trán toát ra mồ hôi lạnh.

- Ngươi cho rằng nữ nhân thật sự rất khó hiểu sao? Kỳ thực không phải như vậy, nữ tử đối với một nam nhân động tâm lý do đôi khi rất đơn giản, chỉ là ngươi nghĩ quá nhiều mà thôi!

Nói đến đây, Bạch Nhược Trần đã đi đến sau lưng Vương Hạo Thần, hai tay vòng qua ôm lấy eo hắn, dựa vào lưng hắn nói.

Vương Hạo Thần cảm nhận được sau lưng mình có vật mềm mại đàn hồi đè lên, trong lòng khẽ run rẫy một chút, đành phải xoay người lại cùng Bạch Nhược Trần đối mặt, thở dài nói:
- Ta không hiểu! Bạch di nói thế nào cũng đã từng lại đại nhân vật, sao lại coi trọng một kẻ vô danh tiểu tốt như ta?

Hắn cũng không cho rằng, chính mình mị lực rất lớn, chỉ dựa vào một cái khuôn mặt đẹp trai liền có thể hấp dẫn được một nữ cường giả thực lực mạnh hơn hắn không biết bao nhiêu lần.

Cho dù là nàng bây giờ thực lực không còn như xưa, thì tầm mắt vẫn phải cao hơn người thường rất nhiều mới phải.

- Vậy mới nói, ngươi chính là không hiểu nữ nhân!

Bạch Nhược Trần một đôi mắt tựa như thu thuỷ, nhìn Vương Hạo Thần không chớp mắt.

- Ngươi không chỉ không hiểu nữ nhân, mà ngay cả mị lực của chính mình cũng không hiểu!

Vương Hạo Thần trong lòng phiền muộn, hắn thực sự kém cỏi đến vậy sao?

- Ngươi mị lực, không phải tất cả đều là từ dung mạo cùng khí chất của ngươi, ngược lại phần lớn là đến từ nhân cách của ngươi! Ngươi cùng rất nhiều nam nhân khác khác biệt rất lớn, điều đó khiến ngươi đặc biệt!

- Ta không phủ nhận, trên thế giới này nam nhân là luôn cần có thực lực cường đại, thực tế là chỉ cần nam nhân có tu vi cao, tự động sẽ có nữ nhân tìm đến hắn! Thế nhưng cái này không phải tất cả, nam nhân như ngươi, cho dù tu vi không cao, vẫn sẽ có rất nhiều nữ nhân bất chấp tất cả mà thích ngươi!

- Ngươi, rõ ràng có thiên phú rất cao, nhưng lại không hề kiêu ngạo, bình dị gần gũi, không có khinh thường phàm nhân, đây là thứ nhất!

- Ngươi biết rõ Bạch Linh thích ngươi, nhưng ngươi lại không muốn lợi dụng tình cảm của nàng! Ngươi cùng ta ở chung lâu như vậy, rõ ràng không phải là không có dục vọng, nhưng lại không vượt ranh giới, chứng tỏ ngươi là người có nguyên tắc, không phải là loại người ham mê sắc đẹp, đây là thứ hai!

- Ngươi biết rõ thân phận của ta không tầm thường, giúp ta rất có thể sẽ dẫn đến hoạ sát thân, nhưng vẫn cam tâm tình nguyện làm như vậy, đây là thứ ba!

- Ngươi không nói nhiều, nhưng thực tế lại rất quan tâm người khác, đây chính là thứ tư, ngươi đừng xem nhẹ điều này, kỳ thực, biết quan tâm, chính là một trong những con đường tắt xâm nhập trái tim của nữ nhân!

- Lý do cuối cùng, có lẽ nói ra ngươi cũng không tin, là bởi vì dung mạo của ngươi quá xuất chúng, ta cũng chưa từng gặp qua nam nhân có dung mạo đẹp như ngươi!

Vừa nói, Bạch Nhược Trần vừa đưa tay vuốt ve khuôn mặt của Vương Hạo Thần, trong miệng càng là phát ra từng đạo tiếng cười khúc khích.

Vương Hạo Thần đen mặt, khoé miệng có chút giật giật mà nói:

- Ta làm sao lại cảm thấy, lý do cuối cùng mới là quan trọng nhất đâu?

- Nha? Bị ngươi phát hiện rồi sao? Sao ngươi không giả bộ không biết một chút để ta không phải ngượng ngùng?

Bạch Nhược Trần cười nói, nụ cười đẹp như bách hoa đua nở.

Vương Hạo Thần có chút bất lực, hắn cũng không biết bản thân nên nói cái gì mới tốt, nữ tử trước mặt đã nói đến như vậy, hắn làm sao mới có thể trốn tránh?

Đương nhiên, hắn vẫn không tin Bạch Nhược Trần thật là vì dung mạo của hắn nên mới động tâm, cái này có thể là có một chút, nhưng tuyệt đối không thể là nguyên nhân chính, lại nói, Bạch Nhược Trần chưa chắc đã đem toàn bộ suy nghĩ của nàng đều nói cho hắn biết.

- Ta đều đã nói đến như vậy, ngươi không nên cho ta một câu trả lời sao?

Bạch Nhược Trần nhìn Vương Hạo Thần không chớp mắt, nói.

Vương Hạo Thần im lặng thật lâu, tựa hồ trong lòng đang làm ra đấu tranh, sau cùng hắn vẫn lắc đầu nói:

- Bạch di! Thật xin lỗi, ta không làm được!

Nghe câu này của hắn, Bạch Nhược Trần cả người đều cứng đờ, trong mắt xuất hiện một tia lệ quang bị nàng che dấu rất kỹ, có chút khàn khàn nói:

- Ngươi đã có người trong lòng sao?

Vương Hạo Thần giật mình, hắn không nghĩ tới lại bị nàng đoán ra, thế nhưng hắn cũng không ngại thừa nhận, nói:

- Không sai!

Lần này đến lượt Bạch Nhược Trần trầm mạc hồi lâu, đợi đến khi nàng buông ra hai tay đang ôm Vương Hạo Thần, mới khẽ nói:

- Nàng là một nữ nhân may mắn!

Thanh âm của nàng, có một tia run rẩy.

Vương Hạo Thần cười khổ không đáp.

Hắn không biết mình có mị lực ra sao, nhưng lúc này hắn cái gì cũng chưa có trong tay, cái gì cũng không thể làm cho người mình yêu, như vậy Nhạc Thi Dao sao có thể là một nữ tử may mắn?

Nhìn qua, càng giống như hắn là một con cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga.

Chương 178: Hồi Tông - Võ Bảng Thập Tú

Cuối cùng, Vương Hạo Thần vẫn là ở lại với Bạch Nhược Trần một đêm, hai người đơn giản chỉ là thảo luận võ học, không có làm ra cái gì khác thường sự tình.

Sáng hôm sau, hai người đồng thời trở về, cùng đám người hội hợp.

Mọi người sớm đã chuẩn bị xong, lúc này lập tức lên đường, chỉ có một việc ngoài dự liệu là Bạch Nhược Trần không muốn đi cùng bọn hắn, cái này để cho Bạch Linh buồn bã rất lâu, nàng thế nhưng là không muốn xa mẫu thân của nàng.

Bạch Nhược Trần đối với Vương Hạo Thần giao phó mấy câu, sau đó liền từ biệt bọn hắn.

Vương Hạo Thần không trì hoãn nữa, lập tức dẫn theo đám người đi tới Thiên Sinh Môn.

Thiên Sinh Môn không cấm đệ tử dẫn theo người ngoài đi vào, chỉ cần không ở lại quá một tuần, vậy liền không có vấn đề gì lớn.

Nếu như là muốn ở lại lâu hơn, cũng không phải không có khả năng, chỉ cần thông qua khảo hạch, liền có thể trở thành Thiên Sinh Môn đệ tử, có thể vĩnh viễn lưu lại nơi này.

Khoảng cách giữ Thiên Sinh Môn và Hoàng Thạch Trấn không tính rất xa, chỉ cần mấy canh giờ là có thể đi tới.

Dần dần, có từng toà hùng vĩ sơn phong đâm thẳng mây xanh hiện ra trước mắt họ, ở trên những ngọn núi đó, còn có những toà cung điện nguy nga tráng lệ, tựa như một chốn bồng lai tiên cảnh.

Thiên Sinh Môn thân là ngũ đại tông môn một trong, tuy rằng đã xuống dốc, thế nhưng lạc đà gầy còn hơn ngựa béo, vẫn có được phong thái của một cái cỗ lão tông môn.

Hình Thiên, Hình Địa, Hình Nhân, Hình Giới, Trương Liêu, Bạch Linh đều là lần đầu tiên thấy được khung cảnh hoành tráng như vậy, không khỏi có chút nhìn đến thất thần.

Vương Hạo Thần nhìn biểu cảm rung động của bọn hắn, trong lòng cũng chỉ khẽ cười một tiếng, năm đó hắn khi lần được bước vào Thiên Sinh Môn, cũng có biểu cảm tương tự như vậy.

Vương Hạo Thần dẫn đám người đi vào, bất quá bọn hắn còn không đi được bao lâu, đã có hai vị canh gác đệ tử đi tới, ngăn lại đường đi của bọn hắn.

- Mời xuất ra đệ tử lệnh bài!

Một vị canh gác đệ tử tu vi đạt tới Nhị Tinh Vũ Sĩ thanh âm không lạnh không nhạt nói.

Vương Hạo Thần lấy ra một khối lệnh bài, đưa cho đối phương.

Ở trên lệnh bài, có khắc tên hắn, và ba chữ Minh Thiên Phong.

Vị canh giác đệ tử kia xác định lệnh bài không có vấn đề về sau, liền đưa mắt nhìn Vương Hạo Thần một chút, sau đó chuyển sang đám người phía sau lưng hắn, hỏi:

- Bọn họ là ai?

- Khách nhân của ta!

Vương Hạo Thần đáp.

- Người ngoài không thể ở lại Thiên Sinh Môn quá 7 ngày, các ngươi tốt nhất là nhớ kỹ một chút!

Vị canh gác đệ tử kia đem lệnh bài trả lại cho Vương Hạo Thần, nhắc nhở một chút, sau đó liền nhường ra một con đường để cho bọn họ đi vào.

Đợi đến khi bọn họ đi rồi, một vị canh gác đệ tử mới mở miệng nói:

- Người kia thật sự là Minh Thiên Phong đệ tử? Ta làm sao lại chưa từng gặp qua hắn? Lâm Khắc ngươi không phải là nhầm lẫn rồi đi?

Vị đệ tử tên Lâm Khắc, chính là người vừa rồi kiểm tra lệnh bài của Vương Hạo Thần, nghe người kia nói vậy liền khẽ cười một tiếng, nói:

- Cái này chỉ có thể nói ngươi không rõ tin tức! Hắn xác thực là Thiên Sinh Môn người, là Minh Thiên Phong đệ tử nhỏ tuổi nhất, Vương Hạo Thần! Vị đệ tử kia nhíu mày suy tư hồi lâu, mới đem Vương Hạo Thần nhớ ra, có chút kinh ngạc nói:

- Thì ra hắn chính là cái kia phế vật không thể tu luyện, cái này làm sao có thể a? Ta nhìn hắn rõ ràng tu vi so với chúng ta còn cao hơn, ít nhất cũng đạt tới Vũ Sĩ trung kỳ, thậm chí là Vũ Sĩ hậu kỳ a!

Lâm Khắc cười nhạt nói:

- Vậy mới nói, lời đồn phần lớn đều không thể tin! Lúc trước ta có nghe nói người này suýt nữa đánh chết vài cái đệ tử của Hồng Thạch Phong, bị Tần Liêm Sương tức giận đả thương, sau đó không còn tin tức gì nữa, không nghĩ tới hắn sớm đã ra ngoài tông môn tu luyện, lần này trở về tu vi đã tăng tiến mạnh mẽ như vậy!

- Chỉ trong vòng nửa năm liền từ Vũ Đồ tăng lên đến Vũ Sĩ hậu kỳ, tốc độ này so với mấy vị thiên tài của Lục Phong khác cũng không kém đi đâu a!

Vị đệ tử kia khẽ tặc lưỡi.

………….

Đám người Vương Hạo Thần đi đến quảng trường của Thiên Sinh Môn, ở chỗ này có không ít đệ tử đang đi lại, nhưng cũng không có người chú ý đến bọn hắn.

Vương Hạo Thần ánh mắt có chút phức tạp, từ khi gia nhập Thiên Sinh Môn, kỳ thực đây cũng mới là lần thứ ba hắn đứng ở nơi này.

- Ca ca! Đó là cái gì?

Bỗng nhiên, Bạch Linh khẽ giật giật Vương Hạo Thần tay áo, một tay chỉ về phía trước tò mò hỏi.

Vương Hạo Thần nhìn lại, chỉ thấy phía trước có một cái bia đá khổng lồ như một toà tiểu sơn, toàn thân bóng loáng như gương, trên thân toát ra từng tia kim quang nhàn nhạt cỗ lão mà uy nghiêm.

- Đây là Võ Bảng!

Vương Hạo Thần ánh mắt nhìn bia đá cũng có một tia hướng tới, nói.

- Võ Bảng là cái gì? Bạch Linh hiếu kỳ hỏi.

- Thiên Sinh Môn mỗi cái thời đại, đều sẽ tuyển chọn ra mười vị đệ tử thực lực mạnh nhất làm tông môn thế hệ trẻ biểu tượng, bọn hắn chính là tông môn tương lai trụ cột, được gọi là Võ Bảng Thập Tú!

- Ở trên Võ Bảng này, chính là có khắc tên của mười người bọn hắn!

Vương Hạo Thần đưa mắt nhìn tấm bia đá bóng loáng kia, ở nơi đó, đúng là lần lượt có khắc mười cái danh tự to lớn mà tráng lệ ở trên đó.

8 năm trước, hắn đã từng thấy qua Võ Bảng, bất quá thời gian trôi qua, có một số cái tên đã không còn ở trên Võ Bảng, người mới thay người cũ, trở thành một đời mới Võ Bảng Thập Tú.

Võ Bảng đệ thập, Ngọc Tiêu Phong - Thẩm Yên.

Võ Bảng đệ cửu, Tử Dương Phong – Lục Thừa Ngân.

Võ Bảng đệ bát, Thanh Nguyên Phong – Đằng Phong.

Võ Bảng đệ thất, Hồng Thạch Phong – Thiệu Lân.

Võ Bảng đệ lục, Thanh Nguyên Phong – Ân Vân Sam.

Võ Bảng đệ ngũ, Tử Dương Phong – Lữ Tiêu.

Võ Bảng đệ tứ, Hồng Thạch Phong – Lý Vân Nhai.

Võ Bảng đệ tam, Lôi Ngục Phong – Thương Vạn Trấn.

Võ Bảng đệ nhị, Ngọc Tiêu Phong – Tần Bằng Liên.

Võ Bảng đệ nhất, Thanh Nguyên Phong – Trương Lăng.

Mười người bọn hắn, chính là Thiên Sinh Môn mười vị thiên tài mạnh nhất, có thể nói là Vương giả bên trong chúng đệ tử.

Đối thủ mạnh nhất mà Vương Hạo Thần từng gặp đến nay là Hoàng Thiếu Phong, thế nhưng người này nếu là đối mặt với bất kỳ một người nào trong Võ Bảng Thập Tú đều không có cách nào kiên trì được một hiệp.

Vậy mới nói, Vương Hạo Thần muốn trở thành người nổi bật trong Thiên Sinh Môn thế hệ này là sẽ cần phải bỏ ra bao nhiêu cố gắng.

Mặc dù độ khó rất lớn, thế nhưng Vương Hạo Thần hoàn toàn không nhụt chí, hắn lúc này ở trước mặt Võ Bảng Thập Tú có lẽ chỉ là con kiến hôi, thế nhưng phải biết hắn thời gian tu luyện căn bản không bằng bọn họ 1 phần 10, chỉ cần cho hắn đầy đủ thời gian, hắn tự tin bản thân mình có thể bắt kịp thậm chí vượt qua bọn họ.

Lại nói, bất kể là Tử Dương Phong, Hồng Thạch Phong hay Ngọc Tiêu Phong đều có hai vị đệ tử ghi danh Võ Bảng, Thanh Nguyên Phong thậm chí còn kinh khủng hơn, không chỉ có được Thiên Sinh Môn thế hệ này đệ nhất thiên tài Trương Lăng, mà còn có hai vị đệ tử khác cũng là Võ Bảng Thập Tú một trong, không hổ là Lục Phong bên trong cường đại một sơn phong.

Trong Lục Phong, cũng chỉ có Minh Thiên Phong là không có một ai đi vào Võ Bảng, đây chính là một trong những lý do Tiêu Hàn Dư luôn ngứa mắt với đám đệ tử của mình.

- Võ Bảng Thập Tú tuy rằng lợi hại, thế nhưng tại Thiên Sinh Môn cũng không phải không có nhân vật có thể cùng bọn hắn chống lại! Đại sư huynh có lẽ có năng lực này, đáng tiếc hắn thiên phú của hắn hơi kém một chút, nếu không chưa hẳn đã không thể chen vào Võ Bảng!

Vương Hạo Thần nghĩ thầm.

Đại sư huynh của hắn Tống Nhất Phàm là đệ tử lớn tuổi nhất, cũng là mạnh nhất của Minh Thiên Phong, thiên phú không phải rất cao, nhưng tu luyện rất chuyên cần, Nhạc Thi Dao đã từng nói hắn là có năng lực cùng trên Võ Bảng những người kia tranh phong, nếu như thiên phú của hắn lại tốt hơn một chút, nói không chừng đã có thể đi tranh một chuyến Võ Bảng Thập Tú.

Chương 179: Khảo hạch

- Các ngươi có muốn hay không trở thành Thiên Sinh Môn đệ tử?

Vươgn Hạo Thần đối với Hình Thiên, Hình Địa, Hình Nhân, Hình Giới hỏi.

Sự thật là hắn đối với Thiên Sinh Môn không có bao nhiêu hảo cảm, thế nhưng hắn không phủ nhận đây thực sự là một đại tông môn, trở thành đệ tử của Thiên Sinh Môn liền có thể có được tài nguyên tu luyện và được cường giả chỉ dạy, đối với Hình gia bốn huynh đệ lợi nhiều hơn hại.

- Gia nhập Thiên Sinh Môn đối với bọn ta mà nói không có chỗ xấu, chỉ là không biết dựa vào thiên phú của bọn ta có đủ hay không mà thôi!

Hình Thiên cười nói.

Bọn hắn không quan tâm lắm đến việc gia nhập thế lực, bất quá nếu như có thể trở thành Thiên Sinh Môn đệ tử, liền có thể nhận được tài nguyên tu luyện, từ đó nhanh chóng phát triển thực lực của mình, so với lưu lạc bên ngoài phải dễ dàng hơn nhiều.

- Ta nghĩ lấy năng lực của mọi người sẽ không có vấn đề gì!

Vương Hạo Thần nói.

Hình Thiên, Hình Địa, Hình Nhân người lớn nhất 24 tuổi, người trẻ nhất càng là chỉ mới 23 tuổi, tu vi toàn bộ đạt tới Cửu Tinh Vũ Sư, thiên phú cỡ này ở Thiên Sinh Môn có thể không được xem là thiên tài xuất chúng, nhưng cũng không đến mức bị xem thường, muốn gia nhập tông môn không tính khó.

Hình Giới ngược lại có chút đáng lo, Vương Hạo Thần đang suy nghĩ, nếu không đem Hình Giới thể chất giới thiệu với một vị tiền bối nào đó trong tông môn, đảm bào mấy lão già kia nhất định sẽ giống như nhìn thấy mỹ nữ mà không kịp chờ đợi thu hắn làm đồ.

Riêng Bạch Linh và Trương Liêu thì không có khả năng thông qua khảo hạch, Bạch Linh còn chưa có tu vi, Trương Liêu thì thiên phú không đủ, Vương Hạo Thần chỉ có thể thông qua cách khác giúp bọn hắn.

Thông thường mà nói, người ngoài muốn gia nhập Thiên Sinh Môn phải đợi 10 năm khảo hạch một lần, bất quá đệ tử Thiên Sinh Môn có tư cách dẫn ngoại nhân gia nhập tông môn, tiền đề là phải thông qua khảo hạch, tất nhiên, đệ tử Thiên Sinh Môn mỗi ba tháng mới làm điều này một lần, hơn nữa mỗi lần đều không thể mang theo quá nhiều người đến khảo hạch.

Vương Hạo Thần dẫn theo đám người đi tới Thiên Sinh Môn khảo hạch chi địa, ở nơi này khá ít người, Vương Hạo Thần đến tìm một vị chấp sự ở nơi này sau đó liền để đối phương dẫn theo Hình gia bốn huynh đệ đi vào tiếp nhận khảo hạch.

Lúc này cũng không phải chỉ có một mình Vương Hạo Thần dẫn người đến đây khảo hạch.

Dù sao Thiên Sinh Môn đệ tử nhiều vô số, trong đó số đệ tử tiềm lực có hạn có rất nhiều, bọn hắn chỉ là vừa vặn đủ tiêu chuẩn trở thành tông môn đệ tử, lại không được tông môn cao tầng coi trọng, vì thế bọn hắn ngoài tu luyện ra còn phải làm rất nhiều việc, ví dụ như ra ngoài tìm kiếm nhân tài cho Thiên Sinh Môn, nếu là có thể tìm được một thiên tài đủ để khiến tông môn coi trọng, bọn hắn cũng sẽ nhận được một ít chỗ tốt, nếu không thì cũng có thể tạo dựng mối quan hệ.

Để cho Vương Hạo Thần kinh ngạc chính là, trong số những đệ tử dẫn theo ngoại nhân đến tiếp nhận khảo hạch vậy mà có người quen.

Ánh mắt của hắn nhìn về phía một nữ đệ tử trẻ tuổi, dung mạo của nàng không tính là khuynh quốc khuynh thành, bất quá coi như là xinh đẹp phong tình, cũng là mỹ nữ.

Đây chính là nữ tử mà Vương Hạo Thần đã từng gặp qua khi hắn lần đầu tiên đến Đệ Thất Phong lịch luyện, giữa bọn hắn tựa hồ còn có một chút ân oán, Tiểu Long chính là được Vương Hạo Thần cướp lấy từ chỗ nàng.

Nếu như là để nàng biết được khoả Huyền Linh Mãng trứng rắn bị Vương Hạo Thần đoạt được lại là một đầu chân long, không biết nàng sẽ có cảm tưởng gì.

Phong thuỷ luân chuyển, nửa năm trước Vương Hạo Thần gặp nàng liền phải bỏ chạy trối chết, lúc này hắn đã có thực lực đủ để nghiền áp nàng.

Lữ Hàm thiên phú ở trong Thiên Sinh Môn chúng đệ tử chỉ có thể xem là đệm, may mắn nàng có được một tấm dung mạo hơn người, thu hút không ít nam đệ tử theo đuổi, từ đó mới để cho nàng có cơ hội trục lợi.
Lữ Hàm cũng biết lợi thế của mình, vì thế nàng rất chăm chú cho vẻ bề ngoài của mình, tận lực để cho mình luôn luôn xinh đẹp mê người trong mắt người khác, nam đệ tử ở trong tông môn qua lại với nàng có rất nhiều, mà nàng cũng từ chỗ bọn họ thu được không ít chỗ tốt.

Ngoài chuyện đó, Lữ Hàm còn thường xuyên ra ngoài Thiên Sinh Môn tìm kiếm những thiếu niên thiếu nữ có thiên phú tốt dẫn về tông môn, tuy trong số đó không có thiên tài nào thực sự nổi bật, bất quá nàng cũng đã nhận được một ít khen thưởng từ tông môn.

Hôm nay Lữ Hàm trùng hợp vừa mới trở về Thiên Sinh Môn, lần này nàng lại tìm được một cái hạt giống tốt, trong lòng có thể nói là tương đối vui vẻ, bởi vì thiên phú của đối phương càng cao, nàng thu được ban thưởng sẽ càng lớn.

Lữ Hàm để cho chấp sự dẫn thiếu niên kia đi tiếp nhận khảo hạch, còn bản thân mình thì đứng đợi ở ngoài, suy nghĩ sau khi xong việc nên đi tìm nam nhân nào, nàng đi ra ngoài đã có một tháng thời gian, đoán chừng có mấy người đã nhanh không nhịn được.

Bỗng nhiên, Lữ Hàm cảm giác có người đang nhìn mình, nàng quay đầu nhìn lại, phát hiện Vươgn Hạo Thần thân ảnh, ánh mắt lập tức sáng lên.

Lữ Hàm có quan hệ với rất nhiều nam đệ tử trong tông môn, nàng thấy qua nam nhân tuấn tú cũng không ít, thế nhưng tuấn như Vương Hạo Thần thì chưa từng gặp qua.

Vương Hạo Thần không chỉ tuấn tú không có điểm trừ, mà khí chất cũng siêu phàm thoát tục, nếu như hắn có tính phong lưu, e rằng sẽ có không biết bao nhiêu nữ tử cam tâm tình nguyện ở bên cạnh hắn.

Lữ Hàm lần đầu tiền gặp được một nam nhân “ cực phẩm “ thế này, hơn nữa chính nàng còn được đối phương chú ý tới, trong lòng lập tức hoan hỉ, bây giờ mặc kệ đối phương đến cùng có tu vi cao hay không nàng cũng mặc kệ, chỉ dựa vào dung mạo của đối phương đã đủ để cho nàng động tâm không ngừng.

Lữ Hàm quay người đi về phía Vương Hạo Thần, sau đó tại dưới ánh mắt kinh ngạc của hắn, nàng mỉm cười một cách mị hoặc nhất có thể, nhìn hắn nói:

- Sư đệ, ngươi nhìn ta lâu như vậy làm gì?

Vương Hạo Thần ban đầu cho là Lữ Hàm nhận ra mình đến mới tìm tới, bất quá hắn lập tức bình tĩnh lại, lần trước đối phương ngay cả mặt hắn cũng không nhìn rõ thì làm sao biết hắn là ai?

Nếu vậy thì nữ nhân này tìm đến hắn làm gì? Hắn chẳng qua chỉ nhìn nàng một chút liền có chuyện rồi sao?

Lữ Hàm lại tưởng là hắn đang lúng túng vì ngượng, liền không làm khó hắn, mà nhìn sang Trương Liêu và Bạch Linh sau lưng Vương Hạo Thần, cười nói:- Sư đệ ngươi cũng dẫn bọn họ đến đây tham gia khảo hạch sao?

Vương Hạo Thần biết rõ cứ im lặng cũng không phải cách tốt, vì thế khẽ lắc đầu nói:

- Là dẫn người tham gia khảo hạch, nhưng không phải bọn hắn!

- Sư đệ ngươi nhìn rất lạ, ngươi là đệ tử của phong nào?

Lữ Hàm hỏi.

- Minh Thiên Phong!

Vương Hạo Thần chần chừ một lúc rồi đáp.

Lần này thì đến lượt Lữ Hàm kinh ngạc, Minh Thiên Phong đệ tử rất ít, những người đó nàng đều đã gặp qua, thế nhưng lại chưa từng thấy qua Vương Hạo Thần.

Lữ Hàm bắt đầu cẩn thận quan sát Vương Hạo Thần một chút, phát hiện mình vậy mà nhìn không ra tu vi của hắn sâu cạn ra sao, trong lòng không khỏi giật mình.

Nửa năm không gặp, Lữ Hàm tu vi đã tăng lên đến Cửu TInh Vũ Đồ, nàng không nhìn thấu tu vi của người trước mắt, chứng tỏ đối phương tu vi ít nhất của phải là Vũ Sĩ, hơn nữa có lẽ không phải là vừa mới bước vào cảnh giới này đơn giản như vậy.

Cái này để cho nàng càng thêm nghi hoặc, Minh Thiên Phong đệ tử không phải một cái lại một cái đều là phế vật hay sao? Ngoại trừ cái kia phong chủ Tiêu Hàn Dư nữ nhi Tiêu Hồng Trang bên ngoài, còn có một đệ tử trẻ tuổi như vậy tu vi liền đạt tới Vũ Sĩ?

Đúng lúc này, chấp sự đã dẫn theo Hình gia bốn huynh đệ trở lại.

Vị chấp sự kia thần sắc hoan hỉ đem kết quả nói với Vương Hạo Thần, Hình Thiên, Hình Địa, Hình Nhân đều thông qua khảo hạch, có được lệnh bài thân phận, đã trở thành Thiên Sinh Môn đệ tử.

Hình Giới ngược lại bởi vì tu vi kém một chút, cuối cùng không thể thông qua khảo hạch.

Kết quả này nằm trong dự đoán của Vương Hạo Thần, vì thế hắn cũng không bất ngờ.

Tiếp đó, Hình gia ba huynh đệ liền phải chọn chính mình sẽ gia nhập sơn phong nào.

Vương Hạo Thần sớm đã tính đến chuyện này, để cho bọn hắn ba người toàn bộ gia nhập Lôi Ngục Phong.

Lôi Ngục Phong từ xưa đến nay nổi tiếng là nơi chuyên đào tạo luyện thể võ giả của Thiên Sinh Môn, Võ Bảng Thập Tú đệ tam Thương Vạn Trấn chính là một ví dụ, hắn chính là người có nhục thân mạnh nhất trong số các đệ tử của Thiên Sinh Môn, về điểm này thì ngay cả Võ Bảng Thập Tú đệ nhất Trương Lăng cũng không so nổi với hắn.

Hình gia ba huynh đệ chính là luyện thể võ giả chủ tu nhục thân, gia nhập Lôi Ngục Phong là chuyện trăm lợi không có một hại.

Chương 180: Về minh thiên phong

Vị chấp sự kia dẫn Hình gia ba huynh đệ tiến về Lôi Ngục Phong, Vương Hạo Thần cũng không cần thiết tiếp tục lưu lại chỗ này, liền dẫn Hình Giới, Trương Liêu, Bạch Linh quay về Minh Thiên Phong.

Lữ Hàm không lưu được hắn lại, trong lòng có chút buồn bực, bất quá nàng lần này sau khi xong việc nhất định phải tìm hiểu kỹ thông tin về Vương Hạo Thần, nàng muốn lần sau gặp lại phải để lại ấn tượng cho hắn.

Trên đường đi, Vương Hạo Thần để ý Hình Giới thần sắc có chút u uất không vui, bèn tiến lại vỗ vai hắn, nói:

- Ngươi không cần phải rầu rĩ như vậy! Ngươi không thông qua khảo hạch không phải là vì thiên phú của ngươi không đủ mà là vì thân thể của ngươi có vấn đề! Sau khi quay về ta xin một vị tiền bối trong tông môn xuất thủ giúp ngươi chữa trị thân thể, đến lúc đó thân thể ngược lại sẽ trở thành điểm mạnh của ngươi!

Hình Giới nghe vậy, lập tức phấn chấn hẳn lên, hắn biết Vương Hạo Thần sẽ không gạt hắn.

Đã rất lâu không có về lại Minh Thiên Phong, Vương Hạo Thần trong lòng không khỏi có chút bồi hồi.

Bỗng nhiên, Vương Hạo Thần phát hiện từ trên núi có người đang đi tới.

Người đến là một nam tử dung mạo đôn hậu chất phát, môi dày mày đậm, lưng đeo trọng kiếm, thân hình cao lớn oai hùng tựa như một tôn chiến tướng.

Đối với người này, Vương Hạo Thần tự nhiên là không thể quen thuộc hơn.

- Đại sư huynh!

Vương Hạo Thần khó ức chế trong lòng xúc động, cất cao giọng nói lớn.

Tống Nhất Phàm hơi giật mình, hắn vội vàng đưa mắt nhìn theo hướng thanh âm phát ra, khi hắn nhìn thấy Vương Hạo Thần đám người, thần sắc lập tức biến thành cuồng hỉ.

Trong chớp mắt, Tống Nhất Phàm thân ảnh liền xuất hiện ngay trước mặt Vương Hạo Thần, nhanh đến mức cho dù là lấy Vương Hạo Thần thực lực hiện tại cũng không có cách nào thấy được cử động của người trước.

Tống Nhất Phàm là người có thể cùng Võ Bảng Thập Tú loại nhân vật kia tranh phong, thực lực của hắn có lẽ còn mạnh hơn cả Hình gia ba huynh đệ, lấy Vương Hạo Thần tu vi hiển nhiên chưa thể bắt kịp hắn.

Tống Nhất Phàm vừa mới xuất hiện, liền lập tức cho Vương Hạo Thần một cái gấu ôm thật chặt, đến mức người sau cũng có chút ngạt thở.

Vương Hạo Thần cười khổ, vị đại sư huynh này tính cách đúng là quá thẳng.

Tống Nhất Phàm đem Vương Hạo Thần buông ra, nhìn hắn gấp gáp nói:

- Tiểu sư đệ, ngươi ra ngoài tu luyện lâu như vậy lại không báo cho đại sư huynh một tiếng, có bị kẻ nào bắt nạt hay không? Ta và các sư huynh đều rất lo lắng cho ngươi!

Vương Hạo Thần trong lòng có chút cảm động, hắn ra ngoài tu luyện nửa năm, lúc trở về Tống Nhất Phàm không hỏi bản thân mình tu vi tiến bộ ra sao mà hỏi mình ở bên ngoài có ăn thiệt thòi hay không, điều này chứng tỏ đối phương là thật lòng quan tâm an nguy của mình.

Đây cũng là lý do mà Vương Hạo Thần từ trước đến nay vẫn rất kính trọng vị đại sư huynh này của hắn.

- Đại sư huynh! Tiểu sư đệ nói thế nào cũng học được một chút bản lĩnh từ ngươi, ai có thể bắt nạt ta?

Vương Hạo Thần nửa đùa nửa thật nói. - Ha hả! Tiểu tử ngươi thật đúng là rất biết nịnh ta, bất quá... cái gì, tu vi của ngươi...

Tống Nhất Phàm cười lớn một tiếng, đang muốn nói gì đó, bỗng nhiên chú ý tới Vương Hạo Thần tu vi, hai mắt lập tức trợn tròn, há hốc mồm không ngậm lại được, tựa như hoá đá.

Tống Nhất Phàm nhớ rất kỹ, lần cuối hắn gặp Vương Hạo Thần, đối phương tựa hồ chỉ mới là Tứ Tinh Vũ Đồ mà thôi, chút thực lực này ở trong đám đệ tử Thiên Sinh Môn chắc chắn là lót đáy tồn tại, có thể dùng một ngón dí chết hắn có cả khối người, chính vì vậy mà khi nghe sư nương Nhạc Thi Dao nói Vương Hạo Thần hạ sơn tu luyện, Tống Nhất Phàm mới lo lắng đến phát điên, hắn thậm chí còn hoài nghi sư nương có phải hay không là điên rồi, lại để cho Vương Hạo Thần một mình ra ngoài lịch luyện.

Lúc này gặp lại, Tống Nhất Phàm tưởng rằng Vương Hạo Thần cho dù có thiên phú tốt thì tu vi quá lắm là Vũ Đồ đỉnh phong mà thôi, ai biết vừa nãy hắn chú ý một chút, liền phát hiện tu vi đối phương vậy mà đã đạt tới Thất Tinh Vũ Sĩ, so với nửa năm trước cao hơn không chỉ một đại cảnh giới.

Loại tốc độ tu luyện này, Tống Nhất Phàm thực sự nhìn mà có chút rợn cả người.

Coi như là mấy tên đệ tử yêu nghiệt nhất Thiên Sinh Môn tựa hồ cũng chỉ như vậy đi a? Không đúng, cho dù là bọn họ so ra cũng có chút không bằng Vương Hạo Thần.

Tống Nhất Phàm hít sâu một hơi, tận lực để cho mình bình tĩnh lại, sau đó chăm chú nhìn kỹ Vương Hạo Thần lại lần nữa, xác nhận bản thân mình không có hoa mắt nhìn nhầm, lại nói:

- Tiểu sư đệ, không nghĩ tới ngươi chẳng qua chỉ ra ngoài nửa năm, tu vi liền tăng lên nhiều như vậy! Xem ra trước đó mọi người đều là nhìn nhầm, ngươi thiên phú so với chúng ta tưởng tượng phải mạnh hơn quá nhiều!

Vương Hạo Thần khẽ cười, nói:

- Là gặp một chút cơ duyên, tu vi mới tăng nhanh như vậy!

Xác thực mà nói, nếu là không thôn phệ Phệ Huyết Thánh Hoả, Vương Hạo Thần căn bản không có cách tăng lên tu vi nhanh chóng đến mức này.

Thế nhưng là, vận khí cũng là một loại thực lực.
Lại nói, không có dũng khí và ý chí kiên định, cho dù gặp được cơ duyên cũng chưa chắc đã có chỗ dùng, ngược lại chỉ khiến bản thân chết nhanh hơn.

Tống Nhất Phàm đối với việc Vương Hạo Thần quay về vô cùng cao hứng, lập tức đem công việc sắp làm quăng ra sau đầu, dẫn Vương Hạo Thần đám người trở về đến gian phòng của mình.

- Đại sư huynh! Sư nương có ở đây hay không?

Trên đường đi, Vương Hạo Thần hỏi Tống Nhất Phàm vấn đề mà hắn quan tâm nhất.

- Sư nương nàng hiện tại không có ở trên Minh Thiên Phong, bất quá ta có cách liên lạc với nàng!

Tống Nhất Phàm do dự một chút, lấy ra một khối truyền tin ngọc phù, đem tin tức truyền cho Nhạc Thi Dao.

Tống Nhất Phàm trên đường cũng thuận miệng hỏi Vương Hạo Thần về thân phận của Hình Giới, Bạch Linh và Trương Liêu sau lưng hắn, người sau tuỳ tiện nói là khách nhân của hắn, người liền không để ý tới nữa.

Tống Nhất Phàm vốn là muốn đem Vương Hạo Thần đi gặp mấy vị sư huynh, thế nhưng hắn nhớ đến Vương Hạo Thần cùng những người này quan hệ vốn tồi tệ đến cực điểm, để bọn hắn gặp nhau chưa hẳn là một chuyện tốt, Vương Hạo Thần cũng chưa hẳn đã nguyện ý, vì thế hắn liền bỏ đi ý định này.

Đợi đến khi năm người đi vào trong nhà, Tống Nhất Phàm liền đem những chuyện phát sinh trong vòng nửa năm nay trong Thiên Sinh Môn nói cho Vương Hạo Thần.

Thời gian Vương Hạo Thần ra ngoài tu luyện nói dài không dài nói ngắn không ngắn, nhưng đủ để phát sinh ra rất nhiều chuyện.

Đầu tiên là chuyện Nhạc Thi Dao thành hoàng, là Thiên Sinh Môn chuyện vui lớn, bởi vì tông môn rất lâu đã không có một vị hoàng giả sinh ra.

Vương Hạo Thần nghe được tin tức này, trong lòng không khỏi sợ hãi thán phục, hắn luôn cho rằng sư nương rất lợi hại, nhưng cũng không nghĩ tới nàng lại cường đại đến mức như vậy.

Vũ Hoàng, coi như là nhìn khắp Đông Hoa hoàng triều cũng sẽ không thấy nhiều, tất cả đều là nhân vật phong vân một cõi, hoàn toàn có năng lực sáng lập ra một cái đại tông môn.

Vũ Hoàng tại Thiên Sinh Môn số lượng rất ít, tất cả đều là trưởng lão quyền cao chức vọng, lục đại phong chủ cũng là Vũ Hoàng, chẳng qua họ đều là Vũ Hoàng bên trong cường giả mà thôi.

Nói cách, Nhạc Thi Dao một khi thành hoàng, nàng cũng đã có tư cách để trở thành một phong chi chủ.

- Hà hà! Tiểu sư đệ, để ta nói cho ngươi biết một chuyện! Sau khi sư nương thành hoàng không lâu, nàng liền được thái thượng trưởng lão đặc biệt triệu kiến, tựa hồ là muốn đích thân chỉ điểm nàng tu luyện, cơ duyên này, trăm năm qua chỉ có sư nương một người mà thôi!

Tống Nhất Phàm cao hứng đắc ý nói.

Vương Hạo Thần lại một lần nữa kinh ngạc, Thiên Sinh Môn hiện tại chỉ có một vị thái thượng trưởng lão còn sống, hắn chính là tông môn thần hộ mệnh, Vương Hạo Thần trước đây đã được nghe qua rất nhiều sự tích của hắn.

Lữ Thuần Quân trăm năm qua đều chỉ một mực yên lặng thủ hộ Thiên Sinh Môn, chưa từng nhận qua đệ tử, nay lại đích thân trợ giúp Nhạc Thi Dao tu luyện, cái này thực sự không thể không khiến người ta kinh ngạc.

Tiếp đó, Tống Nhất Phàm còn nói thêm nhiều chuyện, bất quá không có nhiều chuyện khiến cho Vương Hạo Thần thực sự lưu tâm, bởi vì hắn đối với tông môn như đã nói không có bao nhiêu tình cảm.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau