NGHỊCH THẾ VŨ THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Nghịch thế vũ thần - Chương 171 - Chương 175

Chương 171: Thuyết Phục

- Hạo Thần! Ta muốn nhờ ngươi một chuyện!

Không khí giữa hai người im lặng hồi lâu, Bạch Nhược Trần là người trước tiên lên tiếng phá vỡ sự im lặng đó.

- Bạch di xin cứ nói!

Vương Hạo Thần đáp.

- Ta muốn nhờ ngươi chăm sóc Tiểu Linh dùm ta! Con bé là một cô gái tốt, hơn nữa nó là thật sự có tình cảm với ngươi! Ta biết ngươi sau này không có khả năng chỉ có một mình nó, chỉ cần ngươi không tệ bạc với nó là đủ!

Bạch Nhược Trần nói.

- Bạch di! Ngươi cần gì phải như vậy? Ta tuy rằng không có năng lực phá giải Phong Nguyên Chú, thế nhưng ta là Thiên Sinh Môn đệ tử, chỉ cần ngươi cùng ta đến Thiên Sinh Môn, ta nhất định có thể nhờ tiền bối trong tông môn giúp ngươi phá giải ấn chú này!

Vương Hạo Thần biết nàng đang muốn bàn giao hậu sự, không nhịn được khẽ xiết chặt hai tay, nói.

- Ngươi không hiểu! Phong Nguyên Chú của ta không có Vũ Hoàng tu vi thì không làm được! Tại Đông Hoa hoàng triều, nhất định có người có thể phá giải Phong Nguyên Chú, nhưng chắc chắn cũng sẽ không có người dám giúp ta! Ngươi tuy là Thiên Sinh Môn đệ tử, thế nhưng ta có thể nói với ngươi, cho dù Thiên Sinh Môn tông chủ Tống Mặc Tuyên cũng không dám phá giải Phong Nguyên Chú trên người ta!

Bạch Nhược Trần cười khổ nói.

Vương Hạo Thần im lặng, hắn biết Bạch Nhược Trần là đang ám chỉ, người hạ chú ấn này với thực lực và địa vị vô cùng cao, đến mức ngay cả Thiên Sinh Môn cũng không dám đắc tội.

Thiên Sinh Môn môn chủ Tống Mặc Tuyên là Vũ Hoàng cường giả, thực lực được xếp vào vô thượng Vũ Hoàng Bảng, càng là một tông chi chủ, nếu như ngay cả hắn cũng không dám giúp, vậy đối phương ít nhất cũng phải là Vũ Hoàng đỉnh phong, thậm chí là Vũ Tông cảnh siêu cấp cường giả trong truyền thuyết.

Tại Đông Hoa hoàng triều, theo Vương Hạo Thần biết thì chỉ có ngũ đại tông môn và hoàng thất là có Vũ Tông cường giả toạ trấn, mà bất cứ một thế lực nào trong số này đều mạnh hơn Thiên Sinh Môn.

Xem ra, thân phận của Bạch Nhược Trần trước đây đúng là cao đến doạ người.

- Hạo Thần! Ta biết ngươi là một nam nhân tốt, vì thế mới đem Bạch Linh giao cho ngươi! Coi như là Bạch di cầu ngươi đi!

Bạch Nhược Trần nhìn Vương Hạo Thần có chút cầu khẩn nói.

Nàng những năm nay chống đỡ rất vất vả, hầu như đã kiệt quệ, thế nhưng nàng vẫn không yên lòng ra đi, bởi vì lo lắng thế gian hiểm ác, Bạch Linh không đối phó được, lúc này may mắn tìm được một nam nhân mà nàng có thể tin tưởng, nàng không thể không vì nữ nhi của mình tranh thủ cơ hội này.

Vương Hạo Thần im lặng không đáp, hắn không biết vào lúc này bản thân mình nên nói gì.

Bạch Nhược Trần lại tưởng hắn sợ phiền phức không dám đồng ý, bèn lấy ra một cuốn sách cổ đặt vào tay hắn, khẽ nói:

- Đây là một môn vũ kỹ cổ đại do phụ thân của ta tìm được trong một di tích trước đây, là vật còn có giá trị cuối cùng của ta! Hôm nay ta đưa nó cho ngươi, chỉ mong ngươi không từ chối thỉnh cầu của ta!

Vương Hạo Thần rốt cuộc không nghe nổi nữa, hắn cũng không nhìn vật trong tay, mà đối với Bạch Nhược Trần nói:

- Bạch di! Ta không có Vũ Hoàng tu vi, thế nhưng ta nghĩ ta có thứ có thể giúp ngươi!

Bạch Nhược Trần khẽ kinh ngạc, nàng không hiểu Vương Hạo Thần làm sao lại tự tin như vậy, phải biết, lấy hắn tu vi lúc này mà muốn so với Vũ Hoàng thì đúng là thiên phương dạ đàm.

Vương Hạo Thần không nói gì, điều động Phệ Huyết Thánh Hoả, trên bàn tay lập tức bùng lên một ngọn lửa màu đỏ như máu.

Bạch Nhược Trần ban đầu thấy động tác của hắn thì hơi thất vọng, bất quá nàng rất nhanh liền nhìn ra được ngọn lửa trong tay Vương Hạo Thần rất không tầm thường, kinh ngạc nói:

- Đây là... thiên địa linh hoả?
Vương Hạo Thần khẽ gật đầu, nói:

- Bạch di! Phệ Huyết Thánh Hoả của ta là kỳ hoả, có thể đốt cháy vạn vật, ta nghĩ nói không chừng sẽ có tác dụng đối với Phong Nguyên Chú!

Bạch Nhược Trần ánh mắt chăm chú nhìn vào Phệ Huyết Thánh Hoả trong tay Vương Hạo Thần, trong mắt cuối cùng toát ra một tia hi vọng, nói:

- Linh hoả của ngươi dường như chưa hoàn toàn thành thục, bất quá đúng là có thể có năng lực phá vỡ chú ấn!

Dù vậy nàng vẫn không có bao nhiêu tự tin, nghiêm túc nói tiếp:

- Nhưng Phệ Huyết Thánh Hoả có năng lực này là một chuyện, còn ngươi có bản lĩnh sử dụng nó không là một chuyện khác! Theo ta thấy, chỉ sợ bản thân ngươi lúc này không có cách nào điều động được một phần trăm sức mạnh của nó đi a?

Vương Hạo Thần cười khan một tiếng, không có phủ nhận, trên thực tế hắn đúng là chỉ vận dụng được một chút sức mạnh da lông bên ngoài của Phệ Huyết Thánh Hoả mà thôi.

- Dù sao cũng không có cách nào tốt hơn, không bằng để ta thử một lần?

Vương Hạo Thần nói.

Nếu như có thể đem Phong Nguyên Chú phá giải, Bạch Nhược Trần sẽ khôi phục tu vi trước kia, tuy rằng như vậy không hẳn có thể ngăn được Vạn Độc Linh Thể phản phệ, ít nhất có thể kéo dài tuổi thọ và giảm bớt đau đớn cho nàng, như vậy còn hơn tình cảnh sống không bằng chết như hiện tại.

Bạch Nhược Trần không có trước tiên trả lời câu hỏi của hắn, mà nhìn hắn nói:

- Ngươi vì sao muốn giúp ta? Ngươi phải biết, một khi Phong Nguyên Chú bị phá giải, người thi triển ấn chú này lên người ta sẽ lập tức phát giác, mà người đó cho dù là Thiên Sinh Môn cũng không dám trêu chọc đâu!

Vương Hạo Thần trầm ngâm một chút, sau đó lại nói:

- Bạch di ngươi muốn nghe lời nói khách sáo hay là lời nói thật lòng?

Bạch Nhược Trần nói:
- Cả hai đi!

- Vậy ta nói lời khách sáo trước! Thứ nhất, ta không muốn nghĩa muội của ta mất đi mẫu thân! Thứ hai, ta không thể thấy chết mà không cứu!

Vương Hạo Thần nói.

- Vậy còn lời thật lòng thì sao?

Bạch Nhược Trần nhiều hứng thú nhìn Vương Hạo Thần không chớp mắt nói.

- Lời thật lòng...

Vương Hạo Thần hít sâu một hơi, nói tiếp:

- Là bởi vì ta muốn Bạch di nợ ân tình của ta, Vạn Độc Linh Thể tuy là có rất nhiều tác hại, nhưng không thể phủ nhận nó là một loại thể chất hiếm có, chỉ cần Phong Nguyên Chú bị phá bỏ, Bạch di tương lai chắc chắn sẽ không phải là nhân vật tầm thường! Như vậy ta không phải là đã có thêm một cái cường đại bằng hữu rồi hay sao?

- Lại nói, coi như vị cường giả hạ Phong Nguyên Chú lên người ngươi phát giác ra mà chạy tới nơi này, hắn cũng không có khả năng truy đến trên đầu ta đi a? Vương Hạo Thần ta trong tông môn chỉ là đệ tử bình thường không chút nổi bật, tu vi chỉ mới là Vũ Sĩ, chỉ cần chuyện Phệ Huyết Thánh Hoả không lộ ra ngoài, hắn chẳng lẽ còn muốn cho rằng một cái Vũ Sĩ có thể phá giải Phong Nguyên Chú mà chỉ có Vũ Hoàng mới làm được hay sao?

Bạch Nhược Trần im lặng nghe hắn nói xong, đôi mắt thâm thuý xinh đẹp thuỷ chung không rời khỏi Vương Hạo Thần khuôn mặt, sau cùng mới cười khẽ nói:

- Hạo Thần ngươi lá gan cũng quá lớn! Ta thân là người mang Vạn Độc Linh Thể, đi đến đâu cũng gieo rắc tai hoạ cho chúng sinh, ngươi vậy mà dám làm bằng hữu của ta?

Vương Hạo Thần xoa xoa mi tâm, nói:

- Có lẽ là đồng bệnh tương lên! Bạch di ngươi mang Vạn Độc Linh Thể, trời sinh chú định cô độc, cũng chỉ có ta có thiên địa linh hoả mới có tư cách làm bằng hữu của ngươi!

Người mang Vạn Độc Linh Thể, thông thường đều là nhân vật bị thế nhân căm ghét, bởi vì bọn họ là thể chất tai hoạ, một khi bị độc thể phản phệ, đó chính là chúng sinh tai nạn.

Vì vậy có thể nói, người sở hữu Vạn Độc Linh Thể có rất ít bằng hữu, hoặc chỉ có những người có đầy đủ năng lực mới có thể làm bằng hữu của họ.

Vương Hạo Thần thân mang thiên địa linh hoả Phệ Huyết Thánh Hoả, có thể không sợ vạn độc, miễn cưỡng có tư cách này.

Bạch Nhược Trần không nói nữa, nàng im lặng hồi lâu, có lẽ đã rất lâu rồi, mới có một người đã biết nàng là Vạn Độc Linh Thể mà vẫn còn muốn làm bằng hữu với nàng.

Nhưng lời nói của Vương Hạo Thần, chính là những lời này mà nàng muốn nghe từ rất lâu, chỉ là đến tận lúc này mới nàng mới nghe được, điều nàng không ngờ là nàng lại nghe thấy từ một nam tử trẻ tuổi hơn nàng, tu vi cũng thấp hơn nàng nguyên bản vô số lần.

- Vậy nếu như sau này ta thay đổi tâm ý, không nhận ngươi người bằng hữu này thì sao?

Bạch Nhược Trần đột nhiên nói.

- Vậy coi như ta miễn cưỡng làm người tốt một lần, người ta nói cứu một mạng hơn xây bảy toà tháp mà không phải sao?

Vương Hạo Thần bất đắc dĩ nói.

Bạch Nhược Trần che miệng cười khúc khích, nói:

- Nếu vậy, Hạo Thần ngươi cũng đừng hối hận!

Chương 172: Cửu Thức Kinh Thần Thối Pháp

- Đã thế, vậy thứ này Bạch di liền giữ lại đi!

Vương Hạo Thần tay cầm sách cổ trả lại cho Bạch Nhược Trần, nói.

Ai biết, Bạch Nhược Trần lại khẽ lắc đầu nhìn hắn cười nói:

- Đây là đồ vật ta đã tặng ngươi, đương nhiên sẽ không lấy lại! Hơn nữa, ta nghĩ đây là loại vũ kỹ cực kỳ phù hợp với ngươi!

- Thích hợp với ta sao?

Vương Hạo Thần hơi nghi hoặc.

- Tốt rồi! Không quấy rầy ngươi nghỉ ngơi nữa, ta phải quay về trước, nếu không TIểu Linh tỉnh lại sẽ lo lắng!

Bạch Nhược Trần nói.

- Bạch di! Ngươi định sẽ nói cho Tiểu Linh biết chuyện của ngươi sao?

Vương Hạo Thần chần chờ một chút rồi nói.

- Ta tạm thời còn không muốn nói với nó, đợi sau này nó trưởng thành hơn một chút rồi nói cũng không muộn!

Bạch Nhược Trần thở dài nói.

- Vậy được, ta cũng sẽ không nói với bất kỳ ai về chuyện này! Bất quá chuyện phá giải Phong Nguyên Chú chúng ta nhất định phải nhanh chóng tiến hành, sinh cơ của ngươi đã không còn quá nhiều, chỉ có giúp ngươi khôi phục tu vi mới có thể tu bổ lại thân thể cũng như sinh mạng!

Vương Hạo Thần nghiêm túc nói.

Bạch Nhược Trần mỉm cười nhìn hắn khẽ gật đầu, nàng hẹn hắn tối mai sẽ gặp, còn giờ nàng phải trở về chuẩn bị bữa sáng cho mọi người.

Hình gia bốn huynh đệ và Trương Liêu đều yêu thích đồ ăn do nàng nấu, cứ việc là không cần ăn, thế nhưng vẫn muốn ăn như một sở thích.

Đợi Bạch Nhược Trần đi rồi, Vương Hạo Thần mới tò mò đem sách cổ trong tay mở ra xem thử, hắn cũng là người yêu võ, võ học đối với hắn đúng là có sức hấp dẫn không nhỏ.

Vả lại Bạch Nhược Trần nói thế nào cũng đã từng là cường giả mạnh hơn hắn vô số lần, bây giờ nàng tu vi không còn nhưng ánh mắt thì vẫn có, nàng nói đây là bộ vũ kỹ thích hợp với hắn, chắc hẳn cũng không phải là nói suông.

Vương Hạo Thần nhìn vào bìa sách, nơi đó có viết bốn chữ “ Kinh Thần Thối Pháp “.

- Lại là thối pháp?

Vương Hạo Thần hơi kinh ngạc, hắn trước giờ đều luyện kiếm, nếu không thì là quyền pháp hoặc chưởng pháp, thế nhưng chưa từng luyện qua thối pháp.

Không phải là hắn không ưa thích, chỉ là một phần là không có thời gian, một phần lại là chưa tìm được vũ kỹ thích hợp.

Vương Hạo Thần đối với Kinh Thần Thối Pháp tương đối hiếu kỳ, một khi bắt đầu liền không có cách nào rút ra được.

Kinh Thần Thối Pháp là loại thối pháp bá đạo tuyệt luân, cực kỳ thích hợp đấu cứng, chuyên dùng để phá vỡ tất cả phòng ngự của kẻ địch, lấy lực phá vạn pháp. Kinh Thần Thối Pháp, có cửu thức.

Đệ nhất thức - Nhất Tướng Công Thành Vạn Cốt Khô.

Đệ nhị thức - Độc Bộ Thiên Hạ Đãng Quần Tà.

Đệ tam thức - Bất Bại Chiến Thần Nghịch Thương Thiên.

Đệ tứ thức - Thiên Quân Vạn Mã Kinh Thiên Hạ.

Đệ ngũ thức - Lôi Đình Tích Lịch Chấn Thập Phương.

Đệ lục thức – Cô Tinh Vấn Thế Diệt Thương Sinh.

Đệ thất thức - Thạch Phá Thiên Kinh Khí Cái Thế.

Đệ bát thức - Đế Đạo Vô Song Ngạo Chư Thiên.

Đệ cửu thức - Diệt Thiên Tuyệt Địa Hoành Vạn Cổ.

Kinh Thần Thối, mỗi một thức đều có cái tên vô cùng bá đạo, từ đó có thể tưởng tượng uy lực kinh hãi thế tục của bộ thối pháp này khi luyện thành.

Kinh Thần Thối bỏ qua phần lớn hoa mỹ, tuy không có nhiều biến hoá, nhưng bá lực đương thời đúng là vô địch.

Bộ thối pháp này nhìn qua rất dễ luyện, cũng không có cấp bậc, Vương Hạo Thần suy nghĩ một chút, liền có thể hiểu được, Kinh Thần Thối Pháptuy bá đạo tuyệt luân, thế nhưng phải ở trong tay người có thực lực cường đại thì mới có thể phát huy uy lực thực sự của nó.
Đối với một người hầu như là vô địch trong cùng cảnh giới như Vương Hạo Thần, Kinh Thần Thối Pháp đúng là báu vật.

Chỉ có người đem mọi phương diện ở trong một cảnh giới tu luyện đến cực hạn như Vương Hạo Thần, mới có thể phát huy ra toàn bộ uy lực của Kinh Thần Thối Pháp.

Ngược lại, Kinh Thần Thối Pháp chắc chắn sẽ giúp Vương Hạo Thần một lần nữa nâng cao chiến lực của mình, không nói có thể đánh khắp thiên hạ không địch thủ ở cùng cảnh giới, thế nhưng chắc chắn sẽ có rất ít người có thể ở trong cùng cảnh giới tiếp được một cước của hắn, cho dù là người có năng lực phòng thủ cực mạnh đều có thể bị hắn một cước đạp nát.

- Lần này Bạch di đúng là đã tặng ta một món lễ lớn!

Vương Hạo Thần vui mừng đứng dậy, có chút không kịp chờ đợi liền lập tức bắt tay vào việc tu luyện.

Đúng như Vương Hạo Thần dự đoán, Kinh Thần Thối Pháp không hề khó luyện, một phần bởi vì hắn thiên tư cao, một phần bởi vì bộ thối pháp này yêu cầu người luyện phải có lực lượng rất lớn, mà Vương Hạo Thần chỉ cần có nhục thân đạt tới cảnh giới Luyện Bì đại thành đã thừa đủ đáp ứng nhu cầu này.

Chỉ trong vòng nửa ngày, Vương Hạo Thần đã luyện thành cả chín thức Kinh Thần Thối Pháp.

Kinh Thần Thối Pháp nguyên lý cũng đơn giản, không có nhiều biến hoá hay hư chiêu, toàn bộ đều lấy uy lực làm trọng, đồng thời tiêu hao nguyên khí cũng tương đối kinh người.

Tuy vậy, chín thức Kinh Thần Thối Pháp cũng có những công năng khác nhau, để cho người luyện có thể tuỳ trường hợp mà biến chiêu.

Đệ nhất thức - Nhất Tướng Công Thành Vạn Cốt Khô, gần như chỉ là đá thẳng, thế nhưng uy lực lại mạnh hơn bình thường vô số lần, người năng lực phòng thủ không mạnh hoàn toàn có thể bị một cước này đá bể.

Đệ nhị thức – Độc Bộ Thiên Hạ Đãng Quần Tà, uy lực so với thức đầu tiên càng mạnh, chấn nhiếp bát phương, ép tất cả kẻ địch chỉ có thể phòng thủ không dám trả đòn.

Đệ tam thức – Bất Bại Chiến Thần Nghịch Thương Thiên, chuyên dùng trong lúc nguy cấp, lấy công làm thủ đẩy lui kẻ địch.

Đệ tứ thức – Thiên Quân Vạn Mã Kinh Thiên Hạ, chiêu cước dùng để đối với thế trận quần công, thế cước như thiên quân vạn mã lấy một địch một trăm.

Đệ ngũ thức – Cô Tinh Vấn Thế Diệt Thương Sinh, chiêu cước nhanh nhất, tốc độ tựa như sao băng, đá cho đối thủ không kịp trở tay mà chết.

Đệ lục thức – Lôi Đình Tích Lịch Chấn Thập Phương, thối chiêu có ẩn tàng lực lượng, khi mới đá trúng kẻ địch có thể không sao, nhưng sau đó thối kình sẽ đi vào cơ thể rồi liên tục phá nổ phá huỷ kinh mạch cùng lục phủ ngũ tạng, chuyên dùng để triệt hạ những cường giả có nhục thân cường đại.

Đệ thất thức – Thạch Phá Thiên Kinh Khí Cái Thế, chiêu cực kỳ hao tổn nguyên khí, dốc toàn lực vào một cước, dùng để đấu cứng với đối thủ, phá tan mọi thứ cản đường, nếu đầy đủ công lực hoàn toàn có thể khiến cho thiên địa biến sắc, bát phương phong vũ.

Đệ bát thức – Đế Đạo Vô Song Ngạo Chư Thiên, người luyện phải có một vô địch chi tâm mới có thể thi triển ra, mỗi một cước đều mang theo cuồn cuộn đại thế, tựa như thiên đế hạ phàm chúng sinh quỳ lạy, không chỉ đả thương mà còn phá huỷ ý chí phản kháng của đối thủ, khiến cho hắn thua tâm phục khẩu phục, đây là chiêu cước thể hiện khí thế vô địch thiên hạ.

Đệ cửu thức – Diệt Thiên Tuyệt Địa Hoành Vạn Cổ, cần hao tổn lượng nguyên khí khổng lồ, không đến lúc sinh tử quan đầu không thể sử dụng, uy lực huỷ thiên diệt địa, là chiêu thức có sát ý lớn nhất, không nói nhiều, một cước đá ra phải lấy mạng kẻ địch, thậm chí là đồng quy vu tận.

Vương Hạo Thần cấp tốc luyện thành Kinh Thần Thối, bất quá thực sự thành thục cũng chỉ có bảy thức đầu, còn thức thứ tám hắn lại cảm thấy uy lực dường như còn không bằng thức thứ bảy, có lẽ là bởi vì vô địch chi tâm của hắn còn chưa hoàn mỹ.

Về phần thức thứ chín, tuy rằng Vương Hạo Thần có thể thi triển ra, thế nhưng chiêu này bắt buộc phải có sát ý cực lớn mới có thể phát huy được toàn bộ uy lực của nó, vì thế mới có chuyện không đến giây phút sinh tử không thể tuỳ tiện thi triển ra.

Bất quá Vương Hạo Thần tin tưởng, nếu như thực sự đá ra một cước Diệt Thiên Tuyệt Địa Hoành Vạn Cổ, uy lực chắc chắn sẽ không thua kém Táng Thiên Kiếm Thuật đệ nhất thức – Thương Sinh Vẫn.

Chưa có cơ hội thực chiến, Vương Hạo Thần cũng không biết sức chiến đấu của mình đã được đề thăng đến mức nào, hắn chỉ biết lúc này bản thân mình đã càng toàn diện, khi chiến đấu nhất định sẽ càng thêm linh hoạt.

Chương 173: Phá Giải Phong Nguyên Chú (1)

Vương Hạo Thần tu luyện một mạch đến khi trời tối mới nghỉ ngơi, trong lòng lại có chút phiền não, vốn dĩ muốn nhanh quay về Thiên Sinh Môn, không ngờ giữa đường lại phát sinh ra chuyện như vậy, xem ra trong mấy ngày tới hắn khó có thể rời đi.

- Bỏ đi! Đã giúp thì giúp cho trót!

Vương Hạo Thần không nghĩ nữa, lập tức ngồi xuống vận công điều tức, chuẩn bị để mình đạt trạng thái tốt nhất.

Khi mặt trời xuống núi, sắc trời lần nữa chuyển về đêm, Bạch Nhược Trần quay lại chỗ Vương Hạo Thần.

- Kinh Thần Thối Pháp ngươi đã xem qua chưa?

Bạch Nhược Trần vừa gặp liền hỏi.

- Không chỉ đã xem qua, mà còn luyện thành! Lần này phải đa tạ Bạch di tặng ta một món lễ lớn!

Vương Hạo Thần mỉm cười nói.

- Ngươi luyện thành rồi?

Bạch Nhược Trần trên mặt hiện lên vẻ kinh ngạc, nàng tuy rằng biết Kinh Thần Thối Pháp không khó học, lại vô cùng thích hợp với Vương Hạo Thần, thế nhưng cũng không cho rằng đối phương có thể trong thời gian ngắn như vậy luyện thành bộ thối pháp này.

- Cũng không tính là hoàn toàn thành thục, bất quá bảy thức đầu tiên hẳn là không có vấn đề!

Vương Hạo Thần suy nghĩ một lát lại nói.

- Vậy ngươi cho ta xem thử một chút!

Bạch Nhược Trần vẫn có chút không tin tưởng.

- Tốt a!

Vương Hạo Thần cũng không nói nhảm, điều động thể nội nguyên khí rót vào hai chân.

Bạch!

Một chân của hắn đạp lên mặt đất lấy lực, khiến cho mặt đất rạn nứt, một chân khác tựa như đạn pháo bắn ra, bất kể là uy lực hay tốc độ đều kinh hãi thế tục.

Không có hoa mỹ, chỉ có bá lực mạnh kinh thiên, không gì cản nổi.

Kinh Thần Thối đệ thất thức – Thạch Phá Thiên Kinh Khí Cái Thế!

Bành!

Một cước của Vương Hạo Thần đánh lên một tảng đá lớn bằng năm người trưởng thành cộng lại, trực tiếp đem nó đá cho băng liệt, vỡ nát thành từng mảnh nhỏ.

- Thực sự là luyện thành rồi?

Bạch Nhược Trần sửng sờ, lúc này nàng muốn không tin cũng không được.

Phụ thân của nàng trước kia, đã từng nói hắn muốn luyện thành Kinh Thần Thối Pháp đều phải mất ba ngày thời gian, nhìn qua đã rất nhanh, nhưng so với Vương Hạo Thần còn kém hơn không ít.

Kỳ tài! Chân chính võ đạo kỳ tài!

Bạch Nhược Trần không nghĩ tới, mình lại ở địa phương này, gặp được thiên tài như vậy.

Trước đó nàng tuy rằng biết Vương Hạo Thần kiếm đạo cảnh giới đạt tới Kiếm Ý lưỡng trọng, thế nhưng cái này còn đủ khiến nàng chân chính xem trọng hắn, bởi vì tu vi của hắn quá thấp, lấy tầm mắt của Bạch Nhược Trần mà nói, ở độ tuổi của Vương Hạo Thần nói kém đến thế nào đều phải có Vũ Sư tu vi, thế nhưng Vương Hạo Thần chẳng qua chỉ là Lục Tinh Vũ Sĩ mà thôi.

Nếu không phải biết rõ Vương Hạo Thần là một nam nhân có nguyên tắc, nàng sẽ không có ý giao Bạch Linh cho hắn.

Thế nhưng lúc này Bạch Nhược Trần đã nhận ra mình suy nghĩ trước đó là sai lầm đến mức nào, một người có thể trong một ngày đem Kinh Thần Thối Pháp luyện thành, thiên tư sao có thể tầm thường?

Bạch Nhược Trần trong lòng âm thầm quyết định, sau này nhất định phải giữ mối quan hệ tốt với Vương Hạo Thần, không chỉ bởi vì thiên tư của hắn, mà còn là bởi vì hắn là người hiếm hoi nàng có thể tin tưởng.

Vương Hạo THần thi triển xong một chiêu Thạch Phá Thiên Kinh Khí Cái Thế, liền phải điều tức một chút, Kinh Thần Thối Pháp đệ thất thức vô cùng tiêu hao nguyên khí, lấy tu vi của hắn hiện tại cũng không thể thi triển liên tục.

Bất quá, uy lực một cước này cho dù là Thiên Long Kiếm Quyết cũng có chút không bằng, cái tên Thạch Phá Thiên Kinh quả thật không ngoa. - Hạo Thần, xem ra Bạch di phải nhìn ngươi bằng ánh mắt khác! Thiên phú của ngươi tuyệt đối không thua thiên tài hạng nhất nào ở Đông Hoa hoàng triều!

Bạch Nhược Trần đi tới mỉm cười nhìn Vương Hạo Thần nói.

- Thiên phú chỉ là một bộ phận, võ giả muốn trở nên cường đại, chỉ dựa vào thiên phú là không đủ!

Vương Hạo Thần nói.

Con đường tu luyện, nào chỉ cần có thiên phú, còn cần có nghị lực, điều kiện và tài nguyên tu luyện.

Ví dụ, cho dù ngươi có thiên phú khoáng cổ tuyệt kim cùng nghị lực, thế nhưng lại không có tài nguyên tu luyện, vậy đời này tu vi cũng đừng mong vượt qua Vũ Linh cảnh.

Cũng giống như Vương Hạo Thần, hắn trước đây không thể tu luyện, vậy thế tu vi mới thấp như vậy, nếu là hắn có thể giống như võ giả bình thường tu luyện, tu vi làm gì chỉ có Lục Tinh Vũ Sĩ.

- Nói rất đúng!

Bạch Nhược Trần gật đầu tỏ ý tán thành.

- Bạch di! Ngươi sẵn sàng rồi đi?

Vương Hạo Thần không muốn tiếp tục nói vấn đề này, trực tiếp nhìn Bạch Nhược Trần hỏi.

- Quan trọng không phải là ở ta mà là ở ngươi! Nếu như ngươi không thành công, ta có làm gì cũng vô dụng!

Bạch Nhược Trần nói.

- Ta nhất định sẽ tận lực!

Vương Hạo Thần trầm giọng nói.

- Kỳ thật ngươi không cần căng thẳng như vậy, lấy tu vi của ngươi mà muốn phá vỡ Phong Nguyên Chú vẫn là rất miễn cưỡng!

Bạch Nhược Trần trấn an nói.

- Chắc chắn sẽ thành công!
Vương Hạo Thần nói.

Bạch Nhược Trần thấy được vẻ kiên định trong mắt nam tử trước mặt, trong lòng không hiểu sao lại nhiều hơn mấy phần tin tưởng, nói:

- Đi theo ta!

Bạch Nhược Trần dẫn Vương Hạo Thần đi tới phía sau một ngọn núi gần đó, nơi này có một túp lều nhỏ được dựng bên cạnh một dòng sông, phong cảnh nhìn qua có chút thơ mộng.

Chung quy là nữ nhân, luôn có thiện cảm với phong cảnh đẹp.

- Đây là nơi ta hay đến mỗi khi bị Vạn Độc Linh Thể phản phệ! Tất nhiên trên đời không có hoàn mỹ sự tình, cũng có thời điểm độc thể phản phệ ngoài dự đoán mà không kịp đến nơi này!

Bạch Nhược Trần thong thả đi vào trong nhà, đến một cái giường được làm bằng tre ngồi xuống.

Lần trước Vương Hạo Thần cứu nàng, đó cũng là một lần nàng bị Vạn Độc Linh Thể ngoài ý muốn phản phệ, thân thể đang trong lúc suy yếu đến cực điểm, sau đó mới bị Hùng thị ba huynh đệ đục nước béo cò, nếu không, dựa vào tu vi thấp kém của ba người bọn họ, cũng không chắc chắn có thể đả thương nàng đến mức như vậy.

- Chỗ này xem ra rất yên tĩnh!

Vương Hạo Thần đi theo nàng, thuận miệng nói.

- Ngươi là người đầu tiên, cũng là nam nhân đầu tiên đi vào đây!

Bạch Nhược Trần chẳng biết tại sao lại nói ra một câu như vậy, vừa nói xong, trong mắt nàng liền hiện ra một tia hối hận.

Vương Hạo Thần cái gì cũng có thể thông tuệ, nhưng hắn chưa bao giờ giỏi trong việc đọc cảm xúc của nữ nhân, căn bản không nhận ra Bạch Nhược Trần lời nói có chỗ khác thường.

- Bạch di! Tiếp đó ta sẽ dùng Phệ Huyết Thánh Hoả phá giải Phong Nguyên Chú, hoàn toàn phá vỡ là không có khả năng, chỉ hi vọng có thể xé rách ra một lỗ hổng đã là rất tốt!

Vương Hạo Thần trầm trọng nói.

Bạch Nhược Trần khẽ ừ một tiếng, ngồi quay lưng về phía Vương Hạo Thần, tay đem tóc dài bỏ lên trước ngực để thuận tiện cho Vương Hạo Thần làm việc.

Thế nhưng là, nàng đợi mãi vẫn không thấy Vương Hạo Thần có hành động gì, không khỏi quay đầu lại khó hiểu nhìn hắn nói:

- Ngươi làm sao còn không ra tay?

Vương Hạo Thần hơi ngẩn ra, đồng dạng khó hiểu nhìn nàng, đáp:

- Bạch di ngươi không cởi áo ra, ta một khi dùng đến Phệ Huyết Thánh Hoả sẽ lập tức đem y phục của ngươi đốt cháy!

Nguyên lai là vì chuyện này.

Bạch Nhược Trần im lặng quay đầu lại, không để Vương Hạo Thần thấy được thần sắc của nàng lúc này.

Phải đến mấy phút sau, Bạch Nhược Trần mới có hành động, chỉ thấy nàng chậm rãi cởi bỏ từng cúc áo, đem chiếc áo để qua một bên, chỉ còn lại nội y, để lộ ra phần thân trên thon dài trắng muốt như ngọc.

Vương Hạo Thần có cảm giác khung cảnh này có chút quen thuộc, không nhịn được mà nhớ đến một nữ tử xinh đẹp tuyệt trần mà hắn đã gặp trước đây, khẽ cười khổ.

- Có thể bắt đầu được chưa?

Bạch Nhược Trần khẽ nói, thanh âm tựa như rất bình thản, chỉ có người thật tinh ý, mới nghe ra được trong sự bình thản đó có một chút run rẩy.

- Sẽ hơi khó chịu một chút!

Vương Hạo Thần nói, tâm thần ngưng định, trên tay xuất hiện một ngọn lửa màu đỏ rực như máu, chính là đã bị hắn thu phục thiên địa linh hoả Phệ Huyết Thánh Hoả.

Vương Hạo Thần đem hoả diễm tụ ở hai ngón tay, sau đó điểm lên lưng Bạch Nhược Trần, để Phệ Huyết Thánh Hoả truyền vào người nàng, tìm tới vị trí của Phong Nguyên Chú.

Người bình thường không chịu được Phệ Huyết Thánh Hoả nhiệt độ, nhưng Bạch Nhược Trần thân thể mạnh hơn người bình thường khá nhiều, tuy rằng không có lực lượng gì, nhưng nàng chí ít là có thể chịu được hoả diễm thiêu đốt.

Chương 174: Phá Giải Phong Nguyên Chú (2)

Theo hoả diễm truyền vào, Bạch Nhược Trần da thịt nổi lên một tầng phấn hồng nhàn nhạt mê người, vô cùng quyến rũ.

Bạch Nhược Trần tâm tình có chút hoảng hốt, đã rất lâu rồi mới có một nam nhân thứ hai chạm vào thân thể nào, cái này để cho nàng trong lòng vậy mà sinh ra một tia gợn sóng.

Vương Hạo Thần tìm tới vị trí của Phong Nguyên Chú, lập tức hít sâu một hơi, dùng một tay khác đặt lên vai Bạch Nhược Trần, hùng hậu bàng bạc nguyên khí lập tức rót vào trong người nàng, đem kinh ngạc và lục phủ ngũ tạng của nàng đều bao bọc lại,

Tiếp sau đó, hắn muốn phá giải Phong Nguyên Chú, cần có phải điều động lực lượng rất lớn, tuy rằng biết Bạch Nhược Trần thân thể mạnh hơn người bình thường, thế nhưng hắn xưa nay làm việc rất cẩn trọng, luôn muốn đảm bảo vạn vạn vô nhất.

Vương Hạo Thần lại không biết, hành động này của hắn, lại khiến cho Bạch Nhược Trần đối với hắn càng có hảo cảm.

Hay là muốn nói, nam nhân biết quan tâm đúng lúc, sẽ luôn chiếm được một chút hảo cảm từ người khác.

Chuẩn bị xong, Vương Hạo Thần mới điều động thêm đại lượng Phệ Huyết Thánh Hoả, xông vào trong người Bạch Nhược Trần, trực tiếp trùng kích lên Phong Nguyên Chú lớp phòng ngự.

Phong Nguyên Chú phòng ngự mười phần kiên cố, không phải là tường đồng vách sắt, mà tựa như thập vạn đại sơn, Phệ Huyết Thánh Hoả uy lực tuy cường đại, lại không có cách đột phá lớp phòng ngự này.

Người thi triển đạo chú ấn này, tu vi ít nhất cũng là Vũ Hoàng trở lên, Vương Hạo Thần chẳng qua chỉ là Vũ Sĩ, coi như Phệ Huyết Thánh Hoá có được năng lực thiêu đốt vạn vật, muốn phá ra một cái lỗ hổng trên Phong Nguyên Chú nói nghe thì dễ?

Vô luận Vương Hạo Thần điều động đến bao nhiêu Phệ Huyết Thánh Hoả, đều là hữu tâm vô lực, căn bản không có cách lay động được Phong Nguyên Chú.

Bạch Nhược Trần tự nhiên là cảm nhận điều này, nàng khẽ nói:

- Hạo Thần được rồi, chuyện này không thể miễn cưỡng! Ngươi không cần phí sức nữa!

Vương Hạo Thần lắc đầu, có chút cố chấp nói:

- Không nên từ bỏ sớm như vậy, trên đời không có thứ gì có thể vĩnh viễn bất diệt!

Nói rồi, hắn vẫn tiếp tục dẫn động Phệ Huyết Thánh Hoả, trùng kích lên Phong Nguyên Chú.

Hắn là kẻ không thích bỏ cuộc giữa chừng, một lần không được thì mười lần, mười lần không được thì trăm lần, cái này cũng giống như con đường tu luyện, nếu như chỉ gặp khó khăn liền bỏ cuộc, vậy thì thà làm một cái phàm nhân cho rồi.

Việc gì đã làm thì phải tận lực, nếu không thì thà đừng làm.

Hắn không phủ nhận, dựa vào năng lực của hắn mà muốn phá vỡ Phong Nguyên Chú đúng là quá khó khăn, thế nhưng Phong Nguyên Chú không có năng lực hồi phục, mà Phệ Huyết Thánh Hoả của hắn thì lại có thể liên tục duy trì cho đến hắn cạn kiệt nguyên khí, tiếp tục như vậy, chưa hẳn là đã không có chút hi vọng nào.

Thế nhưng là, thời gian qua đi, Phong Nguyên Thú vẫn tựa như viễn cổ thần sơn vĩnh viễn không thể lay chuyển, mà Vương Hạo Thần nguyên khí thì đã tiêu hao hết 7 thành.

Vốn dĩ không thể nào có chuyện tiêu hao nhanh như vậy, chỉ là hắn còn phải phân ra một bộ phận bảo vệ kinh mạch cho Bạch Nhược Trần, vì thế tiêu hao mới càng lớn.

Cứ như vậy, Vương Hạo Thần nguyên khí càng lúc càng ít, dần dần chỉ còn lại không đến một thành.

- Hạo Thần, được rồi! Có một số chúng ta không thể miễn cưỡng, ngươi có phần tâm ý này, Bạch di đã rất vui mừng!

Bạch Nhược Trần nói.
Vương Hạo Thần cắn chặt răng, vẫn không có ý định từ bỏ, lập tức lấy ra một ít linh dược ăn vào, bổ sung nguyên khí thiếu hụt, lại tiếp tục điều động Phệ Huyết Thánh Hoả trùng kích đi vào.

Liên tiếp mấy canh giờ trôi qua, Vương Hạo Thần không hề nghỉ ngơi, mỗi khi hao hết nguyên khí liền phục dược, sau đó lại tiếp tục, rất nhanh, số linh dược trong nạp giới của hắn liền tiêu hao một mảng lớn.

Bạch Nhược Trần đưa mắt nhìn nam nhân sau lưng mình, chỉ thấy khuôn mặt anh tuấn của hắn lúc này đã tái nhợt lộ rõ vẻ mệt mỏi, trên trán mồ hôi ướt một mảnh, rõ ràng linh dược tuy có thể trợ giúp khôi phục nguyên khí, thế nhưng liên tục như vậy thì hoàn toàn không phải cách tốt, sẽ có tác dụng phụ không nhỏ, mà cho dù là linh được cũng không thể bù đắp mọi mặt.

Sự thật là liên tục điều động Phệ Huyết Thánh Hoả như vậy, Vương Hạo Thần lúc này bất luận là ở phương diện nào đều đã sắp đến cực hạn, cho dù có tiếp tục phục dụng linh dược, hắn thể lực cũng không đủ để tiếp tục chèo chống.

Thấy bộ dáng hắn như vậy, Bạch Nhược Trần trong lòng lại sinh ra một tia chua xót, nhiều hơn lại là cảm động.

Nàng không ngờ, Vương Hạo Thần lại vì nàng mà cố gắng đến như vậy.

- Ta không tin ngay cả một lỗ hổng đều không phá được!

Vương Hạo Thần hai mắt đều biến thành màu đỏ, điều động toàn bộ còn sót lại không nhiều lắm nguyên khí, cố gắng một lần cuối cùng.

Lượng lớn Phệ Huyết Thánh Hoả hung hăng không sợ chế điên cuồng trùng kích lên phía Phong Nguyên Chú, thế như hồng thuỷ đập vào đê, cực kỳ dữ dội.

Hoả diễm lực lượng đến đáy là hết, Vương Hạo Thần lúc này cũng đã kiệt quệ, hắn chỉ thấy trước mắt hầu như tối đen, thế nhưng khoé miệng lại xuất hiện một nụ cười yếu ớt.

Bởi vì hắn có thể cảm nhận được, Phong Nguyên Chú phía trên, vậy mà xuất hiện một đạo vết nứt.

Không sai, tuy rằng vết nứt này vô cùng nhỏ bé, thế nhưng hắn chung quy không phải là cái gì cũng không đạt được, ít nhất thì cũng có được một chút thành quả.

Đây cũng là ý nghĩ sau cùng của Vương Hạo Thần, bởi vì hắn thực sự đã kiệt sức, một tia thanh minh cuối cùng biến mất, cả người hướng về phía trước đổ xuống.

Chỉ là còn không đợi hắn hoàn toàn ngã xuống, Bạch Nhược Trần đem hắn tiếp được, để hắn gục đầu vào vai nàng mà ngất đi.Bạch Nhược Trần để Vương Hạo Thần nằm trên giường tre, nàng ở một bên nhìn hắn hồi lâu, không nhịn được khẽ thở dài nói:

- Thật là một tên ngốc, ngươi cần gì phải cố gắng đến mức như vậy đâu?

Đồng thời, nàng lại có thể cảm nhận được trong người xuất hiện một tia đã rất lâu không xuất hiện nguyên khí mỏng manh, chính là bởi vì Phong Nguyên Chú xuất hiện một vết nứt, dẫn đến có một lượng nguyên khí cực kỳ nhỏ bé thẩm thấu ra ngoài, đối với người khác thì không tính là gì, thế nhưng đối với Bạch Nhược Trần thì lại như nắng hạn gặp mưa rào, để cho nàng thấy được hi vọng.

………

Một lần này, Vương Hạo Thần thực sự là tiêu hao rất lớn, không chỉ là nguyên khí, mà còn là vì lao lực quá độ, dẫn đến cơ thể suy kiệt.

Hắn trọn vẹn ngủ một ngày đêm, đến tận chiều hôm sau mới tỉnh lại.

Vương Hạo Thần khi tỉnh lại, liền cảm thấy toàn thân vẫn có chút thoát lực, thể nội nguyên khí vẫn chưa hồi phục được một nửa.

Đây chính là lạm dụng thôn phệ linh dược tác dụng phụ, sẽ làm cho tốc độ khôi phục nguyên khí chậm hơn trước nhiều, phải mất một thời gian mới mất đi.

- Ta nhìn ngươi không phải kẻ ngốc, sao lại làm ra loại chuyện uống rượu giải khát ngớ ngẩn như vậy? May mắn ngươi thể chất không tệ, nếu không đã có thể bị thương đến căn cơ!

Bạch Nhược Trần từ bên ngoài đi vào, trong tay bưng một bát cháo yến mạch còn đang bốc khói.

- Chỉ là hao lực một chút, không có vấn đề gì lớn!

Vương Hạo Thần cười nói.

Bạch Nhược Trần khẽ lườm hắn một chút, người này xem ra là có sở thích cậy mạnh.

Vương Hạo Thần nhận lấy bát cháo yến từ Bạch Nhược Trần, nhanh chóng ăn sạch, hắn tiêu hao quá lớn, thực sự có chút đói bụng.

- Bạch di! Phong Nguyên Chú đã xuất hiện vết nứt, tiếp đó ta chỉ cần không ngừng dùng Phệ Huyết Thánh Hoả trùng kích vào, nhất định sẽ có ngày có thể thực sự phá vỡ một cái lỗ hổng!

Vương Hạo Thần nói.

- Nếu như ngươi tiếp tục làm theo cách như vừa rồi, ta chỉ sợ Phong Nguyên Chú chưa bị phá, ngươi cũng đã mệt chết! Cho dù có làm, cũng phải lượng sức, đến điểm dừng là được, nếu không ta nhất định không để ngươi tiếp tục!

Bạch Nhược Trần trầm giọng nói.

- Tốt a! Ta sẽ không miễn cưỡng!

Vương Hạo Thần gật đầu nói.

Tiếp đó, Vương Hạo Thần lại nhờ Bạch Nhược Trần sau khi quay lại nhà liền nói với mọi người là hắn đang bế quan đột phá cảnh giới, để tránh cho họ lo lắng.

Chương 175: Không Phải Thiên Sinh Môn Người

Thiên Sinh Môn, Lôi Ngục Phong.

Bên trong Thanh Thiên Điện, Thiên Sinh Môn thái thượng trưởng lão Lữ Thuần Quân khó có được xuất quan, đang cùng một người khác uống trà, một thân đạo bào màu xanh lục, dung mạo tuấn lãng trẻ tuổi, tóc đen dài chạm lưng, tựa như một tôn tiên nhân trẻ tuổi.

Lữ Thuần Quân đưa mắt nhìn về phía trước, nói:

- Ngươi ở bên ngoài nhiều năm như vậy, ta cứ nghĩ ngươi khi quay về đã đột phá đến Vũ Tông! Không nghĩ tới, lấy thiên tư của ngươi vậy mà vẫn chưa bước ra được một bước kia!

Ngồi đối diện với hắn là một nam tử thân vận hắc y.

Hắc y nam tử niên kỷ khoảng chừng 40, dung mạo không đến mức anh tuấn, thế nhưng lại nổi bật với đôi lông mày màu trắng như tuyết, hắn đem ly trà trong tay đặt xuống, cười khổ nói:

- Ta tư chất tầm thường, Vũ Tông cảnh lại quá mức huyền diệu! Để cho sư thúc thất vọng!

Lữ Thuần Quân khẽ lắc đầu, trầm giọng nói:

- Thiên phú của ngươi tại Thiên Sinh Môn chỉ thua một người, sao có thể nói là thấp? Kỳ thực nguyên nhân ngươi không thể bước vào Vũ Tông là vì ngươi tâm kết còn không mở!

Hắc y nam tử ánh mắt hơi ảm đạm, nói:

- Sư thúc nói rất đúng!

Hắn tu vi sớm đã đạt tới Vũ Hoàng đỉnh phong, thậm chí có thể coi là nửa bước Vũ Tông, thế nhưng hắn lại không có cách nào bước ra một bước cuối cùng kia, bởi vì trong tâm hắn còn có khúc mắc, điều này đã kiềm chế tu vi của chính hắn.

Đối với chuyện của hắc y nam tử, Lữ Thuần Quân là biết nguyên do, thế nhưng hắn lại không có cách nào mở miệng, bởi vì hắn không có tư cách.

- Lần này ngươi trở về không thể ở lại sao? Thiên Sinh Môn thật sự rất cần ngươi dạng này cường giả!

Lữ Thuần Quân nói.

- Ta từ lâu đã không còn là người của Thiên Sinh Môn! Lại nói, tông môn có sư thúc ngươi vị này Vũ Tông siêu cấp cường giả, trên dưới cũng có không ít Vũ Hoàng, còn cần gì đến ta!

Hắc y nam tử cười đáp.

Lữ Thuần Quân không nói nữa, hắn biết nam tử trước mắt đối với Thiên Sinh Môn oán niệm quá sâu, nếu không phải vì một số nguyên do đặc thù, hắn căn bản không có khả năng quay lại Thiên Sinh Môn gặp mình.

- Ta có thể bảo vệ Thiên Sinh Môn một lúc, lại không thể bảo vệ Thiên Sinh Môn trăm năm! Tông môn không thể một ngày không có Vũ Tông cường giả!

Lữ Thuần Quân thở dài nói.

- Sư thúc ngươi quá bi quan rồi! Ta nhìn Thiên Sinh Môn lúc này, ít nhất cũng có bốn người có thể trở thành Vũ Tông!

Hắc y nam tử nói.

- Vậy sao? Đó là những ai?

Lữ Thuần Quân tự tay rót trà, thuận miệng hỏi.

- Tống Mặc Tuyên, Tiêu Hàn Dư, Tần Liên Y, Vạn Thiên Minh!

Hắc y nam tử nói.

Lữ Thuần Quân khẽ lắc đầu, từ chối cho ý kiến.

- Ngươi cảm thấy bọn họ không được? Phải biết, tại lúc còn trẻ, bọn họ chính là những thiên tài nổi bật nhất trong tông môn!

Hắc y nam tử nói.

- Tống Mặc Tuyên tâm tính toán được mất quá nặng, Tiêu Hàn Dư tính cách quá mức cực đoan, đã đến bờ vực sa vào ma đạo, cả hai người bọn hắn võ đạo chi tâm đều đã không thuần! Muốn đột phá Vũ Tông gần như không có khả năng, cho dù may mắn đột phá cũng không biết là năm tháng nào!

- Vạn Thiên Minh tâm tính là có thể, tu luyện cũng rất chuyên cần, đáng tiếc hắn thiên phú lại không đủ, lực bất tòng tâm!

- Còn lại Tần Liên Y, nàng thiên phú miễn cưỡng đạt tiêu chuẩn, bất quá muốn đột phá đến Vũ Tông cũng phải cần mấy chục năm thời gian! Lão đầu ta lại không chờ được lâu như vậy!

Lữ Thuần Quân đắng chát cười nói.
- Năm đó ngươi dùng Thiên La Thần Kiếm diệt sát Lãnh Nhai lão bất tử kia, lại một thân một mình đẩy lui Ngạo Tuyết Sơn Trang chúng cường giả, nhìn qua phong quang vô hạn! Nhưng xem ra cái giả phải trả còn lớn hơn ta tưởng tượng!

Hắc y nam tử nói.

Lữ Thuần Quân không muốn nói đến chuyện này, chỉ im lặng uống trà.

- Sư thúc! Ta tuy đã không còn là Thiên Sinh Môn người, thế nhưng ta vẫn muốn khuyên với ngươi một câu! Có những chuyện, không thể miễn cưỡng, cũng không nên miễn cưỡng!

Hắc y nam tử nghiêm túc nói.

- Ngươi đang muốn nói cái gì?

Lữ Thuần Quân lơ đễnh nói.

- Thiên Sinh Môn đã là không còn như xưa, dựa vào một mình sư thúc căn bản không thể gánh cả một tông môn! Nếu như ngươi chịu để sống gánh nặng ra ngoài lưu lạc, e rằng ngươi lúc này đã có thể trở thành Võ Tôn trong truyền thuyết!

Hắc y nam tử nói.

Lữ Thuần Quân thiên tư vốn dĩ kinh người, chỉ là hắn bị thế tục quấn lấy, võ đạo bị ảnh hưởng rất nhiều, nếu như hắn có thể toàn tâm toàn ý luyện võ, tu vi nào chỉ ở Vũ Tông cảnh.

- Không cần nói nữa!

Lữ Thuần Quân nói, trong thanh âm có một tia không kiên nhẫn.

Nếu như có người để ý, liền sẽ phát hiện bàn tay cầm chén trà của hắn đang khẽ run lên nhè nhẹ.

- Thiên Sinh Môn sẽ không sụp đổ, ít nhất là trong lúc ta còn sống!

Lữ Thuần Quân lời nói chắc như đinh đóng cột.

Xác thực, chỉ cẩn hắn còn sống, mấy đại tông môn kia cho dù có gan to bằng trời cũng không dám diệt Thiên Sinh Môn, trừ phi bọn hắn điên rồi, muốn để cho Vũ Tông cường giả của tông môn mình thiếu đi mấy vị.

Bọn hắn xác thực có thể giết Lữ Thuần Quân, cũng có thể diệt Thiên Sinh Môn, nhưng sau đó thì bọn hắn cũng có khả năng xong đời.

Cái giá lớn như vậy, ai dám đánh cược?

Hắc y nam tử không nói nữa, bởi vì hắn biết là cho dù mình có nói nữa cũng vô dụng.

Bỗng nhiên, Trương lão từ bên ngoài đi vào trong Thanh Thiên Điện, cung kính nói:- Chủ nhân! Nhạc Thi Dao đến rồi!

Lữ Thuần Quân khẽ gật đầu tỏ ý mình đã biết, để Trương lão lui xuống.

- Vừa rồi ngươi sai, thực ra trong tông môn còn có một người mà ta hi vọng có thể trở thành Vũ Tông trước khi ta tạ thế!

Lữ Thuận Quân trong mắt hiếm thấy hiện lên một tia hi vọng, cười nói.

- Người mà ta không biết?

Hắc y nam tử nói, đồng thời lại đưa mắt nhìn ra bên ngoài, lấy thực lực của hắn, dễ dàng thấy được nữ tử xinh đẹp kinh hồng ở bên ngoài.

Hắn biết lấy tính cách của Lữ Thuần Quân sẽ không dễ dàng tiếp xúc với người khác, trừ phi đó là việc hệ trọng hoặc là người có tư cách để Lữ Thuần Quân đầu tư thời gian.

- Còn trẻ mà đã là Vũ Hoàng, Thiên Sinh Môn từ khi nào lại có một thiên tài như vậy?

Nhìn Nhạc Thi Dao một chút, hắc y nam tử liền không nhịn được có chút kinh ngạc nói.

- Nàng là người có thiên tư cao nhất của Thiên Sinh Môn sau khi ngươi rời đi, không, phải nói là người có thiên tư cao nhất sau sư huynh ta Trương Thanh Khuê! Nàng đã từng là Vương Giả Bảng thứ ba Tuyết Kiếm Vương, đương nhiên lúc này hẳn là phải gọi là Tuyết Kiếm Hoàng, nếu như ngươi có hứng thú, có thể tìm nàng so kiếm một phen!

Lữ Thuần Quân nói.

- Nàng kiếm đạo đúng là không thấp, đáng tiếc tu vi còn chưa đủ! Lúc này đấu với nàng là không công bằng, đợi đến khi nàng đạt tới Vũ Hoàng đỉnh phong ta có thể sẽ tìm nàng để tỷ thí một chút!

Hắc y nam tử cười nói.

Hắc y nam tử tuy đã từng là Thiên Sinh Môn người, thế nhưng hắn đã không ở Đông Hoa hoàng triều rất lâu, lúc này chỉ vừa mới quay về, vì thế cũng đối với Nhạc Thi Dao rất lạ lẫm.

- Một năm nữa là Bách Tông đại hội sẽ diễn ra, ta nghe được một chút tin tức, lần này Ngạo Tuyết sơn trang đám người kia dường như có mưu đồ gì đó, muốn để cho Thiên Sinh Môn thế hệ này võ giả toàn bộ diệt tuyệt, các ngươi cũng nên cẩn thận!

Hắc y nam tử uống nốt ly trà cuối cùng, lại nói:

- Sư thúc ngươi có khách! Ta cũng nên đi rồi!

- Đi thôi! Thỉnh thoảng nhớ đến thăm lão đầu ta là được!

Lữ Thuần Quân nói.

Hắc y nam tử gật đầu, đứng dậy rời đi.

- Thanh Vũ!

Lữ Thuần Quân thanh âm chợt vang lên.

Hắc y nam tử dừng bước, nhưng không quay lưng lại.

Lữ Thuần Quân cũng không nhìn hắc y nam tử, chỉ nói:

- Trước đây, là Thiên Sinh Môn thiếu ngươi! Sư thúc không thể thay đổi chuyện quá khứ, ta chỉ có thể một lần nữa xin lỗi ngươi, cũng thay mặt tông môn hướng ngươi bồi tội!

Hắc y nam tử trầm mặc, hồi lâu mới đáp:

- Sư thúc! Ta có thể hận Thiên Sinh Môn, thế nhưng chưa từng hận qua ngươi! Chỉ cần sư thúc có chỗ cần đến ta, ta nhất định sẽ không khoanh tay đứng nhìn!

Nói xong lời này, hắc y nam tử thân mình liền biến mất không còn tăm hơi.

Tên của hắn, gọi là Trương Thanh Vũ.

Thiên Sinh Môn tiền nhiệm tông chủ Trương Thanh Khuê nhi tử, Bạch Mi Kiếm Hoàng – Trương Thanh Vũ.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau