NGHỊCH THẾ VŨ THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Nghịch thế vũ thần - Chương 166 - Chương 170

Chương 166: Bằng Hữu

Một tuần sau khi sự kiện Vương Hạo Thần đám người giao chiến với Đồng gia, mặc kệ Đồng gia cố gắng che giấu thông tin đến đâu, sự tình vẫn bị người khác tìm ra, dẫn đến Bắc Hải Trấn nổi lên cuồn cuộn sóng ngầm.

Cái đại gia tộc ở Bắc Hải Trấn biết được Đồng gia có lượng lớn Vũ Sư vẫn lạc, ngay cả gia chủ đều bị trọng thương, nếu không phải ở Đồng gia còn có một Đồng Vô Lệ, bọn hắn đã sớm không chịu ngồi yên.

Đồng Vô Lệ biết rõ tâm tư của họ, vì thế mới trực tiếp hiện thân chấn nhiếp, đồng thời biểu hiện bên ngoài cực kỳ cường thế, tuyệt đối không để cho đối phương biết rõ Đồng gia sâu cạn.

Cách làm của Đồng Vô Lệ không phải là không có hiệu quả, ít nhất có thể ngăn chặn các gia tộc khác được nước lấn tới.

……………..

Đối với những chuyện này, Vương Hạo Thần cũng không quan tâm, bản thân hắn lúc này đang ở một địa phương tên gọi Kim Dương Thành.

- Ha ha! Biểu đệ, ngươi không cần dùng ánh mắt đó nhìn ta, những gì ta nói đều là sự thật!

Ở trong tửu lâu ồn ào, có một nam tử thân hình cao lớn hùng vĩ đưa ôm cổ một nam tử khác trẻ tuổi hơn vừa cười vừa nói.

Hai người này, một người chính là Hình Nhân, người còn lại, nhìn qua rất trẻ tuổi, dung mạo có vài phần giống Hình Nhân, đang dùng ánh mắt hoài nghi nhìn Vương Hạo Thần đang ngồi đối diện.

- Hạo Thần! Xem ra Tiểu Giới vẫn không tin lời chúng ta nói a!

Ở bên cạnh Hình Nhân, Hình Thiên đang tự mình rót rượu uống, sau đó lại nhìn Vương Hạo Thần cười nói.

- Không có cách! Xác thực rất khó tin!

Vương Hạo Thần đối với chuyện này đã tập thành thói quen, chỉ lắc đầu cười nói.

Nam tử “ Tiểu Giới “ trong miệng Hình Thiên, tên thật là Hình Giới, là biểu đệ của Hình Thiên, Hình Địa, Hình Nhân, lần này Vương Hạo Thần bọn người đi tới Kim Dương Thành, chính là vì muốn tìm Hình Giới.

- Tại hạ tuy rằng tu vi không cao, nhưng cũng biết chuyện vượt cấp khiêu chiến là khó đến mức nào! Nếu như Vương huynh nói bản thân mình lấy Lục Tinh Vũ Sĩ tu vi đánh thắng Vũ Sĩ đỉnh phong, tại hạ có thể tiếp nhận! Bất quá nếu đối phương là Tam Tinh Vũ Sư, vậy xin thứ lỗi tại hạ không thể không hoài nghi!

Hình Giới một thân thanh sam y phục, làn da trắng mịn như nữ tử, môi mỏng đỏ mọng, hai hàng lông mày dài cong vút, khuôn mặt tuấn tú như yêu, khí chất thư sinh nho nhã xuất trần, nếu không phải dung mạo của hắn đúng có chút giống với Hình gia ba huynh đệ, quả thực không có cách nào liên tưởng đến việc họ là anh em.

- Chính diện giao chiến, ta xác thực không phải đối thủ của Hoàng Thiếu Phong! Chỉ là may mắn trọng thương hắn, cũng không tính là thắng, miễn cưỡng chỉ có thể xem là lưỡng bại cầu thương!

Vương Hạo Thần cười đáp, trong lòng lại đau đầu, trên đường đi Hình gia ba huynh đệ không có việc gì làm liền đem chuyện hắn đánh với Hoàng Thiếu Phong một trận nói với Hình Giới, lại còn thêm mắm thêm muối, bây giờ hại hắn phải giải thích đến mỏi miệng.

- Chủ nhân có thể lấy tu vi Lục Tinh Vũ Sĩ trọng thương Tam Tinh Vũ Sư, đây đã là vô cùng khó có được!

Bên cạnh Vương Hạo Thần, có một nam tử trung niên bộ dáng phổ thông cười cung kính nói.

Nam tử này, chính là Trương Liêu.

Trương Liêu lúc này đã luyện thành Thái Cực Thần Công đệ nhất trọng thiên, tu vi tương đương với nhân loại Vũ Đồ cảnh, không còn là một cái phế nhân.

Một tuần trước, Tiểu Long và Hình gia ba huynh đệ mang theo Vương Hạo Thần rời khỏi Đồng gia, đám người phải mất vài ngày thời gian để hoàn toàn khôi phục thương thể, đặc biệt là Vươgn Hạo Thần, Táng Thiên kiếm thuật uy lực mạnh mẽ nhưng bản thân hắn cũng phải trả giá không ít, hao tốn rất nhiều thời gian mới đem thể nội nguyên khí khô kiệt hồi phục.
Sau khi lành lại thương thể, bởi vì Hình gia ba huynh đệ vẫn chưa có ý định đi đâu, vì thế Vương Hạo Thần mới ngỏ ý muốn để bọn họ đi cùng mình trở về tông môn, không ngờ lại được bọn họ đồng ý, lúc này mới ghé qua đón Trương Liêu đi cùng, sau đó là tới Kim Dương Thành tìm Hình Giới.

Bọn họ không nghĩ tới, Hình Giới tại Kim Dương Thành cũng có danh tiếng không nhỏ, tuy rằng tu vi không cao, nhưng đối với võ đạo lý giải lại cực kỳ cao thâm, trí tuệ võ học sánh ngang với bậc tông sư, vì thế bọn họ rất dễ dàng liền tìm được đối phương.

Hình Thiên, Hình Địa và Hình Nhân gặp lại biểu đệ của mình, tựa nhiên là rất vui mừng, lập tức tìm một chỗ tửu lâu uống rượu hàn huyên, thỉnh thoảng lại tìm vài vấn đề phương diện võ học hỏi thăm Hình Giới, đối phương ung dung trả lời từng cái một, chứng minh kiến thức võ học siêu việt của mình.

- Vô Lậu Chi Thể trong truyền thuyết quả nhiên không tầm thường! Khó trách hắn tu vi chỉ là Vũ Đồ, nhưng trí tuệ võ học lại cao đến như vậy!

Vương Hạo Thần ở một bên hiếu kỳ âm thầm vận dụng Thái Dương Chi Mâu quan sát Hình Giới, mới phát hiện thể chất của đối phương rất không tầm thường, vậy mà lại Vô Lậu Chi Thể vô cùng hiếm có trong truyền thuyết.

Vô Lậu Chi Thể tại tiền kỳ tu luyện vô cùng khó khăn, bởi vì nguyên khí hấp thụ được phần lớn đều bị dùng cho việc tu bổ nhục thân kinh mạch, cốt tuỷ, bất quá người sở hữu loại thể chất này vẫn có được năng lực lĩnh ngộ võ đạo mạnh hơn thường nhân vô số lần, mà nếu như tu bổ thành công, tốc độ hấp thu luyện hoá thiên địa linh khí sẽ nhanh hơn võ giả bình thường gấp mấy chục lần.

Chính vì Vô Lậu Chi Thể quá mức bá đạo, vì thế số lượng cũng rất ít, Vương Hạo Thần cũng chưa từng gặp, chẳng qua là hắn từ trong cổ tịch nhìn thấy thông tin về Vô Lậu Chi Thể, mất một chút thời gian mới nhận ra Hình Giới thể chất.

Hình gia ba huynh đệ cùng Hình Giới hàn huyên một hồi, sau đó liền thuyết phục người sau đi cùng bọn họ, Hình Giới không từ chối, xa người thân lâu như vậy, hắn không muốn tiếp tục cách xa, hơn nữa chính hắn một phần cũng muốn đến xem đại tông môn phong thái.

Đám người không có kéo dài, chủ yếu là vì Vương Hạo Thần đã không thể tiếp tục chờ đợi, lập tức khởi hành tới Thiên Sinh Môn.

Từ Kim Dương Thành đi đến Thiên Sinh Môn phải mất ba ngày thời gian, Vương Hạo Thần cũng không có lãng phí thời gian, tranh thủ cùng với Hình Giới trao đổi một chút kiến thức võ học.

Không thể không nói, Hình Giới trí tuệ võ học thực sự siêu phàm, cho dù là Vương Hạo Thần đều tự thẹn không bằng, kiến thức của đối phương coi như là Vũ Linh cũng không dám nói là hơn được.

Cuối cùng, Vương Hạo Thần liền trực tiếp mặt dày nhờ Hình Giới hướng dẫn Trương Liêu tu luyện.

Trương Liêu tư chất không tốt, Thái Cực Thần Công lại quá thâm áo, chỉ dựa vào sự chuyên cần là không đủ, có Hình Giới trợ giúp, tốc độ tu luyện chắc chắn sẽ nhanh hơn nhiều.

Hình Giới đối với võ học có hứng thú rất lớn, Thái Cực Thần Công là tuyệt học hiếm có trên đời, đủ để khiến hắn bỏ công sức tìm hiểu, từ đó thuận tiện có thể giúp đỡ Trương Liêu tu luyện. Sau đó, Vương Hạo Thần tìm gặp Hình ba huynh đệ.

Quen biết không lâu, thế nhưng trải qua nhiều chuyện như vậy, Vương Hạo Thần có thể chắc chắn ba người này đều là những người đáng để hắn kết giao.

Chính trực, nghĩa khí, can đảm, sáu chữ này đủ để Vương Hạo Thần dốc sức bồi dưỡng quan hệ bằng hữu của bọn họ.

- Hạo Thần! Ngươi không phải đang ở chỗ Tiểu Giới luyện công sao? Sao lại tới tìm bọn ta?

Hình Thiên nói.

- Luyện công không gấp! Ta đến đây là có vài thứ muốn đưa cho mọi người!

Vương Hạo Thần nói rồi liền lấy ra từ trong nạp giới một xấp giấy, đưa cho Hình gia ba huynh đệ.

- Đây là gì?

Hình Nhân hiếu kỳ hỏi?

- Trước đó ta thấy mọi người có vẻ thiếu hụt vũ kỹ chiến đấu, vì thế mấy ngày qua đích thân chọn ra mấy bộ vũ kỹ phù hợp với mọi người! Hi vọng mọi người có thể sử dụng chúng!

Vương Hạo Thần đáp.

Hình gia ba huynh đệ thất kinh, vội vàng nhìn lại, thấy trên giấy đúng là có viết không ít loại vũ kỹ phương thức tu luyện, hơn nữa cho dù trên đó không có viết rõ cấp độ, thế nhưng cả ba ngừoi đều là Cửu Tinh Vũ Sư cường giả, sao có thể không nhìn ra được độ thâm áo của những loại vũ kỹ này so với Đồng gia trấn tộc tuyệt học chỉ hơn chứ không, từ đó có thể thấy được giá trị của chúng.

- Những thứ này quá quý giá, chúng ta không thể nhận!

Hình Địa lắc đầu nói.

- Vương Hạo Thần ta cái gì cũng có thể thiếu nhưng tuyệt đối không thiếu vũ kỹ! Những thứ này ở chỗ ta cũng không có tác dụng gì, chi bằng để cho mọi người tu luyện!

Vương Hạo Thần cười cười, dừng lại một chút rồi nói tiếp:

- Đương nhiên ta làm như vậy cũng là có tư tâm! Ba vị đây xứng đáng để cho Vương Hạo Thần ta tôn trọng và kết giao! Những thứ này chính là chút thành ý của ta!

Muốn kết giao với hán tử, cách tốt nhất chính là nói thẳng, Vương Hạo Thần không che giấu mục đích của mình, điều này ngược lại làm cho Hình gia ba huynh đệ đối với hắn càng có hảo cảm.

Người ta đã nói đến như vậy, bọn hắn còn từ chối như thế nào?

Hình Thiên thân là huynh trưởng, tiến lên một bước, đại diện cho ba người ôm quyền đối với Vương Hạo Thần nói:

- Hạo Thần! Ngươi đối với ba huynh đệ chúng ta có ân cứu mạng, nay lại trợ giúp chúng ta nhiều như vậy! Từ hoa mỹ chúng ta không biết nói, chỉ có thể hứa rằng, Vương Hạo Thần ngươi từ nay huynh đệ của chúng ta, bất kể là chuyện gì, chỉ cần ngươi có chỗ cần chúng ta trợ giúp, ba người ta nhất định sẽ nghĩa vô phản cố chạy đến!

Chương 167: Mẫu Nữ Tuyệt Sắc

Cứ như vậy, Vương Hạo Thần đám người vừa đi vừa nghỉ ngơi, sau ba ngày rốt cuộc về đến Hoàng Thạch Trấn, phi thường tiếp cận Thiên Sinh Môn.

Vương Hạo Thần nhớ lại trước khia, bản thân vừa mới hạ sơn đến Hoàng Thạch Trấn, đối với thế giới bên ngoài còn rất lạ lẫm, bị Lục Phong đám người truy sát gắt gao, khó khăn lắm mới trốn thoát được.

Lần này trở về, hắn nhất định phải tìm Lục Phong tính sổ.

Bất quá Vương Hạo Thần cũng không vội vàng trở về Thiên Sinh Môn, bởi vì hắn còn chưa quên lời hứa của mình với một tiểu nữ hài ở Hoàng Thạch Trấn này.

Nhớ đến chuyện này, Vương Hạo Thần không khỏi cười khổ trong lòng.

Trên đường đi, cũng có không ít người nhận ra Vương Hạo Thần, dùng ánh mắt kính ý nhìn theo đoàn người.

Vương Hạo Thần vẫn nhớ kỹ đường đi, không bao lâu hắn liền đi đến phía trước một ngôi nhà.

Nơi này vẫn không có gì thay đổi nhiều, bất quá nhìn qua có chút mới mẻ khang trang hơn, không còn quá mức tồi tàn như trước,

Đúng lúc này, cửa nhà đột nhiên bật mở, một thiếu nữ xinh đẹp rạng ngời từ trong nhà đi ra.

Thiếu nữ tuổi còn nhỏ, nhưng dung mạo đã xinh đẹp vô cùng, dáng người lại phát dục rất tốt, tựa như một đoá hoa tươi chớm nở, cho dù chỉ mặc y phục tầm thường cũng không thể che dấu được vẻ đẹp của nàng.

Thiếu nữ không ngờ trước nhà có người, đang muốn mở miệng hỏi thăm, thế nhưng khi nhìn thấy dung mạo của nam tử đi đầu, cả người liền cứng ngắc lại, hai mắt mở to tựa như tưởng mình đang nằm mơ.

- Bạch Linh! Mới mấy tháng không gặp, đã quên ca ca rồi sao?

Vương Hạo Thần mỉm cười nói.

Một giây sau, Bạch Linh thân thể mềm mại nhanh như chớp lao vào trong ngực Vương Hạo Thần, đôi tay nhỏ bé ghì chặt lấy y phục màu trắng của hắn, tựa như sợ hắn đi mất.

Vương Hạo Thần còn chưa hiểu chuyện gì, đã cảm thấy ngực áo của mình có chút ướt át, trong lòng hơi xúc động, dang tay ôm lấy thân thể mềm mại của Bạch Linh.

Để nàng khóc thoả thích rồi, Vương Hạo Thần dùng tay nâng lên khuôn mặt trắng ngần của Bạch Linh, dịu dàng lau đi những giọt nước mắt còn sót lại, nói:

- Ta không biết muội mít ướt như vậy đấy!

Bạch Linh đôi mắt vẫn nhoà lệ, đáng thương hề hề nói.:

- Đại ca ca đi lâu như vậy, muội tưởng huynh sẽ không trở lại đón muội!

Trước đó Vương Hạo Thần đã nói sau khi làm xong việc của mình sẽ trở lại đón nàng, thế nhưng Bạch Linh chờ đợi mấy tháng thời gian, vẫn không thấy Vương Hạo Thần quay lại, trong lòng khó tránh khỏi lo lắng cùng thất vọng.

Đúng lúc nàng hầu như đã hết hi vọng, thì hắn lại xuất hiện, cái này để cho nàng không thể không kích động.

- Vương Hạo Thần ta nói được làm được, sau này không cần lo lắng như vậy nữa!

Vương Hạo Thần xoa đầu Bạch Linh, cười ấm áp.

Bạch Linh gật gật đầu, sau đó lại uỷ khuất nói:

- Muội khóc nhiều như vậy, có phải bây giờ nhìn rất xấu đúng không?

Vương Hạo Thần bật cười trước tính trẻ con của nàng, nhẹ nhàng nhéo một chút nàng gò má phấn nộn, nói:

- Có lẽ vậy!

Bạch Linh phồng má, hờn dỗi nói:

- Vậy huynh cũng đừng nhìn!

- Khụ khụ!

Mấy người ở phía sau tựa hồ có chút không chịu được, Hình Thiên bất đắc dĩ phải ho khan mấy tiếng.

Hai người này, thực sự là đem bọn họ coi như không tồn tại?

Bạch Linh lúc này mới nhận ra ở nơi này còn có người khác, khuôn mặt lập tức đỏ ửng, cuống quít rời khỏi Vương Hạo Thần.

- Hạo Thần! Đây là bạn gái của ngươi?

Hình Nhân ở một bên nhìn Vương Hạo Thần hăng hái nói.
Bạch Linh mặt càng thêm đỏ, bất quá vẫn len lén nhìn xem Vương Hạo Thần, chờ đợi câu trả lời của hắn.

- Là nghĩa muội!

Vương Hạo Thần lắc đầu cười đáp.

Bạch Linh ánh mắt ảm đạm, tương đối thất vọng.

Lúc này, lại có một nữ nhân từ trong nhà đi ra, người này dung mạo cùng với Bạch Linh có rất nhiều điểm tương đồng, bởi vì có tuổi mà nhan sắc đã không còn giống như người sau tươi thắm như vậy, bất quá lại lộ ra về thành thục đoan trang, thân hình so với Bạch Linh cũng có phần quyến rũ hơn, mười phần phong vận, đúng là một mỹ phụ tuyệt sắc.

Vương Hạo Thần nhận ra mỹ phụ này, nàng là mẫu thân của Bạch Linh, Bạch Nhược Trần.

Khó trách Bạch Linh xinh đẹp như vậy, bởi vì mẫu thân của nàng đã là một mỹ nhân tuyệt sắc.

Trước kia có lẽ là bởi vì cuộc sống quá mức khắc khổ, cộng thêm việc lần đó nàng bị trọng thương sắp chết, dung mạo mới trở nên tiều tuỵ như thế.

- Là Hạo Thần sao? Ngươi quay lại thì quá tốt, Tiểu Linh những ngày qua sợ là nhớ ngươi đến sắp điên rồi!

Bạch Nhược Trần nhận ra Vương Hạo Thần, hắn đối với mẹ con nàng có ân, vì thế thái độ cũng rất hoà khí, thanh âm dịu nhẹ cười nói.

- Mẫu thân!

Bạch Linh thẹn thùng giật giật tay áo Bạch Nhược Trần.

- Được rồi! Người đến là khách, mọi người vào nhà dùng bữa cơm đạm bạc chứ?

Bạch Nhược Trần nói.

- Cầu còn không được!

Vương Hạo Thần nói.

Đoàn người đi vào trong nhà, may mắn căn nhà cũng khá rộng, vì thế miễn cưỡng cũng đủ chỗ tất cả mọi người.

Vương Hạo Thần sở thích nấu ăn vẫn không bỏ được, cũng không ngồi đợi mà đi xuống bếp, nơi Bạch Nhược Trần đang cặm cụi nấu ăn.

- Không phải nói ngươi đợi ở trên sao? Hôm nay để ngươi thử Bạch di tay nghề nấu ăn như thế nào!

Bạch Nhược Trần cười nói.

Đồng với chuyện Vương Hạo Thần biết nấu ăn, nàng đã không xa lạ, dù sao trước đây bị nàng trọng thương chưa lành, phần lớn thời gian công việc nấu ăn đều là do nam tử trước mắt thực hiện. - Ta tất nhiên là muốn thử tay nghề nấu nướng của Bạch di! Nhưng mà ngươi cũng thấy đấy, nhiều người ăn như vậy chỉ dựa vào một mình ngươi chuẩn bị sẽ tốn rất nhiều thời gian! Lại nói, so với việc nói chuyện, ta lại thích công việc nấu nướng hơn một chút!

Vương Hạo Thần lý lẽ hùng hồn đáp.

Bạch Nhược Trần chăm chú nhìn hắn một chút, sau đó bất lực lắc đầu cười khổ nói:

- Thật không nói lại ngươi! Nam nhân như ngươi Bạch di cũng là mới thấy lần đầu!

Vương Hạo Thần sắn lên cổ tay áo, để lộ ra bắp tay cường tráng, lại lấy ra vài thứ nguyên liệu nấu ăn, một bên lại nói:

- Không có cách, lúc nhỏ không thể làm gì khác ngoài việc này, dần dà đã thành thói quen!

Nói đến đây, thanh âm của hắn có hơi trầm xuống.

Bạch Nhược Trần là một nữ nhân tinh tế, đương nhiên ra ý vị khác thường trong câu nói này của Vương Hạo Thần, thế nhưng nàng lại do dự không biết nên nói cái gì, sau cùng chỉ im lặng.

Hai người làm việc của mình, rất nhanh, trong bếp đã có mùi thơm thức ăn bay lên.

- Bạch di! Ngươi và Tiểu Linh sao lại sống cùng nhau? Phụ thân của Tiểu Linh đâu?

Vương Hạo Thần vừa nấu ăn vừa thuận miệng hỏi.

Bạch Nhược Trần động tác hơi chậm lại, đưa mắt nhìn Vương Hạo Thần đáp:

- Nếu như ta nói chúng ta là bị người kia vứt bỏ thì ngươi có tin không?

Vương Hạo Thần không nghĩ tới nàng sẽ nói như vậy, trong khoảnh khắc liền sửng sờ.

Hoá ra phụ thân của Bạch Linh không phải đã mất, mà là đối phương đã vứt bỏ hai mẹ con họ?

- Phụ thân của Tiểu Linh không phải là một nam nhân tốt!

Vương Hạo Thần nói.

- Vì sao ngươi nói vậy? Ngươi thậm chí còn chưa biết gì về hắn!

Bạch Nhược Trần hứng thú nhìn Vương Hạo Thần tò mò nói.

- Đối với ta mà nói, không cần biết một nam nhân đối xử với người ngoài như thế nào, chỉ cần hắn nhẫn tâm vứt bỏ vợ con của mình, để họ tự sinh tự diệt thì hắn đó là vô trách nhiệm! Một nam nhân nếu không có trách nhiệm thì chắc chắn không phải là một nam nhân tốt!

Vương Hạo Thần nhẹ nhàng đáp.

Bạch Nhược Trần im lặng nhìn hắn hồi lâu, sau đó liền khẽ cười nói:

- Khó trách Tiểu Linh thích ngươi như vậy! Ngươi thật rất biết cách nói chuyện!

Vương Hạo Thần chỉ cười không đáp, chỉ là nụ cười đó có chút đắng chát mà khắc khổ.

Kỳ thực, hắn không phải cũng giống như Bạch Linh sao? Cũng là một kẻ không cha không mẹ, thế nhưng Bạch Linh ít nhất còn có Bạch Nhược Trần ở bên cạnh, thế nhưng hắn thì ngay cả cha mẹ mình là ai cũng không biết.

- Hạo Thần! Bạch di khuyên ngươi một chuyện! Sau đó không nên tuỳ tiện nấu ăn cho nữ nhân khác, bởi vì ngươi làm vậy rất dễ gây ra nợ tình! Ta cũng không muốn để cho nữ nhi của mình có quá nhiều tỷ muội!

Bạch Nhược Trần đối với Vương Hạo Thần khẽ nháy mắt nói.

- Bạch di ngươi lại nói đùa rồi! Ta chỉ coi Tiểu Linh là muội muội mà thôi!

Vương Hạo Thần vốn dĩ tâm trạng đang không tốt, nghe nàng nói vậy liền chỉ có thể cười khổ liên tục.

- Thế nhưng mà Tiểu Linh lại chưa hẳn coi ngươi là ca ca!

Bạch Nhược Trần nói.

Thân làm mẹ, không ai hiểu rõ suy nghĩ của Bạch Linh hơn nàng, rõ ràng tình cảm của Bạch Linh đối với Vương Hạo Thần không chỉ đơn thuần là tình huynh muội.

Chương 168: Thiên Thuỷ Chân Kinh

Vương Hạo Thần đối với cách suy nghĩ của Bạch Nhược Trần thực sự có chút im lặng, chỉ là nấu ăn mà thôi, cũng cần phải rắc rối như vậy?

Được rồi, quên đi! Nữ nhân lúc nào cũng khó hiểu như vậy, đây là một thứ mà Vương Hạo Thần không bao giờ có thể lý giải!

Hao tốn không ít thời gian, Vương Hạo Thần và Bạch Nhược Trần mới chuẩn bị xong thức ăn cho mọi người.

Hình Thiên, Hình Địa và Hình Nhân ba cái này ăn hàng thấy được đồ ăn lên liền lập tức ăn như lang thôn hổ yết, miệng không ngừng khen ngon.

Trương Liêu và Hình Giới thì chậm rãi hơn, bất quá cũng không tránh khỏi gắp nhiều hơn bình thường.

Vương Hạo Thần cũng tương đối bất ngờ với tay nghề của Bạch Nhược Trần, đồ ăn nàng làm hương vị thực sự rất ngon, đủ để cho hắn phải nhìn bằng cặp mắt khác.

- Tiểu Linh! Ta sẽ không ở lại đây lâu, nhưng lúc này mẫu thân của muội đã bình phục, nếu như muội đổi ý muốn ở lại cũng không có vấn đề gì!

Vương Hạo Thần nhìn Bạch Linh nói.

Bạch Linh còn chưa kịp đáp lại, Bạch Nhược Trần ở một bên đã lập tức nói:

- Hạo Thần sao lại nói vậy! Bạch Linh nàng ở cùng với một nữ nhân tay trói gà không chặt như ta làm gì? Nàng chỉ có đi theo ngươi mới hi vọng có tương lai!

Bạch Linh đưa mắt nhìn Bạch Nhược Trần một chút, có chút không nỡ, nhưng vẫn nhìn Vương Hạo Thần gật đầu tỏ vẻ ý của mình chính là như vậy.

Trước đó Bạch Linh chính là tự mình cầu xin Vương Hạo Thần thu nàng làm thị nữ, lúc này nàng làm sao có thể bỏ đi cơ hội được ở bên cạnh hắn như vậy?

- Vậy được, tuy rằng ta cần phải trở về tông môn, bất quá cũng không cần quá gấp! Tiểu Linh muội cứ thong thả chuẩn bị là được!

Vương Hạo Thần nói.

……………

Bữa cơm diễn ra khá lâu, đợi đến khi tất cả món ăn trên bàn đều bị quét sạch, mọi người mới đứng dậy dọn dẹp rồi chuẩn bị chỗ nghỉ ngơi cho đêm nay.

Kỳ thật thân là võ giả thì nghỉ ngoài trời cũng chẳng có vấn đề gì, mọi người không phải người rườm rà vì thế chuyện này không phải vấn đề gì lớn.

Hơn nữa nhà của hai mẹ con Bạch Linh có sân khá rộng, hơn nữa cũng cách những căn nhà khác một khoảng cách tương đối xa, từ đó để cho bọn người Vương Hạo Thần càng dễ dàng kiếm được chỗ nghỉ.

Hình gia ba huynh đệ dành phần lớn thời gian để tu luyện vũ kỹ của mình, chỉ cần bọn hắn ở trên phương diện này có chút thành tựu, sức chiến đấu tự nhiên sẽ bạo tăng một mảng cực lớn.

Hình Giới thì cùng với Trương Liêu chuyên tâm nghiên cứu Thái Cực Thần Công, Trương Liêu tu vi và thiên tư quá thấp, nhất định phải cố gắng đột phá Thái Cực Thần Công đệ ngũ trọng thiên, mới có cơ hội thoát thai hoán cốt, tăng lên thiên phú của mình.

Vương Hạo Thần lúc này cũng không nhàn rỗi, liên tiếp trải qua chiến đấu khốc liệt như vậy, tu vi của hắn đã đạt tới Lục Tinh Vũ Sĩ đỉnh phong, chỉ còn một chút nữa là có thể đột phá đến cảnh giới Thất Tinh Vũ Sĩ.

Vạn Đạo Thông Thiên Quyết đạt tới Linh cấp về sau, tốc độ hấp thụ thiên địa nguyên khí của Vương Hạo Thần được gia tăng rất nhiều, hơn nữa hắn còn có một loại cảm giác, Vạn Đạo Thông Thiên Quyết năng lực xa xa không chỉ có vậy, chỉ vì tu vi hắn còn quá thấp, không đủ khả năng đào móc những khả năng tiềm ẩn kia.

Bỗng nhiên, từ bên ngoài truyền tới tiếng bước chân chậm rãi, Vương Hạo Thần tạm dừng công việc tu luyện, mở mắt nhìn phía có tiếng bước chân.

Bạch Linh thân phận một bộ váy màu xanh nhạt, dường như vừa mới tắm xong, đầu tóc vẫn còn hơi ướt, chỉ tô điểm thêm cho vẻ đẹp thanh xuân của nàng.

- Tiểu Linh! Muộn như vậy rồi sao muội còn chưa nghỉ ngơi?

Vương Hạo Thần nhìn thiếu nữ xinh đẹp trước mặt, khẽ cười hỏi.

- Muội chưa muốn ngủ!

Bạch Linh đáp, sau đó ngồi xuống bên cạnh Vương Hạo Thần, gần đến nổi Vương Hạo Thần có thể ngửi được hương thơm nhàn nhạt trên người nàng.

- Ca ca! Ngươi là Thiên Sinh Môn đệ tử, vậy lấy thực lực của ngươi ở trong tông môn là cấp bậc gì?
Bạch Linh dùng ánh mắt hiếu kỳ nhìn Vương Hạo Thần hỏi.

- Cái này sao...

Vương Hạo Thần hơi trầm ngâm, sau đó lại đáp:

- Hẳn là trung hạ đi a!

- Không thể nào đâu, dựa vào thực lực của ca ca mà ở trong tông môn cũng không được tính là thượng đẳng sao?

Bạch Linh khó có thể tin nói.

Nàng lại không biết, Thiên Sinh Môn thân là Đông Hoa hoàng triều ngũ đại tông môn một trong, nội tình kinh khủng bậc nào, thiên tài anh kiệt có thể nói là nhiều vô số.

Vương Hạo Thần thời gian tu luyện ngắn ngủi, nếu là không tìm được cơ duyên kinh người, hắn căn bản không thể có được tu vi như bây giờ, vậy thì ngay cả trung hạ cũng không tính là.

- Ca ca không có giống như muội tưởng tượng mạnh như vậy! Bây giờ muội biết được ta ở trong tông môn kỳ thực không tính là cái gì, muội có còn muốn theo ta hay không?

Vương Hạo Thần cười nói.

- Gặp được huynh là may mắn của muội! Bạch Linh đã nói sẽ theo hầu ca ca một đời, tuyệt đối sẽ không hối hận!

Bạch Linh thần tình nghiêm túc nói.

Vương Hạo Thần chăm chú nhìn nàng một chút, thấy được vẻ chân thành ở nơi mắt thiếu nữ, khoé miệng khẽ nhấc câu, nói:

- Muội muội của ta không thể mãi là một phàm nhân! Hôm nay ta tặng muội một món quà, giúp muội đạp vào con đường tu luyện!

Nói rồi, hắn lấy ra một quyển kinh thư, đưa cho Bạch Linh, nói tiếp:

- Đây là Thiên Thuỷ Chân Kinh, là công pháp ta đặc biệt lựa chọn cho muội, vô cùng thích hợp cho nữ tử tu luyện! Lấy thể chất của muội hiện tại, tu luyện công pháp này là tốt nhất! Đợi đến khi muội có tu vi nhất định rồi, ta sẽ cho muội công pháp cao cấp hơn!

Thiên Thuỷ Chân Kinh phẩm cấp rất cao, hơn nữa còn là một bộ công pháp chuyên vì nữ tử mà sáng tạo ra, Vương Hạo Thần cũng phải mất không ít thời gian mới sao chép ra được, đem nó làm quà tặng Bạch Linh.
Bạch Linh cẩn thận đem Thiên Thuỷ Chân Kinh nhận lấy, đối với nàng mà nói, công pháp tốt đến đâu cũng không quan trọng, quan trọng là đây là thứ mà Vương Hạo Thần tặng nàng.

- Ca ca! Ta nhất định sẽ cố gắng tu luyện, sau này ta sẽ bảo vệ ngươi!

Bạch Linh nhìn Vương Hạo Thần nói.

- Nha đầu ngốc! Ngươi có thấy ca ca nào để muội muội của mình bảo vệ chưa?

Vương Hạo Thần cười cười xoa đầu Bạch Linh nói.

- Ca ca thật đáng ghét! Huynh làm hư hết tóc của ta rồi!

Bạch Linh hờn dỗi nói.

- Ta thấy tóc muội còn ướt nên giúp muội sấy khô, muội không phải nên cảm ơn ta sao?

Vương Hạo Thần đảo cặp mắt trắng dã lơ đễnh nói, bàn tay hơi vận dụng nguyên khí, nhanh chóng đem mái tóc của Bạch Linh hong khô.

Đợi đến khi Vương Hạo Thần rút tay lại, Bạch Linh mới phụng phịu chỉnh sửa lại mái tóc có hơi rối bời của mình.

- Ca ca! Có một việc muội muốn nhờ huynh! Chỉ là không biết có tiện hay không?

Bạch Linh chần chờ hồi lâu, cuối cùng vẫn không nhịn được mà nói.

- Giữa chúng ta không cần khách khí như vậy, việc của muội chỉ cần ta có thể làm được nhất định sẽ không từ chối!

Vương Hạo Thần mỉm cười nói.

Bạch Linh nghe Vương Hạo Thần nói vậy, lòng tin liền tăng nhiều, dứt khoát nói ra:

- Muội muốn để mẫu thân cũng đi với muội, không biết có được không?

Vương Hạo Thần hơi giật mình, biết nàng và mẫu thân chung sống đã lâu, nay không muốn rời xa, vì thế khẽ trầm ngâm một lúc rồi nói:

- Không phải là không thể được, chỉ là có lẽ phải để Bạch di uỷ khuất một chút!

Bạch Linh nghe vậy thì đại hỉ, vội vàng nói:

- Đa tạ ca ca!

Vương Hạo Thần cười nói:

- Muội không cần mừng vội như vậy, chúng ta còn không biết Bạch di có đồng ý đi cùng không đâu!

Bạch Linh không chút do dự nói:

- Mẫu thân chắc chắn sẽ đồng ý! Muội bây giờ lập tức đi hỏi nàng!

Nói rồi, nàng lập tức đứng dậy chạy về nhà, bộ dạng rõ ràng là gấp đến không kịp chờ đợi.

Vương Hạo Thần nhìn Bạch Linh chạy đi, do dự một chút rồi cũng đứng dậy đi theo, thuận tiện có thể đem kế hoạch của mình nói với Bạch Nhược Trần.

LTG: Hôm nay hai chương đi, mai thì chưa biết nhé!

Chương 169: Vạn Độc Linh Thể

Khi Vương Hạo Thần đi tới trở nhà, đã thấy Bạch Linh vẻ mặt khó hiểu từ trong nhà trở ra, nàng thấy hắn đi tới, liền nói:

- Ca ca! Muội không thấy mẫu thân!

Vương Hạo Thần khẽ nhíu mày, đã khuya như vậy, Bạch Nhược Trần một cái phàm nhân không ở trong nhà ra ngoài làm gì?

- Bạch di có thường xuyên ra ngoài vào giờ này không?

Vương Hạo Thần hỏi.

- Không có a!

Bạch Linh lắc đầu đáp.

Vương Hạo Thần hơi trầm ngâm, sau đó liền vận dụng Thái Dương Chi Mâu nhìn xung quanh một chút, ý định tìm kiếm Bạch Nhược Trần tung tích.

Thái Dương Chi Mâu có năng lực tăng tầm nhìn lên gấp bội, tuy rằng tạm thời không sánh bằng Thiên Lý Nhãn, bất quá cũng rất không kém.

Đến lúc Vương Hạo Thần nhìn về một hướng nào đó, đồng tử đột nhiên co rụt lại, vội vàng nắm lấy tay Bạch Linh, nhanh chóng chạy về hướng đó.

Khi Vương Hạo Thần dẫn Bạch Linh cấp tốc chạy đến, một cảnh tượng kinh khủng nhanh chóng đập vào mắt hai người.

Chỉ thấy trước mặt bọn họ bây giờ là một lượng lớn hắc khí!

Số lượng hắc khí ở đây rất nhiều, đủ để lấp đầy một căn phòng trống.

- Đây là... độc khí!

Vương Hạo Thần mũi ngửi được một cỗ tanh hôi mùi vị, ánh mắt lập tức xuất hiện một tia kinh hãi.

Nếu như hắc khí trước mặt đều độc khí, vậy số độc khí này đến cùng là từ đó mà tới, hơn nữa số lượng làm sao nhiều như vậy?

Vương Hạo Thần định thần nhìn vào bên trong lớp độc khí màu đen, rốt cuộc phát hiện một đạo thân ảnh nữ tử đang nằm trên mặt đất.

- Bạch di? Nàng làm sao lại ở nơi này?

Vương Hạo Thần tự nhiên là nhận ra nữ tử kia, không phải ai khác chính là Bạch Nhược Trần, chỉ có điều bản thân cũng không hiểu vì sao nàng lại ở trong đám độc khí kia.

Hơn nữa, Bạch Nhược Trần chỉ là một phàm nhân, lấy Vương Hạo Thần thực lực đều đối với đám độc khí kia cực kỳ kiêng kị, Bạch Nhược Trần một người không có tu vi ở trong đó đáng ra phải bị độc khí hoà tan rồi mới đúng, làm sao lại chỉ bị ngất đi mà thôi?

- Tiểu Linh! Muội lập tức đi gọi mọi người đến đây, ta có việc cần họ giúp!

Vương Hạo Thần ngưng trọng nhìn Bạch Linh nói.

Bạch Linh không có tu vi, vì thế không nhìn ra được bên trong độc khí có người, vì thế lập tức vâng lệnh rời đi. Lại nói, cho dù nàng ở lại cũng không giúp được gì.

Đợi nàng đi rồi, Vương Hạo Thần do dự một chút, sau đó liền hướng Bạch Nhược Trần đi tới.

Bất kể thế nào, hắn cũng phải kiểm tra Bạch Nhược Trần tình trạng.

Vương Hạo Thần không dám khinh thường độc khí, lập tức toàn lực thôi động Vạn Đạo Thông Thiên Quyết, ngưng tụ một lớp hộ thể nguyên khí bảo vệ quanh người.

Thế nhưng để cho Vương Hạo Thần kinh hãi chính là, hắn chỉ vừa mới bước vào bên, lớp hộ thể nguyên khí do hắn toàn lực ngưng tụ ra đã nhanh chóng bị ăn mòn, theo tốc độ mà nói, e rằng cho dù hắn dùng hết sức duy trì cũng không thể kiên trì quá một phút.

Vương Hạo Thần không dám tiếp tục ẩn dấu, vội vàng điều động lượng lớn Phệ Huyết Thánh Hoả tạo thêm một lớp phòng hộ bên ngoài.

Phệ Huyết Thánh Hoả quả nhiên có năng lực khắc chế độc khí, tốc độ ăn mòn rõ ràng chậm hơn không ít, đáng tiếc độc khí ở chỗ này đúng là quá nhiều, mà Vương Hạo Thần lại không thể điều động được bao nhiêu Phệ Huyết Thánh Hoả lực lượng, vì thế vẫn như cũ không thể ở trong này kiên trì quá lâu.

Vương Hạo Thần đi lại bên cạnh Bạch Nhược Trần, đem nàng vực dậy, chỉ thấy nàng vẫn đang hôn mê, khuôn mặt tái nhợt không chút huyết sắc, hai hàng lông mày chung quy nhíu lại cùng một chỗ, tựa như đang phải chịu thống khổ rất lớn.

Vương Hạo Thần lại chú ý đến, ở trước ngực của nàng, vậy mà có một đạo hoa văn màu đen quỷ dị, ở nơi đó, đang từng tia hắc khí tràn ra.

Khi nhìn thấy đạo hoa văn màu đen kia, Vương Hạo Thần tựa hồ nhớ ra cái gì, cả ngươi lập tức cứng đờ tại chỗ, trong mắt toát ra không thể tưởng tượng thần sắc.

Hắn từng đọc qua cổ tịch, vì thế nhận ra đạo hoa văn màu đen này, mà trên đời lại chỉ có người mang một loại thể chất rất đặc biết mới có thể có được loại hoa văn màu đen, đó là Vạn Độc Linh Thể.

Người mang Vạn Độc Linh Thể, từ khi sinh ra đã mang lượng lớn độc khí trong người, là trời sinh độc tu, là loại võ giả mà bất cứ một ai nghe danh đều phải kiêng kị.

Vì sao nói người mang Vạn Độc Linh Thể là trời sinh độc tu? Đó là bởi vì người sở hữu lại thể chất căn bản không cần tu luyện, chỉ cần thôn phệ độc dược, là có thể nhanh chóng tăng lên tu vi của mình, hoàn toàn không có bình cảnh, đồng thời bản thân họ chính là vạn độc bất xâm. Đương nhiên, loại thể chất này cũng có rất nhiều tai hại.

Thứ nhất tuy người mang Vạn Độc Linh Thể có thể thôn phệ độc dược mà tăng lên tu vi, thế nhưng họ hầu như không thể kiểm soát tu vi cũng như độc khí của chính họ, dẫn đến việc cơ thể phải chịu nỗi đau đớn khủng khiếp đến chết.

Không chỉ như vậy, mỗi lần phải chịu cơn đau ấy, người sở hữu Vạn Độc Linh Thể hoàn toàn mất kiểm soát với độc khí của mình, khiến cho tình trạng độc khí ly thể xảy ra, nếu như chuyện này xảy ra ở chỗ đông người, vậy thì đó đúng là tai hoạ đối với tất cả mọi người.

Cuối cùng, độc dược đối với họ có sức dụ hoặc rất lớn, tựa như ma tuý, gần như là không thể cưỡng lại, hơn nữa còn có thể ác hoá tâm tính của họ, cho dù có cưỡng lại được, thì nỗi đau mà họ phải chịu đựng sẽ lớn hơn bình thường gấp 10 lần.

Truyền thuyết, chỉ có đạt tới Võ Tôn siêu cấp cường giả thì mới có thể triệt để làm chủ được Vạn Độc Linh Thể, từ đó không còn bị đau đớn hành hạ, cũng như có thể hoàn toàn khống chế bản năng thèm khát độc dược và độc khí của mình.

Thế nhưng hầu như phần lớn người mang Vạn Độc Linh Thể đều chết trước khi họ đạt Võ Tôn, mà những người may mắn sống sót đạt tới một bước này, đều trở thành cường giả phong vân thiên hạ quát tháo một phương.

Đáng tiếc số lượng của những người này... thực sự quá ít ỏi.

Bởi vì người mang Vạn Độc Linh Thể hầu hết nếu không phải là dạng người tâm địa độc ác, thì cũng bị coi là tai hoạ của chúng sinh, bởi

Vương Hạo Thần làm sao cũng không ngờ tới, bản thân mình chỉ trong vài ngày, liền gặp được hai loại thể chất cực kỳ hiếm thấy là Vô Lâu Chi Thể và Vạn Độc Linh Thể.

Vô Lậu Chi Thể còn tốt, Hình Giới tuy là tu luyện khó khăn, thế nhưng ít nhất thì hắn không có nguy hiểm tính mạng, chỉ cần đợi một chút thời gian, Vương Hạo Thần hoàn toàn có thể giúp hắn khai phá thể chất của mình.

Còn Bạch Nhược Trần thì khác, Vạn Độc Linh Thể giống như một trái bom nổ chậm, bất cứ lúc nào cũng có thể khiến nàng mệnh tang hoàng tuyền.

- Không đúng! Nàng thân là Vạn Độc Linh Thể, làm sao có thể không có tu vi?

Vương Hạo Thần không tin Bạch Nhược Trần chưa từng thôn phệ độc dược, bởi vì đây là chuyện không thể nào, nếu làm như vậy nàng căn bản không có khả năng sống đến hiện tại.

Nếu đã thôn phệ độc dược, không có lý do gì mà nàng không có tu vi.

Vương Hạo Thần vận dụng Thái Dương Chi Mâu, thế nhưng vẫn không phát hiện chút nguyên khí nào trong người Bạch Nhược Trần, thần sắc không khỏi trở nên cổ quái, đây đến cùng là chuyện gì?

Bỗng nhiên, Vương Hạo Thần lại phát hiện ở nơi tay Bạch Nhược Trần có một cây linh thảo màu đen, là loại linh thảo có độc.

- Chẳng lẽ là Bạch di thường xuyên bị Vạn Độc Linh Thể tác dụng hành hạ, đến hôm nay không chịu nổi nên mới phục dụng độc thảo?

Vương Hạo Thần nhất thời chỉ có thể nghĩ được như vậy.

Bản thân hắn cũng thật sự có chút khâm phục Bạch Nhược Trần, thân mang Vạn Độc Linh Thể mà còn có thể sống đến ngày nay, chắc hẳn phía sau vẻ ngoài ôn nhu ấy là một nữ tử đầy kiên cường, phải là người có ý chí đáng sợ đến mức nào mới có thể sống qua được ngần ấy năm với những cơn đau khủng khiếp như vậy?

Nhìn Bạch Nhược Trần đang hôn mê trong ngực, Vương Hạo Thần muốn giúp nàng nhưng lại do dự, bởi vì hắn không dám chắc biện pháp của mình có thể giúp nàng hay không, nếu có sơ suất gì thì hắn biết phải ăn nói thế nào với Bạch Linh?

Chương 170: Phong Nguyên Chú

Bất quá thay vì ngồi yên không làm gì cả, Vương Hạo Thần vẫn chọn cách hành động.

Chỉ thấy hắn lấy tay đặt lên trán Bạch Nhược Trần, lấy nguyên khí tạo thành lực hút, lại vận dụng Phệ Huyết Thánh Hoả thiêu đốt độc khí.

Bạch Nhược Trần sở dĩ bị như vậy, là bởi vì độc khí trong người nàng quá nhiều, dẫn đến việc nàng không thể kiểm soát được chúng.

Bây giờ chỉ giúp nàng giảm bớt độc khí, mới có thể để nàng tốt hơn.

Phệ Huyết Thánh Hoả không hổ là thiên địa kỳ hoả, tuy rằng Vương Hạo Thần không có năng lực tận dung bao nhiêu sức mạnh của nó, thế nhưng vẫn dư sức đốt cháy độc khí của Vạn Độc Linh Thể.

Theo từng luồng độc khí bị bức ra ngoài, Vương Hạo Thần cảm nhận được thể nội nguyên khí đang nhanh chóng trôi đi, tiếp tục như vậy, không biết còn có thể kiên trì được bao lâu nữa.

Cũng may bởi vì hắn liên tục làm như vậy, sắc mặt Bạch Nhược Trần dần dần tốt hơn, chứng tỏ phương pháp này có hiệu quả.

Để cho hắn khó hiểu chính là, Bạch Nhược Trần rõ ràng là không có tu vi, thế nhưng nhục thân tại dưới tình trạng bị Phệ Huyết Thánh Hoả áp sát như vậy mà vẫn không có chuyện gì.

Nữ nhân này, thật sự không tu vi?

Cứ như vậy, Vương Hạo Thần không ngừng dùng Phệ Huyết Thánh Hoả thiêu đốt độc khí, đến mức chính hắn cũng không biết bản thân mình có thể kiên trì được bao lâu nữa, khi mà thể nội nguyên khí đã tiêu hao hết 8, 9 thành.

Đúng lúc Vương Hạo Thần tưởng chừng bản thân không cầm cự được nữa, thì độc khí vốn dĩ đang thoát ra từ trên trán Bạch Nhược Trần rốt cuộc ngừng lại.

Vương Hạo Thần đại hỉ, may mắn ổn định lại, nếu không hắn cũng chỉ có thể bỏ cuộc rồi.

Vương Hạo Thần đưa mắt nhìn xung quanh, chỉ thấy độc khí xung quanh vẫn còn khá nhiều, bèn điều động còn lại không nhiều lắm nguyên khí, sử dụng Phệ Huyết Thánh Hoả đem độc khí còn sót lại xung quanh toàn bộ đốt cháy.

Khá tốt Vương Hạo Thần hắn có Thái Dương Vương Chi Thể, thể nội nguyên khí viễn siêu võ giả cùng cảnh giới không biết bao nhiêu lần, bằng không không thể nào chịu được tiêu hao lớn như vậy.

Làm xong những chuyện này về sau, Vương Hạo Thần thể nội nguyên khí cũng hoàn toàn khô kiệt, sắc mặt hắn có chút tái nhợt, rõ rãng tiêu hao rất lớn, thế nhưng hắn vẫn đem Bạch Nhược Trần bế trên tay, lên đường quay trở lại.

Trên đường đi về, hắn bắt gặp Bạch Linh đang dẫn theo Hình gia ba huynh đệ chạy đến, Bạch Linh gặp mẫu thân bất tỉnh thì rất lo lắng, cũng may được mọi người trấn an nên mới tạm yên tâm, bất quá đêm đó nàng vẫn trực ở bên cạnh Bạch Nhược Trần, đủ thấy nàng quan tâm mẫu thân nàng ra sao.

Vương Hạo Thần không có đem mọi chuyện nói cho mọi người, chỉ qua loa bịa ra chút chuyện sau đó liền rời đi, tìm chỗ khôi phục nguyên khí.

Hắn muốn đợi Bạch Nhược Trần tỉnh lại, sau đó mới quyết định hành động tiếp theo.

………….

Hồi phục nguyên khí cũng không tốn quá nhiều thời gian, Vương Hạo Thần chỉ mất hơn một canh giờ là đã khôi phục trạng thái thập túc.

Thời gian còn lại hắn cũng không nhàn rỗi, mà ở giữa sân luyện kiếm.

Đối với kiếm tu, một trong những chuyện thích làm nhất đó là luyện kiếm, Vương Hạo Thần cũng không phải ngoại lệ.

Lúc luyện kiếm, muốn suy nghĩ cũng dễ dàng.

Vương Hạo Thần lần lượt diễn luyện từng bộ kiếm pháp mà hắn từng luyện qua, từ cấp thấp Toàn Phong kiếm pháp, đến cấp cao Tuyệt Ảnh kiếm pháp, Thiên Long kiếm quyết.

Hắn một mực luyện kiếm, đến lúc toàn thân kiệt sức mới dừng lại, lấy khăn lau khuôn mặt ướt đẫm mồ hôi.

- Ngươi kiếm đạo tạo nghệ ở cảnh giới này thực sự rất cao!

Từ bên ngoài, có một đạo thanh âm nhẹ nhàng truyền đến.

Vương Hạo Thần tự nhiên là phát giác được có người đến, đem khăn mặt để qua một bên, nói:
- Chỉ là chút thành tựu, không đáng là gì!

Bạch Nhược Trần ưu nhã đi đến bên cạnh hắn, nói:

- Ngươi nói cũng không sai! Kiếm đạo tạo nghệ của ngươi tuy rằng không thấp, thế nhưng cái này chỉ tính là trong Vũ Sĩ cảnh mà thôi! Không nói đâu xa, chỉ là tại Đông Hoa hoàng triều, thiên kiêu mạnh hơn ngươi liền có vô số, người nổi bật trong số đó đã là Vũ Linh đỉnh phong! Ngươi muốn so với họ, nhất định phải cố gắng càng nhiều mới được!

Vương Hạo Thần nói:

- Bạch di biết nhiều như vậy! Xem ra ngươi cũng không phải là người bình thường!

Một phàm nhân, làm sao có thể biết được thế giới võ đạo sự tình? Nếu như trước đó Vương Hạo Thần chỉ là nghi ngờ, thì lúc này hắn dám khẳng định Bạch Nhược Trần tuyệt đối không phải là một phàm nhân bình thường như vậy, chỉ là hắn vẫn không thể giải thích chuyện vì sao nàng bề ngoài hoàn toàn không có một chút tu vi nào.

- Chỉ là quá khứ mà thôi, bây giờ, ta cũng không khác gì phàm nhân!

Bạch Nhược Trần cười khẽ nói.

- Nếu như Bạch di bị phế tu vi mà nói, ta ngược lại có thể giúp ngươi!

Vương Hạo Thần nói.

Đến cả Trương Liêu người từng bị phế đan điền mà Vương Hạo Thần còn có thể giúp hắn trọng đạp lên con đường tu luyện, thì không lý gì hắn không có cách giúp Bạch Nhược Trần.

- Tu vi của ta không phải bị phế!

Bạch Nhược Trần nói.

- Vậy ngươi làm sao lại không có tu vi?

Vương Hạo Thần hơi ngẩn ra, có chút khó hiểu nói.

Bạch Nhược Trần do dự một chút, sau đó tại dưới ánh mắt kinh ngạc của Vương Hạo Thần, nàng vậy mà đem áo ngoài của mình cởi ra quá vai, để lộ ra nội y thấp thoáng bên trong.
Nàng da thịt trắng như mỡ đông, nhìn qua không chút nào giống người đã làm mẹ, dáng người nóng bỏng khiến cho bất cứ một nam nhân nào cũng phải nổi lên tà niệm.

Bạch Nhược Trần đã có tuổi còn đẹp như vậy, có thể tưởng tượng nàng lúc còn trẻ là tuyệt sắc đến mức nào.

Vương Hạo Thần đang muốn quay mặt đi chỗ khác, lại thấy nàng quay lưng về phía mình, bèn chăm chú nhìn thẳng, lúc này phát hiện ở giữa lưng của nàng, vậy mà có một hắc ban tràn đầy hắc tuyến quỷ dị, hằn sâu vào da thịt.

- Đây là thứ gì?

Vương Hạo Thần ánh mắt âm trầm, nói.

- Phong Nguyên Chú!

Bạch Nhược Trần đem áo ngoài mặc lại, thanh âm nhẹ nhàng nói:

- Loại chú ấn này, có thể phong ấn toàn bộ tu vi của một người, khiến hắn không khác gì một phàm nhân!

Vương Hạo Thần kinh ngạc, hắn làm sao cũng không ngờ được, trên đời lại có loại ấn chú độc ác như vậy, phong ấn tu vi của một võ giả... cái này thực sự so với giết hắn còn khó chịu hơn.

Khó trách, Vương Hạo Thần dù dùng đến Thái Dương Chi Mâu cũng không phát hiện ra chút nguyên khí nào trong cơ thể Bạch Nhược Trần, nguyên lai là toàn bộ tu vi nguyên khí của nàng đều bị phong ấn.

- Khoan đã, nếu như tu vi của ngươi đều bị phong ấn, vậy chỉ bằng vào Vạn Độc Linh Thể, ngươi làm sao có thể còn sống đến hiện tại?

Vương Hạo Thần trầm ngâm khá lâu, sau đó mới có chút không tưởng tượng nổi nhìn Bạch Nhược Trần nói.

Người sở hữu Vạn Độc Linh Thể, thường phải chịu nỗi đau hành hạ là bởi vì độc khí và nguyên khí không ngừng tranh đấu lẫn nhau, bất quá nếu như không có nguyên khí duy trì, thân thể chắc chắn không có cách nào chịu đựng độc khí phản phệ, hơn nữa là càng ngày càng nặng, người sở hữu loại thể chất tự nhiên sẽ chịu cảnh đau đớn đến chết.

Hơn nữa nếu như người sở hữu Vạn Độc Linh Thể không thôn phệ độc dược trong lúc bị phản phệ, tuy rằng độc khí sẽ không phát tán, thế nhưng nỗi đau mà họ phải chịu sẽ được nhân lên gấp mười lần.

- Ngươi nói đúng, bản thân ta cũng không biết bản thân làm sao có thể kiên trì sống đến hiện tại! Có lẽ là ta không bỏ được Tiểu Linh a!

Bạch Nhược Trần cười đắng chát nói.

Bao nhiêu năm qua, mỗi lần Vạn Độc Linh Thể phản phệ đều khiến nàng sống không bằng chết, dù nàng dựa vào ý chí cường đại kiên trì chèo chống qua đi, thế nhưng nàng dù sao cũng là con người, chịu dày vò như vậy thực sự còn không bằng tự kết liễu cuộc sống của mình.

Chẳng qua nàng không yên tâm để Bạch Linh một mình, vì thế mới một mực cắn răng sống tiếp đến hiện tại.

- Bạch di! Ta nhìn ra thọ nguyên của ngươi không còn nhiều, có phải ngươi trong lúc bị Vạn Độc Linh Thể phản phệ không hề dùng đến độc dược đúng không?

Vương Hạo Thần trầm trọng nói.

- Nếu như ta thôn phệ độc dược, thế gian này tuyệt đối sẽ không có chỗ để ta và Bạch Linh dung thân! Hôm nay là bởi vì ta thực sự không chống đỡ nổi mới phục dụng, bất quá may mắn có ngươi đến, nếu không ta e rằng đã bị hành hạ đến chết!

Bạch Nhược Trần nhàn nhạt đáp.

Vương Hạo Thần triệt để chết lặng, hắn thực sự không biết phải làm sao mới hình dung ra được nghị lực của nữ nhân trước mặt.

Người sở hữu Vạn Độc Linh Thể nếu là tại dưới tình trạng nguyên khí bị phong ấn mà còn không thôn phệ độc dược để giảm đau, vậy gần như chắc chắn sẽ làm cho tuổi thọ bị suy giảm, đồng nghĩa với tự sát.

Chỉ cần nghĩ tới Bạch Nhược Trần bao nhiêu năm qua phải chịu đựng sự hành hạ khủng khiếp như vậy, Vương Hạo Thần trong lòng đều không khỏi có chút thương cảm, thậm chí đối với nghị lực của nàng bội phục đến cúi đầu.

Nếu như chỉ có một mình nàng, Bạch Nhược Trần không định không phải khổ như vậy, thế nhưng vì Bạch Linh, nếu như nàng để lộ ra chuyện mình là Vạn Độc Linh Thể, vậy sẽ lập tức lâm vào cảnh bị vạn người truy sát, đến lúc đó, hai mẹ con họ làm sao còn có thể sống yên bình?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau