NGHỊCH THẾ VŨ THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Nghịch thế vũ thần - Chương 161 - Chương 165

Chương 161: Phục Công

Đồng Vu Lâm bộ dáng rất già nua, thế nhưng khi xuất thủ tốc độ lại rất nhanh, lời nói vừa dứt thân ảnh đã biến mất ngay tại chỗ.

Vương Hạo Thần sớm đã có chuẩn bị, vận chuyển Thái Dương Chi Mâu, miễn cưỡng bắt kịp tốc độ của Đồng Vu Lâm, chân đạp Ngự Phong Lưu Ảnh Bộ bộ pháp, cấp tốc né qua một bên.

Gần như ngay sau đó, Đồng Vu Lâm thân ảnh xuất hiện tại Vương Hạo Thần chỗ vừa mới đứng.

Đồng Vu Lâm trong mắt hiện lên vẻ kinh ngạc, hắn không nghĩ tới, một cái Lục Tinh Vũ Sĩ lại có thể ở dưới mắt mình chạy trốn.

- Ta xem ngươi tránh được bao lâu!

Đồng Vu Lâm cười nhạt một tiếng, thân hình lần nữa biến mất, tốc độ trong mơ hồ còn nhanh hơn trước kia.

Vương Hạo Thần không dám có chút sơ sót nào, hắn biết mình tuyệt đối không phải đối thủ của Đồng Vu Lâm, vì thế không đấu cứng với đối phương, chỉ dùng toàn lực tránh né.

Thế nhưng người xưa có câu tránh lâu tất bại, một người chỉ tránh né thì không thể có cửa thắng, hơn nữa cũng không có khả năng tránh hết toàn bộ.

Sự thật đúng là như vậy, đấu được hơn mười hiệp, Vương Hạo Thần dù rằng đã né tránh tài tình vẫn bị Đồng Vu Lâm một chưởng đánh trúng ngực, hộ thân kình bị phá, chưởng kình đánh vào thể nội làm ngũ tạng đau đớn, một ngụm máu tươi lập tức phun đi ra.

Vương Hạo Thần năng lực ứng biến rất mạnh, bản thân sau khi trúng chiêu liền nổi lên chiến ý, tay phải dùng Cửu Dương Phần Thiên Chưởng phản công, đồng dạng nhắm ngay Đồng Vu Lâm ngực đánh tới.

Cứ chạy đông trốn tây tuyệt đối không phải cách, dù thế nào nào cũng phải phản kích, nếu không Vương Hạo Thần hắn căn bản không thể chịu được bao lâu.

Một chưởng của Vương Hạo Thần cho dù là Vũ Sư bình thường cũng chưa hẳn dám trực tiếp đón đỡ, thế nhưng Đồng Vu Lâm thực lực căn bản không phải loại Vũ Sư tầm thường có thể so sánh.

Cửu Dương Phần Thiên Chưởng cảnh giới đệ tam dương, Đồng Vu Lâm hắn thừa sức tiếp!

- Bành!

Chỉ thấy thủ chưởng của Vương Hạo Thầnh đánh vào Đồng Vu Lâm trên người về sau, căn bản không phá được hộ thể nguyên khí của hắn, ngược lại còn bị chấn bay ra ngoài.

Không có cách, tu vi chênh lệch quá lớn, Vương Hạo Thần muốn trọng thương đối phương là chuyện vô cùng khó khăn.

- Lực lượng cũng không tệ, bất quá muốn tổn thương lão phu còn kém rất xa!

Đồng Vu Lâm đắc thế không tha người, một chưởng vừa rồi của Vương Hạo Thần hoàn toàn không đả thương được hắn, vì thế lập tức hướng người sau đuổi giết đi qua.

Vương Hạo Thần vận công đè xuống cảm giác khó chịu trong người, hắn biết rõ, tiếp tục tránh là không được, cho dù đánh không lại cũng phải phản công.

Trong nháy mắt, Vương Hạo Thần vận dụng tốc độ nhanh nhất của mình, dẫm lên Ngự Phong Lưu Ảnh Bộ bộ pháp, hoá thành vô số đạo tàn ảnh.

- Bách Hoả Liễu Loạn!

Chưởng nối tiếp chưởng, đầy trời hoả diễm thế như lôi đình vạn quân đánh xuống Đồng Vu Lâm đỉnh đầu.

- Phí công vô ích mà thôi!

Đồng Vu Lâm nơi nào e ngại Vương Hạo Thần, mặc kệ để cho từng chưởng của đối phương đánh lên người, thế nhưng bởi vì hộ thể nguyên khí của hắn quá mạnh, Vương Hạo Thần căn bản không làm gì được hắn.
Vương Hạo Thần ánh mắt sắc bén như lợi kiếm, từ nãy đến giờ hắn hao tổn sức lực chỉ là vì muốn tạo cho mình một cơ hội, hộ thể nguyên khí của Đồng Vu Lâm có mạnh đến đâu cũng nhất định có thể phá, quan trọng là phải dồn hết toàn lực đánh vào một điểm.

- Phần Viêm Cái Đỉnh!

Chiêu trước chưa xong, chiêu sau đã nối tiếp mà đến, lần này Vương Hạo Thần tiếp tục tăng thêm lực lượng, một lần lên tới điểm, một chưởng kinh thiên đánh ra, khí thế và uy lực còn hơn cả một chiêu Bách Hoả Liễu Loạn vừa rồi.

Một chưởng này, Vương Hạo Thần có thể nói là đã thí tận, tại dưới ánh mắt kinh ngạc của Đồng Vu Lâm, trực tiếp phá nát hộ thể nguyên khí rồi đánh lên ngực hắn.

Đồng Vu Lâm dù sao cũng là Vũ Sư cường giả, sau một thoáng thất thần liền lập tức vận công chấn bay Vương Hạo Thần.

Đồng Vu Lâm không thể nào không bị thương dưới một chưởng vừa rồi, thương tích cũng không nặng, thế nhưng mặt mũi tổn hại lớn.

Một cái Tam Tinh Vũ Sư lại bị một cái Lục Tinh Vũ Sĩ đánh cho bị thương, cái này nói ra e rằng sẽ không có ai tin tưởng.

Thật ra nguyên nhân lớn nhất là vì Đồng Vu Lâm quá chủ quan, nếu như hắn cẩn thận phòng ngự một chút, Vương Hạo Thần tuyệt đối không có khả năng làm hắn bị thương.

Vương Hạo Thần tuy rằng đánh trúng Đồng Vu Lâm, thế nhưng cũng bị hộ thể nguyên khí của đối phương phản kích lại, hổ khẩu đau rát, đồng thời còn bị lực phản chấn khiến cho huyết khí xộn xạo, suýt nữa lại phun ra một ngụm máu tươi, so ra thì cũng chẳng hơn gì Đồng Vu Lâm là mấy.

- Tiểu tử! Ngươi đi chết đi!

Đồng Vu Lâm động nộ, hai tay kết ấn, một cỗ năng lượng đáng sợ nhanh chóng hình thành từ trong lòng bàn tay của hắn.

Thủ ấn hình thành, bộc phát ra từng đạo hào quang màu xám chói mắt, một thủ ấn giống như được tạo ra từ sơn thạch ngưng tụ trong lòng bàn tay, ẩn chứa cỗ lão khí tức.

- Thạch Nguyên Ấn!

Đồng Vu Lâm vung tay về phía trước, chỉ thấy đạo thạch ấn kia bay ra khỏi tay, biến thành khổng lồ, tựa như sao băng lao về phía Vương Hạo Thần.
Đồng gia tuyệt học hàng đầu Thạch Nguyên Ấn, được Đồng Vu Lâm thi triển đi ra uy lực đủ để giết chết Nhất Tinh Vũ Sư, ngay cả Nhị Tinh Vũ Sư đều có thể trọng thương.

Một chiêu này, đủ để đem Vương Hạo Thần dồn vào sát cục.

Vương Hạo Thần co rụt lại, hắn cảm nhận được, một chiêu này cảu Đồng Vu Lâm là có bao nhiêu mạnh mẽ, chính diện đối kháng, chỉ e bản thân lành ít dữ nhiều.

- Liều mạng!

Vương Hạo Thần muốn tránh cũng không thể tránh, chỉ còn cách thí tận.

Đúng lúc Vương Hạo Thần muốn dẫn động Phệ Huyết Thánh Hoả, bỗng nhiên có một bóng người nhanh như chớp lao ra chắn trước mặt hắn, thân thủ nhanh nhẹn phi thường, không có ai ở đây có thể theo kịp.

- Cẩn thận!

Lúc Vương Hạo Thần nhận ra dị thường, thạch ấn của Đồng Vu Lâm đã đánh đến trước mặt người ở phía trước hắn.

Thế nhưng người phía trước tựa hồ không đem công kích của Đồng Vu Lâm để vào mắt, chỉ thấy hắn vung tay một cái, trực tiếp đem thạch ấn đánh cho hôi phi yên diệt.

Vương Hạo Thần kinh ngạc, có thể tuỳ tiện phá giải công kích của cường giả Tam Tinh Vũ Sư, người đến thực lực phải mạnh mẽ đến mức nào?

- Tiểu huynh đệ! Ngươi giúp ta trị thương, vậy Hình Thiên ta tự nhiên không thể để cho ngươi bị tổn thất!

Vừa rồi quá gấp rút, Vương Hạo Thần căn bản không kịp nhìn rõ dung mạo của người đến, lúc này có dịp định thần xem kỹ, lại nghe đối phương nói vậy, trong lòng lập tức thở phào một hơi, bản thân hắn cũng tính mạng lớn, bây giờ tạm thời xem như an toàn.

Một trận chiến vừa rồi tuy không dài, thế nhưng đối với Vương Hạo Thần mà nói là cực kỳ hung hiểm, bởi vì kẻ địch thực lực mạnh hơn hắn quá nhiều, hắn căn bản không có năng lực hoàn thủ, nếu như tiếp tục đánh, Vương Hạo Thần cũng chỉ có thể điều động Phệ Huyết Thánh Hoả lực lượng thí mạng đánh một trận, thế nhưng phần thắng cơ bản là không có, thực lực chênh lệch quá lớn.

- Hình... Hình Thiên!

Đồng Vu Lâm nhìn rõ dung mạo của người đến, thần sắc ngay lập tức biến thành hoảng sợ, thanh âm có chút run rẩy nói.

Người đến đúng là Hình Thiên, trước đó hắn vốn dĩ bị thương rất nặng, Vương Hạo Thần dùng Khô Mộc Đan và đại lượng dược thảo trợ giúp khôi phục sinh cơ, lúc này mới giúp hắn phục công.

Hình Thiên sớm đã tỉnh lại trong lúc trị thương, chẳng qua lúc đó không tiện nói chuyện, vì thế ngay sau khi phục công mới lập tức chạy tới tiếp ứng Vương Hạo Thần, cứu hắn một mạng.

Nghĩ lại cũng may mắn, nếu như Vương Hạo Thần không mạo hiểm ngăn cản kẻ địch, Hình Thiên chưa hẳn đã có cơ hội phục hồi lại.

Hình Thiên tu vi là Cửu Tinh Vũ Sư đỉnh phong, thực lực mạnh hơn cả Hình Nhân và Hình Địa một bậc, Nhất Tinh Vũ Linh bình thường cũng phải kiêng kị hắn mấy phần, chả trách Đồng Vu Lâm khi nhìn thấy hắn lại hoảng sợ đến như vậy.

Nếu như Vương Hạo Thần đối đầu với Đồng Vu Lâm hoàn toàn không có sức hoàn thủ, vậy thì Đồng Vu Lâm ở trước mặt Hình Thiên cũng rơi vào hoàn cảnh như vậy, chẳng đáng là gì cả.

Đồng Vu Lâm trong lòng đang hối hận đến xanh ruột, vừa rồi hắn không để ý đến Hình Thiên và Hình Địa, là vì bản thân cho rằng hai người này đã tàn phế không còn lực uy hiếp, không ngờ đối phương lại có thể khôi phục đến toàn thịnh, sớm biết như vậy, bọn hắn đã bỏ qua Vương Hạo Thần mà tập trung đánh giết hai người kia trước, phải biết nếu như ba người bọn hắn cùng ra tay, Vương Hạo Thần lúc đó tuyệt đối không có năng lực ngăn cản.

Thế nhưng trên thế giới không có thuốc hối hận để uống, Đồng Vu Lâm đã mắc sai lầm tai hại, Hình Thiên và Hình Địa một khi khôi phục thực lực sẽ có tác động rất lớn đến cục diện hiện tại của chiến trường.

Chương 162: Đảo Ngược Cục Diện

- Ngươi nhanh đi giúp Hình Nhân một chút, tình huống của hắn không ổn lắm!

Vương Hạo Thần khó có được thời gian tranh thủ điều tức, vẫn không quên đối với Hình Thiên nói.

Hình Nhân một mình độc chiến Đồng Bỉ Kiện và mấy vị Vũ Sư cao giai vây công, lúc này đã đánh đến máu me khắp người, cũng không biết là của hắn hay là kẻ địch.

- Hắn không có yếu như vậy, không cần lo lắng!

Hình Thiên lạnh nhật nói, hắn đối với tam đệ của mình rất có lòng tin.

- Lại nói, bây giờ ta cũng cần chút thời gian xử lý đám ruồi nhặng này!

Hình Thiên ánh mắt lạnh lẽo chuyển sang nhìn Đồng Vu Lâm, Đồng Thập Tứ, Đồng Thập Lục ba người.

Lấy thực lực của hắn, xem ba người là mấy con ruồi cũng không quá đáng.

- Chạy mau!

Đồng Vu Lâm biết không ổn, ở chỗ này có thể đánh được với Hình Thiên một trận cao thủ chỉ có mấy người, thế nhưng tất cả đều đang bận đối phó kẻ địch, không thể phân tâm đối phó đối phương, mà lão cũng hiểu rõ con người Hình Thiên, người này hận Đồng gia đến thấu xương, buông lời đe doạ chỉ vô ích, vì thế lúc này ngoài chạy ra đã không còn cách nào khác.

Lời vừa dứt, Đồng Vu Lâm chính là kẻ đầu tiên bỏ chạy, theo sau đó là Đồng Thập Tứ và Đồng Thập Lục, lúc này, cho dù kẻ được xưng là “ Chiến Cuồng “ như Đồng Thập Tứ cũng không dậy nổi chiến ý, bởi vì thực lực chênh lực quá lớn, chỉ có đồ thiểu năng mới ở lại cùng Hình Thiên liều mạng.

Ba người mỗi người một hướng chia ra mà chạy, từng cái đều chỉ hận mình lúc này không thể nhiều thêm hai cái chân.

- Các ngươi chạy được sao?

Hình Thiên hừ lạnh một tiếng, thân hình lập tức hoá thành từng đạo tàn ảnh nhanh như chớp đuổi theo ba người.

Hình Thiên thực lực vượt xa ba người, trong chớp mắt đã đuổi kịp Đồng Thập Lục là kẻ yếu và chậm nhất, chỉ thấy hắn đấm ra một quyền, trực tiếp đánh thủng Đồng Thập Lục lồng ngực, chết đến không thể chết lại.

Giết Đồng Thập Lục không tốn chút sức, Hình Thiên liền hướng Đồng Thập Tứ lao tới, đồng dạng đấm ra một quyền.

Đồng Thập Tứ cảm nhận được khí tức tử vong đang đến gần, bất quá hắn thuỷ chung so với Đồng Thập Lục cứng rắn hơn một bậc, lập tức cắn răng một cái, xoay người dùng hết toàn bộ sức bình sinh đánh trả, bởi vì hắn biết bản thân không tránh được.

- Bành!

Chỉ là, chút thực lực của Đồng Thập Tứ ở trước mặt Hình Thiên căn bản không có ý nghĩa, hai người đối quyền về sau, Đồng Thập Tứ thân thể liền trực tiếp nổ tung, cả người bị đánh cho hoá thành bùn máu.

Quá mạnh, tu vi càng ca chênh lệch ở mỗi một tiểu cảnh giới càng lớn, Hình Thiên càng là Cửu Tinh Vũ Sư bên trong cường giả, Võ Sư một sao ở trong mắt hắn không khác gì kiến hôi.

Hình Thiên vẫn không có chút nào dừng lại, chuyển mục tiêu sang Đồng Vu Lâm vẫn đang chạy trối chết, một quyền như thường lệ đánh về phía đối phương.

- Khinh người quá đáng!

Ép hổ nhảy tường, Đồng Vu Lâm quyết định thí mạng, đằng nào cũng là chết, không bằng liều mạng đánh một trận, may ra còn có thể tìm được đồng sống trong cõi chết.- Thạch Nguyên Ấn!

Đồng Vu Lâm đánh ra Thạch Nguyên Ấn, lần này là do hắn dốc tận công lực đánh ra, một kích này so với khi đối phó Vương Hạo Thần mạnh hơn không biết bao nhiêu lần, cùng Hình Thiên liều mạng một kích.

Đồng Vu Lâm dù sao cũng là Tam Tinh Vũ Sư, hơn nữa còn là dưới tình trạng liều mạng cầu sinh, chiến lực còn mạnh hơn thời đỉnh phong mấy phần, thế nhưng đỡ một quyền của Hình Thiên vẫn cực kỳ gian nan, Thạch Nguyên Ấn bị đánh nát, bản thân Đồng Vu Lâm cũng bị quyền kình đả thương nặng, máu tươi từ trong miệng lập tức trào ra.

Đỡ một quyền của Hình Thiên đã gian nan như vậy, tiếp theo còn đánh thế nào?

- Tiễn ngươi lên đường!

Hình Thiên liên tiếp đánh ra năm quyền, quyền sau mạnh hơn quyền trước, khoá kín mọi đường lui của Đồng Vu Lâm, ép đối phương vào góc chết.

Quyền đầu tiên của Hình Thiên bị Đồng Vu Lâm dùng chưởng cản lại, thế nhưng kình lực của một quyền này vẫn đủ chấn gãy một tay của đối phương.

Quyền thứ hai đánh vào ngực Đồng Vu Lâm, khiến cho xương ngực vỡ vụn.

Quyền thứ ba đánh nát xương cánh tay còn của Đồng Vu Lâm, để hắn không còn năng lực phản kháng.

Quyền thứ tư đánh tan đan điền, phá huỷ toàn bộ hộ thân nguyên khí cũng như tu vi của Đồng Vu Lâm.

Quyền thứ năm đánh thẳng vào thiên linh cái của Đồng Vu Lâm, đem đầu của hắn đánh nổ, khí tuyệt thân vong.

Chỉ trong khoảnh khắc, Hình Thiên đã giết ba cái Đồng gia Vũ Sư cường giả, thế nhưng việc này đối với hắn tựa hồ là không có chút nào tốn sức.

Xử lý xong ba người này, Hình Thiên cũng không cần điều tức, mà nhanh chóng gia nhập vòng chiến, liên thủ với Hình Nhân đối kháng một đám Đồng gia võ giả.
Hình Nhân vốn đang rơi xuống hạ phong, nay thấy đại ca của mình đã khôi phục thì cực kỳ hưng phấn, hai người liên thủ lập tức đảo ngược tình thế, đem Đồng gia võ giả áp đảo toàn diện.

Vương Hạo Thần ở một bên điều tức trị thương, đánh với Đồng Vu Lâm một trận tuy rằng ngắn ngủi nhưng lại cực kỳ hung hiểm, bản thân hắn cũng bị thương không nhẹ, tiếp đó chiến đấu hắn không nhúng tay vào được, có thể làm hắn đều đã làm, lúc này chỉ còn biết dựa vào Tiểu Long và Hình gia ba huynh đệ mà thôi.

Hình Thiên và Hình Nhân liên thủ chiến thắng chỉ là vấn đề thời gian, nhưng Tiểu Long bên kia thì có chút nguy hiểm, nó một mình ngăn cản Đồng Vô Lệ và Hoàng Uyên là có chút miễn cưỡng, trên long thân đã xuất hiện không ít vết thương, may mắn nó nhục thần rất cường hoành vì thế sức chiến đấu vẫn chưa suy giảm.

Bỗng nhiên, lại có một đạo thân ảnh từ bên ngoài nhảy vào vòng chiến, khí tức trên người cũng là Cửu Tinh Vũ Sư.

- Là Hình Địa!

Vương Hạo Thần nhìn thấy người này về sau, trong lòng lập tức đại hỉ.

Hình Địa trước đó bị Hoàng Uyên trọng thương đến tàn phế, nếu không phải có Khô Mộc Đan của Vương Hạo Thần trợ giúp, hắn có thể đứng lên hay không đã là cả cái vấn đề.

Thương thể của Hình Địa về cơ bản còn nặng hơn Hình Thiên rất nhiều, việc hắn tốn nhiều thời gian để trị thương hơn người sau là chuyện có thể hiểu được.

Đồng gia võ giả đối phó Hình Thiên và Hình Nhân đã có chút lực bất tòng tâm, mà Hình Địa chiến lực không kém gì hai huynh đệ của mình, có hắn gia nhập vòng chiến, đối phương lập tức không chống cự nổi, nhanh chóng toàn diện tan tác.

Hình Nhân cùng Đồng Bỉ Kiện đánh bất phân thắng bại, trong khi đó Hình Thiên và Hình Địa tựa như hổ lạc vào bầy dê, chém giết kẻ địch như thái dưa cắt rau, cũng không mất bao nhiêu thời gian, Đồng gia võ giả hầu như đều đã bị họ giết sạch, máu tươi nhuộm đỏ đất, chỉ có rất ít người may mắn chạy trốn được.

Đồng Bỉ Kiện thấy chiến cục không ổn liền muốn chạy trốn, thế nhưng hắn lại bị Hình Nhân gắt gao cuốn lấy, căn bản không có cách thoát thân.

Hình Thiên và Hình Địa diệt xong đối thủ của mình, liền quay sang liên thủ với Hình Nhân đối địch.

Ba người liên thủ, cho dù là Đồng Bỉ Kiện tu vi cường đại hơn cũng không chịu nổi, rất nhanh cũng bị ba người đánh chết.

Trên chiến trường, rốt cuộc của có Vũ Linh cường giả vẫn lạc.

Đồng Bỉ Kiện chết cũng rất thảm, toàn thân xương cốt hầu như bị đánh nát toàn bộ, sau cùng hẳn là không chịu nổi đau đớn mà khí tuyệt.

Đồng Vô Lệ ở một bên nhìn mà muốn nứt cả tròng mắt, những cường giả đó đều là căn cơ của Đồng gia, lúc này hầu như bị chém tận giết tuyệt, hắn sao có thể không đau lòng?

Nhất là Đồng Bỉ Kiện, toàn bộ Đồng gia cũng chỉ có ba vị Vũ Linh cường giả, ba người chính là gia tộc định hải thần châm, một người trong đó chết đi, đối với gia tộc thực sự là đả kích chí mạng.

Đồng Vô Lệ không phải không muốn tiếp viện, thế nhưng bản thân cũng không thoát được Tiểu Long đeo bám, rốt cuộc chỉ có thể trơ mắt nhìn Đồng Bỉ Kiện đám người bị tàn sát.

Mà Tiểu Long tuy rằng bị đánh cho chỉ có thể co mình phòng thủ là chính, thế nhưng nó cũng không để cho hai đối thủ của mình được tự do, xem như hoàn thành nhiệm vụ của bản thân.

Vương Hạo Thần ở một bên nhìn lấy một màn này, cũng không có hoàn toàn yên tâm, bởi vì chỉ cần Đồng Vô Lệ và Hoàng Uyên chưa gục ngã, đối phương như cũ còn chưa có bại.

Hai người này một cái là Tứ Tinh Vũ Linh, một cái là Thất Tinh Vũ Linh, thực lực cường đại vô cùng, Tiểu Long đối chiến với hai người bọn họ cũng rơi xuống hạ phong, cho dù là Đồng Vô Lệ thực lực yếu hơn, Hình Thiên đơn đả độc đấu đều không thể ở trong tay y cầm cự được bao lâu.

Chương 163: Tam Anh Chiến Vô Lệ

Không chỉ Vương Hạo Thần, Hình gia ba huynh đệ cũng biết rõ một đối một họ không phải là đối thủ của Đồng Vô Lệ, càng không cần nói đến Hoàng Uyên.

Chỉ có ba người liên thủ, may ra mới có thể chống lại một hai.

Tất nhiên bọn hắn có thể lựa chọn không nhúng tay vào tự mình rút đi, thế nhưng Vương Hạo Thần có ân với ba huynh đệ họ, loại chuyện vứt bỏ ân nhân cũng như chiến hữu này bọn hắn làm không được.

Ba huynh đệ đưa mắt nhìn nhau, tâm ý tương thông, cả ba đồng thời hướng Đồng Vô Lệ lao tới.

- Đồng Vô Lệ! Ba huynh đệ chúng ta đến chiến ngươi!

Hình Thiên dẫn đầu hét lớn, thanh âm tựa như sấm động.

Đồng Vô Lệ vốn đang đầy một bụng lửa giận, nay lại thấy ba người xông đến, hai mắt lập tức bốc lên nộ hoả, cũng không tiếp tục dây dưa với Tiểu Long, trực tiếp xông ra ngoài, giận dữ quát:

- Bại tướng dưới tay còn dám tìm tới ta! Hôm nay ta không giết các ngươi thì ta không mang họ Đồng!

Đồng Vô Lệ lửa giận trùng thiên, toàn thân khí thế đáng sợ đến cực điểm, một thân tu vi Tứ Tinh Vũ Linh hoàn toàn bộc phát ra ngoài.

- Phần Thiên Đế Phượng Quyết!

Hình Thiên biết rõ hôm nay tất có một trận huyết chiến, cũng không dám có chút nào giữ lại, trên thân bắt đầu toát ra từng luồng hoả diễm đỏ rực, phượng hoàng hư ảnh theo đó chậm rãi xuất hiện sau lưng.

- Kim Cang Thánh Ngưu Công!

- Cực Sát Bạch Hổ Lục!

Hình Địa và Hình Nhân cũng dốc toàn lực, không có cách, địch nhân quá mạnh, lúc này giấu dốt cũng không có ý nghĩa.

Hình gia ba huynh đệ đem một thân tuyệt học thi triển ra, cảnh tượng vô cùng hùng vĩ, hơn nữa ba người tựa hồ còn thông thạo một loại hợp kích bí pháp, đem công lực của ba người quy tụ lại một chỗ, vậy mà có thể chống lại Đồng Vô Lệ khí thế.

- Các ngươi liên thủ cũng là một con đường chết!

Đồng Vô Lệ đánh ra một chưởng, chính là Đồng gia tuyệt học Toái Thạch Chưởng, ý muốn lấy lôi đình thủ đoạn đánh chết ba người.

Hình gia ba huynh đệ chuyên tâm đối địch, Hình Địa và Hình Nhân trợ công, Hình Thiên trở thành đầu tàu tiếp nhận công lực của hai người, thực lực trong nháy mắt bạo tăng phượng hoàng hư ảnh càng thêm rực rỡ, cùng Đồng Vô Lệ chính diện đấu cứng.

- Bành!

Đỡ một chưởng của Đồng Vô Lệ không phải chuyện đơn giản, Hình gia ba huynh đệ cho dù có hợp kích bí pháp nhưng chịu một chưởng này về sau vẫn phải lui về phía sau ba bước, Hình Thiên chỉ thấy hai tay của mình có chút tê dại, Đồng Vô Lệ thực lực quả nhiên mạnh như trong tưởng tượng.

Bất quá ba huynh đệ họ liên thủ, liền xem như Đồng Vô Lệ muốn thắng cũng rất khó.

- Vậy mà đỡ được?

Đồng Vô Lệ kinh ngạc, trước đó hắn không đem Hình gia ba huynh đệ để vào mắt, bất quá lúc nào xem ra hắn không thể chủ quan, nếu không chuyện thuyền lật trong mương không phải là không thể xảy ra.

Cứ như vậy, trường chiến lại chia ra làm hai, Tiểu Long đấu Hoàng Uyên, Hình gia ba huynh đệ liên thủ chiến Đồng Vô Lệ.

Tiểu Long thực lực cơ bản có lẽ nhỉnh hơn Hoàng Uyên một chút, bất quá nó đã bị thương, lúc này chỉ có thể đánh ngang tay với đối phương.

Mà Đồng Vô Lệ cũng đã hao tổn không ít nguyên khí, nếu không cho dù Hình Thiên, Hình Địa, Hình Nhân liên thủ cũng chưa chắc đã cản nổi đối phương.

Vương Hạo Thần ở bên ngoài đã điều tức xong, thương thể đã lành 9 thành, thế nhưng tràng chiến trước mắt hắn không cách nào nhúng tay, bọn họ chiến đấu dư ba đã đủ cho hắn uống một bình. Bỗng nhiên, Vương Hạo Thần hơi có cảm ứng, đưa mắt nhìn về một hướng, ở nơi đó, có hai đạo thân ảnh đang chậm rãi xuất hiện.

Hai ngừoi đến một nam một nữ, nam anh tuấn bất phàm, nữ xinh đẹp quyến rũ, hai người đi lại rất gần, bộ dáng có vẻ là tình lữ.

Hai người này Vương Hạo Thần cũng không xa lạ, chính là Hoàng Thiếu Phong và Đồng Tĩnh Vân.

Hai người bọn họ, đúng là bị chiến đấu ba động thu hút đến đây.

Đồng Tĩnh Vân nhìn trên đất đều là xác chết, trong lòng kinh hãi đến cực điểm, đây đều là cao thủ của gia tộc nàng, sao lại bị chết nhiều như vậy ở nơi này?

Hoàng Thiếu Phong thì ánh mắt vẫn lạnh nhạt, hắn ở đây chỉ là vì nữ nhân của hắn, còn Đồng gia người sống chết hắn sao phải quan tâm?

- Thiếu tông chủ! Ngươi đến thì quá tốt, xin ngươi hãy ra tay giúp chúng ta một chút sức lực, bắt tiểu tử kia lại!

Hoàng Uyên thấy Hoàng Thiếu Phong đến thì lập tức đại hỉ, một bên tránh thoát thế công của Tiểu Long, một bên chỉ vào Vương Hạo Thần nói.

Hắn và Đồng Vô Lệ đều không có lòng tin đánh bại được đối thủ, lúc này chỉ còn cách bắt Vương Hạo Thần làm con tin mới có thể để cho đối phương cố kỵ.

Hoàng Thiếu Phong hơi nhíu mày, đưa mắt nhìn Vương Hạo Thần, không có ý định ra tay.

Hắn cảm thấy, một kẻ chỉ có tu vi Lục Tinh Vũ Sĩ không có tư cách chết dưới tay hắn.

Đồng Vô Lệ thấy vậy, đành phải cầu cứu Đồng Tĩnh Vân, nói lớn:

- Tĩnh Vân! Chính là tiểu tử này cùng với đồng bọn của hắn giết hại tộc nhân của chúng ta! Tuyệt đối không thể tha cho hắn!

Đồng Tĩnh Vân nghe Đồng Vô Lệ nói, ánh mắt nhìn Vương Hạo Thần từ phức tạp lập tức biến thành lửa giận vô biên.

Nàng đối với Vương Hạo Thần sớm đã cắt đứt quan hệ, trong lòng đối với người này không có hảo cảm, nay đối phương lại sát hại tộc nhân của gia tộc nàng, từ đó để nàng sinh ra sát ý đối với hắn. - Thiếu Phong ca! Xin ngươi giúp Tĩnh Vân bắt lấy tiểu tử kia!

Đồng Tĩnh Vân ôm lấy một bên tay của Hoàng Thiếu Phong, nhẹ giọng nói.

Vương Hạo Thần ở phía xa nghe Đồng Tĩnh Vân nói mà trong lòng khẽ cười khổ, người trước không lâu trước đó còn là bằng hữu, nay lại muốn giết hắn, thế đạo thay đổi thực sự quá nhanh.

Lại nói, Vương Hạo Thần có một loại cảm giác, Đồng Tĩnh Vân lúc này có chút khác biệt so với lúc trước, khí chất thiếu đi một phần non nớt, nhiều thêm một phần thành thục, chỉ là hắn đối với chuyện phụ nữ không hiểu rõ lắm, cũng không rõ vì sao nàng lại thay đổi như vậy.

Kỳ thực nguyên do cũng rất đơn giản, đó là bởi vì Đồng Tĩnh Vân đã trở thành nữ nhân của Hoàng Thiếu Phong, cả về tinh thần lẫn thể xác.

Nếu như không phải bị kinh động đến đây, có lẽ hai người bọn họ vẫn còn đang ân ái ở trên giường.

Hoàng Thiếu Phong lấy tay xoa nhẹ khuôn mặt của Đồng Tĩnh Vân, cười nói:

- Nếu muội đã nói như thế, vậy bản công tử ra tay một lần cũng không sao!

Nói rồi, hắn lại đưa mắt nhìn Vương Hạo Thần, ánh mắt tựa như đang nhìn một con kiến hôi, nói:

- Ngươi tới! Bản công tử nhường ngươi một chiêu, nếu như ngươi có thể tổn thương ta, vậy tiếp đó ta sẽ không quản!

Vương Hạo Thần nghe vậy, thần sắc vẫn bình tĩnh, nhưng nơi khoé mắt đã có nộ hoả ẩn hiện.

Thân là võ giả, lại bị kẻ khác sỉ nhục như vậy, nếu như không giận thì đó là nhược phu, hơn nữa, kẻ sỉ nhục mình còn là một người cùng thế hệ.

Thế nhưng Vương Hạo Thần cũng biết rõ, Hoàng Thiếu Phong có vốn liếng để cuồng vọng, hắn ở tuổi đó đã có tu vi Tam Tinh Vũ Sư, xứng đáng là một thiên tài, mà là thiên tài thì khó tránh khỏi có ngạo khí, coi thường kẻ yếu hơn là chuyện thường tình.

- Ngươi nói là sự thật?

Vương Hạo Thần đè xuống nộ hoả trong lòng, nhìn Hoàng Thiếu Phong trầm giọng nói.

Giận thì có giận, thế nhưng lúc này không phải lúc làm anh hùng rơm, đại trượng phu co được giãn được, bản thân mình ở thế yếu, phải nắm lấy mọi cơ hội để đảo ngược tình thế, cho dù không được vẻ vang gì.

- Phí lời! Bản công tử khẩu xuất kim ngôn, há lại thất tín!

Hoàng Thiếu Phong cười nói.

Trong lòng Hoàng Thiếu Phong đang cười thầm, một cái Lục Tinh Vũ Sĩ mà thôi, cho dù nhường đối phương một trăm chiêu thì như thế nào? Đối phương căn bản không có khả năng làm hắn bị thương.

- Tốt! Vậy ngươi cũng đừng hối hận!

Vương Hạo Thần cười nhạt nói.

Nói thật, Vương Hạo Thần đối mặt với Hoàng Thiếu Phong căn bản là không có cửa thắng, tu vi chênh lệch quá xa, hơn nữa dựa vào khả năng cảm nhận của võ giả mà nói, Vương Hạo Thần cảm giác được Hoàng Thiếu Phong thực lực còn mạnh hơn cả Đồng Vu Lâm rất nhiều, coi như hắn dẫn động Phệ Huyết Thánh Hoả lực lượng cũng không phải là đối thủ của người ta.

Vốn dĩ Vương Hạo Thần cho rằng lần này khó thoát khỏi cái chết, ai biết đối phương lại “ rộng lượng “ như vậy, nhường hắn trước một chiêu, như vậy thì không phải là hoàn toàn không có hi vọng.

Vương Hạo Thần hôm nay cũng muốn cho Hoàng Thiếu Phong một bài học, tự tin là chuyện tốt, thế nhưng đôi khi tự tin quá sẽ bị tự tin hại, cũng không xem thường kẻ yếu, bởi vì kẻ yếu đôi khi vẫn có thể khiến cho kẻ mạnh phải ôm hận.

Chương 164: Táng Thiên Kiếm Thuật – Thương Sinh Vẫn

- Bản công tử chưa từng hối hận điều gì, ta cho ngươi đầy đủ thời gian chuẩn bị, ngươi tốt nhất là không nên lãng phí nó!

Hoàng Thiếu Phong tự tin nói.

- Nếu vậy thì ta cũng không khách khí!

Vương Hạo Thần cười nhạt, bắt đầu vận chuyển Vạn Đạo Thông Thiên Quyết, điều chỉnh trạng thái của bản thân mình.

Hoàng Thiếu Phong tự tin quá sẽ bị tự tin hại, Vương Hạo Thần thực lực không bằng hắn, thế nhưng trên chiến trường thực lực chưa hẳn là tất cả.

Nếu Vương Hạo Thần là Hoàng Thiếu Phong, hắn chắc chắn sẽ không đối phương bất cứ cơ hội nào, bởi vì không sợ nhất vạn chỉ sợ vạn nhất.

Có lẽ là bởi vì Hoàng Thiếu Phong thân ở địa vị cao đã lâu, xưa nay luôn nắm mọi thứ trong lòng bàn tay, nên mới có sai lầm như vậy.

- Đủ rồi! Ngươi còn muốn điều tức bao lâu nữa?

15 phút trôi qua, thấy Vương Hạo Thần vẫn chưa có động tĩnh gì, Hoàng Thiếu Phong không còn kiên nhẫn quát, thanh âm lộ ra vẻ bất nhẫn.

Trong mắt Hoàng Thiếu Phong, Vương Hạo Thần rõ ràng là đang bày trò kéo dài thời gian, căn bản không dám chiến với hắn.

Vương Hạo Thần là đang chơi tâm lý chiến với Hoàng Thiếu Phong, hắn thật ra đã sớm đạt trạng thái tốt nhất từ lâu, thế nhưng lại cố tình kéo dài thời gian, mục đích là để cho Hoàng Thiếu Phong mất kiên nhẫn, từ đó khiến đối phương càng thêm xem thường bản thân, như vậy lát nữa giao đấu hắn sẽ có thêm một chút phần thắng.

Vương Hạo Thần tế ra Diệu Nhật Kiếm, một cỗ kiếm khí lăng lệ ngập trời bùng lên, quét sạch bát phương tám hướng.

Hoàng Thiếu Phong một tay đem Đồng Tĩnh Vân đẩy về phía sau, trong mắt lộ ra một tia kinh ngạc, khẽ nói:

- Kiếm Ý hai tầng, không nghĩ tới ngươi ở cảnh giới này mà có thể có được kiếm đạo tạo nghệ cao như vậy!

Trên thế gian kiếm tu có rất nhiều, thế nhưng chân chính đạt tới Kiếm Ý cảnh giới thì rất ít, tại Đông Hoa hoàng triều, có thể tại trước Vũ Sư cảnh ngộ ra Kiếm ý đã là tương đối hiếm có.

Vương Hạo Thần không để ý đến Hoàng Thiếu Phong, hắn lúc này đang xúc thế, chuẩn bị cho một kiếm mạnh nhất từ trước đến này của mình.

Kiếm khí tung hoành, tựa như cuồng phong chém bừa bãi khắp nơi, mà ở trung tâm của cỗ kiếm ý ấy, có một cỗ lực lượng khủng bố mang tính huỷ diệt đang chậm rãi sinh ra từ nơi Diệu Nhật Kiếm của Vương Hạo Thần.

Vương Hạo Thần cắn chặt răng, hắn chỉ mới miễn cưỡng được xem là luyện thành Táng Thiên kiếm thuật thức đầu tiên không lâu, nay đã phải lập tức mang ra đối địch, khó khăn trong đó thực sự là không nhỏ, thế nhưng hắn đã không có lựa chọn, thực lực giữa hắn và Hoàng Thiếu Phong chênh lệch quá lớn, tuyệt chiêu bình thường sẽ không có tác dụng gì với đối phương.

Vương Hạo Thần tu vi chung quy còn quá thấp, muốn thi triển Táng Thiên kiếm thuật thực sự rất miễn cưỡng, cộng thêm việc đây là lần đầu sử dụng trong thực chiến, vì thế cần hao tốn không ít thời gian, chính vì vậy mà hắn một mực không dám sử dụng Táng Thiên kiếm thuật, bởi vì trên chiến trường, làm gì có ai cho ngươi thời gian chuẩn bị lâu như vậy, chỉ có Hoàng Thiếu Phong tên cuồng vọng này, mới dám khoa trương cho hắn đầy đủ thời gian xúc thế.

Kỳ thực lúc này Hoàng Thiếu Phong đã có chút hối hận, bởi vì hắn đã từ trên thân Vương Hạo Thần, chính xác hơn là trên thân Diệu Nhật Kiếm cảm nhận được uy hiếp không nhỏ, cứ việc điều này khiến cho hắn khó có thể tin, thế nhưng trực giác của võ giả sẽ không lừa hắn, hắn xác thực vậy mà từ trên thân một tên Lục Tinh Vũ Sĩ cảm nhân đến uy hiếp.

- Muốn hay không lúc này ra tay ngăn cản hắn?
Hoàng Thiếu Phong thần sắc hiện lên một tia do dự, bất quá rất nhanh liền bị hắn đè ép xuống, đây là liên quan đến vấn đề mặt mũi, hắn là kẻ sỉ diện làm sao chịu rút lại lời mình đã nói, hơn nữa hắn cũng không tin, Vương Hạo Thần có thể thực sự làm hắn bị thương.

Vương Hạo Thần lúc này hai mắt đều đã biến thành màu đỏ, trên người kinh mạch nổi lên cuồn cuộn tựa như những con giun xanh, đây là hiện tượng không tốt, biểu hiện cơ thể cũng như kinh mạch đang phải áp lực quá lớn, không cẩn thận sẽ khiến cho kinh mạch nổ tung mà chết.

- Sát!

Vương Hạo Thần gầm nhẹ một tiếng, hai tay cầm Diệu Nhật Kiếm giơ lên không trung, sóng năng lượng điên cuồng tràn ra, chứng tỏ ngay cả người sử kiếm cũng có chút không kiểm soát nổi tuyệt chiêu của mình thi triển ra.

Thế nhưng Vương Hạo Thần đã bất kể nhiều như vậy, lúc này không thành công thì cũng thành nhân, nhất định phải liều chết đánh cược một lần.

Chính vào lúc này, Vương Hạo Thần tựa như hoá thành một tôn tuyệt thế kiếm thần.

Vô số thanh âm hỗn loạn vang lên, kiếm khí dâng lên đến tận trời, một cỗ năng lượng huỷ diệt tựa như muốn xuyên thủng thương thiên rốt cuộc hình thành!

Táng Thiên Kiếm Thuật!

Thương Sinh Vẫn!

Vương Hạo Thần dốc toàn lực chém ra một kiếm, một đạo kiếm quang màu đỏ tựa như tu la mang theo uy lực huỷ thiên diệt địa phá không mà đến, đích đến chính là Hoàng Thiếu Phong.

Một kiếm này vừa xuất hiện, uy thế chấn nhiếp thập phương, hương vị tu la luyện ngục lập tức tràn ngập một mảnh không gian, tựa như một kiếm này đã đồ qua trăm vạn nhân mạng.

Thương Sinh Vẫn một kiếm, diệt tận thế gian chúng sinh!

Uy thế một kiếm này quá kinh khủng, cho dù là đám nguồi Hoàng Uyên, Đồng Vô Lệ, Tiểu Long hay Hình gia ba huynh đệ đều bị chấn kinh đến tạm thời dừng tay, bọn hắn không cách nào có thể tượng tưởng, một kiếm này là do một cái võ giả tu vi chỉ có Lục Tinh Vũ Sĩ thi triển ra. - Cái gì?

Hoàng Thiếu Phong đối mặt trực tiếp với một kiếm này, đồng tử co rụt lại hết cỡ, trước mắt của hắn lúc này, là một đạo kiếm quang màu đỏ bá đạo tuyệt luân, Hoàng Thiếu Phong tựa hồ có thể nhìn thấy, ở phía sau đạo kiếm quang này, là ức vạn thi thể chồng chất như núi.

Quá kinh khủng!

Nếu như lúc trước Hoàng Thiếu Phong khinh thị Vương Hạo Thần bao nhiêu, thì lúc này hắn cũng kinh hãi bấy nhiêu.

- Viêm Thiên Hộ Thân Khí!

Hoàng Thiếu Phong dù sao cũng là một đại tông môn thiếu tông chủ, tâm tuy loạn nhưng thực lực vẫn còn, lập tức thi triển ra một loại phòng ngự bí pháp, trên thân lập tức hiện ra từng đạo hoả diễm dày đặc, đem thân thể hắn bảo hộ ở bên trong, tựa như một lớp khải giáp cứng rắn vô cùng.

Trước đó Hoàng Thiếu Phong cũng đã có chuẩn bị một ít thủ đoạn phòng ngự, thế nhưng hắn lại không thể ngờ được Vương Hạo Thần một kiếm Thương Sinh Vẫn này lại đáng sợ đến như vậy, chỉ dựa vào những loại thủ đoạn phòng ngự kia thì hắn chết chắc, vì thế bất đắc dĩ chỉ có thể bỏ ra một ít đại giới thi triển ra bí pháp, nhất định phải đem một kiếm này ngăn cản xuống.

Oanh! Oanh! Oanh!

Kiếm quang đỏ rực như máu lấy cuồng bạo nhất tư thế đâm vào lớp phòng ngự của Hoàng Thiếu Phong, điên cuồng tàn phá khắp nơi, từng đạo âm thanh vang dội nối tiếp nhau truyền ra.

Bá! Bá! Bá!

Hoàng Thiếu Phong chung quy vẫn còn đánh giá thấp uy lực của Thương Sinh Vẫn một kiếm, chỉ thấy Viêm Thiên Hộ Thân Khí bởi vì bị kiếm khí liên tục trùng kích, đã ầm ầm sụp đổ dưới ánh mắt kinh hãi của hắn.

- Đáng chết! Cho ta thủ vững!

Hoàng Thiếu Phong bị dồn đến đường cùng, trong miệng truyền ra một tiếng gào thét, Viêm Thiên Quyết trong thời khắc tối hậu toàn lực bùng phát 10 thành công lực, hùng hậu hộ thân nguyên khí tạo ra lớp phòng ngự cuối cùng, thế nhưng hắn vẫn thấy không đủ, vội vàng lấy tay bảo vệ lấy phần đầu.

Ầm!

Kiếm quang sau khi bị Viêm Thiên Hộ Thân Khí của Hoàng Thiếu Phong liều mạng ngăn cản, uy lực đã giảm đi khá nhiều, thế nhưng vẫn dư sức phá vỡ hộ thân nguyên khí của Hoàng Thiếu Phong, trực tiếp bổ lên người hắn, sau đó mới bắt đầu tiêu tán.

Huyết quang mờ dần rồi biến mất, loại khủng bố luyện ngục hương vị kia cũng theo đó mất đi.

Vô tận bụi mù bay lên tràn ngập, che khuất tầm nhìn của mọi người, phải đến gần nửa khắc đồng hồ sau mới chậm rãi tán đi.

Lúc này, tất cả Vũ Linh cường giả ở phía sau đều không tự chủ được nhìn về phía bên này, hồn nhiên quên bản thân đã dừng lại trận chiến của mình.

Hoàng Thiếu Phong, sẽ không bị chính sự tự tin của mình khiến cho thuyền lật trong mương đi a?

Chương 165: Rời Đi Đồng Gia

Bụi mù tán đi, để lộ ra một đạo thân ảnh phi thường chật vật đang run rẩy đứng ở đó.

Giờ phút này, Hoàng Thiếu Phong bộ dạng có thể nói là thảm đến cực điểm, trên thân có một đạo kiếm thương kéo dài từ vai đến tận thắt lưng, máu tươi đổ ra nhuộm đỏ cả y phục.

Thảm nhất chính là, một cánh tay của hắn cũng bị chém đứt, bất quá nếu không phải như vậy, đầu lâu đã bị trảm phá rồi, ít nhất vẫn còn giữ được nửa cái mạng.

- Khụ! Khụ!

Hoàng Thiếu Phong không ngừng khục huyết, ánh mắt từ đầu đến cuối vẫn khó có thể tin nhìn Vương Hạo Thần.

Hắn lại bị một kẻ trong mắt hắn trước đó không khác gì con kiến hôi làm cho bị thương đến mức này?

Hoàng Thiếu Phong đôi môi mấp máy muốn nói gì đó, thế nhưng toàn thân đau đớn lại truyền đến cảm giác vô lực, thương thể nặng chưa từng có khiến cho thần trí của hắn có chút mơ hồ, rốt cuộc không chống cự nổi mà ngã xuống trên mặt đất, một tia thanh minh cuối cùng cũng mất đi.

- Thiếu tông chủ!

Đến lúc này, Hoàng Uyên mới từ trong sửng sờ tỉnh lại, cũng mặc kệ Tiểu Long, vội vàng dùng tốc độ nhanh nhất đuổi tới Hoàng Thiếu Phong bên người.

Bảo vệ Hoàng Thiếu Phong là nhiệm vụ của hắn, nếu như đối phương ở nơi này, hắn quay về Tử Dương Tông cũng đừng mong sống sót.

Công bằng mà nói, lấy Hoàng Thiếu Phong thực lực, nếu như là chính diện quyết đấu, coi như ba cái Vương Hạo Thần cũng đánh không lại hắn, thế nhưng hắn lại quá mức tự tin, để cho đối phương có đủ thời gian tung ra một kích mạnh nhất, hơn nữa người đó hết lần này đến lần khác lại là Vương Hạo Thần, người sở hữu Táng Thiên kiếm thuật kinh thiên động địa.

Trên chiến trường, không có chỗ cho sai lầm, Hoàng Thiếu Phong đơn giản là tự bắn vào chân mình, bị sự tự tin của mình hại.

Đồng Tĩnh Vân ở phía xa đờ đẫn nhìn lấy một màn này, chỉ ít phút trước đó, nam nhân của nàng càng đang kiêu ngạo không bì ai nổi, lúc này đó như chó chết nằm ở trên mặt đất, mà kẻ gây ra chuyện này, lại là một nam nhân đã bị nàng vứt bỏ.

Đồng Tĩnh Vân cảm giác bản thân mình ăn phải con ruồi, trong lòng có phức tạp, có tức giận, cũng có hận thù, nhưng lại không biết phải nói gì mới tốt.

Hoàng Uyên cấp tức lấy đan dược bỏ vào miệng Hoàng Thiếu Phong, một bên lại dùng hùng hậu nguyên khí bảo vệ tâm mạch của người sau.

Tốn không ít công sức, hắn mới đảm bảo rằng Hoàng Thiếu Phong tính mạng tạm thời không lo.

Bất quá nếu như muốn trị thương triệt để, đồng thời không để lại di chứng, chỉ có về Tử Dương Tông mới có khả năng làm được.

Hoàng Uyên không dám chậm trễ, vội vàng nắm lấy Hoàng Thiếu Phong rời đi, bất quá ánh mắt lại tập trung vào Vương Hạo Thần đang cách đó không xa, trong mắt loé lên một vệt tàn nhẫn, đột nhiên vung chưởng toàn lực đánh về phía Vương Hạo Thần.

Hắn không có quên, kẻ khiến cho Hoàng Thiếu Phong ra nông nổi này chính là Vương Hạo Thần, mà lúc này hắn không thể chiến tiếp, vì thế chỉ có thể tranh thủ cơ hội hiếm có này diệt sát đối phương, xem như là vì Hoàng Thiếu Phong đòi lại một cái công đạo.

Vương Hạo Thần thi triển Thương Sinh Vẫn một kiếm về sau, thể nội nguyên khí hoàn toàn bị rút sạch, ngay cả nhục nhân đều phải chịu áp lực cực lớn dẫn đến kiệt sức, lúc này căn bản không nhấc nổi một ngón tay.

Lại nói, coi như hắn ở lúc toàn thịnh, cũng không có cách nào ngăn cản một kích của Hoàng Uyên.

Bất quá, Vương Hạo Thần trong lòng mảy may không có lo lắng, bởi vì đã có một đạo thân ảnh khổng lồ chắn trước mặt hắn, đem hắn bảo hộ ở phía sau. Tiểu Long nãy giờ vẫn một mực nhìn chằm chằm Hoàng Uyên, lúc này thấy đối phương xuất thủ liền lập tức xuất hiện thay Vương Hạo Thần đỡ lấy một kích này.

Lấy thực lực Tiểu Long, đỡ một chưởng của Hoàng Uyên là việc rất đơn giản, chỉ thấy nó vung lên một cái long thủ, trực tiếp đánh chưởng ảnh đánh nát.

Hoàng Uyên đánh lén không thành cũng không có tiếp tục xuất thủ, sợ dư ba chiến đấu ảnh hưởng đến Hoàng Thiếu Phong đang trọng thương.

Lúc này, Hình gia ba huynh đệ cũng trở lại bên người Vương Hạo Thần, ánh mắt cảnh giác nhìn Đồng Vô Lệ.

Ba người họ khí tức có chút không ổn định, một trận chiến vừa rồi bọn hắn cũng không chiếm được tiện nghi.

- Tiểu Long! Chúng ta đi!

Vương Hạo Thần hữu khí vô lực nói, lúc này hắn thực sự có thể ngất đi bất cứ lúc nào, chẳng qua là dựa vào ý chí chống đỡ đến hiện tại.

Tiểu Long hiểu ý, lập tức đem hắn ôm lấy, nhanh chóng rời đi.

Hình gia ba huynh đệ do dự một chút, cũng nhanh chóng đuổi theo.

Tiếp tục lưu lại cũng không có ý nghĩa dù sao có Đồng Vô Lệ và Hoàng Uyên ở đây, bọn hắn căn bản không thể tìm Đồng Thiên Tân tính sổ.

Lại nói, ban đầu ba người bọn họ đã cho rằng chính mình khó thoát tai kiếp, không ngờ cuối cùng lại có thể giữ được mạng an toàn rời đi, vậy đã có thể xem là vạn hạnh.

Dù sao còn núi xanh lo gì không có củi đốt, lúc này rời đi, về sau tìm Đồng gia tính sổ cũng không muộn.
Đồng Vô Lệ muốn ngăn cản, thế nhưng lại thấy Hoàng Uyên tựa hồ không có ý định xuất thủ, vì thế cũng chỉ có thể bỏ cuộc.

Hoàng Uyên lúc này nào có tâm trạng tiếp tục chiến đấu, hắn nhất định phải mang Hoàng Thiếu Phong quay về Tử Dương Tông trị thương, nếu như vì chậm trễ mà khiến cho vết thương ác hoá, vậy hắn không chết cũng bị mất một lớp.

- Vô Lệ! Xin lỗi vì ta không giúp được ngươi, bất quá ngươi yên tâm, Tử Dương Tông ta nhất định sẽ toàn lực điều tra thân phận của tiểu tử kia, nhất định sẽ để hắn chết không có chỗ chôn!

Hoàng Uyên đối với Đồng Vô Lệ nói.

Người ta đã nói như vậy, Đồng Vô Lệ còn có thể nói gì, lửa giận không thể phát tác, chỉ có thể gật đầu xem như tán thành.

Hoàng Uyên cũng không quá để ý đến ý kiến của Đồng Vô Lệ, lại nhìn Đồng Tĩnh Vân ở một bên nói:

- Bây giờ ta phải lập tức đưa thiếu tông chủ quay về tông môn trị thương! Ngươi có muốn đi cùng không?

Hoàng Uyên sao lại không biết Đồng Tĩnh Vân và Hoàng Thiếu Phong quan hệ, mà lấy bản tính của Hoàng Thiếu Phong, nữ nhân của hắn tất nhiên phải ở bên cạnh hắn, vì thế Hoàng Uyên cho dù thế nào cũng phải mang theo Đồng Tĩnh Vân đi đến Tử Dương Tông.

Đồng Tĩnh Vân từ nãy đến giờ vẫn còn cảm giác chính mình đang nằm mơ, lúc này nghe Hoàng Uyên nói vậy mới tỉnh lại, nàng còn đang phân vân chưa kịp đáp lời, Đồng Vô Lệ đã nói thay:

- Tĩnh Vân! Đây là hảo ý của Hoàng huynh, ngươi không nên từ chối! Lại nói, Hoàng thiếu sau khi tỉnh lại có lẽ cũng cần có ngươi ở bên cạnh!

Đồng Tĩnh Vân tựa hồ cũng biết bản thân mình không có lựa chọn, đến mức thúc thúc của mình đã nói đến như vậy, nàng còn có thể nói cái gì, chỉ có thể đồng ý.

Hoàng Uyên thời gian cấp bách chỉ qua loa tạm biệt Đồng Vô Lệ vài câu, sau đó liền mang theo Hoàng Thiếu Phong và Đồng Tĩnh Vân nhanh chóng rời đi, căn bản không dám châm trễ.

Đồng Vô Lệ không thể rời đi, Đồng gia lúc này đang ở trong giai đoạn vô cùng khó khăn, không chỉ mất đi đại lượng cao thủ, thái thượng trưởng lão cũng tử trận, gia chủ thì trọng thương chưa lành, cả gia tộc chỉ còn có thể dựa vào một mình hắn chống đỡ, nếu như lúc này hắn cũng rời đi, vậy Đồng gia sẽ lập tức rối loạn.

- Ai! Đại ca, có lẽ bây giờ ngươi rất hối hận về quyết định trước đó của mình đi a?

Đồng Vô Lệ còn lại một mình, liền không nhịn được mà thở dài một hơi.

Trước đó hắn không tán thành việc Đồng gia hạ sát thủ với Vương Hạo Thần, bất quá bởi vì Đồng Thiên Tân là gia chủ, Đồng Vô Lệ không thể không theo, bây giờ nghĩ lại, có lẽ đây là một trong những quyết định sai lầm nhất trong đời Đồng Thiên Tân.

Nếu như Đồng Thiên Tân không phái người truy đuổi Vương Hạo Thần ý muốn diệt cỏ tận gốc, mọi việc sẽ không xảy ra nhiều biến số như vậy.

Không nói những thứ khác, Hình Thiên và Hình Địa chắc chắn không có khả năng thoát thân, gia tộc cũng không mất đi nhiều cao thủ như vậy, mà Đồng Tĩnh Vân cũng không phải nhanh như vậy đi tới Tử Dương Tông làm thiếp.

Đồng Vô Lệ để cho Đồng Tĩnh Vân đi theo Hoàng Uyên cũng là có tư tâm, lúc đó Đồng gia chỉ dựa vào một mình hắn chống đỡ là rất khó khăn, nhất định phải tìm thêm trợ lực, vì thế hắn chỉ có thể để Đồng Tĩnh Vân đến Tử Dương Tông, cho dù làm như vậy sẽ khiến cho giá trị của người sau ở trong mắt Tử Dương Tông hạ xuống rất nhiều, thế nhưng lúc này không có cách nào khác, vì gia tộc, Đồng Tĩnh Vân nhất định phải hi sinh.

Vì thế mới nói, quyết định trước đó của Đồng Thiên Tân là sai lầm đến mức nào, nếu như thời gian có thê quay lại, Đồng Vô Lệ nhất định sẽ dùng tất cả biện pháp ngăn cản người trước làm như vậy, bất quá lúc này nói gì cũng đều đã quá muộn.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau