NGHỊCH THẾ VŨ THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Nghịch thế vũ thần - Chương 156 - Chương 160

Chương 156: Bắt Người

Trong lúc Vương Hạo Thần tập trung quan sát tìm kiếm nhược điểm của Vẫn Thạch Trận, Tiểu Long và Hình Nhân đã cùng với Đồng gia tam đại cường đại đánh ra chân hoả.

Tiểu Long thực lực trong năm người là mạnh nhất, nó một mình ứng phó Đồng Vô Lệ và Đồng Bỉ Kiện không chút khó khăn, nếu không phải kinh nghiệm chiến đấu không đủ, e rằng đã sớm có thể phân ra thắng bại.

Trong khi chiến đấu, Đồng Vô Lệ cơ hồ là gánh chịu phần lớn áp lực, Đồng Bỉ Kiện tu vi chỉ là Nhất Tinh Vũ Linh, thực lực như vậy thậm chí không đủ để gây thương tổn cho Tiểu Long, nhiều lần còn suýt nữa bị đối phương đả thương, may mắn có Đồng Vô Lệ ở một bên nhanh tay tương trợ mới thoát được.

Đồng Thiên Tân còn thảm hơn, bởi vì Hình Nhân chính là lòng ôm ý định cho dù bỏ mạng cũng phải giết cho bằng được hắn, vì thế người trước hoàn toàn là bị người sau một đường đánh bẹp, khắp người đều là thương tích, chỉ có thể đau khổ kiên trì, bất cứ lúc nào cũng có thể bại trận.

Hình Nhân trên thân cũng có mấy đạo vết thương, thế nhưng hắn căn bản không để ý đến, chỉ liều mạng công kích Đồng Thiên Tân, thề không giết được đối phương sẽ không bỏ qua.

- Tam đệ! Mau cứu ta!

Đấu thêm vài hiệp, Đồng Thiên Tân rốt cuộc không còn chịu nổi, không thể không hướng Đồng Vô Lệ gào thét xin cứu viện.

Đồng Vô Lệ bất đắc dĩ, hắn lúc này ứng phó đã có chút giật gấu vá tai, chỗ nào có sức lực đi giúp người khác?

Thế nhưng là, đại ca của mình lâm nguy, hắn không có khả năng ngồi nhìn, đành phải để cho Đồng Bỉ Kiện xông tới trợ giúp, còn mình ở lại đơn độc ngăn cản Tiểu Long.

Đồng Bỉ Kiện kịp thời cứu viện, đem Hình Nhân ngăn chặn, để cho Đồng Thiên Tân có cơ hội thở dốc, nếu như người trước đến muộn một tí, hắn cái mạng này chỉ sợ không giữ được.

Đồng Thiên Tân trong lòng vô cùng nghẹn khuất, chỉ trong vòng một ngày thời gian, hắn đã suýt chết mấy lần, cái này để cho hắn thân là người đứng đầu một cái gia tộc không gì sánh được khó chịu.

…………

Vương Hạo Thần một mực dùng Thái Dương Chi Mâu quan sát trận pháp, thế nhưng là, bởi vì thực lực của hắn có hạn, muốn tìm ra điểm yếu của Vẫn Thạch Trận là rất khó khăn.

Nếu như hắn tu vi đạt tới Vũ Sư, chỉ cần nhìn một chút liền có thể thấy được trận pháp này khắp nơi là sơ hở, phá trận dễ như trở bàn tay.

- Thật không dễ dàng!

Vương Hạo Thần dùng tay xoa xoa một chút chính mình mỏi nhừ đôi mắt, hao tổn nhiều thời gian như vậy, tuy rằng gặp không ít khó khăn, bất quá hắn cuối cùng vẫn tìm ra được nhược điểm của Vẫn Thạch Trận.

Cái nhược điểm này cũng không rõ ràng, thế nhưng tổng thể so với không có thu hoạch gì vẫn tốt hơn nhiều.

Bất quá, xem như Vương Hạo Thần tìm được nhược điểm của Vẫn Thạch Trận, hắn cũng không có biện pháp làm gì nó, trừ phi là Hình Nhân hoặc Tiểu Long xuất thủ, mới có thể đem trận pháp phá vỡ.

- Tiểu Long! Không muốn dây dưa với bọn hắn!

Vương Hạo Thần hướng Tiểu Long cao giọng nói.

Tiểu Long cũng không muốn tiếp tục dây dưa, Đồng Vô Lệ căn bản không phải đối thủ của nó, đánh tiếp không có gì thú vị.

Tiểu Long lập tức tăng mạnh thế công, để cho Đồng Vô Lệ ứng phó càng thêm chật vật, bây giờ người sau mới biết, Tiểu Long trước đó còn không có vận dụng toàn lực.

Hình Nhân thì không có dễ dàng như vậy, trước đó hắn vì để trọng thương Đồng Thiên Tân đã bỏ ra cái giá không nhỏ, lúc này cùng Đồng Bỉ Kiện đối kháng liền có chút rơi xuống hạ phong, bất quá đối phương muốn đánh bại hắn cũng sẽ không dễ dàng.

Đồng Thiên Tân ánh mắt nhìn Vương Hạo Thần tràn ngập sát khí, thế nhưng hắn lại không thể ra tay đối phó đối phương, bởi vì chỉ cần động một chút, vết thương liền sẽ chuyển biến xấu, nếu cưỡng ép ra tay sẽ chỉ có hại không có lợi.

Đồng Thiên Tân lúc này cơ hồ đã mất đi sức chiến đấu, chỉ có thể ở một bên dưỡng thương, trừ phi là thương thế ổn định, nếu không hắn tuyệt đối không dám gia nhập vòng chiến.

- Bành!

Đúng lúc này, Đồng Vô Lệ rốt cuộc cũng không còn cầm cự nổi, bị Tiểu Long một cái long thủ đánh trúng, trong miệng lập tức phun ra đại lượng máu tươi, cả người bay ngược ra ngoài.
Thực lực của hắn, đơn đả độc đấu chỉ có thể ngăn cản Tiểu Long một lúc, kéo dài hắn tự nhiên sẽ bại.

- Tiểu Long! Giúp ta phá trận!

Vương Hạo Thần miệng vừa nói, tay lại cầm trường kiếm bổ ra, một đạo kiếm quang màu vàng hướng một điểm trên bầu trời đâm đến, lại bị trận pháp ngăn trở xuống.

Đương nhiên, Vương Hạo Thần cũng không tính dựa vào năng lực của mình phá trận, mục đích của hắn chỉ là muốn chỉ đường cho Tiểu Long.

Tiểu Long lập tức làm theo, vung long thủ to lớn toàn lực vỗ tới, đánh vào trận pháp điểm yếu.

Tiểu Long một thân lực lượng cực kỳ cường đại, mà Vẫn Thạch Trận cho dù là được 10 vị Vũ Sư liên thủ bố trận, có thể miễn cưỡng vây khốn thông thường Vũ Linh cường giả, thế nhưng đối với Tiểu Long loại này quái vật lại không đủ dùng.

Cho dù Vương Hạo Thần không tìm ra trận pháp điểm yếu, cho Tiểu Long một chút thời gian nó cũng có thể cưỡng ép đánh vỡ trận pháp.

Vẫn Thạch Trận bị đánh trúng điểm yếu, vậy e rằng một chiêu cũng không ngăn cản nổi.

- Ầm!

Trận pháp ngay cả vài hơi thở thời gian đều không thể kiên trì, trực tiếp bị đánh nát thành từng mảnh, mười vị Vũ Sư điều khiển trận pháp đều bị phản phệ thành trọng thương, không có mấy người có thể đứng lên được.

- Vẫn Thạch Trận cứ như vậy bị phá?

Đồng Thiên Tân há hốc mồm, hắn biết rõ Tiểu Long chiến lực rất mạnh, thế nhưng chỉ dùng một kích liền có thể phá huỷ trận pháp của bọn hắn, cái này cũng quá mức a?

- Hình huynh, chúng ta đi!

Vương Hạo Thần nhảy lên lưng Tiểu Long, lại đối với Hình Nhân quát lớn một tiếng.

Tuy rằng lúc này bọn hắn chiếm thượng phong, thế nhưng hắn biết ở trong Đồng gia còn có một cái nhân vật rất khủng bố, hắn cũng không muốn mạo hiểm ở lại đại khai sát giới.

Thế nhưng để cho Vương Hạo Thần ngoài ý muốn chính là, Hình Nhân vậy mà không rời đi, ngược lại điên cuồng hướng Đồng Thiên Tân lao đến, lại một mực bị Đồng Bỉ Kiện ngăn cản.
Vương Hạo Thần hơi suy nghĩ một chút liền hiểu được, Hình Nhân đối với Đồng Thiên Tân sát niệm thực sự quá lớn, cơ hồ đã là không chết không thôi, đối phương lúc này nhìn thấy cơ hội để giết chết cừu nhân của mình tự nhiên là không thể bỏ qua.

- Tiểu Long! Ngươi giúp ta đem người kia bắt lại!

Vương Hạo Thần ngón tay chỉ về phía Đồng Thiên Tân đồng trị thương, mở miệng nói.

Tiểu Long đối với lời nói của Vương Hạo Thần không có bất cứ cái gì phản đối, chỉ thấy thân hình khổng lồ của nó hơi lay động, trong nháy mắt liền lao về phía Đồng Thiên Tân.

Đồng Thiên Tân vốn đang chuyên tâm trị thương, bỗng nhiên trong lòng lại sinh ra một loại cảm giác nguy hiểm, quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Tiểu Long đang hướng về phía mình lao tới, trong lòng lập tức hoảng sợ, đầu “ giao long “ này chiến lực hắn đã lĩnh giáo qua, ngay cả Đồng Vô Lệ cũng không phải đối thủ của nó, hắn một kẻ đang bị trọng thương làm sao có thể cùng nó chống lại?

- Vô Lệ mau cứu ta!

Đồng Thiên Tân kinh kêu một tiếng, cũng không có cách nào tiếp tục trị thương, vội vàng kéo thân thể trọng thương muốn chạy trốn, thế nhưng tốc độ của hắn lúc này căn bản quá chậm, trong nháy mắt liền bị Tiểu Long bắt được.

Đồng Vô Lệ và Đồng Bỉ Kiện đều muốn trước tiên đi lên cứu viện, thế nhưng bọn hắn một người bị thương, một người lại bị Hình Nhân cuốn lấy, căn bản không cách nào kịp thời chạy tới.

- Đánh ngất hắn!

Vương Hạo Thần nhìn Đồng Thiên Tôn một chút liền nói.

Tiểu Long y lời, long thủ hơi chút dùng lực, đem Đồng Thiên Tân chấn cho bất tỉnh.

- Tiểu tử! Mau thả người, có chuyện gì từ từ nói!

Đồng Vô Lệ hét lớn một tiếng, lại không dám tiến lại gần, sợ đối phương tổn thương đại ca của hắn.

Thế nhưng là, chính bản thân Đồng Vô Lệ cũng biết lời này của mình không có bao nhiêu áp lực, bởi vì chính mình cũng không phải là đối thủ của Tiểu Long, muốn để cho đối phương có chỗ kiêng kị, tại Đồng gia lúc này cũng chỉ có Hoàng Uyên có năng lực này.

Đồng Vô Lệ ngay vào lúc Vẫn Thạch Trận phá toái cũng đã hướng Hoàng Uyên truyền tin, đối phương hẳn là rất nhanh có thể chạy tới, việc hắn cần làm lúc này là tận lực kéo dài thời gian, nếu như để Vương Hạo Thần đám người chạy mất, vậy muốn truy cũng không chắc có thể đuổi kịp.

Vương Hạo Thần không để ý đến Đồng Vô Lệ, quan hệ hai bên đã đi đến một bước này, còn có cái gì để nói, cho dù muốn nói hắn cũng sẽ không nói ở nơi này, tránh trì hoãn thời gian.

- Hình huynh! Cừu nhân của ngươi ta đã bắt được, chúng ta mau đi!

Vương Hạo Thần đối với Hình Nhân lớn tiếng nói.

Hình Nhân nghe vậy, không còn cùng với Đồng Bỉ Kiện dây dưa, lập tức tách ra, chạy tới bên cạnh Vương Hạo Thần.

- Đa tạ!

Hình Nhân nhìn Vương Hạo Thần một cái nói.

Hắn biết rõ Vương Hạo Thần sớm có thể rời đi, thế nhưng đối phương không chỉ không làm như vậy, ngược lại còn bắt sống Đồng Thiên Tân, cái này chính là vì muốn bảo vệ Hình Nhân hắn, nếu không phải như vậy, Vương Hạo Thần e rằng sớm đã đem Đồng Thiên Tân giết đi.

Kỳ thực đúng là như vậy, Vương Hạo Thần đối với Đồng Thiên Tân sớm đã có sát tâm, nếu như chỉ có hắn và Tiểu Long hai người, hắn chắc chắn sẽ không buông tha cho Đồng Thiên Tân, thế nhưng lúc này bên cạnh hắn còn có Hình Nhân, nếu như hắn hạ sát thủ với Đồng Thiên Tân, Đồng gia một khi không đuổi kịp hắn sẽ quay sang trút hết lửa giận lên người Hình Nhân, vậy người sau liền không có cơ hội sống sót.

Lại nói, Vương Hạo Thần và Hình Nhân quan hệ bất tri bất giác đã trở nên thân thiết hơn trước rất nhiều, đã có thể xem là bằng hữu, Vương Hạo Thần cũng biết rõ Hình Nhân đối với Đồng Thiên Tân có oán hận rất lớn, đối phương chắc chắn là muốn tự tay giết chết Đồng Thiên Tân trả mối thù gia tộc, vì thế hắn mới lưu lại Đồng Thiên Tân mệnh để cho Hình Nhân tới lấy.

Hình Nhân là hiểu được điểm này, vì thế mới đối với Vương Hạo Thần vô cùng cảm kích.

Chương 157: Trao Đổi

Có được Đồng Thiên Tân trong tay, Vương Hạo Thần và Hình Nhân có tự tin có thể dễ dàng thoát khỏi Đồng gia, trước không nói tốc độ của bọn hắn vốn dĩ không chậm, nay lại có con tin, đối phương chắc chắn sẽ ném chuột sợ vỡ bình, từ đó tạo thêm cơ hội cho bọn hắn.

Đồng Vô Lệ ở một bên nhìn thấy Vương Hạo Thần và Hình Nhân sắp rời đi, trong lòng luống cuồng, đột nhiên trong cái khó ló cái khôn, vội vàng quát lớn:

- Hình Nhân! Ngươi không muốn cứu người thân của mình sao?

Hình Nhân vốn dĩ đang muốn rời đi, nghe được lời này của Đồng Vô Lệ liền chấn động, hai chân vậy mà không cách nào cất bước.

Hình Nhân đối với Đồng gia hận thấu xương, không chỉ là vì gia tộc của mình, mà còn là bởi vì Hình Thiên và Hình Địa đã rơi vào tay Đồng gia hơn nữa còn sống chết chưa rõ.

Đồng gia không có trực tiếp tại chiến trường giết chết Hình Thiên và Hình Địa là vì Đồng Thiên Tân vẫn còn muốn lấy được công pháp từ chỗ hai người bọn hắn, thế nhưng Hình Nhân lại hiểu rất rõ tính cách hai vị ca ca của mình, muốn từ chỗ bọn hắn lấy được công pháp là chuyện khó như lên trời.

Lui một vạn bước, coi như Hình Thiên và Hình Địa có đem công pháp khai ra thì người của Đồng gia cũng không có cách nào tu luyện, một khi mất đi giá trị lợi dụng, hai người bọn họ chắc chắn không thoát khỏi cái chết.

Hình Nhân trong lòng sớm đã chuẩn bị tâm lý, không ngờ lúc này lại biết được Hình Thiên và Hình Địa vẫn chưa chết, cái này không thể không khiến cho hắn kích động.

Đồng Vô Lệ thấy lời nói của mình có tác dụng, trong lòng liền mừng thầm, tranh thủ rèn sắt nhân lúc còn nóng:

- Hình Nhân! Hai vị ca ca của ngươi xác thực còn chưa có chết! Chỉ cần ngươi trả lại đại ca của ta, chúng ta nhất định sẽ đem hai người bọn họ thả ra!

Hình Nhân nghe vậy, trong lòng càng thêm vui mừng, thế nhưng vài giây sau, ánh mắt của hắn lại dời sang Vương Hạo Thần trên người, thần sắc hiện lên vẻ khó xử.

Công bằng mà nói, Đồng Thiên Tân là do TIểu Long bắt được, mà Tiểu Long nhìn qua rõ ràng là lấy Vương Hạo Thần vi tôn, quyền thả người hay không là nằm ở trong tay hắn, Hình Nhân tuy rằng rất muốn cứu hai vị ca ca của mình, thế nhưng hắn làm sao có thể hướng Vương Hạo Thần mở miệng đòi người?

Phải biết, nếu không có Vương Hạo Thần, Hình Nhân hắn không biết có còn sống được đến lúc này hay không, càng không nói đến việc cứu Hình Thiên và Hình Địa.

Vương Hạo Thần không phải kẻ ngốc, hắn sao có thể không ra được Hình Nhân đang khó xử, trước đó hắn bắt giữ Đồng Thiên Tân, chỉ là vì muốn tạo cơ hội chạy trốn cho bọn hắn mà thôi, ai biết không nghĩ tới mọi chuyện sẽ trở nên như vậy.

Vương Hạo Thần cũng hiểu rõ, đây rất có thể là kế hoãn binh đợi viện quân của Đồng Vô Lệ, đối phương chắc chắn đang đợi cường giả mạnh hơn, chỉ cần hắn chấp nhận cùng đối phương trao đổi người, như vậy chính là tự bước chân vào bẫy, giúp đối phương đạt được mục đích.

- Bỏ đi! Xem như lại làm người tốt một lần!

Vương Hạo Thần trong lòng cười khổ một tiếng, trên đời đôi khi, đôi khi có những chuyện gì biết là không có lợi những phải làm.

- Lập tức đem Hình Thiên và Hình Địa giao ra! Trong vòng ba phút nếu như chúng ta không thấy người, vậy các ngươi liền thay Đồng Thiên Tân nhặt xác đi!

Vương Hạo Thần nhìn Đồng Vô Lệ lạnh lùng nói.

- Tốt a!

Đồng Vô Lệ không thể không đồng ý, trong lòng lại thầm mắng Vương Hạo Thần thật là một cái tiểu hồ ly, vốn dĩ hắn muốn nhân cơ hội này kéo dài thời gian đợi Hoàng Uyên đến tiếp viện, không ngờ tiểu tâm tư này cũng đã bị Vương Hạo Thần nhìn ra, vì thế đối phương chỉ cho bọn hắn ba phút thời gian, chính là không cho bọn hắn có cơ hội dây dưa.

Đồng Vô Lệ vốn không giỏi so miệng lưỡi với người khác, hơn nữa bản thân lúc này đang ở thế yếu, vì thế chỉ có thể theo ý Vương Hạo Thần.

- Vương huynh đệ! Đa tạ ngươi!

Hình Nhân cảm kích nhìn Vương Hạo Thần, bản thân hắn cũng không phải là người giỏi nói chuyện, chỉ có thể nói ra những lời từ trong tâm.

Theo lý mà nói, Vương Hạo Thần không cần phải đem người giao ra, bởi vì chuyện này liên quan đến sự an toàn của hắn, lại nói, bản thân hắn cùng Hình Thiên và Hình Địa không có giao tình gì, hắn căn bản không cần hi sinh lợi ích của bản thân mà mạo hiểm cứu họ.
Thế nhưng là, hai người họ hết lần này đến lần khác lại là ca ca của Hình Nhân, vì người bằng hữu này, Vương Hạo Thần không ngại mạo hiểm một lần.

………

Cũng không tốn quá nhiều thời gian, chủ yếu là bởi vì Đồng Vô Lệ không dám làm trái ý Vương Hạo Thần, để cho thủ hạ nhanh chóng đem Hình Thiên và Hình Địa giải đến đây.

Lúc này hai người bọn họ tình trạng có thể nói là cực thảm, cả người thương tích chồng chết, vẫn đang hôn mê chưa tỉnh lại.

Thảm nhất là Hình Địa, hắn xương cốt toàn thân bị gãy nhiều đoạn, ngay cả kinh mạch và ngũ tạng đều bị thương nặng, mà Đồng gia cũng không có tận lực giúp hắn trị liệu, chỉ giúp hắn giữ lại nửa cái mạng mà thôi.

Hình Nhân nhìn thấy một màn này, trong lòng lập tức bùng lên lửa giận vô biên, thế nhưng lại bị hắn gắt gao ép xuống, bây giờ không phải lúc để trở mặt.

- Bây giờ có thể giao dịch rồi đi?

Vương Hạo Thần bình tĩnh nói.

- Ngươi đem người giao cho chúng ta trước!

Đồng Vô Lệ nói.

- Ngươi còn muốn cùng ta cò kè mặc cả?

Vương Hạo Thần lạnh giọng nói.

- Đại ca ta thân là nhất gia chi chủ, thân phẩn tôn quý bậc nào? Nếu như các ngươi giữa đường đổi ý không chịu thả người thì làm sao bây giờ?

Lần này Đồng Vô Lệ không có ý nhường bộ, hiện tại hắn nhất định phải tận lực kéo dài thời gian, có thể kéo bao lâu là tốt bấy lâu.

Đồng thời trong lòng hắn cũng đang oán thầm, từ lúc hắn đưa tin đến giờ cũng được một khoảng thời gian, Hoàng Uyên tên kia làm sao còn chưa có đến? - Ngươi đã không muốn giao người! Vậy liền quên đi, dù sao ta cũng không có cái gì tổn thất! Các ngươi cứ chờ mà thay Đồng Thiên Tân nhặt xác đi!

Vương Hạo Thần biết đối phương đang trì hoãn thời gian, vì thế không cùng đối phương đấu võ mồm, trực tiếp quay người rời đi.

Lúc này, cần phải so đối phương càng thêm cứng rắn mới có thể chiếm được càng nhiều chỗ tốt, chỉ có thể lấy lùi làm tiến để ép đối phương làm theo ý mình.

Quả nhiên, Đồng Vô Lệ thấy hắn quyết đoán như vậy liền luống cuống.

Nếu là hôm nay để Vương Hạo Thần mang Đồng Thiên Tân chạy mất, vậy người sau xác thực chỉ có một con đường chết.

- Tiểu tử! Xem như ngươi lợi hại! Chúng ta cùng một chỗ trao đổi người!

Đồng Vô Lệ không có lựa chọn, chỉ có thể cắn răng nói.

- Tốt!

Vương Hạo Thần trong lòng nở nụ cười, thế nhưng ngoài mặt vẫn không có chút nào thất thố, lại hướng Hình Nhân nhìn qua, người sau hiểu ý, lập tức đi vào Vương Hạo Thần bên người, ý muốn cùng hắn đi lên.

Rất đơn giản, Vương Hạo Thần tu vi chỉ có Lục Tinh Vũ Sĩ, Đồng Vô Lệ muốn trong lúc giao dịch ám toán hắn là chuyện dễ như trở bàn tay, vì thế Hình Nhân nhất định phải thay Vương Hạo Thần hộ pháp, cứ việc hắn cũng không phải đối thủ của Đồng Vô Lệ, bất quá dù sao cũng có thể thoáng ngăn cản một hai.

Mà lại, Tiểu Long cũng một mực ở ngay phía sau bọn hắn, chỉ cần đối phương có dị động, nó sẽ lập tức ra tay tiếp ứng.

Đồng Vô Lệ cũng nắm lấy Hình Thiên và Hình Địa đi đến, mà Đồng Bỉ Kiện cùng một đám còn có sức chiến đấu Đồng gia võ giả cũng đi theo.

Vương Hạo Thần cùng Đồng Vô Lệ đối mặt, bề ngoài bình thản tự nhiên, thế nhưng trong lòng thì lại vô cùng hồi hộp, ở cự ly gần thế này, hắn mới thực sự cảm giác được Đồng Vô Lệ cường đại bao nhiêu, e rằng đối phương tuỳ tiện đánh một chưởng, đều có thể khiến hắn trọng thương thậm chí bỏ mình.

Hình Nhân lặng lẽ cùng Vương Hạo Thần rút ngắn khoảng cách, một mặt cảnh giác nhìn Đồng Vô Lệ, chỉ cần đối phương có dị động, hắn sẽ lập tức xuất thủ.

Đồng Vô Lệ một bên trao đổi người, một bên lại đưa mắt nhìn Vương Hạo Thần, ánh mắt tràn đầy lạnh lẽo.

- Ngươi tốt nhất không muốn giở trò, ta tuy rằng không phải đối thủ của ngươi, bất quá nếu như ta chết Đồng Thiên Tân cũng không sống được!

Vương Hạo Thần lạnh lùng nói.

Đồng Vô Lệ nội tâm dãy dụa mấy lần, cuối cùng vẫn không dám xuất thủ, bởi vì tuy rằng hắn có thể giết được Vương Hạo Thần, thế nhưng đại ca của hắn cũng sẽ khó thoát khỏi cái chết.

Nếu như không có Hình Nhân đứng ở bên cạnh, có lẽ Đồng Vô Lệ sẽ có thể mạo hiểm nếm thử một chút, bất quá trên đời không có nếu như, Đồng Vô Lệ tự tin có thể giết Vương Hạo Thần mà không cho Hình Nhân cơ hội tiếp ứng, bất quá Hình Nhân cho dù không bảo vệ được Vương Hạo Thần, vẫn có thể xuất thủ đánh chết Đồng Thiên Tân, Đồng Vô Lệ căn bản không dám vỗ ngực nói rằng mình có thể nhất tâm nhị dụng vừa giết địch vừa cứu người.

Đồng Vô Lệ không dám xuất thủ, cuộc trao đổi người diễn ra rất nhanh, Vương Hạo Thần vừa tiếp được Hình Thiên và Hình Địa liền lập tức lui về bên cạnh Tiểu Long, cũng không có trực tiếp đưa người cho Hình Nhân, sợ đối phương phân tâm sẽ bị địch tập kích.

- Đi thôi!

Vương Hạo Thần đối với Hình Nhân nói, người sau cũng quan tâm thương thể của hai vị ca ca, không còn ham chiến, cả hai lập tức ngồi lên lưng Tiểu Long chuẩn bị rời đi.

- Muốn đi? Các ngươi có hỏi qua bổn toạ?

Chương 158: Ác Chiến

Đạo thanh âm này vừa truyền đến, Đồng Vô Lệ sắc mặt lập tức biến thành đại hỉ.

Vương Hạo Thần đưa mắt nhìn lại, trong lòng liền khẽ run lên, bởi vì người tới không phải ai khác chính là Hoàng Uyên.

- Tiểu Long! Đi!

- Có ta ở đây, các ngươi đi không được!

Hoàng Uyên thân ảnh trong chớp liền xuất hiện trước mặt Tiểu Long, chặn lại đường đi của nó.

Tiểu Long long thủ hướng về phía trước vỗ một cái, đánh thẳng về phía Hoàng Uyên.

Hoàng Uyên cũng không e ngại, đồng dạng múa chưởng đánh ra, cùng Tiểu Long đối cứng.

Hai bên chỉ giao thủ một chiêu, thế nhưng uy thế lại rất lớn, bởi vì thực lực Hoàng Uyên so với Đồng Vô Lệ còn mạnh hơn nhiều.

Để cho Vương Hạo Thần trong lòng hơi trầm xuống chính là, Hoàng Uyên thực lực giống như hắn dự tính vô cùng mạnh mẽ, chính diện cùng Tiểu Long giao thủ vậy mà không hề rơi xuống hạ phong.

- Người này tu vi ít nhất cũng phải là Thất Tinh Vũ Linh trở lên! Lần này phiền thoái lớn!

Vương Hạo Thần thở dài, điều hắn lo sợ rốt cuộc cũng đến.

Ở bên kia, Hoàng Uyên cũng hơi kinh ngạc, hắn nhìn ra được, Tiểu Long cảnh giới chẳng qua chỉ là tứ giai trung cấp huyền thú, vốn dĩ cho rằng chỉ cần mình xuất thủ liền có thể tuỳ tiện cầm xuống đối phương, không ngờ Tiểu Long cảnh giới so sánh không bằng mình, nhưng lực lượng lại vô cùng cường đại, hoàn toàn không kém gì hắn.

Chỉ là một đầu giao long, làm sao lại cường đại như vậy? Không lẽ đây là một đầu huyết mạch phi thường cường đại thậm chí biến dị giao long?

Tử Dương Tông nội tình so với Đồng gia mạnh hơn rất nhiều, bất quá đối với chân long nhất tộc lý giải cũng không nhiều, Hoàng Uyên cũng chỉ là đối với chân long ngoại hình hiểu biết một hai, thế nhưng cũng không tường tận, hơn nữa Tiểu Long ngoại hình so với chân long cũng có đối chút khác biệt, cộng thêm việc nó còn đang ở trong ấu niên kỳ, vì thế Hoàng Uyên cũng không nhận ra nó là một đầu chân long.

- Đầu giao long này thực lực không kém, nếu có thể bắt về làm toạ kỵ cho thiếu tông chủ chính là công lớn!

Hoàng Uyên nghĩ thầm.

- Tiểu Long! Toàn lực phá vây, nhất định phải đem chúng ta ra khỏi nơi này!

Vương Hạo Thần nhanh chóng đối với Tiểu Long nói, việc tới nước này, đã không cần nói nhảm, chỉ còn cách liều mạng, nếu như phải lưu lại, chắc chắn là một con đường chết.

Tiểu Long khẽ gật đầu, trên người khí thế càng phát ra cường đại, nó cũng không ham chiến, mà vỗ cánh hướng bên ngoài lao đi, bộ dáng chính là muốn chạy trốn.

- Hình Nhân! Lát nữa nếu như phải giao chiến, ngươi giúp ta ngăn cản bọn hắn một chút! Ta phải trị thương cho hai vị ca ca của ngươi!

Vương Hạo Thần nói.

Hình Nhân khẽ giật mình, sau đó liền ôm quyền hướng Vương Hạo Thần cảm kích nói:

- Đa tạ! Ta sẽ tận lực!
Liên tiếp trải qua những chuyện kia, Hình Nhân đã biết Vương Hạo Thần là người nói được làm được, nếu như đối phương nói có biện pháp giúp Hình Thiên và Hình Địa trị thương, vậy khả năng là có năng lực đó, hắn chỉ cần làm theo lời đối phương là được.

- Thật đúng là không đem ta để vào mắt?

Hoàng Uyên thấy Vương Hạo Thần đám người lại muốn chạy, cười lạnh một tiếng, lấy ra một tấm phù lục, đem nó dán lên người, tiếp sau đó tại dưới ánh mắt kinh ngạc của mọi người, trực tiếp đạp không hướng Tiểu Long đuổi theo.

- Làm sao có thể? Không phải nói chỉ có đạt tới Vũ Vương mới có thể tại trên không trung phi hành sao?

Hình Nhân khó có thể tin nói thầm.

- Cái này hẳn là không phải năng lực của bản thân hắn! Hắn hẳn là dùng đến Ngự Không Phù!

Vương Hạo Thần kiến thức rộng rãi, chớp mắt liền nhìn ra Hoàng Uyên nội tình.

Bình thường mà nói, đúng là chỉ có Vũ Vương cường giả mới có thể ngự không phi hành, bất quá cái này cũng không phải tuyệt đối, trên đời luôn có một ít Vũ Vương cường giả có thể chế tác ra một loại phù lục có thể giúp vũ giả giới Vương cấp cũng có thể trong thời gian ngắn phi hành trên không trung, loại phù này gọi là Ngự Không Phù.

Đương nhiên, coi như là Vũ Quân sử dụng Ngự Không Phù nhiều nhất cũng chỉ có thể ở trên không trung phi hành 1 canh giờ, mà Vũ Linh thì càng không vượt quá nửa canh giờ, nói chung là cảnh giới càng thấp, thời gian sử dụng Ngự Không Phù sẽ càng ngắn.

Hoàng Uyền cấp tốc đuổi theo, tốc độ so với Tiểu Long chỉ nhanh không chậm, song quyền không ngừng hướng Tiểu Long đánh tới.

Tiểu Long không thể không chiến, bất đắc dĩ phải cùng đối phương đánh một trận.

Vương Hạo Thần được Tiểu Long bảo hộ sau lưng, hắn lập tức lấy ra hai viên Khô Mộc Đan còn lại, phân biệt cho Hình Thiên và Hình Địa ăn vào, sau đó lại dùng một ít linh dược trị thương khác để cho hai người phục dụng, giúp bọn hắn khôi phục thương thể.

Vương Hạo Thần hiểu rõ, lấy cục diện hiện tại, chỉ dựa vào Tiểu Long và Hình Nhân là không đủ, hắn biết Hình Thiên và Hình Địa thực lực không kém gì Hình Nhân, lúc này chỉ có giúp họ khôi phục thực lực, bọn hắn mới có thêm hi vọng phá vây.

Khô Mộc Đan không hổ là loại đan dược có thể trị bất cứ thương tích nào đối với Vũ Vương trở xuống võ giả, Hình Thiên và Hình Địa sau khi phục dụng liền khởi sắc hơn không ít, bất quá muốn khôi phục hoàn toàn ngay lập tức vẫn là không thể nào. - Giết!

Đồng Vô Lệ ở phía sau cũng dẫn theo một đám Đồng gia võ giả lao tới, thề không giết Vương Hạo Thần đám người sẽ không bỏ qua.

- Hừ!

Hình Nhân tự nhiên không để cho bọn hắn được như ý, lập tức tiến lên, đơn phương độc mã giết vào vòng vây.

Thực lực của hắn cũng tương đương cường đại, trong nháy mắt liền đem mấy cái Vũ Sư cấp bậc Đồng gia võ giả đánh bay.

- Ta đến chiến ngươi!

Đồng Bỉ Kiện không để cho Hình Nhân được nước lấn tới, lập tức lao tới đem đối phương cuốn lấy.

Đồng Vô Lệ không để ý đến Hình Nhân, theo hắn thấy, Tiểu Long mới là vấn đề lớn, chỉ cần xử lý nó, mọi việc liền dễ bàn.

Đáng tiếc, Đồng Vô Lệ không thể ngự không phi hành, chỉ có thể tiến hành quấy nhiễu, nếu không Tiểu Long áp lực sẽ càng lớn.

Cho dù là như vậy, Tiểu Long đối mặt với hai người liên thủ, cũng dần dần rơi xuống hạ phong.

Tuyệt đại bộ phận áp lực của Tiểu Long đều đến từ Hoàng Uyên, hắn một thân tu vi Thất Tinh Vũ Linh, so với Đồng Vô Lệ phải mạnh hơn rất nhiều, Tiểu Long đối mặt hắn căn bản không chiếm được chỗ tốt.

Chủ yếu là bởi vì Tiểu Long tại trên phương diện chiến đấu không quá am hiểu, càng không có bao nhiêu kinh nghiệm chiến đấu, nếu không không thể bị Hoàng Uyên ép đến mức như vậy.

Mà Hình Nhân ở bên kia, tình huống cũng không quá lạc quan, bởi vì hắn phải một mình đối mặt với một cái thực lực không kém gì hắn Đồng Bỉ Kiện cùng một đám Vũ Sư vây công, ứng phó cũng có chút giật gấu vá vai.

Bởi vì Tiểu Long đang cùng Đồng Vô Lệ, Hoàng Uyên đại chiến, Vương Hạo Thần căn bản không dám tiếp tục ngồi trên lưng nó, đành phải mang Hình Thiên và Hình Địa lui xuống, nếu không cho dù chỉ là dư ba chiến đấu cũng đủ để cho bọn hắn ăn một bữa hành.

Vương Hạo Thần vốn dĩ đang trợ giúp Hình Thiên và Hình Địa trị thương, lại phát hiện có mấy tên Đồng gia võ giả ngừng vây công Hình Nhân, tách ra hướng hắn lao đến, bộ dáng tựa hồ là muốn đem bọn hắn tiêu diệt trước.

Những người này tu vi chỉ là Vũ Sư sơ giai, cơ hồ không có khả năng đối với Hình Nhân tạo ra bao nhiêu áp lực, vì thế mới đổi mục tiêu sang Vương Hạo Thần dạng này “ trái hồng mềm “.

Trong mắt bọn hắn, Hình Thiên và Hình Địa đã bị trọng thương, tự nhiên không đáng lo ngại, chỉ còn một tên tiểu tử tu vi chỉ mới là Lục Tinh Vũ Sĩ, muốn đem nó chém giết là chuyện dễ như ăn cháo.

Vương Hạo Thần lông mày hơi nhíu lại, nếu người đến chỉ là Vũ Sĩ, hắn tự nhiên sẽ không sợ chút nào, thế nhưng kẻ địch lần này lại là Vũ Sư, kẻ yếu nhất cũng so với hắn cao hơn bốn cái tiểu cảnh giới, trận này không dễ đánh.

Thế nhưng là, lúc này coi như không dễ đánh cũng phải đánh!

Vương Hạo Thần liếc Hình Thiên và Hình Địa, thở dài một tiếng rồi tiến lên phía trước, lúc này hắn không thể lui bước, nhất định phải đứng ra ngăn cản kẻ địch, nếu không tình hình sẽ càng thêm xấu đi.

Hôm nay, một trận khổ chiến là không thể tránh khỏi!

Chương 159: “ Chiến Cuồng “ Đồng Thập Tứ

Nhắm vào Vương Hạo Thần tổng cộng có ba người, tu vi đều đạt tới Vũ Sư, tuy chỉ là sơ giai tầng thứ, thế nhưng theo bọn họ, dùng để đối phó một cái Lục Tinh Vũ Sĩ đã là xa xa dư xài.

Đồng Thập Lục, là Đồng gia 24 hộ vệ một cái vừa mới đột phá tới Vũ Sư cảnh, ngoại hình là một nam tử tuổi gần 30, dung mạo bình thường lộ rõ vẻ khắc khổ, tay dẫn theo một thanh trường mâu đằng đằng sát khí dẫn đầu xông đến.

- Tiểu tử! Nạp mạng đi!

Đồng Thập Lục vung trường mâu đâm về phía trước, cho dù không dùng toàn lực, thế nhưng lấy tu vi Vũ Sư của hắn, tuỳ tiện một kích đều không phải là Cửu Tinh Vũ Sĩ bình thường có thể đỡ nổi.

Vương Hạo Thần sắc mặt đạm mạc, một tay rút ra Diệu Nhật Kiếm, hùng hồn kiếm khí từ trên thân lập tức bạo dũng mà ra.

Thiên Long Kiếm Quyết đệ nhất thức – Thiên Long Hàng Thế!

Một đầu kim long hư ảnh được ngưng tụ từ kiếm ý xuất hiện, nương theo thế kiếm đâm ra, cùng Đồng Thập Lục trường mâu cùng một chỗ đụng vào nhau.

Ầm ầm!

Từng cỗ ba động mãnh liệt từ trung tâm va chạm bắn tung toé tứ phương.

Vương Hạo Thần thân ảnh nhanh chóng lui về phía sau.

Mà Đồng Thập Lục cả người hơi run lên một chút, đồng dạng lui về phía sau mấy bước.

- Không hổ là Vũ Sư, quả nhiên rất mạnh!

Vương Hạo Thần trong lòng nghĩ thầm.

Lấy Vương Hạo Thần thực lực lúc này, hoàn toàn có thể xưng hùng xưng bá trong Vũ Sĩ cảnh, thế nhưng lúc này hắn đối mặt lại là Vũ Sư, tình huống sẽ không dễ dàng như vậy.

Một kiếm vừa rồi, Vương Hạo Thần đã xử ra không ít lực lượng, bất quá đối kháng Đồng Thập Lục tuỳ tiện một kích lại không chiếm được bao nhiêu chỗ tốt.

Đồng Thập Lục cũng hơi giật mình, trong lòng đối với Vương Hạo Thần bắt đầu thu hồi lòng khinh thị, người có khả năng giết được muội muội của hắn, năng lực tự nhiên không thể xem thường.

Vương Hạo Thần biết rõ kẻ địch không chỉ có một mình Đồng Thập Lục, càng đánh lâu sẽ càng bất lợi cho mình, vì thế chỉ có thể tấn công trước, dù thế nào cũng phải đánh nhanh thắng nhanh.

Thế nhưng kẻ địch là Vũ Sư, lấy Vương Hạo Thần thực lực lúc này có thể thắng được không?

Cái này đã không quan trọng! Bởi vì không đánh được cũng phải đánh!

Vương Hạo Thần toàn lực vận chuyển Vạn Đạo Thông Thiên Quyết, trên người khí thế mỗi lúc một mạnh, cơ hồ so với Cửu Tinh Vũ Sĩ bình thường còn mạnh hơn mấy phần.

- Thiên Long Vấn Tâm!

Vương Hạo Thần dẫn theo Diệu Nhật Kiếm, huy kiếm đâm ra, kim long hư ảnh giương nanh múa vuốt hướng Đồng Thập Lục vị trí trái lao tới, thế kiếm cực kỳ hiểm độc.

Kiếm còn chưa đến, kiếm khí sắc bén đã khiến người ta run sợ. Đồng Thập Lục không dám khinh thường, trường mâu như giao long xuất hải liên tục đâm ra, một bên thủ kín như môn hộ, đem Diệu Nhật Kiếm gạt đi, một bên lại từ thủ chuyển sang công, trường mâu nhắm ngay Vương Hạo Thần mi tâm đâm tới.

Đồng Thập Lục cho rằng, đối phương lần này nhất định phải tạm lánh mũi nhọn, không ngờ Vương Hạo Thần lại lần nữa để cho hắn phải bất ngờ.

Chỉ thấy Vương Hạo Thần ánh mắt như lửa, một ngụm trọc khí nóng bỏng từ trong miệng phun ra, ngay sau đó, Đồng Thập Lục liền cảm nhận được một luồng kinh khủng hoả kình đập vào mặt, tựa như đang đối mặt với biển lửa.

Sau lưng Vương Hạo Thần không biết từ khi nào đã xuất hiện ba khoả mặt trời nhỏ, là trung tâm bộc phát ra kinh ngừoi hoả kình.

Vương Hạo Thần vận đủ 10 thành lực, một chưởng như đạn pháo nổ bắn đi ra, mạnh mẽ đánh lên trường mâu của Đồng Thập Lục.

Cửu Dương Phần Thiên Chưởng đệ nhất thức – Liệt Hoả Phách Không!

Bang!

Hai người lần nữa lấy cứng đối cứng, thế nhưng lần này, cao thấp nhìn qua liền thấy rõ.

Một chưởng toàn lực của Vương Hạo Thần uy lực bá đạo tuyệt luân, cho dù Đồng Thập Lục có tu vi Nhất Tinh Vũ Sư cũng có chút không chịu nổi, trường mâu bị đánh bay, thân hình bị đánh lui hơn chục bước.

Không chỉ như vậy, hoả kình của Cửu Dương Phần Thiên Chưởng còn đánh vào thể nổi, không ngừng thiêu đốt ngũ tạng, để cho hắn đau đớn không thôi, buộc phải vận công trấn áp hoả kình.

Vương Hạo Thần được thế không tha người, tung người nhảy lên không trung, mượn lực từ trên cao đánh xuống, một chưởng mang theo hoả kình cường đại đánh xuống, uy thế tựa như thái sơn áp đỉnh.

Cửu Dương Phần Thiên Chưởng đệ tam thức – Phần Viêm Cái Đỉnh!

Đồng Thập Lục không kịp né tránh, đành phải đè xuống cảm giác bị hoả kình thiêu đốt trong người, múa chưởng đánh ra.
Một chưởng vừa đánh ra, trên tay làn da liền hoá thành màu trắng như tuyết, làn da trở nên cứng như sắt thép, chính là Đồng gia tuyệt học Kim Cương Chưởng, Đồng Thập Lục luyện bộ chưởng pháp này nhiều năm, cũng chỉ mới luyện đến cảnh giới Bạch Kim Cương, từ đó có thể thấy rõ thiên phú của hắn so với Đồng Thanh Cương hoàn toàn là một trời một vực.

Hai người đối chưởng, bất quá Đồng Thập Lục chỉ là miễn cưỡng phát chiêu, lực lượng không đủ, Kim Cương Chưởng lấy gì mà chống lại Cửu Dương Phần Thiên Chưởng hoả kình thập túc?

- A!

Đồng Thập Lục thân hình lần nữa bị đánh bay, há mồm phun ra một ngụm máu tươi, hoả kình xâm nhập càng thêm nghiêm trọng, ngũ nội như bốc cháy.

Hắn nằm mơ cũng không nghĩ tới, chính là sau khi đột phá Vũ Sư, lại có thể bại một cách thê thảm như vậy trong tay một cái Lục Tinh Vũ Sĩ.

Công bằng mà nói, Đồng Thập Lục thiên phú đúng là quá tầm thường, tuy rằng đột phá đến Vũ Sư, thế nhưng cảnh giới cũng không ổn định, võ học cũng không tính cao cấp, thực lực ở trong Vũ Sư cảnh giới chỉ có thể coi là yếu nhất một nhóm, so với Cửu Tinh Vũ Sĩ bình thường cũng không mạnh hơn quá nhiều.

Mà Vương Hạo Thần ngay tại thời điểm còn là Ngũ Tinh Vũ Sĩ đã có thể miễn cưỡng đánh với Cửu Tinh Vũ Sĩ một trận, sau khi tu vi của hắn đột phá, bình thường Cửu Tinh Vũ Sĩ đã không phải đối thủ của hắn, nếu như chiến lực toàn diện khai hoả, cho dù là Vũ Sư sơ giai hắn cũng không e ngại.

Vương Hạo Thần đang muốn đuổi cùng giết tận, trong lòng bỗng nhiên khẽ động, vội vận kình hướng lên cao đánh ra một chưởng.

Trên không trung, không biết từ lúc nào đã có một đạo thân ảnh lao xuống, một chưởng mang theo kình lực phá toái đại địa cùng Vương Hạo Thần thủ chưởng đụng vào nhau.

Ầm!

Người tới lực lượng cường đại, Vương Hạo Thần chỉ thấy cánh tay tê rần, cả người bị đánh lui về phía sau, khó khăn lắm mới dừng lại được.

Vương Hạo Thần một bên một bên vận công ổn định lại khí huyết đang quay cuồng trong cơ thể, một bên định thần nhìn lại, chỉ thấy người đến là một nam tử cao lớn vô cùng, nếu nói về chiều cao, Vương Hạo Thần đã có thể tính là hạc trong bầy gà, thế nhưng hắn vẫn chưa là gì so với nam tử này.

Nam tử cao lớn tuổi cũng trong khoảng 30, nửa thân trên để trần lộ ra thân hình đồ sộ tràn đầy cao bắp cuồn cuộn, làn da nâu bóng như đồng thau, trên khuôn mặt có một vết sẹo dài, khiến cho dung mạo của hắn càng thêm đáng sợ.

Đồng Thập Tứ, ở Đồng gia còn có ngoại hiệu là “ chiến cuồng “, bản thân liền là một cái phi thường yêu thích chiến đấu năm nhân, mặc dù thiên phú của hắn không tốt, thế nhưng dựa vào kinh nghiệm chiến đấu cùng với huyết tính đáng sợ vẫn có thể coi là cường giả trong cùng cảnh giới, ít nhất thì Đồng Thập Lục dạng này Nhất Tinh Vũ Sư căn bản không phải là đối thủ của Đồng Thập Tứ.

- Rốt cuộc đến một cái cường giả thực sự!

Vương Hạo Thần thở dài, vừa rồi đánh với Đồng Thập Lục một trận, tuy rằng đối phương thực lực không tính yếu, thế nhưng hắn cảm thấy đối phương dạng này ở trong Vũ Sư e rằng chỉ có thể tính là đệm, chính mình dốc toàn lực hoàn toàn có thể nắm chắc phần thắng, mà Đồng Thập Tứ thì không như thế, Vương Hạo Thần có thể từ trên thân y cảm nhận được một cỗ cực kỳ nguy hiểm khí tức.

- Ngươi rất mạnh, ta thật không nghĩ tới, sẽ có một ngày ta đem một cái tu vi so với ta thấp hơn 4 cái tiểu cảnh giới xem như đối thủ!

Đồng Thập Tứ mở miệng nói, thanh âm của hắn khàn khàn trầm đục, một cặp mắt tựa như dã thú nhìn kỹ Vương Hạo Thần.

Hắn là Đồng gia chiến tướng, cũng là một cái cuồng chiến chi nhân, bình thường đều là đối mặt với cường giả tu vi không kém gì hắn, thậm chí là mạnh hơn hắn, chưa bao giờ đánh với người có tu vi thấp hơn hắn nhiều cảnh giới như vậy.

Đồng Thập Tứ hắn khinh thường kẻ yếu, cũng không muốn đánh với kẻ yếu, thế nhưng Vương Hạo Thần là một cái ngoại lệ, tu vi rõ ràng kém hơn hắn rất nhiều, bất quá lại để cho hắn sinh ra chiến ý.

Nếu không phải như vậy, Đồng Thập Tứ tình nguyện đi vây công Hình Nhân, cũng sẽ không đến đây đánh với Vương Hạo Thần một trận.

Chương 160: Chiến Đồng Thập Tứ

- Đến chiến!

Đồng Thập Tứ hét lớn một tiếng, năm ngón tay nắm lại thành quyền, đột nhiên oanh kích đi ra.

Một quyền vừa đánh ra, liền có một đạo chưởng ảnh cách không hướng Vương Hạo Thần đánh tới, khí thế hung hãn bức nhân.

Quyền ảnh hư hư thực thực, lại mạnh mẽ đến kinh người.

- Chưởng ý!

Vương Hạo Thần trong lòng kinh ngạc, có chút không nghĩ tới Đồng Thập Tứ ở trên phương diện chưởng đạo lại có tạo nghệ cao như thế.

- Băng Phách Toàn Phong!

Vương Hạo Thần đồng dạng lấy quyền đối địch, sử ra Hàn Băng Thần Quyền, đầu quyền tràn ra từng đợt hàn khí lạnh bốt, đem quyền ảnh đánh tan.

Dù sao Đồng Thập Tứ một chưởng là cách không mà đến, uy lực tất có chỗ giảm sút, Vương Hạo Thần nếu như không phá được đó mới là quái sự.

- Ha hả! Lại đến!

Đồng Thập Tứ cười lớn, thân hình hướng Vương Hạo Thần xông đến, một chưởng nối tiếp một chưởng đánh ra, tựa như bão táp.

Vương Hạo Thần không cam chịu yếu thế, lúc thì dùng Cửu Dương Phần Thiền Chưởng, lúc thì đổi sang dùng Hàn Băng Thần Quyền, một băng một hoả thủ kín như môn hộ, không cho đối phương áp đảo mình.

Hai người đều là cao thủ tại phương diện cận thân chiến đấu, hơn nữa còn là hai cái người hiếu chiến, cả hai cùng dốc tận lực chiến đấu không dám bảo lưu, bởi vì trận đấu vô cùng hung hiểm, bảo lưu chính là tự tìm đường chết.

- Phanh!

Đấu đến qua vài chục hiệp, Vương Hạo Thần thế thủ bị đánh vỡ, thân hình cấp tốc lui lại.

- Vẫn còn kém một chút!

Đồng Thập Tứ khẽ nói, thế nhưng song chưởng lại không hề có ý tứ chậm lại.

Vương Hạo Thần khẽ nhíu mày, từ trong nạp giới lấy ra Diệu Nhật Kiếm, dùng kiếm thay quyền tiếp chiến.

Không có cách, hắn ở trên chưởng đạo và quyền đạo tạo nghệ tuy rằng không thấp, thế nhưng trước mắt còn chưa có ngưng tụ ý cảnh, muốn đối phó một kẻ đã tu thành chưởng ý như Đồng Thập Tứ đúng là có chút miễn cưỡng.

Không phải nói Vương Hạo Thần tại trên phương diện này thiên phú không bằng Đồng Thập Tứ, chỉ là người sau so với hắn tu luyện lâu hơn rất nhiều, hơn nữa chỉ chuyên tâm luyện chưởng đạo, tích luỹ so với hắn tự nhiên càng nhiều, chỉ cần cho Vương Hạo Thần đầy đủ thời gian, hắn tự tin bản thân mình cũng có thể đạt tới thậm chí vượt xa cảnh giới hiện tại của Đồng Thập Tứ.

Nhưng là lúc này, muốn chiến thắng Đồng Thập Tứ, hắn nhất định phải dùng kiếm mới có thể làm được, dù sao, hắn cũng là người đã tu thành kiếm ý, hơn nữa còn là kiếm ý hai tầng cảnh giới.

Đồng Thập Tứ nhận ra được, Vương Hạo Thần sau dùng đổi sang dùng kiếm, năng lực công thủ đều tăng lên không chỉ một bậc, một bên đem hắn công kích toàn bộ hoá giải xuống, một bên lại không ngừng đối với hắn tiến hành phản công, để cho hắn ứng phó cũng có một điểm phiền phức.

- Tiểu tử này thực lực rất mạnh, ta muốn thắng hắn cũng không dễ! Nhất định phải sử ra chân công phu!

Đồng Thập Tứ nghĩ ngợi, lại âm thầm đem công lực tăng thêm một tầng, hai tầng sau khi tụ kình liền dốc sức đánh ra, khí thế cực mạnh, so với trước đó mạnh hơn không chỉ vài phần.

Toái Thạch Chưởng – Vạn Thạch Toái Sơn!

Đồng Thập Tứ luyện Toái Thạch Chưởng đã đến cảnh giới lô hoả thuần thanh, cùng là một bộ chưởng pháp, thế nhưng Toái Thạch Chưởng do hắn thi triển ra so với Đồng Thanh Cương mạnh hơn không biết bao nhiêu lần, đủ để trọng thương Nhất Tinh Vũ Sư thông thường, đây là tu vi chênh lệch nguyên do.

- Thiên Long Hàng Thế! Vương Hạo Thần cũng dốc toàn lực, một kiếm bổ đi ra, vô cùng vô tận màu vàng kiếm hoá thành một đầu hoàng kim cự long hư ảnh giương nanh múa vuốt cùng Đồng Thập Tứ song chưởng cùng một chỗ đụng vào nhau.

Một kiếm này của Vương Hạo Thần, không chỉ dùng 10 thành lực lượng, mà còn đem lưỡng trọng kiếm ý cảnh giới uy lực toàn diện bạo phát, không gì sánh được đáng sợ.

So sánh mà nói, Đồng Thập Tứ tại trên chưởng đạo cảnh giới chỉ mới đạt đến đỉnh phong nhất trọng chưởng ý, so với Vương Hạo Thần kiếm đạo cảnh giới còn kém không ít.

Thế nhưng bởi vì cảnh giới chênh lệch quá lớn, Vương Hạo Thần một kiếm này như cũ không có chiếm được thượng phong, thân hình lần nữa bị đánh lui.

Đương nhiên, Đồng Thập Tứ cũng không dễ chịu, đồng dạng lui lại một bước, hai tay xuất hiện vô số vết kiếm thương.

- Dựa vào thực lực của ta bây giờ, muốn đánh thắng Nhất Tinh Vũ Sư đỉnh phong vẫn là rất khó khăn!

Vương Hạo Thần thở nhẹ một tiếng, đại khái đã biết được tình huống của mình hiện tại, trước mắt hắn lực lượng đúng thua kém Đồng Thập Tứ khá nhiều, nếu không phải kiếm đạo tạo nghệ của hắn cao thâm e rằng sớm đã không chống đỡ nổi, tiếp tục như vậy, trừ phi hắn thi triển ra tối cường át chủ bài của mình, nếu không muốn thắng gần như là chuyện không thể nào.

Ở bên kia chiến đấu càng thêm kịch liệt, Tiểu Long tràng chiến là cường đại nhất, bản thân nó lấy một địch hai, đem long tộc sức chiến đấu bạo phát, đánh ra chân hoả, thế nhưng như cũ rơi xuống hạ phong.

Chung quy, kinh nghiệm chiến đấu vẫn là không đủ.

Thảm liệt nhất, chắc chắn là tràng chiến của Hình Nhân, hắn lấy sức một người ngăn lại tuyệt đại bộ phận cao thủ của Đồng gia, hơn nữa còn đại khai sát giới chém giết không ít người, bản thân cũng gánh chịu thương thế không nhẹ, đang cùng Đồng Bỉ Kiện kịch chiến.

- Đấu với ta còn dám phân tâm! Ngươi muốn chết!

Đồng Thập Tứ không cho Vương Hạo Thần có thời gian suy nghĩ nhiều, tiếp tục công đến.

Vương Hạo Thần bất đắc dĩ nghênh chiến, tận lực không cùng đối phương đọ sức mạnh, đã biết là không thắng được dễ dàng, vậy liền bảo lưu thực lực, chỉ cần kéo dài đến lúc Hình Thiên và Hình Địa hồi phục là được.

Lúc này khắp nơi đều là nguy hiểm, có thể bảo lưu bao nhiêu là tốt bấy nhiêu.

Đồng Thập Tứ thấy Vương Hạo Thần đổi cách đánh, hết chạy đông lại trốn tây, lập tức nổi giận quát:- Ngươi con mẹ nó là rùa đen rút đầu hay sao?

Vương Hạo Thần không để ý đến hắn, lúc này dốc toàn lực đánh một trận mới là kẻ thiểu năng, coi như có thể thắng, bản thân cũng sẽ kiệt sức, mà ở trong hoàn cảnh này, kiệt sức đồng nghĩa với cái chết.

Đồng Thập Tứ tức nổ phổi, nhưng lại bắt đối phương không có biện pháp nào, Vương Hạo Thần lực lượng có thể không bằng hắn, thế nhưng lại trơn như con cá trạch, đối phương muốn tránh, hắn căn bản không có cách nào.

- Nguy hiểm!

Vương Hạo Thần đang ứng phó Đồng Thập Tứ thế công, trong lòng bỗng nhiên cảm giác được một cỗ khí tức nguy hiểm đang nhanh chóng đến gần, vội vàng lui gấp về sau ba mét.

Một đạo thân ảnh già nua gầy go, tựa như u linh giáng lâm đến Vương Hạo Thần vị trí vừa mới đứng.

- Cửu trưởng lão!

Đồng Thập Tứ hơi chút cung kính nói.

Người đến là Đồng gia một vị trưởng lão, tên gọi Đồng Vu Lâm.

- Đồng Thập Tứ! Ngươi ngay cả một cái Lục Tinh Vũ Sĩ cũng không thu thập được, thật sự là để cho bổn trưởng lão được mở rộng tầm mắt!

Đồng Vu Lâm bộ dáng đã ngoài lục tuần, thế nhưng thanh âm lại lộ ra có chút trẻ trung.

Đồng Thập Tứ không có ý tứ cười khan một tiếng, việc này tuy rất mất mặt, thế nhưng sự thật là như vậy, hắn cũng không có cách nào.

Vương Hạo Thần sắc mặt hơi nặng nề, hắn có thể cảm nhận được, Đồng Vu Lâm thực lực so với Đồng Thập Tứ còn mạnh hơn rất nhiều, tu vi ít nhất cũng đạt tới Tam Tinh Vũ Sư, tuyệt không phải là kẻ mà hắn bây giờ có thể đối phó.

Đồng gia tổng cộng chỉ có mười vị trưởng lão, tu vi đều là Vũ Sư, là Đồng gia chân chính cao tầng chiến lực.

- Tiểu tử! Ngươi tự sát đi! Lão phu không muốn phí tay chân với hậu bối!

Đồng Vu Lâm nhìn Vương Hạo Thần nhàn nhạt nói.

Trong mắt lão, Vương Hạo Thần đã là cái người chết, mặc kệ thiên phú của đối phương có khủng bố đến mức nào, cũng không bao giờ có thể lấy tu vi Lục Tinh Vũ Sĩ chống lại Tam Tinh Vũ Sư, chênh lệch của hai bên căn bản quá lớn.

Chính vì vậy, Đồng Vu Lâm mới tự tin chính mình có thể nắm Vương Hạo Thần sinh tử trong tay.

Vương Hạo Thần im lặng không đáp, âm thầm vận chuyển Vạn Đạo Thông Thiên Quyết, để bản thân đạt trạng thái tốt nhất.

Lấy Vương Hạo Thần thực lực bây giờ, đối phó Đồng Thập Tứ đã có vẻ miễn cưỡng, nếu như đấu với bất cứ một vị trưởng lão nào của Đồng gia chính là cửu tử nhất sinh.

Thế nhưng là, Vương Hạo Thần lại không thể lui, bởi vì nếu hắn lui, đám người trước mắt nhất định sẽ đối với Hình Thiên và Hình Địa ra tay, mà một khi mất đi hai người này rồi, bọn hắn chắc chắn không ai chạy thoát.

Nếu như lui tất phải chết, vậy chẳng thà liều mạng đánh một trận, ít ra còn có một tia hi vọng sống.

Đồng Vu Lâm sống lâu thành tinh, tự nhiên nhìn ra được Vương Hạo Thần không hề có ý tự vận, cũng không kinh ngạc, dù sao thiên tài bản thân thường rất sợ chết, lão từ đầu đã không cho rằng đối phương sẽ vì lời nói của mình mà cam tâm bó tay chịu chết, nhiều lắm chỉ là tuyệt vọng mà thôi.

- Đã như vậy, ngươi cũng đừng trách lão phu ỷ lớn hiếp nhỏ!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau