NGHỊCH THẾ VŨ THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Nghịch thế vũ thần - Chương 151 - Chương 155

Chương 151: Vương Hạo Thần chiến Đồng Thập Thất

Vương Hạo Thần và Hình Nhân sau khi giết Đồng Tứ, cũng không thể tiếp tục che giấu hành tung của mình, mà phải toàn lực chạy đi, bởi vì bọn hắn lo lắng truy binh bất cứ lúc nào cũng có thể đuổi đến.

Vương Hạo Thần không cho rằng bản thân mình có thể dễ dàng như vậy ra khỏi Đồng gia, bởi vì hắn biết rõ Đồng Tứ chắc chắn đã đem tin tức báo cho Đồng Thiên Tân, mà Đồng Thiên Tân nếu như đã quyết định muốn giết hắn, nhất định sẽ làm tất cả để đem hắn lưu lại.

Đúng như Vương Hạo Thần dự đoán, Đồng Thiên Tân đã để cho Đồng gia tiến vào trạng thái cảnh giới, đồng thời huy động cao thủ ở gần đó chạy tới chặn giết hai người, còn có thể ngăn được bọn họ bao lâu chính là bấy lâu.

Đồng gia võ giả rất nhiều, hai người lại không che giấu hành tung, vì thế rất nhanh liền bị phát hiện.

- Đứng lại!

Cũng không biết là ai quát lên một tiếng, chỉ thấy ngay sau đó, có gần chục đạo thân ảnh cùng lúc lao về phía Vương Hạo Thần và Hình Nhân, vung binh khí đánh tới.

Vương Hạo Thần sớm đã có chuẩn bị, lúc này hai mắt lập tức bắn ra hàn quang khiếp người, tay cầm Diệu Nhật Kiếm hung hăng bổ về phía trước một kiếm, trầm giọng quát:

- Cút!

Kẻ tới chỉ có một nhóm nhỏ là Vũ Sư, đều đã có Hình Nhân đối phó, còn lại phần lớn đều là Vũ Sĩ cảnh giới, chiến lực đều rất bình thường, mà Vương Hạo Thần lúc này lại là một trong võ giả mạnh nhất dưới Vũ Sư, hắn tùy tiện bổ ra một kiếm đều có thể so sánh với Bát Tinh Vũ Sĩ một kích toàn lực, trong nháy liền đem hơn năm tên Vũ Sĩ trung giai đánh bay ra ngoài.

Còn lại ba vị võ giả, tu vi đều từ Thất Tinh Vũ Sĩ trở lên, người mạnh nhất còn là một vị Bát TInh Vũ Sĩ đỉnh phong, thực lực tương đương cường đại.

Bọn hắn đều là Đồng gia 24 hộ vệ một trong, tuy rằng thực lực ở trong số này chỉ có thể coi là đệm, thế nhưng vẫn không thể xem thường, là cao thủ trong cùng cảnh giới.

- Không cần nương tay! Trực tiếp giết hắn!

Ba người hiểu rõ Vương Hạo Thần không dễ đối phó, chính mình không thể có chỗ giữ lại, vì thế lập tức tế ra công kích mạnh nhất của mình đánh tới, ba người thế công hợp lại, cho dù là Cửu Tinh Vũ Sĩ đều chỉ có thể tránh lại.

Vương Hạo Thần gặp không sợ hãi, thể nội nguyên khí cuồn cuộn lưu chuyển, trong miệng phun ra một đoàn nhiệt khí nóng bỏng, một chưởng vỗ đi ra, hỏa kình nóng như lửa bộc phát, từ bên trong thủ chưởng lan tràn mà ra, cùng lúc đối kháng ba đại cao thủ công kích.

Liệt Hỏa Phách Không!

Từ sau khi Cửu Dương Phần Thiên Chưởng đạt đến cảnh giới Đệ Tam Dương, chưởng pháp chính thức tiểu thành, hỏa kình thập túc, uy lực một khi đánh ra có thể là vô cùng đáng sợ, dưới Vũ Sư có rất ít người có thể tiếp được một chưởng của Vương Hạo Thần.

- Ầm!

Một chưởng thế như đạn pháo ngạnh sinh xé rách thế hợp công của ba người, hai người tu vi hơi yếu thậm chí bị đánh văng đi, chỉ có một vị thực lực cường đại nhất dựa vào tu vi Bát Tinh Vũ Sĩ miễn cưỡng chống cự được, thế nhưng cũng phải lui về phía sau hơn chục bước, hai tay bị hỏa kình thiêu đốt đến mức trở nên đỏ bừng, không gì sánh được bỏng rát.

- Hắn làm sao lại mạnh như vậy?

Đồng Nhị Thập trong lòng âm thầm kinh hãi.

Hắn trước đây từng chứng kiến trận chiến giữa Vương Hạo Thần và Đồng Thanh Cương, biết được đối phương mơ hồ có được Cửu Tinh Vũ Sĩ chiến lực, hắn cũng tự nhiên bản thân mình nếu như đấu một với một 9 thành là không phải đối thủ của Vương Hạo Thần, thế nhưng nói thế nào cũng có nên sức chống trả một hai, ít nhất có thể cùng đối phương chiến một trận, càng không nói đến hắn vừa rồi còn có hai vị Thất Tinh Vũ Sĩ tương trợ, Vương Hạo Thần theo lý mà nói hẳn là không có sức hoàn thủ mới đúng.Ai biết không gặp mấy ngày, thực lực của đối phương lại mạnh đến quá phận như vậy, ba hắn ba người liên thủ, vậy mà cũng không chịu nổi một chưởng của Vương Hạo Thần, thậm chí còn bị thương.

Nói đi cũng phải nói nói lại, Vương Hạo Thần thực lực lúc này so với lúc đấu với Đồng Thanh Cương hoàn toàn là một trời một vực, hắn tu vi không chỉ bước vào Lục Tinh Vũ Sĩ, nhục thân càng là đạt tới Luyện Bì đại thành, bất kể là kiếm đạo, chưởng đạo, hay các lá bài tẩy đều có cực lớn tăng lớn, nếu như lúc này đối mặt với Đồng Thanh Cương, đối phương lại không có bất cứ tiến bộ nào, Vương Hạo Thần có tự tin trong vòng ba chiêu trọng thương y, 10 chiêu liền có thể phân ra thắng bại.

Có thể nói, Vương Hạo Thần thực lực tổng hợp lúc này ngay cả Cửu Tinh Vũ Sĩ đỉnh phong cũng không sánh kịp, là dưới Vũ Sư cao cấp nhất cường giả một trong, Đồng Nhị Thập mấy người tự nhiên không phải là đối thủ của hắn.

Vương Hạo Thần không cho bọn hắn thời gian suy nghĩ, chỉ thấy hắn tóc dài tung bay, tay dẫn theo chiến kiếm xông đến, tựa như một tôn thiếu niên kiếm thần.

- Phong Quyển Lăng Thiên!

Lượng lớn kiếm ý như núi lửa phun trào, nương theo một kiếm của Vương Hạo Thần đâm ra, diễn hóa thành một đạo phong quyển hư ảnh, mang theo từng trận cuồng phong rít gào đánh về phía Đồng Nhị Thập.

Đồng Nhị Thập khẽ rùng mình, một kiếm này không chỉ uy lực mạnh mà tốc độ cũng cực kỳ nhanh, căn bản không cho hắn cơ hội phản ứng.

Một kiếm này, hắn không ngăn được!

Đừng nói là ngăn cản, e rằng chỉ cần hắn dám đỡ, cả người sẽ lập tức bị xoắn thành thịt vụn.

Đúng lúc Đồng Nhị Thập cho rằng bản thân sắp đi đời nhà ma thì có một cánh tay đem hắn kéo về phía sau, ngay sau đó liền có một đạo thân ảnh thân dài xuất hiện chắn trước mặt hắn, chỉ thấy người này vung lên trường kiếm, chính diện đối kháng Vương Hạo Thần một kiếm.

Để cho Vương Hạo Thần không ngờ chính là, người đến thực lực ngược lại rất mạnh, vậy mà ngăn cản thành công công kích của hắn.

- Oanh! Oanh!Ngăn chặn Vương Hạo Thần công kích cũng không có dễ dàng như vậy, người kia thân ảnh hướng về phía sau lui lại mấy bước mới đem một kiếm vừa rồi lực lượng toàn bộ hóa giải.

Người đến là một nữ tử, chỉ thấy nàng này độ tuổi tựa hồ cũng không lớn, chỉ khoảng 25, 26 tuổi, dung mạo tương đối thanh tú, lại đầy vẻ lạnh lùng, trên thân vận một bộ hắc y, khiến cho nàng giống một vị u linh nữ.

Nhìn thấy nữ tử này, Đồng Nhị Thập lập tức yên lòng, cho rằng mình cái mạng này xem như được đảm bảo.

Không vì cái gì khác, bởi vì nàng là Đồng Thập Thất, chính là Đồng gia dưới Vũ Sư đệ nhất cường giả.

Đồng gia tự nhiên là có Vũ Sư cường giả ở nơi này, thế nhưng bọn hắn đều phải đi ứng phó Hình Nhân, tự nhiên không rảnh tay đi đối phó Vương Hạo Thần, chỉ có thể để cho Đồng Thập Thất đến chiếu cố hắn.

- Tránh ra! Nếu không, chết!

Vương Hạo Thần nào quan tâm người tới là ai, hắn có thể cảm nhận được thực lực của Đồng Thập Thất rất mạnh, tu vi càng là Cửu Tinh Vũ Sĩ hậu kỳ, nàng rất có thể chính là Vũ Sĩ mạnh nhất mà hắn từng gặp, thế nhưng cái này còn lâu mới có thể khiến hắn lui bước.

Đồng Thập Thất không đáp, thế nhưng khí thế trên người lại kéo lên đến đỉnh điểm, tay cầm trường kiếm trực chỉ Vương Hạo Thần, ý không cần nói cũng đã rõ.

Vương Hạo Thần không có nhiều lời, hai tay nắm Diệu Nhật Kiếm đột nhiên đánh xuống, kiếm quang thô bạo màu vàng rực rỡ bắn tung tóe, kiếm khí hóa thành một đầu uy nghi mà khổng lồ hoàng kim cự long hư ảnh, uy thế trấn nhiếp bát phương.

Thiên Long Kiếm Quyết – Thiên Long Hàng Thế!

Đồng Thập Thất trong tay trường kiếm khẽ run một kiếm, lập tức có từng đạo màu đen kiếm khí phun ra, ngưng tụ thành một đóa hắc liên, cùng hoàng kim cự long hư ảnh cùng một chỗ đụng vào nhau.

Thiên Long Kiếm Quyết của Vương Hạo Thần, là loại kiếm pháp có sức mạnh công kích cực mạnh, bá lực đương thời ít có loại kiếm pháp nào sánh kịp, thế nhưng hết lần này đến lần khác lại bị Đồng Thập Thất chém ra hắc liên ngăn chặn.

Đồng Thập Thất không hổ là Đồng gia dưới Vũ Sư đệ nhất cường giả, căn bản không phải Đồng Nhị Thập loại mặt hàng này có thể so sánh.

Đồng Thập Thất tự nhiên không muốn tiếp tục phòng thủ, nhanh chóng từ thủ chuyển sang công, cả người hóa thành vô số đạo hắc ám tàn ảnh, tốc độ nhanh đến mức ngay cả Cửu Tinh Vũ Sĩ đều khó lòng theo kịp.

- Ảnh Kiếm Vũ!

Gần như cùng một lúc, Đồng Thập Thất đồng thời bổ ra 6 kiếm, màu đen kiếm khí đem Vương Hạo Thần vây vào giữa mà giết tới, không cho hắn chút cơ hội thoát thân.

- Thiên Long Kim Kiều!

Vương Hạo Thần khẽ nhíu mày, tốc độ của đối phương thực sự có chút vượt quá dự tính của hắn, thế nhưng hắn ứng biến cũng cực nhanh, trường kiếm trong tay quay về thế thủ, màu vàng kiếm khí lần nữa nổi lên, hoàng kim cự long ảnh hiện ra, quấn quay người hắn, tựa như tường đồng vách sắt thủ không một kẻ hở.

Hoàng kim cự long hư ảnh đem 6 kiếm của Đồng Thập Thất tiếp hạ, chỉ thấy màu đen kiếm khí không có phá được phòng ngự của Vương Hạo Thần, ngược lại bị chấn cho tan nát không còn lại gì.

Chương 152: Bại cửu tinh vũ sĩ

- Nữ nhân này...

Vương Hạo Thần cau mày nhìn Đồng Thập Thất, trong mắt có kinh ngạc, cũng nhiều thêm một vòng cẩn trọng.

Lấy thực lực của hắn hiện tại, cho dù là Cửu Tinh Vũ Sĩ dùng tốc độ nhanh nhất đều không thể thoát khỏi ánh mắt của hắn, thế nhưng vừa rồi hắn rõ rang là có chút không theo kịp Đồng Thập Thất tốc độ, vì thế mới phải bị động phòng ngự.

Cửu Tinh Vũ Sĩ bình thường rất khó đạt đến tốc độ nhanh như vậy, trừ phi đối phương là lĩnh ngộ Tốc Độ ý cảnh hoặc Phong ý cảnh.

Mà sự thật cũng là như vậy, Đồng Thập Thất vốn dĩ thực lực ở trong Cửu Tinh Vũ Sĩ cũng chỉ có thể coi là trung thượng, bất quá bởi vì nàng lĩnh ngộ Tốc Độ ý cảnh, cho dù chỉ là đệ nhất trọng, cũng đủ để cho nàng quét ngang cùng cảnh giới, trở thành Vũ Sĩ mạnh nhất của Đồng gia.

Chính vì thế, Vương Hạo Thần kinh ngạc còn không bằng Đồng Thập Thất kinh ngạc một phần mười, bởi vì nàng có thể nhìn ra thiếu niên trước mắt chẳng qua chỉ có tu vi Lục Tinh Vũ Sĩ, xa xa không bằng nàng, thế nhưng lại có thể cùng nàng chiến đến không phân cao thấp, cái này thực sự để cho nàng khó có thể tin.

- Thực sự là một cái kinh khủng thiên tài, e rằng cho dù là Thanh Cương thiếu gia cũng kém xa hắn!

Đồng Thập Thất trong lòng không nhịn được than thở.

Đương nhiên, nàng đối với Vương Hạo Thần thiên phú thưởng thức là một chuyện, thế nhưng cái này không nghĩa là nàng sẽ vì vậy mà buông tha hắn.

Đồng Thập Thất thân ảnh một lần nữa biến mất, lần này nàng là toàn lực vận dụng Tốc Độ ý cảnh, để cho thân pháp nhanh gấp 3 lần, tốc độ đủ để khiến cho người khác nhìn vào phải hoa cả mắt.

Vương Hạo Thần không có do dự, song đồng nhanh chóng chuyển sang kim sắc, theo dõi Đồng Thập Thất cử động.

Kỳ thực nếu như chiến đến cuối cùng, Vương Hạo Thần vẫn có biện pháp để thắng Đồng Thập Thất, bất quá như vậy quá hao tốn thời gian, hắn phải lựa chọn cách nhanh nhất.

Tại dưới Thái Dương Chi Mâu quan sát, Đồng Thập Thất tốc độ tuy rằng vẫn rất nhanh, thế nhưng đã không có cách thoát khỏi tầm mắt của Vương Hạo Thần.

Đồng Thập Thất lại không biết điều này, nàng rất tự tin vào tốc độ của mình, cho rằng đối phương không có cách bắt được mình, chỉ có thể bị động phòng ngự.

Thế nhưng là, thủ lâu tất bại, nàng cũng không tin bản thân lại không phá được phòng ngự của một Lục Tinh Vũ Sĩ võ giả.

- Minh Nguyệt Lăng Không!

Trường kiếm bị màu đen kiếm khí bao trùm, Đồng Thập Thất thân ảnh phóng lên tận trời, hai tay cầm kiếm dốc toàn lực bổ xuống, một luồng hắc sắc kiếm quang lóe lên, tựa như một vầng minh nguyệt hạ xuống, nhắm thẳng Vương Hạo Thần đỉnh đầu.

Một kiếm này, Đồng Thập Thất xúc thế đã lâu, uy lực theo nàng là đủ để phá vỡ phòng ngự của bất cứ võ giả nào dưới Cửu Tinh Vũ Sĩ cảnh giới.

Đồng Thập Thất không hề biết, mọi cử động của nàng đều nằm trong phán đoán của Vương Hạo Thần, hắn có Thái Dương Chi Mâu, cho dù nàng có Tốc Độ ý cảnh gia trì cũng không có chỗ dùng.

Vương Hạo Thần khóe miệng hơi nhấc câu, hắn chỉ sợ đối phương không công kích, hiện tại đúng là đưa dê tới miệng cọp.

- Tiếp đó, nên phân thắng bại!

Vương Hạo Thầnkhí thế không ngừng kéo lên, toàn thân có cường đại kiếm khí bao phủ, ẩn chứa kim quang nhàn nhạt, để cho hắn giống như hóa thành một tôn vô thượng hoàng giả. - Thiên Long Kiếm Quyết đệ tứ thức – Thiên Long Chi Hống!

Một kiếm đâm ra, một đầu khổng lồ cao quý hoàng kim cự long hư ảnh hiển hiện, trực chỉ thương khung lao đến, há mồm phát ra từng đạo tiếng long ngâm kinh thiên động địa.

Long ngâm không chỉ lớn, còn ẩn giấu một cỗ thuộc về long tộc hoàng giả bá đạo khí thế, khiến cho một số võ giả tu vi thấp kém không nhịn được có ý quỳ xuống thần phục.

Long tộc đại biểu chí cao vô thượng! Long tộc vừa ra, vạn yêu cúi đầu!

Ngay cả Đồng Thập Thất loại này Cửu Tinh Vũ Sĩ cường giả, tâm cảnh đều nhận một chút ảnh hướng, cả người thoáng chốc thất thần.

Chỉ gặp đầu kia hoàng kim cự long hư ảnh trong chớp mắt liền xé rách Đồng Thập Thất thế công, giương nanh múa vuốt hướng nàng lao tới.

Đồng Thập Thất lúc này mới tỉnh hồn, trên mặt xuất hiện sợ hãi thần sắc, thầm trách bản thân quá bất cẩn, một bên lại vội vàng huy kiếm chống đỡ.

Một chiêu Thiên Long Chi Hống của Vương Hạo Thần sau khi đánh tan công kích của Đồng Thập Thất uy lực cũng đã suy yếu khá nhiều, vì thế tuy rằng Đồng Thập Thất có chỗ không kịp ứng phó, thế nhưng chung quy vẫn là ngăn xuống.

Đồng Thập Thất nét mặt thoáng có một tia nhợt, trên trán đã lấm tấm mồ hôi, vừa rồi thực sự rất nguy hiểm, nàng không ngờ một kiếm kia của Vương Hạo Thần lại quỷ dị như vậy, có thể ảnh hưởng đến tâm trí của kẻ địch, may mắn nàng kịp thời tỉnh lại, nếu không hậu quả khó lường.

- Bành!

Đúng lúc Đồng Thập Thất còn đang cảm thấy may mắn, Vương Hạo Thần thân ảnh không hề báo trước đã xuất hiện sau lưng nàng, một chưởng ấn ra, mang theo hỏa kình hùng hậu đập vào lưng nàng.

- A...
Đồng Thập Thất kêu lên một tiếng đau đớn, cả người như mũi tên bắn ra ngoài, trong miệng máu tươi phun ra như suối.

Cử Dương Phần Thiên Chưởng của Vương Hạo Thần uy lực đáng sợ đến mức nào, Đồng Thập Thất tại dưới tình huống không kịp đề phòng bị đánh trúng một chưởng, hỏa kình lập tức xâm nhập nàng thể nội, không ngừng thiêu đốt, để cho nàng cảm giác mình kinh mạch cùng lục phủ ngũ tạng đều đang bốc cháy.

- Phốc!

Đồng Thập Thất lại phun ra một ngụm máu tươi, tầm mắt trở nên có chút mơ hồ, trọng thương nặng chưa từng thấy.

Nàng mạnh về tốc độ, năng lực tấn công cũng tuyệt hảo, thế nhưng phương diện phòng ngự lại rất yêu kém, bị trúng trọng chiêu của Vương Hạo Thần về sau cơ hồ để cho nàng mất đi phần lớn chiến lực.

- Thực lực của hắn quá đáng sợ, ta căn bản không phải đối thủ!

Đồng Thập Thất trong lòng không khỏi cười khổ một tiếng.

Nàng biết rõ, bản thân mình bại, hơn nữa còn bại rất nhanh, rất thảm.

Trước đó nàng cho rằng Vương Hạo Thần không thể bắt kịp tốc độ của nàng, vì thế mới tự tin bản thân căn bản không thể bị thương, đáng tiếc nàng là mười phần sai, hắn không chỉ có thể nhìn rõ cử động của nàng, tốc độ của hắn tại dưới tình huống nàng không vận dụng Tốc Độ ý cảnh cũng không thua kém nàng bao nhiêu, ở trên phương diện công kích càng là mạnh hơn nàng rất nhiều, hơn nữa hắn thủ đoạn cũng rất nhiều, từ đó mới đánh cho nàng không kịp trở tay.

Chung quy Đồng Thập Thất nàng vẫn là đánh giá sai thực lực của Vương Hạo Thần, vì thế mới bại nhanh như vậy.

Thế nhưng là, cho dù cho nàng cơ hội lần nữa tái chiến Vương Hạo Thần, nàng biết rõ mình đồng dạng vẫn sẽ bại trận, bất quá là sớm hơn hay muộn hơn một chút mà thôi, bởi vì nàng trong lòng mơ hồ cảm thấy Vương Hạo Thần tựa hồ còn không có toàn lực xuất thủ.

Đáng thương cho nàng được coi là Đồng gia dưới Vũ Sư đệ nhất cường giả, đối đầu một kẻ chỉ mới là Lục Tinh Vũ Sĩ, thế nhưng đối phương ngay cả khi không dùng toàn lực đều có thê dễ dàng đem nàng đánh bại.

Thật không biết Vương Hạo Thần hắn một cái Lục Tinh Vũ Sĩ là như thế nào có được chiến lực kinh khủng như vậy.

Vương Hạo Thần trọng thương Đồng Thập Thất về sau, do dự một chút, vẫn là không có giết nàng, một phần bởi vì không có thời gian, một phần cũng là bởi vì giữa hai người không có thù hận, làm gì phải đuổi cùng giết tận.

Lại nói, vừa rồi hắn thắng nàng bề ngoài nhìn có vẻ rất dễ dàng, kỳ thực cũng không có đơn giản như vậy.

Bởi vì Đồng Thập Thất kỳ thật không yếu, có Tốc Độ ý cảnh làm điểm tựa, nàng hoàn toàn có thể cùng Vũ Sĩ đỉnh phong nhất một nhóm người đấu một trận, chỉ tính riêng tốc độ, Vương Hạo Thần cũng tự nhận là không bằng nàng, nếu như không phải nàng trước đó không hề biết hắn sớm đã theo kịp tốc độ của nàng, sau đó một kiếm Thiên Long Chi Hống của hắn bất ngờ khiến nàng không kịp phản ứng, đồng thời ảnh hưởng thần trí của nàng, từ đó để cho hắn có cơ hội trọng thương nàng, nếu không hắn muốn thắng nàng cũng cần có một ít thời gian, căn bản không thể kết thúc nhanh như vậy.

Bất quá cái này cũng không trọng yếu, chỉ cần có thể thắng, đó chính là hắn bản sự, hơn nữa cũng giống như Đồng Thập Thất đã nghĩ, Vương Hạo Thần tự tin cho dù là tái đấu bao nhiêu lần, hắn đều có thể dễ dàng đem nàng đánh bại.

Ở phía xa, Đồng Nhị Thập một mực đang đứng quan chiến nhìn thấy Đồng Thập Thất bại trận, trong lòng không khỏi run rẩy nghĩ thầm:

- Vương Hạo Thần tiểu tử này căn bản mạnh đến mức phí lý, ngay cả Đồng Thập Thất cũng không phải đối thủ của hắn! Dưới Vũ Sư, có ai có thể ngăn được hắn?

Nghĩ tới trước đó không lâu, Vương Hạo Thần muốn thắng Đồng Thanh Cương đều phải tốn sức chín trâu hai hổ mới miễn cưỡng thắng hiểm, bây giờ mới qua bao lâu? Liền Đồng Thập Thất vị này Cửu Tinh Vũ Sĩ cường giả ở trong tay Vương Hạo Thần đều không chèo chống được bao lâu đã bị đánh bại, cái này chính là tốc độ phát triển của thiên tài sao?

Chương 153: Đồng gia cường giả ẩn tàng

Trong lúc Vương Hạo Thần đấu với Đồng Thập Thất, Hình Nhân cũng không nhàn rỗi, hắn đối mắt với cao thủ so với Vương Hạo Thần muốn nhiều hơn, cũng mạnh hơn, bất quá hắn thực lực quá mạnh, trong Đồng gia cũng chỉ có vẻn vẹn vài vị có thể cùng hắn đánh một trận, vì thế hắn cơ hồ là một đường quét ngang hết thảy kẻ địch, không ai cản nổi bước tiến của hắn.

- Hình Nhân! Nơi này không thể ở lâu, chúng ta đi!

Vương Hạo Thần vừa giải quyết xong địch thủ liền hướng Hình Nhân nói lớn.

Kỳ thực không cần hắn nói, Hình Nhân bản thân cũng hiểu chính mình không thể dây dưa, vì thế trực tiếp đánh bay tất cả những kẻ đang cản đường, sau đó liền chạy tới bên cạnh Vương Hạo Thần, một tay nắm lấy hắn, toàn lực chạy đi.

Không có cách, Hình Nhân tốc độ so với Vương Hạo Thần nhanh hơn quá nhiều, muốn để cho hai người toàn thân trở ra, nhất định phải làm như vậy mới được.

Dọc đường tất nhiên vẫn có Đồng gia võ giả chạy tới cản trở, thế nhưng đều không ngoại lệ bị Hình Nhân đánh cho thất điên bát đảo, không có ai có thể cản được bước tiến của hắn.

Đúng lúc Vương Hạo Thần và Hình Nhân đều cho rằng hai người có thể an toàn chạy đi, liền có một đạo thân ảnh giống như quỷ mị không hề báo trước xuất hiện chắn ở trước mặt bọn hắn.

- Các ngươi chạy không thoát!

Người tới thanh âm có chút khô khốc nói, chỉ thấy hắn bộ dáng là một cái đầu tóc bạc trắng lão giả, cả người gầy gò không gì sánh được già nua, tựa như một cái sắp chết ông lão.

Thế nhưng là, Hình Nhân chỉ vừa mới nhìn thấy lão giả này, đồng tử liền lập tức co rút lại, nghẹn ngào nói:

- Vũ Linh cảnh cường giả!

Vương Hạo Thần trong lòng cũng kinh hãi, hắn thế nhưng là từng nghe Đồng Tĩnh Vân nói qua, Đồng gia thế nhưng nguyên bản chỉ có Đồng Thiên Tân và Đồng Khải Mặc hai người là Vũ Linh, cho dù sau này có thêm một cái Đồng Vô Lệ thì cũng chỉ có ba vị, mà ba người này bộ dáng hắn đều thấy qua, tuyệt đối không phải là người trước mắt, vậy thì lão giả này đến cùng là ai?

Chẳng lẽ Đồng gia vậy mà còn có thanh danh không hiện ẩn tàng Vũ Linh cảnh cường giả?

Kỳ thực Vương Hạo Thần vẫn là chưa hiểu rõ, đồng dạng quá xem thường Đồng gia dạng này truyền thừa trăm năm gia tộc.

Một cái có thể đứng vững nhiều năm như vậy gia tộc, bản thân nhất định không chỉ cần có nội tình thâm hậu, còn phải có những thủ đoạn ẩn tàng trong bóng tối, làm sao có thể đem tất cả thực lực của mình đều bày ra cho thiên hạ nhìn?

Đồng gia trên mặt nổi đúng là chỉ có 3 vị Vũ Linh cao thủ, thế nhưng Đồng Thiên Tân cũng là một cái lão hồ ly, hắn tự nhiên biết cách đem một ít lá bài của gia tộc che dấu đi.

Vị lão giả ở trước mặt Vương Hạo Thần và Hình Nhân lúc này, chính là Đồng gia lá bài tẩy một trong, là Đồng gia bên trong ẩn tàng một vị Vũ Linh cảnh cường giả.

Hắn tên gọi là Đồng Bỉ Kiện, là Đồng gia đời trước đại trưởng lão, tư lịch so với gia chủ hiện tại còn già hơn nhiều, là gia tộc thế hệ trước còn sót lại nhân vật, cho dù là Đồng Thiên Tân cũng không tùy tiện ra lệnh cho hắn.

Đồng Bỉ Kiện chỉ có một nhiệm vụ, đó là thủ hộ gia tộc đến lúc chết, vì thế hắn bình thường đều sẽ bế quan tiềm tu, gia tộc không gặp nạn hắn sẽ không tùy tiện xuất hiện, trong Đồng gia cũng không có mấy người biết hắn lão nhân này, phần lớn đều cho rằng hắn sớm đã chết già.

Lần này Đồng Thiên Tân cũng là bất đắc dĩ mời phải mời Đồng Bỉ Kiện hiện thân, bởi vì người trước hiểu rõ Hình Nhân thực lực mạnh đến mức nào, một đám Vũ Sư của Đồng gia căn bản không phải đối thủ hắn, mà Đồng Thiên Tân bản thân lại là nước xa không cứu được lửa gần, vì thế chỉ có thể để cho Đồng Bỉ Kiện xuất quan trợ giúp.

Đồng Bỉ Kiện sống lâu thành tinh, hơn nữa tâm thủ hộ gia tộc lại rất nặng, hắn sau khi hiểu rõ ngọn ngành tuy rằng đối với cách làm việc của Đồng Thiên Tân không quá tán thành, bất quá sự tình lúc này đã không thể sửa chữa, hắn chỉ có thể vì Đồng gia trừ bỏ mối họa, đem nguy cơ bóp chết trong trứng nước, tuyệt đối không thể để gia tộc đối mặt với nguy hiểm. - Thúc thủ chịu trói, ta lưu các ngươi một bộ toàn thây!

Đồng Bỉ Kiện lạnh lùng nói.

Vương Hạo Thần và Hình Nhân trên mặt đều bôi qua vẻ ngưng trọng, bọn hắn là không ngờ được Đồng gia còn có dạng này cường giả ẩn tàng, cái này không dễ giải quyết.

Hình Nhân có thể quét ngang một đám Vũ Sư, không có nghĩa là hắn có thể xem thường Vũ Linh a.

- Mặc kệ! Chúng ta giết đi qua!

Hình Nhân không có thời gian để ý nhiều như vậy, một tay lần nữa nắm lấy Vương Hạo Thần, hướng Đồng Bỉ Kiện xông tới.

Bất kể thế nào, bọn hắn lúc này không thể lui, nếu không chỉ có một con đường chết.

- Tránh đường!

Hình Nhân hét lớn một tiếng, tay phải thi triển một môn chưởng pháp, toàn lực nhấn đi ra, hung hăng đánh về phía Đồng Bỉ Kiện.

Chỉ là hắn không biết, Đồng Bỉ Kiện tuy rằng bộ dáng nhìn rất già nua, thực lực không ngờ rất mạnh, tu vi đạt đến Nhất Tinh Vũ Linh đỉnh phong, đây cũng là bởi vì hắn một mực bế quan tiềm tu, nếu như Đồng Vô Lệ còn không có trở về, hắn kỳ thực mới là Đồng gia đệ nhất cao thủ.

Đồng Bỉ Kiện ánh mắt trầm đục, hắn duỗi ra một cái khô gầy cánh tay, năm ngón tay hợp lại thành quyền, một quyền oanh tới, cùng Hình Nhân một chưởng cùng một chỗ đụng vào nhau.
- Oanh!

Đồng Bỉ Kiện vẻn vẹn chỉ dùng một quyền, liền đem Hình Nhân bức lui về phía sau gần chục bước, mà hắn bản thân thì vẫn ổn định đứng nguyên tại chỗ không hề suy chuyển.

Hình Nhân sắc mặt càng thêm khó coi, vừa rồi hai người chẳng qua chỉ là sơ bộ giao thủ, thế nhưng hắn lại có thể cảm nhận được thực lực của Đồng Bỉ Kiện vậy mà so với Đồng Khải Mặc còn mạnh hơn không ít, nếu như hắn một thân một mình, có lẽ còn có cơ hội thoát thân, thế nhưng lúc này trong tay hắn lại mang theo Vương Hạo Thần, cái này để cho hắn hành động tương đương bất lợi.

Vương Hạo Thần tự nhiên cũng biết rõ điểm này, vì thế hắn lập tức đối với Hình Nhân nói:

- Thả ta xuống, nếu không chúng ta hai người không ai chạy được!

Hình Nhân nhíu mày, trầm giọng nói:

- Không có ta bảo hộ, ngươi chắc chắn sẽ chết!

Vương Hạo Thần lắc đầu, cười nói:

- Cái này không nhất định, đừng quên ta là đại tông môn đệ tử, trong tay ta vẫn có một ít thủ đoạn bảo mệnh!

Hình Nhân ngược lại quên mất điểm này, cảm thấy Vương Hạo Thần nói cũng không phải không có lý, đối phương thiên phú rất cao, chắc chắn là đối tượng được tông môn coi trọng, trong tay tất nhiên phải có tông môn ban cho thủ đoạn bảo mệnh, cũng không phải là trái hồng mềm muốn bắt thế nào liền bắt.

- Tốt! Vậy ta cuốn lấy hắn một lát, ngươi tranh thủ thời gian chạy đi!

Hình Nhân lại không nói nhảm, đem Vương Hạo Thần bỏ xuống đằng sau, hắn không còn có chỗ cố kỵ, một thân chiến lực lập tức toàn diện triển khai, khí thế trên người kéo lên đến đỉnh điểm, sau lưng có một đạo dữ tợn bạch hổ hư ảnh hiện ra, bàn chân đạp lên mặt đất một cái, cả người lao về phía Đồng Bỉ Kiện, vung quyền đánh ra.

Đối mặt Hình Nhân toàn lực xuất thủ, Đồng Bỉ Kiện cũng không dám coi thường, bởi vì đối phương đã ẩn ẩn có được Vũ Linh chiến lực, mà người trước lại có lợi thế là huyết khí cực thịnh, hắn một cái sắp xuống lỗ lão gia hỏa căn bản không so được, nhất định phải cẩn thận ứng phó tránh thuyền lật trong mương.

Vương Hạo Thần thì là nắm lấy cơ hội rời đi, bởi vì hắn biết bản thân cho dù có lưu lại cũng không thể giúp Hình Nhân cái gì, người sau thực lực có thể so với Vũ Linh, không có hắn vướng bận liền có rất nhiều cơ hội thoát thân, căn bản không đến lượt hắn phải lo.

- Hôm nay các ngươi ai cũng không chạy thoát!

Thế nhưng là, còn chưa đợi Vương Hạo Thần đi được bao xa, từ phía xa liền có một đạo gầm thét thanh âm truyền tới.

Ngay sau đó, liền có từng đạo thân ảnh khí tức cường đại xông ra, đem Vương Hạo Thần và Hình Nhân đang đấu với Đồng Bỉ Kiện vây vào chính giữa, người dẫn đầu đám người này, chính là Đồng Thiên Tân.

Bọn hắn sau khi nhận được tin tức từ Đồng Tứ, liền một đường toàn lực đuổi theo, mà Vương Hạo Thần và Hình Nhân thì lại liên tục bị ngăn cản làm chậm trễ thời gian, từ đó để cho bọn hắn có cơ hội bắt kịp.

Vương Hạo Thần nhìn thấy một màn chỉ có thể cười khổ một tiếng, xem ra hôm nay hắn không muốn chiến cũng không được.

Chương 154: Chân Long Hiện Thế

- Đồng gia chủ, cần gì phải ép người đến bước đường cùng đâu?

Vương Hạo Thần thở dài nói.

Dù rằng quan hệ giữa hai bên có thể nói là đã tồi tệ đến cực điểm, mà Đồng Thiên Tân lần này dẫn người đến đây mục đích không cần nói cũng biết, thế nhưng Vương Hạo Thần vẫn không muốn hai bên chính thức đi vào tình trạng không chết không thôi.

- Bổn gia chủ từ trước đến giờ không bao giờ vì gia tộc lưu lại hậu hoạn!

Đồng Thiên Tân lạnh lùng nói.

Hắn biết rõ, chính mình đã đem Vương Hạo Thần đắc tội đủ lớn, vì thế lúc này cho dù đối phương thề với trời sẽ không đối địch với Đồng gia hắn cũng sẽ không buông tha, thà giết nhầm còn hơn bỏ sót, chỉ có người chết mới đảm bảo vạn vạn vô nhất.

Vì thế, hôm nay cho dù thế nào Vương Hạo Thần cũng nhất định phải chết!

Hình Nhân lúc này đã cùng Đồng Bỉ Kiện tách ra, lui về bên cạnh Vương Hạo Thần, một cặp mắt tràn ngập lập tức khóa chặt Đồng Thiên Tân, thế nhưng hắn cũng không có mạo muội xông lên, bởi vì hắn cảm nhận được xung quanh còn có không ít Đồng gia cao thủ, những người này thực lực cũng không tính cao mình, thế nhưng lại liên hợp tạo thành một tòa trận pháp vây khốn bọn hắn, mà bên cạnh Đồng Thiên Tân, còn có Đồng Vô Lệ và Đồng Bỉ Kiện, ba người này chỉ cần liên thủ, trong vòng 5 chiêu liền có thể đem hắn giết chết.

- Không ngờ chúng ta chung quy vẫn là chạy trời không khỏi nắng!

Hình Nhân cười khổ nói.

Cho dù là lấy Hình Nhân tâm cảnh, trong lòng lúc này cũng đã tuyệt vọng, bởi vì hắn không nhìn ra được bất cứ cơ hội sống sót nào cho hắn và Vương Hạo Thần.

Trước mắt Đồng Thiên Tân, Đồng Bỉ Kiện và Đồng Vô Lệ tùy tiện chọn ra một người đều có thực lực nhỉnh hơn hắn, ba người này liên thủ mà nói, hắn hoàn toàn chỉ có nước chật vật chạy trối chết phần, mà xung quanh lại có Vẫn Thạch Trận che lại, cho dù là lấy thực lực của hắn cũng không có cách nào chạy ra ngoài.

Chính vì vậy, Hình Nhân gần như đã nhận mệnh, tất cả những gì hắn có thể làm chính là tận lực cùng đối phương đồng quy vu tận, giết một cái là hòa vốn, giết hai cái xem như có lãi.

- Hình Nhân ngươi không cần phải như vậy! Chúng ta và bọn chúng kỳ thực hươu chết về tay ai cũng chưa biết đâu!

Hình Nhân đã làm tốt tâm lý tử chiến đến cùng, ai biết vào lúc này Vương Hạo Thần ở một bên lại đột nhiên mở miệng nói, để cho hắn không nhịn được mà kinh ngạc.

Đến cả Hình Nhân cũng đã nhận mệnh, Vương Hạo Thần một cái Lục Tinh Vũ Sĩ làm sao còn có đảm lượng nói ra lời này?

Vương Hạo Thần không có ngay lập tức giải đáp Hình Nhân nghi hoặc, ánh mắt chuyển sang nhìn Đồng Thiên Tân mấy người, thanh âm dần trở nên lạnh lẽo nói:

- Nếu như các ngươi thực sự muốn đuổi cùng giết tận, vậy ta hôm nay cũng muốn để cho các người hối hận vì hành động của mình!

Nói rồi, hắn đối với đầu tiểu thú đang một mực quấn lấy cánh tay của hắn nhẹ giọng nói:

- Tiểu Long, lần này liền nhờ vào ngươi!

Tiểu Long thân là huyền thú, thế nhưng lại có thể hiểu được tiếng người, tuy rằng còn không có hoàn toàn được trí tuệ giống như nhân loại, thế nhưng muốn hiểu được Vương Hạo Thần lời nói.

Bồng!
Một đạo kim sắc hào quang từ trong ống tay áo của Vương Hạo Thần bay ra, lao thẳng lên bầu trời, bạo phát vô tận kim quang, hầu như muốn đem toàn bộ Đồng gia thắp sáng, mà cùng lúc đó, một đạo khủng bố khí thế lập tức bùng nổ mà đến.

Tiểu Long thân thể trong nháy mắt liền trở nên khổng lồ hơn gấp mấy chục lần, toàn thân phủ lên một lớp long lân dày đặc kim quang, sau lưng càng là xuất hiện một đôi long dực khổng lồ, trên đỉnh đầu có một cái long giác hùng vĩ, lộ ra từng tia uy nghiêm bá khí của bậc hoàng giả.

Tiểu Long lúc này, ngoại hình so với ở trước đó khác biệt rất nhiều, tuy rằng nó về cơ bản vẫn chỉ là một đầu ấu long, thế nhưng khi tiến vào hình thái chiến đấu vẫn có thể thể hiện ra uy thế của long tộc.

Tiểu Long xuất hiện, liền để cho đám người của cả hai bên kinh ngạc đến ngây người, từng cái vẻ mặt dại ra nhìn vào đầu cự long trước mặt.

- Đây là... giao long?

Đồng Thiên Tân ánh mắt tràn đầy vẻ kinh dị không thể tưởng tượng nổi, hắn trước giờ chưa từng gặp qua long tộc, thậm chí ngay cả tạp huyết nhất á long cũng chẳng có cơ hội tiếp xúc, bởi vì chỉ còn trong mình mang long tộc huyết mạch, khi trưởng thành đều là những loại huyền thú vô cùng cường đại, đừng nói là Vũ Linh, coi như là Vũ Quân cũng không hẳn có tư cách tiếp xúc.

Đồng Thiên Tân cũng chỉ là từ sách cổ mới biết được một chút thông tin về long tộc, thế nhưng kiến thức thực sự rất hạn hẹp, vì thế hắn mới nhầm tưởng Tiểu Long chỉ là một đầu giao long, lại cách nào nghĩ đến nó là chân long, bởi vì chân long thực sự quá mức hiếm thấy, coi như là tìm khắp Đông Hoa hoàng triều cũng gần như không có khả năng nhìn thấy.

Cái này cũng không thể trách hắn, dù sao Đồng gia không thể so với Thiên Sinh Môn, Vương Hạo Thần trước đây cũng là dựa vào kiến thức từ trong đống sách cổ tại tông môn mới có thể nhận ra Tiểu Long thân phận.

Vương Hạo Thần lúc này kỳ thực cũng kinh ngạc không kém Đồng Thiên Tân bao nhiêu, hắn là biết được Tiểu Long có được chiến lực có thể so sánh với Vũ Linh cảnh cường giả nhân loại, thế nhưng hắn cũng không biết đối phương có thể biến đổi hình dạng chiến đấu, trở nên hùng vĩ như vậy.

Lại nói, Tiểu Long bây giờ vẫn còn là một đầu ấu long, thế nhưng thân thể cũng đã lớn hơn người bình thường gấp 10 thậm chí 20 lần, vậy nếu đợi đến lúc nó trưởng thành hình thể sẽ khổng lồ đến mức nào?

Quan trọng nhất là, Tiểu Long bày ra một cỗ khí thế không ngờ vậy mà không gì sánh được mạnh mẽ, ẩn ẩn còn mạnh hơn cả Đồng Vô Lệ không ít.

Vương Hạo Thần vốn là không muốn để cho Tiểu Long xuất hiện, bởi vì chỉ cần nó xuất hiện nhất định sẽ gây ra động tĩnh rất lớn, thế nhưng lúc này hắn thực sự là đối với tình thế chắc chắn phải chết, vì thế vạn bất đắc dĩ chỉ có thể để bại lộ tấm át chủ bài này.

Hình Nhân ở bên cạnh Vương Hạo Thần sớm đã không nhịn được mà trợn mắt há hốc mồm, trước đó Vương Hạo Thần nói với hắn những lời kia hắn còn cho là đối phương điên rồi, giờ mới biết người sau là có chỗ dựa vào mới dám nói như vậy. ………

- Hắn vậy mà lại có một đầu giao long bên cạnh bảo hộ! Thân phận của hắn đến cùng là như thế nào?

Đồng Thiên Tân nhìn thấy Tiểu Long thân thể khổng lồ đứng sau lưng Vương Hạo Thần, trong lòng không khỏi kiêng kị, không chỉ là bởi vì thực lực của Tiểu Long, mà còn là vì hậu trường của Vương Hạo Thần.

Hắn đại khái có thể đoán ra một đầu giao long giá trị, đối với bất kỳ một thế lực nào đều bảo vật vô giá, ngay cả Vương cấp thế lực như Tử Dương Tông cũng không có, thế nhưng Vương Hạo Thần lại có một đầu giao long như vậy đi theo bảo vệ, cái này phải là thế lực cường đại thế nào mới có thể bỏ ra đến?

Vào lúc này, Đồng Thiên Tân kỳ thực trong lòng đã bắt đầu hối hận, nếu như sớm Vương Hạo Thần có khả năng có hậu trường so với Tử Dương còn kinh khủng hơn như vậy, hắn còn lâu mới dám xuất thủ với đối phương, thế nhưng trên đời không chuyện “ nếu như “, lúc này bọn hắn đâm lao phải theo lao, nếu không một khi để Vương Hạo Thần trở về tông môn, sau đó thứ chờ đợi Đồng gia chính là hủy diệt.

Vả lại, Đồng Thiên Tân cũng có thể nhận ra Tiểu Long khí thế tuy rằng rất mạnh, thế nhưng vẫn Vũ Linh cảnh cấp bậc, cái này đại biểu nó vẫn là một đầu ấu long, bọn hắn vẫn có khả năng đối phó nó.

- Nếu như có thể bắt đầu giao long này làm huyền thú hộ tộc thì tốt...

Đồng Thiên Tân trong đầu lướt qua một cái suy nghĩ điên cuồng, Đồng gia nếu là có được một đầu giao long bảo vệ, đợi đến khi nó hoàn toàn trưởng thành, Đồng gia nhất định sẽ là một bước lên trời, lúc đó coi như là Tử Dương Tông cũng chưa hẳn có thể cùng bọn hắn bình khởi bình tọa.

Thế nhưng Đồng Thiên Tân rất nhanh liền bỏ đi cái suy nghĩ này, bởi vì cho dù có bắt được Tiểu Long, vạn nhất thế lực sau lưng Vương Hạo Thần đuổi đến nơi này, sau đó có biện pháp tìm được tung tích của nó, vậy bọn hắn có một trăm cái miệng cũng chối không hết tội.

- Nhị đệ! Ngươi có thể đối phó đầu giao long này không?

Đồng Thiên Tân gạt bỏ tạp niệm, đưa nhìn Đồng Vô Lệ hỏi.

Ở đây Đồng Vô Lệ mạnh nhất, muốn đối kháng Tiểu Long nhất định phải dựa vào hắn mới được.

Đồng Vô Lệ hơi nhíu mày, hắn có thể cảm nhận được Tiểu Long thực lực vô cùng cường đại, cho dù là hắn thời kỳ toàn thịnh cũng không hẳn có thể đối phó được, càng không nói bây giờ hắn đang bị thương, chiến lực cùng lắm chỉ có thể phát huy được 7,8 thành, rất có thể không phải là đối thủ nó.

Thế nhưng là, lúc này không phải thời điểm hắn có thể thoái thác, vì thế chỉ có thể cắn răng nói:

- Có thể thử một lần!

Đồng Thiên Tân cũng biết chỗ khó của đối phương, vì thế lập tức nói:

- Ngươi chỉ cần cầm chân nó một lát là đủ, đợi ta và thái trưởng lão giết Vương Hạo Thần và Hình Nhân sẽ cùng ngươi liên thủ đối phó nó!

- Tốt!

Vạch ra kế hoạch xong, ba người cũng không lãng phí thời gian, lập tức hướng Vương Hạo Thần bọn người lao tới.

Việc đến nước này, bọn hắn căn bản không thể lui bước, nhất định phải giết bằng được những người trước mắt, bất kể phải bỏ ra đại giới lớn thế nào đi nữa.

Chương 155: Nhược Điểm

Đồng Vô Lệ một thân tu vi Tứ Tinh Vũ Linh toàn diện bạo phát, mà hắn cũng lấy ra vũ khí của mình là một thanh chiến kích, đối mặt với Tiểu Long, hắn căn bản không dám có chút nào giữ lại.

- Rống!

Tiểu Long gầm lên một tiếng, thân hình to lớn lập tức đem Vương Hạo Thần và Hình Nhân bảo hộ ở phía sau, đồng thời duỗi ra một cái long thủ, hướng Đồng Vô Lệ đập đi qua.

Tiểu Long thân là huyền thú, từ khi sinh ra đã có chiến đấu bản năng, hơn nữa còn là long tộc, lực lượng không gì sánh được mạnh mẽ, tuỳ tiện một kích, đều có thể đem cường giả mới vào Vũ Linh đánh cho trọng thương, thậm chí diệt sát.

Đương nhiên, Đồng Vô Lệ không phải là dạng này yếu nhược Vũ Linh, hắn không chỉ có tu vi đạt tới Tứ Tinh Vũ Linh, hơn nữa còn là một vị thiên tài, nếu như không tiếc hết thảy đại giới, hắn hoàn toàn có năng lực cùng Ngũ Tinh Vũ Linh liều mạng.

Chỉ thấy Đồng Vô Lệ vung lên trong tay chiến kích, thi triển ra một loại võ kỹ nào đó, chiến kích lập tức đâm ra, tựa như giao long xuất hải, khí thế mạnh đến kinh người.

Ầm!

Chiến kích cùng với long thủ cùng một chỗ đụng vào nhau, bộc phát ra từng trận khí lãng mãnh liệt, may mắn Vương Hạo Thần được Tiểu Long dùng thân thể to lớn che đi, nếu không chỉ cần dính vào chút dư ba này cũng muốn nửa cái mạng của hắn.

Chiến kích của Đồng Vô Lệ là tứ phẩm huyền khí Bá Vân Kích, uy lực đủ để xuyên thủng bình thường cấp bốn huyền thú nhục thân phòng ngự, bất quá Tiểu Long lại không phải là tứ phẩm huyền thú bình thường, coi như không đề cập đến chiến lực của nó, chỉ dựa vào việc nó có được vảy rồng thuộc về long tộc, đã đủ khiến cho phòng ngự của nó trở nên tương đương biến thái, Bá Vân Kích căn bản không thể công phá lớp phòng ngự của nó, càng không nhắc đến việc làm nó bị thương.

Thậm chí, vảy rồng còn có phản lại lực công kích của Đồng Vô Lệ, hai cỗ lực lượng phối hợp đem hắn đánh bay ra ngoài, trong khi Tiểu Long lại nhàn nhã đứng nguyên tại chỗ.

So man lực, huyền thú thông thường đều chiếm ưu thế hơn nhân loại.

Đồng Vô Lệ cảm thấy chính mình giống như vừa mới đâm vào một tường sắt, cánh tay có chút tê dại, trong lòng không khỏi kinh ngạc, giao long phòng ngự vậy mà đáng sợ như vậy?

Trước đó hắn vẫn nghĩ, giao long tuy rằng có được một phần năng lực của long tộc, sức phòng thủ cũng mạnh hơn huyền thú thông thường một ít, thế nhưng còn phải là chân chính long tộc, lớp vảy rồng cũng chỉ là tiến hoá mạnh hơn một chút, so với chân long vảy phải kém hơn vô số lần.

Tiểu Long cấp bậc nhiều lắm cũng chỉ là tứ phẩm trung cấp huyền thú, theo Đồng Vô Lệ phán đoán, dựa vào tu vi của hắn phối hợp Bá Vân Kích, lớp vảy rồng của Tiểu Long còn không thể hoàn toàn ngăn cản công kích của hắn mới đúng, thế nhưng vừa rồi cùng đối phương đấu qua một kích hắn mới biết mình sai, chẳng lẽ giao long phòng ngự đúng là giống như trong truyền thuyết mạnh như vậy?

Đáng tiếc Đồng Vô Lệ như thế nào cũng không thể ngờ được, hắn đối mặt căn bản không phải là giao long, mà là một đầu chân long, hắn một mực vẫn là đánh giá thấp năng lực của Tiểu Long, vì thế giao thủ mới ăn thiệt thòi.

Bất quá cái này không thể trách hắn, dù sao đừng nói là chân long, cho dù là giao long đều cực kỳ hiếm thấy, cho dù là vị kia Đồng gia Vũ Vương lão tổ, cũng chưa từng thấy qua giao long, ngay cả sách cổ do vị lão tổ lưu lại tại Đồng gia cũng chỉ là sơ bộ miêu tả một chút hình dạng bên ngoài của giao long, không tính là chi tiết, chỉ dựa vào chút kiến thức đơn giản đó mà muốn phân biệt ra giao long và chân long vẫn là rất khó.

………….

Tiểu Long một kích đánh lui Đồng Vô Lệ về sau, liền chú ý đến Đồng Thiên Tân và Đồng Bỉ Kiện hướng về Vương Hạo Thần lao đến, lập tức nổi giận, long thủ nhanh như chớp vỗ đi qua, ngăn lại bọn hắn đường đi. Đồng Thiên Tân và Đồng bỉ Kiện không ngờ Tiểu Long bị Đồng Vô Lệ quấn lấy còn có dư lực chú ý đến bọn hắn, mắt thấy cái kia to lớn long thủ đã nhanh đánh tới mặt, căn bản không kịp né tránh, đành phải cuống quít chống đỡ.

Tiểu Long lực lượng cường đại cỡ nào, Đồng Thiên Tân và Đồng Bỉ Kiện thực lực lại kém xa Đồng Vô Lệ, tại dưới tình huống không có đề phòng chiến lực hoàn toàn không thể phát huy đến đỉnh phong, cả hai người đều bị nó tại chỗ đập cho thổ huyết, thân hình hướng về phía sau cuồng lui.

Đồng Vô Lệ biết rõ Đồng Thiên Tân và Đồng Bỉ Kiện không có khả năng là đối thủ của Tiểu Long, vì thế lập tức dẫn theo chiến kích giết tới, thu hút sự chú ý của đối phương về phía mình.

Cứ việc Đồng Vô Lệ biết rõ mình không có khả năng chiến thắng Tiểu Long, thế nhưng chưa hẳn đã không có sức hoàn thủ.

Mà Đồng Thiên Tân và Đồng Bỉ Kiện thì cũng không dám tuỳ tiện hướng Vương Hạo Thần và Hình Nhân xuất thủ, ngược lại ở một bên trợ công cho Đồng Vô Lệ, cùng một chỗ đối kháng Tiểu Long.

TIểu Long lấy một địch ba, chiến lực mạnh đến đáng sợ, nếu như chỉ xét về man lực, e rằng đã có thể so sánh với nhân loại Vũ Linh cảnh hậu kỳ cường giả cấp bậc, bất quá nó dù sao không có kinh nghiệm đối địch, lúc này bị ba người vây công liền ứng phó có chút lúng túng, để lộ ra không ít sơ hở, may mắn năng lực phòng thủ của nó rất mạnh nên mới không bị thương.

Vương Hạo Thần cũng nhìn ra điểm này, vì thế liền đối với Hình Nhân ở bên cạnh nói:

- Hình Nhân, có lẽ vẫn cần ngươi xuất thủ!

Hình Nhân tu vi tuy rằng chỉ là Cửu Tinh Vũ Linh, thế nhưng chiến lực lại có thể so sánh với Vũ Linh sơ kỳ, có lẽ không phải đối thủ của Đồng Vô Lệ dạng này cường giả, bất quá muốn chống lại Nhất Tinh Vũ Linh như Đồng Thiên Tân hoặc Đồng Bỉ Kiện thì dư xài, vừa vặn có thể giúp Tiểu Long giảm bớt áp lực.

- Tốt!Hình Nhân không có bất cứ cái gì nói nhảm, lập tức nhảy vào vòng chiến, mà mục tiêu của hắn, chính là Đồng Thiên Tân.

Hình Nhân lựa chọn Đồng Thiên Tân cũng là có tư tâm, hắn đối với người sau hận đến tận xương tuỷ, vì thế lần này ngoại trừ là để cho Tiểu Long giảm bớt áp lực, bản thân hắn còn muốn nhân cơ hội này đem Đồng Thiên Tân giết chết, thay gia tộc báo huyết thù.

Có Hình Nhân gia nhập Tiểu Long áp lực giảm nhiều, ung dung lại một địch hai tư thế đấu với Đồng Vô Lệ và Đồng Bỉ Kiện, mà Đồng Thiên Tân thì bị Hình Nhân gắt gao kéo lấy không cách nào thoát thân.

Nếu là bình thường, lấy Đồng Thiên Tân thực lực không hẳn sẽ sợ Hình Nhân, thế nhưng lúc này hắn trên người còn có thương tích, chiến lực chỉ có thể phát huy ra 7 thành lúc toàn thịnh, vì thế muốn ứng phó một cái điên cuồng Hình Nhân có chút giật gấu vá tai, rơi vào hạ phong tuyệt đối.

Vương Hạo Thần ở phía sau đưa mắt nhìn 5 người đang đại chiến thành một đoàn, trong lòng lại âm thầm cười khổ, những người trước mặt thực lực quá mạnh, hắn căn bản không có nhúng tay chỗ trống, chỉ cần hắn vừa xuất thủ, e rằng sẽ bị dư ba tại chỗ đánh trọng thương.

Bất quá hắn cũng không định ngồi không, đem Thái Dương Chi Mâu mở ra, quan sát xung quanh.

Lấy Vương Hạo Thần năng lực hiện tại, tự nhiên có thể nhìn ra, khu vực xung quanh bọn hắn sớm đã bị người khác dùng trận pháp khoá lại.

- Thiên Long Hàng Thế!

Vương Hạo Thần tay cầm Diệu Nhật Kiếm bổ ra, kiếm khí như hồng bộc phát, hoá thành một đạo kim long hư ản giương nanh múa vuốt đánh trên trời.

- Bành!

Kim long hư ảnh đụng vào một kết giới vô hình, không chút huyền niệm bị ngăn trở xuống dưới.

Một kiếm của Vương Hạo Thần, đủ để trọng thương Cửu Tinh Vũ Sĩ bình thường, thế nhưng cái kia Vẫn Thạch Trận là loại trận pháp vây khốn được gần 10 vị Vũ Sư liên thủ kết trận, lấy thực lực của hắn mà muốn phá vỡ đúng là khó như lên trời.

Vương Hạo Thần hơi nhíu mày, tuy rằng lúc này Tiểu Long và Hình Nhân đang chiếm ưu thế, bất quá nơi này là sân nhà của đối phương, vì thế hắn không có ý định dây dưa ở nơi này, bất quá bên ngoài lại có một cái Vẫn Thạch Trận vây khốn, coi như bọn hắn muốn chạy cũng không làm được.

- Cho dù là trận pháp mạnh mẽ đến đâu cũng có điểm yếu! Ta không tin mình nhìn không ra!

Vương Hạo Thần toàn lực vận chuyển Thái Dương Chi Mâu, cẩn thận từng li từng tí quan sát kết giới vô hình do trận pháp tạo ra.

Người khác, có lẽ chỉ có thể lấy lực phá trận, thế nhưng hắn lại có Thái Dương Chi Mâu, chưa chắc đã không có cơ hội tìm đến điểm yếu của nó.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau