NGHỊCH THẾ VŨ THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Nghịch thế vũ thần - Chương 146 - Chương 150

Chương 145: Phân rõ ranh giới

Trong lúc Đồng Thiên Tân đang trò chuyện với Hoàng Uyên, Hoàng Thiếu Phong đã cất bước đi tới trước mặt Đồng Tĩnh Vân, nhìn nàng nói:

- Tĩnh Vân, ngươi không sao chứ?

Hắn từ đầu đến cuối ánh mắt chỉ nhìn Đồng Tĩnh Vân, còn Vương Hạo Thần ở một bên cơ hồ là vô hình.

- Không có việc gì!

Đồng Tĩnh Vân khẽ lắc đầu, cười đáp.

Vừa nói, nàng vừa đưa mắt nhìn Vương Hạo Thần, muốn từ trên mặt hắn tìm ra một chút cảm xác mà nàng mong muốn nhìn thấy.

Để cho nàng khó chịu chính là, Vương Hạo Thần thần sắc từ đầu đến cuối vẫn không có chút ba động, không có ghen ghét, cũng không có sợ hãi, có chăng chỉ là có một tia kinh ngạc.

- Trang a! Ngươi tiếp tục trang a! Ta xem ngươi có thể trang đến bao giờ!

Đồng Tĩnh Vân trong lòng bực bội, nàng tuyệt đối không tin Vương Hạo Thần gặp phải “ tình đich “ của mình mà ngay cả một chút cảm giác cũng không có, tự nhiên cho rằng hắn đang cố tỏ ra bình tĩnh để giữ mặt mũi cho bản thân.

Vương Hạo Thần xác thực là có chút bất ngờ, bởi vì lấy hắn thực lực lúc này đứng trước mặt Hoàng Thiếu Phong vậy mà cảm giác được một tia nguy hiểm.

Không chỉ như vậy, Vương Hạo Thần còn có thể nhìn ra, Hoàng Thiếu Phong tu vi vậy mà đạt tới Tam Tinh Vũ Sư, thực lực không thể không nói là rất mạnh.

Mà lúc này, Hoàng Thiếu Phong rốt cuộc cũng chú ý đến Vương Hạo Thần, trong mắt xuất hiện một tia khinh thường.

Lục Tinh Vũ Sĩ tu vi, ở tại Đồng gia đã có thể coi là tuyệt thế thiên tài, thế nhưng đối với Tử Dương Tông mà nói, nhiều nhất chỉ có thể xem trung thượng tồn tại.

Vương Hạo Thần ánh mắt sắc bén cỡ nào, sao có thể không nhìn ra ý khinh thường trong mắt Hoàng Thiếu Phong, trong lòng lập tức đối với người này không có thiện cảm, hiểu rõ người trước mắt lại là một cái mắt cao hơn đầu gia hỏa.

- Thần đệ! Đây là Tử Dương Tông thiếu tông chủ, Hoàng Thiếu Phong!

Đồng Tĩnh Vân nhận thấy cả hai người đều có ý mở miệng nói chuyện, đành phải từ mình dẫn đầu nói.

Cứ việc nàng cho rằng Vương Hạo Thần sớm đã biết rõ Hoàng Thiếu Phong, thế nhưng vẫn là phải làm dáng một chút không phải sao.

Vương Hạo Thần khẽ đối với Hoàng Thiếu Phong gật đầu một cái, xem như là chào hỏi, vẫn không có ý định nói chuyện.

Tử Dương Tông, hắn xem như là có nghe qua, ở khu vực này xem như là một cái thực lực tương đối mạnh tông môn, tương truyền có Vũ Vương cường giả trấn thủ, đối với Đồng gia mà nói xác thực là một con quái vật khổng lồ.

Thế nhưng là, Vương Hạo Thần xuất thân là Thiên Sinh Môn một trong ngũ đại tông môn tại Đông Hoa hoàng triều, cứ việc lúc này đã suy yếu rất nhiều, bất quá lạc đà gầy còn hơn ngựa béo, đừng nói là Vũ Vương, ngay cả Vũ Hoàng cùng có không ngừng mấy vị, thậm chí còn có vô thượng Vũ Tông siêu cấp cường giả tọa trấn, cái này cùng Tử Dương Tông so sánh, căn bản chính là đại vu gặp tiểu vu, cả hai hoàn toàn không cùng một cấp bậc.

Hoàng Thiếu Phong muốn đem hậu trường ra hù hắn, đúng là một truyền cười.

Chỉ là, Vương Hạo Thần đối với Thiên Sinh Môn có khúc mắc không nhỏ, vì thế hắn một mực không hề sử dụng thân phận Thiên Sinh Môn đệ tử của mình.

Nói một cách công bằng, Vương Hạo Thần lớn lên ở Thiên Sinh Môn, thế nhưng hắn lại không nhận được bao nhiêu thiện cảm của mọi người.

Sư phụ của hắn là Tiêu Hàn Dư bỏ mặc không thèm dạy hắn bất cứ thứ gì, đồng môn coi rẻ thậm chí sỉ nhục hắn, mà Vương Hạo Thần hắn trước đây thân là kẻ không thể luyện võ, phải làm tất cả để có thể bám trụ lại nơi mà hắn xem nhà này.

Trong lúc Vương Hạo Thần tuyệt vọng nhất, người duy nhất trợ giúp hắn, chỉ một mình sư nương Nhạc Thi Dao.

Nàng động viên hắn, chăm sóc hắn, dạy hắn luyện võ, nàng không chỉ là thầy, mà còn là tỷ tỷ, cũng là nữ thần trong lòng hắn, hắn ở lại Thiên Sinh Môn cũng hoàn toàn là bởi vì nàng.

Vương Hạo Thần đối với Thiên Sinh Môn không có tình cảm mà chỉ còn trách nhiệm, bởi vì hắn vẫn nợ tông môn một món không nhỏ ân tình.

Thế nhưng là, nếu như không có Nhạc Thi Dao, Vương Hạo Thần một khi có thể luyện võ sẽ lập tức rời khỏi tông môn, tự mình đi con đường của chính mình, tương lai hắn sẽ tìm cơ hội để hoàn lại ân tình năm xưa, sau đó hai bên sẽ vĩnh viễn không còn quan hệ gì nữa.Chính bởi vì trong lòng có khúc mắc như vậy, Vương Hạo Thần thường không muốn để cho người khác biết hắn là đệ tử Thiên Sinh Môn, đơn giản là bởi vì hắn không cảm thấy có gì đáng tự hào khi trở thành một phần của tông môn này, càng không muốn ở dựa vào tông môn danh tiếng ở bên ngoài hùng hổ dọa người.

………………..

Hoàng Thiếu Phong thấy biểu hiện của Vương Hạo Thần liền hơi híp mắt lại, hắn vốn dĩ cho là, đối phương sau khi biết được thân phận của y sẽ trở nên kính sợ, hay ít nhất cũng phải có một chút e ngại, thế nhưng Vương Hạo Thần thần sắc từ đầu đến cuối vẫn vô cùng bình đạm, tựa như hoàn toàn không có đem thân phận của hắn để vào trong lòng.

- Tĩnh Vân, hắn là đệ đệ của ngươi?

Hoàng Thiếu Phong nhìn Đồng Tĩnh Vân hỏi.

- Không phải!

Đồng Tĩnh Vân lắc đầu.

- Nếu vậy, ngươi liền cách Tĩnh Vân xa một chút!

Hoàng Thiếu Phong thản nhiên nhìn Vương Hạo Thần nói.

- Vì cái gì?

Vương Hạo Thần nhíu mày.

- Bởi vì nàng là nữ nhân của ta! Ta không thích nàng gần gũi với nam nhân khác!

Hoàng Thiếu Phong cười nói.

Vương Hạo Thần lần này lại kinh ngạc nhìn Đồng Tĩnh Vân, chỉ thấy nàng hơi cúi đầu, khuôn mặt hiện lên vẻ thẹn thùng, vẻ kinh ngạc trong mắt lại càng đậm.

Nữ nhân này, mấy ngày trước còn không ngừng đòi hắn làm vị hôn phu của nàng, bây giờ lại không biết từ lúc nào lại trở thành nữ nhân của người khác, chẳng lẽ trước đó nam tử tên Hoàng Thiếu Phong này chính là người trong lòng của Đồng Tĩnh Vân, mình trước đó chỉ là công cụ giúp nàng lợi dụng để tránh khỏi việc phải kết hôn với Đồng Thanh Chi?

Không đúng, nếu như Hoàng Thiếu Phong thật sự từ lâu đã là nam nhân của Đồng Tĩnh Vân, nàng căn bản không cần Vương Hạo Thần giúp đỡ, chỉ cần đem Hoàng Thiếu Phong thân phận nói với mọi người, Đồng gia căn bản không có người dám gây sự, có cho Đồng Khải Mặc thêm một lá gan cũng không dám đi gây sự với Tử Dương Tông thiếu tông chủ, trừ phi lão ngại sống lâu mấy năm.Đương nhiên, Vương Hạo Thần cũng không để ý nhiều như vậy, Đồng Tĩnh Vân có được nam nhân mà nàng yêu đối với hắn chẳng có bao nhiêu quan hệ, càng để hắn tránh khỏi việc phải trở thành vị hôn phu của nàng, bất quá việc phải nhìn một nữ nhân không bao lâu trước đó còn một mực bám lấy mình nay lại trở thành nữ nhân của người khác quả thực không phải chuyện vui vẻ gì, nói Vương Hạo Thần không có một chút khó chịu nào thì không đúng, bởi vì Đồng Tĩnh Vân làm như vậy không khác gì là đã đả kích lòng tự tôn của hắn.

Vốn dĩ trước đó, Vương Hạo Thần đã bởi vì chuyện của Đồng Thiên Tân mà có chút bài xích Đồng Tĩnh Vân, nay lại thêm chuyện này, hắn đối với nàng càng thêm thất vọng, hoàn toàn không còn chút hảo cảm ban đầu.

Khó chịu là khó chịu, thế nhưng Vương Hạo Thần cũng không nhỏ nhen được mức đi gây chuyện với hai người, liền thuận nước đẩy thuyền nói:

- Không lo lắng, ta và nàng không có quan hệ gì! Nếu như nàng muốn không gặp ta, ta tự nhiên sẽ không đi tìm nàng!

Dễ dàng như vậy? Xem ra người này cũng rất biết điều a.

- Như vậy rất tốt!

Hoàng Thiếu Phong gật đầu, hài lòng nói.

Đồng Tĩnh Vân ở một bên lại trừng lớn hai mắt, tựa hồ không nghĩ tới, Vương Hạo Thần lại dễ dàng chấp nhận từ bỏ nàng như vậy, chẳng lẽ Tử Dương Tông sau lưng Hoàng Thiếu Phong lại có lực chấn nhiếp như vậy hay sao?

Thế nhưng là, Vương Hạo Thần làm sao ngay cả can đảm cùng Hoàng Thiếu Phong tranh dành một chút cũng không có?

- Không ngờ hắn lại là loại nam nhân nhát gan sợ phiền phức này! Thật tốt ta trước đó quyết định không có gả cho hắn, nếu không tương lai gặp chuyện chắc chắn không thể dựa vào hắn!

Đồng Tĩnh Vân trong lòng lập tức đối với Vương Hạo Thần tràn đầy thất vọng, càng cho rằng lựa chọn của mình là đúng đắn.

- Vương Hạo Thần! Ngươi ở Đồng gia chờ lâu như vậy, hẳn là cũng đến lúc trở về tông môn rồi đi?

Đồng Tĩnh Vân đem Vương Hạo Thần liệt vào danh sách đen, không tiếp tục gọi hắn là “ Thần đệ “ chính là bằng chứng đã cùng hắn vạch rõ ranh giới, ý định để cho hắn sớm một chút rời đi Đồng gia, lại nhân cơ hội ghi điểm trong mắt Hoàng Thiếu Phong.

Nàng nhất định phải chứng minh mình và Vương Hạo Thần không có quan hệ gì đặc biệt, thậm chí còn không đến mức là bằng hữu, tránh cho Hoàng Thiếu Phong không vui.

- Đây là muốn đuổi khéo ta sao?

Vương Hạo Thần trố mắt nhìn, hắn sao lại không hiểu ý của Đồng Tĩnh Vân, trong lòng khỏi khẽ cười một tiếng, nàng thật không hổ là Đồng Thiên Tân nữ nhi, phụ thân của nàng miệng mật bụng kiếm, nữ nhân này thì lại lật mặt còn nhanh hơn lật sách, nhanh như vậy liền muốn cùng hắn phủi sạch quan hệ.

Đồng gia, quả thật không có một cái là người tốt!

- Ngươi nói rất đúng, ta ở lại Đồng gia đã khá lâu, cũng đến lúc phải trở về! Sáng mai ta liền xuất phát trở về tông môn!

Vương Hạo Thần nhàn nhạt nói.

- Như vậy rất tốt!

Đồng Tĩnh Vân đối với biểu hiện của hắn rất hài lòng, nàng trước đó chỉ sợ hắn một mực bám lấy nàng không chịu buông đây.

- Cáo từ!

Vương Hạo Thần thật sâu nhìn Đồng Tĩnh Vân một cái, sau đó liền quay người rời đi, bộ dáng tiêu sái không chút vướng bận.

Vương Hạo Thần không có ghi hận, hắn thật đối với Đồng Tĩnh Vân không có chút tình cảm nào, vì thế nàng cũng không tính là phản bội hắn, hơn nữa bất kể là Đồng gia hay Hoàng Thiếu Phong đều không có chính thức đắc tội với hắn, bất quá mối quan hệ bằng hữu với Đồng Tĩnh Vân chắc chắn là không thể giữ được, tương lai nếu có duyên gặp lại cũng sẽ không cho nàng hay Đồng gia chi nhân sắc mặt tốt.

Đây là Vương Hạo Thần tính tình tương đối tốt một chút, chỉ là trong lòng có chút hối hận vừa rồi đã cứu Đồng Tĩnh Vân nữ nhân kia, đổi lại là người khác, nhất định sẽ đối với nàng, thậm chí là cả Đồng gia và Tử Dương Tông ghi hận trong lòng, tương lai ngoài mặt chưa hẳn sẽ tìm đến gây sự, bất quá nếu cơ hội nói không chừng sẽ âm thầm đâm sau lưng bọn hắn một đao.

Chương 146: Khô Mộc Đan

Vương Hạo Thần quay lại phủ đệ của mình, trong lòng lại có chút u uất không vui, Đồng Tĩnh Vân có thể xem là một trong người đầu tiên mà hắn xem là bằng hữu, thế nhưng mối quan nhệ này lại chẳng kéo dài được bao lâu đã tan vỡ.

Đương nhiên, Vương Hạo Thần cũng không hối hận vì quyết định của mình, bởi vì hắn và Đồng Tĩnh Vân căn bản là hai loại người đối lập, căn bản không thể làm bằng hữu lâu dài.

Vương Hạo Thần đi vào trong nhà, cũng không trì hoãn trực tiếp đi vào căn phòng nơi Hình Nhân đang ở.

Cứ việc thương thể đã có chút tiến triển, thế nhưng Hình Nhân như cũ vẫn không thể rời khỏi giường, từ đó có thể thay thương thể của hắn đến cùng nặng bao nhiêu.

Hình Nhân nằm ở trên giường tĩnh dưỡng, lúc này nghe thấy tiếng bước liền mở mắt ra nhìn vào người đang đi tới.

- Rất xin lỗi, nơi này không thể ở được nữa, chúng ta sáng mai liền phải rời đi!

Vương Hạo Thần có chút áy náy nhìn Hình Nhân nói.

Hắn phải rời khỏi Đồng gia, Hình Nhân tự nhiên cũng không thể ở lại, trừ phi y muốn rơi vào tay gia tộc này, mà Vương Hạo Thần sau tất cả mọi chuyện ở Đồng gia, đối với Hình Nhân sau cùng lại xuất hiện một đồng tình, vì thế muốn đem y cùng đi với mình.

Có thể nói là bởi vì nể phục Hình Nhân tính cách, hoặc là không muốn để Đồng gia được như ý, cũng có thể là đồng bệnh tương liên.

- Vì cái gì?

Hình Nhân hơi nhíu mày.

Hình Nhân biết Vương Hạo Thần hiểu rõ thương thể của hắn nặng đến mức nào, đứng nói là đi lại, coi như đứng dậy cơ hồ đều là thiên phương dạ đàm, vì thế nếu như không phải rơi vào tình thế bất đắc dĩ, Vương Hạo Thần tự nhiên sẽ không để cho hắn phải rời đi.

Chẳng lẽ Đồng gia đã biết chuyện Vương Hạo Thần âm thầm che giấu hắn, cái này dường như không hợp lý lắm, nếu thực sự là như vậy, Đồng Thiên Tân sớm đã chạy tới bắt hắn đi, Vương Hạo Thần làm gì có cơ hội đi tới nói với hắn những lời này.

- Đồng gia không dung!

Vương Hạo Thần qua loa nói, tựa hồ không muốn đề cập nhiều đến vấn đề này, bởi vì đây là một cái gai trong lòng hắn, từ nhỏ lớn lên trong cảnh bị người khác nhục nhã, dẫn đến việc hắn ghét nhất chính là bị đối xử như vậy, hơn nữa còn là từ một người mà hắn đã coi là bằng hữu.

Hình Nhân nghe vậy, không khỏi sửng sờ một chút, chợt cất tiếng cười to nói:

- Ha ha! Thật không nghĩ tới, ngay cả ngươi cũng rơi vào hoàn cảnh như vậy! Đồng gia thực sự là biết cách đi gieo thù hận... khụ khụ...

Cười lớn một tiếng, kích phát thương thể trong người, khiến cho Hình Nhân không nhịn được ho lên mấy tiếng, sau khi bình phục lại, mới nhìn Vương Hạo Thần nói tiếp:

- Thương thể của ta không phải ngươi không biết, căn bản không thể đứng lên...

Không đợi hắn nói hết, Vương Hạo Thần đã lấy ra một chiếc bình ngọc đưa đến trước mặt hắn.

- Đây là Khô Mộc Đan, đem nó ăn vào, thương thể của ngươi rất nhanh sẽ hoàn toàn bình phục!

Vương Hạo Thần khẽ nói.

- Thương thể của ta... không phải đan dược tầm thường có thể trị... tê... đợi một chút! Ngươi nói là Khô Mộc Đan?

Hình Nhân ban đầu không quá để ý đến Vương Hạo Thần lời nói, bởi vì thương thể của hắn thực sự rất nặng, không phải đan dược am phẩm trở lên căn bản không có cách trị khỏi, thế nhưng hắn rất nhanh liền khựng lại, bàn tay có chút cầm lấy bình ngọc, đem đan dược bên trong đổ ra trên lòng bàn tay. Đan dược vừa ra, một cỗ nhàn nhạt đan hương liền lan tỏa khắp phòng.

Chỉ khẽ hít vào một hơi đan hương, Hình Nhân đều có thể cảm giác được thương thể của mình vậy mà lại có chuyển biến tốt.

- Thực sự là Khô Mộc Đan?

Hình Nhân hai mắt trợn trừng, có chút không dám tin tưởng vào vật mình đang cầm trong tay.

Phải biết, Khô Mộc Đan thế nhưng là tứ phẩm cao cấp đan dược, là loại đan dược cho dù là tại khắp Đông Hoa hoàng triều đều có thể xem là tương đối trân quý, chỉ có tứ phẩm luyện dược sư trở lên mới có năng lực luyện chế.

Hình Nhân biết rõ Khô Mộc Đan trân quý đến mức nào, bởi vì cho dù tìm khắp Đồng gia cũng đừng mong có thể tìm được một viên tứ phẩm đan dược, bản thân hắn cũng chỉ là từ trên dược điển tìm được thông tin về loại đan dược này mà thôi.

Tại trong Nhai Đình sơn mạch phạm vi khu vực, cao cấp chỉ là tam phẩm đan dược, căn bản không có tứ phẩm đan dược, vì thế trong tay Hình Nhân Khô Mộc Đan lúc này, rất có thể chính là ở trong khu vực này một viên duy nhất tứ phẩm đan dược.

Bất ngờ có được một vật quý giá như vậy, cho dù là lấy Hình Nhân tâm tính cũng không nhịn được mà kinh ngạc đến ngây người.

- Khô Mộc Đan trân quý như thế nào không cần nói cũng biết, ngươi xác thực là muốn đem nó cho ta?

Kinh ngạc qua đi, Hình Nhân liền đưa mắt chăm chú nhìn Vương Hạo Thần, trầm giọng nói.

Tứ phẩm đan dược Khô Mộc Đan là thánh dược trị thương, cho dù là Vũ Quân cường giả bị trọng thương gần chết, chỉ cần còn sót lại một hơi, phục dụng một viên Khô Mộc Đan về sau liền có thể đem mạng hắn từ quỷ môn quan kéo trở lại.

Loại đan dược này, cũng chỉ có Tử Dương Tông loại này cao cấp tông môn có thể cầm ra, thế nhưng cũng tuyệt đối không thể tuỳ tiện phân phát, chỉ có một ít nhân vật quan trọng của tông môn mới có tư cách nhận được.

Có Khô Mộc Đan, tại dưới Vũ Vương cảnh giới chẳng khác nào nhiều thêm một cái mạng, đan dược trân quý như vậy, Vương Hạo Thần lại cam tâm đem nó đưa cho hắn?
Phải biết, bọn hắn chẳng qua chỉ mới quen biết vài ngày, căn bản không có bao nhiêu giao tình.

- Ta cũng không muốn mang theo một cái phế nhân, như vậy chúng ta không ai có thể thoát được!

Vương Hạo Thần nói.

Vương hạo Thần đương nhiên biết rõ Khô Mộc Đan độ trân quý, kỳ thực hắn trên người đúng là không có bao nhiêu loại đan dược này, trước lúc hạ sơn, sư nương Nhạc Thi Dao tổng cộng cũng chỉ đưa cho hắn ba viên Khô Mộc Đan, chính là muốn để chohắn nếu rơi vào tình cảnh nguy hiểm tột cùng liền nhiều thêm một chút hi vọng sống, đây cũng là loại đan dược trị thương cao cấp nhất mà hắn có trên người.

Thế nhưng là, Vương Hạo Thần cũng hiểu rõ, nếu như hắn mang theo Hình Nhân trọng thương rời khỏi, sẽ không có cách nào che dấu, độ nguy hiểm sẽ tăng lên rất nhiều, trên đường rất có thể sẽ dẫn đến Đồng gia nghi ngờ, từ đó hắn và Hình Nhân liền một người đều không thể chạy thể chạy thoát.

Nếu đã quyết định giúp vậy liền giúp cho trót, xem như là để kết giao với Hình Nhân cái này hảo hán tử.

Hình Nhân thật sâu nhìn Vương Hạo Thần, rốt cuộc trịnh trọng nói:

- Đại ân của các hạ, Hình Nhân nhất định nhớ kỹ, sau này cho dù là núi đao biển lửa, chỉ cần các hạ nói một tiếng ta nhất định sẽ không chút do dự thực hiện!

Nếu có thể sống căn bản không ai muốn chết, mà Hình Nhân hắn thực sự so với bất kỳ ai cũng muốn sống, bởi vì hắn phải gánh trách báo thù cho gia tộc trên vai.

Chính vì vậy, sau khi được Vương Hạo Thần liên tiếp cứu mạng hai lần, Hình Nhân đã đối với người trước cực kỳ cảm kích.

Kỳ thực bản thân Hình Nhân trong lòng cũng chỗ suy nghĩ, Vương Hạo Thần có thể ở độ tuổi này có được Lục Tinh Vũ Sĩ tu vi, hơn nữa còn có Khô Mộc Đan dạng này thánh dược trị thương, hắn bối cảnh sau lưng chắc chắn không yếu, ít nhất phải mạnh hơn Đồng gia rất nhiều.

Vương Hạo Thần gật đầu, cũng không nhiều lời mà trực tiếp ra khỏi phòng, hắn cần phải làm một ít chuẩn bị, đề phòng trường hợp xấu nhất.

Hình Nhân thì lập tức phục dụng Khô Mộc Đan, lấy đan dược hiệu quả mà nói, thương thể của hắn tối đa trong vòng nửa canh giờ hoặc một canh giờ liền có thể hoàn toàn hồi phục, tu vi thậm chí có thể nhân cơ hội này tiến thêm một bước.

Đại khái nửa canh giờ về sau, Hình Nhân trên người thương thể triệt để khỏi hẳn, trên người bốc lên một cỗ khí tức không gì sánh được hùng hậu, so với thời kỳ đỉnh phong trước đó còn mạnh hơn không chỉ mấy lần, tựa như một ngọn núi lửa đang sắp bộc phát.

- Hắn đây là... muốn đột phá Vũ Linh Cảnh?

Vương Hạo Thần hơi liếc mắt nhìn.

Trong giới võ đạo thường có câu, đại nạn không chết tất có hậu báo, Hình Nhân tu vi trước đó đã đạt tới Cửu Tinh Vũ Sư, sau khi bình phục thương thể, tu vi lại có chỗ tiến triển, mơ hồ đụng chạm tới cái kia Vũ Linh bích chướng.

Bất quá để cho Vươgn Hạo Thần có chút kinh ngạc chính là, cỗ khí tức cường đại kia chỉ hơi bùng lên một chút, sau đó liền nhanh chóng thu lại, cuối cùng biến mất không cần thấy gì nữa.

- Ngươi làm sao không nhân cơ hội này đột phá đến Vũ Linh?

Vương Hạo Thần đi vào trong phòng, nhìn Hình Nhân cười hỏi.

- Không có ý nghĩa, xem như ta đột phá đến Vũ Linh cũng không phải đối thủ của tên cường giả bên người Đồng Thiên Tân kia! Nếu như Đồng gia vì nhìn thấy ta đột phá ba động mà chạy tới nơi này, ta với ngươi chắc chắn sẽ chết không có chỗ chôn! Lại nói, ta chỉ vừa mới bước vào Cửu Tinh Vũ Sư không lâu, miễn cưỡng đột phá Vũ Linh căn bản là lành ít dữ nhiều!

Thương thể hồi phục về sau, Hình Nhân tâm tính cực kỳ tốt đẹp, cũng không có bởi vì việc không thể đột phá mà phiền muộn, phải biết hắn trước đó cơ hồ là chỉ còn nửa cái mạng, lúc này có thể bình phục hoàn toàn đã là thiên đại hảo sự, còn tu vi đột phá chỉ cần hắn còn sống liền tuỳ thời có thể làm được.

Chương 148: Thắng làm vua, thua làm giặc

Đồng Thiên Tân sau khi phân phó nhiệm vụ cho Đồng Tứ, liền cùng với Đồng Vô Lệ dẫn theo một nhóm cao thủ rời đi, đi thẳng đến phủ đệ của Đồng Khải Mặc.

Cứ việc trên người Đồng Thiên Tân đang có thương tích, thế nhưng bên cạnh hắn có một cái Đồng Vô Lệ thực lực cực mạnh, hắn căn bản không có gì phải lo lắng.

Hơn nữa, nếu như để lâu, chắc chắn sẽ khiến cho Đồng Khải Mặc nghi ngờ, một khi để hắn bỏ chạy, vậy liền không ai thể ngăn được hắn.

Một lần bị ám sát về sau, Đồng Thiên Tân trong lòng đã đối với Đồng Khải Mặc sinh ra ý tất sát, bởi vì nếu như tiếp tục để người này sống, bản thân hắn chắc chắn không có ngày yên ổn.

……………

Đồng Khải Mặc lúc này vẫn không biết bản thân mình đang ở trong hoàn cảnh nguy hiểm thế nào.

Hắn lúc này đang ở trong phủ đệ chờ đợi tin tức từ Thính Huyết Lâu sát thủ.

Đúng như Đồng Thiên Tân đã dự đoán, Đồng Khải Mặc chính là người đã thuê Thính Huyết Lâu sát thủ đến hành thích Đồng Thiên Tân và Đồng Vô Lệ cũng như một số gia chủ tâm phúc, nguyên nhân rất dễ đoán, đó là bởi vì hắn muốn leo lên ngôi vị gia chủ.

Chứng kiện Đồng Vô Lệ trở về cộng thêm việc Đồng Tĩnh Vân được Tử Dương Tông thiếu tông chủ coi trọng, Đồng Khải Mặc trong lòng không gì sánh được bất an, bởi vì hắn biết rõ chính mình thế đơn lực bạc, căn bản không có cách nào là đối thủ của Đồng Vô Lệ và Tử Dương Tông, từ đó không có khả năng tranh ngôi vị gia chủ với Đồng Thiên Tân.

Mà Đồng Khải Mặc cũng hiểu rất rõ bản tính của Đồng Thiên Tân, chỉ cần đối phương củng cố địa vị của mình, người thứ nhất y không tha nhất định sẽ là hắn, mà hắn lúc đó chắc chắn sẽ giống như cá nằm trên thớt, không có chút năng lực phản kháng nào.

Đồng Khải Mặc vì ngôi vị gia chủ mà phấn đấu cả đời, thậm chí điều này đã trở thành mục đích sống của hắn, tự nhiên không cam tâm cứ như vậy chịu thua, vì thế hắn mới chấp nhận bỏ ra đại giá mời Thính Huyết Lâu sát thủ ra tay, thậm chí mặc kệ gia tộc tổ huấn, bất chấp tất cả đánh cược một lần.

Đồng Khải Mặc một tay cầm tách trà đưa lên miệng, bỗng nhiên, động tác trong tay hắn ngừng lại, ánh mắt cũng trầm tĩnh xuống.

Hắn giữ nguyên tư thế như vậy trong vòng 10 giây, cuối cùng mới đem tách trà trong tay một hơi uống cạn sạch, thế nhưng trong mắt thần sắc lại ảm đạm vô quang.

- Đồng Khải Mặc, không nghĩ tới ngươi vẫn còn có tâm trạng ngồi uống trà! Nếu ta là ngươi, sớm đã tìm đường chạy trốn!

Một đạo cười nhạo thanh âm từ bên ngoài truyền vào, ngay sau đó, Đồng Thiên Tân và Đồng Vô Lệ thân ảnh đồng thời đi vào bên trong nhà.

- Đã không chạy được, vì sao còn muốn chạy?

Đồng Khải Mặc không nhìn hai người, đem tách trà đặt xuống, đạm mạc nói.

Vừa rồi, Đồng Khải Mặc đã cảm nhận được khí tức của hai người, hắn nguyên bản cũng muốn chạy trốn, thế nhưng ngay sau đó hắn phát hiện xung quanh phủ đệ của mình đã bị người ta dùng trận pháp che lại, trong lúc nhất thời căn bản không có cách nào chạy ra ngoài.

Trận pháp này Đồng Khải Mặc cũng không xa lạ, chính Vẫn Thạch Trận của Đồng gia bọn hắn, tối thiểu cần có 10 vị Vũ Sư liên thủ kết trận, có thể vây khốn Vũ Linh cường giả.Đây chính là nội tình của Đồng gia, trước đó Hình gia ba huynh đệ vốn dĩ có thể làm loạn ở nơi này là bởi vì Đồng gia không có chuẩn bị trước, bất ngờ bị đánh phủ đầu, nếu như để cho bọn hắn có thời gian sắp đặt, coi như Đồng Thiên Tân và Đồng Khải Mặc không ra tay thì ba huynh đệ cũng chưa chắc có thể quét ngang Đồng gia như vậy.

Bình thường mà nói, cho Đồng Khải Mặc một chút thời gian hắn vẫn có khả năng phá vỡ trận pháp thoát đi, thế nhưng bây giờ ở nơi này còn có Đồng Thiên Tân và Đồng Vô Lệ thực lực không kém gì hắn, hai người cộng với Vẫn Thạch Trấn, hắn tình huống căn bản là hữu tử vô sinh, không có một chút hi vọng có thể sống sót, như vậy hà tất phải phí công chạy trốn.

Đồng Thiên Tân và Đồng Vô Lệ có thể hảo hảo xuất hiện ở nơi này, đồng nghĩa với việc Thính Huyết Lâu sát thủ đã thất bại.

- Đồng Khải Mặc, ngươi thật bỏ ra được a! Vậy mà mời đến Thính Huyết Lâu sát thủ hành thích chúng ta, nếu không phải có Hoàng Uyên huynh tại, huynh đệ chúng ta đúng là khó cái chết!

Đồng Thiên Tân lườm Đồng Khải Mặc nói.

- Ha ha! Chung quy vẫn là giống như ta lo ngại! Tử Dương Tông người là cái biến số lớn nhất!

Đồng Khải Mặc cười khổ.

Hắn không phải không biết, Hoàng Uyên thực lực so với Đồng Thiên Tân và Đồng Vô Lệ còn mạnh hơn nhiều, nếu như có Hoàng Uyên xuất thủ, Thính Huyết Lâu sát thủ lại không thể làm một kích tuyệt sát, vậy việc ám sát sẽ khó khăn hơn rất nhiều.

Đồng Khải Mặc cũng muốn để cho Thính Huyết Lâu sát thủ đi giết Hoàng Uyên, thế nhưng hắn lại không thể, một phần bởi vì hắn chưa hẳn có tài lực để thuê một cái sát thủ có năng lực hành thích Hoàng Uyên, cho dù có thì hắn cũng không dám, bởi vì sau lưng Hoàng Uyên là Tử Dương Tông.

Đồng Khải Mặc biết rõ, nếu như Đồng Thiên Tân và Đồng Vô Lệ chết rồi, hắn thuận thế ngồi lên ngôi vị gia chủ, cứ việc trong gia tộc sẽ có vài người có đầu óc đoán được hắn là người đứng sau việc hành thích Đồng Thiên Tân và Đồng Vô Lệ, bất quá chỉ cần đối phương không muốn chết tự nhiên sẽ không nói ra, nhưng đối với Hoàng Uyên thì khác, trước không quan tâm đến việc có chứng cứ hay không, chỉ cần biết Hoàng Uyên chết ở Đồng gia, gia tộc của hắn nhất định sẽ không có ngày yên ổn, thậm chí có khả năng bị diệt tộc.

Coi như Tử Dương Tông biết được Hoàng Uyên là chết trong tay Thính Huyết Lâu sát thủ cũng không có tác dụng, dù sao Tử Dương Tông cường đại hơn cũng không dám đi gây sự với Thính Huyết Lâu loại thế lực ngay cả hoàng thất cũng phải e chừng này, ngược lại có khả năng chỉ có thể nhắm mắt tìm Đồng gia trút giận.Đồng Khải Mặc chung quy vẫn là vì gia tộc suy nghĩ, tuy rằng hắn thèm muốn ngôi vị gia chủ, thế nhưng hắn còn không có phát rồ đến mức để cho gia tộc phải huỷ diệt vì mình.

Đây cũng chính là lý do vì sao Đồng Khải Mặc không có để cho Thính Huyết Lâu sát thủ giết sạch đám người đi theo Đồng Thiên Tân mà chỉ trừ đi mấy cái tâm phúc tâm trung với y, bởi vì hắn không muốn đả thương căn cơ của gia tộc.

Chỉ có thể nói, Đồng Khải Mặc hắn không đủ ác, cũng không đủ điên, nếu như hắn chấp nhận bất chấp tất cả chỉ vì muốn đoạt lấy ngôi vị gia chủ, chịu mạo hiểm, vậy đừng nói là Đồng Thiên Tân hay Đồng Vô Lệ, thậm chí ngay cả Hoàng Uyên cũng chưa hẳn có thể sống sót.

- Đồng Khải Mặc! Hai ta tranh đấu nhiều năm như vậy, rốt cuộc có cái kết thúc! Hôm nay hãy để huynh đệ chúng ta tiễn ngươi đoạn đường!

Đồng Thiên Tân đã lười nhác cùng với Đồng Khải Mặc nói nhảm.

- Xác thực nên như thế!

Đồng Khải Mặc cũng không muốn nhiều lời, càng sẽ không mở miệng cầu xin hay phân trần, Đồng Thiên Tân đến đây tất nhiên là đối với hắn ôm tâm tất sát, cầu tình sẽ chỉ tự tìm mất mặt.

Đồng Khải Mặc từ trước đã chuẩn bị sẵn tâm lý không thành công thì thành nhân, bởi vì chỉ cần Đồng Thiên Tân sống sót, hơi dùng đầu óc một chút liền có thể đoán ra hắn là người đứng sau màn, từ đó chắc chắn sẽ không để cho hắn tiếp tục sống sót.

Bản thân hắn hiểu rõ điều này, thế nhưng hắn đã không còn sự lựa chọn nào khác, chỉ có thể làm một canh bạc tất tay, đáng tiếc, hắn vẫn là đánh bạc thua.

Thắng làm vua, thua làm giặc, Đồng Khải Mặc thân làm kẻ thua cuộc, chờ đợi hắn chính là cái chết.

- Tới chiến!

Đồng Khải Mặc tự biết bản thân đã không sống được, trong lòng không còn cố kỵ, toàn thân khí thế đẩy lên đến đỉnh điểm, mạnh mẽ lao phía trước, mục tiêu của hắn chính là Đồng Thiên Tân.

Một người mang tâm lý phải chết mà chiến cực kỳ đáng sợ, cho dù là cường giả so với hắn mạnh hơn mấy cái tiểu cảnh giới đều có thể gặp nguy hiểm.

Đồng Vô Lệ biết Đồng Thiên Tân trên người thương thể không nhẹ, nơi nào để cho Đồng Khải Mặc có cơ hội tiếp cận đại ca của mình, lập tức đứng ra đem y ngăn lại, hai người tức thì chiến thành một đoàn.

Đây là một trận chiến rất chóng vánh, thế nhưng cũng không kém phần đẫm máu, Đồng Khải Mặc không ngờ không quan tâm đến công kích của Đồng Vô Lệ, chỉ tập trung hướng Đồng Thiên Tân xung phong liều chết giết đi qua, muốn kéo y chết chung với mình.

Đồng Khải Mặc điên cuồng để cho Đồng Thiên Tân và Đồng Vô Lệ có chút không kịp ứng phó, nhất là Đồng Thiên Tân, bị người trước đánh cho không sức hoàn thủ, đáng tiếc bởi vì có Đồng Vô Lệ ở bên cạnh bảo hộ, Đồng Khải Mặc đến khi ngã xuống vẫn không thể giết được Đồng Thiên Tân, chỉ đơn giản là gây cho đối phương thêm một điểm thương tích.

Cứ như vậy, vị đại trưởng lão của Đồng gia này rốt cuộc chết đi, kết thúc một thời kỳ chiến tranh ngầm tại Đồng gia.

Chương 149: Ám sát - Phản sát

Vương Hạo Thần đối với chuyện của Đồng gia không biết mà cũng không quan tâm, hắn lúc này đang cùng với Hình Nhân âm thầm rời khỏi Đồng gia.

Hai người che giấu rất tốt, cộng với hiện tại đang là ban đêm, vì thế vẫn một mực không có người phát hiện bọn hắn hành tung.

Hai người tất nhiên sẽ không cứ như vậy đi cùng, một khi rời khỏi Đồng gia, Vương Hạo Thần sẽ trực tiếp phản hồi Thiên Sinh Môn, Hình Nhân tự nhiên có việc cần làm, vì thế bọn hắn sớm muộn cũng sẽ tách ra.

- Sau khi trở về tông môn nhất định phải cố gắng tu luyện! Nếu không năm sau Lục Phong đại hội, ta chưa hẳn đã có cơ hội!

Vương Hạo Thần trong vòng 4 tháng thời gian, tu vi từ Vũ Đồ bước Lục Tinh Vũ Sĩ, dạng này tốc độ tu luyện có thể nói là rất nhanh chóng, thế nhưng là, lấy thực lực của hắn hiện tại, ở trong đám đệ tử Thiên Sinh Môn còn chưa tính là cái gì.

Đừng nói là Thiên Sinh Môn đệ tử, coi như là đem hắn so với Hoàng Thiếu Phong đều có chênh lệch không nhỏ.

Phải biết, Tử Dương Tông và Thiên Sinh Môn căn bản không cùng một cấp bậc, coi như là Tử Dương Tông thiếu tông chủ Hoàng Thiếu Phong, luận thực lực nếu như so sánh với Thiên Sinh Môn chúng đệ tử nhiều lắm cũng chỉ có thể miễn cưỡng xem là trung thượng, còn xa xa không tính là cường giả, ít nhất Vương Hạo Thần cho rằng, đại sư huynh của hắn Tống Nhất Phàm muốn đánh bại Hoàng Thiếu Phong không cần dùng đến chiêu thứ ba.

Chính vì thế, Vương Hạo Thần hắn nhất định phải tiếp tục cố gắng tu luyện, mới có hi vọng ở trong Lục Phong đại hội sắp tới hiển lộ phong quang.

- Hả?

Vương Hạo Thần đang di chuyển, bỗng nhiên cảm thấy phía sau mình truyền tới một cỗ khí tức cực kỳ nguy hiểm, mà cỗ khí tức này, lại dùng một loại tốc độ nhanh đến kinh người tiếp cận hắn.

Vương Hạo Thần đã trải qua không ít nguy cơ, thế nhưng lại chưa từng bị nhanh như vậy thế công nhắm vào, trong lòng lập tức run lên, đoán được người xuất thủ tuyệt đối là cường giả cực mạnh.

Hắn gặp nguy không loạn, lập tức vận dụng Thái Dương Chi Mâu, tầm quan sát 360 độ, dựa vào song đồng năng lực đoán trước đuổi sát sau lưng công kích hướng đi, thân hình không hề do dự nghiêng qua một bên.

- Vù!

Gần như là cùng lúc đó, một đạo sắc lạnh kiếm quang liền lướt qua Vương Hạo Thần vùng cổ, lưỡi kiếm và da thịt, cách nhau đã không đến mấy tấc, nếu như vừa rồi Vương Hạo Thần phản ứng chậm một chút hoặc là không kịp mở ra Thái Dương Chi Mâu, hắn chắc chắn đã trở thành oan hồn dưới kiếm này.

Vương Hạo Thần thoát chết trong gang tấc, thân hình lập tức lui về phía sau hơn chục bước, sau lưng toát ra mồ hôi lạnh, người tới thực lực cường đại, hoàn toàn không phải hắn hiện tại có thể đối phó, vừa rồi hắn là dựa vào Thái Dương Chi Mâu, hơn nữa còn bộc phát ra tốc độ nhanh nhất của mình mới khó khăn lắm tránh thoát qua một kiếp, nếu như lại đến một lần, hắn cũng không biết bản thân mình có thể hay không lại né tránh được.

Trước mặt hắn, có một đạo thân ảnh từ trong bóng đêm hiển lộ đi ra, người này toàn thân diện hắc y, ngay cả khuôn mặt cũng bị một lớp khăn che mặt màu đen bao trùm chỉ để lộ ra hai con ngươi, trên y phục trước ngực có thêu hình một giọt máu đỏ rực, tựa như u linh.

- Thính Huyết Lâu sát thủ!

Vương Hạo Thần đồng tử co rụt lại, hắn trước đó đã cùng hai vị Thính Huyết Lâu sát thủ là Trình Sát và Trần Lệ giao thủ qua, tự nhiên có thể nhận ra y phục của hắc y nhân trước mặt cùng với Trình Sát và Trần Lệ trên người y phục giống nhau như đúc.

- Các hạ vì sau muốn giết ta?

Vương Hạo Thần vẻ mặt ngưng trọng nhìn về phía trước nói.

Phải biết, hắn cũng không phải là Đồng gia chi nhân, Thính Huyết Lâu sát thủ có lý do gì để hành thích hắn đây?Hắc y nhân không đáp, thế nhưng trong lòng thì lại kinh ngạc không nhẹ, vừa rồi hắn xuất thủ đánh lén Vương Hạo Thần, mặc dù hắn không có xuất thủ toàn lực, cũng không có tận lực che giấu hành tung của mình, thế nhưng phải biết hắn tu vi là Vũ Sư cao giai, so với Vương Hạo Thần cao hơn trọn vẹn một cái đại cảnh giới, tại dưới tình huống đánh lén vậy mà không giết được đối phương?

- Không hổ là đại tông môn thiên kiêu, bất quá là dạng này ngươi càng phải chết!

Hắc y nhân nghĩ thầm, cũng không có tiếp tục kéo dài, trong tay trường kiếm vũ động, một kiếm nhanh như chớp bổ đi ra.

Vương Hạo Thần từ nãy đến giờ vẫn luôn đề phòng, chưa từng giải trừ Thái Dương Chi Mâu, lúc này lập tức ứng phó, thân hình hóa thành một đạo tàn ảnh biến mất, mà đạo tàn ảnh kia, thấy gần như ngay sau đó liền bị một kiếm của hắc y nhân trảm phá.

Vương Hạo Thần không có ham chiến mà lập tức bỏ chạy, bởi vì hắn tuyệt đối không phải là hắc y nhân đối thủ, nếu chỉ là bình thường nhất Vũ Sư hắn còn có thể chống lại một hai, thế nhưng người trước mắt tu vi ít nhất cũng tại Vũ Sư bốn sao trở lên, hắn đừng nói là đánh một trận, coi như là ở trong đối phương kiên trì ba chiêu cũng không làm nổi.

Đã biết giao chiến sẽ chết, vậy chỉ có kẻ ngu mới ở lại liều chết chiến đấu a.

Thế nhưng là, Vương Hạo Thần vẫn còn đánh giá thấp thực lực của hắc y nhân, hắn ở trước mặt đối phương ngay cả cơ hội chạy trối chết cũng không có.

Hắc y nhân một kiếm thất bại, cũng không dừng tay, một kiếm sau nhanh hơn một kiếm trước đó giết đến, tốc độ nhanh tới mức ngay cả Vương Hạo Thần toàn lực sử dụng Thái Dương Chi Mâu cũng không thể phản kịp.

Mắt thấy Vương Hạo Thần sắp bị một kiếm của hắc y nhân xuyên thủng, từ trong màn đêm bỗng nhiên có một đạo thân ảnh lao ra, vung quyền đánh về phía hắc y nhân.

Một quyền này đánh vào trường kiếm trong tay hắc y nhân, đem hắn bức lui về phía sau, hổ khẩu tê dại, trường kiếm kém một chút liền rơi xuống đất.

- Hình Nhân? Ngươi làm sao còn chưa chết?
Nhìn thấy đạo thân ảnh trước mặt về sau, hắc y nhân rốt cuộc không giữ được bình tĩnh mà phải thốt lên.

Người xuất thủ đúng là Hình Nhân, hắn vốn dĩ cũng không muốn xuất thủ, bởi vì như vậy rất dễ gây ra động tĩnh thu hút Đồng gia võ giả, thế nhưng hắn không thể chết mà không cứu, vì thế cuối cùng vẫn là ra tay thay Vương Hạo Thần ngăn lại một kiếm của hắc y nhân.

Hình Nhân trước đó dựa theo y phục trên người đối phương mà xác định hắc y nhân là Thính Huyết Lâu sát thủ, thế nhưng sau khi nghe hắc y nhân thốt ra một câu như vậy liền hơi nghi hoặc, Thính Huyết Lâu sát thủ từ khi nào liền biết hắn, hơn nữa còn biết chuyện hắn bị trọng thương?

Hắc y nhân lúc này đúng là kinh hãi gần chết, hắn làm sao cũng không nghĩ tới, Hình Nhân không chỉ không có chết, ngược lại còn long tinh hổ mãnh xuất hiện ở nơi này, cái này để cho hắn không biết phải giải quyết thế nào.

Luận thực lực, hắn còn lâu mới là đối thủ của Hình Nhân, mà Vương Hạo Thần được Hình Nhân bảo vệ, hắn muốn giết đối phương là khó như lên trời.

- Nếu ngươi đã nhận ra ta, vì thì không thể để ngươi sống rời đi!

Hình Nhân không quản nhiều được như vậy, lập tức ra tay công kích hắc y nhân, bởi vì hắn biết rõ, chỉ cần tin hắn còn sống được truyền ra, hắn thậm chí cả Vương Hạo Thần đều sẽ bị Đồng gia toàn diện truy sát.

Hắc y nhân thân phận rất khả nghi, có khả năng không phải là Thính Huyết Lâu sát thủ, thậm chí có thể có quan hệ với Đồng gia, vì thế Hình Nhân quyết định thà giết nhầm còn hơn bỏ sót.

Hình Nhân trong nháy mắt đã xuất hiện ở trước mặt hắc y nhân, huy quyền hung hăng đánh đi ra, ép cho hắc y nhân buộc phải xuất kiếm chống đỡ, bất quá thực lực của hắc y nhân rõ ràng kém xa đối phương, hầu như là bị treo lên đánh không hề có sức hoàn thủ.

Ở phía sau, Vương Hạo Thần trong lòng thầm cảm thấy may mắn, vừa rồi thực sự quá nguy hiểm, gần như chưa bao giờ hắn cảm thấy bản thân mình ở gần tử vong đến thế.

Thực ra Vương Hạo Thần còn có một con bài chưa lật, đó là Tiểu Long, vừa rồi hắn đúng là muốn Tiểu Long xuất hiện, chỉ là Tiểu Long một khi ra tay sẽ gây ra thanh thế rất lớn, vì thế không vạn bất đắc dĩ hắn sẽ không tỉnh lại nó.

Hình Nhân và hắc y nhân đều dốc toàn lực mà chiến, một bên là muốn nhanh chóng kết thúc chiến đấu, một bên thì lại cố hết sức dứt ra bỏ chạy, vì thế trận chiến diễn ra rất khốc liệt.

Nói về tu vi, Hình Nhân là Cửu Tinh Vũ Sư, mà hắc y nhân chẳng qua chỉ là Vũ Sư bảy sao, vì thế người sau hoàn toàn là bị người trước một đường đánh bẹp, cộng thêm hắc y nhân tâm lý là một lòng muốn chạy, chiến lực không thể phát huy đến đỉnh phong, dẫn đến việc hắn bại càng nhanh hơn bình thường.

Không đến mấy phút sau, Hình Nhân rốt cuộc mất hết kiên nhẫn, hắn từ bỏ việc phòng ngự, chấp nhận để vai chịu một kiếm của hắc y nhân, còn bản thân cũng không để ý đến trên vai truyền đến từng đợt đau nhức, toàn lực đấm ra một quyền, đem hắc y nhân đánh cho trọng thương hộc máu, xương ngực trực tiếp vỡ nát, cả người lăn lộn trên mặt đất.

Một quyền toàn lực của Hình Nhân, xem như là Vũ Linh cũng không dám tùy tiện lấy thân đón đỡ, hắc y nhân chưa chết đã xem như là may mắn.

Vốn dĩ hắc y nhân vẫn còn có thể kiên trì được một lúc, thế nhưng Hình Nhân lại không thể đợi lâu được như vậy, liều mạng bị thương cũng muốn đem hắn đánh bại, cái này không thể trách hắn.

Hình Nhân không giết đối phương thề không bỏ qua, đầu quyền lần nữa đập tới, mà hắc y nhân cũng biết bản thân mình đã không sống được, dùng hết sức lực còn sót lại lấy ra một khối truyền tin ngọc phù, môi hơi mấp máy, đem thông tin truyền đi.

- Ầm!

Cùng lúc đó, Hình Nhân quyền liền đánh vào hắc y nhân ngực trái, đem trái tim của hắn đánh nổ, hắc y nhân phun ra lượng lớn tâm huyết, sinh cơ ngay lập tức diệt tuyệt.

Chương 150: Đuổi giết bắt đầu

Thấy hắc y nhân đã bị xử lý, Vương Hạo Thần liền đi tới bên cạnh Hình Nhân, liếc nhìn vết thương trên vai hắn nói:

- Không sao chứ?

Hình Nhân đem tùy tiện đem một ít kim sang dược đắp lên miệng vết thương, lại lấy vải trắng buộc lại, ngay cả một cái nhíu mày đều không có, cười lắc đầu đáp:

- Không có vấn đề gì!

Hình Nhân nhục thân cực kỳ biến thái, ngay cả Vương Hạo Thần cũng không so sánh nổi, trường kiếm căn bản bổ vào không sâu, cộng thêm việc hắn là kẻ thân chinh bách chiến, chịu qua vô số tra tấn cùng thương tích, điểm ấy tiểu thương làm sao có thể ảnh hưởng đến hắn.

- Kỳ thực ngươi có thể không làm như vậy, bởi vì chiến đấu động tĩnh hoàn toàn có thể kinh động Đồng gia!

Vương Hạo Thần nói.

- Ta nợ ngươi quá nhiều, nếu như thấy chết không cứu! Vậy Hình Nhân lại là loại người gì?

Hình Nhân nói.

Vương Hạo Thần thật sâu nhìn Hình Nhân một chút, hắn càng lúc càng cảm thấy, trước đó quyết định cứu Hình Nhân của mình là hoàn toàn chính xác, con người này, xác thực rất đáng giá để hắn cứu giúp.

Vương Hạo Thần không nói nữa, đi tới trước mặt thi thể của hắc y nhân, đem nạp giới của đối phương vứt cho Hình Nhân, lại tiện tay đem khăn che mặt của hắc y nhân rút xuống.

Khăn che mặt bị kéo xuống, để lộ ra khuôn mặt của hắc y nhân.

Vương Hạo Thần đồng tử đột nhiên co rụt lại khi nhìn thấy dung mạo của người trước mắt, thật lâu không nói gì, cả người như cứng lại tại chỗ.

Hình Nhân thấy hắn khác thường liền đưa mắt nhìn về phía hắc y nhân, khuôn mặt cũng lập tức biến sắc, nói:

- Đồng Tứ? Làm sao lại là hắn?

Cứ việc giữa hắn và Đồng Tứ không có giao tình, thế nhưng nói thế nào cả hai đều từng là Đồng gia 24 hộ vệ một trong, hắn tuyệt đối không có không khả năng nhận nhầm thân phận của đối phương.

Không có ai đáp lại Hình Nhân, Vương Hạo Thần vẫn im lặng nhìn cỗ thi thể lạnh băng trước mặt, hai mắt cực độ âm trầm, bàn tay xiết chặt đến nổi gân xanh, đem khăn che mặt trong tay bóp vụn.

Không sai, cổ thi thể này xác thực là của Đồng Tứ! Chính vì như vậy, nên Vương Hạo Thần trong lòng mới không gì sánh được tức giận!

Đồng Tứ thân phận ai cũng biết, là Đồng gia 24 hộ vệ bên trong người xếp hạng thứ tư, mà sau chuyện của Hình gia ba huynh đệ, hắn trên thực tế chính là đệ nhất hộ vệ của Đồng gia, hơn nữa còn là Đồng Thiên Tân thiếp thân cận vệ, là gia chủ cái bóng, tuy rằng địa vị của hắn về mặt lý thuyết là không cao, thế nhưng quyền lực trên thực tế lại hơn cả phần lớn gia tộc trưởng lão.

Đồng Tứ rõ ràng là đến vì Vương Hạo Thần, thế nhưng giữa hai người căn bản không có ân oán gì, lý do duy nhất mà Vương Hạo Thần có thể nghĩ đến, chính là Đồng Tứ đã được Đồng Thiên Tân hạ lệnh ám sát hắn.

Cả Đồng gia, nghĩ thế nào cũng chỉ có một mình Đồng Thiên Tân là có năng lực ra lệnh cho Đồng Tứ.

Cứ việc Vương Hạo Thần đối với việc này cũng không dám khẳng định trăm phần trăm, thế nhưng hắn chắc chắn một điều rằng, việc Đồng Tứ đến hành thích hắn, tuyệt đối không phải là ý riêng của đối phương.

Chỉ là hắn thật không ngờ, Đồng gia, hay nói đúng hơn là Đồng Thiên Tân, lại vô tình vô nghĩa đến như vậy, vậy mà lại trực tiếp muốn mạng của hắn.

Là vì lý do gì? Bởi vì để tránh hậu hoạn sau từ Vương Hạo Thần hắn này? Hay là vì muốn tác thành cho Đồng Tĩnh Vân đến với Hoàng Thiếu Phong?Lý do gì đều đã không quan trọng!

Những việc trước đó, Vương Hạo Thần hắn có thể không để trong lòng, thế nhưng chuyện Đồng Tứ đến ám sát hắn lần nà, mặc kệ là vì lý do gì, cái này thực sự đã đụng đến Vương Hạo Thần điểm mấu chốt.

- Xem ra, đối với một số người, căn bản không thể nhân từ!

Vương Hạo Thần trong mắt lướt qua một tia sát ý, người ta đã đối với hắn động sát tâm, nếu như hắn còn tiếp tục không để bụng, vậy hắn không xứng là một cái nam nhân.

Đối với loại người như Đồng Thiên Tân mà nói, nhẹ nhàng không phải cách giải quyết, ngược lại sẽ khiến người kia càng thêm lo sợ, cũng sẽ được nước làm tới, chỉ có dùng vũ lực mới là cách xử lý chuyện này tốt nhất.

- Xem ra quan hệ giữa ngươi và Đồng gia cũng không tốt đẹp, nếu không Đồng Thiên Tân làm sao lai phải cận vệ của mình đi giết ngươi?

Hình Nhân ở một bên nhìn Vương Hạo Thần nói.

- Giờ không phải lúc nói những chuyện này, chúng ta tốt nhất là nên rời khỏi đây trước! Vừa rồi Đồng Tứ nói không chắc đã đem tin tức ở nơi này báo cho Đồng Thiên Tân, nếu thật sự là như vậy, vị Đồng gia gia chủ kia có lẽ đã trên đường chạy đến đây rồi!

Vương Hạo Thần hít sâu một hơi, để cho bản thân bình tĩnh lại, trầm giọng nói.

- Tốt! Chúng ta đi!

Hình Nhân gật đầu, hai người lập tức triển khai bộ pháp, nhanh chóng rời đi.

……………..

Không sai biệt lắm cùng thời điểm đó, ở một nơi khác, một trận chiến còn khốc liệt hơn cũng đã kết thúc.
Đồng Khải Mặc phủ đệ lúc này đã trở thành một đống đổ nát, trận chiến vừa xảy ra không kéo dài, nhưng lại cực kỳ khốc liệt, sức tàn phá không cần nói cũng biết.

Đồng Thiên Tân từ đầu đến cuối không có tham chiến, không có tổn hoại chút nào đứng ở bên ngoài, trầm mặc nhìn về phía trước, ở đó có một bộ tàn phá thi thể nằm trên đống đổ nát, sinh cơ sớm đã diệt tuyệt.

Đồng Thiên Tân mang đến đây một đội hình có thể xem là mạnh nhất mà hắn có thể điều động, mục đích chính là muốn để cho Đồng Khải Mặc không có một chút cơ hội lật bàn nào, và kết quả đúng như hắn đã dự tính, có Vẫn Thạch Trận tại, Đồng Khải Mặc không có cách nào thoát thân, chỉ có thể tử chiến đến lúc chết.

Đồng Vô Lệ bản thân tu vi so với Đồng Khải Mặc còn cao hơn 3 cái tiểu cảnh giới, hơn nữa bản thân người trước càng có năng lực vượt cấp chiến đấu, vì thế xem như Đồng Khải Mặc lấy tính mạng làm đại giới đổi lấy chiến lực cũng không có khả năng lật bàn, cuối cùng vẫn là chết đến không thể chết lại.

- Nhị đệ! Lần này phiền phức ngươi!

Đồng Thiên Tân nhẹ giọng nói.

- Đối địch với Đồng gia người, nên giết!

Đồng Vô Lệ đi tới bên cạnh Đồng Thiên Tân, thanh âm lạnh lùng nói.

Đồng Vô Lệ kỳ thực sau khi đánh một trận với Đồng Khải Mặc cũng không dễ chịu, chỉ thấy hắn thần sắc tái nhợt, trên người có 5, 6 vết thương nặng nhẹ các loại, khí tức cũng suy yếu rất nhiều.

Không có cách, trước đó Đồng Khải Mặc rõ ràng biết rõ mình không có khả năng sống sót, vì thế hoàn toàn không có cố kỵ, ôm tâm lý muốn cùng địch chết chung mà chiến, Đồng Vô Lệ cho dù thực lực so với Đồng Khải Mặc mạnh hơn nhiều, thế nhưng muốn không bị thương vẫn là rất khó, cộng thêm việc Đồng Vô Lệ phải phân tâm bảo vệ Đồng Thiên Tân dẫn đến hắn không thể phát huy toàn bộ sức chiến đấu, từ đó phải chịu càng nặng thương thế.

Đồng Thiên Tân đang muốn để cho Đồng Vô Lệ quay về dưỡng thương, bất quá đúng lúc này, hắn truyền tin ngọc phù lại cái động tĩnh, từ bên trong có một đạo âm thanh gấp gáp truyền ra:

- Gia chủ! Ám sát thất bại, Hình Nhân ở cùng với Vương Hạo Thần...

Chủ nhân của thanh âm này không thể hoàn thành lời nhắn của mình đã chết, âm thanh triệt để đứt đoạn.

Đồng Thiên Tân khẽ cau mày, hắn không ngờ, bỗng nhiên lại có biến số vào lúc này.

Đồng Tứ đi ám sát Vương Hạo Thần đúng là do Đồng Thiên Tân chỉ thị, không vì lý do gì khác, chỉ là muốn ngăn ngừa hậu họa.

Đồng Thiên Tân là một nam nhân, hắn hiểu rõ nghịch lân của nam nhân ở chỗ nào, bị cướp đi nữ nhân của mình chính là nỗi nhục to lớn nhất, hắn lấy bản thân suy ra rằng, Vương Hạo Thần bị Hoàng Thiếu Phong đoạt mất nữ nhân, trong lòng chắc chắn sẽ không dám ghi hận Hoàng Thiếu Phong, ngược lại sẽ đem lửa giận chuyển sang Đồng gia, vì thế hắn mới để cho Đồng Tứ đi giết Vương Hạo Thần, để tránh gia tộc bị thế lực sau lưng đối phương trả thù, càng tránh để cho một mối họa như Vương Hạo Thần tiếp tục trưởng thành.

Đương nhiên, Đồng Thiên Tân cũng không muốn để cây kim trong bọc sau này lộ ra, vì thế mới để cho Đồng Tứ mặc y phục của Thính Huyết Lâu lấy được từ chỗ mấy tên sát thủ bị giết, kế hoạch sau khi giết Vương Hạo Thần liền để lại một chút liên quan đến Thính Huyết Lâu manh mối, để sau này nếu như hậu trường của Vương Hạo Thần tìm đến cũng sẽ không nghi ngờ đến bọn hắn trên thân.

Lui một vạn bước, cho dù là đối phương có muốn tìm Đồng gia trút giận, hắn cũng có thể đem Tử Dương Tông ra làm tấm bình phong, chắc chắn đủ để dọa lùi đối phương, như vậy tuy rằng không phải là vẹn toàn, thế nhưng còn hơn là để cho một kẻ có thiên phú kinh khủng như Vương Hạo Thần tiếp tục sống hơn nữa ghi hận gia tộc của bọn hắn.

Đồng Thiên Tân cho rằng, đây đã là phương pháp ổn thỏa nhất, hơn nữa còn là vạn vạn vô nhất, có Đồng Tứ xuất thủ, Vương Hạo Thần tuyệt đối không có khả năng sống sót, ai biết giữa đường lại toát ra một cái vốn tưởng đã chết Hình Nhân, dựa vào thực lực của người sau, Đồng Tứ đúng là không có năng lực chống đỡ, bị giết cũng không phải điều gì đáng ngạc nhiên.

- Bỏ đi! Không phải lúc này nghĩ những thứ này, trước mắt nhất định phải đem bọn hắn ngăn lại!

Đồng Thiên Tân đem tạp niệm quăng ra sau đầu, lập tức đem một khối ngọc giản lấy ra, do dự một chút, liền đem nó bóp nát, sau đó liên tiếp lấy ra mấy khối truyền tin ngọc phù khác, tranh thủ thời gian truyền đi tin tức, sau đó lại để cho Đồng Vô Lệ cùng mình mang theo Đồng gia một đám cao thủ lấy hết tốc lực chạy đi.

Đồng Thiên Tân trong lòng biết rõ bằng mọi giá đều không thể để cho Vương Hạo Thần trốn đi, bởi vì như thế chắc chắn sẽ mang đến hậu hoạn vô cùng, đồng thời Đồng gia sẽ có nguy cơ rất lớn có thêm một vị siêu cấp đại địch.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau