NGHỊCH THẾ VŨ THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Nghịch thế vũ thần - Chương 136 - Chương 140

Chương 135: Đại chiến bất ngờ

- Ầm! Ầm!

Tại Ngũ Hành Tháp bên trong, từ tầng thứ sáu không ngừng truyền ra từng đạo va chạm thanh âm, hơn nữa cường độ càng lúc càng dày đặc, uy lực lại chỉ tăng không giảm.

- Không thể tiếp tục ở lại nơi này!

Vương Hạo Thần lại không do dự, lập tức quay người rời đi, nếu còn nán lại nơi này, e rằng chỉ là dư ba cũng có thể khiến hắn không chết cũng trọng thương.

Ngay vào lúc Vương Hạo Thần sắp rời khỏi Ngũ Hành Tháp, tại tầng thứ sáu tựa hồ có thứ gì đó bị xé rách, từ đó phát ra một đạo tiếng nổ kinh thiên động địa.

Tiếng nổ này, thậm chí kinh động tất cả Đồng gia võ giả ở bên ngoài.

Vô số Đồng gia võ giả tập hợp ở Ngũ Hành Tháp bên ngoài, phần lớn đều không rõ chuyện gì đang xảy ra, chỉ có Đồng Tứ là một mặt trầm trọng.

Đồng Tứ là người thân cận nhất bên cạnh Đồng Thiên Tân, hắn cũng là một trong những người hiếm hoi đoán được chuyện gì đang xảy ra.

Tầng thứ sáu, kỳ thực đã bị biến thành một cái ngục tù! Mà lúc này, cấm chế ở nơi đó đã bị phá vỡ, vậy những kẻ bị giam giữ bên trong tự nhiên cũng sẽ thoát khốn mà ra.

Những kẻ này, tuyệt đối không phải là Đồng Tứ hắn có thể đối phó, thậm chí cho dù là Đồng gia 24 hộ vệ tất cả tập hợp đều không đối phó nổi, chỉ có gia chủ và đại trưởng lão, mới có thể trấn được cái này tràng diện.

Cũng may, Đồng Tứ lo lắng không kéo dài quá lâu, bởi vì Đồng Thiên Tân rất nhanh đã chạy tới nơi này, không chỉ có hắn, mà ngay cả đại trưởng lão Đồng Khải Mặc cũng xuất hiện.

- Thật không nghĩ tới, ba người bọn hắn lại có thể phá vỡ cấm chế của ta tạo ra!

Đồng Khải Mặc ánh mắt sắc bén, không nhịn được thở dài một hơi.

- Năm đó ngươi ta giam bọn hắn ở tầng thứ sáu, chính là muốn mượn phong lôi khảo nghiệm ở đó tra tấn, ép hỏi bọn hắn công pháp tu luyện! Không ngờ lại giúp bọn hắn tăng lên thực lực, nếu không phải như vậy, chỉ bằng năng lực của bọn hắn năm đó, sao có thể phá vỡ cấm chế do ngươi tạo ra!

Đồng Thiên Tân trầm giọng nói, trong tham âm lộ ra một tia hối hận.

Hắn sớm đã biết ba kẻ kia không phải là hạng tầm thường, bất quá lại bởi vì công pháp trên người bọn hắn nên mới không hạ tử thủ, chỉ bắt giam tra tấn ba người mà thôi, lúc này nghĩ lại quyết định lúc đó quả nhiên là sai lầm, kết cục dưỡng hổ gây hoạ.

- Đồng Thiên Tân, Đồng Khải Mặc, các ngươi hai cái tặc tử, còn không mau đến đây nhận lấy cái chết!

Cùng lúc đó, một đạo thanh âm bá đạo mang theo hận ý vô biên vang lên như sấm động, chỉ thấy từ trong Ngũ Hành Tháp có ba đạo thân ảnh đi ra, chậm rãi xuất hiện trước mặt mọi người.

Ba người này, dung mạo đều có chỗ tương tự, tuổi tác cũng không lớn, chỉ tầm 23, 24 tả hữu, quần áo rách rưới, nửa thân trên cơ hồ hoàn toàn để trần, thân hình cao lớn như thiết tháp, trên thân hình tràn đầy cơ bắp chồng chất những vết sẹo, nhìn qua mà rợn cả người.
Ba nam tử này ánh mắt khi nhìn về phía Đồng Thiên Tân và Đồng Khải Mặc, đều đồng loạt hiện ra những luồng sát khí kinh thiên, tựa hồ hận không thể đem đối phương ăn thịt lột da đồng dạng.

Đồng gia võ giả lúc nhìn thấy ba người này, phần lớn đều lộ ra vẻ nghi hoặc, thế nhưng cũng có một bộ phận võ giả nhận ra thân phận của ba người này, trên mặt kinh hãi thần sắc lại càng đậm, bởi vì ba người này, chính là Đồng gia 24 hộ vệ mạnh nhất ba vị, là tam đại hộ vệ đứng đầu của gia tộc.

Ba người này, thực lực vượt xa tất cả hộ vệ còn lại, thậm chí nếu ba người liên thủ còn có thể đấu với gia chủ một trận, chỉ là ba người này đã không xuất hiện rất lâu rồi, Đồng gia võ giả vẫn cho là bọn họ đang bế quan tu luyện, không ngờ lại nhìn thấy bọn họ trong tình huống thế này.

- Đồng Nhất, Đồng Nhị, Đồng Tam, bổn gia chủ thật không ngờ, ba người các ngươi lại phúc lớn mạng lớn như vậy, bị nhốt ở Ngũ Hành Tháp tầng thứ sáu không chỉ không chết, tu vi lại càng đột phá đến Cửu Tinh Vũ Sư! Năm đó, đáng lẽ ta không nên nhân từ, phải đem các ngươi chém tận giết tuyệt mới đúng!

Đồng Thiên Tân nhìn ba người than thở nói.

- Nhân từ? Các ngươi cũng có tư cách nói ra hai chữ này? Năm đó các ngươi vì thèm muốn công pháp của ba huynh đệ chúng ta, nhẫn tâm đem chúng ta gia tộc giết không trừ một ai, lại còn đem chúng ta ném vào địa phương như luyện ngục kia! Đây cũng là “ nhân từ “ trong miệng các ngươi?

Đồng Tam nghiến răng nói, hai mắt tựa hồ muốn phu ra lửa, có thể thấy được hắn đối với Đồng Thiên Tân sớm đã là hận đến tận xương tuỷ.

- Hừ! Đồng gia chúng ta có công bồi dưỡng các ngươi, ba người các ngươi vốn là chúng ta nô bộc! Gia tộc yêu cầu các ngươi chia sẻ công pháp, đáng lý các ngươi phải biết tự hiểu lấy, đàng hoàng nộp lên công pháp! Thế nhưng ngược lại ba tên nộ bộc các ngươi lại dám từ chối, đây không phải là muốn tạo phản hay sao? Tội làm phản, không chỉ có các ngươi, mà cả gia tộc của các ngươi cũng phải gánh chịu!

Đồng Khải Mặc lạnh lùng nói, thanh âm không chứa một tia tình cảm.

- Ha ha! Tốt cho một cái làm phản tội danh, chỉ vì vài bộ công pháp, các ngươi liền không niệm tình chúng ta vì gia tộc lập qua vô số công lao, lại đem người nhà của chúng ta giết chó gà không tha! Loại gia tộc máu lạnh như vậy, ba huynh đệ ta còn cần làm gì! Hôm nay chúng ta chính là muốn tạo phản, vì Hình gia của chúng ta báo thù!

Đồng Nhất tuổi tác lớn nhất ngửa mắt lên trời cuồng tiếu, chỉ là trong tiếng cười lại tràn ngập bi thương cùng hận ý, trên thân khí tức bắt đầu cuồng bạo, mà Đồng Nhị, Đồng Tam khí thế cũng khởi động, tựa như ba đầu hung thú nhìn chằm chằm Đồng Thiên Tân cùng Đồng Khải Mặc.
Bọn hắn ba người, tên thật là Hình Thiên, Hình Địa và Hình Nhân, là Đồng gia một cái phụ thuộc gia tộc Hình gia chi nhân, bất quá gia tộc của bọn hắn đã bị Đồng gia diệt tuyệt.

- Hừ, năm đó chỉ bằng một mình đại trưởng lão đã có thể đánh bại ba người các ngươi, nay lại thêm bổn gia chủ, các người lại còn dám khiêu chiến, thật không biết các ngươi là từ đâu tìm tới dũng khí! Nhưng vậy cũng tốt, hôm nay bổn gia chủ liền vì Đồng gia mà thanh lý môn hộ!

Đồng Thiên Tân hừ lạnh một tiếng, Thiên Thạch Thần Công bắt đầu vận chuyển, một cỗ khí thế hùng hậu thuộc về Vũ Linh cảnh cường giả từ trên người hắn bạo phát đi ra, tuy rằng không có giống như Hình gia ba huynh đệ cuồng bạo như vậy, thế nhưng uy thế lại so với ba người càng mạnh hơn một phần.

Đây chính là Vũ Sư và Vũ Linh ở giữa chênh lệch.

- Đồng Thiên Tân! Thù của Hình gia, hôm nay để ta tới báo, nợ máu phải trả bằng máu!

Hình Thiên bước ra phía trước một bước, trong ba huynh đệ, hắn tuổi tác lớn nhất, thực lực cũng mạnh nhất, tuy tu vi chỉ là Cửu Tinh Vũ Sư đỉnh phong, thế nhưng lại không hề ngại tu vi Vũ Linh Đồng Thiên Tân chút nào.

Hừng hực!

Một đoàn hoả diễm từ sau lưng Hình Thiên bay ra, sau đó tại dưới ánh mắt kinh hãi của mọi người, hoá thành một đạo phượng hoàng hư ảnh đỏ rực như lửa.

- Sát!

Hình Thiên hai mắt đầy sát khí, trong tay xuất hiện thanh cự kiếm được ngưng tụ ra từ nguyên khí thật lớn, mang theo hoả diễm thiêu đốt đánh về phía Đồng Thiên Tân.

- Chỉ có một thân man lực không có chỗ dùng, công pháp tuyệt thế như vậy ở trong tay ngươi đúng là phung phí của trời!

Đồng Thiên Tân khẽ liếm môi, một bên ung dung ứng phó thế công của Hình Thiên, trong mắt lại hiện vẻ tham lam cực độ.

Hình Thiên căn bản không có vũ kỹ cao cấp, chỉ đơn thuần là dựa vào nhục thân và man lực đã mạnh mẽ như vậy, chứng tỏ công pháp hắn tu vi đẳng cấp cực cao, chắc chắn vượt xa Thiên Thạch Thần Công của Đồng gia bọn hắn.

Đây chính là lý do Đồng Thiên Tân năm đó không tiếc giết sạch Hình gia để bức Hình Thiên, Hình Địa, Hình Nhân giao ra công pháp tu luyện, bởi vì chỉ cần có được mấy bộ công pháp này, Đồng gia bọn hắn chắc chắn sẽ có khả năng quật khởi, trở thành một cái siêu cấp thế lực.

Trong lúc Hình Thiên đại chiến Đồng Thiên Tân, Hình Địa và Hình Nhân cũng không chịu ngồi yên, sau lưng bọn hắn cũng đồng thời hiện ra hai đạo man thú hư ảnh, lần lượt là một đạo kim sắc cự ngưu và một đầu bạch hổ, cả hai người đồng loạt công về phía Đồng Khải Mặc.

- Hừ!

Đồng Khải Mặc thân là Vũ Linh, sao có thể e ngại hai cái Cửu Tinh Vũ Sư, năm xưa hắn có thể trấn áp hai người, thì lúc này hắn cũng có thể, cho dù thực lực của Hình Địa cùng Hình Nhân đã khác xưa.

Rất nhanh, một trận đại chiến không có chút báo trước nào liền nổ ra ở Ngũ Hành Tháp bên ngoài.

Chương 136: Đồng Vô Lệ Xuất Thủ

Trận chiến xảy ra quá bất ngờ, đến Đồng gia võ giả cũng không hiểu tại sao có nội chiến, nhiều người muốn đi lên hỏi cho rõ, bất quá 5 người đang chiến đấu thực lực quá mạnh, căn bản không có người có thể ngăn cản.

Vương Hạo Thần đã sớm từ trong Ngũ Hành Tháp đi ra, bởi vì trận chiến của năm người kia quá mức khủng bố, thu hút tất cả sự chú ý của mọi người, cũng không có ai để tâm đến Vương Hạo Thần.

Vương Hạo Thần ở một bên quan sát chiến đấu, trong mắt lại hiện lên một tia khó hiểu, Đồng Thiên Tân không phải nói bản thân bị thương không làm hay sao? Lúc này như thế nào lại có được Vũ Linh cảnh chiến lực, hơn nữa còn sinh long hoạt hổ có chỗ nào giống người bị thương?

Để cho Vương Hạo Thần bất ngờ nhất chính là, ba nam tử đang đấu với Đồng Thiên Tân và Đồng Khải Mặc thực lực không ngờ lại mạnh như vậy, tu vi rõ ràng không bằng hai người sau, hẳn chỉ là Vũ Sư đỉnh phong, thế nhưng chiến lực lại tiếp cận Vũ Linh cảnh cường giả, đặc biệt là nam tử thân mang phượng hoàng hư ảnh kia, có thể một mình độc đấu Đồng Thiên Tân mà chỉ hơi rơi xuống hạ phong, người sau muốn đánh bại hắn, tuy rằng cũng có thể, bất quá xem ra sẽ có phong hiểm rất lớn, hơn nữa muốn không tốn sức chín trâu hai hổ là không thể nào.

- Là do công pháp sao?

Vương Hạo Thần không nhịn được vận dụng Thái Dương Chi Mâu quan sát tràng chiến, rốt cuộc hiểu được nguyên nhân, ba người kia vốn dĩ có thể vượt cấp chiến đấu, là bởi vì bọn hắn tu luyện công pháp cấp bậc vượt xa Đồng Thiên Tân và Đồng Khải Mặc tu luyện Thiên Thạch Thần Công, hơn nữa nhục thân của ba người này còn mạnh mẽ đến biến thái, cho dù là Vương Hạo Thần lúc này có Luyện Bì đại thành nhục thân cũng không cách nào so sánh nổi, tựa như đom đóm so với mặt trăng đồng dạng.

Bất quá Vương Hạo Thần cũng có thể nhìn ra, ba người này tựa hồ không có vũ kỹ phù hợp với bản thân, một thân lực lượng lại không chỗ dùng, chiến lực không thể phát huy đến đỉnh phong, nếu không, không nói đến Hình Thiên, chỉ bằng Hình Địa và Hình Nhân, nếu bọn họ có được vũ kỹ và binh khí phù hợp với mình, e rằng Đồng Khải Mặc căn bản không thể ở trong tay hai người trụ được bao lâu.

Đương nhiên, sự thật vẫn là sự thật, ba người bọn họ căn bản không có vũ kỹ, chỉ có thể dựa vào một thân man lực đấu với hai vị Vũ Linh cảnh cường giả, trong thời gian ngắn có lẽ không sao, thế nhưng càng đánh lâu sẽ càng bất lợi, đặc biệt là Hình Thiên, thực lực của hắn tuy rằng mạnh hơn Hình Địa và Hình Nhân một chút, thế nhưng đối đầu với Đồng Thiên Tân, chỉ dựa vào man lực là không có bao nhiêu cơ hội chiến thắng, kết cục 9 thành là thất bại.

Vương Hạo Thần đã đoán được kết quả sau cùng, thế nhưng hắn không suy nghĩ nhiều, vừa rồi hắn ra ngoài quá trễ, căn bản không nghe được cuộc đối thoại giữ hai bên, trong lòng chỉ cho ba người kia là phạm nhân bị Đồng gia giam giữ ở tầng thứ sáu Ngũ Hành Tháp may mắn thoát khốn, vậy Đồng gia chi nhân lúc này ra tay với bọn họ cũng không có gì sai.

Lại nói, cho dù Vương Hạo Thần có biết được nguyên do bên trong thì hắn cũng không có ý định ngăn cản, một phần là bởi vì không muốn rước lấy phiền phức không cần thiết, thứ hai cho dù ba người kia gặp phải chuyện thì đó cũng là chuyện của họ, hắn một cái người ngoài có liên quan gì?

Vương Hạo Thần hắn còn không có thiện lương tới mức thấy chuyện bất công nào trên đời cũng muốn quản, thiên hạ không công bằng sự tình có nhiều lắm, hắn người cho dù có tâm muốn quản cũng quản hết được sao?

Nếu như lúc nào thấy chuyện bất bình xảy ra đều muốn xen vào, vậy Vương Hạo Thần hắn chắc chắn sẽ không hoài nghi bản thân mình chưa sống được mấy ngày liền bị người ta giết chết, khi không vì người khác rước họa vào thân, họa chăng chỉ có mấy kẻ ngu ngốc và chính nhân quân tử thật sự mới dám làm.

……………………………
Ở một nơi khác cách chiến trường không xa, Hoàng Uyên và Đồng Vô Lê đang đứng quan chiến, hai người thực lực so với Đồng Thiên Tân và Đồng Khải Mặc còn mạnh hơn nhiều, tất nhiên có thể thấy rõ cục diện của tràng chiến.

- Ba kẻ này thực lực không tệ, chỉ là Vũ Sư chín sao nhưng chiến lực có thể tính là nửa bước Vũ Linh! Đồng huynh muốn giải quyết bọn chúng e rằng cũng phải trả giá không nhỏ!

Hoàng Uyên khẽ cười nói, ánh mắt nhìn lướt qua Hình gia ba huynh đệ, ánh mắt có vẻ hiếu kỳ, hắn cũng muốn biết, là loại công pháp mạnh mẽ thế nào, mới có thể khiến cho một Cửu Tinh Vũ Sư không có vũ kỹ lẫn binh khí lại có thể cùng Vũ Linh cường giả liều mạng.

Cứ việc Đồng Thiên Tân và Đồng Khải Mặc loại Vũ Linh này trong mắt hắn chính là không đáng một đồng, thế nhưng chung quy vẫn là Vũ Linh, không phải Vũ Sư đỉnh phong bình thường có thể khiêu chiến.

- Ta đi giúp bọn họ một tay!

Đồng Vô Lệ nghe vậy, liền hướng chiến trường đi tới, nói thế nào thì hắn cũng là Đồng gia chi nhân, cũng không thể để mặc đại ca của mình gặp khó khăn mà không giúp.

Hoàng Uyên ở một bên cũng không có ý ngăn cản, đối với hắn thì bên nào thắng cũng không quan trọng, bất quá hắn xác thực muốn xem qua công pháp của Hình gia ba huynh đệ một chút, nếu có thể liền đem giao nộp cho tông môn, bản thân hắn chắc hẳn sẽ được trọng thưởng, chỉ là mấy người này trong mắt hắn thực sự quá yếu, còn không có tư cách để hắn ra tay, Đồng Vô Lệ lúc này xuất thủ, coi như cũng là thay hắn giải quyết chuyện này.

Đồng Vô Lệ cước bộ rất nhanh, chớp mắt đã tiến vào chiến trường, mục tiêu đầu tiên chính là Hình Thiên, chỉ thấy hắn hóa thành một đạo tàn ảnh, sau đó xuất hiện trước mặt Hình Thiên, một chưởng nhanh như chớp vỗ đi ra, khí thế tựa như có thể phá toái cự thạch vạn cân.Toái Thạch Chưởng!

Cùng là Đồng gia đứng đầu vũ kỹ, thế nhưng Toái Thạch Chưởng ở trong tay Đồng Vô Lệ uy lực so với khi được Đồng Thanh Cương thi triển ra lúc đấu với Vương Hạo Thần lại mạnh hơn không biết bao nhiêu lần.

Hình Thiên đang khổ chiến với Đồng Thiên Tân, chính mình rơi xuống hạ phong, làm sao ngờ được đối phương lại có trợ thủ, hơn nữa người đến thực lực tựa hồ còn mạnh hơn của Đồng Thiên Tân, trong lòng khẽ run lên, lập tức vung chưởng toàn lực đánh trả, không có chút dám bảo lưu lại.

- Ầm!

Hai người vừa đối chưởng, mạnh yếu liền phân, chỉ thấy Đồng Vô Lệ một bước cũng không lùi, thân hình nhàn nhã đứng nguyên tại chỗ, mà Hình Thiên, thì lại bị đẩy lùi hơn chục bước, một cánh tay lập tức bởi vì áp lực quá lớn mà nổi đầy gân xanh, tê dại mất hết cảm giác, không cách nào nhấc lên được, bản thân Hình Thiên thì trực tiếp bị chưởng lực đánh thương, một vệt máu từ khóe miệng tràn ra.

Không có cách, trước đó Hình Thiên có thể miễn cưỡng đánh hòa Đồng Thiên Tân là sự thật, thế nhưng Đồng Vô Lệ thực lực lại mạnh hơn Đồng Thiên Tân quá nhiều, một thân tu vi là Tứ Tinh Vũ Linh, trọn vẹn cao hơn Đồng Thiên Tân ba tiểu cảnh giới, Hình Thiên có thể kịp thời phản ứng với tốc độ của người trước đã là rất tốt rồi, thế nhưng muốn ngạnh kháng thì vẫn còn kém xa.

Đây chính là cảnh giới mang đến chênh lệch, Cửu Tinh Vũ Sư và Tứ Tinh Vũ Linh ở giữa chênh lệch có thể nói là gần như không có khả năng khỏa lấp.

- Đại ca!

Hình Địa cùng Hình Nhân nhìn thấy Hình Thiên gặp phải kình địch, liền không dây dưa với Đồng Khải Mặc nữa, dứt khoát bức lui đối phương, còn mình thì đi vào Hình Thiên bên người, một bên cảnh giác đề phòng Đồng Vô Lệ, một bên lại lo lắng kiểm tra thương tích của Hình Thiên.

Chính vì vậy, mà Đồng Khải Mặc mới có cơ hội thở dốc, chiến lực của hắn còn có chút không bằng Đồng Thiên Tân, bị hai tên man nhân liên tục vây công như vậy cũng chút hao lực, vừa rồi Đồng Vô Lệ xuất thủ cũng đã gián tiếp phá vây dùm hắn.

Hình Thiên dùng tay trái bôi đi vết máu nơi khóe miệng, đối với Hình Địa và Hình Nhân khẽ lắc đầu ý bảo mình không sao, ánh mắt lại âm trầm nhìn Đồng Vô Lệ, người này cho hắn một loại cảm giác không thể chiến thắng, vậy tu vi chắc chắn ít nhất cũng cao hơn hắn 2, 3 tiểu cảnh giới, bất quá hắn trước đây trong Đồng gia lâu như vậy, cũng không biết trong gia tộc này còn có cường giả kinh khủng như thế ẩn dấu.

Đồng Thiên Tân cũng là một mặt kinh ngạc nhìn Đồng Vô Lệ, hắn biết rõ người đệ đệ này thiên phú so với mình cao hơn nhiều, thực lực tất nhiên là rất mạnh, không nghĩ tới đối phương lại mạnh đến mức này, phải biết người sau thế nhưng là đã bỏ phí nhiều năm thời gian dẫn đến tu vi hoang phế a.

Chương 137: Liều Mạng

Đồng Vô Lệ lãnh đạm nhìn Hình gia ba huynh đệ, thanh âm nhàn nhạt vang lên:

- Ta không quản các ngươi là ngươi phương nào, dám xâm phạm Đồng gia chúng ta thì nhất định phải chịu trừng phạt! Còn không mau đưa tay chịu trói?

Hình Thiên ánh mắt lạnh lùng, hắn thừa hiểu, cho dù hôm nay bọn hắn đầu hàng, kết cục chắc chắn sẽ còn thê thảm hơn cái chết, bởi vì Đồng gia nhất định sẽ dùng hết biện pháp ép bọn hắn khai ra công pháp, vậy còn không bằng trực tiếp chiến tử ở nơi này.

Hơn nữa ngày hôm nay ba huynh đệ bọn hắn dám xuất hiện cũng là đã ôm tâm lý quyết tử với kẻ địch, nếu như không thể báo thù, liền tử chiến đến hơi thở cuối cùng, tuyệt đối không giao ra công pháp của mình làm áo cưới cho kẻ địch.

- Ha ha! Đồng gia các ngươi một đám giả nhân giả nghĩa, miệng mật bụng kiếm! Ba huynh đệ chúng ta hôm nay quyết tâm báo thù, nếu như không được vậy liền lấy cái chết tạ tội với Hình gia, tuyệt không làm kẻ ham sống sợ chết!

Hình Thiên thanh âm hào hùng nói, trong mắt lộ ra thần sắc thấy chết không sờn.

Đồng Vô Lệ mí mắt hơi cụp xuống, đối phương ý đã quyết hắn có nói nữa cũng vô ích, huống hồ hắn là kẻ rất ghét nhiều chuyện.

Bất quá Đồng Vô Lệ tuy là thực lực cường đại, thế nhưng ánh mắt lại không tốt lắm, không biết rằng Hình Thiên ngoài mặt là quyết tâm tử chiến đến cùng, bất quá cái này cũng chỉ đúng một nửa, hơn nữa là diễn cho Đồng Vô lệ xem mà thôi, hắn nắm lấy thời gian ngắn ngủi truyền âm cho Hình Địa và Hình Nhân nói:

- Nhị đệ, tam đệ! Lát nữa ta đem toàn lực ngăn cản bọn hắn, các ngươi nhân cơ hội chạy đi!

- Đại ca...

Hình Địa, Hình Nhân hai người sắc mặt lập tức biến đổi, bọn họ ba huynh đệ tình cảm thâm hậu, ai cũng hiểu rõ chỉ cần ai ở lại người đó cũng sẽ chết chắc, Hình Thiên nói như vậy, chính là chuẩn bị muốn hi sinh chính mình để đổi lấy cho hai người bọn họ một chút hi vọng sống.

- Câm miệng! Nếu như chúng ba người đều chết ở đây, vậy ai sẽ vì Hình gia mấy trăm nhân mạng báo thù? Chỉ cần các ngươi thoát được, vậy Hình gia chúng ta vẫn còn có hi vọng, ta và những tộc đã mất mới không hi sinh vô ích!

Còn không đợi hai người kịp nói gì, Hình Thiên thanh âm nghiêm nghị mà cứng rắng liền truyền vào trong tay Hình Địa, Hình Nhân.

Nghe đại ca nói vậy, Hình Địa và Hình Nhân hai mắt liền đỏ lên, trong lòng kịch liệt dãy dụa, hai tay nắm chặt đến mức móng tay đâm sâu vào trong da thịt, chứng tỏ bọn hắn cảm xúc lúc này hỗn loạn đến mức nào.

Thế nhưng sau cùng, hai người vẫn là khẽ cắn răng gật đầu.

Không phải là bọn hắn ham sống sợ chết, chỉ là bọn hắn quả thực không cam lòng cứ như vậy chết đi, đại thù chưa báo, cho dù có chết cũng chết không nhắm mắt, nhất định phải sống mới có hi vọng vì đại ca và tộc nhân báo thù.

Hình Thiên thấy hai người đã đồng ý, trong lòng mới khẽ thở phào một hơi, hắn hiểu quá rõ tính cách của hai vị đệ đệ của mình, vừa rồi quả thực rất sợ bọn họ sẽ không để ý tất cả mà ở lại tử chiến cùng hắn, như vậy đại thù của Hình gia vĩnh viễn không cách nào có thể báo.

Trong lòng đã không có vướng bận, Hình Thiên rốt cuộc có thể toàn tâm toàn ý chiến một trận, cho dù trận chiến này hắn hoàn toàn không có phần thắng, thứ đối mặt với hắn sau khi chiến đấu chính là tử vong.- Giết!

Hình Thiên gầm nhẹ một tiếng, trên người bỗng nhiên đốt cháy lên từng đạo hỏa diễm đáng sợ, khiến cho hắn giống như biến thành một cái hỏa nhân, trong lúc mơ hồ có thể ngửi thấy mùi vị của huyết dịch bị đốt cháy trong không khí.

Vào lúc này, Hình Thiên khí tức, không ngờ không chỉ không giảm xuống, ngược lại còn bạo tăng, gần như đã có thể so sánh với chân chính Vũ Linh cảnh cường giả.

Hình Thiên có một môn bí thuật đi kèm với công pháp tu luyện, có thể trong thời gian tăng mạnh chiến lực, thế nhưng cái giá phải trả chính là máu huyết và sinh cơ của chính mình, vì thế đứng nhìn hắn lúc này tu vi tăng mạnh, kỳ thực chính là đang dùng sinh mạng của mình để đánh đổi lúc lực lượng, hơn nữa cũng không thể kéo dài bao lâu.

Hình Thiên trong lòng biết mình đã không sống được, trước sau gì cũng là chết, mà lấy trạng thái bình thường của hắn căn bản không thể ngăn được Đồng Vô Lệ mấy chiêu, vì thế trực tiếp lấy mệnh tương bác thi triển ra bí thuật, ý định là chiến đến giọt máu cuối cùng, vì Hình Địa và Hình Nhân tranh thủ càng nhiều thời gian càng tốt.

Đồng Vô Lệ lông mày hơi cau lại, hắn tự nhiên có thể nhìn ra Hình Thiên căn bản là đã không còn quan tâm đến bản thân sinh tử, muốn liều mạng kéo hắn cùng xuống địa ngục, loại người không sợ chết này, lúc tối hậu bộc phát ra chiến lực ngay cả hắn cũng không dám quá mức xem thường, vì thế cũng hơi nghiêm túc một chút, cẩn thận tiếp đón Hình Thiên thế công.

Hình Thiên ôm tâm lý phải chết, giết được một cái là có lời, mỗi chiêu mỗi thức đều là sát chiêu đồng quy vu tận, không hề có ý định phòng thủ, nhất thời liền đem Đồng Vô Lệ kéo lại đến cách nào thoát ra.

- Đi!

HÌnh Địa, Hình Nhân không muốn sự hi sinh của Hình Thiên trở nên vô ích, vì thế cưỡng ép chính mình dời đi tầm mắt, toàn lực thi triển bộ pháp thoát khỏi chiến trường.

Đồng Thiên Tân vốn dĩ đang bị trận chiến giữa Đồng Vô Lệ và Hình Thiên thu hút, thế nhưng vẫn đang một mực để ý cử động Hình Địa và Hình Nhân, nhìn thấy hai người đang rời đi, lập tức lớn tiếng quát:- Ngăn bọn hắn lại!

Cho dù Đồng Vô Lệ bị Hình Thiên cuốn lấy, vẫn còn hắn và Đồng Khải Mặc hai vị Vũ Linh, cộng thêm đây Đồng gia địa bàn, nếu để cho hai cái Cửu Tinh Vũ Sư chạy thoát, vậy cũng quá xem thường bọn hắn rồi.

Vừa có lệnh từ gia chủ, nhiều đạo thân ảnh liền lập tức trong đám đông lao ra, phần lớn đều trưởng lão, hộ vệ của gia tộc, tu vi đều là Vũ Sư cảnh, tuy rằng không phải đối thủ của Hình gia huynh đệ, thế nhưng lệnh của gia chủ không thể không tuân, hơn nữa nhiệm vụ của bọn hắn không phải là đánh bại hai người, mà chỉ cần giữ chân họ.

- Tam đệ! Không tiếc bất cứ giá nào cũng phải chạy ra ngoài!

Hình Địa hai mắt đầy tơ máu, trong khi nói chuyện, khí thế trên người hắn đã đẩy lên đến đỉnh điểm, sau lưng là kim sắc cự ngưu hư ảnh, cả người tựa như khoác vào một lớp áo giáp, sau cùng cơ hồ hóa thành một cỗ xe tăng hung hang không sợ chết đâm thẳng về phía trước, Đồng gia võ giả, không có một ai có thể ngăn lại hắn nửa giây, tất cả công kích rơi vào trên người hắn đều dội trở lại, những người thực lực hơi yếu liền trực tiếp bị chấn cho bay ngược trở lại.

Hình Nhân cũng dốc toàn lực, hắn không có Hình Địa năng lực phòng thủ biến thái như vậy, thế nhưng phương diện công kích càng thêm mạnh mẽ, bạch hổ hư ảnh giương nanh múa vuốt, một cặp vuốt hổ nương theo quyền pháp của hắn đánh ra, đem tất cả kẻ địch chặn đường đánh bay ra ngoài, nhẹ thì khí huyết hỗn loạn, nặng thì nội ngoại đều bị thương, không còn lực tái chiến.

- Đáng chết!

Đồng Thiên Tân và Đồng Khải Mặc một mực đuổi theo phía sau, lại thấy bản thân mình vậy mà có chút không đuổi kịp hai người kia, còn bị kéo ra khoảng cách, mà những võ giả khác của gia tộc lại không có năng lực chặn đường hai người, nếu cứ tiếp tục như vậy, thật sự có khả năng để cho hai người chạy thoát.

Đáng tiếc lần này mọi việc diễn ra quá gấp rút, bọn hắn căn bản không kịp bố trí bất cứ thứ gì, cả Đồng gia lúc này đều là một mảnh hỗn loạn, cường giả trong tộc không tập hợp đầy đủ, vì thế mới để cho Hình Địa và Hình Nhân mặc sức tung hoành như vậy.

- Một đám phế vật!

Ở nơi xa, Hoàng Uyên nhìn thấy cảnh này, liền không nhịn được mắng to một câu, một cái gia tộc có mấy cái Vũ Linh chấn giữ, lại không ngăn nổi hai cái Cửu Tinh Vũ Sư chạy trốn, thật sự là phế đến tận nhà bà ngoại.

Vốn dĩ, Hoàng Uyên hắn vì thân phận không muốn tùy tiện xuất thủ, thế nhưng lúc này, e rằng hắn không xuất thủ liền không được, chỉ dựa vào đám người Đồng Thiên Tân và Đồng Khải Mặc căn bản không bắt được Hình Địa và Hình Nhân, mà một khi để cho hai người chạy thoát, công pháp của bọn hắn Hoàng Uyên hắn liền vô pháp có được.

Nghĩ vậy, Hoàng Uyên liền không do dự nữa, cả người như quỷ mị hóa thành một đạo tàn ảnh biến mất tại chỗ, dùng một loại tốc độ mà tất cả mọi người ở đây đều không thể nhìn thấy đuổi theo Hình Địa, Hình Nhân.

Hình Địa và Hình Nhân lúc này trước mặt đã không còn võ giả Đồng gia nào cản đường, đồng thời cũng đã sắp chạy ra khỏi Đồng gia trụ sở chính, chỉ cần thoát khỏi nơi này, Đồng gia muốn bắt được bọn hắn có thể nói là khó như lên trời.

Vốn dĩ, hai người trong lòng đang có chút vui mừng, nào ngờ một giây sau, một cảm giác nguy hiểm tột cùng liền từ phía sau lưng hai người ập đến, loại cảm giác này, tựa như là con kiến đứng trước mặt con voi đồng dạng, hai người bọn hắn không cần quay đầu lại, cũng biết người xuất thủ thực lực cực kỳ khủng bố, còn hơn xa của Đồng Vô Lệ, bọn hắn tuyệt đối không thể chống nổi, ngay cả một chút đấu chí cũng không có.

Sau lưng hai người, một đạo chưởng ảnh khổng lồ đỏ rực như lửa trong chớp mắt liền phá không giết tới, không tới mấy giây liền tiếp cận Hình Địa, Hình Nhân, khí thế kinh khủng không gì cản nổi, thậm chí khiến cho cả hai người đều có chung một loại cảm giác, chỉ cần bản thân dám tiếp một chưởng này, 10 thành thì có đến 8, 9 thành là cầm chắc cái chết.

Chương 138: Thực Lực Của Hoàng Uyên

- Tam đệ! Ngươi đi trước!

Tối hậu thời khắc, Hình Địa nhanh chóng đứng ra, hắn biết rõ mình không phải là đối thủ của người tới, thậm chí cho dù là muốn đỡ một chưởng này cũng là cửu tử nhất sinh, thế nhưng trong hai người, nhất định phải có một người lại ngăn chặn công kích của kẻ địch, như vậy người còn lại mới có cơ hội chạy thoát, nếu không thì cả hai người không ai có thể thoát được.

Hình Địa hắn thân là ca ca, tự nhiên cam tâm tình nguyện đứng ra thay Hình Nhân đỡ một chưởng này, cho dù cái giá phải trả rất có thể là mạng sống của hắn.

- Nhị ca! Không được...

Hình Nhân thấy Hình Địa quay ngược trở lại, trong lòng lập tức hiểu rõ đối phương đang muốn làm gì, vội vàng sợ hãi quát to một tiếng, cả người điên cuồng chạy về phía sau.

Hắn sao có thể để Hình Địa thay hắn chịu chết?

Đáng tiếc, tốc độ của bọn hắn so với đạo chưởng ảnh kia vẫn là quá chậm, Hình Nhân chỉ vừa mới quay đầu lại, công kích của đối phương đã đến ngay trước mặt Hình Địa.

Hình Địa chỉ thấy cả người như bị một ngọn núi đè lên, ép đến không thở nổi, tất cả những gì hắn có thể làm là toàn lực phòng ngự, thế nhưng là, cho dù phòng ngự của hắn là mạnh nhất trong ba huynh đệ Hình gia, ở trước Hoàng Uyên một kích vẫn không tính là thứ gì.

- Ầm!

Chưởng ảnh khổng lồ đập lên người Hình Địa, từng lớp phòng ngự của hắn ngay cả một giây đều không kiên trì được mà trực tiếp sụp đổ, đến cả kim sắc cự ngưu hư ảnh cũng tan vỡ không chừa lại chút nào.

Hình Địa mặc dù lấy thân ngăn cản, thế nhưng chỉ dựa vào sức của hắn, làm sao có thể hoàn toàn ngăn được Hoàng Uyên một chưởng, nhiều nhất chỉ thể đem uy lực một chưởng giảm bớt, thế nhưng cho dù chỉ là dư ba năng lượng cũng đủ đem Hình Nhân đẩy văng ra ngoài, ở giữa không trung phun ra một ngụm máu tươi.

Đây chính là thực lực của Hoàng Uyên, người mà tu vi đã đạt đến cảnh giới Bát Tinh Vũ Linh, đừng nói là Hình Địa hay Hình Nhân, cho dù là Đồng Vô Lệ đối mặt một chưởng của người trước chắc chắn cũng sẽ không có một tia năng lực phản kháng.

Chưởng ảnh sau khi tán hết lực lượng liền tan biến, Hoàng Uyên thân ảnh cũng nhanh chóng xuất hiện.

- Vậy mà không chết?

Hoàng Uyên có chút kinh ngạc nhìn bị thương tàn phế nhìn không ra bộ dáng ban đầu Hình Địa nằm dưới đất, trong mắt lộ ra một tia kinh ngạc.

Hình Địa lúc này bị thương có thể nói là cực kỳ trầm trọng, hai cánh tay xương cốt toàn bộ vỡ nát, xương ngực, xương sườn đều gãy đoạn nhiều chỗ, nội tạng cũng trọng thương, sớm đã hôn mê không còn biết gì, người bình thường chịu thương tích như vậy chỉ sợ rất khó sống, thế nhưng hắn lúc này tuy rằng cũng cách cái chết không xa, bất quá đúng là vẫn còn có một hơi thở.

Cửu Tinh Vũ Sư, có thể chịu một chưởng của Bát Tinh Vũ Linh mà không chết, cũng coi như là một cái thành tích đáng khen.

- Xem ra, công pháp mà hắn tu luyện quả nhiên không tầm thường!

Hoàng Uyên đem tất cả đều quy công cho Hình Địa tu luyện công pháp, bởi vì từ trước đến nay không có một Cửu Tinh Vũ Sư nào có thể ở trong tay hắn chịu một chưởng mà nào không chết, Hình Địa chính là người đầu tiên.

- A? Còn có một con chuột chạy trốn?

Hoàng Uyên lông mày bỗng nhiên hơi nhíu lại, bởi vì hắn không nhìn thấy Hình Nhân thân ảnh, người sau hẳn là đã trốn mất.

Đây cũng là vì Hoàng Uyên hắn quá mức chủ quan, cho rằng một chưởng vừa rồi đã đủ đem cả hai người toàn bộ đánh thành trọng thương thậm chí giết chết, bất quá sau cùng xem ra là hắn tính sai.

Hình Địa bị một chưởng của Hoàng Uyên đánh cho gần như tàn phế, thế nhưng hắn xem như đã thành công giúp Hình Nhân tranh thủ một chút thời gian, người sau tuy rằng cũng trọng thương, thế nhưng chung quy vẫn có thể chạy thoát.

Dù vậy, Hoàng Uyên cũng không quá mức để ý, trong mắt hắn, bất kể là Hình Thiên, Hình Địa hay Hình Nhân mà nói đều là kiến hôi, hắn căn bản sẽ không lo lắng đến một con kiến hôi sau này có thể gây khó dễ cho mình.

Đương nhiên, Hoàng Uyên lúc này tất nhiên không thể để cho Hình Địa cứ như vậy chết đi, bởi vì hắn còn muốn tra hỏi công pháp từ y.
Lúc này, Đồng Thiên Tân và Đồng Khải Mặc đã chạy tới, hai người đều đã chứng kiến uy lực một chưởng vừa rồi của Hoàng Uyên từ xa, trong lòng vẫn còn sợ hãi, thầm nghĩ nếu như vừa rồi đổi lại là bọn hắn, e rằng chín thành là cầm chắc cái chết.

- Hoàng huynh tu vi thâm hậu, Đồng mỗ bái phục! Không biết Hoàng huynh có ý muốn sử lý người này như thế nào?

Đồng Thiên Tân thanh âm có chút nịnh nọt, vừa nói vừa liếc nhìn Hình Địa nửa sống nửa chết nằm dưới đất, cẩn thận từng li từng tí nói.

Hắn hiểu rất rõ, tuy rằng đều là Vũ Linh, thế nhưng hắn chỉ là bình thường nhất Vũ Linh một sao, còn Hoàng Uyên lại là Bát Tinh Vũ Linh, hai người ở giữa chênh lệch vô cùng to lớn, vì thế cho dù đây là sân nhà của hắn, hắn cũng phải dựa theo ý của Hoàng Uyên mà hành sự.

Hoàng Uyên suy nghĩ một chút, cũng không quan trọng nói:

- Để cho hắn không chết là được! Đợi đến lúc hắn tỉnh lại ta liền đến gặp hắn một lần!

Đồng Thiên Tân khẽ gật đầu, không dám có chút ý kiến, đến lúc hắn chú ý đến thương tích của Hình Địa, trong lòng không khỏi thở dài, bị thương nặng như vậy, muốn cứu sống cũng là cả cái vấn đề, còn đến mức khi nào đối phương có thể tỉnh lại thì có trời mới biết.

………………..

- Quá mạnh! Người này đến tột cùng là ai? Tĩnh Vân tỷ không phải đã từng nói Đồng gia cường giả mạnh nhất chính là phụ thân của nàng và đại trưởng lão hay sao? Thế nhưng hai người này cho dù là cộng lại cùng một chỗ cũng không chịu nổi người kia một kích a!

Vương Hạo Thần từ nãy đến giờ vẫn ở một bên theo tất cả từ đầu đến cuối, chứng kiến một kích của Hoàng Uyên, trong lòng cũng kinh hãi, mặc dù hắn không cách nào nhìn ra thực lực của người sau, thế nhưng đối phương ít nhất cũng phải là Vũ Linh hậu kỳ.

Loại thực lực này, Vương Hạo Thần thậm chí còn không chắc Tiểu Long có thể đánh lại hắn hay không.

Vương Hạo Thần nhớ rất rõ, Đồng Tĩnh Vân từng nói đến cả phụ thân của nàng cũng chỉ có tu vi Nhất Tinh Vũ Linh, bản thân lão đã là cường giả số một của Đồng gia, lúc này làm sao lại nhô một cái tu vi hư hư thực thực là Vũ Linh hậu kỳ?

Nghĩ không thông, Vương Hạo Thần liền dứt khoát bỏ qua vấn đề này, hắn vốn dĩ muốn tìm Đồng Tĩnh Vân nói chuyện một chút, thế nhưng lại không tìm được nàng, lại thấy Đồng Thiên Tân tựa hồ cũng không rảnh rỗi, vì thế quyết định trước tiên trở lại phòng của mình, ngày mai liền tìm Đồng Tĩnh Vân nói rõ ràng, dù sao chính hắn cũng không thể tiếp tục lưu lại nơi này quá lâu, cần phải sớm trở về Thiên Sinh Môn.

Vương Hạo Thần vừa rồi đi, trận chiến giữa Hình Thiên và Đồng Vô Lệ cũng kết thúc, kết quả không khó đoán, tất nhiên là người trước thảm bại, thân thể trọng thương nặng không kém Hình Địa bao nhiêu, hơn nữa sinh cơ còn bởi vì cưỡng ép sử dụng bí thuật mà bị thiêu đốt gần hết,nếu không phải Đồng Vô Lệ cũng không muốn trực tiếp giết mà giữ lại một cái mạng của hắn, Hình Thiên sớm đã đi đời nhà ma.

Tất nhiên, bởi vì Hình Thiên liều mạng dùng lấy thương đổi thương phương pháp chiến đấu, hơn nữa Đồng Vô Lệ còn muốn bắt sống đối phương, vì thế bản thân hắn cũng chịu một chút thương tích, cả người lộ ra có chút chật vật, không còn vẻ ung dung như ban đầu.- Nhị đệ! Ngươi không có vấn đề gì chứ?

Đợi Hình Thiên bị giải đi rồi, Đồng Thiên Tân cùng Hoàng Uyên, Đồng Khải Mặc cũng đi tới nơi này, người trước lập tức đối với Đồng Vô Lệ hỏi thăm.

Đồng Vô Lệ đưa tay lau đi vết máu nơi khóe miệng, lắc đầu nói:

- Ta không sao! Bất quá kẻ kia xác thực là một tên điên, vậy mà dám dùng bí thuật thiêu đốt sinh cơ để bộc phát ra chiến lực vượt quá tu vi của mình! Nếu không phải ta mạo hiểm muốn giữ lại mạng cho hắn thì sao có thể bị thương!

Đồng Thiên Tân trố mắt nhìn, cùng Đồng Vô Lệ nói mấy câu, sau đó liền quay sang nhìn Hoàng Uyên cười nói:

- Hoàng huynh! Chuyện hôm này là chúng ta sơ sót, hi vọng ngươi chớ trách!

Hoàng Uyên cũng cười đáp:

- Một cái nhấc tay mà thôi, không cần để ý!

Xác thực, đối với hắn mà nói, bất kể là trấn áp hay giết Hình gia ba huynh đệ, đều là chuyện dễ như trở bàn tay.

Tính ra mà nói, Hình Thiên, Hình Địa và Hình Nhân cũng thật xui xẻo, nếu như là bình thường, dựa vào thực lực của họ tại dưới tình huống bất ngờ như vậy, hoàn toàn có thể khiến cho Đồng gia chịu tổn thất nặng nề sau đó ung dung rời đi, dù sao chỉ dựa vào Đồng Thiên Tân và Đồng Khải Mặc là không giữ đổi hai người bọn họ.

Hết lần này đến làn khác, bọn họ lại xuất hiện vào ngày Đồng Vô Lệ và Hoàng Uyên hai vị siêu cấp cao thủ này có mặt ở Đồng gia, thật sự là tránh vỏ lại gặp vỏ dừa.

- Phải rồi! Đồng huynh, hôm nay ta không nhìn thấy Hoàng thiếu và Đồng tiểu thư! Bọn hắn hẳn là đang ở cùng một chỗ đi a?

Đồng Thiên Tân và Hoàng Uyên một bên không ngừng trò chuyện, người sau bỗng nhiên lại mỉm cười có chút thâm ý nhìn Đồng Thiên Tân nói.

- Ha ha, đúng là như vậy! Người trẻ tuổi thường có rất nhiều chuyện tốt muốn làm, không giống như mấy lão già chúng ta ngày bận đến tối tăm mặt mũi, chỉ biết chăm chăm vào võ đạo! Liền để cho bọn hắn tự do a!

Đồng Thiên Tân cười ha hả đáp, thanh âm tựa hồ vô cùng cao hứng.

Mấy ngày hôm nay trải qua nhiều chuyện, Đồng Thiên Tân cũng sớm quên đi chuyện Vương Hạo Thần ở trong Ngũ Hành Tháp, hôm nay Đồng Tứ vốn là muốn đem chuyện Vương Hạo Thần leo đến tầng thứ năm báo cho hắn, đáng tiếc người sau lại ở trong trận chiến với Hình gia ba huynh đệ vừa rồi bị đánh thành trọng thương, đang phải dưỡng thương, căn bản vô pháp cùng hắn báo cáo cái gì.

Lúc này, Đồng Thiên Tân thậm chí chỉ muốn Hoàng Thiếu Phong ra tay nhanh một chút, nhanh chóng cùng nữ nhi của hắn tiến thêm một bước, để hắn có thể lập tức ôm vào Tử Dương Tông bắp đùi.

- Đồng huynh nói vậy cũng không sai!

Hoàng Uyên cũng cười nhạt nói.

Hoàng Thiếu Phong nếu như đã đối với vị Đồng gia đại tiểu thư kia có ý tứ, vậy liền để cho hắn vui chơi một chút, thậm chí muốn thu đối phương vào hậu cung của hắn cũng không có vấn đề, bất quá Hoàng Uyên đương nhiên biết rõ, coi như chuyện đó xảy ra, vậy Đồng Tĩnh Vân nhiều nhất chỉ có thể làm một cái thê thiếp, còn chính thất là chuyện không thể nào, trừ phi Hoàng Thiếu Phong hắn bị điên, muốn để cho tông môn bãi miễn ngôi vị thiếu tông chủ của hắn.

Đáng tiếc, Đồng Thiên Tân tựa hồ cũng không cho rằng như vậy...

Mà Đồng Khải Mặc ở phía sau hai người, ánh mắt lại hơi âm trầm, Đồng Tĩnh Vân cùng với Tử Dương Tông thiếu tông chủ phát sinh phát quan hệ, đối với hắn tuyệt đối là thiên đại tin tức xấu.

Đồng Khải Mặc có thể tưởng tượng ra được, một khi Đồng Thiên Tân có được chỗ dựa vững chắc là Tử Dương Tông dạng này quái vật khổng lồ, kết cục của hắn mạch này sẽ trở nên thê thảm đến mức nào, thế nhưng hắn lại không thể làm cái gì, bởi vì Hoàng Uyên thực lực còn ở đó, hắn nếu nhúng tay chắc chắn sẽ bị đối phương hung hăng giáo huấn một trận, cuối cùng chỉ phí công vô ích.

Chương 139: Đệ Tam Dương

Vương Hạo Thần một đường hồi phủ, trong lòng lại có rất nhiều chuyện muốn làm.

Trước đây bởi vì nhục thân còn không đủ mạnh, hắn căn bản không cách nào đề tăng một số loại vũ kỹ uy lực, nay nhục thân đạt tới Luyện Bì đại thành, để cho hắn thực lực có thêm cực lớn không gian tăng lên.

Đặc biệt là Cửu Dương Phần Thiên Chưởng, nếu không có gì bất ngờ, Vương Hạo Thần có lòng tin rất lớn có thể đem bộ chưởng pháp này luyện đến cảnh giới đệ tam dương, tức là chưởng pháp tiểu thành.

Ngoài ra, hắn còn muốn tu luyện một chút bí thuật, sát chiêu được lưu ở trong đầu, bởi vì những thứ này đối với thân thể phụ tải thực sự quá lớn, Vương Hạo Thần một mực còn không dám tu luyện, bất quá lúc này hắn hẳn là cũng miễn cưỡng đạt tới yêu cầu.

Vương Hạo Thần một đường có chút cao hứng về đến phủ đệ, bỗng nhiên, hắn cước bộ nhanh chóng dừng lại, lông mày hơi nhíu nhìn mặt đất trước mặt, ở nơi đó, vậy mà một vết máu đỏ tươi chưa còn khô.

- Xoạt!

Diệu Nhật Kiếm xuất hiện trong tay, Vương Hạo Thần lập tức đề cao cảnh giới, cẩn thận quan sát xung quanh.

Xác định xung quanh không có mai phục, ngược lại chỉ thấy trên mặt đất vậy mà có nhiều vết máu kéo dài, hơn nữa còn rất mới.

Vương Hạo Thần do dự một chút, sau cùng vẫn quyết định đi theo vết máu lưu lại.

Rất nhanh, Vương Hạo Thần liền tìm được chủ nhân của vết máu ở phía sau phủ đệ, cặp lông mày kiếm nhíu lại càng chặt.

Bởi vì chủ nhân của vết máu, không phải ai khác chính là một trong những kẻ vừa mới đại náo Đồng gia một trận Hình Nhân.

Hình Nhân lúc này bị thương rất nặng, cả người đều là máu tươi, xương cốt có nhiều chỗ bị gãy, hơi thở tương đương suy yếu, sớm cũng đã hôn mê rồi.

Một chưởng của Hoàng Uyên trước đó thực sự quá mạnh, tuy rằng Hình Địa đã gánh chịu phần lớn uy lực thế nhưng dư kình còn lại vẫn đủ để trọng thương Hình Nhân, có lẽ bởi vì vết thương quá nặng, Hình Nhân căn bản không có cách nào chạy xa, liều chết chạy đến nơi này liền gục ngã.

Bất quá Vương Hạo Thần tương đối mà nói cũng có chút im lặng, Hình Nhân này chỗ nào không đi lại đi đến đúng phủ đệ của hắn, nếu như để cho người khác nhìn thấy, vậy có phải hắn liền bị cuốn vào vũng nước đục này rồi hay không?

Lại nói, nơi này cách phủ đệ của Đồng Thiên Tân rất gần, chỉ cần Đồng Thiên Tân biết Hình Nhân trốn ở đây, chỉ trong khoảnh khắc liền có thể chạy tới, vậy Hình Nhân cho dù có vận khí nghịch thiên đến đâu cũng khó thoát khỏi cái chết.
Vương Hạo Thần đưa mắt nhìn Hình Nhân, trong mắt hiện lên vẻ suy nghĩ.

Cuối cùng, Vương Hạo Thần vẫn là đi đến bên người Hình Nhân, đem một viên đan dược bỏ vào miệng hắn, sau đó đem y mang vào trong nhà.

Theo lý mà nói, hắn có lẽ nên đem chuyện báo cho Đồng Thiên Tân, để đối phương giải quyết, dù sao trước đó Hình Địa rơi vào tay Đồng gia cũng không trực tiếp bị giết, Hình Nhân có lẽ cũng sẽ như vậy, hơn nữa chuyện này cũng không liên quan gì đến Vương Hạo Thần hắn, hắn làm vậy chính là để cho bản thân mình tránh bớt phiền phức.

Bất quá, lấy tình trạng của Hình Nhân lúc này, nếu như không lập tức được chữa trị, hắn sớm muộn cũng có nguy hiểm tính mạng, đã như vậy, được chữa sớm một chút hay muộn chút có khác gì nhau?

Dù sao trước sau gì Hình Nhân phải chịu trừng phạt, vậy vì sao không để hắn mạnh khỏe một chút tiếp nhận hình phạt?

Lại nói, Vương Hạo Thần đối với Hình gia ba huynh đệ kỳ thực cũng có một chút kính ý, bởi vì ba người này tình cảm huynh đệ rõ ràng rất tốt, mỗi người đều chấp nhận hi sinh chính mình để người kia được sống, phần nghĩa khí thực sự rất hiếm gặp, vì thế cho dù Vương Hạo Thần không biết ba người rốt cuộc có ân oán gì với Đồng gia, chỉ bằng vào ba người họ có những phẩm chất đáng để cho hắn tôn trọng đã đầy đủ để hắn ra tay cứu Hình Nhân một mạng.

Hình Nhân thương tích không thể không nói là có chút trầm trọng, khá tốt trong tay Vương Hạo Thần có không ít trị thương dược phẩm, có thể giúp hắn nhanh chóng hồi phục, bất quá muốn Hình Nhân tỉnh lại vẫn còn có một đoạn thời gian ngắn.

Giúp Hình Nhân trị thương xong, Vương Hạo Thần liền lần nữa đi ra phía sau hậu viện, sau đó lấy ra từ trong nạp giới một ít linh thảo, số linh thảo này, tuy rằng khác loại, thế nhưng toàn bộ đều có màu sắc rực rỡ, toàn thân tỏa ra một cỗ hỏa năng lượng tinh thuần đến cực điểm.

- Ta vừa mới đem Cửu Dương Phần Thiên Chưởng luyện đến đệ nhị dương không lâu, lúc này lại muốn trùng kích cảnh giới đệ tam dương, nhất định phải dùng linh thảo hỗ trợ! Số linh thảo này hi vọng đầy đủ cho ta sử dụng!
Vương Hạo Thần nghĩ thầm.

Trước đó, Vương Hạo Thần là chiếm được một lượng lớn linh thảo, đan dược, bảo vật từ chỗ Xích Diệm Thiên Hổ, bất quá bởi vì tu luyện Bất Hủ Thiên Kinh cần quá nhiều dược thảo để ngưng luyện Bất Hủ Chân Dịch, số linh dược mà hắn có sớm đã tiêu hao hết một phần bốn, linh thảo cao cấp nhất ngược lại còn tích trữ được một ít, thế nhưng linh thảo từ cấp ba trở xuống thì đã “ bốc hơi “ một lượng lớn, vì thế Vương Hạo Thần cũng không biết, số tài nguyên mà hắn có trong tay, đến cùng có thể vì hắn tu luyện mà chống đỡ được bao lâu?

Vương Hạo Thần thể chất vốn rất đặc biệt, sinh ra đã mạnh hơn võ giả cùng cấp không chỉ một bậc, thế nhưng muốn tăng cấp lại đồng dạng khó khăn hơn người bình thường không ít, lại thêm Vạn Đạo Thông Thiên Quyết loại này nghịch thiên công pháp, tại mỗi cảnh giới tuy rằng ít có bình cảnh, thế nhưng lại đòi hỏi lượng tài nguyên tu luyện khổng lồ, hơn nữa còn phải đánh vững chắc tu vi hơn người thường rất nhiều mới có thể đột phá, hai thứ này cộng thêm một bộ Bất Hủ Thiên Kinh, có thể đoán được Vương Hạo Thần mỗi ngày là tiêu tốn bao nhiêu tài nguyên cho việc tu luyện.

Mà Cửu Dương Phần Thiên Chưởng, tuy rằng về cơ bản không cần hao tốn tài nguyên tu luyện, bất quá Vương Hạo Thần đương nhiên sẽ không từ bỏ cơ hội rút ngắn thời gian tu luyện bộ chưởng pháp này, chỉ cần Cửu Dương Phần Thiên Chưởng đạt tới cảnh giới đệ tam dương, uy lực chắc chắn sẽ bạo tăng một mảng lớn, tùy tiện một chưởng cũng đủ để phá vỡ Đồng Thanh Cương Hồng cấp Thiên Thạch Chiến Thể phòng ngự.

Việc luyện hóa linh thảo tương đối mất thời gian, bất quá cũng không tính quá lâu, Vương Hạo Thần dùng tốc độ nhanh nhất không ngừng luyện hóa từng cây linh thảo, đối với một người thân mang thiên địa linh hỏa như hắn, thời gian luyện hóa chắc chắn so với người bình thường phải nhanh hơn rất nhiều.

Từng cỗ hỏa thuộc tính năng lượng tinh thuần bắt đầu để cho Vương Hạo Thần chạm đến đệ tam dương bình cảnh, ở sau lưng hắn, khỏa mặt trời thứ ba chậm rãi được ngưng tụ đi ra.

Đợi đến khi Vương Hạo Thần đem toàn bộ linh thảo luyện hóa xong, khỏa mặt trời thứ ba cũng triệt để ngưng tụ ra, cũng chính vào thời điểm này, Cửu Dương Phần Thiên Chưởng của hắn đột phá cảnh giới đệ tam dương, chưởng pháp chính thức tiểu thành.

Vương Hạo Thần lúc này đứng dậy, chăm chú nhìn khỏa mặt trời thứ ba vừa được hắn ngưng tụ đi ra, phát hiện khỏa mặt trời này hào quang tựa hồ so với hai khỏa mặt trời khác yếu hơn một chút, ngay cả khí thế phát ra cũng không mạnh bằng.

- Xem ra, vẫn là ta quá mức gấp gáp, tuy rằng dựa vào ngoại vật có thể sớm để cho chưởng pháp có chỗ đột phá! Thế nhưng chung quy là không hoàn mỹ, uy lực không thể đạt đến đỉnh điểm! Sau này nhất định phải chú ý một chút, không thể quá mức ỷ lại vào linh thảo hay đan dược, nếu không sau này nói không chừng sẽ dẫn đến hậu quả “ dục tốc bất đạt “!

Dùng ngoại vật nhanh chóng tăng cao tu vi, đây chính là việc mà rất nhiều thiên kiêu trên thế gian thường xuyên lạm dụng, chỉ là họ lại chỉ thấy được cái lợi trước mắt chứ không thấy được tác hại sau này, dùng ngoại vật tăng cao tu vi, trong thời gian dài chắc chắn sẽ khiến căn cơ của người đó trở nên ngày một yếu ớt, hơn nữa còn khiến cho tâm cảnh của hắn không theo kịp tu vi võ đạo, từ đó dẫn đến thiên phú dần dần bị bào mòn, từ thiên kiêu biến thành một cái thiên phú tầm thường võ giả.

Căn cơ Vương Hạo Thần vốn dĩ đã vững chắc vô cùng, hơn nữa hắn lại có Vạn Đạo Thông Thiên Quyết, một môn công pháp cho phép hắn luyện hóa tài nguyên để đánh vững căn cơ đến mức tuyệt đối, từ đó gây dựng cho hắn cơ sở để có được sức chiến đấu gần như là vô địch cùng giai.

Bất quá nếu là Vương Hạo Thần lúc này buông tha việc đánh vững trụ cột, tập trung dồn hết tài nguyên để tăng cao tu vi, Vạn Đạo Thông Thiên Quyết chắc chắn cũng có thể giúp hắn, để cho tu vi của hắn một mạch nhảy đến Vũ Sư thậm chí Vũ Linh cũng không phải không có khả năng, nhưng làm vậy, cũng là tương đương với việc tự huỷ đi căn cơ, việc làm ngu xuẩn như vậy Vương Hạo Thần tự nhiên không có khả năng đi làm.

Hôm nay Vương Hạo Thần có chút nóng vội mà mượn ngoại lực để cấp tốc thu được đột phá trên chưởng pháp tạo nghệ, sau đó hắn liền hối hận, sau này hắn nhất định phải bỏ ra càng nhiều thời gian để củng cố cảnh giới đệ tam dương, nếu như không đột biến liền sẽ không vội vàng đi đột phá cảnh giới đệ tứ dương.

May mắn Vương Hạo Thần lạm dụng ngoại vật cũng chưa nhiều, lúc này kịp thời bứt ra cũng là một chuyện tốt, tương lai liền không có vấn đề gì, nếu như hắn vì cái lợi nhỏ mà buông tha cái lợi lớn, vậy hắn thành tựu sau cùng nhất định sẽ bị giảm xuống đáng kể.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau