NGHỊCH THẾ VŨ THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Nghịch thế vũ thần - Chương 131 - Chương 135

Chương 130: Ngũ Hành Tháp

Theo lời Đồng Tĩnh Vân, tại Đồng gia có một chỗ nổi danh bảo địa, tên gọi là Ngũ Hành Tháp.

Ngũ Hành Tháp, tổng cộng có năm tầng, mỗi tầng là nhất trọng khảo nghiệm, tương ứng với Kim, Mộc, Thuỷ, Hoả, Thổ.

Loại khảo nghiệm trong Ngũ Hành Tháp chủ yếu nhắm vào nhục thân của võ giả, ngoài việc để cho đối phương đau đến chết đi sống lại còn có công dụng tăng lên cường độ thân thể của người luyện, vì thế vừa có thể xem nó là một cái địa phương chuyên tra tấn người, nhưng vừa lúc cũng có thể coi nó là một cho bảo địa rèn luyện thân thể. 

Điểm đặc biệt của Ngũ Hành Tháp chính là có thể dò xét tu vi của người tiến vào để điều chỉnh mức độ khảo nghiệm ngang với tu vi của đối phương, nếu như người này có thể thông qua khảo nghiệm, liền có thể đi lên tầng tiếp theo, “ hưởng thụ “ mức độ cao hơn khảo nghiệm. 

Nghe nói, Đồng Thanh Cương cũng là thường xuyên tiến vào Ngũ Hành Tháp, từng xông đến tầng thứ tư, gây ra một hồi chấn động. 

Vương Hạo Thần trong lòng hơi nghi hoặc, Ngũ Hành Tháp loại bảo vật như vậy, lấy Đồng gia thế lực như vậy đáng ra không có năng lực sở hữu mới đúng a?

Không nhịn được, hắn liền đem suy nghĩ nói với Đồng Tĩnh Vân, chỉ thấy nàng đáp:

- Chuyện này ta cũng không quá rõ ràng, chỉ biết Ngũ Hành Tháp đã ở tại Đồng gia chúng ta rất lâu, truyền thuyết Đồng gia chúng ta đệ nhất lão tổ tông năm xưa khi sắp toạ hoá từng cứu được một vị tuyệt thế cường giả, vị cường giả này sau đó vì báo ơn liền tạo ra Ngũ Hành Tháp tặng cho mới thành lập Đồng gia, từ đó Ngũ Hành Tháp cũng trở thành đệ nhất bảo địa của gia tộc!

Trong lúc nói chuyện, hai người đã đến Ngũ Hành Tháp, chỉ thấy trong Ngũ Hành Tháp cao lớn hùng vĩ đặt ở chính giữa một mảnh sân cực kỳ rộng, dài ngang đều gần 200 m.

Vương Hạo Thần đưa mắt đánh giá Ngũ Hành Tháp, không nhìn thì thôi, vừa nhìn liền có một loại cổ lão khí thế đập vào mắt hắn, thân tháp được thiết kế vô cùng tỉ mỉ, bất quá để cho Vương Hạo Thần khó hiểu chính là, Ngũ Hành Tháp không có giống như hắn tưởng tượng chỉ có năm tầng, mà tổng cộng lại có đến sáu tầng. 

Theo lý mà nói, Kim, Mộc, Thuỷ, Hoả, Thổ tương ứng với năm tầng, vậy Ngũ Hành Tháp đáng lẽ chỉ có năm tầng thôi mới đúng. 

- Tĩnh Vân tỷ! Ngũ Hành Tháp tầng thứ sáu là gì? 

Vương Hạo Thần hỏi.

Đồng Tĩnh Vân hơi nhíu mày, nói:

- Tầng thứ sáu hơi đặc thù một chút, ngươi có thể xem nó là “ thiên ngoại thiên “ của Ngũ Hành Tháp, ở bên trong khảo nghiệm của không nằm trong ngũ hành, mà phong lôi khảo nghiệm! Nghe nói tầng thứ sáu cũng không phải là vị tuyệt thế cường giả năm đó tác phẩm, ngược lại là do các đời tộc trưởng Đồng gia nối tiếp nhau sáng tạo hoàn thiện! Tầng thứ sáu khảo nghiệm so với năm tầng trước càng thêm khắc nghiệt, từ xưa đến này chỉ có vài ba người có thể chịu được khảo nghiệm bên trong! Bất quá một năm trước tầng thứ sáu đã bị phụ thân ta phong bế, cho dù là Đồng gia võ giả cũng không thể tuỳ tiện đi vào!

Đồng Tĩnh Vân nhìn Ngũ Hành Tháp một chút, sau đó lại quay sang nhìn Vương Hạo Thần, mỉm cười nói:

- Thần đệ, ngươi có muốn thử xông Ngũ Hành Tháp một chút hay không? Nếu như ngươi có thể phá vỡ Đồng Thanh Cương từng xác lập qua thành tích, vậy địa vị của ngươi tại Đồng gia chắc chắc sẽ lại tăng lên! 

Vương Hạo Thần không do dự gật đầu, hắn không quan tâm lắm tới việc địa vị của mình ở Đồng gia ra sao, bất quá hắn xác thực muốn thử một chút cường độ nhục thân của mình hiện tại đã đạt đến mức nào.

Nghĩ là làm, Vương Hạo Thần thân ảnh loé lên một cái liền tiến vào Ngũ Hành Tháp. 

Khi hắn tiến vào, Ngũ Hành Tháp tầng thứ nhất liền sáng lên, đại biểu có người đang ở bên trong khảo nghiệm. 

Tại Ngũ Hành Tháp khu vực xung quanh cũng có không ít người, trong số đó có vài người để ý đến Vương Hạo Thần, trong lập tức hiếu kỳ đi tới quan sát, muốn xem thử vị thiên tài mới nổi này có thể đi đến tầng thứ mấy trong Ngũ Hành Tháp. 

Đồng Tĩnh Vân cũng có chút chờ mong, nàng hiểu rõ Ngũ Hành Tháp bên trong khảo nghiệm khắc nghiệt đến mức nào, bản thân nàng chẳng qua chỉ mới miễn cưỡng đạt tới tầng thứ hai, ngay cả Đồng Thanh Cương được xem là thiên tài trăm năm khó gặp cũng mới xông đến tầng thứ tư, không cách nào đi đến tầng thứ năm.- Có lẽ ít nhất cũng phải xông đến tầng thứ ba đi a? 

Đồng Tĩnh Vân có chút không dám xác định nghĩ thầm, nàng biết Vương Hạo Thần thực lực cùng giai rất mạnh, còn mạnh hơn Đồng Thanh Cương rất nhiều, thế nhưng khảo nghiệm của Ngũ Hành Tháp đơn giản chỉ nhắm vào nhục thân, hoàn toàn bỏ qua những phương diện khác, Vương Hạo Thần thực lực tổng hợp tuy mạnh, thế nhưng nhục thân so với Đồng Thanh Cương e rằng kém hơn không ít, có lẽ không có bao nhiêu cơ hội vượt qua thành tích Đồng Thanh Cương. 

Quan trọng nhất là, quá trình khảo nghiệm bên trong Ngũ Hành Tháp rất thống khổ, loại đau đớn về thể xác kia không phải người bình thường có thể chịu đựng, đây cũng là một nguyên do khiến cho Đồng Tĩnh Vân nàng không thể xông đến tầng thứ ba. 

Trong quá khứ, thậm chí đã có một ít võ giả Đồng gia trực tiếp bị hành hạ đến chết ở bên trong Ngũ Hành Tháp!

Cách nơi đó không xa, Đồng Thiên Tân cũng đang đứng ngoài quan sát, hắn cũng muốn nhìn một chút tiềm lực của Vương Hạo Thần đến cùng lớn đến mức nào.

- Hạo Thần! Không nên để cho bổn gia chủ thất vọng a!

Đồng Thiên Tân khẽ siết chặt hai bàn tay, hắn sở dĩ ngầm đồng ý để cho Đồng Tĩnh Vân cùng Vương Hạo Thần qua lại một phần rất lớn là bởi vì nhìn trúng tiềm lực của người sau, đối phương chỉ cần không nữa đường vẫn lạc, tương lai chắc chắn có thể trở thành Vũ Quân, thậm chí nếu như có đủ vận khí, bước vào Vương cấp cũng không phải không có khả năng. 

Nếu như Vương Hạo Thần trở thành Vũ Vương, hơn nữa còn là Đồng Tĩnh Vân trượng phu, vậy tương lai Đồng gia nhất định có thể một bước lên trời, tìm lại hào quang khi xưa. 

Chính vì thế, có thể thấy Đồng Thiên Tân và Đồng Tĩnh Vân kỳ vọng vào Vương Hạo Thần đến mức nào, bất cứ cơ hội khảo nghiệm thiên phú nào dành cho hắn bọn họ đều sẽ không bỏ qua.

Bất quá, rất nhanh sắc mặt hai người liền thay đổi, bởi vì Ngũ Hành Tháp tầng hai bỗng nhiên sáng lên. 

Cái gì? Nhanh như vậy liền xông lên tầng thứ hai?

Đồng Tĩnh Vân sửng sờ, có chút không dám tin vào mắt mình, Vương Hạo Thần dường như chỉ mới đi vào Ngũ Hành Tháp chưa đến 30 giây đi a? 
Nàng nhớ rất rõ chính mình lần đầu xông Ngũ Hành Tháp, bị khảo nghiệm ở tầng một dày vò đến chết đi sống lại, gần năm phút sau mới khó khăn lắm thông qua đi tới tầng thứ hai, dẫu biết nhục thân của nàng không thể so với Vương Hạo Thần thế nhưng ai có thể ngờ chênh lệch lại lớn như vậy a?

Không chỉ nàng, mà ngay cả Đồng Thiên Tân cũng hơi ngẩn người, hắn năm xưa thành tích tuy rằng tốt hơn Đồng Tĩnh Vân nhiều, thế nhưng cũng mất gần 2 phút mới có thể xông qua tầng thứ nhất, so vơi Vương Hạo Thần quá thật còn kém rất nhiều. 

Sự kinh ngạc của mọi người còn không dừng lại ở đó, chưa đầy 2 phút sau, tầng thứ ba Ngũ Hành Tháp tiếp tục sáng lên. 

Sau 5 phút, đến lượt tầng thứ tư Ngũ Hành Tháp sáng lên. 

Tất cả mọi người trực tiếp trợn mắt há hốc mồm, lần đầu tiên nhìn thấy một màn rung động lòng người như vậy. 

Đồng Thiên Tân kinh ngạc đến cực điểm, xác thực có điểm bị thành tích của Vương Hạo Thần doạ sợ, nên biết hắn và Đồng Thanh Cương tại lần đầu xông tháp thời điểm, chỉ có thể miễn cưỡng xông đến tầng thứ ba, hơn nữa còn mất hơn 10 phút thời gian, càng không muốn nói đến việc đi tới tầng thứ tư. 

- Người này thật đúng là một cái hiếm thấy yêu nghiệt! Thật không biết là cỗ thế lực nào có thể bồi dưỡng ra một kẻ như vậy a?

……………..

Cùng thời điểm đó, ở bên ngoài Đồng gia, có ba đạo thân ảnh đi vào. 

Trong đó một vị trung niên nam tử, niên kỷ chừng 40 tuổi, thế nhưng dung mạo lại ẩn chứa vẻ tang thương, hai hàng tóc mai đều đã bạc trắng. 

Một vị khác trung niên nam tử, niên kỷ cùng người trước cơ hồ tương tự, thế nhưng bộ dáng lại trẻ trung hơn nhiều, hiển nhiên bảo dưỡng rất tốt, thân mặc hoa phục càng tăng thêm vẻ quý phái.

Còn có một vị thanh niên tuổi chừng 20, dung mạo tuấn tú, da thịt trắng nõn, hai hàng lông mày tràn đầy vẻ kiêu ngạo, một thân y phục hoa lệ, nhìn qua liền biết là người thân phận không tầm thường. 

- Nhị đệ! Đây chính là gia tộc của ngươi? Nhìn qua cũng không tệ a! 

Thân mặc hoa phục trung niên nam tử khẽ cười nói, thế nhưng nơi đáy mắt lại lướt qua một vòng khinh thị.

- Chỉ là một cái nho nhỏ gia tộc, tự nhiên sẽ không vào được huynh trưởng pháp nhãn!

Tang thương nam tử lắc đầu nói. 

- Xác thực là vậy!

Tuấn tú thanh niên lạnh lùng nói, trên mặt lại là trực tiếp hiện lên vẻ khinh thường tới cực điểm.

Tang thương nam tử thần sắc hơi cứng lại, bất quá hắn dường như đối với tính cách của người trước đã tập thành thói quen, cũng không nói gì. 

Ba người bọn họ rất nhanh liền đi vào Đồng gia.

Chương 131: Đồng Vô Lệ

Ba người vừa đi vào, liền có Đồng gia chi nhân nhìn thấy, có vài người trong số đó nghi hoặc nhìn nam tử tang thương một chút, lúc nhất thời lại không nghĩ ra thân phận của hắn.

Bất quá, trong đó cũng có một vài người có trí nhớ khá tốt, suy nghĩ một lát rồi trừng lớn hai mắt, kinh hãi kêu lên:

- Người đó là... đệ đệ của gia chủ, Đồng Vô Lệ đại nhân!

Rất nhanh, tin tức này liền lan truyền khắp Đồng gia, dẫn đến vô số hộ pháp, trưởng lão, thậm chí không ít nguyên lão đời trước xuất quan, nhanh chóng chạy tới.

Ngay cả Đồng Thiên Tân cũng bị kinh động, để lại Đồng Tĩnh Vân còn chưa hiểu chuyện gì ở lại bên ngoài Ngũ Hành Tháp, còn bản thân thì vội vã rời đi.

Dựa vào thực lực của Đồng Thiên Tân, không mất bao nhiêu thời gian liền đến nơi.

- Vô Lệ, thật là ngươi!

Vừa nhìn thấy nam tử tang thương kia, Đồng Thiên Tân liền lập tức mừng rỡ, thần sắc không dấu được vẻ cuồng hỉ.

Ít người biết rằng, Đồng Thiên Tân có một người đệ đệ, đồng thời cũng là Đồng gia một thế hệ trước chân chính đệ nhất thiên tài, Đồng Vô Lệ.

Đồng Vô Lệ trẻ hơn Đồng Thiên Tân đến gần mười tuổi, thế nhưng thiên phú của hắn so với đại ca lại cao hơn nhiều, có thể so sánh với Đồng Thanh Cương hiện nay, vào thời điểm đó, hắn mới là người được chọn làm gia chủ đời tiếp theo, đây chính là quyết định của Đồng gia gia chủ lúc đó.

Bất quá, Đồng Vô Lệ thiên phú tuy cao nhưng tính tình đạm mạc, một lòng si võ, đối với ngôi vị gia chủ hoàn toàn không có hứng thú, cũng không thích giao du bên ngoài, bằng hữu hầu như chẳng có ai, vì vậy thế nhân chẳng có mấy người biết đến sự tồn tại của hắn.

Không lâu sau, Đồng Vô Lệ gặp được một nữ nhân, cùng nàng kết làm phu thê, sau đó liền rời khỏi Đồng gia chu du thiên hạ, hơn một năm sau bỗng nhiên mất liên lạc, từ đó không có tin tức gì nữa, gia tộc phái bao nhiêu cao thủ ra ngoài đi tìm đều vô ích, mà lão gia chủ lúc đó lại gần đất xa trời, nghĩ đến gia tộc không thể không có người đứng đầu, cuối cùng đành phải chọn Đồng Thiên Tân trở thành tân nhiệm gia chủ, còn bản thân ông không lâu sau đó cũng qua đời.

Đồng Thiên Tân vốn dĩ cho rằng, Đồng Vô Lệ ở bên ngoài đã vẫn lạc, không nghĩ tới sẽ có một ngày hai huynh đệ có thể lần nữa đoàn tụ.

Chỉ là Đồng Thiên Tân cũng có chỗ không hiểu, Đồng Vô Lệ tính ra năm nay chỉ mới hơn 30, vì sao lại trở nên già nua như vậy, bộ dáng hầu như đã có thể so với một người gần 50 tuổi.

- Đại ca! Đã lâu không gặp!

Tang thương nam tử đúng là Đồng Vô Lệ, chỉ thấy hắn trên khuôn mặt già trước tuổi xuất hiện một nụ cười khắc khổ.

- Ha ha! Xem ra vị này chính là Vô Lệ đại ca a!

Thân mặc hoa phục trung niên nam tử cười nhạt nói.Đưa mắt nhìn Đồng Thiên Tân một cái, tuy rằng trong mắt thần sắc che dấu rất kỹ, thế nhưng nếu có người tinh ý đều sẽ nhận ra ở nơi đáy mắt của hắn có ẩn dấu một tia khinh thường.

Còn thanh niên tuấn tú thậm chí không có hứng thú nhìn đám người một chút, càng không có khả năng mở miệng chào hỏi.

- Vô Lệ! Đây là...

Đồng Thiên Tân đưa mắt nhìn Đồng Vô Lệ, có ý dò hỏi.

Đồng Vô Lệ gật đầu, nói:

- Đại ca! Để ta giới thiệu một chút, vị này là Tử Dương Tông nội môn trưởng lão - Hoàng Uyên! Còn vị này là Tử Dương Tông thiếu tông chủ - Hoàng Thiếu Phong!

Lời của Đồng Vô Lệ vừa dứt, mọi người liền đồng loạt hít vào một hơi lãnh khí, ánh mắt kinh hãi nhìn hai người kia, bọn họ không ngờ, Đồng Vô Lệ quay về vậy mà lại mang tới hai vị đại nhân vật có thân phận đáng sợ như vậy.

Tử Dương Tông là một cái có nội tình vô cùng đáng sợ đại tông môn, so sánh một chút, Đồng gia tuy rằng là bá chủ tại Nhai Đình sơn mạch, thế nhưng nếu so với Tử Dương Tông thì lại như đom đóm so với ánh trăng, cái sau thực sự là một cái chân chính siêu cấp thế lực, quản lý địa hạt so với Đồng gia rộng lớn hơn vô số lần, đừng nói là Vũ Linh mà ngay cả Vũ Quân đều có không ít, thậm chí có lời đồn, Tử Dương Tông tông chủ đã đột phá đến Vũ Vương, nếu chuyện này là sự thật, vậy Tử Dương Tông địa vị chắc chắn sẽ còn nâng cao một bậc, cho dù là tại khắp Đông Hoa hoàng triều cũng sẽ có không nhỏ danh tiếng.

Bất kể như thế nào, đối với Đồng gia mà nói, Tử Dương Tông hoàn toàn đích xác là một cái quái vật khổng lồ, căn bản không thể trêu vào.

Đồng Thiên Tân đưa mắt đánh giá Hoàng Uyên cùng Hoàng Thiếu Phong mà trong lòng không khỏi sợ hãi, hai người này không hề che dấu tu vi, hắn có thể dễ dàng nhìn ra được Hoàng Uyên tu vi so với hắn còn cao hơn nhiều, ít nhất cũng là Vũ Linh cảnh hậu kỳ, thậm chí có khả năng là Vũ Linh chín sao, còn Hoàng Thiếu Phong tuy rằng niên kỷ có lẽ chỉ ngang ngửa Đồng Thanh Cương, thế nhưng cũng có tu vi Tam Tinh Vũ Sư, dù cảnh giới có chút không ổn định, thế nhưng vẫn là một vị Vũ Sư hàng thật giá thật.- Thật không hổ là đệ tử của siêu cấp thế lực!

Đồng Thiên Tân trong lòng cảm khái.

Hắn không phải có ý đề cao người khác mà hạ thấp chính mình, chỉ là Hoàng Thiếu Phong tuy chỉ là Vũ Sư sơ kỳ, tu vi chưa vững chắc, thế nhưng hắn thân là thiếu tông chủ của Tử Dương Tông, bất kể là công pháp hay vũ kỹ cấp bậc đều vượt xa người thường, chiến lực chắc chắn không phải Đồng gia vũ giả có thể so sánh.

- Thì là hai vị đại nhân vật của Tử Dương Tông, quả là hạnh ngộ! Bất quá, Vô Lệ làm sao lại quen biết hai người, hơn nữa những năm qua đệ đã xảy ra chuyện gì, vì sao lại không có một chút tin tức nào như vậy?

Đồng Thiên Tân cực kỳ khách khí đối với Hoàng Uyên và Hoàng Thiếu Phong nói mấy câu, sau đó liền nhìn Đồng Vô Lệ hỏi.

Đồng Vô Lệ tựa hồ cũng đoán được Đồng Thiên Tân suy nghĩ, vì thế liền mở miệng giải thích, thanh âm theo đó cũng có chút trầm xuống:

- Đại ca! Chuyện này nói ra thật có chút dài dòng...

Năm xưa, Đồng Vô Lệ cùng nữ nhân hắn yêu kết làm phu thê, mà thê tử của hắn lại chỉ là một cái phàm nhân không có tu vi, vì thế dẫn đến việc trong tộc nhiều người bất mãn, cộng thêm tính cách của hai người đều không ham địa vị danh vọng, vì thế không lâu sau liền bí mật rời khỏi Đồng gia, ý muốn sống một cuộc đời đạm mạc, không tranh với thế nhân.

Rời khỏi gia tộc, Đồng Vô Lệ mới biết thiên hạ này rộng lớn đến mức nào, Đồng gia có thể tại Nhai Đình sơn mạch xưng hùng xưng bá, đó là bởi vì “ núi không lão hổ, hầu tử xưng vương “, trên thực tế lấy chút thực lực của gia tộc ra so sánh với các đại thế lực bên ngoài thì chẳng khác nào hạt cát giữa sa mạc.

Đồng Vô Lệ tại Đồng gia có thể xưng là đệ nhất thiên tài, thế nhưng nếu so sánh với truyền nhân của các đại tông môn thì lại có chút không bằng, thiên hạ rộng lượng, thiên tài anh kiệt đầy rẫy khắp nơi, trong đó người giỏi hơn hắn thực sự rất nhiều, từ đó hành sự một mực rất cẩn thận, tận lực không trêu chọc phiền phức.

Mà Hoàng Uyên thì là người mà Đồng Vô Lệ tình cờ gặp trên đường đi, lúc đó Hoàng Uyên thân mang trọng thương, Đồng Vô Lệ và hắn thê tử không nhịn được liền ra tay giúp đỡ, để cho người trước vô cùng cảm kích, lại thấy thiên phú của Đồng Vô Lệ không tồi, sau khi hồi phục thương thế việc đầu tiên là muốn cùng Đồng Vô Lệ kết làm huynh đệ, người sau tự nhiên là không có lý do từ chối.

Hoàng Uyên cùng Đồng Vô Lệ ở chung vài ngày, sau đó liền phải quay về tông môn, trước đó còn có ý mời phu thê hai người đến Tử Dương Tông làm khách, hai người do dự một chút, cuối cùng vẫn bằng lòng, đợi Hoàng Uyên rời đi vài ngày liền thu xếp hành lý muốn đến Tử Dương Tông nhìn một chút.

Nào ngờ vận khí của hai người thực sự quá nát, khi sắp đến Tử Dương Tông liền gặp phải một tên độc hành võ giả, kẻ này lại là một cái hái hoa dâm tặc, nhìn thấy Đồng Vô Lệ thê tử dung mạo xinh đẹp như hoa liền nổi tà tâm, trực tiếp ra tay hoành đao đoạt ái.

Đồng Vô Lệ nào để thê tử chịu nhục, tự nhiên là liều chết chống cự, thế nhưng đối phương là Vũ Linh cường giả hàng thật giá thật, còn hắn tuy thiên phú trác tuyệt bất quá tu vi lại chưa bước vào cảnh giới này, căn bản không phải đối thủ của người kia, kết cục bị đánh cho toàn thân không có chỗ nào lành lặn, chỉ còn sót lại một hơi thở sau cùng.

Thê tử của Đồng Vô Lệ biết rõ bản thân không cách nào trốn thoát, vì muốn bảo vệ tôn nghiêm đã cắn lưỡi tự vận, nào ngờ tên dâm tặc kia vẫn không tha, vẫn làm nhục thi thể nàng, Đồng Vô Lệ ở một bên chỉ có trơ mắt nhìn mà không thể ngăn cản.

Đúng lúc tên độc hành võ giả kia đang “ hành sự “ thì Hoàng Uyên dẫn theo vài cái Tử Dương Tông đệ tử tìm đến, thấy cảnh này liền nổi giận lôi đình, điên cuồng lao vào tấn công người trước, đáng tiếc tu vi của độc hành võ giả quá cao, tuy Hoàng Uyên có thể áp chế hắn nhưng lại không cách nào đem hắn chém giết, ngược lại bị hắn trốn thoát.

Chương 132: Tử Dương Tông Thiếu Tông Chủ

Mất đi thê tử, Đồng Vô Lệ tim cũng chết đi, tựa hồ đã mất linh hồn, Hoàng Uyên không biết thế nào giúp hắn, đành phải mang Đồng Vô Lệ đến Tử Dương Tông dưỡng thương.

Thời gian qua đi, Đồng Vô Lệ thương tích bên ngoài cũng dần khôi phục, thế nhưng vết thương trong lòng lại hoàn toàn không có cách nào chữa lành, ngoại trừ việc mỗi ngày đến trước mộ thê tử cũng không có gì khác để làm, giống như một cái xác biết đi.

Hoàng Uyên muốn giúp nhưng hữu tâm vô lực, bất đắc dĩ chỉ có thể chờ đợi, hi vọng thời gian có thể giảm bớt nỗi đau của Đồng Vô Lệ.

5 năm trôi qua, đến lúc ngay cả Hoàng Uyên cũng gần như đã tuyệt vọng, Đồng Vô Lệ không ngờ lại có thể từ trong nổi đau gượng dậy, tuy rằng tim hắn đã chết, thế nhưng hắn trong lòng có một chấp niệm, đó chính là báo thù cho thê tử của mình.

Nhiều năm như vậy hoang phế việc tu luyện, tu vi của Đồng Vô Lệ không tiến còn giảm nhiều, thế nhưng bản thân hắn là một cái thiên tài, cộng với ý chí kinh người không ngừng tu luyện, không đến mấy năm không chỉ khôi phục tu vi vốn có, mà còn đột phá Vũ Linh, đủ thấy cừu hận có thể khiến một người tiến bộ nhanh đến mức nào.

Vốn dĩ Đồng Vô Lệ còn muốn tiếp tục tu luyện, bất quá một ngày Hoàng Uyên bỗng nhiên lại tìm đến hắn, nói là bản thân y có nhiệm vụ làm hộ đạo giả cho Tử Dương Tông thiếu tông chủ ra ngoài lịch lãm, vì thế muốn rủ hắn đi cùng, thuận tiện có thể ghé qua gia tộc của hắn nhìn một chút.

Đối với Đồng gia, Đồng Vô Lệ nếu nói không có chút tình cảm là chuyện không thể nào, hơn nữa đã rời đi lâu như vậy, tự nhiên là muốn quay về thăm cố nhân.

- Nhị đệ! Ngươi chịu khổ!

Đồng Thiên Tân nghe xong câu chuyện, trong lòng có chút chua xót, nhất thời không biết phải an ủi đối phương thế nào, chỉ có thể nói ra một câu như vậy.

Đồng Thiên Tân biết rất rõ, Đồng Vô Lệ bản tính si võ, đừng nói là nữ nhân, cho dù là bằng hữu đều lác đác không có mấy người, khó khăn lắm mới xuất hiện một nữ tử có thể khiến hắn yêu đến điên dại, chấp nhận rời bỏ gia tộc cùng nàng sống cuộc sống đạm bạc, nàng chết đi rồi, có thể hình dung ra Đồng Vô Lệ thời điểm đó tuyệt vọng và đau khổ đến mức nào.

- Tốt! Tốt, hôm này là ngày vui, không nên nói những chuyện này! Đồng huynh, tại hạ lần đầu tới Đồng gia, rất muốn đi ngắm phong cảnh một chút, lại nghe nói Đồng gia có một chỗ bảo địa là Ngũ Hành Tháp, không biết có thể cho tại hạ cơ hội được đại khai nhãn giới hay không?

Thấy bầu không khí trở nên có chút không đúng, Hoàng Uyên ở một bên vội chuyển đề tài.

- Ha ha! Tất nhiên là được! Chư vị mời theo ta!

Có người đưa thang để xuống tất nhiên Đồng Thiên Tân sẽ không từ chối, rất nhanh liền đáp ứng, mà Đồng Vô Lệ thì bản tính trầm mặc, cũng không nói nhiều, chỉ là nhẹ gật đầu, xem như đồng ý.

Hoàng Thiếu Phong thì căn bản không thèm phản ứng, bộ dáng kiêu ngạo lạnh lùng không để ý đến mọi người.

Hoàng Thiếu Phong thân là thiếu tông của của Tử Dương Tông, hơn nữa còn là con trai của tông chủ, chỉ cần không có gì bất ngờ xảy ra thì hắn chắc chắn sẽ là Tử Dương Tông đời tiếp theo tông chủ, dựa vào thân phận của hắn, có thể đem đám người Đồng Thiên Tân hay Đồng Vô Lệ để vào mắt mới là chuyện lạ.

Lần này vốn dĩ Hoàng Thiếu Phong không hề có ý định muốn đến Đồng gia, bất quá sao khi biết được việc Đồng gia có một chỗ luyện thể bảo địa là Ngũ Hành Tháp thì hắn lại đổi ý, thuận nước đẩy thuyền đồng ý với Hoàng Uyên.

Dù sap Ngũ Hành Tháp cũng là một nơi bảo địa do vương giả Thạch Chiến Vương năm xưa tạo ra, vị cường giả này thực lực căn bản không người sáng lập ra Tử Dương Tông – Thiên Hoả Vương bao nhiêu, cơ duyên do hắn để lại chắc chắn sẽ không đến nổi kém quá, ít nhất theo Hoàng Thiếu Phong nghĩ là như vậy.

Đoàn người không nhanh không chậm mà đi, trên đường Đồng Thiên Tân ngoài trừ việc nói chuyện phếm với Đồng Vô Lệ và Hoàng Uyên thì phần lớn thời gian còn lại đều dùng để âm thầm quan sát Hoàng Thiếu Phong.

Không thể không nói, Hoàng Thiếu Phong trong mắt Đồng Thiên Tân thực sự là một cái thiên tài, lấy niên kỷ chỉ sấp sỉ Đồng Thanh Cương, thế nhưng tu vi đã vượt xa người sau, hơn nữa còn có một cái siêu cấp thế lực Tử Dương Tông chống lưng, thực sự là làm cho người ta hâm mộ.
- Thiên tài như vậy, nếu như có thể kéo vào Đồng gia chúng ta liền tốt!

Cái suy nghĩ này từ trong đầu Đồng Thiên Tân nảy sinh ra, sau đó dù như thế nào cũng không thể xoá đi.

Trước đó, Vương Hạo Thần thiên phú tuy rằng xuất chúng, niên kỷ cũng so Hoàng Thiếu Phong nhỏ hơn, thế nhưng Đồng Thiên Tân cũng không rõ ràng hắn xuất thân từ cái nào đại thế lực, bất quá kỳ thực trong lòng đã có chỗ hoài nghi, nếu như Vương Hạo Thần thật đi ra từ một cái đại thế lực, hắn làm sao ngay cả một cái hộ đạo giả đều không có đây?

Lại nói, cho dù Vương Hạo Thần sau lưng thế lực có mạnh, chẳng lẽ còn có thể mạnh hơn Tử Dươgn Tông? Nếu không hắn cần gì phải đi tới cái nơi khỉ ho cò gáy này lịch luyện?

So sánh với Vương Hạo Thần, Hoàng Thiếu Phong tự nhiên là có chỗ dựa vững chắc rõ ràng, từ đó mới khiến địa vị người sau ở trong lòng Đồng Thiên Tân cao hơn người trước không chỉ một bậc.

Cũng không lâu lắm, đoàn người đã đi đến Ngũ Hành Tháp phía trước, cùng lúc đó, chỉ thấy Đồng Tĩnh Vân thân ảnh bỗng nhiên từ một bên chạy tới, vui vẻ nhìn Đồng Thiên Tân nói:

- Phụ thân ngươi nhìn, Thần đệ hắn đã leo tới tầng thứ tư!

Nếu là trước đó, Đồng Thiên Tân nghe được tin chắc chắn vô cùng mừng rỡ, bất quá lúc này hắn chẳng qua chỉ là hơi kinh ngạc một chút, khẽ gật đầu, sau đó liền cười nói:

- Tĩnh Vân! Còn không mau tới đây bái kiến thúc thúc!

- Cái... cái gì?

Đồng Tĩnh Vân nghe được lời này, mắt đẹp lập tức trợn tròn, nàng trước đây đúng là đã từng gặp qua Đồng Vô Lệ một lần, thế nhưng lúc đó nàng còn quá bé, ấn tượng không sâu, cộng thêm nhiều năm nay Đồng Thiên Tân căn bản không muốn nhắc đến chuyện của người đệ này, khiến cho nàng cũng có chút quên mất mình còn có một cái thúc thúc.

- Tiểu Vân, nhiều năm không gặp, ngươi đã lớn rồi!Đồng vô Lệ mỉm cười, hắn năm đó đúng là chỉ gặp Đồng Tĩnh Vân một lần, lúc đó nàng niên kỷ còn rất nhỏ, bây giờ gặp lại, nàng đã trở thành một thiếu nữ xinh đẹp.

Đồng Tĩnh Vân ngây người hồi lâu, mới chậm chạp tìm được một chút ký ức về Đồng Vô Lệ, sau đó liền vội vàng nói:

- Tĩnh Vân gặp qua thúc thúc!

- Ha ha! Vì này chính là Đồng gia đại tiểu thư? Đồng huynh thật có phúc, lại có được một nữ nhi xinh đẹp như vậy!

Hoàng Uyên một bên cười nhạt nói.

Hoàng Thiếu Phong thì đưa mắt đánh giá Đồng Tĩnh Vân, nơi đáy mắt lộ một tia kinh diễm, nữ nhân này tuy rằng dung mạo không tính là khuynh quốc khuynh thành, làn da cũng không trắng bạch như nữ nhi khuê các bình thường, bất quá trên người nàng lại có một cỗ hào sảng khí chất rất đặc biệt, thân thể lại phát dục rất tốt, để cho nàng trong mắt Hoàng Thiếu Phonglại có một phong vị khác, rất mới lạ.

Đồng Thiên Tân từ nãy đến giờ vẫn đang âm thầm quan sát biểu hiện của Hoàng Thiếu Phong, phát hiện hắn khi nhìn thấy nữ nhi của mình liền lộ ra một chút động tâm liền mừng thầm, lập tức rèn sắt ngay khi còn nóng, đem thân phận của Hoàng Uyên cùng Hoàng Thiếu Phong nói cho Đồng Tĩnh Vân.

- Tử Dương Tông thiếu tông chủ?

Đồng Tĩnh Vân trong mắt đầy vẻ kinh ngạc, nàng như thế nào cũng không nghĩ tới, nam tử đứng trước mặt mình lại có thân phận kinh khủng như vậy.

Hoàng Uyên tuy rằng không có giống như Đồng Thiên Tân cẩn thận quan sát Hoàng Thiếu Phong như vậy, bất quá hắn ngoại trừ thân phận là Tử Dương Tông trưởng lão, còn là Hoàng Thiếu Phong thúc thúc, bản thân làm hộ đạo giả cho Hoàng Thiếu Phong đã lâu, cũng tương đối hiểu rõ tính khí của người trước.

Hoàng Thiếu Phong người này tuy rằng bề ngoài rất kiêu ngạo lạnh lùng, thế nhưng kỳ thực lại là kẻ rất háo sắc, bản thân lại là thiếu tông chủ của Tử Dương Tông, tuổi còn trẻ nhưng đã có vô số tình nhân, nữ đệ tử trong tông môn có quan hệ với hắn không có một trăm thì cũng có tám chục, mà nữ nhân bên ngoài thì càng là nhiều không đếm xuể.

Vì thế khi nhìn thấy Đồng Tĩnh Vân, Hoàng Uyên liền có thể đoán được Hoàng Thiếu Phong chắc hẳn liền sẽ có hứng thú với nữ nhân này, liền thuận nước đẩy thuyền, nói:

- Đồng huynh, nghe nói Ngũ Hành Tháp đối với nhục thân khảo nghiệm rất mạnh, vừa hay Hoàng thiếu trên nhục thân cũng có chút tạo nghệ, không biết có thể để cho hắn vào trong thử một lần hay không?

Đồng Thiên Tân ánh mắt hơi loé lên, cười đáp:

- Đương nhiên có thể!

Sau đó liền đối với Hoàng Thiếu Phong đưa ra một cái thủ thế “ mời “.

Hoàng Thiếu Phong cũng không từ chối mà khẽ gật đầu, hắn cảm thấy, chỉ cần bản thân mình tại trong Ngũ Hành Tháp đạt được thành tích cao, cộng với thân phận của mình liền đủ để Đồng Tĩnh Vân hiểu được cái gì mới là thiên tài thực sự, để cho nàng trực tiếp chủ động ngã vào vòng tay hắn là tốt nhất, đỡ mất công chính hắn phải tốn sức truy cầu.

Còn đối với Ngũ Hành Tháp khảo nghiệm, Hoàng Thiếu Phong kỳ thật cũng không quá xem trọng, dù sao hắn nhục thân đúng rất mạnh, hắn còn không tin một cái nho nhỏ thế gia bảo địa khảo nghiệm liền có thể làm khó được mình.

Chương 133: Nhân tuyển tốt nhất

- Để cho ta xem, cái gọi là Ngũ Hành Tháp này khảo nghiệm có bao nhiêu độ khó!

Hoàng Thiếu Phong vẻ mặt tự tin tiến vào bên trong Ngũ Hành Tháp, bắt đầu tầng thứ nhất khảo nghiệm.

- Hoàng Uyên huynh, Hoàng thiếu là luyện thể võ giả?

Đồng Thiên Tân phát hiện Hoàng Uyên tựa hồ đối với Hoàng Thiếu Phong có lòng rất lớn, không nhịn được liền hỏi.

Luận thực lực, một trăm cái Hoàng Thiếu Phong cũng không phải là đối thủ của Đồng Thiên Tân, thế nhưng y lại có một cái hộ đạo giả là Vũ Linh hậu kỳ, toàn bộ Đồng gia không có một cái có thể chống lại Hoàng Uyên, càng không nói tới Tử Dương Tông con quái vật khổng lồ kia, thành tựu tương lai chắc chắn vượt xa mình, vì thế hai chữ “ Hoàng thiếu “ Đồng Thiên Tân nói ra không có chỗ nào cảm thấy không hợp.

Ai cũng biết, Ngũ Hành Tháp nhắm vào nhục thân khảo nghiệm, tu vi dù cao ở trong này cũng chưa chắc đã có bao nhiêu chỗ dùng.

- Ha ha! Đồng huynh có chỗ không biết, thiếu tông chủ chúng ta kiêm tu võ thể hai đường, hắn luyện thể công pháp, là chúng ta Tử Dương Tông cao cấp nhất tuyệt học – Viêm Dương Công, nhục thể của hắn trong cùng cảnh giới có thể nói là khó gặp địch thủ!

Viêm Dương Công, là tuyệt học luyện thể do Tử Dương Tông tông chủ đời đầu tiên – Thiên Hoả Vương sáng tạo, tu luyện đến đại viên mãn liền có thể ngưng tụ ra Hậu Thiên Viêm Dương Chi Thể, cùng Thiên Thạch Thần Công của Đồng gia có chút tương tự, bất quá uy lực lại mạnh hơn một đường.

Kỳ thực Hoàng Uyên tự tin với Hoàng Thiếu Phong như vậy cũng không phải là không có lý do, người sau nhục thể quả thực không kém chút nào, rất dễ dàng đã vượt qua tầng thứ nhất khảo nghiệm, tốc độ so với Vương Hạo Thần trước đó lại kém không chỉ gấp đôi.

Bất quá thành tích này đã rất tốt, dù sao hắn cũng là lần đầu xông Ngũ Hành Tháp, hơn nữa trình độ của một người không thể chỉ dựa vào tốc độ vượt ải để đánh giá.

Rất nhanh, Hoàng Thiếu Phong liền vượt qua tầng thứ hai, tầng thứ ba khảo nghiệm, bất quá cũng hao tổn không ít thời gian, đến khi hắn xông đến tầng thứ tư, đã mất đủ một canh giờ đồng hồ.

Mà Vương Hạo Thần lúc này cũng đang ở tầng thứ tư, bất quá thời gian hắn ở nơi này cũng đã rất lâu.

Ngũ Hành Tháp bình thường có rất ít người có thể leo đến tầng thứ ba, thế nhưng lúc này lại có đến hai người cùng lúc xông đến tầng thứ tư khảo nghiệm, cái này thực sự là rất hiếm gặp.

Chỉ là, cả hai người này đều không phải là Đồng gia chi nhân.

- Không hổ là Tử Dương Tông thiếu tông chủ, Đồng gia chúng ta Ngũ Hành Tháp vậy mà không làm khó được hắn!

Đồng Tĩnh Vân trong mắt lộ ra một tia hào quang.

Thiên tài có thế lực lớn, đi đến đâu cũng sẽ được người người chú mục, đặc biệt là nữ nhân.

Đồng Tĩnh Vân nàng là một cái nữ nhân rất thực dụng, trước đó Vương Hạo Thần thiên phú cộng với một điểm dung mạo để cho nàng động tâm, thế nhưng trên người hắn lại luôn toát ra một vẻ thần bí khó nắm bắt, còn Hoàng Thiếu Phong lại nổi bật mà rõ ràng như mặt trời ban trưa, dẫn đến việc nàng dần coi trọng người thứ hai hơn một chút.

Là người cẩn thận như nàng, chưa hẳn đã muốn có một người nam nhân mà mình không hoàn toàn hiểu rõ.

Dù sao, Hoàng Thiếu Phong thân phận đã xác nhận, so với một Vương Hạo Thần lai lịch không rõ thì an toàn hơn nhiều.

Vương Hạo Thần đích thực ở tầng thứ tư dùng lại rất lâu, bất quá không phải bởi vì hắn không thể xông qua, mà là bởi vì ở tầng thứ tư này hắn tìm thấy một thứ tương đối thú vị.

Ai cũng biết, Ngũ Hành Tháp năm tầng đầu là dựa theo ngũ hành bên trong đưa ra khảo nghiệm, mà tầng thứ tư, thì lại có khảo nghiệm liên quan đến hỏa.

Lúc này, Vương Hạo Thần đang đứng trong một căn phòng được làm bằng đó, trên tường có khắc vô số đạo văn tự cỗ lão đỏ rực, không gian xung quanh tràn ngập hỏa diễm vô tận, tựa như đang ở trong vô tận hỏa vực đồng dạng.

Cường độ hỏa diễm ở nơi này tuy rằng rất mạnh, thế nhưng nếu muốn làm bị thương Vương Hạo Thần nhục thể thì vẫn còn kém một chút, hơn theo một góc độ nào đó mà nói thì loại hỏa diễm được sản sinh ra từ trận pháp này nhiều lắm chỉ có thể coi là phàm hỏa, đối với người thân mang thiên địa kỳ hỏa như Vương Hạo Thần tác dụng càng giảm đi rất nhiều, vì thế khảo nghiệm tầng thứ tư đối với hắn xem như so với những tầng khác càng thêm dễ dàng.

Bất quá Vương Hạo Thần cũng không có ý định lập tức xông qua khảo nghiệm, bởi vì hắn lại có một suy nghĩ, nếu như có thể mượn hỏa diễm ở nơi này, trợ giúp hắn tinh luyện Bất Hủ chân dịch thì sao?

Tinh luyện Bất Hủ chân dịch quá trình phi thường gian nan, hao tổn thời gian rất nhiều, cho dù Vương Hạo Thần có Phệ Huyết Thánh Hỏa tương trợ thì tốc độ tinh luyện vẫn rất chậm.

Mà hỏa diễm nơi này phẩm chất tuy rằng không cao, thế nhưng trải qua vô số năm tháng được Đồng gia chúng võ giả không ngừng tăng cường, lượng hỏa diễm đã tăng đến một cái thiên văn số lượng, có chúng trợ giúp nhất định có thể giảm bớt rất nhiều thời gian.Một khi nhục thân đạt đến Luyện Bì đại thành, hắn tự tin cho dù là Đồng Thanh Cương Hồng cấp Thiên Thạch Chiến Thể trước mặt hắn cũng sẽ không đất diễn, mà năng lực phòng ngự của hắn e rằng có thể miễn cưỡng gánh chịu Vũ Sư cường giả công kích.

Nghĩ là làm, Vương Hạo Thần không do dự lấy ra vô số linh dược ở trong nạp giới, bắt đầu quá trình tinh luyện Bất Hủ chân dịch.

Trước đó hắn mất đến 10 ngày thời gian, mới ngưng luyện đi ra 5 giọt Bất Hủ chân dịch, bất quá lần này chắc chắn sẽ không mất nhiều thời gian như vậy.

Ở bên ngoài, từ khi Vương Hạo Thần tiến vào tầng thứ tư đã được trọn vẹn hai canh giờ, mà Hoàng Tử Mặc, đồng dạng cũng đã ở trong đó được gần một canh giờ.

- Mất nhiều thời gian như vậy, chẳng lẽ khảo nghiệm ở tầng thứ tư lại khó đến vậy sao?

Hoàng Uyên vẻ mặt có chút âm trầm bất định, cái này không thể trách hắn, bởi vì Hoàng Thiếu Phong thực sự đã ở trong đó quá lâu, thời gian một canh giờ đối với việc khảo nghiệm không thể không nói là rất dài, trừ phi khảo nghiệm ở tầng này rất khó, để cho Hoàng Thiếu Phong muốn thông qua đều cực kỳ gian nan.

Lại trôi qua nửa canh giờ, khi mà Hoàng Uyên tựa hồ đã nhịn hết nổi, thì tầng thứ năm Ngũ Hành Tháp bỗng nhiên sáng lên.

- Có người xông đến tầng thứ năm!

Tất cả mọi người ở bên ngoài Ngũ Hành Tháp vào lúc này đều rung động.

Ngũ Hành Tháp tầng thứ năm, đó chính là mục tiêu cả đời của tất cả Đồng gia võ giả, thế nhưng nhiều năm qua chỉ có Đồng Thiên Tân, Đồng Thanh Cương và Đồng Vô Lệ là xông đến tầng thứ này, hiện tại liền có thêm một người khác.

Đồng Vô Lệ ánh mắt nhìn Ngũ Hành Tháp có chút phức tạp, hắn năm đó thiên phú cao nhất toàn bộ Đồng gia, lần đầu tiên xông tháp chẳng qua chỉ miễn cưỡng đi tới tầng thứ ba, phải đến nhiều năm sau mới có thể xông đến tầng thứ năm.

So sánh với hai người đang ở trong tháp kia, hắn thì tính là thiên tài gì?

Thực sự là trường giang sóng trước đè sóng sau.

Rất nhanh, ánh sáng nơi tầng năm vụt tắt, sau đó liền có một bóng người từ trong tháp đi ra.

Là Hoàng Thiếu Phong!

Hoàng Thiếu Phong lúc này bộ dáng có chút chật vật, không chỉ sắc mặt tái nhợt mà ngay cả khí tức cũng phù phiếm vô cùng, tựa như vừa mới trải qua một trận đại chiến.Hắn xác thực là xông đến tầng thứ năm, bất quá quá trình lại vô cùng gian nan, bởi vì hắn tu luyện Viêm Dương Công chưa đến nơi đến chốn, cường độ nhục thân hiện tại muốn kháng lại hỏa diễm ở tầng thứ tư là rất miễn cưỡng, nếu không phải đến phút cuối cùng hắn nhục thân có chỗ đột phá, hơn nữa còn có đan dược cao cấp của tông môn trợ giúp hồi phục, thì e rằng hắn căn bản không có khả năng đột phá tầng thứ tư mà đi đến tầng thứ năm.

- Ha ha! Hoàng thiếu, ngươi quả nhiên là thần nhân, lần đầu tiên xông Ngũ Hành Tháp đã đi đến tầng thứ năm! Đây chính là thành tích mà trong toàn bộ lịch sử Đồng gia đều chỉ có một mình gia chủ đời đầu tiên có thể làm đến a!

Đồng Thiên Tân lập tức đi tới, một mặt tươi cười rạng rỡ nói, thanh âm không ngờ vậy mà lộ ra một tia nịnh nọt.

- May mắn mà thôi!

Hoàng Thiếu Phong cười nhạt đáp, bất quá trong mắt lại khó che dấu vẻ kiêu ngạo.

Thành tích của hắn, hẳn là không có người nào tại Đồng gia có thể so sánh, thừa đủ để đoạt mỹ nhân tâm a?

Đồng Tĩnh Vân ở một bên nhìn hắn, tuy rằng trên mặt không có biểu hiện gì, thế nhưng trong lòng thì lại có chút sùng bái ngưỡng mộ, dù sao thiên phú của Hoàng Thiếu Phong ở trước mặt nàng thực sự quá ưu tú, cộng thêm hậu trường của hắn, để cho nàng bắt đầu không nhịn được phải thực sự động tâm.

Nam nhân ưu tú hơn cả Vương Hạo Thần, nàng làm sao lại không suy nghĩ gì? Lúc đầu nàng nhìn trúng Vương Hạo Thần, không phải cũng là vì thiên phú kinh người của hắn hay sao?

Nghĩ đến Vương Hạo Thần, Đồng Tĩnh Vân không nhịn được lại nhìn về phía Ngũ Hành Tháp, chỉ thấy hắn vẫn còn dừng lại ở tầng thứ tư, trong mắt liền hiện lên một tia thất vọng.

Đã gần ba canh giờ rồi, vẫn không thể xông qua tầng thứ tư? Chẳng lẽ thiên phú của ngươi chỉ đến đó thôi sao? Thật vô pháp cùng Hoàng Thiếu Phong so sánh?

Đồng Thiên Tân tựa hồ cũng nhìn ra suy nghĩ của Đồng Tĩnh Vân, trong lòng phát sinh một chút không kiên nhẫn, đối với hắn, Vương Hạo Thần đã trở thành người thừa, bởi vì y căn bản không thể so với Hoàng Thiếu Phong, đã mất đi tư cách trở thành con rể của hắn.

- Hoàng Uyên huynh, nếu như Hoàng thiếu đã xông qua khảo nghiệm, vậy chúng ta cũng không cần ở lại nơi này nữa! Theo ý của tại hạ, không bằng để cho nữ nhi của ta dẫn Hoàng thiếu đi tham quan Đồng gia một lần, mấy lão già như chúng ta lại đi đối ẩm, hôm nay các vị hãy ở lại đây nghỉ ngơi! Không biết ý của huynh thế nào?

Đồng Thiên Tân hướng Hoàng Uyên cười nói.

Đồng Tĩnh Vân thần sắc hơi biến đổi, phụ thân đây là muốn tác hợp cho mình và Hoàng Thiếu Phong hay sao? Vậy còn Vương Hạo Thần thì phải làm thế nào?

Hoàng Uyên đương nhiên có thể hiểu được dụng ý của Đồng Thiên Tân, hắn đưa mắt nhìn Hoàng Thiếu Phong một chút, thấy đối phương khẽ gật đầu liền cười nói:

- Đồng huynh có hảo ý như vậy, Hoàng mỗ từ chối liền bất kính! Vậy cứ theo ý ngươi a!

Đồng Thiên Tân biết đối phương đã đồng ý, trong lòng lập tức mừng như mở cờ trong bụng, đối với Đồng Tĩnh Vân nói:

- Tĩnh Vân, vậy phiền ngươi đưa Hoàng thiếu đi tham quan Đồng gia chúng ta a!

Đồng Tĩnh Vân thần sắc biến đổi liên tục, ban đầu có chút không muốn, bất quá về sau lại dần ổn định, trên mặt xuất hiện một nụ cười xinh đẹp, nhìn Hoàng Thiếu Phong nói:

- Hoàng thiếu, xin mời đi theo ta!

Là nữ nhân, đương nhiên phải chọn cho mình một cái lão công tốt nhất có thể, Vương Hạo Thần đã không thể cùng Hoàng Thiếu Phong so sánh, vậy hắn và nàng liền không phải là người cùng một thế giới, căn bản không có tư cách trở thành nam nhân của nàng.

- Vậy làm phiền Đồng tiểu thư!

Hoàng Thiếu Phong khóe miệng nhấc câu, cái này so với trong dự đoán của hắn càng thêm dễ dàng.

Đợi đến khi Đồng Tĩnh Vân và Hoàng Thiếu Phong đi rồi, Đồng Thiên Tân liền cùng Đồng Vô Lệ và Hoàng Uyên rời đi, mà đám trưởng lão theo sau cũng như Đồng gia chúng võ giả xung quanh cũng lần lượt giải tán, chỉ để Đồng Tứ ở lại đợi Vương Hạo Thần ra khỏi tháp.

Chương 134: Luyện bì đại thành

Thời gian trôi qua rất nhanh, chớp mắt một cái, Vương Hạo Thần đã ở trong Ngũ Hành Tháp được trọn vẹn hai ngày hai đêm.

Ở bên ngoài, Đồng Tứ đối với việc này sớm đã im lặng đến cực điểm, thậm chí hắn rất hoài nghi, Vương Hạo Thần có phải hay không đã chết ở trong khảo nghiệm, dù sao loại chuyện này tui rằng hiếm gặp thế nhưng cũng không phải là chưa từng xảy ra.

Chỉ là, nếu thực sự là như thế, vậy xác thực là một cái thiên đại chuyện cười.

……………….

Ngày thứ ba, bên trong tầng thứ tư Ngũ Hành Tháp, Vương Hạo Thần thân ảnh khẽ động đậy, mà hai mắt vốn dĩ đang đóng chặt nay lại chậm rãi mở ra.

- Rốt cuộc hoàn thành!

Vương Hạo Thần khẽ phun ra một ngụm trọc khí, đúng như hắn dự đoán từ trước, lấy Phệ Huyết Thánh Hoả của hắn cùng trận pháp hoả diễm ở nơi này phối hợp, có thể tăng nhanh tốc độ tinh luyện Bất Hủ chân dịch lên gấp ba lần.

Lúc này, hắn đã có trong tay 10 giọt Bất Hủ chân dịch, vừa vặn đủ để nhục thân của mình tăng lên đến cảnh giới Luyện Bì đại thành.

Nghĩ đến đây, Vương Hạo Thần trên mặt cũng không nhịn được mà hiện ra ý mừng, ánh mắt nóng bỏng nhìn 10 giọt kim sắc chất lỏng trước mặt, mất nhiều thời gian như vậy, rốt cuộc cũng đạt đến một bước này, chỉ cần đem số Bất Hủ chân dịch này luyện hoá, hắn nhục thân liền có thể bước ra một bước dài, uy lực thậm chí vượt xa cả Thiên Thạch Chiến Thể của Đồng Thanh Cương trước đó.

Không có chút nào do dự, Vương Hạo Thần đem một giọt lại một giọt Bất Hủ chân dịch nuốt vào, mỗi một giọt Bất Hủ chân dịch vừa vào miệng liền trực tiếp hoà tan vào bên trong huyết nhục của hắn, bắt đầu quá trình cường giả nhục thân.

Quá trình này không tính lâu, nhìn qua không có gì đặc biệt, Vương Hạo Thần bề ngoài không bao nhiêu thay đổi, nhiều lắm là nếu để ý kỹ một chút, liền có thể nhìn ra làn da của hắn tựa hồ càng thêm sáng bóng như ngọc, bớt đi một tia tạp chất, bên dưới lớp da tựa hồ còn có thêm một tia kim quang rất nhạt.

Thế nhưng chỉ có Vương Hạo Thần biết rõ, sau khi quá trình này hoàn tất, nhục thân của mình sẽ tăng tiến đến mức nào, nhiều khả năng là không chỉ cường đại hơn trước đó gấp mấy lần đơn giản như vậy.

Đại khái nửa canh giờ về sau, Vương Hạo Thần rốt cuộc đã đem toàn bộ số Bất Hủ chân dịch mà mình có toàn bộ luyện hoá, nhục thân của hắn cũng đã phá vỡ bích chướng, bước vào cảnh giới Luyện Bì đại thành.

Vương Hạo Thần chậm rãi đứng lên, bên dưới làn da kim quang bắt đầu biến mất, chỉ thấy cả người nhẹ nhõm mà tràn đầy lực lượng, đạt tới Luyện Bì đại thành, hắn nhục thân lực lượng vậy mà trọn vẹn tăng lên gấp năm lần so với trước đó.

Nếu là trước đó, Vương Hạo Thần ở tại tầng thứ tư còn bởi vì nhiệt độ hoả diễm ở nơi này còn có chút không thoải mái thì lúc này hắn ngay cả một tia nóng nực cũng không có, thân ở trong biển lửa nhưng lại nhàn nhã giống như không có việc gì.

Vương Hạo Thần bây giờ, nếu như tái chiến Đồng Thanh Cương, cứ việc tu vi vẫn không chiếm được lợi thế, thế nhưng dựa vào nhục thân lực lượng, không chỉ có năng lực phòng thủ mà ngay cả lực công kích đều mạnh hơn người sau không chỉ một bậc, cho dù không dùng kiếm cũng có thể đánh bại Đồng Thanh Cương.

Lấy năng lực phòng ngự của Vương Hạo Thần hiện nay, có lẽ chỉ có Vũ Sư mới có khả năng kích thương hắn, hơn nữa còn là loại võ giả có năng lực công kích tương đối mạnh kia.

- Đã như vậy, liền đến tầng thứ năm a!

Vương Hạo Thần nghĩ thầm, nếu là trước đó, hắn muốn đi tới tầng thứ năm vẫn có độ khó nhất định, bất quá lúc này có lẽ là rất dễ dàng.

Rất nhanh, Vương Hạo Thần liền vượt qua tầng thứ tư, hỏa diễm khảo nghiệm ở nơi này căn bản đã không có ý nghĩa gì với hắn.

………………………Lúc này, ở ngoại giới vẫn đang một mực chờ đợi Đồng Tứ rốt cuộc không nhịn được nữa, đúng lúc hắn chuẩn bị đi bẩm báo với Đồng Thiên Tân thì Ngũ Hành Tháp tầng thứ năm, không ngờ lại sáng lên.

- Cái gì?

Đồng Tứ trợn mắt há hốc mồm nhìn tầng thứ năm Ngũ Hành Tháp đang phát sáng, trong đầu suy nghĩ lập tức hỗn loạn.

Đây là chuyện gì xảy ra, ba ngày trước Hoàng Thiếu Phong xông đến tầng thứ năm đã đủ chấn kinh không ít người, bây giờ lại có người thứ hai cũng xông đến tầng này?

Tầng thứ năm khảo nghiệm từ khi nào liền dễ dàng thông qua như vậy rồi hả?

Xung quanh Ngũ Hành Tháp, có không ít Đồng gia võ giả, khi bọn họ nhìn thấy Ngũ Hành Tháp tầng thứ năm phát sáng, tất cả đều lộ ra vẻ rung động đến cực điểm.

Bọn họ tuy rằng không có leo đến Ngũ Hành Tháp tầng thứ 5, nhưng bọn họ lại hiểu rất rõ độ khó của khảo nghiệm ở tầng này, đến mức tại Đồng gia, mỗi cái triều đại thường chỉ có một người có thể đi tới tầng thứ năm, thậm chí có nhiều triều đại ngay cả một cái cũng không có.

Ngày hôm qua Hoàng Thiếu Phong xông đến tầng thứ năm, Đồng gia võ giả tuy rằng cũng chấn kinh thế nhưng còn có thể miễn cưỡng có thể tiếp nhận, dù sao đó là thiếu tông chủ của Tử Dương Tông, một cái siêu cấp đại thế lực.

Hôm nay, lại có người có thể xông đến tầng thứ năm, người này rốt cuộc là ai?

……………..

Vương Hạo Thần lúc này đang ở trong tầng thứ năm Ngũ Hành Tháp, ở tầng này, thuộc tính khảo nghiệm lại là thổ, bất quá trong căn phòng lại không có bất cứ thứ gì, bản thân hắn lại cảm nhận được, trọng lực ở trong này so với ngoại giới phải mạnh hơn vô số lần.

Nếu như nhục thân vẫn là Luyện Bì tiểu thành trước đó, Vương Hạo Thần e rằng sẽ lập tức bị cỗ trọng lực này ép cho nằm bẹp xuống đất, ngay cả hô hấp cũng khó khăn, bất quá đáng tiếc nhục thân cảnh giới của hắn đã là Luyện Bì đại thành, cỗ trọng lực này nhiều lắm cũng chỉ khiến cho hắn cảm thấy thân thể hơi nặng nề đi một chút, còn lại cũng không có quá lớn hạn chế.- Xem ra, muốn chân chính có được nhục thân khảo nghiệm, chỉ có thể đi tới tầng thứ sáu!

Vương Hạo Thần đưa mắt nhìn về phía trước, ở nơi đó, có một lối đi dẫn lên trên.

Ngũ Hành Tháp có tổng cộng sáu tầng, năm tầng đầu là dựa theo ngũ hành bên trong mà đặt ra khảo nghiệm, còn lại một tầng cuối cùng, theo như Đồng Tĩnh Vân nói chính là lấy phong lôi làm khảo nghiệm, độ khó vượt xa năm tầng đầu.

Nếu như có thể, Vương Hạo Thần thực sự rất muốn đi vào tầng 6 nhìn một chút nơi đó đến cùng có bao nhiêu đáng sợ, bất quá tầng thứ 6 lúc này đã bị Đồng Thiên Tân phong cấm, hắn căn bản không thể tiến vào.

- Là lúc rời khỏi đây a!

Vương Hạo Thần nghĩ thầm, đang muốn quay người rời khỏi, bỗng nhiên, từ tầng trên bỗng nhiên phát ra một đạo âm thanh vang dội, giống như là do hai cỗ lực lượng cường đại va chạm tạo thành.

Cho là lấy Vương Hạo Thần thực lực hiện tại, cũng bị dư ba của lần va chạm kia chấn cho khí huyết nhộn nhạo, yết hầu ngòn ngọt, kém một chút liền phun ra một ngụm máu tươi.

Vương Hạo Thần trên mặt lập tức hiện ra một đạo thần sắc kinh hãi, lấy thực lực của hắn hiện tại, vậy mà chỉ một đạo dư ba liền khiến hắn suýt nữa thụ thương, đây đến cùng lực lượng kinh khủng đến mức nào?

………………………..

Ở bên ngoài, tại Đồng gia gia chủ thư phòng, Đồng Thiên Tân đang cùng Đồng Vô Lệ và Hoàng Uyên vui vẻ đối ẩn.

Đồng Thiên Tân thân là gia chủ một gia tộc, bình thường đều rất nghiêm nghị hà khắc, thế nhưng lúc này khuôn mặt đã tươi cười như nở hoa, không gì sánh được vui vẻ, nâng cốc rượu trong tay đối với Hoàng Uyên nói:

- Hoàng Uyên! Đa tạ đã giúp Đồng mỗ trị thương, đại ân không cách nào báo đáp! Đồng mỗ kính ngươi một ly!

Hoàng Uyên không để ý cười đáp:

- Đồng huynh quá lời! Ngươi là đại ca của Vô Lệ, vậy cũng có thể xem lại huynh đệ của Hoàng mỗ, ta giúp ngươi trị thương cũng không có gì không đúng!

Trước đó, Hoàng Uyên sớm đã nhìn ra Đồng Thiên Tân trên người có thương thể, tu vi đại giảm, vì thế mới ngỏ ý muốn giúp đối phương trị thương, Đồng Thiên Tân tự nhiên không có khả năng từ chối, ám thương đã dày vò hắn quá lâu rồi.

Hoàng Uyên thân là Tử Dương Tông trưởng lão, trên người hắn có không ít đan dược trị thương cao cấp mà toàn bộ Đồng gia cũng không có lấy một viên, có lẽ số đan dược này đối với Hoàng Uyên không đáng là gì, thế nhưng đối với Đồng Thiên Tân thì lại là bảo vật vô giá, đủ để trị khỏi ám thương của hắn.

Đồng Thiên Tân còn đang muốn khách khí mấy câu, thần sắc bỗng nhiên biến đổi, lập tức đứng dậy đối với Hoàng Uyên ôm quyền nói:

- Hoàng huynh, trong tộc có chuyện, thứ lỗi tại hạ không thể không đi, lần khác nhất định sẽ lại tìm Hoàng huynh uống rượu!

Nói rồi, cũng chẳng đợi Hoàng Uyên trả lời, liền vội vàng rời đi, để lại Đồng Vô Lệ và Hoàng Uyên càng đang không hiểu chuyện gì ngồi ở đó.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau