NGHỊCH THẾ VŨ THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Nghịch thế vũ thần - Chương 116 - Chương 120

Chương 115: Thiên Long Hàng Thế vs Thần Tượng Đạp Sơn

Chiến Tượng Quyền: Linh cấp trung phẩm quyền pháp, Đồng gia đệ nhất vũ kỹ chấn tộc, lấy khí thế của voi chiến làm căn cơ, khi luyện thành, mỗi quyền đánh ra sẽ giống như mãnh tượng xuất thế, uy lực kinh khủng nghiền nát kẻ địch.

Các thức:

- Thần Tượng Đạp Sơn

- Tượng Vương Diệt Địa

- Vạn Tượng Khai Thiên 

…………

- Rống!

Từng đạo tiếng long ngâm vang lên như sấm động, thần long hư ảnh một thân kim quang thần thánh hùng vĩ lao về phía Đồng Thanh Cương, khí thế như muốn chấn áp vạn vật. 

Vương Hạo Thần tu luyện Thiên Long Kiếm Quyết đã có mấy tháng thời gian, thế nhưng lại chưa từng đem ra đối địch, không phải vì bộ kiếm pháp này uy lực kém cỏi, mà là hắn không tìm được đối thủ xứng đáng để hắn phải xuất kiếm. ‘

Lúc này gặp được Đồng Thanh Cương vị này kình địch, Thiên Long Kiếm Quyết rốt cuộc đã được hắn thi triển đi ra. 

Thiên Long Kiếm Quyết thân là Linh cấp thượng phẩm vũ kỹ, hơn nữa còn là lấy bá đạo, cương mãnh làm yếu chỉ, uy lực tự nhiên không cần phải bàn cãi, thậm chí trong cùng cấp bậc, nếu chỉ xét về uy lượng đơn thuần, rất hiếm có bộ kiếm pháp nào có thể hơn được nó. 

Lại nói, đối mặt với Đồng Thanh Cương tên cuồng chiến chi nhân này, Thiên Long Kiếm Quyết uy năng chấn áp khí thế của kẻ địch sẽ có rất nhiều tác dụng. 

Vương Hạo Thần đã nhìn ra Đồng Thanh Cương là kẻ mạnh về man lực, hắn cũng muốn xem một chút, Thiên Long Kiếm Quyết của mình, đến cùng có thể đánh với Đồng Thanh Cương vị này Bát Tinh Vũ Sĩ một trận hay không. 

Đồng Thanh Cương chăm chú nhìn đạo thần long hư ảnh hùng vĩ đang lao tới, trong mắt lướt qua một vòng ngưng trọng, thế nhưng trên thân lại tràn ngập chiến ý nóng bỏng, đúng như Vương Hạo Thần nghĩ, hắn là một cái người hiếu chiến, trong lòng hắn nghĩ Vương Hạo Thần càng mạnh, vậy hắn càng có cơ hội đánh một trận thống khoái, điều mà hắn đã chờ đợi rất lâu. 

Đồng thời, Đồng Thanh Cương trong lòng cũng thừa nhận, Vương Hạo Thần đã có năng lực làm đối thủ của hắn, xứng đáng để hắn phải nghiêm túc đối phó. 

- Tới tốt!

Đồng Thanh Cương hét lớn, toàn thân khí thế càng thêm cuồng bạo, năm ngón tay nắm chặt thành quyền, sau đó liền hướng về phía đấm đi ra.

Một quyền vừa đánh ra, liền toả ra bàng bạc đại thế, từ bên trong mơ hồ đi ra một đầu mãnh tượng màu bạc, mang theo phô thiên cái địa lực lượng đạp về phía thần long hư ảnh.

- Thần Tượng Đạp Sơn!

Trong hư không, mơ hồ truyền tới Đồng Thanh Cương một đạo trầm thấp thanh âm.

Thần long hùng vĩ cao quý, chiến tượng hiếu chiến cuồng bạo, cả hai đều không chút do dự đâm thẳng vào nhau. 

…… 

Hai người giao chiến thanh thế, đã kinh động đến nhiều thủ vệ và Đồng gia chi nhân ở gần, mà đám thủ vệ bên ngoài thấy bên trong có chuyện liền hấp tấp chạy vào, bất quá còn chưa đi được mấy bước đã bị Đồng Khải Mặc đánh gục, trực tiếp ngã xuống đất bất tỉnh nhân sự.

Đồng Khải Mặc thân ảnh ẩn hiện trong màn đêm, ánh mắt có chút kinh ngạc nhìn về phía nội viện, lẩm bẩm nói thầm:

- Ngay cả Chiến Tượng Quyền đều sử dụng, chẳng lẽ tên tiểu tử kia lại có thể khiến Thanh Cương phải nghiêm túc chiến đấu hay sao?

Hắn không thể không ngạc nhiên, bởi vì Đồng Thanh Cương nếu như không gặp phải đối thủ là kẻ địch có thực lực là Bát Tinh Vũ Sĩ trở lên thì tuyệt đối sẽ dùng đến Chiến Tượng Quyền, một phần là vì không cần thiết, một phần là bởi vì sử dụng vũ kỹ cấp bậc càng cao thì tiêu hao càng lớn, phải mất nhiều thời gian mới có thể khôi phục. 

- Hả?

Đúng lúc này, Đồng Khải Mặc lông mày đột nhiên khẽ nhíu, ánh mắt ra bên ngoài, ở nơi nào đó, hắn cảm nhận được một cỗ khí tức không kém gì mình đang lao tới nơi này. 

- Phiền phức tới rồi! 

Đồng Khải Mặc trong mắt hiện lên một tia ngưng trọng, tại Đồng gia, chỉ có mấy người có thực lực có thể so sánh với hắn, mà hắn đối với đạo khí tức kia lại vô cùng quen thuộc, vì thế hắn có thể dễ dàng nhận ra, người tới chính là Đồng Thiên Tân, đối thủ một mất một còn của hắn hiện tại. 

Nếu là người khác, Đồng Khải Mặc hoàn toàn có thể không để vào mắt, thế nhưng Đồng Thiên Tân thì đúng là có chút phiền phức, tuy rằng lúc này Đồng Khải Mặc đã bước ra một bước kia, thế nhưng hắn vẫn không có bao nhiêu nắm chắc có thể chống lại Đồng Thiên Tân người đã sớm đặt chân Vũ Linh cảnh này.

Bất quá, vì Đồng Thanh Cương, cho dù hắn không tự tin cũng phải đứng ra, giúp nhi tử tranh thủ một ít thời gian. 

- Vù!Đồng Khải Mặc không do dự nữa, thân hình lập tức biến mất, không bao lâu sau liền chặn trước đường đi của Đồng Thiên Tân, cười nói: 

- Gia chủ! Có chuyện gì mà vội vã như vậy? 

Người đến đúng là Đồng Thiên Tân, hắn vốn dĩ đang bế quan trị thương, thế nhưng lại bị Vương Hạo Thần và Đồng Thanh Cương chiến đấu làm cho kinh động phải xuất quan, khi thấy địa điểm chiến đấu là Vương Hạo Thần phủ đệ thì lập tức thất kinh, vội vàng tự mình chạy đến, lại không nghĩ tới lại bị Đồng Khải Mặc chặn đường.

Đến cùng là chuyện gì lại có thể khiến cho vị Đồng gia Đại trưởng lão này tự thân xuất mã? 

Đồng Thiên Tân đầu óc cho dù có lại ngu xuẩn cũng biết mức độ nghiêm trọng của sự việc, sắc mặt lập tức trầm xuống, dường như đã đoán ra một số chuyện, nhìn Đồng Khải Mặc lạnh lùng nói: 

- Đồng Khải Mặc, ngươi chặn đường bổn gia chủ làm gì? Còn không mau tránh ra? 

Đồng Khải Mặc làm sao có thể nhường đường, hắn làm như không nghe thấy, lại thản nhiên nói: 

- Đường này tạm thời không thông, xin gia chủ chờ một chút! 

- Làm càn!

Đồng Thiên Tân nổi giận, trầm giọng quát:

- Thân là Đại trưởng lão, lại dám chặn đường gia chủ, ngươi cũng biết đây là tội gì? 

Đồng Khải Mặc không thèm để ý, nói:

- Ta chỉ là lo lắng bên trong có cường địch, vì thế mới không để cho gia chủ đơn độc tiến vào, đợi chúng ta Đồng gia vũ giả đến mới tiến vào kiểm tra!

Cường địch? Cường địch cái rắm! Ngươi thân là Vũ Linh, lại không nhìn ra được bên trong chiến đấu chẳng qua chỉ là Vũ Sĩ cấp bậc hay sao? Đúng là nói dối không chớp mắt!

Đồng Thiên Tân trong lòng nghĩ thầm, khuôn mặt vì giận mà trở nên có chút tái nhợt, trên người khí tức mấy lần sôi trào, tựa như muốn động thủ, thế nhưng đến sau cùng lại bị hắn cứng rắn kiềm chế lại. 

Đồng Thiên Tân không phải không muốn động thủ, mà là hắn căn bản không thể ra tay.

Hắn lúc này trọng thương chưa lành, tu vi chỉ mới hồi phục đến nửa bước Vũ Linh, chống lại Đồng Khải Mặc đã chính thức bước vào Vũ Linh cảnh căn bản không có bao nhiêu phần thắng.

Hiện tại không động thủ, Đồng Thiên Tân còn có biện pháp khiến cho khí tức của mình bên ngoài vẫn là Vũ Linh, thế nhưng một khi chính thức động thủ, vậy liền không có cách nào che dấu được, thực lực cơ bản chắc chắn lộ ra.
Nếu như để cho Đồng Khải Mặc biết được Đồng Thiên Tân thực lực không còn như trước, có trời mới biết sẽ xảy ra chuyện gì, dù sao lúc này nếu là Đồng Khải Mặc không tiếc hết thảy mà muốn giết Đồng Thiên Tân, người sau chưa hẳn có thể sống nổi.

Chính vì vậy, Đồng Thiên Tân cho dù biết Vương Hạo Thần rất có thể đang gặp nguy hiểm, thế nhưng hắn vẫn không dám ra tay. 

Mà Đồng Khải Mặc thì lại không biết Đồng Thiên Tân thân mang trọng thương chưa lành, cho rằng thực lực của đối phương vẫn còn như cũ, vì thế trong lòng mang kiêng kị, đồng dạng không dám tuỳ tiện động thủ, hai người nhất thời tạo thành thế kiềm chế lẫn nhau.

……….

- Oanh!

Hai đạo công kích này, so với trước đó thăm dò càng thêm mạnh mẽ gấp bội, lúc này va chạm lập tức tạo ra một vụ nổ nguyên khí đáng sợ, từng đợt sóng xung kích lan toả khắp nơi, cho dù chỉ là dư ba, thế nhưng coi như là vũ giả tu vi Vũ Sĩ sơ cấp dính phải đều sẽ không chịu nổi.

Thần long hư ảnh cùng mãnh tượng hư ảnh đồng thời phá diệt, hoá thành từng đạo quang hoa mảnh vỡ bắn tung toé khắp nơi.

Phủ đệ một mảnh sân, ở khu vực chính giữa đều bị tàn phá một mảng lớn.

- Hộc!

Lần này, cả Vương Hạo Thần lẫn Đồng Thanh Cương đều cùng lúc phun ra một ngụm máu tươi, thân hình đồng dạng không tự chủ được bạo lui mấy bước.

Vương Hạo Thần vội vàng vận Vạn Đạo Thông Thiên Quyết ổn định thể nội nguyên khí đang rối loạn, trong lòng lại âm thầm kinh hãi, hắn một kiếm vừa rồi, uy lực vượt ra một chưởng đầu tiên, coi như là Bát Tinh Vũ Sĩ đều sẽ không tuỳ tiện tiếp được, thế nhưng lại không thể chiếm được chút tiện nghi từ trong tay Đồng Thanh Cương, thậm chí còn khiến cho nội thương nặng thêm.

Xem ra, Đồng Thanh Cương có thể quét ngang Bắc Hải Trấn thế hệ trẻ lâu như vậy, cũng không phải là không có nguyên do.

Đồng Thanh Cương cùng lúc đó cùng giật mình không kém, hắn một chiêu “ Thần Tượng Đạp Sơn “ vừa rồi, mặc dù chưa phải là toàn bộ thực lực, thế nhưng đã có không sai biệt lắm 7,8 phần chiến lực, lại chỉ có thể đánh hoà với Vương Hạo Thần, hơn nữa còn bị thương. 

Đây là lần đầu tiên trong những năm qua, lại có một người trẻ tuổi có thể làm hắn bị thương. 

Hơn nữa người này, lại chỉ có tu vi Ngũ Tinh Vũ Sĩ!

- Ha ha ha!

Đồng Thanh Cương ánh mắt chậm rãi từ kinh ngạc biến thành hưng phấn, cuối cùng không nhịn được ngửa mặt cười to một tiếng đầy sảng khoái, toàn thân chiến ý càng thêm hùng hồn. 

Vương Hạo Thần ánh mắt lạnh lùng nhìn đối phương, nửa câu cũng không nói, tay cầm kiếm khẽ xiết chặt.

Không thể không nói, Đồng Thanh Cương chính là người đầu tiên cùng thế hệ cho hắn cảm thấy một tia áp lực, cho dù là Lục Phong trước đó cũng không để cho hắn cảm thấy áp lực như vậy.

Đồng Thanh Cương ánh mắt chăm chú nhìn Vương Hạo Thần, khẽ cười nói:

- Thực lực của ngươi rất mạnh, đủ tư cách làm đối thủ của ta! Nói thật, ta rất muốn tiếp tục phân thắng bại với ngươi ngay tại đây, bất quá gia tộc mệnh lệnh, ta chỉ có thể đợi khi khác! Ở trước mặt mọi người quang minh chính đại đánh gục ngươi!

Vương Hạo Thần mặt không biểu tình, chỉ cười nhạt nói:

- Ngươi cũng phải có thực lực này!

Đồng Thanh Cương lơ đễnh, lại nói:

- Mặc kệ ngươi có tin hay không, ta chỉ muốn nói, nếu như vừa rồi là tất cả thực lực của ngươi... vậy trận chiến tiếp theo giữa chúng ta, ngươi tuyệt đối không có phần thắng! 

Vương Hạo Thần im lặng không nói, hắn không có thói quen nói nhiều về thực lực của mình với kẻ địch, hắn cũng biết rõ Đồng Thanh Cương chiến lực rất mạnh, vừa rồi chiến đấu cũng không phải cực hạn của đối phương, bất quá bản thân hắn kỳ thực cũng chưa có tung toàn lực không phải sao? 

Nếu lại tiếp tục đánh, còn chưa biết mèo nào cắn mỉu nào!

Đồng Thanh Cương cẩn thận đem biểu hiện của Vương Hạo Thần thu hết vào mắt, trong lòng lại có một ít phán đoán, sau cùng mới thật sâu nhìn đối phương một chút, nói:

- Ba ngày sau, hi vọng ngươi có thể trụ lâu một chút, không nên chết trong tay ta quá dễ dàng!

Lời nói vừa dứt, Đồng Thanh Cương liền trực tiếp rời đi, không có tiếp tục nán lại.

Chương 116: Sát Ý

Vương Hạo Thần phủ đệ bên ngoài, Đồng Khải Mặc cùng Đồng Thiên Tân vẫn đang tự kiềm chế lẫn nhau, cả hai đều có riêng mình kiêng kị, vì thế không ai dám xuất thủ trước.

Đồng thời, một số vũ giả của Đồng gia vì thấy được động tĩnh chiến đấu mà chạy tới, bởi vì thực lực kém xa Đồng Thiên Tân nên chậm hơn nhiều, bất quá không bao lâu nữa cũng đến nơi. 

Đồng Khải Mặc cảm nhận được có nhiều đạo khí tức cường hoành đang chạy tới, lông mày không khỏi nhíu lại càng sâu, đông người như vậy đi đến, vậy sự tình liền càng thêm khó giải quyết, hắn cũng không thể đem toàn bộ vũ giả Đồng gia chặn ở ngoài đi a? Cái này căn bản quá không thực tế!

Đúng lúc Đồng Khải Mặc đang không biết phải giải quyết ra sao, Đồng Thanh Cương thân ảnh liền xuất hiện ở bên cạnh hắn, cả người khí tức bình ổn như không có chuyện gì xảy. 

Đồng Thiên Tân đồng tử lập tức co rụt lại, Đồng Thanh Cương đến tìm Vương Hạo Thần, hơn nữa còn xảy ra một trận chiến, dựa vào người này thực lực, phần thắng chắc chắn rất lớn, lúc này hắn hoàn mỹ vô khuyết xuất hiện ở nơi, vậy trận chiến phải chăng là đã phân ra thắng bại? 

- Phụ thân! Chuyện đã giải quyết xong, chúng ta đi thôi!

Đồng Thanh Cương mở miệng nói.

Đồng Khải Mặc khẽ gật đầu, không có bất kỳ nói nhảm trực tiếp dẫn Đồng Thanh Cương rời đi, từ đầu tới cuối cũng không thèm nhìn Đồng Thiên Tân lấy một cái. 

Đồng Thiên Tân hai bàn tay xiết chặt tới trắng bệch, đủ biết trong lòng hắn tức giận ra sao, thế nhưng vẫn không ra tay ngăn cản, bởi lẽ hắn biết rõ, cho dù hắn có dốc toàn lực cũng vô pháp lưu lại hai người trước mắt. 

Cũng không có mất bao nhiêu thời gian, Đồng gia vũ giả liền lần lượt kéo đến, trong đó còn có cả Đồng Tứ và Đồng Tĩnh Vân, người sau vẻ mặt cực kỳ bất an, tự nhiên là lo Vương Hạo Thần gặp nguy hiểm.

Đồng Thiên Tân suy nghĩ một lát, liền chỉ để cho Đồng Tứ và Đồng Tĩnh Vân theo mình đi vào, còn lại nhân thủ đều lưu ở bên ngoài canh phòng.

Dù sao hắn không muốn để lộ ra quá nhiều thông tin, việc Đồng Thanh Cương cùng Vương Hạo Thần đánh một trận ở nơi này, kết quả ra sao đều sẽ chỉ có một ít người thân tính biết được.

Ba người đi vào trong phủ đệ, Đồng Tĩnh Vân căn bản là gấp đến nổi không kịp chờ đợi, nhanh chóng vượt qua Đồng Thiên Tân cùng Đồng Tân, trước tiên chạy vào trong sân. 

Cảnh tượng trong sân lúc này quả thực đáng sợ, mặt đất trên sân bị tàn phá nặng nề đến rối tinh rối mù, cây cảnh trong sân phần lớn đều gãy đổ, nhìn vào đó đã đủ biết, một trận chiến vừa rồi tuy rằng ngắn ngủi, thế nhưng lực phá hoại vẫn cực kỳ kinh người. 

Ở giữa sân, có một bạch y nam tử tay cầm trường kiếm đang đứng ở đó, ánh mắt thâm thuý nhìn về hướng Đồng Thanh Cương rời đi.

Đồng Tĩnh Vân nhìn thấy Vương Hạo Thần liền mừng rỡ, vội vàng chạy tới ôm lấy một cánh tay của hắn, lo lắng hỏi:

- Thần đệ! Ngươi không có việc gì chứ? 

Vương Hạo Thần thần sắc như thường, bộ dạng hoàn toàn không giống như vừa mới trải qua một trận đại chiến, cười đáp:

- Ta có thể có chuyện gì? 

Đồng Tĩnh Vân cẩn thận quan sát Vương Hạo Thần một hồi, xác định hắn thật không có bị thương, trong lòng treo một tảng đá lớn mới hạ xuống 

Cùng lúc này, Đồng Thiên Tân và Đồng Tứ cũng tìm tới, hai người nhìn thấy cảnh tượng hoang tàn trong sân đều giật mình không nhẹ, bọn hắn là không nghĩ tới, hai cái tiểu bối quyết đấu, lại có thể gây ra sức phá hoại như vậy. 

Lại nói, khi hai người nhìn thấy Vương Hạo Thần bình an vô sự trên mặt liền hiện ra vẻ không thể tưởng tượng. 

Hai người biết rõ Đồng Thanh Cương thực lực mạnh thế nào, cho dù là Bát Tinh Vũ Sĩ bình thường đều không phải đối thủ của hắn, Vương Hạo Thần tu vi chỉ là Ngũ tinh Vũ Sĩ lại có thể cùng hắn giao thủ, đây đúng là chuyện bất khả tư nghị. 

- Hạo Thần! Ngươi thật không có vấn đề gì chứ? 

Đồng Thiên Tân trước một bước tiến lên hỏi, hắn mặc dù biết Vương Hạo Thần chiến lực nghịch thiên, bất quá hắn vẫn không cho rằng đối phương có thể cùng Đồng Thanh Cương liên tục so chiêu mà không bị thương. 

Hắn thân là Vũ Linh cường giả, có thể dựa vào nhãn lực của mình nhìn ra một số thứ, đó là Vương Hạo Thần tuy rằng bề ngoài tựa hồ không có việc gì, bất quá khí tức của đối phương lại có chút không ổn định. Vương Hạo Thần im lặng một chút, sau đó liền miễn cưỡng nói:

- Vẫn là Đồng thế bá ánh mắt lợi hại! 

Lời nói vừa dứt, hắn sắc mặt liền trở nên tái nhợt, nơi khoé miệng tràn ra một chút máu tươi. 

Đúng như Đồng Thiên Tân dự đoán, Vương Hạo Thần cùng Đồng Thiên Tân chiến đấu, tuy rằng chỉ có mấy chiêu ngắn ngủi, thế nhưng cả hai đều không có lưu thủ, hơn nữa còn là lấy phương pháp thô lỗ nhất so đấu, công đối công, ai mạnh người ấy thắng, kiểu chiến đấu như vậy, muốn không bị thương cũng khó. 

Vừa rồi hắn không biểu hiện ra mình trong người mang thương thể, chính là muốn đề phòng xung quanh còn kẻ địch, hắn cũng không dám chắc, ngoài Đồng Thanh Cương còn có người muốn tìm hắn gây phiền toái hay không, bất quá lúc này Đồng Thiên Tân đã đến, vậy hắn liền an tâm, không tiếp tục cưỡng ép kiềm chế thương thể. 

- Thần đệ! Ngươi thế nào?

Nhìn thấy Vương Hạo Thần nơi khoé miệng vết máu, Đồng Tĩnh Vân lập tức kinh hoảng. 

- Không đáng ngại! 

Vương Hạo Thần cười chấn an, ý bảo mình không sao, hắn thương thể đúng là không nhẹ, bất quá vẫn còn ở trong tầm kiểm soát của hắn.

Đợi Vương Hạo Thần tạm thời hồi phục một ít, Đồng Thiên Tân mới cẩn thận hỏi: 

- Hạo Thần! Ngươi cùng Đồng Thanh Cương đánh một trận kết quả thế nào?

Vương Hạo Thần suy nghĩ một chút rồi nói: 

- Ta và hắn đều không có dùng toàn lực quyết đấu, vì thế trận chiến này... xem như là hoà a!

Không có dùng toàn lực? Không dùng toàn lực liền có sức phá hoại như vậy, nếu như là cả hai dốc hết thực lực chiến đấu, vậy có phải hay không sẽ trực tiếp đem mảnh sân này triệt để huỷ diệt?

Nghe hắn nói vậy, Đồng Thiên Tân, Đồng Tĩnh Vân mấy người đều hít vào một ngụm lãnh khí, trong lòng đối với Vương Hạo Thần chiến lực lại có một cái nhìn mới. Mặc kệ Vương Hạo Thần nói thật hay giả, việc hắn cùng Đồng Thanh Cương đánh một trận mà vẫn không bại là sự thật, cho dù cả hai còn có chỗ bảo lưu lại, không thể biết được nếu như dùng toàn lực thì ai mạnh hơn, bất quá ít nhất, Vương Hạo Thần là có tư cách cùng Đồng Thanh Cương giao phong. 

Nếu là lúc trước, Đồng Thiên Tân cũng chỉ phỏng đoán Vương Hạo Thần có chiến lực vượt qua tu vi, có thể cùng Đồng Thanh Cương chiến đấu một hai, bất quá đó chỉ là phán đoán trước đó, còn hiện tại, hắn lại có thể khẳng định chắc chắn điều này không sai.

Đồng Thanh Cương bản tính thế nào Đồng Thiên Tân hiểu khá rõ, tên này hoàn toàn là một cái hiếu chiến chi nhân, hôm nay người này đến đây 10 phần thì nhiều nhất chỉ có 1 phần là muốn vì đệ đệ báo thù, còn lại 9 phần thì là muốn thử thực lực của Vương Hạo Thần.

Lấy Đồng Thanh Cương tính cách, nếu là hắn phát hiện Vương Hạo Thần thực lực không đủ, không xứng làm đối thủ của hắn, vậy hắn tuyệt đối sẽ không để đối phương sống tiếp, tuyệt đối sẽ không để cho bản thân phải lãng phí thời gian tái đấu, điều đó đồng nghĩa với việc, nếu như Vương Hạo Thần thực lực không mạnh, vậy lúc này e rằng đã là một bộ tử thi. 

………..

Trong lúc Vương Hạo Thần cùng Đồng Thiên Tân mấy người trò chuyện, Đồng Khải Mặc cũng dẫn theo Đồng Thanh Cương quay về phủ đệ kia mình. 

- Hộc!

Sau khi xác định xung quanh đã không có người khác, Đồng Thanh Cương mới thở ra một hơi, sau đó liền không có chút báo trước phun ra một ngụm màu bầm. 

- Thanh Cương! Ngươi bị thương?

Đồng Khải Mặc thấy vậy liền kinh ngạc, hắn làm sao cũng không nghĩ tới, nhi tử trước giờ luôn vô địch thế hệ trẻ của hắn lại có một ngày bị thương trong tay một vũ giả cùng thế hệ khác. 

Đồng Thanh Cương lau đi vết máu nơi khoé miệng, gật đầu đáp:

- Vương Hạo Thần người này rất mạnh, chưởng đạo và kiếm đạo đều luyện tới đến cảnh giới cực cao, nếu vừa rồi ta có chút khinh địch, vậy liền không chỉ là thụ thương một chút như vậy!

Đồng Khải Mặc nghe vậy càng thêm kinh ngạc, hắn còn là lần đầu tiên nhìn thấy, nhi tử này của mình có đánh giá cao như vậy về một người trẻ tuổi khác.

- Một kiếm cuối cùng, nếu như không phải ta cẩn thận thi triển ra Chiến Tượng Quyền, e rằng không có cách có thể chặn nổi! Đáng sợ nhất chính là, hắn tu vi chỉ mới là Ngũ Tinh Vũ Sĩ, thế nhưng vừa rồi hầu như đã có thể chiến hoà với ta! Nếu như tu vi của hắn ngang với ta, vậy cho dù mười cái Đồng Thanh Cương cũng đánh không lại một Vương Hạo Thần hắn!

Đồng Thanh Cương song quyền nắm chặt, nhãn trọng lướt qua một tia ngưng trọng cùng bất đắc dĩ.

Hắn làm người rất kiêu ngạo, thế nhưng không phải loại cuồng vọng tự đại chi nhân, muốn hắn thừa nhận một người cùng thế hệ khác có thiên phú mạnh hơn mình đó là chuyện rất không dễ dàng, đặc biệt là với một người từ lâu đã vô địch cùng thế hệ như hắn, bất quá hắn không thừa nhận cũng không được, bởi vì sự thật là như vậy, lại dối lòng, chỉ khiến cho võ đạo chi tâm của hắn lung lay không vững.

Lần này, Đồng Khải Mặc cơ hồ là dại ra, hắn nằm mơ cũng không thể nào ngờ được, Vương Hạo Thần tiểu tử kia vậy mà yêu nghiệt đến mức độ này, chỉ dựa vào Ngũ Tinh Vũ Sĩ mà có thể đánh ngang với Đồng Thanh Cương, đây là chuyện hắn căn bản không cách nào tưởng tượng tới. 

Phải biết, Đồng Thanh Cương cũng là một người có năng lực vượt cấp khiêu chiến, thế nhưng hắn tối đa cũng chỉ có thể miễn cưỡng vượt qua một cái tiểu cảnh giới khiêu chiến mà thôi, còn Vương Hạo Thần, thì lại trực tiếp bỏ qua tới ba tiểu cảnh giới, giữa hai người chênh lệch căn bản vừa nhìn đã thấy rõ. 

Nếu Vương Hạo Thần cũng là Bát Tinh Vũ Sĩ, vậy Đồng Thanh Cương làm sao có thể là đối thủ của hắn?

Mặc dù lúc này Đồng Thanh Cương vẫn có thể dựa vào tu vi chiếm ưu thế, bất quá lại cho Vương Hạo Thần thêm một chút thời gian, để cho tu vi của hắn tăng lên vài tiểu cảnh giới, đến lúc đó, tại Bắc Hải Trấn cùng thế hệ có ai có thể trấn được hắn? 

- Người này, tuyệt không thể lưu!

Đồng Khải Mặc từ trong ngơ ngác tỉnh lại, thoáng chốc, một cỗ sát ý lạnh như băng lập tức từ trong người hắn bạo dũng mà ra. 

Vương Hạo Thần yêu nghiệt như vậy, lại đứng về phía Đồng Thiên Tân, tương lai không sớm thì muộn chắc chắn sẽ trở thành kình địch của Đồng Khải Mặc hắn, mà loại yêu nghiệt như vậy, nếu như không thể thu phục, vậy nhất định phải bóp chết trong trứng nước, nếu không đợi tới lúc đối phương triệt để trưởng thành, vậy cho dù có muốn trừ cũng vô pháp làm được.

Chương 117: Thiên Thạch Chiến Thể

Đồng Thanh Cương đứng ở một bên, có thể dễ dàng cảm nhận được phụ thân cỗ kia kinh người sát ý, lông mày hơi nhíu lại, hắn biết rõ, Đồng Khải Mặc đối với Vươgn Hạo Thần đã động sát tâm.

Đồng Thanh Cương trong lòng có chút bất đắc dĩ, hắn không thừa nhận cũng không được, lúc này hắn có thể chiến với Vương Hạo Thần một trận, hoàn toàn là bởi vì tu vi hắn chiếm ưu thế, thế nhưng trong tương lai, một khi Vương Hạo Thần tu vi đuổi kịp hắn, vậy hắn liền không có cách nào chấn áp được đối phương.

Vì thế, Đồng Thanh Cương cho dù không muốn, cũng có thể hiểu được sát tâm của Đồng Khải Mặc đối với Vương Hạo Thần, đây cũng là muốn vì hắn tương lai mà trừ đi hậu hoạn. 

- Phụ thân! Ngươi tạm thời không nên động hắn!

Đồng Thanh Cương suy nghĩ một lát, sau đó liền nói. 

- Vì cái gì?

Đồng Khải Mặc khẽ nhíu mày, có chút không hiểu thấu hỏi. 

- Ta vô địch cùng thế hệ đã quá lâu, nay khó khăn lắm mới tìm được một người có thể để cho ta chiến thống khoái! Đối với ta chính là cơ hội tốt nhất để nghiệm chứng ta thực lực cũng như võ đạo chi tâm! Phụ thân, ta thật hi vọng ngươi có thể thanh toàn ta nguyện vọng này a!

Đồng Thanh Cương thong thả nói. 

Đồng Khải Mặc sửng sờ một lúc lâu, dần dần, hắn trong mắt liền hiện lên một tia vui mừng khó có thể che dấu.

Đồng Thanh Cương không hổ là nhi tử mà hắn xem trọng nhất, không nói tới đối phương thiên phú đã cực tốt, ngoài ra còn có một khoả võ đạo chi tâm cực kỳ vững chắc, thậm chí, chỉ cần dựa vào một khoả võ đạo chi tâm này, thành tựu tương lai của Đồng Thanh Cương đã là không thể đoán trước.

- Thanh Cương! Ta hiểu được suy nghĩ của ngươi! Chỉ là Vương Hạo Thần này thực lực không tầm thường! Ngươi thật có thể đánh thắng hắn sao? 

Đồng Khải Mặc vẫn có chút lo lắng nói.

Đồng Thanh Cương khẽ cười, nói: 

- Phụ thân ngươi không cần lo lắng chuyện này! Luận chiến lực của hai bên hiện tại, ta tuy rằng cảm thấy không chênh lệch nhiều lắm, bất quá nếu như là tử chiến đến cùng, ta vẫn có sáu thành nắm chắc có thể chiến thắng người! Lại nói, phụ thân có lẽ còn chưa rõ, ta tu luyện Thiên Thạch Chiến Thể chỉ còn thiếu một chút liền đại công cáo thành! Ta hẹn Vương Hạo Thần ba ngày sau quyết chiến, chính là muốn để cho bản thân có thời gian hoàn thiện một bước cuối cùng này! Chỉ cần nắm giữ Thiên Thạch Chiến Thể, ta liền có chín thành nắm chắc chiến thắng!

…..

Chú thích:

Thiên Thạch Chiến Thể, Linh cấp trung cấp đỉnh phong luyện thể bí thuật, Đồng gia trấn tộc bí mật tuyệt học, tương truyền là do Đồng gia một vị cực kỳ cổ xưa tiên tổ sáng tạo. Đồng gia vị tiên tổ này có được hiếm thấy Thiên Thạch Chi Thể do trời cao ban tặng. Người này dựa trên Tiên Thiên Thiên Thạch Chi Thể của mình, lại hao tốn mấy chục năm thời gian, sáng tạo ra một bộ bí thuật tu luyện ra Hậu Thiên Thiên Thạch Chi Thể. 

Ban đầu, bộ bí thuật này có tên là Hậu Thiên Thiên Thạch Chi Thể. Thế nhưng vì để tránh ngoại nhân nhòm ngó bộ bí thuật được sáng tạo dựa trên Tiên Thiên thể chất, từ đó gây hại diệt môn cho Đồng gia, vị tổ tiên này liền đem bộ bí thuật này đổi tên thành Thiên Thạch Chiến Thể, đồng thời lưu lại tổ huấn rằng chỉ có các đời gia chủ mới được phép tu luyện, tuyệt đối không được phép truyền cho người ngoài. 

Bộ bí thuật này được vị tổ tiên kia và các đời gia chủ Đồng gia nhận xét là có khả năng phòng hộ rất mạnh, khiến cho nhục thân trở nên không gì sánh được cứng rắn, đồng thời còn tăng mạnh nhục thân lực lượng công kích, bất quá uy lực cùng công năng vẫn không bằng Tiên Thiên Thiên Thạch Chi Thể. 

Các tầng: 

- Hồng cấp
- Lam cấp

- Kim cấp

- Hắc Cấp 

………

- Thiên Thạch Chiến Thể? Thanh Cương, ngươi vậy mà đem Thiên Thạch Chiến Thể luyện thành rồi? 

Đồng Khải Mặc hai mắt trợn trừng, thần sắc lộ ra vẻ mừng như điên nói.

Thiên Thạch Chiến Thể, có thể xem là Đồng gia bọn hắn trấn tộc chí bảo một trong, cũng là Đồng gia bọn hắn một trong những bí mật lớn nhất. 

Luyện thể bí thuật dựa trên một loại Tiên Thiên thể chất, đây chính là bí thuật mà ngay cả các đại tông môn đều không có bao nhiêu, mặc dù tu luyện tới tận cùng cũng chỉ là Hậu Thiên thể chất, nếu không có đại cơ duyên liền không thể sánh bằng Tiên Thiên thể chất, bất quá cái này cũng đã rất đáng quý. 

Nếu như là để cho người ngoài biết được Đồng gia bọn hắn có một bộ bí thuật như vậy, e rằng hậu quả không cách nào tưởng tượng! Vì thế, tại Đồng gia người biết về Thiên Thạch Chiến Thể đã ít, mà người biết được nguồn gốc và cách tu luyện Thiên Thạch Chiến Thể thì có thể đếm trên đầu ngón tay.

Theo lý mà nói, chỉ có Đồng gia gia chủ Đồng Thiên Tân hoặc nhiều nhất là nữ nhi của hắn là Đồng Tĩnh Vân mới biết được phương pháp tu luyện của Thiên Thạch Chiến Thể, bất quá Đồng Khải Mặc phụ thân lại là gia chủ đời trước, trước khi lâm chung có truyền Thiên Thạch Chiến Thể cho Đồng Khải Mặc, sau đó lại truyền đến Đồng Thanh Cương. 

Thiên Thạch Chiến Thể tuy không thể so sánh với chân chính Thiên Thạch Chi Thể, thế nhưng cả hai dù sao cũng có cùng một nguồn gốc, Thiên Thạch Chiến Thể sở hữu phần lớn những tính năng của Thiên Thạch Chi Thể loại này Tiên Thiên thể chất, vì thế cực kỳ khó luyện, không phải người có thiên phú cao căn bản không thể luyện được, ngay cả các đời gia chủ của Đồng gia cũng không có bao nhiêu người luyện được bộ bí thuật này. 

Thiên Thạch Chiến Thể khó luyện là sự thật, thế nhưng một khi luyện thành, vậy thì nhất định sẽ trở thành cường giả một phương, năm xưa có một vi Đồng gia gia chủ tu vi chỉ là Vũ Linh đỉnh phong, thế nhưng dựa vào Thiên Thạch Chiến Thể, lại có thể cùng một vị Vũ Quân cường giả chống lại.

Xa hơn một chút, người sáng tạo ra bộ bí thuật này, Đồng gia vị tổ tiên kia khi còn sống thậm chí còn là Đồng Hoa hoàng triều một vị cực kỳ nổi danh Vũ Vương cường giả, dựa vào Thiên Thạch Chi Thể mà hầu như quét ngang tất cả vũ giả cùng cảnh giới, được mọi người xưng tụng là Thạch Chiến Vương. Đồng Khải Mặc đã từng rất muốn tu luyện bộ bí thuật Thiên Thạch Chiến Thể này, đáng tiếc hắn thiên phú không đủ, dù cố gắng thế nào cũng vô pháp luyện thành, sau cùng chỉ có thể từ bỏ, còn Đồng Thiên Tân thì không rõ ràng lắm, bất quá hắn đoán đối phương cũng không luyện thành, nếu không làm sao có thể để cho hắn hoành hành vô kỵ như vậy. 

Thế nhưng là, bí thuật mà ngay cả hắn và Đồng Thiên Tân đều không thể luyện thành, lại được Đồng Thanh Cương tu luyện thành công.

Nếu đây là sự thật, vậy Đồng Thanh Cương chính là người luyện thành Thiên Thạch Chiến Thể trẻ tuổi nhất lịch sử Đồng gia, trong tương lai không xa, Đồng Thanh Cương chỉ cần không phát sinh chuyện ngoài ý muốn, vậy hắn chắc chắn sẽ là gia chủ kế nhiệm. 

Đồng Thanh Cương mỉm cười gật đầu, ung dung đáp:

- Còn chưa có chính thức luyện thành, bất quá cũng chỉ kém đăng lâm một bước! Cho ta ba ngày thời gian, đã đầy đủ bước ra một bước này!

Đồng Thanh Cương vì luyện thành Thiên Thạch Chiến Thể, trọn vẹn bỏ ra gần ba năm thời gian, hắn phục dụng đủ loại linh dược, lại dùng đủ loại hình thức rèn luyện nhục thân của mình, trải qua bao gian khổ mới đạt đến mức này, thế nhưng chỉ cần có thể luyện thành Thiên Thạch Chiến Thể, tất cả đều xứng đáng.

Chỉ cần hắn có Thiên Thạch Chiến Thể, cho dù chỉ là yếu nhất Hồng cấp cảnh giới, cũng đủ để giúp hắn nhẹ nhàng đánh bại Vương Hạo Thần.

…..

Cùng lúc đó, Vương Hạo Thần được Đồng Thiên Tân an bài, tạm thời chuyển đến một gian nhà khác ở ngay bên cạnh Đồng Thiên Tân phủ định.

Mặc dù Đồng Thiên Tân không cho rằng sẽ có kẻ địch khác đến quấy rối, bất quá hắn chỉ là muốn bảo đảm vạn nhất, không thể để cho Vương Hạo Thần xảy ra chuyện ngoài ý muốn.

Vương Hạo Thần cùng Đồng Thiên Tân và Đồng Tĩnh Vân trò chuyện một lúc, đợi hai người ra về mới đi vào trong nhà, ngồi xếp bằng vận công trị thương. 

Thương thể của hắn nói nặng không nặng, nói nhẹ thì cũng không nhẹ, dù như thế nào cũng cần nhanh chóng trị liệu mới tốt. 

Hao tốn mấy canh giờ thời gian, Vương Hạo Thần rốt cuộc đem thương thể toàn bộ trị xong, trở về trạng thái thập túc.

Sau khi hồi phục, Vương Hạo Thần liền bắt đầu suy ngẫm về trận chiến vừa rồi. Trận chiến này, chẳng qua chỉ diễn cho trong mấy phút đồng hồ, hai bên cũng chỉ trao đổi mấy chiêu, thậm chí cũng chưa có dùng toàn lực, thế nhưng đủ Vương Hạo Thần sâu sắc cảm nhận được Đồng Thanh Cương chiến lực cường đại. 

Về nguyên khí nội tình, Đồng Thanh Cương so với Vương Hạo Thần đúng là mạnh hơn một chút, dù sao đối phương đã là Bát Tinh Vũ Sĩ đỉnh phong, một bước đạp vào cảnh giới Cửu Tinh, Vương Hạo Thần cho dù căn cơ thâm hậu đến mức nào cũng vô pháp bỏ qua ba tiểu cảnh giới mà sánh ngang với Đồng Thanh Cương. 

Về phần thủ đoạn giao chiến, hai người miễn cưỡng có thể xem là ngang nhau, chính xác mà nói, Vương Hạo Thần về khoản này phải mạnh hơn một tia, bất quá Đồng Thanh Cương lại ưu thế tu vi, vì thế một tia thượng phong này cũng theo đó biến mất không còn. 

Chung quy, hai người chiến lực toàn diện cơ hồ là sàn sàn nhau tầm đó, ai cũng không làm gì được ai, nếu như chiến đến cuối cùng, khó mà nói ai sẽ chết về tay ai, thậm chí rất có khả năng là cả hai ôm nhau cùng chết. 

- Xem ra, nhất định phải nghĩ cách tăng lên thực lực!

Vương Hạo Thần khẽ nhíu mày, cảm giác không nắm chắc này hắn rất không yêu thích, con người của hắn làm việc luôn luôn rất cẩn thận, trừ phi là không còn lựa chọn, nếu không hắn tuyệt đối sẽ không chuyện mà bản thân không nắm chắc.

Lại nói, Đồng Thanh Cương hẹn hắn ba ngày sau quyết đấu, hẳn là cũng muốn trong mấy ngày này hoàn thiện thực lực của mình, bởi vì Vương Hạo Thần chắc chắn phải nghĩ cách lại đem chiến lực của mình tăng lên một tầng, nếu không ba ngày sau trận chiến, hắn phần thắng sẽ càng thêm nhỏ bé.

Chương 118: Chuẩn bị của hai bên

Chỉ là, muốn trong khoảng thời gian ngắn tăng lên chiến lực hiện tại, quả thực là nói dễ hơn làm. 

Vương Hạo Thần trước khi xuất quan, cũng đã đem tất cả một phương diện võ học của mình tu luyện tới cực hạn, muốn một lần nữa tại trên kiếm đạo, chưởng đạo, quyền đạo có đột phá, vậy ít nhất cũng phải bế quan mười ngày nửa tháng may ra mới có thể thành công.

Tu vi của hắn lúc này là Ngũ Tinh Vũ Sĩ đỉnh phong, bất quá tuy rằng chỉ còn cách Lục Tinh Vũ Sĩ một khoảng không xa, thế nhưng muốn trong vòng ba ngày đột phá cảnh giới vẫn có chút khó khăn, bởi vì hắn còn chưa có chạm đến điểm đột phá mấu chốt. 

- Xem ra cũng chỉ có thể dùng cách đó!

Vương Hạo Thần suy nghĩ hồi lâu, quanh đi quẩn lại, nếu như muốn trong thời gian ngắn tăng lên thực lực, hắn cũng chỉ có thể mạo hiểm một chút.

……

Ba ngày thời gian trôi qua rất nhanh, Đồng Thanh Cương khiêu chiến Vương Hạo Thần sự tình đã lan truyền khắp Đồng gia, không người không biết, khắp nơi đều truyền tới thanh âm bàn tán sôi nổi.

Đồng Thanh Cương từ lâu đã là vũ giả vô địch thế hệ trẻ tại Bắc Hải Trấn, đồng thời cũng là Đồng gia toàn bộ thiến niên vũ giả thần tượng, trong mắt bọn hắn, vũ giả cùng thế hệ không có ai có thể so sánh với Đồng Thanh Cương.

Bọn hắn lại không nghĩ tới, Đồng Thanh Cương lại tự mình đối với Vương Hạo Thần một người vô danh phát ra chiến thư. 

Người này rõ ràng hông phải Đồng gia chi nhân, lại xứng đáng để Đồng Thanh Cương xem trọng như vậy? Cái này thật để cho người khác khó có thể chấp nhận. 

Bọn hắn biết Vương Hạo Thần là vị hôn phu của đại tiểu thư, vì thế càng thêm tò mò lai lịch của người này, bất quá bất kể bọn hắn điều tra ra sao, cũng không thể tìm được chút thông tin gì về Vương Hạo Thần.

Người này giống như là từ trong hoang sơn đi ra vậy, hoàn toàn không có một chút tư liệu nào.

Trận chiến này được Đồng gia cao tầng rất coi trọng, đến cả gia chủ Đồng Thiên Tân và đại trưởng lão Đồng Khải Mặc đều tự mình đứng ra tổ chức, một số người tinh ý có thể nhìn ra được, Vương Hạo Thần cùng Đồng Thanh Cương kỳ thực chính là đại diện cho hai vị đại nhân vật này ra ứng chiến. 

Dù sao thông tin Đồng Thiên Tân và Đồng Khải Mặc bất hoà tại Đồng gia không có mấy người không biết, lần này e rằng cũng là một trận minh tranh ám đấu giữa hai người nữa mà thôi.

Nếu như Vương Hạo Thần thắng, vậy hắn sẽ thay thế Đồng Thanh Cương trở thành Đồng gia đệ nhất thiên tài, việc lấy Đồng Tĩnh Vân lấy vợ cũng sẽ thành chuyện ván đóng thành thuyền, bất quá nếu như hắn bại, vậy Đồng Khải Mặc nhất định sẽ nhân cơ hội này gây áp lực cho Đồng Thiên Tân, khiến cho cọc hôn sự này có nguy cơ tan vỡ. 

Bất kể như thế nào, trận chiến này mặc dù chưa bắt đầu, thế nhưng đã khiến cho tất cả mọi người vô cùng háo hức, ngay cả một ít cường giả thế hệ trước, đều không nhịn được muốn chạy tới quan sát một chút.

……..

Nơi trận chiến diễn ra là tại Đồng gia hoàng kim võ đài, chính là loại này chỉ dành cho những nhân vật có danh vọng hoặc địa vị cực cao tại gia tộc, hầu như rất hiếm được dùng cho những trận chiến vũ giả thế hệ mới, bất quá hôm nay lại là ngoại lệ. 

Đồng Thiên Tân cùng Đồng Khải Mặc đến rất sớm để chuẩn bị, bọn họ là hai người có địa vị nhất tại Đồng gia, lại tự mình đứng ra tổ chức tràng chiến, vì thế càng thu hút nhiều vũ giả đến đây quan sát, không chỉ có Đồng gia chi nhân, mà còn có không ít vũ giả của các gia tộc khác tại Bắc Hải Trấn.

Trận chiến này tuy chỉ là tiểu bối giao chiến, thế nhưng thanh thế lại cực lớn, ngay cả Đồng gia 24 hộ vệ ngoại trừ ba người đứng đầu tất cả đều xuất động, đủ biết Đồng Thiên Tân và Đồng Khải Mặc xem trọng trận chiến này ra sao. 
Chỉ là, cho đến bây giờ, hai nhân vật chính của trận chiến này vẫn chưa xuất hiện.

…….

Đồng Thanh Cương phủ đệ, có một có nam tử trung niên đang đứng đợi trước cửa, người này chính là Đồn gia 24 hộ vệ bên trong người xếp thứ nam, tên gọi Đồng Ngũ.

Đồng gia 24 hộ vệ, ngoại trừ ba người đứng đầu, 2/3 đều ủng hộ Đồng Khải Mặc, mà Đồng Ngũ, chính là người mạnh nhất trong số đó, thực lực so với Đồng Tứ không kém bao nhiêu, cùng lắm là chỉ yếu hơn một chút.

Cũng như Đồng Tứ, Đồng Ngũ là hộ vệ của Đồng Khải Mặc, hôm nay được y phái đến đây tiếp đón Đồng Thanh Cương đi tới võ đài. 

Đồng Ngũ chờ đợi đã mấy canh giờ, thế nhưng lại một mực không thấy Đồng Thanh Cương hiện thân, trong lòng không khỏi gấp gáp, nếu như gia chủ có lệnh không được tuỳ tiện làm phiền hắn nhi tử bế quan, vậy Đồng Ngũ đã sớm không nhịn được mà đẩy cửa đi vào.

- Cạch!

Đúng lúc Đồng Ngũ đang khó xử thời điểm, cửa phòng bỗng nhiên lại bật mở, Đồng Thanh Cương thân ảnh hùng vĩ chậm rãi từ bên trong đi ra.

- Hả? 

Đồng Ngũ đã gặp qua Đồng Thanh Cương rất nhiều lần, đối với người này tự nhiên đã quá quen thuộc, bất quá lần này Đồng Ngũ không hiểu sao lại cảm thấy Đồng Thanh Cương có chút gì đó khác trước, tu vi vẫn là Bát Tinh Vũ Sĩ đỉnh phong, thế nhưng khí tức trên người lại trầm ổn và hùng hậu hơn, đồng thời nếu như nhìn kỹ, trên nửa thân trên để trần của hắn dường như có một lớp khí màu hồng nhạt như ẩn như hiện. 

Cái này cũng không khó hiểu, Đồng Ngũ mặc dù biết tại Đồng gia có bộ bí thuật tên gọi Thiên Thạch Chiến Thể, thế nhưng hắn lại hoàn toàn không biết được phương pháp tu luyện cũng như cảnh giới của bộ bí thuật này. 

Sau ba ngày bế quan tiềm tu, Đồng Thanh Cương dựa vào thiên phú trác tuyệt cùng tích luỹ từ mấy năm khổ luyện, rốt cuộc đã luyện thành Thiên Thạch Chiến Thể cảnh giới Hồng cấp!- Đồng Ngũ! Đã để ngươi chờ lâu, chúng ta đi thôi!

Đồng Thanh Cương không để ý đến thái độ của Đồng Ngũ, chỉ đơn giản nói một câu, làm cho đối phương dẫn mình đi tới võ đài. 

…….

Cùng thời điểm đó, Đồng Tứ và Đồng Tĩnh Vân cũng đang ở trước cửa phủ đệ của Vương Hạo Thần, đồng dạng chờ đợi hắn xuất quan.

- Vương Hạo Thần người này thật đáng ghét! Làm sao đến bây giờ vẫn còn chưa xuất quan? Chẳng lẽ hắn quên mất hôm nay là ngày quyết đấu hay sao?

Đồng Tĩnh Vân đợi từ sáng đến giờ, trên khuôn mặt xinh đẹp đã tràn đầy vẻ bực bội cùng không kiên nhẫn. 

Đồng Tứ ngược lại so với Đồng Tĩnh Vân phải bình tĩnh hơn rất nhiều, ánh mắt từ đầu đến cuối chung quy vẫn nhìn về phía căn phòng nơi Vương Hạo Thần đang bế quan. 

Đồng Tứ thân là Đồng gia 24 hộ vệ xếp hạng thứ tư chi nhân, bất luận là thực lực hay thiên phú tại Đồng gia đều có thể tính là thượng đẳng, dựa vào một thân tu vi Lục Tinh Vũ Sư đỉnh phong của hắn, hoàn toàn có thể cảm nhận được một vài thứ đang xảy ra ở phía sau nhà.

Từ nơi đó, Đồng Tứ có thể mơ hồ cảm giác được có một luồng nhiệt kình nóng bỏng đến đáng sợ đang không ngừng lan truyền khắp nơi, thỉnh thoảng lại bạo phát, vì thế hắn liền đoán rằng Vương Hạo Thần vốn không phải là đang ở trong phòng bế quan, mà là đang tu luyện một bộ vũ kỹ lợi hại nào đó. 

Chính vì vậy, Đồng Tĩnh Vân ba lần bảy lượt muốn đi vào tìm Vương Hạo Thần đều bị Đồng Tứ cản lại, tránh để ảnh hưởng hắn tu luyện.

Bất quá, thời gian dần dần trôi đi, cả hai người đều từ từ mất hết kiên nhẫn, bởi vì nếu như lại đợi nữa, rất có thể sẽ bỏ lỡ trận chiến. 

- Đồng Tứ thúc! Ngươi ở đây chờ ta, ta phải vào tìm hắn!

Đồng Tĩnh Vân không nhịn được nữa, trong nháy mắt liền muốn mở cửa đi vào phòng, lần này Đồng Tứ do dự một chút, cũng không có ngăn cản, một phần là bởi vì hắn từ mấy phút trước đã không còn cảm nhận được cỗ nhiệt kình bá đạo kia, một phần thì là vì hắn cũng biết đã không thể tiếp tục chờ đợi.

- Cạch!

Đúng lúc này, cửa phòng đột nhiên mở ra, Vương Hạo Thần một thân bạch y tuyết trắng xuất hiện trước mặt hai người. 

Vương Hạo Thần dường như vừa mới trải qua tắm rửa, y phục không dính một hạt bụi, đầu tóc nhìn qua có chút ẩm ướt, thế nhưng trên người hắn lại có một luồng nhiệt kình nóng bỏng lan toả mà ra, mặc dù không có cố ý, thế nhưng vẫn khiến Đồng Tĩnh Vân đứng gần cảm thấy làn da của mình có chút bỏng rát, lông mày khẽ nhíu lại. 

Vương Hạo Thần thấy vậy liền cười khổ, ba ngày thời gian quả thực quát ngắn, hắn tuy rằng trong phút cuối miễn cưỡng luyện thành một chiêu kia, thế nhưng bởi vì hoả kình quá mạnh, dẫn đến cả hắn cũng chưa thể hoàn toàn thuần thục khống chế, lúc này phải vận công áp chế, mới khiến cho luồng nhiệt kình đang lan tràn kia biến mất.

Đồng Thanh Cương luyện thành Thiên Thạch Chiến Thể thì Vương Hạo Thần cũng có chuẩn bị của riêng mình, một trận chiến này, phần thắng cơ hồ vẫn chia đều cho cả hai.

Chương 119: Tái Chiến

Đồng gia hoàng kim võ đài, lúc này đã có rất nhiều vũ giả từ khắp nơi tại Bắc Hải Trấn đi đến nơi này, ý muốn quan sát một trận chiến giữa hai vũ giả mạnh nhất thế hệ trẻ hiện nay. 

Hoàng kim võ đài còn có hai khu vực khán đài rộng lớn, chỉ dành cho những khán giả có địa vị cao, mà Đồng Thiên Tân và Đồng Khải Mặc, tự nhiên là đang ngồi ở vị trí cao nhất trên khán đài, tạo thành thế đối mặt với nhau. 

Xung quanh võ đài, có vô số võ giả niên kỷ khác biệt đang đứng trò chuyện, trong đó nhiều thiếu niên thiếu nữ người vì ngưỡng mộ Đồng Thanh Cương danh tiếng mà đến, ý định muốn gặp thần tượng của mình chiến đấu, thế nhưng cũng có không ít người là bởi vì đối với Vương Hạo Thần ôm lòng hiếu kỳ mà đến, muốn xem người này đến cùng có bản lĩnh gì mà có thể khiến cho Đồng Thanh Cương phải đích thân khiêu chiến. 

- Thanh Cương thiếu gia đến rồi!

Cũng không biết là người nào lớn tiếng hét, hầu như tất cả mọi người đều quay đầu lại nhìn, chỉ thấy Đồng Thanh Cương nửa thân trên để trần, giống như hạc trong bầy gà chậm rãi đi về phía võ đài. 

Đồng Thanh Cương đi tới đâu, dòng người liền tự giác dạt ra, chừa một con đường để hắn đi tới, mà trong dòng người, có vô số thiếu niên ánh mắt ngưỡng mộ nhìn hắn tựa như thần tượng, càng là có vô số thiếu nữ giống như hoa si nhìn hắn, thậm chí, còn có mấy cái nữ nhân lớn mật hướng Đồng Thanh Cương gào thét:

- Thanh Cương thiếu gia! Ta muốn làm thị thiếp của ngươi!

- Thanh Cương thiếu gia! Ta muốn giúp ngươi làm ấm giường đêm nay!

- Thanh Cương thiếu gia! Ta muốn vì ngươi sinh hầu tử!

Đạo lý cường giả vi tôn luôn tồn tại, người càng có tiềm lực, càng mạnh, thì càng được vạn chúng chú mục, trở thành tình nhân trong mộng của các thiếu nữ.

Đồng Thanh Cương tựa hồ đã sớm quen với những chuyện này, hắn thần sắc không chút ba động, chỉ đơn giản đi lên võ đài, phát hiện Vương Hạo Thần còn chưa đến, liền ngồi xếp bằng trên mặt đất, ý muốn điều chỉnh trạng thái của mình đến mức tốt nhất trước trận chiến. 

Bởi vì Đồng Thanh Cương đã đến, không khí xung quanh võ đài càng thêm sôi nổi, thanh âm bàn tán không ngừng vang vọng. 

Trên chỗ cao nhất của khán đài, Đồng Thiên Tôn hai hàng lông mày nhíu chặt cùng một chỗ, hắn trong lòng rất khó hiểu, vì cái gì lúc này Vương Hạo Thần tên tiểu tử kia còn chưa đến? 

- Thiên Tân huynh! Hiền tế của ngươi làm sao còn chưa đến đâu? 

Phía bên kia khán đài, truyền đến Đồng Khải Mặc âm u tiếng cười, cố ý ở trước trận chiến hạ thấp uy phong của Đồng Thiên Tân phe cánh. 

- Hắn có lẽ là đang bế quan chưa ra, không bao lâu nữa sẽ tới! Không cần đại trưởng lão phải lo lắng! 

Đồng Thiên Tân lạnh lùng đáp. 

- Bế quan? Ha ha, ta thấy có lẽ là hắn sợ không dám xuất hiện đi? Hẳn là hắn cũng có tự mình hiểu lấy, cho dù có đến cũng không phải là đối thủ của con ta, vì thế mới trốn ở trong nhà không dám tới a?

Đồng Khải Mặc cười ha hả nói, thanh âm tràn ngập vẻ trào phúng, để cho Đồng Thiên Tân giận đến mặt mày tái nhợt, ở giữa hai hàng lông mày đã tràn ngập lửa giận. 

- Đại trưởng lão! Cơm có thể ăn bậy, lời nói lại không thể nói bậy! Vương Hạo Thần ta từ khi nào liền sợ ngươi nhi tử?

Đúng lúc này, một đạo thanh âm thản nhiên từ bên ngoài truyền tới, thu hút sự chú ý của mọi người, mà Đồng Khải Mặc sắc mặt cũng lạnh lại, đưa mắt nhìn sang. 

Vươgn Hạo Thần một thân áo trắng, tuấn tú bất phàm, khí chất so với Đồng Thanh Cương hoàn toàn trái ngược, nếu Đồng Thanh Cương trên thân luôn có một cỗ uy thế khiến cho người khác phải cảm thấy e sợ thì Vương Hạo Thần khí chất lại cao quý xuất trần, cho người ta một cảm giác cao không thể chạm. 

Nếu Đồng Thanh Cương là trời sinh võ si, thì Vương Hạo Thần có lẽ chính là trời sinh vương giả. 

Mọi người xung quanh võ đài nhìn Vương Hạo Thần một chút, liền có thể phần nào hiểu được, vì cái gì đối phương có tư cách làm đối thủ của Đồng Thanh Cương, chỉ cần nhìn vào khí chất, đã đủ biết được người này không phải tầm thường, tại trong thế hệ trẻ hiện nay đúng là không bao nhiêu người có thể sánh bằng.

Vương Hạo Thần chậm rãi đi lên võ đài, đứng đối mặt với Đồng Thanh Cương, mà lúc này, người sau cũng đã mở ra hai mắt đang đóng chặt, một cặp mắt hổ chăm chú nhìn hắn, hồi lâu mới nói:

- Ngươi dường như lại mạnh hơn!

Đồng Thanh Cương khả năng quan sát rất tốt, có thể mơ hồ cảm nhận được, trên người Vương Hạo Thần có một luồng hoả kình cực kỳ hùng hậu, so với hoả kình của ba ngày trước khi đánh ra một chưởng phải mạnh hơn rất nhiều, mặc dù đã bị đối phương toàn lực khống chế, thế nhưng tựa hồ lại có chút chưa thuần thục, vì thế mới không thể hoàn toàn che dấu. 

- Ngươi không phải cũng như vậy sao? 
Vương Hạo Thần lạnh nhạt nói, hắn ánh mắt so với Đồng Thanh Cương chỉ hơn chứ không kém, rõ ràng nhìn ra được, đối phương nhục thân so với ba ngày trước đã có biến hoá rất lớn, cơ hồ là tăng lên một tầng cao mới. 

Đồng Thanh Cương khẽ gật đầu, nhẹ nhàng đứng dậy, nói:

- Ba ngày thời gian, đều để cho ta và ngươi tiến bộ, lần này, chỉ hi vọng chúng ta có thể chiến một trận thống khoái! 

Vừa nói, trên thân Đồng Thanh Cương lại bắt đầu toả ra chiến ý nóng bỏng, rõ ràng, một trận chiến ba ngày trước vô pháp để hắn cảm thấy thoả mãn, bởi vì lúc đó tình cảnh khiến hai người không thể dốc toàn lực chiến đấu, thế nhưng hôm nay thì khác, cho dù là một trong hai người chết ở trên võ đài cũng không ai có thể nói gì.

- Sẽ không để cho ngươi thất vọng!

Vương Hạo Thần đạm thanh nói. 

Hai người một người hừng hực chiến ý, một người khác lại bình thản đạm mạc, tạo thành thế đối lập rõ ràng, khiến cho không khí trên võ đài chậm rãi trở nên ngưng trọng.

Xung quanh võ đài, vô số vũ giả dùng bắt đầu ngưng trò chuyện, ánh mắt chăm chú nhìn vào hai đạo thân ảnh trên võ đài, bọn hắn biết rõ trận chiến mà họ mong đợi được quan sát đã sắp bắt đầu.

Đồng Khải Mặc ngồi trên khán đài, ánh mắt có chút châm biếm nhìn Vương Hạo Thần một chút, sau đó lại nhìn sang Đồng Thiên Tân nói:

- Thiên Tân huynh, ngươi nói xem, hiền tế của ngươi có thể ở trong tay nhi tử của ta kiên trì được bao lâu?

Đồng Thiên Tân sắc mặt âm trầm, biết rõ đối phương đây là muốn cho hắn một cái hạ mã uy, lạnh lùng đáp:

- Đại trưởng lão! Trận chiến còn chưa có bắt đầu, nói những lời này có phải quá sớm hay không?

- Vậy sao? Ta thì thấy, thắng bại kỳ thực sớm đã định rồi!

Đồng Khải Mặc cười to nói, thanh âm càn rỡ vô cùng.

Hắn biết rõ, Đồng Thanh Cương đã tu thành Đồng gia tuyệt học - Thiên Thạch Chiến Thể, cho dù chỉ là Hồng cấp cảnh giới, thế nhưng dựa vào nó, muốn chiến thắng Vương Hạo Thần vẫn là rất dễ dàng.

……….
Trên võ đài, Vương Hạo Thần cùng với Đồng Thanh Cương đứng đối mặt, trên người khí thế chậm rãi lưu chuyển, nguyên khí không ngừng cách không va chạm. 

- Chiến đi!

Đồng Thanh Cương gầm nhẹ một tiếng, hoá thành lấy tấn mãnh tốc độ xuất thủ đoạt lấy tiên cơ, hai tay trong chớp mắt trở nên cứng rắn sáng bóng như thiết đồng, làn da hoá thành màu trắng, tản mát ra chói mắt bạch quang. 

- Kim Cương Chưởng – Bạch Kim Cương!

Song chưởng vỗ đi ra, mang theo một cỗ đáng sợ lực lượng, nhắm thẳng về phía Vương Hạo Thần. 

- Dùng cùng một chiêu thức đến đối phó ta, ngươi cho rằng có hiệu quả?

Vương Hạo Thần ánh mắt lạnh lùng, thần sắc lộ ra vẻ khinh miệt, một tay rút ra Diệt Nhật Kiếm, không chút hoa mỹ bổ ra một kiếm, vô tận kiếm khí bao phủ, một đầu kim sắc thần long hư ảnh từ bên trong hiển hoá mà ra, tản mát đế vương quang huy. 

- Thiên Long Hàng Thế!

Diệu Nhật Kiếm bổ vào Đồng Thanh Cương song chưởng, dựa vào độ sắc bén của Tam phẩm huyền khí, cho dù là Đồng Thanh Cương song thủ cứng rắn vô cùng, lại có nguyên khí bảo vệ, thế nhưng như cũ bị cắt ra một vết thương.

- Oanh!

Thần long hư ảnh gào thét, kình lực mạnh mẽ tiềm ẩn bên trong kiếm trực tiếp đem Đồng Thanh Cương chấn lui mấy bước.

- Đồng Thanh Cương! Ngươi cũng tiếp ta một quyền!

Vương Hạo Thần vận kình, một cỗ khí kình lạnh như băng lan toả mà ra, nhiệt độ xung quanh liền tức tốc hạ xuống. 

- Băng Phách Toàn Phong!

Một quyền cách không đánh đi ra, ngập trời quyền ảnh xuất hiện, hùng hậu âm hàn nguyên khí hoá thành từng lớp cương phong lạnh thấu xương, bên trong thậm chí còn có một chút mảnh băng mỏng, đánh thẳng về phía Đồng Thanh Cương, tựa hồ muốn bằng vào một quyền này đem hắn băng phong toàn bộ.

…..

Chú thích:

Hàn Băng Quyền – Linh cấp trung phẩm vũ kỹ, chí âm chí hàn quyền pháp, luyện tới đại thành liền có thể dựa vào hàn khí trực tiếp đóng băng kinh mạch của kẻ địch. 

Các thức: 

- Băng Phách Toàn Phong

- Vũ Khúc Băng Tinh

- Lý Sương Băng Chí

- Thiên Băng Vạn Lý

- Mãn Thiên Băng Vũ

- Băng Thiên Tuyết Địa

- Vạn Cổ Băng Phong

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau