NGHỊCH THẾ VŨ THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Nghịch thế vũ thần - Chương 111 - Chương 115

Chương 110: Vừa ý

Bụi mù tan đi, hai đạo thân ảnh chậm rãi hiện ra trước mắt Đồng Tĩnh Vân.

Trong hai người, Vương Hạo Thần bộ dáng lúc này thực sự không được tốt lắm, bạch y trên thân bị chấn nát nhiều chỗ, sắc mặt tái nhợt, mặt đất dưới chân hắn bị cày thành hai đạo vết lõm thật sâu dài mấy mét, chính là do hai chân của hắn khi tỷ đấu với Đồng Thiên Tân lui lại tạo thành. 

Mà Đồng Thiên Tân thì nhàn nhã đứng tại chỗ, trên người y phục chỉnh tề, sắc mặt hồng hào như không có chuyện gì xảy ra. 

Hai người thực lực cao thấp vừa nhìn đã thấy rõ.

Không có cách, hai bên tu vi chênh lệch quá xa, cái này so đấu kỳ thực vốn là không công bằng.

Chỉ là, Đồng Thiên Tân tuy rằng chiến thắng, thế nhưng sắc mặt cũng không có đắc ý, lấy hắn tu vi, chiến thắng một cái Ngũ Tinh Vũ Sĩ mà còn cảm thấy vui mừng thì hắn đúng là sống uổng rồi.

Đồng Thiên Tân lúc này đưa mắt nhìn đầu quyền của mình, nơi đó vậy mà bị bỏng không nhẹ, một số chỗ da thịt còn bị đốt cháy, hiển nhiên là bị hoả kình của Cửu Dương Phần Thiên Chưởng tạo thành.

Đồng Thiên Tân một mặt ngơ ngác nhìn lấy vết thương trên tay, tuy rằng vết thương này đối với hắn không tính là cái gì, hoàn toàn không ảnh hưởng đến chiến lực, thế nhưng hắn hiện tại nói thế nào cũng là nửa bước Vũ Linh cảnh, lại bị một cái Vũ Sĩ đả thương, đây là nói đùa sao?

Mất một lúc lâu để bình phục lại tâm tình, Đồng Thiên Tân lúc này mới đưa mắt nhìn Vương Hạo Thần, trong mắt tràn đầy kinh ngạc và khó có thể tin thần sắc, có chút tán thưởng nói:

- Tiểu hữu không chỉ tuổi còn trẻ đã có tu vi Ngũ Tinh Vũ Sĩ, mà còn có chiến lực vượt qua tu vi, thiên phú của tiểu hữu thật là để cho bổn gia chủ phải khâm phục!

Vương Hạo Thần sau một lúc đề khí, thần sắc cũng đã có phần khá hơn, nguyên khí vốn chạy loạn trong thể nội cũng từ từ bình ổn lại, chắp tay khiêm tốn nói: 

- Thế bá quá lời, nếu không phải phải thế bá giữa đường thu bớt kình lực, tại hạ e rằng ngay cả một quyền của người đều không ngăn nổi!

Lời hắn nói chính là sự thật, Đồng Thiên Tân tu vi có thể chưa khôi phục đến đỉnh phong, thế nhưng cũng không phải là người mà một kẻ chỉ mới đạt tới Ngũ Tinh Vũ Sĩ như hắn có thể đối kháng, vừa rồi giao thủ, Đồng Thiên Tân bề ngoài đã tung hết toàn lực đánh ra một quyền, thế nhưng Vương Hạo Thần lại biết rõ, đối phương là giữa đường thu lại hơn chín thành lực lượng, nếu không, Vương Hạo Thần thân thể cho dù đã tu luyện Bất Hủ Thiên Kinh cũng sẽ lập tức bị đánh nổ thành một bãi huyết vụ.

- Ha ha! Bổn gia chủ thân là Vũ Linh, nếu như toàn lực ra tay đối phó một Vũ Sĩ như ngươi, ta coi như có thể chết đi được rồi!

Đồng Thiên Tân cười lớn một tiếng, đáp.

Kỳ thực, hắn còn một câu chưa có nói, đó là ban đầu hắn đúng là chỉ xuất ra một quyền lực lượng tương đương với Ngũ Tinh Vũ Sĩ lực lượng, thế nhưng khi đối kháng Vương Hạo Thần một chưởng Liệt Hoả Phách Không liền lập tức kinh hãi phát hiện bản thân Thiết Sơn Quyền vậy mà không phải thiếu niên đối thủ, trong lúc cấp bách buộc phải đem lực lượng điên cuồng kéo lên đến Cửu Tinh Vũ Sĩ đỉnh phong hầu như chạm tới Vũ Sư cánh cửa, mới chặn được Vương Hạo Thần một chưởng đáng sợ kia, thế nhưng quyền đầu như cũ vẫn bị thương nhẹ, cả người khí huyết chấn động.

Có thể nói, nếu vừa rồi Đồng Thiên Tân hắn không phản ứng nhanh, có lẽ dựa vào một thân tu vi nửa bước Vũ Linh của hắn sẽ không chết, thế nhưng trọng thương là chắc chắn, nói không chừng sẽ có một bộ phận thân thể bị hoả kình của Cửu Dương Phần Thiên Chưởng đốt cháy. 

Đến lúc đó, Đồng Thiên Tân mặt mo e rằng không biết phải ném đi đâu. 

Vương Hạo Thần không biết chuyện này, dù sao hắn chỉ là Vũ Sĩ, động tác của Vũ Linh hắn thực sự rất khó có thể nhìn thấy hoàn toàn. 

- Thế bá! Không biết hiện tại ta có đủ năng lực để làm vị hôn phu của Tĩnh Vân tỷ hay không?

Vương Hạo Thần không kiêu ngạo không siểm nịnh nói, thế nhưng Đồng Thiên Tân lại từ trong thanh âm của hắn cảm nhận được một cỗ tự tin khiến lòng người cảm phục.Đồng Thiên Tân không khỏi chăm chú nhìn Vương Hạo Thần hồi lâu, không thể không nói, thiếu niên này cho hắn một loại cảm giác người này giống như rồng phượng trong loài người, loại cảm giác này, hắn ngay cả trên thân Đồng gia đệ nhất thiên tài Đồng Thanh Cương đều không cảm nhận được.

Cái quan trọng nhất chính là, Vương Hạo Thần tâm tình thực sự để cho hắn cực kỳ thưởng thức, 17 tuổi tu vi Ngũ Tinh Vũ Sĩ, chiến lực lại vượt xa cảnh giới bản thân, bậc này thiên phú tại Bắc Hải Trấn đủ để xưng hùng xưng bá trong thế hệ trẻ, thế nhưng lại không có một chút ngạo mạn, khi đối mặt với Vũ Linh như hắn càng không có chút kiêu ngạo hay khiếp nhược, một mực trầm ổn đến khó tin. 

Đồng Thiên Tân không thể dối lòng, hắn đối với thiếu niên này thực sự rất hợp ý. 

Hắn cũng tin tưởng, bất cứ người cha nào thấy con gái mình có được vị hôn phu như vậy đều sẽ hài lòng vô cùng. 

Vì thế, Đồng Thiên Tân liền khẽ mỉm cười, nói:

- Rất xứng! Đồng Thanh Chi không thể so sánh với ngươi!

Lời nói hắn nói là hoàn toàn thật tâm, đừng nói là Đồng Thanh Chi, ngay cả Đồng Thanh Cương theo hắn đều không thể sánh với thiếu niên trước mặt. 

Đồng Tĩnh Vân một bên vốn dĩ đang căng thẳng gần chết, nay nghe phụ thân chính miệng nói vậy liền thả lỏng, vẻ mặt vui cười chạy đến bên cạnh Đồng Thiên Tân, ôm lấy hắn cánh tay mà nói:

- Phụ thân! Ta đã nói, Thần đệ thiên tư tuyệt đối hơn xa tên Đồng Thanh Chi kia! Ngươi ban đầu lại không tin ta!

- Nha đầu ngươi a! 

Đồng Thiên Tân cười khổ, hắn không phải chỉ là muốn kiểm chứng một chút sao?

- Hạo Thần! Ta tuy không ngăn cản các ngươi sự tình, thế nhưng Đồng gia chi nhân chưa chắc đã nguyện ý! Đến lúc đó, ta e chúng ta sẽ gặp không ít rắc rối!Đồng Thiên Tân nghiêm túc nhìn Vương Hạo Thần nói. 

Bản thân hắn đã chấp nhận Vương Hạo Thần người con rể này, vì thế liền trực tiếp gọi thẳng tên của đối phương.

Vương Hạo Thần nghe vậy cũng khẽ gật đầu, chuyện Đồng gia chia ra hai phe phái hắn đã biết, mình lúc này “ đoạt “ đại trưởng lão cháu dâu tương lai, đối phương chắc chắn sẽ có cớ để gây sự. 

Đương nhiên, Vương Hạo Thần cũng không cho rằng Đồng Thiên Tân thực sự bất tài đến mức để người ta đánh đến cửa vẫn không phản kháng, nếu hắn là kẻ mềm yếu như vậy cái ngôi vị gia chủ này đã sớm đổi chủ rồi.

Vương Hạo Thần đoán không sai, Đồng Thiên Tân lại nói tiếp:

- Những cái lão gia hoả kia chắc chắn sẽ không bỏ thân phận mà ra tay với ngươi, cho dù bọn hắn có gan ta cũng sẽ ra tay ngăn lại giúp ngươi! Bất quá tại Đồng gia thế hệ trẻ, Đồng Thanh Chi còn không phải người mạnh nhất, đại ca hắn Đồng Thanh Cương, mới là vương giả chân chính!

- Cả Đồng gia thế hệ trẻ hiện nay, người có thể gây khó cho ngươi cũng chỉ là Đồng Thanh Cương, người này mấy tháng trước tu vi đã đạt tới Bát Tinh Vũ Sĩ đỉnh phong, hơn nữa mơ hồ còn có năng lực vượt cấp khiêu chiến, là một cái cường địch! Đại trưởng lão sau khi biết chuyện của các ngươi 9 phần 10 sẽ sai Đồng Thanh Cương đến gây sự với ngươi! Lúc đó ngươi chắc chắn sẽ gặp rất nhiều rắc rối!

Nghe phụ thân nói vậy, Đồng Tĩnh Vân trong mắt cũng lộ ra vẻ lo lắng, nàng biết Đồng Thanh Cương thiên phú cao đến mức nào, trước khi Vương Hạo Thần đến, tại Bắc Hải Trấn thế hệ trẻ căn bản không có người có thể tiếp được hắn một chiêu, hoàn toàn có thể xem hắn là “ độc cô cầu bại “ trong lứa vũ giả cùng thế hệ.

Lúc này Vương Hạo Thần sớm muộn cũng phải đối đầu với người này, chỉ là hai bên chênh lệch ít nhất cũng là ba cái tiểu cảnh giới, Vương Hạo Thần thực sự có thể thắng sao?

Theo nàng nghĩ, nếu là Vương Hạo Thần có thêm một chút thời gian tu luyện, vượt qua Đồng Thanh Cương là chuyện sớm muộn, thế nhưng bây giờ mà muốn đánh bại đối phương, e rằng rất khó. 

Vương Hạo Thần thần sắc cũng hơi ngưng trọng, Bát Tinh Vũ Sĩ đỉnh phong, Đồng Thanh Cương có tu vi bậc này đúng là kình địch của hắn, hắn cho dù trên lý thuyết là có thể vượt qua bốn tiểu cảnh giới chiến đấu, thế nhưng lại chưa từng trải qua thực chiến nên không dám chắc, huống hồ Đồng Thanh Cương tựa hồ cũng có vượt cấp khiêu chiến năng lực, tuy rằng nhiều nhất chỉ là một tinh, thế nhưng cũng đã rất khó giải quyết, dù sao hắn so với Đồng Thanh Cương vốn đã thấp hơn ba tiểu cảnh giới. 

Vì thế, nếu như một trận chiến giữa hắn và Đồng Thanh Cương thực sự xảy ra, thắng bại thực sự có chút khó đoán. 

Đồng Thiên Tân nhìn ra Vương Hạo Thần tâm sự, bỗng nhiên hỏi:

- Hạo Thần! Ngươi vừa rồi một chưởng, hẳn là đã xuất toàn lực đi?

- Cũng không sai biệt lắm! 

Vương Hạo Thần đáp.

Hắn cảm thấy cũng không cần phải dấu diếm thứ gì, vừa rồi một chiêu Liệt Hoả Phách Không hầu như là một chưởng mạnh nhất của hắn ở trạng thái toàn thịnh, nếu thực sự muốn tăng thêm uy lực, chỉ còn cách vận dụng Phệ Huyết Thánh Hoả lực lượng dung nhập vào trong chưởng pháp, đem Cửu Dương chân lực cùng với Phệ Huyết Thánh Hoả lực lượng dung hợp,từ đó mới có thể đem chưởng pháp uy lực một lần nữa đề thăng.

Bất quá cách làm này rất nguy hiểm, bởi vì đem hai cỗ lực lượng cực nóng này dung hợp lại một chỗ chắc chắn sẽ tạo ra một cỗ hoả kình mạnh mẽ hơn gấp bội, có nhiều khả năng sẽ vượt quá nhục thân năng lực chịu đựng, cuối cùng biến thành dẫn hoả tự thiêu bản thân.

Vương Hạo Thần biết rõ điều này, vì thế hắn mới một mực không dám thử, dù rằng hắn cũng biết, một khi thực hiện thành công chắc chắn có thể đem Cửu Dương Phần Thiên Chưởng uy lực bạo tăng một mảng lớn, nói không chừng có thể khiến cho uy lực của bộ chưởng pháp đủ để so sánh với một ít yếu nhược Vũ Sư đánh ra chưởng pháp.

Chương 111: Đại trưởng lão

Đồng Thiên Tân nghe Vương Hạo Thần nói vậy không khỏi lo lắng, một chưởng Liệt Hoả Phách Không của Vương Hạo Thần vừa rồi tuy đã đạt đến Cửu Tinh Vũ Sĩ lực công kích, thế nhưng còn không có cách nào chính diện đánh bại một vị Cửu Tinh Vũ Sĩ, nếu như đó đã là toàn bộ thực lực của Vương Hạo Thần, vậy phần thắng của hắn trước Đồng Thanh Cương chỉ có một nửa. 

- Ta là đang ảo tưởng cái gì a? 

Đồng Thiên Tân cười khổ một tiếng, cảm thấy mình đang quá mức kỳ vọng vào Vương Hạo Thần, đối phương ở cái tuổi này tu vi đã đạt tới Ngũ Tinh Vũ Sĩ, hơn nữa mơ hồ còn có được vượt qua bốn tiểu cảnh giới khiêu chiến năng lực, năng lực như vậy, hắn cả đời đều chưa gặp qua một cái tương tự, làm sao còn có thể kỳ vọng đối phương càng thêm yêu nghiệt hơn đây? 

Đồng Thiên Tân lắc đầu, không nghĩ đến chuyện này nữa, lại nhìn Đồng Tĩnh Vân nói:

- Vân nhi, ngươi dẫn Hạo Thần đi tham quan chúng ta Đồng gia trước! Phụ thân còn một số việc phải xử lý!

- Vâng!

Đồng Tĩnh Vân đối với lời nói của cha nàng lần này không có phản đối, rất vui vẻ dẫn Vương Hạo Thần đi dạo Đồng gia, đồng thời làm một cái “ hướng dẫn viên du lịch “ cho hắn. 

Đợi hai người đi rồi, Đồng Thiên Tân hướng xung quanh khẽ gọi:

- Đồng Tứ! 

Thanh âm vừa dứt, một đạo thân ảnh mặc hắc bào liền xuất hiện ở trước mặt Đồng Thiên Tân, quỳ một chân dưới đất, cung kính nói:

- Gia chủ, có gì phân phó? 

Người này, là Đồng Thiên Tân cận vệ, đồng thời là người xếp thứ tư trong Đồng gia 24 hộ vệ, khi Đồng Thiên Tân bế quan, hắn chính là người làm tất cả những công việc thay cho gia chủ, có thể nói là Đồng Thiên Tân cái bóng, là người hiếm hoi trong số 24 hộ vệ một lòng trung thành tuyệt đối với Đồng Thiên Tân. 

Ngay cả khi Đồng Thiên Tân đã xuất quan, Đồng Tứ vẫn không có rời đi quá xa, mà ở tại phụ cận, tuỳ thời đều có thể bảo vệ gia chủ.

Đồng Thiên Tân nhìn Đồng Tứ một cái, nói:

- Lệnh cho ngươi lập tức đem chuyện của Vân Nhi và Hạo Thần công bố ra! Nhớ kỹ, không cần dấu diếm bất cứ điều gì, cứ nói ra tất cả những gì người đã thấy và đã nghe!

- Tuân lệnh!

Đồng Tứ không quan tâm Đồng Thiên Tân ra lệnh là gì, hắn chỉ ghi nhớ rồi sẽ làm theo, bởi vì hắn là Đồng Thiên Tân cái bóng. 

………

Đồng Tứ làm việc rất nhanh chóng, không bao lâu sau, tin tức Vương Hạo Thần trở thành Đồng Tĩnh Vân vị hôn phu, liền lan truyền khắp Đồng gia, không người không biết.

Chuyện này, dẫn đến Đồng gia chi nhân một hồi náo loạn.

- Ngươi nghe gì chưa? Chúng ta Đồng gia đại tiểu thư vậy mà đã có vị hôn phu, hơn nữa người kia chỉ là một thiếu niên mà thôi!- Cái gì? Không phải nói, Đại tiểu thư vị hôn phu là Thanh Chi thiếu gia hay sao, bây giờ làm sao lại đổi thành một cái thiếu niên rồi?

- Ta nghe nói, Đại tiểu thư trước giờ vốn không thích Thanh Chi thiếu gia! Ta đến cùng vẫn không hiểu lý do tại sao! Bây giờ thì đã rõ, hoá ra là nàng đã có người trong lòng a!

- Hừ! Đại tiểu thư thật đúng là tuỳ tiện, lại chọn một cái ngoại nhân làm vị hôn phu! Không phải người của Đồng gia, tiểu tử tên gọi Vương Hạo Thần kia thiên phú sao có thể so sánh với Thanh Chi thiếu gia? Đây không phải là đánh chúng ta Đồng gia bộ mặt hay sao?

- Ha ha! Cái này ngươi ngược lại sai lầm, ta nghe nói, thiếu niên tên Vương Hạo Thần kia thiên phú cực cao, năm nay mới 17 tuổi đã có tu vi Ngũ Tinh Vũ Sĩ, ngay cả gia chủ, đều đối với hắn cực kỳ hài lòng! 

- Mới 17 tuổi đã là Ngũ Tinh Vũ Sĩ? Ha ha, ngươi thật là biết tấu hài a! Không nói tới việc người này vốn không phải là ta Đồng gia chi nhân, căn bản không có khả năng tại đạt đến cảnh giới như vậy! Lại nói, cho dù là chúng ta Đồng gia đều chưa từng xuất hiện thiên tài yêu nghiệt như vậy bao giờ! Loại thiên tài mà Đồng gia chúng ta không có, tại Bắc Hải Trấn tuyệt đối không có khả năng sinh ra!

- Ngươi nói không sai! Tại Bắc Hải Trấn cũng chỉ có Đồng gia chúng ta mới có năng lực bồi dưỡng ra loại thiên tài đứng đầu, thế nhưng hầu như không có khả năng đào tạo ra một cái thiên tài mới 17 tuổi liền có tu vi Ngũ Tinh Vũ Sĩ! Hơn nữa từ trước đến nay, ta còn chưa từng nghe thấy tại Bắc Hải Trấn có thiên tài tên Vương Hạo Thần! Cho dù là có, người này chẳng qua cũng chỉ là một cái vô danh tiểu tốt nhân vật mà thôi, sao có thể so sánh với chúng ta Đồng gia thiên tài? 

- Hừ! Các ngươi không tin cũng không sao, thông tin này chính là do Đồng Tứ đại nhân tự mình thông báo! Hắn là gia chủ thân tín nhất người, chẳng lẽ còn có thể nói bậy hay sao?

- Mặc ngươi nói thế nào, ta chắc chắn không tin tưởng, một cái ngoại nhân lại có thiên phú cao hơn có Thanh Chi thiếu gia! Cái này căn bản không có khả năng!

- Nào chỉ là cao hơn Thanh Chi thiếu gia, nếu như lời đồn là thật, vậy Vương Hạo Thần thiên phú kỳ thực còn cao hơn cả Thanh Cương thiếu gia! Phải biết cho dù là Thanh Cương thiếu gia năm đó, tại 17 tuổi còn không có thành tựu lớn như vậy a!

- Nói bậy! Tiểu tử kia thân phận gì? Đừng nói là Thanh Cương thiếu gia, cho dù chỉ là Thanh Chi thiếu gia hắn đều không so nổi! Đây chắc chắn là lời đồn nhảm!

Đồng gia chi nhân không ngừng tranh luận, người nào người nấy nước bọt văng tung toé, cãi cọ tới quên cả trời đất.

Đương nhiên, bất ngờ nhất, không phải ai khác, chính là Đồng Thanh Chi và Đại trưởng lão đám người. ……..

- Choang!

Đồng Thanh Chi vốn dĩ đang nằm ở trên giường điều trị thương thể, sau khi nghe được tin tức này liền giận đến mức quăng vỡ chén thuốc trong tay, thất khiếu gần như bốc khói. 

- Khốn kiếp! Đến tột cùng là kẻ nào dám cướp lão tử vị hôn thê?

Đồng Thanh Chi trong lòng phiền muộn không thể tả, đỏ mặt tía tai quát lớn, doạ cho một tên người hầu ở bên ngoài không nhịn được phải che lỗ tai. 

Đồng Thanh Chi không lâu trước đó bị Vương Hạo Thần đánh trúng một chưởng, nửa sống nửa chết được khiêng về Đồng gia, đến bây giờ vẫn chưa xuống giường được, vốn dĩ đang ấm ức chưa ngoai, nay lại nghe được hung tin như vậy, đến cho hắn cả người đều nhanh tức điên. 

- Thanh Chi! Bình tĩnh một chút!

Bên cạnh Đồng Thanh Chi lúc này có một lão giả đang ngồi trên ghế gỗ, thấy hắn gào thét liền không khỏi nhíu mày, trầm giọng có chút uy nghiêm nói. 

Lão giả này nhìn qua cũng không quá già nua, cùng lắm là 54, 55 tuổi, khuôn mặt bình thường, chỉ có đôi mắt ẩn chứa vẻ thâm thuý mà âm trầm nổi bật. 

Người này không phải ai khác, chính là Đồng Thanh Chi phụ thân, đồng thời cũng Đồng gia Đại trưởng lão – Đồng Khải Mặc. 

Tại Đồng gia hiện nay, có hai nhân vật phong vân, nếu có ai hỏi người nào có chức vị cao nhất, vậy người đó hẳn là đương nhiệm gia chủ Đồng Thiên Tân, thế nhưng nếu là có người hỏi ai là người nắm giữ nhiều quyền lực nhất, vậy 9 phần 10 tất cả đều nói người đó là Đại trưởng lão Đồng Khải Mặc. 

- Phụ thân! Ta vị hôn thê bị người khác cướp mất, hơn nữa người kia chỉ là một tên tiểu tử miệng còn hôi sữa! Ngươi nói ta làm sao có thể bình tĩnh? 

Đồng Thanh Chi tức giận nói, dường như chỉ hận lúc này bản thân đang bị thương nặng, nếu không nhất định phải chạy đi tìm Đồng Tĩnh Vân cái kia tiện nhân tính sổ.

- Hừ! Tiểu tử miệng còn hôi sữa? Ta dường như nghe nói người kia chẳng qua chỉ mới 17 tuổi liền là Ngũ Tinh Vũ Sĩ, so với ngươi còn cao hơn mấy cái tiểu cảnh giới đây?

Đồng Khải Mặc so với Đồng Thanh Chi phải ổn trọng hơn vô số lần, một cặp mắt lạnh lùng khẽ nhìn Đồng Thanh Chi một cái, nói. 

- Phụ thân, cái tin tức nhảm nhí này mà ngươi cũng tin? Tại Bắc Hải Trấn, ngoại trừ đại ca, còn có ai có thể hơn được ta về mặt thiên phú? 17 tuổi Ngũ Tinh Vũ Sĩ... ha ha, cái này nhất định là do Đồng Thiên Tân bịa ra để bảo vệ mặt mũi của mình a!

Đồng Thanh Chi lập tức đáp, trong lòng căn bản không tin mấy cái tin tức này. 

Đồng Khải Mặc thì ngược lại, không có giống như nhi tử của mình suy nghĩ đơn giản như vậy, hắn cùng Đồng Thiên Tân đấu quá lâu, cũng hiểu tương đối rõ con người của đối phương, người này suốt đời làm việc cẩn trọng, lời hắn đã nói ra vậy chắc chắn là sự thật, tuyệt đối sẽ không vì sĩ diện nhất thời mà thổi phồng sự tình.

Thế nhưng là, Đồng Khải Mặc hắn đồng dạng cũng nghi hoặc, Bắc Hải Trấn thiên tài danh sách hắn nắm rất rõ, căn bản không có một ai có thể tại 17 tuổi đặt chân Ngũ Tinh Vũ Sĩ tu vi, vậy Đồng Thiên Tân, rốt cuộc là từ đâu tìm tới một cái yêu nghiệt như vậy?

Chương 112: Nhìn thấu

Đồng Khải Mặc trước giờ làm người luôn luôn tính toán trước sau, hắn lúc này mặc dù nắm giữ lợi thế trong việc tranh đoạt ngôi vị gia chủ, thế nhưng hắn tuyệt đối sẽ không xem thường Đồng Thiên Tân, nói gì thì nói, gần 10 năm trước, hắn chính là bại trong tay Đồng Thiên Tân, lúc này khó khăn lắm mới có cơ hội lật bàn, hắn nhất định sẽ không phung phí.

Đồng Khải Mặc mặc kệ Đồng Thanh Chi vẫn đang lải nhải, im lặng suy nghĩ hồi lâu, sau đó mới khẽ nói:

- Trong thế hệ trẻ hiện nay, ngoài đại ca ngươi, tựa hồ không có người tu vi vượt qua Ngũ Tinh Vũ Sĩ! Bất quá, người mạnh hơn ngươi thì chưa hẳn là không có!

Đồng Thanh Chi nghe vậy lập tức không hài lòng, khó chịu nói:

- Ngoài đại ca còn có người mạnh hơn ta? Cái này làm sao có thể?

- Làm sao không có? Người mấy ngày trước đánh ngươi trọng thương, không phải là một cái hay sao?

Đồng Khải Mặc xem thường liếc Đồng Thanh Chi một cái, nói. 

Bị khơi lại chuyện cũ, Đồng Thanh Chi sắc mặt lập tức trở nên khó coi, không biết nên đáp lại như thế nào. 

Lần đó, hắn chính là mang tâm thái của kẻ mạnh đối mặt với thiếu niên không rõ lai lịch kia, cho rằng tại Bắc Hải Trấn ngoài đại ca không có ai là đối thủ của mình, vì thế đối với thiếu niên kia một mực rất xem thường.

Thế nhưng để cho hắn không ngờ chính là, đối phương thực lực không ngờ mạnh mẽ đến khó tin, hai bên chỉ giao thủ một chiêu hắn liền đại bại, thậm chí bị đánh đến hôn mê bất tỉnh. 

Thảm hơn chính là, một chưởng của đối phương ẩn chứa hoả kình cực kỳ đáng sợ, khiến cho Đồng Thanh Chi ngay cả khi đã tỉnh lại cũng không cách nào khu trục trong thời gian ngắn, nếu không phải có Đồng Khải Mặc hôm nay ra tay giúp hắn đẩy hoả kình ra ngoài, e rằng hắn còn phải ăn không ít đau khổ đây. 

Trận thua đó, Đồng Thanh Chi có thể nói rằng một phần nguyên nhân là bởi vì mình chủ quan khinh địch, thế nhưng cái này cũng không phủ nhận sự thật rằng thiếu niên kia thực lực mạnh hơn hắn nhiều lắm, hơn nữa niên kỷ so với hắn càng thêm trẻ tuổi, cái này để cho Đồng Thanh Chi mấy ngày qua vẫn không cách nào chấp nhận. 

Đồng Thanh Chi xưa nay không coi ai ra gì, nay đột nhiên thảm bại, tự nhiên không cam lòng thừa nhận thua cuộc, cố gắng đem Vương Hạo Thần hình ảnh xua đi, Đồng Khải Mặc lúc này nhắc đến, đúng là đã chạm vào vết thương chưa lành của hắn. 

Đồng Khải Mặc khẽ hừ một tiếng, thân làm cha, hắn hiểu rất rõ hai người con của mình, xét về thiên phú, kỳ thực Đồng Thanh Chi không kém hơn đại ca của hắn bao nhiêu, thế nhưng hắn lại một mực bị Đồng Thanh Cương bỏ xa, bởi vì hắn võ đạo chi tâm quá mức kém cỏi, vừa kiêu ngạo lại vừa thiếu ý chí tiến thủ, vì thế thành tựu đương nhiên sẽ có hạn.

Chính vì vậy, Đồng Khải Mặc mới luôn luôn không xem trọng Đồng Thanh Chi, ngược lại đối với Đồng Thanh Cương lại toàn lực vun đắp có thừa, khiến cho hai huynh đệ chênh lệch ngày một xa.

- Thanh Chi! Trước đó người đánh bại ngươi, là dùng mấy chiêu? Có sử toàn lực hay không?

Đồng Khải Mặc trầm giọng hỏi.

Đồng Thanh Chi nghe vậy ánh mắt liền khẽ lấp loé, phụ thân hỏi, hắn không thể không trả lời, bất quá nhất định phải tránh nặng tìm nhẹ, khiến cho trận thua của mình bớt khó coi một tí.

Bất quá Đồng Khải Mặc đã lập tức nhìn ra suy nghĩ của hắn, khẽ hừ nói:- Nói sự thật, không thêm không bớt! Đừng nghĩ lừa được ta!

Đồng Thanh Chi hết đường xoay xở, đành phải nói ra sự thật, không dám kể sai một chi tiết.

Nghe Đồng Thanh Chi một mạch kể hết mọi chuyện, Đồng Khải Mặc thần sắc liền trở nên có chút trầm ngâm, hồi lâu mới nói:

- Chỉ dùng một chưởng liền trọng thương ngươi, hơn nữa dường như còn không có dùng toàn lực... người này tuổi còn trẻ mà tu vi dường như đã sánh ngang với nhiều vũ giả đời trước! Ít nhất so với ngươi phải cao hơn ba, bốn tiểu cảnh giới! Trong thế hệ trẻ tại Bắc Hải Trấn, đúng là chỉ có Thanh Cương mới có thể thắng được hắn!

Đồng Khải Mặc không hổ là cường giả lâu năm, chỉ qua lời kể của Đồng Thanh Chi liền đoán ra được tu vi của Vương Hạo Thần, tuy rằng vẫn chưa thể hoàn toàn xác định, thế nhưng đã rất tiếp cận rồi.

Đồng Thanh Chi trong lòng âm thầm kinh hãi, hắn biết tu vi của Vương Hạo Thần ngày đó chắc chắn cao hơn bản thân, thế nhưng lại không nghĩ tới lại chênh lệch nhiều như vậy, khó trách chỉ đấu một chiêu hắn liền bại trận thê thảm. 

Lại nói, tên tiểu tử kia tuổi mới bao nhiêu, tu vi sao lại cao đến mức doạ người như vậy? Phải biết, năm xưa coi như là đại ca hắn cũng không có yêu nghiệt tới mức đó a!

Bỗng nhiên, Đồng Thanh Chi dường như nghĩ tới cái gì, có chút không dám khẳng định nhìn Đông Khải Mặc nói gấp:

- Phụ thân! Ngươi là muốn nói, tiểu tử đó chính là vị hôn phu của Đồng Tĩnh Vân cái kia tiện nhân a? 

Đồng Khải Mặc cười nhạt một tiếng, đáp:
- Xem như ngươi còn không quá ngu!

Nghe Đồng Khải Mặc nói như vậy, Đồng Thanh Chi xem như đã biết được kết quả, thần sắc không khỏi ủ rủ, nếu là kẻ khác dám đoạt vị hôn thê của hắn, hắn nhất định sẽ không bỏ qua, thế nhưng nếu người đó là Vương Hạo Thần, vậy hắn thực sự không làm gì được đối phương, người ta chỉ dùng một chưởng, e rằng cũng đủ cho hắn đi dạo quỷ môn quan một vòng.

Nếu là Vương Hạo Thần không có hậu trường vững chắc, Đồng Thanh Chi có lẽ có thể nhờ đến Đồng Khải Mặc trợ giúp trấn áp đối phương, thế nhưng đối phương hết lần này đến lần khác lại có Đồng Thiên Tân chống lưng, vậy coi như là Đồng Khải Mặc tự mình xuất thủ cũng chẳng thể đụng tới một sợi tóc của Vương Hạo Thần.

Đồng Khải Mặc hiểu tâm sự của nhi tử, lông mày nhíu lại càng sâu.

Dựa theo lời kể của Đồng Thanh Chi và tin tức mới nhận được, hắn đã có thể xác định, người đã đánh trọng thương Đồng Thanh Chi mấy ngày trước và vị hôn phu của Đồng Tĩnh Vân là cùng một người. 

Thân làm cha, Đồng Khải Mặc tự nhiên là muốn giúp Đồng Thanh Chi đòi một cái công đạo, thế nhưng Vương Hạo Thần có hậu trường là Đồng Thiên Tân, chỉ cần vị gia chủ Đồng gia này còn sống một ngày, Đồng Khải Mặc hắn muốn động Vương Hạo Thần có thể nói là khó như lên trời.

Muốn để cho Đồng Thiên Tân không có lý do can dự, vậy chỉ còn cách cử thế hệ trẻ vũ giả ra khiêu chiến, thế nhưng đến cả Đồng Thanh Chi được xưng là Đồng gia đệ nhị thiên tài cũng không tiếp nổi Vương Hạo Thần một chưởng, kẻ khác đi lên chẳng phải là chịu chết hay sao? 

- Chẳng lẽ chỉ còn cách để cho Thanh Cương ra trận hay sao?

Đồng Khải Mặc trong lòng khó xử vô cùng. 

Tại Bắc Hải Trấn, trong cùng thế hệ chỉ có duy nhất Đồng Thanh Cương là có thể chiến thắng Vương Hạo Thần, thế nhưng hiện tại Đồng Thanh Cương đang bế quan khổ tu, thật không tiện xuất chiến, không phải vạn bất đắc dĩ, Đồng Khải Mặc thực sự không muốn làm gián đoạn đối phương. 

Bất quá, Đồng Thanh Chi cưới Đồng Tĩnh Vân chính là một bước quan trọng trong kế hoạch của Đồng Khải Mặc, từ đó dựa vào Đồng Tĩnh Vân mà chế phục Đồng Thiên Tân. Có thể nói, chỉ cần Đồng Thanh Chi lấy được Đồng Tĩnh Vân, Đồng Khải Mặc hắn kế hoạch gần như đã thành công một nửa, vì thế hắn thật sự không cam lòng bỏ đi một bước này. 

Nếu chỉ là chuyện của nhi tử, Đồng Khải Mặc có thể miễn cưỡng cho qua, thế nhưng đây là chuyện liên quan đến tâm huyết nửa đời bản thân hắn, thực sự không thể thất bại, bảo Đồng Khải Mặc từ bỏ là chuyện không thể nào. 

Đồng Khải Mặc do dự rất lâu, thế nhưng dần dần, ánh mắt của hắn lại trở nên cương quyết, trong lòng rốt cuộc đã có quyết định, mở miệng nói:

- Thanh Chi! Ngươi an tâm dưỡng thương, chuyện này ta đúng là không tiện nhúng tay vào! Bất quá còn có đại ca ngươi, chỉ cần ta đem chuyện này nói cho hắn, hắn nhất định sẽ giúp ngươi lấy lại công đạo!

Đồng Thanh Chi nghe đến đại ca của mình liền mừng rỡ, vội vàng nói:

- Có đại ca ra tay, một trăm tên Vương Hạo Thần đều phải chết! Hai tiểu bối giao đấu, Đồng Thiên Tân lão thất phu kia cũng không tìm được lý do để làm khó chúng ta!

Trong mắt Đồng Thanh Chi, đại ca hắn tại trong thế hệ trẻ chính là vô địch, chỉ cần đại ca hắn chịu xuất thủ, Vương Hạo Thần cho dù có cường đại gấp mười lần cũng khó thoát khỏi cái chết, đến lúc đó, hắn thù xem như đã được báo.

Chương 113: Thăm dò

Tối hôm đó, rời đi Đồng Thanh Chi gian phòng về sau, Đồng Khải Mặc liền đi tới một gian nhà bí mật nằm sau phủ đệ của mình, cánh tay khẽ gõ cửa, cất giọng nói:

- Thanh Cương! Là ta!

Trong nhà im lặng một lúc, sau đó cửa phòng liền mở ra, một nam tử trẻ tuổi chậm rãi xuất hiện trước mặt Đồng Khải Mặc. 

Nam tử này dung mạo có chút anh tuấn, thân hình rất cao lớn, nửa thân trên để trần lộ ra cơ bắp cuồn cuộn như có vô cùng vô tận lực lượng ẩn chứa bên trong, cặp mắt sáng rực, có chút dã tính như hổ, nhìn qua cực kỳ oai vệ.

Người này là Đồng Khải Mặc con trưởng – Đồng Thanh Cương!

Đồng Thanh Cương có mạnh hay không? Đáp án chắc chắn là rất mạnh, nếu không hắn làm sao có thể xưng hùng một thế hệ trẻ tại Bắc Hải Trấn? Nếu hắn không mạnh, làm sao có thể khiến cho đệ đệ của mình kính phục như thần? 

Đồng Thanh Cương từ nhỏ được phụ thân dùng tài nguyên tốt nhất bồi dưỡng, tạo ra căn cơ vững chắc, vì thế khi hắn lớn lên, trong cùng cảnh giới cơ hồ không gặp được địch thủ, một đường thắng lợi không ngừng, cho đến ngày hôm nay, nhiều người thậm chí đã không còn đem hắn xếp vào thế hệ trẻ, bởi vì thực lực của hắn sớm đã mạnh hơn không ít vũ giả đời trước rồi. 

Đồng Thanh Cương nhìn Đồng Khải Mặc, khẽ nói:

- Phụ thân! Ta trong lúc bế quan không thích bị người khác cắt đứt, ta nghĩ người biết điều này!

Đồng Khải Mặc cười khổ, hắn làm sao không rõ tính cách của nhi tử, nếu không phải lần này sự tình rất quan trọng, hắn cũng sẽ không phá lệ làm gián đoạn Đồng Thanh Cương tu luyện. 

Đồng Khải Mặc cũng không vòng vo, trực tiếp đem mọi chuyện nói cho Đồng Thanh Cương, để hắn hiểu rõ tình hình.

Đồng Thanh Cương nghe xong, trong mắt vậy mà lộ ra một tia hứng thú, nói:

- Thú vị! Không nghĩ tới tại Bắc Hải Trấn còn có người như vậy! Vương Hạo Thần... người này coi như là không gây sự với ta, ta cũng sẽ tự mình tìm tới cùng hắn so chiêu!

Đồng Thanh Cương thân là một cái cuồng chiến chi nhân, luôn luôn yêu thích chiến đấu, chỉ là hắn tại Bắc Hải Trấn trong cùng thế hệ từ lâu đã không có địch thủ, vì thế hắn luôn cô độc, đây cũng là bi ai của hắn. 

Lúc này biết được có một người có thể làm đối thủ của mình, Đồng Thanh Cương lập tức nổi lên chiến ý.

Đồng Khải Mặc khẽ gật đầu, cười nói: 

- Có ngươi xuất thủ, vậy phụ thân liền an tâm! Như vậy chúng ta ngày mai liền tới cửa khiêu chiến đối phương, lấy lý do là Vương Hạo Thần xuất thủ đả thương Thanh Chi trước, Thanh Cương ngươi tới thay đệ đệ đòi công đạo, vậy Đồng Thiên Tân cũng không thể làm gì! Chỉ cần ngươi thắng trận, ta liền nhân lúc cháy nhà hôi của, cưỡng ép đem chuyện hôn sự giữa Vương Hạo Thần và Đồng Tĩnh Vân phá bỏ, để cho nàng phải gả cho Thanh Chi!

Đồng Thanh Cương im lặng không đáp, hắn là một cái võ si, trong lòng chỉ có võ đạo, chuyện của Đồng Thanh Chi hắn chưa bao giờ để ý, bởi vì người đệ đệ này thực lực kém hắn quá xa, theo hắn, người này nếu không có chung dòng máu với hắn thì căn bản không có tư cách đứng chung với bản thân. 

Đồng Thanh Chi có thể luôn tôn sùng Đồng Thanh Cương, thế nhưng người làm đại ca như hắn lại thờ ơ với chuyện của Đồng Thanh Chi, hắn cũng không quan tâm đệ đệ mình cưới ai làm gì, nếu không phải trong chuyện lần này có một kẻ khiến cho hắn hứng thú thì cho dù Đồng Khải Mặc có tự mình nói cũng chưa chắc đã có thể khiến Đồng Thanh Cương bằng lòng ra trận.

Đồng Khải Mặc biết ý, vì thế liền nói:

- Thanh Cương! Nếu như ngươi đã quyết định xuất chiến, vậy phụ thân liền không quấy rầy ngươi nữa! Ngươi tiếp tục tu luyện, ngày mai theo ta đến chỗ Đồng Thiên Tân đòi người!
Nói rồi, liền xoay người ý muốn rời khỏi.

- Phụ thân! Cần gì phải vội như vậy?

Đồng Khải Mặc còn chưa đi được mấy bước, Đồng Thanh Cương thanh âm đã từ phía sau vang lên.

Đồng Khải Mặc hơi ngạc nhiên quay đầu lại, hiếu kỳ hỏi:

- Làm sao? 

Đồng Thanh Cương khẽ cười, trong mắt xuất hiện một chút ngạo ý, chậm rãi nói:

- Vương Hạo Thần người này thực lực như thế nào ta còn chưa thực sự nắm rõ! Cũng không biết hắn có tư cách quang minh chính đại cùng ta đánh một trận hay không? Ta cũng không muốn đi lên gặp một cái tôm tép! Tốt nhất là để ta tới thăm dò thực lực của hắn một thoáng! Nếu thực lực của hắn đủ mạnh, vậy hắn liền có tư cách làm đối thủ của Đồng Thanh Cương ta, bất quá nếu như thực lực của hắn quá yếu, vậy ta liền trực tiếp một chiêu đánh gục hắn ngay đêm nay, để khỏi lãng phí thời gian!

Đồng Thanh Cương rất cuồng, thế nhưng hắn quả thật có vốn liếng để cuồng, hắn vô địch cùng thế hệ đã quá lâu, cảm giác không có địch thủ khiến hắn rất khó chịu, bất quá hắn là kẻ mạnh, hắn cũng có lòng kiêu ngạo của kẻ mạnh, lúc này có thể hắn có chút hứng thú với Vương Hạo Thần, bất quá cũng không hẳn là coi trọng đối phương.

Chính vì vậy, hắn mới có ý định đi thăm dò thực lực của Vương Hạo Thần, hắn muốn tự mình xem xét, người này có đủ tư cách để hắn nghiêm túc ứng phó hay không?

Theo hắn, người có thể khiến hắn nghiêm túc ứng phó đã là rất giỏi, còn về việc đánh bại hắn, đó là chuyện không có khả năng! Tại Bắc Hải Trấn, hay thậm chí là một số khu vực lân cận, Đồng Thanh Cương đều có tự tin quét ngang tất cả vũ giả cùng thế hệ! Người có thể đánh với hắn một trận có thể có, nhưng người có thể đánh bại hắn thì tuyệt đối không tồn tại!

Đồng Khải Mặc nghe nhi tử nói vậy, cũng hơi do dự, bất quá hắn đồng dạng hiểu rõ tính cách của Đồng Thanh Cương, chính mình trừ phi phong toả nơi này, nếu không căn bản không thể ngăn được Đồng Thanh Cương hành động theo ý mình, cho dù bây giờ hắn có nói “ không “, e rằng đối phương vẫn sẽ đi tìm Vương Hạo Thần so tài.

- Tốt! Ngươi đi đi! Để bảo đảm an toàn, phụ thân sẽ giúp ngươi hộ pháp!

Đồng Khải Mặc rốt cuộc đồng ý. - Vậy ta liền đa tạ phụ thân!

Đồng Thanh Cương cười đáp. 

……….

Vương Hạo Thần một ngày hôm nay có thể nói là tương đương mệt mỏi, bởi vì hắn bị Đồng Tĩnh Vân lôi kéo đi khắp mọi nơi tại Đồng gia, không ngừng ở bên cạnh hắn líu lo cả ngày, Vương Hạo Thần tính tình xưa nay trầm tĩnh đương nhiên nhất thời không thể thích ứng với tính cách sôi động của Đồng Tĩnh Vân, vì thế cực kỳ đau đầu, bất quá hắn lại không thể không chừa cho nàng chút mặt mũi, chỉ có thể miễn cưỡng theo nàng vui chơi. 

Lại nói, nếu không phải trời đã về đêm, e rằng Đồng Tĩnh Vân còn muốn kéo hắn đi đến nơi khác. 

Đồng Thiên Tân để cho Vương Hạo Thần ở trong một gian nhà rộng lại gần phủ đệ của hắn và Đồng Tĩnh Vân, cái này để cho Vương Hạo Thần tương đối hài lòng, nếu như người “ cha vợ “ này để hắn phải cùng Đồng Tĩnh Vân ở chung một chỗ, vậy đêm nay hắn đừng hòng chợp mắt được một phút.

Đêm đã khuya, Vương Hạo Thần vẫn chưa ngủ, mà đang ngồi xếp trên giường tu luyện. 

Thông thường mà nói, vũ giả tu vi đạt đến Vũ Sĩ không cần ngủ quá nhiều, thậm chí cho dù thức trắng mấy đêm liền đều không có ảnh hưởng quá lớn, bất quá thuỷ chung là vẫn cần, chẳng qua là ít hơn phàm nhân mà thôi. 

Ngày hôm nay nghe Đồng Thiên Tân nói về Đồng Thanh Cương, Vương Hạo Thần đúng là cảm giác được một tia áp lực, để đề phòng vạn nhất, hắn nhất định phải nắm bắt thời gian tu luyện. 

Thế nhưng là, Vương Hạo Thần còn chưa tu luyện được bao lâu, hắn hai mắt vốn đang nhắm lại đột nhiên mở ra, lông mày khẽ nhíu một cái, thân hình trong nháy mắt liền biến mất ngay tại chỗ. 

………

Đồng Thanh Cương và Đồng Khải Mặc sau khi bàn chuyện liền trực tiếp tìm đến chỗ ở của Vương Hạo Thần, khi đến nơi cũng chỉ có Đồng Thanh Cương tiến vào, còn Đồng Khải Mặc thì ở bên ngoài hộ pháp. 

Đồng Thanh Cương có lòng tin với bản thân thì Đồng Khải Mặc cũng có lòng tin với nhi tử của mình, hắn tự tin tại Bắc Hải Trấn không có vũ giả cùng thế hệ nào có thể uy hiếp được Đồng Thanh Cương, càng không nói đến việc đánh bại con của hắn.

Phủ đệ cũng có người canh giữ, bất quá tu vi không cao, với năng lực của Đồng Thanh Cương, vượt qua những thị vệ này là chuyện quá mức đơn giản, hắn dễ dàng đi vào khoảng sân trong phủ đệ của Vương Hạo Thần. 

Đến nơi này, Đồng Thanh Cương cũng không tiếp tục đi tới, bởi vì trước mặt hắn, không biết từ lúc nào đã có một bạch y nam tử đứng đợi ở đó. 

Dưới ánh trăng sáng, Đồng Thanh Cương có thể thấy rõ dung mạo cực kỳ anh tuấn của đối phương, kết hợp với bạch y khiến đối phương càng thêm cao quý thoát tục, tựa như trích tiên, càng nhìn càng thấy bất phàm. 

Mà Vương Hạo Thần, cũng đang đưa mắt đánh giá vị khách không mời này, xét về hình thể, Vương Hạo Thần chiều cao vốn đã là hạc trong bầy gà, thân hình của hắn mặc dù không cuồn cuộn cơ bắp như lực sĩ, thế nhưng cũng không ốm mà cực kỳ cân đối, có thể nói là hoàn mỹ, nhưng lúc này đứng trước mặt Đồng Thanh Cương hắn vậy mà cảm giác mình có chút nhỏ bé. 

Đồng Thanh Cương rất cao to, thân hình cơ bắp tràn đầy dã tính của hắn khiến người đối mặt cảm giác như đang nhìn thấy một toà núi nhỏ, đồng thời còn có cảm giác mình không phải đang đối mặt với con người, mà là một đầu mãnh hổ.

Hai người chỉ vừa tiếp xúc, liền biết được, kẻ đứng trước mặt mình hoàn toàn không đơn giản!

Chương 114: Sơ Chiến Đồng Thanh Cương

LTG: Từ hôm nay, nếu chương nào có cảnh chiến đấu vậy tác sẽ viết chi tiết về những bộ vũ kỹ sẽ xuất hiện trong chương tại phần chủ thích mở đầu ( chủ yếu là vũ kỹ của nhân vật chính thôi, còn của nhân vật phụ nếu tác thấy quan trọng mới viết, và tác sẽ không nhắc lại ở những chương sau nhé). Lý do là vì tác muốn làm một cái gì đó mới mẻ, tác không muốn phải nói quá chi tiết về từng chiêu từng thức của một loại vũ kỹ trong chương ( dần dần biến thành kể thì sao?:V), vừa tốn thời gian lại sợ sẽ gây nhàm chán cho người đọc. 

Đây là ý tưởng mới của tác thôi, mọi người thích hay không thích hoặc có ý kiến gì khác vậy cứ để lại bình luận bên dưới cho tác nhé!:D 

........

Thiên Long Kiếm Quyết Ba Thức Đầu ( bộ này chưa hoàn thiện)

Chiêu thứ nhất: Thiên Long Hàng Thế - kiếm vừa ra, long ảnh hiện chấn áp khí thế của kẻ địch, là chiêu mở đầu của bộ kiếm pháp. 

Chiêu thức hai: Thiên Long Vấn Tâm – tay cầm kiếm mang theo long ảnh đâm về phía trước, thế kiếm cực kỳ ảo diệu, nhắm vào tim của kẻ địch, khi đâm trúng liền dùng kiếm khí cương mãnh như rồng xuyên thủng, chấn nát tim của kẻ địch.

Chiêu thứ ba: Thiên Long Kim Kiều – chiêu kiếm phòng thủ cực mạnh, kiếm ý dày đặc, thần long hư ảnh hoá thành tường thành, nhìn qua rất uyển chuyển, kỳ thực vô cùng vững chắc, cực kỳ khó phá vỡ. 

Cửu Dương Phần Thiên Chưởng ( bộ này đã hoàn thiện, đăng ngay cho nóng)

Chiêu thứ nhất: Liệt Diễm Phách Không – chiêu mở đầu bộ chưởng pháp, chưởng đánh ra mang theo hoả kình nóng bỏng như đạn pháo bắn ra, dùng thế công mạnh mẽ đoạt lấy tiên cơ.

Chiên thứ hai: Bách Hoả Liễu Loạn – chiêu thức cực kỳ lợi hại, hoả kình lan toả khắp nơi, có thể tung ra nhiều chưởng cùng một lúc, hoả kình như biển lửa thiêu đối kẻ địch xung quanh.

Chiêu thứ ba: Phần Viêm Cái Đỉnh – chiêu thức lợi hại nhất khi từ trên không đánh xuống, hoả kình tụ nơi tay, ở trên không mượn đà đánh xuống, tăng thêm lực lượng, dựa vào uy thế cực mạnh chấn áp kẻ địch.

Chiêu thứ tư: Phong Hoả Liên Thiên – chưởng pháp bá đạo tuyệt luân, khi tấn công còn có chỗ bão lưu, nhân lúc kẻ địch không đề phòng mới toàn lực xuất thủ, chưởng pháp liên hoàn không dứt, đánh cho kẻ địch không kịp trở tay mà bị hoả kình thiêu rụi. Nhược điểm là vô cùng tiêu hao nguyên khí cũng như thể lực. 

Chiêu thứ năm: Viêm Dương Ảnh Sát – chiêu chưởng tấn công cực nhanh, có thể công có thể thủ, dùng để ám sát kẻ địch, thế nhưng đồng thời cũng có thể giải vây cho chủ nhân trong lúc nguy cấp.

Chiêu thứ sáu: Hoả Viêm Tích Lịch – công lực toàn bộ dồn vào chưởng pháp, thế công mạnh như sấm sét, hoả kình cực thịnh không gì không phá, chuyên dùng để công phá các địch thủ có khả năng phòng thủ cực mạnh.

Chiêu thứ bảy: Đế Hoả Phần Thành – chiêu thức chung cực, yêu cầu người luyện trước hết phải đạt tới cảnh giới Đệ Cửu Dương, nếu không thì hoả kình không đủ mạnh để thi triển một chiêu này. Cửu Dương đồng thời vận hành, hoả kình được đẩy lên tới đỉnh điểm, trực tiếp hoá thành hoả diễm thực chất, một chưởng đánh ra mang theo vô cùng vô tận hoả diễm, thiêu đốt vạn vật, uy lực không gì nổi. 

Bởi vì một chiêu này uy lực quá lớn, hoả kình cao tới mức không thể tưởng tượng, thể nội dương cương chi khí của người luyện cơ hồ cao hơn thường nhân gấp mấy trăm lần, nếu không cần trong lúc sử dụng hoàn toàn có thể dẫn hoả tự thiêu, chết thảm đương trường. Ngoài ra, sử dụng Đế Hoả Phần Thành sẽ tiêu hao một lượng nguyên khí khổng lồ, vì thế không thể sử dụng thường xuyên, nếu không thể nội nguyên khí sẽ nhanh chóng khô cạn.

Kim Cương Chưởng – Linh cấp hạ phẩm vũ kỹ, chưởng pháp trấn tộc của Đồng gia, người luyện khi luyện thành hai tay sẽ trở nên cứng rắn như kim cương, uy lực rất mạnh, huyền khí cấp thấp không thể phá vỡ. 

Các tầng:

- Tử Kim Cương

- Bạch Kim Cương 

- Hắc Kim Cương

- Hoàng Kim Cương

…..

Vương Hạo Thần và Đồng Thanh Cương quan sát nhau hồi lâu, bầu không khí có chút ngưng trọng, bởi vì không ai trong hai người dám xem thường đối phương. 

- Xin hỏi các hạ là ai?

Vương Hạo Thần mở miệng nói, phá tan bầu không khí im lặng. 

Đồng Thanh Cương trầm giọng nói:

- Không nghĩ tới ngươi lại có thể phát hiện ra ta! Không lạ khi ngươi có thể dễ dàng đánh bại đệ đệ ta, hắn đúng là không có tư cách làm đối thủ của ngươi!

Vương Hạo Thần đồng tử hơi co lại, nói:

- Trừ phi ngươi tu vi đạt Vũ Sư, nếu không khí thế không thể dấu được Vương mỗ! Nói như vậy, ngươi hẳn là Đồng Thanh Chi đại ca - Đồng Thanh Cương! Không biết các hạ vì sao đêm hôm lại tới tìm Vương mỗ? 

Đồng Thanh Cương cười lớn một tiếng, nói:

- Đồng mỗ vô địch cùng thế hệ đã lâu, cảm giác rất tịch mịch, hôm nay biết được Đại tiểu thư vị hôn phu tuổi còn trẻ mà đã có thể đánh bại đệ đệ của ta! Vì thế mới không nhịn được tìm tới muốn lãnh giáo một chút! 

Vừa nói, một cỗ khí thế bàng bạc từ trên người Đồng Thanh Cương bạo phát mà ra, trực tiếp ập tới chỗ Vương Hạo Thần.
- Vù vù! 

Vương Hạo Thần cảm nhận được một cỗ cang khí ập đến, để cho hắn cảm giác làn da có chút đau, tóc già tung bay trong gió, lại không chút hoảng loạn, ngược lại khẽ cười nói: 

- Thì ra là các hạ đang ngứa tay muốn tìm địch thủ! Mấy ngày nay Vương mỗ tại trên võ học còn có vài chỗ chưa hiểu rõ, nay các hạ tìm tới đúng là cho Vương mỗ có cơ hội học hỏi!

Trong lúc nói chuyện, Vương Hạo Thần cũng vận lên Vạn Đạo Thông Thiên Quyết, cùng với Đồng Thanh Cương bạo phát ra cang khí cách không va chạm. 

Nói về chiến đấu, Vương Hạo Thần xưa nay chưa từng e ngại, cho dù kẻ địch mạnh đến hắn cũng dám chiến, lúc này Đồng Thanh Cương xuất hiện, càng là khiến cho hắn nổi lên chiến ý, muốn cùng đối phương giao thủ một phen, thử nghiệm chiến lực của mình.

Đồng Thanh Cương muốn thăm dò chiến lực của Vương Hạo Thần thì hắn cũng muốn nhìn xem người được xem là Bắc Hải Trấn mấy năm qua đệ nhất thiên tài đến cùng có bao nhiêu cân lượng. 

Hai người khí thế không ngừng giao phong, nhìn qua cơ hồ là ngang tay ngang sức.

Đồng Thanh Cương tu luyện công pháp, là Đồng gia đệ nhất công pháp - Thiên Thạch Thần Công, Linh cấp trung phẩm công pháp, luyện cấp bậc so với Vương Hạo Thần tu luyện Vạn Đạo Thông Thiên Quyết phải cao hơn một tầng, bất quá Vạn Đạo Thông Thiên Quyết rất đặc thù, mặc dù chỉ là Linh cấp hạ phẩm công pháp, lại không hề tỏ ra thua kém Thiên Thạch Thần Công của Đồng Thanh Cương chút nào.

Hai đệ nhất cao thủ trong thế hệ trẻ tại Bắc Hải Trấn, chỉ nói không đến mấy câu đã bắt đầu giao thủ, không nhường chút nào, hiện tại so khí thế không phân ra thắng bại, bất quá đây cũng chỉ là màn mở đầu thôi.

Đồng Thanh Cương trong mắt chiến ý càng đậm, mấy năm nay, trong thế hệ trẻ người có thể đứng vững dưới khí thế của hắn là rất hiếm, mà người có thể dùng khí thế tranh hùng với hắn thì hoàn toàn không có, Vương Hạo Thần chính là người đầu tiên. 

- Ha ha! Thật không uổng công Đồng mỗ chờ đợi, ngươi quả thực có chút bản lĩnh! Bất quá khí thế không đại biểu thực lực, hôm nay Đồng mỗ nhất định phải lãnh giáo chiến lực chân thật của ngươi!

Đồng Thanh Cương lại cười lớn, tung mình nhảy lên không trung, vận kình đánh ra một chưởng, hướng Vương Hạo Thần hung hăng áp tới. 

Trong nháy mắt, song thủ của hắn liền biến thành màu trắng như tuyết, làn da trở nên cứng rắn sáng bóng như thiết đồng, mang theo uy lực kinh người đánh về phía Vương Hạo Thần.

Kim Cương Chưởng – Bạch Kim Cương!

Vương Hạo Thần đối mặt với Đồng Thanh Cương thế công, trong mắt có ngưng trọng, cũng có chiến ý, dần dần, một cỗ hoả kình nóng bỏng từ trong người hắn chậm rãi lan toả mà ra.

Cửu Dương Phần Thiên Chưởng – Đệ Nhất Dương!

Vương Hạo Thần cả người như hoá thành một khoả mặt trời nhỏ, một chưởng mang theo hoả kình nóng bỏng nổ bắn đi ra, ý định cùng Đồng Thanh Cương lấy công đối công.

Liệt Hoả Phách Không!

- Ầm!

Hai người giao thủ một chưởng, chỉ thấy mặt đất dưới chân Vương Hạo Thần khẽ rạn nứt, dư ba hoá thành cuồng phong thổi quét xung quanh. - Hự!

Vương Hạo Thần khẽ rên một tiếng, khoé miệng tràn ra một tia máu tươi, thân hình cấp tốc lui về phía sau mấy bước. 

Cửu Dương Phần Thiên Chưởng so với Kim Cương Chưởng thâm ảo hơn nhiều hơn, bất quá Vương Hạo Thần tu vi không bằng Đồng Thanh Cương, hơn nữa cũng chỉ mới luyện bộ chưởng pháp này gần đến tiểu thành, căn bản không so được với đại thành Kim Cương Chưởng của Đồng Thang Cương. 

Lại nói, một chiêu Liệt Hoả Phách Không của Vương Hạo Thần có thể miễn cưỡng đấu với Bát Tinh Vũ Sĩ bình thường, bất quá Đồng Thanh Cương lại không phải là Bát Tinh Vũ Sĩ đơn giản như vậy, hắn là kẻ có năng lực vượt cấp khiêu chiến.

Bạch Kim Cương chưởng của Đồng Thanh Cương, sớm đã mạnh hơn phần lớn vũ giả Bát Tinh Vũ Sĩ. 

Vượt rồi hai người chỉ là giao tranh sơ bộ, cũng không dùng toàn lực, thế nhưng Vương Hạo Thần rõ ràng đã thua ở hiệp một. 

Đương nhiên, đây chỉ là thua thiệt một chút, còn không cách nào chính thức nói rằng ai mạnh ai yếu. 

Đồng Thanh Cương hoàn hảo vô khuyết đứng nguyên tại chỗ, vẻ mặt có chút kinh dị nhìn Vương Hạo Thần, nói:

- Các hạ tu vi chỉ có Ngũ Tinh Vũ Sĩ, lại có thể miễn cưỡng đánh hoà một chiêu với Đồng mỗ, thật là để cho ta phải kinh ngạc!

Trước đó Vương Hạo Thần có Vạn Đạo Thông Thiên Quyết tự động che dấu tu vi, Đồng Thanh Cương không ra tu vi của hắn, chỉ có thể ẩn ẩn từ khí thế cảm nhận đối phương dường như không bằng mình, thế nhưng khi chiến đấu, Vương Hạo Thần không có cố ý ẩn dấu, Vạn Đạo Thông Thiên Quyết công năng tự nhiên không đủ sức che dấu ánh mắt của vũ giả khác, Đồng Thanh Cương rốt cuộc đã nhìn ra tu vi của hắn, thì ra chỉ là Ngũ Tinh Vũ Sĩ, so với hắn còn kém hơn ba tiểu cảnh giới.

Cái này để cho Đồng Thanh Cương không thể không chấn kinh, phải biết hắn chiến lực tại trong Bát Tinh Vũ Sĩ đã khó tìm được địch thủ, thế nhưng Vương Hạo Thần lại có thể dùng Ngũ Tinh Vũ Sĩ tu vi đối chọi với hắn mà chỉ rơi xuống hạ phong một chút, vậy chiến lực của đối phương thật sự đáng sợ.

Hơn nữa, Vương Hạo Thần niên kỷ so với hắn trẻ hơn rất nhiều, đối phương đến cùng là như thế nào tu luyện mà có được tu vi cùng chiến lực kinh khủng như vậy? 

Vương Hạo Thần khẽ lau vết máu nơi khoé miệng, cũng không vì mình rơi xuống hạ phong ở hiệp một mà buồn bực, chỉ trầm giọng nói:

- Đồng gia Kim Cương Chưởng quả thật lợi hại, bất quá thắng thua trong một hiệp không thể nói lên cái gì! Các hạ cũng đừng vui mừng quá sớm!

Đồng Thanh Cương hai mắt khẽ híp, cười nói:

- Vậy sao? Vậy Đồng mỗ cũng thật muốn xem một chút! Các hạ có tuyệt chiêu gì chưa sử vậy cứ việc ra tay đi!

Nói rồi, hắn đưa tay ra dấu mời Vương Hạo Thần xuất chiêu, cả người tiến vào trạng thái phòng thủ. 

Vương Hạo Thần cũng không khách khí, vừa rồi Đồng Thanh Cương đã ra tay trước, lúc này đến lượt hắn xuất thủ cũng là hợp tình hợp lý. 

- Xoạt!

Trong tay hắn, không biết từ lúc nào liền xuất hiện một thanh trường kiếm màu vàng, chính là Tam Phẩm huyền khí – Diệu Nhật Kiếm. 

Bảo kiếm rời vỏ, quang huy lập tức loé sáng. 

Vương Hạo Thần một tay nắm chặt chuôi kiếm, một cỗ khí tức hoàng giả từ trên người hắn lan toả mà ra, quang huy trên thân kiếm càng đậm, càng thêm cao quý. 

Quang huy ôn hoà, thế nhưng lại mang theo một cỗ uy nghiêm không thế xâm phạm. 

Đồng Thanh Cương nhìn chằm chằm Vương Hạo Thần, trong mắt hiện lên vẻ ngưng trọng càng đậm, hắn có thể cảm nhận được một tia khí tức nguy hiểm từ đó truyền ra, vì vậy hắn lập tức vận lên Thiên Thạch Thần Công, trước hết tạo thành một lớp bảo vệ bên ngoài thân thể.

- Rống!

Một tiếng long ngâm vang lên làm chấn động đại địa, ngay sau đó, từ sau lưng Vương Hạo Thần xuất hiện một đạo thần long hư ảnh nguy nga hùng vĩ, toàn thân tràn ngập kim quang mang theo một tia đế vương khí, hạo uy đãng đãng lan tràn khắp nơi. 

Thần long tuy chỉ là hư ảnh, không phải thực thể, nhưng vẫn có một tia cao ngạo và uy nghiêm của bậc đế vương, lạnh nhạt quan sát chúng sinh. 

Vương Hạo Thần ánh mắt sắc bén như trường kiếm, chỉ thấy hắn khẽ tung mình nhảy lên, một chiêu kiếm bá đạo hùng hồn trực tiếp đâm ra, mang theo thần long hư ảnh uy thế không thể đỡ đánh thẳng về phía Đồng Thanh Cương.

Thần long khí thế, như muốn bao phủ trấn áp tất cả!

Thiên Long Kiếm Quyết đệ nhất thức, Thiên Long Hàng Thế!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau