NGHỊCH THẾ VŨ THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Nghịch thế vũ thần - Chương 106 - Chương 110

Chương 105: Hắn là vị hôn phu của ta!

- Đồng Nhị Thập! Đừng nói bậy, ở đây không có chuyện của ngươi!

Đồng Tĩnh Vân mặt trầm như nước nói, đối với kẻ đối nghịch với phụ thân của nàng, nàng tự nhiên cũng sẽ không cho hắn sắc mặt tốt.

- Ha ha! Ta nói bậy? Đại tiểu thư, ngươi đừng quên chuyện Thanh Chi thiếu gia chính là vị hôn phu của ngươi không phải là giả! Sao lại còn bảo ta nói bậy? 

Đồng Nhị Thập cười ha hả mà nói, nhìn thái độ của hắn, căn bản đối với Đồng Tĩnh Vân không có bao nhiêu tôn trọng. 

Cái này cũng dễ hiểu, Đồng Nhị Thập là đại trưởng lão phe phái, có cơ hội tất nhiên sẽ tìm cách hạ uy phong của gia chủ đương nhiệm, mà Đồng Tĩnh Vân thân là gia chủ nhi nữ, tự nhiên là mục tiêu được nhiều người nhắm vào. 

Đồng Tĩnh Vân tự nhiên hiểu được chuyện này, vì thế nàng sắc mặt càng thêm âm trầm, nàng ghét nhất chính là bị kẻ khác lôi quan hệ giữa nàng và Đồng Thanh Chi ra nói, trong mắt nàng, đó thực sự là chuyện chẳng hay ho gì.

- Thứ nhất, Đồng Thanh Chi không phải vị hôn phu của ta! Thứ hai, ngươi là thân phận gì? Cũng dám chất vấn ta? 

Đồng Tĩnh Vân lạnh lùng nói, ánh mắt như điện nhìn xem Đồng Nhị Thập. 

Xét về địa vị, Đồng Nhị Thập cho dù là Đồng gia 24 hộ vệ bên trong một thành viên cũng không có cách nào so sánh với Đồng Tĩnh Vân, thậm chí, khi hắn nhìn thấy nàng còn phải hành lễ mới đúng.

Lời này của Đồng Tĩnh Vân, chính là muốn đáp trả, đồng thời cũng muốn dùng địa vị của mình áp chế Đồng Nhị Thập. 

24 hộ vệ, nhìn có vẻ rất phong quang, thế nhưng kỳ thực chính là Đồng gia nô bộc, làm gì có quyền chất vấn Đồng gia chi nhân? 

Quả nhiên, Đồng Nhị Thập nghe xong, khuôn mặt đang tươi cười lập tức trở nên lạnh lẽo, hắn ghét nhất, chính là bị người khác khơi gợi lên chuyện này, làm người, ai muốn làm nô bộc cho kẻ khác? Thế nhưng hắn căn bản không có quyền lựa chọn, từ nhỏ đã bị Đồng gia thu dưỡng, đã định hắn một kiếp này phải bảo vệ Đồng gia đến chết, chính là gia tộc một cái “ tử sĩ “, chẳng qua là so với tử sĩ bình thường được đối đãi tốt hơn một chút.

- Đại tiểu thư đúng là càng lớn miệng lưỡi càng sắc bén! 

Mặc dù tức giận, thế nhưng Đồng Nhị Thập cũng chẳng thể làm gì hơn, Đồng Tĩnh Vân là gia chủ nhi nữ là sự thật, cho dù gia chủ hiện tại quyền hành không còn được như trước thì cũng không phải là người hắn có thể đắc tội nổi.

Đừng nói là hắn, cho dù là Đại trưởng lão cũng chưa hẳn đã dám quang minh chính đại khai chiến với gia chủ vào lúc này. 

- Cho ngươi đắc ý một đoạn thời gian, đợi đến khi ngươi bị gả cho Thanh Chi thiếu gia rồi, coi như là phụ thân của ngươi cũng vô pháp tiếp tục che chở ngươi cái này tiện tỳ!

Đồng Nhị Thập trong lòng hung ác nghĩ thầm.

Ai cũng biết, Đồng Thanh Chi là muốn lấy Đồng Tĩnh Vân làm đạo lữ của mình, mà Đồng Tĩnh Vân phụ thân không hiểu vì lý do gì lại không phản đối hôn sự này, ngược lại còn phi thường có thành ý tác hợp cho hai người, cái này thậm chí còn để cho Đại trưởng lão phải một lần nữa thay đổi cách nhìn với người gia chủ này. 

Thật không ngờ trên đời lại có một tên đầu óc bả đậu như vậy, không biết hắn đến cùng là như thế nào làm được đến ngôi vị gia chủ. 

Nếu như Đồng Tĩnh Vân phụ thân là một kẻ biết suy nghĩ, có lẽ cho Đại trưởng lão thêm mười lá gan hắn cũng không dám làm phản. 

- Thần đệ! Chúng ta đi!

Đồng Tĩnh Vân không để ý tới Đồng Nhị Thập nữa, đối với Vương Hạo Thần khẽ nói một tiếng, nàng thực sự không muốn lãng phí thời gian ở nơi này, nàng còn muốn giới thiệu Vương Hạo Thần với phụ thân của nàng đây. 

Vương Hạo Thần khẽ gật đầu, cũng không nhìn Đồng Nhị Thập lấy một cái, liền theo Đồng Tĩnh Vân rời đi. 
Thế nhưng là, Đồng Nhị Thập lại không có ý định dễ dàng như vậy liền buông tha Đồng Tĩnh Vân và Vương Hạo Thần, hắn không dám đắc tội Đồng Tĩnh Vân vị này đại tiểu thư, thế nhưng hắn vì sao không thể gây khó dễ cho Vương Hạo Thần đây?

- Khoan đã!

Đồng Nhị Thập lớn tiếng kêu lên.

Đồng Tĩnh Vân khẽ nhíu mày, nàng cảm thấy phát phiền, nếu kẻ trước mắt không phải là một trong 24 hộ vệ, nàng đã sớm dùng một cái tát đập bay đối phương đi rồi.

- Lại có chuyện gì?

Đồng Tĩnh Vân không kiên nhẫn hỏi, khuôn mặt đã xuất hiện vẻ khó chịu. 

Đồng Nhị Thập thản nhiên nhìn xem Vương Hạo Thần, ngón tay chỉ vào đối phương mà nói:

- Đại tiểu thư! Người này không thể theo ngươi!

Đồng Tĩnh Vân lập tức đại nộ. 

Không thể? Người của ta, có thể theo ta hay không từ khi nào lại đến phiên kẻ như ngươi có thể quyết định?

- Đồng Nhị Thập, lá gan của ngươi đúng là càng lúc càng lớn, đến mức chuyện gì của ta cũng dám quản! Lại nói, vì cái gì người này lại không được phép theo ta?

Đồng Tĩnh Vân nổi giận đùng đùng mà nói.

Đồng Nhị Thập không để ý tới thái độ của Đồng Tĩnh Vân, hắn e ngại Đồng Tĩnh Vân phụ thân là sự thật, thế nhưng bảo hắn sợ đối phương thì lại là chuyện cười. Hắn Đồng Nhị Thập có tu vi Thất Tinh Vũ Sĩ, còn Đồng Tĩnh Vân chẳng qua chỉ mới bước vào Vũ Sĩ cảnh, hắn căn bản không đem thực lực của đối phương để vào mắt. 

- Đại tiểu thư, ngươi cùng một cái nam nhân đi lại gần như vậy, e rằng sẽ khiến cho Thanh Chi thiếu gia không vui! Đến lúc đó, chỉ sợ vị huynh đệ này sẽ không có kết quả tốt!Đồng Nhị Thập dõng dạc nói, ánh mắt vị ý thâm tường nhìn Vương Hạo Thần. 

Hắn biết rõ, Đồng Thanh Chi chính là một cái siêu cấp hoàn khố công tử bột, nữ nhân mà hắn nhắm đến, căn bản không người có thể tranh, người tranh nữ nhân với hắn, kết cục chắc chắn rất thảm.

Làm Đồng gia thiên kiêu chi tử, Đồng Thanh Chi có có vạn cách để đẩy một người vô tội vào chỗ chết! 

Trong mắt Đồng Nhị Thập, chưa nói đến việc Vương Hạo Thần và Đồng Tĩnh Vân có quan hệ mật thiết hay không, chỉ cần việc hắn dám đơn độc đi cùng Đồng Tĩnh Vân đã là chuyện lớn, nếu như không có hậu trường cường đại, chỉ sợ Vương Hạo Thần kết quả sẽ chẳng tốt hơn những người từng bị Đồng Thanh Chi xử lý là bao.

Đáng tiếc, Đồng Nhị Thập nằm mơ cũng không thể ngờ được, người trước mắt, chính là kẻ đã đánh “ Thanh Chi thiếu gia “ trong miệng của hắn đến mức chỉ còn lại nửa cái mạng chạy về Đồng gia, nếu không phải trong tộc có cường giả ra tay điều trị thương thể, e rằng Đồng Thanh Chi đến lúc này đều chưa thể rời khỏi giường. 

Vương Hạo Thần và Đồng Tĩnh Vân đều không phải người ngu, tự nhiên hiểu được ý tự của Đồng Nhị Thập, chỉ thấy người thứ nhất vẻ mặt vẫn như thường, thế nhưng trong mắt đã xuất hiện một tia hàn ý. 

Vương Hạo Thần làm người, cực kỳ chán ghét việc bị người khác uy hiếp, nếu là đối mặt với cường giả ngoài khả năng ứng phó của hắn, vậy hắn liền nhận mệnh, thế nhưng chỉ là một cái Thất Tinh Vũ Sĩ, lấy tư cách gì để uy hiếp hắn?

Tuy Vương Hạo Thần tu vi chân thực chỉ có Ngũ Tinh Vũ Sĩ, thế nhưng với chiến lực đáng sợ của hắn, coi như là Cửu Tinh Vũ Sĩ đều không dám nói có thể thắng hắn, Đồng Nhị Thập thì tính là cái gì? 

Đồng Tĩnh Vân thì càng giận dữ, theo như lời Đồng Nhị Thập nói, Vương Hạo Thần đi với mình liền sẽ bị Đồng Thanh Chi, không nói đến việc Đồng Thanh Chi căn bản không phải đối thủ của Vương Hạo Thần, như là có, chẳng lẽ có nàng ở nơi này đều không thể bảo vệ một người hay sao?

Từ khi nào, tại Đồng gia lại có người dám không đem nàng để vào mắt như vậy?

- Vì cái gì ta không thể đi cùng hắn? Hắn chính là vị hôn phu của ta!

Đồng Tĩnh Vân cao giọng nói, không chút kiêng kị trực tiếp nói ra mối quan hệ giữa mình và Vương Hạo Thần.

Đồng Nhị Thập cười nói:

- Vị hôn phu thì như thế nào? Trừ phi hắn là... cái gì? 

Lời nói còn chưa dứt, Đồng Nhị Thập đã trợn trọn hai mắt, hầu như có chút hoài nghi mình có phải hay không vừa nghe lầm. 

Đừng nói là hắn, coi như là mấy tên gia đinh sau lưng cũng lập tức trợn mắt há hốc mồm kinh ngạc. 

Đồng Tĩnh Vân vậy mà nói, nam tử kia là vị hôn phu của nàng? 

Thế này chẳng khác nào là đang đánh mặt Đồng Thanh Chi a!

Chẳng lẽ nàng không sợ, Đồng Thanh Chi sẽ nổi cơn thịnh nộ mà trực tiếp giết chết người kia hay sao? 

Với tính cách của Đồng Thanh Chi, nếu như hắn thật sự muốn giết người, Đồng Tĩnh Vân chỉ sợ là không cách nào có thể ngăn cản. 

Lại nói, chẳng lẽ người nào cũng có thể tuỳ tiện trở thành Đồng Tĩnh Vân vị hôn phu sao? Theo Đồng Nhị Thập thấy, Vương Hạo Thần căn bản chính là một kẻ được Đồng Tĩnh Vân chọn ở trên đường làm cái khiên đỡ đạn cho mình, lấy cớ từ chối Đồng Thanh Chi, vì bản thân nàng trì hoãn một chút thời gian. 

Chương 106: Vô Đề

Đồng Nhị Thập nghĩ vậy, trong lòng lập tức bình tĩnh lại không ít.

Nói thế nào thì, Đồng Tĩnh Vân thân là Đồng gia đại tiểu thư, cũng không phải là người mà loại a miêu a cẩu nào cũng có thể lấy nàng làm vợ.

- Đại tiểu thư thật biết nói đùa!

Đồng Nhị Thập cười nhạt một tiếng, trên mặt ghi rõ hai chữ “ không tin “.

- Thế nào? Ngươi không tin?

Đồng Tĩnh Vân lạnh lùng nhìn chằm đối phương mà nói.

- Ta tin hay không quan trọng, chỉ là Đại tiểu thư ngươi đúng là gây rắc rối lớn rồi! Chỉ dựa vào chuyện ngươi nói người này là vị hôn phu của ngươi, Thanh Chi thiếu gia tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho hắn!

Đồng Nhị Thập không mặn không nhạt nói, ánh mắt lộ ra một tia trào phúng.

Tiểu tử, Đồng Thanh Chi nữ nhân mà ngươi cũng dám tranh, thật sự là không biết chữ chết viết thế nào.

Đồng Nhị Thập cho rằng Đồng Tĩnh Vân sẽ vì lời nói của hắn có chút thất thố, nào ngờ nàng ngay cả một chút chấn động cũng không có, vẻ mặt bình thản nói:

- Đừng nói Đồng Thanh Chi sẽ không dám ra tay, coi như hắn dám, cũng không làm gì được vị hôn phu của ta!

Đồng Tĩnh Vân thế nhưng là tận mắt nhìn thấy, Vương Hạo Thần tuỳ tiện dùng một chưởng liền đánh trọng thương Đồng Thanh Chi, đối phương lúc này nếu như gặp phải Vương Hạo Thần e rằng sẽ lập tức sợ tới tè ra quần, có cho hắn thêm lá gan cũng không xuất thủ lần nữa.

Bất quá Đồng Nhị Thập tự nhiên không có khả năng tin tưởng lời nói của nàng, theo hắn thấy, tại Bắc Hải Trấn, ngoại trừ Đồng Thanh Cương, căn bản không có người trẻ tuổi nào có thể khiến cho Đồng Thanh Chi kiêng kị đến mức không dám ra tay, Đồng Tĩnh Vân nói ra lời này, chẳng qua chỉ là muốn hư trương thanh thế mà thôi.

- Đại tiểu thư, tại hạ không quản ngươi nói nhăng nói cuội, bất quá, người này không thể tiếp tục theo ngươi! Các hạ, mời đi cho!

Đồng Nhị Thập sau cùng là nhìn Vương Hạo Thần mà nói, căn bản không cho ai mặt mũi.

- Thật là uy phong! Bổn tiểu thư cũng muốn nhìn một chút, là ai có thể ở trước mặt ta đem vị hôn phu của ta ép đi!

Đồng Tĩnh Vân quát lên một tiếng, thân hình lập tức ngăn trước mặt Vương Hạo Thần.

Vương Hạo Thần lúc này trên danh nghĩa là vị hôn phu của nàng, nếu như nàng để hắn bị một tên Đồng gia hộ vệ ép đến mức phải rời đi, vậy nàng thể diện phải để ở đâu a?

Nàng cũng không tin, Đồng Nhị Thập lại có gan ở trước mặt nàng làm quá mức, càng không tin, nàng lại không thể bảo vệ Vương Hạo Thần trước một tên nô bộc.

Bất quá, vào lúc này, Vương Hạo Thần lại tiến lên phía trước, đặt một tay lên vai nàng, mỉm cười nói:

- Giao cho ta!

Đồng Tĩnh Vân khẽ giật mình, trong mắt lập tức hiện ra một tia chần chờ cùng lo lắng.

Nàng biết Vương Hạo Thần trong mấy tháng qua tu vi đại tiến, đã đạt đến Ngũ Tinh Vũ Sĩ cảnh giới, thế nhưng Đồng Nhị Thập thân là 24 hộ vệ một trong, coi như thiên phú cùng thực lực chỉ là bên trong lót đáy một cái, thế nhưng bản thân cũng có Thất Tinh Vũ Sĩ tu vi, hơn nữa còn là cường giả ở trong cảnh giới này. Nàng không quan tâm nếu Vương Hạo Thần đả thương Đồng Nhị Thập, nếu cho cùng, Đồng Nhị Thập chỉ là Đồng gia “ tử sĩ “ mà thôi, Vương Hạo Thần có thân phận là vị hôn phu của gia chủ nhi nữ, việc hắn đả thương một cái hộ vệ cũng chẳng phải chuyện gì to tát, cha nàng hoàn toàn có năng lực để áp việc này xuống một cách êm thấm.

Vấn đề duy nhất chính là, Vương Hạo Thần có thể đánh bại Đồng Nhị Thập hay không mà thôi.

- Chẳng lẽ tỷ không tin tưởng ta hay sao?

Vương Hạo Thần nhìn Đồng Tĩnh Vân cười nói.

Khi Vương Hạo Thần cười, hắn luôn khiến cho người khác có một cảm giác an tâm đến mức có thể tin tưởng mà đem trọng trách đặt lên vai hắn, Đồng Tĩnh Vân lần này cũng không phải là một ngoại lệ, nàng khẽ đối với hắn gật đầu, sau đó liền lui về phía sau.

Vương Hạo Thần lúc này đứng đối mặt với Đồng Nhị Thập, hai người tuổi tác lẫn khí chất đều khác biệt rất lớn, thế nhưng để cho Đồng Nhị Thập cảm thấy có chút kinh dị chính là, nam tử có dung mạo cực kỳ tuấn tú này khi đứng trước mặt hắn lại không chút nào áp lực.

Phải biết, coi như là Đồng Thanh Chi, nếu như hứng chịu Đồng Nhị Thập hắn khí thế, tuy rằng cũng sẽ không đến mức không chịu nổi, thế nhưng chắc chắn phải có cảm giác không thoải mái.

- Ngươi có phải hay không cảm thấy, ta là không xứng với Đại tiểu thư?

Vương Hạo Thần nhìn Đồng Nhị Thập lạnh nhạt nói.

Đồng Nhị Thập rất khó chịu với ánh mắt của Vương Hạo Thần, không hiểu vì sao, dưới ánh mắt của đối phương, hắn lại cảm thấy mình khí thế lại bị áp chế một cách không thể lý giải.

- Chẳng lẽ không phải? Đại tiểu thư thân phận như thế nào? Chỉ có Thanh Chi thiếu gia mới xứng làm vị hôn phu của nàng! Một cái thổ dân như ngươi, làm sao có tư cách?

Đồng Nhị Thập vẻ mặt bất thiện mà nói.

Vương Hạo Thần thần sắc không đổi, khẽ gật đầu, sau đó lại nói:- Có tư cách hay không không phải ngươi một lời là có thể phán định! Lại nói, ngươi là thân phận gì? Là Đồng gia một cái nô bộc mà thôi, cũng dám đứng ra chỉ trích ta?

Nói đến câu sau cùng, Vương Hạo Thần thanh âm liền trở nên cực độ băng lãnh, cả người khí chất lập tức thay đổi, một cỗ bá khí oai nghiêm từ hắn thể nội lan tràn đi ra, thậm chí để cho Đồng Tĩnh Vân ở bên có chút không chịu đựng nổi mà phải lùi về phía sau mấy bước.

Vương Hạo Thần có khí chất vương giả trời sinh, không bộc lộ ra thì thôi, một khi bộc lộ ra, đủ để chấn áp hầu hết vũ giả cùng cảnh giới.

Đồng Nhị Thập nghe được hai chữ “ nô bộc “ về sao, lập tức đại nộ, mắt hổ trợn lên, giống như một con rồng bị chạm đến vảy ngược, nhìn Vương Hạo Thần gầm nhẹ nói:

- Tiểu tử? Ngươi muốn chết sao? Đừng cho rằng có Đại tiểu thư ở đây thì có thể bảo vệ ngươi! Nói cho ngươi biết, từ khi ngươi và Đại tiểu thư có quan hệ không rõ ràng kia, ngươi đã là một người chết, Thanh Chi thiếu gia sớm muộn cũng sẽ không bỏ qua cho ngươi, ta lúc này coi như là giết ngươi, cũng chỉ là thay hắn trước tiên giải quyết một con mồi mà thôi!

Đồng Tĩnh Vân đứng ở phía sau Vương Hạo Thần nghe được lời nói của Đồng Nhị Thập khuôn mặt không khỏi hoàn toàn trầm xuống, nàng tỏng lòng đã có quyết định, sau chuyện lần này, bất kể thế nào nàng cũng phải nhờ phụ thân tìm cách trừng trị tên này một chút, để cho hắn biết tại thế nào là trời cao đất dày, hắn chỉ là một cái hộ vệ, không ngờ lại dám không để nàng vào mắt.

Vương Hạo Thần hừ lạnh, lạnh lùng nói:

- Một cái nô bộc, lại không đem chủ nhân để vào mắt! Loại người như ngươi căn bản không xứng làm Đồng gia 24 hộ vệ một trong!

- Ngươi muốn chết!

Đồng Nhị Thập không nhịn được nữa, rống lên một tiếng, một cỗ cường đại khí thế từ trong người hung hãn bạo phát mà ra, chính là Thất Tinh Vũ Sĩ vũ giả nên có khí thế.

Đồng Nhị Thập tại Thất Tinh Vũ Sĩ dừng lại đã có gần một năm thời gian, tại cảnh giới này cô đọng súc tích tương đương nhiều, đúng như Đồng Tĩnh Vân đã nói hoàn toàn có thể xem là một cái cường giả trong cùng cảnh giới.

- Thiết Tượng Quyền!

Đồng Nhị Thập một quyền đánh đi ra, đây là bộ quyền pháp mà hắn rèn luyện lâu nhất, đồng thời cũng có uy lực lớn nhất, ý muốn toàn lực một kích trực tiếp đem Vương Hạo Thần oanh thành thịt vụn.

Thiết Tượng Quyền đánh ra, trong lúc mơ hồ liền có một đầu mãnh tượng hiện ra, mang theo uy thế không thể ngăn cản đánh về phía Vương Hạo Thần.

Nếu là Ngũ Tinh Vũ Sĩ bình thường, e rằng đã bị Đồng Nhị Thập một quyền uy thế doạ cho vỡ mật, bất quá đối với Vương Hạo Thần thì lại không có chút uy hiếp nào.

Mắt thấy Thiết Tượng Quyền của Đồng Nhị Thập đã đến trước mặt, Vương Hạo Thần liền đồng dạng múa chưởng đón đánh.

Vương Hạo Thần biết Đồng Nhị Thập là một cái mạnh về lực lượng vũ giả, vì thế hùng tâm lập tức nổi lên, muốn đem đối phương làm vật thử nghiệm, xem bản thân nếu như không dùng đến cảnh giới Đệ Nhất Dương, Cửu Dương Phần Thiên Chưởng có thể hay không đánh bại Thất Tinh Vũ Sĩ.

Đồng Nhị Thập thấy Vương Hạo Thần không chỉ không né tránh mà còn muốn cùng mình ngạnh kháng, trong lòng liền không khỏi khinh thường.

Hắn tự tin, trong Thất Tinh Vũ Đồ cảnh giới, người có lực lượng mạnh hơn mình không thể nói là không có, thế nhưng tuyệt đối không nhiều. Bởi vì Vương Hạo Thần xuất thủ, Đồng Nhị Thập cũng đã nhìn ra tu vi của đối phương, chẳng qua chỉ là Ngũ Tinh Vũ Đồ mà thôi, tu vi so với hắn thấp hơn hai tiểu cảnh giới lại muốn đôi công với hắn, như vậy chẳng khác nào là muốn chết.

Chỉ là, Đồng Nhị Thập rất nhanh liền phát hiện ra, hắn sai lầm rồi!

Chương 107: Càng lúc càng thích ngươi!

Quyền chưởng hai người vừa đụng nhau, Đồng Nhị Thập chỉ thấy một cỗ nhiệt kình nóng bỏng trực tiếp thiêu đốt mình một quyền lực lượng, không chỉ như vậy, cỗ nhiệt kình khủng bố như biển lửa kia còn đang hướng các huyệt đạo nơi cánh tay của hắn không ngừng trút vào, tựa hồ muốn đem hắn kinh mạch thiêu đốt hoà tan đồng dạng.

Cửu Dương Phần Thiên Chưởng ẩn chứa đáng sợ liệt hoả kình, là bộ chưởng pháp chí dương chí cương, luận cấp bậc tuyệt đối hơn xa Đồng Nhị Thập tu luyện Thiết Tượng Quyền mười tám con phố, thế nhưng Vương Hạo Thần chẳng qua chỉ mới luyện thành cảnh giới đầu tiên trong Cửu Dương, còn Đồng Nhị Thập đã luyện Thiết Tượng Quyền đến đỉnh phong, nếu như không sử dụng Đệ Nhất Dương cảnh giới, Vương Hạo Thần một chưởng này nhiều nhất chỉ sánh quang Đồng Nhị Thập toàn lực một chiêu Thiết Tượng Quyền.

Luận đến tu vi thâm hậu, Vương Hạo Thần tuy chỉ là Ngũ Tinh Vũ Sĩ, bất quá lại nội tình còn hùng hậu hơn Thất Tinh Vũ Sĩ Đồng Nhị Thập, vì thế khi lấy cứng đối cứng, người thứ hai liền rơi xuống hạ phong.

Lại nói, liệt hoả kình của Cửu Dương Phần Thiên Chưởng quá lợi hại, chỉ trong giây lát đã đốt cho kinh mạch nơi cánh tay của Đồng Nhị Thập như nhũn ra, đau đớn đến mức hắn phải mở miệng hét thảm.

- Bành!

Đồng Nhị Thập liều mạng vận chuyển nguyên khí dồn vào hai tay, cuối cùng miễn cưỡng đem Vương Hạo Thần chấn lui.

- Phốc!

Đồng Nhị Thập tuy rằng thoát khỏi việc bị Cửu Dương Phần Thiên Chưởng liệt hoả kình thiêu đốt, thế nhưng cũng như cũ bị kình lực của Vương Hạo Thần một chưởng chấn cho không ngừng lui về phía sau, bị nội thương không nhẹ, không nhịn nổi mà phải phun ra một ngụm máu tươi.

Vương Hạo Thần chẳng qua chỉ lui về phía sau vài bước, trên thân bạch y không nhiễm một hạt bụi tựa như trích tiên.

Đồng Nhị Thập trong lòng kinh hãi không kể đâu cho hết, hắn làm sao cũng không ngờ được, chỉ giao đấu một chiêu, bản thân liền bại trong tay một tên thiếu niên tu vi so với mình thấp hơn hai tiểu cảnh giới, hơn nữa còn là thua đấu lực lượng, phương diện mà hắn tự tin nhất.

Không phải nói, người trước mắt chỉ có tu vi Ngũ Tinh Vũ Sĩ hay sao? Như thế nào có thể mạnh như vậy?

Đồng Nhị Thập hai mắt hoảng sợ nhìn xem Vương Hạo Thần, lúc này hắn mới để ý, Vương Hạo Thần dung mạo không chỉ anh tuấn, mà còn rất trẻ tuổi, nhiều nhất là 17, 18 tuổi.

Còn trẻ đã có thực lực như vậy, Vương Hạo Thần thiên phú chắc không phải là Đồng Thanh Chi có thể so sánh, thậm chí, Đồng Nhị Thập còn cho rằng, ngay cả Đồng gia trăm năm qua đệ nhất thiên tài Đồng Thanh Cương cũng không bằng người này.

Chí ít, Đồng Thanh Cương khi mới 17 tuổi còn lâu mới có được tu vi giống như Vương Hạo Thần, chiến lực càng là không cách nào có thể so sánh.

- Bắc Hải Trấn căn bản không thể thiên tài như vậy mà Đồng gia chúng ta lại không biết! Người này đến tột cùng là ai!

Đến lúc này, Đồng Nhị Thập cũng không còn dám coi thường Vương Hạo Thần nữa, ngược lại đối với vị hôn phu của Đại tiểu thư này cực kỳ kiêng kị.

Vương Hạo Thần vẫn đứng nguyên tại chỗ, thế nhưng lại cho Đồng Nhị Thập một cỗ áp lực kinh người, giống như lúc này hắn đang đối mặt với một vị Vũ Sư thậm chí là Vũ Linh, chứ không phải là Vũ Sĩ tu vi so với hắn còn kém hơn hai tiểu cảnh giới.

- Ngươi nói một chút, ta so với Đồng Thanh Chi, ai mạnh hơn?

Vương Hạo Thần chắp tay sau lưng nhìn Đồng Nhị Thập cười nhạt nói.Đồng Nhị Thập im lặng một lát, sau đó chỉ có thể thở dài nói:

- Ngươi mạnh hơn!

Vương Hạo Thần cũng không để ý, hắn không quá quan tâm Đồng Nhị Thập trả lời thế nào, hắn chỉ là muốn cho đối phương ngậm miệng lại, còn bản thân hắn trước giờ không quan tâm thế nhân nghĩ gì, hắn đối với thực lực của mình hiểu rất rõ, không cần một kẻ như Đồng Nhị Thập đến đánh giá.

- Nhớ kỹ! Làm nô bộc thì nên có giác ngộ của kẻ làm nô bộc, ngươi không có tư cách chất vấn chuyện của Đại tiểu thư! Nếu như có lần sau, ta nhất định sẽ không dễ dàng như vậy buông tha ngươi!

Vương Hạo Thần trầm giọng nói, để cho Đồng Nhị Thập giận đến tím tái mặt mày, thế nhưng hắn cũng chẳng dám làm gì, chỉ có thể ngậm miệng hằm hằm nhìn xem Vương Hạo Thần.

Vương Hạo Thần không quản Đồng Nhị Thập nữa, hắn thu lại khí thế, xoay người ôn hoà nhìn Đồng Tĩnh Vân, so với bộ dạng lúc trước giống như là hai thái cực trái ngược, đối với nàng nở nụ cười như gió xuân ấm áp, nói:

- Tĩnh Vân tỷ! Chúng ta đi thôi!

Trong lúc nói chuyện, Vương Hạo Thần đưa tay nắm lấy bàn tay mềm mại trắng mịn của Đồng Tĩnh Vân, cùng nàng cất bước mà đi.

Đồng Tĩnh Vân thực sự bị hắn từng hành động làm cho rung động, nàng biết rõ, tất cả những gì Vương Hạo Thần làm từ nãy đến giờ là muốn giúp nàng lấy lại mặt mũi.

Vương Hạo Thần thân là nàng vị hôn phu, hắn ra tay trừng trị Đồng Nhị Thập có thái độ thiếu tôn trọng nàng, vì nàng đòi một cái công đạo, đồng thời muốn nói cho người ngoài biết, hắn Vương Hạo Thần so với Đồng Thanh Chi càng thêm ưu tú, Đồng Tĩnh Vân lựa chọn hắn hoàn toàn là quyết định đúng đắn.
Sau chuyện này, Đồng Thanh Chi coi như tức giận, thế nhưng tài nghệ không bằng người, còn có thể trách ai?

Đồng thời, Đồng Tĩnh Vân cũng bởi vì Vương Hạo Thần thực lực mà kinh ngạc không thôi, nàng biết rõ người trước mắt mình rõ ràng chỉ có tu vi Ngũ Tinh Vũ Sĩ, nàng vốn dĩ cho là, Vương Hạo Thần đối đầu Đồng Nhị Thập là có chút lỗ mãng, nào ngờ, chiến lực của hắn lại vượt xa tu vi, Đồng Nhị Thập ở trước mặt hắn ngay cả một chưởng đều không chịu nổi.

Thực lực như vậy, trong thế hệ trẻ tại Bắc Hải Trấn, may ra chỉ có Đồng Thanh Cương mới có thể so sánh.

Sau cùng Vương Hạo Thần hẳn là cũng không muốn người khác nghi ngờ mối quan hệ giữa hắn và nàng, vì thế mới không ngại trực tiếp thể hiện tình cảm của hai người bằng cách nắm tay trước mắt mọi người.

Vương Hạo Thần loại thiên tài như vậy, lại chấp nhận trở thành vị hôn phu của nàng, cho dù chỉ là trên danh nghĩa, thế nhưng làm sao có thể không khiến cho Đồng Tĩnh Vân vừa tự hào vừa vui sướng đây?

Trên đường đi, nàng tựa như giống như đang chìm đắm trong ngọt ngào, mặt đỏ bừng như say rượu, vừa tận hưởng cảm giác được Vương Hạo Thần nắm tay, vừa làm người dẫn đường cho hắn.

- Thần đệ! Ta phát hiện, ta càng lúc càng thích ngươi!

Đồng Tĩnh Vân bất ngờ nói, mặc dù thanh âm của nàng tương đối nhỏ, thế nhưng vẫn đủ để cho Vương Hạo Thần nghe thấy rõ ràng.

Vương Hạo Thần khẽ giật mình, chỉ thấy Đồng Tĩnh Vân ở bên cạnh đang có chút như si như say nhìn mình, thần sắc lập tức trở nên lúng túng.

Trước đó, Đồng Tĩnh Vân đúng là đối với Vương Hạo Thần có tình cảm, bất quá lại không đến sâu đậm, nhưng bây giờ thì nàng đã hoàn toàn động tâm với hắn, có lẽ đến chính bản thân Đồng Tĩnh Vân cũng không ngờ mình có thể “ say nắng “ một nam nhân nhanh như vậy, mà Vương Hạo Thần cũng không ngờ, hắn lại có thể dễ dàng như vậy liền đoạt mất phương tâm của một thiếu nữ.

- Thần đệ! Có lẽ bây giờ ngươi vẫn chưa thực sự thích ta, thế nhưng ta có tự tin trong tương lai nhất định có thể khiến ngươi cảm động, trong lòng chính thức tiếp nhận ta vị hôn thê này!

Đồng Tĩnh Vân thanh âm nhẹ nhàng nói, trên mặt mặc dù có ngượng ngùng, thế nhưng nhiều hơn lại là kiên định và chấp nhất.

Vương Hạo Thần không biết nên nói thế nào mới tốt, chỉ có thể tiếp tục giữ im lặng, hắn đột nhiên có cảm giác, dường như việc trở thành vị hôn phu của Đồng Tĩnh Vân bây giờ có lẽ rất dễ dàng, thế nhưng sau này chỉ sợ sẽ rất khó thoát ra, ít nhất hắn có thể cảm nhận được, Đồng Tĩnh Vân đối với hắn tình cảm càng lúc càng thêm sâu đậm, đến sau cùng, trong lòng nàng chuyện hôn sự này sẽ từ giả mà biến thành thật cũng không phải không có khả năng.

Đến lúc đó, hắn sẽ phải làm thế nào?

Thực sự lấy nàng làm vợ? Xin lỗi, Vương Hạo Thần thực sự làm không được, bởi hắn căn bản không có tình cảm với Đồng Tĩnh Vân! Nếu không phải bởi vì muốn giúp Đồng Tĩnh Vân lấy lại chút công đạo và chứng minh mình và nàng mối quan hệ với Đồng gia, hắn tuyệt đối sẽ không có hành động thân mật như vậy với nàng.

Thế nhưng bảo hắn đến lúc đó thẳng thừng từ chối nàng, hắn cũng có chút không đành lòng, bởi vì làm như vậy, không cần nói cũng biết là sẽ khiến nàng tổn thương rất nhiều.

Có lẽ, rất nhiều năm về sau, Vương Hạo Thần sẽ bởi vì chuyện này mà hối hận, tự trách bản thân đã quá nhu nhược cũng như thiếu quyết đoán, đáng tiếc khi hắn nhận ra thì đã quá muộn.

Chương 108: Ra mắt

Bên trong Đồng gia gia chủ nội viện, các một nam tử trung niên đang ngồi trước bàn xử lý văn kiện, nam tử tuổi chừng 40, dung mạo không quá nổi bật nhưng lại đầy vẻ chính chắn. 

Người này, là Đồng gia đương nhiệm gia chủ, cũng là Đồng Tĩnh Vân phụ thân, Đồng Thiên Tân. 

Đồng Thiên Tân lúc này một tay cầm văn kiện, một tay cầm bút, không ngừng làm việc, trên mặt lại hiện ra vẻ ưu sầu. 

Thân làm gia chủ Đồng gia, Đồng Thiên Tân thừa biết được, dưới quyền mình có rất nhiều kẻ không phục, mà Đại trưởng lão chính là người bất mãn nhất trong số đó, chưa bao giờ thôi ý định muốn lật đổ bản thân. 

Đồng Thiên Tân có thể lên làm gia chủ một gia tộc, hắn tuyệt đối không phải kẻ ngu, tự nhiên có thể biết được dã tâm của đám người Đại trưởng lão, thế nhưng cũng bởi vì hắn là gia chủ, rất nhiều chuyện hắn phải bởi vì lợi ích của gia tộc mà nhường nhịn, lại thêm, bản thân hắn cũng không muốn Đồng gia vì chuyện này mà nội chiến, nếu không phải vậy, hắn đã sớm ra tay ngay từ đầu, dùng võ lực trực tiếp chấn áp Đại trưởng lão từ khi lực lượng của đối phương còn yếu kém. 

Không cần nghi ngờ tính khả thi của việc này, Đồng Thiên Tân thân là gia chủ, hắn nắm trong tay lực lượng vốn dĩ vượt xa Đại trưởng lão có thể so sánh, bằng chứng rõ ràng nhất, chính là Đồng gia 24 hộ vệ ban đầu thậm chí có đến gần 2/3 là ủng hộ hắn, lúc đó nếu như Đồng Thiên Tân muốn diệt Đại trưởng lão phe cánh, có lẽ không phải đơn giản như trở bàn tay, thế nhưng cũng chẳng khó đến đâu.

Bất quá, điều khó có thể lý giải ở đây chính là Đồng Thiên Tân nếu đã sớm nhìn ra dã tâm của Đại trưởng lão, vậy thì cho dù hắn không trực tiếp gạt bỏ mối hoạ này, cũng phải có hành động kiềm hãm việc Đại trưởng lão không ngừng khuếch trương lực lượng, thế nhưng hắn lại không làm gì cả, để cho Đại trưởng lão thế lực ngày càng mạnh mẽ, đến lúc này đã có thể sáng ngang với gia chủ thế lực, thậm chí còn nhỉnh hơn đôi chút.

Là Đồng Thiên Tân quá tự cao? Hay là hắn không đem Đại trưởng lão để vào mắt?

Đồng Thiên Tân nương tay với Đại trưởng lão là sự thật, thế nhưng hắn tuyệt đối không xem thường vị Đồng gia Đại trưởng lão này, hắn cũng sẽ không cho phép lực lượng của đối phương vượt quá năng lực kiểm soát của mình, chỉ là lý do tại sao hắn từ đầu đến cuối vẫn không có hành động, có lẽ chỉ có mình Đồng Thiên Tân mới hiểu rõ. 

Lý do lớn nhất mà Đại trưởng lão vẫn có thể nhởn nhơ trước mặt Đồng Thiên Tân mà không chịu bất cứ hạn chế nào là bởi vì, Đồng Thiên Tân đã không thực lực để ngăn cản hắn. 

Đồng Thiên Tân là bị thương, hơn nữa còn là bị thương rất nặng!

Chuyện này xảy ra vào 3 năm trước đây, lúc đó Đồng Thiên Tân vừa mới đột phá đến Vũ Linh cảnh liền bị ám toán, kẻ địch tu vi cũng là Vũ Linh, Đồng Thiên Tân bởi vì không đề phòng đến rơi xuống hạ phong, kém một chút liền bị giết chết, may mắn hắn trong tay có một viên tam phẩm Bạo Nguyên Đan, trong nhất thời tăng mạnh chiến lực mà giết được kẻ địch.

Đồng Thiên Tân tuy thắng hiểm, thế nhưng cũng trọng thương rất nặng, lại thêm việc tu vi mới vừa đột phá không lâu, căn cơ không vững chắc và tác dụng phụ của Bạo Nguyên Đan, khiến cho tu vi của hắn không thể duy trì ở Vũ Linh mà hạ xuống chỉ còn là Bát Tinh Vũ Sư, còn yếu hơn cả Đại trưởng lão lúc đó. 

Thân làm gia chủ một gia tộc lại có thực lực không bằng một trưởng lão, chuyện này nếu như để cho người ngoài biết nhất định sẽ trở thành trò cười, ngôi vị gia chủ chắc chắn sẽ không cách nào giữ được.

Đồng Thiên Tân có thể làm chính là lập tức bế quan trị thương sớm ngày khôi phục thực lực, chỉ là quá trình này thực sự tốn rất nhiều thời gian, bởi vì hắn bị thương chính là đến căn cơ, nếu như không trị tốt, e rằng hắn đời này chỉ có thể dừng tại cảnh giới Nhất Tinh Vũ Linh. 

Đồng Thiên Tân tuy rằng thực lực đại giảm, thế nhưng ngoài hắn ra lại không có ai biết được chuyện này, lại nói, cho dù không có Đồng Thiên Tân vị này Vũ Linh cảnh cường giả, dựa vào những thủ hạ dưới tay hắn vẫn có năng lực để trấn áp Đại trưởng lão.

Thế nhưng Đồng Thiên Tân một phần bởi vì toàn lực trị thương mà lơ là việc Đại trưởng lão lộng quyền, một phần cũng bởi vì sau vụ ám sát bất thành lần đó, Đồng Thiên Tân biết gia tộc bị cường địch trong bóng tối nhắm vào, bản thân hiện tại không có thực lực tuyệt đối để bảo vệ Đồng gia, vì thế không muốn vì triệt hạ Đại trưởng lão phe phái mà làm giảm đi gia tộc chiến lực.
Bởi vì Đồng Thiên Tân không hành động trước sự lộng hành của Đại trưởng lão khiến cho không ít thủ hạ dưới tay hắn thất vọng, nhiều người thậm chí không còn nể phục hắn mà từ từ ra đi, số lượng Đồng gia hộ vệ ủng hộ hắn, cũng theo đó giảm dần.

Bọn họ cho rằng Đồng Thiên Tân bản tính yếu nhược, không có năng lực làm gia chủ, vì thế chuyển sang ủng hộ Đại trưởng lão, khiến cho Đại trưởng lão phe cánh càng thêm cường đại. 

Đồng Thiên Tân sau khi xuất quan, công lực miễn cưỡng khôi phục đến Bán Bộ Vũ Linh, thế nhưng hắn lại biết quyền lực của mình tại Đồng gia đã đại giảm, thếl ực so với trước đó ngay cả một nửa cũng không bằng.

Có thể hình dung ra được Đồng Thiên Tân đã phải chịu bao nhiêu áp lực trong thời gian qua, không thể điều động phần lớn thuộc hạ của mình, càng không không thể giải quyết kẻ chống đối mình, trong lòng Đồng Thiên Tân phiền muộn có thể lý giải. 

- Phụ thân! Ta về rồi!

Đúng lúc này, từ bên ngoài liền truyền tới một đạo thiếu nữ thanh âm. 

Đồng Thiên Tân đương nhiên nhận ra thanh âm đã quá quen thuộc đó chủ nhân, trên mặt ưu sầu lập tức quét sạch, bình tĩnh như không có việc gì xảy ra, thần sắc ôn hoà đi ra ngoài cửa, nói:

- Nha đầu! Ngươi không phải bận rộn suốt ngày luyện công hay sao? Hôm nay như thế nào lại rảnh rỗi đến tìm người phụ thân như ta? 

Người đến, chính là Đồng Thiên Tân nữ nhi, Đồng Tĩnh Vân. 

Đồng Tĩnh Vân lúc này khuôn mặt tràn đầy vui vẻ, Đồng Thiên Tân làm phụ thân của nàng lâu như vậy, còn hiếm khi thấy được nhi nữ của mình có thần sắc như vậy. 
Đồng Thiên Tân phát hiện, bên cạnh Đồng Tĩnh Vân còn có một bạch y nam tử trẻ tuổi, dung mạo cực kỳ anh tuấn, khí độ bất phàm, nhi nữ của mình thì đang ôm lấy một cánh tay của đối phương, nhìn qua vô cùng thân mật.

Nhìn thấy một màn này, Đồng Thiên Tân không khỏi kinh ngạc, nữ nhi của hắn không phải trước giờ đối với nam nhân bên ngoài rất lạnh lùng hay sao? Lúc này là chuyện gì xảy ra? 

- Vân nhi! Đây là...?

Đồng Thiên Tân vẻ mặt dò hỏi nhìn xem Đồng Tĩnh Vân.

Đồng Tĩnh Vân hơi đỏ mặt, mắt đẹp khẽ liếc nhìn Vương Hạo Thần ở bên cạnh mình một chút, chỉ thấy hắn gật đầu cười tỏ vẻ tuỳ ý, trong lòng vui mừng, liền đối với Đồng Thiên Tân nói:

- Phụ thân! Đây là Vương Hạo Thần, hắn là bại trai của ta!

Vương Hạo Thần lúc này cũng tiến lên một bước, đối với Đồng Thiên Tân chắp tay nói:

- Xin chào Đồng thế bá! 

Đồng Thiên Tân nghe vậy, không khỏi càng thêm ngây người.

Hắn biết rõ, Đồng Thanh Chi thế nhưng là vị hôn phu trên danh nghĩa của Đồng Tĩnh Vân, việc này chính hắn cũng đã tán thành, nguyên nhân tất nhiên là muốn trì hoãn thời gian cho bản thân, tránh để cho Đại trưởng lão phe cánh có cớ sinh sự, mặc dù Đồng Tĩnh Vân chưa từng thừa nhận Đồng Thanh Chi là vị hôn phu của mình, bất quá bản thân nàng phản đối cũng chưa từng được người khác công nhận. 

Thế nhưng bây giờ, Đồng Tĩnh Vân lại dẫn về một người theo nàng nói là bạn trai của nàng, cái này để cho Đồng Thiên Tân lại rơi vào cảnh khó xử. 

Cũng không phải nói Đồng Thiên Tân thực sự buộc phải ép Đồng Tĩnh Vân lấy Đồng Thanh Chi, nói thật, đến phút, chỉ cần Đồng Tĩnh Vân vẫn sống chết không chịu cuộc hôn sự này, vậy Đồng Thiên Tân sẽ lập tức thay nàng huỷ hôn, dù sao, hắn cũng không chắc Đại trưởng lão lại có thể dựa vào lý do này để chính thức trở mặt với hắn.

Lại nói, cho dù chính thức trở mặt thì như thế nào? Đồng Thiên Tân hắn không phải trái hồng mềm muốn bóp thế nào thì bóp, hắn có thể kiêng kị Đại trưởng lão, thế nhưng bảo hắn sợ đối phương thì còn lâu.

Ép hổ nhảy tường, cùng lắm thì đồng quy vu tận!

Đương nhiên, nếu không đến một bước cuối cùng kia, Đồng Thiên Tân cũng không muốn gây sự với Đại trưởng lão, quan điểm của hắn chính là, cả hai bên đều là Đồng gia chi nhân, ngàn vạn lần không tự giết lẫn nhau, cho dù có xung đột, cũng không được dẫn đến đại chiến gia tộc, cuối cùng tiện nghi cho ngoại nhân.

Nghĩ đến đây, Đồng Thiên Tân trên mặt thần sắc, dần dần trở nên nghiêm nghị.

Chương 109: Thử tài

- Vân nhi! Con có biết con đang làm gì hay không? Con là người đã có vị hôn phu, sao có thể lại quen một nam nhân khác?

Đồng Thiên Tân nghiêm mặt nhìn nữ nhi của mình, nói. 

Đồng Tĩnh Vân sắc mặt khẽ biến, thế nhưng trong mắt lại lộ ra vẻ kiên định, cắn môi nói: 

- Phụ thân! Ta căn bản không có yêu thích tên Đồng Thanh Chi kia! Ngươi nói ta sao có thể lấy một người mà bản thân chán ghét đây? 

Nàng đã dám đưa Vương Hạo Thần đến nơi này, đồng nghĩa với việc nàng đã chuẩn bị tâm lý cho việc phụ thân sẽ phản đối chuyện này.

Đồng Thiên Tân hơi trầm mặc, đối với câu trả lời của Đồng Tĩnh Vân không lấy gì làm kinh ngạc, suy nghĩ một chút liền nói:

- Ta biết người không thích hắn! Thế nhưng ngươi hãy nói một chút, tại Bắc Hải Trấn, ngoại trừ Đồng Thanh Cương, còn có ai xứng với ngươi hơn Đồng Thanh Chi? 

Đồng Tĩnh Vân thiên phú tại Bắc Hải Trấn trong thế hệ trẻ được đứng vào top 3, người có thể so sánh với nàng, cũng chỉ có Đồng Thanh Cương, Đồng Thanh Chi cặp này huynh đệ.

Thế nhưng Đồng Thanh Cương thiên phú tuy cao tuyệt, tính cách lại không gần nữ sắc, căn bản không để ý đến Đồng Tĩnh Vân, vì thế nhân tuyển cũng chỉ còn lại Đồng Thanh Chi một người, cho dù hắn là một cái hoa hoa công tử đi nữa. 

Mà Vương Hạo Thần cái tên này, hắn thân làm gia chủ Đồng gia lại chưa từng nghe qua tại Bắc Hải Trấn có thiên tài nào có danh tự như vậy, hiển nhiên, đối phương nhiều khả năng chỉ là một cái vô danh tiểu tốt nhân vật.

Lúc này coi như Đồng Tĩnh Vân thực sự tìm được một người mình thật lòng thích, thế nhưng nếu như đối phương thiên phú quá kém hoặc không thể so sánh với Đồng Thanh Chi, vậy đừng nói là hắn không tán thành, cả Đồng gia cũng sẽ kịch liệt phản đối.

Đồng Thiên Tân nói ra câu này, ý nghĩ chính là muốn ngầm bảo Đồng Tĩnh Vân sớm từ bỏ, nào ngờ nàng sau khi nghe hắn nói không chỉ không lo lắng, ngược lại còn mỉm cười, đáp:

- Phụ thân! Nếu như ta nói, Thần đệ thiên phú so với Đồng Thanh Chi còn cao hơn thì sao?

Nàng nói câu này hoàn toàn không hề có ý thiên vị Vương Hạo Thần mà là sự thật, nàng từng thấy rõ Đồng Thanh Chi không lâu trước đó đã từng ra tay chiến với Vương Hạo Thần một trận, thế nhưng kết quả lại là đại bại, hầu như ngay cả một chưởng của đối phương cũng không tiếp nổi. 

Phải biết, Đồng Thanh Chi năm nay đã 22 tuổi, mà Vương Hạo Thần bất quá chỉ mới 17 mà thôi.

Chênh lệch này, có thể nói là một trời một vực, thậm chí không cách nào có thể đem ra so sánh!

Thậm chí, Đồng Tĩnh Vân còn có suy nghĩ, thiên phú của Vương Hạo Thần so với Đồng Thanh Cương còn phải cao hơn không ít, bất quá nàng nghĩ không cần thiết phải nói ra, hơn nữa cho dù có nói, Đồng Thiên Tân cũng chưa chắc đã tiếp thu được.

Quả nhiên, sau khi nghe Đồng Tĩnh Vân nói xong, Đồng Thiên Tân trong mắt lập tức lộ ra ngờ vực, đồng thời trong lòng 10 phần hết 9 phần là không tin, phải biết hắn ở Bắc Hải Trấn đã lâu như vậy, biết rất rõ thiên tài ở nơi này tối đa có thể đạt đến mức nào.

Đồng Thanh Chi loại này thiên tài trong mất Đồng Thiên Tân có thể nói là rất tốt rồi, hơn nữa cũng chỉ có Đồng gia mới có năng lực bồi dưỡng ra đến, còn những cái khác thế gia căn bản không có thiên tài như vậy, cho dù có cũng không có năng lực bồi dưỡng. 

Suy nghĩ này đã ăn sâu vào trong Đồng gia mỗi người đầu óc, vì thế bọn họ trong lòng luôn luôn rất tự phụ, xem thường những thế gia khác vũ giả, cho dù Đồng Thiên Tân cũng không tránh khỏi có suy nghĩ như vậy.

Vương Hạo Thần không phải người của Đồng gia, Đồng Thiên Tân làm sao tin tưởng hắn có thiên phú còn hơn cả Đồng Thanh Chi? 

Nghĩ là nghĩ như vậy, thế nhưng Đồng Thiên Tân tính tình xưa nay vốn cẩn thận, lại nói, hắn biết rõ nữ nhi của mình sẽ không tuỳ tiện phát ngôn vô căn cứ, nàng không ngừng tán dương Vương Hạo Thần thiên phú, vậy tất nhiên là có nguyên nhân.Đồng Thiên Tân suy nghĩ một lát, sau cùng là nhìn Vương Hạo Thần nói:

- Tiểu huynh đệ! Muốn làm ta Đồng gia con rể mà không có thực lực hay thiên phú tuyệt đối không thể, chuyện này ta nghĩ ngươi cũng biết!

- Minh bạch!

Vương Hạo Thần mỉm cười gật đầu đáp.

- Tốt!

Đồng Thiên Tân nói xong một chữ này, trên người hắn bỗng nhiên tản mát ra một cỗ khí thế đáng sợ, ngay sau đó, một quyền giống như sấm động liền đánh đi ra, nhắm thẳng Vương Hạo Thần oanh kích mà đến. 

Một quyền xử ra đầy bất ngờ, uy lực lại giống thái sơn áp đỉnh, chỉ riêng khí thế đã đủ khiến kẻ địch phải hoảng sợ. 

- Phụ thân!

Đồng Tĩnh Vân sắc mặt lập tức đại biến, nàng biết rõ Đồng Thiên Tân mấy năm trước đã đặt chân Vũ Linh cảnh, Vương Hạo Thần tu vi chỉ mới Ngũ Tinh Vũ Sĩ, làm sao có thể chống đỡ Đồng Thiên Tân một quyền?

- Tĩnh Vân tỷ, ngươi lui ra!

Vương Hạo Thần ngược lại so với Đồng Tĩnh Vân phải bình tĩnh hơn rất nhiều, thế nhưng vẻ mặt của hắn lúc này cũng hiện ra vẻ cực kỳ ngưng trọng, một tay hắn đem Đồng Tĩnh Vân kéo ra về phía, một mình đối mặt với Đồng Thiên Tân thế công. 

Không hiểu sao, đối mặt với Đồng Thiên Tân một người tu vi cao hơn mình không biết bao nhiêu lần, Vương Hạo Thần lại có cảm giác mình vẫn có năng lực chống cự một hồi.
- Ầm!

Thời gian không cho Vương Hạo Thần có cơ hội tiếp tục nghĩ ngợi, bởi vì Đồng Thiên Tân quyền đã đến ngay trước mặt, quyền phong tựa như vũ bão đập vào khuôn mặt của hắn.

Vương Hạo Thần thể nội nguyên khí theo Vạn Đạo Thông Thiên Quyết lộ tuyến vận chuyển cực nhanh, khí thế cũng bạo phát đến cực điểm, đối đấu với đại cao thủ như Đồng Thiên Tân, hắn tuyệt đối không dám có chút giữ lại. 

So khí thế, Vương Hạo Thần đương nhiên rơi xuống tuyệt đối hạ phong, cái này không thể trách hắn, muốn thắng qua một vị Vũ Linh khí thế đối với hắn lúc này đúng là nhiệm vụ bất khả thi.

Đối đầu với Đồng Thiên Tân, Vương Hạo Thần không cần lo lắng sẽ làm đối phương bị thương, đây cũng là cơ hội tốt để hắn thử nghiệm chiến lực cực hạn của bản thân.

Vương Hạo Thần hai tay sớm đã thủ thế, một cỗ nhiệt kình nóng bỏng chậm rãi từ trên người hắn lan toả ra, khiến cho cả người hắn như hoá thành một mặt trời nhỏ đồng dạng.

Loại nhiệt độ này, coi như là Vũ Sĩ trung cấp bình thường cũng không chịu nổi.

Vương Hạo Thần tu luyện ra Đệ Nhất Dương, ẩn chứa cực kỳ hùng hậu Cửu Dương chân lực, so với hoả diễm bình thường càng thêm nóng bỏng.

Cửu Dương Phần Thiên Chưởng vốn đã ẩn chứa nhiệt độ cực cao, nay lại có thêm Cửu Dương chân lực tăng cường, như hổ thêm cánh, khi kết hợp Đệ Nhất Dương vào trong chưởng pháp liền có thể đem nhiệt độ tăng lên gấp 5 lần, nguyên khí và Cửu Dương chân lực liên hợp tạo ra lực sát thương cực kỳ khủng bố, tuỳ tiện một đạo tàn hoả cũng có thể đem một tên Vũ Sĩ đê giai đốt thành tro bụi.

Đệ Nhất Dương vừa khai mở, nhiệt độ xung quanh tựa như lại tăng thêm một tầng.

- Liệt Hoả Phách Không! 

Vương Hạo Thần gầm nhẹ một tiếng, dồn hết toàn lực đánh ra một thức chưởng pháp của Cửu Dương Phần Thiên Chưởng, thể nội nguyên khí cũng như Cửu Dương chân lực của Đệ Nhất Dương trong khoảnh khắc đều được đẩy lên đến đỉnh điểm, tựa như một quả cầu lửa phá không mà đến, mạnh mẽ va chạm với Đồng Thiên Tân quyền.

Liệt Hoả Phách Không, cho dù chỉ là Cửu Dương Phần Thiên Chưởng tối đơn giản một thức, thế nhưng uy lực vẫn vô cùng đáng sợ, thậm chí có thể nói là Vương Hạo Thần trạng thái bình thường tối cường một chưởng, tại Ngũ Tinh Vũ Đồ cảnh giới, hầu như không tìm ra người có thể tiếp được một chưởng này.

- Oanh!

Quyền chưởng va chạm, tạo nên một cỗ xung động đáng sợ, Đồng Tĩnh Vân mặc dù đã có dự liệu, sớm lui ra xa, thế nhưng vẫn bị dư ba chấn cho không ngừng lui về sau, cả người khí huyết quay cuồng.

Vương Hạo Thần và Đồng Thiên Tân so chiêu, khiến cho mặt đất run chuyển trong phút chốc, bụi mù bay tứ tung, tạm thời che khuất thân ảnh của hai người.

- Phụ thân đến cùng đang làm cái gì? Ngay cả Thiết Sơn Quyền đều thi triển đi ra, cho dù là muốn thử tài Thần đệ cũng không cần nặng tay như vậy a? 

Đồng Tĩnh Vân trong lòng vô cùng lo lắng, nàng hiện tại đại khoái có thể đoán ra Đồng Thiên Tân mục đích, chính là muốn thử Vương Hạo Thần thực lực, thế nhưng hai bên thực lực chênh lệch nhiều như vậy, phụ thân nàng lại đem bản thân thông thạo nhất Thiết Sơn Quyền thi triển ra, cái này sao có thể coi là thử tài? Căn bản là đè đối phương ra đánh còn không sai biệt lắm.

Tất nhiên, Đồng Tĩnh Vân cũng không lo lắng Đồng Thiên Tân sẽ trực tiếp Vương Hạo Thần, nàng hiểu rõ phụ thân nàng cách làm, hắn không phải người hiếu sát như vậy, cho dù đánh bại được Vương Hạo Thần đến sau cùng cũng sẽ thu tay lại.

Nàng lo là lo Vương Hạo Thần chịu một quyền của Đồng Thiên Tân sẽ bị thương, hơn nữa thương tích chỉ sợ sẽ không nhẹ.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau