NGHỊCH THẾ VŨ THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Nghịch thế vũ thần - Chương 101 - Chương 105

Chương 100: Hạ Mã Uy

Đại Cương sắc mặt rất khó coi, gặp chuyện như vậy, bất kể là ai cũng sẽ cảm thấy khó chịu. 

Thế nhưng thế yếu hơn người, Đại Cương cũng chẳng thể làm gì hơn, ai cũng biết, đắc tội kẻ vô pháp vô thiên như Đồng Thanh Chi, chắc chắn không có quả ngon để ăn!

- Bỏ đi! Chúng ta đi là được!

Đại Cương bất đắc dĩ nói. 

Tiểu nhị thở phào một hơi, kỳ thật, tại tửu lâu không thể tuỳ tiện nói khách hàng chuyển chỗ, thế nhưng cái quy định này ở trước mặt Đồng Thanh Chi, căn bản hoàn toàn không có ý nghĩa. 

Hắn đúng là sợ những người không chịu chấp nhận chuyển chỗ, vậy hắn liền không biết phải xử lý thế nào, dù sao hắn chỉ là một cái phàm nhân, sao có thể chịu được lửa giận của vũ giả? 

- Mọi người đều không cần đi!

Đúng lúc này, Vương Hạo Thần từ nãy đến giờ vẫn im lặng đột nhiên mở miệng nói. 

Nghe được lời này, mọi người đều bất ngờ không hiểu, mà tiểu nhị thì sắc mặt lập tức trở nên khó coi.

- Khách quan, ngươi phải biết chọc giận Đồng Thanh Chi là có hậu quả gì! 

Tiểu nhị nói. 

- Ha ha! Ngươi cho rằng chọc giận Đồng Thanh Chi là chuyện xấu, thế nhưng ngươi có biết chọc giận ta thì có hậu quả gì?

Vương Hạo Thần cười lớn một tiếng, cả người khí chất bỗng nhiên thay đổi, trở nên cao cao tại thượng, rất có tiểu bá vương khí chất, mặc dù không thả ra khí thế, cũng đủ khiến tên tiểu nhị kia phải run lên.

- Ngươi... 

Tiểu nhị còn muốn nói cái gì, đã bị cắt đứt.

- Quay về nói với người kia, tìm một chỗ ngồi, chuyện này ta không tính toán với hắn! Nhưng sẽ không có lần sau!

Vương Hạo Thần lạnh nhạt nói, thế nhưng trong thanh âm lại có một cỗ khí thế không giận tự uy, khiến cho tiểu nhị căn bản không dám nói tiếp, chỉ có thể vội vàng chạy đi.

- Vương huynh đệ! Kỳ thực ngươi không cần phải làm như vậy, Đồng gia tại nơi này là bá chủ, chúng ta chịu thiệt một chút cũng không có vấn đề gì a!

Đợi tiểu nhị đi rồi, Trần Thắng liền không nhịn được đối với Vương Hạo Thần nói một câu, trong mắt hắn, đắc tội quái vật như Đồng gia hoàn toàn không phải là một chuyện tốt. 

Vương Hạo Thần im lặng, sau đó liền nở nụ cười nói:

- Đồng gia, còn chưa đủ để khiến cho ta phải kiêng kị!

Đồng gia, tại Bắc Hải Trấn có thể xem là bá chủ, thế nhưng tại các cỗ lão đại phái trước mặt, vậy Đồng gia thực sự không tính là cái gì. 

Ít nhất, Vương Hạo Thần phía sau là Thiên Sinh Môn thực lực dư sức đè chết Đồng gia. 

Lại nói, cho dù không có Thiên Sinh Môn, Vương Hạo Thần thực lực hiện tại cộng thêm một Tiểu Long có chiến lực sánh ngang vũ giả Vũ Linh cảnh cũng đã không cần phải e ngại Đồng gia. 

Đồng gia đúng là có Vũ Linh toạ trấn, thế nhưng điều đó không có nghĩa là bọn hắn có thể xem thường Vũ Linh cường giả khác, Vương Hạo Thần cũng không tin, Đồng gia lại có thể vì một cái tiểu bối mà cùng một vị Vũ Linh khác liều chết. 

………….
- Cái gì? Lại không cho bổn thiếu mặt mũi? Ta cũng thật muốn xem, là tên nào to gan như vậy? 

Đồng Thanh Chi gặp tiểu nhị một bộ dáng u rũ quay lại báo tin, khuôn mặt lập tức trở nên âm trầm, tức giận hừ lạnh một tiếng, cất bước đi nhanh về phía Vương Hạo Thần đám người. 

Tại Bắc Hải Trấn, tuyệt đối không thể có người dám không cho hắn mặt mũi, trước đây không có, bây giờ không có, tương lai cũng sẽ không có. 

Đặc biệt, lúc này có Đồng Tĩnh Vân dạng này mỹ nữ ở bên cạnh, Đồng Thanh Chi càng không thể mất mặt trước đàn bà, nhất định phải khiến cho nàng biết được, kẻ dám chống đối hắn, chắc chắn không được yên ổn. 

Đây chính là tính cách đặc trưng của đám công tử bột - nhị thế tổ!

Đồng Tĩnh Vân nhíu mày, khẽ thở dài một hơi, trong lòng lại âm thầm trách Đại Cương mấy người không biết tiến thối, thế nhưng chuyện đã tới nước này, nàng cũng chỉ có thể cắn răng đi theo, chí ít cũng phải cố gắng bảo vệ mấy vị bằng hữu kia một lần.

Đồng Thanh Chi từng bước tới gần trước bàn ăn Vương Hạo Thần bốn người đang ngồi, ánh mắt lạnh lùng mà cao ngạo quét qua Đại Cương, Trần Thắng, Vân Lan ba người, lạnh giọng nói:

- Là kẻ nào dám từ chối yêu cầu của bổn thiếu? Lập tức đi ra cho ta!

Chỉ là, ba người kia lại không chút nào để ý đến lời nói của hắn, mà chỉ nhìn về phía Đồng Tĩnh Vân đang đi phía sau Đồng Thanh Chi, bọn hắn nghĩ tới, ở chỗ này vậy mà gặp được Đồng Tĩnh Vân đã lâu không thấy.

- Tĩnh Vân tỷ! Sau ngươi lại đến đây? 

Vân Lan đi tới Đồng Tĩnh Vân bên người, hiếu kỳ hỏi.

- Chuyện này...

Đồng Tĩnh Vân chưa biết giải thích thế nào, chỉ có thể không ngừng cười khổ.

Mà Đồng Thanh Chi ở một bên thì lại có chút kinh diễm nhìn xem Vân Lan, nữ tử này không có dung mạo đẹp bằng Đồng Tĩnh Vân, thế nhưng dáng người thì lại càng thêm nóng bỏng, khiến cho kẻ háo sắc như Đồng Thanh Chi lập tức nổi tà ý. 

Nữ tán tu, không phải dung mạo xấu xí thì là thân hình thô kiệt, Vân Lan có thể xem là một trường hợp ngoại lệ.
- Ha ha! Thật không nghĩ tới lại có thu hoạch ngoài ý muốn!

Đồng Thanh Chi trong lòng cười to, trong mắt hắn, Vân Lan đã thành vật nằm trong túi, dù sao đối phương chỉ là một cái tán tu mà thôi, dựa vào thế lực của mình, chẳng lẽ còn không thể bắt được nàng vào tay hay sao? 

Thế nhưng là, một thanh âm trong nháy mắt liền cắt ngang suy nghĩ của Đồng Thanh Chi. 

- Ngươi tìm ta có việc?

Thanh âm này, khiến cho Đồng Tĩnh Vân ở bên cạnh giật mình, vội vàng cùng với Đồng Thanh Chi quay đầu lại, chỉ thấy một nam tử khuôn mặt tuấn tú bất phàm đang đứng trước mặt, một cặp mắt thâm thuý nhìn hai người.

Vương Hạo Thần!

Đồng Tĩnh Vân cả người khẽ run lên, đồng tử phóng đại hết cỡ, vốn dĩ nàng tưởng rằng, Vương Hạo Thần sớm đã bỏ mạng ở trong Nhai Đình sơn mạch chỗ sâu, vì thế đã từng vô cùng thất vọng, thế nhưng lại không nghĩ tới, người nàng cho rằng đã chết, nay lại hoàn mỹ vô khuyết xuất hiện trước mặt nàng.

Phản ứng của Đồng Tĩnh Vân bị Đồng Thanh Chi thu hết vào mắt, để cho hắn kinh ngạc không thôi.

Trong ấn tượng của hắn, Đồng Tĩnh Vân chính là một cái băng mỹ nhân ít khi thể hiện cảm xúc của mình ra ngoài, thế nhưng lúc này vừa nhìn thấy nam tử kia lại có phản ứng lớn như vậy, chẳng lẽ nói, hai người trước đây đã từng quen biết thậm chí có quan hệ không tầm thường?

Đồng Thanh Chi tính tình đa nghi, từ mèo suy ra chuột, bất quá hắn đoán cũng không phải hoàn toàn sai.

- Hừ!

Đồng Thanh Chi ghét nhất là “ nữ nhân “ của mình có quan hệ với nam nhân khác, vì thế quyết định cho Vương Hạo Thần một cái hạ mã uy, trên người lập tức bùng lên một cỗ khí thế của tu vi Tam Tinh Vũ Sĩ, trực tiếp áp tới chỗ Vương Hạo Thần.

Đồng Thanh Chi nghĩ rất đơn giản, Vương Hạo Thần nhìn qua chỉ có 16, 17 tuổi, vậy thì thực lực có thể mạnh đến đâu? Cho dù có được thiên phú cao như hắn, vậy nhiều cũng chỉ là Vũ Đồ cao giai mà thôi. Hắn muốn cho đối phương một cái hạ mã uy, thậm chí là đem đối phương doạ cho quỳ xuống là chuyện quá mức đơn giản. 

Không may cho Đồng Thanh Chi, lần này hắn đúng là chọn nhầm đối tượng, hơn nữa còn chọc vào một người bản thân không trêu vào.

Vương Hạo Thần cảm nhận được một cỗ khí thế đang áp tới, dựa vào uy lực mà tính, không cần nghĩ cũng biết là do nam tử mới đến phát ra, cái này lập tức để cho hắn hai mắt khẽ lạnh lại. 

Hắn tự nhận không có trêu chọc qua người trước mắt, thế nhưng đối phương vừa gặp liền muốn cho hắn một cái hạ mã uy, cái này đối lại là bất cứ một người nào đều sẽ cảm thấy tức giận.

Vương Hạo Thần trước giờ không phải là một người hiền hậu đến mức tuỳ tiện để cho một thằng hề nhảy nhót trước mặt mình, càng không để cho một tên hề yếu hơn mình lại có thể hướng mình ra oai!

- Cút!

Một chữ từ trong miệng Vương Hạo Thần phun ra, một cỗ khí thế cao quý vô thượng cường đại gấp mấy chục lần Đồng Thanh Chi từ Vương Hạo Thần thể nội tuôn ra dữ dội, khiến cho vô số vũ giả xung quanh phải biến sắc.

Cỗ khí thế này cùng với Đồng Thanh Chi khí thế đấu cùng một chỗ, cao thấp rất nhanh liền hiện ra. 

Đồng Thanh Chi cảm giác khí thế của mình giống như bị khí thế của Vương Hạo Thần nuốt chủng hoàn toàn, tiếp sau đó, cỗ khí thế kia trực tiếp đem hắn toàn thân bao phủ.

- Hự!

Đồng Thanh Chi bị cỗ khí thế kia chấn động cả người, không nhịn được phải lui về phía sau mấy bước, một dòng nghịch huyết như muốn trào lên cổ họng, bất quá lại bị hắn bởi vì ngại mặt mũi cắn răng nuốt xuống. 

Chỉ là một màn giao tranh sơ bộ, Đồng Thanh Chi đã ở xuống tuyệt đối hạ phong.

Chương 101: Một chưởng đánh bay

Đồng Thanh Chi vừa sợ vừa giận, chỉ so khí thế, hắn vậy mà đại bại dưới tay một cái tuổi còn nhỏ hơn mình thiếu niên, cái này để cho hắn rất khó tiếp nhận.

Trước giờ tại Bắc Hải Trấn, ngoại trừ đại ca Đồng Thanh Cương ra, tại trong cùng thế hệ căn bản không có người có thể chế phục được hắn.

Tên thiếu niên trước mặt nhìn thế nào cũng chỉ có 16, 17 tuổi, thế nhưng lại có thể dùng khí thế áp chế mình, chẳng lẽ nói tu vi của đối phương còn cao hơn bản thân hay sao?

Làm sao có thể? Bắc Hải Trấn từ khi nào lại đi ra một cái thiên tài như vậy?

Vương Hạo Thần lạnh lùng nhìn lấy Đồng Thanh Chi, nói:

- Chỉ là Tam Tinh Vũ Sĩ cũng dám ở trước mặt phách lối, ngươi cho rằng ngươi là ai?

- Ngươi nói cái gì?

Đồng Thanh Chi lập tức nổi giận, dựa vào thân phận của hắn, tại Bắc Hải Trấn trước giờ có ai dám nói chuyện với hắn như vậy?

Hắn thực lực có lẽ không bằng Vương Hạo Thần, thế nhưng nên biết phía sau hắn là Đồng gia a!

Lại nói, chỉ là dựa vào khí thế cũng chưa hẳn đã có thể phán định rằng hắn kém hơn Vương Hạo Thần, phải biết, khí thế là khí thế, không thể đại biểu cho toàn bộ chiến lực.

- Cho ngươi 10 giây, lập tức cút khỏi tầm mắt của ta, nếu không, ta liền để cho ngươi bò đi về!

Vương Hạo Thần lạnh nhạt nói, trong thanh âm lộ ra một cỗ không thể kháng cự khí thế.

Đồng Thanh Chi bị cỗ khí thế kia ép đến không thở nổi, trong mắt hiện ra không thể tưởng tượng thần sắc, đối phương chỉ dùng khí thế liền có thể ép hắn đến mức như vậy, nếu là chân chính ra tay, liệu mình có thể ở trong tay Vương Hạo Thần kiên trì được bao nhiêu chiêu?

- Tiểu tử, ngươi đừng quá đắc ý, đừng quên ta là người của Đồng gia, ngươi đối nghịch với ta, chắc chắn không có kết quả tốt!

Đồng Thanh Chi ngoài mạnh trong yếu, thế nhưng vẫn cắn răng nói, hắn có chỗ dựa cứng là Đồng gia, hắn cũng không tin Vương Hạo Thần dám làm gì hắn.

Lần này, Vương Hạo Thần lại không có đáp lại, chỉ im lặng nhìn xem Đồng Thanh Chi.

Đồng Thanh Chi thấy đối phương không đáp lại, liền cho rằng Vương Hạo Thần đã bị Đồng gia quái vật khổng lồ doạ sợ, vì thế lòng tin lập tức tăng nhiều, cái eo cũng thẳng tắp lên, lý lẽ hùng hồn nói:

- Tiểu tử ngươi biết sợ rồi sao? Bản thiếu hiện tại cho ngươi một cơ hội, lập tức quy thuận Đồng gia, trở thành bản thiếu bên người nô bộc, tội vô lễ của ngươi trước đó có thể bỏ qua!

- Đồng Thanh Chi! Ngươi quá mức, Đồng gia còn không phải là của ngươi!

Đồng Tĩnh Vân không nhịn được lên tiếng, nàng tự nhiên không có khả năng đứng nhìn Vương Hạo Thần trở thành Đồng Thanh Chi nô bộc, cái này đối với một thiên tài căn bản còn khó chịu hơn cái chết.

- Tĩnh Vân, chỗ này không có chuyện của nàng!

Đồng Thanh Chi trừng mắt nhìn Đồng Tĩnh Vân, đối mặt với Vương Hạo Thần hắn còn có chút sợ hãi, thế nhưng nếu chỉ là một Đồng Tĩnh Vân vừa mới bước voà Vũ Sĩ, hắn sợ cọng lông a!

- 10 giây thời gian đã hết!

Đồng Thanh Chi còn đang đắc ý, Vương Hạo Thần thanh âm đã truyền vào tai hắn, để cho hắn sửng sờ, lẩm bẩm:

- Cái gì 10 giây...

- Ầm!

Đáp lại hắn, là một chưởng nóng rực như hoả diễm, khí thế như hoả nhật trực tiếp ấn vào lồng ngực của hắn.
- A!

Một cỗ nhiệt lực nóng bỏng lập tức tràn vào trong thể nội Đồng Thanh Chi, tựa như muốn đem hắn cả người đốt thành tro bụi, khiến cho hắn không nhịn được phải kêu lên thảm thiết.

Một chiêu Cửu Dương Phần Thiên Chưởng của Vương Hạo Thần bá đạo tuyệt luân, cho dù không dùng toàn lực, cũng không vận dụng Đệ Nhất Dương chi lực, uy lực vẫn thừa đủ để loại công tử bột như Đồng Thanh Chi uống một bình.

Cửu Dương Phần Thiên Chưởng không chỉ có năng lực thiêu đốt, kình lực dũng mãnh còn trực tiếp đem Đồng Thanh Chi cả người đánh bay ra ngoài tửu lâu.

Vương Hạo Thần có chút kinh ngạc, hắn không ngờ tuỳ tiện thử nghiệm một chút Cửu Dương Phần Thiên Chưởng lại có uy lực như vậy, khá tốt hắn đã giảm bớt hơn bảy phần uy lực, nếu như hắn lại mạnh tay hơn một chút, e rằng Đồng Thanh Chi sẽ trực tiếp bị đánh thành tro bụi.

Từ cái này có thể xác định, dưới Ngũ Tinh Vũ Đồ, coi như không dùng đến Đệ Nhất Dương, căn bản cũng không có bao nhiêu người có thể tiếp được một chiêu Cửu Dương Phần Thiên Chưởng.

Vương Hạo Thần nhìn lại, chỉ thấy Đồng Thanh Chi đang nằm bẹp dưới đất như chó chết, miệng trào máu tươi, trước ngực có một đạo chưởng ấn đỏ rực như lửa cực kỳ chói mắt, từng luồng khí trắng vẫn còn đang ở trên chỗ đó không ngừng bốc lên, từ đó có thể biết được, một chưởng vừa rồi mang theo nhiệt độ kinh khủng thế nào.

- Đã cho ngươi cơ hội, ngươi lại không biết quý trọng!

Vương Hạo Thần trước đó im lặng không nói, chính là muốn để cho Đồng Thanh Chi biết khó mà tự động rời khỏi, thế nhưng thứ hai lại quá mức kiêu ngạo, hoàn toàn không để lời nói của hắn vào trong lòng.

Lòng kiên nhẫn bị thách thức, Vương Hạo Thần tự nhiên sẽ không tiếp tục nương tay.

Trong tửu lâu, bất kể là đám người Đồng Tĩnh Vân, Đại Cương hay những người khác động ngồi ăn uống lúc này đều trợn mắt há hốc mồm nhìn Đồng Thanh Chi đang nằm dưới đất như chó chết, có chút không dám tin vào mắt mình.

Đồng gia một trong những thiên tài mạnh nhất Đồng Thanh Chi, ở trước mặt nam tử trẻ tuổi áo trắng kia cư nhiên lại yếu ớt như vậy? Ngay cả một chưởng cũng không tiếp nổi, trực tiếp bị đánh bất tỉnh? Nếu không phải mọi người tận mắt nhìn thấy, chắc chắn không dám tin tưởng Đồng Thanh Chi lại có một ngày thê thảm như vậy!

Lại nói, nam tử kia đã biết Đồng Thanh Chi là người của Đồng gia, vậy mà vẫn dám hạ thủ nặng như vậy! Thật là đủ bá khí!

Kinh ngạc nhất, không ai ngoài Đồng Tĩnh Vân, Đại Cương mấy người.

Bọn họ quen biết Vương Hạo Thần từ trước, vì thế đối với thực lực của Vương Hạo Thần trước đây có thể nói là nắm rõ như lòng bàn tay.

Ba tháng trước, Vương Hạo Thần tu vi chẳng qua chỉ là Lục Tinh Vũ Đồ, thấp nhất trong đám người, mà chiến lực, nhiều nhất cũng chỉ sánh ngang Cửu Tinh Vũ Đồ thông thường, cách Vũ Sĩ cảnh giới rất xa.
Thế nhưng lúc này gặp lại, Vương Hạo Thần chiến lực đã tăng lên một tầng cao mới, vượt xa tất cả mọi người, ngay cả Đồng Tĩnh Vân đã bước vào Vũ Sĩ cũng không cách nào nhìn ra cảnh giới của hắn được nữa.

Bất quá, nếu như có thể chỉ dựa vào khí thế liền đủ để áp chế Đồng Thanh Chi, vậy tu vi của Vương Hạo Thần theo phán đoán của mọi người ít nhất cũng phải đạt tới Vũ Sĩ trung cấp.

- Vương Hạo Thần! Ngươi lúc này đến cùng là tu vi gì?

Đồng Tĩnh Vân hít sâu một hơi, cố gắng lấy lại bình tĩnh, hỏi.

Những người khác cũng đồng thời nhìn về phía Vương Hạo Thần, hiển nhiên là muốn chờ đợi câu trả lời của hắn.

Vương Hạo Thần trầm mặc, hồi lâu mới mở miệng nói:

- Ngũ Tinh Vũ Sĩ!

Trước sau gì những người này cũng biết, hắn nói trước, cũng có thể để cho mọi người dễ tiếp nhận hơn.

Mọi người tuy rằng đã có sự chuẩn bị nhất định, thế nhưng nghe được Vương Hạo Thần câu trả lời vẫn không khỏi kinh ngạc đến ngây người.

Ta thiên! Ba tháng thời gian liền đột phá gần một đại cảnh giới, tên này đúng là không phải người!

Vương Hạo Thần nhìn về phía tiểu nhị còn đứng ngây người ở một bên, nói:

- Nhờ ngươi đem hắn đưa về Đồng gia, đợi thêm chút nữa, hắn nói không chừng sẽ chết ở đây a! Còn nữa, nếu như bị người của Đồng gia tra hỏi, vậy cứ nói là Vương Hạo Thần ta làm!

Tiểu nhị nghe vậy liền sợ hết hồn, nếu như Đồng Thanh Chi ở trong tửu lâu tử vong, vậy Đồng gia nói không chừng sẽ giận cho đánh mèo, đến lúc đó cả tửu lâu sẽ bị san bằng không còn lại gì, mà bản thân hắn e rằng cũng sẽ không có kết quả tốt.

Nghĩ đến đó, tiểu nhị không khỏi sợ tới mồ hôi toát ra như tắm, vội vàng chạy tới nâng lên Đồng Thanh Chi đang bất tỉnh dưới đất, lại kêu thêm mấy người làm công trong tửu lâu trợ giúp, một mạch đi thẳng tới Đồng gia.

Đồng Thanh Chi được đưa đi rồi, người trong tửu lâu cũng an tĩnh lại, bất quá nhiều người vẫn đưa mắt nhìn xem Vương Hạo Thần, rõ ràng là rất tò mò đối với thân phận nam tử trẻ tuổi này.

Đại Cương sầu mi khổ kiểm nói:

- Vương huynh đệ! Lần này ngươi đánh Đồng Thanh Chi đúng là rất khoái hoạt nhân tâm! Bất quá nếu như là Đồng gia cường giả chạy tới tính sổ, vậy chúng ta liền chống không được a!

Đồng Tĩnh Vân vẻ mặt ngưng trọng, thế nhưng vẫn quyết đoán nói:

- Vương Hạo Thần ngươi yên tâm! Ta nhất định sẽ nghĩ biện pháp không để Đồng gia động đến ngươi! Dù sao, Đồng gia chi nhân còn không phải tất cả đều lấy Đồng Thanh Chi như thiên lôi sai đâu đánh đó!

Vương Hạo Thần cười cười, không quan trọng nói:

- Mọi người yên tâm, so hậu trường mà nói, ta tuyệt đối không sợ Đồng gia!

Nghe lời hắn nói như vậy, mọi người liền có thể đại khái đoán ra thân phận của Vương Hạo Thần không tầm thường, rất có thể là đệ tử của một đại tông môn, thế gia nào ra ngoài lịch luyện, mà ngẫm lại cũng đúng, dù sao loại thiên tài giống như Vương Hạo Thần, e rằng chỉ có mấy cái đại tông môn hoặc cổ lão thế gia kia có thể bồi dưỡng ra tới.

Trong mắt bọn họ, loại thiên tài như Vương Hạo Thần ra ngoài lịch lãm, không có cường giả trong bóng tối âm thầm bảo hộ hoặc vài kiện bảo vật hộ thân mới là quái sự!

Bọn họ sau cùng là đoán sai, Vương Hạo Thần kỳ thực không có bất cứ trợ lực nào của Thiên Sinh Môn, bất quá hắn bên người còn có một đầu có thể so sánh với Vũ Linh cảnh cường giả chân long thần thú, có Tiểu Long tại, Đồng gia trừ phi là có được Vũ Quân tồn tại, nếu không căn bản là cầm hắn không có biện pháp.

LTG: Hơn 100 chương rồi, cho tác xin ít điểm đánh giá đi các đạo hữu! T_T

Chương 102: Làm vị hôn phu của ta

Sau chuyện Đồng Thanh Chi, mọi người cũng không còn tâm trạng ăn uống, liền trở về nhà Đại Cương mấy người, tạm thời nghỉ ngơi tại đó.

Ngôi nhà rất lớn, có đến 5 gian phòng, đầy đủ cho mọi người ở tạm.

Vương Hạo Thần cũng không có đi nghỉ ngơi, mà hẹn gặp Đồng Tĩnh Vân ở bên ngoài, hắn còn có chút chuyện muốn hỏi nàng.

Bình thường mà nói, hắn cũng không rảnh quản nhiều chuyện như vậy, thế nhưng hắn xem Đồng Tĩnh Vân là bằng hữu, nếu như nàng có việc khó giải quyết, chỉ cần hắn có năng lực liền sẽ tận lực trợ giúp nàng.

- Vương Hạo Thần! Ngươi tìm ta có việc gì?

Không để hắn phải chờ đợi lâu, Đồng Tĩnh Vân thân ảnh sở sở động lòng liền xuất hiện bên cạnh Vương Hạo Thần.

Không hiểu vì sao, khi đứng bên cạnh Vương Hạo Thần, Đồng Tĩnh Vân liền nhớ về chuyện mấy tháng trước, trái tim lại không nhịn được loạn nhịp.

Nghĩ tới, phần lớn các cô gái đều có một hình bóng nam nhân trong mộng của mình, Đồng Tĩnh Vân không phải là ngoại lệ.

Nàng hình bóng trong mơ, chính là loại nam nhân đầu đội trời chân đạt đất, có thể không có thực lực vô địch thiên hạ, thế nhưng cũng cần có thể xưng là cường giả, mà Vương Hạo Thần so với hình bóng trong mơ của nàng lại càng thêm hoàn mỹ.

Luận thiên phú cùng thực lực? Vương Hạo Thần tuổi chưa đầy 17 đã có tu vi Ngũ Tinh Vũ Đồ, tại Bắc Hải Trấn hoàn toàn có thể xưng tụng là đệ nhất thiên tài, tương lai thành tựu của hắn theo nàng ít nhất cũng là Vũ Quân, thậm chí Vũ Vương, Vũ Hoàng cũng chưa hẳn không thể.

Luận dung mạo? Dung mạo của Vương Hạo Thần trong số những nam nhân trong thiên tài hoàn toàn có thể xưng là long mao phượng giác, ít nhất, Đồng Tĩnh Vân còn chưa có gặp qua nam tử có dung mạo tuấn hơn Vương Hạo Thần.

Luận nhân phẩm? Vương Hạo Thần trọng tình nghĩa, làm việc có nguyên tắc, hành sự quả đoán, không kiêu ngạo không siểm nịnh, cũng không háo sắc, hoàn toàn không có điểm nào đáng chê trách.

Tất cả những yếu tố này hội tụ lại, khiến cho Vương Hạo Thần hình ảnh trong mắt Đồng Tĩnh Vân trở nên cực kỳ hoàn mỹ. Nam nhân như vậy, nữ tử nào lại mong muốn được trở thành đạo lữ của hắn?

- Hắn hẹn ta một mình ngoài này, chẳng lẽ là muốn thổ lộ với ta sao? Ta còn chưa có chuẩn bị tâm lý a...

Đồng Tĩnh Vân càng nghĩ càng sai lệch, khuôn mặt dần dần trở nên đỏ bừng, trong lòng vừa hồi hộp vừa vui mừng.

Vương Hạo Thần làm sao biết được nữ nhân bên cạnh lại nghĩ nhiều như vậy, nếu để cho hắn biết được nàng suy nghĩ, nhất định sẽ trợn mắt há hốc mồm kinh ngạc.

- Tĩnh Vân tỷ, ngươi tại Đồng gia có phải hay không gặp chuyện phiền phức? Nếu không tên Đồng Thanh Chi cũng là Đồng gia chi nhân, ta không nghĩ hắn lại vô duyên vô cớ hành sử với ngươi như vậy!

Vương Hạo Thần mở miệng nói.

Đồng Tĩnh Vân nghe hắn nói vậy liền thoáng có chút thất vọng, khuôn mặt hiển lên vẻ chần chừ, ngập ngừng nói:

- Chuyện này...

Đồng gia sự tình, thực sự không thể dễ dàng tiết lộ cho người ngoài, bấy lâu nay nàng tránh không gặp Đại Cương, Vân Lan và Trần Thắng, chính là bởi vì không muốn kéo họ vào rắc rối.

Vương Hạo Thần thấy nàng do dự bèn xua tay tay nói:

- Nếu chuyện này không tiện nói vậy liền quên đi! Chúng ta quay lại thôi!

Đồng Tĩnh Vân cho rằng hắn giận mình không chịu nói, trong lòng lập tức căng thẳng, vội vàng nói:
- Không có gì không tiện, ngươi đã muốn biết, vậy ta liền cho ngươi biết a! Bất quá ngươi tốt nhất không nên để cho người ngoài biết!

- Ta minh bạch!

Vương Hạo Thần khẽ gật đầu.

Đạo lý mỗi nhà đều có bí mật hắn hiểu rất rõ, Đồng Tĩnh Vân có thể tiết lộ cho hắn biết đã là đáng quý, hắn tự nhiên không có khả năng vô duyên vô cớ tiết lộ cho người khác.

Đồng Tĩnh Vân hít sâu một hơi, chậm rãi nói:

- Vương Hạo Thần, ngươi chỉ sợ còn không biết thân phận của ta, trên thực tế, ta chính là Đồng gia đương nhiệm gia chủ nhi nữ! Bất quá tình hình của chúng ta hiện tại đúng là không được tốt cho lắm...

Vương Hạo Thần có chút kinh ngạc, trước đó hắn biết được Đồng Tĩnh Vân tại Đồng gia có thân phận không tầm thường, thế nhưng lại không nghĩ tới nàng vậy mà lại là đương nhiệm, gia chủ nữ nhi, thân phận bậc này, tại Bắc Hải Trấn coi như không thể xưng là số một số hai cũng không sai biệt lắm.

Nghe Đồng Tĩnh Vân nói, Vương Hạo Thần đại khái đã có thể hiểu được chuyện khó xử của nàng.

Theo lời kể của Đồng Tĩnh Vân, nàng tuy là là Đồng gia gia chủ nhi nữ, thế nhưng nàng lại biết, Đồng gia không hề đoàn kết, địa vị của phụ thân nàng cũng không vững chắc, bị vô số người chằm chằm.

Trong số những người nhăm nhe ngôi vị gia chủ, người mà phụ thân của Đồng Tĩnh Vân kiêng kị nhất, chính là Đồng gia đại trưởng lão.

Đồng gia đại trưởng lão không chỉ có thực lực cường đại, mà còn có hai đứa con trai thiên tài phi thường đáng sợ.

Trong hai người, người em là Đồng Thanh Chi Vương Hạo Thần đã gặp qua, người này có lẽ trong mắt hắn không tính là thứ gì, thế nhưng tại Bắc Hải Trấn địa phương này hoàn toàn có thể xưng là thiên tài dưới một người đứng trên vạn người.

Một người khác, tên gọi Đồng Thanh Cương, là đại ca Đồng Thanh Chi, năm nay gần 23 tuổi, tu vi Bát Tinh Vũ Đồ, là thiên tài trăm năm khó gặp của Đồng gia, tại nơi này trong thế hệ trẻ căn bản không có đối thủ, thậm chí ngay cả một số vũ giả thế hệ trước cũng không mạnh bằng hắn.

Đại trưởng lão ỷ bản thân có hai đứa con thiên tài mà không ngừng gây sức ép lên gia chủ, trong bóng tối lại liên tục chiêu dụ cao thủ về dưới trướng, khiến cho Đồng gia hiện tại cơ hồ chia làm hai phe, một phe ủng hộ gia chủ hiện tại, một phe thì ủng hộ đại trưởng lão.
Hai phe trong bóng tối không ngừng tranh đấu, thế nhưng một phần bởi vì Đồng Tĩnh Vân phụ thân không ngừng nhường nhịn, một phần bởi vì trong thế hệ trẻ hai anh em Đồng Thanh Cương và Đồng Thanh Chi một mực ổn áp người của gia chủ nhất mạch, vì thế phe ủng hộ đại trưởng lão đến bây giờ vẫn chiếm thượng phong.

Nói về mặt thiên phú, Đồng Tĩnh Vân mạnh hơn Đồng Thanh Chi một chút, có lẽ hơi kém Đồng Thanh Cương, bất quá chênh lệch không lớn, chỉ tiếc nàng thời gian tu luyện quá ngắn, hiện tại vẫn chưa thể làm đối thủ của hai người kia.

Đại trưởng lão ý muốn ngăn ngừa hậu hoạn, vì thế gây sức ép lên gia chủ, để cho Đồng Thanh Chi trở thành vị hôn phu của Đồng Tĩnh Vân, bởi vì một khi Đồng Tĩnh Vân được gả cho Đồng Thanh Chi rồi, nàng cho dù muốn hay không cũng coi như trở thành người của đại trưởng lão, Đồng Tĩnh Vân phụ thân từ đó không còn người xứng đáng để kế nhiệm, trước sau gì cũng bị mất ngôi vị gia chủ của mình.

Không thể không nói, Đồng Tĩnh Vân phụ thân thực sự là hữu dũng vô mưu, chỉ cho rằng đối phương có ý tốt muốn thông gia, lập tức vui vẻ đồng ý, thậm chí còn muốn dựa vào việc này cải thiện mối quan hệ của hai bên, lại không nhìn ra được dụng ý ác độc bên trong của đại trưởng lão.

Lại nói, cho dù hắn nhìn ra, với thế lực hiện tại của đại trưởng lão, hắn muốn từ chối cũng không phải đơn giản chút nào.

Đồng Tĩnh Vân đương nhiên không đồng ý gả cho Đồng Thanh Chi, tên này nổi tiếng là hoa hoa công tử, khắp nơi trêu hoa ghẹo nguyệt, nàng làm sao chịu gả cho một kẻ có thể mỗi ngày liền thay một người tình đây?

Đồng Tĩnh Vân không nguyện ý, vì thế quan hệ giữa nàng và Đồng Thanh Chi đồng dạng cũng trở nên căng thẳng, Đồng Thanh Chi thử nhiều cách mềm dẻo đều không thể chiếm được thiện cảm của nàng, gần đây hắn liền dứt khoát chọn cách cực đoan nhất, dùng thực lực và thế lực của mình áp chế Đồng Tĩnh Vân, ý định để cho nàng khất phục, chấp nhận trở thành nữ nhân của mình.

Chuyện ngày hôm nay chính là một ví dụ, nếu như không phải có Vương Hạo Thần ở đó, e rằng đám người Đại Cương, Vân Lan, Trần Thắng đã phải chịu nhục rồi.

Vương Hạo Thần nghe xong, trầm ngâm hồi lâu lại nói:

- Chẳng lẽ không có cách nào có thể quang minh chính đại từ hôn hay sao?

- Rất khó!

Đồng Tĩnh Vân cười khổ, nàng làm sao lại không muốn từ hôn đây? Nàng bấy lâu nay không ngừng khổ tu, chính là muốn sớm ngày vượt qua Đồng Thanh Chi, khiến cho hắn trong mắt người ngoài không còn xứng với nàng, thế nhưng dựa vào tốc độ tu luyện của nàng, muốn siêu việt đối phương còn cần một khoảng thời gian, mà trong khoảng thời gian đó, e rằng mọi chuyện đã sớm an bài.

Vương Hạo Thần lại nói:

- Nếu như ta thay Tĩnh Vân tỷ đánh bại Đồng Thanh Chi, vậy có được không?

Đồng Tĩnh Vân khẽ lắc đầu, đáp:

- Không thể được, Đồng gia nội bộ tuyệt đối không để ngoại nhân nhúng tay, cho dù ngươi là bằng hữu của ta vậy cũng không tính là Đồng gia một thành viên! Nếu như ngươi ra tay đả thương Đồng Thanh Chi, vậy cho dù là cha ta cũng sẽ ra mặt ngăn cản!

- Bất quá...

Nói đến đây, Đồng Tĩnh Vân thanh âm liền chậm lại, thần sắc trở nên có chút lúng túng.

- Bất quá cái gì?

Vương Hạo Thần vội hỏi.

Đồng Tĩnh Vân thần sắc càng thêm lúng túng, khuôn mặt lần nữa phiếm hồng, sau cùng liền lấy hết can đảm, hơi chút ngượng ngùng mà nói:

- Bất quá nếu như ngươi trở thành vị hôn phu của ta, vậy liền không có vấn đề!

Chương 103: Sẽ làm cho ngươi thích ta!

Dựa vào quan hệ bằng hữu, Vương Hạo Thần quả thực không có tư cách nhúng tay vào việc của Đồng gia, bởi vì hắn tuy có quan hệ với Đồng Tĩnh Vân, thế nhưng lại không có ràng buộc, cũng không nghĩa vụ tham gia vào Đồng gia sự tình, theo lý mà nói, hắn càng không phải là Đồng gia một thành viên. 

Thế nhưng nếu như Vương Hạo Thần có quan hệ là vị hôn phu của Đồng Tĩnh Vân, vậy hắn miễn cưỡng cũng có thể xem là Đồng Tĩnh Vân trượng phu tương lai, về lý đã được xem là Đồng gia chi nhân, có thể vì Đồng gia hiệu lực, tự nhiên cũng có tư cách tham gia Đồng gia nội vụ sự tình. 

Vương Hạo Thần nghe rõ từng câu từng chữ Đồng Tĩnh Vân nói ra, cả người không khỏi sửng sờ tại chỗ, sau đó trên mặt liền lộ ra một tia khó xử. 

Vương Hạo Thần biết Đồng Tĩnh Vân lời nói kỳ thực không phải không có cơ sở, bất quá vấn đề là, hắn có khả năng đáp ứng sao? 

Nếu Đồng Tĩnh Vân là Nhạc Thi Dao, hoặc Lý Mộ Tinh, hắn có lẽ sẽ dễ dàng đáp ứng hơn, bởi vì đây là những nữ tử mà hắn có tình cảm đặc biệt, còn đối với Đồng Tĩnh Vân, hắn hoàn toàn không có yêu thích, chỉ là quan hệ bằng hữu mà thôi, bỗng nhiên đối phương lại muốn hắn trở thành vị hôn phu của nàng, cho dù chỉ là trên danh nghĩa, hắn cũng sẽ cảm thấy có chút khó xử và không thích hợp. 

Đối với nữ tử mình không yêu thích, muốn Vương Hạo Thần đáp ứng Đồng Tĩnh Vân điều kiện thực sự có chút khó khăn. 

Phải biết, hắn không phải loại người háo sắc, thế gian có thể có nữ tử khiến cho hắn động tâm, thế nhưng số lượng tuyệt đối là không nhiều.

Mà Đồng Tĩnh Vân thì không phải là một nữ tử khiến cho hắn động lòng.

- Ngươi không đồng ý sao?

Đồng Tĩnh Vân nhìn thấy Vương Hạo Thần do dự, thần sắc không khỏi ngưng kết, hào quang trong mắt chậm rãi liền ảm đạm xuống. 

Hắn không phải có ý với ta hay sao? Làm sao bây giờ lại không nguyện ý đây?

Vương Hạo Thần trầm ngâm hồi lâu, sau đó liền đáp:

- Tĩnh Vân tỷ! Có thể đổi điều kiện khác được không?

- Không thể! Nếu như ngươi tham gia Đồng gia sự tình, ngoại trừ việc làm ta vị hôn thê cũng chỉ còn cách trở thành Đồng gia cung phụng, bất quá cho dù là ngươi trở thành Đồng gia cung phụng cũng không có tư cách quản ta hôn sự!

Đồng Tĩnh Vân nhẹ nhàng đáp. 

Vương Hạo Thần im lặng. 

- Chẳng lẽ ngươi cảm thấy ta không xứng với ngươi hay sao?

Đồng Tĩnh Vân buồn bã nói, trong hai mắt đã hiện lên một chút sương mù. 

Nàng thân là Đồng gia gia chủ nhi nữ, bình thường đều được không ít thiếu niên anh kiệt theo đuổi, bây giờ nàng chủ động ngỏ lời với một người, thế nhưng đối phương lại không nguyện ý, nàng làm sao có thể không có chút uỷ khuất đây? 

- Tĩnh Vân tỷ! Ta không có ý này!

Vương Hạo Thần cười khổ nói, trong lòng đột nhiên ẩn ẩn đoán được chút gì đó. 

Bình thường mà nói, coi như hắn không ý trở thành Đồng Tĩnh Vân trên danh nghĩa vị hôn phu, nàng nhiều nhất cũng chỉ có thể cảm thấy hơi mất mặt một chút, chứ không nên kích động như vậy a? 

Trừ phi... Đồng Tĩnh Vân là thực sự có tình cảm với hắn!

- Nếu vậy tại sao ngươi lại không nguyện ý đây?

Đồng Tĩnh Vân nhìn Vương Hạo Thần chăm chú nói.- Ta... 

Vương Hạo Thần há miệng muốn nói, thế nhưng lại không biết phải giải thích thế nào.

Đến lúc này nếu như hắn còn không hiểu Đồng Tĩnh Vân ý tứ, vậy thì hắn đúng là sống uổng rồi!

Vương Hạo Thần làm sao cũng không thể ngờ, Đồng Tĩnh Vân và hắn chỉ gặp mặt không có bao nhiêu thời gian nàng liền đối với hắn phát sinh tình cảm. Cái này cũng quá hoang đường đi a?

Chỉ là, coi như hắn biết Đồng Tĩnh Vân có tình cảm với hắn, hắn cũng không thể cứ như vậy liền đáp lại nàng a? Phải biết hắn chỉ xem nàng là bằng hữu, căn bản không có tình cảm nam nữ ở đây. 

Đồng Tĩnh Vân nhìn Vương Hạo Thần hồi lâu, hai mắt hơi nước càng lúc càng nhiều, nàng từ thần sắc trên mặt hắn mà trong lòng đã có kết quả, nếu như Vương Hạo Thần thực sự yêu thích mình, vậy hắn không có lý do gì để từ chối chuyện tốt như vậy. Xem ra, từ trước đến nay nàng vẫn là tự mình đa tình rồi. 

Nghĩ cũng đúng, Vương Hạo Thần một cái hoàn mỹ như vậy nam nhân, có thể làm nữ nhân của hắn ít nhất cũng là những thiên kiêu chi nữ của các đại tông môn thế gia bên ngoài, hắn sao có thể vừa ý một cái nữ tử “ bình dân “ như nàng?

- Ngươi không cần khó xử như vậy, nếu như ngươi không nguyện ý, vậy liền xem như ta chưa nói gì cả! Dù sao ngươi bằng hữu của ta, ta không có quyền ép ngươi làm bất cứ việc gì!

Đồng Tĩnh Vân sau cùng vẫn là một nữ tử mạnh mẽ, nàng hít sâu một hơi, mạnh mẽ áp chế cảm xúc trong lòng, nói xong một hơi liền quay đầu đi về nhà, thế nhưng Vương Hạo Thần lại có thể dễ dàng nhìn ra được, nàng thân thể trong khi đi vậy mà có chút run rẩy.

Vương Hạo Thần do dự một hồi, hắn không phải người tốt, càng không phải kiểu người dễ dãi, thế nhưng hắn lại không nhẫn tâm cứ như vậy liền bỏ mặc nữ tử kia, chẳng phải chỉ là đóng giả làm vị hôn phu của nàng một thời gian thôi sao? Vì sao hắn không thể chịu thiệt một chút mà giúp nàng?

Nghĩ thông suốt về sau, Vương Hạo Thần liền mở miệng nói:

- Tĩnh Vân tỷ! Ta đồng ý!

Đồng Tĩnh Vân đang đi thân hình bỗng nhiên cứng lại, có chút hoài nghi bản thân có phải hay không vừa nghe nhầm, quay đầu lại nhìn Vương Hạo Thần hỏi:

- Ngươi đồng ý cái gì?
Vương Hạo Thần bất đắc dĩ đành phải nói rõ:

- Ta đồng ý trở thành vị hôn phu của ngươi!

Lần này thì Đồng Tĩnh Vân có thể xác định rằng bản thân tuyệt đối không có nghe nhầm.

Vương Hạo Thần vậy mà thực sự đồng ý làm nàng vị hôn phu? 

Đồng Tĩnh Vân tâm hồn thiếu nữ kích động vô cùng, nàng có cảm giác đây chính là giây phút nàng cảm thấy vui vẻ nhất từ trước đến nay, thậm chí để cho nàng thấy có chút không chân thực. 

Tình cảm của mình được đáp lại, thực sự là một chuyện rất hạnh phúc. 

- Thực sự sao?

Đồng Tĩnh Vân vẫn có chút không dám tin tưởng nói.

- Ta đương nhiên sẽ không lừa ngươi a!

Vương Hạo Thần vẻ mặt im lặng nói, trong lòng cảm giác nữ nhân như Đồng Tĩnh Vân thật đúng là khó hiểu, lúc gặp chuyện buồn thì cố gắng che dấu, còn lúc thấy hắn đáp ứng rồi thì lại không dám tin tưởng, thế là thế nào?

- Quá tốt rồi! Vương Hạo Thần, thực sự cảm ơn ngươi!

Đồng Tĩnh Vân vui mừng quá mức, cơ hồ kém một chút liền trực tiếp muốn đem Vương Hạo Thần ôm lấy, bất quá cũng may sau cùng nàng vẫn nhớ tới mình là phận nữ nhi nên kiềm lại được, nếu không sẽ để cho Vương Hạo Thần thêm một phen khó xử. 

Vương Hạo Thần lại cười khổ một tiếng, hắn chỉ hi vọng bản thân mình vừa rồi không có làm ra một cái quyết định sai lầm đi a...

- Tĩnh Vân tỷ! Có chuyện này ta phải nói trước! Đó là ta tuy đáp ứng làm vị hôn phu của ngươi, bất quá ta hiện tại... thực sự còn chưa có tình cảm với ngươi, vì thế ta hi vọng chúng ta quan hệ vẫn nên để theo tự nhiên, mong ngươi đừng dùng lý do này để ép buộc ta phải cùng ngươi ở chung một chỗ!

Vương Hạo Thần cho rằng mình có tất yếu phải nói rõ với Đồng Tĩnh Vân một chút, dù sao hắn quyết định làm như vậy, không phải là bởi vì hắn yêu thích Đồng Tĩnh Vân, mà chỉ đơn thuần là muốn giúp đỡ nàng mà thôi, lúc này nói rõ, để tránh cho nàng hiểu lầm sau này. 

- Chuyện này ta hiểu rõ! Ngươi yên tâm, ta tuyệt đối sẽ không để cho ngươi cảm thấy áp lực!

Đồng Tĩnh Vân mặc dù vui mừng, nhưng nàng cũng đại khái hiểu rõ Vương Hạo Thần suy nghĩ, vì thế lập tức đáp.

Nàng biết rõ Vương Hạo Thần đây là bởi vì muốn giúp mình mới làm như vậy, nếu như mình còn không biết đủ mà đòi hỏi hắn chuyện này chuyện nọ, hắn 9 phần 10 sẽ không tiếp tục nhúng tay vào chuyện này nữa mà trực tiếp rời đi. 

Phải biết, mỗi người đều có tự tôn của mình, đừng nhìn Vương Hạo Thần bề ngoài có vẻ rất dễ nói chuyện, thế nhưng Đồng Tĩnh Vân tin tưởng, với tư cách là một thiên tài như hắn, chỉ cần xúc phạm đến hắn điểm ranh giới, hắn chắc chắn sẽ không chịu để yên. 

Đương nhiên, nếu như muốn nàng trong khoảng thời gian sắp tới không tranh thủ tìm cơ hội kéo gần quan hệ giữa mình và Vương Hạo Thần... đó là chuyện không có khả năng!

Vương Hạo Thần ban đầu nghe nàng nói vậy cũng liền nhẹ nhõm, thế nhưng câu nói tiếp theo là để cho hắn suýt nữa té ngã. 

Chỉ nghe Đồng Tĩnh Vân thanh âm vừa quyết tâm vừa ngượng ngùng nói:

- Vương Hạo Thần, tuy ta sẽ không ép buộc ngươi! Bất quá trong khoảng thời gian sắp tới, ta nhất định sẽ làm cho ngươi thích ta!

Chương 104: Đồng gia thập tứ hộ vệ

Buổi tối hôm đó, sau khi bàn xong mọi việc, Vương Hạo Thần nhìn thấy sắc trời đã quá khuya, liền cùng Đồng Tĩnh Vân quay trở lại Đại Cương mấy người gian nhà.

Đồng Tĩnh Vân sau chuyện này dường như tâm tình rất tốt, khắp mặt đều là tươi cười. 

Đến trước nhà, Vương Hạo Thần ngẫm nghĩ một chút rồi khẽ nói: 

- Tĩnh Vân tỷ! Chúng ta lúc này có quan hệ như vậy, thế nên ta và ngươi cũng nên thay đổi cách xưng hô, nếu không sẽ dễ khiến người khác nghi ngờ!

- Ngươi nói rất đúng!

Đồng Tĩnh Vân khẽ gật cái đầu nhỏ, sau đó liền dùng vẻ mặt vui cười nhìn Vương Hạo Thần nói: 

- Nếu đã như vậy, bắt đầu từ bây giờ ta liền gọi ngươi là Thần đệ a!

Tựa hồ Đồng Tĩnh Vân đối với cái tên này rất hài lòng, trong miệng không ngừng lẩm nhẩm lặp đi lặp lại hai chữ “ Thần đệ “, cực kỳ ưng ý. 

Vương Hạo Thần đối với chuyện này cực kỳ im lặng, nữ nhân này tâm tư, hắn hoàn toàn không thể lý giải. 

Hoặc nói, nữ nhân suy nghĩ, phần lớn thời gian hắn đều không hiểu.

Chỉ là một cái danh tự mà thôi, cần thiết phải hào hứng như vậy sao? 

Chia tay Đồng Tĩnh Vân, Vương Hạo Thần nhanh chóng quay trở về căn phòng mà Đại Cương trước đó đã giao cho mình.

Đứng dựa lưng vào cửa phòng, Vương Hạo Thần khẽ đưa tay xoa vò mái tóc của mình, trong mắt hiện ra vẻ phức tạp, hắn cũng không chắc, mình hành động hôm nay, đến cùng là có chính xác hay không. 

Theo lý, việc hắn đáp ứng trở thành Đồng Tĩnh Vân vị hôn phu trên danh nghĩa chẳng qua chỉ là muốn giúp đỡ nàng, chứ không hề có tình cảm với đối phương, thế nhưng không hiểu sao, hắn từ sâu nơi đáy lòng vẫn có cảm giác không thích hợp.

Đáp ứng trở thành vị hôn phu của một người mà mình không có tình cảm thật sự là đúng sao? Hắn không thích Đồng Tĩnh Vân là sự thật, thế nhưng nàng lại là có tình cảm với hắn, lúc này hai người trên danh nghĩa kết hợp, sau này thực sự có thể dứt ra được sao?

Cho dù có thể, e rằng chỉ khiến người thứ hai càng thêm đau lòng!

Bất quá, theo Vương Hạo Thần nghĩ, như vậy còn tốt hơn là việc để cho Đồng Tĩnh Vân phải lấy một nam nhân mà nàng chán ghét. 

Nếu như Vương Hạo Thần không biết chuyện của Đồng Tĩnh Vân, vậy hắn có thể bỏ qua, thế nhưng nếu đã biết rồi mà không ra tay giúp đỡ thì tuyệt đối không phải phong cách của hắn.

………..

Bởi vì tránh để trình hoãn lâu sẽ sinh biến, sáng hôm sau, sau khi dùng bữa sáng, Đồng Tĩnh Vân liền dẫn theo Vương Hạo Thần trực tiếp tiến về Đồng gia. 

Đương nhiên, mối quan hệ “ chân thực “ của bọn họ cũng đã được công bố với ba người kia, chuyện này cũng chẳng khiến ba người bất ngờ, bởi vì bọn họ trước đó trong lòng cũng đã có phỏng đoán, lúc này Vương Hạo Thần và Đồng Tĩnh Vân đồng loạt thừa nhận chỉ là để bọn họ xác minh phỏng đoán của mình một chút mà thôi. 

Sau khi công bố, Vương Hạo Thần tự nhiên không tránh khỏi bị Đại Cương và Trần Thắng trêu ghẹo khoái chí, chỉ có Vân Lan là đứng lặng một bên, vẻ mặt thẫn thờ cố che dấu sự buồn bã nơi khoé mắt. 

Vân Lan trước đó đã biết bản thân hầu như đã không có hi vọng, nàng cũng đã từ bỏ, thế nhưng không hiểu sao khi nghe được tin này từ chính miệng của Vương Hạo Thần, nàng vẫn cảm thấy trong lòng có chút nhói đau.

………..- Thần đệ! Theo ta thấy, Vân Lan hẳn là có tình cảm với ngươi a!

Trên đường đi, Đồng Tĩnh Vân trầm mặc một lát rồi bỗng nhiên hướng Vương Hạo Thần mở miệng nói.

- Vì sao nói như vậy?

Vương Hạo Thần không khỏi kinh ngạc, về khoản tình cảm hay tâm lý nữ nhân, hắn hoàn toàn dốt đặc cán mai.

Đồng Tĩnh Vân dùng ánh mắt giống như đang ngó một tên ngốc nhìn hắn, sau đó liền nói một câu để cho Vương Hạo Thần trực tiếp câm như hến:

- Bởi vì đó là trực giác của nữ nhân!

Trực giác? Trực giác là cái quỷ gì?

Vương Hạo Thần đảo cặp mắt trắng dã, hắn có cảm giác, nếu như bản thân tiếp tục dây dưa vấn đề này, hắn nhất định không sớm thì muốn cũng bị điên, vì thế dứt khoát im lặng, không hé miệng nói nửa câu. 

Đồng Tĩnh Vân suy đoán không phải là không cơ sở, nàng tại nhà trước đó không lâu đã nhìn thấy thần sắc cố gắng che dấu nỗi buồn của Vân Lan, mà khi nàng phát hiện ánh mắt mà Vân Lan dùng để nhìn Vương Hạo Thần, nàng liền hiểu rõ, hoá ra không chỉ có mình, mà ngay cả vị tỷ muội tốt này của mình đều phải lòng nam nhân trước mắt.

- Vân Lan, thật có lỗi! Việc gì ta cũng có thể nhường cho muội, thế nhưng chỉ riêng nam nhân này, ta thực sự không thể buông tay!

Đồng Tĩnh Vân khẽ thở dài, trong lòng cũng chỉ có thể thầm cầu nguyện cho việc này sẽ không phá hỏng quan hệ tỷ muội của nàng và Vân Lan.

Hai người giữa đường không nói chuyện nhiều, vì thế chẳng mấy chốc đã đến trước Đồng gia. 

Đồng gia, thân là Bắc Hải Trấn đệ nhất đại gia tộc, luận độ giàu có, tại nơi này không người có thể so, cho dù Vương Hạo Thần chỉ là ở bên ngoài đại môn nhìn vào, đều có thể thấy được tràng diện xa hoa bên trong. 
- Thuộc hạ kính chào đại tiểu thư!

Thấy có người đến, từ bên trong lập tức đi ra một cái người hầu, dường như biết được Đồng Tĩnh Vân thân phận, vì thế vội vàng hành lễ cung kính nói. 

Đồng Tĩnh Vân tựa hồ đã quen với việc được người khác cung kính như vậy, rất có đại tiểu thư bộ dáng phất tay, lại nói với người hầu kia vài câu, sau đó liền dẫn Vương Hạo Thần đi vào bên trong. 

Đồng gia biệt viện rất nhiều, vừa rộng lớn lại không kém phần tráng lệ, còn có không ít gia đinh và người hầu đi qua đi lại tấp nập. 

Vương Hạo Thần vừa đi vừa quan sát, nếu nói về độ giàu có, Đồng gia tự nhiên còn lâu mới có thể so sánh với Thiên Sinh Môn, thế nhưng Thiên Sinh Môn tuy nhiều tiền, thế nhưng lại không quá chú trọng việc xây dựng trang hoàng, kiến trúc thiên về vẻ đẹp tự nhiên và có chút siêu phàm thoát tục, còn nói về độ xa hoa thì lại không bằng Đồng gia. 

- Thế nào? Có phải thấy Đồng gia của chúng ta rất đẹp đúng không?

Đồng Tĩnh Vân chú ý thấy Vương Hạo Thần không ngừng nhìn ngắm xung quanh, không khỏi có chút đắc ý mà nói.

- Là rất đẹp!

Vương Hạo Thần thành thật đáp, một phần cũng muốn cho Đồng Tĩnh Vân mặt mũi. 

Đồng Tĩnh Vân nghe hắn đáp trong lòng càng thêm vui vẻ, đang định nói thêm mấy câu, thế nhưng đúng lúc đó, một đạo thanh âm không mặn không nhạt đột nhiên truyền tới, khiến cho nàng khuôn mặt nhất thời khẽ trầm xuống.

- Ơ? Đây không phải là chúng ta đại tiểu thư hay sao? Hôm nay làm sao lại về sớm như vậy? Chẳng lẽ là nghe tin Thanh Chi thiếu gia bị thương nên lo lắng đến thăm?

Chủ nhân của đạo thanh âm đó là một nam tử thân hình vạm vỡ cao lớn khoảng chừng hơn 30 tuổi, trên người mặc áo giáp, sau lưng dẫn theo một ít vũ giả đọc võ trang đầy đủ, nhìn qua có chút uy thế của một tướng quân. 

- Người này là chúng ta Đồng gia 24 hộ vệ bên trong một người, tên gọi Đồng Nhị Thập!

Đồng Tĩnh Vân đối với Vương Hạo Thần kéo gần khoảng cách, đồng thời hướng hắn truyền âm mà nói. 

Đồng gia Thập Tứ Hộ Vệ, đều là cô nhi Đồng gia thu nhận rồi tiến hành bồi dưỡng từ khi còn rất nhỏ, trong đó chỉ có 24 có thực lực và tiềm lực mạnh nhất mới có thể trở thành Thập Tứ Hộ Vệ thành viên. 

Thập Tứ Hộ Vệ, đại diện cho Đồng gia hơn 50 % trên mặt nổi chiến lực trung kiên hiện nay cũng như tương lai, bọn họ nhiệm vụ, chính là suốt đời thủ hộ Đồng gia. 

Nếu chỉ là như vậy thì không có gì đáng nói, thế nhưng Vương Hạo Thần lại từ trong miệng Đồng Tĩnh Vân biết được, Thập Tứ Hộ Vệ có một đặc quyền quan trọng khác, đó là được phép ủng hộ một người trong gia tộc trở thành gia chủ!

Nói trắng ra, Thập Tứ Hộ Vệ, chính là những người có quyền “ bỏ phiếu “ trong việc chọn lựa gia chủ tiếp theo, mặc dù nói ý kiến của bọn hắn không chắc sẽ được Đồng gia cao tầng toàn bộ chấp nhận, thế nhưng đối với những người cạnh tranh chức vị gia chủ mà nói, chắc chắn là một trợ lực không nhỏ.

Chính vì thế, từ trước đến nay, không có vị gia chủ nào trước khi được nhận chức lại không có hành động lôi kéo Thập Tứ Hộ Vệ về phe mình, thậm chí có thể nói, nếu như không được bất kỳ ai trong Thập Tứ Hộ Vệ ủng hộ, vậy coi như ngươi được lên làm gia chủ, cái ghế này nhất định cũng không tồn tại được bao lâu. 

Ngược lại, nếu như có Thập Tứ Hộ Vệ toàn lực ủng hộ, vậy gia chủ thế lực trung kiên dưới tay nhất định sẽ trở nên cực kỳ hùng hậu, kẻ khác cho dù có dị tâm, cũng chưa chắc đã dám làm loạn.

Phụ thân của Đồng Tĩnh Vân, một phần nguyên nhân chính là bởi vì không được lòng bao nhiêu người trong Thập Tứ Hộ Vệ, vì thế ngôi vị gia chủ Đồng gia mới không vững chắc như vậy. 

Mà theo lời Đồng Tĩnh Vân, tên Đồng Nhị Thập này, lại là một kẻ ủng hộ đại trưởng lão lên làm gia chủ phe cánh. 

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau