NGHỊCH THẾ VŨ THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Nghịch thế vũ thần - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: Tiểu đầu bếp

Huyền Vũ đại lục, bao la bát ngát, chia làm ngũ đại vực, bao gồm Đông Vực, Tây Vực, Nam Vực, Bắc Vực và Trung Vực.

Một địa phương nhỏ tại Đông Vực, trên một ngọn núi cao hùng vĩ, lại có một địa phương đang có khói đen nhàn nhạt bốc lên từ phòng bếp.

Phòng bếp bên trong, bày la liệt từng món ăn ngon, thanh đạm có, đậm đà có, nói chung rất hấp dẫn, thế nhưng trong cả phòng bếp, lại chỉ có một tiểu đầu bếp vẫn đang cặm cụi làm điểm tâm.

Người ngu đều biết, để một mình làm được một bàn thức ăn lớn như vậy, hắn đã phải thức dậy từ rất sớm.

Tiểu đầu bếp niên kỷ còn rất trẻ, chỉ chừng 16, 17 tuổi, dung mạo cùng y phục bởi vì làm việc quá lâu trong bếp mà bị khói đen bám đầy, đầu tóc rối bù, thân hình không vạm vỡ nhưng rất cao ráo, nhìn qua rất nhếch nhác, thế nhưng nếu có người nhìn kỹ, vẫn có thể phát hiện ra từng đường nét thanh tú trên khuôn mặt của hắn.

Tiểu đầu bếp tập trung vào việc nấu nướng, bàn tay thoăn thoắt không ngừng rửa, luộc, chiên, xào đồ ăn, chẳng mấy chốc, cả phòng bếp đều đã tràn ngập mùi thức ăn hấp dẫn làm người ta phải thèm nhỏ dãi.

Tự hồ đối với công việc của mình có chút yêu thích, mỗi lần nấu xong một món gì đó, tiểu đầu bếp khuôn mặt lại thoáng hiện ra một nét tươi cười.

Hắn cười rất đẹp, thế nhưng lại không chút nào ăn khớp với bộ dạng lôi thôi của bản thân.

Điểm tâm đã làm xong, tiểu đầu bếp lại nhanh chóng đem chúng xếp vào từng cái rương nhỏ bằng gỗ, chỉ kịp lau mặt một cái qua loa, liền vội vàng đi ra ngoài.

Hắn công việc buổi sáng rất nhiều, không chỉ phải làm điểm tâm, còn phải đem chúng đưa đến tận nơi cho sư phụ, sư nương cùng các vị sư huynh, sư tỷ của hắn.

Ngọn núi hắn ở rất lớn, mà người ở tại nơi này lại không có bao nhiêu, rãi rác khắp nơi, báo hại tiểu đầu bếp phải chạy hồi lâu mới đến nơi.

Ở trước mặt hắn lúc này, là một căn nhà gỗ, nhà gỗ không lớn, nhưng rất đẹp, được làm từ loại gỗ quý, hơn nữa thiết kế lại thanh cao, sang trọng, làm cho người ta cảm giác đây là nơi ở của thiên thần hạ phàm.

Tiểu đầu bếp thở hổn hển mấy hơi, sau đó mới dùng ngón tay gõ gõ cánh cửa, cất giọng nói:

-Đại sư huynh! Điểm tâm của ngươi!

Từ trong nhà lập tức truyền ra từng đạo tiếng bước chân, không lâu sau, một đạo thân ảnh nam tử liền xuất hiện, tay đem cánh cửa mở ra.

Nam tử dung mạo có chút bình thường, trên mặt hiện rõ vẻ thực thà chất phát, nhìn thấy tiểu đầu bếp liền nở nụ cười hoà ái, một tay đón lấy rương thức ăn, một bên lại quan tâm hỏi:

-Tiểu sư đệ! Đa tạ ngươi! Có mệt lắm không?

Tiểu đầu bếp dùng sức lắc lắc đầu, cười nói:

-Đệ không mệt! Đại sư huynh, ngươi thong thả dùng bữa, ta còn phải đem thức ăn giao cho mọi người!

Nói rồi, liền đối với cái trước ôm quyền một cái, sau đó liền vội vàng chạy đi đến nơi khác.

-Tiểu tử này...

Tống Nhất Phàm lắc đầu cười một tiếng, nhìn trong tay rương thức ăn, trong lòng lại thở dài, đối với tiểu sư đệ hoàn cảnh thật sự có chút thương cảm.

Mà tiểu đầu bếp lúc này, lại đang hướng về một gian thật lớn nhà gỗ khác chạy đến.

Ở nơi này, chỉ có sư phụ, sư nương, đại sư huynh, nhị sư huynh, tam sư huynh, tiểu sư tỷ, là có phòng riêng, còn lại ba vị sư huynh, đều ở chung một gian nhà.

Sư phụ đang trong đợt bế quan dài hạn, nhị sư huynh cùng với tam sư huynh đều đang ở bên ngoài làm nhiệm vụ, còn tiểu sư tỷ tính tình ham chơi, cũng không biết đã chạy qua ngọn núi khác chơi từ hôm nào, vì thế hôm nay, hắn chỉ cần đem cơm đến cho đại sư huynh, tứ sư huynh, ngũ sư huynh và lục sư huynh cùng sư nương là được.
Không may, đưa cơm đến cho ba vị sư hunh này, lúc nào cũng là một cực hình đối với tiểu đầu bếp.

-Tiểu vương tử! Làm sao lại đến trễ như vậy, là muốn đói chết ba người chúng ta sao?

Quả nhiên, tiểu đầu bếp còn chưa đến nơi, đã nhìn thấy ngũ sư huynh Trương Hình đứng ngoài, vẻ mặt không kiên nhẫn, bực bội nhìn hắn gắt lên.

Tiểu đầu bếp đối với vị sư huynh này tính cách sớm đã quen thuộc, cũng không để ý, đem ba rương thức ăn đưa đối phương.

Trương Hình nhìn cũng không nhìn, trực tiếp cầm lấy, ánh mắt nhìn qua tiểu đầu bếp, khuôn mặt hiện ra một tia chán ghét, một cước đột nhiên đạp đi qua.

Tiểu đầu bếp nào ngờ được sư huynh lại đột nhiên hướng mình động thủ, cho dù có ngờ được, với tu vi của hắn, cũng không cách nào tránh được một cước này.

-A...

Tiểu đầu bếp lĩnh trọn một cước vào bụng, rên một tiếng đau đớn, cả người lập tức bay ngược ra ngoài, thể nội khí huyết quay cuồng, kém một chút liền đau đến ngất đi.

-Đồ vô dụng! Ngươi ở lại nơi này, chỉ khiến chúng ta càng thêm mất mặt!

Trương Hình hoàn toàn không quan tâm đến hành vi độc ác của mình, chỉ vứt lại một câu, sau đó liền phủi mông đi vào.

Tiểu đầu bếp khó khăn đứng dậy, khuôn mặt thanh tú non nớt hơi chút tái nhợt, khoé miệng lộ ra tia cay đắng, chua xót cười nhạt, lời nói của ngũ sư huynh, giống như một chiếc dao nhọn, hung hăng đâm vào tim hắn.

Cho dù, hắn đối với thái độ của vài vị sư huynh này mà chết lặng, thế nhưng mỗi lần thế này, hắn trong lòng đều giống như bị một vạn con côn trùng cắn xé.

Nhìn qua y phục đã nhếch nhác nay lại càng thêm bẩn thủi của mình, tiểu đầu bếp chỉ có thể cười khổ một tiếng, kiểm tra rương thức ăn còn lại, xác định nó không bị hư tổn, mới lần nữa lên đường.

Đoạn đường đến sư nương nhà, vốn đã không ngắn, nay đối với hắn lại càng thêm xa nghìn dặm, có cảm giác đi mãi không đến.

Đương nhiên, đây cũng chỉ là tiểu đầu bếp cảm giác, kỳ thực, hắn cũng đã gần đến nơi.Nhà của sư phụ cùng sư nương, chiếm cứ vị trí đẹp nhất của ngọn núi, nằm bên cạnh một cánh rừng trúc tươi tốt, sau lưng còn có một dòng suối nhỏ chảy vắt ngang, có thể nói là mỹ vô cùng.

Sư phụ cùng sư nương nhà cũng có chút đặc biệt, bởi vì sư nương hắn ban ngày, thường yêu thích ở một mình, vì thế ngoại trừ nhà chính, còn có một gian nhà phụ nằm ngay bên cạnh.

Nghĩ đến sư nương của mình, tiểu đầu bếp khuôn mặt bỗng nhiên hơi đỏ lên, bước chân vì thế mà có chút tăng tốc.

Hắn tâm vẫn tương đối giống một cái tiểu hài tử, không có quá nhiều nam nữ khái niệm, thế nhưng điều đó cũng không thể ngăn cản hắn suy nghĩ, đó là sư nương của hắn thực sự rất đẹp.

Hắn không biết một nữ tử xinh đẹp là như thế nào, chỉ là trong thâm tâm của hắn, sư nương cơ hồ là nữ tử xinh đẹp nhất.

Ngày hắn đến nơi này, cũng là ngày mà sư nương đến sống cùng sư phụ, cho dù lúc đó hắn vẫn chỉ là một cái hài tử chưa có bao nhiêu tuổi, ngay tại giây phút đầu tiên nhìn thấy nàng, hắn cũng đã vì nàng dung nhan tuyệt thế mà ngây ngẩn cả người, tựa hồ là đang nhìn thấy một vị thần tiên tỷ tỷ.

Sư nương niên kỷ kỳ thực không có so với bọn hắn chúng đệ tử lớn bao nhiêu, đối với hắn vị tiểu đồ đệ ngay lần đầu gặp đã tỏ ra rất yêu thích, tựa hồ giống như một cái tỷ tỷ đối với đệ đệ của mình.

Có thể nói, tại nơi này, sư nương chính là người mà tiểu đầu bếp cảm thấy thân thiết nhất.

Mãi nghĩ vẩn vơ, tiểu đầu bếp cũng không nhận ra, chính mình đã đến ngay trước cửa nhà.

-Tiểu Thần Thần! Đã đến rồi, còn không định vào gặp ta sao?

Một giọng nữ tử mềm mại thanh âm truyền tới, đem tiểu đầu bếp từ trong mộng tỉnh lại.

Tiểu Thần Thần, là tên gọi mà sư nương hắn vẫn ưa thích dùng để gọi hắn, cũng chỉ có nàng, mới gọi hắn như vậy.

Tiểu đầu bếp vội vàng ngẩng đầu, chỉ thấy trong nhà, một cái dung mạo xinh đẹp tuyệt thế nữ tử đang đưa mắt nhìn hắn, khoé miệng hiện ra một nụ cười trêu ghẹo.

Nữ tử rất đẹp, đẹp đến mức khiến cho bất cứ một người nào nhìn vào đều muốn dừng hô hấp, gương mặt thanh lệ không tì vết, làn da trắng trong suốt như ngọc, trên người vận một bộ bạch y trắng như tuyết, mái tóc đen dài chấm lưng, mềm mại như nhung, cả người toát ra một cỗ siêu phàm thoát tục khí chất, lại có chút quyến rũ mê người.

Tiểu đầu bếp không phải lần đầu tiên chứng kiến sư nương hắn vẻ đẹp, thế nhưng vẫn không khỏi ngẩn ngơ hồi lâu, sau đó mới vội vàng nói:

-Hạo Thần... bá... bái kiến... sư nương!

Tên của hắn, gọi là Vương Hạo Thần.

Sư nương tựa hồ đối với hắn xưng hô có chút không hài lòng, lập tức trừng mắt nhìn hắn, nói:

-Nói với ngươi bao nhiêu lần rồi, gọi ta tỷ tỷ!

Vương Hạo Thần cười khổ đáp:

-Sư nương, cái này đệ tử thực sự không dám a!

Trước đây, sư nương cũng đã không dưới một lần đề cập chuyện để hắn gọi nàng là tỷ tỷ, thế nhưng Vương Hạo Thần làm sao lại có lá gan này, làm như vậy, có khác gì để cho mấy vị sư huynh của hắn bảo hắn trong mắt không có tôn ti?

Vương Hạo Thần biết sư nương đối với hắn rất tốt, kỳ thực trong lòng hắn, cũng đã đem thứ hai xem như tỷ tỷ của mình, thế nhưng trong lòng nghĩ như thế nào là một chuyện, còn ngoài miệng xưng hô như thế nào lại là một chuyện khác.

Chương 2: Phế vật?

Sư nương cau mày nhìn hắn, trong mắt lộ ra thần sắc không thể rèn sắt thành thép, bất quá nàng cũng biết tính tình của tên tiểu đồ đệ này, vì thế không ép hắn, lại nói:

-Vào đi!

Nàng niên kỷ, kỳ thực so với đại sư huynh Tống Nhất Phàm sàn sàn nhau, khuôn mặt hoàn toàn không có dấu vết của thời gian, vẫn như đẹp kinh tâm động phách, nhìn qua, người khác đều tưởng nàng là Vương Hạo Thần tỷ tỷ.

Vương Hạo Thần cung kính đi vào, mũi ngửi thấy hương thơm trong phòng, đầu óc hơi chút say mê, đem rương thức ăn đặt lên bàn, nhìn sư nương nói:

-Sư nương! Người điểm tâm! Đệ tử lui trước!

Nói rồi, hắn liền quay người muốn rời đi.

-Đợi đã!

Đúng lúc này, sư nương thanh âm đột nhiên vọng lại.

Vương Hạo Thần giật mình, hỏi:

-Sư nương có gì phân phó?

Sư nương nhìn hắn một chút, nói:

-Ngươi còn chưa có dùng điểm tâm a?

-Điểm tâm?

Vương Hạo Thần ngẩn ra, trong lòng có chút xấu hổ, từ ba năm trước, hắn bởi vì công việc quá nhiều, đã sớm quên mất việc dùng điểm tâm.

Nhìn bộ dạng ngây ngốc của hắn, sư nương lập tức đoán ra một số thứ, há miệng muốn nói cái gì, thế nhưng lại không biết vì cái gì lại không nói tiếp, sau cùng chỉ thở dài nói:

-Thôi, ngươi đến dùng điểm tâm với ta!

Vương Hạo Thần sửng sờ, theo bản năng đáp:

-Sư nương, cái này... không được tốt lắm a?

-Có cái gì không được tốt lắm? Ta lời nói, chẳng lẽ ngươi dám không nghe?

Sư nương hừ một tiếng, cố ý tỏ ra vẻ là mình tức giận.

Vương Hạo Thần không tiện từ chối nữa, đành phải đi vào trong nhà, ngồi đối diện với sư nương, hai tay vậy mà có chút lúng túng, không biết phải để ở nơi nào.

Hắn cùng sư nương mặc dù rất thân thiết, thế nhưng cũng hiếm khi có dịp cùng nàng ngồi gần như vậy, để cho hắn trái tim đều đang kịch liệt nhảy lên.

Sư nương lấy ra cái chén cùng đôi đũa, đưa cho Vương Hạo Thần, tiện tay đem rương thức ăn mở ra, đem điểm tâm bày biện trên bàn, bất quá đến khi nhìn thấy dưới đáy rương có một bình trà nóng, cầm lên, ngửi được bên trong bình trà một mùi hương dịu nhè quen thuộc, vẻ mặt lập tức biến thành kinh ngạc, nhìn Vương Hạo Thần hỏi:

-Ngươi hôm nay làm sao lại mang cho ta Tố Nữ Trà?

Nàng kinh ngạc, bởi vì Tố Nữ Trà chính là loại trà mà nàng thích nhất, chuyện này nàng cũng chưa từng nói với Vương Hạo Thần, hắn là làm sao biết?

Vương Hạo Thần gãi đầu, hơi chút úp úng đáp:

-Là mấy ngày trước ta đưa cơm cho sư nương, nhìn thấy Nhược Lan sư thúc đến tặng người một bình Tố Nữ Trà, ta nhìn người vẻ mặt rất cao hứng, vì thế mới to gan đoán là người thích loại trà này! Hôm nay thử pha một ít mang đến cho người, hi vọng sư nương không chê!

Sư nương hơi sửng người, mỹ mâu nhìn Vương Hạo Thần lộ ra một tia dị sắc, cười cười nói:

-Tiểu Thần Thần thật có tâm, vậy sư nương phải hảo hảo cảm tạ ngươi!

Nói rồi, nàng đem bình trà nâng lên, rót một ít vào trong một cái ly nhỏ, mỗi động tác đều cực kỳ ưu nhã, để cho người ta mê say.

Sư nương đem ly trà nâng lên gần miệng, nhẹ nhàng uống một ngụm, Vương Hạo Thần ở một bên thì hồi hộp giống như đứng trên đống lửa, ngồi trên đống than, rất sợ nàng đối với mình pha trà tài nghệ không hài lòng.Chỉ thấy sư nương uống một ngụm trà, liền dừng lại, vẻ mặt kinh ngạc nhìn ly trà, hai mắt lại sáng lên.

Vương Hạo Thần còn tưởng nàng sinh khí, vội vàng thưa:

-Sư nương! Đệ tử pha trà chẳng ra gì, xin người đừng uống?

Sư nương khó hiểu nhìn hắn, phát hiện Vương Hạo Thần vầng trán đã ướt đẫm, vẻ mặt căng thẳng giống như sắp ra pháp trường, biết hắn hiểu lầm, nhịn không được bật cười khúc khích nói:

-Đồ ngốc!

Vương Hạo Thần nhìn nàng nở nụ cười, cười đến bách hoa thất sắc, tràn đầy vẻ phong tình, nhất thời liền sửng sờ, cũng quên mất chuyện Tố Nữ Trà, ánh mắt trân trân nhìn sư nương không chớp mắt.

Sư nương cười một hồi lâu, lúc này lại nhìn thấy Vương Hạo Thần đang ngây người nhìn mình, nụ cười lập tức cứng lại, khuôn mặt xinh đẹp hơi đỏ lên, gắt:

-Tiểu tử thối! Ngươi nhìn cái gì?

Vương Hạo Thần tỉnh mộng, biết mình thất lễ, lại sợ sư nương tức giận, vội vàng cúi đầu nói:

-Đệ tử sai rồi!

Sư nương tự nhiên không phải giận thật, nếu là bình thường nam tử nhìn nàng như vậy, nàng sớm đã đem hắn đuổi ra ngoài, thế nhưng người đó lại là Vương Hạo Thần, nàng trong lòng không hiểu tại sao lại không có sinh khí, ngược lại có chút đắc ý cùng u oán, nghĩ ngươi vì sao không có nhìn lâu hơn một chút, dù sao ta cũng không có giận thật a.

Đương nhiên, nàng cũng không thể đem những gì mình nghĩ nói ra, đành phải chuyển đề tài nói:

-Tiểu Thần Thần! Ngươi Tố Nữ Trà pha mùi vị rất ngon, từ này nếu ngươi không phiền, vậy mỗi ngày liền mang cho ta một bình!

Vương Hạo Thần nghe vậy, lập tức mừng rỡ, gật đầu như gà mổ thóc, nói:

-Đệ tử không phiền! Từ nay mỗi ngày nhất định sẽ mang đến cho sư nương một bình trà!

Sư nương mỉm cười, bắt đầu ăn cơm, thỉnh thoảng lại mở miệng khen ngon, rõ ràng rất yêu thích Vương Hạo Thần làm điểm tâm.

Lại nói, sư nương là người thích đồ ăn thanh đạm, vì thế đa phần đều là dùng đồ ăn chay, trước đây ăn uống rất đạm bạc, thế nhưng từ khi nếm thử Vương Hạo Thần làm đồ ăn, nàng mặc dù không nói ra, nhưng trong lòng lại rất yêu thích, tuy cũng là đồ ăn chay, thế nhưng qua hắn bàn tay chế biến lại tươi ngon lạ thường.

Vương Hạo Thần thì không ăn nhiều, bởi vì hắn từ lâu không có thói quen dùng điểm tâm, hơn nữa ánh mắt của hắn, đa phần đều đặt tại sư nương trên người.Sư nương nhẹ nhàng đem một miếng măng tươi xào nuốt xuống, lại nhìn Vương Hạo Thần nghiêm mặt hỏi:

-Tiểu Thần Thần! Ngươi lại bị mấy vị sư huynh khi dễ phải không?

Nàng bây giờ mới để ý, Vương Hạo Thần y phục đúng là rất nhếch nhác, nhiều chỗ còn bị rách nát, trước bụng còn hiện ra một đạo vết chân, nếu chỉ là làm việc trong bếp, làm sao có thể bị như vậy?

Vương Hạo Thần không nghĩ tới lại bị nàng nhìn ra, thế nhưng lại không dám nói thật, vội vàng lắc đầu đáp:

-Không... Không phải!

-Đừng gạt ta!

Sư nương đặt chén cơm xuống bàn, hơi chút tức giận nhìn Vương Hạo Thần, tiểu tử này, lại còn dám giấu nàng, nói:

-Tiểu Thần Thần! Từ nay gặp phải bất cứ ai khi dễ, ngươi liền nói cho sư nương, ta nhất định sẽ thay ngươi làm chủ!

Vương Hạo Thần con ngươi thoáng tối lại, im lặng hồi lâu, cười khổ nói:

-Sư nương! Kỳ thực mấy vị sư huynh cũng không có sai, ta bây giờ ngay cả một tia nguyên khí đều không tu luyện ra được, suốt đời chỉ có thể làm một cái phàm nhân, thật đúng là vô dụng, phụ lòng mọi người tin tưởng...

-Im miệng!

Sư nương lúc này hét lớn một tiếng, cắt đứt lời hắn, một cặp mắt phượng nhìn hắn chăm chú, thật lòng nói:

-Tiểu Thần Thần! Ngươi nhớ kỹ, ngươi không phải vô dụng chi nhân, ta tin tưởng, rồi sẽ một ngày ngươi có thể trở thành một vị võ giả, lấy lại tôn nghiêm của chính mình!

Vương Hạo Thần cúi đầu không đáp, nhưng trong lòng lại cảm động, từ nhỏ đến lớn, trong ký ức của hắn, sư nương luôn ở bên cạnh mình, an ủi động viên hắn, ngay cả khi hắn đã hoàn toàn tuyệt vọng, nàng lại vẫn không hề từ bỏ, tiếp tục giúp hắn níu lấy một tia hi vọng.

Thế nhưng là, qua nhiều năm cố gắng trong vô vọng như vậy, Vương Hạo Thần đều đã chết lặng.

………….

Ban đêm,

Vương Hạo Thần ngồi xếp bằng trên đỉnh núi nhìn lấy bầu trời, trong mắt tràn ngập thất vọng chi ý, buổi sáng nghe được sư nương lời nói, hắn trong lòng lại một lần nữa xuất hiện một chút đấu chí, nếm thử tu luyện, thế nhưng kết quả vẫn như mọi lần trước, hắn căn bản không thể nào tu luyện ra một tia nguyên khí.

-Chẳng lẽ ta Vương Hạo Thần, cả đời chỉ có thể làm một cái phế vật?

Vương Hạo Thần không cam lòng lẩm bẩm, trong mắt đều là đắng chát chi ý.

Mấy năm nay, hắn bỏ ra không biết bao nhiêu công sức, thế nhưng tựa hồ thượng thiên lại muốn chèn ép hắn, nhất định không cho phép hắn có được một tia nguyên khí nào.

-Vì sao?

Vương Hạo Thần khí phẫn công tâm, không nhịn được ngửa mặt lên trời gầm thét một tiếng, trong thanh âm đều là không cam tâm cùng tuyệt vọng.

Đúng lúc này, từ trên không trung, một đạo kim sắc thần quang đột nhiên xé không rơi xuống, hướng về phía Vương Hạo Thần bắn nhanh mà đến.

Vương Hạo Thần kinh hoàng, đang muốn chạy trốn, thế nhưng một ngón tay đều không thể động, chỉ có thể để mặc đạo thần quang đó đánh vào hắn mi tâm.

-A...

Vương Hạo Thần cảm giác mi tâm đột nhiên nóng bỏng, đầu óc quay cuồng, trực tiếp liền ngất đi.

Hồi lâu về sau, Vương Hạo Thần mới khó khăn mở ra hai mắt, não hải lại vào lúc này chấn động, một loạt hình ảnh trong chớp mắt liền xuất hiện trong ý thức của hắn.

Chương 3: Vạn đạo thông thiên quyết

Vương Hạo Thần run rẩy nhìn xem từng đạo hình ảnh chảy qua ý thức của mình, những thứ này, cơ hồ đều vượt qua phạm vi hiểu biết của hắn.

Trong đó, một cái tin tức để cho hắn sợ ngây người chính là, hắn thế nhưng lại mang trong mình Thái Dương Vương huyết mạch.

Thái Dương Vương huyết mạch chi nhân, nắm giữ thiên địa tất cả nguyên tố, trong lịch sử Huyền Vũ đại lục, tựa hồ còn chưa bao giờ sinh ra dạng này nhân vật, tương lai chỉ cần không chết yểu, thành tựu nhất định sẽ không thể đo lường.

-Lợi hại như vậy?

Vương Hạo Thần một trái tim điên cuồng nhảy lên, bất quá hắn lại nhớ tới bản thân không thể tu luyện tình trạng, ngay cả một tia nguyên khí cũng không có, liền tự diễu nghĩ thầm:

-Không có nguyên khí, ta ngay cả một gã võ giả đều không thể trở thành, còn nói cái gì tương lai trở thành một phương cường giả... hả?

Đúng lúc này, Vương Hạo Thần đang suy nghĩ khuôn mặt đột nhiên cứng đờ, hai mắt đều trợn trọn lên, lộ ra bất khả tư nghị bộ dáng.

Bởi vì, hắn vậy mà cảm nhận được nguyên khí!

Không sai, mặc dù một tia nguyên khí này cực kỳ nhỏ yếu, thế nhưng hắn vẫn cảm nhận được rõ ràng.

Vương Hạo Thần có chút không kịp chờ đợi vội vàng kiểm tra mình thể nội, phát hiện chính mình từng tắc nghẽn kinh mạch cùng đan điền, vậy mà đã hoàn toàn khai thông.

Theo hắn biết, bộ thân thể bây giờ của hắn, chưa nói tới cái gì thiên tài yêu nghiệt, thế nhưng ít nhất, hắn cũng không phải phế vật, hắn Vương Hạo Thần hoàn toàn có thể tu luyện.

Nghĩ vậy, Vương Hạo Thần khoé miệng từ từ hiện lên một vòng đường cong, dần dần, đường cong ngày một biến lớn, trong miệng truyền ra từng tiếng cười khẽ, ngay sau đó liền biến thành cuồng tiếu thanh âm.

-Ha ha ha! Ta rốt cuộc có thể tu luyện! Sư nương, ngươi nói rất đúng, ta Vương Hạo Thần cũng không phải phế nhân... ha ha...

Giờ khắc này, Vương Hạo Thần trong mắt thậm chí đã có thấp thoáng một tia lệ quang, tiếng có chút khản đặc.

8 năm trước, hắn được nhận vào tông môn, vô số người bởi vì nhìn hắn thiên phú cùng ngộ tính tuyệt đỉnh mà thi nhau trành thu hắn đệ tử, cuối cùng Tiêu Hàn Dư, cũng là hắn sư phụ bây giờ dành chiến thắng, nhận hắn vào làm đệ tử.

Thế nhưng không nghĩ Tiêu Hàn Dư nằm mơ cũng không nghĩ tới, người đồ đệ mà mình tốn sức chín trâu hai hổ mới đoạt được lại là một tên phế nhân không thể tu luyện, để cho hắn tức tới thất khiếu bốc khói, kém một chút liền một chưởng chụp chết Vương Hạo Thần, may mắn có sư nương ở một bên ngăn cản, Vương Hạo Thần nhờ đó mới thoát được một kiếp, bất quá vẫn bị Tiêu Hàn Dư đẩy xuống làm một cái tạp dịch đầu bếp, làm cả tông môn trò cười.

Suốt những năm tháng qua, hắn bởi vì chuyện mình không thể tu luyện là gần như tuyệt vọng, thế nhưng, đúng vào lúc hắn đã muốn buông xuôi, thì lại phát hiện ra mình kinh mạch đều đã được khai thông.

Vương Hạo Thần xoa một chút trên mặt nước mắt, bất quá lúc này hắn bỗng nhiên lại phát giác được cái gì, cẩn thận nội thị lại mình thân thể, hắn lập tức liền kinh hãi, bởi vì hắn thế mà phát hiện, trong cơ thể của mình, vậy mà cất dấu lấy một thanh kim sắc tiểu kiếm.

Không cần nói cũng biết, thanh tiểu kiếm này, chính là từ đạo kim quang vừa rồi hoá thành, lúc này lại tiến vào trong cơ thể hắn.

Vương Hạo Thần thử một chút muốn triệu hoán tiểu kiếm, thế nhưng nó căn bản không hề lay động, để cho hắn bất đắc dĩ chỉ có thể bỏ cuộc.

Vương Hạo Thần kiểm tra một chút mình có được tin tức, trong đó, có một cái để cho hắn cảm giác cực kỳ vui mừng, đó là trong dòng thông tin mà hắn chiếm được, có lưu lại vài bộ công pháp cùng một bộ bí thuật.

Vừa vặn hắn bắt đầu tu luyện, cũng cần có một bộ công pháp dẫn đạo, vừa vặn chọn một cái đi.

Bộ thứ nhất, gọi là Thiên Dương Viêm Hoả Quyết, Quân cấp hạ phẩm công pháp.

Vương Hạo Thần giật mình, Quân cấp hạ phẩm công pháp, cái này trong tại hắn tông môn đã có thể xem là đẳng cấp cao công pháp rồi.

Bộ thứ hai, gọi là Bách Luyện Sinh Tử Quyết, không xác định phẩm cấp.Vương Hạo Thiên đối với bộ công pháp này không có quá nhiều hứng thú, bởi vì Bách Luyện Sinh Tử Quyết mặc dù rất kỳ dị, thế nhưng lại chỉ có người kinh mạch bị phế mới có thể tu luyện, mà muốn hắn tự mình phế đi kinh mạch rồi tu luyện nó là chuyện không thể nào.

So với hai bộ công pháp này, Vương Hạo Thần ngược lại đối với bộ công pháp thứ ba càng thêm hứng thú.

Bộ thứ ba, gọi là Vạn Đạo Thông Thiên Quyết.

Vạn Đạo Thông Thiên Quyết, so với hai bộ công pháp trên càng thêm đó là khi mới bắt đầu tu luyện, nó phẩm cấp thế nhưng lại chỉ có Phàm cấp hạ phẩm cấp bậc.

Muốn để cho nó tăng luyện phẩm cấp, bắt buộc phải có kỳ ngộ, không ngừng cảm ngộ đại đạo, cấp đoạt thiên địa tạo hoá, đồng thời luyện hoá kẻ khác tu vi đạo hạnh, chỉ cần cho nó đầy đủ điều kiện, coi như tiến hoá thành Thánh cấp công pháp cũng không phải chuyện không thể nào.

Hơn nữa, một khi tu luyện Vạn Đạo Thông Thiên Quyết, chỉ cần hắn có đầy đủ tạo hoá cùng tài nguyên tu luyện, hắn tu vi sẽ không có cái gì bình cảnh, muốn đột phá liền đột phá.

-Thánh cấp công pháp!

Vương Hạo Thần hô hấp lập tức dồn dập.

Thánh cấp công pháp, chính là Huyền Vũ đại lục đỉnh phong công pháp, đã mấy trăm năm rồi hắn chưa từng thấy xuất hiện.

Bất quá, muốn để cho Vạn Đạo Thông Thiên Quyết tiến hoá trở thành Thánh cấp công pháp, nhất định phải cần rất nhiều thời gian cùng một số lượng khổng lồ tạo hoá.

Cái này công pháp, nhìn qua mặc dù có vẻ rất hấp dẫn, thế nhưng cũng cực kỳ phiêu lưu.

So với Vạn Đạo Thông Thiên Quyết, Thiên Dương Viêm Hoả Quyết nhìn qua có vẻ an toàn hơn nhiều.

Đương nhiên, nếu như tu luyện Thiên Dương Viêm Hoả Quyết, hắn thành tựu tương lai tự nhiên cũng có hạn.

Mà tu luyện Vạn Đạo Thông Thiên Quyết, tuy rằng rất mạo hiểm, thế nhưng một khi hắn đại công cáo thành, vậy coi như không muốn trở thành cường giả cũng rất khó.Vương Hạo Thần suy nghĩ hồi lâu, sau cùng thở dài một hơi, khuôn mặt thanh tú hiện lên một vòng tươi cười, đạo:

-Ta khó khăn lắm mới có thể tu luyện, nếu không thể trở thành đỉnh phong cường giả, vậy chẳng thà tiếp tục làm một cái phế vật như bây giờ!

Hắn đã quyết định, tu luyện Vạn Đạo Thông Thiên Quyết!

Nghĩ thông suốt về sau, Vương Hạo Thần liền trực tiếp ngồi xếp bằng trên mặt đất, bắt đầu tu luyện theo khẩu quyết của Vạn Đạo Thông Thiên Quyết.

-Lấy thân hoá ngàn vạn tiểu đạo, sau cùng đúc thành vô thượng đại đạo...

Từng đạo khẩu quyết như tiếng chuông lặng lẽ vang lên trong đầu Vương Hạo Thần.

Không lâu sau, Vương Hạo Thần bắt đầu thôi động linh khí di chuyển trong kinh mạch theo lộ tuyến đã ghi trong khẩu quyết.

Lộ tuyến di chuyển kinh mạch trong Vạn Đạo Thông Thiên Quyết cũng rất kỳ lạ, tựa như muốn đem kinh mạch bản thân hoá thành vô số tiểu đạo, sau cùng mới hợp lại thành một thể chung cực đại đạo.

Quá trình này diễn ra rất lâu, hơn nữa còn phi thường tốn sức, nếu không phải Vương Hạo Thần ngộ tính kinh người, e rằng cũng vô pháp thực hiện quá trình này.

Công việc kéo dài đến tận sáng ngày hôm sau, dưới sự cố gắng suốt một đêm của Vương Hạo Thần rốt cuộc giúp hắn tạo ra một tia nguyên khí di chuyển hết một vòng lộ tuyến kinh mạch.

Tuy là như vậy, thế nhưng cũng đủ để Vương Hạo Thần tâm tình trở nên cực kỳ kích động.

Bởi vì một tia nguyên khí này, so với bình thường Phàm cấp hạ phẩm công pháp ngưng tụ ra nguyên khí phải mạnh hơn nhiều, ẩn ẩn có thể so với Phàm cấp hạ phẩm công pháp ngưng tụ ra nguyên khí.

Quả nhiên, Vạn Đạo Thông Thiên Quyết bản này công pháp, một chút cũng không có tầm thường.

Vương Hạo Thần tựa hồ không cảm giác được mệt mỏi, tiếp tục vận chuyển Vạn Đạo Thông Thiên Quyết, đem từng tia nguyên khí vừa mới ngưng tụ được rót vào bên trong đan điền.

Huyền Vũ đại lục, lấy võ đạo vi tôn, người tu luyện, được gọi là vũ giả, cảnh giới chia làm: Vũ Đồ, Vũ Sĩ, Vũ Sư, Vũ Linh, Vũ Quân, Vũ Hoàng, Vũ Vương, Vũ Tông, Vũ Tôn, Vũ Thánh, Vũ Thiên, Vũ Đế, Vũ Thần.

Muốn trở thành một vị vũ giả chân chính, vậy trước hết phải đột phá Vũ Đồ cảnh giới.

Đây được xem là, từ phàm nhân trở thành vũ giả một bước lâm môn.

Mà muốn đột phá trở thành một vị Vũ Đồ, vậy trước hết phải dùng nguyên khí ngưng tụ ra đem đan điền lấp đầy, sau đó mở rộng, như vậy liền được tính là Nhất Tinh Vũ Đồ.

Vương Hạo Thần tu luyện quên cả giờ giấc, đợi đến khi hắn lần nữa mở ra hai mắt, hắn đan điền đã được lấp đầy một phần mười.

Cái này tốc độ, có thể nói là kinh hãi thế tục.

Thế nhưng Vương Hạo Thần lại không biết mình thành quả đáng sợ đến mức nào, ngược lại có chút rầu rĩ không vui, cho rằng mình tốc độ tu luyện quá chậm.

Nếu để cho đám người bên ngoài biết được suy nghĩ của hắn, nhất định sẽ tức đến hộc máu.

Chương 4: Sư nương tâm ý

Vương Hạo Thần có chút khoan khoái vươn mình đứng dậy, không có chút nào bởi vì một đêm không ngủ mà cảm thấy mệt mỏi, lơ đãng nhìn xung quanh một chút, đột nhiên nhìn thấy vầng thái dương đã lộ ra, trong lòng lập tức thất kinh.

-Hỏng bét!

Hắn tu luyện quên cả giờ giấc, ngay cả việc làm điểm tâm cho mọi người cũng quên mất.

Vương Hạo Thần ba bốn cẳng chạy vội về nhà bếp, một hơi vo gạo rửa rau, bận tới tối mày tối mặt, khó khăn lắm mới đem điểm tâm hoàn thành, cũng không quên pha cho sư nương một bình Tố Nữ Trà, sau đó liền vội vàng chạy ra ngoài, đưa thức ăn đến nơi cho mấy vị sư huynh.

Chỉ là, hôm nay sau khi như thường lệ giao điểm tâm cho đại sư huynh Tống Nhất Phàm, thứ hai lại không có quay vào nhà, ngược lại đối với Vương Hạo Thần cười nói:

-Tiểu sư đệ, ta hôm nay rãnh rỗi, liền cùng ngươi đi đưa cơm cho ba vị sư đệ a!

Vương Hạo Thần hơi ngạc nhiên, bất quá cũng không cảm thấy có gì không được, liền gật đầu ưng thuận.

Hai người chậm rãi đi tới Trương Hình ba người gian nhà, ngũ sư huynh Trương Hình ban đầu còn muốn hành hạ Vương Hạo Thần một phen, thế nhưng nhìn thấy Tống Nhất Phàm về sau, liền rụt đầu lại.

Nơi này, ai cũng biết đại sư huynh Tống Nhất Phàm đối với Vương Hạo Thần hảo tâm, vì thế cũng không dám ở trước mặt hắn làm càng.

Đưa cơm cho Trương Hình ba người xong, vậy tiếp theo tự nhiên là đến chỗ sư nương, thế nhưng Tống Nhất Phàm lần này lại kiếm một cái cớ, sau đó liền rời đi, để Vương Hạo Thần một mình tiến về.

Nên lúc này nếu như Vương Hạo Thần còn không hiểu chuyện gì đang xảy ra vậy thì hắn đúng là sống uổng rồi.

Chắc chắn là sư nương bởi vì sợ hắn bị ba vị sư huynh khi dễ, nên mới phái Tống Nhất Phàm làm hắn bảo tiêu.

Vương Hạo Thần trong lòng cảm động, cảm thấy sư nương đối với mình thực sự quá tốt, so với tỷ tỷ ruột thịt càng thêm chiếu cố bản thân.

-Tiểu Thần Thần! Ngươi tới muộn!

Vừa mới đi vào sư nương trước nhà, chỉ thấy từ trong nhà đã truyền ra nàng bất mãn thanh âm, để cho Vương Hạo Thần cảm thấy rất bất đắc dĩ, sư nương nói thế nào cũng là nhân vật đức cao trọng vọng trong tông môn, làm sao lại giống như tiểu hài tử một dạng như vậy tính tình?

Cũng như lần trước, hắn được sư nương gọi vào trong nhà, chỉ thấy sư nương phong hoa tuyệt đại xuất hiện ở hắn trước mặt, khí chất có chút cao ngạo như nữ thần, một bên tiếp nhận hắn đưa rương thức ăn, lại nhìn Vương Hạo Thần toàn thân một chút, xụ mặt nói:

-Tiểu Thần Thần! Ngươi làm sao còn mặc ngày hôm qua quần áo? Hôi chết ta!

Vương Hạo Thần ngẩn ra, ngày hôm qua đến giờ, nếu không phải là chuẩn bị thức ăn cho mọi người thì hắn một mực tu luyện, cũng quên mất việc tắm rữa, sáng hôm nay còn suýt nữa không kịp làm điểm tâm cho mọi người, vì thế trên người vẫn còn mặc quên bộ đồ ngoài hôm qua, nhếch nhách không thể tả.

Vương Hạo Thần tạm thời còn không có ý định đem chuyện mình đã có thể tu luyện nói cho sư nương, đành phải lúng túng nhận sai:

-Đệ tử sai rồi!

Sư nương hừ một tiếng, một bộ dáng nữ hoàng ra lệnh, nói:

-Còn không mau đi tắm?

Vương Hạo Thần không dám trái lời nàng, đang muốn chạy đi, sau lưng lại nghe được tiếng sư nương truyền tới:

-Xong liền tới chỗ ta a!

Vương Hạo Thần cười khổ, hắn còn đang muốn tu luyện đây, thế nhưng lời của sư nương không thể không nghe.

Vương Hạo Thần về nhà tắm rửa một lát, lại thay một bộ y phục khác, sau đó liền quay trở lại sư nương nhà gỗ.

Sư nương bây giờ mới hơi chút hài lòng, lại nói:

-Tiểu Thần Thần! Ngươi mấy ngày tới không cần làm điểm tâm, chỉ cần nghỉ ngơi tốt là được!

Vương Hạo Thần giật mình, vội vàng lắc đầu nói:-Sư nương, chuyện này khô...

-Ngươi không muốn?

Sư nương trừng mắt, vẻ mặt nguy hiểm nhìn hắn không chớp mắt.

Vương Hạo Thần cả người run lên, lập tức đầu hàng, đáp:

-Không có!

-Trẻ ngoan dễ dạy!

Sư nương gật đầu vẻ đắc ý, theo bản năng muốn đưa tay xoa đầu hắn, bất quá đến giữa đường lại dừng lại, bây giờ nàng mới nhận ra, tiểu tử nhiều năm trước, nay đã sớm cao hơn nàng.

Sư nương kỳ thực rất không thấp, chỉ trách Vương Hạo Thần người này lớn lên không chỉ tuấn, lại còn quá cao.

Nàng không để ý như vậy, bây giờ trong lòng không hiểu lại có chút hụt hẫng.

Vương Hạo Thần nhìn thấy nàng bộ dáng lúng túng như vậy, liền cười cười duỗi ra bàn tay, nắm lấy sư nương ngọc thủ, đem nàng kéo lại gần mình, lại khẽ cúi đầu xuống, để cho tay nàng chạm vào đỉnh đầu của hắn.

Thế nhưng là, động tác hồn nhiên này của hắn, lại để cho hai người tư thế bỗng chốc liền trở nên mập mờ, cả hai người thân thể gần như dựa sát vào nhau, gương mặt Vương Hạo Thần bởi vì cúi xuống mà kề sát vào sư nương khuôn mặt, hai người đầu mũi đều nhanh đụng vào nhau.

Vương Hạo Thần nhìn dung nhan tuyệt mỹ trước mặt, lại ngửi được mùi thơm nhàn nhạt trên người sư nương, để cho hắn đột nhiên cảm giác miệng đắng lưỡi khô, hơi thở trong nháy mắt liền trở nên dồn dập lạ thường.

Sư nương cũng không khác gì hắn, nàng ban đầu còn vì hành động vô tư của hắn mà giật bắn người, đến sau cùng liền là triệt để hoá đá, nhìn thấy khuôn mặt thanh tú của thiếu niên gần ngay trước mắt, một giây sau, nàng khuôn mặt liền triệt để nóng bừng lên giống như bị lửa thiêu.

Nàng trước giờ băng thanh ngọc khiết, gả cho Tiêu Hàn Dư cũng là có ẩn tình bên trong, kỳ thực hai người đều không có phát sinh chuyện vợ chồng quan hệ, cùng với một nam tử ở gần như vậy, chính là lần đầu tiên.

Sư nương mặc dù không có trải qua chuyện nam nữ, thế nhưng nàng dù gì cũng là nữ tử thành thục, sao có thể không biết những chuyện kia?

-A... ngươi làm gì?
Sư nương vội vàng mạnh mẽ đẩy ra nam tử trước người, thanh âm mềm mại khẽ gắt lên, khuôn mặt diễm lệ đỏ bừng như táo chín, khiến cho nàng dung nhan càng thêm mê người.

Vương Hạo Thần cả người nóng bừng bừng, bị nàng đẩy ra liền cảm giác có chút mất mát, lại rất lạ lẫm với cảm giác này, bất quá thấy sư nương tựa hồ sinh khí, ngón lửa trong hai con ngươi liền biến mất, vội vàng nói:

-Sư nương, đệ tử biết sai!

-Ngươi...

Sư nương nhìn bộ dạng của hắn, trong lòng không hiểu tại sao càng thêm tức giận, thế nhưng nàng cũng biết thứ hai đối với những chuyện này cái gì đều không hiểu, chuyện vừa rồi chẳng qua là một cái ngoài ý muốn, đồng thời hành động của hắn đều là theo bản năng, vì thế liền cưỡng ép đè ép trong lòng lửa giận, hừ lạnh nói:

-Tiểu Thần Thần! Ta là ngươi sư nương, sau này không được cùng ta thân mật như vậy!

Vương Hạo Thần cái hiểu cái không, bất quá lại sợ nàng sinh khí, liền đáp:

-Vâng, sư nương!

Sư nương bây giờ mới có chút hoà hoãn, liền cùng Vương Hạo Thần ngồi xuống dùng điểm tâm, bất quá giữa hai người không khí lại có chút ngượng ngùng, ai cũng không nói một câu.

Vương Hạo Thần ăn qua loa một chút, liền mở miệng đánh vỡ sự im lặng này, nói:

-Sư nương! Ngươi nói ta có thể hay không một chuyến vũ kỹ các?

Sư nương động tác liền dừng lại, ánh mắt đột nhiên run rẩy nhìn hắn, hỏi:

-Tiểu Thần Thần! Ngươi... có thể tu luyện rồi?

Vương Hạo Thần thấy nàng như vậy, trong lòng cũng chua xót, cảm giác nàng đối với chuyện mình không thể tu luyện vẫn canh cánh trong lòng, thế nhưng hắn còn không muốn vào lúc này nói cho nàng sự thật, đành phải nói:

-Làm sao có thể? Ta chỉ là rảnh rỗi không có việc gì làm, muốn tìm một ít vũ kỹ nghiên cứu mà thôi!

Kỳ thực, hắn đi đến Vũ Kỹ Các, là muốn lựa chọn vài bộ vũ kỹ cấp thấp tu luyện, bởi vì hắn tu vi, không bao lâu nữa sẽ đạt tới Vũ Đồ cảnh, hắn muốn trước đó chuẩn bị một ít tiền vốn.

Trước đó hắn vốn đánh chủ ý ở cái kia Thái Dương Vương huyết mạch ký ức lưu lại bí pháp, thế nhưng bí pháp kia yêu cầu lại quá cao, hắn thực lực bây giờ còn không tu luyện được.

-A... ra là vậy!

Sư nương con ngươi xinh đẹp thoáng tối lại, cũng không nghi ngờ lời hắn nói, chỉ cho là hắn ham mê võ đạo, muốn nghiên cứu vũ kỹ để khuây khoả một chút, vì thế liền không do dự nói:

-Không có vấn đề, một lát nữa ta liền đưa ngươi đi!

Nàng những năm này, đã tìm không ít biện pháp, ý muốn giúp Vương Hạo Thần đả thông kinh mạch, thế nhưng sau cùng đều thất bại, vì thế nàng trong lòng không hiểu lại rất hổ thẹn, chỉ có thể cố gắng giúp hắn có một cuộc sống thoải mái nhất có thể.

-Đa tạ sư nương!

Vương Hạo Thần vui mừng nói.

-Tiểu tử thối! Còn cùng ta khách sáo cái gì?

Sư nương trừng mắt nhìn hắn, cười nói.

Hai người ăn xong điểm tâm, sau đó liền chỉnh đốn một chút, sau đó liền hướng tông môn Vũ Kỹ Các tiến về.

Chương 5: Vũ kỹ các

Vương Hạo Thần tông môn, chính là tại Đông Hoa hoàng triều đệ nhất tông môn, Thiên Sinh Môn.

Tại toàn bộ Đông Vực, bất kể là Đông Hoa hoàng triều hay Thiên Sinh Môn đều không được tính là gì, thế nhưng tại nơi hẻo lánh này, bọn hắn vẫn có thừa năng lực để xưng hùng xưng bá.

Thiên Sinh Môn, chia làm lục phong, bao gồm: Thanh Nguyên Phong, Tử Dương Phong, Ngọc Tiêu Phong, Hồng Thạch Phong, Lôi Ngục Phong và Minh Thiên Phong.

Mà mỗi ngọn núi, đều có một vị phong chủ, Vương Hạo Thần sư phụ Tiêu Hàn Dư, chính là Minh Thiên Phong hiện nay phong chủ.

Tiêu Hàn Dư trong sáu vị phong chủ không nói mạnh nhất, nhưng đủ để xếp vào ba vị trí đầu, bất quá hắn Minh Thiên Phong, lại là lục phong bên trong yếu nhất một cái.

Mà Vương Hạo Thần tại Thiên Sinh Môn, bởi vì 16 tuổi không thể tu luyện ra nguyên khí, trở thành tông môn trước giờ chưa từng có tiền lệ, cho nên hắn còn có một cái phi thường vang dội biệt hiệu: Thiên Sinh Môn trong lịch sử đệ nhất phế vật.

Chuyện này, không khiến cho Vương Hạo Thần chịu đủ nhục nhã, mà còn để cho Minh Thiên Phong bị các phong khác cười nhạo không ngẩng đầu lên được.

Mà các vị trưởng lão trong tông môn, còn dùng Vương Hạo Thần trường hợp để làm ví dụ giáo dục các đệ tử, mỗi khi gặp kẻ không nghiêm túc tập luyện, bọn hắn liền sẽ nói một câu: Ngươi muốn trở thành phế vật giống như Vương Hạo Thần hay sao?

Vì thế, tại Vương Hạo Thần cùng sư nương đi tới Vũ Kỹ Các thời điểm, xung quanh chúng đệ tử liền quăng đến từng đạo ánh mắt khác thường, có nghiền ngẫm, có khinh thường, có trêu tức, đương nhiên, cũng không thiếu một phần ánh mắt nóng bỏng đặt tại sư nương trên người.

Không có cách, sư nương tuy là đã gả cho Tiêu Hàn Dư, thế nhưng nàng dung nhan phong hoa tuyệt đại vẫn không hề có dấu vết của thời gian, ngược lại càng thêm quyến rũ mê người, khiến cho không ít nam đệ tử trong bụng một mảnh lửa nóng.

Kỳ thực trong Thiên Sinh Môn, nam tử đem sư nương của hắn xem là trong lòng nữ thần không có 8000 cũng có 1 vạn.

-Ai nha nha, đây không phải là chúng ta lịch sử “ đệ nhất nhân “ hay sao? Hôm nay làm sao lại có hứng thú đến Vũ Kỹ Các rồi?

Đúng lúc này, một đạo cười nhạt thanh âm, từ một phía truyền đến, mang theo một tia nghiền ngẫm trêu tức ý vị.

Vương Hạo Thần lơ đãng đưa mắt nhìn qua, chỉ thấy một cái vận bạch y tuổi trẻ nam tử đang hướng về bên này đi đến, vẻ mặt khinh miệt nhìn hắn, liền mở miệng nói:

-Lục Phong! Ngươi có việc?

-Đương nhiên có!

Lục Phong cười nhạt một tiếng, nói:

-Ta là sợ ngươi một cái không thể tu luyện đi vào Vũ Kỹ Các sẽ phá rối mọi người tu hành nên mới đến ngăn cản!

-Lục Phong! Ngươi khinh người quá đáng!

Ở một bên sư nương nghe hắn nói như vậy liền lập tức nổi giận, trầm giọng quát.

Lục Phong hai mắt nóng bỏng nhìn qua sư nương, lại ôm quyền nói:

-Nhạc sư thúc! Ta không phải không nói lý lẽ, chỉ là Vương sư đệ thực sự không thể tu luyện, một khi miễn cưỡng tu hành vũ kỹ, đến lúc đó nhất định sẽ tẩu hoả nhập ma! Ta đây cũng là muốn tốt cho hắn a!

-Ngươi...

Sư nương giận đến răng ngọc không ngừng va chạm, chỉ hận không thể một bước đi lên chụp chết tên trước mặt.

Lúc này, Vương Hạo Thần một bên liền đạm thanh nói:

-Đa tạ Lục Phong sư huynh đã nhắc nhở, bất quá ta cũng chỉ muốn đọc qua vũ kỹ, không có định tu luyện! Vì thế không cần ngươi bận tâm!

Nói rồi, hắn liền quay sang nói với sư nương:

-Sư nương! Chúng ta đi thôi!

Sư nương gật đầu, hai người một bên vượt qua Lục Phong, đi thẳng về phía Vũ Kỹ Các.

Lục Phong nhìn theo phương hướng hai người rời đi, sắc mặt có chút khó coi, hừ lạnh một tiếng, nói khẽ:

-Đã là phế vật rồi, còn muốn dãy chết, ta cũng thật muốn xem ngươi có thể trang được bao lâu!-Tiểu Thần Thần! Ngươi không sao chứ?

Trên đường đi, sư nương ân cần hướng Vương Hạo Thần hỏi thăm, sợ hắn bởi vì lời nói của Lục Phong mà tủi thân.

Vương Hạo Thần lắc đầu, cười nói:

-Sư nương! Lục Phong người kia lời nói, ta căn bản không có để trong lòng!

-Vậy liền tốt!

Sư nương trong lòng thở dài một hơi, sắc mặt cũng hoà hoãn xuống.

Thiên Sinh Môn Vũ Kỹ Các, nằm ở chủ phong Thanh Nguyên Phong, mở rộng cho đệ tử tiến vào tìm kiếm vũ kỹ phù hợp với mình.

Vương Hạo Thần cùng với sư nương đi tới Vũ Kỹ Các bên ngoài, liền nhìn thấy một vị lão nhân đang ngồi trên ghế, hai mắt nhằm lại, tựa hồ đang ngủ.

Lão nhân dung mạo không có gì đặc biệt, thân mặc áo vải, tựa hồ giống như một cái phàm nhân tuổi xế chiều đồng dạng.

Thế nhưng Vương Hạo Thần trong lòng lại không dám khinh thị vị lão giả trước mắt này.

Hắn không thể tu luyện, không có nghĩa là hắn không biết được Thiên Sinh Môn một ít sự tình, mà hắn cũng từng được nghe sư nương nói qua, vị lão giả này, chính là Vũ Kỹ Các thủ hộ giả, đồng thời hắn cũng là Thiên Sinh Môn tiền nhiệm chưởng giáo người cùng thế hệ, luận bối phận mà nói, hắn không thể so với sáu vị phong chủ kém.

Từ sau khi Thiên Sinh Môn tiền nhiệm chưởng giáo mất tích, vị lão nhân này cũng không còn can dự vào tông môn sự tình, mà lại chuyển đến Vũ Kỹ Các, cam tâm tình nguyện làm một vị thủ hộ giả.

Chúng đệ tử đối với vị lão nhân này tôn trọng có thừa, một mực gọi hắn là “ Không lão “.

Sư nương chậm rãi đi tới Không lão trước mặt, có chút cung kính ôm quyền nói:

-Không lão!

Lão nhân gọi Không lão lúc này mí mắt mới chậm rãi mở ra, khuôn mặt già nua khi nhìn thấy sư nương liền nở nụ cười hoà ái nói:

-Tiểu nha đầu! Ngươi bây giờ nói thế nào cũng là một vị phong chủ thê tử, là nhân vật đức cao trọng vọng, làm sao còn có thời gian đến thăm lão đầu ta?
Lấy bối phận của hắn, gọi sư nương là tiểu nha đầu kỳ thực cũng không có gì sai.

Sư nương tựa hồ đối với Không lão rất có hảo cảm, nghe hắn nói vậy liền nở nụ cười nói:

-Không lão! Người đừng đùa tiểu nữ!’

Không lão gật gật đầu, ánh mắt lại đặt tại Vương Hạo Thần trên người, tại nhìn thấu hắn tu vi về sau, một cặp lông mày liền khẽ nhíu lại.

Tiểu gia hoả này, làm sao ngay cả một điểm tu vi cũng không có?

Nguyên lai, Vương Hạo Thần tu luyện Vạn Đạo Thông Thiên Quyết, điểm đặc thù nhất của bộ công pháp này chính là có thể che dấu tu vi, vì thế ngay cả khi hắn đã có thể tu luyện, thế nhưng trong mắt người khác, hắn vẫn chỉ là một cái phế nhân không thể mở ra kinh mạch.

Trừ phi là hắn nguyện ý hiển lộ, nếu không ai cũng không thể nhìn thấy hắn tu vi chân thật.

Sư nương biết Không lão nhìn ra Vương Hạo Thần thân thể có vấn đề, vì thế vội vàng cùng hắn truyền âm giải thích, đem sự tình từ đầu đến cuối nói rõ.

Không lão nghe xong, ánh mắt nhìn Vương Hạo Thần liền trở nên có chút đồng tình, thở dài nói:

-Tiểu tử, ta có thể để ngươi đi vào, bất quá ta phải nói trước, tại trước khi ngươi trở thành Vũ Đồ, tuyệt đối không thể tu luyện vũ kỹ, nếu không một khi bị phản phệ, coi như thần tiên cũng khó cứu được ngươi!

Vương Hạo Thần biết rõ Không lão cũng không phải là cố ý châm hắn, mà là đang hảo tâm nhắc nhở, vì thế vội vàng ôm quyền bái tạ, nói:

-Đa tạ Không lão nhắc nhở! Đệ tử xin ghi nhớ!

Không lão lúc này mới gật đầu, khoác tay nói:

-Vào đi!

Vương Hạo Thần cùng sư nương lần nữa cung kính hướng hắn chắp tay, sau đó mới tiến vào Vũ Kỹ Các bên trong.

Vũ Kỹ Các, chia bốn tầng, tại tầng thứ nhất, đều là Phàm cấp công pháp, vũ kỹ, cũng là phổ thông nhất cấp bậc, số lượng nhiều đếm không xuể.

Tầng thứ hai, lại là Linh cấp vũ kỹ, tại Thiên Sinh Môn đã chính là lực lượng trung kiên, phần lớn đệ tử có chút thực lực, đều tu luyện Linh cấp vũ kỹ.

Tầng thứ ba, cất dấu Quân cấp vũ kỹ, được phần lớn trưởng lão thậm chí một ít phong chủ tu luyện.

Tầng thứ tư là trân quý nhất, chính là có Vương cấp công pháp, cũng là tông môn trấn tông tuyệt học, số lượng ít đến đáng thương, chỉ có sáu vị phong chủ cùng một ít nhân vật đối với tông môn lập qua đại công mới có thể tu luyện.

Vương Hạo Thần đi vào tầng thứ nhất, chỉ thấy trước mặt từng cái kệ sách chất đầy công pháp, vũ kỹ, đủ để cho hắn hoa cả mắt.

Nhìn thấy cảnh này, Vương Hạo Thần hai mắt nhất thời sáng lên, hắn vốn là một cái yêu võ chi nhân, đối với hắn mà nói, những nơi như thế này chính là thiên đường.

-Sư nương! Ta có thể tuỳ tiện chọn sao?

Vương Hạo Thần có chút không kịp chờ đợi hỏi.

-Đương nhiên!

Sư nương cười đáp.

Vương Hạo Thần nghe vậy, liền không còn cố kỵ nữa, trước đi vào ngay trước mặt một cái kệ sách, tiện tay đem một quyển bí tịch lấy xuống, đọc ngấu nghiến.

-Phi Vân kiếm pháp, chú trọng khinh công thân pháp, một chiêu một thức đều cực kỳ hoa lệ...

Vương Hạo Thần say mê tìm đọc bí tịch, từng cái từng cái đều bị hắn nhanh chóng đọc qua, tốc độ để cho sư nương đứng một bên đều có chút kinh hãi, thế nhưng hắn vẫn chưa chọn được vũ kỹ khiến mình ưng ý.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau