NGÀY NÀO DIỆP TIÊN SINH CŨNG MUỐN TỎ TÌNH VỚI TÔI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Ngày nào diệp tiên sinh cũng muốn tỏ tình với tôi - Chương 31 - Chương 35

Chương 31

Edit: Mộc Tử Đằng

Lễ giáng sinh vừa trôi qua, các cuộc họp thường niên kéo nhau đến.

Diệp Tri Du tham gia xong cuộc họp thường niên ở công ty mình thì bị cha anh gọi về tham gia cuộc họp ở Nhuệ Ý.

Coi như là tổng giám đốc hữu danh vô thực của Nhuệ Ý, cả năm Diệp Tri Du đều không lộ mặt ở công ty, nhưng vẫn luôn được nhận lương. Cuộc họp thường niên mỗi năm một lần, cũng là lần duy nhất anh có mặt.

Do thời gian anh xuất hiện ở công ty quá ít, thậm chí trong công ty còn có một lời đồn rằng chỉ cần nhìn thấy Diệp tổng trong công ty thì một năm tiếp theo sẽ luôn may mắn.

Dĩ nhiên những chuyện như này thì Diệp tổng không hề biết.

Lần này do Diệp Tri Du và cha anh đã thỏa hiệp, anh đồng ý về thừa kế công ty, nên cha Diệp muốn mượn cơ hội này giao ít việc trong công ty vào tay anh.

Bước đầu tiên, nhậm chức nhân viên quản lý cấp cao của công ty vậy. 

Cuộc họp thường niên là một cơ hội hiếm thấy tụ họp mọi người lại với nhau, trừ những nhân viên trong các bộ phận ra, những nghệ sĩ đã ký hợp đồng với công ty cũng sẽ thể hiện mình trong cuộc họp này.

Đứng hàng đầu trong Nhuệ Ý là phim truyền hình, vài năm trước còn có Hoàn Vũ tranh cao thấp với họ, đến bây giờ Hoàn Vũ dần chuyển trọng tâm vào phim điện ảnh, vì vậy phương diện phim truyền hình đã được Nhuệ Ý độc chiếm.

Trong nước có không ít công ty làm phim truyền hình, nhưng bất luận xét về của cải vật chất hay nhân viên đều không thể so sánh được với Nhuệ Ý, mặc dù thỉnh thoảng nổi tiếng được một hai bộ phim nhưng nhìn vào tổng thể thì chất lượng và độ nổi phim truyền hình của Nhuệ Ý luôn cao hơn.

Sở dĩ họ không thiếu tiền.

Xem như Sugar Daddy trong giới phim truyền hình, những diễn viên dưới trướng của công ty đều khá nổi trong nước, nên cuộc họp thường niên của Nhuệ Ý rất được người hâm mộ chú ý đến.

Diệp Tri Du là tổng giám đốc của Nhuệ Ý, anh không chỉ không thể nhận biết hết mặt của quản lý cấp cao trong công ty mà ngay cả diễn viên đang ăn khách cũng không biết nốt.

Trước khi đến đây Giản Hàng đã làm một file trình chiếu cho anh, tổng kết lại những diễn viên nổi tiếng nhất trong năm ở Nhuệ Ý, chỉ sợ đến lúc đó Diệp tổng của anh không biết người ta thì lại lúng túng.

Nhưng quá rõ là Diệp Tri Du không phải người sẽ lúng túng vì mấy chuyện như này.

Nếu có lúng túng thật thì anh mới là người để người khác lúng túng.

Trước khi cuộc họp thường niên diễn ra, Diệp Tri Du mặc âu phục trắng xuất hiện đã nhanh chóng thu hút được nhiều người. Ở nơi đây có khá nhiều minh tinh quanh năm sống dưới ánh đèn sân khấu, tuy nhiên khi Diệp Tri Du lẫn vào trong đám người đó thì tướng mạo và khí chất của anh vẫn xuất chúng nhất.

Huống hồ anh còn mang hiệu là con trai của chủ tịch, bốn chữ tổng giám đốc Diệp phát sáng lấp lánh trên đầu anh.

Cái này chắc là hào quang tổng tài bá đạo trong truyền thuyết.

Thấy Diệp Tri Du đến, có một nhân viên mới phấn khích nói với người cũ trong hội trường: “Hóa ra công ty của chúng ta thật sự có Diệp tổng nha!”

Người cũ: “??”

Nếu không thì sao?

Cô nghĩ rằng Diệp tổng chẳng qua chỉ là truyền thuyết mà mọi người bịa ra à?

“Diệp tổng, chủ tịch đang chờ anh ở bên kia.” Đinh Dật đi đến, dẫn Diệp Tri Du đến ngồi vào bàn của cha Diệp.

Cuộc họp thường niên hôm nay chiêu đãi món Trung truyền thống, trong bàn của cha Diệp thì trừ ông ra, những người còn lại đều nằm trong ban giám đốc trọng yếu của công ty, Giản Hàng và Đinh Dật ngồi vào bàn cạnh đó.

Diệp Tri Du lên tiếng chào hỏi các chú dì ngồi cùng bàn, MC lên sân khấu được trang trí hoa lệ, tuyên bố màn biểu diễn của cuộc họp thường niên chính thức mở màn.

Công ty về phim ảnh dù gì cũng được xem như làm ăn trong giới nghệ thuật, minh tinh lên sân khấu biểu diễn hết khả năng, rất xuất sắc, màn biểu diễn của nhưng nhân viên bình thường cũng được chú tâm tập luyện, trong kịch bản vừa có nhảy múa ca hát vừa có ảo thuật.

Tiết mục diễn ra được một nửa, MC muốn mời vài người lên sân khấy tham gia trò chơi, anh ta vốn định tìm Diệp tổng hiếm khi xuất hiện ở công ty nhưng khi nhìn thấy ánh mắt của Diệp Tri Du thì anh hoàn toàn từ bỏ ý nghĩ này.

Còn sống là tốt rồi, tại sao phải đi trêu chọc Diệp tổng chứ.

Cuối cùng MC để mọi người tự nguyện lên sân khấu, vì muốn hấp dẫn mọi người lên tham gia, anh ta còn hé lộ phần thưởng. Cuộc họp thường niên ở Nhuệ Ý trước giờ rất lớn, từ bốc thăm cho đến trò chơi, phần thưởng vô cùng phong phú.

Quả nhiên sau khi hé lộ phần thưởng, người bên dưới giơ tay muốn lên cũng vô cùng náo nhiệt. Diệp Tri Du cùng dùng bữa với cha và mấy chú dì trong bàn, không hề chú ý đến, một lúc sau đột nhiên có người diễn tướng thanh trên sân khấu.

Diệp Tri Du: “…”

Anh cố tình đặt đũa xuống nhìn lên, trò chơi đã kết thúc, bây giờ có hai nam nhân viên đang mặc trang phục trung sơn đứng trên đó, cùng biểu diễn tướng thanh cho mọi người xem.

Diệp Tri Du nghĩ ngợi một lúc bèn lấy điện thoại ra quay lại màn biểu diễn của họ, sau đó gửi cho Thẩm Tâm.

Diệp Tri Du: Trong cuộc họp thường niên ở Nhuệ Ý cũng có người biểu diễn tướng thanh mà cô thích này 

Thẩm Tâm: Ha ha ha ha ha bọn họ nói buồn cười quá ha ha ha.

Thẩm Tâm: Khoan đã, anh đang dự cuộc họp thường niên ở Nhuệ Ý à? Vậy anh gửi họ cho tôi xem làm gì, phải gửi hình minh tinh chứ!
Diệp Tri Du:…

Anh mở chức năng quay video trong diện thoại lên, rồi quay một vòng các nghệ sĩ trong công ty, gửi đi cho Thẩm Tâm.

Thẩm Tâm:!! Có nhiều người tôi đã xem phim của họ đóng trong năm nay rồi nè!

Diệp Tri Du: …Cách nói này của cô có phải có vấn đề gì không?

Thẩm Tâm: Anh hiểu ý tôi là được rồi~ Anh có thể xin chữ ký giúp tôi được không?

Diệp Tri Du: Không thể nào.

Thẩm Tâm: …Đúng là một người đàn ông lạnh lùng [Mỉm cười]

Thẩm Tâm: Sao không thấy Lý Mộc Dao đâu cả?

Diệp Tri Du có ấn tượng với cái tên Lý Mộc Dao này, trước đây không lâu anh còn lên hot search vì cô ta.

Diệp Tri Du: Tôi không biết, cô không nói tôi cũng chả phát hiện.

Thẩm Tâm:…

“Nhắn tin với ai đó?” Cha Diệp đột nhiên liếc nhìn di động của Diệp Tri Du, thấp giọng hỏi anh. Diệp Tri Du lập tức khóa màn hình, cất điện thoại vào túi âu phục: “Không có gì, chút chuyện kinh doanh thôi.”

“Chuyện kinh doanh?” Cha Diệp hừ cười một tiếng, rõ ràng không tin, “Bàn việc kinh doanh mà con có thể vui vẻ vậy sao?”

Diệp Tri Du hơi nhíu mày, vừa rồi anh vui vẻ lắm sao? Mặc dù nghi ngờ trong lòng nhưng ngoài mặt anh vẫn vô cùng ung dung: “Dĩ nhiên rồi, công việc khiến con vui vẻ.”

Cha Diệp: “…”

Ông vỗ vai Diệp Tri Du, như có điều suy nghĩ nhìn anh: “Vậy hai ngày kế con đến công ty đi, cha sẽ khiến con thật vui vẻ.”

Diệp Tri Du: “…”

Cuộc họp thường niên diễn ra được một nữa, Lý Mộc Dao được Thẩm Tâm thân thiết dò hỏi mới thong thả đi vào. Vốn cô ta có hoạt động ở bên ngoài, không định tham dự, nhưng khi biết hôm nay có Diệp Tri Du thì cô ta vội vàng chạy đến.

Nói Lý Mộc Dao là diễn viên ăn khách nhất năm của Nhuệ Ý đúng là không nói quá, năm trước cô ta đi thử vai trong đoàn phim, nhiều đạo diễn còn bới móc, năm nay giá trị con người cô ta đã tăng vọt đến mức nhiều đoàn phim không thể với cao được.

Một nữ diễn viên nổi tiếng như cô ta, vừa vào hội trường hiển nhiên luôn được chú ý, số người cầm điện thoại lên chụp lén cô ra rõ ràng tăng lên rất nhiều. Lý Mộc Dao theo sau người đại diện tới bàn của Diệp Tri Du, rồi giơ ly rượu lên với họ: “Chủ tịch, thật xin lỗi vì chúng tôi đến trễ.”

“Không sao, mọi người từ nơi khác đến cũng vất vả.” Mấy vị giám đốc chạm ly với cô ta, rồi uống cạn ly. Sau khi Lý Mộc Dao uống rượu xong thì nhìn sang Diệp Tri Du ở bên kia: “Diệp tổng, đã lâu không gặp.”

Mặc dù Diệp Tri Du không nhớ họ đã gặp nhau khi nào nhưng mặt vẫn không đổi sắc trả lời: “Đã lâu không gặp.”
Lý Mộc Dao cười cười với anh, tự nhiên trò chuyện cùng mọi người: “Không biết những thành viên trong ban giám đốc có nghe qua chưa, trong công ty của chúng ta có một truyền thuyết, chỉ cần nhìn thấy được Diệp tổng ở công ty thì năm tiếp theo sẽ luôn gặp may mắn. Chưa bàn đến tính linh nghiệm ra sao, nhưng năm ngoái khi tôi gặp được Diệp tổng một lần thì năm nay may mắn cực lớn.”

Người xinh đẹp có nói gì cũng rất dễ hấp dẫn người khác, Lý Mộc Dao là một đại mỹ nữ, thành viên ban giám đốc đều bị cô ta chọc cười, chỉ có mình Diệp Tri Du vẫn giữ dáng vẻ hờ hững: “Đây là kết quả từ sự cố gắng của cô, không liên quan gì đến tôi.”

Người đại diện rót cho Lý Mộc Dao một ly rượu, cô ta giơ ly lên, cong đôi môi đỏ mọng nhìn Diệp Tri Du: “Dù nói thế nào thì ly rượu này tôi nhất định phải kính Diệp tổng.”

Diệp Tri Du cầm ly rượu lên, lễ phép chạm vào ly của cô ta.

Lý Mộc Dao kính rượu với họ xong thì đi sang bàn của mình, chào hỏi với những người khác, chuyện cô ta gặp Diệp Tri Du ở cuộc họp thường niên đã lên hot search vào tối đó.

Với độ nổi của Lý Mộc Dao lúc bấy giờ, chỉ cần tùy ý hắt hơi một cái cũng có thể lên hot search chứ đừng nói đến mấy tin tức lá cải dễ dàng khiến người ta liên tưởng như này.

Thẩm Tâm nhìn vào tin đứng đầu hot search “Nguyện vọng năm mới của Lý Mộc Dao đã được thực hiện sớm”, cô ấn vào liên kết mở tin tức ra.

Không ngờ vừa vào xem liền thấy được hình của Diệp Tri Du và Lý Mộc Dao!

Nó không phải là ảnh có độ phân giải cao nhưng với mức độ này cũng không giấu được vẻ xinh đẹp của Lý Mộc Dao. Khuôn mặt cô ta rất nhỏ, được xem như người trẻ tuổi trong giới nữ diễn viên, nhưng ngũ quan lại không lộ ra vẻ gò bó, ngược lại rất tinh xảo và xinh xắn. Do người cao 1m70, cô ta không chọn tạo hình cô gái nhỏ, phối hợp với chiếc váy dài, khiến Lý Mộc Dao trông khí thế hơn những minh tinh khác.

Lần trước Lý Mộc Dao chỉ nói hai chữ “Diệp tổng”, Thẩm Tâm đã thấy hình mẫu đổ vỡ, lần này hai người cùng xuất hiện trong một tấm hình, hình mẫu dường như đã vỡ tan tành.

Bài báo lên hot search này trái lại rất trung quy trung củ, không cố tình nói quá, nhưng những loại tin tức này, quần chúng ăn dưa hiển nhiên sẽ chia sẽ nhiệt tình.

Thẩm Tâm nhìn xuống, ngoại trừ bình luận của fan ra thì quần chúng ăn dưa chân chính đang suy đoán mối quan hệ của hai người, thuận tiện bày tỏ vẻ kinh ngạc trước nhan sắc của Diệp tổng, còn có người thật sự muốn xin vào làm ở Nhuệ Ý.

Sau đó có một bình luận rất hấp dẫn: “Xin vào làm ở Nhuệ ý à, bọn tôi khuyên bạn nên từ bỏ suy nghĩ này ngay và luôn, Diệp tổng của chúng tôi hằng năm đều không có mặt ở công ty, hôm nay tôi cũng mới tin rằng người này thật sự có tồn tại trong công ty đó!”

Thẩm Tâm: “…”

Cô tắt weibo đi, gửi tin nhắn cho Diệp Tri Du: “Chúc mừng anh lại lên hot search lần nữa~”

Lúc này Diệp Tri Du đã tắm xong đang nằm trên giường, thấy Thẩm Tâm gửi tin nhắn cho mình thì anh chỉ muốn biểu đạt bằng một hàng dấu chấm lửng.

Diệp Tri Du: Hình kia chắc do nhân viên chụp lén, tôi tìm người xử lý chút.

Thẩm Tâm: Hôm nay cuộc họp thường niên ở Nhuệ Ý đã chiếm hết mấy hạng hot search, tuy nhiên chỉ có tin về anh và Lý Mộc Dao là đứng hạng cao nhất, hay là Diệp tổng suy xét xem có nên xuất đạo không?

Diệp Tri Du: ….Xuất đạo cùng diễn tướng thanh với cô sao?

Thẩm Tâm: ….Cài này không cần đâu.

Diệp Tri Du rời đi một lúc, sau khi quay lại thì báo cho Thẩm Tâm biết sự việc đã được xử lý tốt.

Diệp Tri Du: Tin tức về tôi hẳn đã biến mất rồi.

Thẩm Tâm: Không hổ là người đàn ông có tiền lương một năm một trăm triệu mà. [Ngưỡng mộ]

Diệp Tri Du: Thật ra lần trước tôi nói sai rồi, tiền lương một năm của tôi không chỉ một trăm triệu thôi đâu.

Thẩm Tâm:…

Đột nhiên khoe giàu là như nào??

Diệp Tri Du: Đúng rồi, ngày kia tôi sẽ quay về thành phố H.

Thẩm Tâm: À…rồi sao?

Sẽ không phải muốn cô đến đón chứ?

Diệp Tri Du:…

Diệp Tri Du: Chỉ muốn báo cô một tiếng thôi.

Thẩm Tâm: Ồ.

Diệp Tri Du gửi cho cô icon mặt cười thật lớn.

Thẩm Tâm không khỏi bị hình mặt cười mỉm chi của anh chọc cười, cô rút vào chăn cười một lúc, rồi mở điện thoại ra nhìn lịch.

Ngày kia là 31 tháng 12, là ngày cuối cùng trong năm.

Chương 32: Thiếu

Nguồn cài pass cập nhật sau.

Chương 33

Edit: Mộc Tử Đằng

Trái tim Thẩm Tâm chợt đập hẩng một nhịp, giống như bị thứ gì đó đánh vào, vô cùng bối rối.

Diệp Tri Du không đợi cô phản ứng đã kéo ra khoảng cách với cô rồi nói: “Thời gian không còn sớm nữa, tôi về trước đây, cô cũng đi nghỉ sớm chút. Ngủ ngon nhé.”

“Ngủ ngon….” Thẩm Tâm nói câu ngủ ngon với Diệp Tri Du như chú vẹt lập lại.

Diệp Tri Du cười khẽ với cô, sau đó lái xe rời đi.

Một tay Thẩm Tâm cầm đồ ăn, một tay khác ôm quyển sổ tay về phòng. Chương trình mừng năm mới vẫn chưa kết thúc, nhưng Thẩm Tâm không thể tập trung xem nội dung trong tivi.

Trong đầu cô giờ này đều là khuôn mặt đẹp trai bỗng nhiên phóng đại trước mắt cô khi nãy.

Sau khi chương trình mừng năm mới kết thúc, Thẩm Tâm đi đánh răng rồi ngủ luôn, không biết Lý Thù Đường và Tạ Khai Hoài về nhà hay chưa. Sáng sớm ngày hôm sau cô đi làm, do dì giúp việc nghỉ nên không ai chuẩn bị bữa sáng, cô tiện tay mang theo phần bánh hôm qua Diệp Tri Du cho mình rồi đi thẳng ra ngoài.

Hôm nay cô dẫn đoàn đi chơi một ngày, chỉ dẫn du khách đến hai điểm tham quan. Hành trình khá thoải mái, nhưng hôm nay lại là ngày đầu năm mới, các địa điểm tham quan lớn nhỏ trong thành phố H đều đầy người.

Lượng người đông đúc như này là sự khiêu chiến với hướng dẫn viên du lịch, hôm nay dẫn đoàn so với trước đây dẫn đoàn trong vài ngày còn mệt hơn nhiều. Buổi chiều tiễn khách xong, Thẩm Tâm về thẳng nhà luôn.

Lý Thù Đường và Tạ Khai Hoài lúc này đều đang ở nhà, hai người ngồi xem tivi, trên bàn còn bày ra đồ ăn Diệp Tri Du cho Thẩm Tâm vào hôm qua.

Thẩm Tâm vừa nhìn thấy họ ăn đồ của mình thì thở phì phò đi lên đậy hộp lại: “Tại sao hai người lại như vậy! Đây là đồ ăn của tớ mà!”

Trong tay Lý Thù Đường còn cầm một phần bánh chocolate đang ăn dở, thấy dáng vẻ giương nanh múa vuốt của cô thì rống lên: “Thẩm Tâm cậu bị gì thế, từ khi nào hai chúng ta đã phải phân chia đồ vậy?”

“…” Thẩm Tâm bị cô ấy nói cho cạn lời, “Mấy món này tớ cố tình giữ lại để chiêu đãi mình đã đi làm vất vả đó! Hôm nay hai người có đi làm không? Có tư cách gì ăn chứ!”

Lý Thù Đường: “…”

Hóa ra hôm nay người dân lao động nghỉ tết cũng không xứng ăn cơm sao?

Con ngươi cô ấy đảo qua đảo lại, bỗng nhiên lộ ra một nụ cười mập mờ với Thẩm Tâm: “À….tớ biết rồi nha, những món này đều do Diệp tiên sinh mua cho cậu đúng không?”

Thẩm Tâm còn chưa kịp đáp thì Tạ Khai Hoài đã “Xì” một tiếng, vội đặt vật trong tay xuống: “Những món này đều do Diệp Tri Du mua?”

Lý Thù Đường chỉ cho cậu ta xem: “Thấy chưa, đây là logo của Thiên Hạ Cư, vài ngày trước Diệp tiên sinh đã về thành phố A dự cuộc họp thường niên, còn lên hot search ý.”

“Vậy em không ăn nữa!” Tạ Khai Hoài đẩy đồ ăn ra xa, tỏ ra rất có khí phách, “Người trong sạch không được nhận của hối lộ!”

“…” Thẩm Tâm liếc nhìn cậu ta một cái, “Em trai à, em nên học tập cho tốt vào, những lời này không thể dùng trong trường hợp như vậy.”

Lý Thù Đường cản Tạ Khai Hoài còn đang muốn nói tiếp, hiếu kỳ dò hỏi Thẩm Tâm: “Tối qua Diệp tiên sinh đã tới sao?”

Tạ Khai Hoài nghe cô ấy hỏi thế thì nhất thời bị dời sự chú ý. Đúng vậy, đây mới là vấn đề mấu chốt! Vừa rồi cậu đã quên mất! “Nói đi, hai người cô nam quả nữ đã làm gì!”

Lần này không chờ Thẩm Tâm liếc mắt thì Lý Thù Đường đã đuổi cậu ta đi: “Chỗ này có chuyện của em à? Người lớn đang nói chuyện mà con nít chen vào làm gì?”

Tạ Khai Hoài ôm tay vịn ghế salon không chịu đi: “Em đã tròn 18 tuổi rồi! Dù gì hai chị cũng chỉ lớn hơn em vài tuổi thôi, còn không biết xấu hổ lấy tuổi ra dọa em.”

Lý Thù Đường tranh đấu với Tạ Khai Hoài nhiều năm rồi và chưa từng bại trận trong việc chèn ép cậu ta. Cô ấy thuần thục kéo Tạ Khai Hoài ra khỏi ghế salon, đẩy cậu ta đi lên lầu: “Em mau đi làm bài tập cho chị, hôm nay em đã chơi cả ngày rồi. Nếu em còn dám trả treo nữa chị sẽ lập tức gọi điện cho cha mẹ của em bảo họ đóng băng hết thẻ em đang dùng!”

Cha của cậu là người nắm quyền kinh tế, bình thường cậu tiêu tiền khá nhiều và rất tùy tiện, căn bản không biết dành dụm. Một khi cha cậu đóng thẻ thì cậu sẽ không có nguồn kinh tế nữa: “Lý Thù Đường, chị ác lắm!”

“Biết thì tốt.” Sau khi đuổi Tạ Khai Hoài đi, Lý Thù Đường vội quay về phòng khách, tiếp tục tám chuyện của Thẩm Tâm và Diệp Tri Du, “Được rồi, trẻ con cản chuyện cũng đã đi rồi, cậu mau kể cho tớ nghe hôm qua cậu và Diệp Tri Du đã làm chuyện gì mà người khác không nhìn được đi.”

“…” Thẩm Tâm cũng muốn về phòng, “Tạm biệt.”

“Không cho cậu đi!” Lý Thù Đường giữ cô lại, rất nhiều lần cô đã không thành thật khai báo nên hôm nay cô nàng không định để cô đi. Thẩm Tâm biết rõ Lý Thù Đường giở trò thì không có cách nào thoát được, ngay cả đại ma vương từng trãi sự đời Tạ Khai Hoài cũng không phải đối thủ của cô ấy chứ đừng nói đến cô: “Không làm gì cả mà, anh ấy tới đưa cho tớ đồ ăn và sổ ký tên rồi đi ngay.”

Lý Thù Đường nhíu mày, không tin được: “Tối hôm qua tớ và Tạ Khai Hoài chưa về, trong nhà chỉ có hai người, anh ấy không làm gì à? Rốt cuộc anh ấy có phải đàn ông không thế?”

Thẩm Tâm: “…”

“Diệp tiên sinh có được hay không vậy?”

Thẩm Tâm: “…”

Cô đang rất tò mò rốt cuộc mỗi ngày Lý Thù Đường ở bên Trì Tuấn đã làm gì nhỉ.

“Thật ra thì không phải hoàn toàn không làm gì.” Thẩm Tâm theo bản năng muốn cứu vãn tự tôn của Diệp Tri Du.

Lý Thù Đường nghe cô nói thế thì nhất thời tinh thần trở nên tỉnh táo hơn: “Gì? Đã làm gì? Tớ muốn nghe.”

“…” Thẩm Tâm nhếch môi, nói sự thật với cô nàng, “Anh ấy tự hôn mu bàn tay của mình.”Lý Thù Đường: “…???”

Lý Thù Đường tự xưng là một cô gái có kinh nghiệm phong phú, giờ phút này cũng hoàn toàn mờ mịt. Hai người họ đang chơi trò gì vậy?

Thẩm Tâm nhìn cô ấy một cái rồi thờ ơ bổ sung thêm: “Tuy nhiên cái tay đó đặt lên trán tớ.”

Lý Thù Đường: “…”

Cô ấy im lặng thật lâu mới vỗ vai Thẩm Tâm rồi nặng nề thở dài một hơi: “Với tiến độ của hai người các cậu thì đến đời sau cũng không có con nổi.”

Thẩm Tâm: “…”

“Là người trẻ tuổi thì cảm xúc nên mãnh liệt chút chứ, cảm xúc mãnh liệt vào! Hiểu không!” Hôn trán qua mu bàn tay là kiểu của mấy đứa nhóc tiểu học!

Không đúng, bây giờ học sinh tiểu học cũng hôn mặt rồi!

“Haiz~” Lý Thù Đường thở dài, thừa dịp Thẩm Tâm không chú ý thì cầm thêm hai phần bánh điểm tâm rồi nhanh chóng chuồn lên lầu.

Thẩm Tâm ngồi ngẩn người trong phòng khách, tiếng báo tin nhắn đã kéo thần trí của cô về.

Người gửi tin nhắn là Diệp Tri Du.

Thẩm Tâm thấy ba chữ này thì tim đập nhanh hơn một nhịp.

Đầu ngón tay không hiểu sao mang theo hơi nóng, cô cầm điện thoại lên, mở tin nhắn ra nhìn.

Diệp Tri Du: Tết này cô có về thành phố A không?

Thẩm Tâm: Có, lúc trước anh tôi điện hỏi thì tôi đã đồng ý về rồi. Mùng ba tôi phải đi làm, từ ba mươi đến mùng hai tôi sẽ ở thành phố A.

Diệp Tri Du: Được, vậy tôi bên này giúp cô hẹn nhé.

Thẩm Tâm: Là người bạn lần trước anh nói muốn giới thiệu với tôi đó sao?

Diệp Tri Du: Đúng vậy, tôi chắc chắn sẽ cho cô câu trả lời.

Thẩm Tâm: Vâng. Cảm ơn anh nhiều nhé!

Nếu quả thật có thể bàn chuyện hợp tác vậy thì kế hoạch của cô không chừng sẽ thực hiện được!

Diệp Tri Du: Không cần phải khách sáo vậy, cô chuẩn bị cho tốt, chỉnh sửa kế hoạch lại lần nữa đi.

Thẩm Tâm: Vâng Vâng.Diệp Tri Du: Làm xong thì gửi cho tôi nhìn qua một lần, có chỗ nào thiếu sót tôi có thể chỉ ra giúp cô.

Thẩm Tâm: Có phiền anh quá không?

Diệp Tri Du: Cũng đã phiền đến nước này rồi còn sợ thêm phiền nữa sao?

Thẩm Tâm:…

Rốt cuộc là anh nói phiền hay không phiền thế?

Hai ngày kế tiếp cả hai đều rất bận rộn, không có thời gian gặp nhau, chỉ thỉnh thoảng tán gẫu qua wechat. Thẩm Tâm chỉnh sửa lại kế hoạch của mình một lần nữa, có thay đổi hơn bản cũ nhiều. Sau khi làm xong, cô gửi mail cho Diệp Tri Du.

Diệp Tri Du thấy được mail của cô thì trả lời: Hôm nay tôi sẽ dành thời gian để xem, tối nay cô chọn thời gian đi, chúng ta gặp mặt nói chuyện sẽ dễ hơn.”

Thẩm Tâm: Được, gặp nhau ở đâu?

Diệp Tri Du: Gặp ở nhà tôi nhé, hôm nay tôi cố về sớm.

Thẩm Tâm: Ok, vậy khi đó anh nhắn tin báo tôi nhé.

Diệp Tri Du: Được.

Sau khi Thẩm Tâm tan việc thì về nhà, cô vừa ăn cơm vừa xem kế hoạch đã in ra. Lý Thù Đường ngồi đối diện vô cùng bất mãn: “Ăn cơm thì ăn nhiều vào, nhìn công việc làm gì còn tâm tình ăn cơm chứ!”

Thẩm Tâm cong môi: “Đây là kế hoạch đầu tiên của tớ sau khi được thăng chức, đồng thời nó là kế hoạch đánh dấu một cột mốc quan trọng, lát nữa tớ phải đi gặp Diệp Tri Du, còn phải xem kỹ nữa.”

Lý Thù Đường bắt được chính xác trọng điểm trong lời nói của cô: “Lát nữa cậu đi gặp Diệp Tri Du à?”

“Đúng thế.”

“Đi đến nhà anh ấy?”

“Ừ.”

“..Ồ~”

Thẩm Tâm bất ngờ liếc cô nàng một cái: “Lý Thù Đường, từ khi quen với Trì Tuấn thì suy nghĩ của cậu càng ngày càng đen tối hơn ý!”

Lý Thù Đường nói: “Tớ cũng mong đợi cậu sớm có suy nghĩ đen tối như tớ vậy đó~”

Thẩm Tâm: “….”

Cô ăn cơm xong một lúc thì Diệp Tri Du gửi tin nhắn qua, bảo bây giờ cô có thể qua nhà anh. Cô nghĩ ngợi một lúc rồi lấy phần kế hoạch không tốt lúc trước và một ít thức ăn theo.

Nhắc đến mới nhớ cô và Diệp Tri Du đã làm hàng xóm được một khoảng thời gian rồi nhưng trừ lần cô đến nhà anh lấy mặt nạ thì hình như không đến lân nào nữa. Cô đứng trước cửa nhà số 33, ấn chuông cửa, bên trong nhanh chóng vang lên tiếng bước chân không nặng không nhẹ.

Người ra mở cửa dĩ nhiên là Diệp Tri Du, tuy nhiên Thẩm Tâm không ngờ rằng anh chỉ mặc mỗi bộ đồ ngủ mỏng manh. Nhìn một cái đã biết anh vừa mới tắm xong, ngoại trừ mùi hương sữa tắm vẫn còn chưa tan hết thì còn cả mái tóc ẩm ướt chưa khô.

Thẩm Tâm sững sờ đứng trước cửa, cô đã quen nhìn thấy dáng vẻ mặc âu phục nghiêm chỉnh của Diệp Tri Du, đột nhiên đối mặt với anh như này khiến cô cảm thấy bị thu hút….một cách khó diễn tả hết?

“Vào nhà đi.” Diệp Tri Du trông vô cùng tự nhiên, dường như không hề lúng túng vì lối ăn mặc lúc này của mình. Anh né người qua để Thẩm Tâm vào nhà, còn chuẩn bị sẵn một đôi dép đi trong nhà mới tinh cho cô.

Thẩm Tâm đổi giày, cầm đồ ăn và tài liệu vào. Trong nhà Diệp Tri Du có máy sưởi đầy đủ nên anh mới có thể mặc đồ ngủ mỏng như này trong nhà. Thẩm Tâm theo anh vào phòng khách, hai người dừng lại trước ghế salon.

“Cô ngồi đi.” Diệp Tri Du chỉ chiếc ghế salon ở bên cạnh ý bảo Thẩm Tâm ngồi xuống. Trên bàn trà của anh cũng để sẵn một bản kế hoạch giống y như phần tài liệu trong tay Thẩm Tâm, cái này do anh in ra. Anh cầm bản kế hoạch lên đưa cho Thẩm Tâm: “Đây là tài liệu cô gửi tôi xem, tôi đã ghi lại ý kiến của mình trong này, cô có thể nhìn sơ qua.”

“Vâng.” Thẩm Tâm đặt đồ xuống, rồi nhận lấy bản kế hoạch trong tay anh. Bên trên đúng thật có những dòng chữ đỏ chi chít, Diệp Tri Du rõ ràng không phải là một người chuyên nghiệp trong ngành du lịch nhưng anh đưa ra rất nhiều ý kiến, chúng đều có giá trị.

“Tuy tôi đã viết lại những điểm mấu chốt trong này nhưng có vài việc cần gặp mặt nói rõ sẽ hiệu quả hơn.” Diệp Tri Du cầm lấy cái khăn trên salon lau tóc mình.

Thẩm Tâm hiểu rõ lúc này mình phải chuyên tâm vào đọc kế hoạch, nhưng cô không thể khống chế được, luôn bị dộng tác của Diệp Tri Du hấp dẫn. Biết cô đang nhìn mình, động tác trên tay Diệp Tri Du hơi ngừng lại, anh nói: “Tôi mới vừa tắm xong, còn chưa kịp sấy khô tóc.”

“…Ừm, tôi biết mà.” Thế nhưng cô cũng không gấp đến mức muốn đi qua thảo luận về kế hoạch với anh mà? Tại sao anh lại gấp đến độ ngay cả quần áo còn chưa kịp mặc kỹ càng?

—-Lúc Thẩm Tâm thấy áo ngủ của anh còn chưa cài hết, để lộ ra phần lớn xương quai xanh thì trong đầu bèn nghĩ như vậy.


Tác giả có lời muốn nói:

Vì muốn theo đuổi người ta mà Diệp tiên sinh không từ bất kỳ thủ đoạn nào, bây giờ đã bắt đầu bán rẻ nhan sắc của mình rồi.

Chương 34

Edit: Mộc Tử Đằng

“Cô có nghe không?” Thấy Thẩm Tâm đang thất thần, Diệp Tri Du nói được một nửa bèn dừng lại nhìn cô hỏi.

Thẩm Tâm ho khẽ, cười nói với anh: “Vẫn nghe mà.”

“Vậy cô lặp lại nội dung tôi vừa nói đi.”

Thẩm Tâm: “…”

Đang trong giờ học thầy giáo đột ngột gọi lên kiểm tra bài sao?

Thấy cô không nói gì, thầy Diệp hơi cau mày hỏi: “Cô có muốn làm kế hoạch này cho thật tốt không?”

Thẩm Tâm mấp máy môi, không tự chủ được liếc nhìn cổ áo của anh lần nữa. Tôi thấy anh không muốn để tôi chỉnh sửa tốt ý.

“Cái đó, Diệp tiên sinh, chúng ta thương lượng chuyện này nhé.” Thẩm Tâm lên tiếng.

“Chuyện gì?”

“Thì chuyện đó.” Thẩm Tâm nói đến đây chợt khẽ ho để thanh giọng, “Anh có thể cài hết nút áo lại không?”

Diệp Tri Du hơi sửng sốt, sau đó đáp: “Không được.”

Thẩm Tâm: “…”

“Quần áo ngủ phải mặc như này mới thoải mái chứ, cài kín lại làm gì?”

Thẩm Tâm:”…”

Không phải mà, bá đạo tổng tài không phải như này. Chẳng phải luôn muốn sắp đặt người khác sao? Cũng luôn ăn mặc nghiêm chỉnh kín đáo mà?

Anh thế này hoàn toàn không giống bá đạo tổng tài tẹo nào!

“Tôi bảo cô tới là nói về kế hoạch chứ không bảo cô để ý đến quần áo ngủ của tôi.” Diệp Tri Du nghiêm túc nói.

Thẩm Tâm nhìn tấm vái mỏng manh, mọi hình tượng đều hóa hư không, Diệp Tri Du còn thuân nước đẩy thuyền chêm vào một câu: “Hay là cô rốt cuộc không nhịn được muốn ra tay với tôi?”

“…Ờm đúng vậy, quả thật không nhịn được muốn ra tay đánh anh.” Thân thể Thẩm Tâm nhanh hơn não, cô giơ cái gối tựa lên đánh về phía Diệp Tri Du. Anh nhanh nhẹn bắt lấy cổ tay của cô, dừng động tác của cô lại, Thẩm Tâm dùng sức giãy ra nhưng không thoát khỏi tay của Diệp Tri Du được, trái lại còn đẩy anh ngã xuống ghế salon.

Diệp Tri Du đang nắm tay Thẩm Tâm, lúc ngã xuống hiển nhiên cũng kéo cô cùng ngã.

Thẩm Tâm cảm thấy cảnh sắc trước mắt lóe lên, cô liền ngã vào một vòm ngực rắn chắc lại ấm áp. Quanh mũi là hương thơm sữa tắm nhàn nhạt, cách lớp vải mỏng dường như còn nghe được tiếng tim đập thình thịch. Cô hơi ngẩng đầu lên, lập tức chạm vào ánh mắt của Diệp Tri Du.

Tất cả các giác quan toàn thân dường như bị anh chế trụ hết, cô chỉ biết ngơ ngác nhìn anh, Thẩm Tâm không thể làm được cái gì khác nữa. Nhìn Diệp Tri Du ở khoảng cách gần như này, thực sự cô đã bị vẻ đẹp của anh làm kinh động. Lúc Thẩm Tâm chơi game cô từng thích rất nhiều nhân vật, ngũ quan của Diệp Tri Du giống như được họa sĩ chuyên tâm vẽ ra, đẹp không tì vết, ngay cả ánh sáng phản quang trên mái tóc và độ cong đều được tính toán tỉ mỉ khiến người khác động tâm.

Một tay Diệp Tri Du vẫn nắm chặt tay Thẩm Tâm, anh giơ cánh tay khác lên nghịch một lọn tóc rối bên má cô. Nhiệt độ trên người anh theo ngón tay truyền vào tim Thẩm Tâm, giờ phút này cô cũng không rõ tiếng tim đập bên tai là của anh hay của chính mình.

Lúc trước trên cầu treo tim cô cũng từng đập nhanh như thế này, lần trước do hiệu ứng cầu treo vậy lần này thì sao?

“Còn nói cô không muốn ra tay với tôi à?” Diệp Tri Du bị Thẩm Tâm đè bên dưới cuối cùng cũng mở miệng nói, “Cô muốn làm gì hả? Tôi sẽ cố gắng phối hợp.”

“…” Thẩm Tâm im lặng một lúc, rốt cuộc cũng tìm lại cảm giác của cơ thể mình. Cô rút tay mình ra rồi ngồi dậy khỏi ghế salon, kế đó nhặt bản kế hoạch rơi dưới đất lên, sau cùng chạy ra cửa như đang chạy thoát thân: “Nội dung anh sửa tôi sẽ xem lại, tôi không làm phiền anh nữa, tạm biệt!”

Diệp Tri Du: “…”

Anh nhìn bóng dáng Thẩm Tâm rời khỏi nhà, rồi nằm trên salon thêm một lúc nữa mới cong môi đứng lên.

Thẩm Tâm chạy một mạch từ nhà số 33 về nhà số 29, gió đêm lạnh lẽo cũng không thể khiến cô tỉnh táo hơn. Lúc này Lý Thù Đường vẫn ngồi trong phòng khách xem tivi, cô ấy đang chờ Thẩm Tâm về. Nghe được tiếng mở cửa, cô ấy bèn nhìn sang hướng huyền quang, chợt thấy Thẩm Tâm chạy vào nhà như thỏ.

“Cậu chạy nhanh thế làm gì?” Lý Thù Đường không ngờ cô sẽ về nhanh đến vậy, vừa rồi cô ấy mới nói với Trì Tuấn, không biết tối nay cô có về không nữa mà.

Thẩm Tâm không thèm để ý đến Lý Thù Đường, cô tiếp tục đi vào trong, Lý Thù Đường nắm kéo cô quay lại: “Cậu giống thỏ ghê ý, tớ hỏi cậu còn chưa trả lời mà.”

Cô ấy vừa nói vừa quan sát Thẩm Tâm, phát hiện mặt cô đỏ gay, ngay cả lổ tai cũng hiện lên màu đỏ, cô ấy híp mắt nói: “Cậu đã làm gì với Diệp Tri Du? Hình như không đúng lắm, nếu anh ấy có làm gì cậu thật cũng không nhanh vậy đâu.”

Thẩm Tâm: “…”

“Bọn tớ chỉ bàn về kế hoạch thôi, mất bao lâu chứ!” Thẩm Tâm gần như muốn hét vào mặt Lý Thù Đường, dường như làm thế có thể tiếp thêm cho cô chút sức lực.

Lý Thù Đường bịt tai, nói: “Bàn kế hoạch thì bàn kế hoạch, cậu kích động làm gì chứ?” Cô ấy nói xong, giọng điệu lại trở nên không nghiêm túc: “Nhưng cậu nói xem, cậu chỉ bàn kế hoạch thôi vậy tại sao mặt lại đỏ tới mang tai hả? Hai người dùng tư thế gì để bàn kế hoạch thế?”

Những lời này khiến Thẩm Tâm nhớ lại chuyện vừa rồi.“…Cút!” Thẩm Tâm ra sức hất tay Lý Thù Đường ra, rồi chạy về phòng mình.

Lý Thù Đường nhìn Thẩm Tâm chạy trối chết, cô ấy cực kỳ muốn trực tiếp nhắn tin hỏi rõ Diệp Tri Du về chuyện này.

Nhưng cô ấy vẫn kiềm nén được.

Một mình bị bỏ lại phòng khách, chỉ đành ôm điện thoại than thở với Trì Tuấn mà thôi.

Lần trước lúc đón năm mới, Diệp Tri Du đã hôn lên mu bàn tay, chuyện này khiến Thẩm Tâm không yên lòng, tình huống tối nay còn nghiêm trọng hơn, cả buổi tối cô đều nằm mơ, trong mơ chỉ thấy Diệp Tri Du.

Cô có nên nhân dịp mùng một tết đến chùa cúng viếng không?

Chuyện mùng một có nên đi chùa cúng viếng không tạm thời chưa quyết định được, ngược lại Diệp Tri Du đã liên lạc với cô vào ngày cuối, anh muốn hai người cùng về thành phố A.

Thẩm Tâm nghỉ vào hôm 29, theo kế hoạch thì 30 cô về, nhưng Diệp Tri Du đã sắp xếp xong, sẵn tiện chở cô đi, Thẩm Tâm thầm nghĩ…mình không nên keo kiệt một cách trắng trợn.

Ban đầu cô cứ nghĩ sẽ được Diệp Tri Du bao vé máy bay và đi nhờ xe của anh, dù gì Diệp Tri Du rất hào phóng với cô, thật không ngờ Diệp Tri Du cho cô đi nhờ phi cơ riêng luôn.

Anh đi máy bay tư nhân về thành phố A.

“Hai ngày nay đi tàu hỏa hay đi máy bay đều rất đông người chen lấn, hơn nữa không dễ mua vé, nên cha tôi đã cho máy bay ở nhà đến đón.” Lúc trên máy bay, Diệp Tri Du giải thích với Thẩm Tâm như vậy.

Thẩm Tâm gật đầu, bày tỏ ý kiến: “Vâng, tôi hiểu mà.”

Quả nhiên về nhà thừa kế gia sản có khác!

Trên máy bay có phục vụ riêng, còn cung cấp cả điểm tâm, Thẩm Tâm vốn định ăn cơm trên máy bay luôn nhưng Diệp Tri Du đã cản cô: “Chờ lát nữa về thành phố A, chúng ta sẽ đến Thiên Hạ Cư ăn tối, bây giờ cô đừng ăn no quá.”

Bàn tay cầm bánh ngọt của Thẩm Tâm hơi khựng lại: “Thiên Hạ Cư?”

“Ừ, chẳng phải đã bàn xong với cô rồi sao, tôi thiếu cô một bữa ở Thiên Hạ Cư mà? Tôi có hỏi qua thì ngày mai Thiên Hạ Cư cũng ngừng bán, qua tết mới mở cửa lại, hôm nay không mời cô ăn thì không còn cơ hội nào nữa.” Diệp Tri Du nhìn cô, cười khẽ, “Vẫn nên mời cô ăn bữa này thật sớm, để nhở có vài người lại bảo tôi muốn giựt nợ.”

“À…” Thẩm Tâm đang rất đói, nhưng nghe anh bảo đợi chút nữa đi ăn ở Thiên Hạ Cư thì đột nhiên cô chẳng thấy đói tẹo nào, “Vậy tôi ăn xong cái bánh này sẽ không ăn nữa.”

“Ừm.” Diệp Tri Du gật đầu, “Trên máy bay còn có trái cây, nếu cô đói có thể ăn chút trái cây lót dạ.”

“Vâng.”

Máy bay bay về thành phố A mất khoảng hai tiếng, suốt đường đi Thẩm Tâm luôn khắc chế hết mình, ăn trái cây chỉ dám ăn miếng nhỏ. Sau khi đến nơi, nhà họ Diệp có phái xe đến đón Diệp Tri Du, trên xe còn có một người đàn ông trẻ tuổi đeo kính.

Trông anh ta rất lịch sự, khí chất đẹp trai lạnh lùng, điều khiến Thẩm Tâm chú ý đến là anh ta cũng mặc âu phục đen —- giống y như mấy người trước đây muốn bắt Diệp Tri Du.“Người này là Đinh Dật, là thư ký của cha tôi.” Diệp Tri Du giới thiệu đơn giản với Thẩm Tâm, sau đó mở cửa để cô ngồi lên xe, “Ngồi vào đây.”

“À, được.” Thẩm Tâm cười chào Đinh Dật một cái, sau đó nhanh chóng lên xe. Đinh Dật lên xe sau, cùng ngồi vào hàng ghế trên với tài xế, tài xế chưa lái xe đi, dường như đang chờ chỉ thị của họ.

“Đến Thiên Hạ Cư trước, tôi đã đặt chỗ ở đó rồi.”

Chân mày Đinh Dật hơi cử động nhưng khônng thể nhìn ra được, anh ta không nói gì, tài xế đáp “Vâng” rồi lái xe đi.

Do có người lạ ngồi ghế trước nên Thẩm Tâm hơi câu nệ, suốt đường đi cô không hay nói chuyện với Diệp Tri Du. Hai người họ không nói gì, Đinh Dật cũng không lên tiếng, hoàn toàn không nhìn ra được niềm vui khi đi đón tổng giám đốc về nhà.

Xe lái đến Thiên Hạ Cư, Diệp Tri Du và Thẩm Tâm cùng xuống xe. Cô nhìn Đinh Dật vẫn còn ngồi trên xe, nhỏ giọng hỏi Diệp Tri Du: “Anh Đinh không đi ăn cùng chúng ta sao?”

Diệp Tri Du không giấu giếm cô, dùng giọng nói không lớn không nhỏ đáp: “Không có đặt chỗ cho cậu ta.”

Đinh Dật: “…”

Thẩm Tâm và Diệp Tri Du đi vào trong thì Đinh Dật mới bước xuống xe. Anh ta căn dặn tài xế chờ họ ở chỗ này rồi một mình ra ngoài bắt xe khác quay về nhà họ Diệp.

Cha Diệp và mẹ Diệp đang ăn tối, cô của Diệp Tri Du cũng ở đây. Thấy Đinh Dật quay về, mẹ Diệp lên tiếng hỏi trước: “Sao rồi?”

Hiển nhiên họ đã sớm nghe được chuyện Diệp Tri Du dẫn thêm người lên máy bay, nên cố tình phái Đinh Dật đến thăm dò tình hình.

Đinh Dật không phụ lại sứ mệnh, báo cáo với họ: “Diệp tổng thực sự dẫn Thẩm Tâm tiểu thư về, bây giờ hai người đang đi ăn ở Thiên Hạ Cư.”

Cô Diệp Tri Du uống một ngụm canh, cười híp mắt nhìn hai người còn lại: “Chuyện này được lắm, hai người sắp có thêm một cô con dâu rồi.”

Cha Diệp hỏi tiếp: “Trên đường đi hai đứa đã nói những gì? Có biểu hiện thân mật không?”

Đinh Dật đáp: “Chắc do tôi có mặt ở đó nên cô Thẩm hơi dè dặt.”

Cô Diệp nghe đến đây bỗng nhiên bật cười: “Đúng rồi đấy, một cái bóng đèn lớn như này, có là tôi cũng cảm thấy cậu rất chói mắt.”

Đinh Dật: “…”

Anh ta im lặng một lúc, sau đó bổ sung thêm với cha Diệp: “Ngược lại biểu hiện của Diệp tổng rất ân cần, khi cô Thẩm lên và xuống xe đề do cậu ấy tự mình đi mở cửa.”

Cha Diệp hừ hừ hai tiếng: “Tiền đồ chỉ có nhiêu đó thôi.”

Cô Diệp ưu nhã uống thêm ngụm canh, nhẹ nhàng bổ thêm một nhát dao: “Chuyện này thì tính là gì, ban đầu anh theo đuổi vợ, đến cả thùng rác còn lục lọi được nữa là.”

Cha Diệp: “…”

Có thể đừng kể về lịch sử đen tối của ông trước mặt cấp dưới không!

Bên trong Thiên Hạ Cư, tối nay Thẩm Tâm ăn uống no say. Cô rời thành phố A đã mấy năm rồi, cô nhớ nhất là món ngon ở thành phố này, nhắc đến đồ ăn ngon, Thiên Hạ Cư bất kể ra sao cũng không thể thiếu được.

Diệp Tri Du cầm bát múc cho Thẩm Tâm một bát canh nóng, rồi đặt xuống trước mặt cô, Thẩm Tâm thầm nói cảm ơn và cầm lên uống một ngụm: “Ôi, canh ngon quá đi.”

Cô vừa dùng thìa khuấy cho bớt nóng vừa nói với Diệp Tri Du: “Anh có biết Thiên Hạ Cư có một quy tắc không? Ông chủ ở đây là người có tay nghề tốt nhất, nhưng một ngày anh ấy chỉ làm một món thôi, món ăn còn dựa vào tâm tình của anh ấy. Khách hàng có cơ hội được ăn món anh ấy làm là người có vận may cực tốt ý, phải nói là vô cùng tốt.”

“Ừ.” Diệp Tri Du nhàn nhạt đáp một tiếng, “Ở công ty của tôi cũng có tin đồn giống thế này, do tôi ít khi xuất hiện nên mọi người bảo nếu có thể nhìn thấy tôi trong công ty thì cả năm đều gặp may mắn.”

“Phù, ha ha ha ha.” Thẩm Tâm suýt nữa đã cười chảy nước mắt, “Không ngờ công ty của anh thú vị ghê.”

Diệp Tri Du múc một bát canh cho mình, nói với Thẩm Tâm: “Món canh hôm nay do ông chủ Giang của Thiên Hạ Cư nấu đó.”

“Gì?” Thẩm Tâm kinh ngạc nhìn anh, “Chúng ta may mắn vậy sao?”

Diệp Tri Du cười nói: “Không phải may mắn, là cậu ấy đặc biệt nấu cho chúng ta ăn. Tôi chưa nói với cô à? Ông chủ Giang ở Thiên Hạ Cư cũng là bạn tốt của tôi, bữa cơm này xem như cậu ấy đón gió tẩy trần cho tôi.”

“Ồ, thì ra là thế.” Thẩm Tâm ngây ngốc bưng bát canh, “Nếu đã nói là đón gió tẩy trần, vậy bữa cơm này anh ấy có thu tiền của anh không? Nếu không thu vậy bữa này không tính là anh mời nhé.”

Diệp Tri Du: “…”

Muốn rõ ràng thế này à.

Chương 35

Edit: Mộc Tử Đằng

Sau bữa ăn này Diệp Tri Du đã nhận ra một sự thật, rõ ràng anh luôn mời Thẩm Tâm ăn cơm vậy mà càng ngày càng thiếu cô nhiều bữa cơm hơn nữa là sao?

Lúc họ ra khỏi Thiên Hạ Cư, Đinh Dật đã không còn ở đây chờ nữa, lần này Diệp Tri Du cũng không quá bất ngờ. Bây giờ Thẩm Tâm mới để ý hỏi: “Anh Đinh đâu rồi, anh ý đi ăn rồi sao? Vậy chúng ta có nên chờ anh ấy về không?”

“Không cần chờ đâu, tự anh ta có tiền gọi xe.” Diệp Tri Du vô cùng lạnh lùng vô tình.

Thẩm Tâm: “…”

Cô theo sau Diệp Tri Du ngồi vào xe, vừa cài dây an toàn vừa nói với anh: “Anh Đinh là thư ký của cha anh đúng chứ? Say này anh phải về thừa kế công ty, anh ấy cũng được xem là người đi trước nha, sao anh lại đối xử không tốt với anh ấy như vậy?”

Diệp Tri Du hừ lạnh một tiếng: “Lúc anh ta dẫn theo cả đám người truy đuổi tôi ở thành phố H còn chả thấy anh ta tốt lành gì.”

Thẩm Tâm: “…”

Hình như lời anh nói rất đúng, làm người là thế có oán báo oán có ân báo ân.

“Nhà cô ở đâu? Tôi bảo tài xê đưa cô về.”

Thẩm Tâm thấy anh hỏi mình thì nghĩ ngợi một lúc mới nói: “Tôi ở gần công viên Lệ Trạch, anh đưa tôi đến trước công viên là được rồi.”

Diệp Tri Du nhìn cô không để lại dấu vết gì: “Nếu đã đưa cô về thì hẳn nên đưa cô đến tận cửa.”

Thẩm Tâm nói: “Vừa rồi tôi ăn nhiều quá nên định đi dạo tiêu thực, để khỏi bị mất ngủ ấy mà.”

Diệp Tri Du không hỏi tiếp nữa, anh gật đầu đáp: “Được.”

Tài xế dừng xe trước cửa bắc của công viên Lệ Trạch, Diệp Tri Du xuống xe với Thẩm Tâm, giúp cô lấy vali ở sau cốp xe ra.

Thẩm Tâm chỉ ở nhà ba ngày tuy nhiên mang về khá nhiều đồ, ngoại trừ đồ dùng thường ngày thì phần còn lại chủ yếu là những đặc sản cô mang về từ thành phố H cho cha và anh trai.

“Hôm nay rất cảm ơn Diệp tiên sinh, hẹn gặp lại nhé.” Thẩm Tâm vẫy tay với anh rồi kéo vali đi về phía trước. Diệp Tri Du nhìn theo bóng lưng của cô, chợt lên tiếng gọi cô lại: “Khoan đã.”

“Còn việc gì sao?” Thẩm Tâm quay đầu nhìn anh.

Thật ra Diệp Tri Du cũng không có việc gì, chỉ đột nhiên muốn gọi cô lại thôi. Anh phát hiện ra mình không hề thích hình ảnh bóng lưng rời đi của cô chút nào.

“Khụ, sáng mai 10 giờ nhé, đừng quên đấy.”

Diệp Tri Du đã hẹn cô ngày mai gặp nhau để bàn kế hoạch, Thẩm Tâm hiển nhiên không thể nào quên: “Anh cứ yên tâm, tôi nhớ mà, còn đặt cả đồng hồ báo thức rồi.”

“Vậy thì tốt.” Diệp Tri Du nói xong ba từ này thì cảm thấy quả thực không còn lý do gì níu kéo người ta nữa, nên anh đành nói: “Vậy mai gặp lại.”

“Tạm biệt anh, mai gặp sau.” Thẩm Tâm cười với anh rồi kéo vali tiếp tục đi về phía trước.

Diệp Tri Du không gọi cô nữa, anh xoay người ngồi vào xe, bảo tài xế lái xe đi.

Thẩm Tâm nhìn xe của anh rẽ vào con đường đi vào trung tâm thành phố, cô cũng rẽ vào một con đường mòn ở bên phải.

Nhẩm lại thời gian thì cũng hơn hai năm rồi cô chưa về nhà, một lần nữa bước trên con đường này cảm giác thời gian dường như đã trôi qua rất lâu rồi. Khi còn bé cô rất thích đi dạo chơi ở công viên Lệ Trạch, ngày trước công viên này là nơi nổi tiếng nhất thành phố A, một năm bốn mùa đều đẹp như tranh vẽ. Bây giờ thành phố A đã có công viên Ánh Sao lớn và đẹp hơn công viên Lệ Trạch nhiều, trở thành địa điểm mới ở đây, thế nên số người đến công viên Lệ Trạch ít hơn trước kia rất nhiều.

Thế nhưng công viên Lệ Trạch vẫn luôn đẹp như trong trí nhớ của Thẩm Tâm, những người ở khu kế bên vẫn thích đi tản bộ trong lúc rãnh rỗi, hoặc là những người dậy sớm đến đây chạy dọc theo bờ hồ.

Có một vài thứ luôn không ngừng thay đổi nhưng cũng có một vài thứ vẫn luôn không đổi.

“Tâm Tâm, sao hôm nay em đã về rồi?” Bỗng nhiên có một chiếc xe chạy gần đến cạnh Thẩm Tâm, chậm rãi dừng lại bên lề đường. Thẩm Tâm quay đầu qua nhìn, nhận ra là Thẩm Vọng anh trai mình.

“Anh, trùng hợp ghê nha.” Cô đi tới cạnh xe, cúi người nói chuyện với người bên trong xe.

Thẩm Vọng gật đầu với cô một cái rồi nói: “Em lên xe trước đi, có cần anh giúp mang đồ không?”

“Không cần đâu ạ, em để ở ghế sau là được.”

“Ừm.”

Đầu tiên Thẩm Tâm cất vali nhỏ vào ghế sau, sau đó mở cửa bên ghế phụ ngồi vào. Thẩm Vọng chạy xe, nhìn cô hỏi: “Chẳng phải em bảo trưa mai mới về sao? Anh và cha còn định mai đến sân bay đón em đấy.”

Thẩm Tâm nói: “À, hôm nay cũng có bạn vừa hay từ thành phố H về đây nên em đi cùng luôn.”

“Vậy à.” Thẩm Vọng không nghi ngờ gì, chỉ gật đầu một cái, “Em về có mệt không, đã ăn tối chưa?”

“Em ăn rồi ạ.”

“Ăn với bạn đi chung sao?”

“Vâng, còn anh thì sao, đã ăn tối chưa?”

Thẩm Vọng thở dài nói: “Anh vừa từ công ty về, chưa ăn nữa.”

Thẩm Tâm hỏi: “Công ty vẫn chưa nghỉ sao? Công ty du lịch của em đã nghỉ rồi này.”

Thẩm Vọng nói: “Những người khác đều nghỉ cả rồi, anh vẫn còn việc chưa làm xong. Nhưng hôm nay cũng đã hoàn thành, ngày mai có thể ở nhà chơi với em.”Thẩm Tâm chớp chớp mắt nói: “Nhưng em không thể ở nhà với anh được, sáng mai em còn phải đi gặp tổng giám đốc để bàn dự án nữa!”

Những lời này của cô chọc cười Thẩm vọng: “Gì? Tổng giám đốc nhà ai mà còn xui hơn cả anh thế, ba mươi tết còn phải bàn dự án?”

“…” Thẩm Tâm im lặng một lúc, sau đó nói: “Em vẫn chưa gặp người đó, gặp rồi sẽ kể với anh nhé.”

Thẩm Vọng nhìn cô: “Ngay cả người em muốn gặp cũng không biết mặt sao?”

“À…vì bạn em giới thiệu ý, anh ấy không nói rõ với em, có thể hiểu là người đó làm về mảng ăn uống.”

Trong cuộc trò chuyện của hai người luôn xuất hiện người bạn của cô, rốt cuộc đã khiến Thẩm Vọng cảnh giác: “Bạn nào của em vậy? Là người cùng về với em à?”

“Vâng.”

“Nam hay nữ? Làm công việc gì?”

“…” Thẩm Tâm gãi đầu, “Anh ơi, sao anh đột nhiên tra hộ khẩu của người ta vậy? Là hàng xóm ở cùng tiểu khu với Lý Thù Đường ấy ạ, đối xử với mọi người cũng tốt lắm.”

“Phải không đấy? Sao anh cứ cảm thấy không đơn giản như vậy nhỉ.” Thẩm Vọng vừa nói chuyện vừa lái xe vào khu biệt thự nổi tiếng gần kề công viên Lệ Trạch. Thẩm Tâm sợ anh tiếp tục hỏi nữa nên vội chuyển đề tài: “Anh ơi, có phải Lệ Thâm ở cùng khu biệt thự với mình không? Là cái người hát bài <<Gai Trong Tim>> á, là ca sĩ nổi tiếng nhất năm ý.”

Thẩm Vọng nghĩ ngợi rồi nói: “Chắc vậy, hình như anh đã gặp cậu ta rồi.”

“Anh gặp anh ấy rồi sao?!”

“Có mấy hôm tăng ca về thì gặp được cậu ta chạy bộ buổi tối.”

“Oa! Anh may mắn ghê.”

“…Anh không phải fan của cậu ta.” Thẩm Vọng hỏi cô, “Sao em biết cậu ta ở tiểu khu này?”

“Thì đầu năm nay anh ấy bị tai nạn xe rồi lên hotsearch, trên mạng có rất nhiều người căn cứ vào hiện trường vụ tai nạn rồi phân tích ra được nhà của anh ấy ở đâu!”

Thẩm Vọng: “…”

Mấy cư dân mạng đó không đi làm trinh sát quả là đáng tiếc.

Thẩm Tâm thấy sự chú ý của Thẩm Vọng đã hoàn toàn bị kéo đi nên thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Nhưng tại sao cô phải căng thẳng nhỉ? Diệp Tri Du dù sao cũng chỉ là Diệp tiên sinh ở cùng tiểu khu thôi mà.

Diệp tiên sinh ở cùng tiểu khu về đến nhà thì tâm tình không tốt lắm: “Lần trước hai người cho cô đến thành phố H cũng thôi đi, hôm nay còn phái Đinh Dật đến giám sát con sao?”

Cha và mẹ Diệp bốn mắt nhìn nhau, không thừa nhận ngay: “Lần trước cô con dẫn theo cháu trai đi du lịch mà, còn Đinh Dật đến đón con cũng là sai sao?”

“Ồ, hai người nghĩ con là cháu trai nhỏ sao, dễ lừa vậy à?” Diệp Tri Du không đinh để họ lừa mình như vậy, anh nói thẳng thừng, “Lần trước chắc con có nói rồi, con không muốn hai người xen vào chuyện của con và Thẩm Tâm đúng chứ?”

Cha Diệp cười lạnh một tiếng, trong lời nói còn mang theo vẻ khinh thường: “Chuyện của con và Thẩm Tâm? Cha thấy hai đứa vô cùng trong sạch, không hề có chuyện gì ấy.”
Diệp Tri Du: “…”

Cha Diệp vừa nói thế, mẹ Diệp đau lòng hỏi: “Con trai à, hai đứa rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy? Có phải gặp khó khăn gì không?”

Diệp Tri Du: “…”

Thẩm Tâm quá ngây ngô có được xem là khó khăn không?

“Tóm lại chuyện này con sẽ tự xử lý tốt, cha mẹ không cần phải bận tâm đâu.”

Diệp Tri Du nói xong bèn lên lầu quay về phòng mình, cha Diệp nhìn mẹ Diệp một cái, nói với bà: “Em nhìn mình đi, anh đã nói với tính cách của nó, sau khi về nhất định sẽ cãi nhau với chúng ta.”

Mẹ Diệp thấy mình rất vô tội: “Em đã cố kiềm chế rồi, em cũng không điều tra lai lịch bối cảnh của Thẩm Tâm, cả quá trình lớn lên của con bé, chỉ để cô của nó đến chỗ làm việc của con bé nhìn chút thôi mà nó đã làm như vậy?”

Cha Diệp kinh ngạc nhìn bà: “Em còn muốn điều tra gia cảnh lai lịch của người ta à? Con trai em mà biết chắc chắn sẽ phá nát luôn cái nhà này ấy.”

“…” Mẹ Diệp cho là ông nói quá, “Có bảo bối nào vậy chứ?”

“Em nói xem? Đinh Dật chỉ đến liếc nhìn một cái đã không muốn rồi, bảo bối gì!”

“Vậy thì chúng ra nên điều tra hết luôn.”

“…” Hình như rất có lý.

Diệp Tri Du quay về phòng tắm, trước khi đi ngủ thì gửi tin nhắn cho Thẩm Tâm, nhắc cô ngày mai đúng giờ gặp.

Vốn Diệp Tri Du muốn đón cô, nhưng hôm nay cô đã không cho anh đưa về tận cửa nhà, chắc chắn cô cũng không cho anh đi đón. Nên Diệp Tri Du dứt khoác hẹn gặp cô ở nhà hàng luôn.

Thành phố A thường ngày có rất nhiều xe, chuyện kẹt xe diễn ra như cơm bữa, nhưng tết đến ai cũng về quê cả rồi, xe trên đường ít hơn nhiều, cả đoạn đường đi Diệp Tri Du đều thuận lợi không bị tắc đường.

Thẩm Tâm ngồi tàu điện ngầm đến, dĩ nhiên không biết kẹt xe. Vốn Thẩm Vọng bảo đưa cô đi, nhân tiện nhìn xem rốt cuộc bạn của cô là ai, nhưng Thẩm Tâm nhất quyết muốn đi một mình, anh ấy cũng đành thôi.

Tuy nhiên Thẩm Tâm càng như thế, khiến anh ấy càng tò mò người bạn trong miệng cô là ai.

Không được, việc này phải nói với cha trước, trong nhà chỉ có mình Thẩm Tâm là con gái, nếu con bé yêu đương, đó chính là đại sự trong nhà.

Thẩm Tâm hoàn toàn không biết mình vừa mới về nhà một ngày đã khiến Thẩm gia đề cao cảnh giác. Bây giờ trong đầu cô toàn là dự án.

Trên đường đến nơi hẹn, cô tự ôn lại những lời muốn nói một lượt, chắc chắn mình đã rành mạch mới thấy yên tâm. Diệp Tri Du đến sớm hơn cô một lúc, nhưng không vào nhà hàng mà chờ cô ở ngoài.

Thẩm Tâm đi khỏi ga tàu điện ngậm đi đến nơi hẹn, Diệp Tri Du liền lên đón: “Cô ngồi tàu điện ngầm đến sao?”

“Ừm, đi tàu điện ngầm rất tiện, hơn nữa bây giờ ít người lắm! Tôi có cảm giác như mình đang bao cả chuyến tàu, rất thoải mái!”

Diệp Tri Du: “…”

Được rồi.

“Úc tổng đang ở bên trong, chúng ta vào trước rồi nói sau.” Diệp Tri Du tỏ ý bảo Thẩm Tâm đi vào cùng mình. Lúc ngồi tàu điện Thẩm Tâm luôn chú ý đến thời gian, cô đến nơi hẹn sớm hai mươi phút, cô nghĩ thế đã sớm lắm rồi, không ngờ Úc tổng còn sớm hơn cả cô.

Khoan đã nào, Úc tổng á?

Thẩm Tâm ngẩng đầu nhìn nhà hàng trước mặt, là nhà hàng Tây dưới trướng Úc thị.

“Này, bạn mà anh nói là Úc tổng sao?”

“Đúng vậy.” Diệp Tri Du gật đầu một cái.

Thẩm Tâm nuốt nước bọt, “Úc tổng của Úc thị?”

“Ừ.”

“…Là vua của vương quốc đồ ăn đó sao?”

“..” Diệp Tri Du trầm mặc một lúc, “Tôi cảm thấy truyền thông dùng cách gọi này rất không nghệ thuật.”

Thẩm Tâm: “…”

Khoan, điểm chính là đây à? Người ngồi bên trong là Úc Ý đó nha, là người đàn ông được tất cả thực khách tôn thờ là thần linh đó!

Diệp tiên sinh không hổ là người đàn ông một năm có tiền lương cả trăm triệu, chỉ bừa một người bạn đã ở cấp bậc vương giả rồi.


Tác giả có lời muốn nói:

Diệp Tri Du: À, hóa ra trong lòng em cậu ấy lợi hai như vậy, đột nhiên anh không muốn giới htiệu cho hai người quen biết nữa.

Thẩm Tâm: …

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau