NGÀY NÀO DIỆP TIÊN SINH CŨNG MUỐN TỎ TÌNH VỚI TÔI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Ngày nào diệp tiên sinh cũng muốn tỏ tình với tôi - Chương 16 - Chương 20

Chương 16

Edit: Mộc Tử Đằng

Trước kia Thẩm Tâm có xem qua tài liệu về Diệp Tri Du, địa chỉ của anh rõ ràng không phải ở đây.

“Không phải nhà anh ở khu hoa viên Thiên Thủy sao?”

Diệp Tri Du đáp: “Ai quy định tôi chỉ có một căn nhà?”

Thẩm Tâm: “…”

Được rồi, đúng là lời thoại của một người đàn ông có thu nhập một năm một trăm triệu.

“Đây là căn nhà đầu tiên tôi mua khi tới thành phố H, nhưng tôi mới sửa sang xong đã bị bại lộ địa chỉ, cha tôi cứ dăm ba hôm lại phái người đến quấy rầy, thế là tôi không quay về bên này nữa.”

Thẩm Tâm hỏi: “Vậy tại sao bây giờ anh lại về?”

Diệp Tri Du nhìn cô một lượt rồi mở miệng: “Bởi vì tôi và ông ấy đã đạt được thỏa thuận chung, ông ấy sẽ không làm phiền tôi nữa.” Vì Diệp Tri Du muốn tránh né cha mình nên đã mua vài bất động sản ở thành phố H, tuy nhiên anh vẫn thích nơi này nhất.

Lý Thù Đường đứng bên cạnh nghe được cuộc trò chuyện của hai người, bèn nghiêng đầu cười nói với Thẩm Tâm: “Cậu quen à?”

Thẩm Tâm đến gần cô ấy thấp giọng nói: “Là du khách trong đoàn xem mắt lần trước ý.”

“À—” Lý Thù Đường kéo dài âm cuối, rồi quay đầu nhìn Diệp Tri Du, “Xin chào anh, tôi tên là Lý Thù Đường, đang ở nhà số 29.”

“Lý Thù Đường?” Diệp Tri Du cũng chào hỏi cô ấy, “Xin chào, tôi có nghe Thẩm Tâm nhắc đến cô.”

“Đúng không?” Lý Thù Đường lại kéo dài âm cuối, rồi nhìn Thẩm Tâm, “Xem ra hai người trò chuyện rất sâu đó.”

Thẩm Tâm: “…”

Không phải mà, trong não đầy phế liệu kia của Lý Thù Đường đang nghĩ gì vậy?

Diệp Tri Du nhìn hai người rồi hỏi: “Hai cô đứng trước cửa nhà tôi làm gì vậy?”

“…” Câu nói này rốt cuộc làm Thẩm Tâm nhớ lại dự tính ban đầu của hai người, “Là vầy, anh cũng không ở căn biệt thự này, vậy sao cứ sửa chữa mãi thế? Anh nhìn cái đình đó đi, tháng trước vừa mới xây xong, tháng này lại muốn phá. Còn nữa, tháng trước anh đập gara để sửa thành vườn hoa, tháng này anh tiếp tục dẹp vườn hoa để xây gara? Vậy..anh nghĩ như thế nào?”

Diệp Tri Du: “…”

Anh cũng muốn biết người thiết kế đang nghĩ gì.

“Thật ra thì đây là nhà của anh, anh thích sửa thế nào cũng được, cái quan trọng là anh làm vậy thì phiền tới người sinh sống ở đây nhiều lắm anh có biết không? Nhà anh có tiếng động sửa sang lớn nhất trong khu này đó.”

Lý Thù Đường kín đáo liếc nhìn cô, vừa rồi không phải còn đang lo bọn họ chọc không nổi chủ nhà sao, chỉ chớp mắt một cái đã có tinh thần vậy à?

Lúc này chủ căn biệt thự ở đối diện nhà số 33 dắt chó đi dạo về. Chủ nhân căn biệt thự đó là một ông chú thế nhưng vóc người nhìn rất khỏe mạnh bền chắc. Trong tay đang dắt một con Husky ngáo. Khi nghe được lời phàn nàn của Thẩm Tâm, ông ấy vội thêm vào: “Những lời cô nhóc này nói đều là thật. Cậu ngày nào cũng phá hủy rồi lại sửa, sửa xong lại phá, mấy người ở cạnh ai chịu nổi chứ? Tôi còn định dọn về nhà cũ ở đấy.”

“…” Diệp Tri Du trầm mặc, tuy nhiên không phản bác lại, chỉ nói xin lỗi với hàng xóm: “Xin lỗi chú, đúng là căn nhà của cháu có chút vấn đề, cháu sẽ xử lý thật tốt.”

“Vậy thì được, cậu nhóc này rất biết phải trái.” Ông chú đó hài lòng gật đầu, sau đó dắt cho rời đi.

Thẩm Tâm liếc nhìn Lý Thù Đường, sau đó nói với Diệp Tri Du: “Vậy bọn tôi đi đây, cậu nhóc biết nói phải trái là tốt rồi.”

Diệp Tri Du: “…”

Thẩm Tâm nói xong bèn dẫn lý Thù Đường đi ăn lẩu, Ngô Giai Dĩnh đi ra ngoài với nhân viện làm việc, sau đó nói với Diệp Tri Du: “Tri Du, đã mang hết đồ rồi, anh nhìn xem còn thiếu gì không?”

Cô ta thấy Diệp Tri Du chỉ tùy ý gật đầu nên nhìn theo ánh mắt của anh, vừa vặn thấy được Thẩm Tâm và Lý Thù Đường: “Bọn họ ở nhà số 29 sao?”

Chân mày Diệp Tri Du giật giật, nghiêng đầu nhìn cô ta: “Cô biết họ?”

Ngô Giai Dĩnh đáp: “Vâng, sáng hôm nay có đến tìm em, nói bọn em sửa sang gây ồn. Thật buồn cười mà, thời gian chúng em thi công cũng dựa theo quy định của bất động sản, cô ta oán trách gì chứ?”

Diệp Tri Du nói: “Tôi đang định nói với cô vài việc, cô luôn nói với tôi chỗ này vẫn chưa sửa song, hóa ra nguyên nhân là vì sửa xong rồi phá, phá xong sửa tiếp đúng chứ?”

Ngô Giai Dĩnh bị lời nói của Diệp Tri Du giáng cho một cú, mặt khẽ biến sắc, rồi nhanh chóng khôi phục lại cười nhìn anh: “Anh không nên nghe họ nói bậy, em thấy bọn họ chỉ ghen tị vườn hoa đẹp của chúng ta thôi.”Diệp Tri Du khẽ cười, nhìn lướt qua vườn hoa: “Cái này gọi là đẹp? Đây là phong cách quê mùa gì của cô? Xem ra nhà thiết kế nội thất không hợp làm vườn hoa.”

Ngô Giai Dĩnh nghe hiểu Diệp Tri Du chuẩn bị cắt chức của mình, nhất thời tim đập rộn lên: “Tri Du, những thứ này đều do em tìm thầy phong thủy nổi tiếng để tính toán, có thể nhìn không đẹp lắm nhưng hợp phong thủy là được mà!”

“Không cần.” Diệp Tri Du đi vào trong nhà, “Cái đình này hủy rồi thì thôi, dù sao tôi cũng không thích lắm, hai bức tượng kỳ lân kia cũng dọn đi đi.”

Ngô Giai Dĩnh đuổi theo anh vào trong: “Được được ạ, anh không thích thì chúng ta sẽ đổi cái khác.”

“Cả cô nữa.” Diệp Tri Du đứng lại nhìn cô ta, “Chỗ tôi không cần cô phụ trách tiếp, ngày mai cô quay về thành phố A đi.”

Ngô Giai Dĩnh theo bản năng chìa tay ra muốn kéo Diệp Tri Du lại, nhưng bị Diệp Tri Du âm thầm tránh né. Cô ta mím môi, gọi anh: “Tri Du…”

Diệp Tri Du ngắt ngang lời cô ta nói: “Tôi biết cô phá hủy rồi sửa, sửa lại hủy chỗ này tiếp là vì muốn tìm cớ ở lại đây, nhưng không cần phải thế. Mau về thành phố A đi. Còn nữa, tôi là ông chủ của cô, cô nên gọi tôi là ông chủ.”

Ngô Giai Dĩnh không ngờ Diệp Tri Du tuyệt tình như vậy, hai người họ dù gì cũng quen biết nhau từ nhỏ, với tình cảm nhiều năm như vậy, thế nhưng gọi anh một tiếng “Tri Du” cũng không được??

“Giản Hàng, mau kết toán chi phí với nhà thiết kế Ngô đi.” Diệp Tri Du không tiếp tục dây dưa với Ngô Giai Dĩnh nữa, trực tiếp vứt chuyện của cô ta sang cho Giản Hàng.

Giản Hàng được xem như trợ lý đắc lực nhất của tổng giám đốc Diệp, giúp anh xử lý vài chuyện vặt cũng không sao cả: “Vâng Diệp tổng. Cô Ngô, xin mời đi theo tôi.”

Ngô Giai Dĩnh vẫn còn ý định đuổi theo Diệp Tri Du nhưng thấy Giản Hàng chắn trước mặt mình như ngọn núi, cô ta đành từ bỏ.

Ở bên kia, trong quán lẫu nổi tiếng nhất thành phố H, Thẩm Tâm và Lý Thù Đường đã ngồi xuống bắt đầu nhúng thịt.

“Thẩm Tâm, không phải cậu bảo chủ nhà số 33 là nữ sao? Là bạn gái của Diệp Tri Du hả?” Lý Thù Đường vừa nhúng thịt vừa hỏi.

“Tớ cũng thấy kỳ lạ sao ý.” Thẩm Tâm gắp một đũa bao tử vào trong bát của mình, chậm rãi đáp lời Lý Thù Đường, “Tớ cảm thấy không phải là bạn gái của anh ấy đâu, anh ấy vừa mới quay về từ đoàn xem mắt của tớ mà.”

Lý Thù Đường nói: “Có thể anh ta lừa bạn gái để đi.”

Thẩm Tâm không đồng ý lắm: “Vậy anh ấy làm thế là có ý đồ gì? Còn lừa bạn gái đi vụng trộm, chỉ cần tùy tiện là tìm phụ nữ là được mà, hao tâm tổn phí tham gia vào đoàn xem mắt để làm gì?”

Lý Thù Đường gật đầu đồng tình: “Cũng đúng nhỉ, Diệp Tri Du đó ấy, không phải là người đàn ông lần trước cậu kể vì muốn giúp cậu mới tham gia đoàn xem mắt đó chứ?”

“..Đúng vậy, nhưng khi đó tớ có hỏi anh ấy, anh ấy bảo vẫn độc thân.”
Lý Thù Đường chớp chớp mắt, nhìn cô đầy suy ngẫm: “Ôi, cậu còn quan tâm người ta có độc thân không nữa à?”

“…Tớ chỉ hỏi theo quy định thôi!”

“Thôi đi, không phải trong đoàn của cậu còn lọt vào một người đã kết hôn và có con sao?”

Thẩm Tâm: “…”

Lý Thù Đường thấy cô nghẹn họng thì sửa lời lại ngay: “Nhưng dựa theo miêu tả của cậu, người phụ nữ ban sáng đó vênh váo hống hách, còn anh Diệp nói phải trái như vậy, đoán chắc không thích kiểu người như thế đâu.”

Thẩm Tâm gắp một đũa thịt lớn bỏ vào bát của Lý Thù Đường: “Tại sao ăn thịt còn không chặn nổi miệng cậu hả?”

Lý Thù Đường: “Thì chúng nóng quá, phải để nguội mới ăn được.”

Hai người vừa ăn vừa trò chuyện, giải quyết xong nồi lẫu đã là hai tiếng sau. Ăn xong, Thẩm Tâm bị Lý Thù Đường dẫn vào cửa hàng tổng hợp dạo chơi, đến khi nơi đó đóng cửa mới ngồi xe cô ấy về nhà.

Lý Thù Đường về đến nhà thì bắt đầu gọi điện cho Trì Tuấn, Thẩm Tâm không muốn nghe mấy câu ‘ô ngôn quế ngữ’* của hai người nên đi thẳng vào phòng mình.

(Ô ngôn quế ngữ: Chỉ mấy lời nghe vào sẽ tổn hại đến tâm hồn)

Ngày hôm sau, Thẩm Tâm đúng giờ tới công ty báo danh. Công ty theo thông lệ mở cuộc họp buổi sáng, sau khi họp xong, Thẩm Tâm bị Lương tổng gọi vào phòng làm việc ngay.

“Tiểu Thẩm à, lần này cô dẫn đoàn có biểu hiện không tệ, nam nữ du khách trong đoàn cũng gửi bản khảo sát đánh giá lại rồi, phần lớn mọi người đều đánh giá cô rất cao!”

Nghe Lương tổng nói phần lớn người, Thẩm Tâm cũng biết nhất định là người khiếu nại kia chắc chắc không đánh giá tốt cho cô. “Cảm ơn Lương tổng, đều là việc tôi nên làm.”

Lương tổng cười nói tiếp: “Cô đã xử lý khá tốt về chuyện của Tần Vận, công ty rất hài lòng về biểu hiện của cô. Trước khi cô khởi hành bọn tôi cũng đã nói qua, nếu cô làm tốt thì vị trí của Chu Bội Bội sẽ do cô đảm nhận, nhưng vì cô nhận được khiếu nại nên chuyện này phải dời lại. Tuy nhiên cô cứ yên tâm, vị trí bây giờ của Chu Bội Bội do giám đốc Lục tiếp nhận, công ty không có ý định tuyển người mới. Đến khi cô dẫn đoàn sau, biểu hiện tốt vào thì vị trí này sẽ thuộc về cô.”

Thẩm Tâm nghe Lương tổng vẽ cái bánh ngọt lần thứ hai cho mình, cô đã bình tĩnh hơn trước nhiều, nhưng trên mặt vẫn là vẻ biết ơn sếp: “Cảm ơn Lương tổng đã quan tâm đến tôi, tôi sẽ cố gắng thật tốt.”

“Vậy thì tốt.” Lương tổng nhấp một ngụm trà, tiếp tục nói với Thẩm Tâm, “Mặc dù không thể thăng chức ngay được nhưng tiền thưởng tháng này của cô vẫn sẽ có, công ty sẽ không bạc đãi cô đâu. À còn nữa, Tần Vận có viết một lá thư cảm ơn gửi đến công ty, tôi bảo giám đốc Lục để trên bàn của cô rồi.”

“Thư cảm ơn ạ?” Thẩm Tâm hơi bất ngờ, cô làm hướng dẫn viên hai năm rồi, đây là lần đầu nhận được thư cảm ơn đó nha.

“Vốn lúc đầu tôi định dán nó lên bảng thông báo của công ty, nhưng sợ cô tự cao tự đại nên chỉ để mấy đồng nghiệp khác âm thầm truyền tay nhau đọc, học tập nhiều hơn nữa.”

Thẩm Tâm: “…”

Tạ ơn trời vì không dán vào bảng thông báo.

Sau khi trò chuyện với lương tổng xong, Thẩm Tâm quay về bàn của mình, quả nhiên cô thấy lá thư Tần Vận viết cho mình. Trong thư ngoại trừ lời cảm ơn vì cô đã chăm sóc ra, còn tiết lộ thêm chuyện cô ấy sắp theo đuổi Đỗ Tân Vũ, Thẩm Tâm đọc xong, tìm được một túi đặc sản dưới đáy bàn được đề cập tới trong thư.

Đặc sản này Tần Vận gửi kèm theo thư cho Thẩm Tâm, trong đó có trái cây và quà vặt. Hôm qua Thẩm Tâm không tới nên đồng nghiệp không động vào. Cô gửi tin nhắn cảm ơn Tần Vận, sau đó chia đặc sản cho đồng nghiệp.

Đến gần giờ tan tầm, cô bỗng nhận được một tin wechat của Diệp Tri Du.

Diệp Tri Du: Cô tan làm chưa?

Thẩm Tâm: Có chuyện gì không?

Diệp Tri Du: Tan làm rồi sẵn tiện tới nhà tôi lấy mặt nạ.

Thẩm Tâm:?


Tác giả có lời muốn nói:

Mọi người đoán xem, lần kế hướng dẫn viên Thâm dẫn đoàn, có thuận lợi không nào? Hì hì!

Thẩm Tâm: …Tác giả à, tôi khuyên bà nên lương thiện.

Diệp Tri Du: Vô dụng thôi, bà ta không có trái tim.

Chương 17: Thiếu

Nguồn cài pass cập nhật sau

Chương 18

Edit: Mộc Tử Đằng

Sự thật này khiến Diệp Tri Du không ngủ ngon giấc suốt đêm, thảm hại hơn là, khi ngủ sẽ mơ thấy mình xem phim kinh dị với Thẩm Tâm.

Thật khiến người ta phấn chấn tinh thần.

Tuy cả đêm trăn trở khó ngủ, nhưng trước khi Diệp Tri Du ra cửa, vẫn chỉnh đốn lại tình thần trông tươi tỉnh hơn, chuyện này, là tự thân tu dưỡng được của một bá đạo tổng tài.

Lúc Giản Hàng tới đón anh cũng không nhìn ra được vẻ tiều tụy trên mặt anh, còn đi lấy xe ở nhà số 29 với anh, trên đường đi mới cảm giác được tâm tư của anh rõ ràng đang lên xuống thất thường.

“Anh sao vậy Diệp tổng?” Giản Hàng nhìn anh, khá bất ngờ. Năng lực khống chế tâm trạng của Diệp Tri Du luôn rất tốt, cảm xúc thay đổi như này, Giản Hàng vốn chưa thấy được mấy lần.

Diệp Tri Du bình tĩnh nói: “Không có gì.”

“Vâng…” Tuy ngoài miệng Giản Hàng nói vậy, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy kỳ lạ. Lúc bọn họ đi tới trước cửa nhà số 29, cửa căn biệt thự vừa vặn được mở ra, một cô gái xinh đẹp đi ra ngoài.

Giản Hàng biết cô, là hướng dẫn viên du lịch trong công ty du lịch, anh ta nhớ tên cô là Thẩm Tâm.

Thẩm Tâm cũng nhìn thấy Diệp Tri Du và Giản Hàng đang đi đến. Do hôm qua Diệp Tri Du đã xem phim kinh dị với cô, hơn nữa còn đồng ý xem tiếp phần hai, nên đánh giá của Thẩm Tâm về anh đã tăng lên rất nhiều.

Cô nhìn Diệp Tri Du, cười chào anh: “Chào buổi sáng Diệp tiên sinh.”

“Chào buổi sáng.” Diệp Tri Du dừng bước, không đi về trước nữa, chỉ phân phó với Giản Hàng, “Lái xe ra đi.”

“Được Diệp tổng.”

Xe của Diệp Tri Du đậu trong gara của Lý Thù Đường, Thẩm Tâm giúp họ mở cửa gara, hỏi: “Bây giờ các anh đến công ty sao? Có thể sẵn tiện đưa tôi ra cổng tiểu khu được không?”

Giản Hàng biết Diệp Tri Du và Thẩm Tâm có quan hệ khá tốt, đang nghĩ Diệp Tri Du nhất định sẽ đồng ý, không ngờ anh ta vừa ngồi vào xe đã nghe Diệp Tri Du nói: “Chúng ta không thuận đường.”

Thẩm Tâm: “…”

Giản Hàng: “…”

Rốt cuộc không thuận đường ở đâu???

Giản Hàng không thể hiểu nổi tâm tư của Diệp Tri Du, rõ ràng hôm trước còn ân cần tặng người ta một thùng mặt nạ, hôm nay đã không muốn đưa người ta ra công tiểu khu? Tâm tư của bá đạo tổng tài quả nhiên khó đoán.

Cô không nghĩ nhiều được thế, cô chỉ cảm thấy Diệp Tri Du cố tình không muốn chở mình thôi.

À à.

Vừa rồi khen ngợi Diệp Tri Du hết lời, bây giờ anh đã rớt vạn trượng xuống loại ‘cẩu nam nhân’.

Sau khi Giản Hàng lái xe ra, Diệp Tri Du ngồi lên bảo anh ta lái đi, giọng điệu còn rất gấp gáp. Giản Hàng lái xe ra ngoài, rồi nhìn Thẩm Tâm chậm rãi đi bộ qua kính chiếu hậu, cảm thấy Diệp tổng của mình không quá thương hương tiếc ngọc.

“Diệp tổng, tại sao anh không cho cô Thẩm đi nhờ?” Giản Hàng không nhịn được bèn hỏi.

Diệp Tri Du đáp: “Cậu không thấy trong gara của Lý Thù Đường còn dư xe sao? Rõ ràng cô ấy có thể tự lái xe đi, tại sao nhất định phải ngồi xe chúng ta? Tuyệt đối là có âm mưu với tôi.”

Giản Hàng: “…”

Được rồi, anh vui vẻ là được.

Diệp Tri Du nói xong thì quay đầu nhìn ra ngoài cửa xe. Thẩm Tâm đã bị bỏ lại phía sau, chỉ thấy được đường nét mơ hồ. Lúc này Diệp Tri Du mới bình tĩnh lại được, anh thở hắt ra một hơi.

Lúc nãy khi đến gần nhà số 29 anh không thể thở nổi, nếu cùng Thẩm Tâm ngồi chung xe…Trong đầu anh thoáng hiện qua hình ảnh tối qua mình muốn hôn trộm Thẩm Tâm.

Diệp Tri Du: “…”

Không, sao anh là loại người này? Nhất định là Thẩm Tâm mê hoặc anh!

Diệp Tri Du thành công tự tẩy não cho mình.

Công việc bận rộn ban ngày giúp anh tạm thời ném mấy chuyện này ra sau đầu, hai ngày nay Thẩm Tâm không dẫn đoàn nên lượng công việc thoải mái khá nhiều.

Lúc ăn cơm trưa, Lý Thù Đường gọi một cuộc điện thoại cho cô, Thẩm Tâm bắt máy liền hỏi ngay: “Lý Thù Đường tối qua cậu chạy đi đâu hả? Đưa Trì Tuấn đưa đến cả đêm không về à!”

Lý Thù Đường nhạy bén phát hiện tâm tình của Thẩm Tâm dường như không tốt lắm: “Giữa trưa cậu ăn thuốc súng hả? Ai chọc giận cậu?”

“Không phải cậu sao.”

Lý Thù Đường không hề tin: “Đây không phải lần đầu tớ đi cả đêm không về, trước kia không thấy cậu quan tâm tớ như vậy nha.” Cô ấy nhanh trí hỏi Thẩm Tâm: “Có phải tối qua Diệp tiên sinh chọc cậu giận không?”

Thẩm Tâm nói: “Dừng lại ngay, cậu đừng nhắc tới anh ta với tớ.”

“À à à?” Lần này Lý Thù Đường càng hứng thú hơn, “Tối qua anh ấy đã làm gì với cậu?”

“Lý Thù Đường, trong đầu cậu có thể nghĩ ra chuyện gì đứng đắn hơn không?” Thẩm Tâm tức giân vỗ bàn, “Anh ta chỉ xem một bộ phim kinh dị với tớ, còn có gì đâu!”

“À…Người kia đã liều mạng xem phim với cậu, cậu còn muốn như nào nữa?”

Thẩm Tâm bĩu môi, hỏi cô ấy, “Cậu gọi cho tớ rốt cuộc có chuyện gì?”

“À, đúng rồi, suýt nữa quên mất chuyện chính.” Lý Thù Đường lập tức đổi thành giọng nghiêm túc, “Hai ngày kế cậu không dẫn đoàn đúng chứ, vậy tối nay cậu có rãnh không?”

“Có nha, làm gì vậy? Muốn mời tớ ra ngoài ăn bữa tiệc lớn sao?”

“Không phải, cậu mợ của tớ phải ra nước ngoài một chuyến, lo để em họ tớ ở nhà một mình sẽ quậy tung trời, thế là đưa nó đến chỗ tớ. Cậu biết nó chỉ sợ mỗi tớ mà. Nhưng tối nay có lẽ tớ sẽ về nhà trễ tí, nên muốn nhờ cậu dẫn nó ra ngoài ăn một bữa, buổi tối sẵn tiện trông chừng nó làm bài tập luôn.”

Thẩm Tâm: “..”

Cô im lặng một lúc lâu mới hỏi: “Ồ, vừa rồi cậu hỏi tớ gì ý nhỉ?”

Lý Thù Đường đáp: “Tớ hỏi tối nay cậu có rãnh không.”

Thẩm Tâm nói: “Ồ, không rãnh.”

Lý Thù Đường: “…”

Thẩm Tâm cúp máy ngay, Lý Thù Đường bèn gọi lại: “Thẩm Tâm cậu có ý gì!”

Thẩm Tâm nói: “Cậu đừng tưởng rằng tớ không biết gì về em trai họ của cậu, là cái thằng nhóc Tạ Khai Hoài đúng không? Nó là một tên hỗn thế ma vương, cậu đừng nhét cho tớ!”

Lý Thù Đường: “Tối tớ và Trì Tuấn ăn xong sẽ quay về!”

Thẩm Tâm à một tiếng: “Vậy cậu cũng mang theo Tạ Khai Hoài đi ăn đi.”

“Tớ và Trì Tuấn hẹn hò, mang theo nó làm gì! Cậu chả có tình nghĩ gì cả!” Lý Thù Đường đùng đùng giáo huấn Thẩm Tâm một trận, cuối cùng được như ý nguyện nhét vật nóng bỏng tay Tạ Khai Hoài cho cô.

Thẩm Tâm cảm thấy đau đầu.

Tạ Khai Hoài, giới tính nam, năm nay 18 tuổi, là học sinh lớp 12 của trường cấp ba trọng điểm tại thành phố H. Bởi vì trong nhà có tiền nên ở trong trưởng không học cũng giỏi, cả ngày chỉ gây chuyện, thường bị thầy chủ nhiệm mời phụ huynh. Điều này chưa phải là điều đáng giận nhất, cái đáng giận nhất là cậu ta là một thanh niên bất lương, dựa vào khuôn mặt đẹp trai đi đánh nhau, còn được nhiều nữ sinh trong trường theo đuổi!

Toang thật rồi!

Thẩm Tâm vừa nghĩ đến việc tan làm phải đi đón Tạ Khai Hoài thì ngay cả được tan làm cũng chẳng vui nổi.

Hôm nay là thứ bảy, trong trường chỉ còn khối mười hai và lớp học bổ túc đang học. Lúc Thẩm Tâm chạy tới trường, ở đó đã tan học rồi.

Trước đó Tạ Khai Hoài có gửi tin nhắn cho cô, bảo mình chờ cô ở sân bóng rỗ, sau khi Thẩm Tâm đến nơi bèn đi thẳng đến sân bóng tìm người.

Thẩm Tâm đi thẳng một đường cũng không thấy học sinh nào trong trường, nhưng càng đến gần sân bóng càng nghe rõ được tiếng ồn áo náo động. Cẩn thận nghe kỹ, dường như còn nghe thấy mọi người đang hô tên Tạ Khai Hoài.

Thẩm Tâm: “…”

Học sinh bây giờ nghĩ gì vậy? Tại sao kiểu con nhà giàu như Tạ Khai Hoài sẽ được theo đuổi? Trước đây rõ ràng họ thích có thành tích tốt hơn mà!

Có nhiều người vây ở vòng ngoài sân bóng rỗ, trên sân trường không giống như vừa mới tan học. Thẩm Tâm tìm một chỗ trống nhìn vào sân bóng. Tạ Khai Hoài mặc đồ bóng rỗ đỏ xanh kết hợp, đang dẫn bóng, cô thấy cậu ta nhanh nhẹn vượt qua vài người, sau đó đứng ở vị trí ba điểm, lưu loát ném bóng vào rỗ.

Mọi người lập tức phát ra tiếng hoan hô, có người mặc đồng phục giống y như Tạ Khai Hoài chạy tới đập tay với cậu ta. Lúc chạy về, Tạ Khai Hoài nhìn thấy Thẩm Tâm đứng bên khán đài, cậu ta bèn dừng lại, làm động tác tay với những người khác: “Không đánh không đánh nữa, tớ phải đi ăn rồi.”

Trận bóng này chỉ tùy ý đánh chơi, nên Tạ Khai Hoài bảo giải tán thì tất cả cùng giải tán.

“Vậy chúng ta cùng đi ăn đi.” Mấy nam sinh một bên cầm cặp sách, một bên bàn bạc lát nữa ăn gì. Tạ Khai Hoài tùy ý đeo cặp sách lên vai, đi về phía Thẩm Tâm: “Cô tới chậm quá, đi thôi, tài xế của nhà tôi đang chờ tôi ở ngoài.”
Những người bên cạnh thấy cậu ta mở miệng nói chuyện với Thẩm Tâm, bèn nhỏ giọng bàn tán, nam sinh đánh bóng với Tạ Khai Hoài vừa nãy bỗng đi qua đây, lớn tiếng trêu chọc cậu ta: “Tạ Khai Hoài, cô gái xinh đẹp này là ai vậy?”

Tạ Khai Hoài xoay người lại, vuốt mái tóc đen: “Bạn của chị tớ, các cậu muốn làm quen à?”

Nam sinh đó hi hi ha ha nói: “Ai không muốn làm quen với cô gái xinh đẹp chứ?”

“Ồ.” Tạ Khai Hoài lạnh nhạt đáp, “Chị tớ là Lý Thù Đường chắc các cậu đã gặp qua rồi nhỉ? Qua cửa ải của chị ấy trước đi, rồi tớ sẽ giới thiệu cho các cậu làm quen.”

“…” Nghe được cái tên Lý Thù Đường, mấy nam sinh đó lập tức sợ hãi, “Không cần không cần, đã quấy rầy rồi.”

Tuy cô gái này xinh đẹp, nhưng mạng vẫn quan trọng hơn.

Tạ Khai Hoài nhoẻn miệng cười, liếc nhìn Thẩm Tâm: “Đi thôi, tối nay chúng ta ăn gì?”

Thẩm Tâm nghĩ đi theo thằng nhóc này, tùy tiện ăn món gì cũng được: “Đến Bách Hóa Tinh Quang ăn đi, bên kia muốn ăn gì cũng có.”

Tạ Khai Hoài chậc chậc hai tiếng: “Đồ ăn chỗ đó có thể ăn được không? Thế này đi, tôi dẫn chị qua Tiểu Thiên Hạ Cư ăn, hôm nay tôi mời khách.”

Thẩm Tâm: “…”

Đệch! Còn không phải cậu đang tiêu tiền của cha mẹ à, tỏ vẻ cái gì!

Nhưng nếu cậu ta đã nói muốn mời khách, vậy Thẩm Tâm cũng không từ chối. Tri Vị Lâu rất nổi tiếng ở thành phố H, vì rất nhiều nơi khác và cả thành phố A đều có Thiên Hạ Cư tiếng tăm lừng lẫy giống vậy, cho nên mọi người gọi nó một tiếng Tiểu Thiên Hạ Cư.

Hiển nhiên Tri Vị Lâu và Thiên Hạ Cư đều có chỗ giống nhau, là cả hai đều đắt. 🙂

Tri Vị Lâu có cách chế biến thức ăn tương tự như Thiên Hạ Cư, đồ ăn được nấu rất tinh xảo, nói nó là Tiểu Thiên Hạ Cư cũng không quá đáng. Nhưng nếu để Thẩm Tâm chọn, cô càng thích ăn ở Thiên Hạ Cư hơn.

Tạ Khai Hoài dĩ nhiên là khách quen ở Tri Vi Lâu, các cô gái lễ tân ở cửa đều biết cậu ta. Cậu ta chào hỏi các cô ấy, rồi liếc nhìn Thẩm Tâm bên cạnh: “Tôi muốn thương lượng với chị chuyện này.”

Thẩm Tâm kéo cánh tay của cậu ta đang khoác trên vai mình xuống, nói: “Nói chuyện thì nói đi, đừng có kề vai sát cánh.”

“Được được được.” Tạ Khai Hoài thu tay mình lại, nhưng vẫn ghé bên tai cô nói, “Tối nay tôi về trễ, chị giúp tôi che đậy với chị ấy nhé.”

Thẩm Tâm thẳng thừng từ chối: “Không được.”

Tạ Khai Hoài biết cô không dễ đồng ý như vậy, nên sớm đã chuẩn bị xong chiêu sau cùng: “Chị đừng như vậy, nếu chị che đậy giúp tôi, tôi sẽ cho chị hết tiền tiêu vặt tuần này của mình.”

Thẩm Tâm cười khẽ: “À, hiếm thấy.”

“..” Tạ Khai Hoài im lặng một giây, lại khoác tay lên vai Thẩm Tâm, “Tôi nói chị đừng xem thường tiền tiêu vặt của tôi, chị có biết tôi được bao nhiêu không? Chị đã bỏ lỡ một cơ hội làm giàu rồi!”

“..” Thẩm Tâm không thay đổi ý nghĩ, “À, vậy tiếc quá.”

Tạ Khai Hoài: “….”

“Vậy một tháng được chưa?”

“Cả năm thì chị có thể cân nhắc chút.”

“…” Chị quá tham lam.

Lúc bọn họ đi ngang qua một phòng bao, Diệp Tri Du lẹ mắt nhìn thấy được. Anh lập tức đứng lên đi ra ngoài nhìn. Thẩm Tâm và Tạ Khai Hoài bước vào một căn phòng nhỏ ở trước mặt, Diệp Tri Du cau mày, đứng yên tại chỗ.

Thẩm Tâm đang làm gì vậy? Mới hồi sáng này còn muốn ngồi xe của anh, vậy mà buổi tối đã bá vai kề lưng với tên đàn ông khác! Hơn nữa anh thấy tên đó mặc đồng phục trường cấp ba, hai người còn chơi cosplay ư???

“Diệp tổng, anh sao vậy?” Đi gặp khách hàng với Diệp Tri Du còn có Giản Hàng, anh ta không hiểu nên đi ra hỏi. Anh ta thấy Diệp Tri Du cau mày, dáng vẻ rất tức giận, chợt cảm thấy gần đây tổng giám dốc càng ngày càng có nhiều cảm xúc.

Không lẽ đến thời kỳ mãn kinh sao?

Không không không, chắc chắn không phải. Nếu không phải thời kỳ mãn kinh, vậy chỉ có một khả năng thôi—là yêu rồi!

Giản Hàng bị suy nghĩ của mình dọa sợ hết hồn.

Diệp Tri Du không trả lời anh ta, im lặng quay về phòng bao.

Sau khi dùng cơm với khách hàng xong, lúc tiễn khách ra cửa anh đặc biệt chú ý, Thẩm Tâm vẫn còn ăn trong phòng nhỏ kia. Đưa người đi rồi, anh không vội đi về ngay, chỉ bảo Giản Hàng dừng xe bên đường chờ.

Đầu óc Giản Hàng mờ mịt: “Diệp tổng, chúng ta đang chờ gì vậy?”

Chờ một người phụ nữ triêu tam mộ tứ*.

(Triêu tam mộ tứ: thay đổi thất thường/dễ thay lòng đổi dạ)

Diệp Tri Du thầm trả lời câu hỏi của anh ta ở trong lòng.

Giản Hàng không chờ được câu trả lời, cũng không dám hỏi lại, đành lặng lẽ ngồi chờ trong xe. Không bao lâu sau anh ta thấy một bóng người quen thuộc đi ra khỏi Tri Vị Lâu, là Thẩm Tâm!

Hóa ra Diệp tổng đang chờ Thẩm Tâm!
Giản Hàng không nhịn được nhếch môi, mới sáng vừa từ chối người ta, bây giờ thì ngây ngốc chờ ở đây, Diệp tổng của anh ta đang âm mưu gì vậy?

Tâm tư tổng giám đốc như mò kim đáy biển mà.

Diệp Tri Du cũng nhìn thấy Thẩm Tâm, quả nhiên có một nam sinh mặc đồng phục cấp ba đi theo bên cạnh cô. Vóc dáng cậu ta rất cao, Thẩm Tâm chỉ miễn cưỡng đứng tới vai, hai người cùng đi ra ngoài, rất nhanh đã có một chiếc xe lái đến dừng trước mặt họ.

Mắt thấy Thẩm Tâm sắp ngồi vào cùng xe với nam sinh kia, rốt cuộc Diệp Tri Du cũng mở cửa xuống xe.

“Thẩm Tâm.” Anh đứng cạnh xe, gọi cô lại.

Thẩm Tâm sửng sốt, nhìn thấy Diệp Tri Du thì hơi bất ngờ: “Diệp tiên sinh? Anh cũng ăn ở đây sao?”

“Ừ.” Diệp Tri Du gật đầu một cái, dường như không nhìn thấy nam sinh bên cạnh cô, “Bây giờ cô phải về sao? Vừa vặn tôi đưa cô về luôn.”

Thẩm Tâm: “…”

Hử, người này bị bệnh gì vậy? Buổi sáng cô muốn ngồi nhờ xe đi ra cổng tiểu khu thì anh không muốn, bây giờ lại chủ động muốn đưa cô về?

Thẩm Tâm cười với anh, từ chối ý tốt đó: “Không cần đâu, tôi với Tạ Khai Hoài về cùng nhau là được.”

Diệp Tri Du khẽ nhíu mày: “Cái gì gọi là về cùng nhau? Hai người chuẩn bị ở chung một chỗ sao?”

Thẩm Tâm nói: “Đúng vậy, vài ngày tới cậu ấy cũng ở nhà của Lý Thù Đường.”

Khóe miệng Diệp Tri Du cong lên, lộ ra một nụ cười lạnh: “Lý Thù Đường đồng ý à?”

Thẩm Tâm: “Đồng ý chứ.”

“…” Đây là tình hữu nghị giữa con gái sao? Quá đáng ngờ!

“Người đó là ai thế?” Tạ Khai Hoài thấy hai người trò chuyện thật lâu, không nhịn được nên hỏi Thẩm Tâm. Cô nói: “À, là Diệp tiên sinh ở cùng tiểu khu.”

Diệp Tri Du: “???”

Diệp tiên sinh ở cùng tiểu khu? Bình thường thế thôi sao???

Tạ Khai Hoài nghe Thẩm Tâm nói là một người ở cùng tiểu khu, thì tà tâm vẫn chưa nguôi: “Vậy được đó, chị để vị Diệp tiên sinh ở cùng tiểu khu đưa về đi, tôi bên này đi dạo vài vòng, tối tí sẽ về.”

“À, cậu nghĩ hay quá.” Thẩm Tâm không nói lời nào nhét cậu ta vào trong xe, “Diệp tiên sinh, chúng tôi đi trước đây.”

Diệp Tri Du nhìn xe bọn họ rời đi, không hiểu sao trong lòng tựa như có một ngọn lửa bùng cháy. Anh không giải thích rõ được đây là cảm giác gì, tóm lại…rất muốn bắt lấy tên gọi là Tạ Khai Hoài kia đánh một trận.

Tạ Khai Hoài đang ngồi trên xe đột nhiên rùng mình một cái, bảo tài xế tăng nhiệt độ điều hòa trong xe lên. Xoa xoa chóp mũi của mình, Tạ Khai Hoài không bỏ được, chuẩn bị cứng rắn với Thẩm Tâm: “Thẩm Tâm, tôi nói cho chị biết, chị đùng có ép tôi. Tạ Khai Hoài tôi là ai chị cũng biết rồi đấy, nếu chị dám ép tôi, chuyện gì tôi cũng có thể làm ra được!”

Thẩm Tâm nhìn cậu ta, cười nhạo nói: “Ồ? Vậy đề số học cũng làm được sao?”

Tạ Khai Hoài: “…”

Người phụ nữ này bị gì vậy! Nếu không phải nhìn cô xinh đẹp…Đệch, cậu không đánh phụ nữ.

Tuyệt đối không ngờ được, cậu ta đã để yên Thẩm Tâm, tuy nhiên sau khi về nhà cô thật sự trông chừng cậu ta giải đề số học?!

“Làm mấy thứ này có ích lợi gì chứ? Dù gì cha mẹ tôi không trông mong tôi thi được điểm cao.”

Thẩm Tâm ngồi bên cạnh cậu ta, nghịch ngợm gật đầu một cái: “Đúng vậy, dù sao cậu thi điểm kém thì họ cũng sẽ đưa cậu ra nước ngoài, cả đời nấp sau bóng cha mẹ, tự do vui vẻ biết bao nhiêu nha.”

“Chị!” Tạ Khai Hoài bị lời nói của cô đâm trúng, giận dữ phản bác lại: “Không phải người có tiền đều vậy sao!”

“À, ai nói với cậu người có tiền đều như vậy?” Thẩm Tâm liếc cậu ta một cái, “Vừa rồi có nhìn thấy vị Diệp tiên sinh ở cùng tiểu khu không? Cha mẹ người ta có khi còn nhiều tiền hơn cha mẹ cậu, vậy mà học toàn trường nổi tiếng, còn lấy được hai bằng ở nước ngoài. Bây giờ tự anh ấy mở công ty nghiên cứu về nguyên liệu mới, lợi hại chưa?”

Nói đến đây, cô vỗ vai Tạ Khai Hoài một cái, nhìn cậu ta đầy đồng tình: “Bản thân không được chính là không được, đừng vứt cái nồi này cho cha mẹ có tiền.”

Tạ Khai Hoài: “…”

Quá phách lối, người phụ nữ này quá phách lối! Tạ Khai Hoài nắm chặt cây bút trong tay khiến nó vang lên kẽo kẹt, cuối cùng đành phát tiết trên đề thi số học.

Thẩm Tâm thắng từ đầu trận, tâm tình cực tốt, không ngờ rằng Tạ Khai Hoài viết loạn trên đề thi một lúc, đột nhiên thốt lên: “Không phải cô thích Diệp tiên sinh rồi chứ?”

Thẩm Tâm sửng sốt: “…Gì!”

Lúc này, nam chính Diệp tiên sinh trong cuộc trò chuyện của họ đang ở nhà đắp mặt nạ.

Từ khi anh phát hiện ra công dụng của mặt nạ, lúc Diệp Tri Du cảm thấy bị áp lực bởi công việc, thường anh sẽ đắp cho mình một miếng mặt nạ. Lúc đắp, cả người anh được thả lòng nhiều hơn, có thể xoa dịu đi áp lực tích lũy trong lúc làm việc.

Tuy nhiên hôm nay, rõ ràng công việc rất thuận lợi, tại sao trong lòng anh vẫn cảm thấy kiềm nén ngột ngạt thế này?

Hơn nữa kiểu tâm trạng này ngay cả đắp mặt nạ cũng không thấy được hiệu quả xoa dịu gì.

Anh bèn nhớ tới hình ảnh Thẩm Tâm và Tạ Khai Hoài lên xe, anh lập tức lấy mặt nạ xuống, ném vào thùng rác bên cạnh.

Sau đó anh cầm điện thoại lên, gọi cho Thẩm Tâm một cú. Thẩm Tâm khá bất ngờ khi thấy Diệp Tri Du gọi cho mình vào giờ này, nhưng cô vẫn nghe máy: “Diệp tiên sinh à? Anh gọi cho tôi có việc gì không?”

Diệp Tri Du hỏi: “Cô đang làm gì đó?”

Thẩm Tâm liếc nhìn Tạ Khai Hoài đang làm đề thi bên cạnh: “Ở cạnh trông chừng Tạ Khai Hoài làm bài thi.”

“À.” Diệp Tri Du cười cười, “Ngay cả bài thi mà hai người cũng chuẩn bị sẵn?”

Thẩm Tâm mặt đầy dấu hỏi: “Bài thi do thầy giáo chuẩn bị cho cậu ta, cái gì muốn có đều có hết.”

Diệp Tri Du: “…”

“Anh có chuyện gì không Diệp tiên sinh?” Thẩm Tâm hỏi anh.

Diệp Tri Du: “Tôi chỉ muốn hỏi…có cần tôi giúp một tay không?”

Thẩm Tâm: “…”

Cô định trả lời lại chợt nghe tiếng xe của Lý Thù Đường: “Không cần đâu, Lý Thù Đường về rồi, để cậu ấy trông chừng đi, tôi chỉ muốn đi ngủ.”

“…Được.” Diệp Tri Du cúp máy, cảm thấy dường như mình đã hiểu lầm gì đó. Nhưng nhớ lại dáng vẻ Tạ Khai Hoài bá vai Thẩm Tâm ở Tri Vị Lâu…A, chuyện này tuyệt đối không đơn giản như vậy.

Ngày hôm sau Tạ Khai Hoài được nghỉ học, Lý Thù Đường cũng không đi làm. Thẩm Tâm nhường sân nhà lại cho hai người họ, còn mình đến công ty từ sớm. Hôm nay giám đốc Lục tìm cô, bảo ngày mai sẽ có một đoàn từ thành phố C đến, bảo Thẩm Tâm dẫn đoàn.

Có đoàn để dẫn sẽ có thành tích, đã gần hết năm rồi, Thẩm Tâm tất nhiên rất mong đợi. Huống hồ Lương tổng đã vẽ cho cô một miếng bánh ngọt.

Nhận được tài liệu từ đồng nghiệp ở chi nhánh gửi tới, Thẩm Tâm xem kỹ. Đây là một đoàn cao cấp loại nhỏ, tổng cộng chỉ có 15 người. Trong đó có một cặp vợ chồng họ Vương, có thể xem là khách quen của cô.

Nhắc đến đây cô thấy mình rất có duyên với đôi vợ chồng này, lúc cô mới đến thành phố H, đoàn đầu tiên cô dẫn có vợ chồng họ Vương ở đấy. Khi đó hai người vừa mới kết hôn, cùng sang thành phố H du lịch, sau này mỗi lần đến kỷ niệm ngày cưới, bọn họ sẽ lại tới đây.

Điều trùng hợp hơn là, hằng năm Thẩm Tâm đều dẫn đoàn có mặt họ, năm nay là năm thứ ba.

Biết bọ họ tới, không hiểu sao Thẩm Tâm thấy rất an tâm, hy vọng cặp vợ chồng này có thể hạnh phúc viên mãn.

Lần này thành viên trong đoàn khá trẻ tuổi, trẻ tuổi nhất là ba học sinh cấp ba, vừa tròn 16 tuổi. Thẩm Tâm nhìn tài liệu về các cô bé đó, họ là bạn học cùng lớp, nhưng hơi lạ, bây giờ rõ ràng còn chưa nghỉ động, cũng chưa đến tết, sao các cô bé ấy có thời gian đi du lịch được?

Nghi ngờ là một chuyện, những việc này không thuộc phạm vị quản lý của cô, nên cô xem một lúc bèn đặt tài liệu của họ sang một bên.

Thẩm Tâm đã thuộc nằm lòng những điểm tham quan ở thành phố H, nên không cần chuẩn bị lời hướng dẫn, vì vậy cô khá thoải mái với đoàn du lịch này. Hơn nữa thành viên trong đoàn thiên về người trẻ tuổi, có thể dễ dàng hiểu vấn đề hơn mấy ông bà lão, hẳn không có chuyện bất ngờ gì đâu nhỉ?


Tác giả có lời muốn nói:

Tác giả: Tôi muốn hỏi Diệp tiên sinh ở cùng tiểu khu, bây giờ cậu cảm thấy như nào, ha ha ha ha ha ha ha ha!

Diệp Tri Du: 

Chương 19

Edit: Mộc Tử Đằng

Sáng ngày hôm sau, Thẩm Tâm đến sân bay sớm nửa tiếng, cô đứng ở cửa xuống máy bay chờ các thành viên trong đoàn du lịch.

Sau khi thấy tin thông báo chuyến bay hạ cánh đúng giờ, Thẩm Tâm bèn giương lá cờ của công ty du lịch lên, để các thành viên sau khi ra ngoài có thể nhìn thấy được.

“Đó không phải là hướng dẫn viên Thẩm sao?” Vợ chồng họ Vương là hai người ra ngoài đầu tiền, vừa liếc mắt đã trông thấy Thẩm Tâm. Cô vẫy tay với họ, cười chào hỏi: “Anh Vương chị Vương, lại gặp nhau rồi!”

Những thành viên khác theo sát phía sau họ, nhanh chóng tìm được Thẩm Tâm. Thẩm Tâm dẫn mọi người đến một chỗ rỗng rãi hơn, dựa theo danh sách bắt đầu điểm danh.

“Trịnh Hi Nghiên.”

“Có.” Một nữ sinh tóc ngắn ngang vai giơ tay lên, “Bên cạnh em là hai bạn Lưu Nguyệt và Hoàng Tịnh Y.”

Thẩm Tâm ngẩng đầu lên nhìn, nữ sinh đang nói chuyện là một trong ba học sinh cấp ba vào đoàn lần này, có lẽ do đi du lịch nên em ấy còn trang điểm nhạt. Nữ sinh tên Lưu Nguyệt đứng bên cạnh cô bé đó cũng trang điểm giống vậy, lúc này đang nghịch điện thoại.

So sánh với hai người đó, người tên Hoàng Tịnh Y trông giản dị hơn rất nhiều, cô bé mang một cái kính, không trang điểm, nhìn qua khá hướng nội.

Thẩm Tâm gật đầu, đánh dấu vào tên của ba người, rồi tiếp tục điểm danh: “Giang Tiếu.”

Một người đàn ông trẻ tuổi im lặng giơ tay lên, sau đó bỏ tay vào túi. Anh ta mặc một cái hoodie xám có mũ, mũ áo được đội ngay ngắn trên đầu, che hơn phân nửa khuôn mặt của anh ta. Bên ngoài áo hoodie còn mặc thêm một chiếc áo khoác màu đen, hai tay của anh ta đều bỏ vào túi áo khoác ngoài, vùi đầu rụt cổ, nhìn còn hướng nội hơn cả Hoàng Tịnh Y.

Thẩm Tâm hỏi anh ta: “Anh là Giang Tiếu.”

Người đàn ông vẫn không lên tiếng, chỉ gật đầu một cái.

Thẩm Tâm đánh dấu lên tên của anh ta, vị Giang Tiếu này có lẽ không phải kiểu người hướng nội, chẳng qua đơn giản là không muốn để ý tới người khác mà thôi.

Sau khi kiểm tra đoàn viên xong, Thẩm Tâm cất tài liệu đi, giơ lá cờ nhỏ lên dẫn họ đến chỗ xe đậu.

Trên xe, Thẩm Tâm theo thông lệ nói một tràng dài hoan nghênh mọi người đến đây, nhân tiện giới thiệu sơ qua hành trình năm ngày tiếp theo. Do hiện giờ thời gian không còn sớm nữa, nên điểm đầu tiên trong hôm nay là dẫn mọi người đi dùng bữa trưa.

Thành phố H là thành phố nổi tiếng về du lịch, có núi có sông và đồ ăn đa dạng. Vì sau khi ăn xong sẽ đi tham quan một ngọn núi nhỏ, sẵn tiện ngồi thuyền đi dạo trên hồ, nên địa điểm ăn cơm trưa cũng được chọn gần đó.

Lúc ăn cơm Thẩm Tâm luôn quan sát thành viên trong đoàn, anh chị Vương nhìn qua vẫn yêu thương như cũ, ba nữ sinh trung học thì khá ồn ào, thấy cái gì cũng muốn chụp ảnh, còn vị Giang Tiếu kia, đến giờ Thẩm Tâm chưa nghe anh ta nói một câu…

Tại sao cô cứ có dự cảm xấu thế này? Không, Thẩm Tâm, mày đừng tự hù dọa mình.

Thời tiết buổi chiều rất đẹp, Thẩm Tâm theo lịch trình dẫn mọi người ngồi thuyền du ngoạn trên hồ. Ba học sinh cấp ba kia dường như rất mong chờ được ngồi thuyền, nghe sắp được đi thì hét lên chạy ra bờ hồ.

Thẩm Tâm tập họp mọi người ở chung một chỗ, rồi tự mình đi mua vé, sau đó đưa khách lên thuyền rồi bản thân mới đi lên sau cùng.

“Hoàng Tịnh Y, mau giúp bọn tớ chụp tấm ảnh đi, nhanh lên nào!” Trịnh Hi Nghiên và Lưu Nguyệt đứng bên lan can, chỉ huy Hoàng Tịnh Y chụp ảnh. Thẩm Tâm cảm thấy hơi kỳ lạ, hôm nay Hoàng Tịnh Y luôn chụp ảnh cho hai người kia, còn cô bé đó dường như chưa chụp tấm nào.

Thẩm Tâm nghĩ ngợi một lúc, bèn đi lên hỏi Hoàng Tịnh Y: “Có cần chị chụp giúp ba người bọn em không?”

Hoàng Tịnh Y cầm máy ảnh nhìn cô, nhanh chóng lắc đầu: “Em không cần, cảm ơn ạ.”

Trịnh Hi Nghiên và Lưu Nguyệt ở đối diện bật cười: “Hoàng Tịnh Y không thích chụp ảnh, có đúng không?”

Hoàng Tịnh Y khẽ gật đầu một cái.

Bọn họ đã nói vậy thì Thẩm Tâm không khăng khăng muốn chụp ảnh giúp nữa, cô dặn dò họ phải chú ý an toàn rồi nhìn Giang Tiếu đang đứng một mình ở lan can bên kia.

Anh ta vào đoàn một mình, không những không trao đổi gì với hướng dẫn viên là cô mà còn không hề nói chuyện với các đoàn viên khác. Mới ban đầu anh chị Vương dự định bắt chuyện với anh ta, sau vài lần thăm dò cũng không tìm anh ta trò chuyện nữa.

Lúc này anh ta đang đứng một mình hóng gió, vẫn không lấy mũ áo xuống. Do không khí tỏa ra xung quanh anh ta quá nặng nề, nặng nề đến mức Thẩm Tâm cảm thấy không chừng anh ta sẽ nhảy xuống hồ, nên đi nhanh qua bắt chuyện với anh ta.

“Anh Giang, có cần tôi chụp giúp anh tấm ảnh không?”

Đối phương không trả lời cô, vẫn duy trì tư thế đứng nhìn mặt hồ. Thẩm Tâm lại gọi anh ta một tiếng nữa, lần này rốt cuộc Giang Tiếu cũng quay đầu lại nhìn cô.

“…”

Sự yên lặng kéo dài chừng ba giây, Thẩm Tâm bèn cười nói với anh ta: “Đã quấy rầy rồi.”Cô vốn nghĩ khó tiếp xúc nhất là ba nữ sinh trung học trong đoàn, bây giờ ngẫm lại, vị Giang Tiếu này còn khó gần hơn các cô ấy.

Hôm nay hành trình không nhiều, dẫn mọi đến phố ăn vặt rồi đi ăn tối, sau khi xong hết thì mọi người cùng lên xe đi về khách sạn.

Bởi vì đây là đoàn bản địa trong thành phố H, nên công ty không cung cấp chổ ở cho Thẩm Tâm, cô đưa đoàn viên đến khách sạn, còn mình phải về nhà ngủ.

“Nếu tối mọi người gặp bất kỳ chuyện gì hãy tìm nhân viên trong khách sạn nhé, hoặc gọi điện cho tôi cũng được, tôi chỉ ở gần đây thôi. Sáng ngày mai mọi người ăn sáng xong thì tập họp ở sảnh khách sạn, chín giờ sáng chúng ta sẽ lên đường tham quan.” Thẩm Tâm phát thẻ phòng cho từng người, nhìn họ cùng lên lầu rồi mới ngồi xe về nhà.

Ở nhà Lý Thù Đường có thuê một dì nấu cơm, nên Thẩm Tâm không cần lo lắng cô ấy ở nhà có cơm ăn hay không. Hơn nữa Tạ Khai Hoài đang ở đấy, ăn cơm ở nhà là tốt nhất.

Nghĩ như vậy, Thẩm Tâm cảm thấy hơi đói.

Cô đi nhanh về biệt thự của Lý Thù Đường, còn chưa mở cửa đã nghe thấy một tràng tiếng cười ở bên trong.

Tình huống gì đây? Chẳng lẽ nhà có khách à?

Cô mở cửa đi vào, trông thấy Lý Thù Đường và Tạ Khai Hoài đang ngồi trên ghế salon ở phòng khách, điều làm người ta khó hiểu nhất chính là Diệp Tri Du cũng ở đây?

Trên bàn trà đặt rất nhiều đồ ăn, nào là quả hạch rồi cả trái cây, nhìn giống như đang mở tiệc trà.

“Diệp tiên sinh, sao anh lại ở đây?”

Lý Thù Đường không đợi Diệp Tri Du trả lời đã vui vẻ đáp thay anh: “Diệp tiên sinh bảo khoảng thời gian này có thể dạy kèm Tạ Khai Hoài giúp tớ, cậu không biết anh ấy giỏi như nào đâu, tất cả bài thi rồi đề toán gì đó anh ấy đều biết làm hết, còn đáng tin hơn hai chúng ta nữa ý!”

“…” Nhất thời Thẩm Tâm không biết nên nói gì, cô và Lý Thù Đường cũng được xem như học sinh tốt nghiêp từ trường học nổi tiếng trong nước, chỉ là đã qua năm cấp ba lâu rồi, đã quên rất nhiều kiến thức, thật sự không thể giải hết đề số học và đề vật lý tổng hợp, Diệp Tri Du vậy mà tới giúp đỡ? Sao đột nhiên anh tốt bụng như vậy??

Ngẫm thấy chuyện xảy ra quá mức khác thường, Thẩm Tâm đưa ra kết luận nhất định Diệp Tri Du đang có âm mưu gì đó.

Cô đi tới thuận tay lột một quả quýt, cười hỏi Diệp Tri Du: “Thế này không hay lắm đâu nhỉ? Quấy rầy đến công việc của Diệp tiên sinh thì không tốt lắm.”

Diệp Tri Du nói: “Loại đề ở trình độ này thì chưa thể nói là quấy rầy được.”

Tạ Khai Hoài: “…”

Thẩm Tâm: “…”
“Tôi đã thêm wechat với Tạ Khai Hoài rồi, sau này nó không hiểu gì có thể trực tiếp nhắn tin wechat hỏi tôi.” Diệp Tri Du vừa nói vừa đứng dậy, rồi nói với mọi người ở trong phòng, “Thời gian không còn sớm, tôi không quấy rầy mọi người nữa.”

“Tôi tiễn anh nhé!” Bây giờ Lý Thù Đường cực kỳ ân cần với Diệp Tri Du, còn Tạ Khai Hoài khá phiền não. Cậu ta phải học hai tiết tự học buổi tối ở trưởng đã thấy phiền rồi, về nhà còn bị dạy kèm thêm ư?

Cậu ra đã nhìn ra vị Diệp tiên sinh này không phải muốn theo đuổi chị của mình mà là muốn theo đuổi Thẩm Tâm, thay vì xen vào chị họ đã có bạn trai thì mục tiêu của Diệp tiên sinh rất có khả năng là Thẩm Tâm!

Nhưng cậu ta là người vô tội mà! 🙂

Thẩm Tâm nhìn Tạ Khai Hoài đang buồn phiền, cũng hiểu cậu ta không hề muốn được Diệp Tri Du dạy kèm. Nghĩ đến Tạ Khai Hoài làm mưa làm gió ở trường, còn trước mặt Diệp Tri Du thì biết ngoan ngoãn nghe lời, cô bèn không nhịn được bật cười: “Chị cảm thấy mình về trễ dường như đã bỏ lỡ một màn đặc sắc rồi.”

Tạ Khai Hoài ngước mắt nhìn cô, học theo dáng vẻ của cô cười giễu cợt vài tiếng: “Còn cười à? Chị học thử đi rồi biết!”

Thẩm Tâm xòe tay: “Chị chả muốn học thêm, chỉ là nhìn cậu khốn khổ như vậy nên chị vui quá chừng.”

Cô nói xong lời này, điện thoại trong túi xách đột nhiên vang lên. Tim Thẩm Tâm theo bản năng đập rộn lên, ai gọi cô trễ như này, hơn phân nửa là không có chuyện gì tốt đẹp.

Quả thật rất linh nghiệm.

Diệp Tri Du còn chưa ra khỏi sân cảu Lý Thù Đường chợt thấy Thẩm Tâm hoảng loạn mở cửa ra, cô đang đứng mang giày ở huyền quang. Lý Thù Đường định về phòng chợt thấy dáng vẻ này của cô thì hỏi: “Thẩm Tâm, đã trễ rồi cậu còn phải ra ngoài sao?”

“Đừng hỏi nữa.” Thẩm Tâm nói không ra hơi, “Có đoàn viên hút thuốc trong khách sạn, làm máy phun nước chữa cháy bị kích hoạt! Bây giờ khắp phòng khách sạn đều ướt sũng nước, còn dẫn tới một trận gây rối khá lớn, người quản lý khách sạn gọi tới bảo tớ mau qua đó!”

“…” Lý Thù Đường hơi đồng tình với cô, “Những người này thật không hiểu chuyện, đều là người lớn cả rồi, không tự biết qua phòng hút thuốc để hút sao?”

Cô ấy vừa nói xong, Thẩm Tâm buồn bực đáp: “Là ba học sinh cấp ba kia!!!”

Lý Thù Đường: “…”

“Không nói với cậu nữa, tớ mau chóng qua đó đây, bên khách sạn đang rất tức giận.” Do tình huống khẩn cấp, Thẩm Tâm hàng năm không lái xe muốn mượn xe của Lý Thù Đường để dùng. Diệp Tri Du đang đứng ở ngoài đột nhiên nói với cô: “Khách sạn ở đâu? Đã trễ rồi để tôi đưa cô đi.”

Thẩm Tâm khá bất ngờ, cô báo tên khách sạn với anh: “Ở Hoan Hỉ Nhân Gia.”

Diệp Tri Du đã từng nghe qua tên khách sạn này, anh gật đầu rồi tiếp tục đi ra ngoài: “Nó ở gần đây thôi, cô chờ tôi lấy xe.”

“À, không…” Thẩm Tâm muốn từ chối nhưng đã bị Lý Thù Đường ờ bên cạnh hung hăng đánh một cái, kiên quyết cắt ngang lời cô nói. Thẩm Tâm nhíu mày nhìn cô ấy: “Cậu làm gì vậy?”

Lý Thù Đường nói: “Có Diệp tiên sinh đưa cậu còn không chịu? Đã trễ rồi cậu tự lái xe làm tớ không yên tâm đâu.”

“…Vậy sao cậu không đưa tớ đi?”

Lý Thù Đường tinh nghịch chớp mắt rồi cười lên: “Chẳng phải có Diệp tiên sinh rồi ư.”

Diệp Tri Du lái xe tới, dừng trước cửa nhà số 29: “Lên xe đi.”

Thẩm Tâm thật sự muốn nhanh chóng đến khách sạn, vì vậy đi ba bước cũng thành hai bước.

“Cài dây an toàn vào.”

Thẩm Tâm nghe lời cài vào.

Diệp Tri Du chờ cô cài xong mới lái xe đi. Dưới ánh đèn ở tiểu khu, chiếc xe chạy không nhanh không chậm, trong lòng Thẩm Tâm nóng như lửa đốt, nhưng không tiện giục anh chạy nhanh hơn, dù sao trời đã tối đen, chạy xe tốc độ cao sẽ không an toàn.

“Tại sao khi cô dẫn đoàn luôn có chuyện xảy ra vậy?”

Đột nhiên Diệp Tri Du hỏi một câu như này, Thẩm Tâm không kịp phản ứng lại: “Gì?”

Diệp Tri Du liệt kê kỹ càng: “Đầu tiên là cả đoàn vào đồn cảnh sát, lần thứ hai thì có người dùng tên giả, còn cả chuyện suýt nữa đã bỏ mạng ở nước ngoài, lần này thì làm ướt hết khách sạn…Không phải cô bị nguyền rủa rồi chứ?”

Thẩm Tâm: “…”

Chương 20

Edit: Mộc Tử Đằng

Buổi tối trên đường phố của thành phố H không có nhiều xe cộ lưu thông, Diệp Tri Du lái chưa đến 15 phút đã đến trước khách sạn Hoan Hỉ Nhân Gia. Hiện tại nhân viên trong khách sạn đã trấn an được khách ở đó, khách sạn vẫn hoạt động bình thường, không nhìn ra được vừa mới trải qua một trận hỗn loạn lớn.

Lúc Thẩm Tâm đi ra cửa rất vội, quên mang theo cả túi xách, chỉ cầm mỗi điện thoại của mình. Lần này mang theo hành trang nhẹ nhàng ra trận, cầm điện thoại lao đến trước quầy tiếp tân.

“Hướng dẫn viên Thẩm, cô mau xử lý đi.” Nhân viên tiếp tân biết Thẩm Tâm, thấy cô đến thì vội nói với cô: “Ba nữ sinh đó đã chuyển đến phòng 617 rồi, quản lý La và quản lý Lý của bộ phận buồng phòng* bên chúng tôi hiện đang ở đó.”

(Bộ phần buồng phòng hay Housekeeping là một bộ phận quan trọng trong khách sạn, nhằm đảm bảo vệ sinh, bày trí phòng gọn gàng sạch sẽ…)

“Vâng, cảm ơn cô.” Thẩm Tâm không dừng lại trước quầy quá lâu, cô chạy thẳng đến phía thang máy. Diệp Tri Du đi theo sau cùng vào trong.

Sau khi đến lầu sáu, Thẩm Tâm quen đường tìm đến phòng 617. Cửa phòng không đóng, quản lý La và quản lý Lý đang nói chuyện, sắc mặt hai người đó khá khó coi, tuy nhiên Trịnh Hi Nghiên và Lưu Nguyệt trông rất bình thường, họ ngồi trên ghế salon nghịch điện thoại, dường như người gây họa lớn vừa rồi không phải là mình.

Còn Hoàng Tịnh Y đứng một bên, giống như một đứa bé vừa mới phạm lỗi.

“Quản lý La.” Thẩm Tâm giơ tay lên gõ cửa một cái mới đi vào, “Xin lỗi, đã gây thêm phiền phức cho mọi người rồi.”

Quản lý La có quen biết với Thẩm Tâm, thấy cô tới bèn nói: “Tiểu Thẩm, rốt cuộc cô cũng tới, cô mau xem đoàn viên của mình đi, đã biến khách sạn của chúng tôi thành dạng gì rồi?”

Phòng ban đầu của đám người Trịnh Nghiên Hi ở đối diện, cửa phòng bên kia cũng đang mở ra, lúc Thẩm Tâm đi đến đã nhìn thấy hiện trường bừa bãi ở bên trong: “Thật xin lỗi quản lý La, đây là lỗi của bên tôi, xin chú bớt giận trước.”

Nhìn Thẩm Tâm trước mặt, quản lý La cũng không tiện nổi giận: “Cô mau nói rõ với mấy học sinh này đi, trong phòng khách sạn cấm hút thuốc, hơn nữa còn trẻ mà hút gì? Trưởng thành rồi à?”

Trịnh Hi Nghiên đang chơi điện thoại chợt nói một câu: “Này, là Hoàng Tịnh Y hút thuốc nhé, không hề liên quan gì với hai người chúng tôi.”

“Đúng, là Hoàng Tịnh Y hút đó.” Lưu Nguyệt ở một bên phụ họa.

Quản lý La nói: “Mặc kệ là ai hút, tóm lại các cô đều ở cùng phòng, nếu không phải vì Cát Duyệt và chúng tôi đã hợp tác với nhau lâu dài thì chúng tôi hoàn toàn có thể yêu cầu các cô bồi thường thiệt hại cho khách sạn!”

Trịnh Hi Nghiên không bị câu bồi thường của ông ta hù dọa, ngược lại còn cười nói: “Bồi thường cũng chả sao, dù sao trong nhà Hoàng Tịnh Y có tiền, sợ gì bồi thường không nổi chứ?”

“Các cô thật là…” Lời đã đến khóe miệng nhưng quản lý La đành nhịn xuống, mấy nữ sinh này chỉ mới mười lăm mười sáu tuổi, ông không nên nói quá nặng lời. Tuy nhiên giới trẻ bây giờ không ai quản lý nổi, không biết ở trường các thầy cô làm sao chịu đựng được.

“Quản lý La, quản lý Lý, hai người cứ giao lại cho tôi đi, để tôi phụ trách ba người họ.” Thẩm Tâm sợ quản lý La bị chọc tức thì nguy, vội nhận lấy cái nồi này, “Tôi thành thật xin lỗi về chuyện tối hôm nay, tôi bảo đảm sau này sẽ không còn xảy ra những chuyện tương tự nữa.”

“Được rồi.” Quản Lý la nói xong bèn trao đổi ánh mắt với quản lý Lý, rồi rời khỏi phòng. Sau khi họ rời đi, Thẩm Tâm nói với ba người Trịnh Hi Nghiên: “Các em lấy thuốc hút từ đâu?”

Trinh Hi Nghiên ngẩng đầu nhìn cô, cười nói: “Chỉ là hướng dẫn viên mà còn muốn xen vào cả chuyện này nữa à?”

Thẩm Tâm cũng cười với cô ta: “Được thôi, dù sao trong tài liệu cũng có lưu lại số điện thoại của người giám hộ, bây giờ chị sẽ lần lượt gọi cho cha mẹ của các em, báo cho họ biết.”

Nghe được cô muốn gọi cho cha mẹ mình, sắc mặt ba nữ sinh đều thay đổi. Cuối cùng Trịnh Hi Nghiên cũng cất điện thoại đi, nói với Thẩm Tâm: “Là Hoàng Tịnh Y hút thuốc, chị muốn hỏi gì thì hỏi bạn ấy.”

Thẩm Tâm nhìn Hoàng Tịnh Y đứng ở một bên, hỏi em ấy: “Hoàng Tịnh Y, em mau nói đi.”

Hoàng Tịnh Y cúi thấp đầu, ấp úng cả nửa ngày mới nhỏ giọng đáp: “Lên, lên mạng mua ạ.” Em ấy nói xong bèn kéo tay Thẩm Tâm, khẩn cầu nói: “Hướng dẫn viên Thẩm, chị tuyệt đối không được gọi cho cha mẹ em biết, em van xin chị đó.”

Thẩm Tâm còn chưa lên tiếng, Trịnh Hi Nghiên bên cạnh làm như phát hiện ra châu lục nới, kích động nói: “Hướng dẫn viên Thẩm, anh đẹp trai kia chẳng lẽ là bạn trai chị sao? Dáng người thật là đẹp nha.”

Thẩm Tâm liếc nhìn Diệp Tri Du mặt không cảm xúc đứng ở nơi đó, thấy anh không có ý định để ý tới Trịnh Hi Nghiên thì lên tiếng: “Chuyện này không liên quan đến em.”

Trịnh Hi Nghiên tự động hiểu lời cô nói là ngầm thừa nhận: “Được thôi. Hoàng Tịnh Y, cậu nói xem bạn trai của hướng dẫn viên Thẩm và nam thần Phó Thần Úy trong trường mình ai đẹp trai hơn hả?”

Hoàng Tịnh Y cúi đầu không nói, Thẩm Tâm nhìn Trịnh Hi Nghiên một cái, rồi nói: “Đừng đổi đề tài, nói vào chuyện của ba người đi.”

Lúc này Trịnh Hi Nghiên lại làm ra vẻ một đứa bé ngoan: “Em biết rồi hướng dẫn viên Thẩm, ban nãy hai quản lý đã trách mắng bọn em thật lâu. Sau này bọn em sẽ để ý tới Hoàng Tịnh Y giúp chị, không để cậu ấy hút thuốc nữa, chị cũng đừng liên lạc với cha mẹ bọn em nhé.”

Thẩm Tâm nói: “Không phải một mình em ấy, mà ba em ai cũng không được hút thuốc.”

“Em và Lưu Nguyệt không có hút, đúng không Lưu Nguyệt?”

“Đúng vậy ạ, em và Trịnh Hi Nghiên là học sinh ngoan mà.”

Thẩm Tâm không ở đây nghe hai người đó một xướng một họa nữa, quay sang nói với Hoàng Tịnh Y: “Thuốc hút của bọn em đâu?”

Hoàng Tịnh Y nhìn Trịnh Hi Nghiên một cái, rồi đi tới mép giường lấy một bao thuốc từ trong ngăn kéo ra.

Thẩm Tâm nhìn nó, hỏi cô ta: “Đây là tất cả sao?”
“Vâng.” Hoàng Tịnh Y gật đầu một cái.

Thẩm Tâm thu bao thuốc, hiền hòa nói với ba người đó: “Chị tịch thu bao thuốc này, tạm thời sẽ không thông báo cho cha mẹ các em biết, nhưng nếu những ngày kế tiếp trong chuyến đi, các em lại tái phạm, vậy thì chị sẽ lập tức liên lạc với cha mẹ các em.”

“Đã biết ạ.” Trịnh Hi Nghiên cười đùa vui vẻ nói với Thẩm Tâm: “Thời gian cũng không còn sớm nữa, hướng dẫn viên Thẩm và bạn trai mau về nhà nghỉ ngơi đi ạ.”

“…” Dù gì Thẩm Tâm đã là người trưởng thành, đừng tưởng rằng cô không hiểu Trịnh Hi Nghiên đang ám chỉ điều gì. Hợp đồng du lịch do đồng nghiệp ở tỉnh khác ký, nên Thẩm Tâm chưa từng gặp qua cha mẹ họ, Thẩm Tâm thật không hiểu bình thường cha mẹ làm sao dạy được họ, nếu đây là con gái cô, chắc cô đánh rơi đầu từ lâu rồi ý.

“Vậy chị đi trước, các em cũng đi ngủ sớm đi.” Thẩm Tâm cầm bao thuốc và di dộng, nhìn Diệp Tri Du một cái rồi cùng anh rời khỏi phòng.

Thẩm Tâm cảm thấy mình là hướng dẫn viên du lịch còn giống như đang làm chủ nhiệm lớp.

Trong thang máy, Diệp Tri Du thấy Thẩm Tâm không nói năng gì bèn hỏi: “Cô sao vậy?”

Thẩm Tâm nói: “Tôi luôn cảm thấy quan hệ của ba nữ sinh đó là lạ.”

Diệp Tri Du: “Người hút thuốc chắc là hai nữ sinh kia, mùi thuốc trên người hai người đó nồng hơn Hoàng Tịnh Y nhiều.”

Thẩm Tâm gật đầu nói: “Vừa rồi tôi cũng ngửi ra, Hoàng Tịnh Y hẳn đang che chở cho bạn. Tôi cảm thấy quan hệ giữa em ấy cùng Trịnh Hi Nghiên và Lưu Nguyệt không được tốt, nhưng tại sao cả ba phải cùng đi du lịch ở ngoài?”

“Có thể em ấy cũng không muốn đi.”

Thẩm Tâm nhìn anh: “Ý anh là gì?”

Diệp Tri Du: “Hồi cô đi học chưa từng gặp bạn học bị bắt nạt bao giờ sao?”

Thẩm Tâm mím môi, tựa như đang suy tư.

Cô nghĩ mình nên tìm một cơ hội nào đó để trò chuyện với Hoàng Tịnh Y, nhưng nếu vậy….cô càng giống chủ nhiệm lớp hơn.

Diệp Tri Du lái xe không nhanh không chậm về khu biệt thự, rồi dừng xe lại trước nhà số 29. Thẩm Tâm vừa tháo dây an toàn vừa nói với Diệp Tri Du: “Tối nay cảm ơn anh nhiều nhé.”

Diệp Tri Du nói: “Cảm ơn thế nào?”

“…” Thẩm Tâm bị anh hỏi đến hoang mang, “Hả?”

Diệp Tri Du ngẩng đầu nhìn cô, trong ánh mắt còn lộ ra vẻ không thể tin: “Chẳng lẽ cô chỉ cảm ơn ngoài miệng thôi sao?”

Thẩm Tâm: “…”

“Hôm nào mời anh bữa cơm nhé Diệp tiên sinh.” Cô cười nói với Diệp Tri Du.Diệp Tri Du chuẩn bị chạy xe về nhà, trước khi đi còn nói với Thẩm Tâm: “Vậy tôi định xong thời gian và địa điểm sẽ báo cô biết.”

“…Được.” Nhìn Diệp Tri Du lái xe đến nhà số 33, Thẩm Tâm không kiềm được thầm chửi thề, tiền lương một năm của anh một trăm triệu, cả công ty của gia tộc đang chờ anh về thừa kế nữa, còn thiếu một bữa cơm sao??

Nhưng nghĩ lại, anh là người phân rõ thiệt hơn, người như này mới có thể kiếm được một trăm triệu.

Sáng ngày hôm sau Thẩm Tâm lại đến Hoan Hỉ Nhân Gian dẫn đoàn, trên đường đi, cô đặc biệt nhấn mạnh những điều cần biết để bảo đảm an toàn lần nữa.

Hành trình hôm nay là đi leo núi, hoàn toàn khác biệt với leo lên mấy ngọn núi nhỏ hôm qua, ngọn lúi hôm nay cao hơn nhiều, trên đỉnh núi còn có thể nhìn thấy tuyết. Thẩm Tâm đã chuẩn bị sẵn áo lông và đôi giày leo núi cho mình, thật ra cô không thích leo núi tẹo nào, nhưng đã làm công việc này, cô chỉ có thể cùng leo với mọi người mà thôi.

Ở trên núi còn có cáp treo, leo đến giữa thì có thể ngồi cáp treo lên đỉnh núi.

Đến đỉnh núi, mọi người rất phấn khích vì cảnh tuyết trắng trên đây. Hàng năm anh chị Vương đều sẽ đến đây, chụp tấm ảnh ở cùng một chỗ, năm nay cũng không ngoại lệ. Thẩm Tâm xung phong làm nhiếp ảnh gia, giúp họ chụp lại tấm hình quý giá.

Sau khi chụp giúp họ xong, Thẩm Tâm chú ý đến ba nữ sinh trung học kia, quả nhiên thấy Trịnh Hi Nghiên và Lưu Nguyệt cùng chụp ảnh, còn Hoàng Tịnh Y thì chụp giúp hai người.

Cô nhớ đến lời Diệp Tri Du nói, không nhịn được nhíu mày lại. Thật sự Hoàng Tịnh Y đang bị bắt nạt sao? Thầy cô và phụ huynh của em ấy có biết không?

Cô nghĩ ngợi thật lâu, cuối cùng thừa dịp Trịnh Hi Nghiên và Lưu Nguyệt không để ý đến Hoàng Tịnh Y, cô đi lên nói chuyện với em ấy: “Hoàng Tịnh Y, tại sao trông em đi chơi mà chẳng vui gì cả? Vì không thích chỗ này sao?”

Hoàng Tịnh Y nhìn cô một cái, sau đó cúi đầu nhìn đất, không trả lời lại. Thẩm Tâm lại nói: “Em có thích động vật nhỏ không? Ngày mai đoàn chúng ta sẽ đến công viên Rừng Rậm, ở đó có rất nhiều động vật nhỏ, tuy bây giờ là mùa đông nhưng vẫn có thể nhìn thấy một vài con.”

Nghe nhắc đến động vật nhỏ, Hoàng Tình Y tựa như rất hứng thú: “Có thể thấy con vật gì ạ?”

“Có nai nè, em có thích không?”

“Thích ạ, trước kia cha mẹ có dẫn em đi Nara* chơi, những chú nai ở đó rất đáng yêu ạ.”

(Nara: Một thành phố của Nhật Bản)

Thẩm Tâm nói: “Nai ở thành phố H này cũng rất đáng yêu đó.”

“Hoàng Tịnh Y, cậu ở đó làm gì? Mau tới đây chụp ảnh cho bọn tớ!” Trịnh Hi Nghiên hô lên, nụ cười vừa mới lộ ra trên mặt Hoàng Tịnh Y chợt không thấy đâu nữa, cô bé cầm máy ảnh đi qua đó.

Thẩm Tâm nhìn về phía họ, như có điều suy nghĩ.

Buổi chiều sau khi xuống núi, Thẩm Tâm dẫn mọi người đi ăn bữa tối, rồi quay về khách sạn. Cô leo núi cả ngày, giờ chỉ muốn về nhà tắm rồi ngủ thôi, nhưng cô không làm được, bởi vì cô cần phải về công ty báo cáo chuyện xảy ra hôm qua trong khách sạn. 

Báo cáo với công ty xong, trời đã dần tối, Thẩm Tâm đi về phía trạm xe buýt, bỗng nhiên trông thấy hai người khá quen bên lề đường.

“Diệp tiên sinh?” Cô nhìn Diệp Tri Du và Giản Hàng đứng trước đầu xe hơi, hỏi họ: “Xe của các anh sao vậy?”

Diệp Tri Du nhìn thấy cô thì khá bất ngờ, thầm nghĩ chỗ này gần công ty của cô, nên đoán cô vừa ra khỏi công ty: “Không phải cô đang dẫn đoàn à, sao lại chạy tới công ty vậy?”

Thẩm Tâm nói: “Tôi tới báo cáo chuyện hôm qua, xe của các anh bị hỏng rồi sao?”

Diệp Tri Du: “Động cơ bị trục trặc, Giản Hàng không sửa được nên đợi xe đến kéo đi.”

“À.” Thẩm Tâm liếc nhìn Giản Hàng đang xoăn tay áo, cảm thấy mình ở lại cũng không giúp được gì nên muốn đi trước, “Vậy tôi về nhà trước đây.”

Diệp Tri Du hỏi cô: “Cô về bằng gì?”

Thẩm Tâm nói: “Tôi ngồi xe buýt về.” Cô nói rồi bèn chỉ chỉ trạm xe buýt gần đó: “Ở trạm xe đó đó.”

Diệp Tri Du nghĩ ngợi rồi nói: “Vậy tôi về chung với cô nhé.”

“A?” Thẩm Tâm bất ngờ nhìn anh, “Anh đã từng ngồi xe buýt chưa?”

“…” Diệp Tri Du im lặng một lúc, nhìn cô cười khẽ, “Tôi không chỉ từng ngồi xe buýt rồi mà còn đi cả tàu điện ngầm, bất ngờ không? Kinh ngạc không?”

Thẩm Tâm: “…”

Bá đạo tổng tài như anh cũng bình dân ghê.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau