NẾU EM LÀ CỦA ANH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Nếu em là của anh - Chương 21 - Chương 25

Chương 21: Phiên ngoại 1

* ChenMin Special:

From C.O: Dành tặng cho kulkiet156, Minsu_1609 và Miinah Junior (dù cho cô là MinChen shipper >..

-AAA~~~ Anh Chung Đại… Đau quá…

Vô thức bừng tỉnh vì tiếng than khe khẽ của Tiểu Yến, tôi vội vàng buông tay ra khỏi mặt cô, trong đầu khẽ ong ong lên từng âm thanh của Mân Thạc… Con người khốn kiếp ấy làm sao tôi có thể gỡ bỏ hoàn toàn khỏi tâm trí đây? Cứ nói là cố gắng nhưng rốt cục vẫn là vô vọng… Như thế có gọi là ngốc không cơ chứ? Kim Mân Thạc đúng là một tên khốn kiếp… Nhưng tôi nhớ… thực sự nhớ người đó quá…

*****

Bữa tiệc mà Tiểu Yến nói không thể đơn thuần cho là một bữa tiệc sinh nhật bình thường. Tôi nhận ra điều đó kể từ khi đặt chân vào căn biệt thự khổng lồ nhà họ Triệu… Toàn con em nhà giàu, áo sống lẫn xe cộ đều là hàng hiệu khiến tôi vô thức liếc xuống bộ quần áo đơn giản trên người mà bắt đầu cảm thấy lời mời này gần như là một thời cơ cho người khác sỉ nhục mình… Bất quá có lẽ tôi nghĩ hơi nhiều, Tiểu Yến với tiểu thư nhà họ Triệu vốn thân thiết như hai chị em ruột… Gì mà đẳng cấp chứ? Rất tự nhiên hoà đồng cùng mọi người, Tiểu Yến nhanh chóng trở thành tâm điểm của bữa tiệc. Cô ấy xinh xắn, đáng yêu, hình như lại còn rất được lòng ông Triệu… Chỉ có mình tôi là cảm thấy mình bơ vơ và lạc lõng giữa không gian này mà thôi… Nhưng đột nhiên Tiểu Yến nắm lấy cánh tay tôi mà kéo lại chỗ gia đình nhà họ Triệu đang tập trung, rất hồn nhiên mà lên tiếng…

-Ba Triệu! Đây là Chung Đại, người yêu của con…

-Oh… Thật đẹp trai! Tiểu Yến rất có mắt nhìn người nha…

Tôi theo thói quen liền cúi đầu xuống chào mọi người. Nhưng tới khi ngẩng dậy, nụ cười trên môi chợt vụt tắt khi nhìn thấy gương mặt quen thuộc với ly rượu trên tay…


Và hiện tại thì ly rượu ấy đã tan tành dưới nền đá hoa xa xỉ… Cảm giác bản thân mình gần như đang nghẹt thở, tôi vì người kia nhìn nhau không dứt… Đã một thời gian khá dài không gặp, em gầy đi trông thấy, gương mặt cũng tràn ngập những nét mệt mỏi cùng đôi mắt thâm cuồng… trong một khoảnh khắc nào đó, trong mắt tôi lại không còn ai tồn tại xung quanh ngoài người kia…Thế nhưng rất nhanh sau đó đã bừng tỉnh bởi một giọng nói cao vút của Triệu tiểu thư…

-Mân Thạc? Anh sao vậy? Có phải hay không thấy choáng váng vì rượu?_Cô ta nắm lấy gấu áo Mân Thạc mà hỏi dồn dập.

-Anh họ con chắc hơi mệt rồi, hiện tại liền đưa anh ấy lên phòng đi, Tử Lăng…_Ông Triệu gật nhẹ đầu với cô…

Mân Thạc bất lực để người kia kéo đi, nhưng vẫn là không kìm được mà ngoái đầu lại nhìn tôi… Nhưng thực lòng dù không muốn, tôi vẫn đáp trả lại em bằng một cái nhìn thực lạnh lẽo… Kể từ giây phút đó, cảm giác về bữa tiệc này trong tâm trí tôi thực nhạt nhẽo… Cố gắng thoái thác tìm vài lý do, tôi gần như không để ý gì tới khuôn mặt giận dỗi của Tiểu Yến mà bỏ về… Nhưng mới lết được vài bước cách xa ngôi nhà xa hoa kia lập tức đã bị chặn lại bởi một con xe màu đỏ quen thuộc… Lặng nhìn vào người đang ngồi yên trong xe mà nhìn tôi chằm chằm, tôi lắc mạnh đầu, quay lưng bước đí theo hướng ngước lại… Tiếng cánh cửa xe va đập thật mạnh cùng tiếng bước chân vội vã vang lên liên tiếp trong khoảng không gian mịt mờ xung quanh… Tôi không nghe gì hết, cũng không muốn quay lại nhìn thêm điều gì nữa… Chỉ còn biết vô thức mà bước về phía trước… Chỉ cho tới khi một vòng tay quen thuộc siết lấy cơ thể, một khuôn mặt quen thuộc chạm lên vai và những hơi ấm quen thuộc bao phủ khắp cơ thể, bàn chân tôi khẽ run rẩy bởi giọng nói như xé ruột của người kia….

-Chung Đại… Tại sao lại bỏ đi? Tại sao lại rời xa em?

-…

-Đừng mà… Xin anh đừng đi…

-…Thực lòng cảm giác chính mình đang khó khăn hô hấp, tôi vội vã quay lại phía sau mà tát thật mạnh lên mặt người kia… Cái gì mà hiện tại đang thể hiện thái độ níu kéo với tôi? Thực giả dối… Chính con người này, đôi môi kia đã phát ngôn ra những điều giày vò trái tim tôi, vậy mà hiện tại em đang làm gì thế này? Nực cười! Thật nực cười quá… Muốn cứ thế mà bước tiếp, vùng bụng lại lập tức bị siết chặt, tôi cắn chặt môi mình mà để mặc dòng nước mắt lăn dài trên má… Đã kiềm chế bao nhiêu lâu này, bây giờ lại chỉ vì một giây phút mà sụp đổ. Tôi gào lên thật lớn, thực muốn dùng những lời nói đó mà đâm nát trái tim người kia…

-Khốn kiếp! Em không có đủ tư cách để nói những lời đó với tôi… Tôi rốt cục với em chỉ là bạn giường, bất quá là giữ lại lâu hơn những người khác, đúng chứ?_Chính là những lời nói này, những lời nói đã giày vò trái tim tôi suốt những ngày tháng qua. Đứng bất động mà khuôn mặt ướt đẫm, tôi khẽ rùng mình vì những giọt nước mắt thấm dần vào lưng áo.

-Chung Đại… Là em sai rồi, em đã sai rồi… Xin anh đừng như thế này…

Tôi bật cười lạnh lẽo vì cái khả năng biểu cảm giả dối của con người kia… Nắm lấy đôi tay đang siết chặt cứng eo mình mà gỡ ra, tôi quay lại nhìn vào gương mặt em… Vốn biết là nên kiên định lạnh nhạt nhưng rồi vẫn là khẽ run rẩy vì má trái đỏ rực cùng với hàng nước mắt lăn dài bi thương…

-Kim Mân Thạc… Chúng ta… hết rồi…

Nhăn mặt đau đớn vì tấm lưng đột ngột đập mạnh vào kính xe sau câu nói vừa rồi, tôi lập tức cảm nhận được vị rượu mạnh từ đôi môi Mân Thạc… Mạnh tới mức mà gần như đã trở thành một hương vị rất riêng của em. Có phải là đã uống rất nhiều rượu không? Hay phải chăng là đã thành một thói quen? Và tôi biết, trái tim mình lại không nghe lời nữa rồi… Vô thức đáp lại nụ hôn kia một cách đói khát, tôi bàng hoàng nhận ra bản thân không thể nào từ bỏ con người này được… Không bao giờ có thể… Giống như một nỗi ám ảnh, một hình xăm, một lời nguyền vào đầu óc ngu ngốc của chính mình… Đỡ lấy tấm lưng của Mân Thạc, tôi nghiêng đầu hòng chạm tới tận cùng của nụ hôn này… Nóng rừng rực vì những câu nói rời rạc của em…

-Đừng xa em, Chung Đại… Uhmmm~~~~~ Xin anh… Em yêu anh… Uhmmmmm~~~ Em… nhớ anh phát điên lên mất… Chung Đại… Chung Đại…

Ngắn ngọn vài từ ngữ thực sự rất rời rạc. Nhưng thế là quá đủ… Tôi sẽ không vì bất cứ điều gì mà xa rời trái tim mình nữa… Tôi biết rất rõ. Mình yêu con người này… Yêu tới chết đi sống lại vẫn yêu… Dù cho quay đầu di nhưng rồi khi quay lại, đáp án vẫn chỉ có người đó… Mãi mãi là Kim Mân Thạc… Chỉ có ở bên em, tôi mới có thể là tôi trọn vẹn, không che giấu, không e ngại… Vội vã mở cửa xe sau, tôi đẩy mạnh em xuống ghế sau, liền sau đó đã mất kiềm chế vì gương mặt đẫm nước mắt mà lao vào cơ thể ấy… Mái tóc bị bàn tay nhỏ nhắn nắm chặt khiến tôi gần như đang trở nên hung tợn… Liên tục dìm Mân Thạc vào những nụ hôn vội vã của mình, tôi cắn nhẹ lên má em sau vài phút triền miên, nhằm giảm nhiệt cho cả hai, thì thầm lên đôi môi đang thở dốc…

-Với em tôi thực sự là gì?
-Chung Đại… Chung Đại… Em yêu anh… Em yêu anh…_Em trả lời mà gần như không có một chút liên quan nào tới câu hỏi của tôi nhưng rõ ràng mang ý rất minh bạch.

Cổ áo tôi lập tức bị kéo xuống mà va chạm mãnh liệt với môi em… Thực sự không có tôi em cũng không yêu ai khác sao? Nắm lấy đôi tay đang bá lấy cổ mình, tôi gạt nhẹ em xuống nệm xe, nhìn sâu vào đôi mắt trong veo ấy…

-Em muốn tôi hay em yêu tôi?

-Em muốn anh… bởi vì em yêu anh…

Một câu trả lời thực thông minh… Hôn lên trán em như một phần thưởng cho câu trả lời ấy, tôi siết chặt lấy cơ thể nhỏ nhắn, thì thầm…

-Tôi cũng yêu em, Mân Thạc… Nhưng vì câu nói hư hỏng khiến tôi hiểu lầm kia, em xứng đáng bị “trừng phạt” rất mạnh bạo đó…

-Vậy xin anh… Hãy “trừng phạt” em… như ý anh muốn… Chung Đại… “Trừng phạt” em đi…

Tôi nhếch nhẹ khoé miệng… Lại một câu nói thông minh nữa của em… Con người này không hẳn ngu ngốc như tôi vẫn nghĩ… Hay là chính bản thân tôi hình như cũng không ngu ngốc như mình vẫn nghĩ…

ĐOẠN KẾT SIÊU NHẢM:

-Kim Chung Đại! Anh còn không mau nói rõ ràng với cô nàng kia?

-Uhmm… Anh biết rồi, baby… Để mai đi, anh sẽ nói chuyện với cô ấy vào ngày mai…

-Mai cái gì mà mai??????_Gào_ Anh đã nói câu này liên tiếp 15 ngày rồi… Anh có dậy không?????

-Uhm… Biết rồi vợ… Đang dậy đây…

-Nói rõ với nàng ta anh không muốn nhận lời tới bữa tiệc siêu nhảm đó… Tôi không muốn thấy một Tiểu Yến nào nữa… Trải qua một lần khó khăn chia tay rồi mà vẫn còn lưỡng lự ư? Mau đi!!!!!!!!!!!!!

-Anh biết rồi, vợ… Lại đây anh hôn một cái… *kéo lại+hôn chụt lên môi*… Buổi sáng tốt lành vợ yêu…

-*Cười duyên+vuốt má* Bây giờ là hơn 10 giờ rồi, chồng ạ… DẬY MAU ĐI!!!!!!!!!! *Véo má*…

Chương 22: Phiên ngoại 2

* KaiSoo special: MA+18From C.O: Dành tặng đặc biệt cho VieKim (vì cái chữ ký của em là nguồn cảm hứng bất tận cho au về couple này) và cho những ai là shipper của couple trắng – đen >.

Chương 23: Phiên ngoại 3

*HunHan special*

Tôi là một thằng ngốc! Cứ đơn giản cho là như thế đi… Cơ mà đừng cho rằng đó là vấn đề thành tựu cuộc đời… Bởi lẽ cơ bản mà nói, tôi là một “chàng trai” nổi tiếng nhất khu phố… Tính qua tính lại cũng phải có ít nhất bảy “cô nàng” đang theo đuổi. Nhưng mà chả có ai xinh cả! T.T À mà quên chưa giới thiệu… Tôi… à… ừm… mà cũng chẳng thể giới thiệu được gì hết vì cơ bản là tôi vẫn chưa có… tên cố định (TTOTT)…Cậu chủ một gọi tôi là LuLu… Hừ! Nhắc tới rồi thì nhất định không thể bỏ qua cái nguồn cội của tất cả những “bất hạnh” trong đời tôi…

#……….#

Hôm đó là một ngày đầu thu đẹp trời… Tôi rảnh rỗi nằm trong giường của mình đặt trước khung kính… Nhàm chán vừa mở miệng ngáp tít mắt lại thì khi mở mắt ra đã là một gương mặt đẹp trai đang cau có nhìn mình chằm chằm… Sau vài giây liền đẩy cửa đi vào cửa hàng mà tiến sát lại nhìn tôi… Ngơ ngơ một hồi lại còn vươn tay sờ soạng vào đầu tôi nữa… Cuối cùng chốt hạ là một nụ cười tươi rói khiến ngay cả một “thằng” như tôi còn phải đau tim… Cha mẹ tôi! Trên đời có người đẹp trai hơn tôi sao???? Thật là “toả sáng”…. Tôi ngu người khi giọng nói trầm ấm cất lên theo sau nụ cười mê hồn ấy….

- Thực là giống…

Tôi còn chưa kịp hiểu hết ý tứ của câu nói ấy thì liền sau đó đã có mặt ở một căn nhà xinh xắn…

- Cái gì đây?_Một người vừa từ cầu thang đi xuống, nhìn thấy tôi liền giật mình phát ngôn.

- Là LuLu…

- Cái gì??? Đây là kiểu choảng nhau gì đây?

- Huyng!!!!!_ Cậu chủ đẹp trai rít lên_Con chó này thực sự rất giống Lulu mà…

Hừ! Hoá ra thực sự là muốn mua tôi về để thay thế một… con chó khác à? (=.=) Lại còn tên là Lulu nữa… Thực là “lúa”! Không cần biết là cái con Lulu kia nó xinh xắn như thế nào…. Cơ mà chắn chắn không thể bằng tôi được….

- SeHun! Cái trò này thực nhàm chán!

Người kia phẩy tay mà bỏ ra ngoài… Cơ mà tôi vẫn phải sủa theo một tiếng cảm ơn… Nhờ người ta tôi mới biết được cậu chủ đẹp trai của mình tên là Oh SeHun. Tưởng chừng cuộc đời đã khởi sắc từ đây. Song, đối mặt với sự thật, cậu chủ SeHun hình như là thích một người có đầu óc không được bình thường cho lắm thì phải… Ngày ngày lôi tôi ra mắng chửi những việc rất lạ… Cái gì mà xịt lốp xe với cả đổ cafe lên áo sơmi? Tôi 24/7 bị nhốt ở nhà mà! OAN UỔNG QUÁ!!!! Mắng xong chán chê thì cắp đít đi thẳng. Thành ra bữa tối thì chỉ có cậu Tử Đào cho ăn… Mà đã thế có ngày còn ác độc đập bốp lên đầu tôi ngồi nói linh tinh rồi cười một mình… Đáng sợ! Thực đáng sợ quá… Tôi muốn đổi chủ!!! Mặc dù cậu SeHun đẹp trai thật nhưng thẳng thắn có thể nói là thần kinh không bình thường… Và rồi cuối cùng cái ngày “tươi đẹp” ấy cũng đã đến…

- Lulu! Mày có muốn tới sống với Lộc Hàm không???

Mặc dù tôi không biết Lộc Hàm là ai nhưng vẫn là sủa nhặng lên vui mừng mà quẫy đuôi liên tục… “Không cần biết! Được đổi chủ là được rồi.” Èh! Đó trở thành suy nghĩ thật là ngu đần… Cậu chủ Lộc Hàm còn là người nguy hiểm đáng sợ hơn… Lúc nào cũng hầm hầm nhìn tôi chòng chọc như thể muốn đem tôi lên nấu bảy món ngay tức khắc (T.T) Cơ mà có phải oành một cái là được ở lại luôn đâu. Cậu Lộc Hàm còn muốn tôi phải đổi tên… Mà lại còn đổi tên thành Oh SeHun… Cha mẹ, trời đất! Hoá ra Lulu lại chính là cậu Lộc Hàm sao? Khắc tinh của cậu SeHun! Lý do tôi ở đây là vì người này sao???? Vào mấy ngày đầu, tôi nghe quen cái tên Lulu vì thế mỗi lần cậu Lộc Hàm gọi thì cấm có nghe lọt tai làm bản thân suốt ngày bị đá đít… Sau khi nghe quen cái tên “SeHun” thì cậu SeHun lại tới thăm thường xuyên bất chấp sự phản đối của cậu Lộc Hàm… Thế là chỉ có tôi khổ sở bị quay vòng giữa hai cái tên… Người thì gọi Lulu, người thì gọi SeHun… Này bảo tôi phải làm gì cho phải???

- Lulu! Lại đây!

- SeHun! Mày bước nửa bước về phía đó thì biến ra ngoài luôn đi… Vĩnh viễn đừng có về!!!!!

OaOaOa!!!!! Sao số tôi nó lại khổ thế không biết… Sinh ra đẹp trai sáng láng mà tại sao số phận lại hẩm hiu thế không biết. Đã chọn phải gia chủ “không ra gì” rồi nay đến cái tên cũng không có cố định. Đấy có gọi là “hồng nhan bạc mệnh” không ta?

#……….#

Hừm! Đó gần như đã là trọn vẹn câu chuyện đời tôi… Cơ bản chỉ còn một điểm duy nhất… Thực sự là bước ngoặt của tất cả… Cậu Lộc Hàm và cậu SeHun… Ừm! Theo cách nói xã hội là… “kết hôn” (????)… Ờ! Thực ra thì cũng không phải là nắm tay nhau vào lễ đường ôm hôn, “Tôi đồng ý”, trao nhẫn gì hết… Chỉ đơn giản là dọn đến ở chung, ăn chung, “ngủ chung”… Cơ mà từ đây cuộc đời tôi gần như đổi khác… Mọi thứ chuyển biến theo chiều hướng tốt đẹp hơn hẳn. Duy chỉ có cái tên cố định là chưa có… Và đó cũng là một trong nhiều điều tạo nên những cuộc cãi nhau nảy lửa của cả hai mà kết thúc sẽ là cánh cửa phòng đóng kín cùng những âm thanh tỉ tê phát ra từ đó. Đại loại như…

- SeHun… Mạnh hơn… Agggggg~~~~~ Mạnh hơn nữa… Aggggg…

- Arghhhhhhh~~… Aaaaaaa~~~~~…

- S…e..Hun!!!!!! K…Không cần sâu như vậy… Aaaaaaa~~~~

Thế đó! Cứ như vậy bao giờ tôi mới có được cái tên đây?

- Uhm…

Tiếng động của cậu SeHun ở trên giường làm tôi thay vì chằm chằm nhìn nàng chihuahua nhà kế bên thì lại quay ra nhìn cậu ấy chằm chằm….

……….Choáng váng……….

……….Quay cuồng………..

……….Máu mũi chảy ròng ròng……….
Cha mẹ! Người kia thật là sexy nha! Chăn chèn qua vùng xương hông quyến rũ, thân trên trắng nõn và tưởng chừng phát sáng trong ánh nắng, khuôn mặt đẹp trai dù là đang cau có lẩm bẩm… Cánh tay dài thì đang quờ quạng xung quanh như tìm kiếm một cái gì đó…

- Lulu… Lulu!

Nghe thấy những lời lẽ rời rạc từ đôi môi quyến rũ kia, tôi vẫn là mừng húm mà nhảy vồ lên liếm láp gương mặt đẹp trai ấy… Nhưng huỵch một cái đã bị đẩy xuống đất… Cậu SeHun cau có mà tỉnh táo ngồi dậy lườm tôi cháy rụi…

- Ngu ngốc! Không phải mày… Lộc Hàm đâu????

Hừ! Hoá ra vẫn không phải là gọi tôi sao??? Đấy! Dùng tên gọi nhau làm tên gọi tôi. Người ta nhầm thì bạo lực đấm đá, lườm nguýt cháy rụi thì thôi… Sô tôi thật là khổ mà… Cắp đít bỏ đi xuống bếp thì lại lập tức rơi vào tình trạng quen thuộc… Tức là…

……….Choáng váng……….

……….Quay cuồng………..

……….Máu mũi chảy ròng ròng……….

Lại phải kêu cha mẹ! Cái cảnh kia lại còn hại não hơn… Cậu Lộc Hàm cả người chỉ mặc một chiếc áo sơmi xanh rộng thùng thình của “ai đó”… Chân dài trắng nõn cứ như tự nhiên phơi ra… Càng nghĩ sao càng thấy bản thân mình có vấn đề… Bệnh hám trai đã nặng quá mức kiểm soát rồi sao??? Nhưng mà mặc kệ! Tôi hàm trai cũng đếch ảnh hưởng gì đến hoà bình thế giới đâu… Cậu Lộc Hàm vừa đổ được miếng trứng từ chảo ra, xếp được mấy lát bánh mì nướng lên đĩa thì liền sau đó cậu SeHun đã xuống… Ôi cha mẹ (lại kêu nữa!) Cái bản mặt kia thật gian tà… Cậu SeHun vong tay qua eo người kia mà hôn lên mái tóc mượt mà…

- Buổi sáng tốt lành, vợ yêu!!!!

- Uhm…

Phục sát đất! Đối với câu nói ngọt ngào của người kia, cậu Lộc Hàm chỉ ậm ừ mà gật nhẹ đầu. Liền sau đó là để khay cơm đặt trước mặt tôi, cười tươi rói…

- Ăn đi!

A! Tôi vừa ngửi thấy mùi gì cháy, quay ra liền bắt gặp ánh mắt đỏ rực của cậu SeHun… Không phải chứ? Định ghen với một con chó như tôi chỉ vì một nụ cười à? Hết biết!

- Có thể cười với một con chó tươi rói như thế mà thậm chí nhìn em một cái còn chẳng thèm nhếch mắt sao?

Cậu Lộc Hàm đang dọn đống xoong nồi trên bếp, vì câu nói kia lại phải quay lại… Hơi ngơ ra vì cái gương mặt trẻ con của người kia đang đâm chọc không ngừng vào miếng trứng xinh đẹp khiến nó nát tươm thành một đống bầy nhầy… Phì cười khẽ, cậu Lộc Hàm vòng tay qua cổ người kia mà thì thầm…

- Ghen à???
- Anh nghĩ sao?

Cậu SeHun quay đầu lại phía sau mà cướp lấy đôi môi người kia, gian mãnh cười. Ôi! Please! hai người có nhất thiết phải làm điều đo trong bữa sáng không???

- Ghen thì nói đại đi! Bày đặt!_ Cậu Lộc Hàm vừa rơi nụ hôn đã tựa cằm vào vai cậu SeHun mà cười tình… Cậu SeHun thì chỉ cười toe toét mà ăn ngon lành cái đống bầy nhầy trong đĩa. Nhưng một lúc sau đột nhiên…

- À mà này!

- Huh?

- Tử Đào huyng nói tháng sau muốn chúng ta cùng đi biển vào đợt nghỉ phép…

- Ngu ngốc! Chỉ là xã giao thôi… Cậu ấy mới mới kết hôn nên vẫn lạ lẫm với tất cả…

- Thế có đi không???

- Không đi! Để cho họ có không gian riêng đi…

- Uh! Cũng đúng… Vả lại… Em cũng muốn có không gian riêng với hyung…_ Cười đểu giả…

Tôi rốt cục là phải kéo bát ra ngoài ăn… Phải cho họ có “không gian riêng” chứ lại…

CÂU CHUYỆN CÁI TÊN:

Tôi bị gọi trước mặt cả hai cậu chủ… Đang im lặng vì sợ mấy tội lỗi gây ra bị phát rác thì lại thấy cả hai toe toét mà nhìn tôi…

- Này! Bọn tao đã chọn được cái tên cho mày rồi đấy.

- Phải! Là ghép tên hai bọn tao…

- Cái tên ấy là…_ Quay ra nhìn nhau

- HunHan!

- LuHun!

Tôi tròn xoe mắt mà lè lưỡi nhìn cả hai. Trời a! Đã quyết định ghép tên rồi mà vẫn chưa thống nhất sao?

- Ya! Tại sao lại là HunHan?_Gào.

- Em nằm trên mà!!!_Gào lại.

- Không biết! Phải là LuHun!_Gào tiếp.

- LuHun là cái thứ quỉ quái gì? Em vốn dĩ là chồng hyung…

- Im mồm! Tôi mới là chồng cậu!

- Hừ! Ai là chồng ai, liền chứng minh đi!!!

Tôi xanh lè mặt nhìn cánh cửa vừa bị sập lại… Thở hắt ra một cái mà bỏ ra ngoài… Hết kiếp này chắc tôi cũng có một cái tên ra hồn đâu…

CHA MẸ! TRỜI ĐẤT! BẤT CÔNG!!!!!!!!!!!!!!! TÔI ĐÚNG LÀ MỘT “THẰNG” NGỐC!!!! TẠI SAO LẠI CHỌN ĐÚNG CÁI NHÀ NÀY CHỨ!!!!

Chương 24: Phiên ngoại 4

*ChanBaek special: (MA18+) Chuyện vợ chuyện chồng…From C.O: Xưng hô sến chuối của hai nhân vật… >.< Một trong nhiều phút “điên loạn” khác của au ^^ Đặc biệt chú ý thêm lần nữa. Extra gồm những cảnh nhạy cảm (với au) “cao cấp”. Đề nghị suy nghĩ cẩn trọng trước khi đọc để tránh nhiều trường hợp đáng tiếc xảy ra… Extra dành tặng đặc biệt cho ss HIRO-CHAN (Vì ss đã “gào” vào tai em viết ya ChanBaek

Chương 25: Phiên ngoại 5

* KrisTao special and the end…

From C.O: Tính “lừa tình” các rds cơ mà không nỡ, thôi thì cho các cháu nó hạnh phúc vậy… Extra này để bù cho cái kết mở hụt hẫng của cuộc tình hai “cháu”. Mong người thấy thỏa mãn với cái kết này. Đặc biệt dành tặng cho bảo bối của au (đâu rồi? Ra đây au hôn cái XD).

Hope u like it!

Yêu mọi người rất nhiều:

Cobra W4 C.O

*Live for Tao, die for Tao*

*****

Nhất Phàm nhíu mày vì ánh sáng chiếu thẳng vào mặt… Vừa thức tỉnh đã ngay lập tức siết chặt cuộn chăn mà dụi mặt vào mái tóc vàng kim đang vùi trong lòng mình… Bàn tay luồn trong chăn mà vuốt ve làn da trắng sữa mịn màng của người kia qua lớp áo ngủ mỏng manh

-Uhm…Nhất Phàm… Đừng…~~~~~~

Cậu cuộn tròn người mà rúc vào lòng hắn, vùi hẳn đầu vào cái chăn trắng… Nhất Phàm bật cười khẽ, liền sau đó là chui vào chăn mà mặt đối mặt với cái gương mặt đang say ngủ… Mắt nhắm nghiền, gò má thì hồng hồng cùng với đôi môi đang chu ra ướt loáng dịch vị trên chiếc lưỡi dễ thương vừa liếm qua… Khóe miệng nở một nụ cười thực rạng rỡ, hắn vươn chạm tới đôi môi kia vừa mút nhẹ lên bờ môi đỏ hồng, lợi dụng sự say ngủ mà đem đầu lưỡi chạm tới cái lưỡi e dè của cậu, cuốn lấy tưởng chừng mãi mãi không muốn rời xa… Sự thiếu không khí cùng cảm nhận khuôn miệng ướt át thanh tỉnh khỏi giấc ngủ sâu…Thực lòng muốn đem hắn đạp ra thật mạnh… Nhưng rồi rốt cuộc hành động lại đi ngược suy nghĩ mà siết chặt lấy lưng hắn bám vào… Tiếng mút lưỡi nuối tiếc rời khỏi môi đang thở dốc của cậu, hắn cạ nhẹ mũi mình lên môi cậu, đem ánh mắt ma mị dán chặt vào cái nhìn yêu thương đối diện…

-Em đã dậy rồi sao? Thật sớm!!!!

-Lẻo mép! Là do ai không cho em thở chứ?_Cậu bĩu môi nhìn hắn liền bật bật cười vì cái nhướng mày ngạc nhiên của hắn mà lại vùi khuôn mặt mình vào khuôn ngực người kia.

-Tử Đào!!!! Đã đỡ mệt rồi chứ?

-Uhm! Đã đỡ rồi… Còn anh?

-Hừ! Anh đâu có say máy bay như ai đó… Đêm tân hôn lại trở thành một buổi tối chán nản ngủ say như chết chứ???????

Tử Đào nhìn vào cái gương mặt giận dỗi như một đứa trẻ của hắn mà bật cười… Thực sự nhớ lại sáng sớm nay trên sân bay chính mình “ngất ngưởng” chết đi sống lại vì choáng váng mà vẫn không thôi rùng mình… Chính vì thế đêm tân hôn lẽ ra là “mặn nồng” lại biến thành một buổi tối ngồi tự kỉ của hắn vì cơn say ngủ của cậu trong mệt mỏi… Tử Đào vòng tay qua siết lấy eo hắn, ngẩng đầu lên mà nở một nụ cười xí xóa…

-Thôi mà Nhất Phàm… Em thực sự rất mệt mà… Cho em xin lỗi~~~

Hắn dùng nửa con mắt hậm hực mà liếc xuống nhìn cậu đang chớp mắt lia lịa, trong lòng giận dỗi cũng tự khắc tan biến… Cơ mà đối với cậu không hề muốn cứ thế dễ dàng tha thứ…. Hắn dày công chuẩn bị tất cả là để cho cái gì chứ? Xớn xác đặt máy bay đi Hàn Quốc, bỏ tiền ra thuê đứt căn biệt thự hào nhoáng nhất cốt chỉ cho đêm tân hôn cùng tuần trăng mật lãng mạn… Ấy vậy mà ngờ đâu cậu lại say máy bay tới ngất lịm đi… Tuy chắc rằng là thương cậu, không muốn cưỡng ép cậu làm những điều cậu không muốn nhưng mà trong lòng vẫn là ấm ức không thôi… Tử Đào cũng hiểu rõ điều đó nên đối với con mắt hậm hực kia chỉ biết nhe răng ra mà cười liền sau đó là rướn môi lên chạm vào má hắn…

-Em biết là anh không giận em mà…_Cười.

-Ai nói không giận em?_ Hắn thực muốn tức cười vì cái thể hiện kì cục của bản thân. Tuy vậy vẫn quàng chân qua chân của cậu mà giữ chặt, bàn tay chạm nhẹ vào tấm lưng gầy mà xoa nhẹ_ Sẽ bắt em đền vào tối nay đấy…

-Em biết vậy mà tình yêu…

Tử Đào chẳng cần những lời nói ranh mà kia cũng đủ hiểu tối nay mình thể nào cũng phải “quằn quại” trong lòng hắn… Cơ mà đó là chuyện của tương lai (gần), hiện tại trong người cậu chỉ có trọn vẹn cảm giác hạnh phúc… Thực lòng dù đã nói là sẽ không vì hắn mà mủi lòng, song bản thân mãi mãi vẫn là không thể dối gạt con tim mình… Mất tự chủ khi ở bên hắn, mất bình tĩnh khi nhìn vào đôi mắt tràn đầy tin tưởng, Tử Đào cậu sớm biết mình vốn không yêu hắn thì cũng chẳng thể yêu ai, nên không đặt niềm tin (một lần nữa) vào hắn thì cũng chẳng thể đặt niềm tin vào ai… Hạnh phúc này nhất định phải nắm giữ …bởi vì cậu biết rõ, trên đời này sẽ chẳng còn ai có thể trân trọng yêu thương mình hơn hắn, mãi mãi sẽ chẳng có ai đối với mình như Ngô Nhất Phàm… Đột nhiên dụi mặt vào hõm cổ hắn, cậu lười biếng mở miệng…

-Nhất Phàm! Mấy giờ rồi?

-Gần 5 giờ chiều_Hắn vươn tay lấy chiếc đồng hồ đeo tay trên đầu giường rồi quay lại nhìn cậu_Em có muốn ra biển không?

*****

Khác hẳn với không gian mát mẻ nhờ điều hòa bên trong phòng, bãi biển nóng rực, theo rất nhiều nghĩa khác nhau… Cứ cho là không khí mát mẻ đi chăng nữa, sự xuất hiện của “ai đó” vẫn làm nhiệt độ trong cơ thể người người phải tăng vọt… Ngô Nhất Phàm quả thật đích thực là nam nhân quyến rũ nhất mọi thời đại… Cả người chỉ mặc đúng một cái quần đùi rộng để lộ đôi chân siêu mẫu miên man cùng vùng xương hông quyến rũ ma mị, thân trên cường tráng vô tư khoe ra, dưới ánh nắng mặt trời làm ánh lên từng giọt mồ hôi đang lăn từ gương mặt điển trai xuống tới tận cơ bụng mạnh mẽ, mái tóc vàng óng được gạt cố định về phía sau…Đôi mắt quyến rũ dù che bị che khuất bên dưới cặp kính mắt xanh song lại càng làm vẻ quyến rũ gợi tình của hắn gia tăng… Nghìn phần nghìn nữ nhân nơi này hiện tại đang nhìn hắn với con mắt thèm khát không thôi… Cơ bản nói gì thì nói, phụ nữ vẫn là phụ nữ… Nhìn thấy trai đẹp ai lại không động lòng chứ????? Người này nhìn người nọ, người nọ liếc người kia song tất cả lại quay về phía hắn khi nghe tiếng kêu đau đớn của một cô gái phát ra… Nhất Phàm lịch sự nắm lấy đôi tay người kia mà đỡ nàng dậy, nở một nụ cười tỏa nắng với gương mặt đang cố tỏ ra ngây thơ đau đớn…

-Cô không sao chứ?

-Cảm… cảm ơn anh… Tôi không sao! Là do tôi vô ý quá mà va phải anh… Thực xin lỗi…

-Không sao hết! Đừng bận tâm… Tôi vẫn ổn…

Tử Đào vừa đặt chân xuống cát biển liền nhìn thấy hắn từ xa đã cười nói với một cô nàng sexy nóng bỏng, đã thế lại còn trưng ra cái bản mặt hớn hở mà cười tươi rói… Cậu nói hắn xuống trước đúng là sai lầm… Cơ mà hắn vẫn chưa chừa sao? Muốn làm cậu tức điên lên mới vừa lòng huh? Mím chặt môi mà rảo bước về phía khác, Tử Đào không hề biết, đầu đuôi cuộc nói chuyện cả hai chỉ có đến thế… À mà không, còn một chi tiết này nữa…

-Tối nay chúng tôi có tổ chức một bữa tiệc nướng. Anh tới dự nhé!!!

-Ồ! Xin lỗi… Tối nay là đêm tân hôn của tôi…

Hắn cười nhẹ, sau đó liền bỏ đi mất dạng bỏ mặc nàng ta đang ngẩn ngơ… Một lần như thế là quá đủ rồi, Ngô Nhất Phàm hắn đủ thông minh để hiểu mình cần làm gì và cần giữ tỉnh táo ra sao… Nhất Phàm quay qua quay lại tìm cậu, trong lòng tự thắc mắc tại sao không có thấy… Nhưng khi vừa nhìn về bờ cát xa xa lại nhìn thấy Tử Đào đang cúi gằm mặt mà nhìn những vết chân mình vừa để lại trên cát, vừa đi vừa lẩm bẩm gì đó…(Tự kỉ!!) Tuy nhiên điều quan trọng là cái áo hắn bảo cậu quay lại phòng lấy thì hiện tại đã biến mất, cơ thể non mềm ngon lành ấy lại vô tư khoe ra với thiên hạ. Liếc nhìn cậu đang xuống biển mà cố bơi ra xa, hắn liền lập tức cũng xuống biển với tốc độ cao mà bắt kịp Tử Đào, Nhất Phàm tóm lấy cổ chân đang quẫy đạp của người kia… Dưới làn nước trong xanh nở một nụ cười quyến rũ rồi bắt lấy môi cậu… Tuy nhiên dây dưa chẳng được bao lâu liền bị cậu đấm mạnh một cái vào vùng cơ bụng… Tuy dưới áp lực của nước đã làm chậm chuyển động song vẫn đủ khiến hắn rời ra khỏi nụ hôn… Nhất Phàm ngoi lên khỏi mặt nước, ngơ người nhìn cậu đang bơi dần lên bờ… Rốt cục là cậu lại đang giận dỗi gì hắn?

*****

Bữa tối ngon lành được gọi từ khách sạn ra tới biệt thự rồi được bày la thiệt trên bàn ăn… Tuy nhiên hắn lại chẳng có chút tâm trạng nào để ăn hết… Tất cả cũng chỉ vì cái con người đang chậm rãi ngồi nhai nuốt, mặt mày thì không một cảm xúc mà đối với hắn lặng thinh… Từ chiều hắn đã ức chế vì cái loại cảm xúc này rồi đã thế lại không thể biết lý do tại sao nên lại càng ức chế hơn nữa… Đột ngột suy nghĩ, cậu và hắn mới kết hồn được một ngày, vì cớ gì lại thành ra như thế này chứ? Hắn khẽ ho nhẹ khi nhìn thấy cậu rời bàn ra chỗ kệ uống nước…

-Tử Đào!!!_ Nhỏ nhẹ.

-…
-Tử Đào!!!!!!_Bắt đầu tăng âm.

-…

-TỬ ĐÀO!!!!!!!!!!!!!!!_ Gào lên.

-Cái gì?

Có lẽ vì bất đắc dĩ, cậu liền lạnh nhạt quay lại nhìn hắn. Tức thì cơ thể đã bị kéo lại mà đẩy lên bàn, ly rượu gần đó liền rơi xuống đất vỡ tan tành… Cậu bất ngờ ngửa dần ra sau vì nụ hôn mạnh bạo của hắn, khoang miệng lại tiếp nhận vị khách không mời quen thuộc… Tử Đào lần này không hề phản bác mà đẩy lưỡi sang dây dưa với người kia nhằm dành quyền chủ động, đôi chân thon dài vòng qua eo hắn mà núi chặt… Dịch vị chung của cả hai bị đưa đẩy giữa nụ hôn làm nó thêm mê đắm… Chỉ bằng hai cái gạt tay âm thanh đổ vỡ vang lên giòn tan trong căn biết thự rộng, Nhất Phàm đè nghiến cậu xuống bàn, cắn nhẹ lên sống mũi cậu khi vừa buông tha đôi môi kia…

-Nói! Rốt cục em giận gì anh???

-…_Tử Đào liếc hắn sắc lẹm rồi quay ngoắt đi…

-A! Đây là cái thái độ gì thế? Nói mau!

-Không nói!

-Có nói không????????

-Không!!!!!!!!!!!!!!!

Nhất Phàm cúi xuống ngậm lấy đôi môi đang chu ra cãi lại, bàn tay kéo lề xuống dưới mà chạm vào dục vọng của cậu nhẹ nhành kích thích cái con người đang rên rỉ từng tiếng giữa nụ hôn… Tử Đào nhấc nhẹ hông dậy khi hắn kéo tuột cái quần trắng ra khỏi cơ thể cậu, liền sau đó là nắm chặt lấy mái tóc vàng của hắn mà áp vào hít hà mùi bạc hà quen thuộc trong khi khuôn ngực bị hắn nhiệt tình cắn mút…

-Agrrrrr~…Agggg~~~~…

Cậu ngửa cổ ra sau khi chiếc áo trượt khỏi vai mình mà hờ hững ở trên cơ thể… Nhất Phàm sau khi phủ kín phần ngực trần trắng nõn của cậu bởi những viết hôn mạnh bạo liền ngẩng phắt đầu lên mà nhìn…

-Tử Đào! Em giận gì anh huh?

Tử Đào đang mơ màng giữa những cảm giác thoải mái, nghe tới đây liền trở nên khó chịu vô cùng… Là hắn gây ra, chẳng lẽ còn không biết sao? Kéo hắn xuống mà đẩy sang bên cạnh, cậu tức tối bật dậy mà leo lên người hắn ngồi… Cơ thể trần trụi trước mặt lại càng làm Nhất Phàm thêm sôi sục… Tử Đào nắm lấy cổ áo hắn mà giật mạnh…

-Chuyện tốt do anh làm chẳng lẽ muốn chối sao?

Càng nghe càng ngu ngơ khó hiểu, Nhất Phàm liền lập tức trưng ra cái bản mặt ngu ngơ khiến Tử Đào điên máu… Một phát dùng lực làm chiếc áo sơmi của hắn bay sạch cúc, cậu cúi xuống liếm một đường dài từ vùng bụng săn chắc lên tới xương quai xanh quyến rũ, thỏa mãn vì những âm thanh thâm trầm trầm trong cổ họng hắn… Nhất Phàm càng không hiểu tại sao bản thân rơi vào tình cảnh này nhưng cơ thể vì những động chạm kia lại rất nhanh trở nên thèm khát… Tuy nhiên, cái biểu hiện này của Tử Đào thì 100% là cậu đang trừng phạt hắn vì chuyện gì đó… Mà hắn biết rõ, mỗi lần cậu trừng phạt hắn sẽ trở nên cực kì thống khổ… Vừa mới kịp nghĩ tới đó, quần đùi đã bị cậu kéo tuột xuống cùng quần lót, phần thân đàn ông cương cứng to lớn bị bao phủ bởi khuôn miệng nóng bỏng của cậu. Hắn vì thế nhanh chóng thấy mình điên loạn vì đầu lưỡi non mềm kia… Thế nhưng cho tới khi sắp đạt được cao trào lại bị cậu nghiến răng cắn cho một cái phát cuồng nộ… Nhất Phàm gầm lên mà đem mái tóc vàng kim của cậu kéo ra khỏi thân dưới của mình… Đem ánh mắt chết chọc mà nhìn người kia, vài giây sau đó là đè nghiến cậu xuống…

-Muốn chết? Có muốn thử cảm giác đó không anh cho em thử?_ Hắn nhíu đôi lông mày nam tính của mình, giọng nói chứng tỏ đã thực sự bực bội.

-Là tại anh cả!_Cậu tới đây liền trưng cái bản mặt giận dỗi dễ thương khiến hắn lập tức cảm thấy tức giận trong lòng bay sạch.

-Anh đã làm gì?

-Cái cô nàng ở bãi biển chiều nay… Anh cùng nàng ta nói chuyện gì?????
Nhất Phàm sau vài giây ngơ ra liền cười khổ. Ôi bé con của hắn! Ghen tuông sao? Lại còn thể hiện rõ cái thái độ dễ thương (????) như thế này. Hắn bật cười lớn.

-Hahaha…Bé con! Em thật dễ thương…Vậy ra là ghen sao?

-Ai thèm ghen???

Nhất Phàm đặt vội một nụ hôn lên gương mặt đang đỏ bừng không biết vì xấu hổ hay vì tức giận nữa.

-Anh cùng nàng ta va phải nhau.

-Rõ là nham hiểm!!!

-Người ta xin lỗi anh…

-Giả tạo!!!

-Rồi mời anh tới bữa tiệc nướng tối nay…

-Lẳng lơ!!!!

-Tất cả chỉ có thế thôi…

-Vậy anh trả lời nàng ta thế nào?

Tử Đào xác thực là bị cơn ghen làm cho mờ mịt, hoàn toàn không nhìn ra mình đang cư xử như một bà vợ chanh chua đang đá… Nhất Phàm lại càng vì thế mà cười toe toét hơn… Hắn hôn lên vành tai cậu mà phả từng hơi thở nóng rực vào đó…

-Anh nói… Anh phải dành thời gian dạy dỗ vợ mới cưới…

Tử Đào nghe tới đây khóe miệng đã nhếch lên thỏa mãn… Cậu nắm lấy cổ áo hắn mà kéo mạnh xuống khỏi cơ thế vạm vỡ, sau đó lại hưởng hắn mà cười tình một phát…

-Vậy “dạy dỗ” đi!!!!!

Nhất Phàm nhếch khóe miệng thành một nụ cười đểu giả, sau đó là hướng tới cơ thể cậu mà tấn công mạnh bạo… Lập tức không hề chuẩn bị mà đưa phần thân to lớn của mình vào trong cậu…

-Ahhhhhhhhhhhh!!!!!

Tử Đào gào lên thống khổ vì cơn đau đột ngột xé tan cơ thể… Muốn đưa tay tát cho hắn một phát vì cái tội bạo lực nhưng thực chất bàn tay không thể rời khỏi tấm khăn trên bàn bên dưới… Cả người như dại đi vì kích thích… Nhất Phàm còn vì ấm ức phi vụ kia nên khi vừa vào tới bên trong ấm nóng của cậu liền lập tức động thân, đem “thằng nhỏ” của mình mãnh liệt rút ra đẩy vào bên trong cơ thể cậu… Tử Đào bị hắn làm cho trước sau đong đưa, hai mắt ngập nước lẫn đôi môi đỏ mộng đang tự giác phát ra những âm thanh mê hồn.

-Agrrrrr…~… Agrrrrrhhhhhh~~~…

Nhất Phàm vừa nhìn tới bộ dạng cơ khát gợi tình của cậu, lại thêm chuỗi âm thanh mê hồn kia còn có thể nhịn mà không ở trong cơ thể cậu cuồng bạo xâm nhập mới là kìa lạ… Hắn chỉ có thể gầm lên một tiếng mà bắt lấy đôi chân thon dài kia, điên cuồng đưa đẩy thân dưới, đem Tử Đào dưới thân mà làm cho cậu tới chết đi sống lại, gào thét khản cổ…

-Aggggg~…Aaag~~…..AAAAAAA~~~~

Tử Đào không chịu nỗi áp lực từ hắn liền xuất ra ngay trên bụng Nhất Phàm liền sau đó là mặc hắn chiếm dụng… Cơ thể khẽ giật nhẹ dòng tinh dịch nóng bỏng của hắn tràn ngập cơ thể… Nhất Phàm thở hắt ra một cái mà đem cậu lật lên trên thân mình, thở dốc… Tử Đào chẳng còn chút sức lực mà động thân đem “thằng nhỏ” của hắn kéo ra nên bỏ mắc nằm bên trong mình, yếu ớt lên tiếng…

-Nhất… Nhất Phàm… Rút ra!!!

Chỉ còn nghe thấy tiếng cười dã man của hắn cùng câu nói lạnh tới rung mình…

-Đã phạt xong em rồi bé cưng! Giờ là đêm tân hôn của chúng ta…

Tử Đào thực sự bắt đầu cảm thấy mình dở khóc dở cười… Đi ghen tuông lăng nhằng, hứa hẹn lung tung để giờ chính mình đưa mình vào “chỗ chết”.

-Aarrrrgggg~~…. Nhất… Nhất Phàm…. Agrrrrrrr~~~~~

Cậu rên lớn khi bên dưới lại bị cự vật của hắn thô bạo đâm chọc, khoái cảm cương liệt cũng vì thế lại tràn xuống vùng xương sống… Điên loạn vươn tay kéo hắn xuống đôi môi ngọt ngào của mình, cơ thể lại tự giác đong đưa theo hắn mà đạt tới khoái cảm cao trào…

-Aarghhhhhhhhh~~…. Mạnh hơn… Nhất Phàm…Agrrrrrr~~~~….

Phòng ăn sớm đã trở thành một bãi hỗn độn… Bát đĩa cùng thức ăn tan tành nhoe nhoét ở khắt nơi, quần áo nằm la liệt các góc lẫn hờ hững trên ghế, tràn ngập là hương vị tình ái, nồng đậm… Nhất Phàm căng cứng khắp cơ thể mà đưa vào cơ thể cậu “tình yêu” của hắn… Thực sự đã quá nhiều tới mức trào ra mà nhễu đặc trên khăn… Vô lực mà gục xuống người cậu, hắn hôn khẽ lên gương mặt mệt mỏi đang thở dốc kia mà thì thầm…

-Đêm tân hôn của chúng ta thực tuyệt…

-Uh!!!_Tử Đào vô lực ậm ừ khe khẽ trong cổ họng. Khó khăn nhấc đôi bàn tay lên quàng qua cổ hắn, cậu lẩm bẩm trước khi chìm vào mê man_Em yêu anh!

Nhất Phàm bất lực cười xòa, tự như bản thân nên nằm ngủ một lát trước dồn sức ôm cậu về phòng… Thực sự mà nói, đêm tân hôn này thật awesome!!!!!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau