NẾU EM LÀ CỦA ANH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Nếu em là của anh - Chương 16 - Chương 20

Chương 16

-Baek Hyun! Nhìn vào mắt anh đi! Em…có biết anh là ai không?

-Tôi cũng đang định hỏi điều đó đây… Anh là ai?

Chan Yeol cảm thấy như mọi thứ trước mắt mình đổ sập xuống chỉ trong chốc lát… Vốn dĩ là đã biết nên chuẩn bị tinh thần cho loại tình huống này, nhưng trái tim vẫn là không thể chịu đựng được cú sốc thực lớn như thế… Tâm trạng mang theo một mảng hỗn độn khổng lồ cùng với trái tim yếu đuối gần như không thể chịu nổi thêm bất cứ vết thương nào nữa, anh ngơ người nhìn vào gương mặt cậu…

-…

-Anh yêu tôi sao?

-Baek Hyun?_ Anh ngạc nhiên khi nghe thấy giọng nói trầm khàn ấy.

-Thì… tại lúc nãy anh hôn tôi…

-Baek Hyun, anh…

-Chúng ta… biết nhau sao?

-Thực ra… thực ra là biết…_Anh gần như phát khóc. Bản thân còn không rõ mình vừa nói gì với cậu nữa.

-Anh… đỡ đau đầu rồi sao?

-…

-Có bị thương ở đâu không?

-Baek Hyun, em…

-Trông anh xanh xao quá, Chan Yeol… Việc ở công ty lại ôm đồm vào người hả?_Baek Hyun nói tới đây vội phì cười vì gương mặt ngu ngốc khó đỡ của anh_Anh đã nghĩ gì mà cho rằng em quên mất anh là ai cơ chứ? Đối với em mà nói, Park Chan Yeol là người…

Cậu mới nói tới đây đã không còn cơ hội tiếp tục khi mà một vòng tay rộng lớn đã siết cứng lấy đôi vai gầy, một đôi môi mạnh mẽ đã lấn sâu vào khoang miệng cậu tìm kiếm vị ngọt quen thuộc cùng một đôi mắt đẫm nước mắt trên hàng mi đậm chất nam tính của anh… Baek Hyun vì suốt hai tháng trời chỉ truyền vào cơ thể nước và khoáng chất nên hiện tại khuôn miệng vừa đắng lại vừa khô khốc nhưng khi chạm được tới đầu lưỡi anh, vị ngọt rất riêng của anh, của ly café đắng đã lan tỏa khắp cơ thể… Nhưng thể lực vì những vết thương mà nhanh chóng cạn kiệt, cậu khẽ đẩy anh ra khi hơi thở dần yếu đi…

-Anh thực sự hiện tại rất muốn giết chết em, Baek Hyun! Em đã nghĩ gì khi nói những lời nói đó huh? Em có biết là vì em anh đã trở nên nhu nhược thế nào không? Có biết vì em mà trái tim anh đã đau đớn thế nào không? Anh chẳng thể ngủ nổi một giấc trọn vẹn, chẳng thể thôi nghĩ về em… Tất cả là vì em… đều là vì em đấy, đồ độc ác!

Cậu nhìn chằm chằm vào cái con người đang khóc như một đứa trẻ dỗi hờn mọi thứ mà lòng tràn ngập hạnh phúc… Sau nghĩ lại mới thấy mình đùa hơi hâm một chút liền chạm tay lên mặt anh lau đi dòng nước mắt dài mà hôn khẽ lên gò má anh…

-Park Chan Yeol anh… là người mà suốt đời này em chẳng thể nào quên được… Những đau khổ vì anh phải gánh chịu, những ngọt ngào cũng đến từ anh khiến em nhận thức rất rõ ràng mọi thứ, Chan Yeol… Vì thế em không thể quên mất anh đâu, tên ngốc của em ạ…

Baek Hyun cười khẽ rồi vươn tay ôm lấy vai anh. Nhưng sống lưng mới liền xương nhanh chóng đau buốt vì ngồi quá lâu khiến cậu khó khăn níu lấy vai anh thật chặt để rồi bất chợt phát hiện một thứ rất lạ trên bàn tay mình… Mới ngước đầu lên đã chạm ngay ánh mắt đối diện, cậu khẽ giơ bàn tay lên trước mặt anh, ánh mắt mang ý dò hỏi… Chan Yeol tới đây mỉm cười thật tươi mặc kệ dòng nước mắt vẫn đang chảy dài trên mặt, anh nắm lấy tay cậu, hôn nhẹ lên chiếc nhẫn bạc lấp lánh…

-Chỉ là một chiếc “còng” để “khóa” chặt em lại thôi… Nếu anh không làm vậy, em có lẽ sẽ lại đe dọa rời khỏi anh thêm một lần nữa mất…

-…

Baek Hyun trong tim ấm áp một khoảng to lớn, những vết thương trên cơ thể đau đớn trong khoảnh khắc này gần như đã tan biến để rồi chỉ còn lại mỗi trái tim chân thực nhất của cậu đối diện với tình yêu mãnh liệt của anh… Lẳng lặng nhìn anh lôi chiếc nhẫn còn lại từ trong hộp ra…

-Này! Anh đã nói sẽ không thực hiện lại lời cầu hôn của mình thêm lần nào nữa… Vì thế, em… cầu hôn anh đi…

Baek Hyun cười khẽ rồi đem chiếc nhẫn trên tay anh cầm một cách thực trang trọng rồi mới trầm khàn cất tiếng…

-Này Park Chan Yeol… Anh có muốn lấy em không?

-Anh muốn, đồ ngốc… Tất nhiên là anh muốn…_Anh vội vàng lên tiếng, hối hả như chính mình sắp làm lỡ sự kiện này vậy.

Baek Hyun run rẩy cầm chiếc nhẫn lồng vào ngón áp út của anh, tới đây liền bật khóc, nhưng đôi môi lại hiện hữu nụ cười rất rõ ràng… Chỉ mới vài tháng trước thôi, cậu cũng đã từng nằm trong lòng anh như thế này, cùng anh khóc nhưng không hiểu nổi lý do vì sao. Nhưng hiện tại Baek Hyun đã biết rất rõ. Cậu và anh cùng khóc, chỉ bởi vì những đồng cảm không thể chạm tới nhau nay xô òa vào cùng một góc… Giống như hai đường thẳng tưởng chừng như song song nay lại giao nhau rất rõ ràng rồi từ đó trùng phùng… Người ta khóc, hay cười đều có thể vì niềm hạnh phúc quá lớn lao…

*****

-Anh hiện tại hơi bận một chút… Lát nữa về sẽ gọi cho em được chứ? Ừ… Anh yêu em, Tử Đào…

Nhất Phàm đóng van nước trong phòng vệ sinh rồi cúp máy trở ra ngoài… Ngồi xuống đối diện với cô, hắn mỉm cười…

-Anh đã đi hơi lâu à?

-Không có gì ạ…

Hắn mỉm cười nhìn vào gương mặt xinh đẹp đối diện một cách mà hắn cho là thân thiện nhất. Tự nhủ thầm trong lòng rằng mình chỉ là đang giữ phép lịch sự đối với lời đề nghị của chủ tịch mà ra ngoài cùng cô nhưng trong đầu vẫn đang là tự chất vấn bản thân. Có phải hắn đang lừa dối cậu không? Đành rằng chỉ là đơn thuần đi ăn, nhưng hắn thực sự phải thú nhận là mình đối với Yuri có cảm tình rất đặc biệt… Cảm nhận về một người con gái chưa bao giờ chân thực như thế đối với hắn cả… Cô là một người rất hoàn hảo, rất hòa nhã lịch sự nhưng đối với những người thân quen lại là một cô gái rất thú vị… Vui tính, hóm hỉnh lại rất hay cười… So với Tử Đào, cô…


Hắn lắc mạnh đầu vì suy nghĩ vụt qua thoáng chốc, tự hận không thể lập tức tát thật mạnh lên mặt mình vài cái… Thật hèn hạ khi hắn bắt đầu vài suy nghĩ liên quan tới việc phản bội người hắn yêu chỉ vì một người vừa mới gặp vài ngày. Nhưng thực sự Yuri rất khác biệt… Trong đầu óc Nhất Phàm dù không có chủ ý nhưng từ giờ phút ấy liền không ngừng so sánh cậu cùng với Yuri… Cô hoàn hảo, thân thiện; cậu đôi chỗ “khiếm khuyết”, lạnh như một tảng băng… Cô là con gái chủ tịch tập đoàn, cậu chỉ là một nhân viên bình thường… Cô là một cô gái, còn cậu chỉ là một… chàng trai… Thực sự lúc bắt đầu có cảm giác đối với Tử Đào, hắn chưa từng e dè hay nghĩ tới vấn đề này hết nhưng hiện tại lại tràn ngập những suy nghĩ thật đê tiện về nó… Lắc thật mạnh đầu mình để giũ bỏ tất cả chúng ra, hắn vội vàng đứng dậy, nói thật nhanh…

-Anh xin lỗi, anh có chút việc phải đi trước…

-Nhất Phàm…
Hắn bỏ mặc tiếng gọi của cô, trèo lên xe mà lao như điên trên quốc lộ hướng về nhà cậu… Hắn cần cậu, hiện tại đang rất cần để trấn tĩnh lại cái đầu nóng rực những suy nghĩ kỳ lạ của bản thân mình… Ôm cứng lấy con người đang há hốc mồm ngạc nhiên đối diện, hắn chẳng nói lấy một lời nào cả…

-Nhất Phàm? Em tưởng anh nói anh có hẹn?

-Hãy nói em yêu anh đi…_Nhất Phàm dùng chân đá mạnh cánh cửa đóng lại trước khi áp cậu lên cánh cửa ấy, hắn thì thầm…

-Em yêu anh…_Tử Đào tuy không hiểu nhưng vẫn làm theo lời hắn_ Nhưng Nhất Phàm, tại sao lại đột nhiên… Uhm…

Tử Đào hơi ngửa đầu ra sau vì nụ hôn vội vã đầy bất ngờ của hắn… Dù là hoài nghi không hiểu rõ nhưng vẫn nhanh chóng chìm vào vòng tay ngọt ngào ấy… Nhất Phàm nhờ những hương vị thật quen thuộc trên môi mà dần trấn tĩnh lại bản thân, vừa rời khỏi môi cậu liền bị thu hút bởi một ánh mắt đang nhìn chằm chằm từ cầu thang… Đột nhiên nghe tiếng Tử Đào giãy nảy lên…

-SeHun, em tại sao giờ này vẫn còn chưa ngủ?

SeHun cố làm ra vẻ không nhìn thấy gì mà lên tiếng…

-Em ở trên phòng nghe thấy tiếng ồn… tưởng là có ai… Uhm… Mà em lên gác ngay đây, hai người cứ tiếp tục…

Ngay khi nhìn thấy bóng dáng thằng nhỏ vừa khuất, Tử Đào lại giật mình vì tiếng cười của hắn… Đánh nhẹ lên đôi tay đang ôm cứng lấy eo mình mà rít lên…

-Anh cười cái gì? Thằng bé nhìn thấy cả rồi, sau này phải tính sao đây, huh?

-Tính cái gì mà tính? Ai bảo không dưng rủ nó chung nhà, cho ở chung cư công ty được rồi mà. Trước đây anh còn vì thế này mà tưởng nó là tình nhân của em đấy…

-Vớ vẩn…_ Cậu bĩu môi_ Nó là em họ em, nhà người thân ngay đây thì việc gì phải ở chung cư công ty cho bất tiện?

-Hừ! Ở chung cư công ty với nó bây giờ chính là một sự tiện nghi đấy… Sẽ không còn phải lăn lội tới đó hàng ngày để đeo bám ai đó còn gì…

Tử Đào bật cười vì cách nói thật giễu cợt của hắn. Đem cổ hắn ôm lấy, cậu nói khẽ…

-Chẳng phải cái chuyện của nó cùng Lộc Hàm rất chi là thú vị, anh không thấy sao?

-Ừm, rất thú vị…

Hắn nhìn chằm chằm xuống nụ cười trên môi cậu mà miệng lại bất giác mỉm cười… Ai nói cậu lạnh như băng chứ?

-Này… em có muốn tới chỗ anh không? Chúng ta có thể làm vài “việc” thú vị hơn thế…

Tử Đào nhếch nhẹ môi vì câu hỏi đầy tính trơ trẽn. Vài giây sau mới siết cứng lấy tấm lưng của hắn mà nhảy lên, cắn nhẹ lên đôi tai phía dưới mà cười tình…

-Để xem những việc anh nói “thú vị” đến nhường nào…

-Rất sẵn lòng được cho em thấy, tình yêu ạ…

*****

Chan Yeol đem cậu ôm lấy rồi ngồi trên chiếc giường bệnh sát cửa sổ. Rất yên lặng nhìn ngắm không gian bao phủ tuyết trắng bên ngoài…-Chan Yeol…_Đột nhiên cậu lên tiếng.

-Ừ?

-Nếu như em không tỉnh lại, anh sẽ làm gì?

-…_Chan Yeol cười nhẹ_ Anh đã từng nghĩ tới việc sẽ không chờ đợi em nữa…

-Cái gì?_Cậu giật mình vì câu nói của anh nhưng tức giận còn chưa kịp trào lên thì anh đã nói.

-Mỗi ngày không có em thực sự rất dài, Baek Hyun… Vì em mà mòn mỏi, vì em mà gục ngã, vì em mà đánh mất chính bản thân mình… Anh không thể chịu đựng được chuyện này mãi nên trong đầu đã từng có lúc nghĩ rằng…hay là cùng em chết quách đi cho xong… Như thế chí ít sẽ không phải chờ đợi thêm một giây, một phút nào nữa để được ở bên em… Anh thực sự… đã rất nhớ em, Baek Hyun…

Cậu cúi đầu xuống nhìn bàn tay đang đan vào nhau mà quấn chặt eo mình. Baek Hyun gỡ nhẹ tay anh ra rồi lồng bàn tay mình vào đó, siết chặt, cảm nhận rất rõ ràng nước mắt anh chảy dài trên gáy mình mà cố gắng quay lại phía sau…

-Em xin lỗi, Chan Yeol… Lần này là em sai rồi. Em không nên nằm đó lâu như vậy… Em xin lỗi…_Cậu hôn nhẹ lên má anh rồi gục đầu xuống bờ vai rộng bên dưới.

-Biết vậy rồi thì tốt…_Anh bật cười giữa dòng nước mắt, vòng tay lại quấn quanh eo cậu_… Cấm không được làm thế với anh thêm lần nào nữa, rõ chưa?

Baek Hyun nằm trong lòng anh, gật đầu liên tiếp như máy… Một lúc sau lại đột nhiên ngẩng đầu dậy thật nhanh mà nhìn vào đôi mắt đẹp tuyệt diệu bên trên…

-Này… Em yêu anh…

Anh trên môi nở một nụ cười không thể toe toét hơn. Hôn vào má cậu một cái thật mạnh mà gằn giọng…

-Vậy thì mau khỏe lại rồi còn “đền bù” cho anh… Cứ đợi “chết” đi, tình yêu ạ…

-A! Cái gì mà đợi “chết”?_ Cậu mặt đỏ bừng vì lời nói “đều giả” đột ngột của anh.

-Hơhơ…Không biết nữa… Em đã hiểu câu nói “anh nhớ em” là gì thế?

-Thì là nghĩa đơn thuần, không phải sao?_Ngơ.

-Vớ vẩn! Không hề đơn thuần chút nào đâu, tình yêu của anh…

-Vậy là gì?_Tiếp tục ngơ.

-Em muốn anh nói thẳng hả?_Gian manh lên tiếng

-*Gật gật* (Byun Baek Hyun! Anh thực là ngơ hết cỡ =.=)

-Đợi tới lúc em khỏe lại… anh nhất định sẽ… “giết” chết em trong căn phòng của chúng ta, cụ thể hơn là trên chiếc giường của chúng ta… để bù lại những tháng ngày phải “khổ cực” vừa qua… Hehe… Anh lần này sẽ không nhẹ nhàng gì đâu…

-Yahhhhhh!…_Baek Hyun tới đây mặt mũi ửng hồng toàn tập mà rít khẽ lên.

Trời thật lạnh… Nhưng trong vòng tay anh thực ấm áp hơn bất cứ nơi nào trên thế gian này…

*****

Kyung Soo khép cửa nhà lại, vừa quay vào trong đã bắt gặp ánh mắt không rõ ràng của cậu nên vì thế mà bật cười… Trong lòng vừa trút bỏ được một nỗi lo nên cảm giác thật nhẹ nhõm. Jong In tiến lại gần mà siết lấy eo anh, thì thầm…

-Đã nhẹ nhõm rồi chứ?

-*Gật gật*

-Vậy anh có muốn đi đâu đó vài ngày không?

-Đi đâu?_Anh quay lại nhìn cậu.

-Khu trượt tuyết ở phía nam…

-Nhưng còn công việc?_Kyung Soo khẽ nhíu mày suy nghĩ.

-Chẳng phải chúng ta được quyền xin nghỉ phép sao? Cùng đi tới đó nhé?

Kyung Soo không chắc chắn về việc mình có nên hay không mà nghe theo lời cậu… Thực sự trong lòng anh đang có những linh cảm rất không hay về việc này (Nên thế anh ạ! ^^)… Nhưng tới đây cũng chẳng còn cơ hội nào để mà nghĩ thêm nữa khi mà cậu hôn một cái thật mạnh bạo lên môi anh, kéo anh vào phòng ngủ của cả hai mà nghỉ ngơi sau những ngày lo lắng mệt nhoài…

End Chương 16

Chương 17

From C.O: Special chap cho fan KaiSoo <3 Vì từ đầu fic tới giờ, KaiSoo là couple ít “đất” nhất nên au quyết định dành 100% chap này cho KaiSoo. Nói là chap này nhẹ nhàng êm đềm thì cũng không đúng cho lắm vì au hứa hẹn là sẽ có nhiều cảnh máu me be bét *hề hề đùa đấy* (thực ra là cảnh nóng máu ^0^) Ya trong chap này hi vọng sẽ luyện thành được cấp độ MA18+ hehe… Mong mọi người đều yêu thích… (Thực ra là không mong mấy raeders nhỏ tuổi đọc được lắm vì hình như cái ya này rate cao hơn mấy cái trước thì phải >.<)

Yêu mọi người rất nhiều:

Cobra W4 C.O

*Live for Tao, die for Tao*

**********

Khu trượt tuyết phía nam thành phố Macao vào mùa tuyết rơi rất nhanh chóng trở nên đông đúc. Các khách sạn lẫn resort xung quanh đều kín phòng chỉ trong vài ngày thoáng chốc khiến anh và cậu phải thực khổ sở vất vả mới xoay sở được nơi ăn chốn ở… Jong In sau khi đem chiếc valy của mình ném lên giường liền nằm lăn ra nệm, hát hò linh tinh như một tên ngốc khiến anh ở ngoài ban công không nhịn được phải đóng cửa trở vào, bĩu môi mà cười giễu cợt…

-Phòng bên cạnh sẽ tưởng bên này có một tên ngốc mất…

Cậu nghe thấy nhưng cũng chẳng có động thái gì về lời nhận xét ấy của anh, thậm chí còn lấy hơi để gào to hơn nhằm đáp lại… Kyung Soo bật cười thật lớn vì sự ngây ngốc khó đỡ của cậu liền nhảy lên trên giường mà đè cứng lên cơ thể bên dưới, thì thầm…

-Yah! Sau này không muốn ra khỏi phòng mà bị người ta nhìn với ánh mắt “kỳ thị” đâu nha…

Jong In nhìn chằm chằm vào gương mặt của anh thật gần, hơi thở ấm áp bên má, vì cơ thể không biết điều đang liên tục cọ xát vào những chỗ nhạy cảm trên người cậu mà khẽ nuốt khan trong cổ họng… Không chỉ tên ngốc Park Chan Yeol phải khổ sở 2 tháng qua, chính cậu cũng vì sự vụ của Baek Hyun mà bị anh “ghẻ lạnh” suốt 2 tháng trời dài đằng đẵng… Hai tháng… hơn 60 ngày chưa được chạm vào anh… vì thế hiện tại cậu đang muốn…cậu rất muốn… Vô thức đem bàn tay luồn qua lớp áo mỏng của anh, áp vào cơ thể ấm áp bên dưới mà vuốt ve khiến Kyung Soo thiếu chút nữa nhảy dựng lên. Nắm chặt cánh tay ngăn cậu lại, anh méo mặt…

-Yah… Cậu… cậu đang làm gì?…

-Em muốn… thực sự rất muốn, hyung… Em muốn…

Anh vì những lời nói nũng nịu rất gấp gáp cùng những hơi thở đậm chất nam tính của cậu mà dở khóc dở cười nhận ra mình vừa tự chui đầu vào “hang cọp”… Không dưng không rằng lại đi khơi gợi “thú tính” của tên “ác ma” này… Nhưng bất quá cũng là “hơi hơi” nhớ nhớ mùi hương của cậu vấn vít trên cơ thể mình… Bất lực vươn tay để cậu dễ dàng tháo bỏ chiếc áo phông trên người mình, anh lườm cậu…

-Một lần!… Chúng ta chỉ làm một lần thôi đấy… Bây giờ mới là buổi chiều…

-Cứ biết thế đi…_Cậu cười thầm trong lòng

<Cứ biết thế đi… Vì thực sự chuyện này em không thể hứa trước được tình yêu ạ…>

Jong In mạnh bạo hôn lên môi anh. Vì sự cho phép của người bên dưới mà đầu lưỡi dễ dàng xâm nhập vào khoang miệng anh, “luồn lách” mà liếm qua từng góc nhỏ trong đó, vấn vít giữa mùi vị chung của nụ hôn ngây ngất đang khiến anh bật ra từng tiếng rên rỉ trong cổ họng… Vuốt nhẹ xuống vùng eo săn chắc bên dưới, cậu cắn nhẹ lên môi dưới của anh chờ đợi một âm thanh đánh thức hoàn toàn dục vọng của mình…một âm thanh đại loại như…

-Uhhh…Jong In ah~…

Nhếch nhẹ miệng vì âm thanh vừa phát ra, cậu nhanh chóng vươn tay đem thắt lưng trên hông anh tháo bỏ… Con mắt đỏ bừng khi nhìn thấy vùng xương hông gợi cảm lộ ra vì chiếc quần cạp trễ không còn thắt lưng nâng đỡ… Cúi xuống liếm nhẹ lên đó, cậu mạnh bạo để lại những vết hôn đỏ bừng cùng dịch vị của chính mình khiến anh trong vô thức bật ra từng tiếng rên thật dài…

-Urgghh~… Jong…In… Đừng liếm… nhột mà…Urggg~… Không được liếm nữa…uhrgggg~…

Anh cắn chặt răng vì những khoái cảm cậu mang tới gần như một sự “tra tấn” dã man nhất trên cơ thể mình. Anh vốn dĩ có máu buồn rất dữ dội vậy mà từ khi biết được điểm yếu đó trên giường đều bị cậu liếm loạn khắp nơi… Cổ, gáy, ngực lẫn bụng cậu đều không chừa chỗ nào hết mà “hành hạ” anh… Kyung Soo nắm chặt lấy tóc cậu mà kéo ra trong khi chiếc lưỡi hư hỏng vẫn đang cố bao phủ đầu nhũ của anh bởi dịch vị ngọt ngào của mình, anh thở dốc mà rít lên…

-Không được liếm!… Không được…

Jong In đối với những lời nói vội vã kia mà cười nhẹ một cái rồi lại ương ngạnh liếm loạn lên cổ anh khiến Kyung Soo gần như cảm giác mình sắp bị cậu làm cho phát điên… Cậu tháo khuy quần của anh rồi mạnh mẽ lôi tất cả vứt ra một góc, bàn tay ma mãnh tìm đến nơi nhạy cảm trần trụi nhất của anh mà ma sát… Anh thở dốc giữa khoái cảm cường liệt cậu đang mang tới, ngửa hẳn cổ về phía sau vì bị kích thích không ngừng…

-Ahhh~ Jong In… Argggg~… Quần áo…của cậu…Arghhh~…

Cậu cười nhẹ giữa nụ hôn trên tai anh, thì thầm siêu quyến rũ… Bàn tay củng cố thêm sức mạnh mà đem bộ phận yếu ớt nhất trên cơ thể anh siết chặt nhằm ngăn chặn con người đang sắp đạt được khoái cảm đỉnh điểm…

-Anh giờ này còn tính toán so đo với em cả những việc thế sao, hyung?… Thực dễ thương…

-Câm ngay!… Urghhhh~ Không được… nói tôi dễ thương… Arghhhh~ M…au buông…tay…Arghhhhh~…

-Anh thực sự là dễ thương… tại sao lại không được nói?…_Ngoan cố hạnh hạ người

Anh cắn chặt môi vì cảm giác thân dưới nóng như lửa đốt đang đau nhức trong tay cậu mà không thể giải phóng, hận không thể một phát đem Kim Jong In biến thành một “tiểu thụ” nhỏ nhắn để cho cậu ta nếm trải những gì anh đang phải trải qua… Nước mắt lăn dài xuống khuôn mặt vì ức chế dồn nén, anh bất lực hướng cậu mà cầu xin…

-Aghhhh~…là…m ơn… Jong In…Arhhhhh~ Buông ra…đi mà… Urhggg~~…

Kim Jong In cảm thấy mình gần như vì những lời ma mị đó của anh mà dục vọng giữa hai chân đã cương cứng đau nhức liền mau chóng để anh giải phóng trên tay mình sau đó mau chóng đem chất dịch trắng đục trên tay trực tiếp đưa đẩy vào bên trong cơ thể anh… Kyung Soo phả từng hơi thở gấp gáp lên gò má cậu, thân thể tự giác đưa đẩy theo nhịp của những ngón tay hư hỏng kia… Bàn tay vội vã lột sạch quần áo trên người cậu…

-Aghrrr~… Cậu…urhhhhh~~~ Kim Jong In… Ahhhhhh~…

-Âm thanh này của anh thực sự rất quyến rũ, hyung… Vì thế, anh không phiền nếu em tận hưởng điều này thêm chút nữa chứ?…_Jong In nhìn vào gương mặt đỏ bừng của anh mà trêu chọc

-Chết tiệt! Arhhhh~… Đừng đùa nữa… urghhhh~… Jong In… Aaaaaa~~~~

Anh cắn chặt môi nhưng vẫn là không kiềm được tiếng hét đau đớn khi cậu xâm nhập vào bên trong… Đã thực lâu không “làm” nên anh hiện tại đau thấu xương mà ôm lấy lưng cậu cào cấu nhằm giải tỏa bớt dục vọng của mình… Jong In nhận thấy nét mặt thống khổ bên dưới liền kiềm chế mà đưa đẩy thật dịu dàng, tránh lộng thương anh. Cậu không muốn làm anh bị thương một chút nào… Nhưng dịu dàng vốn dĩ không phải bản tính thực sự của cậu, nhất là khi dục vọng đang bị siết chặt ở trong một nơi nóng bỏng như thế này. Jong In không thể kiềm chế thêm khi mà bản thân mình bắt đầu trở nên phát hỏa bên trong anh liền nắm chặt lấy chân anh kéo vòng qua eo mình mà hôn lên đôi má đỏ hồng bên dưới…

-Sẽ đau một chút, hyung… Nhưng sẽ rất nhanh thôi… Em hứa đấy…
-Urghhhh~… Aaaaaaa~…aaaaaaaa~… Ki…m Jo…ng..I..n… Aaaaaaa~

Anh còn đang lơ mơ chưa kịp nghe lọt tai bất cứ điều gì thì cơ thể đã phải tiếp nhận một loạt nhưng cú đẩy đầy bạo lực từ cậu… Đau buốt tưởng chừng như mình sắp bị xé làm đôi, anh ôm chặt lấy cậu mà cắn thật mạnh bả vai trước mặt… Nhưng thực sự giống như lời cậu nói, trong vài giây kế tiếp của sự bạo lực từ cậu, anh nhận ra có một chút gì đó rất thỏa mãn giữa những đau đớn thể xác thông thường… Và rất may mắn, thứ đó ngày càng lớn dần. lấn át đi cả cơn đau thân dưới… Níu chặt lấy vai cậu như một chiếc phao cứu sinh giữa dòng chảy mạnh mẽ của khoái cảm, anh rên rỉ không ngừng…

-Jong In… Argggggg~… mạ…nh hơn… Arrrghhh~… nế…u không…thể m…ạnh hơn… Urrrrhhhhh~… thì… thì cậu… không phải là đàn ông… arghhhhh~~~~~

-Anh hôm nay mạnh miệng thật, hyung…_Cậu nhếch mép giữa khoái cảm chính mình đang trải qua trên người anh, rất đểu giả mà lên tiếng_… Em có phải đàn ông hay không, chẳng phải anh rõ nhất sao?… Nếu anh không nhớ thì để em liền giúp anh nhớ ra…

Anh toan cắn mạnh vào lưỡi mình để tự trừng phạt bản thân ngu ngốc đã mất lý trí giữa cơn mờ mịt của dục vọng mà đem chính mình dâng lên cho cái tên dã thú kia… Nhưng thân thể đã lập tức bị cậu xâm chiếm mạnh bạo không ngờ với tốc độ chóng mặt, cường độ không thể tin được… Cứ thế chìm đắm, cứ thế ngây ngất để rồi chẳng bao lâu sau, cơ thể đã bị chất dịch từ cậu lấp đầy… Anh khẽ rùng mình khi cảm nhận được sự thỏa mãn từ cảm giác ấm nóng bên trong từng ngóc ngách thân thể mình… Thở dốc khi cậu bất ngờ xoay anh lên nằm trên thân mình mà chẳng thèm đem dục vọng rời khỏi cơ thể anh, Kyung Soo cắn nhẹ lên cổ cậu yếu ớt trách móc…

-Cầm thú!…

-Hừm… tại anh mê hoặc em, hyung…_Jong In hôn nhẹ lên mái tóc bết lại vì mồ hôi của anh.

-Ai mê hoặc cậu?…

Anh rít khẽ lên, cơ thể vô tình ma sát thật mãnh liệt trên người cậu khiến Jong In khẽ rùng mình vì cảm nhận dục vọng đang xô trào về trong cơ thể anh… Kyung Soo trợn tròn mắt, vừa ngẩng đầu dậy đã chạm ngay phải ánh mát thèm khát của cậu liền lập tức ứa nước mắt…

-Aaaaaaa~… Không mà! Chúng ta đã thỏa thuận… Một…một lần thôi cơ mà…_Kyung Soo khẽ run rẩy vì thực chất anh biết rất rõ, tên đó đã muốn thì bản thân anh không thể nào ngăn cản được

-Thỏa thuận vô giá trị, hyung…

-Không!!!!!!!!…

Cậu mặt dày đè nghiến anh xuống bên dưới mình mà lại tiếp tục một vòng quay khác của sự mê đắm… Cứ thế triền miên, cứ thế rong ruổi trên cơ thể anh hết lần này qua lần khác… Thực muốn tiêu hồn thực cốt vì những tiếng rên rỉ mê muội đập vào tai suốt đêm dài…

*****

-Đồ cầm thú!…

-Đồ ác ma!…

-Cái gì mà tới khu trượt tuyết nghỉ ngơi? Cậu đem tôi tới đây hành hạ đúng không?

-Không phải người!…

-Làm sao trượt tuyết khi mà đứng cũng không nổi chứ?…

-Đáng chết!…

-Cậu đi chết đi, Kim Jong In!…
Jong In phải thú thực là cái vụ đánh thức buổi sáng này không như cậu mong đợi cho lắm. Vốn dĩ nên là một cái hôn thật nhẹ nhàng lên môi (Mơ tưởng!) để rồi khi mở mắt là gương mặt xinh đẹp của anh thật gần, vài cái ve vuốt từ đôi tay mềm mại (hão huyền!) để rồi lại kéo chính mình vào nhiệm vụ “hành hạ” anh (=.=) Nhưng sau một loạt những âm thanh đay nghiến quen thuộc, khi cậu mở mắt ra lại là gương mặt tức tối của anh nằm ở đầu giường bên kia, hình như là cố tránh xa cậu vài… km, đang cố trút giận lên… cái gối ôm trong lòng. Đánh thật mạnh, cào cấu thật nhiệt tình, cắn xé thật hung hăng… Tuy nhiên cơ bản lại chỉ có chính anh mệt mỏi mà thôi… Nén cười, cậu vươn tay ôm lấy anh kéo vào trong lòng, mắt nhắm mắt mở giả vờ như vẫn còn trong cơn ngái ngủ…

-Anh gan thật lớn rồi, hyung…

-A~…_Kyung Soo trong vài giây đầu giật mình vì vòng tay quấn quanh eo nhưng ngay sau đó lại rất chí khí quay về phía cậu mà đấm thùm thụp lên lồng ngực rộng lớn đối diện._ Cậu…Kim Jong In! Xem cậu đã gây ra điều gì này…

-Em đã gây ra điều gì vậy, hyung?…_Cậu hỏi, khẽ cười khi nhìn thấy gương mặt ửng đỏ rõ rệt của anh.

-Cậu… cậu không phải người… Đi chết đi!…

Jong In cười lớn khi anh áp mặt vào lòng cậu nhằm che đi gương mặt đỏ bừng nóng rực của mình mà bàn tay vẫn dùng lực thật mạnh đánh lên đó… Nắm nhẹ lấy cổ tay anh, cậu kéo chúng vòng qua eo mình rồi siết lấy vai anh, thì thầm…

-Đêm qua chẳng phải rất vui sao?…

-Vui cái đầu cậu ấy…_Gào lên

-Hôm qua em rất vui…_Mặt dày.

-Vui…vui cái con khỉ!…

Anh trong lòng dù ấm ức nhưng khi nghe thấy cậu nói vậy liền tự động cảm thấy chính mình ấm áp trong lòng mà ôm chặt lấy người cậu… Hạnh phúc trong tình yêu của anh và có lẽ của tất cả những người khác đều là việc thấy được người mình yêu hạnh phúc… Nhận thấy sự im lặng (hiếm hoi) từ người bên dưới, cậu liền không kìm chế được mà tiếp tục mở mồm chọc ghẹo anh…

-Nhưng mà hyung!… Rốt cục em đã gây ra chuyện gì thế?…_ Đểu giả hỏi.

-Grrrrrrừ…

Kyung Soo rất nhanh sau đó đã lại biến thành một “con mèo hoang” bất trị cào cấu khắp người cậu đòi công bằng… trên giường… Sau đó là vận lộn, tiếp đến là quần áo lại bị lột sạch và cuối cùng là những tiếng gào thét tức giận nhưng bất lực, tiếng rên rỉ gợi tình từ căn phòng số 3247… Chuyến du lịch để trượt tuyết của cả hai tới đây có thể coi như bất thành rồi… Kyung Soo méo mặt, linh cảm của anh đúng là không sai chút nào…

*****

Anh vì “không thể” di chuyển nên hiện tại được cậu rất ưu ái mà cõng trên lưng thật lâu. Thì thầm vào tai Jong In một vài bài hát vu vơ rồi lại tới vài câu chuyện ngơ ngẩn của mình trước đây… Chỉ đơn giản như vậy cùng nhau đi dạo trên con đường vắng trở về khách sạn… Rất đột ngột, cậu hỏi anh

-Hyung, chúng ta cứ mãi thế này sao?… Ý em là… anh… đối với chuyện này có nghiêm túc không?

-Tại sao tự dưng cậu lại hỏi vậy?… Tôi… rất nghiêm túc… yêu cậu, Jong In_Anh ngập ngừng, mặt đỏ gay.

-Vậy anh về gặp cha mẹ em nhé!…

-Hả?…_Anh giật bắn vì lời đề nghị của cậu nhưng rất vui mừng khi hiểu rằng cậu rất chân thành trong tình yêu này.

-Chúng ta… nên là như thế…

-Cha mẹ cậu là người thế nào?…

Anh bắt đầu trở nên lo sợ với vấn đề cậu đưa ra. Dù gì người lớn vẫn có những kỳ thị riêng rẽ với vấn đề này nên nếu cha mẹ cậu không đồng ý thì anh với cậu biết làm sao?…

-Họ là những người rất khắt khe, khó tính trong mọi chuyện, hyung… Nhưng em tin họ sẽ buộc phải chấp nhận anh…

-Làm sao cậu biết?…

-Vì em yêu anh…

Kyung Soo siết nhẹ lấy vai cậu, hôn lên mái tóc đen bên dưới mà cảm thấy mình tin tưởng hơn rất nhiều vào người con trai này… Và hình như cậu chính là người sẽ đi cùng anh nốt quãnh đời còn lại của mình… Khẽ thì thầm vào tai cậu, anh mỉm cười…

-Vậy cậu cũng nên chuẩn bị tinh thần gặp cha mẹ tôi đi…

-A~… Cha mẹ anh là người thế nào?…

-Đừng căng thẳng!_Anh vỗ nhẹ lên đôi vai vừa giật nảy phía dưới_ Họ là những người rất yêu thương tôi… Sẽ không đứng ra ngăn cản hạnh phúc của tôi đâu…

-Làm sao anh biết chắc thế?…

-Vì tôi cũng yêu cậu, Kim Jong In…

<Có những điều tưởng chừng rất đơn giản nhưng lại chính là chìa khóa giải đáp những câu hỏi hóc búa nhất trong cuộc sống phức tạp này. Không hẳn là nhanh chóng nhưng lại là một điều chắc chắn…Chẳng hạn như tình yêu… luôn luôn là lý do cho những điều ngông cuồng nhất, nông nổi nhất nhưng cũng chính là những điều tuyệt vời nhất, hạnh phúc nhất trong trái tim con người ta… >

Chương 18

-Cậu… không cần thiết phải giúp tôi…_Lạnh lùng.

-Huh?

-CẬU KHÔNG CẦN THIẾT PHẢI GIÚP TÔI!!!!!!!!!!!!_Bực bội.

SeHun vừa rửa sạch đôi tay đầy dầu máy của mình xong liền vì câu gắt gỏng cao vút này mà quay ngoắt ra nhìn anh. Vừa bắt gặp ánh mắt bối rối của Lộc Hàm đã lập tức bật cười…

-Không có tôi giúp thì cái chung cư này sớm muộn gì cũng thành một bãi hoang tàn với anh… Bếp ga như vậy mà cũng không nhận ra, anh thực ngơ quá đấy…_Giễu cợt.

Lộc Hàm trong lòng vừa nhen nhóm chút “biết ơn” với cậu thì hiện tại lại bay biến sạch sẽ… Mất hết cả tự trọng mà gào lên…

-Ai mướn cậu đâu? Nếu không muốn thì sau này không cần tới nữa! Tôi không chào đón…

Cậu lắc nhẹ đầu, coi như không nghe thấy gì… SeHun biết rất rõ, chính xác là cảm nhận được rất rõ, người kia đối với mình đã có những suy nghĩ khác biệt rất nhiều. Tuy không hiểu rõ cơ bản chi tiết là gì nhưng chắc chắn là có… Vì thế đối với những lời tức giận hắt hủi của Lộc Hàm đều coi không bằng không khí… Tiến tới vuốt nhẹ đầu con Lulu đang nằm trong lòng anh…

-Lulu! Tao về đây…_Cười tươi rói.

Thực sự ngẩn ngơ khi nhìn thấy nụ cười trên môi cậu gần như thế này… Tưởng chừng như có thể chạm vào được khiến anh bất giác nhớ lại nụ hôn trên sân thượng tối hôm đó… Là đôi môi non mềm này… Thực… ám ảnh… Vô thức, Lộc Hàm khẽ nuốt khan trong cổ họng để rồi giật bắn khi nghe thấy tiếng sủa níu kéo của cục bông đang nằm trong lòng mình… Hít thở đều đặn trở lại, anh gắt nhẹ lên với nó…

-SeHun! Không được sủa với khách!!!!!

SeHun lưỡng lự trong vài giây đầu tiên, mặt đen xì như vừa gặp thiên lôi + gân xanh nổi đầy trán. Nhưng ngay sau đó vài giây lại bật cười như một tên điên mà hướng Lộc Hàm nói…

-Anh trả thù thâm thật!

-Quá khen rồi…_Lộc Hàm đứng dậy mở cửa cho cậu mang ý “hắt hủi”, cười thật tươi.

Cậu nhìn chằm chằm vào nụ cười trên đôi môi quyến rũ rồi vô thức vươn tay chạm vào gò má anh khiến Lộc Hàm bất chợt nghiêng người về phía sau… Nhưng những ngón tay của SeHun vẫn chạm được vào gò má ửng hồng của anh mà mỉm cười… Lộc Hàm lại một lần nữa bị đôi môi quyến rũ kia thu hút mà không hề nhận ra rằng nó đã thật gần, để rồi khi kịp nhận thức được mọi thứ thì tất cả những gì anh có thể làm chỉ là nhắm tịt mắt lại khi đôi môi chạm vào một vật mềm mềm, êm êm… Run rẩy ngửa người về phía sau, nhưng tấm lưng anh rất nhanh đã có một vòng tay ôm trọn lấy mà kéo sát hai cơ thể lại với nhau… SeHun liếm nhẹ lên môi anh như chờ đợi một sự cho phép để rồi khi bờ môi anh bất ngờ hé mở, đầu lưỡi dẻo dai của cậu đã chạm được tới lưỡi anh, vấn vít quấn lấy thật nhẹ… Lộc Hàm không thể hiểu nổi mình! Anh hình như không những không kháng cự lại mà còn đang nắm lấy gấu áo của cậu rất chặt… Trong tâm trí chỉ còn đọng lại một cái gì đó rất nhẹ nhàng… rất êm đềm… mà anh không muốn phủ nhận… Nút nhẹ lên bờ môi căng mọng của anh, SeHun cũng gần như muốn bỏ quên tất cả mà chuyển hướng xuống phía dưới, đặt thật nhiều nụ hôn ngắn lên má, tai anh…

-Uhm… SeHun… Uhm~~~…

Bờ môi vừa thoát ra những âm thanh đáng giật mình lôi anh trở lại với thế giới thực rất nhanh sau đó… Tá hỏa mà nhận ra cơ thể mình hiện tại đang bị cậu siết chặt lấy, cúc áo đầu tiên thì biến mất… Lộc Hàm bối rối mà đẩy mạnh cậu ra, đồng thời đánh thức luôn cả SeHun khỏi những hành động rất chi là “tự phát” của cơ thể mình… Thế rồi thành ra lại tiếp tục ngơ ngẩn nhìn nhau… Tự dưng bộc phát không kiểm soát, có phải nếu anh không lý trí thì đã tiến tới với cậu rồi không? Hỗn loạn mà còn bối rối khiến Lộc Hàm trở lại tỉnh táo gần như tức thời mà đem cậu “đá” ra khỏi cửa, sau đó liền dựa lưng vào cửa mà thở dốc… Nhưng yên bình chưa được bao lâu thì vài giây sau đã lại giật thót vì tiếng đập cửa huỳnh huỵch xen lẫn tiếng chuông cửa inh ỏi và đi cùng đó là giọng nói (gào) đầy khí thế của cậu vang vọng khắp hành lang…

-Lulu! Tôi! Anh! 8h tối nay! Cầu Taipa… Nhớ phải tới! Tôi chờ…

Lộc Hàm phải mất vài giây mới hiểu được trọn vẹn ý nghĩa của tất cả những từ ngữ rời rạc ấy. Lao như tên bắn ra mở cửa mà gào lên…

-KHÔNG ĐI!!!!!!!!!!! ĐỪNG CÓ MÀ CHỜ!!!!!!!!!!!!!!!!!!

Nhưng tất cả những gì anh có thể nghe thấy là âm thanh giày của cậu ta vang vọng khắp hành lang…

*****

-Chocolate?

-Dâu?

-Vani?

Tử Đào lượn qua lượn lại trước cửa hàng bánh ngọt… Cứ tiến được một bước thì lại lùi tới hai bước mà lẩm bẩm trước tủ kính… Quả thực mà nói ra thì tâm trạng của cậu hôm này thật không bình thường chút nào… Cơ bản là bởi vì hôm nay không chỉ là ngày sinh nhật của hắn (cậu không có nhớ nhưng mà cơ bản nó lại nằm chình ình trên tấm lịch đầu giường) mà còn là kỷ niệm 100 ngày yêu nhau của cả hai nữa (Cậu không cố tình chú ý mà là do chiếc điện thoại di động từ sáng sớm đã báo cáo inh ỏi)… Tử Đào vì thế nên hiện tại rơi vào một loạt những suy nghĩ vớ vẩn, không biết phải làm thế nào cho phải nữa… Tuy trước đây đã từng có tình nhân song cũng chưa bao giờ cùng người ta tiến xa thế này cả… Dùng chiếc chìa khóa bạc hắn đeo trên cổ cậu mà mở cửa nhà hắn, mang theo một chiếc bánh chocolate đơn giản cùng một chút đồ ăn vào… Tử Đào vì muốn dành cho hắn một bất ngờ mà xin nghỉ từ sớm, lén lén lút lút như ăn trộm, tới nhà hắn chuẩn bị tất cả, cho tới tận xẩm tối mới xong… Ngơ người mà cười ngốc khi nhìn vào bàn ăn đơn giản mình chuẩn bị, Tử Đào còn dám thề là mình đã nghe thấy tiếng con tim chính mình đập vang dội như trống… Hắn và cậu đã yêu nhau 100 ngày sao? Mọi thứ với cậu dường như mới chỉ là hôm qua vậy? Ở bên hắn thời gian trôi thực chậm! Đó chính là tình yêu đúng không? Tự bật cười lần nữa trước khi giật mình bởi tiếng khóa cửa vang lên bất ngờ, cậu đứng dậy, vốn dĩ muốn lao ra ngoài mà bịt mắt hắn kéo vào đây. Nhưng ánh mắt vừa chạm tới cửa liền đột ngột dãn ra khiến bàn chân bị chôn sâu xuống sàn… Hắn một bên tay đỡ lấy cánh tay Yuri đang níu vào, tay còn lại treo chiếc chìa khóa xe lên móc ở cửa ra vào mà cười lớn bởi một điều gì đó cô vừa thì thầm vào tai mình… Tử Đào gần như chết lặng nơi góc phòng bếp… Chuyện hắn thân thiết đột ngột với cô nàng nhân viên xinh đẹp phòng kế hoạch cậu cũng từng nghe đồn đại qua tai nhưng quả thực chưa từng để tâm. Vì cậu không nghĩ hắn sẽ như những lời đồn đại ấy… Hắn là không phải người như thế. Cậu tin hắn! Cậu đã tin hắn… tin hắn bởi vì những nụ hôn ngọt ngào, những lời thề thốt thực chân thành… Cậu đã tin hắn?

-A!

Tiếng Yuri giật mình vang lên khi nhìn thấy Tử Đào trong phòng bếp lập tức thu hút sự chú ý của Nhất Phàm… Và cái ánh mắt của cậu liền sau đó đã khiến hắn hiểu hết mọi việc… Buông vội tay cô ra khỏi cánh tay mình, hắn toan bước tới thì cậu đã nhanh chân hơn rất nhiều mà tiến tới gần Nhất Phàm, nở một nụ cười khiến hắn thực sự muốn vỡ tim mà chết…

-Giám đốc… Tôi mang tới cho anh tập tài liệu ngày mai… Xin lỗi vì đã làm phiền anh…

Nói xong liền hướng cửa mà đi thẳng… Nhất Phàm ngay sau đó liền không suy nghĩ, thật nhanh đuổi theo tấm lưng gầy gò đang run rẩy của cậu… Cậu đang hiểu lầm tất cả… đang hiểu lầm mọi thứ…

-Tử Đào!!!!! Nghe anh nói đã…

-…………………………….
-Tử Đào??? Hãy nghe anh!!!!

-……………………………..

-Tử Đào??? Đứng lại!!!!!!

Nhất Phàm nắm chặt cánh tay cậu khi bắt kịp những bước chân vội vã của người kia trên con đường đầy tuyết… Thở dốc vì những nhịp thở vội vã…

-Hoàng Tử Đào! Nghe anh nói đã…


Nhất Phàm hơi lùi về phía sau vì cú đấm thật mạnh mẽ từ tay Tử Đào. Nhưng không hề ngạc nhiên, ngước lên nhìn vào gương mặt lạnh lẽo không một cảm xúc của cậu mà lồng ngực quặn thắt đau đớn… Mấp máy đôi môi rướm máu…

-Tử Đào? Anh…


Hắn lại ngã xuống nền tuyết lạnh vì một cú đấm mạnh bạo khác từ tay cậu, Nhất Phàm cắn chặt răng mà đứng dậy khi Tử Đào đang cố bắt một chiếc taxi gần đó… Gắng sức mà đập lên tấm kính cửa sổ thật mạnh…

-Tử Đào! Xuống xe! Tử Đào? Tử Đào?

Cứ thế mà chạy theo cho tới khi chính mình kiệt sức, hắn gục xuống nên tuyết lạnh buốt mà thở dốc, trái tim lo lắng cứ thế quặn thắt liên hồi… Ngu ngốc! Hắn có phải đã quá sai lầm khi làm điều này? Khi giấu diếm cậu về tất cả? Cứ nghĩ mình có thể tự giải quyết được mọi chuyện mà không gây tổn thương cho cậu hay bất cứ ai nhưng thực không thể ngờ chính cách giải quyết của mình lại làm cậu tổn thương… Cứ chần chừ nói ra sự thật chỉ vì một cảm xúc quí mến nhất thời đối với cô mà hắn phải đánh đổi lấy trái tim mình ư? Không đời nào! Nhất Phàm chạy thật nhanh ngược trở về nhà mình, hắn trở vào trong rồi vội vã nắm lấy chùm chìa khóa trên móc. Nhưng cánh tay đột nhiên bị giữ lại rất chặt…

-Nhất Phàm… mặt anh??????_Cô lo lắng chạm vào những vết bầm tím trên gò má hắn.

-Anh không sao? Bây giờ anh có việc phải đi… nên…

-Nhất Phàm? Là cậu ấy sao? Là thư ký Hoàng? Người mà anh yêu là thư ký Hoàng sao?_Cô đột ngột hỏi khiến hắn hơi giật mình nhưng sau đó lại rất bình tĩnh mà quay lại nhìn cô.

-Đúng vậy!

-…………..

Nhất Phàm bối rối nhìn vào gương mặt khó hiểu của cô mà im lặng… Hắn từ trước tới giờ chưa bao giờ đánh tiếng với cô về việc mình đã có người yêu, càng chưa bao giờ trước mặt cô nhắc tới Tử Đào nhưng thực sự là trực giác của con gái tốt tới mức ấy sao? Không nghĩ nữa! Nếu cô đã hiểu thì hắn cũng chẳng phải khổ sở mà giấu diếm làm gì hết…

-Yuri… Anh có tình cảm với em. Đó là điều anh chắc chắn… Nhưng đó là tình cảm gì thì anh không biết… và có lẽ bây giờ cũng không muốn biết nữa… Nhưng Tử Đào với anh là một điều thực sự rất đặc biệt… Và điều đặc biệt ấy có thể sắp rời khỏi anh vì những suy nghĩ ngu ngốc của anh về chuyện này. Anh biết mình làm thế này là gây thất vọng cho cả em lẫn chủ tịch… Nhưng chuyện này… anh xin lỗi! Anh không thể…

Nhất Phàm chỉ nói tới đấy rồi toan quay lưng bước đi… Nhưng bàn tay cô vẫn không chịu buông tay anh ra…
-Nhất Phàm…

Hắn nghe thấy những lời nói run rẩy của cô mà trong đầu gần như không hề muốn tiếp nhận gì hết… Mặc kệ! Cô coi hắn là lừa tình cũng được, gây thất vọng cho chủ tịch lẫn con gái cưng của ông, Nhất Phàm cũng chẳng mong mình được yên ổn… Nhưng tất cả những gì hắn nghĩ tới lúc này chỉ có cậu, chỉ có Tử Đào của hắn… Hắn không cần gì hết… Nhưng rất cần cậu… rất cần Hoàng Tử Đào trong cuộc đời này…

-Anh xin lỗi, Yuri…

Hắn gạt nhẹ tay cô ra khỏi cánh tay mình. Nhưng còn chưa kịp ra tới cửa đã sững lại vì giọng nói run rẩy của cô…

-Nhất Phàm! Cảm ơn anh!

-Cảm ơn anh?_Hắn ngạc nhiên quay lại nhìn cô.

-Thực sự, có một người đang chờ đợi em ở một nơi rất xa… Chỉ vì papa ép buộc mà em mới gần gũi anh… Nhưng anh đừng hiểu lầm, em thực sự rất yêu quí anh… Chúng ta vốn dĩ rất hợp nhau… Nhưng hợp làm những người bạn, anh ạ…

*****

Tra chìa khóa vào ổ, Tử Đào nhẹ nhàng vươn tay dựt đứt dây báo chuông cửa trước ổ khóa rồi mới lẳng lặng vào nhà… Lờ đi những tiếng hát hát vô tư của SeHun trong phòng tắm mà bỏ lên phòng… Ngả người xuống nệm, Tử Đào vô thức nhìn quanh căn phòng tối mịt mờ của mình… Nằm chán lại ngồi dậy với tay tới bình nước trên đầu giường… Nhưng mới nhấp một ngụm liền buông chiếc cốc trên tay rơi xuống nền đất vỡ tan… Khẽ cười một tiếng nhưng lông mày lại nhíu lại rất lâu…

-Hyung! Anh làm sao vậy? Đã về từ khi nào? Em nghe thấy tiếng đổ vỡ…

-SEHUN! TẮT ĐÈN ĐI NGAY!!!!!!!!!!!!!!

Thằng nhóc vừa bật được cái đèn sáng trưng đã ngơ người vì tiếng hét lớn của Tử Đào… Vô thức gạt nhẹ công tắc xuống trong cơn sợ hãi…

-Hyung?

-Anh… anh xin lỗi!

Tử Đào nhận ra cái cách cư xử của mình đột nhiên đã trở nên quá nhạy cảm với mọi thứ… Cậu vốn dĩ không phải là người dễ tức giận, không phải là người dễ bị tổn thương… Nhưng có ai đó làm ơn hãy nói dùm cho cậu biết, nếu cái cảm xúc trong trái tim này không phải tức giận, không phải là tổn thương thì là nó là cái chết tiệt gì????? Thực đau đớn… đau đớn tới mức không thể thôi nghĩ tới… Niềm tin… đã đổ vỡ mất rồi…

-Hyung? Anh làm sao vậy?

SeHun tiến lại gần cậu rồi vươn tay chạm vào vai Tử Đào… Đón lấy cơ thể đang run rẩy của cậu vào trong lòng mình mà siết chặt. Có lẽ vì không nhìn thấy gì trong bóng tối của căn phòng, thằng nhóc tưởng cậu đã khóc mà vươn tay chạm lên mặt Tử Đào nhằm lau đi nước mắt… SeHun hơi chột dạ vì gương mặt hoàn toàn bình thường của cậu nhưng vì cơ thể đang run bần bật trong lòng mình mà lo lắng…

-Hyung? Anh ốm sao?

-…………………

-Hyung?

-Uhm… Anh không sao… Chỉ là hơi choáng váng một chút nên lỡ tay làm vỡ cốc mất…

Tử Đào đẩy vai thằng nhóc ra khỏi người mình, cố kiếm một chất giọng bình thường nhất mà nói với SeHun đang lơ ngơ sờ soạng khắp mặt cậu trong bóng tối… Thằng nhóc im lặng một hồi nhưng rồi cũng tin cho… Sau đó lại líu lo vào tai cậu…

-Anh đã ăn tối chưa, hyung? Nếu mệt quá em liền nấu cho anh súp nha? Hay là ăn canh gà nhỉ? Cơ mà nên ăn cháo thì hay hơn… Hyung! Anh muốn ăn gì?

Cậu khẽ cười nhạt vì những câu hỏi dồn dập của thằng nhóc. Tự lắc đầu mình. Oh SeHun trưởng thành tới đâu đi chăng nữa thì đối với cậu vẫn giống như một đứa trẻ con, vô lo vô nghĩ…

-Anh chỉ hơi mệt thôi, đồ phiền phức này… Bữa tối cũng đã ăn rồi nên em đừng lo… Mà sao hôm nay đột nhiên tinh thần lại tốt đẹp như vậy?

-Anh à… Cái này nói riêng cho mình anh nha… Hình như Lulu đã có tình cảm với em rồi… Em đã hẹn anh ấy tới chân cầu Taipa, nếu hôm nay anh ấy tới tức là đối với em đã có tình cảm rồi… Vì thế em phải đi đây hyung…

Câu hỏi đối với thằng nhóc chỉ là một cậu xã giao cho bớt nhạt mồm nhạt miệng, Tử Đào cậu quả thực không hề có hứng thú đối với câu trả lời… Nhưng trái tim thực sự cứ như một miếng vải đã bị cắt góc, bất cứ ai cũng có thể dễ dàng cầm mà xé rách làm đôi… Niềm hạnh phúc của người này có thể trở thành nỗi đau của người khác thực dễ dàng… Tử Đào lẳng lặng bỏ ra ngoài sau khi nghe thấy tiếng huýt sáo của thằng nhóc khuất sau cánh cửa vừa được khóa sập lại. Vừa đem tủ lạnh mở ra thì lốc bia mới mua của SeHun đã đập vào mắt… Tử Đào liếc qua liếc lại mọi thứ trong chán nản nhưng rồi vẫn là lắc đầu mà đóng tủ lạnh lại, bàn tay vươn lên nóc tủ lấy xuống bình café hạt trên đó… Lẳng lặng đổ vào máy pha café sau khi đã nghiền nhỏ, cậu rót một ly rồi trèo lên bậu cửa sổ ngồi như một đứa ngốc ngơ ngẩn nhìn ra ngoài thành phố hoa lệ phủ đầy tuyết trắng xóa… Café không hề thêm đường, đắng từ khi chạm lưỡi vào cho tới khi lưu lại bên cuống họng. Nhưng Tử Đào vẫn là ngoan cố uống cho bằng sạch, sau đó lại tự động rót thêm một ly đen đắng ngồi uống như nước lọc… Ánh đèn đường nhạt nhòa lấp lánh từ những ô cửa kính khiến cậu cảm thấy bản thân gần như sắp nghẹt thở khi nghĩ tới tất cả… Những nụ cười, những yêu thương, những vấn vít hắn dành cho cậu tất cả chỉ là dối trá? Hay sự thực là hắn đã chán cậu? Tử Đào nép chặt người vào tấm kính trong trước mặt, khẽ rùng mình vì cái buốt lạnh bên da thịt… Cậu đã tin hắn… và cùng vì niềm tin ấy mà yêu hắn tới khắc khoải rồi…


Đấy! Cảm giác này chính là khi đặt trọn vẹn bản thân vào một người nào đó để rồi bỗng chốc nhận ra niềm tin trên đời này rất mong manh… Và cái gọi là tình yêu thậm chí còn mong manh hơn… Yêu, từ bỏ mọi thứ của chính mình để rồi bàng hoàng nhận ra bản thân đã không còn chút gì là của mình… Đau đớn tới nghẹt thở khiến cho mọi cảm giác khác như ngưng trệ lại tức thời… Tất cả chỉ có đau đớn chất chồng lên trái tim nhỏ bé để rồi vô lực nhắm chặt mắt lại kiềm nén nước mắt rơi… Niềm tin… tình yêu… trái tim… vỡ thật rồi… Tất cả đều tan vỡ thật rồi…

End Chương 18

Chương 19

Nhất Phàm mệt mỏi nhìn vào chiếc điện thoại trong tay… Hắn đã tới nhà cậu nhưng hình như không hề có ai, đã cố gọi cho cậu nhưng hình như số điện thoại của hắn đã bị đưa vào danh sách chặn… Nhất Phàm biết cậu đang nghĩ gì, đang hướng mọi chuyện theo hướng nào nên lòng thực sự trở nên rất hoang mang. Rất muốn gặp cậu, rất muốn giải thích tất cả nhưng rồi cuối cùng lại phải bất lực mà bỏ về nhà. Vừa bước vào căn nhà tối tăm đã lập tức bị ánh đèn từ gian phòng bếp thu hút, Nhất Phàm lặng người đi khi nhìn thấy mâm cơm trên bàn ăn cùng chiếc bánh chocolate cạnh đó. Bên trên bề mặt còn nổi bật dòng chữ “Mừng sinh nhật Nhất Phàm + Kỷ niệm 100 ngày” Lồng ngực bắt đầu trở nên khó hô hấp khi nhớ tới cái ngày sinh nhật mà suốt bao năm qua chưa có ai tổ chức, càng chưa từng có người nhớ đến… Vậy mà cậu nhớ sao? Còn ngày kỷ niệm 100 của hai người? Hắn đã quên sao? Trách móc bản thân lơ đãng mà vô tâm quên hết tất cả, hắn tự hỏi có phải mình vì Yuri mà đã quên mất cậu, vì một người con gái mà quên đi hết những gì thực quan trọng trong cuộc đời mình hay không? Nhất Phàm mở chiếc hộp gói giấy đỏ đơn giản cạnh đó ra, ngơ ngẩn nhìn vào chiếc khăn len quàng cổ bên trong, tay vô thức cầm lấy tấm thiệp bên trên…


Nhất Phàm siết chặt tấm thiệp trong tay, tới đây liền muốn lập tức tự giết chết bản thân mình… Hắn đã làm gì thế này? Gây dựng một niềm tin, một tình yêu thực vững chắc trong lòng cậu rồi trong một giây lại lấy chính tay mình phá hỏng… Khắc khoải chỉ là trong tiềm thức, Nhất Phàm hiện tại trong đầu không còn có thể nghĩ nổi một điều gì ngoài cậu… Tình yêu trong cậu có phải hay không là đang tan vỡ? Một lần nữa rời khỏi nhà, hắn lái xe tới trước cửa nhà cậu rồi như một thằng ngốc mà ngồi chờ đợi một âm thanh vang lên trong bóng tối… Nhưng gần như không hề cảm nhận được, cách hắn chỉ một cánh cửa, người hắn yêu thương đang đau đớn tưởng như có thể tan biến vì tổn thương… Là gục ngã, cũng có thể là bỏ cuộc… Nhưng trên hết là một trái tim lại một lần nữa bị băng giá phủ kín…

*****

-Thật là mất hết cả tự trọng mà! A… Lạnh quá đi~…

SeHun co ro trong chiếc áo khoác dày phủ đầy tuyết nhưng vẫn là ngó nghiêng không ngừng chờ đợi bóng dáng quen thuộc… Hiện tại đã là hơn 10 giờ vậy mà Lộc Hàm thì vẫn mất hút… Bỏ vào trong xe ngồi chờ nhưng lại càng thêm sốt ruột… SeHun cau mày nhìn vào con đường đang tấp nập xe cộ nhưng rồi vẫn là hoa mắt mà lắc đầu liên tiếp… “Lulu! Anh muốn làm tôi tức giận? Tên ngu ngốc! Yêu người ta rồi thì mau mau tới đi… Có cần thiết phải suy nghĩ lâu như vậy không?” Bực bội vì chờ đợi cùng với ảnh hưởng rất “tiêu cực” từ… cái giá lạnh, cậu khởi động xe, hướng nhà anh mà lao vút… Chẳng mấy chốc đã tới trước cánh cửa trắng muốt, SeHun hít một hơi thật sâu rồi đập cửa rầm rầm…

-LULU! MỞ CỬA!!!!!!!!!! XI LU HAN! MAU RA ĐÂY!!!!!!!!

Gào thét tới khản cả cổ vậy mà bên trong vẫn không thèm có chút động tĩnh nào hết khiến SeHun gần như phát hỏa. Mệt mỏi mà ngồi dựa lưng vào cánh cửa… Vậy là anh không những không thèm tới gặp cậu mà còn dự định đi chơi để trốn tránh Oh SeHun này sao? Xi Lu Han thực là một kẻ ngu ngốc, cứng đầu, bướng bỉnh nhất quả đất này… Đang ngồi chửi rủa khí thế liền thấy có người bước tới trước mặt mình… Vừa ngước đầu lên lại là bản mặt ngu ngốc khó đỡ của “ai đó” khiến cậu không kìm được mà bật dậy, nắm lấy vai người kia siết chặt…

-Xi Lu Han! Anh vừa đi đâu về?

Lộc Hàm ngoài mặt tỏ ra bình thường nhưng thực chất là đang cắn chặt răng, bối rối… Có chết cũng đừng hòng bắt anh nói ra mình vừa mủi lòng định đi tìm cậu ta nhưng xui xẻo thế nào lại quên khóa cửa mà quay lại… Thôi thì gặp Oh SeHun tại đây cũng vớt vát lại chút sĩ diện… Lộc Hàm anh không bao giờ vì Oh SeHun mà mủi lòng, chưa bao giờ (rồi đó thôi!)… SeHun tức tối lay lay người anh thực mạnh mẽ…

-Trả lời tôi, Xi Lu Han… Anh không định tới chỗ hẹn đúng không?

-Đúng vậy! Tôi đã nói với cậu từ trước rồi mà…

Lộc Hàm mặt đỏ bừng khi nghĩ tới việc mình đã có thể gặp cậu ta tại nơi đó rồi mất hết thể diện mà bị cười vào mặt… Thôi thì bây giờ đành lớn tiếng chút vậy… Nhưng cái chính anh không thể ngờ tới là bản mặt bất lực của Oh SeHun ngay sau đó… Cậu ta buông rơi cánh tay anh mà lí nhí trong cổ họng…

-Tôi… tôi đã nghĩ là anh thích tôi… Thế ra chỉ là ảo vọng? Tôi cứ nghĩ mình đã là một người mà anh mong đợi… Nhưng hóa ra chỉ là mơ tưởng sao? Thực… thực xin lỗi… Nhưng anh có yêu tôi không?

Đây là lần thứ hai được nhìn thấy cái loại biểu tình này trên gương mặt đẹp trai của cậu khiến Lộc Hàm ngơ ra một hồi thật lâu… Tại sao anh có cảm giác cái trường hợp này giống như anh là một tên đốn mạt chuyên đi lừa tình con nhà người ta thế không biết… Cắn nhẹ xuống môi dưới, anh cau mày nhìn vào mặt SeHun… Quả thực là anh không biết phải làm thế nào với loại tình huống này cho phải nữa…

-Anh trả lời đi, LuHan… Anh đối với tôi chưa từng có chút cảm giác nào ngoài sự ghét bỏ đúng không?

Lộc Hàm cắn chặt môi hơn… Biết nói gì bây giờ? Này đúng là đánh đố anh, bảo anh trước mặt cậu trả lười mấy câu hỏi tỏ tình kiểu này thì thực là muốn đi giết người mà… SeHun gần như vì sự im lặng của anh mà niềm tin liền sụp đổ… Có lẽ là vì cậu quá cố chấp, quá tin tưởng vào khả năng của mình mà nghĩ rằng anh sẽ dành tình cảm cho cậu… Vậy là đã nhầm sao? SeHun đột ngột quay người đi, định là không muốn cho anh thấy sự suy sụp của chính mình. Nhưng rồi cả người đột ngột bị kéo ngược trở lại, ngạc nhiên nhìn lên mặt anh thì Lộc Hàm vội vàng cúi đầu xuống, nói rất nhỏ, hình như là chỉ bằng tiếng vo ve của muỗi…

-Tôi… tôi không phải là không thích cậu, SeHun…

SeHun nhướn mày lên nhìn cái con người đang ấp úng kia mà trong vài giây sau đã kịp hiểu hết mọi thứ… Vậy là chỉ vì ngượng ngùng xấu hổ mà bắt cậu chịu khổ cực suốt thời gian qua ư? Tâm trạng vừa vui vui lại vừa phởn phởn khiến cậu ngay lập tức liền kéo anh vào lòng mà hôn vội lên đôi môi đỏ hồng của Lộc Hàm… Anh hơi ngửa người ra sau vì bất ngờ nhưng sau đó lại là liên tiếp cấu mạnh lên cánh tay cậu phản đối nụ hôn… Tới khi nhận lại nhịp thở mới đỏ bừng mặt mà rít lên…

-Cậu làm gì thế? Tôi… tôi đâu có nói là tôi… thích cậu?

-Anh không cần nói em cũng đã hiểu hết lòng anh, hyung… Yêu em lâu rồi thì nói đại ra đi… Giấu giấu diếm diếm hoài làm gì cho cực khổ bản thân ra…_Mặt dày cười mà đột ngột thay đổi cách xưng hô.

-Yahhhhhhh! Tôi không có yêu cậu…

Lộc Hàm chỉ còn có thể rít lên thật nhanh trước khi đôi môi quyến rũ của cậu bắt một lần nữa bắt lấy môi anh mà cuốn lấy thật mạnh mẽ… Thôi thì đành nhượng bộ cho cái tên thừa tự tin này vậy. Để cậu tự nhiên chiếm lấy khoang miệng của mình, tự do liếm láp khắp nơi, thực sự là nửa muốn tiếp tục, nửa muốn đạp cậu khỏi ban công ngay lập tức, Lộc Hàm rên rỉ trong khi lưỡi anh vẫn bị chế ngự trong khoang miệng cậu… Cái tên này không phải là đã quên mất là cả hai vẫn đang ở ngoài hành lang đấy chứ?

-Buông ra… Uhm~… SeHun~~~~ Uhmmmm~ Đây… đây là hành lang… Uhmmm~~~ Sẽ có người… Uhmmmm~~~~~

Trước khi rời khỏi môi anh còn đem chiếc lưỡi dẻo dai của mình liếm qua tai anh khiến Lộc Hàm khẽ rùng mình… SeHun cười khẽ…
-Vậy mau mở cửa đi…

Cánh cửa vừa mở ra sau vài giây liền bị SeHun đá thật mạnh mà sập vào… Đem cổ tay anh kéo tới sofa, cậu nắm chặt lấy cổ áo người kia mà tiếp tục nụ hôn đang dang dở ban nãy… Lộc Hàm bất ngờ tới chẳng kịp trở tay mà bất lực ngồi trong lòng cậu để cho cái tên nghiện hôn kia hôn loạn khắp nơi… Trong lòng trỗi dậy biết bao nhiêu loại cảm giác không hề bình thường chút nào… Tử Đào nói cậu ta sống cổ hủ lắm kia mà, biết giữ mình lắm kia mà… Nhưng cái người ấy hình như không phải là người đang hôn loạn lên cổ anh. Chẳng lẽ tới người như Tử Đào còn có thể bị cậu ta lừa? Khẽ run nhẹ lên khi má trái chạm vào phần vai áo hơi ẩm của chiếc măngtô trên người SeHun, anh lắc mạnh đầu mà đẩy nhẹ cậu ra…

-Khoan! Tôi… không muốn…

-Lu Han! Thực lòng trả lời tôi… Anh có yêu em không?_SeHun nắm lấy cổ tay anh, nhìn chằm chằm vào đôi mắt trong như gương trước mặt

-Tôi… tôi… _Mặt đỏ bừng_ Tôi không biết…

-Anh biết! Anh biết là anh yêu em mà tại sao lại không chấp nhận… Tại sao phải lo lắng? Tại sao lại không tin tưởng vào em?

-Tôi… tôi tin tưởng cậu mà… _ Lộc Hàm hơi ngẩng đầu dậy lớn tiếng nhưng rồi lại cúi gầm xuống khi bắt gặp cái nhìn của cậu.

-Vậy tại sao không muốn tiếp tục?

-Tôi… không biết cách… làm thế nào… để…

Lộc Hàm ấp úng, mặt đỏ như gấc, hận không thể tự cắn lưỡi mình khi thành thực khai rõ cho cậu ta cái lý do đáng xấu hổ này. Đường đường là một thằng đàn ông 26 tuổi vậy mà tới chuyện giường chiếu cũng chưa từng nghĩ tới… Thực mất mặt… SeHun tới đây liền khẽ bật cười mà hôn lên trán anh…

-“Chuyện đó” em cũng không có biết, hyung… Nhưng em biết làm thế nào để “yêu” anh…

SeHun mỉm cười liền sau đó lại áp đôi môi mình lên môi anh… Tất cả những điều cậu vừa nói khiến Lộc Hàm trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết… Nói là lần đầu tiên thì có vẻ không đúng lắm nhưng anh thực sự chưa từng nghĩ tới mình có ngày sẽ cùng cậu làm việc đó… Cả người cứ cứng đờ như pho tượng, lại thêm cái lưỡi ướt át của SeHun trên cổ mình khiến anh không kiềm chế được mà liên tiếp rùng mình… Nhưng cảm giác từ những ngón tay lạnh buốt của cậu khiến cơ thể anh đang run lên từng nhịp… Không chỉ vì lạnh mà còn vì một cảm nhận gì đó rất mới mẻ nữa… Anh khẽ nhấc lưng dậy khi cậu đem chiếc áo len lột khỏi người mình, mặt lại tiếp tục ửng hồng khi thân trên đang phơi bày lộ liễu trước mắt cậu… SeHun cạ sống mũi lên cổ anh, thì thầm…

-Giúp em cởi áo được không?

Mỉm cười khi cảm nhận được cái lắc đầu nguầy nguậy của anh, cậu nắm lấy bàn tay đang siết chặt trên sofa, đặt chúng lên khóa áo trên cổ mình…
-Anh sẽ làm…

Lộc Hàm mặt đỏ tưng bừng tưởng chừng sắp phát nổ khi bàn tay mình bị cậu điều khiển mà đem chiếc áo khoác ngoài tháo bỏ, rồi tới lớp áo len mỏng bên trong… Sau đấy là cơ thể bắt mắt đập vào hai con mắt… Giờ thì bối rối tới mức không dám nhìn vào mặt cậu, anh khẽ run lên khi nhân ra thân trên trần trụi của cả hai đang va chạm thực mãnh liệt… Nắm chặt lấy cánh tay cậu khi SeHun rải đều những nụ hôn ướt át của mình lên cơ thể anh, Lộc Hàm nhắm chặt mắt lại vì những cảm giác thực kỳ lạ, khóe môi bắt đầu phát ra những âm thanh mê hồn…

-Uhm~… Arrggggg~… Arrggggghhhhh~…

SeHun vì những âm thanh ấy mới biết mình đã đi theo đúng chiều hướng liền ra tăng thêm lực vào những nụ hôn của mình, để lại những vệt hồng nhạt trên cơ thể trắng mịn của anh… Trong vô thức, Lộc Hàm đã đem cánh tay mình ôm chặt lấy tấm lưng rộng của cậu, cố ra tăng sự động chạm cho cả hai cơ thể… Không khí xung quanh thực lạnh nhưng những chỗ mảng da thịt chạm nhau của anh và cậu đều ấm áp tới mức nóng bỏng… Nhưng tới tận bước này, mặc dù đều cảm nhận được dục vọng bên trong cơ thể đang dâng cao, song cả SeHun lẫn Lộc Hàm đều lóng ngóng vì lớp vải bên dưới vẫn đang bó chặt cơ thể… Rất muốn thoát ra nhưng lại vô cùng bối rối mà thỉnh thoảng lại nhìn trộm đối phương… Và rồi trong một giây, khi ánh mắt cả hai chạm nhau, SeHun đã nhanh chóng chiếm thế chủ động mà tháo bỏ sạch sẽ những lớp vải cuối cùng trên người anh… Lộc Hàm quay hắn mặt về một bên, đỏ lựng nhưng rồi lại bị bàn tay cậu kéo về đối diện…

-Em đã giúp anh rồi, giờ tới lượt anh, hyung…

Lộc Hàm nuốt khan trong cổ họng rồi vẫn là vô lực mà vươn tay chạm vào khuy quần bò của SeHun… Vừa cởi bỏ xong liền thu tay về mà lắc đầu lia lại…

-Tôi không làm được… không làm được…

Anh thực hận mình hiện tại gần như không còn chút khí khái nam nhi nào nhưng vẫn là không thể tự mình làm được gì hết… SeHun cũng vì thế đành tự mình thoát ra khỏi lớp quần áo cuối cùng, trước khi kịp để Lộc Hàm hay chính mình thêm bối rối đã đem một ngón tay đưa sâu vào trong cơ thể anh… Lộc Hàm vì bất ngờ liền nhắn mày mà bấu chặt lấy cánh tay phía trên…

-Ahhhh~~~~~… SeHun… Cậu… đang… làm gì vậy? Ahhhhh~~…

-Chết tiệt! Anh chặt quá, hyung…

Cậu khẽ đưa đẩy một ngón tay của mình nhưng trong lòng lại thầm nguyền rủa tất cả… Chỉ một ngón tay anh đã không thể chịu nổi thì cậu làm sao có thể… Mất kiên nhẫn nhưng vẫn là tự động đưa đẩy, SeHun lén lút chèn thêm một ngón tay vào bên trong đang có hiện tượng nóng rát của anh, cắn nhẹ môi khi nghe thấy những âm thanh đau đớn của Lộc Hàm… Dịu dàng hôn lên tóc anh, cậu thì thầm…

-Mọi thứ sẽ ổn, hyung… Hãy cố gắng một chút…

-Ahhhhhhh~… Đau… Thực sự đau mà… Ahhhhhhhhh~~~~~

SeHun nhíu mày, trước khi đẩy thêm một ngón tay nữa vào trong anh liền cướp lấy đôi môi đang thở dốc mà nút lấy… Cũng chính vì thế, những âm thanh đau đớn của anh gẫn như đã tan biến trong nụ hôn ngọt ngào… Giữa những rát buốt thân dưới, Lộc Hàm vô thức rên khẽ rên khi ngón tay cậu chạm vào một nơi thực khó hình dung trong anh… Vô thức vươn người đưa đẩy thực mạnh bất chấp đau đớn, Lộc Hàm níu lấy cổ cậu mà cắn nhẹ lên đó, phả những hơi thở nóng rực vào tai SeHun… Đột ngột rút những ngón tay khỏi anh khiến Lộc Hàm thở hắt ra. Nhưng sau đó lại là gào lên đau đớn khi cậu chỉ với một nhịp đã đưa thân dưới vào trọn trong anh… Thực sự là khoảng không gian rất yên tĩnh, đôi khi là bị xáo trộn bởi những tiếng thở dốc, tiếng thét gào rên rỉ nhưng vẫn thực chấn động lòng người… Dù đã dùng tay chạm tới được tận bên trong anh song SeHun vẫn là thực chật vật khi đưa đẩy bên trong chặt hẹp của Lộc Hàm, không ngừng rên rỉ thầm thì nhưng gần như là cáu gắt…

-Anh thực sự… Ahhhh~ Chặt quá, hyung~… Ahhh~…

-Arghhhhhhh~… SeHun… Ahgrrrrrrrr~~~~~~~

Lộc Hàm khắp người ướt đẫm mồ hôi, cổ họng đau rát vì gào thét nhưng vẫn không kiềm được mà bật ra những tiếng rên thật dài, cọ xát không ngừng vào cơ thể cậu khiến SeHun gần như đang trở nên mất bình tĩnh… Nắm chặt lấy đùi của anh mà không ngừng tìm kiếm nơi bất tận kia, cậu hôn lên đôi môi đang thở dốc bên dưới, liền sau đó đã để lại bên tận cùng trong anh dòng nhiệt dịch nóng bỏng của mình… Gục mặt lên người anh thật lâu để kiểm soát nhịp thở, SeHun áp mặt lắng nghe từng nhịp đập vội vã bên dưới mà khẽ mỉm cười với đôi mắt mơ màng…

-Em yêu anh, hyung…

-……………….

Lộc Hàm sau khi hồi tỉnh thì chỉ có cảm nhận được rõ ràng hai điều. Một là chất dịch của cậu đang lan tràn khắp cơ thể và hai là cảm giác xấu hổ chưa từng có… Nhưng anh biết rõ, mình không hề hối hận vì chuyện vửa trải qua… Có lẽ đối với Oh Se Hun thực sự là có rất nhiều yêu thương… Vươn tay lên chạm vào mái tóc ướt đẫm mồ hôi của cậu, anh thì thầm, cố gắng thật kiềm chế để cái con người đang vô tư ngủ trên người anh không nghe thấy…

-Tôi cũng yêu cậu, SeHun…


End Chương 19

Chương 20

Tử Đào dụi mắt thật nhiều lần, mới nhích người rời khỏi khung cửa sổ lạnh buốt mà đôi môi đã bật ra tiếng kêu đau đớn từ cái lưng mỏi nhừ… Hơi loạng choạng nhưng vẫn là kiên định bước tới bàn ăn, Tử Đào uống hết một ly nước, liền sau đó bỏ lên phòng, thay đồ đi làm… Cái gì là yêu đương, cái gì là lưu luyến, cái gì là tổn thương… từ giờ phút này sẽ không còn tồn tại trong đầu cậu thêm nữa… Thế nhưng cánh cửa trắng vừa mở ra đã làm cậu khẽ run rẩy vì con người đang ngồi ở đó… Mặt mũi trắng bệch lạnh lẽo xen cả mệt mỏi bất lực… Nhất Phàm khẽ mấp máy môi ngạc nhiên, hắn đã nghĩ là cậu không có bên trong… liền sau đó lại đứng bật dậy mà tóm lấy cánh tay cậu… Đôi môi khô khốc trầm khàn lên tiếng…

- Tử Đào…

- …………….

Trái tim mà cậu nói là sẽ không vì hắn tổn thương thêm nay lại khẽ quặn thắt khi bàn tay lạnh buốt ấy chạm vào mình… Nhưng Tử Đào vẫn là khẽ lắc đầu, gạt tay hắn xuống… Toan bỏ đi nhưng lại bị Nhất Phàm thật mạnh bạo kéo lại, bờ môi đắng nghét vị cafe đọng lại của cậu nhanh chóng bị một bờ môi quen thuộc cướp lấy mà đụng chạm. Nhất Phàm kéo cậu lại, vòng tay qua eo Tử Đào mà nghiêng đầu, vươn chạm tới đầu lưỡi cậu… Nhưng đối với loại tình huống này, Tử Đào cũng vốn dĩ đã biết trước, cậu gần như không hề phản ứng lại bất cứ hành động nào của hắn. Chỉ đơn giản là đứng bất động như một bức tượng khiến trái tim đau đớn của hắn lại càng thêm khó chịu… Rời khỏi đôi môi cậu, Nhất Phàm nhìn thật sâu vào đôi mắt vô hồn đối diện, quặn thắt vì câu nói lạnh lùng của Tử Đào…

- Anh nghĩ chúng ta có thể vì nụ hôn này hay bất cứ điều gì mà trở lại như ban đầu sao? Ngô Nhất Phàm! Đối với tôi, cái gì đã vỡ là vỡ… Tôi thà tưởng nhớ lại khi nó nguyên vẹn còn hơn là phải chắp vá để cả đời mình, mỗi khi nhìn lại đều phải thấy những chỗ nứt vỡ ấy…

*****

Cứ như thế, cái gọi là cuộc đời vẫn đơn giản trôi qua… Có lạnh lẽo, có nhạt nhòa nhưng vẫn thực chân thật… Chỉ là đôi khi thực nhàm chán, thực bất lực thất vọng mà mong muốn có thể buông xuôi tất cả… Nhất Phàm từ đó gần như trở thành một con người hoàn toàn khác… Hắn lạnh lùng với mọi thứ, lạnh nhạt với mọi người… Nghe có quen không chứ? Vì đây chính là cái tình cảnh chung trong căn phòng của hắn… Giống như nam châm nhưng lại cùng cực đẩy nhau, hắn và cậu gần như trở nên thực xa lạ… Rất gần về khoảng cách nhưng lại thực xa về suy nghĩ… Nhất Phàm cảm giác gần như chính mình đang bất lực trong nỗ lực chạm tới trái tim cậu một lần nữa… Chẳng lẽ nó đã hoàn toàn phủ kín giá băng? Nhếch nhẹ mắt lên khi nhìn vào tờ giấy mời trước mặt, hắn vẫn là không kiềm được một nụ cười hiếm hoi trên khuôn mặt mệt mỏi… Vươn tay tới chiếc điện thoại, hắn bấm nhẹ lên những con số quen thuộc…

- Alo? Anh Nhất Phàm?

- Yuri! Em đã cưới rồi sao? Thật nhanh…

- Nhanh gì chứ? Bọn em đã yêu nhau quá lâu rồi, chỉ là một bước tiến mới để củng cố tình yêu thôi…

- Anh thực lòng rất mong hai người được hạnh phúc…_Hắn cười khổ vì cái tình cảnh hiện tại của mình lại mong muốn có thể nói ra những lời chúc phúc vui vẻ cho người khác là việc thực sự rất khó khăn.

- Anh…_Cô ngập ngừng một hồi lâu_Chuyện của anh… Chuyện thư ký Hoàng… sao rồi?

- Sao là sao chứ?_Hắn khẽ thở dài nhưng trong giọng nói vẫn cố mang ý bông đùa_ Mọi chuyện rất bình thường, em đừng lo lắng gì cả… Lo mà chuẩn bị cho đám cưới đi…

- Chính vì anh nói đừng lo nên em mới lo… Rốt cục anh có cần em nói chuyện với cậu ấy không?

- Không cần! Cứ lo cho em trước đi. Anh sẽ biết mình phải làm gì. Thế đã đi! Anh hiện tại sắp có hẹn với khách hàng…

- Vâng!

- Uhm…

Hắn cúp điện thoại rồi lại khẽ lắc đầu, cười khổ… Phải làm gì? Phải làm gì? Nếu hắn biết mình phải là gì hiện tại thì mới thực là phép màu… Đang còn khổ sở với dòng suy nghĩ mệt mỏi của chính mình hắn đã giật mình vì một giọng nói lạ lẫm vang lên bên cạnh…

- Giám đốc! Tôi là thư ký mới của anh, rất mong được giúp đỡ nhiều…

Hắn vừa nghe tới đây liền ngạc nhiên xen lẫn bất ngờ mà mở mắt ra nhìn người đối diện…

- Kyung Soo? Tử Đào đâu?

- Cậu ấy gửi đơn xin chuyển vị trí từ hôm qua nói rằng mình không đủ khả năng giúp đỡ anh… Nên phòng nhân sự đã thống nhất để tôi và cậu ấy chuyển giao nhiệm vụ… Hiện tại Tử Đào là thư ký cho phó giám đốc Trương…

Nhất Phàm trong lòng thầm đau quặn lại… Cậu hiện tại không chỉ muốn xa lánh hắn trong suy nghĩ mà còn muốn xa rời hắn về khoảng cách nữa sao? Hoàng Tử Đào đã biến thành một con người độc ác nhanh tới như vậy… Bất lực mà lắc đầu, hắn thực lòng rất muốn gào thét vào trái tim cậu rất nhiều câu hỏi. Cậu muốn hành hạ hắn, giết chết hắn từng ngày sao? Hắn phải làm gì thì cậu mới buông tha cho trái tim hắn đây? Khó thở khi chính mình nhận ra bản thân đã yêu cậu tới điên dại nhưng rồi lại bàng hoàng tức giận chính mình vì ngu ngốc gây nên tất cả… Cứ gọi là tự làm tự chịu đi, nhưng chẳng lẽ Hoàng Tử Đào đối với hắn đã tuyệt tình rồi ư? Nhất Phàm cắn chặt răng bỏ xuống phòng Nghệ Hưng… Nhưng vừa tới cửa phòng đã chết đứng khi nghe thấy những âm thanh rõ ràng phát ra từ bên trong…- Chúng ta… hãy hẹn hò đi… Tử Đào! Tôi rất thích cậu… từ rất lâu đã vì cậu mà si ngốc rồi…

Hắn trợn tròn mắt lên… Nghệ Hưng từ khi nào đã đối với Tử Đào có tình cảm? Nếu nói vậy việc chuyển công tác chẳng phải là một thuận lợi cho cậu ta sao? Hoang mang, hắn vẫn nghĩ mình nên đứng ngoài chờ đợi cậu trả lời nhưng trái tim vẫn là lo sợ vào tất cả… Nếu cậu bất ngờ nói đồng ý, nếu cậu cùng Nghệ Hưng hẹn hò, chuyện gì sẽ xảy đến với hắn nữa đây? Mất bình tĩnh đẩy cửa xông vào khiến cả Tử Đào lẫn Nghệ Hưng giật thót. Nhất Phàm vội vã nắm lấy cổ tay cậu, toan kéo ra ngoài thì Nghệ Hưng liền nắm lấy cổ tay kia kéo lại, rất đanh thép lên tiếng…

- Giám đốc! Anh đang làm gì vậy?

- Trương Nghệ Hưng! Cậu lập tức buông tay cậu ấy ra…_Nhất Phàm tím mặt vì tức giận, hướng Nghệ Hưng mà lên tiếng.

- Tôi không có lý do gì phải buông tay Tử Đào hết! Chuyện trước đây hai người cố gắng giấu diếm tôi đều biết rõ… Nhưng anh và cậu ấy hiện tại đã không còn quan hệ… Vậy thì tôi cớ gì phải buông tay chứ? Chính anh mới là người cần bỏ cuộc đấy, Nhất Phàm… Tử Đào chẳng phải vì không muốn gặp anh mà xin chuyển công tác sao?

- Câm miệng!!!!!

Nhất Phàm mất bình tĩnh mà đấm thật mạnh lên mặt Nghệ Hưng khiến anh ngã ngửa ra phía sau… Cái gì mà tự ý nói hắn cùng Tử Đào không còn quan hệ. Trương nghệ Hưng thực sự muốn cùng hắn đối đầu sao? Tử Đào cùng vì sự kiện này mà đầu óc ngu ngơ đang đình trệ cũng trở về bình thường…

- Thôi đi!

Cậu xô mạnh hắn ra ngay sau đó liền tiến tới đỡ Nghệ Hưng dậy… Nhất Phàm nhìn thấy cảnh đó mà trong trái tim tưởng chừng như đang bị cậu trực tiếp cầm dao đâm chọc thật mạnh bạo…

- Phó giám đốc! Anh có sao không?

- Tôi không sao…_Nghệ Hưng gạt nhẹ vết máu trên khóe môi, nhanh chóng hướng Tử Đào mà liến thoắng_Tử Đào! Cậu mau nói xem. Rốt cục cậu cùng Nhất Phàm còn có quan hệ hay không? Chúng ta có thể phải chứ?

Đứng giữa hắn, người mà cậu nói rằng bản thân sẽ không còn níu kéo gì nữa và anh, người mà cậu luôn kính trọng, luôn muốn giữ một quan hệ thật mình bạch khiến Tử Đào thật rối trí… Nét lạnh lùng cũng vì thế mà nhanh chóng bay biến khỏi gương mặt cậu… Mới chuyển công tác liền bị “tấn công” kiểu này khiến Tử Đào hiện tại cũng có đôi chút sợ hãi. Nếu là bình thường đã liền lao vào vòng tay hắn rồi. Nhưng hiện tại thì không thể… Liếc về phía Nhất Phàm đang nhìn cậu chằm chằm rồi lại nhìn về phía anh (cũng) đang nhìn cậu chằm chằm, Tử Đào khẽ thở dài mà hướng Nghệ Hưng, bất lực “phát biểu”…

- Tôi… tôi đối với Nhất Phàm vẫn còn tình cảm… Xin lỗi anh, phó giám đốc…Nhất Phàm gần như không thể tin được vào những gì mình vừa nghe được… Nhưng liền sau đó đã nắm lấy tay cậu kéo thật nhanh ra khỏi phòng Nghệ Hưng. Thực sự hắn không muốn cậu ở đó thêm một giây phút nào hết… Liếc nhìn về phía cánh cửa vừa đóng lại, Nghệ Hưng thở hắt ra một cái, với tay lấy chiếc điện thoại trên bàn mà bấm số…

- SeHun? Chuyện cậu nhờ tôi đã làm rồi… Nhưng mà biểu hiện của Tử Đào thực sự rất khó đoán, tôi không dám chắc được gì hết đâu… Ừ… Cứ biết thế đi… À mà này! Vì cậu tôi phải chịu một cú đấm của Nhất Phàm… Sau này phải tính sao đây?

*****

Ngồi yên vị trong phòng hắn (đương nhiên là không có mặt Kyung Soo), Tử Đào mới bắt đầu trở nên khó xử vì những gì đã nói ra… Quay mặt ra nhìn hắn thì bắt gặp ngay một đôi mắt đang nhìn mình chằm chằm tức giận, cậu cố lôi nét lạnh lùng trở lại trên khuôn mặt…

- Tôi nói những lời đó chỉ vì không muốn phó giám đóc Trương phải nuôi hi vọng… Nên cũng mong anh vì thế đừng nuôi hi vọng, giám đốc…

Toan đứng dậy bỏ ra ngoài, vai đã bị hắn tóm lấy mà đẩy lại. Tử Đào ngay từ khi bị hắn dồn tới thành bàn làm việc, đối diện là khuôn mặt thân thuộc cùng đôi mắt ám ảnh cậu từng đêm đã biết là mình không còn chút kiên định nào rồi… Bao ngày, bao đêm qua vì con người này mà đau khổ, nhớ nhung lẫn dằn vặt… Thực sự nhiều lúc cậu chỉ mong được lao tới nằm trong lòng hắn, hôn lên môi hắn… Cậu đã nhớ hắn… nhớ hắn phát điên… Cũng chính vì muốn kiềm chế mình khỏi những suy nghĩ ấy mà xin chuyển công tác… Nhưng giờ lại phải đối mặt với tất cả, bảo cậu làm sao mà kiên định nữa đây?

- Em muốn gì, Tử Đào? Em muốn anh phải làm gì nữa huh?

- Tôi…

- Anh yêu em, điều đó em phải biết rõ hơn ai hết chứ?

- …………………………………..

- Vậy tại sao chúng ta lại thành ra thế này? Hãy nghe anh một lần đi, Tử Đào…

- Tôi… tôi không tin anh nữa, giám đốc…_Cậu run rẩy vì những cảm nhận đêm đó xô trào về trí óc. Trong vài giây phút thực muốn buông xuôi tất cả mà bật khóc nhưng vẫn cố cứng rắn cắn chặt răng…

- Đừng như thế này, Tử Đào… Anh đã đau khổ chưa đủ sao?

Nhất Phàm vì cái biểu tình run rẩy của cậu mà hiện tại cũng đang cảm thấy chính mình đứng không vững. Nhưng vì trái tim hắn, vì chính cuộc đời hắn Nhất Phàm phải gắng gượng. Hắn đã hiểu ra cái mà mình cần nhất trong cuộc sống này không phải những tiền tài danh vọng trôi nổi mà chính là một người để trao gửi trọn vẹn trái tim và tâm hồn mình… Và có lẽ nếu không phải Hoàng Tử Đào thì sẽ chẳng có thể là ai hết…. Tử Đào cắn chặt răng mà ngẩng đầu nhìn hắn. Lập tức vì đôi mắt tràn ngập nước phía trên mà muốn mủi lỏng bật khóc nhưng cũng vẫn là muốn mình thật vững vàng với mọi thứ… Cậu khi nghe Nghệ Hưng nói ra nhưng lời kia thì điều đầu tiên nghĩ tới chỉ có hắn… Muốn thật nhanh gật đầu đồng ý với Nghệ Hưng nhưng rồi vẫn là bất lực thừa nhận cậu không thể… Cậu đã yêu hắn… Nhiều tới mức không thể dễ dàng nói quên là quên, nói không cần là không cần… Nhưng niềm tin đã không còn, hắn bảo cậu phải làm sao có thể tiếp tục chấp nhận tất cả. Cậu không muốn nghe hắn giải thích cũng chỉ vì cậu sợ mình sau khi nghe xong lại mủi lòng vì những lời lẽ ấy… Cậu sợ mình sẽ lại một lần nữa tin hắn rồi lại một lần nữa tổn thương. Tử Đào cậu đã từ bỏ gần như tất cả mọi thứ của mình cho hắn… Này chỉ còn lại lòng tự tôn, chẳng lẽ cũng muốn vì hắn mà vứt bỏ… Nhưng quả thực dù có suy nghĩ điều gì, đắn đo điều gì, bản thân cũng không thể phủ nhận mình đã yêu hắn… yêu tới không thể thiếu hắn trong cuộc đời… Nhất Phàm không kiềm được dòng nước mắt đành bất lực để chúng lăn dài trên đôi má…

- Tử Đào… Hãy tin anh… một lần nữa được không? Hãy cho anh một cơ hội nữa, được không?

*****

Đối với câu hỏi của hắn ngày hôm đó, Tử Đào cậu đã không nói bất cứ điều gì… Nhưng trong lòng cũng tự hiểu mình đã dành ra cho hắn một con đường khác để đi, một cơ hội khác để bắt đầu lại tình yêu này, gây dựng lại cái gọi là niềm tin đã đổ vỡ… Hoàng Tử Đào cậu đối với tình yêu này đã nhận ra được rất nhiều điều quan trọng…


Chỉ cần là hắn, là tình yêu này… Cậu vẫn sẽ chờ đợi… chờ cho tới một ngày… ngày mà trái tim cậu lại tin tưởng hắn… thuộc về hắn trọn vẹn… một lần nữa…

End Chương 20

_The end_

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau