NÀNG CHỈ LÀ CHẾ PHỤC KHỐNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Nàng chỉ là chế phục khống - Chương 6 - Chương 10

Chương 6

EDITOR: MẬT MẬT

Vừa thoát khỏi Phùng Học Mậu, tâm tình của Ngu Nhiễm càng trở nên phức tạp.

Cô cúi đầu sải bước trên đường dành riêng cho người đi bộ,

Cô đi bộ đều nhìn dưới mặt đất, căn bản không để ý phía trước có người hay không. Sau đó, không kịp dừng lại đã đụng phải vòm ngực rắn chắc của một chàng trai.

Ngu Nhiễm: “A ô….” Một tay cô ôm lấy trán mình và muốn rời đi thật nhanh.

“Cẩn thận”.

Một giọng nam trầm khàn được vang lên không xa. Tuy rằng có sự quan tâm trong lời nói nhưng ngữ khí một chút cũng không phập phồng.

Giọng nói này có chút quen tai.

Ngu Nhiễm ngẩng đầu. Kết quả liền nhìn thấy một ánh mắt đầy thâm thúy, còn có sắc mặt một chút cũng không thay đổi.

“Thủ trưởng đại nhân” Trong ánh mắt của cô lúc này có xẹt qua một tia vui mừng. Nhưng sau đó lại xoay người hơi nghiêng mặt, không cho anh thấy được tình trạng quẫn bách của cô.

Người này không phải là Mục Tùng sao?

Trùng hợp là hôm nay Mục Tùng phải đến một cuộc xem mặt do mẹ anh sắp xếp. Nhưng xem tình huống hiện tại, cuộc hẹn này không hề thành công. Anh lại một lần nữa tiếp thêm một vị “khách quý” khác.

Mục Tùng có chút sửng sốt. Vừa rồi tâm tư của anh không để ở đây nên anh không phát hiện được người mình va phải là Ngu Nhiễm. Hiện tại vừa thấy cô, anh phải tiến lên đứng trước mặt cô. Đột nhiên, Mục Tùng dùng tay đẩy cằm của Ngu Nhiễm lên, làm cho cô không thể không ngẩng đầu.

Trong ánh mắt của tiểu cô nương có một chút nước, thoạt nhìn rất điềm đạm đáng yêu.

“Làm sao vậy?” Mục Tùng nhìn đến cái trán xinh đẹp của Ngu Nhiễm, không nói nhiều lời liền lấy tay vén tóc mái của Ngu Nhiễm ra.

Ngu Nhiễm: “……….”

Cây cỏ*, chẳng lẽ anh không biết không nên tự ý dỡ tóc mái của con gái sao?

(*) Đây là một từ chửi tục bên Trung.

Ahhh, chắc chắn bây giờ mình đã xấu chết!

Mục Tùng căn bản không để ý đến hai mắt sắp bốc hỏa của Ngu Nhiễm. Ánh mắt anh gắt gao nhìn lên trên trán của cô. Trên trán của cô xuất hiện một vết nhỏ bị đỏ lên.

“Thật sự rất đau sao?” Ngay tại thời điểm Ngu Nhiễm muốn phát hỏa thì phát hiện ra một bàn tay to đang vuốt ve tóc của mình, bên tai liền truyền đến một câu hỏi.

Hóa ra là anh đang nghĩ cô thật sự đau nên mới chực khóc.

Trong một khoảng khắc, cô cảm thấy rất thấp thỏm.

“Đúng”. Cô nói dối.

Ánh mắt của Mục Tùng lúc này sâu thảm, những lời vừa rồi anh nói để cô cảm thấy không quá xấu hổ. Nhưng hiện tại anh thấy Ngu Nhiễm vẫn ngẩng cao đầu lên. Anh thuận tay vuốt lấy tóc của cô, tựa như trước kia anh an ủi Mục Loan vậy. Khi bàn bàn tay của anh được giơ lên, anh cảm thấy việc làm như vậy thật là không phù hợp.

Ngu Nhiễm cũng không phải là em gái của anh. Nếu anh sờ tóc của cô, hẳn là hai người rất thân thiết?

“Thực xin lỗi” Mục Tùng trịnh trọng xin lỗi.

Ngu Nhiễm: “……………”

Tuy rằng cô đã gặp được Mục Tùng, nhưng hiện tại tâm tình Ngu Nhiễm không được tốt cho lắm. Cô muốn cùng anh đi dạo một chút, nhưng hiện tại một chút tâm tình cũng không có. Nghe được lời giải thích từ Mục Tùng, trong lòng cô cuối cùng cũng vui vẻ một chút, nói một câu không có việc gì. Sau đó bước qua người đàn ông trước mặt, cúi đầu tiếp tục bước đi.

Mục Tùng nhíu mày. Người hôm nay anh gặp và tiểu cô nương khi anh gặp ở sân bay là hai người. Cùng với người ở Wechat như cô gái ngọt ngào như kẹo, càng nghĩ…. Cách biệt một trời một vực.

Chính là anh cũng không muốn nghĩ nhiều. Nếu như Ngu Nhiễm đi rồi. Anh cũng phải tiếp tục đi teeo đường của mình, không có quay đầu lại.

Đến khi…………..

“Có tên trộm” Đột nhiên đằng sau lưng của Mục Tùng có một tiếng hét chói tai của một cô gái, theo sau là một đám người đang đuổi theo.

Sau khi cùng Mục Tùng tách ra, tâm tình của Ngu Nhiễm càng xuống thấp. Cô đi nhưng không có xem đường, cô chỉ nhìn xuống dưới chân của mình. Cô chỉ cảm thấy bên người có người hung hăng đụng phải cô, cảm giác như một bên vai của mình bị trật khớp. Lúc này mới ngẩng đầu lên.

Bởi vì mới bị va chạm nên trong ánh mắt của cô toàn là sự đau đớn. Túi xách mang theo bên mình cũng rơi xuống đất. Trong chớp mắt, chiếc túi màu đen của cô bị người khác cướp đi mất.

Thật ra, đó không phải một tên trộm, mà là một tên cướp.
Tiếng thét chói tai của Ngu Nhiễm vang lên, mà bên cạnh cô là một bác gái.

Đột nhiên gặp phải chuyện khiến cô bị choáng váng, vậy mà cô còn muốn hét lên?

Sự thay đổi này ngạc nhiên đến nổi Ngu Nhiễm vẫn chưa phản ứng lại. Bên người đột nhiên có một bóng người chạy đến, đuổi theo người cướp lấy túi xách của cô thật nhanh.

Ngu Nhiễm sợ hãi và đỡ lấy vai của mình bằng một tay, rồi sau đó cũng đi theo sau. Bước chân của cô rõ ràng không thể đuổi theo hai người đàn ông đang chạy phía trước. Nhưng rất nhanh, phía trước liền truyền đến một trận xôn xao, các bước chân của cô cũng từ từ chậm lại.

“Đánh hắn”.

“Làm tốt lắm”.

“Báo cảnh sát! Đồ cặn bã!”

“Không biết xấu hổ.”

Làn đường dành cho người đi bộ mà mọi người đã muốn là thành một cái vòng tròn thật lớn. Đem tên cướp vậy quanh. Nhưng người đàn ông thực sự bắt được tên cướp là người đàn ông hiện tại đang ấn tay của tên cướp vào sau lưng của hắn.

Một bóng lưng thẳng tắp, lông mày rậm, ánh mắt thật sắc bén, có cái cằm kiên nghị. Đây không phải là Mục Tùng mới vừa cùng cô tạm biệt? Nói cách khác, người đàn ông vừa rồi đuổi theo tên cướp, chính là Mục Tùng?

Ngu Nhiễm chen vào đám đông, thấy anh đang chế ngự tên cướp, trong lòng không khỏi dâng lên một cảm giác kính phục.

Rốt cuộc đây vẫn là khu đô thị ở thành phố B. Cho nên có rất nhiều cảnh sát đang tuần tra. Bên này truyền đến động tĩnh lớn, rất nhanh có người chạy đến.

Mục Tùng chuyển giao tên cướp cho cảnh sát. Sau đó, anh cầm túi xách đi đến chổ mà cô đang đứng.

“Trả lại cho cô.”  Bàn tay to của anh đưa túi xách về phía Ngu Nhiễm và nói.

Ngu Nhiễm nhận lấy túi xách của mình và nói: “Cảm ơn.”

“Tiểu thư, cô hãy kiểm tra xem có thiếu gì hay không. Tuy rằng vị tiên sinh này giúp cô bắt được tên cướp, nhưng khó chắc chắn được trên đường hắn đã lấy đồ của cô.” Ngay phía sau, có anh cảnh sát tốt bụng nhắc nhở cô.

Ngu Nhiễm mím chặt môi, quay lại một cái liền tươi cười: “Tốt”. Nói xong, cô liền mở túi xách ra.

Đồ của Ngu Nhiễm không nhiều. Khi nhìn thấy tấm thẻ được đặt dưới đáy túi. Cuối cùng cô cũng thở phào nhẹ nhõm: “Tôi không mất cái gì, tất cả đồ đều còn ở đây”. Cô đối diện với hai anh cảnh sát và nói.

“Vậy là tốt rồi, về sau cô hãy nắm chặt túi xách để không bị người ta cướp a! Vị tiên sinh này thân thủ thật tốt”. Anh cảnh sát cũng không quên khích lệ Mục Tùng.

Ngu Nhiễm cười cười, anh ta là tham mưu trưởng tất nhiên thân thủ không tồi!

Đợi mọi người đã tản đi, Mục Tùng đi theo Ngu Nhiễm phía sau.
“Hôm nay thật sự cảm ơn anh, bằng không tôi đã thật sự tổn thất rất lớn.” Ngu Nhiễm cười yếu ớt nói, chính là nụ cười của cô lúc này mang theo ba phần gượng ép.

Tâm tình của cô hiện tại rất không tốt, kỳ thật không thể nào cười được.

Mục Tùng đi bên người cô, nhẹ giọng ân cần nói một câu: “Lúc đầu, tôi đã kêu cô hãy nhìn đường. Từ nay, cho dù cô đang ở phố xá sầm uất cũng không nên như vậy, bằng không cô sẽ không biết nguy hiểm đang đến.”

“Tốt.” Ngu Nhiễm đứng lại nghỉ ngơi và xoa vai chính mình. Vừa rồi thấy được Mục Tùng bắt cướp nên tất cả sự chú ý đặt trên người của anh. Hiện tại mới phát hiện vai của mình còn đau.

Cử chỉ nhỏ của cô rơi vào ánh mắt của người đàn ông bên cạnh: “Cô bị gì vậy?”.

Ngu Nhiễm mỉm cười, mang theo một chút tự giễu: “Vừa rồi chắc là tôi bị đụng phải, nhưng khi cử động hai ba lần chắc sẽ không sao.”

“Để tôi xem”.

Mục Tùng khẽ cau mày, anh không khỏi phải đưa tay đặt lên vai của cô.

“Ha———–” Sức của Mục Tùng cũng không nhẹ, Ngu Nhiễm đau quá phải kêu lên.

Anh nghe thấy cô “kêu thảm thiết”, Mục Tùng nhíu mày càng sâu.

Anh hành quân hàng năm, bình thường bị thương đều có biện pháp chữa trị. Nhưng hiện tại anh mà dùng biện pháp chữa trị trong quân đội trên người của cô gái này… Mục Tùng sờ sờ mũi của mình. Anh nghĩ cần phải đem cô đến bệnh viện để bác sĩ chữa trị vẫn hơn.

Không phải Mục Tùng không tịn tưởng bản thân mình, mà là anh sử dụng rất nhiều lực ở tay, sẽ đem cánh tay mảnh khảnh của cô thành hai nửa.

Hai nửa………… Nhất định là tham mưu trưởng Mục suy nghĩ quá nhiều.

“Hãy đến bệnh viện để bác sĩ khám cho cô.” Mục Tùng mở miệng nói.

Anh không phải đề nghị mà giọng điệu này rõ ràng là ra lệnh.

Ngu Nhiễm: “… Thật sự không có việc gì nghiêm trọng, qua hai ngày nữa sẽ tốt lên thôi”.

Cô mới không cần mới chút đau như vậy mà đi bệnh viện đâu, nói ra thật sự rất mất mặt!

“Vai của cô có vẻ như đã bị trật. Tuy rằng không nghiêm trọng, nhưng nếu không được chữa trị kịp thời, vai của cô ngày mai sẽ sưng lên như một chiếc bánh mì. Tiểu thư, cô xác định?” Mục Tùng đứng ở trước mặt cô, giọng điệu mang theo vài phần mất mát.

Anh không thích những cô gái bướng bỉnh như vậy.

“Thật sự nghiêm trọng như vậy?” Ánh mắt Ngu Nhiễm lộ ra vài phần không tin tưởng, cô nghĩ đến chỉ bị người ta va vào nên bị đau.

Biểu cảm Mục Tùng không thay đổi, liền gật đầu.

Ngu Nhiễm có chút chần chừ. Nhưng cô đồng ý với “mệnh lệnh” mà Mục Tùng đưa ra.

“Được rồi, chúng ta đi thôi. Nhưng tôi không phải là tiểu thư. Tôi tên Ngu Nhiễm, anh thật sự không biết?”

Mục Tùng: “….. Không biết” Anh vì cái gì mà phải biết tên của cô? Anh cũng không phải là giáo viên, mà anh phải nhớ kỹ tên của mấy trăm học sinh?

Anh cũng không có kiên nhẫn đến vậy.

Hiên tại, Ngu Nhiễm muốn nhảy dựng lên để mắng người, cô rõ ràng đã nói rõ tên của mình! Vì cái gì anh không nhớ kỹ?

Thời điểm đi ra khỏi bệnh viện, mặt Ngu Nhiễm đã trắng bệch.

Cô biết được trong lúc nắn khớp lại sẽ rất đau, nhưng không ngờ là sẽ đau như vậy. Đau đến mức toàn thân đều là mồ hôi lạnh.

Mục Tùng đứng ở cửa chờ cô, thấy được bộ dáng thê thảm của cô. Mặt thì không thay đổi, nhưng đáy lòng lại cảm thấy rất buồn cười.

Anh không khỏi có liên tưởng đến những cô gái yếu ớt trên mạng với Ngu Nhiễm đáng thương như một chú chó bị bỏ rơi. Nhưng chủ nghĩa nhân đạo vẫn chiếm ưu thế, Mục Tùng vươn một cánh tay ra.

“Cảm giác có đỡ hơn chút nào không?” Đi đến một quán trà, Mục Tùng đỡ Ngu Nhiễm ngồi xuống.

Đôi mắt Ngu Nhiễm bây giờ đang đánh giá cách trang trí của quán trà này. Bên này quán trà rất ít người, nhất là so với quán café đối diện. Ngu Nhiễm ánh mắt có một chút nghi ngờ, cô với tham mưu trưởng thúc thúc* có sự cách biệt thế hệ rất lớn a! Hiện tại người trẻ tuổi, có mấy người thích đến quán trà? Có phải anh là người đàn ông thời cổ???

(*) Thúc thúc bên Việt mình có thể goi là chú hoặc bác. Bác tham mưu trưởng hay Chú tham mưu trưởng thì không hợp vần cho lắm. Nên mình cứ để thúc thúc nhé!

Chương 7

Editor: Mật Mật

“Vẫn còn rất đau.” Giọng của cô lúc này rất dịu dàng.

Thật là yếu ớt! Mục Tùng nghĩ thầm.

“Vậy thì chịu đựng đi.”

Dù sao thì một lúc nữa sẽ tốt lên. Hiển nhiên, Tham mưu trưởng Mục không để một chút đau đớn này vào mắt.

Ngu Nhiễm: “………..”

Mẹ nó! Người đàn ông này không hiểu thương hoa tiếc ngọc là gì! Muốn đánh!

Thanh niên nam nữ đi bộ trên đường, người đàn ông đưa tay ra giúp đỡ cô gái. Người qua đường nhìn thấy bộ dạng này, thế nào cũng nghĩ là một đôi tình lữ. Cho nên, khi một bé gái cầm một lẵng hoa đến trước mặt hai người, cả hai đều ngây ngẫn cả người.

“Thúc thúc, hãy mua một bông hoa tặng cho cô đi.” Giọng của bé gái còn rất êm tai, thật thanh thúy, mang theo âm thanh non nớt của trẻ nhỏ.

Ngu Nhiễm: “……….”

Ai là cô!!!!!

Mục Tùng: “…………”

Vì cái gì muốn mua hoa??

Hai người âm thầm trầm mặc, nhưng là trong lòng của họ căn bản không suy nghĩ được gì cả.

“Không cần, cảm ơn.” Mục Tùng bình tĩnh nói.

Bàn tay cô còn đang được Mục Tùng đỡ nên trong lòng Ngu Nhiễm liền cảm thấy không được thoải mái. Cái gì cái gì aaaa, chỉ mà một cành hoa! Ngu Nhiễm không chê cô bé gọi mình bằng cô, chẳng lẽ hiện tại anh không nên biểu hiện một chút cái gì đó là người đàn ông thân sĩ sao, thuận tay tặng cô một cành hoa?

Thật là một người nhỏ nhen!

Bé gái thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của Ngu Nhiễm có chút gượng ép, đôi mắt đảo vòng. Còn thành thật đối diện với Mục Tùng mà nói: “Thúc Thúc ơi, cô bên cạnh thúc thoạt nhìn rất muốn được tặng hoa!”

Ngu Nhiễm: “……………”

Con mắt nào của bé thấy cô muốn được tặng!

Bé gái trong lòng yên lặng: ánh mắt….

Mục Tùng cảm thấy có chút ngoài ý muốn. Anh nghiêng đầu, sau đó lại quay đầu lại nhìn thấy bé gái trước mặt, mở miệng: “Tiểu cô nương, ánh mắt của con thực không tốt, chú và vị tiểu thư này không phải có quan hệ như con nghĩ.”

Nói xong, tham mưu trưởng Mục liền đỡ Ngu Nhiên rời đi.

Bé gái bán hoa: “……….”

Chà, hiện tại bây giờ kẻ có tiền đều như vậy? Vẫn là nhìn tưởng là kẻ có tiền nhưng kết quả là….

Ngu Nhiễm bị tham mưu trưởng lôi đi, nội tâm lúc này: 凸 ( 艹皿艹)......

Do có tâm sự, nên Ngu Nhiễm một mực cúi đầu nên không thể thấy được ý cười nhợt nhạt xuất hiện trên mặt của người đàn ông bên cạnh, nháy mắt liền biến mất. Nhưng quả thật là có tồn tại ý cười.

“Muốn đi về hay đi dạo?” Mục Tùng thấy tiểu cô nương ở bên cạnh đột nhiên im lặng, không khỏi mỏ miệng hỏi.

Ngu Nhiễm liếc mắt nhìn. Hôm nay đã quá nhiều việc xảy ra, tâm tình cô có chút phức tạp: “Nếu là đi dạo, anh có thể ở lại, đi cùng với tôi không?” Cô hỏi.

Mục Tùng trầm mặc năm giây, như thật sự anh đang xem xét vấn đề, cuối cùng gật đầu đáp ứng: “Tốt”.

Ngu Nhiễm mỉm cười, cảm thấy tâm tình tốt lên một chút.

“Anh hôm nay đi đâu mà lại ở đây?” Cô có vài phần tò mò muốn hỏi.

“Xem mắt”. Mục Tùng không có giấu diếm.

“… Phốc” Mục Tùng nói thẳng ra, làm cho Ngu Nhiễm trở tay không kịp.

Mục Tùng nhìn cô một cái, không nói gì.

“Kia, không thành công sao?” Ngu Nhiễm lén lút nhìn sắc mặt của anh, tiếp tục mở miệng hỏi.

“Không”.

Đáp án này làm cho cô có chút nhỏ nhỏ vui sướng. Nhưng phần vui vẻ này nhanh chóng bị Mục Tùng tiêu diệt.

“Tôi không có định kết hôn, cho nên……” câu nói kế tiếp, không cần nói cô cũng đoán được.

Ngu Nhiễm tiếp tục hỏi: “Anh là người theo chủ nghĩa không kết hôn?”

“Đúng”. Hiển nhiên, Mục Tùng một chút cũng không hiểu được ý tứ của cô.

Quả nhiên có sự khác nhau! Ngu Nhiễm trong lòng nói thầm: “Chính là tính cả đời cũng không kết hôn.”

“Không phải.”

“Vậy sao anh lại nói mình không có ý định kết hôn?” Ngu Nhiễm tò mò.

“Hiện tại tôi không có thời gian chăm sóc cho gia đình.”

“Tôi cũng không cần chăm sóc” Ngu Nhiễm nói ra lời thề son sắt.
Mục Tùng: “………..”

Ngu Nhiễm phải về nhà một mình, bởi vì tham mưu trưởng Mục vì một cuộc điện thoại mà bỏ cô, rồi anh rời khỏi! Đúng vậy, thật sự là bỏ cô ở lại! Đối với điểm này, Ngu Nhiễm tỏ vẻ việc không hài lòng ở trong lòng, thật sự không bỏ qua được! Chủ yếu là câu hỏi kia của cô anh cũng không tỏ vẻ gì? Chính là anh trực tiếp bỏ cô đi, cứ như vậy mà đi….

Tuy nhiên, là do anh nhận được một cuộc điện thoại mới rời khỏi..

Trở lại phòng trọ của mình, Ngu Nhiễm gục ngã ở trên giường. Kết quả cô không cẩn thận để vai bị thương của mình một lần nữa bị va chạm. Nhất thời, sắc mặt của cô liền trở nên không tốt, một lần nữa cô xác định mình ở thành phố B đúng là không thích hợp.

Bởi vì buổi tối không được nghỉ ngơi tốt. Ngu Nhiễm liền quyết định sử dụng buổi chiều cuối cùng này để ngủ bù.

Có thể vì rất mệt mỏi, Ngu Nhiễm rất nhanh liền ngủ say. Cho nên cô không nghe thấy được tiếng chuông nhắc nhở có tin nhắn từ Wechat.

Mục Tùng đột ngột rời đi bởi vì có một cuộc điện thoại trong quân đội. Anh hồi tưởng lại một chút, hành vi hôm nay của mình thực sự có chút không phong độ. Hiện tại có một tiểu binh đưa tư liệu đến, tham mưu Trưởng Mục liền như vậy “thuận miệng” hỏi.

“Tiểu Lí, nếu anh bất ngờ để một cô gái ở bên đường, thì sau này cần phải làm gì?” Tham mưu trưởng đối với chuyện nam nữ này liền lựa chọn biện pháp “tiếp thu ý kiến quần chúng”.

Lính cần vụ* Tiểu Lí vừa nghe thấy tham mưu trưởng nói mấy lời này. Nhất thời hai mắt liền trừng lớn, bên trong ánh mắt liền hiện lên một tia kinh hãi.

(*) Mật đã tra có nghĩa là người phục vụ trong quân đội cũ. Cũng không tìm được từ ngữ nào thay thế. Bạn nào biết, có thể để lại cmt để Mật xem xét và sửa lại nhé!

“Sau đó làm gì?” Lính cần vụ vừa nghe thấy mấy chữ này đương nhiên xem nhẹ nửa câu đầu. Nháy mắt rất nhiều hình ảnh xuất hiện trong đầu anh: “Báo cáo tham mưu trưởng! Cho dù ngài là thủ trưởng của tôi, nhưng loại tình một đêm này thật sự không thích hợp!”

Mục Tùng: “……..”

Tiểu binh ủy khuất: “Ngài không thể đùa giỡn lưu manh”.

Tay Mục Tùng liền lấy một văn kiện được đặt ở trên bàn, nện vào ót của người đứng trước mặt: “Nghĩ gì trong đầu vậy?” 419* là cái quỷ gì a!

(*) Là tình một đêm

Anh cảm thấy có chút bất đắc dĩ, phất phất tay, ý bảo lính cần vụ đi ra ngoài.

Mục tham mưu trưởng cảm thấy mình không biết đã nghĩ gì mà lại tìm một người không đầu óc đến giúp anh “bày mưu tính kế”. Cuối cùng sau một lúc suy nghĩ, anh lấy di động ra gửi cho Ngu Nhiễm một tin nhắn trên Wechat.

Rốt cuộc hôm nay mình lại đem một dân chúng đang bị thương bỏ ở giữa đường. Nghĩ như thế nào đi nữa trong lòng vẫn có một chút áy náy.

Ngu Nhiễm tuân thủ theo tiêu chí “Ngủ mỹ nhân”, cảm giác mới ngủ mà đã gần đến giờ ăn cơm chiều. Vì vậy, cô một lần nữa bỏ qua cơ hội nói chuyện với tham mưu trưởng Mục trên Wechat.

—-“Buổi chiều hôm nay bởi vì tôi có việc gấp nên đi trước. Thật có lỗi, lấn sau sẽ bồi thường.”

Đương nhiên khi Ngu Nhiễm ngủ dậy sẽ thấy tin nhắn mà Mục Tùng chủ động gửi cho mình trên Wechat. Cảm thấy được mình hưng phấn đến sắp không khống chế được.

Cô rất nhanh liền trả lời lại.

—-“Bồi thường như thế nào? Thịt*- bồi thường ra sao?”

(*) Cách nói giảm. Đây được coi là một bửa ăn.

Nhưng rất nhanh, Ngu Nhiễm liền xóa bớt, đem ba chữ cuối xóa đi. Rồi mới nhấn gửi đi.

Lần này, Mục Tùng trả lời rất nhanh chóng.

—-“Mời cô uống trà”.
Ngu Nhiễm: “………..”

Cô thật sự đang cầm di động nhưng không biết phải trả lời Wechat với Mục Tùng như thế nào.

Thúc Thúc, chúng ta thật sự rất khác nhau!

Ngu Nhiễm còn muốn kéo dài cuộc nói chuyện này. Cô gõ chữ rất nhanh, tay vừa dừng, liền trực tiếp gửi đi.

Ngu Nhiễm là người mơ mộng*: lời nói buổi chiều là muốn lo lắng thế nào? Tôi thật sự không cần người chăm sóc!

(*) Đây là biệt danh Wechat của Nhiễm Tỷ. Như chúng ta có biệt danh đặt cho nhau trên facebook.

Ngu Nhiễm vừa gửi đi, mới phát hiện ra bản thân có chút khẩn trương. Cô ôm di động, ánh mắt nhìn chằm chằm vào màn hình, đợi người bên kia Wechat trả lời tin nhắn ngay lập tức.

Lần này, Mục Tùng đã không trả lời cô trong vài giây.

Ngu Nhiễm đợi trong một phút, hai phút, mười phút…

Rốt cuộc, sắc mặt của cô có chút không tốt, có phải bây giờ cô đang bị từ chối? Ôm di động, Ngu Nhiễm lấy tay chọc chọc vào đầu của Mục Tùng. Cảm thấy nhàm chán cô lại nhìn màn hình, thật sự không nên động đến người đàn ông này.

Cuối cùng vẫn là cái bụng của cô kháng nghị nên đem lực hấp dẫn của cô rời đi. Cô nghĩ ngày mai sẽ bay khỏi thành phố B. Tùy ý gọi đồ ăn ngoài, trong lòng cảm thấy có chút mất mác.

Mục Tùng vẫn chưa trả lời tin nhắn Wechat cho cô, Ngu Nhiễm phải tìm chị em tốt của mình để nói chuyện phiếm.

Ngu Nhiễm là người mơ mộng: Tớ muốn kể chuyện cho cậu, cậu có muốn nghe hay không?

Trì phỉ nhân*: nói!

(*) Là biệt danh trên Wechat giống Nhiễm Tỷ.

Ngu Nhiễm là người mơ mộng: nhanh như vậy, mà cậu đã quay về!

Trì phỉ nhân: nhàm chán đó, tớ đang ở khách sạn! Nhanh nói chuyện, có việc gì? Đừng nói là cậu yêu đương?

Ngu Nhiễm là người mộng mơ: ………….

Trì phỉ nhân: sẽ không bị tớ nói trúng đi? Thật sự? [khiếp sợ]

Ngu Nhiễm là người mơ mộng: thật sự! [梦]

Trì Phỉ vừa nhìn thấy tin nhắn từ Wechat Ngu Nhiễm gửi đến, trực tiếp trên giường bật dậy. Sau đó hai tay cầm di động bấm, dùng tốc độ gõ bàn phím nhanh nhất từ trước đến nay để đặt câu hỏi.

“Là ai là ai? Chẳng lẽ là Phùng Học Mậu? Lúc bay đến Mexico, hắn tư nhiên làm cho cậu điều ban, nghe đồng nghiệp nói cậu phải đến thành phố B. Nằm tào*, không phải hắn đến tìm cậu?”

(*) Đây là một từ chửi tục mà người Trung hay sử dụng.

Ngu Nhiễm cầm điện thoại thấy một câu này, cảm thấy tâm tình vất vả lắm mới tốt lên được lúc này toàn bộ tan biến.

Ngu Nhiễm là người mộng mơ: Không phải! Là một người siêu cấp siêu cấp đàn ông!

Trì phỉ nhân: là ai a! Nếu thật hãy đưa đến xem!

Ngu Nhiễm là người mộng mơ: còn chưa theo đuổi được…..

Trì phỉ nhìn thấy tin nhắn của Ngu Nhiễm gửi đến, sợ tới mức cằm cũng muốn rớt…….

Rất nhanh, di động của Ngu Nhiễm liền nhận được một cuộc điện thoại từ nước ngoài.

“Thật sự! Cậu nghiêm túc?” Vừa nhấc máy, thì cô đã nghe được giọng nói đầy khiếp sợ của Trì Phỉ.

Trì Phỉ thật sự rất kinh ngạc, loại kinh ngạc này không thua kém gì khi biết Hàn Quốc bác bỏ kế hoạch tát – đức*, ở Trung Quốc rốt cuộc phải lui về. Phải biết rằng Ngu Nhiễm tuy rằng có bộ dáng đẹp, nhưng cho tới bây giờ vẫn chưa nói qua yêu đương, lại càng không muốn chủ động theo đuổi ai.

(*) Có bạn nào biết kế hoạch này là kế hoạch nào không? Mật đã seach gg nhưng vẫn không tìm ra. Nếu các bạn biết hãy cmt để Mật biết nhé!

Nhiều năm có quan hệ bạn cùng phòng, Trì Phỉ lần đầu tiên biết được một mặt bốc đồng như vậy của Ngu Nhiễm.

“Cậu thật sự chủ động theo đuổi một người đàn ông?” Trì Phỉ lại một lần nữa hỏi lại. Cho dù Ngu Nhiễm ở bên kia đầu điện thoại đã đưa ra sự khẳng định trong câu trả lời đầy sự thuyết phục, nhưng Trì Phỉ vẫn không thể tin được, lại một lần nữa đặt câu hỏi.

“Sự thật”. Ngu Nhiễm thành thật trả lời.

“Trời ơi, từ từ từ từ, cậu uống sai thuốc?”

Ngu Nhiễm: “……….” Thật sự muốn đánh! Có thể hay không hãy nói chuyện thật tốt!

“Anh ta là dạng đàn ông gì?” Trì Phỉ vò đầu bức tóc ở trong khách sạn. Nếu có thể, hiện tại cô muốn thật nhanh bay đến thành phố B, để xem người đàn ông thu hút được Ngu Nhiễm.

Trì Phỉ nói những lời này, muốn hỏi Ngu Nhiễm.

Mục Tùng là dạng đàn ông gì? Ngu Nhiễm nghĩ thầm. Sau đó chậm rãi nói ra câu trả lời.

“Sự tồn tại đáng ngưỡng mộ”.

Rõ ràng là thời gian tiếp xúc với nhau rất ngắn, nhưng ấn tượng của người đàn ông kia đối với cô không thể xóa nhòa. Hủy thiên diệt địa, không thể không thích.

Chương 8

EDITOR: MẬT MẬT

Khi Ngu Nhiễm nói ra câu này, cô cảm thấy tim mình đập dữ dội, như thể có thể nhảy ra khỏi lồng ngực ngay lập tức, Dù sao, trong lòng cô cũng chỉ nghĩ được như vậy, anh là người mà cô nhất kiến chung tình.

Trì Phỉ ở bên kia đầu điện thoại đang nghe thấy câu trả lời, cô không khỏi cười nhạo Ngu Nhiễm: “Đây được xem như câu trả lời của cậu?”

Trì Phỉ nghĩ, một đóa hoa yêu kiều như Ngu Nhiễm cần một người đàn ông thật ôn nhu để có thể che chở cho cô ấy. Cho nên khi nghe Ngu Nhiễm miêu tả, cô có chút suy nghĩ.

“Nghe cậu nói tớ cũng không rõ ràng lắm. Nhưng hiện tại anh ấy lại không thực sự thích tớ.” Ngu Nhiễm có chút buồn rầu. Ngay lúc này, chuông cửa chợt vang lên.

“Anh ta có bạn gái?” Trì Phỉ liền hỏi, người đàn ông không thích Ngu Nhiễm. Điều này có thể không, không chừng người ta thích đàn ông!

Đúng lúc, Ngu Nhiễm mở cửa để lấy đồ ăn. Khi nghe thấy những lời của bạn thân mình, cô không thể không nói to và nghiêm túc trả lời: “Không có khả năng này! Hôm nay anh ấy vừa đi xem mắt!”

Tiểu ca* giao thức ăn vừa nghe thấy câu “Hôm nay anh ấy vừa đi xem mắt”, với giọng điệu đầy sự bi thảm như vậy. Anh ta không thể không liếc nhìn Ngu Nhiễm với vẻ mặt thương hại. Nháy mắt trong đầu anh ta hiện lên vô số phim có kịch bản cẩu huyết được chiếu lúc tám giờ. Sau đó, im lặng giao đồ cho khách hàng, liền xoay người rời đi, khi đi còn quay lại nói môt câu đầy sự quan tâm với khách hàng của mình: “Bảo trọng! Đừng quá khổ sở!”

(*) Mật dùng tiểu ca cho dễ thương nhé.

Ngu Nhiễm: “………”

Ở bên kia điện thoại, Trì Phỉ đương nhiên không biết chuyện gì đang xảy ra. Cô còn có suy nghĩ của chính mình, nên tiếp tục hỏi: “Trời ạ, đều đã đi xem mắt lại không coi trọng cậu?”

Ngu Nhiễm: “…….”

“Ngu ngốc! Vậy có biết điều này là chứng minh việc gì không? Đây căn bản là anh ta không thích con gái! Lỡ đâu anh ta lại thích đàn ông! Cậu thật ngốc nghếch, còn suy nghĩ thêm cái gì nữa!”

Ngu Nhiễm: “…………Làm sao có thể!”

Không được khinh thường nam thần của cô!

Vì sao, khi cô càng suy nghĩ về việc đó, lại cảm thấy Trì Phỉ nói đúng?

“Vậy cậu đến hỏi anh ta đi.”

Khi Ngu Nhiễm cúp điện thoại, sau đó mở cuộc nói chuyện của mình cùng Mục Tùng.

Đã một giờ liền Mục Tùng vẫn chưa có trả lời tin nhắn của cô. Nhưng anh ấy không để ý đến cô. Ngu Nhiễm lắc đầu, cố gắng đem những lời loạn thất bát tao* của Trì Phỉ quên đi. Sau đó, cô gõ vài chữ rồi gửi đi.

(*) Những lời nói lung tung, loạn xạ. Không đúng sự thật.

Ngu Nhiễm là người mộng mơ: thủ trưởng đại nhân, anh thích đàn ông?

Mục Tùng mới từ phòng tắm đi ra liền thấy màn hình sáng lên. Anh nhanh chóng mặc áo, tay cầm lên nhìn màn hình, nhất thời liền…..

Là một người đàn ông, hơn nữa là một thẳng nam. Anh liền có suy nghĩ vì sao trong hai ngày lại nhận được ba câu hỏi khác nhau từ phụ nữ về xu hướng tình dục của anh. Điều đó thật đáng buồn, hoặc là ……… làm anh tức chết!

Những ngón tay mảnh khảnh nhanh chóng gõ nhẹ bàn phím trên màn hình, trả lời: không phải

Kỳ thật tham mưu trưởng rất muốn thêm một icon có biểu tình đổ mồ hôi, nhưng lo đến tác phong từ trước đến giờ của mình. Dù cho icon kia có thể diễn tả được biểu hiện của anh lúc này nhưng anh vẫn không có gửi đi.

Cái này, xem như anh trả lời rất nhanh.

Ngu Nhiễm đang cầm điện thoại, nhìn thấy trên màn hình của mình xuất hiện một dòng chữ, khóe miệng không khỏi cong lên.

Ngu Nhiễm là người một mơ: thủ trưởng đại nhân, xin hỏi tôi không cần một người chăm sóc. Anh thấy thế nào?

Mục Tùng thấy tin nhắn trong lúc anh đang thay quần áo, anh dừng động tác lại một chút. Chuẩn bị sẽ không trả lời các vấn đề của Ngu Nhiễm. Lúc đó, anh vẫn chưa buông điện thoại, liền nhìn thấy trên màn hình hiện lên một dòng chữ. Lần này, sắc mặt Mục Tùng liền trở nên phấn khích.

Ngu Nhiễm là người mộng mơ: Tôi biết anh đã xem tin nhắn, nếu dám lảng tránh vấn đề của tôi và làm như không thấy tin nhắn, tôi sẽ gọi điện thoại cho anh!

Tham mưu trưởng Mục tỏ vẻ chính mình đã sống được ba mươi mốt năm, lần đầu tiên anh nhận được một tin nhắn uy hiếp! Còn đến từ một tiểu cô nương!

Mục Tùng không biết là mình trả lời tin nhắn của Ngu Nhiễm đến tột cùng là vì bị uy hiếp hay bởi vì anh không muốn giao tiếp với cô một cách trực tiếp. Ngón tay người đàn ông liền gõ nhẹ trên bàn phím. Cuối cùng, anh bỏ điện thoại xuống.

Mục Tùng: không rõ lắm, cũng không muốn hiểu biết. Tốt lắm, tiểu cô nương tôi chuẩn bị đi ngủ, không nói chuyện nữa.

Mục Tùng gửi những lời này, đem điện thoại đặt một bên. Anh phải chuẩn bị xuống lần để nghe bác sĩ Chung “ân cần dạy bảo”

Trên mạng từng có thống kê, về lý do được sử dụng phổ biến nhất khi muốn kết thúc chủ để của cuộc nói chuyện. Và lý do số một mà Ngu Nhiễm cảm thấy bây giờ là – Tôi chuẩn bị đi ngủ, lần sau lại nói chuyện.

Mục Tùng ngay cả lời hứa hẹn “lần sau nói chuyện” cũng keo kiệt với cô. Nhất thời, Ngu Nhiễm có chút nhụt chí.
Cô gửi thêm một vài tin nhắn cho anh, nhưng đều như đá chìm dưới đáy bể, không có trả lời.

Trái tim của anh ta thật cứng rắn, cô thầm nghĩ.

Đợi đến lúc Mục Tùng trở về phòng cầm điện thoại lên đã là một giờ sau đó. Bởi vì trưa hôm nay xem mắt thất bại làm cho bác sĩ Chung thiếu chút nữa lại kết thêm một “kẻ thù”, anh liền bị kéo đi giảng đạo.

“Mục Tùng con thành thật cùng mẹ nói chuyện, con rốt cuộc vì cái gì chưa thể kết hôn?”

Trong đầu Mục Tùng còn sót lại lời bác sĩ Chung chất vấn.

Không vì cái gì? Giống như chiều nay anh nói với tiểu cô nương kia vậy. Thật sự anh không có thời gian để chăm sóc một gia đình. Anh cảm thấy mình chưa đủ tư cách để làm chồng, suy đi nghĩ lại vẫn là không cần chậm trễ người ta! Cũng chỉ vì cái nguyên nhân này thôi, cho nên anh cũng chưa từng chủ động theo đuổi cái được gọi là hạnh phúc.

Nhìn thấy vòng tròn đỏ trên Wechat, trong mắt Mục Tùng xẹt qua một chút ý cười. Tiểu cô nương này coi như là một chút phong cảnh trong cuộc sống tẻ nhạt của anh đi.

Nhưng anh nghĩ, rất nhanh Ngu Nhiễm sẽ hết hứng thú với mình thôi.

Không ai có thể cố chấp chờ đợi một người mà không cho người khác hi vọng.

Liên quan đến cuộc gặp gỡ với Ngu Nhiễm như một nốt nhạc trầm trong cuộc sống, Mục Tùng tự nhiên cũng sẽ không trả lời tin nhắn của cô.

Ngày hôm sau, Ngu Nhiễm xem lại điện thoại của mình phát hiện Mục Tùng không có trả lời tin nhắn ở mình, không khỏi có chút bực mình.

Thời gian cuối tuần trôi qua thật nhanh. Mặc dù Ngu Nhiễm muốn tìm cách để đưa Mục Tùng ra ngoài, nhưng tin nhắn cô gửi đi thật giống như đã bị chặn, không có ai trả lời.

Một ngày sau, Ngu Nhiễm sẽ trở về thành phố M.

Trong nửa giờ đầu trên máy bay, Ngu Nhiễm chưa từ bỏ ý định một lần nữa lấy điện thoại, bắt đầu phát Wechat cho Mục Tùng.

Ngu Nhiễm là người thích mộng mơ: thủ trưởng đại nhân, tôi phải đi, về thành phố M.

Rất nhanh, điện thoại cô kêu “Đinh” một tiếng.

Mục Tùng: thượng lộ bình an*

(*) nguyên tác là đi hảo. Edit ra là đi tốt. Nhưng mình nghĩ để thượng lộ bình an vẫn hơn.

Ngu Nhiễm nghĩ anh bây giờ không muốn nói cái gì với cô, cô nên yên lặng ngắm nhìn bầu trời.

Tuy rằng nghĩ như vậy, nhưng Ngu Nhiễm vẫn nhịn không được gửi cho anh mấy tin nhắn liền.

Ngu Nhiễm là người thích mộng mơ: Vậy anh có nhớ tôi không?
Mục Tùng: Sẽ không.

Ngu Nhiễm nghĩ chính mình vẫn nên yên lặng nhìn bầu trời, không nên hỏi anh cái vấn đề kia!

Nhưng cô vẫn yên lặng nói, nhưng em sẽ nhớ anh!

Rất nhanh liền đăng kí xong. Không lâu sau, máy bay cũng chậm chậm chạy trên đường băng, cuối cùng bánh xe được thu lại bắt đầu bay thẳng lên không trung.

Lần đâu tiên, Ngu Nhiễm cảm thấy mình như thế có thể quyến luyến thành phố này. Bởi vì một người quyến luyến về một thành phố, ngay cả khi đây là thành phố mà cô chán ghét không thôi.

Khi Ngu Nhiễm rời khỏi thành phố B, Mục Tùng cũng tắt di động, tiến hành diễn tập.

Trong thời gian này, Ngu Nhiễm gửi rất nhiều tin nhắn nhưng vẫn không thấy anh trả lời. Cuối cùng sau hai tuần cô không nhịn được mà gọi cho anh, mới phát hiện bên kia điện thoại truyền qua giọng nữ lạnh băng…

“Thuê bao quý khánh vừa gọi hiện tại không liên lạc được, vui lòng gọi lại sau.”

“Này, lại tự động gọi điện thoại cho vị thủ trưởng thúc thúc kia của cậu?” Giọng nói Trì Phỉ đi từ xa đến, nhìn thấy Ngu Nhiễm đang đứng ở quầy bên cạnh trêu ghẹo nói.

Cô mới có chuyến bay quốc tế trở về, sắc mặt rất kém. Nhưng vẫn không gây trở ngại với việc cô muốn trêu ghẹo Ngu Nhiễm.

Mà hiện tại sắc mặt Ngu Nhiễm cũng rất xanh xao. Cô đã bay mấy chuyến quốc nội liên tiếp. Bây giờ chỉ cảm thấy bắp chân cô đều đã muốn sưng.

Ngày hôm đó cô trở về từ thành phố B đến thành phố M. Cô mới biết được mình có được hai ngày nghĩ hoàn toàn bởi vì thái tử gia.

Nhưng bây giờ thì khác, thái tử gia rốt cuộc có “tình yêu mới”, chướng mắt “tình yêu cũ” này. Cho nên công việc lại đến dồn dập thôi.

Nghe thấy được giọng của Trì Phỉ, cô quay đầu lại: “Cái gì mà thúc thúc, anh ấy vẫn còn trẻ.”

“Vội vã giải thích cho anh ta như vậy?” Trì Phỉ bày tỏ thái độ khinh bỉ với phản ứng thái quá của Ngu Nhiễm. Cô cũng chưa từng gặp qua Mục Tùng, nhưng nghe Ngu Nhiễm kể người đàn ông kia quân hàm không thấp, nghĩ đi nghĩ lại cũng là một người đàn ông lớn tuổi. Hơn nữa ở bộ đội! Nơi đó hàng ngày mọi người đều phơi nắng, anh ta có thật sự đẹp như vậy? Cô thật không biết Ngu Nhiễm rốt cuộc suy nghĩ như thế nào, coi trọng điểm gì ở anh ta.

Ngu Nhiễm không khỏi nói thầm một câu: “Vốn là không già! Cậu nói như vậy sẽ làm anh ta mất hứng!”

Trì Phỉ: “Đại tiểu thư, anh ta không nghe thấy.” Sau đó, Trì Phỉ vừa nói chuyện vừa di chuyển: “Đúng rồi, hiện tại cậu và anh ta phát triển như thế nào?” Tuy rằng cô không có xem trọng đoạn tình cảm này của bạn thân mình, mối tình đầu không phải đều đánh tương du cả sao? Cô tin tưởng đoạn tình đầu của bạn thân mình nhất định sẽ thất bại.

Ngu Nhiễm cảm thấy cô còn cả một chặng đường dài để đi: “Cậu nói anh ấy cũng không trả lời Wechat cũng không nghe điện thoại, làm sao có thể phát triển?”

“Phốc” Cô gái bên cạnh rất không phúc hậu mà nở nụ cười.

Ngu Nhiễm nghĩ, chắc chắn mình không nghe sai, đây là tiếng cười trào phúng!

Hai người đều mới từ máy bay xuống không lâu, đang chuẩn bị về nghỉ ngơi. Đứng tại chổ nói chuyện vài câu, Ngu Nhiễm liền đi theo Trì Phỉ về hướng bãi đậu xe dưới tầng hầm của sân bay.

Ngu Nhiễm khẽ nâng mí mắt lên, như thể cô chưa nhìn thấy. Kéo vali của mình về hướng thang cuốn. Nhưng lúc này, cô bất ngờ bị đẩy ở phía sau. Nếu không phải Trì Phỉ đứng gần cô nhanh tay lẹ mắt đỡ, không chừng Ngu Nhiễm đã bổ nhào xuống dưới.

Mấy năm nay, những vụ ăn thang cuốn ăn thịt người cũng không phải chỉ có một hai vụ. Ngu Nhiễm nhất thời suy nghĩ mà thấy sợ hãi.

“Diệp Tình, cô muốn làm gì?” Trì Phỉ lên tiếng quát chói tai, cô vừa rồi cũng bị hoảng sợ.

Đứng ở phía sau các cô là tình mới của Phùng Học Mậu?

“Tôi cái gì cũng không có làm nha! Phỉ Tỷ” Biểu tình của Diệp Tình thực sự rất vô tội.

Ánh mắt Ngu Nhiễm có chút phức tạp. Cô trông thấy được cô gái đáng yêu đang đứng kế bên Phùng Học Mậu có bao nhiêu đắc ý. Trong mắt có vài phần khó hiểu.

Trí nhớ của Ngu Nhiễm trước nay đều rất tốt, cô còn không quên được sự kiện ngẫu nhiên khi gặp Mục Tùng trên chuyến bay từ thành phố M đến thành phố B. Cô vẫn cảm thấy tiểu muội thực tập đáng yêu này lỡ bị trượt tay. Xem tình hình này có lẽ trượt tay chỉ là cái cớ.

Diệp Tình chính là tiểu muội thực tập thiếu chút nữa làm cho xe kéo thức ăn va vào cô.

Ngu Nhiễm đến kéo tay của Trì Phỉ, cô không nghĩ ở đây vì chuyện này mà bạn thân của cô phải ra mặt.

Rất nhanh liền đi xuống thang cuốn, bãi đỗ xe cũng không có quá nhiều người.

Ngu Nhiễm đứng bên tay vịn, nhìn vào khuôn mặt trẻ trung và đáng yêu của tiểu thực tập càng lúc càng gần. Đột nhiên cô đưa tay ra, mọi người còn chưa kịp nhìn “Bốp” một bạt tay liền đến bên mặt.

Lúc này, mọi người đều nhìn thấy trong ánh mắt của một cô gái trong trẻo nhưng lạnh lùng mang theo vài phần khinh miệt.

Chương 9

EDITOR: MẬT MẬT

Ngu Nhiễm rất nhanh liền cảm thấy cái tát vừa rồi rất nghiêm trọng, cô cảm thấy được lòng bàn tay đang tê rần.

Haiz, quả nhiên cô không thích hợp để ra tay!

Mà hai người đối diện cô, cũng sợ ngây người!

Diệp Tình lấy tay che đi phần má mà mình bị đánh, ánh mắt không còn sự đắc ý nữa mà trở nên phẫn nộ. Cô phẫn nộ gắt gao nhìn người ở trước mặt mình, thét lớn: “Ngu Nhiễm, cô mà cũng dám đánh tôi?”

Ngu Nhiễm nhất thời cảm thấy thật buồn cười, cô gái này làm sao thay đổi sắc mặt nhanh như vậy! Rõ ràng thời gian trước còn thân thiết như vậy, Ngu Nhiễm cảm thấy trong lòng có chút không được cân bằng.

“Đúng, là tôi đánh cô.” Ngay cả khi trong lòng cô thấy không cân bằng, nhưng Ngu Nhiễm vẫn có ít công phu. Ánh mắt của cô nhìn cô gái trước mặt mang theo vài phần lạnh lẽo, như không để cô ta vào mắt.

Tuy nhiên khi cô nhìn thấy Phùng Học Mậu người đứng cạnh Diệp Tình lúc này, lại trở nên có chút buồn cười.

Theo quan điểm của Thái tử gia, Ngu Nhiễm là người hám giàu thích những người đàn ông trung niên.

Đương nhiên, Phùng Học Mậu sẽ không chủ động nói chuyện này ra. Lúc trước cả công ty đều biết anh ta theo đuổi Ngu Nhiễm. Nếu như nói hiện tại Ngu Nhiễm đi theo một lão già. Vậy sẽ bị cả công ty biết rằng anh đường đường là thái tử gia của HS có địa vị, diện mạo cư nhiên lại không bằng một lão già! Sự việc này Phùng Học Mậu nhất định không cho phép xảy ra!

Từ nhỏ anh chính là thái tử gia trong mắt phần đông các phụ nữ!

Hiện tại, thái độ của Ngu Nhiễm anh không thể nào qua mắt anh, anh không khỏi mỉa mai: “Ngu Nhiễm, thái độ này của cô là gì? Đây là điều cô nên làm với tư cách tiếp viên hàng không?”

Nghe những lời này của Phùng Học Mậu, Ngu Nhiễm không khỏi đem ánh mắt của mình từ Diệp Tình về phía anh ta. Cô đánh giá anh ta từ trên xuống dưới, sau đó giọng điệu cũng không quá tốt: “Diệp Tình tiểu thư cô còn chưa trải qua khảo hạch của thực tập sinh? Cô cảm thấy sau lưng đẩy người khác là hành vi phù hợp với tư cách tiếp viên hàng không HS? Tôi sợ vào một ngày nào đó cô lên chuyến bay tâm trạng không tốt sẽ có người đẩy cô từ trên không xuống!”

“Cô”

“Phốc”

Những lời nói của Ngu Nhiễm làm Diệp Tình đỏ mặt, mà một bên Trì Phỉ đã cười muốn không thể đỡ được thắt lưng.

Ngu Nhiễm đúng là nhanh mồm nhanh miệng, cô xem một lần nữa được mở mang tầm mắt.

Mà Phùng Học Mậu bị chặn lời không biết phải nói gì, sắc mặt cũng âm trầm đến đáng sợ.

“Vậy cô cũng không được đánh người.” Phùng Học Mậu kiên trì nói.

Ánh mắt của Ngu Nhiễm rất lạnh. Cho dù hiện tại khuôn mặt cô đã mệt mỏi không chịu nổi, nhưng cũng không vơi bớt được độ lạnh trong ánh mắt của cô.

Cô đột nhiên phát ra một tiếng cười nhạo, không biết đến tột cùng là cho Phùng Học Mậu hay Diệp Tình: “Bất quá đây chỉ là một cái tát, vừa rồi anh không thấy cô ta muốn mạng của tôi sao?”. Ở câu cuối cùng giọng điệu của Ngu Nhiễm đã muốn đông lạnh như đông tượng đá vào mùa đông. Than ôi, cô kéo khóe miệng và nói trước khi Diệp Tình muốn mở miệng: “Diệp Tình nếu cô muốn phủ nhận, chúng ta hiện tại đi xem camera đi, cô cảm thấy thế nào?”

Diệp Tình ban đầu muốn nói gì đó nhưng bị choáng với đôi mắt lạnh lùng của Ngu Nhiễm, cô chột dạ.

“Tôi dựa vào cái gì mà phải cùng cô đi xem camera? Tôi nhàm chán như vậy?” Rốt cuộc vẫn là cô gái tuổi trẻ kiêu căng chưa ra trải sự đời. Rõ ràng biết chính mình làm sai nhưng vẫn mạnh miệng không thừa nhận.

Ngu Nhiễm một lần nữa nở nụ cười lạnh: “Dám làm mà không dám nhận?”

Cô nhướng mày, trong mắt tăng thêm mấy phần khinh miệt. Dần dần người ohuj nữ thốt ra hai từ: “Nạo- loại!”*

(*) Các bạn có thể hiểu được là Nhiễm Tỷ chửi xong rồi kéo Phỉ Tỷ đi.

Nói xong, Ngu Nhiễm liền xoay người lôi kéo Trì Phỉ đi.

Mà Diệp Tình ở lại, tức giận đến giơ chân.“Từ từ, nhìn không ra cậu như thế lại cho cô ta một bạt tai đó!” Trì Phỉ nói

Ở trước mặt bạn mình, Ngu Nhiễm cũng chấp nhận lời khen “Nghĩ một đằng nói một nẻo” này. “Vừa rồi nếu cậu không giúp tớ, như vậy tớ liền té xuống, con ranh Diệp Tình ra tay quá độc ác.” Mặc dù vừa rồi cô chiếm thế thượng phong, nhưng trong lòng Ngu Nhiễm vẫn có một chút sợ hãi.

Trì Phỉ âm thầm đồng ý: “Nhìn thấy tuổi còn trẻ, xuống tay thật nguy hiểm. Chẳng lẽ cô ta thật sự nghĩ mình có Phùng Học Mậu chống lưng, liền muốn làm gì thì làm?” Trì Phỉ hừ lạnh một tiếng, tiếp tục nói: “Bất quá cô ta cũng có chút thủ đoạn, thực tập đáng ra theo tớ đi cùng chuyến bay nhưng bị cô ta hãm hại có chút thảm.”

“Ừ”

Trì Phỉ ngồi trên ghế phó lái, ngáp một cái thật to.

“Kỳ thật đây cũng không phải là chuyện lớn. Cậu có biết Diệp Tình đã đi chung chuyến bay quốc ngoại ngày hôm với tớ không? Thực tế, vị trí này trước đây là của một cô gái, nhưng sau đó tớ không biết chuyện gì xảy ra. Cô ta ở cùng một chỗ với Phùng Học Mậu, rồi trực tiếp liền loại bỏ cô gái kia. Cậu có biết không, hiện tại trường học và công ty cùng nhau đưa ra đánh giá hay gì đó? Dù sao nó cũng giống như chúng ta lúc trước, đánh giá này cũng cần có quan hệ, cô gái kia bị đánh rớt chuyến bay này, sau đó lại không được sắp xếp chuyến bay mới. Chính là điểm đánh giá lần này sẽ thấp, khẳng định cuối cùng sẽ không vào được HS. Cũng có thể trường không duyệt đủ tín chỉ, đúng là rất thảm!”

Chuyện này các tiếp viên hàng không có cùng chuyến bay đến Mexico đều nghe được. Cũng có người đồng tình cùng cô gái kia, nhưng các cô không có năng lực gì, ai kêu Diệp Tình là người mà hiện tại thái tử gia theo đuổi? Các cô đều là đám tôm tép, hoàn toàn không thể chống lại!

Ngu Nhiễm nghe xong chuyện này, trong mắt có chút âm trầm: “Cô gái kia vẫn ổn, nhưng cách làm như vậy quá tệ.” Cô nghe nói cô gái kia cùng Diệp Tình là hảo tỷ muội. Kết quả trở mặt, Diệp Tình vẫn xem tiền bạc địa vị quan trọng hơn tình nghĩa. Điều này làm Ngu Nhiễm cũng bó tay.

“Phải không?” Trì Phỉ lại ngáp một cái. Sau đó phải dựa vào trên cửa xe, hai mắt nhắm lại.

Ngu Nhiễm trong lòng có chút phức tạp. Nguyên nhân bởi vì cô không thể liên lạc được với Mục Tùng, Hiện tại nghe xong chuyện này, tâm tình không thể nào tốt hơn.

Ngu Nhiễm tâm tình không tốt, Diệp Tình bên này tâm tình càng không tốt hơn.

Từ lúc ở bãi đổ xe Diệp Tình bị Ngu Nhiễm cho ăn một cái tát, nhưng Phùng Học Mậu lại không trả lại một cái tát cho cô. Diệp Tình thực sự trong lòng rất khó chịu.

Thời điểm cô đến HS, chỉ biết được Phùng Học Mậu đang theo đuổi một tiền bối của cô nhưng không được chấp nhận. Không biết về sau Phùng Học Mậu vì cái gì kích thích rốt cuộc không theo đuổi nữa, cô liền chủ động hiến thân.

Dáng dấp Phùng Học Mậu không tồi, lại có bối cảnh tốt. Lại là một phi công, tuổi trẻ có năng lực. Người đàn ông như vậy đương nhiên phần đông phụ nữ sẽ xem là đối tượng. Mà Diệp Tình cũng không ngoại lệ, cô biết được năng lực của mình không tốt như Ngu Nhiễm và Trì Phỉ, nhưng chỉ cần ở bên thái tử gia của HS, làm điều gì không phải cũng dễ như trở bàn tay sao?

Bây giờ, cô rốt cuộc hoàn thành nguyện vọng của mình. Nhưng lúc Phùng Học Mậu gặp lại Ngu Nhiễm lại như trước không chịu vì cô mà ra mặt, điểm này làm trong lòng Diệp Tình rất khó chịu.

Thấy xe của Ngu Nhiễm rất nhanh đã biến mất khỏi bãi đậu xe, Diệp Tình còn đang đỡ một bên mặt. Cô cái gì cũng không nói, càng thêm không oán giận. Cô chỉ nhìn anh bằng ánh mắt vô cùng ủy khuất.Phùng Học Mậu rốt cuộc cũng quay đầu lại, nhìn thấy mặt của bạn gái. Cặp mắt đầy sự ủy khuất kia, như bao hàm nhìn lấy anh. Phùng Học Mậu đột nhiên có chút chột dạ, không khỏi ân cần nói: “Em còn đau? Đến nhà anh đi, sẽ tìm người xem cho em, đừng khóc. Anh sẽ đau lòng.” Anh thấy cô gái từ từ chảy ra nước mắt, không khỏi lấy tay lau đi giọt nước mắt trên khóe mắt.

Diệp Tình thuận thế ngã vào ngực hắn, cúi đầu khóc nức nở.

“Cô ta, cô ta vì cái gì lại đánh em……” Giọng điệu đầy hổn loạn và có vô vàn sự ủy khuất. Thực dễ để cho người khác quen rằng rõ ràng cô ta là người đi trêu trọc Ngu Nhiễm trước, thiếu chút nữa hại người ta mất mạng.

Chính là đàn ông đều thích bộ dáng này, Phùng Học Mậu nghe thấy giọng điệu tràn đầy sự ủy khuất kia trong nháy mắt thầm nghĩ đến Ngu Nhiễm đã thương tổn thế nào với cô gái trong lòng anh.

Anh lấy tay vỗ nhẹ sau lưng người trong lòng, một tay ôm lấy cô: “Lần sau sẽ cho cô ta chịu ủy khuất, được không? Đừng khóc………..”

“Dạ……….” Diệp tình biết tuy rằng mình bị Ngu Nhiễm tát một bạt tai. Nhưng đổi lại là đứng vững vị trí trong lòng Phùng Học Mậu. Nghĩ đi nghĩ lại, cái tát này thực sự rất đáng giá.

Ngu Nhiễm và Trì Phỉ thuê nhà cùng một khu vực chỉ cách nhau một con phố.

Ngu Nhiễm chở Trì Phỉ về dưới lầu phòng trọ, lúc sau mới trở về phòng của mình.

Sau gần mười giờ bay, Ngu Nhiễm cảm thấy bây giờ mình không còn sức để làm bất cứ thứ gì. Cô vọt vào phòng tắm, tắm rửa nhanh chóng. Tóc còn chưa sấy khô, trực tiếp ngã trên giường bất tỉnh nhân sự.

Ngu Nhiễm là bị tiếng chuông điện thoại liên hồi đánh thức. Thực tế, trước khi cô tỉnh dậy đã có vài cuộc gọi nhỡ, nhưng cô không nghe thấy chúng.

Trong lúc mơ mơ màng màng trực tiếp nghe điện thoại. Cũng không biết tột cùng là ai gọi điện thoại đến, liền trực tiếp ấn nghe.

“Ai vậy” Giọng điệu của cô còn mang nồng đậm sự ngái ngủ, hiện tại cô mới từ trong mơ tỉnh lại.

“Từ từ, là ba ba, bây giờ con có thời gian không?” Điều Ngu Nhiễm không ngờ là chính mình lại nhận điện thoại của Ngu Hoài Thanh.

“Chuyện gì?” Ngu Nhiễm nghe thấy giọng nói bên kia, cũng có vài phần thanh tỉnh.

Dù như thế nào, Ngu Hoài Thanh cũng sẽ không trực tiếp gọi điện thoại cho cô, bởi vì ông biết mình không có cô hội lựa chọn. Hôm nay gọi điện thoại là ngoài ý muốn.

Ngu Hoài Thanh hiển nhiên hiểu ý con gái của mình: “Hiện tại đã chín giờ tối, có phải hay không con còn chưa ăn cơm tối.”

“Vâng, người có chuyện gì muốn nói?” Lần trước Ngu Nhiễm cùng Ngu Hoài Thanh ăn cơm ở B thị đã được một thời gian. Trong thời gian này, Ngu Nhiễm bề bộn nhiều việc, cô nghĩ là trợ lí Kim đã báo cho Ngu Hoài Thanh.

“Nếu con có thời gian, hãy quay về nhà cũ một chuyến đi. Bà nội muốn gặp con.” Bên kia điện thoại là giọng điệu có mang theo vài phần cầu xin, không khó nghe ra được giọng nói của người này có đầy sự mệt mỏi.

Ngu Nhiễm nghe thấy lời này liền cười lạnh một tiếng. Trong lời nói của Ngu Hoài Thanh như đã kích thích thần kinh của cô, giọng nói mang theo vài phần sắc bén cùng mẫn cảm: “Người nghĩ con là đồ vật? Muốn gặp là gặp? Muốn ném là ném? Là bóng cao su sao?”

Ngu Nhiễm cơ hồ không che giấu sự tức giận của mình, làm cho người đàn ông bên kia nháy mắt im lặng.

Qua điện thoại chỉ nghe thấy tiếng hai người hít thở.

Một là từ những lời nói phản ứng quá kích đến từ Ngu Nhiễm.

Một là đến từ tâm tình có chút nặng nề của Ngu Hoài Thanh.

Ngón tay của Ngu Nhiễm lúc này có chút trắng bệch. Cô trầm mặc thật lâu, cũng không đợi Ngu Hoài Thanh trả lời, chuẩn bị cắt ngang điện thoại. Rốt cuộc, đầu bên kia truyền đến một tiếng than nhẹ.

“Con có thể xem xét rồi trở về đi, bà nội con không còn quá nhiều thời gian.”

Chương 10

EDITOR: MẬT MẬT

Là ung thư thực quản.

Bốn chữ này, một mực xuất hiện tán loạn trong đầu Ngu Nhiễm. Màn hình đã tối sầm nhưng cô vẫn thất thần ngồi ở trên giường, với vẻ mặt mê mang. Không biết nghĩ cái gì, không biết nên làm gì.

Từ trước đến nay có rất nhiều việc, cô không muốn nhớ lại. Trí nhớ như miệng cống muốn đóng cửa lại, nhưng điều này không có nghĩa những người trước kia sẽ không xuất hiện trong cuộc sống của cô.

Ngu Nhiễm phải trở về thành phố B, cô sẽ không thông báo cho Ngu Thanh Hoài.

Nhưng vẫn do dự hai ngày, Ngu Nhiễm mới quyết định về.

Cô mua vé xe, giống như cô làm như vậy sẽ làm thời gian chậm đi, như vậy có thể lừa mình dối người một chút.

Thông báo với phòng nhân sự của công ty về việc cô sẽ lấy phép nghỉ đông. Xong việc Ngu Nhiễm liền lôi vali đi.

Lên đến xe, cô tự động tìm vị trí, Ngu Nhiễm liền đeo tai nghe.

“I won’s believe

That all these days

And all these dreams were only meant to fade

In between the lines and underneath the sky

Only meant to fade”

Đây là bài hát mà mẹ cô lúc còn sống rất thích. Mặc dù cuộc sống sau này rất khó khăn, nhưng mẹ cô như cũ muốn sống một cuộc sống thật tích cực như ánh nắng mặt trời.

Ngu Nhiễm tự nhận tính tình mình không tốt như Phó Giai. Mẹ của cô cũng không dạy cô làm sao để buông bỏ oán hận.

Đột nhiên di động kêu lên hai tiếng “đinh đinh”. Ngu Nhiễm có thoáng để ý qua, là tin nhắn trên Wechat. Thông báo là tên của Mục Tùng.

Người đàn ông này đã mất tích hơn một tháng!

Không biết được tâm trạng lúc này là tốt hay xấu, nhưng Ngu Nhiễm thấy được cô có một chút phấn khởi. Nhưng thời điểm cô mở Wechat ra, trong lời nói rất ngắn gọn, câu đầu tiên chỉ có vài từ.

Kiên định, lạnh lùng, khách sáo. Đây là Ngu Nhiễm nhìn ra từ tin nhắn mà anh gửi cho cô.

Mục Tùng: Thật có lỗi, giờ tôi mới nhìn thấy.

Mục Tùng: Có việc gì sao?

Có thể là bởi vì khi anh khởi động máy thấy hai cuộc gọi nhỡ, nên mới hỏi cô có chuyện gì hay không.

Anh đã làm cái gì? Có biết cô có chút nhớ anh, nhưng xác định người kia sẽ không biết. Cô từ nhỏ đã mất mẹ, là một đứa trẻ lớn lên trong khó khăn. Thoạt nhìn tươi sáng, nhưng đáy lòng cô rất nhạy cảm, ai đối với cô tốt hay đối với cô không tốt, trong lòng cô hiểu được. Đôi khi cô muốn kiếm vài phần an ủi, nên cô mới giả vờ hồ đồ.

Ngu Nhiễm là người mộng mơ: thủ trưởng đại nhân, trước vì sao tôi không thể liên lạc với anh?

Mục Tùng nhận được tin nhắn từ Ngu Nhiễm là lúc anh mới từ bộ đội trở về. Lúc diễn tập đối thủ rất mạnh là Hoắc Quãng Thâm, anh sớm đã nghe qua. Nhiều ngày như vậy đều không thể nghỉ ngơi thật tốt. Anh vừa chuẩn bị ngủ thì Ngu Nhiễm liền phát Wechat đến.

Tiểu cô nương này vẫn chưa thể quên anh sao? Mục Tùng có chút kinh ngạc đồng thời đầu anh bắt đầu đau. Anh tự nhận là mình không cho Ngu Nhiễm bất cứ cái gì gọi là ảo giác. Nhưng vì sao lại không ngăn được cô gái “mãnh liệt” tấn công.

Mục Tùng: quân sự cơ mật.

Thấy tin nhắn Ngu Nhiễm bất đắc dĩ nhếch miệng. Cô không rõ lắm đây có phải là cái cớ của anh. Nhạy cảm và đa nghi, cô cũng không phủ nhận. Hiện tại, Ngu Nhiễm cũng không muốn nghiên cứu vấn đề này, tâm trạng của cô rất không tốt, muốn tìm người nói chuyện.

Ngu Nhiễm là người mộng mơ: thủ trưởng đại nhân, có thể hay không cho tôi ảnh chụp?

Mục Tùng: để làm gì?

Ngu Nhiễm là người mộng mơ: để an ủi nổi tương tư nha!

Mục Tùng: không có

Ngu Nhiễm là người mộng mơ: vậy hiện tại anh chụp cho tôi!

Mục Tùng thấy những lời này trên di động, anh cẩn thận suy nghĩ lại mình có phải hay không đã làm cái gì để Ngu Nhiễm sinh ra ảo giác. Ví dụ như, anh đối xử rất tốt với cô?

Mục Tùng: Tôi chưa bao giờ chụp ảnh.

Ngu Nhiễm là người mộng mơ: vậy bây giờ anh có thể chụp ảnh từ chứng minh nhân dân cho tôi nha!

Mục Tùng: …………….Mục Tùng rất ít khi cùng con gái giao tiếp. Đến trường cũng là trường quân đội, chung quanh cơ hồ đều là đàn ông.Sau đó lại trực tiếp đến bộ đội, bên người cơ hồ đều là nam binh.

Hiện tại lại bị một tiểu cô nương dây dưa, cũng không phải chưa từng có. Nhưng từ trước đến giờ vẫn chưa từng có người nào “không rụt rè” như vậy, giống như khối da trâu dính chặt lấy anh.

Khi đi xem mắt cũng không phải anh không gặp được các cô gái đáng yêu nũng nịu. Nhưng không có mấy người có thể cùng anh nói chuyện sau khi anh tức giận.

Ngu Nhiễm là đặc biệt, cô hình như không hiểu bị anh cự tuyệt, giống như rất kiên cường, sinh mệnh rất ương ngạnh. Bất luận anh đối cử lạnh lùng, hay trực tiếp cự tuyệt. Cô cũng giống như không hiểu được, sau đó lại cùng anh nói chuyện.

Nhìn cuộc đối thoại trên di động, trong lòng Mục Tùng rất phức tạp.

Đây là Ngu Nhiễm nói không cần một người chăm sóc? Mục Tùng không tưởng tượng đươc nếu giọng điệu không nhẹ nhàng một chút, cô tột cùng có tình trạng gì chắc cô sẽ đạp thẳng lên mặt, quả thực không trêu chọc nổi.

Nghĩ đi nghĩ lại, Mục Tham Mưu Trưởng cảm thấy hơi bất ngờ? Mình khi nào đã trêu chọc Ngu Nhiễm?

Thời điểm Mục Tùng ngây người, di động anh rất nhanh lại nhận được rất nhiều tin nhắn, như cũ là Ngu Nhiễm gửi đến.

Ngu Nhiễm là người mộng mơ: Anh vì sao lại không trả lời?

Mục Tùng: Cô cần tôi nói gì?

Ngu Nhiễm là người mộng mơ: Tôi cần ảnh chụp của anh đó!

Mục Tùng cảm thấy bây giờ mình không biết mình nên trả lời như thế nào là tốt. Bởi vì căn bản anh không biết trả lời như thế nào.

Ngu Nhiễm ôm di động, mãi vẫn chưa nhận được câu trả lời nào. Mắt cô cong cong, cho dù anh không trả lời. Nhưng cô đã được nói chuyện với Mục Tùng, cũng đã thấy tâm trạng khá lên đôi chút.

Bên tai nghe đã muốn dừng bài In between the lines, nhưng những lời bài hát luôn xuất hiện quanh quẩn trong đầu cô.

“You’re carzy and I’m out of my mind

Cause all of me

Loves all of you

Love your curves anh all your edges

All your perfect imperfections

Give your all to me

I’ll give my all to you

You’re my end and my beginning”Thời gian đã qua thật lâu, Ngu Nhiễm cho là Mục Tùng sẽ……. không cùng mình nói chuyện về chuyện này nữa. Người đàn ông bên kia chưa bao giờ chủ động khơi nào đề tài gì, chỉ cần cô không nói nữa, người bên kia sẽ mãi mãi không nói chuyện nữa.

Cô nhếch môi cười tự giễu, người ta rõ ràng đã biểu hiện rõ như vậy, chính vì điều gì cô lại không hiểu được?

Ngu Nhiễm cảm thấy nhiều năm qua lần đầu tiên mình có thể điên cuồng theo đuổi một người, ít nhất ở chuyện tình cảm, cô chưa từng…. thiếu

Cô lại chủ động phát Wechat với anh.

Ngu Nhiễm là người mộng mơ: thủ trưởng đại nhân, anh còn ở đó sao?

Bây giờ đã hai ba giờ chiều, Ngu Nhiễm nghĩ rằng anh đã lấy cớ…. đi ngủ để không nói chuyện với cô!

Mục Tùng: Còn

Ngu Nhiễm là người mộng mơ: tôi muốn đến Thành phố B.

Ngu Nhiễm nhìn thấy Mục Tùng trả lời mình ngắn gọn, không khỏi có chút bực mình. Chẳng lẽ anh không thể nói nhiều hơn hai chữ sao?

Ngu Nhiễm là người mộng mơ: không thể trả lời tôi nhiều hơn hai chữ sao?

Mục Tùng: Được.

Ngu Nhiễm cảm thấy được mình không thể diễn tả nổi tâm trạng lúc này. Cô lại gặp phải một người đàn ông đầu gỗ. Cô còn có thể nói được gì tốt hơn? Cô chỉ muốn anh có thể trò chuyện cùng mình. Bây giờ cô lại càng tham lam hơn, cô hi vọng người đàn ông kia có thể thích mình.

Ngu Nhiễm không phải là một người làm việc xúc động. Nhưng lúc này, cô muốn tùy theo tâm trạng của mình.

Ngu Nhiễm đột nhiên đổi tên của mình trên Wechat, chỉ còn tên của mình.

Ngu Nhiễm: Tôi nói tôi thích anh, rất nghiêm túc, anh có muốn xem xét không?

Cô gửi cho anh một tin nhắn, liền nắm di động, anh mắt nhìn chằm chằm vào màn hình. Giống như cô làm như vậy để có thể bình tĩnh lại tâm trạng của mình. Nhưng thực tế, tâm trạng Ngu Nhiễm lúc này thấp thỏm. Nếu nhìn kỹ, có thể thấy hai tay của cô bây giờ đang run rẩy.

Lần đầu tiên, lần đầu tiên cô tỏ tình với người khác.

Ngu Nhiễm cảm nhận được một bên tai của mình đang chậm rãi đỏ lên. Rõ ràng cô biết trong xe này ngoại trừ cô thì không người nào biết được cô đang làm cái gì. Nhưng cô lại có cảm giác, toàn bộ thế giới đều biết được việc cô đang tỏ tình với một người đàn ông.

Cái loại cảm giác này, Ngu Nhiễm không biết diễn tả như thế nào. Có chút hưng phấn, có chút kích động, còn có một câu trả lời thật sự thuyết phục. Cô thật sự không sợ hãi mình bị từ chối, bởi vì khi cô nói chuyện cùng với anh, cô đã đoán trước được kết quả.

Nhưng cô không đoán được một chuyện. Khi trên màn hình xuất hiện lời cự tuyệt, tâm trạng của Ngu Nhiễm như một lần nữa rơi xuống đáy cốc.

Mục Tùng: Không xem xét.

Ngu Nhiễm rất nhanh đã trả lời để chấp vấn: Vì cái gì?

Mục Tùng: Cô quá nhỏ.

Đây cũng là một nguyên nhân. Nguyên nhân chủ yếu vẫn là Tham mưu trưởng Mục không nghĩ sẽ cùng Ngu Nhiễm yêu đương rồi kết hôn. Khi anh mở vòng bạn bè của cô lên, hình ảnh của cô rất nhiều. Bửa tiệc sinh nhật của cô cách đây không lâu, ảnh chụp trên bánh sinh nhật của cô viết “Chúc mừng tuổi 23”. Cô so với em gái Mục Loan nhỏ hơn hai tuổi. Mục Tùng không nghĩ anh có thể ra tay được.

Nhìn tin nhắn này, Ngu Nhiễm nhíu mày: “Làm sao anh biết?”

Mục Tùng: Vòng bạn bè của cô.

Không biết vì sao, khi nhìn thấy tin nhắn trả lời của Mục Tùng. Trong lòng cô cảm thấy có chút ngọt ngào, đây nhất định là ý nghĩ điên rồ. Chỉ vì anh xem vòng bạn bè của cô mà cô thực cao hứng đến không nhận ra đông tây nam bắc.

Ngu Nhiễm: Anh phạm quy, lại lén lút nhìn vòng bạn bè của tôi!

Mục Tùng:……….

Người ở đầu bên kia trả lời cô bằng một dấu chấm lửng và không còn nói gì khác. Ngu Nhiễm kiên nhẫn đợi hai phút, vẫn không có tin nhắn trả lời. Cô không chờ nổi nữa, không thể không chủ động một lần nữa.

Ngu Nhiễm: Anh nói tôi nhỏ tuổi, nhưng yêu đương là không phân biệt tuổi tác, chúng ta yêu nhau, có sao đâu?

Mục Tùng: Không!

Đây là cự tuyệt, rất lưu loát, không chút nào lưu luyến!

Ngu Nhiễm nghĩ cô rất thưởng thức anh, không cùng phụ nữ dây dưa. Ít nhất người này nhân phẩm không tồi. Nhưng điều này lại xảy ra với cô, Ngu Nhiễm thể hiện sự chán nản của mình.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau