NÀNG CHỈ LÀ CHẾ PHỤC KHỐNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Nàng chỉ là chế phục khống - Chương 11 - Chương 15

Chương 11

EDITOR: MẬT MẬT

Nhận được lời từ chối, Ngu Nhiễm còn muốn thử lại một lần nữa. Nhưng Mục Tùng hoàn toàn không muốn để có phản ứng lại.

Đối với nhận thức này, Ngu Nhiễm một lần nữa bất ngờ.

Ngay khi cô đang rối rắm gọi điện thoại hay không gọi cho anh. Trên màn hình lúc này xuất hiện một dòng chữ được gửi từ Wechat.

Mục Tùng: Tôi không biết đã cho cô ảo giác gì, nhưng chúng ta thực sự không phải là một loại người!

Trước khi ngủ Mục Tùng nghĩ ngợi, cuối cùng cũng gửi cho cô dòng tin nhắn này. Nguyên nhân chắc là do anh cùng cô nói chuyện phiếm nên cô cảm thấy hứng thú, căn bản cũng có vài phần thật lòng. Anh nghĩ đối phương còn nhỏ hơn em gái mình đến hai tuổi. Anh cũng không thể cùng cô so đo.

Hiện tại như vậy, Mục Tùng thấy cả anh và cô đều có gì đó hiểu lầm lẫn nhau, mà không nói được.

Nhìn thấy tin nhắn này, Ngu Nhiễm lập tức rơi vào trầm mặc. Cô không hiểu được câu “Không cùng một loại người” của Mục Tùng, rốt cuộc là có ý nghĩa gì. Đối với cô, bất kể có ý nghĩa gì, người đàn ông này đã thể hiện không muốn cô thâm nhập vào cuộc sống của anh.

Anh nghĩ mình thật thông minh khi nghĩ ra lý do cự tuyệt như vậy khiến người khác không xấu hổ sao?

Ngu Nhiễm buông di động xuống.

Hiện tại cô cần bình tĩnh một chút, có thể lời nói của Trì Phỉ rất đúng. Do cô hưng phấn, nghĩ rằng những lời khuyên của bạn mình không nằm trong phạm vi lo lắng của cô. Trì Phỉ nói, từ từ nghĩ. Tột cùng cô đối với người đàn ông kia là một loại mê luyến hay là thật sự thích?

Bởi vì mê luyến sao? Bởi vì lần đầu tiên cô nhìn thấy Mục Tùng, trên người anh có một thân khí tiết quân trang đại biểu cho chính nghĩa? Hay là bởi vì anh đã giúp cô đến tận hai lần?

Trong hơn một tháng cô gặp Mục Tùng, chưa từng có một lần cô nghiêm túc suy nghĩ lại.

“Cô có biết làm như vậy sẽ khiến người khác cảm thấy có gánh nặng?”

Ngày đó khi Trì Phỉ nói với Ngu Nhiễm, Ngu Nhiễm đã do dự.

Trước khi gặp Mục Tùng, cô chưa từng theo đuổi ai, cũng không biết nguyên nhân gì có thể khiến người khác cảm thấy có gánh nặng. Tay Ngu Nhiễm nắm chặt di động trở nên có chút trắng bệch, nếu cô thừa nhận là mình mê luyến, vậy vì sao loại mê luyến này lại lớn theo thời gian?  Cô cũng không phải là người đối với sự mới mẻ có thể bảo trì được sự yêu thích lâu như vậy.

Càng nghĩ Ngu Nhiễm càng không hiểu rõ, cô không muốn nghĩ nữa.

Hiện tại cũng không còn sớm, đã là giờ cơm chiều. Cô cũng không muốn ăn uống gì, áo khoác ôm lấy thân thể của cô, cuộn mình lại rồi nhắm mắt nghỉ ngơi.

Ngu Nhiễm về thành phố B cũng không ai biết. Trước kia Ngu Thanh Hoài gọi điện cho cô, Ngu Nhiễm cũng không nói ra quyết định của mình. Khi chuyến xe đến thành phố B trời đã rạng sáng, bên ngoài sân ga cũng không có người nào đến đón cô.

Khi cô đang suy nghĩ, Ngu Nhiễm đứng ở lối ra đưa tay vẫy một chiếc taxi và báo số nhà của mình. Lúc này cô mới gửi cho Trì Phỉ một tin nhắn cô đã đến thành phố M.

Nếu ngày mai cô ấy không gặp cô, khẳng định sẽ tính toán tất cả lỗi lầm lên đầu cô. Nghĩ đến điều này, Ngu Nhiễm bất giác cong môi cười.

Hành tung của cô trợ lý Kim chắc chắn sẽ nắm giữ. Tình huống ngày hôm sau Ngu Nhiễm cũng không quá ngạc nhiên khi bị chuông di động kêu đến tỉnh.

Ngu Nhiễm thậm chí còn không nhìn xem ai gọi điện cho mình mà trục tiếp ngắt đi.

Trợ lý Kim không biết được trong thời gian ngắn vậy mà cô đã trở lại, nên cũng không có chuẩn bị cái gì. Hơn một tháng không có người ở trong phòng, bất kể là đồ dùng trong nhà hay không khí đều mang nồng đậm mùi bụi.

Làm cho người khác thật sự khó thở.Lăn qua lăn lại đến nửa đêm, Ngu Nhiễm mới có thể ngủ được.

Sáng sớm liền bị chuông điện thoại đánh thức, tiếng chuông giống như được bật liên hồi mà không thể tắt. Sau đó lại có rất nhiều chuông điện thoại khác nhau, cơn buồn ngủ của Ngu Nhiễm rốt cuộc không còn một mảnh.

Ngón tay trắng nõn sờ lên tủ đầu giường, sờ tới sờ lui, rốt cuộc sờ được đến điện thoại. Cô dụi mắt bằng một tay, tay kia chỉnh sửa lại đầu tóc tán loạn của mình. Bởi vì mới vừa tỉnh lại, khuôn mặt của cô đỏ bừng, lại mặc một chiếc váy ngủ màu trắng, nằm trên chăn tối màu, trái tông nhưng càng nhìn càng thấy mê người.

Tinh tế, nhu nhược, muốn làm cho người ta hung hăng nắm lấy.

Ánh mắt của Ngu Nhiễm rốt cuộc cũng tỉnh táo lại đôi chút, cô đem mắt dời về phía di động của mình.

Có vài cuộc gọi nhỡ, nhưng không phải từ một người.

Đầu tiên là Trì Phỉ, chỉ sợ là sáng dậy thấy cô gửi tin nhắn không nhịn được liền gửi tin đến cho cô đi. Khóe môi Ngu Nhiễm nở một nụ cười, thuận tay mở Wechat ra, quả nhiên thấy rất nhiều tin nhắn chưa đọc, mặt trên còn viết 19+, tất cả đều là Trì Phỉ phát giọng nói tới…

“Ngu Nhiễm! cậu nhanh chóng giải thích cho tớ! Aaaa! Tớ còn muốn đi nhờ xe! Cậu nha! Để cho tớ chờ! Lão tử còn cần tiền thưởng!”

Khi Ngu Nhiễm nghe những lời này, bỗng dưng bật cười, quả nhiên như những gì cô đoán trước.

Cô không có ý định phớt lờ những cuộc gọi còn lại. Theo hiệu suất làm việc của trợ lí Kim thì chắc chắn Ngu Hoài Thanh giờ này đã biết cô đang ở đâu. Cô không cần phải gọi điện lại cho hai người này. Khi cô nhìn thấy cuộc gọi nhỡ đến từ cấp trên của cô, khuôn mặt Ngu Nhiễm trở nên có chút vi diệu.

Phùng Học Mậu gọi điện cho cô. Thật là ngoài phạm vi lo lắng của Ngu Nhiễm. Cô không rõ vì sao vị thái tử gia này lại gọi điện cho cô, chẳng lẽ vì chuyện của hai ngày trước tại bãi đậu xe? Ngu Nhiễm đã ném chuyện này qua sau đầu. Thu thập tốt tất cả, liền ra khỏi nhà.

Ngu Nhiễm bắt một chiếc taxi rồi báo địa chỉ. Người lái xe còn quay lại nhìn cô một cái, hình như rất ngạc nhiên.

Ngu Nhiễm nhìn ra ngoài cửa sổ, làm như không nhìn thấy ánh mắt anh ta đang đánh giá mình.

Cái địa phương kia, tuy rằng rất lâu rồi cô không đến. Nhưng cũng biết bình thường không có taxi nào đi vào trong đó. Dù sao đi vào những nơi đó cũng không có taxi hay vào, vì thật sự vào đó không có ai gọi taxi cả. Đa số tất cả đều có xe riêng.Ngu Nhiễm vừa lên xe. Anh ta liền nói gấp đôi giá.

Diện tích ở nhà cũ đương nhiên rộng hơn rất nhiều so với căn hộ ở trung tâm thành phố. Sau khi Ngu Nhiễm xuống xe liền đi theo đường mà mình nhớ trong ký ức. Ngu gia ở thành phố B cũng không phải là nhân tài mới xuất hiện, trong thành phố này bám trụ lâu như vậy, nội tình đương nhiên không cần phải nói…..

Từ đường lớn đi tới cuối đường, Ngu Nhiễm rốt cuộc cũng đến nơi mà mình muốn đến.

Mười năm qua, nơi này vẫn không hề thay đổi. Ngay cả ngoài cửa có tảng đá lớn cỏ dại mọc đầy trên thân đá vẫn như cũ, vẫn không thay đổi trong nhiều năm qua.

Cánh cửa sắt chạm khắc hoa văn thật lớn, mũi tên hướng lên trên bao năm vẫn như cũ có điều đã bị mài mòn không còn sắc bén như trước. Cái này không quan trọng, ở bên ngoài cửa lớn có camera ngoại tuyến và máy quét tia hồng ngoại, cho dù kẻ trộm muốn tiến vào cũng phải lăn lóc 360 độ không góc chết thì mới có thể không bị theo dõi.

Chuông cửa được che khuất dưới những bông hoa nhài rất nhanh được Ngu Nhiễm phát hiện. Cô xem cái nút tròn trên chuông cửa đã bị phai màu theo năm tháng, cô cảm giác có chút thân thuộc. Nguyên nhân là cô đã từng sống ở đây, nhưng mười mấy năm nay cô luôn muốn quên đi những ngày tháng sống tại nơi này. Hiện tại một lần nữa lại đặt chân đến đây, cô có chút cảm khái.

Ngón tay trắng nõn ấn xuống nút tròn kia, chuông cửa đã rất cũ rồi.

Tiếng chuông truyền đến “Két két” âm thanh này rất không êm tai, giống như các phim truyền hình Thượng Hải cũ, cũ kỹ lỗi thời.

Ngu Nhiễm không chờ đợi phản hồi từ người bên trong, có một giọng nói cảnh giác phía sau cô.

“Cô là ai?” Giọng nói thể hiện được người này không hề trẻ tuổi.

Ngu Nhiễm xoay người, nhìn thấy gương mặt của bà có chút quen mắt, trong ánh mắt trong trẻo mang theo vài tia lạnh lùng, không dư thừa một tí tình cảm nào.

Ngay phía sau, cô ấy chuông cửa rốt cuộc có người đáp lại.

“Cô ấy?”

“Ngu Nhiễm”.

Ngu Nhiễm đứng ngoài cửa, trực tiếp báo tên của mình.

Ngày tháng tư, thời tiết đã rất ấm áp. Các cô gái không sợ lạnh thì mặc váy ngắn đến đầu gối, khoe bắp chân trắng. Nhưng Ngu Nhiễm sợ lạnh, cô đang mặc áo sơ mi có họa tiết hoa anh đào ở dưới mặc thêm chân váy bút chì màu đen, bên ngoài liền khoác thêm một áo khoác màu be. Đứng ở cửa, so với ngôi nhà cổ tráng lệ, thì dáng người của cô nhỏ gầy yếu ớt.

Trong giấy phút cô nói ra tên mình, bà đang đứng phía sau cô trên tay đang cầm giỏ thức ăn liền rơi xuống đất.

“Tiểu… tiểu thư” Giọng nói của bà mang theo vài phần không thể tin.

Biểu cảm của Ngu Nhiễm không quá thoải mái. Kỳ thật cô cũng không phải có tỏ ra lạnh lùng xa cách, mà bởi vì những năm qua cô dựa vào ý chí của mình mà lớn lên, thật sự có vài người không nhớ rõ.

Nhìn thấy bà bên người mình có chút kích động, Ngu Nhiễm kéo khóe miệng, muốn nói cái gì, liền thấy Ngu Hoài Thanh từ cửa đi ra vội vội vàng vàng chạy đến.

“Từ từ.” Bước chân của Ngu Hoài Thanh rất nhanh, biểu hiện của ông phi thường cao hứng. Loại cao hứng này, giống như thời cổ hoàng đế cùng hoàng hậu cải trang vi hành rồi tới nhà của đại thần, tâm tình của các đại thần cũng như thế này.

Mà hiện tại, Ngu Nhiễm chính là vị hoàng đế kia.

Chương 12

EDITOR: MẬT MẬT

Quá rõ ràng Ngu Nhiễm không có biểu hiện kích động cùng cao hứng như Ngu Hoài Thanh, cô thản nhiên gật đầu; “Ừ, là tôi”.

“Thật là tiểu thư”. Lão bà đứng đằng sau Ngu Nhiễm giọng nói có chút buồn bã, hình như do Ngu Nhiễm không nhận ra bà nên bà cảm thấy khổ sở.

Người có quyền lên tiếng ở đây là Ngu Hoài Thanh thấy Ngu Nhiễm nhíu mày chạy nhanh đến giới thiệu: “Đây chính là người làm nhà chúng ta Ngô Thẩm, trước kia con luôn gọi bà ấy là Ngô nãi nãi. Bà ấy làm điểm tâm con rất thích ăn đó”.

Ngu Hoài Thanh chờ đợi nhìn cô, như muốn cô nhớ lại những ngày khi cô đang còn sống ở đây. Sau đó dắt cô vào bên trong nhà cũ.

Ngu Nhiễm biết ông ấy có tâm tư gì, nhưng cô chỉ có thể thờ ơ giải thích với vị phụ thân đại nhân của mình.

“Không nhớ rõ”. Cô thành thật trả lời.

Nụ cười trên mặt Ngu Hoài Thanh bỗng chốc cứng đờ, bất quá rất nhanh liền tươi cười trở lại. Mặc kệ như thế nào, hôm nay Ngu Nhiễm hôm nay nguyện ý trở về chính là chuyện tốt, những chuyện khác đều có thể không tính.

Trước mắt chính là những viên gạch ngói, trong đầu Ngu Nhiễm dần dần hiện lên những ký ức cũ mà từ trước đến giờ cô muốn quên đi. Hiện tại nó hiện lên rất mơ hồ. Nhưng đối với Ngu Nhiễm mà nói, đây không phải là chuyện tốt. Cô muốn quên hết đi, từ lúc cô bị vứt bỏ đã bắt đầu tính toán sẽ không bao giờ quay đầu lại.

“Mang tôi đi gặp bà, không phải nói bà không còn thời gian sao?” Ngu Nhiễm đứng ở cửa lớn, cô không muốn bước về phía trước.

Ngu Hoài Thanh vừa muốn nói gì, liền thấy sắc mặt Ngu Nhiễm lạnh xuống.

Ngu Nhiễm đã thấy Giang Văn.

Đây là lần đầu tiên từ khi trưởng thành Ngu Nhiễm nhìn thấy Giang Văn, bầu không khí bỗng chốc không được tốt lắm. Thật kì diệu, từ cổ chí kim đến nay, người vợ chính thức luôn có địch ý với tiểu tam, nhất là tiểu tam có quan hệ gần với mình.

“Bà ta như thế nào ở đây?” Ngu Nhiễm hỏi không có một chút khách khí.

Ngu Hoài Thanh thật sự bất ngò, sáng nay ông nhận được cuộc điện thoại từ trợ lý Kim. Mới biết được Ngu Nhiễm đến thành phố B. Ông nghĩ đến tính tình của Ngu Nhiễm, không có động tĩnh gì, hẳn sẽ không đến đây. Giang Văn và Ngu gia hiện tại có quan hệ, làm sao một câu giải thích có thể nói hết được?

Căn bản là thái độ của Ngu Nhiễm chính là không nhường ai, cô lạnh lùng nhìn Ngu Hoài thanh. Trong mắt có sự chán ghét không hề che giấu.

Cô chán ghét những kẻ trong gia tộc, có những quan hệ lộn xộn, làm cho cô cực kỳ ghê tởm.

“Con từ từ, để ba ba giải thích, cô nhỏ của con…”

“Dừng—-” Trong mắt Ngu Nhiễm đầy sự trào phúng cùng căm ghét, cô lạnh giọng nói một tiếng: “Tôi cùng bà ta làm sao là thân thích? Ông với tôi còn có quan hệ sao?” Ánh mắt cô liếc qua Ngu Hoài Thanh. Ngu Hoài Thanh đã hiểu được, bây giờ Ngu Nhiễm cũng căm ghét ông ta.

Trước kia Ngu Nhiễm có thể giả bộ cùng Ngu Hoài Thanh không có bất kì hiềm khích gì mà ở chung, nhưng chính vào khoảng khắc cô gặp được Giang Văn. Những suy nghĩ tự mình dối người của cô như tờ giấy trắng bị đâm thủng, không có bất kì cái gì…. Có thể che đậy được nữa.

Ngu Nhiễm rất hận một người, còn rất coi thường, còn vô cùng không chịu được mà khinh bỉ.

Việc này đối với Ngu Hoài Thanh vô cùng khó xử.

“Chúng ta hãy nói chuyện thật tốt đi.” Ngu Hoài Thanh thành khẩn nói.

Khóe miệng Ngu Nhiễm lộ ra nụ cười lạnh. Quả nhiên Giang Văn trước sau như một vẫn trụ vững trong căn nhà này. Nhiều năm như vậy, không chừng bà ta chính là người được hưởng nhiều lợi nhất. Ít nhất ở phương diện này bà ta rất ghê tởm, Ngu Nhiễm chưa từng thấy ai có thể so với độ ghê tởm của Giang Văn.

Cho dù hiện tại cô cùng Ngu Hoài Thanh tranh cãi, người đàn bà kia như cũ vẫn đứng im bất động. Giống như chuyện này đối với bà ta không có quan hệ gì vậy.

“Tôi đi trước”.

Tính tình Ngu Nhiễm rất quật cường và đặc biệt ở một số việc cô càng kiên quyết hơn. Gặp Giang Văn mà nói chính là một sự sỉ nhục. Từ trước đến nay cô chưa nặng lời với bất kì người phụ nữ nào. Nhưng Giang Văn thì khác. Cô sẽ làm ở đây, cô nói được làm được!

Ngu Nhiễm quay đầu bước đi, Ngu Hoài Thanh thấy vậy cũng nóng vội.

“Con hãy từ từ. Hôm nay con đến đây không phải vì bà nội sao? Hiện tại chúng ta đi…”

“Tránh ra” Thấy Ngu Hoài Thanh chắn trước mặt mình, Ngu Nhiễm lạnh lùng nói. Nhưng giọng nói kia vang lên còn mang theo sự bén nhọn, như khúc dạo đầu của bệnh nhân tâm thần.“Vẫn là tôi đi thôi”. Tại Ngu gia thời điểm hai người giằng co, một người đàn bà đã mở miệng. Bà ta nói lời này để Ngu Hoài Thanh nghe, lại liếc nhìn Ngu Nhiễm một cái. Ánh mắt đó như trưởng bối nhìn một tiểu bối không hiểu chuyện vậy.

Ngu Nhiễm chưa bao giờ nghĩ đến Giang Văn sẽ rắp tâm hại người. Cô chưa bao giờ đối đầu trực diện với Giang Văn. Hôm nay chạm mặt bà ta là việc không được biết trước. Nguyên nhân bởi vì cô đứng trước mặt Ngu Hoài Thanh, thời điểm tính tình cô muốn bộc phát bỗng nhiên bị bà ta nhìn thấy được. Giống như nước lũ sắp vỡ đê đột nhiên lui xuống, mặt sống bỗng bình tĩnh trở lại.

Ngu Nhiễm lấy tay đẩy Ngu Hoài Thanh đang đứng ở giữa. Lớn như vậy, vượt qua sự việc hơn mười năm trước, Ngu Nhiễm lần đầu tiên cẩn thận đánh giá người “Cô” này.

“Vì sao bà phải đi?” Giọng nói Ngu Nhiễm trở nên bình tĩnh, nhưng rốt cuộc cô cũng không có nhiều sự trải nghiệm, âm cuối của cô vẫn có sự run rẩy: “Không phải từ trước đến giờ bà đều thích tranh giành đồ của người khác sao? Sao vẫn chưa chịu trở lại vị trí của mình, nhiều năm như vậy, bà cũng không cần ở trước mặt tôi làm bộ làm tịch. Bà diễn trò như vậy, không thấy mệt sao?”

“Tôi nghĩ cô đã hiểu lầm rồi”. Cho dù bị Ngu Nhiễm châm chọc, người đàn bà kia vẫn mang thái độ bình thường, một chút cũng không bị câu nói của cô thay đổi: “Chỉ là hiện tại tâm tình cô thật sự không tốt, cho nên mới không muốn gặp cô. Không muốn cô suy nghĩ lung tung, tôi cần gì phải diễn trò?” Giang Văn nói như vậy, vô cùng tự nhiên.

Có một trận gió lớn, nhưng không thể dập tắt lửa giận của Ngu Nhiễm.

“Tôi nhìn thấy bà hủy hoại cuộc sống của mẹ tôi. Bà nghĩ tôi có thể lòng lang dạ sói như bà sao? Sẽ có tâm trạng tốt?” Ngu Nhiễm nắm chặt tay, lạnh lùng nói.

Giọng nói của cô không lớn, nhưng lại được tiếng gió truyền đi thật xa.

Sẽ ổn chứ? Gió nói.

Đương nhiên sẽ không. Cô nói.

Cuối cùng cô cũng nói xong một câu này, nguyên nhân cô đã nhắc đến một người. Ngu Nhiễm xoay người, thừa dịp Ngu Hoài Thanh còn bàng hoàng, nhanh chóng rời đi.

Cô xoay người, ở mức độ nào đó mà nói, chỉ vì cô che dấu sự chật vật của mình.

Gặp lại Giang Văn, người đàn bà này lại dám công khai đứng trước mặt của cô, đứng ở trong nhà của cô. Ở đáy lòng Ngu Nhiễm căn bản không thể tiếp nhận được. Khi nói đến mẹ đây là nổi khổ giấu kín của cô nhiều năm qua. Hiện tại làm người khác tổn thương, cô cũng tự làm bản thân tổn thương nặng.

Còn chưa đi đến cửa, Ngu Hoài Thanh phản ứng lại.

“Con dừng lại”.

Phía sau người đàn ông gọi Ngu Nhiễm nhưng bước chân của Ngu Nhiễm cũng không hề dừng lại, ngược lại đi nhanh hơn.

Rời khỏi nơi này! Đây là suy nghĩ của cô lúc này.Vừa mới đi ra khỏi cửa sắt, Ngu Nhiễm liền thấy trên đường có một chiếc xe việt dã đang đi rất nhanh, xem chừng là đang muốn dừng ở cuối đường. Cô không có suy nghĩ gì, thẳng tắp đi đến chiếc xe màu đen kia, bộ dáng có vài phần dũng cảm.

Theo sát Ngu Nhiễm phía sau là Ngu Hoài thanh, quả thật việc làm vừa rồi khiến Ngu Hoài Thanh dọa sợ, thất thanh hét to: “Con quay lại”.

Mà người lái xe kia rõ ràng bị Ngu Nhiễm làm cho giật mình, cô đột nhiên xuất hiện ở ven đường làm cho anh phải thắng gấp lại “Két”, Ngu Nhiễm hoảng sợ, nhưng chiếc xe vẫn vững vàng dừng lại.

Ngu Nhiễm bước chân, mở cửa ghế sau. Thậm chí không xem ai là người lái xe, nhưng cúi đầu nói: “Thật xin lỗi, xin hãy nhanh chạy xe đi”.

Giọng nói của cô mang vài phần giọng mũi, bởi vì cúi đầu, hiện tại không thể nhìn rõ bộ dáng.

Nhưng mà người lái xe có bộ dạng rất thoải mái, cũng không để ý đến việc cô chặn đầu xe. Người đàn ông nhanh chóng đánh tay lái qua một vòng, sau đó giẫm chân ga, chiếc xe việt dã màu đen liền rất nhanh rời khỏi nơi này ra đường lớn.

Ngu Hoài Thanh chạy theo sau thấy ngu Nhiễm bước lên xe của người lạ. Ông rất muốn đuổi theo, nhưng bởi vì hai chân ông không thể đọ lại bốn bánh xe.

Cảm xúc Ngu Nhiễm xuống thấp, chính xác là sau khi kích động rồi mệt mỏi.

“Xin lỗi, xíu nữa anh có thể đưa tôi đến ngã tư đầu tiên không? Tôi sẽ bắt taxi đi về.” Cô biết hành động của mình thật đường đột. Người ta không đuổi cô xuống xe là cô đã rất may mắn rồi.

“Đến đâu? Tôi chở cô về.” Người đàn ông đang lái xe mở miệng.

Giọng nói này!

Làm sao cô không ngạc nhiên!

Từ kính chiếu hậu, Ngu Nhiễm có thể thấy được toàn bộ khuôn mặt của người đàn ông đang lái xe. Điều duy nhất có thể thấy là anh ta có cái cằm đẹp và rắn chắc của người đàn ông.

Chỉ có một người có hình dáng như vậy. Cô khẳng định người đàn ông đang lái xe chính là Mục Tùng.

Đừng quên, lần đầu tiên cô và anh gặp nhau, chính là dùng góc độ này mà nhìn thấy. Cô lúc đó ngồi trên đùi của anh, ngẩng đầu lên liền nhìn thấy chiếc cằm rất đẹp.

Nghe giọng nói quen thuộc, Ngu Nhiễm biết, không thể sai được.

“Ừ, tôi nghĩ cô biết” Mục Tùng mở miệng nói. Vừa rồi khi nghe được ngữ khí của Ngu Nhiễm, anh mới biết được cô gái này có bao nhiêu liều lĩnh. Căn bản là không biết ai đang lái xe, liền lên xe, cũng không sợ xảy ra chuyện gì.

Ngu Nhiễm không nói.

“Di động của cô đã kêu rất nhiều” Mục Tùng chủ động mở miệng.

Ngu Nhiễm liếc qua màn hình, liền trực tiếp cúp máy.

Trong xe một lần nữa trở nên im lặng.

“Anh làm sao lại ở đó?” Sau một lúc im lặng, Ngu Nhiễm mở miệng hỏi.

Đó là ngọn núi đều là nhà giàu có ở, chẳng lẽ người đàn ông này cũng là người ở đó? Cũng không thể, cô đã từng ở nhà cũ bảy năm, cũng chưa từng gặp qua Mục Tùng!

“Có chút việc cá nhân, nên đi qua đó.” Sự thật là Mục Tùng vừa từ nhà Bác hai đi ra. Bởi vì Mục Phong ở giới giải trí tạo ra quá nhiều scandal, Mục Vệ Quốc tức giận liền lấy gia pháp muốn giáo huấn hắn. Mục Phong đã gọi điện trước cho anh cầu cứu.

“À” Ngu Nhiễm rầu rĩ nói, cô không thích câu trả lời mơ hồ nhu vậy.

Muc Tùng hình như không phát hiện ra tâm trạng của cô. Từ trên núi đi xuống, hỏi cô: “Đến chổ nào, tôi sẽ chở cô đến. Ở đây bắt xe cũng không tiện”.

Rốt cuộc anh cũng không đành lòng để vật nhỏ này ở bên đường. Trong lòng Mục Tùng thở dài.

Chương 13

EDITOR: MẬT MẬT

Có thể do người chở mình là người quen, thần kinh của Ngu Nhiễm rốt cuộc cũng thả lỏng được một chút.

“Không biết đi đâu cả, anh mang tôi đi đâu cũng được.” Giọng nói rất thản nhiên, không giống như những cuộc nói chuyện trên Wechat với anh sức sống tỏa ra bốn phía.

Người sáng suốt đều nhìn ra được Ngu Nhiễm đang có tâm sự, nhưng Mục Tùng lại lựa chọn cái gì cũng không hỏi. Nghe được trong lời nói của Ngu Nhiễm, anh cũng không phản bác. Dù sao hiện tại anh cũng có thời gian, nghĩ đi nghĩ lại, chở Ngu Nhiễm đi một chút cũng không có chuyện gì lớn.

Mục Tùng lái xe rất tốt, hơn nữa tính năng xe này không tồi. Rất nhanh liền chạy vào trung tâm Thương Mậu trong nội thành.

Mục tham mưu trưởng đối với phái nữ hiểu biết rất ít, giới hạn sự hiểu biết của anh chỉ có em gái bảo bối. Nhưng Mục Loan chính là một cái tử trạch*, ở trên người của cô Mục Tùng không thể tham khảo được bất kì điều gì.

(*) căn nhà chết. Trong câu này có nghĩa là Mục Loan không có điểm gì giống con gái nên anh trai không thể tiếp thu được gì.

Mục Tùng dừng xe lại ở một bãi đỗ xe của trung tâm thương mại. Ngu Nhiễm còn chưa phản ứng lại, đã nghe anh nói: “Xuống xe đi.”

“Đi đâu?” Bây giờ tâm trạng Ngu Nhiễm không tốt anh nên giống như trong phim truyền hình khi nữ chính tâm trạng không tốt nam chính sẽ dẫn cô ra bãi biển để giải sầu sao? Tuy rằng thành phố B không có biển, nhưng vẫn có sông nha!

Mục Tùng cảm thấy được chính mình hiện tại nhẫn nại đến cực điểm, như cũ kiên nhẫn nói: “Đi, tôi mời cô uống trà.”

Trên có phòng trà và bảng hiệu, hoàn cảnh ở đây không tồi. Mục Tùng đã từng cùng chiến hữu tụ tập ở đây vài lần.

Ngu Nhiễm: “……”

Uống trà! Cái quỷ gì!

Nhưng cuối cùng cô cái gì cũng không nói, liền đi theo phía sau Mục Tùng, đi đến trước cửa thang máy.

Ngu Nhiễm không biết được nhiều năm sau. Khi Mục Tùng hiến kế cho em rễ mình nói chỉ cần tâm trạng con gái không tốt liền dẫn đi uống trà, rất hữu dụng. Biểu tình Giang Duy Lệ hoài nghi, ảnh đế chỉ nghe qua tâm trạng con gái không tốt sẽ dẫn đi uống café và ăn điểm tâm ngọt và vân vân. Nhưng chưa bao giờ nghe nói dẫn theo vợ mình đi đến chỗ đàn ông tụ tập … Uống trà….

Tốt lắm! Anh hai quả nhiên không phải người bình thường.

Bởi vì bây giờ là thời gian làm việc nên người uống trà rất ít. Ngu Nhiễm đi theo sau Mục Tùng tìm được một vị trí rất tốt.

“Anh rất thích uống trà?” Ngu Nhiễm thuận miệng hỏi.

“Đúng vậy.” Mục Tùng cũng không có đặc biệt thích gì đó, cũng không đặc biệt chán ghét cái gì. Đối với anh mà nói, mang Ngu Nhiễm đến đây bởi vì anh hay đến nơi này.

Sau khi trả lời, Mục Tùng liền im lặng không nói.

Ngu Nhiễm lúc này cũng không muốn trao đổi tâm tình. Bởi vì chuyện trong nhà, tâm trạng của cô càng xuống thấp.

Hai người ngồi nhìn nhau tầm nữa tiếng đồng hồ, đánh vỡ sự im lặng này chính là tiếng chuông điện thoại của Mục Tùng.

Tiếng chuông di động của Mục tham mưu trưởng đều rất “Thuần phác”. Hiện tại rất ít người để chuông điện thoại to như vậy.

“Tôi đi nghe điện thoại.” Nói xong, Mục Tùng bước đến bên nghe.

Khi Mục Tùng trở lại, trên mặt mang theo vài phần xin lỗi.

“Ngu tiểu thư, tôi hiện tại có việc phải đi. Không còn sớm, nếu cô đói bụng đối diện còn có quán ăn. Đừng quên ăn cơm.” Mục Tùng còn lấy tay chỉ cho cô chính xác vị trí.

Rõ ràng Ngu Nhiễm sửng sốt, cô đương nhiên biết bây giờ chuẩn bị ăn cơm. Nhưng hiện tại người đàn ông kia đang biểu hiện ý tứ muốn vứt bỏ cô, sau đó một mình rời đi?

“Anh có hẹn?” Cô hỏi

“Không có” Điện thoại vừa rồi là trong nhà gọi đến. Bởi vì cha con Mục gia thường xuyên không có ở nhà, chỉ cần Mục Tùng được nghỉ, bác sĩ Chung sẽ tự tay xuống bếp, chờ cả nhà cùng nhau ăn cơm.

“Nếu không có hẹn vì sao lại không cùng tôi ăn cơm?” Ngu Nhiễm tỏ vẻ không thể hiểu được, chẳng lẽ bây giờ cô phải một mình ăn cơm, chết tiệt! Như vậy rất đáng thương.

Ánh mắt Mục Tùng có chút khó hiểu nhìn cô một lát. Như đang nói là vì cái gì tôi phải cùng cô ăn cơm. Nhưng mà Mục tham mưu trưởng vẫn có được sự giáo dưỡng tốt, bình thường sẽ không nói ra những lời khiến người khác bực bội: “Mẹ tôi gọi điện thoại muốn tôi trở về ăn cơm. Cho nên…..” Câu kế tiếp không nói cũng biết.Nếu ba mẹ trong nhà tự mình gọi điện thoại. Ngu Nhiễm biết mình không có lập trường gì để giữ anh lại, cô cũng tình cờ gặp anh mà thôi. Nhưng cô vẫn không nhịn được nghĩ nếu hiện tại nếu cô là bạn gái của Mục Tùng có phải hay không có thể cùng anh về nhà ăn cơm?

Ừ, hình như chính là như vậy.

Khi tưởng tượng đến đây, trong lòng Ngu Nhiễm hiện tại muốn nói.

“Thủ trưởng đại nhân, anh thật sự không có thích tôi sao?” Mỗi một lần bị anh cự tuyệt, đều rất thẳng thắn. Nhưng những lời này, Ngu Nhiễm sẽ không nói ra.

Sắc mặt Mục Tùng nháy mắt cứng nhắc. Sau đó rất nhanh khôi phục như thường, như cái gì cũng không muốn nghe.

Trong lòng Mục tham mưu trưởng, đem Ngu Nhiễm liệt vào những nhân vật khó chơi nhất. Anh cảm thấy chính mình phải nhanh chóng thoát khỏi “nơi thị phi” này.

“Cô rất tốt, cũng sẽ gặp được người tốt.” Mục Tùng nói rất nhanh, rồi nhanh chóng đứng lên.

Đột nhiên phía sau anh, người đang im lặng ngồi ở đối diện anh bật dậy. Sau đó lấy tay kéo vai anh lại. Mục Tùng cao hơn nhiều so với Ngu Nhiễm, nên khi đè vai anh lại cô phải nhón chân lên mới có thể đè lại. Vì vậy động tác ngăn chặn của Ngu Nhiễm không được đúng hướng cho lắm. Mục Tùng lo lắng cô sẽ ngã xuống, vì thế thuận tay liền đỡ hai người đến giữa bàn trà, tay anh hoàn toàn đặt ở eo nhỏ của cô.

“Thu” một tiếng, đây hoàn toàn ngoài dự liệu của Mục Tùng.

Ngu Nhiễm nhón chân, thừa dịp Mục Tùng chưa phản ứng lại. Trên khuôn mặt của anh, hôn một cái.

Cô kỳ thật muốn hôn môi. Nhưng suy nghĩ kĩ lại, cô nghĩ chính mình không có lá gan kia.

Thời gian giống như ngừng lại, ngay trong không khí phân tử Brown* cũng ngừng di chuyển vậy.

(*) Mặc dù chuyển động trộn lẫn của các hạt bụi được gây ra chủ yếu bởi dòng không khí, sự chuyển động lấp lánh, lấp lánh của các hạt bụi nhỏ, quả thực, gây ra chủ yếu bởi các động lực Brown đúng sự thật.

Tìm hiểu thêm: https://coccoc.com/search?query=ph%C3%A2n+t%E1%BB%AD+brown

Nhưng loại bình tĩnh này rất nhanh bị phá vỡ.

Mục Tùng muốn dùng sức ném người đang trong lồng ngực của mình. Anh quan tâm cô, lo lắng tiểu cô nương sẽ bị ngã xuống, nhưng hiện tại lại xảy ra chuyện gì! Sắc mặt Mục Tùng nháy mắt liền đen, có chút âm trầm giống như muốn nổi bão.

Ngu Nhiễm bị người đàn ông kia mạnh mẽ ném xuống, quả nhiên không phụ sự kì vọng. Cả người cô đều té xuống ghế sofa.
Cũng may cái sofa này đủ mềm mại, hơn nữa khoảng cách không xa, bị ném như vậy cũng không đáng sợ. Lực này cô nghĩ giống như “Phá hủy” vậy.

Ngu Nhiễm than nhẹ một tiếng, như cũ quật cường ngẩng đầu. Nhìn thẳng vào người đàn ông cao lớn trước mặt.

“Tôi cảm thấy anh rất tốt!” Bỏ qua hai lần nói chuyện phiếm. Đây là lần đầu tiên cô trước mặt anh nói thẳng ra như vậy, biểu hiện tâm tình của mình.

Ngu Nhiễm nghĩ có thể lần này cô đã đem Thủ trưởng đại nhân chọc giận.

Mục Tùng thực sự rời đi mà không nói một câu nào. Thậm chí còn thô lỗ kéo tấm rèm bên ngoài phòng riêng như ném nó xuống dưới.

Loại cảm giác này giống như bão táp.

Vừa náo loạn như vậy, Ngu Nhiễm cũng không có tâm trạng muốn cùng Mục Tùng về nhà ăn cơm. Cô nghĩ không phải mọi người đều nói “Nữ truy nam cách tầng sa”* sao? Vì cái gì ở đây, cô cảm thấy được một ngọn núi rất gian nan hiểm trở.

(*)  Ý câu này nghĩa là: Đàn ông theo đuổi phụ nữ khó khăn nhủ phải vượt núi, còn khi phụ nữ theo đuổi đàn ông dễ dàng như xé toạc tờ giấy. Và kim cương thì vô cùng cứng nhé.

Còn nữa, Ngu Nhiễm cũng sẽ bị thương. Cô ở trước mặt Mục Tùng lúc nào cũng tùy tiện, bộ dáng như cái gì cũng không để ý. Nhưng những người thân cận với cô đều biết, cô phải thật sự thích một người đến mức nào, mới có đủ dũng khí bước ra từng bước nói ra những gì mà chính mình che dấu.

Lúc trước Trì Phỉ có hỏi cô là vì cô cảm thấy mới mẻ hay thật sự thích. Ngu Nhiễm nghĩ, hiện tại cô đã có đáp án.

Bởi vì mỗi một lần có gặp khó khăn anh như ở trên trời giáng xuống giúp đỡ cô. Người đàn ông này mọi người đều ngưỡng mộ dáng vẻ của anh. Còn cô là nhất kiến chung tình, gặp lại vẫn yêu.

Tình yêu như có ma lực để nghiền nát nháy mắt làm cho cô như một hạt bụi, thân bất do kỳ!

Cô đối với anh là thích.

Cụ thể cô thích Mục Tùng ở điểm gì, Ngu Nhiễm chỉ có thể trả lời. Tất cả của anh cô đều thích. Bằng không vì sao thế gian này lại có nhất kiến chung tình?

“Thế giới này thật sự có nhất kiến chung tình sao? Anh trai?” Mục Loan cắn chiếc đũa hỏi. Hôm nay cô nhận được điện thoại của bác sĩ Chung, từ nhà trọ chạy đến. Hiện tại ngồi ở bàn cơm mở miệng hỏi.

Mục Tùng liếc cô một cái: “Như thế nào, em đối với ai nhất kiến chung tình sao?”

Mục Loan: “…. Em lỗ mãng như vậy không phải vì anh sao!” Còn chưa đợi Mục Tùng nói câu tiếp theo cô đã nói tiếp; “Đương nhiên em có biết, ngoại trừ Bắc Duệ SAMA*! Nghe giọng nói của anh ấy là em nhất kiến chung tình!”

(*) (様 【さま】) là một phiên bản của san với hình thức tôn trọng rất cao. Nó được sử dụng chủ yếu để chỉ đến những người có địa vị cao hơn nhiều so với chính mình, hoặc những vị khách, khách hàng, và đôi khi đối với những người mà bản thân rất ngưỡng mộ.

“Ăn cơm! Hãy mang về đối tượng thật tốt rồi nói những lời này!” Bác sĩ Chung ném cho hai người một cái vấn đề lớn.

Mục Tùng: “………”

Mục Loan: “………..”

Ăn cơm trưa xong, Mục Tùng kéo em gái lại: “Loan loan, em lên lầu, anh có việc muốn nói.”

Mục Loan vẫn có chút sợ anh trai nhà mình. Nghe xong ngoan ngoãn theo Mục Tùng lên lầu.

Lầu hai có hai phòng đối diện là thư phòng. Một phòng là của Mục tướng quân, phòng còn lại là của hai anh em. Mục Loan thừa nhận mình không thể chịu được khí tức trên người anh trai nhà mình, chủ động nhường lại gian phòng này. Hiện tại đứng bên trong chân tay Mục Loan có chút luống cuống. Ánh mắt của anh trai cô bây giờ như tra khảo phạm nhân đang nhìn chằm chằm cô! Cô tỏ vẻ mình không thể tiếp thu được!

“Anh, có chyện gì sao?” Rốt cuộc không chịu nổi không khí như vậy nên cô mở miệng hỏi trước.

“Từ Mục Phong nghe được chút ít tin tức. Gần đây em đang quen một người tên là Giang Duy Lệ?” Mục Tùng chậm rãi mở miệng. Hôm nay anh đi qua nhà Bác hai, biết được Mục Phong giới thiệu cho hai người này quen biết, còn có ăn cơm chung vài lần.

Mục Phong ở giới giải trí, Mục gia trên dưới đều tỏ vẻ phản đối. Hiện tại không chỉ muốn chính mình rơi vào đó, hiện tại còn muốn kéo Mục Loan vào. Hôm nay tự nhiên bị lão ba nhà mình thu thập.

Mad Mục Tùng buổi sáng hôm nay đã biết đại ảnh đế vang danh giống như cùng em gái nhà mình có quen biết.

Chương 14

EDITOR: MẬT MẬT

“À, anh đều biết hết rồi?”

“Ting ting—-”

Khi Mục Loan hỏi Mục Tùng thì chuông báo Wechat của anh cũng đồng thời vang lên.

Mục Loan: “….”

Ôi chao? Lục địa mới à?

“Anh hai, vừa rồi là chuông báo của di động anh sao?” Tuy rằng lòng bái quái của Mục Loan nhin không được, nhưng trên mặt cô vẫn nghiêm túc dò hỏi.

Mục Tùng cũng không nghĩ đến di động mình lại vang lên lúc này. Anh nhìn thoáng qua, một khắc khi nhìn thoáng qua người gửi tin nhắn đến. Anh chỉ biết bấm nút tắt màn hình, màn hình một lần nữa tối đen.

“Ừ” Tuy rằng anh không muốn Ngu Nhiễm tiến vào cuộc sống của mình. Nhưng khi đối diện với câu hỏi của Mục Loan, tham mưu trưởng vẫn lựa chọn thành thật trả lời.

Không ngờ, Mục Tùng thành thật trả lời như vậy. Mục Loan trước mặt anh nhanh chóng nắm quyền chủ động.

“Thật sự?” Đôi mắt của Mục Loan kém chút nữa là phát ra ánh sáng.

Mục Tùng: “…….”

Bây giờ anh nói một câu cũng bị hoài nghi hay sao?

“A! Đó là ai! Em muốn xem!” Mục Loan nói xong câu này, sự tò mò mạnh mẽ đã lấn át sự sợ hãi của cô đối với anh trai nhà mình, đưa tay muốn giật lấy điện thoại của Mục Tùng. Sự thật là, hành động của Mục Loan cũng được coi như “đánh đòn phủ đầu” nhưng sao thì thực lực của Mục tham mưu trưởng vẫn còn đó. Nếu Mục Loan nhẹ nhàng cướp điện thoại trong tay Mục Tùng, mặt mũi của tham mưu trưởng làm sao giữ được nữa!

Mục Tùng nhanh nhẹn nghiêng người. Bàn tay to của anh nắm lấy tay của Mục Loan, để người đối diện không thể động đậy.

“Đây là muốn tạo phản?” Một câu nhẹ nhàng của anh, làm cho tinh thần mạnh mẽ của Mục Loan nháy mắt liền ủ rũ.

“Không, không có….” Mục Loan tỏ vẻ chính mình làm sao dám trước mặt Mục Tùng tạo phản. Một lần tạo phản đã bị trấn áp tuyệt đối! Hơn nữa một lần so với lần trước trấn áp càng lợi hại!

Vẻ mặt Mục Tùng nghiêm túc: “Tốt lắm. Hiện tại liền nói đến Giang Duy Lệ. Em và Mục Phong tốt nhất phải bảo trì khoảng cách với người trong giới giải trí, người nhà sẽ không đồng ý các em…”

“Anh hai!” Mục Tùng còn chưa nói xong. Liền bị Mục Loan đánh gảy. Vẻ mặt Mục Loan hiện tại có chút bất đắc dĩ: “Anh nghĩ em là ai, sao có thể có quan hệ với Giang Duy Lệ? Người ta chính là ảnh đế đó! Anh hai!”

Mục Loan không cho anh mình nói đúng, cô căn bản không liên quan đến giới giải trí! Anh trai nhà cô thật sự nghĩ cô có chút liên quan liền là người trong giới giải trí sao? Aaa! Cô là CV* đó!

(*) Characters Voice: người lồng tiếng

Mục Tùng hơi nhướng mày: “Thật sự?”

Mục Loan không muốn nói chuyện với anh trai mình nữa. Bây giờ trong lòng cô chỉ có một chuyện. Thật sự cô rất muốn biết tột cùng ai đã gửi Wechat cho anh cô a! Tin tức này quả thật giống như con mèo gãi vào lòng cô, cô thật sự muốn biết!

“Thật sự, thật sự không có liên quan! Anh hai, hiện tại anh không tin em gái mình sao?” Mục Loan trừng mắt nhìn.

“Anh tin tưởng sự thật.”

Mục Loan: “…..”

Anh hai! Em đã sớm biết anh sẽ nói thế này!

“Được rồi, em có thể ra ngoài.” Chuyện Mục Tùng muốn nói với Mục Loan đã xong. Rất tự nhiên, tham mưu Trưởng cũng lưu loát kêu em mình ra ngoài.

Mục Loan một lần nữa: “….”

Ahhhh, cô thật muốn biết người trong di động của Mục Tùng là ai aaaa!

“Anh hai!” Mục Loan dâng lên một cỗ dũng khí, khi đi đến cửa đột nhiên xoay người.Thật ra cô muốn hỏi Mục Tùng người lúc nãy là ai. Nhưng Mục Loan lại không nghĩ đến. Khi cô vừa định rời khỏi thư phòng người anh nghiêm túc của cô đã lấy điện thoại ra xem, trên mặt còn lộ ra biểu tình mà cô không hình dung được.

Biểu tình này là như thế nào? Là phức tạp đi, có chút ngoài ý muốn, có chút nghi vấn, còn có sự cao hứng nữa. Cuối cùng Mục Loan cũng cảm thấy mình có thể đọc được biểu tình của anh trai mình, cô quả thực có chút kinh ngạc đến ngây người. Khi cô chuẩn bị quan sát lại để xác nhận, thần sắc của Mục Tùng đã khôi phục lại bình thường, nhìn ra không ra mới vừa nãy anh ấy có biểu tình gì.

“Có chuyện gì?” Mục Loan đột nhiên xoay người, Mục Tùng cũng bất ngờ hỏi.

Ánh mắt Mục Loan dừng trên bàn tay to của Mục Tùng. Hiện tại cô khẳng định trong lòng Mục Tùng đang để ý một người. Nhưng người này được Mục Tùng giấu rất kĩ, người trong nhà chắc chắn ai chưa một ai biết đến.

“Anh hai, anh có bí mật!”

Mục Tùng: “…………”

Không nói đến sự trấn áp của anh trai, Mục Loan có chút đắc ý. Trong nháy mắt cô cảm thấy mình nắm trong tay mạch máu của Mục Tùng. Tưởng tượng đến đây, Mục Loan có một ít tiểu nhân đắc ý: “Vừa rồi chắc chắn là con gái gửi Wechat cho anh!” Ngữ khí của cô chắc chắn, là một trăm phần trăm xác nhận.

Ánh mắt Mục Loan rất sáng. Cô xem Mục Tùng rồi hưng phấn mở miệng.

Khóe môi Mục Tùng nhếch lên, sau đó nhìn em gái đang đắc ý chậm rãi mở miệng: “Loan Loan, hiện tại em muốn quản chuyện của anh?”

Mục Tùng nói chuyện rất chậm, từng chữ một, âm thanh cũng không lớn, thậm chí còn không có sự nghiêm túc, chỉ là một câu nghi vấn bình thường, một chút cũng không mang theo ngữ khí uy hiếp. Nhưng lại làm cho Mục Loan người duy nhất ở trong thư phòng nghe được kinh hãi.

Đúng vậy, Mục Loan kinh hãi.

Ấn tượng mà Mục Tùng để lại cho Mục Loan là “Không dễ chọc”. Hiện tại Mục Loan cảm thấy mình hẳn phải chạy nhanh, bảo vệ mạng sống quan trọng hơn!

“Ha ha, anh em nào dám!” Mục Loan nói đến đây đôi tay đồng thời sờ về phía sau lưng tìm kiếm nắm cửa. Ngón tay của cô vừa mới tiếp xúc với kim loại lạnh băng kia, trên mặt Mục Loan tươi cười càng sáng lạn: “Anh hai, em đi trước, anh cứ bận đi!” Vừa dứt lời, Mục Loan cũng biết biến mất ở cửa.

Tốc độ ày là tốc độ tiêu chuẩn nhất định!

Mục Tùng: “……”

Quả nhiên là người của Mục gia, phản ứng rất nhanh! Mạch não cửa tham mưu trưởng Mục rất khác với người thường, dĩ nhiên đang có một loại tự hào.

Tự hào cái gì? Tự hào thân thủ của em gái mình nhanh nhẹn a!

Thư phòng đã bị Mục Loan đóng cửa. Hiện tại chỉ còn Mục Tùng, anh mới mở di động ra, mở xem Wechat.Mục Loan đã đoán đúng, là con gái gửi Wechat cho anh.

Ngu Nhiễm: Tôi suy nghĩ thật lâu có nên gửi cho anh một tin nhắn. Nhưng kết quả cuối cùng anh cũng thấy rồi, tôi vẫn gửi! Lúc trước bị anh cự tuyệt, lý do đó tôi không thể chấp nhận. Anh hiện tại chưa kết hôn, nhưng về sau anh vẫn phải kết hôn, tôi có thể chờ! Chỉ cần khi tôi còn thích anh, tôi vẫn sẽ chờ anh!

Nhìn thấy tin nhắn bày tỏ tình yêu. Mục Tùng cảm thấy áp lực chưa từng có. Đồng thời, còn có một chút gì đó… nó khác với cảm xúc bình thường. Cảm xúc này đến rất nhanh, cũng tiêu tan rất nhanh. Thế nên Mục Tùng căn bản không biết nên làm gì để cảm nhận được loại cảm tình này.

Đột nhiên anh cảm thấy một nơi nào đó trên mặt mình có chút nóng bỏng. Mục Tùng không thể không nhớ lại nụ hôn mà cô đã để lại trên mặt anh lúc trưa.

Khi đó khoảng cách gần như vậy. Anh ngửi một mùi hương hoa thoang thoảng trên cơ thể cô. Rất dễ chịu, anh cũng không biết là nước hoa hay sữa tắm nhãn hiệu là gì.

Mục Tùng thở dài, anh không định sẽ trả lời tin nhắn này. Nhưng anh đã tiếp xúc với Ngu Nhiễm vài lần, cũng đại khái hiểu được tính cách của cô vô cùng quật cường cố chấp. Nếu anh không trả lời, không chừng cô lại giống trước kia “Quấy rầy” anh.

Mục Tùng: Ngu tiểu thư, cô còn nhỏ. Hiện tại chỉ thấy là cảm giác mới mẻ. Cho nên tôi hi vọng cô có thể thận trọng trong chuyện tình cảm.

Ngu Nhiễm: Tôi không cảm thấy mới mẻ! Thật sự! Ta chỉ là chế phục khống*! Anh tình cờ có khuôn mặt mà tôi yêu thích! Tôi đã muốn quỳ gối dưới quân trang!

(*) Có rất nhiều bạn hỏi mình tại sao không tìm một cái tên hay hơn. Nhưng mình vẫn quyết định để là vì đây. Nhiễm Tỷ thích Mục Thúc bởi vì chế phục khống. Chế phục khống giống như Nhan khống,… Ý chỉ mê một cái gì đó. Chế Phục Khống là Nhiễm Tỷ thích bộ đồng phục quân nhân trên người Mục Thúc đó.

Mục Tùng: …….

Rất nhanh, cô liền gửi thêm một tin nhắn. Tuy rằng Mục Tùng không xem trọng việc Ngu Nhiễm theo đuổi anh, nhưng vẫn rất xem trọng tốc độ tay của cô, đánh chữ cũng quá nhanh đi!

Ngu Nhiễm: Thủ trưởng đại nhân, anh có biết hay không lần đầu tiên tôi tỏ tình? Chủ động theo đuổi? Nếu anh đáp ứng tôi, anh chính là mối tình đầu!

Mục Tùng; ……..

Ngu Nhiễm: Tôi thề, tôi nói đều sự thật!

Mục Tùng: Đừng nói giỡn.

Mục Tùng không phải người dễ dàng tin tưởng một người, Ngu Nhiễm nói anh là mối tình đầu, Mục Tùng không tin. Mặc dù anh không biết quan sát con gái ra sao, nhưng cũng biết Ngu Nhiễm rất xinh đẹp. Tuy rằng anh là muội khống, cho rằng trên đời này không ai bằng em gái anh, nhưng cũng không thể phủ nhận được sự xinh đẹp của Ngu Nhiễm, cô như vậy làm sao lại không có bạn trai?

Ngu Nhiễm vẫn đang ở quán trà mà Mục Tùng đã đưa cô đến. Phải nói rằng đây là một nơi không tồi. Diện tích so với quán café lớn hơn nhiều, vẫn là phòng độc lập, đây là điều quan trọng! Tính chi phí cũng rẻ hơn! So với uống café thì tiện hơn nhiều!

Khi Ngu Nhiễm nhận được Wechat của Mục Tùng, trong lòng cô trầm xuống.

Ngu Nhiễm có chút đau thương mà nghĩ, cô không phải là loại con gái lừa gạt. Nhất là đối với người cô thích, cô cũng không nói dối. Đây là lần đầu tiên cô theo đuổi một người. Lần đầu tiên, cô muốn yêu đương như vậy. Mà hiện tại, cô đang rất kích động. Người bên kia điện thoại lại lạnh lùng chấp vấn cô.

Có chút bi thương. Sau đó cô càng nghĩ càng bi thương.

Từng câu nói đều rất chân thành, cũng bị nghi ngờ.

Cô thật sự rất khổ sở.

Đã hai phút Mục Tùng không thấy có tin nhắn trả lời, liền để điện thoại sang một bên.

Buổi chiều Ngu Nhiễm vẫn không… gửi Wechat cho Mục Tùng. Cô bị người ta hoài nghi là kẻ lừa đảo, cô cảm thấy rất bực bội.

Buổi tối, Ngu Nhiễm mới kéo thân thể mệt mỏi của mình về nhà trọ. Còn chưa đến thang máy để nhập mật khẩu, liền thấy một chiếc xe Audi.

Ngu Thanh Hoài đến.

Ngu Nhiễm muốn làm bộ như không thấy, trực tiếp lướt qua xe đi về phía trước. Khi cô vừa đi qua đầu xe, phía sau liền truyền đến một giọng nói vô cùng mệt mỏi cùng ủ rũ.

“Con từ từ….”

Chương 15

EDITOR: MẬT MẬT

Nhiễm Nhiễm?

Chỉ một tên gọi bình thường như vậy, cô đã nghe được rất nhiều người gọi như vậy, cũng chưa từng có người nào cho cô cảm thấy được chính mình rất yếu đuối như Mục Tùng. Từ ngữ kia như được Mục Tùng rót vào một chút thâm tình vô hạn, muốn thoát cũng không thể.

Ngu Nhiễm làm sao có thể nghe được Mục Tùng nói cái gì khác, chỉ có một cái xưng hô khiến cho cô thất bại thảm hại.

Phùng Học Mậu hoàn toàn sửng sốt, hắn không tin nhìn một đôi nam nữ trước mắt. Xem ra, Mục Tùng một thân quang minh chính đại, cũng không phải là dạng phú nhị đại, như thế nào có tiền bao dưỡng Ngu Nhiễm?

“Anh nhìn chưa đủ sao? Nhìn đủ rồi thì nhanh cút đi cho tôi!” Ngu Nhiễm bây giờ còn thấy Phùng Học Mậu còn đứng si ngốc nhìn mình, nháy mắt trong lòng thấy một trận phiền toái.

Phùng Học Mậu ánh mắt có thâm ý khác liếc mắt nhìn một cái. Dù sao hắn cũng không tin Ngu Nhiễm chỉ có một người đàn ông trước mặt.

“Ngu Nhiễm, cô thực sự có thủ đoạn!” Hắn để lại một câu, rồi mới không cam lòng quay người rời đi.

Được rồi, thái tử gia thà đánh chết cũng sẽ không thừa nhận hắn cảm thấy sẽ không đánh lại Mục Tùng mới thỏa hiệp rời đi. Bằng không, hừ!

Cuối cùng chỉ còn lại Ngu Nhiễm và Mục Tùng. Hiện tại hai người vẫn duy trì tư thế thâm mật như khi gặp Phùng Học Mậu.

Ngu Nhiễm phản ứng lại trước, nhanh chóng rời khỏi lồng ngực của Mục Tùng.

Bên tai cô có chút phiếm hồng, nhưng đầu óc hiện tại đều suy nghĩ làm sao trả hết nợ ân tình. Cô cũng không quên người đàn ông kia không phải thích cô nên mới xuất hiện ở đây, cô không bao giờ…. Cho phép mình có cơ hội tự mình đa tình.

“Anh quay lại đây làm gì?” Ngữ khí Ngu Nhiễm có chút tức giận, cô chính là mặc kệ. Hiện tại tâm trạng không tốt, cho dù trước mặt là Thiên Vương Lão Ngũ* cô cũng không muốn ủy khuất chính mình bày ra bộ dáng tâm trạng tốt.

(*)Thiên vương lão ngũ: 钻石王老五: Theo mình hiểu thì cụm từ này chỉ những người đàn ông độc thân có tiền, hoặc gia đình có tiền có thế.. Nó thường nhắc đến những người đàn ông kiệt xuất, còn độc thân, không chỉ giàu có mà còn đẹp trai, phong độ, tài giỏi, đạt chuẩn về mọi mặt.

Mục Tùng nhìn thấy tiểu cô nương trước mắt không được tự nhiên, đầu quả tim như có thứ gì mềm mại đụng một chút, tâm anh giống như đều nhuyễn ra.

“Nhìn thấy cô bị khi dễ, nên trở lại.” Người đàn ông này ăn nói không biết ý tứ, Ngu Nhiễm trong lòng càng không được tự nhiên.

Nếu đối tượng giúp đỡ cô không phải là người mà cô thích, có lẽ cô sẽ chấp nhận một chút? Nhưng bây giờ, khi đối mặt với Mục Tùng, cô thích sự giúp đỡ của anh, thích anh có thể lo lắng cho mình. Mặc dù có thể trong lòng Mục Tùng cô chỉ là người qua đường bình thường, nhưng cô vẫn không muốn suy nghĩ nhiều hơn.

“Thật ra tôi có thể tự giải quyết, không phải anh vừa mới nói sao? Gặp chuyện không thể giải quyết khiến cho bản thân trở nên mạnh mẽ. Mà hiện tại, tôi muốn tự mình xử lí tốt việc này.” Ngu Nhiễm cúi đầu nhìn mũi giày, giẫm nát lá rụng của cây ngô đồng, phát ra tiếng “Sàn sạt”.

Trên đỉnh đầu của cô, truyền đến một tiếng thở dài.

Mục Tùng thấy trên mặt Ngu Nhiễm hiện lên vẻ quật cường, “Thực ra còn có một câu chưa nói xong.”. Có ánh mặt trời xuyên qua tầng mây chiếu vào sườn mặt của cô, giống như có thêm một tầng hào quang, làm cho người ta không thể nhìn thẳng.

Ngu Nhiễm ngẩng đầu nhìn anh, trong mắt mang theo nghi vấn.

“Nếu cảm thấy cố gắng mà không giải quyết được, có thể tìm một người khác mạnh mẽ hơn. Trên thế giới này, không có ai vĩnh viễn sẽ không cần người khác trợ giúp.”

Anh nguyện ý sẽ làm người mạnh mẽ để cô dựa vào sao? Mục Tùng chỉ sợ giờ phút này anh không ý thức được, có thể hay không… Nghĩ là muốn? Bằng không, vì cái gì khi gặp tiểu cô nương bị khi dễ, sẽ có một chút đau lòng?

Thích một người sẽ bắt đầu bằng sự đau lòng.

Hai người tầm mắt giao nhau giữa không trung, Ngu Nhiễm dời tầm mắt trước, nếu không phải người đàn ông đứng trước mặt là Mục Tùng, chứ nếu là người khác, cô thật sự cho rằng người đó đang thả thính chính mình.
“Thủ trưởng, những lời này không cần dễ dàng nói với người khác, nhất là một cô gái.” Ngu Nhiễm nhếch môi, ánh mắt từ người đàn ông trước mắt chuyển qua mủi chân chính mình: “Như vậy rất dễ gây hiểu lầm.”

Hiểu lầm là thích người ta nha! Trong lòng cô đang nói như vậy.

Mục Tùng đứng tại chổ, ánh mắt đột nhiên có chút phức tạp. Anh đang tự hỏi mình một vấn đề, câu nói vừa rồi là ý gì? Là muốn trở thành người mạnh mẽ hơn trước mặt tiểu cô nương này để cô ấy dựa vào? Là vì cái gì?

Sự trầm mặc vô ý của người đàn ổng rơi vào mắt Ngu Nhiễm cũng biến thành một loại phủ định.

Ngu Nhiễm nhấp môi: “Tôi đi trước.”

Cô không làm được dù bị đả kích nhưng ngoài mặt vẫn làm như không có chuyện gì. Miêng không giống tâm chuyện đó cô không làm đươc, chỉ có thể lựa chọn chốn tránh. Lần đầu tiên Ngu Nhiễm cảm thấy được, thì ra khi cùng người mình thích đứng chung một chổ, cũng có thời điểm sẽ mất hứng. Cho dù là trò chuyện cũng có thể làm cho tâm tình càng trở nên xuống thấp. Loại xuống thấp này, vẫn là bị người mình thích làm.

“Được.” Mục Tùng giống như trước, trước hay sau vẫn không hề giữ lại.

Yêu đơn phương chính là như vậy, một người dẫn đầu nhiệt tình, cũng chỉ có một người sa vào tình yêu.

Thân ảnh Ngu Nhiễm dần đi xa, Mục Tùng còn đang đứng tại chổ, ánh mắt có vài phần tối đi. Khi bị yêu đơn phương lâu, có phải hay không cũng sẽ sinh ra một ít cảm giác bất đồng với người yêu thích mình?

Gọi xe trở về nhà trọ, Ngu Nhiễm nằm trên sofa mở TV. Cô cũng không phải muốn mở TV, nhưng cô cảm thấy trong phòng này rất trống trải, người trong TV đang nói chuyện, làm cho cô cảm thấy náo nhiệt một chút.

Hiện tại là giờ phát tin tức giữa trưa, cô cầm điện thoại lướt Weibo, cũng không có đổi kênh.

Vài năm gần đây, nhà nước đã ủng hộ chống tham nhũng, xóa bỏ tham nhũng và những người bị bắt đều được trừng phạt. Hiện tại tin tức giữa trưa đang phát sóng về đề tài này. Nhưng lần này những người được báo lên còn chưa bị bắt được, TV còn đưa lên lệnh truy nã.

Ngu Nhiễm vừa vặn ngẩng đầu để hoạt động cổ, liền thấy trong tin tức có đưa tin cái gì bí thư của tỉnh. Bộ dáng còn rất tuấn tú lịch sự. Ngu Nhiễm cảm thấy nhàm chán, lấy đầu bấm trên bàn trà đổi kênh khác.

……. Hỉ Dương Dương cùng con sói lớn…..

—Người chăm sóc ở bệnh viện hôm nay xin nghỉ phép, hình như con trai trong nhà phát sốt. Buổi tối Ngu Nhiễm nhận được điện thoại của Ngu Thanh Hoài liền nói mai cô buổi sáng đi sớm một chút nhìn lão thái thái. Dù sao hiện tại cô cũng là người rảnh nhất, tất cả mọi người đều có công việc của riêng mình.

Buổi tối đặt đồng hồ báo thức. Ngày hôm sau Ngu Nhiễm rất sớm liền thức.

Buổi sáng vào giữa tháng tư gió lạnh thổi tới, làm cho cô gái đứng duỗi người ở ban công lạnh run cả người. Ngu Nhiễm liền trở về thay đổi một cái áo cổ tròn màu xanh lục cùng với quần dài đem chín tấc, lúc này mới yên tâm ra khỏi nhà.

Hiện tại là buổi sáng còn chưa đến bảy giờ, Ngu Nhiễm kêu xe đến bệnh viện. Cô nhớ nếu con cái mình ở nhà phát sốt mẹ chúng chắc chắn sẽ rất lo lắng, cô cũng muốn tạo điều kiện một chút, đếm sớm để thay ca cho cô ấy.

Vì còn sớm nên bây giờ bệnh viện còn rất im ắng, Ngu Nhiễm đi theo khoa ngoại trú đi thẳng vào khoa nội trú. Kết quả cô vừa ới đến, liền thấy một người đàn ông mang một người phụ nữ mang thai vội vội vàng vàng hét to: “Bác sĩ! Bác sĩ ở đâu!”

Người phụ nữ mang thai trên bắp đùi còn mang theo máu tươi, nhỏ từng giọt một xuống sàn nhà của bệnh viện, màu đỏ cùng màu trắng có sức đối lập, nhất thời khiến người ta có chút ghê rợn.

Ngu Nhiễm bị hoảng sợ, chạy nhanh đi qua hô to: “Hiện tại phải đi phòng cấp cứu! Anh đến phòng ngoại trú làm gì! Bây giờ tất cả bác sĩ ở đây còn chưa có đi làm! Đi theo tôi, ở bên này!” Nói xong, cô liền hướng đến phòng cấp cứu chạy đến. Mấy ngày nay ở bệnh viện nên Ngu Nhiễm cũng nghiên cứu bố cục ở đây.

“Anh trước chậm một chút, cô ấy không chịu nổi xóc nảy, tôi đi kêu bác sĩ!” Ngu Nhiễm nói xong nhanh chóng chạy ra ngoài.

Lúc này tại bệnh viện cũng là lúc y tá giao ca, có ý tá tìm cái cáng, hổ trợ đem người phụ nữ trong lòng người đàn ông tiếp nhận, nằm thẳng và nói chuyện nhẹ nhàng để làm bình ổn tâm trạng của người phụ nữ.

Rất nhanh, bác sĩ đã đến, mọi người đồng tâm hiệp lực đưa người phụ nữ đến phòng phẫu thuật. Ngu Nhiễm cũng chạy đến bên ngoài phòng phẫu thuật, rốt cuộc nhẹ nhõm thở phào một hơi. Đây là hai mạng người nếu có chuyện gì xảy ra sẽ làm cho người khác cảm thấy rất trầm trọng.

Ngu Nhiễm ngẩng đầu, liền nhìn thấy thần sắc kích động của người đàn ông vừa rồi ôm vợ mình. Cô vừa định tiến lên khuyên bảo gặp loại tình huống này nên gọi cấp cứu, mà khi cô nhìn rõ diện mạo, câu nói đó liền bị nghẹn ở cổ họng.

Người nọ cảm giác được Ngu Nhiễm đang đánh giá mình, ánh mắt đột nhiên trở nên lạnh lùng. Hướng đến bên cô đi đến, Ngu Nhiễm nhanh chóng thu hồi tầm mắt chính mình, trí nhớ của cô không phải là không tốt. Nhưng hiện tại nghĩ lại có phải hay không người đàn ông này mình từng gặp qua. Nghĩ nửa ngày mà vẫn không có ấn tượng.

Bởi vì cảm thấy mình mạo phạm đối phương, Ngu Nhiễm cũng không tính toán sẽ nói thêm cái gì. Ngay tại khi cô nghĩ có thể mình nhớ lầm định xoay người. Đột nhiên y tá giao ban giúp đỡ sản phụ lúc nãy sợ hãi kêu lên một tiếng: “A! Anh, Anh không phải….”

Trên người cô ấy còn mặc đồng phục y tá, bộ dáng thoạt nhìn rất nhỏ, như là mới tốt nghiệp, trong mắt mang theo vài phần nghi hoặc, còn lấy tay mình chỉ vào mặt người đàn ông: “Trong TV có đưa ra thông tin….” Tội phạm?

Hai chữ cuối cô ấy còn chưa nói ra, nhất thời trở nên khẩn trương.

Ngu Nhiễm còn chưa phản ứng lại. Ngay sau đó, người đàn ông đối diện đã rút ra một con dao trái cây từ quần áo của mình.

“Câm miệng!” Hắn quát lên, ánh mắt hung ác, với sự hung ác đặc biệt còn có thô bạo.

Hành lang cũng không quá rộng, mà đây là tầng trệt, cơ hồ còn chưa có nhiều người. Hiện tại có hai y tá trực ban cùng Ngu Nhiễm và người đàn ông kia, ngoài ba cô gái cũng không có người đàn ông nào khác.

Ngu Nhiễm rốt cuộc cũng biết mình đã gặp người này ở đâu, không phải hôm qua về phòng trọ ngẫu nhiên cô mở TV rồi thấy người đàn ông kia sao? Chỉ nhìn sơ qua, lúc đó cô còn nói bộ dáng không tệ lắm.

Chạy đi, đây là ý nghĩ duy nhất mà Ngu Nhiễm nghĩ được.

Nhưng nghĩ đi nghĩ lại vẫn thôi.

“I loved you dangerously, more than the air that I breathe…..” Lại cứ là lúc này, điện thoại Ngu Nhiễm vang lên.

Ngu Nhiễm thề cô vẫn thích bài hát này cho đến khi cô gặp chuyện ngày hôm nay, cô sẽ không bao giờ nghe bài hát này nữa!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước