NÀNG CHỈ LÀ CHẾ PHỤC KHỐNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Nàng chỉ là chế phục khống - Chương 1 - Chương 5

Chương 1

Ngu Nhiễm ở phòng vệ sinh chật hẹp thay giày cao gót thiếu chút nữa là đem cái ót của Phùng Học Mậu đập thành một lỗ máu. Cô còn biết thiếu chút nữa thì chính mình đã bị cuốn gói đi thật xa.

Chuyện này nói ra thì sắc mặt mọi người rất khó coi, cũng vì Ngu Nhiễm mà chuyến bay đi Mexico thiếu chút nữa bị hủy. Ngu Nhiễm đã bị dừng bay trực tiếp nhân tiện còn phải viết tay bản kiểm điểm một vạn chữ, vì cô đã làm thái tử gia của hãng hàng không HS Phùng Học Mậu bị đưa đến bệnh viện ngay lập tức.

Ngu Nhiễm tức đến phát run, cuối cùng vẫn là em gái của cô lái xe đưa cô về nhà trọ.

Một lúc sau, Ngu Nhiễm không nhận được file văn kiện. Bất quá cô đã bị làm khó dễ và đây là sự thật.

Ở cương vị truyền tin, Ngu Nhiễm có tiếp điện thoại của Phùng Học Mậu.

“Tiểu Nhiễm, cô nếu muốn về lại cũng không phải không được. Cô đến phòng nghỉ của phi công. Chúng ta có chuyện gì hãy thương lượng thật tốt.” Phùng Học Mậu không hiểu được. Tuy rằng chính mình không phải bộ dạng trêu hoa ghẹo nguyệt. Nhưng vẫn có bó lớn nữ nhân theo đuổi, hơn nữa trong nhà điều kiện lại tốt, như thế nào mềm không muốn ăn lại muốn ăn đồ khó như Ngu Nhiễm.

Nếu không, anh ta cũng không làm ra sự việc ngày hôm đó.

Ngu Nhiễm cầm điện thoại cười lạnh một tiếng: “Tôi xin lỗi, đôi giày hôm nay của tôi đi rất đắt. Tôi lại không có ý định làm hỏng nó vì anh.” Sau đó, cô cúp điện thoại. thẳng lưng. Cô kéo vali hướng đến ga quốc nội.

Đem thái tử gia đánh vào bệnh viện, chắc cô là người đầu tiên trong công ty.

Ngu Nhiễm theo sự sắp xếp công việc từ thành phố M đến thành phố B. Trong lòng có một chút lúng túng, ở chổ làm hiện tại đều nói cô đang ở trạng thái “bị làm khó dễ”, muốn chọn lấy ba hay bốn tuyến đường hàng không thì khẳng định không có khả năng.

Trên máy bay, Ngu Nhiễm liền đứng ở lối vào.

Cũng không biết có phải hay không sự tình lúc này đây quá huyên náo. Nhiều tiếp viên hàng không và hổ trợ mặt đất biết chuyện và không có ai có ý định sẽ chào hỏi với cô ngay cả khi cô đã lên máy bay trong thời gian dài.

Đối với chuyện này Ngu Nhiễm không để trong lòng. Dù sao Phùng Học Mậu cũng là thái tử gia của HS. Chuyện này đang trên đầu sóng ngọn gió, còn ai dám đến lôi kéo làm quen với cô? Tưởng tượng đến đây, Ngu Nhiễm không khỏi âm thầm hỏi thăm tổ tông mười tám đời nhà Phùng Học Mậu.

Lúc đầu cô đứng rất tốt, nhưng rất nhanh sắc mặt Ngu Nhiễm liền trở nên không tốt. Từ bụng cô truyền đến một cổ nhiệt lưu, làm cho trong lòng cô cảm thấy lộp bộp.

Cô sẽ không đến tháng đi? Ngu Nhiễm sắc mặt tối sầm lại. Sau đó cùng tiếp viên hàng không kế bên nói một tiếng, bước vào phòng vệ sinh.

Họa vô đơn chí, những lời xui xẻo luôn đúng như vậy.

Ngu Nhiễm bước đi ra ngoài, sắc mặt có chút trắng bệch. Cô hiện tại cảm thấy được bụng có chút ê ẩm đau. Cô hôm nay thực sự không có lừa Phùng Học Mậu. Trên chân cô là đôi giày mới, phối hợp với “Đổ máu không ngừng đau xót”. Ngu Nhiễm có loại xúc động muốn đi lý thần miếu cúi đầu bày tỏ.

Một chuyến bay này, nhân viên rất nhanh đều trật tự đăng ký xong. Ngu Nhiễm ở lối đi nhỏ để kiểm tra vị trí của chiếc vali.

Cô đi ngang qua một phụ nữ có thai, nhìn thấy cô ấy mang theo một chiếc vali và chuẩn bị đặt nó vào khoang hành lý.

Khi tiếp nhận, Ngu Nhiễm mới biết được vali không hề nhẹ.

Ngay khi cô cố gắng dùng sức, cô liền cảm thấy được bụng chính mình truyền đến một trận quặn đau, sắc mặt bỗng dưng trắng đi vài phần. Ngay tại lúc cô cảm thấy được thể lực của mình không thể chống đỡ được nữa. Đột nhiên, ở phía sau cô một nam nhân đứng lên, thân thủ nhanh chóng giúp cô đỡ lấy hành lý trên tay.

Nam nhân có cánh tay màu lúa mạch hướng đến đỡ, đã đem hành lý đặt vào trên khoang.

Người nọ tuy rằng đứng phía sau cô, nhưng vẫn cố tránh để thân thể của cô và hắn tiếp xúc với nhau.

Ngu Nhiễm còn chưa kịp quay đầu lại, chỉ kịp nhìn thấy một vệt màu xanh quân đội phía trên cổ tay đang giữ vali cho cô. Vừa quay đầu lại, cô liền đụng phải cúc áo trên ngực của anh.

Độ rộng của lối đi này khá nhỏ, anh ấy không phải là nam nhân lỗ mãng.

Người phụ nữ trong vòng tay có một cỗ mùi hương thơm ngát thản nhiên bao phủ lấy hơi thở của Mục Tùng. Hắn một tay đỡ vào chổ ngồi phía trước lại hướng về phía sau lùi từng bước.
“Cẩn thận.” Hắn nháy mắt cùng Ngu Nhiễm tạo ra được khoảng cách. Giọng nói trầm thấp, mang theo vài phần xa cách.

Anh ta rời đi trong nháy mắt. Lúc này cũng là lúc Ngu Nhiễm nhận ra chính mình vừa cảm nhận được một cổ cảm giác áp bức vừa biến mất.

Trên mặt cô xuất hiện một vết đỏ nhỏ nhạt màu, vừa rồi là cô không cẩn thận đụng phải cúc áo trước ngực của anh ta.

“Cảm ơn.” Nụ cười tiêu chuẩn được đặt lên trên mặt của cô, như mộc xuân phong tươi cười. Ngẩng đầu lên nhìn nam nhân trước mặt nháy mắt lại là một hình ảnh thật hoàn mỹ.

Ngu Nhiễm tự nhận chính mình gặp qua không ít người đẹp. Nhưng trong nháy mắt cô phải thừa nhận, khả năng là chính mình đã nhất kiến chung tình với nam nhân trước mặt.

Diện mạo này, thân thể cường tráng khí độ phi phàm của anh ta, khiến cho cô phải nhất kiến chung tình.

Tim đạp thình thịch, không biết rằng có bao nhiêu người sẽ ở lần đầu tiên gặp một người xa lạ lại có được loại cảm tình này. Dù sao thì tại một khắc này cô thật sự đã có được, hơn nữa rất thẹn thùng…

Cô nói xong những lời này liền xoay người, đi về phía sau. Giúp đỡ các khách còn lại sắp xếp vali lên khoang trên. Vẫn duy trì sự thong dong và bình tĩnh, những người khác không nhận ra được rằng cô ở phía trước trong nháy mắt đối với một nam nhân xa lạ lại động tâm.

Trước khi cô gặp được Mục Tùng. Cô lựa chọn lảng tránh.

Cô không kịp sửa sang lại cảm xúc kích động của chính mình. Cố tình giả vờ đảo mắt nhìn về cảnh người đàn ông mặc quân phục, và giả vờ bình tĩnh.

Sau khi máy bay đã tiến vào được tầng bình lưu, trời đã muốn tới giữa trưa. Ngu Nhiễm bắt đầu đẩy các xe chứa thức ăn, đi theo các đồng nghiệp bắt đầu phân phát cơm trưa.

Cô đi đến trước mặt, dáng vẻ tự nhiên lại tao nhã. Ngu Nhiễm có dáng vẻ sắc nét bằng không thì thái tử gia của hãng hàng không HS cũng sẽ không coi trọng cô.

Máy bay bắt đầu có chút biên độ xóc nảy nhỏ, hẳn là gặp phải luồng khí. Ngu Nhiễm trấn định tiếp tục phân phát bửa trưa. Đột nhiên ở thân máy bay bắt đầu rung lắc dữ dội. Lúc này, các tiếp viên đã đứng trước mặt khách hàng và kiên nhẫn nhắc nhở mọi người bình tĩnh. Một phần nhỏ của luồng không khí sẽ sớm trở lại bình thường.

Nhưng tình hình chỉ khá lên được trong chốc lát. Tiểu cô nương là thực tập sinh đang đi theo Ngu Nhiễm để phụ trách kéo xe ăn còn chưa có thể khống chế tốt tay hãm, tay vừa trơn liền lao thẳng đến hướng của Ngu Nhiễm.

Ngu Nhiễm vẫn còn giữ động tác hai tay bên sườn thắt lưng để đưa cơm. Trong nháy mắt, Tiểu cô nương thực tập sinh sắc mặt tái nhợt, thân thủ muốn đi giữ chặt xe đồ ăn. Nhưng chính lại gặp phải luồng khí lưu khiến cô đứng không vững, mắt thấy xe đồ ăn sẽ đụng phải Ngu Nhiễm.
Trong hoàn cảnh dầu sôi lửa bỏng lúc ấy, có một người ổn định cục diện.

Ngu Nhiễm kinh hồn bạt vía. Cô bị một bàn tay lớn chặn ngang eo. Do chân cô không ổn định và cô đã ngồi thẳng lên đùi của người sau. Một cỗ hương vị mát lạnh thật dễ ngửi nháy mắt thổi qua khứu giác của cô. Huyết sắc phía sau trực tiếp dâng lên, khuôn mặt của cô nhất thời trở nên ửng đỏ.

Hương vị này, hôm nay cũng không phải là lần đầu tiên ngửi được.

Là nam nhân mặc quân trang thoạt nhìn lãnh đạm đi.

Ngu Nhiễm có chút bối rối đứng lên, ánh mắt không biết nên đặt ở đâu: “Thực xin lỗi, còn có cảm ơn anh.” Cô đầu tiên có cảm giác cáu giận với mái tóc tỉ mỉ của mình khi đang làm việc. Làm hại mặt cô đỏ lên đều bị nam nhân này xem hết.

Thần sắc Mục Tùng như trước bình thản, anh ta nheo mắt nhìn đến tiếp viên hàng không đã chộp lấy được xe đồ ăn. Nhìn lại người phụ nữ có đôi tai đang đỏ ứng đứng trước mặt mình, không hề có một cơn sóng nào trong mắt anh.

“Không có việc gì là tốt rồi, cẩn thận.”

Anh cũng không am hiểu cùng phụ nữ nói chuyện. Lời nói có chút ngắn gọn, đây là tác phong từ xưa đến nay của anh.

Ngu Nhiễm luôn miệng nói lời cảm tạ. Nếu có thể, cô nghĩ chính mình nhất định sẽ cấp cho anh ta hai phần cơm hộp! Sự thật chính là không thể. Mục Tùng tỏ vẻ chính mình không thể ăn được nhiều như vậy.

Phân phát xong cơm trưa, Ngu Nhiễm lại đi một chuyến đến phòng vệ sinh.

Bụng cô có chút đâu đến lợi hại, thu thập xong một lát mới đi ra.

Từ lúc trong toilet đi ra, cô liền thấy tiểu muội thực tập sinh vừa rồi đi theo mình. Người đằng sau sắc mặt có chút hoảng sợ, mang theo vài phần e dè và bất an. Thấy cô đến, liền chạy nhanh đến: “Chị Nhiễm Nhiễm, vừa rồi thật sự xin lỗi. Em bị trượt tay.” Cô ấy nói xong liền cúi đầu, không dám nhìn ánh mắt của Ngu Nhiễm.

Ngu Nhiễm phất tay: “Không có việc gì, thời điểm mới bắt đầu đều như vậy, luôn luôn sẽ phạm phải sai lầm, về sau thì tốt rồi.”. Nói xong cô liền dùng tay vỗ vỗ lên vai cô ấy.

Vừa vặn, thời điểm lúc hai người nói chuyện, người đã ra tay hai lần “Ra tay cứu giúp” Ngu Nhiễm đang bước lại đây. Dư quang của Ngu Nhiễm nhìn đến góc áo nhất thời có điểm không bình tĩnh. Cô hơi cúi đầu, trong lòng lại âm thầm đếm số ba, hai, một. Cô giống như đang nghiên cứu địa hình, thời điểm cô đếm đến số cuối cùng, anh ta liền đứng trước mặt. Bất quá rất nhanh liền đi ngang qua cô, không một chút dừng lại, đi vào toilet.

Ngu Nhiễm thở phào nhẹ nhõm, trong tim cô như thể có cái gì đó sắp vỡ ra. Vẫn là bảo bối, hiện tại cô muốn che kín.

Tiểu cô nương thực tập rất nhanh liền rời đi, chỉ còn lại Ngu Nhiễm đứng canh trước cửa toilet.

Thấy Mục Tùng đi ra, Ngu Nhiễm liền tiến đến chặn hắn: “Cái kia, vị tiên sinh này. Tôi có một vài điểm sự tình cần phải thương lượng với ngài một chút.” Cô đang cảm thấy được hai tai của chính mình đều đang nóng dần lên.

Mục Tùng nhăn mi, còn chưa kịp cự tuyệt, đã bị người phụ nữ trước mặt bắt lấy cổ tay.

Tay cô rất lạnh.

Cổ tay hắn mạnh mẽ!

Rất nhanh, Mục Tùng liền phát hiện điều gì đó không ổn. Anh bị người phụ nữ trông mảnh khảnh đẩy ra trước mặt. Bởi vì cô ấy đang đứng trước mặt anh, nên anh không khỏi lùi về phía sau hai bước, kết quả liền lùi về phía toilet. Mà Ngu Nhiễm phía sau cũng vào được, thậm chí tay còn tranh thủ đóng cửa toilet lại.

“Cùm cụp” một tiếng khóa lại……

Không gian yên tĩnh nhỏ hẹp, một nam một nữ.

Cho nên, đây được xem là tình huống gì?

Chương 2

Edit: Mật Mật

Mục Tùng cảm thấy được không khí có chút kì lạ. Nhưng anh lại không muốn bắt đầu nói chuyện trước. Chính là ánh mắt anh có chút nặng nề nhìn cô gái trước mặt. Bởi vì trong lòng tham mưu trưởng hiểu được, một cô gái dù muốn bá vương ngạnh thượng cung thì không có khả năng. Anh dùng một tay đã có thể chế ngự được cô.

Cho nên anh đang chờ, chờ Ngu Nhiễm nói trước.

Bộ dáng của Ngu Nhiễm lúc này như một tiểu liều mạng. Từ nhỏ cô gặp được người mình yêu thích thì nhìn chăm chú cũng không ít. Như chính bây giờ vậy, đối mặt với khuôn mặt nghiêm túc như thế nhưng ánh mắt cô vẫn mang theo vài phần tìm tòi nghiên cứu, cô cảm giác chính mình có chút không thích hợp. Cảm giác này như học sinh tiểu học vào thời điểm làm sai, bị giáo viên kêu đến phòng học để nghe giáo huấn. Sau hơn mười năm, nhờ phúc của Mục Tùng mà cô một lần nữa được trải nghiệm cảm giác này.

“Cái kia, tiên sinh, tôi có chuyện muốn thương lượng với anh.” Nhìn vào ánh mắt nghiêm túc kia, Ngu Nhiễm phát hiện chính mình lại không có một chút tiền đồ mà nói lắp.

Lông mày của Mục Tùng rất đẹp, dày lại có hình như một thanh kiếm sắc bén. Sự kiêu ngạo này, khiến cho người ta cảm thấy như một thanh kiếm mới rút khỏi vỏ, rất khó để che giấu được mũi nhọn.

Hắn hiện tại lẳng lặng nhìn cô gái trước mặt và cất tiếng nói: “Cô nói”.

“Tôi…………” Ngu Nhiễm thật ngượng ngùng khi ở một nơi xa lạ lại cùng một người đàn ông nói chuyện, như chính mình không cần mặt mũi. Mà hiện tại dì cả cô đang ghé thăm, lại đem cả người cọ cọ trên quần của hắn. Bên tai cô lúc này ửng đỏ, cái tay đang để trên đùi của hắn ta.

Bất quá, ở chổ này thật tối.

Giống như.. ở phía dưới có điểm…. Ân, có điểm thân cận

Mục Tùng nhìn theo hướng tay cô gái trước mặt chỉ đến, ánh mắt của anh nhìn xuống hạ bộ… Sau đó lại nhìn xuống dưới, rốt cuộc cũng nhìn đến phía ngoài quần.

Hắn ở bộ đội đã lâu, dưới tay anh là các tiểu tử có hạnh kiểm xấu thì trực tiếp điều động đi luyện tập. Hiện tại, anh đang đối mặt với tiểu cô nương như em gái mình. Anh cảm thấy chính mình cần kiên nhẫn, cũng không thể trước mặt tiểu cô nương nói ra cái gì không đúng. Ví dụ như vung bàn tay to lên bắt người ta đi chạy trong 5 km …

Chính là, hiện tại anh cũng không biết nói cái gì?

Vạn lục tùng trung nhất điểm hồng?*

(*)Mật đã tra rất nhiều. Trên gg chỉ đây là một câu thơ nói về mùa xuân bên trung. Có bạn nào biết ý nghĩa khác thì hãy cmt để Mật biết nhé!

Mục Tùng cảm nhận được chính mình có chút say máy bay, bằng không tại sao lại cảm thấy đầu có chút khó chịu, lý trí sắp thoát khỏi người. Anh bây giờ có chút muốn đánh người.

Ngu Nhiễm nhìn thấy sắc mặt người đàn ông trước mặt không chút thay đổi nhưng như cũ vẫn đẹp làm cho cô rối tinh rối mù, cô không khỏi có chút cẩn thận mở miệng; “Cái kia, nếu có thể, tôi nguyện ý chịu trách nhiệm về phí giặt quần áo…” Cô càng nói càng cảm nhận được ánh mắt lạnh lẽo trên đỉnh đầu của mình. Cuối cùng Ngu Nhiễm cắn răng nhìn về phía trước giống như bằng bất cứ giá nào cô cũng phải nói: “Cùng lắm thì sau khi tôi giặt sạch rồi sẽ trả lại cho anh.”

Phải biết rằng, nhiều năm như vậy. Cô chính là chưa từng giúp người ngoài giặt quần áo. Ngay cả quần áo của chính mình đều do trợ lý cuộc sống của cô phụ trách, cô khi nào lại phải giặt đồ cho người khác a!!

Nói xong, Ngu Nhiễm ngẩng đầu liếc nhìn ánh mắt của anh ta. Cô phát hiện ánh mắt anh ta thực sáng. Bất quá hiện tại đôi mắt đen và sâu thẳm đang nhìn cô, bên trong bao hàm có sự bất đắc dĩ. Rất nhanh, Ngu Nhiễm liền nghe thấy người đàn ông có thân thể cường tráng này mở miệng: “Cho nên, tiểu thư hiện tại cô muốn tôi cởi quần áo ra đưa cho cô?”

Ngu Nhiễm: “……………..”

Ngu Nhiễm chạy khỏi toilet với khuôn mặt đỏ bừng. Trong lời nói của Mục Tùng làm cho cô cảm thấy chính mình là đồ lưu manh.

Khi Ngu Nhiễm đi, trong toilet chỉ còn lại Mục Tùng. Anh cau mày nhìn vết bẩn bên ngoài ống quần. Cuối cùng mím môi dưới, rồi bước ra ngoài với khuôn mặt lạnh lùng.

Tuy rằng bụng cô có chút không an phận, nhưng đây là chuyến bay nội địa nên sẽ không lâu. So với việc phải bay quốc tế thì Ngu Nhiễm vẫn có thể chịu đựng được.

Rất nhanh, máy bay liền đến sân bay ở Thành phố B.

Ngu Nhiễm đứng ở cửa mỉm cười nói lời tạm biệt với mỗi vị khách. Cho đến khi cô thấy được một thân ảnh quân nhân màu xanh biếc.

Ý cười trong mắt cô càng sâu, nhìn thấy người nọ mỗi một bước vững vàng đi đến. Nhưng so với khuôn mặt mỉm cười đầy tiêu chuẩn của cô lúc này thì người đàn ông đang hướng đến có một khuôn mặt băng giá. Mục Tùng rất bình tĩnh, nhưng một khắc khi anh nhấc chân lên liền nhắc nhở anh “Vạn lục tùng nhất điểm hồng”, làm cho sắc mặt anh đột nhiên nghiêm túc hơn hẳn.

Ngu Nhiễm giống như không thấy khuôn mặt nghiêm túc của người đàn ông. Ánh mắt cô hướng theo sau lưng người đàn ông cao lớn cho đến khi anh biến mất trong tầm mắt.

Đợi cho tất cả công việc đều xử lí xong, Ngu Nhiễm mới kéo hành lí của chính mình ra khỏi sân bay.

Cô vươn tay để trên bụng, trên mặt cuối cùng cũng không nhìn thấy nụ cười.Ở thành phố B cô có nhà trọ, Ngu Nhiễm chưa từng cùng đồng nghiệp trên chuyến bay ở khách sạn. Cho nên chỉ có một mình cô đi trên đại sảnh, ngẩng đầu lên liền nhìn thấy thân ảnh người đàn ông mặc quân nhân xanh biếc. Ngu Nhiễm cảm thấy rằng đây chính là ông trời cho cô thêm cơ hội.

Tuy rằng ở trước toilet cô cùng nam nhân này không thể đạt được hiệp nghị hòa bình. Nhưng đây cũng chính là cơ hội cho Ngu Nhiễm, cô mới mượn cơ hội này cố gắng cùng anh đặt lên mối quan hệ. Sau đó…. bồi thường phí giặt ủi cho người ta!

Tưởng tượng đến đây, Ngu Nhiễm đã thấy được một chút vui vẻ. Bởi vì cô đang đau bụng nên lấy tay đỡ thắt lưng, nhưng bây giờ đã đi đứng thẳng tắp. Cô hướng thẳng đến chổ ngồi của anh ta.

“Vị tiên sinh này……” Ngu Nhiễm vừa đến phía sau anh ta, nói còn chưa nói xong. Mục Tùng đã quay người lại.

“Có việc?” mắt Mục Tùng lặng lẽ co giật khi nhìn thấy tiếp viên trên máy bay.

Ngu Nhiễm nghe thấy giọng điệu khá lạnh lùng này và cô không quan tâm đến nó. Cô chỉ muốn lập tức nói ra mục đích của chính mình.

“Cái kia chính là….” Ánh mắt của cô hướng đến vết bẩn dưới chân Mục Tùng “Có thể cho tôi phương thức liên lạc được không? Khi tôi quay về sẽ trả phí giặt đồ cho anh.”

“Cảm ơn, không cần, đây có thể giặt tay.”

Ngu Nhiễm: “……….. Tôi đây đem tiền nước giặt quần áo đưa cho anh”

Mục Tùng: “…..”

Cuối cùng thì Ngu Nhiễm cũng cảm thấy hài lòng khi ra khỏi sân bay, nhìn thấy dãy số trên di động. Cô cảm thấy mình hạnh phúc như muốn bay lên. Ngay khi cô cảm thấy sắp chịu không được ánh mắt uy nghiêm của Mục Tùng thì ngay lúc đó có một tiểu binh chạy đến. Thần thái rạng rỡ hướng đến anh chào theo nghi thức quân đội tiêu chuẩn.

Chắc chắn đó là tiểu binh kia đã cứu cô khỏi đôi mắt sắc bén của anh và cô cũng thực hiện được ý nguyện là có trong tay dãy số.

Tuy rằng vào thời điểm đó thái độ của anh dường như muốn đuổi cô đi. Lúc này do bất đắc dĩ nên mới cho cô, nhưng điều này không hề ảnh hưởng đến tâm tình của Ngu Nhiễm. Ông nội Đặng nói rất đúng, mặc kệ là mèo đen hay mèo trắng có bắt được chuột hay không. Chắc là chúng đều là những chú mèo tốt?

Khóe miệng Ngu Nhiễm gợi lên một độ cong thỏa mãn. Nếu cô không nghe sai thì trong lời nói tiểu binh kia kêu anh là tham mưu trưởng. Nguyên lai, anh ta vẫn là quân nhân!

Vẫy một chiếc taxi. Ngu Nhiễm thật lâu chưa trở về nhà trọ của chính mình.

Lệnh điều động công tác được bắt đầu. Ngu Nhiễm liền gọi cho trợ lí Kim. Cuộc sống của cô tổng thể đều do trợ lí Kim để ý. Lần này chuyện cô bị điều động trợ lí Kim cũng là người đầu tiên biết được. Sớm liên hệ với người thu dọn nhà trọ bên Thành phố B thật tốt.

Vừa mở cửa ra, Ngu Nhiễm đã ngửi thấy trong không khí còn sót lại mùi hương từ nước giặt quần áo. Điều này làm cho cô không khỏi nghĩ đến những lời mà chính mình vừa nói ở sân bay. Và anh ta khẽ cau mày khi nghe thấy nó. Sự ngạc nhiên được hiện rõ trên khuôn mặt.Cô tùy tiện bỏ vali ra, cả người ngã xuống ghế sofa mền mại. Sau đó, Ngu Nhiễm che mặt, giờ cô nghĩ lại hành vi của mình quá… Càn rỡ….

Có một đồ vật đang rung dưới thắt lưng của cô. Ngu Nhiễm lấy tay với đến, mới phát hiện ra di động không biết khi nào đã đánh rơi trên sofa, chính mình lại đang đè lên nó. Rút điện thoại ra, mở khóa, trên màn hình rõ ràng hiện lên liên hệ mới.

Ghi Chú: Tham Mưu Trưởng

Đúng rồi, cô còn chưa biết tên của anh. Ngu Nhiễm cầm di động, trên mặt xuất hiện vài phần rối rắm. Muốn gọi điện thoại hay không đến để hỏi? Vẫn là từ bỏ, cô cảm thấy chính mình hẳn là đang rụt rè. Anh ta nghiêm túc như vậy, hẳn cũng giống mọi người thích một khuê nữ đi? Ngu Nhiễm lại một lần nữa ngã lên sofa. Sau đó rút điện thoại di động chuẩn bị gọi choTrì Phỉ có đến Mexico hay không? Mở Wechat, của sổ liên lạc được tư động cập nhật với những người bạn mới.

Ngu Nhiễm vừa nhìn đã thấy, dĩ nhiên là vị tham mưu trưởng kia.

Đương nhiên, không phải tham mưu trưởng thêm cô vào Wechat, có một hộp màu xanh lá hiển thị lên chữ “Thêm”.

Ngu Nhiễm ma xui quỷ khiến liền thêm

Đột nhiên phải xác minh danh tính. Cô nhanh chóng nhập tên của mình. Cuối cùng lại suy nghĩ, anh ta chắc hẳn là không biết cô tên gọi là gì. Từng ngón tay đẹp đẽ nhấn xóa từng chữ từng chữ một. Cuối cùng một lần nữa viết lại. Cô thực hiện giống như vừa rồi.

“Ông anh, thêm Wechat đi!”

Ngu Nhiễm cảm thấy rất hài lòng. Ngay sau khi viết xong, cô đã gửi chúng đi.

Cô xem Wechat của Mục Tùng. Thoạt nhìn không có gì đặc sắc, toàn bộ đều trống trơn, cái gì cũng không thấy được. Tên cùng nick name cũng như nhau “Mục Tùng”

Ngu Nhiễm nghĩ, chẳng lẽ tên của anh ta là Mục Tùng?

Cô nhìn trong vòng bạn bè, phát hiện mình chưa được thêm bạn bè, giống như tạm thời vẫn chưa thể nhìn thấy gì.

Sau khi chờ đợi quá lâu, Ngu Nhiễm rốt cục cũng lưu luyến thả điện thoại chưa được hồi âm xuống. Xoay người bước vào phòng tắm.

Lần này lịch trình bay không quá kín. Có lẽ, ngày mốt cô mới có thể trở về thành phố M.

Ngu Nhiễm đã kêu đồ ăn bên ngoài. Sau đó liền ở nhà trọ ngủ một lúc. Thẳng đến khi bên ngoài đều đã lên đèn rực rỡ, lúc này cô mới từ giấc ngủ sâu tỉnh dậy.

Có thể chưa quen với bầu trời bên ngoài đã sẫm tối. Cô nhắm mắt lại, thư giãn thân thể, tiện tay đụng đến điện thoại. Ấn vào nút HOME, màn hình liền sáng. Ngu Nhiễm nghiêng đầu, liền thấy giờ đã là tám giờ tối. Cô còn muốn nằm ở trên giường, nghiêng người để nhìn điện thoại.

Trên Wechat ngoại trừ tin nhắn Trì Phỉ trả lời cô, còn có một số cuộc trò chuyện nhóm. Nhưng điều cô muốn là xuất hiện tin nhắn cô đã được xác nhận, nhưng không có gì.

Ngu Nhiễm có chút thất vọng. Nhưng cảm xúc thất vọng chỉ có trong chốc lát, rất nhanh cô lại khôi phục sức chiến đấu.

Đã thêm một lần, vậy thì thêm lần thứ hai a! Lần thứ hai hệ thống đã mặc định tin nhắn mà cô gửi cho Mục Tùng vào buổi chiều. Sau khi gửi lời mời thêm một người bạn. Ngu Nhiễm ôm di động ngẩn người

Sau một lúc, rất nhanh di động vang lên tiếng chuông tin nhắn của Wechat. Cô chạy nhanh ra để mở điện thoại. Bất quá tin nhắn này không đến từ Mục Tùng.

———————————-

Cuối cùng cũng có thể update chương mới đúng ngày valentine cho mọi người. cảm ơn mọi người đã đọc và follow theo Mật Mật.

Tuy còn có nhiều thiếu sót, nhưng vẫn mong các bạn có thể góp ý để team mình có thể hoàn thiện hơn nhé.

Sorry, vì ra chương chậm như vậy. Vì laptop có chút vấn đề nhưng giờ đã ổn mình sẽ cố gắng ra chương đều đặn cho mọi người. 

Cuối cùng chúc mọi người valentine vui vẻ và cảm ơn mọi người rất nhiều!

Chương 3

EDITOR: Mật Mật

Ngu Nhiễm nhìn thoáng qua liền trực tiếp phớt lờ. Cô biết đây là tin nhắn của trợ lý Kim. Dù vậy, cô cũng không muốn bỏ qua.

Mục Tùng được bổ nhiệm làm người huấn luyện tại trường cảnh sát thành phố B trong một khoảng thời gian. Anh làm tổng chỉ huy. Sau khi khóa đào tạo kết thúc nhân tiện kiểm tra một số thứ. Cho nên hai ngày sau mới từ thành phố M trở về bộ đội. Bởi vì tuần sau, có cuộc diễn tập tại quân khu Tây Bắc và khu vực quân sự nơi họ đóng quân. Mục Tùng phải trở lại bộ đội ngay sau khi anh đến thành phố B.

Bởi vì ngày hôm sau là cuối tuần, Mục Tùng liền trở về nhà vào buổi tối.

Ngay khi về đến nhà, anh đã nghe được tiếng của bác sĩ Chung và dì Phó cùng nhau đang liên miên cằn nhằn trong nhà bếp. “Cũng không biết Mục Tùng rốt cuộc nó muốn làm cái gì. Mà đã sắp 30 đến nơi, cũng đã sắp đến 40. Cư nhiên ngay cả bạn gái cũng chưa có. Bà nói làm sao tôi không sốt ruột đi, chính là nghĩ trong lòng vẫn khẩn trương a!”

Bác sĩ Chung không ý thức được người hiện tại mà bà đang nhắc đến trong miệng kia, đã đứng trước cửa phòng bếp nghe hết cuộc nói chuyện.

Mục Tùng nghe thấy Bác sĩ Chung nói chuyện, liền có chút đau đầu.

Tuy rằng anh là đàn ông, có thể anh không quan tâm đến tuổi tác nhiều như phụ nữ. Nhưng sự khác biệt giữa 31 và 40 có vẻ quá lớn đi! Trong lòng Tham mưu trưởng có chút ủy khuất.

Dì Phó ở Mục gia làm việc đã nhiều năm. Hai anh em,Mục Loan và Mục Tùng cơ hồ đều là bà nhìn lớn lên.

Nói đến vấn đề tình cảm của hai đứa nhỏ, Dì Phó gật đầu và tỏ vẻ có chung nhận thức với bác sĩ Chung: “Nhà của tôi các cháu đều đã đi nhà trẻ. Ba của chúng cũng bằng tuổi a Tùng, ôi uyy…..” Những lời nói tiếp theo thật sự đáng giá.

Bác sĩ Chung càng nghĩ thì trong lòng càng hoang mang rối loạn. Bà cũng đã sắp xếp các cuộc xem mắt cho đứa con trai lớn nhà mình, nhưng cuối cùng đều thất bại. Các cuộc xem mặt thiếu chút nữa thì trở thành thù.

“Nếu trước kia không cho nó thi vào trường quân đội là tốt rồi, đi học trường sư phạm hay trường gì khác cũng được. Tốt xấu gì cũng có con gái a!!” Bác sĩ Chung nghe được người ta nói trường sư phạm có tỉ lệ nam nữ 1:100, nam sinh đều là hoa thơm cỏ lạ!

Dì Phó cười hai tiếng: “Trường tài chính học cũng được a. Tôi nghe bà vợ nhà kia nói rằng trường kinh tế và quản lý đều là âm thịnh dương suy a!Tôi xem nếu như a Tùng học tại đây, thì có lẽ đã có con ẩm bồng”

Mục Tùng người chưa được phát hiện ở cửa: “…………..”

“Ai, đều do trường quân đội a. Bên trong tất cả đều là nam. Bà xem đã là đàn ông còn chui vào chỗ toàn là đàn ông. Tôi liền lo lắng Mục Tùng đã không biết bộ dáng của nữ nhân là gì. Vạn nhất nó lại thích nam nhân thì sao bây giờ?” Bác sĩ Chung thực sự rất lo lắng. Hôm nay bà đ ingang qua khoa hậu môn và gặp được hai thanh niên dính vào nhau. Một người băng bó mông, biểu tình rất thống khổ. Người bên cạnh còn nắm lấy tay hắn, còn không ngừng nói: “Bảo bối, hãy nhẫn nhịn”…………..

Bác sĩ Chung tỏ vẻ chính mình bị chịu nhiều đả kích. Bà cũng không phải là người lạc hậu, cũng nghĩ được đã có chuyện gì xảy ra. Bác sĩ Chung không thể nào nghĩ được đứa con trai lớn của bà. Là đứa con trai lớn nhà bà sẽ không bị cái kia đi?

“Mẹ…..” Mục Tùng có vẻ mình thực sự không nghe nổi nữa, không khỏi bất đắc dĩ phải mở miệng.

Ở phòng bếp hai người đang nói chuyện bị giật mình. Bất quá bác sĩ Chung đã sớm luyện kỹ năng nên nhanh chóng bình tĩnh: “À, đã trở lại?” Bà rất nhanh liền khôi phục được trạng thái bình thường, giống như vừa rồi chính mình chưa từng nói gì.

Một ánh cười xẹt qua mắt Mục Tùng: “Hôm nay giữa trưa con đã trở lại, nhưng phải về bộ đội, con còn chút tình hình phải xử lí.” Anh đơn giản nói lịch trình của mình với mẹ.

Có thể là bởi vì những lời kia bị chính con trai mình nghe đươc. Bác sĩ Chung cũng không muốn che dấu nữa. Bà một tay kéo Mục Tùng lại gần phòng bếp, một tay còn cẩn thận đóng cửa.

Mục Tùng: “…………” Mẹ, hiện tại chúng ta đang ở trong bếp, người muốn đóng cửa có ý tứ gì?

Bác sĩ Chung cũng không có tinh lực để đi đoán mò hiện tại Mục Tùng đang nghĩ cái gì, chính là vội vàng muốn chứng thực một việc: “Mục Tùng, con thành thật cho mẹ biết, con không phải thích một tiểu nam nhân thuần khiết đúng không?”

Mục Tùng: “…………”Tiểu nam nhân? EXM!?

Tham mưu trưởng Mục hiện tại không biết nên nói cái gì cho phải. Đặc biệt là khi nhìn thấy khuôn mặt nghiêm túc của bác sĩ Chung. Anh thật sự muốn quay đầu bước đi!

“Mẹ, đó không phải là điều con nghĩ. Người đem những tâm tư này thu hồi đi, lưu lại để khi phẫu thuật dùng đi.”

Bác sĩ Chung nghe thấy Mục Tùng trả lời, thở phào nhẹ nhõm một hơi, thuận tay chính mình vỗ ngực: “Trước kia không phải mẹ nhìn được con cùng các tiểu nam nhân cùng nhau ngủ sao? Cái này làm sao không lo lắng, con xem con lớn như vậy. Bạn gái cũng không có, con thực sự bộ dạng cũng không quá khó coi, như thế nào lại không có người thích?”

Bác sĩ Chung một mực nhắc đến tiểu nam nhân, Mục Tùng cảm thấy gân xanh trên trán mình đều đang nảy thình thịch.

Đây là sức nặng của cuộc sống a!

Mục Tùng không thể lý giải được tư tưởng của bác sĩ Chung, nên lấy cớ thoát thân lên lầu.

Gây sức ép cả ngày. Thời điểm buổi chiều trước khi quay lại, tại quân doanh anh cùng mấy tiểu tử giao thủ. Trên người có chút khó chịu.

Mục Tùng liền nhanh chóng đi vào tắm rửa.
Vì ở bộ đội đã lâu, cho dù là ở nhà. Anh cũng sẽ rất nhanh mặc quần áo và sửa sang lại. Lúc này mới ngồi trước bàn.

Trên bàn của anh có mấy bộ sách quân sự, tay anh tìm bookmark lần trước đã được đánh dấu và bắt đầu lật lại xem.

Không bao lâu, dì Phó ở dưới lầu gọi hắn xuống ăn cơm.

Mục Tùng lên tiếng, xoay người bước ra khỏi phòng.

Anh không có mang di động. Thời điểm anh xuống lầu để ăn cơm thì điên thoại ở đầu giường có thông báo.

Bởi vì buổi tối Mục tướng quân đã trở lại. Hai cha con có rất nhiều chuyện để tán gẫu. Mục Tùng liền trực tiếp theo Mục Tướng quân lên thư phòng. Trong cuộc diễn tập được diễn ra vào tuần tới. Mục tướng quân là thủ trưởng ở quân khu bên đây, tự nhiên rất coi trọng.

Đợi lúc Mục Tùng trở về phòng, đã muốn qua mười một giờ. Anh cầm lấy di động liền nhìn thấy có mấy cuộc gọi nhỡ, đều là dãy số đến từ thành phố M. Mục Tùng lấy tay xoa lấy huyệt thái dương. Vừa rồi ở thư phòng, các vấn đề của Mục tướng quân đều rất sắc bén, anh có chút không chống đỡ được.

Hiện tại lại nhìn thấy các cuộc gọi nhỡ đến từ một số. Mục Tùng hoài nghi có phải hay không. Buổi huấn luyện cuối cùng hôm nay có vấn đề gì. Anh không dám trì hoãn và gọi lại.

Ngu Nhiễm đang mơ ngủ, mơ mơ màng màng. Cả đêm tâm tình cô có chút bị hạ thấp. Cô hai lần thêm Wechat mà anh ta lại không hề đáp lại. Cô có thể thuyết phục chính mình là bởi vì anh tham gia quân ngũ không thể lên mạng, cho nên không nhìn thấy. Ngay cả khi cô gọi điện thoại anh cũng không nghe máy. Ngu Nhiễm cảm thấy chính mình không thể tìm được lý do nào biện minh cho việc mình bị từ chối.

Cô là ôm lấy điện thoại đi ngủ. Bởi vì chờ đợi quá lâu. Cô không thể nhịn được, hai mí mắt đã muốn dính lại với nhau.

Khi tiếng chuông di động vang lên: “It’s you brought me back when I was lost.” Lúc này Ngu Nhiễm mới hoàn toàn tỉnh táo lại, hơn nữa xem được hiện tại ai đang gọi điện cho cô.

Dĩ nhiên là Mục Tùng!

Một khắc đó Ngu Nhiễm liền muốn bùng nổ. Nhìn được ai đang gọi đến trên mặt cô liền tỉnh táo hẳn. Thậm chí tâm tình đang ở số âm một cái liền biến thành giá trị dương. Gọi điện thoại đến là Mục Tùng. Nhận thức này làm cho tâm tình của cô liền muốn bay lên.

Cô hắng giọng và cảm thấy được bản thân ở trạng thái tốt nhất. Lúc này mới nhấn nghe máy.

“Xin chào.”

Rõ ràng đây là giọng nữ, mát rượi mang theo vài phần tùy ý.

Một giọng nữ xa lại làm cho tay Mục Tùng đang cầm điện thoại nhất thời cứng ngắc.

“Xin lỗi đã quấy rầy, xin hỏi cô là….” Mục Tùng cố gắng trong đầu nhớ lại hôm nay đã gặp được nữ huấn luyện viên tại trường. Còn chưa đợi cho anh hồi tưởng lại, chợt bên kia điện thoại giọng nữ đã muốn làm sáng tỏ thân phận của mình.

“Tôi là tiếp viên trên chuyến bay hôm nay.”Một câu như vậy, nháy máy Mục Tùng đã hiểu được cô gái đầu bên kia điện thoại là ai?

Ánh mắt Mục Tùng không khỏi dừng lại trên chiếc quần màu xanh biếc bên ngoài sân thượng. Anh giờ phút này cảm thấy được não mình có chút phát đau.

“Xin chào, cho hỏi cô gọi điện cho tôi có việc gì không?” Anh không muốn nghĩ lại cảm giác vội vàng lấy quần trước khi ăn cơm. Tuy rằng không hiện lên rõ ràng, nhưng nhìn kỹ vẫn có một chút màu.

Người khác không nhìn ra. Nhưng tham mưu trưởng cảm thấy đây là bóng ma a!

Đây là một việc đau lòng!

Ngu Nhiễm không cảm thấy rằng đây là cuộc gọi không cần thiết: “Tôi muốn nhắc anh thêm bạn tôi trên Wechat. Hôm nay buổi chiều tôi đã gủi lời mời muốn trở thành bạn đến hai lần.”

Mục Tùng: “………..”

Ngu Nhiễm không nghe thấy âm thanh bên đầu bên kia, không khỏi lại nói: “Anh có còn nghe không?”

“Ờ”

Mục Tùng trả lời rất ngắn gọn. Anh còn nghĩ rằng có phải hay không huấn luyện có vấn đề. Nên anh ấy đã gọi lại. Hiện tại anh không muốn nói chuyện. Nhưng vì mặt mũi của con gái nhà người ta, nếu anh tắt ngang điện thoại. Sẽ không lịch sự.

“Vậy vì sao anh lại không nói?” Trên giường Ngu Nhiễm đã muốn ngồi dậy, tay đang giữ chặt chăn, ngữ khí như con chó nhỏ bị chủ nhân vứt bỏ, rất đáng thương.

Mục Tùng không có nhiều cảm xúc như vậy. Câu trả lời của anh tuân thủ theo mục đích tóm tắt các tài liệu trong kỳ thi ứng dụng. Ngắn gọn và trực quan.

“Tôi không biết nói cái gì”

Ngu Nhiễm: “…………….”

Cô lúc này đây, rất không muốn cúp điện thoại.

Một cuộc trò chuyện mêt mỏi như vậy, Ngu Nhiễm cảm thấy bất lực.

Tuy nhiên, sau khi cúp điện thoại. Cô phát hiện ra vẫn chưa có phát hiện thông báo từ Wechat và yêu cầu thêm bạn của cô giống như chìm trong đáy biển, không có nửa điểm tin tức.

Tham mưu trưởng chuẩn bị đi ngủ. Hiển nhiên không đem trận “Diễm ngộ” để ở trong lòng. Trong đầu anh hiện tại chỉ có diễn tập, trong đầu đang nghĩ đến các phương án phòng thủ cùng công kích. Không thể nghĩ những chuyện gì khác.

Ngay khi Mục Tùng đang chuẩn bị tắt đèn, ở trên đầu giường di động lại sáng lên.

Có một tin nhắn chưa đọc và anh mở nó ra.

“Thêm Wechat của tôi.”

Anh buông điện thoại xuống.

Một phút đồng hồ sau, di động lại một lần nữa sáng lên.

“Thêm Wechat của tôi.”

Mục Tùng nhắm mắt, quyết định không để ý đến. Anh rất khi lên Wechat. Tiểu cô nương thêm Wechat của anh làm gì?

Di động trong bóng đêm lại sáng, tắt, sáng, tắt, sáng….

Mà Mục Tùng, đã ngủ


Thật là muốn diện kiến Bác Sĩ Chung aaaa!!!

Chương mới đã lên, chúc cả nhà đọc truyện vui vẻ!

Chương 4

Editor: Mật Mật

Thức dậy vào buổi sáng ngày hôm sau, Mục Tùng rất ngạc nhiên khi thấy chiếc điện thoại anh đầy pin ngày hôm qua lại hoàn toàn hết pin.

Anh tìm dây sạc rồi cắm điện. Sau một lúc màn hình mới sáng lên. Nhưng một chút màn hình cũng không có dấu hiệu sáng lên, đây là hao pin quá độ tự động tắt máy?

Mục Tùng khẽ nhăn mi, chẳng lẽ hôm qua anh mộng du dùng di động chơi game cả đêm? Như thế nào lại hết pin?

Ba phút sau, di động tự động khởi động lại.

Mục Tùng cầm điện thoại, anh còn muốn nghiên cứu lí do. Kết quả khi di động khởi động lại ngay sau đó là một trận chấn động mãnh liệt. Mục Tùng cảm thấy được tay của chính mình theo chấn động mà tê rần. Sau đó anh liền nhìn xuống phần tin nhắn chưa đọc, hiện lên là …. 99+

Mục Tùng: “…….”

Tất cả tin nhắn chưa đọc, tất cả đều đến từ một người.

Mục Tùng nghĩ: “Cô ấy tưởng đây là gửi tin nhắn bằng Wechat sao? Thực sự gửi tin nhắn không cần dùng đến tiền?”

Mục Tùng cam đoan rằng tiểu cô nương đã sao chép các tin nhắn của nhau, vì mỗi một tin đều giống nhau như đúc. Thật sự là không thể hiện thành ý? Tuy nhiên, người ta nghĩ rằng tham mưu trưởng Mục rất giàu nên cả đêm đều gửi tin nhắn cho đến khi điện thoại tự động hết pin, anh còn nghĩ đây là không có chút thành ý sao?

Hệ thống Wechat nhắc nhở, một người bạn của anh đã gửi tin nhắn đến..

Thật là một người kiên trì. Mục Tùng cầm di động, không khỏi khóe miệng nhếch lên.

Anh rất ít khi dùng Wechat để làm công cụ liên lạc. Nói chung, người liên hệ với anh chỉ vì công việc. Tất cả mọi người ở bộ đội, không phải gọi điện thoại cho anh mà chính là tìm một tiểu binh lại truyền lời. Nhưng hiện tại mọi người đều sử dụng Wechat. Mỗi người đều có Weibo, nhưng anh thật sự rất ít khi sử dụng.

Mỗi ngày huấn luyện đã làm cho người ta đủ mệt mỏi, làm gì có thời gian đi nghiên cứu mấy thứ này. Vòng bạn bè trong Wechat của anh đều là một số đồng chí đã giải ngũ, muốn liên lạc với anh qua di động nên đã trực tiếp được thêm vào, nhưng thông tin liên lạc vẫn còn trên điện thoại di động.

Mục Tùng không hiểu vì sao Ngu Nhiễm lại cố chấp như vậy, nhất định phải thêm Wechat của anh. Thật sự thêm bạn cũng không có tác dụng gì. Nhưng xem ra cô nương này lại “Siêng năng” như vậy. Anh vẫn nên mở Wechat.

Lâu lắm rồi không đăng nhập, ngay cả di động của chính mình cũng muốn lấy mật khẩu.

Mục Tùng ở bàn phím gõ vài cái, rồi đăng nhập.

Cho dù lâu ngày không sử dụng nhưng vẫn hiện ra các thông tin

Mục Tùng mở ra liền thấy một bức ảnh selfie của một cô gái. Sau đó thấy

“Đại huynh đệ, hãy thêm Wechat.”

Mục Tùng: “……………”

Khóe mắt anh giật, ai là đại huynh đệ của cô? Cuối cùng anh vẫn đưa tay ra và nhấn xác nhận.

Tham mưu trưởng Mục tỏ vẻ anh chính là lo lắng rằng Ngu Nhiễm bởi vì anh không thêm bạn mà gọi điện thoại “quấy rối” anh. Nếu chuyện này truyền ra ngoài sẽ không tốt. Anh là một người quân nhân nghiêm minh và có kỷ luật!

Nhìn thời gian, Mục Tùng đi xuống lầu để chuẩn bị rèn luyện thân thể.

Ngay lúc này, đối với người thức suốt đêm để gửi tin nhắn như Ngu Nhiễm mà nói, đó thực sự là thời gian để cứu lấy giấc ngủ đã mất của cô.

Trên chiếc giường lớn tại căn hộ, một dáng người mảnh khảnh đang cuộn tròn trên mép giường. Mái tóc đen phủ đầy gối và có sự mệt mỏi nhẹ dưới mắt cô. Đó là kết quả của việc cả đêm qua cô không hề ngủ.

Vì không ngừng nghỉ gửi tin nhắn cả đêm hôm qua mà điện thoại đã trở nên không còn pin. Hiện tại điện thoại đang nằm im lặng trên tủ đâu giường để sạc điện. Tuy nhiên lúc này, màn hình di động chưa được bật lại kể từ khi cô đột nhiên ngủ thiếp đi. Sau đó tiếng chuông đặc biệt từ Wechat vang lên.

Nhưng hiện tại âm thanh này đối với Ngu Nhiễm là thật sự quá nhỏ. Cô hiện tại đang ở trong trạng thái mê mang, căn bản là không nghe thấy được cái gì.

Giấc ngủ của Ngu Nhiễm có chút bất ổn và có rất nhiều người xuất hiện trong giấc mơ của cô. Những người này kỳ thật cô đã không gặp trong một thời gian rất dài, không biết vì sao lại đột nhiên xuất hiện trong mơ của cô.

Thẳng đến giữa trưa, Ngu Nhiễm mới sâu kín từ từ tỉnh lại.Bởi vì mới từ trong giấc mơ thoát ra, trong đầu cô đều còn sót lại cảnh tượng vừa mới diễn ra. Rất giống với sự tình của rất nhiều năm về trước, hỗn loạn không chịu nổi, làm cho cô sau khi tỉnh lại thấp giọng chửi một tiếng.

Trong giấc mơ, cô gặp được chính mình và mẹ cô Phó Giai. Đó là lúc mẹ ôm cô dứt khoát rời khỏi ngôi nhà nguy nga tráng lệ kia. Sau lưng là cha cô, không thể phân biệt biệt được sắc mặt của ông là tốt hay xấu. Ngu Nhiễm dựa đầu vào vai của mẹ, muốn cùng cha mình tạm biệt. Nhưng ngay tại lúc đó liền thấy người cha thân thuộc của mình đã xoay người bước đi.

“Oanh” một tiếng, cửa lớn của nhà cũ rốt cuộc đã đóng lại.

Mẹ vừa ôm cô lại khóc trong im lặng. Lúc đó Ngu Nhiễm tuổi còn nhỏ trong lòng liền mông lung không hiểu chuyện gì. Có lẽ cả cuộc đời này, cô sẽ không bao giờ đặt chân vào chính nơi mà cô đã từng coi là nhà nữa.

Tâm tình Ngu Nhiễm lúc này rất tồi tệ. Cô vẫn nằm trên giường, cô đưa tay ra dụi dụi mắt. Sau khi xác định được mình đã chắc chắn tỉnh táo và vứt đống suy nghĩ bừa bộn ra phía sau, cô đưa tay ra và mò mẫm muốn lấy điện thoại di động.

Trong lòng cô vẫn còn nhớ rõ tối qua cô đã “quấy rầy” Mục Tùng như thế nào. Kết quả vừa cầm lấy di động liền thấy thông báo từ Wechat. Cô nhấn vào, vừa nhìn thấy Ngu Nhiễm trên giường trực tiếp nhảy lên.

Ở trên thanh thông báo Wechat của cô, rõ ràng là có một bản ghi trì chuyện của ai đó, đó là Mục Tùng! Người đàn ông này đã chịu thông qua xác minh của cô!

Sự công nhận này, đã quét đi tâm tình tồi tệ của Ngu Nhiễm. Cô cảm thấy được hôm nay là một ngày tươi sáng.

Mục Tùng đã thông qua xác minh, Ngu Nhiễm liền nhanh chóng mở cuộc đối thoại.

“Sớm a!”

Bên kia không ai đáp lại, Ngu Nhiễm nhìn thời gian. Đã muốn qua mười hai giờ, cô nghĩ anh ấy nhất định đang ăn cơm. Cô cũng không quá lạc lõng. Dù sao, cô cũng đã cùng Mục Tùng trải qua “chiến đấu” cả ngày hôm qua. Nên cô đại khái hiểu được người đàn ông này có tính tình gì. Muốn Mục Tùng trả lời tịn nhắn hay gì đó, tất cả đều là si tâm vọng tưởng.

Ngu Nhiễm từng chút nhìn ảnh của Mục Tùng, cuối cùng lần này từ “album ảnh” xuất hiện trên danh thiếp.

Ngu Nhiễm có chút âm thầm vui mừng. Mặc dù trước đây Mục Tùng có hơi lạnh lùng với cô. Nhưng dù sao, anh ấy vẫn không có chặn cô trong vòng bạn bè. Ngu Nhiễm mang theo một phần vạn tâm tình tốt cùng một trăm vạn phần hí hửng mở trang cá nhân của anh. Cuối cùng manh theo một ngàn vạn tâm tình đau đớn mà lui ra.

Vòng tròn bạn bè của Mục Tùng mở cho tất cả bạn bè, anh chỉ có một vòng bạn bè.

“Có việc liên lạc: 159XXXXXXXX”

Tốt lắm, đây quả thực là Mục Tùng!

Ngu Nhiễm nói không lên lời, cô cũng không biết trong lòng chính mình rốt cuộc có ý tưởng gì. Cô muốn thông qua Wechat và vòng bạn bè của anh để biết thêm về người đàn ông mà cô đã nhất kiến chung tình là cái dạng đàn ông gì. Chính là người đàn ông này có thông tin quá ít, cô căn bản cái gì cũng không nghĩ được. Như vậy cô liền không thể biết cuộc sống của anh qua vòng bạn bè, đến đây cô cũng nhìn ra được đây là một người đàn ông cổ xưa nghiêm túc.Điều này thực sự không phù hợp với sự lựa chọn bạn đời của Ngu Nhiễm!

Cô thích những người đàn ông đẹp trai, dịu dàng và chu đáo, nhưng cũng phải có lý tưởng. Thực tế khi gặp được một người đàn ông lạnh lùng như Mục Tùng. Cô thế nào có được năng lực đoán được chính mình sẽ cùng người nào nhất kiến chung tình, như vậy liền tạm biệt?

Vô Li đã đâm đầu đi vào, cô ấy giống như đều rất vui vẻ chịu đựng.

Ngu Nhiễm nắm điện thoại, nhìn thấy bản ghi chép cuộc nói chuyện với Mục Tùng, có chút xuất thần.

Thẳng đến khi bụng của cô vang lêm. Ngu Nhiễm mới đứng dậy rửa mặt, sau đó chuẩn bị ra ngoài ăn cơm trưa.

Còn chưa đi ra khỏi nhà, điện thoại của cô liền vang lên.

Ngu Nhiễm lấy điện thoại ra, trên màn hình đang hiện lên tên người gọi đến, ánh mắt không khỏi tối sầm lại.

Từ ngày hôm qua khi cô gửi Wechat cho trợ lí Kim, cô ấy đã muốn báo toàn bộ lịch trình cho Ngu Thanh Hoài. Cho nên hiện tại Ngu Thanh Hoài gọi điện cho cô, cô cũng không thấy kì quái.

Chính là tâm tình không được tốt mà thôi.

Ngu Nhiễm nghe điện thoại.

“Uy”.

Thanh âm của cô bình thường, không có nửa điểm phập phồng.

“Từ từ, ta là ba ba.”

So với việc thanh âm của cô không hề có cảm xúc, thì người ở đầu bên kia điện thoại ôn hòa hơn nhiều. Mang theo giọng cha mẹ đối với đứa con của mình đặc biệt quan tâm.

Chính là loại quan tâm này ở trên Ngu Nhiễm có chút không đáng; “Con biết, người có việc?” Thái độ của cô không hề tốt, nguyên bản thanh âm có chút không kiên nhẫn.

Ngu Hoài Thanh ở bên kia có chút trầm mặc, nhưng lại lo lắng chính mình nếu không trả lời Ngu Nhiễm liền trực tiếp cúp máy, lại không khỏi có chút vội vàng mở miệng: “Con đã ăn cơm chưa? Ba ba muốn cùng con ăn một bửa cơm trưa”

Ngu Hoài Thanh từ trước đến nay đều cực kỳ sủng ái đứa con này của mình, nửa điểm ủy khuất đều không muốn cô phải nhận lấy.

Ngu Nhiễm suy nghĩ có chút trầm mặc: “Không được, con muốn chính mình đi ăn.”

Cô cự tuyệt lời mà Ngu Hoài Thanh đề nghị, nghĩ đến dù sao ngày mai chính mình cũng phải rời đi. Về sau như thế nào cũng sẽ không ở thành phố B, cô không nghĩ mình sẽ đi gặp Ngu Hoài Thanh.

“Cùng ba ba đi ăn bửa cơm, con cũng không nguyện ý sao? Ba ba đã hơn một năm chưa gặp con, từ từ hãy trả lời a!” Một câu cuối cùng, có chút cảm khái hỗn loạn và chua xót.

Đối với những cảm giác mà cô đã mong đợi khi còn là một đứa trẻ, sau khi lớn lên chính mình cũng không còn muốn như trước nữa. Ngu Nhiễm cảm thấy bất lực khi mỗi lần phải đối mặt.

Nếu như cô không đồng ý thì thật sự rất xấu hổ và phải xin lỗi với lương tâm của chính mình.

Cho nên, thời điểm khi cô đối mặt với Ngu Hoài Thanh. Cô cảm thấy được chính mình như thế nào cũng không thể cự tuyệt.

Ngu Nhiễm giật giật môi, đem một câu nhẫn tâm muốn cự tuyệt trong lòng cuối cùng cũng nuốt xuống, rồi tới bên miệng vẫn hỏi: “Ở nơi nào?”

Ngu Hoài Thanh nghe được những lời này, sắc mặt liền trở nên sáng rọi. Thậm chí ông còn có chút luống cuống tay chân, một chút liền trượt ngã. Kết quả đụng phải văn kiện trên bàn, văn kiện liền đụng trúng ly nước, ly nước liền rơi xuống thiếu chút nữa đem bảng tên chủ tịch rơi trên mặt đất, nhất thời văn phòng có chút hổn loạn.

“Cha kêu tài xế đến đón con, tới nơi sẽ gọi điện thoại cho con xuống. Vẫn là biển số xe trước kia, con nhớ rõ chứ?” Nhưng văn bản bị làm lộn xộn trên bàn vẫn chưa được Ngu Hoài Thanh xem xét. Toàn bộ lực chú ý của ông đều ở trên người con gái của mình, đâu them để ý đến văn kiện tột cùng giá trị mấy trăm vạn.

Khóe miệng Ngu Nhiễm nhếch lên, nghe ông ta nói lời này có chút châm chọc: “Một người đã chết, ông dùng sinh nhật của bà ấy làm kỉ niệm tột cùng là làm cho ai xem?”

Chương 5

Người bên đầu bên kia điện thoại trầm mặc.

Sự trầm mặc này làm người ta cảm thấy hít thở không thông. Ngu Nhiễm cũng biết rằng những lời nói của cô rất nặng nề, nhưng cô không thể buông bỏ được sự ghét bỏ.

Rõ ràng cô biết nói như vậy sẽ khiến Ngu Thanh Hoài khó chịu mà chính mình cũng khó chịu. Nhưng cô vẫn không nhịn được mà mở miệng.

Khi Ngu Nhiễm cảm thấy được Ngu Thanh Hoài không thể chịu được lời nói bén nhọn kia của cô. Cô cho rằng bửa cơm của hai người sẽ không còn. Nhưng người bên kia điện thoại vẫn nói:

“Thu thập cho tốt rồi đi ra ngoài, ta cho tài xế ở dưới lầu rước con.”

Ngu Nhiễm: “Tốt”

Người bên kia điện thoại vẫn chưa cúp máy. Ông muốn để cô cúp trước.

Từ trước đến nay đều là như vậy.

Cô gặp Ngu Hoài Thanh đã là một giờ sau sự việc, trong phòng riêng đồ ăn đều được bưng lên.

Ngu Nhiễm liếc mắt một cái quét đến, biết những thức ăn kia đều là cô thích ăn.

Ngu Hoài Thanh đem sở thích của cô hỏi cũng thật rõ ràng. Điều này làm cho Ngu Nhiễm mỗi lần gặp ông cũng không biết hình dung tâm tình của mình như thế nào.

Người đàn ông này, đã làm tổn thương chính mình ở mọi nơi, rồi hủy hoại gia đình của cô.

Ngu Hoài Thanh hiện tại còn mặc tây trang. Người đàn ông năm mưới tuổi này vẫn rất khỏe mạnh nhìn không ra tuổi thật của ông. Ông ta thường tập thể dục và không có dấu hiệu của người giàu ở tuổi trung niên. Hơn nữa ông ấy ở lâu trên địa vị cao, ở thương trường đắm chìm rất nhiều năm, trên người mang theo một cổ khí tức khiến người khác thán phục. Điều này đã vô tình thu hút sự chú ý của rất nhiều người.

Ngu Nhiễm nghĩ nghĩ, nhất là những cô gái trẻ tuổi.

Cô bước đi vào, cũng không có ngồi bên người Ngu Hoài Thanh. Mà lựa chọn ngồi đối diện.

Bàn tròn lớn, nếu nó có thể kết nối một đường thẳng. Giữa Ngu Nhiễm và Ngu Hoài Thanh phải đi qua trung tâm của vòng tròn. Và Ngu Nhiễm đã chọn vị trí có khoảng cách xa nhất đối với ông ta.

“Vừa rồi bên ngoài có vị tiểu thư hỏi số điện thoại của ông qua người phục vụ, tôi đã trưc tiếp cho.” Đây là câu nói đầu tiên khi Ngu Nhiễm ngồi xuống.

Ở địa phương này tất cả các phòng đều phải đặt trước, khi yêu cầu người phục vụ gọi điện thoại, Ngu Nhiễm đã nói chuyện. Tuy cô không quá quan tâm đến cuộc sống cá nhân của Ngu Hoài Thanh, nhưng cô sẽ vui vẻ chặn một số người.

“Hồ nháo.” Ngu Hoài Thanh nghe xong những lời này, thì khẽ cau mày. Nếu đổi thành là một người khác, có lẽ ông đã phát hỏa. Chính là đối mặt với đứa con gái duy nhất, cơn tức kia dù có sinh sôi đi nữa cũng phải hạ xuống.

Ngu Nhiễm cảm thấy mắt chính mình co giật, nhìn ngón tay của chính mình. Hôm nay cô ra ngoài vẫn chưa sửa lại tốt lắm, hiện tại mười đầu ngón tay bóng loáng mượt mà. Cô một bên nhìn đầu ngón tay không chút để ý nói: “Đúng rồi, tôi không nhớ được số điện thoại của ông. Sau đó chắc là đem số Giang Văn đưa cho cô ta.”

Giang Văn là người vợ hiện tại của Ngu Hoài thanh, ít nhất trên danh nghĩa là vậy.

Ngu Hoài Thanh: “…….”

Ông hiện tại là muốn cảm tạ con gái của mình đã giúp ông giải quyết được phiền toái hay sao?

“Con cao hứng là tốt rồi.”

Một lúc lâu sau, Ngu Hoài Thanh nói như vậy, trong giọng nói mang theo vạn phần dung túng.

Tầm mắt của Ngu Nhiễm rốt cuộc cũng dời từ trên ngón tay về phía đối diện người đàn ông kia. Cô bỗng nhiên cười, cảm thấy được không có ý nghĩa gì: “Ăn cơm đi, thức ăn đều đã muốn nguội.”

Rốt cuộc bửa cơm hôm nay đều là những món mà cô thích. Ngu Nhiễm không khỏi ăn nhiều hơn một chén.

So với việc Ngu Nhiễm ăn uống thật tốt. Ngu Hoài Thanh cũng không thể nào động đũa. Từ đầu đến giờ ông đều nhìn Ngu Nhiễm ăn cơm, ông đã thật lâu chưa nhìn thấy Ngu Nhiễm, lại càng không nhắc đến cùng cô ăn bửa cơm.

“Nhìn như vậy có thể no sao?” Ngu Nhiễm không phải không chú ý đến ánh mắt của Ngu Hoài Thanh.

“Hắc Hắc” Ngu Hoài thanh cười hai tiếng. Này cùng hình tượng của ông trầm ổn đanh đá chua ngoa hoàn toàn không thích hợp: “Ba ba không phải thật lâu rồi mới gặp con sao? Hiện tại muốn nhìn nhiều thêm, con cứ ăn cơm đi, cũng không biết khi nào có thể gặp lại con.”

Khi nghe lời này có một chút chua xót.

Ngu Nhiễm thu liễm ánh mắt, không hề nhìn ông nữa.

“Nga.”

Ngu Hoài Thanh có chút mất mác. Nhưng nhìn Ngu Nhiễm thế này, ông ta không muốn đòi hỏi cái gì nữa. Ông chỉ có thể hỏi một cách ngập ngừng: “Nhiễm Nhiễm, tương lai con có muốn ở lại đây không?”.

“Không.” Ngu Nhiễm trả lời rất rõ ràng.“Chuyện xảy ra ở công ty, ta đã muốn tìm con để hỏi cho rõ ràng. Tột cùng con muốn làm cái gì? Nếu mất hứng thì nghỉ việc, đừng làm chính mình ủy khuất?” Ngu Hoài Thanh không thể để bất kì kẻ nào khi dễ con gái của ông. Ngu Nhiễm cố tình không muốn ông nhúng tay vào chuyện này, bằng không từ lúc Phùng Học Mậu động thủ với Ngu Nhiễm. Ông đã muốn xử lí hắn ta.

“Đó là nơi con làm việc, cho dù phải nghỉ việc, cũng phải xem tâm tình của con. Con muốn rời đi, con cũng không giữ ai và không ai giữ được con” Trong câu cuối, Ngu Nhiễm có vẻ có ý gì đó. Sắc mặt Ngu Hoài Thanh có chút trắng.

Chủ tịch tập đoàn Ngu Thị hiện giờ ở bên ngoài không có mấy người dám làm ông mất mặt? Chính là hiện tại đang ở trước mặt Ngu Nhiễm. Ngu Hoài Thanh cho dù muốn sinh khí như thế nào cũng không thể tức giận với con gái nhà mình, còn muốn hảo hảo khuyên nhủ.

“Kỳ thật ở thành phố B cũng tốt, con xem con ỏ thành phố M, cũng không có người chiếu cố…..” Ngu Hoài Thanh còn muốn khuyên nhủ Ngu Nhiễm ở lại. Nhưng từ sau câu trả lời trực tiếp đó, những lời ông muốn khuyên nhủ đều mắc kẹt ở trong bụng.

“Như thế nào là một người? Người không phải đã an bài một mật thám bên người con sao?” Cô lạnh lùng nói.

Ngu Nhiễm sở dĩ không muốn đuổi trợ lí Kim rời đi. Bởi vì cô biết cho dù cô đuổi đi một người, Ngu Hoài Thanh sẽ còn đưa đến người thứ hai. Nếu đã dùng thuận tay, cô cũng miễn cưỡng nhận. Biết trợ lí Kim đem chuyện của mình nói cho Ngu Hoài thanh, cô cũng không có nhiều kháng cự. Dù sao chuyện mà trợ lí Kim biết đến đều là cô nguyện ý muốn cho cô ấy biết. Nếu không muốn, cũng đừng nghĩ ở chổ cô mà nghe được cái gì.

Ngu Nhiễm nhìn đến trước bàn ăn, cảm thấy được những món mà chính mình muốn ăn, cô đã ăn được không sai biệt lắm, dọn dẹp một chút sẽ rời đi.

Ngu Hoài Thanh hiển nhiên còn muốn nói nhiều hơn với con gái của mình. Chính là Ngu Nhiễm không hề cho ông mặt mũi, lập tức bước ra ngoài.

Ngu Hoài Thanh nhanh chóng đứng lên chạy nhanh theo sau.

“Con hiện tại ở chổ nào, ba ba chở con về.”

Ngu Nhiễm sải bước về phía trước, đôi mắt cô hơi ngước lên, mang theo vài phần khí thế: “Không cần, người cứ bận việc đi, con tự về được.”

“Ta không vội.”

Ngu Nhiễm: “………….”

Cuối cùng cô vẫn bị Ngu Hoài thanh nhét vào sau xe. Người lái xe đưa cô đến lối dành cho người đi bộ.

Ngu Nhiễm ra khỏi xe với một thẻ phụ trong tay.

Mỗi lần cô nhìn thấy Ngu Hoài Thanh. Ngay từ khi còn học tiểu học, Ngu Hoài Thanh sẽ cho cô tiền, cô không cần, ông liền trộm giấu trong balo, sau đó về nhà cô mới phát hiện. Sau này lớn lên một chút, Ngu Hoài Thanh sẽ tìm mọi cách để đưa thẻ cho cô, chính là mỗi lần như vậy cô đều cự tuyệt. Mà lần này, một giây sau khi cô rời khỏi xe, trong tay bị Ngu Hoài Thanh cưỡng chế nhét thẻ vào.

Ngu Nhiễm có chút không biết nói gì, nhìn cô rất tồi tàn sao? Tốt xấu gì cô cũng là có người gặp người thích, rất nhiều người xem cô như khuôn mẫu. Chẳng lẽ trong mắt Ngu Hoài Thanh cô rất thiếu tiền?

Nhìn vào chiếc thẻ trong tay,  Ngu Nhiễm lại nhìn chiếc xe Audi đã sớm hòa vào vòng xe cộ được một lúc. Cuối cùng, Ngu Nhiễm vẫn để thẻ vào ví.

Cô vừa xoay người muốn đi, kết quả liền thấy người đứng cách đó không xa là Phùng Học Mậu!

Ngu Nhiễm tức giận trừng mắt liếc mắt người nọ một cái, một chút cũng không quan tâm vì sao người đang ở Mexico lại xuất hiện ở thành phố B.
“Ngu Nhiễm, cô đứng lại!”

Chính là cuối cùng cô vẫn không thể đi.

Anh mắt Ngu Nhiễm dần trở nên sắc bén với người đàn ông đang túm cổ tay của mình.

“Buông tay.” Thanh âm của cô lạnh lùng mang theo tiếng quát chói tai.

Phùng Học Mậu cũng lơ đểnh: “Tôi đều thấy, Ngu Nhiễm cô thật sự là dạng người tốt.”

Nơi này tình cờ có một quảng trường đài phun nước nhỏ. Ngu Nhiễm đi thẳng vào bóng râm và lạnh lùng nhìn người đàn ông trước mặt có chút âm hồn bất tán: “Anh đi theo tôi?”

Phùng Học Mậu tự nhận được mình bắt được nhược điểm của Ngu Nhiễm, cũng có chút đắc ý, cùng lúc lại có chút buồn bực. Hắn không hiểu được chính mình rõ ràng có tiền có sắc, như thế nào Ngu Nhiễm lại chướng mắt mình? Bây giờ lại còn bị người ta bao dưỡng?

“Tôi nếu không đi theo cô thì sao phát hiện cô là loại đàn bà như vậy? Tôi đều thấy, cô lấy thẻ của người ta.”

Bộ dáng của hắn lúc này có chút tức giận ngút trời.

Ngu Nhiễm cảm thấy buồn cười: “Loại đàn bà như thế nào?”

Nhìn thẳng vào mắt cô, liền có vẻ tùy hứng và thô lỗ. Chính là làm cho người ta có cảm giác cô rất kiêu ngạo.

Phùng Học Mậu đuổi theo cô lâu như vậy

“Cô lấy ra”

Ngu Nhiễm: “……..Dựa vào cái gì?”

“Bằng này!” Nói xong, người đàn ông trước mặt anh ta tìm lấy một chiếc ví từ trong túi mình, sau đó nhét vào vào tay của Ngu Nhiễm.

Ngu Nhiễm một lần nữa: “…………….”

Cái này xem là có ý tứ gì?

Sắc mặt Phùng Học Mậu có chút trở nên xấu hổ, Ngu Nhiễm là người phụ nữ đầu tiên anh anh không thể theo kịp. Dù cho có cái gì đi chăng nữa anh đều phá lệ để quay về, mặt mũi có chút không giữ được1

Thái tử gia nâng cằm lên, với một chút cáu kỉnh trong giọng nói: “Đều là của cô. Về sau cô đừng theo người khác nữa, liền đi theo tôi! Cô tốt nhất vẫn là mau chóng trả thẻ lại cho người ta, để không hạ thấp trình độ chung của tiếp viên hàng không HS của tôi”

Những lời này chính đáng……. Làm cho Ngu Nhiễm thực sự muốn cho anh ta một đế giày!

Ngu Nhiễm giơ chiếc ví kia lên, đó là phiên bản giới hạn của một thương hiệu Pháp trong 14 năm.

Cô thở dài một hơi, thì thào một câu đáng tiếc. Sau đó bàn tay trắng nõn kia giơ lên. Chuẩn xác ném chiếc ví kia vào đài phun nước phía sau họ.

“Tôi ước, Phùng Học mậu có thể biến mất ngay lập tức khỏi mắt tôi.” Ngu Nhiễm nhắm mắt lại thành tâm mà nói.

Phùng Học Mậu: “……………..”

Tất cả mọi người đều coi đài phun nước như một hồ thục hiện mong muốn!

“Ngu Nhiễm!”

Hắn cực kì tức giận kêu tên của cô, trong âm thanh đều tràn ngập lửa giận.

Ngu Nhiễm sau khi nói xong liền mở mắt, nhìn thấy được sắc mặt của Phùng Học Mậu, trong lòng có một trận vui sướng. Ai kêu anh ra là âm hồn bất tán, anh ta vừa muốn đến trước mặt cô để chán ghét chính mình?

“Thái tử gia, anh còn không đi xuống để tìm phí bao dưỡng?” Trong mắt cô mang theo vài phần ý cười lạnh, nhưng nó không chạm đến đáy mắt. Ngu Nhiễm lại gần người đàn ông hơn, và đưa tay lên vao anh. Và nói lớn: “Nghe này, Phùng Học Mậu, tôi mới mặc kệ anh là ai, anh tốt nhất đừng dành tâm trí cho tôi, nếu anh muốn yên ổn.” Nói xong, Ngu Nhiễm quay đầu bước đi.

Mà ngay tại lúc cô tiến gần đến Phùng Học Mậu. Trong nháy máy, người đàn ông này thét thảm một tiếng.

Ngu Nhiễm bước đến đất trống, dậm chân. Lúc này mới ngoái đầu nhìn lại người đàn ông đang cúi xuống và mỉm cười: “Đúng rồi, đây là đôi giày mới có giá trị xa xỉ của tôi.”

Phùng Học Mậu: “………..” Hắn nghĩ, mẹ nó ngón chân cái của mình có thể bị phế đi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau