MÙA QUÝT CHÍN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Mùa quýt chín - Chương 86 - Chương 90

Quyển 5 - Chương 84: Mây đen kéo tới

Edit: Nhược Vy

Beta: Quanh

Vùng ngoại ô thành phố Cảng, trong một con ngõ sâu thẳm.

Sắc trời u ám đè nặng khiến con người cảm giác hít thở không thông. Trong ngõ nhỏ rất yên ắng, hai bên là nhà cũ, đa số đều đóng cửa.

Một người phụ nữ mặc sườn xám màu tím, dáng người cao gầy, tay cầm theo một cái túi du lịch, xuyên qua ngõ nhỏ.

Người phụ nữ mặc sườn xám màu tím dừng lại trước chiếc cửa kính khép hờ, ánh đèn đỏ nhạt chiếu vào mặt bà ta, tái nhợt lạ thường, đôi mắt hoa đào híp lại nhìn không trung, ánh mắt mơ màng.

Một cô gái trẻ tuổi trang điểm quyến rũ bước ra, vẻ mặt thấp thỏm lo âu, vỗ ngực.

"Ôi, sợ muốn chết, chị A Miểu, chị nghe tin gì chưa, thi thể vô danh ở viện Nghiên cứu Tội án thành phố Hồng bị trộm, tên trộm đã tiến vào Hongkong, còn nói tên trộm là nữ, cao một mét sáu, tuổi khoảng bốn lăm, thích dùng nước hoa Chanel no 5. Họ còn nói người này bên ngoài nhìn thì lạnh lùng, trên thực tế là người nhiệt tình, còn thường đi làm tình nguyện, làm bạn với người già..."

Giọng cô gái trẻ tuổi càng ngày càng nhỏ, đôi mắt nhìn chằm chằm Hàn Miểu Vân càng lúc càng lớn, làm như vô cùng hoảng sợ, hạ giọng nói, trưng ra vẻ tươi cười, "Những gì tin tức nói, chắc chắn không phải thật, họ đã thấy người đó đâu."

Hàn Miểu Vân xoay người nhìn cô ta, cười lạnh, "Người này chính là tôi." Bà ta giơ chiếc túi trong tay lên, "Trong này là xương người."

Vẻ mặt cô gái trẻ lập tức cứng đờ, sau đó phục hồi tinh thần lại, thét chói tai, "A! Quỷ, quỷ, có quỷ!" Vừa kêu vừa chạy về phía có ánh sáng đầu hẻm.

Cô ta vừa chạy vừa kêu, một số người ở trong ngõ nhát gan sợ phiền phức, cũng chạy đi theo.

Hàn Miểu Vân nhìn con ngõ hoang vắng, trong đầu hiện lên cảnh tượng rất nhiều năm trước.

Nhiều năm trước đây, nơi này đã từng là khu đèn đỏ, náo nhiệt rộn ràng, sau đó bị niêm phong bán đấu giá, cải tạo thành khu dân cư rẻ tiền, dành cho tầng lớp người bần cùng nhất xã hội ở.

Nhưng ai sẽ ngờ được, bà ta là chủ nhân của con ngõ này?

Rồi lại có ai ngờ, một người phụ nữ sở hữu tài sản cả trăm triệu, đã từng có gia đình, có chồng, có con trai, có được vật chất tài phú mà người người hâm mộ, chỉ mỗi vui vẻ là không có?

Chính là ở đây, lần đầu tiên bà ta nhìn thấy thiếu niên đó. Cũng là lần đầu tiên bà ta hiểu rõ, thì ra bà ta không giống người bình thường. Bà ta với thiếu niên đó mới là đồng loại.

Đại đa số mọi người thường chỉ chú ý mặt nông bên ngoài, không thâm nhập vào bản chất bên trong. Nhưng một thiếu niên nhỏ hơn bà ta nhiều tuổi, tâm lý lại già dặn đến mức có thể dẫn dắt tâm trí bà ta, tuy đôi khi lại là một đứa trẻ.

Cậu ta đã từng nói cho bà ta, giết người sẽ khiến bà ta cảm giác vui sướng.

Bà ta nếm thử, tự mình lĩnh hội mới biết được, trong nháy mắt, thật sự cảm thấy sảng khoái.

Một người không biết làm gì như bà ta, đột nhiên trở nên không gì không làm được, trở thành chúa tể của thế giới này, có thể quyết định sinh tử của người khác. Loại cảm giác này thật sự rất vui sướng, khiến bà ta rất hưởng thụ.

Nhưng sau giây phút sảng khoái ngắn ngủi, lại là trống rỗng vô tận.

Rốt cuộc bà ta cũng hiểu, cái này không gọi là vui vẻ, chỉ có thể gọi là khoái cảm. Tựa như tình dục không có tình yêu, sẽ mang đến cho người ta kích thích ngắn ngủi, sau đó lại là trống rỗng cùng cực.

Trong đầu Hàn Miểu Vân vang lên một đoạn thơ cổ rất nhiều năm trước, có một người vì bà ta mà đọc:

Thế gian, tình nghĩa là gì?

Khiến người sinh tử hẹn vì có nhau!

Trời nam đất bắc cách đâu,

Rã rời mưa nắng, bạn bầu mấy khi.

Gặp nhau vui thú mấy thì,

Mà nay cách biệt chia ly nỗi đời.

Phải lòng nhi nữ ấy thôi,Lời đây muốn ngỏ mà người cách xa.

Nghìn năm núi tuyết bao la,*

Thân này lẻ bóng biết là về đâu.*

Sông Phần nước chảy rầu rầu,

Mịt mờ trống gõ nơi đâu năm nào.

Khói hoang dẹp Sở khi nao,

Gọi hồn người cũ, biết đâu còn vừa?

Núi này quỷ khóc trong mưa,

Trời kia đã ghét, phải chừa lòng tin.

Yến oanh rồi cũng cỏ vun,

Cho sầu mãi đợi mỏi mòn người thơ.

Uống cuồng cất khúc ngẩn ngơ,

Đến bên thăm lại nấm mồ nhạn đây [1].

[1] Bài thơ Mô Ngư Nhi – Nhạn Khâu của nhà thơ Nguyên Hiếu Vấn, bản dịch của Điệp Luyến Hoa

Ông ta còn vì bà mà sửa lại tên, Miểu Vân, lấy từ "Miểu vạn lý tằng vân, thiên sơn mộ tuyết, chích ảnh hướng thùy khứ [2]?" Tượng trưng cho tình yêu của ông ta với bà.

[2] Ứng với hai câu * phía trên

Bà cũng vì bài thơ này, thay ông ta trả giá tất cả, làm những chuyện mà đại đa số những người phụ nữ ngu ngốc trên thế giới này sẽ làm.

Cuối cùng kết quả, bà ta chỉ còn hai bàn tay trắng.Thậm chí, ông ta còn muốn lợi dụng cái chết của bà ta, chỉ vì tìm một con đường sống hèn mọn.

Đi đến ngày hôm nay, bà ta không thể không thừa nhận, bà ta có thể mua bất cứ mặt hàng xa xỉ gì trên toàn thế giới, nhưng lại không mua nổi tình yêu.

Thì ra thứ xa xỉ nhất tên là tình yêu.

Hàn Miểu Vân nhìn túi du lịch trong tay, trong lòng đau đớn, đây là tình yêu mà thiếu niên kia muốn sao?

Nếu như vậy, bà ta sẽ cho thiếu niên kia. Chỉ cần thiếu niên kia có dũng khí tới lấy. Tất cả đều nên kết thúc rồi, bởi vì bà ta đã rất mệt, không bước nổi nữa.

Hàn Miểu Vân đứng mệt, buông túi du lịch trong tay, kéo một chiếc ghế bành đặt ở cửa, ngồi xuống, hai chân bắt chéo, châm một điếu thuốc, vừa chờ vừa nghĩ đến một ít chuyện cũ.

...

Gần con ngõ, một chiếc xe Bentley màu đen đang đỗ.

Thùng xe được cải tạo thành một địa điểm theo dõi tạm thời, Ninh Trừng cùng Lục Mang ngồi bên cạnh hai cảnh sát hình sự, cùng quan sát hình ảnh trên màn hình theo dõi.

Trong con ngõ dài vắng vẻ, chỉ có một cánh cửa mở ra, trước cửa có một người phụ nữ mặc đồ màu tím đang ngồi hút thuốc, nhìn như đang đợi người nào đó.

Ninh Trừng nhìn bóng dáng cô đơn tiêu điều đó, trong lòng hơi nghẹn lại, người phụ nữ này có biết bà ta đang làm gì không?

Hiến tế.

Đây là cách mà Lục Mang biểu đạt.

Theo như phân tích của Lục Mang, ban đầu, Hàn Miểu Vân và Tống Tranh Vanh là đối tượng kẻ giết người liên hoàn trên sườn núi muốn hành hạ đến chết. Kết quả lại là, Tống Tranh Vanh cùng Hàn Tư Tình chết, Hàn Miểu Vân còn sống. Đương nhiên, rốt cuộc Tống Tranh Vanh có chết hay không, giờ còn chưa có chứng cứ xác thực.

Có lẽ đều là một kẻ biến thái, cũng có lẽ là Hàn Miểu Vân quá thất vọng với hai bố con Tống Tranh Vanh và Tống Thanh Bắc, bà ta trở thành người theo đuổi thành tín nhất của kẻ giết người liên hoàn trên sườn núi, đi theo tận mười năm!

Đây có xem là tình yêu không? Tình yêu thực sự, không phải là khiến nửa kia trở nên tốt đẹp hơn sao? Vì sao bà ta lại biến thành một hung thủ giết người máu lạnh vô tình như hôm nay?

Ninh Trừng không cách nào hiểu được tình yêu như vậy.

Trong xe rất yên ắng, màn hình theo dõi thoạt nhìn vẫn không có động tĩnh gì, Lục Mang kéo cô xuống xe, nói ra ngoài hít thở chút không khí.

"Anh cảm thấy kẻ giết người liên hoàn trên sườn núi sẽ xuất hiện sao? Có phải là Hàn Miểu Vân rất chắc chắn, người đàn ông này mới là tình yêu chân chính của bà ta?" Ninh Trừng chỉ có thể nghĩ như vậy, mới hiểu được lý do vì sao Hàn Miểu Vân cứ đi theo kẻ kia.

"Đối với Hàn Miểu Vân mà nói, điều bà ta hy vọng là thế, cho dù không phải, loại chuyện lừa mình dối người này, bà ta rất am hiểu. Đối với kẻ giết người liên hoàn trên sườn núi, hừ...." Trong giọng của Lục Mang có chút khinh thường, vẻ mặt lại càng thêm lạnh lùng, nói ra một sự thật tàn khốc, "Hắn ta chỉ huấn luyện Hàn Miểu Vân thành công cụ giết người, nếu cần thi triển một ít mị lực cá nhân, hắn ta cũng không tiếc, điều một tên biến thái am hiểu nhất là ngụy trang."

"Vậy hắn ta đối với thai phụ bị hại thì sao? Vì sao hắn ta muốn thu hồi xương cốt của cô ta? Hàn Miểu Vân cam nguyện mạo hiểm đến hoang đảo tìm kiếm, không phải muốn lấy cái này để uy hiếp kẻ giết người liên hoàn trên sườn núi hiện thân sao?"

Đối với vấn đề này, Ninh Trừng vẫn không hiểu được.

Lục Mang kéo tay cô, xoa xoa, có lẽ cảm thấy tay cô hơi lạnh nên để tay cô vào túi áo khoác anh, dùng lòng bàn tay làm ấm tay cô.

"Đây là sự khác nhau giữa góc độ lý giải vấn đề của nam và nữ. Hàn Miểu Vân lý giải là, kẻ giết người liên hoàn trên sườn núi muốn thu hồi xương cốt của thai phụ bị hại, dựa theo hiểu biết của anh về hắn ta, thứ hắn ta muốn thu hồi là chính hắn, cũng chính là thai nhi trong bụng thai phụ đó."

"Tất cả người bị hại, bao gồm hai vụ án Hàn Miểu Vân bắt chước gây án, nạn nhân đều ít nhất là mười hai tuổi. Mười hai tuổi là ranh giới giữa nhi đồng và thiếu niên. Sự cố chấp này của hắn ta, nghĩa là, trong lòng hắn ta luôn xem mình là trẻ con, không muốn lớn lên phải không?" Ninh Trừng hỏi.

"Thông minh." Anh khẳng định, "Chắc là làm xong hắn ta mới phát hiện nạn nhân là thai phụ, thai nhi đã chết, hắn ta sẽ cảm thấy chính hắn cũng chết."

Việc này, Ninh Trừng liên hệ với phân tích tâm lý kẻ giết người liên hoàn trên sườn núi của Lục Mang, không khó để lý giải, "Anh nói thai phụ bị hại gián tiếp bị kẻ giết người liên hoàn trên sườn núi giết hại, hung thủ trực tiếp là Tống Tranh Vanh? Hay là Tống Thanh Bắc?"

Câu hỏi của cô khiến anh chìm vào một khoảng lặng, đôi mắt trong veo dần trở nên nặng nề

Quyển 5 - Chương 85: Ký ức bị lãng quên

Edit: Nhược Vy

Beta: Quanh

Trong con ngõ u ám, trên mặt đất ẩm ướt, giữa vũng máu màu đỏ, có hai người phụ nữ.

Hàn Y Lâm cố gắng mở mắt, phát hiện mình đang được người khác ôm, cô ấy nhanh chóng ý thức được, đây là cái ôm của mẹ, là cái ôm mà cô ấy tha thiết ước mơ từ nhỏ!

Nhưng vì sao lại lạnh lẽo như thế?

Ngực rất đau, nhưng loại đau này, không phải là đau đớn khi viên đạn găm vào cơ thể.

Cô ấy giãy giụa bò dậy, ôm Hàn Miểu Vân đã thoi thóp, nhìn một cái lỗ trên trán bà ta, dòng máu đỏ tươi từ trán chảy xuống, không ngừng nhỏ giọt.

Lúc này Hàn Y Lâm mới biết, lúc cô ấy tới thì đã chậm, căn bản không thể ngăn cản viên đạn từ đâu đó bắn tới.

Cô ấy cố gắng vỗ mặt bà ta, "Mẹ, mẹ tỉnh lại đi, mẹ không thể chết được, không thể chết được..."

Hàn Miểu Vân từ từ mở mắt, run rẩy vươn tay, vuốt ve mặt cô ấy, đôi mắt hoa đào vốn luôn lạnh lẽo, giây phút này có thêm chút dịu dàng và yêu thương.

Ninh Trừng cùng Lục Mang theo sau đội hình sự đến cứu viện, Ninh Trừng chạy đến trước mặt hai mẹ con, bước chân dừng lại, thở dồn dập.

Một số cảnh sát khác đang truy tìm người bắn lén.

Có lẽ Hàn Miểu Vân thấy được Ninh Trừng, khóe môi mấp máy cả buổi trời như muốn nói gì đó.

Ninh Trừng ngồi xuống, nắm tay bà ta, lạnh lẽo.

"Đau? Mẹ đau lắm phải không? Đi, con đưa mẹ đi bệnh viện..." Hàn Y Lâm giãy giụa muốn bò dậy, nhưng chính cô ấy cũng trúng đạn, căn bản không dậy nổi.

Cô ấy càng không biết, bàn tay vốn đang đặt trên má cô ấy của Hàn Miểu Vân, một lát trước, đột nhiên rơi xuống, buông thõng bên người.

"Y Lâm, bà ấy đã..." Ninh Trừng buông bàn tay đã không còn độ ấm của Hàn Miểu Vân, giữ chặt tay cô ấy, chữ chết cuối cùng, cô nói không nên lời.

Nhân viên cấp cứu nhanh chóng tới hiện trường.

Hàn Y Lâm nhìn nhân viên y tế dùng cáng nâng Hàn Miểu Vân lên, không ngừng khóc, "Mẹ, đừng đi..."

Nước mắt nhịn một lúc lâu của Ninh Trừng, trước một tiếng "mẹ" của cô ấy lại rơi xuống, cô không biết nói gì để an ủi cô ấy, chỉ có thể ôm chặt cô ấy.

"Ninh... Trừng... Là mình không tốt... Lại lừa cậu..." Sắc mặt Hàn Y Lâm tái nhợt, nói chuyện đứt quãng, giọng vô cùng suy yếu, trong mắt có sự áy náy.

Những tin tức lan truyền, túi xương của viện Nghiên cứu Tội án thành phố Hồng bị trộm, kẻ trộm là nữ, đã lẻn vào thành phố Cảng.

Đây chỉ là một quả đạn khói của Lục Mang, làm kẻ giết người liên hoàn trên sườn núi cho rằng, thi thể thai phụ bị hại đang ở trong tay Hàn Miểu Vân.

Lục Mang suy đoán, kẻ giết người liên hoàn trên sườn núi sẽ lấy túi xương về, rất có khả năng là tìm đến Hàn Miểu Vân.

Địa điểm họ gặp mặt, cũng rất có khả năng là khu đèn đỏ Hàn Miểu Vân đã từng ở. Cảnh sát thông qua địa chỉ cụ thể do Tống Thiệu Đường cung cấp để điều tra, hơn nữa bố trí trước, muốn tới bắt ba ba trong rọ.

Lại không ngờ rằng, Hàn Y Lâm mới là người trộm túi xương, đương nhiên, túi xương cô ấy trộm được chỉ là mô hình làm lại theo tỉ lệ khuôn mẫu.

Cô ấy trộm bằng cách nào, hiển nhiên là thông qua Thường Tử Dương, thảo nào hai ngày nay Ninh Trừng gọi cho Thường Tử Dương, cảm giác hình như anh ấy không bình thường.

Kết quả cuối cùng không nằm trong dự kiến của họ, kẻ giết người liên hoàn trên sườn núi có xuất hiện hay không, liệu có thể phát hiện xương cốt là giả, cho nên lâm thời rút lui, đã không thể biết được.

Nhưng bây giờ truy cứu thì cũng đã chậm. Huống gì, nhất định là Hàn Y Lâm cho rằng, Hàn Miểu Vân chỉ cần đưa xương cốt thai phụ bị hại cho kẻ giết người liên hoàn trên sườn núi là có đường sống.

Dĩ nhiên Hàn Y Lâm không biết, Hàn Miểu Vân ôm tâm thái hiến tế mới có thể diễn đến giây phút cuối cùng.

Ninh Trừng nghĩ như vậy, tâm tình càng thêm nặng nề, dùng tay đè lại vết thương đang còn đổ máu trên ngực Hàn Y Lâm, "Đừng nói mấy chuyện này nữa, chúng ta phải đi bệnh viện trước, cậu nhất định phải sống!"Nhân viên cứu hộ muốn nâng cô ấy lên cáng, Hàn Y Lâm lại khước từ, "Bức thư... Bức thư cho cậu... Quán... Cà phê..."

Hàn Y Lâm còn chưa nói xong, có lẽ là mất máu quá nhiều, cảm xúc quá kích động, đột nhiên hôn mê bất tỉnh, nhanh chóng được nhân viên cứu hộ chuyển lên xe cứu thương.

Ninh Trừng nhìn xe cứu thương rời đi, cúi đầu nhìn máu trên hai tay mình, trên quần áo cũng dính đầy máu. Cảnh tượng này gần như không có khác biệt với ảo giác của cô.

Hàn Miểu Vân bị trúng đạn ở tim và trán, chết là không thể nghi ngờ. Hàn Y Lâm trúng đạn gần ngay trái tim, cô ấy có thể sống không?

Nếu Hàn Y Lâm chết rồi, những cái chết cô từng nhìn thấy trước, Lưu Tiểu Đồng, Họa Mi đều lần lượt xảy ra.

Vậy còn Lục Mang?

Ninh Trừng ngẩng đầu, Lục Mang đã chạy đến trước mặt cô, nhìn thoáng qua hai bàn tay dính đầy máu, dường như hiểu rõ tâm tư giờ phút này của cô, lập tức ôm lấy cô, "Cô ta sẽ không chết, nhất định sẽ không!"

"Em biết." Xung quanh có rất nhiều cảnh sát đang xem xét hiện trường, Ninh Trừng đẩy anh ra, lấy dụng cụ trang bị trong túi xách, đeo vào rồi cũng bắt đầu công việc khám xét hiện trường.

Giờ phút này, cô vô cùng bình tĩnh, tuy cô thật sự không biết Hàn Y Lâm có thể vượt qua nguy hiểm hay không, cũng không biết kẻ thù kế tiếp đang chờ họ sẽ hung tàn hiểm ác đến mức nào.

Cô chỉ biết, cô cần phải toàn lực ứng phó, dùng hết khả năng cô có, giúp đỡ cảnh sát mau chóng bắt được hung thủ thực sự mới có thể ngăn nhiều cái chết hơn phát sinh.

Sợ hãi và bi thương thì có thể giải quyết được gì? Sẽ chỉ khiến mọi chuyện bị chậm lại, không giải quyết được.

Đối với sự bình tĩnh của cô, Lục Mang cảm giác vô cùng lo lắng, nhưng cũng không nói gì nữa, bắt đầu làm việc.

Hiện trường luôn có cảnh sát qua lại đến lúc hoàng hôn, cảnh sát gần như đã điều tra hết con phố, cuối cùng vẫn không tìm được bóng dáng xuất hiện trong video.

Mà Lâm Khiếu Ba cùng một cảnh sát khác truy tìm kẻ ngắm bắn, cũng không thu hoạch được gì.

Lúc họ quay lại văn phòng tổ Chuyên án ở Cục Cảnh sát Hongkong, đã là nửa đêm.

Lâm Khiếu Ba kêu La Phương về nghỉ ngơi trước, để lại hai cảnh sát kết nối với cảnh sát giao thông thành phố Cảng, phối hợp điều tra camera theo dõi với họ.

La Phương cũng không từ chối, anh ta đã liên tục nằm vùng hai ngày, thực sự rất mệt. Anh ta đưa tất cả manh mối lấy được khi điều tra Hàn Miểu Vân cho Lâm Khiếu Ba, anh ta dựa theo yêu cầu Lục Mang, đưa người bảo vệ ông cụ đã từng tiếp xúc với Hàn Miểu Vân – Mai Toàn.

Căn cứ vào phỏng đoán của Lục Mang, Mai Toàn và cháu gái ông ấy – Mai Phù rất có thể là người bị hại tiếp theo. Hàn Miểu Vân chưa kịp giết chết họ, kẻ giết người liên hoàn trên sườn núi chắc chắn sẽ không bỏ qua cho họ.Lục Mang nhìn La Phương rời đi, suy tư gì đó. Sau đó cùng Ninh Trừng xem xét camera giám sát hiện trường ngày hôm nay, tổng kết những vấn đề xuất hiện ở hiện trường vụ án.

Ninh Trừng nhìn bóng dáng màu đen trong video, tuy hắn ta tháo mũ trước mặt Hàn Miểu Vân, nhưng ánh sáng chiếu vào khiến gương mặt rất mờ, chỉ có thể nhìn dáng vẻ khái quát của gương mặt.

Hình dáng khuôn mặt này, cô cứ cảm thấy rất quen thuộc, rồi cảm thấy rất xa lạ.

Cô quay đầu nhìn Lục Mang, anh cũng đang nhìn video chằm chằm, "Hàn Miểu Vân không phải loại người gặp chuyện sẽ rối loạn tay chân, vì sao sau khi người đàn ông đó xuất hiện, bà ta không còn bình tĩnh được nữa? Là vì người đàn ông kia chính là kẻ giết người liên hoàn trên sườn núi mà bà ta vẫn luôn muốn kêu gọi hiện thân sao?"

Lục Mang phủ định, "Không. Hắn ta vừa xuất hiện, trên mặt Hàn Miểu Vân liền có sự thất vọng, ngoại trừ thất vọng, bà ta cũng khiếp sợ, dường như là không thể tin được khi nhìn thấy người này, chỉ có thể nói lên bà ta quen người đó, nhưng không phải người bà ta muốn nhìn thấy."

"Lúc hắn ta cúi người lấy túi xương, hình như có nói gì đó, bà ta biểu hiện rất bất ngờ. Rốt cuộc là nói gì?" Ninh Trừng cẩn thận nhìn chằm chằm khẩu hình miệng của người đàn ông kia.

"Có người muốn giết cô."

"Có người muốn giết cô!"

Ninh Trừng cùng Lục Mang trăm miệng một lời, căn cứ vào sự thay đổi khẩu hình miệng trong video, nói ra cùng một câu.

Trong đầu Ninh Trừng có tia sáng lóe lên, "Người muốn giết bà ta là kẻ giết người liên hoàn trên sườn núi, nhất định lúc đó hắn ta cũng tránh ở sau lưng nhìn họ!"

"Không sai, nhưng những lời này không cứu Hàn Miểu Vân, ngược lại đẩy bà ta tiến thêm một bước đến với bờ vực tử vong. Hàn Miểu Vân biết có người đang trốn ở phía sau, dĩ nhiên biết người này là ai, cho nên mới chạy ra, đuổi theo người cầm túi xương."

"Bà ta chạy theo như vậy, người tránh ở sau lưng có thể cho rằng bà ta lâm thời đổi ý, không muốn giao túi xương, cho nên trực tiếp giết bà ta? Người này chẳng lẽ không có chút thương tiếc nào với Hàn Miểu Vân sao? Mười năm, Hàn Miểu Vân vì hắn ta mà giết bao nhiêu người, dù hắn ta không có tình cảm nam nữ với bà ta thì ít nhất cũng xem bà ta là đồng bọn chứ?"

Ninh Trừng lần nữa cảm nhận được, tên ma quỷ luôn đứng ở phía sau này, máu lạnh, tuyệt tình đến mức nào, trong lòng tức giận không thôi.

"Hắn ta cần phải giết bà ta. Cảnh sát sẽ thông qua bà ta, bắt được hắn ta, đây là chuyện sớm muộn, điểm này hắn rõ ràng hơn bất cứ ai." Lục Mang không dời tầm mắt, giọng trầm xuống.

"Từ chỗ Hàn Miểu Vân, chạy đến đường ra gần nhất, dù kẻ đến lấy túi xương vô cùng hiểu biết hoàn cảnh địa lý xung quanh thì cũng mất ít nhất mười phút, toàn bộ đường ra đều bị cảnh sát bao vây, vì sao hắn ta có thể biến mất như vậy được?" Anh nhìn chằm chằm hư không, lẩm bẩm, "Chỉ có một khả năng."

Ninh Trừng vừa muốn hỏi là khả năng nào, Lâm Khiếu Ba đột nhiên tiến vào, "Giáo sư Lục, tôi đã điều tra toàn bộ con ngõ và những camera giám sát, kẻ bắn lén và kẻ đến lấy túi xương đều biến mất một cách kỳ lạ. Tôi hoài nghi có nội gián."

Lục Mang và Ninh Trừng đồng thời nhìn anh ấy, Ninh Trừng lại nhìn thoáng qua Lục Mang, hiển nhiên, họ không mưu mà hợp.

Lâm Khiếu Ba miêu tả tình hình ngay lúc đó, anh ấy dẫn người truy tìm kẻ ngắm bắn, dựa theo báo cáo của Dương Trí, kẻ lấy túi xương đi về phía đường ra số ba, chỉ cần có người canh giữ ở cửa ra, ôm cây đợi thỏ là được.

Nhưng người ở đó báo cáo lại, kẻ lấy túi xương không đi ra. Mỗi một đường ra đều có cảnh sát canh giữ, lúc ấy, cơ bản là toàn bộ con ngõ đã bị bao vây, tên đó đã biến đi đâu?

Sau đó lúc họ điều tra các ngôi nhà, cũng không phát hiện hắn ta. Điều này nói lên, là chính người của họ thả kẻ đến lấy túi xương chạy đi.

Còn về kẻ ngắm bắn, con đường đào tẩu của hắn có rất nhiều, muốn bắt được hắn ta trong thời gian ngắm, thật sự rất khó.

Lục Mang im lặng một lúc lâu, sau đó nói, "Chuyện này để sang một bên đã, đừng rút dây động rừng. Ngày mai chúng ta về thành phố Hồng một chuyến, anh sắp xếp người điều tra tình trạng của Hàn Miểu Vân và con ngõ đó."

Lâm Khiếu Ba lập tức bổ sung một manh mối quan trọng, "Chúng tôi đã điều tra, toàn bộ con ngõ được một người phụ nữ tên là Trịnh Tiểu Sênh mua lại, không phải Hàn Tư Tình. Chẳng lẽ Hàn Miểu Vân còn có thân phận Trịnh Tiểu Sênh sao?"

"Trịnh Tiểu Sênh?" Ninh Trừng lặp lại tên này.

Cô đột nhiên thấy đầu mình đau đớn, rất nhiều ký ức như mảnh nhỏ đổ dồn về một góc.

Ninh Trừng lắc đầu, một tay vỗ trán, hai mắt nhắm chặt. Cô cảm giác hình như mình đã quên chuyện gì đó, đột nhiên muốn hồi tưởng lại, nhưng cẩn thận suy nghĩ thì lại không có gì.

Cô rất khó hiểu, cô chưa từng bị mất trí nhớ, sao lại có loại cảm giác này?

"Chúng ta về nhà." Lục Mang không đợi cô từ chối, dắt tay cô, nhanh chóng rời khỏi văn phòng.

Quyển 5 - Chương 86: Cục diện khởi động

Edit: Nhược Vy

Beta: Quanh

Ra khỏi văn phòng, họ quay về thành phố Hồng suốt đêm.

Có lẽ là quá mệt mỏi, dọc theo đường đi, Ninh Trừng ngủ rất sâu.

Cho đến khi về tận nhà, Lục Mang bế cô vào phòng, cô mới tỉnh lại, cảm giác đau đầu cũng biến mất, nhưng trong đầu trống rỗng, như bị ai đó đào hết tất cả.

Sau khi tỉnh lại, vấn đề thứ nhất cô nghĩ đến là, ai đã thả kẻ đến lấy túi xương đi?

"Là La Phương đúng không?" Ninh Trừng xác nhận với Lục Mang, "Lúc ban đầu, La Phương canh giữ gần chỗ kẻ bắn lén, sau đó muốn đổi nhiệm vụ với đội phó Lâm, đến đường ra số ba để chặn kẻ đến lấy túi xương. Chắc chắn khi đó đội phó Lâm nghĩ, tên đến lấy túi xương có chạy đằng trời, đuổi theo kẻ bắn lén khó hơn, muốn bắt sống cả hai, dĩ nhiên anh ấy sẽ chọn nhiệm vụ khó nhất để chấp hành."

Lúc La Phương rời đi, Lục Mang có nhìn anh ta chằm chằm, loại ánh mắt này, Ninh Trừng nhớ rất rõ ràng, khi đó không hiểu hàm nghĩa trong đó, giờ mới thông suốt.

Lục Mang không phủ nhận, "Bản tính người này không xấu, cũng rất tận chức tận trách. Vậy nên nói cho đúng thì, chắc là anh ta bị người khác khống chế."

"Khống chế bằng cách nào?" Ninh Trừng chấn động, không ngừng nghĩ lại, đúng là có dấu hiệu, "Bình thường La Phương nói chuyện rất lớn, hôm nay lại nhìn rất không có tinh thần. Anh ta là cảnh sát hình sự, chắc không phải vì điều tra mấy ngày mà mỏi mệt, tinh thần không tốt. Chẳng lẽ bị người khác thôi miên?"

"Thôi miên, thuốc, hay là như Hàn Miểu Vân, tinh thần sùng bái kẻ giết người liên hoàn trên sườn núi, giờ vẫn chưa thể xác định. Đây cũng không phải chuyện em nên nghĩ. Mau tắm đi, ngủ sớm một chút." Lục Mang kết thúc đề tài.

Ninh Trừng đồng ý. Lúc tắm rửa, cô không tự giác mà hồi tưởng lại cái tên Trịnh Tiểu Sênh, thi thoảng sẽ nghĩ đến kẻ đến lấy túi xương.

Cô cứ cảm thấy, những người này rất quen thuộc, đã từng có giao thoa với cô, thậm chí ở ngay bên cạnh cô, nhưng lại không nghĩ ra cụ thể là người nào.

Loại cảm giác này rất thống khổ, cô chỉ có thể mạnh mẽ kiềm chế mình không nghĩ nữa.

Tắm rửa xong, cô nằm trên giường chuẩn bị ngủ, không tự chủ được mà lại nghĩ đến Hàn Y Lâm còn ở bệnh viện, sinh tử chưa biết, đôi mắt vừa nhắm lại mở ra, nhìn người đàn ông đang nằm nghiêng bên cạnh.

Đôi mắt Lục Mang cũng mở ra, như là biết cô đang nghĩ gì, đưa tay vuốt ve má cô, "Ngày mai chúng ta đi bệnh viện. Giờ có Thường Tử Dương ở đó."

Ninh Trừng gật đầu đồng ý, tay ôm eo anh.

Hai người nhìn đối phương chăm chú, ánh mắt chỉ giao nhau một lát, nhưng lại như xuyên thấu đến đáy lòng sâu nhất của đối phương, thấy được tất cả những mặt tối, những nỗi sợ hãi và cả những gì kín đáo nhất của nhau.

Đầu hướng về nhau, cánh môi lập tức đan vào nhau.

Môi răng va chạm kịch liệt trong giây lát, ngọn lửa nhanh chóng lan tràn.

Ninh Trừng nghe thấy tiếng anh kéo ngăn kéo, biết anh muốn làm gì, đè tay anh lại.

Cô đột nhiên không muốn có gì ngăn cản khi họ thân mật quấn quýt nhất, thậm chí còn nóng lòng chờ đợi, giữa họ không dừng ở ba đứa trẻ, càng nhiều càng tốt.

Chuyện này, đối với anh và cô, sẽ là hy vọng xa vời sao?

Một đêm quấn quýt say mê.

Ngày hôm sau, Ninh Trừng dậy rất sớm, phát hiện Lục Mang dậy còn sớm hơn, cô không cần nghĩ cũng biết, chắc chắn anh lại như bình thường, viết viết vẽ vẽ trong thư phòng, nghiên cứu vụ án.

Quả nhiên, cô tới thư phòng, thấy anh nằm trên sô pha ngủ, quầng thâm dưới mắt vô cùng rõ ràng. Cô hoài nghi tối hôm qua sau khi họ thân mật, cô ngủ rồi, anh liền bò dậy.

Ninh Trừng cầm một chiếc chăn mỏng đắp cho anh, sau đó vào phòng bếp làm bữa sáng.

Tất cả đã chuẩn bị xong, cô vừa định vào thư phòng kêu anh ăn sáng, viện Nghiên cứu đã gọi đến, nói là nhận được một tài liệu tuyệt mật do người tên là Lạc Toàn gửi tới.

Lục Mang còn đang ngủ, Ninh Trừng lo anh quá mệt mỏi, không đánh thức anh, chỉ để lại một tờ giấy rồi đến viện Nghiên cứu.

Tới viện Nghiên cứu, Ninh Trừng xem hình ảnh trong tài liệu được gửi đến, trong đó tái hiện lại toàn bộ quá trình trùng kiến gương mặt thông qua xương sọ của thai phụ bị hại. Hình ảnh cuối cùng là một gương mặt sinh động như thật, vô cùng xinh đẹp trang nhã, khóe môi hơi nhếch lên, như là đang mỉm cười.Gương mặt này, nụ cười này, khiến cô lập tức nghĩ tới một người.

Ninh Trừng vô cùng khiếp sợ, cầm điện thoại, định gọi cho Lục Mang. Đúng lúc này, chuông điện thoại vang lên, màn hình hiển thị là Ninh Hạo Nhiên. Cô lập tức ấn nghe máy.

Trong điện thoại vang lên giọng nói bi thương của Ninh Hạo Nhiên, "Quất Tử, Tiểu Hải chết rồi."

Ninh Trừng sững sờ, nửa ngày sau mới tỉnh táo lại, "Tiểu Hải? Ý ông là ông Thương Hải? Chuyện từ khi nào? Không phải ông ấy xuất gia sao?"

Sau khi Lưu Tiểu Đồng xảy ra chuyện, không lâu sau, Ninh Hạo Nhiên đã nói với họ, ông Thương Hải vì đau lòng quá độ, xuất gia làm thầy tu.

"Đúng vậy, hôm nay bên điện thờ đạo sĩ có người gửi tin đến, nói nó mất rồi. Ông muốn đi xem nó, cháu có thể đi cùng ông không?"

"Được, cháu lập tức đến." Ninh Trừng cúp điện thoại, đứng dậy chuẩn bị đi.

Cô nhớ tới việc viện Nghiên cứu bị trộm nhiều lần, để tư liệu Lạc Toàn gửi đến vào túi xách, vội vàng rời khỏi viện Nghiên cứu, bắt xe ra ngoại ô.

Dọc theo đường đi, Ninh Trừng gọi cho Lục Mang, điện thoại anh vẫn luôn trong tình trạng đang bận, sau đó, điện thoại cô hết pin, tự động tắt máy.

Trong túi xách cô có sạc điện thoại, tới nơi Ninh Hạo Nhiên ở tại ngoại ô, vào phòng khách, cô lập tức lấy sạc ra, sạc pin cho điện thoại.

Ninh Trừng cầm điện thoại, đang định ấn khởi động máy, còn chưa khởi động, phía sau đã vang lên một giọng nói quen thuộc, "Ninh Trừng, quả nhiên cháu sẽ tới."

Cô nghe được giọng nói này, lập tức quay đầu lại, nhìn thấy người phía sau, đồng tử lập tức phóng đại, "Ông? Sao lại là ông..."

Ninh Trừng còn chưa nói hết, một người cao lớn đã bước lên, một tay đè lại miệng mũi cô, một tay bắt hai tay cô.

Phía sau cô là tường, chỉ lùi một bước đã không còn đường lui.

Tay hắn ta đè cô lại, cô cảm giác một mùi hương gay mũi, thông qua hô hấp chui vào cơ thể cô, chỉ vài giây sau, trước mắt cô tối sầm, thân thể ngã xuống, được người đàn ông kia đỡ lấy.

Trước khi Ninh Trừng nhắm mắt, nghĩ đến từ lúc cô vào cửa đến giờ, vẫn chưa nhìn thấy Ninh Hạo Nhiên, càng tệ hơn là cô chưa gửi tin nhắn cho Lục Mang.

Giờ anh đã dậy chưa? Đang ở đâu? Có thể nghĩ đến cô đang ở đây không?Từ đó, cô không còn biết gì.

...

Lúc này, Lục Mang đã tới thành phố Cảng, hiện trường vụ án thứ ba, vẫn là ở thác nước giữa sườn núi.

Lâm Khiếu Ba đứng bên cạnh, thuật lại vụ án cho anh, "Người chết là một đôi nam nữ trẻ, trên người cô gái có thẻ căn cước, tên là Mai Phù. Người nam là một người đàn ông trẻ tuổi, không phải ông cô ta - Mai Toàn."

Lục Mang lập tức nhìn La Phương đang đứng bên cạnh, ánh mắt lạnh thấu xương, La Phương lùi ra sau một bước, trên mặt là vẻ mặt khi làm sai.

La Phương gãi đầu, giải thích, "Giáo sư Lục, chuyện này không thể trách chúng tôi được. Người của tôi nói, tối qua họ tận mắt nhìn thấy Mai Phù về nhà, cũng không thấy cô ta đi ra. Họ vẫn luôn canh giữ trước cửa nhà họ Mai, không ngờ Mai Phù lén đi hộp đêm. Chuyện sau đó không còn trong phạm vi chúng tôi có thể khống chế nữa. Chúng tôi cũng đâu phải thần, sao biết cô ta có ý định đó?"

"Chuyện ngày hôm qua, có phải anh nên giải thích gì không?" Lục Mang hỏi ngược lại.

Sắc mặt La Phương ảm đạm, ánh mắt đột nhiên vô thần, giọng mơ hồ, "Nói đến chuyện này, tôi cũng cảm thấy kỳ lạ, ngày hôm qua ở hiện trường vụ án, tôi chỉ nhớ tôi và đội phó Lâm đổi nhiệm vụ, anh ấy dẫn người đi truy bắt kẻ bắn lén, tôi cũng biết phương diện này là sở trường của anh ấy. Tôi đi đường ra số ba chặn kẻ đến lấy túi xương. Gần đến chỗ giao nhau, tôi gặp một ông cụ, tôi cho là ông ta chưa nhận được tin tức di dời dân nên đi qua, muốn kêu ông ta đi. Chuyện xảy ra sau đó, tôi không nhớ rõ nữa."

La Phương kể lại chuyện ngày hôm qua từ gốc đến ngọn, nói thầm một câu, "Không phải tôi trúng tà chứ? Thật sự lo lắng quá, làm cảnh sát bao nhiêu năm, đây là lần đầu tiên tôi gặp phải chuyện này."

"Trúng tà gì chứ, anh bị hắn ta thôi miên." Lục Mang không hỏi tiếp.

Pháp y đã hoàn thành khám nghiệm sơ bộ, báo cáo kết quả với họ.

"Từ vết ban trên cơ thể, có thể suy đoán thời gian tử vong là trong vòng mười hai tiếng đồng hồ, nguyên nhân là trúng đạn ở đầu, hai người chết đều bị cắt một bàn tay, trước khi chết đã chịu ngược đãi nghiêm trọng, người nữ có dấu hiệu bị xâm hại tình dục. Những chỗ khác thì cần phải giải phẫu thi thể để kiểm nghiệm thêm."

Pháp y báo cáo xong liền kêu người đưa thi thể đi.

Lục Mang nhìn bốn phía xung quanh, tầm mắt hướng về thác nước đối diện, "Sắp xếp người lên đỉnh núi đối diện xem xét một chút."

Lâm Khiếu Ba ngồi xổm trên mặt đất xem xét hồi lâu, đứng dậy, "Đúng thế, hiện trường chỉ có dấu chân của hai người. Chắc hẳn hung thủ ngắm bắn từ xa. Rất có khả năng là kẻ đã bắn chết Hàn Miểu Vân hôm qua. Chỉ là, vì sao hung thủ không giết Mai Toàn?"

"Độ tuổi của người chết, từ mười hai tuổi trở lên, trong vòng sáu mươi tuổi, nói lên hắn ta không giết trẻ em, cũng không giết người già."

Giữa sườn núi yên lặng, đột nhiên vang lên tiếng chuông điện thoại chói tai.

Lâm Khiếu Ba tiếp điện thoại, bấm loa ngoài, "Đội phó Lâm, chúng tôi đã tìm thấy tài liệu về Trịnh Tiểu Sênh, là một du học sinh đại học Nông nghiệp ở Tennessee - Mỹ mười năm trước, quốc tịch Trung Quốc, sau đó vô cớ mất tích. Bố cô ta tên là Trịnh Nông, là một giáo sư đại học thành phố Hồng."

"Bối cảnh gia đình như vậy, sao có thể mua được cả một con ngõ ở Hongkong?" Lâm Khiếu Ba hỏi ngược lại, "Lập tức điều tra Trịnh Nông, kiểm tra xem có quan hệ gì với Hàn Miểu Vân hay tập đoàn Tống Thị không."

"Chúng tôi đến trường đại học thành phố Hồng tìm, người ở trường nói, sức khỏe giáo sư Trịnh không tốt, nghỉ phép. Trường học không liên hệ với ông ta được."

"Không được thì cũng phải liên hệ cho bằng được, nhất định phải tìm được ông ta!" Lâm Khiếu Ba nói xong, cắt điện thoại, ngẩng đầu nhìn Lục Mang, "Giáo sư Lục, có lẽ nào Trịnh Tiểu Sênh là..." Trong đầu Lâm Khiếu Ba hiện lên một suy nghĩ, vô cùng hưng phấn.

Lục Mang lại đang gọi điện, từ vẻ mặt sốt ruột của anh, Lâm Khiếu Ba hiểu được anh gọi cho ai, "Sao Ninh Trừng chưa tới?"

"Sáng nay cô ấy đến viện Nghiên cứu, tôi không kêu cô ấy đến đây." Lục Mang vừa nói vừa gọi cho viện Nghiên cứu.

Điện thoại nhanh chóng kết nối.

Lục Mang nghe thấy Ninh Trừng ở viện Nghiên cứu chưa được bao lâu đã vội vàng rời đi, cũng không nói là đi đâu. Anh cúp điện thoại, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy, "Cô ấy xảy ra chuyện rồi!"

Lục Mang xoay người chuẩn bị đi, "Tôi về thành phố Hồng trước, anh đi điều tra quan hệ giữa nam bị hại và Mai Phù, giữa họ có liên hệ gì với Trịnh Tiểu Sênh." Nói xong, anh nhanh chóng chạy xuống núi.

Lâm Khiếu Ba lớn tiếng hỏi rốt cuộc có chuyện gì, có phải Ninh Trừng xảy ra chuyện không, Lục Mang đã sớm không thấy đâu.

Quyển 5 - Chương 87: Còn sống để gặp lại

Edit: Nhược Vy

Beta: Quanh

Lúc Ninh Trừng tỉnh lại, phát hiện mình bị dây thừng trói chặt trên một chiếc ghế bành.

Trong phòng rất u ám, cô có thể đoán được, đây là một nhà kho, đâu đâu cũng là tro bụi, chất đầy một ít đồ dùng trong nhà cũ nát, vứt đi không cần nữa, nhưng không phải ở nhà của họ.

Phía sau vang lên tiếng rên rỉ, Ninh Trừng cả kinh, la lên một tiếng, "Ông nội?"

"Ôi, Quất Tử, ông nội đây." Ninh Hạo Nhiên cũng bị trói trên một chiếc ghế bành, hai ghế xoay ngược với nhau, cho nên hai người họ không thể nhìn thấy đối phương, chỉ có thể nghe được âm thanh.

"Tỉnh hết rồi? Tỉnh rồi thì xuất phát." Ngoài cửa có một người đàn ông mặc đồ đen đang ngồi, giọng thản nhiên như đang nói việc nhà với họ.

Ninh Trừng nhìn sang chỗ phát ra tiếng động, thấy một gương mặt vừa quen thuộc vừa xa lạ, tuy rất kinh ngạc nhưng trên mặt vẫn cố gắng giữ bình tĩnh.

Trong đầu cô có một đống nghi vấn, họ vẫn luôn điều tra Bạch Cốt Huyền Án, kết quả trùng tu khuôn mặt của thai phụ bị hại, rất giống với người gọi là ông Thương Hải trước mặt này!

Tuy không cùng một khuôn mặt nhưng rất có khả năng giữa họ tồn tại quan hệ huyết thống. Từ độ tuổi suy đoán, có khả năng nhất là bố con.

Đến bây giờ Ninh Trừng cũng biết, Ninh Hạo Nhiên gọi điện cho cô, nói ông Thương Hải đã chết là bị ông ta khống chế, mục đích là lừa cô đến đây.

"Vì sao ông lại làm như vậy? Rốt cuộc ông là ai?" Ninh Trừng bắt đầu cẩn thận hồi tưởng tất cả về người này.

Cô nhớ lần cuối cùng nhìn thấy ông ta là ngày sinh nhật Lưu Tiểu Đồng, sau đó hình như ông ta đột nhiên biến mất.

Ngoại trừ cái tên Thương Hải có vẻ không phải là tên thật, cùng với một ít tin tức vụn vặt Ninh Trừng biết thông qua Ninh Hạo Nhiên, cô đột nhiên ý thức được, đối với người "hàng xóm" này, cô hoàn toàn không biết gì hết.

"Tôi là ai?" "Ông "Thương Hải" hỏi lại một câu.

Hai mắt ông ta đột nhiên nhắm chặt, mày nhíu thành hình chữ xuyên 川, dường như là đang nỗ lực hồi tưởng, mình là ai, nhưng lại không nghĩ ra, vẻ mặt rất đau đớn, cuối cùng bất đắc dĩ lắc đầu, "Tôi không biết, không phải cô kêu tôi là ông Thương Hải sao?"

Ninh Trừng nghe thấy đáp án gần như là hoang đường như vậy, khiếp sợ thêm một lần nữa, ông ta không biết mình là ai?

"Sao ông lại không biết ông là ai? Ông đã quên hôm sinh nhật Lưu Tiểu Đồng, ông ngồi cùng chúng tôi ở tiệm trái cây, còn cổ vũ tôi gây dựng sự nghiệp, mở một dịch vụ..."

Giọng Ninh Trừng đột nhiên nhỏ lại, những kinh nghiệm gây dựng sự nghiệp mà ông ta nói, hoàn toàn là tư duy của một thương nhân, chẳng lẽ ông ta là... Tống Tranh Vanh? Ông ta luôn nói hai đứa con trai không tốt với ông ta, chẳng lẽ là Tống Thanh Bắc và Tống Thanh Nam sao?

Suy nghĩ thình lình xuất hiện này nhanh chóng bị cô gạt sang một bên, cô đã từng thấy ảnh của Tống Tranh Vanh, so với người đàn ông trước mặt, hoàn toàn bất đồng.

"Tôi chính là Thương Hải (biển cả), vừa sinh đã thấy biển cả, đúng, chính là thế này. Ninh Trừng, nói thật cho tôi, xương trong túi này là thật hay giả? Cô là chuyên gia nghiên cứu xương cốt, không được gạt tôi."

Ninh Trừng nghe giọng nói ôn hòa như ngọc của ông ta, càng thêm hoang mang.

Ông ta lừa cô đến đây, chỉ vì xác nhận xương này là thật hay giả? Cô trầm tư một lát, hỏi ông ta, "Vậy ông trả lời tôi trước, có phải người đi gặp Hàn Miểu Vân hôm qua là ông không? Là ông lấy túi xương từ bà ta đúng không? Ông còn nói cho bà ta, có người muốn giết bà ta?"

Ông ta không phủ nhận, "Đúng. Bà ta tên Hàn Miểu Vân sao? Tôi không biết, trông bà ta rất tuyệt vọng, nên tôi nói cho bà ta, có người muốn giết bà ta, để bà đừng đi ra ngoài. Nhưng bà ta không nghe tôi khuyên bảo."

"Sao ông biết có người muốn giết bà ta? Người muốn giết bà ta là ai?" Hai mắt Ninh Trừng tỏa sáng, như là đột nhiên thấy được rạng đông.

"Bởi vì..." Thương Hải nhắm chặt mắt lần thứ hai, một tay vỗ trán, nỗ lực hồi tưởng, vẻ mặt rất đau đớn, cuối cùng vẫn lắc đầu, mở mắt nhìn cô, "Tôi cũng không biết, nhưng tôi cảm giác, khi tôi đi, chắc chắn sẽ có cảnh sát đi theo. Bà ta giết nhiều người như vậy, cảnh sát không bắt bà ta sao?"

Ninh Trừng thở ra một hơi, lập tức thả lỏng, cô còn tưởng ông ta sẽ nhắc tới kẻ giết người liên hoàn trên sườn núi.

Chẳng lẽ, ông ta và Hàn Miểu Vân là một loại người, đều là người bị kẻ giết người liên hoàn trên sườn núi khống chế?

Không đúng, không giống, Hàn Miểu Vân xem kẻ giết người liên hoàn trên sườn núi như là tín ngưỡng tinh thần, hắn ta muốn bà ta chết, bà ta như bị mê hoặc, đi chịu chết. Người đàn ông trước mặt, trông như bị thuốc không chế hơn, hay là... Bị thôi miên?

Ninh Trừng bỗng nhiên nghĩ tới La Phương, một cảnh sát hình sự hành nghề nhiều năm cũng có thể bị kẻ giết người liên hoàn trên sườn núi thôi miên, ông ta là một người bình thường, cũng không phải không có khả năng. Hoặc có thể bị thuốc khống chế.

Mấy điều này, Lục Mang đã từng phân tích cho cô nghe, dĩ nhiên lúc này cô có thể nghĩ đến, trong lòng có hơi nghẹn lại.

"Xương này là thật đúng không? Nếu giả, anh ta biết sẽ không vui, lúc anh ta giận..." Dường như ông ta ý thức được mình nói quá nhiều, lập tức im miệng.

Ninh Trừng mỉm cười gật đầu, "Là thật, tôi chắc chắn." Cô dùng nụ cười, cố gắng che dấu sự hoảng loạn trong lòng.

Bình thường cô nói dối sẽ rất luống cuống, nhưng bây giờ, nếu cô nói là giả, chuyện gì sẽ xảy ra, cô không dám tưởng tượng; nhưng nếu cô nói là thật, có lẽ Thương Hải sẽ mang túi xương đi gặp người ông ta vừa nhắc tới, rất có khả năng chính là kẻ giết người liên hoàn trên sườn núi.

Cô có nên nghĩ cách đi cùng ông ta không? Nhưng Ninh Hạo Nhiên thì sao? Hình như ông đã ngủ rồi, cô kêu vài lần, ông mới đáp, "Ôi, Quất Tử, ông nội đây."

Ninh Trừng cả kinh trong lòng, vì sao Ninh Hạo Nhiên chỉ lặp đi lặp lại một câu này?

"Đúng thế, là thật, mang về? Mang về hết? Nhưng mà quá nhiều người, có thể sẽ không an toàn." Thương Hải đột nhiên mở miệng nói chuyện, lại nói với không khí, một tay che tai.

Ninh Trừng nhíu mày, ông ta đang nói chuyện với ai?

Lỗ tai ông ta đeo máy trợ thính, trước đây Ninh Hạo Nhiên đã từng nói cho cô, chẳng lẽ không phải là máy trợ thính? Là micro để ông ta có thể kết nối với người phía sau bất cứ lúc nào?

Vậy vừa rồi họ nói chuyện với nhau, không phải người đứng phía sau đều nghe thấy hết sao? Thậm chí từ trước đến nay, ngay cả lúc Thương Hải ở cạnh họ. Vậy nghĩa là, tất cả đã sớm bị lộ sao?

Ninh Trừng lơ đãng nghĩ thế, cả người như ngã vào hầm băng, sống lưng rét lạnh.

"Đi thôi, chúng ta phải xuất phát." Thương Hải đã đứng dậy, đến trước mặt họ, cởi dây thừng, nhưng tay cô và ông nội vẫn bị trói sau lưng.

"Không, tôi không đi, trừ khi để ông ấy lại." Ninh Trừng đột nhiên ngồi xuống, lưng ngả ra sau, hai chân bắt chéo, dáng vẻ rất nhàn nhã, nhìn Thương Hải, "Ông đưa micro cho tôi."

Ông ta chấn động, do dự hồi lâu, cuối cùng vẫn gỡ chiếc tai nghe màu đen xuống, đưa cho cô.

Ninh Trừng cầm lấy, tay hơi run rẩy, nhét nó vào tai, bên trong vang lên một giọng nói như gió lạnh, "Lá gan của cô đúng là không nhỏ, không sợ tôi lập tức giết cô?"

Giọng nói này, thông qua đường dây điện thoại, giống như từ biển sâu truyền đến. Lập tức khiến cô nhớ tới lần đầu tiên gặp Lục Mang ở trước viện Nghiên cứu, lúc nói chuyện, giọng cũng như truyền đến dưới vực sâu thế này. Nhưng cũng có chỗ khác nhau, giọng Lục Mang tinh khiết không mang theo tạp chất, trầm thấp, giàu lực xuyên thấu, âm sắc dễ nghe, khiến cho người ta cảm thấy rất thư thái. Còn giọng nói này, có hơi chói tai, như bánh răng bị cản, phát ra âm thanh không hài hòa.

Ninh Trừng âm thầm bình ổn nội tâm đang căng thẳng, "Không, anh sẽ không giết tôi. Giết tôi, ai sẽ dựng lại khung xương cho anh? Cô ta là một người mẹ!"

"Cô uy hiếp tôi?" Âm thanh đầu kia đột nhiên nâng lên vài decibel.

"Đúng là tôi đang uy hiếp anh." Ninh Trừng không kịp nghĩ nhiều, đột nhiên đứng dậy, đến gần cọc gỗ bị gãy ra, sắc nhọn như một lưỡi dao, "Anh bắt tôi, không phải muốn khống chế tôi và Lục Mang sao? Nếu anh không để lại người không liên quan, tôi sẽ lập tức chết!"

Bên tai vang lên tiếng hít thở như tiếng gió, Ninh Trừng nắm chặt tay, lòng bàn tay toàn là mồ hôi.

Cô biết người này bị cô chọc giận, cũng đang đánh cuộc, anh ta sẽ không giết một người không liên quan, càng sẽ không muốn từ bỏ khống chế cô và Lục Mang.

Theo như phân tích của Lục Mang, một tên biến thái như vậy, thứ anh ta hưởng thụ là quá trình giết người. Lục Mang là chuyên gia tâm lí học tội phạm, cô là pháp y, nhất định là anh ta nghĩ, khống chế người như cô và Lục Mang, anh ta sẽ như hổ thêm cánh, có thể trở thành tội phạm hoàn mỹ.

Cuối cùng, Ninh Trừng thắng cuộc, Ninh Hạo Nhiên được ở lại. Nhưng nói cho đúng thì cô chỉ thắng một nửa.

Thương Hải nhanh chóng lấy micro đi, ra ngoài một lúc, khi quay lại còn mang theo một bình thuốc nhỏ và kim tiêm.

"Anh ta kêu cô tiêm cho ông cô. Như vậy ông ta sẽ không nhớ gì, tôi đưa ông ta về, chúng ta liền có thể xuất phát."

"..." Ninh Trừng nhìn bình thuốc không có nhãn dán, trong đầu thoáng hiện lên một ít hình ảnh.

Ninh Hạo Nhiên hái quýt ở vườn trái cây, cô chạy đến chỗ ông, lớn tiếng kêu "ông nội", ông quay đầu nhìn cô, vẻ mặt mờ mịt, hỏi cô, "Cô là ai?"

Cô là pháp y, đương nhiên biết tồn tại thứ thuốc như vậy, có thể khiến người ta mất đi ký ức, hơn nữa là ký ức lâu dài.

Như vậy nghĩa là, nếu còn có cơ hội gặp lại nhau, ông cụ một tay nuôi nấng cô này, người thân duy nhất của cô, sẽ không nhớ cô.

Nước mắt Ninh Trừng đã không khống chế được, không ngừng chảy xuống. Cô cố nén sự hoảng sợ trong lòng, đến trước mặt Ninh Hạo Nhiên, ngồi xổm xuống, nhìn gương mặt dãi dầu sương gió của ông, trong lòng đau đớn.

Có lẽ Ninh Hạo Nhiên cũng hiểu chuyện gì đang xảy ra, ông bình tĩnh nhìn cô, trên mặt là nụ cười hòa ái, "Ông thích ăn quýt, sẽ luôn thích, không gì có thể thay đổi."

Ninh Trừng lập tức nở nụ cười, lúc này, ông còn không quên ăn quýt.

Ký ức có thể thay đổi, hương vị yêu thích có thể giữ lại không?

Cô không biết.

Cô chỉ biết, mất đi ký ức, vẫn tốt hơn so với mất mạng.

Trước mắt cô không còn lựa chọn nào khác, con đường phía trước rất nguy hiểm, cô không hy vọng ông lớn tuổi vậy rồi còn phải theo cô đi gánh chịu nguy hiểm không thể đoán trước.

Chắc chắn Lục Mang sẽ nhanh chóng nghĩ tới việc tìm Ninh Hạo Nhiên, mang ông đi, như vậy ông sẽ an toàn.

Thương Hải cởi dây thừng trên cổ tay cô, Ninh Trừng ôm đầu ông, giọng nghẹn ngào, "Cháu biết, ông... Tin cháu, sau này cháu sẽ về bóc quýt cho ông ăn." Nói xong, mũi tiêm trong tay cô đã đâm vào tay ông.

Ninh Hạo Nhiên nhanh chóng ngủ say lần nữa, Thương Hải lại trói Ninh Trừng lại, đưa Ninh Hạo Nhiên đi, không bao lâu sau đã quay lại, đẩy Ninh Trừng lên đường.

Bầu trời tối dần, Ninh Trừng đi trong núi, nương theo chút ánh sáng cuối cùng, mơ hồ có thể đoán được, nơi này là xung quanh vùng Thương Hải từng ở.

Lục Mang có thể nghĩ đến chỗ này không?

Giờ cô rất hối hận, lúc ấy cô nên kiên trì cùng anh đến xem nơi Thương Hải tu hành.

Quyển 5 - Chương 88: Hang động ẩn sâu

Edit: Nhược Vy

Beta:Quanh

Thành phố Cảng, phía Đông dần có tia sáng.

Còn trong khách sạn, trên sô pha đối diện cửa sổ, có một người đang ngồi, phảng phất như một pho tượng, không hề động đậy.

Gió sớm mát lạnh, chui qua khe hở của cửa sổ không đóng, tiến vào, tấm rèm sát đất bay phất phới.

Điện thoại bên cạnh vang lên tiếng chuông, vang hết một lần, yên ắng lại, không bao lâu sau lại vang lên. Chuyện như vậy, ba ngày nay, đã lặp đi lặp lại không biết bao nhiêu lần.

Cô mất tích!

Lục Mang chỉ cần nghĩ đến chuyện này, con dao sắc nhọn vẫn luôn cắm vào ngực liền bắt đầu quấy nhiễu lục phủ ngũ tạng của anh, đau đến mức anh không cách nào hít thở.

Đến bây giờ anh vẫn không tiếp nhận nổi, cô gái mà anh yêu, biến mất ngay dưới mi mắt anh.

Rốt cuộc chuyện xảy ra như thế nào?

Ba ngày trước, hai người họ quay lại thành phố Hồng, trải qua một đêm triền miên, thậm chí anh còn có thể nhớ rõ ràng mỗi một chi tiết.

Sáng sớm hôm sau, anh ngủ quên trong thư phòng, cô đến viện Nghiên cứu. Lúc anh tỉnh lại, nhận được điện thoại, lao tới hiện trường vụ án phạm tội thứ ba, chờ anh quay về, cô đã mất tích.

Vì sao lúc đó anh không đến viện Nghiên cứu tìm cô trước, sau đó cùng đi hiện trường vụ án? Vì sao lại muốn để cô ở nhà nghỉ ngơi?

Lục Mang nhìn hai tờ giấy nhớ trong tay.

Một tờ là cô để lại cho anh, "Ông xã, em làm bữa sáng rồi, nhớ ăn nha, em đến viện Nghiên cứu một lát, anh nghỉ ngơi đi."

Ký tên, Quất Tử yêu anh.

Một tờ là anh để lại cho cô, "Bà xã, anh đến Hongkong một chuyến, tối sẽ về. Em về rồi thì ở nhà nghỉ ngơi. Hôn em." Không có ký tên.

Lúc đó vì sao anh lại gấp gáp như vậy, mấy chữ "Chanh yêu em" cũng không kịp viết.

Lục Mang lập tức nhắm mắt lại, vò tờ giấy ghi chú anh viết ném vào thùng rác. Dù có viết thì sao? Căn bản là cô không đọc được.

Lục Mang đập mạnh vào tay vịn sô pha. Anh càng nghĩ càng nôn nóng, nếu còn không tìm thấy cô, chắc chắn anh sẽ phát điên.

Nhưng anh không thể điên, anh nhất định phải tìm được cô. Huống gì cô còn kêu anh chăm sóc Ninh Hạo Nhiên.

Lúc họ tìm được Ninh Hạo Nhiên, ông đã không còn quen biết anh, cả người rất tiều tụy. Kết quả kiểm tra cho thấy, Ninh Hạo Nhiên bị tiêm Protein Zeta, có nghĩa là ký ức lâu dài của ông đã bị cưỡng chế xóa bỏ. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Lục Mang chỉ có thể mang ông về, kêu Thiệu Hàm Hề chăm sóc.

Từ đó, tất cả manh mối đều gián đoạn, toàn bộ cảnh sát được điều động, gần như là tìm hết thành phố Hồng một lần, vẫn không tìm được cô. Cô sẽ ở đâu?

Lục Mang hồi tưởng tất cả chi tiết, muốn xâu chuỗi lại, hình thành manh mối có giá trị. Nhưng mỗi một manh mối, cuối cùng đều bị cắt đứt.

Lục Mang cố gắng kiềm chế để mình bình tĩnh lại, hít sâu, nhắm mắt, tuy rất mỏi mệt, đại não vẫn vô cùng nhạy bén, bên trong như có một chiếc lưới, nhanh chóng khuếch tán về bốn phía, liên hệ tất cả nhân vật, sự kiện như mảnh nhỏ.Trịnh Tiểu Sênh là ai? Hàn Miểu Vân lấy danh nghĩa của cô ta mua toàn bộ con ngõ, vì sao bà ta lại làm như vậy? Ngoại trừ giấu tai mắt, chắc chắn còn nguyên nhân khác.

Trong đầu Lục Mang lóe lên, chẳng lẽ Trịnh Tiểu Sênh chính là thai phụ bị hại?

Hàn Miểu Vân đặt bẫy Tống Tranh Vanh và Tống Thanh Bắc giết Trịnh Tiểu Sênh, kẻ giết người trên sườn núi vẫn muốn lấy xương cốt Trịnh Tiểu Sênh về, Hàn Miểu Vân nghĩ nhầm là vì tình yêu. Con ngõ lấy danh nghĩa của Trịnh Tiểu Sênh để mua, rất có khả năng là Hàn Miểu Vân và kẻ giết người trên sườn núi gặp nhau, vậy nên Hàn Miểu Vân cũng hiến tế ngay ở đây... Loại chuyện này, đúng là chuyện mà loại phụ nữ lụy tình biến thái như Hàn Miểu Vân có thể làm được.

Trịnh Tiểu Sênh là con gái Trịnh Nông, người ngoài đều nói quan hệ giữa hai bố con này rất tốt, có thể cũng giống Hàn Miểu Vân và Tống Tranh Vanh, trong ngoài không đồng nhất không? Vậy thì rất có khả năng, Trịnh Tiểu Sênh và Trịnh Nông từng là đối tượng bị kẻ giết người trên sườn núi hành hạ.

Trịnh Nông mất tích một năm trước, mười năm trước Trịnh Tiểu Sênh đã chết ở nông trường trên hoang đảo của tập đoàn Tống Thị. Trịnh Nông không bị giết, có thể là luôn bị kẻ giết người trên sườn núi khống chế bằng thuốc?

Tống Tranh Vanh đâu? Cũng bị hắn ta khống chế?

Người của viện Nghiên cứu nói cô đến xem kết quả trùng tu gương mặt thai phụ bị hại, tư liệu có chứa đĩa CD hình ảnh trùng kiến gửi từ Mỹ đến đã bị cô mang đi, không có tư liệu sao chép. Tại sao kẻ bắt cóc cô muốn che dấu kết quả này?

Người muốn che dấu chân tướng cái chết của Trịnh Tiểu Sênh nhất là ai? Tống Tranh Vanh?

Nhưng nếu ông ta muốn che dấu, ở hiện trường hai người tự thiêu ở Tennessee, vì sao còn xuất hiện xương cốt của Trịnh Tiểu Sênh? Hàn Miểu Vân đưa xương cốt đến hiện trường, sao ông ta lại không biết?

Chẳng lẽ Tống Tranh Vanh đã chết trong vụ án tự thiêu? Vậy người âm thầm liên hệ Tống Thiệu Đường, cứu giúp tập đoàn Tống Thị là ai?

Nếu Tống Tranh Vanh không chết, người bắt cóc cô rất có khả năng là ông ta. Nhưng Tống Tranh Vanh có tội danh trên người, chắc chắn sẽ không dùng gương mặt của mình, có thể là ông ta chỉnh dung thành diện mạo của một người khác không?

Trong đầu Lục Mang lóe lên, lập tức nghĩ tới một người, Trịnh Nông.

Trịnh Tiểu Sênh và Trịnh Nông là quan hệ bố con, Ninh Trừng nhìn thấy kết quả trùng tu gương mặt Trịnh Tiểu Sênh, có thể cũng nghĩ đến Trịnh Nông không?

Sau khi rời khỏi viện Nghiên cứu, cô ra ngoại ô, đi thăm Ninh Hạo Nhiên. Vì sao cô đột nhiên đi thăm ông ấy? Có thể là, Trịnh Nông khống chế Ninh Hạo Nhiên, mượn cơ hội dẫn dụ cô đến không?

Người quen với Ninh Hạo Nhiên, ngoại trừ Ninh Trừng và người ở vườn trái cây, cũng chỉ có Thương Hải. Cảnh sát đã điều tra người của vườn trái cây, không có dấu vết khả nghi.Cho nên khả năng duy nhất người bắt cóc cô chính là Thương Hải, mà Thương Hải này, chính là hợp thể của Tống Tranh Vanh và Trịnh Nông!

Tống Tranh Vanh đại diện cho quyền lợi và tiền tài, Trịnh Nông đại diện cho trí thức và danh dự, kết hợp hai người lại, biến thành một hợp thể hoàn toàn mới, rồi lại tiến hành khống chế, đúng là chuyện mà một tên có dục vọng khống chế và dục vọng quyền lực mãnh liệt như kẻ giết người trên sườn núi có thể làm được.

Nguyên nhân là vì ở giữa có nhiều tầng quan hệ như vậy, kẻ giết người liên hoàn trên sườn núi khống chế họ giết người, cảnh sát lại không thể trực tiếp bắt được hắn ta; thậm chí, hắn ta nhìn như là trong trạng thái ngủ đông, thật ra vẫn luôn mượn dao giết người.

Không sai! Nhất định là như thế!

Đôi mắt Lục Mang đột nhiên mở ra, tròng mắt đen nhánh như mực, phát ra tia sáng.

Ngoài cửa sổ, mặt trời đã lên cao, ánh bình minh trải đầy, đám mây như đốm lửa, chồng chất tầng tầng, rất là đồ sộ.

Đô thị phồn hoa, ngựa xe như nước, một ngày mới lại bắt đầu.

Lục Mang thở phào nhẹ nhõm, sắp xếp suy nghĩ lộn xộn xong, trái tim luôn nặng nề có thể nhẹ nhàng hơn một chút.

Ngồi yên một ngày một đêm, rốt cuộc anh cũng đứng dậy, rời khỏi phòng.

...

Ngọn núi cao chót vót, hoàng hôn buông xuống, tựa như một chiếc lưới bao phủ núi xanh nguy nga.

Dòng nước chảy ào ào, đổ từ đỉnh núi xuống, đáp ở chân núi, hình thành một màn nước vừa rộng vừa dày. Phía sau chiếc rèm nước là một hang đá u ám, cửa hang bị dòng nước che khuất, bên trong khá sâu.

Ninh Trừng tỉnh lại lần nữa, phát hiện mình nằm trên một chiếc giường đá đơn sơ, dường như có thể nhìn thấy ánh mặt trời, xuyên thấu qua làn nước, chiếu vào trong hang, trong lòng kích động.

Nhưng nhìn kỹ lại, cô phát hiện căn bản không có ánh mặt trời gì cả, chỉ có hơi nước màu trắng.

Ba ngày, cô bị cầm tù trong cái hang không thấy ánh mặt trời này, mỗi một phút đồng hồ dài như cả một thế kỷ.

Bên cạnh làn nước có một bóng dáng màu đen cao lớn đang đứng, đột nhiên xoay người, nhìn thấy cô tỉnh lại thì từ từ tới gần, càng ngày càng gần, mãi cho đến khi đến mép giường cô thì ngồi xuống.

Đó là một gương mặt khôi ngô nhưng sắc mặt tái nhợt, hai mắt nhìn cô trong suốt không gợn sóng, như đôi mắt của một đứa trẻ vô tư.

Lần đầu tiên Ninh Trừng thấy anh ta, nhìn vào đôi mắt này, lập tức nghĩ tới Lục Mang, lúc tâm tình anh tốt, ánh mắt nhìn cô cũng thuần túy sạch sẽ giống nước suối như vậy.

Đáng sợ nhất là, người trước mặt, trong mắt anh ta toát ra sự vô tội và bi thương yếu ớt, như là chịu uất ức.

Ánh mắt như vậy, phối hợp với khuôn mặt khôi ngô, cho dù anh ta không nói một câu, đối với loại phụ nữ khát khao làm mẹ, có lực dụ hoặc trí mạng.

Ninh Trừng không biết có phải Hàn Miểu Vân bị anh ta mê hoặc như vậy không, đi theo anh ta mười năm, vì anh ta giết vô số người, cuối cùng lấy cái chết để hiến tế.

Người trước mặt chính là "anh ta" trong miệng Thương Hải. Ngày đầu đến đây, cô nghe thấy Thương Hải gọi anh ta là anh Shan, ban đầu cô nghĩ là Sơn, nhưng âm của Sơn là Shēng, sau đó cô đoán, chắc hẳn là Đan [2].

[2] Đan phát âm là [chán]

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau