MÙA QUÝT CHÍN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Mùa quýt chín - Chương 66 - Chương 70

Quyển 4 - Chương 64: Còn đẹp hơn cả tinh linh

Edit: Nhược Vy

Beta:Quanh

Ninh Trừng cảm thấy cơ thể rất lạnh, thì ra trên người  đã không còn gì có thể che chắn, cô nắm tay anh theo bản năng...

Một lát sau, thân hình cao lớn của anh bao trùm cô kín mít, cô lại cảm giác quanh thân ấm áp.

Cơ thể của hai người, lần đầu tiên kề sát bên nhau không có vật ngăn cách như thế.

Đôi tay Lục Mang đặt dưới lưng cô, loại tiếp xúc trực tiếp này khiến cả người anh trở nên hưng phấn, anh đã hoàn toàn không thỏa mãn với kích thích nhỏ từ việc môi lưỡi quấn quýt.

Anh muốn nhiều hơn, chỉ hận không thể cắn nuốt toàn bộ trái quýt.

Dường như người phụ nữ dưới thân hơi căng thẳng, cơ thể căng chặt lại. Hai tay nắm tay anh, càng ngày càng nắm mạnh, móng tay gần như đã đâm vào da thịt anh. Nếu còn đè nữa, có lẽ móng tay cô sẽ gãy.

Lục Mang quét qua miệng cô lần cuối, cắn mút hai lần rồi hơi ngẩng đầu, nhìn cô.

Hai má cô ửng đỏ, giống cầu vồng đôi ngoài kia, lóe sáng. Con ngươi màu đen trong veo không ngừng lập loè, tỏa sáng, như hai giọt mực trên tờ giấy Tuyên Thành.

Ninh Trừng cũng nhìn anh chăm chú, hơi thở của anh dồn dập, lồng ngực phập phồng dữ dội, may là lúc này anh đã dừng lại, nếu không cô không biết là vì căng thẳng, hay vì hưng phấn, suýt nữa cô đã tắt thở.

Nhưng sao anh lại ngừng?

Lục Mang đưa tay chống người, trượt xuống khỏi người cô, định nằm xuống bên cạnh, “Chúng ta không vội, cứ từ từ thôi.”

“Từ từ thôi?” Có phải anh cho rằng cô sợ đau thật không?

Điều này càng khiến cô nóng nảy, không thể để anh xem thường được.

Cô quýnh lên, lập tức ôm chặt cổ tay anh, không cho anh trượt xuống, “Sao lại từ từ? Anh có thể nhanh một chút. Yên tâm đi, em không làm từ thủy tinh, không có yếu ớt như vậy, năng lực thừa nhận của em rất mạnh.”

Lục Mang nhìn biểu cảm nghiêm túc của cô, khóe môi có ý cười, “Loại chuyện này không có người đàn ông nào muốn “nhanh” cả.” Anh vừa nói, ngón tay thon dài vừa đặt trên bụng cô, nhẹ nhàng vuốt ve.

Ninh Trừng lập tức cảm giác lòng bàn tay anh nóng như ngọn lửa, từ diện tích nhỏ của lòng bàn tay anh, khuếch tán ra bên ngoài, đồng thời xuyên thấu vào cơ thể cô.

Tay anh chạm vào cơ thể cô, từ từ đi xuống.

“Đây là gì?” Lục Mang chăm chú nhìn cô, dịu dàng hỏi.

Lần đầu tiên Ninh Trừng nghe thấy giọng nói dịu dàng như vậy của anh, giống như gió xuân, lặng yên không một tiếng động thổi qua, truyền vào tai cô. Tay anh đặt ở...

Trái tim cô bỗng nhiên co thắt.

“Đây là xương hông, xương hông trái phải và xương cùng, tạo thành xương chậu.” Trong đầu Ninh Trừng tự động hiện lên những khái niệm quen thuộc, kỳ lạ là, lúc cô nói chuyện này, cơ thể từ từ thả lỏng lại.

Lục Mang cảm giác cơ thể vốn đang căng chặt của cô thả lỏng lại, trong lòng cảm thấy buồn cười, đây là cô muốn làm tình với anh, hay là giải phẫu thi thể?

Nhưng mà anh đã tìm được một biện pháp vô cùng tốt, khiến cô không còn căng thẳng, cũng không đau, phù hợp với chuyên môn của cô, cũng là biện pháp độc nhất vô nhị, so với lý luận trên sách vở, anh càng quan tâm đến tính khả thi.

Anh cúi người nói nhỏ bên tai cô một câu, tay lướt xuống bụng, dừng lại ở chỗ riêng tư của cô, “Cái này thì sao?”

Ninh Trừng hít vào một hơi, “Xương mu, một bộ phận của xương hông, phía trước xương hông.”

“Hừm.” Anh cắn vành tai cô, rồi lại buông ra, nói khẽ, “Bảo bối, anh tìm được rồi.”

“…” Từ lúc anh cắn, cơ thể Ninh Trừng bỗng nhiên chấn động, dường như xương cốt toàn thân cô đã bị anh làm nát, biến thành tổ chức mềm, không đúng, gần như đã biến thành bùn mềm.

Tay anh lướt qua xương mu, tiếp tục đi xuống, cuối cùng lại… Xâm nhập vào cơ thể cô.

“Ưm…” Ninh Trừng nghe thấy một tiếng ngâm nga, hình như là giọng của cô. Cô chợt cảm thấy xấu hổ, quay đầu vùi mặt vào chăn, cắn chăn.Lục Mang nhổm dậy, dùng răng cắn chăn ra, cúi đầu hôn cô, nhưng chỉ như chuồn chuồn lướt nước, sau đó dùng miệng quay mặt cô lại, lần nữa đối mặt với anh, “Nhìn anh, một cuộc yêu hoàn mĩ nhất cần phải có sự giao lưu ánh mắt.”

“… À.” Thì ra là như thế. Cách nói trắng ra này, cô đã quen, chỉ thấy rất lạ, vì sao nói ra từ miệng anh, không hề có cảm giác bỉ ổi?

Ninh Trừng nhìn đôi mắt đen đến mức tỏa sáng của anh, như đang lưu chuyển nắng sớm, thông qua phản xạ từ hơi nước, hình thành cầu vồng bên trong… Thế giới của anh chỉ là một màu u ám, nhưng lại cùng cô thưởng thức thế giới sặc sỡ nhất.

Trái tim cô trở nên mềm mại, gần như là hóa thành nước. Mà thân thể của cô đã lạc vào trong những đụng chạm đến từ bàn tay anh, dùng từ thần hồn điên đảo để hình dung cũng không quá.

“Có biết xương cùng của nam và nữ có gì khác nhau không?” Anh đột nhiên nói nhỏ bên tai cô một câu, biết còn cố hỏi.

“Em… Nghĩ đã…” Ninh Trừng cảm giác ý thức đã bị anh làm hỗn loạn, tay anh gảy thêm một lần, cơ thể cô càng mềm hơn một phần, ý thức đã tan rã.

Bình thường cô không cần suy nghĩ cũng trả lời được, giờ lại không nhớ được đáp án, cô cảm giác mình đã hóa thành nước, không ngừng dao động.

“Nhớ không được thì thôi, có thể dùng xúc giác để cảm nhận.” Lục Mang nhắc nhở một câu.

Anh nhìn người phụ nữ trong lòng, cô giống một con tôm nhỏ, cả người hơi cong lại, ánh mắt mơ màng, hơi thở càng ngày càng bất ổn, khuôn mặt đỏ như rượu vang đỏ Bordeaux.

Khóe môi anh đã nhếch hết cỡ, trong lòng có một cảm giác thắng lợi.

Mà giây phút này, cơ thể anh cũng đã căng chặt không chịu nổi, mỗi một câu nói, mỗi một âm thanh phải cố gắng lắm mới có thể phát ra, suy nghĩ muốn tiến vào cơ thể cô đã không thể ức chế.

Cơ thể của cô đã đủ ướt, chắc là đến lúc rồi.

Anh đứng dậy, Ninh Trừng cảm thấy cơ thể đột nhiên hư không, đôi mắt đang khép hờ mở ra, chỉ nhìn thấy bóng dáng của người đàn ông.

Anh xoay người, hình như là đi lấy gì đó ở tủ. Cô nghe thấy tiếng hộp bị xé, sột soạt một lát, anh nhanh chóng quay lại với cô, cơ thể đè lên cơ thể cô.

Cơ thể nóng bỏng của anh lại bao trùm cơ thể cô lần nữa, gương mặt người đàn ông khôi ngô mê người đã ở ngay trước mắt.

Hô hấp cô căng thẳng, cơ thể vốn đang lơ lửng đột nhiên cảm thấy đau đớn. Cô hơi nhíu mày, đôi tay nắm chặt khăn trải giường.

Phản ứng của cô, Lục Mang thu hết vào mắt, anh hít sâu một hơi, mạnh mẽ khắc chế dục vọng muốn tiếp tục hướng về phía trước, cúi người hôn lấy cô lần nữa.

Một tay anh chống bên cạnh cô, giảm bớt trọng lượng đè trên người cô, một tay khác sờ soạng tìm tay cô.

End of dialog window.

Anh vừa hôn cô vừa cầm tay cô, đặt trên lưng anh, lòng bàn tay cô chạm vào cơ thể anh, một tay khác thì được anh nắm chặt.

Ninh Trừng chạm đến phần lưng nhẵn nhụi của anh, loại xúc cảm rõ ràng này xuyên thấu qua ý thức đã mơ hồ như sương mù dày đặc ở London của cô, tiến thêm một bước đến trái tim đang không ngừng đập mạnh.

Xúc cảm đau đớn vừa nãy đã bị loại xúc cảm này, phối hợp với nụ hôn dịu dàng của anh che lấp.

Tay anh lại cầm lấy tay cô, tiếp tục đi xuống dọc theo xương cột sống của anh, mãi tới chỗ xương hông mới dừng lại.

Nhớ không được, có thể dùng xúc giác để cảm nhận.

Trong đầu Ninh Trừng vang lên lời anh nói, từ đó không cần tay anh thúc đẩy, tay cô đã trượt đến hông anh, tiếp tục đi xuống, dừng lại ở xương cùng của anh.

Cô muốn nói, xương cùng của nam, nhìn từ mặt chính diện tương đối hẹp, dài, thành hình tam giác cân, nhìn từ mặt bên, độ cong lớn, kích thước khoang chậu nhỏ;

Mà xương cùng của nữ, nhìn từ mặt chính diện tương đối ngắn rộng, thành hình tam giác đều, nhìn từ mặt bên, độ cong nhỏ hơn, kích thước khoang chậu lớn hơn.

Nhưng thực tế thì cô không nói nổi một câu.

Lục Mang cảm giác trong cơ thể có một ngọn núi lửa, dung nham đã đọng lại ngàn năm, giờ khắc này đang lục sục trong cơ thể anh, sắp phun trào.

Anh không hôn cô nữa, buông tay cô ra.

Tay anh lại đặt trên xương hông của cô lần nữa.

Ninh Trừng cảm giác được tay anh lướt qua khe nhỏ giữa sống lưng cô, dừng ở chỗ xương cùng, tạm dừng một lát, tiếp tục đi xuống, nâng mông cô lên.

Anh ngắm nhìn cô, giống như trời cao ngắm nhìn mặt đất.

Cô cũng ngắm nhìn anh, giống như sao trời ngắm nhìn biển rộng.

Ninh Trừng đã quên hô hấp thế nào, cảm giác mình như bướm sắp phá kén, dưới sự dẫn dắt của anh, hóa thân thành một hình thái hoàn toàn mới, sắc thái sặc sỡ, đa dạng nhiều màu, hướng về thế giới.

Đau đớn lần thứ hai kéo đến.

Cô không còn sợ hãi nữa, thản nhiên nhìn anh, nhìn anh từng chút tới gần cô.

Giờ phút này, trái tim người đàn ông cũng vô cùng kích động.

Lần đầu tiên anh cảm giác được cô đẹp như thế, cô không phải tinh linh, cô còn đẹp hơn cả tinh linh.

Mà cô gái xinh đẹp nhất này lại hòa thành một thể với anh, cô sẽ dùng cơ thể mềm mại của cô, bao vây lấy sự cứng rắn của anh. Chỉ cần nghĩ như vậy, hô hấp anh gần như sắp đình trệ.

Có lẽ là giây phút này quá thiêng liêng, anh không quá nóng nảy, cũng sợ làm đau cô.

Chỉ cần thấy cô nhíu mày, trái tim anh cũng như bị ai bóp chặt.

Trong lúc ý thức dần tan rã, Lục Mang nhớ tới lúc ở cánh rừng bị sương mù dày đặc bao quanh bên London.

Giây phút cô lấy thân mình che cho Kiều Tử San, anh cảm giác như băng trên núi đã nứt ra, cảm thấy đau lòng chưa từng có, giây phút đó, anh vô cùng xác định, nếu cô chết, anh cũng sẽ chết.

Lúc đó anh chỉ hận mình không thể dịch chuyển tức thời, có thể đến trước cô trong nháy mắt, ngăn viên đạn đang bắn về phía cô.

Lục Mang không biết là do đau lòng, hay là cơ thể đã kiềm chế quá lâu, cảm giác anh đã chạm đến tận cùng của cơ thể cô. Đôi mắt anh nhắm lại một lát, rồi lại mở ra.

Anh ngừng một chút, thân dưới đẩy về phía trước, nhìn thấy cô nhíu mày, anh lập tức cúi người hôn lấy cô, ôm chặt cô.

Quyển 4 - Chương 65: Thế giới cô độc

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Edit: Nhược Vy

Beta: Quanh

Đêm dài, trên bầu trời đen, ánh trăng dần hiện rõ.

Ánh trăng màu trắng, xuyên qua cửa sổ sát đất, chiếu vào gian phòng, trên chiếc giường lớn cũng màu trắng, hai cơ thể một nam một nữ đang dán chặt lấy nhau.

Bốn phía vô cùng yên tĩnh, thi thoảng lại vang lên tiếng sóng vỗ vào bờ biển, cùng với tiếng nam nữ sau khi triền miên, tiếng thở dốc dây dưa vọng lại.

Tất cả, thật sự quá tốt đẹp!

Ninh Trừng không khỏi cảm thán trong lòng. Tuy từng cơ bắp trên cơ thể đã không còn chút sức lực, cô lại cảm giác như được một cơn mưa xối vào, cả người mát mẻ sảng khoái, không có chút bụi bặm.

Cô nhìn người đàn ông đang mệt mỏi nằm bên cạnh cô, trên người anh toàn là mồ hôi, trên người cô cũng như thế. Lồng ngực hai người phập phồng kịch liệt, lên lên xuống xuống, đồng bộ với nhau.

Hai mắt Lục Mang nhắm nghiền, vùi đầu vào hõm vai cô, không ngừng liếm cắn vai cô, cổ cô, hết chỗ này đến chỗ khác, giống như một chú heo nhỏ, khiến cô ngứa muốn chết.

Cô cười bảo anh đừng làm nữa, anh lại như không nghe được, tiếp tục liếm cắn cô, như muốn khai quật ra bảo tàng gì đó.

Bộ phận nào đó trên cơ thể anh còn chôn sâu trong cơ thể cô, như là biết hô hấp, cô có thể cảm giác được sự tồn tại của anh rõ ràng.

Mà cả người anh ghé vào người cô, không nhúc nhích, cánh tay ôm cả người cô vào lòng, một tay nâng đầu cô, một tay… Còn nâng bộ phận dưới xương cùng của cô.

Động tác ôm này của anh làm cô nhớ tới lúc ở London, anh phát minh một từ.

Ôm trẻ con.

Trẻ con vừa sinh ra, hình như đúng là được ôm như vậy.

Trong lòng Ninh Trừng ấm áp, cô hơi quay đầu, hôn má anh.

Lục Mang cảm giác được xúc cảm trên mặt, rốt cuộc cũng mở mắt, hơi ngẩng dậy, nhìn cô, trong mắt tràn đầy sự yêu chiều dịu dàng, thấp giọng hỏi cô, “Còn đau không?”

Ninh Trừng lập tức lắc đầu, “Không đau, ban đầu có một chút, sau đó thì không sao nữa rồi.”

“Thích làm với anh… không?” Anh như đang say rượu, liếm môi.

Mặt Ninh Trừng không còn dễ đỏ như trước, không trả lời, chỉ cười nhìn anh. Trong lòng đột nhiên có một suy nghĩ, hai tay cô ôm cổ anh, kéo đầu anh xuống, dâng đôi môi đỏ mọng lên lấp kín miệng anh, miễn cho anh lại nói không lựa lời.

Chuyện này mà còn phải hỏi?!

Cô chửi thầm trong lòng.

Hai người hôn một lát, bộ phận còn chôn trong cơ thể cô của anh lại bắt đầu có phản ứng, anh lập tức đẩy cô ra, “Lý luận nói, lần đầu tiên không nên làm quá nhiều, anh bế em đi tắm.”

“…” Lại là lý luận nói!

Ninh Trừng dở khóc dở cười, có loại cảm giác xấu hổ vì tự mình đa tình. Cô còn nghĩ vừa rồi anh đang trưng cầu ý kiến của cô, muốn tiếp tục không. Cô trực tiếp dùng hành động trả lời, không phải càng tốt sao?

Khoảnh khắc khi anh rời khỏi cơ thể cô, cơ thể cô trống rỗng, cảm thấy hơi trống vắng.

Anh đưa lưng về phía cô, sột soạt không biết đang làm gì đó, trong miệng nói thầm một câu, “Hừm, đọng lại gần ba mươi năm, lũ bất ngờ tràn…”

Ninh Trừng không biết có phải vì đã trải qua lần đầu tiên không, những chuyện trước đây không hiểu, giờ chỉ nói một chút là hiểu.

Cô ngồi dậy, đôi tay lấy chăn bọc mình lại, nghiêng đầu nhìn anh, “Ý anh là trước đây anh chưa làm chuyện này?”

Không có khả năng!

Cô hồi tưởng lại toàn bộ quá trình, từ đầu đến cuối anh đều làm chủ, dẫn dắt cô, người không có kinh nghiệm sao có thể làm được?
Lục Mang xuống giường, tùy tay nhặt chiếc khăn tắm bị ném xuống đất quấn lại, cầm lấy cái khăn khác, xốc chăn trên người cô, đồng thời dùng khăn bao lấy cô, bế cô lên, “Rốt cuộc hôm nay đã có thể cùng nhau tắm rửa, nếu em không sợ đau, chúng ta đến phòng tắm, có thể kịch liệt, kích thích hơn.”

Đương nhiên anh chỉ nói ngoài miệng mà thôi.

Hai người họ đến phòng tắm, nước xối trên người cô, anh nhìn dòng máu đỏ chảy dưới nền gạch men, khóe môi mấp máy cả buổi trời, cuối cùng lại không nói gì, tắm cho cô xong, anh tùy tiện xối cho mình một chút rồi lại bế cô lên giường.

Hai người điều chỉnh tư thế ngủ thoải mái nhất, anh hôn lên trán cô, nói “ngủ ngon” xong thì nhắm mắt lại.

Ninh Trừng không biết là anh quá mệt mỏi, hay là vì câu hỏi không nên hỏi vừa rồi của cô, cô cảm giác hình như anh không quá muốn nói chuyện với cô.

Cô hơi bất an, cô hỏi như thế, rõ ràng là đang xâm phạm đời sống tình dục trong quá khứ của anh, thuộc về chính anh, cô không có lý do gì để can thiệp.

Nhưng đây cũng là nghĩ vậy mà thôi. Xét về mặt tình cảm, có lẽ cặp đôi nào đi đến bước này cũng hy vọng đối phương hoàn toàn thuộc về mình. Nhưng nghĩ lại, anh là người đàn ông ưu tú như thế, cô thích anh, chắc chắn cũng sẽ có những người khác thích anh, giờ cô đã biết một người, Kiều Phi Tuyết. Tuy cô chưa gặp được vài lần, nhưng vẫn cảm giác cô ấy rất để ý Lục Mang.

Cô cũng không phải loại người có tư tưởng cổ hủ, hoàn toàn không thể tiếp thu chuyện anh từng có người khác.

“Anh đừng giận mà, em không hỏi nữa. Là vì trước đây em chưa gặp được người khiến em động lòng, nếu gặp được thì cũng sẽ không giữ cho tới ngày hôm nay.” Cô ra vẻ thoải mái mà giải thích.

Ninh Trừng tự mình khai thông khúc mắc, muốn giải thích thêm với anh, trên đầu đột nhiên vang lên giọng anh, “Chỉ có em thôi.”

Lục Mang mở mắt, dường như là biết cô đang nghĩ gì, “Chắc là em biết, anh không phải người bình thường. Cơ thể anh rất bình thường, đã chứng minh rồi, công năng đàn ông tuyệt đối là hạng thượng thừa; tâm lý cũng rất bình thường, không có bệnh tâm lý gì cả.”

Anh nói, nghe thì rất mâu thuẫn, nhưng chỉ có anh biết, thật ra là không mâu thuẫn.

Anh vừa vuốt tóc mai cô, vừa tiếp tục giải thích, “Anh vẫn luôn cảm thấy lòng anh vừa là một đứa trẻ, vừa là một người già. Người khác cảm thấy anh rất cô độc, nhưng anh cảm thấy mình rất tự tại. Bởi vì đứa trẻ hay là người già đều dễ dàng vui vẻ, cũng không cần đến phụ nữ.”

Anh tạm dừng một lát, bổ sung một câu, “Ý anh là trước khi em xuất hiện.” Anh còn muốn nói tiếp, Ninh Trừng đã đưa tay che miệng anh. Cô rất ít khi nghe anh phân tích chính mình sâu sắc như thế, nghe thấy anh nói hai chữ “cô độc”, trong lòng cô đau đớn, nước mắt suýt nữa chảy ra.

Người ta nói thiên tài là cô độc, anh thông minh như thế, lấy vạch trần chân tướng làm niềm vui, lựa chọn nghề nghiệp nguy hiểm nhất, hàng năm trải qua cuộc sống gần như chỉ có một mình.

Người như vậy, sao lại không cô độc đây?

“Nhìn ngoài cửa sổ đi, cầu vồng mặt trăng [1].” Bàn tay Lục Mang vuốt ve eo cô.

Ninh Trừng rất sợ ngứa, lập tức bật cười, quay đầu nhìn ngoài cửa sổ. Cô không thấy được gì cả, chỉ nhìn thấy ánh trăng thuần sắc trắng, không nhìn thấy cầu vồng.

“Đây không phải ánh trăng, là cầu vồng mặt trăng. Cầu vồng mặt trăng là một hiện tượng hiếm thấy, chỉ xuất hiện lúc ánh trăng có cường độ cao. Thị giác của người bình thường khó có thể phân biệt được màu sắc trong điều kiện ánh sáng yếu, cho nên cầu vồng mặt trăng thoạt nhìn như toàn là màu trắng.”

End of dialog window.

Ninh Trừng nghe thấy lời giải thích kỹ càng của anh, không biết vì sao, trong lòng cô đột nhiên rất kích động, cô tránh vòng tay đang ôm eo mình, ghé vào người anh, nhìn anh chăm chú.

Người đàn ông dưới ánh đèn màu ấm, rất mê người.

Ánh đèn khiến làn da anh trắng trẻo lạ thường, mịn màng, không có chút tạp chất. Dưới đôi mày rậm là hai con mắt đen nhánh, sâu sắc trầm tĩnh, tựa như bầu trời đêm thần bí ngoài cửa sổ, được cầu vồng mặt trăng chiếu sáng.

Hàng mi dài cũng dày như lông mày của anh, trong mắt là hình ảnh mặt trăng, thi thoảng chớp động, giống như cánh bướm.

Mũi cao thẳng, môi hơi mím, cằm sạch sẽ… Cô nhìn, cảm giác trên người anh tản ra một loại hơi thở dụ hoặc trí mạng, khiến cô không cách nào khống chế chính mình, không hôn anh.

Ninh Trừng chưa từng nghĩ cô sẽ yêu một người như thế. Cũng không biết thì ra người cô yêu là như thế này.

Khoảnh khắc khi cô hôn mình, trong lòng Lục Mang vang lên tiếng “lộp bộp”, người phụ này, không biết anh đang khó chịu sao? Cô nhiệt tình như thế, căn bản là anh không chống đỡ được.

Không bao lâu sau, hai người đã hôn đến mức khí thế ngất trời, thở dồn dập. Càng đáng sợ là, trước mặt anh, người phụ nữ vốn biểu hiện bị động lo sợ, giây phút này, giống như hoàn toàn thay đổi thành một người khác.

Cô ngồi trên người anh, vừa hôn anh vừa cởi đồ ngủ của mình, sau đó lại cởi quần áo của anh.

Tất cả, tựa như những gì trước đây anh làm với cô, dường như cô đã lĩnh hội được bí quyết trong đó, trở nên thuần thục thế này.

Quả nhiên, tất cả kỹ năng trên thế giới đều cần phải học, chỉ có việc nam nữ, có thể không thầy dạy cũng hiểu.

Nói cách khác, tình yêu là sách giáo khoa tốt nhất, càng yêu sâu sắc thì càng có thể khiến người ta không thầy dạy cũng hiểu nhanh hơn, giây phút khi tình yêu nảy mầm, loại tinh hoa này đã được người yêu nhau hấp thu.

Vốn Lục Mang còn sợ cơ thể cô chưa hồi phục, ít nhất là phải chờ đến tối hôm sau. Nhưng bây giờ, đã không còn trong phạm vi lý trí anh có thể khống chế nữa.

Tất cả lại trở nên không thể vãn hồi.

...

Đêm nay, hai người tựa như đứa trẻ nghiện kẹo, ăn hết viên này đến viên khác, biết rõ ăn kẹo có hại, không tốt cho hàm răng, nhưng không thể khống chế được. Bởi vì thật sự quá ngọt.

Lần cuối cùng, gần như là rút cạn sức lực cuối cùng của cơ thể, sau đó hai người mới ôm nhau ngủ như chết.

Ngày hôm sau, lúc tỉnh lại đã là giữa trưa.

Lục Mang không muốn dậy, nói đã đặt phòng này một tuần.

Ninh Trừng nghe xong thì sợ tới mức toát mồ hôi lạnh, phòng tổng thống thế này, ở một ngày đã đủ xa xỉ, ở một tuần, không phải là phá sản hay sao?

Sau khi xuống giường, cô mạnh mẽ túm anh lên, sửa soạn đồ đạc, kéo anh về nhà, ngay cả cơm cũng không muốn ăn ở khách sạn.

Kế hoạch vượt qua một tuần ở khách sạn chuyển về nhà, nhưng cũng không kém phần ngọt ngào.

Chuyện công việc, sau khi có được khẩu cung từ Ma thần K, vụ án Queen Cơ xem như hạ màn, chuyện khác không phải quá khẩn cấp, họ tạm thời đặt sang một bên.

Cho nên một tuần này, gần như họ chỉ nằm ở nhà, ngoại trừ đi mua đồ ăn nấu cơm.

Ban ngày, hai người nằm trên sô pha xem phim, thi thoảng ở thư phòng đọc sách, hoặc là chơi với đống nhạc cụ anh mua về.

Anh vẫn cười nhạo cô đàn 《 Ái Đích La Mạn Sử 》 như phối nhạc cho phim kinh dị, nhưng cô đã có cách nghĩ khác. Anh thích xem phim kinh dị, hơn nữa không hề cảm thấy khủng bố. Cho nên mỗi lần cô đàn, anh vừa cười cô, vừa rất hưởng thụ.

Lúc nấu cơm, hai người sẽ cùng nhau làm. Đương nhiên, cô vẫn là người nắm vai trò chủ đạo, vì anh không quen khói dầu, nhưng anh sẽ làm vài thứ, cháo trắng, mỳ Ý và nước cốt chanh, bò bít tết tiêu đen.

[1] Mặt trăng cầu vồng (Moonbow)

Quyển 4 - Chương 66: Toan tính

Edit: Nhược Vy

Beta: Quanh

Hai người theo tiếng nhìn lại, Tống Thanh Nam mặc áo dạ màu đỏ, vô cùng chói mắt, nói cười vui vẻ đến chỗ họ, Lục Mang cũng quay lại.

Gương mặt Hàn Y Lâm lập tức trở nên âm trầm, nhìn có vẻ không vui, dường như là không hoan nghênh anh ta xuất hiện lúc này.

Tống Thanh Nam đi thẳng đến bên cạnh cô ấy, tùy tay ôm eo cô ấy, cúi đầu nhìn Hàn Y Lâm, “Bác sĩ Ninh giới thiệu bạn trai của cô ấy, em không giới thiệu anh sao?”

“Đừng có nói lung tung.” Hàn Y Lâm đẩy tay anh ta ra, ngay cả xe mua sắm cũng không đẩy nữa, trực tiếp đến cạnh Ninh Trừng, “Chúng ta đi thôi, mình mời hai người ăn cơm, chúc mừng hai người đã gặt hái được thành quả lớn ở London.”

Ninh Trừng nhìn Lục Mang, dùng ánh mắt dò hỏi anh, có đồng ý cùng đi ăn cơm không. Anh là trạch nam từ trong xương cốt, không thích ra ngoài, càng không thích liên hoan gì đó với người không thân. Điều khiến cô không ngờ được chính là lần này anh lại đồng ý.

Bọn họ đẩy xe mua sắm, vòng qua khu quà tặng, dạo một vòng, chọn vài thứ rồi đến quầy thu ngân tính tiền.

Thi thoảng Hàn Y Lâm nhìn về phía sau, hình như là đang xác nhận xem có người đi theo họ không.

Ninh Trừng không cần nhìn, từ biểu cảm nhíu mày của cô ấy là có thể biết, Tống Thanh Nam vẫn luôn đi theo phía sau họ, giữ một khoảng cách không xa không gần. Cứ đi theo họ ra khỏi cửa hàng.

Đến quảng trường, rốt cuộc Tống Thanh Nam cũng không nhịn được nữa mà vượt lên, “Giáo sư Lục, bác sĩ Ninh, không ngại nếu tôi ăn nhờ chứ? Nếu hai người để ý, tôi mời hai người. Chắc là hai người ăn tương đối thanh đạm, bên cạnh có một nhà hàng bán đồ ăn Quảng Đông.”

Trước khi Hàn Y Lâm mở miệng từ chối, Lục Mang đã nhìn Tống Thanh Nam, chắc chắn mà nói “Được.”

Anh vừa nói vừa kéo Ninh Trừng đến bên cạnh mình, đi ở phía trước, giữ khoảng cách với Hàn Y Lâm, có vẻ là cố tình để Tống Thanh Nam có thể tới gần cô ấy.

Dĩ nhiên Ninh Trừng hiểu ý anh, chắc là anh cũng đã nhìn ra, có lẽ ban đầu Tống Thanh Nam mang theo mục đích gì đó tiếp cận Hàn Y Lâm, nhưng lúc này, biểu hiện của anh ta thật sự là thích cô ấy, thậm chí còn có phần như là nhân nhượng, cúi đầu.

Hàn Y Lâm vẫn lạnh nhạt, xa cách như cũ, thậm chí là chán ghét.

Rốt cuộc tình yêu giữa họ là gì?

Bốn người tới nhà hàng đồ ăn Quảng Đông, gọi đồ ăn xong, Lục Mang cùng Ninh Trừng ngồi lại trên bàn, Hàn Y Lâm bị Tống Thanh Nam kéo ra ngoài, đi về phía WC.

Vẻ mặt của Hàn Y Lâm vẫn lạnh nhạt như cũ, cố gắng rút tay ra, “Anh Tống, không phải chúng ta đã nói rồi sao, không được tham gia vào cuộc sống riêng của nhau? Lúc này không phải anh nên hẹn hò với nữ minh tinh sao? Vì sao ngày nào cũng quấn lấy tôi, còn muốn tới quấy rầy bạn của tôi?”

Tống Thanh Nam không giận mà còn cười, “Thì sao, để ý tôi hẹn hò với nữ minh tinh à? Tôi xem như em đang ghen đấy. Tôi có thể không hẹn hò với đám minh tinh, chỉ cần một câu của em.”

Hai người họ đã đến gần WC, Tống Thanh Nam nhìn xung quanh, cuối cùng là kéo cô ấy vào WC nam bên trái, khóa cửa, đảo mắt đã đè cô ấy lên cửa, cầm một chiếc nhẫn trong tay, trực tiếp đeo vào cho cô ấy, “Chỉ cần em đồng ý gả cho tôi, tôi bảo đảm sau này chỉ hẹn hò với vợ.”

Tầm mắt Hàn Y Lâm đảo qua đảo lại giữa chiếc nhẫn trên ngón áp út tay phải và Tống Thanh Nam, băn khoăn một lát, trực tiếp đẩy anh ta, cố gắng tháo nhẫn ra, “Anh Tống, anh đừng có nói đùa. Am muốn kết hôn với tôi, không phải là phải mang tôi đi gặp bố mẹ anh trước sao?”“Hửm?” Tống Thanh Nam đột nhiên bóp chặt cằm cô ấy, nâng cằm cô ấy lên, nụ cười trên mặt lập tức biến mất, thay vào đó là loại vẻ mặt tùy tiện của công tử nhà giàu, “Đây là mục đích của em? Em lên giường với tôi chỉ là để gặp họ? Hàn Y Lâm, đầu óc em thiếu sợi dây thần kinh nào sao? Em kết hôn với tôi, không phải là có thể nhìn thấy họ à? Chẳng lẽ em muốn gặp họ nhưng lại không muốn kết hôn với tôi?”

Tống Thanh Nam hồi tưởng lại một tháng ở bên nhau, cô ấy vẫn không nóng không lạnh, như gần như xa với anh ta, cho dù là trên giường, cho dù anh ta ra sức thế nào, cô ấy cũng bị động như người chết. Lần nào xong việc, đều là một câu hỏi, khi nào có thể mang cô ấy đi gặp bố mẹ anh ta.

Hàn Y Lâm tháo chiếc nhẫn ra, nhét vào tay anh ta, sửa sang lại quần áo hỗn độn, “Bạn tôi còn đang đợi, có chuyện gì tối về rồi nói.”

Tống Thanh Nam vốn đang tức giận, nghe thấy cô ấy nói một chữ “về” tự nhiên như thế, tựa như họ thật sự là người một nhà, tất cả lửa giận đều bị dập tắt, anh ta cầm tay cô ấy, đặt nhẫn trong lòng bàn tay cô ấy, nắm bàn tay cô ấy lại, “Mặc kệ là em có kết hôn với tôi hay không, bây giờ thứ này đã là của em. Lúc có nguy hiểm, nhất định phải đeo vào, tôi sẽ đến cứu em.”

Câu cuối cùng của anh ta, giọng vô cùng dịu dàng, Hàn Y Lâm nghe thấy dưới đáy lòng vang lên âm thanh bị xé rách.

“Tôi không biết vì sao em lại muốn gặp người nhà họ Tống, chỉ cần em có quan hệ với nhà họ Tống thì sẽ có khả năng bị theo dõi bất cứ lúc nào, nếu em không muốn chết, tốt nhất là nên cầm lấy.” Tống Thanh Nam kết thúc câu chuyện, xoay người đến chỗ rửa tay.

Lúc này Hàn Y Lâm mới ý thức giờ mình đang ở WC nam, lập tức xoay người, mở cửa, chạy thẳng về nhà hàng.

Ninh Trừng và Lục Mang đang nói nói cười cười, nhìn thấy cô ấy một mình quay lại, tóc tai hơi hỗn độn, vẻ mặt hoang mang, đôi mắt nhìn bàn tay chằm chằm, chậm rãi mở ra, trong lòng bàn tay có một chiếc nhẫn, Ninh Trừng hỏi cô ấy, “Y Lâm, có chuyện gì thế? Anh Tống đâu? Anh ta làm gì cậu hả?”

“Có hai người ở đây, tôi dám làm gì cô ấy?” Tống Thanh Nam ngồi xuống bên cạnh Hàn Y Lâm, “Tôi chỉ cầu hôn cô ấy mà thôi, không làm gì khác.”

Ninh Trừng thấy chiếc nhẫn trên tay Hàn Y Lâm, không cách nào hiểu được, người phụ nữ được cầu hôn cầm nhẫn, lại giống như cầm một quả bom hẹn giờ, người đàn ông thì lại có dáng vẻ ngả ngớn, đây là kiểu cầu hôn gì?

Đồ ăn nhanh chóng được bưng lên, Tống Thanh Nam lấy tư thái chủ nhân mở tiệc chiêu đãi khách quý, tiếp đón Lục Mang và Ninh Trừng dùng cơm. Anh ta biết ăn nói, dí dỏm hài hước, trong bữa ăn, từ cuộc sống của gia tộc hào môn Tống thị, đến những đề tài nóng nhất trong giới giải trí, anh ta kể thành một câu chuyện, vẫn luôn nói không ngừng.
Ninh Trừng là người nghe rất tốt, cũng cười đáp lại, phối hợp rất khá. Thi thoảng Lục Mang sẽ hỏi vài vấn đề.

Hàn Y Lâm không có phản ứng gì, chỉ nói vài câu với Ninh Trừng, hỏi tình huống của họ ở London. Điều khiến Ninh Trừng cảm thấy kinh ngạc là hình như cô ấy rất quan tâm đến tiến triển của Bạch Cốt Huyền Án, nói bóng nói gió hỏi rất nhiều lần.

Dùng cơm xong, Tống Thanh Nam tặng một xấp vé vào cửa cho họ, đều là vé vào cửa hoặc voucher của một ít cửa hàng, công viên giải trí, làng du lịch linh tinh dưới trướng Tống thị. Anh ta nói thẳng không cố kỵ, là vì lấy lòng Hàn Y Lâm, hai người họ là bạn cô ấy, cho nên mới đưa, hy vọng hai người họ có thể nói vài lời hay về anh ấy trước mặt Hàn Y Lâm.

Ninh Trừng từ chối không được, Lục Mang không nói hai lời, trực tiếp móc ví tiền ra, lấy một xấp nhân dân tệ, đặt trên bàn, đẩy đến trước mặt Tống Thanh Nam, “Vô công bất thụ lộc [1]. Đây là nguyên tắc của tôi.”

[1] Vô công bất thụ lộc: có làm mới có ăn, không có công thì không dám nhận.

Tống Thanh Nam cười khổ, nhưng cuối cùng vẫn nhận tiền. Trước khi rời khỏi nhà hàng, Ninh Trừng lấy cớ đi vệ sinh, kéo Hàn Y Lâm sang một bên, hỏi cô ấy và Tống Thanh Nam, rốt cuộc bây giờ là tình trạng gì.

Hàn Y Lâm trả lời rất đơn giản, “Bọn mình đang ở bên nhau. Nhưng  đều vì buồn chán tịch mịch mà thôi. Chuyện kết hôn là không thể nào, cậu đừng nghe anh ta nói bừa.”

“Vậy thì tốt, nếu cậu không thích anh ta, bây giờ rời khỏi anh ta vẫn còn kịp.” Dĩ nhiên Ninh Trừng sẽ không quên những hình ảnh cô nhìn thấy.

Hàn Y Lâm im lặng một lúc lâu, vành mắt ửng đỏ, khóe môi mấp máy cả buổi trời mới thấp giọng giải thích, “Ninh Trừng, xin lỗi cậu, lúc làm việc ở quán cà phê Thời Gian Thấm Thoắt, mình đã lừa cậu. Hàn Y Lâm đó không phải là mình, mình thực sự chính là dáng vẻ này. Cậu cứ quan tâm mình như thế, làm mình rất khó chịu. Thật ra mình biết anh ta tiếp cận mình với mục đích không đơn thuần, nhưng mình cũng không phải loại người tốt lành gì. Sau này không cần lo lắng mình và anh ta ở bên nhau sẽ thế nào, tạm thời mình sẽ không rời khỏi anh ta. Đừng hỏi vì sao, con đường này mình cần phải đi.”

Ninh Trừng nhìn cô ấy, nói không nên lời. Đôi mắt đen nhánh của cô ấy giống như hai hang động tối tăm, bên trong ẩn giấu bí mật mà cô không biết. Rốt cuộc thì cô không thể không thừa nhận, Hàn Y Lâm hiện tại thật sự không phải người mà cô quen.

Tâm tình cô lập tức trở nên không ổn, vội vàng kết thúc đề tài, “Vậy cậu tự giải quyết cho tốt” rồi xoay người rời khỏi WC.

Ninh Trừng quay lại nhà hàng, trực tiếp đến bên cạnh Lục Mang, “Chúng ta về nhà đi.” Rồi nhìn Tống Thanh Nam, “Anh Tống, tôi không biết rốt cuộc anh và Hàn Y Lâm muốn làm gì. Cho dù tôi hỏi, anh cũng sẽ không nói. Nhưng tôi nhắc nhở anh một câu, nếu những chuyện anh làm uy hiếp đến tính mạng của cô ấy, đó chính là tội trái với pháp luật. Đừng quên, chúng tôi là cảnh sát. Cảm ơn anh hôm nay đã mời chúng tôi ăn cơm. Lần sau chúng tôi sẽ mời. Tạm biệt!”

Ninh Trừng không muốn ở thêm một giây phút nào nữa, kéo Lục Mang bước nhanh rời khỏi nhà hàng. Về đến nhà, cô lập tức chui vào thư phòng, vùi đầu làm việc.

Đối với sự thay đổi cảm xúc của cô, Lục Mang giữ thái độ im lặng, cô muốn làm gì thì để cô làm, không ngăn cản, cũng không quấy rầy. Mãi cho đến giờ ăn tối, anh vẫn làm mỳ Ý và nước cốt chanh như cũ, sau đó đến thư phòng kêu cô ăn cơm.

Ninh Trừng tóm được anh, liền bắt đầu nói chuyện công việc.

“Về Bạch Cốt Huyền Án, Lạc Tuyền đã giúp em hoàn thành công tác xây dựng lại khuôn mặt. Tháng trước lúc chúng ta ở Anh quốc, chúng ta vừa đi thì cô ấy đã đến Bắc Âu, chắc là cuối tuần sau sẽ về. Có thể cho chúng ta nhìn thấy khuôn mặt người chết sau khi xây dựng lại.”

“Lạc Tuyền là ai?” Lục Mang không chỉ hay quên mặt, còn hay quên tên, không nhớ được mặt và tên người, trừ khi là người rất quen thuộc.

Ninh Trừng nhớ tới liền cảm thấy buồn cười, người này, cô đã nói nửa năm, lần nào nhắc tới cũng phải giới thiệu với anh lần nữa, “Chính là bạn hồi đại học của em, nhưng bây giờ cô ấy không làm pháp y, còn đang gây dựng sự nghiệp, hình như cũng về phương diện trí tuệ nhân tạo.”

“Liên quan gì đến chúng ta?” Lục Mang kéo cô lên, “Đi ăn mì trước.”

Quyển 4 - Chương 67: Cái chết

Edit: Nhược Vy

Beta: Quanh

Chủ nhật, Ninh Trừng cùng Lục Mang đến Hongkong thăm Kiều Tử San.

Một ngày này, thời tiết rất tốt. Hai người họ trực tiếp đi từ thành phố Hồng đến khu rừng sinh thái Vân Khê Cốc ở Hongkong. Tối hôm qua họ đã hẹn sẽ gặp nhau ở Vân Khê Cốc.

Trạng thái tinh thần của Kiều Tử San khôi phục rất tốt, chịu phối hợp trị liệu với bác sĩ tâm lý, dưới kiến nghị của bác sĩ, bà bắt đầu tập luyện đàn dương cầm lần nữa. Nghe nói lúc còn trẻ, bà là nghệ sỹ biểu diễn dương cầm, còn từng lên sân khấu biểu diễn.

Bác sĩ cũng kiến nghị bà ra ngoại ô nhiều một chút, tiếp xúc với thiên nhiên. Hai người họ nói muốn cùng bà đi Vân Khê Cốc, đương nhiên bà rất vui vẻ.

Tới Vân Khê Cốc, Ninh Trừng mới phát hiện, ngoại trừ Thiệu Hàm Hề và Kiều Tử San, Kiều Phi Tuyết cũng tới.

Có lẽ cả hai đều không biết đối phương sẽ xuất hiện, sau khi gặp mặt chào hỏi thì có hơi xấu hổ, từng người đứng bên cạnh đội ngũ.

Trình tự sắp xếp đội ngũ là: Kiều Tử San làm trung tâm, hai bên trái phải là Lục Mang và Thiệu Hàm Hề, Ninh Trừng và Kiều Phi Tuyết, mỗi người ở một bên, xếp thành một hàng.

Mấy người họ từ chân núi, đi dọc theo đường núi, chậm rãi trèo lên, vừa đi vừa trò chuyện. Thiệu Hàm Hề nói nhiều, Kiều Phi Tuyết thì không mở miệng nói chuyện.

Kiều Tử San thấy có nhiều người đi cùng như thế, vui vẻ như một đứa trẻ, hai tay, mỗi bên khoác tay một đứa, lúc thì nhìn bên trái, lúc thì nhìn bên phải.

Lúc gần đến đỉnh núi, bà đột nhiên nhìn Thiệu Hàm Hề, “Hàm Hề, con thấy Mang Mang và Trừng Trừng rất tốt không, hay là con và Phi Tuyết cũng có thể…”

“Stefanie!” Bà ấy còn chưa dứt lời, Kiều Phi Tuyết đã chen ngang, ý thức được phản ứng của mình có phần kịch liệt, cô ấy chỉ về phía đỉnh núi, “Gần tới rồi, chúng ta ngồi xuống nghỉ ngơi một lát.”

Cô ấy đi nhanh hơn, một mình đi về phía đỉnh núi.

Kiều Tử San trông có vẻ tủi thân, nhìn về phía Lục Mang, “Mang Mang, mẹ nói sai rồi sao? Có phải hôm nay không nên kêu con bé tới không?”
Lục Mang nhìn thoáng qua bóng dáng Kiều Phi Tuyết đã cách họ một khoảng, nhưng vẫn hạ giọng, “Mẹ cũng biết mẹ sai rồi? Cái này gọi là làm bừa.”

Kiều Tử San cười phản bác, “Không đúng, Hàm Hề nói là gán ghép lung tung. Nhưng mẹ nghĩ cũng đâu có sai, con và Trừng Trừng ở bên nhau, Hàm Hề không có bạn gái, Phi Tuyết cũng không có bạn trai, vì sao không thể ở bên nhau chứ?”

Lục Mang rất bất đắc dĩ với người mẹ vĩnh viễn không lớn, đầu óc đơn giản đến mức giống động vật đơn bào này, đâu phải bà không biết, Thiệu Hàm Hề thích chị của anh – Lục Linh, tuy chị ấy đã qua đời rất nhiều năm, anh ấy vẫn chưa bước ra được.

“Được rồi được rồi, ngắm phong cảnh đi, nơi này có thể nhìn thấy thác nước đối diện núi đấy.” Thiệu Hàm Hề đẩy Lục Mang và Kiều Tử San về phía đỉnh núi.

Lục Mang dắt tay Ninh Trừng, cô hơi thất thần, bị anh kéo mới hồi phục tinh thần, theo họ đi về phía trước.

Tới đỉnh núi, Ninh Trừng không đi ngắm phong cảnh với họ mà im lặng đến phía sau Kiều Phi Tuyết, chủ động chào hỏi với cô ấy.

Kiều Phi Tuyết cũng không phải loại người lạnh lùng, nhưng hơi kiêu ngạo, nói chuyện rất trực tiếp, “Cô Ninh, tôi biết cô và Lục Mang đã ở bên nhau, trước đây đúng là tôi thích anh ấy, nhưng giờ thì đã khác. Tôi hy vọng cô sẽ không để ý tôi còn xuất hiện ở đây. Không thể đánh đồng quan hệ giữa tôi và Stefanie giống như quan hệ giữa tôi với hai người. Hy vọng cô có thể hiểu được.”

Cô ấy quay đầu, tầm mắt dừng ở nơi cách Ninh Trừng không xa, sau đó lại chuyển dời đến trên người Ninh Trừng.

“Trước đây tôi có chút để ý, nhưng giờ đã không còn. Tôi có thể hiểu được, nhiều năm qua, cô vẫn luôn bên cạnh Stefanie, hai người tựa như mẹ con. Lục Mang đã nói với tôi anh ấy có một người chị, Stefanie mất đi con gái, nếu không có cô, có lẽ bà còn chưa bước ra khỏi bóng ma. Cho nên hẳn là tôi nên cảm ơn cô vì đã thay chúng tôi làm bạn với bà ấy lâu như thế. Có khi cô còn lớn hơn tôi một chút, tôi sẽ đối đãi với cô như một người chị. Hy vọng về sau chúng ta có thể vui vẻ hòa thuận.”
Kiều Phi Tuyết nghe cô nói như vậy, đôi mày vốn nhíu lại dần dãn ra, mỉm cười với cô, tỏ vẻ tán đồng, xoay người đi về chỗ mấy người Kiều Tử San ngồi.

Ninh Trừng cũng thở phào nhẹ nhõm một hơi. Cô nhìn xuống dãy núi, đưa mắt trông về phía xa, núi xanh trải dài, xanh um tươi tốt, giống một chiếc thắt lưng, thi thoảng lại đứt gãy thành hai ngọn núi độc lập, như kỵ sĩ giáp đen, đứng thẳng sừng sững.

Cô không biết đây là ảo giác của cô hay là ảo giác do thứ gì khác, đỉnh núi đối diện có một thác nước rất dài, chảy từ đỉnh xuống. Đột nhiên trên đỉnh xuất hiện một bóng người màu đen.

Hình như anh ta cũng đang nhìn cô, đôi mắt nhìn cô chằm chằm, sau đó đột nhiên tung người nhảy xuống.

“A!” Ninh Trừng sợ tới mức thất thanh kêu lên, đôi tay vội vàng che miệng.

Lục Mang nghe thấy thì chạy tới, đến bên cạnh cô, thấy sắc mặt cô tái nhợt, như là bị hoảng sợ, không hỏi cô nhìn thấy gì, chỉ ôm lấy cô, “Đừng nhìn nữa, chúng ta xuống núi.”

Mấy người họ không dừng lại bao lâu trên đỉnh núi đã đi xuống. Hai người họ còn chưa tới nhà Kiều Tử San ở Hongkong, Thường Tử Dương đã gọi từ viện Nghiên cứu, truyền đến tin dữ động trời.

Lưu Tiểu Đồng ngộ độc bỏ mình!

Ninh Trừng nghe thấy tin dữ này, đầu giống như bị đánh một gậy, trước mắt biến thành màu đen, suýt nữa ngất đi. Vất vả lắm mới hòa hoãn lại. Làm sao cũng không dám tin tưởng. Họ lập tức rời khỏi Hongkong.

Ninh Trừng đề nghị đưa Kiều Tử San đến thành phố Hồng, Lục Mang không đồng ý, sau đó nghĩ lại, cô liền biết nguyên nhân, chắc là anh lo lắng, Kiều Tử San ở bên cạnh họ, ngược lại càng không an toàn.

Sau khi trở về từ Anh quốc, Ninh Trừng cẩn thận tra cứu hai vụ án trứ danh Lục Mang từng điều tra ở Anh quốc và Mỹ: Đồ tể Sương Mù và Kẻ giết người liên hoàn trên sườn núi.

Truyền thông đưa tin lộn xộn phức tạp, đa phần báo chí đều đưa tin hung thủ đã chết, nhưng cũng có chút đồn đãi hung thủ chưa chết. Người ngoài không rõ, chân tướng thực sự, có lẽ chỉ mình anh biết.

Cô hỏi anh rất nhiều về hai vụ án này, anh chắc chắn với cô rằng đồ tể Sương Mù đã chết, nhưng Kẻ giết người liên hoàn trên sườn núi, anh trả lời rất mơ hồ.

Ninh Trừng đã từng nghĩ đến một khả năng, có khi nào kẻ giết người liên hoàn trên sườn núi chưa chết, thấy họ vẫn luôn điều tra Bạch Cốt Huyền Án, cho nên hắn ta mới trở lại Trung Quốc?

Quyển 4 - Chương 68: Mai này của chúng ta

Edit: Nhược Vy

Beta: Quanh

Trời xanh như ngọc, vườn trái cây như một mỹ nhân phong lưu xinh đẹp, cau mày cười nhẹ, tràn trề thích thú.

Trong không khí tràn ngập mùi hương ấm áp khiến người ta say mê sa vào, hương thơm ngọt ngào của hoa quả như một gợn sóng tràn vào lòng cô.

Ở trong thành phố quá lâu, thi thoảng mới quay lại nông thôn, Ninh Trừng cảm thấy tâm trạng sợ hãi áp lực dần trở nên thoải mái hơn.

Ninh Hạo Nhiên không nói đạo lý lớn lao gì với cô, chỉ nói một ít chuyện khi cô còn nhỏ, hơn nữa đều là chuyện rất thú vị.

Đôi khi cô không cách nào tưởng tượng nổi, sao cô lại lớn được như thế này, hai người đàn ông ngay cả cơm cũng không biết nấu, sao có thể nuôi lớn một đứa trẻ mới sinh?

“Quất Tử, giờ cháu còn nhớ không, lúc nhỏ cháu quậy phá thế nào? Chẳng khác gì một thằng con trai, mấy đứa con trai hàng xóm đều bị cháu bắt nạt đến mức khóc nhè, cùng bố mẹ tới tìm ông và bố cháu cáo trạng. Lúc ấy ông còn lo lắng, ôi chao, đứa cháu gái này không hề giống con gái chút nào, sau này lỡ không gả được thì sao? Nhưng mà cháu nhìn đi, vấn đề này, giờ đã giải quyết được chưa?”

Ninh Hạo Nhiên nhìn bóng dáng Lục Mang đi lại trong vườn trái cây, nở nụ cười tươi, một lúc lâu mới rời mắt, nhìn Ninh Trừng.

“Quất Tử, ông nội cũng chẳng biết nói đạo lý gì cả. Ông cảm thấy cái chết đúng là rất kinh khủng, cho dù ông đã sống đến bây giờ, một bó tuổi rồi nhưng vẫn cảm thấy kinh khủng, tuy nhiên vậy thì không giải quyết được bất cứ vấn đề gì cả. Lúc chúng ta còn tồn tại, vấn đề này không đáng để nghĩ nhiều, gánh nặng của tương lai thì giao cho tương lai. Tương lai sẽ như thế nào, không ai có thể đưa ra đáp án chuẩn xác. Nhưng người thường luôn không biết thì không sợ, không quan tâm, có một số việc, không biết chính là phúc. Ví dụ như chúng ta không biết ngày nào mình sẽ chết, nếu biết, đó là một loại tra tấn. Giờ cháu chính là như vậy.”

Ninh Hạo Nhiên thở dài, “Trước đây ông cũng thường nghĩ, nếu lúc đó bố cháu nghe lời cháu nói, không đến mộ cổ, có phải sẽ không xảy ra chuyện không? Nhưng ai có thể bảo đảm lần đó nó nghe cháu nói, tránh được nguy hiểm, về sau thì sao? Tiểu Đồng chính là một ví dụ, đâu ai ngờ ăn chocolate cũng sẽ gây ra chết người?”

“Cháu nên làm gì bây giờ? Nếu cháu không biết, có lẽ cháu sẽ không nghĩ nhiều, nhưng giờ cháu lại biết một ít, nhưng không thể làm gì, hoặc có làm cũng không thay đổi được gì.” Ninh Trừng cảm thấy thất bại chưa từng có.

Ninh Hạo Nhiên nhích qua gần Ninh Trừng, “Ai nói không thay đổi được gì? Lúc ở London, không phải đội phó Lâm đã thay đổi kết quả cháu nhìn thấy sao?”

Ninh Trừng lắc đầu, “Suýt nữa anh ấy đã mất mạng, cháu không muốn chuyện như thế xảy ra.”

Ở London, họ đã dựa theo manh mối trong ảo giác của cô để tìm kiếm, muốn tránh chuyện cô thấy trước, nhưng cuối cùng vẫn xảy ra, chỉ hơi chệch đi mà thôi.

Nếu lúc ấy Lâm Khiếu Ba vì cứu cô mà bỏ mạng, sao cô có thể không có lỗi với người nhà anh ấy?

Liệu sau này sẽ chệch đi như thế không? Cô vừa nghĩ đã cảm thấy sợ hãi.

“Nhưng giờ thì chuyện cũng đã xảy ra. Chúng ta không phải là thượng đế, không có năng lực khống chế chuyện gì nên xảy ra, chuyện gì không nên xảy ra. Tâm tình bây giờ của cháu gọi là lo được lo mất, nguyên nhân là vì cháu vô cùng quan tâm đến Lục Mang. Cháu có từng nghĩ tới, là vì cháu quá để ý, cho nên mới nhìn thấy nhiều ảo giác liên quan đến cậu ấy như thế không? Cháu nghĩ lại xem, cháu sẽ không vô duyên vô cớ nhìn thấy trước chuyện của người không liên quan. Nhưng cháu cứ như bây giờ, tra tấn chính mình đến mức thế này, không phải là vì cháu quá yêu Lục Mang sao?”

Trong đầu Ninh Trừng rất hỗn loạn, không định hướng được gì, giống như con thuyền phiêu bạt khắp nơi trên biển rộng.

“Giờ cháu chỉ có hai cách, hoặc là xem như không biết gì hết, sống như một con ngốc, hoặc là giống như lần trước, thậm chí là làm tốt hơn lần trước, chủ động thay đổi mọi chuyện. Không phải kinh nghiệm luôn được tích lũy qua nhiều lần sao?”

“Làm sao để thay đổi?” Ninh Trừng nghĩ tới rất nhiều cách thức, nhưng cuối cùng, cách thức nào cũng bị cô bác bỏ, vì đều tìm được lỗ hổng.

“Cách thức thì có rất nhiều.” Lục Mang tiếp lời.Anh ra khỏi vườn trái cây, cầm theo một cái rổ không, ngồi xuống bên cạnh Ninh Trừng, lúc này cô mới thấy, bên trong chỉ có một quả quýt và một quả chanh!

“Sao anh không hái nhiều một chút?”

“Muốn nhiều thế làm gì? Mỗi lần một trái là đủ rồi, ăn xong rồi hái tiếp.” Lục Mang kéo cô dậy, nói nhỏ một câu bên tai cô, “Về nhà anh sẽ liệt ra một trăm cách giải quyết cho em.”

Hơi nóng khi anh nói chuyện phả vào lỗ tai cô, rất ngứa, cô không khỏi nở nụ cười.

Ninh Hạo Nhiên ở bên cạnh cảm thán, “Cũng chỉ có Quất Tử nhà chúng ta là như thế này, thích khóc thích cười. Đi thôi, chúng ta về nấu cơm ăn, đã lâu ông không ăn cơm cháu làm rồi.”

Mũi Ninh Trừng hơi đau xót, “Ông nội, chờ chúng cháu phá án xong, an toàn rồi, chúng cháu sẽ đón ông về nội thành.”

Ninh Hạo Nhiên cười nói, “Ở đâu cũng không sao. Nhưng mà chắc chắn ông sẽ không giống Thương Hải, lên chùa xuất gia làm đạo sĩ.”

“Xuất gia?” Ninh Trừng khiếp sợ, cô quay đầu nhìn Lục Mang, “Không ngờ Lưu Tiểu Đồng lại tạo thành ảnh hưởng lớn như thế với ông Thương Hải. Chúng ta có nên đi thăm ông ấy không?”

Lục Mang suy tư một lát, ngăn cản ý tưởng của cô, “Đừng quấy rầy người tĩnh tu.”

Ninh Trừng không nói gì nữa, ba người cùng nhau về nhà. Ăn cơm trưa xong, Ninh Trừng cùng Lục Mang quay lại nội thành.

Ở nông thôn nửa ngày, tâm tình tích tụ nửa tháng của Ninh Trừng, cuối cùng cũng tìm được lối ra.

Trước khi về nhà Lục Mang, cô đến nhà mình thu dọn ít đồ đạc trước. Đồ đạc của cô, mỗi lần dọn một ít, chuyển tới nhà anh như một con kiến chuyển nhà.
Hai người họ cầm hành lý, ra khỏi nhà cô, trên đường có đi qua một cửa tiệm bán hạt dẻ rang.

Ninh Trừng nhìn thoáng qua, thấy đội ngũ xếp hàng rất dài thì từ bỏ suy nghĩ ăn hạt dẻ, quyết định về luôn.

Không ngờ, Lục Mang trực tiếp đứng sau đội ngũ, kêu cô ở bên cạnh nghỉ ngơi.

Anh biết cô rất thích ăn hạt dẻ, không đúng, đồ cô thích ăn rất nhiều. Loại mùi vị vào miệng vừa nóng vừa ngọt của hạt dẻ, giống cảm giác vừa chua vừa ngọt khi ăn quýt, khiến cô rất thích thú.

Mà bây giờ, có một thứ, mang cho cô cảm giác còn tốt đẹp hơn.

Tình yêu anh cho cô.

Cô không cách nào hình dung cảm giác ra sao, chỉ biết cảm giác này bao gồm tất cả những mùi vị cô thích.

Ninh Trừng vẫn luôn nhìn người đàn ông nào đó trong hàng ngũ, nhớ tới những chuyện thú vị lúc anh và cô ở bên nhau, thỉnh thoảng lại cười ngây ngô.

“Có phải em còn ngốc hơn cả Kiệt Bảo không?” Lục Mang cầm một túi hạt dẻ rang đến trước mặt cô.

Anh lấy hạt dẻ ra, bóc cho cô một hạt, sợ cô ăn bị nóng nên thổi trước, cảm thấy đã được rồi mới đút cho cô, nhìn cô ăn.

Cô ăn hạt dẻ, cảm giác trong miệng rất ngọt, trong lòng cũng nóng lên.

Anh kéo cô về nhà, dọc theo đường đi, anh chỉ bóc cho cô ăn, mình thì không ăn một viên nào. Anh vừa bóc vừa suy nghĩ gì đó.

“Anh không ăn à?” Lúc anh lại đưa hạt dẻ qua, Ninh Trừng đưa tay ngăn lại, bắt được hạt dẻ trong tay anh.

Lục Mang như đột nhiên phục hồi tinh thần lại, anh xoay người đến thùng rác bên cạnh, “Anh đi vứt vỏ.”

Ninh Trừng nhìn anh đưa lưng về phía cô, vứt vỏ vào thùng rác rồi lại quay về bên cạnh cô, dắt tay cô đi, “Anh đột nhiên nghĩ tới một vấn đề.”

“Vấn đề gì?” Ninh Trừng đoán chắc là chuyện liên quan đến vụ án.

“Ăn một hạt trước.” Anh tùy tay lấy một hạt trong túi, tầm mắt dừng ở hạt dẻ trong tay, ngây ra nửa giây, sau đó mở túi ra, nhìn vào bên trong.

Ninh Trừng cũng thò đầu lại gần, nhìn thấy thứ trong túi, rồi lại nhìn khuôn mặt khôi ngô đỏ ửng của anh, lập tức bật cười.

Cô ngẩng đầu nhìn anh, bắt chước cách nói chuyện của anh, “Hừm, hạt dẻ của em đâu? Anh vứt hạt dẻ, để lại vỏ, là cho em ăn vỏ hạt dẻ sao? Có phải anh còn ngốc hơn cả Kiệt Bảo… A!”

Lục Mang đột nhiên kéo cô vào con hẻm bên cạnh.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau