MÙA QUÝT CHÍN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Mùa quýt chín - Chương 61 - Chương 65

Quyển 3 - Chương 59: Bẫy trong bẫy

Edit: Nhược Vy

Beta: Quanh

Màn sương mù dày đặc dần tan đi, đám sương giống như lớp vải đang luân động, phiêu đãng trong hoa viên.

Lâm Khiếu Ba nhìn bóng dáng màu đỏ mang mặt nạ của Queen Cơ trong hình, đang giơ súng với Kiều Tử San, người trong sân bắt đầu hét chói tai. Đến thời khắc mấu chốt nhất, màn hình đột nhiên tối sầm, không thấy gì nữa.

Trên đài, Ma thần K nói nhỏ vài câu với người chủ trì, người chủ trì nhanh chóng tuyên bố màn biểu diễn hôm nay kết thúc, người xem chưa đã thèm, Ma thần K cũng nhanh chóng ra sau hậu trường.

Lâm Khiếu Ba im lặng đứng dậy, nhân lúc cảnh sát sơ tán người xem đang hỗn loạn, nhanh chóng rời khỏi vườn hoa, chặn một lối đi khác.

Lúc Ma thần K xuất hiện, anh đột nhiên nhảy ra, không nói hai lời, còng cổ tay hắn ta lại.

“Anh là ai? Muốn làm gì?” Ma thần K không cảm thấy quen thuộc với người này.

“Cảnh sát Trung Quốc. Sử Kỳ, chúng tôi nghi ngờ anh có liên quan đến hoạt động buôn bán trẻ em, chúng tôi đã dẫn độ [1] với cảnh sát Anh quốc, đưa anh về Trung Quốc tiếp nhận điều tra.”

[1] Dẫn độ: một hành vi trong đó một quyền lực pháp lý (quyền tài phán) đưa ra yêu cầu một người bị buộc tội hoặc bị kết án phạm tội ở một khu vực tài phán khác, cho cơ quan thực thi pháp luật của họ thực hiện.

“Mấy người không đi bắt Queen Cơ, bắt tôi làm gì? Cô ta mới là người đứng đầu Thợ Săn Bóng Đêm!” Ma thần K không đợi Lâm Khiếu Ba trả lời, đột nhiên quét chân qua, hướng về eo anh.

Lâm Khiếu Ba tránh đi, Ma thần K đoạt lấy một nửa còng tay trong tay anh, không biết móc từ đâu ra một khẩu súng, chĩa vào đầu Lâm Khiếu Ba, “Đưa chìa khóa đây!”

Lâm Khiếu Ba nhìn thấy tay cầm súng của hắn ta đang run rẩy, anh giơ tay, đập về phía tay cầm súng của hắn ta.

“A!” Ma thần K phát ra tiếng gào như sói tru. Đây không phải là tay thật, căn bản không thể chịu nổi lực đánh lớn như thế, có thể cầm súng đã là rất cố gắng.

Cuối cùng, Lâm Khiếu Ba tóm được hắn ta dễ như trở bàn tay, đẩy hắn ta ra ngoài. Vào trong vườn hoa, Dương Trí nhìn thấy họ thì vui mừng khôn xiết, lập tức chạy tới, mang theo hai đồng nghiệp trong tổ Chuyên án tiếp nhận Ma thần K từ tay Lâm Khiếu Ba.

Ma thần K đi vài bước, quay đầu nhìn Lâm Khiếu Ba.

Lâm Khiếu Ba cả kinh, người này hoàn toàn không giống kẻ tình nghi đã rơi vào tay cảnh sát, trên mặt rõ ràng là sự trào phúng, càng giống sự im lặng tuyên bố, bắt được hắn ta thì sao, cuối cùng cũng phải thả hắn ta thôi, tất cả không liên quan đến hắn ta!

Lâm Khiếu Ba nắm chặt nắm tay, chỉ hận không thể trực tiếp xông lên đánh hắn ta một trận, cuối cùng vẫn kiềm chế, “Dương Trí, lập tức trở về thẩm vấn Ma thần K, nhất định phải nghĩ cách để hắn nói ra tung tích của bà Lục và những đứa trẻ bị mất tích.”

“Đội phó Lâm, anh muốn đi cứu hai người bác sĩ Ninh sao? Nhưng lúc phân công, giáo sư Lục nói chúng ta chỉ cần bắt Ma thần K là được. David sẽ dẫn người đi cứu họ. Bây giờ họ đã tìm được bà Lục và những đứa trẻ mất tích, hay là đang trên đường tìm kiếm, chúng ta không thể biết được, nếu cứ đi tìm lung tung thì quá nguy hiểm, chắc chắn Donald sẽ sử dụng quân đội riêng của ông ta…”

“Cho nên tôi càng phải đi!” Lâm Khiếu Ba chém như đinh chặt sắt, dặn dò Dương Trí vài câu rồi nhanh chóng biến mất trong làn sương.

...

Giờ phút này, trong huyệt đạo.
Ninh Trừng và Lục Mang dẫn Kiều Tử San và cả trăm đứa trẻ tìm kiếm cửa ra. Từ lúc tách ra với Ma thần K, đi về hai phía, hai người họ đi dọc theo huyệt đạo ngầm, cuối cùng thật sự tìm được một lâu đài cổ xưa.

Lục Mang liếc mắt một cái đã nhận ra lâu đài này chính là bệnh viện tâm thần Anh quốc vào thời Victoria.

Lâu đài ở chân núi, sau đó xảy ra sạt lở, cả bệnh viện tâm thần bị chôn vùi dưới nền đất. Đã hơn một trăm năm tôi qua, Ma thần K lại tìm được, còn sắp đặt cơ quan, cải tạo thành ngục giam ngầm!

Suốt thời gian qua, Kiều Tử San và một bộ phận trẻ em mất tích bị giấu ở đây. Chỗ này có vị trí kín đáo, gần như là không có khả năng tìm được, thảo nào cảnh sát lục soát toàn bộ London vẫn không tìm thấy họ.

Điều không thể tưởng tượng nhất là, lúc họ tìm được chỗ này, Queen Cơ thật sự xuất hiện!

Sau khi Queen Cơ xuất hiện, muốn bắn Kiều Tử San, Lục Mang kịp thời đẩy Kiều Tử San tránh khỏi phát súng này. Hiện trường rơi vào hỗn loạn.

Sự hỗn loạn không kéo dài, lúc họ đứng lên, Queen Cơ đã biến mất.

Ninh Trừng không nghĩ ra, vì sao Queen Cơ này chỉ xuất hiện một lát, như muốn hoàn thành một phần nào đó trong kế hoạch.

Cô muốn hỏi Lục Mang, Kiều Tử San vừa khóc vừa nói, “Mang Mang, sao giờ các con mới đến? Mẹ rất sợ, ở đây có chuột, luôn cướp bánh mì của mọi người, quá ghê tởm, mẹ còn tưởng mọi người sẽ chết ở đây.”

“Không đâu, nhất định chúng ta có thể ra ngoài. David sẽ nhanh chóng dùng tia hồng ngoại phát hiện ra chúng ta.” Lục Mang giơ tay xem đồng hồ, thật ra là một cái la bàn.

Ninh Trừng bỗng nhiên nghĩ đến một vấn đề, “Đúng rồi, chỗ này chắc là ở giữa biệt thự nhà họ Lục và cô nhi viện Mũ Đỏ, chúng ta không thể quay lại đường cũ, vậy có khả năng Ma thần K sẽ xây dựng tầng hầm ở cô nhi viện không?”

Chỉ là nếu họ đi như thế, David càng khó để dùng tia hồng ngoại thăm dò hơn.

Lục Mang nhìn cô, hai người đối mắt, vẫn rất ăn ý như cũ. Anh cũng nghĩ tới chuyện này.“Nhưng mà mẹ đâu có nghe viện trưởng nói trong cô nhi viện có tầng hầm. Mẹ và mấy đứa trẻ chưa gì đã trực tiếp rơi xuống.” Kiều Tử San lẩm bẩm.

“Ông ta nói không có thì là không có? Không thể ngồi chờ chết được…” Lục Mang vừa dứt lời, phía sau họ vang lên tiếng một cậu bé ngã xuống đất, chắc là đói đến mức ngất đi, thể lực không duy trì nổi.

Loại chuyện này, trên đường đi đã xảy ra rất nhiều lần.

Ninh Trừng nghĩ đến những đứa trẻ đáng thương như thế, trong lòng cảm thấy khó chịu, nhưng giờ họ không có năng lực bế tất cả mọi người ra ngoài, chỉ có thể dứt khoát đặt chúng sang một bên, sau khi ra ngoài thì kêu cảnh sát đến xử lý.

Ninh Trừng lo lắng quá nhiều người sẽ đi lạc, “Hai người dò đường phía trước, em đi phía sau, không thể để mấy đứa trẻ bị lạc được.” Cô quay người lại, Lục Mang lập tức túm cổ tay cô, nhìn vào mắt cô, cuối cùng vẫn buông lỏng tay ra, dặn cô cẩn thận.

Cô gật đầu, chen qua đám người, đi tới phía sau đội ngũ thật dài.

Từ đó, Lục Mang đỡ Kiều Tử San đi phía trước đội ngũ, Ninh Trừng dắt tay hai đứa trẻ đi sau cùng, kêu những đứa trẻ nắm áo người trước mình. Toàn bộ đội ngũ giống như dây xích, từ từ di chuyển về phía trước.

Đội ngũ lúc đi lúc đứng, không biết qua bao lâu, chiều rộng của huyệt đạo chật hẹp dần thay đổi, cuối cùng, họ thật sự tới một tầng hầm.

Ninh Trừng cẩn thận xem xét thổ chất, “Là đất sét và sỏi, bên trên chính là cô nhi viện Mũ Đỏ!”

“Đúng vậy, chúc mừng bọn mày đã rơi vào một cái bẫy khác! Tao chờ bọn mày mãi, rốt cuộc cũng chờ được.” Cửa tầng hầm đột nhiên bị đẩy ra, Donald mặc đồng phục màu đỏ, bên hông còn giắt súng, ngẩng đầu đi vào.

Phía sau ông ta là binh lính mặc đồng phục màu đỏ liên tục tiến vào, tạo thành một vòng tròn, vây quanh họ.

Trong tầng hầm đột nhiên trở nên ầm ĩ, tiếng khóc, tiếng thét chói tai giống như thủy triều dâng lên.

Ninh Trừng lập tức trấn an những đứa trẻ đang hoảng sợ.

Lục Mang đỡ Kiều Tử San, an ủi bà hai câu, đẩy bà ấy cho Ninh Trừng rồi đến trước mặt Donald, nhìn thẳng vào ông ta.

Với loại người lâm trận phản chiến như Donald, dường như anh không kinh ngạc, khóe môi anh nhếch lên, phun ra hai chữ đơn giản, “Ngu xuẩn.”

“Tao ngu xuẩn?” Donald bị sự kiêu căng của anh chọc giận, lập tức lấy súng chĩa vào anh, “Có tin tao bắn chết mày không? Người ngu xuẩn phải là chúng mày! Mánh khóe của Ma thần K đơn giản như thế mà mày cũng mắc câu, đây mà là thiên tài gì chứ, “thiên tài ngu xuẩn” mới đúng!”

“Donald, có phải ông cho rằng bây giờ ông giết chúng tôi, ném lại một chiếc áo khoác màu đỏ, một đôi giày đỏ, cảnh sát sẽ cho rằng người giết chúng tôi là Queen Cơ? Đây là chủ ý ngu ngốc mà tên lừa đảo kia chỉ cho ông hả?” Lục Mang tiến lên trước một bước, “Ông nên dùng đầu ngón chân của ông nghĩ lại, ông giết chúng tôi, ông chính là Queen Cơ!”

Donald vung tay, “Ai nói? Tao không phải Queen Cơ gì cả!” Súng của ông ta trực tiếp để ở huyệt Thái Dương Lục Mang, “Nói thêm một câu vô nghĩa nữa, tao sẽ lập tức giết mày!”

Kiều Tử San phát ra một tiếng thét chói tai, thân thể lảo đảo, suýt nữa té ngã.

Ninh Trừng đỡ lấy bà, căm tức nhìn Donald, “Ông không thể giết anh ấy, anh ấy nói không sai, ai cũng có thể là Queen Cơ, bây giờ ai giết chúng tôi, người đó chính là Queen Cơ. Đây là ý đồ của Ma thần K.”

Quyển 3 - Chương 60: Nỗi đau

Edit: Nhược Vy

Beta: Quanh

Ninh Trừng mang một đám trẻ con ra khỏi tầng hầm, trực tiếp tiến vào cô nhi viện Mũ Đỏ.

Trong cô nhi viện không có ai, họ ra khỏi đại sảnh trống trơn, Ninh Trừng lập tức lấy điện thoại ra, tuy tín hiệu chỉ có một vạch nhưng cô cũng rất hưng phấn, vừa mang đám trẻ tiếp tục đi về phía trước vừa gọi điện thoại.

Cô nhanh chóng liên hệ được với David, tụ họp với họ.

David chia đội cảnh sát ra làm hai phân đội nhỏ, một đội đưa đám trẻ về Cục Cảnh sát, sắp xếp cho chúng.

Ninh Trừng dẫn dắt một đội cảnh sát khác vào tầng hầm cô nhi viện. Lúc đoàn người tới tầng hầm, bên trong đã trống không!

"Sao lại không thấy? Mấy người giáo sư Lục đâu rồi?" David cùng những người khác lục soát tầng hầm, muốn tìm kiếm manh mối.

Ninh Trừng nhìn bốn phía xung quanh một vòng, đờ người ra. Cô đột nhiên ý thức được một vấn đề, Lục Mang cố ý ly khai cô! Donald mang quân đội đến, có thể lau súng cướp cò bất cứ lúc nào, cho nên anh tự mình làm mồi nhử, để cô đưa đám trẻ đi trước.

"Trừng Trừng..." Trong một góc tối đen, đột nhiên vang lên một giọng nói yếu ớt, Kiều Tử San ôm một cái túi, run rẩy đứng dậy, "Mang Mang của cô đâu rồi? Sao nó có thể bỏ cô lại đây, mặc kệ cô?"

Ninh Trừng phục hồi tinh thần lại, chạy nhanh đến chỗ bà ấy, nhận lấy cái túi của bà, mở ra thì thấy bên trong là vật chứng!

Từ đoạn miêu tả đứt quãng của Kiều Tử San, cô biết được đại khái chuyện xảy ra sau khi cô mang đám trẻ rời khỏi tầng hầm.

Dưới sự giám sát của Donald, Lục Mang và Kiều Tử San quay lại huyệt đạo họ tiến vào. Đây là đề nghị của Lục Mang. Anh thuyết phục Donald, nếu ra ngoài từ cô nhi viện, tất nhiên sẽ gặp phải đội cảnh sát do David dẫn dắt.

Anh nói hồi nhỏ anh đã tới đây, rất quen thuộc xung quanh, cho nên anh biết có một đường ra khác. Chỉ cần họ ra ngoài, Lục Mang sẽ kêu cảnh sát Trung Quốc đưa Ma thần K đến để gặp ông ta.

Hơn nữa, anh hứa hẹn, nhất định cảnh sát Trung Quốc sẽ bắt được Queen Cơ, ngay lúc Ma thần K xuất hiện. Vậy là có thể chứng minh Donald không phải Queen Cơ, cũng không tham gia vào việc buôn bán trẻ em Trung Quốc. Còn bí mật về Tony, cũng sẽ không có ai biết, bởi vì ông ta không tiếp xúc với Tony thực sự, không tính là phạm tội.

Lục Mang nắm được nhược điểm của Donald, đó là vô cùng để ý danh dự của mình để đạt được mục đích, tránh đi việc trực tiếp giao chiến với quân đội của tước sĩ, khiến những đứa trẻ vô tội bị thương.

Với lại, cho dù bản thân Ninh Trừng không có kinh nghiệm nhưng cũng hiểu được, Lục Mang muốn quay lại huyệt đạo lần nữa vì muốn tìm kiếm mấy vật chứng này, hơn nữa là mượn tay Kiều Tử San, giấu vật chứng đi. Nhất định là anh biết, sau khi Ninh Trừng đưa đám trẻ ra, giao cho cảnh sát thì sẽ lại quay lại đây.

Chắc đây cũng nguyên nhân lúc đó anh không kiên quyết phản đối việc Kiều Tử San ở lại.

Ninh Trừng ngẫm nghĩ, tự lý giải được, nhìn những vật chứng này, tầm mắt cô dần mơ hồ. Tâm tư anh kín đáo, cái gì cũng suy xét, nhưng lại không suy xét cho mình! Donald sẽ làm gì anh đây?

"Cô Stefanie, Lục Mang còn nói gì khác với cô không?" Ninh Trừng nghĩ, bây giờ chỉ có mình Kiều Tử San biết hướng đi cụ thể của họ.

"Cô không biết, Mang Mang lừa cô, bụng cô đau, muốn đi WC, nó liền giao cái túi này cho cô, kêu cô trốn trong căn phòng có nhiều người máy kia, không được đi ra. Nó nói muốn dẫn Donald đến chỗ khác để nhốt lại, sau đó qua đây tìm cô. Nếu không Donald sẽ chôn sống cô và nó ở đây. Nhưng mà cô đợi mãi nó vẫn chưa về, cô sợ nên quay lại đây." Kiều Tử San nói chuyện hơi lộn xộn, nhưng vẫn có thể hiểu được.
Ninh Trừng cẩn thận suy ngẫm lời bà nói, trong đầu chợt có tia sáng lóe lên, nhìn về phía David.

"Tôi biết rồi, giáo sư Lục..." David đột nhiên la lên một tiếng, gần như là cũng đồng thời nhìn cô.

David ý thức cô đang ra hiệu cho anh ấy, bảo anh ấy đừng nói.

Anh ấy âm thầm gật đầu, nhớ đến trước đây Lục Mang đã kêu họ đến một rừng cây ở đây kiểm tra, họ tìm được một cửa động bị thác nước che lại, chưa tìm được cách vào.

David đi chậm lại, kéo xa khoảng cách với những người phía trước, lấy bản đồ khu vực này ra, cẩn thận xem xét. Anh ấy càng xem càng xác định, chắc chắn Lục Mang cũng nghĩ đến, cửa động bị thác nước che lại này, rất có khả năng là một thông đạo khác, cũng dẫn Donald và quân đội của ông ta tới đó.

David rất hưng phấn, cất bản đồ lại, đuổi theo những người phía trước.

Ninh Trừng đỡ Kiều Tử San, đang an ủi bà ấy, "Cô đừng sợ, chúng ta ra ngoài trước. Nhất định David sẽ tìm được anh ấy." Giờ cô cần phải đưa Kiều Tử San đi. Nếu không sẽ uổng phí hết tâm tư của Lục Mang.

Họ rời khỏi tầng hầm lần nữa, quay lại mặt đất, Ninh Trừng muốn kêu một cảnh sát đưa Kiều Tử San đi trước, kết quả, bà ấy sống chết không chịu, giống như lúc dính lấy Lục Mang, túm chặt cô không buông, còn khóc rất thảm thiết, nói Lục Mang bỏ bà lại một mình, giờ cô cũng muốn bỏ bà...

"Cô Ninh, không thì cô về cùng bà Lục, chắc đây cũng là ý của giáo sư Lục. Phần sau nên làm thế nào thì tôi đã biết, trước kia giáo sư Lục có nói với tôi."

David nói như vậy, Kiều Tử San lập tức ngừng khóc, kéo Ninh Trừng đi. David kêu hai cảnh sát hộ tống cô và bà. Anh ấy dẫn dắt những người còn lại, lập tức thay đổi phương hướng, chạy tới phía thác nước.

David đột nhiên nhớ tới Lâm Khiếu Ba, vị cảnh sát hình sự Trung Quốc dũng cảm, nghe nói là rất giỏi bắn súng, anh ấy kêu người gọi cho Lâm Khiếu Ba, bảo Lâm Khiếu Ba đến cửa động cùng họ, nếu mà cảnh sát phải giao chiến với quân đội của Donald thì họ sẽ nhiều thêm một phần thắng.

Sau khi tách ra với David, Ninh Trừng đỡ Kiều Tử San, lần mò đi trên con đường nhỏ trong rừng, lòng vẫn bất an như cũ.

Sương mù làm khung cảnh trở nên mờ ảo, không khí trong rừng không lưu thông, sương mù không tan được, như ẩn như hiện phía trước, không khí nặng nề lạ thường, như là chất độc có thể gây chết người, trong vùng đất rộng lớn, bao vây lấy những cá thể đang lo sợ bất an, thậm chí là tử vong.Cô nhớ tới ảo giác tối hôm qua, Lục Mang ôm Kiều Tử San cả người đầy máu... Nhưng bây giờ, Kiều Tử San ở cạnh cô, vậy không phải nghĩa là, cảnh tượng trong ảo giác sẽ không xảy ra?

...

Ở một nơi khác, sương mù cũng dày đặc bao phủ cả rừng cây.

Lục Mang và Donald sóng vai bước đi, đội ngũ theo phía sau rất dài. Không ai mở miệng nói chuyện, trong rừng yên ắng lạ thường.

Donald nhìn người đàn ông trẻ tuổi bên cạnh, đột nhiên không hiểu được rốt cuộc Lục Mang muốn làm gì? Anh thật sự sẽ giúp ông ta xóa đi hiềm nghi sao?

Ông ta nhớ cả quãng đường đã xảy ra nhiều chuyện, đầu tiên là Kiều Tử San biến mất, sau đó là họ tìm được cửa ra như mong muốn, tuy có thác nước che lại nhưng bên cạnh có một lối đi nhỏ. Cho nên, đám người ra khỏi huyệt đạo ngầm rất dễ dàng, đến đây cũng không gặp cảnh sát. Đây thật sự chỉ là trùng hợp sao?

Phía sau có người gọi ông ta, là ba tên lính được ông ta kêu quay lại đường cũ dò xét, tên lính nói nhỏ bên tai ông ta vài câu, nói cho ông ta, Kiều Tử San đã được cảnh sát cứu đi, còn đám cảnh sát do David dẫn đầu đang dần đi về phía này.

"Cái gì?!" Donald nghe thấy tin dữ, trở nên tức giận, vượt đến trước mặt Lục Mang, chất vấn anh, "Lục Mang, mày còn dám lừa..." Ông ta còn chưa nói xong, một cơn gió đột nhiên vụt qua, khiến ông ta phải xoay người, đối mặt với đám lính.

"Không được nhúc nhích!" Một tay Lục Mang kìm cổ ông ta, một tay cầm súng đè vào huyệt Thái Dương ông ta, uy hiếp những người khác, "Muốn ông ta sống thì lập tức bỏ súng xuống!"

"Không được!" Donald tức giận đến mức gân xanh nảy lên, ông ta còn chưa nghĩ ra, Lục Mang cướp súng ở eo ông ta bằng cách nào.

"Không bỏ thì kiếp sau hẹn gặp ở ngục giam đi." Lục Mang vừa nói vừa kéo Donald nhanh chóng lùi lại.

Tất cả binh lính cầm súng cũng lùi lại, có người do dự có nên bỏ súng xuống không, có người lại rống to với Lục Mang, kêu anh bỏ súng xuống, thả Donald tước sĩ ra.

Lục Mang không để ý tới sự uy hiếp của đám lính, kéo Donald lùi lại với khoảng cách vừa đủ, sương mù che ngang giữa anh và đám lính, trở thành một lá chắn tự nhiên.

Anh nhân cơ hội kéo Donald trốn ra sau một cái cây, vừa tìm vật che chắn vừa tiếp tục lùi lại.

Donald túm chặt tay anh, muốn đẩy ra, nhưng mỗi lần như thế thì Lục Mang càng kìm chặt hơn. Ông ta luôn cho rằng anh chỉ là một con mọt sách, không ngờ sức lực lại lớn như thế.

"Không được nhúc nhích, cảnh sát đây!" Trong rừng cây, đột nhiên vang lên một giọng nói, sau đó là tiếng súng hỗn loạn.

Lục Mang nghe ra, đó là giọng của David, không nghe thấy giọng Ninh Trừng và Kiều Tử San, trong lòng thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Tiếng súng trong rừng nhanh chóng dừng lại, bị còng sắt thay thế, từng tiếng rên rỉ vang lên.

Kết quả đã rất rõ ràng, đội cảnh sát do David dẫn dắt đã chế ngự quân đội riêng của Donald dễ như trở bàn tay.

Quyển 3 - Chương 61: King and Queen

Edit: Nhược Vy

Beta: Quanh

Giây tiếp theo, Ninh Trừng nghe thấy ba chữ êm tai nhất thế giới.

"Anh ở đây." Giọng rất quen thuộc, nhưng nghe như dùng hết sức lực, xuyên qua tầng mây vạn dăm, truyền đến tai cô.

Ninh Trừng bỗng nhiên ngẩng đầu, nhìn thấy Lục Mang bò đến, bế Kiều Tử San lên, để bà tựa vào người mình, trên người hai người toàn là máu.

Phía sau họ, có hai người cầm súng trong tay, đang chĩa về phía họ.

Cảnh tượng này, giống hệt cảnh tượng cô nhìn thấy trong ảo giác.

Nhưng cũng có chỗ bất đồng. Cảnh tượng huyền ảo, nơi nhìn thấy có một két nước. Họ ở tầng hầm.

Giờ phút này, cô phóng mắt ra xa, trên núi xa là một thác nước rơi thẳng xuống, như một dải tơ lụa vắt vẻo trên sườn núi.

Giữa trán hai tên cầm súng có một cái lỗ, đã chết.

Lục Mang ôm Kiều Tử San, không ngừng gọi bà ấy, bà ấy nhanh chóng tỉnh lại, lập tức ôm cổ Lục Mang, nghẹn ngào bật khóc, vì quá hoảng sợ nên hôn mê bất tỉnh.

Nhưng rõ ràng là cô nghe thấy có ba tiếng súng vang lên, Lục Mang không bị thương, Kiều Tử San không bị thương, cô cũng không bị thương. Vậy người bị thương là ai? Người đè trên lưng cô là ai?

Ninh Trừng cố gắng xoay người lại, nhìn thấy một người đàn ông cả người toàn máu, đôi tay cầm súng đã không thể nhúc nhích.

Lâm Khiếu Ba?!

Cô sợ ngây người.

Một lúc lâu, cô mới phản ứng lại, cũng ý thức được thì ra là anh ấy chắn phía sau cô, người trúng đạn là anh ấy, anh ấy bị bắn, nhưng vẫn có thể hạ gục hai kẻ bắn lén kia.

Trong lòng Ninh Trừng lập tức như bị cái gì đó lấp kín, tắc nghẽn lợi hại. Cô nhanh chóng nâng anh ấy dậy, lay anh ấy, "Đội phó Lâm, đội phó Lâm, anh tỉnh lại đi."

Lâm Khiếu Ba nghe thấy có người kêu mình, cố hết sức mở mắt, nhìn thấy ánh mắt hoảng sợ của cô thì nở nụ cười nhẹ.

"Đội phó Lâm, anh sẽ không sao đâu, bây giờ chúng tôi lập tức đưa anh đi bệnh viện." Ninh Trừng thấy sắc mặt tái nhợt không có chút máu của anh ấy, phần ngực bị trúng đạn còn đang chảy máu, cô vội vàng dùng tay đè miệng vết thương lại, vừa cầm máu vừa kêu lên, "Lục Mang, mau tới đây."

Lục Mang nâng Kiều Tử San dậy, để bà ấy dựa lưng vào thân cây rồi chạy nhanh qua, gọi điện thoại kêu David lập tức sắp xếp xe cấp cứu đến.

Sương mù vẫn chưa tan đi, trong rừng nổi gió, lá cây xào xạc lay động, như tiếng nức nở của u hồn từ địa ngực.

Lâm Khiếu Ba cảm thấy lạnh buốt, mí mắt cũng càng ngày càng nặng, trong đầu nhớ tới cái tên cô kêu lên lúc ngã xuống, trái tim bỗng nhiên thắt lại đau đớn.

Anh ấy nhìn cô, đáy lòng có sự bi thương, như đang ở trên biển rộng với từng cơn sóng cuộn trào mãnh liệt, mà anh ấy là một con thuyền nan lẻ loi lơ lửng trên biển rộng, một cơn sóng mãnh liệt hướng đến, lập tức bao phủ lấy anh ấy.

Chỉ là, anh ấy nhìn người phụ nữ trước mặt, nhìn đôi mắt trong veo như dòng suối trên núi cao, bi thương trong giây lát cũng dần bình tĩnh lại.

Lâm Khiếu Ba cảm giác trên mặt có chất lỏng nóng rực, phát hiện cô đang chảy nước mắt, sự thật này khiến anh ấy vừa ấm lòng vừa đau lòng.

Khóe môi anh ấy mấp máy, muốn nói, có thể vì em chắn một phát đạn này, cho dù sinh mệnh anh dừng lại ngay giờ phút này, dù cho người em gọi tên không phải là anh, anh vẫn cảm thấy hạnh phúc như cũ.

Nhưng anh ấy không nói gì cả, chợt nhận ra, giây phút này, cô gần anh ấy như vậy, gần đến mức giơ tay là có thể với tới.

Thế nhưng cuối cùng cô vẫn không thuộc về mình.
Anh dùng sinh mệnh đổi lấy khoảng cách gần hơn, trong giây lát sẽ biến thành chân trời vĩnh viễn không chạm đến được.

Anh tham lam nhìn cô một lần cuối cùng, cho đến khi một bóng dáng cao lớn xuất hiện trong tầm mắt mơ hồ, rốt cuộc anh cũng tiếc nuối nhắm mắt lại.

Ninh Trừng xử lý đơn giản để cầm máu cho Lâm Khiếu Ba, có lẽ là vì đau, anh ấy ngất đi lần nữa, cô cảm thấy rất sợ hãi.

Máu của anh ấy đã nhiễm đỏ quần áo cô, giây phút khi anh ấy nhắm mắt, cô cảm giác được sự bi thương và tuyệt vọng rõ ràng.

Cảm xúc tuyệt vọng và bi thương này, cô có thể hiểu.

Giây phút khi cô đẩy Kiều Tử San ngã xuống, nghĩ đến người che phía sau cô là Lục Mang, nghĩ đến có khả năng anh sẽ chết, cô cũng cảm thấy tuyệt vọng và bi thương, còn có sợ hãi.

May là, không bao lâu sau, David dẫn người tới, họ dùng một cái cáng đơn giản nâng Lâm Khiếu Ba đi.

Ninh Trừng nhìn người đàn ông nằm trên cáng, hai mắt nhắm chặt, sắc mặt vẫn tái nhợt như cũ, cô không nói nên lời, như người chìm dưới dòng nước sâu, ngay cả hô hấp cũng không thể. Sự đau đớn không ngừng nảy sinh trong đáy lòng, như sương mù dày đặc đang bao quanh cả khu rừng, vậy chặt cô lại.

Lục Mang đã đỡ Kiều Tử San đến trước mặt cô, kéo tay cô đi theo phía sau đội ngũ

Lâm Khiếu Ba nhanh chóng được đưa vào bệnh viện gần nhất, cấp cứu kéo dài một ngày một đêm, cuối cùng viên đạn được lấy ra, bởi vì mất máu quá nhiều, người vẫn hôn mê bất tỉnh.

Kiều Tử San không chịu ở bệnh viện, sau khi thấy nhìn bác sĩ thì kêu Thiệu Hàm Hề và Kiều Phi Tuyết về nhà với bà. Chắc là biết có người bị thương, bà yêu cầu Lục Mang ở đây, cũng trở nên yên ắng hơn.

Lục Mang và Ninh Trừng trông chừng ở bệnh viện, vừa chăm sóc Lâm Khiếu Ba, vừa phối hợp với cảnh sát Anh quốc, xử lý một chút chuyện tiếp theo của vụ án, sắp xếp cho những đứa trẻ bị mất tích.

Dựa theo yêu cầu của Ninh Trừng, hôm qua David đã mang theo người quay lại ngục giam ngầm ở bệnh viện tâm thần, cẩn thận điều tra, đưa người bị hại chưa ra được ra, có rất nhiều đứa trẻ vô danh giống Họa Mi, tiếp theo là cần xác nhận thân phận người chết, liên hệ với người nhà, những việc này giao cho cảnh sát Trung Quốc.

Ma thần K bị Dương Trí mang về Trung Quốc trước, tiếp nhận thẩm vấn. Nhưng hắn ta không nhận tội, không thừa nhận mình bắt chước đồ tể Sương Mù gây án, càng phủ nhận bất cứ tin tức gì về Queen Cơ. Thẩm vấn không có tiến triển.

Lâm Khiếu Ba hôn mê ba ngày mới tỉnh lại, ở một bệnh viện tại London một tuần, nghe thấy Dương Trí nhắc đến Ma thần K sống chết không nhận tội, mạnh mẽ yêu cầu về nước với Lục Mang trong điện thoại.

Ngày hôm sau, tổ Chuyên án rời khỏi Anh quốc, trở lại thành phố Hồng, tính đến lúc này, họ đã ở Anh suốt một tháng.
Ngày về nước, thành phố và tập đoàn Tống thị chuẩn bị tiệc dưới danh nghĩa quỹ Thiên sứ chim Họa Mi, tổ chức một buổi khen thưởng long trọng.

Lần này bắt được Queen Cơ, phá huỷ được băng đảng Thợ Săn Bóng Đêm buôn bán trẻ em, người đáng khen ngợi nhất đương nhiên là Lục Mang và Lâm Khiếu Ba, một người cống hiến trí tuệ siêu phàm, việc đấu trí với Donald và Ma thần K, vượt qua hiểm nguy tiến vào bệnh viện tâm thần cứu con tin đã được lan truyền. Ninh Trừng vì là trợ lý của anh, cũng được xếp vào hàng ngũ được khen thưởng.

Lâm Khiếu Ba, bắt được Ma thần K, còn đạt được danh hiệu "Ba phát súng đoạt mệnh". Người không hiểu đương nhiên sẽ không hiểu hàm nghĩa của ba phát súng, càng không biết suýt nữa anh ấy đã phải trả giá bằng cả tính mạng.

Khiến người ta mở rộng tầm mắt chính là, hai người đàn ông đáng khen ngợi nhất lại đồng thời vắng mặt ở buổi khen thưởng. Lý do của họ là Ma thần K vẫn chưa nhận tội.

Cuối cùng, Dương Trí thay Lâm Khiếu Ba lên đài, Ninh Trừng cũng thay Lục Mang và chính cô lên đài, tiếp nhận sự khen thưởng của lãnh đạo thành phố.

Với việc họ vắng mặt, Ninh Trừng chỉ kinh ngạc một lát rồi nhanh chóng nghĩ ra, họ muốn đi làm gì, vì sao Lục Mang lại không cho cô cùng đi.

Lúc buổi khen thưởng đang tiến hành rầm rộ, Lục Mang đang ngồi trong phòng thẩm vấn của Cục Cảnh sát. Anh ngồi xuống không đến nửa phút, Lâm Khiếu Ba cũng mang cơ thể bệnh tật đến.

Tầm mắt Lục Mang dừng trên người anh ấy một lát rồi nhanh chóng dời đi, tiếp tục lật xem hồ sơ trong tay, vẻ mặt nới lỏng hơn bình thường, dường như đã dự đoán được sẽ có chuyện như vậy xảy ra.

Người đàn ông ngồi đối diện họ, giờ phút này đã không còn ánh hào quang lóa mắt của Ma thần K nổi danh cả London, hai mắt ảm đạm không có ánh sáng, tay phải quấn băng gạc rất dày, nhìn đôi tay chằm chằm, dường như đang còn nhớ lại những năm tháng huy hoàng trong quá khứ, càng khao khát có một ngày có thể trở lại sân khấu, tỏa sáng rực rỡ.

Có thể, nhất định là có thể, bởi vì hắn ta là King!

Sử Kỳ có lòng tin như vậy, dùng ánh mắt ngạo mạn quét qua hai người đàn ông đối diện.

"Hai vị cảnh sát, có vấn đề gì thì cứ việc hỏi, nhưng mà những gì nên nói tôi đã nói rồi, người không phải tôi giết, các người muốn tìm Queen Cơ cũng không liên quan đến tôi, tôi chỉ biểu diễn một màn ảo thuật mà thôi, màn ảo thuật này để cho ngài Lục lên đài biểu diễn. Tôi nghĩ thế này không đến mức để trở thành lý do định tội của mấy người đâu nhỉ? Tội danh gì chứ?"

Giọng điệu của hắn như đang nói việc nhà, ngoài bình thản thì không có gì khác, không có chút áy hay là hối cải.

"Tội danh gì, còn không biết xấu hổ mà hỏi... Ối!" Lâm Khiếu Ba mở miệng, vừa kích động, miệng vết thương đã bị tác động, đau đến mức phải hít vào một hơi.

"Đừng có nhúc nhích." Tuy giọng Lục Mang vẫn ngạo mạn như trước đây, nhưng có thể nghe được sự quan tâm rõ ràng.

Lần đầu tiên, anh đứng dậy rót một ly nước ấm cho Lâm Khiếu Ba, đưa cho anh ấy.

Lâm Khiếu Ba vươn tay rồi lại rụt tay, cuối cùng vẫn đưa ra, nhận lấy ly nước, uống một hớp.

Lục Mang ngồi xuống lần nữa, nhìn thẳng vào Sử Kỳ, "Có muốn biết Queen Cơ là ai không?"

Trên mặt Sử Kỳ có nụ cười sâu xa, trả lời, "Muốn, đương nhiên muốn chứ. Nếu không vô duyên vô cớ bắt tôi gánh lấy tội danh này, sao có thể chịu oan vậy được?"

"Được rồi, tôi sẽ nói cho anh Queen Cơ là ai. Từ lúc đội phó Lâm của chúng tôi bắt được anh. Đội phó Lâm còng tay trái anh, anh dùng tay phải lấy súng chĩa vào anh ấy, bị anh ấy chụp như chụp muỗi, chỉ đẩy nhẹ nhàng, súng trong tay anh liền rớt. Nguyên nhân vì tay phải của anh là giả, anh tạm thời lấy tay của một người máy thay thế. Loại chuyện này người thường không có cách nào tưởng tượng, nhưng chắc là anh rất có kinh nghiệm. Không khéo, trong bệnh viện tâm thần, tôi tìm thấy một người máy trí tuệ nhân tạo bị chặt tay, cùng với cánh tay phải của anh, ăn khớp với nhau."

Sử Kỳ sửng sốt một lát, sau đó hỏi lại, "Vậy thì thế nào?" Hắn ta lại khôi phục vẻ mặt không cho là đúng, "Vì biểu diễn ảo thuật mà bị thương, đứt tay đứt chân, thậm chí mất đi tính mạng cũng là chuyện thường xảy ra. Bí mật của dịch chuyển tức thời, xuyên qua thời gian và không gian, mấy người đã biết, nhưng trong mắt người xem, tôi biểu diễn thành công."

"Hừ." Lục Mang hơi híp mắt, nhìn cái tay phải đang quấn băng gạc của Sử Kỳ, "Vì cái gọi là thần ảo thuật, anh đúng là không thông suốt nổi."

Sử Kỳ còn chưa mở miệng phản bác, Lâm Khiếu Ba đã chen vào nói, "Có một vấn đề, tôi rất tò mò, vì sao trước khi màn ảo thuật kết thúc, video anh cho phát, anh nói đó là bệnh viện tâm thần thời chiến loạn Victoria, người ăn thịt người, Queen Cơ cũng cầm súng xuất hiện. Nhưng tôi nhìn thấy Queen Cơ dùng tay trái cầm súng, mà tay phải thì liên tục chảy máu. Anh giải thích thế nào?"

"Sao mà tôi biết được? Anh nên hỏi giáo sư Lục của mấy người mới đúng, lúc đó tôi đâu còn ở chỗ kia."

"Hay cho một câu không còn ở chỗ kia!" Lục Mang ngồi thẳng lưng, đôi tay đặt trên mặt bàn, tầm mắt nhìn đồng hồ trên tay, anh còn muốn về sớm một chút, gặp người quan trọng nhất, không muốn ở đây lãng phí thời gian.

"Anh có biết cái gì gọi là giấu đầu lòi đuôi không? Thành ngữ của tôi không tốt lắm, cho nên phải cảm ơn anh, dùng hành động thực tế để giải thích hàm nghĩa của nó vô cùng xuất sắc. Nếu không có cái video anh hao hết tâm tư để quay lại, không phải anh cố ý để đội phó Lâm quay lại video ở nhà mình, tôi sẽ không nghĩ đến," Lục Mang tạm dừng một lát, giọng nói đột nhiên nâng lên nửa decibel, chỉ tay về phía hắn ta, "Anh, chính là Queen Cơ!"

Quyển 4 - Chương 62: Đối thủ đáng gờm

Edit: Nhược Vy

Beta: Quanh

Tại nơi tổ chức khen thưởng, quần áo lụa là, tóc tai chải chuốt, khách khứa ngồi đầy, ăn uống linh đình.

Lãnh đạo thành phố và lãnh đạo quỹ Thiên sứ chim Họa Mi phát biểu, thay phiên nhau ra trận. Tiếp đến là lãnh đạo quỹ phát biểu, không phải người khởi xướng quỹ - Tống Thanh Nam, mà là tổng giám đốc tập đoàn Tống Thị Tống Thanh Bắc, nói ngắn gọn vài câu, ở hội trường một lát rồi nhanh chóng biến mất.

Ninh Trừng hơi bất ngờ, cô không nhìn thấy bóng dáng Tống Thanh Nam, người khoác lác thích lộ mặt như anh ta, chắc là sẽ không vắng mặt bất cứ trường hợp nào thế này.

Hàn Y Lâm có nói với cô, bảo nhất định sẽ đến, nhưng bữa tiệc đã tiến hành được một nửa mà vẫn chưa thấy bóng dáng cô ấy.

Hai người kia, giống như hẹn cùng nhau vắng mặt.

Ninh Trừng không quá thích ứng với loại xã giao này, muốn rời khỏi. Đột nhiên Cục phó Tống tới mời rượu cô, cô hoảng sợ, nghe mấy lời khen ngợi, cô không ngừng nói cảm ơn, uống một ly rượu với Cục phó Tống.

Sau khi Cục phó Tống rời khỏi, chuông điện thoại của cô rốt cuộc cũng vang lên.

Ninh Trừng vừa tiếp điện thoại vừa chuẩn bị rời đi, ra khỏi hội trường, xuyên qua một hành lang, đến chỗ ngoặt, cô vô tình nhìn một góc khá khuất, ở đó có một đôi nam nữ, cử chỉ thân mật, người phụ nữ khá bị động, người đàn ông thì từng bước tới gần, cuối cùng giống như đang hôn nhau.

Tống Thanh Nam và Hàn Y Lâm?

Trong đầu Ninh Trừng nghĩ đến hai người đó, vừa kinh ngạc vừa lo lắng nhưng không dám tùy tiện đi quấy rầy, yên lặng rời đi.

Cô cầm điện thoại, đi thẳng đến cửa khách sạn, phát hiện nãy giờ trong điện thoại không có âm thanh gì cả, cô đưa điện thoại xuống, nhìn cái tên trên màn hình, không sai, là Lục Mang, sao anh không nói gì?

Ninh Trừng chỉ có thể chủ động hỏi anh, “Anh ở đâu thế? Không tới à?” Hỏi xong, cô mới cảm thấy mình hỏi thừa. Chắc chắn là anh đến Cục Cảnh sát thẩm tra phạm nhân. Anh cũng không thích loại tiệc tùng nhàm chán này, chắc chắn sẽ không tới.

Đầu kia điện thoại, Lục Mang đang ngồi trên tầng cao nhất của một tòa nhà chọc trời ven biển phía Đông thành phố Hồng, nhìn ngắm trời cao biển rộng ngoài cửa sổ, mặt trời đã ngả về tây, ngón tay thon dài trắng trẻo của anh nắm chặt điện thoại, đốt ngón tay trở nên trắng bệch.

Anh nên nói gì đây, suy nghĩ cả buổi trời mới mở miệng, “Anh đang đợi em.”

“Anh ở đâu chờ em? Chờ em làm gì?” Ninh Trừng nghĩ đến việc hai ngày nay anh cứ thần thần bí bí, như đang giấu cô làm gì đó.

“…” Đại não Lục Mang xuất hiện một khoảng trống, anh quay đầu nhìn chiếc giường phía sau, anh chờ cô làm gì? Lên giường? Đương nhiên là anh không thể nói vậy được, vậy anh nên nói gì?

Anh nhớ em, rất nhớ em, muốn hôn em, muốn ôm em, muốn em… Đây là điều anh muốn nói. Nhưng nghĩ tới nghĩ lui, cảm giác nói gì cũng không thích hợp, như là không có ý tốt.

Anh vừa nghĩ vừa điều chỉnh dáng ngồi, hai chân vắt chéo thay đổi trình tự trên dưới, cảm giác không thoải mái nên đổi lại, vẫn không thoải mái, lại đổi tiếp… Đổi lấy đổi đi, anh cảm giác ngồi như thế nào cũng mất tự nhiên, cuối cùng dứt khoát đứng lên, thả lỏng bàn tay đang nắm chặt.

Hừm, lòng bàn tay ẩm ướt?

Ninh Trừng không biết người ở đầu bên kia điện thoại đang thế nào, đợi nửa ngày không nghe được giọng anh, chỉ có thể hỏi lại, “Lục Mang, vừa rồi anh đến Cục Cảnh sát thẩm vấn Ma thần K phải không? Tình huống thế nào?”

Tốt lắm, nói chuyện công việc!Lục Mang chửi thầm trong lòng, nói lại kết quả thẩm vấn Ma thần K chiều nay trong điện thoại, nói rất kỹ càng tỉ mỉ, đương nhiên là cắt phân đoạn có Lâm Khiếu Ba.

Trước đây là anh quá khinh địch, người phụ nữ này, vậy mà lại đem đến cho anh một tình địch hùng mạnh như vậy! Hôm nay thế nào anh cũng phải gạo nấu thành cơm, miễn cho đêm dài lắm mộng.

Đầu kia điện thoại, Ninh Trừng lại hoàn toàn khác, sao lần này anh có kiên nhẫn thế? Bình thường anh sẽ không nói kỹ càng tỉ mỉ như vậy, dăm ba câu đã nói xong, cô phải liều mạng vừa chạy vừa bò mới có thể đuổi kịp tốc độ tư duy của anh.

Ninh Trừng tổng kết tình huống anh nói.

Màn ảo thuật ở vườn hoa nhà họ Lục, sau khi họ tiến vào cái tủ gỗ đỏ, Lục Mang đã nói cho cô, Ma thần K là Queen Cơ. Nhưng giờ nghĩ lại, cô vẫn cảm thấy không thể tưởng tượng nổi, Ma thần K tự xưng là vua ảo thuật, dường như không phải chỉ là hư danh, sự say mê với ảo thuật của hắn ta đã đạt đến mức khiến người ta kinh sợ. Cuối cùng còn đem tội ác vào biểu diễn ảo thuật!

“Bạn vĩnh viễn không thể nào hiểu được vì sao chúng tôi làm thế này. Người xem biết chân tướng! Thật ra thế giới này rất đơn giản, rất đáng thương, rất chân thật, từ đầu tới cuối đều chân thật. Nhưng, nếu có thể lừa gạt họ, cho dù chỉ có một giây, vậy thì bạn có thể làm cho họ cảm thấy hứng thú với mình. Sau đó bạn có thể nhìn thấy một thứ, đó chính là biểu cảm của họ…”

Cảnh sát điều tra nhà Ma thần K, trên bìa quyển sách biểu diễn ảo thuật chuyên nghiệp nào cũng có câu nói này. Những lời này, nghiễm nhiên đã trở thành tín ngưỡng của hắn ta.

Dựa theo lời Lục Mang nói, Ma thần K lấy Donald làm vật che chắn để bắt cóc Kiều Tử San, coi đây là mồi, dẫn dụ họ tham gia biểu diễn ảo thuật, suýt nữa chôn sống họ trong bệnh viện tâm thần dưới mặt đất, độc ác hung tàn, cũng không đơn giản là nhằm vào Lục Mang. Nhiều hơn nữa là vì hắn ta đã sa vào ảo thuật.

Ma thần K dốc hết sức lực để tạo ra sự mê hoặc che dấu chân tướng, che dấu tai mắt mọi người, say mê với với cái tên Ma thần King và tiếng vỗ tay dưới sân khấu, say mê với việc nhìn biểu cảm nghi hoặc hay khiếp sợ của người xem.

Sự tín ngưỡng và say mê của hắn ta với ảo thuật, gần như đã đến mức tẩu hỏa nhập ma, cũng trở thành động cơ gây án của hắn.

Bây giờ xem ra, từ đầu tới cuối, Ma thần K vô cùng hiểu rõ hai vụ án Queen Cơ và đồ tể Sương Mù, cũng biết cho dù là Queen Cơ hay đồ tể Sương Mù, thật ra đã chết từ nhiều năm trước.

Chuyện này cũng trở thành tư liệu sống cho màn ảo thuật mấu chốt cuối cùng mà hắn thiết kế. Queen Cơ đã chết, Ma thần K lấy thân phận của cô ta, bắt chước phương thức gây án, tiếp tục vận hành băng đảng buôn bán trẻ em Thợ Săn Bóng Đêm do cô ta tạo ra.

Còn vụ án trẻ em mất tích không ngừng phát sinh, cảnh sát liên tục truy lùng, nhưng lại vĩnh viễn không thể tìm ra Queen Cơ.Hắn ta am hiểu xây dựng biểu hiện giả dối nhất, mê hoặc tai mắt người ta. Mọi người cho rằng Queen Cơ là phụ nữ, căn bản sẽ không hoài nghi hắn ta. Cũng không ai có thể nhìn thấy người đã chết.

Theo như Lục Mang nói, Queen Cơ tồn tại, rồi lại không tồn tại, tùy thời xuất hiện, cũng tùy thời biến mất. Tất cả là do Ma thần K khống chế.

Trong bóng đêm, hắn ta dùng thân phận của Queen Cơ, mưu cầu quyền lực, thỏa mãn loại người như Donald, mà Donald cũng trở thành chiếc bùa hộ mệnh để hắn ta dừng chân ở xã hội thượng lưu. Dưới ánh mặt trời, hắn ta lấy thân phận của Ma thần K, hưởng thụ hoa tươi và tiếng vỗ tay, hưởng thụ tất cả vẻ vang.

Đây là lần đầu tiên Ninh Trừng gặp được tội phạm như thế, có thể thành thạo du tẩu giữa bóng đêm và ánh sáng như vậy, tùy ý thay đổi. Nhớ tới nhiều sinh mệnh vô tội, không tiếng động biến mất, trong lòng cô liền bất bình. Bỗng nhiên cô nghĩ đến một vấn đề, “Bây giờ hắn ta đổ hết tội danh bắt chước đồ tể Sương Mù giết người lên Donald, hắn ta không để lại chứng cứ, thật sự không có cách nào giải quyết sao?”

Bây giờ nghĩ lại, trong toàn bộ vụ án, Donald là một bi kịch, bị Ma thần K đùa giỡn xoay vòng, hiện tại người đã chết, còn phải gánh tội danh trên lưng. Đương nhiên, ông ta có loại sở thích biến thái đó, cũng là trừng phạt đúng tội.

Đầu kia điện thoại, Lục Mang im lặng một lát mới trả lời cô, “Ma thần K không để lại chứng cứ, thực tế thì, lúc vụ án xảy ra, đúng là hắn ta đang biểu diễn ở Pháp. Anh cho là hắn ta cũng có một thế thân là người máy trí tuệ nhân tạo, hơn nữa không chỉ một cái. Cho nên người ngoài nhìn thấy hắn ta xuất hiện ở Pháp biểu diễn ảo thuật, nhưng người thật lại đang ở hiện trường vụ án giết người.”

“Sao anh biết hắn ta có thế thân? Nhưng vì sao cảnh sát không tìm thấy bất cứ dấu vết gì để lại? Giờ hắn cũng không thừa nhận.” Ninh Trừng rất lo lắng, pháp luật sẽ trừng trị Ma thần K này như thế nào, tội giết người hắn ta không thừa nhận, buôn bán trẻ em đã đủ để định tội chết cho hắn chưa? Loại người này, chết một nghìn lần cũng không đủ.

“Video mà Lâm Khiếu Ba quay lén Queen Cơ và Ma thần K làm giao dịch, là Ma thần K cố ý để cảnh sát quay được, mục đích để khiến chúng ta tin tưởng Queen Cơ có tồn tại, hơn nữa là phụ nữ. Một người trong đó là thế thân của hắn ta. Chuyện này Lâm Khiếu Ba đã tự mình xác nhận.”

Tuy Lục Mang không muốn nhắc tới Lâm Khiếu Ba, nhưng không thể không thừa nhận, trong quá trình phá án, sự phối hợp giữa họ càng ngày càng ăn ý. Lúc ấy anh chỉ nhắc tới Ma thần K rất khả nghi, kêu anh ta lén điều tra. Sự thật chứng minh, anh ta điều tra rất cẩn thận.

“Nhưng trong video rõ ràng là giọng một nam một nữ.” Ninh Trừng cắt ngang suy nghĩ của anh, cô đã xem video nhiều lần, đương nhiên là ấn tượng rất sâu.

“Hắn ta cố ý. Thế thân không lên tiếng, hai giọng nói đều từ hắn ta. Một người có thể nói giọng nam, cũng có thể giọng nữ, đây không phải việc khó.”

Đại não Ninh Trừng chợt có tia sáng lóe lên, “Thế vai! Rất nhiều diễn viên đóng kịch, nữ hát giọng nam, nam hát giọng nữ, mẹ Ma thần K chính là diễn viên kịch.” Cô hưng phấn một lát, nhanh chóng trở về hiện thực, giọng rất bất đắc dĩ, “Chúng ta có thể suy luận như thế, nhưng hắn ta không chịu thừa nhận, chúng ta cũng không tìm thấy thế thân của hắn ta.”

“Có thể chứng minh hắn ta là Queen Cơ, vậy đã đủ để định tội chết cho hắn rồi.” Lục Mang bình tĩnh kết thúc đề tài, anh không còn tâm tình nào mà nói chuyện công việc, anh đưa tay nhìn đồng hồ, hắng giọng nói, cố gắng để giọng mình giống như bình thường, “Ninh Trừng, em không nhớ anh à? Anh đang ở đây chờ em. Thiệu Hàm Hề sẽ đi đón em, chắc là anh ta đã ở trước cửa khách sạn rồi.”

“…” Ninh Trừng muốn hỏi anh “ở đây” là ở đâu, cuộc điện thoại đã kết thúc, cô giương mắt nhìn phía trước.

Quả nhiên trước cửa có một chiếc Bentley đang đỗ, cửa sổ xe hạ xuống, Thiệu Hàm Hề vẫy tay với cô.

Ninh Trừng xách làn váy, bước nhanh qua bên đó, lúc đến gần chiếc xe, Thiệu Hàm Hề đã xuống xe, mở cửa cho cô, anh ấy không mở ghế phó lái mà là chỗ ngồi phía sau.

Sau khi Ninh Trừng lên xe, chiếc xe khởi động.

Thiệu Hàm Hề vừa đảo tay lái vừa giải thích với cô, “Lục Mang muốn tự mình đến đây đón em, nhưng anh đã nói với cậu ta, hôm nay anh có thể làm tài xế miễn phí. Mắt cậu ta… “Thiệu Hàm Hề dừng một lát, “Cậu ta chưa bao giờ lái xe, chính là mệnh công tử. Nhưng mà, còn một nguyên nhân nữa, anh có một thứ cho em.”

“Thứ gì?” Ninh Trừng cúi người về phía trước, nhận lấy cái thẻ nhớ điện thoại trong tay Thiệu Hàm Hề.

“Em có thể trực tiếp lắp vào điện thoại để xem.”

Quyển 4 - Chương 63: Quýt và Chanh

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Edit: Nhược Vy

Beta: Quanh

Trước cửa đặt một cái bình phong nửa trong suốt, không biết là vốn có, hay là tạm thời thêm vào.

Bên trên bình phong không phải các loại hoa cỏ thường thấy linh tinh, mà là một trái quýt có cánh, cùng một trái chanh có đuôi quấn lấy nhau, thoạt nhìn như đang… Ôm hôn.

Mặt Ninh Trừng lập tức đỏ lên, đảo mắt nhìn gương mặt đang hoang mang của người phục vụ bên cạnh, có lẽ là lần đầu gặp được khách hàng đặc biệt như họ.

Cô nói “cảm ơn” với người phục vụ bên cạnh, tự mình đi vào, đóng cửa lại, vòng qua bình phong vào phòng.

Cô nhìn xung quanh một vòng, diện tích phòng khách rất lớn, tầm nhìn trống trải, phạm vi tiếp nhận ánh sáng cũng rất lớn, quan trọng nhất là, chiếc cửa sổ sát đất 180°, có thể nhìn thấy biển.

Giữa phòng có một cái cây rất lớn, bên trên mọc đầy, không đúng, treo đầy quýt và chanh. Ninh Trừng nhìn mà muốn cười, nhà ai có cây như thế, có thể kết quả cả quýt và chanh?

Trên chiếc giường lớn màu trắng không phải cánh hoa hồng, mà là quýt và chanh, luân phiên sắp hàng, thành một hình trái tim rất lớn.

Trong em có anh, trong anh có em.

Cô lập tức nghĩ đến những lời này.

Chỉ là, vì sao chỉ có một mình cô?

Trong phòng đột nhiên vang lên tiếng nhạc, làn điệu quen thuộc như gió từ từ truyền vào tai.

《 Ái Đích La Mạn Sử 》!

Cùng một làn điệu, được phát lại nhiều lần, nhưng không cùng nhạc cụ, cô có thể phân biệt được đàn guitar, đàn violon, dương cầm, sax… những loại còn lại cảm thấy rất quen, nhưng lại không nhớ được tên.

Lúc âm nhạc dừng lại, cô âm thầm đếm xem, tổng cộng có mười một loại.

Quýt và Chanh, trọn đời trọn kiếp.

Đây là điều anh muốn nói sao?

Ninh Trừng đang thưởng thức căn phòng được trang trí như “vườn trái cây”, tiếng chuông điện thoại vang lên lần nữa. Cô vừa thấy màn hình hiển thị là Lục Mang, tim chợt đập gia tốc.

Điện thoại thông, lập tức vang lên giọng nói thuần hậu có chút ngạo mạn của anh, “Ở đâu đó?”

“Em ở trong phòng.”

“Lên nhà hàng trên tầng thượng đi, anh đang ở đó.”

“… Vâng.” Cô đã quên mình còn chưa ăn cơm, lúc ở buổi khen thưởng, cô không ăn gì, anh đã cố ý dặn dò với cô, tối này cùng ăn với anh.

Ninh Trừng đi thang máy lên nhà hàng lộ thiên trên tầng cao nhất, đang là hoàng hôn, không khí hơi ẩm.

Toàn bộ nhà hàng rất yên ắng, không có một ai, chỉ nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc. Cô đi qua chỗ bóng dáng đó, đến một cái bàn gần lan can, nhìn thấy cảnh tượng trước mắt thì kinh ngạc.

Lục Mang đang làm phục vụ, nướng bò bít tết!

“Không ngồi xuống nếm thử à?” Anh ngẩng đầu nhìn cô, trong đó còn có ý khác, bổn giáo sư không dễ gì mới xuống bếp, hôm nay là cơ hội hiếm có, không nếm là em bị tổn thất.

Có phục vụ đến kéo ghế cho Ninh Trừng, mời cô ngồi xuống, hỏi Lục Mang có cần hỗ trợ không, anh nói không cần, tất cả đã có anh.

“Anh làm được không đó?” Ninh Trừng nhớ tới lần anh quấn kín mít, xào vài món đã bị bỏng, nổi lên vô số mụn nước. Trước mắt lại là một quang cảnh khác, tay nghề thành thạo, hoàn toàn không nhìn ra trước kia anh không hề biết nấu ăn.

“Đương nhiên, tất nhiên là được!” Lục Mang để đĩa bò bít tết xuống bàn, rắc tiêu lên, anh biết cô có thể ăn cay.

Ninh Trừng cầm dao nĩa, cắt một miếng nhỏ, dùng nĩa đưa vào miệng, rất mềm, nhai rất ngon, hương vị cũng không tồi. Cô nhìn anh bằng con mắt khác, đây là người đàn ông chỉ chờ cơm dâng tận miệng mà cô quen sao?

“Ngon lắm phải không? Sau này ngày nào anh cũng làm cho em ăn.” Nhìn anh có vẻ rất hưng phấn, lại qua chỗ nấu ăn, tiếp tục bận rộn.

Bữa cơm này, gần như là anh bận rộn, cô chỉ ăn, hai người không nói gì.

Nhà hàng chỉ có bàn này có người, vậy mà anh lại bao toàn bộ nhà hàng lộ thiên!

Trong lúc dùng cơm, âm nhạc được phát, vẫn là đoạn diễn tấu《 Ái Đích La Mạn Sử 》do anh tự “sáng tác”, cắt ghép biên tập.Ninh Trừng vừa buông dao nĩa, Lục Mang đã kêu cô ra bên ngoài xem.

Ở nơi xa, trên mặt biển bao la, toàn bộ chân trời phía tây xuất hiện cầu vồng, gần như hoàn toàn đủ bảy màu. Trước đây cô cũng đã thấy cầu vồng, nhưng chỉ có lúc này là rất đặc biệt.

“Đây là cầu vồng đôi, cũng được gọi là cầu vòng neon [1], được tạo thành do ánh mặt trời chiếu qua giọt nước, phản xạ hai lần.” Lục Mang ở bên cạnh giải thích.

Đây là lần đầu tiên Ninh Trừng nhìn thấy hai cầu vồng đồng thời xuất hiện, “Vì sao thứ tự của chúng không giống nhau? Đỏ cam vàng lục lam chàm tím, em nhớ màu của cầu vòng theo thứ tự này từ ngoài vào trong.”

“Cầu vồng chính là như thế, nhưng vì có hai lần phản xạ, cầu vồng bên ngoài sẽ có thứ tự màu ngược lại, màu đỏ phía trong.” Lục Mang nhìn bầu trời, giải thích, “Cầu vồng bên ngoài nhất định phải tồn tại cùng cầu vồng chính, nếu cường độ ánh sáng hơi thấp, có khi rất khó để phát hiện bằng mắt thường. Chúng ta cũng sẽ trở thành cầu vồng đôi đó, tồn tại vì nhau.”

Ánh mắt anh nóng bỏng, Ninh Trừng cố gắng nuốt miếng bò bít tết.

Anh nói rất kỹ càng, Ninh Trừng nghe cũng mê mẩn, mãi cho đến khi cầu vồng biến mất, cô mới nhớ tới một vấn đề, anh không thể nhìn thấy màu sắc!

Ninh Trừng nhìn chăm chú vào đôi mắt đen nhánh như mực của anh, trong lòng đau đớn.

Anh đứng dậy, đến trước mặt, vươn tay với cô, “Chúng ta về phòng, tối còn có trò hay.”

Ninh Trừng đứng dậy, không đặt tay vào lòng bàn tay anh mà nhón chân, chạm nhẹ vào môi anh, chân còn chưa hạ xuống, đôi tay anh đã vòng qua eo cô, ôm chặt cô.

Anh cúi người, chủ động hôn sâu.

Ninh Trừng cảm giác anh rất kích động, thậm chí còn gấp gáp không chờ nổi mà xâm nhập vào miệng cô, tùy ý càn quét. Không bao lâu sau, hình như anh nhíu mày, muốn rời khỏi. Cô lại vui vẻ, tay ôm cổ anh, không cho anh đi.

Cô muốn xác nhận xem, nụ hôn vị bò bít tết tiêu đen này, đối với anh là sự hưởng thụ hay tra tấn?

Dĩ nhiên Lục Mang cũng hiểu chút tâm tư này của cô, dứt khoát không tính rút lui nhanh như thế, nụ hôn càng càn quấy hơn.

Nụ hôn nóng bỏng kéo dài một thời gian, mãi cho đến khi Ninh Trừng nghe thấy tiếng bước chân tới gần, nhưng rồi nhanh chóng xa dần, cô đẩy anh ra, kéo anh về phòng. Dưới chân họ như có gió, nhanh chóng vượt qua người phục vụ vì thấy hai người khách đang hôn nồng nhiệt mà xấu hổ.

Hai người về đến phòng thì đã thở hồng hộc.

Lục Mang nhìn người phụ nữ mặc váy dạ hội màu cam bằng lụa trước mắt, tóc búi cao, lộ ra phần cổ trắng mịn, phong cảnh bên dưới cổ chữ V… Anh lại kích động, ôm lấy cô, bắt đầu nụ hôn mới.

Ninh Trừng nhắm mắt lại, xúc cảm trên môi vừa mới rõ ràng, đột nhiên biến mất, trên cổ chợt lạnh đi.

Đôi môi lạnh lẽo, nụ hôn nóng bỏng, hai loại xúc cảm cực hạn như vậy kéo dài từ cổ cô xuống.

“Lục Mang… Em… Đi… Tắm đã…” Giọng cô đã ngắt quãng, như hạt châu bị đứt, từng viên rớt xuống đất.

Lục Mang mạnh mẽ kiềm chế ngọn lửa đang bùng cháy trong cơ thể, buông cô ra, “Em tắm trước đi, anh bóc quýt cho em ăn.”Ninh Trừng mỉm cười gật đầu, xoay người đi vào phòng tắm.

Lúc tắm rửa, cô bắt đầu căng thẳng, tuy cô không ngừng tự ám chỉ với mình, chuyện này thì có gì mà căng thẳng, là chuyện nước chảy thành sông, là chuyện tốt đẹp.

Nhưng cô vẫn rất căng thẳng, căng thẳng không nói nên lời.

Cô tắm rất chậm, tắm rửa xong, cô không mặc quần áo, chỉ quấn một chiếc khăn tắm màu trắng, trực tiếp ra ngoài. Trong phòng, Lục Mang đã bóc được một loạt quýt, đảo mắt nhìn thoáng qua người phụ nữ đứng cạnh sô pha, gần như là không mặc quần áo, anh trố mắt nửa giây, phục hồi tinh thần lại, “Em không sợ lạnh à?”

Anh đứng dậy, bế ngang cô lên, đến chiếc giường lớn màu trắng, đặt cô lên giường, đắp chăn cho cô.

Tầm mắt hai người dính chặt lấy nhau như cao su, không thể dời đi được.

Trái tim Ninh Trừng bắt đầu đập kinh hoàng như nổi trống, bàn tay anh để trên ngực cô, tuy cách một lớp chăn nhưng cô vẫn có thể cảm giác được lòng bàn tay anh rất nóng.

“Đừng căng thẳng, anh sẽ làm tốt.” Nói xong anh mới nhận ra, hình như nói vậy thì có vẻ anh rất có kinh nghiệm, sợ cô hiểu lầm, anh lập tức giải thích, “Ý anh là. Có lý luận làm nền tảng, anh đã vô cùng xuất sắc.”

“Lý luận? Lý luận gì?” Đầu óc Ninh Trừng không thể hiểu nổi trong chốc lát.

“Cổ kim, trung ngoại, em muốn phương thức nào? Quá trực tiếp thì không có mỹ cảm, quá hàm súc thì không đủ kích thích, quá…” Ninh Trừng không đợi anh nói hết, chen ngang anh, “Em nghe anh hết, anh đi tắm trước đi.”

Ninh Trừng đã biết ý anh là gì.

Lúc này cô hơi hối hận, sao lúc trước cô không nghĩ tới việc tìm hiểu một chút về phương diện tình dục, giờ trong đầu cô chẳng có gì.

Chờ anh đi tắm, Ninh Trừng lại ngồi dậy, lấy điện thoại, muốn lên mạng tìm xem.

Có phải lần đầu tiên thật sự rất đau?

Cô soạn câu hỏi, ngay cả dấu câu cũng cẩn thận, kết quả tìm kiếm thì lại không chuyên nghiệp. Cô nhìn tới nhìn lui, cảm giác chưa nói đến trọng điểm.

Bên tai đột nhiên vang lên một giọng nói quen thuộc, “Em sợ đau à?” Anh đã ngồi ở mép giường, đầu đến gần cô, nhìn giao diện điện thoại trong tay cô.

“… Ai nói? Sao anh tắm nhanh thế?” Ninh Trừng suýt nữa quên mất, anh đi không có tiếng động. Cô cũng xem kết quả quá chuyên chú, không nghe thấy tiếng nước chảy ào ào trong phòng tắm dừng lại từ khi nào.

Lục Mang nhíu mày, “Lý luận nói, nếu dạo đầu kĩ càng, đủ ướt, anh làm chậm một chút, chắc là sẽ không đau. Để anh xem còn có cách nào không?”

Anh dựa vào đầu giường, nửa nằm bên cạnh cô, suy nghĩ cả buổi trời, nghĩ ra một biện pháp tuyệt hảo, “Bôi chút nước chanh, chắc là sẽ trơn hơn bất kì loại thuốc nào. Lại thuần thiên nhiên, bảo vệ môi trường, không có hại, cũng có thể kích thích anh. Quá tuyệt vời, anh đi lấy chanh.”

Anh càng nói càng hưng phấn, còn chưa nói xong, người đã ngồi dậy, muốn xuống giường.

“Không cần!” Ninh Trừng trực tiếp bác bỏ suy nghĩ kì lạ của anh, túm cổ tay anh, cố gắng kéo anh lại.

Có lẽ là quá căng thẳng, cái kéo này của cô, lực rất lớn, cả người anh gục trên người cô.

Hô hấp Lục Mang cứng lại, lập tức cảm giác phía dưới chăn, cơ thể phụ nữ có lồi có lõm, đường cong tuyệt vời, tuy cách một lớp chăn nhưng cảm giác mềm mại trước ngực cô tạo thành kích thích cực lớn với anh.

Trọng lượng đè nặng trên người khiến Ninh Trừng khó thở, mặt lập tức đỏ bừng, muốn kêu anh xuống trước, anh lại dậu đổ bìm leo, che lại hơi thở vốn đã mỏng manh của cô.

Anh vừa hôn cô vừa hơi đứng dậy, lần lượt kéo những vật ngăn cách giữa hai người ra.

Dường như Ninh Trừng sợ anh đá chăn xuống giường, hai tay quơ loạn, nắm lấy chăn kéo lên trên, che hai người lại. Ngay cả đầu cũng che mất.

Có một lá chắn này, cô cảm giác trong lòng vững vàng hơn một ít. Không biết là môi lưỡi hai người quấn lấy nhau quá nhiệt liệt, hay là độ ấm trong phòng quá cao, cô cảm giác càng ngày càng nóng.

Anh cũng càng ngày càng nóng, thân thể lại hướng lên trên lần nữa, kéo khăn tắm vắt bên hông, cũng nhanh chóng kéo khăn tắm trên người cô xuống, trực tiếp ném xuống sàn nhà.

Cùng với hình ảnh chiếc khăn tắm rơi xuống sàn nhà gỗ là hai tiếng thở phào vang lên, cơ thể hai người, rốt cuộc cũng còn không trở ngại, thật sự gặp nhau…

___________

[1] Cầu vồng đôi

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau