MÙA QUÝT CHÍN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Mùa quýt chín - Chương 56 - Chương 60

Quyển 3 - Chương 54: Chân tướng

Edit: Nhược Vy

Beta: Quanh

Cuộc thảo luận kéo dài hai tiếng mới kết thúc, gần kết thúc, Lâm Khiếu Ba tổng kết lần cuối.

“Chúng tôi đã có được tin tức xác thực, chiều nay Donald tước sĩ đi xem kịch, người làm ở nhà tước sĩ nói, ông ta sẽ mang một cậu bé mới đến, tên là Tony đi theo. Nghe nói chuyện như vậy thường xuyên xảy ra. Chúng tôi không tìm được chứng cứ phạm tội ở nhà ông ta, tôi hoài nghi nơi ông ta phạm tội là ngẫu nhiên, không ở nhà, nếu là đi xem kịch thì đây là cách ngụy trang tốt nhất.”

“Tony? Anh đã từng gặp cậu bé chưa?” Ninh Trừng hỏi, “Tên tiếng Anh của Lưu Tiểu Đồng cũng là Tony, hôm qua lúc xem ảo thuật, trong video, phía sau cô Stefanie xuất hiện Lưu Tiểu Đồng, đây là chuyện gì?”

“Không phải em biết chuyện là thế nào rồi sao?” Phía sau cô đột nhiên vang lên một giọng nói, cô quay đầu nhìn lại, người nói chuyện cũng giống cô, ngồi trên bàn trà, đưa lưng về phía cô.

Lục Mang đứng dậy đến ngồi bên cạnh cô, nghiêng đầu nhìn cô, “Chỉ số thông minh cao em đã bằng độ cao của Alps so với mặt biển, chúc mừng em.” Nghe như là đang lấy lòng cô.

Ninh Trừng không để ý tới anh, tiếp tục hỏi Lâm Khiếu Ba, “Nói như vậy, Tony này không phải là Lưu Tiểu Đồng thật, cũng là người máy trí tuệ nhân tạo? Vì sao Donald tước sĩ lại mang một người máy đi xem kịch? Còn là một câu bé sáu tuổi? Chẳng lẽ ông ta…” Cô đột nhiên nghĩ tới một khả năng, sống lưng lập tức lạnh run.

“Em biết, ông ta không biết. Cho dù là người, hay là người máy cũng là phạm tội.” Lục Mang đặt tay lên mu bàn tay cô, cầm chặt tay cô, “Hình như em rất lạnh, anh sưởi ấm tay cho em.”

Phòng khách lập tức có người hắng giọng, ho khan, tất cả mọi người rất biết thức thời, hoặc là cúi đầu, hoặc là quay đầu, dời mắt.

“…” Mặt Ninh Trừng lập tức đỏ bừng, xung quanh nhiều người ngoài như thế, người đàn ông này lại không hề cố kỵ.

Cô muốn kéo tay anh ra, anh lại trực tiếp cầm lấy tay cô, cùng với tay anh, cho vào túi áo khoác.

Động tác này anh làm tự nhiên như thế, đôi mắt vẫn còn nhìn chằm chằm hồ sơ trên đầu gối, tiếp tục mở miệng nói chuyện, “Loại kịch nhàm chán này, muốn vào cửa phải có vé. Tôi và bà xã tôi sẽ nghĩ cách đi vào, mọi người ở gần đó ôm cây đợi thỏ.”

Bà xã?

Ninh Trừng chỉ nghe thấy đầu mình ù ù, sau đó anh nói gì nữa, cô hoàn toàn không nghe, chỉ nghe được câu cuối cùng của Lâm Khiếu Ba, “Trong lúc chấp hành nhiệm vụ, mọi người phải duy trì micro liên lạc, tan họp!”

Lục Mang đứng dậy, tay Ninh Trừng đặt trong túi anh, anh nắm chặt không chịu buông ra, cô cũng không thể không theo anh lên tầng. Anh kêu cô giúp việc sắp xếp cho mọi người, bao gồm Kiều Tử San đến phòng cho khách nghỉ ngơi, rồi kéo cô đến cầu thang.

Tay Ninh Trừng đau đớn do bị anh nắm chặt, có người ngoài ở đây, cô cũng không tiện phản kháng, chỉ có thể chịu đựng, theo anh đến cầu thang. Cô đưa tay lấy hành lý, bị Lục Mang đoạt trước. Anh vừa anh kéo cầu thang, vừa dạy bảo, “Không phải không giúp em lấy hành lý sao, cái đuôi nhỏ vểnh cao như thế. Hừ, tính tình càng lúc càng khó chiều, vừa nhìn đã biết là bị anh chiều hư, anh về phòng tự kiểm điểm.”

Ninh Trừng dở khóc dở cười, rõ ràng là cô nghe thấy có người cười trộm, anh nói, cô nghe rất thoải mái, nhưng trước mặt nhiều người như thế, cô cảm thấy xấu hổ, bước chân không tự chủ được mà nhanh hơn, chỉ hận không thể một chân trực tiếp lên lầu.

Vất vả lắm mới về đến phòng, rốt cuộc cô cũng bùng nổ, “Lục Mang, em rất giận, em không thích cách làm việc của anh, không hề thương lượng gì với em đã ném em lên máy bay. Anh cảm thấy đây là vì em suy nghĩ, nhưng anh có từng hỏi em có chấp nhận hay không chưa?”

“Anh hỏi em sẽ chấp nhận?”
“Không.”

“Vậy còn hỏi làm gì?”

“…” Ninh Trừng không muốn nói chuyện với anh nữa, chắc chắn là cô nói không lại anh.

Cô lấy đồ đạc trong hành lý ra. Sắp xếp xong thì ngồi trên sô pha, lấy quyển notebook vừa ghi lại lúc họp, cẩn thận đọc lại.

Trước khi cô về, cuộc họp đã bắt đầu, hẳn là cô bỏ qua một phần, bây giờ có rất nhiều vấn đề.

Ninh Trừng nhìn người đàn ông ngồi đối diện, anh đang gọi điện thoại, hình như là đặt váy dạ hội cho cô. Nói chuyện điện thoại xong thì nhìn chằm chằm vào khoảng không, như đang tự hỏi vấn đề gì đó. Cô đứng dậy chuẩn bị ra ngoài.

Lục Mang không nhìn cô, nhưng đột nhiên mở miệng, “Đi đâu? Có vấn đề thì trực tiếp hỏi anh, không được đi hỏi đội phó Lâm gì kia. Em không muốn nói chuyện với anh thì có thể dùng bút ghi ra.”

Bước chân Ninh Trừng dừng lại, không khỏi nở nụ cười. Cười xong thì lại cảm thấy, hình như cô không có lý do gì để tiếp tục giận dỗi, ngẫm lại thì anh đã vì cô suy nghĩ chu toàn, khí nóng trong ngực cũng không còn nữa.

Cô xoay người đến cạnh anh, còn chưa ngồi xuống thì anh đã nắm cổ tay cô, kéo một cái, cả người cô ngã ngồi trên người anh. Anh ôm lấy cô, hai tay cô ôm lấy cổ anh theo bản năng.

Gương mặt hai người rất gần nhau, hô hấp lập tức giao thoa.

Bốn mắt nhìn nhau một lát, anh lại gần, hôn lên môi cô.

Nụ hôn này như đang trừng phạt cô, anh hôn rất mạnh, lưỡi cô như bị anh trói lại, bị anh nhiều lần cắn mút, đau đến mức cô ứa ra mồ hôi lạnh. May là không quá lâu, anh đã buông cô ra.Hai người còn đang thở dốc, anh dịu dàng hỏi cô, “Còn giận không?”

Ninh Trừng lắc đầu, nghĩ thầm, rõ ràng là cô giận, cuối cùng người bị hại lại là cô, cô còn dám giận?

“Anh biết Stefanie này là giả từ khi nào? Là hôm qua lúc biểu diễn ảo thuật sao? Bọn chúng tráo đổi bà ấy như thế nào? Có phải là thông qua màn biểu diễn ảo thuật kia không?” Vấn đề trong đầu Ninh Trừng như máy tự vận hành sau khi bỏ tiền, lần lượt nhảy ra.

Cô muốn trượt xuống khỏi người anh, lại bị anh ôm chặt hơn. Anh ngửa người dựa vào sô pha, cô cũng dứt khoát dựa vào người anh, tay cầm notebook.

Dáng ngồi này của hai người họ quả thực là không hề có hình tượng, nhưng cô không thể không thừa nhận, như vậy rất thoải mái.

Đôi mắt Lục Mang nhìn trần nhà chằm chằm, “Bản chất của ảo thuật là một trò lừa gạt thị giác. Từ nhỏ anh đã cảm thấy ảo thuật rất ấu trĩ, cũng rất nhàm chán. Nhưng mà chắc là bà ấy đã sớm không ở đây, sau khi chúng ta đến hiện trường phạm tội, bà ấy đã bị tráo đổi, người trong video rất có khả năng là người thật.”

Ninh Trừng cẩn thận suy nghĩ, “Sau khi chúng ta từ hiện trường vụ án trở về, cô Stefanie đã ngủ, hôm sau chính là ngày biểu diễn ảo thuật, sau đó cảnh sát đột nhiên xuất hiện, đưa bà ấy đi. Toàn bộ quá trình, bà ấy không khóc, cũng không ầm ĩ, như vậy đúng là không giống bình thường. Nhưng bọn chúng làm sao lấy giả đổi thật, mang người đi?”

Cô lại nghĩ đến ảo thuật lần nữa, kinh ngạc ngồi dậy, “Chẳng lẽ dùng trí tuệ nhân tạo làm thế thân chính là chân tướng của màn ảo thuật ‘Xuyên qua thời gian và không gian’ này?” Cô bừng tỉnh hiểu ra, “Thảo nào ảo thuật chỉ diễn ra khi có sương mù, lần nào cũng chỉ diễn một lần, những quần chúng lên đài biểu diễn chắc chắn là do bọn chúng sắp xếp, trước đó đã chuẩn bị thế thân.”

Lục Mang không phủ nhận.

“Lúc không biết chân tướng sẽ cảm thấy ảo thuật thần kỳ cỡ nào, nhưng bây giờ biết được chân tướng, lại phát hiện cũng chỉ là vậy, quả nhiên là rất ấu trĩ, rất nhàm chán.” Ninh Trừng không khỏi cảm thán.

“Nếu chỉ biểu diễn vì người xem, cho dù ấu trĩ nhàm chán cũng là một loại nghệ thuật, nếu bị người ta lợi dụng trở thành công cụ để phạm tội, vậy thì phải nói theo cách khác.”

Ninh Trừng nghe vậy, lập tức nhảy xuống khỏi người anh, “Chúng ta chuẩn bị hành động thôi, nhất định phải cứu cô Stefanie, còn có Tony, Donald tước sĩ kia chính là ma quỷ.”

“Ông ta là ma quỷ, nhưng có người còn đáng sợ hơn cả ông ta.” Lục Mang cũng ngồi thẳng dậy.

Bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa, chắc là váy được đưa đến. Anh đứng dậy đi mở cửa, cô giúp việc cầm một bộ váy tiến vào, sau khi bà ấy rời khỏi, Ninh Trừng bắt đầu thay quần áo.

“Người vừa rồi anh nói còn đáng sợ hơn Donald là Queen Cơ sao? Hay là hung thủ bắt chước đồ tể Sương Mù? Có phải bọn chúng đều có quan hệ với Donald không?”

Ninh Trừng vừa thấy vụ án rõ ràng hơn một ít, bây giờ lại cảm giác như rơi vào làn sương mù dày đặc khác.

“Thay quần áo trước đã, em sẽ nhanh biết thôi.” Lục Mang giúp cô thay quần áo.

Ninh Trừng ngẫm lại thấy cũng đúng, bắt được Donald, đương nhiên những nghi vấn đó sẽ có đáp án.

Quyển 3 - Chương 55: Cậu bé thông minh

Edit: Nhược Vy

Beta: Quanh

Trong nhà hát London, trên đài đã bắt đầu biểu diễn, dưới đài, đâu đâu cũng ngồi đầy người.

Donald tước sĩ đang ngồi ở một ghế riêng khá kín đáo trên tầng hai, ra vẻ thưởng thức màn biểu diễn trên đài. Đương nhiên, đối với loại kịch nói nhàm chán này, ông ta cũng không có bao nhiêu hứng thú, đôi mắt thi thoảng lại nhìn cậu bé ngồi đối diện mình, Tony.

Ông ta không thể không thừa nhận, ông ta thích mấy cậu bé tóc đen da vàng, chỉ nhìn thôi cũng thấy vui vẻ. Gương mặt quả trứng, mặt mày đẹp đẽ giống một cô bé, ông ta càng yêu thích không muốn buông tay. Cũng khiến ông ta nhớ tới người ông ta bỏ qua rất nhiều năm trước.

Donald tước sĩ cầm một bức ảnh đã ố vàng, giơ về phía sân khấu, thông qua ánh đèn hắt ra từ sân khấu, híp mắt lại, cẩn thận nhìn cậu bé trong ảnh, thi thoảng lại tiến hành so sánh với Tony.

Giống, phải nói là quá giống!

Rốt cuộc Donald tước sĩ cũng không chờ nổi nữa, đặt bức ảnh xuống, đứng dậy kéo rèm cửa vào, rồi lại đến sô pha đối diện, ngồi xuống bên cạnh cậu bé, “Tony, có thích đến đây chơi không?”

Cậu bé gật đầu, “Thích.” Tầm mắt cậu bé nhìn thẳng, nhìn đâu đó phía trước, như đang xem biểu diễn, cũng giống như chỉ nhìn chỗ nào đó trên sân khấu.

Donald tước sĩ đưa tay nâng cằm cậu, kéo đầu cậu bé qua đối mặt với mình, nâng mặt cậu bé lên, nhìn vào mắt cậu bé, tới gần, “Thật không? Vậy sau này sẽ mang cháu đến đây thường xuyên nhé?”

Cậu bé gật đầu, “Được ạ.” Tầm mắt cậu bé vẫn nhìn thẳng như cũ, dường như đang nhìn chóp mũi Donald tước sĩ.

Donald tước sĩ nhíu mày, “Tony, vì sao không nhìn chú? Sợ à?”

“…” Tony như bị mắc kẹt, đột nhiên không lên tiếng.

Donald tước sĩ không vui, cúi người hôn lên môi cậu bé, cảm thấy có gì đó kỳ lạ, ông ta hôn thêm một cái, sắc mặt lập tức thay đổi, sao lại lạnh như thế?

Ông ta buông Tony ra, lấy điện thoại gọi cho ai đó, cửa ghế đột nhiên bị gõ, “Tới rồi à, vừa lúc, rốt cuộc chuyện này là thế nào? Vì sao lại như người gỗ vậy, lạnh như băng?”

Donald tước sĩ để điện thoại xuống, vừa nói vừa đứng dậy đi mở cửa.

Cửa vừa mở ra, sắc mặt Donald tước sĩ lập tức tái nhợt, muốn đóng cửa, bị Lục Mang đưa tay ngăn lại.

“Bạn gái tôi nói muốn đi xem kịch, chúng tôi không tìm thấy chỗ ngồi, ở đây có chỗ trống, không nên lãng phí.” Lục Mang không đợi ông ta đồng ý đã nắm tay Ninh Trừng đi vào, ngồi xuống cái ghế không đối diện Tony.

Sau khi Ninh Trừng ngồi xuống, giải thích một câu, “Hy vọng ngài tước sĩ không để ý, chúng tôi chiếm dụng địa bàn của ngài một lát.”

Cô nói xong thì nhìn cậu bé đối diện, đoán đây là Tony, cười vẫy tay với cậu bé, “Chào em, chị là Ninh Trừng.”Cậu bé trả lời, “Xin chào, tôi là Tony.” Phản ứng nhanh chóng, chuẩn xác, nhưng không hề có chút cảm xúc.

Donald tước sĩ đứng đực ra ở cửa, nhìn người trên sô pha, vô cùng tức giận, cuối cùng hung hăng trừng mắt với nhân viên giữ cửa, rồi mới nặng nề đóng cửa lại, sau khi khóa trái thì trở lại chỗ ngồi.

“Lục Mang, không thể ngờ được cậu lại giảo hoạt như vậy, dám lừa gạt tôi! Cậu không sợ Stefanie rơi vào tay cảnh sát lần nữa sao? Cậu có biết tôi vận dụng bao nhiêu quan hệ mới cứu được bà ấy không?”

Lục Mang không nói hai lời, trực tiếp lấy điện thoại ra, mở ghi âm. Điện thoại lập tức bắt đầu phát mấy lời Donald tước sĩ nói lúc dùng cơm ở biệt thự nhà họ Lục trưa hôm qua.

Donald tước sĩ không đợi đoạn ghi âm phát xong thì đã vỗ mạnh vào bàn, “Cậu đang làm gì? Muốn hãm hại tôi? Tôi nói cho cậu biết, ghi âm không thể làm chứng cứ trước toà án, cho dù có thể, cậu cũng không thể làm gì được tôi!”

Khóe môi Lục Mang nhếch lên, trên mặt là sự khinh thường, “Donald, ông tốt nghiệp tiểu học chưa? Ông cảm thấy tôi cần dựa vào loại ghi âm này để làm chứng cứ?”

Anh không đợi đối phương trả lời, bắt đầu phát biểu tội trạng và chứng cứ, “Thứ nhất, Stefanie bị bệnh mù màu, bà ấy không thể phân biệt đâu là màu đỏ, chuyện này có thể lấy báo cáo giám định y học để chứng minh. Đầu óc bà ấy không bị sao, bệnh của bà ấy là bệnh trầm cảm, không phải bệnh tâm thần, bà ấy không có khả năng sẽ cố tình mặc áo và giày đỏ; thứ hai, đồ tể Sương Mù là nữ, động cơ gây án là một người mẹ mất con trừng phạt những cô gái “hành nghề”, phá thai bậy bạ, cho dù ông có mời chuyên gia tâm lí học tội phạm của nước nào cũng cho ra kết quả này; thứ ba, vụ án xảy ra hôm trước ở xóm nghèo, hung thủ là nam, chiều cao ít nhất là từ một mét bảy lăm trở lên, có thể chứng minh bằng độ cao của dòng chữ viết bằng máu trên tường ở hiện trường phạm tội so với mặt đất, hung thủ có lòng hư vinh mãnh liệt, có năng lực che mắt người khác, nghề nghiệp nhất định là có liên quan đến việc biểu diễn trên sân khấu. Cho nên, người ngốc cũng biết, Stefanie không có khả năng là Queen Cơ, lấy một hung thủ đã chết ra để bôi đen tôi, ông đang biểu diễn ảo thuật sao?”

Trên trán Donald bắt đầu đổ mồ hôi, lấy khăn tay ra, không ngừng lau mồ hôi. Rốt cuộc ông cũng biết vì sao mình lại thuận lợi làm xong tất cả như vậy, thì ra Lục Mang vẫn luôn nhìn ông diễn trò, để ông tự bê đá đập chân mình. F*ck! Ông không nhịn được mà lén hỏi thăm tổ tông nhà họ Lục.

Lục Mang dừng lại, nhìn bức ảnh ố vàng trên bàn.

Nãy giờ Ninh Trừng đang nhìn Tony đối diện, càng nhìn càng cảm thấy giống hệt Lưu Tiểu Đồng.

Cậu bé lại nhìn chằm chằm sân khấu như cũ, dường như không nghe họ đang nói gì, hoàn toàn đứng ngoài cuộc. Cô không khỏi cảm thán, thì ra người máy cũng có chỗ tốt, không biết sợ, cũng không cảm giác được sự đau khổ.
Ninh Trừng nhìn cậu bé có gương mặt giống hệt Lưu Tiểu Đồng, không cách nào nhắm mắt làm ngơ, không nhịn được mà kêu cậu bé, “Tony, đến đây, đến chỗ chị này.”

Cậu bé quay đầu nhìn Donald, rồi lại nhìn Ninh Trừng, lắc đầu, “Xem kịch.”

Hình như Donald rất vừa lòng với phản ứng của cậu bé, ông ta nhìn Tony, trên mặt là nụ cười hài lòng.

Ninh Trừng vờ như nói, “Không biết là trùng hợp, hay là có người cố ý sắp xếp, Tony giống hệt một cậu bé hàng xóm của tôi, ngay cả tên tiếng Anh cũng giống nhau.”

Nụ cười trên mặt Donald lập tức cứng đờ, ngẩng đầu nhìn đối diện, tầm mắt dừng trên bức ảnh trước mặt Lục Mang, sắc mặt thay đổi, đứng bật dậy, muốn giành lại bức ảnh, “Đưa cho tôi.”

Lục Mang nhanh tay cầm lấy bức ảnh trên bàn, “Một bức ảnh rất bình thường mà thôi, nhà tôi cũng có một bức, sao ông căng thẳng thế? Chẳng lẽ bức ảnh này có bí mật gì không thể cho người khác biết?”

Anh tự hỏi tự trả lời, “Yên tâm, hôm nay chúng tôi tới không phải để vạch trần ông. Tôi có thể trực tiếp nói cho ông mục đích khi tới đây của chúng tôi. Tính đến bây giờ, đã có hai trăm lẻ bảy đứa trẻ mất tích, hơn nữa là rời khỏi Trung Quốc, bị đưa đến London, giờ chúng đang ở đâu, chúng tôi không biết, ông cũng không biết, nhưng có người biết. Người này mới là Queen Cơ thực sự. Bây giờ chắc là ông đã biết chúng tôi muốn ông làm gì.”

“Làm gì?” Donald ngồi xuống lần nữa, gương mặt tràn đầy nếp nhăn, giờ phút này càng có vẻ già nua, vẻ mặt mệt mỏi.

“Để bạn gái tôi giải thích cho ông.” Lục Mang tùy tay ném bức ảnh lên bàn, trên mặt có vẻ chán ghét, quay đầu nhìn về phía sân khấu.

Ninh Trừng cầm lấy bức ảnh, tầm mắt đảo qua, bức ảnh này giống với bức ảnh trước đây Kiều Tử San cho cô xem, đều là Lục Mang lúc sáu tuổi.

Cô nhìn kỹ, đối chiếu cậu bé trên bức ảnh, cùng với vẻ mặt của Tony, tuy bề ngoài có vẻ tương tự, nhưng cậu bé trong bức ảnh, trên mặt rõ ràng là có sự khủng hoảng, lại đang cố gắng che dấu.

Trong đầu Ninh Trừng đột nhiên có tia sáng lóe lên, giống như được khai sáng, thì ra… Trong lòng cô đau đớn, nhưng lập tức dằn lại, căm tức nhìn người đàn ông trung niên đối diện, “Donald, bây giờ chúng tôi đã biết, ông là khách của Queen Cơ. Nhưng chắc chắn là ông không biết, Tony và cậu bé hàng xóm tôi vừa nói có quan hệ gì. Tony thực sự chính là cậu bé kia, đang ở Trung Quốc. Cũng giống thế, Stefanie hôm qua bị cảnh sát mang đi cũng không phải Stefanie thật. Ông cũng thấy rồi đấy, thế thân! Ông cho rằng ông có thể đuổi chúng tôi đi, nhưng thực tế thì ông chỉ như một gã hề, trở thành công cụ biểu diễn của người khác.”

Chắc chắn là cậu bé không biết, phía sau cậu bé vẫn luôn có một người đàn ông rắp tâm bất lương đi theo, lúc muốn xuống tay với cậu bé, cậu bé trong cái khó ló cái khôn, kêu ông ta chụp ảnh cho mình. Ánh đèn flash sáng lên, người đang tìm kiếm cậu bé kịp thời tìm đến, tránh được bi kịch phía sau.

Giờ phút này, Ninh Trừng vô cùng biết ơn, cậu bé thông minh này đang ở ngay cạnh cô.

Cô hít sâu một hơi, “Sau này dù có xảy ra chuyện gì, chúng ta cũng phải đồng tâm hiệp lực, sống chết có nhau.”

“Em đang ám chỉ anh giờ nên hôn em sao?” Anh dừng chân, quay đầu nhìn cô.

“…” Ninh Trừng đẩy anh ra, đi về phía trước.

Buổi sáng sau khi nói ra những lời này, hai người khóa môi đến mức trời đất u ám, đó là ở nhà, bây giờ đang ở trên đường cái, vẫn nên bớt phóng túng chút.

Quyển 3 - Chương 56: Trừ khi anh chết

Edit: Nhược Vy

Beta: Quanh

Đèn đường rực rỡ, trên bầu trời tối đen, trăng sáng sao thưa.

Lục Mang nhận được điện thoại của Lâm Khiếu Ba, sắc mặt đột nhiên trở nên lạnh lùng, không tụ họp với đám Lâm Khiếu Ba như đã hẹn mà chỉ kêu họ tiếp tục thẩm vấn người đã bắt được rồi cúp máy. Sau đó, anh kéo Ninh Trừng đến chỗ tài xế dừng xe, trực tiếp về nhà.

Vừa lên xe, Ninh Trừng đã hỏi, “Ma thần K không xuất hiện phải không? Người đội phó Lâm và Dương Trí bắt được không phải hắn ta?” Cô không cần hỏi cũng biết, Lâm Khiếu Ba mang đến tin gì trong điện thoại.

Lục Mang hơi gật đầu, “Người này còn âm hiểm giảo hoạt hơn cả Donald. Nhưng mà hắn ta chính là con mồi của anh, anh sẽ nhanh chóng cho hắn vào nồi.”

“Chắc chắn hắn ta đoán được chúng ta không thật sự rời khỏi London.” Ninh Trừng đưa ra kết luận, nhưng lại không nghĩ ra, rốt cuộc tên này muốn làm gì?

Dựa theo yêu cầu của Donald, hôm nay tổ Chuyên án rời khỏi Anh quốc, họ cố ý rầm rộ trở về, vì để Donald và Ma thần K thả lỏng cảnh giác.

Donald đã như dự liệu của họ, mang theo Tony, xuất hiện ở nhà hát, lấy việc xem kịch để ngụy trang, mục đích thực sự của ông ta, không nói cũng hiểu.

Ái nhi [1].

[1] Ái nhi (Pedophilia): là bản năng hay ham muốn tình dục lâu dài và liên tục, phần nhiều hay toàn phần đối với trẻ em chưa đến tuổi thành niên, thông thường ở dưới tuổi 12. Trong chẩn đoán y học, độ tuổi chính xác để tính là ái nhi ở độ tuổi từ trước dậy thì cho tới 13. Một người được coi là ái nhi phải ở độ tuổi ít nhất là 16, nhưng trẻ trong tuổi vị thành niên phải lớn hơn đối tượng bị hại ít nhất 5 tuổi thì mới coi là ái nhi.

Mãi cho đến hôm nay Ninh Trừng mới ý thức được, thì ra Donald có sở thích biến thái như thế.

Lục Mang hoài nghi, những đứa trẻ mất tích kỳ lạ, có một bộ phận đã trở thành hàng tiêu dùng cho loại người như Donald. Chắc là kết luận từ việc chính anh khi còn nhỏ đã trải qua. Nhưng Lâm Khiếu Ba đã theo dõi điều tra, Donald không trực tiếp qua lại với Queen Cơ.

Cho nên Lục Mang suy đoán, giữa họ còn có một Ma thần K.

Nhìn bên ngoài thì Donald lợi dụng Ma thần K để biểu diễn ảo thuật, đưa Kiều Tử San vào bẫy của chúng, giá họa cho Kiều Tử San thành Queen Cơ. Cùng lúc đó, Donald tạo nên vụ án bắt chước đồ tể Sương Mù, khiến công chúng cho rằng Lục Mang không thành công bắt được đồ tể Sương Mù, lấy dư luận tạo áp lực cho anh.

Donald làm như vậy, đơn giản là muốn hai mẹ con Lục Mang và Kiều Tử San hoàn toàn đi khỏi London. Chắc là ông ta lo ngại Lục Mang quá thông minh, hơn nữa biết được sở thích biến thái của ông ta.

Nhưng Donald không tự ý thức được, thật ra ông ta luôn bị Ma thần K lừa gạt. Lục Mang nhìn ra chuyện này, cho nên muốn lợi dụng Donald, dẫn Ma thần K ra.

Lâm Khiếu Ba và Dương Trí vẫn luôn truy lùng họ, nghe được hôm nay họ hẹn gặp nhau ở nhà hát, vốn cho rằng có thể lấy được cả nhân chứng vật chúng, bắt ngay tại chỗ. Nhưng tối nay Ma thần K không xuất hiện, người tới chỗ hẹn chỉ là một người không liên quan, không có quan hệ trực tiếp với vụ án.

Tối hôm nay Ma thần K không hiện thân, bây giờ bên tổ Chuyên án cũng không nắm được chứng cứ chứng minh hắn ta là người gây án, rất có khả năng là Kiều Tử San ở trong tay hắn ta. Tiếp theo, Donald có thể phối hợp với cảnh sát hành động hay không, đây vẫn là một ẩn số.

Ninh Trừng nghĩ đến vài vấn đề, tâm tình như làn sương mù dày đặc trong bóng đêm, càng thêm nặng nề.

Dường như Lục Mang cũng hiểu được tâm tư cô, anh nắm tay cô thật chặt, “Đừng lo, thế giới này không có tội phạm hoàn mỹ, ai ai cũng có nhược điểm của riêng mình. Chúng ta sẽ nhanh chóng tìm được cửa đột phá.”
“Vậy nhược điểm của Ma thần K là gì?” Ninh Trừng đột nhiên nhớ tới lúc ở nhà hát, mấy nguyên nhân mà Lục Mang liệt kê với Donald, trong đó có ba điều, hung thủ có lòng hư vinh mãnh liệt, biết che mắt người ta, nghề nghiệp nhất định là có liên quan đến việc biểu diễn trên sân khấu, trong lòng cô vui vẻ, “Anh hoài nghi vụ án xảy ra trong xóm nghèo, hung thủ chính là hắn ta phải không?”

Lục Mang còn chưa trả lời là có hay là không, chuông điện thoại vang lên. Anh cầm lấy điện thoại, nhìn thoáng qua cái tên đang hiển thị, lập tức nghe máy, “David, kết quả điều tra bên anh thế nào?”

“Giáo sư Lục, kết quả điều tra rất không lạc quan, lúc vụ án xảy ra, Ma thần K đang biểu diễn ở chỗ khác, có chứng cứ xác thực. Với lại, hắn ta không có động cơ gây án gì, chúng tôi đã điều tra những quan hệ của người chết, bây giờ tất cả chứng cứ đều hướng về người bạn trai cũ đã chia tay của người chết.”

Giọng David rất lớn, Ninh Trừng cũng nghe thấy, trong lòng càng nặng nề. David nói một ít chuyện của Ma thần K trong điện thoại rồi cúp máy.

“Bây giờ chỉ có thể xem tình hình bên Thiệu Hàm Hề, nếu có chứng cứ cho thấy hai người máy trí tuệ nhân tạo Kiều Tử San và Tony do Ma thần K tạo ra, cho dù tạm thời chúng ta không thể chứng minh hắn ta có quan hệ với Queen Cơ, nhưng cũng có thể chứng minh…” Giọng Ninh Trừng càng ngày càng nhỏ, cô đột nhiên không thể nghĩ được một tội danh thích hợp để hình dung tội phạm thông minh như vậy.

“Trí tuệ nhân tạo phát triển nhanh chóng, pháp luật liên quan thì chưa hoàn thiện, đương nhiên chúng ta không thể lấy một tội kinh tế nho nhỏ đấy để tóm hắn ta. Hắn ta giảo hoạt như vậy, không có khả năng sẽ để lại chứng cứ trực tiếp. Nhược điểm anh nói, không phải mấy điều này.”

“Đó là gì?” Ninh Trừng nôn nóng hỏi.

“Lòng hư vinh, dục vọng đối nghệ thuật ảo thuật đã vượt quá mức, thứ này đã trở thành một loại nhu cầu sinh lý với hắn ta, không khác gì tình dục.”

“… Cho nên, anh đang trông cậy vào việc hắn ta lên đài biểu diễn lần nữa, chúng ta hành động?”

Lục Mang không phủ nhận, chỉ cầm tay cô, nắm thật chặt.

Xe về tới nơi, hai người về đến nhà, Thiệu Hàm Hề đã ở nhà chờ, mang đến một tin không hay. Tài liệu sáng chế hai người máy trí tuệ nhân tạo Kiều Tử San và Tony, tất cả đã bị tiêu hủy toàn hộ.

Vốn loại sáng chế phi pháp này đã không thể thấy ánh sáng, bọn chúng cũng không ngu ngốc đến mức đó, để lại nhược điểm.

Từ đây đến nửa tháng sau, tại thành phố London, không nghe được tin tức Ma thần K lên đài biểu diễn.Tung tích của Kiều Tử San vẫn không rõ, những trẻ em mất tích cũng không tìm được, vụ án rơi vào cục diện bế tắc.

Điều duy nhất có thể an ủi là Donald đồng ý giúp đỡ họ. Vài dòng họ có thế lực hoặc kênh truyền hình muốn mời Ma thần K biểu diễn, ở London, người muốn xem Ma thần K biểu diễn màn ảo thuật “Xuyên qua thời gian và không gian” ngày càng nhiều. Những việc này đều do Donald ở sau thao túng.

Hai tuần sau, tuy Ma thần K không lên đài biểu diễn nhưng đã liên tiếp xuất hiện trước mặt công chúng, cuối cùng, đúng như dự liệu của Lục Mang, hắn ta không thể chống cự được dục theo vọng theo đuổi danh lợi và biểu diễn, đồng ý chuẩn bị một màn biểu diễn đặc biệt.

Ngày hôm sau, khi tin tức truyền ra, Ma thần K và Donald đột nhiên đến cửa hỏi thăm.

Hôm đó, Ninh Trừng và Lục Mang vừa về từ cô nhi viện, nghe thấy cô giúp việc nói hai người kia đến từ sáng sớm, đã chờ khoảng hai tiếng trong vườn hoa.

Ninh Trừng rất kinh ngạc, muốn theo Lục Mang đến vườn hoa gặp họ.

Sân khấu để mời Ma thần K đến biểu diễn lần trước vẫn còn ở đó, bởi vì không dễ dỡ, anh và cô lại luôn bận bịu việc tra án, cho nên không để ý.

Ma thần K nhìn thấy họ, đi thẳng vào vấn đề, “Nghe nói có người muốn xem tôi biểu diễn, tôi cảm thấy nơi này chính là sân khấu tốt nhất. Không biết ngài Lục có thể để tôi mượn sân khấu này không?”

Lời thỉnh cầu này, đừng nói là Ninh Trừng rất kinh ngạc, mà Lục Mang cũng phải âm thầm suy tư một lúc.

Theo lý mà nói, lúc này Ma thần K đã biết họ đang nghi ngờ hắn ta, hẳn là tránh còn không kịp, muốn biểu diễn, cũng nên ở địa bàn của hắn ta, hắn ta lại dám tự mình đưa tới cửa!

Lục Mang không từ chối, “Có thể, nhưng tôi có điều kiện, lần này tôi muốn đích thân thử nghiệm màn ảo thuật xuyên qua thời gian và không gian thần kỳ của ngài Sử đây.”

Tên thật của Ma thần K là Sử Kỳ, nhưng mà hình như không ai trực tiếp lấy họ để gọi hắn ta, Lục Mang gọi như vậy, hình như hắn ta không vui.

Hắn ta không đồng ý với yêu cầu của Lục Mang mà xoay người nhìn Ninh Trừng, “Ngài Lục là đàn ông, sở trường của tôi là để phụ nữ xuyên qua thời gian và không gian. Cô Ninh có dám thử một lần không?”

Ninh Trừng nhìn bóng dáng họ biến mất, xoay người muốn thuyết phục Lục Mang đồng ý buổi biểu diễn ngày mai, anh lại trực tiếp nắm cổ tay cô, “Loại chuyện nhàm chán này, không cần nhiều lời thêm, không có khả năng!”

Nói xong, anh kéo cô đi vào biệt thự.

Ninh Trừng vừa chạy chậm vừa chất vấn anh, “Vì sao lại không có khả năng? Nếu chúng ta không đồng ý, hắn ta sẽ tiếp tục giấu cô Stefanie và cả hai trăm lẻ bảy đứa trẻ mất tích nữa, chắc chắn là có liên quan đến hắn ta. Chúng ta gần như đã lục soát toàn bộ London, vẫn không tìm thấy họ. Bây giờ đây là biện pháp duy nhất, buộc hắn ta đẩy người ra.”

“Hừ, còn không bằng nói thẳng, chỉ số thông minh của anh là số âm.” Lục Mang không dừng lại, kéo cô đi về, “Phương pháp thì có rất nhiều, anh tuyệt đối sẽ không dùng loại phương pháp ngu ngốc nhất này, trừ khi anh chết rồi.”

“…” Ninh Trừng nghe thấy chữ “chết” lạnh như băng anh nói ra, trong đầu đột nhiên xẹt qua một hình ảnh rõ ràng như tia chớp, lập tức ngây ra.

Cô quay đầu nhìn anh, trái tim bắt đầu quặn đau khó chịu.

Quyển 3 - Chương 57: Ảo thuật và sinh mệnh

Edit: Nhược Vy

Beta: Quanh

Lục Mang thấy sắc mặt cô trắng bệch thì nhíu mày, “Em lại nhìn thấy gì?”

Ninh Trừng lập tức lắc đầu, “Không, không có, em không thấy gì cả.” Cô đẩy anh ra, tiếp tục đi về phía trước, “Chúng ta đi xem thư đội phó Lâm gửi đến.”

Lúc hai người họ đang ở cô nhi viện, Lâm Khiếu Ba có gọi đến, nói đã gửi thư cho họ.

Hai người lên lầu, trực tiếp đến thư phòng. Ninh Trừng mở máy tính, kiểm tra và nhận thư, quả nhiên là video có liên quan đến Ma thần K.

Trên màn hình máy tính có hai người, một đen một đỏ, chắc là camera đặt một bên, cho nên chỉ có thể nhìn thấy sườn mặt của họ. Nhưng từ trang phục của hai người đó, rõ ràng là có thể thấy được, người mặc đồ đen chính là Ma thần K, mà người mặc áo khoác đỏ, mang mặt nạ, hiển nhiên chính là Queen Cơ mà họ đang truy tìm.

Video chỉ có hình ảnh, không có âm thanh, từ động tác giao tiền của họ, có thể phán đoán được, chắc là họ đang làm giao dịch gì đó.

Ninh Trừng nhìn thấy video như vậy thì chấn động, “Không phải hắn ta nói hắn ta không quen Queen Cơ gì đó sao?”

“Lời hắn ta nói, cùng một tính chất với ảo thuật của hắn, đừng tin là thật.” Lục Mang nhìn video chằm chằm, video được phát hết, anh xem lại lần nữa rồi mới khép máy tính lại.

“Em xuống nấu cơm trước đi. Anh đói bụng.” Lục Mang đứng dậy đẩy cô đi.

Ninh Trừng bắt lấy cánh tay anh, “Không phải anh thích nấu cơm với em sao? Chúng ta cùng xuống.” Cô đã nhìn ra, chắc là anh lại muốn ly khai cô, đã trải qua chuyện như vậy một lần, cô sẽ không ngu ngốc để anh lừa lần nữa.

Từ lúc đó, cho dù anh làm gì, đi đâu, cô cũng đi theo, một tấc cũng không rời. Đến buổi tối, khi tắm rửa, Lục Mang cười hỏi cô, “Có phải tắm rửa cũng muốn cùng nhau làm không?”

“Được đó.” Ninh Trừng trực tiếp đồng ý.

“Không được, em muốn cướp lần đầu tiên của anh sao?”

“…” Mặt Ninh Trừng ửng đỏ, nhưng mà cô vẫn kiên trì kêu anh tắm trước. Anh mặc đồ ngủ, chắc là sẽ không chạy lung tung nữa.

Lần đầu tiên Lục Mang phát hiện, người phụ này không dễ lừa gạt.

Anh chỉ có thể đi tắm trước. Anh tắm xong, đến lượt cô, vậy mà cô không đóng cửa, đặt một cái ghế trước cửa phòng tắm, kêu anh ngồi trên ghế đọc sách, không được đi lung tung.

Lúc cô tắm rửa, bóng dáng trong lớp kính mờ, tuy không thấy rõ ràng, gần như chỉ là một bóng đen, nhưng lại mang đến một sự dụ hoặc trí mạng, khiến anh chỉ có thể cố gắng bình tĩnh nhìn quyển sách trong tay.

Kết quả, anh không đọc nổi một chữ. Lúc cô bước ra khỏi phòng tắm, mang theo một mùi hương nồng nàn, trên người chỉ mặc áo ngủ, hơn nữa anh có thể nhìn thấy rõ ràng, cô không mặc nội y.

Cô không để anh đọc sách tiếp, cũng không cho anh đi thư phòng, lại còn biết làm nũng, kêu anh ôm cô lên giường ngủ.

Mặt trời ở London, rốt cuộc là mọc từ đằng nào?

Lúc Lục Mang ôm cô, nghĩ tới vấn đề này.

Thậm chí, hai người vừa lên giường, anh muốn nằm xuống, cô đã dùng hai tay ôm cổ anh, chủ động kéo anh về phía mình, để anh đè trên người cô, hai tay cô kéo đầu anh xuống, đầu cô thì hơi ngẩng lên, chủ động hôn.

Đồ ngủ trên người cô rất mỏng, gần như là giống không mặc quần áo, Lục Mang cũng chỉ mặc đồ ngủ.

Cơ thể hai người kề sát như thế, mùi hương trên người cô giống như rượu mạnh, khiến anh như say như dại.

Môi lưỡi quấn quýt trong giây lát, lý trí của anh nhanh chóng nhường chỗ cho hormone kích thích.

Đương nhiên, như vậy thì anh vẫn có thể khống chế.

Cô lại không thỏa mãn với nụ hôn nồng nhiệt như bình thường, đột nhiên im lặng. Đôi tay đang ôm cổ anh buông ra, một tay cô kéo tay anh, đặt ở chỗ mềm mại nhất trên lồng ngực cô.

Tay Lục Mang đụng tới nơi mềm mại như thế, gần như là theo phản xạ có điều kiện, nắn bóp, vuốt ve theo độ cong. Xúc cảm như vậy, thật sự quá kích thích với anh.
Anh cảm giác có một ngọn lửa trong cơ thể cháy bỏng dữ dội, dòng khí nóng như dung nham núi lửa lan tỏa khắp cơ thể.

Trước khi lý trí hoàn toàn sụp đổ, trong đầu anh đột nhiên hiện lên một suy nghĩ, mạnh mẽ tách hai đôi môi đang dính lấy nhau ra.

Bốn mắt nhìn nhau, cả hai người thở hổn hển, trên mặt cô là hai rặng mây đỏ, trong ánh mắt có sự thẹn thùng, cũng có sự sợ sệt.

“Em làm vậy là có ý gì?” Lục Mang không đợi cô trả lời, khóe môi nhếch lên, tự hỏi tự đáp, “Toàn thân em, từ đầu đến ngón chân, mỗi một tế bào đều đang nói với anh, Lục Mang, làm tình với em đi, hôm nay không làm, sau này sẽ không cơ hội nữa. Là ý này sao?”

Ninh Trừng hơi bực bội, “Loại chuyện này không phải cứ thuận theo tự nhiên, nước chảy thành sông là được sao? Lần nào anh cũng nói trắng trợn như vậy, nhưng đến thời khắc mấu chốt, vì sao lại đắn đó nhiều thế? Nơi này là nhà anh, tại sao không thể?”

“Anh nói không thể chính là không thể.” Giọng nói thuần hậu trong trẻo của anh đột nhiên trở nên lạnh lẽo như kim loại, không cho cô hỏi.

Lục Mang kéo tay cô ra, trượt xuống khỏi cô, nằm ngửa xuống bên cạnh, nhanh chóng điều chỉnh tư thế ngủ của hai người.

Vẫn như cũ, anh đặt tay dưới cổ cô, để cô gối đầu lên cánh tay anh, một tay còn lại đặt trên lưng cô, đẩy cô về phía mình, cô nằm nghiêng, cơ thể gần như là dán vào người anh.

“Đừng diễn cái trò sinh ly tử biệt bi lụy trước mặt anh, chắc là em cũng biết anh không hề hứng thú với loại chuyện này. Không có sự cho phép của anh, em không thể rời khỏi anh, càng không thể chết. Ngủ đi!” Anh đột nhiên trở nên rất bá đạo, hoàn toàn không cho cô cơ hội mở miệng giải thích.

Ninh Trừng nhắm mắt lại, trong đầu lại hiện lên cảnh tượng đáng sợ kia.

Lục Mang ôm một người toàn là máu, người này không phải cô, mà là Kiều Tử San, cách họ không xa, một người mặc áo khoác đỏ, giày đỏ, mang mặt nạ đang chĩa súng về phía họ.

Vì sao cô có thể nhìn thấy hình ảnh rõ ràng như thế, nhưng bên trong không có cô? Cô nhất quyết không để loại chuyện này phát sinh!

Trên đầu vang lên giọng nói đã dịu dàng lại của anh, “Đừng lo lắng, đây không phải chuyện lớn gì, anh đã thấy nhiều hung thủ còn hung ác tàn nhẫn hơn, anh biết Queen Cơ là ai rồi. Lần này, Queen Cơ sẽ tự mình đưa tới cửa.”

Ninh Trừng cả kinh, lập tức ngẩng đầu nhìn anh, “Ý anh là ngày mai Ma thần K biểu diễn, cô ta cũng sẽ xuất hiện? Vậy thì em càng phải tham gia buổi biểu diễn ngày mai. Anh không được ngăn cản em.”

“Không được, chúng ta sẽ cùng nhau làm. Sống chết có nhau, không phải em nói còn dễ nghe hơn cả hát sao?”

Ninh Trừng nghe thấy chất giọng trầm lạnh động lòng người của anh, không kiềm chế được mà nở nụ cười.

Cô nhìn người đàn ông trước mặt, hai mắt đang nhắm chặt, ánh đèn tường màu cam phác họa sườn mặt góc cạnh rõ ràng của anh, quyến rũ như ánh trăng. Cô bỗng nhiên cảm thấy, người đàn ông này, cho dù là nhìn từ góc độ nào cũng đẹp trai quá mức.

Dường như anh cảm giác được cô đang nhìn mình, đột nhiên trở người, đối mặt với cô, “Ngủ đi, đừng có lấy sắc dụ anh, anh không chịu nổi sự dụ hoặc trực tiếp như vậy của em.”Anh vừa nói vừa kéo chăn, giữa hai người có chút chăn, anh ôm chặt cả cô cả chăn vào lòng.

Ninh Trừng gần như là không thở nổi. Anh còn không ngừng cọ tới cọ lui trên má cô.

Hai người ôm nhau rất chặt, giống như một chiếc bánh có lớp kem ở giữa. Anh rất muốn ăn luôn nửa kia của chiếc bánh, chiếc bánh này nhất định là rất ngọt, bởi vì không khí xung quanh vô cùng ngọt ngào.

Đêm nay, hai người cứ chịu đựng sự dày vò ngọt ngào như vậy, mãi cho đến hừng đông.

Lúc ăn sáng, anh nhận vài cuộc điện thoại, giống như bình thường, vừa xem báo vừa ăn sáng, bình tĩnh vô cùng.

Ninh Trừng hỏi anh, nếu màn ảo thuật “Xuyên qua thời gian và không gian” của Ma thần K dùng thế thân là người máy, bây giờ không có thế thân, màn ảo thuật này sẽ tiến hành thế nào? Queen Cơ có thật sự sẽ xuất hiện không, cảnh sát Anh quốc có thể ôm cây đợi thỏ không?

Cô hỏi một đống câu hỏi, đáp án của anh đều là, không cần lo lắng, tất cả đã có anh!

...

Ngày hôm nay, đã định trước là một ngày không tầm thường. Người căng thẳng không chỉ có mình Ninh Trừng. Trong nhà Donald tước sĩ, mới sáng sớm không khí đã bắt đầu trở nên căng thẳng.

Trong thư phòng, Donald nhìn quảng trường trước nhà qua cửa sổ, đó là quân đội riêng của ông ta. Quân phục thống nhất là màu đỏ, đang đi đều, khẩu hiệu to rõ, chỉ một cái liếc mắt là đã cảm nhận được khí thế.

Nghe được tiếng mở cửa thư phòng, Donald thu hồi tầm mắt, xoay người ngồi xuống sô pha, “Ngài K tới rồi à? Chào buổi sáng, đến đây, mời ngồi.”

Ma thần K mang một bộ tây trang màu đen bó người, đội mũ tước sĩ màu đen, gương mặt tối tăm, không nói không cười ngồi xuống sô pha đối diện Donald, tầm mắt cũng xuyên qua cửa sổ, nhìn người trên quảng trường, “Chỉ vài người như thế? Xem ra lá gan của ngài tước sĩ đây chỉ lớn hơn con chuột một chút, còn nhỏ hơn cả mèo.”

Donald cười lạnh, “Tự mình điều khiển quân đội, có mấy người dám mạo hiểm như thế? Ngài K, chắc chắn hôm nay Queen Cơ sẽ xuất hiện, có thể diệt trừ đám người kia chứ? Người này rốt cuộc là có địa vị gì, có người lợi hại như vậy sao?”

Ma thần K nhếch môi, “Tôi sẽ để ông nhìn xem cô ta lợi hại đến mức nào. Cũng sẽ để ông nhìn thấy, chuyên gia tâm lí học tội phạm tự xưng là thiên tài kia, xấu mặt thế nào trước mặt tôi.”

Hắn ta vừa nói vừa bóp từng ngón tay, khớp xương phát ra tiếng vang răng rắc, bóp xương ngón tay xong, hắn ta duỗi bàn tay ra, rồi lại từ từ nắm chặt, “Bây giờ bọn chúng đang ở trong sự khống chế của tôi, tôi sẽ để cả đám im hơi lặng tiếng mà chết, cuối cùng cảnh sát còn phải cảm ơn chúng ta.”

Donald đang bưng tách trà uống trà, uống được nửa ngụm thì lập tức buông tách, “Tôi biết ngài K đây là ảo thuật gia, giỏi che mắt người khác. Có thể tiết lộ một chút, làm sao để làm được chuyện này không? Bây giờ tôi đã biết, trước kia anh dùng người máy làm thế thân, vậy giờ thì sao? Anh cũng chuẩn bị thế thân cho bạn gái Lục Mang à? Theo tôi được biết, sáng chế một người máy như thế phải tốn không ít thời gian.”

Ma thần K giận dữ, “Đừng có nhắc lại chuyện này. Ông không biết ảo thuật gia ghét nhất là bị người khác hỏi làm bằng cách nào sao? Nói cho các người biết thì còn gọi là ảo thuật không? Tôi tới chỉ để nói cho ông, tất cả tiến hành theo kế hoạch, nếu ông lâm trận phản chiến, tự gánh lấy hậu quả, tôi cũng có thể nói thẳng với ông, tuyệt đối không chỉ đơn giản như khiến ông thân bại danh liệt, để tiếng xấu muôn đời.”

Donald thình lình nhìn hắn ta, “Ngày đó anh có tới nhà hát? Vì sao không xuất hiện?”

“Không có vì sao. Tôi chỉ xem chúng muốn làm gì mà thôi, biết người biết ta. Ông yên tâm, mấy chuyện ông làm, tôi sẽ không để trong lòng.”

Trán Donald đầy mồ hôi, “Tôi cũng đâu làm gì, chỉ làm anh nổi tiếng hơn thôi, hiện giờ hầu như ai cũng biết anh là một ảo thuật gia rất tài giỏi.”

“Rất tốt. Hy vọng hôm nay chúng ta hợp tác vui vẻ, qua hôm nay, chúng ta vẫn giống trước kia. Tôi có thể hứa với ông, cậu bé kia, nhất định tôi sẽ tặng cho ông. Lần này là thật!”

Ma thần K nói xong, đứng dậy chuẩn bị rời đi.

Donald không nhịn được mà hỏi hắn ta, “Anh, vì sao lại muốn làm như vậy? Là vì Lục Mang vạch trần mánh khóe ảo thuật của bố anh, cho nên anh hận Lục Mang như vậy?”

“Tôi hận anh ta?” Ánh mắt Ma thần K càng hung ác nham hiểm hơn, lạnh lùng nói, “Có lẽ là vậy, tôi hận anh ta, ông sợ anh ta, cho nên chúng ta là đồng minh tốt nhất.”

Ma thần K nhanh chóng rời khỏi, trong đầu hồi tưởng lại chuyện rất nhiều năm trước, hắn ta đứng sau hậu trường nhà hát nhìn thấy cậu bé kia. Một thằng bé khốn kiếp tự cho là mình rất thông minh, lấy chuyện vạch trần chân tướng phía sau màn ảo thuật để làm trò vui.

Bố hắn ta, một người đàn ông hèn nhát xem ảo thuật là sinh mệnh, bởi vì lúc biểu diễn ảo thuật, giết chết một con bồ câu, sau khi bị vạch trần chân tướng đã phải chịu nhục nhã, cuối cùng là lấy chết đuối làm cách thức để tự sát.

Ma thần K cười lạnh, hôm nay hắn ta muốn nhìn xem, cục diện mà hắn ta phải mất một thời gian rất dài để tỉ mỉ thiết kế, một màn ảo thuật dùng người làm đạo cụ, một trò chơi sinh tử có đi mà không có về, tên đó sẽ phá giải như thế nào!

Quyển 3 - Chương 58: Trò chơi sinh tử

Edit: Nhược Vy

Beta: Quanh

Ngoại ô, tại vườn hoa nhà họ Lục.

Làn sương sớm dày đặc, toàn bộ vườn hoa như được bao phủ trong làn khói huyền ảo, mông lung, thần bí, giống hệt cảnh trong mơ.

Ninh Trừng nhìn thấy cảnh tượng như vậy, luôn có cảm giác rất quen thuộc, tất cả những gì đang diễn ra trước mắt cô, dường như đã từng xuất hiện trong ảo giác.

Trên sân khấu, người chủ trì đang khuấy động không khí, dưới đài, những chiếc ghế trắng được sắp thành hàng dài, ngồi đầy người xem. Những người xem này, có rất nhiều người vì nghe danh mà đến, ngoài ra chắc còn có người Ma thần K sắp xếp.

Người tới càng lúc càng nhiều, cũng càng khiến người ta lo lắng hơn, tuy cảnh sát Anh quốc cũng sắp xếp người đến, duy trì trật tự ở hiện trường, nhưng hình như vẫn chịu khống chế bởi Donald. Mà lập trường của Donald thì gió chiều nào xoay chiều ấy. Điều kì lạ là, người gió chiều nào xoay chiều ấy, nay không xuất hiện ở hiện trường.

Ninh Trừng tìm một vòng trong đám người, Lâm Khiếu Ba cũng không ở đây, chỉ có Dương Trí cùng vài người trong tổ Chuyên án mặc đồng phục cảnh sát xen lẫn giữa đám người.

Cô thu hồi tầm mắt, nhìn về phía sân khấu, Ma thần K đã được người chủ trì cất lời mời, lên đài biểu diễn.

Dưới đài rất yên ắng, chắc là mọi người đang chờ mong màn biểu diễn đặc biệt hôm nay sẽ lấy phương thức gì để bắt đầu, rồi lại kết thúc kiểu gì?

Ma thần K lên đài, không nói bất cứ lời nào vô nghĩa, trực tiếp mời cộng sự hôm nay lên sân khấu, cộng sự này đương nhiên là Ninh Trừng.

Ninh Trừng đứng dậy, Lục Mang ngồi cạnh cô cũng đồng thời đứng dậy, nắm tay cô, mười ngón tay vẫn không một kẽ hở như cũ, để trong túi áo khoác anh, hai người sóng vai lên sân khấu.

Sau khi hai người họ lên sân khấu, dường như Ma thần K cũng không cảm thấy kinh ngạc, cười đùa với người xem, “Có vẻ hôm nay ngài Lục muốn biểu diễn một màn xuyên qua thời gian và không gian lãng mạn, mọi người có muốn xem không?”

Người xem dưới đài hô hào.

Lục Mang lấy microphone từ tay người chủ trì, “Chắc chắn là mọi người không biết, ngài Ma thần K mà người người ngưỡng mộ, thích cầm gậy đánh uyên ương. Nếu mọi người muốn xem bi kịch thì cứ tiếp tục ủng hộ hắn ta. Mọi người muốn xem hài kịch, vậy thì hãy giúp đỡ tôi và bạn gái tôi cùng nhau xuyên qua.”

Giọng của người xem nhỏ lại, hình như là đang do dự, cuối cùng, những người xem tỏ vẻ không muốn xem bi kịch, muốn xem hài kịch. Nếu có thể khiến người khác xuyên qua không gian và thời gian, vậy thì tại sao không phải là hai người, đàn ông và phụ nữ đều vậy.

Ninh Trừng hơi kinh ngạc, vậy mà Ma thần K lại đồng ý với yêu cầu của Lục Mang.

Khiến người ta kinh ngạc hơn nữa là chuyện xảy ra sau đó.

Ninh Trừng yêu cầu Ma thần K làm theo giao hẹn, đưa Kiều Tử San về trước, hắn ta trực tiếp thẳng thắn, bây giờ hắn ta không làm được, nhưng hôm nay sẽ thử làm một lần.

Ma thần K mời Ninh Trừng và Lục Mang vào cái tủ gỗ màu đỏ, chính mình cũng vào theo, hắn ta cầm microphone, vẫy tay với người xem, tỏ vẻ hắn ta sẽ xuyên qua cùng hai người họ, chỉ cần giữa ba người họ có một người trở về, nói lên màn ảo thuật của hắn ta đã thành công.
Đương nhiên, hắn ta cũng sẽ cố gắng để mọi người trở lại hiện thực.

Ninh Trừng và Lục Mang nhìn nhau, rồi lại nhìn Ma thần K đang đứng cách hai người họ với khoảng cách một người, rốt cuộc hắn ta muốn làm gì?

Tối qua Ninh Trừng và Lục Mang không hẹn mà cùng chờ đối phương ngủ rồi lặng lẽ ngồi dậy, kết quả hai người đồng thời đứng lên.

Chuyện hai người họ muốn làm cũng là một chuyện, đến nơi này xem xét, họ đã kiểm tra xung quanh sân khấu, nhưng lại không tìm thấy bất cứ sơ hở nào. Nhà họ Lục cũng không có tầng hầm.

Đương nhiên là họ không tin Ma thần K thật sự có thể khiến người ta xuyên qua không gian và thời gian, trong tình huống không có thế thân, hắn chỉ có thể dùng đạo cụ và cơ quan.

Cả hai người họ đều đưa ra một kết luận, cơ quan này chắc do Ma thần K tự khống chế, có thể vào thông đạo ngầm nào đó, đi sang được mấy chỗ lân cận, Kiều Tử San và những đứa trẻ mất tích rất có khả năng là bị nhốt ở chỗ này, nếu không, không lý nào mà cảnh sát đã cho người tìm khắp London vẫn không tìm thấy họ.

Trong phạm vi mấy chục dặm xung quanh, gần như chỉ có rừng cây um tùm, họ không có khả năng lật tung phạm vi lớn như thế.

Cho nên, họ cần phải thông qua cơ hội này, tự mình tiến vào, liên hệ với nhóm cảnh sát do David chỉ huy ẩn núp trên mặt đất, cuối cùng là nghĩ cách cứu người ra.

Ma thần K biết họ sốt ruột muốn cứu người, vậy nên mới nắm nhược điểm này của họ, biểu diễn một màn ảo thuật vào hôm nay.

Nhưng bây giờ, vì sao chính hắn ta cũng theo chân họ tiến vào cơ quan?

Ninh Trừng không nghĩ ra nguyên nhân, quay đầu nhìn Lục Mang lần nữa, ánh mắt dò hỏi vì sao Ma thần K lại làm như vậy?

Anh cúi người nói thầm bên tai cô, “Bởi vì hắn ta điên rồi, say mê ảo thuật một cách điên cuồng. Muốn biểu diễn một màn ảo thuật xuyên qua sinh tử cuối cùng, che dấu tội ác của hắn.”Ninh Trừng cẩn thận suy nghĩ, hình như thật sự là như vậy. Mãi cho đến khi Ma thần K nói màn ảo thuật lập tức bắt đầu, cô mới hồi phục tinh thần lại.

Cánh cửa nhanh chóng đóng lại, bên trong tủ gỗ tối đen. Trong bóng đêm, Ninh Trừng cảm giác Lục Mang đang đứng trước cô, che giữa cô và Ma thần K, anh kéo hai tay cô, để cô ôm eo anh.

“Ngài Lục sợ à?” Trong bóng tối vang lên giọng nói lạnh lẽo của Ma thần K, như âm thanh vọng đến của ma quỷ từ địa ngục.

“Người sợ hẳn là ngài Ma thần K đây.”

“Tôi sợ gì? Tôi nên cảm ơn hai người mới đúng, từ lúc hai người tiến vào cái tủ gỗ đỏ này, mọi người đã tin tưởng, màn ảo thuật của tôi thành công.”

“Chỉ sợ giây phút anh ra khỏi rương gỗ, cảnh sát đã cầm còng tay chờ anh. Trạm đến tiếp theo của anh không phải thành công, mà là ngục giam.”

“Phải không? Vậy hai người muốn biết trạm đến tiếp theo của hai người là đâu không? Địa ngục!”

“…”

Ninh Trừng nghe một tiếng “rắc” vang lên, là tiếng xiềng xích, tiếp theo là tiếng gầm phẫn nộ của Ma thần K.

Cô không kịp phản ứng với tình huống, lòng bàn chân đột nhiên rơi vào khoảng không, cơ thể nhanh chóng rơi xuống, gió lạnh truyền lên từ lòng bàn chân, xung quanh mơ hồ có quang cảnh, cuối cùng biến thành đường cong, nhanh chóng hướng lên trên, rời xa họ.

Loại tình huống này cực kỳ giống cảnh tượng cô nhìn thấy trong phim khoa học viễn tưởng khi xuyên qua thời gian và không gian.

Trước kia là chấn động thị giác, nhưng hiện tại, đặt mình trong đó, Ninh Trừng lại cảm giác tắc nghẽn, không thở nổi, sự sợ hãi giống như làn sương mù dày đặc, bao phủ lấy cô.

Trong bóng tối, cô nghe thấy Lục Mang hô lớn, “Ninh Trừng, ôm chặt anh, không được buông tay!”

“Em ôm chặt rồi.” Gió càng lúc càng lớn, gần như là thổi tan âm thanh của cô.

Cô ôm chặt eo anh, họ rơi xuống khoảng nửa phút, rơi vào một thứ gì đó nhẵn nhụi, lạnh như băng, như là sắp thép hoặc gỗ gì đó.

Hướng đi xuống của họ, không phải là góc vuông, mà là góc nghiêng, độ nghiêng càng ngày càng giảm.

Không bao lâu sau, hướng bọn họ trượt xuống cũng không còn là đường thẳng nữa, mà là không ngừng rẽ trái rẽ phải, biến thành hình chữ Chi (之).

Cả quá trình, Lục Mang và Ma thần K đánh nhau. Từ lúc bắt đầu rơi xuống, Lục Mang đã dùng còng tay còng Ma thần K. Như vậy là có thể tóm hắn lại.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau