MÙA QUÝT CHÍN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Mùa quýt chín - Chương 51 - Chương 55

Quyển 3 - Chương 49-3: Ngoại truyện 2 🍋 Con đường theo đuổi tình yêu

Edit: Nhược Vy

Beta: Quanh

Những tia nắng đầu tiên vừa chiếu xuống vạn vật, bên ngoài đã vang lên tiếng đập cửa dồn dập, chen ngang giấc mộng của Thiệu Hàm Hề.

Tiếng đập cửa giống như tiếng đánh trống, đợt này vang hơn đợt khác, hiển nhiên đang thị uy với anh ấy, nếu không mở cửa thì sẽ tiếp tục đập, cho đến khi nát cửa mới thôi.

Loại chuyện này, trong những người mà anh ấy quen, chỉ có một tên có thể làm được.

Lục Mang, cái tên chuyện hãm hại anh!

Thiệu Hàm Hề mặc áo ngủ đi mở cửa, quả nhiên Lục Mang đang khoanh tay đứng ngoài cửa, áo mũ chỉnh tề, tây trang màu đen, còn thắt cà vạt.

“Cậu muốn làm gì đây? Mới sáng sớm không cho anh ngủ, anh thức đêm cả tuần rồi!”

“Tối hôm qua tôi gọi cho anh rồi, hôm nay anh phải đến hiệu sách, sau đó lại đến cửa hàng bán nhạc cụ với tôi. Đến cửa hàng bán nhạc cụ trước, đi hiệu sách sau cũng được. Trình tự tùy anh chọn.”

“…” Thiệu Hàm Hề có xúc động muốn đánh anh một trận, đổi trình tự thì có gì khác nhau, không phải anh ấy vẫn phải đi hai chỗ sao?

Thiệu Hàm Hề hơi bất ngờ, tối hôm qua anh còn tưởng Lục Mang chỉ thuận miệng nói mà thôi, không ngờ anh thật sự muốn đi.

Cô gái này thực sự có mị lực lớn như vậy, khiến một người đàn ông lạnh nhạt không có hứng thú với bất cứ chuyện gì như Lục Mang, bắt đầu có tâm tư đi lấy lòng phụ nữ?

“Tôi không lấy lòng cô ấy, mà là tốt với cô ấy. Chính anh nói mà.” Thông qua chuỗi hoạt động đi từ phòng ngủ đến nhà vệ sinh, từ nhà vệ sinh đến phòng bếp, lần nào đi qua phòng khách cũng phải quan sát anh vài lần, Lục Mang phỏng đoán được suy nghĩ của anh ấy.

Nhất định là anh ấy cho rằng anh đang lấy lòng người phụ nữ kia, sao có thể được?!

Thiệu Hàm Hề đã sửa soạn xong, cũng không có hứng thú vạch trần sai lầm cấp thấp của anh, trong lòng cảm thấy buồn cười, lấy lòng một người phụ nữ, tốt với một người phụ nữ, hai cách nói này có gì khác nhau không?

Thiệu Hàm Hề tùy tiện nấu chút mì, anh ấy chỉ nấu một phần, kết quả bị Lục Mang cướp đi một nửa.

“Cậu không ăn sáng đã đi mua đồ? Có cần tích cực vậy không?” Thiệu Hàm Hề nhìn người đàn ông đang ăn mì mình nấu ngon lành đối diện, rất buồn cười.

“Tôi phải qua đây kêu anh rời giường, vất vả như vậy, ăn có chén mì mà anh còn dong dài?” Đương nhiên Lục Mang sẽ không thừa nhận, bây giờ tay nghề nấu ăn của anh đang còn tăng lên, trước khi tăng đến trình độ anh cho là hoàn mỹ, anh không thể tùy ý ra tay, muốn giữ cảm giác thần bí.

Hai người ăn sáng xong thì xuất phát ngay.

Thiệu Hàm Hề lái xe, trực tiếp đến cửa hàng bán nhạc cụ, nghĩ thầm trong đầu, chọn nhạc cụ chắc chắn thú vị hơn chọn sách nấu ăn ở hiệu sách.

Kết quả, anh ấy nghĩ sai rồi.

Đến cửa hàng bán nhạc cụ, đối mặt với đủ loại nhạc cụ rực rỡ muôn màu, hai người hoa cả mắt.

“Không phải cậu muốn mua đàn guitar sao? Chúng ta đến chỗ bán đàn guitar luôn, kêu người bán hàng tư vấn cho cậu là được rồi.” Thiệu Hàm Hề nghĩ rất đơn giản.

Kết quả, anh ấy lại nghĩ sai rồi.
“Tôi đã nghiên cứu rồi, nhạc cụ khác nhau, âm điệu cũng không giống nhau, nếu chỉ mình đàn guitar thì quá đơn điệu.” Lục Mang vừa nói vừa tiến vào cửa hàng bán nhạc cụ đầu tiên, cầm một chiếc đàn violon, rồi lại thả xuống, kêu người phục vụ lấy đàn violin cho anh thử xem.

“Vậy nên? Chẳng lẽ cậu muốn thử hết tất cả nhạc cụ, không phải cậu muốn hợp tấu chứ?”

Hồi nhỏ Lục Mang đã học rất nhiều nhạc cụ, nhạc cụ nào vào tay anh thì không đến vài ngày, anh đã chơi thuần thục, chơi thêm một thời gian thì chán. Kết quả cuối cùng là, anh học nhạc cụ nào thì chán nhạc cụ đó.

Dĩ nhiên Thiệu Hàm Hề biết chuyện này, cho nên rất kinh ngạc, anh muốn học chơi nhạc cụ tiếp sao?

“Không cần hợp tấu, tôi chỉ cần sưu tầm âm thanh của 999 (mãi mãi, vĩnh cửu) loại nhạc cụ.” Lục Mang đặt đàn violon lên vai, bắt đầu kéo đàn violon.

“999 loại nhạc cụ?” Thiệu Hàm Hề bị con số này làm hoảng sợ, nhìn bốn phía, rất yên ắng, khó mà nói quá lớn, chỉ có thể hạ giọng.

“Người anh em, người ta tiêu tiền để mua 999 bông hoa hồng (Mãi mãi đắm say), còn cậu lại mua 999 loại nhạc cụ, không nói đến việc cậu có thể phá sản hay không, cậu nghĩ lại mà xem, trên thế giới có thể có nhiều loại nhạc cụ vậy không?”

Lục Mang không để ý tới anh ấy, nghiêm túc kéo đàn violon, sau khi kéo xong một khúc, vài người trong tiệm lập tức vỗ tay.

Có một cô bé giơ ngón cái với anh, “Anh ơi, em biết anh đàn khúc gì,《 Ái Đích La Mạn Sử 》, trước kia chỉ nghe đàn guitar, hôm nay là lần đầu tiên em nghe bằng đàn violin, quá dễ nghe.”

Gương mặt trắng trẻo của Lục Mang lập tức giống giấy Tuyên Thành được nhỏ một giọt mực đỏ, giọt mực loang ra. Thế nhưng hai chữ “cảm ơn” anh cũng không nói với người ta.

Cô bé kia vẫn nhìn anh, chờ anh trả lời.

Thiệu Hàm Hề chỉ có thể cười nói với cô bé, “Em gái nhỏ, cảm ơn em đã khen ngợi, anh này chỉ biết kéo đàn thôi, không nói đâu. Em không cần để ý.”

Cô bé lắc đầu, “Anh ấy đẹp thế, còn biết kéo đàn violin. Đương nhiên là em không ngại.”

“…” Thiệu Hàm Hề nghẹn lời.
May là bố mẹ cô bé đã lôi cô bé đi, nhưng cô bé vẫn không ngừng quay đầu nhìn Lục Mang.

Lục Mang đã đi chọn nhạc cụ khác, hoàn toàn không để ý vừa rồi mình bị một bị một cô bé “đùa giỡn” bằng ngôn ngữ.

Anh chọn rất nghiêm túc, nhạc cụ nào cũng phải thử một lần, lần thử nào cũng là đoạn đầu của khúc,《 Ái Đích La Mạn Sử 》.

Thiệu Hàm Hề là một người nghiên cứu trí tuệ nhân tạo, dốt đặc cán mai về nhạc cụ. Anh ấy buồn chán, cuối cùng chỉ có thể tìm chút chuyện để làm. Lục Mang chọn nhạc cụ, thử nhạc cụ, mình thì quay phim lại.

Cả ngày hôm nay, Thiệu Hàm Hề theo anh đổi tới đổi lui, buổi tối lúc về đến nhà thì đã khuya.

Thiệu Hàm Hề giúp Lục Mang đưa nhạc cụ đã mua đến nhà anh, trải qua sự tận tình khuyên bảo của anh ấy, cuối cùng Lục Mang chỉ mua 11 loại nhạc cụ, không mua 999 loại.

Tới cửa nhà, phát hiện trước cửa có một người đang đứng.

Ninh Trừng ôm một chồng tài liệu trong tay, nhìn thấy hai người họ mua nhiều thứ như thế thì giật mình, “Giáo sư Lục, hôm nay thật sự ngại quá, không cùng anh đến cửa hàng bán nhạc cụ và hiệu sách được. Anh mua nhiều nhạc cụ vậy là muốn mở cửa hàng nhạc cụ sao?”

Thiệu Hàm Hề suýt nữa cười thành tiếng, cô không biết người đàn ông này mua vì cô sao?

Càng khiến anh ấy muốn phụt cười là, Lục Mang nghiêm túc gật đầu, “Không phải tôi mở, là Thiệu Hàm Hề muốn mở. Hôm nay anh ấy mời tôi đi làm cố vấn. Không liên quan đến em, có đi hay không cũng không sao.”

Lục Mang vừa nói vừa cố ý nhìn Thiệu Hàm Hề, dùng ánh mắt cảnh cáo anh ấy, không được nói lung tung!

Dĩ nhiên Thiệu Hàm Hề không dám nói lung tung, anh ấy đưa đồ vào rồi chuẩn bị về nhà mình. Tính cắt nối biên tập lại đoạn video hôm nay.

Nãy giờ Ninh Trừng vẫn đứng ngoài cửa, không đi vào, cô do dự một chút, vẫn nói ra nghi vấn trong lòng, “Giáo sư Lục, cái bảng hôm qua anh gửi cho tôi, là muốn tôi làm thống kê gì sao?”

“Bảng? Bảng gì?” Hôm qua Lục Mang có gửi thư cho cô, liên quan đến công việc, anh phải làm báo cáo phác họa chân dung tội phạm cho nhân viên viện Nghiên cứu và cảnh sát ở Cục Cảnh sát, anh làm bản nháp, gửi Ninh Trừng để cô sửa lỗi chính tả cho anh.

Ninh Trừng dùng điện thoại mở hòm thư ra, bấm tin nhắn hôm qua, thì thầm, “999 âm thanh, 999 màu sắc, 999 hương vị, 999 mùi hương…”

Lục Mang lập tức lấy điện thoại của cô, chỉ vào Thiệu Hàm Hề đã đến cửa nhà, giải thích, “Chắc là tôi gửi sai rồi, cái này là gửi cho Thiệu Hàm Hề. Anh ấy nói muốn làm nghiên cứu gì đó…”

Thiệu Hàm Hề lập tức xoay người, nhìn Lục Mang đang cực lực che dấu. Lại lấy anh ấy làm đệm lưng! Anh ấy muốn vạch trần anh, cuối cùng lại không nói gì.

Anh ấy biết Lục Mang sợ bị Ninh Trừng nhìn ra mình thích Ninh Trừng, lỡ mà bị cô từ chối, với sự kiêu ngạo và tự tôn của mình, Lục Mang sẽ không chịu nổi loại đả kích này.

Thiệu Hàm Hề nhìn Ninh Trừng, cười nói, “Cái bảng kia đúng là của tôi. Tôi thích một cô gái, muốn theo đuổi cô ấy, muốn cô ấy hiểu tấm lòng của tôi, nhưng lại không muốn đi theo khuôn sáo cũ, mà tìm cách để thể hiện trí tuệ của tôi. Nghĩ tới nghĩ lui vẫn nghĩ không nghĩ ra cách gì tốt, cho nên chỉ có thể xin giáo sư Lục với chỉ số thông minh cao ngất ngưởng chỉ giáo. Cô Ninh cảm thấy cách của giáo sư Lục được không?”

Ninh Trừng lập tức gật đầu, “Chỉ với tấm lòng này của anh, vậy đã rất tốt rồi.”

“Vậy cô Ninh cảm thấy, nếu là cô, cô sẽ cảm động không?” Thiệu Hàm Hề hỏi Ninh Trừng, lập tức nhận được câu trả lời phủ định.

Ninh Trừng nhìn Lục Mang, rồi lại nhìn cái bảng trong điện thoại, lắc đầu, “Tôi sẽ không.” Cô tiếp tục giải thích, “Nếu là người tôi thích, dù chỉ là một câu nói, một ánh mắt của anh ấy, tôi cũng sẽ cảm động. Nếu không phải người tôi thích, cho dù có cái bảng này, để chấp nhận trong thời gian ngắn thì rất khó.” Đây mới là chỗ khiến cô đau đớn nhất.

Quyển 3 - Chương 50: Màn ảo thuật kinh người

Edit: Nhược Vy

Beta: Quanh

Ngoài cửa sổ, đêm lạnh như nước, ánh trăng mê người.

Trong phòng, không khí lạnh lẽo nhưng được lò sưởi sưởi ấm, dần trở nên cực nóng. Trên chiếc giường lớn màu trắng là tiếng hít thở dồn dập của đôi nam nữ đang quấn lấy nhau.

Trái tim Ninh Trừng không ngừng đập loạn như đánh trống, trong buổi đêm yên tĩnh, chính cô cũng nghe rất rõ ràng. Nhịp tim của anh như là đang phối hợp với cô, cũng đập kịch liệt lạ thường.

Người đàn ông càng hôn càng hăng, không gian nhỏ hẹp giữa hai đôi môi đang quấn quýt, hiển nhiên đã không cách nào giải quyết sự nóng khát nhanh chóng lan tràn trong cơ thể anh.

Anh cắn mút, càn quét trong miệng cô một lát rồi rút lui, hôn lên cằm cô, dọc theo cần cổ trắng mịn như sương tuyết, đi thẳng xuống dưới.

Một tay anh ôm cô, một tay phối hợp với đôi môi mỏng, dao động trên người cô.

Cơ thể phụ nữ mềm mại tựa như con giun không có xương, da thịt mềm mịn, còn mịn màng hơn cả áo ngủ bằng tơ lụa trên người cô, xúc cảm rõ ràng như thế khiến anh càng ngày càng kích động, tất cả tế bào trong thân thể trở nên hưng phấn cực độ.

Anh cảm giác trong cổ có một ngọn lửa, thân thể giống như đã lên dây cót, thả ra là lập tức bùng nổ.

Hai người chỉ mặc một lớp đồ ngủ rất mỏng, anh cảm giác giữa hai cơ thể đang kề sát nhau, hai lớp vải này rất dư thừa, tay của anh không chịu khống chế mà xâm nhập vào cổ áo trước ngực cô.

Ninh Trừng lập tức cảm giác bờ vai lạnh lẽo, áo ngủ trên người đã bị cởi dọc xuống theo bả vai.

Lòng bàn tay anh nóng rực, giống như một lò nung, bỗng nhiên phun trào, lan khắp cơ thể cô. Hai má cô nóng ran, thân thể cũng nóng cháy.

Một loại cảm giác phấn khởi và khát vọng kỳ lạ, bắt đầu sinh sôi từ sâu trong đáy lòng cô.

Thấy áo ngủ trên người cô đã gần tuột hết, anh đưa tay cởi đai lưng áo ngủ trên người mình.

“A…” Đêm khuya, đột nhiên vang lên một tiếng tiếng thét chói tai.

Giọng nói này, cả hai người không ai xa lạ, vừa nghe đã biết là giọng Kiều Tử San.

Lục Mang gần như là trực tiếp nhảy xuống giường, tùy tay cầm lấy một chiếc áo khoác, tròng lên người rồi nhanh chóng rời khỏi phòng.

Ninh Trừng lo Kiều Tử San mơ thấy ác mộng, lập tức đứng dậy, mặc đồ ngủ đã cởi một nửa vào, vừa xuống giường vừa sửa sang lại đầu tóc hỗn độn.

Cô cúi đầu mới phát hiện, trên ngực cô có dấu hôn rất rõ ràng, áo ngủ căn bản không che được. Cô chỉ có thể lấy một cái khăn quàng cổ, quấn vào cổ rồi ra cửa.

Ninh Trừng ra khỏi phòng, bước nhanh đến phòng Kiều Tử San, mới vừa tới cửa, Lục Mang đã đi ra, nhìn thấy cô thì nhíu mày, “Em chạy ra làm gì? Mặc ít vậy không lạnh à?”

Anh vừa nói vừa cởi áo khoác bên ngoài, khoác vào người cô, cầm tay cô quay về.

“Bà ấy sao thế?” Ninh Trừng muốn vào xem, quay đầu nhìn cửa phòng đang đóng chặt, do dự hỏi anh.

“Không sao, bà ấy ngủ rồi, kêu chúng ta cũng về ngủ,” Anh dừng một lát, bổ sung thêm một câu, “Bà ấy nói bà ấy không cố ý quấy rầy chúng ta.”

“…” Đôi tay Ninh Trừng che cổ áo, rất sợ bị nhìn thấy.

Hai người quay lại phòng, nằm xuống lần nữa, đã không còn có sự xúc động và kích thích như vừa nãy, hai người mặt đối mặt nằm nghiêng, một tay anh ôm lấy bả vai cô, một cái tay khác, vẫn như cũ, lồng vào bàn tay Ninh Trừng, chơi trò trêu chọc lòng bàn tay cô.

Ninh Trừng biết anh đang dời lực chú ý, tuy cơ thể hai người không dán chặt như vừa nãy, nhưng cô vẫn có thể cảm giác nơi đặc trưng của cơ thể đàn ông có phản ứng.

Anh vừa trêu đùa lòng bàn tay cô, vừa nói thầm, “London không phải chỗ tốt, đâu đâu cũng xám xịt, đặc biệt là mùa đông. Chờ bắt được Queen Cơ, chúng ta về Trung Quốc, anh đã tìm được một chỗ tuyệt vời cho lần đầu tiên của chúng ta.”

Ninh Trừng nhìn anh như đang giải thích với cô, lại như đang khai thông chính mình, không khỏi cười hỏi anh, “Chỗ tốt nào?” Không phải anh cố ý tìm khách sạn dành cho các cặp đôi gì đó chứ?

“Một nơi có màu sắc rực rỡ.” Anh buông ngón tay cô ra, một tay khác đặt trên lưng cô, đẩy cô về phía mình, ra lệnh cho cô, “Ngủ!”

Anh tắt đèn tường đi, trong phòng đột nhiên tối đen.Ninh Trừng cảm giác mình giống như một bức tranh treo trên tường, dính chặt người anh như vậy, tư thế ngủ này, có thể ngủ sao?

Trong bóng đêm, cô hỏi anh, “Ngày mai chúng ta nên đến Cục Cảnh sát một chuyến phải không?”

“Ừ.”

“Vậy được, ngày mai chúng ta dậy sớm chút, ngủ ngon.” Ninh Trừng gối đầu lên cánh tay anh, mặt vùi vào ngực anh, ôm eo anh, nhắm hai mắt lại.

London vào tháng mười hai rất lạnh, nhưng cái ôm này đặc biệt ấm áp. Không biết qua bao lâu, cô thiếp đi.

Ngày hôm sau lúc tỉnh dậy, bên cạnh đã trống không.

Ninh Trừng bị tiếng chuông điện thoại dồn dập đánh thức, là điện thoại của Lục Mang. Vang lên một lúc lâu mà không ai tiếp, cô chuẩn bị nghe máy, điện thoại đã kết thúc, sau đó là điện thoại cô vang lên.

Cô xuống giường, chạy nhanh đến sô pha, cầm lấy điện thoại trên bàn trà, màn hình hiển thị Lâm Khiếu Ba. Trong lòng cô cả kinh, cảm giác bất an kỳ lạ.

Ninh Trừng ấn nghe máy, trong điện thoại lập tức vang lên giọng nói gấp gáp của Lâm Khiếu Ba, “Ninh Trừng, giáo sư Lục đâu? Có người bên cảnh sát London đang nhắm vào anh ấy.”

“Ai nhắm vào anh ấy? Sao lại nhắm vào anh ấy?” Ninh Trừng đổi điện thoại sang tai phải, vội vàng truy hỏi.

“Tôi không nhớ được tên cụ thể. Tóm lại là đã có người làm phác họa tâm lý tội phạm của vụ án hôm qua. Phác họa này, chính là phác họa tâm lý mà giáo sư Lục đã từng làm cho tên đồ tể Sương Mù.”

“Không có khả năng. Đồ tể Sương Mù là phụ nữ, đã chết rồi. Hôm qua anh ấy có nói với tôi, có người đang bắt chước gây án, hung thủ là đàn ông…” Ninh Trừng còn chưa nói xong, điện thoại đã bị người khác đoạt mất.

Lục Mang ra khỏi nhà vệ sinh, ngồi ngay bên cạnh cô, tùy tay mở áo khoác trên người ra, dùng ánh mắt bảo cô chui vào. Cô không phản ứng, anh vừa nghe điện thoại, vừa kéo cô đến gần anh, sau đó dùng áo khoác của mình vây lấy cô.

Ninh Trừng lập tức cảm thấy ấm áp.

“Mặc kệ họ nói gì, chúng ta cứ giữ im lặng trước.” Lục Mang nói xong, chuẩn bị cúp điện thoại.

Trong điện thoại, Lâm Khiếu Ba tiếp tục giải thích, “Vấn đề bây giờ là cảnh sát London tin đồ tể Sương Mù chưa chết, họ lo sẽ có thêm nhiều thảm án phát sinh, tất cả bị điều đi điều tra vụ án này, bao gồm cả David. Đây là Anh quốc, không có sự giúp đỡ của họ, người của chúng ta không thể tự do điều tra tung tích của Queen Cơ.”

Lục Mang trầm tư một lúc lâu, trả lời, “Đây không phải hai vụ án, đây là một vụ án. Tôi sẽ giải thích sau.” Anh nói xong thì ngắt điện thoại.
“Sao Queen Cơ và đồ tể Sương Mù lại là một vụ án?” Trong đầu Ninh Trừng giống như sương mù dày đặc ở London, vô cùng hỗn độn.

“Mau thay quần áo đi, cùng anh xuống lầu, hôm nay sẽ có nhân vật lớn đến.” Lục Mang cố ý nhấn mạnh ba chữ nhân vật lớn, thông qua áo khoác kéo cô dậy, đẩy cô đi thay quần áo. Chính anh thì lại vào nhà vệ sinh.

Lúc này Ninh Trừng mới ý thức được, vừa rồi chắc anh đang đánh răng, đánh được một nửa thì ra. Bằng tốc độ nhanh nhất, cô thay quần áo, sau đó đi rửa mặt, anh đang chờ cô cùng xuống lầu.

Phòng khách dưới lầu không có ai, hai người họ nhìn mặt cỏ ở sân sau từ xa, người đến người đi. Có vẻ là buổi tiệc tổ chức ở vườn hoa do Kiều Tử San chuẩn bị hôm qua, khách khứa rất tích cực, lục tục có mặt.

Anh và cô vốn muốn đến Cục Cảnh sát, bây giờ thì rất rõ ràng, có đi Cục Cảnh sát cũng không có tác dụng gì. Ninh Trừng thấy hình như anh không có ý đến Cục Cảnh sát nên kéo anh đến mặt cỏ, dặn dò anh, “Hôm nay mẹ anh muốn xem biểu diễn ảo thuật, cho dù anh nhìn ra sơ hở gì cũng đừng nói ra, nếu không bà ấy sẽ cảm thấy không đã ghiền.”

“Xuyên qua thời gian và không gian? Hừ, anh sẽ không nói gì.” Lục Mang nhìn chằm chằm mặt cỏ, nơi dựng một sân khấu nhỏ tạm thời.

Ninh Trừng nhìn theo tầm mắt anh. Mặt trời đã ló dạng, sương sớm dần mờ đi, lớp sương giống như tấm vải mỏng, bao phủ toàn bộ vườn hoa. Quản gia đang chỉ huy vài nhân viên mời tạm thời làm việc, nam di chuyển đạo cụ, nữ bày dụng cụ ăn trên bàn ăn.

Tuy trời hơi lạnh, nhưng có vẻ mọi người rất hứng thú.

Đối diện sân khấu, ở hai cái ghế đầu tiên, một nam một nữ đang ngồi, nữ là Kiều Tử San, trên người mặc áo khoác lông chồn, trông rất quý phái, nhìn thấy Lục Mang và Ninh Trừng thì cười chào hỏi, “Buổi sáng tốt lành, hôm qua ngủ ngon không?”

Ninh Trừng và Lục Mang đồng thời sửng sốt, vì sao anh và cô cảm giác người trước mặt giống như lần đầu tiên gặp hai người họ?

“Khá tốt, tối qua cô Stefanie ngủ ngon không?” Ninh Trừng đi qua, bị Lục Mang giữ lại, anh nhìn người đàn ông bên cạnh Kiều Tử San, “Hôm nay ngài Donald không bận việc sao?”

Người đàn ông ngồi đối diện Kiều Tử San, có vẻ năm, sáu mươi tuổi, chiều cao hơi thấp, bên ngoài tây trang màu đen là một chiếc áo khác dài màu đen, ngẩng đầu ưỡn ngực, tuy trên mặt có nụ cười, nhưng Ninh Trừng cảm giác trong đôi mắt đen láy của ông ta là sự ngạo mạn.

“Lục Mang, hôm nay tôi vì Stefanie mới cố ý chuẩn bị buổi tiệc này, Ma thần K cũng không phải phải cái loại sẽ tùy tiện vì ai mà biểu diễn riêng. Cậu nên cảm ơn tôi.” Giọng điệu nói chuyện của ông ta, không chỉ là ngạo mạn, càng giống kiểu vênh mặt hất hàm sai khiến người ta, như đang ra lệnh.

“Không phải mọi người ai cũng bàn tán, ông đang theo đuổi Stefanie, từ Anh quốc đến Hongkong, rồi lại từ Hongkong đến Anh quốc, ông muốn lấy lòng phụ nữ, tôi cảm ơn làm gì?” Lục Mang nói chuyện cũng không khách khí.

Ninh Trừng không biết trước mắt là tình huống gì, cũng không tiện hỏi nhiều.

May là Thiệu Hàm Hề kịp thời xuất hiện, anh ấy rất nhiệt tình xưng hô với Donald tước sĩ, tỏ vẻ cảm ơn ông ta, nói Lục Mang không có hứng thú với ảo thuật, hôm nay để anh ấy trông coi, giải vây cho anh và cô, kêu hai người đi làm việc của mình.

Lục Mang từ chối ngoài dự đoán, “Chắc là màn ảo thuật hôm nay rất xuất sắc, hơn nữa bạn gái tôi cũng thích xem ảo thuật.” Anh vừa nói vừa dắt tay Ninh Trừng, ngồi xuống hai vị trí trống bên cạnh Kiều Tử San.

Thiệu Hàm Hề ngồi bên cạnh Donald tước sĩ, nói chuyện phiếm với ông ta.

Trên chiếc bàn rất dài đã bày đủ thứ. Ninh Trừng và Lục Mang chưa ăn sáng, vừa ăn chút gì đó vừa chờ màn ảo thuật bắt đầu.

Không bao lâu sau, ngài Ma thần K trong truyền thuyết lên sân khấu, giống như lúc biểu diễn trên quảng trường trong nội thành, vừa lên đài là đã mời người ta lên sân khấu phối hợp biểu diễn.

Ông ta nói xong, Kiều Tử San đứng dậy, trực tiếp lên sân khấu.

Ninh Trừng rất kinh ngạc, vậy mà lần này Lục Mang không ngăn cản bà ấy. Càng khiến cô thấy lạ là, vẻ mặt anh rất đăm chiêu, như phát hiện vấn đề lớn gì đó.

Màn biểu diễn trên sân khấu đã bắt đầu, Kiều Tử San được mời vào một cái tủ gỗ đang dựng thẳng trên sân khấu. Sau khi cửa tủ đóng lại, Ma thần K vừa quay chiếc tủ một vòng, vừa biểu diễn động tác, cuối cùng là quay lại đằng trước, mở tủ ra lần nữa.

Bên trong trống không!

“Hay!” Donald lớn tiếng hoan hô, vừa vỗ tay vừa nói, “Quá tuyệt vời, Stefanie đâu rồi? Có thể đưa bà ấy về không?”

Ma thần K không trả lời, tiếp tục biểu diễn, đôi tay làm động tác mời với cái tủ gỗ.

Bên trong tủ gỗ đột nhiên xuất hiện một màn hình. Trên màn hình, Stefanie đang vẫy tay với mọi người, cười nói, “Hi, tôi là Stefanie, mọi người đoán xem tôi ở đâu nào?”

Ninh Trừng nhìn cảnh tượng sau lưng bà ấy, sợ ngây người.

Quyển 3 - Chương 51: Stefanie bị bắt

Edit: Nhược Vy

Beta:Quanh

Mặt trời đỏ lửa, tia nắng rực rỡ. Trong vườn hoa, lớp sương mù dày đặc đã tan hết, không trung dần trở nên sáng sủa. Ninh Trừng quay đầu nhìn Lục Mang, gương mặt anh tái nhợt, nhưng trong đôi mắt trong veo, ánh mắt vẫn bình tĩnh như ban đầu, tuy nhiên vẫn có chút lo lắng, cô có thể cảm giác được.

Donald tước sĩ hỏi Ma thần K có thể đưa Kiều Tử San về không, nhận được câu trả lời khẳng định.

Màn hình biến mất trong tủ, cửa tủ bị đóng lại lần nữa, màn biểu diễn trên sân khấu cũng tiếp tục.

Ma thần K múa máy một lát, lúc mở cửa tủ lần nữa, Kiều Tử San đã đứng bên trong, nói cười nhìn mọi người, vẻ mặt giống y hệt như lúc tiến vào cái tủ đó.

Màn biểu diễn này nhìn thì rất bình thường, nhưng trong đầu Ninh Trừng tràn đầy nghi vấn, vừa rồi cô nhìn thấy trên màn hình, bối cảnh phía sau Kiều Tử San giống hệt với cảnh tượng xuất hiện trong ảo giác của cô, cũng giống như phông nền khi Lục Mang sáu tuổi chụp dưới tầng hầm rạp hát.

Nhưng rõ ràng trước đây Kiều Tử San đã nói với Ninh Trừng, rạp hát này là một rạp hát cổ xưa từ thời Victoria Anh lưu lại, bây giờ đã bị dỡ bỏ.

Nghi vấn lớn nhất là những nhân vật sau lưng Kiều Tử San, bên trong có một đám trẻ. Ninh Trừng thấy rất rõ ràng, bên trong có Lưu Tiểu Đồng! Bây giờ Lưu Tiểu Đồng đang ở Trung Quốc, vì sao sẽ xuất hiện trong video này?

Màn biểu diễn ảo thuật đã kết thúc, Donald tước sĩ và Kiều Tử San còn đang nói chuyện với nhau, Thiệu Hàm Hề đến cạnh Lục Mang, thì thầm hai câu bên tai anh.

Người làm của nhà họ Lục đột nhiên hoang mang chạy vào, phía sau còn có một nhóm người mặc đồng phục cảnh sát Anh Quốc, uy nghiêm đi vào vườn hoa, dừng lại trước mặt mọi người, David cũng có trong đó.

Một vị cảnh sát dẫn đầu dùng tiếng Anh nói với David vài câu, sau đó David bước lên trước, nhìn Lục Mang, rồi lại nhìn Kiều Tử San, “Cảnh sát chúng tôi nhận được điện thoại tố cáo nặc danh, bà Lục… Bà Kiều Tử San, hiện tại chúng tôi đã có chứng cứ vô cùng xác thực, chứng minh bà bị tình nghi có liên quan đến hoạt động buôn bán trẻ em, cho nên chúng tôi phải điều tra toàn bộ biệt thự.” David nói xong, đưa lệnh điều tra cho họ.

Lục Mang hằm hằm nhìn David, nhưng không mở miệng nói chuyện. Bên cạnh, Thiệu Hàm Hề hết sức phản đối, “Cái gì gọi là bị tình nghi có liên quan đến hoạt động buôn bán trẻ em? Cái gì mà tố cáo nặc danh? Sao mẹ tôi có thể…”

Thiệu Hàm Hề còn chưa dứt lời, đã bị Lục Mang cắt ngang, “Mấy người muốn lục soát cũng được, làm hư hại từng ngọn cây cọng cỏ, không phải bồi thường theo giá, mà phải bồi thường gấp mười lần!”

David liên tục gật đầu, “Giáo sư Lục, chắc chắn là vậy rồi, tôi nhất định sẽ kêu họ cẩn thận.”

Cuối cùng, David dẫn đội cảnh sát vào biệt thự nhà họ Lục điều tra, để lại hai người trông coi họ.

Bỗng nhiên Ninh Trừng nhớ đến ngày đầu tới đây, nhìn thấy một đôi boots màu đỏ trong tủ đồ của Kiều Tử San, không biết có còn ở trong tủ không, cô nóng nảy, “Không thể để họ lục soát được, có người đang hãm hại cô Stefanie!”

Cô xoay người đi vào biệt thự, bị hai cảnh sát ở lại ngăn cản. Cô và Thiệu Hàm Hề sốt ruột đến mức xoay quanh, Lục Mang lại kéo tay cô ngồi xuống, nhìn về phía Donald tước sĩ.

Donald tước sĩ cũng nhìn anh.

Ánh mắt hai người đó giằng co một lúc lâu, Lục Mang nói hai chữ ngoài dự đoán, “Cảm ơn.” Nói xong, anh dời mắt nhìn Ninh Trừng, dùng ánh mắt an ủi cô, không cần lo lắng.

Ninh Trừng không lo lắng là không thể nào, chuyện phát triển xấu ngoài dự đoán. Cảnh sát thu thập dấu vân tay, tóc trong phòng ngủ của Kiều Tử San, muốn lấy đi làm giám định, còn tìm ra một chiếc áo khoác và một đôi boots màu đỏ.

David cầm mấy thứ đó, giải thích với mấy người họ.

Cảnh sát đã điều tra, hôm qua tại vùng xung quanh hiện trường vụ án, camera công cộng đã ghi lại cảnh Kiều Tử San xuất hiện với áo khoác đỏ, giày đỏ, còn mang mặt nạ Porker Queen Cơ. Tuy người trong video không tháo mặt nạ xuống, nhưng bây giờ tìm thấy những món đồ này cũng đủ để chứng minh Kiều Tử San chính là Queen Cơ mà cảnh sát Trung Quốc vẫn đang truy lùng!Cho nên cảnh sát muốn lập tức mang Kiều Tử San đi, hơn nữa biệt thự nhà họ Lục bị phong tỏa, trước khi vụ án được điều tra ra, không ai được đi vào.

“Không thể nào! Sao lại vậy được! Chuyện này tuyệt đối không có khả năng!” Ninh Trừng nghe thấy David giải thích như vậy, liên tục phủ định ba lần, “Với lại, vì sao phải phong tỏa biệt thự? Đây là xâm phạm nhân quyền!”

David khó xử, nhìn Lục Mang, “Giáo sư Lục, tôi tin anh sẽ chứng minh tất cả những chuyện này là không có khả năng. Nhưng bây giờ, chúng tôi cần làm việc theo quy định.”

Lục Mang nắm tay Ninh Trừng rất chặt, khóe môi nhếch lên, đáp lại một chữ đơn giản, “Được.”

Ninh Trừng nóng nảy, “Sao lại được? Sức khỏe cô Stefanie không tốt, sao có thể nhốt vào ngục?”

Lục Mang không trả lời câu hỏi của cô, anh nhìn David, lời lẽ đanh thép, “Người, các anh có thể mang đi, nhưng nơi này không thể phong tỏa, các anh thử giăng một cái dây xem? Tuy đôi khi pháp luật bị người ta luồn lách, nhưng chính nghĩa luôn chiến thắng cái ác, đạo lý này, chắc là mấy anh hiểu.”

David thương lượng với những cảnh sát khác một lát, đưa ra nhượng bộ.

Kiều Tử San bị cảnh sát mang đi, biệt thự nhà họ Lục không bị phong tỏa, nhưng David và một cảnh sát khác ở lại trông chừng.

Sau khi cảnh sát rời khỏi, Ma thần K cũng dẫn toàn bộ đoàn biểu diễn ảo thuật đi.

Trong hoa viên, cuối cùng chỉ còn Donald tước sĩ, ông ta đến trước mặt Lục Mang, “Lục Mang, cậu thông minh như vậy, làm sao để cứu mẹ cậu, chắc cậu rất rõ ràng. Cần tôi làm gì thì cậu cứ việc mở miệng.”

Donald tước sĩ đã từng sống ở Hongkong nhiều năm, nói tiếng Trung không khác gì người Trung Quốc.

Lục Mang cười nhạt, “Cảm ơn, đi thong thả.”

Vẻ mặt Donald tước sĩ cứng lại một lát, dường như không ngờ Lục Mang sẽ nói như vậy, trực tiếp ra lệnh đuổi khách.Ông ta xoay người đi về phía cửa, đi vài bước thì dừng lại, xoay người nhìn Lục Mang, vẻ mặt giận dữ, “Lục Mang, không thể ngờ là cậu lại máu lạnh như vậy, trơ mắt nhìn mẹ mình bị cảnh sát mang đi. Theo tôi được biết, chứng trầm cảm của bà ấy càng ngày càng nghiêm trọng, cậu không lo bà ấy sẽ xảy ra chuyện sao?”

Nụ cười nhạt trên mặt Lục Mang lập tức biến mất, trong mắt là sự lo lắng, Ninh Trừng là người hiểu nhất, nãy giờ anh vẫn nắm chặt tay cô, cô có thể cảm giác được cơn giận của anh, nhưng không biết sao lại kiềm chế không phát tác.

Ninh Trừng rút tay ra khỏi tay anh, đến trước mặt Donald tước sĩ, “Ngài tước sĩ, cảm ơn ngài đã quan tâm, chúng tôi sẽ nghĩ cách cứu cô Stefanie, nếu cần ngài giúp đỡ, ngày khác chúng tôi sẽ đi nhờ ngài. Hôm nay bận rộn cả buổi, ngài cũng mệt rồi, nên về nghỉ ngơi sớm. Tôi tiễn ngài ra ngoài.”

Cô làm tư thế mời.

Ánh mắt Donald tước sĩ dừng trên người cô vài giây mới cười gật đầu, “Xem ra vẫn là cô Ninh lương thiện, suy nghĩ chu toàn. Được rồi, tôi chờ tin của hai người. Cô cứ ở đây, không cần tiễn. Chúng ta là người một nhà, không cần khách khí.”

Nói xong, ông ta sửa sang quần áo, như là một tướng quân giành được thắng lợi, lấy tư thái chiến thắng trở về, ngẩng đầu ưỡn ngực, bước dài rời đi.

Tuy ông ta nói không cần tiễn, Ninh Trừng vẫn tiễn đến cửa. Lúc cô quay lại vườn hoa, thấy Lục Mang và Thiệu Hàm Hề đang khẽ bàn bạc gì đó, nhìn thấy cô thì lập tức dừng lại.

“Về phòng trước.” Lục Mang đứng dậy, đến trước mặt cô, kéo cô về biệt thự.

Thiệu Hàm Hề đi theo phía sau, tiến vào biệt thự, anh ta kêu những người làm việc tạm thời ở tầng một, còn quản gia và giúp việc theo ba người họ lên lầu.

David cùng một cảnh sát khác ở trong phòng khách tầng một, không can thiệp mấy người họ về phòng, chỉ là mấy người họ muốn đi đâu, làm gì thì phải thông báo cho cảnh sát trước, cho phép mới được làm.

Về đến phòng, Lục Mang hỏi quản gia và cô giúp việc, hôm qua sau khi hai người họ ra khỏi nhà, trong nhà xảy ra chuyện gì, nghe cũng không có gì lạ.

Ninh Trừng hỏi cô giúp việc, vì sao đôi giày màu đỏ của Kiều Tử San lại đặt trong tủ quần áo.

Vấn đề này, trước kia cô cũng đã hỏi Kiều Tử San, hình như bà ấy không biết gì, sau đó không thấy đôi giày màu đỏ nữa, bây giờ vì sao lại bị cảnh sát tìm ra?

Cô giúp việc rất hoảng loạn, nói mình cũng không biết, quần áo Kiều Tử San mặc khá tùy tiện, cũng không yêu cầu bà ấy dọn tủ quần áo mỗi ngày, cho nên bà ấy căn bản không biết trong tủ đồ có đôi giày và áo khoác màu đỏ.

Nhìn bà ấy không giống đang nói dối, sau khi Lục Mang hỏi những chuyện xảy ra vào hôm qua khi không có anh và cô ở nhà thì cho họ xuống lầu, về phòng của mình.

“Anh dựa theo phương hướng mà tôi nói đi tìm hiểu trước, lúc cần thì kêu Lâm Khiếu Ba ra mặt.” Cô giúp việc và quản gia đi rồi, Lục Mang cũng kêu Thiệu Hàm Hề đi làm chuyện anh bảo.

Trong phòng chỉ còn hai người họ, lúc có người ngoài ở đây, cô không tiện hỏi, bây giờ chỉ còn anh và cô, cô đi thẳng vào vấn đề, “Donald tước sĩ có vấn đề phải không? Còn có cô Stefanie, vì sao anh không ngăn cảnh sát đưa bà ấy đi? Vừa rồi anh bàn bạc gì với Thiệu Hàm Hề trong vườn hoa?”

“Nếu em thấy được Donald tước sĩ có vấn đề, còn khách khí với ông ta như vậy làm gì?” Lục Mang hỏi lại cô.

Trong đầu Ninh Trừng lộn xộn, “Em không muốn đắc tội tiểu nhân, Donald tước sĩ này, vừa thấy đã biết là loại người cáo già xảo quyệt. Có phải ông ta cố ý dùng màn biểu diễn của Ma thần K, mê hoặc cô Stefanie? Chẳng lẽ vụ án xảy ra ở xóm nghèo hôm qua cũng liên quan đến ông ta? Ông ta đang điệu hổ ly sơn?”

“Sợ gì chứ? Cho dù ông ta làm gì, anh cũng sẽ thanh toán hết với ông ta.” Lục Mang không giải thích rõ.

Quyển 3 - Chương 52: Rời khỏi Anh quốc

Edit: Nhược Vy

Beta: Quanh

C

huyện này, nói thì dễ dàng, nhưng làm thì không dễ như vậy. Lúc này, Ninh Trừng càng cảm thấy, nội tâm anh vững vàng đến cỡ nào.

Cuối cùng, hai người cùng xuống lầu.

Nghe thấy hai người họ nói muốn đi mua đồ nấu cơm, David cùng một cảnh sát khác sững sờ. Chỉ có thể theo họ đến siêu thị gần đó, đương nhiên, xe cảnh sát đi theo xe họ từ xa.

Hai người họ mua đồ ăn xong, ngoài ý muốn phát hiện, Donald tước sĩ tới, nói đang chờ họ nãy giờ. Nhìn thấy họ liền mắng té tát, nói cái gì mà nhà họ Lục tốt xấu gì cũng là dòng dõi có danh tiếng, lấy danh dự để sống, bây giờ lại bị Lục Mang phá hỏng.

Lục Mang chờ ông ta mắng xong mới cười nói lại một câu, “Không phải ngài tước sĩ nói có cách để cảnh sát thả Stefanie sao? Nói xem nào, ông có biện pháp gì?”

Vẻ mặt Donald tước sĩ ngây ra, sau đó phục hồi tinh thần lại, “Cậu không quan tâm đến danh dự của mình như thế?”

Lục Mang lắc đầu, “Không, tôi rất để ý. Nhưng nếu tôi nói để ý, tiếp theo, có phải sẽ truyền ra tin đồn thú vị, đồ tể Sương Mù bị Queen Cơ giết chết?”

“…” Donald tước sĩ nghẹn họng, trầm tư một lát mới quay đầu nhìn Ninh Trừng, “Cô Ninh cảm thấy vậy thỏa đáng sao? Hình như đây cũng là chủ ý không tồi. Lục Mang còn trẻ, là chuyên gia tâm lí học tội phạm, rất có tiền đồ. Stefanie chỉ là một người phụ nữ trong nhà, phạm vi hoạt động bình thường cũng chỉ ở trong lòng bàn tay.”

Tuy ông ta đang hỏi ý kiến Ninh Trừng, nhưng nói như vậy cũng đã bày tỏ khuynh hướng của ông ta rõ ràng, không phải muốn hướng dẫn cô phụ họa ông ta sao?

Ninh Trừng cười nói, “Ngài tước sĩ, tôi là pháp y, chỉ nói về chứng cứ. Hơn nữa, tôi cảm thấy hai chuyện vừa rồi ngài nói không thể nào so sánh được.” Cô thoáng thấy sắc mặt đối phương càng ngày càng đen, lập tức dời đề tài, “Chúng tôi vừa đi mua đồ ăn, ngài tước sĩ rảnh thì có thể ở lại, ăn một bữa đồ ăn Trung Quốc tôi làm.”

Donald tước sĩ đến đây một chuyến, rõ ràng là có mục đích, bây giờ mục đích chưa đạt được, chắc chắn là ông ta không muốn rời đi, lập tức đồng ý, “Được, tôi rất thích đồ ăn Trung Quốc. Cũng nghe nói tay nghề nấu ăn của cô rất tốt, hôm nay chắc là tôi có lộc ăn rồi.”

“Vậy cừ từ từ chờ, tay nghề nấu ăn của bạn gái tôi rất tốt, nhưng không có tôi cũng không được, cô ấy cần tôi chỉ đạo.” Lục Mang khoác lác không biết ngượng.

Rõ ràng là anh muốn để Donald tước sĩ một mình, không đợi ông ta phản đối, anh đã xách túi đi vào phòng bếp.

Ninh Trừng cười khách sáo với Donald tước sĩ, kêu cô giúp việc đến đổ nước pha trà cho ông ta, chính cô cũng vào phòng bếp.

Trong phòng bếp, Lục Mang đã bắt đầu rửa rau, xắt rau, những việc này, anh đã rất thuần thục. Ninh Trừng cho gạo vào nồi cơm để nấu, sau đó có thể trực tiếp bật bếp xào rau.

“Giáo sư Lục, anh tính chỉ đạo em thế nào?” Cô vừa bận rộn vừa trêu ghẹo anh.

Lục Mang quay đầu nhìn cô, tay vẫn tiếp tục rửa rau, “Em lại đây.” Ý bảo cô tới gần.

Kệ bếp và bồn nước vốn rất gần, Ninh Trừng cũng chỉ cách anh một bước xa, cô đến gần anh thêm một chút, anh quay đầu, cúi người hôn môi cô, “Chanh xào Quýt, đây là món khai vị. Món chính, anh còn đang nghiên cứu.”

“Anh nghiên cứu thế nào?” Ninh Trừng nghe mà mờ mịt, quay đầu nhìn anh.

Anh nghiêm trang trả lời, “Rất đơn giản, nghiên cứu tất cả bí tịch riêng tư, xuân cung đồ cổ kim nội ngoại, cung đình dân gian một lần…”

“Dừng dừng dừng!” Ninh Trừng lập tức hiểu anh đang nói gì, dầu còn chưa cho vào chảo, cô đã cảm giác mình như dầu nóng trên chảo, từ đầu đến chân nóng rát, cô nhanh chóng nói sang chuyện khác, “Chúng ta mau làm đồ ăn, có khách đang chờ ăn cơm.”
Cô vùi đầu bắt đầu làm việc, nhìn thoáng qua anh, từ mặt mày đến khóe môi anh đều có ý cười nhộn nhạo, có vẻ hoàn toàn không để người gọi là khách vào lòng.

Đồ ăn được làm xong, sau khi bưng lên bàn, Ninh Trừng mời Donald tước sĩ ngồi xuống dùng cơm, ông ta cũng không khách khí, trực tiếp ngồi vào bàn.

David và một cảnh sát khác cũng đã rời khỏi phòng khách, đứng ngoài biệt thự, mặc kệ Ninh Trừng mời họ ăn cơm thế nào, họ cũng kiên trì từ chối.

Cuối cùng, chỉ có ba người họ cùng dùng cơm.

Lục Mang vẫn chưa động đũa, nhìn thức ăn trên bàn, hỏi, “Ngài tước sĩ biết mấy món này tên gì không?”

Donald tước sĩ giơ đũa, hướng về thịt thăn sốt chua ngọt trên bàn, ông ta chỉ vào đồ ăn trả lời, “Đương nhiên là biết, món này là thịt thăn sốt chua ngọt, món kia là đầu cá uyên ương [1], còn món đó, là đậu que ngâm chua xào thịt băm, món rau là cải xoăn Trung Quốc, canh là canh trứng cà chua.”

Quả nhiên là ông ta rất hiểu biết về Trung Quốc, nói không sai một món.

Lục Mang lắc đầu, “Không đúng, món này gọi là "cái đinh trong mắt, cái gai trong thịt"; món kia là gì nhỉ, "chém đầu không quan trọng, chỉ cần có địa vị, giết người đã rõ, còn có người được phái đến"; món kia - "tôi là thịt cá, người là dao thớt"; rau - "phơi thây đầu đường"; canh - "gậy ông đập lưng ông".”

Ninh Trừng nghe mấy tên đồ ăn lung tung của anh, cẩn thận suy nghĩ, hình như đang ám chỉ gì đó, anh nói rõ ràng như vậy, Donald tước sĩ cũng không ngu, buông đũa trong tay, ngửa người ra ghế, “Cho nên, bữa cơm này tên là Hồng Môn Yến [2]?”

Lục Mang lập tức phủ định, “Không phải, bữa cơm này tên là thiên hạ không có bữa tiệc nào không tàn.”

“Rốt cuộc cậu muốn nói gì? Cậu đang hoài nghi tôi?” Donald tước sĩ tức giận, giọng điệu rất không tốt.

Ninh Trừng lo Kiều Tử San còn đang ở đồn cảnh sát, nếu những chuyện này có liên quan đến Donald, chắc chắn Kiều Tử San sẽ chịu khổ, lập tức giải thích, “Ngài tước sĩ hiểu lầm rồi. Ý của Lục Mang là, hình như ở đây có người không chào đón chúng tôi, đương nhiên, người này chắc chắn không phải là ngài, mặc kệ là ai, chúng tôi chỉ có thể về Trung Quốc. Ăn bữa cơm này xong, chúng ta phải ai đi đường nấy, cho nên gọi là thiên hạ không có bữa tiệc nào không tàn.”

Lục Mang lập tức nhìn Ninh Trừng, ánh mắt có sự bất mãn, “Em có loại bản lĩnh tự bào chữa này, rõ ràng là học từ anh, có phải anh nên khích lệ em trò giỏi hơn thầy?”

Ninh Trừng còn chưa mở miệng, Donald tước sĩ giành trả lời trước, “Điều cô Ninh nói không gọi là tự bào chữa. Tôi lại cảm thấy, đề nghị này của cô ấy rất tốt, nếu hai người đi khỏi đây, tôi dám khẳng định, tất cả mọi chuyện sẽ nhanh chóng kết thúc. Kết cục có thể là như thế này, Queen Cơ bắt chước đồ tể Sương Mù gây án, Stefanie bị Queen Cơ hãm hại, Queen Cơ đã rời khỏi Luân Đôn, cảnh sát Trung Quốc nắm giữ được hướng đi của cô ta, bắt đầu kế hoạch truy bắt tiếp theo. Cho nên rời khỏi Luân Đôn.”
“Đây là mục đích của ông?” Lục Mang hỏi lại một câu.

“Đây là mục đích của tôi.” Donald tước sĩ xác nhận chắc chắn, “Lục Mang, cậu rất thông minh, cậu ở Trung Quốc hoặc đến Mỹ đều phát triển rất tốt. Anh quốc không thích hợp với cậu. Cậu suy xét kiến nghị của tôi xem, nếu cậu đồng ý, tôi sẽ sắp xếp giúp hai người đi.”

“Không cần sắp xếp, ngày mai chúng tôi đi.” Lục Mang nói xong, rốt cuộc cũng cầm đũa, bắt đầu ăn cơm.

Ninh Trừng đã bị cách nói chuyện không đâu vào đâu của Lục Mang làm mông lung, cũng không xác định rời đi có phải là suy nghĩ thật sự của anh không. Nếu đây chỉ là kế hoãn binh của anh, có thể cứu Kiều Tử San ra khỏi đồn cảnh sát trước cũng là một biện pháp.

Donald tước sĩ ở Luân Đôn, không nói đến bản lĩnh làm mưa làm gió của ông ta, bản lĩnh phá rối mọi chuyện đã để lộ ba phần, loại tiểu nhân này, cứng đối cứng tuyệt đối không phải là biện pháp tốt nhất.

Ninh Trừng tự nghĩ thông, chỉ có thể tiếp tục giữ nụ cười, tiếp đón kêu ông ta động đũa dùng cơm.

Donald tước sĩ đạt được mục đích, tâm tình có vẻ rất tốt, vừa ăn vừa nói một ít chuyện vui vẻ khi làm quý tộc Anh, thi thoảng lại dạy cho Ninh Trừng, thế nào mới gọi là quý tộc.

Ninh Trừng nghe cả buổi, tổng kết lại, quý tộc mà ông ta nói, chính là được trao tặng một danh hiệu, sau đó phối hợp với danh hiệu này, duy trì tiêu chuẩn sinh hoạt riêng của danh hiệu đó, ăn, mặc, ở, đi lại, mọi thứ đều phải chú ý, không thể qua loa.

Trong bữa ăn, Lục Mang không nói gì, cho khi cả ba đã ăn xong, anh mới mở miệng, “Quý tộc chân chính không phải ở danh hiệu bên ngoài cùng điều kiện vật chất, mà là nội tâm giàu có, biết tự thỏa mãn.”

Anh nói một câu, phủ định tâm huyết của buổi trời của Donald tước sĩ.

Trước khi Donald tước sĩ bắt đầu cãi lại, Ninh Trừng tiễn ông ta đi. Một bữa cơm trôi qua, màng nhĩ cô đã bị tra tấn đến mức công năng hao tổn, nghe cái gì cũng giống ruồi bọ đang vo ve.

Hai người dọn dẹp xong, về phòng nghỉ ngơi. Vừa vào cửa, Lục Mang lập tức đưa tay che tai cô lại, không ngừng xoa, “Bảo bối, em vất vả rồi.”

Nghe được từ “Bảo bối”, trong lòng Ninh Trừng tràn đầy vui vẻ, bỗng nhiên, cô cảm thấy thật ra miệng anh rất ngọt, giọng cũng rất êm tai, thuần hậu, giàu từ tính.

“En không vất vả, hai người anh và ông ấy đánh đố nhau, chắc là còn vất vả hơn.” Ninh Trừng cầm tay anh, kéo anh lên giường nằm xuống, “Ngày mai chúng ta thật sự phải về Trung Quốc sao?”

Lục Mang đắp chăn đàng hoàng cho cô, “Ngày mai rồi nói, em ngủ một lát, anh đến thư phòng xem tài liệu.”

Cô muốn ngồi dậy, bị anh đè lại, “Đừng hỏi gì cả, đến ngày mai anh sẽ giải thích với em. Ngủ đi, ngoan!” Anh hôn nhẹ lên trán cô rồi đứng dậy, rời khỏi phòng.

Ninh Trừng thật sự mệt, không phải cơ thể mệt, mà là tâm thần mệt. Cô quyết định, có chuyện gì, chờ cô tỉnh ngủ rồi nói.

Cô nhắm mắt lại, bắt đầu ngủ.

________

[1] Đầu cá uyên ương

Video hướng dẫn làm đầu cá uyên ương

[2] Hồng Môn Yến: Hồng Môn Yến là một sự kiện lịch sử diễn ra vào năm 206 TCN tại Hồng Môn (鴻 門) bên ngoài Hàm Dương, thủ đô của Triều đại nhà Tần. Các bên tham gia chính trong bữa tiệc là Lưu Bang và Hạng Vũ, hai nhà lãnh đạo nổi bật của các lực lượng nổi dậy chống lại nhà Tần từ năm 209 đến 206 TCN. Sự kiện này là một trong những điểm nhấn của chiến tranh Hán-Sở, một cuộc đấu tranh quyền lực cho uy quyền tối cao trên toàn Trung Quốc giữa Lưu Bang và Hạng Vũ, kết thúc với sự thất bại của Hạng Vũ và sự thành lập Triều đại nhà Hán với Lưu Bang là hoàng đế đầu tiên. Hồng Môn Yến thường được ghi nhớ lại trong lịch sử Trung Quốc, tiểu thuyết và văn hóa đại chúng. 

Quyển 3 - Chương 53: Không liên quan đến anh

Edit: Nhược Vy

Beta: Quanh

Lục Mang quay lại thư phòng, lập tức lấy điện thoại ra, bắt đầu gọi điện. Điện thoại nhanh chóng thông, Lục Mang hạ giọng hỏi, “Thiệu Hàm Hề, tình huống bên anh thế nào?”

“Tình huống thế nào gì chứ? Chuyện vừa phát sinh sáng nay, đến giờ mới được vài tiếng, cậu xem tôi là siêu nhân à? Bây giờ đã nóng nảy? Hôm qua sao lại để bà ấy một mình ở nhà?” Trong điện thoại, hiển nhiên Thiệu Hàm Hề còn đang tức giận.

Lúc này Lục Mang không phản bác anh ấy, lần này thật sự là sơ sót của anh, án mạng vừa phát sinh, anh đặt hết tinh lực vào công việc theo thói quen, không cố kỵ việc Donald sẽ ra tay với Kiều Tử San.

Quả nhiên cả hai bên đều im lặng một lúc lâu, sau đó vẫn là Thiệu Hàm Hề mở miệng trước, “Khoan hãy nói chuyện này, bây giờ anh đã có thể xác nhận, người cảnh sát mang đi không phải người thật, đúng là người máy trí tuệ nhân tạo. Ngay cả anh cũng không tin nổi, có người có thể chế tạo ra người máy trí tuệ nhân tạo chân thật như vậy, giống hệt với người thật.”

“Sao có thể giống hệt? Một bên là người, hở chút là khóc, một bên là máy móc, cười giả tạo, phản ứng cứng nhắc chậm chạp như vậy. Còn có, đây là xâm phạm quyền chân dung, trái với pháp luật.” Tuy Lục Mang không quá am hiểu pháp luật với công dân, nhưng đây là kiến thức cơ bản.

“Vì kiếm tiền, rất nhiều người bí quá hoá liều. Yên tâm đi, vòng luẩn quẩn này không lớn, xưởng có thực lực, có kỹ thuật trí tuệ nhân tạo như vậy có hạn, ai làm chuyện như vậy, tự anh đã hiểu, anh sẽ nghĩ cách để tra danh sách khách hàng đã đặt. Có thể là Donald tước sĩ, sẽ nhanh chóng có đáp án, muộn nhất là ngày mai.”

Trong lòng Lục Mang có chuyện, nói một ít chi tiết trong điện thoại rồi cúp điện thoại ngay. Anh cầm điện thoại, trầm tư một lát, nhận thêm một cuộc điện thoại.

“Giáo sư Lục, những tin tức đó, mặc kệ là thật hay giả, chúng tôi sẽ không để trong lòng…” Trong điện thoại, Lâm Khiếu Ba còn chưa nói xong thì đã bị anh cắt ngang.

“Tôi có thể rất chắc chắn mà nói cho anh, những tin tức đó, khẳng định là không phải thật.” Giọng Lục Mang lên cao nửa decibel, rồi lại mau chóng khôi phục bình thường, “Đúng là không cần để trong lòng, lãng phí tinh lực. Chiều nay anh đến nhà Donald có tìm được gì không?”

“Hình như vị tước sĩ này có quân đội riêng, phòng thủ rất nghiêm ngặt, tôi và Dương Trí lẻn vào, bên trong giống như mê cung vậy, chúng tôi tìm cả buổi trời vẫn không tìm được bối cảnh tầng hầm trong màn hình. Nhưng mà trong nhà ông ta có vài đứa trẻ, nhìn không giống cháu trai cháu gái của ông ta.”

Lâm Khiếu Ba tạm dừng một lát, tiếp tục hỏi, “Giáo sư Lục, vì sao chúng ta lại theo dõi Donald? Nếu vụ án hôm qua là ông ta sắp xếp người bắt chước gây án, vậy nên để cảnh sát Anh quốc xử lý. Chẳng lẽ anh hoài nghi Donald và Queen Cơ có quan hệ?”

“Giữa hai người đó nhất định là có quan hệ. Với lại, ngoại trừ ông ta, anh và Dương Trí chia nhau hành động, theo dõi một người khác.”

Lục Mang nói tên người cần theo dõi, đầu kia điện thoại, Lâm Khiếu Ba như phát hiện được đại lục mới, rất hưng phấn, “Tôi cũng cảm thấy người này không bình thường. Tôi lập tức theo dõi.”

“Cứ từ từ,” Lục Mang bảo anh ấy khoan hãy cúp điện thoại, “Ngày mai đưa Ninh Trừng về nước trước. Hẳn là anh biết nên làm thế nào.”

Trong điện thoại, một thời gian rất dài không có âm thanh gì, qua một lúc lâu mới vang lên giọng nói thản nhiên của Lâm Khiếu Ba, “Được, sắp xếp như vậy rất chu đáo, cô ấy ở đây không an toàn.”

Lục Mang cúp điện thoại, mở máy tính, tìm đọc tài liệu, nhìn thấy đã đến giờ mới rời khỏi thư phòng. Anh quay lại phòng, người phụ nữ trên giường đang ngủ say.

Anh nửa nằm xuống cạnh cô, lưng tựa giường, nhìn “mỹ nhân say ngủ” bên mình, khóe môi không chịu khống chế mà nhếch lên. Anh đưa tay vuốt phần tóc che nửa mặt cô, cô liền tỉnh.
Ninh Trừng cầm lấy tay anh, “Anh một mình ở trong thư phòng làm gì? Sao lâu thế?”

Lục Mang cầm cổ tay cô, kéo cô tới, “Không làm gì, xem tài liệu thôi. Em tỉnh rồi thì dậy đi, chúng ta đến cô nhi viện Mũ Đỏ thêm một chuyến. Sáng mai sau khi đến Cục Cảnh sát đón Stefanie về thì trực tiếp ra sân bay.”

“Thật sao? Anh chắc chắn ngày mai cô Stefanie có thể ra hả?” Ninh Trừng nhớ đến “hiệp nghị” giữa Lục Mang và Donald trên bàn cơm, trong lòng chợt lạnh đi, “Vậy không phải nghĩa là, sau này hai người không thể về London nữa?”

“Đây là chuyện không có khả năng. Anh muốn đi đâu, không ai có thể ngăn cản.” Lục Mang đưa quần áo cho cô, “Anh ở dưới tầng chờ em.”

Lần nào cô thay quần áo trước mặt anh cũng che che dấu dấu, anh quyết định không gây ảnh hưởng cho cô, thế nên đi xuống trước.

Ninh Trừng thay quần áo, chỉnh trang lại đầu tóc rồi xuống lầu cùng Lục Mang cùng đến cô nhi viện. David và một cảnh sát khác đã về Cục Cảnh sát, không canh giữ họ nữa.

Tin tức về Kiều Tử San chắc là đã sinh ra ảnh hưởng, tuy viện trưởng tin bà ấy bị người ta giá họa hãm hại, cũng đi cùng với họ, nói rất nhiều chuyện ở cô nhi viện nhưng ít nhiều vẫn có chút kiêng kị, không được tự do như lúc trước.

Hai người chỉ ở cô nhi việc nửa tiếng rồi về. Ở nhà, hai người thảo luận vụ án, sửa soạn đồ đạc, đặt vé máy bay về nước, trong lúc bận rộn, thời gian nhanh chóng qua đi.

Sáng sớm hôm sau, quả nhiên Cục Cảnh sát gọi điện thoại đến, nói Kiều Tử San vô tội được phóng thích, kêu họ đi đón người.

Sau khi hai người xách theo hành lý đến Cục Cảnh sát đón Kiều Tử San thì trực tiếp ra sân bay.

Đến sân bay, Lâm Khiếu Ba và đồng nghiệp trong tổ Chuyên án cũng đã chờ ở đó, nhưng lúc đăng ký mới phát hiện, chuyến bay họ ngồi muộn hơn ba người họ, vì thế, dưới sự hộ tống của đám người Lâm Khiếu Ba, Lục Mang cùng Ninh Trừng đỡ Kiều Tử San lên máy bay trước.
Sau khi sắp xếp ổn thỏa trên máy bay, Ninh Trừng ngồi ở vị trí cạnh cửa sổ, Lục Mang ngồi giữa, Kiều Tử San ngồi bên ngoài lối đi, hình như bà ấy ăn phải thứ gì đó bị hỏng, cứ đi WC.

Điều khiến Ninh Trừng đau lòng là, hình như Kiều Tử San đột nhiên rất xa lạ với cô, cô muốn đưa bà ấy đi WC, bà ấy từ chối, nhất định phải là Lục Mang đi cùng.

Ba người họ ngồi ghế hạng thương gia, phải qua khoang phổ thông mới có thể đến nhà vệ sinh trên máy bay. Kiều Tử San đi nhiều lần, Lục Mang ngại phiền, bảo cô ngồi đây chờ, hai người họ trực tiếp ngồi gần nhà vệ sinh.

Hai người họ lại đi WC, máy bay đã bắt đầu khởi động, hai người họ vẫn chưa về.

Ninh Trừng càng lúc càng cảm thấy lạ, cô đứng dậy đi vào khoang phổ thông, xuyên qua lối đi thật dài, đến nhà vệ sinh, cửa đóng lại, Lục Mang đứng ở cuối lối đi, đưa lưng về phía cô, còn đội mũ áo khoác lên.

Ninh Trừng nhìn bóng dáng người đó, trong đầu lập tức nhìn thấu đó không phải Lục Mang!

Tiếp viên hàng không đến mời cô về chỗ ngồi, nói đứng đây không an toàn. Ninh Trừng kêu cô ấy chờ đã, cô chạy đến phía sau bóng dáng đó, trực tiếp xoay lại, vậy mà lại là Kiều Tử San!

Kiều Tử San rất cao, mặc nhiều đồ, còn mang mũ, suýt nữa Ninh Trừng đã bị bà ấy lừa.

“Trừng Trừng, chúng ta về nhà phải không?” Kiều Tử San cười hỏi cô.

“Lục Mang đâu?”

“Mang Mang…” Kiều Tử San giống như bị nghẹn, không nói nữa, lặp lại câu hỏi vừa rồi, “Trừng Trừng, chúng ta về nhà phải không?”

Kiều Tử San lặp lại câu hỏi, Ninh Trừng đột nhiên nghĩ tới Kiệt Bảo, lần đầu tiên cô nhìn thấy Kiệt Bảo ở nhà Lục Mang, nó cũng luôn lặp lại một từ, "sờ bậy".

Ninh Trừng kéo tiếp viên hàng không, nghiêm túc nhìn cô ấy, “Cô ơi, ngại quá, tôi có chuyện rất quan trọng, là chuyện liên quan đến mạng người, muốn xuống máy bay lập tức, ngay bây giờ, mong cô giúp đỡ, cảm ơn!”

Cô nhấn mạnh lần nữa, dường như tiếp viên hàng không cảm giác được sự nghiêm trọng, lập tức đi xin chỉ thị của cơ trưởng. Không bao lâu sau, máy bay dừng lại trên đường băng.

Ninh Trừng cầm hành lý, không ngừng nói cảm ơn với tiếp viên hàng không, kéo Kiều Tử San xuống máy bay. Nhân viên công tác trên máy bay đã liên hệ với nhân viên hậu cần, đưa xe chuyên vận chuyển hành lý đến đón họ ra cửa.

Hai người quay lại đại sảnh sân bay, đã không thấy bóng dáng Lục Mang.

Ninh Trừng rất chắc chắn, cả đám Lâm Khiếu Ba cũng “diễn kịch”, căn bản là họ không lên máy bay. Cô vừa tức vừa nôn nóng, rốt cuộc họ muốn làm gì? Vì sao lại muốn cô về nước một mình?

“Trừng Trừng, chúng ta về nhà phải không?” Kiều Tử San bên cạnh lại hỏi cô.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau