MÙA QUÝT CHÍN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Mùa quýt chín - Chương 46 - Chương 50

Quyển 3 - Chương 46: Thế giới của anh

Edit: Nhược Vy

Beta: Quanh

Tống Thanh Nam xuống khỏi sân khấu, bước đến chỗ Hàn Y Lâm, đưa tay với cô ấy.

Hàn Y Lâm đặt tay vào lòng bàn tay anh ta, thuận thế đứng lên, chủ động hôn vào má anh ta một cái như chuồn chuồn lướt nước. Người ở hội trường lại tiếp tục ồn ào, kêu Tống Thanh Nam hôn cô ấy.

Tống Thanh Nam chỉ vòng tay qua eo cô ấy, nhẹ nhàng ôm lấy, cằm để trên đầu cô ấy, chỉ cười chứ không nói.

Sau đó vẻ mặt Tống Thanh Nam đột nhiên cứng ngắc, đôi mắt nhìn chằm chằm cửa vào hội trường, nụ cười trên mặt nhìn thì rất sáng lạn, nhưng lại chứa vẻ hờ hững.

Ninh Trừng nhìn theo ánh mắt anh ta. Ở lối vào, cũng có một người đàn ông với dáng người cao lớn, mang tây trang màu đen, vóc người khá đẹp, trông rất chín chắn, ngũ quan anh tuấn, nhưng đôi mắt sắc bén lạ thường. Người này chắc là con trai trưởng nhà họ Tống, hiện đang quản lý tập đoàn Tống Thị, Tống Thanh Bắc, anh cả của Tống Thanh Nam.

Ninh Trừng vì Hàn Y Lâm có quan hệ với Tống Thanh Nam, cho nên cũng biết một chút về bối cảnh của tập đoàn Tống Thị.

Tập đoàn Tống Thị lập nghiệp bằng việc kinh doanh siêu thị bách hóa, bây giờ đã phát triển thành tập đoàn đa quốc gia. Hai anh em nhà họ Tống, danh tiếng đối lập với nhau, Tống Thanh Bắc là người nhã nhặn, khiêm tốn, có tài, điển hình của thương nhân thành công; Tống Thanh Nam thì ngược lại, phong lưu phóng khoáng, cả ngày ăn không ngồi rồi.

Ninh Trừng tỉ mỉ quan sát vẻ mặt của hai người đó, vì sao hai anh em họ chỉ vừa nhìn nhau từ xa, cô đã có thể cảm giác được thái độ thù địch rất nặng nề giữa hai người họ? Trong ánh mắt họ, rõ ràng chỉ hận không thể dồn đối phương vào chỗ chết.

Tống Thanh Bắc đứng ở cửa một lúc lâu, sau đó rời khỏi hội trường.

Tống Thanh Nam cũng buông Hàn Y Lâm ra, cười nói với Ninh Trừng và Lục Mang, “Hai vị là người một nhà, tôi cũng không khách khí nữa. Tôi và Y Lâm còn có việc, bây giờ nếu hai vị bận thì cũng có thể đi trước.”

Cuối cùng Lục Mang cũng đứng lên, xoay người nhìn thẳng vào Tống Thanh Nam, ánh mắt vô cùng sắc bén, “Nếu anh vì tranh hơn thua với người nào đó, kéo một người phụ nữ vào để giữ thể diện cho mình thì tôi khuyên anh, nhân lúc còn sớm, hãy từ bỏ suy nghĩ ấu trĩ, ngu ngốc đó đi. Đương nhiên, tôi cũng hy vọng tất cả những gì anh làm là vì tình yêu. Tự giải quyết cho tốt.”

Nụ cười trên mặt Tống Thanh Nam lập tức cứng ngắc, những người chung quanh cũng kinh ngạc với những gì Lục Mang vừa nói.

Lục Mang trực tiếp đi đến trước mặt Ninh Trừng, nắm tay cô, trước mắt bao người, rời khỏi hội trường, hoàn toàn không cho Tống Thanh Nam chút mặt mũi.

Ninh Trừng ngẩng đầu nhìn Lục Mang, rồi lại quay đầu nhìn Tống Thanh Nam và Hàn Y Lâm đang còn ngây ra, có hơi khó hiểu, không phải nãy giờ anh chỉ chơi điện thoại của mình thôi sao? Sao vừa nói đã khiến mọi người sững sờ như vậy?

Ra khỏi hội trường, Lục Mang kéo cô lên xe của viện Nghiên cứu, tài xế chở hai người họ về nhà của Lục Mang.

Từ sau khi nhận được con bài Queen Cơ nhiễm máu trong bộ bài Poker, Ninh Trừng đã dọn đến nhà Lục Mang. Vì lý do an toàn, Ninh Hạo Nhiên cũng tạm thời nghỉ bán trái cây rồi về quê.

Dựa theo suy đoán của Lục Mang, người gửi chuyển phát nhanh, rất có khả năng vẫn luôn lởn vởn xung quanh họ, nhưng vì sao lại muốn làm như vậy thì anh không giải thích với cô.

Hai người về chung cư, Lục Mang kêu cô đi tắm rửa trước, mình thì vào thư phòng, vừa vào đã đóng cửa lại.
Sau khi Ninh Trừng tắm rửa xong, cửa thư phòng vẫn còn đóng chặt, cô chỉ có thể về phòng trước.

Cô nhớ tới chuyện ở buổi tiệc tối, muốn gọi cho Hàn Y Lâm, hỏi chút chuyện, nhưng điện thoại không ai tiếp.

Ninh Trừng thả điện thoại xuống, phát hiện Hàn Y Lâm có gửi một đoạn ghi âm qua WeChat cho cô, rất ngắn, bảo cô không cần lo lắng, cô ấy rất ổn vân vân. Ninh Trừng cảm giác giọng cô ấy hổn hển, hình như là đang… Cô nhớ Tống Thanh Nam nói mình và Hàn Y Lâm có việc đi trước, liệu anh ta có làm gì cô ấy không? Hàn Y Lâm đưa chính mình ra để giao dịch tiền bạc sao? Cô ấy làm như vậy, có phải là có ẩn tình gì không?

Lục Mang buông tay cô ra, đẩy đầu cô vào ngực mình, sau đó lại nắm tay cô, tiếp tục chơi trò mười ngón tay giao nhau, vừa chạm là không buông, “Không cần kích động. Chỉ có cô gái ngốc nghếch như em mới dễ tin người như vậy, y hệt ông nội em. Đừng sợ, giờ có anh ở đây, mấy người kia nghĩ gì, cho dù không thể vừa liếc mắt đã nhìn thấu, nhưng rồi cũng sẽ bị anh nhìn thấu thôi.”

“… Vậy anh cũng vừa liếc mắt đã nhìn thấu em sao?” Ninh Trừng không biết có một người bạn trai thông minh như vậy, rốt cuộc là phúc hay là họa, cô cảm giác mình ở trước mặt anh như không mặc quần áo, gần như là không giữ được một bí mật nào.

“Em nói xem? Chút tâm tư của em, anh không cần nhìn cũng biết.” Lục Mang đột nhiên buông tay cô ra, nghiêng người, bàn tay đặt trên eo cô, đẩy cơ thể cô về phía mình.

Cơ thể anh và cô dán sát vào nhau. Hơi thở càng thêm quấn quýt.

Nhịp tim cũng chợt gia tốc.

Ninh Trừng không nhìn thấy vẻ mặt của anh, chỉ nghe thấy trên đầu vang lên giọng anh, “Ninh Trừng, anh mặc kệ em nhìn thấy gì, mặc kệ em muốn làm gì, tiền đề chỉ có một, không được rời khỏi anh!”

Anh gác cằm lên đỉnh đầu cô, hai tay ôm cô cũng rất chặt, cô gần như không thở nổi.

Trong lòng Ninh Trừng bỗng nhiên cảm thấy sợ hãi, cô chưa từng nói với anh việc cô nhìn thấy anh ngã vào vũng máu trong ảo giác, vì sao anh biết cô từng suy nghĩ như thế, muốn từ bỏ tình cảm của anh và cô?

Một tuần anh không ở đây, ngày nào cô cũng thấp thỏm lo âu.Anh ở bên cạnh cô, cô cũng lo sợ. Đặc biệt là khi nhìn thấy ảnh hồi còn bé của anh, bối cảnh trong bức ảnh, giống hệt cảnh tượng xuất hiện trong ảo giác của cô.

Ninh Trừng không biết nếu cô và anh không ở bên nhau, tất cả những gì xuất hiện trong ảo giác của cô, liệu sẽ không xảy ra hay không. Nhưng mỗi lần nghĩ đến mình sẽ mất đi anh, cô liền cảm thấy trái tim giống như bị lấy đi, nếu cô chỉ còn lại thể xác, cô không biết mình phải làm sao bây giờ.

Cô cẩn thận che dấu cảm xúc này trước mặt anh, bây giờ xem ra, cho dù anh ở London xa xôi cũng cảm nhận được sự kỳ lạ của cô, cho nên mới mượn cơ hội cùng cô tham gia tiệc tối hôm nay, tạm thời trở về.

Ninh Trừng nghĩ đến đây, hai tay cũng ôm cổ anh, “Em hơi sợ…” Nước mắt lập tức chảy xuống khỏi khóe mắt cô, “Không đúng, em rất sợ, chưa từng sợ như thế, cảm giác của cái chết cứ như bóng với hình, uy hiếp khi em ở bên anh từng giây từng phút. Nếu em không biết gì như anh, không thấy trước cái gì, có lẽ sẽ không sợ hãi như vậy, nhưng bây giờ em đã biết rồi, lại không biết nên làm gì mới có thể ngăn cản chuyện sẽ xảy ra, cho nên rất khó chịu.”

Lục Mang buông cô ra, cúi người hôn lên mắt cô, lấy đi những giọt nước mắt rồi mới nhìn cô, “Em biết con người vừa sinh ra, đập vào mắt là màu gì không?”

Ninh Trừng không biết anh muốn nói gì, không chút suy nghĩ, trực tiếp trả lời, “Chắc là màu trắng, con người sinh ra ở bệnh viện, không phải bệnh viện đâu đâu cũng màu trắng sao?”

Lục Mang cười lắc đầu, “Ngốc. Là màu xám.” Anh cầm tay cô, đặt lên đôi mắt mình, “Giống như màu mà anh nhìn thấy.”

Trái tim Ninh Trừng bỗng nhiên đau đớn, cả đời chỉ nhìn thấy màu xám, cô không biết anh làm sao để chịu đựng, nước mắt suýt chút nữa lại trào ra, bị cô mạnh mẽ kìm lại.

Anh thì dường như hoàn toàn không thèm để ý chuyện này, “Anh nói chuyện này, là muốn nói với em, cuộc sống của ai cũng có một khởi điểm như nhau, lúc mọi người sinh ra, nhìn thấy thế giới màu xám, cũng đã định trước sẽ cùng đi đến trạm cuối cùng, cái chết. Chỗ khác giữa người với người, chính là thời gian giữa sự chào đời và cái chết, con đường mà chúng ta đi qua, những dấu chân để lại, những người đồng hành cùng chúng ta, cùng nhau trải qua vui vẻ và đau buồn, đây mới là giá trị của cuộc đời. Cũng chỉ có những điều này mới có thể chứng minh, chúng ta đã từng tồn tại, đây cũng là ý nghĩa của sự tồn tại.”

Lục Mang tạm dừng một lát, trong đầu hiện lên rất nhiều hình ảnh, dường như cái nào cũng liên quan đến cô, “Nếu không có em, thế giới của anh vẫn cứ là màu xám, sẽ không có dấu vết gì, không có vui vẻ, cũng không có đau buồn. Cho nên, chết và bất tử, không có gì khác nhau. Nhưng bây giờ, anh đã biết màu của quýt, chính là màu của em; đã biết chiếc rèm trong phòng khách có màu xanh, màu của trời cao và biển rộng, cũng biết rèm trong căn phòng này màu trắng, màu của tuyết… Nhiều màu sắc như thế, nhưng em vừa rời khỏi anh, tất cả sẽ biến mất hết, thế giới của anh lại trở thành màu xám, em có hiểu không?”

Ninh Trừng đau lòng, rồi lại rất vui vẻ, thì ra là cô quan trọng với anh như vậy. Cô trịnh trọng gật đầu, “Em hiểu, cho nên em không có nói sẽ rời khỏi anh. Em chỉ suy nghĩ tiếp theo phải làm thế nào.”

Ninh Trừng kể lại những tư liệu mà mấy ngày nay cô thu thập được, cùng với kết quả khơi thông với cảnh sát cho anh, “Em đã phác họa những cảnh tượng xuất hiện trong ảo giác của em, giống anh làm phác họa chân dung tội phạm vậy. Lần này, em hy vọng những manh mối này có tác dụng, cảnh sát có thể căn cứ vào những manh mối đó để điều tra. Đội phó Lâm đã cho người đi điều tra rồi, có người nhìn thấy Queen Cơ xuất hiện ở London, trùng khớp với một số cảnh tượng trong ảo giác của em. Cho nên, họ đã thành lập tổ Chuyên án, chuẩn bị đến London thực hiện truy lùng, em muốn đi với họ… Ưm!”

Lục Mang không đợi cô nói xong, cúi đầu hôn cô.

Giây phút này, trong lòng anh rất kích động.

Anh còn lo cô sẽ giống những người phụ nữ lụy tình kia, vì cứu người mình yêu mà chủ động từ bỏ, xem đó là cao thượng, hy sinh cho tình yêu, tình yêu vĩ đại cỡ nào mà hai người không thể ở bên nhau, vậy thì vĩ đại có ích gì?

Cô gái của anh không vĩ đại như thế mới tốt, hừ, cô gái của anh, phải như bây giờ vậy… Cơ thể mềm mại lạ thường, giống trái chanh đã bị anh lăn, rất muốn “ăn”.

Anh hôn rất tập trung.

Nụ hôn của anh, lúc thì bá đạo trực tiếp, lúc thì dịu dàng tỉ mỉ, thay phiên nhau vây lấy Ninh Trừng, hô hấp dần trở nên dồn dập.

Quyển 3 - Chương 47: Kiều Tử San

Edit: Nhược Vy

Beta: Quanh

London, thành phố nổi tiếng bởi sương mù.

Đáng tiếc, lúc Ninh Trừng theo tổ Chuyên án của Cục Cảnh sát truy lùng Queen Cơ, ngày đó trời quang.

Bởi vì có Lục Mang tiến cử, nhiệm vụ lần này của họ được cảnh sát Anh hỗ trợ. Viên cảnh sát được Cảnh sát Anh cử đến là David, một chàng trai trẻ khôi ngô nhưng hay ngại ngùng, xem Lục Mang là thần tượng của mình. Sáng sớm đã sắp xếp xe đến sân bay tự mình đón họ.

Ninh Trừng ngồi trên xe, nhìn phong cảnh bên đường. Ấn tượng đầu tiên của cô về London, không phải là sương mù, mà là sự mâu thuẫn trên đường phố London. Nhìn thì cổ xưa, nhưng kiến trúc lại rất hiện đại, đâu đâu trong thành phố cũng thấy được. Nam lịch lãm tao nhã, nữ sành điệu xinh đẹp, từng người qua lại trên đường.

Đầu đường đang biểu diễn nghệ thuật, có một chàng trai trẻ tuổi đang đắm chìm trong bản đàn violin, mỗi lần có người qua đường cho mình vài đồng, anh ta sẽ dừng đàn, khom lưng, rồi lại tiếp tục biểu diễn.

Trên quảng trường cách anh ta không xa có một sân khấu lớn, bức tường phía sau ghi bảy chữ lớn “Xuyên qua thời gian và không gian”, xếp thành một hàng hình cung, nhưng phía trên không có người đang biểu diễn.

David chỉ vào sân khấu trên quảng trường, giới thiệu với họ, đó là đoàn ảo thuật biểu diễn ngoài trời nổi tiếng khắp London. Anh ta đặc biệt nhắc đến bậc thầy ảo thuật, cũng là người đứng đầu đoàn ảo thuật đó, được tung hô là “Ma thần [1]”, là người Hoa, ai ai cũng kính trọng gọi là ngài Ma thần K.

[1] Ma thần: Ma trong Ma thuật (ảo thuật), Ma thần là thần ảo thuật.

David liên tiếp dùng ba tính từ để hình dung lối biểu diễn của người đó, fantastic, splendid and amazing. Tiếng Anh của Ninh Trừng không tốt lắm, vốn dĩ David nói chuyện, cô chỉ nghe được vài từ mấu chốt, sau đó đoán ý, nhưng ba từ này cô không biết nghĩa là gì, chỉ có thể quay đầu nhìn Lục Mang, dùng ánh mắt xin anh giúp đỡ.

Lục Mang thuận miệng trả lời, “Phô bày hoa lệ, ra sức theo đuổi phối ngẫu, gần giống như thế.”

Ninh Trừng dở khóc dở cười, đương nhiên cô biết anh đang trích dẫn lời mình từng nói.

Những người Trung Quốc khác ngồi trên xe thì không biết, tất cả đều rất kinh ngạc với cách giải thích của Lục Mang.

Dương Trí ngồi ở ghế phó lái, lập tức quay đầu nhìn anh và cô, “Giáo sư Lục sống ở Anh lâu như thế, hình như tiếng Anh cũng không tốt lắm nhỉ. Ý của David là muốn hình dung lối biểu diễn kỳ dị, xuất sắc, ngoạn mục của Ma thần K.”

Dương Trí vì Lâm Khiếu Ba mà bất mãn với Lục Mang, Ninh Trừng cảm nhận trong lời nói của anh ấy có sự đâm chọc, lập tức chuyển đề tài, “Chắc là sắp tới khách sạn rồi.”

Dương Trí gật đầu, “Đội phó Lâm và những người trong tổ Chuyên án đang ở khách sạn chờ chúng ta họp.”

Lục Mang lại phủ định, “Không phải chờ chúng ta, mà là chờ anh. Chúng tôi không đến khách sạn, có việc gì thì gửi vào hòm thư.” Anh dùng tiếng Anh nói với David vài câu, nói tên một khách sạn, kêu anh ấy dừng trước khách sạn đó, đưa Dương Trí đến khách sạn, sau đó lại đưa anh và cô về biệt thự của nhà họ Lục.
Không bao lâu sau đã tới khách sạn, chiếc xe dừng lại, Dương Trí nhìn Ninh Trừng, không tình nguyện xuống xe. Xe khởi động lần nữa, rời khỏi khách sạn.

Ninh Trừng nhìn qua kính chiếu hậu, trước cửa khách sạn, Lâm Khiếu Ba đẩy Dương Trí, hẳn là nhắc nhở Dương Trí đi vào, chính anh ấy cũng quay đầu nhìn về phía xe chạy, nhưng chỉ chốc lát đã đi vào khách sạn.

Nửa tháng nay, ngoại trừ gặp mặt để trao đổi chuyện công việc, Lâm Khiếu Ba không nói chuyện gì khác với cô, hai người không khác gì đồng nghiệp bình thường. Đối với chuyện này, trong lòng Ninh Trừng vô cùng cảm kích. Vốn cô còn cho rằng nhìn thấy anh ấy sẽ xấu hổ, thậm chí là ảnh hưởng đến công việc, nhưng bây giờ xem ra, là cô lo xa rồi.

Lục Mang thấy cô ngẩn người, anh nắm tay cô, năm ngón tay kẹp chặt năm ngón tay cô, Ninh Trừng hơi nhíu mày, không khỏi kháng nghị, “Anh mà kẹp chặt hơn chút nữa thì tay em sẽ gãy luôn đấy.”

“Buổi tối anh kể chuyện cổ tích cho em, 《 Nghìn lẻ một đêm 》.”

“…” Ninh Trừng nhanh chóng biết được, vì sao anh phải kể chuyện cổ tích cho cô.

Biệt thự của nhà họ Lục nằm ở vùng ngoại ô London, lúc hoàng hôn, hai người họ mới đến.

Sau khi xe dừng lại, có người mở cửa xe cho cô, Ninh Trừng xuống xe, một tay Thiệu Hàm Hề khoác cửa xe, một tay chống eo, cười nói, “Hoan nghênh hai vị về nhà.”

Ninh Trừng nghe được hai chữ “về nhà”, không phản ứng kịp, Lục Mang đã vòng qua xe, đến bên cạnh cô, đôi mắt nhìn chằm chằm Thiệu Hàm Hề, “Anh vừa nói hoan nghênh, vừa cắm cọc ở đây chặn đường?”

Anh nói xong, kéo cô đi vào biệt thự màu cà phê.

Không gian của biệt thự rất rộng rãi thoáng mát, phong cách trang trí ấm áp, thuộc phong cách điền viên, không phải loại phong cách cổ điển của Anh quốc mà cô thường thấy trên TV.“Chỉ tại thường ngày ở đây rất ít mỹ nhân hạ cố đến chơi. Bình thường thì có hai người, nhưng Phi Tuyết về rồi, Ninh Trừng đến, vừa đủ một bàn mạt chược.”

Thiệu Hàm Hề theo hai người họ đi vào, khuôn mặt tuấn tú, nụ cười ôn hòa.

Ninh Trừng không biết có phải anh ấy cố ý nói cho cô không, Kiều Phi Tuyết đã về nhà. Có lẽ anh ấy lo cô sẽ nghĩ nhiều, cô rất kinh ngạc, vậy mà tâm tư người đàn ông này lại tinh tế như vậy. Sự tinh tế của anh ấy còn biểu hiện rõ hơn trong việc bố trí phòng, chuẩn bị bữa tối vân vân. Sức khỏe của mẹ Lục Mang không tốt, cơm tối cũng phải để người giúp việc bưng lên tầng. Mấy việc này đều do Thiệu Hàm Hề sắp xếp.

Đối lập mà nói, Lục Mang tựa như một ông chủ bỏ mặc mọi chuyện, mấy chuyện sinh hoạt thật sự là dốt đặc cán mai.

Ăn cơm tối xong, Thiệu Hàm Hề đặc biệt dặn dò Lục Mang, “Chắc là bây giờ mẹ cậu tỉnh rồi, tối cậu phải kể chuyện cổ tích cho bà ấy. Buổi tối anh ra ngoài một chuyến, chắc là về tương đối trễ, cũng có khả năng là không về.”

Lục Mang buông dao nĩa trong tay, nhìn Thiệu Hàm Hề, không đồng ý, cũng không từ chối.

Ninh Trừng lập tức thay anh trả lời, “Chắc chắn rồi, anh ấy đã nói với tôi. Anh Thiệu có thể đi làm việc khác.”

Thiệu Hàm Hề ăn cơm tối xong thì đi ngay, Ninh Trừng theo Lục Mang lên tầng, trực tiếp đến phòng ngủ của mẹ anh, lúc cô và anh đến, cô giúp việc nói bà ấy vừa ngủ dậy.

Hai người họ đi vào phòng ngủ, có một người phụ nữ nửa nằm trên giường, đang rầu rĩ nhìn đồ ăn trên chiếc bàn nhỏ. Làn da của bà vẫn còn rất tốt, tuy sắc mặt tái nhợt nhưng nhìn rất trẻ, mũi cao thẳng, ngũ quan hài hòa, tóc dài đen nhánh, xõa tung giống thác nước.

Lục Mang ngồi xuống ở mép giường, bà ấy mới ý thức được có người đến, ngẩng đầu nhìn sang, trên mặt lập tức xuất hiện nụ cười ngây thơ như trẻ con, “Mang Mang, hôm qua mẹ mơ thấy con về.”

“Nói dối, Thiệu Hàm Hề về từ hôm qua, chắc chắn đã nói với mẹ hôm nay bọn con về.”

“Nó nói với mẹ, nên mẹ mơ thấy, đâu có mâu thuẫn.”

“Tùy mẹ.” Lục Mang không tranh luận với bà ấy, anh kéo tay Ninh Trừng, kêu cô ngồi xuống cái ghế cạnh giường, “Đây là bạn gái con, Ninh Trừng, con dâu tương lai của mẹ.”

Vẻ mặt của Kiều Tử San cứng lại, dường như là không tin chuyện này, một lúc lâu mới phục hồi tinh thần, mỉm cười, vươn tay với cô, “Trừng Trừng, chào cháu, cô là Stefanie.”

Ninh Trừng hơi khẩn trương, “Chào cô Stefanie, cháu là Ninh Trừng.”

Trực tiếp kêu tên bà ấy thì cô không kêu được.

Quyển 3 - Chương 48: Xuyên qua thời gian và không gian

Edit: Nhược Vy

Beta: Quanh

Ninh Trừng muốn nói gì đó, cuối cùng lại không nói, hai người cứ ôm nhau như vậy, tiến vào phòng tắm.

Lục Mang trực tiếp bế cô đến dưới vòi hoa sen, thả cô xuống, xoay người ra ngoài, cô lại ôm eo anh, hơi ngẩng đầu nhìn vào mắt anh, không nhịn được mà hỏi, “Lục Mang, anh có mệt không?”

Đôi tay vốn đang buông thõng của anh lướt dọc theo cơ thể cô, cuối cùng là dừng ở mặt cô, anh chạm tay vào má cô, nâng đầu cô lên, trán tựa trán, khóe môi nhếch lên một nụ cười xấu xa, “Đương nhiên là anh không mệt, có muốn anh chứng minh cho em xem không?”

“Được đó, anh chứng minh cho em xem.” Ý Ninh Trừng muốn hỏi là, anh chạy tới chạy lui giữa hai nơi như vậy, chăm sóc mẹ mình có mệt không, rõ ràng là anh không trả lời đúng trọng tâm, cô cũng biết anh cố ý xuyên tạc ý của cô.

Cô không đỏ mặt như lúc trước, khiến anh hơi sững ra.

Nhưng cuối cùng, Lục Mang chỉ hôn môi cô một lát rồi buông  ra, “Em tắm rửa trước đi, anh đi xem thư, chờ em tắm rửa xong, anh sẽ chứng minh với em anh không mệt, nếu có mệt, ăn một trái quýt cũng đủ để anh bất tử.” Anh nói xong thì buông cô ra, xoay người rời khỏi phòng tắm, về phòng trước.

Ninh Trừng thấy quần áo củacô đã ở trong phòng tắm, hẳn là anh chuẩn bị cho cô, trong lòng cô ấm áp, cởi quần áo, đóng cửa lại, mở chốt nước ấm.

Lúc cô tắm rửa xong, Lục Mang đang ngồi trên sô pha tìm đọc thư.

Trong máy tính vang lên giọng Lâm Khiếu Ba, “Giáo sư Lục, tôi đã cử người đến London một tuần trước, căn cứ vào manh mối mà Ninh Trừng cung cấp, điều tra một vài nơi nhưng vẫn không tìm được Queen Cơ hay một ít tin tức gì liên quan đến cô ta. Tôi nghĩ là, Queen Cơ này, có thể không ở London không?”

Lục Mang hỏi lại một câu, “Anh cảm thấy Queen Cơ ở đâu?” Sau đó không chờ Lâm Khiếu Ba trả lời, “Đừng ỷ lại vào manh mối mà Ninh Trừng cung cấp, những cái đó chỉ để tham khảo.”

Chuyện này, Lâm Khiếu Ba cũng thống nhất ý kiến với anh, “Tôi cũng cho là thế, nếu chỉ căn cứ vào một chỗ có khả năng không tồn tại để điều tra thì phạm vi quá lớn, không khác gì vớt cá ngoài biển rộng. Cho nên, chúng tôi đã trở lại với manh mối do Ngô Lương cung cấp, dựa theo khẩu cung của anh ta, Thợ Săn Bóng Đêm bắt cóc trẻ em, nếu thuận lợi thì sẽ trực tiếp đưa vào tập đoàn tội phạm cho một người khống chế, trở thành công cụ kiếm tiền của chúng; nếu không thuận lợi, bọn chúng sẽ làm thân phận giả cho mấy đứa trẻ, đưa đến một ít cô nhi viện ở nước ngoài, có người nhận nuôi chúng, sau đó lại chuyển đến trong tổ chức, hoặc là một ít đoàn diễn có trẻ em, cho nên…”

Lâm Khiếu Ba đột nhiên tạm dừng, có lẽ là do thấy Ninh Trừng xuất hiện, anh ấy vội vàng cúi đầu.

Ninh Trừng nghe quá chuyên chú, quên mình đang mang đồ ngủ, cô lập tức quay lại mép giường, cầm áo khoác phủ thêm rồi mới đến trước sô pha lần nữa, ngồi đối diện Lục Mang, tiếp tục nghe anh và Lâm Khiếu Ba nói chuyện video.

Lâm Khiếu Ba tiếp tục nói kế hoạch tiếp theo của họ ở London, họ sẽ tiếp tục điều tra đoàn diễn có trẻ em, hơn nữa sẽ đến thăm hỏi một ít cô nhi viện trong thành phố, tìm hiểu ngọn nguồn của những cô nhi, xem có liên quan gì đến những đứa trẻ mất tích trong nước không.

Lục Mang chờ anh ấy nói xong, nhắc nhở anh ấy tận lực không quấy nhiễu những cơ cấu trẻ em bên trong tổ chức, cuối cùng nói mai mình sẽ đến một cô nhi viện, “Mọi người không cần đi cô nhi viện Mũ Đỏ, chúng tôi đi.”

Trên màn hình máy tính, vẻ mặt Lâm Khiếu Ba hơi sửng sốt một lát, sau đó mới hỏi, “Là vì mẹ anh muốn đi sao? Hình như bà Lục rất thích con nít, có phải đã từng nhận nuôi không?”

Ninh Trừng nghe thấy câu hỏi như vậy, cô kinh ngạc, vẻ mặt Lục Mang cũng không vui, “Những việc này không nằm trong phạm vi công việc của anh, hôm nay cứ vậy đã, có việc thì gửi vào hòm thư.”
Lục Mang nói xong, trực tiếp kết thúc video, gấp máy tính lại, để trên bàn trà rồi nhìn Ninh Trừng, “Vì sao em không ngồi cạnh anh? Lại đây.” Anh vỗ chỗ trống bên cạnh.

Ninh Trừng cảm thấy tâm tình anh là lạ, từ lúc ở trong phòng Kiều Tử San đã có vẻ hơi nóng nảy, nhưng vẫn luôn cố gắng kiềm chế.

Cô đứng dậy, đi đến sô pha đối diện, ngồi xuống bên cạnh anh, hai tay ôm eo anh trấn an, “Vừa rồi em mặc áo ngủ, anh đang nói chuyện với đội phó Lâm, em ngồi cạnh anh không tiện. Chắc là không phải đội phó Lâm hoài nghi mẹ anh có vấn đề gì đâu, những người liên quan, anh ấy chỉ thuận miệng hỏi xem, đây chỉ là công việc theo thông lệ.”

Một tay Lục Mang ôm eo cô, gò má đặt trên đầu cô, đôi mắt nhìn cửa chằm chằm, không để ý đến đề tài này, “Anh có giác quan thứ sáu, đêm nay em sẽ không ngủ với anh.” Trong giọng nói của anh đã không còn nóng nảy và tức giận như vừa rồi.

Anh mới dứt lời, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.

Ngoài cửa là giọng cô giúp việc, nói bà Lục muốn nói chuyện phiếm với cô Ninh, hỏi giờ cô có thể qua không. Cô giúp việc là người Hoa, đã quen lấy họ và từ phu nhân để xưng hô [1]. 

[1] Nguyên văn là Lục phu nhân.

Dĩ nhiên Ninh Trừng sẽ không từ chối, nói sẽ qua ngay. Cô còn chưa đứng dậy, Lục Mang đã giữ chặt cô, ôm cô ngồi lên đùi mình, lại bắt đầu hôn.

Nụ hôn này kịch liệt mà vội vàng, hôn đến khi cả hai đều nóng lên, người ngoài cửa lại thúc giục, anh mới buông cô ra.

Lục Mang bế cô đến cửa mới đặt cô xuống, cơ thể tựa vào cửa, dường như là không muốn mở cửa.

Ninh Trừng sửa sang lại quần áo xốc xếch, ngẩng đầu cười nhìn anh, “Gần mực thì đen, giác quan thứ sáu của anh còn chuẩn hơn em.”
“Cái này gọi là gần đèn thì sáng.” Anh bóp mũi cô, “Vất vả cho em rồi, cô Ninh.”

Anh mở cửa, nhìn theo cô rời đi, tuy rất luyến tiếc nhưng anh biết Kiều Tử San thích Ninh Trừng, anh vừa vui vẻ, lại vừa bất đắc dĩ, người bệnh ở trước mặt, anh chỉ có thể nhượng bộ, huống gì đó còn là mẹ anh.

Ninh Trừng theo cô giúp việc đến phòng Kiều Tử San, trò chuyện với bà ấy một lát. Cho tới khi nói đến Lục Mang hồi nhỏ, Kiều Tử San lấy một album ra, chỉ vào ảnh, nói một ít chuyện thú vị lúc nhỏ của anh. Trong đó có một bức ảnh, bối cảnh rất tối, hình như phía sau có một thùng nước, còn có một ít dây thừng rất thô, bên cạnh là một cậu bé, làn da rất trắng, ngũ quan đẹp đẽ, cô lập tức nghĩ tới Lưu Tiểu Đồng, bởi vì quá giống.

Nhưng cô nhìn lại lần thứ hai, ngũ quan cậu bé trong bức ảnh hài hòa hơn, vẻ mặt ngạo mạn, dường như là rất khinh thường với tất cả xung quanh. Ánh mắt Lưu Tiểu Đồng ôn hòa hơn. Cho nên, cô xác định cậu bé này là Lục Mang khi còn nhỏ.

Ninh Trừng nhìn kỹ bối cảnh của bức ảnh, đồng tử lập tức phóng đại, bối cảnh này, gần như là giống hệt cảnh tượng trong ảo giác của cô.

Kiều Tử San chỉ vào bức ảnh, trên mặt là nụ cười hạnh phúc, “Bức ảnh này rất thú vị, đó là lúc Mang Mang của cô sáu tuổi, Donald tước sĩ chụp dưới tầng hầm rạp hát lớn cho nó. Lần đó cô dẫn nó đi xem ảo thuật, kết quả, nó bị người của đoàn mời ra ngoài.”

“Anh ấy vạch trần thủ thuật của ảo thuật gia ngay tại chỗ, nên bị đuổi ra ngoài phải không?” Ninh Trừng không cần hỏi cũng có thể nghĩ đến, loại tính cách chấp nhất về chân tướng như anh, không có khả năng tình nguyện để ảo thuật gia mê hoặc.

Kiều Tử San gật đầu, “Gần như là màn ảo thuật nào nó cũng liếc mắt một cái đã nhìn ra thủ thuật. Thật ra cũng không có ai trực tiếp đuổi nó, Donald tước sĩ [2] cho rằng nó không thích xem ảo thuật nên dẫn nó đi, sau đó không biết vì sao lại mang nó xuống tầng hầm của rạp hát, chụp cho nó bức này.”

[2] Tước sĩ: cách gọi những bậc quyền quý, quý tộc

Ninh Trừng không hỏi Donald tước sĩ là ai, Kiều Tử San thuận miệng nhắc tới cái tên này, cùng với giọng điệu khi nhắc đến, cô đoán là bạn bè linh tinh rất thân với nhà họ.

Kiều Tử San tiếp tục giở album, càng nói càng hưng phấn. Ninh Trừng nghe thấy thì liên tục ngáp, Kiều Tử San lại túm tay không cho cô đi, bảo cô ngủ ở đây.

Ninh Trừng cũng không tiện từ chối, nằm xuống với bà ấy, vô tình nhìn tủ quần áo đang mở một nửa bên cạnh, có một đôi boots màu đỏ. Cô ngạc nhiên, vì sao lại đặt giày trong tủ quần áo?

Nhưng cô thật sự quá mệt mỏi, nhanh chóng thiếp đi.

Ngày hôm sau, lúc Ninh Trừng tỉnh lại, Kiều Tử San còn đang ngủ say. Cô xuống lầu, Lục Mang đã ngồi trước bàn ăn xem báo, nhìn thấy cô xuống thì lập tức kêu cô đến ăn sáng.

Ninh Trừng đánh răng xong thì quay trở lại phòng ăn, Kiều Tử San đã ngồi vào bàn ăn, tinh thần dồi dào, trông không hề giống người bệnh.

Ba người nói nói cười cười, ăn sáng xong thì xuất phát đến cô nhi viện Mũ Đỏ.

Cô nhi viện cách biệt thự họ ở không xa, chỉ mất nửa giờ đi xe.

Kiều Tử San ở cạnh những đứa trẻ đó, dường như là thay đổi thành một người khác, cùng hát cùng nhảy với mấy đứa trẻ, vô cùng vui vẻ.

Quyển 3 - Chương 49: Chủ động

Edit: Nhược Vy

Beta: Quanh

Ninh Trừng rất muốn tự mình thể nghiệm màn ảo thuật Xuyên qua thời gian này.

Kiều Tử San còn hưng phấn hơn, ầm ĩ muốn lên đài, bị Lục Mang giữ chặt, “Mấy thứ đó rõ ràng là lừa đảo, kỹ xảo đơn giản như vậy mà hai người cũng không nhìn ra sao?”

Kiều Tử San rất không vui, may là ảo thuật gia đã xuống đài rời đi.

Thì ra ảo thuật gia vừa biểu diễn chính là Ma Thần K tiếng tăm lừng lẫy, nghe nói anh ta biểu diễn, không định thời gian nhưng luôn có khán giả, lần nào lên đài cũng chỉ biểu diễn một màn ảo thuật, hơn nữa là chỉ biểu diễn khi có sương mù.

Đây là “Hunger marketing [1]” điển hình.

[1] Hunger marketing: Hunger marketing là một chiến lược tiếp thị đặc biệt tập trung vào cảm xúc của con người. Hunger marketing là chiến lược tâm lý tập trung vào mong muốn của người tiêu dùng, khiến họ “đói”, do đó có mong muốn mạnh mẽ để mua sản phẩm (Nguồn: Wiki)

Loại phương thức marketing này, đối với loại người lý trí như Ninh Trừng sẽ không tạo ảnh hưởng quá lớn, cô chỉ tò mò, muốn biết chân tướng của màn ảo thuật.

Kiều Tử San bị màn ảo thuật này hút hồn, từ khi xem được thì ngày nào cũng xem dự báo thời tiết, hỏi thăm khắp nơi, còn có cách nào để xem ảo thuật nữa không.

Lục Mang và Ninh Trừng ở cùng Kiều Tử San một tuần, cuối cùng cũng tìm được cách để xem biểu diễn ảo thuật.

Kiều Tử San đã từng nhắc tới Donald tước sĩ, thì ra là bạn tốt nhiều đời của bố Lục Mang, có lực ảnh hưởng nhất định ở London. Donald tước sĩ lấy danh nghĩa của ông ta, chủ động mời Ma thần K đặc biệt tới nhà họ Lục vì Kiều Tử San biểu diễn.

Ban đầu Lục Mang không đồng ý, nhưng Kiều Tử San cứ liên tục nài nỉ, Ninh Trừng cũng ở bên khuyên bảo, anh mới miễn cưỡng đồng ý tổ chức một buổi tiệc ở vườn hoa nhà họ Lục.

Ninh Trừng cùng Lục Mang bắt đầu chuẩn bị bữa tiệc cho Kiều Tử San, việc chuẩn bị còn chưa hoàn thành thì trong thành phố đột nhiên xảy ra một vụ án mạng. David gọi một cuộc đã kéo được anh và cô đi.

Án mạng xảy ra ở một chung cư cũ nát trong xóm nghèo của thành phố, lúc Lục Mang và Ninh Trừng tới hiện trường, David cùng Lâm Khiếu Ba đã ở đó, còn có một pháp y do cảnh sát London cử đến, đang xem xét thi thể người chết.

Một cô gái tóc đen da vàng trẻ tuổi, nằm nghiêng giữa vũng máu trên giường, bụng còn đang chảy máu, hai mắt trợn to, đôi tay ôm một “cục thịt máu lẫn lộn”.

Ninh Trừng vừa đến cửa, chỉ nhìn từ xa, muốn đi vào, lại bị Lục Mang buộc ra ngoài.

“Vì sao không cho em xem?” Ninh Trừng tin người chết là người Châu Á, rất có khả năng là người Trung Quốc, hơn nữa là một thai phụ, hoặc là một người mẹ vừa sinh.

“Bây giờ em không phải là nhân viên chấp pháp ở đây, xem thì có ích gì? Bên họ sẽ có người xem xét, đến lúc đó em trực tiếp xem kết quả giám định.” Lục Mang không muốn cô nhìn thấy cảnh tượng máu me như vậy, kéo cô ra ngoài chung cư.

Ngày đã dần về hoàng hôn, bầu trời mờ ảo, sương mù dày đặc đầy trời, bao phủ cả thành phố.

Ninh Trừng vô tình nhìn thấy, Lục Mang đang nhìn sương mù dày đặc, trong đôi mắt đen nhánh hiện lên sự phẫn nộ và bi thương.

Trong đầu Ninh Trừng thoáng hiện một ít hình ảnh, thời tiết sương mù dày đặc, thai phụ mang thai sáu tháng trở lên, bị mổ bụng, lấy bào thai ra, cắt tử cung… Đây đúng là cách thức gây án của đồ tể Sương Mù, tên bắt chước Jack đồ tể, sát thủ gây án liên hoàn?!

Cô lập tức cảm giác bụng mình quặn đau, một tay cô che bụng, một tay nắm chặt tay anh, “Lục Mang, lúc anh ở Scotland Yard, không phải vụ án kia đã phá rồi sao?”

Lục Mang còn chưa trả lời, David và Lâm Khiếu Ba đã theo pháp y ra ngoài, đang dùng tiếng Anh nói chuyện với nhau. Ninh Trừng nghe ra ý của họ, cùng suy nghĩ với cô.

“Giúp tôi trông cô ấy.” Lục Mang bỏ lại một câu, tự mình xoay người đi vào chung cư.

Ninh Trừng muốn theo sau, bị David và Lâm Khiếu Ba đồng thời ngăn lại. Lâm Khiếu Ba ở bên cạnh giải thích, “Hiện trường có dấu vết ngụy tạo, rất có khả năng là có người bắt chước gây án, cố ý gây hoang mang.”

Chắc là David biết chút tiếng Trung, hình như cũng hiểu Lâm Khiếu Ba nói gì, anh ấy nhìn Ninh Trừng, gật đầu thật mạnh, không ngừng nói yes.

Cuối cùng Ninh Trừng vẫn không thể đi vào hiện trường xem xét, chỉ thấy ảnh do David chụp, cảnh tượng trong bức ảnh còn thảm thiết hơn tưởng tượng của cô.

Ninh Trừng nhìn mấy bức ảnh, trong lòng vẫn luôn cầu nguyện, chỉ mong lúc hung thủ hành hung, người mẹ trẻ tuổi này đã chết.Không bao lâu sau, Lục Mang bước ra, nói với pháp y vài câu, chắc là xác nhận kết quả mà anh tìm thấy. Sao đó, Lâm Khiếu Ba theo David và pháp y đến Cục Cảnh sát London, Lục Mang kéo cô về nhà.

Ninh Trừng hơi ngoài ý muốn, vì sao anh và cô không đến Cục Cảnh sát? Hung thủ để lại dấu vết gây án rõ ràng như vậy, với kinh nghiệm của anh, chắc là có thể phác họa sơ bộ chân dung tội phạm ngay tại hiện trường. Cảnh sát cũng có thể truy tìm được hung thủ nhanh hơn, ngăn việc có thêm nhiều vụ án thảm thiết phát sinh.

Vấn đề này, trên đường về, Ninh Trừng hỏi rất nhiều lần, Lục Mang vẫn không trực tiếp trả lời, chỉ nói manh mối chưa đầy đủ, phải chờ thêm.

Đến cửa nhà, trước khi xuống xe, Lục Mang giữ Ninh Trừng lại, “Chuyện hôm nay đừng nói với Stefanie, bà ấy nhát gan, lại thích hỏi lung tung, nghe mấy chuyện rối loạn này, tối chắc chắn sẽ mơ thấy ác mộng.”

Ninh Trừng lập tức đồng ý, qua một tuần ở chung, cô cũng hiểu tính cách của Kiều Tử San, giống trẻ con vậy, lòng hiếu kỳ rất nặng.

Lục Mang vẫn không yên tâm, “Đêm nay chúng ta chờ bà ấy ngủ rồi, em qua ngủ với anh.” Anh nói xong thì dắt tay cô xuống xe.

Hai người họ đi vào biệt thự, không nhìn thấy Kiều Tử San, cô giúp việc nói vì chuẩn bị cho vũ hội ngày mai, bà ấy bận rộn cả ngày, mệt quá, ăn tối xong thì ngủ rồi.

Ninh Trừng và Lục Mang gần như là đồng thời thở phào nhẹ nhõm một hơi. Hai người ăn cơm tối rồi về phòng. Vẫn như cũ, Ninh Trừng đi tắm rửa, Lục Mang tiếp tục làm việc trên máy tính.

Lúc tắm rửa, không biết vì sao, Ninh Trừng hơi căng thẳng.

Cô nhớ buổi tối trước khi đến London, anh và cô ngủ chung, nói chuyện một lát thì dính lấy nhau, ôm hôn kịch liệt, suýt nữa lau súng cướp cò.

Một tuần cô đến đây, tối nào cũng ngủ cùng Kiều Tử San.

Tối hôm nay, liệu có gì xảy ra không?

Ninh Trừng tắm rửa xong thay áo ngủ, nhìn thấy trên bàn trang điểm có một lọ nước hoa chưa mở, lúc cùng Kiều Tử San đi dạo phố, Kiều Tử San mua cho cô.

Kiều Tử San không biết, cô ngửi không ngửi thấy mùi gì.

Cô không ngửi được, nhưng anh có thể ngửi được.

Ninh Trừng nghĩ như vậy, cô cầm lấy lọ nước hoa, xịt vào động mạch cổ tay, sau tai, mũi không ngửi được, nhưng cô cảm giác nước hoa xịt vào da lạnh lạnh, trong lòng lại ấm áp. Xịt nước hoa xong, cô sửa lại tóc, quay về phòng.
Lục Mang đang ngồi trên sô pha, nhìn máy tính chằm chằm, cô ngồi xuống bên cạnh, nghiêng đầu nhìn anh, “Em tắm xong rồi.”

“Em ngủ trước đi, anh kiểm tra ít tài liệu đã.” Lúc anh nói chuyện, đầu cũng không ngẩng lên.

Ninh Trừng ngẩng đầu nhìn đồng hồ trên tường, đã mười một giờ. Thấy anh không có ý đi ngủ, cô chỉ có thể đứng dậy, chuẩn bị đồ ngủ cho anh rồi trèo lên giường, chuẩn bị ngủ.

Cả tuần này, tối nào cô cũng nói chuyện phiếm với Kiều Tử San, đến khuya mới ngủ, ngày nào cũng buồn ngủ muốn chết, hôm nay lại không biết vì sao, đại não tỉnh táo lạ thường.

Ninh Trừng nằm trên giường, nghe tiếng gõ bàn phím, mãi cho đến đã khuya, âm thanh mới dừng lại. Không bao lâu sau, trong phòng tắm vang lên tiếng nước róc rách.

Giây phút tiếng nước lặng đi, Ninh Trừng cảm giác dường như hô hấp mình cũng đình chỉ. Hơn nữa, nhịp này, bị kéo dài vô hạn, mãi cho đến khi phía sau lún xuống, hơi thở quen thuộc quẩn quanh ở chóp mũi, cô mới hít vào, lại không thở ra, cả người càng căng chặt hơn.

Kết quả, chờ cả buổi, phía sau vẫn không có động tĩnh gì.

Ninh Trừng xoay người, phát hiện hai mắt anh nhắm nghiền, hô hấp đều đều.

Vậy mà anh lại ngủ rồi!

Cô nhớ mình căng thẳng thần kinh cả buổi tối, không nhịn được cười, cô suy nghĩ gì đấy?

Ninh Trừng đặt hai tay trên gối, cằm gác lên cánh tay, nhìn người đàn ông đang nằm ngửa bên cạnh, một tay gối đầu, một tay đặt trước ngực, ngủ rất ngon lành.

Dưới ngọn đèn tường màu cam, gương mặt trắng trẻo khôi ngô của anh như được mạ một vầng sáng. Cô không kiềm chế được, duỗi tay nhẹ nhàng sờ đôi mày rậm của anh.

Ninh Trừng cảm giác anh ngủ rất sâu, lá gan càng lớn hơn, cô hơi nhổm người dậy, đến gần anh, nhẹ nhàng hôn đôi môi mỏng đang nhếch lên.

Cô vốn chỉ muốn hôn một chút rồi đi ngủ, lúc ngẩng đầu, lại đột nhiên bị đè lại, không động đậy nổi.

Cô giương mắt, phát hiện người đàn ông này đang nhìn mình chằm chằm, trong đôi mắt đen như mực là tia sáng rực rỡ, tràn đầy ý cười, như là đang cười nhạo cô.

“Anh giả vờ ngủ!” Ninh Trừng tức giận cắn răng, đẩy bàn tay sau gáy mình, muốn nằm thẳng lại.

“Em câu dẫn anh.” Lục Mang đưa tay ôm lấy cô, trở mình, để hai người nằm nghiêng, mặt đối mặt.

Tư thế ôm này, một tay anh đặt trên lưng cô, một tay khác trực tiếp đặt ở mông cô, cả người cô bị anh ôm trong ngực, miệng vừa vặn ở trước ngực anh… Giống như người mẹ ôm trẻ sơ sinh.

“Có giống đang bú sữa không?” Anh hỏi cô.

“…” Ninh Trừng ngẩng đầu, cho rằng anh lại cố ý trêu đùa cô. Lại phát hiện vẻ mặt anh rất nghiêm túc, hình như là nghĩ tới vấn đề gì đó.

“Chỉ có người mẹ thực sự, lúc cho con bú sữa mới có thể cẩn thận như vậy, cho dù chỉ là một tư thế ôm. Nhưng làm sát thủ liên hoàn, cô ta còn ác độc hơn cả đàn ông!”

Ninh Trừng lập tức hiểu anh đang nói đến vấn đề nào, “Ý anh là, đồ tể Sương Mù chân chính là phụ nữ, nhưng không phải trước đây truyền thông đưa tin là nam sao, chẳng lẽ truyền thông đưa tin sai?”

“Thông minh.” Anh cúi đầu hôn lên trán cô, bàn tay đặt ở mông cô, trượt dọc theo thân thể cô, hướng lên trên, cho đến lưng cô mới dừng lại, tạo thành một vòng kín cùng tay khác, khoanh đầu cô lại.

“Như vậy thì em còn có thể hô hấp không?” Anh giữ chặt đầu cô, Ninh Trừng suýt nữa nghẹn chết, nhưng anh nhanh chóng buông cô ra, tổng kết một cách chắc chắn, “Đàn ông bình thường đều ôm em bé như vậy.”

“Cho nên, anh hoài nghi, người bắt chước đồ tể Sương Mù giết người là đàn ông?” Ninh Trừng nhớ tới trình trạng ở hiện trường vụ án.

Người phụ nữ ôm con bằng cách vòng tay như trên, hung thủ là đàn ông, cho nên không biết phụ nữ ôm con như thế nào, lúc ngụy tạo hiện trường, lộ ra dấu vết.

Quyển 3 - Chương 49-2: Ngoại truyện 1 🍋 Tống Thanh Nam và Hàn Y Lâm

Edit: Nhược Vy

Beta: Quanh

Tiệc tối thành lập quỹ Thiên sứ chim Họa Mi tiến hành rầm rộ.

Sau khi Lục Mang và Ninh Trừng đi trước, Tống Thanh Nam quay đầu nhìn Hàn Y Lâm.

“Hai người họ còn bận việc, phải tìm kiếm trẻ em mất tích.” Hàn Y Lâm giải thích một câu, “Tiếp theo làm gì?”

Tống Thanh Nam cầm cổ tay cô, kéo về phía mình, Hàn Y Lâm ngã vào vòng ôm của anh, anh cúi người, đôi môi mỏng cọ xát trên má cô, sau đó ngừng bên tai cô, nỉ non một câu, “Em nghĩ sao?”

Hàn Y Lâm không rút tay ra, cũng không hỏi lại, chỉ nhắc nhở anh một câu, “Hội trường có rất nhiều người đang nhìn, có phải chúng ta nên đổi chỗ khác không? Anh cũng không muốn ngày mai lại lên hot search nhỉ?”

Khóe môi Tống Thanh Nam giật giật, trưng ra nụ cười bất cần, gương mặt khôi ngô không ai có thể kiềm chế, kèm theo sự mập mờ thiếu đứng đắn. Anh đột nhiên bế cô lên, hội trường lập tức xuất hiện tiếng thét chói tai.

Cơ thể Hàn Y Lâm đột nhiên bay lên, đôi tay nắm chặt cánh tay anh, nhìn thẳng vào mắt anh.

Tống Thanh Nam bế cô rời khỏi hội trường, tầm mắt luôn dừng trên gương mặt trang điểm tinh xảo của cô, cô không hề biểu hiện hoảng sợ, cũng không có chút nóng lòng chờ mong, có thì cũng chỉ là sự bình lặng như nước.

Sự bình tĩnh này của cô lập tức chọc giận anh.

Tống Thanh Nam bế cô vào thang máy, cửa thang máy vừa đóng lại một nửa, anh đã thả cô xuống, cúi người hôn cô, đè cô lên tường.

Cơ thể hai người đập vào vách thang máy, phát ra một tiếng vang, gần như là đồng thời với tiếng khép thang máy.

Tống Thanh Nam vừa hôn cô, vừa thuận tay gỡ tóc cô xuống, hai tay len lỏi vào tóc cô, mười ngón giống như một chiếc lược, chải tóc cô ra.

Anh cắn mút môi cô, lưỡi quấn lấy lưỡi cô.

Cô không có phản ứng gì, không kháng cự, cũng không đáp lại.

Tống Thanh Nam đột nhiên cảm thấy tức giận.

Anh càng cắn mạnh hơn, làm loạn trong miệng cô, không cẩn thận làm rách môi cô, một mùi máu nồng nặc lan tràn giữa hai đôi môi đang quấn quýt.

Tống Thanh Nam dày vò cả buổi mới phát hiện, trước sau chỉ có một mình anh diễn một vai.

Thang máy đã tới bãi đỗ xe ngầm.

Anh rất nản lòng, nhưng lại không thể không buông cô ra, nhìn vào đôi mắt vẫn bình tĩnh không chút gợn sóng của cô, sự nản lòng lập tức hóa thành phẫn nộ, anh đưa tay túm tóc cô, giật xuống, một tay nâng cằm cô lên.

“Hàn Y Lâm, tôi nói cho em biết, tối hôm nay, cho dù em có thanh cao ngạo mạn như thế nào, tôi cũng sẽ không bỏ qua cho em. Em, chỉ có thể thuộc về tôi!” Câu cuối cùng, Tống Thanh Nam nhấn mạnh từng chữ mới buông cô ra.

“Anh Tống không cần khách khí, trong lòng anh, không phải tôi là thứ đồ chơi anh dùng tiền để đổi sao?” Hàn Y Lâm nói xong thì đẩy anh ra, thản nhiên ra khỏi thang máy. Chưa đi được mấy bước, tay đã bị anh giữ lại.

Tống Thanh Nam cũng ra khỏi thang máy, kéo tay cô đi đến chiếc Lamborghini màu vàng cách đó không xa, “Em nói đúng, em chính là một thứ đồ chơi. Từ nhỏ đến lớn tôi đã chơi bao nhiêu thứ như vậy, còn không trị được con búp bê như em sao? Xem hôm nay tôi chơi chết em thế nào!”

Bước chân Hàn Y Lâm nhẹ tênh, giống như cưỡi mây đạp gió, hình như cô uống không ít rượu.

Cô không giống Ninh Trừng, tuy làm việc ở quán cà phê, nhưng thật ra cô không thích cà phê. So với cà phê, cô thích rượu hơn. Bởi vì cà phê khiến người ta tỉnh táo, nhưng cô không thích cảm giác tỉnh táo.

Rượu không phải là thứ tốt lành, nhưng rượu có thể cho người ta thêm can đảm, có thể gây tê, lúc này, đúng là thứ mà cô cần nhất.

Tống Thanh Nam đẩy mạnh cô vào ghế phó lái, đóng cửa xe thật mạnh, thân xe hơi rung lắc, cô cảm giác choáng váng. Cô nhắm mắt lại, muốn tựa lưng vào ghế nghỉ ngơi chốc lát.Tống Thanh Nam đã ngồi vào ghế lái, đưa tay kéo cô qua, lại bắt đầu cắn môi cô giống như chó điên, cắn cả buổi mới buông ra, khởi động xe.

Tuy Hàn Y Lâm không quá tỉnh táo, nhưng có thể cảm giác được, kiến trúc hai bên đường phố nhanh chóng lùi lại phía sau, tốc độ càng lúc càng nhanh. Không bao lâu sau, phong cảnh hai bên nhanh chóng thay đổi, không còn là nhà nữa, biến thành cây.

Cô không biết xe chạy bao lâu mới dừng lại tới. Chỉ biết, lúc xe dừng lại, cô bị Tống Thanh Nam bế lên, tiến vào một tòa biệt thự.

Hàn Y Lâm cố gắng mở mắt, nhìn xung quanh một vòng, chỗ này rất xa lạ với cô, hình như là trên núi ở ngoại thành. Núi sâu hoang vu, biệt thự, một nam một nữ… Không biết Hàn Y Lâm bị những từ này kích thích, hay là vì nhiệt độ trên núi quá thấp, gió lạnh thổi qua, cô lạnh đến mức run rẩy, cơ thể cuộn tròn theo bản năng, ôm chặt người đàn ông đang bế mình.

Cơ thể anh rất ấm, cô ôm anh như vậy, thuần túy là xuất phát từ bản năng. Cô ôm như thế, khiến người đàn ông nãy giờ vẫn bị cơn giận khống chế dừng chân lại.

Tống Thanh Nam cúi đầu nhìn người phụ nữ trong lòng, cô giống như một con mèo hoang, nắm chặt tay anh, tuy móng tay cô không dài, nhưng gần như là đâm vào thịt anh.

Đáng lẽ anh nên thấy đau, nhưng loại đau đớn này khiến đáy lòng đã gần như chết lặng của anh có chút xúc động.

Tựa như cảm giác lần đầu tiên anh nhìn thấy cô.

Có lẽ người khác nói rất đúng, anh đã gặp quá nhiều người phụ nữ hoa mĩ lộng lẫy, ai ai cũng xem anh như là con mồi, nhìn thấy anh thì sẽ nhào lên. Thứ mấy cô gái đó nhào đến không phải anh, mà là tiền của anh.

Anh cảm giác mình giống như một linh hồn lang thang trong một vườn hoa với cả trăm loài, nhìn nhiều hoa quá, cảm giác không có gì khác nhau, bây giờ anh chán ghét, cảm giác mặt cỏ ngoài vườn hoa còn quyến rũ hơn.

Hàn Y Lâm chính là mặt cỏ mà anh muốn bước vào.

Nhưng đến giờ đã là nửa năm, vì sao anh vẫn ở lại mặt cỏ này, không muốn rời đi? Tuy rằng anh còn chưa thực sự đặt chân vào.

Tống Thanh Nam cúi đầu nhìn người phụ nữ đang nhắm mắt, làn da rất đẹp, bình thường cô để mặt mộc, hôm nay có trang điểm nhẹ, nhìn trắng như bông tuyết.

Anh bế cô lên lầu, những nơi hai người họ đi qua, đèn cảm ứng âm thanh lần lượt sáng lên, sau đó lại lần lượt vụt tắt. Tống Thanh Nam ôm cô đi vào phòng ngủ trên tầng hai, đặt cô trên giường, đôi tay vừa buông ra, còn chưa đứng dậy, Hàn Y Lâm cảm giác không lạnh nữa, cũng đoán là đã vào phòng, cô mở mắt.

“Em tỉnh rồi à?”

“Đây là nhà anh?” Hàn Y Lâm đẩy anh ra, ngồi dậy khỏi giường, nhìn xung quanh một vòng.Phòng rất lớn, trang hoàng rất xa hoa, nhưng lại không có sức sống, thậm chí, cô nhíu mày theo thói quen, “Căn phòng này đã có bao nhiêu người phụ nữ ngủ rồi? Chúng ta vẫn nên tới khách sạn đi.”

“Em sợ à?” Tống Thanh Nam không giải thích, biệt thự này, ngoại trừ chính anh thì không có ai biết. Nơi này là chốn bồng lai tiên cảnh của anh, một nơi ngăn cách với thế giới.

“Không phải sợ, tôi không thích ngủ trên giường đã có người khác nằm.”

“Giường tôi ngủ cũng không thích? Ý em là, em muốn một người ngủ một giường?” Tống Thanh Nam cúi xuống bên cạnh cô, một tay chống phía sau, nghiêng đầu, híp mắt nhìn cô, một tay chơi đùa với tóc cô.

Tống Thanh Nam đẩy phần tóc xõa tung trên lưng, mái tóc dài tách ra hai bên, lộ ra phần cổ trắng mịn như tuyết trắng, anh chạm vào cổ cô, “Hay là em đang sợ hãi?”

Cơ thể Hàn Y Lâm nhích về phía trước một chút, xoay người đối mặt với anh, “Tôi sợ cái gì?”

“Em sợ tôi sẽ giết em, cưỡng bức rồi giết?” Khóe môi anh lại nhếch lên nụ cười không đúng đắn theo thói quen.

“Vậy thì anh nên sợ tôi mới đúng.” Hàn Y Lâm đẩy tay anh ra, sửa lại đầu tóc bị anh làm lộn xộn.

Tống Thanh Nam kinh ngạc, vậy mà cô lại trả lời như vậy.

Anh đột nhiên đứng dậy, đẩy bả vai cô, hai người song song ngã xuống, anh đè lên người cô, “Không có người phụ nữ nào dám nói chuyện với tôi như vậy, tôi cũng muốn nhìn xem, em có chỗ nào khiến tôi sợ hãi?”

Tống Thanh Nam nói xong, trực tiếp hôn lấy cô, đôi tay cầm cổ váy cô, xé ra hai bên.

Cùng với âm thanh xé rách, chiếc váy dạ hội bằng tơ lụa bị anh xé dễ như trở bàn tay.

Hàn Y Lâm lập tức cảm giác một phần lớn diện tích của làn da trước ngực tiếp xúc với không khí, tuy trong phòng có máy sưởi, nhưng cô vẫn thấy rất lạnh lẽo, đôi tay nắm chặt lấy chăn, phủ lên người.

Tống Thanh Nam vừa hôn cô, hai chân vừa đẩy đôi chân đang kẹp chặt của cô ra.

Cơ thể Hàn Y Lâm cứng ngắc, nhưng cũng không kháng cự anh, hai chân vốn khép chặt nhanh chóng buông ra, bàn tay nắm chăn cũng thả lỏng, nằm yên. Cô như một con cừu non đang đợi bị làm thịt, đã biết kết cục cuối cùng, yên lặng chờ tất cả kết thúc.

Tống Thanh Nam hôn một lúc lâu, cảm giác như mình đang hôn người chết, bởi vì cô không có phản ứng gì cả. Anh cứ cảm thấy kỳ lạ, hình như có chỗ nào không thích hợp, bây giờ rốt cuộc cũng ý thức được, loại chuyện phải hai người phối hợp, cô lại để anh một mình diễn một vai.

Tống Thanh Nam đột nhiên dừng lại, hai tay chống hai bên người cô, “Hàn Y Lâm, em ghét tôi vậy sao?” Trong giọng anh có cảm giác thất bại rõ ràng.

Hàn Y Lâm lắc đầu, “Tôi không ghét anh.”

“Nhưng em cũng không thích?”

“…” Cô không lắc đầu, không khẳng định, cũng không cam chịu, mà hỏi lại một câu, “Thế nào mới gọi là thích? Vì sao nhất định phải thích? Anh muốn làm gì, tôi cũng sẽ không phản đối, không phải thế là được rồi sao?”

Tống Thanh Nam giơ tay bóp chặt cằm cô, “Hàn Y Lâm, em phải thích tôi! Em phải giống tôi, phối hợp với tôi trên giường, chúng ta mới có thể tiếp tục!” Anh giống một con sư tử bị chọc giận, gầm nhẹ.

Hàn Y Lâm vẫn bình tĩnh như cũ, “Tôi không có cảm giác đó, anh muốn tôi lừa anh sao? Tôi có thể thử xem.”

Cô giang tay ra, ôm lấy cổ anh, chủ động hôn. Nhưng gần như chỉ vừa đụng vào môi anh thì đã buông ra, bởi vì không quen, “Anh vẫn nên làm đi. Tôi thật sự không ghét anh. Ít nhất hôm nay anh đã làm một chuyện tốt, khiến tôi cảm giác mình cũng trở thành người tốt, giống như Ninh Trừng.”

Tống Thanh Nam nhìn gương mặt bình tĩnh không có chút nhấp nhô của cô, lồng ngực tràn ngập phẫn nộ, “Được, tôi làm!”

Sự kiên nhẫn của anh đã hao mòn hết. Cũng có lẽ vì đã lâu chưa chạm vào phụ nữ, phản ứng cơ thể đã vượt qua phạm vi mà lý trí có thể khống chế.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau