MÙA QUÝT CHÍN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Mùa quýt chín - Chương 26 - Chương 30

Quyển 2 - Chương 26: Một chút chua

Edit: Nhược Vy

Beta: Quanh

Ánh dương tháng chín sáng lạn, ấm áp. Lục Mang cho tay vào túi áo khoác, chân dài cất bước, bước chậm rãi trên lối đi bộ, thi thoảng nghỉ chân nhìn về phía quán cà phê lộ thiên bên đường, tốp năm tốp ba người đang ngồi chuyện trò vui vẻ, rồi lại quay đầu nhìn người phụ nữ đang nghe điện thoại phía sau.

"Đội phó Lâm, phải là tôi và giáo sư Lục mời anh uống cà phê mới đúng, hôm qua nếu không phải anh đã cứu chúng tôi, chắc là giờ chúng tôi đã đi gặp Mác." Ninh Trừng bước nhanh đuổi theo Lục Mang, che điện thoại lại, hỏi anh, "Giáo sư Lục, chúng ta cùng nhau mời đội phó Lâm uống cà phê, thế nào?"

"Chẳng ra gì, nhàm chán tột cùng." Lục Mang nhanh chóng xoay người, bước chân cũng nhanh hơn, trong chớp mắt đã kéo xa khoảng cách với cô.

Ninh Trừng bất đắc dĩ, chỉ có thể giải thích, "Đội phó Lâm, hình như giáo sư Lục không quá thích uống cà phê. Hay là chúng tôi mời anh ăn cơm? Khi nào anh rảnh?"

Lâm Khiếu Ba đang ngồi ở văn phòng, lật xem hồ sơ trong tay, anh ấy chau mày, khẽ cắn môi, nói thẳng ra, "Ninh Trừng, là tôi muốn mời riêng cô uống cà phê, giáo sư Lục không thích uống cà phê, cô thích là được."

"..." Bước chân Ninh Trừng đột nhiên dừng lại, thất thần trong chốc lát, không chú ý tới ngã rẽ bên cạnh đột nhiên có một học sinh lướt ván xông ra.

Lục Mang quay đầu lại, định kêu cô đi nhanh hơn một chút, đột nhiên hét lớn, "Cẩn thận!" Anh ba bước thành hai bước vượt tới bên người cô, một tay túm cái tay đang cầm điện thoại của cô, kéo sang một bên, một tay ôm eo cô, nhanh chóng kéo cô xoay người. Học sinh đó vụt qua người anh, trên lưng cậu ta có mang cặp sách rất lớn, nặng nề đập vào hông anh, đau đớn xuyên qua tim nhanh chóng kéo tới.

Ninh Trừng nghe được tiếng hít khí lạnh của anh, nhanh chóng quay đầu nhìn về phía anh, anh mím môi, lông mày nhíu chặt, trên trán đã bắt đầu đổ mồ hôi. Cô hoảng sợ, bước ra khỏi ngực anh, đỡ cánh tay anh, "Giáo sư Lục, anh làm sao thế?"

Lục Mang nhìn bốn phía xung quanh, học sinh đâm vào anh đã sớm không thấy bóng dáng, anh quở trách cô, "Loại chuyện hẹn hò uống cà phê ăn cơm nhàm chán này, nhất định phải tiến hành ngoài đường sao? Em có còn muốn mạng nữa không?"

Nói xong, anh nhanh chóng rút tay ra, xoay người chuẩn bị qua đường cái. Điều khiến Ninh Trừng cảm thấy ngoài ý muốn chính là, rõ ràng là đèn xanh, nhưng anh lại đứng yên không bước, mãi cho đến khi bên cạnh anh có người bắt đầu qua đường, anh mới qua đường theo.

Cô nhìn bóng dáng ngạo nghễ rời đi của anh, trong lòng có một loại buồn bã mất mát chua xót, cô muốn đuổi theo, nhưng đèn xanh đã chuyển sang đèn đỏ, còn người đàn ông bên kia đường bước đi nhanh hơn bình thường rất nhiều, trong nháy mắt đã biến mất.

Ninh Trừng nhớ ra điện thoại còn chưa cúp, đi đến quán cà phê lộ thiên bên cạnh, tìm chỗ ngồi xuống, tiếp tục nghe điện thoại.

Trong điện thoại, giọng Lâm Khiếu Ba nghe rất sốt ruột, hỏi cô xảy ra chuyện gì rồi phải không.

"Không có việc gì, đội phó Lâm, hôm nay tôi hơi mệt, muốn về nghỉ ngơi sớm một chút, để lần sau nha." Cô uyển chuyển từ chối lời mời uống cà phê của anh ấy.

Bây giờ cô hoàn toàn không có tâm tình uống cà phê, trong đầu vẫn luôn hiện lên vẻ mặt đau đớn vừa rồi của Lục Mang khi bị đụng phải, cô bỗng nhiên nhớ tới, hôm qua ở dưới cống, anh còn bị người đàn ông mặc đồ đen kia đá vài lần, có phải hông anh bị thương không?

Ninh Trừng lập tức đứng dậy, "Đội phó Lâm, tôi còn có việc, không nói chuyện với anh được nữa, lần sau tôi sẽ mời anh ăn cơm hoặc uống cà phê."

"Không cần lần sau, tôi ghét nhất là nghe thấy hai chữ "lần sau". Chuyện Lưu Tiểu Đồng lần này, chúng ta không chỉ tìm được cậu bé, còn tìm được hai đứa trẻ mất tích khác, cục phó Tống nói muốn tự mình mở tiệc chiêu đãi chúng ta. Đặc biệt là giáo sư Lục. Vào đêm mai, đến lúc đó tôi đi đón cô... Hai người cô." Lâm Khiếu Ba cuối cùng lại bỏ thêm chữ "hai người".

"Được, tôi sẽ chuyển lời với giáo sư Lục, cảm ơn anh, đội phó Lâm, tạm biệt." Ninh Trừng không đợi anh ấy trả lời đã cúp điện thoại.

Cô đã gần đến nhà, lại xoay người đi sang phía ngược lại, bên cạnh có một tiệm thuốc, cô đến tiệm thuốc, mua một ít thuốc trị vết thương do bị đánh. Cô muốn gọi cho Lục Mang, phát hiện mình không có số anh, cuối cùng dứt khoát trực tiếp chạy đến nhà anh.

Lúc Ninh Trừng ấn chuông cửa còn có chút lo lắng anh sẽ mở cửa hay không, không ngờ cô chỉ ấn hai lần, cửa đã được mở ra.

Lục Mang nhìn thấy cô, có hơi bất ngờ, cho rằng cô tới làm cơm trưa cho anh, "Cuối tuần này em nghỉ ngơi đi, vấn đề ăn cơm tôi sẽ tự mình giải quyết."

Ninh Trừng lập tức đưa cái túi trong tay cho anh, "Vậy được. Chắc là hông anh bị thương phải không, tôi có mua thuốc, anh bảo anh Thiệu giúp anh bôi, sau đó xoa bóp chút là được."

Tầm mắt Lục Mang dừng ở túi thuốc trong tay cô vài giây mới nói "Cảm ơn, không có gì đáng ngại," nhưng anh vẫn nhận lấy.

Hai người đứng ở cửa, anh nhìn cô, cô nhìn anh, nhất thời không còn gì để nói.

Ninh Trừng ý thức được cô không nên quấy rầy anh thêm, xoay người chuẩn bị rời đi, "Vậy, giáo sư Lục, anh nghỉ ngơi đi, tôi về nhà trước." "Ừ." Lục Mang lùi ra sau một bước, chuẩn bị đóng cửa lại.

Ninh Trừng đột nhiên xoay người, "Giáo sư Lục, vừa rồi đội phó Lâm nói trong điện thoại, Cục phó Tống muốn đích thân mời chúng ta ăn cơm, khen thưởng chúng ta phá được vụ án Lưu Tiểu Đồng mất tích trong thời gian ngắn. Tối mai đội phó Lâm sẽ đến đón chúng ta."

"Không đi." Lục Mang quả quyết từ chối, "Nói với Lâm Khiếu Ba, vụ án vẫn chưa phá được, kêu anh ta tiếp tục phái người theo dõi hai mẹ con Lưu Tương. Kevin là bao cỏ [1], không có khả năng vạch ra một kế hoạch lừa đảo tống tiền như vậy. Sợi tóc dài ở nhà Lưu Tương rất có khả năng không phải của hắn ta. Tên mặc đồ đen kia vẫn chưa bắt được, hắn ta để lại súng, vết máu, khi nào có kết quả kiểm nghiệm thì lập tức báo cho tôi biết."

[1] Bao cỏ: ý chỉ người ngu ngốc, bất tài, không làm nên trò trống gì.

Mấy chuyện này, đương nhiên Ninh Trừng cũng biết, "Giáo sư Lục, ý của Cục phó Tống là, đã tìm được Lưu Tiểu Đồng rồi, vụ án này cũng xem như là có được thành quả đầu tiên. Cho nên..."

"Cho nên phải đi sa đọa? Không có hứng thú." Lục Mang trực tiếp chen ngang lời cô nói.

Ninh Trừng nhìn biểu cảm cương quyết trên mặt anh, trong chốc lát không biết nên nói thế nào để thuyết phục, cô cũng biết tính cách của anh, hẳn là sẽ rất chán ghét loại tiệc tùng này.

"Lục Mang, Kiệt Bảo lại cầm tay em không buông, đau chết em rồi."

"Công tử, Phi Tuyết lại cầm tay Kiệt Bảo không buông, đau chết Kiệt Bảo rồi."

"Kiệt Bảo, rõ ràng là mày cầm tay tao!"

"Phi Tuyết, rõ ràng cô cầm tay Kiệt Bảo!"

"..."

Trong phòng khách vang lên hai giọng nói khắc khẩu, giọng của Kiệt Bảo thì Ninh Trừng đã quen, nhưng một giọng nữ khác, nghe rất dịu dàng hòa nhã.

Ninh Trừng nghe thấy, biết anh đang có khách, chỉ có thể tạm biệt, "Giáo sư Lục, anh đang có khách, tôi đi trước vậy."

Lục Mang nhìn cô xoay người, khóe môi mấp máy, quay đầu nhìn người trong phòng khách, cuối cùng vẫn không gọi cô lại, chờ đến khi cửa thang máy khép lại, anh mới đóng cửa. "Lục Mang, ai thế, là cô trợ lý mà Thiệu Hàm Hề nói sao? Sao anh không mời cô ấy vào?" Rốt cuộc Kiều Phi Tuyết cũng rút được cánh tay Kiệt Bảo ra, nhìn chiếc váy màu trắng làm từ vải voan đã bị kéo đứt vài sợi trên người, tức giận chu môi, "Lục Mang, váy em bị Kiệt Bảo xé rách rồi, anh đi mua quần áo với em đi."

Lục Mang nhìn bình thuốc trong tay, lật qua lật lại, "Chắc là Thiệu Hàm Hề sắp về rồi, kêu anh ấy đi mua với cô. Chiều tôi còn phải về viện Nghiên cứu có chút việc."

"Không được!" Kiều Phi Tuyết lập tức đứng dậy, đi đến bên cạnh anh, nhìn bình thuốc trong tay anh, đưa tay muốn lấy, "Đây là cái gì? Anh bị thương sao? Aunt (cô) mà biết thì sẽ bị hù chết."

Lục Mang nhanh chóng giấu bình thuốc ra cái gối dựa lưng trên sô pha, "Không có, cô đừng nói bậy. Sao hôm nay cô lại đột nhiên đến đây? Hôm qua Thiệu Hàm Hề đã nói với tôi rồi, Stefanie muốn về London, tôi sẽ về với bà ấy. Cô không cần cố ý chạy đến nói chuyện này với tôi."

Kiều Phi Tuyết nhoẻn miệng cười, đôi mắt giảo hoạt sáng như sao trời, "Em muốn đi cùng các anh, sợ bố mẹ không đồng ý nên xin anh giúp đỡ."

Lông mày Lục Mang nhíu lại, "Công việc của cô không bận à? Không phải chuẩn bị cho show thời trang tháng một sao?"

"Đây đâu có phải là show gì lớn, tùy tiện ứng phó chút là được. Dù sao thì em cũng muốn về London với mọi người. Cứ vậy đi. Giờ em gọi cho Thiệu Hàm Hề, kêu anh ấy tới nấu cơm cho chúng ta, em đói rồi."

"Nấu cơm... Ra ngoài ăn, không có thời gian đi mua đồ ăn." Lục Mang nói xong thì đứng dậy, đi vào phòng ngủ, cầm chặt bình thuốc trong tay.

Kiều Phi Tuyết nhìn thấy, trong lòng như có một bình giấm chua đổ ra, mỗi một tế bào trên người đều chua. Cuối cùng vẫn không thể không lấy điện thoại ra, gọi cho Thiệu Hàm Hề, hẹn cùng ra ngoài ăn trưa.

Không lâu sau, Thiệu Hàm Hề đã đến, vừa lúc gặp phải Lục Mang cùng Kiều Phi Tuyết ra cửa, anh ấy hơi bất ngờ, "Không phải cùng đi mua đồ ăn nấu cơm sao? Anh còn chuẩn bị kêu hai đứa cùng đi mua đồ ăn. Sao lại đột nhiên muốn ra ngoài ăn?"

Kiều Phi Tuyết chỉ mỉm cười, tỏ vẻ không liên quan đến cô ấy, Lục Mang im lặng không lên tiếng, lại tiến vào trạng thái suy nghĩ đâu đâu.

Cuối cùng, ba người cùng xuống lầu, ra khỏi cửa chung cư, Thiệu Hàm Hề nói chuyện phiếm với Kiều Phi Tuyết, hai người đó đi ở phía trước, Lục Mang cách họ vài mét, chậm rãi dẫm lên con kiến.

Bóng dáng ba người họ rời đi, trùng hợp rơi vào mắt Ninh Trừng đang đứng bên cạnh chung cư gọi điện thoại.

Sau khi ra khỏi chung cư, cô gọi cho Lâm Khiếu Ba, nói chuyện vụ án của Lưu Tiểu Đồng phải tiếp tục điều tra, Lâm Khiếu Ba liên tục đồng ý. Cuối cùng là nhắc tới chuyện Cục phó Tống mời ăn cơm, cô không trực tiếp từ chối, chỉ nói Lục Mang bị thương, chuyện ăn cơm có thể lùi lại hay không.

Lâm Khiếu Ba nhanh chóng hiểu ý của cô, "Ninh Trừng, nếu giáo sư Lục không muốn ăn thì mọi người chiều theo anh ấy, anh ấy có đặc quyền này. Nhưng chúng ta không giống, Cục phó Tống chủ động đưa ra lời mời chúng ta ăn cơm, ông ấy là lãnh đạo, chúng ta làm sao mà từ chối? Anh ấy không đi, hai chúng ta đi, đến lúc đó tôi tới đón cô. Cứ như vậy đi, tôi đi họp đã. Tạm biệt."

"..." Ninh Trừng còn chưa kịp nói gì, điện thoại đã kết thúc.

Cô nghe thấy Lâm Khiếu Ba nói đi họp, cũng ngại gọi lại để dong dài. Nghĩ thầm, còn thời gian một ngày, nói không chừng Lục Mang sẽ thay đổi chủ ý, cô cũng có thể nghĩ biện pháp khác, thuyết phục anh đi.

Cô cũng không biết vì sao mình lại nhất thiết muốn Lục Mang cùng đi như vậy. Có lẽ là vì từ khi cô đi làm tới nay, nói đúng ra là từ một tuần trước khi đi làm, làm việc, tan tầm, mua đồ ăn, nấu cơm, ăn cơm, hình như cô đã quen dù làm chuyện gì thì cũng là anh và cô cùng làm.

Ninh Trừng nói chuyện điện thoại xong, chuẩn bị rời đi, xoay người liền thấy ba người kia hai trước một sau đang ra khỏi chung cư.

Cô liếc mắt một cái là đã nhìn thấy cô gái trẻ tuổi có dáng người cao gầy như người mẫu bên cạnh Thiệu Hàm Hề, tóc dài xõa trên vai, trên người mang chiếc váy màu trắng, bị gió thổi sang một bên, cả người nhìn phiêu dật uyển chuyển nhẹ nhàng, tựa như công chúa nhẹ nhàng xoay múa trong truyện cổ tích.

Tuy Ninh Trừng chỉ nhìn thấy bóng dáng cô ấy nhưng vẫn có thể cảm giác được, trên người cô ấy tản ra loại khí chất thục nữ của danh viện [2].

[2] Danh viện: chỉ những thiên kim tiểu thư trong giới thượng lưu, con nhà danh giá, có gia thế hiển hách.

Kiều Phi Tuyết.

Cô lập tức nghĩ đến cái tên này. Vốn cô muốn tiến lên chào hỏi nhưng lại sợ quấy rầy họ, cuối cùng không tiếng động rời đi.

Quyển 2 - Chương 27: Nỗi nhớ như biển

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Edit: Nhược Vy

Beta: Quanh

Thói quen một khi đã hình thành, là một chuyện vô cùng đáng sợ.

Ngày hôm nay, Ninh Trừng về đến nhà, nghỉ ngơi cả một ngày, thân thể đúng thật là nghỉ ngơi, nhưng lòng vẫn không thể thả lỏng, cứ cảm thấy giống như chưa hoàn thành chuyện gì đó.

Ngày hôm sau, cô không kìm nén được, trực tiếp đến viện Nghiên cứu. Trước khi đi làm, cô còn muốn dùng giác quan thứ sáu thần kỳ của mình tiên đoán xem, lúc đi làm có thể nhìn thấy Lục Mang không. Nhưng trong đầu cô không có bất cứ dấu hiệu gì nói cho cô, anh có giống cô không, cũng chờ mong việc đi làm.

Sự thật là, Lục Mang không tới, Thường Tử Dương nói, chiều hôm qua anh đã tới một chuyến, hỏi một ít tiến triển của Bạch Cốt Huyền Án, sau đó nhanh chóng rời khỏi.

Ninh Trừng vô cùng hối hận, vì sao chiều hôm qua cô không đi làm?

Đến giữa trưa, cô tính đến nhà anh, giống như bình thường vậy, đi mua đồ ăn nấu cơm. Thường Tử Dương lại nói với cô, đêm qua Lục Mang có gọi cho anh ấy, nói thân thể mẹ anh không khoẻ, phải về Luân Đôn một thời gian, cho nên tạm thời cô không cần nấu cơm cho anh.

Thường Tử Dương nói một thời gian, nói dài cũng không dài, nói ngắn cũng không ngắn, suốt một tháng.

Một tháng này, đối với Ninh Trừng mà nói, giống như một sự dày vò. Cô chưa từng cảm thấy thời gian trôi chậm như thế, dường như mỗi một phút mỗi một giây đều bị kéo dài vô hạn. Vào một lúc nào đó, cô chỉ hận không thể trực tiếp quay kim đồng hồ, như vậy thì trời đang sáng lập tức sẽ tối, ngủ một giấc là đến ngày hôm sau.

Lúc cô đi làm, gần như ngày nào cũng hỏi Thường Tử Dương, khi nào Lục Mang về nước. Mỗi lần nghe thấy anh ấy nói chắc là hai ngày nữa, cô sẽ rất hưng phấn, nhưng qua hai ngày, anh vẫn chưa về, loại tâm tình thất vọng này cứ đè nén trong lòng cô nhiều ngày.

Cô lấy được số điện thoại của Lục Mang từ Thường Tử Dương, nhưng bao nhiêu tin nhắn cô gửi đi đều như đá chìm đáy biển. Phí nhắn tin đường dài quốc tế rất đắt, cô cũng không dám gửi liên tục. Muốn gửi WeChat cũng không có khả năng, điện thoại anh chính là đồ cổ, chắc là không có mấy ứng dụng này.

Ban đầu cô còn không cảm thấy gì, nhưng thời gian càng dài, loại cảm giác hoàn toàn không có tin tức này khiến cô nôn nóng bất an, ngay cả làm việc cũng không thể di dời lực chú ý của cô.

Một tháng này, cô cùng Thường Tử Dương bận rộn với Bạch Cốt Huyền Án, vì vụ án của Lưu Tiểu Đồng mà tạm thời gặp trở ngại, Lâm Khiếu Ba cũng tham dự, nhưng lại không có quá nhiều tiến triển. Cô cảm thấy hiệu suất làm việc của mình càng ngày càng thấp, lúc thảo luận với mấy người họ, cô thường xuyên thất thần.

Về sau, mỗi lần tan tầm, cô đều nhanh chóng rời khỏi viện Nghiên cứu, lần nào trong đầu cũng không chịu khống chế mà nhớ tới người đàn ông nào đó, cô liền cố gắng nhét quýt vào miệng. Trước đây biện pháp này rất hữu hiệu, sẽ làm cô bình tĩnh trở lại, nhưng lúc này, hình như cũng xảy ra vấn đề.

Ninh Trừng không hiểu rốt cuộc là mình làm sao. Một người đàn ông ngạo mạn, độc miệng, lạnh nhạt, cả người toàn là khuyết điểm như thế, vì sao cô cứ nghĩ đến anh? Anh có trở về hay không thì liên quan gì đến cô? Anh không trở lại thì hẳn là chuyện tốt, nói lên không có án mạng gì xảy ra.

Nội tâm cô bắt đầu xoắn xuýt, giải quyết vấn đề này như thế nào đây?

Thứ sáu, Ninh Trừng đến văn phòng từ sớm, vừa vào văn phòng liền thấy trên bàn làm việc của cô có một ly nước chanh, còn có rất nhiều quýt tươi, vừa thấy đã biết đây là quýt nhập khẩu.

Anh về rồi sao?

Ninh Trừng nhìn nước chanh và quýt, trong lòng vui vẻ, đúng lúc đó Thường Tử Dương qua đưa tư liệu cho cô, cô còn chưa mở miệng hỏi anh ấy, anh ấy đã cười nói, “Ninh Trừng, thứ bảy ngày mai em có rảnh không? Chúng ta đến Thời Gian Thấm Thoắt uống cà phê, ngoại trừ anh thì còn một người khác.”

“…” Là giáo sư Lục sao? Vấn đề này, Ninh Trừng thiếu chút nữa hỏi ra miệng, cô trực tiếp gật đầu, “Được, em rảnh, thứ bảy tuần nào em cũng qua đó, em có người bạn làm ở quán cà phê này.”

“Là Hàn Y Lâm sao?” Thường Tử Dương cười hỏi.

“Anh quen Hàn Y Lâm?” Ninh Trừng giật mình.

Thường Tử Dương lắc đầu, “Không quen, nhưng mà hy vọng ngày mai em sẽ giới thiệu để anh và cô ấy quen nhau.” Nói xong, anh ấy đặt chồng tư liệu trong tay lên bàn Ninh Trừng, “Đây là báo cáo phân tích độc lý của Bạch Cốt Huyền Án, em xem trước một chút. Chờ giáo sư Lục trở về, em nói với anh ấy một tiếng.”

Ninh Trừng lấy báo cáo, nhanh chóng lật xem, gật đầu đồng ý, cô xem rất nghiêm túc, Thường Tử Dương rời đi cô cũng không để ý.
Thường Tử Dương vừa rời đi không lâu thì một người phụ nữ có dáng người đầy đặn, quản lý phụ trách phòng hành chính – chị Đan đến đây, cảm ơn với cô, “Ninh Trừng, cảm ơn em mời bọn chị uống nước chanh nha. Cả quýt nữa, chắc là quýt này rất đắt phải không? Em vừa gia nhập viện Nghiên cứu, không cần tiêu pha như vậy. Nhưng mà...” giọng cô ấy đột nhiên đè thấp lại, nhìn bàn làm việc của Lục Mang, rồi lại nhìn về phía Ninh Trừng, “Nếu là người đàn ông nào đó đưa, vậy bọn chị không khách khí nữa.”

“Chị Đan, em không có…”

“Không có bạn trai, chị biết. Nhưng mà chắc là sắp có rồi, đây là chuyện tốt. Bọn chị còn chờ ăn kẹo mừng của em đấy.” Chị Đan nói xong, nhìn thoáng qua bàn làm việc của Lục Mang, không đợi Ninh Trừng giải thích cái gì, nói là còn có việc chưa làm, trong chớp mắt đã rời đi.

Ninh Trừng hơi kinh ngạc, cô không mời họ uống nước chanh, quýt thì thi thoảng cô sẽ mang một ít mời đồng nghiệp ăn, nhưng đều là quýt trong tiệm bán, không giống loại đang ở trên bàn làm việc của cô.

Với lại, vì sao chị Đan cứ nhìn bàn làm việc của Lục Mang? Nước chanh và quýt này là Lục Mang đưa sao? Chuyện này không có khả năng.

Chẳng lẽ anh đã sớm quay lại?

Ninh Trừng nghĩ mãi cũng không ra, vừa uống nước chanh vừa xem báo cáo, trong lòng bắt đầu chờ mong ngày mai đến sớm một chút.

Sau khi tan tầm, cuối cùng cô vẫn không nhịn được, đến quán cà phê Thời Gian Thấm Thoát trước, muốn hỏi Hàn Y Lâm xem có biết chuyện là như thế nào không.

Ninh Trừng đến quán cà phê, quán cà phê gần như đã kín chỗ. Cô đi một vòng mới tìm mới được chỗ ngồi ở một góc hẻo lánh.

Cô không nhìn thấy Lục Mang trong quán cà phê, nhưng liếc mắt một cái là đã thấy người đàn ông ngày thứ sáu và thứ bảy nào cũng xuất hiện, bên cạnh chỗ của cô. Mỗi lần tới, anh ta luôn ngồi ở hai vị trí cố định, hoặc là một vị trí ở ban công lộ thiên, hoặc là ở góc trong cùng của quán cà phê.

Hàn Y Lâm đang bận, không có thời gian đến đây nói chuyện với cô, cô ngồi trong chốc lát, rốt cuộc cũng không nhịn được, đứng dậy ngồi sang bàn bên cạnh.

Người đàn ông đối diện, trên người từ đầu đến chân toàn là màu đen, chỉ có chiếc điện thoại trên tay là màu trắng. Vốn anh ta đang nhìn điện thoại chằm chằm, sau khi Ninh Trừng ngồi xuống thì lập tức ngẩng đầu, trưng ra nụ cười tà mị đủ tiêu chuẩn, “Cô Ninh, có chuyện gì sao?”

“Cô Ninh? Sao anh biết tôi họ Ninh?”

“Sao tôi lại không biết bạn của Hàn Y Lâm được. Tôi còn biết nghề nghiệp cao thượng của cô Ninh đây, pháp y, nói đúng ra là pháp y nhân chủng học.”

“Anh điều tra tôi?” Sống lưng Ninh Trừng rét lạnh, trong đầu không chịu khống chế mà hiện lên hình ảnh cả người Hàn Y Lâm toàn là máu, ngã vào ngực của anh ta, “Anh à, tôi mặc kệ anh có mục đích gì, mong anh tránh xa Hàn Y Lâm một chút.”

Người đàn ông có một đôi mắt đào hoa, lúc này hơi híp lại, “Vì sao? Do tôi tới gần cô ấy sao?” “Thứ bảy nào tôi tới cũng nhìn thấy anh ở đây. Anh biết Hàn Y Lâm, cũng biết tôi, nếu không phải cố tình điều tra, chẳng lẽ anh dự đoán được? Rốt cuộc anh tới đây là có mục đích gì?”

Người đàn ông đối diện nhếch môi cười tươi, nhìn xung quanh một vòng mới thu lại nụ cười, “Tôi tự giới thiệu trước, tôi họ Tống, Tống Thanh Nam. Là chủ quán cà phê này, Hàn Y Lâm là nhân viên của tôi, còn nghề nghiệp của cô Ninh, xin lỗi, tôi cũng không cố ý nghe lén hai người nói chuyện, nhưng đây là nơi công cộng, đôi khi hai người nói chuyện cũng không nhỏ.”

“…” Ninh Trừng lập tức bị chặn họng.

Tống Thanh Nam vẫy tay, có phục vụ đến đây, là gương mặt mới mà Ninh Trừng chưa từng gặp, “Lấy cho cô Ninh một ly nước chanh, tôi mời khách.”

Người phục vụ vừa đáp ứng vừa ghi đơn, Ninh Trừng muốn từ chối, người phục vụ đã xoay người đi làm việc. Tống Thanh Nam cũng đứng dậy, cầm lấy chiếc áo khoác trên sô pha, “Cô Ninh cứ từ từ dùng, tôi còn có việc, đành đi trước. Sau này hai người muốn nói chuyện phiếm có thể vào trong phòng, giờ Hàn Y Lâm đã là cửa hàng trưởng, không cần làm việc của phục vụ, nhưng mà hình như cô ấy rất cố chấp.” Anh ta nói xong, vẫy tay, ý là tạm biệt, xoay người nhanh chóng rời đi.

Tống Thanh Nam vừa rời khỏi, Hàn Y Lâm lập tức đi đến, ngồi xuống đối diện cô, “Ninh Trừng, cậu đừng hỏi mình, mình cũng không biết chuyện là như thế nào. Điều mình có thể nghĩ đến là, chủ cửa hàng bán cho anh ta.”

“Cho nên quán cà phê này là của anh ta, nhất định là anh ta cố ý! Y Lâm, có phải cậu đắc tội với anh ta không?” Ninh Trừng càng khó hiểu.

Hàn Y Lâm lắc đầu, “Không có. Lần nào tới đây anh ta cũng chỉ ngồi yên, nhiều nhất là vẫy tay gọi đồ. Nửa tháng trước anh ta thành chủ cửa hàng này, nhưng quán cà phê vẫn không khác gì trước kia. Tiểu Sa bận quá, vốn là cậu ấy làm cửa hàng trưởng, lại đẩy đến trên người mình. Chuyện này không liên quan gì đến anh ta.”

Ninh Trừng càng nghĩ càng cảm thấy kỳ quặc, nhưng lại không thể nói vấn đề ở đâu.

Cô dự đoán được Hàn Y Lâm xảy ra chuyện, cũng dự đoán được Lưu Tiểu Đồng và Hoạ Mi xảy ra chuyện, nhưng bây giờ Hàn Y Lâm vẫn còn bình thường, Lưu Tiểu Đồng tuy bị hoảng sợ nhưng cũng đang từ từ khôi phục, ít nhất là tính mạng không lo. Hoạ Mi biến mất, cô chỉ có thể lý giải là cô ấy đổi chỗ vẽ tranh.

Cuối cùng, cô tự đả thông chính mình, là cô lo lắng nhiều, giống như Lục Mang nói, cái gọi là giác quan thứ sáu không có thật, không có chứng cứ khách quan làm căn cứ, không thể ỷ lại.

Ninh Trừng nhớ ra mục đích hôm nay mình đến đây, hỏi Hàn Y Lâm có nhìn thấy Lục Mang và Thường Tử Dương tới quán cà phê không, hai người họ đến đây lúc nào.

Hàn Y Lâm lờ mờ, “Thường Tử Dương là ai? Cái tên Lục Mang thì cậu đã nói với mình, nhưng mình đã thấy anh ta lần nào đâu, cho dù anh ta tới, mình cũng không biết là anh ta. Trong khoảng thời gian này, đúng là thường xuyên có một người đàn ông trẻ tuổi xuất hiện ở đây. Mình cũng không biết anh ta có phải là người đàn ông mà cậu thích không.”

“Suỵt!” Ninh Trừng hoảng sợ nhìn khắp nơi, may là không ai chú ý tới các cô, cô hạ giọng, “Cậu đừng có nói lung tung.”

“Mình không nói lung tung.” Hàn Y Lâm nghiêm trang trả lời, “Tháng này, lần nào cậu tới mở miệng ngậm miệng cũng là giáo sư Lục thế này, giáo sư Lục thế kia? Khi nào anh ta trở về? Mình cũng muốn gặp anh ta, rốt cuộc là trông như thế nào mới mê hoặc cậu thành như vậy, cả ngày mất hồn mất vía. Tháng này cậu vất vả luyện đàn guitar như vậy, không phải là vì muốn đàn cho anh ta nghe sao? Với lại, cậu học vẽ rồng trên Latte [1] từ mình, có phải cũng vì anh ta không?”

“…” Mặt Ninh Trừng đỏ bừng, may là phục vụ bưng nước chanh tới, cô một hơi uống hết cả ly.

“Cậu uống gấp như vậy làm gì? Đúng rồi, cái gì mà Bạch Cốt Huyền Án của viện Nghiên cứu các cậu, xác nhận thân phận người chết chưa?”

Ninh Trừng vừa uống nước chanh vừa lắc đầu. Uống nước chanh xong, cô cũng không truy hỏi người đàn ông mấy ngày nay Hàn Y Lâm nhìn thấy là ai, dù sao thì ngày mai cũng biết.

Cô vội vàng tạm biệt, về đến nhà liền bắt đầu lục lọi tủ quần áo.

Ngày mai cô nên mặc thế nào đây?

_______________

[1] Ảnh minh họa vẽ rồng

Quyển 2 - Chương 28: Nụ hôn đầu bá đạo

Edit: Nhược Vy

Beta: Quanh

Ngoài cửa sổ, hoàng hôn dần buông xuống. Làn sương mờ bao phủ cả thành thị, tựa mỹ nhân mang khăn che mặt. Trong hành lang u ám, Ninh Trừng đang chuẩn bị mở cửa, bỗng nhiên nghe thấy sau lưng vang lên một giọng nói quen thuộc, “Ninh Trừng, tôi muốn ăn quýt.”

Chất giọng trầm lạnh như nước, chậm rãi chảy vào tai cô.

Lục Mang?

Anh thật sự đã trở lại sao?

Ninh Trừng nhanh chóng xoay người, phía sau là một người đàn ông với thân hình cao lớn đang đứng, ngoài hành lang không bật đèn, hơi tối, cô không thấy rõ mặt anh, nhưng từ giọng nói và dáng người thì cô đã có thể xác định, là anh.

Trông anh gầy hơn rất nhiều, gương mặt tiều tụy, trên người chỉ mặc chiếc áo sơ mi màu trắng, không mặc áo khoác như bình thường. Sao anh lại gầy như vậy?

Cô muốn hỏi anh vì sao lại gầy đi, anh lại đột nhiên tới gần thêm một bước, lặp lại lời nói vừa rồi, “Ninh Trừng, tôi muốn ăn quýt.” Giọng anh càng ngày càng khàn, mê hoặc lòng người.

Trái tim Ninh Trừng khẽ run rẩy, “Tôi đi mua, trong nhà chỉ có chanh, không có quýt.” Cô xoay người chuẩn bị đi, bỗng nhiên nhớ tới một tháng qua đã chịu dày vò thế nào, trong lòng không khỏi tức giận.

Anh rời đi lâu như vậy, không có một cuộc điện thoại, một mẩu tin nhắn cũng không có. Anh vừa trở lại, câu đầu tiên nói với cô chính là ăn, vì sao cô phải phối hợp với anh?

Ninh Trừng ngẫm nghĩ, giọng đột nhiên trở nên lạnh nhạt, “Giáo sư Lục, anh muốn ăn quýt thì tự mình đi mua, tôi phải về nhà.”

Tay cô vừa đặt lên tay nắm cửa, muốn vặn ra, một bàn tay to đột nhiên phủ lên mu bàn tay cô, ngón tay thon dài, cũng trắng trẻo như da mặt của anh, khớp xương rõ ràng, giống như là tay của nghệ sĩ dương cầm, bàn tay rất nóng, cũng rất nhẵn nhụi.

Anh đột nhiên kéo tay cô, một tay cầm cổ tay cô, một tay xoay cô lại, đè cô lên cánh cửa phía sau.

Ninh Trừng bị anh dùng thân thể để lên cửa trong nháy mắt, anh cúi người, nghiêng đầu, nhìn thẳng vào đôi mắt cô.

“Em nhớ tôi.” Giọng anh rất nhẹ, cũng rất dịu dàng, giống như tiếng vọng lại khi gảy đàn guitar.

Ninh Trừng nghe ra lời anh nói không phải là câu hỏi, mà là một câu khẳng định thì càng tức giận, “Vì sao tôi lại nhớ anh?”

“Bởi vì em thích tôi.”

“…” Ninh Trừng như bị người ta vạch trần bí mật mà mình hết lòng che dấu, không phủ định được, cũng không dám khẳng định, thân thể lại bị anh ép chặt, cả người nôn nóng bất an.

Cơ thể anh rất nóng, cũng càng ngày càng dán sát vào cô. Anh chỉ mặc áo sơ mi, cô chỉ mặc một cái váy dài bằng lụa, cơ thể hai người cứ dán sát như vậy, cô cảm giác giống như đang dán vào bếp lò, càng ngày càng nóng, hô hấp cũng càng ngày càng khó khăn.

Một tay anh chống vào cánh cửa, ngay trên bả vai cô, bàn tay còn lại vốn đang cầm cổ tay cô thì đột nhiên buông ra, nắm cằm cô, nâng cằm cô lên.

Hai tầm mắt lại giao nhau, trong chớp nhoáng, Ninh Trừng cảm giác như xuyên qua đường hầm thời gian, hoa lửa văng khắp nơi, phát ra âm thanh “tách tách”.

Đầu của anh càng ngày càng cúi thấp, đôi môi gợi cảm gần như đã chạm vào môi cô.

Giây phút kia, Ninh Trừng ngừng thở, cảm giác tim dường như đột nhiên ngừng đập, hoàn toàn không có cách nào nhúc nhích.

“Ninh Trừng, tôi muốn ăn quýt.” Lúc anh nói những lời này, tầm mắt đã dừng trên môi cô.

“…” Ninh Trừng còn chưa phản ứng lại, anh đã trực tiếp cắn môi cô.

Anh… Vì sao lại mút môi cô như vậy, giống như thật sự đang ăn quýt?

Vừa rồi ý của anh, chính là muốn ăn quýt như vậy sao?

Anh muốn hôn cô?

Đầu óc Ninh Trừng đột nhiên trống rỗng, cả người giống như chết đuối, không cách nào hô hấp. Trái tim tuy đã khôi phục công năng, nhưng mà đập cũng quá nhanh rồi, biên độ lớn chưa từng có.

Nếu còn tiếp tục đập như vậy, cô lo trái tim sẽ nhảy khỏi cổ họng. Liệu có trực tiếp nhảy vào miệng anh không? Trái tim cô có thể bị anh ăn vào trong bụng không?

Trong đầu Ninh Trừng hiện lên một loạt hình ảnh.

Trên môi lại có cảm giác như bị lửa làm bỏng cháy. Rõ ràng là có chút đau đớn, nhưng cô lại rất hưởng thụ, hoàn toàn không có ý đẩy anh ra. Dường như anh đã được cổ vũ, không chỉ là lặp lại cắn mút mà dừng lại, bắt đầu tiến thêm một bước nữa.

Sau một lát, cô cảm giác có một thứ mềm mại, cực nóng cạy khớp hàm không hề phòng bị của cô, xâm nhập vào miệng cô.

Cô nhanh chóng ý thức được, cái thứ rất xa lạ thình lình xuất hiện này là lưỡi của anh, cô hoảng sợ, nhanh chóng mở to mắt.

Tất cả lập tức biến mất trong nháy mắt.

Cô đang nằm trên giường của mình, trên người đắp chăn.

Lúc này Ninh Trừng mới ý thức được cô vừa nằm mơ. Nhưng cảnh trong mơ thật sự quá rõ ràng, tựa như vừa mới xảy ra vậy, cái loại cảm giác thiếu oxy, hít thở không thông cũng rất chân thật.

Giờ phút này, cô còn đang thở dồn dập.

Cô đưa tay sờ môi mình, rất nóng, giống như thật sự bị người ta cắn, nặng nề cắn mút.

Ninh Trừng lập tức kéo chăn lên, trùm đầu mình lại, hét lên một tiếng trong chăn, “A!”

Một tháng này, tuy cô mơ thấy anh không ít lần, nhưng hai người họ chỉ như ngày thường mà thôi, cùng nhau đi làm, tan tầm, mua đồ ăn, nấu cơm, cùng nhau ăn cơm, cùng nhau nói chuyện phiếm.

Sao giờ cô lại mơ thấy giấc mộng như vậy? Mơ thấy anh hôn cô!

Ninh Trừng chỉ hận dưới giường không thể lập tức tách ra một khe nứt, cô trực tiếp rơi vào như vậy. Nếu bị người ta biết cô mơ như thế, cô làm sao mà sống?

Trời đã gần sáng.

Ninh Trừng rời giường từ sớm, tắm rửa trang điểm, không đến tiệm ăn sáng với Ninh Hạo Nhiên như bình thường, cô lăn lộn trong phòng cả buổi, rốt cuộc cũng tới thời gian Thường Tử Dương hẹn.

Lúc tới quán cà phê, cô lập tức nhìn thấy Thường Tử Dương đang ngồi cùng một người đàn ông mặc tây trang, đưa lưng về phía cô, hai người đang trò chuyện vui vẻ.

Người này không phải là Lục Mang. Giây phút Ninh Trừng nhìn thấy bóng dáng kia, cả người giống như đột nhiên rơi vào hầm băng, từ đầu tới chân đều lạnh lẽo.

Vì sao cô không nghĩ đến, người mà Thường Tử Dương hẹn là Lâm Khiếu Ba chứ? Trước mắt, cô muốn chạy cũng không còn kịp nữa rồi.

Thường Tử Dương đã thấy được cô, lập tức cười vẫy tay với cô, “Ninh Trừng, em đến rồi à? Khiếu Ba còn đang lo em sẽ không tới, anh đã nói em nhất định sẽ tới mà. Mau đến đây ngồi đi.”
Ninh Trừng chỉ có thể đi qua, ngồi ở vị trí trống giữa hai người họ, cười hỏi, “Vì sao lại không tới? Một tháng trước tôi đã nói muốn mời đội phó Lâm uống cà phê, hoặc là ăn cơm, cho nên hôm nay để tôi mời.”

Cô kêu phục vụ đến ghi đơn.

Quán cà phê chỉ có ba người họ là khách, bọn họ thật sự tới quá sớm, buổi sáng quán cà phê thường ít người, đặc biệt là cuối tuần, lúc này, đại đa số mọi người đang còn nằm ở nhà ngủ nướng.

Ninh Trừng đang gọi đồ uống, Lâm Khiếu Ba nhìn về phía cô. Hôm nay cô vẫn mặc chiếc váy chiết eo màu vàng chanh, hình như cô rất thích màu vàng chanh, một tháng nay, anh thường xuyên thấy cô mang cái váy này. Làn da cô rất trắng, lại thích cười, màu sắc bắt mắt như vậy, cô mặc cũng không chói mắt.

Cô có trang điểm nhẹ, thoạt nhìn còn tinh xảo hơn bình thường, chắc là còn xịt nước hoa, trong mùi hương tươi mát thanh nhã còn mang theo một loại hơi thở tràn đầy sức sống, tựa như cảm giác cô mang đến cho anh, giống như hoa sen nổi trên mặt nước, tươi đẹp dịu dàng, lả lướt kiêu sa, khiến người ta không nhịn được muốn ngắt lấy, muốn có được.

Hô hấp Lâm Khiếu Ba cứng lại, trong chốc lát không phản ứng kịp, cô đang nói gì đó với anh.

Ninh Trừng lặp lại một lần nữa, “Đội phó Lâm, anh muốn gì?” Lúc này anh mới tỉnh táo lại.

Lâm Khiếu Ba hơi mỉm cười, thu hồi tầm mắt, “Tùy đi, một ly nước chanh giống cô là được. Bình thường tôi không hay đến quán cà phê, không biết nhiều, cô đừng cười.”

“Không phải anh đã tới cả một tháng sao?” Thường Tử Dương vừa thốt lên đã lập tức câm miệng, làm như nói sai rồi, cười sửa lại, “Ý tôi là, một tháng trước anh đã muốn đến, thế mà cứ bận chuyện Bạch Cốt Huyền Án. Nên chưa tới được.”

Ninh Trừng vừa muốn mở miệng hỏi tiến triển của vụ án, Hàn Y Lâm đã bưng một cái khay đi tới. Cô bỗng nhiên nhớ tới lời Tống Thanh Nam nói ngày hôm qua, chỉ vì cô cùng Hàn Y Lâm nói chuyện phiếm, anh ta đã biết thân phận của cô. Bình thường cô cũng sẽ chú ý chuyện này, chuyện có liên quan đến các vụ án, cô sẽ không nói ở mấy chỗ như thế này, cho nên mỗi lần Hàn Y Lâm hỏi cô, cô đều trả lời qua loa rồi lập tức nói sang chuyện khác, nói về một vài người với Hàn Y Lâm.

Lúc cô đang chuẩn bị giới thiệu Thường Tử Dương và Lâm Khiếu Ba cho Hàn Y Lâm, Hàn Y Lâm nhìn Thường Tử Dương, nói, “Thì ra người ngồi ở quán cà phê chúng tôi một tháng là anh, chính là học trưởng của Ninh Trừng, chào chủ nhiệm Thường.”

Thường Tử Dương lập tức đứng dậy, khom lưng chín mươi độ chào hỏi với cô ấy, “Xin chào, cô Hàn Y Lâm.” Anh ấy nhiệt tình như vậy, mặt Hàn Y Lâm ửng đỏ, hơi khom người gật đầu, đáp lễ với anh ấy, kêu mấy người họ từ từ nói chuyện, còn cô ấy thì quay về quầy thu ngân.

Sau khi Hàn Y Lâm rời khỏi, Thường Tử Dương cùng Lâm Khiếu Ba nói một ít việc vặt, không nói đến công việc. Có lẽ cũng ý thức được đây là nơi công cộng, vẫn nên đề phòng một chút.

Ninh Trừng hơi kinh ngạc, vậy mà Thường Tử Dương lại đến quán cà phê này ngồi một tháng. Chỉ là, nghĩ đến việc Lục Mang không tới, trong lòng cô vẫn rất thất vọng.

Cô cực lực che dấu sự thất vọng trong lòng, câu được câu không mà trò chuyện với hai người họ, trong lòng lại nghi hoặc, không phải Lục Mang nói nhiều nhất là một tháng sao? Đã qua hai ngày rồi, vì sao còn chưa quay lại? Có thể là nhà anh xảy ra chuyện gì không?

Mấy người họ ăn trưa ở quán cà phê, Ninh Trừng nói phải về viện Nghiên cứu hoàn thành báo cáo, đứng dậy rời đi. Cô đi thanh toán, kết quả, không biết Lâm Khiếu Ba đã thanh toán từ khi nào, có lẽ là nhân lúc cô đi vệ sinh. Cho dù cô nói để cô trả thế nào, Lâm Khiếu Ba cũng không để ý.

Ninh Trừng không còn cách nào, lúc định mở miệng mời lần sau đến nhà cô ăn cơm thì nhớ đến chuyện Lưu Tiểu Đồng lần trước, bởi vì cô đưa ra chủ ý như vậy, gây nên một chuyện ồn ào, cô bắt đầu do dự.

Cuối cùng, cô không nói gì, cùng hai người kia rời khỏi quán cà phê.

Trước khi đi, Thường Tử Dương cố ý chào tạm biệt với Hàn Y Lâm. Ra khỏi quán cà phê, đến ngã tư đường, anh ấy không băng qua đường cái cùng cô và Lâm Khiếu Ba, trực tiếp về nhà.

Lâm Khiếu Ba thì vẫn đi song song với cô, không nói muốn đến viện Nghiên cứu với cô, cũng không nói phải về nhà, vẫn luôn tìm một ít đề tài không đâu để nói chuyện với cô.

Lâm Khiếu Ba đột nhiên đưa ra một thỉnh cầu, “Ninh Trừng, có ngại nhận một học trò không? Có người muốn học đàn guitar với cô.” Lúc anh nói chuyện, đôi tay đặt trong túi nắm chặt thành quyền, một mảnh vải nhỏ của túi quần bị anh túm chặt.

“Ai?” Ninh Trừng quay đầu nhìn về phía anh, phát hiện hình như anh hơi khó chịu thì kinh ngạc nói, “Đội phó Lâm, anh không thoải mái ở đâu hả? Nếu không thoải mái thì anh nên về nhà nghỉ ngơi sớm đi. Viện Nghiên cứu cách nơi này không xa, tôi đi một mình là được.”

“Cô còn chưa trả lời câu hỏi của tôi. Tôi… Tôi muốn học đàn guitar với cô.” Lâm Khiếu Ba phát hiện, muốn nói trực tiếp với cô, anh thích em, dường như là hoàn toàn không có khả năng.

Sợ làm cô hoảng sợ, cũng sợ sau này cô sẽ cố tình giữ khoảng cách với mình. Một tháng vừa qua chính là minh chứng tốt nhất, anh mua nước chanh và quýt cho cô, cô từ chối, cũng giống như hôm nay ở quán cà phê, nhất định phải tự mình trả tiền, tự bỏ tiền mua cho toàn bộ viện Nghiên cứu. Sau này, anh chỉ có thể ngầm đưa cho cô.

Ninh Trừng không nghĩ quá nhiều, chỉ hơi bất ngờ, anh là cảnh sát hình sự, đôi tay là để cầm súng, sao lại đột nhiên muốn học đàn guitar?

Đương nhiên, cô vẫn rất khách sáo trả lời, “Thật ra trình độ của tôi cũng chẳng ra gì, chỉ là tiêu khiển mà thôi, có người còn nói tôi gảy đàn như phối nhạc cho phim kinh dị. Bình thường lúc đang trông cửa hàng, buồn chán tôi mới lấy ra luyện tập, bây giờ cũng không có quá nhiều thời gian. Nếu anh thật sự muốn học, tôi có thể giới thiệu cho anh một lớp dạy đàn guitar, tôi có bạn đang học ở đó.”

Cô vừa nói vừa lục lọi trong túi xách, lấy ra một tấm danh thiếp, bên trên có địa chỉ và số điện thoại, là phương thức liên hệ trước đây của cô với thầy dạy guitar, giờ cô trực tiếp đưa cho Lâm Khiếu Ba.

Lâm Khiếu Ba cầm tấm danh thiếp, khóe môi mấp máy, không có cách nào bắt bẻ.

Trong lúc vô tình, hai người đã đi đến đối diện viện Nghiên cứu. Ninh Trừng vừa muốn mở miệng bảo anh về trước, đảo mắt thì chợt thấy một hình bóng quen thuộc đi vào viện Nghiên cứu.

Trong lòng cô vui vẻ, không nói hai lời, nhanh chóng băng qua đường, chạy về phía viện Nghiên cứu.

Quyển 2 - Chương 29: Cô thích anh

Edit: Nhược Vy

Beta: Quanh

Ninh Trừng tiến vào viện Nghiên cứu, không nhìn thấy bóng dáng vừa rồi, cô bước nhanh về phía văn phòng trên tầng ba.

Cửa văn phòng đang mở, Lục Mang cầm lấy một phần tài liệu trên bàn cô, nhanh chóng giở sang trang khác, xoay người đi về bàn làm việc của mình.

"Giáo... sư... Lục... anh... về... nước... từ bao giờ?" Không biết do quá kích động, hay là do chạy quá nhanh, giờ cô còn đang thở hổn hển.

Lục Mang nhanh chóng xoay người, nhìn thấy cô thì hai tròng mắt đen nhánh tỏa sáng rạng rỡ, nhưng nhìn thấy người xuất hiện phía sau cô thì tia sáng vừa vụt qua chợt tắt ngúm, "Hai người đang làm cái gì? Kịch liệt như vậy, ngay cả nói cũng không nổi."

"Không có, chúng tôi không làm gì cả, chúng tôi đang..." Ninh Trừng đột nhiên mất hết vốn từ, không thể biểu đạt mình vừa làm gì.

"Uống cà phê." Lâm Khiếu Ba thay cô trả lời, "Giáo sư Lục về nước khi nào thế? Anh tới xem tiến triển mới nhất của Bạch Cốt Huyền Án sao?"

"Ừ." Lục Mang không trả lời anh ấy mình về nước khi nào, cầm tư liệu trong tay, vừa lật xem vừa đi về phía sô pha, ngồi xuống đó, nhìn chằm chằm tư liệu trong tay, ánh mắt cố định vào đó, không lên tiếng nữa.

Ninh Trừng và Lâm Khiếu Ba cũng lần lượt tìm chỗ ngồi xuống sô pha.

"Hàm lượng chì trong xương quá cao?" Lục Mang nhìn báo cáo kiểm nghiệm trong tay, hỏi: "Trúng độc chì sao?"

Ninh Trừng đã xem báo cáo, biết nội dung trong đó, "Cơ thể người bình thường nào cũng có bộ phận chứa nguyên tố chì, người phụ nữ bị hại này, hàm lượng chì trong cơ thể cao hơn người bình thường, gần đạt đến mức độ trúng độc. Nhưng vì cô ta mang thai, có lẽ là trong cơ thể em bé cũng có hàm lượng chì, cho nên, rốt cuộc có phải là trúng độc chì hay không, chủ nhiệm Thường nói còn phải lấy mẫu tiến hành kiểm nghiệm thêm nữa."

Ninh Trừng còn chưa giải thích xong, Lục Mang đột nhiên ngẩng đầu nhìn cô, cô cho rằng mình nói sai rồi, "Giáo sư Lục, có chỗ nào không đúng sao?"

Lục Mang lại nhìn về phía báo cáo trong tay, "Không có, em tiếp tục đi." Còn anh thì tiếp tục xem báo cáo.

"Công tác xây dựng lại gương mặt người chết đã hoàn thành bằng chương trình máy tính, hình ảnh cho ra ở sau báo cáo, đội phó Lâm cũng đã lấy hình này đi so sánh đối chiếu với gương mặt của những người mất tích, không tìm được người phù hợp. Nhưng tôi không kiến nghị việc lập tức công bố hình ảnh này ra ngoài."

"Vì sao?"

"Hừm, nguyên nhân?"

Lâm Khiếu Ba và Lục Mang đồng thời hỏi, giọng điệu nói chuyện của hai người lại hoàn toàn khác nhau.

"Dùng chương trình máy tính tiến hành xây dựng lại khuôn mặt không đủ sống động, giống như là mô hình búp bê bằng đất sét, càng như mặt nạ không có sinh mệnh. Tôi lo sau khi tuyên bố ra ngoài sẽ khiến nhiều người nhận nhầm. Tôi muốn thử một phương pháp khác, có thể khiến gương mặt nhìn sống động hơn. Các anh khoan hãy hỏi tôi là biện pháp gì, bởi vì tôi còn cần một thời gian để thử nghiệm."

Nghe thấy cô nói như vậy, hai người họ cũng không tiếp tục truy hỏi là biện pháp gì.

Lục Mang buông tài liệu trong tay, đảo mắt nhìn Ninh Trừng và Lâm Khiếu Ba, "Còn gì khác nữa không?"

Lâm Khiếu Ba đã rõ như lòng bàn tay với tình hình vụ án, thuật lại một lần những gì đã điều tra được trong một tháng qua.

Lục Mang nghiêm túc nghe anh ấy thuật lại, sau đó mới hỏi, "Có manh mối gì về đồng tiền cổ Trung Quốc kia không?"

"Hình vẽ trên đồng tiền cổ, chúng tôi đã tìm chuyên gia về phương diện này làm cố vấn, bởi vì đã bị ma sát nghiêm trọng, họ cũng không nhìn ra hình vẽ cụ thể trên đồng tiền, trông có vẻ giống một loại động vật nào đó, chỉ là còn chưa xác định được là động vật gì. Nếu muốn xác định được hình vẽ này, phải tìm được người chế tác, người mà tìm hiểu nguồn gốc, chuyên nghiên cứu về tiền cổ, có lẽ là có quan hệ với hung thủ."

Hiển nhiên Lục Mang không hài lòng với câu trả lời này, anh giở đến trang có hình ảnh đồng tiền cổ, quan sát cả buổi, trực tiếp trả lời một chữ, "Rồng."

"Rồng? Giáo sư Lục, ý anh là hình vẽ trên đồng tiền cổ là rồng?" Trong lòng Ninh Trừng cả kinh, chẳng lẽ hung thủ thật sự đang nhằm vào anh?

Thần Long, con rồng Trung Quốc.

Đây là danh hiệu được nhiều người lan truyền khi anh đang làm ở Scotland Yard và FBI.

Ninh Trừng nghĩ như vậy, trong lòng bắt đầu lo sợ bất an, cô nhìn về phía người đàn ông đang ngồi đối diện, cách một chiếc bàn với cô. Một tháng không gặp, anh giống như trong giấc mơ của cô, gầy đi rất nhiều, trong đôi mắt đen nhánh còn có sự mỏi mệt rõ ràng.

"Giáo sư Lục, hôm nay là thứ bảy, anh về nhà nghỉ ngơi đi. Những việc này cũng không thể hoàn thành trong chốc lát." Ninh Trừng đứng dậy đầu tiên, "Đội phó Lâm, hôm nay chúng ta chỉ thảo luận vụ án đến đây thôi, thứ hai lại tiếp tục."

Giọng điệu của Ninh Trừng kiên quyết, Lục Mang cũng không phản đối, đứng dậy, để báo cáo lên bàn cô, thong thả rời khỏi văn phòng. Ninh Trừng theo sát phía sau anh.

Trong đầu Lâm Khiếu Ba còn đang nghĩ tới chuyện học đàn guitar với cô, bây giờ cô đã uyển chuyển từ chối, muốn thuyết phục cô cũng không phải là chuyện trong chốc lát, Lục Mang lại đang ở đây, anh ấy càng không tiện mở miệng, đành xuống lầu theo.

Sau khi tách ra ở viện Nghiên cứu, Lục Mang và Ninh Trừng giống như bình thường, đi cùng một hướng, nhưng điều khác với bình thường chính là, bước chân hai người ăn ý với nhau, anh và cô đi sóng vai, tuy rằng ở giữa còn có khoảng cách hai mét an toàn.

Dọc theo đường đi, cả hai đều không mở miệng nói chuyện.

Thật ra Ninh Trừng có rất nhiều lời muốn nói, nhưng mỗi lần muốn mở miệng thì lại phát hiện đề tài không phù hợp, tìm tới tìm lui, cuối cùng, cô không thể tìm ra một đề tài có thể hàn huyên.

Đương nhiên, vấn đề nghiêm trọng nhất là, mỗi lần nhìn anh, cô lại không tự chủ được mà nhớ đến giấc mơ kia. Anh hôn cô. Mặt đỏ tim đập, giống như có tật giật mình, cuối cùng cô không dám nhìn anh nữa, chỉ chuyên chú bước đi.

Lúc đi qua một cửa hàng bán điện thoại, Ninh Trừng đột nhiên thốt lên, "Giáo sư Lục, tôi tặng cho anh một chiếc điện thoại."

Lục Mang quay đầu nhìn cô, "Vì sao? Vô công bất thụ lộc [1]."

[1] Vô công bất thụ lộc: không có công thì không dám nhận thưởng

"Anh muốn có công, vậy thì sau này mong anh sẽ nhanh chóng trả lời tin nhắn." Ninh Trừng không chịu nổi loại dày vò này, gửi tin nhắn không trả lời, loại chuyện này đúng là tội ác tày trời!

"Em có gửi tin nhắn cho tôi?" Lục Mang hỏi lại một câu, "Tôi không cần điện thoại, có gì thì giáp mặt nói. Chuyện không cần giáp mặt nói đều là vô nghĩa." Anh nói xong, tiếp tục đi về phía trước.

Ninh Trừng nhìn bóng dáng anh, suy nghĩ một lát, không đi theo sau mà trực tiếp bước vào cửa hàng bán điện thoại, nhân viên cửa hàng lập tức giới thiệu chiếc điện thoại mới nhất với cô, có chức năng gì đặc biệt.

"Phiền cô tìm một chiếc điện thoại có chức năng đơn giản nhất, không cần mấy ứng dụng lung tung, chỉ cần có thể gọi điện thoại, gửi tin nhắn là được, nếu có thể cài WeChat thì càng tốt."

"Vì sao lại muốn tặng điện thoại cho tôi?" Không biết từ bao giờ bên cạnh cô đã xuất hiện thêm một người đàn ông, "Lần trước lúc đi tìm Lưu Tiểu Đồng, trước khi chui xuống cống thoát nước, em có gọi cho tôi không?"

Ninh Trừng nghe thấy giọng anh nhưng không quay sang nhìn, tiếp tục chọn điện thoại, "Tôi muốn gọi cho anh, nhưng bình thường anh chẳng mấy khi dùng điện thoại, cho nên lúc đó không có số của anh. Tặng hay không là chuyện của tôi, nhận hay không là chuyện của anh, đây là hai chuyện khác nhau, tôi chỉ lo chuyện của mình."

Ninh Trừng cảm giác hình như cô quá mức bá đạo, chắc là học theo anh, nhưng cũng không thể trách cô được. Điều khiến cô cảm thấy ngoài ý muốn chính là anh không hề dong dài tiếp tục truy hỏi vì sao lại tặng điện thoại cho anh, còn đi theo cô cùng xem điện thoại.

Nhân viên trong cửa hàng tìm cả buổi trời, cuối cùng cũng tìm được một chiếc điện thoại cổ xưa nhất, còn chưa lấy ra thì đã bị Lục Mang chối bỏ, "Tôi muốn kiểu giống cô ấy."

Nhân viên cửa hàng nhìn điện thoại trong tay Ninh Trừng, gương mặt lộ vẻ khó xử, "Điện thoại của cô ấy đã ngừng sản xuất rồi." Trong đầu lại nghĩ thầm, hai người này đúng là tuyệt phối.

"Vậy mua hai cái giống hệt nhau," Lục Mang tùy tiện chọn một chiếc, "Chiếc này đi."

"Quý khách thật biết nhìn hàng, đây là Phone 7 (Iphone 7)..."

"Phone 7 là gì?" Câu hỏi của Lục Mang khiến toàn bộ nhân viên khác trong cửa hàng ngạc nhiên, có người nhanh chóng cúi đầu, rõ ràng là muốn cười, lại cố gắng kiềm chế.

Ninh Trừng không hài lòng, "Có cái gì buồn cười? Chúng tôi đâu phải là chuyên gia về điện thoại, không biết cách gọi của mấy người thì có gì là lạ? Tôi không lấy hãng này, đổi đi." Cô kêu người phục vụ lấy một hãng điện thoại trong nước, "Có thể giúp chúng tôi xóa những ứng dụng không cần thiết không?"

Nhân viên cửa hàng nhận lời, những gì có thể xóa đều xóa hết, bấm bấm cả buổi, cuối cùng hỏi ý hai người họ, "Trò chém dưa hấu này, quý khách có muốn giữ lại không ạ?"

Nhân viên cửa hàng giơ màn hình điện thoại cho hai người họ xem, giao diện trò chơi đã mở ra, Lục Mang cầm lấy chiếc điện thoại, tùy tay vuốt vài cái trên màn hình, "Trong này có chanh không?" Đúng là anh tìm chanh.

"Có ạ, tên là chém dưa hấu, nhưng nói đúng ra là chém hoa quả, loại hoa quả nào cũng có. Quý khách nên giữ lại, lúc buồn chán có thể giết thời gian." Nhân viên cửa hàng rất nhiệt tình.

Ninh Trừng cho rằng Lục Mang sẽ trực tiếp từ chối, loại trò chơi tẻ nhạt này thì có gì vui. Không ngờ anh vừa cầm điện thoại thì bắt đầu nhìn màn hình chằm chằm, tùy tay lấy ví tiền ra, nhét vào tay Ninh Trừng, "Quẹt thẻ," đôi mắt vẫn không rời điện thoại. Cô không dùng thẻ của anh mà dùng của mình, cũng không tính mua hai chiếc điện thoại, chỉ mua một chiếc. Kết quả, lúc rời khỏi cửa hàng, còn chưa đi được mấy bước, lúc cô trả ví lại cho anh, bị anh phát hiện.

Anh lập tức quay lại cửa hàng, bảo nhân viên trong cửa hàng trả lại số tiền vừa lấy của cô, sau đó lại lấy một chiếc điện thoại y hệt, quẹt thẻ của anh.

Ninh Trừng cầm điện thoại mới, dở khóc dở cười, cô muốn tặng quà cho anh, kết quả lại được tặng quà. Nhìn hai chiếc điện thoại giống hệt nhau, trong lòng cô có chút vui vẻ, nhưng trên mặt vẫn giữ sự bình tĩnh, nhấn mạnh lần nữa với anh, sau này phải xem điện thoại, còn phải trả lời tin nhắn của cô.

Lục Mang hơi gật đầu, dùng tay vuốt màn hình, "Đến quán cà phê, tôi muốn uống cà phê."

Ninh Trừng muốn nói hôm nay cô đã đến quán cà phê một lần rồi, có thể để ngày mai không, nhưng nói ra thì lại là, "Được, tôi đưa anh đến một chỗ."

Vì thế, trong một ngày, cô ghé thăm quán cà phê Thời Gian Thấm Thoắt tận hai lần.

Hàn Y Lâm nhìn thấy cô và Lục Mang, khóe môi có ý cười, tiếp đón hai người họ ngồi xuống.

Lục Mang ngồi xuống, lại lấy điện thoại ra, mở trò chơi chém dưa hấu.

Ninh Trừng thấy anh chuyên chú như vậy thì không nhịn được cười. Nhưng thấy anh chỉ nhìn chằm chằm màn hình điện thoại, không giống những người khác khi chơi chém hoa quả, tay không ngừng hoạt động.

Cô rất tò mò, đứng dậy, lặng lẽ đi đến phía sau anh.

Kết quả, cô phát hiện, trái cây rơi xuống trong màn hình điện thoại, anh một mực làm như không thấy, chỉ có lúc xuất hiện chanh, anh mới không chút hoang mang mà chém một cái. Sau đó lại im lặng nhìn, chờ đến khi lại có chanh xuất hiện, anh lại vuốt màn hình.

Tay Ninh Trừng chống ở lưng ghế anh, cười đến mức không thẳng lưng được, âm thanh không lớn, nhưng Lục Mang vẫn cảm giác phía sau có người, quay đầu nhìn về phía cô, "Em trốn sau lưng tôi cười cái gì?" Anh không hiểu vì sao cô lại cười vui vẻ như vậy.

Ninh Trừng quay về chỗ, cười nhìn anh, "Giáo sư Lục, cái này không gọi là chém hoa quả, cái này là chém chanh."

"Hừ, chém chanh mới thú vị, nếu mà chém xong rồi còn có thể ăn thì càng thú vị hơn. Chỉ có tôi mới có thể nghĩ ra cách chơi như vậy." Anh rất tự hào về sáng kiến của mình.

"..." Ninh Trừng ngừng cười, nhìn anh, càng cảm giác người đàn ông chém chanh này rất thú vị.

Anh ngồi yên lặng, hơi cúi đầu, đôi mắt đen dưới hàng mày rậm nhìn điện thoại, trán hơi nhăn lại, giống như đang nghiên cứu vấn đề lớn lao nào đó, chuyên chú như lúc anh làm việc. Trên người anh mặc áo len cao cổ màu xám nhạt, che khuất cổ và cằm anh, áo khoác bên ngoài không cài, có vẻ tùy ý lại biếng nhác.

Ánh dương sau giờ ngọ xuyên qua cửa sổ, chiếu vào người anh, khiến người anh như phát sáng rực rỡ.

Ninh Trừng nhìn đến mức xuất thần, trong đầu lập tức hiện lên rất nhiều hình ảnh: Lần đầu tiên anh xuất hiện ở Thập Quả Viên, mua chanh; Lần đầu tiên cô xuất hiện ở nhà anh, hiểu nhầm anh là hung thủ giết người phanh thây; Ngày đầu tiên cô đến viện Nghiên cứu làm việc, hai người họ diễn lại quá trình người bị hại tử vong, nội tâm cô rung động;

Trước tòa nhà cũ nát, anh nói với Dương Trí, "Ngăn cô ấy lại, đừng để cô ấy đi lên," bởi vì anh biết tòa nhà đó nguy hiểm;

Dưới cống thoát nước, người đàn ông mặc đồ đen chĩa súng vào cô, anh không màng tất cả mà nhào về phía cô, dùng cơ thể chắn súng cho cô;

Anh vào cửa hàng mua quần áo, nội y cho cô, tuy cô không tận mắt nhìn thấy cảnh tượng đó, nhưng lại có thể tưởng tượng được, một người đàn ông kiêu ngạo như anh, đi mua quần áo cho phụ nữ sẽ là cảnh tượng như thế nào. Có phải lúc ấy anh cũng rất 囧 không?

Sau đó anh và cô ngủ chung, bởi vì cô chiếm giường của anh, anh nằm trên sô pha chịu hành hạ suốt một buổi tối mới quay lại giường.

Và cả giấc mộng đêm qua, anh hôn cô.

...

Vô số hình ảnh giống như tia chớp xẹt qua trong đầu cô.

Anh không ở đây một tháng, cô thật sự bị dằn vặt. Nhưng giây phút này, anh đang lẳng lặng ngồi trước mặt cô. Trong lòng Ninh Trừng vui sướng như như có ngọn gió xuân thổi qua, gần như là bao phủ lấy cô, hai người họ quen nhau không bao lâu, nhưng đã trải qua nhiều chuyện như vậy, thậm chí là cùng nhau vượt qua sinh tử.

Giờ phút này, Ninh Trừng không cách nào lảng tránh một sự thật.

Cô thích anh.

"Ninh Trừng, cà phê đã được rồi, cậu muốn làm không?" Hàn Y Lâm tới kêu cô, cô mới hồi phục tinh thần lại.

"Muốn, mình đến ngay đây."

Ninh Trừng đứng dậy, nói một tiếng với Lục Mang, bảo cô đi vệ sinh, sẽ nhanh chóng quay lại rồi theo Hàn Y Lâm đi đến chỗ pha chế cà phê sau quầy bar.

Dĩ nhiên là cô không đi vệ sinh, cô phải làm một chuyện rất đặc biệt.

Quyển 2 - Chương 30: Trái tim cho anh

Edit: Tiểu Pi

Beta: Nhược Vy

Sau nửa giờ chờ đợi, Ninh Trừng bưng một cái khay ra, phía trên khay là một ly Latte.

Tầng trên cùng là lớp bọt màu trắng sữa có vẽ một hình trái tim, đây là thành quả sau nửa giờ lao động của cô. Vốn Ninh Trừng muốn vẽ một con rồng, tuy cô đã luyện tập một tháng trời nhưng vẽ rồng thật sự quá phức tạp, cô lãng phí vài ly cà phê rồi mà vẫn không vẽ được.

Cuối cùng, Hàn Y Lâm quyết định hướng dẫn Ninh Trừng vẽ trái tim, thế mà cô học được rất nhanh.

Ninh Trừng hy vọng anh hiểu được trái tim cô vẽ cho anh có ý gì. Cô bưng cà phê đến trước mặt anh: "Giáo sư Lục, tôi pha cà phê cho anh, anh nếm thử xem."

Lục Mang nói "cảm ơn" nhưng đôi mắt lại nhìn chằm chằm màn hình điện thoại, tiện tay bưng cà phê lên chuẩn bị uống, trên màn hình rơi xuống một trái chanh, anh lập tức để cà phê lại mặt bàn, chém chanh.

Hình trái tim trên lớp bọt kia vì động tác này của anh mà đong đưa, rất nhanh đã thay đổi hình dạng.

Trong phút chốc, Ninh Trừng cảm giác trái tim mình cũng bị dồn nén đến mức thay đổi hình dạng, đau đớn khiến cô muốn thốt lên nhưng lại không thể.

Và rồi chuyện càng làm cô đau đớn hơn đã xảy ra.

Lục Mang chém chanh xong, lại bưng lên cà phê lên uống, mới chỉ uống một ngụm mà đôi mày đã lập tức nhíu lại thành hình chữ xuyên (川), anh quay đầu nhìn khắp nơi nhưng không tìm được thùng rác, trực tiếp phun cà phê trong miệng vào ly cà phê trên tay.

Cà phê anh hay uống là cà phê đen thuần túy nhất, còn loại này bỏ thêm bọt sữa, với anh mà nói thì quả thực còn khó uống hơn cả thuốc bắc. Không đúng, không phải khó uống, mà căn bản là không thể nào cho vào miệng được.

Ninh Trừng nhìn biểu cảm trên mặt anh, ý thức được chuyện này. Cô cảm giác mình đã chịu cả tấn đả kích, ngã ngồi xuống ghế trong nháy mắt, nhìn người đàn ông đối diện đang dùng khăn giấy tao nhã lau miệng, tức giận đến cắn răng. Nhưng vấn đề là, hình như loại chuyện như nổi trận lôi đình sẽ không xảy ra với cô.

"Về nhà thôi, tôi đói bụng." Lục Mang tiện tay rút một tờ tiền màu đỏ trong ví đặt lên mặt bàn, đứng dậy rời đi.

Hàn Y Lâm đi tới, lay tỉnh Ninh Trừng còn đang sững sờ: "Ninh Trừng, thế nào, anh ấy có tỏ vẻ gì không?"

Một tay Ninh Trừng đỡ trán, một tay chỉ ly cà phê trên bàn: "Tâm ý của mình biến thành nước bẩn. Các cậu dọn dẹp đi, mình đi trước."

Hàn Y Lâm quay đầu nhìn ly cà phê bị đảo loạn trên bàn, đôi mày liễu hơi nhíu lại: "Giáo sư Lục nhà cậu đúng là không hiểu phong tình. Nhưng dù sao thì cậu cũng đừng từ bỏ, không phải cậu còn chuẩn bị rất nhiều chiêu hay sao, mau mau xuất chiêu đi, mình cổ vũ cho cậu."

Hàn Y Lâm nắm tay lại, làm thành tư thế cổ vũ cho cô.

Ninh Trừng uể oải một lát, nhanh chóng khôi phục lại bình thường, cười nói: "Yên tâm, mình không dễ từ bỏ vậy đâu, đương nhiên mình còn có cách khác. Trái tim vẽ từ cà phê dễ tan vỡ, nhưng trái tim của mình thì không dễ vỡ như vậy."

Ninh Trừng cầm túi xách lên, vội vàng rời khỏi quán cà phê. Sau khi cô đuổi kịp Lục Mang thì đã đề nghị mua đồ ăn về nhà cô.

Lục Mang muốn mở miệng từ chối, nhưng cuối cùng lại thôi, hỏi cô: "Tháng này tôi không có ở đây, em thoải mái lắm đúng không? Đến quán cà phê, mời lãnh đạo ăn cơm, lại còn về nhà sa đọa."

"Không có, tôi chỉ..." Cô muốn mời anh đến nhà ăn không được sao?!

Mục đích chính của Cục phó Tống là mời quý nhân là anh ăn cơm, nhưng quý nhân không có ở đây, loại râu ria như cô sao có thể trở thành khách quý? Sáng nay khi cùng Thường Tử Dương và Lâm Khiếu Ba đến quán cà phê... Cô còn tưởng anh cũng ở đó.

Ninh Trừng không biết nên giải thích với anh thế nào. Nhưng Lục Mang nói tới nói lui, sau khi họ đi siêu thị mua đồ ăn thì vẫn đến Thập Quả Viên.

Hai người họ vừa về, Ninh Hạo Nhiên muốn đi ra ngoài, ông nói có hẹn với người khác nên nhờ họ trông tiệm một lát. Ninh Trừng không biết ông ấy cố ý hay thật sự chỉ là trùng hợp.

Cho nên bữa cơm trưa này vẫn là hai người họ ăn cùng nhau, chỉ khác ở chỗ địa điểm được thay đổi. So với trước kia, anh nói nhiều hơn một chút, kể cho cô nghe vài chuyện xảy ra ở London suốt một tháng qua.

Vì thế Ninh Trừng mới biết, thì ra trong nhà anh chỉ còn hai người là anh và mẹ anh. Mẹ anh có bệnh trầm cảm, chỉ thích sống ở London, anh cảm thấy khí hậu ở bên đó không tốt nên hy vọng bà ở lại Hongkong, hai người bất đồng ý kiến.

Kết quả cuối cùng là, một năm thì ở London nửa năm, nửa năm còn lại ở Trung Quốc. Hiện tại, Kiều Phi Tuyết đang ở cùng mẹ anh bên London.

"Bây giờ không có vụ án nào khác, Bạch Cốt Huyền Án vẫn còn đang điều tra, nhưng cũng không thể gấp gáp, anh có thể ở lại London chăm sóc bà ấy." Khi Ninh Trừng nói lời này, tâm tình cô khá mâu thuẫn.

Nếu như anh thật sự không trở lại thì cô cảm thấy mình sẽ phát điên lên mất.

Lục Mang đã ăn xong, đặt chén đũa trong tay xuống, ánh mắt dừng lại trên mặt cô vài giây mới dời đi, đứng dậy chuẩn bị rời khỏi: "Tôi về trước, ngày mai sẽ đến viện Nghiên cứu."

"Khoan đã!" Ninh Trừng nghe anh nói phải đi, lập tức đứng lên gọi anh lại.
Lục Mang xoay người nhìn cô, ánh mắt dò hỏi, còn có việc gì sao?

Ninh Trừng nhanh chóng cầm chén đũa để vào bồn rửa chén: "Cũng không có gì, tôi bóc quýt cho anh ăn." Cô đang muốn đi ra, Lục Mang ngăn cô lại: "Còn chưa rửa chén."

"..." Ninh Trừng mỉm cười, biết người đàn ông này bị chứng ám ảnh cưỡng chế, còn có bệnh sạch sẽ cấp độ nặng, cô nhanh chóng mở vòi nước ra, chỉ hai ba động tác đã rửa sạch chén đũa.

Anh cũng không rời đi mà đứng cạnh cô nghiên cứu cả buổi trời, rốt cuộc cũng nghiên cứu ra khăn này dùng để làm gì, để lau khô chén mà cô vừa rửa xong rồi đặt trong tủ chén.

Ninh Trừng thấp thỏm, đương nhiên cô không chỉ muốn bóc quýt cho anh ăn, cô còn muốn đàn guitar cho anh nghe nữa.

Hai người rửa chén xong, trở lại phía trước cửa hàng, đến bên cạnh quầy thu ngân tìm chỗ ngồi xuống.

Lục Mang lại bắt đầu lấy điện thoại ra chơi chém hoa quả, Ninh Trừng lấy đàn guitar, bắt đầu đàn bài 《 Ái Đích La Mạn Sử 》, bài nhạc này cô đã luyện rất lâu rồi, chắc sẽ không giống phối nhạc cho phim kinh dị nữa phải không?

Quả nhiên anh không còn cười nhạo cô đàn khó nghe nữa, nói chính xác là căn bản không phải anh đang nghe cô đàn, bởi vì trò chơi chém hoa quả này đã hấp dẫn tất cả sự chú ý của anh rồi.

Ninh Trừng dừng đàn, anh lại không hề có phản ứng nào.

Cô bắt đầu hối hận, vì sao lúc đi mua điện thoại không nhờ nhân viên cửa hàng xoá trò chơi này luôn?

Đương nhiên, cô ra sức khoe tài cả buổi trời, không phải là không có chút thu hoạch nào, việc buôn bán trong cửa hàng tốt hơn rất nhiều so với ngày thường.

Nhưng Ninh Trừng lập tức phát hiện đa số khách hàng đến tiệm là tiểu bạch lĩnh [1] trẻ tuổi, người nào vào tiệm cũng đưa mắt nhìn Lục Mang vài lần, mọi người đều cảm thấy kỳ lạ, một cửa hàng nhỏ như vậy sao lại xuất hiện một người đàn ông khôi ngô ở đây?

[1] Tiểu bạch lĩnh: thành phần tri thức; cán bộ lãnh đạo; chất xám; lãnh đạo (một số quốc gia hoặc địa phương chỉ các viên chức làm việc lao động trí óc, như các nhà quản lý, kỹ thuật viên, nhân viên công vụ của chính phủ).

Mãi đến giờ cơm tối Ninh Hạo Nhiên mới về.

Ba người ăn cơm xong, Lục Mang bị ông ấy kéo đi chơi cờ vây. Lần này, hai người họ chơi không biết ngừng, nếu không phải Ninh Trừng thúc giục họ nghỉ ngơi thì rất có thể họ sẽ thức suốt đêm.

Buổi tối, Ninh Trừng trở lại chung cư, nằm trên giường lăn qua lộn lại vẫn không ngủ được.

Cô vô cùng buồn bực, vẽ hình trái tim không thành, đánh đàn guitar có vẻ cũng không thu hoạch được gì. Cả ngày hôm nay, kế hoạch muốn thể hiện tâm ý của cô hoàn toàn thất bại.

Cô bắt đầu do dự, có nên trực tiếp nói thẳng với anh là mình thích anh không?

Loại chuyện như vậy, cũng không phải cô chưa từng làm. Khi còn học năm nhất đại học, cô từng thích một phụ đạo viên sinh hoạt trong học viện của mình, là một nghiên cứu sinh ở lại trường làm việc. Cô yêu thầm người ta một khoảng thời gian, sau đó trực tiếp chạy tới thổ lộ với người đó, cô thích anh ta. Ninh Trừng cũng cảm thấy hẳn là anh ta cũng thích mình, bởi vì đám bạn cùng phòng đều nói như vậy. Nhưng kết quả cuối cùng lại là, anh ta nói mình không muốn tìm một người bạn gái nhỏ tuổi như cô, cho nên đã từ chối Ninh Trừng. Bởi vì chuyện này mà bốn năm đại học, Ninh Trừng cảm giác mình giống như kẻ trộm, ra vào học viện luôn trốn tránh người ta, tránh cho hai người chạm mặt mà xấu hổ.

Hiện tại cô đã qua độ tuổi làm việc không suy xét đến hậu quả. Công việc ở viện Nghiên cứu không dễ gì mới có được, cô không muốn vì chuyện tình cảm cá nhân mà mất đi công việc này.

Nếu như thổ lộ thất bại giống như lần trước, hai người lại là đồng nghiệp với nhau, chắc chắn sẽ có rất nhiều việc không tiện.

Ninh Trừng hồi tưởng lại rất nhiều chi tiết, cô cảm thấy chắc là anh cũng thích mình, cho dù không nhiều bằng cô thích anh, nhưng ít nhất cũng có chút cảm tình. Liệu cô có nên tiếp tục ám chỉ cho anh biết, khuếch đại loại tình cảm này thêm không nhỉ?

Nóng vội thì không thành công, cô quyết định sẽ không nóng vội như hôm nay nữa.

Một tháng sau đó, mọi chuyện lại trở về như lúc ban đầu.

Hai người họ cùng nhau tan làm, cùng đi mua đồ ăn nấu cơm, cùng nhau ăn cơm.

Đến cuối tuần, Ninh Trừng kéo Lục Mang đến quán cà phê, đi xem phim, đi leo núi. Tóm lại, phải kéo con rồng ẩn nấp dưới hồ sâu này ra khỏi mặt nước. Thỉnh thoảng cô cũng gọi điện, gửi tin nhắn cho anh, tuy đôi khi qua nửa ngày anh mới trả lời, nhưng chỉ cần anh nhìn thấy thì sẽ trả lời. Thậm chí anh còn chủ động gửi tin nhắn cho cô, chẳng hạn như lúc anh đọc sách đột nhiên có ý tưởng gì đó, sẽ lập tức gửi tin nhắn nói với cô.

Ninh Trừng vừa làm xong một công trình lớn, đó là cô đã cải tạo gần như là toàn bộ căn nhà anh, không còn là một màu xám xịt như trước nữa.

Bức màn trong phòng ngủ đã đổi thành màu trắng như tuyết, tấm rèm treo ở cửa sổ sát đất trong phòng khách thay màu xanh biển. Ninh Trừng còn mua vài chậu hoa đặt ở ban công nhà anh.

Khi làm xong những việc này, thời gian đã vào tháng mười.

Ninh Trừng cảm giác đã đến lúc thổ lộ tình cảm với anh rồi. Nếu không, hai người họ chỉ giống bạn bè nam nữ thân thiết, tuy cả ngày như hình với bóng nhưng trên thực tế thì lại không phải, cô có cảm giác trong lòng không yên ổn.

Vào một ngày cuối tháng mười, thời tiết rất lạnh.

Ninh Trừng ở nhà Lục Mang rảnh rỗi đến mức buồn chán. Ăn cơm chiều xong thì dọn dẹp phòng bếp, sau đó cô cũng không lập tức rời đi.

Cô ở trong phòng bếp dùng dao gọt hoa quả khắc một hình trái tim lên vỏ quýt, xong xuôi lại đặt quả quýt lên đĩa trái cây trên bàn, mang ra phòng khách.

Lục Mang ngồi đọc sách trên sô pha trong phòng khách, rốt cuộc thì anh cũng đã hết hứng thú với trò chém hoa quả kia rồi, lại trở về như trước kia, lúc rảnh rỗi sẽ ôm một cuốn sách tiếng Anh thật dày xem đến say mê.

Ninh Trừng đặt đĩa trái cây lên bàn trà, nhắc nhở anh: "Giáo sư Lục, quýt hôm nay không giống quýt trước kia đâu, anh có muốn xem thử không?"

Lục Mang giương mắt nhìn sang, lập tức thấy được trên vỏ quýt thiếu một mảng: "Quýt hỏng rồi thì vứt đi là được, em cắt phần vỏ thì bên trong vẫn hư thôi."

"Quýt không có hư mà, bên ngoài có hình gì đấy, anh không nhìn ra hình gì sao?"

"Kỹ thuật khắc cũng không tệ. Giống học pháp y nhưng không trực tiếp dùng dao thí nghiệm trên cơ thể, em lấy quýt ra luyện tay à?"

"..." Ninh Trừng suýt nữa hộc máu, mắt anh bị gì vậy?

Thảo nào vài lần trước cô khắc quýt đặt trên bàn làm việc và đĩa trái cây trong nhà anh, anh không hề có phản ứng gì cả.

Nhưng giờ cô đã nói trắng ra vậy rồi, anh vẫn không hiểu sao? Anh thật sự không hiểu, hay là vờ như không hiểu?

Có lẽ Ninh Trừng đã dùng hết kiên nhẫn rồi, cô làm nhiều chuyện vậy mà anh vẫn thờ ơ, cô chỉ có thể lý giải là anh không hề có suy nghĩ gì khác với mình. Cô cũng không thể nào tiếp tục như thế được nữa.

"Giáo sư Lục, ý anh là, anh không thích trái quýt này sao?" Ninh Trừng nhìn anh bằng ánh mắt rất nghiêm túc.

"Không thích, tôi..." Lục Mang còn chưa nói xong, Ninh Trừng đã nhanh chóng đứng lên: "Nếu như vậy, anh nghỉ ngơi sớm đi, tôi về trước đây."

Ninh Trừng nghe anh nói "không thích", cảm giác như đột nhiên ngã vào hầm băng, cả người lạnh lẽo tận xương tủy.

Lục Mang nghe ra giọng điệu của Ninh Trừng có sự bất thường, anh để quyển sách trên tay xuống, nhìn cô. Cô không nói thêm lời nào, nhanh chóng mặc áo khoác, cầm túi vội vàng rời đi.

Biểu cảm trên mặt anh vô cùng nghi hoặc, hình như cô tức giận thì phải, có phải anh đã nói gì sai rồi không?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau