MỘT THỜI THƯƠNG NHỚ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Một thời thương nhớ - Chương 6 - Chương 10

Chương 6

Ngày kỷ niệm thành lập trường..

- Nhiên ơi, ở đây nè!

Hà Minh đứng từ phía trước hội trường đưa tay vẫy vẫy, An Nhiên mỉm cười bước nhanh về hướng cô bạn thân.

- Sao mà trễ vậy cô nương.

- Ờ thì phải trao đổi một chút với chị hướng dẫn viên bản địa, dù sao thì cũng phải nhờ họ chăm sóc cho đoàn của mình cẩn thận chứ.

- Bà cũng thông minh quá héng, nghĩ ra cách này để trốn đi chơi luôn

Hà Minh hất hất khuỷu tay cười lém lỉnh, An Nhiên nghênh mặt liếc xéo Hà Minh:

- Tui đi đường đường chính chính nha, ai nói trốn hồi nào? Mà chưa bắt đầu hay sao mà bà còn đứng đây?

Như sực nhớ, Hà Minh kéo tay An Nhiên:

- Quên mất, vào trong nhanh lên, buổi lễ sắp bắt đầu rồi đó.

Cả hai vừa bước vội vào bên trong, Hà Minh vẫn không ngừng huyên thuyên:

- Nghe nói sẽ có bài phát biểu của nhân vật "quan trọng", cùng khóa với tụi mình luôn, mà tui hỏi hoài mà thầy cô hông ai thèm bật mí với tui hết trơn.

Phì cười trước cái bản tính hiếu kỳ tò mò của Hà Minh bao nhiêu năm vẫn không thay đổi, An Nhiên che miệng:

- Nói với bà chẳng khác gì nói với cả thế giới.

Quay qua nguýt An Nhiên một cái, Hà Minh cũng không buồn nói thêm mà chăm chú tìm chỗ ngồi cho cả hai. Khi cả hai đã yên vị trên hàng ghế khách mời dành cho những cựu học sinh, An Nhiên nhìn xung quanh, đều là những gương mặt quen thuộc, nhưng cô lại không nhớ nổi tên của từng người, có lẽ là vì chỉ cũng khối năm xưa chứ không cùng lớp. Ai cũng gật đầu chào cô, cô đáp lại bằng nụ cười thân thiện. Lúc này, từ trên khán đài truyền đến một giọng nói quen thuộc, giọng nói mà dù trong giấc mơ, cô cũng có thể nghe thấy một cách rõ ràng. Ánh mắt cô mở lớn đăm đăm nhìn người đang đứng trên khán đài phát biểu. Mười năm rồi, người ấy đã trở thành người đàn ông cao lớn, rắn rỏi không còn vẻ ngoài thư sinh như xưa, làn da trắng cũng thay bằng màu nâu rám nắng nhưng càng tô thêm nét quyến rũ nam tính. Đôi mắt đen sâu thăm thẳm ấy vẫn khiến người đối diện một khi nhìn vào thì chẳng thể nào thoát ra, ánh mắt đã từng vô vọng nhìn cô quay lưng đi sau khi nói lời chia tay, ánh mắt khiến cô mỗi lần nhớ đến lại thấy tim mình quặn thắt.

- Sếp Khó kìa Nhiên!

Hà Minh cũng không khỏi ngạc nhiên khẽ khều tay An Nhiên cắt đứt dòng suy nghĩ của cô, cô quay qua gật đầu nhẹ:
- Ừm..

- Không phải là vẫn còn đang ở bên Úc sao? Sao lại xuất hiện ở đây?

- Không phải bà nói là... về lấy vợ sao?

An Nhiên cố lấy giọng thản nhiên.

- Nhưng ông Tuấn nói là phải tháng sau mới về lận, hai ông đó chơi thân với nhau chẳng lẽ lại cho thông tin sai.

Hà Minh chợt quay đầu ra phía sau mắt nhìn xung quanh tìm kiếm, một hồi sau nói khẽ vào tai An Nhiên:

- Không biết Sếp Khó có dẫn theo "người ấy" không ta.

Trong lòng An Nhiên khẽ nhói lên nhưng có một vật nhọn vô hình đâm phải, cảm giác bất an ùa về, cô hy vọng không phải là hôm nay vì cô vẫn chưa chuẩn bị làm thế nào để đối mặt. Cô vẫn chưa chuẩn bị tâm lý để.....quên mà.

Chưa kịp phản ứng với câu nói của Hà Minh, thì phía trên khán đài, Gia Hào đã đọc bài phát biểu xong. An Nhiên thấy đúng là "định mệnh", vì cho dù là trong quá khứ hay là hiện tại thì cô cũng chẳng bao giờ nghe hết được bài phát biểu của người đó. Gia Hào sải từng bước dài vững chãi xuống bên dưới, mắt tìm kiếm một chỗ ngồi dành cho cựu học sinh. Hà Minh hồn nhiên giơ tay vẫy vẫy:

- Sếp ơi! Qua đây, chỗ này nè.
An Nhiên giật mình không kịp ngăn cái sự "tài lanh" của Hà Minh, cô quay qua nhìn Gia Hào đang hướng về phía mình bước tới, tim cô bỗng nhiên đập mạnh, máu trong người như đang nóng lên, cô muốn đứng dậy... chạy trốn. Nhưng suy nghĩ và hành động là hai phạm trù luôn luôn tỷ lệ nghịch đối với An Nhiên, phút chốc Gia Hào đã đứng sừng sững trước mặt cô và Hà Minh khẽ cười gật đầu chào:

- Lâu rồi không gặp.

An Nhiên không biết câu nói đó là dành cho cô, hay là dành cho Hà Minh vì căn bản là cô chẳng dám ngẩng đầu lên nhìn vào người trước mắt, cơ mà có lẽ là dành cho cả hai..

- Đúng rồi, Sếp ở tận đẩu tận đâu cả chục năm thì làm sao mà gặp được, ngồi đây nè.

Hà Minh xởi lởi ra vẻ "hiếu khách", cô chỉ qua vị trí bên trái của An Nhiên chưa có ai ngồi. An Nhiên trợn mắt nhìn Hà Minh, rồi cố lấy vẻ tự nhiên:

- Bà cần đổi chỗ với tui hông, chắc bà có nhiều chuyện để tám với Sếp lắm, tui qua chỗ bà ngồi.

Vừa nói cô vừa đứng dậy cố tình muốn đổi chỗ với Hà Minh, kết quả chỗ chưa kịp đổi thì Gia Hào đã yên vị trên chiếc ghế bên tay trái của cô:

- Nhiên đang cản tầm nhìn lên khán đài của mấy em học sinh đó.

Giọng nói nhẹ nhàng nhưng sao An Nhiên cảm thấy lạnh đến tận tim, Hà Minh kéo tay An Nhiên ngồi xuống, cười đầy ẩn ý, An Nhiên chỉ biết im lặng nhẹ nhàng ngồi xuống bất động.

Đã rất rất lâu rồi, hai người không ngồi cạnh nhau với khoảng cách gần như vậy. Ánh mắt An Nhiên cố gắng nhìn lên phía khán đài nhưng trong lòng như dậy từng cơn sóng. Cô đã từng tưởng tượng nếu gặp lại người ấy cô sẽ như thế nào, cô sẽ nói những gì, cô sẽ... vân vân và vân vân, cũng có lúc cô nghĩ mình sẽ mãi mãi không bao giờ gặp lại nữa. Nhưng với tình hình như lúc này, cô như một con mèo con co mình lại, muốn trốn chạy, muốn né tránh, cô mong buổi lễ sẽ trôi qua thật nhanh. Hà Minh nghiêng người qua thì thầm vào tai cô:

- Có ổn không vậy?

- Sao lại cố tình như vậy.- Giọng An Nhiên giận dỗi.

- Biết đâu đây là cơ hội cuối cùng đó, muốn nói gì thì nói hết ra đi bà.

Quay sang nhìn Hà Minh muốn mắng một câu gì đó, nhưng vẻ mặt đầy nghiêm túc của Hà Minh khiến An Nhiên không thể mở miệng, cô buông xuôi:

- Tui không có gì cần nói hết, bà suy nghĩ nhiều quá rồi đó.

Nói xong, An Nhiên quay ánh mắt về hướng khán đài. Người bên cạnh vẫn im lặng ngồi đó, sau bao nhiêu năm gặp lại, chỉ mở miệng nói với cô hai câu: một câu chào hỏi xã giao và một câu "nhắc nhở" lãnh đạm. Mà cũng đúng, nếu đổi ngược là cô, có lẽ đến một câu chào hỏi cô cũng không buồn mở miệng, bởi lẽ, thời gian chẳng bao giờ là liều thuốc có thể chữa lành vết thương lòng do chính người mình từng yêu thương gây ra.

Chương 7

An Nhiên cố tình canh chừng buổi lễ sắp kết thúc, cô quay qua Hà Minh nói khẽ:

- Tui ra ngoài gọi điện thoại một lát nha.

Hà Mình nhìn nhỏ bạn vẻ hoài nghi:

- Gọi cho ai vậy? Không phải bà đã nhờ người dẫn đoàn hôm nay rồi hả?

- À, thì gọi hỏi thăm tình hình xíu mà.

Nói xong, An Nhiên đứng dậy bước ngang qua chỗ ngồi của Hà Minh, cô không muốn nhìn vào người ngồi bên kia, mà đúng hơn là không dám nhìn, vì sợ đối diện với khuôn mặt lạnh băng đó....

Bước ra bên ngoài, mặc dù trời đã về trưa, mặt trời trên cao đang cố gắng chiếu ánh nắng chói chang xuống sân trường nhưng cái se lạnh của tháng mười một vẫn bao phủ cả bầu không khí đầy nắng, An Nhiên thở ra một hơi dài như muốn xả ra tất cả sự ngột ngạt trong suốt buổi lễ. Cô bước đến chiếc ghế đá được kê ngay ngắn dưới gốc cây phượng vĩ lâu năm, phủi những chiếc lá phượng vương trên mặt ghế nhẹ nhàng ngồi xuống. Ngôi trường không có gì thay đổi nhiều lắm, vẫn những dãy phòng học quen thuộc, vẫn cây phượng năm xưa, có chăng thì phòng học đã nhuốm màu của thời gian, cây phượng cũng đã già đi theo năm tháng, và cô, cũng không còn là cô nhóc cấp ba ngây ngô năm nào. Đôi khi, cô thầm nghĩ, nếu như ngày ấy, cô cứ vờ ngây ngô, vờ không hiểu chuyện, vờ ích kỷ để níu giữ thì mọi chuyện liệu có khác đi..

Đang ngồi suy nghĩ mông lung, tiếng một cô gái khiến An Nhiên giật mình quay đầu lại. Từ phía hành lang, hình ảnh đập vào mắt cô là một cô gái đang nắm lấy cánh tay của Gia Hào giọng nụng nịu:

- Biết em hay ngủ dậy trễ mà anh cũng chẳng thèm gọi em.

- Vì anh nghĩ em mệt nên để em ngủ thêm một chút.- Giọng Gia Hào từ tốn.

- Cũng may còn có anh Tuấn dẫn em tới đó, chứ không em cũng không biết làm sao mà tới đây luôn.

Nhìn thoáng qua, cô gái có vẻ rất quen mặt, hình như cô đã gặp ở đâu rồi thì phải, có điều bất chợt cô không thể nhớ ra, vì hiện tại trong đầu cô chỉ có một câu hỏi:"Cô gái đó.. là vợ sắp cưới của Gia Hào sao?Chẳng phải chỉ là vợ sắp cười, sao lại.. ở cùng nhau rồi" Nghĩ đến đây thôi, tim An Nhiên như có bàn tay vô hình bóp nghẹt, dù đã chuẩn bị tâm lý trước, nhưng cảm giác này là sao chứ? Cô gái trẻ với dáng người cao, thân hình mảnh dẻ thon thả trong chiếc váy ôm body càng tô thêm đường cong quyến rũ, mái tóc nâu dài uốn lọn xõa ngang lưng rất hợp thời trang. Đứng bên cạnh Gia Hào, hai người trông thật xứng đôi. Người con trai đứng cùng hai người đó không ai khác chính là Đình Tuấn. Bao nhiêu năm không gặp, Đình Tuấn vẫn dáng vẻ chau chuốt và lịch lãm như ngày xưa. Bất chợt thoáng thấy bóng dáng của Hà Minh đang bước ra từ cánh cửa hội trường, An Nhiên vội vàng quay lưng đi như chạy về phía cổng trường. Cô muốn trốn tránh, nếu như để Hà Minh thấy sẽ gọi cô lại và điều tất nhiên lại phải đối diện với Gia Hào, người mà lúc này cô không muốn chạm mặt một chút nào.

Khi đã yên vị trên chuyến xe bus, An Nhiên nhắn tin cho Hà Minh, không có tin nhắn trả lời mà thay vào đó là Hà Minh gọi đến:

- Sao tự dưng bỏ về ngang vậy bà?

- À, tui định ghé nhà thăm mẹ tui một xíu, dù sao mai cũng xuống lại rồi. Hẹn gặp lại bà dưới Sài Gòn nha.

Mặc dù đã cố giữ cho giọng mình thật tự nhiên, nhưng An Nhiên vẫn không qua mặt được nhỏ bạn thân:

- Cố tình tránh mặt Gia Hào hả?

Câu hỏi thẳng thắn của Hà Minh khiến An Nhiên khựng lại vài giây.

- Ừm.

Bên kia Hà Minh cũng im lặng, một lúc sau cô nói:

- Vậy về nhà nghỉ ngơi đi, Đình Tuấn rủ mọi người đi ăn trưa. Tối về tui gọi lại cho bà nha.

- Ừm, đi chơi vui nha.

Cúp máy, An Nhiên nhìn bâng quơ qua khung kính xe, Đà Lạt hôm nay buồn thật, nỗi buồn khiến mắt cô nhòa đi..

Vừa bước chân qua cánh cổng sắt, đã thấy thằng cháu con của chị Hai cô đang loay hoay với cái xe đạp bị tuột sên, nó ngẩng đầu lên nhìn cô:

- A, dì Út! Ngoại ơi! Dì Út về nè.

Thằng nhóc chạy đến nắm lấy tay cô thân thiết, cô mỉm cười xoa xoa cái đầu tóc đinh ngắn ngủn của nó:

- Dì về đột xuất, nên không mua quà cho Bảo được.

Thằng nhỏ cười hiền lành:

- Lần trước Út gửi sách về, cháu còn đọc chưa hết nữa mà. Út là món quà bự nhất rồi.

- Thôi đi ông tướng, ai dạy cho mà biết nịnh quá vậy hả?

- Ngoài mẹ với bà Ngoại thì có ai nữa đâu.

Sau câu nói đó, cả hai dì cháu bật cười giòn giã, mẹ cô từ trong nhà bước ra mắt lộ vẻ ngạc nhiên và mừng rỡ:

- Sao về mà không báo trước vậy con?

Cô ôm cổ hôn lên má của mẹ:

- Tiện đường dẫn tour nên con ghé nhà một lát thôi mẹ, sáng mai con lại xuống sớm rồi.

- Vậy hả, thôi, mau vào nhà rửa mặt rồi ăn cơm. Chắc chưa ăn gì đúng không?

- Dạ, cố tình dành bụng về ăn cơm mẹ nấu mà.

Cô ôm cánh tay mẹ nũng nịu, mẹ cô cười hiền lành nắm lấy tay cô kéo vào trong nhà.

Buổi tối, An Nhiên ôm gối qua phòng mẹ:

- Mẹ, fcon ngủ với mẹ nha.

Không đợi mẹ cô lên tiếng, cô lên giường, kéo chăn, nằm xuống dụi đầu vào lòng mẹ.

- Con bé này, bao nhiêu tuổi rồi mà còn làm nũng.Tiếng mẹ mắng yêu nghe thật dễ chịu, mỗi lần mệt mỏi chỉ cần về nhà với mẹ là điều tuyệt vời nhất. Ba cô mất sớm, một mình mẹ vất vả gồng gánh nuôi hai chị em cô khôn lớn. Mẹ chưa bao giờ than vãn với hai chị em cô dù chỉ một lời. Cô còn nhớ rất rõ, ngày chị Hai có thai ngoài ý muốn với người đàn ông mà chị trao nhầm tình yêu, mẹ cô đã đau lòng biết bao, nhưng cũng chính mẹ khuyên chị Hai giữ lại cái thai đó mặc người đời dị nghị. Lúc đó, cô bé 18 tuổi trong cô đã tự hứa rằng, sẽ không bao giờ để mẹ phải đau lòng thêm một lần nào nữa. Vậy mà, cô đã không thực hiện được lời hứa đó, cô lại một lần để mẹ phải nhẫn nhịn trước lời cay đắng của người khác.

****

- Người đàn bà đó nói vì em mà con trai bà ấy không chịu đi du học.

Giọng chị Hai mang một chút phẫn uất, không phải với An Nhiên mà với cái người mà chị gọi là "người đàn bà" đó. An Nhiên hoang mang trước câu nói của chị, cô chưa kịp phản ứng thì chị cô đã tiếp:

- Bà ấy còn nói là mẹ không biết dạy con, mới tí tuổi đầu mà yêu với đương, đũa mốc mà đòi chòi mâm son. Nhiên à, em không thấy tấm gương của chị sao? Vì sự lỡ dại của chị đã làm cho mẹ đau khổ đến mức nào, bây giờ... phải làm sao đây?

Là mẹ của Gia Hào sao? Đi du học? Sao cô chưa bao giờ nghe Gia Hào nói về chuyện này. Nhưng chuyện đó có gì to tát mà mẹ của Gia Hào lại đến tận nhà cô?

- An Hy, được rồi, để mẹ nói chuyện với em con.

Mẹ cô từ sau nhà bước vào, kèm theo câu nói là ánh mắt ra hiệu cho chị Hai cô tránh mặt ra sau. An Hy nghe lời mẹ, ngoan ngoãn lùi ra gian nhà bếp.

An Nhiên im lặng cúi đầu ngồi đối diện với mẹ, trong lòng lo lắng không yên.

- Mẹ nghe nói con và cậu bé đó có tình cảm với nhau.

- Dạ.- An Nhiên nhỏ giọng.

- Con của mẹ không có lỗi gì trong chuyện này hết, nên không cần cúi đầu sợ hãi như vậy.

Giọng mẹ dịu dàng và đầy kiên định, An Nhiên ngước đôi mắt to đen nhìn mẹ, cô không phải thấy có lỗi vì thích con trai của người đàn bà đó, mà cô thấy bản thân mình có lỗi với mẹ, chẳng phải vì cô mà mẹ bị người khác sỉ nhục sao? Mắt cô bắt đầu cay cay,nước mắt cứ thế mà lăn dài trên má, cô nói trong tiếng nấc nghẹn:

- Mẹ, con xin lỗi...

Bàn tay mẹ nhẹ nhàng vuốt mái tóc đen dài của cô:

- Không phải lỗi do con, tình cảm học trò ai cũng từng trải qua, nhưng con à, con và cậu ta còn trẻ lắm, nếu như sau này cậu ấy đi du học, khoảng cách của hai đứa không chỉ là không gian thời gian mà là môi trường và sự hiểu biết. Liệu rằng lúc đó, cậu ấy còn giữ được tình cảm hiện tại với con không? Mẹ không muốn con mẹ bị người khác coi thường, con phải suy nghĩ thật kỹ, vì thứ cảm xúc nhất thời đó mà phải chịu tổn thương lòng tự trọng của mình, liệu có đáng không con?

- Nhưng, chẳng phải mẹ Gia Hào nói là cậu ấy không muốn đi sao mẹ?-An Nhiên nức nở

Mẹ cô lắc nhẹ đầu:

- Nếu cậu ấy vì con mà từ bỏ cơ hội đi du học, con có chắc sau này cậu ấy không ân hận không? Và sự ân hận đó có khi sẽ trở thành nỗi oán giận lên bản thân con. Con muốn trở thành người cản trở tương lai của cậu ta sao?

Nghe xong những lời của mẹ, An Nhiên biết rằng đã đến lúc phải chấm dứt cái thứ tình cảm mà đối với người lớn nó chỉ là một thứ cảm xúc nhất thời của trẻ con, nhưng sao cái thứ cảm xúc nhất thời đó lại khiến trái tim bé nhỏ của cô lại đau đớn đến nỗi không thở được khi nghĩ đến hai chữ "từ bỏ" như vậy chứ.

****

- Đang nghĩ gì vậy con?

Giọng nói của mẹ cất lên kéo An Nhiên quay về thực tại. Lúc này cô mới phát hiện mắt mình ươn ướt. Khịt mũi cô nói:

- Dạ không, trời lạnh quá mẹ ha, con sổ mũi rồi nè.
Cố tình tỏ ra mình bị ngạt mũi, cô rúc đầu vào trong ngực mẹ tìm hơi ấm.

- Ờ, tháng 11 rồi mà, chuẩn bị vào mùa đông rồi.

- Dạ.

- Thôi ngủ đi, mai còn đi sớm nữa kìa.

Mẹ cô kéo chăn, phủ lên người cô, cô gật gật đầu vòng tay ôm qua eo mẹ từ từ chìm vào giấc ngủ với hai giọt nước mắt nóng hổi đọng lại nơi khóe mắt.

***

An Nhiên vai đeo chiếc ba lô nhỏ, vừa bước chân vào phòng làm việc thì Thu Vân chạy ào tới như cơn lốc:

- Thiên thần của em, em có quà cho chị nè.

Vừa cười tít mắt, vừa kéo tay An Nhiên vào bên trong, Thu Vân lôi ra một hộp quà nhỏ nhỏ xinh xinh chìa ra trước mặt An Nhiên:

- Quả cầu tình yêu, em tặng chị.

An Nhiên bật cười đón hộp quà trên tay cô bé:

- Cảm ơn em.

- Em phải cảm ơn chị chứ, em nghe nói quả cầu này sẽ đem đến tình yêu cho người sở hữu nó đó nha, linh lắm.

- Ha ha ha, em mê tín nên bị lừa rồi đúng không?

An Nhiên không nén được cười khúc khích.

- Gì mà bị lừa chứ, chị cứ chờ đi, rồi sẽ linh nghiệm cho mà xem.

Thu Vân nghênh mặt nói giọng chắc nịch, An Nhiên cũng không muốn đôi co với cô bé, vừa ngồi xuống vị trí làm việc của mình đã nghe tiếng của Hải Đăng phòng kế hoạch vang lên:

- Tin hot đây, tin hot đây!

Chỉ vừa nghe câu nói đó là cả phòng lại nhao lên, vì tin "hot" của bà tám Hải Đăng luôn là tâm điểm chú ý của cả công ty =.="

- Tin gì á chế Đăng?

Hải Đăng làm ra vẻ bí hiểm:

- Nghe nói phòng kinh doanh sắp có sếp mới về đó nha.

- Trời, tin này đã lâu lắm rồi mà.

Thu Vân trề môi thất vọng.

- Lâu lắm rồi nhưng chưa xuất hiện đúng không? Lần này xuất hiện rồi, chính chế tận mắt thấy luôn.

Mắt Thu Vân lại sáng lên:

- Thiệt hả chế? Sếp mới có hói đầu giống sếp cũ không?

Biểu cảm đi đôi với câu nói của Thu Vân làm cả phòng bật cười lớn, Hải Đăng liếc nhẹ Thu Vân một cái:

- Tào lao, sếp mới là soái ca đó nha, vô cùng manly luôn.

- Có nói quá không đó chế. Lần trước chế nói phòng dự án sếp vô cùng "hén sầm", kết quả thì thật là... chậc chậc, nhìn là tụi em "hét ầm" lên vì "hoảng loạn"

Câu nói đệm thêm của Bảo Ngân lại làm thêm một tràng cười lớn. Hải Đăng như cảm thấy hụt hẫng vì mọi người cứ đem tin Hót của mình ra "đùa giỡn":

- Không tin thì thôi, để mấy bữa nữa sếp mới tới rồi sẽ biết.

Thu Ngân sờ cằm:

- Vậy khi nào sếp mới tới chế biết không?

- Nghe nói là tuần sau đó.

Thu Ngân đột nhiên quay sang An Nhiên:

- Chị Nhiên, chẳng phải tuần sau chị bắt đầu chuyển lên phòng kinh doanh sao? Trùng hợp quá héng.

An Nhiên ngước lên cười gật đầu. Cô cũng không quan tâm lắm sếp mới hay sếp cũ, vì sếp nào mà chẳngđể quản lý và quan sát nhân viên làm việc. Với lại trước giờ, nhân viên trong công ty cô luôn làm việc độc lập và tự giác, nên có thay đổi sếp cũng không là vấn đề đáng lo ngại với cô. Mặc cho mọi người tiếp tục bàn tán, cô cuối xuống bắt đầu gõ báo cáo bàn giao công việc.

Chương 8

Tháng 12, trời Sài Gòn bắt đầu có những đợt se lạnh vào buổi sáng. Các quán bên đường đã có người bắt đầu đem cây thông noel ra trang trí, đâu đó đã bắt đầu vang lên những ca khúc đặc trưng chỉ dành cho mùa Giáng Sinh.

An Nhiên ghé quán bên đường mua một ổ bánh mì cho bữa sáng của mình, hôm nay cô không muốn mất quá nhiều thời gian cho bữa sáng vì cô dự định sẽ đến công ty sớm để chuẩn bị phát thảo chương trình tour cho khách hàng mới. Đang loay hoay dựng chiếc xe Vision của mình vào nhà xe, tiếng gọi từ phía sau làm cô giật mình quay đầu lại:

- Hôm nay đi sớm vậy Nhiên?

Thì ra là Tuấn Dương, cậu đồng nghiệp cùng phòng kinh doanh. Tuấn Dương nhỏ hơn cô hai tuổi, nhưng chẳng bao giờ gọi cô bằng chị, toàn xưng tên, có lẽ vì trông bề ngoài nhỏ nhắn của cô ai cũng không nghĩ cô đã xấp xỉ ba mươi tuổi =.="

- À, hôm nay có chút việc nên Nhiên tới sớm để chuẩn bị.

- Trùng hợp quá, Dương cũng có hẹn với khách hàng nên tới sớm.

An Nhiên mỉm cười, cả hai rời nhà xe cùng hướng vào tòa nhà cao tầng trước mặt. Tuy rằng nói đến sớm, nhưng thang máy cũng đã có rất nhiều người, thì ra có người còn chăm chỉ hơn cả mình, An Nhiên thầm nghĩ. Cô và Tuấn Dương vào sau nên đứng sát cửa thang máy, nhìn thấy ổ bánh mì trên tay An Nhiên, Tuấn Dương nhíu mày:

- Đừng nói đây là bữa sáng của Nhiên nha.

An Nhiên quay qua rồi đưa ổ bánh mì trên tay lên:

- Ừm, ăn bánh mì cho tiện đó mà.

- Nhưng chẳng phải lần trước Nhiên bị đau bao tử chưa khỏi sao? Ăn uống vậy lỡ bị nặng thêm thì sao?

Giọng Tuấn Dương lo lắng, An Nhiên cười xòa xoa xoa cái bụng của mình nheo mắt:

- Thỉnh thoảng mới ăn thôi mà, với lại bao tử của Nhiên vẫn còn tốt lắm.

- Hay để lát nữa Dương nhờ người mua thêm gì đó cho Nhiên.
An Nhiên vội vàng xua tay:

- Thôi, không sao đâu, Nhiên tự lo được.

Cửa thang máy vừa mở, An Nhiên vội vàng bước ra, Tuấn Dương cũng nhanh chân theo sau. Khi cả hai bước vào phòng làm việc thì công ty quả nhiên chưa có ai đến. An Nhiên vào chỗ ngồi của mình bắt đầu vừa dùng bữa sáng vừa mở máy tính lên. Thấy An Nhiên có vẻ bận rộn, Tuấn Dương cũng không muốn làm mất thời gian của cô.

Mặc dù chuyển lên phòng kinh doanh mới được gần hai tuần, nhưng cô khá nhanh chóng thích nghi với công việc mới, có lẽ là vì cô đã có kinh nghiệm dẫn tour mấy năm liền nên cô dễ dàng nắm bắt nhu cầu của khách hàng hơn. Công ty du lịch này có vốn đầu tư của nước ngoài, nên phong cách làm việc khá thoải mái, ai cũng có ý thức tự giác và làm việc tương đối độc lập. Vì thích vậy nên tới hiện tại cô đã gắn bó ở đây được 3 năm. Sếp trước đây của phòng kinh doanh vì phải đi định cư bên nước ngoài nên gần đây đã từ chức, nghĩ đến đây thì mới nhớ, cô chuyển lên phòng này gần nửa tháng, nhưng vẫn chưa thấy bóng dáng của sếp mới lần nào, văn phòng của sếp lúc nào cũng tối đèn. Theo thông tin của "tờ báo" Hải Đăng thì sếp mới đi công tác, nên chỉ quản lý từ xa, tất cả báo cáo chi tiết đã có trợ lý của sếp truyền thông tin.

Không mất quá nhiều thời gian, An Nhiên đã phát thảo và sắp xếp xong thiết kế chương trình tour mới theo gợi ý của khách hàng, đưa tay nhìn đồng hồ đã bảy giờ ba mươi phút, đồng nghiệp cô cũng bắt đầu xuất hiện với những tiếng cười và câu chào buổi sáng quen thuộc. Đang xử lý nốt ổ bánh mì của mình, thì Hải Đăng từ phòng Kế hoạch bên cạnh chạy qua:

- Mọi người ơi, có lệnh tập hợp của Phó tổng, tất cả mọi người xuống dưới phòng Hướng dẫn viên kìa.

Tất cả mọi người trong phòng vừa đến và mới đặt túi xách lên ghế, nghe Hải Đăng nói có lệnh của Phó tổng thì ai cũng nhanh chân rời khỏi vị trí, nối gót theo chân Hải Đăng. An Nhiên cũng nuốt vội miếng bánh cuối cùng, tay với ly nước hớp một ngụm sau đó vội vàng bước theo mọi người.

Là người cuối cùng "hạ cánh" xuống phòng Hướng dẫn viên, nhân viên của các phòng ban đã có mặt và xếp hai hàng ngay ngắn, cô nhẹ nhàng nép mình đứng sau Thu Vân:
- Có chuyện gì mà Phó tổng gọi mọi người xuống đây vậy em?

- Em cũng không biết, hình như giới thiệu nhân viên mới đó chị.

An Nhiên thở phào, vậy mà cô tưởng có chuyện gì ghê gớm lắm, vì hiếm khi Phó tổng triệu tập mọi người đột xuất và gấp như vậy. Phía trước hàng bắt đầu có tiếng xì xào, sau đó là bóng dáng bệ vệ của Phó tổng công ty cô:

- Chào buổi sáng mọi người. Xin lỗi vì đã gọi mọi người tập trung sớm như vậy. Tôi chỉ xin mọi người vài phút thôi.

Bầu không khí im phăng phắc, đúng là uy của bác Phó tổng thật "dễ sợ", dừng lại một lát, Phó tổng tiếp tục:

- Như mọi người đã biết thì từ khi Giám đốc Hà thôi việc tới nay thì hiện tại phòng kế hoạch và phòng kinh doanh không có ai quản lý cả, có lẽ vì điều đó nên gần đây doanh thu của công ty chúng ta không được khả quan cho lắm, và tôi cần một người để chỉnh đốn lại. Hôm nay, tôi đã mời một người có kinh nghiệm quản lý bên kinh doanh du lịch về đây, cậu ấy sẽ là Giám đốc kinh doanh kiêm quản lý phòng kế hoạch, mong mọi người hết sức hợp tác và hỗ trợ cậu ấy.

Phó tổng vừa dứt lời, thì một tràng pháo tay vang lên, kèm theo lời xì xào của mấy chị đồng nghiệp:

- Trời ơi, sếp gì mà trẻ và đẹp trai vậy!

- Em muốn chuyển lên phòng kinh doanh.

Giọng của một cô bé đồng nghiệp vang lên không lớn, nhưng đủ để những người cuối hàng như An Nhiên và Thu Vân nghe thấy. Thu Vân cố nhón chân lên để nhìn cho rõ dung nhan của ngài Giám đốc mới, An Nhiên thì biết thân biết phận hơn, vì thân người cô nhỏ nhắn, cố nhón thì cũng không thấy gì, cơ mà trước sau gì cô chẳng được "chiêm ngưỡng dung nhan" của sếp mới chứ, nghĩ vậy nên cô cứ đứng dựa vào bàn để mọi người mặc sức chen lên.

- Rất vui được làm việc cùng mọi người, tôi tên Trương Gia Hào, tên tiếng anh là Silas, hy vọng chúng ta sẽ hợp tác vui vẻ.

Chẳng hiểu câu giới thiệu đó ngắn hay là dài, rườm rà hay súc tích, nhưng đối với An Nhiên, từ lúc giọng nói đó cất lên, cô chỉ nghe được ba chữ" Trương Gia Hào". Cô ngỡ mình đang nằm mơ, lẽ nào có người cùng họ cùng tên và cùng............. giọng nói sao? Lẽ nào có sự trùng hợp ngẫu nhiên như vậy chứ? Trái đất tròn hay là vốn dĩ nó quá nhỏ bé? Người đang đứng đằng xa đó đang bắt tay mọi người và từng bước hướng về phía cô là nhân bản của người đó sao? Bao nhiêu câu hỏi trong đầu chưa có câu trả lời thì vị giám đốc mới đã sừng sững đứng trước mặt cô, đưa tay chờ đợi:

- Rất vui được cùng làm việc với cô.

Chương 9

An Nhiên ngồi bần thần trước màn hình vi tính, trong đầu cô nghĩ đây chỉ là một giấc mơ "không hề ngọt ngào" và cô muốn lập tức tỉnh dậy. Nhưng khi ngước lên nhìn vào văn phòng dành cho Giám đốc kinh doanh mới thì cô biết muốn thoát khỏi giấc mơ này thì chỉ có một cách là.... đi ngủ để trốn tránh hiện tại. Âm thanh vang lên từ chiếc điện thoại khiến cô giật mình, nhìn vào lịch nhắc nhở đang hiện lên trên màn hình cô mới sực nhớ là cô có buổi hẹn với khách hàng, cô vội vàng thu xếp giấy tờ bỏ vào balo rồi nhanh chân bước ra khỏi phòng làm việc, tạm thời gác lại những suy nghĩ rối bời trong đầu.

Buổi chiều, sau khi kết thúc buổi họp thuyết trình về lịch trình tour tại công ty của khách hàng, An Nhiên chạy xe ghé vào quán nước quen thuộc, cô định sẽ không ghé công ty mà xin phép về nghỉ ngơi, thật ra là cô không muốn chạm mặt với "sếp mới". Nghĩ lại cũng thật mỉa mai, mười năm trước cũng là sếp, mười năm sau cũng là sếp của cô, một ông sếp đúng nghĩa, không biết đây là định mệnh hay là nghiệt duyên. Nhưng cô thật sự cần thời gian để sắp xếp lại mớ suy nghĩ hỗn độn trong đầu. Mọi chuyện xảy ra nhanh đến nỗi cô không thể nào thích ứng kịp. Từ lúc rời Đà Lạt về lại đây, đúng hơn là từ lúc nhìn thấy Gia Hào tình tứ bên cạnh người vợ chưa cưới xinh đẹp đó, An Nhiên đã dặn lòng sẽ quên đi thứ tình cảm đã dày vò cô suốt mười năm nay. Vậy mà khi quyết tâm của cô còn chưa kịp đâm chồi, thì sáng nay, người ấy lại xuất hiện trước mặt cô nghiễm nhiên trở thành cấp trên của cô, khuôn mặt dù mỉm cười nhưng khiến tim cô lạnh ngắt, người ấy.. vờ như không quen biết cô, cách xưng hô xa lạ đến nhói lòng- "Tôi và cô". An Nhiên chợt nhận ra cái khoảng cách vô hình ngày xưa mà mẹ cô từng nói bây giờ đã bắt đầu có hình có dạng.

An Nhiên mở điện thoại vừa định gọi cho Hà Minh thì có cuộc gọi đến của Tuấn Dương, nhấn phím nhận cuộc gọi, giọng của Tuấn Dương bên đầu bên kia:

- Nhiên xong chưa? Đang ở đâu rồi?

- Nhiên mới xong, có chuyện gì không Dương?

- Cũng không có gì, tối nay Sếp mới mời cả phòng đi ăn, Nhiên có về kịp không?

An Nhiên ngập ngừng:

- À, nhờ Dương nói giùm mọi người là nhiên có việc đột xuất không tham gia được nha.

Giọng Tuấn Dương có chút lo lắng:

- Có chuyện gì vậy Nhiên? Không khỏe hả?

An Nhiên xua tay:

- Không phải, chỉ là có chút việc riêng thôi.

- Vậy hả? Thôi, không sao, để Dương nói với Sếp và mọi người.

- Ừm, cảm ơn Dương nha.

Cô thở hắt ra, cúp máy. "Mình sẽ về nhà ngủ một giấc cho đầu óc tỉnh táo ra mới được"- cô thầm nghĩ.

*******

- Hả? Cái gì? Gia Hào là sếp mới của bà hả?

Giọng của Hà Minh bên đầu dây bên kia khiến An Nhiên phải đưa chiếc điện thoại ra xa một chút, cô nhăn mặt:

- Ừm, làm gì mà la to quá vậy.

Hà Minh nhỏ giọng:

- Nhiên nè, bà... không sao chứ?

An Nhiên im lặng một lát:

- Có sao thì cũng không thay đổi được gì.

- Vậy bà định thế nào?

Thở hắt ra một hơi, An Nhiên nói giọng buông xuôi:

- Thì cứ vậy thôi chứ sao nữa. Dù sao thì người ta cũng coi tui như người xa lạ mà, nên tui cũng thấy thoải mái hơn.

- Ừm..- Hà Minh cũng không biết nói gì thêm để an ủi nhỏ bạn thân, cô chỉ có thể đồng tình với những gì An Nhiên nói, cô tiếp:

- Trốn tránh cũng không phải là cách, tui cũng mong lần này bà đối mặt một lần đi, mọi chuyện cứ thuận theo tự nhiên thôi.

Thuận theo tự nhiên, nói thì có vẻ nhẹ nhàng nhưng sao lòng lại cảm thấy sợ hãi khi để mọi thứ cứ xuôi theo dòng chảy của tự nhiên như vậy chứ. Cúp máy, An Nhiên lăn một vòng trên giường, uể oải khi nghĩ đến ngày mai, nghĩ đến những gì phải đối diện, nghĩ đến ánh mắt từng nhìn cô ấm áp nay lại giống như một hồ băng lạnh giá..

Hít một hơi thật sâu, An Nhiên nắm chặt tay bước vào công ty, vừa đặt chân vào phòng làm việc đã nghe giọng của Hải Đăng:- Trời ơi, sếp mới tới làm có một ngày, hôm sau lại có bạn gái đem bữa sáng tới rồi.

- Bạn gái sếp đẹp xuất sắc- Giọng của Huệ Như đồng nghiệp cùng phòng.

- Nhìn hai người xứng đôi quá héng.

Dù không muốn để ý tới, nhưng những lời bàn tán An Nhiên nghe không sót một từ nào, cô lẳng lặng bước đến bàn làm việc của mình và bật máy tính lên.

- Ủa, An Nhiên, tới rồi hả?- Tuấn Dương vừa hỏi vừa bước đến bên cạnh bàn làm việc của cô

- Ờ, chào buổi sáng.

- Nhiên ăn sáng chưa?-Giọng Tuấn Dương quan tâm

- À, Nhiên ăn rồi.

- Dương có mua sẵn một phần mì ý bỏ trong tủ lạnh rồi, nếu Nhiên đói thì lấy hâm lại ăn nha.

An Nhiên ngước lên nhìn Tuấn Dương chưa kịp trả lời thì giọng của Hải Đăng đã vang lên:

- Trời ơi, hai người này nha, có gì ám muội đây? Mua sẵn mì Ý cho nhau nữa chứ.

- Đúng rồi, em là em nghĩ hai anh chị lắm nha.- Giọng của Huệ Như phụ họa theo

Tuấn Dương cười gượng gạo:

- Hai người rảnh rỗi quá hả? Đi làm việc đi kìa.

Đang lúc mọi người cười nói chọc ghẹo cô và Tuấn Dương, thì một giọng nói trầm thấp nghiêm nghị vang lên:

- Mọi người đến đầy đủ rồi đúng không?

Dù không hẹn nhưng tất cả quay đầu lại hướng về phía phát ra tiếng nói, An Nhiên cũng bất giác đứng dậy, sếp mới đứng đó bên cạnh là một cô gái xinh đẹp- cô gái trong buổi lễ thành lập trường, trên tay cô gái xách một chiếc hộp nhỏ, có lẽ... là bữa sáng của "ai đó", An Nhiên khẽ dời ánh mắt đi chỗ khác.- Mười lăm phút nữa mọi người vào phòng họp số 1, chúng ta cần thảo luận một vài vấn đề về doanh thu tháng này.

Dứt lời, ánh mắt của sếp mới "quét" hết một lượt tất cả mọi người, nhưng sao An Nhiên lại có cảm giác là đang "xẹt" qua người cô. Tất cả mọi người đồng thanh "dạ" một tiếng, rồi lập tức quay về bàn làm việc chuẩn bị báo cáo. Sếp mới quay qua nói nhỏ gì đó với cô gái bên cạnh rồi quay lưng đi vào trong phòng làm việc của mình. Cô gái đứng đó ngập ngừng nhìn theo với ánh mắt hờn dỗi phụng phịu sau đó cũng miễn cưỡng rời đi.

Đúng 15 phút sau, tất cả mọi người gồm phòng kinh doanh và phòng kế hoạch đều có mặt đầy đủ ở phòng họp số 1. Bầu không khí im phăng phắc, ngoại trừ tiếng lật những trang giấy trong tập hồ sơ "Báo cáo doanh thu" trên tay của sếp mới. Sếp mới bắt đầu lên tiếng:

- Trên tay mọi người là bảng doanh thu trong ba tháng gần đây, trong ba tháng mà tháng này so với tháng trước ngày một giảm chứ không có chiều hướng tăng lên. Tôi cần ý kiến của từng người về vấn đề này. Phòng kinh doanh, mọi người hãy cho ý kiến của mình trước đi.

Ánh mắt của người phòng kinh doanh giao nhau rồi cuối xuống nhìn đăm đăm vào báo cáo doanh thu trên tay, ngoài sự im lặng, dường như chưa ai kịp nghĩ ra ý kiến của mình về câu hỏi "đột xuất" này.

- Cô An Nhiên, nghe nói trước khi chuyển lên phòng kinh doanh thì cô đã có 3 năm kinh nghiệm dẫn tour, tôi muốn nghe ý kiến của cô trước.

Nghe điểm tới tên mình, An Nhiên giật thót cả người, bất giác ngước lên tròn mắt nhìn "ông" sếp mới đang ngồi ở phía bên kia, ánh mắt Gia Hào nhìn cô chờ đợi, không hiểu sao An Nhiên lại cảm thấy ánh mắt đó như đang khiêu khích cô, cô liếm nhẹ môi nuốt nước bọt:

- Vì tôi tiếp nhận công việc của một nhân viên kinh doanh không lâu, nên đây chỉ là ý kiến cá nhân của tôi. Trong quá trình thăm dò ý kiến và giới thiệu các kế hoạch lịch trình tour của công ty mình cho khách hàng, tôi cảm thấy rằng nhiều khách hàng không có hứng thú lắm với một lịch trình tour quá rập khuôn và không có gì mới mẻ. Các điểm dừng và cảnh điểm so với những công ty khác không có gì khác biệt, đứng trên cương vị của một khách hàng muốn tham gia tour thì họ chỉ muốn so sánh về giá tour chứ không còn hứng thú tham khảo kế hoạch tour nữa. Ai báo giá thấp thì họ sẽ chọn người đó. Vì vậy tôi nghĩ, chúng ta cần phải có sự sáng tạo và cải cách từng lịch trình của mình để tạo sự mới mẻ cho khách du lịch.

Nói một hơi dài, An Nhiên cũng không biết từ ngữ ở đâu mà mình có thể nói nhiều đến vậy, lẽ nào vì cái "thái độ" kia mà cô xuất khẩu thành văn chăng? =.=". Hai khóe môi của Gia Hào khẽ nhếch lên như cười lại như không cười:

- Tốt lắm, tôi chờ bảng kế hoạch về sự sáng tạo và cải cách của cô.

Ách, gì chứ? Cô có nghe nhầm không, đó không phải là công việc của bộ phận kế hoạch sao? Cô.. chẳng phải là nhân viên kinh doanh sao chứ? Tưởng nghĩ ra "ý tưởng" đó thì có thể thở phào và pass cho phòng kế hoạch, ai ngờ câu nói của sếp mới khiến cô "đứng hình".

- Giám.. giám đốc, tôi là nhân viên kinh doanh.

Không hiểu sao cái miệng của cô lại nhanh hơn bộ não đến vậy,cô muốn nói cho sếp biết là "ngài" đã nhầm lẫn, nhưng dường như "ngài" đã không hiểu ý của cô:

- Có vấn đề gì sao? Tôi muốn mỗi nhân viên phải có trách nhiệm với lời nói và ý tưởng của mình. Hãy bắt đầu từ lịch trình tour nội địa mà cô cảm thấy không có gì mới mẻ, còn bên phòng kế hoạch, hãy phân chia công việc và làm bảng kế hoạch đổi mới các lịch trình tour nước ngoài đã cũ hiện tại. Những người còn lại của phòng kinh doanh tôi cần mọi người khảo sát và nhạy bén hơn trong việc nắm bắt nhu cầu của khách du lịch. Hai tuần sau, chúng ta sẽ gặp nhau tại phòng họp này, ok?

Ngoại trừ An Nhiên, thì tiếng mọi người đồng thanh:

- Ok, sếp.

- Good, nếu không có vấn đề gì thì tan họp.

Khi tất cả mọi người lục đục đứng dậy rời khỏi phòng họp thì có mỗi mình An Nhiên ngồi như tượng, hai tuần làm sao mà đủ để cô dùng bộ não rùa của mình "cải cách" tất cả mấy cái tour nội địa không "mới mẻ" đó chứ. Bây giờ cô mới hiểu "cái miệng hại cái thân" là đây, nghĩ đến đây cô thật muốn đánh vào cái miệng của mình một cái quá đi mất.:(

***

Những ngày sau là chuỗi ngày tăng ca triền miên của An Nhiên, hôm nay cũng vậy, thứ bảy mọi người đã tan ca về sớm, chỉ còn mỗi cô đang cắm mặt vào bàn phím và màn hình vi tính với kế hoạch và báo cáo. Khi ngước mặt lên thì đã phát hiện văn phòng không một bóng người. Cô vươn vai đứng dậy làm vài động tác giãn cơ, cầm chiếc cốc của mình vào phòng pha trà lấy nước. Khi cốc nước của cô vừa chế đầy nước định quay lưng đi ra thì bỗng "phụt" một màu đen bao trùm cả văn phòng, cúp điện. An Nhiên chợt nhớ ra là tòa nhà có thông báo hôm nay sẽ cúp điện để bảo trì, đã thông báo từ đầu tuần nhưng cô lại quên mất. Cô lần mò theo quán tính tìm đến bàn làm việc của mình, định tìm cái điện thoại di động cô theo thói quen cô hay để trên bàn. Bỗng nhiên tay cô sờ phải một vật gì mềm mềm lại như có lông, cô giật mình lùi lại phía sau nhưng chân lại vấp phải chân ghế khiến cô hét lên một tiếng rồi ngã ầm xuống nền nhà, chiếc ghế một lần đổ xuống đập vào chân cô đau điếng người. Cảm giác đau đớn khiến An Nhiên ứa nước mắt, cô định nhấc chân lên nhưng dường như bất lực. Bóng tối bắt đầu khiến An Nhiên cảm thấy bất an, mới tuần trước Hà Minh còn rủ cô đi xem phim kinh dị nói về ma văn phòng. Nghĩ tới thôi mà An Nhiên lạnh cả sống lưng, cô bắt đầu mếu máo cầu cứu:

- Có ai không?

Trả lời cô là một không gian im lặng đến rợn người, đột nhiên có tiếng mở cửa và tiếng bước chân đi vào, nhưng lại không lên tiếng, cô e dè:

- Ai đó?

Vẫn không có tiếng trả lời, tim cô đập mạnh, mồ hôi toát ra, theo bản năng cô lết người lùi lại phía sau, tiếng chân mỗi lúc một tiến lại gần phía cô, cô lấy hết sức cô đứng dậy, định quay đầu bỏ chạy, một bàn chụp lấy cánh tay cô khiến cô hoảng loạn hét lên:

- Nè, ai đó, bỏ tôi ra, đừng đụng vào tôi. Có ai không, cứu tôi với!

Tay cô vung lên đập loạn xạ vào người đối diện, tiếng cô nấc lên sợ hãi. Hai cánh tay cô bị kiềm lại, cả người cô bị cánh tay rắn chắc trong bóng tối kéo về phía trước ngã nhào vào lồng ngực của hắn, trong lúc cô vùng vẫy bất lực thì một giọng nói trầm ấm cất lên:

- Em định đánh dập phổi tôi đó hả?

Chương 10

An Nhiên ngừng giẫy giụa, mọi chuyện đột ngột đến nỗi cô chỉ biết bất động tựa vào lòng của Gia Hào, cô cảm nhận được hơi ấm toả ra từ bờ ngực rắn chắc của anh, không gian xung quanh yên tĩnh đến nỗi cô nghe rõ nhịp tim của mình đang đập thình thịch, hơi thở của anh phả nhẹ trên đầu cô:

- Em định ôm tôi đến khi nào vậy?

Câu nói của Gia Hào khiến An Nhiên sực tỉnh, cô vội vàng đẩy anh ra, bước lùi lại phía sau, nhưng cảm giác đau truyền đến từ bàn chân làm cô không thể đứng vững được, cô buột miệng khẽ kêu nhẹ một tiếng, một lần nữa hai cánh tay của Gia Hào lại đưa ra đỡ lấy cơ thể đang chao đảo của cô.

- Chân em bị sao vậy?

Giọng trầm thấp của anh, không biết là đang gắt gỏng hay đang lo lắng cho cô, chỉ biết là kèm theo đó là cô cảm thấy cơ thể mình bị nhấc bổng lên, khi cô lấy lại ý thức thì anh đã đặt cô trên chiếc ghế làm việc gần đó. Trong bóng tối, ánh sáng từ chiếc điện thoại của Gia Hào chiếu sáng một vùng xung quanh chỗ cô ngồi, khi anh đang định quay lưng đi thì An Nhiên vội vàng chụp lấy tay anh, quay sang nhìn ánh mắt lo lắng của cô:

- Ngồi yên đây đi, tôi quay lại nhanh thôi.

Không hiểu sao, chỉ một câu nói đó mà lại khiến An Nhiên cảm thấy yên tâm đến lạ kỳ, cô nhẹ nhàng thả tay anh ra, ngoan ngoãn ngồi yên trên ghế.

Một lúc sau, Gia Hào quay lại với chiếc hộp y tế trên tay, anh ngồi xuống, định nhấc chân An Nhiên lên, cô giật mình vội rụt chân lại:

- Tôi.. tự làm được.

- Nếu không muốn mất thời gian thì cứ ngồi yên đó đi, em định ngủ qua đêm ở đây hả?

Giọng nói nhẹ nhàng nhưng lại như một mệnh lệnh đối với cô, cô rụt rè đưa chân ra, ánh điện chiếu vào mới thấy ngay ống quyển chân cô đã có một vết bầm đen in dấu tích rõ rệt của chiếc ghế lúc nãy đập vào chân cô. Ngay mắt cá đã có dấu hiệu sưng tấy lên, khi tay của Gia Hào vừa chạm vào, cô khẽ xuýt lên một tiếng.

- Đau lắm hả?

Gia Hào khẽ nhíu mày nhìn cô, cô gật nhẹ đầu:

- Ừm..

Tay anh nhẹ nhàng sờ sờ vào vết sưng, rồi đứng dậy:

- Bị bong gân rồi, tôi đưa em đi bệnh viện.

Nghe tới hai chữ "bệnh viện", An Nhiên giật thót người:

- Hả? Không.. Không cần đâu, tôi nghỉ một chút là được, không cần tới bệnh viện đâu.

- Em có biết về thường thức căn bản không vậy? Có ai bị bong gân mà chỉ cần ngồi một chỗ là khỏi chưa?

- Sao biết tôi bị bong gân, chỉ là va chạm rồi sưng một chút thôi mà.

Cô bướng bỉnh cãi cố, nhưng Gia Hào như không nghe thấy câu nói của cô, anh khẽ lườm cô một cái rồi đi đến bàn làm việc của cô, thu xếp đồ đạc trên bàn cô bỏ vào chiếc balo nhỏ mà cô thường đeo đi làm. Khi hoàn tất những công việc đó trong chớp mắt, anh quay lại chỗ cô ngồi bế xốc cô lên bước đi nhanh về phía cánh cửa văn phòng. An Nhiên cứng đơ người tròn mắt nhìn anh không biết phản ứng như thế nào, lúc nào cũng vậy, cô luôn là người bị động khi đứng trước anh, tại sao cảm giác này lại quen thuộc đến nỗi khiến cô tưởng như mọi chuyện giữa cô và anh chỉ như mới xảy ra ngày hôm qua.

Từ công ty cô đến bệnh viện gần nhất không đến 15 phút, Gia Hào đưa thẳng An Nhiên đến khu vực cấp cứu khám dịch vụ. Sau khi vào chụp X-Quang xong, cô và Gia Hào ngồi bên ngoài đợi kết quả. Lần đầu tiên trong đời cô đến bệnh viện "sang chảnh" như vậy, nền nhà bóng loáng, nhân viên y tế lúc nào cũng mỉm cười niềm nở, cô tự nhủ" Có tiền đúng là mua tiên cũng được", rồi sực nhớ ra điều gì, cô kề tai Gia Hào nói ngập ngừng nói khẽ:

- Không biết phí khám bệnh bao nhiêu, tôi.. không mang theo tiền nhiều..

Quay đầu qua nhìn An Nhiên với ánh mắt lãnh đạm:

- Tôi cho mượn, em muốn trả một lần hay trả góp?- Hả?!?

Câu nói đó như tiếng sét ngang tai của An Nhiên, "trả góp" chẳng phải là rất nhiều tiền mới phải trả góp sao?! Đừng nói với cô là chỉ vì bong cái gân mà hết cả "gia tài lương tháng" của cô nha. Mặt cô tái mét:

- Giám...Giám đốc, tôi.. muốn về nhà.

Gia Hào nhíu mày nhìn cô tỏ vẻ khó hiểu, cô định mở miệng tìm một lý do chính đáng hơn sự"keo kiệt" của mình thì tiếng nói không đúng lúc của cô y tá vang lên:

- Cô Huỳnh An Nhiên, mời cô vào gặp bác sĩ.

Gia Hào đứng dậy còn nhanh hơn cô, hai tay đỡ lấy cô hỏi một cách tự nhiên:

- Em có đi được không? Hay để tôi bế vào?

- Không không, tôi tự đi được.

An Nhiên đỏ mặt vội vàng trả lời Gia Hào, cô cố gắng đứng dậy, tay níu chặt lấy cánh tay của Gia Hào làm điểm tựa, quả thật cái chân của cô chẳng nghe lời chút nào, vừa chạm xuống đất đã thấy đau buốt nói chi là bước tập tễnh. Mồ hôi cô toát ra ướt đẫm hai thái dương, nhưng cô vẫn gắng gượng đi vào trong phòng khám.

Vị bác sĩ mặc áo blouse trắng đeo kính ngồi trước mặt nhìn cô mỉm cười:

- Kết quả chụp phim cho thấy cô không bị gãy hay nứt xương gì cả, chỉ đơn thuần là bong gân thôi.

Nói xong ông ngồi xuống nhấc chân cô lên:

- Mang giày thấp vậy mà vẫn bị trật chân sao hả cô gái?

An Nhiên nhìn vị bác sĩ cười gượng gạo, bộ mang giày thấp không được trật chân sao chứ, cô nó thầm trong bụng, đang suy nghĩ miên man thì bỗng "Rắc", tiếng động đó vừa vang lên cũng là lúc cái cảm giác đau thấu trời xanh chạy lên não của An Nhiên khiến cô hét lên một tiếng "Á".
- Thử cử động xem.

Giọng vị bác sĩ ôn tồn, cô làm theo lời nói của vị bác sĩ, quả thật là cảm giác đau buốt lúc nãy không còn nữa, ánh mắt to đen của cô lộ vẻ vui mừng, quay sang lay lay cánh tay của Gia Hào cười như đứa trẻ:

- Kỳ diệu quá đi, không còn đau nữa nè.

Không chỉ Gia Hào mà vị bác sĩ cũng bật cười vì hành động của cô. Gia Hào quay sang hỏi vị bác sĩ:

- Vậy về nhà có cần uống thuốc gì không bác sĩ?

- Tôi chỉ kê cho mấy liều thuốc giảm đau thôi, khi nào đau mới uống còn nếu vẫn chịu đựng được thì không cần uống, với lại thuốc bôi ngoài da để thoa lên vết bầm thôi.

Rời khỏi bệnh viện, An Nhiên quay sang nói với Gia Hào:

- Cảm ơn Giám đốc nha, giờ tôi có thể tự về nhà được rồi. Xin lỗi vì đã làm mất thời gian của Giám đốc.

- Tôi đưa em về. Đứng đây đợi tôi, tôi đi lấy xe.

Ánh mắt An Nhiên ngẩn ngơ nhìn theo bóng Gia Hào đang hướng về bãi đậu xe của bệnh viện, rốt cuộc thì tai của "người này" có vấn đề gì sao? Suốt buổi không chỉ một lần mà là nhiều lần hắn chẳng thèm quan tâm tới điều cô nói, cứ luôn làm theo ý mình, còn cô thì nghe theo như một con robot. Mình có nên khuyên hắn quay lại bệnh viện khám tai không đây?

Nghĩ là một chuyện nhưng hành động lại là một phạm trù khác với An Nhiên, cuối cùng thì cô cũng ngồi bên cạnh cái người đang chăm chú lái xe, mắt lãnh đạm hướng về phía trước. Nhìn từ góc nghiêng, khuôn đẹp quyến rũ ấy vẫn không có gì thay đổi chỉ là mang thêm một chút u lãnh của thời gian. Người ta thường nói ánh mắt là cửa sổ tâm hồn, nhìn vào đó sẽ hiểu đối phương đang nghĩ gì, nhưng với người đang ngồi bên cạnh, ánh mắt đó là một cửa sổ băng lạnh lẽo không biểu cảm, không để người khác nắm bắt được điều gì đang xảy ra trong đó.

Tiếng còi xe và ánh đèn sáng chiếu vào mắt khiến An Nhiên choảng tỉnh, lúc này cô mới phát hiện trong lúc ngắm nhìn "trai đẹp" thì cô đã thiếp đi mất. Cô dụi mắt quay sang Gia Hào:

- Sao.. Giám đốc không gọi tôi dậy.

- Không cần tôi gọi thì em cũng thức rồi đó thôi.

Giọng Gia Hào lãnh đạm, An Nhiên lén lườm anh một cái,cô tháo dây an toàn, dợm người mở cửa xe định bước xuống, nhưng sực nhớ điều gì cô quay sang:

- Tiền khám bệnh và tiền thuốc, ngày mai tôi trả lại Giám đốc nha. Hôm nay cảm ơn anh nhiều lắm.

Thay vì trả lời câu nói của cô, Gia Hào quay sang phía trước nhìn hai bên đường:

- Có cần tôi đưa em lên không? Ở đây đèn đường không sáng lắm.

An Nhiên vội xua tay:

- Không cần, không cần đâu, tôi tự lên được, tôi quen rồi....

Ánh mắt Gia Hào nhìn cô đăm đăm, hai đôi mày nhíu lại:

- Tôi quên mất, có lẽ từ lâu em đã quen với cuộc sống không có tôi rồi.

An Nhiên thẫn thờ nhìn theo bóng chiếc xe màu đen lao nhanh trong đêm tối. Câu nói của Gia Hào cứ lởn vởn trong đầu cô, ánh mắt băng lãnh của anh nhìn cô khi đó theo vào trong giấc mơ của cô, trong mơ cô đã nói với anh: Không phải em quen với cuộc sống không có anh, mà là em quen với cuộc sống với những hồi ức về anh...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau