MỘT THỜI THƯƠNG NHỚ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Một thời thương nhớ - Chương 36 - Chương 40

Chương 36

Hà Minh đưa ánh mắt nhìn một lượt khuôn viên bệnh viện để tìm kiếm, khi thấy bóng lưng của An Nhiên đang ngồi trên chiếc ghế đá đối diện, cô cất tiếng gọi:

- An Nhiên!

Phía bên kia An Nhiên vẫn ngồi bất động, ánh mắt nhìn đăm đăm về phía trước mặt dường như không nghe thấy tiếng gọi của Hà Minh. Cho đến khi Hà Minh đứng bên cạnh khẽ lay vai cô thì cô như mới sực tỉnh quay sang.

- An Nhiên!

Hà Minh nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh An Nhiên, hơn ai hết, cô hiểu rõ tâm trạng hiện tại của An Nhiên khi nhìn thấy đôi mắt đỏ hoe của cô bạn thân.

- Về phòng nghỉ chút đi Nhiên, chị An Hy với bác gái đang trên đường tới đây đó.

Nghe Hà Minh nhắc đến mẹ và chị gái An Nhiên vội đưa ánh mắt sang nhìn Hà Minh:

- Sao mẹ biết chuyện vậy?

- Thì.... hôm qua nhóc Bảo nghe thấy mình nói chuyện với nhau, tối bà lại không về, chắc thằng nhóc lo lắng, mẹ với chị An Hy gọi cho tui nên...- Hà Minh khó xử lấm lét nhìn An Nhiên.

- Ừm- An Nhiên hờ hững trả lời, trong lòng cảm thấy thật tệ vì để mẹ và chị gái lại lo lắng cho mình- Không sao, vậy thì lát nữa mình về cùng mẹ và chị Hy luôn, dù sao mình cũng không cần nằm lại bệnh viện thêm làm gì.

Hà Minh bất ngờ tròn mắt nhìn An Nhiên buột miệng:

- Còn Gia Hào?...

An Nhiên đưa ánh mắt nhìn xa xăm, giọng đều đều:

- Thục Quyên nói đúng, tốt nhất là mình không nên đến gần Gia Hào, không đến gần anh ấy thì anh ấy sẽ không phải đau đớn nữa.

- Bà thừa biết những lời lúc nãy chỉ là cô ta cố tình tạo sức ép tâm lý cho bà kia mà.

- Hà Minh...- Giọng An Nhiên nghèn nghẹn- Bản thân mình..mình không biết rốt cuộc là mình đang làm gì nữa? Miệng thì nói là chỉ cần anh ấy khỏe mạnh, được bình an hạnh phúc là mình có thể từ bỏ, nhưng trong lòng lại luôn muốn anh ấy nhớ ra mình là ai, lại tham lam muốn kéo anh ấy về bên cạnh mình, mà không nghĩ rằng sự ích kỷ của mình sẽ làm tổn thương đến Gia Hào? Vốn dĩ anh ấy đang rất khỏe mạnh, nhưng mình lại khiến anh ấy..- An Nhiên nghẹn ngào bật khóc thành tiếng.

Hà Minh xót xa vuốt nhẹ vai của An Nhiên:

- An Nhiên, không phải lỗi của bà mà, ngược lại sao bà không nghĩ là... nếu bà từ bỏ thì sẽ rất bất công với Gia Hào không? Bà quên Đình Tuấn nói gì rồi sao? Việc Gia Hào sắp kết hôn với Thục Quyên không phải là vì tình yêu mà. Hãy để cho Gia Hào tự mình quyết định lại một lần nữa, nếu như lần này anh ấy vẫn chọn ở bên cạnh Thục Quyên thì chúng ta sẽ tôn trọng sự lựa chọn của anh ấy.

- Nhưng mình không còn đủ can đảm để mạo hiểm nữa, lỡ như vì sự cố chấp này của mình khiến anh ấy không tỉnh lại được nữa thì phải làm sao đây? Khôi Nguyên nói anh ấy đã hôn mê gần 2 năm và việc anh ấy tỉnh lại đã là một kỳ tích rồi, mình không dám nghĩ đến chuyện đó sẽ lại xảy ra thêm một lần nữa, nhất định là không thể để xảy ra..- An Nhiên nói trong nước mắt.

- Nhưng mà Nhiên à...

- Mình đã tưởng Thục Quyên nói dối, nhưng đó lại là sự thật, sự thật là Gia Hào không nên cố gắng nhớ về những chuyện đã xảy ra trong quá khứ, mình đã cố tình lờ đi sự đau đớn của anh ấy. Hà Minh...so với việc anh ấy quên mình đi thì mình càng sợ anh ấy thật sự không còn trên đời này nữa.

Hà Minh xót xa nhìn An Nhiên không biết dùng lời nào để an ủi nhỏ bạn, vì những điều An Nhiên vừa nói không phải là không có lý, cô khẽ giọng:

- Đình Tuấn và Khôi Nguyên, hai người đó định sẽ nói chuyện với Gia Hào nếu như tình hình của Gia Hào khả quan hơn...

Lau nhanh những giọt nước mắt đang đầm đìa trên gương mặt, An Nhiên hít một hơi thật sâu, cảm giác trái tim mình như thắt lại, giọng cô nhẹ nhàng nhưng đầy kiên định:
- Những người đó... không cảm thấy bây giờ nói ra là đã quá muộn rồi sao? Bây giờ chuyện đó.. đã không còn ý nghĩa nữa-- Đoạn cô đứng dậy-- Mình vào trong chuẩn bị đồ, có lẽ mẹ và chị An Hy sắp đến rồi.

Hà Minh nhìn theo bóng dáng mảnh khảnh của An Nhiên đang hướng về dãy phòng bệnh hồi sức, cố nén tiếng thở dài lặng lẽ nối gót theo sau.

*****

Vừa mở cửa bước vào phòng bệnh, An Nhiên khẽ khựng lại khiến Hà Minh đang lầm lũi bước phía sau cũng đột ngột dừng lại suýt va vào lưng cô. Đứng trước mặt hai người là một phụ nữ trung niên, tóc búi cao, dáng người đầy đặn trong chiếc váy ôm body, vai đeo chiếc túi xách màu đen sang trọng, khuôn mặt mặc dù chỉ trang điểm nhẹ nhưng vẫn toát lên vẻ đẹp quý phái của tầng lớp thượng lưu. Hà Mình tròn mắt thốt lên:

- Bác gái..

Như không để ý đến phản ứng của Hà Minh, ánh mắt người phụ nữ nhìn An Nhiên như dò xét:

- Cô là Huỳnh An Nhiên?

An Nhiên chưa biết đang có chuyện gì với Hà Minh nhưng vẫn lễ phép gật đầu xác nhận:

- Dạ, là cháu..

Rồi không đợi An Nhiên nói tiếp, người phụ nữ đã lên tiếng:

- Tôi là mẹ của Gia Hào.- Đoạn bà quay sang Hà Minh- Hà Minh, cô muốn nói chuyện riêng với An Nhiên một lát?

Hà Minh e dè lo lắng nhìn An Nhiên, rồi dạ nhẹ một tiếng lui ra khỏi phòng.

Không khí trong căn phòng bỗng nhiên trở nên ngột ngạt sau tiếng khép cửa nhẹ của Hà Minh. Đây là lần đầu tiên An Nhiên được “diện kiến” mẹ của Gia Hào, người mà rất lâu trước đây cô chỉ nghe qua lời kể của chị gái, của Hà Minh, còn Gia Hào thì rất ít khi nhắc về mẹ, An Nhiên khi đó cũng không tiện hỏi vì sợ biết đâu sẽ khiến Gia Hào không vui. Qua lời kể của Hà Minh, thì mẹ Gia Hào là một người phụ nữ nghiêm khắc và khá lạnh lùng, mặc dù là hàng xóm nhưng Hà Minh rất ít khi được tiếp chuyện với bà, có lẽ cũng là vì sự vắng mặt thường xuyên của bà trong nhà, vì mỗi lần Hà Minh đến thì chỉ có một mình Gia Hào trong căn nhà lớn. Trong đầu An Nhiên lúc này trống rỗng, trong môt ngày ngắn ngủi mà xảy ra quá nhiều chuyện, đến bây giờ là sự xuất hiện đột ngột của mẹ Gia Hào, cô cũng chẳng còn tâm trí để suy nghĩ chuyện gì sẽ xảy ra kế tiếp.

- Cháu đến đây ngồi đi.- Giọng người phụ nữ tuy nhẹ nhàng nhưng đầy uy lực.
An Nhiên nghe lời bước đến ngồi bên cạnh giường, người phụ nữ cũng kéo chiếc ghế ở bàn bên cạnh ngồi đối diện với An Nhiên.

- Tôi đã nghe Đình Tuấn nói rồi, cảm ơn cháu vì đã cứu con trai tôi.

- Dạ, không có gì ạ, chỉ là.. chuyện cháu nên làm thôi.

- Dù cháu nghĩ như vậy, nhưng tôi vốn không muốn nhận ơn không của người khác- Người phụ nữ nhẹ nhàng rút từ trong chiếc túi xách màu đen một phong bì màu trắng đặt lên bàn- Đây coi như một chút lòng thành, mong cháu sẽ không từ chối.

An Nhiên đưa mắt nhìn chiếc phong bì dày cộm, trong lòng có chút buồn cười, đây là đang đóng phim sao? Cô cười nhẹ:

- Cháu không thể nhận được ạ, cháu làm vậy là vì Gia Hào thôi, nên bất cứ ai cũng không cần cảm thấy áy náy vì điều này đâu ạ.

Đôi môi người phụ nữ trước mặt khẽ nhếch lên, ánh mắt sắc bén nhìn An Nhiên:

- Nói hay lắm, tuy lần đầu gặp mặt, có lẽ tôi nói những lời này là không nên, nhưng trông cháu có vẻ là người hiểu chuyện nên tôi cũng không vòng vo nữa.- Bà dừng một lát nhìn An Nhiên như dò xét rồi tiếp- Cháu cũng biết chuyện Gia Hào và Thục Quyên rồi, với cương vị là mẹ, tôi không muốn con trai mình có bất cứ dây dưa nào với người phụ nữ khác trong khi đã có vợ sắp cưới, hy vọng là cháu đủ thông minh để hiểu điều này.

Cuối cùng thì người phụ nữ cũng nói thẳng ra lý do sự xuất hiện của mình, thật lạ là An Nhiên không cảm thấy bất ngờ chút nào, cô cũng từng thắc mắc vì sao Thục Quyên lại có thể “tự tin” lừa dối Gia Hào như vậy, ngoài những nhân tố khác, chắc chắn phải có người đứng sau làm hậu thuẫn vững chắc, và bây giờ câu trả lời đã rõ ràng hơn. An Nhiên ngước mắt nhìn thẳng vào người phụ nữ đối diện:

- Xin lỗi bác nếu cháu có nói điều gì không phải, chuyện bác xem thường cháu thì cháu không có quyền ngăn cản vì đó là suy nghĩ của bác, nhưng nếu là Gia Hào thì.. bác thật sự nghĩ đạo đức của con trai mình tệ như vậy sao?

Người phụ nữ cau mày ra vẻ khó chịu:

- Cháu nói vậy có ý gì?

- Gia Hào không phải loại người tùy tiện thưa bác. Nếu anh ấy thật sự yêu và lựa chọn Thục Quyên thì anh ấy sẽ không để bất cứ ai có thể chen vào giữa hai người. Nhưng bác và Thục Quyên có vẻ không chắc chắn lắm về con trai và chồng sắp cưới của mình thì phải.

Người phụ nữ khá bất ngờ trước thái độ bình thản của An Nhiên, ánh mắt bà không chớp nhìn đăm đăm vào cô gái trước mặt. An Nhiên cũng không né tránh ánh mắt ấy, cô bây giờ không có là cô bé mười tám tuổi dễ bị uy lực của người khác làm cho run rẩy, huống hồ đây là người đã từng lăng mạ mẹ và gia đình cô thì không có lý do gì cô phải khuất phục.

- Giờ thì tôi đã hiểu, tại sao Thục Quyên lại cần sự giúp đỡ của tôi.- Giọng người phụ nữ như mỉa mai- Có vẻ tôi đã đánh giá cô quá thấp rồi.

An Nhiên nắm chặt tay cố giữ bình tĩnh:

- Thì ra cái mà bác gọi là “giúp đỡ” chính là giúp người khác lừa dối chính con ruột của mình sao?

- Câm miệng!-Người phụ nữ đứng bật dậy không giấu được sự tức giận hét vào mặt An Nhiên, bà nghiến răng- Trong lúc tôi còn có thể nói chuyện tử tế thì cô cũng nên biết thân phận mà trở lại vị trí của mình đi, đừng hy vọng có thể đến gần con trai tôi, cô không xứng.

- Con gái tôi có gì không xứng?

Giọng nói của bà Lệ Hoa-mẹ của An Nhiên vang lên từ phía cửa phòng bệnh, đi phía sau là chị gái An Hy của cô. Bà Lệ Hoa tiến thẳng vào đứng trước mặt người phụ nữ đang nhìn bà trừng trừng, hạ giọng:

- Linh Phương, nhiều năm như vậy rồi, tôi tưởng trải qua nhiều chuyện thì bản tính kiêu ngạo thích xem thường người khác của bà sẽ dần thay đổi, nhưng không ngờ bà vẫn chứng nào tật nấy, một chút cải thiện cũng không.

An Nhiên không bất ngờ trước sự xuất hiện của mẹ mình, nhưng những lời nói vừa rồi của bà Lệ Hoa khiến cô có chút hoang mang, sao mẹ cô lại nói chuyện như thể đã hiểu rất rõ tính cách mẹ của Gia Hào vậy chứ? Chẳng phải hai người chỉ mới gặp nhau một lần mà chuyện cũng đã từ rất lâu rồi kia mà?

Chương 37

An Hy vội đến bên cạnh An Nhiên khẽ giọng:

- Chị em mình ra ngoài một lát đi Nhiên.

- Chị Hai, sao mẹ lại…

An Nhiên chưa kịp nói hết câu thì đã bị An Hy kéo nhẹ ra bên ngoài, để lại bầu không khí căng thẳng khó hiểu giữa bà Lệ Hoa và người phụ nữ mà bà vừa gọi là Linh Phương.

*****

Vừa cùng chị gái ngồi xuống chiếc ghế đá bên ngoài khuôn viên bệnh viện, An Nhiên không nhịn được sốt ruột hỏi An Hy:

- Chị Hai, chuyện này là sao vậy?

An Hy nhìn cô khẽ thở dài:

- Chuyện hồi xưa của người lớn thôi.

- Chuyện xưa… là chuyện gì?- An Nhiên cau mày nhìn chị gái khó hiểu.

An Hy ái ngại nhìn cô ngập ngừng:

- Xin lỗi vì mẹ và chị đã không nói với em chuyện này…-- Giọng cô đều đều- Chị nghe mẹ kể, ngày xưa mẹ và chồng của bà ấy là mối tình đầu của nhau.

An Nhiên mở to mắt:

- Tình đầu? Mẹ và ba của Gia Hào sao..?

- Ừm. Lúc đó nhà ngoại vì không điều kiện nên mẹ chỉ học hết cấp 3, còn gia đình của ông ấy vốn dĩ khá giả nên cho ông ấy đi du học tu nghiệp ở nước ngoài.

- Chuyện này sao có thể…- An Nhiên ngỡ ngàng.

- Giống chuyện em với Gia Hào đúng không? An Hy quay sang An Nhiên thở dài - Mẹ cũng nói không biết đây gọi là định mệnh hay là nghiệt duyên nữa. Nhưng em cũng biết rồi đó, cuối cùng thì người ông ấy chọn là người khác, còn mẹ thì cũng có lựa chọn của mình.

An Hy ngừng một lát rồi tiếp:

- Có điều là, mẹ của Gia Hào không từ bỏ được thành kiến đối với mẹ, nhất là khi chồng của bà ấy mời ba của chúng ta về công ty ông ấy làm. Thời đó, kinh tế khó khăn, ba lại đang thất nghiệp, nên ông ấy đã đề nghị ba là tài xế riêng của ông ấy. Mẹ của Gia Hào cho rằng ông ấy làm vậy là vì vẫn chưa dứt tình với mẹ.. Cho đến một ngày…

Thấy chị gái đột nhiên ngừng lại, An Nhiên không kìm được nóng lòng hỏi:

- Chuyện gì đã xảy ra?

- Ngày hôm đó trời đã khá khuya, nhưng ông ấy lại muốn ba chở ông ấy ra ngoài, lúc đó tối trời lại mưa rất to..

- Có phải ngày …ba xảy ra tai nạn không?- An Nhiên run giọng.

An Hy mắt ngấn lệ khẽ gật đầu.

- Và.. ba của Gia Hào cũng…. không qua khỏi?

- Ừm.- Nhưng bà ấy cho rằng cái chết của ông ấy là do gia đình mình gây nên, mẹ cũng không hiểu tại sao bà ấy luôn miệng nói mẹ là nguyên nhân của tất cả mọi chuyện.

An Nhiên ngồi thẫn thờ nghe giọng nói đều đều của An Hy vang bên tai, đầu óc cô như bị bao phủ bởi một màn sương dày đặc.

- Vì mẹ không muốn em suy nghĩ nhiều, nên khi bà ấy tìm đến nhà vì chuyện của em và Gia Hào, nói thật lòng thì mẹ và chị cũng nghĩ rằng đó chỉ là chuyện tình yêu trẻ con, là rung động nhất thời tuổi mới lớn, qua thời gian sẽ phai nhạt. Nhưng không ngờ là…

- Không ngờ là em đã yêu người đó suốt mười ba năm đúng không?- An Nhiên nghẹn ngào.

- Nhiên à..

- Em hiểu rồi.. đến cuối cùng thì …chuyện của em và Gia Hào là không thể nào có kết quả được, đúng không?

Đáng ra An Nhiên đã phải nhận ra sớm hơn khi mẹ từng ám chỉ rằng cô và Gia Hào không thể nào bước vào thế giới của nhau cũng giống như mẹ và mối tình đầu của mẹ vậy. Nhưng không biết rằng lúc đó, trái tim của mẹ có đau như cô lúc này không?

*****

Cơn mưa cuối hạ đến rồi đi, giũ bỏ lớp bụi vàng trên cây cỏ và đường phố, khung cảnh Đà Lạt như khoác lên một tấm áo mới mát lạnh. Vườn hoa trong khu homestay cũng được nước mưa chiếu cố nên “tươi không cần tưới”. Mùa hè sắp kết thúc, nên khách nghỉ dưỡng là những cô cậu sinh viên cũng bắt đầu lần lượt trả phòng, An Nhiên lại tất bật cả ngày dọn dẹp và sắp xếp lại những căn phòng trống để chuẩn bị đón đoàn khách mới đến. Đang chăm chú vào màn hình máy tính để kiểm tra danh sách book phòng, tiếng cười khúc khích từ bên ngoài vang lên khiến An Nhiên ngẩng đầu lên.

Diệu Linh- cô bé sinh viên sành điệu hấp háy ánh mắt nhìn An Nhiên cười thân thiện:
- Tiếc quá, lại phải về với thành phố xô bồ rồi chị chủ ơi.

An Nhiên tủm tỉm:

- Vậy thì ở lại đây luôn đi.

- Trời, em cũng muốn lắm luôn, nhưng thân bất do kỷ đó mà.

Bật cười với câu nói hài hước của cô bé, An Nhiên nheo mắt:

- Em học xong rồi thì lên đây ở cũng không muộn đâu.

Diệu Linh chưa kịp trả lời thì cô bạn đi cùng đã lên tiếng:

- Hông phải đâu chị ơi, nó có “động lực đặc biệt” mới muốn nán lại đây đó chị.

- “Động lực đặc biệt” sao?—An Nhiên hiếu kỳ.

- Đúng rồi, nó để ý cái anh “soái ca” ở khu đối điện đó, canh me hoài mà không thấy để xin số. Chị có cách gì liên lạc cho nó đi chứ em thấy nó tương tư nặng lắm rồi đó.

Diệu Linh đỏ mặt nhéo cô bạn đang tía lia cái miệng bên cạnh:

- Thôi đủ rồi nha Ly.

An Nhiên bất giác ngẩn người, người mà hai cô bé đang nhắc đến là Gia Hào sao? Cô bé tên Ly vẫn lờ đi sự ngượng ngùng của Diệu Linh:

- Anh đó là khách thuê phòng ở đây, thì chắc có số điện thoại đúng hông chị?

An Nhiên khẽ gượng cười lắc đầu:

- Chuyện này chị không giúp được rồi vì thông tin của khách hàng là bảo mật mà.

Diệu Linh không giấu được vẻ mặt thất vọng:

- Mà người đó trả phòng rồi hả chị?

- Ừm- An Nhiên gật khẽ đầu.

- Haizza, tiếc ghê, thôi coi như mày không có duyên với chàng rồi. – Cô bạn tên Ly vỗ vai Diệu Linh ra vẻ an ủi.

An Nhiên thẩn thờ nhìn theo bóng dáng hai cô bé kéo vali đi ra phía cổng, cho đến khi chiếc xe taxi chở hai cô bé chuyển bánh hướng ra con đường lớn.Đã một tuần từ khi An Nhiên từ bệnh viện trở về, sau khi cô về được một ngày thì hôm sau Vic- cậu trợ lý của Gia Hào cũng đến thu dọn hành lý của anh, có lẽ giờ đây anh đã ở bên Úc rồi. Nhìn một lượt căn phòng từng có sự hiện diện của Gia Hào, An Nhiên vẫn giữ nguyên cách bài trí dành riêng cho anh. Thỉnh thoảng, cô lại cười chính mình khi nghĩ đến câu chuyện của Hà Minh và chị An Hy trong một lần ba cô nổi hứng nhậu say:

“ - Nếu ví An Nhiên là một loài chim thì chị nghĩ nó là chim gì?

- Ờm…- An Hy vuốt cằm ra vẻ suy nghĩ- Chim nhạn, là chim nhạn.

- Tại sao?- Hà Minh mắt lờ đờ cau mày thắc mắc.

- Vì chim nhạn là một loài chim rất chung thủy, nó mà chọn bạn đời rồi thì sống chết chỉ có một mà thôi. Em chưa nghe câu chuyện có một cặp chim nhạn, khi thấy bạn đời của nó bị bắn chết, nó cũng lao xuống tự tử theo hả?

- Có chuyện đó sao?- Hà Minh tròn mắt ra vẻ ngạc nhiên.

- Có chứ sao không.- An Hy nói chắc như đinh đóng cột

- Nhưng mà… không được, không được-Hà Minh lắc đầu lia lại rồi òa khóc nức nở quay sang ôm An Nhiên- lúc này đang ngồi ngẩn người nghe câu chuyện giữa cô bạn và chị gái - An Nhiên, bà không được chết, tuyệt đối không được chết theo nghe chưa?”

Đang miên man với những suy nghĩ thì tiếng gọi của nhóc Bảo kéo An Nhiên về thực tại:

- Út ơi! Út có khách tìm nè.

An Nhiên vội đứng dậy bước nhanh ra bên ngoài, cô không quên khóa cánh cửa phòng lại.

- Có khách tới sao?

- Dạ không.- Thằng nhóc trả lời tỉnh rụi

An Nhiên chưng hửng nhìn nó chưa kịp lên tiếng thì nó đã cười phá lên:

- Thì chú Nguyên đâu phải là khách đâu mà, ha ha ha.

Thằng bé hồn nhiên cười tươi rói mà không để ý đến khuôn mặt bỗng nhiên đăm chiêu rồi chùn xuống của An Nhiên.

*****

An Nhiên đặt nhẹ ly nước trên chiếc bàn kiếng trước mặt Khôi Nguyên, cô im lặng ngồi xuống phía đối diện anh. Bầu không khí giữa hai người bỗng nhiên trở nên gượng gạo mang chút ngột ngạt. Khôi Nguyên ngước lên nhìn An Nhiên ngập ngừng:

- Vì em không bắt máy nên… anh mới đến.

An Nhiên vẫn im lặng, sự im lặng của cô khiến cảm giác bất an trong lòng Khôi Nguyên như lớn dần lên, trong suốt ba năm ở bên cạnh cô đây là lần đầu tiên anh thấy cô lạnh lùng như vậy.

- Chuyện về Gia Hào.. hiện tại cậu ấy không sao rồi, vì sợ em lo lắng nên anh..- Khôi Nguyên bỗng dừng lại không nói tròn câu.

Ánh mắt An Nhiên khẽ động, cô nhìn chằm chằm vào người đối diện, giọng cô lạnh lẽo:

- Câu nói này.. nếu như ba năm trước được nói ra thì tôi đã không phải căm ghét anh như bây giờ rồi.

- An Nhiên, anh.. xin lỗi.—Khôi Nguyên ôm đầu đau đớn- Vì lúc đó anh quá yêu và lo lắng cho Thục Quyên, em cũng biết lúc đó Thục Quyên đã suy sụp như thế nào, khi biết Gia Hào định đi tìm em thì cô ấy đã tìm đến cái chết, không ngờ người xảy ra chuyện lại là Gia Hào. Sau đó.. anh đã không thể nhẫn tâm nhìn cô ấy vì muốn được ở bên cạnh Gia Hào mà cầu xin tất cả mọi người…

- Thì ra là như vậy?- An Nhiên cười chua chát--Là vì tôi…. không đủ đáng thương bằng cô ấy sao?

- An Nhiên, ý anh không phải như vậy..

Khôi Nguyên run giọng, câu nói của An Nhiên khiến anh cảm thấy đau nhói lòng, vì hơn ai hết anh biết cô đã trải qua nỗi đau mất Gia Hào như thế nào.

- Vậy còn Gia Hào thì sao? Anh không nghĩ đến cảm giác của anh ấy sao? Đối với mọi người, Gia Hào thật sự là gì vậy? Anh ấy sẽ như thế nào nếu biết chuyện bạn bè, vợ sắp cưới và cả mẹ ruột của anh ấy đều là…những kẻ dối trá.

An Nhiên cắn chặt môi để không phải hét lên vì sự căm phẫn cô đang đè nén trong lòng.

- Anh xin lỗi..

- Mọi chuyện đã quá muộn rồi.- An Nhiên lạnh lùng- Bây giờ cái gọi là sự thật cũng đã quá muộn để có thể nói ra, lời xin lỗi của anh cũng không còn ý nghĩa gì nữa rồi.

Khôi Nguyên nhìn An Nhiên đầy tuyệt vọng, anh biết rằng từ bây giờ đến cả việc ở bên cạnh cô với tư cách là một người bạn cũng là điều không thể. Anh đã gây cho cô một vết thương quá lớn, tình yêu của anh dành cho cô thật sự không còn cơ hội để bước tiếp. Anh đã từng cho rằng tình yêu chân chính là phải thành toàn cho đối phương cũng như anh đã làm cho Thục Quyên, nhưng đối với An Nhiên thì không hiểu sao anh lại không thể dễ dàng từ bỏ như vậy, kết quả là chính tay anh đã phá hủy tất cả..

Chương 38

Tháng mười một, mùa của hoa dã quỳ cũng đến, khắp những con đường được phủ lên một chiếc áo vàng rực rỡ. An Nhiên ngồi trên tầng thượng ngắm nhìn những du khách đang thích thú thay nhau chụp hình trong sắc vàng của hoa dã quỳ. Mới đó đã cuối thu rồi, một mùa đông mới lại sắp đến với thành phố sương mù, mấy hôm trước Hà Minh lại gọi điện:

- Sắp xếp thời gian xuống thành phố chơi với tui đi Nhiên, lâu lắm không gặp bà rồi đó.

- Cái gì mà lâu, mới có hai tháng mà- An Nhiên phì cười.

- Tui không biết, nói chung là bà lo xuống thăm tui đi, tốt nhất là tháng 12 xuống đây, rồi ở chơi một tháng mới được về.- Hà Minh nói giọng chắc nịch.

- Trời, bà muốn tui đóng cửa luôn cái homestay này hả? Ai mà rảnh ở dưới đó với bà cả tháng chứ.- An Nhiên nhăn mặt.

- Vậy thì nửa tháng, quyết định vậy đi. Xuống đây đi chơi Giáng Sinh đi, chồng tui được người ta tặng hai vé mời đi dự triển lãm hoa quốc tế, biết đâu bà lại tìm được mấy giống cây hay ho về cho mẹ và chị An Hy trồng, khà khà.- Giong Hà Minh đầy hứng khởi.

- Vậy sao? - An Nhiên có vẻ tư lự.

- Sao trăng gì ở đây, quyết định vậy đi, bà lo sắp xếp là vừa rồi đó, giờ tui đi đón tiểu công chúa đã nha. Tháng sau gặp, bye bye.

An Nhiên chống cằm đăm chiêu nhìn xa xăm, giáng sinh năm nay liệu trái tim có còn đau khi nghĩ về.. ai đó..

- Út!

Cái vỗ tay cái độp của thằng cháu bảo bối khiến An Nhiên giật thót người, cô ôm tim quay sang trừng nó:

- Bảo, định hù chết Út hả?

Thằng nhỏ nhăn mặt nhìn cô:

- Tại gọi mấy lần Út hông thèm trả lời mà, cứ như Tề Thiên khi xuất hồn khỏi xác vậy đó.

- Bộ.. có gọi Út hử?

- Tất nhiên rồi, cháu biết Út gan thỏ đế nên gọi trước mấy lần chứ bộ.- Thằng nhỏ gật đầu chắc nịch.

- Ờm… mà gọi Út có gì hông?- An Nhiên chữa quê lãng sang chuyện khác.

- Dạo này Út ít về nhà, bà ngoại nói đem cho Út ít đồ ăn làm sẵn, cháu bỏ trong tủ lạnh rồi.

Thấy giọng điệu của thằng nhóc có vẻ giận dỗi, An Nhiên cười hì hì xoa đầu nó làm hòa:

- Vậy hử, cảm ơn cháu iu nha, cảm ơn bà ngoại nữa.

Nhưng ngược lại với mọi ngày, mỗi lần cô xoa đầu nói như vậy thì nó sẽ nhe răng cười hề hề lại với cô, thằng nhóc ngồi xuống bên cạnh An Nhiên vẻ mặt có vẻ trầm tư. An Nhiên nhíu mày nhìn đăm đăm như quan sát:

- Nè nhóc, có chuyện gì hở?

Thằng nhỏ quay sang nhìn An Nhiên ngập ngừng:
- Út nè, thích một người là… có cảm giác như thế nào?

- Hả??

An Nhiên bất giác tròn xoe mắt há miệng nhìn thằng cháu trước mặt, rồi như thấy mình có chút phản ứng hơi lố, cô vội vàng ngậm miệng lại, cô nhìn thật kỹ đứa cháu trai “bảo bối của gia đình”, từ bao giờ thằng bé đã cao lớn vậy rồi, khuôn mặt trẻ con giờ đã bắt đầu có những đường nét nam tính, có lẽ vì ở bên nhau hàng ngày nên cô không để ý đến sự trưởng thành từng ngày của thằng bé, và cô quên mất năm nay nó đã là một thiếu niên mười sáu tuổi rồi, cái tuổi bắt đầu biết rung động với người khác phái thì phải? An Nhiên mỉm cười nhẹ nhàng:

- Có phải..đang có cảm giác thích ai rồi đúng không?

- Thì..- Thằng bé lúng túng đỏ mặt ngập ngừng- Cháu cũng chẳng biết nữa, chỉ là thấy thích nhìn bạn đó, khi bạn ấy cười với cháu thì cháu rất hồi hộp, tim muốn rớt ra ngoài như lúc… bị thầy cô gọi lên bảng trả bài vậy đó. Cháu không biết đó là cảm giác gì nữa..

An Nhiên cố gắng kiềm chế để không khỏi bật cười với cách “ví von” của nó, cô nuốt nước bọt đặt tay lên vai Minh Bảo:

- Mới nhập học có mấy tháng mà đã trúng “tiếng sét” rồi, thật là “ tuổi trẻ tài cao” nha- An Nhiên không quên đưa ngón tay cái lên ra vẻ tán dương.

Minh Bảo dùng dằng hất tay cô ra:

- Út này, đúng là… coi như cháu tìm nhầm người để “tâm sự” rồi.

Khi thằng bé dằn dỗi định đứng dậy bỏ đi, An Nhiên vội vàng kéo tay nó lại cười giả lả:

- Thôi thôi, Út chỉ giỡn xíu cho không khí bớt căng thẳng đó mà, ngồi xuống ngồi xuống đi mà, hì hì.

Trong nhà, An Nhiên là người thân với Minh Bảo nhất, có lẽ vì cách cô đối với với thằng bé giống như một người bạn chứ không chỉ đơn thuần là một người dì, nên từ nhỏ bất kỳ là có chuyện gì người đầu tiên nó tìm đến là cô. Bình thường thằng bé lóc cha lóc chóc hôm nay lại nghiêm túc như vậy khiến An Nhiên cũng không thể tiếp tục “cà khịa” với nó như thường ngày được.

- Cô bé à cô bạn đó là bạn học cùng lớp sao?

- Dạ, bạn ấy mới chuyển vào được gần một tháng.- Minh Bảo thật thà.- Ồ, vậy trong lớp hai đứa có hay nói chuyện với nhau không?

- Dạ không, thỉnh thoảng chỉ nói một hai câu, nhưng mà…

- Mà sao?

- Nghe nói bạn ấy thích người khác rồi.

- Hả??- An Nhiên vội bịt miệng lại, lòng thầm kêu lên tuổi trẻ bây giờ thật “tiến bộ”, cô nhanh chóng lấy lại tâm thái bình thường- Sao cháu biết?

- Cháu nghe mấy bạn khác nói thôi- Thằng bé cuối đầu thở dài buồn bã.

An Nhiên vỗ nhẹ vai Minh Bảo ra vẻ đồng cảm, giọng cô nhẹ nhàng:

- Vậy cảm giác để ý đến cô bạn ấy có khiến con cảm thấy vui không?

- Lúc thì vui, nhưng có lúc thì buồn lắm vì hình như…chỉ là đơn phương.

Mím môi nhìn dáng vẻ thiểu não của thằng cháu bảo bối, An Nhiên cũng thấy buồn lây cái tâm trạng của nó hiện giờ, dù sao thì đây là lần đầu tiên nó “rung rinh” trước một người khác phái mà lại bị “đơn phương” nữa mới đau chứ =.=”. Giọng An Nhiên đều đều:

- Đến một lúc nào đó cháu sẽ hiểu được, gặp được người mình thích thì gọi là may mắn, nếu người đó cũng thích mình thì gọi là hạnh phúc, còn nếu như họ không thích mình thì cũng chẳng sao hết, vì sự xuất hiện của họ chẳng phải cũng ít nhiều đem lại cho mình niềm vui đó sao. Tình cảm của mình dành cho họ chỉ có giá trị khi nó khiến họ cảm thấy thoải mái, còn nếu khiến họ cảm thấy khó chịu thì phải xem lại, vì đôi khi đó chỉ là sự tham lam muốn chiếm hữu của bản thân mình mà thôi. Khi cháu thật sự thích một ai đó, thì cháu sẽ không đành lòng nhìn người đó bị tổn thương, chỉ cần nhìn thấy người đó được hạnh phúc là cháu cũng sẽ thấy an lòng.- Dừng lại một lúc, An Nhiên quay sang mỉm cười nhìn thằng bé đang chăm chú nghe cô nói- Thỉnh thoảng sẽ cảm thấy buồn và tủi thân vì tình cảm của mình không được đáp lại, nhưng cảm xúc là thứ mà mình không thể miễn cưỡng được.

- Cũng giống như Út không thể miễn cưỡng thích chú Nguyên đúng không?

Câu hỏi đột ngột của Minh Bảo làm An Nhiên khựng lại, chưa kịp phản ứng thì thằng bé đã tiếp:

- Lần trước chú Nguyên tới đây nè, lúc về thấy chú buồn lắm còn nói với con mấy câu kỳ lạ, chú nói là vì Út không thích chú nên sau này chú sẽ không ghé đây nữa- Minh Bảo thở dài như ông cụ nhìn An Nhiên một cái rồi tiếp- Chú Nguyên tốt vậy mà Út còn không thích, thì chắc bạn đó cũng giống Út, cháu có tốt như chú Nguyên thì bạn đó cũng không thích cháu được, đúng không Út?

An Nhiên mất mấy giây để “tiêu hóa” suy luận logic của thằng cháu đang trong “tuổi dậy thì” của mình, cô cố gắng lấy giọng bình thường:

- Đang nói chuyện của cháu mà tự dưng lôi chuyện khác vào đây làm gì hả?

- Thì cháu đang lấy ví dụ mà, nó đều có liên quan với nhau hết chứ bộ.- Thằng bé hít một hơi thật sau nói cứng- Nhưng dù sao thì cháu cũng hiểu rồi, cảm ơn Út nha.

- Hiểu.. gì?- An Nhiên ngơ ngác.

- Trời ơi, thì hiểu những gì Út vừa nói đó, với lại bà ngoại với mẹ nói bây giờ học hành là quan trọng nhất, không nên để mấy chuyện tào lao làm ảnh hưởng.

- Chính xác!

An Nhiên đưa ngón tay cái lên tán đồng, không ngờ thằng cháu nhà cô “giác ngộ” nhanh khủng khiếp. Cơ mà, xem ra lúc nãy cô đã lo lắng thừa thãi rồi, lại còn có chút mủi lòng cho cậu chuyện tình đầu đơn phương của nó nữa kia đấy. >_<”

Chương 39

An Nhiên đứng trước đại sảnh trung tâm hội chợ triễn lãm lớn nhất thành phố, không khí xung quanh thật là náo nhiệt, dòng người đông đúc trên tay cầm những vé mời hướng về những gian nhà triển lãm bên trong. Trước giờ An Nhiên cứ nghĩ đêm Giáng Sinh người ta sẽ đổ xô đến những khu nhà thờ đón lễ, nhưng không ngờ hội chợ triển lãm cũng là ý tưởng không tệ. Nếu không vì ý định tìm một vài giống cây “hay ho” -như Hà Minh nói cho mẹ và chị gái thì cô cũng rất lười biếng đi dự những hoạt động triển lãm này. Cũng may cô vừa tuyển được một nhân viên mới vào làm trong Homestay tạm thời có thể thay cô xử lý công việc, nếu không cũng không biết phải sắp xếp công việc thế nào, vì Minh Bảo không thể thường xuyên đến giúp cô như trong kỳ nghỉ hè.

- Vào trong thôi.

Hà Minh bất chợt vỗ vai từ phía sau khiến An Nhiên khẽ giật mình đưa tay chận ngực, cô quay sang nhăn mặt:

- Bà không thể nào nhẹ nhàng với tui được hử?

- Hề hề, quên mất bà là “Nhiên thỏ đế”.- Hà Minh cười giả lả rồi cũng không quên than thở- Trời ơi, bãi đỗ xe chật cứng luôn.

Nói đoạn cô kéo tay An Nhiên đi vào bên trong:

- Đi thôi, xem thử ông Phong quảng cáo triển lãm hoa mang tầm quốc tế nó như thế nào.

Sảnh triển lãm ngoài trời bố trí trên tầng thượng rộng lớn của khu trung tâm triển lãm được trang hoàng thật bắt mắt, những chậu hoa và cây cảnh được bài trí một cách tinh tế dường như được tô điểm lung linh hơn dưới ánh đèn điện sáng rực. Có vẻ như nghi thức khai mạc của buổi triễn lãm đã kết thúc, mọi người đã bắt đầu tản ra tham quan. Hà Minh huých tay An Nhiên cười đầy ẩn ý:

- Thấy chưa, ở đây nhiều nam thanh nữ tú như vậy, vậy tui mới nói bà phải thường xuyên đi ra ngoài.

An Nhiên ngẩn người vẫn chưa hiểu ra “ý tứ” trong câu nói của Hà Minh, cô đưa mắt nhìn một lượt những quan khách xung quanh, đa số là các cặp nam nữ ăn mặc nhã nhặn lịch thiệp. Các cô gái thì váy đầm xúng xính thay phiên nhau chụp hình sefie. Chợt nghĩ lại ban chiều, vốn dĩ An Nhiên định tùy tiện mặc quần bò áo thun đến đây, nhưng Hà Minh bắt cô phải “trang điểm sửa soạn” thật tỉ mỉ:

“ Biết đâu rằng trên dòng đời xuôi ngược, ta vô tình va phải ý trung nhân” cho nên dù đi đổ rác thì bà cũng phải tút tát lộng lẫy biết chưa hả?”- Hà Minh vừa nói vừa kéo An Nhiên đến bên chiếc bàn trang điểm cạnh giường, và giờ đây An Nhiên ở đây với chiếc váy màu xanh ngọc dài chấm gối, mái tóc đen dài qua tay của Hà Minh thì đã thành những lọn xoăn thả hờ hững một bên vai, đôi giày cao gót giúp An Nhiên trông cao hơn với thân hình mảnh mai của mình. An Nhiên che miệng cười nhìn Hà Minh:

- Đừng nói là bà chán ba của Tuệ Chi rồi nha.

- Thôi nha, đừng bóp méo ý đồ của tui nha.- Hà Minh chau mày lườm An Nhiên một cái.- Ý tui là..

Như đoán được Hà Minh sắp nói chuyện gì, An Nhiên vội tản lờ cố tình không muốn nghe Hà Minh nói hết câu, cô bước đến những chậu hoa lan trước mặt:

- Bên này hoa đẹp nè.

Không quan tâm đến gương mặt chưng hửng đến buồn cười của Hà Minh, An Nhiên lấy điện thoại ra chụp lại những chậu hoa lan rồi gửi qua zalo cho chị gái An Hy của mình.

Đúng như Hà Minh nói, đây thật sự như một hội nghị triển lãm hoa quốc tế, vô số loài cây loài hoa được trưng bày khiến An Nhiên muốn choáng ngợp, cô chỉ biết chọn những chậu cây có vẻ đặc biệt chụp gửi cho An Hy “trưng cầu ý kiến”.

- Chị Hai, chị và mẹ xem có loại nào mình thích không? Nhiều loại quá em, không biết chọn loại nào.

Giọng An Hy bên kia hào hứng:
- Chị với mẹ đang lựa đây, vì sắp tới mẹ định sẽ thử trồng mấy loại lan mới, mẹ nói em nhớ lấy mấy cái danh thiếp về giùm mẹ.

- Dạ, vậy thì chị và mẹ chọn xong nhắn em, dù sao cũng trồng thử mới biết được nên em nghĩ nên lấy mấy mẫu về trước, nghe nói ở đây họ có giao tận nơi nếu mình đặt nhiều, một lát em sẽ hỏi lại.

An Hy bên đầu bên kia gật đầu đồng tình, An Nhiên cúp máy, tiếp tục đi xung quanh, chợt ánh mắt cô dừng lại trước những chậu hoa Thủy Vu xinh đẹp đủ màu sắc được bài trí thật tao nhã trên những bệ gỗ.

- Tình yêu thuần khiết, vẻ đẹp lộng lẫy và sự hồi sinh.

Đang thần người cúi nhìn những bông hoa Thủy Vu giọng nói vang lên bên cạnh khiến An Nhiên ngước lên, trước mặt cô là người đàn ông cao lớn trên tay cầm chiếc máy chụp hình Cannon của những người chụp ảnh chuyên nghiệp thường dùng, trên vai anh ta còn đeo một chiếc bao lô du lịch nhìn có phong thái như một nhiếp ảnh gia, anh ta nheo mắt cười rạng rỡ nhìn An Nhiên.

- Ý nghĩa của loài hoa này đó.

An Nhiên vụng về ồ lên một tiếng rồi chuyển ánh mắt xuống những chậu hoa.

- Cô thích tầng nghĩa nào của loài hoa này?- Người đàn ông có vẻ chưa có ý định rời đi tiếp tục câu hỏi như muốn “bắt chuyện” với An Nhiên.

Thấy thái độ có chút nhiệt tình của anh ta An Nhiên cũng mỉm cười thật thà:

- Thật ra tôi không rành về ý nghĩa của mấy loài hoa cho lắm, nên cũng không thể nói được mình thích cái nào.

- À, vậy sao. – Đoạn anh ta chậc lưỡi nói một cách tự nhiên: Tôi thì vẫn thích ý nghĩa này hơn: “sự trở về của hạnh phúc”.
An Nhiên bất giác trân trân nhìn người đàn ông đối diện, câu nói này....đã từng có một người đứng trước cánh đồng hoa Thủy Vu nói với cô…

- Mặt tôi… có dính gì sao?- Người đàn ông đưa tay lên mặt xoa nhẹ ánh mắt khó hiểu nhìn An Nhiên.

- À, không, không có gì.

An Nhiên sực tỉnh lúng túng vội quay đi, cô chưa định hình được phải chữa ngại vì thái độ vừa rồi của mình như thế nào thì Hà Minh đã xuất hiện như một vị cứu tinh.

- Có chọn được loại nào không Nhiên? Hà Minh vô tư hỏi, cô vẫn chưa để ý đến người đàn ông đang đứng bên cạnh An Nhiên.

- Chị An Hy nói là mua trước mấy chậu lan bên kia thôi, nếu có gì thì sẽ liên lạc lại theo thông tin trên danh thiếp.- An Nhiên trả lời nhanh.

- Denis, anh xong chưa!

Người đàn ông lạ- Denis quay sang nhìn cô gái vừa cất tiếng gọi đứng bên dãy trưng bày đối diện, anh giơ tay:

- Ok rồi, anh qua liền.- Đoạn anh quay sang An Nhiên cười thân thiện- Rất vui được trò chuyện với cô, hy vọng sẽ có cơ hội gặp lại.

An Nhiên cũng mỉm cười gật đầu đưa tay nhận tấm danh thiếp từ anh. Sau khi anh ta rời đi, Hà Minh nhìn An Nhiên cười tủm tỉm:

- Nhìn được đó nha.

An Nhiên lườm nhẹ Hà Minh một cái:

- Bớt suy nghĩ linh tinh lại đi.

Hà Minh thấy thái độ nghiêm túc của An Nhiên cũng có phần e dè, cô cũng không dám hỏi thêm vì sợ An Nhiên sẽ “trở mặt…giận”, gì chứ bản tính cố chấp của An Nhiên thì cô quá rành rồi =.=”.

Sau khi hoàn thành nhiệm vụ “thu thập” danh thiếp và đăng ký đặt hoa giao tận nơi thì An Nhiên và Hà Minh cũng chuẩn bị rời khỏi buổi triễn lãm.

- Bà đứng ngoài sảnh đợi tui nha, tui đi lấy xe.- Hà Minh nói như dặn dò.

An Nhiên cười nhẹ gật đầu nhìn theo bóng dáng Hà Minh đi hướng về phía bãi đỗ xe dưới tầng hầm khu triển lãm. Cô đưa tay lên xem đồng hồ, mới đó mà đã gần mười một giờ, An Nhiên hít một hơi thật sâu ngước nhìn ánh đèn lấp lánh được trang trí trên những cây thông noel bên đường, không khí đêm Giáng Sinh ở Sài Gòn thật nhộn nhịp khác xa Đà Lạt.., nghĩ đến đây An Nhiên vội lắc đầu xua đi những suy nghĩ bâng quơ vừa chợt hiện lên trong đầu.

Dòng người đang bắt đầu rời khỏi khu triển lãm, ánh mắt An Nhiên bỗng dừng lại đăm đăm chú ý đến thân ảnh cao lớn đang đứng quay mặt vào quầy hướng dẫn từ phía đối diện, người đàn ông mặc chiếc áo Jacket cổ đứng, mái tóc hớt cao nam tính đang trao đổi điều gì với nhân viên trong quầy, bóng dáng đó dù có nhắm mắt cô cũng có thể hình dung ra một cách rõ ràng. Đôi chân của An Nhiên vô thức len lỏi vào dòng người bước nhanh về phía đối diện, nhưng khi cô chưa kịp đến thì thân ảnh đó đã sải những bước dài đến bên cạnh chiếc xe hơi màu đen đậu bên ngoài như chờ sẵn, An Nhiên hụt hẫng nhìn theo bóng chiếc xe dần dần mất hút trên con đường tấp nập xe cộ qua lại, đôi mắt cô nhòe đi, sóng mũi cay xè cảm nhận lồng ngực mình như có bàn tay vô hình bóp nghẹt….

Chương 40

Hà Minh đứng tựa lưng vào cửa phòng nhìn An Nhiên đang xếp quần áo vào chiếc vali nhỏ bịn rịn:

- Bà không định ở lại chơi thêm mấy hôm sao?

An Nhiên ngước lên nheo mắt mỉm cười:

- Vậy tui ở đây tới già luôn nha, bà chịu nuôi hông?

Hà Minh trề môi:

- Xì, bà ăn bao nhiêu, ở đây tới già cũng được, tui có dành phòng cho bà sẵn rồi đó thôi.

An Nhiên bật cười khúc khích, dù không biết trong câu nói của Hà Minh có mấy phần là nghiêm túc nhưng nghe xong cô cũng rất cảm động:

- Khùng dễ sợ, tui ở đây cũng cả tuần rồi, phải về để xem công việc ở nhà nữa, để một mình bé nhân viên mới trên đó tui cũng không yên tâm.

Bước đến ngồi bên cạnh An Nhiên, Hà Minh thở dài:

- Cả ngày cứ công việc công việc, bà không thư giãn một chút được sao?

- Bà không biết đối với tui được làm việc là cách thư giãn tốt nhất hả?- An Nhiên hếch mũi cười nhìn Hà Minh.

Hà Mình chỉ biết lườm cô một cái ngao ngán:

- Coi như tui thua bà đó, ghét cái kiểu ngang bướng của bà quá đi mất.

Nói đoạn cô cũng đưa tay phụ An Nhiên xếp những đồ vật linh tinh bên cạnh, rồi đột nhiên Hà Minh đổi giọng nghiêm túc:

- Nhiên nè.

- Hửm?

An Nhiên quay sang nhướng mắt nhìn Hà Minh chờ đợi.

- Có người nhờ tui gửi bà cái này.

Hà Minh ngập ngừng rút một phong bì thư trong túi của chiếc tạp dề cô đang mặc trên người:

- Mấy hôm trước, Khôi Nguyên có đến tìm tui….

Cô bỏ lửng câu nói và dúi lá thư vào trong tay của An Nhiên.

- Có thời gian thì đọc thử xem, tui vốn dĩ không định nhận giùm bà nhưng thấy ổng cũng tội nghiệp nên..

Hà Minh ái ngại nhìn An Nhiên như đợi phản ứng của cô, An Nhiên cau mày nhìn lá thư trên tay rồi như không quan tâm, cô nhét vội vào trong vali.

- Bà không định đọc hả?- Hà Minh không nén được tò mò.

- Không phải bà mới nói có thời gian thì đọc sao?- An Nhiên đáp tỉnh rụi, rồi cô thản nhiên đứng dậy- Giờ tui đi xuống chơi với tiểu công chúa xíu đã, chiều tối nay phải bay về Đà Lạt rồi.

Hà Minh chỉ biết thở dài nhìn theo bóng của An Nhiên đi như chạy xuống tầng dưới, được một lúc thì đã nghe tiếng cười khúc khích của An Nhiên và tiểu công chúa ở dưới nhà vang lên, Hà Minh lắc nhẹ đầu đôi môi khẽ cong lên mỉm cười, trước khi bước xuống lầu dưới cô không quên đến vali của An Nhiên lôi lá thư của Khôi Nguyên nhét vào chiếc túi xách tay của An Nhiên…

****

Chiếc xe taxi chầm chậm dừng lại trước cánh cổng phủ đầy hoa giấy đỏ của khu homestay Silas, An Nhiên kéo chiếc khăn choàng len màu xanh lên che đến cằm, cô mỉm cười cảm ơn bác tài xế và đưa tay đẩy nhẹ cửa xe bước xuống.

Tiết trời mùa đông của Đà Lạt lạnh cóng, An Nhiên khẽ rùng mình kéo chiếc vali nhỏ sải bước hướng vào bên trong khu nhà. Đứng trước cửa đối diện quầy lễ tân, An Nhiên cười nhẹ nhìn cô bé nhân viên mới – Diệu Nhi đang chăm chú vào màn hình vi tính, nghe tiếng động cô bé ngước lên:

- Chị Nhiên!- Tiếng Diệu Nhi như reo lên chạy đến bên cạnh An Nhiên- Sao chị về sớm vậy?

An Nhiên nheo mắt cười trêu chọc:

- Cố tình về xem em làm việc có chăm chỉ không?

- May ghê, đúng lúc em đang làm việc rất chăm chỉ nè- Diệu Nhi hếch mũi cười tự hào.
An Nhiên cười xòa xoa đầu cô bé:

- Ừm, nên chị sẽ có quà cho em.- Nói đoạn cô lật vali nằm xuống lôi ra một chiếc hộp nho nhỏ đưa cho Diệu Nhi- Nước hoa của em.

Diệu Nhi đưa hai tay đón nhận món quà từ An Nhiên cười tít mắt:

- Trời ơi, sao chị biết em thích nước hoa? Cảm ơn chị!

An Nhiên lắc đầu cười ra vẻ không cần khách sáo, đoạn cô nhìn xung quanh hỏi:

- Một tuần nay có gì mới không em?

- Dạ không, mọi chuyện bình thường, các khu phòng đã đầy khách rồi chị ơi.- Cô bé nói như khoe.

An Nhiên gật đầu định lên tiếng khen cô bé để động viên, nhưng như sực nhớ điều gì, cô vội hỏi:

- Đầy phòng? Cả căn phòng số 6 sao?

- Dạ. Lúc chị đi được mấy hôm thì có người đến thuê, người đó không đặt phòng trên mạng mà trực tiếp đến đây luôn, em thấy còn phòng đó trống nên cho thuê luôn rồi.

An Nhiên khựng người không biết nói gì, vì cũng do cô trước khi đi quên dặn Diệu Nhi tạm thời để trống căn phòng đó, cô đưa tay lên nhìn đồng hồ cũng đã gần 10 giờ tối, cô khẽ giọng:

- Vị khách đó.. có nói sẽ thuê đến khi nào không em?

- Dạ em có hỏi, nhưng khách nói là tạm thời chưa biết, có thể ở lâu đó chị.- Nhìn sắc mặt của An Nhiên, Diệu Nhi có vẻ e dè- Mà… có chuyện gì sao chị?

- À, không, không có gì. Trễ rồi, em cũng đi nghỉ sớm đi.

An Nhiên lắc đầu khỏa lấp đi sự hụt hẫng vô cớ trong lòng, cô lặng lẽ kéo chiếc vali hướng về phòng của mình.

Sau khi sắp xếp xong hành lý vào vị trí cũ, đang ngồi thần trước bàn trang điểm thì chuông điện thoại reo lên khiến An Nhiên giật mình sực tỉnh, cô rướn người lấy chiếc túi xách tay trên giường lôi chiếc điện thoại ra, trên màn hình hiện tên của Hà Minh, cô nhấn nút nhận cuộc gọi:

- Về tới nhà chưa bà?- Giọng Hà Mình bên kia sốt sắng.

- Ừm, tui về tới rồi- An Nhiên cười nhẹ trả lời.

- Đã nói về tới nhắn cái tin mà im re luôn.- Hà Minh vờ trách móc.

- Tại hơi lu bu chưa kịp nhắn chứ bộ- An Nhiên vụng về mượn lý do.- Ha ha, giỡn đó, về tới an toàn là được rồi. Mệt lắm hông, tranh thủ nghỉ sớm đi.

- Ừm.

Như nghe được có gì khác lạ trong giọng nói của An Nhiên, Hà Minh gặng hỏi:

- Ê, bà có chuyện gì hả?

An Nhiên khẽ chột dạ:

- Làm gì có chuyện gì.

- Tui nghi lắm, nghe cái giọng này là chắc chắn có chuyện gì đó. Hay là.. bà đọc thư của Khôi Nguyên rồi?

- Hửm? Thư..- An Nhiên như sực nhớ ra—À, chưa đọc.

Đầu bên kia Hà Minh cũng im lặng mấy giây:

- Ờ, vậy thôi nghỉ ngơi sớm đi.

- Ừm, ngủ ngon nha.

Cúp máy, An Nhiên nhìn vào chiếc túi xách trên tay thì thấy lá thư của Khôi Nguyên đang nằm trong đó từ bao giờ, cô nhíu mày khó hiểu, vì rõ ràng cô đã nhét nó vào trong vali kia mà. An Nhiên từ từ mở lá thư ra, nét chữ thanh thoát gọn gàng của Khôi Nguyên hiện lên:

“ Gửi An Nhiên,

Có lẽ bây giờ em vẫn còn rất giận anh đúng không? Mặc dù vậy anh vẫn hy vọng em sẽ đọc hết lá thư này.

Nhiên à, trước khi quen biết em anh đã từng nghĩ rằng cả cuộc đời này anh sẽ không yêu ai khác nhiều bằng Thục Quyên. Em từng nói, trong ba năm qua tất cả những gì anh làm đối với em chỉ là một vở diễn, anh chưa bao giờ nghĩ rằng trái tim mình lại đau đớn như vậy khi thấy ánh mắt đầy thất vọng của em nhìn anh khi ấy. Anh thừa nhận rằng, ban đầu đến bên cạnh em anh đã nghĩ đơn giản chỉ là để bù đắp cho lời nói dối của anh đối với em, anh đã nghĩ thời gian sẽ làm em quên lãng... Nhưng thật buồn cười là, người quên lãng lại là anh, anh không nhớ rõ từ bao giờ anh đã thật sự quên đi Thục Quyên, còn em.. hình bóng của Gia Hào chưa một lần phai mờ trong trái tim em.

Em có tin không nếu anh nói rằng, trong suốt thời gian bên cạnh em mỗi lần em muốn anh kể về Gia Hào, nhìn vào đôi mắt chăm chú lấp lánh hạnh phúc của em, anh đã rất muốn nói với em: Gia Hào vẫn còn sống. Nhưng cuối cùng thì anh đã không làm được, lý do không còn là vì Thục Quyên nữa mà là vì... anh sợ mất em.

Tình yêu trong anh cứ thế lớn dần và nó khiến anh không còn nhớ trong quá khứ Gia Hào- người bạn thân của anh đã từng yêu em nhiều hơn thế.

Anh quên đi những lần nghe Gia Hào kể về em chỉ là để vơi nỗi nhớ, em biết đó vì cậu ấy không thể tâm sự với Đình Tuấn mà.

Anh đã quên đi lý do Gia Hào từ bỏ mọi thứ để quay lại Việt Nam khi ấy chỉ là để tìm lại em.

Anh quên đi những lần cùng Gia Hào ngồi ở quán nước đối diện căn phòng trọ nơi em ở từ rất sớm chỉ để nhìn em đi làm vào mỗi buổi sáng.

Em không biết rằng khi biết em trong mười năm đó chưa từng yêu bất cứ người nào cậu ấy vui như thế nào đâu.

Anh đã từng cười cậu ấy là người quá si tình, chỉ vì mối tình đầu ngây ngô mà day dứt đến mười năm.

Nhưng khi gặp em, anh dần dần hiểu được tại sao Gia Hào lại như vậy.

An Nhiên, em biết không? Em và Gia Hào giống như hai mảnh ghép duy nhất của nhau trên thế giới này vậy, giá như anh chấp nhận sự thật này sớm hơn, giá như anh đừng mơ mộng hão huyền rằng sẽ đến một ngày em cũng yêu anh nhiều như thế.

Anh còn nhớ, em từng nói rằng em chưa bao giờ làm được điều gì cho Gia Hào ngoài việc yêu cậu ấy, nhưng chắc anh chưa nói với em điều này, Gia Hào từng nói với anh: Khoảng thời gian ở bên cạnh em là ký ức bình yên và hạnh phúc nhất trong cuộc đời của cậu ấy, là điều mà cậu ấy muốn đánh đổi mọi thứ để bảo vệ.

Vậy nên An Nhiên à, em đúng là ngốc, tình yêu thì làm gì có chuyện cân đo đong đếm ai làm được gì cho ai nhiều hơn chứ, em hãy cứ yêu Gia Hào theo cách của em, vì anh nghĩ Gia Hào chỉ cần như vậy thôi...

Anh xin lỗi, An Nhiên. Đáng ra anh nên nói ra sự thật sớm hơn nhưng anh không hối hận vì khoảng thời gian được gặp và yêu em cũng là khoảng thời gian anh cảm thấy mình hạnh phúc nhất, mặc dù chỉ là tình yêu đơn phương nhưng anh thật sự cảm thấy rất bình yên..

Từ bây giờ, em hãy sống thật hạnh phúc nhé, anh mong rằng lâu thật lâu sau này nếu gặp lại em sẽ mỉm cười với anh như trước đây...

Khôi Nguyên”

An Nhiên thẫn thờ xếp lá thư của Khôi Nguyên lại, ánh mắt cô từ bao giờ đã nhòe đi, liệu rằng lâu thật lâu sau này chúng ta có còn cơ hội gặp lại...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau