MỘT THỜI THƯƠNG NHỚ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Một thời thương nhớ - Chương 31 - Chương 35

Chương 31

Đôi mắt to đen của An Nhiên mở lớn nhìn sâu vào đôi mắt đang đối diện với cô, tim cô như ngừng đập rồi lại tăng tốc như muốn chui ra khỏi lồng ngực.

- Khi tôi tỉnh lại sau tai nạn, xung quanh tôi tất cả chỉ là bóng tối, đầu óc trống rỗng không biết bản thân mình là ai. Mỗi lần cố gắng tìm lại ký ức cũ thì luôn tỉnh dậy trong phòng cấp cứu, những người ở bên cạnh tôi lúc đó đều thật lạ lẫm, bạn thân, bạn gái, kể cả người tôi gọi là mẹ, phải mất một thời gian tôi mới có thể làm quen với sự quan tâm của họ… Vậy mà ngay từ lần đầu gặp, giọng nói của cô, ánh mắt của cô, mỗi một cử chỉ của cô tôi lại thấy thật thân thuộc, buồn cười thật…- Gia Hào ngừng lại như đang cười bản thân mình, ánh mắt anh vẫn không rời gương mặt của An Nhiên.

Mắt An Nhiên nhoè đi, cô run giọng:

- Gia Hào, thật ra..

- Nhưng dù sao thì bây giờ phải khác đi rồi.

Lời nói chưa được thốt ra tròn câu của An Nhiên bị Gia Hào vội vàng cắt ngang, anh quay mặt đi như cố giấu cảm xúc không tên đang ẩn sâu trong đôi mắt khi nhìn An Nhiên:

- Vì... tháng sau tôi sẽ kết hôn.

Giọng Gia Hào nhẹ tênh như cơn gió, cơn gió mang hơi lạnh vô tình thổi vào trái tim An Nhiên rét buốt...

****

- Bà điên rồi sao Nhiên?

Giọng của Hà Minh nói như hét trong điện thoại khiến An Nhiên phải đưa điện thoại ra xa để né âm thanh chói tai truyền đến, đợi cho Hà Minh lấy lại bình tĩnh, An Nhiên mới nhẹ nhàng lên tiếng:

- Gia Hào nói.. bây giờ anh ấy sống rất tốt, có lẽ mình không nên làm đảo lộn cuộc sống của anh ấy, vì vậy không cần tìm ĐìnhTuấn nữa đâu Minh.

- Đó là vì Gia Hào chưa nhớ ra bản thân mình là ai và mình thật sự yêu ai. Bà định cho Gia Hào sống cả đời bằng những ký ức giả dối đó sao?- Hà Minh nói như gắt.

- Đó không hoàn toàn là những ký ức giả dối và quan trọng là anh ấy thấy hạnh phúc, còn hơn là đánh đổi tính mạng của mình để nhớ về quá khứ vô nghĩa kia.

- Bà đang nói gì vậy?- Hà Minh khó hiểu.

- Người ta nói.. anh ấy tốt nhất là không nên nhớ về những ký ức cũ, điều đó sẽ gây nguy hiểm đến não của anh ấy.

- Ai đã nói với bà? Đừng nói là bà đang tin chuyện nực cười này nha?

An Nhiên cắn nhẹ môi, giọng dứt khoát:

- Dù không biết là đúng hay không, nhưng tui đã chứng kiến Gia Hào đau đớn như thế nào khi cố nhớ về nó, tui không thể vì sự ích kỷ của bản thân mình mà đem tính mạng của Gia Hào ra đánh cược được.

- Nhưng mà..

- Hà Minh, tui biết bà lo cho tui, nhưng tui không sao hết. Chỉ cần Gia Hào bình an và hạnh phúc là được, hơn nữa- An Nhiên ngưng lại giọng chùn xuống-..nghĩ lại thì.. so với Thục Quyên, từ trước tới giờ tui có làm được gì cho Gia Hào đâu, khi anh ấy khó khăn nhất, người ở bên cạnh anh ấy đều là Thục Quyên, chưa bao giờ là tui. Thục Quyên.. nhất định sẽ khiến Gia Hào hạnh phúc.

Nói xong câu cuối, cổ họng An Nhiên đắng ngắt, lồng ngực như có vật gì chận lại khiến hơi thở của cô thật khó khăn. Đúng vậy, Gia Hào sẽ hạnh phúc khi ở bên cạnh Thục Quyên, có lẽ nếu Gia Hào không nhắc thì An Nhiên đã quên tình yêu của cô có là gì đâu so với sự hi sinh của Thục Quyên. Ba năm trước, người từng nói với cô những lời tương tự là Đình Tuấn, nhưng cô đã lờ đi và nghĩ rằng thời gian còn rất nhiều, những tưởng cô sẽ là người đi đến cuối con đường cùng với anh. Ba năm sau, cô phát hiện ra anh đã đứng cuối con đường đó rồi và người bên cạnh anh từ bao giờ không còn là cô nữa, cô giống như bức tượng bị đóng băng cùng với những hồi ức cũ chỉ biết bất lực đứng một chỗ nhìn anh cứ thế bước đi xa dần.

- An Nhiên, đó không phải lỗi của bà, bà đã quên là bà cũng đã khổ sở như thế nào khi rời xa Gia Hào sao? Bà cam tâm sao?- Hà Minh xót xa, giọng cô nghẹn lại.

- Đó là vì tui tưởng Gia Hào không còn trên đời này nữa, nhưng giờ.. chẳng phải anh ấy vẫn đang sống, đang khoẻ mạnh sao.. như vậy là đủ rồi.- An Nhiên cố gắng giữ giọng thật bình tĩnh để Hà Minh không nghe ra cảm xúc của cô hiện tại.- Thôi, tui quyết định rồi, bà cũng đừng lo cho tui nha, cúp máy đây, hôm nay có nhiều việc phải làm lắm, bye!

An Nhiên cố để Hà Minh nghe tiếng cười của mình qua điện thoại rồi vội cúp máy. Rồi An Nhiên để mặc hai giọt nước mắt tự do chảy dài trên má, lần này cô thật sự phải từ bỏ, phải buông tay rồi.

****

- Chị chủ ơi!

Đang loay hoay cầm vòi nước tưới những khóm hoa trên bồn hoa trước cổng, giọng nói của một cô gái trẻ khiến An Nhiên ngước lên, đứng trước mặt cô là một cô bé tầm hai mươi hai, hai mươi ba tuổi, mái tóc ngang nhuộm màu nâu tím sành điệu cười rạng rỡ nhìn cô. An Nhiên thân thiện mỉm cười nhẹ:

- À, Diệu Linh, hôm nay em không đi tham quan sao?

- Dạ có chứ, còn sớm mà chị.- Cô bé cười tít mắt

Đưa tay xem đồng hồ, đúng là còn sớm thật, An Nhiên cười giọng quan tâm:

- Tìm chị sớm vậy có chuyện gì không?
Cô bé tên Diệu Linh lúng liếng ánh mắt có chút ngượng ngùng:

- Là.. em định hỏi chị.. – Ánh mắt cô bé hất về phía căn phòng bên kia khuôn viên- Người thuê căn phòng đó… trả phòng rồi hả chị?- Nói xong mặt cô bé chợt ửng hồng.

An Nhiên cũng đưa đôi mắt to đen của mình nhìn rồi lại quay sang cô bé hơi khó hiểu:

- Người đó… à, vẫn chưa..

Đôi mắt Diệu Linh ánh lên sự vui mừng không che giấu:

- Chị, anh đó là người mẫu hay diễn viên hả chị?

- Hả?- An Nhiên sững người tỏ vẻ chưa hiểu ý trong câu hỏi của Diệu Linh.

- Ha ha, tại tụi em thấy ảnh đẹp trai quá chừng, nhìn không giống người bình thường.- Diệu Linh cười vui vẻ.

Không giống người bình thường? Sao cô bé biết Gia Hào bị mất trí chứ? Không hiểu sao trong đầu An Nhiên chỉ suy nghĩ được đến như vậy=..=”, nhưng câu nói sau đó của Diệu Linh đã lập tức “khai sáng” cho bộ não của An Nhiên:

- Nên tụi em nghĩ chắc ảnh là hot boy hay là đại loại người nổi tiếng nào đó- Ngưng một lúc, cô tiếp- Nhưng em vẫn không biết ảnh là ai, vì nếu là diễn viên nổi tiếng thì phải có ấn tượng chứ.- Cô bé xoa cằm tỏ vẻ đang nghĩ ngợi.

An Nhiên không nhịn được bật cười trước bộ dạng của Nhã Linh:

- Mấy đứa nghĩ nhiều quá rồi đó, người thuê phòng bên đó chỉ là người bình thường thôi, không phải minh tinh gì đâu.

Diệu Linh quay sang:

- Thật hả chị?

- Thật 100%!- An Nhiên gật đầu khẳng định.

Một tia sáng loé lên nhìn An Nhiên cười hì hì đầy ẩn ý:

- Chị ơi, chị có Facebook hay IG (Instagram) của anh đó không?

- Hả?

Một lần nữa An Nhiên ngẩn người nhìn cô bé đối diện, mặc dù biết giới trẻ bây giờ năng động và dạn dĩ hơn trước nhiều, nhưng đây là lần đầu tiên An Nhiên gặp một cô gái trẻ “chủ động” như vậy,thấy thái độ ngây ra của An Nhiên, Diệu Linh cau mày:- Chị không có sao?

- À, không, chị không có.- An Nhiên thật thà.

- Ồ, không sao, một lát nữa nếu gặp anh ấy em xin cũng được, cảm ơn chị nha.

Cô gái trẻ nói dứt câu, nhảy chân sáo quay về khu phòng của mình, để lại An Nhiên ngẩn người nhìn theo với một cảm xúc khó tả đang dâng lên trong lồng ngực.

- Út ơi!

Tiếng của nhóc Bảo từ phía sau vang lên khiến An Nhiên giật mình quay sang, thằng nhóc cười lém lỉnh:

- Út lại đang làm chuyện ác hay sao mà giật mình vậy?

Đưa tay dứ dứ như muốn cốc lên đầu nó, An Nhiên vờ sầm mặt:

- Giọng con oang oang như vậy ai mà không giật mình hả?

- Chứ không phải Út nhát gan sao, ở nhà con cũng gọi bà ngoại với mẹ như vậy mà có ai giật mình đâu, chỉ có Út là hay giật mình, hehe.

An Nhiên bặm môi trừng mắt, cái thằng nhóc này từ trước tới giờ chưa bao giờ chịu nhịn cô một lần, cô nói một là nó lại “trả treo” hai cho bằng được, nhưng có điều đẳng cấp “trả treo” của nó toàn làm cô đuối lý. Nhưng dường như nhận ra được “sát khí” trong ánh mắt của An Nhiên, thằng nhóc vội vàng chuyển chủ đề:

- Sáng nay cháu về nhà phụ mẹ coi sạp hoa, buổi trưa quay lại đây trông nhà cho Út đi trường học nha.

Lúc này An Nhiên mới sực nhớ ra, hôm nay rồi sao? Cô bất giác ngước ánh mắt về phía căn phòng vẫn đang đóng cửa im ắng từ sáng đến giờ.

- Mà Út nè, con thấy sao năm nào ngày này Út cũng tới trường cấp ba đó làm gì vậy?

Thằng nhóc nói hơi quá =.=||, làm gì mà năm nào chứ, chỉ ba năm nay thôi.. Làm sao để có thể nói với một cậu nhóc chưa hiểu chuyện là vì cô Út của nó chỉ muốn nhớ đến những hồi ức đẹp, thay vì nhớ ngày một người nào đó biến mất trên cuộc đời này thì An Nhiên thà lựa chọn nhớ đến ngày người đó đã sinh ra, vì sợ bản thân sẽ quên mất những ký ức về người ấy, cô thỉnh thoảng phải dành thời gian để nhớ lại giống như ôn lại nội dung một quyển sách mà mình vô cùng yêu thích vậy

- A, chú đẹp trai!

Nhóc Bảo chợt reo lên giọng như vui mừng lắm.

- Chào cháu!

Gia Hào với thân ảnh cao lớn xuất hiện dưới cánh cổng phủ đầy giàn hoa giấy nở hoa đỏ rực, trên người anh là bộ quần áo thể thao màu trắng tinh, trên vai vẫn đang vắt chiếc khăn lông dùng để lau mồ hôi màu xanh nhạt. Vầng trán cao còn lấm tấm những hạt mồ hôi vương lại sau khi vận động, anh đứng đó như một bức tượng điêu khắc nheo mắt mỉm cười với thằng cháu bảo bối của An Nhiên. Từ bao giờ hai cái con người một “già” một trẻ này lại “thân như tấm thiết”vậy chứ?An Nhiên ngẩn ra một lúc rồi vội vàng thu dọn ống vòi tưới nước, nhắc khéo thằng nhóc:

- Không phải nói là về phụ mẹ coi sạp sao, đi sớm còn bắt kịp xe bus.

Có điều thằng bé như chẳng màng tới câu nói của người mang “danh phận” dì Út của nó =.=”, An Nhiên đưa mắt nhìn theo nó vô tư chạy lại chỗ Gia Hào:

- Vừa đúng luôn, chú nói là muốn đi xem trường cấp ba của dì Út đúng hông?

Nhìn bộ dạng ông chú trẻ đang nhíu mày như suy nghĩ về câu nói của mình, thằng nhóc tiếp:

- Trời ơi, cái chỗ mà chú hỏi hôm xem bức tranh vẽ trên tường trong phòng đó, gần với trường cấp 3 của dì Út con luôn.

Trong khi An Nhiên đang ngớ người ra chưa kịp hiểu thằng nhóc đang nói về chuyện gì thì Gia Hào lại như đã sực nhớ ra gật gù cười:

- Con sẽ dẫn chú đi sao?

- Dạ không, dì Út sẽ dẫn chú đi, chiều nay Út con có việc qua bên đó nè.

An Nhiên trợn tròn mắt hai con ngươi thiếu điều muốn rớt ra nhìn thằng cháu như nhìn người từ hành tinh khác rơi xuống. Nhưng sao trách được thằng bé khi mà nó không biết rằng mấy ngày nay An Nhiên đang cố gắng tránh mặt Gia Hào, dự định là cho đến khi anh trả phòng rời khỏi đây, vậy mà ngay lúc này đây sự vô tư của thằng bé khiến An Nhiên khóc cũng không được mà cười cũng chẳng xong:

- Lần này, Út có người đi cùng rồi nha, đỡ buồn Út héng!

Chương 32

An Nhiên thần người nhìn bóng dáng cao nhòng của thằng cháu tài lanh khuất sau cánh cổng rồi quay sang gượng gạo:

- Anh... định đi thăm trường sao?

Gia Hào khẽ mỉm cười nhìn cô:

- Chỉ là muốn xem thử nơi đó như thế nào trước khi quay về Úc thôi. Vốn dĩ Thục Quyên nói sẽ đi cùng tôi đến đó, nhưng cô ấy có việc đột xuất cần giải quyết.

An Nhiên khẽ siết chặt tay để giữ vòi tưới hoa không bị rơi xuống, cô cố cười nhẹ lấy giọng thật tự nhiên:

- Vậy chiều nay anh đi cùng tôi cũng được, dù sao cũng tiện đường.

- Cảm ơn cô.

An Nhiên vội quay lưng đi để giấu đi cảm xúc hụt hẫng không tên đang dần hiện ra trên đôi mắt.

****

Hai hàng cây bạch đàn lâu năm đứng sừng sững hai bên con đường nhỏ, bóng mát của tán lá cây bao phủ hai thân ảnh một cao lớn một mảnh mai đang sánh bước hướng về ngôi trường cấp ba trước mặt. Vì đang là mùa hè, sự thiếu vắng tiếng cười nói của những cô cậu học sinh khiến ngôi trường như đang chìm trong giấc ngủ.

Gia Hào lên tiếng phá tan bầu không khí tĩnh lặng giữa hai người:

- Tôi... à chúng ta từng học ở đây sao?

- Ừm.- An Nhiên mỉm cười gật đầu- Bây giờ trường đẹp hơn nhiều rồi, hồi đó ít cây xanh lắm.

Gia Hào hướng đôi mắt hiếu kỳ nhìn ngôi trường gật gù. An Nhiên đi đến cổng, xin phép bác bảo vệ cho vào thăm trường, bác bảo vệ nheo nheo mắt nhìn cô cười đầy ẩn ý:

- Năm nay không đi một mình nữa sao?

Rồi như không quan tâm đến sự bối rối đang định biện minh của An Nhiên bác lại xua tay:

- Cứ vào đi, nhưng lớp học mấy hôm nay phải tu sửa lại, bác đã khoá lại rồi không vào trong được đâu.

- Dạ không sao, cảm ơn bác.

An Nhiên đưa Gia Hào dạo một vòng trường, mặc dù đã lâu không làm hướng dẫn viên, nhưng cô giống như mắc bệnh nghề nghiệp đã ăn sâu trong máu, đi đến đâu cũng phải nói vài câu “giới thiệu lịch sử hình thành” mới chịu, Gia Hào đi bên cạnh chăm chú nghe thỉnh thoảng lại thụt lùi phía sau nhìn cô tủm tỉm cười. An Nhiên đứng trên hành lang tầng hai mắt hướng về phía cây phượng dưới sân, thời gian trôi qua, cây phượng đã có tuổi nhưng hoa và lá thì lúc nào cũng xanh mơn mởn, chẳng giống với con người chút nào..

- Người đó từng đứng đây ngắm hoa phượng với cô sao?

Giọng nói trầm thấp của Gia Hào vang lên bên cạnh khiến An Nhiên khẽ giật mình, trong thoáng chốc những suy nghĩ bâng quơ khiến cô quên mất sự hiện diện của người đi cùng, cô quay sang nhìn anh khó hiểu:

- À, thì người trong những bức tranh tường đó- Gia Hào cười nhẹ- Cháu cô nói người đó là mối tình đầu của cô, mỗi căn phòng dường như đều có hình bóng của người đó.

- Mỗi căn phòng...? Sao anh biết?- An Nhiên hoài nghi.

- Mấy hôm trước khi phụ cháu cô dọn dẹp mấy căn phòng đó, tôi đã thấy.

An Nhiên không biết từ bao giờ mà Gia Hào và cháu cô lại trở nên “thân thiết” tới mức cùng nhau dọn phòng, mặc dù cô cố tình quay đi lãng tránh ánh mắt đang tò mò của Gia Hào, nhưng anh có vẻ như không muốn ngừng những câu hỏi:

- Lý do ngày xưa từ chối tôi là vì người đó sao?

An Nhiên quay sang nhìn Gia Hào:

- Anh thật sự muốn biết?

Gia Hào khẽ giọng:

- Ừm.

- Vậy để tôi dẫn anh đến một nơi.

Dứt lời, An Nhiên quay lưng đi hướng về phía cầu thang, Gia Hào thoáng khựng lại nhưng sau đó cũng nối gót theo cô.

Đứng trước cánh cổng phủ đầy những bông hoa giấy đỏ rực, An Nhiên quay sang nhìn Gia Hào:

- Đây là khu nhà trọ tôi từng thuê suốt năm học cuối cấp ba, mười mấy năm rồi, nhưng cánh cổng này vẫn không có gì thay đổi. Anh.. có chút ấn tượng nào không?

Gia Hào nhíu mày nhìn cánh cổng trước mặt rồi quay sang khẽ lắc nhẹ đầu. An Nhiên không nói gì nhẹ cất bước hướng vào bên trong khu nhà trọ. Dưới gốc cây bàng lâu năm vẫn kê bộ bàn ghế đá như năm nào, chỉ có điều bàn ghế đã được thay mới hơn, nhìn dòng chữ khắc trên lưng ghế cũng đoán ra tuổi của chúng. An Nhiên cúi người phủi những chiếc lá vương trên ghế rồi nhẹ nhàng ngồi xuống, cô đưa tay vẫy Gia Hào:

- Anh tới đây ngồi nghỉ chút đi.Gia Hào vừa đưa đôi mắt nhìn xung quanh rồi làm theo lời An Nhiên bước đến ngồi bên cạnh cô.

An Nhiên nghiêng nghiêng đầu nhìn Gia Hào đang ngồi bên cạnh:

- Ở đây.. là nơi người đó lần đầu tiên nói thích tôi.

Ánh mắt của Gia Hào nhìn An Nhiên đăm đăm như đang chú ý lắng nghe câu chuyện của cô, An Nhiên mỉm cười buồn:

- Và cũng ở đây.. tôi đã làm người đó nổi giận. Người đó..rất hiếm khi tỏ ra tức giận, vậy mà khi đó tôi đã làm anh ấy giận đến nỗi...mười năm sau mới quay trở lại tìm tôi.

- Hai người đã gặp lại nhau sao?

- Ừm..- Giọng Nhiên thật khẽ.

- Sau đó thì sao?

Ánh mắt long lanh của An Nhiên nhìn thật lâu gương mặt của Gia Hào:

- Sau đó anh ấy bị tai nạn.., người ta đưa anh ấy đi ra nước ngoài điều trị, khi tôi định đến gặp anh ấy thì họ nói là... đã hoả thiêu rồi...

An Nhiên nghẹn giọng để mặc cho hai giọt nước mắt lăn dài trên má, Gia Hào không giấu được sự xót xa trong đáy mắt bất giác đưa tay lau nhẹ má cô. An Nhiên quay mặt đi đưa tay lau nhanh những giọt nước mắt còn vương lại trên khóe mắt:

- Xin lỗi, đáng ra tôi không nên khiến cô nhắc lại chuyện cũ..

- Anh có tin người chết rồi có thể sống lại không?- Ánh mắt An Nhiên đỏ hoe nhìn thẳng vào Gia Hào đang ngồi bên cạnh.

Đôi mắt đen sâu thăm thẳm của Gia Hào nhìn An Nhiên khó hiểu:

- Làm sao.. có thể chứ?

- Tôi cũng đã từng nghĩ như vậy, chuyện một người chết đi rồi sống lại, rồi cả chuyện bị tai nạn mất đi trí nhớ hoàn toàn, chẳng phải chỉ là những thứ hư cấu có trên phim ảnh thôi sao?

Gia Hào vẫn không rời ánh mắt khỏi gương mặt của An Nhiên, cô cảm giác được trái tim mình như thắt lại, mắt cô cay xè, giọng nghẹn ngào:

- Em... đã vui như phát điên lên khi anh quay về, nhưng...tại sao anh lại....không thể nhận ra em chứ?

- Cô... đang nói gì vậy?- Gia Hào sững người nhìn trân trân vào người ngồi trước mặt.

An Nhiên chủ động cầm bàn tay của Gia Hào, nhẹ nhàng áp lên má cô, đôi mắt to đen láy của cô vẫn còn long lanh nước:

- Không phải anh từng nói lần đầu tiên gặp em, anh cảm thấy..rất quen thuộc sao?.. Đôi mày của Gia Hào khẽ nhíu lại, ánh mắt sâu thăm thẳm không giấu được sự hoang mang, anh để yên bàn tay mình trong tay An Nhiên, chiếc má bầu bĩnh của cô nằm gọn trong lòng bàn tay anh, ngón tay anh vô thức lau nhẹ giọt nước trong veo rơi ra từ khóe mắt An Nhiên, thời gian như ngừng lại..

- Hai người đang làm gì vậy?

Giọng nói giận dữ của Thục Quyên vang lên phía sau khiến An Nhiên và Gia Hào giật mình quay đầu lại, cả hai không hẹn mà cùng nhau đứng dậy nhìn Thục Quyên khuôn mặt không giấu được sự căm phẫn đang bước nhanh đến đứng đối diện hai người. Gia Hào sau phút ngỡ ngàng vì sự xuất hiện đột ngột của Thục Quyên, anh lấy lại sự điềm tĩnh:

- Sao em lại ở đây?

- Sao chứ? Em không được ở đây sao?- Giọng Thục Quyên mỉa mai cố kiềm nén cơn giận.

- Không phải em nói có việc gấp cần giải quyết sao?- Gia Hào vẫn kiên nhẫn.

- Chẳng phải nhờ vậy mà anh mới có cơ hội lén lút đi gặp tình cũ đó sao.

Gia Hào cau mày:

- Em đừng nói chuyện khó nghe như vậy được không?

- Khó nghe? Vậy anh muốn em phải đứng vỗ tay tán thưởng khi nhìn thấy chồng sắp cưới của mình gian díu với tình cũ sao?- Thục Quyên cười khẩy.

- Không như em nghĩ đâu, vì em nói không có thời gian nên anh đã nhờ An Nhiên đưa anh đến đây...

- Tại sao anh nhất định muốn đến đây? Lẽ nào anh muốn ôn lại kỷ niệm cũ với cô ta đến như vậy sao?

- Là cô sợ anh ấy nhớ lại chuyện cũ không phải sao?

An Nhiên sau mấy phút giữ im lặng đột nhiên lên tiếng, ánh mắt cô nhìn thẳng vào Thục Quyên chờ đợi.

- Thật nực cười. Tại sao tôi lại sợ chứ?- Thục Quyên nhếch mép miễn cưỡng cố nở nụ cười.

- Nếu không thì cô không cần hành động thái quá như vậy đâu?- An Nhiên điềm nhiên.

- Thái quá? Tôi không nghĩ vậy nếu cô chứng kiến cảnh người phụ nữ khác đang cố tình quyến rũ chồng mình.- Thục Quyên nghiến răng quắc mắc nhìn An Nhiên.

- Đủ rồi đó Thục Quyên- Giọng Gia Hào lạnh băng.

Thục Quyên khẽ giật mình quay sang nhìn Gia Hào, cô có chút sợ hãi ánh mắt hiện tại của anh đang hướng về cô, giọng cô uất ức,mắt cô đỏ hoe bắt đầu long lanh nước:

- Anh cũng nghĩ em quá đáng sao? Cho dù anh quên hết mọi chuyện thì ít ra.. anh cũng phải nhớ hiện tại anh là đang là chồng sắp cưới của em chứ?

Nhìn thấy thái độ của Thục Quyên, Gia Hào khẽ chùn giọng:

- Anh không hề quên chuyện đó.

- Vậy ngày mai chúng ta sẽ quay về Úc.- Thục Quyên dứt khoát- Em không muốn anh ở lại đây thêm một phút giây nào nữa.

Gia Hào cau mày nhìn thẳng vào Thục Quyên:

- Nếu muốn về thì em có thể về trước, anh còn có việc cần phải giải quyết.

- Đó chỉ là cái cớ của anh thôi, em muốn ngày mai anh về cùng em.

- Em đừng trẻ con như vậy được không?- Giọng Gia Hào có phần mất kiên nhẫn.

- Nếu anh không về cùng em, em sẽ khiến anh cả đời này phải ân hận.

Thục Quyên đưa ánh mắt phẫn uất nhìn Gia Hào và An Nhiên sau đó đi như chạy hướng ra con đường lớn. Nhìn theo bóng dáng Thục Quyên rời đi, Gia Hào đột nhiên sực tỉnh, như nghĩ ra điều gì anh vội vàng chạy theo. An Nhiên như đọc được sự lo lắng trong mắt của Gia Hào đối với Thục Quyên, bất giác đầu óc cô trống rỗng, cô đứng chôn chân một chỗ cho đến khi bóng anh khuất sau cánh cổng của khu nhà trọ.

Đang lững thững bước từng bước chậm rãi ra con đường lớn, tiếng gào thét xen lẫn tiếng khóc trong đám đông trước mặt khiến tim An Nhiên như ngừng đập:

- Silas.. Silas... anh tỉnh lại đi, làm ơn gọi cấp cứu giùm với!

Chen người vào đám đông, đập vào mắt An Nhiên là hình ảnh Gia Hào nằm bất động, bên cạnh là Thục Quyên gương mặt hốt hoảng đầm đìa nước mắt đang cố sức lay gọi tên anh.

Chương 33

Trước phòng cấp cứu..

An Nhiên đưa ánh mắt căng thẳng nhìn đăm đăm vào cánh cửa phòng cấp cứu, hai tay cô đan vào nhau siết chặt, trên tay và áo cô là những vệt máu còn chưa kịp khô trong lúc cùng nhân viên y tế đỡ Gia Hào lên băng ca, nỗi lo lắng và sợ hãi như đang thiêu đốt lồng ngực cô. Đột nhiên, cánh cửa phòng cấp cứu bật mở, khi thấy bóng dáng cô ý tá từ trong bước ra, An Nhiên vội vàng đứng bật dậy đi như chạy đến, không để An Nhiên kịp mở miệng, cô y tá đã lên tiếng:

- Hiện tại bệnh nhân đã tạm thời qua cơn nguy kịch, nhưng vì bị thương ở động mạch nên mất máu rất nhiều cần phải truyền máu, bệnh viện đã hết lượng máu dự trữ rồi, cô là người thân của bệnh nhân đúng không?

- Lấy máu của tôi đi, tôi nhóm máu O- An Nhiên run giọng vội vàng đề nghị

Cô y tá nhìn một lượt An Nhiên từ trên xuống dưới, ánh mắt có phần ngại ngần có thể vì dáng người có chút mảnh mai của cô, như đọc được suy nghĩ đó, An Nhiên lại tiếp:

- Cô yên tâm, tôi khỏe lắm, không phải cứu người quan trọng hơn sao?

- Vậy... mời cô đi theo tôi, chúng tôi cần làm một số xét nghiệm để chắc chắn máu của cô có thể sử dụng được- Cô ý tá nhẹ nhàng lên tiếng

An Nhiên mừng rỡ nối gót theo, vừa đi An Nhiên vừa sực nhớ đến Thục Quyên, cô vội hỏi:

- Xin lỗi.. chị có biết tình trạng của cô gái bị ngất được đưa vào cùng với Gia Hào.. à người bị tai nạn không?

Cô y tá quay sang nhìn Thục Quyên mỉm cười:

- À, cô ấy không sao, trên người không có vết thương gì nghiêm trọng, bác sĩ chuẩn đoán có lẽ cô ấy bị choáng thôi, nghỉ ngơi một lát thì có thể xuất viện rồi.

An Nhiên gật nhẹ đầu khẽ cảm ơn cô y tá đi bên cạnh, không biết có phải vì Thục Quyên có chứng bệnh sợ máu không, vì khi nhìn thấy máu chảy ra từ cánh tay của Gia Hào Thục Quyên mới đột ngột ngất đi.

Trong lúc đợi kết quả xét nghiệm An Nhiên lấy điện thoại ra nhắn tin cho Vic- cậu trợ lý của Thục Quyên, lúc này cô mới phát hiện có 5 cuộc gọi nhỡ của Hà Minh, An Nhiên vội nhấn phím gọi lại.

- Bà kia, sao mà gọi hoài không bắt máy vậy?- Chưa kịp nói gì thì giọng Hà Minh đã oang oang vang lên khiến An Nhiên theo phản xạ phải dịch điện thoại ra xa- Bà đang ở đâu đó?

- Tui đang... ở bệnh viện A.

- Bệnh viện? Tại sao lại ở bệnh viện? Bà bị sao?- Hà Minh lo lắng hỏi vội

- Tui không sao...là Gia Hào bị tai nạn...- Nói đến đây thôi giọng An Nhiên nghẹn lại, sóng mũi bất giác cay cay.

- Gia Hào?—Hà Minh thảng thốt- Vậy bây giờ sao rồi?

- Vẫn còn đang trong phòng cấp cứu..

- Cô Huỳnh An Nhiên, đã có kết quả rồi.

Tiếng cô y tá vang lên cắt ngang cuộc nói chuyện giữa An Nhiên và Hà Minh, An Nhiên nói nhanh:

- Hà Minh, tui cúp trước đây, có gì nói sau nha.

Cúp máy, An Nhiên vội vàng chạy đến chỗ cô y tá:

- Mình bắt đầu được rồi chứ?

Cô y tá nhìn hành động của An Nhiên cười nhẹ:

- Kết quả không có vấn đề gì, chúng ta có thể bắt đầu tiếp máu cho bệnh nhân rồi.

An Nhiên nghiêng đầu mơ hồ nhìn gương mặt Gia Hào như đang chìm trong giấc ngủ say trên chiếc giường bên cạnh, đôi môi mấp máy như muốn nói với anh: “Xin lỗi, em lại đến muộn nữa rồi”, rồi cô cũng từ từ thiếp đi.

******

An Nhiên tròn mắt nhìn chậu cây nhỏ nhỏ xinh xinh trong tay của người đối diện:

- Tặng tui hử?

- Ừm.- Gia Hào khẽ gật đầu

An Nhiên cười tít mắt đón lấy chậy cây trên tay Gia Hào:

- Đẹp quá à, cảm ơn nha.

- Cây này dễ chăm lắm, mà.. Nhiên có biết chăm cây không vậy?- Gia Hào khẽ nheo mắt nhìn An Nhiên nghi hoặc.

- Sao lại không? – An Nhiên mím môi hất mặt- Cây cũng giống người, ngày ăn ba bữa, tui ngày tưới nước 3 lần cho nó là được chứ gì, đừng khi dễ nha.

Nghe xong cái lý luận của An Nhiên, Gia Hào không nhịn được bật cười, đưa tay cốc nhẹ lên đầu cô rồi từ tốn:

- Vậy mà cũng nói là biết sao? Sen đá bản thân nó là loài cây tích nước, nên không cần tưới nhiều nước như vậy đâu. Ở đây mình có viết cách chăm sóc rồi nè, học thuộc và làm theo là được rồi.

Đón quyến sổ nhỏ bằng bàn tay từ Gia Hào, An Nhiên cười tinh nghịch:

- Trời ơi, làm hẳn luôn một “quỳ hoa bảo điển” về cách tưới nước cho sen đá luôn.Gia Hào lườm nhẹ cô một cái:

- Chứ với cái bộ não cá vàng của Nhiên thì làm sao mà nhớ được.

An Nhiên cười hì hì như công nhận Gia Hào nói đúng, cô mân mê ngắm nhìn cây sen đá xanh mởn xòe những chiếc lá căng mọng ngoan ngoãn nằm trong chiếc chậu nhỏ, rồi như sực nhớ ra điều gì cô ngước lên nhìn Gia Hào:

- Nhưng sao tự dưng tặng cây này cho tui vậy?

Thoáng bối rối với câu hỏi của An Nhiên, Gia Hào hừm giọng:

- Thích thì tặng, không được sao?

- Hơ, người gì khó ưa, hỏi một xíu cũng trở mặt là sao.- An Nhiên trề môi.

Đó là lần đầu tiên An Nhiên trồng cây, cô hầu như làm đúng theo từng bước hướng dẫn được Gia Hào ghi chép tỉ mỉ, bao nhiêu ngày tưới cây một lần, một tuần đem cây phơi nắng mấy lần, một lần bao nhiêu tiếng, vân vân và vân vân.

- Nhiên cũng thích trồng cây sao?

An Nhiên đang đặt chậu sen đá lên cạnh hàng rào khu nhà trọ để “phơi nắng”, thì giọng của Đình Tuấn từ phía sau khiến cô quay đầu lại, Đình Tuấn cười tươi nhìn cô rồi hất mặt quay sang chậu sen đá như đang đợi câu trả lời:

- À, thì rảnh rỗi nên thích trồng thôi.- An Nhiên cười nhẹ.

- Nhiên có thích trồng hoa hồng không? Nhà Tuấn có mấy chậu đẹp lắm, hay để Tuấn tặng Nhiên một chậu nha.

- Không, không cần đâu.- An Nhiên vội từ chối, rồi như nhận ra mình hơi vô ý nên cô cười khỏa lấp- Mình chỉ có thể trồng mấy cây dễ chăm sóc thôi, hoa hồng khó chăm lắm.

- Ừm, vậy sao- Giọng Đình Tuấn mang chút hụt hẫng.

Đình Tuấn đưa tay vuốt nhẹ chiếc lá sen đá xanh bóng:

- Nhiên có biết ý nghĩa của cây sen đá không?

- Hả? Cây mà cũng có ý nghĩa sao? Tui tưởng mấy loài hoa mới có ý nghĩa này nọ chứ.

An Nhiên tròn mắt hỏi lại, Đình Tuấn phì cười trước bộ dạng ngây ngô của cô:

- Tất nhiên rồi, đều có ý nghĩa hết- Rồi anh quay sang chậu cây giọng nhẹ nhàng: Sen đá mang ý nghĩa như một tình yêu vĩnh cửu, một tình yêu không thay đổi theo thời gian...

*********

- Gia Hào, làm sao bây giờ, chậu cây biến mất rồi- An Nhiên tay run run cầm chiếc điện thoại, giọng rấm rức.

- Biến mất? Chậu cây sao? – Giọng Gia Hào ở đầu dây bên kia có chút mất bình tĩnh.- Ừm, hôm nay đi học về thì không thấy nữa, rõ ràng buổi sáng đem ra để chỗ cũ, cho “nó” phơi nắng, nhưng giờ..... mất tiêu rồi.- Càng nói giọng cô càng ấm ức, khóc thút thít như trẻ con.

- Nhiên đang ở đâu?- Gia Hào không giấu được sự lo lắng.

An Nhiên quẹt nhanh hai hàng nước mắt sụt sùi:

- Ở bưu điện gần trường, chỗ trạm điện thoại công cộng.

Cô vừa dứt lời thì đầu dây bên kia đã cúp máy, nghĩ rằng thời gian đã hết, An Nhiên hụt hẫng gác điện thoại, lủi thủi đi ra ngoài.

Đang thơ thẩn men theo con đường từ bưu điện về lại khu nhà trọ, bỗng tiếng xe máy thắng nhanh dừng bên cạnh khiến An Nhiên giật thót người quay sang, Gia Hào dựng xe bên đường bước xuống tiến đên bên cạnh cô, phút chốc thân ảnh cao lớn đã bao phủ đứng trước mặt An Nhiên:

- Nhiên không sao chứ?- Ánh mắt lo lắng của Gia Hào nhìn An Nhiên từ trên đầu xuống chân.

An Nhiên lúc nãy vẫn chưa hoàn hồn, cô gật đầu lại lắc đầu lắp bắp:

- Không.. không sao? Mà sao tự dưng ông lại ở đây vậy?

- Còn hỏi nữa? Lúc nãy ai khóc như mưa trong điện thoại vậy hả?- Giọng Gia Hào tuy gắt gỏng nhưng lại không giấu được sự căng thẳng vì lo lắng.

Ngẩn ra một lúc, An Nhiên mới đỏ mặt ngượng ngùng:

- Làm gì mà khóc như mưa chứ, chỉ là...

- Chỉ là mất cái chậu cây thôi mà đã mít ướt vậy rồi hả?- Gia Hào lúc này chuyển giọng sang châm chọc.

An Nhiên mím môi liếc Gia Hào một cái sắc lẹm, cô không nói lời nào định bước nhanh đi bỏ mặc cậu ở lại, nhưng cô chưa kịp nhấc chân thì đã bị cánh tay của Gia Hào lôi lại, cậu nheo nheo mắt cười cầu hòa:

- Thôi được rồi, không giỡn nữa.- Đưa tay xoa nhẹ đầu An Nhiên, Gia Hào mỉm cười dịu dàng: Ngày mai mình đem cho Nhiên chậu khác là được mà.

*******

- An Nhiên, An Nhiên, tỉnh dậy đi.

Tiếng gọi gấp gáp bên tai khiến An Nhiên giật mình choàng tỉnh, cô cảm giác đầu mình như có vật gì rất nặng đè lên, hai bên thái dương lấm tấm mồ hôi, cô đưa mắt nhìn xung quanh, bên cạnh là Hà Mình đang đứng đó nhìn cô với ánh mắt hoang mang lo lắng:

- Hà Minh? Sao... bà lại ở đây?

Hà Mình thở phào một hơi ngồi xuống chiếc ghế cạnh giường:

- Thì lúc gọi điện thoại cho bà tui đã ở chỗ Home Stay rồi. Bà nằm mơ thấy gì mà gọi tên Gia Hào dữ vậy?

An Nhiên nhíu mày đưa tay xoa nhẹ trán, thì ra vừa rồi là một giấc mơ, giấc mơ tràn ngập hồi ức cũ, mà đã là giấc mơ thì làm gì có ngày mai như Gia Hào nói chứ.. Rồi như sực nhớ ra, An Nhiên vội vàng hỏi:

- Gia Hào sao rồi? Mình muốn đi xem anh ấy..

- Bình tĩnh đi, Gia Hào không sao, nhưng bác sĩ nói tạm thời cách ly, chưa ai được vào thăm đâu.

Hà Minh thở dài nhìn An Nhiên xót xa:

- Bà lo cho mình trước đã, bác sĩ nói bà bị rút nhiều máu quá nên phải nghĩ ngơi bồi dưỡng kìa.

An Nhiên mỉm cười trấn an:

- Tui không sao, thật đó, đừng có lo mà.

- Nhiên nè.- Hà Minh đột nhiên thay đổi giọng nghiêm túc khác thường.

- Sao vậy?- An Nhiên đưa mắt nhìn Hà Minh chờ đợi.

- Lúc nãy...tui vô tình nghe thấy hình như Thục Quyên và Đình Tuấn định đưa Gia Hào về Úc điều trị.

- Đình Tuấn cũng ở đây sao? Nhưng về... về Úc?- An Nhiên run giọng- Chẳng phải tình trạng của Gia Hào vẫn chưa ổn định sao? Những người đó, trong đầu họ đang suy nghĩ chuyện gì vậy?

- Tui cũng không rõ lắm, nhưng thấy họ đang liên lạc với công ty bảo hiểm bên đó thì phải.

An Nhiên cắn nhẹ môi nhìn thẳng vào Hà Minh:

- Đình Tuấn đang ở đâu?

Chương 34

Hà Minh đi bên cạnh An Nhiên ánh mắt nhìn cô lo lắng, sau khi tiếp máu cho Gia Hào sắc mặt An Nhiên không giấu được sự nhợt nhạt và mệt mỏi, mặc cho Hà Minh đã khuyên đợi sức khỏe ổn định rồi đi tìm Đình Tuấn cũng không muộn, nhưng An Nhiên cương quyết như vậy khiến cô cũng bất lực.

Đứng trước cửa phòng bệnh của Thục Quyên, An Nhiên đưa tay định gõ cửa thì tiếng nói từ bên trong khiến cô giật mình khựng lại:

- Anh nghĩ việc đã như vậy thì em đừng nên cố chấp nữa Thục Quyên.

“ Không phải đó là giọng của Khôi Nguyên sao? Nhưng... chẳng phải anh ấy đang đi tu nghiệp bên Hà Lan sao?” An Nhiên run tay định đẩy cửa vào thì Hà Minh đột nhiên kéo tay cô lôi cả người cô nép vào bên cạnh cánh cửa, An Nhiên nhíu mày khó hiểu nhìn Hà Minh, Hà Minh đưa tay lên miệng ra hiệu cô đừng lên tiếng.

- Em cố chấp sao? Nếu vậy thì anh cũng nên mừng vì điều này mới đúng, chẳng phải anh cũng yêu chị ta còn gì.

Giọng Thục Quyên đầy mỉa mai, Khôi Nguyên gằn giọng:

- Lẽ nào em đã quên lý do anh lừa dối An Nhiên về chuyện của Gia Hào là gì sao?

- Ha ha, tất nhiên là em nhớ chứ, vì tình yêu cao thượng của anh đối với em chứ gì? Nhưng sau đó chẳng phải anh cũng phải lòng chị ta rồi sao? Anh nên cảm ơn em mới đúng chứ, không phải sao?

- Thục Quyên, em dừng lại được rồi đó.

Lúc này, Đình Tuấn đã lên tiếng, giọng anh mang chút bất nhẫn:

- Đến bao giờ em mới nhận ra được sự thật là cho dù có mất trí thì Gia Hào cũng không thể yêu em?

- Anh im đi! Anh thì biết gì chứ? Vốn dĩ em và anh ấy đã kết hôn rồi, nếu không phải anh đã cố tình giấu em giúp anh ấy quay lại cái nơi chết tiệt này để gặp lại chị ta.. – Thục Quyên như mất bình tĩnh.

- Nhưng em đã quên vì ai mà Gia Hào mới trở thành như vậy sao? Tất cả là vì em, vì cứu mạng một đứa ích kỷ chỉ nghĩ đến bản thân mình như em, ba năm trước cũng vậy, bây giờ cũng vậy, không phải sao? Cho dù em không thừa nhận thì sự thật chính là vì em mà Gia Hào suýt hai lần mất mạng, em không cảm thấy ân hận và cắn rứt một chút nào sao?- Giọng Đình Tuấn nói như hét.

Sau câu nói của Đình Tuấn, cánh cửa bật mở, An Nhiên đứng chết lặng nhìn những con người đứng trước mắt cô, những người này từng là bạn học thân thiết của cô và Gia Hào, là người ở bên cạnh an ủi cô khi cô suy sụp nhất và suýt nữa đã khiến cô trái tim cô rung động, là người cô từng đồng cảm vì tình yêu đơn phương sâu đậm đối với người cô yêu, nhưng những gì cô vừa nghe thấy là gì?

- An... An Nhiên.- Khôi Nguyên sững người nhìn An Nhiên trân trân.

Không chỉ có Khôi Nguyên, mà cả Đình Tuấn cũng không biết phải xử lý như thế nào trước sự xuất hiện đột ngột của An Nhiên, cả hai chỉ biết sững người đứng bất động.

Chỉ có Thục Quyên sau một phút bị động đã lấy lại được sự cao ngạo vốn có của mình, cô nhếch môi cười khẩy:

- Vừa hay, chị đã đến rồi.. và.. có vẻ như chị đã nghe tất cả mọi chuyện?
Thái độ của Thục Quyên khiến Hà Minh đang đứng bên cạnh An Nhiên không giữ được bình tĩnh:

- Dựng chuyện cướp người yêu của người khác, việc hèn hạ như vậy khiến cô tự hào lắm sao?

Thục Quyên quắt mắt nhìn Hà Minh, cô mím môi tức giận:

- Chuyện không liên quan đến chị.

- Vậy sao? Vậy chuyện của cô và Gia Hào liên quan gì đến hai tên đàn ông này? À, nhìn thôi tôi cũng biết cô đã đáng thương như thế nào mới khiến họ bán rẻ lương tâm của mình để lừa dối bạn bè đi dựng chuyện cùng với cô.- Hà Minh nhếch mép cười và không tiếc buông ra những lời cay đắng nhất.

- Chị..- Thục Quyên phẫn uất ánh mắt đỏ lên vì giận nhìn Hà Minh.

- Hà Minh, có gì mình ra ngoài nói chuyện, Thục Quyên đang không được khỏe.- Đình Tuấn chen vào cố gắng làm giảm không khí căng thẳng đang diễn ra.

- Không được khỏe sao? Ha ha- Hà Minh vẫn chưa ngừng điên tiết- Tôi thấy cô ta còn có thể ăn tươi nuốt sống người khác đó, không khỏe chỗ nào chứ? Nực cười thật.

An Nhiên tự nãy giờ đứng bên cạnh im lặng lắng nghe những câu nói đay nghiến qua lại của những người trong căn phòng, giọng cô khô khốc:

- Gia Hào mới là người đáng thương.

Bầu không khí bỗng dưng chùn xuống, sự im lặng bao trùm cả căn phòng. An Nhiên lần lượt đưa mắt lạnh lùng nhìn những đôi mắt đang hướng về cô:- Bạn học, bạn thân, vợ sắp cưới.. những người anh ấy nghĩ rằng quan trọng nhất, thì ra chỉ xem anh ấy như một con rối để giật dây thôi, như vậy... chẳng phải rất đáng thương sao?

- An Nhiên...- Khôi Nguyên bước đến, tay run nhẹ định cầm lấy cánh tay của An Nhiên.

Nhưng An Nhiên đã nhanh chóng lùi lại né tránh, ánh mắt xa lạ, cô run giọng:

- Đáng ra.. anh không nên làm bác sĩ, vì trong ba năm qua anh diễn rất xuất sắc.

Khôi Nguyên nhìn cô đau đớn:

- An Nhiên, tất cả mọi chuyện... không phải hoàn toàn đều như em nghĩ đâu, anh...

- Tôi không muốn nghe bất cứ lời nào của anh nữa!- An Nhiên hét lên, mắt cô đỏ lên ướt nhòe – Cho dù tôi không là gì cả thì...Gia Hào là bạn của anh, là bạn thân của anh mà, không phải sao? Sao các người lại có thể biến anh ấy thành một người đã chết trong khi anh ấy.....

Cơn uất nghẹn khiến An Nhiên không nói thành lời, cô muốn hét lên thật lớn để giải phóng tất cả sự căm phẫn trong lòng, nhưng cô lại thấy bất lực, tất cả chỉ dừng lại với tiếng khóc tức tưởi yếu đuối. Hà Mình thấy cơ thể An Nhiên như muốn quỵ xuống, vội vàng bước đến đỡ lấy cô, giọng lo lắng:

- An Nhiên, bình tĩnh lại đi. Bà còn yếu lắm, về phòng nghỉ ngơi trước đã, mọi chuyện từ từ nói.

An Nhiên đưa tay lau những giọt nước mắt đang vương đầm đìa trên má, tựa vào cánh tay của Hà Minh, giọng cô đanh lại:

- Nếu họ có gì muốn nói thì đi nói với Gia Hào khi anh ấy tỉnh dậy, mình không có gì muốn nói với họ nữa.

Nói xong, An Nhiên đưa ánh mắt sắc lạnh nhìn một lượt những người đang đứng trước mắt mình. Dường như cả Đình Tuấn và Khôi Nguyên cũng chưa bao giờ thấy An Nhiên như vậy, ánh nhìn của cô bây giờ khiến người đối diện cảm thấy rùng mình chỉ muốn né tránh không dám đối diện.

- Xin hỏi, ở đây có ai tên là Huỳnh An Nhiên không?

Giọng nói trong trẻo của cô y tá vang lên từ phía cánh cửa phòng phá tan bầu không khí u ám đang diễn ra.

- Là tôi.- An Nhiên lấy lại bình tĩnh sau một phút thất thần, cô nhẹ nhàng lên tiếng.

- À, bệnh nhân phòng 309 đã tỉnh rồi, anh ấy nói muốn gặp cô.

Chương 35

Đứng trước phòng bệnh của Gia Hào, cô ý tá nhìn một lượt những người trước mặt nhẹ nhàng dặn dò:

- Hiện tại bệnh nhân đã không còn gì nguy hiểm, nhưng người thân cố gắng không gây tiếng ồn, và nếu có thể thì vui lòng tạo điều kiện cho bệnh nhân có nhiều thời gian nghỉ ngơi.

An Nhiên cùng những người đi cùng đồng loạt khẽ gật đầu, sau khi cô y tá rời đi, Thục Quyên như không đợi được vội vàng chen qua người An Nhiên mở cánh cửa căn phòng bước vội vào bên trong.

Trên chiếc giường bệnh, Gia Hào nằm im nhắm nghiền mắt, cánh tay phải của anh được quấn băng trắng tinh, một tay bên kia được nối với ống truyền dịch, vết thương trên trán cũng đã được dán băng lại. An Nhiên đứng phía sau Thục Quyên quan sát dáng vẻ của hiện tại của anh mà lòng không khỏi xót xa.

- Silas, anh sao rồi? – Thục Quyên ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh nhẹ nhàng cầm cánh tay anh khẽ gọi.

Dường như tiếng gọi khiến Gia Hào tỉnh giấc, anh từ từ mở mắt nhìn người đối diện, đôi môi anh khẽ động:

- Thục Quyên?

- Em đây, anh thấy sao rồi? Còn đau chỗ nào không?- Thục Quyên sụt sịt như muốn khóc.

- Anh không sao. – Gia Hào khẽ nhếch khóe môi nói như trấn an.

Lúc này, anh đưa mắt nhìn một lượt những người trong phòng:

- Đình Tuấn, Khôi Nguyên? Sao hai người lại ở đây?

Đình Tuấn dè dặt bước đến khẽ giọng:

- Tôi và Khôi Nguyên vừa mới về tới thì nghe tin cậu bị tai nạn, nên chạy tới đây.

Gia Hào cười nhẹ:

- Trùng hợp vậy sao. – Ngừng một lát giọng Gia Hào nửa đùa nửa thật- Chắc Việt Nam không hợp với tôi rồi, lần nào về cũng gặp chuyện không hay, tệ thật.

- Anh yên tâm, em đã liên lạc với bên kia rồi, qua hai ngày nữa chúng ta sẽ về bên Úc, công ty bảo hiểm sẽ lo hết, ở đây bất tiện như vậy, anh cố gắng thêm hai ngày nữa thôi.- Thục Quyên như không giấu được sự mừng rỡ.

Hà Minh im lặng từ đầu buổi đến giờ, như không kìm được những gì muốn nói cô định bước lên thì bị An Nhiên lôi lại, cô đưa ánh mắt ra hiệu cho Hà Minh không nên nóng nảy, vì đối với An Nhiên sức khỏe của Gia Hào là quan trọng hơn hết, cô không muốn Gia Hào bị kích động vào lúc này.

- Về Úc sao?- Gia Hào nhíu mày- Anh cũng không bị nặng lắm, qua vài ngày là khỏe lại thôi, không cần phải phiền phức như vậy đâu. Hơn nữa.. anh còn chuyện chưa xử lý xong.

- Mọi chuyện anh cứ giao cho Vic là được rồi, em nghĩ vấn đề của vườn hoa anh muốn xử lý thế nào thì cứ nói với Vic, cậu ấy sẽ làm theo ý anh là được thôi mà.- Thục Quyên có vẻ không hài lòng vì sự cố chấp của Gia Hào.

- Cậu ấy sẽ làm theo ý anh hay sẽ làm theo ý em?- Gia Hào nghiêm giọng- Anh nghĩ có lẽ em là người rõ nhất.

Thục Quyên có vẻ bất ngờ vì câu nói vừa rồi của Gia Hào, cô khẽ giọng:

- Em chỉ muốn tốt cho anh thôi mà.

- Anh không thích em lấy lý do đó để làm cái cớ thay anh quyết định mọi chuyện.

- Anh..- Dừng lại ở đây đi, anh mệt rồi, không muốn tranh cãi với em nữa.- Đoạn, Gia Hào quay sang Đình Tuấn và Khôi Nguyên- Hai cậu có chuyện gì mà về cùng một lượt vậy?

- À, cũng không có gì, vì... tôi vừa kết thúc đợt tu nghiệp bên Hà Lan, định lên đây nghỉ ngơi mấy ngày thôi.

Sau chuyện vừa xảy ra ở phòng của Thục Quyên, Khôi Nguyên có phần bối rối khi đối diện với Gia Hào. Anh cũng không thể nào nói sự thật là vì ý định muốn gặp người anh nhớ da diết khi ở nước ngoài là An Nhiên nên anh mới có mặt ở Đà Lạt này, vì giờ phút này đây, anh biết rằng mình đã bắt đầu mất đi tư cách đến bên cạnh An Nhiên, Khôi Nguyên đau đớn nhận ra điều này qua ánh mắt giận dữ và đầy thất vọng của cô khi nhìn anh vừa rồi.

Gia Hào đưa mắt nhìn An Nhiên đang đứng nhìn anh đăm đăm lo lắng, anh khẽ giọng:

- An Nhiên, cảm ơn cô.

An Nhiên trong lòng chỉ muốn chạy đến bên cạnh ôm chầm lấy anh khóc cho thỏa thích và nói với anh ba năm qua cô đã nhớ anh đến dường nào, nói cho anh biết tất cả câu chuyện dối trá mà những người đang đứng trước mặt anh đã dựng lên, nói với anh cô cảm thấy ấm ức như thế nào khi anh không nhớ đến cô dù chỉ là một chút. Bao nhiêu lời muốn nói, bao nhiêu cảm xúc đang đè nén trong lòng khiến trái tim cô muốn nổ tung, nhưng cô không thể mở miệng tất cả chỉ vì ánh mắt e ngại của anh dành cho cô, An Nhiên vội lắc đầu:

- Không có gì đâu, anh... còn đau chỗ nào không?- An Nhiên run giọng.

- Tôi đỡ nhiều rồi- Gia Hào khẽ giọng, rồi quay sang nhìn những người đang hiện diện trong căn phòng - Mọi người có thể ra ngoài một lát không? Tôi có chuyện muốn nói với An Nhiên.

Đình Tuấn, Khôi Nguyên và Hà Minh không nói thêm lời nào lặng lẽ đứng dậy, chỉ có Thục Quyên như không đành lòng rời đi, cho đến khi Gia Hào lên tiếng nhắc lại một lần nữa thì cô mới miễn cưỡng nối gót nhóm Hà Minh đi ra ngoài.

Không khí trong căn phòng phút chốc lắng xuống, An Nhiên bước đến gần chiếc giường bệnh, cô nhẹ nhàng ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, nhẹ giọng:

- Anh có muốn ăn chút gì không?

Gia Hào khẽ lắc nhẹ đầu:

- Tôi không đói.
Ánh mắt anh không rời khỏi gương mặt của An Nhiên:

- Chuyện đó là như thế nào?

An Nhiên vẫn chưa kịp hiểu Gia Hào đang định nói gì thì anh đã tiếp:

- Trước khi tai nạn xảy ra, những gì cô nói với tôi... chuyện đó.. chúng ta đã từng yêu nhau sao?

Dù đã rất cố gắng, nhưng Gia Hào vẫn không giấu được sự căng thẳng trong giọng nói bắt đầu khàn đục của mình.

- Anh thật sự không nhớ gì sao? Một chút cũng không sao?

Đôi mày đen nhíu lại, ánh mắt sâu thẳm của Gia Hào nhìn An Nhiên mang chút hơi lạnh:

- Tôi chỉ nhớ rằng... em từng nói tất cả cảm giác của em đối với tôi chỉ là ngộ nhận.

An Nhiên sững sờ mở to đôi mắt nhìn người đàn ông trước mặt, đôi môi cô mấp máy chưa kịp reo lên vui mừng vì dường như ký ức của Gia Hào đã hồi phục thì Gia Hào đã tiếp:

- Tôi chỉ nhớ cảm giác lúc đó.... rất đau.

An Nhiên chợt rùng mình khi cảm nhận được sự lạnh lẽo trong câu nói của Gia Hào, cô run giọng:

- Gia Hào, anh... chỉ nhớ chuyện đó thôi sao? Còn chuyện sau đó?

- Sau đó chúng ta gặp lại nhau sao?- Gia Hào lắc đầu, cau mày hoài nghi.

- Đúng vậy, sau mười năm.. chúng ta đã gặp lại, anh đã nói là không quan tâm đến quá khứ đã xảy ra chuyện gì và chỉ muốn ở bên cạnh em thôi, những chuyện đó anh không nhớ gì sao?

- Vậy ba năm qua.. em đã ở đâu? Lẽ nào em lại bỏ rơi tôi khi tôi hôn mê trên giường bệnh sao? Gia Hào chua chát.

An Nhiên vội vàng lắc đầu:

- Không phải, khi nghe tin anh bị tai nạn, em đã cố gắng chạy đến bệnh viện, nhưng người ta nói anh đã được đưa qua Úc điều trị, em đã định qua đó tìm anh, nhưng Đình Tuấn... người đó nói anh đã không qua khỏi......- Nói đến đây, An Nhiên nức nở nghẹn ngào- Em xin lỗi, đáng ra cho dù xảy chuyện gì, em cũng nên đến để gặp anh lần cuối, nhưng em sợ... em không thể chịu đựng được...

Vì không ngăn được sự kích động muốn nói ra tất cả mọi chuyện, An Nhiên vô tình không để ý đến gương mặt đã có phần biến sắc, vầng trán và hai bên thái dương của Gia Hào đã ướt đẫm mồ hôi, hơi thở của anh vô cùng nặng nề, đưa một tay lên đầu anh thều thào:

- Đau...

An Nhiên hốt hoảng đứng dậy:

- Anh đau ở đâu?

Rồi như chợt nhớ ra điều gì, An Nhiên vội vàng run rẩy nhấn nút khẩn cấp. “Đừng cố gắng bắt anh ấy tìm lại ký ức cũ, nếu cô không muốn giết chết anh ấy thêm một lần nữa”, câu nói của Thục Quyên lại văng vẳng vang lên trong đầu An Nhiên.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau