MỘT THỜI THƯƠNG NHỚ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Một thời thương nhớ - Chương 26 - Chương 30

Chương 26

An Nhiên đứng tần ngần trước cửa phòng Gia Hào, hơn chục lần cô đưa tay lên định gõ cửa nhưng lại buông tay xuống. Trong hoàn cảnh hiện tại, cô thật sự không biết phải nói gì khi đối diện với Gia Hào, Gia Hào bây giờ, không chỉ mắt anh không thể nhìn thấy mà dường như anh không hề nhận ra cô là ai. An Nhiên vô cùng nóng lòng muốn biết chuyện gì đã xảy ra với anh, càng nghĩ cô càng căm ghét và giận bản thân mình, đáng ra lúc ấy dù vì bất cứ lý do gì cô cũng nên đi tìm anh, tận mắt nhìn thấy anh dù chỉ...là nắm tro tàn. Đáng ra cô không nên chạy trốn cảm giác sợ hãi khi nghĩ đến anh đã rời xa thế giới này, An Nhiên cắn chặt môi cảm nhận lồng ngực mình đang quặn thắt lại, đau nhói.

Cửa phòng bật mở khiến An Nhiên giật bắn người vội vàng lùi về sau, bóng dáng cao lớn của Gia Hào phút chốc đứng đối diện cô, ánh mắt anh vô thức nhìn về phía trước, như nhận ra được điều gì anh nhíu mày:

- Ai vậy?

Người ta nói “mất cái này thì được cái khác” quả không sai, mặc dù Gia Hào không nhìn thấy được gì, nhưng dường thính giác của anh rất “nhạy” thì phải, An Nhiên bối rối giọng lắp bắp:

- À, tôi... là tôi.

- Cô chủ nhà?-Gia Hào khẽ thở nhẹ- Có chuyện gì sao?

Vốn dĩ An Nhiên là người chủ động đến tìm Gia Hào, nhưng khi nghe anh hỏi câu này thì cô lại không biết nên trả lời thế nào, cô vội vàng viện đại một lý do không thể “thông dụng” hơn:

- Chỉ là.. tôi định hỏi anh có cần giúp đỡ gì không?

- Hình như là... tôi không có nhấn nút yêu cầu phục vụ thì phải.

Giọng Gia Hào thắc mắc pha lẫn hoài nghi, An Nhiên cứng họng chưa biết nên nói gì thì anh đã tiếp tục lên tiếng, giọng nhẹ tênh:

- Tôi đói bụng.

An Nhiên tròn mắt nhìn Gia Hào rồi cô khẽ tủm tỉm cười nhìn gương mặt tỉnh rụi của anh sau câu nói đó, dường như thấy cô im lặng hơi lâu, Gia Hào tiếp:

- Chẳng phải cô muốn giúp tôi sao?

- Vậy... để tôi nấu gì đó cho anh ăn nha.- An Nhiên mừng rỡ vội vàng trả lời.

**********

Khác với ngày trước khi Gia Hào nói anh đói bụng, An Nhiên chỉ có thể nấu cho anh tô mì tôm “cứu đói”, giờ đây cô đã biết nấu những món “cao cấp” hơn, đủ tiêu chuẩn của một bữa ăn gia đình. Sau khi bày biện tất cả những món ăn trên bàn, An Nhiên nhẹ nhàng đến bên cạnh Gia Hào lúc này đang ngồi im lặng trước bàn ăn, ánh mắt anh vô thức hướng về phía trước nhưng tai anh thì có vẻ chăm chú nghe nhưng âm thanh xung quanh. Giọng An Nhiên dịu dàng:

- Đũa nằm bên phải, chén cơm ở bên trái. Phía trước chén cơm cách một gang tay của anh là tô canh, bên trái tô canh là đĩa rau cải xào, bên phải tô canh là đĩa cá kho. Anh nhớ hết không?

Gia Hào gật đầu cười nhẹ:

- Tôi biết rồi, cảm ơn cô.

Gia Hào bắt đầu theo sự hướng dẫn vừa rồi của An Nhiên, anh khoan thai đưa tay cầm đũa và bắt đầu dùng bữa. An Nhiên đứng im lặng chăm chú nhìn anh, mặc dù không nhìn thấy nhưng động tác của anh rất nhịp nhàng và chính xác, không biết là do cô chỉ dẫn giỏi hay là trí nhớ của anh quá tốt, nhìn anh không khác gì người bình thường. An Nhiên bỗng thấy sống mũi cay cay “Anh chắc hẳn đã trải qua một thời gian rất khó khăn, vậy mà cô chẳng biết gì cả”, cô thấy thương anh đến quặn lòng.

- Cô không ngồi xuống cùng ăn với tôi sao?- Già Hào bỗng dừng đũa nhướng mắt lên tiếng.

An Nhiên vội vàng cố lấy lại giọng bình thản:

- À, được.

An Nhiên ngồi xuống phía đối diện với Gia Hào, vừa ăn cô vừa cố gắng tự nhiên bắt chuyện với anh:
- Vì tôi ít ăn thịt nên không có dự trữ sẵn, nếu anh muốn ăn thì ngày mai tôi sẽ mua về.

- Không cần đâu, tôi cũng không thích ăn thịt lắm. Với lại chỉ phiền cô hôm nay, ngày mai trợ lý của tôi sẽ chuẩn bị bữa ăn cho tôi.

Một chút hụt hẫng thoáng hiện trên khuôn mặt của An Nhiên, cô khẽ giọng.

- Vậy sao? Thật ra không phiền gì đâu, nếu anh có cần gì thì cứ nói với tôi cũng được mà.

- An Nhiên.

Sự thay đổi cách gọi của Gia Hào khiến An Nhiên khẽ giật mình, cô nuốt vội miếng cơm đang nghẹn ở cổ.

- Cô có quen biết tôi không?

An Nhiên sững người nhìn đăm đăm vào anh, đôi môi cô mấp máy chưa kịp mở miệng muốn nói ra tất cả những nghi vấn trong lòng thì giọng nói của Gia Hào lại đều đều vang lên:

- Xin lỗi, chắc cô ngạc nhiên lắm. Vì... thật buồn cười là không hiểu sao đối với cô tôi lại có cảm giác rất quen thuộc.

Mắt An Nhiên cay xè nhìn Gia Hào không chớp:

- Gia Hào... anh thật sự là không....

- Silas, thì ra là anh ở đây.

Giọng nói vang lên từ phía cửa phòng ăn vang lên cắt ngang câu nói của An Nhiên, hiện tại đứng trước mặt An Nhiên là một cô gái xinh đẹp, mái tóc dài uốn lọn,dáng người thon thả trong chiếc váy đỏ ôm body thật quyến rũ. An Nhiên đừng bật dậy, khẽ thốt lên trong cổ họng: “Thục Quyên!”, cô gái liếc nhìn An Nhiên rồi quay sang Gia Hào mỉm cười dịu dàng:

- Anh muốn về sao không nói với em, để em về cùng anh.
- Vì anh nghĩ em bận, với lại anh cũng có thể tự xử lý được.

Gia Hào lãnh đạm trả lời, dừng một lúc anh lại lên tiếng:

- Ai nói cho em biết anh ở đây?

Thục Quyên cười nhẹ bước đến choàng tay qua cổ Gia Hào từ đằng sau giọng nụng nịu:

- Có chuyện gì về anh mà em không thể biết được chứ.

Qua thái độ của Gia Hào, anh dường như không thiết tha lắm với sự xuất hiện của Thục Quyên, anh chỉ ậm ừ điềm nhiên tiếp tục bữa ăn của mình, như sực nhớ ra điều gì anh nhướng đôi mày hướng về An Nhiên:

- Vừa rồi cô định nói gì đúng không?

An Nhiên còn chưa hết bàng hoàng vì sự xuất hiện đột ngột của Thục Quyên cùng với cảnh tượng trước mắt, cô quay sang Gia Hào chưa kịp trả lời thì Thục Quyên đã vội vàng lên tiếng:

- Cô là chủ ở đây đúng không? Tôi có thể nói chuyện với cô một lát không?

Rồi không đợi An Nhiên phản ứng gì, Thục Quyên vội vàng kéo tay cô ra bên ngoài, bỏ lại Gia Hào ngồi đó với vầng trán đăm chiêu khó hiểu.

*****

Ở khoảng sân rộng của khu Homestay, An Nhiên đứng đối diện nhìn cô gái trước mặt, trong lòng cô hiện giờ là một cảm xúc khó tả, đây là lần đầu tiên cô và Thục Quyên có cuộc “gặp mặt” chính thức như vậy. Thục Quyên ngày trước trong mắt cô là một cô gái xinh đẹp, nhìn bề ngoài như một tiểu thư có vẻ yếu đuối và cần người khác bảo vệ. Sau ba năm gặp lại, cô gái ấy vẫn xinh đẹp chỉ có điều là vẻ đẹp ấy có phần góc cạnh và sắc sảo hơn.Thục Quyên quay nhìn xung quanh dường như để chắc chắn không có ai nghe được cuộc nói chuyện này, không đợi Thục Quyên lên tiếng, An Nhiên đanh giọng:

- Chuyện gì đã xảy ra với anh ấy?

Lúc này Thục Quyên đã lấy lại tâm trạng bình thản hơn, cô nhìn An Nhiên hờ hững:

- Như chị đã thấy rồi đó.

- Tại sao lại nói dối tôi chuyện Gia Hào?- An Nhiên mím chặt môi cố ngăn không cho bản thân mình nổi giận, vì cô không ngốc đến nỗi không nhận ra chuyện Đình Tuấn lấy sinh mạng của Gia Hào ra lừa dối cô tất cả là vì Thục Quyên.

- Không phải chị đã có câu trả lời rồi sao? Có nhất thiết cần tôi nói ra nữa không?

Thái độ thản nhiên của Thục Quyên thật sự khiến máu trong người An Nhiên như muốn sôi lên, cô gái trước mặt dường như không nhận ra sự giận dữ trong mắt An Nhiên:

- Ba năm trước có lẽ tôi không thể giữ được Gia Hào bên cạnh tôi, nhưng bây giờ thì khác rồi, trong ký ức của anh ấy, ngoài tôi ra, chị chẳng là ai hết. Và chị biết gì không, mẹ anh ấy, Đình Tuấn và tất cả mọi người đều đứng về phía tôi, nếu chị có ý định kể cho anh ấy tất cả sự thật thì chị nghĩ xem, anh ấy sẽ tin sao? Cho dù có đi chăng nữa thì chị cũng chỉ là người bỏ rơi anh ấy khi biết rằng anh ấy sắp trở thành người tàn phế mãi mãi mà thôi.

- Ý cô... là sao? An Nhiên nghiến răng gằn giọng.

- Không, tôi chẳng có ý gì cả, chỉ là dù với bất cứ lý do gì, tôi nghĩ chị nên dừng lại ở đây đi, vì hiện tại tôi đã là vợ của Gia Hào rồi.

Nhìn vẻ mặt đắc thắng của Thục Quyên, cổ họng An Nhiên đắng ngắt, trong lòng cô giờ đây ngoài sự căm phẫn còn là cảm giác chới với hụt hẫng khi nghe xong câu nói vừa mới thốt ra từ miệng Thục Quyên. Sau khi bóng lưng của Thục Quyên khuất sau cánh cửa gian nhà bếp, An Nhiên cố gắng không cho hai chân mình khuỵu xuống, nhưng những giọt nước từ hai khoé mắt cô lại không chịu nghe lời cứ thế chảy dài xuống hai gò má rồi thấm lên đôi môi cô mặn chát.

Chương 27

Khi An Nhiên quay trở lại gian nhà bếp thì Gia Hào đã dùng xong bữa, Thục Quyên vẫn ngồi bên cạnh anh, giọng cô nhẹ nhàng:

- Em đã nhắn tin cho Vic rồi, em muốn cậu ấy tìm một Homestay khác gần trung tâm hơn để tiện cho anh.

- Ở đây có gì không tiện sao?

Giọng Gia Hào lạnh lùng, Thục Quyên cười xoà:

- Tất nhiên rồi, xung quanh chẳng có quán xá gì hết, rất bất tiện.

- Anh không cảm thấy bất tiện, nếu em muốn thì nói cậu Vic tìm cho em, anh sẽ ở đây.

Nói xong, Gia Hào cầm chiếc gậy dò đường bên cạnh dứt khoát đứng dậy, Thục Quyên vẫn không bỏ cuộc:

- Em chỉ lo cho anh thôi mà, anh ở đây thì làm sao em có thể ở chỗ khác chứ.

Gia Hào quay ngoắc hướng về phía Thục Quyên:

- Em có thể ngừng lại việc xem anh như đứa trẻ con đi đâu cũng cần ai chăm bẵm được không? Đừng khiến anh mất kiên nhẫn.

Thái độ cứng rắn của Gia Hào dường như khiến Thục Quyên chột dạ, mặt cô hơi biến sắc, môi cô run run chưa biết phản ứng thế nào thì Gia Hào đã tiếp:

- Nói Vic ngày mai không cần đến đây nữa, anh sẽ tự lo việc còn lại.

- Silas, anh..- Thục Quyên kêu lên bất nhẫn- Một mình anh thì sao lo được chứ? Dù sao cũng phải để Vic giúp anh..

- Vic.. cậu ấy có lẽ thích hợp làm trợ lý của em hơn, không phải sao?

Đôi môi Gia Hào nhếch khẽ mỉa mai, anh quay lưng đi, đưa cây gậy dò dẫm lối về phòng. An Nhiên vội vàng nín thở nép sau cánh cửa, cô có chút ngại ngùng vì đã “nghe lén”cuộc đối thoại giữa Gia Hào và Thục Quyên, nhưng nội dung câu chuyện khiến An Nhiên bắt đầu hoài nghi những điều Thục Quyên vừa nói với cô lúc nãy, liệu đó có phải là những lời nói dối khác nữa chăng?

***

Buổi tối, An Nhiên thường có thói quen sẽ đi kiểm tra tình hình của các phòng có khách thuê. Homestay của cô ở một nơi khá thanh vắng và tách biệt với những khu chợ sầm uất, nên đa số khách đến đây thường là để nghỉ dưỡng và thích không gian yên tĩnh, nhưng cũng không ít những cặp vợ chồng mới cưới cũng đến đây hưởng tuần trăng mật, vì khung cảnh nơi đây khá lãng mạn.

Bước chầm chậm trong khuôn viên sân rộng, hít một hơi thật sâu không khí trong lành của đêm, An Nhiên khẽ thở ra nhè nhẹ, những chuyện xảy ra hôm nay khiến đầu óc cô không thể tập trung làm được việc gì, sự xuất hiện đột ngột của Gia Hào như một cơn mơ, rồi những câu nói của Thục Quyên, những câu hỏi chưa có đáp án cứ lẩn quẩn trong đầu cô. Không hiểu sao sau cuộc nói chuyện với Gia Hào, Thục Quyên đã vội vã rời đi, cửa phòng Gia Hào cũng chưa hề mở ra từ lúc đó. Đang miên man suy nghĩ, bỗng nhiên An Nhiên giật mình dừng bước vì phát hiện có bóng người trước mặt. Bóng dáng cao lớn của Gia Hào đứng trầm mặc dưới tán cây bàng lớn trong sân, như nghe được tiếng động, anh quay sang nhíu mày, An Nhiên vội vàng lên tiếng trấn an:

- Anh.. chưa ngủ sao?

Gia Hào nén tiếng thở nhẹ, khẽ gật đầu:

- Ừm.

Bước đến gần bên cạnh Gia Hào, An Nhiên ngập ngừng:

- Vì lạ chỗ nên khó ngủ sao?

Gia Hào khẽ cười nhẹ:

- Tôi có phải trẻ con đâu mà lạ chỗ chứ.

- Bộ anh tưởng chỉ có trẻ con mới lạ chỗ sao, có nhiều người lớn cũng kén chỗ ngủ lắm đó.

- Vậy sao?

- Tất nhiên!- An Nhiên nhướng mắt gật mạnh đầu khẳng định.

Cả hai bật cười xoà, nụ cười của Gia Hào vẫn vậy, khiến người đối diện cảm thấy thật ấm áp, ít nhất là với An Nhiên, đã lâu rất lâu rồi mới lại được nhìn thấy anh cười và đây không phải là giấc mơ. Không cần biết ba năm qua đã xảy chuyện gì với anh, cũng không cần quan tâm sắp tới đây chuyện gì sẽ đến, bây giờ nhìn thấy anh bằng xương bằng thịt trước mặt đã là quá đủ rồi.

- Sao bỗng nhiên.. cô im lặng vậy?

Gia Hào nghiêng đầu hướng về phía An Nhiên, cô chớp nhanh mắt khịt mũi cười khoả lấp:

- À, trăng đêm nay đẹp ghê.

- Ừm, tôi cũng nghĩ vậy.—Giọng Gia Hào chùn xuống.

Như sực nhớ ra, An Nhiên vội vàng:

- Xin lỗi, tôi..

- Không sao.Gia Hào ngẩng đầu ánh mắt nhìn lên trời, An Nhiên cũng không biết nói gì thêm, chỉ biết lặng lẽ đứng bên cạnh. Được một lúc, Gia Hào lại cất tiếng:

- An Nhiên, cô có thể giúp tôi một việc không?

An Nhiên quay sang nhìn anh chăm chú, cô chậm rãi:

- Nếu chuyện đó nằm trong khả năng của tôi.

- Tất nhiên rồi- Gia Hào mỉm cười- Ngày mai tôi cần đến một nơi, cô có thể giúp tôi chứ?-

Rồi không đợi An Nhiên trả lời anh tiếp:

- Và tôi sẽ trả tiền công cho cô, vì ở đây tôi không quen ai cả nên chỉ có thể nhờ cô thôi.

Nhớ lại cuộc đối thoại của Gia Hào và Thục Quyên ban chiều, An Nhiên nhanh chóng nhận ra có chuyện gì đó với cậu trợ lý của Gia Hào thì phải, vì lý do nào đó mà anh đã không muốn cậu ấy đến đây nữa. Dường như cảm thấy khó hiểu trước sự im lặng của An Nhiên, Gia Hào hỏi lại:

- Cô cảm thấy không tiện sao?

- À, không, không. Mai anh muốn đi đâu thì cứ nói với tôi.- An Nhiên vội vàng đồng ý như sợ anh sẽ thay đổi ý định “nhờ vả” cô.

- Vậy lát nữa tôi sẽ cho cô địa chỉ. Cảm ơn cô.

- Không có gì, anh không cần khách sáo vậy đâu.

Hai người lại đứng bên cạnh nhau không nói gì, chỉ có Gia Hào không biết rằng An Nhiên cứ đứng im lặng ngắm nhìn anh không chớp mắt và anh cũng không biết rằng giây phút này trong cô có một ý nghĩ “xấu xa” là thật may anh không nhìn thấy gì, chứ không cô phải ngượng lắm vì cứ nhìn anh mãi như vậy.

****

Sáng hôm sau, An Nhiên dậy sớm sắp xếp một số công việc trong ngày, cô cũng không quên căn dặn Quốc Bảo- nhóc cháu bảo bối của cô mấy việc cần chú ý trong thời gian cô vắng nhà, cũng may bây giờ nhóc Bảo đang trong kỳ nghỉ hè, nên nó thường ở đây với cô để giúp cô những việc linh tinh trong Homestay.

- Trời ơi, Út đi có một ngày mà làm như là đi một tháng vậy, Út cứ yên tâm đi chơi, con ở nhà sẽ hoàn thành nhiệm vụ một cách xuất sắc.

Thằng nhóc cao nhòng đưa tay vỗ vào ngực để tạo sự yên tâm cho An Nhiên, nhìn bộ dạng của nó cô cũng không nén được cười:

- Nói được làm được nha, nếu có gì thì có gọi điện cho Út.

- Yes, Madam.- Thằng nhóc cười tít mắt ra vẻ nghiêm trang.

An Nhiên phì cười khẽ liếc yêu nhóc cháu, nhìn nó cô mới bất giác nhận ra, từ bao giờ thằng cháu nhỏ bé của mình bây giờ đã trở thành một thiếu niên cao lớn rồi.

- A, chú đẹp trai!Tiếng reo lên của Quốc Bảo làm An Nhiên giật mình quay lại đằng sau, Gia Hào xuất hiện với áo sơ mi trắng, quần tây lửng kết hợp với đôi giày lười đen, trông anh vừa chững chạc nhưng không kém phần trẻ trung, đôi kính đen khiến cho khuôn mặt của anh càng quyến rũ hơn. An Nhiên trân trân nhìn Gia Hào không chớp mắt, cho đến khi thằng cháu bảo bối khều nhẹ tay cô:

- Thì ra Út cũng thích chú đẹp trai nha.

Thằng nhóc hấp háy mắt nhìn An Nhiên cười đầy ẩn ý, An Nhiên sực tỉnh cốc vào đầu nó cái cốp, cô mắng khẽ:

- Đừng có mà tào lao.

- Ui da, đau. Nhưng không chỉ có mình Út đâu, mấy chị thuê phòng bên kia hôm qua cũng canh me quá chừng để được nhìn thấy chú này đó.

Không hiểu vì đau quá hay sao mà thằng nhóc chợt nói lớn như vậy, An Nhiên sượng đỏ mặt hận một nỗi không kịp đưa tay để che miệng của nó lại. Ra vẻ như không nghe thấy câu chuyện giữa hai dì cháu An Nhiên, Gia Hào điềm đạm:

- Cô chủ, chúng ta xuất phát được chưa?

An Nhiên vội vàng đáp:

- À, được rồi, anh đợi chút, tôi vào lấy ít đồ.

****

Chiếc xe Mercedes màu đen rẽ vào con đường nhựa nhỏ, nhìn màu nhựa đường thì không khó nhận ra đoạn đường này mới được làm gần đây, chú tài xế giọng cởi mở:

- Cũng may cho hai cô cậu là đi vào lúc này nha, chứ tháng trước là còn đường đất đó, khó đi lắm.

- Dạ, hình như cháu có đi qua chỗ này một lần, nhưng chắc là lâu quá rồi nên cháu cũng không nhớ rõ lắm.

- Ừ, mấy năm trước thỉnh thoảng cũng có mấy đoàn khách du lịch vào trong này, vì trong này nổi tiếng là có cánh đồng hoa đẹp lắm, nhưng sau đó thì ít dần, không biết vì sao, chắc là đường xấu quá, xe đi vào khó khăn.

An Nhiên nhíu mày:”Cánh đồng hoa sao?”, cô quay sang Gia Hào đang ngồi trầm ngâm, từ đầu buổi đến giờ anh vẫn cứ im lặng như vậy, An Nhiên lôi trong ba lô chai nước suối đưa sang bên anh:

- Anh uống chút nước đi.

Gia Hào quay sang cô nhẹ nhàng:

- Không sao, tôi không khát.

Như không quan tâm đến câu nói của anh, An Nhiên mở nắp chai:

- Đâu phải khát mới cần uống nước, uống cho đỡ khô miệng, vì sáng tới giờ không thấy anh mở miệng nói chuyện gì hết.

Gia Hào cau mày quay sang:

- Cô đang châm chọc tôi đó hả?

An Nhiên cười tủm tỉm:

- Anh thông minh ghê.

Đoạn cô dúi chai nước vào tay anh, thật lạ là Gia Hào không tỏ ra tức giận gì, anh khoan thai đưa chai nước lên miệng hớp một ngụm, rồi giọng anh nhẹ nhàng:

- Đừng nghĩ tôi không nhìn thấy gì mà cứ ngắm tôi “miễn phí” vậy nha.

An Nhiên giật thót người bối rối, vốn dĩ định lên tiếng phủ định “trực giác” của Gia Hào, nhưng tiếng chú tài xế bật cười ở phía trước khiến cô không thốt được lời nào, vì nó khẳng định lời Gia Hào vừa nói là đúng. An Nhiên mím môi đưa tay giật phắt chai nước trên tay Gia Hào hậm hực đậy nắp lại, cô lầm bầm: “Đúng là chúa tự phụ”. Rồi không biết vô tình hay cố ý, Gia Hào kề sát tai anh về phía gương mặt của cô giọng châm chọc:

- Không đâu, vì tôi tin lời của cháu cô, trẻ con không bao giờ nói dối mà.

An Nhiên giật mình quay sang:

- Anh... nghe được sao?

- Tôi khiếm thị chứ đâu có khiếm thính.

An Nhiên cay cú nhìn gương mặt đắc ý đang tủm tỉm cười của Gia Hào, trong lòng ấm ức: “Cái đáng mất thì không mất, anh mất trí sao không mất luôn cái bản tính thích khiêu khích người khác luôn chứ” >_<!!

Chương 28

Cuối cùng thì cánh đồng hoa mà chú tài xế nói đã hiện ra phía trước, An Nhiên ngỡ ngàng nhìn khung cảnh thật quen thuộc vừa lạ lẫm trước mắt, quen thuộc vì mấy năm trước khi còn là hướng dẫn viên du lịch cô đã từng dẫn đoàn đến đây, cả một vườn hoa rộng lớn với vô số bông hoa Thuỷ Vu đủ màu sắc, lạ lẫm vì đã có khá nhiều sự thay đổi xung quanh khu đất trồng hoa. Những căn chòi được lợp bằng cỏ tranh được dựng lên như có chủ đích, vì trong những căn chòi nhỏ này đề được kê một bộ bàn ghế bằng gỗ, nhìn thật dân dã và bình yên, như dành cho những ai muốn dừng chân nghỉ mát.

- Khi nào xong việc thì gọi chú tới đón nha. Tiện đường chú ghé thăm ông bạn ở gần đây.- Chú tài xế cười thân thiện căn dặn.

- Dạ, vậy chứ cứ thong thả nha, khi nào xong cháu sẽ gọi.- An Nhiên lễ phép gật đầu rồi đưa tay ra hiệu tạm biệt.

An Nhiên bước đến bên cạnh Gia Hào, anh đang đứng trầm ngâm mặt hướng về cánh đồng hoa phía trước, An Nhiên ngập ngừng:

- Người anh hẹn đó, khi nào đến?

- Bây giờ là mấy giờ rồi?- Gia Hào khẽ giọng.

An Nhiên đưa tay xem đồng hồ:

- Chín giờ mười phút.

Gia Hào gật nhẹ đầu đoạn cầm cây gậy dò đường dợm bước, An Nhiên vội vàng đỡ lấy tay anh:

- Để tôi giúp cho...

- Nhờ cô.. mô tả cho tôi cảnh vật trước mắt được không?

Một cảm giác không tên khẽ nhói lên trong ngực An Nhiên, tay cô cầm tay áo của anh, nuốt vội cảm xúc đang nghẹn trong cổ họng xuống, cô lấy lại giọng vui vẻ:

- Trước mặt anh là cánh đồng hoa rất lớn, rất đẹp. Tôi chỉ biết tên hoa này là hoa Thuỷ Vu thôi, nhiều màu sắc lắm: trắng nè, vàng nè, hồng phấn nè... Ở giữa cánh đồng hoa đó có một căn nhà nhỏ màu xanh, có một lối đi nhỏ dẫn vào căn nhà đó.- Đoạn như nhớ ra điều gì cô nói nhỏ giọng- Nói anh nghe một bí mật, tôi từng đến đây rồi đó.

Gia Hào nhìu mày:

- Thật sao?

- Thật- An Nhiên gật đầu khẳng định- Mấy năm trước rồi, lúc đó căn nhà bên kia kìa, còn bị một tấm lưới đen khổng lồ bao quanh kia và còn biển cấm vào nữa.

- Ồ, tấm lưới đen khổng lồ.- Cùng theo câu nói phụ hoạ mang chút “mùi” châm chọc, Gia Hào bật cười trước giọng điệu như đang kể chuyện cổ tích của An Nhiên.

An Nhiên khẽ liếc xéo Gia Hào một cái, nhưng sau đó cô lại tủm tỉm cười vì từ bao giờ, tay anh đã thật tự nhiên nhẹ nhàng cầm lấy khuỷu tay nhỏ nhắn của cô, trong phút chốc cô bỗng nhiên ước gì con đường này cứ dài mãi.

- Mình đi vào căn nhà đó đi.- Giọng Gia Hào nhẹ tênh.

- Căn nhà đó sao?- An Nhiên hồ nghi ngước nhìn Gia Hào

- Ừm, người tôi muốn gặp ở trong đó.

Hai người vừa đi, An Nhiên vừa không ngừng mô tả cảnh vật xung quanh cho Gia Hào “tưởng tượng”, và Gia Hào không hề biết rằng An Nhiên “xấu xa” tự cảm thấy hạnh phúc với cảm giác được làm đôi mắt của anh.

Khi hai người đứng trước cánh cửa của căn nhà màu xanh, An Nhiên tò mò quay sang Gia Hào:

- Anh quen chủ ở đây sao?

- Hình như là vậy.- Gia Hào trả lời như không trả lời

Rồi người đàn ông trung niên mặc bộ đồ lao động màu xám tro, chân mang đôi ủng còn ướt nước xuất hiện từ phía bên hông nhà, mắt ông không giấu được sự xúc động:

- Cậu chủ!

An Nhiên tròn mắt nhìn người đàn ông trước mặt, mặt dù đã hơn ba năm nhưng cô vẫn có thể nhận ra người đã từng bắt gặp cô “vô ý đột nhập nhà dân” khi ấy, nhưng ông ta vừa gọi Gia Hào là gì chứ? Lẽ nào..

Gia Hào vẫn ánh mắt vô thức hướng về phía, đôi mày nhíu khẽ:- Chú là chú Sáu?

- Đúng rồi, chú Sáu đây, cậu vẫn nhớ đúng không?- Người đàn ông tiến về phía Gia Hào cầm lấy bàn tay anh xiết nhẹ.

- Xin lỗi... chắc chú đã nghe mẹ tôi nói, chuyện tôi không thể nhớ được những chuyện trước đây...

Bỗng dưng, An Nhiên nghe đâu đó một sự bất lực trong giọng nói của Gia Hào, người đàn ông lau vội giọt nước mắt chực tràn nơi khoé mắt, vỗ vỗ vai Gia Hào:

- Không sao, không sao, ơn trời, cậu còn khoẻ mạnh như vậy đã là may mắn lắm rồi, mời cậu vào trong nhà, rồi từ từ nói chuyện.

Lúc này, An Nhiên sau một lúc ngỡ ngàng, cô sực tỉnh vội khẽ tiếng:

- Vậy anh với chú nói chuyện nha, tôi đứng ở ngoài đây đợi.

Đoạn cô định dợm bước tránh mặt đi thì Gia Hào đã gọi giật lại:

- Không sao, cùng vào trong với tôi.

Sau đó anh hướng về nơi chú Sáu:

- Cô ấy là bạn tôi.

Chú Sáu mỉm cười gật gật đầu, rồi mặc dù chú có nhã ý muốn dẫn đường cho Gia Hào, nhưng anh cứ một mực cầm chặt cánh tay của An Nhiên. An Nhiên rất bất ngờ về cách cư xử lạ lùng này của Gia Hào, nếu như là bình thường thì không có gì là lạ vì anh với cô không phải là người xa lạ, nhưng hiện tại, chẳng phải anh không còn nhớ gì hay sao? Đối với anh, cô chẳng phải chỉ là một người vừa mới quen chưa đầy bốn mươi tám tiếng sao? Tuy trước đây, cô chưa bao giờ nghe anh nhắc về nơi này, nhưng theo cách chào hỏi vừa rồi của chú Sáu, không khó nhận ra hai người đã từng có mối quan hệ thân thiết.

****

Nói đây là một căn nhà thì không đúng lắm với cách bài trí bên trong, nó giống như một văn phòng làm việc thì đúng hơn, so với ba năm trước nơi đây không thay đổi là mấy. Vẫn kệ sách lớn chất đầy những cuốn sách về sinh vật học, An Nhiên mơ hồ nhận ra chẳng trách cảm giác năm ấy của cô đối với những thứ này thật quen thuộc, thì ra Gia Hào thật sự đã từng ở đây.

Tiếng chú Sáu đều đều vang lên:

- Mấy ngày trước bà chủ có gọi về nói với tôi là cậu sẽ về nước, nhưng tôi không nghĩ cậu về sớm vậy.

Gia Hào như chăm chú lắng nghe từ chữ trong câu nói với vừa rồi của người đàn ông đối diện, giọng anh trầm thấp:- Vì tôi cũng muốn giải quyết một lần luôn.

- Theo lời trợ lý của cậu thì tôi đã chuẩn bị hết rồi, giấy tờ cũng đã công chứng xong, chỉ cần chữ ký của cậu là xong.

Không đợi phản ứng của Gia Hào, chú Sáu lại lên tiếng, giọng buồn buồn:

- Nhưng cậu thật sự định bán thật sao? Chỗ nãy từng là tâm huyết của cậu, tôi và bà nhà cũng đã gắn bó ở đây lâu rồi, giờ nói bỏ thiệt tình là không nỡ.

- Không- Gia Hào lên tiếng, giọng dứt khoát- Đó chỉ là lý do để tôi trở về đây thôi.

Khi An Nhiên và chú Sáu chưa kịp hiểu ý nghĩa đằng sau câu nói của Gia Hào thì từ phía trong đã có tiếng bước chân đi ra.

- Mời cậu chủ uống nước.

Giọng miền tây ngọt ngào của người phụ nữ trung niên vang lên khiến An Nhiên bất giác quay đầu lại, người phụ nữ ngũ tuần mặc chiếc áo bà ba đen giản dị, đặt chiếc khay bưng trà lên bàn, ánh mắt không rời khỏi gương mặt của Gia Hào:

- Đúng là ông trời có mắt, tôi đã.. cầu trời khấn phật cho cậu bình an trở về- Giọng bà nghẹn ngào,không giấu được sự xúc động.

Gia Hào gật nhẹ đầu đáp lễ, chú Sáu đẩy ly trà đến trước mặt Gia Hào, rồi quay sang người phụ nữ:

- Bà này, cậu chủ về là vui, sao lại khóc chứ.

- Cái ông này, tui khóc là vì tui vui quá mà.

Đoạn bà ngước lên đăm đăm nhìn An Nhiên:

- Cô đây là..

- Là bạn của cậu chủ.- Chú Sáu nhanh miệng cắt ngang câu hỏi, rồi nhìn sang An Nhiên- Đây là vợ của tôi, người ta hay gọi bả là thím Sáu.

An Nhiên gật đầu mỉm cười:

- Dạ, chào thím Sáu.

Người đàn bà nhìn An Nhiên chăm chăm cau mày rồi thật nhanh chóng hai hàng chân mày lại giãn ra, ánh mắt sáng rỡ:

- A, là cô gái này nè.

Người phụ nữ nói như reo, khiến Gia Hào và chú Sáu ở bên cạnh không khỏi giật mình quay sang chờ đợi, An Nhiên cũng không tránh khỏi ngạc nhiên:

- Thím đã từng gặp cháu sao?

- À, không- Người phụ nữ lắc đầu.

- Cái bà này tao lao thiệt chứ.- Chú Sáu đứng bên cạnh gắt nhẹ.

- Tui chưa gặp, nhưng mà tui thấy hình cổ được treo trong phòng cậu chủ.

Ly trà trong tay Gia Hào như bị mất thăng bằng bị suýt rơi xuống bàn, ánh mắt anh đăm đăm hướng về phía cô, trong phút chốc không hiểu sao An Nhiên cảm giác như Gia Hào đang thật sự nhìn thấy cô, nhưng ánh mắt ấy là sao? Hoài nghi? Căm phẫn? Hay là đang trách móc? Nhưng trên hết là nó khiến An Nhiên cảm thấy bất an tột độ.Giọng anh lạnh ngắt:

- Cô ấy là ai?

Chương 29

Đúng lúc này, tiếng chuông điện thoại trong balo của An Nhiên vang lên, cô vội vàng lấy điện thoại ra định nhấn phím từ chối cuộc gọi, thì thấy tên hiển thị là nhóc Bảo. Cô đứng dậy nói nhanh:

- Cháu xin phép nghe điện thoại một lát.

Đoạn An Nhiên đi như chạy ra bên ngoài.

Tiếng nhóc Bảo bên kia có vẻ căng thẳng:

- Út ơi, Út gặp chưa?

An Nhiên cau mày sau câu hỏi không đầu không đuôi của thằng cháu:

- Gặp? Gặp cái gì?

- À, sáng nay lúc Út với chú đẹp trai vừa rời khỏi, thì có một cô với một chú tới tìm.

- Hai người sao?

- Dạ, họ nói là bạn của chú đẹp trai, muốn biết chú đi đâu rồi. Con nói là con không biết, chỉ biết là chú đi với Út thôi.

Ngừng một lát, thằng nhóc lại tiếp:

- Con định gọi cho Út để hỏi giùm thì cô đó nói là cổ biết chỗ rồi.Con tưởng là hai cô chú đó đi tìm Út chứ.

An Nhiên mím môi, trong đầu cô cũng đã đoán được hai người mà cháu cô vừa nói là ai:

- Vậy sao? Út biết rồi, giờ Út đang bận chút việc, nếu không có chuyện gì thì tối Út về nói tiếp nha.

- Dạ.

Thằng nhóc ngoan ngoãn trả lời rồi cúp máy. An Nhiên quay lưng bước vào trong. Lúc này, từ trong nhà vọng ra tiếng kêu thất thanh của thím Sáu:

- Cậu chủ!

An Nhiên chạy vội vào, trước mắt cô là hình ảnh Gia Hào đang đau đớn ôm lấy đầu của mình, sự đau đớn thể hiện trên gương mặt đang tái đi của anh, mồ hồi ướt đẫm hai bên thái dương. An Nhiên lao đến bên cạnh giọng run lên vì căng thẳng:

- Gia Hào, anh sao vậy? Anh đau ở đâu sao?

- Thuốc...trong.. balo của tôi.- Gia Hào cố nén đau gằn từng tiếng một.

An Nhiên luống cuống chồm lấy chiếc balo của Gia Hào đang nằm yên trên ghế, cô kéo khoá lục lọi, tìm kiếm, cuối cùng cô cũng lôi ra chai thuốc màu trắng, cô vội vàng mở nắp chai thuốc:

- Mấy viên? Phải uống mấy viên?

- Hai..- Gia Hào thều thào.

An Nhiên nhanh tay dốc hai viên thuốc, rót đầy ly nước trên bàn, một tay đưa thuốc vào miệng Gia Hào, một tay nâng cốc nước ghé sát vào miệng anh, động tác của cô nhanh đến nỗi chú thím Sáu đứng bên cạnh không khỏi cảm thấy mình thật”thừa thãi”. Sau một lúc, cơn đau của Gia Hào dường như đã dịu bớt, An Nhiên bất động ngồi bên cạnh để đầu anh tựa vào vai cô,tay cô cứ cầm chặt lấy tay anh như sợ nếu buông ra anh sẽ biến mất, chẳng hiểu sao cô không thể ngăn được những giọt nước mắt của mình cứ lăn dài trên má.

- Hay để tôi đưa cậu chủ vào trong nằm nghỉ một lát.

Lúc này, chú Sáu nhẹ nhàng lên tiếng. An Nhiên như sực tỉnh, cô vội vàng lau nhanh nước mắt gật nhẹ đầu:

- Dạ, vậy nhờ chú giúp cháu...

***

Thím Sáu đến bên cạnh đặt tay lên vai An Nhiên- lúc này đang lo lắng ngồi bên cạnh giường nhìn Gia Hào chìm sâu vào giấc ngủ:

- Cậu chủ không sao đâu- Giọng thím Sáu như an ủi

An Nhiên quay sang thím Sáu:

- Trước đó ảnh còn bình thường mà thím, sao đột nhiên lại...

Thím Sáu nhẹ giọng:

- Tôi cũng không biết nữa, cậu chủ cứ gặng hỏi cô là ai. Sau đó tôi nói tôi cũng không rõ, chỉ biết trước đây thường xuyên dọn phòng cho cậu chủ thì có thấy cậu ấy treo hình cô ở trong phòng. Nhưng..

- Nhưng sao thím?- An Nhiên hỏi vội

- Nhưng sau khi cậu bị tai nạn thì một thời gian sau cô Quyên về đã dọn đi hết rồi, cổ nói đem qua cho cậu chủ.Ngưng một lát, thím Sáu chợt nhìn An Nhiên:

- Xin lỗi tôi hơi tò mò... nhưng cô mới thật sự là bạn gái của cậu chủ đúng không?

An Nhiên hơi lúng túng trước câu hỏi của người phụ nữ đối diện, vì thật sự hiện tại cô cũng không biết mình nên giải thích thế nào về mối quan hệ giữa cô và Gia Hào. Tiếng cựa mình của Gia Hào khiến An Nhiên khẽ giật mình, cô đưa tay lên miệng ra hiệu cho thím Sáu tạm dừng câu chuyện. Nhẹ nhàng kéo chiếc chăn đắp ngang người cho Gia Hào, An Nhiên khẽ chân cùng thím Sáu bước ra bên ngoài.

Giọng thím Sáu lại vang lên đều đều tiếp tục câu chuyện còn dang dở:

- Vì bà chủ thường xuyên vắng nhà, nên tôi và ông nhà chăm sóc cậu chủ từ nhỏ đến lớn, mặc dù cậu là người ít nói, nhưng tôi hiểu tính của cậu ấy, yêu ghét rõ ràng lắm. Cậu ấy treo hình của cô trong phòng thì chắc chắn cô là người rất đặc biệt đối với cậu ấy. Còn về cô Quyên thì...

An Nhiên ngước ánh mắt chờ đợi, thím Sáu thở dài:

- Tình cảnh của cổ cũng rất đáng thương, cô không biết chứ cô Quyên coi cậu chủ như là sinh mạng của mình vậy đó, nhưng cậu chủ đối với cổ thì không phải là thứ tình cảm đó, tôi cũng hiểu tại sao cô ấy lại cố tình nói dối cậu chủ.

- Nói dối? Về điều gì chứ?- An Nhiên nhíu mày khó hiểu.

- Theo như lúc nãy cậu chủ nói thì hình như cổ nói dối cậu chủ cổ là vợ sắp cưới của cậu ấy, khi hai người sắp kết hôn thì cậu chủ xảy ra tai nạn.... sau đó chứng đau đầu của cậu chủ tái phát....

An Nhiên nắm chặt tay, cô không biết hiện tại bản thân mình nên thương hại hay là phẫn nộ đối với Thục Quyên. Nhưng sau những gì vừa xảy ra với Gia Hào, An Nhiên lại thấy tim mình đau nhói khi nghĩ đến khoảng thời gian anh đã chịu đựng sự đau đớn giày vò một mình mà cô không hề hay biết, cô vừa giận bản thân và giận vì sự ích kỷ của người khác mà khiến cô bây giờ không cách nào đối diện được với Gia Hào.

- Mà..tại sao cô không nói với cậu chủ cô là ai?- Thím Sáu nhìn An Nhiên không giấu sự hiếu kỳ- Xin lỗi, tôi chỉ đoán thôi, vì nếu cô nói rồi thì cậu ấy đã không bất ngờ như vậy..

An Nhiên buồn bã nhìn người phụ nữ trước mặt, tuy bề ngoài có vẻ chân chất mộc mạc nhưng lại không kém phần tinh ý và nhạy bén, cô khẽ giọng như tự nói với mình:

- Vì ảnh không nhớ gì hết, mắt ảnh cũng không thể nhìn thấy, nếu cháu nói ra ảnh có tin cháu không? Có lẽ anh ấy đã quá mệt mỏi với những ký ức của bản thân mà chỉ toàn nghe người khác kể lại, cháu không muốn anh ấy hoang mang thêm nữa.

Thím Sáu nhìn An Nhiên với ánh mắt đầy cảm thông, dường như bà cũng không biết nói gì để an ủi cô, trong phút chốc cả căn phòng bao trùm một bầu không khí thật yên lặng.

Tiếng chân chú Sáu từ nhà sau đi vào:

- Bà nó đi nấu cơm trưa đi, tôi mới ra vườn hái mớ rau rồi nè. Tranh thủ làm để cậu chủ tỉnh dậy còn có cơm ăn.

Thím Sáu ngồi bật dậy:

- Suýt nữa thì quên mất, cô ngồi đây nghỉ ngơi đi, tui xuống bếp chuẩn bị bữa trưa.

- Vậy để cháu phụ thím- An Nhiên cũng đứng dậy toan cùng người phụ nữ đi xuống bếp.

- Thôi, không cần đâu, tôi làm nhanh lắm,nhờ cô chăm cậu chủ giùm tôi.

Nói xong, không đợi An Nhiên phản ứng, người phụ nữ nhanh chân đón lấy mớ rau từ tay chồng đi nhanh ra sau bếp.Lúc này, giọng chú Sáu ngập ngừng:

- Lúc nãy cô Quyên có gọi tới, tôi cũng tiện thể nói cho cổ biết tình hình của cậu chủ. Cổ nói chỉ cần uống thuốc là không sao, vì thỉnh thoảng cậu ấy lại bị đau đầu như vậy, cô đừng lo lắng quá.

- Dạ.- An Nhiên khẽ giọng.

- Còn nữa, hình như cổ đang trên đường tới đây.- Chú Sáu nói như cần phải “báo cáo” cho An Nhiên biết chuyện này vậy.

An Nhiên mỉm cười như trấn an:

- Dạ, cháu biết rồi.

- Vậy cô cứ tự nhiên như ở nhà nha, tôi ra ngoài vườn xem người ta cắt hoa một lát, đúng ngày hôm nay phải giao hàng rồi.

Sau khi chú Sáu rời đi, An Nhiên định vào trong phòng xem tình hình của Gia Hào thì tiếng nói quen thuộc vang lên từ phía cửa chính:

- Gia Hào đâu rồi?

Thục Quyên đứng trước cửa, nét mặt không giấu được sự khó chịu cùng giọng nói như tra hỏi. An Nhiên lười biếng nhìn bộ dạng đó của cô gái trước mặt:

- Vui lòng đừng to tiếng như vậy, anh ấy đang nghỉ ngơi.

- Tôi đến để đưa anh ấy về.- Thục Quyên vừa nói bước chân vừa hướng về phía phòng ngủ của Gia Hào.

An Nhiên đứng chận ngang mặt Thục Quyên, ánh mắt nghiêm túc:

- Cô không nghe tôi nói anh ấy đang nghỉ ngơi sao?

Thục Quyên cười khẩy:

- Nếu vậy thì tôi nghĩ chị cũng không còn việc gì để ở đây nữa, từ bây giờ tôi sẽ chăm sóc anh ấy.

Không hiểu sao An Nhiên lại thấy thật nực cười cho cô gái trước mặt, cô cười nhạt:

- Vậy phải xem thử Gia Hào muốn ở bên cạnh ai.

Gương mặt Thục Quyên có chút biến sắc, cô quắt mắt nhìn An Nhiên:

- Ý cô là sao hả? Chị đừng quên tôi mới là vợ của anh ấy.

Nghe đến câu này dường như máu trong người An Nhiên như muốn sôi lên, cô gằn giọng:

- Nếu còn chút tự trọng thì làm ơn đừng lúc nào cũng mở miệng nói câu đó.

- Sao hả? Chị không chấp nhận được sự thật này sao?- Thục Quyên cười khiêu khích.

An Nhiên thật sự không thể nào nhận được cô gái trước mặt mình là Thục Quyên, vì ấn tượng mà Thục Quyên để lại cho An Nhiên trước đây là một cô gái xinh đẹp dịu dàng và đầy khí chất, nhưng hiện tại thì giống như là hai con người hoàn toàn khác nhau.

- Trước khi tôi mất kiên nhẫn thì hãy tránh xa Gia Hào ra, nếu chị không muốn biến thành người tồi tệ đối với anh ấy.- Thục Quyên vẫn không ngừng đe doạ.

An Nhiên nhếch miệng cười:

- Rốt cuộc thì cô có nhầm lẫn không vậy?

- Nhầm lẫn?- Giọng Thục Quyên có chút hoài nghi.

- Gia Hào anh ấy mất trí chứ không phải là tên ngốc,cô nghĩ mình có thể điều khiển được suy nghĩ và cảm xúc của anh ấy sao?

- Chị..

An Nhiên gằn giọng:

- Đừng bao giờ đem mấy suy nghĩ nực cười đó ra uy hiếp tôi, còn nữa, hãy dừng ngay suy nghĩ làm nhiễu loạn ký ức của Gia Hào đi, để cho anh ấy được yên. Còn việc tôi ở lại hay rời xa anh ấy, đó là chuyện của tôi và quyết định của anh ấy, cô không có quyền và tư cách ra lệnh cho tôi, cô hiểu chứ.

Chương 30

- Silas!

Thục Quyên bất chợt gọi lớn, An Nhiên quay nhanh đầu lại, không biết từ bao giờ Gia Hào đã đứng sau lưng cô.

- Thục Quyên? – Gia Hào nhíu đôi mày đen rậm.

- Em đây, em nghe chú Sáu nói anh bị ngất, anh có biết em lo lắm không?- Thục Quyên vừa nói, vừa chạy đến bên cạnh ôm lấy cánh tay Gia Hào.

- Anh không sao, em cũng biết đây không phải là lần đầu tiên mà.

Giọng Gia Hào mệt mỏi, rồi như anh sực nhớ ra điều gì:

- An Nhiên..cô ấy đâu rồi?

Nghe đến tên mình, An Nhiên vội vàng lên tiếng:

- Anh có muốn ăn chút gì không, thím sáu có nấu cơm cho anh...

Dường như không quan tâm đến câu hỏi của An Nhiên, Gia Hào quay sang Thục Quyên đang đứng bên cạnh:

- An Nhiên.. là cô gái đó sao?

Nét mặt Thục Quyên đột nhiên thay đổi, cô ấp úng:

- Ý anh.... là sao? Cô... gái nào?

- Cô gái đã từ chối anh ngày xưa đó, em nói anh từng bị “đá” còn gì.

Thục Quyên cười gượng gạo khoả lấp:

- À, chuyện đó...

- Thím sáu nói ngày xưa phòng anh từng treo ảnh của cô ấy.

An Nhiên cau mày khó hiểu nhìn Gia Hào và cô gái trước mắt, rốt cuộc là Thục Quyên đã kể cho Gia Hào những gì về cô? Giọng An Nhiên đanh lại:

- Hai người đang nói chuyện gì vậy?

- Chuyện trẻ con ngày xưa thôi, chắc cô không còn nhớ đâu, vì tôi cô cũng không nhận ra kia mà- Giọng Gia Hào lãnh đạm nhưng đâu đó lại nghe ra như đang trách móc.

An Nhiên ngỡ ngàng nhìn anh rồi quay sang Thục Quyên, Thục Quyên lúc này vội lờ đi né tránh ánh mắt của An Nhiên, cô vội vàng cười khoả lấp cắt ngang câu chuyện:

- À, dù sao cũng đã là quá khứ rồi, anh nhắc lại làm gì chứ- Đoạn cô quay sang Gia Hào nói nhanh- Silas, Vic đã hẹn với người muốn mua lại vườn hoa rồi, họ nó cuối tuần này có thể gặp mặt bàn bạc. Em nghĩ mọi việc cứ để Vic lo liệu, anh đột nhiên không khoẻ như vậy cần phải nghỉ ngơi.

Gia Hào cau mày không hài lòng:

- Đến khi nào thì em mới không còn thay anh quyết định mọi việc vậy?

- Em... không có ý đó, em chỉ là... lo cho anh thôi mà.- Thục Quyên khựng lại bối rối nhìn Gia Hào.

- Anh sẽ tự lo việc này, nói với Vic huỷ cuộc hẹn đó đi, tạm thời anh chưa có ý định bán nơi này.- Gia Hào dứt khoát.

- Ý anh là sao? Không phải anh về đây là để bán khu vườn này sao? Còn chuyện hôn lễ của chúng ta, em và mọi người đã sắp xếp hết rồi.- Thục Quyên khó hiểu nhìn Gia Hào, cô bắt đầu mất bình tĩnh.

- Còn một tháng nữa mới đến ngày đó mà.

- Nhưng...

- Anh đã quyết định rồi, không phải anh đã nói anh sẽ quay lại Úc trước ngày đó sao.

An Nhiên ngỡ ngàng chôn chân một chỗ đứng đó, cô như người thứ ba đang theo dõi câu chuyện của hai nhân vật chính trước mặt. Gia Hào cũng biết cô từng tồn tại trong cuộc sống của anh nhưng tại sao anh lại thản nhiên như vậy chứ? Anh.. thật sự sắp kết hôn với Thục Quyên sao?

- Cậu chủ, cậu tỉnh rồi sao?- Giọng thím Sáu vui vẻ vang lên- Cậu làm mọi người một phen hú vía đó, ủa, cô Quyên cũng tới rồi sao?

Thục Quyên gật nhẹ đầu:

- Dạ, cháu cũng vừa mới đến.

- Vừa lúc tôi nấu cơm xong rồi, để tôi dọn lên một thể luôn.Gia Hào khẽ gật đầu:

- Cảm ơn thím.

******

An Nhiên ngồi ngước mặt lên bầu trời đêm, những ngôi sao đang lấp lánh toả ra thứ ánh sáng huyền diệu, cơn gió mang không khí se lạnh đặc trưng của Đà Lạt phà vào gương mặt cô, thổi tung mái tóc đen dài còn vương chút nước sau khi gội. Phía đối diện là căn phòng đang còn sáng đèn của Gia Hào, An Nhiên tự thấy lạ là dù sao anh cũng không nhìn thấy gì nhưng lúc nào đèn trong phòng anh cũng sáng, và anh còn tắt điện trước khi đi ngủ,lẽ nào là thói quen chăng?

Từ lúc rời khỏi cánh đồng hoa đến hôm nay đã là ba ngày, ngày nào Gia Hào cũng nhốt mình trong phòng còn bữa cơm thì đúng giờ Vic đều mang tới cho anh. An Nhiên nhiều lần ngỏ ý muốn gặp anh để nói chuyện nhưng đều bị anh khéo léo từ chối với lý do là anh đang mệt và không muốn bị làm phiền. Nhưng suy nghĩ kỹ thì cô thật sự không biết phải bắt đầu câu chuyện từ đâu, Gia Hào liệu có tin cô nếu như cô thẳng thắn nói ra hết sự thật, và còn những lời nói của Thục Quyên khiến An Nhiên do dự..

“- Với chị thì ký ức của anh ấy quan trọng hay là tính mạng của anh ấy quan trọng?

- Cô nói vậy là ý gì?- An Nhiên nhíu mày khó hiểu.

- Não của anh ấy bị tổn thương rất nặng, vì vậy ảnh hưởng đến khả năng nhớ lại quá khứ của anh ấy, bình thường thì sẽ không sao, nhưng thỉnh thoảng nếu những ký ức cũ hiện về thì ảnh sẽ bị đau đầu dữ dội, bác sĩ nói nếu anh ấy cố gắng bắt bộ não của mình hoạt động để nhớ những mảng ký ức mơ hồ đó thì có thể dây thần kinh não bộ sẽ không chịu nổi, có thể sẽ gây ra xuất huyết não và hậu quả sẽ rất khó lường.

- Cô nghĩ là.. tôi sẽ tin cô sao?- An Nhiên run giọng.

- Tuỳ chị thôi, nhưng tôi sẽ ngăn chặn bất cứ chuyện gì làm hại đến anh ấy.- Thục Quyên gay gắt.”

Nếu không chứng kiến cảnh Gia Hào đau đớn khi nghe thím Sáu gợi lại chuyện cũ thì có lẽ An Nhiên sẽ không đắn đo đến như vậy, cô biết rõ bản thân mình sẽ không chịu đựng được khi nghĩ vì phút bốc đồng của mình mà khiến Gia Hào lại đối diện với tử thần một lần nữa.

- Cô...An Nhiên sao?

Mải mê suy nghĩ, An Nhiên không biết từ bao giờ Gia Hào đã đứng bên cạnh, cô giật mình đứng bật dậy nhìn đăm đăm Gia Hào:

- Anh... sao lại ra đây?

Gia Hào cười nhẹ:

- Vì muốn ra ngoài hóng gió một chút.

Nói xong anh nhẹ nhàng bước đến chiếc ghế đá ngồi xuống bên cạnh chỗ An Nhiên. An Nhiên sững sờ nhìn Gia Hào, miệng cô vẫn chưa khép lại, Gia Hào thản nhiên:

- Cô không định ngồi sao?

- Mắt... mắt của anh..- An Nhiên vô thức chỉ vào đôi mắt của Gia Hào.

- À, cách đây ba tuần tôi đã phẫu thuật ghép giác mạc. Vì còn chưa thích nghi được nên tôi phải thường xuyên đeo kính đen và tránh ánh sáng, bây giờ thì ổn hơn rồi.An Nhiên nghe mũi mình cay xè, mắt bắt đầu ướt:

- Vậy sao? Thật may quá..

- Cô không sao chứ?

Có lẽ Gia Hào không thể hiểu được cảm xúc hạnh phúc đang vỡ oà trong lòng An Nhiên lúc này, cô vội vàng lau nhanh hai giọt nước mắt sắp lăn trên má:

- Không, tôi không sao, hình như có gì rơi vào mắt thôi.

Sau khi lấy lại bĩnh tĩnh, chợt nhớ ra điều gì, An Nhiên vội quay sang Gia Hào giọng hoài nghi:

- Vậy có nghĩa là... dù không nhìn thấy rõ, nhưng anh vẫn thấy.. mờ mờ đúng không?

- Đúng vậy.

Ngược lại với sự vô tư của Gia Hào, An Nhiên chột dạ: “ Vậy là anh ấy cũng thấy mình hay nhìn lén anh ấy sao? Với anh ấy, mình đang là người xa lạ, chẳng phải anh ấy sẽ nghĩ mình là tên háo sắc sao?”, nghĩ tới đây thôi An Nhiên đã thấy mặt mình nóng ran.

- Cô thật sự không nhận ra tôi sao?- Giọng Gia Hào trầm trầm vang lên, ánh mắt quay sang nhìn An Nhiên –Tôi nghe nói là tôi từng yêu đơn phương một người và bị người đó từ chối, tôi nghĩ người đó là... cô.

An Nhiên tròn mắt nhìn Gia Hào, đúng là cô từng từ chối, nhưng đó không phải là đơn phương kia mà, trong lúc An Nhiên chưa kịp sắp xếp xong sự “logic” trong câu nói của Gia Hào thì anh đã bật cười nhẹ:

- Không cần căng thẳng vậy đâu, tôi chỉ đùa thôi, dù sao cũng là chuyện cũ rồi, với lại tôi cũng không nhớ gì về chuyện đó, chỉ có điều lúc mới gặp tôi đã cảm thấy cô rất quen thuộc- Ánh mắt Gia Hào dịu dàng chăm chú nhìn gương mặt của An Nhiên- Vậy chúng ta cũng coi như là bạn bè cũ đúng không?

An Nhiên gượng gạo cười khi nghe ba chữ “bạn bè cũ” thoát ra từ miệng Gia Hào, cố nén cảm giác nhói lên trong lòng ngực, cô khẽ giọng:

- Thật ra người không nhận ra đối phương là anh mà.

Gia Hào chợt khựng lại vài giây rồi buông xuôi:

- Cũng đúng.

- Anh.. sắp kết hôn sao?- An Nhiên ngập ngừng.

- Ừm, tháng sau.

Trong bóng tối, Gia Hào dường như không để ý đến sự hụt hẫng trong ánh mắt của An Nhiên, anh quay sang cô:

- Mà.. hình như cô vẫn chưa kết hôn thì phải?

An Nhiên ngước đôi mắt long lanh nước nhìn Gia Hào, anh hiện tại thật sự đang xem cô là bạn bè cũ sao? Anh là đang quan tâm tới bạn cũ lâu năm gặp lại đây sao? Nhưng sự quan tâm của anh như nhát dao cứa trái tim cô đau rát, An Nhiên vội vàng quay đi cố lấy giọng thật tự nhiên lãng tránh câu hỏi của Gia Hào:

- Vợ sắp cưới của anh.., chắc anh yêu cô ấy lắm?

Gia Hào dời ánh mắt ngước mặt lên bầu trời đêm đầy sao, giọng anh đều đều:

- Có lẽ là vậy, cô ấy đã hy sinh vì tôi rất nhiều, cô ấy là người dành cả tuổi xuân để ở bên cạnh và yêu tôi, mặc dù đôi khi cách quan tâm của cô ấy khiến người khác không được thoải mái cho lắm, nhưng tôi không muốn phụ lòng cô ấy.

An Nhiên đan hai tay vào nhau thật chặt, cắn nhẹ môi để ngăn hai giọt nước đang còn đọng trên khoé mắt rơi xuống, những ngôi sao nhoè đi trong mắt cô. Gia Hào đột nhiên quay sang cười nhẹ:

- Xin lỗi, tự nhiên lại đi nói chuyện không đâu với cô.

An Nhiên vẫn vờ như đang ngắm sao để lãng tránh ánh mắt Gia Hào, cô lắc đầu gượng cười:

- Không sao, chỉ cần.. anh cảm thấy hạnh phúc là được.

- An Nhiên!-Giọng Gia Hào đột nhiên thay đổi.

An Nhiên cảm nhận được ánh mắt anh đang chăm chú nhìn cô, cô từ từ quay sang nhìn anh, hai đôi mắt đối diện nhau, thời gian như ngừng lại, giọng Gia Hào thật khẽ nhưng đủ để An Nhiên nghe thấy rõ ràng từ chữ một:

- Tôi nghĩ là.. hình như tôi đã từng rất yêu cô...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau